Thứ Tư, 25 tháng 3, 2020

Dịch cúm và những chỉ đạo, phát ngôn trái ngược nhau.

Theo số liệu công bố, thì Việt Nam có số lượng người nhiễm cúm Vũ Hán thuộc loại thấp so với các nước, phải nói là rất thấp đằng khác. Số người nhiễm cúm Vũ Hán ở Việt Nam đến nay chỉ hơn 100 người.

Thế nhưng những chính sách phòng dịch ở Việt Nam được chú ý từ rất sớm, khi chỉ có vài người bị. Có thể con số người nhiễm ở Việt Nam không chính xác như thống kê, nhưng việc nhà nước Việt Nam chú trọng tới phòng dịch cúm Vũ Han là điều có thật, cho dù cách mà họ phòng chống có những hạn chế , ví dụ như việc đối xử với công dân Trung Quốc và biên giới với nước này.

Đến nay trong hàng ngũ quan chức Việt Nam, có anh Chung Con chủ tịch Hà Nội là người thể hiện tinh thần cảnh giác cao với việc phòng dịch. Phát ngôn và hành động của anh luôn trước sau như một,  là phải cảnh giác, phải tập trung, không coi thường. Sau vụ anh Thuấn, một cán bộ cao cấp của đảng đi nước ngoài về dính cúm, thông tin về anh Thuấn đi đến đâu, gặp ai được Hà Nội làm rõ ràng, không né tránh vùng nhạy cảm nào hết.Thông tin về anh Thuấn lý luận làm người dân thấy những mặt trái trong lối sống xa hoa của cán bộ đảng cao cấp. Rồi đến việc anh Chung trả lời báo chí về việc con mình đang du học ở Mỹ, anh khuyên con ở lại đó đừng về. Mặc dù  báo chí đang ca ngợi nhà nước Việt Nam dang rộng vòng tay đón người Việt từ nước ngoài về, chữa chạy miễn phí nọ kia. Anh Chung con bất chấp những công sức ca ngợi ấy, anh thẳng toẹt bảo con anh đừng về.

Việc của làm của anh Chung con ảnh hưởng đến uy tín cán bộ đảng, như cán bộ ăn chơi xa hoa, cán bộ có con du học tại tư bản thù địch. Ảnh hưởng đến uy tín của cán bộ khác và của chính anh luôn.

Thế nhưng nó nhất quán với những gì anh nói về phòng dịch.

Nói đến đây thì nhiều bạn bất đồng chính kiến sẽ nghĩ tôi bênh vực quan chức cộng sản. Không, tôi chỉ nói trong khuôn khổ việc phòng dịch này, không phải khen việc kiên quyết phòng dịch của cán bộ Việt Nam để biện minh cho cái xấu xa khác của chế độ CSVN. Bản thân tôi ngay từ đầu khi dịch cúm Vũ Hán xuất hiện, tôi không theo phong cách mọi khi là nhăm nhăm chỉ trích những chỉ đạo của cán bộ CSVN trong việc này. Có chăng là việc phàn nàn vụ không vận động bà con nước ngoài mua khẩu trang gửi về nước, nhưng chỉ hai hôm sau,  thì thủ tướng chính phủ đã kêu gọi kiều bào gửi khẩu trang, nước sát khuẩn về nước để góp sức phòng dịch.

Tất nhiên chẳng phải vì tôi phàn nàn việc kêu gọi kiều bào gửi khẩu trang, sát trùng mà thủ tướng kêu gọi theo. Cũng chẳng phải do tôi chỉ trích sự vắng mặt của tổng bí thư, chủ tịch nước trong thời gian chống dịch mà ông Trọng xuất hiện chỉ đạo. Đó chỉ là những điều tự nhiên phải đến, như người ta dù bận mấy thì đến bữa vẫn phải ăn cơm. Đến 7 giờ tối chưa thấy cơm nước gì, kêu đói thì chậm hơn chút 8 giờ có cơm ăn mà thôi.

Chính phủ kêu gọi kiều bào gửi khẩu trang về nước, tôi gửi 20 ngàn cái về phát từ thiện. Quản lý thị trường, công an kéo đến nhà tôi. Tôi có chửi không?  Không, tôi cũng chẳng chửi. Tôi biết mục đích của họ là kiểm tra xem, tôi có nhân việc phát khẩu trang chống dịch mà làm gì đó khác. Khi họ xác định rõ tôi chỉ đơn thuần phát khẩu trang từ thiên, chẳng mục đích gì hơn, họ bỏ đi.

Thực chất là tôi làm từ thiện theo bản năng của một con buôn đánh hơi thị trường tốt. Tôi biết chắc chắn giá khẩu trang sẽ lên cao trong thời gian ngắn, tôi mua vào lúc giá bình thường, lại được người bán và người vận chuyển giảm cho nửa giá để tôi làm từ thiện. Tôi bán những thứ người ta dùng cả đời đã kiếm lời, chẳng việc gì nhân lúc dịch bệnh bán khẩu trang kiếm lời, nói thật nếu khẩu trang là mặt hàng dùng cả đời như xoong nồi, bếp từ thì tôi điên mà đi bán hoà vốn hay làm từ thiện.

Mua 1 và lúc tặng đi, giá trị của nó tăng gấp 5, gấp 7 lần. Thế là lời còn gì, kể cả là tặng không thu về đồng nào, vẫn lời. Người ta buôn bán phải làm quảng cáo cho khách hàng biết đến mình, chắc gì tiền quảng cáo bỏ ra thu được lợi ích như thế.

Nói thế để mọi người thấy, việc chỉ đạo chống dịch của bọn quan chức CSVN không phải cái gì cũng là đáng phê phán cả. Ngay cả khi chúng làm hại đến mình, tôi cũng không hận chúng. Tôi chỉ chỉ trích những chính sách để mang lại lợi ích nhóm, phe phái, ý đồ chính trị. Chứ việc thiên tai, phòng dịch thì nước nào bọn quan chức cũng muốn làm tốt, kể cả bọn độc tài chúng cũng mong dân khoẻ ( khoẻ thôi, chứ chứ đừng khôn ) để chúng còn vặt. Nếu mà vì trái ngược với chúng, mà mình cũng mong dân yếu đi, bệnh tật, nghèo đói để chúng không vặt được thì cũng chẳng là cách hay ho gì.

 Việc chống dịch rất phức tạp, đối với thể chế dân chủ người ta cũng có những cái khó, chẳng hạn như việc hạn chế đi lại, cấm hoạt động tại nơi công cộng, nhà hàng, tụ điểm vui chơi, trường học...ảnh hưởng đến quyền tự do đi lại, kinh doanh , học tập của con người trong hiến pháp quy định.

Chế độ độc tài có những cái thuận lợi hơn, ví dụ cần là ra lệnh cấm. Nhưng nó cũng có những cái khó của nó, như những chỉ đạo đến tầm nào đó cần phải có những sự đồng ý của đảng. Hoạt động của quan chức phải phù hợp với quan điểm của đảng cộng sản Việt Nam. Tuy nhiên chú ý thấy, thì trong cơn dịch vừa qua, đảng CSVN đã để cho các quan chức được quyền khá rộng trong việc xử lý chống dịch. Chẳng hạn vụ anh Chung Con lôi tuốt hành tung bí ẩn của anh Thuấn lý luận ra để mục đích ngăn dịch là một ví dụ. Hay việc anh công bố con anh học ở nước tư bản, anh bảo đừng về, chẳng có lợi gì cho bản thân và việc chống dịch ở Việt Nam.

Từ đó chúng ta có thể thấy, việc chống dịch có thể ảnh hưởng đến lợi ích của nhiều người, gây nên sự mâu thuẫn, xung đột, trái ngược nhau.

Ví dụ việc rầm rộ xử lý người nước ngoài về nước trong mùa dịch. Ông Nguyễn Quốc Duyệt  tư lệnh bộ tư lệnh thủ đô hôm trước nói - có một số du học sinh nhà có điều kiện đòi hỏi phải ở khách sạn.

-"Một số du học sinh ở khu vực châu Âu là con cháu gia đình có điều kiện, nên khi về đến sân bay Nội Bài có biểu hiện thiếu hợp tác với cơ quan chức năng. Công an, an ninh hàng không gần như phải cưỡng chế lên xe mới đưa được những thanh niên này về khu cách ly", tướng Duyệt nói và cho biết, nhiều trường hợp đã đề nghị cho cách ly tại khách sạn.

Tuy nhiên, lãnh đạo Bộ Tư lệnh thủ đô cho rằng cấp có thầm quyền cần thống nhất không cách ly người Việt Nam về nước tại các khách sạn. "Chúng ta không đủ nhân lực y bác sĩ để hàng ngày đến các khách sạn kiểm tra sức khoẻ, kiểm soát người bị cách ly và đề phòng lây nhiễm", ông Duyệt nói và cho rằng, chỉ trường hợp bất khả kháng, khi các đơn vị quân đội, bệnh viện dã chiến, khu lưu trú, ký túc xá... không còn thì mới sử dụng đến khách sạn xa khu dân cư để cách ly.
🛑Với thành phố Hà Nội, ông Duyệt cho hay "kiên quyết không để công dân vào cách ly tại khách sạn, vì sẽ sinh ra so sánh giữa người có tiền và không có tiền, gây bất ổn trong xã hội".

 Đọc những gì ông tướng cộng sản này nói có đúng không?

Rất đúng, đúng cả tình lẫn lý. Lúc đau thương này mà để người ở khách sạn, người ở khu cách ly sinh ra so sánh tâm lý, mà những người có tiền thường là con cháu quan chức như con anh Chung, hoặc các gia đình khá giả. Làm thế đúng là gây bất ổn trong xã hội.

Nhưng chỉ vài tiếng sau, ông thủ tướng chính phủ Nguyễn Xuân Phúc bảo ai có nhu cầu ở khách sạn thì bỏ tiền ra, xã hội hoá việc phòng dịch.
Phúc Nghẹo nói đúng không?

Gọi là Phúc Nghẹo thì tất các bạn hiểu tôi không thiện cảm gì với ông ta. Nhưng hỏi việc này ông ta phát biểu trái ngược với quan điểm có tình lý của ông tướng kia có đúng không? Tôi cũng phải trả lời là ông ta, Phúc Nghẹo cũng chẳng sai.
Bây giờ người bị cách ly là Việt Kiều, tiền họ kiếm được do làm ăn ở nước ngoài. Họ có tiền , họ về nước bị cách ly, họ chấp nhận việc cách ly. Nhưng họ muốn bỏ tiền ra để được chỗ tốt hơn thì có gì sai. Trong khi khách sạn thì chả có khách, nhân viên không có việc làm. Thu tiền của họ, kể cả tiền công người trông coi vào đó cộng cả tiền chi phí quản lý, trông coi. Như thế còn hơn khách sạn bỏ không, nhân viên khách sạn không có việc làm. 
Chỉ có những người không muốn bỏ tiền mà đòi ở khách sạn mới đáng trách, còn người có đồng tiền chính đáng như VK họ muốn bỏ ra để ở khách sạn thì chả có gì sai , sao phải cấm họ. Vừa thoả mãn nhu cầu của họ, vừa có nguồn thu chính đáng, làm chứ sao không?

Rồi hôm qua lại đến vụ gạo, vụ an ninh lương thực.

Anh Phúc Nghẹo ngay lập tức chỉ đạo dừng xuất khẩu gạo để bảo đảm an ninh lương thực cho người dân. Anh được quần chúng hoan hô, kể cả phản động cũng đồng tình với anh.

Anh Nghẹo làm đúng không? 

Tinh thần và trách nhiệm anh làm đều đúng. Về tinh thần là giữ gạo cho dân anh, về trách nhiệm anh mà không giữ đủ gạo cho dân ăn, dân nó đào mả tổ nhà anh lên.

Thế mà anh Tuấn Anh bộ trưởng bộ công thương đâm luôn cái công văn xin xem xét lại việc dừng này ở một số điểm.

Ngay lập tức dư luận tổng xỉ vả anh Tuấn Anh tới tấp.

Có người hỏi tôi, anh Gió cho bài về vụ thằng Tuấn Anh đòi bán gạo đi. Ý họ là tôi phang cho thằng này một bài đi cho dư luận hả dạ.

 Thật liều lĩnh, chả lẽ làm đến bộ trưởng rồi mà Trần Tuấn Anh ngu đến mức chống lại lệnh thủ tướng công khai trước bàn dân thiên hạ, nhất là cái lệnh dừng bán gạo đang được toàn dân ủng hộ bất kể phe phái nào. Anh đòi bán gạo như thế, mai kia hết gạo trong nước cho dân ăn, bây giờ còn gạo mà người ta chửi anh thế, lúc hết gạo thật thì thôi chỉ còn nước dẫn vợ con té sang nước ngoài. Chứ tội chống lệnh thủ tướng, đi ngược lòng dân thì đừng mơ ngồi yên đấy.

Các bạn đang chửi Trần Tuấn Anh, nếu bỏ công một chút nghiên cứu nghị định 12/2006 của thủ tướng chính phủ về điều hành lúa gạo và bài nghiên cứu của tiến sĩ Trần Tiến Khai thì sẽ hiểu thêm nhiều vấn đề. Những đặc điểm về lúa gạo ở Việt Nam

1- Ví dụ Việt Nam là nước đứng thư ba trên thế giới về xuất khẩu lúa gạo. Có hơn hai triệu hộ nông nghiệp nuôi trồng lúa gạo.
2- Chu kỳ thu hoạch ngắn, nghĩa là chỉ vài tháng lại thu hoạch tiếp.
3- Các nước nhập khẩu gạo nỗ lực đẩy mạnh chính sách giảm giá xăng dầu, phân bón cho người trồng lúa của họ, đồng thời tăng thuế nhập gạo để khuyến khích dân họ trồng lúa để bảo đảm an ninh lương thực cho nước mình.
4- Bộ nông nghiệp và phát triền nông thôn Việt Nam có trách nhiệm quản lý con số gạo xuất khẩu sau khi trừ đi nhu cầu tiêu dùng trong nước và dự trữ an ninh lương thực.
5- Hầu hết hàng trăm doanh nghiệp xuất khẩu gạo, bao gồm cả tư nhân ở Việt Nam đều không có năng lực về kho bãi, bảo quản. Họ mua đứt và bán đoạn càng nhanh thì càng có lợi cho họ và nông dân.
6- Nhà nước bảo đảm can thiệp sao cho nông dân phải được lợi nhuận 30% trên giá bán ra.
7- 50% lượng gạo xuất khẩu nằm trong hợp đồng ký kết trước.

Điểm qua các thống kê trên, dễ hiểu ngay rằng việc xuất khẩu gạo khó có thể dừng hoàn toàn được. Vì nếu dừng thì ai sẽ là người tiêu thụ gạo cho nông dân?  Nhu cầu tiêu thụ trong nước thấp hơn nhiều so với sản lượng mà hơn hai triệu hộ nông dân sản xuất ra hàng năm.

Nếu mà trữ lại thì trữ ở đâu? Những doanh nghiệp xuất khẩu gạo trữ lại, thì như điểm 5 họ làm gì có năng lực bảo quản, kho bãi. Còn nói về nhà nước trữ thì dự định làm kho chứa hiện đại của chính phủ với mức trữ 4 triệu tấn,  đến 10 năm nay chưa làm được vì không xác định ai là chủ đầu tư, ai vận hành, ai khai thác và hơn nữa là tiền đâu ra.

Dừng xuất khẩu gạo, nông dân ôm gạo để trong nhà chăng? 

Còn những hợp đồng đã ký thì sao.? Ai sẽ chịu bồi thường vì không thực hiện được hợp đồng.

Ngoại trừ miền Tây Nam Bộ đang hạn hán, nhưng nơi này từ trước đến nay sản lượng lúa gạo chỉ chu cấp trong vùng. Miền Đông Nam Bộ mới là vựa lúa lớn nhất nước. Tình hình giá xăng dầu thế giới giảm, nếu chính phủ giảm giá xăng dầu theo đúng tương ứng hẳn những người nông dân Đông Nam Bộ sẽ thuận lợi rất nhiều về sản xuất lúa gạo. Nếu điều hành kiểu bắt dừng cấm xuất khẩu gạo thì hẳn không phải là một cách hay, nó chỉ thực tế trong thoả mãn tâm lý chứ không thực tế trong kinh doanh , sản xuất.

Có lẽ lệnh dừng xuất khẩu gạo của thủ tướng là trong tình hình dịch bệnh khó lường, cần có biện pháp quyết liệt và dứt khoát, nhưng dừng là để đánh giá sản lượng, nhu cầu.  Chứ không phải dừng là dừng tất để ôm mà ngắm nhìn từng vụ thu hoạch này đến vụ thu hoạch khác lúa cứ chất đầy trong những nơi chẳng đủ yêu cầu bảo quản.

Có lẽ lệnh xin gỡ một hai điểm nào đó của bộ trưởng công thương là những hợp đồng đã ký, giải phóng một phần tồn kho, tránh áp lực vụ mùa tới gạo ứ đầy không biết giải quyết thế nào.

Trung Cộng không phải đối tác nhập khẩu gạo lớn của Việt Nam. Tình hình dịch bệnh khiến Trung Quốc tăng mua thêm gạo. Năm ngoái hầu như Trung Cộng mua không đáng kể, khoảng gần 10 nghìn tấn gạo của Việt Nam. Năm nay họ mua nhiều hơn khiến con số gạo xuất sang Trung Cộng tăng. Nhưng dù tăng thế nào nó cũng chỉ nằm trong số gạo dự định đã xuấ khẩu. Như dự định xuất khẩu có 50 % trong hợp đồng, thì họ chỉ mua tăng được trong 50% số ngoài hợp đồng. Tính đơn giản là VN xuất khẩu 10 tấn gạo, trong đó có 5 tấn trong hợp đồng, 5 tấn còn lại thì tự đi tìm thị trường mà bán. Trung Cộng chỉ mua tăng trong số 5 tấn ấy.

Các bạn hân hoan khi nghe lệnh ngừng xuất khẩu gạo, các bạn buồn khi nghe Trung Cộng không nhập nông sản như dưa hấu, thanh long. Tất nhiên thì dưa hấu không phải lương thực, nhưng nó cũng là nông sản người nông dân phải bỏ công sức như trồng lúa mà thôi. Giờ nếu không xuất khẩu gạo thì chỉ vụ mùa sau, các bạn sẵn lòng '' giải cứu '' gạo không ? Các bạn có thể ăn thêm dưa hấu, thanh long. Nhưng cơm thì chắc khó mà ăn thêm được, vì hàng ngày bạn ăn thế nào nó sẽ như thế. Dưa hấu có thể một tuần ăn thêm hai quả, chứ gạo không thể đang ăn ba bát một bữa rồi giải cứu ăn thành 6 bát một bữa được.

Thế nên tình hình dịch bệnh này, chỉ đạo bất nhất cũng không hẳn là ai sai, ai đúng.

Nói thủ tướng cấm thế là hại nông dân cũng không phải, mà nói bộ trưởng công thương xuất khẩu gạo thế hại dân cũng không phải.

Có điều là xem việc cấm mức độ nào, xuất đi mức độ nào cho hợp với hoàn cảnh, cái này chắc vài hôm nữa phải xem xét sao cho hợp lý.

Thứ Sáu, 20 tháng 3, 2020

Việt Kiều tránh dịch

Việt Kiều tránh dịch?

Trong mấy ngày qua, dư luận dấy lên câu chuyện về Việt Kiều về nước tránh dịch, đòi hỏi quá quắt. Bị dư luận phản ứng gay gắt, nặng nề, thậm chí là còn miệt thị cả nghề nghiệp như làm nais từ ca sĩ, nhà thơ nghiệp dư.



 

Ở nhà làm nông, sang Tây làm nail vài năm thành Việt Kiều?

Riêng sự ngu dốt mở đầu của nghệ sĩ Khắc Việt đã cho thấy sự thiếu hiểu biết và ác ý của anh ta. Ai cũng rõ sang Tây phải trải qua thời gian nhất định, thường là chục năm cho một người từ làm nông ở quê hương sang Tây mới trở thành được Việt Kiều đúng nghĩa. Tức có quốc tịch của nước sở tại họ đang ở.

Và khi đã là Việt Kiều ở trời Âu, bạn buộc phải có bảo hiểm y tế, xã hội. Khi bạn bị bệnh, không phải trả tiền chữa trị gì cả, bảo hiểm sẽ lo hết chuyện đó. Bác sĩ họ thấy bệnh nhân họ chữa, còn tiền ai trả là việc của bộ phận khác. Đó là sự thiếu hiểu biết do ngu dốt, bị nhồi sọ của một thanh niên nông thôn Việt Nam như Khắc Việt.

Hàng ngàn người trở về Việt Nam dịp vừa qua, có chắc họ đều về để tránh dịch không?

Ai dám họ về tránh dịch và để ăn vạ ngân sách của nhà nước Việt Nam?

Các nước châu Âu cho nghỉ học cả tháng, nhiều cửa hàng cũng buộc phải đóng cửa. Tự nhiên người Việt có một kỳ nghỉ bất đắc dĩ. Tâm lý người Việt cứ được nghỉ dài, hay buộc phải nghỉ dài là họ muốn về quê hương. Với muôn vàn lý do, gặp gỡ nguời thân, cho con cái về gặp ông bà, về xử lý giải quyết việc cá nhân, gia đình ...những việc trước kia gác lại do bận rộn chưa thể về được. Đây là lúc họ tận dụng để về giải quyết.

Những du học sinh cũng vây, kỳ nghỉ dài. Bệnh dịch thì chả biết ở đâu sẽ ác liệt hơn ở đâu. Tâm lý cứ về nhà, có gì có gia đình bên cạnh. Mà nghỉ dài như thế không về nhà chơi, thăm, thì ở lại trong phòng để làm cái gì.

Tôi chắc chắn những người Việt mang quốc tịch nước khác , tức Việt Kiều thực sự họ chả mấy ai về Việt Nam lúc này cả. Có chăng mục đích thăm, giải quyết việc nhà thì chỉ chiếm tỷ lệ vài phần trăm. Đa phần là học sinh, dân lao động, dân mới sang vài năm vừa kiếm được giấy tờ cư trú có thời hạn.

Và trong hàng nghìn người ấy, có một đến hai người bức xúc thì chuyện có gì đáng nói. Con số tỷ lệ phản ứng như vậy là quá ít, có nghĩa gấp hàng ngàn con số ấy người ta không ý kiến phản đối , chê trách gì việc người nhà nước xử lý ở sân bay với người Việt trở về cả.

Trước đây hơn tháng, chính phủ kêu gọi kiều bào ở nước ngoài chung sức chống dịch. Trước cả lời kêu gọi thủ tướng, tôi đã gửi 20 ngàn khẩu trang y tế loại 3 và 4 lớp về nước phát từ thiện miễn phí. Giá trị của 20 cái khẩu trang ở thời điểm đó ở thị trường Việt Nam không hề nhỏ. Đấy tôi chỉ là thằng phản động, chống phá chế độ chứ không phải như bao người Việt ở nước ngoài yêu tổ quốc Việt Nam CNXH.

Đừng mở mồm hỏi cái giọng Việt Kiều làm được cái gì cho tổ quốc.

 Nói thế hàng chục nghìn người Việt ở Berlin này cứ mỗi khi có việc lại quyên góp tiền của về ủng hộ quê nhà họ bực lắm. Hàng trăm nghìn Euro quyên góp ở chợ Đồng Xuân,  Berlin gửi về ủng hộ chiến sĩ hải quân đóng tàu còn sờ sờ ra đó, chưa nói là năm nào cũng có quyên góp ủng hộ này nọ. Chưa kể con số hàng chục tỷ USD kiều hối đổ về. Mà ai cũng biết phần lớn tiền kiều hối là để giúp đỡ người thân trong nước, tức là cho đi.


Vậy mà bây giờ, chỉ vì một kỳ nghỉ bất đắc dĩ, người Việt ở nước ngoài thôi thì tranh thủ lúc nghỉ về thăm nhà, về giải quyết việc cá nhân lại bị dèm pha là vì ở nước ngoài sợ tốn tiền chữa bệnh, phải về để nhà nước Việt Nam chăm sóc.

Chỉ một vài người Việt ở nước ngoài bức xúc,  mà đùng đùng phản ứng vào cả bao người khác. Tôi hỏi các ông bên cục tuyên huấn quân đội nghĩ gì. Khi trước đây có vài hình ảnh, clip tân binh bị đánh đập, các ông bảo bọn phản động lợi dụng một vài vụ việc để tuyên truyền bôi nhọ chung cho toàn quân. Toàn quân các ông có được triệu người, mà đến chục vụ việc binh lính đánh nhau. So với mấy triệu người Việt ở nước ngoài, thì một hai trường hợp vừa qua có thấm gì, mà các ông để cho những kẻ như Khắc Việt miệt thị chung tất cả họ?

Đó là chưa nói đến lý do, người phụ nữ từ nước ngoài về bức xúc vì chuyện chuyến bay của chị ta về trước, tại sao những người ở chuyến về sau lại được tiến hành thủ tục trước. Có thể chị ta nóng tính, nhưng không phải chị ta vô cớ đòi hỏi. Rồi xuyên tạc thành chị ta trở về tránh dịch rồi đòi hỏi này nọ. Chị ta đòi hỏi công bằng, trong lúc lộn xộn có thể bộ phận chức trách ở sân bay không làm được công bằng thì cũng nên giải thích đó là lỗi khách quan vì việc quá nhiều, dồn dập. Nếu xử lý như thế chẳng có chuyện ầm ĩ giữa hai bên.

Nhưng lại biến tướng thành vẽ ra Việt Kiều thế này thế nọ, để tâng bốc hình ảnh rằng đảng , chính phủ Việt Nam tốt đẹp lắm. Làm thế là thủ đoạn, là bội bạc, là mượn người ta đạp họ xuống để tô vẽ mình lên cao.

Nếu nhà nước Việt Nam, cơ quan công an Việt Nam trong những ngày qua liên tiếp xử lý những người tung tin đồn về dịch cúm Vũ Hán, gây hoang mang và ảnh hưởng tâm lý xã hội. Thiết nghĩ cũng nên xử lý những kẻ như Khắc Việt để kiều bào thấy được sự công minh của nhà nước Việt Nam

https://thoibao.de/viet-kieu-tranh-dich?fbclid=IwAR3_aNVDRtdbNvVCs8QtC2s9NxjBnkvNY4Mlwp2TDdtLVwKg7tGAffxTRIs

Thứ Tư, 18 tháng 3, 2020

Ông Trọng chính là thước đo cơn dịch Vũ Hán.

Ông Trọng chính là thước đo cơn dịch Vũ Hán.

Từ khi có dịch cúm Vũ Hán xuất hiện, ông Nguyễn Phú Trọng biệt tích ngay từ ấy. Ở cương vị quyền lực nhất, ông Trọng có đủ thông tin về căn bệnh này. Ví dụ như nó tác động đến người quá 70 tuổi, nó tiếp xúc qua đường giao tiếp giữa người với người.

Có thể vì thế, ông Trọng biến mất. Chắc hẳn giờ ông đang ở một nơi canh phòng cẩn mật, được sát trùng. Ông tiếp nhận các bản tấu đã được sát trùng, diệt khuẩn của quần thần. Cũng như có thể ông ra lệnh qua loa từ phòng ông phát sang phòng bên cạnh.

Đảng lãnh đạo toàn diện, nhưng cơn đại dịch này đảng hay nói đúng hơn là ông Trọng trong cơn dịch này, không thấy bóng dáng đâu. Lý do ông chưa biết cơn dịch sẽ tác động như thế nào, không đoán được diễn biến của nó. Ông ngồi ẩn một chỗ và mặc kệ cho đám Phúc, Đam giơ mặt ra chống dịch. Chừng nào thấy ngon ăn, thấy tiến triển chắc chắn dịch cúm bị ngăn chặn, chừng ấy ông Trọng sẽ xuất hiện trong vai trò tổng kết thắng lợi chống dịch dưới sự lãnh đạo của đảng, tức ông.

Nói như thế, có thể  hiểu, chừng nào ông Trọng chưa xuất hiện, chừng đó kết quả chống dịch cúm Vũ Hán chưa thể khẳng định đã có kết quả. Ông càng biết mất bao nhiêu lâu, thì mối lo về tác hại của cơn dịch này càng lớn bấy nhiêu.

Không phải con số thống kê của chính phủ hay của bộ ngành nào làm yên dân bằng sự xuất hiện của ông Trọng cả. Những con số có thể là láo toét, khai ảo để lừa dân chúng yên tâm không hoảng loạn mà ảnh hưởng đến chế độ. Hình ảnh ông tổng bí thư, chủ tịch nước xuất hiện nơi này, nơi kia thăm hỏi và chỉ đạo , nhắc nhở mới là minh chứng thực tế nhất cho kết quả phòng chống dịch cúm Vũ Hán tại Việt Nam.

Kể từ hội nghị trung ương 11 khoá 12 hồi đầu tháng 10 năm 2019 đến nay đã được hơn 5 tháng, theo thông lệ 6 tháng sẽ có kỳ họp trung ương kế tiếp. Năm  2020 là năm cuối của khoá 12, quý 1 đầu năm đã triển khai đảng bộ cơ sở. Nếu chúng ta biết hội nghị trung ương 10 và 11 cách nhau chỉ 4 tháng, thì việc đến giờ chưa thấy động tĩnh gì của hội nghị trung ương 12, chúng ta sẽ thấy cơn dịch ở Việt Nam vẫn đang là mối lo cực lớn. Nếu nó không có gì nguy hiểm, nó được kiểm soát tốt như chính phủ tuyên truyền, thì không có lý gì trung ương 12 khoá 12 không được dự tính ngày họp.

Chỉ còn chưa đầy 10 tháng nữa theo dự định, đại hội đảng lần thứ 13 sẽ diễn ra, con số 13 thật là con số không may mắn. Còn rất nhiều việc mà đảng CSVN phải làm, đó là vấn đề nhân sự, vấn đề đường lối, kiểm điểm, đánh giá, tổng kết.

Ông Nguyễn Quang Thuấn, phó chủ tịch hội đồng lý luận trung ương, thành viên ban soạn thảo văn kiện. Một nhân tố đắc lực để soạn thảo đường lối, văn kiện cho đại hội 13 bị dính cúm Vũ Hán sau khi du ngoạn nước ngoài về. Cháy nhà ra mặt chuột, hành trình của ông Thuấn làm người ta thấy sự xa hoa, trác táng như đế vương của một tay chân thân tín ông Trọng. Nhưng nhà báo Trương Huy San đã nhảy vào cứu uy tín hội đồng lý luận cộng sản bằng một chiêu thức lừa bịp, mị dân đó là ông Thuấn đi nghiên cứu tư bản để mang mục đích cao cả là đổi mới đường lối của đảng. Huy San vẫn nhận nhiệm vụ vẽ ra giấc mơ làm cứu cánh biện minh cho những hủ bại của bên thắng cuộc. Việc làm của Huy San có thể khiến đám cuồng Nguyễn Phú Trọng tin rằng tương lai sẽ lại tươi sáng như San đã từng vẽ, mỗi khi có một lãnh tụ nào đó sắp nắm quyền. Như thể đất nước sẽ sang trang mới đầy hứa hẹn tươi sáng hơn.

Tuy nhiên nếu lời của Huy San là sự thât, những người nhận thức sâu xa hơn sẽ đặt câu hỏi, làm cái mẹ gì mà bây giờ mới còn đang đi tìm hiểu , nghiên cứu về đường lối. Làm cái gì mà giờ thành viên chủ chốt trong ban soạn thảo văn kiện còn lượn lờ đánh võng ở nước ngoài tìm hiểu lý luận, tìm hiểu để đổi mới khi mà chỉ mươi tháng nữa đại hội đảng đã triển khai. Bây giờ mới tìm hiểu thì bao giờ mới đưa ra bàn bạc, thống nhất văn kiện? Trong khi dự thảo văn kiện khi hoàn thành cần có thời gian đưa xuống đại hội đảng bộ các cấp lấy ý kiến đóng góp. Lúc này đã đến nhiều nơi đảng bộ cơ sở đã kết thúc, đến quý 2 là hết tháng 6, quý 3 tháng 10 là cấp trung ương. Vậy ông Thuấn đi nước ngoài tìm hiểu bây giờ mới về, ông làm viêc nhanh thì đến tháng 6 hoàn thành văn kiện dự thảo. Như thế may ra văn kiện dự thảo của tiểu ban văn kiện đại hội đảng 13 chỉ có cấp trung ương được xem và ý kiến.

Lẽ ra Huy San phải moi móc việc Thuấn ăn chơi xa hoa trác táng như từng moi móc Đinh La Thăng uống rượu ngoại.

Lẽ ra Huy San phải hỏi về định chế chủ tịch nước với ông Nguyễn Phú Trọng như từng hỏi về Trần Đại Quang. Rằng vai trò chủ tịch nước của ông Trọng đã được ông ấy đảm trách thế nào, hãy nói rằng gìa yếu , bệnh tật là việc thường cần được nghỉ. Hãy đem tấm gương chủ tịch Trần Đại Quang làm việc đến khi chết để chất vất ông Trọng biến đâu mất trong những ngày qua?

Chứ không phải bao che cho Thuấn bằng lý do xuất ngoại đi tìm chân lý tương lai tươi sáng cho dân tộc. Một thằng quá tuổi hưu còn chễm chệ ăn chơi, gái gú, đánh gôn trông mong gì ở nó mang lại lợi ích cho nhân dân, có chăng là lợi ích nhóm của đảng cầm quyền được tồn tại mãi để người như Thuấn thả sức ăn chơi mà thôi.

Quay lại với kết quả chống dịch cúm Vũ Hán của Việt Nam. Thước đo nào là chính xác nhất hiệu quả việc chống dịch để an lòng dân.

Không có gì trấn an dân tốt nhất bằng sự xuất hiện của người đứng đầu đảng, nhà nước như ông Trọng. Phải chăng ông Trọng lợi dụng cơn dịch, trốn mất và cho hoãn hội nghị trung ương để rồi lấy cớ hoãn luôn cả đại hội đảng 13?

Người dân sẽ nghĩ gì khi không thấy ông Trọng cũng như không thấy các hoạt động của trung ương đảng. Người ta sẽ nghĩ đơn giản thôi, các bố trung ương đảng còn sợ chết vì dịch, không dám làm việc,  thì nói việc dịch bệnh được kiểm soát tốt, tin sao được.

Hy vọng sau những thắc mắc này, ông Trọng sẽ xuất hiện họp bộ chính trị để thông báo ngày nào tháng tới đây sẽ diễn ra hội nghị trung ương đảng 12 khoá 12.

Thứ Năm, 12 tháng 3, 2020

Berlin trong cơn dịch Vũ Hán.

Cô bạn học người Nga mang đến lớp hai chai cồn, cô đặt trên bàn, mọi người không ai nói gì, họ xức cồn rửa tay.

Có lẽ ai đó cũng muốn nói về dịch cúm Vũ Hán, nhưng họ chờ xem người khác nói. Rút cục chẳng ai nói gì, lớp học không còn không khí vui vẻ như mọi khi.

Tôi ra xe lấy chai xịt khuẩn loại 1 lít, mới sáng trên đường đi học, tôi ghé vào siêu thị mua 4 chai. Cầm chai xịt vào lớp, tôi nói móij người đứng dậy ra ngoài, khi mọi người ra hết, tôi xịt khắp phòng, bàn ghế, cửa sổ, cửa ra vào. Tôi ra cả nhà vệ sinh xịt.

Đến chiều học về, tôi ghé siêu thị định mua thêm, nhưng không còn chai xịt loại đó. Ở dãy bán chất tẩy, rửa, khử trùng mọi khi chả ai đứng. Hôm nay đến chục người cả ta lẫn Tây và Tàu đứng săm soi từng giá kệ tìm kiếm chai xịt khuẩn.

Nước Đức hùng mạnh và chủ quan, trước đây một tháng, họ vẫn nghĩ rằng con viruts Vũ Hán còn xa xôi lắm, khó có thể đến được nước Đức này. Nhưng những ổ dịch từ La Mã đã bùng phát, đế chế một thời hùng mạnh La Mã đã trở nên già cỗi vào đầu thế kỷ 21. Cuối cùng là đành chấp nhận làm tiền đồn cho một đế chế đang lên từ phương Đông, đó là Trung Hoa. Trong chiến lược vành đai, con đường nhằm tranh giành ảnh hưởng với các cường quốc trên thế giới, Trung Hoa chọn La Mã làm bàn đạp tiến vào châu Âu.

Những nhà máy, công xưởng mang những thương hiệu thời trang nổi tiếng của La Mã dần dần người Trung Hoa chiếm thị thần, nhiều nhà máy mới của người Trung Hoa được mở trên đất La Mã. Những ông chủ Trung Quốc bệ vệ, khệnh khạng dẫn gia đình đi ăn tiêu, mua sắm trên những khu phố sang trọng của La Mã.

Bây giờ thì cơn dịch Vũ Hán đã tràn đến nước Đức, tốc độ tăng lên chóng mặt từng ngày, đã hai nghìn người nhiễm bệnh.

Người Đức ngạo mạn, họ vẫn làm như ra vẻ coi thường cơn dịch. Nhưng thực sự bên trong sâu thẳm , nỗi lo đã lớn dần. Lệnh cấm xuất khẩu những mặt hàng như khẩu trang , trang bị phòng hộ đã được ban ra nghiêm khắc. 500 nghìn Euro tiền phạt và 6 tháng tù cho ai có hành vi lén lút mang những mặt hàng này ra khỏi nước Đức.

Nước sát trùng, diệt khuẩn đã khan hiếm.

Không ai biết được ngày mai sẽ ra sao. Tí Hớn nói với bố, ở lớp con nhiều bạn đã nghỉ học, nhà trường nói ai cảm thấy lo lắng, có thể nghỉ học.

Tôi ra chợ người Việt ở Berlin, chợ Đồng Xuân mua gạo và đồ ăn, khu chợ mọi khi đông đúc, nhộn nhịp giờ vắng tang. Những người bán hàng chỉ nói đến cơn dịch, mấy hôm trước có ai đó đồn rằng trong chợ đã có người nhiễm. Những vị doanh nghiệp tai to mặt lớn người Việt ở chợ đã phải mở cuộc họp báo để trấn an đó là tin đồn nhảm. Nhưng dù thế thì chợ vẫn vắng hơn ngày thường đến mấy lần.

Một mầu tê tái và ảm đạm bao quanh Berlin,  tôi có cổ phần ở tiệm nails, massage, sushi. Khỏi nói thì ai cũng biết, những ngành nghề này của người Việt đang gánh chịu những tổn thất nghiêm trọng nhất từ trước đến nay.

Có bao nhiêu người Việt không giấy tờ đang đi làm thuê lén lút sẽ không có việc làm, bao nhiêu chủ nhà hàng nhỏ mượn tiền để kinh doanh,  hàng ngày đứng nhìn nhau với người làm, nói chuyện giết thời gian?

Nước Mỹ đã cấm các chuyến bay từ châu Âu đến nước họ.

Chuyện chẳng thể coi thường nữa rồi.


Thứ Tư, 19 tháng 2, 2020

Đồng hoa xoè và ảnh Tí Hớn.

Ngày ấy tôi đến một thành phố lớn, để thực hiện làm một gian hàng quảng cáo. Tôi có ghé qua anh mượn xe gắn máy để chạy công việc. Hôm tôi đến trả xe, anh tần ngần nói với tôi.

- Anh tính ngừng không tham gia gì em à, hoàn cảnh anh bây giờ hơi khó, vợ anh sắp sinh.

Tôi không cùng nhóm anh, xưa nay tôi vẫn là kẻ độc hành. Tôi hỏi lại.

- Anh nói việc này với nhiều người chưa?

Anh trả lời, đã.

Tôi chào anh để về Hà Nội, tôi chạnh buồn vì biết chắc sẽ lâu không còn gặp được anh.

Chỉ vài tháng sau anh và các bạn đều bị bắt, một vụ án chống nhà nước nổi tiếng.

Lẽ ra anh không nói với ai chuyện anh sẽ rút thì hơn. Ở cuộc chiến này, khi kẻ thù phát hiện ra ta có dấu hiệu mệt mỏi và hoảng sợ, đó là lúc chúng sẽ khai thác triệt để. Cũng như mua bán thôi, khi chợ chiều khách mua thấy chủ hàng có vẻ nóng ruột muốn về, họ sẽ ép trả mức giá thật rẻ mạt nhất.

Lúc thiếu niên, bố tôi buôn bạc hoa xoè. Một lần tôi cần tiền lắm. Tôi bèn lấy trộm của ông 3 đồng bạc hoa xoè. Mang đến nhà người khách của bố tôi để bán.

Người ta trả giá rẻ, tôi đòi đúng mức giá bố tôi bán. Họ không mua.

Tôi mang về, rình bố tôi không để ý, tôi nhét trả vào chỗ cũ.

Mấy hôm sau, bố tôi ngồi uống trà, ông gọi tôi ra hỏi.

- Tại sao con không bán 3 đồng hoa xoè cho chú Đ.

Tôi trả lời.

- Chú ấy trả rẻ hơn giá bố bán, nên con không bán. Con mang về.

Bố tôi hỏi.

- Con mang về trả bố, thế sao con lấy của bố định bán.

Tôi cúi đầu.

- Con cần tiền.

Bố tôi nói.

- Bố có mấy chục đồng, con lấy 3 đồng, con chỉ cần từng ấy tiền à?

Tôi trả lời.

- Vâng.

Bố.
 - Con cần tiền, sao chú ấy trả rẻ chút mà con không bán.?

Tôi nhìn bố tôi trả lời.

- Con là con của bố, con có thể lấy của bố. Nhưng người khác không thể vì  biết vậy mà ép giá con được.

Bố tôi trầm ngâm không nói gì,  nhiều lần tôi có những hành động khiến ông trầm ngâm. Trước khi ông mất, ông đuổi khéo tôi về quê sống. Ông nói tôi sinh ra không hợp với thời thế này.

Trong ví tôi luôn có 2 thứ, đó là đồng bạc hoa xoè và ảnh của Tí Hớn. Đồng hoa xoè tôi mua ở Pháp vào năm 2013. Còn tấm ảnh Tí Hớn tôi mang theo từ lâu, khi nó 3 tuổi. Tấm ảnh đó đã theo tôi vào trại giam b14 của bộ công an. Hàng đêm trong xà lim tôi giở tấm hình đó ra ngắm thằng bé .

Một ngày cán bộ điều tra nhắc đến nó, tôi nhìn tấm hình nó để gọn
trong lòng bàn tay, tôi khóc. Người cán bộ hỏi tôi.

- Có thương con mình không?

Tôi lau nước mắt, gật đầu.

Cán bộ điều tra nói.

- Thương con thì phải biết làm gì không?

Tôi gật đầu,.

Ông ta hỏi, thế biết như nào?

Tôi lau nước mắt, tôi nhìn ông ta nói.

- Biết là mình bị cảnh này, mình thương con mình thế này. Thì người cha khác họ cũng thương con họ như thế nếu họ vào cảnh này. Vậy nên mình tôi hôm nay ngồi đây, khóc vì nhớ thương con mình thì hãy nghĩ đừng kéo thêm người cha khác phải thương con mình như vậy. Tôi trả lời lần cuối, mọi việc đều một mình tôi làm.




Những người đa cảm không hẳn là những người hèn nhát, nhất là khi họ hiểu rõ sự đa cảm của mình.

Thứ Bảy, 8 tháng 2, 2020

Thời kỳ ảm đảm.

Dịch cúm Vũ Hán ít nhiều sẽ mang lại những sắc màu ảm đạm cho nền kinh tế Việt Nam. Với Trung Quốc việc bị ảnh hưởng là đương nhiên, và Việt Nam không thể ít nhiều không bị ảnh hưởng.

Hàng nông sản của nông dân Việt Nam chủ yếu xuất qua Trung Quốc, mới chỉ hai tuần hậu quả đã thấy ngay là thanh long, dưa hấu chất đầy cửa khẩu và ở đồng ruộng Việt Nam. Không chỉ những thứ này mà sẽ còn nhiều cây trái khác cũng chung số phận, không phải ngày một, ngày hai sẽ khác như những lần khác. Lần này sẽ kéo dài khá lâu.

Những nhà máy, công xưởng, khu công nghiệp bị ảnh hưởng nhiều nhất. Một phần là lo ngại dịch cúm, phần nữa là nguyên vật liệu nhập từ Trung Quốc. Qua vụ dịch mới biết nguyên liệu làm khẩu trang đều nhập từ bên Trung Quốc, như thế có nghĩa nhiều nguồn vật liệu khác Việt Nam cũng nhập từ Trung Quốc đem về gia công.

Hai hôm nay mình đi ra chợ người Việt ở Berlin, bỗng nhiên thấy nhiều chỗ đậu xe, mọi khi mình phải tìm chỗ đậu khá vất vả, nay thì thoáng đãng hẳn lên. Để ý chút thấy người Việt ở nước ngoài đa phần làm những ngành nghề dịch vụ như ăn uống, móng , massage, tóc. Bây giờ đã thấp thoáng sự e ngại của khác Tây khi thấy người châu Á. Quán sá người Việt đã vắng hơn, không biết vì tâm lý e ngại hay vì mới qua kỳ nghỉ tết Tây nên khách Tây chưa đến.

Mình đã cảm thấy thiệt hại đến với mình, mình có chút cổ phần ở mấy chỗ như móng, massage, tiệm ăn. Hai tuần qua khách đến ít hẳn, vẫn hy vọng đó là do kỳ nghỉ tết Tây người ta đi làm lại, chưa chú ý đến dịch vụ. Đấy chỉ là hy vọng như vậy !

Nhưng việc gửi đồ gia dụng về coi như đứt, các chuyến bay giá rẻ lòng vòng qua Trung Quốc rồi về Việt Nam không còn nữa, tuyến đường bay bị ít đi, bên vận chuyển nếu chuyển thẳng về Việt Nam tất sẽ tính tiền vận chuyển cao hơn, dự tính đến 20%. Đó là chưa nói đến việc hàng về , kinh tế suy thoái đi, ai còn thiết mua sắm đồ gì nữa.

Mình không rõ ở Việt Nam những ngành nghề dịch vụ có bị ảnh hưởng không, như du lịch, ăn uống, vui chơi sẽ chắc chẳng còn ai bụng dạ , khi mà trong lòng lo ngay ngáy. Đến trẻ em đi học, công nhân đi làm còn e dè, huống chi là đi vui chơi, giải trí.

Các chuyên gia nào đó họ cho rằng phải mất thời gian từ 6 đến 12 tháng để dứt điểm bệnh dịch này. Dư âm của nó sẽ kéo dài thêm nửa năm hay một năm nữa, mọi thứ mới trở lại bình thường. Đấy là mọi việc suôn sẻ , không có diễn tiến xấu hơn.

Nhà nước Việt Nam chưa bao giờ phải làm hai động tác trái ngược nhau như bây giờ, một mặt họ rất tích cực để ngăn ngừa bệnh dịch cúm Vũ Hán làn tràn. Mặt khác họ phải giữ quan hệ không để mất lòng Trung Quốc quá, họ cũng vừa phải tuyên truyền nỗ lực để người dân phòng bệnh những cũng tuyên truyền bệnh dịch không đáng lo lắm, để giữ tâm lý không hoảng loạn trong dân chúng.

Nói về phòng bệnh, thực tế không dễ. Chẳng hạn công nhân có thể làm đeo khẩu trang, nhưng lúc ở nhà ăn tập thể, buộc phải bỏ khẩu trang ra ăn, lúc đó sẽ thế nào?  Chả lẽ mỗi người đến bê suất ăn của mình đi ra một góc nhà máy để ăn. Còn học sinh đi học cả ngày, lúc ngủ trưa, ăn trưa đeo khẩu trang thế nào cho tiện. Rồi chuyện phát hiện người bệnh để cách ly nữa, làm thế nào để phát hiện, phát hiện rồi đưa đi khám xét nghiệm có đủ nhân lực, tài lực hay không. Trong thời gian phát hiện ra thì người bệnh đã tiếp xúc với những ai, ở những nơi nào rồi.

Nếu phòng bệnh ngặt nghèo quá, ắt kinh tế không thể phát triển, phải dậm chân tại chỗ còn là may nếu như ngăn chặn được dịch bệnh.

Những dự án vốn nước ngoài đầu tư vào Việt Nam chắc chắn nhiều dự án sẽ bị cân nhắc do chủ đầu tư, cái này thì cũng không trách họ được. Ví dụ có ai định xây cái nhà máy, tuyển công nhân, họ phải thêm bài toán phòng dịch thế nào, đau đầu lắm chứ.

Mình chả nghĩ được hơn về những cái lớn,  chỉ biết bây giờ là mình đã bị thiệt hại ảnh hưởng, các nguồn thu từ các tiệm dịch vụ bên này giảm, hàng hoá gia dụng về bị đội giá, mà cũng chả mấy ai thiết mua trong lúc này.

Chẳng biết thời gian tới, mọi thứ sẽ đi đến đâu nữa.

À mà ai có xưởng may, có khả năng sản xuất khẩu trang thì liên hệ mình nhé. Mình đảm bảo nguồn vật tư cung cấp, cũng như đầu ra. Cái này nói nghiêm túc, làm hợp đồng nghiêm chỉnh. Bạn nào có sẵn nhà xưởng may mặc mà có khả năng thì liên hệ với mình.

Chủ Nhật, 2 tháng 2, 2020

Buôn bán trong thiên tai, địch hoạ.

Vụ dịch cúm đang xảy ra, phản ứng của Việt Nam thật sự là hơi tệ. Mình vốn là người cũng nhanh nhẹn với thị trường, nhưng chủ quan khi đọc những tin tức về dịch cúm. Một số người cho rằng dịch cúm này không có gì là ghê gớm, toàn do những người lắm chuyện đồn thổi , phóng đại cho to ra.

Đến khi mình quyết định mua một ít khẩu trang về cho nhà dùng, mới té ngửa ra nước Đức đã cháy hàng khẩu trang loại 3M-FFP3. Những người đi mua hàng cho mình đều là những người săn hàng rất thiện nghệ, họ có kỹ năng đàm phán, giao dịch với các hãng hay các cửa hàng rất tốt. Tuy nhiên họ đều mang về cho mình câu trả lời - hiện nay ở Đức không còn hàng, muốn có phải đợi ít nhất 10 ngày nữa. Những trang bán hàng trên mạng họ vẫn để hình ảnh, nhưng nếu đặt mua thì câu trả lời đều giống nhau.

Vậy ai đã mua số lượng khổng lồ khẩu trang 3M- FFP3 đấy?

Trên thị trường Việt Nam không thấy bán nhiều. Câu trả lời là người Trung Quốc họ đã mua sạch.

Họ bị dịch trước, họ mua sạch là điều dễ hiểu.

Nhưng giá như không có những bài viết của các nhà báo, các nhân vật nổi tiếng trên mạng xã hội Việt Nam nhận định rằng viruts Vũ Hán chẳng có gì đáng lo, thì có lẽ sẽ tốt hơn.

Đến giờ vẫn không hiểu sao họ nói vậy, họ được lệnh nói hay là họ thích nói thế?

Mình nghĩ họ thích nói thế đúng hơn, thích là người thông thái, hiểu biết, đi ngược với đám dân chúng mà họ bảo là bày đàn, trào lưu, nhận thức kém....

Làm người, nhất là có chút tiếng nói trong xã hội. Chuyện bệnh dịch biết rõ về chuyên môn thì nói, không thì thôi. Có người khi bệnh dịch đã rõ rồi, còn nói vớt khẩu trang, thuốc khử trùng chả ngăn được gì đâu. Dùng làm gì béo bọn con buôn. Báo chí đưa tin uống 25 lít nước một ngày khỏi bệnh, chịu khó làm tình sẽ khỏi bệnh.

Nhưng rồi khuyến cáo chính thức từ nhiều nơi, đều khuyên không đến nơi đông người, nên dùng khẩu trang, nước khử trùng. Nhiều nhà trường cũng rời ngày nghỉ học chậm lại để nghe ngóng dịch bệnh.

Khẩu trang lên giá ầm ầm.

Một bạn bán thuốc kêu gọi các nhà thuốc.

- Các nhà thuốc liên kết lại, đéo nhập khẩu trang bán nữa, đứa nào thích thì đi nhận từ thiện 2 cái một lần. Mọi việc đã có nhà nước lo. Mệt mỏi lắm rồi.

Rất nhiều người mắng bạn ấy là vô tâm. Thế nhưng cũng đến hơn nghìn người like ủng hộ bạn ấy.

Thực sự trong lúc như thế này, cảm giác của nhiều người sẽ rất bực bội. Người lợi dụng chuyện dịch bệnh, hàng khan để tăng giá là có, tâm lý kiếm tiền thời vụ mà. Một nét rất đặc trưng ở Việt Nam. Rồi người tiêu dùng hay cả người không dùng chửi người bán vô lương tâm, lợi dụng này nọ cũng nhiều. Có những người thực sự họ vì bức xúc, có những người thì sự đố kỵ trong lòng.

Mình bán chai thuốc xịt khử trùng, một người tên Nguyễn Lạc `Long vào còm, đưa hình ảnh chai thuốc và giá bán, mắng mình là loại chặt chém bất nhân. Mình hiểu anh ta đang bức xúc với nạn tăng giá, đầu cơ chứ không phải ý đồ gì với mình. Nên từ tốn đưa lại hình ảnh hàng của mình, hoá đơn mua hàng, mẫu mã. Anh Long sống ở Đức thì phải, anh nhận ra sự nhầm lẫn và xin lỗi mình. Mình cũng bảo không có chuyện gì đâu, vì mình biết anh ấy bức xúc chứ không phải có ý xấu gì.

Những người giúp việc buôn bán của mình thông báo giá ở chỗ kia bán ra cao hơn mình thế nọ, thế kia. Họ còn bảo thôi bán giá thế để giúp dân.

Mình bảo.

- Đm đừng nói chuyện xa vời, giúp dân cái đéo gì, giúp mình là chính. Thứ nhất mình bán mọi mặt hàng, giờ dịch bệnh mà không bán khẩu trang là một cái dở. Dở vì mặt hàng lúc khách người ta cần mình lại không có bán cho họ. Cái dở thứ hai là nếu như mình lợi dụng cơ hội tăng giá, như thế khách hàng quen họ nghĩ mình loại buôn bán bất nhân. Lần sau họ sẽ mất đi thiện chí mua những mặt hàng khác của mình. Mình là lưu manh, phải tính những cái lợi lâu dài, không nên tính loại thời vụ trước mắt. Chỉ sợ không có hàng mua được bán cho khách thôi, còn mua được bao nhiêu cộng chí phí  tối thiểu vào và bán thế cho người ta. Rừng xanh còn lo gì thiếu củi đốt, không ăn lãi lần này thì ăn lãi ở cái khác mình bán về sau.  Chỉ cần lần sau mình bán sản phẩm gì bằng giá thị trường, thì những người mua khẩu trang hay nước xịt trùng hôm nay, họ sẽ mua của mình chứ không hơi đâu đi mua chỗ khác, vì họ đã có sẵn thiện cảm với mình. Thế không phải là cái lợi lớn sao.

Mình viết đoạn này để chia sẽ với bạn Nguyễn Kim Dung chủ của stt gây tranh cãi và các nhà thuốc khác. Các bạn nên nhập hàng về bán cho dân, nhập giá sao công khai rõ, bán ra thế nào công khai rõ cho người ta khỏi oán trách. Người dân còn phải đến hiệu thuốc nhiều lần, không phải chỉ mua khẩu trang, thuốc khử trùng mà còn nhiều loại thuốc khác. Thể hiện sự tử tế lúc này là cách quảng cáo cho cửa hàng mình tốt nhất.  Đây không phải cơ hội tốt để kiếm tiền, đây là cơ hội để quảng cáo cửa hàng mình tốt nhất trong mọi cơ hội. Chứ đừng nghĩ vì cơ hội nên kiếm tiền, đừng nghĩ bị người ta oán trách mà không nhập về bán nữa. Các bạn là chuyên nghiệp, bạn sẵn có những đầu mối nhập hàng, phương thức vận chuyển, phân phối , địa điểm, nhân lực...các bạn nên làm điều đáng phải làm trong lúc này.


Hôm nay mình rất ấm lòng, mình định tính nhân ngày sinh nhật lần thứ 48 của mình. Mình mua 4800 cái khẩu trang về phát miễn phí. Hôm qua đã gọi điện cho cửa hàng, thống nhất giá 9 euro 1 hộp.  Trưa nay mình đến cửa hàng, nói mua về phát miễn phí cho mọi người trong nước, chỉ có thể để em giá nào để động viên em, chứ em không dám mặc cả, lúc này có hàng là tốt lắm rồi.

Chị Hồng chủ tiệm US Nails  ở nhà 8 chợ Đồng Xuân,  Berlin chỉ hỏi lại rằng làm từ thiện à, mình gật đầu. Chị bảo giảm nửa giá. Thế là mình mua tăng gấp đôi cho đúng số tiền dự định bỏ ra.

Chưa hết, có mấy người ngỏ ý muốn góp chút để mình mua thêm khẩu trang gửi về phát miễn phí, họ nói còn nhiều dân nghèo không có tiền mua khẩu trang.

Mai mình sẽ lại ra chỗ chị Hồng mua thêm, hy vọng có hàng để mua thêm vài chục nghìn cái nữa. Cơn dịch bệnh này không biết sẽ đến đâu, còn bụi mịn nữa. Khẩu trang chẳng bao giờ thừa trong những đất nước đang công nghiệp hoá bằng nghị quyết như Trung Quốc, Việt Nam.