Thứ Năm, ngày 30 tháng 10 năm 2014

Kết luận điều tra vụ án ông Nguyễn Hữu Vinh tức Ba Sàm.

Thời hạn cuối cùng của lệnh tạm giữ, cơ quan an ninh điều tra bộ công an A92 đã ra quyết định kết luận điều tra vụ án ông Nguyễn Hữu Vinh, đồng thời đề nghị Viện Kiểm Sát truy tố ông Vinh vào điều 258 của Bộ luật hình sự nước CHXHCNVN.

Theo như bản KLĐT này miêu tả, thì Cục bảo vệ chính trị 6 thuộc tổng cục an ninh 1 BCA đã phát hiện và trao đổi với cơ quan an ninh điều tra ANĐT để cáo giác hành vi phạm tội của Nguyễn Hữu Vinh vào ngày 01/4/2014. ( ngày cá tháng tư !!)

Đến ngày 13/5/2014 cơ quan A92 tiến hành bắt giữ và khởi tố ông Nguyễn Hưu Vinh lợi dụng quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích nhà nước.

Với quá trình hơn một tháng để tiếp nhận đơn tố cáo và khởi tố, phải xem xét hàng đống bài viết, tra cứu. Thế nhưng trước đây báo chí nhà nước đã loan tải rằng Nguyễn Hữu Vinh có quá trình phạm tội lâu dài, được giáo dục nhắc nhở nhiều lần ....

''Từ năm 2012, cơ quan điều tra đã xác định được ông Nguyễn Hữu Vinh là người quản trị điều hành trang Basam. Trước khi thực hiện biện pháp cứng rắn, cơ quan chức năng cũng đã nhiều lần tiếp xúc, phân tích, khuyên răn nhưng ông Vinh không có chuyển biến.''


http://vietnamnet.vn/vn/xa-hoi/174551/vi-sao-ong-nguyen-huu-vinh-bi-bat-.html

Rõ ràng đã có sự mâu thuẫn trong các bài báo đưa tin với bản kết luận điều tra. Theo như bài báo viết  tội danh của ông Vinh có từ năm 2009.

''Theo tài liệu từ cơ quan an ninh, từ năm 2009 đến nay, ông Nguyễn Hữu Vinh đã đăng hàng trăm ngàn bài viết lên mạng internet (sử dụng 12 tên miền), trong đó có nhiều bài viết có nội dung chống phá Đảng, Nhà nước như: "Khởi công xây dựng mộ treo cho HCM", "Dừng lấy phiếu tín nhiệm là một bước lùi''

Bài báo cũng nói đến các bài viết này được đưa lên từ trang anh Ba Sàm.

Thế nhưng bản kết luận điều tra tuyệt nhiên không nhắc đến trang anh Ba Sàm cũng như những bài viết mà báo chí đã đưa trước đó.

Nếu vậy đã có sự hồ đồ của báo chí hay cơ quan an ninh điều tra khi bắt giữ Nguyễn Hữu Vinh, sau đó khám xét , giam giữ để khai thác tội danh. Không dựa trên những chứng cứ có trước.

Một nền báo chí được gọi là trung thực phụng sự nhân dân mà đưa những thông tin thiếu chính xác, sai lệch nhằm mục đích vùi lấp sự phản biện của dư luận trong việc bắt người lúc đó, mang tính phục vụ dư luận trong việc bắt giữ người.  Là một nền báo chí có nhận đạo và trung thực hay không.?

Cần phải làm rõ những tờ báo này đã lấy nguồn tin, chứng cứ ở đâu. Nếu họ lấy từ cơ quan ANĐT thì rõ ràng cơ quan này đã bắt người tuỳ tiện, bắt trước rồi tìm chứng cứ buộc tội sau. Còn nếu các tờ báo này bịa ra, thì cần phải xử lý nghiêm khắc vì tính hồ đồ, quy chụp và bịa đặt.

Xem toàn văn bản kết luận điều tra ở đây

http://nguoibuongio1972.blogspot.de

Kết luận điều tra vụ án Nguyễn Hữu Vinh










Đây là bản kết luận điều tra của A92 về vụ việc của anh  Nguyễn Hữu Vinh. Do gia đình anh Vinh chuyển tới. Vì khá dài nên đưa trước toàn văn, bài bình luận sẽ ở phần khác cho đỡ dài.

Kiều hối sẽ suy giảm trong 10 năm nữa.

Mỗi năm kiều hối về VN xấp xỉ 10 tỷ đô la. Ít nhất một nửa đến 2/3 số tiền này dùng vào việc chi tiêu, mua sắm ở Việt Nam. Gần như một dạng viện trợ không hoàn lại. Đây là tiền gửi cho thân nhân chi tiêu. Nhưng những người nhận tiền chi tiêu ở Việt Nam cũng chính là những người đang giúp nền kinh tế VN. Nhà nước thu thuế qua những sản phẩm, dịch vụ mà những người này chi tiêu.

 Thành phần gửi tiền về gồm có người Việt định cư tại nước ngoài, số này phần lớn nằm ở các nước tư bản, chiếm phần lớn trong số người gửi tiền về. Kế đến là những người lao động xuất khẩu chiếm thứ hai, số này đa phần ở các nước như Hàn, Nhật, Đài Loan, Mã Lai, Li By, I rắc...đặc điểm những người này do họ lao đông có thời hạn, nên số tiền gửi về không nhiều, hoặc có gửi về thì số tiền đem ra chi tiêu không nhiều. Bởi họ dành dụm để khi hết hạn lao động về còn có vốn làm ăn. Với mức lương bình quân 700 usd một tháng, phải gánh vác nhiều thứ, họ không rảnh rang như những người định cư.

Số còn lại là cán bộ công tác, du học sinh, những người đầu tư ra nước ngoài để có thẻ xanh. Trong số này thì cán bộ đi công tác là chủ yếu. Còn du học sinh thì tiền lại mang từ VN đi, bố mẹ chu cấp. Các nhà đầu tư ra ngoài cũng mang tiền từ trong nước ra, hầu hết họ chuyển tài sản đến một chỗ an toàn. Tiền họ mang về so với việc họ mang đi chỉ đáng 1/10.


 Tóm lại số tiền kiều hối phần lớn do những người định cư, số tiền này gửi về cho thân nhân thường với mục đích chi tiêu. Tương lai không xa nguồn tiền này sẽ không còn.

Hiện nay các nước đã thắt chặt việc nhập cư, tị nạn. Nguồn bổ sung cho nhân tố này sẽ chỉ có giảm chứ không tăng. 

Nguồn bổ sung khả dĩ là các thế hệ sau của những người định cư.

Thế hệ sau này sinh ra ở nước sở tại, hầu như những quan hệ thân thiết ở Việt Nam không còn nhiều, những liên kết khác cũng không có. Chỉ mơ hồ là một dòng máu trong người. Nhiều em chả biết tiếng Việt, có em không muốn về VN. Tương lai bố mẹ các em mất đi, các em sẽ chẳng biết về Việt Nam làm gì ngoài việc tò mò xem quê hương của cha mẹ mình thế nào. Thế hệ này sẽ chẳng có lý do gì để phải gửi tiền cho họ hàng xa như bố mẹ của họ gửi cho anh em ruột hay ông bà. Các em gần như gắn bó hoàn toàn với cuộc sống sở tại và tư duy như người sở tại.

 Chắc chắn 10 năm nữa, Việt Nam sẽ gần như mất hoàn toàn dòng kiều hối từ người Việt định cư. Những người đi lần cuối từ biến cố năm 1990 đã cần kề tuổi về hưu, 10 năm nữa trong số họ sống bằng lương hưu, không còn dư dả gửi về nhà. Bố mẹ của họ cũng chả còn sống để họ phụng dưỡng. Anh chị em thì gọi là chút quà không đáng kể. May ra nếu họ trở về VN sống những ngày cuối đời thì còn có được nguồn tiền họ mang theo. Nhưng không biết bao nhiêu % trong số này sẽ về VN sống trong những năm tháng nghỉ hưu, khi mà con chaú của họ ở nước ngoài, khi mà an sinh , phúc lợi điều kiện y tế ở VN những điều cần thiết cho người già lại không được tốt bằng.

Hiện nay nợ công của VN ngày một tăng, đã chạm đến giới hạn cuối cùng của sự an toàn mà chưa có dấu hiệu sẽ giảm ngoại trừ những lời hứa của các nhà lãnh đạo. Việc chấp nhận tàn phá thiên nhiên để đào bô xít, thứ quặng rẻ tiền cho thấy tài nguyên thiên nhiên ở Việt Nam trên đất là cạn kiệt. Cho thuê đất dài hạn để làm khu công nghiệp đã mặc cả đến mức bèo bọt, trước kia thì việc cho thuê đất gắn với việc nhận lao động VN. Nhưng gần đây đã thấy dấu hiệu bị bãi bỏ từ phía các nhà đầu tư, chẳng hạn như ở Hà Tĩnh, Thanh Hoá, Bình Dương các nhà đầu tư nước ngoài khi thuê đất họ mang công nhân cuả họ sang. Họ sinh sống, làm việc trong một khu khép kín như thế giới riêng, đất nước riêng của họ.

Không còn tài nguyên trên cạn, không còn nguồn kiều hối. Chuyện VN trả nợ chỉ trông chờ vào yếu tố con người, sức lao động, hàng hoá xuất khẩu từ trong nước. Nhìn thế mới biết việc gia nhập các hiệp hội, tổ chức thương mại quốc tế cần thiết đến mức cấp bách cho VN thế nào. Có được quan hệ tốt thì mới mong bán được hàng hoá, có đầu tư bên ngoài, có nguồn xuất khẩu lao động.

Thực tế chứng minh , chả có chế độ cộng sản cầm quyền nào đạt quan hệ tốt với các nước tiến bộ trên thế giới cả.

Sau 10 năm nữa kiều hối dứt, tài nguyên sạch nhẵn. Nội lực thì dặt dẹo trong mớ bòng bong ý thức hệ và quản lý hành chánh chồng chéo, cửa quyền, tham nhũng và lãng phí. Kiếm sống còn chả đủ, đừng nói là trả nợ. Riêng cái khoản tiền chữa những căn bệnh do môi trường, thức ăn, nguồn nước, không khí cũng đủ làm cho VN kiệt quệ.

Đến lúc này mà vẫn còn xây dựng những công trình lãng phí thì không biết ai là thế lực thù địch. Những công trình như nhà văn hoá trụ sở hành chánh, nhà quốc hội, trụ sở đảng, đền thờ lãnh tụ, lãnh đạo...liệu những thứ ấy có sinh ra được lợi nhuận để trả nợ công hay không.?

Điều an ủi là 10 năm nữa sẽ không còn thế lực thù địch bên ngoài, tôi đã gặp nhiều chàng trai , cô gái tuổi đôi mươi ở Mỹ, Âu. Chẳng có hy vọng gì 10 năm nữa khi trưởng thành họ sẽ thành thế lực thù địch bên ngoài của nhà cầm quyền Việt Nam. Điều đó đồng nghĩa họ cũng chẳng thành khúc ruột ngàn dặm để gửi kiều hối về VN.

Thứ Hai, ngày 27 tháng 10 năm 2014

Quan hệ VN- Hoa Kỳ có lợi hay hại cho những nhà đấu tranh dân chủ ở Việt Nam.

Hoa Kỳ đã xúc tiến việc đàm phán cho VN gia nhập khối thương mại TPP, cũng như nới lỏng lệnh cấm bán vũ khí sát thương. Tính từ khi khôi phục quan hệ đến nay, chiều hướng hợp tác ngày càng đi lên trên nhiều mặt.

 Gần đây việc Hoa Kỳ đưa hai tù nhân chính trị Cù Huy Hà Vũ, Nguyễn Văn Hải ra khỏi nhà tù đến Hoa Kỳ, đã gây nhiều luồng ý kiến. Trong đó có một số ý kiến cho rằng Hoa Kỳ chỉ coi tù nhân chính trị như những con bài, hoặc Hoa Kỳ chỉ quan tâm đến chuyện lợi ích của họ, Hoa Kỳ không màng đến chuyện trừng phạt chế độ độc tài VN.

 Những ý kiến này có từ những người đấu tranh dân chủ đã đành, nhưng còn có những dư luận viên của cộng sản té nước theo mưa. Bày tỏ sự hả hê đắc thắng rằng HK coi trọng chế độ CS VN chứ không thèm để ý đến đám đấu tranh dân chủ.

 Trước tiên phải nhìn nhận rằng, dù Hoa Kỳ có cấm vận và cô lập VN thì liệu chế độ VN có sụp đổ hay không.?

Nếu Hoa Kỳ không quan hệ với VN  từ năm 1995 thì chế độ CSVN vẫn tồn tại, nó sẽ tồn tại như kiểu Bắc Hàn hay Cu Ba. Chuỗi nghèo đói trước đó của thời bao cấp mà người ta đã quen thuộc sẽ kéo dài y như Bắc Hàn. Mọi thông tin bị cô lập, đất nước trong một bức màn kín. Chả có cơ sở nào để khẳng định nếu không có quan hệ Việt Mỹ từ năm 1995 thì chế độ CSVN đi đời cả. 

Vì thế chuyện quy trách nhiệm cho HK dung dưỡng chế độ CSVn tồn tại đến ngày hôm nay bởi những quan hệ ngày một tiến triển là thiếu cơ sở.

Hãy hình dung hàng trăm nghìn người VN xuất khẩu lao động ở Đông Âu có bao nhiêu người muốn về lại VN sinh sống. Họ ra đi ở VN trước năm 90, trước khi rời VN họ sống trong thời kỳ bao cấp, tem phiếu đói khổ, thiếu thốn...nếu họ cứ ở VN thì họ vẫn sống đến bây giờ. Nhưng tuyệt đai đa số họ đã đi và chứng kiến, hưởng thụ cuộc sống ở xứ Châu Âu đều không muốn về nữa.

Đặt trong trường hợp VN và Hoa Kỳ, nếu cứ tiếp tục quan hệ ngày một nâng cao, trên mọi phương diện. Người dân Vn ít nhiều được tiếp xúc thông tin, làm việc với những công ty Hoa Kỳ, nông dân VN bán sản phẩm cho Hoa Kỳ...liệu có khi nào họ sẽ không muốn làm ăn với Hoa Kỳ nữa.

Thực tế cho thấy thì tâm lý người dân Việt có thể bài Trung, chứ đến nay chưa thấy phong trào đòi bài Mỹ.

Hoa Kỳ đang dìu VN đi trên con đường hội nhập với thế giới, trên con đường đẫn di ấy tất nhiên có những lúc  Hoa Kỳ phải chiều chuộng, nhân nhương. Như một chàng trai chinh phục cô gái, lúc đầu khó khăn, cự tuyệt, làm cao....sau khi nếm mùi yêu, tình dục trao thân rồi thì chưa chắc biết ai là người chiến thắng. Chẳng những chỉ riêng Hoa Kỳ mà các nước như Đức cũng đang khuyến khích VN đi trên con đường hội nhập vào thế giới tiến bộ. Cùng làm ăn với nhau, cùng giao lưu văn hoá, qua lại trao đổi.

Đến một thời điểm nào đó, chắc chắn chuyện rời xa quan hệ với thế giới tiến bộ để bảo vệ chế độ cộng sản là điều không thể. Lúc ấy dù chế độ CS có muốn dứt thì người nông dân , doanh nghiệp cũng khó mà chấp nhận. Một cuộc cách mạng vì dân chủ, tự do khó trông chờ được ở người Việt Nam, nhưng một cuộc phản kháng vì miếng ăn bị hất đi chắc chắn không phải tốn nhiều công xúi dục, kích đông.

Một điều rõ ràng là từ khi quan hệ với HK thì một số thứ được cải thiện hơn so với những năm chưa quan hệ, nói gì thì nói không thể bác bỏ được chuyện thông tin, viễn thông ở VN được phát triển rất nhiều. Các hội đoàn xã hội dân sự công khai tên tuổi và hoạt động , gửi kiến nghị thư, ký đơn yêu cầu tập thể...cần phải nhìn nhận và đánh giá những tiến triển đó để không nhận định khắt khe về những động thái của Hoa Kỳ trong quan hệ bang giao với Việt Nam.

Tuy nhiên không phải vì thế trở nên hài lòng, những hành động tranh đấu của những người đấu tranh dân chủ chính là những tương tác khiến sự cởi mở, nới lỏng của chế độ CSVN tiến triển nhiều hơn. Thành quả của những người đấu tranh khó có thể trông thấy được ngay hay chứng mình được ngay, nhưng chắc chắc chắn nó có tác dụng rất nhiều trên con đường đưa Việt Nam hoà nhập với thế giới tiến bộ.

 Trên con đường này, đôi khi tất cả không được như điều ta muốn, chẳng hạn việc nhiều người đòi hỏi anh Vũ, anh Hải phải được tự do vô tội, không phải bị trục xuất ra khỏi Việt Nam. Mong muốn đó là chính đáng , đúng lương tâm cũng như đúng luật. Có điều nhìn tổng thể mối quan hệ Việt - Mỹ như một bánh xe đang lăn về phía trước như vậy là hướng tới sự thành công, thì chuyện mất mát, thiệt thòi của một số người lương thiện sẽ đến không phải là quá lạ lẫm.

 Nếu sự mất mát, thiệt thòi ấy giúp cho đất nước Vn gắn sâu hơn trong quan hệ với thế giới tiến bộ, đó chẳng phải là điều mà những người đấu tranh chân chính xác tín hay sao.?

Hãy nhìn việc Hoa Kỳ bán vũ khí cho VN, đàm phán cho VN gia nhập TPP, đưa tù nhân chính trị ra khỏi nhà tù Vn sang Hoa Kỳ dưới một góc tích cực, sẽ thấy công cuộc đấu tranh dân chủ đang có những kết quả chứ không phải là bị thất bại hay bỏ rơi như bọn tuyên truyền viên của Đảng ba hoa.

Thứ Năm, ngày 23 tháng 10 năm 2014

Vệ Kính Vương đi Triều.

Nước Vệ thời nhà Sản năm 69, đời Vệ Kính Vương thứ ba.

Bấy giờ bên Bắc Triều nước bạn, thái tử Ủn lên ngôi thanh trừng quan lại liên miên. Chốc lại mang quan lại ra giữa chợ chém bất luận chức cao chót vót hay công thần, thân vương hễ không vừa ý Ủn là bị bêu đầu.

Sản ta đánh giá tình hình quốc tế, thấy vậy là không ổn cho phong trào.

Các quan nói.

- Bên Tề chống tham nhũng, diệt đến cả đại thần nghị chính. Nay Bắc Triều cũng làm vậy. Cứ đà này không khéo quốc tế Sản không còn nữa.

Vệ Kinh Vương nghe tâu buồn bã, từ nhỏ Vương đã được thấm nhuần giáo lý sản bốn biển là anh em. Nay các nước anh em vào cảnh vậy, khiến Vương buồn không ăn, không ngủ.

Bọn đại thần xúm vào tâu.

- Giờ đã vậy, chi bằng đại vương thân chính sang Triều, nói với họ kế giữ bình của tiên đế truyền. Chỉ có cách đó mới giữ được phong trào quốc tế của chúng ta.

Vệ Kính Vương thuận lời tấu, ngài chỉ thắc mắc.

- Ta không biết xứ Triều ở đâu, vậy làm thế nào để biết xứ đó.

Bọn đại thần tâu, cứ đi thuyền men theo dọc Tề lên phía Bắc, đến bán đảo nào dân đó ăn món bắp cải muối ớt cay, nhân sâm tốt là đến xứ Triều.

Vương lập tức chọn ngay lên đường. thủ hạ rỉ tai nói.

- Ủn bạo tàn, đến Tề Bá Vương còn không ngăn được. Vương sang đó lỡ lời sợ e đến tính mạng khó toàn.

Vệ Kính Vương cười nhạt.

- Ta hiểu, nhưng ta đã nói với bọn đại thần kế giữ bình, cũng nhiều lần thổ lộ ước mơ bốn phương vô sản là nhà, cùng hùng cường thống trị thiên hạ. Không đi khối kẻ không phục.

Thủ hạ can.

- Bọn chúng chỉ muốn Vương không đi thì mất mặt, mà đi thi mất mạng. Chả lẽ ngài không hiểu sao.?

Vương vẫn cười nhạt.

- Chân mệnh làm Vương, lũ chuột bọ làm sao hại được. Cứ dong buồm tiến đi.

Đoàn thuyền Vương đi ròng rã tháng trời, đến đất nọ, thấy người ta ăn bắp cải muối cay xé lưỡi, nhân sâm ê hề. Vương cho người vào dâng thư xin tiếp kiến triều đình. Khi đến giữa triều đình, Vương liên tục ca ngợi đất nước hùng mạnh giàu có, Vương khuyên bảo phải lên giữ vững chế độ thế này cho dân nhờ, hãy đoàn kết với nhau để ổn định, xây dưng đất nước, đừng đấu đá nội bộ nhau mất đoàn kết, khiến suy yếu các thế lực thù địch tấn công.

 Vua quan xứ ấy nghe Vua của nước Vệ mà còn nói vậy, cảm kích vô cùng, mới đón tiếp trọng hậu, khi về cho bao sản vật.

Vệ Kính Vương về lại nước Vệ, mặt mũi hiên ngang, triều thần sắp hàng nhìn hàng núi sản vật xứ Triều mang về, ai cũng lè lưỡi thán phục tài hùng biện của Vương.

  Thủ hạ của Vương mang quà về cho vợ, thấy vợ khóc nhưng gặp người chết trở về, mới mắng.

- Làm sao mà đến nỗi thế.

Vợ hắn mếu máo.

- Tưởng bị chó xé xác rồi, Ủn bạo tàn ai cũng biết.  Làm sao mà còn về được đây.

Thủ hạ Vương nói.

- Nhờ cái lú của Vương cả, khi đến đất ấy thấy kim chi , nhân sâm. Vương bảo đến nơi rồi. Bọn ta nói mới đến Nam Triều , còn phải đi nữa lên mới đến Bắc Triều. Vương lú lẫn, nói Triều nào cũng là Triều sao chia rẽ nội bộ công việc nước người ta như thế. Cứ có nhân sâm bổ dưỡng là được rồi.

Vợ hắn mừng rú ôm chồng  gào toáng.

- Ối trời phúc tổ bảy mươi đời nhà ta , Vương mà lú thế thì lú cả đời cho chúng con nhờ.

Thứ Tư, ngày 22 tháng 10 năm 2014

Bức thư của người đã khuất.

Mấy hôm nay tôi không ngủ, từ khi tôi đọc được một lá thư viết tay cách đây chắc tầm 20 năm hoặc hơn thế. Bức thư của một người bố rất yêu thương con trai của mình.

Tôi vẫn nhớ ông, người làm nghề kẻ biển quảng cáo. Ông chăm chỉ cặm cụi làm việc, ông thích đọc sách, ông yêu thương đứa con của mình.

Tôi cũng giống ông là có lúc làm nghề biển quảng cáo, cũng chăm chỉ, cặm cụi làm việc và thích đọc sách cũng như yêu thương con của mình.

Có điều tôi khác ông , ông là một người lương thiện, hiền lành. Tôi thì không như vậy, hoặc lúc tôi gặp ông thì tôi không như vậy.

Định mệnh thật trớ trêu, khi bạn còn trẻ, hãy nhớ một điều. Những việc bạn làm bây giờ có thể vài chục năm sau , nhỡ khi  bạn phải đối mặt với nó. 


Tuần trước tôi đưa tấm ảnh ngôi nhà của mình do Gã Đầu Bạc chụp. Mọi việc bắt đầu đơn giản là vậy, tôi nhận tin nhắn của một người qua FB, anh ta hỏi tôi có nhận ra anh ta không, còn anh ta nhận ra tôi bởi tấm hình ngôi nhà.

 Tôi nhìn tấm hình gã đàn ông khoảng 40 tuổi, to béo và dữ dằn, đôi lông mày đen rậm. 

Ký ức hơn 20 năm trước trở về, hôm đó mùa đông thì phải, Chiến dắt theo một thằng trẻ đến chỗ tôi. Chiến nói cho nó nhập bọn. Chàng trai ăn mặc rất lịch sự và khá giả. Tôi nhớ cậu ta mặc cái áo len, bên trong là sơ mi bẻ cổ. Cái áo len ngoại khá đắt tiền thời đó, hình như giá tiền phải gần một chỉ vàng. Người đến chỗ chúng tôi thường mặc áo quần bộ đội, áo bay, phin tá, Na to, áo lính Mỹ, áo Pilot. Một phong cách ăn mặc của giới giang hồ. Chiến hơn tôi vài tuổi, to cao trong chiếc áo Pilot xanh, lót bên trong màu cam.  Chiến đi chiếc xe Simson màu xanh, loai xe của Đông Đức.

Tôi nhìn chàng trai, rõ cậu ta là con nhà tử tế. Nụ cười có vẻ hiền hoà, nhưng nhìn kỹ thấy sự lạnh lùng và quyết đoán. Tôi lắc đầu nói với Chiến.

- Em chỉ nhận những thằng đã nhúng chàm trước rồi thôi. '' Lính mới '' em không nhận.

Chiến nói đại khái như xin ông, nó ít tuổi nhưng nó còn nghề hơn cả ông đấy. Chàng trai làm vài động tác cho tôi thấy, cậu ta không phải là '' lính mới ''.  Nói là chàng trai, thực ra cậu ta kém tôi chỉ hai hay ba tuổi, không nhiều.

 Bọn chúng tôi làm đủ thứ kiếm tiền, làm bốc vác ( thực ra là trấn lột) do nhóm Chính Mù ở Hàng Buồm. Vặt phụ tùng ô tô do Tuyển Si ở Bảo Khánh và Cương Na, Sơn Kiếm. Chăn gái mại dâm do thằng Chính và Sơn ở Nguyễn Trường Tộ. Lừa khách đi xe lam ba bánh đến đoạn vắng chặt chém tiền là Hưng Bái, Thắng Keo ở bãi Phúc Tân. Một số hoạt động khác như đòi nợ thuê, chém mướn , buôn ma tuý , cờ bạc bịp.

Kiếm được tiền, cả hội ăn chơi hoang đàng như bao nhiêu lưu manh khác. Tôi không rượu, không cờ bạc, không gái mú và tất nhiên là tôi chưa hề hút một điếu thuốc phiện nào như thiên hạ đồn đại. Chỉ có những anh em với tôi hồi đó biết về tôi. Anh em hay đùa , nếu tôi bị bắt. Tội tôi phải nặng gấp hai, vì tôi chả đam mê, nghiện ngập cái gì như họ mà vẫn phạm pháp. Tiền tôi kiếm được mua sách đọc và  đầu tư vào việc cho vay lãi. Tôi đang yêu một cô gái làm tóc. Tôi hình dung tương lai có tiền, tôi sẽ lấy vợ. Mở cho vợ mình một cửa hàng làm tóc để khỏi đi làm thuê. Còn tôi sẽ mua đầu máy video làm nghề in sao, cho thuê băng phim, ca nhạc.

Có thể các bạn trách tôi, tôi thấy trách là phải. Nhiều đêm sau này, hoặc chính như lúc này, tôi chảy nước mắt vì nghĩ , sao tôi lại có quãng đời như vậy? . Lúc đó tôii 21 tuổi. Hai mươi mốt tuổi không phải biện minh được cho hành vi của mình, nhưng quả thật 21 tuổi thì khó mà nói có suy nghĩ sâu xa được. 

Hai mươi mốt tuổi vạch kế hoạch, mua thuốc mê, kìm cộng lực, rèn kiếm, chuẩn bị thuốc phiện tăng sức cho đồng bọn và tiền chi phí để thực hiện các việc như trộm kho hàng, trấn lột, chém thuê...

 Nói đi nói lại là do mình, bố mẹ tôi không dạy tôi làm những điều như vậy. Tôi cũng không bị bạn bè nào rủ rê. Tôi hám kiềm tiền một cách nhanh chóng, vậy thôi. 

Nhưng tôi không bao giờ rủ rê những người nào chưa từng phạm tội , hay nói cách khác là chưa có nghề, hoặc đơn giản theo tiếng lóng lúc đó là tôi không bao giờ '' đưa ai vào đời '' cả. Những đồng bọn của tôi lúc đó họ đều có nghề hơn cả tôi. 

Bởi thế tôi không muốn nhận chàng trai. Cả cuộc đời đen đúa lúc đó, chỉ có điều an ủi là tôi không đưa ai vào cuộc sống ấy, tôi không xăm trổ, không nghiện ngập thứ gì. Lúc giã từ tôi chỉ mang trên mình những vết sẹo thương tích đao búa và hai bàn tay trắng. Khi ra khỏi nhà tù, đến bộ quần áo tươm tất cũng không có. Lúc ra tù, anh tôi phải mua cho tôi từ chiếc áo sơ mi đến áo rét. Nhà tôi băn khoăn là tôi làm thế tiền để đâu , cho người yêu chăng.? Thật tội cho cô ấy, tiền tôi có bao nhiêu cho vay, lúc bị bắt tôi xác định quên số tiền đó. Tôi không muốn vương vấn chút nào nữa. Mức án 4 năm tù tôi chấp nhận trả giá cho quãng đời trước đó.

Tôi không nợ gì anh em giang hồ, tiền bạc, ân tình hay món nợ thù nào. Tôi không cũng không khai báo ra bất kỳ ai. Những gì ai đó nợ tôi, tôi không nhớ nữa.



Trong bức thư này, người bố có viết cho con trai. Ông có nói việc con ông bị thằng Hiếu Phất Lộc rủ rê làm điều xấu. Đứa con ông vài năm sau khi tôi đi tù, nó còn tung hoành khủng khiếp hơn tôi nhiều, tên tuổi của nó chắc giang hồ Đông Âu nhiều người biết. Có lẽ ông viết cho nó khi nó đang là tay anh chị ở Đông Âu thập niên 90 thế kỷ trước.

Thằng con trai ông chính là chàng trai mà Chiến đã dẫn đến gặp tôi năm nào.

 Giờ thì nó hoàn lương, có vợ con, sống yên bình một nước Đông Âu. Ông cụ sinh ra nó đã mất, trước khi mất ông cũng chứng kiến nó đã trở thành người tốt. Nó là một học sinh giỏi, sinh ra trong gia đình tử tế. Vì sao nó hư có nó biết, nó còn vào '' đời '' trước cả tôi. Làm sao tôi lại là người rủ rê nó chứ. Tôi mắng nó, tại sao mày không nói cho ông cụ là mày hư trước. Nó cười bảo, thôi anh, chuyện qua rồi.

Đúng là chuyện qua rồi, tôi chả còn cơ hội thanh minh với ông cụ thân sinh ra nó. Điều mà tôi kỵ nhất là không muốn mang tiếng đưa con, em ai vào đời. Tưởng trả giá xong rồi, thanh thản. Nào ngờ.....

Dù sao hơn hai mươi năm, gặp lại người anh em thưở ấy, thấy nó có cuộc sống đàng hoàng, trong sạch, làm ăn buôn bán. Cũng là điều an ủi. Nói thực thì tôi tưởng nó chết rồi, tất cả lứa chúng tôi ngày ấy đều chết gần hết. Chết trong tù, chết bị đâm chém, chết vì bệnh tật do những năm tháng nghiện ngập rượu chè, thuốc phiện...

 Có lẽ chúng tôi sống được là do .... thôi cứ gọi là do số chúng tôi may mắn thế. Nói ra chạnh lòng những anh em đã chết.

Tôi không hề rủ rê ai làm lưu manh cả, nhưng tôi không dám chắc sẽ  không rủ ai làm '' phản động ''. Lần này tôi sẽ rủ nó làm '' phản động''  giống như tôi. Khi tôi chết đi, gặp ông. Tôi sẽ nói cháu không rủ nó làm xã hội đen, vì nó còn vào trước cả cháu. Nhưng cháu đã rủ nó chống '' xã hội đỏ '' , cái này cháu xin nhân.

Thứ Ba, ngày 21 tháng 10 năm 2014

Cái bình Toàn Trị .

ĐCSVN phát động chống tham nhũng, mới đầu người ta thấy những phát biểu hùng hồn dạng như không có vùng tối, không có bao che, không có nể nang.....

 Sau cùng thì ông TBT Nguyễn Phú Trọng giải thích việc chống tham nhũng chưa như ý, vì phải giữ cái bình.

Hàm ý '' cái bình'' ở đây là chế độ toàn trị của ĐCSVN trên đất nước VN.

ĐCSVN cũng nhiều lần nói, chủ quyền là thiêng liêng, không đánh đổi bất cứ cái gì để lấy chủ quyền.

Thế nhưng dường như chủ quyền cũng không bằng được  cái bình có tên '' toàn trị ''.

Bằng vũ lực, TQ tàn sát quân lính VN trên một hòn đảo thuộc VN rồi chiếm đóng trái phép. Xây dựng căn cứ quân sự , sân bay trên đảo. Tiến tới lập vùng nhận diện bay, chính thức hợp thức hoá căn cứ quân sự TQ trên vùng biển Việt Nam.

Năm 1974 khi TQ đánh chiếm quần đảo Hoàng Sa, lãnh đạọ VN cho rằng thà để bạn giữ còn hơn là để đế quốc Mỹ giữ. 40 năm trôi qua, tư duy ấy dường như không hề thay đổi. Trước những hành động gia tăng khai thác của TQ tại biển Đông, những nhà lãnh đạo VN vẫn cho rằng đó là tại Hoa Kỳ xoay trục Châu Á khiến TQ phải bất đắc dĩ làm vậy.

Thượng tướng Đỗ Bá Tỵ, tổng tham mưu trưởng QĐVN phát biểu.

'' Thượng tướng cho biết, nhưng cũng nói thêm rằng, trong tình hình hiện nay, việc đó là rất khó chứ không phải đơn giản. Từ sau khi Mỹ chuyển trọng tâm chiến lược sang châu Á Thái bình Dương, cạnh tranh chiến lược giữa các nước lớn với nhau rất quyết liệt.
Trong khi đó Việt Nam có một vị trí địa chính trị rất quan trọng, các nước ai cũng phải để ý đến kể cả Mỹ, Trung Quốc, Nhật Bản, Nga, Ấn Độ… Cho nên lúc này chúng ta phải giữ vững đường lối đối ngoại, độc lập tự chủ để tăng cường đoàn kết hữu nghị, trước hết là với các nước láng giếng như Lào, Campuchia, Trung Quốc… Bởi thực tế láng giềng thì ta cũng chẳng thể bỏ đi đâu được. Có thế mới tạo ra đồng thuận, giữ vững môi trường'' 

Rõ ràng ông Tỵ cho rằng do Hoa Kỳ chuyển trọng tâm chiến lược, dẫn đến diễn biến ở biển Đông, Việt Nam cần đoàn kết với các nước Lào, Cam Pu Chia, Trung Quốc để giữ vững môi trường.

Tân Hoa Xã đưa tin về chuyến đến thăm TQ của bộ trưởng quốc phòng VN Phùng Quang Thanh có đoạn.

'' Xinhua also quoted from “a statement” that read, “both sides’ armed forces should enhance solidarity and provide a strong guarantee for the governing status of the communist parties of the two countries and the cause of socialist construction.” Finally, the two ministers agreed “to abide by the consensus reached by both leaders and play a positive role in dealing with maritime disputes and safeguarding a peaceful and stable situation.”

Tạm dich là ; quân đội hai nước cần tăng cường đoàn kết để giữ vững sự toàn trị của hai ĐSC và bảo đảm đường lối CNXH.

Bên hành lang quốc hội VN, ông Phùng Quang Thanh cho báo chí biết chuyến đi vừa rồi của mình. Trong đó có nói khi ông đề cập vấn đề biển Đông, Trung Quốc đã không đưa ra hứa hẹn gì.


'' Phía bạn có đưa ra một cam kết, lời hứa nào về việc giữ nguyên hiện trạng như thế này?
- Hứa thì bạn không hứa nhưng nói chung hai bên đều thống nhất phải thực hiện DOC – nghĩa là không mở rộng, làm phức tạp thêm tranh chấp. Còn hiện nay trên biển, nói thật là các bên đều có hoạt động xây dựng. Đài Loan cũng xây dựng, Philippines cũng tiến hành xây dựng đường băng, Malaysia có xây dựng và Việt Nam cũng có hoạt động xây dựng. Đó đều là các hoạt động tôn tạo, nâng cấp, mở rộng và tạo điều kiện thuận lợi cho nhân dân, cho các lực lượng đóng quân trên đảo để đảm bảo an toàn trong mùa mưa bão, đảm bảo điều kiện sinh hoạt trên đảo. Tuy nhiên nguồn lực của ta còn có hạn nên việc xây dựng quy mô chưa lớn như Trung Quốc.''


Ông Phùng Quanh Thanh là tướng quân độ VN, ông sang TQ trong lúc tình hình TQ gia tăng chiếm đoạt chủ quyền VN. Ông không làm cho người TQ cam kết, hứa hẹn gì về cái việc mà ông phụ trách là bảo vệ chủ quyền. Thế nhưng ông lại cam kết với TQ việc khác là dùng quân đội để bảo vệ sự toàn trị của ĐCSVN. Bạn không hứa giữ nguyên hiện trạng, còn ta thì hứa sẽ dùng quân đội bảo vệ chế độ !!!!

Hưởng ứng với ông Phùng Quanh Thanh, cấp phó của ông là Đỗ Bá Tỵ đã tìm ra một phương án bảo vệ chủ quyền nữa là '' giữ vững an ninh trật tự ''


'' Trước tình hình này, theo tướng Tỵ, chúng ta cần củng cố an ninh chính trị, trật tự an toàn xã hội. Đối ngoại cũng rất quan trọng, nhiều khi chiến tranh hay hòa bình xuất phát từ công tác đối ngoại. Hiện chúng ta cũng có thế mạnh về việc này, và có quan hệ với nhiều nước, đấu tranh mềm dẻo trên cơ sở giữ vững độc lập chủ quyền, không có đi với bên nào, nước thứ ba nào để chống lại nước khác.''

Hoá ra chỉ cần giữ vững chế độ , giữ được an ninh trật tự là có thể giữ được chủ quyền ?. Thật khôi hài, trong suốt quá trình bị TQ chiếm mất biển đảo, chế độ toàn trị của CSVN này, an ninh trật tự của đất nước Việt Nam này lại luôn được vững vàng.

Suy ra chả cái gì đáng giá bằng cái bình Toàn Trị.