Thứ Năm, ngày 03 tháng 9 năm 2015

Anh đã quên mùa thu.

Bây giờ là mùa thu
Trời vắng khói sương mù
Hàng cây khô sầu úa
Hiu hắt đứng trong mưa



Tôi cố nhớ mùa thu Hà Nội trước khi tôi đi đẹp và thơ mộng thế nào, mà không nhớ được nhiều lắm. Mặc dù tôi mới sang mùa thu thứ ba tôi vắng xa Hà Nội. Cố gắng lắm chỉ thấy một chút heo may, nắng vàng, gánh cốm, tiếng rao của gánh hàng rươi và những chiếc bánh trung thu trong tủ kính bên đường. Nhưng tất cả cái đó biến nhanh vào hình ảnh những cái nóng bức, ngột ngạt, đông đúc và ồn ào còi xe, hỗn loạn của Hà Nội. Bóng dáng công an, dân phòng giăng đầy trên các con đường ở Hà Nội, khiến cảm giác bất an hơn.

 Thế nào tôi lại nhớ một mùa thu của Hà Nội, mùa thu xa hơn rất nhiều. Nhớ rõ ràng là đằng khác.

Thuở ấy Hà Nội vắng lắm, gió mùa thu heo may nhiều hơn, nắng vàng cũng dịu hơn. Không khí Hà Nội trong lành như Sa Pa bây giờ, trên đường phố may lắm mới có một chiếc xe con chạy, hoặc xe tải chở gạo, rau cho cửa hàng mậu dịch.

Bạn có thể thấy trên vỉa hè Hà Nội có cỏ mọc, có cây rau sam hoa vàng nở li ti. Buổi sớm bạn có thể thấy trong đám cỏ ven tường nhà có vài chú châu chấu, cào cào nấp trong đó. Nếu sớm nữa, bạn gặp hạt sương trên cất rau sam mọc chân tường, còn châu chấu, cào cào đậu luôn trên tường mặt tiền nhà bạn. Có khi chúng còn nhảy cả vào gường bạn ngủ.

Buổi trưa tiếng chim hót véo von, chào mào, chim vành khuyên đầy trên những cây bàng ra quả chín vàng mọng.

 Buổi tối dưới ánh đèn đường đỏ quạch tù mù, châu chấu bay cả đàn cùng với bọn thiêu thân và những con cà cuống. Bọn cà cuống bay vài vòng thế nào cũng mỏi cánh sa đến xẹt xuống đường, chỉ ngồi đợi một tối là nhặt được vào con về nướng chín dầm nước mắm, chấm rau muống luộc.

Đêm đến thì tiếng dế kêu lẫn cả tiếng ếch nhái râm ran. Tôi nói thật đấy, không phải bịa chuyện Hà Nội là nhà quê đâu. Hồi ấy ở Hà Nội nhiều ao hồ, ngõ nhà tôi gần đê sông Hồng, nên cào cào, châu chấu, cà cuống, bọ hung, dế mèn nhiều nhan nhản. Lúc bé tôi thấy cả thế giới côn trùng của dế mèn Phiêu Lưu Ký trước cửa nhà.

 Có lần tôi thấy góc nhà có một con rắn nhỏ, đen mướt. Lần khác thì thấy con cóc trong xó nhà.  Chắc chúng vào ban đêm qua song sắt cửa thưa nhà tôi.

Tôi bị bứng vào đời rất nhanh, chả kiệp hiểu mình giã từ tuổi thơ lúc nào. Nhoằng cái đi bộ đội, rồi tiếp đến giang hồ, rồi đi tù , rồi lại giang hồ. Lúc vợ con rồi , dừng lại thấy Hà Nội mà mình từng thấy trước kia đã biến mất. Một lần tôi vắng Hà Nội vài tháng đi lên trồng rừng trên núi cao. Lúc về gần đến Hà Nội mắt cứ thấy mờ mờ, cay cay. Mãi sau mới hiểu đó là khói của các xe cộ lưu thông trên đường phố. Trước cửa nhà tôi chiều nào cũng ầm ĩ người là người. Họ nói đủ thứ chuyện đâu đâu, tranh luận mãi về váy, túi lại đến những chuyến đi du lịc nơi này đắt, nơi kia có cái hay..rồi quay sang tiền nong cho vay lãi, lô đề, bóng bánh. Thỉnh thoảng lai to tiếng, xô xát, can ngăn ầm ĩ.

 Cuộc sống phát triển, người Hà Nội có đời sống vật chất tốt hơn. Nhà cửa xây sửa liên miên, những mái ngói mà rêu và cây thài lài tím ngự trên hoặc những bước tường rêu như tấm thảm nhung lẫn cây dương xỉ chìa ra chỉ là dĩ vãng. Hè phố đầy người đi lại, cậy lên lát quanh năm, chả có cây rau sam, cỏ dại nào mọc được nữa. Dù chúng không chết vì người dẫm, vì nát đường chúng cũng sẽ chết vì khói của đủ loại xe cộ trên đường. Lũ côn trùng đương nhiên là mất hẳn. Còn hiếm lắm mới thấy một bóng chim sẻ, loại dạn dày nhất giờ cũng đậu tít trên cao lẻ loi một hai con.

Ở đây, Berlin, thủ đô của nước Đức hiện đại, nơi sản xuất ra nhiều thương hiệu xe ô tô nhất thế giới, cũng là nơi công nghiệp năng, cơ khí, luyện kim tiên tiến trong hàng bậc nhất thế giới.

Nhưng nhiều vỉa hè ở Berlin chỗ nào có khe hở, hoặc chỗ vỉa hè giáp tường nhà, cỏ dại vẫn mọc cùng với cây Bồ Công Anh. Các gốc cây cổ thụ ven đường không bị xi măng hay hè đường vây kín, có một khoảng đất xung quanh thân cây khiên cỏ dại, bụi cây nhỏ mọc đầy. Lũ chim sẻ lúc nhúc, ríu rít ngay dưới đó. Chúng không việc gì phải đậu trên cao để khó kiếm mồi. Chúng núp ở bụi cây ngay sát chân người đi trên vỉa hè để nhặt nhạnh thức ăn.

Thật kỳ lạ là không khí mùa thu ở đây y hệt Hà Nội hơn 30 về trước, se lạnh, trong lành, hít hơi dài thấy hơi chút mát lạnh. Chỉ thiếu vài con châu chấu hay cào cào đậu trên tường hay núp dưới cây bồ công anh ven lề đường là y hệt Hà Nội ngày xưa.

Một chút lãng đãng của đầu mùa thu thứ ba xa xứ, chỉ vậy thôi. Cái lãng đãng ấy là phút nghỉ ngơi hoài niệm, còn bây giờ tôi phải nghĩ tiếp vụ anh Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh để viết trước ngày hết hạn cuối cùng xét xử anh, của nền tư pháp khốn nạn đang ngự trị trên quê hương tôi. 

Bây giờ thì bắt tay tiếp đoạn đang dở nào. 

....''Nhưng điều éo le nữa trong vụ án này còn ở chỗ. Trong thời điểm tháng 5 năm 2014, Nguyễn Tấn Dũng đang phải đối phó liêu xiêu với các đối thủ trong Đảng. Những bài viết đăng được cho là ông Vinh đăng tải có nội dung ảnh hưởng đến uy tín của Nguyễn Tấn Dũng. Bởi vậy chính Nguyễn Tấn Dũng đã ra lệnh cho đàn em Tô Lâm phải mạnh tay bắt giữ Nguyễn Hữu Vinh. Đến nay thì Nguyễn Tấn Dũng đã an toàn, nắm chắc được quyền lực. Vụ Nguyễn Hữu Vinh không là bận tâm của Dũng nữa, mặc kệ đàn em Tô Lâm giải quyết nốt mới bùng nhùng có tên Ba Sàm mà Nguyễn Tấn Dũng sai hốt về dạo nào.

Trước đây Nguyễn Tấn Dũng đã mạnh tay với tiến sĩ luật Cù Huy Hà Vũ, con trai của cựu bộ trưởng nội các cộng sản đầu tiên. Việc bắt Vũ lúc đó đã khiến nhiều cựu lãnh đạo cộng sản e ngại sự tàn bạo của Dũng với con em mình. Nếu lần này, vụ án Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh, con của một thứ trưởng cộng sản cũng bị hà khắc như Cù Huy Hà Vũ. Hình ảnh một Nguyễn Tấn Dũng tàn nhẫn, thực dụng, không có tình nghĩa, sẵn sàng cạn tàu, ráo máng với con em lãnh đạo công thần ,sẽ tái hiện lại trong mắt nhiều người.''.....


Giá không có bọn Nguyễn Tấn Dũng, Tô Lâm có lẽ tôi sẽ mơ tiếp về mùa thu Hà Nội xưa. Thôi thì chúng còn, tôi tạm gác giấc mơ mình lại vậy.


Thứ Hai, ngày 31 tháng 8 năm 2015

Thói huý kị quái đản của cộng sản Việt Nam..



https://www.youtube.com/watch?v=K80rwFAQrgs&feature=youtu.be


Trang vi.wikipedia diễn giải về từ '' phạm huý '' như sau.

'' Kị húy hay kiêng húy (đôi khi gọi là húy kị hoặc tị húy) là cách viết hay đọc trại một từ nào đó do bị kiêng kị trong ngôn ngữ văn tự xã hội[1][2] tại các nước quân chủ chuyên chế trong khu vực văn hóa chữ Hán.''

Huý kị là ảnh hưởng của các nước chịu văn hoá Trung Quốc. Dưới triều phong kiến nhà Nguyễn, huý kị được nâng thành quốc luật. 

Cộng sản Việt Nam nắm quyền 70 năm trên đất nước Việt Nam. Vào năm thứ 15 của thế kỷ 21, việc huý kị tuy không được công khai, nhưng nó vẫn được áp đặt cho ngôn luận, báo chí.

Thủ đô Sài Gòn của VNCH, sau năm 1975 bị cưỡng chiếm, được CSVN đặt tên của lãnh tụ tối cao ĐCSVN, thành phố HCM. Tưởng rằng từ Sài Gòn sẽ biến mất trong cách gọi báo chí ĐCSVN quản lý. Thế nhưng từ Sài Gòn vẫn được dùng tràn ngập trong báo chí ĐCSVN. Đó là mỗi khi có những vụ án cướp, giết, hiếp, lừa đảo, mại dâm.... tức là bất kỳ cái gì xấu xảy ra ở thành phố này thì báo chí gọi tên sự việc diễn ra tại Sài Gòn.

Thống kê mới đây của tổng cục cảnh sát phòng chống tội phạm Việt Nam cho biết con số 75% người trẻ phạm tội. Ở các vụ án nghiêm trọng, giết người, cướp của thì con số người phạm tội từ 45 trở lên là 8%. Có nghĩa 92 % tội phạm khủng khiếp này ở tuổi dưới 45.

http://www.hvcsnd.edu.vn/vn/Acedemy/Trung-tam-NC-TPH-va/214/2079/75-toi-pham-hinh-su-la-nguoi-tre.aspx

Thạc sĩ Trần Quốc Khánh, nhà nghiên cứu tội phạm của Bộ Công An, căn cứ theo báo cáo của PC45 công an TPHC, ông Khánh cho biết đến gần 20 nguyên nhân gây ra tội phạm. Nhưng không có nguyên nhân nào liên quan đến chế độ cũ. Tất cả những nguyên nhân ông Khánh nêu đều nảy sinh từ hiện thực xã hội ngày nay. Điều này dĩ nhiên là chính xác với bảng thống kê độ tuổi tội phạm. Vì 40 năm trước thì hơn 90% số tội phạm này chưa được sinh ra, một số ít sinh ra khi mới chưa đầy 5 tuổi thì không thể tiếp xúc xã hội Sài Gòn cũ để mà chịu ảnh hưởng.

http://www.csnd.vn/Home/Print/502/Nhan-dien-nguyen-nhan-dieu-kien-cua-tinh-hinh-toi-pham-cuop-giat-tai-san-do-nguoi-chua-thanh-nien-thuc-hien-tren-dia-ban-thanh-pho-Ho-Chi-Minh

Nếu nguyên nhân đã là như vậy, tại sao những vụ án hình sự xảy ra ở thành phố Hồ Chí Minh không được gọi đúng tên TPHCM. Mà đi gắn liền với địa danh Sài Gòn để để gọi.?

Câu trả lời đơn giản, cộng sản Việt Nam là một nhà nước chuyên chế, mang ảnh hưởng của Trung Hoa, cho nên họ sử dụng biện pháp '' huý kỵ'', một cách mà chỉ có nhà nước phong kiến, chuyên chế quân chủ mới làm.


Mới đây có một vụ thảm sát giết người hàng loạt xảy ra ở Gia Lai, kẻ giết người hàng loạt có tên thật là Vũ Văn Đảng tuổi 39. Thế nhưng hầu hết các tờ báo  lớn ở Việt Nam đều bỏ chữ G sau chữ Đảng, để đổi tên thủ phạm là Vũ Văn Đản.

Chẳng hạn như tờ Thanh Niên.

http://tuoitre.vn/tin/phap-luat/20150824/nghi-pham-truy-sat-giet-4-nguoi-o-gia-lai-co-van-de-than-kinh/957342.html

Chỉ có tờ báo điện tử, ít người chú ý như tờ báo mới đưa tên thật Vũ Văn Đảng.

http://www.baomoi.com/Bat-hung-thu-vu-giet-4-nguoi-tai-Gia-Lai/c/17336052.epi

Cũng như cái tên Hồ Chí Minh, cái gì tốt thì gắn với cái tên này. Cái gì xấu thì gắn nó với tên Sài Gòn. Từ '' Đảng '' cũng vậy, cái gì tốt thì gắn với Đảng, còn cái gì xấu xa thì gắn tên khác như Đản chẳng hạn. Cái kỵ huý của cộng sản Việt Nam kỳ quặc và quái đản khác hẳn thời phong kiến, quân chủ ở chỗ như vậy. Thời phong kiến, quân chủ chuyên chế đã cấm là cấm tất. Không có chuyện khi nào đẹp thì gọi tên này, khi nào xấu thì gọi tên khác.

Tưởng rằng CSVN làm cách mạng để mang lại sự tiến bộ, dân chủ, tự do mà phong kiến chuyên chế đã kìm kẹp nhân dân ta. Nhưng CSVN lại học hỏi những thói cai trị của phong kiến để áp dụng trong việc trị dân. Đây là kiểu mà họ hay gọi là '' kế thừa, tiếp thu có chọn lọc ''. Tức không bắt trước theo tất cả, mà bắt chước có sáng tạo, phù hợp với thời cuộc.


 Huý kị chỉ là một trong những thuật cai trị mà cộng sản học được từ phong kiến chuyên chế. Việc huý kị trong các trường hợp như tên Đảng, Hồ Chí Minh để dành tiếng tốt cho Đảng và HCM là một chuyện, đổ tiếng xấu cho người khác là chuyện nữa. Nhưng còn có một chuyện khác sâu xa hơn nữa là việc '' huý kị'' thế này sẽ khiến cho những người cầm bút,  những nhà báo luôn cảm thấy sự đe doạ, sự cảnh báo của ĐCSVN về tự do ngôn luận. Luôn phải tự ý thức rằng trên đầu họ là lưỡi hái kiểm duyệt, là cơ quan an ninh văn hoá luôn nhòm ngó và sẵn sàng quy kết họ là có '' diễn biến'' , có thái độ chống đối ngầm.

Một người viết báo, khi phải cân nhắc tránh từ nhạy cảm, tất nhiên anh ta sẽ phải liên hệ đến những vấn đề nhạy cảm khác. Một từ còn bị như thế huống chi mà cả một bài viết, cả một vấn đề cần bàn tới.

Chính vì thế một dạo những cụm từ Hoàng Sa , Trường Sa không được nhắc đến. Thậm chí những người nhắc đến, viết đến bị coi là phản động có ý đồ phá hoại đất nước. Nhiều người đã bị bắt vì phổ biến dòng chữ Hoàng Sa, Trương Sa là của Việt Nam. Đồng thời tàu thuyền của Trung Quốc đâm tàu ngư dân Việt Nam được gọi là '' tàu lạ''. Báo chí dường như bị cấm nhắc đến tên Tàu Trung Quốc tronc các vụ gây án. Trong nhiều phát biểu về việc Trung Quốc xâm lược ở biển Đông. Từ xâm lược cũng là huý kị và thay thế vào đó là từ ' tranh chấp '', tên gọi của Trung Quốc cũng được biến thành '' nước bạn láng giềng ''.

Những huý kị mà cộng sản VN bày ra như thế, càng đi sâu tìm hiểu, càng thấy sự không đơn giản. Nó là cả một mưu đồ nhiều mục đích mà chẳng có mục đích nào mang lợi lại cho dân tộc, tất cả mục đích của sự huý kị CSVN đặt ra đều  nhằm bảo vệ uy tín lãnh tụ đảng, bảo vệ đảng CSVN mà thôi.

ở sự huý kị này để mục đích đổ cái xấu cho người khác, nhận cái tốt về mình. Ở sự huý kị khác là đe doạ những người định cất tiếng nói lên sự thật, rằng luôn có sự canh chừng động thái , phát ngôn cuả họ. Ở sự huý kị khác là che dấu sự nhu nhược, hèn hạ trước ngoại bang của ĐCSVN, điển hình như những từ đã từng có coi là huý kị như liên quan đến biển đảo, Trung Quốc.

  Dù sao chế độ phong kiến chuyên chế việc huý kị còn sòng phẳng và đơn giản, chế độ phong kiến đặt ra huý kị họ liệt kê những từ huý và ban bố thiên hạ, mục đích vì sao họ nói rõ ràng. Chế độ phong kiến chuyên chế không nham hiểm và thủ đoạn bằng chế độ cộng sản chuyên chế là vậy.

 Bởi thế,  gọi thói huý kị của cộng sản Việt Nam là thói huý kị quái đản có gì không chính xác.


Thứ Bảy, ngày 29 tháng 8 năm 2015

Phỏng vấn Người Buôn Gió nhân ngày 2/9.

Bùi Thanh Hiếu.

- Xin chào anh Người Buôn Gió, nhân dịp ngày 2/9 anh cho biết cảm nghĩ của mình.

Người Buôn Gió.

- Thưa với anh, tôi cũng như bao người dân khác, háo hức chờ đón ngày lễ trọng thể như này.

Bùi Thanh Hiếu.

- Tại sao là một thằng phản động, anh lại '' háo hức chờ đón '' ngày lễ tôn vinh đảng cộng sản Việt Nam.?

NBG.

- À vì tôi thấy sự thật ngày càng rõ ràng, cái háo hức của tôi là háo hức nhận ra sự thật. Tôi ngày càng nhận ra sai lầm của mình bấy lâu, khi chống phá, xuyên tạc uy tín của ĐCSVN.

BTH.

- Anh cho biết ví dụ thế nào mà anh nhận ra sai trái của mình.?

NBG.

- Ví dụ này nhé, chúng tôi là kẻ vô ơn, đúng như Tuyên giáo của Đảng CSVN nói. Chúng tôi vô ơn bởi đảng CSVN đã mang lại cuộc sống cho chúng tôi,  Tôi là thợ xây, tôi đi xây cái biệt thự cho ông quan chức đảng viên, tiền làm biệt thự ông ấy lấy từ công quỹ ra, chứ ông ấy đâu làm gì mà ra tiền. Nhờ có việc xây biệt thự cho ông ấy mà tôi có tiền công, tiền công này tôi  nuôi con tôi ăn học, trang trải việc nhà. Vậy mà tôi chửi ông ấy, chửi nhà nước của ông ấy. Rõ là tôi vô ơn còn gì. Giờ thử hỏi ông quan chức kia không xây biệt thự, tôi lấy đâu ra việc để làm. Cuộc sống gia đình tôi là nhờ ông ấy, nhờ đảng. Không có đảng thì không có ông ấy, không có ông ấy thì không ai xây biệt thự, không ai xây biệt thự thì tôi thất nghiệp. Lẽ ra tôi phải mang ơn họ từ lâu rồi.

Bùi Thanh Hiếu.

- Anh cho biết, ĐCSVN thường nói rằng các lực lượng chống phá ĐCSVN nhằm thay đổi thế chế, đầy đất nước ta vào chiến tranh, loạn lạc., đói nghèo  Anh nghĩ cái này đúng hay không.?

Người Buôn Gió.

- Ví dụ thực tiễn thì đúng hoàn toàn, cái này trên khắp thế giới đều có, ngay cả Việt Nam ta cũng từng có.

Bùi Thanh Hiếu.

- Việt nam có khi nào.?

Người Buôn Gió.

- Thì từ khi ĐCSVN cướp chính quyền, lật đổ chế độ Trần Trong Kim, đất nước ta chả rơi vào chiến tranh liên miên, loạn lạc, chia. Lúc nào cũng có thế lực thù địch, lúc nào cũng có kẻ thù ngày đêm phá hoại đất nước ta. Đói nghèo thì vẫn đầy ra đấy.  Thế nên bây giờ ĐCSVN nói nếu thay đổi thể chế, đất nước ta rơi vào chiến tranh, loạn lạc là tôi nghĩ họ cơ cơ sở từ bản thân họ. Không phải họ nói vô cớ đâu, đừng nghĩ oan cho họ.

Bùi Thanh Hiếu.

- Anh nghĩ thế nào khi ĐCSVN kết tội bọn phản động các anh là không muốn đất nước độc lập, tự chủ, mà muốn đất nước làm tay sai cho ngoại bang.?

Người Buôn Gió.

- Cái này tôi nghĩ họ nói cũng đúng, vì thực tế chứng minh rằng khi bản thân họ cướp chính quyền xong, đất nước chả có độc lập, tự chủ mà thành tay sai cho Nga, Tàu. Mình phải thấy họ rất thành thật, lương tâm họ sai, họ không muốn mình phải sai theo. Làm tay sai đã sai thì sai một lần, làm cho một hai thằng. Chứ giờ họ không muốn đất nước thay đổi, rồi lại đi làm tay sai cho thằng ngoại bang khác. Đó là cái lương tâm của người cộng sản, mình phải khách quan ghi nhân. Không thể ghét họ mà nói bừa.

Bùi Thanh Hiếu.

- Thưa anh Người Buôn Gió, tôi thường nghe ĐCSVN nói rằng những phần tử phản động lật đổ chế độ CSVN, là những bọn cơ hội muốn làm chính trị, muốn lãnh đạo đất nước, chúng không phải vì nhân dân. Anh nghĩ ĐCSVN nói đúng không.?

Người Buôn Gió.

Tôi nghĩ họ nói đúng theo kinh nghiệm bản thân họ. Như anh thấy đó, ĐCSVN họ giành chính quyền, đánh đuổi thực dân, đế quốc có phải vì dân đâu. Họ cũng vì quyền lực, muốn lãnh đạo đất nước, muốn cai trị. Bằng chứng cho thấy khi sạch bóng đế quốc, thực dân thì những người CS vẫn lãnh đạo đó thôi. Họ có trả lại quyền tự quyết cho nhân dân, có trưng cầu dân ý, bầu cử công bằng chút nào đâu.? Đến đây thì chúng ta càng nhận ra mọi thứ mà ĐCSVN nói họ đều rút ra từ thực tiễn bản thân họ.

Bùi Thanh Hiếu.

- Vậy là tất cả những gì họ nói các anh, đều do họ rút từ bản thân họ ra.?

Người Buôn Gió.

- Vâng , thưa anh , đúng là vậy. Người ta vì ghét cộng sản Việt Nam quá, cứ nói họ gian trá, mị dân. Nhưng tôi thì thấy họ nói thật, chúng ta không để ý đến cái thật của họ đó thôi. Tất cả những gì họ nói như thay đổi thể chế là đất nước chia rẽ, chiến tranh, đói nghèo, quyền lực tập trung vào tay bọn cơ hội, đất nước nô lệ cho ngoại bang.....tất tất cả những điều đó đều là hậu quả mà bản thân họ đã làm. Họ đang nhân ra sai lầm của họ, và họ mang cái đó ra để làm bài học, làm minh chứng. Nếu chúng ta khách quan, đứng xa ra một chút quan sát lời họ nói và thực tiễn họ trải qua, chúng ta mới thấy đằng sau những luận điệu của họ nói chúng tôi ( bọn phản động ) chính là những lời thú tội của họ về việc họ đã làm và hậu quả để lại như bây giờ.

Bùi Thanh Hiếu.

Vậy từ kinh nghiệm của họ đã đúc kết ra để nói các anh, thì anh nhận ra mình đã sai lầm.?

Người Buôn Gió.

- Cái này thì xin nói rõ là chỉ riêng tôi nhận ra sai lầm thôi, còn các anh em khác thì tôi không rõ. Tôi không thể suy bụng tôi ra bụng người như cộng sản. Về chuyện sai lầm thì thú thật với anh, họ chửi tôi cũng đúng, riêng về khoản tay sai ngoại bang thì chắc chắn nếu tôi cầm quyền. Tôi sẽ đưa cả đất nước này làm tay sai cho ngoại bang như Anh,  Đức, Mỹ luôn. Tôi không có trình độ, không thể nghĩ ra cách phát triển đất nước tự lực, tự cường. Tôi cứ học bọn Sing, Hàn, Nhật làm tay sai cho đế quốc cho nó nhanh.

Bùi Thanh Hiếu.

- Cám ơn anh Người Buôn Gió đã trả lời phỏng vấn một cách thẳng thắn. Xin chúc anh một ngày quốc khánh thoả mãn sự háo hức chờ đón của anh. Một lần nữa, xin cám ơn anh.

Thứ Sáu, ngày 28 tháng 8 năm 2015

Trốn tránh trách nhiệm giữ đảo để giữ đảng.

https://www.youtube.com/watch?v=UvPEyAecrMY&feature=youtu.be


Nhân 70 năm thành lập ngoại giao CHXHCN Việt Nam, Ngoại trưởng Việt Nam Phạm Bình Minh có một bài phát biểu. Bài phát biểu này được báo chí giật cho một tiêu đề hoàng tráng có tên là.

http://nguyentandung.org/vi-the-cua-viet-nam-tren-truong-quoc-te-chua-bao-gio-cao-nhu-luc-nay.html

Vị thế Việt Nam có thật sự lên cao hay không.? Vấn đề này đã có bài phân tích, tất nhiên nếu không có bài phân tích thì hiển nhiên bằng mắt thường, tai nghe người dân nào cũng cảm nhận được vị thế Việt Nam đang lên. Qua việc giá cả tăng, các loại thu phí tăng, đồng tiền mất giá.

 Trong bài báo này chỉ nhắc đến một luận điểm của ngoại trưởng Phạm Bình Minh. Đề cập tới vấn đề khu vực, phóng viên đặt câu hỏi về chủ quyền biển đảo. Ông Minh trả lời rằng.

'' Đó là  bài học về đường lối độc lập, tự chủ để đảm bảo ta giữ vững được qhan hệ với các nước và giải quyết những mâu thuẫn. Thứ hai, đặt lợi ích dân tộc cao nhất, nhưng trên phương châm dĩ bất biến ứng vạn biến, trong đó cái bất biến là lợi ích dân tộc. Thứ ba là kết hợp sức mạnh dân tộc và sức mạnh thời đại, một bài học xuyên suốt từ thành lập nước tới nay, làm sao giành được sự ủng hộ quốc tế, dựa trên lập trường chính nghĩa, sự hòa hiếu, yêu chuộng hòa bình của chúng ta để tập hợp dư luận. Kể cả đấu tranh bảo vệ chủ quyền ngày nay cũng dựa trên lòng yêu chuộng hòa bình và sự chính nghĩa đó.''


Nhưng điều ông Minh nói đều choang choang, toàn những từ ngữ hoa mỹ như độc lập, lợi ích dân tộc...nhưng người nghe có thể thấy sự né tránh đụng chạm đến Trung Quốc, nước đang thực hiện ráo riết dã tâm thôn tính chủ quyền của dân tộc Việt Nam.

 Khi các nước trong khu vực như Phi, Nhật, Đài , Hàn liên kết quân sự với Hoa Kỳ, mang lại hiệu quả hơn hẳn Việt Nam trong việc giữ chủ quyền. Việt Nam lại tìm cho mình con đường độc lập, tự chủ...nghĩa là con đường một mình đơn độc đối phó với mọt cường quốc mạnh đầy tham vọng như Trung Hoa.  Đó không phải là đấu tranh, đó là sự hợp tác. Điều hiển nhiên khi anh bé nhỏ, chiến đấu với tên khổng lồ cướp phá nhà anh, anh khước từ sự giúp đỡ của người khác.  Đó là sự hợp tác vứoi tên khổng lồ chứ chẳng phải là đấu tranh gì hết.

Sức mạnh dân tộc và sức mạnh thời đại là gì.? Kết hợp nó thế nào để giữ chủ quyền.? Chẳng ai giải thích được hai mệnh đề này rõ ràng. Một dân tộc mà mỗi người dân gánh trên đầu món nợ công 110 tỷ usd trên 90 triệu đầu người, và còn tiếp tục gia tăng. Trong khi trình độ công nghệ luyện kim không đạt để làm được một con ốc vít thì thử hỏi sức mạnh dân tộc ấy là gì, ở đâu .?

Sức mạnh thời đại mà ông ngoại trưởng Việt Nam nói là thời đại nào.? Thời đại của công nghệ, thời đại của hội nhập toàn cầu hay thời đại của cách mạng vô sản quốc tế...?

Công nghê thì không luyện được thép cho con ốc vít, hội nhập nhưng lại nói tự chủ độc lập giữ chủ quyền, vô sản quốc tế giãy đành đạch từ bao nhiêu nước giờ còn 4 nước, trong đó Cu Ba cũng đang thay đổi. Chắc thời đại ông Phạm Bình Minh nói là thời đại Hồ Chí Minh chỉ diễn ra ở Việt Nam. Một thời đại mà thảm sát lan tràn , mại dâm lan tràn, tham nhũng, trộm cắp, cướp giật, lừa đảo cũng lan tràn.

Đem cái sức mạnh dân tộc ấy với sức mạnh thời đại ấy để huỷ diệt đất nước thì còn dễ nghe. Chứ nói để giữ nước thì thật nực cười.

Cũng trong dịp 70 năm thành lập ngành ngoại giao của nước CHXHCH Việt Nam, trả lời một câu hỏi khác cũng về đấu tranh giữ chủ quyền, ông ngoại trưởng Việt Nam Phạm Bình Minh nói.

http://nguyentandung.org/viet-nam-khong-de-bi-loi-keo-thoa-thuan-loi-ich-tren-lung.html

Nếu việc xung đột lợi ích giữa Mỹ, Nga, Trung diễn ra ở Trung Đông, Châu Phi, Nam Mỹ hay nơi xa lắc xa lơ nào đó thì Việt Nam nói không để bị lôi kéo còn dễ hiểu. Sự thực là dù ở xa như thế nhưng Việt Nam vẫn chõ mõm lên tiếng, phản đối, tổ chức cho sinh viên trong nước biểu tình trước đại sứ quán Mỹ  trong chiến tranh I Rắc. Lên án phương Tây can thiệp vào cách mạng Ả Rập, Bắc Phi hay Tây Tạng.

Nhưng xung đột ở biển Đông là xung đột của Việt Nam, quyền lợi của dân tộc Việt Nam, lợi ích cốt lõi của đất nước Việt Nam. Tại sao ông ngoại trưởng VN có thể tráo trở, điềm nhiêm coi đó như là mâu thuẫn giành quyền lợi của các cường quốc, và ông tự hào cho rằng Việt Nam  tỉnh táo không bị lôi kéo vào những xung đột đó. Hoa Kỳ có quyền lợi ảnh hưởng ở biển Đông, nhưng Việt Nam có quyền lợi thiết thực nhìn thấy rành rành đó là đảo, là biển của cha ông tổ tiên. Ảnh hưởng cường quốc ở khu vực có lúc tăng, lúc giảm ..nhưng đất đai, biển đảo không thể co giãn và biến động như vậy được.

Đem cái vô hình át đi cái hữu hình để che đậy bản chất hèn hạ của mình, là biện pháp giữ chủ quyền của Cộng sản Việt Nam. 

Hèn hạ thì né tránh trách nhiệm , né tránh thì phải đưa ra những lời nguỵ biện. Nguỵ biện thì phải đánh tráo khái niệm, lừa đảo. Bởi thế bỗng nhiên biển đảo của Việt Nam lại không là vấn đề cấp bách hàng đầu để  giữ gìn. Lại đặt vấn đề ưu tiên là giữ gìn không sa vào tranh chấp, ảnh hưởng của cường quốc nào. 

Nhìn lại 70 năm thành lập ngành ngoại giao CHXHCN Việt Nam là nội chiến tương tàn, là nô lệ tiền đồn cho các cường quốc CNXH, là số lượng gái mại dâm, nô lệ lao động xuất khẩu nhiều hơn. Nợ quốc tế nhiều hơn. Và cuối cùng là chủ quyền đất nước bị mất mát cũng nhiều hơn. Tất cả là do sự né tránh trách nhiệm, sự lừa đảo nguỵ biện của chế độ cộng sản Việt Nam để cốt giữ quyền lực của mình . Chẳng có nguyên nhân nào khác.


Thứ Tư, ngày 26 tháng 8 năm 2015

Chiến dịch mới của an ninh.?

Trước và sau chuyến đi của Nguyễn Phú Trọng đến Hoa Kỳ, một điều dễ quan sát là khoảng thời gian này không có những động thái bắt bớ những nhà đấu tranh dân chủ, bất đồng chính kiến. Đây có thể là một biện pháp tạm nhân nhượng với Hoa Kỳ trước những đòi hỏi gắt gao về nhân quyền, nhất là trước thềm TPP và những món tiền mà Hoa Kỳ hứa tài trợ như 500 triệu USD cho nông nghiệp, hơn 400 triệu USD về trạng bị và huấn luyện hải quân.

Tất nhiên thì không phải hạ bút ký kết là tiền sẽ được chuyển khoản ngay, tiền sẽ được chuyển dần theo từng tiến độ. Gần 1 tỷ USD chưa phải là nhiều so với sự khốn khó bội chi ngân sách của Việt Nam. Tuy nhiên thì để ẵm 1 tỷ trơn tru thì việc tạm ngừng bắt bớ vài nhân vật đấu tranh trong nước thì cũng là giá tương đối hời. Chưa kể đến việc tính xa xôi , nếu gần 1  tỷ này trót lọt suôn sẻ, sẽ có những khoản mới tiếp theo.

Để đẩy nhanh tiến độ đón tiếp luồng sinh lực từ Hoa Kỳ, Việt Nam phải cải thiện luật lao động , hình sự, cải cách hệ thông kinh tế...tất cả những cải cách này đang được diễn ra, tốc độ chưa được khả quan lắm vì còn vướng nhiều sự lo ngại đến tồn vong của vai trò lãnh đạo ĐCVN. Việt Nam đang lược bỏ một số điều khoản luật tử hình, trưng cầu dân ý sửa đổi luật pháp, đặc xá tù nhân với con số lớn nhất từ trước đến nay.

Khái niệm nhân quyền khá rộng lớn. Những tội phạm hình sự, những tên tham nhũng cũng có quyền con người, CSVN cải thiện đối xử nhân quyền bằng cách sửa luật giảm nhẹ cho tội tham nhũng, đặc xá diện rộng cho tù nhân hình sự. Về mặt nào đó vẫn được xét là có cải thiện nhân quyền. 

 Với những người đấu tranh dân chủ, bất đồng chính kiến thì các cải cách về các điều luật an ninh quốc gia vô lý như điều 258, 88, 79 vẫn còn treo trên đầu họ, cũng như việc đặc xá cũng chưa đến với họ.

Nhưng dù sao thì vẫn có một chút gì đó với những nhà đấu tranh dân chủ, bất đồng chính kiến ( sẽ tạm viết tắt là NĐT ). Ví dụ họ có thể tiếp xúc với cơ quan ngoại giao quốc tế nhiều hơn, tất nhiên là vẫn bj cản nhưng số lần cản không triệt để như trước kia. An ninh Việt Nam tuỳ theo tính chất từng vụ, tuỳ theo từng đối tượng có thể làm ngơ để cho họ tiếp xúc với cơ quan quốc tế. Trong sự làm ngơ này có hai mặt. Một mặt là để quốc tế thấy những NĐT không phải bị cản trở hoàn toàn, họ vẫn có tự do chút ít. Mặt thứ hai là trong những NĐT ấy, có những người đưa thông điệp cho cơ quan quốc tế ở mức độ mà an ninh chấp nhận được. Ví dụ một NĐT kể lể gia cảnh của mình , hoặc đi vào những tiểu tiết của vụ việc nào đó sẽ được an ninh tạo điều kiện cho tiếp xúc hơn những nhà đấu tranh có kiến thức, tóm tắt, khái quát được tình hình chung.

Một điểm nữa là các tổ chức xã hội dân sự ( viết tắt XHDS ) dù bị áp chế, nhưng họ vẫn có thể hoạt động ở mức độ nào đó.

Những điều này cho thấy, có khả năng trong tương lai, những NĐT hay những tổ chức XHDS sẽ phát triển mạnh nếu như họ có hướng đi đúng đắn, chính xác, nắm bắt được xu thế của thời cuộc.

Chính vì lo ngại xu thế phát triển của những NĐT có kiến thức, những tổ chức XHDS nên cơ quan an ninh Việt Nam phải có biện pháp ngăn chặn. Như đã nói lúc đầu, chuyện bắt bớ, xét xử không còn được ưu tiên vì quan hệ với Phương Tây. Thế nên cơ quan an ninh phai tìm ra một biện pháp nào đó để ngăn cản tiến trình này. 

Một trong những biện pháp đó là gây mâu thuẫn, triệt hạ uy tín những NĐT.

Đây là thủ đoạn tinh vi, xảo quyệt rất khó nhận ra của an ninh Việt Nam, đây là một biện pháp cực hữu hiệu.. Để thực hiện được việc này, ANVN nghiên cứu kỹ giới đấu tranh, thu thập thông tin, phân tích từng đặc điểm của các nhóm, các cá nhân.  

ANVN sau khi thu thập sẽ phân loại để đối phó, sử dụng.

Phân loại.

Có vô số dạng đấu tranh, loại cơ hội đấu tranh để kiếm danh lợi, loại để thoả mãn sự bức xúc cá nhân, loại muốn nổi tiếng,  loại tham vọng chính trị muốn thâu tóm tất cả phong trào để mình làm thủ lĩnh.

1- Loại bức xúc cá nhân trước đời sống xã hội hoặc hoàn cảnh của mình, lên tiếng hay tham gia phong trào tuỳ hứng. Lúc mạnh mẽ, lúc thờ ơ. Bức xúc là tâm lý phản kháng trước cái sai nào đó, phải có thời gian dài để biến bức xúc thành nhận thức tổng thể thì những người bức xúc sẽ thành những NĐT chính nghĩa thực sự.

2-Loại kiếm danh lợi, loại này có vụ việc gì ngon lành, không hao tổn, được tài trợ, có hình ảnh thì tham gia. Vụ nào khó nhằn thì bỏ qua.

3-Loại muốn nổi tiếng, loại này thì cứ nói gì được nhiều người hưởng ứng là làm.

4-Loại muốn thâu tóm tất cả phong trào, để họ làm thủ lĩnh lực lượng, có thế mạnh để chờ cơ hội nào đó trong tương lại, thành một thế lực chính trường Việt Nam.

5- Loại cuối cùng, những NĐT chính nghĩa, xuất phát từ trình độ kiến thức cùng với lương tâm của mình, nhận thấy thể chế CSVN cản trở quá trình phát triển đất nước, họ vào cuộc làm NĐT.

( để khách quan, người viết bài này khẳng định mình không hề nằm trong loại thứ 5 ).

Xếp hạng thì loại 1 chiếm 40%, loại 2 và 3 chiếm 20 %. Loại 4 chiếm 10% và loại thứ 5 chiếm 20%.  Còn 10%  sót lại là Dư Luận Viên, An Ninh trá hình làm NĐT.

Đối phó.

Loại thứ 5 chiếm 20% là loại đối tượng tiềm tàng nguy hiểm nhất với chế độ cộng sản. Bởi họ có kiến thức, tấm lòng, uy tín trong nhân dân cũng như được quan tâm của các nước trên thế giới. Muốn đánh phá được uy tín của nhóm 5 này, cách tốt nhất là dùng chính những loại đấu tranh khác. 

40% của loại đấu tranh bức xúc sẽ chả có lý do gì để tấn công nhóm 5.Họ thường thở dài nếu có cuộc đánh đấm giữa các nhóm, hoặc một số họ bênh nhóm 5 khi nhóm này bị tấn công.

Những nhóm còn lại có thể khai thác lợi dụng phần nào để tấn công nhóm 5. Nói là phần nào vì trong số nhóm này có những người vì danh lợi, vì nổi tiếng có khi họ chọn cách bênh nhóm 5.

Nhóm thứ 4 sẽ là lực lượng chính để tấn công nhóm 5, cùng với bọn DLV, AN và một phần nhóm thứ 2, 3.

Triển khai kế hoạch.

Đầu tiên các An ninh trá hình NĐT sẽ gieo rắc đến nhóm 4 những thông tin úp mở rằng môt số cá nhân trong nhóm 5 tương lai sẽ là lãnh đạo , chính khách ở Việt Nam với sự giúp đỡ của các nước phương Tây.

Nhóm 4 lập tức có hành động chiêu mộ những cá nhân này về nhóm họ, nhưng thường là thất bại. Vì những NĐT chính nghĩa có kiến thức, tầm cỡ họ không dễ dàng đầu quân cho một tổ chức như vậy. Không dùng được thì giết, nhóm 4 cho người đi tiếp xúc với những cá nhân nhóm 2, nhóm 3 để khích động nhóm này khởi động tấn công những người nhóm 5.

Nhóm thứ 2 và thứ 3 lao vào cuộc tấn công nhóm 5 một cách thụ động, họ nghĩ rằng họ đang làm việc đúng, việc phân định sai trái, vạch rõ cái không đúng của những cá nhân trong nhóm 5. Hơn nữa do một chút động cơ cá nhân họ tấn công nhóm 5, được nhiều người biết đến, được nổi tiếng, được cái danh là dũng cảm đột phá...

An ninh trá hình đấu tranh, DLV  cùng với nhóm 4 theo dõi cuộc chiến, kích đông, tung hứng để lây lan.

Bởi sự phức tạp như thế, người bình thường hay những NĐT bức xúc sẽ không hiểu tại sao. Người ĐT ở nhóm 5 kia bị tấn công, mà trong đó không chỉ là an ninh, dư luận viên mà còn có cả những nhà đấu tranh khác. Chính điểm đó khiến họ hoài nghị về uy tín của người ở nhóm 5 đang bị tấn công.

Ví dụ.

Lê Công Định là trường hợp điển hình bị tấn công, cùng với Huỳnh Thục Vi. Đây là hai ví dụ nhóm 5 có hội tụ nhiều điểm sáng giá. Từ gương mặt ngoại hình dễ mến, trình độ khái quát nhận định xã hội, tính cách điềm đạm, khoan hoà. Cả hai đều có những điểm để người ta không nghi ngờ về tư cách đấu tranh, gia đình và bản thân họ đều phải trả giá rất đắt mà bất cứ ai cũng thấy. Ông Huỳnh Ngọc Tuấn gần 10 năm tù vì chống chế độ , Lê Công Định cũng 5 năm tù. Những hành động của họ luôn rõ ràng, sáng sủa về hướng đi của mình.

Họ là những đối tượng mà cơ quan an ninh cần phải có biện pháp huỷ diệt danh dự, không để nhen nhóm thành những nhà lãnh đạo đối lập trong tương lai. Và một lần nữa phải nhắc lại, cuộc huỷ diệt bằng phương pháp mới bây giờ là đánh phá vào uy tín, bôi nhọ đời tư.

Không phải ngẫu nhiên trùng lặp khi sự tấn công Lê Công Định nở rộ trên mạng, các cuộc phổ biến giáo dục an ninh quốc phòng trong tháng 8 năm 2015 này lại đưa hình ảnh Lê Công Định ra để làm ví dụ về những tổ chức phản động.





Những tấm ảnh trên chụp cách đây một tuần, trong một buổi giáo dục an ninh quốc phòng. Điều đó cho thấy chiến dich bôi nhọ, đánh phá uy tín những người nhóm 5 là sự thật.

Có những người trong nhóm 2, 3, 4 cũng bị đánh phá uy tín. Nhưng khác quan mà nói, sự đánh phá với họ không giống sự đánh phá những người nhóm 5. Họ bị chỉ trích bởi họ tấn công những người nhóm 5, đấy là hệ luỵ tất yếu đi kèm vì hành vi của họ. Nếu như họ không tấn công những người nhóm 5, chắc chẳng ai tấn công họ. Không như những người nhóm 5, dù họ không chỉ trích, tấn công ai nhưng họ vẫn là đối tượng để bị đánh phá về đời tư, lối sống.

Kết luận.

Giải pháp để dứt điểm chuyện tấn công này phải bắt đầu từ nhóm thứ 4, nhóm mà an ninh tác động để thông qua đó chủ trương gây nên cuộc chiến đánh phá các nhà đấu tranh nhóm 5.
 Nam Cam, Khánh Trắng vốn dĩ thống trị được giang hồ xã hội đen một phần lớn là chủ trương dĩ độc trị độc của công an Việt Nam. Nhờ chủ trương này chúng được lựa chọn cho phép tồn tại để khống chế các băng nhóm khác.
Hồ Chí Minh lãnh tụ của ĐCS cùng dùng những biện pháp loại trừ các đồng chí của mình để được quốc tế cộng sản chọn lựa làm người đứng đầu nhận viện trợ và lãnh đạo cách mạng Việt Nam.
Chắc sẽ không có biện pháp nào dứt điểm được tham vọng cả. Những kẻ tham vọng làm lãnh tụ khác hẳn những người tham vọng mong muốn xã hội tốt lành hơn, đấu tranh làm lãnh tụ khác biệt hẳn với các loại đấu tranh còn lại vì luôn tàn nhẫn và nhiều thủ đoạn tinh vi, 
Còn lâu nữa, cộng sản Việt Nam vẫn còn sử dụng được giấc mơ lãnh tụ của nhóm 4 đển triệt tiêu những nười nhóm 5.

Tái bút : định viết như mọi khi, nhưng nhiều người nói rằng - anh biết mày là lưu manh rồi, học chưa hết cấp 3, mày từ giờ không phải tái bút thế đâu. Viết mãi thế đọc nhàm quá.
 Nên từ nay sẽ bỏ khoản tái bút như vậy.

Thứ Ba, ngày 25 tháng 8 năm 2015

Vị thế đang lên.



...Các chỉ số xếp hạng toàn cầu vẫn trì trệ, đó là phần kết của nhận định về kinh tế Việt Nam của giám đốc dự án diễn đàn phát triển Việt Nam. Chẳng hiểu ông bộ trưởng ngoại giao Việt Nam dựa vào những điều vớ vẩn nào để khẳng định vị thế Việt Nam lên trong mắt thế giới. Ông Minh dựa vào ba chuyện tào lao lăng nhăng như Việt Nam tham gia Hội Đồng Bảo An LHQ, tham gia thành viên ASEAN, Hội Đồng Nhân Quyền quốc tế...toàn những việc hữu danh vô thực để tự tôn mình lên.
Nhưng dù sao thì một điều không chối cãi được, đó là vị thế con nợ của Việt Nam trên quốc tế ngày càng lên cao, và chưa bao giờ cao như bây giờ. Có lẽ tương lai sẽ còn cao hơn rất nhiều nếu như Đảng cộng sản Việt Nam vẫn duy trì sự lãnh đạo.

Thứ Hai, ngày 24 tháng 8 năm 2015

Đàn em.

Thỉnh thoảng những câu chuyện tôi viết lại mang bóng dáng của nhà tù. Một số bạn sẽ phát ngán về điều ấy. Nhưng sòng phẳng mà nói thì tôi viết cho mình, không phải là bắt ép các bạn phải đọc như những điều tôi viết.

 Nếu ai đã trải qua nhà tù, hay những năm tháng khó khăn dài. Bạn sẽ hiểu dù nó đã xa hàng chục năm, đôi khi bạn vẫn bị ám ảnh. Bạn đi trên đường nhìn một góc phố nào đó, tự nhiên bạn sẽ nhớ lại những ngày bạn xếp hàng giữa mùa đông chờ mua thứ gạo hôi rình, đầy sạn ở cửa hàng lương thực nhà nước ở góc phố đó. Bạn nhìn quán kem , nước dừa, chè đỗ đen nào đó, bạn sẽ nhớ lại cô bạn gái thời học trò ngay cả khi tóc bạn đã ngả màu muối tiêu.

Tuổi trẻ thường hay chán ngán khi nghe các cụ già động tí lại bảo ngày xưa thế này, ngày xưa thế kia....

Bây giờ ở tuổi trẻ đã qua, già chưa tới. Đôi khi tôi bần thần nghĩ đến chuyện của ngày xưa và chuyện của ngày nay, mọi thứ đan xen lẫn nhau.

Tôi ở trong trại tù, trong trại tù các phạm nhân thường kết hợp với nhau thành từng nhóm. Nhóm đó góp đồ ăn chung, bảo vệ nhau, giúp đỡ nhau. Nhóm như thế gọi là '' quẫy ''. Mỗi '' quẫy '' đều có một đàn anh cầm đầu, chỉ đạo việc trong '' quẫy''. Các '' quẫy '' va chạm với nhau thường xuyên, đâm chém, đánh lộn...Những lần như thế cán bộ phải dùng biện pháp giải tán '' quẫy ''  hay gọi là '' di cả quẫy ''. Nghĩa là phân tán các thành viên của '' quẫy '' đi các nơi khác nhau. Chuyển đi đội khác, nếu mâu thuẫn quá nặng nề có khi phải chuyển đi trại tù khác để cách biệt hẳn.

 Tôi ở một mình mặc dù nhiều '' quẫy '' rất muốn tôi ở cùng họ. Tôi tự bảo vệ được mình nên không cần đến anh em, nhiều khi có anh em ăn ở cùng nhau, họ gây sự với ai thành đánh lộn. Mình trong '' quẫy '' họ không thể đứng ngoài. Không chỉ chuyện đánh nhau mà còn bao nhiêu chuyện khác ví dụ như tìm kiếm vật chất phục vụ cuộc sống cho cả nhóm. Tìm củi , tìm nhựa làm chất đốt, tìm xoong nồi, tìm rau củ...rồi tìm cách xoay sở sao cho được chỗ nằm tốt, lo lót sao cho có được công việc tốt cho nhóm của mình.

Các tù nhân chỉ làm theo những việc có sẵn, tuỳ theo từng việc lo giá tiền để làm việc đó. Người cắt cỏ cá, người chăn trâu, người nuôi lợn, người phục vụ cán bộ, người làm đội trưởng, nhóm trưởng...tiền ít thì cuốc đất, gánh nước tưới. Các công việc có sẵn và có giá tiền sẵn. Việc '' lẻ '' là những việc tự do, không bị quản thúc chặt, tự giác làm và đóng tiền cao.

Có lẽ điều tôi tự hào nhất trong tù là tôi tự nghĩ ra việc cho mình, và ông quản giáo chấp nhận điều đó. Một ngoại lệ chưa từng có, tôi chả mất đồng nào mà vẫn làm tự giác.

Công việc của tôi là hàng ngày đi khắp đồng ruộng của đội tù, quan sát xem những việc nào cần làm, ví dụ như chỗ đất này mai phải cuốc để trồng gì, chỗ ruộng rau kia cần làm cỏ hay phun thuốc sâu. Bờ nào cần đắp, chỗ nào cần thêm người..cả đội tù có đến 60 con người và chục mẫu ruộng, mấy chục sào rau, bốn cái ao cá, ba con trâu, một đàn vịt hai trăm con, một đàn gà trăm con và tám con lợn. Tha hồ mà phải tính toán hợp lý, trong khi ông quản giáo chỉ thích ngồi đánh chẵn ăn tiền với các đồng nghiệp, còn đội trưởng chỉ lo chích cho phê rồi vừa nhắm mắt vừa phân công việc cho tù.

Tôi cải tạo theo đúng nghĩa tích cực nhất, không chạy chọt tiền nong,không nịnh bợ, không làm chỉ điểm. Ngày tôi ốm thì quản giáo lo sốt vó, còn đội trưởng thì cắt người chăm sóc tôi. Ông quản giáo bỏ đánh chẵn để đi sắp xếp việc, liên tục ông hỏi tôi đỡ chưa, đi làm được chưa. Hài hước là tôi được trại tặng bằng khen là phạm nhân xuất sắc của trại kèm tiền thưởng.

Cái mác phạm nhân xuất sắc khiến tôi đi lại tự do trong trại, thậm chí đi thẳng từ trong buồng giam qua ba lần cửa gác ra bên ngoài nhà dân để mua thứ gì mà không phải cần có cán bộ nào ký giấy bảo lãnh. Nguyên tắc canh gác của trại rất chặt chẽ, tù qua cửa phải có cán bộ ký nhận giấy và đưa ra, lúc về cũng ký trao trả. Tôi qua các cửa gác chỉ cúi chào và nói - thầy cho em ra ngoài. Lính gác nào cũng gật đầu, mặc dù họ là lính vũ trang, lính nghĩa vụ có thời hạn.

Tôi chả cần gì đến đàn em hay đàn anh, trong đội tù của tôi chẳng ai gây sự với tôi. Các đội tù khác cũng thế, họ luôn thân thiện để còn đôi lúc nhờ vả tôi chút gì, như nhắn tin, gửi thư hay mua hộ gì đó.

 Một ngày nọ, đội tù tôi có thêm mấy lính mới, trong đó có hai thằng chỉ mười tám tuổi phạm tội trấn lột. Cả hai thằng cùng vụ, mặt non choẹt. Chúng vào được đội mấy hôm thì gia đình chúng thăm. Mẹ thằng Tuấn Còi xin quản giáo cho gặp tôi, bà nói.

- Chúng tôi xin anh cho em nó ở cùng anh, có gì anh dạy bảo. Thưa với anh tôi là giáo viên, chồng tôi cũng vậy. Chúng tôi không biết nói thế nào, chỉ mong anh giúp bảo ban em nó. 

Tôi lắc đầu từ chối, tôi nói tôi không tốt đẹp gì, nếu tôi dạy chúng được những điều tốt thì tôi đã không phải ở đây. Trong đội này có nhiều nhóm, cô bảo nó thấy hợp nhóm nào thì xin ở cùng để bảo vệ, giúp đỡ nhau. Còn cháu không nhận đàn em bao giờ cả.

Tôi quay đi, thấy ánh mắt bà mẹ nhìn theo đầy vẻ van xin.

Hơn tháng sau, lại có một thằng mới về đội, nó là cháu của một anh bạn. Tôi để nó ở cùng tôi, mẹ Tuấn Còi đến thấy vậy lại gặp và nói tôi cho Tuấn ở cùng. Bà nói.

- Anh ở đây trước có kinh nghiệm, anh bảo ban coi nó như em anh, chúng tôi mang ơn anh nhiều.

Tôi nói.

- Kinh nghiêm ở đây đều trả giá đắt, cháu không tự nhiên mà có, tại sao cô cứ bắt em nó về với cháu, ở đây còn đầy người mà.

Bà mẹ giãi bày, bà thăm con, gặp quản giáo biếu tiền rồi ngỏ lời xin ông dạy bảo con mình. Ông quản giáo bảo tốt nhất để tù dạy tù, chứ ông không ở với tù 24 tiếng mà bảo ban được. Bà lân la hỏi cậu lính vũ trang trẻ, cậu ấy bảo cho ở với thằng Hiếu là tốt nhất.

Cậu lính vũ trang trẻ cũng tên là Tuấn, cậu chẳng hút thuốc lá bao giờ, nhưng gia đình phạm nhân gặp biếu gói thuốc nào là cậu đút túi. Sau đó dúi lại cho tôi. Chưa bao giờ cậu xưng mày tao với tôi mà chỉ gọi tên tôi và xưng tôi. 

Tôi nhận thằng Tuấn, thêm cả thằng Khiêm đồng vụ với nó, với thằng Cường. Tôi bỗng có ba thằng đàn em.

Chúng tôi sống chan hoà với nhau, không rượu, không cờ bạc, xăm trổ, không chích choác, không gây sự với ai, tiết kiệm không hoang phí những đồng tiền gia đình gửi. Cả ba thằng đều tuổi 18, khi chúng quen với nhà tù rồi mới thật khó khăn. Chúng đều muốn chứng tỏ sự ngang tàng, khệnh khạng để làm '' giá cả ''. Bọn tù là thế, lúc đầu thì nơm nớp, sợ hãi mọi thứ. Thời gian sau thấy quen rồi là muốn xưng hùng bá , xưng anh chị. Chỉ có những tay anh chị thật sự như Thành Xăm ở bến Long Biên, Dũng Gỗ ở Giảng Võ...thì họ vào tù thế nào ra thế ấy. Còn lại đa phần là bọn ma cũ bắt nạt ma mới, hay bọn tù tiền, tức là có tiền lo lót cho quản giáo để dương oai.

 Cả quãng dài khó khăn để ngăn cản, rồi dàn xếp với các nhóm khác. Cuối cùng thì chúng cũng lần lượt hết án tù ra về mà không bị kỷ luật, được xét giảm đầy đủ.

Hôm tôi hết án về, Tuấn còi đứng đón ngoài cổng trại.

Cuộc sống ngoài đời cho kẻ nhiều năm trong tù ra thật khó khăn, nhiều lúc thấy bơ vơ mất thăng bằng còn hơn ở trong nhà tù. Ở trong tù có vị trí, có công việc, có sự cần thiết cho nhiều người. Ra tù ai cũng lảng tránh, có lúc thấy mình như con nợ của gia đình, có lúc thấy cuộc đời này không có chỗ cho mình. Tôi lúc đi làm giao hàng, lúc đi làm bảo vệ, lúc làm thợ hàn, thợ xây ngay cả lúc lao động bằng sức lực cũng bị phân biệt đối xử vì là kẻ ở tù ra, những dè bỉu nghiệt ngã, ngờ vực ...

Cuộc sống quá bươn chải, công việc thay đổi liên tục,  không còn dịp gặp lại những anh em trong tù cũ nữa.

 Đến ngày tôi mở công ty quảng cáo, nhận được nhiều hợp đồng, tôi tìm đến những cậu bé đã ở cùng tôi trong tù. Tôi muốn chúng làm cùng tôi.

Cả ba đều trở lại nhà tù, đứa 8 năm, đứa 10 năm, đứa 18 năm.

Giá như tôi có điều kiện sớm ngay lúc ra tù, tôi sẽ khiến cuộc đời chúng khác đi. Vì ý nghĩ như thế nên bao nhiêu năm rồi tôi vẫn tự trách mình. 

Tôi không trách chúng, khi tôi trở về vật lộn lại với cuộc sống đời thường, nhiều lúc phẫn nộ tôi đã có ý tìm lại con đường cũ. 

Nhiều lúc đương đêm tôi tỉnh dậy, nhớ đến chúng tôi khóc. Tôi thương chúng và khóc thương cho cả mình nữa. Vì tôi thấu nỗi cay đắng khi ra tù về lại xã hội. Tôi chỉ may mắn hơn chúng chút ít, còn không được may thế, có lẽ tôi cũng quay về trại giam như chúng mà thôi.