Thứ Năm, 12 tháng 12, 2019

Tư Sang nham hiểm hay bất độc bất anh hùng?

Tư Sang nham hiểm là tên của một trang website do đối thủ của Trương Tấn Sang dựng lên, nhưng nếu đã là cuộc chiến thì người khách quan có thể gọi một cách khác thay thế như chẳng hạn là '' bất độc bất anh hùng ''

Tư Sang rời chính trường cùng lúc với Nguyễn Tấn Dũng, sau khi Sang huy động hết tay chân làm truyền thông vào cuộc, dùng đến những giáo sư trường đảng và cựu uỷ viên trung ương để tăng sức tấn công lên Nguyễn Tấn Dũng.

Vì sao giữa hai uỷ viên bộ chính trị gốc Miền Nam cùng được Võ Văn Kiệt nâng đỡ này lại thù hận nhau như vậy? Vì quan điểm, đường lối, chính sách chăng?

Không hề, tất cả chỉ là một người đàn bà. Đó là đại gia ngàn tỷ Đặng Thị Hoàng Yến.

Yến là bồ của Tư Sang, lúc Tư Sang đang thịnh, Sang cho Yến về Long An quê mình để ứng cử đại biểu quốc hội. Yến là kẻ tham lam, háo danh, thích quyền lực đã làm nhiều điều quá trớn bị Nguyễn Tấn Dũng trừng trị. Đặng Thị Hoàng Yến không phải chịu bi kịch như nhiều đại gia khác bây giờ táng gia bại sản, thân bại danh liệt, ngồi tù hàng chục năm. Yến chỉ bị phải sang Hoa Kỳ sinh sống, không được tung hoành ngạo nghễ trên chính trường, thị trường Việt Nam oai như xưa.

Trước kia Yến và Tư Sang hẹn hò thông qua sự sắp đặt của Nguyễn Công Khế, Khế có vô số cơ sở, bất động sản để đôi tình nhân thượng lưu , quý tộc này hẹn hò với nhau. Đòn trừng phạt tuy nương tay của Nguyễn Tấn Dũng với Yến, nhưng nó là mối hận ngàn đời của Sang.

Các cụ có câu '' hôn nhân, điền thổ, vạn cố chi thù ''

Tuy Yến không phải danh chính ngôn thuận là vợ Sang, nhưng thiên hạ ai cũng biết Yến là người vợ  lẽ mà Sang yêu thương nhất. Sang đã nhường tất cả những gì cho thiên hạ, chỉ muốn giữ được người đẹp mà mộng cũng không thành. Bởi thế hận thù đã nung nấu trong ông cựu chủ tịch nước công sản Việt Nam này với ông cựu thủ tướng cộng sản Việt Nam thành truyền kiếp.

Cả sự nghiệp làm chủ tịch nước của Tư Sang đến tận bây giờ chỉ nằm trong hai chữ '' báo thù ''

Sang dùng đám truyền thông là bọn trí thức mấy mùa mưa, bọn trước kia là sinh viên biểu tình chống VNCH, bọn này làm chủ lực để tấn công Nguyễn Tấn Dũng.  Đánh từ con gái Tấn Dũng đến con trai, đến bố rồi đến các quan chức trước kia làm việc dưới quyền của Tấn Dũng.

Thủ đoạn của Sang biến đổi khôn lường, ví dụ như đánh Đinh La Thăng. Sang lên tiếng chỉ trích Đinh La Thăng đi lệch đường CNXH, có thái độ thân Mỹ, coi thường xương máu của chiến sĩ Việt Nam đã bỏ ra để giải phóng miền Nam bằng bài viết trên báo Nhân Dân. Từ đó để mở đường đưa ra những vụ việc Thăng làm khi còn ở PVN.

Nhưng đến vụ Hoàng Trung Hải thì Tư Sang lại mở đường bằng luận điệu Hoàng Trung Hải là của Tàu Khựa cài vào, tiếp đến mới đưa những vụ do Hải làm với ở Gang Thép Thái Nguyên ra.

Không như những nguyên thủ về hưu, Tư Sang đi lại liên tục khắp nơi để tố cáo, để móc nối. Thấy đất Hà Tĩnh có triển vọng, Tư Sang về Hà Tĩnh nhận cội nguồn,  xây dựng lực lượng nòng cốt ở đây thành những nhân tố trong trung ương đảng.

Có làm có hưởng, sự lăn lộn của Tư Sang đã có thành quả, kết cục đại hội 12 có đến 16 uỷ viên trung ương đảng người Hà Tĩnh, khoá tới sẽ còn tăng thêm và thêm cả người trong bộ chính trị.  Ảnh hưởng của Nguyễn Phú Trọng sau đại hội 13, nếu Trọng về, chắc chắn Trọng không có chút quyền lực nào như Tư Sang.

Một thái thượng hoàng thực thụ mà tầm cỡ như Lê Đức Anh, Đỗ Mười cũng không thể sánh được đang dần dần lộ rõ.

 Sau Hoàng Trung Hải, việc của Tư Sang cần làm là giải quyết nốt những kẻ như Tô Lâm, Nguyễn Văn Bình và cả Võ Văn Thưởng ( Thưởng là kẻ trung dung có thái độ nhiều lần không hợp tác với Tư Sang để diệt các đối thủ của Sang).

Những tài liệu về AVG có dấu tuyệt mật của Tô Lâm ký, những dấu ấn của Nguyễn Văn Bình trong các hồ sơ về Trầm Bê, Phạm Công Danh...đều được Tư Sang tung ra dư luận nhằm dọn đường trước. Khi sự việc chín muồi, Sang sẽ để đồng hương Trần Cẩm Tú đưa ra uỷ ban kiểm tra trung ương đảng đề nghị bộ chính trị xem xét kỷ luật.

Tổng bí thư, chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng tất sẽ chọn cách gật đầu. Ông Trọng xử lý kỷ luật các đối tượng này , ông sẽ được tiếng , được dân chúng hoan hô, bởi dân chúng thì bất kể một quan chức nào bị đưa ra xử họ đều mừng, phe nào họ cũng mừng.

Ông Trọng được tiếng,  Tư Sang được miếng. Cả hai cùng có lợi.

Liên tục, bền bỉ để thực hiện âm mưu từng ấy năm, bỏ ra từng ấy công sức. Trương Tấn Sang đạt được ảnh hưởng , quyền lực để dần trở thành một Thái Thượng Hoàng, điều ấy hoàn toàn không có gì ngạc nhiên. Cuộc đời là những trận chiến đấu liên tục, những kẻ nào bền ý chí, sâu mưu rút cục chiến thắng. Và những kẻ chiến thắng sẽ là kẻ viết lịch sử, là những kẻ có chính nghĩa.

Cuộc chiến như vậy, không có cái kết tốt lành cho những kẻ muốn bình an, muốn làm người tử tế, muốn điền viên mặc kệ kẻ thù của mình tung hoành.

Thứ Sáu, 6 tháng 12, 2019

Ai được lợi khi có vụ đổ dầu vào nước sông Đà.

Ngày 8 tháng 10 năm 2019 các đối tượng Hoàng Văn Thám và Nguyễn Văn Đại được Lý Đình Vũ thuê chở dầu thải đến nguồn nước sông Đà đổ trộm. Việc đổ trộm này đã gây ảnh hưởng đến nguồn nước sinh hoạt của người dân thủ đô.

Hơn 10 mét khối dầu thải được Đại và Thám đổ xuống suối Trầm, con suối này chảy xuống hồ Đầm Bài, nơi mà nhà máy nước sông Đà lấy nước cung cấp cho Hà Nội. Ngày 9 tại khu vực này có mưa lớn, dầu từ khe Trầm chảy sang khu Đầm Bài.

Một chuyên gia hàng đầu về nước sạch người Việt Nam nhận định rằng. Đây là một vụ chủ mưu phá hoại, có tính toán rất kỹ của những người chuyên môn. Nếu không có cơn mưa kia, thì lượng dầu thải chảy vào nguồn nước sông Đà không đáng kể. Kẻ chủ mưu đổ đã tính toán vị trí, thời điểm đổ để  phát huy được tác hại và có thời gian rời khỏi địa điểm gây án.

Hà Nội phản ứng rất nhanh và nặng nề đối với nhà máy nước sông Đà, ông Nguyễn Đức Chung nói nhà máy nước sông Đà xây dựng ở tỉnh ngoài, là nhà máy không có hệ thống quan trắc. Ông Chung cho rằng nhà máy nước sông Đà xử dụng nước hồ Đầm Bài để giảm chi phí, bỏ được khâu xử lý bùn , giảm được giá thành sản xuất. Ông Chung cũng tuyên bố nước nhà máy này không bảo đảm cho người dân sinh hoạt.

Trước khi vụ đổ dầu xảy ra ít ngày, ông Chung dự lễ khánh thành nhà máy nước sông Đuống.

Ông Đỗ Văn Định giám đốc nhà máy phát biểu tại lễ khánh thành, trước sự có mặt của quan chức lãnh đạo Hà Nội rằng nếu thủ đô cần, nhà máy sẵn sàng cung cấp sản lượng nước nhiều hơn nữa.

Ông Đỗ Văn Định giám đốc nhà máy có quan hệ họ hàng với bà Đỗ Thị Kim Liên, chủ nhà máy. Cũng như ông Đỗ Tất Thắng người ruột thịt với bà Liên, ông Thắng bán ngay sau đó 34% cổ phần ở nhà máy nước này cho người Thái, thu về 2000 tỷ đồng.

Cái này hơi quái lạ ở chỗ là đến hơn 80% nguồn vốn của nhà máy nước sông Đuống là mượn của Viettinbank, tức là khoảng 4000 tỷ trong tổng số 5 nghìn tỷ. Anh em nhà bà Liên và một loạt 6 công ty khác góp được 1 nghìn tỷ, tức 20%.

Vậy sao ông Đỗ Tất Thắng em bà Liên lại bán được 34% cổ phần trong nhà máy nước này ?. Nếu tính đồng đều góp vốn 100 tỷ cho 7 đơn vị, ông Thắng chỉ bỏ ra có hơn 140 tỷ vnđ. Chia ra ông ấy nắm đến 4% nhà máy này là cùng.

Còn ông Thắng bỏ ra cả 1 nghìn tỷ, ông ấy cũng chỉ có được 20%. Còn bà Đỗ Liên và 6 cái công ty kia chả bỏ ra mẹ đồng nào cả.

Oái ăm ở chỗ ông Đỗ Tất Thắng em bà Liên lại có 34% cổ phần bán cho nước ngoài thu về 2000 tỷ.

Nếu 34% là 2000 tỷ, thì 66% còn lại sẽ hơn 4 nghìn tỷ, vừa đủ trả vốn và lãi ngân hàng.

Như thế nhóm lợi ích nhà Đỗ Liên bỏ ra 1 nghìn tỷ thu về 2 nghìn tỷ trong vòng một thời gian rất ngắn.



Quay lại việc ai là thủ phạm đổ dầu thải xuống nhà máy nước sông Đà đúng thời điểm mà nhà máy nước sông Đuống vừa khai trương.?

Thủ phạm mấy thằng bị bắt rồi, nhưng chẳng ai biết động cơ tại sao chúng đổ dầu ở đó, khiến cho nhà máy sông Đuống có đầy cơ hội và bán được ngày 34% cổ phần thu lãi cho nhóm lợi ích ở đây1000 tỷ đồng.

Hãy nhìn vào tài liệu này để thấy nghi vấn sau.

Nhà máy nước mặt sông Đuống có đối tác tư vấn là công ty cổ phần tư vấn Hà Minh, địa chỉ trên hợp đồng công ty Hà Minh này ở Liễu Giai. Nhưng thực tế địa chỉ này hầu như không thấy hoạt động nào khác, trong khi trụ sở chính của nó ở bên Gia Lâm. Đây là một công ty chuyên gia về xử lý chất thải, xử lý nguồn nước.




Liệu công ty Hà Minh có là tác giả của vụ đổ trộm dầu hay không, điều đó phụ thuộc vào cơ quan điều tra của bộ công an. Cái này rất khó vì cơ quan điều tra bộ công an khẳng định công ty Hà Minh là thủ phạm chính, thì các lãnh đạo anh em ruột thịt như Đỗ Liên, Đỗ Thắng, Đỗ Định ở nhà máy nước sông Đuống chỉ còn nước dắt tay nhau vào tù.

Nhưng vấn đề ở chỗ Vietinbank tại sao cho nhóm lợi ích nhà họ Đỗ này vay vốn dễ dàng như vậy? Đằng sau Viettinbank là ai ? Ai là người tác động cho nhà họ Đỗ vay tiền?

Nếu các bạn biết thêm rằng, Viettinbank có mối quan hệ mật thiết với bộ công an, có lẽ các bạn sẽ như tôi, chẳng hy vọng gì bộ công an điều tra rõ hơn về mục đích của ba kẻ đổ trộm dầu. Những hình ảnh thản nhiên như không của ba kẻ này khi bị bộ công an bắt, cho thấy chúng đã được thông báo hài lòng về số phận của chúng.

Qua vụ đổ trộm dầu mà kết quả điều tra mờ ám kia, hiệu quả nó mang lại là nhóm lợi ích nhà Đỗ Liên bán ngày được 34% cổ phần, thu hồi vốn và lãi 1000 tỷ đồng.



Thứ Năm, 5 tháng 12, 2019

Thánh địa trong mỗi con người.

Nhà tôi ở số 22 ngõ Phất Lộc, thằng An nhà số 28. Tôi và nó học cùng vỡ lòng, đến lớp 3 thì nó bị đúp. Ngày bé giữa tôi và nó là những trận ẩu đả liên miên, đến mức từ nhà ra ngõ nhìn thấy nhau là lao vào đấm đá nhau.

Lúc trước nó là đầu gấu, nó bắt nạt tôi nhịn, nhưng đến năm đi học thì tôi chẳng sợ gì nó nữa, bởi ở trường tôi phải chinh chiến với bao nhiêu thằng khác nữa. Cả tuổi thơ chúng tôi là kẻ thù của nhau. Rồi 18 tuổi tôi đi lính, lính về làm giang hồ, rồi đi tù...

Khi tôi quyết hoàn lương, cầm khoan, xách máy hàn đi làm thợ quảng cáo. Ngày nọ gặp ở quán nước đầu ngõ, thằng An nói nó mở cái nhà nghỉ ở Cầu Giấy, bảo tôi đến làm biển. Nhà nó ở ngõ Phất Lộc đã bán đi, nó ở đâu tôi cũng không biết.

Hôm đó tôi đến nhà nghỉ nó làm biển, có một mình tôi, nó phụ giúp cùng. Chúng tôi nói chuyện ấu thơ ở con ngõ, nhưng tuyệt không nói đến chuyện hai thằng từng đánh nhau toé máu mồm, mũi bao nhiêu trận.

Thằng An trầm ngâm nói.

- Ông ạ, bán nhà đi nơi khác là một sai lầm, mỗi lần về ngõ mình, nhà mình của người khác, thấy buồn lắm ông ạ.

Tôi nhớ năm tôi 17 tuổi, một sớm tôi đứng nhìn ra cửa ngắm mặt trời, bố tôi đứng bên cạnh, ông bảo.

- Bố nghĩ nên bán cái nhà này con à?

Tôi giật mình hỏi.

- Sao lại bán ạ?

Bố tôi buồn rầu nói.

- Bán để chia cho các con.

Tôi lắc đầu nói.

- Nhà của ông bà để cho bố, giờ chả đói khổ gì, bán đi mà chia, như thế con nghĩ không nên.

Bố tôi ứa nước mắt, ông nhìn tôi rồi quay về bàn uống nước, ông ngồi trầm ngâm.

Nhà tôi có 1 chị lớn, 5 anh em trai kế sau, tôi là thứ năm, dưới tôi là thằng út.

Thế rồi bố tôi cũng gắng mua miếng đất chỗ này, chỗ kia, cũng cho mỗi người một phần. Cái nhà Phất Lộc bố tôi nói cho tôi và thằng út và mẹ tôi nữa. Khi bố tôi mất đi, tôi chỉ nghe anh tôi, mẹ tôi, chị tôi nói lại rằng di chúc bố tôi để lại ghi như thế.

Tôi ra tù thì em trai tôi  đã có vợ con, ở cái nhà Phất Lộc ấy. Tôi một thân một mình, lại sống kiểu lang thang nay đây mai đó, làm chỗ nào ở chỗ đó, có lần còn đi thuê nhà xóm bụi bãi rác Thành Công để ở cho gần chỗ làm.

Lúc tôi lấy vợ, ở nhờ nhà vợ cho đến lúc tôi đi nước ngoài.

Em trai tôi nghiện ma tuý, nó đánh đuổi vợ con ra khỏi nhà, làm giấy tờ ly dị. Con em dâu đã ở ngôi nhà ấy gần 20 năm, phải khăn gói với 2 đứa con ra đi tìm thuê một căn hộ chung cư ba mẹ con sống với nhau.

Một người phụ nữ ở quê lấy chồng thành phố, gần 20 năm thì cả ngần ấy năm cay đắng với gã chồng nghiện, rồi đến ngày con gái sắp trưởng thành thì lếch thếch khăn gói kéo nhau đi, thêm thằng con trai mới 5 tuổi.

Tôi nghĩ đến đứa cháu gái mình từng chăm bẵm, giờ nó có người yêu, gia đình nhà người yêu nó thấy hoàn cảnh mẹ con nó như thế không biết có ngại gì không. Rồi còn thằng em nó nữa, cứ ở nhà thuê rồi mai sau lại đi thuê nhà nơi khác, học hành cũng bất ổn.

Nghĩ mãi rồi tôi bỏ hết tiền mua căn hộ giá rẻ cho người thu nhập thấp, chỉ 500 triệu để mẹ con nó có chỗ ở ổn định.

Em trai tôi nghiện , giờ nó ở trai cai nghiện, cuộc đời của nó loanh quanh ở trong trại cai nghiện này đến cai nghiện khác. Còn tôi thì hẳn là các bạn thấy rồi, một kẻ lưu vong, phản động không có ngày về quê hương.

Cái nhà Phất Lộc để đó. Nó nằm ở đầu ngõ Phất Lộc và đầu phố Lương Ngọc Quyến.

Chốc lại có người nói đến số phận cái nhà ấy với tôi, rồi phần của người này, phần của người kia, lộc của người nọ....

Nhiều bạn đọc của tôi, họ ở xa, có dịp về Hà Nội, họ đi qua cái ngõ Phất Lộc ấy, chụp cái nhà tôi gửi cho tôi, họ bảo cho tôi đỡ nhớ. Có lần tôi nhìn tấm ảnh, thấy trên gác nhà tôi có ánh đèn, tôi biết mẹ tôi đang ở đó, cái gác ấy là ban thờ nhà tôi, ở trên cùng là ban thờ Phật, ở dưới là thờ ông bà nội, thờ bố tôi, chắc ngày một, hôm rằm mẹ tôi đang thắp hương.

Tôi nhớ lại bài thơ tôi viết trong tù, đúng ngày sinh nhật thứ 23.

- 6 tháng rồi sao mẹ vẫn chưa quen
Những đêm trường cửa ngỏ chẳng cài then
Con không về, đêm dài hơn thế kỷ
Thằng nhà bên đặt trùng tên
Mẹ nó gọi, mẹ con giật mình hoảng hốt.
Hiếu con à, chốn đó sống sao con?

Kinh giải hạn,  mẹ tụng dài thêm nữa
Tiếng Di đà như lay cả rèm thưa
Tuần nhang hết, tuần nhang sau nối tiếp
Nhang khói nhạt nhoà
Tượng Phật vẫn trầm tư.

Thơi gian ơi
Hãy đi như giấc mơ
Cho thư con viết
Thôi hêt màu hung nhớ.

Rồi hôm nao hạn trời con qua hết
Mẹ xem kìa
Tượng Phật sáng hào quang.

Tôi gửi bài thơ về cho mẹ từ trong tù. Rồi mấy năm sau ra tù, không xin được đâu việc, tôi ngồi trên gian gác có ban thờ ấy, lục kinh Phật ra đọc, thấy lá thư có bài thơ tôi gửi mẹ nằm trong giữa cuốn kinh. Căn gác trong ngôi nhà này, có bao nhiêu ngày, bao nhiêu đêm mẹ tôi ngồi tụng kinh cầu Phật mong mỏi cho tôi được bình an, được thoát nạn. Bao nhiêu là bao nhiêu ngày ?

Thực sự từ khi 18 tuổi, tôi không còn nhà ở ngôi nhà ấy nhiều, tính ra trong 30 năm qua đến nay, tôi chỉ ở ngôi nhà đó vài năm.

Trước 3 hôm tôi đi Đức, tôi về căn nhà đó gặp mẹ tôi, tôi nói con đi nước ngoài mẹ à. Mẹ tôi hỏi

- Anh đi bao lâu.

Tôi nhìn ra cửa, tôi cảm giác như quay lại sớm năm nào, tôi đứng nhìn ra cửa và bố tôi nói chuyện số phân cái nhà. Tôi bảo mẹ.

- Con không biết, có lẽ con chẳng bao giờ về mẹ ạ.

Mẹ tôi thở dài não nề.

- Chẳng đói kém gì, sao lại đi như thế?

Tôi cố gìm nước mắt nói.

- Thôi con đi, ở đó còn bình yên, còn hơn ở đây mẹ cứ phải lo cho con.

Tôi chào mẹ ra khỏi cửa, tôi không nhìn lại, không như lần tôi ở trại b14 về nhà chào mẹ, lúc đi quay lại thấy mẹ tôi đứng nhìn theo. Lần này tôi đi không ngoảnh lại, sợ thấy cảnh mẹ  buồn. Thế là tôi cũng không nhìn ngôi nhà ấy lần cuối trước khi đi vào cuộc viễn du ngàn dặm không có ngày trở lại.

Bây giờ tôi đi như thế, em trai tôi đi như thế. Mẹ tôi còn vài năm nữa là 90 tuổi.

Ai cũng hiểu nói đến số phận cái nhà ấy, là nói đến chuyện gì.


Nếu bạn đã từng xem phim Tử Chiến Thành Jerusalem, có bạn nào còn nhớ đoạn hội thoại giữa người lính trẻ giữ thành và viên chỉ huy quân đội hùng hậu có đôi mắt u buồn. Khi người lính trẻ giữ thành hỏi vị tướng già bên kia tại sao phải tranh giành đổ máu để có được ngôi thành bằng đá vô tri.

- Nó chẳng là gì, nhưng nó là tất cả.

Khi bạn luôn  bằng những nỗ tận cùng của bạn để giữ một ngôi nhà cũ, một mảnh đất nhỏ.

Đó chính là thánh địa trong lòng bạn.

Có điều, muốn giữ được thánh địa của mình, ngày xưa người ta đổ máu, còn  ngày nay bạn phải vắt sức ra để kiếm tiền bỏ ra giữ nó.




Thứ Sáu, 29 tháng 11, 2019

Thích Minh Hiền ngoại truyện.

Thích Minh Hiền có quá nhiều huyền thoại, tuỳ theo tâm lý từng gia đoạn của xã hội mà Minh Hiền cho đám đàn em tung ra những huyền thoại về mình. Ví dụ như thời người ta hay nói về nghệ sĩ, Minh Hiền sẽ là sinh viên trường Mỹ Thuật. Khi thời mà người ta nói nhiều về luật pháp, Minh Hiền là sinh viên của trường Luật.

Thời người ta hay nói về bi kịch, Minh Hiền soạn cho mình thành một nhân vật nội tâm đầy đau thương như các nhân vật trong văn chương, báo chí đang thịnh hành nhắc đến lúc đó. Y trở thành một chàng sinh viên, vì đau buồn trước cái chết của người yêu, y thấy cõi nhân sinh chỉ là cõi tạm y xuống tóc vào chùa đi tu.

Cái đám đệ tử của y thẫn thờ trước những huyền thoại của thầy mình. Đám đán bà con gái trung thành vây quanh phục sự y vì cảm kích tấm chân tình của y với mối tình mà y thêu dệt. Một nhà sư vì người yêu chết, quyết giữ nghĩa tình, trọn đời dâng cho đạo. Mấy chị em nạ dòng nhìn thầy bằng  phục lăn lóc.

Đám tri thức, nghệ sĩ thì nghe thấy thầy học luật, học mỹ thuật cũng nghiêng mình kính nể.

Đám con buôn, thương gia thì lại được nghe thầy võ công cao cường , trừ quỷ, diệt ma..thầy là tay phong thuỷ bậc nhất cõi Nam. Cao thủ Mật Tông đứng đầu thiên hạ, luyện được ra cả Mạn Đà La.

Đám lưu manh giang hồ thì thực tế hơn cả, chúng biết thầy có ô dù, có quan hệ ăn chia nguồn lợi khổng lồ với quan chức chính quyền cấp cao. Dựa vào thầy chúng sẽ kiếm được những ô dù che chở cho việc làm phạm pháp của chúng.

Bấy giờ có thằng Buôn Gió ở Đức Quốc, không biết có hận thù gì với thầy, nó đưa tin thầy là tay chơi hàng hiệu bậc nhất cõi Nam, mua những chiếc đồng hồ trị giá hàng trăm nghìn usd, kính mắt chục nghìn usd, bật lửa dăm nghìn usd một cái...mà chẳng có bằng chứng nào. Khiến cho uy tín đại đức Thích Minh Hiền bị suy giảm đôi phần, tác động đến cả thân nhân đệ tử của thầy.

 Ở một nhà đệ tử của thầy, vợ chồng nhà đó có nói chuyện như sau.

Người vợ.

- Anh ơi, sao thầy Hiền nhiều đệ tử là những người có tên tuổi trong xã hội, là nhà văn, nhà báo, nghệ sĩ, doanh nhân, cán bộ công chức mà để cho thằng Buôn Gió nó nói xấu thầy, không ai đứng ra bảo đảm rằng thầy Hiền không như thế, mà cứ để nó nói khơi khơi.

Người chồng.

- Ôi thiên hạ nó đàm tiếu vu khống thầy, hơi đâu mà mình đem danh phận mình ra cãi nhau với nó. Chấp gì loại lưu mạnh hạ đẳng như nó.

Người vợ.

- Nhưng mà nó cứ vu khống thế, nhiều người không biết, cứ hoài nghi. Người ta thấy anh cứ đi theo thầy Hiền đây đó, chả làm ăn gì. Họ bảo thằng này việc nhà không lo, cha mẹ không chăm, đi phục dịch cho một tay chơi hàng hiệu triệu usd như thế, không biết có gì với nhau không.?

Người chồng.

- Thầy anh thế nào anh biết, anh thề độc rằng nếu thấy anh mà dùng bật lửa, đồng hồ, kính mắt hàng trăm  usd như thằng Buôn Gió nói, thì cả lò nhà anh chết hộc máu, anh thề độc luôn. Anh đi với thầy bao năm,  thầy dùng đồ xịn hay không anh biết chứ. Chuyện này nhất định thầy Minh Hiền không bao giờ làm cả. Anh từng hỏi thầy, thầy bảo lẽ nào con theo sát ta từng ấy năm, con lại đi tin vào một thằng ất ơ ở đâu nói xấu ta. Đấy, em tin anh, tin thầy anh hay tin thằng mất dạy ở đâu. Làm sao mà có người tu hành trụ trì chùa lớn, giảng dạy Phật Pháp cho các nhà sư trẻ lại là kẻ dùng những đồ dắt tiền giá trị hàng trăm ngàn usd, trong khi bao nhiêu mảnh đời khốn khổ, thiếu ăn, không có tiền đi học mà phải tự tử chết trên đất nước này. Tâm địa mà như thế khác nào loại lòng lang dạ thú, miêng Nam Mô mà bụng chứa cả bồ dao găm. Thầy mà như thế, anh đạp vào mặt thầy chứ sao mà kính trọng được.

Người vợ bảo.

- Em tin anh mà, anh không phải thề độc như vậy đâu. Nó mà nói đúng thì nó đã có bằng chứng rồi, làm gì có chuyện thầy đi xe Audi Q5 trong xe gắn cả tên thầy, rồi lại biển số 80A 1188. Riêng cái chuyện có thể dễ dàng thấy trước mắt thế thôi, mà nó còn đặt điều thì ai tin được. Em biết thầy chỉ có cái xe tàng tàng đi che nắng che mưa thôi.


Ở một quán cà phê khác, có hai người đàn ông nói chuyện với nhau. Một người là đệ tử của đại đức Thích Minh Hiền, một người khác là bạn. Người bạn hỏi.

- Này ông, thế đéo nào thằng Buôn Gió nó bảo ông Thích Minh Hiền có hai hộ chiếu, có cuốn hộ chiếu mang tên Thích Minh Hiền, sinh tại Hà Nội. Luật pháp nào mà lại cấp hộ chiếu như thế, xưa nay tôi chỉ nghe Vũ Nhôm nó có hai hộ chiếu, chứ sư mà cũng có hộ chiếu mang pháp danh, thay đổi cả nơi sinh thì còn mẹ gì là luật pháp nữa, trừ sư gián điệp. Như thế này những người tu hành ở tôn giáo khác họ nghĩ gì, rồi những nước mà ông Minh Hiền đến người ta nghĩ gì nếu họ biết ông ấy mang hộ chiếu tên giả, nơi sinh cũng giả. Ông ấy tên Sơn,  sinh ở Nam Định cơ mà.

Đệ Minh Hiền đáp.

- Ông lại nghe đồn, toàn tin vu khống về thầy. Nhà nước nào lại đi cấp hộ chiếu kiểu ấy cho sư, hộ chiếu là còn liên quan đến quốc tế, cấp hộ chiếu giả như thế thì mai này nước khác nó biết, nó hạn chế cấp visa cho người mang hộ chiếu Việt Nam, thế thì bao nhiêu người bị khổ oan à.?

Người bạn nói.

- Vũ Nhôm có 2 hộ chiếu đấy, nó là cánh của ông Trần Việt Tân. Biết đâu thầy ông cũng cùng cánh đấy thì sao, tôi biết thầy ông thân với một đệ tử của Trần Việt Tân ở bên Đức, tay này chuyên nhập những thiết bị công nghệ phục vụ ngành tình báo. Tôi đã thấy Minh Hiền và tay ấy cặp kè ở bên Thuỵ Sĩ, đến hãng đồng hồ Patek, đến nơi cội nguồn của Monte Blanc. Tôi nghĩ thầy ông không khéo hàm thiếu tướng an ninh rồi mới lên, kiểu phụ trách về kinh tài cho an ninh.

Đệ tử Minh Hiền.

- Không, thầy tôi không có thế, sao mà thầy tôi lại có hai hộ chiếu mang tên khác nhau, rồi lại quan hệ đi cùng tay nào là tay chân của Trần Việt Tân được. Người tu hành đâu thể đi lại, giao du hoặc dùng giấy tờ giả như thế. Ông nói thế là xúc phạm người tu hành đấy.


Những câu chuyện từ trong nhà đến quán xá như thế đồn sang tận Berlin.

Thằng Buôn Gió buộc lòng giữ lời hứa, cứ ba  bài thì đưa ra một chứng cứ. Các bạn nhìn kỹ tấm hộ chiếu mang tên Thích Minh Hiền này, nếu các bạn là người yêu công bằng, hãy gửi đến ông chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng, người có trách nhiệm phụ trách tối cao về quốc tịch, ngoại giao ..liên quan đến hộ chiếu để chất vấn rằng tại sao lại có tấm hộ chiếu thế này.

Sinh viên trường luật dùng hộ chiếu thế này !!!


Thứ Hai, 25 tháng 11, 2019

Thích Minh Hiền - Oan hay không?

Trả lời báo chí về việc Chùa Hương gửi 20 tỷ đồng tiền lẻ vào ngân hàng,  trụ trì Thích Minh Hiền nói rằng mình bị oan, đó là tiền của người dân mang gửi chứ không phải của chùa.

Đại Đức Minh Hiền nói.

-Thông tin này chỉ chính xác một nửa. Bởi đó là tiền của toàn bộ ba tháng lễ hội được người dân khu vực Hương Sơn nộp về các ngân hàng, chứ không phải là tiền riêng của nhà chùa như báo chí hiểu lầm. 

Không có cơ quan điều tra nào đi xác minh Minh Hiền nói đúng hay sai, sự việc được bỏ qua bởi Thích Minh Hiền có những quan hệ tầm bộ chính trị, thành uỷ Hà Nội là cơ quan đỡ đầu cho Chùa Hương, nơi có nguồn thu lớn đến hàng trăm tỷ mỗi năm.


Hãy nghĩ xem số tiền lẻ trị giá 20 tỷ mà mệnh giá từ 500 đến 1000 đồng kia là của ai? Nó chứa trong 1.200 bao tải, phải chở bao nhiêu xe ô tô đến ngân hàng ?

Dân nào có số tiền lẻ đó?

Chúng ta hãy hình dung về nguồn gốc số tiền lẻ này.

Đầu tiên nó nằm ở ngoài chùa, trên những sạp hàng của người dân. Những người đi lễ đến mua tiền lẻ, ví dụ bỏ 120 nghìn thì lấy được 100 nghìn tiền lẻ. Tiền lẻ ấy được sắp trên mâm lễ, được díu vào những khe trên bàn thờ, chân tượng Phật. 

Sau đó nhà chùa cho người đi thu gom lại, mang về một căn nhà rộng gọi là nhà tiền, ở đây các loại chúng sinh làm công đức hì hục phân loại, sắp xếp thành từng bó. Số tiền ấy lại được quay ra đến các cửa hàng bên ngoài với giá sang ngang 100 nghìn ăn 100 nghìn.

Như thế để mọi người sẽ hiểu, số tiền 20 tỷ tiền lẻ kia nó đã được quay vòng nhiều lần, đến khi tan mùa lễ hộị thì nó được gửi vào ngân hàng để đợi đến mùa sau. Mỗi lần quay vòng như thế nhà chùa ăn trọn 20 tỷ. Nói đơn giản như ta có một cái bát, người ta cúng cho ta, ta bán ra ngoài cho người khác mua , họ lại mạng vào cúng cho ta, rồi ta lại bán cái bát ấy ra ngoài, người khác lại mua mang vào cúng cho ta.

Kẻ mang số tiền lẻ đi gửi ngân hàng tất nhiên là mang tên cá nhân để giao dịch với ngân hàng.

Thích Minh Hiền tên thật là Sơn, thường lấy hiệu là Sơn Nam, sinh ngày 2/6/1960 tại Nam Định.

Hiền thuở thanh niên có ước mơ thi vào đại học mỹ thuật không thành, nhưng một sự tuyển chọn khiến Hiến trở mình thành nhà sư ở tại chùa Hương. Năm 2002 đại đức trụ trì Thích Viên Thành tạ thế, Hiền được cơ quan an ninh tôn giáo tiến cử làm ngừoi cai quản chùa Hương cho đến nay, khi Hiền mới ngoài 40 tuổi. Người quen của Hiền từng nhận ra cách đây gần 40 năm, Minh Hiền là lính cảnh vệ của binh đoàn 11. Nhưng vẽ lên lai lịch của mình, Hiền chỉ kể loáng thoáng mập mờ y là sinh viên đại học mỹ thuật bỏ đi tu.

17 năm làm trụ trù chùa Hương, Thích Minh Hiền đã tạo dựng một khối tài sản khổng lồ đến mức không thể đong đếm được, thiên hạ truyền nhau về sự giàu có và thế lực của Hiền qua câu.


Nhất Quyết, nhì Nghiêm, tam Hiền, tứ Nhã.

Thích Minh Hiền có thú chơi những đồ hiệu đắt tiền, đam mê một cách điên cuồng, cách đây 15 năm Minh Hiền đã dùng điện thoại Vertu, đồng hồ Rolex, bật lửa Dupont, bút máy Monblance. máy ảnh Leica M..không phải là một cái, mỗi thứ như thế Hiền chơi cả bộ sưu tập luôn. Tức hàng trăm cái đồng hồ, bật lửa, bút, kính, máy ảnh chứ không phải là một cái một thứ.

Nhưng người ta chỉ được Hiền đem ra cho xem, thế nên nếu ai nói đến việc chi tiêu xa xỉ như ông Hoàng của mình, Thích Minh Hiền nói rằng hắn bị oan.

Hiền quan hệ nhiều với báo chí và dân giang hồ, mỗi lần Hiền đi đâu thường có đám đầu trâu, mặt ngựa như Vân Tóp, Ngọc Xa Lộ  dẫn đàn em đi cùng. Hiền gọi bọn đó là Thập Bát Kim Cang Hộ Về, kèm theo là bọn nhà báo, nghệ sĩ nhiếp ảnh. Hiền như một ông vua, quan văn võ hai hàng đủ cả.

Nhưng rồi thì cái kim trong bọc lâu ngày cũng phải lòi ra.

Một ngày cuối tháng 3 năm 2017, tại đường cao tốc A6, cảnh sát Đức chặn một chiếc xe hơi sang trọng khám xét. Rồi theo trình tự là một phiên toà và chế tài xử lý.

Những gì cảnh sát Đức tìm thấy, đó chính là những tài liệu quá kinh hoàng về một tay chơi xa xỉ bậc nhất Việt Nam, đóng mác một nhà sư.

Liệu đó có phải là Thích Minh Hiền không.?

Hãy chờ để xác nhận tài liệu. Trong khi chờ không lâu, chúng ta có thể cứ đàm đạo về tin đồn Minh Hiền là tay ăn chơi xa xỉ, tiêu hàng triệu usd vào những đồ dùng đắt tiền.

Cứ đồn như thế , để đám đệ tử giang hồ, phóng viên nhà báo, cán bộ an ninh vào chiến dịch lấp liếm, nói rằng tin bịa đặt. Khi nào chúng thành công bảo vệ được Thích Minh Hiền, chúng lừa được dư luận rằng tin đồn về Thích Minh Hiền là bị đặt, Thích Minh Hiền bị oan.

Lúc đấy hẵng hay.





Trung Nam còn định làm gì ?

Trung Nam Group là một tập đoàn thành lập từ năm 2004, đến năm 2008 tập đoàn này đã có những dự án hàng ngàn tỷ như dự án đô thị văn hoá Đà Lạt trị giá 150 triệu usd, dự án Golden Hills trị giá 1,8 tỷ USD, dự án tháp đôi cao nhất miền Trung trị giá 180 triệu usd.

Những dự án mà Trung Nam lấy được là do sự bảo trợ của phe cánh miền Trung đang lớn mạnh lúc ấy, đặc biệt là cặp Phúc và Nguyễn Bá Thanh. Trung Nam có quan hệ tốt với hai người này và ai trong số họ cũng muốn đưa một tập đoàn miền Trung trở thành lớn mạnh cùng với Novaland của Bùi Thành Nhơn.

Qua 6 năm nhận dự án tháp đôi, Trung Nam bán cổ phần dự án này cho người khác, họ đút tiền và hết trách nhiệm với những gì cam kết với khách hành lúc ban đầu và để lại cho khách hàng một bãi đất hoang với một nhà thầu khác. Đến nay bãi đất dự tính xây toà tháp 48 tầng này là một bãi đậu xe.

Về dự án Golden Hills 1,8 tỷ usd mà Trung Nam được Đà Nẵng cấp cho 350 héc ta dự kiến khởi công năm 2011 rút cục chỉ là bãi đất trống với một phần nhỏ làm được phần thô hạ tầng.  Năm 2017 Trung Nam nợ tiền thuế đất đến 300 tỷ, không có tiền trả. Bỗng nhiên một ngày họ trả sạch số tiền thuế nợ đất này, nguyên nhân là họ đã được công ty Thịnh Phát Hà Nội bơm 1500 tỷ để hợp tác làm dự án. Đến nay Thịnh Phát Hà Nội quỳ rạp trước cửa Trung Nam xin tiến hành dự án, nhưng họ chỉ nhận được sự thờ ơ. Cay đắng nhưng biết làm gì, kêu ai khi mà đỡ cho Trung Nam là đương kim thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc.

Lúc đầu thành lập, Trung Nam chuyên về thuỷ điện với sự đồng loã của bà Thu vợ ông Nguyễn Xuân Phúc và em bà Thu là ông Trần Công Tấn, họ thuận lợi xây dựng nhiều nhà máy thuỷ điện, một số bán sang tay khi hoàn thành, thu bộn tiền. Sau đó họ mới nhảy vào bất động sản.

Đế giữa năm 2016, khi thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc nhậm chức chính thức tại quốc hội ít ngày. Trung Nam đã nhận được hợp đồng chống ngập tại thành phố HCM trị giá 10 ngàn tỷ. Thủ tướng cam áp dụng cơ chế đặc thù để thành phố HCM thanh toán cho Trung Nam bằng quỹ đất. Đây là dự án được chính phủ hỗ trợ cấp vốn, hưởng lãi suất 2% một năm, ân hạn 3 năm không phải trả lãi.

Dự án này chỉ định đùng thép của các nước G7, nhưng Trung Nam điềm nhiên nhập thép Trung Quốc về làm để giảm giá thành. Thành phố HCM lúc ấy dưới quyền bí thư Đinh La Thăng đã thấy sai phạm không thể chấp nhận, đã chọn nhà tư vấn giám sát khác để giám sát Trung Nam thi công. Dự án bị đình trệ nhiều lý do, nhưng các ông trùm sau lưng Trung Nam quy kết rằng Đinh La Thăng chủ mưu cản trở. Số phận Đinh La Thăng trớ trêu thay lại chuốc thêm kẻ thù, khiến những lá phiếu quyết định kỷ luật Thăng có nhiều thêm trong bộ chính trị.

Năm 2018 kiểm toán nhà nước gửi cho bộ sậu lãnh đạo mới ở thành phố Hồ Chí Minh do bí thư Nguyễn Thiện Nhân cầm đầu, nội dung chỉ ra nhiều sai phạm của Trung Nam trong dự án chống ngập như tự ý thay đổi thiết kế, sử dụng vật liệu không đúng , áp dụng sai đơn giá và việc thành phố HCM thanh toán khi mà Trung Nam chưa làm xong như giao kết.

Khi ông Nguyễn Phú Trọng thay thế ông Trần Đại Quang trong vai chủ tịch nước, nội dung kiểm toán này chẳng còn được ai để ý nữa.

Những nhân viên của công ty giám sát ( công ty mà Đinh La Thăng chọn trước đó giám sát dự án) bị xã hôi đen đe doạ giết chết, lãnh đạo Trung Nam cũng đe doạ lãnh đạo công ty giám sát Meinhardt.  Ngay đó lãnh đạo thành phố HCM đã mượn việc công ty Meinhardt còn nợ thuế để thu hồi giấy phép hoạt động của công ty giám sát này.

Ngày 17tháng 7 năm 2019, thành phố HCM bị một cơn mưa và cả thành phố trở thành hỗn loạn giao thônhg vì nước ngập dâng nhiều nơi, nước còn vượt quá chiều cao của bánh xe tải.

10 ngàn tỷ chống ngập của tp HCM do Trung Nam đảm nhận kết cục như vậy.

Trung Nam là maphia mới có cách làm ăn kiểu trắng trợn, không đủ năng lực nhưng nhờ những thế lực chính trị đỡ đầu đi cướp các dự án béo bở, được ưu đãi vốn, được ưu đãi đất...và những ai chống nó đều bị bỏ tù , bị chết, bị tước giấy phép. Còn những khách hàng của Trung Nam thì ngậm đắng cầu xin Trung Nam thương tình.

Thế nhưng từng ấy những thứ Trung Nam làm báo hại cho người khác chưa đủ. Tới đây Trung Nam tiếp tục đứng ra nhận thầu xây cao tốc Bắc Nam.

Thưa tổng bí thư, chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng. Tại sao những kẻ tàn phá như Trung Nam lại được nhiều ưu đãi đến vậy, trong khi doanh nghiệp khác sai phạm bằng nhỏ hơn trăm lần Trung Nam lại được  đốt lò nhanh chóng.

Liệu có sự sắp đặt, thoả thuận gì giữa các phe phái lợi ích trong bộ chính trị đằng sau công ty Trung Nam? Liệu phải chăng ông Nguyễn Phú Trọng không thể đảm đương vai trò chủ tịch nước, vì thế những công việc về nhà nước đã bị bỏ mặc, chẳng hạn như sai phạm của Trung Nam đã được kiểm toán nhà nước vạch ra, giờ không ai làm tiếp.

Xin ông hãy để cho người dân tin rằng, ông là người đủ năng lực đảm nhận chức vụ chủ tịch nước, chứ không phải '' trường hợp bất đắc dĩ một người làm hai việc ''

Thứ Năm, 21 tháng 11, 2019

Vì sao bắt Phạm Chí Dũng ?

Thực sự thì tôi cũng không biết chắc chắn vì sao, đành phải đặt câu hỏi này làm tiêu đề để bình luận cùng các bạn.

Câu trả lời có thể rất dễ dàng, vì đảng CSVN là chế độ độc tài, cho nên những cây bút phản biện vạch ra những điều xấu xa của đảng CSVN tất nhiên sẽ bị bắt.

Câu trả lời có thể rất khó, chẳng hạn như hỏi vì sao lại bắt ở thời điểm này thì chẳng biết trả lời sao cho đúng.

Dư luận đưa ra nhiều câu trả lời, ví dụ như

1/ bắt để đánh lạc hướng câu chuyện ở Hương Cảng.
2/ bắt vì chuyến thăm của bộ trưởng quốc phòng Hoa Kỳ, muốn lấy lòng Trung Cộng, gây sức ép với Mỹ.
3/ bắt vì sắp tới Việt Nam phải cho thành lập công đoàn độc lập.
4/ Ông Dũng thuộc phe nào đó, bị thanh trừng.
5/ bắt để ngăn chặn bình luận gây ảnh hưởng đến đại hội 13.

Theo tôi thì điều 1 là đánh lạc hướng chuyện ở Hương Cảng là không đúng lắm, vì việc bắt này chỉ dấy lên một vài ngày, nhiều người quan tâm đến Hương Cảng họ không nằm trong số quan tâm tới việc ông Dũng bị bắt.

Điều thứ 4 cũng không phải, vài năm gần đây cách bình luận của ông Phạm Chí Dũng có vẻ trung dung, không nghiêng theo phe nào cả.

Điều thứ 3 cũng không chắc chắn cho lắm, vì việc công đoàn độc lập ra đời còn lâu, đảng CSVN cũng đã kiểm soát được các tổ chức công đoàn độc lập khi cho người của mình đứng ra thành lập. Nhưng ít nhiều nó có khả năng hơn 2 điều trên.

Điều thứ 2 và thứ 5, theo tôi có lý hơn.

Ngay trong khi bộ trưởng quốc phòng Mỹ tới Việt Nam, đảng CSVN cho bắt nhà báo Phạm Chí Dũng, một nhà báo độc lập và sáng lập và kiêm chủ tịch hội nhà báo độc lập Việt Nam. Việc bắt bớ này vừa thể hiện với Mỹ rằng nếu có giúp Việt Nam về quân sự, đừng đòi hỏi Việt Nam ở vấn đề nhân quyền. Cũng là câu trả lời với Trung Cộng rằng Việt Nam có quan hệ với Mỹ, nhưng bản chất cộng sản theo mô hình Trung Cộng sẽ không thay đổi. Những điểm này phù hợp với câu trả lời thứ 2 đã đặt ra.

Năm 2014 có 3 người Việt Nam được vinh danh '' Anh hùng thông tin '' của tổ chức phóng viên không biên giới, những người đó là Phạm Chí Dũng, Trương Duy Nhất và linh mục Anton Lê Ngọc Thanh.

Trong 3 người trên thì có 2 người có khả năng bình luận, phân tích thông tin và tìm kiếm thông tin đúng nghĩa chuyên nghiệp là Trương Duy Nhất và Phạm Chí Dũng.

Linh mục Lê Ngọc Thanh có lẽ được vinh danh vì những hoạt động đóng góp xây dựng trang web Dòng Chúa Cứu Thế với đội ngũ cộng tác viên đa dạng.

Anh Nhất và anh Dũng đều từng làm việc trong bộ máy nhà nước Việt Nam, họ là những cây bút bình luận nội chính trong tốp hàng đầu những người viết bình luận chính trị Việt Nam về mật độ bài viết, hầu như tất cả những gì họ viết đều liên quan đến nội tình chính trị Việt Nam, đến các quan chức lãnh đạo cao cấp của đảng CSVN.

Trong những tài liệu của đảng CSVN chuẩn bị cho đại hội đảng lần thứ 13, có mục nêu rõ cần ngăn chặn những thông tin bất lợi cho đại hội đảng, những thông tin về nội bộ, thông tin về các quan chức lãnh đạo đảng CSVN.

Thời gian vài năm đổ lại đây, Phạm Chí Dũng là người trong nước viết bình luận chính trị Việt Nam siêng năng nhất và khách quan nhất ( khách quan ở đây là anh không thuộc phe phái nào, anh viết theo nhận định của anh, nhận định ấy có đúng hay sai là là vấn đề khác ).

Bài viết gần đây nhất , anh Dũng đánh giá khả năng Nguyễn Phú Trọng phải rời ngôi vị, để cho thế lực khác vươn lên. Có lẽ đây là bài viết khiến anh bị bắt. Bởi động đến sự ra đi của Nguyễn Phú Trọng là điều cấm kỵ khi mà quyền lực của Nguyễn Phú Trọng đang nắm cả trong tay.  Lấy ví dụ như Osin Huy Đức từng đòi làm rõ sức khoẻ của Đinh Thế Huynh, Trần Đại Quang và đi xa hơn Osin Huy Đức còn lớn tiếng dựa theo định chế này nọ để đòi Trần Đại Quang phải từ chức. Nhưng đến khi Nguyễn Phú Trọng biệt tăm cả tháng vì đột quỵ, Osin Huy Đức không hề dám nhắc đến một lời, thậm chí khi dư luận sôi nổi bàn về sức khoẻ Nguyễn Phú Trọng, Osin Huy Đức ỡm ờ buông  câu trên Facebool là '' chuyện đâu có gì ầm ĩ ''.

Trước khi chạy trốn sang Thái Lan,  Trương Duy Nhất đã nhận thấy có những dấu hiệu nguy hiểm cho mình, đó là sau khi anh viết bài về Con Khỉ đầu đàn có trong tay chất độc giết người, bài viết được Nguyễn Xuân Phúc nêu ra là ám chỉ tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng và chỉ đạo bắt Nhất.

Đảng CSVN do Nguyễn Phú Trọng lãnh đạo không muốn người dân bàn đến tình hình nội bộ nhân sự của đảng, như đã nói trên ông Trọng còn ra văn bản quy định bộ công an phải ngăn chặn những thông tin xấu về đại hội đảng 13.

Nhà báo Phạm Chí Dũng không những đề cập đến nội tình nhân sự đảng nhiệm kỳ 13, mà anh còn đề cập đến chính vai trò của ông Nguyễn Phú Trọng với một nhận định không sáng sủa về tương lai tới của ông ta.

 Theo tôi nhận định thì lý do bắt nhà báo độc lập Phạm Chí Dũng nằm ở điều 2 và điều 5, ở điều 2 là thích hợp với điều kiện trước mắt là  thể hiện quan điểm với chuyến thăm của bộ trưởng quốc phòng Hoa Kỳ, ở điều 5 là những gì chuẩn bị cho đại hội 12 ở năm sau.

Những nhà bình luận chính trị ở Việt Nam khác họ khôn ngoan hơn, họ có thể bình luận về nhân sự, về nội bộ đảng nhưng theo chiều hướng nghiêng về bênh vực phe mạnh trong đảng, phe có khả năng chiến thắng trong đại hội sau. Về khoản này không ai qua được Osin Huy Đức, chúng ta nhớ lại Huy Đức đã từng khen Nguyễn Xuân Phúc là một nhà kỹ trị, kiến tạo hoặc Nguyễn Phú Trọng là người liêm chính, công tâm trước khi đại hội 12 diễn ra ít ngày, cứ như Huy Đức thần tượng họ từ lâu lắm rồi, nhưng thực ra những năm trước đó thì anh ta không hề mấy khi nhắc đến họ, thậm chí trước đó vài năm anh ta còn phán nếu không nhờ Nông Đức Mạnh thì Nguyễn Phú Trọng chỉ là một lão già ( ý nói vô hại, vô tích sự ).

 Sẽ chẳng lạ gì, khi có thể năm sau, Osin Huy Đức lại ca ngợi Vương Đình Huệ, Trần Quốc Vượng, Nguyễn Văn Bình  như  những nhà cải cách, kỹ trị, kiến tạo, liêm chính, gần dân như anh ta đã từng ca ngợi những kẻ thắng cuộc trước kia.