Thứ Năm, 26 tháng 11, 2020

Thời của Tư Sang đang đến ?

 Phải nói rằng trong những cựu uỷ viên BCT thì Trương Tấn Sang là người hoạt động năng nổ, tích cực nhất. Tư Sang đi lại nhiều nơi, được đón tiếp và phát biểu y như vẫn còn đương chức.

Hầu hết giới đấu tranh dân chủ, những cây bút phản biện có ảnh hưởng trong và ngoài nước...ít có ai dám chỉ trích về  Tư Sang cũng như những đàn em, sân sau của Tư Sang. Không những thế, một số còn nhắc đến Tư Sang với vẻ kính trọng như Lưu Trọng Văn.

Osin Huy Đức từng mạt sát Nguyễn Tấn Dũng đi lại tốn kém tiền thuế dân, Osin liệt kê ra rằng một cựu uỷ viên BCT đi lại như thế phải có thư ký, vệ sĩ tháp tùng, tiền ăn ở đi lại cho cả đoàn như vậy đều lấy tiền thuế hay tiền doanh nghiệp ra cả, tiền nào cũng vẫn là tiền dân. Nhưng đối với Trương Tấn Sang, tần suất đi lại kinh khủng, không chỉ khắp mọi miền đất nước, mà khi về hưu rồi Tư Sang còn du ngoạn sang Pháp, sang Lào... Osin Huy Đức không một lời nào nhắc đến.

Thế mạnh của Tư Sang nằm ở chỗ có trong tay Trần Cẩm Tú trưởng ban kiểm tra trung ương đảng, có Trương Hoà Bình phó thủ tướng nắm tư pháp tức trực tiếp chỉ đạo luôn thanh tra chính phủ, có Nguyễn Thanh Bình phó ban tổ chức trung ương, có Võ Trọng Việt chủ nhiệm uỷ ban quốc phòng và an ninh Quốc Hội. Chỉ cần Tư Sang cầm hồ sơ gửi đi tố cáo bất kỳ ai, lệnh cho đám bồi bút cất tiếng trên mạng xã hội và báo chí, ngay lập tức các đàn em Tư Sang khởi động đưa đối tượng lên Ban 110, Bộ chính trị. Lúc ấy Bộ Chính Trị không muốn xử nặng thì cũng phải xử nhẹ, chẳng thế nào làm ngơ được.

Truyền thông, Tư Pháp, Thanh Tra, Kiểm Tra, An ninh và một đống những cựu uỷ viên trung ương sẵn sàng nghe lệnh Tư Sang viết đơn tố cáo bất kỳ ai , cùng đội ngũ tài lực hùng hậu tiền bạc như Đặng Hoàng Yến, Nguyễn Cao Trí....hậu thuẫn tài chính choTư Sang, ngoài ra còn kể đến Tô Lâm bị Tư Sang khống chế do vụ AVG.

 Tư Sang tung hoành còn quyền lực hơn cả chủ tịch nước đương nhiệm.

Một tay Tư Sang đưa con đỡ đầu Đặng Quốc Khánh sinh năm 1976 từ Hà Tĩnh lên Hà Giang làm bí thư tỉnh uỷ. Không những thế, Tư Sang còn che đỡ cho tất cả quan chức Hà Tĩnh khỏi bị kỷ luật gì, chỉ duy nhất có Võ Kim Cự gây tội chính tày trời ở Formosa chỉ bị xoá những chức trước kia đã giữ và về hưu an toàn. 

Nước cờ mà Tư Sang đang tính ở đại hội đảng 13 là đưa được Trương Hoà Bình trụ lại vào tứ trụ, Nguyễn Phú Trọng về hưu. Chỉ cần thế thôi, thế lực của Tư Sang sẽ át hết bất cứ những ai trong bộ chính trị dù Trần Quốc Vượng có là tổng bí thư hay Nguyễn Xuân Phúc là gì đi nữa, thì quyền lực của bố già Tư Sang là tuyệt đối trong chính trường Việt Nam 5 năm tới.

Thực sự thì cuộc tranh giành suất tứ trụ của kỳ này khốc liệt hơn những kỳ trước rất nhiều, nhưng bởi Tư Sang nắm vững truyền thông, nên không ai nhắc đến những mưu đồ mà y đang toan tính.  Những kẻ có khả năng tranh chấp với Trương Hoà Bình đều bị dập một cách dứt khoát. Từ Hoàng Trung Hải, Nguyễn Văn Bình đến Vũ Đức Đam và cả đàn em của ông Trọng là Vương Đình Huệ, tức tất cả các phó thủ tướng khác đều bị ngăn chặn, vô hiệu hoá bước tiến thân. Duy nhất có cửa hẹp còn lại với Vương Đình Huệ.

Nói về quan hệ quốc tế thì Tư Sang có quan hệ tốt với Trung Quốc thông qua những đại tư bản gốc Hoa Kiều ở Sài Gòn, với Hoa Kỳ cũng không kém,  Tư Sang có được mối quan hệ hữu hảo với những thượng nghị sĩ thuộc đảng Dân Chủ Mỹ.

Việc đi lại năng nổ gần đây của Trương Tấn Sang, như một thông điệp gửi đi các châu quận rằng, thời của Nguyễn Phú Trọng đã cần phải chấm dứt, đất nước cần phải có minh chủ đủ uy lực điều khiển bên trong và đủ uy tín bang giao với bên ngoài. Một minh chủ phủ rèm hoạch định đất nước, không cần phải chính danh ngồi trên ngai vàng.

Nếu Tư Sang thành công trong những toan tính của y ở đại hội 13, thì điều gì xảy ra ?

Cuộc chém giết, cướp địa bàn, thị phần sẽ tiếp tục được thực hiện dưới chiêu bài chống tham nhũng.

 Đừng quên Tư Sang từng là thầy của Năm Cam, hãy nhớ lại Năm Cam đã thâu tóm địa bàn Sài Gòn như thế nào trong thời kỳ Tư Sang nắm quyền ở Sài Gòn.

 Nhiều doanh nghiệp sẽ bị phá sản, xoá sổ, nhiều quan chức và các chủ doanh nghiệp vào tù và cũng nhiều những doanh nghiệp mới thay thế để vơ vét tài nguyên, xương máu của nhân dân. Cái này đối với dân chúng là tin vui vì họ được hả hê chứng kiến cảnh chém giết giữa bọn quan chức và bọn lợi ích nhóm với nhau.

Cũng vui cho đất nước là thoát được phải chịu những ám ảnh nặng nề bởi những tư tưởng bảo thủ, giáo điều của Nguyễn Phú Trọng. Thời này là thời nào mà còn lải nhải học tập tư tưởng, đạo đức Hồ Chí Minh, rồi những điều đảng viên không được làm. Dám chắc khi  Nguyễn Phú Trọng về vườn, Tư Sang làm Thái Thượng Hoàng,  thiên hạ sẽ không còn ai nhắc đến sĩ phu Bắc Hà, đến Người Anh Cả , đến Cụ Trọng nữa...trái lại họ còn phỉ nhổ vào tư cách của Nguyễn Phú Trọng như trường hợp thánh Ba miền Trung Nguyễn Bá Thanh. Phần lớn những kẻ khen ngợi Trọng trước đây đều là quân của Tư Sang, việc cần lúc ấy mượn tay Trọng diệt các đối thủ, Tư Sang cho quân khen Trọng lên chín tầng mây. Giờ nhìn xem, đến lúc tranh quyền, hỏi xem những kẻ khen Nguyễn Phú Trọng trước kia giờ đâu hết rồi ?

Tư Sang là kẻ nham hiểm và thủ đoạn, nhưng phải nói rằng ông ta có ý chí, có nghị lực và quyết tâm để thực hiện những toan tính của mình không mệt mỏi trong suốt 5 năm qua.

Làm chính trị kẻ nào không thủ đoạn nham hiểm ?

Bởi thế, nên nếu những mưu đồ nhân sự của Tư Sang thành công ở đại hội 13, nói riêng nó xứng đáng với những gì mà Tư Sang đã lăn lộn bỏ ra bấy lâu nay. Còn nói chung, có thể sẽ là tốt cho đất nước khi loại bỏ được vật cản, sức ỳ là Nguyễn Phú Trọng.

Hãy thử nghĩ mà xem, trường hợp Nguyễn Phú Trọng ngồi thêm nhiệm kỳ nữa, với giọng điều ề à khênh khạng đưa những câu hỏi ngô nghê kiểu thế có được không, làm thế có nên không, phải giải quyết thế nào, phải sắp xếp làm sao...cứ như bọn uỷ viên BCT, uỷ viên trung ương là một lũ trẻ con học mẫu giáo, thái độ như thế thì còn sinh khí gì cho đất nước. Chưa kể mộng của Tư Sang không thành, y sẽ tận lực dùng những thế mạnh của mình để phá nát tan nát tất cả.

Chi bằng, cứ để Tư Sang thành công, thế có phải hơn không. Đằng nào thì thằng cộng sản nào nắm quyền thì số phận dân chúng và chủ quyền biển đảo cũng vẫn thế.

Thứ Năm, 12 tháng 11, 2020

Đảng viên ĐCSVN nên bầu ai vào bộ chính trị.

 Phải nói luôn rằng, những nhân vật lãnh đạo cao cấp của đảng CSVN được bầu chọn không liên quan gì đến lợi ích của dân tộc hay đất nước. Mặc dù đảng CSVN ra rả rằng, việc bầu chọn, lựa chọn, làm nhân sự là chọn ra những người ưu tú vì dân, vì nước nhưng thực chất không ai tin có chuyện đó.

 Cuộc bầu chọn lãnh đạo trong đảng CSVN có yếu tố bắt buộc như sau.

- Người được chọn sẽ giữ sự cai trị của đảng CSVN.

Tất cả mọi yếu tố khác đều để phụng sự yếu tố bắt buộc này. Dù có tốt đẹp như phát triển kinh tế, đời sống, môi trường, trong sạch, tận tâm đều chỉ duy nhất phụng vụ sự cai trị của đảng. Nếu như thực hiện những việc tốt đẹp này mà đụng đến sự tồn vong của đảng CSVN, tức khắc sẽ bị hạn chế.

Những đại biểu đi dự đại hội, những uỷ viên trung ương đảng, uỷ viên BCT đều biết rõ trong lòng rằng nhân sự đảng là vấn đề mang lợi ích lại cho bản thân họ. Không ai vào đảng CSVN để mưu đồ hạnh phúc cho dân tộc, đất nước ở giai đoạn hiện nay. Tất cả đều mưu đồ sự nghiệp, danh vọng , quyền lực và tiền bạc cho gia đình mình. Một số ít tử tế nhất trong đám này vào đảng với suy nghĩ , thôi thì vào đảng có cơ hội thăng tiến, làm được nhiều việc có ích hơn cho xã hội và cho bản thân mình. Số này theo năm tháng thời gian sẽ chán ngán với mục tiêu có ích cho xã hội và tập trung vào có ích cho bản thân mình.

Bởi thế việc bầu ai vào BCT, tái cử trong BCT là lợi ích của những đảng viên đảng CS. Cho nên việc chọn ai này là được bàn dựa trên lợi ích của đảng viên ĐCSVN chứ không phải cho người dân.

Vậy đảng viên ĐCSVN nên bâù ai để có lợi cho mình ?

Người thứ nhất nên bầu là ông Tô Lâm. Ông này thực sự là một người tài, trong bối cảnh rối ren của các phe phái đấu đá nhau, ông dẹp loạn được bộ công an, bao che cho công an trong mọi vụ làm chết người dân trong đồn, trong trại giam. Thời của ông Tô Lâm đã gần như tiêu diệt hoặc làm tan rã mọi tổ chức chống đối, đưa hàng loạt các nhân vật bất đồng chính kiến với đảng vào tù với mức án dài hàng chục năm. Ông thực hiện nhiều vụ bắt cóc các quan chức trốn chạy để lấy lại sự khủng khiếp của chế độ. Về yếu tố duy trì sự tồn vong của đảng, ông Tô Lâm là người có ưu thế nhất. Ông này nên bâù làm chủ tịch nước.

Người thứ hai là ông Trần Quốc Vượng, ông này trung thành với đảng và lại rất ngáo ngơ, ông ta sẽ để mặc các nhóm lợi ích tung hoành, các bạn đảng viên có thể yên tâm đục khoét dưới thời ông này làm tổng bí thư.

Người thứ ba là ông Nguyễn Văn Bình hoặc ông Vương Đình Huệ nên bâù làm thủ tướng, nhưng ông Huệ bị chốt chặt ở ghế bí thư Hà Nội và đang có nghi vấn có con riêng với ca sĩ Hương Tràm, tin đồn này chưa được xác minh, nhưng nếu nó có thật cộng với việc ông đã chốt ở ghế bí thư Hà Nội, cái ghế thủ tướng với ông khá xa. Còn ông Nguyễn Văn Bình mới đây bị lôi ra kỷ luật vì tội từ đời nào, con đường đến với cái ghế thủ tướng của ông trở lên mịt mờ. Người đáng làm thủ tướng khoá tới chỉ có ông Nguyễn Văn Nên là đáng làm hơn cả, vì ông từng làm chủ nhiệm văn phòng chính phủ, chủ nhiệm văn phòng trung ương đảng. Tức ông làm đệ cho ông Dũng rồi sau làm đệ cho ông Trọng một cách bình yên, chứng tỏ phẩm chất của ông khá hài hoà, trung dung. Nhưng ông Nên giờ còn chưa vào BCT, chưa làm phó thủ tương, cho nên không thể làm thủ tương được. Chức vụ này khá phức tạp, nay chỉ còn hai ông quá tuổi là ông Phúc và Trương Hoà Bình. Nếu phải chọn thì hãy chon ông Phúc, vì gia đình nhà ông Phúc đã ăn rất bẫm rồi, sân sau của ông Phúc cũng tràn ngập khắp nước. Nếu để ông Trương Hoà Bình làm thủ tướng, sẽ có một đàn sân sau, họ hàng, phe phái theo sau kiếm chác như đàn tằm, điều này sẽ khiến các đảng viên ĐCSVN phải nhường bớt phần ăn cho bọn đói khát hơn. Chốt lại là để bọn béo mập thừa chất ở lại hơn là thay thế bằng bọn khác. Vì lẽ đó nên chọn ông Phúc tiếp tục làm thủ tướng nhiệm kỳ 2.

Người thứ tư ở vị trí chủ tich quốc hội thì bà Ngân hay bà Mai cũng không ảnh hưởng gì đến quyền lợi của các đảng viên đảng CS. Vì không ảnh hưởng gì, nên chọn bà Mai, vì bà này không tai tiếng xấu nhiều như bà Ngân. Chọn bà này giữ hình ảnh chút cho đảng cũng là cái lợi.

Đây là góp ý của cá nhân mình với trung ương đảng CSVN khóa 12, với các đại biểu đảng CSVN ở đại hội 13. Trên tinh thần vì lợi ích của đảng viên đảng CSVN.

Thứ Bảy, 7 tháng 11, 2020

Dân chủ Việt sau thời hậu ông Trump.

 Ông Binden đã thắng cử, không cần phải bàn ông thắng thế nào và đối thủ ông thua ra sao. Những người làm cá độ họ đã tính tất cả những yếu tố mọi mặt trong đó để đưa ra tỷ lệ cá độ từ trước.

Ông Trump có một nhiệm kỳ rất khó khăn, bởi khách quan mang lại và cũng bởi chính ông tạo ra. Nếu ông không xoá bỏ những gì Obama đã làm, không có những chính sách khác biệt quá lớn trong nhiều vấn đề đối nội và đối ngoại. Không đưa ra những quyết định khiến nhiều quốc gia phải lo thon thót, không phát ngôn quá mạnh. Tức ông cứ bình bình, cười tươi, nhã nhặn với mọi quốc gia, làm hài lòng họ. Có lẽ ông không bị chửi bới suốt từng ấy năm ông làm và một nhiệm kỳ nữa chẳng có gì quá khó với ông.

Thế giới dưới thời của Obama, Tập Cận Bình, Merkel đã hình thành một mối quan hệ hài hoà, hợp tác làm ăn và hạn chế đối đầu tối đa. Nếu đảng DC thời Obama chủ trương hạn chế Trung Quốc bằng biện pháp mềm, dạng như đối thoại hơn đối đầu, hoặc có đối đầu trong những giới hạn tránh gây căng thẳng đột ngột, thì bà Merkel cũng không dại gì mà chọn cách khác biệt để giơ đầu hứng chiụ phong ba. Châu Âu ngày nay tràn ngập những hàng hoá xuất xứ từ TQ, những nhà máy của người Đức đã được đặt rất nhiều tại TQ, cái mà người ta gọi là chuỗi cung ứng toàn cầu.

Về phía Việt Nam.

Đảng DC Mỹ hào phóng cung cấp tiền cho các tổ chức hoạt động xã hội dân sự ở Việt Nam. Dưới thời Obama các tổ chức XHDS mọc lên như nấm, các dự án được trình ra để nhận tiền tài trợ từ các quỹ do chính sách của đảng DC Mỹ bơm tiền. Hẳn chúng ta ai cũng thấy một thời nhan nhản những cái tên như mạng lưới bloger Việt Nam do Vũ Đông Hà đứng sau, Voice của Trịnh Hội và Con đường Việt Nam của Nguyễn Công Huân và những tổ chức khác của đảng Việt Tân.....

Phải ghi nhận là nhờ có dòng tiền này và sự hậu thuẫn của các nghị sĩ đảng Dân Chủ, phong trào đấu tranh dân chủ ở Việt Nam đã có những lúc nở rộ. Những nhà hoạt động được chuyên nghiệp  hơn khi họ nhận những khoản trợ cấp hàng tháng tối thiểu là vài trăm usd.

Tuy nhiên nếu quan sát kỹ, sẽ thấy một điều là nguồn tiền này không đổ về những tổ chức có thái độ chống đối Trung Cộng, nó chỉ đổ về những tổ chức có hoạt động đường lối thiên về xây dựng xã hội dân sự, về quyền con người trong đó bao gồm tự do báo chí, ngôn luận xuất bản.

Chính sách này của đảng Dân Chủ có thể nhằm đến mục đích lâu dài, xây dựng nền tảng nhận thức để tiến tới thay đổi thể chế Việt Nam trong hoà bình. Đây là lý do mà nhiều người trí thức đã chửi những ai hâm mộ Trump là ngu, là cuồng, là thiếu hiểu biết. 

Chính sách trên của đảng Dân Chủ được người đấu tranh ở Việt Nam hài lòng và cả cơ quan an ninh Việt Nam đều thấy có thể chấp nhận được. Nói gì thì nói, tuy có bắt bớ, đàn áp nhưng dưới thời Obama tiếng nói đòi hỏi quyền con người ở Việt Nam được cải thiện rất nhiều. Về phía cơ quan an ninh Việt Nam, những hành động mềm từ từ khiến họ cảm thấy dễ đối phó hơn là những cơn cuồng nộ kiểu phong trào biểu tình chống Tàu, chống Tập Cận Bình. Bởi những cơn cuồng nộ chống Tàu sẽ dẫn đến những diễn biến khó kiểm soát trong nội tại cũng như trong quan hệ Việt Trung.

Dần dần thì những nhà đấu tranh ở Việt Nam chăm chú đòi quyền con người hơn là chủ quyền biển đảo. Tránh trực tiếp đối đầu với TQ là xu hướng gần như cả thế giới đang làm.

Việc chống TQ ra mặt của ông Trump được nhận định là phá vỡ quan hệ toàn cầu, phục hồi chủ nghĩa dân tuý và cuối cùng là khích động chủ nghĩa phát xít. Người ta từng bước nâng quan điểm về hành động của ông. Họ e sợ ông sẽ quá đà gây ra những xung đột gay gắt với TQ dẫn đến cuộc chiến tranh xáo trộn toàn cầu.

Trung Cộng với dã tâm trỗi dậy từ từ, thế giới muốn gặm nhấm họ bằng ảnh hưởng dân quyền, dân chủ thì họ cũng gặm nhấm thế giới bằng kinh tế, quân sự từng bước.

Mỹ của Obama, châu Ấu của Merkel và Tập Cận Bình đều đang chơi ván bài từ từ, mỗi lần thả cửa ít một, ai cũng nghĩ mình sẽ ăn được đối phương dần dần . Không ai trong số họ chấp nhận một con bạc nôn nóng như Trump, muốn tố luôn một ván cho rõ thắng thua.

Quay lại những nhà đấu tranh dân chủ ở Việt Nam, họ cũng muốn thay đổi từ từ như vậy. Họ thường là những người đang có vị trí tốt về danh và lợi. Đường lối ôn hoà, khai dân trí của họ được nhiều giới trung lưu ủng hộ, mặt khác lại có tiền của đảng Dân Chủ Mỹ bơm hàng quý. Họ có sai hay không, tôi không chắc họ sai, bởi ván cờ đang diễn ra và kết quả của nó không phải là vài năm sẽ thấy, có thể họ đúng trên quan điểm của họ. Một Việt Nam được khai sáng dân trí và thay đổi dần dần trong vài chục năm nữa, nó đâu hẳn là một quan điểm sai lầm.

Nhưng có một điều cần nói, đó là trên con đường khai dân trí, nhận tiền từ các quỹ nước ngoài ( cái này không có gì sai cả, cần phải có lực để chuyên môn hơn) một số người đã từ người chuyên nghiệp trở thành thợ đấu tranh. Khi nguồn tiền bị cắt đứt bởi chính sách của Trump, các tổ chức trên gần như chấm dứt các hoạt động luôn. Họ không đặt bài toán nếu không có tiền tài trợ, họ sẽ hoạt động thế nào?

 Trái lại họ chửi rủa kẻ đã cắt đứt nguồn tài trợ là ông Trump. Thậm chí trong số họ, nhiều kẻ nhận tiền tài trợ những miệng vẫn dạy dỗ thiên hạ là đấu tranh phải trông vào lực của mình, đừng hy vọng gì bên ngoài giúp đỡ. Tuy nhiên cũng công nhận có một số nỗ lực thực hiện chí hướng khai dân trí của mình, nhưng hãy nhìn tính thực tế, hiệu quả của họ có được bao nhiêu người dân biết đến? Những bài viết triết lý, sách vở, lý luận lấy ra từ những tư tưởng hàn lâm của thế giới, thực chất tô vẽ cho bản thân họ là nhà trí thức đấu tranh, hơn là tính hiệu quả phổ biến khai dân trí cho người dân. Nói ra điều này, họ sẽ cao ngạo nói là cách mạng, là chính trị chỉ có nhóm người tinh hoa có sức thay đổi mới hiểu được. Lớp bình dân chỉ là công cụ, họ không cần phải hiểu.

Vậy là họ khai dân trí cho những người đã có trí thức !!!

Ông Biden nếu thắng cử, nguồn tiền tài trợ từ Mỹ sẽ đổ về cho các nhà hoạt động Việt Nam. Một mùa đấu tranh quyền con người, khai dân trí sắp trở lại rộn rã trên cánh đồng 90 triệu dân Việt. Các thủ lĩnh phong trào sẽ vội vã làm dự án để xin tài trợ, sẽ chẳng còn ai theo đuổi chửi ông Trump nữa.

Bây giờ canh bạc lại về như cũ, làm gì tiếp cho Việt Nam mới là điều quan trọng.

Thứ Năm, 5 tháng 11, 2020

Trận chiến cuối cùng của Trương Tấn Sang.

Đến giờ phải khẳng định phương án nhân sự chủ chốt của trung ương đảng CSVN chưa được thống nhất. Ông Nguyễn Phú Trọng trên cương vị tổng bí thư, trưởng tiểu ban nhân sự đại hội đảng là người chịu trách nhiệm lớn nhất về vấn đề này. 

Nhưng điều rất đặc biệt là những nhân vật có khả năng ứng cử vào những vị trí quan trọng lần lượt theo cách này hay cách khác đã ra đi.

Ở  vị trí kế nhiệm tổng bí thư, ông Đinh Thế Huynh đột ngột bị căn bệnh kỳ lạ mất trí nhớ, ông trở thành người thần kinh, hàng ngày lảm nhảm chuyện không đâu, có khi còn quên cả tên người quen cũ.

Kế đến là ông Trần Đại Quang, ông mắc một căn bệnh cũng kỳ lạ mà các bác sĩ hàng đầu ở Việt Nam xác nhận chưa gặp bao giờ. Trước khi chết một năm, ông Quang bị tước bỏ hết quyền lực và bị giám sát, theo dõi chặt chẽ.

Người cuối cùng ở ví trí kế nhiệm tổng bí thư là ông Trần Quốc Vượng, ông hầu như không có cơ hội gì để chứng tỏ mình, ông rất nhạt nhoà so với ứng cử viên chức tổng bí thư. Vị trí tổng bí thư phải theo thông lệ phải đi lên từ các chức thủ tướng, chủ tịch quốc hội, chủ tịch nước và thường trực ban bí thư. 

Nếu tính theo cách này, thì người kế nhiệm chức tổng bí thư chỉ có ông Phúc là khả dĩ hơn cả khi đem thi đấu với ông Vượng. Với mạng lưới sân sau, đàn em của mình trong trung ương. Một cuộc thăm dò uy tín ở vị trí giữa Phúc và Vượng, chắc chắn Phúc sẽ thắng áp đảo.

Vị trí tổng bí thư bây giờ chỉ có 3 người là ông Trọng, Phúc, Vượng.

Ông Trọng quá già và bệnh tật, ông khó có thể vin vào lý do nào nữa để ngồi lại.

Ông Vượng không có uy tín, hay nói thẳng hơn là ông không có nhiều vây cánh, đàn em. 

 Ứng cử viên vị trí thủ tướng cũng y hệt như các trường hợp ứng cử tổng bí thư. Đầu tiên thì Hoàng Trung Hải phó thủ tướng , uỷ viên bộ chính trị đưa về là bí thư Hà Nội,  trên danh nghĩa là cho đi địa phương để lấy tiêu chuẩn kinh qua lãnh đạo địa phương. Giữa chừng nhiệm kỳ, ông Hải bị lôi ra tội làm thua lỗ ở Gang Thép Thái Nguyên, bị kỷ luật và phế truất chức vụ, ngồi im một chỗ. Thay thế ông Hải là phó thủ tướng Vương Đình Huệ, cũng là uỷ viên BCT. Ông Huệ mới ngồi đã được chốt luôn ghế bí thư đến hết khoá sau. Cả hai người đều kinh quan quản lý về kinh tế, độ tuổi, kinh nghiệm đều đáp ứng vị trí thủ tướng.

Hai ứng cử viên Hải và Huệ đã bị đầy xa ghế thủ tướng, đương nhiên người còn lại, không cần thông tin mật gì, ai chú ý theo dõi cũng có thể nhận định, trước sau  người ấy cũng bị đầy xa khỏi ghế thủ tướng. Đó là trường hợp cưụ thống đốc ngân hàng, trưởng ban kinh tế trung ương, uỷ viên bộ chính trị Nguyễn Văn Bình. 

Nguyễn Văn Bình đã bị tấn công dồn dập suốt từ nhiệm kỳ trước đến nửa nhiệm kỳ sau, nhưng đều bình an vô sự bởi trước đó còn hai người là Huệ, Hải. Bình còn xa chức thủ tướng, nhưng nay phe Tư Sang đã đẩy được cả hai người kia đi, lẽ nào để Bình Ruồi bất chiến tự nhiên thành, ngồi hưởng thành quả mà nó phải thuộc về Trương Hoà Bình, phó thủ tướng thường trực hoặc đương kim thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc mới làm một nhiệm kỳ.

Đòn tấn công lần này của Tư Sang thật quyết liệt mang tính sống còn, cũng dể hiểu vì chỉ còn hai tháng là mọi việc phải chốt được thua. Nếu Trương Hoà Bình, Nguyễn Xuân Phúc về vườn, một mình Trần Cầm Tú ở lại cùng đám Hà Tĩnh chưa đủ sức khuynh loát chính trường Việt Nam.

Liệu bộ chính trị do ông Trọng chủ trì có khước từ bàn đến vấn đề kỷ luật Nguyễn Văn Bình không ?

Rất khó , vì thời gian không kịp, kỷ luật thế nào, họp BCT, họp trung ương đảng...ban hành kỷ luật sát ngày đại hội.

Không làm cũng dở, vì bọn Tư Sang đã tung thông tin lên mặt báo, thẳng thắn nói UBKTTW đề nghị. Ông Trọng không làm gì thì uy tín đốt lò của ông để ở đâu ?

Nếu nói hoãn đến nhiệm kỳ sau, tất nhiên Nguyễn Văn Bình không được ứng cử ghế thủ tướng, và bọn Tư Sang chỉ cần có thế. Nhiệm kỳ sau quan quân trong tay chúng, việc diệt Bình Ruồi lúc nào được lúc ấy.

Cuộc chiến tàn khốc này khiến cho những kẻ khác phải run sợ, phó thủ tướng Vũ Đức Đam sau nhiều lần bị dằn mặt, Đam nại lý do xem tử vi bao làm to nữa thì bị hạn, xin không ứng cử vào BCT. Còn bà Trương Thị Mai, ứng cử viên chủ tịch quốc hội bày tỏ ý muốn được xin về nghỉ hưu. Đây là hai người khá hiền lành, không điều tiếng gì, họ chọn cách an thân khi thấy cuộc tương tàn khốc liệt giữa các phe phái trong nội bộ cấp cao của đảng CSVN.

Ông Trọng cần ra một đòn quyết đoán, đó là chỉ giữ lại trường hợp quá tuổi duy nhất là ông Vượng làm tổng bí thư, y như nhiệm kỳ trước. Còn ai quá tuổi phải về hết. Sau đó mới bàn tiếp đến ai làm gì ở các vị trí chủ tịch nước, thủ tương, chủ tịch quốc hội. Cắt đứt tham vọng của Trương Tấn Sang đưa Trương Hoà Bình lên cao. Không còn tham vọng này, diệt ai cũng chẳng mang lại gì, mọi chuyện mới tạm yên để đi vào đại hội thứ 13.

Thứ Sáu, 16 tháng 10, 2020

SGK cái cần cải cách không cải cách.

 Gần 10 năm trước, con trai tôi, Tí Hớn bắt đầu đi học lớp 1. Học được hơn một tuần, tối về cậu nhắc đến Bác Hồ. Tôi nói thôi con ngủ đi, đừng nhắc đến ông ấy.

Câu hờn dỗi, cậu bảo sao bố nói thế, bác Hồ là người tốt, nhờ có bác mà chúng ta có cuộc sống như ngày nay.

Tôi bảo cuộc sống của chúng ta là do chúng ta lao động mà có được, bố phải đi làm, phải hàn sắt rồi người ta trả công bố, bố có tiền đó mua áo và thức ăn cho con. Không có bác Hồ nào cho chúng ta cuộc sống cả.

Cậu hậm hực rồi đi ngủ, mới chỉ học một tuần, cậu đã coi một người nào đó đáng quý đáng trọng hơn bố cậu. Cậu còn nghĩ cuộc sống của cậu là do người ấy ban tặng.

30 năm trước đó , như con trai của mình, tôi cũng được sách vở, thầy cô giáo dạy rằng bác Hồ là người vĩ đại, bác đã mang cuộc sống cho mọi người. Tôi thầm phục bác Hồ lắm, tôi nghĩ không có bác mọi người sẽ lăn quay ra chết hết vì không có gì ăn, không có gì uống.

SGK của Bộ Giáo Dục  bây giờ hình ảnh Hồ Chí Minh vẫn tràn ngập, đáng lẽ phải bỏ bớt đi. Nhưng người ta vẫn rập khuân sáo rỗng như cả nửa thế kỷ trước. Như thế đâu phải là cải cách, cuộc sống của ngày hôm nay đã khác với những năm tháng xưa rất nhiều. Chưa nói về việc nhồi sọ trẻ em hình ảnh lãnh tụ, điều không có ở những nước văn minh, tiến bộ. Nói ra nhiều người chạm nọc nhảy dựng lên chụp lên đầu cái mũ xúc phạm người quá cố này nọ. Nhưng không nói thì mọi thứ vẫn giáo điều, thiếu thực tế cho trẻ em học hỏi.

Tôi chỉ nói về việc bác Hồ cho kẹo.

Vài chục năm trước mấy cái kẹo ngọt là thứ quý giá với trẻ con,  đời sống quá thiếu thốn nên đến cái kẹo là ước mơ của trẻ con. Người ta làm SGK đã sử dụng cái kẹo để làm mồi câu dẫn dụ trẻ con yêu mến ông Hồ.

Nhưng bây giờ thì sao ? Hỏi tất cả các bạn đang là cha mẹ các em nhỏ, hẳn các bạn đều hạn chế tối đa cho con mình ăn đồ ngọt. Hơn nữa, trẻ em bây giờ cũng chẳng thích kẹo như ngày trước nữa. Hình ảnh cái kẹo chả khơi dậy cho trẻ em điều gì, chúng chẳng coi đó là phần thưởng giá trị.

Chuyện bác Hồ cho kẹo em nào ngoan cần phải thay thế, tôi sợ rằng nếu bảo trẻ em con ngủ đi, con học đi rồi bố cho ăn kẹo. Chắc chắn chả có tác dụng gì, có khi trẻ em nghĩ trong đầu cần gì kẹo của bố.

Rồi câu chuyện bác Hồ cho kẹo trẻ em thật ngô nghê và hời hợt  với trẻ em bây giờ, do tính thiếu thực tiễn thời đại, nhưng nó lại chứa đựng một chi tiết càng làm cho lý do phải loại những bài học như thế ra khỏi SGK. Đó là một em bé nói với bác Hồ.

-  Một em bé giơ tay xin nói " Thưa Bác, ai ngoan thì được ăn kẹo, ai không ngoan thì không được ăn kẹo ''

Em bé ở trại Nhi Đồng, Nhi Đồng là bao nhiêu tuổi ?

Một em bé Nhi Đồng có phản ứng ngay tức khắc khi chủ tịch HCM vừa mở lời chia kẹo cho các cháu !

Bạn có thấy gì không.?

Tôi thấy sự đấu tố, sự trừng phạt, sự phân biệt đồng lứa của một đứa bé Nhi Đồng khi thấy có quà phân phát đại trà. Tôi nghĩ người ta bịa ra như thế, chứ những em bé Nhi Đồng ngây thơ và non nớt, làm sao mà có ý nghĩ phân biệt như vậy. Làm sao một đứa bé Nhi Đồng lại tỉnh táo đưa ra ý kiến lạnh lùng về việc phát kẹo phải như thế nào ?

Phải chăng bài học này dạy về cách thi đua khen thưởng, lựa chọn nhân sự của đảng  và cháu bé Nhi Đồng trong sách ngày đó bây giờ chính là tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng. Có thể lắm chứ, bị nhồi sọ phải phân biệt giai cấp, đánh giá đạo đức cách mạng từ bé, nên giờ Nguyễn Phú Trọng rập khuân những điều mình được nhồi nhét từ bé.

Lẽ ra ông Hồ phải có lời khuyên nhủ em bé Nhi Đồng ấy, chẳng hạn là hôm nay các cháu ăn kẹo của Bác, cháu nào chưa ngoan sẽ gắng ngoan nhé, rồi ông phát kẹo.

Đằng này ông chẳng nói gì, ông cứ thế phát kẹo tuốt cho tất cả.

Đến một bé tên là Tộ không nhận và thú nhận là hôm nay cháu chưa ngoan, nên cháu không nhận kẹo của bác. Bác Hồ bảo cháu biết nhận lỗi thế là ngoan. Cháu vẫn được nhận kẹo.

Một hành xử man rợ, vì sao tôi nói là man rợ.

Thứ nhất ông Hồ làm thế, đứa bé đầu tiên sẽ nghĩ gì, ý kiến của nó không hề được ông Hồ để ý. Nó sẽ tổn thương tâm lý không ? ( mà lạ là đứa bé này không có tên, chắc nó đại diện cho quần chúng). Đương nhiên nó sẽ bị chấn động tâm lý, khi ông Hồ cư xử như vậy mà không có lời nào giải thích cho nó. Ông quá coi thường nó.

Còn em bé Tộ, em ở trại Nhi Đồng, sách nói buổi sáng ông Hồ đến thăm. Vậy mà bé đã không ngoan rồi, vậy bé không ngoan từ lúc nào mà nói hôm nay cháu không ngoan.

Câu chuyện đọng lại thì hình ảnh ông Hồ là người phán xử,  ban phát cái gì cho ai là quyền của ông. Chả có một tí mẹ nào tính giáo dục thực tiễn ở đây cả, phân tích ra nó còn chứa đựng những điều tệ hại.

Tóm lại đây là câu chuyện bịp bợp, được tạo dựng một cách ngô nghê, dùng cái kẹo là của hiếm thời đó để dẫn dụ trẻ con. Tưởng là xây dựng được hình ảnh Hồ Chí Minh, nhưng lại để người ta nghĩ khác về ông Hồ là loại gian hùng.

Tôi dám chắc nếu ông Hồ tốt như người ta nói, khi nghe đứa bé Nhi Đồng kia ý kiến về việc chia kẹo, ông sẽ có lời khéo léo để đứa bé ấy và các đứa bé khác không nặng nề tâm lý chuyện chia kẹo. Chứ không thể có chuyện chúng mày cứ tố nhau thoải mái đi, sinh sát thế nào là do tao quyết.

Không hiểu anh Nhạ cải cách SGK kiểu gì mà để lại bài này, hay anh định xỏ lá cả Hồ Chí Minh lẫn Nguyễn Phú Trọng ?





Thứ Hai, 12 tháng 10, 2020

Còn yêu em mãi.

 Còn Yêu Em Mãi là nhạc phẩm của nhạc sĩ Nguyễn Trung Cang, nhạc phẩm chỉ được trình diễn sau khi người nhạc sĩ bạc mệnh này đã mất.

Đó là một nhạc phẩm được hoàn thành trong trại cải tạo hay chính xác hơn là nhà tù.

Những điều trên mãi sau này tôi mới biết, lần đầu tôi nghe bài hát này do một cô gái hát, lúc đó chúng tôi có hai người đàn ông và một  cô gái. Người đàn ông kia là một người từ phương xa trở về thăm nhà ở Hà Nội. Cô gái và anh có mối thâm giao từ lâu, họ là những người trí thức. Chuyện tính ra cũng đã xa đến mười mấy năm rồi.

 Đầu tiên cô gái hỏi tôi muốn nghe bài gì, tôi trả lời thích nghe bài Còn Nhớ Mùa Xuân của Ngô Thuỵ Miên. Cô gái hát, giọng hát hay đến nỗi tôi sững người, không ngờ khả năng ca hát của cô lại cao như vậy, từ chất giọng đến nhạc lý cô đều đạt khá cả.

Trời Sàigòn chiều hôm nay còn nhiều mây bay
Nhiều niềm đau thương bi hận tràn đầy
Gượng nụ cười giọt lệ trên môi
Nhìn đất nước tơi bời một thời em có hay

Những thành phố em sẽ đi qua
Đây Ba-Lê, đây Luân Đôn, đây Vienne
Nhưng có đâu bằng Sàigòn hôm qua
Nhưng có đâu bằng Sàigòn mai sau
Em có mơ ngày hát câu hồi hương 

Giờ đây, tôi ngồi ở phương xa để thấy từng câu chữ của trong lời bài hát xoáy trong gan ruột. Bài hát tôi thích nghe hôm xưa đó ứng vào đúng cảnh của tôi bây giờ.

 Bài hát thứ hai là bài cô gái thích, đó chính là bài Còn Yêu Em Mãi. Lúc đấy tôi không để ý lắm đến lời bài hát, nhưng mãi sau này, tức cách đây vài năm, tôi mới đọc và biết đó là tâm trạng của người nhạc sĩ ở trong tù cải tạo. Tôi lắng nghe kỹ lời ca hơn.

Có lẽ khi chọn bài hát thích đấy, cô gái đã biết hoành cảnh ra đời của bài hát.

Hôm trước đọc bức thư của Phạm Đoan Trang viết trước khi bị bắt, người ta khâm phục vì bản lĩnh biết trước số phận như thế sẽ đến với mình, nhưng cô vẫn kiên cường thực hiện công việc mà cô theo đuổi.

Tôi đọc bức thư cô gửi lại, bỗng nhiên tôi nhận ra rằng, Đoan Trang xác định ngày cô bị bắt từ rất lâu rồi. 

Cô chính là người con gái hát Còn Yêu Em Mãi mà tôi kể trên kia. Bài hát đúng vào hoàn cảnh của cô bây giờ.

Xin chọn một đoạn trong lời bài hát.

Này em hỡi, ta mơ ngày sẽ tới, khi tương phùng, em khóc cho niềm vui vì hạnh phúc.
Ngọt hay đắng, trong cuộc đời mưa nắng, ta luôn cười trong giấc mơ hạnh phúc xưa tuyệt vời.

 Nhiều người nói Đoan Trang là cái bẫy, là màn kịch. Đã mười năm rồi tôi cắt quan hệ với Đoan Trang, sau hồi năm 2009 khi chúng tôi bị bắt ở B14. Chúng tôi có những suy nghĩ khác nhau, Trang thì muốn xây dựng lý tưởng, muốn một con đường rõ ràng, tốt đẹp và phổ biến nó đến cho mọi người dân, tức khai dân trí, đánh thức lòng tự tôn của dân tộc...con đường mà cụ Phan trước kia đã làm, con đường ôn hoà, bất bạo động và văn minh.

Tôi thì muốn gây rối loạn nội bộ, muốn quan chức cộng sản thù hằn nhau, triệt hạ nhau và suy yếu đi rồi tan rã. Chúng tôi một người dựa trên những căn tính tốt đẹp của con người để triển khai, người khác thì dựa trên những căn tính xấu của con người để khai thác. Tất không thể chung đường.

Khi nói ra những điều này, sẽ có nhiều người phê phán. Có thể họ nói những mong muốn đó là ảo tưởng, là ngây thơ, phải thế này, phải thế kia mới đúng.

Có mong muốn và bền bỉ hàng ngày bắt tay thực hiện, suốt cả quá trình mười mấy năm. Thành công tuy không đong đếm đượ. Nhưng có mong muốn và thực hiện nó còn hơn là không.

Một người con gái, theo đuổi ước mơ của mình như thế, bỏ hết tuổi thanh xuân, hạnh phúc riêng tư để dấn thân cho hoài bão tốt đẹp của mình, hoài bão về một đất nước cường thịnh và dân chủ. Đó là điều đáng khâm phục và kính trọng.

Một số bạn chỉ trích Đoan Trang có lẽ chưa hiểu hết mọi vấn đề ngóc ngách, nếu bạn ở bên ngoài thì bạn không hiểu hết nội tình bên trong của chế độ, cách thức nó xử lý những người bất đồng chính kiến muôn mầu muôn vẻ như thế nào. Nếu bạn ở bên trong, bạn không hiểu hết cách hoạt động hay đường lối của những tổ chức đấu tranh bên ngoài. Nơi mà những tổ chức hoạt động với cách thức khác nhau. Chính vì không trải qua cảnh ở cả trong lẫn ngoài, nên các bạn dựa trên điểm nào đó để đánh giá Đoan Trang là cái bẫy, là cộng sản làm trò....điều đó là quá bất công cho Đoan Trang.

Đoan Trang là một người rất yêu nước. Cô không phải là người của cộng sản Việt Nam làm chim mồi, làm bẫy giăng như các bạn nghĩ. Xin bình tâm lại thời gian để nhận định, đừng vì một cá nhân nào làm bạn thất vọng mà mang sự cảnh giác ấy áp lên người lẽ ra phải khâm phục.

Thứ Năm, 1 tháng 10, 2020

Bài học về tình nguyện viên.


 Hôm qua học đến bài về người khuyết tật, mới biết ở Đức có đến 1/3 dân số họ tham gia tình nguyện giúp đỡ những người khuyết tật. Trung bình một tháng mỗi người bỏ ra 16 giờ đồng hồ để giúp đỡ những người khuyết tật, trại dưỡng lão. Họ trò chuyện với người lớn, chơi với trẻ em, dạy trẻ em vẽ, nấu ăn.

Những người tình nguyện làm việc không lương ở Đức đã bỏ ra 46 triệu giờ một năm, họ vẫn đang cần các tổ chức xã hội, tổ chức chính trị đồng hành và định hướng giúp các nhóm tình nguyện nhỏ. Ở Mainz nhiều sinh viên nghiên cứu về tình nguyên viên và họ nhận được chứng chỉ khi tham gia thực tế tối thiểu 50 giờ, còn ở Nuenberg người ta còn có trao tặng danh hiệu cho tình nguyện viên.

Khi các sinh viên đi làm, việc trong lý lịch của họ có dấu ấn đã từng làm tình nguyện viên giúp đỡ những người khuyết tật, người già, đấy sẽ là một yếu tố rất quan trọng để người ta đánh giá phẩm chất đạo đức, năng lực của họ.

Đến phần giáo viên hỏi về quê hương của bạn, người khuyết tật họ sống thế nào?

Câu hỏi thật khó trả lời, ở Việt Nam mình chỉ biết mỗi trường câm điếc Xã Đàn, hay những hội người mù dạy nghề tẩm quất, vót tăm. Còn đâu thì đầy đường là những người khuyết tật đi bán hàng rong. Thực sự thì ngay cái hội người mù ở Việt Nam cũng có vấn đề, muốn ăn ở học nghề cũng phải có tiền lo lót, ví dụ tiêu chuẩn mỗi địa phương chỉ được hai người học miễn phí, muốn đi học nghề phải chi ngầm cho xã, huyện.

Nói thì bảo nói xấu chế độ nước nhà, bỡ đợ phương Tây.

Thực tình thì tình nguyện viên của Đoàn đi làm phong trào quét đường , trồng cây xanh  hay này nọ toàn mục đích quảng cáo chính trị cho đảng. Còn chăm sóc người khuyết tật thì có mấy ai. Lạ hơn nữa là đầy người khoe nhau lên chùa làm công quả, quét chùa, dọn dẹp, trông xe, bán hàng...nhà chùa như một cơ sở kinh doanh, nhưng lại khối người sẵn sàng khoác cái áo nâu hay màu ghi đến xin làm công quả. Một ông sư trụ trì có đến hàng trăm đệ tử sẵn sàng phục dịch từ đi lại, ăn uống đến giấc ngủ. Ngay cả sở thích của ông sư về món đồ hàng hiệu cũng được người ta săn lùng mua hộ hay mua để tặng. Cả một lũ trí thức, phóng viên, nhà báo tự hào khoe nhau hôm nay vừa tháp tùng thầy đi chỗ này, chỗ kia.

Lúc ấy trả lời trước cả lớp là Việt Nam nghèo, người khuyết tật hầu như đều do gia đình chăm sóc hoặc tự chăm sóc bản thân. Xã hội có rất ít tổ chức chăm lo cho người khuyết tật, ở Việt Nam có nhiều người cũng có lòng muốn giúp đỡ những người khuyết tật, tuy nhiên vì ít có trung tâm cho người khuyết tật, nên những người giúp cũng khó có điều kiện để tiếp xúc. Một số họ thì đến nhà người khuyết tật chăm sóc tuỳ theo theo gian họ có, trường hợp này đa phần là như tình cảm bạn bè.

Nói đến đấy mình nghĩ luôn đến ông bạn Nguyễn Công Hùng, mình lôi mớ ảnh mình đi cùng cậu ấy, nói đây là người bạn tôi bị khuyết tật, lúc ở Việt Nam có thời gian rảnh, tôi hay chở con tôi đến chỗ cậu ấy chơi, hai bố con tôi trò chuyện và đưa cậu ấy đi chơi. Những lần như thế cậu ấy rất hạnh phúc. Cậu ấy mở một trung tâm dạy nghề cho người khuyết tật, có chỗ ăn, chỗ ở...tôi hàng tuần thường xuyên đến đó xem có việc gì hỗ trợ giúp cho họ. Chẳng hạn như lái xe đưa đi nơi này, nơi kia, đẩy xe lăn, bế bồng...trung bình một tháng tôi đến chỗ những người khuyết tật này 2 ngày, có lúc ngủ lại luôn ở đấy.

Hình ảnh thật, người thật, việc thật bằng vạn lời nói, khi mình đưa ảnh cho cả lớp xem. Mọi người đều nhìn mình bằng con mắt thán phục. Đang học bài như thế, có người thực như thế luôn, làm gì chả ấn tượng.

Tan giờ học, mình ra về, bước chân trên bậc cầu thang, chợt nhìn cái lối đi cho người xe lăn, chạnh lòng bỗng nhớ ở Việt Nam, chẳng biết giờ thế nào, chứ hồi mình còn ở nhà, chưa nhìn thấy toà nhà nào có lối đi như thế cho người khuyết tật ngồi xe lăn.