Thứ Tư, ngày 25 tháng 3 năm 2015

Dư Luận Viên thách thức uy tín giám đốc CATP Hà Nội.

Ngay sau ngày tưởng niệm Gạc Ma 14 tháng 3 năm 2015 vừa qua, tại cuộc họp của ban tuyên giáo thành uỷ  Hà Nội. Thiếu tướng Nguyễn Đức Chung trả lời báo chí về câu hỏi nhóm người mặc áo đỏ có chữ  Dư Luận Viên, mang cờ búa liềm cản trở những người tưởng niệm là ai. Thiếu tướng Nguyễn Đức Chung, giám đốc công an TPHN đã trả lời sẽ xác minh nhóm người này, ông cũng cho biết công an TPHN không hề liên quan gì đến nhóm DLV này. Ông cho rằng đó là một nhóm người tự phát, công an HN sẽ xác minh nhóm này.

Tiếp ngay sau đó, ông Hồ Quang Lợi , trưởng ban tuyên giáo thành uỷ cũng nói, tuyên giáo không liên quan gì tới nhóm này.



Vậy ai đứng đằng sau tổ chức nhóm dư luận viên cờ đỏ này, khiến chúng tung hoàng ngang ngược bao nhiêu năm qua tại Hà Nội.?

 Nên nhớ cả nước chỉ có duy nhất Hà Nội có mô hình nhóm Dư Luận Viên cờ đỏ này. Được sự bao che nào đó, ngày chúng càng lộng hành, bất chấp pháp luật. Dư luận viên Nguyễn Hoàng Thế Đức  đã đe doạ giết bà Lê Hiền Đức, khiến công an HN phải vào cuộc ngăn cản. Một số DLV khác quay clip cầm những lọ mắm tôm khoe rằng đó là vũ khí bí mật sẽ dùng để ném vào những người biểu tình. Nhiều Dư Luận Viên khác còn viết trên Facebook đe doạ sẽ đánh đấm người biểu tình, ném họ xuống Hồ Gươm.

Phân tích câu trả lời của ông Nguyễn Đức Chung, thật ra ông trả lời khá kín kẽ nhưng vẫn đầy đủ, đảm bảo về mặt chính trị cũng như mặt pháp luật.


“Được giao nhiệm vụ bảo đảm an ninh trật tự, chúng tôi luôn tôn trọng hành vi, hoạt động của người dân có lòng yêu nước với tất cả các sự kiện, đặc biệt liên quan đến chủ quyền lãnh thổ và tưởng nhớ những anh hùng liệt sĩ, những người đã tham gia bảo vệ chủ quyền thiêng liêng của đất nước”

Thiết nghĩ đám DLV nếu tôn trọng ông Chung, chúng phải tạm thời lắng dịu, chính trong câu trả lời ấy ông Chung cũng đã có phần nhân nhương, bao che cho chúng. Ông Chung chỉ nói đây là tự phát, đang xác minh... đương nhiên ông biết rõ chúng là ai, hành động chúng phạm tội thế nào.? Nhưng ông trả lời đây là sự '' tự phát '', sẽ '' xác minh ''....có nghĩa ông chưa hề nói chúng phạm tội hay không. Quá trình xác minh là bất tận. Có phải là khởi tố chúng đâu. Thế nhưng chúng dường như không thèm hiểu thiện ý của ông Chung, cũng như cái thế rất khó của ông Chung trước công luận.

Ông Chung nào đã bảo chúng là tội phạm đâu, cũng như ông cũng không hề bênh những người mà chúng  gọi là '' phản đông''. Việc tôn trọng người dân yêu nước, tưởng nhớ anh hùng liệt sĩ đều là những việc như ông nói là đáng tôn trọng. Đến thủ tướng, tổng bí thư, chủ tịch nước cũng không dám nói ngược lại điều đó. 

Ông Chung nói xác minh, tức là nói để đó cho mọi việc lâu sẽ chìm xuồng. Nếu chúng thông cảm và hiểu cho ông, lẽ ra chúng nên im miệng.

Thế nhưng khi đường đường một ông giám đốc CATP trả lời báo chí sẽ '' xác minh '' bọn DLV cờ đỏ này. Thì chúng ngạo mạn đập vào mặt ông bằng cách gửi thư kiến nghị đến ông, đã thế tên Trần Nhật Quang còn công khai bức thư này trên mạng xã hội. Hành động ấy không khác nào gáo nước tạt vào mặt ông Chung. Trong lá thư Trần Nhật Quang thể hiện thái độ coi khinh sự '' xác minh '' của ông Chung bằng cách đưa cả số chứng minh thư của CATP HN cấp cho hắn.



Láo xược hơn, tên Quang còn bác bỏ ý kiến ông Chung về cuộc tưởng niệm.

'' Theo định nghĩa của chúng tôi, một cuộc tụ tập đám đông ở nôi công cộng, tuyên truyền một thông điệp, lại mang cờ, biểu ngữ và hô khẩu hiệu, là một cuộc biểu tình.''
Tên Trần Nhật Quang đại diện cho cơ quan pháp luật nào, khi mà CATPHN chưa có kết luận, hắn đã ngạo mạn tuyên bố '' theo định nghĩa của chúng tôi ''.

 Chả lẽ tên Trần Nhật Quang này còn giỏi hơn cả bộ máy CATPHN về mặt chuyên môn để kết luận được sự việc. Mặc dù chính hắn và đồng bọn cũng tụ tập, cũng mang cờ, hô khẩu hiệu, truyền thông điệp...thậm chí chúng còn in áo đồng phục để thành một đội ngũ công khai.

Trong lá thư của mình gửi giám đốc CATP, Trần Nhật Quang rặt một giọng dạy đời, chỉ cho CATPHN thế nào là phản động, thế nào là biểu tình phạm pháp, rồi âm mưu, động cơ của thế lực thù địch ra sao. Sau khi dạy bảo CAHN chán chê, Trần Nhật Quang tuyên bố chúng tôi biểu tình theo quyền công dân của chúng tôi.

'' Ngày 14/3/2015, chúng tôi biểu tình theo quyền công dân của chúng tôi, bình đẳng với bọn Chống Cộng.''
Sau đó hắn ngạo mạn sai ông giám đốc Nguyễn Đức Chung chuyển lời hắn cho báo chí.

'' 5. Chúng tôi kính xin Ông Giám đốc Công an TP Hà Nội chuyển lời của chúng tôi đến những ai đó trong Ban Biên tập Vnspress''

Chưa dừng lại ở đó đã xong, Trần Nhật Quang tiếp tục công khai kêu đồng bọn tụ tập, tiếp tục tổ chức in áo DLV, tổ chức đội ngũ để hình thành một lực lượng chính quy hơn.





Chuỗi hành động, phát ngôn của Trần Nhật Quang và đồng bọn ngay sau những phát biểu của ông Nguyễn Đức Chung, đã cho thấy chúng không hề coi ông Chung có chút giá trị nào. Nham hiểm hơn, tên trung tá Nguyễn Văn Minh biên chế thuộc Tổng Cục Chính Trị QĐND Việt Nam còn bày tỏ sự quen biết thân thiết với bọn này , chẳng những thế Nguyễn Văn Minh còn mang lời của Đinh Thế Huynh ngầm đe doạ ông Nguyễn Đức Chung đang '' diễn biến ''.

Bọn chúng cho rằng với tư tưởng yêu đảng, yêu bác Hồ, yêu tổ quốc là chúng làm gì cũng được.  Một âm mưu nham hiểm núp dưới danh nghĩa, khái niệm này nọ để hoạt động gây rối, mất trậtj tự, trị an. Nhằm tập hợp lực lượng thành một thế lực chính trị, tiến tới lũng đoạn chính trường Việt Nam như lũ Hồng Vệ Binh Trung Quốc từng làm trước kia.

Âm mưu và kế hoach của chúng sao y đúng những gì mà lũ Hồng Vệ Binh đã làm.

Bởi vì xuất xứ của chúng cũng được sao chép như thế.

Tháng 12 năm 2009. phó bí thư thành uỷ Hà Nội Tưởng Phi Chiến tiếp đoàn thành uỷ Bắc Kinh. Tại cuộc gặp này, Chiến đã nhận kế hoạch của thành uỷ Bắc Kinh, sau đó vạch kế hoạch thành lập đội ngũ DLV cờ đỏ, nhận tiền tài trợ của thành uỷ Bắc Kinh dưới danh nghĩa là thúc đẩy những hoạt động cho nhân dân thủ đô hai nước hiểu nhau hơn. Đặc biệt là cho thanh niên Hà Nội học hỏi kinh nghiệm đoàn đội của Bắc Kinh. Nếu nhìn lại sẽ thấy những cuộc biểu tình chống TQ lần đầu vào năm 2007 có rất nhiều thanh niên, sinh viên mặc áo cờ đỏ sao vàng hô vang khẩu hiệu chống TQ. Ta sẽ hiểu vì sao bọn DLV sau này mang cờ đỏ để chống những người biểu tình TQ. Đó là một cái cách để chuộc tội với Bắc Kinh về hình ảnh thanh niên, sinh viên Việt Nam trước kia có thái độ biểu tình chống TQ.



Trong thời kỳ này, giám đốc CAHN Nguyễn Đức Nhanh chuẩn bị về hưu, phó giám đốc Nguyễn Đức Chung chuẩn bị tiếp nhận. Duy chỉ có phó giám đốc CATPHN phụ trách an ninh là thiếu tướng Bạch Thành Định là một mình một cõi, quản lý lực lượng an ninh TPHN. Chiến và Định đã bắt tay nhau sản xuất ra nhóm DLV cờ đỏ này và nuôi dưỡng chúng tồn tại đến nay. Chúng nâng cấp cấu kết với thành đoàn để khi cần huy động sinh viên các trường. Nhất là sau khi đảng bộ cán sự nước ngoài được thu hồi về cho phe Đảng quản lý. Bọn DLV này được đà  mở rộng liên kết thêm gắn bó với bọn Ti vi phố Bolsa, KCB để hình thành cái gọi là Vietvision quảng bá tuyên truyền hình ảnh cho mình. Cũng kể từ sau khi Tưởng Phi Chiến nhận chỉ đạo của thành uỷ Bắc Kinh, một loạt các trang blog, facebook quy chụp, xỉ vả những người phản đối TQ xâm lược ra đời với những bài viết công kích cá nhân bằng những tư liệu mà chỉ có an ninh TPHN cung cấp.

Vì được nuôi dưỡng bởi nguồn tiền của thành uỷ Bắc Kinh, đám DLV này chỉ tập trung đánh phá những người phản đối TQ xâm lược, kêu goi thoát ảnh hưởng Trung Quốc. Còn những vụ tụ tập khác như dân oan Dương Nội, Văn Giang....này nọ chúng hoàn toàn bỏ qua.

Do diễn biến tình hình quốc tế cũng như quan điểm đối ngoại của chính phủ Việt Nam có những hướng thay đổi, người nhận tiền và nhận chỉ đạo của Bắc Kinh đỡ đầu cho bọn DLV là Tưởng Phi Chiến phải về hưu hồi tháng 2 năm 2015 qua. Nhưng bọn DLV mù quáng không nhận ra được điều đó, mặt khác một số kẻ thân Bắc Kinh nằm ở Tổng Cục Chính Trị QĐND Việt Nam vì dã tâm nào đó vẫn xúi dục bọn DLV này hoạt động trắng trợn và ráo riết hơn, điển hình là tên trung tá Nguyễn Văn Minh và một số thế lực, phần tử khác trong ban tuyên giáo trung ương, đoàn thanh niên, ban cán sự đảng nước ngoài, một số quan chức chỉ huy lực lượng an ninh TPHN...

Chình vì còn những thế lực này đỡ đầu, giấu mặt đứng đằng sau tiếp tay cho bọn DLV. Cho nên chúng dường như ngày càng ngang ngược hơn. Câu hỏi của báo Giáo dục Việt Nam đặt ra rằng chúng thuộc thế lực nào, mục đích gì...không phải là không có cơ sở.

Thứ Sáu, ngày 20 tháng 3 năm 2015

Đại Vệ Chí Dị - Lâm Tặc Kinh Thành.

Nước Vệ triều nhà Sản năm thứ 70. Vệ Kính Vương năm thứ tư.

Chúa Bạo viễn du sang Ách Đại Lợi vay tiền, nước Ách đón tiếp nhạt nhẽo, tể tướng Ách là Tô có ý trách người Vệ vay tiền nhiều lần mà chả làm ăn đâu ra đâu. Chúa nghe xong chỉ cười nhạt.

Việc trong nước sau hội nghị trung ương Sản Thập hỗn loạn vô cùng, trống đánh xuôi, kèn thổi ngược. Gặp phải thời nhá nhem, tranh tối, tranh sáng, quan lại thi hành chính sách lúc đầu voi đuôi chuột, lúc đầu dê thịt chó, mạt cưa, mướp đắng khiên dân chúng không biết đâu mà lần.

Bọn quần thần nín thở như lũ chim non chờ mẹ mang mồi, nhác thấy mồi Tề là há mõm nhao nhao về phía Bắc, nhác thấy mồi Bạch La Tư là ngoái cổ ngoác miệng, sểnh thấy hơi mồi Cờ Hoa rướn họng há hết cỡ.

Bấy giờ Vệ Kính Vương già cả, biết chả còn sức làm gì, chỉ mong được lượn nơi này nơi cho khác biết thế giới bao la, về để còn khoác lác với đám gia môn. Chúa  lúc trước biết thóp của Vương, gọi thủ túc là phó thượng thư bộ Hình họ Tô vào hỏi.

- Đứa em họ nhà ngươi bên cờ Hoa giờ thế nào.?

Phó thương thư Tô đáp.

- Dạ, nhờ ơn Chúa Công, hắn vẫn chăm lo tốt mọi sự. Quản lý mạng lưới an ninh ngoại tuyến đâu ra đấy.

Chúa bảo.

- Họ Tô đời đời làm quan bộ hình nước Vệ, từ khi lập nước, họ Tô đã là đại thần bộ Hình đầu tiên mà tiên đế chọn. Tiên đế thác đi, Lê Doãn cầm quyền thay đổi chính sách bang giao, nước Vệ bất hoà. Nhân sự thay đổi, họ Tô  từ ấy đến nay con cháu chỉ làm đến chức tư mã. Thật là ái ngại.

Phó thương thư Tô cảm kích, rưng rưng lệ.

- Nhà thần dù thời thế nào cũng một lòng phò Sản Triều, là bâỳ tôi trung tín của Chúa Công, xin cứ dạy bảo.

Chúa nói.

- Thế thiên hạ biến động, nước nhỏ không biết mai sau thế nào. Gọi em ngươi sắp đặt cho Vệ Kính Vương sang Cờ Hoa một chuyến dối già có được không.?

Tô gật đầu, Chúa cho lui. Tô về liên hệ với em họ, mấy ngày sau có tin báo về Cờ Hoa chiều ý, nhưng chỉ tiếp ở lễ bậc trung. Chúa nghe chuyện cười nhạt bảo.

- Hạng ấy chỉ thế thôi cũng hài lòng rồi.

Vệ Kính Vương nghe tin được mời đi thăm Cờ Hoa, rạo rực đến mấy tháng chờ ngày xuất giá. Sở dĩ nói rạo rực bởi lần trước Vương xuất giá Âu châu, khi về tâm sự cũng rạo rực cả tháng trời, Vương tự mãn kể - mình có thế nào người ta mới mời mình chứ.

Đại thần thượng thư bộ Hình Cả Sáng thấy Tô sắp xếp được cho Vương đi. Bèn nóng ruột, hồ nghi, bụng vừa muốn đi Cờ Hoa chơi, ý cũng vừa muốn thăm dò xem chiều hướng bên ngoài thế nào. Gọi Tô đến phàn nàn.

- Ta năm sau có thế về làn Sản Uỷ thành Nam, lúc đó muốn đi đâu cũng khó vì mang chức danh  Sản. Nay Vương đi sang Cờ Hoa, chả biết vào hang hùm sói ấy có an toàn không. Phận bầy tôi giữ quân Cẩm Y Vệ trong lòng ta lo lắng lắm, lỡ Vương ra sao thì ăn nói thế nào với thiên hạ.

Tô bảo để về thu xếp, đến luôn phủ Chúa thưa chuyện, Chúa bảo.

- Được. Cho đi để biết nỗi khổ của ta mỗi lần sang đó bị lũ nghị Cờ Hoa xỉa xói chuyện nhân quyền nhục nhã ra sao.

Phó thương thư Tô về phủ, gọi em họ mình bên Cờ Hoa dặn rằng.

- Chú lo nốt cho Cả Sáng đi, chuyến này cả Vua cả quan chủ quản sang, chú có cơ hội phục vụ hai ngài. Vận nhà ta sau này trông cả vào chú.

Đầu xuân vua quan nhà Sản đua nhau xuất ngoại kiếm phần như chảy hội. Kinh thành buồn tênh, lúc này đói kém, Sáng Quyết thất thế trong hội nghị trung ương Sản Thập, tay chân tan tác. Phó tướng tay phải thân tín là Không Trận bị ép về hưu. Sáng Quyết muốn đưa Sáng Lộc lên thế, bị  triêù đình bác bỏ, cho một phụ nữ về thay Không Trận.

Không Trận là người cơ mưu túc trí, lanh lẹn. Thiết lập được mối quan hệ đặc biệt với Kinh Đô nước Tề. Nhờ có quan hệ ấy mà Sáng Quyết vững như bàn thạch trong suốt bao năm trấn thủ kinh thành nước Vệ.  Không Trận về hưu, chưa có người lấp chỗ, liên hệ với bên Tề vì thế mà gián đoạn. Phủ kinh thành ngân sách cạn kiệt, quân lính uể oải.  Hôm ấy họp phủ, Sáng Quyết nói.

- Vệ Kinh Vương bỏ mặc chúng ta, giờ chỉ ngóng được đi chơi dối già, ngài đã không màng việc nước nữa rồi. Ngân khố kinh thành hạn hẹp, tới đây biết trông vào đâu.?

Bầy tôi đế thêm.

- Giờ quan bộ nào cũng nhăm nhe có phần, xưa nay mỗi người một mối. Nhà Chúa có mối phương Tây, chúng ta ăn ké Vương Phủ mối bên Tề. Nay mối của chúng ta thất thu. Cùng là quan lại trong triều, lẽ ra Chúa phải sẻ cho ta một ít chứ. Thần nghe nói Vệ Kính Vương và Cả Sáng đi Cờ Hoa, Chúa chia cho phần mà sau này Cờ Hoa đầu tư vào miền Trung. Trong ấy thì chúng ta lợi gì cơ chứ.

Bầy tôi phụ trách liên hệ với Phủ Chúa nói.

- Thần có lời bên Phủ Chúa về phân bổ mối làm ăn, họ bảo đợt này ra lệnh tịch thu xe ngựa của bọn say rượu. Kinh thành có lượng xe lớn, trông vào lệnh ấy tha hồ mà có phần, không phải cần thêm cái gì nữa cả. Còn việc tăng giá năng lượng là việc chuyên ngành do phủ Chúa quản lý, không ai dây được.

Sáng Quyết nghe vậy, nổi xung thiên, đập bàn chửi.

- Mẹ kiếp bọn khốn nạn, có cái lệnh ấy là để phần bọn Thành Nam, nơi ấy xe cộ của tư nhân, phú thương nhiều gấp ba lần ở đây. Kinh thành là nơi đầu não, toàn xe công các phủ, lấy gì mà phần với bánh. Chưa kể cái lệnh ấy còn bị làm nhùng nhằng, soạn đi soạn lại biết bao giờ mới xong. Trông vào mối ấy khác nào trông bọt tăm mà đợi bắt lươn trong lỗ.

Cả bọn quan lại kinh thành nghe Sáng Quyết nói, mới ồ lên nhận ra mưu nhà Chúa. Tất cả nhớn nhác.

- Thế này thì chết cả, sang năm đại hội, người về cần tiền dưỡng hưu, người ở cần tiền lo lót, thế này chết cả, chết cả lũ mất thôi.

Quan phó trấn thủ kinh thành chuyên trách việc xây dựng tên Hoằng  bật dậy tâu.

- Bẩm đại quan, là người châu Hoan, chắc ngài nghe câu '' rừng xanh còn lo chi thiếu củi '' chứ.?

Sáng Quyết hỏi.

- Rừng ở đâu.?

Hoằng đáp.

- Rừng ở kinh thành này, dọc hai bên mỗi con đường , tất cả đều là rừng cả. Tiên đế đã dạy, rừng là vàng, biết biến rừng thành vàng thì rừng rất quý. Nay trên mạn ngược rừng đã hết, gỗ quý không còn bao nhiêu, dù khai thác đưa về xuôi giá thành cũng lớn, lại qua bao nhiêu cửa ải. Mỗi địa phận lại một lần tiền. Cứ ngả cây hai bên đường trong kinh thành ra bán là hốt bạc , ngả đến đâu tiền luôn đến đó.

Phó tuyên huấn Đèn Lương bảo.

- Chặt như thế phải có cớ nào chứ.?

Hoằng đáp.

- Cớ thì thiếu gì, cây sâu, cây mọt, cây tán lệch, cây không đúng tiêu chuẩn kinh thành, cần thay thế cây mới. Cây bứng đi giá nghìn lần cây giống thay. Việc cớ thế nào nói với dân,  há không phải là việc của ngài đó sao. ?

Cả Sáng nghe bầy tôi nói, thoáng đắn đo. Bỗng quan phó là Thế Cỏ đứng phắt dậy nói một hồi.

- Không có tiền thì mũ quan cũng chả có mà đội. Việc này do Vua, Chúa bỏ mặc chúng ta mà ra cả. Thiện hạ giờ ai cũng có phần, duy chúng ta là không có. Đã vậy cứ thế mà làm, tội đâu tôi chịu.

Cả bọn nghe vậy đều đứng dậy vỗ tay nhất trí.

Kinh thành ban bố lệnh thay thế cây, việc lớn kinh thiên động địa như vậy mà chỉ ra mấy bữa trước, bữa sau đã đổ quân ồ ạt, làm ngày, làm đêm trên các tuyến đường phố. Khi khai trương đã lùa hết công sai bộ Hình ở kinh thành ra khai đao chặt cây, mục đích nhằm thị uy những ai muốn kháng lệnh.

Cả kinh thành bỗng như bãi chiến trường, khắp nơi cây cối đổ ngổn ngang, xe chở gỗ nườm nượp nối đuôi nhau mang gỗ đến kho doanh nghiệp kinh doanh sản phẩm làm từ gỗ chả cần phải dấu búa kiểm lâm nhiêu khê như gỗ lấy trong rừng.

Bọn dân đen lúc đầu lác đác lên tiếng, sau thấy cây cối bị đốn hàng loạt còn khiếp hơn cả bom Cờ Hoa đánh phá khi xưa, bọn chúng mới tức quá hè nhau khiếu kiện, kêu la rầm trời, dậy đất. Phủ kinh thành thấy vậy bèn vờ ra lệnh hoãn binh.

Việc thế nào, đợi hồi sau sẽ rõ.

Thứ Năm, ngày 19 tháng 3 năm 2015

Can ngăn, bắt giúp.

Có lẽ bây giờ ít khi bạn gặp được cảnh đàn gà nhởn nhơ kiếm ăn trên phố cổ. Trước đây thời bao cấp khó khăn, nhiều nhà trong phố cổ tăng gia nuôi gà vịt, lợn trong nhà.  Thỉnh thoảng lỡ tay gà xổng bay lên mái nhà, nhảy ra ngoài đường, chủ gà đuổi bắt rất chật vật.

Nhiều người hùa theo bắt giúp gà xổng, tôi cũng nằm trong đám bắt giúp ấy.

Mỗi tội cứ khi nào gần tóm được nó, tôi lại lỡ tay hất cho nó bay xa thêm, tôi còn chủ ý lùa gà chạy vào hàng quán để bắt. Lúc đó thật vui, gà nhảy tứ tung trong quán phở làm đổ lọ tương ớt, chai dấm, đạp vào bát phở khách đang ăn. Hoặc tôi lùa nó chạy vào nhà ai, bắt thì chả bắt tôi cứ cố tình khua cho nó bay toán loạn trong nhà người ta, đổ cái này, vỡ cái kia. Cảnh hoảng loạn thật thú vị. Sau một hồi chán chê xua gà chạy loạn phố, loạn nhà tôi mới tóm được con gà, hể hả trao cho chủ gà nhận lời cảm ơn.

Có lúc gà bị sổng, chủ gà thấy nó ra ngoài đường hiền lành, nhẩn nha kiếm ăn. Họ cũng chả bắt, cứ để nó đấy thỉnh thoảng ngó xem nó có đi xa không, nếu nó sổng chỉ quanh quẩn ở gần nhà thì họ yên tâm, thậm chí họ cũng nghĩ thôi nếu nó kiếm ăn mà không bỏ đi thì cũng kệ nó cho nó quen dần, thế cũng tốt. Gặp lúc ấy tôi cứ la làng là gà sổng, tôi lao vào đuổi bắt cho nó chạy toán loạn khắp ngõ phố. Cố tạo ra sự hoảng hốt, đổ vỡ để giải trí. Rồi có khi gặp phải gà người ta thả rông tôi cũng quy là gà sổng, chủ gà đang thả gà ra đường cho nó kiếm ăn, tôi cũng quy loại gà đấy thành gà sổng để đuổi bắt.

Rồi người lớn nhận ra cái ý đểu sau việc bắt giúp gà của tôi, chủ gà chặn tôi lại không chi bắt giúp. Gà chạy vào nhà nào, chủ nhà chặn ngay cửa không cho tôi vào bắt giúp.

Hàng xóm cãi nhau, bạn học cãi nhau. Tôi đứng ra can, chỉ vài lời can đi can lại của tôi đám cãi nhau thành đánh nhau. Ví dụ thằng này gân cổ thanh minh nó ức vì thằng kia chửi nó là - thằng cụ nhà mày- Tôi khuyên nó  rằng  - cụ mày chết rồi, có nghe thấy đâu, cả thằng này nó cũng không biết cụ mày bao nhiêu tuổi nên nó gọi bằng thằng, không chấp làm gì. Thôi nhịn đi. Mà nó gọi cụ mày bằng thằng cũng là ý tốt, nó muốn nói cụ mày trẻ.

Mấy lần tôi can như thế, người lớn bắt gặp. Họ véo tai mắng lần sau mà có đám cãi nhau nào tôi mà ra can thì họ xách cổ về cho bố tôi trị tội. Cái tội can đểu khích cho người ta đánh nhau.

Tôi vẫn cứ bắt gà và can đanh nhau. Người ta xách cổ tôi lôi xềnh xệch về mách bố tôi. Tôi cãi cự với bố và người xách cổ tôi là tại vì con gà xổng, tại vì người ta cãi nhau. Tôi có làm gà sổng hay làm người ta cãi nhau đâu. Gà sổng thì tôi đi bắt giúp, cãi nhau thì tôi can. Chú xách cổ tôi là chú Nhâm, nhà chú ở số 5 Lương Ngọc Quyến làm nghề bán bánh phở, giờ chú vẫn ở đó làm nghề đó. Ai không tin cứ qua đó hỏi chú ấy hồi bé tôi oái ăm thế nào. Chú Nhâm kể diễn biến cho bố tôi nghe, chú bảo bắt gà hộ, can đánh nhau hộ là tốt. Nhưng cái thằng này, chú chỉ tôi, nó chỉ lợi dụng để xua gà chạy toán loạn đổ vỡ các thứ thêm, nó can chỉ khích người ta đánh nhau thêm.

Bố tôi cảm ơn chú vì đã mách, oánh cho tôi một trận lằn hết mông.

Tôi hiểu bài học đầu tiên về luật, cái quan trọng là hành vi. Không phải cứ mượn cớ ý tốt là làm gì cũng được. Động cơ tốt xấu chưa có thể xác định. Nhưng hành vi có gây hại hay không mới là yếu tố chính. Trước tiên người ta thấy hành vi có hại phải ngăn chặn đã sau đó mới đến việc tìm động cơ để xử lý sau. Như chú Nhâm xử lý tôi vậy,  mọi người dồn con gà vào góc tường ở sân để bắt thì tôi cố ý lùa nó vào trong nhà nơi có đồ đạc ngồn ngang hay hàng quán để gây toán loạn thêm. Việc chú xách cổ tôi về cho bố tôi trị là việc người lớn có trách nhiệm phải làm trong trường hợp như vậy.

Tôi chả oan gì, âm mưu nghich ngợm bị phát hiện thì đành chiu, chứ kêu oan hay trách người phát hiện làm cái gì cơ chứ.


Bây giờ thì nói chuyện ngày nay, vụ tưởng niệm Gạc Ma ở tượng đài Lý Thái Tổ giữa người tưởng niệm và đám DLV cờ đỏ cùng với phát ngôn của ông giám đốc CATP Hà Nội Nguyễn Đức Chung.

Bên DLV cờ đỏ sau lời phát biểu của ông Chung, đồng loạt kêu gào bị oan, biện minh nào là đám tưởng niệm kia toàn người xấu, nào là mình vì giữ gìn trật tự an ninh, tự phát tâm phát sức để ngăn cản. Nào là báo chí vu oan cho DLV, nào là có thế lực này kia cố tình thực hiện diễn biến hoà bình. Anh DLV Nguyễn Quang Minh còn lấy ý của ông Đinh Thế Huynh ra để biện giải sự việc thành ghê gớm hơn. Tất cả DLV đều xoáy sâu vào thân nhân và mục đích, động cơ người tưởng niệm để chứng minh rằng họ làm việc ngăn cản ấy là đúng đắn, vì đại nghĩa. Thậm chí DLV còn ngầm lên án ông Chung, lên án báo chí phê phán hành vi của họ có nghĩa là bao che cho bọn ''rận chủ '' ( từ DLV '' dùng, như thế là tiếp tay, cổ vũ cho diễn biến hoà bình.

Chuyện ngày nay làm tôi bật cười khi nhớ đến mình ngày xưa khi đuổi gà giúp dân.

Vấn đề ở đây rất đơn giản, các DLV cố tình biến nó thành mục đích chính trị, an ninh. Chuyện đó sẽ xác minh và xem xét như lời ông Chung nói, còn việc phải chấm dứt hành vi ngăn cản, xô đẩy, chửi bới là điều cần phải chấn chỉnh ngay là chính xác.

Giờ cứ gọi cho việc người tưởng niệm = con gà.
Hành vi tưởng niệm là phản động = con gà bị sổng
Đám DLV động cơ vì dân, vì nước = Người bắt gà
Hành động ngăn cản tưởng niêm = bắt giúp con gà
Ông Chung là người có trách nhiệm thi hành luật pháp = ông Nhâm bán bánh phở.

Chúng ta sẽ thấy ngay vấn đề rất đơn giản, và ông Chung đã xử lý chính xác, hợp tình, hợp lý. Con gà bị sổng, trước mắt nó chưa làm đổ vỡ gì, phải tính bắt nó làm sao để không đổ vỡ các thứ, tuỳ thuộc con gà thái độ nó có manh động chạy nhao nhác hay không, hoặc nó sổng ra nó tha thẩn kiếm ăn thì để trời tối mắt nó quáng, lúc đó bắt nó về chuồng dễ dàng.

Đám người tưởng niệm cũng vậy, họ cũng như con gà, hành động của họ mang hoa, hương đến thắp các liệt sĩ. Dù họ có là phản động đi chăng nữa, mục đích gì đi chăng nữa thì hành vi thắp hương các liệt sĩ Việt Nam hy sinh là một hành vi ôn hoà, một hành vi tự nhiên cuả tình cảm con người. Không vi phạm pháp luật.

Đó là chưa kể chắc gì đã phải là gà sổng, mà nó thuộc trường hợp chủ gà rèn luyện cho gà thả tự do kiếm ăn. Cũng như các cơ quan chức năng thấy hành vi tưởng niệm là tốt, không vi phạm. Họ để cho các đối tượng mà DLV gọi là '' phản động '' ấy tự nhiên thực hiện hành vi tưởng niêm, nhằm cảm hoá nhóm '' phản động '' ấy vào việc tốt đẹp, như những chủ gà thấy gà sổng mà nó thẩn thơ kiếm mồi ăn không có gì đáng lo, họ tiện rèn luôn thói quen tốt ấy cho gà.

Cho nên không thể cứ thấy gà ngoài phố là kêu gà sổng để bắt. Cũng không thể đã là gà sổng thì cứ phải bắt , đổ vỡ gì không cần biết.

Hành vi của đám DLV là nhìn thấy gà là kêu gà sổng, bất chấp là sổng thật hay người ta thả rông cho nó ăn, rèn nó vào nền nếp có lợi và có nếp. Tự cho mình quyền được bắt giúp và lợi dụng cái từ bắt giúp ấy để gây hỗn loạn thêm.

Khác gì trò trẻ con của tôi khi xưa, đến ông Nhâm bán bánh phở còn đọc vị được. Huống chi là ông giám đốc công an TP Hà Nội lẽ nào không đọc ra vị mấy thằng DLV nghênh ngang kêu rằng vì đảng, vì dân chống phản động.

Xét về mặt luật pháp, mọi căn cứ diễn ra trên hành vi thực tế. Hành vi của bọn '' phản động '' là thắp hương , dâng hoa trước tượng đài Lý Thái Tổ. Hành vi của DLV là ngăn cản, phá hoại việc làm đó.  Ông Nguyễn Đức Chung là người thực thi pháp luật, ông trước tiên có hành động dẹp hành vi ngăn cản trái phép của đám DLV. Một việc làm đúng trách nhiệm của người thực thi pháp luật khi thấy sự việc, hành vi của các bên diễn ra trước mắt mình. Đấy là việc của người công tâm pháp luật trong một việc cụ thể như thế. Khi nào người tưởng niệm biến cuộc tưởng niệm thành biêủ tình chống phá chế độ, ông Chung có đủ quân để dẹp ngay tức khắc, đâu cần bọn DLV ra tay giúp.

 Biết đâu trong vụ tưởng niệm ấy ông Chung đã giăng quân chờ đợi đám tưởng niệm này có hành vi phạm pháp để ra tay xử lý, làm rõ bộ mặt của bọn phản động trá hình, núp bóng tưởng niệm. Nếu vậy thì đúng là bọn DLV đã phá kế hoạch của ông Chung. Cuộc tưởng niệm diễn ra êm đềm, ông Chung được tiếng là tôn trọng quyền yêu nước của bất kỳ thành phần xã hội nào, không ngăn cản, cấm đoán. Cuộc tưởng niệm biến thành vi phạm pháp luật, ông Chung đủ chứng cứ hốt cả mớ, ông có công triệt phá ổ nhóm phản động.

Nếu hôm nay ông đồng tình với DLV phá hành vi tưởng niệm ôn hoà. Vậy ngày mai những người tưởng niệm tổ chức hôn nhân, may chay, giỗ tết, ông cũng đồng tình cho DLV phá hoại những sinh hoạt bình thường của những người này vì lý do họ là '' phản động '' chăng.? Nếu đồng tình như thế thì cũng chả bao giờ ông Chung có đủ chứng cứ bắt bọn '' phản động ''. Bởi bọn này mới tụ tập, chưa kịp làm gì phạm pháp đã bị DLV kéo đến ầm ầm làm tung hê hết mọi thứ. Và nếu như thế thì mọi sự cứ kéo dài, ngày này, ngày nọ tiếp nhau thành nhiễu loạn xã hội.

Việc của ông Nguyễn Đức Chung làm, xét theo mặt pháp luật và mặt an ninh bảo vệ chế độ là có lợi cho Đảng CS và Nhà Nước CHXHCN. Nhưng bọn DLV không hiểu điều đó, chúng cho rằng ông Chung đang diễn biến. Chúng lên tiếng, gửi đơn thư để ép ông phải nhận sai lầm phát ngôn của mình. Thậm chí chúng dùng các thế lực khác như  đối tượng tuyên huấn của quân đội, đoàn thanh niên, ban tuyên giáo trung ương như Đinh Thế Huynh  làm bình phong để âm mưu hợp thức hoá hành vi của chúng. Đối chọi lại những phát ngôn của ông về chúng.

Hiện nay chúng đã tuyên bố  như một đội quân được thành lập riêng, có sắc áo riêng, có kênh phát thanh riêng, có quan hệ độc lập với các phần tử nước ngoài. Chưa kể chúng tự nhận mình là những người dân bình thường, lao động những lại có nguồn tiền đi lại, in áo, làm các ấn phẩm, clip...để tuyên truyền cho chúng. Trên cái đà phát triển ngông cuồng và ngạo mạn, bất chấp pháp luật của bọn DLV này đang ngày một nâng cấp độ, nếu ông Nguyễn Đức Chung là người '' diễn biến '', ông nên đứng ra nhận chúng là người của chính quyền Hà Nội, để chúng có cơ hội phát triển hơn nữa thành đám Hồng Vệ Binh một thời đã gây xáo trộn, khủng hoảng chính trường Trung Quốc. Như thế mới có đột biến để thay đổi thế chế cộng sản độc tài hiện nay.

Là người chán ghét thể chế cộng sản, tôi mong ông Nguyễn Đức Chung sẽ phát biểu lại với báo chí là mình có sơ suất khi phát biểu về đám DLV, ông sẽ đính chính đám DLV này là một tổ chức của Đoàn thành niên, đảng uỷ TP Hà Nội....

Chỉ như thế mới khiến đám ngông cuồng này trở nên ngông cuồng hơn. Cơ hội để thay đổi thể chế này trông mong vào những thành phần như bọn DLV này rất nhiều, chúng càng lớn mạnh thì cơ hội ấy cũng càng lớn theo bấy nhiêu.


Thứ Tư, ngày 18 tháng 3 năm 2015

Đồng loạt báo chí Việt Nam lên án DLV trá hình phá hoại cuộc tưởng niệm các chiến sĩ Gạc Ma ngày 14.3.2105

Trong cuộc giao ban thành uỷ Hà Nội, thiếu tướng GĐCA TP Hà Nội Nguyễn Đức Chung và trưởng ban tuyên giáo thành uỷ Hà Nội Hồ Quang Lợi đã có những phát biểu thể hiện quan điểm, ý kiến của công an tuyên giáo về đội ngũ Dư Luận Viên cờ đỏ trá hình , núp bóng yêu nước, yêu đảng, chống phản động để tiến hành những hoạt động phi pháp, phục vụ mưu đồ riêng.

Ngay sau đó đồng loạt các tờ báo lớn của Việt Nam đều có bài lên án đội ngũ DLV này.





Đặc biệt mục ý kiến bạn đọc trên một số tờ báo cho thấy, dư luận quần chúng nhân dân không phản ứng bức xúc với hành vi ngang ngược của bọn DLV trá hình này.


Tờ báo giaoduc.net.vn lên án mạnh mẽ nhất hành vi xúc phạm vong linh chiến sĩ của nhóm DLV trá hình.

''Vậy phải chăng chúng được sự hậu thuẫn từ các tổ chức phản động, từ bộ máy tuyên truyền bên kia biên giới để cố tình bóp méo lịch sử?Không khó để tìm trong tàng thư của công an những người này là ai, sống ở đâu bởi vì hình ảnh của chúng là rất rõ ràng. 
Gia đình, người thân, bạn bè của những kẻ ngăn cản buổi lễ dâng hương tưởng niệm này sẽ nghĩ gì? Họ có cảm thấy xấu hổ vì đã sinh ra những đứa con không hiểu đạo lý như vậy? Ngôi trường mà chúng đang theo học nghĩ gì khi đào tạo nên những kẻ không biết đâu là tổ quốc, dân tộc đâu là nối giáo cho giặc như vậy?
Nên nhớ, dâng hương tưởng niệm các liệt sĩ hy sinh vì tổ quốc hoàn toàn khác với những hành động bạo loạn, đập phá như đã từng xảy ra khi Trung Quốc đưa giàn khoan thăm dò dầu khí vào vùng đặc quyền kinh tế của nước ta. Đảng, nhà nước và đặc biệt là lực lượng thực thi pháp luật như công an, kiểm sát, tòa án đã có hành động kịp thời, trừng trị thích đáng những kẻ gây bạo loạn, giữ gìn kỷ cương, phép nước.  
Thiết nghĩ Công an thành phố Hà Nội cần phải huy động lực lượng, cần phải tìm ngay những kẻ gây rối tại buổi lễ tưởng niệm, dù là hành động tự phát song không thể không có kẻ tổ chức, nhất là có thể còn có những thế lực đứng sau nhóm người này. Cần phải đưa chúng, ít nhất là ra trước tòa án dư luận để những kẻ ngông cuồng đang đi ngược lại quyền lợi quốc gia, dân tộc, đi ngược lại đạo lý làm người nhận thức được hành động của chúng cũng là tội lỗi.''




Theo như ông Nguyễn Đức Chung thì công an Hà Nội sẽ xác minh và làm rõ động cơ của nhóm những kẻ phá hoại này.  Phải nói chưa bao giờ một lời nói của một vị giám đốc công an TP được dư luận ủng hộ đông đảo đến như vây. Điểm lại từ các đời giám đốc công an HN trước đến nay, chưa có một phát ngôn nào của người đứng đầu công an TP  mà được  từng đấy tờ báo toàn quốc đều đưa lại với ý kiến ủng hộ như vậy. Điều đó nói lên một sự thât là bấy lâu nay dư luận nhân dân cả nước cực kỳ bức xúc trước hành vi của nhóm côn đồ trá hình DLV này, chỉ vì họ nghĩ đây là chủ trương của Đảng và nhà nước nên còn bán tín, bán nghi không lên án. Khi thấy quan điểm của cán bộ chính quyền có trách nhiệm thể hiện công khai về vấn đề này , cơn bức xúc kìm nén bấy lâu mới được bùng nổ, tạo thành một làn sóng trên các trang báo lớn nhất ở Việt Nam.

Đằng sau sự kiện này là gì .?

Ông Chung khá bản lĩnh khi thẳng thừng tuyên bố CAHN không liên quan và bao che vấn đề này. Trả lời như vậy, được lòng đông đảo quần chúng nhân dân. Nhưng ông Chung sẽ vấp phải những nghi hoặc có cơ sở của nhiều người khác là tại sao bấy lâu nay đám này tung hoành công khai mà công an Hà Nội làm ngơ. Trả lời như vậy ông Chung đưa mình vào thế là phải xác minh nhân thân nhóm này và làm rõ động cơ sau những hành vi của chúng. Chưa kể khi xác minh biết được chủ mưu đứng đằng sau nhóm này là thế lực nào trong chính quyền, ông Chung trọn giải pháp nào cho êm đẹp.

Công an Hà Nội có đứng đằng sau nhóm này không.?

 Câu trả lời của tôi là có. Không cần những chứng cứ thu thập trên mạng qua những hình ảnh, clip, thông tin của người khác. Bằng những gì trải nghiệm trong khi làm việc với cơ quan an ninh Hà Nội, những va chạm với đám DLV này. Tôi khẳng định chắc chắn CAHN đã tiếp tay cho nhóm DLV này bằng cách cung cấp thông tin cá nhân, bí mật điều tra cho nhóm DLV trá hình này hoạt động.

Vậy ông giám đốc Công an Hà Nội có đứng đằng sau nhóm này không.?

Câu trả lời của tôi là không. Trước giờ tôi viết bài về đám DLV này, chưa bao giờ tôi đưa tên ông Nguyễn Đức Chung vào vị trí chủ mưu đứng đằng sau nhóm DLV trá hình này. Ông Chung có nhiều cách để trấn áp , ngăn chặn biểu tình, những cách đó có thể là độc ác hoặc ôn hoà. Nhưng dùng DLV để gây rối lằng nhằng, ỏm tỏi, gây hình ảnh nhiễu loạn như vậy không phải là cách mà ông muốn làm.

Ở cương vị ông Chung là người trông nom an ninh trât tự Hà Nội. Muốn giải tán biểu tình, ông cho cảnh sát cơ động bao vây cô lập, lùa người biểu tình vào vòng vây như lùa vịt,  sau  đó công an mặc dân sự đeo băng đỏ vào giữa vòng vây, ung dung xách cổ lần lượt  từng người biểu tình như xách vịt tống lên xe buýt. Chở sang trại Lộc Hà giam từ sáng đến tối , cho ăn uống, hỏi han qua loa nhằm kéo thời gian hết ngày rồi cho về.

Còn sử dụng đám DLV cờ đỏ thì lợi bất cập hại, cứ lằng nhằng cãi cọ um xùm, hát hò, nhảy múa, băng rôn khẩu hiệu loa đài để đôi co, phá đám người biểu tình. Hình ảnh đấy cho thấy chính quyền đê hèn, thiếu sức mạnh, dùng tiểu xảo. Chỉ tổ gây lem nhem, nhếch nhác cho hình ảnh Hà Nội. Chưa kể bọn DLV về còn tung hình ảnh hoạt động của chúng lên mạng, khiến người dân hỏi công an Hà Nội ở đâu mà phải để bọn này đứng ra thay thế chuyện ngăn cản biểu tình, tưởng niệm. Hay cơ quan công an bất lực, hay chính quyền không có chính danh, đành phải nhờ cậy đến bọn này giúp phá hoại biểu tình.?

Rõ là ở cách thứ nhất, những người biểu tình có uất ức. Nhưng chắc chắn họ không uất ức bằng việc họ bị một đám người lôm côm ra gây sự, nhục mạ như ở cách thứ hai. Thà họ bị cảnh sát tóm cổ bắt đi họ còn đỡ ức  hơn bị đám người như bọn Quang Lùn, Nhật Lệ, Thắng Còi nhảy vào xỉa xói, lôi bố mẹ, anh chị họ ra xúc phạm.

Trong một status viết trước ngày 14.3 vừa qua, tôi đã bày tỏ mong muốn đám DLV trá hình này sẽ xuất hiện và có những hành vi nhục mạ những người tưởng niệm. Vì sao, vì chính sự nhục mạ ấy sẽ nuôi bức xúc của người bị nhục mạ lớn dần, thành căm phẫn, sự căm phẫn cứ tích tụ dần dần sẽ ngày một lớn lên. Tôi từng quan sát thấy những người biểu tình bị bắt ở trại Lộc Hà đi ra, nét mặt họ đa phần không uất ức như những lần không bị bắt nhưng lại bị đám DLV trá hình xúc phạm. Và nếu cứ kéo dài kiểu người biểu tình, tưởng niệm người phá ngang bằng trò bỉ ổi, chắc chắn có lúc sẽ xảy ra đổ máu, bạo động giữa hai bên. Nhất là tình trạng thích dùng bạo lực, đấm đá, cướp giật của đám DLV ngày càng gia tăng tiến độ, không ai dám bảo đảm những người bị chúng đánh sẽ nhịn mãi.

May mắn cho DLV và cho chính quyền Hà Nội là những người biểu tình, tưởng niệm đại đa số là người hiểu biết, hiền lành, tôn trọng pháp luật. Nếu phải tôi trong đám biểu tình ấy, chỉ cần ăn một cái huých hay cú đấm. Lần sau tôi thủ dao trong người để xiên ngay vài ba thằng gây sự với tôi, tù tội tính sau. Hoặc tôi sẽ theo về tận nhà thằng nào đánh tôi, rình nó đi lại sinh hoạt sơ hở đập một vài nhát vào đầu cho hả giân. Bởi tính nết như vậy nên tôi không làm người đấu tranh cho tự do dân chủ được. Chỉ làm thằng chém gió, tào lao như thế này.

Có lẽ ông Nguyễn Đức Chung cảm nhận thấy việc dùng DLV như vậy chỉ nuôi dưỡng những bức xúc ngày một lớn lên trong lòng nhân dân thủ đô cũng như cả nước, nên ông đã quyết định chấm dứt những hoạt động của đám này bằng tuyên bố CAHN không dây dưa gì đến chúng cả. Hàng chục tờ báo lớn ngay lập tức đăng lại lời của ông Chung. Điều này cho thấy ông Chung đã có quyết định đúng về lâu dài. Chuyên vài hôm nữa xác minh, xử lý nhóm DLV này không phải là lời giải trình khó với những kẻ chủ mưu đứng đằng sau chúng.

Nhưng nếu trên đã nói CAHN có đứng đằng sau nhóm này, lại nói ông giám đốc CAHN không đứng đằng sau. Vậy là sao.?

Có nhiều thế lực khác nhau trong bộ máy chế độ này, đó là cái mà ai cũng hiểu. Mỗi thế lực có quan điểm , đường lối khác nhau trong vấn đề đối nội, đối ngoại. Ông Nguyễn Đức Chung tất nhiên biết rõ từng DLV là ai, và ai đứng đằng sau bảo kê cho chúng. Tuyên bố của ông Chung là lời cảnh báo, nhắc nhở đến cho những kẻ đứng đằng sau đám này là.

- bọn mày đã dung túng cho bọn DLV đi quá lố rồi, tao không thích vậy. Việc của tao giờ để tao giải quyết, không cần nhờ đến chúng mày nữa.

Đó là câu nói đóng quan tài cho những hoạt động của bọn DLV cờ đỏ. Nếu khôn ngoan chúng nên im lặng, còn nếu gửi thư kiến nghị, lên tiếng đòi hỏi, yêu sách . Chúng sẽ phải tự chuốc lấy những mối hoạ cho mình. Những kẻ nuôi dưỡng chúng đã thất thế bởi làn sóng bức xúc thái độ thân Tàu của đông đảo tầng lớp nhân dân , trong số chúng có uỷ viên BCT, có uỷ viên trung ương về đối ngoại, có thành uỷ viên Hà Nội, có lãnh đạo an ninh TPHN....2/3 trong đám này sẽ về hưu từ nay đến năm sau.

Phát biểu của ông Chung không phải là tín hiệu đáng mừng của dân chủ, tự do. Phát biểu ấy thiên về sự thay đổi đường lối đối ngoại nhiều hơn, một đường lối khá mạnh trọng bộ máy chế độ hiện nay, chính vì dựa trên điểm đó ông Chung mới quyết đoán phát biểu vậy.

Điều đáng phải quan tâm giờ không phải là việc CAHN xử lý đám DLV kia thế nào. Mà điều đáng phải quan tâm là khi không dùng đến bọn DLV này, CATPHN sẽ dùng cách nào để phá biểu tình, tưởng niệm. Tôi trước sau vẫn thích bọn DLV này hơn, bởi chính chúng sẽ khiến sự căm phẫn dâng cao, chính chúng sẽ bôi bác hình ảnh chế độ này nhem nhuốn hơn bất kỳ ai. Như trong bài viết mà tôi đã viết cách đây một năm.

Biết đâu chính chúng mới là những người hạ bệ chế độ này.


Mục đích ra đời của các nhóm DLV như Võ Khánh Linh, Tre Làng, Loa Phường ..ban đầu với mục đích là bảo vệ chế độ, đấu tranh chống luận điệu xuyên tạc. Nhưng càng ngày người ta càng thấy luận điệu của các nhóm này xa rời mục tiêu ban đầu đó. Nếu như bảo vệ chế độ cần phải có những bài viết nghiêm túc, khách quan, ngôn từ đứng đắn để chinh phục dư luân...thì đằng này các nhóm DLV trên sử dụng ngôn ngữ chợ búa, những lập luận ngô nghê của đám dân chợ để nhục mạ đối thủ của mình.

Nhục mạ đối thủ bằng những câu văn rẻ tiền, lập luận bừa bãi, khiên cưỡng và quy chụp như vậy, có phải là bảo vệ chế độ không.? Tất nhiên không ai đi bảo vệ chế độ một cách vô học như thế, trừ khi muốn lợi dụng vậy để bôi bác thêm chế độ. Một chế độ kiểu gì mà những kẻ bảo vệ nó nói những lời hạ đẳng như vậy.?

Rõ ràng các DLV không bảo vệ chế độ, hoặc trình độ của họ để bảo vệ chế độ là quá thấp.

Không bảo vệ lý tưởng của chế độ, đánh phá uy tín những phong trào dân sự đang xuất hiện, vậy các dlv có mục đích chính là gì.?

Phải chăng ( đám dlv ) là sự chuẩn bị cho một thế lực nào đó sắp ra mắt công chúng. Một thế lực đang cần cho dân chúng thấy rằng chỉ có họ mới nắm vận mệnh, thay đổi được đất nước, chỉ có họ mới thực sự dân chủ, thực sự đem lại tự do và phát triển cho đất nước. Chính vì vậy, thế lực này đẻ ra đám Dư luận viên để cho đám này đi  tung tăng  đi khắp nơi nhục mạ , hạ thấp uy tín các nhóm khác bằng ngôn ngữ thấp hèn, qua cách sử dụng ngôn ngữ đó cũng hạ thấp hình ảnh  ĐCS VN vì mang danh nghĩa bảo vệ.

Nhìn toàn cục. Sự ra đời của đám dlv cũng là tổn thất của ĐCS về mặt uy tín. Điều rõ ràng nhìn thấy vậy , tại sao ĐCSVN vẫn để đám dlv tung hoành. Đơn giản bởi vì đám dlv đươc nuôi dưỡng bằng nguồn tiền của một thế lực mới đang ngự trị trên đất nước. Nó cho thấy ĐCS VN đã yếu thế trong việc kiểm soát kinh tế, tài nguyên, nguồn lực, lực lượng vũ trang....điểm mạnh nhất của ĐCS là tuyên truyền giờ cũng đang bị phân hóa nặng nề, nguy cơ mất kiểm soát nốt mảng này là điều dễ thấy.



http://nguoibuongio1972.blogspot.de/2014/01/chao-on-du-luan-vien-nam-2014.html
Thích ·  · 

Thứ Hai, ngày 16 tháng 3 năm 2015

Ngôi nhà nhỏ ven sông.

Giữa những năm 80, bố tôi mua một ngôi nhà có vườn ngay sát bờ sông Hồng. Người trong phố hay gọi đó là khu bãi hoặc khu ngoài đê.

Cứ thẳng nhà Phất Lộc, leo qua đê đi vài trăm mét ra đến mép sông, tổng quãng đường chắc chỉ 500 mét. Chỉ 500 mét mà cảm thấy như một khoảng trời khác biệt, khoảng trời của thôn quê. Con đường đất mịn do phù sa sông Hồng dâng lên mỗi năm, những hàng rào bằng que củi, tre ở hai bên đường chắn những mảnh vườn nhỏ trồng rau. Có đoạn con đường rợp bóng mát luỹ tre, vài con gà, chó nhởn nhơ, có cả con bò đang ở góc vườn gặm thân cây ngô non.

Ngôi nhà bố tôi mua có vườn trước, vườn sau. Vườn trước có khóm chuối đang trổ bông, có cây ra nải, bố tôi cuốc vườn trồng thêm vài luống rau. Ông dựng một giàn mướp. Trước hiên nhà là bể nước mưa hứng nước mưa từ mái nhà xuống.

Ngôi nhà mái ngói thoáng mát, cửa sổ hai bên mặt tiền, cửa đi vào chính giữa, mái hiên nhô ra gần hai mét. Đúng một ngôi nhà quê.

Đằng sau ngôi nhà là một khoảng sân lát gạch đỏ, qua sân đến chái bếp vách nứa, mái rạ. Sau cái bếp là một mảnh vườn nhỏ xíu, chỗ đó bố quây lại nuôi gà. Trong mảnh vườn nhỏ đằng sau ấy có một cái cây đu đủ đang ra quả và một cây quả gai đỏ.

Bố tôi sống một mình, hàng ngày ông chăm vườn, gà, đọc sách. Ông mua khoai tây một đống đổ dưới gầm giường, ông rang đỗ, giã rồi làm hai chum tương. Nải chuối xanh từ vườn ngoài cũng ở dưới gầm giường. Bữa cơm của ông chỉ loanh quanh mấy món khoai tây nấu, chuối xanh nấu lạc, mướp nấu lạc, rau muống xào mắm tôm...trừ khoai tây ra còn tất cả đều ở vườn nhà. Thỉnh thoảng mươi hôm ông đi chợ một lần, lúc đó ông mua vài lạng thịt ba chỉ về rang ăn cho có đạm mấy bữa. Rồi quay lại món rau, củ vườn nhà.

 Thỉnh thoảng tôi ra, gánh nước sông đổ vào cái chum sân sau để bố đánh phèn, lấy nước tắm , rửa bát đũa, rau. Nước ăn thì lấy từ bể nước mưa đằng trước.

Vào mùa nước dâng hàng năm, nước ngập gần hết cửa ra vào. Bố tôi quay về nhà Phất Lộc ở, còn tôi thì ra trông nhà. Vì sát sông gặp phải năm nước to, phải lội đến 300 mét sau đó bơi thêm vài chục mét mới vào được nhà. Năm đầu tiên không có kinh nghiệm, để nước rút hết xuống sông, bùn đóng khô trên nền nhà , tôi mới cạo bùn, gánh nước dội. Làm thế rất mất công, năm sau nhìn những nhà bên cạnh làm, tôi mới rút ra kinh nghệm là cứ chực nước rút lộ khoảng nền nhà nào thì quét ngay đến đó. Nước vừa rút hết xuống là nhà cũng sạch bong.

Tôi bị đuổi học vào năm đầu cấp ba. Ngày ấy thi được vào cấp ba như trường Trần Phú là ước mơ của bao nhiêu bạn bằng lứa tôi. Bố tôi chưa kịp mừng thì tôi bị đuổi học. Bố xin một người bạn cho tôi làm dây cua roa xe công nông. Xưởng làm dây cu roa công nông cũng ở ngoài đê, nên thời gian đó tôi ở cùng bố tôi. Ngẫm lại quãng thời gian lúc bố còn sống, thời điểm ấy tôi ở gần bố nhất.

Chịu khó cần cù, tích tiểu thành đại. Đại phú do thương, tiểu phú do cần.
Khoan hoà, nhường nhịn, một điều nhịn, chín điều lành.
Làm gì suy nghĩ chín chắn hẵng làm.

Đó là những điều mà bố dạy đi dạy lại suốt cho tôi, một thằng nửa trẻ con nửa người lớn đang tuổi mười sáu. Hai mươi năm sau chả điều nào trong điều bố dạy được tôi áp dụng, tính tôi nóng vội, háo thắng, liều lĩnh, thích phiêu lưu, với tôi một điều nhịn là chín điều nhục. Phi '' gian thương '' thì bất phú. Không nhanh là mất cơ hội...

Mười năm nữa khi qua tuổi tứ tuần, tôi  mới nhận ra được những điều bố dạy trong căn nhà đầy dáng dấp hiền hoà của một vùng quê yên bình ấy, thì tôi lại chả còn biết áp dụng nó làm gì nữa. Giờ thì tôi cũng chả có tham vọng làm giàu để thành đại phú hay tiểu phủ, cũng chẳng cần quan hệ nhiều với mục đích gì để phải nhẫn nhịn ai, cũng chả còn hoài bão gì lớn để mà phải suy nghĩ chín chắn.

Bây giờ ngôi nhà ven sông thuộc về chủ khác, những năm 90 sau đó sự lột xác đến không ngờ, đầu tiên là những người vỡ nợ, thua bạc họ nhảy ra ven sông cắm lều ở tạm, rồi quây gạch xây tạm, rồi thành nhà mái bằng bê tông, đường cũng bê tông. Vườn tược biến mất, nước sông ngày càng cạn kiệt trơ bùn đen. Cờ bạc, trộm cắp, nghiệp ngập tìm đến đó như một nơi trú ngụ lý tưởng.

 Trước khi tôi đi vào chuyến đi viễn xứ không rõ ngày về, tôi qua lại thăm nơi cũ. Thằng bé hàng xóm khi xưa tôi bế đã có vợ con, tôi được gọi bằng ông trẻ. Tôi không tìm lại được hình ảnh nào của những ngày mà hai bố con tôi sống. Rặt một sự hỗn loạn của tiếng chửi bới , cãi cọ của đám đánh bạc và những con nghiện. Thằng bé hàng xóm giờ đã thành ông bố nhìn tôi như vẻ nhắc nhở đến những ngày yên tĩnh, êm đềm khi xưa. Mấy thằng bạn hàng xóm như thằng Báu, Chiến, Hùng trước kia hiền như đất, mỗi buổi chiều chúng tôi thường trải chiếu ven sông, uống trà, hút thuốc lào, hóng gió sông mơn man mát dịu, kể chuyện công việc mỗi thằng, dự định dành tiền để dùng việc này nọ....giờ cả ba thằng đều nghiện, bỏ vợ, thằng đi tù, thằng vật vờ không nhà cửa.

Chả trách được chúng nó, bởi cơn cuồng bão của thói tham lam, ăn xổi, ham chơi đầy chúng nó đến như vậy cũng chính là cơn cuồng bão mà tôi đi qua. Thậm chí còn khốc liệt và đắng cay hơn những người bạn ấy.

Những điều tôi học được những ngày tháng bên bố trong căn nhà đơn sơ ấy giờ chỉ còn là đức tính yêu thương con, gần gũi con, chịu khó chuyện trò, lắng nghe và tâm sự với con. Hướng dẫn con đọc những trang sách nhân văn của nhân loại, khuyên con nhẫn nhịn với bạn bè, kiên trì, nhẫn nại với mọi việc.

Mẹ cái thằng chó con Tí Hớn, chả biết nó giống ai. Hai năm rồi mà nó không đọc xong được mấy cuốn như Con Bim Trắng Tai Đen, Không Gia Đình, làm cái gì cũng vội vàng hấp tấp, không được là cáu gắt, hay sốt ruột, cái gì không vừa ý phản ứng ra mặt ngay. Sểnh ra là chơi game và đọc truyện tranh siêu nhân.

Mỗi lần cay thằng Tí Hớn , lại nhớ đến ngôi nhà ven sông khi xưa, có bố trong bộ quần áo vải màu gụ ngồi xới rau, tự nhiên lại dịu cơ giận để nhẹ nhàng, kiên nhẫn khuyên nhủ nó.


Chủ Nhật, ngày 15 tháng 3 năm 2015

Chúng ta cùng tính trồng cây đô thị nào.

Ngay sau khi chính phủ quyết định đánh thuế 3 nghìn đồng vào một lít xăng với lý do là thu thuế bảo vệ môi trường, chính quyền Hà Nội lập tức ra quyết định chặt hạ 6700 cây xanh đang sống trên địa bàn Hà Nội để thay thế cho một loại cây mới.

http://infonet.vn/ha-noi-73-ty-dong-chat-ha-thay-the-6700-cay-xanh-do-thi-post157022.info


Nhìn qua thì thấy tổng giá thành cho một cây bị chặt, đào bỏ gốc rễ và trồng cây mới vị chi hết hơn 11 triệu.

Cây vàng tâm giống trồng ở đô thị là cây cao khoảng 2 đến 3 mét, hiện nay thì các trung tâm cây giống bán kính quanh Hà Nội 300 km đều đã hết hàng cây giống vàng tâm cỡ này. Giá bán đào từ vườn chất lên xe tải khoảng 110 nghìn một cây. Giá vận chuyển về Hà Nội đến từng địa điểm trồng tình trung bình khoảng cách 200 cây số tính xông xênh 150 ngìn 1 cây nữa.

Vậy là 1 cây giống vàng tâm chở đến điểm trồng nào đó ở thành phố Hà Nội có giá 260 nghìn. 

Chỉ cần 3 công nhân, đào đất thành hố sâu 1 mét, đường kính 1 mét, đặt cây xuống rồi vùi đất, dựng cọc chống, khoảng 3 xô vữa cát xi măng và vài chục hòn gạch xây bao quanh. Một ngày thừa sức 3 người trồng 2 cây, sáng một , chiều một. Tiền công 200 nghìn người một ngày. 3 người hết 600 nghìn. Tính ra tiền công trồng một cây là 300 nghìn.

300 nghìn tiền trồng, 260 nghìn tiền cây giống giao tận nơi, 240 nghìn tiền hao mòn cuốc xẻng, xi măng, cát, gỗ chống.

Hết 600 nghìn một cây vàng tâm trồng hoàn thiện. Tính công quản lý, khảo sát, giấy tờ 400 nghìn 1 cây nữa thì cho tròn 1 triệu. Cộng thêm 1 triệu bảo hành, chăm sóc nữa là 2 triệu 1 cây.

Xong việc thầu trồng cây, giờ đến việc tháo dỡ cây cũ.

Những cây to, gỗ dùng được, không cần phải bàn, gọi tư nhân làm mộc nào đó đến bán là xong. Chả mất tiền công tháo dỡ, vận chuyển lại còn ăn ra.

Những cây nhỏ tương đương với cây sắp trồng, công đào cây cũng tức là đỡ công đào hố trồng cây mới, cho nên tính phụ phí thêm là 200 tiền đào, 150 nghìn vận chuyển. Gọi tròn 400 nghìn một cây.

Tính xuê xoa cây bán được sang tiền cây nhỏ phải đào , hoà tiền. 

Những cây to và nhỡ không có giá trị sử dụng tốn kém hơn. Khi tháo dỡ, phải cần xe tải 5 tấn, xe múc đất, cần cẩu bánh lốp 10 tấn, công nhân cắt cây vào đào đất bới rễ cho cẩu nhổ, vỉa hè xung quanh bị hư hại. Tính cho mỗi cây 6 triệu.


Bất kỳ một tư nhân nào với mức giá trồng cây mới và tháo dỡ cây cũ là trọn gói 8 triệu, đều có thể nhận thầu ngay lập tức.

 Nếu đơn giá hơn 11 triệu cho 1 cây vàng tâm trồng mới, đào cây cũ đi,  thì 3 triệu nhân với 6700 cây sẽ đi đâu. ?

Chưa kể những điểm trồng mới chỉ mất 2 triệu 1 cây, chưa kể những cây to bán được cho xưởng mộc, cây nhỏ công đào tháo dỡ chỉ bằng cây mới trồng. Tất cả số này chỉ cần chiếm 1 phần mười tức 670 cây nhân với 11 triệu, số đó đi đâu ? ( sự thật chắc con số phải đến 3 phần 10)


Những cây dỡ bỏ, trồng mới đều hiển nhiên trước mắt mọi người, chỉ cần mỗi người dân ở một con đường nơi họ sống để ý một chút, thống kê  số cây vàng tâm trồng đợt này , số cây tháo dỡ, kích cỡ cây trồng và cây phá dỡ, giống cây phá dỡ...là có thể biết được chính quyền Hà Nội làm ăn thế nào với số tiền thuế mà nhân dân bỏ ra.

Cứ để việc môi trường, giá trị kinh tế, văn hoá cho những nhà chuyên môn. Người dân chỉ cần để ý trên tuyến đường phố mà bạn sinh sống, chả cần phải quan tâm chính trị xa vời, tìm hiểu tham nhũng khó khăn. Chỉ cần ra vỉa hè nhà bạn nhìn cái cây vàng tâm chính quyền Hà Nội trồng với giá 11 triệu, bạn sẽ thấy ngay thế nào là tham nhũng, lãng phí, sai lầm.

Tuy nhiên các bạn nên cẩn thận, người ta đã dự định tình huống này, để bảo đảm nên công an thành phố Hà Nội cùng tham gia thực hiện dự án thay thế, trồng cây vàng tâm mới cho thủ đô. Điều đó có nghĩa việc này có bảo kê. Xưa nay chưa có việc công an tổ chức trồng cây như vậy.

http://www.anninhthudo.vn/thoi-su/cong-an-ha-noi-to-chuc-trong-cay-vang-tam-tren-tuyen-pho-nguyen-chi-thanh/599894.antd

Mời các bạn có chuyên môn về trồng cây, xây dựng độ thị đóng góp ý kiến thêm.

Thứ Bảy, ngày 14 tháng 3 năm 2015

Bình luận cáo trạng vụ anh Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh.

http://basam.info/2015/03/11/3548-cao-trang-cua-vks-nhan-dan-toi-cao-quyet-dinh-truy-to-ong-nguyen-huu-vinh-va-ba-nguyen-thi-minh-thuy/#more-136436


Bản cáo trạng do Viện Kiểm Sát tối cao viết ra, nhưng lại uỷ quyền cho viện kiểm sát Hà Nội giữ quyền công tố trong phiên sơ thẩm. Vậy theo trình tự phúc thẩm thì  đối tượng việc khiếu nai, kêu oan của bị can sẽ chính là Viện Kiểm Sát Tối Cao. Dù phiên toà chưa xử đã thấy bất lợi cho các bị cáo. Vì nếu có sai ở vụ án này sẽ là lỗi của VKSTC, cấp trên của VKSNT thành phố Hà Nội là cơ quan ra cáo trạng.

Nói nôm na theo kiểu dân đen, thằng con đánh người, người ta mách bố nó, liệu có hy vọng gì chính bố nó là người ra lệnh cho thằng con đánh. Như vậy vụ án này đã thể hiện ý chí vùi dập các bị cáo ngay từ ban đầu, không cho các bị cáo hy vọng gì thái độ công bằng của cơ quan pháp luật.

Nguyên nhân của việc VKSTC viết cáo trạng là bắt đầu từ Cơ quan an ninh điều tra của Bộ Công An khởi tố vụ việc, theo luật thì VKS đồng cấp sẽ thụ lý vụ án theo.

Với tội danh vi phạm khoản 2 điều 258, là tội phạm nghiêm trọng, việc diễn ra trên địa bàn Hà Nội, đối tượng vi phạm chỉ hai người, đều sinh sống làm việc tại Hà Nội. Lẽ ra cơ quan an ninh Công an TPHN thụ lý việc này, nhưng An ninh điều tra BCA đã nhảy vào cuộc ngay từ đầu. Thông thường thì việc Bộ Công An trong quá trình điều tra, thấy vụ án vào mục như trên sẽ trả hồ sơ cho công an thành phố thụ lý điều tra. Nhưng ở vụ án này, ANĐT BCA đã quyết tâm thụ lý bằng được, thậm chí sự cay cú hằn học còn thể hiện ở thời hạn điều tra.

Trong khung hình phạt tù từ 2 đến 7 năm, thời hạn điều tra được quy định trong điều 119 của BLTTHS như sau.


b) Đối với tội phạm nghiêm trọng có thể được gia hạn điều tra hai lần, lần thứ nhất không quá ba tháng và lần thứ hai không quá hai tháng;

 Nguyễn Hữu Vinh và Nguyễn Thị Minh Thuý bị bắt khẩn cấp theo lệnh của Bộ Công An vào ngày 5/5/2014. Bản kết luận điều tra cuối cùng theo quy định được cơ quan an ninh điều tra Bộ Công an ra ngày 26 tháng 1 năm 2015. Quyết định khởi tố ra ngày 13/5/2014. Tính theo ngày bắt thì bản kết luận điều tra này vi phạm 21 ngày, tính theo quyết định khởi tố vụ án vi phạm 8 ngày.


Vậy năng lực của cơ quan an ninh điều tra Bộ Công An kém hay có điều gì khuất tất trong vụ án, mà chỉ một vụ án khung hình phạt từ 2 đến 7 năm thôi, thuộc khoản B điều 119 BLTTHS, cơ quan an ninh điều tra của BCA phải sử dụng tối đa thời hạn điều tra của luật tố tụng hình sự quy định. Đến lúc quá thời hạn quy định rồi dư luân lên án , lúc đó mới ra bản kết luận điều tra cuối cùng.

Thực thi pháp luật kiểu ấy liệu có khiến người ta tin tưởng vào năng lực và sự công bằng hay không.? Liệu có phải đây là một vụ án đầy đủ chứng cứ hay là một vụ án khiên cưỡng, gò ép phải đưa ra xét xử bằng được. Nếu chứng cứ đầy đủ, vụ án thế này không cần để ANĐT BCA xài triệt để thời hạn điều tra như vây, thậm chí còn quá hạn quy định của BLTTHS.

Đọc bán cáo trạng cũng như kết luận điều tra, thấy nêu tên ông tướng Hoàng Kông Tư là nạn nhân của các bị cáo. Ông Tư chính là thủ trưởng cơ quan an ninh điều tra Bộ Công An.

Thử hỏi có vụ án nào người bị hại lại là người ra lệnh bắt giữ, khám xét và điều tra bị cáo.?

Phải chăng ông Tư đã lạm dụng quyền hạn của mình, để trả thù các bị cáo. Nên ông đã dùng cơ quan an ninh điều tra BCA mà ông là lãnh đạo để thụ lý vụ án, một vụ án lẽ ra để  công an thành phố Hà Nội thụ lý giải quyết cũng được vì tính chất như đã nói, bị cáo chỉ có hai người, hành vi , nơi sinh sống diễn ra tại Hà Nội, khung hình phạt trong mức mà các cấp như VKS, CA, Toà Án thành phố thụ lý.


Trong 12 bài viết được gọi là bằng chứng phạm tội mà các bị cáo đăng tải trên trang Dân Quyền, bài xa nhất là bài Tham Nhũng, Chống Tham Nhũng và Thể Chế được đăng ngày 17 tháng 1 năm 2014. Bài cuối cùng là bài đăng ngày 30 tháng 4 năm 2014, bài đó có tên là.

- Ông trời con Hoàng Kông Tư vs BBC Việt Ngữ

Đây là bài đăng cuối cùng trên trong 12 bài viết đăng trên trang Dân Quyền, các bị cáo bị bắt vài ngày sau đó vào ngày 5 tháng 5 năm 2014.

Đến đây thì có thể kết luận, vụ án này do trung tướng Hoàng Kông Tư báo thù cá nhân. Nếu các bị cáo phạm tội thực sự, cơ quan an ninh điều tra BCA làm việc đúng pháp luật. Các bị cáo phải bị bắt từ lâu rồi, chứ không phải đến bài viết về ông Tư mới bắt.


Bản cáo trạng gồm 8 trang.


3 trang đầu miêu tả việc các đối tượng lập blog, lập trang mạng, đây là việc quá bình thường trong một đất nước đang có hàng chục triệu ngươi sử dụng mạng internet. Việc liệt kê quá trình lập blog, bảo mật, đăng ký sử dụng mạng, lập thư điện tử....bất kỳ ai lên mạng đều làm như vậy. Có gì mà phải vẽ ra đến 3 trang như ly kỳ, âm mưu toan tính, hiểm hóc ?

2 trang chỉ liệt kê tên của các bài viết, chỉ liệt kê đúng cái tiêu đề.

2 trang nêu lý lịch bị cáo.

1/2 trang kết luận.

 1/ 4 trang của bản cáo trạng liệt kê lượng người đọc , còm men.

Chỉ có 1/4 trang trong 8 trang cáo trạng có vẻ đúng nghĩa bản cáo trạng, nhưng đó là kết luận giám định của bộ thông tin và truyền thông khẳng định các bài viết mà hai bị cáo đưa lên là xuyên tạc đường lối của Đảng, bôi nhọ cá nhân, xâm phạm lợi ích cá nhân tổ chức....còn xâm phạm thế nào, thiệt hại ra sao, cá nhân nào bị thiệt hại...không thấy nói đến.

 Cả cái bản cáo trạng lẫn kết luận hồ sơ của Bộ Công An, Viện Kiểm Sát tối cao mà chỉ kể lể dài dòng chuyện lý lịch, việc đăng ký sử dụng mạng, lập hòm thư rồi nêu tên các bài viết. Sau đó ngắn gọn nói rằng giám định Bộ Thông Tin Truyền Thông nói là có tội, thế là thành có tội mang ra xử. Không thấy phân tích chứng cứ, lập luận khoa học kết tội. Rặt áp đặt chủ quan, cảm tính. Một bản cáo trạng và kết luận hồ sơ như vậy thì cần gì hai cơ quan tố tụng lớn nhất đất nước phải dùng sạch bách thậm chí quá hạn điều tra mới viết ra được.

Và tại sao Bộ Công An có cơ quan an ninh văn hoá không giám định các bài viết mà để cho một cơ quan dân sự, không liên quan gì đến việc tố tụng đứng ra giám định và kết luận việc có tội hay không có tội.

Xét về mạnh cạnh tranh độc giả, thì chính các bị cáo là đối thủ cạnh tranh với bộ Thông Tin Truyền Thông trong việc chiếm lĩnh thị trường thông tin.


Vậy vụ án này thật khôi hài và bỉ ổi. Kẻ được nêu tên là bị hại thì chính là kẻ khởi tố, điều tra vụ án. Đối thủ cạnh tranh thị trường lại được mời làm giám định thiệt hại, kết luận có tội. Một vụ án được những kẻ tham gia tố tụng như vậy trông mong gì minh bạch.

Điều đặc biệt nhất trong bản cáo trạng này là bản cáo trạng vi phạm điều 100 của Bộ Luật Tố Tụng Hình Sự.

Điều 100 BLTTHS quy định như sau:
Chỉ được khởi tố vụ án hình sự khi đã xác định có dấu hiệu tội phạm. Việc xác định dấu hiệu tội phạm dựa trên những cơ sở sau đây:
1. Tố giác của công dân;
2. Tin báo của cơ quan, tổ chức;
3. Tin báo trên các phương tiện thông tin đại chúng;
4. Cơ quan điều tra, Viện kiểm sát, Tòa án, Bộ đội biên phòng, Hải quan, Kiểm lâm, lực lượng Cảnh sát biển và các cơ quan khác của Công an nhân dân, Quân đội nhân dân được giao nhiệm vụ tiến hành một số hoạt động điều tra trực tiếp phát hiện dấu hiệu của tội phạm;
5. Người phạm tội tự thú.


Bản cáo trạng chỉ nói ngày 5 tháng 5 năm 2014 cơ quan an ninh điều tra tiến hành khám xét khẩn cấp nơi ở của Nguyễn Hữu Vinh và Nguyễn Minh Thuý, sau đó Bộ Công An phát hiện thấy hai đối tượng đang mở trang website Dân Quyền, Chép Sử Việt.

Chắc sắp tới, điều 100 của Bộ luật TTHS nước CHXHCN Việt Nam phải thêm một khoản 6 nữa trong căn cứ xác định dấu hiệu pham tội, đó là cứ khám xét khẩn cấp nhà riêng, nơi làm việc mà phát hiện có gì thì khởi tố sau. Điều luật này có thể khi chung chung để cơ quan an ninh áp dụng thoải mái, hãy đặt tên điều luật đó là luật Hoàng Kông Tư.


Từ những căn cứ vi phạm các dấu hiệu vi phạm luật TTTHS như căn cứ khởi tố vụ án ở điều 100 bộ luật tố tụng hình sự, điều 119  BLTTHS về thời hạn điều tra, điều 42 BLTTHS về người tham gia tố tụng có thân thích với bị hại ( thân thích với bị hại còn không được, huống chi là bị hại như ông Tư và bị thiệt hại về cạnh tranh bạn đọc như cơ quan giám định Bộ Thông Tin Truyền Thông ) hay thẩm quyền của cơ quan thụ lý vụ án.

Đề nghị huỷ toàn bộ hồ sơ cáo trang, kết luận điều tra, thay đổi cơ quan điều tra và cơ quan công tố cũng như cơ quan giám định. Giao vụ án này cho công an TP Hà Nội, Viện Kiểm Sát Hà Nội, cơ quan giám định văn hoá của BCA thụ lý ..thực hiện. Đảm bảo công bằng cho bị cáo. Đề nghị triệu tập những cơ quan, tổ chức bị haị , những cá nhân bị hại như ông trung tướng công an, thủ trướng cơ quan an ninh điều tra BCA Hoàng  Kông Tư, ông thủ tướng chính phủ nước CHXHCN Viẹt Nam Nguyễn Tấn Dũng, ông Nguyễn Thanh Nghị phó chủ tịch uỷ ban nhân dân tỉnh Kiên Giang, ông Nguyễn Phú Trọng Tổng bí thư ĐCSVN để làm rõ mức độ thiêtj hại cũng như yêu cầu , ý kiến của các ông này đối với vụ án. Đề nghị triệu tập các tác giả trong những bài viết mà các đối tượng đăng tải lại. Triệu tập các nhân chứng liên quan...

Nếu bất chấp các vi phạm luật TTHS trên mà vẫn đem ra xét xử, rõ ràng đây là một vụ án tư thù cá nhân, những kẻ có quyền lực tố tụng đã bẻ cong pháp luật một cách trắng trợn, tuỳ tiện để thoả mãn động cơ cá nhân của mình.