Thứ Ba, ngày 26 tháng 7 năm 2016

Quốc hội 14 không có gì khác với quốc hội 13.

Quốc hội 14 không có gì khác với quốc hội 13 quan điểm giữ chủ quyền biển đảo. Đấy là phát biểu của bà Nguyễn Thị Kim Ngân, chủ tịch quốc hội khoá 13 mới đây với báo chí.

Không có gì mới tức sẽ không có đơn kiện Trung Quốc ra toà quốc tế, không có nghị quyết về biển Đông và cũng không thông qua luật biểu tình.

Thật trớ trêu, Trung Quốc gia tăng cường độ hoạt động xâm phạm chủ quyền Việt Nam trên biển, ngày càng ráo riết và công khai hơn. Thì đối sách của Việt Nam vẫn không có gì thay đổi.

Nghị quyết đảng CSVN khoá 12 có nêu phương hướng cho các năm 2016 đến 2021 rằng

'' phát triển kinh tế biển nhằm tăn cường tiềm lực quốc gia và bảo vệ chủ quyền lãnh thổ...''

Người ta sẽ tưởng đó là một điểm sáng của nghị quyết đảng. Nhưng trước khi tưởng hay nghe câu nói cũ mòn đã trở thành chân lý của một nguyên thủ Việt Nam Cộng Hoà.

'' đừng nghe cộng sản nói, hay xem cộng sản làm ''

Tờ quân đội nhân dân, một tờ báo của đảng  cho biết về việc triển khai nghị quyết trên của Đảng đang được đưa vào thực hiện. Có điều là,  những khu vực được triển khai nghị quyết này rất xa những tỉnh có vùng lãnh hải đang bị Trung Quốc chiếm giữ, kiểm soát. Đó là những vùng biển từ Ninh Thuận đến Phú Quốc.

http://www.qdnd.vn/chinh-tri/cac-van-de/chon-dung-khau-dot-pha-de-phat-trien-kinh-te-bien-483615

Bài báo nói cụ thể

''Kinh tế biển, trong đó có nuôi trồng, đánh bắt hải sản và du lịch biển đang là thế mạnh của các tỉnh ven biển khu vực Nam Bộ như: Ninh Thuận, Bình Thuận, Bà Rịa-Vũng Tàu, Kiên Giang… Các tuyến đảo có tiềm năng kinh tế, du lịch biển đang hấp dẫn du khách bao gồm: Côn Đảo, Phú Quốc, Phú Quý, Thổ Chu… Xác định rõ lợi thế, triển khai thực hiện Nghị quyết Đại hội XII của Đảng, các tỉnh này đều hướng mạnh về biển với mục tiêu làm giàu từ biển.''

 Nếu các tỉnh trên triển khai nghị quyết đại hội đảng khoá 12 như vậy và được biểu dương. Thì các tỉnh từ khác từ Khánh Hoà trở ra Bắc tại sao đến giờ chưa triển khai nghi quyết này, và có triển khai thì đã làm đến đâu mà không được báo chí nhắc đến biểu dương.?

 Thực tế triển khai bảo vệ chủ quyền trên biển của cộng sản VN là chỉ diễn ra ở vùng không có căng thẳng do Trung Quốc gây hấn. Việc này khẳng định thêm chuyện giữ biển đảo của chính sách Việt Nam thời cộng sản chỉ là trá hình, lừa dối dân chúng. Càng ngày cộng sản Việt Nam đang từng bước nhân nhượng và lùi dần trước sự bành trướng của Trung Quốc trên biển Đông.

 Bà chủ tịch quốc hội Nguyễn Thị Kim Ngân không những cho biết quan điểm của quốc hội khoá này không có gì mới, mà bà còn cho biết thêm quốc hội khoá này thù ghét những tổ chức, cá nhân hô hào này nọ về chủ quyền biển đảo. Theo bà đó là những phần tử xấu, kích động, phá vỡ hoà bình hữu nghị.

Bà Ngân kể  công của quốc hội cộng sản đã gửi thư đến quốc hội các nước, đưa nhà báo đi thực tiễn đưa tin, đưa thông tin lên hãng truyền hình quốc tế. Những việc làm này thực chất là gì, thực ra chúng cũng chỉ là một cách hô hào khác mà thôi. Và các việc hô hào của đảng CSVN trong việc bảo vệ chủ quyền như vậy, còn không hiệu quả bằng việc các cá nhân , tổ chức đứng ra kêu gọi biểu tình đòi giữ chủ quyền biển đảo.

Hãy xem việc hô hào để thế giới quan tâm mà bà Ngân đã nêu, liệu mấy khi được báo chí quốc tế nhắc đến. Trong khi các hãng thông tấn lớn quốc tế đưa tin về các cuộc biểu tình chống Trung Quốc của người dân Việt Nam vô số lần.

Chính cái tổ chức, cá nhân hô hào yêu nước kia là hữu hiệu hơn vạn lần cái kiểu hô hào yêu nước của chế độ cộng sản như bà Ngân đã nói. Vậy tại sao bà lại lên án họ.?

 Tại vì đó là chủ trương của đảng, của bộ chính trị và rõ hơn là của Nguyễn Phú Trọng. Bà Ngân chỉ là con bù nhìn, đảng bảo sao bà nói vậy. Chính bà đã khéo léo để thanh minh những quan điểm thù địch với các tổ chức, cá nhân kêu gọi biểu tình kia không phải làm quan điểm của cá nhân bà. Trong phần trả lời báo chí này, bà tiết lộ.

''Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Việt Nam đã lên tiếng và Người phát ngôn nói gì phải có chủ trương, chứ không phải nói gì là nói. Thủ tướng chúng ta đi đâu, nói gì cũng là chủ trương của chúng ta. Chủ trương là nhất quán, quan điểm nhất quán.''

 Ai là người soạn thảo chủ trương, hẳn nhiên là Nguyễn Phú Trọng. Kẻ đã có kinh nghiệm soạn văn kiện các đại hội đảng cho đến giờ đã được gần 20 năm. Kẻ đang thống trị về đường lối, chủ trương một cách tuyệt đối trong đảng. Nguyễn Kim Ngân hay Nguyễn Xuân Phúc chỉ là những con bù nhìn ra dân chúng phát biểu những gì Trọng muốn nói. Những kẻ bù nhìn nhưng biết cơ hội, chấp nhận theo chỉ đạo của Trọng để được thăng tiến.

 Ở nhiệm kỳ 5 năm trước và xa hơn là cả 10 năm trước. Người dân có thể thấy đôi khi những phát biểu thể hiện quan điểm bất đồng  phản ứng với Trung Quốc từ chủ tịch nước, thủ tướng, chủ tịch quốc hội và tổng bí thư. Nhưng đến giờ thì chắc chắn toàn bộ những lãnh đạo cao cấp của đảng, chính phủ, nhà nước, quốc hội đều rập khuân một kiểu giống nhau trong phản ứng lại hành vi xâm lược của Trung Quốc. Đó là chủ trương hoà hoãn và lùi bước trên biển Đông, từng bứơc nhượng dần choTrung Quốc những vùng biển họ đang kiểm soát. Hạn chế không có những hoạt động trên vùng biển này ở mức độ lớn. Tập trung chuyển hướng hoạt động vào vùng biển mà Trung Quốc không đòi hỏi chủ quyền ở phía Nam từ Bình Thuận đến Cà Mau. Mặt khác gia tăng trấn áp làn sóng đòi hỏi chủ quyền bằng cách thoái thác không ra luật biểu tình, tiếp tục vu khống và trấn áp những tổ chức , cá nhân muốn kêu gọi lòng yêu nước phản đối Trung Quốc xâm lược.

 Quốc hội khoá 13 ít nhiều đã có những ý kiến mạnh mẽ của một số đại biểu trong việc giữ gìn chủ quyền biển đảo. Nói như bà Ngân quốc hội 14 không khác quốc hội 13 là không đúng hoàn toàn. Nhưng về cơ bản thì đúng ở chỗ là những kẻ chủ trương tán đồng việc nhân nhượng và bán nước trước kia chiếm đa số thì bây giờ chiếm tuyệt đại đa số trong quốc hội khoá 14.

 Tất cả cho thấy bộ máy lãnh đạo Việt Nam bây giờ đã thống nhất dưới quyền của tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng, đã có sự đoàn kết,sự tập trung quyền lực. Không bị chia rẽ và phân tán như nhiệm kỳ trước.

 Thật khốn nạn khi sự tập trung, đoàn kết đó lẽ ra phải trở thành sức mạnh để kháng cự lại hành vi xâm lược của Trung Cộng, thì nó lại biến thành sự thuần phục hoàn toàn Trung Cộng và sức mạnh để đè bẹp mọi ý chí yêu nước khác. Chủ trương của giới lãnh đạo cộng sản Việt Nam ngày nay dưới quyền của Nguyễn Phú Trọng là bằng mọi giá giữ vững sự tồn tại và quyền cai trị của Đảng CSVN tại Việt Nam, mọi thứ khác đều không quan trọng, nếu những thứ khác đó dù có ích cho dân tộc và đất nước mà ảnh hưởng đến tồn tại và cai trị của Đảng CSVN đều là những kẻ thù.

 Nguyễn Phú Trọng đang lừa đảo nhân dân và các đảng viên bằng lập luận né tránh căng thẳng ở biển Đông là nhằm giữ hoà bình ổn định, tập trung xây dựng đảng trong sạch vững mạnh, lấy đảng làm nòng cốt để đưa đất nước phát triển.

Chúng ta cần phải hỏi rằng liệu có mất cả biển Đông để đổi lấy hoà bình và ổn định giúp điều kiện cho Nguyễn Phú Trọng làm trong sạch đảng như Trọng yêu cầu.

 Thì Đảng CSVN có trong sạch không.?

Và khi đảng trong sạch, đảng CSVN sẽ làm gì để giữ chủ quyền biển đảo, sẽ làm gì để đất nước phát triển.?

 Đừng để Nguyễn Phú Trọng và đảng CSVN lừa dối chuyện nhân nhượng chủ quyền hôm nay là vì mục đích tương lai tốt đẹp hơn. Chả có tương lai nào tốt đẹp cho đất nước dân tộc này, khi mà tương lai đó còn có những kẻ như Trọng và bè lũ bán nước cộng sản VN đứng ở tương lai đó cả.

Thứ Bảy, ngày 23 tháng 7 năm 2016

Anh chàng đập sữa và anh cảnh sát đánh người.

Một anh cảnh sát giao thông giơ chân đạp vào người đi xe máy tốc độ cao, cú đạp mà sau này anh cảnh sát diễn giải là giơ chân nhảy sang né đó, đã khiến hai người đi xe máy lao thẳng vào giải phân cách đường bằng bê tông.

 Một số dư luận đồng tình với cú đá của anh cảnh sát, họ còn lấy các ví dụ bên Thái Lan, Hoa Kỳ ra để biện minh rằng chuyện anh cảnh sát đạp còn phải đáng khen ngợi. Với họ chuyện thẳng tay với những kẻ đi xe máy ẩu, có thể gây tai nạn cho người khác là cần thiết.

Một anh bán hàng rong giữ lại chiếc xe chở hàng của mình khi công an và dân phòng định lôi xe đi giam. Anh bị người cảnh sát dùng một thế võ hiểm quật ngã đập đầu xuống đường cứng, nhập viện. Một số dư luận ủng hộ anh công an, cho rằng việc giữ lại chiếc xe là chống người thi hành công vụ, cần phải trừng trị làm gương. Người khác nhanh chóng lôi ra những minh hoạ hàng rong làm tắc đường khi họ đi làm, rồi xa hơn họ hình dung trường hợp nếu xe cấp cứu mà bị tắc đường thì nguy hại đến mức độ nào.

 Trong những trường hợp như trên, dư luận ủng hộ cảnh sát đánh người tha hồ suy diễn hậu quả của người bị đánh gây ra. Những suy diễn đó đã giúp cho các anh cảnh sát đánh người không bị làm sao cả. Trên đà thắng lợi họ còn ca ngợi những người cảnh sát đó là anh hùng.

Bây giờ đến chuyện anh chàng đập sữa.

Anh ta tên là Cường, theo như báo chí mô tả thì anh ta là một tên lưu manh nhiều tiền án.

Tên lưu manh Cường này có một đứa con mới sinh, hắn mua sữa của siêu thị Tú Bắc tại địa phương hắn sinh sống. Số hộp sữa mua này có tên hiệu là Glico ICREO, một thương hiệu của nhà độc quyền nhập khẩu phân phối SNB. Công ty độc quyền nhập khẩu SNB do vợ chồng con gái thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc làm chủ. Đây là hai vợ chồng trẻ nhưng đã có nhiều thành công trong kinh doanh và nhanh chóng có số tài sản khổng lồ.

 Việc nảy sinh khi tên Cường mua sữa về cho con ăn, đứa bé 5 tháng tuổi bị tiêu chảy. Ngày 28 tháng 5 công ty SBN nhận được thông tin về cháu bé ngộ độc, đến sáng ngày 29 tháng 5 công ty cử người vào gặp được gia đình anh Cường. ( nhưng theo thông báo trên báo chí họ nói rằng việc gặp rất khó khăn vì khách hàng thay đổi địa điểm gặp, mãi mới gặp được. Rõ ràng ở đây đã có bàn tay lành nghề truyền thông định hướng gây ác cảm cho nhà anh Cường. Nhưng nếu người tỉnh táo họ sẽ nhận ra ngày 28 nhận thông tin, cử người đi từ Vinh vào Hà Nội, đến sáng ngày 29 đã gặp thì có gì mà kể là bị gây khó dễ mãi mới gặp ).

 Tại buổi trao đổi với anh Cường ở ngày 29 tháng 5 năm 2016 công ty SBN này đã làm gì.? Họ đưa ra những tờ giấy chứng nhận giấy an toàn thực phẩm. !!!

 Việc giải quyết với khách hàng kiểu phủ đầu bằng giấy chứng nhận như thế, đồng nghĩa với việc bác bỏ ý kiến khiếu nại của khách hàng. Đó là một việc làm thể hiện quyền uy và thiếu thiện chí hay có ở những hãng kinh doanh có thế lực chính trị đỡ đầu.

 Sau gần hai tháng đàm phán với thái độ trên, công ty SNB và khách hàng Cường đã không thống nhất được cách giải quyết.

 Anh Cường là một tên giang hồ, lưu manh, cục cằn như báo chí đã mô tả. Nhưng một tên lưu manh ít học, trước sinh mạng của con mình mà vấn đề không được làm rõ đến cả gần hai tháng trời. Anh ta đợi chờ các câu hỏi từ phía có trách nhiệm chỉ được trả lời bằng cái giấy chứng nhận an toàn thực phẩm. Một loại giấy mà ở Việt Nam rất dễ dàng kiếm được.

 Bạn có nghĩ anh ta là người cục cằn và thiếu kiên nhẫn không. ?

 Các bạn đặt câu hỏi là ảnh cảnh sát giao thông đạp người lái xe vì đi như thế dễ gây tai nạn chết người khác, anh cảnh sát trật tự quật ngã người hàng rong vì cứ để thế tên bán rong sẽ gây tắc đường, không cứu hoả, không cứu thương được. Hành động của các anh này là chấp nhận được và đáng tuyên dương.

 Thế các bạn có nghĩ rằng nếu sữa độc kia cứ để thế, không đập đi để cảnh báo cho những bà mẹ , ông bố khác đang nuôi con nhỏ. Cứ mua loại sữa này về dùng, những đứa bé sơ sinh sức đề kháng yếu, nếu găp bệnh tiêu chảy trầm trọng có ảnh hưởng đến tính mạng không. Sẽ có bao nhiêu đứa trẻ bị thế.

 Nếu bạn không trông chờ những người là cảnh sát, học luật và thi hành luật đủ kiên nhẫn để không manh động đánh người vi phạm lỗi nhỏ. Vậy bạn trông chờ gì một tên lưu manh sẽ hành xử kiên nhẫn trước tính mạng của con hắn. Nhất là khi hắn đã chờ đến gần hai tháng trời chỉ thấy sự thoái thác và đánh trống lảng của bọn kinh doanh. ?

 Việc lấy các hộp sữa đã gây độc hại cho con mình và con nhiều người khác, của cửa hàng bày bán mang ra đập và việc các anh cảnh sát đánh người vì lý do hàng rong, đi xe máy không mũ bảo hiểm dễ gây tại nạn. Khác nhau ở chỗ nào về động cơ vi phạm.?

Chả khác nhau về động cơ, chỉ khác nhau về nhân thân người hành động. Với cảnh sát là tốt, với người dân là phạm luật. Bản chất chế độ độc tài thì dân chúng đa số sẽ có quan điểm ủng hộ khác nhau như vậy trong cùng một hành động, vì thể hiện thái độ như thế sẽ hài lòng chế độ hay nói cách khác là vui lòng kẻ mạnh.

 Anh Cường sẽ vào tù vì tội huỷ hoại tài sản của người khác. Cái này không có gì đáng buồn, ở chế độ cộng sản này có hàng trăm ngàn người đi tù một cách đầy oan ức như vây. Từ nạn nhân trở thành thủ phạm, từ những người nông dân bị mất đất đi khiếu nại thành chống chính quyền, gây rối trật tự cộng cộng. Anh Cường chỉ thêm vào số người tù ấy như hạt muối bỏ vào thêm biển.



 Nhưng nếu có phiên toà xử Cường, cũng sẽ dấy lên dư luận những điều không hay về gia đình Nguyễn Xuân Phúc. Về đứa con gái Nguyễn Thị Xuân Trang và con rể Vũ Chí Hùng đã lợi dùng quyền uy của ông bố thủ tướng, kinh doanh vô đạo đức, hình thành nhóm lợi ích sân sau. Nó sẽ là đòn không những giáng vào Nguyễn Xuân Phúc mà còn giáng cả vào Nguyễn Phú Trọng, cả hai kẻ hô hào các doanh nghiệp phải trong sạch kinh doanh.

Thứ Sáu, ngày 22 tháng 7 năm 2016

Tổng Trọng làm càn.

Nguyễn Phú Trọng, tổng bí thư của đảng cộng sản Việt Nam gần như đã thâu tóm trọn quyền lực trong chế độ cộng sản Việt Nam vào tay mình.

 Bằng từng bước lắt léo, Nguyễn Phú Trọng đã đưa cả một giàn lãnh đạo cùng thế hệ với ông ta về hưu, còn lại người duy nhất cao tuổi nhất là chính ông ta ở lại.

Độ tuổi trung bình của ban chấp hành trung ương ĐCSVN là 53. Lứa tuổi từ 63 đến 70 hoàn toàn vắng bóng. Một mình Nguyễn Phú Trọng ở độ tuổi 72 còn lại và giữ chứng vụ tối cao nhất trong đảng là tổng bí thư.

http://news.zing.vn/nhung-con-so-thu-vi-tu-ban-chap-hanh-trung-uong-xii-post622499.html

Tất cả những uỷ viên BCT trong khoá 12 này đều nhận chức vụ mới, điều đó càng khiến Trọng có thuận lợi hơn trong việc thâu tóm quyền lực.

Khi còn lại một mình với lũ đàn em mới toanh. Nguyễn Phú Trọng không còn phải ngại ngần, ông ta trơ tráo tự khen ngợi cuộc bầu cử trong đảng vừa qua thành công tốt đẹp, đã chọn ra được những người xứng đáng tiêu biểu. Câu nói này của Trọng được ông ta nhắc đi nhắc lại nhiều lần, như muốn chứng tỏ rằng uy thế của ông ta là tuyệt đối trong đảng.

 Nắm tuyệt đối được ban tuyên giáo và bộ thông tin truyền thông, càng về sau này trên các phương tiện báo chí càng xuất hiện nhiều bài viết ca ngợi Nguyễn Phú Trọng như một hình ảnh trong sạch, gương mẫu và kiên quyết chống tham nhũng.

 Công cuộc chống tham nhũng này thực ra là một chiêu bài Nguyễn Phú Trọng núp đằng sau để tiêu diệt những quan chức không cùng cánh với mình trước kia. Nó là một cuộc thanh tảo trả thù và cũng là sự cảnh cáo cho những quan chức đang đương vị. Hẳn ai cũng biết quan chức tham nhũng trong chế độ cộng sản Việt Nam phải chiếm đến 99%. Tuyệt đại đa số các quan chức phấn đấu để được chức vụ cao hơn đều với mong muốn quyền lực sẽ đẻ ra tiền bạc cho mình. Không có quan chức cộng sản nào hiện nay phấn đấu vì lý tưởng trong sáng nào cả, đó là hiện thực mà bất cứ người dân nào đều sẵn sàng khẳng định như vậy.

 Cuộc chống tham nhũng của Trọng là đòn uy hiếp tinh thần, làm tê liệt ý chí của các quan chức trong đảng cộng sản. Vì thế Trọng ngày càng một huênh hoang và trịch thượng.

Lần đầu tiên hay có lẽ sau rất nhiều năm, một vị tướng là thứ trưởng bộ công an, thượng tướng Lê Quý Vương trả lời báo chí về vụ điều tra sai phạm Trịnh Xuân Thanh là thực hiện ý kiến chỉ đạo của Tổng Bí Thư.


http://nld.com.vn/thoi-su-trong-nuoc/thu-truong-cong-an-noi-ve-vu-cong-ty-trinh-xuan-thanh-lo-dam-20160720105923849.htm

Ở vụ án khác bị cáo là Phạm Công Danh. Nguyễn Phú Trọng cũng can thiệp chỉ đạo phải sớm đưa ra xét xử

http://vietnamnet.vn/vn/phap-luat/ho-so-vu-an/316373/pham-cong-danh-keu-tri-nho-thi-luc-kem.html

Như vậy Nguyễn Phú Trọng đã trắng trợn can thiệp thô bạo vào công việc của ngành tư pháp, cụ thể là các hoạt đông điều tra, xét xử. Chẳng lẽ không có ý kiến chỉ đạo của TBT thì công an không điều tra các sai phạm của Trinh Xuân Thanh, không có chỉ đạo đưa ra sớm xét xử thì toà án sẽ kéo dài thời gian đưa Phạm Công Danh ra toà.?  Vậy thủ tướng chính phủ, chủ tịch nước, chủ tịch quốc hội và các chánh án tối cao, viện trưởng viện kiểm sát tối cao, bộ công an có vài trò gì trong vụ án này.?

 Những câu hỏi ấy đều đưa đến câu trả lời, đảng lãnh đạo toàn diện và trực tiếp, đảng chính là ông Trọng. Không có ai to hơn ông ta, ông ta có quyền bắt điều tra ai, bắt xử ai là được người đó. Những   chức danh của chính phủ, nhà nước, quốc hội không là gì với ý kiến của ông ta.


Trong phiên họp quốc hội vừa qua, chỉ là một đại biểu quốc hội bình thường. Nhưng Trọng đã chà đạp lên quốc hôi Việt Nam bằng cách đứng trên bục để phát biểu, chỉ đạo quốc hội. Đây là hành động bất chấp quy tắc, vì các đại biểu khác muốn phát biểu đều phải đứng tại chỗ và chỉ được nói trong thời hạn ngắn.  Chủ tịch quốc hội điều hành có thể cắt ngang và nhắc nhở đại biểu về thời gian. Riêng Trọng lên bục chỗ dành cho những quan chức điều hành trong quốc hội,  phát biểu như chính ông ta là chủ tịch quốc hội.

Các cử tri Việt Nam là những người dân thường có thể gửi đơn khiếu nại và chất vất quốc hội về việc một đại biểu trong đoàn đại biểu Hà Nội tại sao lấy tư cách gì được đứng trên bục quốc hội chỉ đạo quốc hội.? Ông Trọng chỉ là một đại biểu ứng cử do khu vực 1 thành phố Hà Nội. Không thể có vượt nguyên tắc một cách càn rỡ vượt hơn các đại biểu khác như vậy. Đó là một sự bất công trong vị thế các đại biểu do nhân dân bầu ra.

Việc làm của ông Trọng ở kỳ họp quốc hội khoá 13 vừa qua là hình ảnh của Đảng cộng sản VN vô pháp đạp lên hình ảnh quốc hội. Dẫu quốc hội Việt Nam là bù nhìn, nhưng sự trắng trợn của ông Trọng đã khiến hình ảnh bù nhìn của quốc hội đã tệ hại càng trở nên tận cùng của sự bù nhìn tệ hại.

 Đảng cộng sản đã đưa những người của đảng ra lãnh những chức vụ của hành pháp, tư pháp, lập pháp. Như thế đã là mất dân chủ, nhưng dù sao nó sự mất dân chủ ấy còn được trá hình bởi những chức vụ hợp hiến. Hành động của Nguyễn Phú Trọng trực tiếp ra lệnh chỉ đạo các cơ quan tư pháp này, không cần phải thông qua những chức vụ hợp hiến như chủ tịch nước, chủ tịch quốc hội, thủ tướng là một hành động không thể chấp nhận được.

 Mặc dù hiến pháp quy định là đảng CSVN là giai cấp lãnh đạo duy nhất, nhưng việc lãnh đạo đó được quy định là bằng đường lối , chính sách đảng đề ra. Những thứ mà thường gọi là nghị quyết. Nghị quyết có nghĩa những quyết định đã được hội nghị trung ương đảng thảo luận và thống nhất ý chí ban hành. Việc một cá nhân trong đảng đứng ra chỉ đạo trực tiếp vào quá trình điều tra, xét xử là việc làm lẽ ra các báo chí phải lên án. Nhưng đằng này các tờ báo Việt Nam lại đưa tin ca ngơi như hành động đó của Nguyễn Phú Trọng là đương nhiên , như thể ông ta có quyền làm bất cứ cái gì ông ta muốn.


 Sự khó hiểu ấy chính là điều mà Nguyễn Phú Trọng muốn đưa thông điệp đến cho toàn dân. Đó là ông ta trên cương vị tổng bí thư có thể làm tất cả những gì ông ta muốn làm. Và tất cả những điều đó đều không cần đến điều lệ đảng , hiến pháp, sự phân công công việc quản lý trong bộ máy hành chính nước Việt Nanm.

 Thiết nghĩ các cử tri Việt Nam cần sớm có kiến nghị gửi quốc hội Việt Nam để đòi hỏi làm rõ Nguyễn Phú Trọng giữ vai trò nào, quyền hạn thế nào trong việc chỉ đạo các ban ngành chính phủ. Tại sao ông ta có thể ra lệnh cho bộ công an điều tra ai ông ta muốn, tại sao ông ta có thể can thiệp thời gian tố tụng đòi xét xử sớm hay muộn. Và cuối cùng là tại sao ông ta chỉ là đại biểu quốc hội  ứng cử ở một khu vực quận huyện lại có thể lên bục phát biểu vô thời hạn trước quốc hội,  trong khi các đại biểu khác như ông ta chỉ được phép phát biểu tại chỗ của mình, với thời gian có hạn.

 Không thể vin vào ông ta là người cao tuổi, cũng không thể dựa vào ông ta là tổng bí thư ĐCSVN. Vì dù thế nào đảng CSVN lãnh đạo nhà nước, chính phủ cũng có nguyên tắc rõ ràng. Không thể tuỳ tiện, vô lối theo kiểu Nguyễn Phú Trọng đã làm rất càn rỡ trong những ngày vừa qua. Đấy là biểu hiện cho sự mất dân chủ và một hình bóng tên độc tài mới đang hình thành. Cần sớm phải có những kiến nghị làm rõ hành vi của Nguyễn Phú Trọng có phải là vô nguyên tắc hay không.

Thứ Tư, ngày 20 tháng 7 năm 2016

Những con chim ở trời Âu.

Lần đầu tiên tôi đi nước ngoài, đó là chuyến đi đến Mã Lai.

Trước đó tôi chỉ hình dung các nước chung quanh Việt Nam như Mã Lai, Phi Luật Tân, Căm Pốt..dều na ná như Việt Nam. Thủ đô của Mã Lai cách Sài Gòn chỉ chút ít giờ bay. Khi đặt chân đến thủ đô của Mã Lai, điều đầu tiên tôi thấy kinh ngạc không phải vì quang cảnh, vì nó không khác với những gì tôi hình dung, tôi cũng không ngạc nhiên khi một vài người đứng ở cửa khách sạn đưa cho tôi tấm các để gọi gái.

Cái làm tôi ngạc nhiên là ở đó có quá nhiều cây cổ thụ và quá nhiều chim. Tôi nhìn thấy bọn chào mào, sáo, khướu, khuyên và cả hoạ mi, sơn ca nữa, chúng bay nhảy, hót véo von ầm ĩ ở ngay trên đường phố.

Ý nghĩ đầu tiên của tôi về lũ chim này là ý nghĩ về một đống tiền đang nhởn nhơ trước mặt. Bởi tôi chơi với mấy người nuôi chim ở Hà Nội. Tôi ước lượng riêng cái số chim tôi thấy ở đoạn phố này của thủ đô Mã Lại cũng là cả một gia tài, nếu nó được đưa về Việt Nam bán cho những người chơi chim.

Làm sao mà các loại chim quý hiếm này có thể nhởn nhơ sống đàng hoàng ở nơi thành phố đông người như vậy.? Đến cả những khu rừng Việt Nam mà tôi đã đi cũng chẳng có được nhiều chim các loại như vậy. Câu hỏi ấy chỉ thoáng qua rồi vào quên lãng trong đầu tôi.

Thế rồi từ Mã Lai tôi đến một quốc đảo của Châu Âu.

Bước ra cửa sân bay là một lũ bồ câu bệ vệ đi lại, những con chim bồ câu ưỡn ngực theo bước chân nhấc cao như người lính diễu hành. Chúng đi như thế giữa những đôi chân người qua lại chảng hề e ngại con người.

Ở trên phố của quốc đảo này, tôi thấy những loại chim biển mà tôi chưa bao giờ từng thấy, những con chim tôi không biết tên, cứ áng chừng chúng là bọn lele, mòng két, hải âu, bói cá...bọn chim này bay lượn trên bầu trời thành phố và đậu xuống thành cầu. Tôi đến gần chúng chỉ một tay với mà chúng vẫn thản nhiên như không.

 Trên con đường cao tốc, nhìn sang hai bên có những cánh đồng là bọn cò hoặc bọn hạc, bọn thiên nga và cả bọn bồ nông đang kiếm ăn. Đôi khi có thể thấy gà lôi hay chim trĩ gì đó lông cánh sặc sỡ.

Ở Việt Nam tôi chưa bao giờ thấy con quạ. Cho dù con quạ là con vật thường được nhắc tới trong nhiều câu tục ngữ hay câu chuyện mà tôi nghe từ nhỏ. Ở tuổi tứ tuần, tôi lần đầu tiên thấy quạ, rất nhiều quạ nữa đằng khác, nhưng ở nơi cách quê hương tôi hơn 10 ngàn cây số. Hồi nhỏ mẹ tôi hay mắng tôi

- Đi cắt tóc đi, đầu như tổ quạ ý.

Tôi không biết và không thấy tổ quạ suốt cả thời ấu thơ đến khi tóc rụng và nhiều sợi bạc. Bây giờ thì tôi nhìn thấy cái tổ quạ khắp nơi đây. Chúng chỉ là những cái que xếp gang, xếp chéo rất hời hợt và lôm côm.

 Ở Châu Âu bạn có thể thấy vịt trời , ngỗng, thiên nga hàng đàn trên các mặt hồ. Và cá bơi cũng vô số dưới làn nước trong văn vắt. Câu nước trong không có cá chẳng đúng ở dây. Có một bãi cỏ thấp ở khu Rathaus schöneberg, bỗng nhiên một ngày ngập nước. Tôi nghĩ chắc do mưa bị úng, nhưng không phải. Sau này tôi mới biết người ta chặn chỗ thoát nước để nó biến thành một cái đầm nhỏ, sâu chỉ chừng 1 mét nước. Tháng nào tôi cũng đi qua đó, đầu tiên tôi thấy cái đầm đó có rêu, rồi nhưng cây sậy mọc, những con vịt trời. Tháng sau tôi thấy những con cá li ti. Bẵng đi vài tháng tôi thấy cá to bằng chai coca loại 250 mlm. Rồi bẵng đi nửa năm nữa tôi dừng lại cái đầm, nhìn thấy những con cá to bằng cái bắp chân người lớn.

 Nước ở đầm vẫn trong, dù rêu trong đầm mọc ngày càng nhiều hơn và dày đến mức những con chim nhỏ đi trên mặt đám rêu ấy. Sự sống thiên nhiên hoang dã được hình thành rất nhanh giữa thành phố, từ một bãi cỏ ngập nước chỉ vòng hai năm đã có đầy đủ những sinh vật , thực vật của đặc trưng của một cái đầm.

 Con trai tôi có lần ngồi ăn trên biển, bị một lũ chim hàng trăm con xông tới cướp bánh mỳ trên tay. Cậu lúc đầu còn đứng dậy xua chúng đi, nhưng chúng đông và hung hăng đến mức cậu sợ ném bánh ra xa và bỏ chạy. Lần khác cậu ngồi ăn trên quảng trường, lũ chim sẻ nhỏ bay sà tới để rình lấy thức ăn trên đĩa của cậu. Cậu xua đi đầy bực bội và nói hậm hực.

- Cái bọn chim này ở Việt Nam chỉ dám đậu tít trên cây hay nóc nhà cao, làm gì dám xuống đất như bọn này.

Cậu gặp khó chịu với bọn chim nhiều lần, mùa hè ở châu Âu mặt trời lên rất sớm, mới 4 giờ sáng lũ chim đã đậu ở lan can ngoài cửa sổ phòng ngủ của cậu hót véo von. Cậu đuổi chúng đi không ăn thua, đành chấp nhận đóng cửa kính kín để tiếng chim hót không lọt vào. May cửa sổ ở đây cách âm hoàn hảo, cậu mới có thể yên giấc.

 Thấy cậu khó chịu với bọn chim. Tôi bảo.

- Hay là bố sẽ bắt bọn này làm thịt, mình sẽ rắc thức ăn cho nó bay vào nhà, đóng cửa lại là có món chim quay ngon lành.

 Món câu quay là món Tí Hớn rất thích, hồi Tí Hớn ở nhà lúc bác Hằng chưa bị bắt tù. Biết bố đi xa, bác Bùi Hằng hay chú Bạch Hồng Quyền thỉnh thoảng vẫn mua chim quay ở 13 Tạ Hiện cho Tí Hớn ăn. Ở hàng khác Tí Hớn ăn kêu không ngon bằng chỗ đó.

Tí Hớn nghe bố nói, cậu tròn mắt ngạc nhiên trách bố.

- Sao bố lại có ý nghĩ lạ như vậy, bố nghĩ toàn cái chả giống ai. Không nên bắt chúng nó làm thịt.

Tôi hỏi lý do vì sao, Tí Hớn nói.

- Vì không ai làm thế, bố cũng không được làm thế.

Tôi gặng hỏi để Tí Hớn giải thích lý do rõ ràng thế nào mà người ta ở đây không bắt chim này thịt. Tí Hớn cũng không biết rõ lắm, cậu chỉ biết không ai ở đây làm thế, mình không được làm thế. Vậy thôi chẳng phải hỏi nhiều.

Vậy là cậu đã kém khôn hơn lúc ở nhà. Lúc ở nhà trước kia, cách lúc tôi hỏi thịt lũ chim này đến 3 năm. Cậu mới 5 tuổi mà lý luận và giải thích mọi thứ đâu ra đó. Cậu nói rằng bọn Trung Quốc nó không cần đánh Việt Nam làm gì. Nó chỉ cần chiếu phim hoạt hình có đồ chơi cho trẻ con Việt Nam xem, rồi nó sản xuất đồ chơi bằng nhựa độc hại. Trẻ con Việt Nam chơi hít vào là ốm yếu, bị bệnh. Thế là nó chả cần đánh mình, mình cũng chết bố ạ.

 Giờ thì cậu chẳng thèm tìm hiểu vì sao không được bắt chim thịt, dù cậu có khi vẫn còn thèm món chim quay. Cậu chỉ cần biết đơn giản là không được làm thế vì không ai ở dây người ta làm thế. Còn vì sao người ta ở đây không làm thế thì cậu chẳng cần quan tâm.

 Không phải chuyện bắt chim thịt, nhiều chuyện khác như vất rác, đi đứng, ăn uống cậu cứ thế làm theo những người ở đây. Khỏi cần phải thắc mắc vì sao không làm như ở nhà. Đầu óc cậu không suy nghĩ để luận đoán những việc như vậy nữa.  Cậu suy nghĩ về sự hình thành của sự sống bắt đầu từ đâu, từ loại vi sinh vật nhỏ rồi thành cá hay thành loại bò sát lưỡng cư rồi dần dần thành các con thú, hoặc cậu nghĩ về mặt trời, mặt trăng quay thế nào. Có khi cậu nghĩ về Nã Phá Luân, Anhxtanh hồi nhỏ từng sống ra sao. Những thứ vô bổ mà ở Việt Nam cậu không nghĩ đến giờ lại là sự ưa thích của câu.

 Lúc bằng tuổi cậu, bố cậu và đám bạn hàng ngày đi rình tổ chim, bắt chim con về nuôi. Nuôi thường không được làm chim non chết mang vất đi. Dùng bẫy nhựa bắt chim sẻ to, bắt được vặt lông rồi xiên que đũa nướng trên than hồng . Cả lũ trẻ con xâu xé một vài con chim bé tí, xé ra nhấm nhấp như ăn mực khô nướng.  Hoặc sắm cần câu tôm, đào giun ra hồ câu. Khi câu mót ị, mót tè chơi luôn xuống chỗ câu với lý do có chất dụ cá tới.

 Hồi nhỏ tôi đọc một câu truyện, giờ tôi không thể nhớ tên tác giả hay tên truyện. Chỉ nhớ rằng trong nội dung câu chuyện có một chú chim sống ở vùng CNXH, một ngày nọ chú tò mò muốn phiêu lưu, khám phá thế giới. Chú chim bay đi sang vùng đất của bọn tư bản, chú nhìn thấy những ống khói công nghiệp toả khói mù mịt khiến chú nghẹt thở. Chú bay qua những cánh đồng bị ô nhiễm thành hoang mạc, không có gì ăn. Chú bay mãi rồi đến một thành phố toàn nhà bê tông, cửa kính. Bất ngờ chú thấy những hàng cây xanh trên phố, chú chim CNXH vui mừng đậu xuống những cái cây của bọn tư bản dãy chết. Khi vừa chạm chân xuống cành cây, chú bay vọt lên đầy hoảng loạn. Vì chú phát hiện ra tất cả hàng cây đó đều làm bằng nhựa.

 Rồi chú phát hiện ra không có con chim nào sống trên đất nước của bọn tư bản. Vì môi trường thiên nhiên đã bị nhiễm độc chất thải đến mức cây cối cũng không còn sống được. Chú khóc nức nở vì đã dại dột bay đến nơi này. Chú hối tiếc và muốn bay về nhà, mảnh đất thiên đường CNXH.

 Nhưng đường xa quá , chú lạc lối về...



Thứ Hai, ngày 18 tháng 7 năm 2016

Về một cuộc biểu tình bị dập tắt.

Chủ nhật ngày 17 tháng 7 năm 2016, cuộc biểu tình phản đối quân Trung Cộng xâm lược tại Hà Nội đã không xảy ra. Trước đó vài ngày lời kêu gọi biểu tình được phát đi từ nhóm NoU, đây là một câu lạc bộ bóng đá được thành lập sau sự kiện Trung Cộng tuyên bố chủ quyền đường lưỡi bò.

 Trong mấy năm qua, nhiều cuộc biểu tình chống Trung Cộng xâm lược đã diễn ra tại các thành phố lớn ở Việt Nam như Hà Nội, Sài Gòn, Đà Nẵng, Nghệ An...các cuộc biểu tình này đều do các hội đoàn, tổ chức xã hội dân sự kêu gọi.

 Duy nhất cuộc biểu tình ở Bình Dương, Hà Tĩnh không phải do các tổ chức xã hội dân sự, các nhóm này kêu gọi. Đến nay tổ chức nào đứng ra tổ chức hai cuộc biểu tình bạo loạn này vẫn là một bí ẩn. Các thông tin về hai cuộc biểu tình này đều cho thấy bóng dáng của một phe phái trong chế độ cộng sản VN hiện nay nhúng tay vào tạo dựng lên.  Hai cuộc biểu tình phá hoại này đã giáng một đòn nặng nề vào uy tín của thủ tướng bấy giờ là Nguyễn Tấn Dũng.

Sau cuộc biểu tình bạo động ở Bình Dương, Hà Tĩnh. Một lá đơn của 3 giáo sư thuộc học viện chính trị Hồ Chí Minh đã đứng đơn quy kết nguyên nhân là do Nguyễn Tấn Dũng kích sự đối đầu Việt - Trung dẫn đến hai cuộc biểu tình bạo động trên bằng câu phát ngôn '' không đánh đổi chủ quyền lấy tình hữu nghị viễn vông ''. Học viện Hồ Chí Minh cũng là nơi mà Nguyễn Phú Trọng có nhiều gắn bó.

 Trong lá đơn này 3 giáo sư ông kết tội Nguyễn Tấn Dũng.

'' Tình hữu nghị Việt Trung bao giờ cũng là có thật, không phải chuyện viển vông. Phát biểu của Nguyễn Tấn Dũng dù vô tình hay cố ý đã tiếp tay cho thế lực thù địch vu cáo đảng ta là tay sai của Trung Quốc, không dám đấu tranh bảo vệ chủ quyền lãnh thổ ....đề nghị bộ chính trị, ban chấp hành trung ương tiến hành hình thức kỷ luật đối với đồng chí Nguyễn Tấn Dũng ''

Lá đơn của 3 giáo sư này xuất hiện vào tháng 9 năm 2015. Trước đó 5 tháng, tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng có sang Trung Quốc để học về kinh nghiệm xử lý, kỷ luật đảng viên. Trong chuyến học tập này của Nguyễn Phú Trọng, tờ Tân Hoa Xã có đưa lại lời căn dặn của Trung Quốc với tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng rằng.

'' Một số kẻ trong hệ thống chính trị Việt Nam đang đồng loã tiếp tay để phá hoại quan hệ hai nước Việt Trung. Cần phải cho những kẻ này tỉnh ngộ ''.

 Nguyễn Tấn Dũng đã rời khỏi chính trường trong cuộc cạnh tranh quyết liệt với Nguyễn Phú Trọng.  Nhiều người đã bày tỏ sự tiếc nuối về sự ra đi của Nguyễn Tấn Dũng vì cho rằng ông Dũng là người chống Trung Quốc như Tân Hoa Xã ám chỉ. Thế nhưng trong khi dư luận đang nuối tiếc này, thì nhà báo Huy Đức đã dội một gáo nước lạnh khi viết rằng Nguyễn Tấn Dũng chỉ là kẻ chống Tàu cơ hội, còn Nguyễn Phú Trọng là người có thái độ rõ ràng. Tuy nhiên thì Huy Đức không cho biết cái thái độ rõ ràng của ông Trọng là gì, ngoài một cuộc triệu tập Bộ Chính Trị trước sự kiện giàn khoan HD 981 thập nhập lãnh thổ Việt Nam. Bài viết của Huy Đức cũng không cho biết ông Trọng và các uỷ viên BCT khác đã ý kiến gì. Trong diễn biến như việc giàn khoan HD981 vào lãnh thổ Việt Nam, chuyện triệu tập họp Bộ Chính Trị là đương nhiên và ông Trọng trên cương vị TBT phải có trách nhiệm triệu tập.

 Huy Đức từng có truyền thống viết bài ca ngợi tổng bí thư, điển hình là bài viết ca ngợi tổng bí thư Nông Đức Mạnh với cái tiêu đề rất giản dị và gần gũi với dân chúng như '' Từ người gánh củi trở thành tổng bí thư ''.

 Đến nay khi phán quyết của Tòa Trọng Tài quốc tế về đơn kiện của Phi Luật Tân đã gây nên những biến động cực lớn, tình hình cực kỳ căng thẳng trên khu vực biển Đông. Người ta chưa thấy thái độ rõ ràng nào của Nguyễn Phú Trọng ngoài việc triệu tập trung ương đảng để bàn về việc nâng cao quyền lực của Bộ Chính Trị, Ban Bí Thư, Uỷ Ban Kiểm Tra Trung Ương Đảng mà thực chất chính là nâng cao quyền hạn của chính ông ta, Nguyễn Phú Trọng. Sau đó ông Trọng thung dung đi hái chè trên núi với bà con nhân dân vùng cao, hình ảnh rất gần gũi, dễ thương với dân chúng.

 Trở lại với cuộc biểu tình chống Trung Cộng xâm lược bị dập tắt ngay từ những giây phút đầu tiên bằng những hành động bắt người thô bạo, sỗ sàng tại Hà Nội vào ngày chủ nhật 17 tháng 7 năm 2016 vừa qua. Đây là cuộc biểu tình duy nhất tính từ đầu năm 2016 trở lại đây, hay nói cách khác là tính từ đại hội Đảng 12 đến nay, thời kỳ mà Nguyễn Phú Trọng đã hoàn toàn thắng thế nắm trọn quyền lực ở Việt Nam mà không còn đối thủ nào cản trở.

 Dễ nhận ra một điều là khi có thủ tướng chống Tàu cuội và cơ hội  Nguyễn Tấn Dũng tại vị. Những cuộc biểu tình chống Trung Cộng liên tiếp nổ ra, thậm chí có lần kéo dài đến mười mấy lần trong một năm. Những cuộc biểu tình ôn hoà này đã để lại hình ảnh rất đẹp trong đông đảo bà con nhân dân, nuôi dưỡng tinh thần yêu nước của dân tộc. Cho đến khi xảy ra cuộc biểu tình bạo động ở Hà Tĩnh, Bình Dương của một nhóm lạ nào đó, đổ tiếng xấu cho người biểu tình chân chính chống Trung Cộng và kết tội Nguyễn Tấn Dũng dung dưỡng biểu tình chống Trung Quốc. Từ đó đến nay các cuộc biểu tình chống Trung Quốc của người dân giảm dần, chỉ bùng phát một lần ở cuộc viếng thăm của Tập Cận Bình đến Việt Nam chỉ đạo đại hội ĐCSVN bầu cho Nguyễn Phú Trọng tiếp tục làm tổng bí thư. Cho đến tháng 7 năm 2016 vừa qua,  một dự định biểu tình chống Trung Quốc được tái khởi động đã bị dập tắt không chút ngần ngại ngay từ lúc đầu.

 Chính trường Việt Nam vốn dĩ đã bí ẩn, nó càng bí ẩn hơn khi có những nhà báo không rõ thuộc '' bên nào''  như Huy Đức, thỉnh thoảng tiết lộ thông tin '' mật của cung đình ''. Chẳng hạn như chính Nguyễn Tấn Dũng ra lệnh cấm biểu tình đóng dấu treo cho uỷ ban thành phố Hà Nội, rồi ngược lại chính  Nguyễn Tấn Dũng đã làm Mỹ lo sốt vó vì thái độ chống Tàu,  và Nguyễn Tấn Dũng là kẻ cơ hội gặp đường banh đi qua trước mặt để phát biểu chống Tàu mị dân, rồi trong Bộ Chính Trị không có ai chống Tàu hay thân Mỹ cả. Và hơn hết Nguyễn Phú Trọng là người có thái độ rõ ràng trước việc Tàu xâm nhập lãnh thổ, nhưng thái độ rõ ràng gì thì không biết.

 Nhưng có một điều chúng ta chắc chắn sẽ biết từ cuộc biểu tình chống Trung Cộng bị dập tắt ngày hôm qua tại Việt Nam. Đó là từ nay trở đi, trên đất nước Việt Nam này, sẽ không còn những cuộc biểu tình chống Trung Cộng hừng hực khí thế như những năm trước nữa.

Điều đó thì không có gì là bí ẩn và cũng không cần thông tin nào từ '' cung đình '' lọt ra để biết thêm. Bởi đơn giản Bộ Chính Trị ngày nay không còn ai chống Tàu cuội như Nguyễn Tấn Dũng.


Thứ Sáu, ngày 15 tháng 7 năm 2016

Hy vọng gì ở Trọng Lú tại trung ương 3 khoá 12.?

Ngay trước thềm phán quyết của toà  trọng tài Liên Hiệp Quốc về đơn kiên của Phi Luật Tân, Tổng bí thư ĐCSVN Nguyễn Phú Trọng quyết dịnh triệu tập nhóm họp trung ương 3 khoá 12.

  Hội nghị trung ương 3 nhóm họp tại  Hà Nội, trong thời điểm Việt Nam đang phải đối phó với hai vấn đề cực kỳ nghiêm trọng. Đó là việc Formosa thú nhận là thủ phạm xả chất thải ở khu vực Hà Tĩnh. Việc thứ hai là Trung Quốc tập trận ở Biển Đông trong đó có phần quan trọng là tác chiến gây nhiễu điện tử.

 Thế nhưng không như thiên hạ trông chờ, hội nghị trung ương 3 không đề cập đến hai vấn đề nghiêm trọng và có ảnh hưởng lâu dài này.

 Sau 4 ngày làm việc, ngày 7 tháng 7 năm 2016 Tổng Bí Thư ĐCSVN Nguyễn Phú Trọng đọc thông báo hội nghị đã hoàn tất những đề xuất đặt ra, cụ thể là 5 điểm.

 Tất cả 5 điểm này đều xoay quanh vấn đề tập trung để nâng cao quyền hạn của Đảng CSVN, nói cách khác là thâu tóm quyền lực  của thế lực đang cầm đầu ĐCSVN bây giờ.

http://vov.vn/chinh-tri/dang/toan-van-thong-bao-hoi-nghi-trung-uong-lan-thu-3-khoa-xii-528048.vov

Hội nghị trung ương 3 mục đính chính là nâng cao quyền hạn của Uỷ Ban Kiểm Tra Trung Ương Đảng. Đây là cơ quan thân tín của Nguyễn Phú Trọng nắm giữ, việc nâng cao quyền hạn của uỷ ban này  nhằm để triệt hạ những uỷ viên trung ương bất đồng quan điểm với mình.

 Đây là những bước đi cuối cùng của Nguyễn Phú Trọng hoàn tất việc nắm trọn quyền lực vào tay mình.

 Hãy trở lại một năm trước đây, thời điểm mà sự căng thẳng nhân sự trunng ương Đảng 12 đang nghiêng ngả bởi sự giằng co quyết liệt. TBT Nguyễn Phú Trọng đã có một chuyến thăm đột ngột đến Trung Quốc cùng với 4 uỷ viên Bộ Chính Trị.  Đây là 4 uỷ viên Bộ Chính Trị đều có thái độ đối ngoại khá hoà nhã và mềm mỏng với Trung Quốc. Thực tế chứng minh 3 trong số đó sau này vẫn giữ quan điểm vậy, người thứ tư đã về hưu đó là đại tướng Phùng Quang Thanh.

Ba người còn lại là Trần Đại Quang, Đinh Thế Huynh, Nguyễn Kim Thị Ngân.

Cả ba đều trụ lại và thăng tiến sau này như chúng ta đều biết.

 Một nguồn tin từ Hồng Kông tiết lộ với tờ Oriental Daily mục đích chuyến thăm của Nguyễn Phú Trọng vào tháng 4 năm 2015 là nhằm xin học kinh nghiệm của Uỷ Ban Kiểm Tra Kỷ Luật Trung Ương ĐCSTQ.

Tờ Minh Báo của Hồng Kông lúc đó nói rằng ông Trọng là người được Trung Quốc ủng hộ nhất, nhưng đáng tiếc ông Trọng không có ảnh hưởng lớn nhất tại Việt Nam.

 Cùng thời điểm trên,  tờ Tân Hoa Xã có bài xã luận viết rằng.

'' Hà Nội và Bắc Kinh đủ chín chắn để xử lý bất đồng trên biển Đông, không để kẻ khác bên ngoài chen vào phá hoại mối quan hệ sâu rễ, bền gốc. Một số kẻ trong hệ thống chính trị Việt Nam bị thế lực bên ngoài lừa dối thành đồng loã. Quan hệ Việt Trung sẽ xây dựng lòng tin để biến những kẻ bị lừa tìm lại lý trí và những kẻ độc ác thành trò cười.''

Những gì sau này đều cho thấy các thông tin trên đều là sự thật.

Hội nghị trung ương 3 vừa qua là hội nghị mà Nguyễn Phú Trọng triển khai thực hiện chỉ đạo của Trung Quốc nâng cao quyền lực của Uỷ Ban kiểm tra trung ương. Sau chuyến thăm Trung Quốc và xin ý kiến chỉ đạo ấy, Trọng đã nhanh chóng từng bước khắc phục điểm yếu từ người không có ảnh hưởng trở thành người có ảnh hưởng quyền lực lớn nhất Việt Nam.

 Nhưng Nguyễn Phú Trọng vẫn chưa dừng lại ở đó, một chỉ đạo của Trung Quốc nữa mà tờ Tân Hoa Xã đã nêu, đó là xử lý một số kẻ trong hệ thống chính trị Việt Nam bị thế lực bên ngoài lừa trở thành tiếp tay, đồng loã.

 Những kẻ mà Trung Quốc muốn xử lý này là ai.?

Đại tướng Đỗ Bá Tỵ với giấc mơ sát cánh , hợp tác với quân đội Hoa Kỳ là một ví dụ. Ông Tỵ bị hất ra khỏi Bộ Quốc Phòng nơi lẽ ra ông phải làm bộ trưởng để ngồi chơi trong cái chân phó chủ tịch quốc hội bù nhìn. Và người nữa đằng sau ông Tỵ, người mà bị Trung Quốc kể tội là do bị thế lực bên ngoài lừa dối thành tiếp tay, nay đã về hưu.

Thế còn kẻ độc ác bị biến thành trò cười là ai.?

Đương nhiên là Hoa Kỳ, kẻ đã bị Việt Nam biến thành trò cười trong một nghi lễ đón tiếp nguyên thủ quốc gia lần đầu tiên trong lịch sử Việt Nam chỉ có thứ trưởng ngoại giao ra đón, trong một chuyến bay đến vào ban đêm với một nghi lễ sơ sài và một bó hoa tệ đến mức gây nhiều tranh cãi.

Thứ trưởng ngoại giao Hà Kim Ngọc không phải là uỷ viên trung ương đảng lúc đó và cả sau này. Có nghĩa là một viên chức hạng trung trong cơ cấu quyền lực của ĐCSVN.

Chưa hết ở cuộc đón tiếp tại TPHCM, một tấm thảm nhàu nát được cho là tại gió thổi và chưa được giở ra hết đã trải ra đón tiếp tổng thống Hoa Kỳ Obama.

http://nld.com.vn/thoi-su-trong-nuoc/su-co-tham-do-don-tong-thong-obama-20160526132302552.htm

Đến bây giờ thì những mảnh ghép của bức tranh đã trở nên rõ ràng. Nguyễn Phú Trọng chính là con cờ tự nguyện hiến thân mình cho Trung Quốc điều khiển. Bởi tham vọng danh tiếng muốn là người quyền lực nhất Việt Nam. Nguyễn Phú Trọng đã can tâm bán rẻ đất nước thực hiện đường lối chỉ đạo của kẻ thù truyền kiếp của dân tộc, làm tay sai cho giặc, tiêu diệt đồng chí của mình để đẹp lòng Trung Cộng. Trọng đã thành công khi thực hiện những mục tiêu mà Trung Cộng vạch ra, từ việc dùng uỷ ban kiểm tra trung ương đảng để trừng phạt những người chống Tàu, thân Mỹ .

 Đến việc biến Hoa Kỳ thành trò cười như Tân Hoa Xã đã đặt ra.

Chưa thoả mãn ở đó, Nguyễn Phú Trọng ráo riết triệt để xây dưng uỷ ban kiểm tra trung ương đảng thành một cơ quan mật vụ tối cao, để tiếp tục tiễu trừ những uỷ viên trung ương đảng nào còn sót lại mà có thái độ, quan điểm không ưa Trung Cộng.

 Với những gì Trung Cộng đã nêu ra cho Việt Nam phải làm trong bài xã luận của Tân Hoa Xã trước kia, và những gì Trọng đang làm ngày hôm nay răm rắp y như thế.

Liệu nhân dân Việt Nam có bao nhiêu người tin tưởng rằng, trước những biến động ở Biển Đông ngày hôm nay căng thẳng như vậy. Nguyễn Phú Trọng sẽ có '' thái độ rõ ràng '' để chống lại sự bành trướng của Trung Cộng, bảo vệ chủ quyền đất nước.?

Hay là Trọng vẫn miệt mài, chăm chỉ, cần mẫn thực hiện những gì Trung Cộng đã vạch ra.

Ngậm đắng nuốt cay nhiều rồi.

Bài viết của nhà văn Vũ Thế Dũng, lăng xê Đại Vệ Chí Dị.

Đưa thì thành ông anh tâng, thằng em hứng. Mà không đưa thì uổng công ông anh viết.

Thôi thì cứ đưa, hay dở với mình chả quan trọng. Mình viết chỉ để viết được những điều muốn nói, hay thì tốt, không hay thì cố gắng, dù sao cũng an ủi là viết ra được cái mình muốn nói.

======================================================================




Thế Dũng
Ngậm đắng nuốt cay nhiều rồi*
(Tùy bút nhân đọc Đại Vệ Chí Dị của Người Buôn Gió)
„... Không lẽ Biển bây giờ thành Thủy Mộ
Sóng tang thương thủy táng mấy đời người ?
Không lẽ Nước bây giờ hết Biển ?
Không lẽ Người mất Nước ? – Việt nhân ơi !“
( Không lẽ Nước bây giờ hết Biển ? –Thế Dũng-30.4.2016)


0
1.Xuất hiện lần đầu bởi VIPEN ở Đức.
Người Buôn Gió là bút danh của một Bloger có tên thật là Bùi Thanh Hiếu. Anh sinh 6 tháng 2 năm 1972 tại ngõ Phất Lộc, Hà Nội. Mặc dù năm 2012 Văn Bút CHLB Đức đã mời anh tới Đức nhưng anh không thể ra khỏi nước Việt. Từ tháng 4 đến tháng 10 năm 2013, qua một kênh ngoại giao văn hóa do người Đức khởi động, anh đã tới Đức tham dự chương trình học bổng nghệ thuật của thành phố Weimar.
Từ tháng 11 năm 2013 đến nay, anh sống cùng vợ và con trai tại Berlin với tư cách là khách mời của Trung tâm Văn Bút CHLB Đức.Trước khi tới Đức Người Buôn Gió đã là một Bloger nổi tiếng cả ở trong và ở ngoài nước. Lúc tới Weimar khi được phỏng vấn anh đã chia xẻ: “Hôm nay ở đây, tôi không phải chú ý xóa những gì mình viết trên máy tính, không phải lo ngày mai mình có thể bị bắt hay bị triệu tập vì chuyện viết blog. Đó là điểm khác biệt rất lớn. Những người viết blog trong nước ngày đêm mong ước có được điều khác biệt ấy để viết lên các tác phẩm đủ độ chín chắn. Tôi mong rằng những người viết báo tự do như tôi sẽ có môi trường tốt về báo chí về tự do để thỏa sức sáng tác”. (Người Buôn Gió) 
(https://vi.wikipedia.org/…/Ng%C6%B0%E1%BB%9Di_Bu%C3%B4n_Gi%…
Khi Người Buôn Gió dời Weimar về sống ở Berlin (11.2013) như là khách mời của Văn bút CHLB Đức, Văn Bút Đức giới thiệu Gió với tôi và tôi với Gió. Họ hy vọng một hội viên văn bút Đức gốc Việt có thể giúp đỡ Người Buôn Gió đôi chút gì đó.

Đương nhiên, chúng tôi ới nhau ngay. Chưa biết anh có giúp gì được em không nhưng trước hết anh vô cùng cảm ơn em đã hiện diện như là một người Việt cầm bút vì dù sao sự hiện diện của em đã khiến anh đỡ cô đơn. Tôi đã nói với Gió như vậy khi hai anh em gặp nhau trong cuộc biểu tình chống Trung Cộng xâm phạm lãnh hải Việt Nam tại Berlin ngày 09.5.2014. Đã hơn một lần Gió nói với tôi về việc sẽ in sách. Thế rồi, tới đầu tháng Năm 2016, Đại Vệ Chí Dị đã xuất hiện lần đầu bởi VIPEN ở Đức.
2. Đại Vệ Chí Dị là một tiểu thuyết lịch sử hiện đại.

Để tránh sự hạch hỏi của an ninh, vừa viết Gió phải vừa nghĩ cách cho các nguyên mẫu nhân vật của mình tàng thân trong một danh tính khác ( như Vệ Hoạt Vương, Vệ Cường Vương, Vệ Kính Vương, Chúa Bạo,..v...v..). Gió còn phải vắt óc tìm ra những địa danh mới lạ để câu chuyện thực diễn ra có vẻ tiểu thuyết hư ảo (như hồ Lục Thủy, sông Huyết; tuy vậy vẫn phải lộ ra những dấu hiệu cụ thể như ngày... thứ...tháng ...năm… sao cho bạn đọc hiểu được những chuyện quái lạ ở nước Đại vệ kia cũng chính là những chuyện quái lạ của nước Việt bây giờ. Đương nhiên, sức bút của một tay Bloger ăn ngủ ngày đêm với thế sự nước Việt trong thời @ đã tạo ra cấu trúc chương hồi, trường giang cho cuốn sách.
Một thời mê mải với Tam Quốc, Đông Chu, lại quá ham đọc sách Trung Hoa Cổ cận đại cho nên Gió đã rất có duyên khi nhái giọng cổ văn. Chọn bút pháp giả cổ Gió đã có một đấu pháp: nhất cử lưỡng tiện; vừa tàng ngôn ẩn ngữ cho an thân, vừa gia tăng không khí hư ảo ẩn dụ cho nhiều tình huống của các chuyện quái lạ nhằm vừa thỏa mãn nhu cầu nhận thức và nhu cầu giải trí của độc giả. Đặc biệt, khởi viết trong bối cảnh tự do ngôn luận bị bóp nghẹt bởi chế độ độc tài thì bút pháp của Gió là một phép tàng ngôn ẩn ngữ tài tình. Bởi, Gió bắt đầu viết Đại Vệ Chí Dị từ ngày 4 tháng 11 năm 2008 tại Việt Nam, mãi đến tháng 4 năm 2013 chàng mới rời Ngõ Phất Lộc để tới Weimar.Ít ai để ý rằng, mãi đến ngày 12.11.2013, Gió mới viết phần vào sách mang tựa đề „ Sự tích Đại Vệ Chí Dị“ với lời chú giải trong ngoặc đơn. Khi giao bản thảo cho VIPEN, Gió chưa xác định thể loại sách này là tiểu thuyết và vẫn để nguyên lời chú giải: (Truyện cổ tích dành cho trẻ em từ 8 đến 12 tuổi ).Tôi đề nghị lược bỏ toàn bộ lời chú giải trong ngoặc đơn với lý do dù tác giả có cất giọng sự tích: „ Ngày xửa ngày ngày xưa có cậu bé nghèo tên là Vệ...“ thì Đại Vệ Chí Dị vẫn không phải là truyện cổ tích dành cho trẻ em mà nó đích thực là cuốn tiểu thuyết lịch sử hiện đại dành cho người lớn. Tuy vậy, trong quá trình trao đổi biên tập, đã hơn một lần đề nghị VIPEN đừng gọi sách của mình là tiểu thuyết nhưng tôi kiên quyết không nghe. Sau khi Gió nhất trí xác nhận nội dung đã biên tập và tán thành mỹ thuật Bìa của họa sĩ Thai Gottsmann, VIPEN mới đưa sách vào nhà in.Thế mà, khi nhận xong sách để tự phát hành, Gió vẫn kêu ầm với tôi qua điện thoại:” Anh ơi, tại anh không chịu bỏ chữ " Tiểu thuyết" ở trang bìa đi để em phải giải thích loằng ngoằng. Có vài ông cứ bảo đây không phải tiểu thyết”. Tôi bảo, anh cam đoan với em đây là một tiểu thuyết. Ai bảo Đại Vệ Chí Dị không phải tiểu thuyết thì cứ viết bài phê bình, Vipen sẵn sàng tranh luận.
Ít ngày sau, trong „ Mấy suy nghĩ về Đại Vệ Chí Dị“, nhà phê bình Đỗ Trường cũng băn khoăn:” Có một điều quả thật chưa rõ ràng, đến lúc này ngồi viết, tôi vẫn không nghĩ Đại Vệ Chí Dị là cuốn thuyết, như đã được in, đánh giá trong cuốn sách. Bởi tác giả không sáng tạo ( tiểu thuyết hóa) những tình tiết sự việc. Hy vọng sau khi đọc bài viết này, Đỗ Trường sẽ đổi ý.

Như mọi nhà xuất bản khác, VIPEN luôn luôn cần phải định danh thể loại cuốn sách mình ấn hành ngay ở trang bìa. Đặc biệt, khi mà chính tác giả còn đang “mông lung” trong việc đặt tên thể loại cho Đại Vệ Chí Dị nên tôi phải trực tiếp đọc thật kỹ bản thảo.  

Căn cứ vào dữ liệu từ các nền văn học lớn, từ các tiểu thuyết Anh, Mỹ, Pháp Nga và tiểu thuyết Châu Âu trong thế kỷ XX, công trình khảo cứu về “ Tiểu thuyết hiện đại” của Dorothy Brewster & John Augus Burele* đã phân loại Những loại tiểu thuyết chính yếu ngày nay trong năm chương như sau:
Chương 7. Tiểu thuyết gia đình.
Chương 8. Tiểu thuyết nông dân
Chương 9. Tiểu thuyết lịch sử.
Chương 10. Tiểu thuyết quan sát thế giới
Chương 11. Những loại tiểu thuyết khác ( gồm truyện không tưởng, Tiểu thuyết chiến tranh, Tiểu thuyết về sự liên quan giữa các chủng tộc, Tiểu thuyết quốc tế, Tiểu thuyết về những cuộc xung đột hiện tại)

Chương 12. Truyện ngắn.
*Tiểu thuyết hiện đại ( Modern World Fiction –NXB Littlefield Adams & Co-Paterson, New Jersey, 1960))- Dorothy Brewster & John Burell – ( Dịch giả Dương Thanh Bình - NXB Lao động-Hà Nội 2003)
Dựa vào sự phân định của Dorothy Brewster & John Augus Burele, từ lăng kính nghiên cứu văn học, tôi xác định Đại Vệ Chí Dị của Người Buôn Gió thuộc về ba phạm trù: Tiểu thuyết lịch sử, tiểu thuyết quan sát thế giới và tiểu thuyết về những cuộc xung đột hiện tại. Với nhu cầu tự thân, tự nguyện hiến mình cho một trò chơi chữ nghĩa nhiều hiểm nguy, Người Buôn Gió đã tự chọn loại tiểu thuyết trường giang, chương hồi. Và chính trong sự lựa chọn chương hồi, trường giang này, Gió đã viết như là một cách để quan sát, để học hỏi. Kết quả là sau khi khám phá ra rất nhiều cuộc xung ở nước Việt, Gió đã viết được một tiểu thuyết lịch sử hiện đại kỳ lạ và độc đáo. 

3. Công cụ quan sát khám phá chính trường nước Việt
Với khao khát quan sát, phân tích và khám phá bản chất của những diễn biến trong chính trường nước Việt đương đại, Người Buôn Gió đã sáng tạo ra một cuốn tiểu thuyết lịch sử hiện đại không giống ai, không đụng hàng với bất cứ văn sĩ đương thời nào. 

Đại Vệ Chí Dị, kể những chuyện quái lạ của triều đình nhà Sản ở nước Đại Vệ. Thời gian diễn biến trong sách chủ yếu từ cuối năm 2008 đến đầu năm 2016. Hồi thứ nhất bắt đầu vào ngày 4 tháng 11 năm 2008, triều Sản năm thứ 63. Hồi thứ 122, kết thúc cuốn sách bắt đầu vào ngày 28.1.2016. Tiểu thuyết chương hồi của Người Buôn Gió phảng phất hơi hướng tiểu thuyết nhật ký. Không phải nhật ký của một cá thể, từng hổi của Đại Vệ Chí Dị là nhật ký đời sống, nhật ký các sự kiện gắn bó tới vận mệnh nước Đại Vệ.
Chủ yếu viết về các biến cố nơi cung Vua, phủ Chúa từ thời Vệ Hoạt Vương, Vệ Cương Vương, Vệ Kinh Vương nhưng tác giả luôn nhắc nhớ đến Tiên Đế của nước Đại Vệ. Tri thức chính khách của tác giả còn thổi vào Đại Vệ Chí Dịnhững hơi thở chính trị quốc tế. Gió đã thể hiện mối quan hệ tương xung tương khắc giữa nhà sản Đại Vệ với nhà Sản láng giềng phương bắc Đại Tề trong mối bang giao với siêu cường Cờ Hoa ở phương xa cùng các nước Bạch, nước Lỗ, nước Nga La Tư...

Ngay từ hồi thứ Nhất đến hồi thứ Tư, bút pháp Gió đã tung tẩy một cách uyên áo và linh hoạt.Khi thì Gió cất lời như một sử quan giả giọng Tam Quốc, Đông Chu.Lúc khác tiếng Gió lại có hơi hướng Thuỷ Hử hoặc phảng phất chất Liêu Trai, huyền ảo trong điệu kể bi hài. Thậm chí Giósẵn sàng phân thân thành Lái Buôn, Lái Gió xông thẳng vào tích chuyện mà phát ngôn. Để dẫn chuyện, Gió không ngần ngại cho Sơn Tinh, Thủy Tinh, hoặc thầy trò Khổng Tử tái thế để đối thoại trong những hoạt cảnh giả tưởng. Gió không nề hà trộn lẫn đồng đại với lịch đại nhằm phơi bày sự thật của tâm thức đương thời.Bạn đọc không bao giờ quên, Đại Vệ là luôn danh xưng ẩn dụ thiêng liêng cho nước Việt của Người Buôn Gió.Dù có lúc Gió đặt tên Hồ Hoàn Kiếm là Hồ Hoàn Đao và Gọi Hồ Gươm là Hồ Lục Thủy.

Vì yêu dân Việt nên Gió ăn ngủ thao thức với mọi biến cố thăng trầm của nước Việt mà viết;nhưng Đại Vệ Chí Dị không phải sử ký vì Gió không viết với văn pháp sử gia. Gió viết với bút pháp nhiều trí tưởng tượng và óc tổ chức của tiểu thuyết gia, đôi khi như kẻ lên đồng. Chẳng hạn, ở hồi thứ năm, Gió đã trộn xưa vào nay, pha ảo vào thực, sử dụng nhân vật hư cấu ( cháu tám đời của Hàn Phi Tử, tên Chính) một cách tài tình để chỉ ra rằng nước Vệ làm gì có Luật pháp để mà Bao Công có thể thành người hữu dụng ? !!!
Đọc Gió, nhiều khi như thấy một sử gia vô danh đang chép việc. Có lúc lại thấy hắn có giọng điệu tiếu ngạo của một văn sĩ ngụ ngôn. Chẳng hạn Hồi thứ 55, (thứ Sáu, ngày 6 tháng 7 năm 2012), trang 237, dài chưa đầy một trang in nhưng cũng đủ để Gió đưa ra một tiên cảm về tuổi thọ của nhà Sản. Hoặc như Hồi thứ 78 Gió nói về Con hươu nước Vệ để giễu nhạo thuật nói phét để tạm thời an dân của đám chính khách nhà Sản.Hay ở Hồi thứ 45, bằng một hoạt cảnh đường phố Gió kể chuyện nhà ảo thuật biến Có thành Không của nước Cờ Hoa cũng chưa giỏi bằng nhà Sản ở nước Vệ có tài làm ảo thuật biến Không thành Có. ( Đại Vệ Chí Dị - Hồi thứ 45 –Nhà ảo thuật biến có thành không và câu chuyện nước Vệ-Thứ ba ngày 27 tháng 09 năm 2011). Vì những đoản khúc cười trong khi nước mắt chưa kịp khô như thế mà rất nhiều độc giả thích đọc Gió.

Gió muốn kể những chuyện lạ ở Đại Vệ cho dân Việt nghe là chính. Nhất là những người dân oan. Vì cũng đã từng là dân oan nên dường như Gió mong muốn các dân oan có cơ hội quan sát, tỏ tường và cảm thấu được bản chất cốt lõi mọi diễn biến của thế sự nước Việt. Vì thế Đại Vệ Chí Dị dành rất nhiều trang suy ngẫm luận bàn và phân tích về thân phận các dân oan. Từ Hồi thứ 29 đến hồi thứ 99, dường như hồi nào cũng có chuyện dân oan. Hồi thứ 100, Gió lấy luôn Dân oan làm tựa đề. Dân oan trong sách của Gió là võ tướng cao niên như Võ tiên sinh, là trí thức như Cù tiên sinh, như Phạm Chí sĩ, như Đoàn Cử nhân, như văn sĩ Quê Choa, như Phạm Cô nương, như Lê thầy cãi..v..v..

Chăm chú vào sự thuật kể bởi ngôn từ giả cổ của Gió, thoạt tiên độc giả tưởng như đang ngóng chuyện xa xưa. Nhưng ai đã tỏ tường các biến cố thời sự, đã nhận biết nhân vật và am hiểu sự kiện thì hóa ra toàn là người của thời nay chuyện buổi bây giờ. Như một tay phù thủy chữ sành điệu, Gió đã làm xiếc bằng cổ văn đẩy đưa đời sống đương đại vào ảo giác xa xưa. Với khói sương cổ ngữ, Gió chỉ cần "lạ hóa " danh tính đi một chút, hư ảo sự kiện lên một tý cho vui. Nhờ thế, đôi khi độc giả khoan khoái thú vị vì nhận ra được những người những việc đã biết rồi trong một xiêm áo ngữ ngôn khác lạ. Có lẽ vì thường xuyên bị rình rập bắt bớ nên Gió luôn phải dụng ngôn để ngụy trang nhân vật lẫn sự kiện và địa danh để tránh bị hạch hỏi ?Chả biết đó là niềm vui của kẻ sáng tạo hay là nỗi cay đắng của Gió khi phải viết sao cho không sa lưới an ninh nhà Sản.

Để khám phá, vạch trần nhiều mặt, nhiều lĩnh vực của Đại Vệ, không những phải nhanh nhậy kịp thời phát giác ra những chuyện lạ mà Gió còn phải dụng công diễn đạt. Phải dụng công thay đổi cách diễn đạt ở mỗi chương hồi sao cho những quan sát và phân tích có sức lật tẩy.Trong từng bức tranh toàn cảnh hoặc trong từng tình huống được đặc tả với trò diễn riêng, dù đôi lúc sự diễn đạt bị trùng lặp nhưng bút Gió luôn tỏ ra linh hoạt với kỹ thuật tốc ký độc đáo.

Có lúc các chuyện lạ của nước Đại Vệ được Gió tái hiện sinh động trong những tình huống kịch trường. Ví dụ ở hồi thứ 51( Đại Vệ Chí Dị - trang 217), để vạch trần sự lươn lẹo ác độc của những kẻ ngụy biện là nước Vệ không có ai là kẻ bất đồng chính kiến, với đầu óc của một đạo diễn sân khấu, Gió đã tạo ra ba nhân vật Văn thư bộ Lại, Khách, Nho Sinh. Sau một hồi đối thoại của đoạn kịch ngắn, vị khách lăn ra bất tỉnh khi được Nho Sinh giải thích cặn kẽ cái thủ thuật đàn áp tàn bạo những người bất đồng chính kiến ở Đại Vệ. Hoặc Gió đã dựng ra ở hồi thứ 26, ( 18,tháng 3 năm 2011) , trang 121 một trường đoạn kịch ngắn gồm các nhân vật: Chúa Bạo, Quan Tuyên Huấn, Quan Thương mại, Quan Bộ Hình, lính bên tả, lính bên hữu. Kết thúc đoạn kịch, tên bên tả bảo: „ thì vua quan nước Vệ này cả đời quan nghiệp chỉ làm hai điều là Cấm và Bán mà thôi. Cấm người ta mọi thứ, còn mình thì bán đủ thứ để vơ vét“ và tên bên hữu nói :„ Chữ Cấm thì ban cho dân, nhưng chữ „Bán“ phải riêng cho mình, kẻo thi nhau bán thì mình bán không kịp ! Cả hai tên cười ngặt nghẽo, lát sau tên bên tả thì thầm: giờ mà ghép cả hai lại thành Cấm Bán nhỉ ? Tên bên hữu nói: Ông dở mồm, cấm bán thì triều đình ta sao mà tồn tại được. Chỉ bằng một hoạt cảnh sân khấu dân dã, cô đọng chưa đầy 4 trang sách, trong hồi thứ 26, Gió đã vạch trần bản chất ăn cướp của triều đình nước Vệ một cách sắc bén.

Dù là một tác phẩm chương hồi giả cổ, Đại Vệ Chí Dị đích thực là một tiểu thuyết hiện đại, được Gió viết ra để quan sát và khám phá thế sự. Bút pháp giả cổ của Gió tưởng nôm na mà đa điệu, biến hóa huyền hoặc và thâm hậu theo từng biến cố đương thời; vừa bông lơn điêu luyện vừa khúc triết u trầm, Gió vừa khoan sâu vừa soi tỏ từng chốn thâm cung đê mạt bạo tàn của chính trường Đại Vệ khiến cho chính sử Việt Nam đương đại được dân Việt cảm nhận thấu đáo, thấm thía đến đau đớn, nhất là dân oan. Dân oan thì đau đớn dến thịnh nộ. Hắn quả thật là một văn tài độc đáo.

4. Tri thức chính khách của người cầm bút.
Không phải tiểu thuyết phiêu lưu, không tưởng. Không phải tiểu thuyết chiến tranh, Đại Vệ Chí Dị là tiểu thuyết lịch sử hiện đại. Gió viết về những chuyện quái lạ, thực chất là những xung đột những mâu thuẫn của nước Việt đương đại. Gió đã mô tả chính trường Đại Vệ trong các mối bang giao chiến lược với Đại Tề với Cờ Hoa theo cách nhìn rất riêng của mình về mối quan hệ Việt Mỹ, Việt –Trung. Để giúp dân quan sát, nhận thức và khám ra các sự quái lạ trong đời sống văn hóa, chính trị và luật pháp của nước Đại Vệ trong những mối bang giao quốc tế người cầm bút không thể không ăn ngủ với đời sống chính trị.
Khi thì tác giả phân thân nhập vai Lái Gió để tham gia thuật kể ; lúc thì cất giọng tường trình của kẻ vừa lạnh lùng quan sát vừa chiêm nghiệm luận bàn. Cứ xem cách thức Gió sáng tạo và tổ chức cho các nhân vật ở từng hồi, tùy theo ngày tháng của từng sự kiện tranh luận theo kiểu nghị trường hoặc đối thoại dân dã với nhau để bật ra bản chất tàn bạo của nhà Sản độc giả sẽ thấy Gió vừa có óc tổ chức của một đạo diễn lại vừa có tri thức chính khách. Làm được vậy, trước hết Gió phải tự mình cay đắng quan sát, sau đó tự mình đau đớn ngẫm nghĩ để mà cắt nghĩa. Muốn thế Gió đã phải âm thầm tự học, tự hỏi, tự nếm mùi đời nhà Sản rất nhiều. 

Mặc dù chưa kịp nghĩ sách của Gió là tiểu thuyết, khi đọc Đại Vệ Chí Dị nhà phê bình Đỗ Trường đã nhận thấy „bộ mặt thật của chế độ thối nát đương thời“, thấy thân phận đất nước và con người nước Việt. Anh đã nhận định:“ Tuy bút pháp giả cổ, nhưng biến hóa khôn lường, Bùi Thanh Hiếu đã hình tượng hóa một cách điêu luyện cuộc tranh giành quyền lực giữa Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng và Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng bằng những cuộc đọ sức sống mái trên chiến trường. Có thể nói đây là những trang viết sinh động. Nó không chỉ bóc trần được dã tâm, sự tàn bạo của chế độ Cộng sản; mà còn mang đến cho người đọc những phút giấy hồi hộp và sảng khoái nhất...Với những diễn viên Trăm Xanh Nguyễn Bá Thanh, Báu Mã Phạm Quý Ngọ và tù binh là anh em nhà Dương Chí Dũng thì sân khấu hề chèo của giới chóp bu Hà Nội đã được mở ra“.Nhận định của Đỗ Trường cũng chính là sự tán thưởng kỹ thuật sân khấu kịch trường, óc đạo diễnvà sức bóc trần sự thật của bút Gió: „ Đọc Đại Vệ Chí Dị, ta có thể thấy, dưới sự thống trị của Đảng đất nước đang đi đến tuyệt lộ. Xã hội đã bị lưu manh hóa đến thượng tầng, với những băng đảng hợp pháp đang hút kiệt tài nguyên và sức người. Môi trường thiên nhiên bị tàn phá một cách tàn nhẫn man rợ.“ ( Đỗ Trường- Vài suy nghĩ về Đại Vệ Chí Dị của Bùi Thanh Hiếu“). 

Gió vui nhộn mà tài tình ở chỗ Đại Vệ Chí Dị chỉ kể về Vệ Kính Vương, về Chúa Bạo, về Trăm Xanh, Báu Mã, Dương Bạo mà vẫn khiến độc giả Đỗ Trường nhận ra Nguyễn Phú Trọng, Nguyễn Tấn Dũng, Nguyễn Bá Thanh, Phạm Quý Ngọ, Dương Chí Dũng. Sự tài tình vui nhộn ấy bắt nguồn từ cái nhìn sắc bén của Gió vào chính trường nước Việt. Đã có một thời Vua Lê Chúa Trịnh, người Việt chưa thể nào quên cái thế „cờ giằng“: Lê Tồn Trịnh tại, Lê bại Trịnh vong. Nước Việt thời của Gió có Đảng của Tổng bí thư và Chính phủ của Thủ tướng. Chính trường Đại Vệ có Vương Phủ của Vệ Kính Vương ( tức Nguyễn Phú Trọng ?) và Phủ Chúa của Chúa Bạo ( Nguyễn Tấn Dũng ? ).Nhiều năm gần đây, các quan công sai của nhà Sản thường nghĩ: „Đảng tồn mình tại, Đảng bại mình vong“. Xem ra nước Việt đã có quá nhiều dân đen bị chết oan ởnhững đồn công an lộng quyền, có quá nhiều tội ác phát sinh từ khẩu hiệu “Còn Đảng còn mình“. 

Có thể nói nhiều biến cố lịch sử của nước Việt đương đại đã được Gió diễn đạt lại theo cách riêng bằng cách nhìn kế thừa với giọng điệu vừa vui nhộn hóm hỉnh vừa thâm u lịch lãm.

Ở hồi thứ 67 ( trang 277), Gió phân tích sự xuất hiện của Đảng Ích ( băng đảng của đồng chí X?) và nguyên nhân sự tận trung cầu lợi của cả Đảng Ích lẫn nhà Sản đối với Tề vương Tạp Cặn rồi ngậm ngùi lý giải: Bởi thế, Tề cho quân sang chiếm đảo Vệ. Nhà Sản không nói gì, đảng Ích cũng chẳng làm gì. Như một chính khách lão luyện Gió kết thúc hồi 67 bằng một phát giác cay đắng: „Đó là một cổ hai tròng thì có thể bị lật, chứ một cổ mà ba bốn tròng thì dân có sức bằng trời cũng không lật được.“
Hoặc ở hồi thứ 108, Gió kể :“ Chúa ra triều nhếch mép cười bảo: Mọi thứ Chúa có đều là nhà Sản ban cho , khi nào nhà Sản thống nhất lột mũ áo thì Chúa vui lòng trả. Nói thế là có ý, Chúa mà mệnh hệ nào thì nhà Sản cũng tiêu vong. Đận ấy Vương lau nước mắt khóc ròng ba ngày ba đêm, thiên hạ ai cũng mủi lòng.“ Không chỉ kể về chuyện Vệ Kính Vương tấn công nhà Chúa Bạo mấy bận mà vẫn thất bại, Gió còn xưng mỗ thuật lại chuyện đàm đạo với một cao nhân người Vệ vong quốc ở miền Nam nước Phổ ( nước Đức ), chuyện bút đàm với một vị Đại học sĩ bên nước Cờ Hoa ( Hoa Kỳ). Bức phúc thư của vị học sĩ , bạn của Gió ở nước Cờ Hoa đã biểu lộ cái cái tri thức chính khách của người cầm bút: „ Cách chọn hưng của Vệ Kính Vương là dựa vào Tề, nhìn thì tưởng hưng thật, nhưng chính ra lại là mạt. Nước Tề, nuôi nước Vệ như nuôi con gấu lấy mật, có ăn, có ngủ đấy, nhưng cứ đến kỳ hút mật, mòn mỏi như thế gấu cũng đến ngày chết trong chuồng sắt. Đó chính là chọn cái hưng đi đến cái mạt. Con gấu dám từ bỏ những thức ăn người ta cấp, tự đi vào rừng kiếm sống, có thể chết nhưng có thể sống khỏe mạnh. Đấy là chọn cái mạt để tìm cái hưng. Con gấu nước Vệ bị tư tưởng Mạc ( Mác-Lê) mà Vệ Kinh Vương cùng tay sai nhồi vào, đã biến nó thành con chó nhà của bọn Tề. Con chó thì không chê chủ nó bao giờ. Cứ nhìn xem quan lại nhà Sản tuyên truyền Tề là cha, là anh lớn, không thể bỏ láng giềng, không thể bỏ tình nghĩa bấy lâu...chính là cách người ta bảo:“ Chó không chê chủ nghèo “ là vậy. Đem cách dạy chó mà dạy quan lại, dân chúng làm lễ nghĩa bang giao với ngoại bang thù địch, nước Vệ không mất vào tay bọn Vệ Kính Vương lúc này thì lúc nào mới mất mà phải thắc mắc“. ( Đại Vệ Chí Dị- Hồi thứ 108 – Ngày 27 tháng 5 năm 2015, trang 483).

Là người kể chuyện chính trong suốt 122 hồi, Gió tài ở chỗ là đã biết cách thuật kể, miêu tả những chuyện lạ ở Đại Vệ từ nhiều điểm nhìn khác nhau. Phân thân thành nhiều nhân vật, từ nhiều nhân xưng khác nhau Gió đã kể, đã tái hiện, đã phân tích và luận bàn về bản chất những chuyện lạ của nước Đại Vệ. Gió đã vạch ra chân tướng các vị vua Đại Vệ như Vệ Hoạt Vương, Vệ Cường Vương, Vệ Kính Vương, các vị vua láng giềng như Tề Vương, Tạp cặn Vương, về vị vua phương xa như Ô Mã vương, về hành tung công tội của nhiều nhân vật trụ cột của nước Đại Vệ. 

Không chỉ tàng ẩn trong sức nhìn và óc tổ chức văn bản, tri thức chính khách của Gió thể hiện ngay trong cách chọn bút pháp giả cổ để phong kiến hóa toàn bộ chính sự nước Việt.

5. Nỗi đau của nhà văn 

Giấc mơ của Gió trong Hồi thứ 114 của tiểu thuyết Đại Vệ Chí Dị khiến tôi sởn gai ốc. Tôi thấy Gió tự xưng: „ Mỗ là kẻ vô học, từ nhỏ quen thói lưu manh, chớp được cơ hội bèn khăn gói tót khỏi nước Vệ chạy tít sang trời Âu. Thỉnh thoảng nhớ quê cũ biên vài chuyện cho vơi nỗi nhớ nhà. Người trong thiên hạ gọi là Lái Gió, ý chỉ kẻ chuyên bịa chuyện hươu vượn mua vui. Ngày nọ có nhân sĩ nước Vệ qua nơi Mỗ ở, họ ghé thăm rồi hỏi, nước Vệ sẽ thế nào ?...Thấy Gió tránh né, Nhân sĩ điềm nhiên nói:Kẻ sĩ đã từng gặp nhiều, hỏi qua gần hết. Giờ tiện đây mốn hỏi kẻ lưu manh như ngươi. Nước Vệ sẽ như thế nào ?
Mỗ đáp: Ngài hỏi nước Vệ sẽ thế nào, không hỏi nhà Sản ra sao. Phải chăng ý ngài muốn nói sau khi nhà Sản mất, nước Vệ sẽ thế nào ? Nhân sĩ gật đầu cười nhẹ. Mỗ tiếp:
Tôi thân phận hèn mọi, nghĩ không quá xa bãi nước tiểu của mình. Sợ lời nói nông cạn làm nản lòng kẻ sĩ, xin cho được nói chuyện khác.
Nhưng rồi do vị Nhân sĩ kiên quyết phỏng vấn, Gió đã bắt nhời và lời của Gió làm tôi chết điếng tâm tư: Mỗ chắp tay không dám nhìn nhân sĩ, cúi đầu đáp:
+ Dân nước Vệ vô đạo, nhà Sản triệt tiêu đạo đức là có ý tiêu thổ nhân cách con người. Con người không có nhân cách thì không có lòng tự trọng, không có lòng tự trọng thì không biết phẫn uất. Đã không biết phẫn uất thì không thể nào làm cách mạng. Nhà Sản đã huấn luyện tiêu thổ đạo đức con người. Đội quân tiêu thổ đạo đức con người của nhà Sản tinh nhuệ hùng hậu, tiền bạc dồi dào từ ban tư tưởng, tuyên giáo, ban tôn giáo tổng cục chính trị, bộ văn hóa, thông tin, giáo dục, tuyên truyền viên, dư luận viên...ngày đêm ra sức triệt tiêu ý chí của con người. Không những thành công khiến họ mất ý chí phản kháng mà còn khiến họ thành những kẻ vô đạo, thủ lợi riêng tư, chỉ mong cầu lợi cho bản thân.
+ Xưa nay những kẻ đại ác trong thiên hạ chỉ nghĩ đến tiêu thổ vật chất, còn tiêu thổ tính cách nhân phẩm con người thì chỉ có nhà Sản mới dám làm mà thôi. Chưa có cách nào phá được kế sách ấy thì đừng nói đến chuyện nhà Sản sụp đổ, huống chi là nói chuyện nước vệ sau này ra sao.
Nhân sĩ đứng lên, không muốn nghe nữa, ngài đi thẳng. Mỗ đứng nhìn theo, khi ngài khuất xa sau hàng cây. Ngẩng nhìn trời phía Nam thấy sao các tướng, quan lại nhà Sản vẫn sáng rõ, chỉ có đám dân đen là mờ mịt như muốn rụng.
Tỉnh dậy mới biết là mình mơ, bỗng tự trách mình mang bụng tiểu nhân mà bàn chuyện nước nhà.“
( Đại Vệ Chí Dị-Hồi thứ 114-trang 515).
Cũng may vì đó chỉ là cơn mơ. Tuy vậy vẫn đau vì tôi đã quen với lối tàng ngôn ẩn ngữ của Gió trong Đại Vệ Chí Dị . Đôi khi hắn bảo là mơ nhưng lại là thực. Lắm lúc hắn nói như thật về một nước Đại Vệ thái bình thịnh trị nhưng hóa ra chỉ là một Giấc Mộng Nam Kha ( Hồi thứ 63- Thứ Sáu ngày 7 tháng 12 năm 2012-Đại vệ Chí Dị) .
Nhưng dù sao thì hồng phúc nước Vệ vẫn còn lớn bởi vẫn còn có những nhân sĩ vẫn biết đi hỏi một kẻ luôn tự xưng tự xỉ mình là lưu manh vô học về tương lai của Đại Vệ. Và hồng phúc của Đại Vệ phải chăng vẫn còn có cơ phục hưng bởi nước Vệ vẫn còn vô số dân đen như Lái Gió ngày đêm đau đớn lo âu bởi nước Vệ sẽ ra sao nếu nhà Sản không sụp đổ ? 

Lái Gió luôn tự xưng tự xỉ “là kẻ vô học quen thói lưu manh“, thậm chí đôi khi hắn bất ngờ văng tục trong nhiều trang viết mộng mơ làm cho tiểu thuyết váng vất chút bụi đời. Với những suy tư đầy tinh thần phát giác đau đớn cho vận nước mong manh, Đại Vệ Chí Dị không chỉ vạch ra nước Việt đã và đang như thế nào mà còn khắc khoải ngậm ngùi: đừng bàn chuyện nước Việt sẽ ra sao khi mà nhà Sản chưa sụp đổ.
6. Cần có „Từ điển Đại Vệ Chí Dị“.

Đại Vệ Chí Dị kết thúc tại Hồi thứ 122, Thứ Năm, ngày 28 tháng 1 năm 2016, vào lúc quyền lực tuyệt đối của Đảng Cộng Sản Việt Nam thuộc vềTổng bí thư Nguyễn Phú Trọng. Gió hoan hỷ kết thúc Đại Vệ Chí Dị bằng giọng giễu cợt: „ Vệ Kính Vương sau khi nhận tung hô, đưa ra danh sách Chính Sản do Vương thống lĩnh, dưới trướng có 18 vị, tương đương với thập bát la hán. Ý vương muốn nói mình như Phật Tổ có thập bát vị la hán đứng hầu“.

Khát khao khám phá chân tướng và vận mệnh của nước Việt cho nên dường như tiểu thuyết Đại Vệ Chí Dị vẫn chưa xong. Xem ra, độc giả vẫn đang thú vị khảo cứu danh tính của 18 vị Chính Sản Đại Vệ ( tương ứng với tên thật 18 vị Ủy viên Bộ Chính Trị của Đảng Cộng Sản Việt đương thời) mà Gió đã khéo léo tàng danh nhưng vẫn cố tình để lộ năm sinh và quê quán. Sách tạm khép lại, trong khi thế sự nước Việt vẫn tiếp tục những trận đấu mới.

Giờ đây, giới phê bình đã có thể gọi Đại Vệ Chí Dị là một tiểu thuyết lịch sử nhưng vì nội dung Gió viết toàn chuyện đương thời mới cứng của nước Việt nên độc giả vẫn tưởng như đang đọc tiểu thuyết hiện đại. Có thể Gió chưa hình dung ra rằng: hai ba mươi năm sau nữa, khi các biến cố của chính trường nước Việt từ năm 2008 đến ngày 28 tháng 1 năm 2016 đã thành chuyện xưa thì giá trị lịch sử của tiểu thuyết Đại Vệ Chí Dị lại rất có giá. 

Lúc ấy vô số dân oan, các cựu chính khách và các sử gia Cuội sẽ âm thầm cảm ơn Người Buôn Gió vì lúc đương thời, nhà Sản chỉ giỏi bưng bít, che đậy biến không thành có, biến có thành không. Có thể Gió chưa thể tưởng tượng rằng: hai ba mươi năm sau,các nhà nghiên cứu phê bình phải làm một cuốn „Từ điển Đại Vệ Chí Dị“ để phục vụ lớp độc giả hậu sinh. Ví dụ:Vệ Hoạt Vương với màn bái lạy nhà Sản Đại Tề ở Thành Đô là ai ? Vệ Cường Vương là ai ? Vệ Kính Vương là ai? Chúa tên Bạo là ai ? Ai là Sáng Quyết ai là Trăm Xanh, ai là Báu Mã ? Ai là Văn Thụ, ai là Sanh Hường, ai là Tôn Dưa? Ai là Quảng Phệ, quân Kinh Kỳ Mới là ai ..v..v... Bây giờ, những độc giả quan tâm thời sự chính trị quốc tế, lo âu cho vận mệnh nước Việt, những độc giả ăn không ngon ngủ không yên vì biển đảo Việt bị Trung Cộng hăm dọa cướp giật, chủ quyền Việt bị Trung Cộng hiếp đáp vẫn có thể chua chát mỉm cười tự giải mã được những tàng ngôn ẩn ngữ trong Đại Vệ Chí Dị với nỗi cảm thông; nếu không làm thế, Gió không thể thoát sang Đức quốc mà an thân viết sách trình làng.

Nhưng hai ba mươi năm sau, để giải thích về trận Truyền thông hay trận Nhị Ngũ Bát, đặc biệt là để cắt nghĩa Bối Mộc trận trong trận Ngũ hành, chắc chắn „Từ điển Đại Vệ Chí Dị“ sẽ phải chú giải về các danh tính Sáng Quyết, Thế Cỏ, Hồ Sáng Lộc và Quảng Phệ.

Ngay bây giờ, rất nhiều bạn Tây biết tiếng Việt thích đọc sách Gió nhưng họ sẽ chỉ hiểu láng máng.Cần có một cuốn Từ điển Đại Vệ Chí Dị để dẫn giải chú thích thì họ mới thấu đáo hết được chữ nghĩa của Gió. Cũng chẳng phải chỉ riêng các bạn Tây, chưa nói lớp độc giả trẻ, ngay độc giả trong và ngoài nước Việt bây giờ cũng rất cần một cuốn Từ Điển Đại Vệ Chí Dị để họ dễ dàng đọc ra chân tướng và viễn cảnh của nước Việt mà Gió đã khắc khoải khám phá.Thiết nghĩ, ngay từ bây giờ Gió nên túc tắc biên soạn Từ điển Đại Vệ Chí Dị Mi-ni. Nên chăng, trước mắt, cứ in „ Từ điển Đại Vệ Chí Dị Mi-ni „ vào phần phụ lục của Đại Vệ Chí Dị trong lần tái bản sắp tới. 

7. Đố ai viết giống được như Gió.

Không biết bao giờ tập tiếp theo của Đại Vệ Chí Dị sẽ được Gió viết tiếp. Với lòng „Yêu quê hương Việt Nam, thích uống trà mạn“, dù đang sống ở nước Đức xa xôi Gió vẫn có thể hoàn tất những tiểu thuyết để đời. Mới ở tuổi 45, sức viết của Gió đang chín, chữ nghĩa của anh đang tới bến, tới bờ.
Ngót ba năm trước, có ông em văn nghệ hỏi tôi. Anh đọc nhiều biết rộng, theo anh liệu có phải tự Gió viết ra hay là ai đó đã viết rồi để nó ký tên. Tôi vặn lại, sao em lại có nghi vấn kỳ khôi thế.
Ông em bảo, Gió chưa học hết cấp Ba. Có thời sống như lưu manh giang hồ, nào đâm thuê chém mướn, lại từng cờ bạc, từng nghiện ngập, tù tội. Em không thể tin được là nó lại có thể tự mình viết được những trang viết ấy.

Tôi cười dịu dàng, em nhầm to. Một thằng lưu manh hoàn toàn có thể trở thành nhà văn khi nó tự ngộ ra thiên lý. Cái làm nên tư chất nhà văn là sức nhìn sắc bén như dao kéo, như kính chiếu yêu của đôi mắt chứ không phải sự tụ tập của một đống chữ.Thiếu gì người học hết thạc sĩ này đến tiến sĩ kia mà vẫn không viết ra văn. Chưa kể, nhiều người có hàng bồ chữ trong bụng, có vài ba bằng cấp trong tay mà vẫn là kẻ mù nghĩa vì chỉ sống suông lý thuyết. Đã là kẻ mù nghĩa thì dù hàng đống chữ trong đầu càng viết càng lú chứ làm sao khám phá được sự thật. Em đã đọc Papilon Người tù khổ sai rồi đúng không ? tác giả này đi tù quá lâu, có học hành mấy đâu mà tiểu thuyết của ông ấy vẫn nổi tiếng. Còn Gió ? Trời phú cho hắn năng khiếu văn chương. Từ thủa học trò hắn hay phải hàng ngày lẽo đẽo canh chừng để mà hô hoán „ Công an đến đớ..ới mẹ ơi !“. Chả là, một thời cha Gió bị ốm dài, nên mẹ Gió phải rong ruổi bán nước trên hè phố mưu sinh. Thương mẹ nên nhiều khi Gió tự bỏ học để đỡ mẹ những lúc nguy nan nên bị cô giáo dạy văn giận lầm. Có nhiều thâm niên sống đớn đau, cơ khổ bạt mạng với vỉa hè Hà Nội cho nên Gió sẽ viết ra văn của hắn.
Trước hết, Gió là kẻ dám sống hết thân phận mình trong những cảnh ngộ lăn lóc giang hồ bi đát nhất. Sau đó, Gió là kẻ dám viết ra hết những gì hắn đã sống qua và đã thấu hiểu. Tất cả những gì Gió viết ra mà tôi đã đọc được chắc chắn là giọng điệu, là gan ruột của chính Gió. Đố ai viết giống được như Gió. Ông em gật gù, vâng anh nói thì em tin.

8. Ngậm đắng nuốt cay nhiều rồi

Ngày 14 tháng 4 năm 2013, Người Buôn Gió rời ngõ Phất Lộc để tới Weimar. Ca sĩ Lộc Vàng đã hát tặng Gió bài „Nỗi lòng người đi“ ngay tại quán Cà Phê Lộc Vàng, nơi mà nhiếp ảnh gia Nguyễn Đình Toán đã hẹn tôi tới uống rượu vào một đêm hè hồ Tây cuối tháng 7 năm 2013. (https://www.youtube.com/watch?v=PT7W9W88lc0). Tết Bính Thân vừa qua, ở Berlin, tình cờ nghe ca sĩ dân oan Lộc Vàng hát tặng Người Buôn Gió. Cứ nghĩ ca sĩ Lộc Vàng cũng đang hát tặng mình, tôi cũng chạnh lòng ứa lệ.
Nhiều chuyện trong Đại Vệ Chí Dị xảy ra ngay tại Hà Nội, sát sạt Hồ Gươm nhưng Gió phải viết nại ra là Hồ Lục Thủy. Bỗng dưng tôi nhận ra tất thảy những gì Gió đã viết ra được chính là sự phát tiết tinh hoa của một kẻ đã từng ngậm đắng nuốt cay.
Vì đã từng ngậm đắng nuốt cay thì ắt phải viết bằng xong Từ Phất Lộc đến Weimar. Vì đã từng ngậm đắng nuốt cay thì phải viết„Nói trong im lặng“. Vì đã „ Ngậm đắng nuốt cay nhiều rồi“ thì phải viết Đại Vệ Chí Dị với một giọng giả cổ kỳ lạ.
Vì đã ngậm đắng nuốt cay quá nhiều những chuyện độc ác quái lạ ở nước Việt nên Gió bất chợt ném dao, vứt súng xuống sông Hồng để trở thành người cầm bút độc cô cầu thiện.
(http://www.nguoiviet.com/absolutenm2/…/viewarticlesNVO.aspx…).( Người Buôn Gió-từ giang hồ đến cải cách xã hội- 30-5-2014-Phỏng vấn của PV Hà Giang –Nhật báo Người Việt).
Ngậm đắng nuốt cay nhiều rồi. Lẽ nào giờ đây, ở nơi xa xứ, thỉnh thoảng Gió vẫn nghị luận trong mơ: “ Xưa nay những kẻ đại ác trong thiên hạ chỉ nghĩ đến tiêu thổ vật chất, còn tiêu thổ tính cách nhân phẩm con người thì chỉ có nhà Sản mới dám làm mà thôi. Chưa có cách nào phá được kế sách ấy thì đừng nói đến chuyện nhà Sản sụp đổ, huống chi là nói chuyện nước vệ sau này ra sao.” (Đại Vệ Chí Dị-Hồi thứ 114-trang 515).
Gắn bó với những chuyện quái lạ của nhà Sản như một định mệnh, tiểu thuyết Đại Vệ Chí Dị được sáng tác bởi chính đứa con giang hồ của nước Việt. Thật là hồng phúc khi dân Việt vẫn trập trùng can đảm đứng lên cùng quan tài để bàn chuyện nước Việt rồi sẽ ra sao ?
Trong những tuần trăng cuối cùng của sự giải mã, giải độc cộng sản, cá đã chết vô số. Người cũng đã chết vô số. Biển đã phát tang tố tụng bá quyền . Phi cơ chiến đấu SU-30MK2 mới chỉ luyện bay trong không phận Việt đã rơi rụng khiến một đại tá phi công hy sinh, một thiếu tá phi công sống sót. Chưa hết đau đớn bàng hoàng thì hung tin lại tới, phi cơ cứu hộ CA SA – 212 đã lạc đường cứu nạn vì bị nhiễu sóng nên dính đạn vô danh khiến cho cả phi hành đoàn gồm 9 phi công và sĩ quan kỹ thuật hạng A của không quân nước Việt tiếp tục bỏ mạng.
Thử hỏi nước Việt còn phải đội tang bao nhiêu quan tài oan uất nữa để luyện công mới đủ sức đứng lên?
Tôi tin, Đại Vệ Chí Dị chưa đến hồi kết dù tập một đã ra đời.
Lẽ nào giờ đây, ở nơi xa xứ, với Nỗi lòng người đi” Gió vẫn lầm lỳ ngồi viết tiếp ?
Ngậm đắng nuốt cay nhiều rồi. Hình như đôi khi Gió vẫn thì thào cất giọng nước non:
Hà Nội ơi! Nào biết ra sao bây giờ
Ai đứng mong ai ven bờ ?
Màu nước trông như ngày xưa ?
Thăng Long ơi !
Năm tháng vẫn trôi giữa dòng đời
Ngậm đắng nuốt cay nhiều rồi
Mà Hồ Gươm vẫn chưa phai mầu.
Thế Dũng Vũ
Berlin –Đức quốc 24 tháng 4 năm 2016
Taipei – Taiwan 28 tháng 06 năm 2016
* Lời bài bát Nỗi lòng người đi-
Ca khúc nổi tiếng của nhạc sĩ Anh Bằng