Thứ Ba, ngày 18 tháng 11 năm 2014

Cháo tim gan, bầu dục.

Mùa hè ăn cháo đậu xanh, cà pháo, đậu rán tẩm hành.

Mùa đông ăn cháo gà, cháo tim, bầu dục.

Hàng cháo gà không quá khó kiếm như cháo đậu xanh. Hàng cháo tim bầu dục thì hiếm hơn chút. Bây giờ thì nhiều nhan nhản rồi, một hàng ăn người ta làm nồi cháo chung. Thịt gà thái xé nhỏ , lươn khô, tim , bầu dục , óc....bày sẵn trên đĩa. Ai thích ăn gì thì múc cháo ra, bỏ thứ đó vào là thành loại đấy.

Nhưng hồi mình bé thì không thế, hàng cháo nào ra hàng cháo đó.

Hàng cháo gà của bà Ý cuối ngõ Phất Lộc lúc nào cũng thơm lừng. Cháo mà thơm được là rất khó, bạn có thể thấy mùi thơm của nước phở chứ ít khi thấy mùi thơm từ hàng cháo gà toả ra. Chả hiểu sao bát cháo của bà Ý ngày trước thơm được như vậy. Thịt gà thái hạt lựu chứ không xé như bây giờ. Lòng, mề, gan cũng thái hạt lưụ , phi hành với mỡ gà xong cho lòng mề vào xào. Múc ra tô đựng, mấy thứ đó ngập trong nước mỡ gà vàng óng.

Hành hoa, tía tô thái nhỏ để đáy bát, rồi đến thịt gà thái hạt lựu. Múc cháo đổ lên rồi mới múc ít lòng mề cùng mỡ gà thả trên mặt bát cháo. Lúc này mỡ loang ra màu óng ả, bát cháo rắc thêm tí hạt tiêu dậy mùi thơm phức. Tối mùa đông lạnh, đi đâu về bụng đói có bát cháo như vậy thì thật sảng khoái.

Mà cháo thơm cũng phải thôi, con gà nuôi cả năm mới lớn. Luộc xong nước gà đã thơm sẵn. Hành, tía tô cũng mất vài tháng. Gạo trồng không có phân bón thúc, cứ tự nhiên nên tuy sản lượng không nhiều, nhưng tám thơm hay nếp hương thì khỏi nói về mùi vị.

Người ta cứ bảo bây giờ sẵn, không đói khổ như ngày xưa, ăn thấy thường không ngon. Cái đó chỉ đúng một phần, phần khác là bởi cách thức nuôi trồng của ngày xưa thuần nông nghiệp, không công nghiệp với hoá chất, thức ăn sẵn như bây giờ. Nên nói gì thì nói, người sành ăn vẫn phải công nhận đồ ăn ngày trước thơm ngon hơn là vậy.

Hàng cháo tim, bầu dục thì xa hơn. Ở tận cuối phố Lương Ngọc Quyến, giáp với Hàng Giầy. Cái lối vào của ngôi nhà to thời Pháp cũ, trong đó có nhiều căn hộ. Ở tầng 2 ban ngày có nhà bán cà phê phin. Còn tầng dưới, ngay cái hành lang đi vào rộng chừng mét rưỡi, một hộ khác bán cháo bầu dục, tim.

Chủ hàng có vẻ là một nhà trí thức, ông thường đọc cái gì đó trong lúc chưa có khách. Cái bàn là một miếng gỗ treo sát tường rộng chừng 30 phân. Khách ăn ngồi còn phải nhường lối đi cho các hộ khác bên trong. Khách không liên tục và nhiều, người bán hàng cũng tác phong rất chậm rãi. Mỗi khi có khách, ông múc cháo từ nồi to cho sang cái xoong nhỏ trên bếp điện. Rồi ông quay ra thái bầu dục, hay tim. Mỗi bát cháo chỉ nửa quả bầu dục. Nhìn cách ông thái miếng bầu dục như thợ kim hoàn, rất chi là trân trọng. Có vẻ ông cũng thèm ăn những lát bầu dục đó. Đấy là ấn tượng làm mình nhớ mãi, mấy người bán hàng ăn nào mà nhìn sản phẩm của mình với con mắt thèm thuồng như thế. Ngày nay người ta bốc thịt, bốc rau , múc cháo, chan nước dùng thậm chí chả thèm nhìn cái bát.

Chủ hàng múc cháo, thái rau, thái tim, bâù dục đều rất tỉ mỉ. Bê cháo đặt trước măt khách xong, ông hỏi cần gì nữa không. Nếu khách không cần gì, ông về chỗ ngồi nép sát tường đọc sách hay báo gì đó.

Bố hay cho mình ăn cháo bầu dục. Cái phố Lương Ngọc Quyến hút gió từ ngoài sông Hồng, mùa đông gió thổi cắt da thịt. Phố vắng teo, có hàng ngô nướng ở ngã tư Mã Mây, Lương Ngọc Quyến lập loè ánh lửa. Giữa phố Lương Ngọc Quyến là rạp hát, cửa hàng lương thực, trường học một bên văng tanh. Còn bên kia cũng chả nhà dân nào mở cửa hàng , cửa hiệu gì cả. Thửo ấy nhà mặt phố không có giá trị gì vì ít người buôn bán. Đã thế lại còn hay mất điện, đèn đường đã tù mù thì chớ. Mình nắm tay bố dắt đi, bố mặc cái áo dạ gọi là Ba đờ xuy từ thời Pháp. Trong túi áo bố có một mẩu nhỏ cao hổ cốt. Khi đến hàng cháo, bố móc túi ra gói nilong lần dở mấy lượt ra miếng cao bằng hai đón ngón tay của mình. Bố đưa cho chú bán cháo, bảo cho vào bát của mình khi múc cháo đun. Miếng cao sẽ tan cùng với cháo trong cái xoong nhỏ.

Mình bị bệnh từ bé, bố có vẻ lo lắng căn bệnh của mình. Chắc bố biết được cao hổ cốt là vị thuốc có thể chữa được bênh cho mình, nhưng không dùng nhiều, cho nên một tháng bố dẫn đi ăn cháo như thế một lần. Nhà mình không khá giả gì, anh em lại đông, mỗi khi cho mình đi ăn như thế bố dẫn đi như giấu mọi người. Lúc mình ăn, bố ngồi nhìn, mắt cứ đau đáu. Một bát cháo như thế mà không có cao hổ cốt cũng đã bằng tiền mua thức ăn một ngày cho cả nhà. Vì nhà mình cũng như bao nhà khác thời đó , bữa cơm chỉ có rau muống, bắp cải xào cà chua, có mỡ xào đã là tốt. Nếu xông xênh sẽ đập hai quả trứng vịt vào nồi bắp cải xào đánh tan trứng ra. Mâm cơm chỉ có cơm và món bắp cải xào như vậy.

Mình vẫn day dứt khi ăn bát cháo tốn kém như vậy, cảm tưởng như ăn mất phần của anh chị em trong nhà, nhưng bố mình bảo đó là thuốc đấy con ạ. Con bị bệnh trong người, cố ăn đi con. Khi gần hết bát cháo, bố sẽ bê bát lên và tự vén sạch để đút cho mình.

Những đêm mùa đông thế này, bố hay dẫn mình đi ăn cháo. Và thường tỉnh dậy xem mình ngủ có tung chăn ra không. Mình thật lắm bệnh, bé tí đã bị gan, phổi, thận, mật. Bố rất hay cáu với mình, nhiều khi mình nghich gì là bị ăn đòn và mắng trong khi các anh hay em mình cũng thế lại không đến nỗi bị bố đánh mắng vậy. Lúc đó mình không hiểu, nhiều khi tủi thân lắm. Lúc mình chớm hai mươi tuổi, bố sắp mất. Bố gọi vào giường bệnh nói . Mình mới biết bố thấy mình tính khí khác các anh em trong nhà từ nhỏ nên bố dạy thế. Bảo sao lúc mình 15 tuổi, đi học võ, bị bố cấm. Bố bảo loại mày mà học võ vào thì thành giặc, đọc sách  mới thành người thôi con ạ. Mình cũng hiểu tại sao nhà khó khăn mà chưa bao giờ bố từ chối mình khi xin tiền mua sách , truyện để đọc. Những khi mình đọc truyện, ánh mắt bố nhìn mình rất ấm áp, trìu mến.


Bây giờ đã vào mùa đông, 5 giờ chiều trời đã tôí mịt. Thế là mình đã ở đây sang mùa đông thứ hai. Đường phố ở đây cũng vắng và hun hút như khu phố nhà mình thửo xưa, cái lạnh cũng thế, có gió, có mưa phùn lất phất.

Và cũng có một bát cháo bầu dục, mình tự nấu theo đúng cách của chú bán hàng góc Hàng Giầy, Lương Ngọc Quyến.

Nhưng quê hương thì xa và bố thì mất lâu rồi.


Thứ Hai, ngày 17 tháng 11 năm 2014

Đại Vệ Chí Dị - Ném xương cho chó cắn nhau.

Nước Vệ triều nhà Sản năm thứ 69.

 Đại tướng phủ Vương là Trăm Xanh, đương tung hoàng mãnh liệt trên mọi chiến trường, bỗng nhiên bị đổ bệnh. Bệnh vừa hiểm nghèo lại vừa nghi nguyên nhân do thích khách gây ra. Vệ Kính Vương bèn bí mật nhân lúc đêm không trăng cho người đưa Trăm Xanh đi sang nước Cờ Hoa chữa bệnh.

 Trăm Xanh lâm bệnh, khiến triều thần ai cũng e dè. Vệ Vương không chọn được ai làm đại tướng công phá nhà Chúa. Bấy giờ quân Tề lại hoành hành ngoài khơi, Vương thấy bất lợi nếu tấn công Chúa lúc này nên đóng cửa nghĩ mưu, người rạc cả đi. Mới dăm bữa mà mắt mũi lờ đờ, nói năng phều phào, đi lại khó nhọc.

Đại thần trấn thủ kinh thành là Sáng Quyết, mặt mũi vuông vắn, sáng sủa vốn là kẻ đa mưu túc trí. Thu nạp được nhiều bầy tôi trong thiện hạ về dưới trướng làm môn khách. Quyết nuôi mộng lớn làm chủ thiên hạ, nhưng không ra mặt đua tranh đấu đá trong triều. Chỉ lặng lẽ tích trữ lương thảo, rèn luyện quân lính, chọn những chỗ ngon lành để lập chiến công. Quyết âm thầm kết giao với đai thần bộ binh là Quảng Phệ, mặt khác lại kết giao với bọn đại thần tuyên huấn Đường Hoang. Hòng mưu định việc lớn.

Vốn lo xa, Quyết còn sai phó tướng là Không Trận ra hải ngoại, công du đến đất Bá Linh chiêu mộ bọn tay chân, lập mạng lưới thân cận để sau này trong ngoài nhất hô bá ứng.

Quết cũng đón ý được của Vệ Kính Vương, nên cũng hay chọn việc gì vừa lòng Tề để làm. Lại còn xây chùa trên núi thiêng ở quê nhà để giữ  long mạch, mọi việc đều chu đáo, cặn kẽ.

Việc lớn cũng đã hòm hòm, chỉ tội kinh tài trong thiên hạ chúa Bạo còn nắm giữ nhiều khoản. Đại tướng Trăm Xanh đánh mấy trận mở màn, thế đang công như vũ bão. Đánh xong thành nào bọn Điền Lan đi theo tiếp quản kho lương thảo nhà Chúa. Nhưng Trăm Xanh bị hành thích bất ngờ đổ bệnh, mạng sống lay lắt chưa biết ra sao, lòng quân trễ nải. Việc lớn đình trệ cả ở đó.

Quyết nóng lòng ngày đêm lo nghĩ, ngày đại hội nhân sự chả còn là bao. Uy tín nhà Chúa vẫn mạnh. Không khéo gần ngày việc lớn lại hỏng vì không đâu. Có kẻ bầy tôi mới hiến kế '' ngao cò tranh nhau, ngư ông đắc lợi ''. Quyết mừng lắm, mang kế ấy vào tâu với Vệ Kính Vương. 

Lại nói về Vệ Kính Vương đang ủ rũ lo lắng cho cơ nghiệp nhà Sản mai đây rơi vào tay nhà Chúa ắt sẽ phai nhạt lý tưởng của Tiên Đế, lòng Vương đau như cắt. Gặp được kế hay, mới bàn thực hiện cả đêm. Vương nói.

- Kế ngao cò tranh nhau dễ lộ mặt ngư ông, thêm nữa là kế này hợp tính khí người Tề, không hợp tính khí người Vệ. Nay ta tiếp thu kinh nghiệm của họ, nhưng phải sáng tạo phù hợp với hoàn cảnh nước mình. Dựa trên kế sách này ta đổi thành kế '' ném xương cho chó cắn nhau''.

Quyết hỏi.

- Thế nào mà lộ mặt ngư ông.?

Vương đáp.

- Ngao cò tranh nhau thì ầm thầm, êm ả. Người ngoài dễ nhìn thấy ngư ông trên bờ đang trông. Chứ chó cắn nhau thì ầm ĩ, tiếng sủa kinh động thiên hạ, người ta bị thu hút vào tiếng sủa, tiếng gầm gừ, tiếng bị cắn đau kêu oăng oẳng. Ai mà để ý đến người nào ném xương. Kế này lại hợp tính tranh giành khốc liệt của người Vệ ta, cứ thế  tìm người mà làm.


Quyết về sai bọn sư sãi bấm độn tìm người. Sau tìm được người mênh Bính Tuất, tính khí phù hợp với kế sách, dâng lên cho Vệ Kính Vương. Vương xem ra là đại thần quản bọn dân biểu tên là Sanh Hường ưng lắm.

Sanh Hường tính nết tham lam , háo sắc vô độ. Ỷ thế dòng dõi Nguyễn Sinh ở Châu Hoan nên giữ chức đại thần nghị chính mấy khoá. Được Vệ Kính Vương gọi tới mật đàm, hứa hẹn kỳ tới sẽ không sắp được chức tốt thì cũng được chia phần của cải, kho tàng nhà Chúa.

Hường về phủ, kiểm điểm binh mã, cầm ấn tổng quản dân biểu, gióng trống , phất cờ ra trận. Đích thân Hường kéo  quân đến phủ Chúa bày trận '' tín phiếu '', khai tên bắn rào rào.

Bữa ấy Chúa đi xa về, mệt mỏi đang nghỉ, nghe quân báo, bèn ra trên cổng thành ngắm. Thấy Hường đi lại múa may như phường chèo. Chúa cười nhạt nói.

- Cái thằng môi mỏng, già dái non hột này làm được tích sự gì. Liệu được ba cái sóng cồn.

Nói rồi hạ lệnh cho quân sĩ phòng bị cẩn mật, không được mở cổng thành nghênh chiến. Đêm ấy Chúa vạch kế '' rút củi đáy nồi '' sai một toán quân âm thầm bí mật lẻn về hậu phương của Hường, tóm sống tên thủ hạ lo việc binh lương là Sông Đỏ.

Sáng sau cơm nước no nê, nai nịt người ngựa, giáp đen hùng vĩ, giáo nhọn sáng ngời. Hường dẫn quân đến phủ Chúa tìm chỗ yếu để đánh. Nào ngờ khi trời vừa rõ mặt người, trên cổng thành phủ Chúa có kẻ bị trói kêu thảm thiết.

- Tướng công, về lo  cho hiền muội kẻo không kịp.

Hường thấy giọng quen, lại gần nhìn rõ thì ra tâm phúc Sông Thắm, chân tay rụng rời, lòng như lửa đốt, quay ngoắt ngựa chỉ kịp nói với lại.

- Ngươi cứ im miệng, có gì ta sẽ lo.

Nói rồi chạy miết ngày đêm về phủ, đóng cửa chặt lại. Sai người đưa quân đến phủ hiền muội canh phòng cẩn mật ngày đêm.

Chúa bấy giờ ung dung đi vào giữa trận '' tín nhiệm '' nhếch mép cười hỏi các tướng dân biểu.

- Nào thì khởi trận cho sớm, về còn làm việc khác chứ.

Các tướng dân biểu tâm phục, khâủ phục trước oai của Chúa, nhất loạt chống giáo, cài gươm. Tôn Chúa '' tín nhiệm cao ''


Hường bỗng dưng mang hoạ, đang lúc yếu thế lo lắn đủ bề, bọn bộ binh biết thóp ấy, bèn dâng biểu đòi phong tướng, danh sách dài lê thê. Hường cực chẳng đã phải phê duyệt để lấy lòng chúng cho yên, không bọn chúng lại '' tâm tư '' theo kẻ khác thì hoạ càng thêm hoạ.

Chúa thắng trận '' tín phiếu '' danh tiếng vang lừng trong thiên hạ. mở tiệc khoản đãi bầy tôi có công. Có kẻ tâu.

- Bọn Sanh Hường chỉ là lũ chó cắn càn, sủa bậy không thâm sâu. Tất cả chỉ do bọn kinh thành xui vương phủ mà ra. Sao chưa trị bọn ấy.?


Chúa cười nhạt nói.

- Bọn ấy dựa thế Tề bấy lâu nay, lực chúng còn mạnh,đánh thẳng vào chúng chưa phải lúc. Giờ phải cho thiên hạ thấy bộ mặt xâm lược của bọn Tề, qua đó mà người ta oán bọn thân Tề. Lúc đó mới tính chuyện tiếp được.

Chúa phái đại thần sang Cờ Hoa bàn chuyện mua vũ khí, mặt khác thân chinh đi các nước có hiềm khích với Tề kết giao hữu hảo. Lại cho người vạch các thủ đoạn, tội ác của bọn Tề.

Bọn Sáng Quyết, Vệ Kính Vương thấy Sanh Hùng thất trận, bên ngoài Tề lại lăm le chiếm biển đảo, bèn bàn nhau rằng vận chưa đến, thua keo này sẽ bày keo khác. Nhưng trước mắt không vì tan vỡ âm mưu mà lại trễ nải việc thờ phụng thiên triều, nhất quyết xác định mục tiêu chiến lược là gắn bó với Đại Tề để làm chỗ dựa. Bởi thế lại âm thầm cho người đi ca ngơi Tề và hăm doạ những ai trong dân đen chỉ trích phê phán Tề.

Chưa biết nhà Sản thế nào, xin đợi hồi sau sẽ rõ.

Thứ Sáu, ngày 14 tháng 11 năm 2014

Vỉa hè, bến tàu ở Châu Âu.

Lúc trên tàu, có ba cậu người Đông Nam Âu thì phải, mặt mũi cũng rất bặm trợn đứng giữa chỗ khoang trống cửa ra vào. Mình đi vào thấy các cậu nhìn rất kỹ. Lúc mình lướt mắt qua, kiểu soi mói của các cậu ấy biến mất. Thay vào đó là cái nháy mắt.

 Quá chán, sao các cậu ấy lại nháy mắt với mình chứ. May là không ai nhìn thấy.

Lần trước cũng đi qua chỗ hay có trò móc túi, mấy cậu làm ăn ở đấy thấy mình cũng nháy mắt cười. Làm cậu em đi cùng mình ngạc nhiên hỏi sao anh lại quen bọn đấy.

Đm, điên thật, mình đã gặp bao giờ đâu mà quen. Nhưng phải nói mấy bọn móc túi, bán heroin, xin đểu ở bên này thấy mình hay nháy mắt như chào đồng đội. Từ Pháp hay Vác Xa Va đến Berlin đều hay gặp cảnh thế.

Lúc nhìn thấy ba cậu Đông Nam Âu kia, mình cố làm vẻ lơ đãng, mệt mỏi như sau một ngày đi làm về. Thế nào các cậu ấy vẫn nháy mắt chào một cái khi ánh mắt mình gặp các cậu ấy. Tàu vừa đến bến Bernau có ba cậu nháo nhác vội vàng đi theo mấy người xuống, mình biết các cậu ấy đã săn được con mồi. Các cậu ấy sẽ ra tay lúc mới bước ra khỏi cửa tàu hay lúc đi lên bậc thang.  Sở dĩ vì lúc xuống tàu nhanh chóng cho người khác lên, sự đụng chạm chen lấn ít bị để ý vì vội vàng. Còn lúc ở cầu thang bước lên, cơ thể chuyển động không như đi bộ, lúc đó túi xách ở trạng thái dao động theo nhịp bước chân lên xuống gập gềnh, người có túi dễ mất cảm giác khi ai động vào túi.


 Một lần đứng cùng ông anh ở bến tàu chờ người đến đón, mình đi vệ sinh bảo anh ấy trông đồ. Ông anh ở châu Âu này cũng đã mấy chục năm. Khi mình đi rồi quay đầu lại nhìn cái kiểu ông ấy đứng, chán quá lại phải quay lại bảo anh đứng thế này thì mất đồ luôn. Ông anh ngạc nhiên bảo làm sao mà nó lấy được, mình đừng khoảng trống thế này cơ mà.

 Mình phải vẽ tình huống, hỏi ví dụ có một người phụ nữ bế đứa trẻ đi ngang qua mặt anh, chẳng may đánh rơi gì đó, anh có nhặt hộ không.

Ông anh gật đầu. Mình hỏi tiếp, thế khi nhặt đưa, người phụ nữ cảm ơn, bỗng anh thấy bên trái có bóng đàn ông thoáng qua, anh có giật mình nhìn thằng đó xem nó có lấy túi của mình hay anh nhìn đống túi xem mất gì không.? Thường phản xạ anh sẽ nhìn thằng đó xem nó có cầm của mình cái gì không, trước khi anh quay lại nhìn đống hành lý xem mất gì không. Như thế anh sẽ mất hai khoảnh khắc, khoảnh khắc thứ nhất là nhặt hộ người phụ nữ, khoảng khắc thứ hai là anh nhìn thằng kia xem nó lấy gì. Khoảng khắc thứ ba anh sẽ quay lại xem đống đồ còn không. Khi thấy mất anh sẽ nhao ra chặn một kẻ khả nghi ở đằng sau đang giấu gì trong vạt áo, đó là khoảnh khắc phí phạm nhất vì sau vài phút giằng co nó sẽ thò ra chai rượu hay cái gì đó không phải của anh. Lúc này đồ của anh đã đi rất xa.

Ông anh ngán ngẩm lắc đầu, như thế thì mình chịu thật. Chả lẽ nó lại đi đến mấy người sao, như thế thì mình làm cách nào tránh.

Mình phải giải thích, trộm cắp ở đâu cũng thế thôi. Bọn móc túi bên này thường dân Đông Nam Âu, so với Đông Nam Á là Việt Nam thì chả tài hơn được. Cái đầu tiên cần tránh nhất là thế trân,  như ngày xưa người ta đánh trận họ nhìn khe núi, cánh rừng họ phải sợ có phục binh. Đi tàu điện thì tránh đứng hay ngồi gần cửa, có đi ra thì đi sau cùng. Nhìn thấy một tốp lên mà trông lanh lẹn, quần áo, giầy tất gọn nhẹ mà có vẻ cùng nhóm thì phải tránh. Đặc điểm nữa của bọn nó là luôn phải đảo mắt nhìn để quan sát con mồi, nên thấy mấy thằng nào mắt nó liếc nhìn khắp nơi thì cứ tránh nó ra. Trong trường hợp này, tay nhặt hộ đồ nhưng mắt phải ngoái lại nhìn đồ ngay.

 Dân trộm cắp nơi công cộng ở Tây Âu đa phần là dân của các nước Đông Nam Âu, những vùng đất thuộc CNXH khi trước. Đại khái là nhóm di dân, chứ người bản địa có thể họ bẩn thỉu, say xỉn nằm vạ vật xin tiền, chứ không mấy ai đi ăn cắp. Mà họ xin tiền cũng rất lịch sự, họ để một cái cốc nhựa và ngồi im. Có lúc họ còn đọc sách hay vuốt ve con chó của mình bên cạnh. Hay có thể họ chọn khoảng trống nào đó đánh đàn, ca hát. Người bản địa không bao giờ thấy lên tàu điện thổi điệu kèn ầm ĩ chừng 30 giây rồi đi xin tiền như những nhóm di dân từ Đông Nam Âu kéo sang. Người bản địa chơi nhạc xin tiền, họ chơi một cách bài bản, đầy đủ một bản nhạc nổi tiếng hay quen thuộc đến nốt nhạc cuối cùng. Sau đó gật đầu chào người đi qua trước khi bắt đầu chơi bản khác, họ không cầm mũ hay cốc lên để đi quanh xin tiền.

Ngày nào cũng đi tàu như vậy, thấy đủ hạng người, đủ thứ dân. Hôm nay thấy một cậu ngồi duỗi thẳng chân, chắc do đi bộ mệt. Làm một người đi qua vấp vào. Người duỗi chân chửi.

- Đm mẹ mày đi không có mắt à.?

Người bị vấp chửi lại.

- Đm mẹ mày đã sai lại còn chửi người ta, ai cho mày duỗi chân ra đường đi.

Người duỗi chân đứng dậy chửi.

- A , đcm mày thích chết à, bố mày duỗi chân mày phải nhìn chứ, mày thích chết không?

Người bị vấp lao tới luôn tóm ngực người kia.

- Bố mày thích chết đấy con à, mày làm được gì.?

Hai người đấm nhau mấy cái, một người rút dao ra xiên cho người kia một nhát, máu phun phè phè. Mọi người trên tàu quay mặt đi, mình thấy có cô gái còn níu người bạn trai đi cùng ngay từ lúc hai người mới chửi nhau, cô ấy nói.

- Kệ bọn nó, can làm gì.

Người bị đâm nằm chỏng queo, máu chảy lênh láng. Kẻ đâm người đi mất,  bấy giờ mới có tiếng xôn xao , thằng này chết rồi, máu ra thế kia cơ mà. Người khác phụ hoạ, đâm đúng động mạch phải ra đến lít rưỡi máu ý nhở. Một bà trung niên thì thầm với bà bạn, thằng này chắc 30 tuổi, hôm nay cứ làm con 30, 31, 32 xem sao.

Tàu lắc một cái, mình bừng tỉnh. Thấy người duỗi chân đứng dậy xin lỗi người bị vấp, anh ta thanh minh mình nghe loáng thoáng viel zu Fuss , arbeite, uhr bis, vor gì gì đó đoán là anh ấy nói mình đi làm , đi bộ, nhiều giờ, mệt quá vô ý. Còn người bị vấp cũng xin lỗi anh ta, cậu ấy bảo vì chậm mất hẹn gì đó lên vội. Cả hai cười xoà vỗ vai nhau.

Hoá ra trộm cắp có thể còn giống nhau, nhưng những va chạm thế này thì ở đây không giống như ở Việt Nam. Mình nhiều khi cứ nghĩ theo phản xạ thói quen ở nhà, cái gì cũng nghĩ nó giống nhau.

Thứ Tư, ngày 12 tháng 11 năm 2014

Đại tướng tâm tư, đại gia trăn trở.

Đại tướng tâm tư.


Đại tướng bộ trưởng quốc phòng Việt Nam phát biểu trước quốc hội, ông sợ anh em sẽ tâm tư khi không được phong tướng.

Dư luận dấy lên nhiều lời chế giễu về sự tham lam của các tướng lĩnh quân đội cũng như cái cách mà ông Thanh vòi vĩnh ở quốc hội.

Nhưng ít ai thấy được đằng sau những lời ông Thanh nói là hàm ý gì.?

Thứ nhất ông Thanh dùng từ '' anh em ''. Lẽ ra ở trước quốc hội, ông Thanh là bộ trưởng, giữ chức vụ trong bộ máy nhà nước, ông không thể dùng từ bỗ bã như gọi các đồng chí trong bộ của mình là '' anh em ''.

Vậy tại sao ông Thanh gọi các đồng chí trong bộ quốc phòng là '' anh em ''.


Từ '' anh em '' ở đây có nghĩa là một nhóm người có quan hệ mật thiết , gắn bó với nhau. Nói theo nghĩa đẹp của linh tráng là tình đồng đội chung một lý tưởng, cùng xông pha chiến trường để bảo vệ tổ quốc. Cùng có những lúc gian nguy  sinh tử hay những lúc khốn khó măng rừng, củ sắn thay cơm......

Nhưng đó là thời chiến đấu, giờ là thời làm kinh tế. Cái từ '' anh em '' kia hàm ý là một nhóm người có lợi ích gắn bó với nhau, như một băng đảng, như một công ty, một tập đoàn.  Từ '' anh em '' mà ông Thanh dùng trước quốc hội là một lời nhắc nhở cho quốc hội rõ là bộ quốc phòng của ông là một '' gia đình '' trong đại gia đình các dân tộc Việt Nam.

Nếu các bạn xem phim Bố Già, sẽ thấy lời ông Thanh tựa như lời nói của một trong '' ngũ đại gia đình Maphia, Gangxto'' trong cuôcj gặp của các bố già toàn nước Mỹ. Kiểu như '' gia đình '' chúng tôi sẽ rất khó nghĩ về chuyện này nếu địa bàn, phần mối làm ăn kia...không được như ý.  Điều này được hiểu thêm nữa là một lời đe doạ, là sẽ có chiến tranh giữa các đại gia đình.

- tôi sợ anh em tâm tư.

Hiểu đúng nghĩa của câu ông Thanh nó trước quốc hội, đó là một lời đe doạ của các tướng lĩnh bộ quốc phòng. Tuy rằng nó được che đậy khéo léo trước những từ ngữ êm ái. Quân đội nhân dân Việt Nam có lời thề, tuyệt đối phục tùng mệnh lệnh cấp trên. Trong trường hợp này  quốc hội là cấp trên cao nhất, ông Thanh là người lính lớn nhất của quân đội. Ông thừa hiểu mệnh lệnh, ý chí của cấp trên ban ra là thế nào, tại sao một người lính lại phải '' tâm tư '' trước quyết định cấp trên. 

 Trừ khi có ý định muốn uy hiếp cấp trên mới nói câu đó.

Ông Thanh so bì bên công an, ở Hà Nội giám đốc công an là trung tướng thì tư lệnh quân khu thủ đô cũng phải trung tướng. Mới đầu tưởng ông Thanh so bì phi lý, vì quân đội và công an chức năng khác nhau. Nhưng thực ra là ông Thanh so có lý, vì cả quân đội và công an Việt Nam ngày nay mục tiêu chính là bảo vệ chế độ , bảo vệ Đảng.  Trong lãnh vực này công lao của quân đội không kém gì công an, hãy nhìn mục chống '' diễn biến hoà bình '' mà báo Quân Đội Nhân Dân phát động và những cuộc tập trận chủ đề đàn áp nhân dân khiếu kiện dưới cái mác '' chống khủng bố có vũ khí ''...thì thấy.

Ý ông Thanh tóm lại là thế này.

- Chúng tôi cũng là lực lượng bảo vệ chế độ, công lao chúng tôi kém gì bên công an, nếu chúng tôi không được bằng họ, chúng tôi sẽ không bảo vệ chế độ ( chưa kể có thể là lật đổ chế độ ) tốt như chúng tôi đang làm.

Quốc hội Việt Nam cũng tức là ĐCS VN hay chế độ VN sau một chút giật mình đã hiểu nghĩa bóng của câu nói đó. Lập tức chuẩn y cho '' anh em '' ông đại tướng bộ trưởng quốc phòng.

Chúng ta quan sát sẽ rút ra được điều gì ở đây.?

Hãy gạt bỏ những bài viết rơm rác hay những phát biểu ba lăng nhăng về chủ nghĩa, về dân tộc, về tinh thần phụng sự tổ quốc của dăm loại bồi bút  gắn mác giáo sư, tiến sĩ, nhà báo, nhà văn quân đội ấy đi. Đấy chỉ là những cái loa được trả tiền để gây nhiễu người nghe. Chả có lý tưởng hay chủ nghĩa, đất nước, dân tộc nào ở đây cả. Chỉ có một nhóm người có vũ trang đòi hỏi quyền lợi của mình ý như một băng đảng yêu cầu thêm địa bàn. Và nhóm người đó chính là lực lượng quân đội chính quy của môt chế độ ( nói chế độ đúng hơn là nói của đất nước ).

Đó chính là sự tiềm ẩn nguy hiểm của chế độ này. Khi một chế độ phải ban phát lợi lộc cho những kẻ bảo vệ mình, có nghĩa chế độ đấy sắp tan rã lúc nào không biết. Cũng như những đôi yêu nhau vì tiền chứ không phải tình yêu, quân đội Việt Nam qua lời ông Thanh cũng như vậy. Ngày hôm nay ông Thanh so bì chức tước với bộ công an, chuyện tương lai ông so bì những hợp đồng kinh tế với các bộ khác sẽ chả có gì lạ.

Lạ lùng là người ta bảo dân phải học tập tấm gương khiêm nhường của chủ tịch Hồ Chí Minh, của đại tướng Võ Nguyên Giáp. Nhưng trong trường hợp ông Thanh đòi thêm chức tướng cho quân đội, chả có một tờ báo nào, một quan chức, một dân biểu hay một trí sĩ nào mang tấm gương đạo đức của HCM hay VNG ra để làm tấm gương khuyên nhủ ông Thanh cả. Vì sao, vì động đến quyền lợi sát sườn thì chủ nghĩa, đất nước, dân tộc chưa cản nổi thì đừng nói đến uy tín cá nhân nào, kể cả có là lãnh tụ.

Việc ông Thanh đòi hỏi quốc hội thông qua việc phong thêm tướng. Cho thấy quân đội vừa là bảo vệ chế độ, nhưng khi không được như ý sẽ chả biết thế nào. 


Đại gia trăn trở.

Đại gia Huỳnh Uy Dũng của đất Bình Dương đã công khai đối đầu với chính quyền tỉnh Bình Dương trong một vu kiện tụng đất đai.

Buồn cười nhất là có tờ báo khuyên nhủ hai bên. Đại khái ông Dũng làm căng thì chính quyền Bình Dương khui ra vụ ông bán  dưới danh nghĩa góp vốn lời 300 tỷ. Còn phía chính quyền là ông Cung sẽ bị khui đến chuyện sở hữu hàng trăm hecta cao su và biệt thự nguy nga.

Tờ báo khác thì nói bóng gió là cứ thế này hai bên sẽ đều thiệt. Nên nhường nhịn nhau.

Nghĩa là chả có luật pháp nào ở đây. Chủ nghĩa xử lý '' làm sao cho mọi việc hài hoà '' luôn được trọng dụng tối ưu trong các tranh chấp, khiếu nại ở Việt Nam. Bởi thế nó khiến pháp luật Việt Nam lằng nhằng như canh hẹ, cùng một vụ hai quan chức cấp sở đập cốc bia vào đầu nhau toé máu được xử lý hài hoà, hai bên lỡ tay , chụp ảnh  cầm tay nhau thân thiết. Cũng tương tự người dân hắt bia vào quan chức bị xử tù vì tội làm nhục và tấn công người khác.

Trong cái chủ trương '' xử lý hài hoà '' này mục tiêu được đặt là bảo đảm quyền lợi cho chế độ ( Đảng CSVN ) đầu tiên. Sau đó đến các quan chức từ thứ tự cao xuống dưới. Tiếp đó đến loại dân có tiền, dân ít tiền và cuối cùng là dân không có tiền. Pháp luật Việt Nam dựa trên chủ trương như thế để áp dụng.Trong xã hội Việt Nam ngày nay, chúng ta không nên gọi đó là sự bất công, hãy gọi đó là sự '' công bằng của CNXH '' cho đúng bản chất chế độ.

Nhưng chuyện công bằng pháp luật tạm gác ở đây, không lôi thêm dẫn chứng vì quá nhiều.


Ở đây chỉ nói tiếp đến chuyện đại gia trăn trở với cách làm của chính quyền. Và có ý định đối kháng mạnh, không những bằng văn bản mà còn là hành động. Việc ông Dũng Đại Nam ban lệnh miễn phí vé vào khu vui chơi trước khi đóng cửa, khiến hàng chục nghìn người đổ xô về Đại Nam. Tạo nên một đám đông tụ tập khủng khiếp nhất từ trước đến nay mà một cá nhân không phải quan chức làm được.  Ít ra 50 % số hàng chục ngàn người kéo tới Đại Nam sẽ mang máng hiểu vấn đề là do sự chống đối của một đại gia với chính quyền địa phương. ý thức về chống đối chính quyền sẽ có trong tiềm thức của họ. Đó là một sự nguy hiểm cho chế độ trong tương lai.

 Đã có nhiều đại gia bị bắt, mặc dù các đại gia này khi làm ăn đều có người chống lưng. Nhưng khi người chống lưng về hưu, khi phe cánh đấu đá, các đại gia lần lượt bị lôi ra làm thịt để dằn mặt nhau.

Sẽ có nhiều đại gia phải trăn trở khi nhìn những đại gia khác vướng vòng lao lý như Hà Văn Thắm, Nguyễn Đức Kiên, Minh Sâm...hay vướng vòng kiện tụng, o bế như Huỳnh Uy Dũng.

Một số đại gia sẽ tìm cách chống đỡ theo kiểu bỏ tiền, chia cổ phần cho các người lãnh đạo mới để họ chống lưng. Nhưng cách đó cũng chả đảm bảo % trong cuộc đấu đá liên miên. Gương của Bầu Kiên và Thắm Bắc Giang sờ sờ ngay đó.

Huỳnh Uy Dũng dù nói thế nào cũng là một đại gia đáng can đảm hơn nhiều đại gia khác. Nếu chọn cách chia phần cho ông Cung chưa chắc đã có chuyện hãm việc thông qua quy hoạch dự án của mình. Hành động miễn phí vé vào cửa Đại Nam hiểu theo nghĩa khác thì chính là phát tiền cho người dân đi biểu tình. Một hành động đối kháng đầy ẩn ý.

Đó cũng là một lời đe doạ từ phía các đại gia với sự tồn vong của chế độ này.


Kết luận.

Rõ ràng chúng ta thấy, lực lượng nắm quân đội tức nắm người và lực lượng nắm kinh tế tức tiền của như trên, trong tương lai sẽ là những lực lượng đối kháng đe doạ sự tồn vong của chế độ này. Một khi quyền lợi của họ bị đụng chạm. Đây là những lực lượng mạnh nhất theo đúng nghĩa  đen có thể làm cuộc thay đổi thể chế.

Trước sau việc đó cũng sẽ xẩy ra, bây giờ nó đã nảy mầm rồi.

Một thể chế thay đổi bởi những lực lượng như vây , chả hy vọng gì mang lại điều tốt đẹp cho nhân dân ngay lập tức. Không là chế độ quân phiệt  cũng là chế độ tài phiệt. Một thể chế mới như vậy hy vọng có thể mang lại tương lai tốt cho đất nước là rất xa, nó chỉ xảy ra trong trường hợp các cường quốc yêu cầu bộ máy chế độ mới phải có vài nhân vật dân chủ nào đó tham gia, các cường quốc mới công nhận và thiếp lập quan hệ. Và từ những nhân tố đó sẽ xoay chuyển dần đất nước đi vào quỹ đạo tiến bộ.

Nhưng nếu thế cờ như vậy, chuyện dân chủ, tiến bộ cũng vẫn còn xa và gian nan bởi nhiều việc phải làm.

Kịch bản nữa đẹp như mơ là các nhà dân chủ hô hào nhân dân biểu tình, đình công làm tê liệt chế độ. Dẫn đến chế độ nhượng bộ và giải tán, bầu cử dân chủ. Nhân dân tha hồ lựa chọn những Gan Đi, Mandela, San Suu Kyl, Vaclav Havel nhãn hiệu Madein Việt Nam.



Tái bút ; bài viết dưới góc nhìn giải trí, miễn bình luận nghiêm túc.

Chủ Nhật, ngày 09 tháng 11 năm 2014

Ru con bằng ca dao.

ôi gặp nhiều người, họ nói tôi viết thật giản dị từ ngôn từ cho đến nội dung. Đấy là những lời tôi thích nhất. Tôi thích những lời như thế hơn những lời khen tôi viết hay, viết sâu sắc , viết ẩn dụ tài hoa...

Nếu ngôn từ viết ra giản dị là lời khen, tôi muốn nhận lời khen như thế hơn bất cứ lời khen nào khác. Cái hay, sâu sắc hay gì đó có thể một ngày sẽ mất đi. Mà chắc gì mình đã viết hay, viết sâu sắc mà đi nhận lời khen đó. Nhưng sự giản dị thì có thật, tự dưng khi viết những từ ngữ giản dị nhất lại hiện trong đầu, và cứ thế nó được viết ra. Dù viết về cái gì đi chăng nữa.

Tôi đọc rất nhiều sách, rất nhiều tác giả lớn, nhưng chẳng hiểu sao khi viết tôi không thể bắt chước được những thủ pháp, những nghệ thuật, trường phái , cấu trúc , hậu hiện đại, hiện thực huyền ảo...lớp lang hay cái gì gì đó mà các nhà lý luận phê bình hay mổ xẻ trang giang đại hải, thậm chí thành luận văn bảo về tiến sĩ.

Tôi viết theo bản năng cuả mình. Vậy cái bản năng ấy ở đâu.?


Bây giờ bắt đầu vào mùa đông, trời Âu tối rất nhanh. Tôi nhớ những chiều ở nhà, đi đón con rồi đi chợ , nấu cơm, hai bố con ăn xong, tắm cho con rồi bảo con học bài. Khi thằng bé học bài thì mẹ nó mới đi làm về. Lúc hai bố con lên giường thì mẹ nó còn dọn dẹp, giặt giũ.Tí Hớn gối đầu trên tay bố và đòi nghe kể chuyện. Sau vài câu chuyện Tí Hớn sẽ bảo bố à ơi con đi.

À ơi có nghĩa là xoa lưng, và hát ru. Tôi phải mua cuốn ca dao về để học thuộc thêm những lời mới, ca dao VN năm bảy loại, chọn ra được câu nào để ru cho con là cả vấn đề. Các câu ca dao về tình nghĩa tốt đẹp trong cuộc sống thường nhật rất hiếm. Các câu như '' bầu ơi thương lấy bí cùng '' hay '' nhiễu điều phủ lấy giá gương '' có không nhiều. Những câu ca về tình cảm cha mẹ con cái cũng không nhiều. Người ta soạn ca dao nhét vào đó chủ đề ca dao lao động sản xuất, ca dao kháng chiến, ca dao có cả Đảng cả bác tràn ngập trong sách. Tìm được câu ca dao trọn vẹn về tình nghĩa cha mẹ, con cái thật nhọc nhằn. Quanh đi chỉ thấy câu '' công cha như núi Thái Sơn.....'' hoặc '' chim trời ai dễ đếm lông, nuôi con ai nỡ kể công tháng ngày...''

Cuối cùng cũng sưu tầm được một số câu đủ ru con, có những câu ca dao ẩn chứa cả một tích chuyện, lại phải đi tìm cái tích chuyện để cắt nghĩa cho thằng bé nghe. Mỗi khi có câu nào lạ, nó lại hỏi vì sao lại thế. Ví dụ như

Cá rô anh chặt bỏ đuôi
Tôm càng bóc vỏ, anh nuôi mẹ già.

Lại phải giải thích, giải thích chưa đủ hôm sau đi chợ mua tôm, cá rô về làm cho con ăn. Cho con ngồi nhìn bố đánh vảy, chặt đuôi, moi ruột, bóc mang rồi luộc qua. Lấy cá ra bóc thịt, còn xương và đầu giã rồi lọc lấy nước nấu canh rau cải. Hấp tôm rồi bóc vỏ đưa cho con ăn. Rồi cắt nghĩa mẹ già răng yếu cũng như răng trẻ con, phải làm thế mới ăn được, không bị xương hay vỏ tôm làm nghẹn.

Vì phải cắt nghĩa nữa, nên những câu ca dao chứa câu chuyện buồn không dám dùng vì sợ thằng bé hỏi. Bởi thế đã ít lại càng ít câu ru hơn. Thinh thoảng phải sáng chế ra lời ru để ru con.

Nhà kia có bé rất ngoan
Nghe lời bố mẹ bảo ban học hành
Cơm xong, bé tự làm bài
Cả nhà vui vẻ, ai ai cũng mừng.

Tí Hớn nghe những lời ru như thế, thường tủm tỉm cười, có lúc cậu bảo ban nãy con cơm xong cũng tự làm bài đấy bố ạ. Hay có lần ăn cơm cùng bà nội có món tôm, cậu bảo bố bóc tôm cho bà đi.

Nghĩ miên man, chợt nhận ra mình viết giản dị, bởi từ bé hay được mẹ ru bằng những câu ca dao. Mà ca dao thì thường giản dị, cũng hiểu vì sao mình lại thích ru con và lọ mọ đi tìm lời ru giản dị để ru con. Cuộc đời có những thứ tác động từ khi rất bé, lớn lên chả nhớ, nhưng nó hình thành tính cách của mình mà không phải mình dễ dàng nhận được.

 Bây giờ có nhiều sách dạy nuôi con, mẹ Hổ, mẹ Gấu hay 101 , 300 cách dạy trẻ con gì đó theo nghiên cứu khoa học. Các bà mẹ phổ biến cho nhau kiến thức chăm con trên các diễn đàn.

Mình cảm thấy mình như một ông bố lạc hậu và cổ hủ. Vẫn chỉ muốn dạy con bằng những lời ca dao và những câu chuyện đơn sơ. Cũng như chỉ thích viết về cuộc đời bằng những ngôn từ giản dị và dễ hiểu nhất.


Thứ Năm, ngày 06 tháng 11 năm 2014

Nợ công đi đâu.?

Chuyện thế này, nhà thờ Thái Hà bị chính quyền Hà Nội lấy đất để làm vườn hoa. Nhân dân thủ đô và nhân dân quanh khu vườn hoa hưởng ứng, đồng tình vì việc đó có lợi cho nhân dân chung.

Quy hoạch ví dụ một vùng có100 ngàn dân chẳng hạn, phải có từng này đất xây trừơng học, từng này đất xây công viên. Chính quyền lấy đất nhà thờ xây vườn hoa, trường học. Thế còn chỗ đất để quy hoạch xây trường học, công viên kia sẽ đi đâu.?

 Sẽ xây siêu thị , khu chung cư.

Người dân chỉ thấy việc lấy đất nhà thờ xây công viên, họ hài lòng việc đó. Chả ai tìm hiểu rằng chỗ đất đáng ra phải xây công viên kia đi đâu.

Tương tự như thế, lẽ ra tiền thu thuế, bán tài nguyên phải được dùng vào xây dựng cơ bản phát triển, thiếu thì vay thêm. Nhưng nhà nước cứ đi vay rồi dùng tiền vay để đầu tư vào các công trình. Dân chúng thấy nhà nước vay tiền về để xây dựng các công trình cơ bản cũng thấy hợp lý.

Người ta bắn pháo hoa đại lễ, làm đại lễ nghìn năm Thăng Long, xây đền đài, xây nhà thờ lãnh tụ, lãnh đạo...họ nói tiền đó là từng này % ngân sách địa phương, ngần kia là xã hội hoá. Như thế chứng tỏ địa phương có ngân sách dư, xã hội dư tiền để làm những việc như vậy. Tại sao không huy động chỗ đó ra để làm việc thiết thực hơn là xây đường sá, cầu cống, công trình cơ bản.? khi thừa thì hẵng đi làm những việc như bắn pháo hoa, tổ chức đại lễ, xây nhà thờ lãnh tụ, lãnh đạo, trụ sở hoành tráng.

Kinh tế đất nước cũng chả có gì khó hiểu, như nhà bạn thôi. Bạn vay tiền hoàn toàn để xây nhà mới to đẹp. Trong khi đó bạn chi những khoản tiền lớn để tổ chức dạ hội, sinh nhật đi hầu đồng, mua sắm đồ trang trí đắt tiền, trả cho người giúp việc, lái xe....bạn lý giải với mọi người là tiền này bạn kiếm được thì bạn tiêu. Như thế chả mấy chốc bạn cắm sổ đỏ cho ngân hàng, rồi ăn chơi đến ngày ngân hàng tịch thu, xiết nhà. Trường hợp này hẳn các bạn chả lạ lẫm gì, cứ nhìn quanh rồi biết.

Các cụ dạy '' buôn tàu bán bè, không bằng ăn dè hà tiện ''. Ngày xưa các cụ xây cái nhà, tự đóng gạch, chắt chiu tiền kiếm được mua từng cây gỗ, đống đá để nung vôi...rồi có đủ vật liệu, đủ tiền trả công mới xây nhà. Nhà xây xong rồi không nợ nần, tiền kiếm được thêm thì lại dành mua đồ đạc, dư đồ đạc rồi thì mới tính chuyện ăn chơi.

Tôi tin 90 % các bạn đọc bài này, khi đang ở nhà của bố mẹ, ông bà để lại. Bạn không phải trả khoản nợ nào do bố mẹ , ông bà bạn mua đất, xây nhà đã để lại cho bạn phải trả tiếp.

Tại sao một truyền thống hàng ngàn năm của ông cha như thế, Đảng và Chính Phủ không tiếp thu mà lại đi vay ồ ạt về xây dựng rùm beng, để rồi đến mức nợ trầm trọng, lãi mẹ đẻ lãi con.

Người ta giải thích, muốn làm ăn thì phải đi vay. Ừ thì tất nhiên, muốn làm ăn thì phải đi vay. Nhưng làm ăn chắc chắn có lãi, có khoản trả, tính toán cân đối được thì mới đi vay. Giờ thì chúng ta thử điểm xem công ty quốc doanh nào làm ăn có lãi.? Tập đoàn nhà nước nào làm ăn có lãi? Hay toàn lỗ vốn đến nỗi phải sát nhập, tái cơ cấu loạn xà ngầu để lần mối nợ từ nguyên nhân nào cũng chả biết.

 Nhưng chuyện thế này mới hay,trong khi nhà nước làm ăn thua lỗ. Nhưng Việt Nam có nhiều đại gia phất lên nhanh chóng, trong vài năm bỗng có hàng ngàn tỷ. Như Hà Văn Thắm, Nguyễn Thanh Phượng, Dũng Lò Vôi Bầu Kiên, Vượng Vincom.....chả mấy ai để ý đến chuyện ngược đời này. Có phải những đại gia này giàu nhanh chóng là do tiền kiếm được từ những hợp đồng xuất khẩu không.? Ví dụ họ mở nhà máy, thuê công nhân, gia công mặt hàng xuất khẩu. Bán 10 mà trừ tri phí có 2, lãi 8 mới giàu nhanh thế. Nhưng nếu họ làm ăn thế thì lại quá mừng, 8 đồng lãi sẽ bị truy thu 27% gì đó thu nhập. Đất nước lại có nguồn thu lớn từ các doanh nghiệp làm ăn với nước ngoài thì lại không đến nỗi.

Ngặt cái nhìn chỉ thấy họ sát nhập, đầu tư đất đai, lên sàn chứng khoán, rồi quanh đi quẩn lại giữa mối bòng bong các đại gia với nhau, họ bỗng sau vài năm có số vốn gấp mấy chục lần ban đầu. Nước người ta xuất khẩu công nghệ cao, bán một cái iPhone có tí vật liệu mạch điện tử, ít nhôm, ít đồng mà giá đến cả ngàn đô, nước chúng ta xuất khẩu nông nghệp, con cá, con tôm, hàng may mặc giày da...è cổ ra làm. Sao mà các doanh nghiệp tư nhân của chúng ta như Nguyễn Thanh Phương, Hà Văn Thắm, Bầu Kiên, Phạm Nhật Vượng bỗng có số lời mấy trăm phần trăm một năm. Để chỉ sau vài năm thành lập số vốn đã gấp mầy chục lần ban đầu. 

 Chả lẽ doanh nhân của ta giỏi hơn cả Bin Gết.?

Cứ nhìn cán cân thương mại xuất khẩu và những mặt hàng xuất khẩu thì rõ các doanh nghiệp tư và công của chúng ta có lời khủng khiếp đến thế hay không.?

Rõ ràng các đại gia của chúng ta kiếm lời từ trong nước. Mà cũng rõ ràng là nước ta vay nợ nước ngoài rất nhiều, thu phí, thuế của dân cũng rất nhiều.

 Tôi thấy quốc hội họp, tranh cãi nợ công, bới móc chuyện này, chuyện kia, loay hoay tìm lối đi, trách cứ nhau không có năng lực...rất chi là vớ vẩn.

 Sao không lôi các thiên tài như Nguyễn Thanh Phương, Phạm Nhật Vượng, Hà Văn Thắm, Huỳnh Phi Dũng, Xuân Trường, Xuân Thanh...gì đó ra mà chỉ định làm thủ tướng, bộ trưởng thương mại, kinh tế, công nghiệp, tài chính...có phải lại hiệu quả ngay không. Chỉ một năm là họ sẽ cho đất nước phát triển , dù bằng 1 phần 10 tốc độ phát triển của công ty họ thôi. Thế là cũng chả phải lo gì cả.

Thánh Gióng đầy ra đó, cứ đi lo chuyện vặt vãnh.

Thứ Hai, ngày 03 tháng 11 năm 2014

Nhân chuyện anh Trương Minh Đức bị đánh.

Từ năm ngoái lại đây, trường hợp những người đấu tranh bị đánh rất nhiều , thương tích cũng khá nặng. Như Lê Quốc Quân, Lê Quốc Quyết, Thuý Nga, Trương Dũng và nhiều anh em khác. Mới đây là anh Trương Minh Đức.

 Đặc điểm chung giữa những người đấu tranh này là ôn hoà, nhẫn nhịn, không dùng bạo lực để chống trả.

Nhân việc này, mình kể mấy chuyện vặt mà mình trải qua.

Lần thứ nhất bị giam ở B14. Người ta hỏi mình.

- Anh biết gì về đấu tranh bất bạo động.?

Mình ngạc nhiên hỏi.

- Đấu tranh bất bạo động là gì? Tôi chưa nghe bao giờ.

Anh cán bộ nói mình hay lên mạng, mà không thấy nói đến à. Đấu tranh bất bạo động là biểu tình, giăng biển, kiến nghị....

Mình cười rõ to nói.

- Đm đấu tranh đéo gì lại thế, đấu tranh kiểu thế mà ông đi hỏi tôi. Tôi dân giang hồ, ông đọc hồ sơ rõ quá. Thù thằng nào thì tôi chém trộm, không thì rình cả hội nó đang ngồi lẳng cho qủa lựu đạn. Đéo hơi đâu mà ra cửa nhà nó căng biểu ngữ gì, nó lại đánh cho tội dở hơi.

Anh cán bộ cười méo xệch , lắc đầu nói.

- Người ta đấu tranh chính trị, để mọi người nhìn thì họ làm thế. Ai lại như anh.

Mình chớp luôn.

- Đấy nhé, như thế thì rõ là tôi không biết bất bạo động là gì, ông hỏi thưà thế mà còn hỏi.

Anh cán bộ bảo thôi anh không ghi câu hỏi và câu trả lời, đây là hỏi chơi thôi.

Mình biết nếu trả lời tôi biết đấu tranh bất bạo động là gì, thế nào anh ấy cũng ghi và cả chuỗi câu hỏi khác. Người ta gọi thế là đấu tranh khai thác đối tượng.

Một dạo có những thanh niên mặt mũi hằm hè hay đi theo mình. Tự nhiên mình lại nổi hứng luôn là gọi điện hỏi nhà này, nhà kia có sửa cái gì không. Lại còn nhắn tin là - tôi cứ mang đồ theo, rảnh thì gọi tôi qua sửa cho luôn.

Đồ của mình là búa, tuốc nơ vít, chàng đục mộc. Mình dắt ở khung giữa xe, đi cứ phải thò tay giữ sợ nó rơi. Nhất là có ai đi sát gần là phải cầm luôn, không tránh họ lạng xe rơi mất đồ thì chả sửa cho nhà người ta được.

Khoảng cuối năm 2012 vào một tối khuya mình về muộn. Vừa vào đến nhà thì hộ tịch gọi điện hỏi anh về chưa, em gặp anh một chút. Mình hỏi muộn thế này, maỳ gặp anh làm gì, thôi sáng mai đi. Hộ tịch bảo sáng mai em đi xa, gặp anh tí, làm tí về tạm trú, em làm sẵn rồi anh ký cái là xong mà. Em không muốn lên nhà, sợ nhà lại thấy cảnh sát đến rồi ầm ĩ. Mình hẹn nó quán cà phê đầu ngõ. Ra đến nơi thấy nó ngồi với một cậu nữa.

Hộ tịch giới thiệu cậu ấy là an ninh thành phố.

Cậu kia cười, kêu là anh em biết nhau rồi. Hoá ra là mình bị lừa. Lừa quả thứ nhất là cậu hộ tịch kêu gặp cậu ấy thôi, lại tòi ra ông này. Cái lừa thứ hai là mấy lần cậu an ninh thành phố đấy loanh quanh ngồi nghe cán bộ điều tra hỏi cung mình. Cậu nói là cảnh sát bảo vệ.

Mình nói cậu hộ tịch.

- Lần sau mày gọi thế nào là thế đấy nhé, không anh không gặp đâu.

Hai cậu phân bua là việc gấp quá, đêm hôm rét mướt thế này bọn em còn đợi anh về, khổ lắm chứ , có muốn thế đâu.

Mình hỏi cậu an ninh thành phố có việc gì nói đi còn giải tán sớm, đêm khuya thằng nào cũng vợ con rồi, chả phải trai chưa vợ mà ngồi cà kê. Cậu an ninh thành phố nói, là ngày mai có đoàn hỗn hợp quốc tế sang VN, nếu họ  liên hệ  gặp anh thì anh nên ở nhà giúp, đừng đi làm gì.

Mình ngạc nhiên trước đề nghị ấy, nói một hồi.

- Đi chứ, sợ đéo gì không đi, đm đế quốc, thực dân người dân ta không sợ, sợ đéo gì mấy cái phái đoàn áo vét, thắt cà vạt. Cậu đừng lo cho anh, anh đi chả sợ gì bọn nó cả.

Các cậu ấy thay nhau nói, bảo là mình không nên đi làm gì. Mình hỏi.

- À thì ra là bọn mày bảo anh không được đi, vì bọn mày muốn thế. Nói mẹ thế cho xong, cứ lòng vòng anh tưởng là bọn mày lo cho anh ra gặp bọn đế quốc kia nó hại gì anh.

Cậu an ninh gật đầu,vâng, anh ở nhà đi anh ạ.

Mình cười gằn.

- Thế đéo nào hôm nay mày lại tử tế, bọn mày thiếu gì cách mà phải đi nói nhẹ nhàng thế này, triệu tập, bắt giữ đủ cả rồi. Giờ mày nói thế này thì mày cũng mất mặt. Thôi thế này cho đẹp bạc, mai anh cứ đi, mày cho vài thằng đi theo đến đoạn nào đụng xe, rồi cãi nhau, oánh nhau và đưa anh về đồn là xong. Thiếu cha gì nghiệp vụ. Tính anh nóng, bị cài quả gây sự như thế kiểu gì cũng mắc mưu.
Cậu an ninh cười nhăn nhó nói.

- Thôi , ai chứ, anh thì anh em biết tính nhau cả. Ai lại làm thế, em chỉ đến khuyên anh thôi, chứ tuỳ anh. Bọn em không bao giờ làm thế với anh đâu. Em chỉ khuyên anh đi làm gì, đến nói mấy chuyện linh tinh chả làm được gì đâu. Còn anh không nghe thì tuỳ anh thôi, em chỉ gọi là vận động , thuyết phục chứ không phải này nọ đâu.

Hôm sau mình ra đường, chả có ai theo dõi gì cả. Lượt mấy vòng đều thế. Nhưng cái ông hứa sẽ liên hệ lại để mình gặp đoàn hỗn hợp quốc tế thì mất tăm. nhắn tin, gọi điện chả thấy.

 Kể ra đời mình cũng may, chưa bị '' quần chúng '' nhân dân đánh bao giờ cả. Đã thế có lần mình còn doạ đánh cả '' quần chúng '' nhân dân. Hôm đó đoàn đi biểu tình quanh Hồ Gươm, mình thấy một ông mặc quần áo bộ đội, cũng ngoài 60, to cao dựng cái xe Drem gốc cây rồi chửi đoàn biểu tình thậm tệ. Mình tụt lại cuối rồi đến gần ông ấy chửi cùng.

- Đm cái bọn này vô công chú nhỉ.? Chú đi xe ôm thấy thế bức xúc quá ạ.?

Ông ấy gật đầu, lại chửi vọng theo. Mình ngăn.

- Thôi kệ mẹ cái bọn phản động gây rối đấy, chú chở cháu xuống xóm liều Thanh Nhàn.

Ông ấy lắc đầu đến phắt một cái.

- Tôi không đi.

Mình xoè tiền ra bảo.

- Chở cháu cái, đang vội quá, có tiền mà, hôm qua vừa ăn con lô xong.

Ông ấy lắc đầu gắt.

- Tôi không đi.

Mình rít lên. mắt long sòng sọc.

- Đm cái thằng già, bố mày đi trả tiền mày cơ mà, đm mày bố đang vật từ hôm qua đến giờ, mày có đi không thì bảo.

'' Quần chúng '' tốt nghe thế , nhảy tót lên xe, nổ máy biến rất nhanh.