Thứ Ba, ngày 29 tháng 7 năm 2014

5 tháng cho bản kết luận điều tra '' lởm khởm ''

Viện Kiểm Sát tỉnh Đồng Tháp sẽ làm bản cáo trạng thế nào dựa trên một bản kết luận điều tra của cơ quan cảnh sát điều tra tỉnh Đồng Tháp dưới đây.



Trong bản KLĐT này, công an tỉnh Đồng Tháp đòi truy tố  3 người vì tội danh gây rối trật tự công cộng.

 Trước hết xét về tình tiết bản KLĐT mô tả về 4 cảnh sát đi làm nhiệm vụ tuần tra giao thông. Trong đó có một cảnh sát giao thông, một cảnh sát cơ động và hai công an xã của Mỹ An Hưng B., huyện Lò Vấp, tỉnh Đồng Tháp.

 Công an huyện Vấp Lò xác định lập tổ tuần tra nhằm mục đích tuần tra giao thông trên địa bàn xã Mỹ An Hưng B mà thôi, vào đúng cái ngày mà 3 bị cáo trên cùng bạn bè đi thăm gia đình Nguyễn Băc Truyển.


Xem clip do đài truyền hình phát sau khi xảy ra vụ việc  11/2/2014 nội dung như sau.




Trong clip này, số cảnh sát cơ động, công an giao thông có mặt tại chỗ ngay từ đầu nhiều hơn bản KLĐT mô tả. Hình ảnh trong clip này cũng phù hợp với lời khai của các nhân chứng trong toán 20 người lưu hành trên đường là có đông công an, người lạ mặt, người mang máy quay phim chuyện dụng có mặt trước tại điểm xảy ra vụ việc. Đoạn clip này được quay bằng máy quay chuyên dụng của đài truyền hình Đồng Tháp.

Công an có mặt sẵn tại nơi xẩy ra vụ việc số lượng nhiều hơn mô tả trong bản KLĐT. Tại sao lại có mặt các phóng viên đài truyền hình Đồng Tháp tại một con đường huyện lộ DH67B.? Nơi xung quanh là những cánh đồng và lác đác khoảng vài nhà dân.?

Phải chăng những phóng viên này cũng thực hiện chương trình an toàn giao thông của đài truyền hình Đồng Tháp và họ chọn một nơi vắng vẻ trên hương lộ để tác nghiệp.? và tình cờ họ đứng cùng một số công an, người dân ở điểm đó. Khi tổ tuần tra giao thông gồm 4 người kia đi đến đó gặp đoàn bị cáo 20 người. Thì họ sẵn máy quay tác nghiệp.?

Những góc quay chính diện mà người cầm máy quay phải đứng giữa đường liệu có là nguyên nhân gây thêm ách tắc giao thông.?

Trong bản cáo trạng còn mô tả có 700 người dân '' hiếu kỳ '' đổ ra xem, gây ách tắc giao thông dẫn đến tình tiết cấu thành tội gây rối trật tự công cộng của 3 bị cáo trên. Nhìn trong clip cho thấy những người dân đến xem toàn trong độ tuổi lao động, sự việc diễn ra ở thời gian hành chính từ 10 giờ sáng. Vậy trên một đoạn đường hương lộ DH 67 D chỉ có vài nóc nhà, thì những người dân đang trong độ tuổi lao động đó ở đâu ra đến 700 người kéo đến xem. Mật độ dân số của huyện Vấp Lò là 1 người trên 0,13 hec ta, tập trung ở thị trấn đông nhất. Với các đường mương kênh chằng chị là đặc điểm địa hình xã b Mỹ An Hưng, dân cư phân tán tản mạn vì nhiều ruộng, mương, ao. 

Làm sao mà có được 700 người vì đi cùng đi trên đường lúc đó thấy vụ việc mà dừng lại hiếu kỳ xem. Nếu như không có sự thông báo sắp đặt trước.?



Bản KLĐT nói rằng người dân thấy sự việc kéo ra xem. Hãy nhìn tấm bản đồ vệ tinh mới nhất nơi xảy ra sự việc để thấy sự vô lý. Với địa hình ruộng, kênh và lác đác vài nóc nhà. Làm sao có được 700 người dân ở đó kéo ngay ra xem, trừ khi họ mọc từ ruộng lúa và dậy binh như Cao Biền trong cổ tích.

Hương lộ DH67D là con đường chiều ngang rộng 4 mét, không có vạch phân làn. Là một con đường nhỏ hai bên là đồng ruộng, thưa thớt nhà dân. Bản KLĐT mô tả  Tâm và Bửu điều khiển xe dàn hàng ngang 3 xe trên đường, vì lý do đó đội tuần tra giao thông đã chặn lại để kiểm tra giấy tờ. Nhưng bản KLĐT này nói phía phần đường bên trong có xe khác điều khiển và không biết họ tên những người này vì họ không vi phạm. Vậy thì những người đi bên trong này không phải trong tốp 20 người đi cùng đoàn Tâm và Bửu . 20 ngày tên tuổi đã được thể hiện đầy đủ trong bản KLĐT.

Tuy không đủ căn cứ để xác định những người đi bên trong là '' chim mồi '' để tạo dựng việc dàn hàng ngang. Nhưng theo suy luận bình thường thì trên một con đường vắng như hương lộ, không có vạch phân làn, không có biển cấm vượt. Hai anh Tâm và Bửu sau khi quan sát xe ngược chiều thấy an toàn vượt trái để đi qua những người kia là điều bình thường và không phạm luật. Việc phạm luật giao thông chỉ cân nhắc khi có tai nạn với xe ngược chiều. Ở đây không có tai nạn nào diễn ra.

Chuyện phạm luật cũng có thể nếu như anh quen biết những người đi phía bên trong và dàn hàng ngang đi để nói chuyện như các cô cậu học trò cùng lớp. Nhưng ở đây bản KLĐT đã thể hiện họ không có quen biết với nhau, chỉ lưu thông trên đường. Về khách quan theo mô tả thì đây là họ vượt trái trong điều kiện an toàn, trên con đường không phân làn cấm vượt.

Đấy là chưa nói họ có vượt thật hay không, các máy quay trực sẵn của phóng viên TH Đồng Tháp  không ghi lại điều đó.

Hành vi chặn xe khám xét của tổ tuần tra giao thông , cộng với mục đích họ lập tổ tuần tra giao thông vào đúng ngày đó, trên địa điểm mà đoàn người kia sẽ đi qua, nơi có máy quay chuyên dụng của các phóng viên chuyên nghiệp cùng nhiều cảnh sát, người dân trong độ tuổi lao động từ xa đến trực sẵn.


 Xem xét trên bản đồ giao thông, thống kê mật độ dân số, các số liệu hộ dân, nhà cửa tại khu vục diễn ra vụ việc và mô tả sự việc qua bản KLĐT. Cần phải có những yêu cầu để đảm bảo quyền lợi người liên can như các điểm sau.

1/ Hành vi ách tắc giao thông xuất phát từ 700 người dân hiếu kỳ đến xem. Do đó phải làm rõ 700 người dân này từ đâu đến, động cơ của họ khi đi qua khu vực này. Tại sao số lượng cảnh sát, công an có mặt trước khi xảy ra vj việc nhiều hơn bản kết luận điều tra mô tả.? Số công an, cảnh sát này ở đâu ra,? cần làm rõ lý do có mặt từ đầu của họ?. Tại sao trong bản KLĐT không đưa họ vào.? Cần làm rõ về phóng viên truyền hình tại sao họ có mặt tại điểm xảy ra vụ án.? Bởi chính sự có mặt và góc quay giữa từ giữa đường cũng khiến giao thông bị tắc nghẽn.

2/ Cần làm rõ mật độ giao thông trên đường DH 67B , lưu lương thường xuyên là bao nhiêu phương tiện trong thời điểm từ 10 sáng giờ đến 12 giờ trưa. Để tính thiệt hại do việc gây ách tắc giao thông. Nếu số lượng thống kê cho thấy lưu lượng thường xuyên là không đáng kể. Việc căn cứ của KLĐT là gây ách tắc hậu quả giao thông nghiệm trong là phiến diện và áp đặt.

3/ Cung cấp bằng chứng hình ảnh hai anh Tâm và Bửu dàn hàng ngang đi trên đường.

4./ Làm rõ việc điều tra trì trệ trên 5 tháng với tội danh ít nghiêm trọng vfi vi phạm thời hiệu điều tra.

5/ đề nghị VKS trao trả hồ sơ lại cho cơ quan điều tra tỉnh Đồng Tháp, các phần thu thập chứng cứ cần phải rõ ràng và hợp pháp , quá trình điều tra lại phải có mặt luật sư để đảm bảo công bằng, khách quan.

6/ Vì bản KLĐT của công an Đồng Tháp có nhắc đến nhân thân Bùi Thị Minh Hằng có nhắc đến việc Bùi Thị Minh Hằng bị đưa vào cơ sở giáo dục Thanh Hà theo quyết định của UBNDTP Hà Nội. Vụ việc này Bùi Thị Minh Hằng đang có đơn khiếu kiện chủ tịch Uỷ Ban Nhân Dân TP Nguyễn Thế Thảo. Yêu cầu cơ quan điều tra tỉnh Đồng Tháp loại bỏ vì vụ việc đang trong vòng khiếu nại, tố cáo. 

7/ Viện kiểm sát tỉnh Đồng Tháp ngay lập tức phải huỷ bỏ biện pháp ngăn chặn, để các đối tượng được tại ngoại, chờ kết quả điều tra lại hoặc chờ ngày ra toà. Bởi sự lạm dụng thời hạn điều tra bắt giam vượt quá khung hình phạt thấp nhất của cơ quan điều tra.

8/ Giám đốc công an tỉnh Đồng Tháp phải có trách nhiệm nhận lỗi yếu kém trong quản lý cán bộ dưới quyền.

------------------------------------------

 Lời bình.

Có lẽ với bản KLĐT thế này, VKS khó có thể ra một bản cáo trạng thuyết phục. Nếu như cố đấm ăn xôi đưa ra toà thì khôn ngoan toà án sẽ tuyên bố mức án bằng thời hạn tạm giam 3 người trên.

Việc 700 người hiếu kỳ đứng xem trong bản KLĐT mô tả không ai bị xử lý, sẽ là tiền lệ xấu cho tỉnh Đồng Tháp khi có ngàn người '' hiếu kỳ '' xem phiên sơ thẩm, phúc thẩm. Thậm chí là một tiền lệ cho nhân dân cả nước noi theo.

Thứ Bảy, ngày 26 tháng 7 năm 2014

Giỏi nhất thế giới hay là vớ vẩn nhất thế giới ?

Đây là thời hiệu điều tra vụ án trong luật tố tụng hình sự.


Điều 119. Thời hạn điều tra
1. Thời hạn điều tra vụ án hình sự không quá hai tháng đối với tội phạm ít nghiêm trọng, không quá ba tháng đối với tội phạm nghiêm trọng, không quá bốn tháng đối với tội phạm rất nghiêm trọng và tội phạm đặc biệt nghiêm trọng, kể từ khi khởi tố vụ án cho đến khi kết thúc điều tra.

Và đây là bản kết luận điều tra sau 5 tháng với tội Gây rối trật tự công cộng.




Còn đây là hung hình phạt của tội Gây rối công cộng.


Tội gây rối trật tự công cộng được quy định tại Điều 245, Bộ luật hình sự. Theo đó:
- Người nào gây rối trật tự công cộng gây hậu quả nghiêm trọng hoặc đã bị xử phạt hành chính về hành vi này hoặc đã bị kết án về tội này, chưa được xoá án tích mà còn vi phạm, thì bị phạt tiền từ một triệu đồng đến mười triệu đồng, cải tạo không giam giữ đến hai năm hoặc phạt tù từ ba tháng đến hai năm.

- Phạm tội thuộc một trong các trường hợp sau đây, thì bị phạt tù từ hai năm đến bảy năm: Có dùng vũ khí hoặc có hành vi phá phách; Có tổ chức; Gây cản trở giao thông nghiêm trọng hoặc gây đình trệ hoạt động công cộng; Xúi giục người khác gây rối; Hành hung người can thiệp bảo vệ trật tự công cộng; Tái phạm nguy hiểm.


Tham khảo kết quả của một phiên toà xét xử tội Gây rối công cộng lớn nhất và gây nhiều thiệt hại nhất từ trước đến nay ở Bình Dương.



Đối chiếu những tư liệu tham khảo, có thể thấy vụ việc trong bản kết luận điều tra của công an tỉnh Đồng Tháp là lạm dụng luật tố tụng hình sự. Một tội danh đơn giản mà trong cáo trạng nói có đến 700 người dân hiếu kỳ đứng xem, tức có 700 nhân chứng. Thế nhưng phải đến 5 tháng sau khi bắt người, công an tỉnh Đồng Tháp mới đưa được ra kết luận điều tra.

Việc giam giữ kéo dài hơn cả thời gian trong khung hình phạt bộ luật, cho thấy công an đã quá lạm quyền của toà án. Đáng lẽ thời hạn điều tra không thể vượt quá khung hình phạt tù thấp nhất.  Nếu thời hạn giam giữ điều tra quá khung hình phạt tù thấp nhất thì rõ ràng cơ quan công an đã xác định mức án thay cho toà một phần nào đó. Như vụ án này mức án xử tù giam thấp nhất là 3 tháng ( chưa kể phạt hành chính, án treo) mà việc giam giữ đưa ra kết luận đến 5 tháng. Rồi thời gian đưa ra cáo trạng và xét xử nhanh cũng mất một tháng. Nếu vậy toà án phải chạy theo công an và đưa mức án trên 6 tháng để hợp thức hoá việc bắt giam của công an.

Với một tội danh như tội gây rối trật tự công cộng, thời hiệu điều tra không thể quá 2 tháng. Tuy nhiên đến tháng thứ 3, công an Đồng Tháp vẫn còn phải diễn màn đối chất nhân chứng với đương sự.

Ở vu viêc Bình Dương gây chấn động xã hội, phức tạp, thiệt hại lớn, nhiều người tham gia. Quá trình bắt giữ và xét xử vỏn vẹn chỉ hơn một tháng. Bị cáo lãnh án cao nhất trong bài báo bị kết án 7 tháng tù giam.

Chỉ riêng với thời hiệu điều tra của vụ việc Đồng Tháp này, đã cho thấy công an Đồng Tháp là vớ vẩn, tuỳ tiện.

Sự tuỳ tiện của công an sẽ kéo theo sự tuỳ tiện của VKS. Chúng ta sẽ chờ thấy một bản cáo trạng mà VKS sắp tơi đưa ra chứa đầy những áp đặt , suy diễn cho những người bị giam giữ. và toàn án sẽ làm phần việc kết thúc chuỗi tuỳ tiện pháp luật của cơ quan hành pháp theo hướng bảo vệ cho các cơ quan này.

Một vụ án đã bất công ngay trong quá trình điều tra mà vẫn được VKS và toà án chấp nhận. Phải chăng đó là điều đặc trưng của hệ thống hành pháp ở nước ta.

Đáng buồn là kiểu điều tra vớ vẩn này lại được tung hô là giỏi nhất thế giới.

Thứ Năm, ngày 24 tháng 7 năm 2014

Phố cổ bên Tây.

Nhiều lần đi trên những con phố ở châu Âu, nhìn những ngôi nhà bên ngoài nguyên vẹn kiến trúc cách đây hàng mấy trăm năm. Cứ băn khoăn nghĩ làm sao mà bọn này nó giữ được lại nhỉ.?

Nếu mà giữ được thế này, thì bên trong người ở sẽ thế nào.?

Vào hẳn bên trong mới biết, bên ngoài trông cổ thế thôi. Nhưng bên trong có thang máy, sưởi điện, nhà vệ sinh ...đều hiện đại.

Vòng ra ngoài nhìn lại lần nữa, thậm chí sờ tay vào bức tường mặt tiền, lấy chìa khoá cạo thử xem. Đúng là đồ cũ.

Những ngôi nhà mặt tiền đẹp, không có rêu phong, trông lúc nào cũng như mới. Anh bạn bên Pháp giải thích là đến định kỳ, nhà nước cho người dựng giàn giáo kín mặt nhà để bảo trì. Ừ, bảo trì đã đành rồi, nhưng làm thế nào mà bên trong hiện đaị mới là chuyện tò mò.

Nhà mình ở khu phố cổ Hà Nội, ngày xưa có nhiều hoạ sĩ đến đầu phố nhà mình vẽ tranh. Năm 1982 cả nhà đang ăn cơm thì cái xe phun thuốc muỗi của phường đâm xuyên mặt tiền lọt vào giữa nhà. May lúc đó cả nhà ăn cơm bên trong nên chẳng ai bị sao. Nhưng gian ngoài sụp hẳn, mái ngói, tường thành một đống phủ kín cái xe.

Nhà nước chả đền đồng xu nào, nhưng nhà mình được phép xây dựng lại. Bố mình xây luôn thành nhà mái bằng hai tầng. Đang thời điểm có chiến dịch Z30 nhà nước đang đi tịch thu nhà mới xây Người ta đến hỏi xi măng mua đâu, sắt thép mua đâu và tiền ở đâu ra xây...không trả lời được là mất nhà. Nhưng vì cái vụ đâm của xe phun thuốc muỗi, người ta miễn hỏi.

Thế là toi mái ngói thâm nâu, có rêu phong từng mảng và những cây dương xỉ, thài lài tím mọc trên mái.

Ở đầu phố bên kia là căn nhà gỗ, mái ngói. Diện tích tầm tổng 50 mét vuông, tầng gác trên khoảng 25 mét vuông. Cả già lẫn trẻ ở cả trên lẫn dưới khoảng 17 người. Hố xí hai ngăn đến tận thập kỷ 90, phụ nữ tắm giữa sân quây nilon che. Đến năm 2005 thì họ ký đồng ý bán nhà cho một chủ, mọi người đi tứ tán. Chủ mới để nhà không, mình mới mượn làm chỗ sản xuất biển quảng cáo. Năm sau chủ mới xây nhà, mở thành quán cà fee, rồi cho thuê hay sang tay bán nhà mình cũng không rõ. Nhưng giờ là quán cà fee mà anh em biểu tình như Bùi Hằng, Lân Thắng, Vô Va vẫn hay đến uống.

 Cái góc phố có 4 ngôi nhà cũ, đi mất hai. Nhà góc đối diện nhà mình cũng đập hết đi xây lại thành 4 tầng. Chỉ còn nhà góc chếch bên kia là còn chút ở tầng hai. Tầng dưới cũng cửa vòm cuốn làm nội thất ô tô.

Chả ai vẽ vời gì chỗ đấy nữa, đôi khi vẫn nhớ người hoạ sĩ già hay trung niên đi xe đạp, dựng giá vẽ bằng bút chì hay mầu nước. Mình quần đùi, chân đất, cởi trần lân la hỏi vẽ thế này có bền không.? Ông hoạ sĩ già trả lời, ông về vẽ lại bằng sơn dầu cháu ạ, đây ông vẽ nháp. Mình cũng chạy về lấy giấy, bút chì ra vẽ hùa theo. Ông già nhìn khen, cháu có năng khiếu lắm. Lúc ấy còn chưa đến 10 tuổi, được khen thích vẽ lắm. Nhưng nhìn các ông hoạ sĩ ai cũng nghèo, nên mình ước mơ sau này làm con buôn hơn. Vì mấy nhà buôn bán sáng con cái họ đều được ăn phở hoặc bún xáo măng.

Hà Nội năm đầu thập kỷ 80 thực sự là những mái ngói thâm nâu, lô xô từng lớp như sóng sông Hồng. Hoặc những biệt thự Pháp uy nghiêm , trầm mặc đầy huyền bí. Năm ngoái đi dạo cùng nhà văn Vũ Thư Hiên ở Paris, ông nói.

- Này nhé ! Anh thấy Paris nhiều nét giống Hà Nội lắm, em nhìn xem. Ngay cả những cái nắp cống sắt tròn này này, cũng y như Hà Nội. Cả một số phố nữa. Vì người Pháp xây dựng một số nơi Hà Nội mang kiến trúc Pháp, thậm chí là có những cái hoa ở hàng rào sắt hay cổng sắt người ta cũng mang từ Pháp sang, cái nắp cống cũng thế.

Ông bất chợt ngừng lại, quay sang hỏi.

- Thế Hà Nội mình còn nhiều phố như cũ không.?

Mình nghĩ một lát rồi lắc đầu.  Nhà văn già tóc bạc trắng đang sống kiếp lưu vong, thở dài buồn bã. Mình an ủi.

- Nhưng phố nhà anh , cái đoạn nhà anh đó, còn nhiều nhà nguyên vẹn lắm.


 Nhiều năm trước có lần phường họp về đời sống khu phố, anh cán bộ phường mồm leo lẻo than thở đời sống bà con chen chúc trong phố cổ chật quá, chính quyền đang dự định giãn dân phố cổ đi. Ưu tiên cho mua nhà giá rẻ trả góp. Ai cũng mừng, nhiều nhà con cái trưởng thành lấy vợ. Bốn góc nhà là bốn cái giường, che tấm ri đô ngăn. Thằng bạn cạnh nhà mình sinh năm 70 mãi không lấy vợ vì thế. Đến năm ngoái thì phải, khi hai anh nó có nhà khác, nó mới cưới vợ ở tuổi 43.

 Mười năm kể từ khi anh cán bộ phường nói chuyện giãn dân, đến khi nó lấy vợ vẫn chưa có gì tiến triển. Người dân phố cổ cũng chả còn nhớ đến buổi họp đem lại sự vui mừng quá đỗi cho họ năm nào. Lúc ấy người ta râm ran lắm, họ bàn chuyện khu mới ở đâu, xa gần tiện lơi thế nào. Nghe phong phanh là bên Gia Lâm cái khu đất đang giải toả gần cầu Đuống. Có người chạy sang xem để ngắm nghía xem đường sá thế nào, về háo hức nói tiện lắm, chỉ qua cầu Chương Dương chạy thẳng một lèo đường to là đến. Đi xe máy chỉ mất 20 phút là nhiều. Bà con phấn chấn tính tiền dành dụm nhiều ít đến đâu còn vay mượn. Nhiều chàng trai tuổi sắp trung niên mơ chuyện bỗng bỏ vẻ chán chường, bê tha mỗi khi đi làm về. Chú ý vào trang phục, tối dắt xe đi đâu đó trong bộ quần áo nghiêm chỉnh. Không là cà quán nước, rượu đầu đường nữa.

 Cái khu đất ấy giải toả xong, người ta xây toàn biệt thự khủng. Bọn Vincom làm cả một khu biệt thự tầm quốc tế, rất sang trọng. Năm ngoái sang đó thấy vô số biệt thự cỏ mọc đầy , không có người ở.

 Chả có giãn dân nào hết cả, người phố cổ  đành cơi nới, xoay sở xây dựng. Phố cổ thành một món hổ lốn. Bọn Tây Balo đi cứ ngáo ngơ nhìn hai bên đường mà chả hiểu kiến trúc Việt Nam thuộc loại gì.


 Hôm mới đây đi Hamburg, đang dạo trên đường phố ngắm, bỗng nhìn thấy cả một khối những thanh sắt giằng vào nhau thành một khối đồ sộ còn hơn cả trụ cầu Long Biên. Tưởng nhà bị đổ lên bọn chúng gia cố để dựng lại. Tò mò chụp tấm hình.


Lúc vòng ra dãy đằng sau, nhìn sang mới biết hoá ra bọn Tây nó xây mới hoàn hoàn. Nhưng bề mặt bên ngoài chúng vẫn giữ nguyên trạng. Bảo làm sao bấy lâu thắc mắc vì sao bên ngoài trông cổ kính như mấy trăm năm,mà bên trong hiện đại vậy.




Khi quay lại mặt tiền, nhìn những thứ chúng gia cố. Mới thấy thật kỳ công và cẩn thận. Nếu thế này thì chả biết giá thành để giữ cái mặt tiền là bao nhiêu, nhưng chắc chắn gấp đến chục lần xây mới. Cẩn thận đến nỗi họ còn chêm gỗ vào những nơi chống để khỏi hỏng tường.



Nhìn chân giá thép đỡ, là cả một cục be tong không khác gì móng cầu. Hình dung bọn nó dựng lên cái khung này rồi khi xong phá đi mà nản luôn.








Phải như thế này  nên các khu phố cổ của bọn Tây mới còn nguyên vẹn thế. Nhưng mà nó có tiền, nên nó làm thế được phải không bà con. Ta nghèo chưa có kinh phí, đời sống bà con bí bách thì thôi cứ tự lo. Chỉ cần  biết bôi trơn giấy phép là việc xây dựng trót lọt. Di sản hay văn hoá để sau, mỗi nơi một khác. Dân ta nghèo tự do dân chủ , văn hoá là miếng ăn no, cái áo ấm. Tiêu chí khác bọn nước ngoài, không so sánh được.

Hôm nay nghe tin hàng cây xanh trăm tuổi ở Sài Gòn bị đốn để làm tàu điện ngầm thì phải. Không muốn so sánh những cứ phải so sánh. Ở Pháp, Đức tàu điện ngầm chằng chịt, nhưng trên mặt đường mà có tàu ngầm chạy dưới vẫn nguyên vẹn hai hàng cây xanh. 

Ở bên Pudapets họ cũng đang làm tàu điện ngầm, làm đã xong. Trên mặt đất chả cái cây xanh nào bị đốn. Tài thật, bọn nó làm kiểu gì mà tài thế. Chắc tại chúng có tiền cả mà thôi. Không ngại tốn kém, chúng chỉ đào ở một đầu đường xuống, rồi cứ thế đào ngầm xiên ngang, đào đến đâu chống đến đó, xây luôn. Nên phía trên chả ảnh hưởng gì.  Chứ làm được tuyến tàu điện ngầm đi đến đâu chặt cây đến đây thì dân chúng biểu tình loạn lên ngay, mất chức bét cũng từ thị trưởng trở nên.

Xem vài hình ảnh phố Paris ở đây.

https://www.facebook.com/nguoibuon.gio.9/media_set?set=a.549314231793541.1073741852.100001449065165&type=3

Thứ Tư, ngày 23 tháng 7 năm 2014

Từ Tình Ta Biển Bạc Đồng Xanh ra câu trả lời Anh Là Ai.

Tình Ta Biển Bạc Đồng Xanh.

Một dạo ca khúc Tình Ca Biển Bạc Đồng Xanh do hai ca sĩ chính quy Trọng Tấn và Anh Thơ làm mưa gió trên phát thanh, truyền hình của nhà nước CHXHCNVN. Một ca khúc với giai điệu đẹp mượt mà và ca từ tươi tắn, giản dị diễn giải về một cuộc sống thanh bình trên xứ sở Việt Nam. Xem kỹ nội dung ca từ, dù hao hao như một giai điệu dân ca Trung Bộ với những câu hò dễ đi vào lòng người Việt.Nhưng kỹ hơn sẽ thấy đấy là thủ pháp mà tác giả mượn để phục vụ mục đích tuyên truyền. Tác giả đã biết chọn lợi thế của mình trong sở trường những ca khúc mang giai điệu Trung Bộ này để tạo ra một nhạc phẩm tuyên truyền ấn tượng.

Như bao bài ca trước đó sáng tác thời bao cấp hay những bài báo có từ thời hợp tác xã, xây dựng con người mới CNXH. TTBBĐX cũng bám sát chủ đề muôn thuở đã được định hướng ,như cuộc đời nay đã có '' tự do '' rồi. nhân dân chỉ hăng say lao động làm ra sản phẩm, đất nước thanh bình, chính trị ổn định.


Đời tự do vui chan chứa bao tình
Vì tương lai ta đổ giọt mồ hôi ơ hò... ơ hò... 

Nếu nghe bài hát này mà không đọc tin tức đa chiều, có lẽ người ta tin người dân Việt Nam hạnh phúc thứ nhì thế giới là điều đương nhiên. Âm nhạc là một trong những biện pháp tuyên truyền hiệu quả nhất cho mục đích chính trị. Phải nói tác giả TTBBĐX đã xuất sắc lồng được điều muốn tuyên truyền vào bài hát. Nói là xuất sắc vì những nội dung muốn truyển tải đã quá cũ mèm và sáo rỗng, nhưng với sự khéo léo chọn giai điệu và cách đưa ý tứ mềm mại đã khiến bài hát được rộng rãi quần chúng nhân dân yêu thích.

Lâu lắm rồi, từ thời Người Đi Xây Hồ Kẻ Gỗ đến nay mới có được một bản nhạc mà phổ cập trong quần chúng lớn đến vậy.  Nó cứu vớt cho nền âm nhạc tuyên truyền mấy chục năm qua không ra nổi một nhạc phẩm nào ra hồn, có sức thu hút với quần chúng nhân dân. Hàng chục năm ấy, nền âm nhạc tuyên truyền không tìm ra được lối thoát nào để tiếp cận công chúng. Dường như các nhạc sĩ ngày nay đã không thiết tha hoặc không can tâm để sáng tác những nhạc phẩm như vậy.

Bởi đáp ứng được đúng nhu cầu tuyên truyền chính trị và một phần khéo léo của tác giả. TTBBĐX được nên ngôi, báo chí không ngần ngại đã ca ngợi tính chính trị trong bài hát này.

http://www.baomoi.com/Tham-duom-Tinh-ta-bien-bac-dong-xanh/71/6171993.epi

'' Trong ấy, tình yêu đôi lứa hòa chung tình yêu đất nước, tình yêu lao động. Trong ấy, cuộc sống rộn rã trong nhịp đời thường được đưa lên thành hình ảnh tượng trưng cho thế hệ thanh niên thời đại xây dựng xã hội chủ nghĩa' '

Một cán bộ văn hoá như Hoàng Sông Hương tác giả bài hát, tất nhiên đứa con tinh thần của ông gửi gắm không thể thiếu tính XHCN.

TTBBĐX là điểm sáng nhất cho ngành tuyên huấn ĐCSVN ở lĩnh vực âm nhạc trong mấy chục năm gần lại đây.


Tháng 5 năm 2014 giàn khoan HY981 của TQ đưa vào biển Đông, kéo theo hàng trăm tàu chiến bảo vệ nghiêm ngặt. Biển Việt Nam bỗng nhiên có thêm một căn cứ quân sự trá hình của TQ cùng với căn cứ Phú Lâm, Gạc Ma...Và cũng như tiền lệ, mỗi căn cứ mới của TQ dựng thêm trên biển Đông là máu chiến sĩ, ngư dân Việt Nam đổ xuống. 

Chẳng đài phát thanh, truyền hình nào muốn đưa ca khúc TTBBĐX lên sóng thời điểm này.


Anh Là Ai. Việt Nam Quê Hương Tôi Đâu.

 Ca khúc '' Anh Là Ai '' của nhạc sĩ trẻ Võ Minh Trí, người nhạc sĩ trẻ chỉ đáng tuổi con của  cán bộ văn hoá nhạc sĩ Hoàng Sông Hương đã ra mắt công chúng một nhạc phẩm mà nội dung phản ánh trái ngược với TTBBĐX. Ơ ca khúc của Võ Minh Trí tức Việt Khang người ta thấy hình ảnh một đất nước đang bị xâm lăng, máu cuả người dân đổ xuống ngoài biển khơi bởi họng súng quân xâm lược. Những cảnh đánh đập, trấn áp, bắt bớ người biểu tình chống quân xâm lược Tàu trong đất liền. Một đất nước bất ổn và rối ren, bạo lực từ ngoài khơi cho đến trên bờ. Mâu thuẫn sâu sắc về quan điểm chống ngoại xâm giữa nhân dân và nhà cầm quyền.

Nhạc phẩm Anh Là Ai như một bài phóng sự miêu tả trung thực hiện tình của đất nước Việt Nam ngày nay.

Đưa được một thực trạng xã hội, một bối cảnh chính trị như thế vào ca khúc mà thu hút được khán giả như Anh Là Ai. Đòi hỏi người nhạc sĩ ngoài tài năng phải có tấm lòng yêu quê hương, đất nước đến tận cùng sâu thẳm tâm can mới có thể viết nổi. Nếu cán bộ Hoàng Sông Hương với tinh thần tận tuỵ công việc giao phó đã xuất sắc làm nên TCBBĐX đáp ứng tiêu chí mà ban tuyên huấn đặt ra. Thì nhạc sĩ Võ Minh Trí cũng xuất thần bằng một trái tim trung thực để làm nên một nhạc phẩm bày tỏ được điều muốn nói của nhân dân Việt Nam.

Nhạc phẩm Anh Là Ai không được lăng xê bằng cỗ máy tuyên truyền đồ sộ , có kinh phí khổng lồ , vô tận như Tình Ta Biển Bạc Đồng Xanh. Nhưng Anh Là Ai đi khắp mọi miền đất nước , trong những ngôi nhà ở miền quê, thành thị bằng cây ghi ta và lời ca của chính tác giả. Hơn thế nữa, nhạc phẩm Anh Là Ai còn đi khắp năm châu đến với những người Việt xa xứ.

Sau bao nhiêu năm ban tuyên giáo của ĐCSVN mới có một nhạc phẩm ưng ý như TTBBĐX, bỗng nhiên từ trong nhân dân lại xuất hiện một nhạc phẩm Anh Là Ai mà sức thu hút cũng không hề kém. Nhất là nội dung trái ngược hoàn toàn.

Tác giả Anh Là Ai phải chịu sự trừng phạt, đó là điều phải đến.

Trong những nhiệm vụ của ban tuyên giáo có đoạn.


'' Bên cạnh đó, Ban cũng đã chủ động nắm bắt tình hình, tư tưởng, tâm trạng của cán bộ, đảng viên và các tầng lớp nhân dân; kịp thời tổng hợp, báo cáo, xin ý kiến chỉ đạo của Bộ Chính trị, Ban Bí thư xử lý kịp thời các vấn đề, sự việc quan trọng, phức tạp, nhạy cảm, nổi cộm; tăng cường đấu tranh phản bác các thông tin, quan điểm sai trái, thù địch, những hành động chống phá liên quan đến dân chủ, nhân quyền, dân tộc, tôn giáo, tự do báo chí, tự do ngôn luận...''

Chúng ta không lạ gì những đề nghị của Sở văn hoá thông tin nào đó gửi đến cơ quan an ninh đòi khởi tố, bỏ tù những bloger, nhà báo. Nói cách khác là ban tuyên giáo còn có nhiệm vụ chỉ ra những người cần phải bắt cho cơ quan an ninh bắt. SVHTT là một bộ phận thuộc BTG chỉ đạo.

Tháng 12 năm 2011 nhạc sĩ Võ Minh Trí bị bắt.

Mấy  tháng sau, ông Đinh Thế Huynh, trưởng ban tuyên giáo trung ương một bậc lão làng trong nghề tuyên huấn đã ký thoả thuận hợp tác tuyên giáo hai nước Việt - Trung dưới sự chứng kiến của ông Nguyễn Phú Trọng. TBT ĐCSVN.

http://danviet.vn/chinh-tri/ky-thoa-thuan-ve-co-che-hop-tac-giua-ban-tuyen-giao-viet-nam-trung-quoc-130776.html

Nội dung văn bản thoả thuận này là định hướng nhân  hiểu tốt về quan hệ hữu nghị tốt đẹp giữa hai nước Việt - Trung.


Nào chúng ta hãy thử liên kết các sự kiện. Một ca khúc TCBBĐX đang là thắng lợi lẫy lừng của Ban Tuyên giáo sau nhiều năm khô hạn trên lãnh vực âm nhạc, bỗng nhiên nhạc phẩm như Anh Là Ai, với nội dung trái ngược hoàn toàn , nhưng chiếm sự mến mộ của công chúng không kém.

Một ca khúc truyền tải nhanh chóng rộn rãi trong công chúng , nói lên sự tàn bạo của quân TQ xâm lược liệu có đi ngược với thoả thuận hợp tác tuyên truyền của uỷ viên bộ chính trị Đinh Thế Huynnh, trưởng ban tuyên giáo trung ương ĐCS Việt Nam với uỷ viên bộ chính trị Trung  Lưu Vân Sơn, trưởng ban tuyên  trung ương ĐCSTQ. ?

Liên kết các sự kiện trên và xem nhiệm vụ của ban tuyên giáo có phần nắm tình hình, báo cáo xử lý các quan điểm '' sai trái, thù đich...''

Chúng ta có thể hình dung vì sao chỉ với mỗi một nhạc phẩm mà Võ Minh Trí bị bắt trước khi thoả thuận này được ký kết vài tháng, sau khi hiệp định được ký kết vài tháng được mang ra xét xử với bản án nặng nề.

Cuộc đấu tranh diễn ra trên mặt trận tư tưởng không hề êm ả, sự khốc liệt luôn thuộc về những người yếu thế. Được hỗ trợ bằng những phương tiện truyền thông khổng lồ, ngân sách vô hạn, đội ngũ nhân lực hùng hậu được trả hậu hĩnh của phe tuyên huấn và một bên là người nhạc sĩ trẻ với cây đàn ghi ta hay những bloger với mạng internet luôn bị cắt, chặn tường lửa đã là quá chênh lệch.

Đã thế bên kia  khi cảm thấy không thắng được bằng sở trường của mình , họ còn có những quyền yêu cầu bộ máy tư pháp, hành pháp bắt tù đối phương.

 Nếu có thể trả lời cho tựa đề câu hỏi Anh Là Ai, thì ngay lúc này câu trả lời đã sáng tỏ.

Anh là Ban tuyên giáo trung ương.

Thứ Hai, ngày 21 tháng 7 năm 2014

Cùm xích, dao lam và bệnh truyền nhiễm trong tù.

ù nhân mỗi tháng được cắt tóc, cạo râu một lần. Đến ngày cắt tóc, quản giáo đưa kéo cho tù khéo tay và mở cửa cho tù nào tóc cần phải cắt.  Tù có '' số má '' được cắt tóc theo ý muốn, còn tù không số má thì kéo và tông đơ cứ xiến sát chân tóc cho lần sau đỡ công cắt.

Trại quy định tù nhân trên 60 mới được để râu. Tù nhân chiếm 97% chưa đến tuổi 60, nên số phải cạo râu rất nhiều. Một buồng 50 tù, quản giáo phát cho hai con dao lam, thằng nào có '' số má'' thì cạo trước. Lần lượt theo '' chức vụ ''  như '' trật tự'' rồi '' bộ đội '' rồi '' ưu tiên, lái xe'' và tới '' nhân dân loại 1 , nhân dân loại 2 ''. Cuối cùng là bọn xếp hạng bị '' tiêu diệt ''

Có 50 thằng tù, nhưng cấp nào ra cấp đó, chức vụ hay phân loại rõ ràng. Cấp '' bộ đội '' đến '' nhân dân loại 2 '' là do trưởng buồng phân. Còn cấp cao ''trật tự '' và bọn thuộc nhóm '' bị tiêu diệt '' do quản giáo chỉ định.

Hai con dao lam, có bốn lưỡi. Thằng thợ cạo bất đắc dĩ nhưng lành nghề hơn khối thợ cạo phố Quang Trung thời hoàng kim. Thợ cạo cho ngón tay vào giữa con dao lam lướt những đường điêu luyện trên mặt các '' đại ca''. Mỗi đằng lưỡi lam là dành cho một '' đại ca'' . Sau đó tự bọn còn lại cạo với nhau, đến hàng thứ ba thì con dao làm cùn đã khiến máu bật ra, xướt rớm trên gương mặt.

Có một cách cạo râu khác là se râu, tên tù cầm hai sợi chỉ lướt trên mặt người có râu tanh tách. Thực ra thì đây là nhổ râu, hai sợi chỉ xiết lại và đưa cao nhanh khiến râu bị nhổ từng lớp một. Se râu đau,  phải có kỹ thuật, tù lâu năm mới làm nổi. Tù mới vào cầm sợi chỉ lóng ngóng không xong, nói gì đến se râu.

Phổ thông thì cứ cạo râu bằng dao lam, 50 thằng 2 con dao, tức bốn lưỡi dao. Không có xà phòng, sát trùng hay bôi trơn gì cả, cứ thế mà thay nhau cạo, đứa này cạo xong chuyển dao cho đứa khác dưới sự giám sát của quản giáo và '' trật tự''.

Khi kết thúc phần cắt tóc, cạo râu thì  buồng trưởng thu kéo và dao lam về nộp lại cho quản giáo, đề phòng tù làm hung khí thịt nhau. Nhưng có lúc buồng trưởng lờ con dao lam đi không nộp, quản giáo cũng không đòi. Hai con dao lam được cắm vào đầu một que đũa, có dây điện. Nó biến thành một dụng cụ đun nước sôi. Hoặc nó thành con dao  thái rau, thịt do gia đình cung cấp.

Cùm có mấy loại, loại cùm suốt là dạng móng ngựa bằng sắt tròn phi 20, tròng vài một thanh sắt chôn từ tường ra. Cùm tròn tì vào chân vì nó không cố định. Cứ hình dung một thanh sắt phi 20 uốn tròn đặt trên chân trong vòng 7 ngày đến 14 ngày thì hiểu chỗ tì nó sưng hay không.

Nhưng cùm suốt không dã man bằng cùm hộp. Cùm hộp là một thanh sắt lập là , bản dày 5 cm đánh thành một nửa vòng tròn phía trên. Ở dưới là một cục sắt dày khuyết hai nửa tròn để đặt chân lên. Cùm hộp thì hết cựa quậy, chỉ nhếch cái mông lên đi đái, ỉa là cạnh sắt cứa vào cổ chân rớm máu. Thằng nào gầy cổ chân tong teo không sao, béo một tí hay nhất bọn phù nề thì càng dễ bị chảy máu do cạnh cùm cứa vào. Cùm lâu ngày ngứa ngáy cho que tre luồn vào gãi, gãi bật máu mà chưa hết ngứa.

Có lúc thằng này đang cùm, máu chân vẫn còn thì thay thế thằng khác. Lý do là đổi buồng, vì thằng cùm buồng này chửi nhau với buồng bên cạnh , quản giáo phải cho hai thằng ra xa. Tù nhiều khi cùm lâu, muốn thả chân ra vài phút đổi tư thế, vươn người, nên thường kiếm cách gây sự nhau để chuyển buồng cùm. Tranh thủ vài phút quý báu để xoa chân, vận động người.

Về kim tiêm thì trạm y tế trong tù sẵn, nếu tù nhân cần tiêm thì mỗi thằng được một mũi riêng. Nhưng mà hiếm khi tù bệnh đến mức cần phải tiêm, trong tù bệnh giời đi nữa thì trạm xá phát cho vài viên thuốc rẻ tiền chữa bách bệnh. Quanh đi quẩn lại có ba loại thuốc viên trắng, khai đau thế nào thì y sĩ mặc đồ công an cũng chỉ có ba loại đấy. Đau trong người, đau đầu, sốt, ỉa chảy...tất cả quy các bệnh chỉ quy về ba loại bệnh phổ thông đấy để nhận thuốc. Tim , gan, phổi , phèo thì về hàng đau bụng. Sốt, đau đầu về hàng cảm sốt. Ỉa chảy, kiết lị về hàng tiêu hoá.

Thuốc uống thay cho tiêm, nên trạm xá sẵn sàng thay mũi kim mỗi lần tiêm. Nhưng trong tù lại có nạn chích choác, mũi kim vất đi ấy được tù vệ sinh nhặt bán lại cho dân chích trong tù. Một mũi tiêm thế tù dùng chung hàng tháng trời, có khi mòn còn có thằng tự mài để dùng tiếp. Mỗi lần chích nghi lễ thịnh soạn như bữa đại tiêc, một cái chén thuốc phiện loãng, một cái xi lanh chọc vào rút thuốc. các con nghiện chìa bắp tay ra, mũi kim vừa rút khỏi tay thằng này đâm luôn vào tay thằng khác. Mỗi lần chuẩn bị được xi lanh đưa chất tiên nâu ấy vào ven, bọn tù nhắm mắt khấn.

- Bẩm cô, lạy cô thương con, lạy cô thương con.

Cô đây là '' nàng tiên nâu '' trong truyền thuyết cây thuốc phiện. Bọn tù coi mỗi lần chích là ân huệ cô ban cho, cũng như nhân dân bên ngoài khi được cái gì thường nói

- Ơn Đảng,ơn Chính Phủ, ơn Bác.

Nhớ ơn là đặc tính của người Việt, ở đâu cũng giữ được nền nếp. Bình thường thì nhớ ơn ông bà , cha mẹ. Liên quan đến chính sách thì ơn Đảng, ơn Bác. Nghiện ngập thì ơn Cô, Cờ bạc ơn quan Hoàng Bảy, trộm cắp thì ơn thần Đạo Chích....một đặc tính tốt đẹp như vậy không dễ gì mai một dù ở bất cứ đâu.

Nói về kim thì còn loại kim may, tù dùng để xăm trổ. Nhưng bọn xăm trổ thường có điều kiện, nên không dùng kim chung. Ít trường hợp lây nhiễm qua kiểu kim xăm.

Những thằng tù không tiêm, không bị cùm, không dùng dao lam cơ hội thoát khỏi bệnh truyền nhiễm qua đường máu này cao. Nhưng chúng vẫn có nguy cơ mắc bệnh qua đường hô hấp hoặc đường da. Bọn tù có lúc đông quá,nằm ngủ san sát như lèn cá hộp. Nằm nghiêng người, co chân gọi là kiểu '' úp thìa ''. Lúc ấy thì không có cách nào tránh nổi tiếp xúc qua hơi thở, da thịt cọ vào nhau. Có buồng giam không có nhà vệ sinh, người ta dùng cái can nhựa khoét nửa trên để đi đái ỉa vào đấy , để cuối buồng, đậy cái áo rách lên che bớt mùi. Vì buồng chật , có thằng vào hàng '' tiệu diệt'' phải nằm sát cái can. Mỗi khi thằng khác đi vệ sinh, phải đứng dậy nhường chỗ xong mới lại được nằm hay ngồi.

Còn về bể nước nữa. Bể nước xây bằng gạch, láng xi măng. Một năm thau bể một lần. Tù có số má thì có chai nhựa đựng nước, mỗi khi giờ bơm nước ngắn ngủi nhanh tay hứng ở vòi chảy ra. Đám tù còn lại không đến tuổi dùng chai nhựa, mỗi lần khát xin phép các đại ca đến bể dùng gáo múc uống. Nước trong bể lâu ngày, cặn, mọc rêu, gián chết, và những con bọ nhỏ nữa chả biết tên mà kể.


Bây giờ ngồi ở trung tâm Châu Âu thuộc xứ giãy chết, trong căn hộ 60 mét vuông, ở mỗi mình. Viết những dòng này bằng MacBoook mà như đang ghi lại điều ai đó kể. Chứ đéo phải là mình đã trải qua.

Lúc ở nhà, có những đêm mơ ngồi bật dậy, trầm ngâm, nước mắt ứa ra. Vợ hỏi nghĩ gì, không nói. Thế là nó quy cho là nhớ con nào, vợ chồng thành lục đục. Chẳng thể thanh minh những điều ám ảnh trong quá khứ như thế, nghe nó sến quá.

Lúc ấy chỉ lặng lẽ thắp hương nhớ bố, ngày xưa bố mình cũng năm lần, bảy lượt bị đi tù.

Giờ thì nhớ những người anh em, chị em quen biết, vì những điều lớn lao tươi đẹp cho đất nước mà đang bị giam cầm trong tù ngục. Nhớ đến người bạn chưa gặp lần nào, cùng tuổi Tâ Hợi là Huỳnh Minh Trí đã chết vì bênh truyền nhiễm và người thầy giáo cao cả Đinh Đăng Định đã chết vì bệnh hiểm nghèo mắc phải trong tù. Còn bao nhiêu người nữa như Mai Thị Dung, Nguyễn Văn Hải, Tạ Phong Tần, Nguyễn Xuân Nghĩa đang mắc trọng bệnh trong chốn lao tù kia.

Bỗng nhớ câu thơ của một người tù Quốc Dân Đảng thời chống Pháp.

Suối vàng gạt lệ gặp Trưng Vương
Máu thắm hồn em, khóc thảm thương
Lạy Phật thân này còn hoá kiếp
Tay xin nghìn cánh, cánh nghìn thương.

Chữ thương ở đây theo mình không phải là thương yêu, là xoá bỏ hận thù, mặc dù câu trước đó là lạy Phật.

Chữ thương mình nghĩ là ngọn giáo. Nghìn cánh tay, nghìn ngọn giáo nhọn. Phải là thế mới đúng ước mơ.

Chủ Nhật, ngày 20 tháng 7 năm 2014

Những người phụ nữ khốn khổ.

Nếu như Vich To Huy Go ở Việt Nam, có lẽ ông không còn đủ sức để viết tác phẩm Những Người Khốn Khổ. Có thể ý kiến này là hơi ngang ngược. Nhưng những ai cầm bút có thể hiểu chút ít, khi mà nhân vật nhiều đến mức khủng khiếp, tràn ngập, khiến người viết khó mà tập trung để khắc hoạ nhân vật chủ đạo.


Không chỉ Vich To Huy Go, kể cả Đốt lẫy lừng về thân phận tối tăm con người cũng khó mà diễn giải hết những số phận bi thảm ở Việt Nam bây giờ. Cả một nước Nga Sa Hoàng thời đen tối vậy, nhưng những nhân vật tưởng rằng bi đát của Đốt trong Những Kẻ Tủi Nhục, Lũ Người Quỷ Ám so với Việt Nam thời nay cũng chẳng thấm tháp gì. Bạn cứ đọc cuộc đời của nhân vật mà Đốt kể, đối chứng với những gì bạn chứng kiến xung quanh bạn, bằng cái nhìn của Đốt chứ không phải cái nhìn của định hướng CNXH, bạn sẽ thấy cảm giác thế nào.

Hoạ chăng chỉ có nhà văn Rumani RGHEORGHIU với cái nhìn của một tu sĩ mới khắc hoạ được  trong cuốn tiểu thuyết Lối Thoát Cuối Cùng những nhân vật có dáng dấp bi kịch như thân phận người Việt Nam. Lý do bởi những nhân vật của ông cũng sống dưới thời cộng sản. Nếu bạn có đọc tiểu thuyết này đến đoạn một gia đình bị theo dõi ngặt nghèo, khủng bố tinh thần liên miên. Họ sống trong sư tăm tối vì truy bức, đói rét và tuyệt vọng. Một ngày lễ, người vợ dành tiền mua được một con ngỗng, chị chọn một chiéc váy trắng mà lâu lắm chị không mặc. Chiếc váy dành cho ngày lễ trọng đại. Vì sự đói khát lâu ngày, nên con ngỗng quay là lý do của một ngày lễ trọng đại.

Khi con ngỗng đặt lên bàn, người phụ nữ trong chiếc váy trắng thấy tiếng gõ cửa. Tiếng gõ cửa không báo điềm lành, cánh cửa mở ra, người công an hộ khẩu xuất hiện. Người phụ nữ không còn tiếc nuối gì cuộc đời nữa, chị lao mình qua cửa sổ tự vẫn.

Không phải chị tự vẫn  vì sợ tội, chị không có tội gì, chỉ vì người ta nghĩ gia đình chị có tư tưởng không vững. Hàng ngày, hàng giờ họ cần kiểm soát, uốn nắn để thấm nhuần tư tưởng chính trị của chế độ. Chỉ có vậy thôi. 

Chị tự vẫn vì chị không thấy tự do, không thấy ánh sáng hạnh phúc ở cuộc đời này, bởi thế tên cuốn sách là Lối Thoát Cuối Cùng.


Tôi đã thấy những người phụ nữ Việt Nam tự vẫn, họ tự thiêu mình ở cổng uỷ ban. Có những người phụ nữ khác đội đơn, đội khăn tang trắng trên đầu cũng đang đòi tự vẫn trước cổng công quyền. Họ già có, trẻ có, nuôi con nhỏ có, mang bầu cũng có, thậm chí là tàn tật cũng có, neo đơn cũng có và đôi khi là cả bà mẹ liệt sĩ, bà mẹ VN anh hùng nữa.

Chưa nhà văn nào khai thác nguyên mẫu từ họ để viết thành tiểu thuyết cho đời. Một thời Pháp cai trị vẫn còn có những Vũ Trọng Phung, Nguyễn Công Hoan, Nam Cao, Ngô Tất Tố...viết về những phụ nữ bất hạnh. Nhưng ngày nay thì hiếm có nhà văn nào viết về họ.

Văn đàn Việt Nam ngày nay có một điều gì đó xa rời với thực tế cuộc sống, nói cách khác là xa rời những hình ảnh đau khổ, bất công, số phận bị chà đạp của người phụ nữ. Chỉ một mình Nguyễn Ngọc Tư là phảng phất đôi chút. Còn lại là Bóng Đè, Phải Lấy Người Như Anh, rồi cả Xách Ba Lô Lên Đi cũng được giới thiệu là tác phẩm văn học. Thậm chí một cuộc tình già nhân ngãi, non vợ chồng, thiếu trách nhiệm với cuộc đời cũng thành hiện tượng văn học như Ngủ Đi Anh Em Phải Dậy Lấy Chồng cũng được tung hô. Sở dĩ tung hô, vì nó phản án được một hiện thực xã hội ham ăn chơi, ham làm tình, ham hưởng thụ cho bản thân.

Thân phận phụ nữ Việt Nam ngày nay là vậy ư, là lên giường làm tình, đi du hí, cặp bồ ăn chơi...và rồi thành ngôi sao hay thành bế tắc cảnh tương lai ế ẩm phải tính trước kẻo hố lỡ mất thì.

Nó đúng là như vậy, văn học Việt Nam sát thực là như vậy. Nhưng còn hàng trăm hàng hàng người phụ nữ đi khiếu kiện, bị hắt a xít, đánh gãy chân, gãy răng, bị bỏ tù , cướp tài sản....họ ở đâu trong văn học Việt Nam.?

Có ba người phụ  nữ ở ba miền mà tôi biết. Chị Trần Thuý Nga ở miền Bắc, một nách hai con nhỏ, chị bị một đám côn đồ theo dõi, đe doạ không được đấu tranh cho quyền con người. Vì không nghe lời chúng, chị bị chúng đánh gẫy chân bỏ măc trên đường, đứa con nhỏ ngồi giữa lòng đường, bên cạnh người mẹ đang nằm đau đớn quẳn quại vì ống sắt của bọn côn đồ vụt gẫy chân.

Chị Lê Thị Phương Anh ở miền Trung, có ba đứa con nhỏ, chị bị bắt một cách mơ hồ. Tội danh đến nay chưa xác định. Ba đứa con thơ lít nhít của chị ngày đêm mong chờ mẹ về. Cuộc sống của chị trước đó là những hăm doạ, cướp, đánh, bắt cóc không khác gì người phụ nữ trong tác phẩm Lối Thoát Cuối Cùng, thậm chí còn khốc liệt và trắng trợn hơn nhiều.

Người thứ ba là chị Bùi Thị Minh Hằng, người Bắc nhưng ở trong Nam. Chị bi bắt trên đường đi , chính quyền cáo buộc chị gây rối trật tự công cộng. Nhưng tội gây rối nào mà đến 6 tháng không kết luận được phải đi nhờ nhân chứng. Đã gọi là gây rối công cộng thì hành vì phải diễn ra rõ ràng, ở nơi nhiều người nhìn thấy mới gọi là công cộng. Tội rõ ràng như thế mà giam cầm đến tháng thứ 6 mới tìm nhân chứng để đối chất. Người phụ nữ này từng bị giam cầm không qua xét xử 5 tháng đến mức thân hình tàn tạ, bệnh tật, khuynh gia bại sản và bây giờ là lại tiếp tục tù.

Cả ba người phụ nữ đều liên quan đến chuyện đòi quyền sống mà con người sinh ra phải được hưởng.

Còn vô số những phụ nữ ở trong tù lâm trọng bệnh như Mai Thi Dung, Tạ Phong Tần...và vô số phụ nữ lay lắt đợi chồng con , cha anh ở trong tù trên mọi miền đất nước. Cũng như hàng trăm, ngàn phụ nữ vạ vật dưới mái hiên, vườn hoa để đợi chờ công lý cho mình. Có người đã chết gục ở vườn hoa vì kiệt sức trong bao năm theo đuổi công lý.


Tôi không có ý nói những nhà văn VN là hèn, chưa có câu nào tôi nói vậy trong bài viết này. Ngay từ đầu tôi đã mạo phạm ví dụ là ngay kể cả các đại văn hào thế giới lẫy lừng cũng khó mà viết cho nổi về thân phận bi thương của người phụ nữ Việt Nam. Đó là một cách tôi giải thích cho nền văn học Việt Nam vì sao chưa có những tác phẩm như thế. Bởi vì nếu vượt qua được sự sợ hãi, thì các số phận bi thương quá nhiều đến mức làm người viết bị tràn ngập bởi mọi hình ảnh, mọi nhân vật ở khắp nơi, khắp chỗ. Như một người thợ xây dựng mà chất liệu phong phú, ngồn ngộn hàng đống khiến họ không biết xây nhà bằng chất liệu gì.

Hay chăng nỗi đau thương lớn nhất là nỗi đau thương không thể tả nổi. Đó là nỗi đau thương của những người phụ nữ Việt Nam khốn khố ngày nay, ở trên đất nước mình trong khu công nghiệp, ngoài bến tàu xe, trước cửa uỷ ban, toà án, trong nhà tù hay ở các nhà máy Mã Lai, Đài Loan, Trung Quốc.

Nếu vậy người phụ nữ Việt Nam còn sở hữu những khổ đau về tinh thần , thể xác, còn mong mỏi trong tâm trí của mình về lẽ công bằng của pháp luật, sự minh bạch của chế độ , khao khát quyền con người. Chứ không phải là trong đầu họ chỉ có suy nghĩ  hám ăn chơi, du hí, bồ bịch, làm tình, ế ẩm, thất tình, thất nghiệp như nhưng gì chúng ta thấy trong văn đàn Việt Nam ngày nay.

Những người phụ nữ khốn khổ. Họ rất nhiều và rất nhiều quanh chúng ta.

Thứ Bảy, ngày 19 tháng 7 năm 2014

Đại Vệ Chí Dị.

Nước vệ triều nhà Sản năm thứ 69.

Giàn khoan vừa mới tạm lùi
Gió Bằng đã vội báo thù chuyện xưa

Lúc trước gia tướng của Chúa là Báu Mã thống lãnh đội cảnh hộ, tung hoành thiên hạ, làm lá chắn thép cho nhà Chúa. Đến mùa xuân năm Giáp Ngọ, Vệ Kinh Vương điều bọn Trăm Xanh công phá Báu Mã. Trải qua giao tranh vài trận giăng co. Trăm Xanh dùng kế bắt được anh em nhà Dương. Dương anh bị giam trong ngục, lập công chuộc tôij khai ra chỗ sơ hở của Báu Mã.

Lập tức Trăm Xanh dẫn đại quân khởi công, nhằm chỗ yếu của Báu Mã. Đánh ròng rã tháng trời, Báu Mã là tay bản lĩnh dạn dày trận mạc. Bị đánh vào chỗ yếu vẫn không núng thế, khươ đao đón đỡ mấy trăm hiệp mà đường đao không chùn. Thấy thế trận ngày càng khốc liệt, Báu Mã dâng thư cầu cứu. Chúa ngầm sai bọn Nhiên Liệu Mới yểm trợ Báu Mã. Nhờ thế Trăm Xanh đánh liên miên mà không hạ nổi Báu Mã.

 Trăm Xanh hết cách, bèn sai người vào ngục mang Dương Anh ra trận, cho mặc áo giáp kín. Dương Anh ra trận, Báu Mã nhìn thấy hét lớn.

Đồ phản tặc, ăn lộc Chúa bao năm, mới chớm nguy đã quay đầu làm phản. Xem đao của ta đây.


Dương Anh nghiêng người tránh đao, cũng quát lớn.


- Tên tham quan, cả nhà ta vì bọn ngươi mà khổ luỵ, bao nhiêu gia sản vào tay ngươi chưa thoả, giờ muốn lấy mạng ta sao.?


Báu Mã giận vòng đao lại chém nhát nữa, Dương Anh lại né tránh được, thò tay vào túi lấy ám khí Cáo Tố quăng về phía Mã. Mã bất ngờ bị ám khí đâm vào sườn. Mã thu đao, quay ngựa đeo ám khí chạy vào thành, đóng cửa không ra ngoài, trị thương.


Trăm Xanh thừa thắng thúc quân công thành. Bỗn trên tường thành xuất hiện một tướng trán hói, mắt lươn, cười nhạt chỉ xuống nói.

- Có Bằng Gió thống lãnh NHiên Liệu Mới ở đây, đứa nào phá nổi thành.


Bằng Gió phất tay, tên trên thành bắn xuống như mưa. Trăm Xanh phải khua chiêng lui quân , làm sớ tâu về vương phủ.


Vệ Kính Vương nhận tấu, bèn phê rằng ngày này cứ làm thế này, thế này.

Đoạn Vương gọi đại thần trấn thủ kinh thành là Cả Sáng vào luận thế sự. Cả Sáng vốn thao lược chính trường, nghe chuyện chỉ ầm ừ không bày tỏ ý kiến. Vương biết ý rời khỏi sập, ngồi đối diện với Cả Sáng bàn việc nước. Thỉnh thoảng ho sù sụ, Sáng đỡ Vương lên sập nằm. Vương ề à nói giọng khó nhọc.

- Cái sập này cứng, chỉ hợp với người trẻ như tướng quân, đưa ta ra võng ngoài hiên thở chút khí trời trong vườn chút.

Cả Sáng tư chất thông minh, lại kín tiếng, mừng vui không lộ ra ngoài. Nghe một hiểu mười, liền đỡ Vương ra hiên ngắm vườn. Lúc cáo lui mới tâu.

- Thần không để Vương phải gánh vác một mình.

Vương cười nhẹ, nắm tay Cả Sáng nói.

Ta trông cậy cả vào ông.

Đoạn móc bên mình ra chiếc chìa khoá phòng thông tin trực tiếp với thiên triều dặn.

- Có gì cứ thay ta liên hệ với họ giúp đỡ.

Cả Sáng về phủ, triệu bọn thủ hạ tâm phúc là Sáng Lộc, Thăng Trận vào hỏi chuyện. Sáng nói.

- Ta vừa ở phủ Vương về, Vương có vẻ đã mệt mỏi tuổi tác, lại lo nghĩ chuyện nhà Chúa hoành hành lấn lướt vua. Chắc đến lúc người lo chuyện kế nghiệp, trong triều đình có ai xứng đáng. Liệu Tôn Dưa có được không.?

Sáng Lộc tâu.

- Tôn Dưa nhát, chỉ lo trọn thân mình, không có bè cánh. Không làm được.

Cả Sáng hỏi.

- Thế còn Đường Hoang?

Sáng Lộc tâu.

- Đường Hoang mới vài đại thần nghị chính một khoá, lại đi thẳng từ đám tuyên truyền lên, chưa qua kinh nghiệm quản lý , khó mà được lòng người.

Cả Sáng hỏi tiếp.

- Vậy đám còn lại thì sao.?

Sáng Lộc đáp.

- Vương vốn dòng dõi khoa bảng, nếu đã chọn kế nghiệp ắt trọn người khoa bảng, lại có truyền thống Nho gia, kính Sản, thờ Tề, mến yêu tiên đế. Đám còn lại bọn thì theo Chúa, bọn thì hữu dũng vô mưu. Không đáng phải bàn đến.

Cả Sáng  giả bộ buồn bã, thở dài nói.

- Vậy thì cơ nghiệp nhà Sản mấy mươi năm qua do tiên đế dựng lên, biết ai đủ tài đức lãnh nhận đây.

Bọn Sáng Lộc, Thăng Trận quỳ xuống đồng thanh nói.

- Anh hùng thiên hạ chỉ có chủ tướng mà thôi, cái ngai vàng ấy ngoài chủ tướng không ai xứng được. Xin chủ tướng gánh cơ nghiệp nhà Sản, có vậy nhà Sản mới tồn tại đời đời.

Cả Sáng đỡ bầy tôi đứng dậy, kéo vào bên trong mật thất.


Lại nói về Trăm Xanh, tiếp chỉ Vương phủ, mở ra theo lệnh. Ngày nọ kéo quân đến phủ Báu Mã tấn công, Báu Mã mặc giáp vàng ra trận, tuy vết thương của Dương Anh đánh trộm chưa lành hẳn, nhưng uy vũ vẫn ngời ngời. Bên tả có bọn Nhiên Liệu Mới, bên hữu có bọn truyền thông bộ Hình.

 Hai bên dàn quân đánh nhầu một trận, đến giữa trưa Báu Mã ham chiến thúc riêng cánh quân tấn công, khi quân Báu Mã đến gò Lạc Ngựa ở phía Tây kinh thành. Tuỳ tòng thấy im phăng phắc bèn nói.

- Chỗ này dễ có phục binh, xin tướng quân cẩn thận.

Báu Mã nói.

- Quân Trăm Xanh có bao nhiêu ra trận cả rồi, làm gì có phục binh.

Bất ngờ từ khe gò có một toán quân treo cờ xí Kinh Thành Mới tiến ra, đi đầu là Thăng Trận mặc giáp trắng,ngù trắng, cưỡi ngựa trắng. Báu Mã sai người chặn hỏi quân của phủ kinh thành định đi đâu. Nhưng quân Kinh Thành Mới tiến nhanh quá, chưa kịp hỏi han thì Thăng Trận giương tên bắn mũi Đích Danh giữa hồng tâm Báu Mã.

 Báu Mã bị bất ngờ, không lường được quân kinh thành đã theo Vương phủ. Ôm ngực chạy, giữa đường người ngựa đều mệt mỏi vết thương ra máu nhiều. Bèn tạm dừng quân, rút tên, rịt thuốc cầm. Sai người hoả tốc báo tin cho Chúa biết bọn kinh thành đã cấu kết với bên Vương phủ.

Sáng sau Báu Mã cho quân ăn no sớm, lên ngựa len qua rừng Quần Ngựa để về phủ. Bỗng có tiếng nổ long trời., từ trong rừng một đám quân xông tới, đi đầu là tướng Công Tố. Báu Mã  đang bị thương nặng, luýnh quýnh cầm đao một tay, Công Tố trẻ khoẻ,  sung mãn, lại ở thế thượng phong, vớt một giáo ngược dưới lên xuyên suốt người Báu Mã. Đó là đường giáo Khởi Tố vang danh trong thiên hạ của nhà Sản, chiêu ấy độc quyền truyền lại từ đời này sang đời khác, biến hoá vô biên, lúc thì dưới dạng bao cao su, lúc thì dưới dạng trốn thuế..kẻ nào dính phải chỉ có đường ngã ngựa.

Quân tuỳ tòng hết sức xông vào cứu chủ, đưa được Báu Mã về phủ. Công Tố không đuổi theo, chỉ chống giáo cười nửa miệng nói.

Xem kẻ ấy sống được bao lâu nữa.


Báu Mã về thành, thương tích chồng thương tích, đêm ấy Chúa vào thăm, Báu Mã nắm tay Chúa không nói được, nước mắt trào ra, nhìn về phía con trai như gửi gắm. Chúa gật đầu, Báu Mã trút hơi thở dài rồi từ trần.Năm ấy Báu Mã tròn 60, thọ lục tuần, Chúa cho an táng nghi lễ trọng thể.

Trăm Xanh đánh trận đầu thắng lợi, cũng bèn lui quân dưỡng sức, kiểm điểm binh mã, khen thưởng bầy tôi có công. Định chờ đến hội nghị trung ương Sản ra quân đánh tiếp.

Bất ngờ bọn Tề đưa chiến thuyền vào xâm lược hải phận Vệ. Quan quân nhà Vệ bây lâu theo thuyết giữ chủ quyền bằng biện pháp hoà bình, giữ triều đại bằng vũ lực. Thế nên khi quân Tề đến, sách lược đối kháng không cho phép đánh. Quan quân nhà Sản chỉ đóng trại ngồi nhìn, để mặc quân Tề quấy nhiễu như chỗ không người, sợ dân nói, nhà Sản cho thuyền cá ra khơi chửi nhau với quân Tề qua ngày.

Có người trách bọn bộ Binh hèn không chống giặc. Người trong bộ Binh than thở.

- Chúng tôi chỉ học binh thư đánh bọn dân nổi loạn, có học binh thư chống giặc giữ chủ quyền đâu. Không được học thì đem quân ra đó khác nào mang dê vào miệng chó sói. Bây lâu nay tập trận chỉ toàn phương án chống khủng bố, biểu tình, nổi dậy. Nào có được học buổi nào giữ biên cương, giữ hải đảo, phòng chống xâm lược. Nói chúng tôi hèn là người không hiểu hết chuyện.


Nhờ bọn Tề xâm lược, nên các sứ quân nhà Sản tạm ngừng giao tranh để ngóng tin. 

Bọn Tề tính đến mùa thu ngoài biển có giông tố lớn sẽ rút, nào ngờ năm ấy bão đến sớm, bèn rút quân tránh bão.

Các sứ quân nước Vệ đua nhau đốt pháo, kể chiến công, ăn mừng. Bọn Vương Phủ được dịp ca ngợi đường lối đấu tranh kiên trì hoà bình của nhà Sản mà Vệ Kính Vương chỉ đạo đã thành công.

Lúc ấy bên phủ Nhiên Liệu Mới thám báo về tâu.

Bọn kinh thành đang hùa ca ngợi vương phủ, để trống trận Thuỷ không phòng bị, bị vỡ đến tám lần không ai để ý.

Bằng Gió nghe tin, lập tức nửa đêm nai nịt gọn gàng, đóng giả làm dân thường, dẫn một toán quân phục sẵn dưới đường ống nước. Sáng ra, quan tâm phúc của Cả Sáng là Cỏ Dại đang nghênh ngang đi tuần thú kinh thành,bị Bằng Gió phi thân nhào tới chém một nhát trúng vai.

Cỏ Dại mặt mũi biến sắc, sợ hãi nhợt nhạt, thúc ngựa về phủ, máu chảy dài trên đường tháo chạy.

Muốn biết ra sao, đợi xem hồi sau sẽ rõ.