Thứ Tư, ngày 17 tháng 9 năm 2014

Đến đại sứ quán VN ở Berlin.

Chiều nay 2 giờ ra đại sứ quán VN tại Berlin để làm công chứng hộ chiếu. Đến lượt mình vào hỏi, cán bộ sứ quán trả lời rất nhiệt tình, hướng dẫn photo mặt này, mặt kia hộ chiếu đang thao thao giở hộ chiếu mình ra chỉ mặt này, mặt kia thì nhìn thấy tên mình. Ông ta biến sắc cầm hộ chiếu ngoắt người quay đi. Mình gằn giọng gọi lại bảo đưa hộ chiếu đây. Ông ấy bảo mình hỏi photo thì ông ấy đi photo cho mình.

 Mình bảo là tôi hỏi ông, ông chỉ tôi cách photo chứ không phải bảo ông làm hộ tội. Đưa hộ chiếu ngay đây. Máy photo có đặt ngoài này cho dân tự photo , sao phải nhờ ông mang đi đâu.

Ông ta lờ tít, cứ như bắt được trộm, cầm hộ chiếu chạy luôn vào trong, cái người tên là Hùng đang tiếp dân cạnh đó cũng bỏ vào trong. Làm mấy người dân đứng đó đợi chả biết thế nào, đứng lơ ngơ , sốt ruột vì cả dãy mấy ô tiếp dân không có ai. Mình không muốn bà con vì mình phiền hà chờ đợi, nên ngó vào trong gọi vọng Hùng ra, nói.

- Các ông cứ xem việc tôi,còn tôi sẽ ra ngoài hút thuốc chờ. Tôi ra để các ông làm việc với mấy người dân này, tôi không muốn vì tôi mà họ bị gián đoạn.

Hùng gật đầu như cảm ơn. Mình ra ngoài hút thuốc.

Hút xong điếu thuốc thì có người gọi vào, vào thấy có người đưa hộ chiếu và tờ giấy đề nghị công chứng. Mình bảo thôi không cần nữa, mình đi về. Cậu ta giữ mình lại, bảo mất công rồi, để đấy cậu làm cho lấy ngay, không có gì đâu. Thôi anh lười khai tờ khi thì để em điền cho. Thế là cậu ta tự điền tờ khai mẫu.

Mình hỏi lấy ngay không, cậu gật đầu hăng hái, bảo lấy ngay, anh chờ chút. Mà thôi anh vào bên trong chờ, không phải chờ phòng đợi đâu. Nói rồi cậu ta mở cửa cho mình vào bên trong, có một phòng, bảo mình đợi.

Trong lúc đợi thì cậu ta hỏi han đời sống của mình, học hành đến đâu, có cần giúp đỡ gì không. Ví dụ như hỗ trợ dạy tiếng, hỗ trợ việc cá nhân trong đời sống. Rồi hỏi công chứng gửi về nhà làm gì, có gì anh ta giúp đỡ thủ tục. Cái này mình chả muốn nói lúc đó, nhà mình anh em có vấn đề, thằng em trai mình vớ vẩn, mình tính gửi về làm giấy tờ cái nhà. Không nó nghĩ mình đi mất , nó lại tác yêu tác quái. Việc này tức thằng em thì làm, chứ nếu không làm cũng chả sao.

Mình bảo thôi, không giao tiếp phiền hà. Mấy ông bà người Việt ở đây không thích anh, họ gặp anh hôm đầu thì vui. Chứ hôm sau biết anh là ai, họ lạnh tanh. Cậu bảo tại mồm miệng mình ăn nói không quen tai nên thế.

Cậu ta hỏi mình chuyện mấy cuộc biểu tình của người Việt vừa qua ở đây thế nào. Mình bảo tốt, cứ biểu tình chống TQ xâm lược là cờ đỏ, cờ vàng mình đều thấy tốt hết, ủng hộ hết. Cậu ta cũng đồng tình, nói rằng thôi quan điểm cái nọ ,cái kia khác nhau, nhưng việc chủ quyền là việc chung thì cũng nên ghi nhận. Rồi hỏi mình chuyện buôn bán mấy thứ đồ cũ kiếm được không. Cái này mình cũng nói thật là toàn đồ kén khách mua, cho nên vui thôi chứ chả lời lãi mấy.

 Sau đó thì cậu ta đưa mình giấy công chứng, bảo thôi lệ phí thì anh em miễn , mà anh tiện làm mấy tờ luôn cho xong. Mình bảo chỉ cần 2 tờ là đủ rồi. Rồi chia tay vui vẻ, tiễn mình ra cửa dặn rằng anh cần gì giấy tờ liên quan cứ đến đây em giúp.

 Mình phải đi vội về  vì có cuộc gặp với ông nghị sĩ, phó ban nhân quyền của quốc hội Đức.

 Mình không kể với ông chuyện thế nào ở đại sứ quán. Vì nói đúng tình tiết, diễn tiến  thì họ giữ hộ chiếu của mình trong thời gian ngắn nói để photo giúp mình, sau đó thì họ photo và công chứng thật. Mấy câu hỏi về cuộc sống mình kiểu quan tâm xã giao trong lúc chờ đợi, cũng không có cớ mà kể cho ông nghị sĩ. Vì thời gian còn để nói về những người khác trong nước bị ra sao, họ mới cần đáng nói hơn.

 Ông nghị sĩ gặp mình theo chương trình hỏi thăm về tình hình đời sống của người viết văn, viết báo được nhận học bổng của chính phủ. Có gì khó khăn trong cuộc sống hàng ngày không, có viết báo thêm cho tờ nào để tăng thu nhập không.....và ông hỏi có cách gì giúp cho tự dọ báo chí ở Việt Nam được cải thiện không. Tình hình báo chí  '' lề phải'' và '' lề trái'' thế nào....






Chả biết mình ba hoa có tốt không, hai ông nghị cắm đầu nghe, hỏi han liên miên. Rồi còn hẹn là sẽ đưa mình ra quốc hội Đức thuyết trình. Cái này mình cân nhắc, vì cái phần thuyết trình nhân quyền, tự do, báo chí ở quốc hội các nước trước nay do các tổ chức xã hội dân sự, các trí thứ, nhà báo, nhà văn, các bloger thuyết trình. Mình dân lôm côm, đứng ra chả đủ tư cách. Nên mình chỉ bảo là chuyện đây thế thôi, chứ chuyện thuyết trình các cái lớn đó chắc để người khác họ có vị trí, tư cách và hiểu biết hơn tôi.

Thứ Hai, ngày 15 tháng 9 năm 2014

Một chút vẩn vơ.

Hôm nay đi học về, đói và mệt lại còn ghé vào siêu thị tha đống cà rốt, khoai tây, su hào và thịt để chuẩn bị cho tuần này, gần 10 kg leo cầu thang đứt hơi. Lần học này thì không còn chút thời gian nào rảnh, bài tập về nhà nghe, nói và làm bài viết tầm 6 tiếng chưa xong. Cộng với  6 tiếng đi học nữa coi như đứt cả ngày.

Hôm nay lại không có bài tập về nhà, cô giáo quên hay thế nào. Đâm ra rảnh, mà rảnh thì hay nghĩ linh tinh.

Mình nghĩ thế này.

Đợt tới sẽ đầu tư thuê 10 cái xe khách 45 chỗ giường nằm ở khắp các tỉnh. Thuê trọn gói với các công ty du lịch. Nhu cầu là khách của tôi muốn đi thăm Long An, Đồng Tháp quê hương cách mang, điểm đi là toà án, trung tâm thành phố, sông Tiền Giang....trong vòng một ngày. Sau đó lại về nơi xuất phát.

Ký hợp đồng đàng hoàng, yêu cầu công ty du lich cần những gì sẽ đáp ứng, như tiền đặt cọc, chứng minh thư từng người đi, hợp đồng nhờ luật sư Hà Huy Sơn, Trần Vũ Hải...soạn chặt chẽ. Bên A là bên thuê dịch vụ sẽ đáp ứng tất cả nhu cầu bên B là công ty du lịch đòi hỏi. Đồng thời bên A cũng đưa ra nhu cầu rõ ràng của mình là phải được tham quan trung tâm tỉnh Đồng Tháp hay tỉnh mẹ gì đó...báo trước 15 ngày.  Yêu cầu là phải đi bằng được vào trung tâm tỉnh, ghé thăm nhà ai đó ở cạnh toà án, ghé thăm trung tâm thành phố, ghé thăm điểm X, Y , Z trong vòng một ngày. Sáng là chỗ nào, chiều là chỗ nào....

Đăt trước mỗi xe 5 triệu ( tạm thời 2 tháng rưỡi nữa mình chỉ có được từng đấy, khoảng 50 triệu VNĐ )

Nếu mà trót lọt chuyến du lịch cho 10 xe, chắc mỗi xe chi phí ăn uống trọn gói tầm 30 triệu ( bác nào khảo giá công tu du lịch hộ em ) là 300 triệu. 250 triệu còn lại chắc anh em xa gần sẽ không nỡ lòng nào để mình phải gánh hết. Mà cùng lắm không có ai thì gánh hết. Ngày xưa đánh bóng đá một đêm bay cả SH lẫn Dylan, Ma tít đéo sợ. Nói đến đây là thương con vợ của mình, đêm đấy mình mò vào giường thì thầm - anh thua sạch rồi, mai em đi xe ôm đi làm, để xe và giấy tờ lại anh bán trả nợ. Con vợ thở dài rồi sáng sau để chìa khoá, giấy tờ xe lại gọi xe ôm đi làm. Tối về không kêu một lời. Cứ bảo nó lắm điều, nhưng lúc cần thì nó cũng không nói câu nào cả. Mà nói chung thì mình nó còn không tiếc, tiếc quái gì tiền. Lần nào nghe tin chồng bị an ninh bắt, mặt cũng lạnh như băng, cứ như là nghe tin cũ rích hay biết từ lâu là sẽ thế.

Nhưng chuyện mình phải gánh hết 250 triệu là hoang đường. Anh em Mỹ, Úc, Ca Na Đa, Đức, Pháp, Na Uy... nhiều nhan nhản,.không đời nào để  mình gánh hết. Để mình gánh hết mỗi khi đọc gì mình viết như Đại Vệ Chí Dị hay Tào Lao Thế Sự hoặc Đi Tìm Thương Nhớ ,thì lương tâm dằn vặt khó mà ngủ nổi. Kiểu gì cũng móc tiền ra thôi.

 Thế nên cùng lắm chỉ bù thêm 50 triệu nữa là 100 triệu thì đủ sức mình. Đấy là đen, chứ mà trước khi vào cuộc khởi động truyền thông tốt có khi còn không mất 50 triệu ban đầu. Chuyện tiền nong tưởng lớn, khó khăn, chứ tính ra thấy cửa cũng sáng, khỏi cần lăn tăn nhiều. Bỏ sang bên.

Nhưng mà chuyện hoang đường nữa là làm gì mà 10 cái xe khách mỗi xe chở 45 người ung dung đi vào trung tâm tỉnh Đồng Tháp hay tỉnh nào đó tham quan nơi này nọ dễ dàng vào cái ngày mình dự tính.

Thế cho nên phải cần làm hợp đồng chặt chẽ với các công ty du lịch. Nếu như các ông bị công an hay bị gì đó mà chúng tôi không được tham quan ngày đấy, tại các điểm đấy thì mời các ông xuỳ tiền nộp phạt, đừng nói là chúng tôi thanh toán.  Bởi thế cái hợp đồng phải nhờ các luật sư và các bác có kinh nghiệm nghiên cứu soạn thảo chặt chẽ. Các ông bên du lịch cần gì đáp ứng thì nói trước để chúng tôi chuẩn bị đúng theo đề nghị hợp đồng.

10 cái xe ở các tỉnh, mỗi tỉnh 45 người. Cái này hơi khó chút, nhưng dân oan từ Bắc chí Nam chắc cũng đủ. Ai không muốn họ đi thì cứ giải quyết đơn từ của họ đi, ngày hôm đó cho đối thoại với chủ tịch tỉnh hay bí thư tỉnh uỷ công khai đi thì họ không đi nữa. Còn không thì họ tội gì không đi du lịch, tham quan gắn bó tình đoàn kết.

Tình huống xấu là vì nhà nước không muốn bà con nhân dân đi du lich, hôm đó sẽ chặn từng nhà. Toi mất 5 triệu ban đầu đặt cọc cho 10 xe. Bù lại thì khắp các địa phương  cả nước các loại công quyền vào cuộc nào thì an ninh, công an phường, mặt trận, hội phụ nữ, cự chiến binh, dân phòng, chặn ngày, chặn đêm. Hình ảnh các côn đồ thường phục hầm hè gây nên cho nhân dân thấy cuộc sống ở Vn quá bất ổn, người ta đi du lịch mà còn bị hăm doạ, trấn áp.....những hình ảnh đó sẽ tới tấp trên mạng cho thế giới thấy. Báo chí, dư luận viên vào cuộc để bào chữa, vu khống. ...

50 triệu mất toi, nhưng giá của nó xứng đáng.

Còn xe đi được được giữa đường bị giao thông chặn lại vì không đủ giấy tờ hay kiểm tra gì đó không hợp lệ thì cứ xin các bố công ty du lịch xuỳ tiền ra mà đền. Bọn anh không biết, chỉ biết giao hẹn với các chú thế rồi, đưa bọn anh đi đến nơi về đến chốn. ( cái này là trăm sự nhờ anh em tháo vát, tinh thông soạn hợp đồng ).

Đương nhiên là chặn xe 45 người giữa đường thì cũng phải 50 chú cảnh sát cùng quần chúng tự phát, quần chúng ý thức tiến bộ tầm 50 mạng nữa, không khéo có cả truyền hình. Trên xe có 45 người không cần phải nổi nóng, chỉ cần trong 45 người đấy có người ghi lại hình ảnh , clip ngắn cứ ấp lên mạng luôn là vui rồi. Sau đó nhì nhằng, không đi đến nơi cũng được, nhưng cứ nhẹ nhàng cùng nhà xe tức công ty du lịch làm rõ ngọn nguồn vì sao bị chặn. Nhiệm vụ coi như hoàn thành.

Các tình huống nữa thì anh em bổ sung phương án xử lý thêm, còn 75 ngày nữa vẫn kịp tính.

Giờ thì đến đoạn không đi đến nơi về đến chốn, 10 cái công ty du lịch kia tính sao.? Kéo nhau ra toà kiện cũng vui, hay là tính thế nào. ? nộp phạt cho các anh theo hợp đồng hay là thôi xin các anh cho em trả lại tiền đặt cọc, phí tổn em chịu. Mẹ bọn chúng mày làm ăn như cứt, bà con mãi được ngày đi thư giãn , du lịch . Cả năm mới có một ngày, dễ ngày nào cũng đi được đâu mà chúng mày làm hỏng việc thế.....Cái này mấy ông Lê Dũng Vô Va , Cường Bóng, Lã Dũng...đủ trình vặn vẹo. Mình không cần bày.

Cho dù thế nào, thì 10 cái công ty du lịch lớn, hay đưa đón khách nước ngoài, làm ăn quan hệ rộng, nhiều kênh thông tin kia cũng hiểu ra rằng đất nước này nó thế đéo nào, tự nhiên khách đi du lịch hợp đồng đàng hoàng mà lại bị chặn. Họ sẽ bị bài học xương máu thấm vào đầu, để nhận ra rằng đời không đơn giản tí nào, còn có những việc X,Y ...có những con người A, B, C đang trong hoàn cảnh ra sao. Từ 10 cái công tu du lịch ấy sẽ loan truyền miệng ra thiên hạ, thậm chí sau đó ông hướng dẫn viên nào cao hứng còn kể cho cả khách Tây nghe....

Bây giờ đói phải đi nấu cơm, từ giờ đến hôm đó, gặp hôm nào không có bài tập, ta lại nghĩ mưu khác. Biết đâu có mưu khác hay hơn.

Mấy chú báo chí như  tờ Nhân Dân đừng chửi anh như vụ anh bảo chị Dương Hà mang quan tài đến trại tù chờ anh Vũ, lúc anh tuyệt thực nhé. Lần này anh chỉ bày cách bà con đi du lịch như chuyện hàng ngày vẫn xảy ra thôi, không đụng chạm gì đến an ninh, trật tự xã hội cả.

Hơ hơ ! Tự dưng nghĩ chưa đâu vào đâu, mấy hôm nữa các công tu du lịch cả nước nhận thông báo là phải cảnh giác khi có đông người dân thuê xe nhiều chỗ đi du lịch thì vui.

Đm, chưa mất đồng nào mà đã loạn lên cả. Khắp cả nước có bao nhiêu công ty du lịch, mỗi công ty nhận cái thông báo như thế thì thử hỏi còn đéo gì là đời sống nữa. Cứ phải cảnh giác thế  ngay ngáy thế thì các bố công ty du lịch mệt mỏi phải biết.

Thứ Bảy, ngày 13 tháng 9 năm 2014

Lý do của sự không biết.

Có lẽ nhìn bên ngoài thì đúng là từ '' làm việc''.  Cả hai đều mặc thường phục, họ ngồi đối diện nhau qua cái bàn gỗ trong trụ sở công an. Người hỏi cung có giấy bút , còn người bị hỏi hai tay đặt trên bàn. Ở giữa họ là khay trà mạn, cái gạt tàn và bao thuốc cùng hai cốc cà phê đá uống dở. Một chốc người này rót nước cho mình rồi rót luôn cho người kia.

Không có tiếng quát tháo, đập bàn như ta thường hình dung cảnh tra khảo. Chỉ có đôi lúc người hỏi cung ngiến răng ném con mắt đầy hăm doạ vào kẻ bị hỏi. Còn kẻ bị hỏi cũng có lúc quắc cái nhìn đầy căm thù vào phía đối diện. Nhưng giây đó qua rất nhanh, cả hai đều biết kiềm chế.

Đây là ngày làm việc thứ sáu họ làm việc liên tục, cứ đúng 8 giờ sáng hai người đàn ông xuất hiện tại cổng trụ sở công an, họ đi qua mặt trực ban chỉ gật đầu chào. Buổi trưa họ nghỉ giải lao ăn cơm cùng với những người công an ở đó. Sau khi ăn mỗi người ngả lưng trên cái ghế dài tại chỗ mình nằm nghe nhạc từ điện thoại. Đến chiều như mọi người khác, họ đứng dậy chào nhau và ra về, ai đi đường người đó. Người bị hỏi cung đi bộ lững thững về nơi ở tạm, anh ta hiểu có người khác sẽ đi theo mình để xem mình có ghé vào đâu hoặc thái độ gì. Có hôm anh ta dừng lại bên bàn cờ tướng vỉa hè, chỉ trỏ vài nước, xem một lúc rồi mới đi. 

 Không phải anh ta làm thế để tỏ vẻ mình là người '' trong sạch'' với những người đang hỏi cung, họ quá rõ về nhau. Sự thản nhiên của anh ta chỉ khiến cho những người hỏi cung hoài nghi anh ta là thành phần nguy hiểm hơn mà thôi. Anh ta cũng không muốn họ nghĩ anh ta như vậy, như thế chỉ khó khăn cho mình hơn. Nhưng lúc này anh ta cần làm như vậy, bởi nhà anh cách đây gần hai ngàn cây số, anh ta có đứa con nhỏ hàng ngày vẫn phải đón đưa đi học. Lúc này vợ anh phải nhờ ai đó đón con.

Những người đi theo không phải để quan sát anh ta sẽ gặp ai, họ hiểu anh ta đủ khôn để không làm thế. Vậy họ theo làm gì.?  Sợ anh ta bỏ trốn về ? Cũng không, anh ta bị giữ hết một số giấy tờ và đồ vật, chỉ còn vẹn vẻn trong túi 200 nghìn. Anh ta không phải tiêu đến 200 nghìn đấy vào việc ăn uống hay mua thuốc lá hoặc thuê phòng ngủ, vì công an đã lo cho anh ta đủ những nhu cầu đấy. Anh ta chẳng thể đi về mà bỏ lại giấy tờ tuỳ thân, đồ vật và 200 nghìn VNĐ không thể đi được quãng đường xa như thế.

Những người bám theo chủ ý quan sát anh ta có sốt ruột không, có bồn chồn hay bứt rứt muốn về nhà  hay không.? Chính vì thế, anh ta phải làm ra vẻ không có việc gì phải vội về, dù anh ta rất nhớ con. Anh ta biết thằng bé hàng ngày về nhà không thấy bố, sẽ rất buồn và lo lắng. Anh ta nhủ thầm - hãy cố gắng cùng với bố, con trai bé nhỏ.

Người hỏi cung càng không sốt ruột, anh ta ở thế thượng phong về không gian cũng như thời gian. Nhà anh ta ở đây, công việc anh ta hàng ngày làm vậy. Có mười năm nữa thì anh ta vẫn hàng ngày đặt ra những câu hỏi cho những kẻ ngồi trước mặt. Sau ngày làm việc, có thể anh ta gặp bạn bè nhậu lai rai, hoặc đến câu lạc bộ đàn ca tài tử luyện một vài bài vọng cổ, thu vào điện thoại. Lúc giờ nghỉ trưa anh ta mở và mời kẻ bị hỏi cung cùng nghe. Đôi lúc anh nhắc chuyện vợ con anh ở nhà cho kẻ bị hỏi cung nghe, như những người bạn tâm sự với nhau. Có thể anh ta  chỉ đơn giản kể cuộc sống gia đình bình thường , kể  theo kiểu tâm sự với người nào đó, những câu chuyện nho nhỏ trong mỗi gia đình. Về bà xã thích nấu món gì, về đứa con hay quấn bố thế nào.

Nhưng cũng có thế anh nhắc nhở kẻ đối diện phải dấy lên sự sốt ruột trở về với gia đình của hắn.

Kẻ bị hỏi cung không sốt ruột, anh ta hiểu một điều rất xương máu, nếu nôn nóng vài ngày thì có thể sẽ dẫn đến phải nôn nóng chờ đợi nhiều năm. Nếu không phải là mình thì cũng là người khác sẽ phải chịu cảnh đó. Nhiều người bị hỏi cung triền miên, đã mệt mỏi, ức chế hay suy sụp nhận hay khai ra ai đó cho tạm chấm dứt những buổi hỏi cung ròng rã không biết bao giờ mới dứt. Những cuộc hỏi cung như những giọt nước rỏ vào đầu một người bị bắt ngồi im. Từng câu hỏi như từng giọt nước rỏ tong tong xuống đỉnh đầu. Những câu hỏi có khi lặp đi lặp lại đến mười lần từ ngày này qua ngày khác. Thử hình dung xem, trong khi con nhỏ ở nhà chờ bố đón, thân xác bị giữ ở đây chỉ để trả lời những câu hỏi lặp lại một cũ rích. Muốn thoát khỏi câu hỏi cũ rích gây ức chế đó chỉ có một cách là trả lời bằng câu trả lời mới. Và như mạch nước được khơi, người hỏi cung sẽ khai thác khéo léo đến khi ra nguồn nước. Lúc đó sẽ là án tù nhiều năm cho kẻ bị hỏi cung hay đồng bọn. Khi đó sẽ tha hồ mà chờ đợi, nôn nóng trong trại giam.

Kẻ bị hỏi cung cúi đầu mỉm cười khi gặp lại câu hỏi cũ. Người hỏi cung cũng mỉm cười nói.

- Tôi thâý anh lãng mạn thật đấy, thỉnh thoảng anh lại mỉm cười như thú vị với gì đó trong hoàn cảnh này.

Kẻ bị hỏi cung trả lời câu hỏi với nội dung y như lần trước không sai một chữ, không thừa cũng chả thiếu. Xong anh ta lại mỉm cười. Anh ta đang nghĩ trong giáo án dạy hỏi cung của một cơ quan an ninh một nước Cộng Sản ở Đông Âu có dạy rằng. Với những câu hỏi lặp đi lặp lại, thì trước sau dẫn đến kẻ bị hỏi cung sẽ phát cáu, uất ức, gào hét hoặc khóc lóc , van xin...tóm lại những kẻ bị hỏi thế sẽ phải phát điên. Anh ta bật cười vì anh ta đang đặt vấn đề ngược lại, có bao giờ những kẻ đặt câu hỏi lặp đi lặp lại thế cũng phát điên không.? Nếu như người bị hỏi cung mất kiên nhẫn kiểm soát mình, thì cũng có lúc người hỏi cung cũng sẽ bị mất kiểm soát vì những câu hỏi lặp đi lặp lại như vậy lắm chứ.

 Cuối giờ, người hỏi cung xếp tập giấy lại nói.

- Thái độ anh làm việc rất tốt, chấp hành đúng giờ giấc, làm việc nghiêm túc. Nhưng tôi nói thật, cả tuần mà không có hiệu quả hay gì mới để chúng tôi xem xét dỡ bỏ biện pháp ngăn chặn, trả giấy tờ hay đồ đạc cho anh về. Giờ anh về nghỉ ngơi, mai là chủ nhật anh cứ ở chỗ ở đó nghỉ mà suy nghĩ, sang tuần chúng ta tiếp tục lại 8 giờ sáng ở đây.

Kẻ bị hỏi cung mân mê bao thuốc nói.

- Tôi hết thuốc lá rồi.

Người hỏi cung.

- Tí ra cửa tôi mua cho anh, cứ thế này thì anh không thấy mệt sao.?

Người bị hỏi cung nhìn thẳng vào mắt người hỏi cung như muốn bảo anh nói thêm nữa đi. Người hỏi cung hiểu ý thừa nhận.

- Và cũng mệt cả chúng tôi nữa.

 Người bị hỏi cung châm điếu thuốc, có vẻ anh ta chưa muốn về, anh rót nước uống rồi hỏi.

- Ông muốn tôi kể cho ông nghe một câu chuyện đời tôi không.?

Người hỏi cung sững người, rồi anh ta cười như bắt gặp sự thú vị, anh ta hồ hởi ngồi lại và hào hứng nói.

- Kể đi nào, anh em có gì tâm sự như đàn ông với nhau , có gì mà ngại.


Người bị hỏi cung bắt kể.

- Ngày trước tôi ở trong giới giang hồ, chúng tôi hay tụ ở một điểm, ở đó có bàn đèn thuốc phiện, có cờ bạc, có rượu, ở đó tiêu thụ luôn đồ gian và cho dân giang hồ vay lãi. Một hôm tôi đang ngồi cùng với hai người khác dưới nhà, hai người kia bàn chuyện sẽ '' đập hộp '' một kho vải. Chủ '' sới'' bỗng gọi tôi lên gác và hỏi.

- Mày có định tham gia cùng chúng nó không.?

Tôi lắc đầu, ông ta chửi.

- Đm mày không tham gia, thì mày nghe chuyện chúng nó làm gì. Lỡ chúng nó bị lộ thì nó nghi mày. Nhỡ mày bị bắt vì cái gì công an nó đánh mày, nó bắt mày khai để chuộc tội, mày biết chuyện mày khai ra à. Cái gì mình làm cùng thì hãy để ý, còn không thì đừng để ý đến chuyện người khác. Còn đã là chuyện mình thì phải chọn anh em sinh tử, phải cẩn thận chắc chắn từng chi tiết nhỏ. Nếu có thằng nó biết kế hoạch của mình mà nó không tham gia, cũng phải huỷ luôn. Vì có trót lọt thì chắc gì vài năm sau không bị khui ra.

Kẻ bị hỏi cung dừng lại kéo hơi thuốc, uống ngụm nước, rồi kể tiếp.

- Đó là câu chuyện thực tôi gặp, còn một câu chuyện nữa tôi thấy trong phim. Cuốn phim mở đầu là một người Maphia bị giết, đồng bọn anh ta mang anh ta đi chôn tại một nghĩa địa, họ muốn giấu không cho ai biết, nhưng cũng muốn đồng bọn mình được chôn cất tử tế, họ thuê người phu huyệt đào sẵn mộ. Khi chôn xong, tên cầm đầu hỏi người phu huyệt.

- Anh ở đây bao nhiêu năm.?
- Dạ thưa ông, hai mươi năm
- Anh có biết vùng đất kia '' gia đình '' nào quản lý không.?
- Thưa ông không ạ, tôi chỉ biết việc mình làm thôi.

Tên cầm đầu quay sang đồng bọn bảo.

- Đây là một người đàn ông chân chính, anh ta ở đây đã 20 năm, chỉ biết việc mình làm, ngoài ra anh ta không biết đến việc của ai khác.

Nói xong hắn quay lại vỗ vai như khen ngợi người phu huyệt.

- Anh có vợ con chứ.
- Tôi có vợ và hai con, tôi chỉ nghĩ đến họ.

Tên cầm đầu rút xấp tiền hài lòng trao cho phu huyệt kèm lời khuyên.

- Hãy luôn yêu thương họ như những gì anh đang làm bây giờ, hãy nhớ điều đó.

Kẻ hỏi cung ngừng lại, động tác rít thuốc và uống nước lặp lại như trước.  Đôi mắt người hỏi cung nheo lại như suy ngẫm xem đối tượng định diễn biến tiếp thế nào. Kẻ bị hỏi cung nói như trả lời ánh mắt của người hỏi cung.

- Ông bảo làm việc với tôi không hiệu quả, chỉ vì các ông nghĩ người như tôi có điều kiện biết nhiều tin tức hoạt động của người khác. Ở vế thứ nhất các ông nghĩ đúng. Quả thực tôi có điều kiện để biết người khác làm gì. Nhưng các ông nghĩ sai về cái thứ hai, đó là tôi không biết. Chính vì thế chúng ta sẽ còn cứ làm việc thế này. Các ông cố khai thác những điều các ông nghĩ tôi biết, mà thực ra tôi không hề biết. Bởi vì tôi không muốn biết, tôi có những bài học là có ngày phải ngồi đối diện để nghe các ông tra hỏi. Sức người có hạn, tinh thần, thể xác, gia đình đủ thứ, khó mà kìm chế. Thế nào cũng có lúc bật ra, nên tôi tính trước là không nên biết gì về người khác làm. Bài học tôi được dạy cách đây đã 20 năm rồi. Đó là lý do tôi không biết gì chứ không phải tôi ngoan cố hay bản lĩnh gì cả.

Người hỏi cung bật thốt.

- Được, chuyện hay. Thôi giờ về nghỉ đã, sang tuần làm tiếp.


Nhưng sang tuần họ không phải làm việc. Với 200 ngàn trong túi, kẻ bị hỏi cung quyết định bỏ lại giấy tờ, điện thoại. Hắn đến một cửa hàng bán băng đĩa, khi mua xong cái đĩa hắn hỏi tôi đi qua cửa sau về cho gần được không. Chủ quán gật đầu. Hắn đi ra cổng sau gọi xe ôm mất 10 ngàn ra đầu đường quốc lộ. Hắn nhảy luôn lên một chiếc xe khách đang ra Phan Thiết, sau đó hắn lên tàu giá rẻ ra Bắc chỉ 150 ngàn đưa cho người soát vé, 40 nghìn đủ ăn vớ vẩn ngày rưỡi trên tàu khi đến Vinh, nơi mà hắn có quá nhiều đồng bọn. Một tuần sau khi hắn làm lại sim điện thoại, người hỏi cung gọi trách.

- Sao ông không quân tử, đã nói thứ hai làm thì phải lên chứ, bỏ về không nói anh em một câu.?

Hắn trả lời.

- Tôi quân tử theo đúng lời ông, ông bảo làm việc hiệu quả ông trả giấy tờ và đồ. Tôi nghĩ như ở hiệu cầm đồ, ông là chủ hiệu, đồ của tôi ông  giữ, tôi có tiền thì tôi chuộc, không có tiền tôi không lấy đồ. Ông có thấy thằng chủ hiệu cầm đồ nào đi trách kẻ mang đồ đến cầm là không chịu chuộc không.?  Vả lại tôi đã kể cho ông nghe câu chuyện cuối cùng, đó là lời chia tay ông không thấy sao.?

Tiếng cười trong điện thoại.

- Thì tôi cũng hiểu, phải báo cáo sếp, thứ hai báo xong thì thứ ba cũng để ông về. Giữ đồ của ông lại mang tiếng an ninh cướp đồ.

Kẻ bị hỏi cung cười đáp.

- Ông khỏi lo, tôi sòng phẳng, không nói thế đâu. Đã nói sòng phẳng như cầm đồ, có tiền chuộc, không có tiền thôi. Ai lại đi nói các ông cướp, phải không ông chủ hiệu cầm đồ.?

---------------------------------

Dạo này block nhiều anh em đấu tranh, không phải huỷ kết bạn, mà là chặn hẳn không nhìn thấy nhau nữa. Đó không phải là có hiềm khích gì với anh em. Mà chẳng qua cũng không tham gia được cùng anh em, nên cũng không muốn thấy những việc anh em làm. Câu chuyện kể lại này thay cho lời xin lỗi.

Thứ Sáu, ngày 12 tháng 9 năm 2014

Đại Vệ Chí Dị - Trăm Xanh đổ bệnh.

Nước Vệ, triều nhà Sản năm thứ 69.

Kể từ khi Báu Mã, bộ tướng của nhà Chúa tử vong. Quan thanh tra nhà Chúa là Bảo về hưu an dưỡng với số tài sản tích cóp trong đời làm quan cao như núi. Bảo xây phủ đệ nguy nga bề thế ở quê nhà, xa hoa , lộng lẫy. Người trong thiên hạ ai nhìn cũng phải hoa mắt.

Vương thấy chướng mắt, bèn sai Trăm Xanh chuẩn bị tập kích Bảo. Trăm Xanh sai quân tiên phong đi đánh trận mở đầu trước dò xét binh lực đối phương. Qua đó nắm điểm mạnh yếu để đánh trận chủ lực.

Bảo lặn lội quan trường nhà Sản nhiều năm, bao nhiêu mưu ma chước quỷ đều rành rẽ. Xưa nay Bảo chỉ đi thanh tra quan lại, đời nào dễ dàng để kẻ khác thanh tra mình. Khi quân tiên phong của Trăm Xanh đến trước phủ đệ đóng trại, trao chiến thư hẹn ngày nghênh chiến, hẹn trong vòng 30 ngày sẽ phá tan cổng phủ, bắt sống Bảo, đóng gông giải về kinh kỳ chịu tội.

Bảo cười nhạt, viết phong thư đưa lên đất Ngọc Viễn Đông, gọi hai người em kết nghĩa về trợ giúp.

Nhờ có hai người em kết nghĩa đánh giải vây từ bên ngoài, Bảo từ trong đánh ra. Quân tiên phong của Trăm Xanh bại trận,rút lui về trại, nằm mươi bữa không dám ra trận, kế sách chẳng có, buộc phải lui quân không kèn, khống trống.

Chúa thấy vậy hài lòng làm, mới ngỏ lời khen.

- Giá ai cũng thao lược như người, sá gì bọn Vương phủ làm càn.

Bảo hào hứng đáp.

- Bầy tôi có 3 kế sách, mới dùng 2 đã đẩy lùi kẻ địch, còn 1 kế sách nữa xem chúng quay lại sẽ thi triển nốt.

Bộ hạ nhà Chúa vây quanh hỏi 2 kế gì mà công hiệu vậy, Bảo nói.

- Kế thứ nhất là cắn móng tay cho thối, giả làm người lao động minh chứng gia sản. Kế thứ hai là mượn người đứng tên thác gia sản của họ. Gọi tắt là giả chết bắt quạ và ve sầu thoát xác.

Mọi người trầm trồ khen, rồi hỏi.

- Vậy kế thứ ba là gì.?

Bảo nhìn Chúa, thấy Chúa mỉm cười nhân từ, mới trả lời bọn thuộc hạ nhà Chúa.

- Kế thứ ba là, dưa gang đỏ đít thì cà đỏ trôn gọi tắt là Chúa chết thì Đế băng hà. Đến khi phải dùng kế thứ ba, thì bao nhiêu chuyện tham nhũng của quan lại nhà Sản này hưu quan nắm giữ bấy lâu sẽ tung hê ra hết cho thiên hạ thấy. Lòng vả cũng như lòng sung. Hồ sơ còn cả đống để nơi an toàn, chỉ cần bản quan mà bị vô ngục một ngày là nhà Sản này đại loạn. Không còn kẻ nào xứng mặt làm quan cai trị dân nữa. Tất cả những bộ mặt đạo đức trước nay đều rớt sạch, rặt một phường tham nhũng với nhau. Dồn nhau vào  đường cùng thì cùng chết cả.

Bảo dứt lời, cả phủ Chúa lặng ngắt như chùa hoang. Mãi sau có tiếng xì xầm - làm thế có nên không. Làm thế chết cả lũ. Có kẻ vặc - không làm thế chả lẽ cứ để chúng lấn mãi, thích thì chết cả là đúng rồi. Tiếng bàn tán bắt đầu rộ lên. Chúa đập bàn quát.

- Vớ vẩn, làm sao mà phải để đến nước ấy.

Tiếng huyên náo tắt lịm, ánh mặt đổ về Chúa. Ngài bây giờ nét mặt trang trọng nói.

- Người ta nói, giữ chùa thì được ăn oản. Nay dẫu có thế nào cũng phải giữ vững cơ nghiệp tiên đế, bảo tồn thái miếu nhà Sản. Vừa giữ được mình mà vừa giữ được nhà Sản là thượng sách. Tướng lĩnh Vương Phủ chỉ có Trăm Xanh là dám đương mặt ra trận, phàm bọn còn lại chỉ cơ hội núp sau. Nếu không còn Trăm Xanh, liệu tên vua già sắp chết kia chọn được ai làm đại tướng.

Chúa nói long, thấy Bảo nhấp nhổm, mới gọi ra hỏi muốn nói gì.

Bảo thưa.

- Trăm Xanh thông thạo mười tám ban võ nghệ, dũng khí hơn cả Trương Phi nhà Hán, lại được Vệ Kính Vương yêu mến trao binh phù huy động nhiều loại quân. Mỗi lần ra trận tiền quân, hậu quân bọc lót chặt chẽ. Năm nọ thần theo lệnh Chúa tấn công đất ấm tập của Xanh, đánh trận thanh tra điền địa ròng rã mấy tháng trời, không phá được thành Quảng. Đó là Xanh vừa có uy dũng lại vừa được Vệ Kính Vương và bọn đại thần nghị chính yểm trợ. Giờ quân bản bộ phủ ta lực không còn mạnh như xưa, đánh trận bây giờ e bất lợi.

Chúa ngó một lượt cười nhạt nói.

- Ngươi nói cũng đúng, thế thì không đánh trận với hắn nữa. Mọi việc cứ để trời phán xét.

Nói xong Chúa phất tay áo đi vào trong, bỏ mặc lũ bộ hạ nhìn nhau như muốn hỏi xem ai hiểu ý Chúa muốn nói gì.


Bẵng đi mấy tháng sau, đương lúc Trăm Xanh chuẩn bị lương thảo, rèn luyện quân sĩ, hoạch định kế sách thì bỗng nhiên bị đổ bệnh lạ. Xanh không dám chạy chữa đâu, phải giấu kính bệnh về quê tìm thầy thuốc tâm phúc bắt bệnh. Thầy thuốc bảo bênh này do nhiễm độc mà ra , thứ độc ấy phàm người không có thế lực nghiêng nước, lay thành không thể nào có được.

Xanh nghe xong, biết mình gặp nguy. Liền ngay trong đêm ấy gói gém đồ đạc xuống thuyền chạy sang xứ Cờ Hoa chữa bệnh, lúc đi gửi lại lá thư cho Vệ Kính Vương bày rõ ngọn nguồn, tình cảnh bệnh tật. Vệ Kính Vương muốn Xanh yên tâm trị bệnh, bèn nhắc con của Xanh lên làm phó trấn Quảng, mặt khác cung cấp vàng bạc cho Xanh chữa trị bên ngoài.

Trăm Xanh mắc bệnh hiểm nghèo, tính mạng chưa biết ra sao. Thiên hạ tạm thái bình.

Chủ Nhật, ngày 07 tháng 9 năm 2014

Qua xóm nhỏ nghe bài Khúc Tình Ca Hàng Hàng Lớp Lớp.

Một chiều mùa đông mưa lạnh, tồi ngồi đằng sau trước xe máy của một người anh em Vinh đến Yên Hoà. Đó là điểm cuối cùng trong chuyến đi vòng quanh tỉnh Nghệ An bằng xe máy. Tỉnh Nghệ An khá rông, những người anh em ở Vinh bị bắt trong năm 2011 ở rải rác khắp  người giáp miền núi Đức Thọ của Hà Tĩnh, người giáp Nghi Sơn, Thanh Hoá.

 Quãng đường khá dài, tổng cộng đi rải rác khắp các nhà phải đến hàng trăm cây số. Người chở tôi là em trai của Hồ Đức Hoà, cậu không hề tỏ vẻ mệt mỏi, vì thế tôi cũng không có lý do gì để cơn mệt mỏi trong người trỗi dậy. Lúc này họ mới bị bắt, tôi cần đi đến các nhà để động viên gia đình họ và lấy thông tin viết bài về họ cho dư luận hiểu về con người họ.

Nhiều người nhìn hành động tôi làm lúc đó, họ suy đoán tôi là người Việt Tân. Họ cho rằng chỉ là người của Việt Tân mới tận tâm như vậy.  Họ cho rằng tôi đang đi thực hiênh nhiệm vụ Việt Tân giao và chi phí do Việt Tân cung cấp. Những suy nghĩ đó của họ làm tôi thất vọng về một số người đấu tranh, có lẽ họ không biết rằng đôi khi những kẻ lưu manh, vô học vẫn có những tình cảm bạn bè, và có những hành động làm vì bạn bè mà chả cần vụ lợi gì. Tôi không thanh minh cho việc làm của mình là trong sáng, tôi chỉ e nó bị vấy bẩn sẽ ảnh hưởng đến những anh em ở trong tù. Chả lẽ họ sống và tranh đấu rồi khi sa cơ, chỉ có người trong tổ chức họ mới quan tâm. Còn bạn bè xa lánh họ sao.? Vậy hành động của họ là xấu sao.?

Chính vì thế, tôi phải thanh minh những gì tôi làm với anh em Vinh là tình cảm bạn bè. Họ xứng đáng được những tình cảm như vậy.

Đất Nghệ An cằn cỗi, mùa đông gió mưa lạnh tê tái cắt da cắt thịt, mùa hè nóng như lò lửa. Tôi có nhiều bạn bè sống nghĩa tình ở đó. Không phải bạn bè đấu tranh thôi đâu. Tôi còn có những người anh em chí thiết trong nhóm của hiệp sĩ công nghệ thông tin Nguyễn Công Hùng. Ngoài ra tôi còn có những bạn bè thời tôi làm dân lưu manh nữa. Tất cả những người anh em dù ở địa vị nào, làm công việc gì, khác biệt trái ngược nhau thế nào họ đều chung một điểm là sẵn sàng giúp đỡ khi tôi cần đến họ.

Vinh là nơi duy nhất tôi có thể nói, đặt chân đến đó tôi không phải dùng đến tiền. Chuyện đi lại, ăn uống, ngủ nghỉ hay giặt quần áo hay cần đồ đạc gì những người anh em ở Vinh sẵn sàng cung cấp. Người cả đời không liên quan gì đến chuyện đấu tranh, không chút lăn tăn khi lái xe ô tô đưa tôi đi đến những nơi nóng bỏng. Người chỉ lo làm ăn chân chính, con cái học hành, công việc thành đạt không quan tâm đến chính trị. Nhưng khi tôi nói muốn ở nhờ nhà họ để tránh công an, họ sắp xếp chu đáo, tận tình không hề e sợ.

Một mảnh đất đầy ắp nghĩa tình như thế, quên sao được. 

Bởi thế tôi nhớ mùa đông năm 2011, hai anh em chúng tôi trên chiếc xe gắn máy hiệu Honda đi hàng trăm cây số trong mưa gió giá lạnh đến từng nhà anh em bị bắt. Giờ thì cũng không còn mấy ai nhắc nhớ đến họ.

Bây giờ Việt Nam vào mùa cưới, những ai chưa từng làm nhân vật chính trong đám cưới chắc trái tim ít nhiều sẽ xao xuyến, rung động trước những hình ảnh mùa cưới đang đến gần. Hình ảnh những chàng trai, cô gái bưng trầu cau lễ vật ăn hỏi hay những tiếng xôn xao náo nhiệt từ ngôi nhà bạt dựng lên đầu thôn, cuối xóm. Những ngôi nhà mà bạt mà cổng kết bằng lá dừa có chữ Tân Hôn hoặc Vu Quy.

Tôi từng là một tù nhân may mắn được nhìn những đám cưới. Ở tù dù chuyển chỗ nào, một thời gian là tôi được làm tự giác. Có nghĩa là được đi lại ra ngoài nhà dân, được cán bộ chở đi làm những việc cho nhà cán bộ. Hoặc sai đi đâu đó ra ngoài làm gì.

Có vài lần nhà quản giáo nào cưới con họ, tôi được chở đi làm những việc chuẩn bị cho đám cưới. Dựng rạp, dán trang trí, trông xe, khiêng vác. Những lần như thế tôi được đối xử như người nhà, tôi không phải mặc quần áo tù. Tôi chứng kiến những chú rể trạc tuổi mình, cô dâu trạc tuổi người yêu mình tràn trề hạnh phúc trước những lời chúc của mọi người. Ở tuổi 25, lúc ấy tôi không vững chắc như bây giờ, nhìn những hình ảnh họ và nghĩ thân phận mình, nhớ đến người yêu mình. Những lúc tôi và người yêu bàn chuyện tương lai...đó là những cảm xúc chua chát, buồn, cay đắng mà khó có thể tả được.

Tôi đi tù, người yêu đến thăm một lần rồi thôi. Nhà cô ấy nghèo, ở trong một xóm nhỏ bên Gia Lâm, mãi tít trong làng Thượng Cát gần ra ven sông Đuống.  Sau lần thăm ấy một thời gian, cô yêu và lấy người khác. Có bạn tù mới vào đội, nhà gần đó kể cho tôi nghe. Tôi biết chồng cô ấy là người làm ăn tử tế, tôi cũng cảm thấy được an ủi dù rất buồn.

Lúc chứng kiến những đám cưới như thế, tôi hình dung cô dâu đang vén váy cưới chui vào xe hoa kia là người yêu mình.

Làm tự giác tôi cũng được chứng kiến những đôi tình nhân gặp nhau. Có cô chung thuỷ hàng tháng đều đặn thăm người yêu, có cô đến một vài lần rồi thôi. Có cô đến xin người yêu thôi không chờ đợi để đi lấy chồng. Nhưng thường thì các cô đều đặn đi thăm chiếm chỉ vài phần trăm. Có trường hợp cô gái quay ra yêu đồng bọn của người yêu. Cả hai dẫn nhau đến thăm và thông báo sẽ cưới nhau. Những nam tù nhân trong trường hợp ấy đều rất buồn, có người suy sụp bỏ ăn, có người phẫn uất tìm cách trốn trại, có người còn định tự vẫn.

Giờ tôi hiểu vì sao tôi được làm tự giác, làm tự giác phải có tiền đóng bảo lãnh, hoặc có thân nhân quyền thế bảo lãnh, hoặc là thân nhân của chính quản giáo. Những sự bảo lãnh chắc chắn để tù nhân không bỏ trốn. Tôi được nhận làm tự giác vì tôi thắng được nỗi đau của mình, những người quản giáo nhận ra điều đó từ khi đó. Còn tôi bây giờ, đã gần 20 năm mới nhận được ra một góc của mình.

Tôi trở về nhà trong một ngày thu, nắng vàng nhẹ, gió tháng 10 mơn man dịu dàng trên mặt, tôi nhìn trên đường đi những xe hoa lác đác. Qua bên sông tìm lối cũ đến cái xóm nhỏ ngày trước hay qua. Nhà cửa xây dựng san sát, khó lắm tôi mới tìm ra đường vào nhà người yêu cũ. Bố mẹ người yêu cũ ngập ngừng khó khăn khi tiếp tôi. Chỉ có cô em út là sinh viên đại học là vẫn đối xử chân tình với tôi như một người anh. Cô không né tránh tôi như người ta vẫn tránh một tên tù về. Sau này đám cưới cô út, tôi có đi dự, cô út đứng ra viết thiếp mời tôi. Tôi hỏi có ngại gặp lại chị em không. Cô út bảo em cưới em mời anh, từ lúc em 11 tuổi đến giờ, em luôn quý mến anh dù anh có làm gì đi nữa. 


Tự nhiên tôi lan man về chuyện của mình là bởi tôi nghĩ đến xóm nhỏ Yên Hoà. Nơi mà người tù nhân Hồ Đức Hoà trạc tuổi tôi đã từng dự định làm đám cưới cho mình vào đầu đông năm 2011 ấy.  Trước lúc bị bắt, Hoà xây ngôi nhà mới trên đất bố mẹ cho, ngôi nhà khi tôi đến còn chưa quét sơn, cửa sổ còn chưa lắp, cầu thang chưa có lan can. Nếu Hoà không bị bắt, chắc lúc tôi đến ngôi nhà đã hoàn thiện, sẽ có trên bức tường sơn mới ấy một khung ảnh cưới của Hoà và vợ.

Hồ Đức Hoà chịu án tù mười mấy năm. Nếu về chắc anh cũng gần 50 tuổi.

Bây giờ đang là mùa cưới, mùa của những đôi uyên ương se kết hạnh phúc cuộc đời. Bạn tôi, Hồ Đức Hoà đang ở trại giam nào, anh có nghĩ gì trong lúc này. Người vợ sắp cưới của anh còn chờ đợi anh không.?

Nhưng tôi tin rằng dù thế nào, sau này anh sẽ có người vợ tốt và có thằng con trai thông minh , thương bố như tôi.

Tôi trải qua ,tôi hiểu, dù có bản lĩnh đến đâu, trong hoàn cảnh như vậy, vào mùa như vậy trong năm. Những người lưu đày chưa từng làm đám cưới  đều chua chát trong lòng. Có lẽ người ấy sẽ không khóc ban ngày, nhưng khi đêm xuống, ký ức trở về, hiếm người ngăn nổi dòng nước mắt trong cảnh cô độc khi nhìn qua hàng song sắt phi 20.


Một chiều hè đổ lửa, tôi đến Thái Bình, tìm mãi đến nhà em Ngọc, người yêu của Pau Le Son. Ăn với gia đình em bữa cơm, an ủi động viên em cũng như cho gia đình em thấy em đã yêu một người tốt. Tìm được một người đàn ông tốt trong đời, thì dù có vài năm chờ đợi cũng xứng đáng. Cuộc đời của một người phụ nữ quan trọng nhất là tìm được một người đàn ông tốt làm chồng. Chứ không phải là làm sao để không bị cô đơn trong quãng thời gian nào đó của cuộc đời.

Mối tình của Lê Văn Sơn là mối tình đầu chớm đơm hoa, mối tình của Hồ Đức Hoà là mối tình sắp đến lúc sắp kết trái. Cả hai người đều bị bắt tù vì dấn thân đấu tranh cho một xã hội tốt đẹp hơn. Trong muôn vàn những gì họ chịu đựng, đói , rét, bệnh tật của nhà tù, họ còn có những nỗi đau về tâm hồn mà khó ai có thể nhận thấy mà ái ngại cho họ.


Hôm nay tình cờ tôi nghe được bản nhạc Qua Xóm Nhỏ, lời ca buồn khiến tôi nhớ đến các bạn.

Chiều nay tìm về thăm xóm ấy nghe kể rằng một ngày cuối đông
Pháo hồng nhuộm trên bến sông
Có cô em nho nhỏ dẹp thương mong
Bước xuống thuyền hoa kết bằng muôn màu sắc hồng



Những người lưu manh như tôi trước kia, sự mất mát là điều trừng phạt. Chúng tôi chấp nhận nó như tính cách đỏ đen của chúng tôi khi cờ bạc, thua là mất sạch. Vì thế chúng tôi vượt qua. Chúng tôi mất hạnh phúc bởi những toan tính tầm thường của bạc tiền cho cá nhân mình.

Các anh không như lũ chúng tôi, tuy là mất mát về tình cảm, nhưng điều mất mát của các anh là bởi những gì cao cả mà các anh theo đuổi. Cho tất cả người dân trong đất nước này, vì thế tôi nghĩ các anh dù có thế nào, hãy tự hào về những gì mình đã mất đi.

Xin gửi đến các anh bản Khúc Tình Ca Hàng Hàng Lớp Lớp như một lời động viên, chia sẻ. Với tôi, lúc nào cũng nhớ đến các anh, dù ở đâu trên trái đất này, tôi vẫn luôn nhớ đến các anh.

Hỡi người anh thương
Chưa trọn thề ước
Nhưng tình đất nước
Đâu dễ riêng cho mình
Dệt mộng thắm kết uyên ương.


Thứ Năm, ngày 04 tháng 9 năm 2014

Đôi lời về bài viết của tác giả Liên Sơn

Tác giả Liên Sơn mới đây có ra mắt dư luận một bài viết có nhan đề - Nói đôi chút về mộng mị dân chủ- được nhiều trang website tự do đăng tải. Bài viết đã dấy lên dư duận nhiều , thậm chí có những phê phán gay gắt hoặc những nhận định về động cơ của người viết.

Tuần nay đọc đi đọc lại bài của Liên Sơn, định không muốn viết gì về những vấn đề nội bộ đấu tranh dân chủ. Đây là những vấn đề rất dễ gây đụng chạm, có lẽ chính vì thế tác giả bài viết - Nói đôi chút về mộng mị dân chủ - phải dùng bút danh. Thực ra tôi không ngại gì chuyện va chạm. Chỉ nghĩ mình mổ xẻ vấn đề nội bộ đấu tranh, bọn dư luận viên nhảy vào xâu xé, nên vì thế cố gắng né tránh đến mức tối đa.

https://www.danluan.org/tin-tuc/20140830/lien-son-noi-chut-ve-mong-mi-dan-chu#comment-127597

Bài viết của Liên Sơn chia làm 3 phần, tác giả tô đậm từng mục.

Phần 1 sùng bái cá nhân.

Mục đầu  tác giả nói về sự tôn sùng cá nhân và đưa ra ví dụ về các nhân vật như Bùi Hằng, Minh Hạnh, Phương Uyên, Cù Huy Hà ...trước tiên phải khẳng định có sự tôn sùng những nhân vật này như tác giả đã đặt ra. Nhưng có một điều quan trọng là sự tôn sùng đó có ở thời điểm nào.? Đây là mấu chốt cần chính xác.

 Ví dụ những người này đang hoạt động, và dư luận thấy những hoạt động của họ, tất cả tôn sùng họ như Liên Sơn nói thì chẳng nói làm gì. Vì lúc đó có thể phải bàn đến chuyện sự tôn sùng thái quá  những người ấy đi quá xa so với vị trí họ đang đứng hay không.

Trích đoạn bài viết - Nói đôi chút về mộng mị dân chủ.

'' Cố nhiên, các danh xưng đẹp đẽ/ kiêu hãnh này thể hiện lòng yêu mến hay thậm chí là sự kỳ vọng lớn lao. Nhưng liệu nó có cần thiết trong giai đoạn này? Khi mà chúng ta chưa cần lắm một trò chơi mang tên phân cấp bằng danh xưng..
Chính “danh xưng sùng bái” thái quá đó dẫn tới hiện tượng, đưa vị trí của một số người bất đồng chính kiến đi quá xa, và lên quá cao so với vị trí mà những người ấy đang đứng. ''


Nhưng Liên Sơn đã bỏ qua một điều, sự tôn sùng này chỉ rộ lên khi những con người trên đã phải trả giá đắt trong chốn lao tù. Mà khi họ trong đó mới được tôn sùng,  thì họ chả có cơ hội nào để dùng '' bằng cấp danh xưng '' gây ảnh hưởng đến phong trào đấu tranh. Cả Bùi Hằng lẫn Cù Huy Hà Vũ khi bên ngoài hoạt động, những điều tiếng dèm pha về họ không hiếm trong dư luận. Chỉ khi họ bị vào tù rồi, thiên hạ mới đánh giá sự mất mát của họ, vì tình thương yêu với người bị gông cùm, xiềng xích mà thiên hạ nhắc nhở đến nhiều. Tạo thành cái lý do mà Liên Sơn nói là tôn sùng.

Đến cả Phương Uyên, Đỗ Thị Minh Hạnh cũng vậy. Trước khi họ bị bắt, chả ai nhắc nhở gì đến họ, mọi việc họ làm trong âm thầm. Đến khi họ ngồi trong tù rồi, thiên hạ lúc đó mới biết đến và ca tụng họ.

 Đến khi Cù Huy Hà Vũ, Phương Uyên, Minh Hạnh và cả nhiều người trước kia đã được tôn sùng khi ở tù như Lê Thị Công Nhân, Lê Công Định, Nguyễn Tiến Trung khi ra tù, đều trở thành những người bình thường, khiêm tốn. Chả ai trong số họ đi quá những gì ở vị trí của họ. Thậm chí họ hoà mình vào cuộc đấu tranh như bao nhiêu người khác. Không nề hà như Trương Minh Đức, Nguyễn Bắc  Truyển, Nguyễn Văn Đài, Lê Thị Công Nhân, Đỗ Thị Minh Hạnh...

Như Bùi Hằng ở lần bắt thứ nhất tại Thanh Hà, đông đảo mọi người đều hướng về chị. Tôn vinh chị, nhưng khi chị ra thì những lời đó thưa dần. Không phải thiên hạ bạc bẽo, mà sự tôn sùng đã chuyển hướng cho những người khác đang trong chốn lao tù như Minh Hạnh, Phương Uyên....

 Chúng ta thấy  việc phân cấp danh xưng hay tôn sùng trước kia của dư luận ảnh hưởng đến họ không.Và họ có dùng sự tôn sùng ấy để làm gì ảnh hưởng đến phong trào không.  Câu trả lời là không.

Vì sự tôn sùng ấy chỉ dành cho người ngã ngựa, như người sa cơ. Nó là lời tri ân, chia sẻ với hoàn cảnh của họ lúc đó. Cũng như việc thăm hỏi, chia sẻ với những người bạn bất ngờ bị bệnh phải nằm viện.

Tôi nghĩ sự ca tụng hay tôn sùng mà Liên Sơn nói về họ là sai lầm về thời điểm. Mà thời điểm tôn sùng như đã nói, chỉ có khi họ đã ở trong tù, họ không thể nào biết đến sự tôn sùng ấy mà làm gì đi quá vị trí của mình gây ảnh hưởng đến phong trào. Và dù họ có biết thì họ cũng chả có cách gì để gây ảnh hưởng đến phong trào.

Còn khi họ ra khỏi nhà tù, họ cũng chẳng nhớ đến những danh xưng ấy nữa. Hầu hết họ đều khiêm tốn và thậm chí còn dưới cả mức vị trí của mình. Nói họ đi quá là không đúng chút nào.


Mục thứ hai Liên Sơn nói đến việc dư luận cho rằng chính quyền đang sợ hãi.

Ngay trong phần này, Liên Sơn lại nói đến một đoạn bác lại phần 1.

''Một Bùi Hằng chưa phải là cái gì đó để nhà nước Việt Nam phải sợ hãi. Kể cả những người bị cầm tù trước đó và sau này như Lê Quốc Quân, Nguyễn Tiến Trung, Uyên-Kha, Nguyễn Văn Đài, Lê Công Định….''


Ở đây Liên Sơn chính mình khẳng định những người được tôn sùng ấy chả là cái gì để nhà nước VN phải sợ hãi. Thế mà ở mục trên Liên Sơn lại cho rằng sự tôn sùng sẽ khiến họ đi quá xa, hay sẽ gây ảnh hưởng xấu đến phong trào đấu tranh.

 Tôi nghĩ Liên Sơn chưa đủ bao quát để nhìn sự tôn sùng xuất hiện như thế nào. Vì thế tác giả cứ nhặt hiện tượng thời điểm rồi đưa vào bài viết. Chính vì thế mới xảy ra chuyện lúc đầu lo lắng sự tôn sùng sẽ làm thế nọ, thế kia...sau cùng đoạn khác lại khẳng định những người được tôn sùng chả là cái gì cả.

trích đoạn phần 2 

'' Thế nên, một Cù Huy Hà Vũ ở nước ngoài “chữa bệnh” cũng không khác gì một Lê Thị Công Nhân ở trong nước - “Thời hạn quản chế của tôi đã kết thúc từ hơn một năm nay, nhưng cuộc sống vẫn không hề thay đổi mà còn bị bóp nghẹt hơn ”

Có lẽ đến đây thì không cần phải nói thêm về việc tác giả Liên Sơn nói về sự tôn sùng cá nhân , phân cấp danh xưng sẽ ảnh hưởng đến phong trào nữa. Tự tác giả cũng đã khẳng định ở phần thứ 2 này.

Dẫn chứng có thể sai, dẫn đến kết luận sai là chuyện thường. Tuy nhiên khách quan nói ở phần thứ hai Liên Sơn nói đến việc nhiều người nghĩ chính quyền VN sợ hãi thì có thể không sai. Bởi vì chính quyền VN vẫn còn nắm được trong tay đội ngũ công cụ bạo lực khổng lồ, cũng như nhiều phương tiện truyền thông. Nói sợ hãi là quá, nhưng nói không sợ hãi cũng chẳng phải. Nếu nói  đúng thì những tổ chức, con người mà Liên Sơn chê trách ấy, ít nhiều đã khiến nhà cầm quyền lo lắng.

Những bằng chứng về sự lo lắng của nhà cầm quyền khi các tổ chức xã hội dân sự, cá nhân đấu tranh thiết nghĩ quá nhiều, không cần phải dẫn giải.

Ở phần 1 Liên Sơn sai toàn phần, ở phân 2 Liên Sơn sai một nửa.

Phần thứ 3 về vấn đề tổ chức.

Ở phần này, ý kiến cá nhân tôi đồng ý hoàn toàn với những gì tác giả nói. Những điểm yếu trong kết cấu của các tổ chức Liên Sơn vạch ra là hiện hữu. Cần nhìn rõ để khắc phục. Nhưng có điều nếu đọc kỹ phần này, ngoài sự khách quan muốn xây dựng phong trào nói chung, tác giả Liên Sơn đã phê phán hành động của các nhóm khác,  hàm ý muốn để cao nhóm của mình, một nhóm mà đang tự hào rằng mình hoạt động chuyên nghiệp và hiệu quả, không khoe khoang khoác lác như nhóm khác. Tuyên truyền tiếp cận người dân bằng nhiều hình thức dễ gần....

 Chính ý đồ này của tác giả là nội dung khởi nguồn của bài viết.

Một người như Phạm Chí Dũng quá lành để viết ra một bài như thế này, người ta nói là của Phạm Chí Dũng. Tôi thì không tin.

Tuy nhiên thì tôi vui vì có những người như Liên Sơn đấu tranh với nhà cầm quyền cộng sản. Một người nhiều mưu lược và thủ đoạn như vậy mới có thể vạch được kế hoạch đối phó với nhà cầm quyền cộng sản. Để thành công Lý Thuỵ bán cụ Phan, Tào Tháo giết Lã Bá Xa để không ảnh hưởng đến mưu tính của mình. Liên Sơn và nhóm của mình có tố chất để làm được điều ấy, ắt cũng có tố chất thành công khi đối đầu với nhà cầm quyền Việt Nam.

Thứ Hai, ngày 01 tháng 9 năm 2014

Một thoáng thu.

Tự dưng hôm nay đi học về, lọ mọ giở cái đám tạp nham có tên Đi Tìm Thương Nhớ viết từ hồi mới ở '' bưng biền '' về. Lúc này Berlin đang mưa thu, trời lạnh se sắt. 

Tối Hồ Tây


Ngày anh ra đi, rặng liễu chưa xanh mầu
Vằng trăng chia ly, lặng lẽ trôi giang đầu
Ngờ đâu anh đi, lạc bước đi qua cầu
Chiều nay qua sông, chợt xót thương đời nhau.

( Em chờ anh trở lại )

Hôm ấy mùa thu, trời cao xanh ngắt, vài đám mây trắng bồng bềnh giữa không trung. Càng gần về Hà Nội, hắn càng thấy nhức mắt, người xe tấp nập, chạy ngược xuôi ríu rít. Một căn nhà cao tầng khủng khiếp làm hắn ngửa cổ nhìn chóng cả mặt. Khói xe, tiếng còi ầm ĩ huyên náo. Hắn nhìn cái gì cũng bé, ngôi nhà, con đường cũng bé. Bước chân vào nhà, hắn nói.

- Sao nhà chật thế nhỉ?

Mẹ hắn cười nhìn hắn trìu mến.

Ơ , lạ nhỉ , thì nhà mình từ xưa đến giờ vẫn thế có rộng thêm gì đâu , từng nào mét thì ngần ấy.

Hắn ra cửa nhìn những hàng quán san sát nhau, những hàng bán bánh kẹo và mỹ phẩm đầy mầu sắc làm hắn hoa mắt ngỡ ngàng. Người ta ở chật vậy mà cũng ở được nhỉ. Suýt nữa thì hắn quên mình đã ở con phố này từ nhỏ cho đến năm 18 tuổi. Lấy cái xe máy ra cửa, mới đầu hơi ngượng tay lái, nhưng vài phút đã quen, hắn chạy từ phố Hàng Bạc lên Hàng Bồ, chốc lại dẫm phanh. Nhiều người thật, có khoảnh đường bằng cái chiếu mà hai ba cái xe đi, trên mỗi xe lạ có hai người. Chả bù nơi hắn ở, cả cánh rừng mênh mông, bạt ngàn và những ngọn núi cao vút, cả ngày mới thấy thấp thoáng bóng người. Dừng lại trước cửa nhà người yêu cũ , hắn thấy bà mẹ cô ấy đang dắt cái xe Chaly ra cửa, bà ấy cũng không để ý gã. Chắc bà ấy nghĩ chẳng bao giờ gã quay về với phố phường. Ngắm một lát, rồi gã chạy xe ra Hồ Tây . Chọn cái ghế đá để ngồi. Vừa đặt mình xuống, một gã thanh niên khuôn mặt bụi bặm đến bảo.

- Nếu cậu không uống gì thì cho anh xin tiền ghế ?

Hắn quá ngạc nhiên, tiền ghế nào nhỉ. Sao lại như vậy, hay người ta đùa. Hắn hỏi tiền gì. Gã kia bảo.

- Tiền ghế em ạ, cái ghế này anh dành để bán hàng rồi, nếu em uống nước gì thì gọi, để vợ anh nó pha. Còn không cho anh xin 5 nghìn tiền ghế.

Hắn sờ tay vào túi, lúc dắt xe ra cửa mẹ có dúi cho hắn hai chục. Uống nước thì cũng được thôi, nhưng kiểu này là trấn lột chắc. Nghĩ đến đấy hắn thấy sống mũi và khoé mắt giật giât. Hắn lắc đầu dứt khoát.

- Em không có tiền.

Gã kia hất hàm.

- Không có thì biến.

Hắn nhìn trên bả vai của gã kia , có xăm hình con phượng, đuôi dài, nét xăm mảnh và sắc nét rất đẹp, cười nhạt coi thường. Hình xăm mỗi thời kỳ một khác, sơ ri của thời trước 85 thường là Phật bà quan âm, Lâm xung đi đày. sau 85 là bông hồng có ***g hình cô gái, hay con thuyền, lâu đài cổ Tình mẫu tử, thời 90 thì phượng hoàng ở bả vai, thời 95 thì Tứ đại mỹ nhân, Lã bố hý Điêu thuyền. Mỗi hình xăm đều nói lên thời kỳ, nơi ở và địa vị chất chác của kẻ mang nó trên mình. Hắn chạm vào chỗ đôi phượng kia hỏi nhẹ nhàng

Dân Z năm 94-95 phải không ? sao phải làm cái trò xin đểu này.

Hắn rời khỏi chiếc ghế  đá Hồ Tây khi bóng tối đã phủ kín mặt hồ sau khi được gã đòi tiền mời một cốc trà đá và điếu Vina không lấy tiền. Xung quanh từng đôi trai gái gục đầu vào vai nhau tâm tình. Hắn bỗng nhớ đến cánh rừng mỗi khi trời sầm sập tối, tiếng côn trùng kêu rỉ rả vài tiếng chim gọi bầy nháo nhác , inh ỏi. Bỗng thấy mình lạc lõng giữa phố phường đang lên đèn rực rỡ các màu, hắn leo lên dốc An Dưong đi ngược lên cầu Thăng Long, đến chân cầu hắn tìm lối  đi ra vệ cỏ sát sông, nằm ngửa nhìn bầu trời lốm đốm sao, hắn châm thuốc lá hút, hắn cứ nằm vậy ngắm sao đến khi trời tang tảng sáng mới về nhà
--------------------

Têm trầu cánh phương.

Mẹ đặt đĩa cốm lên bàn thờ thắp hương báo tổ tiên thằng út lấy vợ.Trước ngày dạm ngõ ,mẹ ngồi trên gian thờ bổ cau , tỉa lá trầu. Lá trầu xanh mướt lá dầy và bóng, quả cau mọng căng, gốc trầu đỏ hồng mập mạp được chọn kỹ càng trên chợ Bắc qua. Con dao nhỏ xinh xinh tỉa lá trầu làm đuôi phượng, gốc trầu làm cánh.Quả cau làm thân. Từng con phượng trầu , đuôi xanh cánh đỏ, thân mấy màu, màu ngoài xanh vỏ cau, màu trong trắng, màu cuối nâu nâu, đàn phượng xuất hiện dần dần hiện lên trên cơi trầu sơn son, thếp vàng .Mẹ têm trầu cẩn thận và trang trọng, cử chỉ nhẹ nhàng , nâng niu mỗi con phượng vừa làm xong. Con dao nhỏ bén sắc uyển chuyển trong bàn tay tỉa lá trầu, đôi mắt qua gọng kính lão chăm chú ngắm từng đường gân lá.

Mẹ têm trầu khéo có tiếng, hàng xóm, bạn bè mỗi khi có việc đều năn nỉ mẹ têm hộ. Họ còn nhờ mẹ đi cùng. Mẹ mặc áo gấm dài, tết tóc vòng quanh , khăn lụa trùm đầu. Trời se lạnh mẹ khoác thêm cái áo bông hoa. Tất cả những trang phục đều được may ở Phố Lương văn Can do những nhà may y phục cổ truyền có tên hiệu mà chữ cuối cùng thường là Trạch. Mẹ bưng cơi trầu cánh phượng bằng tay phải, tay trái đỡ nhẹ cơi trầu. Tất cả từng thứ từ quần áo, khăn, dép , dáng đi bưng trầu đều kỹ càng theo đúng phép tắc.

Bánh cốm Hàng Than bọc trong lần lá xanh,lạt hồng, chè mạn Thái Nguyên búp uốn xoăn đều đặn, mứt sen Hải Dương no tròn,tẩm đường kính trắng. Mọi thứ đều mua sẵn, riêng có trầu cánh phượng mẹ phải lên chợ từ sáng sớm chọn cau đẹp, trầu ngon về têm cho đám hỏi thằng út.

Xong cơi trầu, mẹ đặt năm con phượng lên đĩa nhỏ, phết một chút vôi trắng đặt lên bàn thờ. Mẹ thắp hương khấn rầm rì, chốc lại cúi người vái ngắn , lạy dài. Lễ xong ,mẹ xếp lại đàn phượng trong cơi, từng con phượng trầu ngay ngắn, cân đối. Bàn tay tần ngần ở con cuối cùng.Mẹ rân rấn nước mắt. Chị vào định hỏi mẹ tráp đã mượn chưa. Thấy mẹ đang khóc, ngập ngừng chị ngồi bên cạnh. Mẹ bùi ngùi.

Không biết thằng... thế nào...Ai nói cho nó có biết em nó cưới vợ không?

Chị nói.

Mấy tháng rồi nhà ai cũng bận việc, chỉ gửi bưu điện cho nó thôi, không đi thăm được mẹ ạ.

Mẹ nhìn qua cửa sổ, cái nhìn rất xa, mông lung. Hai hàng lệ vẫn tuôn trên gò má nhăn nheo. Mẹ nhớ đến thằng con nữa đi đã lâu không về nhà. Nó ở xa lắm, nơi có những bức tường cao trên giăng dây thép. Mẹ cứ nghĩ bức tường như thế là quặn đau.

Chị cầm tay mẹ khẽ khàng.

Thôi mẹ đừng nghĩ, ông bà, bố mẹ từ trước đến nay ăn ở với đời đều có nghĩa có tình. Nó sẽ được trời Phật che chở, hàng ngày mẹ vẫn khấn tổ tiên , trời Phật cầu nguyện cho nó. Mà nó cũng lớn rồi, nó đủ nghị lực và khôn ngoan. Nó không khổ đâu mẹ ạ.


Con phượng cuối cùng hứng giọt nước mắt của mẹ, nó rùng mình xoè cánh bay qua khung cửa sổ. Nó bay mải miết, qua bao làng mạc, núi non. Nó tìm đến bàn tay đứa con tha hương. Đậu trên bàn tay chai sạn, nó kể cho kẻ lưu đày, nỗi lòng của người mẹ têm trầu cánh phượng, trong một mùa thu đầy nắng vàng, có những chiếc xích lô đẹp chở những bà mẹ mang khay trầu đi đầu, những chiếc sau chở những thanh niên áo trắng tinh, quần âu bưng tráp.

Con phượng nhỏ xíu xinh xinh bằng cau, lá trầu, vỏ trầu bay mất từ lúc nào trên bàn tay chai sạn vì cầm cuốc, xẻng của kẻ lưu đầy khổ sai. Chả có con phương nào như thế biết bay, nhưng trong lòng tên tù luôn khắc sâu con phượng đó là có thật.