Thứ Năm, ngày 16 tháng 4 năm 2015

Nếu tôi là nhà hoạt động tổ chức đấu tranh.?

Người ta bảo, với những cái '' nếu '' thì bỏ được cả Paris trong túi hoặc sẽ nâng được cả trái đất này.

Mở đầu như vậy thì tất nhiên đây sẽ là câu chuyện giả tưởng. Làm một nhà hoạt động, tổ chức, đấu tranh phải có một bản lý lịch trong sáng  và bằng cấp, tư cách đạo đức. Sống thể hiện là người '' công chính , minh bạch, đường hoàng '' biết yêu thương ,vị tha....và biết kết nối nhiều thành phần. Hơn nữa là phải biết diễn xuất, ví dụ như từ cách ăn mặc , phong thái, cử chỉ mà giống một lãnh tụ phong trào nào đó đang nổi tiếng hay thành công trên thế giới như bà gì ở Miến Điện hay anh học trò ở Hồng Kông. Biết giao tiếp với các chính khách nươc ngoài, tạo ảnh hưởng quan trọng, hàng đầu trong các sự kiện, biết chụp ảnh thế nào, ở đâu để gây ấn tượng.

Tôi thì chả có cái này, không phải tôi khiêm tốn. Đời tôi là một thằng lưu manh, học đéo quá cấp 3 và có thể vác dao chém người chỉ vì chuyện ất ơ nào đó. Có lần an ninh khuyên tôi không nên ra khỏi nhà vào một ngày chủ nhật, tôi bảo việc đéo gì mày phải đến nhà anh nói thế, mày an ninh thiếu gì phương pháp mà phải hạ mình đến nhà anh, nói anh giúp đỡ đừng ra khỏi nhà. Mai anh cứ ra, mày cho vài thằng cản đường , gây sự. Thế đéo nào anh cũng múc lại, tính anh là cứ múc lại cái đã, kể cả đông hơn. Lúc đó mày chộp cổ anh về đồn, tha hồ mà vạch tội. Không ai bênh anh được, tội đánh nhau rành rành giữa bao con mắt thiên hạ. Anh thề, anh cũng không bao giờ kêu đó là an ninh giăng bẫy gì cả.

Cậu an ninh bảo, thôi ai lại làm thế với anh, biết anh thế nào mà. Em khuyên thế, anh đi hay không tuỳ anh. Đến khuyên anh thôi chứ có phải doạ đâu mà anh nói thế.

Sáng chủ nhật hôm sau tôi đi ra khỏi nhà đàng hoàng, chả có ai ngăn, chả có ai theo dõi. Trước khi đi tôi nhắn tin cho mấy người là hôm nay tôi sẽ đi sửa đồ giúp anh bạn, tôi hỏi mượn đồ này, đồ kia, tôi kêu tôi chỉ có búa, đục, dùi không có máy khoan. Tôi sẽ mang mấy thứ đó đi, còn thiếu đồ gì đến chỗ sửa thì nhà chủ kiếm nốt.

Tôi đi biểu tình ở Hồ Gươm, quần đùi, dép tông lê loẹt quẹt. Áo thì nhầu nhĩ, tóc thì xơ xác. Mồm miệng mở ra là văng đéo  lắt, đm.

Bên ngoài thì bệ rạc, bê tha, tục tĩu. Bên trong thì côn đồ, gian manh. Chả phải khó khăn gì, ai cũng nhìn thấy tôi thế.

Bọn dư luận viên bảo tôi viết bài để lấy tiền hít ma tuý. Tôi thanh minh là ngày xưa bố mày buôn lậu, trấn lôt kiếm tiền còn dám làm, viết bài lấy tiền quá là tử tế, nhẹ nhàng.

Thế nên tôi chả thể làm được nhà hoạt đông, đấu tranh cho điều gì nhân văn và cao cả được.  Tôi làm gì làm theo ý thích của mình, ngay cả người Đức chi hàng đống tiền để nuôi tôi. Nhưng chưa bao giờ họ bảo tôi phải viết thế này, thế kia trên Facebook hay blog của tôi theo ý họ. Hôm rồi đoàn làm phim tư liệu của chính phủ Đức quay một số hình ảnh của tôi. Người làm chương trình hỏi.

- Tại sao từ một người lưu manh, anh trở thành một người viết văn.

Tôi nghe dịch, tưởng mình nghe nhầm. Phải bảo người phiên dịch hỏi lại xem đúng anh ta hỏi thế, đúng từ đó không. Đúng là người ta hỏi thế.

Đấy đến cả người Đức xa lạ họ còn biết thế, huống chi là bao nhiêu bạn tù, bao nhiêu thằng ngày xưa cùng cờ bạc, gây án cùng tôi , hàng xóm, bạn bè đầy ra đấy. Tôi mà thành nhà đấu tranh, hoạt dộng này nọ đúng là sự sỉ nhục cho nhân dân Việt Nam yêu chuộng hoà bình, tiến bộ.

Nhưng mà tôi viết thì chả ai cấm được tôi, người ta có thể bảo một thằng lưu manh không thể thành nhà hoạt động chính trị, nhưng không ai cấm một thằng lưu manh nó viết cái gì cả. Lưu manh nó viết những câu chuyện lưu manh với tư duy lưu manh. Không thể cấm nó viết và càng không thể bắt nó viết theo một tư duy của người trí thức, công chính, đàng hoàng, nhân ái...được.

Bây giờ giả dụ tôi là nhà đấu tranh chống cộng sản độc tài trên quê hương tôi. Giả dụ nhé, tôi sẽ làm gì. Tôi được mọi người tín nhiệm, tôi có uy tín, có hình ảnh, có các mối quan hệ với các tổ chức chống Cộng đứng đằng sau giúp đỡ, có liên hệ với các cơ quan ngoại giao quốc tế...giả dụ thôi nhé, vì viết là phải biết tưởng tượng, nôm na gọi là khoác lác, chém gió, bịa ra mà.

Các tổ chức xã hội dân sự họ tin tôi, họ bảo . Hiếu Gió ơi, hãy làm gì đi, chúng tôi ủng hộ.

Tôi sẽ ok ngay, các bạn biết chương trình hoạt động của tôi là gì không. ? Đố đấy.

Tôi lập mẹ ra một cái đảng cộng sản, cũng đường lối Mác Lê Nin, bê nguyên xi cương lĩnh, điều lệ đảng công sản, cả cơ cấu tuốt tuồn tuôt của đảng cộng sản do ông Nguyễn Phú Trọng làm TBT để sinh hoạt chi bộ, kết nạp đảng viên. Tôi sẽ mời mấy ông đảng viên như Huỳnh Tấn Mẫm, Lê Hiếu Đằng, Nguyễn Trọng Vĩnh, Lê Hiền Đức...về làm ban bí thư. Hàng quý cũng họp hành ra nghị quyết, mà nghị quyết thì cứ phấn đấu dân giàu nước manh, xã hội công bằng văn minh, hợp tác quan hệ toàn diện với đảng cộng sản TQ anh em, kiềm chế mâu thuẫn bất đồng...phát huy tinh thần yêu nước, học tập tư tưởng HCM...cảnh giác trước âm mưu phá hoại của thế lực thù địch. Tất nhiên đảng tôi sẽ dùng cờ búa liềm, sách của Lê Nin, Mác, Hồ Chí Minh và cả Mao Trach Đông nữa nếu thích để làm tài liệu phổ biến , căn cứ hoạt động.

Rồi cũng họp đại hội, bầu nhân sự, cũng ra nghị quyết ví dụ như hôm nay Đảng CSVN đã khai mạc đại hội, tổng bí thư Lê Hiền Đức thay mặt toàn thể đảng viên đọc báo cáo chính trị. Đại hội đã nghiêm túc thảo luận, trao đổi, bàn bạc và nhất trí % ra nghị quyết sau.

- tiếp tục đi con đường XHCN
- Củng cố sự tin yêu của nhân dân vào đảng
-...a b c 


Bây giờ thử hỏi tôi vi phạm pháp luật cái gì.? Tự ý thành lập đảng à, đảng nào.? Tôi sinh hoạt ở trong ĐCSVN, mà ĐCSVN do ông Nguyễn Phú Trọng làm tổng bí thư không bị bắt, sao lại bắt tôi. Cứ đối chiếu ra thì đảng ông Trọng làm gì, đảng tôi cũng nói thế, tuyên truyền thế. Hiến pháp có quy định là chỉ duy nhất Đảng Cộng Sản do ông HCM lập ra là hợp pháp ở Việt Nam, các đảng cộng sản khác do người khác lập là không hợp pháp đâu.

Ví dụ ông Hồ Chí Minh là trưởng môn phái Cái Bang, Thiếu Lâm, Nga My ..gì đó. Các bang này có vật báu truyền môn để chứng nhận chưởng môn như gậy đả cẩu bổng pháp, áo trăm mảnh, kiếm báu, miếng ngọc bích ...ông Hồ Chí Minh cũng có vật báu truyền ngôi bang chủ, vật báu này được quy định ngay từ khi lập bang. Và bây giờ ông Nguyễn Phú Trọng có nó trong tay để hiệu triệu các môn đệ, bằng hòn gạch ông Hồ sưởi ấm,  hay dép râu ông đi, hoặc bộ đại cán ka ki thì ok, gọi là có vật bảo đảm.

Chiếu theo luật về tội phạm hình sự để xác định như chủ thể, khác thế, yếu tố cấu thành tội phạm, đông cơ, mục đích...chả căn cứ nào bắt được các đảng viên đảng cộng sản mà  Huỳnh Tấn Mẫm hay Lê Hiền Đức làm tổng bí thư cả. Vì cương lĩnh, đường lối hoạt động y sì đảng cộng sản do ông Nguyễn Phú Trọng làm TBT. 

Mác khi phổ biến ĐCS cũng không quy định bản quyền, ở đâu cũng có thể lập đảng cộng sản cả. Hiến pháp có nước không cho phép, đảng cộng sản còn lập chui. Huống chi hiến pháp nước ta cho phép đảng cộng sản hoạt động, nhưng có nói là đảng cộng sản nào đâu.?

Thế đấy, nếu tôi là nhà hoạt động có uy tín, tôi sẽ làm thế. 

Lúc đầu thì đảng này hoạt động, tuyên truyền y hệt đảng ông Nguyễn Phú Trong.

Rồi khi các ông bà Huỳnh Tấn Mẫm, Lê Hiền Đức đi theo các cụ Mác, Le về bên kia thế giới, Tôi làm Tổng Bí Thư, lúc đó tính sau. Cái này lại ngon nhé, vì nhà tranh đấu phải có lý lịch này nọ, chứ tổng bí thư đảng cộng sản lại đéo cần, học lớp ba, hoạt lợn, chủ đồn điền, cướp này nọ đều làm được tất. Không phức tạp đòi hỏi nhiều yếu tố như bọn đấu tranh dân chủ, dân quyền bây giờ.

Thứ Ba, ngày 14 tháng 4 năm 2015

Từ không nhân nhượng đến hợp tác bình đẳng.

Tờ báo điện tử Vietnamnet lấy tin từ tờ báo Dilomat của Hoa Kỳ, bản tin về việc Trung Quốc đẩy nhanh tốc dộ xây dựng căn cứ trên biển Đông, khu vực thuộc quần đảo Hoàng Sa chủ quyền của Việt Nam.




Đối chiếu theo nghĩa đen của từ điển Việt Nam về hành động quân sự của Trung Quốc trên quần đảo Hoàng Sa ;


''Xâm lược là hành động quân sự của quân đội (hoặc lực lượng vũ trang) một nước hay liên minh các nước vào một vị trí địa lý chính trị trọng yếu của nước khác. Mục đích của xâm lược là mở rộng phạm vi trong thời gian dài nên cần một lược lực lượng có quy mô lớn để giữ đất đai, lãnh thổ và bảo vệ quyền lợi trên lãnh thổ xâm chiếm.''


Một cách quá rõ ràng hành động quân sự trên của Trung Quốc là hành động xâm lược.

Thế nhưng trong 20 năm gần lại đây, chưa một lần nào chế độ Việt Nam do ĐCSVN lãnh đạo sử dụng từ này một lần khi nêu đến vấn đề trên. Thậm chí nhiều người dân bức xúc đã phải trả giá tù đầy khi gọi chính xác hành động của TQ là xâm lược. Bắt đầu từ người được gọi là đầu tiên trong phong trào phản kháng hành vi xâm lược của Trung Quốc là luật sư Lê Chí Quang với bài Hãy Cảnh Giác Với Bắc Triều tiếp đến nhóm nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa với bài thơ Tổ Quốc Tôi Như Miếng Da Lừa hay cô công nhân Phạm Thanh Nghiên với bài Uất Ức Biển Ta Ơi đến phong trào phản kháng của nhóm Dân Báo do cựu chiến binh Nguyễn Văn Hải, tức Hải điếu cày... Cù Huy Hà Vũ với bài Liên Minh Với Mỹ Là Mênh Lệnh Thời Đại rồi đến các cuộc biểu tình có những gương mặt như Nguyễn Văn Dũng, Paul Nguyễn Văn Sơn, Lê Quốc Quân, Bùi Thị Minh Hằng... hàng vô số người phản kháng Trung Quốc xâm lược đều vì lý do này hay lý do khác phải vào nhà tù.

 Trong khi chế độ Việt Nam dùng nhiều lý do khác nhau để đưa những người dân yêu nước, có tinh thần cảnh giác cao độ trước hành vi xâm lược của Trung Quốc vào trong nhà tù. Đàn áp, bắt giam, phạt hành chính, đánh đập, khủng bố tinh thần những người biểu tình phản đối Trung Quốc. Mặt khác chế độ Việt Nam sử dụng nhiều cụm từ, lý luận để đánh tráo khái niệm xâm lược bằng một khái niệm khác có cái tên rất nhẹ nhàng là '' mẫu thuẫn bất đồng trong quan điểm về biển Đông '' hoặc '' tranh chấp chủ quyền giữa hai bên ''

Có lẽ Việt Nam là nước đầu tiên và duy nhất trên thế giới này đã nhìn nhận từ '' xâm lược '' theo một  nghĩa khác hẳn.

Thậm chí để xoá mờ nguồn gốc xâm lược của Trung Quốc đối với hai quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa. Thoái thác trách nhiệm làm mất biển đảo của mình. Các nhà lý luận Việt Nam đổ vấy cho việc đó là do '' lịch sử để lại ''.

Trong những lý luận nhập nhèm này, Tổng Cục Chính Trị Quân Đội Việt Nam là cơ quan đi đầu và hăng hái nhất để biện minh cho những gái gọi là  mẫu thuẫn bất đồng, tranh chấp chủ quyền hay lịch sử để lại.

Thứ trưởng bộ quốc phòng, tổng cục trưởng tổng cục chính trị, uỷ viên trung ương đảng, uỷ viên Ban Bí Thư trung ương Đảng, uỷ viên thường vụ thường trưc quân uỷ trug ương, thượng tướng Ngô Xuân Lịch phát biểu trong chuyến đi Trung Quốc.

'' Hai bên đều mong muốn mở rộng các lĩnh vực hợp tác về công tác đảng, công tác chính trị, thông tin, truyền thông, văn học, nghệ thuật… trong đó coi trọng giáo dục truyền thống đoàn kết, hữu nghị, hợp tác Việt-Trung cho cán bộ, chiến sỹ và nhân dân mỗi nước.''


'' Vấn đề biên giới lãnh thổ nói chung là vấn đề phức tạp do lịch sử để lại, nhưng nếu hai bên có quyết tâm và thiện chí, kiên trì đàm phán, dựa trên luật pháp quốc tế, trên tình đồng chí thì hoàn toàn có thể giải quyết được.''


Để làm cho nhân dân, chiến sĩ Việt Nam coi trọng tình hữu nghị, đoàn kết Việt - Trung. Tổng Cục CCQDNDVN đã mở mục '' chống diễn biến hoà bình '' trên báo quân đội nhân dân, tuyển mộ những cây viết mang hàm giáo sư, phó tiến sĩ để viết những bài doạ nạt ai có tinh thần phản đối TQ xâm lược, đồng thời lung lạc mê hoặc chiến sĩ quân đội Việt Nam hiểu sai bản chất xâm lược của TQ thành mâu thuẫn nhỏ giữa hai nước. Trên mặt truyền thông công khai như truyền hình, báo chí chưa đủ, Tổng cục CTQĐND Việt Nam còn lập ngân sách để đãi ngộ  Dư luận viên đi rao giảng xuyên tạc như đại tá Trần Đăng Thanh, thiếu tướng Bùi Sỹ Kỷ, trung tá Nguyễn Văn Minh và nhiều kẻ khác. Dường như cảm thấy chỉ dùng các phương tiện, vị trí quân đội chưa đủ đáp ứng với yêu cầu '' giáo dục nhân dân, chiến sĩ coi trọng hữu nghị Việt - Trung ''. Tổng cục chính trị quân đội Việt Nam còn câu kết với thành uỷ Hà Nội, trung ương Đoàn TNCSHM, Hội nhà văn Việt Nam. Ban tư tưởng văn hoá Việt Nam để tạo thành một ma trận thông tin, khủng bố tinh thần những người yêu nước.

Mặt trận thông tin mà TC CTQĐNDVN để phục vụ công cuộc nhồi nhét cho người dân, chiến sĩ Việt Nam dàn trải trên mọi lĩnh vực, ngóc ngách đời sống xã hội ..từ báo chí, ca nhạc, truyền hình đến các hội thi, hội thảo và cả những trang mạng xã hội. 

Nhưng thế vẫn chưa đủ làm hài lòng những người bạn hữu nghị Việt - Trung. Tổng cục CTQQDVN mới đây đã mở hội thảo và ép tổng cục chính trị công an nhân dân phải tham gia cùng, nhằm buộc công an phải đứng cùng chương trình giáo dục lệ thuộc phương Bắc này, qua đó mượn bàn tay công an , đẩy phe công an ra tuyến đầu trấn áp biểu tình.


Thiếu tướng quân đội Bùi Sỹ Kỷ đã có bài trên báo QĐND chê trách biến cố ở Đông Âu quân đội đã ngập ngừng không dám bắn vào dân, bởi những người chỉ huy mất phương hướng. Chắc ông Kỷ nói rằng chỉ huy Đông Âu không có sự giáo dục, định hướng nên bây giờ TCCTQDNDVN cần phải định hướng vững vàng để các cấp chỉ huy biết ra lệnh bắn vào dân khi có biểu tình như Đông Âu.

 Mới đây sau chuyến thăm của TBT Trung Quốc Tập Cận Bình với TB Việt Nam ông Nguyễn Phú Trọng. Ông Trọng nhận lời mời với tư cách hai đảng với nhau, nhưng ông Trọng lại dẫn theo các cốt cán trong việc giáo dục nhân dân là Trưởng ban tuyên giáo Đinh Thế Huynh, bộ trưởng công an Phùng Quang Thanh, bộ trưởng công an Trần Đại Quang, phó chủ tịch quốc hội Nguyễn Kim Ngân., bí thư trung ương đoàn Nguyễn Đắc Vinh. Những người này đi thăm TQ với tư cách gì, tư cách là uỷ viên BCT, uỷ viên trung ương Đảng chăng?

Báo chí chỉ nói ông Tập mời ông Trọng thăm theo danh nghĩa đảng, thế mà ông Trọng dẫn những người chắc chắn còn giữ vị trí quan trọng ở nhiệm kỳ 2016 đi để ký kết những chuyện thuộc về nhà nước, chính phủ. Một chuyến thăm lại thành làm việc, một chuyến danh nghĩa đảng với nhau nhưng lại ký kết trên phương diện nhà nước, chính phủ. Thử hỏi chuyến đi như thế có trong sáng, khách quan hay không.? Người dân hoàn toàn có quyền nghi vấn, nhất là chuyến đi ngắn ngủi ấy có hằng hà vô số hiệp ước được ký kết, đều là những vấn đề quan trong, sinh tử của quốc gia.

Nghi vấn ấy xuất phát từ chính nghĩa, từ lòng yêu nước và hơn hết nghi vấn hay chỉ trích chuyến đi thăm và ký kết ấy của ĐCSVN với TQ là hoàn toàn chính đáng, có cơ sở.

 Thế nhưng, một lần nữa, tờ báo QĐND thuộc TCCTQĐNDVN lại ngậm máu phun người, xuyên tạc tinh thần yêu nước của người dân Việt Nam, đánh tráo khái niệm bằng bài viết của một kẻ không dám ký tên thật.



Trong nội dung của bài, sự xuyên tạc , đe doạ là điều thương thấy, không có gì đáng nói. Nhưng ở sự nham hiểm nhất và nguy hiểm nhất đối với dân tộc, đất nước nằm ngay ở tiêu đề bài báo.

Nếu chúng ta định nghĩa đúng từ '' xâm lược '' và tham khảo thêm bài viết sau 



Chúng ta sẽ thấy một âm mưu cố tình diễn biến từ cạm bẫy gác tranh chấp cùng khai thác đã bị lên án, nay đã khéo léo chuyển thành hợp tác bình đẳng cùng có lợi, hợp tác kiểm soát bất đồng, cầu đồng tồn dị...một loạtj khái niệm bị tráo đổi ra đời ngay sau chuyến đi của 5 uỷ viên bộ chính trị VN sang TQ mới đây.

 Điều này cho thấy, việc TCCTQĐVN, Ban bí thư ĐCS VN mở mục '' chống diễn biến hoà bình '' là cách vừa ăn cướp vừa la làng, vừa bán nước vừa vu khống người yêu nước. Chính họ, những người thực hiện chuyên mục này đang cố tình , rắp tâm, chủ ý làm người dân bị diễn biến, hiểu sai bản chất xâm lược của Trung Quốc thành những tranh chấp bất đồng, mâu thuẫn chung.

Âm mưu diễn biến này nhằm loại bỏ quốc tế quan tâm đến khu vực biển Đông. Thế giới chỉ lên án chuyện xâm lược, có biện pháp trừng phạt xâm lược như trường hợp bán đảo Crima của Ukraina bị Nga thôn tính. Thế giới không thể lên án Hoàng Sa, Gạc Ma của Việt Nam bị Trung Quốc xâm lược, vì đó là mâu thuẫn nhỏ giữa hai nước, bất đồng quan điểm trong nhìn nhận chủ quyền, những vấn đề rắc rối do lịch sử để lại. Chế độ Viêtj Nam, người dân Việt Nam không gọi là xâm lược, quốc tế cớ gì lên tiếng.?

 Trong cuộc gặp với Nguyễn Phú Trọng, ông Tập Cận Bình có nói đến việc các trang mạng trong và ngoài Việt Nam ( bao gồm các trang website, bloger, facebook....) có những bài viết làm cản trở tình hữu nghị Việt Trung.  Ngay khi ông Trọng trở về nước, thì bài báo có tên Hợp Tác Bình Đẳng Cùng Có Lợi số ra ngày 13.4.1025 của tác giả Vân Khánh đã chỉ trích những người lên án chuyện ký kết gấp gáp của Nguyễn Phú Trọng. Sau khi ca ngợi chuyến đi, ca ngợi tình hữu nghị TQ, phần cuối tác giả Vân Khánh còn gán gép dùng hình ảnh.

''Còn rất nhiều dẫn chứng cụ thể, sinh động từ thực tiễn đời sống của nhân dân; từ sự đánh giá của bạn bè quốc tế về vị thế của Việt Nam, về tính đúng đắn trong thực hiện đường lối đối ngoại rộng mở, bình đẳng, cùng có lợi mà chúng tôi không thể liệt kê hết trong bài viết này.''

Xin hỏi tác giả Vân Khánh, cũng như Ban bí thư, TCCQĐND, báo QĐND, có dẫn chứng nào cụ thể hơn máu của người dân và chiến sĩ. Có gì sinh động hơn những bà mẹ, người vợ, con của 64 chiến sĩ Bắc Việt hy sinh ở Gạc Ma năm 1988, 74 chiến sĩ Nam Việt hy sinh ở Hoàng Sa. Có gì thực tiễn hơn nhưng ban thờ người lính hải quân, người ngư dân leo lét khói nhang .? Một bài viết có nội dung như vậy ngay sau lời nhắc nhở của tổng bí thư TQ về các trang mạng Việt Nam, liệu có thể gọi tác giả là tay sai, bồi bút, thực hiện ý chỉ của thiên triều hay không. Đất nước này có có độc lập, tự chỉ hay không.?

Xin lấy đoạn mở đầu bài thơ Tổ Quốc Tôi Như Miếng Da Lừa của tù nhân lương tâm , nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa, người vừa được tư do và đoạt giải văn học ở Na Uy mới đây. Để thay cho cái kết của bài viết này.

Tổ quốc tôi như miếng da lừa
Một lần ước, mất đi một góc
Ước phồn vinh: rừng mất cây, biển mất cá
Ước vẹn toàn: mất hải đảo, mất Cao Nguyên.

Tôi đứng ôn hòa, biểu ngữ chống Bắc Kinh
Người đến đầu tiên là cảnh sát
Họ nhìn tôi như nhìn loài chó ghẻ
Tôi ngã rồi, họ dựng chúng tôi lên
Những nắm đấm thôi miên vào mặt
Tôi nằm lăn ra đất
Nước mắt nuốt vào lòng
Lịch sử 4 ngàn năm, triều đại nào như thế?

Nguyễn Xuân Nghĩa
Hải Phòng
Viết để nhớ ngày 29/4/2008

Thứ Hai, ngày 13 tháng 4 năm 2015

Nội chiến xôi đỗ.

Xôi đậu là thứ xôi phổ biến trong các dịp lễ lạt, người ta trộn gạo với đỗ xanh hoặc đỗ đen ( trong Nam gọi là đậu ) đồ thành món xôi.

Trong kháng chiến chống Pháp, vùng Việt Minh kiểm soát nhiều khi chồng chéo , đan xen với vùng Pháp kiểm soát. Người dân lúc đó lấy từ xôi đỗ để chỉ những vùng như vậy.

Sau năm 1954 Việt Nam chia ra làm hai quốc gia có chủ quyền, chủ quyền thực sự như Nam và Bắc Triều Tiên ngày nay. Tuy nhiên các cuộc chiến giữa hai miền này vẫn được gọi là  nội chiến. Một cuộc nội chiến có biên giới.

Hiện này có nhiều quốc gia nội chiến liên miên, chẳng hạn như Syria, các nhóm quân kiểm soát hoàn toàn từng khu vực. Cũng như nước Hán thời Tam Quốc, phân định ra ba khu vực do ba thế lực cát cứ. Thông thường các cuộc nội chiến bằng vũ lực đều có ranh giới, người ta có thể dễ dàng quan sát khu vực nào do thế lực nào nắm giữ.

Tuy nhiên ở Việt Nam, sau khi có sự xuất hiện của Việt Minh tức Cộng Sản sau này. Các cuộc nội chiến đều có nét khác biệt với các cuộc nội chiến khác trên thế giới. Không biết có phải do bản chất của người Việt hay bản chất của thuộc tính cộng sản mà các cuộc chiến Việt Nam khiến người ngoài khó biết đâu ra đâu. Có những người sáng mặc áo lính bên này, tối lại thành quân du kích bên kia. Chắc do thuộc tính của Việt Minh, Cộng Sản hơn là do tính dân tộc, vì trong lịch sử Việt Nam có trải qua nhiều cuộc nội chiến. Nhưng chưa có sự nhập nhèm người lính bên này, lúc là lính bên kia như thời Cộng Sản. Có thể là có một số ít phản bội, làm gián điệp nhưng không đến mức độ xôi đỗ như kiểu Việt Nam thời Cộng Sản.


Trong một giai đoạn tương lai tới đây, Việt Nam sẽ chìm trong một cuộc nội chiến xôi đỗ không tiếng súng, không ranh giới, không biết phe nào đang kiểm soát cái gì, cũng chẳng rõ số này là của phe nào, số kia là của phe ai.

Cuộc nội chiến giữa các lãnh đạo đảng Cộng Sản với nhau để giành quyền kiểm soát tất cả các lãnh vực trên đất nước và trong xã hội. Một cuộc nội chiến vừa tranh giành vật chất vừa tranh giành ảnh hưởng ý thức hệ. Hai bên cố làm sao thâu tóm được các mối lợi và nhồi nhét lý tưởng của mình vào đầu người dân.

 Và cũng như cuộc nội chiến Nam Bắc cách đây 40 năm, cuộc nội chiến mới này đang hình thành bởi các thế lực quen thuộc như Nga, Mỹ, Tàu.

Cuộc nội chiến lần này sẽ không có biên giới, không có phân định được sắc áo cho cánh quân. Các cuộc tấn công diễn ra bằng nghị quyết, bằng quyết định thanh tra, các cuộc xử lý nội bộ. Một lãnh đạo cấp bộ hôm nay ở phe thân Tàu, mai có thể nhảy sang phe thân Mỹ và ngược lại tuỳ thuộc vào theo tình hình cấp cao hơn ký kết mang lại những gì có lợi cho bản thân mình.

Trong cuộc nội chiến phân định ranh giới, màu cờ sắc áo, chiến đấu bằng vũ lực thông thường. Bên nào có nguồn viện trợ tiền bạc, vũ khí dồi dào, tân tiến bên đó sẽ nắm phần thắng. Cuộc chiến quyết định thắng bại vào nguồn viện trợ của các cường quốc bên ngoài là chủ yếu.

Nhưng một cuộc chiến xôi đỗ trong tương lai của Cộng Sản Việt Nam, cán cân thắng lợi sẽ nghiêng về bên nào được lòng dân hoặc được nhân dân tín nhiệm. Bên nào thủ đoạn lừa bịp, ma mị , doạ dẫm khiến dân chúng đi theo hoặc bên nào chính nghĩa, thuyết phục người dân ủng hộ theo bên đó sẽ chiến thắng.

Bởi đặc thù của cuộc nội chiến xôi đỗ này ,sẽ khiến cho người dân có cơ hội quyết định số phận đất nước, dân tộc. Bằng những cuộc biểu tình ủng hộ hay phản đối chính sách , quyết định của phe này hay phe kia. Những thái độ đó của người dân sẽ chính là nguồn viện trợ lớn nhất để phe nào đó đi đến thắng lợi.

Đã có những phát biểu khơi mào của một số lãnh đạo, báo chí có chiều hướng khác nhau,  cũng như các cuộc đình công biểu tình phản đối chính sách , quyết định này nọ diễn ra liên tiếp gần đây.  Đó chính là cơ hội để cho người dân nắm bắt và quyết định sự ủng hộ của mình cho phe nào, tác động để đất nước chuyển mình theo hướng nào. Người dân cần nhận thức chủ trương của mỗi phe, cần nhận thức rõ ảnh hưởng của mình và cần có hành động thiết thực bày tỏ sự ủng hộ hoặc phản đối. 

Còn nếu người dân mũ ni, che tai. Điều kiện đến cho mình để thay đổi đất nước theo ý mình muốn mà không làm gì. Đừng trách cứ hay than van tại sao dân tộc Việt Nam đến giờ vẫn lẹt đẹt và lay lắt so với thế giới.

Thứ Ba, ngày 07 tháng 4 năm 2015

Nghị trình gì ?

Đưa tin về chuyến đi '' thăm '' của TBT Nguyễn Phú Trọng đến TQ. Như thường lệ để tôn vinh cho chuyến đi, các tờ báo Việt Nam ca ngợi những lợi ích đạt được từ phía đối tác. Tờ báo Vietnamnet có đưa bài khá chi tiết.


Tất nhiên vấn đề đang nổi cộm là chuyện TQ xâm lược biển đảo Việt Nam không thể không nhắc đến, vì nếu không nhắc đến ắt dư luận sẽ đòi hỏi gay gắt. Bài báo dành một phần hai để nói về vấn đề này với tên gọi là nghị trình Biển Đông.

Trong phần này,một đằng Việt Nam kêu gọi Trung Quốc xử lý theo ký kết đa phương DOC với ASEAN.

''Ở góc độ đa phương, ASEAN (trong đó có Việt Nam) và TQ đã ký Tuyên bố về cách ứng xử của các bên ở Biển Đông (DOC), Quy tắc hướng dẫn thực hiện DOC và Tuyên bố chung ASEAN - TQ kỷ niệm 10 năm ký kết DOC. ASEAN đang tích cực thúc đẩy đàm phán với phía TQ về việc xây dựng Bộ quy tắc ứng xử ở Biển Đông (COC).''

Nhưng mặt khác thì Việt Nam luôn dựa trên những gì bàn bạc giữa hai Đảng để mong giải quyết được vấn đề này.

''Tháng 10/2011, trong chuyến thăm chính thức TQ của Tổng bí thư, hai bên đã ký một bản thỏa thuận quan trọng: Thỏa thuận các nguyên tắc cơ bản chỉ đạo giải quyết vấn đề trên biển. ''

Thái độ khôn lỏi, luôn sẵn sàng bàn tay đôi với Trung Quốc của Việt Nam đã lý giải vì sao một vài nước trong khu vực không muốn tỏ thái độ ủng hộ Việt Nam trong tranh chấp Biển Đông.

Nói một cách dân dã, là Việt Nam như một con phò bị Trung Quốc hiếp. Người ta nghe thấy tiếng con phò kêu cứu, nhưng lại gần thấy cửa nhà con phò do chính tay nó khoá, bên trong có tiếng mặc cả là - anh đi bao, em hơi mệt, chỉ nằm ngửa chứ không cưỡi ngựa theo thế '' tiên ông xay bột đậu nành '' mà anh thích đâu nhé. Hoặc anh ơi nhanh lên, em mệt rồi.

Thái độ thế, người ngoài biết giúp làm sao, phá cửa xông vào có khi bị vu là xâm phạm đời tư tức là can thiệp vào công việc nội bộ, tự chủ quan hệ của một quốc gia có chủ quyền.

Phải diễn giải như vậy để bà con nhân dân lao động hiểu sinh động và sát thực cái gọi là nghị trình Biển Đông của Đảng CSVN.

Bài báo còn có đoạn mập mờ về quan hệ thương mại hai nước.

'' Kể từ khi bình thường hóa quan hệ, kim ngạch thương mại Việt - Trung có mức độ tăng ấn tượng, với hơn 1.500 lần, từ 32 triệu USD năm 1991 đến nay lên tới 58,87 tỷ USD. TQ là bạn hàng thương mại lớn nhất của Việt Nam trong suốt 10 năm qua, trở thành thị trường xuất khẩu lớn thứ 2, sau Mỹ ''


Đoạn tin này khiến người ta tưởng rằng quan hệ với TQ đạt thương mại gần 60 tỷ USD, TQ là thị trường xuất khẩu thứ hai sau Mỹ. Thật ra đây là cái người ta gọi là một nửa sự thật.

Sự thật cần phải nói hết là số tiền nêu lên quan hệ thương mại phải đi cùng số liệu chênh lệch cán cân thương mại mới đầy đủ thông tin.


Bài báo trên khá đầy đủ khi nêu những thiệt thòi của Việt Nam khi quan hệ thương mại với Trung Quốc.

'' Thoạt nhìn qua có thể thấy, việc nâng cao quan hệ thương mại mậu dịch giữa hai nước là một tín hiệu vui. Song, nó sẽ là vui thực sự nếu hai bên có sự cân bằng về cán cân xuất nhập khẩu. Tuy nhiên, nếu nhìn lại khoảng thời gian qua, chúng ta thấy một sự chênh lệch rất lớn, đó là nhiều ngành, lĩnh vực kinh tế của Việt Nam bị phụ thuộc do nhập siêu quá lớn từ nước này. Chẳng nói đâu xa, dệt may và da giày là hai ngành được coi là xuất khẩu chủ lực của nền kinh tế, song hai lĩnh vực này phụ thuộc nguyên phụ liệu chính từ Trung Quốc. Theo số liệu thống kê của Bộ Công thương, kim ngạch nhập khẩu nguyên phụ liệu da giày và dệt may từ Trung Quốc trong 9 tháng đầu năm chiếm tới 32,53% trong tổng kim ngạch nhập khẩu nhóm hàng này, 2,73 tỷ USD. Nhiều DN trong ngành đã bày tỏ e ngại khi dệt may và da giày quá phụ thuộc vào nguồn cung cấp nguyên phụ liệu từ Trung Quốc.''

Một bài báo khác thì nói về cán cân thương mại với Hoa Kỳ.


'' Cán cân thương mại hàng hóa của Việt Nam trong trao đổi thương mại với Hoa Kỳ luôn duy trì mức thặng dư lớn trong những năm gần đây. Cụ thể trong năm 2010, mức thặng dư hàng hóa của Việt Nam trong buôn bán trao đổi thương mại với Hoa Kỳ đã vượt qua con số 10 tỷ USD, tăng 26,5% so với  năm 2009. Đến năm 2013, xuất khẩu của Việt Nam sang Hoa Kỳ cao gấp 4,5 lần so với nhập khẩu dẫn đến mức xuất siêu của Việt Nam sang thị trường nàyđạt con số kỷ lục 18,6 tỷ USD.''

Nếu vậy nghị trình Biển Đông hay nghị trình kinh tế gì đi nữa, Việt Nam chả trông mong gì trong chuyến nghị trình thùng rỗng kêu to này. Cả hai vấn đề lớn trọng tâm trong bài báo của VNN nêu kia tưởng là mới mà chả có gì mới, chỉ có cái cũ là Việt Nam tiếp tục lệ thuộc kinh tế vào TQ bởi phụ thuộc nguyên liệu Một điều cản trở rất lớn khi Việt Nam muốn gia nhập TPP. Việt Nam thành chư hầu của TQ để gia công nguyên liệu TQ xuất khẩu vào TPP, chỉ hưởng được chút tiền gia công còm. Còn về biển Đông thì hai bên vẫn nhất định để hai đảng bàn với nhau, mà trong quan hệ hai đảng thì chuyện biển đảo không phải là chuyện lớn, không phải là đại cục.

Vậy nghị trình của chuyến đi ông Trọng là nghị trình gì có lợi cho Việt Nam.?

Câu trả lời không có lợi gì cho Việt Nam, nhưng chắc chắn đây là nghị trình có lợi cho sự tồn tại của Đảng CSVN, khi mà bầy đoàn TBT Trọng  kéo theo là những trụ cột sắt máu để duy trì chế độ Việt Nam. Bầy đoàn này sẽ bày tỏ khó khăn trước diễn biến và sẽ được quan sư  Trung Quốc hỗ trợ, bày giải pháp để giữ vững con đường XHCN ở Việt Nam. Chả thế mà ngay khi bày đoàn này kéo sang TQ, ở nhà cấp dưới của chúng hăng hái mở cuộc tham luận đề tài đấu tranh làm sao để giữ vững chế độ.


 Theo Thiếu tướng, thời gian qua các cơ quan báo chí như Báo Nhân dân, Báo QĐND, Báo CAND, Tạp chí CAND, Tạp chí Quốc phòng toàn dân… đã mở các chuyên mục riêng với nhiều bài viết, bút chiến có luận điểm khoa học vững chắc, đáp ứng yêu cầu đấu tranh, nổi lên là phản bác các thông tin cổ súy, kích động việc thành lập các hội, nhóm trái pháp luật… 

Thứ Hai, ngày 06 tháng 4 năm 2015

Nước Nga mến yêu.

Hồi bé nước Nga gọi là Liên Xô. Lúc ấy mình thích Liên Xô lắm, đầu tiên mình nghe được là người Liên Xô coi Việt Nam như đứa em, giúp đỡ hết mình, viện trợ ( tức là cho ) đủ thứ từ bột mỳ đến cái máy cày.

 Thứ ngoại ngữ mình học được ở trường là tiếng Nga, cuốn sách dạy tiếng Nga là cuốn sách đẹp nhất trong số SGK, bìa dày bọc vải gai sần, bên trong giấy trắng bóng, hình minh hoạ in màu cực đẹp.

Bọn trẻ con chơi ngoài đường, phá phách cái gì đều bảo nhau - tội đâu Liên Xô chịu.

Liên Xô hào hùng và lãng mạn qua những bộ phim và các cuốn tiểu thuyết, dạo ấy ra đường nhìn thấy người nước ngoài đều nghĩ đó là người Liên Xô tất. Nhất là người lính tình báo đẹp trai, giỏi đấm bốc trong cuốn Đứng Vững Đến Cùng.

Liên Xô là thiên đường trong bộ óc của mình suốt cả tuổi thơ.

Bỗng nhiên một hôm mình đọc được cuốn Những Đứa Con phố Arbat, sách có 3 tập, mình chỉ đọc được 2 tập. Tập 3 kiếm mãi không thấy. Đọc xong 2 tập sách, mình thấy kinh hoàng, tình trạng của những thanh niên phố Arbat không khác gì những người thanh niên ở Hà Nội. Cũng tập trung cải tạo, cũng công an mật theo dõi, hàng xóm cũng tố giác nhau. Rồi cũng vì vài ba câu thơ vui vui mà một chàng trai trẻ phải đi đầy trong trại tù rừng thẳm Xi Be Ri.

Mình so sánh với chú Quý, một người đàn ông gầy gò. Vợ bỏ do chú ấy bị đi tù, ai cũng xa lánh chú ấy, mọi người nói chơi với thằng ấy là nguy hiểm, nó làm mình chết lây đấy. Chú Quý làm thợ hàn, lúc có việc lúc không, nhà chú trống hoác chả có gì. Một mình chú rang một đống lạc pha muối ăn dần với cơm. Con gái chú rất xinh, nó ở với mẹ. Nó cũng ghét bố vì mẹ nó nói bố nó là người hư hỏng.

 Mình chả thấy chú hư hỏng gì, chú có việc thì làm chăm chỉ. Nhà chú nghèo nhưng nhiều sách, mình đến chơi nằm đọc cả ngày cũng được. Chắc chú buồn, thấy mình nên cũng kệ cho vui nhà. Rồi có lần chú lĩnh lương, làm món bún bò cho mình ăn cùng, chú sai đi mua rượu. Về hai chú cháu ăn, chú vừa ăn vừa uống rượu trầm ngâm. Mình đánh bạo hỏi sao chú bị đi tù.

Chú nghĩ một lúc, nhấp vài ngụm lại nghĩ, như là không nghe thấy câu hỏi. Mãi sau đột nhiên chú kể.

Lúc đó chú làm công đoàn nhà máy cơ khí, gần Tết bạn cùng nhà máy của chú trúng thưởng gì đó được một cái xe đạp Phương Hoàng màu ngọc bích. Lúc mọi người xúm vào xem xe, chú cũng xem và ngẫu hứng đọc câu thơ chế.

 Xuân này hơn hẳn những xuân qua
Phương Hoàng ngọc bích đã về ta.
Vợ chồng làm tốt, con học giỏi
Niềm vui chan chứa khắp trong nhà.

Nửa tháng sau khi đọc bài thơ chế chúc mừng bạn có xe đạp, công an đến khám nhà chú, thu sách truyện một đống. Chú bị đi tù 4 năm vì tội xuyên tạc thơ chủ tịch HCM với ý đồ chế giễu ...âm mưu phản động.

Vợ chú bỏ chú luôn, đi tù về chú lang thang ai thuê gì làm đấy. Mọi người ai cũng xa lánh chú.

Mình liên tưởng chú đến chàng sinh viên trong truyện Những Đứa Con Phố Arbat, tự thấy những chuyện bắt tù như này không đúng tí nào. Dạo ấy học văn giỏi nên cũng ham suy luận, mình nghĩ câu thơ chế ấy rất vui, thậm chí nó còn tốt để phổ biến thơ Bác cho nhân dân, thế mà bị bắt đi tù những 4 năm. Rồi về gia đình tan nát, thân cô thế cô bữa đói bữa no thì tội.

Hoá ra Liên Xô cũng ác như Việt Nam. Nước Nga của mình không chỉ có Cây Phong Non Trùm Khăn Đỏ, Bình Minh Mưa, Bông Hồng Vàng mà còn đã có thêm Một Ngày Trong Đời của I Van, Quần đảo Gu Lắc, Vĩnh Biệt Tình Em ( tức đốc tờ Zivaho ) của Sài Gòn cũ xuất bản.

Liên Xô thiên đường của mình còn là địa ngục, nơi đó những câu nói vu vơ, đùa cợt cũng có thể khiến người ta đi tù như chú Quý.

Mình không thích nước Nga nữa, sau này lớn chút thì hiểu, nước Nga và chế độ Nga khác nhau, người dân Nga cũng bị chế độ Xô Viết làm cho khốn khổ. Nước Nga xưa có những đại văn hào, danh hoạ, nhạc sĩ, hiền triết cũng rất đáng mến yêu. Còn nước Nga Xô Viết của Stalin lại là một nước Nga khác hoàn toàn với Puskin, Pautopxky...đã miêu tả.

Khi đi qua Hung, Tiệp, Ba Lan mấy năm trước, càng ngạc nhiên hơn khi biết người dân những nước này còn ghê sợ lính Nga hơn là lính phát xít Đức. Ở Hung Ga Ri trong một viện bảo tàng, mình xem được đoạn phim những tên mật vụ phát xít Đức người Hung khi quân Liên Xô tiến vào chúng chỉ thay bộ quần áo khác và vẫn làm mật vụ. Những nhà tù, chỗ tra tấn, hành hạ tù nhân của bọn mật vụ Hung Nga còn khủng khiếp hơn bọn mật vụ Hung Đức chục lần.

CCCP tan rã, đã 20 năm người Nga được thay thế ở Việt Nam bằng một người anh tốt khác là Trung Quốc. Tình cảm lần này có vẻ mặn mà hơn vì không những cùng lý tưởng XHCN mà vì còn là láng giềng gần gũi.

Người Nga lúc trước đi, để lại cho Việt Nam hoang tàn, đói khỏi vì chủ nghĩa bao cấp, hợp tác xã và cái thói đóng cửa ngoan cường không thèm đếm xỉa đến thế giới, chỉ cần có anh bạn Liên Xô là đủ. Vô tình tạo một điều kiện lý tưởng để anh bạn Tàu tiếp quản và áp đặt ảnh hưởng. 

Bây giờ người anh lớn Tàu có vẻ muốn nhường lại ảnh hưởng ý thức hệ ở Việt Nam cho anh lớn Nga tiếp quản, sau khi đã huỷ hoại môi trường, đào sạch tài nguyên, thôn tính được cả mớ đất đai, lãnh hải chắc chắn rồi. Còn chỗ chưa thôn tính được, trước cảnh Nhật, Mỹ, Ấn cản trở. Anh Tàu giơ một chân để anh Nga có chỗ đứng cùng. 

Có vẻ như một lần nữa, anh Nga và Tàu lại bắt tay để xây dựng Việt Nam thành tiền đồn chống thực dân, đế quốc.

Sự có mặt của Nga ở Việt Nam, nhất là một căn cứ quân sự Nga sẽ khiến Mỹ phải bỏ xa vùng biển Việt Nam vì e ngại xung đột lớn. Những tranh chấp còn lại giữa Việt, Tàu sẽ được anh Nga làm ngơ vì không can thiệp vào công việc nội bộ , để cho hai nước song phương giải quyết. Y như hồi Gạc Ma, anh Nga đóng ở Cam Ranh đã làm ngơ trước việc Tàu chiếm đảo, bắn giết lính Việt Nam.

Chủ trương làm em kết nghĩa của hai anh lớn Nga, Tàu đều do ĐCSVN quyết định. Mới đây TBT Nguyễn Phú Trọng đã ký kết hợp tác toàn diện giữa đảng CS với đảng Putin, cùng với việc TBT Trọng dẫn các đoàn viên, lớp hậu thế sang TQ để bàn giao việc giáo dục nhồi sọ tinh thần phụng Tàu cho lớp lãnh đạo trẻ sau này.

Sở dĩ hai anh Nga, Tàu ráo riết như vậy, vì các anh thấy âm ỉ một làn sóng trong nhân dân Việt Nam muốn thoát khỏi cảnh chư hầu cho các anh, hướng đến một xã hội văn minh phương Tây. Những tên chủ nô không bao giờ muốn nô lệ của mình tự do cả, bằng cách này hay cách khác chúng phải buộc những tên nô lệ tan rã ý chí tìm kiếm tự do, tiếp xúc với sự văn minh của xã hội. Chúng vẽ ra bầu trời bên ngoài là u ám, là bạo động, là chết chóc, bất ổn. Chỉ ở trong vòng vây của chúng là an toàn.


Nhân dân Việt Nam ưa chuộng hoà bình, địt mẹ, nói thế thì nhân dân phương Tây đều thích chiến tranh bạo động chăng.? Từ hoà bình ở đây còn có nghĩa  chính là sự ổn định. Chứ thằng Việt Nam nợ đầm đìa, vũ khí, khí tài cũ rích, máy bay tập huấn hơi tí là rụng, tướng tá béo núc không đi nổi thì định chiến với ai mà không mong hoà bình. Ổn định ở đây mấu chốt là giữ nguyên hiện trạng chư hầu cho các anh Nga, Tàu, đừng có mơ tiếp cận nền văn minh, tiến bộ nào. Cứ ngoan ở trong vòng tay che chở của các anh.

Ngoan ngoãn đi nhân dân Việt Nam, ngoan mà hưởng sự ổn định.

Anh mày là thằng lưu manh, giờ ấm thân ở tư bản, tháng chả làm gì cũng lãnh 2 ngàn Euro, đéo hơi đâu nói nhiều để chúng nó bảo là kích động gây loạn, phá hoại đời sống yên bình của nhân dân Việt Nam.

Mai này anh quay sang ca ngợi cộng sản, mong cho nó độc tài mãi mãi, có thế anh mới thấy sự sung sướng của mình. Nịnh cộng sản vài bài, lúc đó anh về Việt Nam với mác Việt Kiều yêu nước, rồi được lên ti vi còn oai gấp tỉ lần bọn Nguyễn Phương Hùng, Nguyễn Ngọc Lập...cỡ bọn đó trình viết, giọng điệu không bằng một góc của anh. Anh tha hồ xông xênh tìm gái công nhân chơi. Như hôm anh đi ta xi thằng taxi nói, giờ gái công nhân rẻ lắm, chỉ hơn trăm là múc được, sạch, ngon, chất. Vì bọn công nhân thất nghiệp nhiều, lương ba cọc, ba đồng không đủ sống.

Nếu mà Việt Nam giàu mạnh như tư bản, anh làm gì có được cơ hội xênh xang, làm đéo gì có ban tuyên huấn, tuyên giáo để anh được vinh danh là Việt Kiều yêu nước tiến bộ , một lòng hướng về quê hương, một lòng tin Đảng, tin chế độ.

Nào thì mến yêu người Nga trở lại thật nhiều đi nhân dân Việt Nam yêu chuộng ổn định. 


Thứ Năm, ngày 02 tháng 4 năm 2015

Đại Vệ Chí Dị - Trận ngũ hành.

Năm Mậu Tý, Sáng Quyết kinh thành bày trận Thổ, thắng lợi giòn giã. Thâu tóm được đất Tây Hà về kinh thành, thế lực lớn mạnh không lường.

Đến giữa năm Mâụ Tý, trời làm trận Thuỷ bất ngờ, Sáng Quyết trở tay không kịp, đổ lỗi do dân chúng ỷ lại triều đình.

Canh Dần, nhà Sản năm thứ 65. Sáng Quyết nhân kỷ niệm ngàn năm kinh thành mở trận Kim, tiền đổ về như nước. Qua năm đó, Quyết thực túc, binh cường. Bèn dồn binh lực, bày kế thâu tóm ngai vàng. Trước đó để kế hoạch thành công, Quyết sai phó tướng là Phi Không sang Tề câu kết với thiên triều để làm hậu thuẫn.

Mấy năm sau đó, nhà Chúa bị Vương phủ tấn công. Vương cậy vào đại tướng Trăm Xanh dũng mãnh làm tiên phong, đánh phá phủ Chúa liên miên, bắt sống được anh em nhà họ Dương ở đất Cảng, thừa thắng Trăm Xanh vâng mệnh Vương sấn thẳng tới bộ Hình vây hãm phó thượng thư bộ Hình là Báu Mã.

Hai bên đương giằng co, Báu Mã trước làm quan xứ Thiên Trường, đất ấy loạn dăm lần , Mã đều dẹp yên. Tài cầm quân không phải là thường, Mã đóng thành, phòng thủ chặt chẽ. Sai người đưa thư nhờ bọn Nhiên Liệu Mới do Bằng Phong thống lĩnh từ bên ngoài ứng cứu, bên trong có bọn Bốn Công yểm trợ.

Trăm Xanh ròng rã mấy tháng bao vây không làm gì nổi. Vương thấy vậy nóng ruột, bèn gọi Sáng Quyết vào thương nghị, hứa sẽ nhường ngôi cho Sáng Quyết khi dẹp xong loạn nhà Chúa. Quyết về mới sai bọn tuỳ tướng tâm phúc là Sáng Lộc, dẫn toán quân tinh nhuệ Kinh Kỳ Mới phục sẵn ngoài thành bộ Hình.

 Sáng hôm đó, Báu Mã dẫn quân ra thành nghênh chiếm Trăm Xanh, đánh nhầu từ sáng đến chiều bất phân thắng bại. Hai bên khua chiêngrút quân về. Mã dẫn quân gần về đến thành, bỗng gặp Sáng Lộc. Mã chưa kịp chào hỏi, Lộc đã phất tay ra hiệu, tên phục kích bắn như mưa. Báu Mã trở tay không kịp, bị dính tên chạy vội vào thành đóng cửa. Vết thương nặng, Chúa sai người chạy chữa mãi không khỏi. Mã nằm trên giường bệnh cầm tay Chúa khóc nói.

- Thần vốn trải qua trăm trận, không hề khinh suất. Chỉ tại không ngờ Sáng Quyết đã mật ước với Vương Phủ. Thế của Trăm Xanh đã mạnh, nay lại thêm bọn Kinh Kỳ Mới đánh úp, thần khó có thể vững được. Nếu có mệnh hệ gì xin Chúa đoái hoài đến trưởng nam.

Chúa bảo.

- Việc đã đến nước này, không còn cách nào gỡ kịp, đừng để bị địch bắt sống.

Báu Mã hiểu ý, thu xếp việc nhà, gượng đứng dậy tổ chức cưới vợ cho con trai, sau đó tự vẫn.

Mấy tháng sau, tự nhiên Trăm Xanh đổ bệnh, Vương đưa sang đất Cờ Hoa chưã trị nửa năm ròng, bệnh tình không thuyên giảm. Trăm Xanh đưa về quê được dăm bữa thì thác.

Xanh thác đi, Vương buồn bã mất hết nhuệ khí, đóng cửa phủ không bàn chuyện chính trị. Chúa nhân đà ấy trong hội nghị Sản uỷ trung ương mười  đánh cho bọn thân vương thảm hại. Sáng Quyết đang lên như diều, gặp trận Tín Nhiệm do Vương phát động bị Chúa tương kế tựu kế, Quyết hạ bậc thấp nhất. Quân sĩ cũng mất hết nhuệ khí.

 Đến năm Giáp Ngọ, Sáng Quyết thấy quân sĩ nản lòng, tinh thần xuống sức mà thời gian đến đại hội Sản không còn nhiều. Quyết bèn nhân cớ 60 năm kỷ niệm giải phóng kinh thành, mở trận Hoả. Dùng 30 tỷ để đốt pháo hoa, khoa trương thanh thế.

Quyết bên ngoài cấu kết với Tề, bên trong có bọn bộ Binh hỗ trợm bên trên có Vương, bên dưới trướng quân sĩ hùng hậu, lại thuê thêm bọn dư luân viên trong nước và ngoài nước phao tin yểm trợ. Tuy thất trận Tín Nhiệm nhưng thực lực còn mạnh vô cùng.

Màu xuân năm Ất Mùi, Quyết họp tuỳ tùng nói.

- Năm sau là đại hội Sản Uỷ thời gian không còn nhiều, việc đã gấp. Nếu không tranh thủ làm lấy phiếu thì không kịp.

Bấy giờ dưới trướng  Quyết có một vị hoà thượng dòng Mật Tông, vốn là tâm phúc của Quyết, chuyên kinh doanh thần thánh, phụ trách nguồn thu bổng lộc của Quyết từ hồi còn làm thương thư bộ Văn. Hoà thượng tên chữ là Sơn Nam, mặt mũi tinh anh, tháo vát, nhanh nhẹn, am hiểu thuật bùa chú, phong thuỷ. Hoà thượng Sơn Nam kết giao với các doanh nghiệp, ngân hàng làm chỗ cầu nối để nhận tiền hối lộ cho Quyết, bởi thế Quyết cực kỳ tin tưởng.

Hoà thượng tâu.

- Ngũ hành có 5 trận, chủ tướng bày trận Thổ, Trận Hoả, Trận Kim đều thắng lợi, duy có trận Thuỷ là bất lợi, trận ấy do trời bày. Giờ theo ý bần tăng, chủ tướng bày Trận Mộc.

Quyết hỏi.

- Trận ấy bày sao ?

Hoà thượng đáp.

- Xưa Hàn Tín bày trận Bối Thuỷ, là trận đánh có ý nghĩa tìm trong cái chết để lấy sự sống. Lúc nguy cấp người ta sẽ có cách để chuyển bại thành thắng. Nay thế chủ tướng yếu, thời gian không còn nhiều. Thuỷ là trận mà ta thất bại, giờ bày trân Mộc, đặt tên là Bối Mộc Trận. Trận này như trận sinh tử cuối cùng, được làm vua, thua về hưu. Phàm bí quyết của trận này là phải cấp tốc, khốc liệt. Xin chặt hết những cây cổ thụ, thay thế nguồn sinh khí mới bằng một loại cây khác, tạo thành một vòng cung quanh kinh thành để giữ chặn không cho vương khí thoát, chỉ để duy nhất hương Bắc của mẫu triều chiếu rọi. Ắt sẽ thành công.

Quyết quay sang hỏi bọn Sáng Lợi, Thế Cỏ.

- Ý các ngươi ra sao.?

Sáng Lợi đáp.

- Kế hay.

Quyết hỏi.

- Hay thế nào ?

Lợi đáp.

- Xưa nay bọn lưu manh giang hồ thành danh, đàn em theo chúng nhiều, bởi chúng làm nhiều việc sai trái mà không bị trị. Càng làm nhiều cái sai mà càng không bị trị, chứng tỏ thế lực mạnh, có âm phúc, có vận khí. Quan lại nhà Sản cũng không khác gì bọn lưu mạnh giang hồ, đánh hơi rất thính. Chặt cây là việc nguy hại, thiên hạ ắt sẽ phản đối. Càng phản đối chúng ta càng chặt, người đời thấy chúng ta làm sai mà chả sao cả, như thế họ càng tin chúng ta vững manh, có thực lực.

Thế Cỏ đế thêm vào.

- Quan lại nhà Sản chỉ theo chủ tướng nào dám tìm cơ hội kiếm tiền. Cây cối kinh thành là vật thiêng liêng, lại rất giá trị về tiền của. Nếu chúng ta dám chặt hạ cây bán lấy tiền nuôi quân, thử hỏi nếu như chủ tướng làm vương, có cái gì mà không dám làm vì quân sĩ. Vụ này phải làm cho quân sĩ chúng ta  không những nhìn ra chúng ta thực lực mạnh thế nào, mà còn thấy theo chúng ta sẽ có tương lai sáng lạn đến đâu.

Quyết gọi quan công sai trấn thủ kinh thành là Hạnh Thuỷ lại hỏi.

- Dân chúng tụ tập làm loạn thì ngươi nghĩ sao.?

Hạnh Thuỷ đáp.

- Đằng nào dân chúng cũng tụ tập, thà để tụ tập phản đối chặt cây còn hơn để tụ tập phản đối chuyện Tề xâm lược. Chuyện chặt cây dễ đối phó hơn chuyện dân chúng tụ tập phản đối nước Tề. Trước sau năm nào công sai kinh thành cũng phải đi giải tán tụ tập, không thể tránh khỏi chuyện này hay chuyện khác.


Quyết thấy tuỳ tướng đều ủng hộ, bèn sai Hoà Thượng Sơn Nam gặp bọn doanh nhân nói đóng góp ít tiền gọi là xã hội hoá để che giấu mục đích, đồng thời về vẽ bản đồ trấn yểm. Lệnh cho Thế Cỏ huỷ động nhân lực triển khai gấp thế trận. Truyền cho bọn Sáng Lộc tiếp ứng khống chế dư luận. Khai trận sai Hạnh Thuỷ làm tiên phong, đánh mở màn ở phía tây kinh thành.

Bối Mộc Trận diễn ra ở kinh thành, trong vòng tuần lễ, thảm sát được 2 nghìn cây xanh. Nhựa cây tứa máu, lá cây tơi tả , đường phố trống hoác tan hoang. Quyết và Thế Cỏ ngồi trong phủ liên tục đốc suất quân tiến công, thế như vũ bão.

Lúc trận mới mở, bất ngờ dân chúng không kịp trở tay, mãi sau bọn dân đen mới hoàn hồn. Có  Tú Đèn vốn là phó thương thụ bộ Đài treo mũ từ quan thấy bất bình, bèn lên tiếng phản đối. Dân chúng hưởng ứng rầm rầm, biểu tình, phản đối xảy ra khắp nơi...trát từ khắp nơi đưa đến.

Bằng Phong nhớ mối thù cũ năm xưa bọn Kinh Kỳ Mới phục bắn tên Báu Mã, liền dẫn đám Nhiên Liệu Mới công kích đánh thẳng  Bối Mộc Trân.

Quyết bảo quân sĩ tạm ngừng, họp tuỳ tùng lại nói.

- Giờ đã xong nửa phần, dân chúng phản ứng, quan lại các nơi kêu ca. Đúng như kế hoạch đã định. Đây là lúc cho thiên hạ thấy chúng ta làm sai mà chẳng ai có thể làm gì được chúng ta. Mau cho người đưa công văn sang bộ Binh nhờ bọn tuyên huấn chính trị trợ giúp, lệnh cho các dư luận viên trong ngoài lên tiếng cùng lúc.

Lập tức bọn bô Binh xung trận xông vào giữa đám phản đối, bọn dư luận viên bên trong bên ngoài đánh tỉa gây hoang mang. Công sai kinh kỳ bủa các ngả tìm đối tượng nào phản đối hăng nhất để khống chế.

Quyết thấy phần tiếp theo đã theo dự tính, bèn chọn ngày, thân chinh cưỡi ngựa, mặc giáp ra giữa trận tuyên bố.

- Đúng sai thế nào là việc kinh thành, không có ai được phép can thiệp. Mọi việc để kinh thành tự xử trí.


Chúa đi tuần du về, thấy Quyết bầy Bối Thuỷ Trận, không dám manh động, cho người dò la. Sau đó họp tuỳ tướng nói.

- Thế của Quyết còn mạnh, không thể đương đầu. Nhưng cũng không thể mất măt, việc này phải uyển chuyển.

Chúa sai tuỳ tướng thảo công văn, chả ra trách, chả ra khen, cũng chả nói là phủ Chúa xử lý. Chỉ nói chung chung kinh thành làm thì kinh thành tự xử lý, có gì báo lại cho bên phủ Chúa.

Bọn kinh thành thấy công văn phủ Chúa thấy an tâm, họp lại kiểm điểm binh mã. Tổng kết Quyết nói.

- Trận này tổn thất không đáng kể, chiến thắng ròn rã vô cùng, đánh cả trận lớn kinh thiên động đia, dang tiếng vang xa bốn bể mà thiệt hại chỉ vài ba tiểu tướng bị thương. Quan lại bốn phương, trên dưới trong triều đều khiếp sợ uy chúng ta. Giờ để thêm phần vững chắc, mai ta sẽ tuần du miền Trung khích động những kẻ chống Cờ Hoa. Càng nhiều kẻ chống Cờ Hoa thì chúng ta càng vững vàng ở đại hội Sản Uỷ tới.

Nói rồi Quyết sắp xếp tuỳ tùng tuần du miền Trung.

 Sứ Tề cho người phi ngựa thâu đêm về thiên triều báo.

- Xứ Vệ toàn bọn bất lương, tráo trở. Duy chỉ có Sáng Quyết người châu Hoan, mặt mũi phương phi, sáng láng, trán rộng cằm vuông, mắt như sao, miệng như hùm . Trí lực vẹn toàn, một lòng trung trinh son sắt với Tề. Sau Vệ Kinh Vương thì nước Vệ  không ai bằng đươc người ấy. Nước Vệ còn người như vậy thì còn giúp đỡ được, xin chớ bỏ phí.