Thứ Sáu, 15 tháng 11, 2019

Thế giới trong mắt thiếu niên.

Hôm qua Tí Hớn về muộn, bố hỏi tại sao. Tí Hớn đáp.

- Hôm nay lớp con có bán bánh để lấy tiền từ thiện cho trẻ em châu Phi, con vì quên không mang bánh nên con phải làm phục vụ, về sau cùng. Bán được hơn 200 euro bố ạ, số tiền đó không nhiều. Thế những người giàu họ mà có cả tỷ euro , họ cho từ thiện một triệu thì tốt bố nhỉ, chẳng biết họ có cho không. Chúng con bán bánh này được 200 thì chẳng là gì cả.

Bố nói.

- 200 của các con tuy  không là gì cả, nhưng nhà trường đang giáo dục các con biết quan tâm đến thế giới, ở các nơi còn có những trẻ em thiếu ăn, để các con biết tiết kiệm, biết thương người. Những người giàu ở châu Âu, Mỹ họ cũng được dạy như con từ bé, thế nên khi họ giàu họ sẽ bớt phần nào đó cho từ thiện thôi, hầu như ai giàu cũng làm thế, vì họ được dạy như con từ bé mà.

Tí Hớn.

- Nhưng mà có những số tiền từ thiện lớn chả biết sẽ thế nào, có những nước người ta lấy ra để làm những cái chả ích gì, như xây bảo tàng, xây cái nhà văn hoá gì đó. Như thế là không đúng bố ạ, đang không có thức ăn thì lấy tiền đó mua thức ăn , còn xây cái này, cái nọ nữa.

Bố.

- Đúng là có những nước độc tài họ làm thế, họ lợi dụng việc dân đói ăn, xin tiền rồi làm những việc để cho họ được tiếng tốt.


Tí Hớn.

- À bố ơi, ở Hồng Kông cảnh sát bắn người sinh viên bố ạ, sao mà ác thế, bắn luôn người ta giữa đường dù họ chẳng làm gì hại ai, họ chỉ đang đi thôi.

Bố.

- Con xem ở đâu tin đấy?

Tí Hớn lấy điện thoại, cậu mở clip cảnh sát HK bắn người, cậu bảo ở lớp con các bạn đều xem, ai cũng tức giận bố ạ, sao bọn cảnh sát HK ác thế?

Bố.

- Đấy là cảnh sát của bọn Trung Quốc, bọn cộng sản độc tài, nó thấy ai khác ý nó, là nó đánh đập, bắn giết người ta như thế đấy con ạ.

Tí Hớn.

- Thế Đài Loan cũng là Trung Quốc sao không thế hả bố?

Bố.

- Đài Loan là người Trung Quốc, nhưng họ không theo chế độ cộng sản như Trung Quốc, họ là chế độ khác hẳn con ạ.

Tí Hớn.

- Thế ước gì ở Trung Quốc họ sẽ giống như ở Đài Loan, như thế người ta nói gì không bị cảnh sát bắn như ở HK bố nhỉ?

Tí Hớn năm nay 14 tuổi. Hầu như cậu đi học về, ăn rồi học bài và chơi game rồi ngủ, cậu hiếm khi nói chuyện với bố, cậu cũng không có thời gian biết bố làm gì. Những gì cậu nói là do cậu tiếp thu ở  trường với các bạn bè. Cậu đã thành một thằng Tây Ngố khi nói tiếng Anh ngang bằng tiếng Việt, tiếng Đức thì như tiếng mẹ đẻ luôn. Cậu không còn khôn ranh như hồi ở Việt Nam, cậu đi ngủ còn ôm thú bông, thơm hôn chíu chít rồi áp má ngủ. Cậu cũng không bao giờ để ý đến vật chất, mỗi sáng cậu chỉ xin đồng 2 Euro đi học, nếu bố không có tiền lẻ, đưa cậu tờ 5 euro cậu sẽ lắc đầu và đi học không cần tiền tiêu vặt hôm đó.


Hôm kia cậu nói chuyện về HK cùng các bạn ở lớp cũng là lúc báo chí Đức nói về HK.


Chủ Nhật, 3 tháng 11, 2019

Tử tế thì hãy giảm giá cho nhân dân.

Nhà máy nước sông Đà bán nước cho nhân dân Hà Nội với mức giá hơn 5 nghìn đồng, năm nay với mức giá này họ báo lãi hàng trăm tỷ.

Nhà máy nước sông Đà ở huyện Kỳ Sơn, Hoà Bình.

Nhà máy nước sông Đuống ở Gia Lâm, Hà Nội.

Trong việc xây dựng nhà máy nước, chi phí cho đường ống dẫn nước chiếm phí đầu tư rất cao. Chỉ cần nhìn hai điểm đặt nhà máy trên sẽ thấy chi phí của nhà máy nước sông Đà đắt hơn nhà máy nước sông Đuống bội phần.

Thế nhưng với mức giá 5 nghìn đồng một mét khối, nhà máy nước sông Đà vẫn lãi to.

Vậy tại sao chính quyền Hà Nội lại cho tăng giá nước lên hơn 10 nghìn đồng một khối. Ai sẽ là kẻ hưởng lợi và ai sẽ là người phải chịu thiệt.

Đường ống nhà máy nước sông Đà bị vỡ 23 lần. Đường ống nhà máy nước sông Đuống bị vỡ chỉ có một lần, nhưng một lần ấy là sau khi nó mới khai trương. Đường ống nước sông Đà chiều dài gấp cả chục lần sông Đuống, ai cũng hiểu là đường ống càng dài thì tỷ lệ vỡ càng cao. Cho nên nói về chuyện vỡ đường ống thì chưa biết ai sẽ hơn ai , vì nhà máy nước sông Đuống cự ly ngắn hơn và vừa mới khai trương.

Bây giờ nói đến chuyện người đàn bà tử tế Đỗ Liên, chủ nhà máy nước sông Đuống, nhà máy đầu tư giá 5000 tỷ trong đó đến 80%  vay ngân hàng. Một nhà máy mà chủ đầu tư gần như tay không bắt giặc khi chẳng phải bỏ ra đồng vốn nào.

Sao gọi là không bỏ ra đồng vốn nào khi đã bay 80%, ít ra còn 20% vốn phải bỏ chứ?

Câu hỏi này rất dễ trả lời, vì gian trá đội giá thi công. Chỉ cần nhìn bảng kê khai số lượng cọc tre để dùng kè bảo vệ đường ống thôi, con số cọc tre đấy đã bằng số tre của cả nước cộng lại cũng không đủ. Giờ nhà máy nước sông Đuống cứ kê khai hạng mục thi công, giá thành thì sự thật sẽ rõ mười mươi.

Việc nhà máy nước sông Đuống bán 34% cổ phần cho người Thái thu về 2000 tỷ là một thương vụ hời, nhưng nước sạch dùng cho thủ đô như vậy nó còn yếu tố ảnh hưởng đến an ninh quốc phòng, đó là tính mạnc con người, tính mạng của nhân dân, binh lính trong thành phố.

Nói đến đây chúng ta nhớ lại vụ AVG, chỉ là truyền thông thôi mà ông Tô Lâm bộ trưởng công an bây giờ đã kiến nghị, không nên để nước ngoài mua cổ phần, vì như thế không kiểm soát được nội dung, sợ dân chúng bị đầu độc tinh thần.

Vậy chả lẽ lo sợ nước ngoài đầu độc tinh thần hơn là lo sợ họ đầu độc thể xác hay sao?

Người Thái là những người làm ăn ít khi bị điều tiếng, sao họ có thể dễ dàng mua 34% cổ phần của một nhà máy nước xây dựng với giá thành khai vống lên như vậy ? Có thật đây là người Thái mua để kinh doanh, hay là một thế lực Hoa Kiều đội lốt người Thái để mua cổ phần nhà máy này nhằm mục đích khác thâm độc hơn.?

Cái này chưa rõ, nhưng việc mua dễ dàng, không cân nhắc như vậy thường không phải bản chất của người Thái, nó chỉ có ở những người Trung Quốc láng giềng. Chỉ có họ mới có những tác động đến quan chức, chính trường Việt Nam để ra những chính sách có lợi cho doanh nghiệp của họ. Hoặc họ mua với sự tài trợ ngầm của nhà nước Trung Quốc để nhằm mục đích nào đó nham hiểm hơn.  Tuy nhiên thì vấn đề này chỉ là suy luận, giả thiết, nên cứ để từ từ bàn sau.

Việc tăng giá nước lên gấp đôi đúng lúc nhà máy nước sông Đuống vận hành, bắt đầu bán nước dùng cho nhân dân và nhà máy nước sông Đà bị tê liệt vì sự cố đổ dầu. Ai cũng thấy sự tăng giá này của chính quyền Hà Nội tưởng như tất cả các nhà máy nước được lợi, nhưng thực chất chỉ duy có nhà máy nước sông Đuống được hưởng lợi nhiều nhất.

Nhà máy nước sông Đuống vì đường ống dẫn ngắn, chi phí giảm khá nhiều so với nhà máy sông Đà, lúc khai trương bán hàng được tăng giá bán gấp đôi. Khỏi nói thì ai cũng thấy nhà máy nước sông Đuống được hưởng lợi nhiều thế nào từ chính sách tăng giá của chính quyền Hà Nội.

Ngay từ khi khởi công, nhà máy nước sông Đuống đã được sự quan tâm của chính quyền Hà Nội, sau khi khánh thành cấp sản phẩm lại được chính quyền Hà Nội cho tăng giá bán lên gấp đôi.

Thế này là bán nước hại dân theo đúng nghĩa đen.

Lẽ ra một người thường hay khoe mẽ là người tử tế, hay làm việc thiện như Đỗ Liên phải nhận thức được những gì tử tế trong đời mà hành xử. Như thấy trường hợp nhà máy sông Đà bị sự cố, hãy bán nước cho dân với giá nhà máy này đang bán, chứ không phải nhanh chóng chiếm thị phần rồi thu về gấp đôi tiền nhờ chính sách của những quan chức cấu kết ăn chia với mình.

Thiết nghĩ nếu chính quyền Hà Nội vì dân và Đỗ Liên là người tử tế, họ hãy cân đối giá nước giảm trở lại với mức hơn 5 nghìn một khối như nhà máy nước sông Đà đã báo lãi hàng trăm tỷ một năm với mức gía đó.

Đó là câu trả lời thiết thực nhất cho thấy sự trung thực và tử tế .

Nhờ chính sách nhộn nhạo của phe cánh chính trị Việt Nam, Đỗ Liên đã lập bảo hiểm AAA và nhanh chóng bán cho nước ngoài thu về hàng chục triệu USD rồi kéo cả gia đình té ra nước ngoài. Phải chẳng sự trở lại lần này của Đỗ Liên vẫn là một kịch bản cũ, lợi dụng sự nhốn nháo và lợi ích của phe nhóm, cấu kết với quan chức hủ bại để lập ra nhà máy nước , hưởng những chính sách ưu đãi khiến giá trị nhà máy tăng lên, sau đó lại bán sang tay kiếm món lời khủng ?

Kiếm lời hàng nghìn tỷ từ việc cấu kết với quan chức, móc túi người dân, rồi chi ra vài chục tỷ cho những bọn nhà báo kền kền làm '' từ thiện '' hót vang lời ca ngợi đức độ, điều ấy chỉ lừa được người dân đen thiếu hiểu biết.

Nếu tử tế thì hãy đừng cấu kết với quan chức để móc túi người dân.

Thứ Sáu, 1 tháng 11, 2019

Maphia bán nước hại dân.

Gần đây trên chương trình truyền hình xuất hiện một phụ nữ sang trọng, đài các tham dự trong chương trình Shark tank ( thương vụ bạc tỷ ). Người phụ nữ đó tên là Đỗ Thị Kim Liên.

Từ một giáo viên bà Liên nhảy sang hoạt động bảo hiểm, năm 2005 bà sáng lập bảo hiểm AAA và chỉ vài năm sau đó bà bán hãng bảo hiểm này cho tập đoàn Úc thu về hàng triệu usd vào năm 2013. Bà Liên còn là chủ nhiều hạ tầng cơ sở như cảng biển hoặc các dự án BOT. Sau khi bán bảo hiểm AAA vào thời điểm lò tôn của Nguyễn Phú Trọng bắt đầu khởi lửa, bà đầu tư vào một nhà hàng cực lớn ở trung tâm Berlin, Rathausstrasse 23.

Việc đầu tư vào nhà hàng với số vốn hàng triệu Euro này đủ tiêu chuẩn cho cả gia đình nhà bà được cấp giấy phép định cư tại Đức. Một thời gian sau đó bà nhượng bớt cổ phần ở quán này cho thương hiệu quán Ngon.

Vào thời gian nóng rẫy của lò tôn ông Trọng, vợ chồng bà nằm im ở Đức. Gần đây, đặc biệt sau sự kiện tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng lâm bệnh , bà Liên hoạt động trở lại rất công khai, không thầm kín như những năm trước, bà xuất hiện liên tục trên truyền hình rất nổi bật trong vai trò nhà đầu tư cho những thương vụ bạc tỷ.

Nhưng nổi bật nhất là việc báo chí đưa tin bà là chủ nhà máy nước mặt nước Sông Đuống với vốn đầu tư đến 5000 tỷ đồng, trong đó vay ngân hàng đến 80% là 3998 tỷ đồng.  Hiện nay nhà máy này đã bán bớt 34% cho người Thái với giá 2000 tỷ đồng. Tính sơ sơ đã lãi 300 tỷ đồng ngay lập tức khi nhà máy mới vừa hoàn thành qua việc bán cổ phần. Chưa kể thực chất giá trị xây dựng nhà máy này có bị đội giá, khai khống vốn đầu tư hay không?

Theo báo Vietnamnet đưa tin, thì nhà máy nước Sông Đà mỗi năm thu lãi ròng hàng trăm tỷ, lãi suất trên 50%. Đó là giá nước của nhà máy sông Đà chỉ hơn nửa giá nước của nhà máy sông Đuống.

Nhà máy nước sông Đà với mức giá hơn 5 nghìn một khối, lãi ròng hơn nửa. Đang làm ăn ngon lành, bỗng nhiên bị xảy ra sự cố phá hoại đổ dầu thải vào nguồn nước, dường như những kẻ chủ mưu đổ trộm đã nghiên cứu kỹ phòng vệ của nhà máy nước sông Đà, cho nên phương án đổ trộm dầu thải được tính toán tinh vi, các điểm đổ rải rác nhiều nơi. Nơi tưởng như là công khai, nơi đổ kín đáo. Đầu tiên nhà máy nước sông Đà nghĩ đơn giản rằng đây chỉ là vụ đổ trộm dầu thải, thế nên khi phát hiện chỉ khoanh khu vực đổ để xử lý. Nhưng khi xử lý rồi vẫn bị, tìm hiểu thêm mới vỡ lẽ ra kẻ đổ trộm còn đổ ở nhiều khu vực khác nhưng cùng mẫu số chung là cùng loại dầu và cùng đổ về nguồn nước của nhà máy sông Đà.

Điều lạ lùng là khi nhà máy nước sông Đà bị sự cố phá hoại, trùng hợp với thời điểm nhà máy nước sông Đuống khánh thành giai đoạn 1 và bắt đầu bán nước ra thị trường. Sự gấp vội của nhà máy nước sông Đuống khánh thành mặc dù còn chưa được giấy phép nghiệm thu khiến người ta hoảng sợ.

Người ta hoảng sợ vì tại sao một doanh nghiệp bị phá hoại, và doanh nghiệp canh tranh với nó bỗng nhiên được ưu đãi, bỏ qua những thủ tục để bán sản phẩm ra thị trường. Thậm chí địa bàn cấp nước của sông Đà bị bắt buộc phải thu hẹp lại, để nhà máy nước sông Đuống chiếm thị phần. Lạ lùng hơn là như có sự chuẩn bị từ trước, đường ống của nhà máy nước sông Đuống đã đến những nơi này trước, như một sự sắp đặt chỉ cần có sự cố xảy ra với sông Đà, là sông Đuống cấp nước được cho nơi ấy ngay.

Đến nay việc đổ dầu phá hoại nguồn nước sông Đà đi đến chỗ bế tắc, người ta không điều tra ra được động cơ của Nguyễn Đình Vũ khi đổ dầu xuống nguồn nước Sông Đà. Vũ chủ động liên hệ xin xử lý dầu thải cho nhà máy Gốm Sứ Thanh Hà, thuê xe tải chở dầu, xe con đi áp tải ( sao mà phải áp tải ?) chạy lòng vòng xa hơn điểm đổ hàng trăm km. Sau khi đổ thì tất cả bọn trốn luôn, không thèm quay lại nhà máy Gốm Sứ Thanh Hà nhận tiền công.

Nguyễn Đình Vũ không hề có chức năng xử lý chất thải.

Nhu cầu dùng nước của Hà Nội là 1, 1 triệu mét khối một ngày đêm. Các nhà máy nước hiện nay có thể cung cấp cho Hà Nội 1,3 triệu mét khối một ngày đêm.

 Nhìn vào con số ấy, nếu nhà máy nước sống Đuống không nhờ những phép mầu ngẫu nhiên như sông Đà bị phá hoại, chính quyền Hà Nội tăng giá nước khi sông Đà chiếm thị phần của sông Đuống, chưa nghiệm thu đã được bán hàng.....thì có lẽ nhà máy nước sông Đuống của chị Đỗ Liên chẳng thuận buồn xuôi gió, bán được ngay 34 % thu về 2000 tỷ. Tiếp đến là thu lãi ròng qua việc vừa được bán giá cao, vừa được mở rộng thị phần.

Ai là người tạo phép mầu ngẫu nhiên ấy cho Đỗ Liên.

Trời và Phật ư?

Nói thế cho trẻ con nghe, thời nay chỉ có những quan chức cấp cao có lợi ích chung với Đỗ Thị Kim Liên mới tạo ra được những phép mầu cho doanh nghiệp mà thôi.

Bao giờ thì những quan chức cấu kết với doanh nghiệp, kinh doanh theo kiểu Maphia như trên sẽ được lôi ra ánh sáng ? Chúng là ai, chúng ở đâu, giữ chức vụ gì.

Các câu hỏi đặt ra sẽ dần dần được trả lời, sẽ sớm thôi.

Thứ Hai, 28 tháng 10, 2019

Người di tản buồn.

Bạn ơi ! đó là người di tản buồn.
Ngày ra đi, lặng câm trong đớn đau

Người Di Tản Buồn là nhạc phẩm hầu hết những ai vượt biển dạng thuyền nhân đều biết đến. Mấy chục năm kể từ khi sáng tác bản nhạc ấy, ngày nay nhạc sĩ Nam Lộc vẫn đau đáu với những người di tản, bây giờ gọi là những người tị nạn. Ông đang tham gia trong chương trình giúp đỡ những người tị nạn ở Thái Lan đến được Canada.

Bây giờ quy chế tị nạn chính trị không dễ dàng như xưa, muốn đưa được một người Việt Nam tị nạn từ Thái Lan sang đến Canada phải mất tiền. Chính phủ Canada yêu cầu mỗi người tị nạn phải có tiền đóng thế, có vài người có thu nhập đứng ra bảo lãnh. Như thế chính phủ Canada không phải cáng đáng gì về kinh tế cho người tị nạn, họ mới đồng ý nhận người.

Trò đời làm gì tốt mà dính đến việc quyên tiền thế nào cũng bị người ta dèm pha.

Ai thì tôi không rõ, nhưng với những gì tôi biết về người nhạc sĩ già ấy, tôi cam chắc ông là người tốt, ông làm hoàn toàn vì bản tính thương người, thương tha nhân trong tâm tính con người ông.

Hôm vừa rồi có người hỏi tại sao chương trình giúp đỡ người tị nạn của Voice lại bị chỉ trích về vấn đề tiền bạc và tư cách người được giúp đỡ từ phía Nguyễn Thanh Tú.

Luật sư Trịnh Hội trả lời, tôi thấy sốt ruột bèn đi thẳng lên trên, bảo anh đưa micro cho tôi nói.

Tôi nói rằng chương trình tị nạn này của Voice chả phải là điều mà chế độ CSVN quan tâm, các ông có giúp đỡ,  thế, chứ giúp đỡ nhiều hơn nữa thì cộng sản nó cũng mặc kệ các ông, 100 ông tị nạn ở Thái nếu để ở nhà thì cả 100 ông chống phá chế độ hàng ngày, nhưng nếu đi được ra nước ngoài định cư thì 100 ông ấy chả còn nổi 3 ông, vì ra ngoài phải lo cuộc sống ở môi trường mới sẽ khiến họ mất hết thời gian hoặc vì lý do nào nữa họ chẳng nhiệt tình chống phá chế độ Việt Nam nữa. Vấn đề ở chỗ Voice của các ông đỡ đầu cho một số tổ chức dân sự ở Việt Nam, một vài tổ chức này hoạt động khá tốt, được nhiều người tin tưởng, những cá nhân trong nhóm đó đều là những người có tâm huyết và trình độ, chính vì thế họ mới đánh phá ông. Họ đây là cộng sản VN, họ tận dụng những tư thù cá nhân giữa những người ở hải ngoại để khích động, thậm chí là còn trực tiếp bắt tay với những người chống các ông. Họ đánh chương trình tị nạn để qua đó đánh luôn hình ảnh những tổ chức dân sự đang hoạt động khá tốt kia, khiến các cá nhân và tổ chức đó bị ảnh hưởng uy tín theo.


Lúc tan cuộc, có người nói tôi sao bấy lâu không nói ra những lời ấy. Tôi bảo.

- Nói thật thì giờ việc ai người ấy làm, tôi không thích bàn chuyện của bất kỳ cá nhân , tổ chức nào nữa.  Tiện hôm nay có mặt ở đây thì nói, chứ tôi lâu rồi cũng không thiết tham dự chương trình, sự kiện gì cả. Tôi chả hơi đâu quan tâm nữa, giờ tôi có khen ai đó, thì chính những người trong cái tổ chức đó bảo rằng do tôi cần này nọ, muốn danh này nọ, muốn được này nọ nên khen họ để qua đó mưu đồ cái gì đó cho mình. Chưa kể là những người không thích cái tổ chức ấy nữa.


Đấy là nói về câu chuyện của những người tị nạn cộng sản.  Bây giờ nói về những người vượt biên vì kinh tế, những người chết trong vụ xe lạnh ở Anh vừa qua. Những người mà trong số họ tỉ lệ yêu đảng CSVN chiếm rất cao, trái ngược với nhóm người tị nạn trong chương trình của Voice.

Thiên hạ mấy ngày nay đưa mọi ý kiến, phía thì bảo người đi đáng thương, phía thì bảo người đi không đáng thương gì cả. Lạ ở chỗ thì lần này trong cả hai phe yêu cộng và ghét cộng đều tồn tại hai ý kiến đó.

Hôm qua có anh bạn bên Mỹ sang, mời anh ấy ra quán ăn, gặp em Yến.

Em Yến hỏi.

- Anh ơi, thế đéo nào khổ thế mà cứ đi anh nhỉ, em đéo hiểu sao nữa.

Trời , ai hỏi chứ em Yến mà còn hỏi câu đấy thì hết nói. Em ấy thuộc dạng tinh thông, am hiểu về cuộc sống người nhập cư bất hợp pháp ở đây trong tốp những người hiểu biết nhất. Em ấy phiên dịch trong trại tị nạn, cô giáo dạy tiếng Đức, em ấy uống rượu và hút thuốc lá , chửi bậy hơn đàn ông. Một người có học , làm việc ở môi trường như thế, phong cách sống bụi như thế, hơn ai hết em ấy hiểu rõ mặt trắng đen của vấn đề này. Vậy mà em ấy còn thốt lên câu hỏi đó.

Thực ra câu hỏi của em ấy nó là sự chán ngán , xót xa cho thân phận người chứ chẳng phải là em ấy hỏi vì không biết gì.

Thế vì sao họ phải ra đi, vì nghèo, vì không có việc ...cái này chỉ đúng một phần,  một phần trong số họ cũng không nghèo, có người đặt sổ đỏ vay mượn để đi, có người nhà họ có đủ tiền để trả luôn cho chuyến đi.

Tại sao họ sang đây khổ sở thế, vạ vật làm thuê chui lủi, đồng lương chẳng đáng bao nhiêu, thu nhập làm trồng cỏ thuê được 100 triệu đến 150 triệu một tháng nếu suôn sẻ, nếu bị cướp, bị lừa , bị bắt  mất trắng mà chuyện thế xảy ra thường xuyên. Thu nhập phụ bếp, làm móng tay tầm 30 đến 40 triệu trừ tiền nhà , tiền ăn uống mất cũng đến 2/3. Còn lại chả được bao nhiêu để gửi về.

Nhưng đó chỉ là khoảng 5 năm đầu tiên. Mục đích của cuộc ra đi nằm ở tầm 5 năm sau này. Có người thì nhanh hơn chỉ 2 hay 3 năm đã lo được giấy tờ.

Sau tầm vài năm, người ta bắt đầu sinh con, nhận bố , nhận này kia để có được giấy tờ ở lại. Cuộc sống của họ rẽ sang trang khác, tất cả mục đích của những người đi giàu hay nghèo nằm ở chính chỗ này.

Ở Việt Nam bạn có 1 tỷ, bạn không bỏ ra mạo hiểm đi nước ngoài như họ, bạn sẽ làm gì với 1 tỷ tiền vốn đấy?

Liệu với 1 tỷ tiền vốn ấy bạn bỏ ra, sau 5 năm làm ăn ở quê nhà, bạn có bảo đảm được tương lai của bạn và con bạn không? Bạn sẽ không phải lo lắng về bệnh tật, học hành cho gia đình mình. Bạn không phải chạy chọt, hối lộ suốt cả quãng đường trưởng thành của con bạn không.?

Ở nước ngoài, như ở Đức này chẳng hạn. Khi bạn đã có giấy tờ, bạn được nhà nước nuôi nấng đầy đủ , nhà cửa, giáo dục, y tế. Trong thời gian ấy bạn đi làm lậu thêm kiếm tiền, thế là bạn ăn trắng gọn số tiền lương làm lậu 30 đến 40 triệu ấy. Chỉ cần 2 năm là bạn có tiền tỷ. Điều đáng nói hơn là tương lai của bạn và con cái bạn đã ổn định. Bạn không phải lo chạy trường, xin việc cho con, bạn không phải lo ốm đau bệnh tật tiền đâu ra chữa trị. Nếu vợ chồng bạn sinh đứa con thứ ba, bán cho người khác nhận bố với giá 40 đến 50 nghìn Euro, gia đình bạn có món tiền lớn để bù vào những chi phí đã bỏ ra ban đầu.

Vậy sau 5 năm bạn đã trả hết khoản đầu tư ban đầu, đổi lại bạn có một tương lai ổn định, điều mà bố mẹ các bạn ở quê nhà mong đợi.

Vì thế các bậc cha mẹ ở quê nhà mong cho con đi, lo cho con mình đi lậu ra nước ngoài khi con mới mười chín, đôi mươi. Họ vay mượn hay cầm cố hoặc khá giả bỏ tiền ra cho con đi vì thế. Vì chỉ một lần như thế thôi, suốt đời họ sau này không phải lo cho con mình, chẳng những thế những đứa con kia khi ổn định sẽ lo cho họ phần đời còn lại. Con họ trở về thăm gia đình trong vai Việt Kiều khá giả, nhà nước trân trọng họ. Họ là đảng viên, cựu chiến binh giờ có thêm con cái là Việt Kiều nữa, vị thế của họ vững vàng trong mắt hàng xóm. Yêu đảng hay ghét đảng CSVN chả có liên quan gì trong suy nghĩ của họ, cho dù họ là dư luận viên yêu đảng hay ông nông dân mù tịt về chính trị thì họ vẫn gắng lo cho con họ đi.

Thế nên nhìn nhận về vấn đề này, không phải chỉ nhìn về cuộc sống nông thôn nghèo, không có việc, hoặc yêu ghét gì chế độ, bởi nhìn thế thì đủ các chiều chứng minh ngược lại, chỉ tổ cãi nhau.

Mục đích chính là ở chỗ tương lai vài năm sau khi đi lâụ đến nước ngoài và tương lai của việc ở nông thôn cầm 1 tỷ đọc sách làm giàu thê nào của mấy thằng nói phét kiểu như Lê Thẩm Dương.


Thứ Sáu, 25 tháng 10, 2019

39 người chết trong container ở Anh.

Anh phát hiện 39 người châu Á chết trong xe container, nhiều báo Việt Ngữ đưa tin đó là người Trung Quốc. Đặc biệt là báo Tuổi Trẻ, trích đoạn.

'' Đại sứ quán Trung Quốc tại London ngày 24-10 cho biết họ rất đau lòng khi biết thông tin từ phía cảnh sát Anh, rằng 39 người thiệt mạng trên xe container là người Trung Quốc. "Chúng tôi cảm thấy nặng lòng khi đọc thông tin về cái chết của 39 người tại Essex, Anh. Chúng tôi đang giữ liên lạc sát sao cùng cảnh sát Anh để làm rõ và xác nhận các thông tin liên quan", ĐSQ Trung Quốc tại London nói ''


Sự thực thì trong 39 người đó bao nhiêu là TQ bao nhiêu là người châu Á nước khác chưa rõ. Chiếc xe tải đầu kéo đi từ Bungaria đến Bỉ, tại một bãi tập kết người vượt biên giới, chiếc xe đầu kéo nhận một conteiner đông lạnh kéo sang Anh.

Đây là bãi tập kết mà những người tổ chức thường dùng để đưa người sang Anh. Số người Việt chết là bao nhiêu đến nay chưa rõ, nhưng với tin tức thu nhập được có một số người Việt ở các tỉnh Bắc Trung Bộ đã thiệt mạng trong chuyến đi định mệnh này.

Những thanh niên ở các tỉnh miền Trung Bắc Bộ, không có đất đai canh tác, không có công việc làm. Họ cầm cố nhà cửa , vườn tược với ngân hàng để đi du lịch sang Nga. Từ Nga họ vượt đường bộ băng rừng hoặc cũng trốn trong xe tải vào châu Âu. Một số dừng chân ở Đức mưu sinh. Một số khác tìm đến Vương Quốc Anh, nơi mảnh đất mầu mỡ hơn, công việc thu nhập nhiều hơn và việc làm giấy tờ ở lại cũng dễ dàng hơn. Vì ở Vương Quốc Anh việc xin tị nạn chính trị rất dễ dàng, một số kẻ đã lợi dụng việc này để lập ra những tổ chức chống CSVN, nhưng thực chất là để chứng nhận cho những người tham gia có bằng chứng để xin tị nạn chính trị. Những người trên sau khi được tị nạn chính trị họ quên phắt ngay chuyện quan tâm đến chính trị Việt Nam, lo kiếm tiền gửi về nhà trả nợ.

Nói thêm cho khách quan, những kẻ tổ chức đưa người sang Anh không phải là những kẻ buôn người như báo chí miêu tả, họ thực sự là những kẻ đưa người đúng nghĩa đen để lấy tiền công. Nhiều người đi sang đến Anh bị cảnh sát bắt, thường khai man tuổi dưới vị thành niên và nạn nhân của việc buôn người, qua đó được hưởng những đối xử tốt hơn từ phía chính quyền sở tại.

Thường khi di chuyển vượt biên từ Nga sang Đức, những giấy tờ tuỳ thân và điện thoại đều không được mang theo . Nên khi bị bắt rất khó xác định người ở quốc gia nào. Nước Đức có ký kết trao trả người nhập cảnh trái phép với Việt Nam. Nhưng phải được sự đồng ý của Việt Nam cho mỗi trường hợp. Ở trường hợp nào phía an ninh Việt Nam nói rằng không xác định được đối tượng quê quán rõ ràng ở đâu, họ sẽ không nhận về.

Như vậy, Việt Nam chắc sẽ tìm cách phủ nhận trong số 39 người chết kia có người Việt Nam.

Thứ Bảy, 19 tháng 10, 2019

Ông thứ trưởng tử vong.

Lẽ đương nhiên, khi báo chí công bố ông thứ trưởng ngã từ trên cao xuống, qua một cái ban công cao ngất ngưởng thì chắc chắc dư luận sẽ đấy lên sự nghi vấn, và tất nhiên cũng có những kẻ ra vẻ biết tin bên trong, đóng vai người quen của người chết nói rằng đó là việc thật, thôi xã hội đừng bàn để gia đình họ đau lòng.

Người bình thường đương nhiên thấy ông ấy không có lý do gì tự vẫn, cũng không có lý do gì ngã được qua cái ban công cao như thế. Người ta thiết kế toà nhà không thể nào họ làm cái lan can để mà chỉ vấp ngã vào cái ghế hoặc gì đó khiến người khác rơi ra ngoài ban công được.

Còn nhiều yếu tố khác, nhưng chỉ cần suy luận như trên thôi là đủ, ông ấy bị giết chết.

Ông thứ trưởng quê ở Hà Tĩnh, từ khi đất ấy được yểm bằng Formosa, phát vùn vụt. Ông thứ trưởng An chắc chỉ hơn năm nữa là uỷ viên trung ương, đảm bảo cho Hà Tĩnh là nơi có uỷ viên trung ương đảng đông nhất như khoá trước.

Nói về đấu đá, triệt một ông Hà Tĩnh lúc này hơi khó, ngay đến Võ Kim Cự cũng chỉ bị kỷ luật sơ sơ rồi hạ cánh an toàn, hưởng thụ cuộc đời xa hoa.

Hà Tĩnh, Hà Giang là những nơi có rất nhiều vụ việc tiêu cực trầm trọng, vi phạp pháp luật trắng trợn. Nhưng lạ cái là đều được ông Nguyễn Phú Trọng bao che. Trong khi đó nơi khác việc chỉ cần một phần ba như ở Hà Giang, Hà Tĩnh là ngay lập tức ông Trọng chỉ đạo xử lý để lấy niềm tin của nhân dân với đảng. Nực cười là riêng vụ thi cử, xây dựng, môi trường ở Hà Giang, Hà Tĩnh lại là những điểm gây mất lòng tin của dân với đảng nhiều nhất, vậy mà ông Trọng không đếm xỉa đến cán bộ nơi này. Hoặc chỉ có một cách chiếu lệ.

Thứ trưởng An được thủ tướng Phúc mới cất nhắc lên thứ trưởng, chỉ thời gian ngắn vài tháng sau đó chiếm luôn chức bí thư đảng uỷ bộ Giáo Dục nhờ quyết định của đảng uỷ khối cơ quan trung ương.  Ông Sơn Minh Thắng là bí thư khối này, nhưng uỷ viên trong khối có quyền lực nhất là ông Trần Cẩm Tú người Hà Tĩnh, ông Thắng chỉ là uỷ viên trung ương, so với ông Trần Cẩm Tú là ở ban bí thư, chủ nhiệm kiểm tra trung ương ( chức mà hàm của nó là uỷ viên bộ chính trị ). Trong khối này còn có một ông nữa đầy quyền lực hơn Sơn Minh Thắng là ông Nguyễn Thanh Bình, phó ban tổ chức trung ương. Nói gọn lại ông Sơn Minh Thắng chỉ là bù nhìn, vì thực chất quyền lực trong đảng ông là cấp dưới của hai ông Hà Tĩnh kia.

 Ông An ngoài việc leo lên chức còn có việc ông kỷ luật các đồng chí của mình rất thẳng tay, cả hai việc này dường như không chịu ảnh hưởng gì của Ban Bí Thư, Bộ Chính Trị, Uỷ Ban kiểm tra trung ương đảng, tóm lại việc ông lên chức và việc ông làm đều không hề chịu ảnh hưởng gì của tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng. Vì thế mà ông Phùng Xuân Nhạ đã ký quyết định huỷ bỏ quyết định của ông An với lý do chưa sự chỉ đạo của Đảng cấp trên.

Một người Hà Tĩnh được một người Hà Tĩnh nâng đỡ, người đó khoét to vụ gian lận thi cử ở Hà Giang, góp phần đánh bật những quan chức ở đó , để rồi một người Hà Tĩnh khác trẻ là Đặng Xuân Khánh về cai quản Hà Giang với chức tổng bí thư.

 Nguyễn Xuân Phúc là người tích cực nhất thúc đẩy đưa vụ gian lận điểm thi ở các tỉnh miền núi phía Bắc ra ánh sáng. Những tỉnh miền núi này là những cứ điểm trung thành với ông Trọng, những nơi có lá phiếu ủng hộ của ông Trọng. Ông Phúc là người đưa ông Lê Hải An từ hiệu trưởng một trường đại học lên làm thứ trưởng bộ giáo dục, chờ sẵn vị trí thay thế bộ trưởng Nhạ vốn dĩ đầy tai tiếng.

Trước đây đã có dự báo, nêú như ông Nguyễn Xuân Phúc cấu kết được với nhóm uỷ viên trung ương Hà Tĩnh, thì quả thực ông Phúc sẽ trở thành một thế lực đáng sợ ở nhiệm kỳ tới. Tình hình thì dường như có vẻ hiện nay, phe Hà Tĩnh đang được rất nhiều phe chú ý mua chuộc lôi kéo về phe mình, hòng âm mưu soán quyền ở đại hội tới.

Khi trước đó vài tháng ,thủ tướng Phúc cho đàn em phanh phui ra vụ tiêu cực thi cử ở Hà Giang, đầu tháng 11 năm 2019 ông Trọng đã tiếp bộ trưởng Nhạ ở phủ chủ tịch, tại đây ông Trọng phát biểu một câu mà ai cũng nhớ .

đó là

'' Mặc dù còn có những hạn chế, nhưng chưa bao giờ chúng ta có sự nghiệp giáo dục như hôm nay ''





Tổng bí thư, chủ tịch nước đã phát biểu như vậy, lời nói còn vang vang trong thiên hạ, gây nức lòng muôn dân. Thế mà ông thứ trưởng trẻ tuổi vừa mới được thủ tướng bổ nhiệm, đã lập tức ký ngay một quyết định kỷ luật đến 13 quan chức ngành giáo dục. Thử hỏi làm thế thì xấu mặt ai?

Vậy giả thiết có thể thế này.

Để cảnh cáo sự quá trớn của phe Hà Tĩnh, vì một số kẻ đã bộc lộ ý đồ muốn ngả theo Nguyễn Xuân Phúc, các tay chân của ông Trọng đã xử tử Lê Hải An, vừa ngăn chặn Bộ Giáo Dục rơi vào tay phe Hà Tĩnh, vừa cảnh cáo cho những kẻ khác muốn ngả theo Nguyễn Xuân Phúc,  phụng sự Nguyễn Xuân Phúc phải dè chừng.

 Nếu sự việc diễn ra như vậy, những tay chân của ông Trọng đã sắp đặt làm chủ hết mọi khả năng điều tra của bất kỳ cơ quan nào. Cái chết của thứ trưởng Lê Hải An phải là tai nạn. Tất cả sẽ phải chấp nhận lý do như thế vì nếu muốn rõ hơn, khác nào phá tan đảng CSVN.

Thứ Ba, 15 tháng 10, 2019

Nhân sự đảng CSVN- Ẩn số Trương Hoà Bình.

Sau hội nghị trung ương 11 vừa qua của đảng CSVN , tình hình nhân sự ccấp cao của đảng CSVN vẫn chưa được rõ ràng. Có lẽ sau hội nghị này , bộ chính trị Việt Nam sẽ họp để đưa ra những giải pháp cho nhân sự khoá 13 tới.

Hiện nay bộ chính trị đảng CSVN có đến 8 người đã quá tuổi. Nhiều người trong số họ đang tính nước bài cù nhầy không chịu về hưu, vì họ biết chắc sẽ có người quá tuổi được ở lại để giữ cái gọi là giữ cầu nối giữa các thế hệ.

Ngoài ông Nguyễn Phú Trọng là trường hợp đặc biệt không ai dám nhắc tới, ông về hay không là do ông tự quyết định. Như ông đã từng làm ở đại hội 12 và lần bầu chủ tịch nước thay thế ông Trần Đại Quang.

Trong 7 vị còn lại thì có đến 4 vị không muốn về. Đó là ông Nguyễn Xuân Phúc, Trần Quốc Vượng, Trương Hoà Bình, Nguyễn Kim Ngân.

Ông Trọng lập tức mồi thêm cho loạn, ông cho người giới thiệu cả Nguyễn Thiện Nhân vào bộ chính trị khoá sau.

Cả 5 người quá tuổi được giới thiệu ở lại, chọn cả hay loại hết hay chọn một ?

Chọn cả không phải là cách hay, như thế vai trò '' người đặc biệt được ở lại trong bộ chính trị'' của ông Trọng khoá trước sẽ chẳng là gì nữa. Như thế điều lệ đảng chỉ là tấm giấy lộn mà bộ chính trị đảng CSVN thích thay đổi thế nào cũng được. Và như thế dân chúng sẽ chán ngán đảng CS đến tận cổ vì trò kệch cỡm, lố bịch này.

Có lẽ ông Trọng chưa muốn về, ông bày cho một lũ đàn em đứa nào cũng có cửa, phải tranh đấu, dẫm đạp lên nhau , không đứa nào nhường đứa nào. Tình thế ấy để cứu nguy cho đảng, ông sẽ phải gắng sức giở bài làm thêm nửa nhiệm kỳ nữa rồi ngồi tít đến hết nhiệm kỳ sau.

Trong nhiệm vụ của tổng bí thư, có một phần quan trọng là đào tạo người kế nhiệm. Thời gian gần đây ông Trọng đã để ông Vượng điều hành nhiều phiên họp trong đảng. Vai trò người kế nhiệm của ông Vượng không có gì bàn cãi, nếu ông Trọng về , chắc chắn ông Vượng sẽ làm tổng bí thư thay thế.

 Xét đám Ngân, Phúc, Bình thì Ngân và Phúc đang đương vị, đó là một lợi thế.

Nhưng theo nhiều nguồn tin, thì Trương Hoà Bình mới là nhân tố đáng ngại. Theo như lý lịch thì Bình là con của Trương Văn Bang ( còn gọi là Ba Bang ). Ba Bang đã từng giữ những chức vụ lớn như bí thư Biên Hoà, bí thư thành uỷ Sài Gòn - Gia Định..nhưng bất ngờ vào năm 1954 ông bị điều ra Hà Nội công tác tại cục cán bộ tổng cục chính trị quân đội Việt Nam.

Năm 1954 Lê Duẩn được Hồ Chí Minh vào Nam làm xứ uỷ Nam Bộ.

Tại sao khi Lê Duẩn từ Quảng Ngãi được HCM điều vào lãnh đạo Nam Bộ, một cán bộ am hiểu miền Nam và giữ những chức quan trọng, đang ở độ tuổi sung mãn ( 42 tuổi ) phải rời vợ con để ra Bắc và chôn sự nghiệp của mình ở một cục trong quân đội để rồi từ đó không ngoi đầu lên được đến khi chết.?

Ông Trương Văn Bang đã phạm tội gì mà bị đối xử như vậy.?

Vợ ông rất đẹp, những ngày làm xứ uỷ Nam Kỳ, bí thư trung ương Cục Miền Nam đồng chí Lê Duẩn, uỷ viên bộ chính trị đã để đến vợ của ông Ba Bang. Khi từ Quảng Ngãi vào Nam nhận chức '' thống chế Nam Bộ '' Lê Duẩn đã điều ông Trương Văn Bang ở độ tuổi 42 đầy sung mãn ấy, ra ngoài Bắc cho Lê Đức Thọ giam lỏng. Lê Duẩn nhận bà Nguyễn Thị Nho, tức Nguyễn Thị Một làm thư  ký, một phụ nữ đẹp và đầy nhiệt huyết cách mạng. Bà Nho vừa làm thư ký, trợ lý vừa chăm lo bảo vệ cho '' thống chế Nam Bộ ''.

1954 ông Ba Bang đang sung mãn bị điều ra Bắc và chôn vùi sự nghiệp, ông Lê Duẩn năm đó trong Nam chọn vợ ông Bang làm thư ký, trợ lý.

Năm 1955 ở tuổi 37, bà Một sinh ra Trương Hoà Bình, trước đó bà đã sinh 5 người con. Thế nên Trương Hoà Bình còn gọi là Sáu Bình, hay Sáu Đạt.

Ngay khi miền Nam giải phóng, Trương Hoà Bình đã được chú ý, Bình được học thẳng vào đại học và tốt nghiệp ngành thuỷ lợi, trong thời gian này Bình còn là đảng uỷ viên của trường ở tuổi mới 22. Bất ngờ là khi tốt nghiệp ngành thuỷ lợi, Bình nhảy sang làm an ninh nội bộ, 30 tuổi đã là phó phòng PA17 công an TP HCM, 33 tuổi làm thư ký cho thứ trưởng kiêm giám đốc công an TPHCM thượng tướng Lâm Văn Thê. 36 tuổi Bình làm trưởng phòng an ninh văn hoá CATPHCM. 42 tuổi Bình làm phó giám đốc CATPHCM.

Con đường thăng tiến của Trương Hoà Bình trơn tru và không gập gềnh như người bố trong khai sinh của mình.

Bởi lẽ bố thật của ông ta là Cố tổng bí thư Lê Duẩn.






Hãy so sánh tấm hình giữa ông Trương Hoà Bình với ông Lê Duẩn và ông Trương Văn Bang để cảm nhận thông tin về việc ông Trương Hoà Bình là con của Lê Duẩn với bà Nguyễn Thị Nho.

Ông Trương Văn Bang từ khi ra Bắc công tác ở cục tổ chức cán bộ quân đội, sau giữ các chức vụ như chính uỷ nông trường Lam Sơn, cuối cùng là ở ban nghiên cứu lịch sử quân đội với hàm thượng tá. Một công thần được gọi là khai sơn, phá thạch xây dựng mạng lưới cộng sản Việt Nam tại miền Nam rút cục chỉ vì vợ lọt mắt cấp trên, phải chịu cảnh lưu đày.

Trong mấy người con của ông Ba Bang, chỉ có Trương Bình Tâm thành đạt nhất với một chức vụ khiêm tốn là làm đến giám đốc sở tài chính Long An. Trương Ngọc Thuỷ phó giám đốc sở văn hoá thông tin HCM.

Trương Hoà Bình được Nguyễn Phú Trọng tin cẩn trong chiến dịch đốt lò, ngoài ra Bình còn được sự nâng đỡ của đồng hương Trương Tấn Sang. Sau khi Bình vào bộ chính trị và giữ chức phó thủ tướng thường trực. Trọng đang là tổng bí thư, Sang là cựu chủ tịch nước đã dẫn Bình về Quảng Trị thăm nơi Lê Duẩn đã sinh ra.

Trước thềm đại hội 12, Trương Hoà Bình và Trương Tấn Sang đã sử dụng nhiều tài liệu mật tung lên trên mạng xã hội tố cáo các đối thủ chính trị cạnh tranh. Các đối thủ đó là Tô Lâm, Nguyễn Văn Bình, Vương Đình Huệ, Nguyễn Kim Ngân  và cả Nguyễn Xuân Phúc. Một tin tức do Bình đưa ra là Vương Đình Huệ đã mất vị trí ứng cử viên cho chức thủ tướng vì đã xây biệt thự trị giá đến 20 tỷ đồng thời còn làm bộ trưởng thời làm bộ trưởng tài chính và chỉ được 1 phiếu trong BCT giới thiệu làm thủ tướng. Đòn này sẽ khiến cho những lá phiếu ở trung ương muốn bỏ cho Huệ phải đắn đo.

Cả Vương Đình Huệ, Nguyễn Văn Bình đều là uỷ viên Bộ Chính Trị đang độ tuổi trong khoá tới đây, cả hai đều kinh qua quản lý kinh tế ( điều cần thiết cho chức thủ tướng ). Cả hai ứng cử viên này bị đánh tơi bời, cả Nguyễn Xuân Phúc cũng bị đánh bởi những tài liệu mà Trương Hoà Bình tung ra gần đây.

Trương Hoà Bình lại đương là phó thủ tướng thường trực, chức mà theo thông lệ vài gần đây sẽ kế nhiệm thủ tướng.

Ẩn số Trương Hoà Bình sẽ khiến cho phần chọn lựa nhân sự cấp cao của đảng CSVN thêm bội phần khó khăn, bởi nêú Trương Hoà Bình ở lại, thì con số uỷ viên BCT quá tuổi ở lại không phải chỉ là một người.

Con vua thì lại làm vua.

Câu ca dao trên được Đức Quỳnh thuộc uỷ ban kiểm tra công an nhắc trong bài viết có nhan đề '' Lự chọn người tài đức là chủ trương nhất quán của Đảng '' đăng trên báo quân đội ngày 30/9/2019

Ở bài viết này, Đức Quỳnh lên án việc '' con vua thì lại làm vua ''

''Công tác nhân sự được thực hiện đúng điều lệ, quy chế, quy định của Đảng và pháp luật của Nhà nước; đặc biệt coi trọng chất lượng, có số lượng và cơ cấu hợp lý; cán bộ phải tiêu biểu về trí tuệ, phẩm chất, uy tín, thật sự trong sạch, có năng lực lãnh đạo và sức chiến đấu cao, đáp ứng yêu cầu của tình hình mới. Việc bầu ra cơ quan lãnh đạo các cấp được thực hiện theo nguyên tắc tập trung dân chủ nhằm tạo môi trường thực sự dân chủ trong quá trình chuẩn bị nhân sự và trong bầu cử tại đại hội... chứ không thể để gia tăng tình trạng  “con vua thì lại làm vua” hay là việc “củng cố hay thâu tóm quyền lực” như các thế lực thù địch đã rêu rao, xuyên tạc.''

Nếu Trương Hoà Bình đi tiếp, có lẽ ông Đức Quỳnh phải nghĩ khác về cái gọi là '' thế lực thù địch xuyên tạc''.