Thứ Sáu, ngày 24 tháng 6 năm 2016

Tứ bề thọ địch.

Tại hội nghị Shangrila vừa qua, ngay sau buổi họp song phương giữa Việt Nam và Trung Quốc mà ông Nguyễn Chí Vịnh gọi là tốt đẹp hữu hảo, ngay sau khi bước ra khỏi buổi họp và công bố vậy. Ông Vịnh mới được biết Trung Quốc rải truyền đơn tố cáo Việt Nam xâm lược biển đảo của Trung Quốc.

 Một cách trắng trợn , Trung Quốc đã đưa Việt Nam vào thế bẽ bàng, từ người bị xâm lược thành người đi xâm lược.

 Tại hội nghị này, Việt Nam cũng không hề lên tiêng cáo buộc Trung Quốc xâm lược biển đảo của mình, không khẳng định mình là nạn nhân. Việt Nam kiên quyết theo đuổi đường lối 3 không, một đường lối khiến dư luận hoài nghi rằng, phải chăng có vấn đề gì đó giữa Việt Nam và Trung Quốc dẫn đến Việt Nam ôn hoà như vậy.

 Hai nước đồng minh thân cận sát sườn của Việt Nam là Lào và Căm Pốt đã âm thầm quay sang ủng hộ Trung Quốc trong vấn đề biển Đông. Vì những món lợi riêng mà Trung Quốc bỏ ra mua chuộc hai quốc gia này, khiến họ ngoảnh mặt với thiệt hại của người anh em Việt Nam, hay từng là anh em.

http://thanhnien.vn/the-gioi/trung-quoc-bat-tay-campuchia-lao-va-brunei-ke-tham-hiem-nguoi-vi-loi-rieng-695543.html

 Lào và Căm Pốt không có tranh chấp gì trên biển Đông, cái gì lợi cho quốc gia họ thì họ làm. Truyền thống quan hệ được ca ngợi là keo sơn, gắn bó, thuỷ chung son sắt như tay với chân chẳng hề có ở đây. Không ủng hộ Việt Nam đã đành, nhưng còn những điều đáng sợ khác xa hơn là có thể hai nước Lào , Căm Pôt sẽ cho Trung Quốc nhờ địa hình của mình để triển khai các áp lực khác vào Việt Nam. Bộ trưởng quốc phòng Việt Nam Ngô Quang Lịch đã phải bỏ hội nghị Shangrila để có chuyến đi cấp tốc sang Căm Pốt để ngỏ lời mong muốn Căm Pốt tiếp tục giữ truyền thống láng giềng tốt đẹp, không có những động thái bất lợi cho Việt Nam trên bộ. Có nghĩa Việt Nam chẳng còn hy vọng gì việc Căm Pốt ủng hộ Việt Nam ở biển Đông, chỉ mong sao không gây phiền toái gì trên bộ đã là may lắm rồi.

 Với Căm Pốt hy vọng kéo lại gần Việt Nam gần như xưa đã tan tành mấy khói, rút kinh nghiệm bài học này. Trong vòng tháng 6, quan hệ Việt Lào được gia tăng bởi nhiều cuộc gặp cấp cao. Từ việc chủ tịch nước Trần Đại Quang sang thăm Lào, bộ trưởng quốc phòng Lào sang thăm Việt Nam và gặp TBT Nguyễn Phú Trọng, thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc tiếp bộ trưởng đầu tư của Lào...một loạt các nhà lãnh đạo Việt Nam ra sức ve vãn, níu kéo Lào trên mọi phương diện từ kinh tế, chính trị, quân sự....tất cả động thái này xảy ra sau hội nghị Shangrila. Như thế, chứng tỏ Việt Nam bị thụ động và bất ngờ ngay từ phía đồng minh thân cận của mình. Khi thấy Lào ngả về Trung Quốc ở Shangrila mới choàng tỉnh chạy đua ve vãn Lào, kiểu nước đến chân mới nhảy.

 Trong cuộc tiếp xúc với bộ trưởng quốc phòng Lào tại Việt Nam, chủ tịch nước Trần Đại Quang đã phải hạ giọng cầu khẩn Lào, nếu có phát biểu gì về biển Đông, xin hãy nói qua với Việt Nam trước.

Từ thái độ của hai nước Lào và Căm Pốt gần đây, dễ thấy hình ảnh Việt Nam đang bạc nhược , thụ động và lúng túng khi đối phó giải quyết các vấn đề quyền lợi của mình trong khu vực. Khẳng định chủ quyền của Việt Nam trở thành đơn độc bởi ba nước láng giềng tiếp giáp mà Việt Nam coi như là anh em , nay đã quay ngoắt lại không những chẳng ủng hộ Việt Nam mà còn có thái độ , hành động gây phương hại.

 Và một khi Việt Nam đã ở cảnh như vậy, Trung Quốc còn chờ gì mà không gia tăng các hành động quân sự ở biển Đông để nhanh chóng đạt được tham vọng của mình. Hầu như trong khu vực đường lưỡi bò bây giờ, Trung Quốc chỉ lo ngại Phi Luật Tân bởi người đồng minh lớn của Phi là Hoa Kỳ đứng đằng sau hỗ trợ.

Phía Việt Nam hy vọng rằng Trung Quốc sẽ mạnh tay với Phi và sa lầy vào cuộc chiến với Phi và Hoa Kỳ. Nhờ đó Việt Nam sẽ bớt bị áp lực của Trung Quốc hơn.

Một hy vọng của những kẻ yếu hèn, trông chờ may rủi ngẫu nhiên.

 Trung Quốc sẽ lợi dụng điều này, họ sẽ đưa nhiều tàu chiến, phi cơ, quân đội đến biển Đông với lý do đối chọi với Hoa Kỳ, mặt khác họ dùng ý thức hệ để ru ngủ Việt Nam rằng Hoa Kỳ là kẻ thù của Đảng CSVN, Hoa Kỳ đang muốn gây ảnh hưởng ở biển Đông và đó là mối nguy cho chế độ Cộng Sản.

Nhưng khi quân đội, tàu chiến, phi cơ của Trung Quốc tràn ngập biển Đông rồi, một cuộc chiến với Phi và Hoa Kỳ sẽ đưa họ đến đâu. Trong khi đó, đơn giản với điều kiện quân đội sẵn có trên biển như vậy, Trung Quốc quay ra làm gọn nốt những phần của Việt Nam mà Trung Quốc cho rằng Việt Nam đã xâm lược của họ. Thế chẳng phải dễ hơn không. Việt Nam không có đồng minh nào, lại bị các nước lân bang như Lào, Cam không ủng hộ.

Lúc như thế mà không thanh toán nốt Trường Sa thì lúc nào Trung Quốc mới thanh toán.?

 Việt Nam đang lại trong những khủng hoảng trầm trọng như nhiễm độc biển miền Trung, hạn hán Tây Nguyên, xâm nhập mặn Tây Nam Bộ, ngân sách cạn kiệt đối mặt với việc không có tiền trả nợ, trả lãi nợ công. Nội bộ suy yếu và chia rẽ bởi những cuộc thanh toán nhau  dưới cái gọi là '' xây dựng đảng ''...tinh thần dân tộc giữ chủ quyền bạc nhược đến nỗi ngay cả cán bộ cấp cao phát ngôn '' đời này không đòi được thì để đời sau con cháu ta đòi''. Khả năng chiến đấu tồi tệ đến mức phi cơ quân sự rụng liên tiếp không có lý do ngoài biển cả trên bờ.

 Kịch bản đơn giản, Trung Quốc sẵn quân ngoài biển Đông như vậy, tiến hành cuộc tấn công chớp nhoáng lên Trường Sa. Tiêu diệt quân Việt Nam đóng ở đó như đã từng làm ở Gạc Ma, bắt sống số còn lại  mang về Trung Quốc làm tù binh. Chiếm đóng quân sự hết quần đảo Trường Sa mà Việt Nam giữ. Tất cả các tàu thuyền, phi cơ Việt Nam chớm có ý định từ ven biển Việt Nam ra đến khu vực đường lưỡi bò sẽ bị tiêu diệt.

 Sau đó phủ dụ Việt Nam vào thế đã rồi, sa đà vào việc nhân nghĩa là đàm phán trao trả tù binh, đấu tranh trên mặt pháp lý, ngoại giao....đồng thời trợ cấp cho ĐCSVN một số tiền để họ trang trải , giải quyết khủng hoảng trong nước. Phần dư luận quốc tế thì rõ ràng Việt Nam đã bị cô lập, phần dư luận trong nước sẽ có ban tuyên giáo của đảng CSVN vỗ về đám dân chúng vốn đã quá bạc nhược và cơ hội. Lực lượng thứ tư nghiêng về Trung Quốc chính là ý thức hệ cộng sản nằm trong đảng cộng sản Việt Nam, quân đội Việt Nam.

 Như vậy nói đất nước Việt Nam tứ bề thọ địch không ngoa, có thể liệt kê là Trung Quốc là kẻ thù chính, hai kẻ anh em phản lại mình là Lào và Căm Pu Chia, bọn thứ tư chính là đảng viên CSVN đang béo mẫm và sung túc muốn kéo dài sự yên bình để chúng hưởng thụ.

 Một khả năng hình như đang xảy ra, là Việt Nam đã nhường toàn phần kiểm soát biển cho Trung Quốc từ đường lưỡi bò ranh giới phía Tây trở ra biển Đông và đường vĩ tuyến từ khoảng Tuy Hoà đổ lên phía Bắc. Nếu Trung Quốc không thoả mãn với sự nhường nhịn ngầm này của Việt Nam, không biết sự việc sẽ đi đến đâu?


Thứ Hai, ngày 20 tháng 6 năm 2016

Bài ca nào cho người ngã xuống ?

Có rất nhiều rất khác biệt trong nền âm nhạc của hai miền Nam Việt Nam và Bắc Việt Nam trong cuộc nội chiến 20 năm,  nhất là khi diễn tả về cảm xúc trong chiến tranh.

 Trong sự kiện bi thảm đối với 10 người lính của quân đội Việt Nam CNXH vừa tử nạn vào những ngày trung tuần tháng 6 vừa qua, trên mạng xuất hiện vài bài thơ tiếc thương người lính đã tử nạn, tác giả của những bài thơ đều là những người không chuyên.

 Chợt nhận ra rằng, Bắc Việt thời nội chiến 1954 -1975 cho đến nay. Không hề có nhạc phẩm nào tiếc thương những người lính của họ đã chết trận.

 Trong khi đó nền âm nhạc Nam Việt Nam đều có những bài hát để đời, những lời tha thiết, tiễn đưa trong các nhạc phẩm thật và xúc động. Chính vì tình cảm thật như vậy nên những bài hát đó sống mãi đến tận bây giờ.

 Có lẽ đứng đầu trong các nhạc sĩ có những bài ca u buồn, bi tráng và cảm thông với gia đình người lính, số phận người lính VNCH nhất sẽ là nhạc sĩ Trần Thiện Thanh với chùm nhạc phẩm đặc sắc, đi sâu vào lòng người nghe, thấm từng thớ thịt để ngấm tận trái tim. Đó là những nhạc phẩm như Anh Không Chết Đâu Anh, Người Ở Lại Charlie, Bắc Đẩu....

 Trong Nhạc Phẩm Anh Không Chết Đâu Anh, ca từ da diết như cái níu gọi người lính, trong những giây phút bi tráng cuối cùng của số phận.

- Ôi tiếng súng sau cùng đó, anh còn nghe tầm đạn đi không anh .?

Câu hỏi như tiếng khóc nghẹn ngào, xót xa ...khiến cái chết của người lính dù mũ đỏ Nguyễn Văn Đương không thể nào phôi phai trong lòng người dân Nam Việt Nam. Khác biệt rất nhiều với Bắc Việt, âm nhạc VNCH không hề né tránh khi khơi những nỗi đau, những thân phận của người ở lại. Nếu như ở Bắc Việt sẽ bị kết án tù vì tội tuyên truyền uỷ mị , phá hoại tinh thần chiến đấu, thì nền âm nhạc Nam Việt lại được tự do để diễn tả những thân phận ấy.

- Anh chỉ về với mẹ mong con, trong tim cô sinh viên hay buồn, trên khăn tang cô phụ....

Thắng thắn và thật trong cảm xúc,  lời bài Người Ở Lai Charile về sự hy sinh của đại tá Nguyễn Đình Bảo cũng vây.

- Đợi anh về
Chỉ còn trên vầng trán đưa bé thơ
Tấm khăn sô
Người goá phụ cầu được sống trong mơ.

Trong các nhạc phẩm tiễn đưa người lính tử trận trên , hình ảnh những người mẹ, người vợ người yêu, người con của người lính đều được nhắc đến. Chỉ có vợ con và mẹ già của người lính là những người chịu đau thương nhất sau sự hy sinh của người lính,  vì thế nỗi đau của họ được khắc hoạ vào nhạc phẩm làm cho người nghe càng thấy giá trị của những lính đã hy sinh.

Phạm Duy với ca khúc Huyền Sử Ca Một Người Mang Tên Quốc như một bản trường ca, như cả một câu chuyện dài về người phi công Phạm Phú Quốc. Băt đầu từ lúc sinh ra người mẹ đặt tên cho đến lúc người phi công Phạm Phú Quốc lìa đời trong chiến trận. Ca từ lặp lại nhiều đến tê tái lòng người.

- Chiều nao anh đi làm kiếp người hùng
Chiều nao, than ôi rụng cánh đại bàng
Chiều nao anh đi, anh về đất
Chiều nao anh đi về nước
Chiều nao huy hoàng
Bụi vàng bay khắp không gian

Cái đặc biệt của Phạm Duy là lồng cả câu chuyện cuộc đời người phi công Phạm Phú Quốc với cuộc nội chiến bi thương của dân tộc lúc đó, để đời sau khi nghe lại bản trường ca bi tráng này,  hình dung được những khoảng thời gian nghiệt ngã của đất nước trong cảnh nội chiến tương tàn.

 Miêu tả tận cùng nỗi đau của thân nhân người lính hy sinh, nhưng không vì thế mà các nhạc phẩm trở thành bi luỵ, yếu đuối làm ảnh hưởng đến sự hy sinh cao cả của người đã khuất. Trong các nhạc phẩm ấy đều có những đoạn vinh danh, có những lời tiễn đưa an ủi khiến người ở lại thấy ấm lòng. Khiến cho vong linh của người đã khuất được nhẹ nhàng đi về bên kia cuộc đời.

Hãy lắng nghe những lời an ủi và tiễn đưa người lính tử trận của Trần Thiên Thanh, để thấy duy nhất trong lịch sử Việt Nam là có những nhạc phẩm tiễn đưa người lính rất đặc biệt như thế.

- Anh không chết đâu anh, anh chỉ về với mẹ mong con.

- Vâng, chính anh là ngôi sao mới, một lần chợt sáng trưng.

- Vòm trời Ngọc Bích đã thênh thanh, lời mời gọi anh bước chân sang.

Và tiếp nữa là Phạm Duy với lời tiễn biệt như ghi công trạng người phi công Phạm Phú Quốc vào lịch sử.

Từ nay trong gió xa khơi 
Từ nay trong đám mây trôi 
Có hồn anh trong cõi lòng tôi.
Anh Quốc ơi !
Nghìn thu anh nhớ tới tôi
Thì xin cho Thái Dương soi
Nước Việt Nam ngời sáng... muôn đời.


 Luồng cảm xúc tiếc thương người lính hy sinh trong nền âm nhạc của VNCH lúc đó còn có cả Trịnh Công Sơn với nhạc phẩm Hát Cho Người Nằm Xuống.

- Anh nằm xuống, sau một lần, vào viễn du, đứa con xưa đã tìm về nhà. 

Bắc Việt có hàng triệu người lính tử trận từ đó đến nay, từ cuộc nội chiến Nam Bắc 1954   đến cuộc chiến Tây Nam với Khơ Me Đỏ rồi cuộc chiến biên giới phía Bắc đến Gạc Ma. Nhưng chẳng có bài ca nào nhắc đến họ. Sự hy sinh của họ được coi như những cỗ máy, nó không có dấu ấn của cá nhân con người, bởi thế không có nhạc phẩm nào của Bắc Việt nhắc đến tâm tư của họ cũng như nỗi niềm thân nhân họ ở lại. Thậm chí đến cuộc tưởng niệm về những người chiến sĩ hy sinh ở Gạc Ma, ở biên giới phía Bắc  do người dân tổ chức cũng không được phép diễn ra.

 Nửa thế kỷ trôi qua, tuy chế độ của những người lính VNCH đã không còn hiện diện trên mảnh đất Việt Nam bởi thất trận. Nhưng trên khắp đất nước Việt Nam ngày nay, người ta  vẫn còn nghe thấy những cái tên người lính của chế độ ấy đã  hy sinh quả cảm thế nào, qua những nhạc phẩm đi vào lòng người từ thế hệ này sang thế hệ khác của Trần Thiện Thanh, Phạm Duy....

 Bắc Việt thỉnh thoảng cũng có những bài hát về chị Võ Thị Sáu, anh Nguyễn Văn Trỗi, anh Kim Đồng theo kiểu tuyền truyền vô cảm,  những đó không phải là những người lính chết trận. Đấy là những người hoạt động cách mạng cho Đảng. Còn phần những người lính Bắc Việt hy sinh thì hình như chẳng có bài nào. Trớ trêu nhất là người anh hùng Lê Đình Chinh hy sinh đầu tiên trên biên giới phía Bắc do ngăn cản quân xâm lược Trung Quốc lại có vài lời ca do bọn trẻ con hồi ấy đặt ra theo nhạc bài Dậy Mà Đi

- Dậy mà đi hỡi đồng bào ơi
Bọn Trung Quốc nó sang Việt Nam
Cầm dao nhíp giết Lê Đình Chinh.

Có lẽ lời ca nhưng đồng dao này là minh chứng  hoen ố trong nền âm nhạc của Bắc Việt khi thiếu vắng các ca khúc tiễn đưa những người lính của họ đã hy sinh.


Thứ Sáu, ngày 17 tháng 6 năm 2016

Tiền hay đạo đức đảng viên.

Việc Nguyễn Phú Trọng đích thân chỉ đạo các bộ, ngành của đảng lẫn chính phủ vào cuộc để điều tra vụ đi xe sang biển xanh tại Hậu Giang đang được báo chí ca ngợi.

Tờ báo Vietnamnet có đưa trang nhất bài phỏng vấn Nguyễn Thị Hoài Thu, nguyên chủ nhiệm uỷ ban các vấn đề xã hội của quốc hội. Trong bài trả lời phỏng vấn, bà Thu ca ngợi hành động mới đây của Nguyễn Phú Trọng như một tiếng trống lệnh đánh vào nhóm quan chức lợi ích nhóm.

http://vietnamnet.vn/vn/tuanvietnam/310773/tong-bi-thu-da-danh-trong-xin-hay-danh-lien-hoi.html

Bà Hoài Thu so sánh nhóm lợi ích với một ví dụ khá bất ngờ với dư luận, bà nhắc đến cụm từ Maphia khi nói đến nhóm này.

Tôi thực sự lo lắng lợi ích nhóm đã vượt ra ngoài khuôn khổ nhóm người, không chỉ ăn lén ăn lút mà còn ngang nhiên lũng đoạn cả bộ máy, lũng đoạn các quy trình đúng đắn của Đảng và Nhà nước ta nhằm phục vụ cho mục tiêu riêng, hủy hoại những giá trị và lợi ích chung. Nếu không ngăn chặn và triệt tiêu, nhóm lợi ích có khả năng trở thành maphia!

 Trước đây, phó ban tuyên giáo trung ương Vũ Ngọc Hoàng đã từng lên án nhóm lợi ích và kêu gọi cần phải dẹp bỏ nhóm này.

Cựu thứ trưởng Lê Doãn Hợp nói rõ hơn về nguy cơ lợi ích nhóm mà Vũ Ngọc Hoàng đã nói đến qua bài trả lời phỏng vấn, có đoạn

ậy còn chệch hướng thứ ba thì sao, thưa ông?
- Cái chệch thứ ba là chệch sang “CNTB thân hữu”, như có lần ông Vũ Ngọc Hoàng đã đề cập, hay còn gọi là “CNTB bè phái”, “CNTB bè cánh”, “CNTB lũng đoạn”...  Dù với tên gọi là gì đi chăng nữa thì đây cũng không phải là một giai đoạn của CNTB, mà là một khuyết tật, một sự tha hóa của CNTB. Đây là loại hình “phát triển” mà trong đó các tổ chức, doanh nghiệp dựa vào ưu thế về mối quan hệ với những người có quyền lực để tạo ra nguồn thu tài chính cho cá nhân và đơn vị mình. Các tổ chức, doanh nghiệp này tập trung đầu tư vào “quan hệ”, vào “quan chức” để từ đó dùng quyền lực tạo ra lợi nhuận siêu ngạch.

http://vietnamnet.vn/vn/tuanvietnam/tieudiem/310298/phai-loai-bo-nan-tran-lot-mem-va-benh-canh-hau-trong-dang.html
 Không nói rõ, nhưng hầu hết ai cũng hiểu cụm từ '' nhóm lợi ích '' là chỉ Nguyễn Tấn Dũng và tay chân của ông ta. Hai bài trả lời phỏng vấn của Lê Doãn Hợp và Hoài Thu cách nhau có một ngày, nội dung đều kick động cuộc cuộc tiễu trừ nhóm lợi ích cần phải nhanh, mạnh và triệt để.

 Nó chứng tỏ rằng Nguyễn Phú Trọng đang cố gắng huy động mọi sự quan tâm của dư luận vào công cuộc tiễu trừ nhóm lợi ích trong Đảng. Một trong những đòn quen thuộc của Trọng là dùng những cán bộ về hưu hay sắp về hưu lên tiếng mở dường dư luận, như đã dùng nhóm Trịnh Văn Lâu trước đại hội đảng 12.


Công bằng mà nói, những gì mà các ông bà Vũ Ngọc Hoàng, Lê Doãn Hợp, Nguyễn Thị Hoài Thu chỉ trích nhóm lợi ích là sự thật. Nhóm lợi ích đã mang vóc dáng của Maphia từ lâu, chuyện chêch hướng sang chủ nghĩa tư bản bè cánh, lũng đoạn hiển hiện rõ ràng. Nhiều kẻ chỉ cần có mối quan hệ lọt được vào nhóm lợi ích, sau một đêm tài sản đã có đến tiền tỷ. Đấy là thời mà Nguyễn Tấn Dũng khuân hàng bao tải usd vay được từ nước ngoài về và các dự án xây dựng hạ tầng nhiều như nấm sau mưa.

 Nhưng bây giờ thì Nguyễn Tấn Dũng đã rời khỏi cái ghế thủ tướng mà ông ta từng làm mưa gió. Để lại một món nợ khổng lồ choàng lên mình đất nước, những món nợ công gần kề đến ngày phải thanh toán, tiền lãi phải khất từng ngày. Chính phủ Nguyễn Xuân Phúc quay cuồng điên đảo để tìm nguồn vay, nguồn đáo nợ, tìm nguồn tiền để duy trì bộ máy cồng kềnh...các nỗ lực của Phúc hầu như không mang lại kết quả nào khả quan để đáp ứng nhu cầu thiếu tiền trầm trọng mà đảng cộng sản Việt Nam đang cần.

Phúc đã gặp thất bại đầu tiên trong cương vị làm thủ tướng, đó là việc xoay tiền.

 Cuộc tấn công hay còn gọi là tiếng trống lệnh của Trọng bỗng vang rền ầm ĩ trong mấy ngày qua, những ngày mà đất nước như đang lâm vào cảnh hoang tàn của thảm hoạ cá chết, khô hạn miền Tây Nguyên, ngập mặn Tây Nam Bộ, cá chết miền Trung và tứ bề đất nước nguy nan bởi sự thay đổi quan điểm từ các nước anh em bây lâu là Lào, Căm Pu Chia. Khiến người ta ngẩn ngơ đặt câu hỏi.

Tại sao Trọng bỏ qua những thứ cấp thiết, nguy nan của đất nước như vậy để xoáy vào việc đánh lợi ích nhóm.?

Bởi vì đảng của Trọng đang gặp phải sự nguy khó hơn, đó là việc Phúc không xoay được tiền về.

Các chính sách lấy tiền từ dân qua những việc cướp đất, thu phí, tăng giá được triển khai ráo riết hơn. Nhưng nó chưa làm thoả mãn ngay được việc thiếu tiền của lớp lãnh đạo mới. Nguyễn Phú Trọng trong tình thế đó, đã giở bài trong sạch đảng để tấn công vào những nhân tố thuộc nhóm lợi ích còn lại. Mục đích là để nhóm này phải nhả ra những tài sản đang nắm giữ.


Vụ phó chủ tịch Hậu Giang đi xe sang biển xanh bỗng chuyển hướng sang việc điều tra bổ nhiệm ông này do bộ trưởng công thương Vũ Huy Hoàng liên quan. Rồi từ Vũ Huy Hoàng lần đến việc bổ nhiệm con trai mình là Vũ Quang Hải làm phó tổng giám đốc Sabeco.

Một mớ dắt dây về nhân sự bổ nhiệm sai trái lộ ra, người ta hào hứng và tưởng chừng như đó là một cuộc thanh lọc trong sạch đảng mà Trọng đang phát động đã có dấu hiệu tích cực. Nhưng ít ai để ý đến chi tiết rất lạ lùng, là khi nhân sự Sabeco phải gồng mình đối phó với luồng tấn công từ dư luân và phe của Trọng, bất ngờ một sức ép khác xuất hiện đòi Sabeco phải bán cổ phần, để lấy tiền làm đường sắt cho Hà Nội.


http://dantri.com.vn/su-kien/nguyen-chu-tich-sabeco-muc-dich-ep-sabeco-len-san-la-gi-20160616002938082.htm

Trich từ bài báo

'' Hiệp hội này ước tính, số tiền thu được dự tính trên 3 tỷ USD, đủ tiền để tiến hành ngay việc xây dựng tuyến đường sắt số 3, số 4 tại Thủ đô Hà Nội.''

Bán cổ phần công ty nước giải khát phía Nam để lấy tiền xây đường sắt phía Bắc, thật lạ.

Nhưng đến đây thì cái lạ ấy làm mọi việc hé lộ rõ ràng hơn, nó cũng lý giải vì sao đất nước đang tứ bề lâm nạn mà Nguyễn Phú Trọng chỉ nhăm nhăm đi giải quyết vấn đề nhân sự trong Đảng. Nguyên nhân của việc này chỉ là Phúc không xoay được tiền, trong khi các thế lực mới lên khát tiền cuồng loạn,  dẫn đến Nguyễn Phú Trọng đánh vào thành trì nhóm lợi ích, muốn buộc nhóm này phải nhả tiền ra hoặc nhả những phần vốn nhà nước mà nhóm này đang kiểm soát. Số tiền đó sẽ làm thoả mãn tạm thời những đói khát trước mắt của nhóm lợi ích mới đang bám theo chân Trọng.

 Nếu các thành viên của nhóm lợi ích cứ nhả tiền cá nhân,  hoặc nhả những phần kiểm soát kinh tế lại cho phe Nguyễn Phú Trọng. Cuộc thanh trừng những đảng viên, quan chức lợi ích nhóm  do Trọng phát động cũng sẽ dừng lại ở mức độ khiển trách, chuyển công tác. Không có cảnh đầu rơi, máu chảy, tù tội triệt để như Trung Quốc đang làm với Giang Trạch Dân,  Chu Vĩnh Khang...

 Không có cái gọi là chiến dịch trong sạch đảng nào qua việc truy tìm sai sót bổ nhiệm con trai của Vũ Huy Hoàng hay Trịnh Xuân Thanh cả, đó chỉ là bức màn che đậy việc đoạt các nguồn tiền giữa phe mới và phe cũ mà thôi. Nếu thực sự lần mò việc bổ nhiệm sai trái, có lẽ phải mò đến việc chủ tịch nước Trần Đại Quang hồ sơ về tuổi tác có vấn đề, việc em ông ta  là Trần Quốc Tỏ tài cán gì mà từ sĩ quan công an leo lên làm bí thư tỉnh uỷ Thái Nguyên, hay tay bưng bê thuốc nước cho Trần Đại Quang giờ lãnh chức giám đốc công an Hà Nội.

Và nhiều hơn nữa là Lê Trương Hải Hiếu, Nguyễn Xuân Anh, Nguyễn Thanh Nghị ...rồi con của các ông Trần Đức Lương , Lê Đức Anh.....

Đây là cuộc chiến vì tiền, đó là điều chắc chắn. Có điều nó núp dưới cái mác mỹ miều đạo đức là  trong sạch đảng, lấy lại niềm tin trong nhân dân. Mục đích của nó chỉ đơn giản có vây thôi. Bản chất của Đảng cộng sản VN chỉ có vì tiền và vì quyền lực mà cắn xé nhau. Không bao giờ có chuyện vì làm trong sạch đảng, vì đạo đức đảng viên, vì cái dân, vì nước mà đảng cộng sản hại nhau cả. Đó 




Thứ Hai, ngày 13 tháng 6 năm 2016

Truy kích toàn diện.

 Kết qủa của đại hội đảng CSVN 12, thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng phải rời khỏi cuộc chơi để nhường chỗ cho người già tuổi hơn là Nguyễn Phú Trọng ở lại trong ngôi vị TBT.

 Từ đó cuộc thay thế những quan chức thân cận với Nguyễn Tấn Dũng bắt đầu diễn ra. Đầu tiên là tổng tham mưu trưởng quân đội Việt Nam đạị tướng Đỗ Bá Tỵ, một tướng lính kinh nghiệm trận mạc nhiều nhất cũng như chuyên môn quân sự cao nhất trong quân đội đã bị thuyên chuyển sang một chức vụ hữu danh vô thực là phó chủ tịch quốc hội. Ông Tỵ trong nhiệm kỳ của mình đã có nhiều thảo luận với bộ quốc phòng Hoa Kỳ về hợp tác quân sự đôi bên. Ông Tỵ cũng là người không có điều tiếng gì về tư cách đạo đức. Việc đưa ông xa rời quân đội vốn là chuyên môn của ông để đặt ông vào cái ghế phó chủ tịch quốc hội bù nhìn là một việc làm tồi tệ nhất của Bộ Chính Trị khoá mới.

Kế tiếp uỷ viên bộ chính trị Nguyễn Thiện Nhân, người vốn dĩ ôn hoà , có kiến thức và cũng không có những điều tiếng ở nguyên chức chủ tịch mặt trận tổ quốc Việt Nam. Nhưng sau đại hội đảng 12, một người khác là bà Trương Thị Mai trúng cử uỷ viên bộ chính trị, được cử vào đoàn chủ tịch mặt trận. Hiện tại bà Mai còn giữ chức Trưởng Ban Dân Vận Trung Ương của Đảng. Trong khi ông Nhân không có chức vụ gì trong Đảng, ông chỉ giữ chức chủ tịch mặt trận tổ quốc.

 Đây cũng là lần đầu tiên ở cơ quan này có đến hai uỷ viên Bộ Chính Trị tham gia, nhưng với lợi thế là người có giữ chức vụ trong Đảng. Chắc hẳn bà Mai sẽ có nhiều ảnh hưởng trong cơ quan này hơn ông Nhân.

 Quả thực như người ta nói, ghét nhau ghét cả đường đi lối về. So sánh về trình độ và tư cách với những cá nhân khác trong Bộ Chính Trị thì việc hai ông Tỵ, và Nhân phải lép vế trong cảnh hữu danh vô thực như vậy là không công tâm. Việc điều động như này cho thấy sự nhỏ nhen của những nhóm có quyền lực chóp bu là Nguyễn Phú Trọng, Đinh Thế Huynh, Trần Đại Quang, Phạm Minh Chính.


Mới đây gần như toàn bộ lãnh đạo của Tây Nam Bộ bị thay thế. Đặc biệt là mô hình phát triển Phú Quốc theo những nước phát triển châu Á do thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng chủ trương, đã bị thay nhân sự chủ chốt. Ông Sơn Minh Thắng được Đinh Thế Huynh trao quyết định bổ nhiệm là phó trưởng ban chỉ đạo Tây Nam Bộ vào ngày 24 tháng 5, đến ngày 11 tháng 6 tiếp tục được Nguyễn Xuân Phúc đưa vào chiếc ghế tổ trưởng tổ nghiên cứu phát triển Phú Quốc.

 Ông Sơn Minh Thắng đã từng bị Nguyễn Tấn Dũng đưa vào chức phó chủ nhiệm uỷ ban dân tộc, một chức vụ gần như cho ngồi bỏ xó như thái tử Nông Đức Tuấn đã từng bị tương tự. Nhưng sự ra đi của Nguyễn Tấn Dũng đã khiến Sơn Minh Thắng trở lại quyền lực thực tế. Việc sử dụng Sơn Minh Thắng vào chức vụ hiện nay là đòn thâm độc của nhóm cầm quyền chóp bu. Bởi Sơn Minh Thắng mang trong lòng mối thù bị Nguyễn Tấn Dũng không trọng dụng, giờ trên cương vị mới này Thắng có thể  vì oán thù mà thưc hiện mọi chỉ đạo của nhóm chóp bu, phá tan kế hoạch của Nguyễn Tấn Dũng ở đặc khu kinh tế Phú Quốc.

Hoặc thấy không cần thiết để phá hoại kế hoạch này, Sơn Minh Thắng sẽ lãnh nhiệm vụ kiểm soát và thu hồi những nguồn lợi phát triển ở đặc khu này về tay Bộ Chính Trị, Ban Bí Thư.

Ngon thì cướp, không ngon thì phá, đó là nhiệm vụ mà nhóm Nguyễn Phú Trọng giao cho Sơn Minh Thắng khi về tiếp quản Tây Nam Bộ và Phú Quốc để kiểm soát những dự án mà cha con nhà Nguyễn Tấn Dũng, Nguyễn Thanh Nghị đã dày công xây dựng ở đây.


 Cũng trong tháng 6 này, báo chí liên tục đề cập đến việc đích thân Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng chỉ đạo các ban ngành của Đảng, của chính phủ vào cuộc điều tra việc phó chủ tịch tỉnh Hậu Giang đi xe sang biển xanh.

 Chức phó chủ tịch tỉnh theo phân cấp thì chưa đến mức trung ương quản lý, việc bổ nhiệm và xử lý chức vụ này do thủ tướng chính phủ thực hiện. Việc Nguyễn Phú Trọng nhòm ngó đến trường hợp vi phạm biển số xe, một việc hành chính để từ đó đòi truy xét việc bổ nhiệm vị phó chủ tịch tỉnh Hậu Giang khiến người ta thấy  khó hiểu trước sự hăng hái thái quá của Nguyễn Phú Trọng.

 Nhưng không có gì khó hiểu, vị phó chủ tịch tỉnh Hậu Giang Trịnh Xuân Thanh này được bổ nhiệm có liên quan đến cựụ thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng. Trước đây Thanh từng giữ chức chủ tịch hội đồng quản trị công ty xây lắp dầu khí Việt Nam, viết tắt PVC, tổng công ty này đã thua lỗ hàng ngàn tỷ. Nhưng kỳ lạ thay Thanh không hề bị nhắc nhở hoặc kỷ luật mặc dù thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng lúc đó đã chỉ đạo làm rõ trách nhiệm vụ thua lỗ. Ngay trong lúc khó khăn ấy, Thanh được chuyển đi nơi khác an toàn làm phó chủ tịch tỉnh Hậu Giang.  Khó có thể nói rằng Thanh thoát được như vậy mà không có sự che chở của Nguyễn Tấn Dũng.

 Và trong cuộc truy kích, thanh trừng toàn diện nhằm vào Nguyễn Tấn Dũng, Nguyễn Phú Trọng không dại gì mà bỏ qua bất cứ kẻ nào liên quan đến Dũng. Ngay cả những kẻ vô tội như Đỗ Bá Tỵ, Nguyễn Thiện Nhân còn bị hất đi vào những chỗ ngồi không, thì một kẻ có tội như Trinh Xuân Thanh lẽ nào Nguyễn Phú Trọng bỏ qua. Dù Thanh có là con tép riu không đáng Trọng phải thân chinh mang chức Tổng Bí Thư Đảng ra xử lý, nhưng một khi đã dây dưa với kẻ thù thì kể cả con ruồi cũng bất chấp ngôi vị Tổng Bí Thư để xắn tay áo vác dao mổ bò truy sát.

 Qua những sự việc lên quan đến các cá nhân trên, cho thấy sự thù hận của Nguyễn Phú Trọng với Nguyễn Tấn Dũng cực kỳ khủng khiếp. Sự thù hận này ám ảnh Nguyễn Phú Trọng đến mức suốt cả nhiệm kỳ trước lẫn nhiệm kỳ này, Trọng chỉ nhăm nhăn thực hiện những biện pháp để triệt hạ Dũng bằng được.  Đến mức khi Dũng đã thất thế về hưu, im lặng và tỏ vẻ vô hại như Dũng đi chùa, đi bộ tới nơi bầu cử...Trọng vẫn quyết không tha.

Không những thế, những cây bút của phe Trọng , Huynh , Quang liên tục đưa ra những bài viết quy kết những sai trái và thủ đoạn của Nguyễn Tấn Dũng khi còn tại vị. Đó là một cuộc phối hợp trong ngoài mà phe Trọng vạch ra. Một đằng bên trong truy kích gắt gao, một đằng bên ngoài vận động dư luận đồng tình với việc triệt Dũng tận cùng.

 Có lẽ không phải Nguyễn Bá Thanh chết vì tay Nguyễn Tấn Dũng như thiên hạ từng nghĩ. Bởi nếu Dũng có làm được chuyện đấy, ông ta khó mà để Trọng truy kích mình đến tận bây giờ trên mọi mặt trận như vậy.

 Nguyễn Bá Thanh lúc đương thời làm trưởng ban nôi chính trung ương, ông ta thể hiện kiên quyết đấu tranh chống tham nhũng, nhưng ông ta cũng cho thấy mình là con ngựa bất kham trong việc thực hiện đường lối kinh tế, ngoại giao bảo thủ của tư tưởng chủ nghĩa xã hội. Giả sử nếu ông Thanh còn sống và là uỷ viên bộ chính trị bây giờ, liệu đường lối  và chủ trương của Đảng CSVN ngày nay có được êm ả hay không, khi mà chủ quyền, kinh tế, môi trường đều ở trong mức độ thảm hoạ.? Hay ông ta sẽ có những phát biểu, tư duy, chỉ đạo khiến một lũ bất tài và hèn nhát trong Bộ Chính Trị của Nguyễn Phú Trọng bây giờ phải ê mặt.

 Cái chết của ông Thanh có lợi cho Nguyễn Tấn Dũng lúc đó, nhưng cũng là cái lợi lâu dài của Nguyễn Phú Trọng sau này. Tuy nhiên cũng không vì thế mà kết luận, phe nhóm tay chân của Trọng như Trần Đại Quang đã ra tay hạ sát ông Thanh để trừ hậu hoạ, giữ sự ổn định trong Đảng lâu dài. Cũng khó có thể cho rằng Nguyễn Tấn Dũng đã ra tay hạ sát Nguyễn Bá Thanh. Bởi nếu Dũng làm được điều đó thì lẽ ra cần làm điều dứt điểm hơn là hạ sát Nguyễn Phú Trọng để chấm dứt  nguồn gốc sự truy kích.

 Cuộc truy kích lần này liệu có giữ tiền lệ không truy tố uỷ viên bộ chính trị , hay sẽ phá lệ đưa nguyên thủ ra vành móng ngựa để hạ nhục triệt để. ?

Điều đó thì còn phải chờ xem.

Thứ Sáu, ngày 10 tháng 6 năm 2016

Hỗn loạn vô chủ.

Quốc hội nước CHXHCN Việt Nam đã công bố thành phần các đại biểu mới,  gồm 496 người. Trong đó có đến 100 người là uỷ viên trung ương Đảng. Quốc hội Việt Nam lần này là quốc hội có ít số người ngoài đảng nhất so với quốc hội trước. Tổng số đảng viên CSVN chiếm đến 96% trong quốc hội.

 Có đến 19 uỷ viên BCT cộng sản Việt Nam trúng cử quốc hội kỳ này.

Sau kết qủa này của quốc hội, cho thấy đảng CSVN đã thực hiện hoàn tất chủ trương tăng cường quyền lãnh đạo của đảng trên đất nước, chủ trương do giáo sư chuyên ngành xây dựng Đảng  Nguyễn Phú Trọng khởi xướng.

Với việc trụ lại thành công chức tổng bí thư khi đã quá tuổi ở đại hội 12, sau đó sắp xếp nhân sự như ý vào bộ máy ban ngành trong  đảng, tiếp tới đưa đại đa số đảng viên vào chiếm lĩnh quốc hội là thành công mà Nguyễn Phú Trọng theo đuổi bấy lâu.

Nguyễn Phú Trọng đã tạo ra được sự thống nhất tương đối quyền lực, không còn cảnh anh Ba, anh Tư cầm đầu những nhóm lợi ích thao túng chính trường như trước đây. Trọng có thể thoải mái đi thăm các vùng đất Nam Bộ,  như một nhà vua ngạo nghễ đi dạo trên những vùng đất mới bình định được, điều mà trước kia Trọng ít khi làm.

 Tưởng rằng với sự thống nhất quyền lực như vậy, đất nước sẽ không còn cảnh đấu đá, phe phái. Đảng cộng sản chỉ việc dốc sức theo đuổi đường lối CNXH, toàn đảng nhìn về một hướng.

Thế nhưng, đất nước lại rơi vào cảnh hỗn loạn một cách vô chủ.

Hai tháng trời sau thảm hoạ cá chết ở 4 tỉnh miền Trung, những người ngư dân hầu như đã không còn ra biển,  những chợ hải sản, nhà hàng hải sải, du lịch biển chết dần mòn trong cảnh tiêu điều, hiu hắt. Chính phủ Việt Nam không đưa ra nguyên nhân nào dẫn đến thảm hoạ này. Chỉ vài biện pháp qua loa đối phó dư luận như kiểu cho cán bộ tắm biển, cán bộ ăn hải sản không biết có phải thứ hải sản lấy từ trung tâm phát độc Vũng Áng hay có khi loại hải sản được phi cơ chở từ Tân Gia Ba về. Những biện pháp mà dân chúng thường gọi là dán bùa đít mèo, không thể nào trấn an được dư luận.

 Không có một nhân vật cao cấp nào trong bộ chính trị có phát ngôn thẳng thắn và trách nhiệm để dân chúng thấy rằng Đảng CSVN còn có mặt trên đất nước. Trong vụ cá chết,người dân cảm giác đất nước này đang vô chủ. Các lãnh đạo cao cấp ở Bộ chính trị thực hiện phương châm, ăn tìm đến, đánh nhau tìm đi. Từ Tổng bí thư đến chủ tịch nước đều tảng lờ như không biết chuyện cá chết. Thế nhưng chỉ chuyện nhỏ về bài báo nào đó nói về phó chủ tịch tỉnh có xe đẹp, ông tổng bí thư đã có ý kiến chỉ đạo làm rõ vấn đề bài báo nêu ra. Chứng tỏ ông ta có đọc, nhưng chỉ lên tiếng những gì cảm thấy mang lại uy tín cho mình mà thôi.

 Ông tân thủ tướng thì chỉ đạo theo kiểu cần khẩn trương làm rõ nguyên nhân nhưng kèm theo câu thận trọng. Có nghĩa là khẩn trương tìm nguyên nhân nhưng nếu nguyên nhân không phải là do thiên nhiên như thuỷ triều đỏ, tảo nở hoa thì cần thận trọng khi công bố. Vì thế sau hơn hai tháng, một ông bộ trưởng họp báo tuyên bố nguyên nhân cá chết là tại liên quan đến nguyên nhân gây ra cá chết.

Nhiều cuộc biểu tình của người dân nổ ra để đòi hỏi chính phủ minh bạch thông tin cá chết. Những cuộc biểu tình này bị đàn áp khốc liệt bằng đòn vọt, nhà tù trá hình dưới mác trung tâm phục hồi nhân phẩm, nhiều người bị an ninh gây áp lực mất việc làm, mất nơi thuê nhà.

Chế độ quy kết động cơ biểu tình của người dân là ý đồ xấu. Đài truyền hình Việt Nam cũng lập tức phụ hoạ hỗ trợ ra ngay một chương trình,  nhằm quy kết động cơ những người đòi minh bạch thông tin cá chết là có ý đồ xấu bằng một cuộc thảo luận mang đậm cách đấu tố hồi cải cách ruộng đất.

Nhưng có một ý đồ mà ngay cả những người biểu tình đòi minh bạch thông tin cá chết và cả bộ máy an ninh, cơ quan tuyên giáo, đài truyền hình quốc gia đều không biết. Bởi tuy ý đồ đó xuất phát từ tâm thức, mơ hồ nhưng thực ra nó hiện hữu ai cũng thấy nhưng không diễn tả được.

 Đó là ý đồ muốn hỏi ai là chủ đất nước này.? Cơ quan nào có trách nhiệm với đất nước này, đảng, chính phủ, quốc hội hay nhà nước hay thế lực nào ?

Vì không rõ ai là chủ, cơ quan nào chịu trách nhiệm, nên thông tin trả lời thảm hoạ cá chết vẫn lửng lơ. Đất nước này đang vô chủ, thực sự là như vậy. Nếu có chủ nhân thực sự, đã có người phải đứng ra trả lời rõ ràng và sẵn sàng chịu trách nhiệm về phát ngôn của mình.

Người trách nhiệm trả lời để an lòng dân không thấy. Nhưng người đi đàn áp, để trấn áp, hăm doạ bưng bít thông tin thì lại nhiều vô vàn. Mỗi phường có đến trăm người cả công an, dân phòng, cán bộ để đi trấn áp những người đòi thông tin về cá chết. Tuyệt nhiên cả trăm mạng đó ở một phường cũng không ai biết gì về nguyên nhân cá chết cả. Đấy là dấu hiệụ của sự hỗn loạn, nếu như ở biểu tình chống Trung Quốc, các con vẹt dư luận còn hót ra rả có luận điệu như vì tình hữu nghị, vì yên ổn làm ăn, vì quan hệ đa phương, song phương. Đến vụ cá chết thì không có luận điệu nào ra hồn ngoài giọng qua loa đang tìm nguyên nhân.


 Nhưng sự vô chủ và mất đoàn kết không chỉ ở trong vụ cá chết,  bầy đàn  Nguyễn Phú Trọng không phải là gắn bó thống nhất như bên ngoài chúng ta thấy. Hãy nhìn vụ ầm ĩ về trường hợp thượng nghĩ sĩ Bob Kerry. Thông thường những việc thế này ĐCSVN thường nhất quán trong tuyên truyền vì tính chất nhạy cảm, đảng thường định hướng khắt khe để lèo lái dư luận theo một cái nhìn đóng khung sẵn. Thế nhưng vụ việc lại nổi sóng đến mức đáng sợ, người ta khơi lại máu me, chém giết cách đây nửa thập kỷ để lên án, đòi trừng phạt. Mặc dù bộ ngoại giao, bộ quốc phòng trước đó đã có bài định hướng êm xuôi, mặc dù uỷ viên bộ chính trị Đinh La Thăng, người phụ trách địa bàn nơi mà Bob Kerry có công việc liên quan đã phải lên tiếng ủng hộ Bob. Nhưng bài báo viết về sự ủng hộ của Đinh La Thăng ngay lập tức bị gỡ bỏ. Thay vào đó là những bài lên án của đủ các loại người khác nhau.

Không có ông chủ nào đứng ra để ngăn phân định vụ cá chết cũng như vụ Bob Kerry. Thiên hạ chửi nhau loạn xạ trên mọi phương tiện về Bob Kerry kéo theo là cả những hệ tư tưởng, quan điểm khác nhau. Đấy có phải là một chứng minh của sự hỗn loạn vô chủ hay không.?

 Sắp tới khi Trung Quốc hoàn tất khẳng định chủ quyền biển Đông. Lúc đó những người dân Việt Nam mới chợt nhận ra rằng đất nước của họ đang vô chủ. Tuy nhiên khái niệm vô chủ ở đây là những người chủ có trách nhiệm, có lương tâm.

Chỉ có sự bóc lột, tham nhũng, bất công , đàn áp luôn luôn là có chủ.










Thứ Năm, ngày 09 tháng 6 năm 2016

Trọng Lú bắt xe lậu.

Báo chí đang ca ngợi tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng đích thân chỉ đạo vụ xe tư nhân mang biển số công, có liên quan đên phó chủ tịch tỉnh Hậu Giang.

Nguyên nhân vụ việc khiến Trọng chỉ đạo vụ này theo công văn có nói rõ là bắt nguồn từ thông tin trên báo chí.

http://vietnamnet.vn/vn/thoi-su/chong-tham-nhung/309408/tong-bi-thu-yeu-cau-kiem-tra-vu-xe-lexus-tu-bien-xanh.html

Rất khen cho ông tổng bí thư, điều này có nghĩa ông rất chịu khó đọc báo, hoặc văn phòng đảng của ông rất chăm đọc báo và mạng xã hội để có phản ứng tức thời.

Nhưng nếu ông biết tin vụ này qua báo chí, chả lẽ nhiều tin tức khác như cá chết, biểu tình chống cá chết, cưỡng chế đất bằng bạo lực, công an giết người.....ông không đọc những tin ấy.?

Vụ xe lậu này, lẽ ra để chính phủ đứng ra làm. Nhưng Nguyễn Phú Trọng đã trực tiếp chỉ đạo tất cả cả ban ngành, kể cả bộ công an, bộ tài chính, bộ công thương, ban kiểm toán....thực hiện.

Trích báo.

'' Tổng bí thư giao UB Kiểm tra TƯ chủ trì, phối hợp với Ban Nội chính TƯ, Ban Tổ chức TƯ, Bộ Công an, Ban cán sự đảng: Bộ Công Thương, Bộ Tài chính, Kiểm toán nhà nước; Ban Thi đua - Khen thưởng TƯ, Tỉnh ủy Hậu Giang và Tập đoàn Dầu khí quốc gia Việt Nam khẩn trương kiểm tra, xem xét, kết luận những nội dung mà báo Thanh niên đã nêu.''

Việc làm của Nguyễn Phú Trọng rất đáng ngạc nhiên, Trọng làm tổng bí thư hay đang làm thủ tướng.? Nếu vụ việc vi phạm như này Tổng Bí Thư có thể trực tiếp chỉ đạo các bộ ngành , vậy thì cần gì đến chức thủ tướng chính phủ.?

Hãy xem trước đây thủ tướng từng chỉ đạo những vụ liên quan đến cả bí thư, phó chủ tịch tỉnh.

http://kinhdoanhnet.vn/phap-luat-dieu-tra/thu-tuong-co-chi-dao-lam-ro-can-mot-ban-bao-cao-trung-thuc-ve-duong-day-an-dat-o-tp-hai-duong_t114c14n24325


 Cách đây chưa được một năm,  có vụ xe lậu ở quân khu 9, cũng tương tự vụ việc này. Trọng cũng đứng ra chỉ đạo xử lý. Vụ việc được uỷ ban kiểm tra trung ương Đảng đưa về Ban quân uỷ Trung Ương do Trọng cầm đầu. Kết thúc là cả ban tư lênh quân khu gồm tư lệnh trưởng, chủ nhiệm chính trị quân khu bị kỷ luật.

http://nld.com.vn/thoi-su-trong-nuoc/uy-ban-kiem-tra-yeu-cau-kiem-diem-tu-lenh-quan-khu-9-20150729184506083.htm

 Nhưng chỉ thời gian ngắn vài tháng sau đó, cả tư lệnh trưởng lẫn chủ nhiệm chính trị quân khu 9 này được Trọng cho vào trung ương 12. Đó là hai tướng Nguyễn Phương Nam và Huỳnh Chiến Thắng.


 Bây giờ thì Trọng Lú lập lại vở diễn bắt xe lậu ở phía Nam. Có lẽ mảnh đất đó còn nhiều thành phần chưa quy thuận Trọng Lú. Cho nên Trọng diễn lại vở đã thành công trước đó ở quân khu 9.

 Có lẽ vở kịch '' Trọng Lú bắt xe lậu '' sẽ còn diễn dài dài ở phía Nam.

Thứ Hai, ngày 06 tháng 6 năm 2016

Món quà tuyệt vời trong một xã hội tự do

Bài viết của tác giả Thục Quyên, chị vốn là một bác sĩ đang làm việc và sinh sống ở Mu Ních. Ngoài viết bài chị còn chuyển ngữ những tư liệu từ tiếng Đức sang tiếng Việt để phục vụ đồng bào.

    Món quà tuyệt vời trong một xã hội tự do

Thục Quyên

Người Việt sống tại Đức chia làm hai nhóm lớn, về con số tương đối cân bằng: một nhóm ngày xưa đi tỵ nạn cộng sản và nhóm sau này,những người đi lao động tại Đông Đức và Đông Âu, rồi sau khi Bức tường Berlin đổ, đã tìm cách ở lại.

Nhóm đi tỵ nạn cộng sản đã tới Đức xấp xỉ 35 năm trước, đã hội nhập vào xã hội Đức với tất cả con tim và trí óc của họ, vì nước Đức chính là Thiên đường Tự Do đã đón nhận họ khi họ liều chết rời bỏ quê cha đất tổ bằng biển cả hay đất liền.
Nhóm đến sau là nhóm của những người đi lao động (sau này thêm một số nhỏ đi du lịch hay du học) rồi chọn lựa ở lại. Nhóm này phần lớn còn giữ quốc tịch Việt Nam, một phần vì chỉ tìm ở Đức một nơi hoạt động kinh tế, một phần cũng không phải đơn giản để được nhập quốc tịch vì sự cản trở về sinh ngữ. 

Thở không khí tự do nhưng không thoát được đầu óc nô lệ. 
Sống lâu trong một xã hội có tự do và trật tự , trong số những người Việt còn giữ quốc tịch Việt, dù vẫn bị ràng buộc bởi đủ loại giấy tờ cần sứ quán Việt Nam cấp phát, một số nhỏ vẫn so sánh để nhận thức được những trò ma giáo, tham nhũng, sứ quán Việt Nam vẫn không ngừng xử dụng để 
sai xử họ. Nhưng số lớn thì vì không nắm vững tiếng Đức, không có dịp theo dõi tin tức quốc tế, vẫn hoàn toàn bị nô lệ bởi những thông tin hoặc hoàn toàn bịa đặt, hoặc đã cố tình bị bóp méo bởi nhà nước Việt Nam, qua một hệ thống bồi bút ngay tại hải ngoại.

Những người Việt vì một phần không vững tiếng Đức, phần khác nặng tình cảm gia đình, làng nước, nên những hội đồng hương mọc lên như nấm tại Đức.Và bên cạnh những tờ báo mạng chuyên đăng lại những tin do Thông tấn xã Việt Nam (1) cung cấp, còn có trang nhà của một hội mang danh là "Liên Hiệp Người Việt toàn Liên Bang Đức" (LHNVTLBĐ). Hội này khai những hội đồng hương như thành phần của mình, bất kể họ có đồng ý không,để hưởng sự giúp đỡ tài chánh của chính phủ Đức. Đã có những người hiểu biết đã lên tiếng, lẽ dĩ nhiên chuyện đổ bể và đang có sự tranh tụng dữ dội. Nhưng hội LHNVTLBĐ được sứ qúan VN che chở nên cứ đọc trang nhà của hội này thì thấy cũng chỉ tuy hai mà một. Cứ lấy chuyện đơn giản mới nhất vừa xảy ra là bài phát biểu của Tổng thống Obama Tại Trung tâm Hội nghị Quốc gia, Hà Nội, ngày 24-5-2016,(2) , trang nhà của LHNVTLBĐ với những người đầu đàn là giáo sư, tiến sĩ, cũng không thấy bị sỉ nhục khi phải cắm đầu đăng bản cắt xén, đục đẽo tất cả những gì liên quan đến chữ Nhân Quyền.

Món quà tuyệt vời trong một xã hội tự do là "Thông tin đứng đắn"
Hiện nay, một trò ma giáo khác đang được sứ qúan Việt Nam tại Đức tìm cách thực hiện.
Để thấu hiểu tình hình, xin mời những người Việt đang sống tại Đức đọc hai lá thơ của TS Dương Hồng Ân (Vietnam21) và  nhà báo/tác giả Ngụy Hữu Tâm cùng nhà khoa học Phạm Công viết.
Hai lá thư trên đã được gửi tới nhiều giới chức sắc tại Đức liên quan đến vấn đề.
Sau đây là các bản dịch :          

Diễn Đàn Việt Nam 21
Dr. Hong-An Duong Melchiorstr.5 72654 Neckartenzlingen Email: forumvietnam21@googlemail.com
Kính gi
Th
ị trưởng Jörg Hänisch,
và các thành viên H
ội Đồng thành phố Tòa Hành chính Moritzburg Schlossallee 22
01468 Moritzburg
Trích yếu : Khu tưởng nim ti Moritzburg
Kính thưa ông Thị trưởng Hänisch,Kính thưa quý thành viên Hội đồng thành phChúng tôi mn phép trình bầy đến quý vị sự việc như sau.
Neckartenzlingen ngày 01.06.2016
Qua báo chí chúng tôi được biết về chuyến viếng thăm của Đại sứ Vit Nam ti Moritzburg vào ngày 18.05.2016 và dự án ca ông ta. Các bài tường thut báo chí đã gây nhiu xáo trn trong Cộng đồng người Vit tại Đức.
Trong khi nht báo Sächsische Zeitung trong bài Đi tìm du vết bác Hồ„ ra ngày 19.05.2016 chỉ tường thut về nguyn vng của Đại Sứ Vit Nam và mthương gia từ Bá Llinh, ông Võ Văn Long, mun phc hi và mở rng mt khu lưu niệm trên khuôn viên trung tâm nhà thờ Tin lành Diakonenhaus ở Moritzburg để tưởng nhớ các thiếu nhi Việt Nam đã tng sng ở đây, thì hai ngày sau, 21.05.2016, báo nguoiviet.de và nhiu trang mng Vit nam khác li loan tin về dự án „Khu tưởng nim bác Hồ sẽ được xây dng tai Moritzburg (http://nguoiviet.de/viet-duc/khu-tuong-niem-bac-ho-se-duoc-xay-dung-o-moritzburg- 34807.html). Việc này đã tạo ra ấn tượng khu tưởng niở Morizburg được cng hiến riêng cho Hồ Chí Minh. Trong bài báo, tác giả Manh Hung còn tăng cường ấn tượng vi nhng dòng như „B
an lãnh đạo "Trường Moritzburg" và chính quyn Moritzburg (thuc bang
Sachsen) cho biết hoàn toàn ng hộ ý tưởng quy hoch tôn tạo khu tưởng nim Bác H
trong khuôn viên trường này ..“ và „Việt Nam cũng đề nghị phía Đức cân nhc có thể cho
xây dng mt ngôi nhà sàn thu nhỏ ca Bác Hồ ở khu tưởng niệm để trưng bày, lưu giữ
nhng kỷ vt của Bác khi người tới thăm nơi đây“. Manh Hung viết thêm „Thị trưởng
Hänisch cũng phát biểu ghi nhn sự cn thiết lưu giữ nơi tưởng nim Bác Hồ, đồng thi cho
biết „Về góc độ cá nhân, Thị trưởng Hänisch hoàn toàn ng hộ dự án“
Khi đọc nhng bn tin này, mọi người có cảm tưởng, có ấn tượng vic xây dựng khu tưởng nim Hồ Chí Minh ở Moritzburg đã được quyết định xong ri. Nhưng bài tường thut cnguoiviet.de cơ bản khác bit so vi bài báo cSächsische Zeitung .Vì vy chúng tôi thc mc bn tin báo nào đúng và nguoiviet.de tường thuật như vậy nhăm mục đích gì.
Bn báo cnguoiviet.de đã gây ra hoang mang, bc bi và bt bình trong gingười Viở Đức. Đăc biệt những người tị nn Vit Nam ở Cng Hòa Liên Bang Đứđã lên tiếng chng dự án qua các thư phản đối và thnh nguyện thư gửi ti Dân biu liên bang Andreas Lämmel.
Vì sự bn trong tp thể đồng hương, chúng tôi xin mn phép được hi ông Thị trưởng và Hội đồng thành phố có thể xác nhn cho chúng tôi bài tường thut nêu trên ca tờ báo Vit Nam là đúng. Nếu bài tường thut ca báo nguoviet.de không phảnh đúng sự kin, chúng tôi xin Ông ra thông báo chính thức cũng như đính chính lại. Điều này sẽ trn an tình hình đang căng thẳng.
Ngoài ra chúng tôi cho rng đây là một sai lm nếu cho phép ý định xây dựng khu tưởng nim Hồ Chi Minh ở Moritzburg. Theo sự xác tín ca chúng tôi, xây dng chỗ tưởng nim cho nhng nhân vt chính trị gây nhitranh cãi như Hồ Chí Minh, không phù hp thời đại ngày nay. Việc này cũng không phù hơp khung cảnh chính trị ca xã hi tự do dân chủ ở Đức. Hồ Chí Minh không được đa số nhân dân Vit Nam kính mếnhư nhiều người cho là như vy. Nhiều người buc ông phi chu trách nhim cho hàng triu nn nhân trong cuc chiến. Mt cu hc sinh Vit Nam ở Moritzburg trước kia cho chúng tôi biết, ông đã bàng hoàng khi nghe tin chính phủ Vit Nam mun dựng đài tưởng nim Hồ Chí Minh vi sự hỗ trợ cngườĐức. Nếu Ông cần đến, chúng tôi sn sàng trung gian mi liên hê vngười cu hc sinh này.
Sau khi Liên Bang Xô Viết sụp đổ, chủ nghĩa sùng bái cá nhân đã bị xóa bỏ ở nhiu quc gia và các tượng đài cũng bị git sp. Năm 1991 Tượng Lê Nin ở Đông Bá Linh bị tháo b. Nhiu thành phố khác ở Đông Âu cũng nối gót làm theo. Các thành phố trước đây mang tên nhng nhân vt gây nhiu tranh cãi cũng đổi lại tên cũ. Thành phố Karl Marx-Stadt đổi thành Chemnitz. Con đường Hô Chí Minh (Ho Chi Minh Straße) ở Động Bá Linh đổi lại tên cũ Weißenseer Weg từ năm 1992.
Vì nhng lý do này chúng tôi nhận thây không có lý do chính đáng cho việc xây dng khu tưởng nim Hồ 
...


Kính gửi Ngài Thị trưởng Jörg Hänisch

Ngài Thị trưởng kính mến!

  Chúng tôi là Ngụy Hữu Tâm và Phạm Công, những cựu lưu học sinh Việt Nam tại Moritzburg, Dresden. Vào những năm 50 thế kỷ trước,  từng có 350 học sinh Việt Nam học 3-4 năm ở hai trường mang tên Maxim Gorki và Käthe Kollwitz tại nơi này.

  Chúng tôi nay đã là những „ông bà lão“ cả rồi, đang sống tại Hà Nội, thế nhưng không chỉ những học sinh Việt Nam từng học tại hai trường Käthe Kollwitz và Maxim Gorki, mà ở đó còn có những giáo viên và công nhân viên người Đức mà chính xác hơn là những người thuộc Bang Sắc-xông làm việc, và tất cả đều có những kỷ niệm đẹp đẽ về những năm tháng vào những năm 50 và 60 thế kỷ trước, khi sống tại đấy.

  Không chỉ 3-4 năm ấy, mà cả 3 năm học nghề ở nhiều thành phố CHDC Đức tiếp theo, rồi sau đấy còn nhiều năm học đại học hay nghiên cứu sinh ở các trường đại học của nước CHDC Đức làm chúng tôi luôn mang nặng tình nghĩa với nước Đức và nhân dân Đức.

  Chúng tôi cũng luôn biết ơn người Đức ở cả hai phía của bức tường, vì đó là sự cảm thông đầy nhân tính với khẩu hiệu „Đoàn kết với Việt Nam bây giờ cần hơn bao giờ hết“ ở phía Đông và phong trào sinh viên phản chiến những năm 1968 với khẩu hiệu „Hồ, Hồ Chí Minh“ ở phía Tây, thế nhưng trước hết là sau 1975 với con tàu “Cap Anamur” cứu vớt người tị nạn Việt Nam ở phía Tây.

  Sau khi bức tường Berlin xụp đổ và rồi toàn cầu hóa, chúng tôi không chỉ nghĩ khác về Việt Nam mà cả nước CHDC Đức. Và dĩ nhiên chúng tôi có quan điểm chính trị của chính mình.

  Bởi vậy chúng tôi không chỉ không vui mà còn tức giận khi nghe tin chính phủ CHXHCN Việt Nam dự định xây tượng Hồ Chí Minh tại Moritzburg và đang xin chính phủ CHLB Đức làm việc đó. Thậm chí có một số người Đức ủng hộ dự án này.

  Chúng tôi quan niệm rằng, Hồ Chí Minh có mặt tốt và xấu, và vì nay đang còn nhiều tranh cãi về ông ta, nên tốt nhất là nên để cho ông ta yên, thậm chí có lẽ ông ta chẳng xứng đáng với việc ấy. Người ta đã xây cho ông ta quá nhiều ngôi tượng to lớn và tốn kém ở nhiều thành phố Việt Nam và thậm chí cả một cái lăng vĩ đại – nhưng là ngược với di chúc ông ta - ở Hà Nội. Ai muốn ngắm ông, xin mời về Hà Nội hay những thành phố khác của Việt Nam! Không nhất thiết phải đến Moritzburg và Dresden!

  Đã có quá đủ nhiều điều xấu xa mà nhiều người, trong đó có cả chính phủ CHXHCN Việt Nam và Đảng Cộng Sản lợi dụng tên ông ta để làm. Qua đó chúng ta chỉ làm xấu tên tuổi và những mặt tốt của ông ấy mà thôi.

  Ở Moritzburg hay Dresden chỉ nên có một tấm biển đơn sơ ghi nhớ 350 lưu học sinh Việt Nam đã từng ở đây, không nhất thiết phải nhớ tới Hồ Chí Minh.

  Nhưng trước hết xin Ngài nhớ rằng, ngày nay Việt Nam phụ thuộc nước Trung Hoa cộng sản đến mức nào, cả chính trị lẫn kinh tế. Những điều mà chính phủ Việt Nam „độc lập“ xin chính phủ CHLB Đức giúp đỡ để chống lại „ông bạn lớn“ khi Trung Quốc dùng lực lượng quân sự xâm chiếm „Biển Đông“ của chúng tôi là không đúng, đó chỉ là trò hề chính trị.

  Bọn tư bản ở Bắc Kinh và Đài Loan đã xây nên rất nhiều nhà máy điện, xi-măng, gang thép, hóa chất, ... bóc lột công nhân chúng tôi và trước hết hủy hoại sông ngòi và biển Việt Nam. Những thực phẩm rẻ tiền nhập từ Trung Quốc đầu độc người Việt lâu dài. Tàu quân sự Trung Quốc chiếm biển Việt Nam, săn đuổi những tàu cá bé nhỏ của ngư dân chúng tôi, muốn cướp dầu mỏ ngoài khơi của chúng tôi!

  Về đối nội, chính phủ Việt Nam do Đảng Cộng sản độc tài điều khiển, bắt chước Trung Quốc: đàn áp các cuộc biểu tình của ngư dân và những người bảo vệ môi trường chống lại vụ Công ty ‘Formosa’ gây ô nhiễm Vũng Áng, đàn áp nông dân vì bị mất đất và những người công giáo và những người đấu tranh cho dân chủ ôn hòa khi họ đấu tranh cho sự tự do phát biểu ý kiến.

  Chúng tôi hy vọng Ngài hiểu chúng tôi và có cùng quan điểm với chúng tôi, hỗ trợ chúng tôi trong cuộc đấu tranh vì môi trường trong sạch ở Việt Nam, và nói chung trong cuộc đấu tranh vì quyền con người, vì dân chủ, tự do, vì xã hội dân sự, cho một nước Việt Nam tiến bộ với nền kinh tế thị trường xã hội.
 
  Xin gửi Ngài lời chào trân trọng !
                

Ngụy Hữu Tâm, nhà báo và tác giả sách 

Phạm Công, nhà khoa học và tư vấn bằng phát minh