Thứ Sáu, 5 tháng 7, 2019

Nói hay, làm dở - Thủ tướng Phúc ám chỉ ai?

Trong phiên họp trực tuyến chính phủ sáng ngày 6/7/2019. Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc có một lời phát biểu mà ngay lập tức, rất nhiều báo chí đã đưa lại.

Đó là ông Phúc nói '' tình trạng nói hay, làm dở, trách nhiệm thấp, cấp dưới kêu ca, người dân chờ đợi ''

Nghe thì như ông Phúc đang nói các cấp dưới của mình.

Điểm lại trong nhiệm kỳ nhân sự đảng 12, chỉ có 2 người nói những điều lớn lao nhất là chính ông Phúc với những phát ngôn về đầu tàu, thủ phủ. Người thứ hai là ông Nguyễn Phú Trọng với câu nói có một không hai , từ trước đến nay chưa người tiền nhiệm nào của ông dám nói, kể cả Hồ Chí Minh.

Câu nói của ông Trọng được ông Phúc nhắc lại một cách nhấn mạnh trong buổi họp chính phủ sáng nay.

-"Như Tổng bí thư nói, từ khi đổi mới, chưa khi nào chúng ta có cơ đồ như ngày hôm nay. Bạn bè quốc tế đánh giá cao vị thế, vai trò của Việt Nam"

Ai cũng biết câu nói này là câu nói bốc đồng, quá đà của Nguyễn Phú Trọng, nó là tiêu đề mà dân chúng mang ra chế giễu nhiều nhất từ khi câu nói xuất hiện.

Hẳn nhiên mang câu nói của TBTCTN Trọng lặp lại nhấn mạnh lần này, không phải TT Phúc muốn đề cao gì Trọng, mà Phúc mang ra chế giễu thì đúng hơn. Vì thế ngay sau đó TT Phúc đi vào nội dung cuộc họp là chống nói hay , làm dở.

Dở ở đây TT Phúc muốn đề cập là gì. Đó là công tác cán bộ, hay nói cách khác là công tác quy hoạch cán bộ trung ương 13 tới đây. Nguyên văn như sau.

'' "Các cấp, các ngành cần chấn chỉnh ngay tình trạng này, không để đến khi vi phạm phải xử lý dẫn đến mất cán bộ. Tình trạng nói hay làm dở, làm chậm cần chấm dứt, kể cả chuyển lòng vòng, cấp dưới kêu ca, người dân bức xúc vẫn còn", Thủ tướng nhắc nhở.

Chấn chỉnh cái gì mà để đến khi vi phạm phải xử lý làm mất cán bộ.?

Rõ ràng là chấn chính cái bản quy hoạch nhân sự trung ương 13, ông Phúc muốn nói chính ông Trọng là người đã quy hoạch nhân sự chủ chốt cho bộ chính trị, trung ương đảng ở đại hội 12 và hậu quả của nó là quá nhiều cán bộ lãnh đạo lứa 12 đã bị xử lý mất chức và tù tội  như Nguyễn Xuân Anh, Đinh La Thăng, Trương Minh Tuấn...khi đang đương nhiệm.

Ý ông Phúc muốn đề cập rằng việc quy hoạch của tổng bí thư, chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng chưa được tốt, cần phải xem xét, chấn chỉnh lại không lại có sai lầm mất cán bộ như đã xẩy ra.

Gần đây người ta thấy trong các buổi họp Bộ Chính Trị, ông Trần Quốc Vượng thường xuyên được ngồi bên cạnh ông Nguyễn Phú Trọng. Ông Vượng mới chỉ là thường trực ban bí thư, ông mới vào bộ chính trị ở nhiệm kỳ 12. Theo thông lệ thì ông không được ngồi cạnh tổng bí thư. Thường thì hai bên tổng bí thư sẽ là thủ tướng và chủ tịch nước, trường hợp ông Trọng kiêm hai chức thì thủ tướng và chủ tịch quốc hội sẽ ngồi hai bên. Sau đó đến những uỷ viên Bộ Chính Trị có thâm niên hơn các uỷ viên BCT còn lại.




Nhưng gần đây, nhất là sau trung ương 10, tất cả đều thấy ông Trần Quốc Vượng luôn mặc đồ phong cách giống ông Trọng và luôn ngồi kế bên ông Trọng với vẻ mặt tươi tắn.

Không còn nghi ngờ gì về người kế nhiệm của ông Trọng, đó chính là ông Trần Quốc Vượng.



Xét về tuổi tác ông Vượng hơn ông Phúc một tuổi, kém hơn năm trong bộ chính trị. Nếu ông Vượng là người kế nhiệm ông Nguyễn Phú Trọng, ông Vượng cần bộ chính trị đưa ra '' một  trường hợp đặc biệt ''  để áp dụng cho ông.

Điều này  có lẽ sẽ xảy ra, vì ông Trọng hiên nay là người có quyền quyết định lớn nhất tại bộ chính trị, nếu ý kiến ông Trọng đưa ra như vậy, chắc hẳn số phiếu đồng ý sẽ chiếm đến ít nhất là 2 phần 3.

Một điều mà các vị vua thời phong kiến thường làm khi chọn người kế vị, đó là khi người kế vị lên ngôi, những người trước kia có khả năng tranh chấp với người kế nhiệm sẽ phải về hưu hoặc tước bỏ quyền lực, tránh tình trạng để đó gây những mối hoạ tranh chấp hay cản phá người kế vị. Theo lẽ ấy thì những người còn lại sẽ phải về hưu, cũng như đại hội trước mình ông Trọng ở lại, những người ngang hàng lứa ấy đều phải về sạch.

 Sinh năm 1954, ông Nguyễn Xuân Phúc sẽ vào tuổi 67 trước thềm đại hội 13, ông hẳn nhiên không còn cơ hội ở lại , không thể nào có '' hai trường hợp đặc biệt ''  bởi thế chẳng còn gì là đặc biệt nữa.

Ông Phúc ngoài tài luồn lọt để leo lên, xây dựng hình ảnh bằng những con số kinh tế chẳng ai kiểm tra được, ông còn có được đội ngũ báo chí đồng hương gốc Quảng tung hô, lăng xê ông và những may mắn như trời phù hộ đó là những đối tượng ngăn đường ông nếu không bị ông dùng thủ đoạn hất đổ thì cũng bị trời hại chết. Nói về duy tâm thì chuyện cồn cát rồng xuất hiện hay hào quang xuất hiện ở Quảng Nam cũng có cơ sở đôi phần.

 Nếu như trời hại ông Trọng được trong cơn đột quỵ vừa rồi, ông Trọng không gượng được dậy để tổ chức nốt phần tổ chức nhân sự, quy hoạch nhân sự, giới thiệu người kế nhiệm...có lẽ ông Phúc đã đương nhiên bước lên bục cao nhất quyền lực chính trị Việt Nam và cho mình thành người '' đặc biệt '' ở nhiệm kỳ sau này. Bây giờ ông Trọng có đứt bóng thì người kế vị cũng đã an bài.

Về tai tiếng ông Trần Quốc Vượng hầu như không có hoặc được bịt kín kẽ, ông Phúc chỉ còn cơ hội trông cậy vào một cơn bệnh hiểm nghèo nào đó tiễn ông Vượng đi, như đã từng tiễn những người ngáng đường ông Phúc là Nguyễn Bá Thanh, Trần Đại Quang.

Nếu như vậy , dù là ông Phúc ám hại hay trời ám hại, thì xét theo thù đoạn hay xét theo lòng trời, ông Phúc xứng đáng là người nắm quyền lực cao nhất trong nền chính trị Việt Nam trong những năm tiếp theo tới đây.

Chủ Nhật, 30 tháng 6, 2019

Nguyễn Phú Trọng và nhân sự khoá 13.

Có thể  khẳng định chắc chắn, khoá 13 tới ông Nguyễn Phú Trọng không còn trong Bộ Chính Trị. Một năm trước đây người ta cảm thấy rằng ông Trọng không có vẻ muốn rời khỏi chức vụ tổng bí thư đảng ở khoá 13 tới, ông không hề đưa chuyện nhân sự kế nhiệm vào trong những nghị sự của trung ương, ban bí thư, bộ chính trị.

 Cơn bạo bệnh bất ngờ vừa qua, đã khiến ông Trọng buộc phải chấp nhận đưa ra tương lai của mình, đó là ông về hưu khi nhiệm kỳ này của ông kết thúc.

Trong 5 tiêu chuẩn chung của chỉ thị 35 về lựa chọn nhân sự có tiêu chí các uỷ viên phải đảm bảo sức khoẻ, bảo đảm độ tuổi theo quy định.

Ông Trọng đã từng là người quá tuổi nhưng ở trường hợp đặc biệt do ông đặt ra, để tiếp tục ngồi lại vị trí tổng bí thư đầy quyền lực, sở dĩ nói đầy quyền lực vì những người ngang hàng với ông lúc đó đều đã giã từ chính trường, điều đó tạo cho ông được uy quyền trong lớp mới lên.

Nhưng ở lần này thì ông không thể đặt mình vào trường hợp đặc biệt trong tiêu chuẩn sức khoẻ.

Ông Trọng buộc phải tính gấp chuyện xây dựng lực lượng kế cận tương lai cho đảng.

Trong lần trước đây ông Trọng có đưa ra nghị quyết 244 rất phức tạp, đó là bộ chính trị giới thiệu trường hợp quá tuổi đặc biệt được tái cử, còn những trường hợp khác mà trung ương đảng muốn giới thiệu tái cử, người đó phải làm đơn xin rút, trung ương bỏ phiếu đồng ý rút hay không, nếu trung ương không cho rút, thì tiếp tục bỏ phiếu bầu.

Nếu áp dụng luật 244 vào hội nghị tới đây một lần nữa thì cả bốn người giữ năm vị trí quan trọng chủ chốt đều quá tuổi.

1 - Ông Nguyễn Phú Trọng đang kiêm hai vị trí tổng bí thư, chủ tịch nước.
2- Ông Nguyễn Xuân Phúc sinh năm 1954 thủ tướng, ông sẽ 67 tuổi vào năm 2021, năm tổ chức đại hội 13. Trước đây ông Nguyễn Tấn Dũng cũng 67 tuổi vào năm tổ chức đại hội 12, ông Dũng phải về .
3- Bà Nguyễn Thị Kim Ngân sinh năm 1954 bằng tuổi ông Phúc.
4- Ông Trần Quốc Vượng sinh năm 1953, ông sẽ 68 tuổi vào thềm đại hội đảng khoá 13.

Như thế sẽ có 4 trường hợp chủ chốt hiện nay sẽ quá tuổi vào nhiệm kỳ khoá 13 cùng với  họ là Tòng Thị Phóng, Ngô Xuân Lịch, Nguyễn Thiện Nhân, Trương Hoà Bình  và Đinh Thế Huynh ( ông này hiện nay bị tâm thần không thể chữa trị  khỏi ).

Như vây nếu những trường hợp này đều là đặc biệt thì có đến 9 người quá tuổi, đó là điều không thể xảy ra nếu toàn bộ số người này ở lại bộ chính trị.

Làm phương pháp loại trừ thì chỉ có 3 trường hợp có khả năng nằm trong trường hợp đặc biệt quá tuổi được giữ lại trong bộ chính trị.

Đó là thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc.
Thường trực ban bí thư Trần Quốc Vượng
Bí thư thành uỷ TPHCM Nguyễn Thiện Nhân.

Đầu tiên hãy bàn đến vị trí tổng bí thư, ai trong số họ sẽ đủ khả năng làm tổng bí thư.

Câu trả lời rất nhanh, đó là ông Trần Quốc Vượng, ông có lý luận, người miền Bắc , có khả năng giữ sự đoàn kết trong đảng. Ông Vượng là người có khả năng ở lại để kế nhiệm chức tổng bí thư, vì ngoài ông ra không còn ai trong bộ chính trị đủ những tiêu chuẩn mà quy định đã nêu.

Vị trí thủ tướng, có đến 4 người có thể đảm nhiệm chức vụ này dựa trên bằng cấp và kinh nghiệm quản lý kinh tế họ đã trải qua đó là Vương Đình Huệ, Hoàng Trung Hải, Nguyễn Văn Bình và thêm một người có kinh nghiệm ngoại giao là ông Phạm Bình Minh.  Ông Phúc khó có cửa ngồi lại để làm thủ tướng, nếu có thì ông phải vươn lên chức chủ tịch nước hoặc chủ tịch quốc hội. Nhưng ở những chức này thì thông lệ chỉ có đang ở vị trí tứ trụ nhảy lên làm tổng bí thư, chứ không có thông lệ ở vi trí tứ trụ này nhảy sang vị trí tứ trụ khác.

Vị trí chủ tịch nước sẽ do ai nắm giữ ? Đây là mới là câu trả lời khó nhất, nó sẽ dành cho ông Nguyễn Thiện Nhân hay Nguyễn Xuân Phúc hoặc một ai đó chưa xác định được rõ ràng. Nếu tính theo vị trí và năng lực, độ tuổi thì nó dễ vào tay ông Phạm Bình Minh nhất.

Như thế vấn đề vị trí tổng bí thư đã được xác định phần lớn thuộc về ông Trần Quốc Vượng. Đương nhiên ông Vượng sẽ là trường hợp đặc biệt.

Nếu như ông Phúc và ông Nhân cũng được bộ chính trị giới thiệu ở lại tái cử, thành ra có đến ba trường hợp đặc biệt,  mà có đến ba trường hợp như thế thì chẳng còn cái gì gọi là đặc biệt, nó sẽ là trò thô thiển quá mức, vì thế điều này không thể xảy ra, đã đặc biệt thì chỉ có một trường hợp mà thôi.

Hai ông Phúc, Nhân sẽ phải qua vòng 244 nếu như ở lại tái cử.

Luật đấu loại 244 được mang ra dùng bất đắc dĩ, khi mà lúc ấy tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng về quyền lực chưa kiểm soát được trung ương, ông Trọng phải dùng đến nó trong bối cảnh các thế lực khác ngang ngửa nhau ở trước thềm đại hội 12.

Ở khoá 13 này chắc hẳn ông Trọng không phải dùng đến nó,  khi mà quyền lực của ông Trọng mạnh đến mức ngay từ bây giờ ông đã quy hoạch được 200 uỷ viên trung ương tương lai cho khoá 13.

Gần đây người ta thấy Nguyễn Thiện Nhân và Nguyễn Xuân Phúc. Trương Hoà Bình thường qua lại với nhau, phải chăng các ông này đã thấy trước tương lai của mình, nên họ đang gắn lại với nhau để tạo thành một lực lượng nhằm thay đổi sự sắp đặt bất lợi cho họ.?

Có lẽ nếu họ muốn ở lại vị trí quyền lực thì họ chỉ còn cách câu kết với nhau  để chiếm được ba vị trí trong ngũ trụ. Nếu vậy họ phải cần nỗ lực thật quyết liệt và triệt để, gấp rút hơn. Còn không, chắc chắn số phận của họ là rời khỏi chính trường vào khoá tới đây.


Chủ Nhật, 23 tháng 6, 2019

Giá dịch vụ giấy tờ tăng cao.

Giá cả mọi thứ sinh hoạt nước Đức trong vòng 6 năm qua hầu như không thay đổi, hoặc thay đổi chút ít. 6 năm trước mình đến Đức, vé tàu điện đi trong thành phố 1 tháng là 79 euro, đến giờ đã 6 năm giá vé tăng thành 81 euro.

Giá thuê nhà có cao hơn trước khá nhiều, nhưng giá nhà đó chỉ áp dụng với người mới đến thuê. Còn những người thuê trước kia thì chủ nhà không thể tăng quá cao, họ chỉ chờ người thuê nhà cũ rời đi, ai tìm đến thuê họ mới tăng giá.

Người Việt đến Đức bằng con đường đi du lịch qua Nga, rồi từ đó theo những đường dây đưa người xuyên qua biên giới các nước tới Đức, số lượng người ngày càng nhiêu hơn, chủ yếu họ đi từ các tỉnh Bắc Trung Bộ. Họ là những chàng trai, cô gái trẻ ở nông thôn, tìm đến nước Đức nơi đã có họ hàng, người làng xóm của họ đang ở, đối với họ đó là tương lai.

Ở quê nhà, họ khó tìm thấy công việc, nhiều thanh niên nam nữ phải rời quê hương vào các khu công nghiệp trong miền Nam để làm việc quần quật 10 tiếng một ngày với đồng lương không khá khẩm gì. Một số tìm cách đi lao động bên Đài Loan, Hàn  Quốc vài năm trở về với ít vốn dành dụm xây được ngôi nhà tử tế hơn, sau đó cũng chẳng biết làm gì để mưu sinh ở quê nhà.

Họ chọn phương án  cho tương lai lâu dài, đó là tìm đường đến châu Âu.

Tổng số tiền của một chuyến đi đến Đức như thế giá trọn gói từ 12 đến 17 nghìn usd.

Cá biệt những người đi đơn lẻ bị những kẻ đưa người lấy tiền làm 2 lần. Người đi đã đóng tiền, nhưng khi đến Đức bị nhốt vào trong một căn nhà họ hoàn toàn không biết ở đâu, tại đây những kẻ cầm đầu nói với họ rằng gia đình họ phải trả tiền thì chúng mới trả tự do cho họ. Chúng nói rằng chúng mới chính là người tổ chức việc đưa đi, chúng không biết ai trước kia đã nhận tiền, chúng chỉ biết giờ đưa tiền thì chúng thả người đi.

Nhiều gia đình có lực đã phải cắn răng trả tiền, có những gia đình không có lực chi trả con gái họ bị đánh đập, con gái bị bắt đi làm gái và con trai bắt vào những nơi trồng cần sa. Nhưng trường hợp này không nhiều, nó chỉ nằm trong số những người đi từ Việt Nam mà không có họ hàng, thân quen bên này. Số phần đông ra đi như thế đều có họ hàng, làng xóm quen biết bên này nên không bị.

Những người đi như thế, họ chịu khó lao động cật lực trong những năm đầu, họ phải dành dụm kiếm đủ số tiền trả món nợ 12 đến 17 nghìn usd đã bỏ ra cho chuyến đi. Sau đó đến khoản tiền để hợp thức hoá giấy tờ được chính thức ở lại Đức.

Những cách nhận giấy tờ phổ thông nhất là nhận con, cưới vợ, chồng.

Muốn cưới vợ , chồng thì phải đi đến nước Đức hợp pháp, con đường đi như thế khá tốn kém ngay từ đầu, giá một đám cưới với người có quốc tịch Đức tầm bây giờ là 50-60 ngàn Euro.

Những người đi lâụ từ Nga sang chỉ có cách đẻ con, nhận con.

Nếu là nữ, trước hết họ phải mang bầu, một cặp không có giấy tờ người Việt yêu nhau, cô gái mang bầu. Cô phải kiếm một người có giấy tờ hợp pháp đầy đủ điều kiện để nhận đứa trẻ làm bố. Cô sẽ được ở lại cùng đứa bé tại Đức và có giấy tờ, sau đó cô mang bầu đứa thứ hai và người yêu cô,  tức bố thật của cả hai đứa bé, sẽ được nhận là bố đứa thứ hai.  Những thủ tục này có dịch vụ luật sư, văn phòng tư vấn nhan nhản đứng ra thu xếp.

Đôi vợ chồng và hai đứa con sẽ được ở lại, nói thì thế, nhưng từ lúc kiếm tiền trả nợ, kiếm  tiền nhận bố, sinh đứa thứ hai mất có khi đến 10 năm. Đến khi có đứa thứ ba, họ lại cho một người đàn ông khác nhận làm bố để lấy tiền.

Nếu bạn là một người đàn ông Việt không giấy tờ, đến Đức như vậy, bạn muốn là bố trên giấy tờ của một phụ nữ nào đó đã đủ điều kiện ở lại, như trên, để bạn được ăn theo,  thì bạn phải bỏ ra gần 20 ngàn euro vào năm 2013, năm mà tôi mới đến Đức.

 Bây giờ thì giá của một dịch vụ như thế lên đến 50-60 ngàn euro.

Nhiều sắc dân của các nước khác cũng làm kiểu nhận con như vậy để có giấy tờ, nhưng có lẽ sắc tộc Việt là sắc tộc nâng giá tốc độ khủng khiếp nhất trong các sắc tộc nước ngoài ở Đức.

Về khách quan thì nhà nước Đức có kiểm tra chặt chẽ hơn việc nhận con, nhưng về mặt pháp luật thì luật chưa thay đổi gì, việc nhận con như vậy được luật pháp công nhận và bảo vệ. Các cơ sở làm dịch vụ và những ngừoi có con muốn cho người khác nhận đã thổi phồng lên những khó khăn, chẳng hạn như năm tới sẽ không cho nhận con, tháng tới ai làm nhận con đều bị trục xuất về nước rồi làm giấy tờ sang sau, hoặc người ta sẽ thử ADN để xem đúng bố thật hay không...tin đồn thổi lên gây hoang mang và giá cả cứ thế leo thang theo.

Những phụ nữ trẻ có vài đứa con sắm những chiếc túi đồ hiệu, điện thoại đời mới nhất, còn những nguời làm dịch vụ thì bóng bẩy hơn trên những chiếc xe sang.

Cá biệt có những gã đàn ông sang đây từ thời lao động với CHDC Đức, lẽ ra theo hiệp định phải về nước, nhưng họ ở lì lại và cuối cùng thì nước Đức mới cũng cấp giấy tờ cho họ, với tấm giấy tờ ấy họ có thể nhận là bố của đứa bé của một cô gái nào đó vừa sinh để mẹ con cô ta ở lại , họ kiếm được khoản tiền. Có gã không thiết tiền thì  bày trò hứa hẹn với cô gái trẻ, nếu ngủ với gã mà có bầu gã sẽ nhận và không lấy đồng nào. Bằng cách nào đó gã triệt sản để tinh trùng không còn tác dụng, bằng cách thế gã ngủ với gái trẻ cả năm trời đến khi cô ta chán nản vì không thấy mang bầu phải bỏ cuộc, gã lại đi tìm cô trẻ khác.

 Có gã đàn ông Việt mang quốc tịch Đức thì tử tế hơn, cứ ngủ với gã có bầu gã nhận, giờ gã có đến 8 đứa con với 8 cô gái khác nhau, gã vẫn hừng hực tuyên bố nếu cô nào muốn gã vẫn giúp đỡ nhiệt tình theo cách ấy. Gã kể rằng đó là cuộc thoả thuận sòng phẳng ngay ban đấu, nên rất thoải mái, có lúc 4 phụ nữ mang 4 đứa con đến nhà gã chơi một cách vui vẻ, không ai hiềm khích với ai cả.

Điều muốn nói ở đây, là việc người Việt tung tin đồn để thổi giá dịch vụ lên qúa cao, để móc túi nhau theo tốc độ ngày càng gia tăng như thế, đó là một điều đáng suy ngẫm. Tuy rằng về nguyên tắc mua bán giao dịch, thuận mua vừa bán không ai bắt ép ai. Nhưng với sự leo thang giá cả dịch vụ cứ theo mỗi năm tăng tốc độ chóng mặt đến gấp 3 lần trong vòng 5 năm, thử hỏi những người muốn làm giấy tờ ở lại họ làm gì để có được số tiền đó.?

Những cộng đồng sắc tộc khác họ lựa giúp nhau sống, nhưng người Việt ở đây họ không hề có khái niệm ấy. Trái lại họ còn tận dụng những cơ hội để bóp cổ nhau được nhiều tiền hơn.


Chủ Nhật, 16 tháng 6, 2019

Trương Duy Nhất và Nguyễn Công Khế.

Nhất và Khế đều ở Quảng Nam, mỗi người theo một chủ, Nhất theo Nguyễn Bá Thanh, còn Khế theo Trương Tấn Sang trước kia, sau này là Nguyễn Xuân Phúc đệ của Tư Sang.

Nhất bị bắt cóc ở Thái Lan, tổng cục tình báo quân đội thực hiện vụ bắt cóc này. Trước khi xảy ra vụ bắt cóc vài ngày, Phúc đến thăm tổng cục tình báo quân đội và ngầm chỉ đạo Phạm Ngọc Hùng thực hiện vụ bắt Nhất về.

Phạm Ngọc Hùng là họ hàng dây mơ rễ má với Thân Đức Nam. Thân Đức Nam là người đã bỏ tiền để lo lót cho Phúc từ quan chức sở Quảng Nam, Đà Nẵng ra trung ương và leo đến chức thủ tướng như ngày nay. Vì mối ruột tin cậy như vậy, Phúc mới giao phó cho Hùng thực hiện vụ bắt cóc ngoài biên giới đối với Trương Duy Nhất.

Nguyên nhân vụ bắt cóc là Phúc muốn bịt những điều mà Trương Duy Nhất biết rõ về Phúc,  cùng ở Đà Nẵng, Nhất nhiều năm lăn lộn trong ngành nội chính, những quá khứ đen tối của Nguyễn Xuân Phúc thời ở Quảng Nam, Đà Nẵng thế nào Nhất đều biết rõ cả. Để Nhất sổng ra ngoài là một mối hoạ lớn cho tập đoàn Nguyễn Xuân Phúc.

Vụ bắt cóc Trương Duy Nhất là một phi vụ hoàn hảo về nhiều mặt, tổng cục tình báo quân đội có cái lợi hơn tổng cục tình báo công an, tổng cục 5 tình báo công an bắt cóc Trịnh Xuân Thanh để tai tiếng ầm ĩ, nhưng tổng cục 2 tình báo quân đội bắt cóc Nhất êm ru. Bởi lẽ một phần là Nhất ở Thái Lan, một đất nước mà quan chức có thể mua chuộc được. Tổng cục 2 đã mua chuộc được đến tầm thứ trưởng cảnh sát Thái Lan để nhờ cảnh sát Thái theo dõi, định vị điện thoại Nhất, rồi bắt Nhất đem ra ngoại ô Băng Cốc bàn giao cho tổng cục 2 tình báo Việt Nam chụp bao tải lên đầu Nhất, tiêm thuốc mê chở trót lọt qua biên giới Thái về Lào từ đó về Việt Nam.

Vụ bắt cóc này của tổng cục 2 còn được những cây bút gọi là dân chủ hải ngoại và trong nước ngầm ủng hộ bằng cách làm loãng sự việc ra. Chẳng hạn như Trương Huy San, một kẻ tay chân của Sang trước kia, nay ủng hộ Phúc bằng những lời khen ngợi là nhà lãnh đạo có tài kỹ trị và trong mấy tháng đầu làm được bao nhiêu việc cho đất nước. Trước tin Nhất bị bắt cóc, Huy San điềm nhiêm nói về số phận người mà hắn nói là bạn, từng đón ở cửa nhà tù rằng.

- Không có tin tức gì bên trong vụ bắt cóc này cả.

Huy San người được cho là biết rõ nhiều việc bên trong, khi đã cất lời như vậy, dư luận ngập ngừng không dám bàn đến chuyện Nhất bị mất tích là do bắt cóc hay do đâu.

Nguyễn Quang Lập, đồng bọn của Huy San bồi thêm lúc đó.

- Có lẽ một thế lực nào đó đã bắt cóc Nhất, nếu vậy tôi rất lo.

Lập khá thâm hiểm, đầu tiên Lập cho rằng nếu VN bắt cóc thì đã có tin. Nếu không có tin thì có thể Nhất đi đâu, nếu Nhất không tự ý đi đâu mà mất tích bí hiểm thế, thì thế lực nào đó bắt Nhất.

Lập đưa tin như vậy càng khiến dân tình ngập ngừng hơn, không ai dám khẳng định Nhất bị nhà cầm quyền Việt Nam bắt cóc, vì thế họ không nhắc tới. Nhưng Lập còn cao thủ hơn khi nói nếu thế lực nào bắt thì Lập lo cho tính mạng Nhất. Như thế Lập thòng lại ý, trường hợp nhà cầm quyền Việt Nam bắt Nhất thì không có gì phải lo cả.

Đỗ Trung Quân, người anh em thân thiết với Huy San và Lập bồi thêm

- Tôi biết Lập là người lo lắng cho Nhất hơn ai hết.

Có lẽ Quân không thâm độc như San và Lập, Quân khá cảm tính, thấy mình chửi bọn Lập như vậy, Quân đỡ lời cho bạn.

Từ bên ngoài các thể loại báo hải ngoại như Người Việt của Đinh Quang Anh Thái, Tiếng Dân của Đinh Ngọc Thu, Dân Làm Báo của Vũ Đông Hà đề cập đến vụ bắt cóc này theo kiểu tin bắt cóc là không chắc chắn,  kẻ phao tin bắt cóc là tên Bùi Thanh Hiếu, Người Buôn Gió là kẻ chẳng ra gì, không đáng tin. Người Việt còn dẫn những nguồn tin không rõ ở đâu '' theo nguồn tin trong nước....'' để gây bất lợi cho Trương Duy Nhất, bài báo do Đinh Quang Anh Thái đưa lên.

Hai bọn Dân Làm Báo, Tiếng Dân thì thù riêng với mình, tranh thủ bọn kia đánh hội đồng, nhảy vào đánh hôi, miêu tả số phận bi thảm của gia đình Cao Lâm bị trục xuất khỏi Thái Lan, tô vẽ Cao Lâm là người công chính này nọ bị oan gia vì làm điều tốt giúp đỡ những người tị nạn, bị tên Người Buôn Gió nghi vấn đặt điều là tay sai của cảnh sát Thái và an ninh Việt Nam, khiến cả gia đình ly tán, bị trục xuất về Việt Nam, công an Việt Nam hỏi cung tận những 2 tiếng đồng hồ. Một số bọn đấu tranh trong nước hí hửng thấy bộ mặt tên Người Buôn Gió bị vạch, chúng chia sẻ và bình phẩm đầy đắc thắng.

Giờ thì Nhất được báo chí khẳng định là đang bị công an giam giữ, Cao Lâm công chính cùng gia đình đã quay lại Băng Cốc sau thời gian thăm thú quê hương họ hàng.

Tất cả những kẻ từng bác bỏ hoặc vu khống mình đưa tin Nhất bị bắt cóc im bặt. Thậm chí Nguyễn Quang Lập, Trương Huy San còn tảng lờ như không hề đọc cái tin Nhất đang bị công an Việt Nam giữ, cái mà Đỗ Trung Quân nói Lập lo cho Nhất hơn ai hết là thế đấy.

Ở  Thái Lan, một số kẻ trước đó lu loa phụ hoạ hùa theo, không chấp. Bọn lặt vặt muôn đời lặt vặt, ngay cả Nguyễn Thanh Tú gào hét phụ hoạ với Kami rằng Bùi Thanh Hiếu là kẻ buôn người, nhận 50 nghìn usd để tổ chức cho Nhất trốn đi, cũng không thèm chấp. Để khi nào đó sẽ trưng ra bằng chứng Nguyễn Thanh Tú có quan hệ với bọn tuyên huấn của quân đội Việt Nam sẽ thú vị hơn.

 Đưa lại những tình tiết, để dư luận thấy rằng những tiếng nói lề trái rất đa dạng và phức tạp, trà trộn trong hàng ngũ thông tin lề trái là những người của phe cánh nào đó trong đảng cộng sản tạo ra, có nhiệm vụ định hướng dư luận có lợi cho phe của chúng.

Nhìn chung trong vụ Trương Duy Nhất, bọn chủ ý vùi dập tin bắt cóc và định hướng đỡ cho những kẻ bắt cóc là Nhất có tội về đất đai, bọn chúng đều có quan hệ với nhau. Đó là người của Tư Sang trước kia, chúng không hề lên án hoặc chỉ trích gì Nguyễn Xuân Phúc, trái lại chúng còn định hướng ca ngợi một tên thủ tướng Cờ Lờ Mờ Vờ thành một người kiến tạo, gần dân, minh bạch và có tài kỹ trị. Nếu chúng ca ngợi lãnh đạo cộng sản như Nguyễn Phú Trọng, Nguyễn Xuân Phúc như vậy, phải chăng chúng đang củng cố niềm tin của người dân vào đảng CS nhiều hơn, chúng đổ lỗi những sai lầm là do cá nhân trong đảng chứ không phải do hệ thống chế độ cộng sản gây nên.? Chúng ru ngủ người dân rằng nay cộng sản đã có những vị minh quân, những tên cộng sản sai trái đã bị trừng trị đích đáng. Vậy người dân nên tin tưởng tiếp tục vào chế độ này hơn ?

Mục đích của chúng ẩn đằng sau chính là vậy, một trong số chúng non tay nghề hơn là Hoàng Hải Vân đã sớm bộc lộ điều này.

Chúng ta thấy bọn Hoàng Hải Vân, Trương Huy San, Nguyễn Quang Lập làm gì, chúng chẳng làm gì cả ngoài việc ca ngợi lãnh tụ này, chỉ trích quan chức khác. Chúng được tôn thờ thành những trí thức cấp tiến, tiếng nói phản biện và chúng uống rượu ngoại  hàng ngày để nhận sự hâm mộ của đám đông đang hy vọng đất nước đổi mới, để nhận sự sợ hãi của các doanh nghiệp, quan chức phải mang tiền nộp cho chúng phè phỡn.


Nổi bật trong đám ấy là Nguyễn Công Khế, cựu tổng biên tập Báo Thanh Niên.

Giờ đang hạch tội  Trương Duy Nhất  tiếp tay trong việc bán lô đất 82 Trần Quốc Toản cho Vũ Nhôm. Miếng đất ấy báo Đại Đoàn Kết lợi dụng danh nghĩa báo, mua làm văn phòng đại diện không thông qua đấu giá, bán lại cho Vũ Nhôm, để Vũ Nhôm làm nhà ở, gây thiệt hại cho nhà nước hàng chục tỷ đồng.

Tội to không, đến hàng chục tỷ đồng cơ đấy.

Vây thì lô đất của công ty thuốc lá Sài Gòn ở đường Bến Vân Đồn thì sao.?

Lô đất này đầu tiên được quyết định bán đấu giá, vợ Khế làm trong công ty thuốc lá về kể cho chồng. Khế bèn lấy danh nghĩa xin mua làm toà soạn, không thông qua đấu giá, mua trọn gói lô đất trên dưới danh nghĩa toà báo. Tiếp đến để hợp thức phần bất động sản này cho đúng ngành nghề khi xây dựng, Khế lập ra công ty cổ phần bất động sản báo Thanh Niên, Khế kiêm luôn chủ tịch công ty cổ phần này, ngoài đại diện cho cổ phần báo Thanh Niên, Khế cũng đại diện luôn số cổ phần mà y góp trong đó để quản lý miếng đất hàng ngàn tỷ mà chỉ mua với giá vài trăm tỷ không thông qua đấu giá. Trong cái công ty cổ phần bất động sản báp Thanh Niên bỗng nhiên có em của đại gia bất động sản Novaland Bùi Thành Nhơn tham gia, đó là Bùi Đạt Chương.

Một ngày sau khi Nguyễn Xuân Phúc tuyên thệ trước quốc hội làm thủ tướng, khu đất được cấp phép xây dựng chung cư, văn phòng ( trái hoàn toàn với tiêu chí ban đầu xin làm toà soạn ), công ty cổ phần báo Thanh Niên thay đổi người chịu trách nhiệm pháp luật, Bùi Đạt Chương đứng tên.

Vài tháng sau đó, miếng đất trị giá 5 ngàn tỷ này lọt vào tay ông chủ Bùi Thành Nhơn, Novaland. Công ty cổ phần bất động sản báo Thanh Niên cũng ngừng hoạt động.

Bây giờ bắt Nhất vì tội y như Nguyễn Công Khế đã làm,  hai sự việc cùng một kịch bản y chang , chỉ khác điều là Nhất làm thiêt hại vài chục tỷ, báo chí và dư luận lên án ầm ầm đầy vẻ phẫn nộ, như xót xa cho vài chục tỷ tiền của đất nước bị thất thoát vào tay tư thương.

Thế còn hàng ngàn tỷ mà Nguyễn Công Khế cũng làm thất thoát như thế vào tay tư thương lớn khủng hơn thì sao.?

Thì im bặt, thì lờ đi, dân chủ ở đâu,  trí thức cấp tiến ở đâu, lò tôn ông Trọng ở đâu.

Ở phe đang mạnh, câu trả lời đơn giản thế thôi.

Chỉ là cuộc thanh trừng, những kẻ yếu hơn và bé nhỏ hơn sẽ bị giết.

Nếu Nguyễn Công Khế phạm tội thiệt hại gấp hàng trăm lần Trương Duy Nhất mà vẫn ngang nhiên tồn tại, xin hãy đừng bao giờ hy vọng vào công cuộc đốt lò của tổng bí thư, chủ tich nước Nguyễn Phú Trọng. Cũng đừng bao giờ hy vọng vào bọn dân chủ, bọn trí thức cấp tiến đang gay gắt lên án Nhất kia.  Bọn chúng đang thực hiện giết nhau để dành mồi mà thôi, chẳng có cái gọi là vì đất nước, vì dân tộc nào trong hành động, lời nói của chúng hết.

Thứ Bảy, 15 tháng 6, 2019

Thầy giáo Nguyễn Năng Tĩnh.

Lâu không muốn viết về những người đấu tranh, thậm chí lâu rồi không tham gia cũng không đồng hành hay hưởng ứng bất cứ cái gì họ khởi xướng...

Nhưng vẫn lặng lẽ giúp chỗ này mươi triệu, chỗ kia vài chục triệu.

Kinh nghiệm cuộc đời và kinh nghiệm những năm còn ở quê nhà, đủ để phân biệt đủ hạng người, đủ các loại phe phái trong cũng như ngoài nước.

Chốc chốc hình ảnh bác sĩ Hồ Hải, Vũ Quang Thuận hiện về trong đêm. Không phải lần đầu tiên tôi nói điều này, tôi đã hơn vài lần lau nước mắt khi nghe lại những clip của Vũ Quang Thuận.

Các bạn nghe những clip ấy thấy gì, thấy một Vũ Quang Thuận hoang tưởng ư, đáng cười ư?

Tôi nghe và thấy một tấm lòng rực lửa với vận mệnh quê hương, một sự hồn nhiên trong trắng đơn sơ đến kính phục. Cũng như bác sĩ Hồ Hải với giọng điệu khệnh khạng, tinh tướng nhưng đằng sau đó là cả một nỗi niềm đau đáu với đất nước.

Tôi  càng nhớ đến Thuý Nga, đó là người phụ nữ đi vào cuộc đấu tranh này với sự đơn sơ không toan tính, một người phụ nữ thực sự dũng cảm nhất mà tôi từng biết.

Tất nhiên có nhiều người như họ mà tôi không biết, nhưng ở đây tôi chỉ kể những người tôi biết. Thực sự nhiều khi bản thân cố tạo cho mình đang theo đuổi cuộc sống phù hoa, vật chất và đầy lạc thú nơi xứ người, để thiên hạ thấy giữa mình và những người đấu tranh đang bị bắt bớ kia chả liên quan gì đến nhau cả, nhưng rồi đêm đến vẫn nghiến răng căm hận khi nghĩ đến những con người đầy tâm huyết ấy đang bị giam cầm bởi ngục tù bọn ác nhân.

Lê Đình Lượng.

Anh ta  đúng nghĩa là một nông dân, mặc dù nhà anh ta ở mặt đường, mở quán ăn. Cái chất nông dân hiền lành, thật thà của anh lộ rõ khi bạn tiếp xúc với anh ta, hồn nhiên, mộc mạc và chất phác. Trong cái gốc của người nông dân thật thà ấy, anh ta còn được hấp thụ nền tảng luân lý của Thiên Chúa Giáo, vì thế anh ta còn là một con chiên sùng đạo. Lê Đình Lượng là một người thiện lương, anh ta chăm sóc những thai nhi bị bỏ rơi, anh bỏ tiền chôn cất cho những linh hồn vô tội ấy, mong cho những linh hồn thai nhi bé bỏng bị ruồng bỏ khỏi cuộc sống này, được chút an ủi tình người khi sang thế giới bên kia.

Một con người như thế bị kết án 20 năm tù vì tội chống lại nhà nước CHXHCN Việt Nam, nhà nước của một lũ quan tham, tài sản của chúng chất cao như núi và hệ quả là đất nước phải gánh món nợ cao chất ngất như dãy núi dài miên man. Anh ta bị kết án vì chống lại sự làm giàu của bọn quan chức nhà nước ấy, bọn quan chức nhà nước ấy kiếm tiền bằng cách cho bọn gian thương thuê đất đai rẻ mạt, làm những công nghệ độc hại gây tai hoạ cho người dân.


Nguyễn Năng Tĩnh là một thầy giáo dạy nhạc, anh ta có một gia đình yên ấm,  tôi biết anh ta gần 10 năm trước, cũng quãng thời gian mà tôi biết Lê Đình Lượng,  cũng như những người kể trên, Tĩnh là một con người hiền hoà, giản dị dễ mến. Anh luôn vui vẻ giúp đỡ mọi người quen biết, từ anh toát ra sự lạc quan, yêu đời để lan toả đến những người tiếp xúc với anh. Đi bên Tĩnh thấy cuộc đời này nhẹ nhàng làm sao, những tù đày, bắt bớ, đánh đập chẳng có nghĩa gì, chỉ có những yêu thương, chia sẻ, quan tâm đến cộng đồng là có ý nghĩa, là thứ đáng phải bận tâm, những hệ quả từ việc ấy chỉ nhẹ như hoa xoan trên con đường quê anh.


- Tôi không thể ngồi yên khi nước Việt tôi đang ngả nghiêng
 Dân tộc tôi sắp phải đắm chìm, một ngàn năm hay triền miên tăm tối.

Lời bài hát đó thể hiện cho nỗi niềm của bao con người đơn sơ, chất phác về số phận dân tộc, về vận mệnh đất nước, bài hát đã khiến tác giả của nó phải vào tù, rồi đến người truyền tải bài hát ấy nay cũng phải vào tù.

 Dân tộc Việt này sắp đắm chìm không.?

Cứ nhìn nợ công thì thấy, mỗi ngày trả nợ hơn 1 ngàn tỷ đồng, phí thuế ngày càng cao, môi trường ngày càng độc hại , thấy tận mắt, tận mũi khi ra đường chứ chẳng cần cục đo lường nào thông báo. Nước Việt ngả nghiêng không, cứ hỏi các ngư dân là rõ.

Báo chí và tay chân của nhà cầm quyền lừa bịp dân chúng rằng không có gì đáng lo, mọi thứ đều đáng tốt lên, dân chúng cũng thích bị lừa như thế. Cả dân tộc tràn lan trong tâm trí của họ là nỗi sợ, nhưng chẳng dám nói ra, vì họ nghĩ nói ra bị ảnh hưởng bản thân, tốt nhất biết thế rồi thì cố gắng kiếm nhiều tiền để tích trữ đối phó khi tình huống tệ đi.

Khi mà cả đám đông đều muốn nghĩ như thế, người công chính nói điều chính đạo, sẽ trở thành những kẻ bị trừng phạt.

Thôi cũng chẳng biết nói gì để chia sẻ với cố nhân,  ở phương xa chỉ có chút chia sẻ với gia đình người anh anh cũ, xin gửi 20 triệu VND đỡ tiền tàu xe cho vợ con anh đi lại thăm nom anh những ngày đầu. Những đồng tiền này cũng như những đồng tiền khác đều có được bằng mồ hôi , trí óc của cá nhân mình, không của bất cứ tổ chức, hội đoàn nào ở hải ngoại này cả. Số tiền còm ấy chẳng là gì so với cảnh lao tù của anh và sự thiếu vắng người cha của những đứa con anh. xin hãy coi đó là tâm tình của người bạn cũ phương xa, còn nhớ đến nhau dù thời gian bên nhau chẳng nhiều lắm.

Mong anh bình an và mong nước Việt không còn những oan khiên đến những người có tấm lòng với đất nước như các anh chị.

Thứ Năm, 23 tháng 5, 2019

Phần 2 Nguyễn Công Khế và băng đảng truyền thông cướp hàng ngàn tỷ của đất nước thế nào.?

Được sự hỗ trợ của Trương Tấn Sang và thủ tướng Phan Văn Khải, lợi dụng danh nghĩa mua khu đất  ( tính đến thời điểm bây giờ là 400 triệu một mét vuông ) diện tính gần 13 ngàn mét vuông làm toà soạn báo  chỉ định với giá ưu đãi không thông qua đấu giá, Nguyễn Công Khế và đồng bọn ở báo Thanh Niên đã làm gì với khu đất này?

 Bạn đọc hãy nhân với con số làm tròn 12.500 mét vuông sẽ thấy giá trị khủng khiếp của lô đất kim cương ở Bến Vân Đồng trên.

Tháng 8 năm 2007 Nguyễn Xuân Phúc được giữ chức chủ nhiệm văn phòng chính phủ, thời điểm tung hoành đục khoét tài sản đất nước của băng đảng Quảng Nam đã đến. Năm 2008 Nguyễn Công Khế cùng đồng bọn ở báo Thanh Niên đệ đơn xin chính phủ cho phép chuyển đổi mục đích xây dựng toà soạn khu đất kim cương trên thành văn phòng cho thuê, chung cư và kinh doanh bất động sản.

Công văn của chính phủ lúc ấy do Nguyễn Tấn Dũng thủ tướng, Nguyễn Xuân Phúc chủ nhiệm văn phòng chính phủ trả lời rằng.

- Thủ tướng ( đời Phan Văn Khải ) chấp nhận cho báo Thanh Niên mua khu đất trên là để làm toà soạn.

- Nay muốn nâng cấp chuyển đổi thành dịch vụ thương mại, căn hộ cho thuê thì phải do một doanh nghiệp bất động sản làm và doanh nghiệp này phải có đủ năng lực.

Ngay lập tức Nguyễn Công Khế và đồng bọn lập ra Công ty cổ phần bất động sản báo Thanh Niên.






Ban đầu công ty cổ phần bất động sản báo Thanh Niên có 70% cổ phần của báo Thanh Niên. Do Nguyễn Công Khế làm chủ tịch hội đồng quản trị. Trên cương vị tổng biên tập báo Thanh Niên, Nguyễn Công Khế làm công văn gửi uỷ ban TPHCM đòi giải quyết việc đồng ý giao đất cho Công ty cổ phần bất động sản báo Thanh Niên do Khế làm chủ tịch hội đồng quản trị. Khế nhấn mạnh việc này đã được văn phòng chính phủ ( Nguyễn Xuân Phúc chủ nhiệm ) đồng ý.



 Mặc dù các thời kỳ trước đó mọi văn bản của chính phủ thời Phan Văn Khải và Nguyễn Tấn Dũng đều lặp đi lặp lại mục đích của khu đất là dùng cho toà soạn khiến cho dự án trên khu đất này bị đình trệ, nhưng đến ngày 8 tháng 4 năm 2016 khu đất này được uỷ ban nhân dân thành phố Hồ Chí Minh chính thức công nhận việc chuyển đổi mục đích và chỉ định rõ công ty cổ phần bất động sản báo Thanh Niên được phép triển khai dự án đã bị ngăn lại nhiều năm vì sai mục đích.

 Người ký văn bản này là Lê Văn Khoa  phó chủ tịch thành phố HCM , một người Quảng Nam !!!

Trước đó một ngày, ngày 7 tháng 4 năm 2016 một người Quảng Nam khác tuyên thệ nhậm chức thủ tướng chính phủ , đó là thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc bây giờ.




Nói thêm ngoài lề, Khoa cũng là người thực hiện thiết kế dự án chống ngập ở thành phố HCM cho công ty Trung Nam ( một công ty cũng của người Quảng Nam). Một trong những nguyên nhân khiến Đinh La Thăng bị Trương Hoà Bình ép chết là do không bằng lòng về dự án chống ngập không hiệu quả này.

Nguyễn Công Khế có 10 % cổ phần trong công ty cổ phần bất động sản báo Thanh Niên. Một công ty có vốn điều lệ 280 tỷ.

Sau khi được Lê Văn Khoa phó chủ tịch thành phố HCM chấp thuận dự án sau một ngày Nguyễn Xuân Phúc làm thủ tướng, vài tháng sau công ty cổ phần bất động sản báo Thanh Niên có trụ sở trên khu đất này có người mới đại diện pháp luật, đó là Bùi Đạt Chương, em trai của ông trùm bất động sản Bùi Thanh Nhơn cũng là một người Quảng Nam.

Vài tháng sau nữa khi khu đất trị giá 5 ngàn tỷ đồng này lọt vào tay của Bùi Thành Nhơn. Giá của khu đất đầu tiên chỉ vài chục tỷ, sau đó được sang cho công ty khác gấp vài lần, giờ thì nó đã gấp trăm lần như thuộc về tư nhân, một gã người Quảng Nam.

Thực hiện vụ chuyển giao cho Bùi Thành Nhơn kết thúc, công ty cổ phần bất động sản báo Thanh Niên ngừng hoạt động vào năm 2017. Phó chủ tịch Lê Văn Khoa cũng được hạ cánh an toàn, Nguyễn Công Khê phủi sạch tay trở thành một con người rao giảng đạo đức, cùng với đồng bọn ở báo Thanh Niên cũ như Quốc Phong , Quang Thông, Hoàng Hải Vân hàng ngày lên mạng chửi bới bọn lợi dụng chính sách để cướp đất công, đục khoét tài sản quốc gia.

 Người dân Việt Nam đến giờ vẫn không hiểu thế nào mà Bùi Thành Nhơn trở thành đại gia đứng trong tốp đầu có tiền tỷ usd, ông ta làm gì mà bỗng nhiên giàu nhanh như vậy.

Hãy đọc lại bài này lần nữa để thấy câu hỏi vì sao.?

Nó cũng là vì sao công ty cổ phần truyền thông báo Thanh Niên có hàng triệu usd đầu tư bất động sản bên Mỹ và vợ con Nguyễn Công Khế có thẻ xanh, ở biệt thự sang trọng bên Mỹ.

Tiếc rằng hàng ngàn tỷ của đất nước bị lấy đi dễ dàng như vậy, mà ông tướng Nguyễn Duy Ngọc cục trưởng C03 là cơ quan tham mưu cho thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc về chống tham nhũng và buôn lậu lại không biết.

Hoặc ông Ngọc được lệnh từ thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc nên tránh né việc này.

Thứ Bảy, 11 tháng 5, 2019

Băng đảng truyền thông - Cha con nhà Anh Khuê, Tường Minh.

Khoảng mười năm trở lại đây, báo chí là nghề kiếm ra tiền nhiều nhất. Các nhóm nhà báo hoạt đông không khác gì các băng nhóm xã hội đen. Nếu như các băng xã hội đen sử dụng sức mạnh đến đập phá cơ sở kinh doanh, rồi cho người giàn xếp để đứng ra bảo kê lấy tiền hàng tháng , thì báo chí cũng tương tự như vậy. Nhưng chúng dùng đến các bài báo.

Thời kỳ đầu các băng đảng báo chí ăn tiền bằng cách nhận quảng cáo và viết bài lăng xê doanh nghiệp, tổ chức sự kiện .... sau đó chạy những dự án đất đai, bất động sản kiếm tiền.

Tuỳ theo tình hình thời cuộc các băng đảng tô vẽ sức mạnh của mình khác nhau, như thời kỳ đầu vào  phong trào chống Trung Quốc, phong trào xã hội dân sự phát triển, các băng đảng này hoà nhịp như là những nhà báo '' cấp tiến '' . Chúng cùng xuống đường biểu tình 1 hoặc 2 lần để thể hiện mình là người khát khao dân chủ, hoà nhịp với sự sục sôi của dân chúng. Nhìn lại bây giờ mấy ai nghĩ Hồ Thu Hồng tức Beo cũng đã xuống đường biểu tình chống Trung Quốc? Nhờ những hành động này chúng có được vị thế tốt trong giới truyền thông trên mạng xã hội. Qua đó chúng kiếm quảng cáo, tổ chức sự kiện và viết bài lăng xê doanh nghiệp kiếm tiền.

 Sau đến thời kỳ chống tham nhũng của Nguyễn Phú Trọng, cái hệ quả của việc chống tham nhũng này là cơ hội cho các băng đảng truyền thông mượn gió bẻ măng, cáo mượn oai hùm, té nước theo mưa. Từ đây nảy sinh ra trò như xã hội đen, đó là báo chí đưa bài phanh phui doanh nghiệp này có vấn đề, rồi bắn tin đến giàn xếp bỏ tiền mua sự im lặng. Chính những kẻ tấn công lại trở thành những kẻ bảo kê với những hợp đồng gọi là hợp tác truyền thông.  Trong cái gọi là chống tham nhũng ấy, không chỉ các doanh nghiệp mà các quan chức cũng phải bỏ tiền mua chuộc truyền thông như Đinh La Thăng lúc là bộ trưởng giao thông vận tải đã rót hàng núi tiền cho Lê Bình, hay Huỳnh Đức Thơ chủ tịch Đà Nẵng cũng nhân danh thành phố Đà Nẵng rót hàng núi tiền cho Nguyễn Thế Kỷ và báo Giao Thông Vận Tải.

Nguyễn Công Khế, tổng biên tập báo Thanh Niên là điển hình cho loại chớp thời cơ nhanh nhạy nhất, khi đánh hơi miền Nam sắp sụp đổ, Khế nhảy vào phong trào thanh niên sinh viên miền Nam biểu tình. Từ đó y có mác '' cách mạng 30 tháng 4 '' trong người để làm bàn đạp tiến xa hơn. Dân miền Nam đa phần là theo chế độ cũ, khi miền Bắc cưỡng chiếm miền Nam, tất nhiên những loại có máu theo cộng sản dù tí tí cũng được trọng dụng. Nhờ cái bàn đạp này và mối quan hệ với những quan chức lãnh đạo có gốc miền Nam, Khế đã xây dựng quanh mình một mạng lưới chân rết truyền thông khổng lồ có sức huỷ diệt hoặc làm chao đảo bất cứ doanh nghiệp nào.

Khế luôn đi đầu trong những việc kiếm tiền từ thời nhận quảng cáo, tổ chức sự kiện, môi giới dự án đến luôn cả thời bây giờ là đánh đấm, đe doạ kiếm tiền. Những doanh nghiệp hàng đầu mọi thời kỳ đều phải kết thân với Khế như Vingroup, Novand và nhà Hoa Lâm....song song với chuyện làm những điều bẩn thỉu kiếm tiền, Khế vẫn ra vẻ một nhà báo đạo đức, có tấm lòng với đất nước.

Từ Khế đã sản sinh ra phong trào các nhà báo kiếm tiền theo trò của Khế đã làm. Về cá nhân Khế sẽ đề cập trong một loạt bài khác, ở đây chỉ khái quát sự hình thành của các băng đảng truyền thông như vậy để nêu lên một hiện tượng điển hình là cha con nhà Nguyễn Anh Khuê, Nguyễn Tường Minh.

Nguyễn Anh Khuê cha của Nguyễn Tường Minh ( báo Người Tiêu Dùng) làm ở báo Sài Gòn Giải Phóng. Ở đây Anh Khuê lợi dụng mác phóng viên để đi làm tiền các ngân hàng, tai tiếng um xùm nên báo SGGP cho Khuê về làm ở ban cố vấn, tức cái ban chỉ rặt ngồi chơi hưởng lương, sau thấy thế cũng chướng mắt, báo này giải tán ban cố vấn , Khuê được về ban kinh tế trên danh nghĩa nhưng không làm gì ở ban này. Đến cuối năm phát tiền thưởng thấy danh sách lù lù có tên Khuê, người ta dị nghị thì Khuê nại chuyện mình bị ung thư, người ta thắc mắc ung thư phải có bác sĩ xác nhận. Khuê đuối lý, nhưng do nể tình cuối cùng Khuê được cho về hưu non để ăn chế độ hưu trí.

 Bao nhiêu mánh khoé thời đe doạ các ngân hàng kiếm tiền được Khê truyền lại cho con trai Nguyễn Tường Minh. Minh học trung cấp kế toán, sau học tại chức luật nhưng cũng chẳng học hết, nhờ quan hệ của bố mà Minh trở thành '' nhà báo '' dưới sự hỗ trợ của ông trùm Nguyễn Công Khế đang muốn xây dựng lực lượng truyền thông rộng lớn để ôm mộng bá chủ ngành truyền thông, làm hậu thuẫn để nhảy vào chính trị.

 Nhờ những tài liệu mà Khế có được do Trương Tấn Sang, Trương Hoà Bình, Nguyễn Xuân Phúc tuồn ra mà Nguyễn Tường Minh trở thành một nhà báo trẻ có tên tuổi trong làng báo, Minh cưỡi xe siêu sang Bentley, chơi đồ hiệu đắt tiền, nhà biệt thự khắp nơi , cùng với sự giàu sang ấy là sự nổi tiếng về '' chống quan chức tham nhũng''.

Thủ đoạn kiếm tiền của cha con nhà Khuê, Minh chính là thủ đoạn học được từ ông trùm Nguyễn Công Khế. Vợ chồng Khuê lập công ty truyền thông Ngôi Sao Thế Giới , còn thằng con đi đánh đấm thiên hạ , các doanh nghiệp muốn yên thân cứ đến công ty truyền thônh của vợ chồng Khuê ký hợp đồng đưa tiền là mọi việc khắc êm. Tờ báo Người Tiêu Dùng chỉ được ba phần, bảy phần chảy vào túi vợ chồng Khuê. Cơ quan công an biết nhưng không đủ cở sở làm thành vụ tống tiền, vì tiền chuyển qua hợp đồng truyền thông với công ty tư nhân khó chứng mình rằng do bị cha con nhà Khuê Minh ép, bởi chính các doanh nghiệp cũng không dám khai nhận như vậy.

 Ghê tởm nhất là Nguyễn Tường Minh nhận tiền của Nguyễn Đăng Quang Massan để đánh ngành nước mắm truyền thống, tức không chỉ đánh các doanh nghiệp, mà ngay cả nếu doanh nghiệp thuê đánh người dân chúng cũng làm.

Vụ đánh Tất Thành Cang xuất phát bởi lợi ích nhóm. Nhà Hoa Lâm có dự án không được Cang duyệt, trong khi Nguyễn Thiện Nhân mới về làm bí thư TPHCM, Nhân cũng không muốn Cang làm phó vì Cang quá rành thành phố sẽ át mất ảnh hưởng của Nhân.

Nhà Hoa Lâm vốn có thế lực khá mạnh, trò sổ xố bịp bợp cho người nhà đeo mặt nạ nhận thưởng Vietllot do nhà Hoa Lâm làm chủ, có chia vài chục phần trăm cổ phần cho nhà Thân Đức Nam. Nam là một trong những vòi bạch tuộc làm kinh tài của nhóm Xuân Phúc.

Từ mối thù của nhà Hoa Lâm với Tất Thành Cang dẫn đến Nguyễn Công Khế nhận được tập hồ sơ tấn công Cang, Khế đầu tiên đưa hồ sơ dạm một vài nhà báo nhưng họ từ chối vì biết đây là phe cánh đánh nhau, sau bỗng nhiên thấy Nguyễn Tường Minh có những hồ sơ này đưa lên báo và truyền thông mạng xã hội để đánh Cang.

Nguyễn Tường Minh tuổi trẻ, nên rất biết dùng mạng xã hội, Minh sử dụng những chuyên gia tin học để thành lập rất nhiều nick trên Facebook để chia sẻ , like những bài Minh muốn đánh ai, đồng thời báo cáo những Facebook nào vạch mặt trò kiếm tiền của cha con nhà Khuê, Minh. Minh cũng lợi dụng được tâm lý dư luận muốn nhìn thấy quan chức bị xử lý để khích động, khoét sâu vào việc Thủ Thiêm để lấy lòng cộng đồng mạng lên án Tất Thành Cang. Như các facebool Ngọc Bảo Châu, do Võ Đức Phúc xử dung,  Facebook Võ Trần Phương Thảo do Trần Trọng Thi.

Khi Cang bị hạ chính Nguyễn Tường Minh lại dùng báo Người Tiêu Dùng để quay lại tấn công người phụ nữ Thủ Thiêm ném dép.  Hạ Tất Thành Cang xong, người dân Thủ Thiêm vẫn mất đất, vẫn bị đàn áp...không hiểu dư luận lúc đó bị Nguyễn Tường Minh xỏ mũi rằng vì Thủ Thiêm phải diệt Tất Thành Cang giờ có sáng mắt ra không khi thấy chuyện Thủ Thiêm không có gì thay đổi.

 Thắng thế vụ Tất Thành Cang, nhà Hoa Lâm còn muốn diệt nốt nhà Lê Thanh Hải, sư phụ của Cang. Nhưng việc không thành, Tường Minh và một số chủ chốt báo Người Tiêu Dùng bị kỷ luật, cơ quan công an định xử lý Tường Minh thì Nguyễn Thiện Nhân đứng ra bao che , ngăn chặn vì lo sợ Minh bị bắt sẽ khui ra việc ai đã lấy hồ sơ, tài liệu cung cấp cho Nguyễn Tường Minh.

Nhà Hoa Lâm bỏ ra hàng triệu USD mua nhà bên Mỹ để Nguyễn Tường Minh đi lánh nạn. Cũng sau vụ Tất Thành Cang người ta thấy Nguyễn Công Khế kè kè với Hoa Lâm đi ngang dọc châu Âu ký kết hợp đồng kinh tế ở nước này, nước nọ.

Giờ đây khi Nguyễn Phú Trọng lâm bệnh, Nguyễn Thiện Nhân triệu hồi Tường Minh về để chuẩn bị cho một kế hoạch khác.

Công ty truyền thông Ngôi Sao Thế Giới cũng được Nguyễn Anh Khuê để cho đàn em đứng ra làm đại diện để tránh sự điều tiếng.

Việc phán tán những hình ảnh sex của Bùi Cao Nhật Quân thiếu gia nhà Bùi Thành Nhơn cũng chính do Nguyễn Tường Minh tung ra, buộc Novalnd phải ký hợp đồng truyền thông rồi Minh dùng bọn tin tặc đi gỡ bài, khoá Facebook nào đưa hình ảnh này.

Nhà Hoa Lâm cũng ký hợp đồng truyền thông cả chục tỷ để hỗ trợ Nguyễn Tường Minh. Đằng sau đó còn là những khoản tiền ngầm khác đưa trực tiếp cho Minh để trả công cho những vụ đánh đấm đối thủ trên thương trường, chính trường.

 Trong cái nền báo chí thối nát và suy thoái của Việt Nam ngày nay, cha con nhà Nguyễn Anh Khuê , Nguyễn Tường Minh là sự tiêu biểu nổi bật. Nhiều nhà báo khác e sợ chúng, không phải họ kém tài hơn, mà họ hiểu cha con nhà này có những thế lực đằng sau như Hoa Lâm, Nguyễn Thiện Nhân, Trương Hoà Bình, nếu họ muốn đấu với cha con nhà Khuê, Minh thì họ buộc phải kiếm chỗ dựa là đứng dưới bóng của thế lực khác, đó là điều họ không muốn làm.

Sự đê tiện vì đồng tiền mà các thủ đoạn được truyền lại từ đời cha đến đời con là điều không chỉ thối nát của nền báo chí mà còn là của nền đạo đức, giáo dục trên đất nước Việt Nam. Cứ nhìn xem, một nhà giáo, một người ưu tú từng học ở phương Tây , từng là bộ trưởng giáo dục như Nguyễn Thiện Nhân mà nay sử dụng những thủ đoạn đê tiện, những con người đê tiện để thực hiện những âm mưu chính trị của cá nhân mình. Đó không phải là minh chứng về một nền văn hoá, giáo dục, đạo đức xuống cấp từ quan chức , doanh nghiệp, nhà báo và trong gia đình sao.?

Nguyễn Thiện Nhân, Hoa Lâm, cha con nhà Nguyễn Tường Minh chỉ cần mấy cái tên đó thôi, đã cho thấy đất nước Việt Nam giờ đây là của những kẻ khốn nạn chứ không phải của người dân làm chủ.