Thứ Tư, ngày 27 tháng 4 năm 2016

Như là cờ bạc.

Dạo này mình vừa đau dạ dày, lại vừa phải đi học lại tiếng Đức. Nói thì thật tệ, mình lúc ở lớp thì khá, nhưng về đến nhà là quên. Cũng tại vì hay lên mạng đọc tin tức, đêm trước khi đi ngủ , điểm lại mình rành rẽ báo Nhân Dân, Quân Đội hôm nay có những bài viết gì trên mục chống diễn biến hoà bình hơn cả là hôm nay ở lớp có từ gì mới.

Thế nên mình quyết ít bận tâm thế sự để học và khỏi đau dạ dày. Rảnh thì viết chuyện vui nhớ lại quê nhà.

 Chuyện mình hay nhớ nhất là chuyện cờ bạc ở ngõ nhà mình. Ngày trước thì là xóc đĩa, sau này xóc đĩa hay bị bắt. Dân ngõ Phất Lộc nhà mình chuyển sang chơi bài lá như chắn cạ, tá lả, liêng...

 Hồi ấy mình hay chơi chắn ở nhà chị Chích choè.

Chơi chắn có 4 người, chị Chích là chủ nhà vừa chia bài vừa pha nước. Mỗi ván ù bạch định tám đỏ hay bạch thủ chì, mười chẵn thì ai ù bỏ ra ngoài cho chị 10 ngàn. Đấy là đánh suông 5 dịch 10.

Hầu như hôm nào cũng thế, mỗi khi đứng dậy là chả ai thắng cả. Có bốn người chơi là anh Tần Cối, ông Minh Tàu, anh Khôi Sề và mình.  Có hôm mình thua 500 nghìn, ông Minh bảo thua 400 nghìn. Anh Tần cối thì xoè tiền ra trợn mắt bảo.

- Đm tôi chả được đồng đéo nào, có 1 triệu thì bây giờ vẫn đây này.

Vừa nói anh vừa xoè ra đếm dằn giọng từng tờ tiền một.

- 50 này, 100 này, 300  này...650 này....đấy, đm 1 triệu thừa ra có mấy chục.

Nói xong anh lườn anh Khôi sề, anh Khôi lập tức liến thoắng.

- Con xin bố, con còn thua mấy chục đây này. Lúc lên đây có 2 triệu, thì trả tiền lô cho con Lan nhà bà Chích hết 440. Còn 1540, tiền còn cả đây này. Anh xoè xoè cho mọi người thấy trên tay anh cũng chỉ tầm 1, 6 triệu thật.

 Mọi người dồn hết ánh mắt về chị Chích. Chị tốc chiếu lên lấy tiền hồ dưới chiếu ra, miêng bảo.

- Đéo cần đếm cũng biết chả được 200, ù bao nhiêu ván cắt hồ thì ai biết, ù thế đéo nào được 90 ván có hồ.?

Đúng tiền hồ chi Chích lôi ra chỉ gần 200 nghìn thật.

Vậy là chả ai biết 700 nghìn đi đâu. Cãi nhau vậy, chứ cờ bạc thì thua có đòi được đâu. Mình ra đến cửa anh Tần cối kéo lại rỉ tai bảo.

- Lão Minh có thua cái cứt lão, lão ý găm mẹ tờ 500 rồi. Lão ấy còn ăn ra đằng khác, đm đúng bạc già bẩn tính.

Cờ bạc ngõ Phất Lộc hôm nào cũng như hôm nào, dứng dậy không bao giờ thấy ai thắng, hoặc có thắng thì số tiền thắng bao giờ cũng ít số tiền người ta kêu thua. Vì nhiều lý do người ta thường không bảo mình thắng, hoặc bao mình thua nhiều. Vì cái giống cờ bạc hay nợ nần, kêu thắng to sợ chủ nợ đòi, sợ con bạc vay. Kêu thua lớn thì để khất nợ cho dễ. Loanh quanh cứ như vậy.


 Lâu lắm rồi không cờ bạc, từ cái dạo viết blog bị an ninh để ý, mình cũng không chơi bài bạc nữa. Sợ họ kiếm cớ xông vào tóm, rồi xử cả chủ nhà lẫn mấy ông chơi cùng thì oan lây cho họ. Tính ra cũng hơn 10 năm không sờ đến quân bài.  Hôm nay tự nhiên lại nhớ đến chuyện cờ bạc không ai thắng ngày xưa quá. Chỉ tại đọc báo về tin bộ Tài Nguyên Môi Trường , họp báo công bố nguyên nhân hải sản của một loạt các tỉnh ven miền Trung chết vừa qua.

 Cá chết khủng khiếp, ai cũng thấy tận mắt. Thế nhưng sau bao nhiêu ngày đằng đẵng kiểm tra, họp báo hoành tráng để công bố nguyên nhân.

 Cuối cùng chả biế là thế nào. Kiểu như cờ bạc chỉ biết thằng này hết tiền, nguyên nhân là  chơi bài gặp vận đen, chả ù ván nào. Còn ai ù , ai thắng thì y như cờ bạc ngõ Phất Lộc, chẳng biết ai thắng cả. Ông thứ trưởng bộ TNMT ra bảo báo chí mấy câu.

- Cá chết do độc tố hoặc do thuỳ triều đỏ.

Nói thế như bọn cờ bạc nó bảo thằng thua là do đánh bài. Đm, thua thì do đánh bài chứ chả lẽ thua do đốt tiền đi ?  Còn nói do thuỷ triều đỏ thì khác nào bảo gió lốc xoáy mang tiền trên sới bạc đi chỗ khác. Có gió lốc thì phải nhìn thấy, có thuỷ triều đỏ thì ngư dân cả mấy tỉnh không ai nhìn thấy gì sao, quan trắc thời tiết, máy móc đo đạc không thấy gì sao?

 Cái bọn được bạc phải nói dối, vì sợ trả nợ, sợ người ta bay hoặc là có khi chơi gian lận thắng. Sợ người ta thấy mình thắng nhiều sinh nghi nên phải nói dối.

 Còn đường đường bộ máy chính phủ, có khoa học, có pháp luật, có thanh tra....cuối cùng chỉ kết luận cá chết có thể là do độc tố hoặc thiên tai.

 Lẽ ra đây là một vụ án, phải khới tố vì có thiệt hại lớn. Thiệt hại là tài nguyên đất nước, tức tài sản của nhân dân. Nhà nước hoặc cụ thể là uỷ ban nhân dân các tỉnh, hội đồng nhân dân các tỉnh phải thay mặt nhân dân tỉnh mình. Làm đơn tố cáo đến bộ công an rằng tài sản chung của nhân dân  bị thiệt hại nặng nề, cần phải tìm ra kẻ thủ ác đã gây nên sự việc này.

 Bộ công an tiếp nhận đơn, phải điều tra, gửi giấy đòi các bộ ngành khoa học phối hợp để xác định nguyên nhân. Khi đó sẽ rõ ràng trả lời. Nếu là thuỷ triều đỏ thì đình chỉ vụ án vì thiên ta gây ra hoặc có thể đề nghị kỷ luật bộ phận quan trắc, dự báo thời tiết không làm tròn trách nhiệm để thông báo kịp thời, khiến dư luận hoang mang.

 Còn nếu độc tố do con người, thì chắc bộ công an sẽ truy tìm ra. Vì trên cả diện rộng thế , xác  định nguyên nhân cá tử vong độc tố rồi mà không tìm ra ai là thủ phạm. Có lẽ nên cho ông Tô Lâm về Hưng Yên trồng rau, chả nên để làm bộ trưởng làm gì.


Nhưng cái chế độ cộng sản này nó lại như vậy. Bình thường thì bọn nhà nước, uỷ ban, hội đồng khơi khơi xưng danh đại diện nhân dân đòi truy tố, xét xử, khởi tố những người nào nói trái ý bọn nó hoặc xâm phạm lợi ích của chúng nó. Còn giờ hải sản chết, đấy là tài sản của người dân, của đất nước thì chả thằng nào đứng ra đại diện cho người bị hại là nhân dân và đất nước đòi công an khởi tố điều tra.

Còn bọn công an thì mọi khi săm soi nhiệt tình dưới cái mác vì dân, vì nước, luôn đề cao cảnh giác, phòng ngừa, chủ động phát hiện tội phạm, không bỏ lọt các dấu hiệu phạm tội.  Lẽ ra khi thấy cá chết hàng loạt khắp các tỉnh, bộ công an phải cho cán bộ điều tra vì dấu hiệu tài sản đất nước bị xâm phạm nặng nề. Phải chủ động xác minh nguyên nhân, nếu có dấu hiệu con người tác động, cần khởi tố và điều tra. Đây cũng im thin thít nốt.

Đây là chưa kể đến ông viện kiểm sát cũng phải có trách nhiệm đề nghị khởi tố vụ án.

Rút ta thì các quan chức cấp cao ở Việt Nam cũng chả hơn gì mấy thằng cờ bạc bê tha ở ngõ Phất Lộc nhà mình về tư cách.




Thứ Hai, ngày 25 tháng 4 năm 2016

Cả Trọng và cá chết.

Vùng biển từ Vũng Áng đổ đến Đồng Hới của Việt Nam liên tục có cá chết dạt vào bờ từ nhiều ngày nay. Đây là thảm hoạ lần đầu tiên mới có ở Việt Nam. Báo chí và dư luận ở Việt Nam trong những ngày qua xôn xao quanh thảm hoạ này. Nhưng mặc dù đã hơn hai mươi ngày từ khi xảy ra vụ việc, đến nay chưa có cơ quan nào công bố nguyên nhân chính xác của việc cá chết.

 Mọi nghi vấn đổ dồn vào khu công nghiệp Formosa tại Vũng Áng, Hà Tĩnh. Dư luận cho rằng chất độc từ khu công nghiệp này thải ra theo đường ống ngầm chôn dưới biển khiến cá chết. Sự hồ nghi của dư luận càng được tăng thêm khi khu công nghiệp này từ chối cho đoàn kiểm tra. Cộng thêm dòng hải lưu mùa xuân chảy từ  Bắc vào Nam và vùng cá chết cũng xuôi từ Bắc vào Nam, nghi vấn chất độc từ Formosa càng củng cố.


 Về mặt chính thức từ phía nhà nước Việt Nam, ngày 24 tháng 4 ông Trịnh Đình Dũng, phó thủ tướng đã tới huyện Kỳ Anh, Hà Tĩnh. Nơi đâu tiên có cá chết để nắm tình hình vụ việc.  Dường như chuyến đi của ông không tìm được ra nguyên nhân. Ông Dũng bất lực khi thốt lên, nêú không tim được nguyên nhân thì thuê nước ngoài.

http://vietnamnet.vn/vn/thoi-su/301198/khong-tim-ra-nguyen-nhan-ca-chet-thi-thue-nuoc-ngoai.html


Cá chết dạt vào bờ gây ô nhiễm môi trường trầm trọng, thiệt hại kinh tế nặng nề, gây hoang mang và sợ hãi trong dân chúng. Nhưng sự đáng sợ nữa là không tìm được ra nguyên nhân cá chết mặc dù thời gian đến mấy chục ngày như thế. Là một quốc gia có chiều dài ben biển gần như dọc một sườn đất nước, giữa thời đại khoa học công nghệ. Người dân hàng ngày nhìn xác cá chết dạt vào bờ, chim ăn cũng chết, người ăn ngộ độc. Vậy mà vẵn không biết nguyên nhân vì sao, thử hỏi có đáng sợ hãi hay không.?


Ông Nguyễn Phú Trọng, tổng bí thư của Đảng CSVN, người có quyền lực nhất tại Việt Nam hiện nay cũng có chuyến đến thăm và làm việc tại khu công nghiệp Vũng Áng vào ngày 22 tháng 4 năm 2016. Đúng vào thời điểm mà dư luận hoang mang nhất về vụ cá biển chết.

 Nhưng theo báo chí mô tả thì chuyến đi của ông Trọng dừng chân ở Thạch Hà vào sáng ngày 22, ông thăm quan cơ sở trồng trọt rau tại địa phương này, sau đó ông mới đi tiếp 70 cây số nữa vào khu công nghiệp Vũng Áng. Ông Trọng ca ngợi và khuyến khích trồng rau, xem xét và hài lòng về tiến độ các dự án ở khu công nghiệp Vũng Áng, ông  cũng khen thành tựu kinh tế mà khu công nghiệp này đã mang lại.

 Tuyệt nhiên không có dòng nào ông Trọng nhắc đến chuyện cá chết mà dân chúng đang lo lắng.

http://vov.vn/chinh-tri/tong-bi-thu-nguyen-phu-trong-tham-va-lam-viec-tai-ha-tinh-503287.vov

Đây là điều khó hiểu, vì bản thân ông Trọng là người công tác báo chí, tư tưởng, tuyên giáo và chủ tịch hội đồng lý luận trung ương. Tức ông đầy kinh nghiệm chuyên môn về dư luận, ông thừa biết dư luận đang xôn xao về điều gì. Vậy mà ông làm ngơ như không.

Khả năng thứ nhất chuyến đi của ông Trọng được sắp xếp từ trước. Lịch trình chuyến đi và nơi làm việc đã được lên kế hoạch từ nhiều tháng, không thể thay thế thăm nơi này, nơi kia được. Nghĩa là ông chỉ đi thăm vườn rau xanh tươi chứ không đến xem cá chết được.

Nếu giải thích như thế, có nghĩa con người ông Trọng là một cái máy đã được lập trình, cứ thế hoạt động theo những gì đã thiết lập sẵn. Đến những nơi dự định sẵn , nói và phát biểu những gì cũng sắp sẵn trước hàng tháng. Một cái máy tất nhiên sẽ vô cảm, nó không biết gì hết ngoài những gì nó được nhồi sẵn trong đầu.

 Nếu thế thì lại thêm cái đáng sợ nữa. Cá biển chết ngập bờ biển đã sợ , không biết nguyên nhân cũng đã sợ. Nhưng người lãnh đạo đất nước lại là một con rô bốt được lập trình thì lại càng đáng sợ hơn. Quả là  quá đáng sợ khi chất vất tại sao ông Trọng không đến chỗ cá chết và phát biểu gì ? Được nghe câu trả lời đây là chương trình đã lập sẵn rồi, không thể làm ngoài kế hoạch được.

Nếu một vị lãnh đạo vô tâm , vô cảm và máy móc như con rô bốt như thế mà dẫn dắt dân tộc gần 100 triệu người, khỏi nói  sự đáng sợ kinh hoàng thế nào.

 Nhưng tất cả những thứ ấy chưa phải là ghê gớm.  Nếu như  Trọng thấy dư luận xôn xao về cá chết. Mọi nghi vấn  và bức xúc cao độ dồn về Formosa và lãnh đạọ tỉnh Hà Tĩnh, ông Trọng quyết định đi Hà Tĩnh để ngầm tỏ ý bảo kê cho lãnh đạo Hà Tĩnh và Formosa, kiểu như đưa thông điệp có ta đây, tổng bí thư Đảng, người quyền lực nhất nước bên cạnh rồi, đừng lo dư luận.

 Vậy ông ta, Nguyễn Phú Trọng không phải là cái máy để người ta lập trình, chương trình đi của ông cũng chẳng phải dự định từ trước. Chuyến đi đó là một toan tính để bao che cho lãnh đạo Hà Tĩnh và các nhà đầu tư ở khu công nghiệp Forrmosa.

 Đến đây thoát được mỗi lo lãnh đạo cao cấp là cái máy vô cảm, chúng ta lại phải đối diện với mối lo còn lớn hơn nhiều. Đó là lãnh đạo cao cấp nhất của Đảng CSVN là một con người nham hiểm, thủ đoạn và độc ác.  Hắn dùng thủ đoạn tinh vi khi đi thăm nơi trồng rau xanh tại một tỉnh mà cá biển chết hôi thối , ruồi nhặng bâu đầy. Qua đó để lấy hình ảnh trồng trọt che lấp mờ đi hình ảnh cá chết. Hắn biểu dương tiến độ dự án, biểu dương những thành quả của Hà Tĩnh đạt được là đi đúng hướng, đúng chủ trương của Đảng. Chắc ai cũng hiểu, một khi hắn ở vịt rí tối cao đã ban khen công khai như thế tức là hắn ủng hộ và sẵn sàng bênh vực cho lãnh đạo Hà Tĩnh và Formosa.

 Ai dám khui ra vụ cá chết và quy trách nhiệm cho khu công nghiệp này và lãnh đạo tỉnh này khi mà lời khen ngợi ngất trời với hai nơi này vừa từ miệng tổng bí thư phát ra. Làm tới rõ ngọn ngành, khác nào chống Tổng Bí Thư, chống Đảng, hạ thấp uy tín lãnh đạo cao cấp nhất của Đảng.

 Ai là người dám.?

Không ai dám làm tới cả, đó là điều mà Nguyễn Phú Trọng răn đe trong chuyến đi tới Hà Tĩnh vừa qua.? Và nếu đúng ý đồ của Nguyễn Phú Trọng là như vậy, thực kinh hoàng và đáng sợ khi hắn là người quyền lực nhất đất nước này. Một kẻ nham hiểm, độc địa và tàn nhẫn cưỡi trên đầu cả một dân tộc có hàng trăm triệu người như vậy chỉ có là một tên phát xít mới.

 Cá chết ở Hà Tĩnh, Quảng Bình và chuyến đi của Cả Trọng đến nơi này mà không có động thái, phát ngôn nào liên quan. Điều đó đưa đến hai nhận xét. Một Trọng là cái máy được lập trình, hai Trọng là kẻ nham hiểm.

Và trong khả năng nào đi nữa, dân tộc Việt Nam này sẽ khốn đốn nhiều vì có kẻ lãnh đạo như vậy.







Chọn nhà máy thép hay chọn cá tôm.?

Hôm nay ông Phàm trong ban lãnh đạo Formosa đã trả lời như vậy với dư luận bức xúc về việc cá chết ở dọc vùng biển Bắc Trung Bộ.

 Câu hỏi hóc búa này bây giờ mới được thẳng thắn đặt ra khi thời gian bắt đầu tính từ khi hải sản chết dạt vào bờ được vài chục ngày.

Đáng chú ý là câu hỏi có phần ngỗ ngược hay thẳng thắn này được đặt ra sau chuyến đi thăm Hà Tĩnh và Formosa của tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng. Trong chuyến đi này, ông Trọng không hề nhắc đến chuyến tôm cá chết, ông biểu dương thành tưụ kinh tế của Formosa, tiến độ dự án, đem lại này nọ cho người dân.

 Một cách tinh tế, ông Trọng không nói ra. Nhưng người tinh có thể thấy ông Trọng muốn ám chỉ rằng thành tựu kinh tế mà Formosa mang lại hiệu quả hơn tôm cá chết qua việc ông biểu dương Formosa.

Có lẽ ông Phàm bắt được tín hiệu ấy, hoặc ông được nắm được chủ trương ấy của TBT Nguyễn Phú Trọng. Để rõ ràng hơn lời của Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng. Ông Phàm đặt câu hỏi vậy.?

Câu hỏi dường như đã được tổng bí thư Trọng trả lời trước đó rồi. Khu công nghiệp là hơn tôm cá, tức hơn môi trường. Giá trị nó mang lại nhiều hơn, bởi nhiều hơn nên ông Trọng ca ngợi mặt tốt của nó một cách nhấn mạnh.


 Trước khi quyết định chọn gì để trả lời ông Phàm. Tôi bỗng nhớ đến lời của ông Hoàng Trung Hải, uỷ viên Bộ Chính Trị, tân bí thư thành uỷ Hà Nội.

 Mới cách đây không lâu, ông Hải nói.

- Thà nghèo mà yên binh còn hơn giàu mà không an toàn.

http://tuoitre.vn/tin/chinh-tri-xa-hoi/20160224/tha-ngheo-nhung-yen-binh-con-hon-giau-ma-khong-an-toan/1056190.html

Báo chí đưa câu ông Hải nói lên làm tựa bài. Dư luận xôn xao,  người khen thì ít ,  người chê là nhiều. Tôi có đọc cả bài khen, bài chê mà không biết theo hướng nào. Thực sự cái lấn cấn của tôi ở chỗ đó là một câu nói rất lạ ở thời này, nhất là nó từ miệng quan chức cấp cao cỡ uỷ viên Bộ Chính Trị. Bản thân ông Hải nghi vấn có dòng họ nội dây dưa từ đời nào bên Trung Quốc, ông lại làm bí thư thành uỷ Hà Nội, một pháo đài cộng sản thân Tàu. Về cảm tính tôi không ưa ông ta, nhưng cái câu phát biểu trên của ông ta ,  với riêng tôi thì nó hơi lạ. Lạ đến mức lẽ ra tôi phải lên tiếng chỉ trích lời nói ấy, thì tôi ngừng để suy nghĩ.

Báo Hà Tĩnh lấy bài lại từ Tuổi Trẻ. Tất nhiên tôi có thể lấy nguồn thẳng từ Tuổi Trẻ, nhưng ở vụ cá chết ở Hà Tĩnh vừa qua, lấy lại qua báo Hà Tĩnh cũng là một cách so sánh.

http://baohatinh.vn/xa-hoi/tha-ngheo-yen-binh-hon-giau-hon-loan/109633.htm

Nghèo mà yên bình. Nghĩ thì cũng buồn cười, cả xã hội khao khát phát triển, khao khát sống gấp, người ta điên cuồng mua bán quan, bán chức, tham nhũng để vơ vét. Ông bí thư thành uỷ nói như người trên mây gió chuyện như giảng đạo Phật.

Cái câu nghèo mà yên bình chỉ có ở trong chùa, mà chùa thì bây giờ sư sãi cũng bon chen chạy chọt để được trụ trì chùa lắm lộc, nhiều tín đồ cúng lễ.

Nghèo mà yên bình mang hơi hướng triết lý nhà Phật,  ở đất nước Việt Nam sùng đạo Phật đến nỗi chùa khai hội hàng trăm nghìn người chen lấn nhau đi lễ, cả chục nghìn người đến chùa xin giải hạn ngồi chật cả đường cái quan. Thế mà dường như ít người hiểu cái triết lý ấy của nhà Phật, họ thích giàu dù không an toàn cũng được, không an toàn thì đi làm lễ giải hạn, dâng sao ở chùa. Có tiền thì giải được hạn, chả lo gì đến an toàn.

 Đám dư luận viên của Đảng dường như cũng hùa theo lời Tổng bí thư và ông Phàm, muốn phát triển kinh tế thì phải có giá trả này nọ. Nước này nước kia cũng từng phải như thế,  nào thì tôm cá mấy ông ngư dân làm sao bằng mấy chục tỷ usd đầu tư mang lại công ăn việc làm cho người dân. ( híc, chả biết dân nào, dânTàu hay dân Việt làm trong Vũng Áng ).

Câu chuyện chọn nhà máy thép hay tôm cá,  bản chất là chọn phát triển công nghiệp hay gìn giữ môi trường. Được cái nọ, mất cái kia.

 Nhưng dù chọn cái nào thì bọn quan chức và tuyền truyền cộng sản là bọn bán mâu thuẫn.

Chuyện ngày xưa có thằng bán mâu , mâu là thứ tương tự  ngọn giáo. Người ta hỏi mâu tốt không, nó bảo mâu này thuẫn nào đâm cũng thủng.

Người ta hỏi thuẫn này tốt không, nó bảo thuẫn này không mâu nào đâm thủng. Thuẫn như tấm lá chắn vậy.


Vậy chọn nhà mày thép hay tôm cá, đừng hỏi dân, đi mà hỏi các lãnh đạo cộng sản với nhau ấy, hỏi luôn ông uỷ viên Bộ Chính Trị là chọn nhà máy thép hay tôm cá, rồi xem ông ấy trả lời chọn nghèo mà an toàn hơn hay chọn giàu mà bất an toàn hơn.

 Nếu không thì đi hỏi thằng bán mâu bên Tàu.







Thứ Sáu, ngày 22 tháng 4 năm 2016

Vây cánh giữ độc tài.

Trong nhiều năm qua, chưa bao giờ quân đội Việt Nam có một dàn lãnh đạo thống nhất và đoàn kết như bây giờ. Sự đoàn kết này không phải là sự đoàn kết tiến bộ vì một mục đích cao cả nào. Sự đoàn kết của quân đội lần này là do phe phái thắng thế tạo vây cánh, đưa những người của mình vào nắm những chức vụ quan trọng nhất trong quân đội.

 Chủ nhiệm tổng cục chính trị cũ Ngô Xuân Lịch được đôn lên làm bộ trưởng quốc phòng, phó  chủ nhiệm tổng cục chính trị Lương Cường được đưa lên làm chủ nhiệm tổng cục chính trị. Cả hai nhân vật này đều được Nguyễn Phú Trọng đưa lên từ quân khu 3, nơi trước kia Lịch làm chủ nhiệm ở đó và Cường làm phó.

 Đến bây giờ trên cương vị chủ tịch quân uỷ trung ương với hai người thân tín của mình là Lịch và Cường đứng đầu quân đội. Nguyễn Phú Trọng đã hoàn tất cuộc kiểm soát quyền lực trong quân đội. Quân uỷ trung ương là cơ quan đầu não hoạch định chiến lược trong quân đội.  Trong tương lai từ bây giờ trở đi, thái độ và hành động của quân đội nhân dân Việt Nam tích cực hay tiêu cực thế nào đều do nhóm ba người này có  quyết định ảnh hưởng nhất.

Chính sách của quân đội Việt Nam từ khi ba người này nắm quyền là bên ngoài tăng cường quan hệ mật thiết với bộ quốc phòng Trung Quốc, bên trong tăng cường đấu tranh giữ vững chế độ XHCN, bảo vệ Đảng CSVN.  Các diễn biễn tới đây dự đoán tình hình biển Đông sẽ xung đột nghiêm trọng hơn trong tương lai. Trong hoàn cảnh đó, tư tưởng quân đội Việt Nam có thay đổi hay không thì cần phải đợi đến lúc đó mới biết. Nhưng với những gì thể hiện bây giờ, người ta vẫn thấy chủ trương gắn bó mật thiết với quân đội Trung Quốc vẫn là chủ trương chính của quân đội Việt Nam.

 Hành động này của Nguyễn Phú Trọng còn có mục đích ngăn chặn làn sóng đòi phi chính trị hoá quân đội đang dâng cao trong xã hội. Đáp lại làn sóng đó, Trọng đưa cả hai tướng thuộc tổng cục chính trị nắm quân đội. Khẳng định việc Đảng CSVN không những chẳng lùi bước trước đòi hỏi phi chính trị hoá quân đội mà trái lại còn gia tăng việc đặt quân đội dưới sự lãnh đạo của Đảng.


Mặc dù đã đảm bảo quân đội được kiểm soát chặt dưới sự lãnh đạo của Đảng. Nguyễn Phú Trọng dường như chưa an tâm. Làn sóng đòi hỏi dân chủ có thể len lỏi vào một cơ quan khác, đó là mặt trận tổ quốc Việt Nam. Nơi sẽ đưa người vào trong quốc hội.  Nguy hiểm cho đảng cộng sản từ phía cơ quan này không nhiều, nhưng không phải là không có thể xảy ra. Nguyễn Phú Trọng đã cẩn thận đưa người của Đảng là Trương Thị Mai vào nắm giữ cơ quan này. Mai vốn là bí thư thường trực đoàn thanh niên CSHCM, nơi rèn giũa và nhồi sọ con người trung thành lý tưởng cộng sản. Trước khi đưa Mai vào nắm mặt trận. Trọng đã đưa mai vào Bộ Chính Trị, giao cho chức Trưởng Ban Dân Vận Trung Ương , khi đã tạo cho Mai đầy đủ sức mạnh trong Đảng, Trọng đưa Mai sang cai quản mặt trận tổ quốc Việt Nam để kiểm soát cơ quan này. Mặc dù cơ quan này đã được uỷ viên Bộ Chính Trj Nguyễn Thiện Nhân lãnh đạo. Nhưng Nguyễn Phú Trọng dường như không yên tâm lắm trước việc vừa qua có nhiều người bên ngoài đảng tự ứng cử quốc hội.

Với bề dày được nhồi sọ trong thời gian công tác đoàn, đến nay được vào bộ chính trị và kiêm chức trưởng ban dân vận trung ương. Khi kiểm soát mặt trận tổ quốc Việt Nam, Trương Thị Mai sẽ bịt kín  kẻ hở mà dân chủ có thể len qua khe cửa hẹp này đi vào chính trường Việt Nam.

 Không kể đến việc đưa những tướng lĩnh công an vào nắm Viện kiểm sát, toà án, công tác nhân sự của Đảng. Chỉ cần nhìn hai cơ quan quân đội và mặt trận được Nguyễn Phú Trọng sắp đặt người như thế nào. Đã thấy Trọng rất cảnh giác với dân chủ, nếu không nói rằng Trọng đã triệt tiêu mọi mầm sống của dân chủ tự do một cách gián tiếp cực tinh vi.

 Nguyễn Phú Trọng và bộ sậu mới của ông ta ít điều tiếng về tham nhũng hơn bộ sậu mà phe ông ta đã gạt bỏ được ở đại hội 12. Nhưng điều đó cũng không chắc chắn rằng  tương lai, bộ sậu của Nguyễn Phú Trọng sẽ không tham nhũng. Có thể trước kia những nhân vật này không tham nhũng, vì điều kiện tiếp cận cơ hội tham nhũng đều nằm trong tay đối thủ. Đến nay, khi hoàn toàn gạt bỏ được những đối thủ mà phe Trọng gọi là '' nhóm lợi ích '', người ta lại thấy một nhóm lợi ích mới xuất hiện ở những dự án như tháp truyền hình Hà Nội, Tập đoàn FLC, dự án tâm linh Hồ Núi Cốc......

 Nguy cơ tham nhũng, lợi ích nhóm không có gì chứng minh rằng nó sẽ được giảm. Nhưng nguy cơ sự mất dân chủ, sự độc tài đảng trị được củng cố mạnh hơn là những điều có thể dễ dàng nhìn thấy ngay tận mắt. Không thể hy vọng tham nhũng, lợi ích nhóm sẽ được giải quyết bằng cách thâu tóm quyền lực tập trung về tay đảng trị. Thực tế chứng minh rằng mọi tham nhũng đều bắt đầu từ những đảng viên có quyền lực mà ra. Nguyễn Phú Trọng đã ra sức kêu gào và hành động để thâu tóm quyền lực về tay Đảng dưới chiêu bài Xây dựng đảng, thay đổi phương cách lãnh đạo.


Một số người đã vội sớm ca ngợi rằng trong hàng ngũ lãnh đạo mới có dáng vẻ trong sạch hơn. Đây là nhận xét cảm tính, nó chỉ đúng với cách đây hơn 30 năm về trước ở thời bao cấp, thời mà không có gì để tham nhũng được, hoặc có tham nhũng được cũng không đáng bao nhiêu. Bây giờ là thời của kinh tế thị trường, của hội nhập kinh tế, của đầu tư, chứng khoán, cổ phần hoá. Cái cần hy vọng là ở chính sách , ở luật pháp, ở hiến pháp để phân định và kiểm soát quyền lực, là dân chủ được thể chế hoá. Chứ không thể trông mong vào một chế độ độc tài đảng trị  trong đó có một vài lãnh tụ liêm khiết, trong sạch. Để rồi thời gian sau tất cả lại đi vào vết xe tham nhũng, lợi ích nhóm như cũ.

  Những lãnh đạo ĐCSVN lấy cớ mình trong sạch để bịt mọi ngõ ngách dân chủ, tập trung quyền lực về mình...như thế chỉ khiến cho nguy cơ tham nhũng càng lớn hơn, vì ai biết được đến lúc nào họ sẽ hết trong sạch trong thời mở cửa như bây giờ. Tâm lý trông chờ vào lãnh đạo cộng sản tự họ giữ gìn họ liêm khiết là tâm lý thờ phụng cộng sản. Tâm lý trông mong , cầu xin. Tâm lý ấy chỉ khiến cho Đảng cộng sản càng tự cao và tự tin để tham nhũng.


Nếu Nguyễn Phú Trọng và bộ sậu mới lên tự tin rằng họ là người đổi mới, là những người trong sạch. Tại sao họ phải tìm mọi cách nắm giữ quyền lực như đã nắm mặt trận , quân đội, toà án, viện kiểm sát, công an, truyền thông.... và tìm mọi cách bóp nghẹt dân chủ điển hình như vụ những người tự ra ứng cử vừa qua.

 Mầm mống của tham nhũng nằm ở sự độc tài. Các bằng chứng diễn ra cho thấy Nguyễn Phú Trọng đang triệt hạ dân chủ thâm độc hơn và đẩy mạnh sự độc tài  trắng trợn nhiều hơn.  Lẽ nào sẽ có một sự độc tài trong sạch diễn ra tới đây ở Việt Nam.?  Lẽ nào sự liêm khiết của Trọng sẽ làm thức tỉnh 19 uỷ viên bộ chính trị và hàng trăm uỷ viên trung ương đảng cộng sản Việt Nam học hỏi và theo gương, dẫn đến một đảng trị độc tài trong sạch.?

 Vài chục năm về trước, may ra có thể mơ giấc mơ như thế, đó là nói may ra. Nhìn những gì đang diễn ra trong cuộc sống hiện nay, từ thằng con bí thư huyện ở Hải Dương thôi đừng nói đến con của uỷ viên Bộ chính trị.  Mà mơ  giấc mơ như thế thực hão huyền, nếu không nói là lập lờ để đánh lạc hướng dư luận, khiến dư luận hy vọng mơ hồ theo rằng Đảng của Trọng bây giờ sẽ liêm khiết, trong sạch. Đấy là dạng bồi bút tinh vi của thế lực đảng trị mới rêu rao cho dân chúng tin vậy.

Chẳng thể nào củng cố độc tài để chống được tham nhũng cả. Đó mới là sự thực. Chẳng có sự độc tài nào trong sạch được lâu cả, đó là lịch sử đã chứng minh.


Thứ Tư, ngày 20 tháng 4 năm 2016

Chuyện anh bán rong và anh cảnh sát.

Anh bán rong Phong bị anh cảnh sát Hà dùng một thế võ hiểm quật ngã xuống nền đường.

Thiên hạ phản đối ầm ĩ và bênh vực cũng ầm ĩ anh cảnh sát và cả anh bán rong.

Những người bênh anh công an thường là những người làm việc trong điều kiện tốt, trong số họ chẳng có ai hiểu nhiều về tình trạng bán rong và quan hệ của người bán rong với cảnh sát. Họ nhìn theo lợi ích của họ. Hàng ngày họ đi làm, bị hàng rong làm cản trở giao thông, tắc đường. Khiến họ mất thời giờ và thấy bực bội. Từ tâm lý ấy họ bênh anh cảnh sát, mong muốn dẹp bỏ nạn hàng rong. Tất nhiên chỉ nói một số người trên, không phải người nào cứ làm văn phòng là bênh cảnh sát và phê anh anh bán rong cả.

Còn vô vàn nguyên nhân để bênh cảnh sát, chẳng hạn là dư luận viên, bồi bút và cả những người không phải loại như vậy nhưng muốn nhân cơ hội này để lấy lòng những người cảnh sát mà mình có quan hệ. Có những kẻ muốn ta đây nhân ái, ôn hoà khác biệt với đám đông đang giận dữ kia.

Những người này bênh anh cảnh sát bằng luận điệu, không có cảnh sát thì loạn, trộm cướp sẽ triền miên. Ai cũng chống đối cảnh sát thì còn gì là luật. Không trừng phạt người bán rong thì nạn bán rong còn nhức nhối đến bao giờ.

 Đến nay tôi chưa có lời nào bênh anh bán rong, cũng không chỉ trích chuyện anh cảnh sát bắt anh bán rong. Tôi chỉ nói thế võ mà anh cảnh sát dùng quá ác ý, anh ta có thể dễ dàng khống chế anh bán rong bằng đòn khoá tay. Nhưng anh ta không làm mà chọn đòn giật vai, quét trụ. Ai biết một chút đều thấy trong tình thế đó, anh cảnh sát có thể nắm tay anh bán rong xoay nhẹ một vòng là anh bán rong thúc thủ quỳ xuống nền đường. Tay bị bẻ ngoặt sau lưng, một thế võ nhẹ nhàng mà hiệu quả. Người dân đứng xem chỉ có nước phục chứ không giận dữ vào đâu được. Sau đó cho anh dân phòng đi cùng đánh xe hàng rong về trụ sở nhốt. đợi tên Phong lên nộp phạt mức cao nhất.

 Nhưng anh cảnh sát lại quật ngã, đấy mới là mấu chốt của vấn đề, cái chìa khoá của việc này ở chỗ đó. Anh cảnh sát quá giận dữ với anh bán rong, cái giận dữ ấy nó tich tụ sẵn từ lâu. Nó không phải là  vừa chớm có. Ở đất nước này mỗi ngày phải có đến hàng trăm vụ, nếu không nói là hàng nghìn vụ bắt người bán rong, bạn cứ thử tính phường nào cũng có tổ trật tự gồm cảnh sát dân phòng đi bắt hàng rong thì sẽ thấy con số tôi nói không vô lý. Nhưng chẳng có anh cảnh sát, dân phòng nào tức giận với người bán rong đến mức độ ấy cả. Cùng lắm giằng co, chửi bới, giật đổ hàng, cướp bê lên xe chở về phường là đã ghê gớm rồi. Cái chuyện người bán rong giằng co giữ lại hàng chẳng ai quy kết là chống đối người thi hành công vụ cả. Nó quá nhỏ và nó nhiều như cơm bữa.

 Bây giờ hãy hỏi sao anh Hà cảnh sát giận dữ đến mức vậy, vì người bán rong chống đối ư, vì anh Hà nóng lòng muốn dẹp nạn bán rong cho đường phố quang đãng sạch sẽ ư.?

 Láo nháo , tất cả những cái lý lẽ ấy là của bọn ngồi văn phòng suy diễn ra thế, vì chúng bị thiệt hại bởi người bán rong khi chúng tham gia trên đường, chúng ước mong cảnh sát thẳng tay trị hàng rong. Tất nhiên mơ ước và lý ấy là đúng, nhưng nó không bao giờ là mấu chốt của vụ việc này. Đây không phải là quan hệ của người cảnh sát dẹp trật tự mang lại thông thoáng cho đô thị và một tên chuyên cản trở giao thông.

 Đây là quan hệ làm ăn, quan hệ sinh tồn. Và anh bán rong đã vi phạm luật ngầm ấy. Đó là anh không đóng tiền hụi cho cảnh sát phường. Trong khi tất cả hàng rong khác đều nộp tiền hụi, anh cưỡng lại không nộp. Thái độ ấy của anh khiến anh Hà tức giận. Cho nên mới xảy ra hành động anh Hà dùng võ thuật quật ngã anh Phong.

 Anh bán rong đầu tư vài triệu hoặc vài chục triệu làm cái xe bán rong đi kiếm ăn. Anh cảnh sát cũng mất vài trăm triệu chạy vào cảnh sát để có đời sống sung túc. Nếu đúng luật ngầm, luật giang hồ anh bán rong phải đóng hụi cho anh cảnh sát. Anh bán rong cần tiền để nuôi vợ chân chất hiền lành, anh cảnh sát cũng cần tiền để bao cô người yêu xinh đẹp.

Cả bao nhiêu người bán rong đóng tiền để vi phạm giao thông, mỗi anh Phong là không chịu đóng. Bảo sao anh Hà không ức. Nhưng anh ức quá đà, lẽ ra như nói trên anh chỉ dùng miếng khoá tay khống chế, cho dân phòng đánh xe về trụ sở là xong, anh lại dùng võ hiểm.

 Tôi không thích lý lẽ  ủng hộ anh bán rong khi nói rằng anh không nộp tiền hụi là anh hùng, là can đảm. Anh giằng lại xe hàng của mình là hay. Anh đã vi phạm khi bán rong, người ta đặt tiền hụi để anh vi pham thì anh phải đóng. Không đóng thì đừng vi phạm, đừng có ỷ lại bao nhiêu người bán rong vi phạm đấy , tôi cũng thế sao bắt tôi. Thế là chơi không đẹp, người ta vi phạm thì người ta đóng tiền hụi cho chính quyền, cho cảnh sát. Nếu anh cho rằng mức hụi quá cao, anh có thể đóng 2 phần 3 hoặc một nửa rồi trình bày hoàn cảnh gia đình khó khăn, mong các anh cảnh sát giảm tiền hụi.

Tôi cũng không thích cái lý lẽ của những người salon, phòng lạnh ca ngợi anh cảnh sát làm thế là đúng, là vì giao thông trật tự của đường phố. Làm đéo có anh cảnh sát trật tự nào mong mỏi đường phố sạch sẽ , thông thoáng ở cái xã hội này. Các anh cần hàng rong vi phạm để họ đóng hụi cho các anh. Rồi các anh bớt phần tiền đó hàng tháng nộp cho cấp trên để cấp trên làm ngơ cho tình trạng ở địa bàn anh quản lý giao thông trật tự phức tạp.


 Phải nhìn theo luật ngầm , luật rừng mới rõ vấn đề cốt lõi ở vụ việc này. Nhìn nhận theo góc độ pháp luật trên văn bản hay nhìn theo tình cảm con người để nhận định vụ việc này chỉ là thấy bói mù xem voi. Bởi đất nước này, trong những chuyện thế này, người ta không ứng xử bằng luật pháp văn bản, không ứng xử với nhau bằng tình cảm con người.



Thứ Hai, ngày 18 tháng 4 năm 2016

Nhà nước không tư cách.

Toà án ở đây là toà án nước CHXHCN Việt Nam, cụ thể là toà án thành phố Hà Nội mở phiên toà xét xử Nguyễn Hữu Vinh, Nguyễn Thị Minh Thuý vì vi phạm điều 258.

 Điều 258 là một điều luật mơ hồ, khiến chế độ có thể áp dụng tuỳ tiện để trấn áp quyền tự do ngôn luận. Ví dụ việc phê phán sai lầm của lãnh đạo nhà nước CHXHCN Việt Nam sẽ dẫn đến bị quy kết là xâm phạm lợi ích  cá nhân, lợi ích tổ chức. Tức phê phán cá nhân lãnh đạo ĐCSVN là phê phán tổ chức đảng CSVN. Những quy kết đó sẽ trở thành một vụ án  được khởi tố và tiếp đó là một phiên toà.

Ngày 23 tháng 3 năm 2016, khi toà án Hà Nội đưa anh Vinh và chị Thuý ra xét xử. Dân biêủ của quốc hội cộng hoà Liên Bang Đức có đến Hà Nội để theo dõi phiên toà mà nhà nước Việt Nam gọi là xét xử công khai.  Nhưng ông dân biểu Martin Patzelt không được bảo vệ toà án Hà Nội cho vào dự phiên toà. Lý do mà toà án Việt Nam đưa ra là hết chỗ ngồi.

Vậy mà tờ báo Nhân Dân, tờ báo đại diện tiếng nói của Đảng CSVN, hoạt động bằng ngân sách nhà nước đến 46 tỷ một năm. Tờ báo này đưa một bài viết nói rằng việc ông dân biêủ Đức Martin Patzelt không được vào vì lý do ông không có tư cách theo pháp luật Việt Nam.

Một mặt nhà nước Việt Nam nói với ông dân biểu Đức rằng phiên toà hết chỗ ngồi. Mặt khác họ giải thích với người dân Việt Nam trên báo rằng, ông dân biểu ấy không được cho vào vì không đủ tư cách. Rằng không có thế lực ngoại bang nào có đủ tư cách can thiệp vào công việc xét xử của toà án Việt Nam.

 Tháng 2 năm 2008 Việt Nam và Đức ký tuyên bố chung về hợp tác pháp luật và tư pháp. Đến năm 2012 ký thêm hiệp ước đối thoại về nhà nước pháp quyền. Kèm theo hiệp ước này là hàng chục triệu euro của Đức đã cho Việt Nam để dùng vào mục đích cải thiện hệ thống pháp luật.

Tháng 1 năm 2016 Đức đã mời phái đoàn Việt Nam đến thăm trại giam giữ tù nhân Heidering ở Berlin. Nói về chuyến thăm của phái đoàn Việt Nam tới trại giam này, quan chức phụ trách chính sách nhân quyền và nhân đạo Đức cho biết chuyến thăm này nằm trong chương trình nước Đức hỗ trợ cho Việt Nam cải cách hệ thống pháp luật và nhân quyền.

 Trở lại với phiên toà tại Hà Nội xét xử Nguyễn Hữu Vinh và Nguyễn Thị Minh Thuý, ông Martin Patzelt giải thích với ông Vũ Quốc Dụng giám đốc '' Mạng lưới những người bảo vệ nhân quyền Veto '' sau khi ông được đọc bản dịch từ bài báo của tờ báo Nhân Dân. Ông Martin Patzelt cho biết ông đến phiên toà theo sự uỷ nhiệm của quốc hội công hoà Liên Bang Đức.

 Các chi tiết trên cho thấy, ông dân biểu Marin Patzelt của Đức đến phiên toà xét xử Nguyễn Hữu Vinh tại Hà Nội là nằm trong chương trình thoả thuận hợp tác cải thiện pháp luật giữa hai nước Đức Việt đã ký kết. Cũng như việc phái đoàn Việt Nam được chính phủ Đức mời sang tham quan cặn kẽ ngõ ngách nhà tù của Đức.

Việc nhà nước Việt Nam không cho ông dân biểu Đức vào dự phiên toà với lý do hết chỗ ngồi là việc làm hèn hạ, không tuân thủ giao ước hai bên. Nhưng càng hèn hạ và dếu cáng hơn,  báo Nhân Dân đã xuyên tạc rằng ông dân biểu Đức tự ý mò đến phiên toà và đã bị từ chối vì không đủ tư cách. Cốt để lừa bịp dân chúng rằng chế độ họ mạnh và hành xử đúng luật.

 Nhà nước Việt Nam ký giao ước với Đức cải cách pháp luật, nhân quyền để nhận khoản tiền hỗ trợ từ phía Đức. Ông dân biểu Đức sẽ không đủ tư cách đòi vào quan sát phiên toà Hà Nội xét xử Nguyễn Hữu Vinh trong trường hợp chế độ  Việt Nam không nhận tiền hỗ trợ tư pháp, không ký kết gì với Đức về việc này. Còn đã ký kết, đã nhận tiền của chính phủ Đức  mà khước từ dân biểu Đức theo dõi phiên toà là một hành vi lật lọng trơ tráo của nhà cầm quyền Việt Nam.

 Hành vi lật lọng ấy không phải là của người có tư cách hay nhân phẩm, mà nó của loại không có gì để mất. Loại không danh dự, không có tiền bạc, không có một chút giá trị nào để người ta có thể trừng phạt chúng. Hành vi này có hiệu quả đối với những người có tấm lòng nhân ái.

 Lẽ ra một chế độ mạnh và có tư cách, không cần phải nhận tiền của quốc gia khác để hỗ trợ cải cách tư pháp, pháp luật. Bản thân chế độ đó tự hào nền tư pháp của mình hoàn thiện, tiến bộ để không phải nhờ cậy đến bất kỳ ai. Lẽ ra một chế độ không mạnh, vì nguyên nhân khách quan nền tư pháp và nhiều thứ khác trong đất nước không được tiến bộ,  bất đắc dĩ nhận tiền viện trợ để hoàn thiện cho hệ thống pháp luật, tư phát tốt hơn. Nhưng chế độ ấy vì có tư cách, họ sẽ sử dụng đồng tiền theo đúng cam kết của người cho, và mang tấm lòng ngay thẳng.

Chế độ CHXHCN Việt Nam không mạnh và cũng chẳng có tư cách. Hành xử với các nước nhân đạo theo cái kiểu bọn vô lại đối với người tử tế. Nhận tiền hỗ trợ rồi không làm, đã không làm lại còn trơ tráo bịp bợp việc không thực hiên giao ước bằng cách xuyên tạc, vu khống người người cho tiền. Như một kẻ ăn xin sắp chết đói, hàng ngày nhận tiền của người tốt, mà giọng vẫn ba hoa người ta cho tôi vì họ thích thế, chứ tôi không cần.

 Nước Đức có thể  không quan tâm đến Việt Nam, không phải mất công cho chế độ Việt Nam tiền để rồi phải theo dõi, đòi hỏi Việt Nam phải tử tế hơn. Là một nước bác ái và nhân đạo, họ luôn giúp đỡ con người trong khả năng mà họ có. Chính vì sự nhân đạo ấy mà họ cưu mang cả những loại người như Hồ Ngọc Thắng, tác giả bài báo trên báo Nhân Dân. người xưng danh là Việt Kiều đang sinh sống tại Đức, giờ đang nhục mạ quan chức của Đức.

 Điều trớ trêu khi tên Hồ Ngọc Thắng đang sống nhờ nước Đức lại nhục mạ quan chức Đức, trong một vụ án mà quan chức Đức bênh vực cho người Việt Nam đang bị xét xử vì tội nói xấu quan chức Việt Nam.

 Nhưng một chế độ mất tư cách tất sẽ có những tên bồi bút, chủ bút mất tư cách.

Đến lúc hàng triệu người dân Việt Nam cần phải phân định rõ, cái tư cách của chế độ Việt Nam ngày nay không phải là tư cách của dân tộc Việt Nam. Đừng để cả dân tộc phải lây vết nhơ của chế độ cộng sản Việt Nam tạo ra. Hãy chứng minh cho thế giới hiểu rằng chế độ cộng sản Việt Nam vô ơn, thất tín...nhưng đó không phải là đặc tính của dân tộc Việt Nam này.


Thứ Sáu, ngày 15 tháng 4 năm 2016

Chế độ Hồ Ly Tinh.

Ngày 14 tháng 4 năm 2016 trên mạng xã hội xuất hiện một clip công an tấn công một người bán rong.

 Người bán rong đã vi phạm gia thông khi đậu xe lòng đường, ở Việt Nam chuyện này xảy ra thường xuyên. Lỗi như vậy không lớn, thường khi công an bắt được sẽ kéo phương tiện về trụ sở. Người vi phạm đến trụ sở công an nộp phạt. Sau đó mọi việc lại diễn như cũ.

 Thông thường người bán rong khi nhác thấy bóng công an sẽ bỏ chạy, bởi thế chúng ta thấy nhiều hình ảnh công an và dân phòng giằng kéo xe, quang gánh của những người bán rong.

Người thanh niên bán rong trong clip ngày 14 cũng vậy, anh ta định nhảy lên xe và tránh đi. Nhưng viên thượng sĩ công an đã kéo lại, trong lúc người bán rong giằng co để đi, anh bị viên thượng sĩ dùng một thế võ Judo hất ngã đột ngột xuống nền đất cứng. Những người học judo đều hiểu khi sử dụng thế võ này trên nền đất cứng, đối phương bị nguy hiểm.

Và đúng như vậy, người bán rong đã nhập viện và xuất huyết não, đang trong tình trạng hôn mê.

http://infonet.vn/cong-an-phuong-quat-nga-nguoi-ban-hang-rong-noi-gi-post196244.info

 Một số ý kiến cho rằng người bán rong đã chống đối. Đây là ý kiến nguỵ biện để bao che cho hành vi bạo lực của công an. Hành vi của người bán rong là không chấp hành mệnh lệnh. Anh ta chủ định bỏ đi chứ không phải là có ý định chống đối gây hại đến sức khoẻ, thân thể của viên công an. Hành vi của anh ta là không nghiêm trọng.

 Nhưng chủ đích của viên công an dùng vũ thuật triệt hạ gây tổn thương cho người bán rong chỉ vì anh ta định bỏ chạy, là vi phạm pháp luật mức độ nghiêm trọng.

 Từ hành động này, có được clip ghi lại diễn biến cụ thể. Chúng ta có thể hình dung tại sao có nhiều người gặp công an hay bị ngã chết, đột tử chết. Nếu không có clip này, mặc dù nhiều người trông thấy tận mắt. Công an có thể nói rằng do xô đẩy và anh bán rong trượt chân ngã. Cái chết hoặc chấn thương là ngoài ý muốn, không phải là chủ đích. Như bao nhiêu vụ khác đã từng xảy ra.

 Thay vì phải làm rõ việc công an đánh chết người, cơ quan công an lại đi theo hướng làm sao để xoá dấu vết, để chối tội, để buộc trách nhiệm vào người bị chết. Hành xử pháp luật theo cách vậy không khác gì khuyến khích công an tiếp tục đánh chết người vì cái giá phải trả quá nhẹ. Chủ ý reo rắc sợ hãi cho người dân rằng, chống lại hoặc không chấp hành công an chỉ có thiệt thân. Dân chết còn công an chẳng làm sao cả. Tâm lý sợ hãi sẽ lan trong dân khi làm việc với công an, đấy là cái  được của chế độ, trong những vụ công an giết người mà không bị sao hoặc bị xử lý nhẹ. Đồng thời nó làm cho công an thi hành nhiệm vụ cảm thấy mạnh tay hơn vì được che chở bởi hệ thống pháp luật.

  Chế độ này đang cần những mạng người dân chết như vậy để reo rắc sợ hãi. Cần máu người dân đổ theo cách vậy, để tạo ra sự sợ hãi, và sự sợ hãi đấy là nguồn bảo vệ chế độ tồn tại. Cho nên hết năm này sang năm khác, không có năm nào không có chuyện công an giết người dân và che đậy, đổ lỗi tại người dân.

Có thể đầu tiên chỉ là sự quá tay của một viên công an, hệ thống pháp luật vì uy tín chế độ phải bao che . Đâm lao theo lao, một vài vụ sau cũng phải bao che. Thế rồi quan sát thực tế,  chế độ nhận ra rằng việc bao che cho công an giết người như thế, cũng đem lại cái lợi là nỗi sợ hãi trong dân chúng.  Làm dân chúng tê liệt và luôn khiếp sợ. Từ đó họ chủ trương ngầm dung túng cho công an làm. Họ không ra chính sách, phương án, văn bản. Nhưng cái cách họ bao che là thông điệp ngầm để các công an hiểu rằng chế độ ủng hộ và tán thành việc giết người như thế.

 Đến nay thì càng rõ ràng hơn khi chứng kiến những vụ công an tấn công ngày càng lan rộng nhằm vào  những người đấu tranh trên khắp cả nước từ Hà Nội, Vinh, Sài Gòn và Tây Nguyên....

 Chẳng khác nào Hồ Ly Tinh trong chuyện cổ cần máu người dân vô tội để tồn tại. Chế độ công an trị ngày nay cũng vậy. Chúng như những con ác thú luôn cần đến máu người , mạng người để tồn tại. Chúng cần sự sợ hãi của người dân trước chúng, và không cách nào gây sợ hãi hơn là cách giết người.

 Những người dân Việt Nam đang phải sống dưới chế độ công an trị, một chế độ hành xử không khác nào giống Hồ Ly Tinh uống máu người. Chỉ khác nhau là Hồ Ly Tinh cần máu người để trở thành người, còn chế độ công trị thì cần máu người để chúng được trở thành Hồ Ly Tinh, khiến thiên hạ phải sợ hãi chúng.

 Hiện nay tên công an thượng sĩ Lương Việt Hà trong clip trên chỉ tạm thời bị đình chỉ công tác. Nếu đúng ra với hành vi và hậu quả mà hắn gây ra phải bắt giam khẩn cấp vì hành vi cố ý gây thương tích, hậu quả ngiêm trọng. Nhưng hắn vẫn được tự do để theo dõi tình hình nạn nhân. Tự do dung cấp thông tin cho báo chí để hướng dư luận có lợi cho mình.

http://thanhnien.vn/thoi-su/thuong-si-quat-nga-nguoi-ban-hang-rong-xui-la-anh-phong-nga-dap-dau-xuong-dat-692334.html

 Tương tự như thiếu uý cảnh sát Trần Minh Trung ở Hải Dương đánh bạn gái tàn bạo, gây chấn thương sọ não. Nhưng không bị bắt giữ, tên Trung tha hồ đến thăm hỏi bệnh nhân, thực chất là đe doạ nạn nhân không được đơn từ khiếu kiện hắn.

 Đấy là những bao dung ngầm của chế độ, tạo điều kiện cho thủ phạm công an có điều kiện tác động vụ án theo hướng có lợi cho thủ phạm và bất lợi cho nạn nhân.

 Và lại một lần nữa, sau nhiều vụ án mạng công an giết người, đánh người. Đến vụ án này,  cách hành xử vẫn mang màu sắc bao che của chế độ. Nó chứng tỏ muốn đưa thông điệp rõ ràng hơn đến người dân. Ở chế độ công an trị này, việc công an giết người là điều mà người dân nên cảm thấy đáng sợ chứ không phải là lên án việc đó.

 Như trong chuyện cổ, người dân  thường sợ Hồ Ly Tinh hơn là lên án đấu tranh với nó.