Thứ Bảy, ngày 27 tháng 6 năm 2015

chế độ và niềm tin.

Chế độ nhà nước CHXHCN Việt Nam do Đảng cộng sản Việt Nam dựng lên có được niềm tin của nhân dân bây giờ không.?

Chắc chắn là không. Ngay cả đảng viên đảng cộng sản cũng không còn có niềm tin với cái chế độ ấy huống chi là nhân dân.

Đến cả lãnh đạo cao cấp nhất của ĐCSVN cũng phải cay đắng thú nhận sự thật mười mươi, không thể né tránh chuyện đảng cai trị đang mất niềm tin trong nhân dân. Tờ báo mạng lớn của Việt Nam là Vnexpress đã đưa ra một bài báo có tiêu đề " Niềm tin với Đảng đang bị thách thức "

http://vnexpress.net/tin-tuc/thoi-su/niem-tin-voi-dang-dang-bi-thach-thuc-2416524.html

Bài báo dẫn lời ông chủ tịch nước Trương Tấn Sang, người trên hình thức đứng đầu chế độ nhà nước CHXHCNVN :

"Niềm tin của nhân dân đối với Đảng và chế độ đang bị suy giảm do tệ tham nhũng, lãng phí, suy thoái đạo đức lối sống của một bộ phận cán bộ, đảng viên. Nhưng tôi tin, nhân dân bao dung vẫn tin và kỳ vọng nếu Đảng kịp thời chỉnh đốn"

Đấy là lời của ông Trương Tấn Sang, người đứng đầu nhà nước và thứ hai trong đảng CSVN. Còn người dân thì họ nói quá nhiều về chuyện họ mất niềm tin vào chế độ. Từ bà bán rau, anh xe ôm đến giáo sư, tiến sĩ...từ ngoài chợ cho đến phòng làm việc..đâu đâu chúng ta cũng có thể dễ dàng thấy thái độ bất mãn, mất niềm tin với chế độ này.

Một sự thật quá hiển nhiên là chế độ do ĐCSVN điều hành đã hoàn toàn mất niềm tin từ người dân lẫn cả từ những đồng chí cùng đứng trong hàng ngũ của mình.

Chính quyền CSVN không chỉ mất niềm tin riêng trong phạm vi quốc gia mà chúng ta hãy cùng xem uy tín của chế độ CSVN trên chính trường quốc tế như thế nào.

Nếu hỏi nước Úc, người Úc sẽ quẳng cho chúng ta xem vụ tham nhũng in tiền Polyme.

Nếu ta hỏi nước Nhật, người Nhật sẽ quẳng cho chúng ta thấy vụ hối lộ các quan chức đường sắt Việt Nam.

Nếu ta hỏi Đài Loan, họ sẽ trưng cho chúng ta nhìn mấy trăm cân heroin mà chính quyền Việt Nam đã để lọt qua cửa khẩu hải quan một cách dễ dàng rồi lên máy bay mang sang nước họ.


Lâu nay chúng ta không thấy báo chí Việt Nam nhắc tới quỹ tiền tệ quốc tế hay Ngân Hàng thế giới. Bởi vì khả năng tín nhiệm của Việt Nam để vay tiền ở hai kho tiền quốc tế này đã là một con số âm. Hai tổ chức này đặt ra những điều kiện rất chặt chẽ đối với Việt Nam trong việc vay vốn ví dụ Việt Nam phải chứng minh được là có sự minh bạch trong việc sử dụng nguồn vốn vay.

Những điều kiện rất đáng xấu hổ cho những kẻ đi vay tiền đã bị mất niềm tin của chủ nợ. Chính vì lý do này mà báo chí Việt Nam gần đây không nhắc gì tới hai kho bạc quốc tế này

Các cường quốc như Anh, Pháp, Mỹ, Đức, Canada, Nauy, Đan Mạch...thì đã quá thất vọng về những lời hứa cải cách nhân quyền, pháp luật, môi trường ở Việt Nam. Thậm chí tệ đến mức đại sứ quán Thuỵ Điển còn định rời khỏi Việt Nam để chuyển sang đóng tập trung ở Campuchia.

Thôi thì cứ cho là các nước tư bản, dù quan hệ những vẫn âm mưu diễn biến Việt Nam nên không tin Việt Nam là chuyện tất nhiên,  như cách mà đảng cộng sản VN vẫn tuyên truyền đi. Thế nhưng với ông bạn láng giềng Trung Quốc, cùng cộng sản với nhau, anh em hữu nghị, không gì đánh đổi được, son sắt thuỷ chung thì sao. ?

Trong cuộc hội đàm cao cấp nhất của Đảng CSVN với Đảng CSTQ vào hồi tháng 4 năm 2015, Tổng bí thư ĐCSVN đã phải van nài TBT ĐCS Trung Quốc tin tưởng vào sự trung thành, nhất quán của ĐCSVN đối với ĐCSTQ.

Thế nhưng sau chuyến đi cầu xin sự tin tưởng ấy của ông TBT Nguyễn Phú Trọng ở Trung Quốc,  Tờ Thời Báo Hoàn Cầu, một tờ báo lớn của ĐCSTQ lại liên tục mạt sát Việt Nam là kẻ vô ơn, thất tín, bội bạc, xảo trá,lèo lái quan hệ đu giây giữa các cường quốc...

Anh lớn Trung Quốc đã vậy, em nhỏ Căm Pốt cũng không kém khi để diễn ra liền miên các cuộc biểu tình chống đối Việt Nam.

Chế độ nhà nước CSVN hiện nay không những mất niềm tin với nhân dân và cán bộ dưới quyền của họ mà họ còn mất niềm tin với cả của những quốc gia tiến bộ trên thế giới. Và không những thế, họ còn mất cả niềm tin với chính những nước từng là anh em cùng ý thức hệ CNXH với họ.

Mặc dù họ vẫn tuyên truyền vị thế đất nước trên quốc tế lên cao, đảng CSVN được sự tin cậy của dân chúng...nhưng ai cũng biết đó toàn là bịp bợm. 

Chính vì không ai còn tin họ nên khi xử lý vấn đề chủ quyền biển Đông, ông Nguyễn Chí Vịnh thứ trưởng Bộ quốc phòng mới nói:

" Càng căn thẳng càng không liên minh, Việt Nam không đứng về bên nào cả."

Sự thật là, chẳng ai tin Việt Nam để cho Việt Nam đứng cùng cả.

 Phát ngôn lên gân tưởng như anh hùng, độc lập, bản lĩnh đó của ông Vịnh chỉ là để che dấu đi sự nhục nhã không tìm kiếm được đồng minh mà thôi. Việt Nam đã cố gắng tìm mọi cách nhờ cậy giúp đỡ của các nước như Nga, Nhật, Ấn, Úc, Mỹ...trong cái gọi là dùng quan hệ mở với các nước để giữ chủ quyền. Nhưng điều hiển nhiên sẽ chẳng đi đến những gì Việt Nam mong muốn, làm sao một kẻ dối trá lại không muốn có hành động gì cụ thể cho người ta tin, chỉ ỷ vào lời hứa hão để trông chờ người khác sẽ giúp mình.

 Phát ngôn đó tương tự như lời một con nợ túng quẫn đi vay tiền rồi bị người ta đuổi, hay bị người ta đặt ra những điều kiện quá khó khăn . Đành phải đi  về tay trắng nhưng miệng thì nói khoác rằng chả cần gì phải vay ai, vay thì chỉ mang nợ, mang ơn....bọn chủ nợ nó cho vay lấy lãi chứ tử tế gì đâu mà đi vay chúng.

Không đứng về bên nào nói trắng ra là không bên nào cho đứng cả. Hy vọng dùng ngoại giao để giữ chủ quyền của ĐCSVN đã thất bại thảm hại. Nếu không có những hàng động rõ ràng để lấy niềm tin với các cường quốc. Việt Nam sẽ còn bơ vơ làm miếng mồi cho Trung Quốc ăn thịt dần dần. Nhưng với bản chất lừa dối và đa nghi, luôn nghĩ cái lợi cho mình trước tiên như là lợi ích đảng cẩm quyền,  trong mọi mối bang giao. Đặt lợi ích đó lên làm tiêu chí hàng đầu trong mọi quan hệ. Đòi hỏi một cách vô lối, kiêu ngạo. Cường quốc nào muốn giúp Việt Nam giữ vững chủ quyền cùng với giữ vững quyền cai trị của Đảng.?

Chẳng có cường quốc nào muốn giúp Việt Nam thoả mãn hai điều kiện này cùng một lúc cả.  Việt Nam có duy nhất một ông bạn tốt 16 chữ vàng là Trung Quốc. Ông bạn thân tình nhất  ấy chỉ giúp Việt Nam giữ được chế độ cộng sản toàn trị nêú như trao cho họ chủ quyền biển đảo.

Bạn vàng còn thế, mở mồm bài bác rằng Mỹ hay Phương Tây giúp Việt Nam vì lợi ích này nọ của họ, nếu không có lợi ích gì họ chả giúp ta..nói giọng đó cho trẻ con nghe chăng.?

Cộng sản Việt Nam đã đẩy đất nước đến một cảnh túng quẫn, nợ nần rồi than van rằng nước ta còn nghèo nên tiềm lực quốc phòng yếu. . Phải dùng đến biện pháo ngoại giao khéo léo để tranh thủ quốc tể ủng hộ.

Thật mắc cười.

Đi ngoại giao không có gì bảo đảm bằng vật chất, phải có danh dự uy tín. Đằng này uy tín, niềm tin cũng không có nốt. Ngoại giao cái gì, định dùng trò lừa đảo hay sao mà dùng từ '' khéo léo '' trong noại giao.
Có lẽ Hoa Kỳ đã chán cái trò ông nói gà, bà nói vịt của lãnh đạo Việt Nam. Thất vọng cái kiểu mỗi lãnh đạo hứa hẹn một đằng rồi sau đó về đổ tại không làm được do quyết định tập thể.  Hoa Kỳ đã đi bước cuối cùng là cho phép Nguyễn Phú Trọng , TBT của ĐCSVN đến Mỹ để thể hiện thái độ, quan điểm rõ ràng của toàn thể lãnh đạo cao cấp Việt Nam trong tình hình tới đây.

 Trước đó thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã bày tỏ quan điểm gì với Hoa Kỳ , chủ tịch nước Trương Tấn Sang thề thốt gì với Hoa Kỳ...? Và lần này Nguyễn Phú Trọng sẽ nói gì, có nhất quán với lời của hai lãnh đạo Việt Nam kia không.? 

Chắn chắn rồi Hoa Kỳ sẽ lại thất vọng, dù cho Nguyễn Phú Trọng có nói gì đi nữa thì đấy cũng chỉ là những lời hứa hão. Những cam kết của dăm ba lãnh đạo dù cao cấp nhất trong ĐCSVN không có gì bảo đảm. May ra phải bê cả giàn Bộ Chính Trị ĐCSVN, Ban Chấp Hành Trung Ương ĐCSVN gồm mấy trăm nhân mạng đi theo cùng ký kết những hiệp định , hiệp ức mới có giá trị.

Chẳng phải trước đây vài tháng, Nguyễn Phú Trọng phải bưng cả giàn uỷ viên BCT nòng cốt nhiêm kỳ khoá tới , và bưng cả thế hệ tương lai là Đoàn thanh niên CSHCM sang Trung Quốc tiếp kiến Tập Cận Bình. Để cùng ký kết bao nhiêu điều khoản son sắt, thuỷ chung. Thế rồi tờ Hoàn Cầu chửi Việt Nam là đồ bội tín, vô ơn, bạc bẽo, phản bội ...ngay khi những ký kết kia còn chưa ráo mực.

Chuyện bê cả giàn uỷ viên BCT và Ban chấp hành trung ương ĐCSVN theo mỗi khi ký kết hiệp ước gì để lấy lòng tin chỉ là chuyện nói chơi. Bởi  chế độ Cộng Sản là một chế độ không thể tin được. Dẫu có mang cả 3 triệu đảng viên của cái ĐCSVN này đi theo để cam kết thì giá trị cũng chỉ là con số không mà thôi.

Thứ Tư, ngày 24 tháng 6 năm 2015

Ngày 8 tháng 7 năm 2015 xét xử vụ án Ba Sàm.?

Hôm nay là gần hết tháng 6 năm 2015. Nếu như thông báo xét xử theo đúng thủ tục đến trước luật sư 15 ngày vào hôm nay. Thì ít cũng phải khoảng ngày 7 hay ngày 8 tháng 7 năm 2015 phiên toà mới được tiến hành.

Ở đây nói đến vụ án anh Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh và cô Nguyễn Thị Minh Thuý.

Hai người này bị bắt vào ngày 5 tháng 5 năm 2014. Đến ngày 13 tháng 5 năm 2014 cơ quan an ninh điều tra BCA ( ANĐTBCA ) quyết định khởi tố và tạm giam hai người này vì điều 258.

Đến ngày 30 tháng 10 năm 2014 ANĐTBCA mới hoàn tất bản kết luận điều tra.

Như vậy ANĐTBCA đã sử dụng gần như tối đa thời hạn mà họ có quyền trong việc giam giữ để điều tra. Theo như luật thì điều 258 nếu khoản 2 thì thời hạn điều tra không được quá 6 tháng.

Nực cười là khi ANĐTBCA đã dùng gần hết thời gian của mình, thì bản kết luận vụ án lẽ ra phải hoàn chỉnh, đầy đủ bằng chứng, vật chứng...để cho Viện Kiểm Sát và Toà án nhanh chóng xét xử. Thế nhưng cái cơ quan ANĐT đầy rẫy những tiến sĩ luật, phó giáo sư luật này viết kết luận điều tra dùng gần hết quỹ thời gian mà lại bị trả về điều tra lại.


Điều 121 của Bộ luật tố tụng hình sự quy định ở khoản 2.

“2. Trong trường hợp vụ án do Viện kiểm sát trả lại để điều tra bổ sung thì thời hạn điều tra bổ sung không quá hai tháng; nếu do Toà án trả lại để điều tra bổ sung thì thời hạn điều tra bổ sung không quá một tháng. Viện kiểm sát hoặc Toà án chỉ được trả lại hồ sơ để điều tra bổ sung không quá hai lần. Thời hạn điều tra bổ sung tính từ ngày Cơ quan điều tra nhận lại hồ sơ vụ án và yêu cầu điều tra.”

Nếu vậy thì ANĐT phải hoàn tất sửa chữa bản kết luận điều tra mà VKS đòi bổ sung  vào ngày 15 tháng 1 năm 2015 (  lại là tính kịch khung thời hạn ).


Ngày 6 tháng 2 năm 2015 VKS đã ra bản cáo trạng truy tố. ( trước khi hết thời hạn 9 ngày )


Nếu VKS đưa bản cáo trạng ra toà đòi truy tố, thì toà án phải ra quyết định khi nhận được bản cáo trạng sau hai tháng ( lại tính kịch khung thời hiệu ). Tức ngày 6 tháng 3 VKS phải hoàn thiện sửa chữa bản cáo trạng để gửi toà.

Nếu toà án đòi bổ sung hồ sơ, thời hạn sẽ không quá 1 tháng theo điều 121 khoản 2 BLTTHS.

Vậy đến ngày 6 tháng 4 năm 2015 VKS phải gửi bản cáo trạng đến toà, toà om tiếp kịch khung 2 tháng nữa hết thời hiệu, vụ án phải được xét xử vào ngày 8 tháng 6 năm 2015. Trong trường hợp thật đặc biệt thì toà án gia hạn thêm 30 ngày để chuẩn bị xét xử. Thì hết thời hiệu vụ án này phải được xét xử vào ngày 8 tháng 7 năm 2015.

Và nếu vậy hôm nay hay ngày mai, luật sư bào chữa, thân nhân, bị cáo phải nhận được giấy báo xử theo đúng luật trước 15 ngày.

Một vụ án mà điều khoản trừng phạt chỉ từ 2 đến 7 năm là kịch khung, tất cả các cấp như ANĐT, VKS, TA đều phải sử dụng tối đa thời hạn của mình. Chưa có vụ án nào mà 3 cấp này phải dùng hết thời hạn của mình như thế, thậm chí kết luận điều tra bị trả lại, cáo trạng cũng bị trả lại. Nếu tính về thời hạn, thời hiệu thì đây là vụ án đi vào lịch sử của ngành tư pháp nước CHXHCH VN vì nó gây cho tất cả các cấp tham gia tố tụng phải cùng nhau bày hết trò trong khả năng của mình để câu kéo, trì hoãn thời gian.

Ngày mai mà không có giấy báo xử vụ án này, chứng tỏ luật pháp Việt Nam chỉ là trò hề.

Nếu xét xử đúng ngày, vụ án sẽ diễn ra trước hay cùng ngày Nguyễn Phú Trọng dự định đi Mỹ.  Theo như trang Chân Dung Quyền Lực thì   chánh án tối cao Trương Hoà Bình, viện trưởng KSTC Nguyễn Hoà Bình đều là đàn em của Nguyễn Phú Trong. Điều đó cho thấy Trọng Lú có điều kiện dễ dàng để làm một điều gì đó chứng tỏ mình với Hoa Kỳ, bằng cách chỉ đạo đàn em xử lý thế nào vụ án Ba sàm Nguyễn Hữu Vinh.




Quan điểm của Nguyễn Phú Trọng xử lý vụ này ra sao, sẽ là một câu trả lời về hướng đi của ĐCSVN trong tương lai sắp tới.

Thứ Hai, ngày 22 tháng 6 năm 2015

Phạm Quang Nghị - Đi sứ cho ai.?

Ngày 15.6.2015 Bí thư thành uỷ Hà Nội, UVBCTĐCSVN Phạm Quang Nghị đến Cu Ba trong cái gọi là '' chuyến thăm theo lời mời ''.

Trước tiên nói đến vai trò của ông Nghị trong bộ máy lãnh đạo đảng cộng sản VN hiện nay, ông Nghị đang đứng trước một tương lai chưa rõ ràng cho vị thế của mình. Ông sẽ phải về hưu nếu như nhiệm kỳ tới đây,  ông không nắm được một trong bốn chức mà người Việt hay gọi là '' tứ trụ ''. Để đạt được mục tiêu lọt vào '' tứ trụ '' ông phải cần đến uy tín trong Đảng. Uy tín về mặt tối cũng như mặt sáng.  Mặt tối là ông phải có nhiều vây cánh trong trung ương, để hậu thuẫn cho lá phiếu của mình. Nhưng các đối thủ của ông họ mạnh hơn ông về điểm này. Ông chỉ mạnh ở lãnh địa ông quản lý, ông tìm cách liên minh với quân đội, tuyên giáo, công an, các địa phương. Việc tìm kiếm liên minh không khả quan, vì các lãnh đạo những nơi ông muốn liên minh họ cũng đang cố tìm vị trí cho mình. 

Ở mặt sáng là ông phải có những thành tích trong cương vị mình đang làm. Thật đáng buồn là trong thời gian cai trị Hà Nội ông Nghị đã không làm được điều gì sáng chói để lấy điểm tín nhiệm

 Chưa kể những việc khiến uy tín ông giảm sút nghiệm trọng, điển hình là việc chặt hạ hàng loạt cây cổ thụ lâu năm ở Hà Nội.

Đối với người Hà Nội nói riêng và người miền Bắc nói chung, tâm lý tôn trọng cây cổ thụ như một vật thiêng. Người ta có thể dễ dàng bắt gặp ở Hà Nội có những cây cổ thụ mà dưới gốc nó là những bát nhang hương khói nghi ngút vào những ngày mùng một , rằm, tết Âm lịch. Việc tàn sát hàng loạt cây cổ thụ lâu năm vừa qua của Hà Nội, đã được các đối thủ tận dụng bằng cách làm ngơ cho báo chí, người dân thể hiện bức xúc.

Ông Nghị cũng chỉ đạo việc tạo dựng màn kịch cắt xén lời của vị tổng giám mục cũ Hà Nội là Đức Cha Ngô Quang Kiệt. Sau khi  cắt xén và xuyên tạc lời của một người tu hành đức độ. Ông Nghị dùng đội quân tuyên truyền của riêng, mình khai thác triệt để  tâm lý thù ghét người Công Giáo của một số người dân sùng bái đạo Phật khá đông ở Hà Nội, cũng như một số người sùng bái chế độ cộng sản khác nữa. Mục đích nhằm che lấp sự thất bại trong việc xoá sổ toà Khâm Sứ của người Công Giáo để biến nó thành khu thương mại mang lợi ích cho nhóm ông. Trước đó Hà Nội cũng đã từng thất bại trong âm mưu chiếm khu đất của Giáo Xứ Thái Hà ở Hà Nội, để biến thành bổng là những lô đất chia cho quan chức thành phố.

Chắc hẳn gần 10 triệu người Công Giáo Việt Nam và các nước phương Tây không trông mong gì ông lọt vào '' tứ trụ '' để vấn đề tôn giáo vốn đã nặng nề sẽ càng phải nặng nề hơn.

Nhưng mặt khác  ông Phạm Quang Nghị đã ngầm dung dưỡng cho một thứ đạo Phật biến chất tràn ngập Hà Nội và Hà Tây cũ. Các sư sãi trụ trì các chùa ở địa phận ông cai trị được thoả mãn vật chất. Được tuỳ nghi sử dụng tiền công đức hay hoạt động mê tín , dị đoan kiếm tiền trục lợi, ăn nhậu xa hoa, dùng hàng hiệu, mua sắm nhà cửa, đất đai, xe ô tô đời mới đắt tiền. 

Ngăn chặn đạo Thiên Chúa, phát triển Phật Giáo biến chất, phá huỷ tâm linh dân gian như chặt cây cổ thụ, truyền bá văn hoá Trung Quốc như chiếu tràn lan phim TQ trên kênh truyền hình Hà Nội. Dùng dư luận viên đả kích phương Tây và mạt sát những người không ưa Trung Quốc.

Ông Phạm Quang Nghị đi sang Cu Ba lần này để làm việc gì.? Ông không có vai trò gì trong bộ máy nhà nước , chính phủ để làm việc với Cu Ba về kinh tế, quốc phòng, ngoại giao..những việc đó là của người khác chứ không phải là ông. Chữ ký của ông trong những vấn đề đó là vô giá trị, ông không có tư cách mà cũng chẳng có chuyên môn trong các việc đó.

Vậy ông đi làm gì, một chuyến đi dối già trước khi về hưu như các lãnh đạo khác hay làm chăng.? Chả phải, nếu thế ông sẽ đi một nước nào đó ở phương Tây xa hoa để thưởng thức chứ chẳng đến Cu Ba làm gì.?

Không phải đi chơi, không phải đi ký kết hiệp định đại diện cho nhà nước, chính phủ. 

Ông Nghị đi trong vai trò sứ giả đến cho Cu Ba.

Vậy ông đi sứ cho ai.? Chắc không phải là Hoa Kỳ hay Phương Tây rồi. Ông Nghị đi trên danh nghĩa bí thư thành uỷ Hà Nội, UVBCT ĐCSVN như rõ ông đi sứ cho ĐCSVN. 

Nhưng ĐCSVN cần gì ở ĐCS Cu Ba vào thời điểm này, mà cần ông Nghị đi sứ.?

 Cu Ba mới đây cải thiện quan hệ với Hoa Kỳ và Vatican, đó là những thay đổi đột ngột mới nhất trong chính trị ngoaị giao của Cuba. Tất nhiên thì ĐCSVN không cần tìm đến Cuba để nhờ giúp đỡ móc nối với Hoa Kỳ hay Vatican. Về hai khoản này ĐCSVN có nhiều kênh ngoại giao ngầm còn tốt hơn Cuba hàng trăm lần, nếu như Việt Nam cần.

ĐCSVN cũng chẳng cần học Cuba gì ở những đổi mới đang diễn ra tại Cuba. Và lẽ dĩ nhiên thì Cuba cũng không cần đến ba cái lời chia sẻ kinh nghiệm của ĐCS Việt Nam về đường lối, lý luận , tư tưởng . Nếu Fiden là bạn của HCM và Võ Nguyên Giáp  thì hội lãnh đạo Việt Nam bây giờ chỉ là hạng con cháu. Mở rộng quan hệ với Hoa Kỳ, tức Cuba đã mở rộng thị trường sản phẩm của mình đến nhiều nước khác. Cuba hiện nay không cần ở Việt Nam bất cứ điều gì về chính trị cũng như kinh tế.

Mọi nôi dung chuyến đi thăm và làm việc của Phạm Quang Nghị tại Cuba như báo Hà Nội Mới miêu tả, chẳng hạn như trao đổi xây dựng mô hình CNXH, bàn bạc hợp tác kinh tế lên ngang tầm quan hệ tốt đẹp về chính trị, thúc đẩy hội thảo về lý luận giữa hai đảng...tất cả toàn những điều tào lao. Cuba không cần hợp tác , trao đổi gì với Việt Nam trong các vấn đề viển vông ấy.



Phạm Quang Nghị đi sứ cho ĐCSVN để tìm hiểu xem Cuba đã diễn biến thế nào trong quan hệ phương Tây và Vatican, nhằm rút ra kinh nghiệm để ngăn chặn, nếu như trong Việt Nam nảy sinh tình huống ở nội bộ ĐCSVN có làn sóng muốn như vậy. Đó chắc chắn là nhiệm vụ mà TBT Nguyễn Phú Trọng giao phó cho Phạm Quang Nghị. Bởi chỉ có Nghị mới có chuyên môn trong việc này cũng như có tư tưởng muốn làm việc này.

Ngoài những diễn biến mới nhất của Cuba trong quan hệ đối ngoại đối với Hoa Kỳ, Vatican...Cuba còn khước từ cho tàu chiến Trung Quốc triển khai đóng ở biển Cuba theo hiệp định trước đó vào năm 2014.



 Lời khước của Cuba dư âm còn chưa kịp tan. Phạm Quang Nghị đến Cuba đi thăm Cuba, bỗng nhiên ông Nghị đến thăm cảng nước sâu duy nhất của Cuba. Một nhà lý luận, tư tưởng, tuyên giáo như Nghị thì đi nửa vòng trái đất, nói những chuyện tào lao về lý tưởng CNXH, bàn về những vấn đề kinh tế không thuộc mình quản lý...xét về nói là toàn nói và bàn cái không đâu.

Nhưng hành động thực sự là đi thăm một hải cảng quan trọng về mặt quân sự. Riêng chuyến thăm hải cảng này mất nửa thời gian mà Nghị đến Cuba.


Cùng ngày, đồng chí Phạm Quang Nghị và đoàn đã thăm Đặc khu Phát triển Mariel, nằm tại tỉnh Artemisa, cách thủ đô La Habana 25km về phía Tây, nơi có cảng nước sâu duy nhất của Cuba cho tới nay và được phía bạn hoạch định là đầu tầu phát triển và thu hút đầu tư trong những năm tới.
Pham Quang Nghị muốn gì ở cảng quân sự của Cuba. ?

Việt Nam chả có lợi ích gì ở đó. Nhưng Nga hay Trung Quốc thì cần. 

Chuyến đi của Phạm Quang Nghị về tư cách, về chuyên môn dường như lạc lõng. Nhưng nếu phái đoàn của Nghị đi theo có người của Trung Quốc muốn đàm phán gì với Cu Ba về việc đề nghị Cuba cho nối lại việc triển khai đậu chiến hạm TQ thì sao.? Hoặc Phạm Quang Nghị mang thông điệp gì của Trung Quốc về vấn đề này cho Cuba thì sao.?

Lẽ nào Phạm Quang Nghị đi sứ cho Trung Quốc. Bạn có thể tìm câu trả lời nào khác để phủ nhận điều này được không.?

Nhà báo lựu đạn - nhà báo ở Berlin

Nhân ngày báo chí Việt Nam kể chuyện các nhà báo ở Berlin một tí.

Ngày báo chí Việt Nam đang kỷ niệm rầm rộ trong nước do đảng cộng sản tổ chức, cho nên nói chuyện báo chí ở Berlin chỉ nói đến những nhà báo cờ đỏ. Hay là  những nhà báo viết cho các trang nguoiviet, thoibao, vietbao.

Ở đây thì ai cũng dễ dàng thành nhà báo, chỉ cần đưa mẩu tin, chụp vài tấm ảnh đưa lên những trang website là thành nhà báo. Trong vô vàn các nhà báo đó thì anh lon tá Nguyễn Huy Thắng có vẻ sáng giá nhất.

Anh Huy Thắng vừa là cựu sĩ quan, vừa là nhà báo, tuy có nhà báo khác cũng là cựu chiến binh nhưng cấp bậc nhỏ hơn anh Thắng hoặc trong chiến đấu không anh hùng lẫm liệt như anh Huy Thắng. Cho nên viết về nhà báo ở Berlin này không thể không nhắc đến anh Huy Thắng đầu tiên.

Tại sao gọi anh Huy Thắng là nhà báo lựu đạn. Vì trong chiến đấu anh kể lại thì toàn thấy anh ném lựu đạn, quả nào cũng nổ. Lựu đạn địch hay lựu đạn ta anh đều dùng được hết.

Chuyện kể rằng đơn vị của Huy Thắng hết đạn, bị địch bao vây, định bắt sống. Trong tình thế nguy hiểm đó anh dẫn một cánh quân đi về Quảng Ngãi. Chỗ này lựụ đạn chưa nổ anh đã nổ rồi. Phép dùng binh có câu '' gấp mười thì vây, gấp đôi thì đánh ''. Một khi địch đã chủ định bắt sống có nghĩa chúng đã hoàn toàn chủ động, quan sát và phong toả, nắm chắc mọi tình huống. Không có chuyện chủ định bắt sống mà lại để cho phe đối phương dẫn một cách quân thoát đi dễ dàng. Thời Tam Quốc cũng không đi được như thế, trong Tam Quốc người ta phải gọi là '' mở đường máu '' phá vây.

Nhưng anh Huy Thắng vẫn dẫn được một cánh quân đi. Một cánh quân , từ ngữ như  trong Tam Quốc Chí. Nghe nhiều lắm, chả biết anh Huy Thắng ngại gì mà không nói rõ là một tiểu đội, một trung đội hay một tiểu đoàn. Thôi thì cứ cánh quân cho oai, làm báo phải biết hình tượng hoá mới là báo.

Hãy xem lại lời anh kể 

'' Khi đến Đường số 1 ở khu vực giữa làng Thế Long và Thế Lợi thuộc xã Tịnh Long, huyện Sơn Tịnh, tỉnh Quảng Ngãi thì đơn vị rơi vào ổ phục kích của địch. Một đồng đội lấy lựu đạn ném về phía địch, nhưng do mắc phải gùi sau lưng nên lựu đạn rơi ngay phía dưới chân tôi. Nhanh như cắt, tôi nhặt trái lựu đạn ném thẳng vào đám địch lố nhố phía trước. Rồi dùng lựu đạn của mình tiếp tục đánh địch. Nhiều tên địch chết, tôi bò đến bên xác một lính ngụy láy lựu đạn của chúng ném tiếp vào đội hình địch. Tôi bị một quả M979 nổ rất gần làm tôi bị thương ở ngực, máu chảy loang cả xuống đùi.''



Bạn có bao giờ nghĩ rằng bọn phục kích lại đứng lố nhố cho bạn nhìn thấy không.? Nếu chúng lố nhố cho bạn nhìn thấy thì bạn là người phục kích chúng chứ chẳng phải chúng nó. Bọn địch của anh Huy Thắng ngu đến mức phục kích mà đứng lố nhố để anh Huy Thắng ngon lành phát hiện nèm thẳng lựụ đạn vào chúng, mà lựu đạn đó còn do bạn anh ném, mắc vào gùi, rơi dưới chân anhh.

Quả lựu đạn mở chốt thời gian nổ là 5 giây. Cứ thử tính, bạn anh lúc để quả lựu đạn tuột tay rơi mắc vào gùi là 1 giây, rơi xuống chân anh để anh thấy là 2 giây, anh nhặt lên là 3 giây, ném đi là 4 giây. Trong 1 giây còn lại quả lựu đạn anh ném đi đã kịp tới đội hình địch và phát nổ.

Nghe như anh kể thì vụ ấy lựu đạn anh ném này giết nhiều tên nguỵ, lẽ ra với thành tích cao và tinh thần chiến đấu như thế anh phải được phong Anh Hùng lực lượng vũ trang. Nhưng chẳng hiểu sao đến giờ bà bí thư sứ quán phụ trách cộng đồng không bảo anh làm hồ sơ để phong tặng cho anh. Một nhà báo viết hay, kể hay như anh mà thành tích không được đảng và nhà nước biết đến thì quả thật bọn đảng và nhà nước này quá chó chết. Chúng đã bỏ quên chiến công hiển hách rành rành trăm phần sự thật của anh Nguyễn Huy Thắng, thay vào đó chúng bịa ra anh hùng giả như Lê Văn Tám. 

Anh Huy Thắng là người rất thích ném lựu đạn, hãy xem một câu chuyện khác anh kể.


Má Thùy còn hì hục nướng mực cho chúng nhậu. Chúng vừa nhậu, vừa chọc ghẹo, vừa đe dọa, vừa tra hỏi má đủ kiểu. Thú thực, khi đó tôi ngồi ở dưới hầm căng thẳng đến nghẹt thở. Tôi nghe được cả tiếng tim mình đập dồn dập. Thiếu bình tĩnh chút nữa là tôi đã bật dậy ném lựu đạn liều chết với chúng.

Bạn thấy anh Huy Thắng thế nào, rõ là anh rất thích ném lựu đạn bất kể tình huống nào. Theo đoạn này anh kể, nếu anh ném lựu đạn thì bà Má nuôi của anh cũng đi đời. Thế nhưng anh kể không hề thấy nhắc đến chuyện vì bà má ở đó tôi không ném. Chắc anh nghe đoạn địch tra hỏi bà má, anh lo bà khai ra mình nên căng thẳng muốn ném quách cho chết cả luôn. May là bà má kia còn khôn biết tính anh thích quăng lựu đạn, nên bà không khai, chứ khai ra lúc ấy chắc anh ở dưới hầm nghe thấy quăng lựu đạn liền chứ chả chơi.

Lời khuyên nếu sau này có chiến tranh, các bà má nào chứa chấp lính cộng sản. Tốt nhất hãy thu lựu đạn trước khi cất giấu anh ta xuống hầm. Kẻo gặp người như anh Huy Thắng trong lúc anh thiếu kiềm chế thì tan cửa, nát nhà đúng nghĩa luôn.

Anh nhà báo lựụ đạn này viết báo thế nào, hãy xem một bài báo mà anh ta viết về sự kiện 40 năm hội nhập người Việt tại Đức.


Cả một chương trình nghe nói là lớn, có hai đại gia trong nước tài trợ 100 nghìn usd và bà con ở đây đóng góp 40 nghìn eu ro. Chương trình được gọi là đại lễ hội như lời anh nói, được anh miêu tả thế nào.?

Người ta đọc chẳng biết cái chương trình ấy có những mục gì về văn hoá, hội nhập. Cái mà người ta thấy rõ ràng, chi tiết nhất trong bài báo ấy là ăn và nhậu.

''Trong các báo cáo về công tác chuẩn bị của các tiểu ban, đáng chú ý là công tác chuẩn bị của Ban hậu cần. Ban hậu cần đã khảo sát, chế biến thử từng loại thịt… và phương thức phục vụ. Ban hậu cần cho rằng để phục vụ cho khoảng 4.000 khách ăn uống tự do (không mất tiền) với bia và các loại thịt nướng như thịt ba chỉ, đùi gà, cánh gà, Wurst… trong cùng một thời gian ngắn là việc không đơn giản. Nhưng ban hậu cần đã có giải pháp để có thể phục vụ một cách tốt nhất. Đồng thời chuẩn bị sẵn phương án phục vụ khi lượng khách tăng thêm, nếu như bà con ta đến tham gia đông vui hơn.''

Viết một bài báo giới thiệu chương trình Đại Lễ Hội mà chỉ thấy chú trọng giới thiệu đến mục ăn nhậu, chi tiết đến từng món ăn, miễn phí. Viết thế để kêu gọi mọi người đến dự vì được ăn nhậu miễn phí hay sao mà chú trọng thế.  Anh Huy Thắng bất tài hay có tài mà không diễn tả được những hấp dẫn trong Đại Lễ Hội để gọi mời bà con, phải dùng đến mục ăn uống miễn phí để làm trọng tâm. ?

Có lẽ anh Huy Thắng tài, vì anh hiểu tâm lý người Việt cờ đỏ ở Berlin này hơn bất cứ nhà báo nào khác. Biết đâu là điểm trọng tâm để quảng bá, giới thiệu người đến dự. 

Nếu thế, thì anh Nguyễn Huy Thắng xứng đáng được nhắc đến đầu tiên trong các nhà báo cách mạng ở đất Berlin này.

Thứ Năm, ngày 18 tháng 6 năm 2015

Cảm xúc.

Tháng 10, trời xanh trong, nắng hanh vàng, gió nhẹ. Dù ở trong kiên giam nhưng hắn vẫn cảm thấy làn không khí trong lành, mát mẻ từ cánh đồng vượt qua bức tường cao có dây kẽm gai tràn ngập phòng kiên giam.

 Hắn đã ở căn phòng biệt giam này ba tháng, ở một mình trong căn phòng rộng mênh mông, biệt lập nằm phía cuối trại giam, nơi mà mọi âm thanh của các tù nhân khác không bao giờ vọng tới.

Không tù nhân nào được phép đến đó trừ người tù bếp ngày hai lần mang vào cho hắn mỗi lần một nắm cơm gói trong túi nylon. Cái khoảng thời gian hắn nhìn thấy bóng người, là lúc gã quản giáo béo phệ khệnh khạng mở cái cổng ngoài khu biệt giam để tên tù bếp chạy thật nhanh đặt lên bậu cửa sổ phòng giam nắm cơm. Không được phép nói một câu, tên tù bếp sợ buồng giam hắn như người sợ ma hay sợ bệnh lây nhiễm, thậm chí tên tù bếp còn không nhìn hắn.

Ba tháng, 90 ngày. Cánh cửa phòng giam không hề mở bao giờ. Thỉnh thoảng hắn nghĩ gã quản giáo kia có bao giờ nghĩ lâu quá, cái ổ khoá sẽ sét rỉ và không mở được không. Thường thì định kỳ trại phải mở phòng giam để kiểm tra xem phạm nhận có đào khoét tường trốn. Nhưng với hắn thì  trại không cần kiểm tra, vì hắn trước đó đã làm tự giác, có nghĩa loại tù không cần phải trông. Thứ hai mức án 4 năm tù của hắn chỉ còn vài tháng nữa là xong.

Ban ngày bạn của hắn là lũ chim sẻ nhảy tí tách ngoài cái sân trước mặt. Ban đêm là lũ chuột chạy nháo nhác. Hắn dành ít cơm ném cho lũ chim và gấp đôi số đó để dành cho lũ chuột. Thời gian khác hắn làm bạn với bản thân mình.

Cơm ăn với muối trắng, mười ngày một lần có được miếng mỡ bằng bao diêm dính tí thịt, hoặc một khúc đuôi cá trôi. Loại cá cân cả con chắc chỉ 4 lạng. Đêm nằm trên nền gạch bất kỳ chỗ nào trong căn phòng rộng. Duy chỉ có nước là thoải mái, có một bể nước to vòi chảy theo giờ. Cảm giác đói, thèm, khát miếng ăn, ngụm nước trà, hơi khói thuốc hay một chút sải chân bên ngoài dần dần mất đi sau tháng đầu tiên.

 Sau là đến cảm giác không cần người nói chuyện, không cần nhìn thấy bóng người nào nữa.

Hôm qua quản giáo mở cửa buồng giam cho người một người tù vào cắt tóc, cạo mặt, cắt móng tay cho hắn. Trong lúc hắn được cắt tóc, gã quản giáo đứng cạnh trông không hề nói một lời. Cả ba đều im lặng, chỉ có tiếng kéo lách cách như điêu nhạc. Rõ là người tù cắt tóc muốn phá cái không khí chất chứa ác cảm giữa hắn và gã quản giáo. Nên anh ta nhịp kéo thành hẳn một nhịp điệu, có thể đó là cách phản kháng với ngột ngạt trong một ngày trời thu đầy gió mát, thoáng đãng.

Gã quản giáo im lăng để tỏ uy quyền phụ hoạ với nét mặt. Còn người cắt tóc thì khua kéo thành nhạc để muốn nói rằng, dù thế nào thì tinh thần tôi vẫn lạc quan,yêu đời.

 Tối hắn tắm xong và ngủ ngon lành đến sáng. Lúc mà tiếng kẻng báo thức của trại vang lên, hắn tỉnh giấc và chợt nhận ra mình đã ngủ như mọi ngày. Hắn chưa thấy người tù nào ngủ như thế trước một ngày như vậy.

 Đó là ngày về.

Không có cuộc chia tay với những bạn tù, những đêm hôm trước khi về, người hết án thường dành dụm để chiêu đãi bạn tù thân một bữa liên hoan. Những lời nhắn nhủ , dặn dò, những lời tâm sự. Những khuôn mặt buồn của người ở lại và nét hân hoan của người hết án. Đã bao lần hắn chứng kiến những cuộc liên hoan ra tù. Hắn nghĩ ngày hắn về cũng sẽ tràn ngập những cảm giác như bao người khác.

Nhưng gần 100 ngày biệt giam đã khiến hắn không còn cảm xúc, thậm chí là cảm xúc ngày về mà bất cứ ai cũng nôn nao, háo hức. Có khi khi con người sống  một thời gian chỉ làm bạn với lũ chuột và lũ chim sẽ mất đi một số cảm xúc của con người. Hay nói cách khác thì đôi khi trong hoàn cảnh nghiệt ngã nào đó, con người cần phải quên đi những cảm xúc của mình để tồn tại.

Nếu gần 100 ngày như thế mà cứ để nhớ thương, mong mỏi, thèm khát, ước ao.... Càng nghĩ tới càng thấy mình khổ nhục, thấy mình đang bị hành hạ, thấy mình đang bị trừng phạt. Không nghĩ đến là may mắn, không nghĩ mình là con người nữa. Nghĩ mình là lũ chuột nhao nhác chạy trong đêm hay lũ chim sẽ tí tách ngoài sân. Bọn chúng không cần nhiều đến cảm xúc, chỉ cần sống được từng ngày là đủ.

 Hắn nhìn lũ chim lần cuối vất những hạt cơm cho chúng ăn. Chợt hắn nhận nhận ra phần cơm đêm qua cho lũ chuột vẫn còn. Tối qua ngủ sớm, hắn đã quên không quẳng cơm cho lũ chuột. 

Lẽ ra đêm qua như mọi khi, hắn phải cho lũ chuột ăn. Quên không cho chúng ăn như thường lệ thì chẳng sao với lũ chuột, chúng sẽ phải tìm nhiều bữa ăn khác sau này để sinh tồn.

Nhưng nó có nghĩa  rằng hắn chưa vượt qua được hết những cảm xúc của mình.

( trích trong tập Đi Tìm Thương Nhớ )

Thứ Ba, ngày 16 tháng 6 năm 2015

Thọ Muối, tức Nguyễn Văn Thọ đe doạ Hiếu Buôn Gió.

Trong một cái còm, ở vụ việc đã xong.  Nguyễn Văn Thọ tức Thọ Muối vào còm.


Tho Nguyen Van Tót nhất cộng đồng nơi anh Hiền thông báo rộng rãi thủ đoạn của thằng gió giếc này, thằng đã viết trên Dân Luận, xui anh em đi biểu tình ở Hà Nội mang theo dao để quá khích gây đổ máu ở biểu tình, tức xúc chó bụi rậm cho tụi trẻ ko hiểu gì, hãy tẩy chay thằng này..đây là kẻ nguy hiểm cho cộng đồng.

Tho Nguyen Van Đây thằng gió giếc này đã xui dại anh em trẻ đang bất bạo động đòi dân chủ tại Hà Nội như thế này. trong bài viết "Người Buôn Gió - Đồng loạt báo chí Việt Nam lên án DLV trá hình phá hoại cuộc tưởng niệm các chiến sĩ Gạc Ma ngày 14.3.2105 " trên dân luận và Blog của nó cách đây ko lâu- ( tôi nói rằng những dòng chữ này đủ là bằng cớ Phạm tội kích động bạo lực ở Đức hay bất cứ quốc gia nào. Vì nga ytaji Đức họ cũng ko muốn các cuộc chứng tỏ chính kiến bạo lực. Vì bạo lực là con đẻ của chiến tranh và bất ổn xã hội:

Nó trả vờ có vài câu sau nhưng nó từng đánh thuê cho bọn đòi nợ thuê ở Hà Nội trong các bản tự thú rải rác. Sẽ có ngay tôi chính danh hỏi tội nó bằng chữ. Nó nợ tôi ba món nợ cần trả. Dù bấy nay tôi coi nó là trẻ ranh ko chấp Nhưng khi đã xui anh em trẻ như thế lại là vấn đề tôi quan tâm.


======================================


Để biết thêm về Thọ Muối, vì sao Thọ Muối lồng lộn khi Buôn Gió chửi bọn Dư Luận Viên đánh người biểu tình Hồ Gươm hãy, vào đây xem tin và hình ảnh để biết Thọ Muối thân Dư Luận Viên thế nào.

http://vietinfo.eu/goc-ban-doc/noi-voi-nguyen-van-tho.html




Lời của tác giả trên viẹtinfo.eu.

Lý ra, những thứ mà Thọ (Nguyễn Văn) viết mình không đọc, vì trước đây sau một lần tranh luận, mình thấy cái tư cách của hắn thấp hèn quá. Ai đời đã 65 tuổi nhưng nhận thức chỉ như một đứa trẻ chưa ra khỏi vị thành niên . Hắn dường như để dành cả đời để nâng bi, ca ngợi chế độ. Hắn tự hào về quá khứ cầm súng giết chóc, giết đồng bào miền Nam. Đáng thương hơn nữa, cho dù đi xuất khẩu lao động, nhờ biến cố Berlin sụp đổ mà hắn trở thành Việt kiều nhưng vẫn không học được những tinh hoa của nước Đức. Tuy là ở Đức nhưng kiến thức hắn dung nạp lại chẳng được bao nhiêu. Rõ ràng, hắn giống như một người lao động bằng chân tay chứ không phải trí não. Từ sau lần tranh luận đó, mình cạch hắn ra, remove luôn. (vietinfo.eu)

Xem thêm Thọ Muối bày tỏ tình cảm với  đảng cộng sản Việt Nam.


''Thay mặt các đại biểu kiều bào phát biểu tại buổi tiếp, ông Nguyễn Văn Thọ - kiều bào Đức đã ca ngợi những thành tựu mà Đảng ta đã đạt được trong 80 năm lãnh đạo đất nước. Ông cho biết: Lịch sử 80 năm Đảng Cộng sản Việt Nam là lịch sử hai lần thiên tài. Một đội quân ban đầu chỉ có gươm, mác, súng kíp và tầm vông, mà hai lần đánh thắng hai đế quốc lớn nhất thế giới: Pháp và Mỹ, hoàn thành sứ mạng, thống nhất giang sơn về một mối. Ở khắp nơi trên thế giới người ta đã biết đến Việt Nam, một dân tộc anh hùng bất khuất và điều ấy một lần mang lại niềm tự hào cho người Việt Nam. Lần thứ hai, khi phe xã hội chủ nghĩa tan rã, nhiều quốc gia tưởng vững mạnh đã sụp đổ, song nước Việt Nam vẫn đứng vững, lại tìm ra giải pháp đổi mới toàn diện để vượt qua những giai đoạn đau khổ nhất sau 4 cuộc chiến tranh, đưa đất nước Việt Nam từ một nước đói nghèo, trở thành một quốc gia có vị thế đáng nể trên thế giới.''

https://www.facebook.com/notes/người-buôn-gió/phát-ngôn-của-nguyễn-văn-thọ-đảng-csvn-hai-lần-thiên-tài-đánh-thắng-đế-quốc/805094682849088

Hoặc ở đây.


http://dannews.info/2014/11/12/nghe-thuat-nang-bi-cua-bao-chi-viet-nam-ky-2/

Lời phát biểu cảm động của Thọ Muối khi đại diện Việt Kiều Đức gặp tổng bí thư Nông Đức Mạnh.


Thưa đồng chí Tổng bí thư, trong nước người ta ít nhiều biết tới một người viết văn xuôi Nguyễn Văn Thọ, nhưng ít ai biết được là từ năm 1972, tôi đã tự nguyện đứng dưới ngọn cờ để hôm nay dẫu ở xứ người, trong lễ đón tiếp này tôi vẫn được quyền gọi lên từ Đồng chí với Tổng Bí thư. Tôi không có một ngôn từ nào có thể diễn tả hết sự xúc động của tôi hôm nay, vì thế tôi xin kính tặng Đồng chí bốn tập sách này, đặc biệt là cuốn bao gồm tất cả những tác phẩm hay nhất trong hai năm 2001 – 2002 của nhiều nhà văn viết về người lính, cuộc thi truyện ngắn do Tổng cục Chính trị quân đội nhân dân chủ trương.

Thọ Muối là vậy, thờ cộng sản độc tài, nhưng lại muốn vin vào luật của Đức để doạ tố cáo Buôn Gió là kích động bạo lực. Chắc Thọ Muối sẽ làm thật, mong lần này đứng tên chính danh,  tự viết bằng tiếng Đức , chứ đừng giấu tên nhờ người viết  như năm ngoái.
Xem toàn văn bài viết của Người Buôn Gió mà Nguyễn Văn Thọ định kiện Gió về tội kích động bạo lực ở đây.
http://nguoibuongio1972.blogspot.de/2015/03/ong-loat-bao-chi-viet-nam-len-dlv-tra.html