Thứ Ba, ngày 03 tháng 3 năm 2015

Clip công an đánh người ở Văn Giang - Chuyện bây giờ mới kể.

Vụ việc Trang Trần gây xôn xao dư luận, các luật gia thi nhau phân tích mọi tình tiết gây bất lợi cho Trang Trần. Phải nói chưa có vụ việc nào mà lực lượng chức năng được các luật gia và nhà báo ủng hộ như thế. Có lẽ do người '' bị hại '' là cơ quan chức năng, công quyền nên được luật sư, nhà báo ưu ái đến vậy.


Luật sư Đặng Văn Cường của văn phòng luật sư Chính Pháp trả lời báo chí rằng.

Nếu hành vi của cô Trang Trần này được xác định là cấu thành tội phạm vi phạm pháp luật, bị xử lý hình sự thì người tung clip này lên mạng sẽ không vi phạm, không bị xử lý", luật sư Cường nói.
Cũng theo Luật sư Cường, trong trường hợp các cá nhân quay được "những clip về hành vi vi phạm pháp luật, sau đó đưa lên công luận, giúp cơ quan chức năng xử lý còn có thể được xem xét biểu dương, khen thưởng".


Ngày 24 tháng 4 năm 2012 tại Văn Giang xảy ra cuộc cưỡng chế đất nông dân, hơn 4 nghìn cảnh sát đủ các loại chuyên môn tham gia. Một cảnh tượng chưa từng thấy trong bất kỳ vụ cưỡng chế nào. Hàng đoàn cảnh sát tay khiên, tay gậy trùng trùng lớp lớp tiến về phía người dân. Mở  đường đi cho đi nọ những quả nổ do bộ công an sản xuất được ném từ những người mặc thường phục đứng lẫn trong đám cảnh phục. Khói lửa nghi ngút làm nhoà cả một khoảng không và tiếng súng liên thanh bắn chỉ thiên vang trời. Đi sau đoàn quân cưỡng chế hùng hậu ấy là những cỗ máy xúc, ủi loại lớn. Trong màn khói mù do quả nổ của công an  và ánh sáng mặt trời còn tang tảng, những cỗ máy như con quái vật khổng lồ khua càng quất đổ những cây cọ , cau cảnh cao vút đổ rạp xuống đất. Chiếc máy ủi lầm lũi lì lợm san phẳng cánh đồng hoa màu mơn mởn thành đống bầy nhầy. Thậm chí cả những ngôi mộ hay chôn giữa ruộng theo thói quen ngàn đời của người dân cũng bị bật tung, chồi lên những lóng xương cẳng tay , cẳng chân người quá cố.

 Sau vụ cưỡng chế, ông Bùi Văn Thanh, chánh văn phòng tỉnh Hưng Yên nói rằng.

Ông Thanh lặp lại những gì ông nói với truyền thông trong nước rằng vụ cưỡng chế với "sự hỗ trợ của Bộ Công an và Công an tỉnh" đã "đảm bảo an toàn tuyệt đối về người, tài sản của nhân dân và các lực lượng tham gia hỗ trợ thi công, cưỡng chế."


Xin lặp lại lần nữa lời quan chức '' đảm bảo an toàn tuyệt đối về người và tài sản của nhân dân ''

Ngay sau lời ông Thanh nói, trên mạng xã hội xuất hiện một clip cho thấy thế nào là an toàn của người dân trong cuộc cưỡng chế này.


Khi clip này xuất hiện, chính quyền tỉnh Hưng Yên đã báo cáo ngay thủ tướng chính phủ Nguyễn Tấn Dũng rằng.

Ngày 2/5, trong hội nghị về việc giải quyết khiếu kiện và tiếp dân do Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng chủ trì, ông Nguyễn Khắc Hào, Phó chủ tịch tỉnh Hưng Yên, nói rằng đã có video clip giả trong vụ Văn Giang dùng để 'bôi nhọ' chính quyền.
Ông nói: "Có sự móc nối chặt chẽ giữa các phần tử chống đối trong và ngoài nước. Các thông tin, thậm chí được tường thuật tại chỗ, từng giờ để tuyên truyền, xuyên tạc, dàn dựng lên các video clip giả để vu khống, bôi nhọ chính quyền".

Vài ngày sau, những người bị đánh trong clip xuất hiện nhận mình là người bị công đánh đúng những gì trong clip đó. Đây là hai nhà báo của đài VOV là Nguyễn Văn Nam và Hán Phi Long. Báo chí phẫn nộ, đồng loạt lên án hành vi đánh đập hai nhà báo.


Chính quyền tỉnh Hưng Yên đòi các nhà báo phải cung cấp clip gốc và người quay những clip đó.


Tuy nhiên, ông Thanh cho rằng, với tường trình từ một phía của nhà báo Nguyễn Ngọc Năm và Hán Phi Long thì "chưa thể khẳng định" được đó là hai người trong clip lan truyền trên mạng. Để xử lý cán bộ thì theo ông phải cần "đầy đủ nhân chứng, vật chứng và quan trọng nhất là băng gốc" quay cảnh được cho là có hai nhà báo VOV bị hành hung, "thậm chí tìm ra cả người quay".



Nhà báo Đức Hiển có câu hỏi về chuyện này trên báo Pháp Luật TPHCM

Theo VnExpress, chánh Văn phòng UBND tỉnh Hưng Yên đề nghị các nhà báo cung cấp băng video gốc quay cảnh mình bị đánh để làm rõ. Giả sử đấy không phải là một vụ hành hung, mà là một vụ người dân đánh lực lượng cưỡng chế, gây thương tích cho công an thì Công an tỉnh Hưng Yên có chờ đến khi có video gốc mới làm rõ không? Hay ngay chiều hôm ấy, báo chí sẽ nhận được sự chủ động cung cấp thông tin nhiệt tình, hài rõ tên và tội?

Sự việc nhùng nhằng vì đòi hỏi của phía chính quyền tỉnh Hưng Yên, đằng sau đòi hỏi này là sự tư vấn của Bộ Công An. Phải trích dẫn lại đoạn ông Thanh nói vụ cưỡng chế do công an tỉnh Hưng Yên và Bộ Công An phối hợp, mới hiểu vì sao chính quyền Hưng Yên mạnh mồm đòi clip gốc và người quay.

Ngày 20 tháng 4 năm 2012, Ké gặp tôi nói.

- Vài hôm nữa Văn Giang có cưỡng chế, bà con nhờ anh em bloger Hà Nội đến quan sát giúp. Mấy anh em khác đã cắm chốt đó rồi. Anh đến giúp bà con cùng cho thêm người.

Tôi lắc đầu.

- Thôi, có nhiều người rồi. Việc này họ giúp bà con từ đầu, mình vào dang dở họ ra.

Ké tần ngần, hắn phân vân nói vụ này cần người người chuyên nghiệp chứ không phải cần đông. Tôi bảo mày là đủ rồi, còn những anh em kia nữa. 

Ké nói hắn sẽ đi, tuy đi cùng vụ nhưng sẽ tác chiến một mình. Hắn nói xong đeo túi lên vai, bảo em sang xem tình hình.

Đến ngày 23 , tin tức Văn Giang sắp có cưỡng chế nóng rực trên mạng, hình ảnh hàng đoàn xe cảnh sát đặc nhiệm tiến vào Văn Giang, quân cảnh sát đổ ngày đêm rầm rập. Cả khu Xuân Quan, Phụng Công, Cửu Cao chìm ngập sự căng thẳng trên mỗi con đường làng, ngõ xóm và trong mỗi ngôi nhà. Chiều hôm ấy tôi vẫn đón con ở trường như thường lệ, hỏi thằng bé thích ăn cơm món gì hôm nay. Tí Hớn nói con thích ăn canh cá chua. Hai bố con ghé qua chợ, mua cá và gia vị. Lúc về đi qua hàng bia, thấy những người đàn ông ngồi chạm cốc dô dô dô trong đó. Tí Hớn nói.

- Những người này chả về xem con mình thế nào, ngồi quán bia này mãi có khi đến tối khuya bố ạ. Hôm nọ mẹ đưa con chơi nhà bà về, muộn rồi con vẫn thấy mấy người đó ngồi.

Tôi làm canh cá, lúc hai bố con ngồi ăn, tôi nhớ đến lời thằng bé nói khi đi qua quán bia. Hình ảnh những người đàn ông mặt mũi tưng bừng nâng cốc và nhìn bố con tôi ngồi ấm cúng bên món canh riêu cá trong ngồi nhà nhỏ ấm cúng. Tôi nhớ Ké lúc xốc túi lên vai quả quyết đi, chẳng biết lúc này nó núp chỗ nào ở khu chiến địa đầy bầu không khí đe doạ ấy.

Cơm xong, tôi liên lạc với Ké. Hắn mừng rơn, thì ra hắn đang lẻ loi núp tại một địa điểm tại Văn Giang. 

Tôi hẹn sẽ đến.

Lúc vợ về, tôi khoác túi đi, nói đi có việc không biết hôm nào về. Nếu mai tôi chưa về kịp thì xin nghỉ làm sớm đón con.

Vợ con tôi im lặng, nét lo âu lộ trên mặt cả hai mẹ con, vợ tôi thở dài, còn thằng bé cúi đầu buồn.

Lúc nhá nhem của chiều ngày 23, hai người dân Văn Giang đón tôi ở địa điểm bên ngoài xã, tôi cởi trần, quần đùi, chân đất mọi thứ quần áo, giay dép máy ảnh, máy quay phim cho vào bao tải đi theo những người dẫn đường. Họ dẫn tôi đi lòng vòng , có lúc đi ngang qua những nhà dân khác. Những người dân mà tôi đi qua họ nhìn tôi với con mắt cảm mến. Chẳng ai nói gì, nhưng ánh mắt nào cũng như gửi lời chào và lời cảm ơn.  Bầu không khí lúc ấy như trong chiến tranh, người hối hả đi ra đồng đào cây quý chở về, người chuẩn bị rào dậu, từng tốp người nét mặt lo âu thầm thì bàn đến chuyện trạm gác đằng này, đằng kia. Loa phóng thanh xã rả rả những lời đe doạ, cảnh báo về việc chống đối cưỡng chế.

Ké ở trong một ngôi nhà , ăn cơm với hai vợ chồng chủ nhà. Con nhỏ của họ đã đi '' sơ tán '' nơi khác. Bữa cơm của gia đình nông dân giản dị như ngày thường. Ăn xong, Ké dẫn tôi đến chỗ của hắn trú vài hôm, chỉ vào hai gói xôi đậu xanh nhỏ bằng nắm tay bảo.

- Đây có xôi để đêm anh em mình trực chiến.

Tôi bảo Ké xin chủ nhà nước sôi và trà, vừa uống nước vừa hỏi Ké tình hình. Sau đó chúng tôi đi quan sát địa hình trong đêm. Kết hợp tình hình với địa thế , chúng tôi quyết định chọn một điểm sẽ đóng chốt quan sát diễn biến. Cả địa bàn cưỡng chế rộng mênh mông, hơn 4000 quân cảnh sát chưa kể lực lượng mặc áo thường dân đeo băng đỏ. Không ai biết được sự kiện nóng nhất sẽ xảy ra chỗ nào. Sự lựa chọn của chúng tôi thiên về cảm tính, may rủi hơn là tính toán.
Nửa đêm, tôi gọi chủ nhà, yêu cầu mang quần áo, chăn nệm bất cứ cái gì có thể, phơi cho tôi ở trên sân thượng.

Tôi nghĩ rằng nếu có đánh đập, trước đó công an sẽ quan sát tất cả những vị trí cửa sổ, ngõ ngách để chặn những người quay phim. Đám an ninh sẽ trà trộn vào dân làng để khống chế người quay phim. Nơi trống trải nhất lại là nơi ít bị để ý nhất. Nếu cần tôi sẽ núp trong đám quần áo, chăn đệm ấy.

Đấy là cảm tính thứ hai. 

Nhưng cuộc đời dạy tôi rằng, bất cứ cảm tính nào đều không nên bỏ qua, nhất là trong những việc quan trọng. Phải nói Ké là người hiểu tôi, hắn ít khi hoài nghi những đòi hỏi oái ăm của tôi, nhất là lúc không có thời gian để giải thích nữa hắn lại càng không lăn tăn.

Nếu xem kỹ clip người bị đánh, sẽ thấy máy quay dừng lại khi người ấy đang đứng, rồi công an lao đến túm và đánh đập. Khi clip được tung ra, nhiều kẻ nói rằng nguỵ tạo, đặt bẫy, vì làm sao biết công an đánh ai mà để sẵn máy quay vào vị trí người đó. Xin thưa, đó cũng là cảm tính.

Những cảm tính tình cờ liên tiếp nhau khiến những bộ óc khoa học của nhà cầm quyền hoài nghi về sự sắp đặt, giả tạo, không chân thực của clip. Nhưng sự thực thì vẫn là sự thực.

Chúng tôi bỏ lại hết máy móc, rạch cạp quần đùi nhét thẻ nhớ. Một cô gái chở hai chúng tôi ra khỏi khu vực, tôi lo lắng và căng thẳng nghĩ sao an toàn mang thẻ nhớ ra. Còn Ké lúc đó thật lạ, hắn vẫn hỏi han à ơi cô gái. Nếu đọc đoạn này, mong vợ hắn đừng ghen, có thể hắn cũng đang dùng một biện pháp trấn tĩnh, hoặc giả bộ tự nhiên để chúng tôi ra ngoài dễ dàng.

Chúng tôi đợi khi nhà cầm quyền Hưng Yên tuyên bố cuộc cưỡng chế an toàn về của và người cho nhân dân mới tung clip hai nhà báo bị đánh lên mạng.

Bây giờ thì quay lại chuyên chính quyền Hưng Yên đòi clip gốc và người quay, khiến vụ việc vào thế giằng co. Một người bạn thân biết tôi trong nhóm quay clip đó , đặt vấn đề là bên VOV muốn gặp tôi. Tôi hỏi gặp làm gì, họ bảo nếu cần họ muốn nhờ tôi làm nhân chứng.

Tôi bàn với Ké, nếu chúng ta không nhận, có khi việc này sẽ chìm xuồng. Nhưng nếu đứng ra nhận, sẽ bị thẩm vấn rất căng. Tôi lược ra những câu thẩm vấn mà người ta sẽ hỏi đầy ác ý để dập tắt ý chí của nhân chứng.

- Anh cho biết lý do anh có mặt tại đó.
- Anh cho biết đông cơ tại sao anh mang máy quay đến đó.
- Máy quay này anh mua bao giờ, ở đâu , tiền đâu ra anh mua.
- Anh đưa clip này lên mạng như thế nào, qua bloge, Facebock, youtbe bằng tài khoản tên gì , đưa ở đâu, đưa vào thời điểm nào.
- Ý đồ anh quay clip này nhằm mục đích gì. Khi anh tán phát lên mạng mục đích của anh là gì ?
- Trước khi đi anh ở đâu, có ai ở đó, nói chuyện gì.
- Khi anh đến đó, anh gặp những ai, ở đâu , nói chuyện gì.

Các câu hỏi sẽ diễn ra liên tiếp tuỳ theo những câu trả lời, nhưng trước tiên người ta sẽ hỏi bố anh, mẹ anh, vợ con anh, anh chị em ruột bao nhiêu tuổi, ở đâu, làm nghề gì. Anh tiền án, tiền sự gì chưa, đã bị bắt lần nào chưa, hiện nay anh ở đâu, làm gì để sống.

Chúng tôi thống nhất, tôi sẽ đi nhận. Có gì một thằng chết, còn thằng ở lại lo hậu sự. Dù sao thì nhà tù và thẩm vấn tôi rành hơn Ké vì trải qua nhiều lần, còn hắn thì chưa.

 Tôi gặp người VOV ở quán cà phê đối diện với toà nhà VOV phía bên số chẵn của phố Bà Triệu. Anh ta hỏi trường hợp cần phải làm chứng, mong tôi đứng ra nhận. Tôi đồng ý và trao cho anh ta clip gốc.

Ngay sau đó trên báo chí, chính quyền Hưng Yên và bộ Công An không thấy lớn tiếng đòi tìm người quay, clip gốc. Không ai nói là clip giả tạo. Họ quên bẵng những chuyện đó, và có những lời xuê xoa, nhận lỗi ầu ơ. Người của VOV trả lời tôi.

- Anh ạ, chúng tôi dù sao cũng toàn người nhà nước, làm việc ngành ngang dọc này nọ. Không đơn giản, vụ này cả tổng bí thư, thủ tướng cũng đến tận chỗ chúng tôi chỉ đạo. Nên chắc sẽ giải quyết mà không cần toà án đâu, anh thông cảm.

Tôi cười nhạt.

- Tôi biết trước sẽ thế, tôi nhận để các anh hiểu rằng, những người như chúng tôi sẵn sàng làm chứng cho công lý, sự thật. Còn các anh không muốn thì đó quyền các anh, các anh là người bị hại, không kiện cáo là quyền các anh. Việc chúng tôi làm thấy thế là đủ.

Bỗng nhiên hai hôm sau tôi có giấy triệu tập lên cơ quan an ninh, cả tuần liền làm việc trả lời về cuốn sách Đại Vệ Chí Dị.

Khi tôi về thì  việc kia có vẻ êm, phía công an Hưng Yên xin lỗi hai nhà báo, đó là việc những người nhà nước với nhau. Khi tạm xuôi, chính quyền Hưng Yên lớn tiếng.

- Ngoài việc hai nhà báo ra, không có người dân nào bị đánh đạp cả.

Chúng tôi quyết định tung clip thứ hai trong vụ cưỡng chế Văn Giang, clip cho thấy công an đánh người dân dã man.



Một công an trên clip video này còn co chân đá vào người phụ nữ đã bị người khác giữ tay.
Video nói trên hiện đang được phát tán rộng rãi trên các trang mạng xã hội.
Người phụ nữ bị đánh được nêu danh là bà Ngô Thị Ánh, dân xã Xuân Quan, thuộc huyện Văn Giang. Hôm 24/4, khi lực lượng cưỡng chế đang hoạt động, bà Ánh đứng ngay tại hiện trường, được nói là "khu vực nhà văn hóa xã Xuân Quan".


 Nhưng khác với hai nhà báo bị đánh, không thấy báo chí, luật sư nào lên tiếng về clip này. Không ai bồi thường hay xin lỗi người phụ nữ bị đánh dã man trong khi bị hai công an khác bẻ tay khống chế. Chị nhận một cú đá hung ác từ phía một người mặc đồ cảnh sát, cú đá giữa ngực người phụ nữ nhỏ bé, khiến chị đổ vật như cây chuối tức thì.

Các nhà báo, luật sư có Chính Pháp, có lương tri đang lên tiếng ở vụ Trang Trần, nghĩ sao về những clip và câu chuyện của những người quay clip đó. Khi các vị lên án Trang Trần, tìm mọi ngóc ngách pháp luật để lên án cô, bênh vực công an một cách nhiệt tình thì những người công an đánh phụ nữ trong clip của chúng tôi cũng cần được các vị lên án. Vì hành vi của công an trong clip đó, còn hung hãn, côn đồ gấp nhiều lần Trang Trần. 

Lúc mà người phụ nữ nông dân bị hai người bẻ tay, cho một cảnh sát khác đá vào mỏ ác thẳng chân hết lực.

Khi đó các vị ở ở đâu.?

Chúng tôi không cần được khen ngợi, có một dàn dư luận viên, bồi bút suốt bao năm qua đã ca ngợi chúng tôi là rận chủ, phản động, lưu manh, cơ hội, thèm tiền. Với chúng tôi thế là quá đủ lời khen rồi.

Chúng tôi chỉ mong các vị cho người dân thấy sự công bằng, không có phân biệt giữa người dân Việt Nam với những người trong bộ máy công quyền Việt Nam mà thôi.

Hơn nữa là cho người dân thấy những người cầm bút làm báo chí, làm luật còn có lương tâm, trách nhiệm, đứng về phía người yếu thế.  Đó mới là điều đất nước này, nhân dân này cần đến quý vị.

Đất nước để một thằng lưu manh, tiền án, tiền sự bỏ dao súng, cầm bút lải nhải về sự thật, công bằng thật chả ra gì. Chính những người cao quý , địa vị trong xã hội như các vị nhà báo, luật sư đang lớn tiếng trong vụ Trang Trần kia mới là những người cần phải làm điều đó. 

Chủ Nhật, ngày 01 tháng 3 năm 2015

Địt mẹ thằng Hiểu mày chết rồi con ạ.

Thằng Hiểu, tức đại uý cảnh sát trại giam, cán bộ trực trại.

Cán bộ trực trại Hiểu và cán bộ Khang Nhá là cặp cán bộ khét tiếng, dân tù đồn Khang Nhá ngày trước làm trực trại Phú Sơn, đánh tù tàn bạo. Khắc nghiệt lẫy lừng.

Hiểu Khàn về trại này, ăn tiền thuộc loại trắng trợn nhất nhì trại. Tù nào có tiền Hiểu cho mang đồ tiếp tế vào đủ, không tiền gói mỳ tôm, trà Hiểu Khàn tịch thu vì kêu đồ vi phạm, trại cấm đốt lửa bên trong, những đồ cần phải nấu không dùng đến, cho mang vào khuyến khích đốt lửa vi phạm. Chưa kể bao nhiêu cái khác Hiểu Khàn áp đặt để quay tiền tù nhân.

Hôm đó ở dãy biệt giam, cán bộ Hiểu vào điểm tù buổi sáng. Điểm tù cùng với việc kiểm tra buồng giam. Tù nhân bị là hết ra ngoài, xếp hàng ngoài sân. Cán bộ vào kiểm tra trong buồng xong quay ra đếm tù từng thằng lần lượt đi ngang qua mặt vào buồng. Sân khu biệt giam tường cao ngất ngưởng, 4 cái phòng giam chung cửa ra cái sân. Cán bộ điểm từng buồng một lần lượt.

 Khu biệt giam để giam giữ những thành phần tù bất hảo, bầy nhầy, bạc nhạc ...như côn đồ, trốn trại, trấn lột tù nhân khác, chống đối cán bộ. Số này cũng không nhiều lắm, cả trại hơn nghìn tù, chỉ có hai chục tù nhân trong khu biệt giam. Hơn hai chục tù chia phân loại ra bốn buồng, có buồng 8 người, buồng 4 người.

 Riêng mình thì một buồng.

Cái chuyện mình vào biệt giam do tội đánh nhau, cái đó thì chả có gì đáng nói cả, tù thằng nào chả ít nhất có một lần đánh nhau trong trại. Nhưng chuyện mình bị giam riêng một phòng là do khi tống vào, ông cán bộ giáo dục nói.

- Chúng tôi nói thật, lịch sử trại này chưa có ai như anh. Từ khi có anh đầu têu mới có phong trào chống đối cán bộ, ngày càng lan rộng. Cho nên chúng tôi để anh ở một buồng cách biệt đến khi về.

Buồng biệt giam mình lúc ấy rộng chừng 60 mét vuông, gấp đôi diện tích căn hộ mà thị trưởng Weimar cấp cho mình theo học bổng văn chương, báo chí của thành phố hồi mới sang, bằng xấp xỉ diện tích căn hộ học bổng mới do bộ văn hoá truyền thông Đức cấp bây giờ.

Vì mình bị giam riêng một phòng, nên cán bộ trực trại bỏ qua nguyên tắc, chỉ đứng qua song sắt nhìn thấy mình là xong. Lẽ ra ông ấy phải vào xem mình có đào tường, khoét ngạch hay phá phách gì không. Có thể vì lười, có thể ông ấy không muốn mình ra sân có khi lại trò chuyện với tù nhân khác. Mình cũng không ý kiến cò gì, bởi tù biệt giam cần mở cửa ra ngoài điểm danh, tranh thủ chạy đi nhặt rác tìm chất đốt như miếng nhựa vỡ, khúc củi. Mình thì đéo cần, phòng mình có một dãy sàn trên bằng gỗ, tức gần như gác xép trên. Buồng này bình thường nhốt gần trăm mống. Mình cứ đẽo gỗ ra mà đun, một miếng ván có mà đun cả tuần.

Trừ khi bắt được quả tang, còn không mình chối phắt, tôi vào đây đã thế, tôi mang gỗ giấu đi đâu. Mỗi tháng kiểm tra cán bộ thấy hụt vài tấm ván hỏi mình nói thế. Gỗ mình pha thành củi, từng thớ một theo mẩu, mỗi hôm mình lấy con dao tự chế tách thớ gỗ ra một đoạn, đun xong thành tro, dội nước phi tang sạch bách.

Bị giam riêng biệt thế, nhưng cứ một tuần cán bộ giáo dục lại gọi ra ngoài gặp vào chủ nhật, pha trà, mời thuốc nói chuyện. Xong là cho bao thuốc đi về buồng. Trước khi về ghé qua chỗ khu tù lao động xách đồ tiếp tế mà nhà gửi hộ anh em khác. Cán bộ giáo dục gọi ra là để hỏi, ý anh về trại thế nào, có cần gì đóng góp ý kiến anh cứ nói, chúng tôi nghe.

Mình thì cứ tào lao, tôi thấy cán bộ trại mẫu mực, không ăn hối lộ, không đánh tù nhân. Kỷ luật trại nghiêm túc, tù nhân không chích thuốc phiện, không đánh nhau , trong trại không ai bán rượu, ăn uống đầy đủ thịt cá , rau xanh, nghe đài đọc báo, đời sống như thiên đàng. Không có gì phàn nàn cả.

Cán bộ giáo dục nhăn nhó khi nghe mình thao thao như thế, ông ta sẽ ngăn lại nói.

Anh cũng biết là xã hội thì còn nhiều mặt khiếm khuyết huống chi trại tù, chúng tôi cũng biết có những mặt không phải, chẳng hạn như chuyện tù nhân bán rượu...chuyện nọ chuyện kia nữa...anh ở đây cũng lâu, tình cảm anh và chúng tôi cũng có. Anh đừng suy nghĩ để bụng, có gì trao đổi nhau để xây dựng tốt hơn.

Các cuộc gặp cứ vòng quanh luẩn quẩn, ông ta hỏi mình về ý kiến cá nhân đánh giá trại, mình thì khen tốt, ông ấy bảo chưa tốt. Tuần nào cũng vậy, vờn nhau như trẻ con chơi bóng, chán rồi thôi.

Hôm ấy là sáng tháng 8, trời oi ả từ sớm. Hai buồng đầu điểm danh xong đến buồng thứ ba. Tất cả tù ngồi xổm ngoài sân theo lênh cán bộ Hiểu lần lượt đi vào. Đến thằng cuối cùng là Thành Đít To, bỗng nhiên nó sấn đến sát cán bộ Hiểu, tay nó đưa cho cán bộ một cái mẩu sắt mỏng sắc, tay kia nó cầm cái con dạo cạo rạch vào bụng nó. Máu phun loang lổ, Thành Đít To bám chặt lấy người cán bộ trực trại đại uý Hiểu hét rống như lợn bị chọc tiết.

- Hiểu ơi, mày giết tao à, Hiểu ơi sao mày lại giết tao.

Thành Đít To nằm lăn lộn, giãy dụa dưới đất, nó cứ thế gào.

- Hiểu ơi, địt mẹ thằng Hiểu mày chết rồi con ạ, mày giết người giữa ban ngày ban mặt sao, mày cán bộ mà thế à con.

Cán bộ Hiểu tay cầm mẩu sắt, không biết quăng đi đâu, lúng ta lúng túng, ấp úng nói với bọn tù trong buồng đang trố mắt nhìn.

Chúng mày làm chứng nhé, tự nó rach bụng nó không phải tao.

Bọn tù lao nhao.

- Địt mẹ ông, tay ông cầm dao đấy lại đổ tại nó, địt mẹ cán bộ giết người trai ơi, ban giám thị ơi.

Bọn chúng đồng loạt lay cửa sắt rầm rầm, thằng Thành nằm dưới đất vẫn vữa giãy đành đạch vừa chửi, vừa khóc. Còn bọn trong phụ hoa la to theo 

- Thằng Hiểu giết người, địt mẹ thằng Hiểu giết người.

Cán bộ Hiểu quay ngược, quay xuôi, ngó thấy mình đang ngồi sát song cửa cười nhạt, ông ta nói.

Thằng Hiếu mày làm chứng cho tao nhé.

Mình cười.

- Có, tôi làm chứng cho, ông yên tâm.

Cán bộ Hiểu quay ra nói.

Bọn này nó đinh vu tao, chúng nó cùng hội với nhau.

Bọn buồng kia chửi mình.

- Đm thằng Hiếu, mày có nhìn thấy gì mà làm chứng.?

Mình cười nói to.

- Bố mày nhìn thấy ông Hiểu cầm mẩu sắt, còn thằng Thành nằm dưới đất bụng chảy máu, nó và chúng mày bảo ông ấy giết nó. Chứng thế còn thế nào, nhìn sao nói vậy thôi.

Cán bộ Hiểu mặt tái xám, chạy vội mở cửa sân ra khu trại gọi người khiêng thằng Thành đít to đi cấp cứu.

Ngay lúc sau, ban giám thị lùa hết bọn biệt giam đi lấy cung vụ '' giết người ''. Mình chỉ bảo ở bên trong, lúc quay ra thấy cán bộ Hiểu cầm mẩu sắt, thằng Thành thì chảy máu nằm dưới đất, miệng nó bảo ông Hiểu giết nó. Ngoài ra không biết gì hơn.

 Cả một tuần sau đó, thằng Thành Đít To ở trạm xá, nó mặc áo phanh bụng, lộ cái vết băng to tướng, đi lại khênh khạng nghênh ngang khắp trại, kiếm chác cơ man nào là đồ cho bọn biệt giam, mua bán đổi chác đủ thứ. Nó còn tự do trèo qua cái cửa sắt vào khu biệt giam đưa đồ. Lúc cho mình thuốc lào và gói chè, mình hỏi sao mày chơi ông ấy ác thế. Nó kể.

- Đm ông không biết đấy thôi, thằng Hiểu này súc vật, tôi gặp gia đình đã găm 5 lít ( 5 trăm nghìn ) để ông Khang cho tôi về buồng trung. Thằng Hiểu nó đoán được, nó không đồng ý, xúi bọn buồng trung bảo tôi về thế nào cũng đánh nhau, nên tôi bị biệt giam mãi.

Mình nói.

- Thế mày phải nói ông Khang chứ, ông ấy cầm tiền thì phải lo, kệ mẹ việc các ông ấy tự lo với nhau.

Thành Đít To thầm thì.

- Ông Khang Nhá bảo kiểu gì ông cũng cho thằng này đi ngoại tuyến, '' khật '' nó cho lão Phu Béo làm trực trại. Thằng Hiểu này giờ nịnh tôi ghê lắm, tôi đéo bảo nhà viết đơn tố cáo nó là may. Hết tuần này thể nào cũng bị '' khật''.

 Tuần sau Phu Béo làm trực trại thay cho Hiểu Khàn. Thành Đít To về buồng trung khi hết băng bó, vết rạch chỉ sâu có hai hay ba milimet dài chừng 7cm, cũng chóng lành.

 Đại uý Phu Béo tướng mạo dữ dằn, ác ôn hơn cả Hiểu Khàn, Khang Nhá.

Thấy phải mở cửa mấy lần để áp giải mình đi gặp ban giáo dục, nhìn ban giáo dục ngọt nhạt với mình, Phu Béo lúc áp giải về buồng, mình vào trong, hắn khoá cửa lại nói.

- Loại mày làm doạ ai, làm đéo gì được tao.

Mình quay ra chửi luôn.

- Địt mẹ ông, ông thích tôi làm ngay.

Phu Béo gằn tiếng cười nói.

- Cho mày làm đéo gì, tao cũng nguyên 4 sao. Tao biết hết văn tù chúng mày.

Mình bảo.

- Cán bộ biết hết văn vở tù, tù cũng biết hết văn vở cán bộ. Tôi mà làm gì, ông còn nguyên 4 sao thật đấy, nhưng cũng rụng '' chục vé '' *  đm ông cà tôi đấy nhé, đời tôi biệt giam một mình thế này là bi đát nhất trại, lỡ tăng xông, đột quị nhồi máu cơ tim thì không ai kêu hộ, chỉ có nước chết, sống khổ thế mà chả làm gì ông cũng có tư thù với tôi. Tại ông đấy nhé.

Phu Béo hằm hằm đi ra sân, đóng cửa sân rầm một tiếng thị uy. Một lúc lâu sau hắn lại mò vào, thấy mình lúi húi cậy sàn, Phu Béo gọi thì thầm như buôn bạc giả với nhau.

Hiếu, Hiếu, mày làm cái gì đấy, địt mẹ mày phá huỷ tài sản trại à.?

Mình nhẩy xuống sàn, thấy lão ấy thì thầm thế, nên cũng thì thầm lại.

- Ông xoay tôi con dao tôi cậy gỗ, dùng tay không đau quá, tôi mất ông 2 lít. Anh em giúp nhau cái.

Phu Béo đứng ngoài ngó nghiêng nói nhỏ.

- Giúp mày phá hoại à, không giúp, mày thiếu đéo gì dao mà làm trò. Mà tao ban nãy nói thế thôi, chứ tao cả mày có gì với nhau đâu. Đừng để bụng.

Mình ngoan ngoãn.

- Vâng, đấy là thầy nói thế lúc trước, làm em cũng ngạc nhiên, thầy trò mình có bao giờ chuyện gì đâu.

Phu Béo tươi nét mặt.

- Ừ thôi, cải tạo cho tốt nhé Hiếu, giữ gìn sức khoẻ về còn làm lại cuộc đời, làm người tốt cho gia đình khỏi lo lắng em à. Anh thấy em có bản lĩnh làm lại cuộc đời, chứ như bọn ở đây thì chán lắm, ra rồi lại vào thôi.

Cuộc đời trôi như Camry 3 chấm đi đường Hồ Chí Minh, nhoằng cái đã ngót 20 năm. Hiểu Khàn, Khang Nhá, Phu Béo về hưu hết cả rồi. Mình sau này lại vẫn ra vào nhà tù ( chắc do bản lĩnh kém ), nhưng mỗi tội chả gặp các ông ấy, vì chỗ mình đợt sau tù không dành cho tội hình sự mà tội an ninh quốc gia.

Thứ Sáu, ngày 27 tháng 2 năm 2015

Đại Vệ Chí Dị - Tái Ngộ Quỷ Môn Quan.

Nước Vệ triều nhà Sản, năm thứ 70.

Vệ Kính Vương năm thứ tư.

Trăm Xanh tỉnh dậy, thấy mình đang nằm trên con đò, người lái đò mặt xanh như tàu lá, khuôn mặt dường như làm bằng đá, không có một nét cử động nào. Đôi cánh tay chèo mái đò lướt êm trên dòng sông đen thẫm nước chảy cuồn cuộn. Xung quanh là một khoảng âm u, nhờ ánh sáng của những con đom đóm bay quanh đò mà Trăm Xanh nhận ra mình đang ở một chỗ mà ông chưa đến bao giờ.

 Trấn tĩnh một lúc, ông nghe thấy văng vẳng bờ bên kia tiếng khóc của vợ con mình, nghe kỹ một lúc thấy lời ai oán về cuộc đời nghiệt ngã đã khiến số phận ông kết cục bi thảm. Tiếng khóc của vợ con xa dần, lúc được, lúc mất rồi mất hẳn. Trăm Xanh ngồi dậy, hỏi người lái đò.

Đây là đâu rồi.?

Người lái đò không mở miệng, nhưng rõ ràng âm thanh từ phía người đó thoát ra gằn tiếng khô lạnh.

- sông Mê.

Trăm Xanh giật mình, lâu lắm rồi không ai nói với ông bằng giọng coi thường như vậy, có lẽ phải đến vài chục năm, khi ông mới bắt đầu gia nhập Sản Hội. Buổi kết nạp, tên bí thư chi bộ Sản cũng gằn giọng nhắc nhở ông phải tuyệt đối trung thành với Sản Hội, âm tiết câu nói của hắn cũng y như tên lái đò này. Mỗi điều hắn giỏi hơn tên lái đò là hắn nói tràng giang đại hải mà âm điệu cũng khô lạnh như tiếng đục đá, kém chăng là bọt mép hắn sùi ra, mắt long sòng sọc, chẳng giữ vẻ lanh lùng bất động như gã lái đò.

Vỗ trán nghĩ một lúc, Trăm Xanh biết mình đã rời khỏi cõi trần, trên đường đến cõi âm ty, đang bắt đầu đi qua con sông Mê. Qua con sông này là hồn không nhớ đường về nhập xác. Vậy là chết. Ông tự hỏi mình chết rồi mà vẫn ngủ mơ sao.? Mấy chục năm theo nhà Sản, thuyết học tân tiến từ những nhà lý luận cao siêu về chủ nghĩa duy vật, hiện thực. Làm gì có chuyện âm ty, địa ngục nào.

Đò kịch một tiếng làm ông thoát khỏi mớ hoài nghi chủ thuyết Sản để về thực tại, người lái đò vẫn giọng lạnh lùng.

- Trả tiền đò.

Trăm Xanh loay hoay sờ bên mình, từ khi làm quan trấn thủ đất Quảng đến này, rồi theo lệnh Vua ra kinh thành làm đại tướng quân Nội Chính, có bao giờ ông phải dùng đến tiền đâu. Ông đi đâu cũng có tuỳ tùng, trợ lý, ông cần gì tự chúng mang đến cho ông. Tiền nước Vệ thậm chí nhiều năm ông còn chả nhìn thấy. Ông định tháo cái đồng hồ Omega vỏ vàng khối đưa tên lái đò, đang loay hoay tháo thì tên lái đò gắt.

- Tiền đò người nhà nhét trong miệng chứ có ở tay đâu mà tìm đó.

Trăm Xanh thò tay vào miệng, không thấy đồng nào. Thì ra lúc khâm liệm, tay Đại Thần Nghị Chính Tổng Nhân Sự Tôn Dưa đã chỉ đạo không nhét tiền đò vào miệng ông. Hắn bảo làm thế là mê tín, không đúng tinh thần cách mạng khoa học hiện đại của nhà Sản. Cay đắng, Trăm Xanh đành tháo chiếc đồng hồ quý giá gắn bó nhiều năm đưa cho tên lái đò.

Gã lái đò nhìn Trăm Xanh luyến tiếc chiếc đồng hồ, bèn nói.

- Không có tiền thì thôi, ta chỉ hỏi vậy, năm ngoái có người qua đây, đã trả luôn cho người rồi.  Người lên bờ, cứ theo hướng đom đóm bay mà đi là đến chỗ của người.

Trăm Xanh cúi đầu cảm ơn, lên bờ lững lờ bước như chân dẫm vào mây, theo ánh đom đóm đến một cổng thành có đề ba chữ.

Quỷ Môn Quan.

Xanh dợm bước, tưởng mình nhầm chỗ, định lùi lại. Lính gác trông thấy chạy tới xốc nách nói.

- Đã đến đây rồi thì còn đường nào khác nữa mà đi.

Xanh giơ tay khua khua phân trần.

- Tôi là mệnh quan triều đình, lẽ nào vào nơi cửa quỷ sống.

Lính gác cười nhạt nói.

- Quan lại triều đình nhà Sản, chỉ có vài cửa này thôi. Không tin vào trạm tra sổ là biết.

Đến trạm gác, lính giở sổ, soi đuốc cho Xanh đọc. Sổ ghi rằng

Nguyễn Trăm Xanh, người đất Quảng,  năm 27 tuổi nhập Sản Hội, được làm quan 35 năm. Hơn 30 năm làm quan xứ Quảng, tính tình hà khắc , độc đoán phá mồ mả, làm hại chết giáo dân xứ Gò Dâu. Đính kèm đơn tố cáo của người bị hại. Gia sản do tham nhũng giàu nhất nhì miền Trung. Về công lao có được ghi nhận cải cách chính sách, tiện lợi cho dân, gần gũi bá tính, có nhiều công trạng mở mang đường sá, công trình công cộng, giáo dục, y tế có lợi cho dân. Công tội chưa định nặng nhẹ. Đưa vào phòng đợi, chờ ngày phán xét. Khi chưa đến ngày đó, miễn cho phải đeo gông, đóng cùm.

Lính gác mở cổng thành, dẫn Xanh đi xuống những bậc thang ướt đẫm rêu. Đến một khoảng trống thấy bao nhiêu tù nhân đang đeo gông, chân bị xiềng, trên đầu tù nhân nào cũng đội một hòn đá, to nhỏ tuỳ người. Lính gác bảo Xanh cứ đợi đây để tìm quản phòng đợi lấy chìa khoá. Xanh mỏi mệt, thấy đống đá to chất đó, hòn nào cũng ghi tên người, lựa được hòn to nhất không có tên ai mới đặt mình ngồi nghỉ.

Xanh xem đồng hồ, tính theo dương gian bấy giờ mới vừa hết Ngọ, đám tù được nghỉ, ngồi quanh sân. Xanh nhác thấy một kẻ quen quen, bèn lại gần chào. Kẻ ấy ngước đầu nhìn lên, Xanh nhận ra đó là Báu Mã. Xanh cứng lưỡi không biết nói gì ú ớ, Báu Mã thở dài.

- Rút cục thì cũng gặp ông ở đây, ông chậm mất mấy tháng .

Xanh thấy Mã nói giọng lành, nên cũng hết lo, mới cất lời.

Sao ông biết tôi sẽ xuống đây chậm ?

Mã cười đau đớn.

- Tôi còn biết ông không có tiền đò nữa cơ.

Xanh điếng người giây lát, rồi vòng tay tạ Báu Mã.

- Tôi vì mệnh Vua, khiến ông thế này, thực là áy náy.

Báu Mã đỡ Xanh dậy an ủi.

- Tôi cũng vì phò Chúa mà ra nông nỗi này, đâu phải nguyên cớ chỉ do ông cả.

Xanh đưa tay sờ cái gông gỗ nghiến nặng trịch trên cổ Báu Mã hỏi.

- Sao ông đeo gông nặng thế này.

Báu Mã não nề.

- Tôi làm quan bộ Hình,  tính chất công việc chỉ làm điều ác , đâu có cơ hội ra những quyết sách làm điều tốt cho dân, ông cứ nhìn đống đá quanh đây mà xem, toàn cho quan bộ Hình nhà Sản hết cả đấy. Hòn đá tôi đội ban nãy mới là tính cái vụ đàn áp nông dân phủ Thiên Trường, cái gông này là tội lừa người lấy gan....còn các tội khác Diêm Vương chưa xét đến, cũng chỉ nay mai là thêm hình phạt nữa thôi.

Xanh ngẩn người thốt.

Tôi hại đồng môn, giết giáo dân là theo luật lệ nhà Sản, có vua ban. Lẽ nào cũng phải chịu phạt.

Báu Mã cười nhếch mép.

- Tôi cũng theo chỉ dụ Chúa ban, nào có tự nghĩ ra đâu.

Xanh hoài nghi.

- Vua, Chúa là thiên mệnh trời ban, lẽ nào xuống chỉ , chúng ta phận quan lại làm theo, lại bị phạt.

Mã nghe tiếng kẻng báo, đứng dậy vòng tay cáo từ, lúc nhờ Xanh đặt hộ hòn đá lên đầu, Mã chỉ đống đá nói.

- Vua, Chúa tiếm ngôi, bất nhân, bất nghĩa. Trời nào cho thiên mệnh, cái hòn đá to ông ngồi là để Vua và Chúa ai xuống trước thì đội đấy.


Trăm Xanh chợt ngộ, hối hận khóc oà, ôm lấy Báu Mã nói.

- Chúng ta cả đời lầm lạc, theo phường bá đạo, để đến lúc này không biết kêu ai. Xin ông bỏ qua chuyện ngày xưa.

Mã nặng nhọc vì gông, xiềng, đá hổn hển trả lời.

- Tôi đã trả tiền đò cho ông rồi đấy thôi.

Thứ Năm, ngày 26 tháng 2 năm 2015

Giang hồ số má.

Quanh khu phố nhà, tôi nể nhất hai anh, đó là anh Phi Ngọ và anh Dũng Quái. 

Một lần cầm cái xóc đĩa ngoài đường, bỗng nhiên có thằng từ đâu đến chửi bới cả lũ chơi. Nó chửi xong, đứng ưỡn ngực thách cả đám bạc chiến nhau với nó. Anh Dũng Quái nhà ở Đào Duy Từ, người bé loắt choắt, không nói không rằng bất ngờ rút dao đâm một nhát vào lưng. Tất cả nhìn thấy chạy hết, bỏ lại thằng kia nằm rên rỉ đến khi có người đưa đi cấp cứu.

 Anh Dũng Quái không có đàn anh, cũng chả nhận đàn em. Một mình anh lủi thủi đi đánh quả, có tiền vào xới bạc cũng chỉ một mình, ống tay áo dài buông chùng, trong đó dấu một con dao lá lúa cứng, không hiểu anh dấu kiểu gì mà khi nào cần anh chỉ lắc cánh tay một cái là chuôi con dao nằm trong lòng bàn tay, mũi dao nhanh như chớp xiên vào đối thủ. Tính anh ít nói, chơi sòng phẳng, nhưng bất kỳ ai dù số má đến đâu mà hơn phân anh hoặc có lời nói xúc phạm anh, con dao của anh sẵn sàng đưa vào bụng ngay. Mặc kệ lúc đó xung quanh đối phương lắm đàn em hay là chỗ đông người chứng kiến.

Giang hồ ít người biết anh, vì anh không giao du, không phô trương thanh thế, thể hiên. Nhưng ai đã biết anh đều e ngại.

Anh Phi Ngọ cũng gần nhà anh Dũng Quái. Lẽ ra nếu thủ đoạn chút, biết quan hệ, biết làm oai, tận dụng những vụ đâm chém của mình, biết khoe khoang thể hiện để doạ đời....thì anh Phi Ngọ chắc chắn sẽ là đại ca lừng lẫy tên tuổi ở Hà Nội chứ không phải trong khu Hoàn Kiếm. Anh Phi Ngọ vào trại tù, một mình dám bật cả '' thi đua ''. Bị nhốt vào kiên giam, anh đào tường ra khỏi khu kiên giam vào đêm mưa gió, rồi quăng quần áo lên dây thép gai trèo trốn thoát. Sau anh bị bắt lại vào xà lim, cùm cả tháng, mỗi bữa chỉ nắm cơm trắng ít muối.

Hai anh cùng một trại tù ,các anh gần nhà nhưng cũng chả cùng hội với nhau, mỗi anh một góc trại. Tất cả các '' trách nhiệm '' hay ''trật tự '' và '' thi đua '' đều ngầm bảo nhau tránh các anh. Những hội này đều do cán bộ trại dựng lên, với danh nghĩa là tự quản, nhưng thực chất là nhóm đầu gấu để thi hành luật rừng hộ cán bộ. Trấn lột, đánh đập , quay quắt tù nhân lấy tiền chia chác cho cán bộ. 

Anh Phi Ngọ và Dũng Quái không tham gia các nhóm đó, các anh vốn trước giờ chỉ chiến với kẻ manh hơn. Làm cái việc dựa hơi cán bộ, cậy động để đánh đập những tù mới chả số má gì, chỉ để lấy tiền không phải là cách các anh muốn. Các anh sống trong tù vẫn với bản chất ngoài đời, ngang tàng, anh hùng nhất khoảnh, không áp bức kẻ yếu, không hùa theo kẻ mạnh làm điều mình không muốn.

Hôm tôi mới đến trại, anh Dũng Quái cho bao 555, anh Phi Ngọ cho hộp sữa ông Thọ.

Nhờ thế tôi không bị trận đòn nhập trại của bọn '' trật tự, thi đua ''. Đòn nhập trại là cái ổ khoá to bằng nắm tay, bọc vào cái khăn mặt, nện vào lưng của tù mới hàng chục nhát. Có người bị đánh xong, nằm ốm, đi viện vì dập phổi, gan. Nếu muốn thoát đòn'' nhập trại '' phải có 200 nghìn, hoặc là chỗ quen biết với hội đánh, hoặc có cán bộ vào báo luôn thằng này, thằng kia là người nhà tao.

Anh Phi Ngọ trốn trại, bị vào xà lim rồi chuyển trại khác. Anh Dũng Quái hết án về. Mấy năm sau tôi ra tù, chẳng bao giờ gặp lại các anh. Có năm làm ăn được, muốn tìm hai anh để tạ ơn, nhưng người đồn anh này chết, anh kia trốn nã. Chả biết tìm đâu. Bao thuốc 555 và hộp sữa ông Thọ các anh cho hôm đầu vào trại là có ý nghĩa thông báo với các hôi trong trại về tình cảm của các anh . Ý nghĩa thông báo như thế, trong hoàn cảnh thế thì khó ước định được giá trị vật chất là bao nhiêu. Nhất là anh Dũng Quái, trước nay không bao giờ nhận đàn em, đàn anh gì.

Nếu bạn nào đọc những dòng này, có biết tin tức gì về anh Dũng Quái, xin báo giúp cho mình )

Cả hai anh đều không có số má, tên tuổi để nhiều người biết. Khối kẻ báo chí đưa tin là đại ca, là trùm băng đảng, dữ dằn, ghê gớm này nọ. Đa phần toàn nhờ cậy đông, tụ tập được nhiều vây cánh, khôn ngoan biết quan hệ, biết đánh bóng mình, biết thị uy, doạ nạt. Tôi đã chứng kiến khi những đại ca ấy đi một mình, nhát như thỏ đế. Gặp đám đông hơn là ngọt xớt anh anh em em. Khi nào đi cùng hội đông . gặp dân lành,người yếu thế thì hung hăng chửi bới, đánh đập lấy số má, lấy oai. Mỗi lần đi đánh ở đâu là phải bắn tin loạn lên, doạ được ai đó thì về kể lể khắp như thành tích ghê gớm lắm.

Buồn cười nhất là những đứa chả bao giờ dám đánh chém trận nào, nhưng rất giỏi làm '' hàng ''. Quần ga, áo ga, mũ cối, kính cơn, đúc tàu đi lại khệnh khạng, tóc tai tiền cua hậụ bít, xăm trổ toàn nhè chỗ người ta dễ nhìn thấy như cánh tay, ngực. Hội nào cũng la cà, người ngoài nhìn tưởng anh chị lắm, chất chác lắm. Nhưng thực ra cả đời chả dám làm gì phạm tội, thấy công an thì xun xoe bóc thuốc mời. Thấy hội nào mạnh mạnh là lân la đến thân thiết như ở trong hội đó, nhóm đó. Đi đâu cũng kể kiểu - à tôi vừa bên chỗ thằng C, vừa ngồi với bọn A...hoặc vừa đi chiến với bọn B. Chiến gì đâu, bọn B đánh đối thủ chạy rồi, mới mò đến khệnh khạng dây phần. Thỉnh thoảng cũng chọn vụ nào ngon ngon, đối tượng hiền lành, vụ việc không có gì để chường mặt ra sớm từ đầu kiếm chút để ra vẻ ta đây số má thật, chơi thật.

Thế mà không chỉ những người dân thường tưởng tay đó là anh chị, mà nhiều khi dân giang hồ ở nơi khác cũng tưởng đó là tay anh chị bản lĩnh, chất chác. Lâu dần có quan hệ , tiếng tăm, tự nhiên thành đại ca. Những loại thế này công an rất thích dùng, vì chúng có thể cung cấp thông tin của các nhóm khác, đổi lại công an làm ngơ cho chúng vài việc chúng làm nho nhỏ, chả chết ai để chúng có duy trì số má. Hoặc khi cần, công an xúi chúng gây chiến nhóm khác, để công an hốt được những tay máu mặt thật sự trong nhóm kia.

Những tay anh chị như Phi Ngọ, Dũng Quái không những ít được đời biết đến, mà còn khó trụ bởi bản tính cương cường, trọng nghĩa.

Ở một góc độ nào đó, có nhiều người đấu tranh cho nền dân chủ cũng ít ai biết đến họ. Tuy rằng họ làm thật  sự những việc hữu ích, nhưng không mấy ai biết đến họ. Vì họ không có nhu cầu kể hoặc muốn nhiều người biết việc họ làm.

So sánh dân anh chị với hình ảnh một số người đấu tranh, có lẽ khiến bạn đọc thấy khập khiễng. Nhưng nhìn chung trong cuộc đấu tranh nào đều có tìm thấy những nét tương đồng. Tuy thành phần đấu tranh và mục đích đấu tranh khác nhau.

 Chả phải có người đã lấy hình ảnh đàn trâu rừng chống chọi lại sư tử để minh hoạ cho sự đấu tranh chống bạo quyền đó sao.?

Chúng ta vẫn lấy cuộc chiến sinh tồn của loài vật để ngẫm nghĩ bài học cho mình, ngay cả cách cư xử của loài vật với nhau cũng đáng học hỏi. Từ con Bim Trắng Tai Đen đến con Ca Dăng, Bấc, Nanh Trắng hay những vật trong gánh xiếc trong Không Gia Đình ai dám nói là không đáng học.

Tôi đã học nhiều thứ để sinh tồn trong cuộc đời này, qua những con vật đó. Đôi khi tôi học nhiều thứ khác từ giới giang hồ.

Thứ Hai, ngày 23 tháng 2 năm 2015

Vui chơi đầu xuân.

Mình thích nhất lúc ra Tết, ngày 4 trở đi. Lúc đó tha hồ có các hội làng khắp nơi để đi xem. Nếu không đi hội thì cũng thoải mái cờ bạc ở mọi nhà. Đúng như ca dao, tục ngữ nói tháng một là tháng ăn chơi. 

Lúc choai choai, có tiền thì đi chơi hội, xem đánh gà chọi, đấu vật. Tiền để mua nước ngọt si rô toàn phẩm mầu và đườn hoá học, mấy cái bánh nếp, tẻ và dư chút thì mua sổ xố vui chơi có thưởng tại chỗ, tức loại '' cò quay '' bịp bợm đầy rẫy các hội.

Lúc choai choai 15 hay 16 là khó nhất, chả có tiền mấy. Nên ít đi hội và cũng ít ngồi đánh bài. Xe cộ lại chẳng có nữa, đến cái xe đạp cũng còn khó đừng nói xe gắn máy.

Trò tiêu khiển Tết của tuổi ấy ít tốn kém nhất là ra xem mấy ông cụ già đánh cờ giữa ngõ, thỉnh thoảng được ké hầu một ván.

Ông Bộ ở nhà 36 và ông Phúc ở nhà 34 là cặp kỳ phùng địch thủ, đánh cờ liên miên hết ngày này qua ngày khác, đánh từ sáng rồi nghỉ trưa, chiều 2 giờ đánh đến giờ ăn cơm, tối vác ra chân cột đèn công cộng giữa ngõ đánh tiếp đến khuya.

Năm đấy ông Bộ ngoài 60, còn ông Phúc cũng ngoài 70. Ông Phúc vừa chơi vừa nói liên mồm, ông Bộ thì ít tuổi nhưng lại dề dà, chậm rãi. Ông Bộ đi rồi là thôi, ông Phúc đi rồi thấy chưa được lại giật lại đi nước khác. Tính ông Bộ sau mỗi nước đi của ông Phúc là nghĩ một hồi, có khi vừa nghĩ ra cách đi đối phó thì ông Phúc đã hoãn, giật quân cờ về đi nước khác.

Một hôm ông Bộ ốm, ông Phúc bày cờ ra ngoài cửa nhà ông Bộ gọi mãi không được, thấy mình bèn bảo.

- Mày vào đây tao mày làm một ván.

Mình chơi với ông Phúc, ván thứ nhất đánh tan tác , ăn sach trơn,, ông định đi quân cờ nào là mình chỉ nước mất quân. Ông bực quá chửi.

- Đm mày, mày ăn mẹ mày đi, cứ phải doạ.
- Vâng, ông cho thì cháu xơi, cám ơn ông mừng tuổi con ngựa.

Ông Phúc đi tiếp con pháo, mình lại xơi, ông đi tiếp xe, mình xơi xe. Ông xoá bàn cờ kêu thua bày ván khác.

Ván sau mình cố hạn chế ăn quân, cờ hai bên còn đầy quân mà ông Phúc bị thua, hoãn lại mấy lần mà vẫn thua. Mình chép miệng

- Đau, cờ còn đầy quân mà thua, thế mới đau. Thôi ván sau cháu cất một xe, đánh cho bằng phân ông nhé.

Ông Phúc lầu bầu.

- Ừ, đm mày cứ thử một xe xem có tài được không.?

Mình cất xe, đánh vẫn thắng. Khi xếp cờ ván mới, mình hỏi.

- Hay cháu chấp thêm xe nữa nhé.

Nói thật thì mình chỉ đùa, cờ làm sao mà chấp nổi hai xe. Mình chỉ đùa thế chứ không nghĩ ông sẽ đồng ý. Ông Phúc nghe thấy mình nói vậy,bất ngờ tung thẳng luôn quả đấm vào mặt mình. May đúng lúc mình cúi xuống xếp cờ, nên quả đấm của ông chỉ vào trán mình, quả đó vào mặt thì cũng hộc máu mũi chứ chả chơi. Mình bị ăn quả đấm vào đầu, rạp người né sang bên theo bản năng, đúng lúc một cú đá nữa vèo qua vai. Không nhanh đúng là lại vào cằm, cổ như chơi. Tiện nhoài người mình nhoi chạy ra xa. Ông Phúc đứng chửi.

- Đm thằng ranh con nhớ mặt tao, mai bố mày mang quả đấm sắt thoi chết mẹ mày.

Mình biết ông Phúc nói thật, thời thanh niên của ông hồi Pháp thuộc ông cũng là dạng máu mặt, quả đấm sắt mình nhìn thấy ông có, đó là những cái vòng nhỏ liền nhau đeo vào bốn ngón tay, mặt trên là sắt gai.

Hôm sau mình rón rén ra xem ông Bộ và ông Phúc chơi cờ, mình thỉnh thoảng chỉ nước cho ông Bộ. Ông Phúc thua, ông cười hè hè, giả vờ tìm thuốc lá trong túi, hoá ra ông lần sờ để móc tay vào quả đấm sắt. Mình nhìn thấy tay mò mò túi lâu lâu đã nghi nên đề phòng, ông vừa moi ra là mình chạy biến.

Đến chiều hai ông đánh cờ, mình lò dò đến, cẩn thận đứng sau lưng ông Bộ. Ông Phúc ngẩng đầu lên thấy mình, mặt đanh lại, mình rối rít van xin, bảo cháu chỉ xem thôi, không nói gì. Ông Phúc chỉ mặt nói.

- Mày mà láo nữa tao cho mày không còn răng đâu con ạ.

Mình vâng vâng dạ dạ, ngoan ngoãn ngồi xem. Lúc ông Phúc thắng thế, mình lừa lừa lấy cắp luôn con ngựa 8 bình 9 sát mép bàn của ông, hất ra ngoài vào chỗ quân ăn ra. Lúc sau ông Phúc định điều con ngựa ấy đi, nhìn không thấy, hỏi đâu rồi. Ông cứ loay hoay tìm mãi mới nhìn ra nó ở phía quân ông Bộ ăn ra để bên ngoài. Ông hỏi sao nó ở đây, ông Bộ lớ ngớ không trả lời, mình nói hình như bị ăn từ lúc nãy. Ông Bộ được thể cũng bảo bị ăn rồi. Ông Phúc cãi không được đành chịu, miệng ông lại lầu bầu.

- Đm cờ bạc kiểu ăn cắp.

Vừa nói ông vừa liếc sang hằm hè mình. Được một lúc mình lại lấy con ngựa mà ông Phúc ăn của ông Bộ, lén ra về sắp lại mấy quân cờ ngay ngắn giúp các ông, đặt luôn con ngựa của ông Bộ lên bàn.

Tức là mình đã lấy con ngựa bên ông Phúc bỏ ra ngoài, lại lấy con ngựa của ông Bộ bên ngoài bỏ vào trong. Cờ ông Bộ lợi gấp đôi. Ông Phúc thua, ông sắp bàn cờ lại ván mới mà vẫn suy nghĩ hậm hực. Bỗng ông vùng dậy lôi quả đấm sắt ra thọi mình. Nhưng mình cảnh giác cao đô nên nhảy ra tránh được, chạy luôn ra xa. Ông Phúc chửi theo.

- Đm mày ăn cắp quân của ông nhé, ông nhớ ra là con ngựa của ông gác chân tượng, con nào ăn thì tượng ông đã ăn rồi. đm thằng mất dậy, ăn cắp. Mày mà bén mảng đến đây nữa ông cho mày chết.

 Hôm sau mình lại mò ra bàn cờ, thấy có người nhấp nháy từ xa, mình đứng lại không đến gần. Anh Xuân người nháy mình lẻn ra bảo.

- Mẹ mày, ông ấy thấy mày chạy nhanh không đấm được, hôm nay ông thửa hòn gạch to lắm, để bên cạnh , mày mà ra nói gì ông ấy phang luôn.

Mình bàn với anh Xuân, bảo anh nói khó ông ấy là em sẽ không lấy quân, không mách nước cho ông Bộ, em đứng trên cao xem. Anh Xuân đi ra nói thôi cụ chấp gì nó, để con cấm nó không được ngồi gần bàn cờ, không được mách nước cho bên kia, có mách thì mách cho cụ thôi. Ông Phúc nghe xong gật đầu nói

- Được.

Anh Xuân vẫy tay, mình lại gần xem bàn cờ mấy ván, bình luận vu vơ không chết ai. Giả bộ sợ rồi, lừa lúc ông Phúc không để ý, mình lấy luôn hòn gạch ông ấy để bên hông, thay vào chỗ đó hòn sỏi bé tí. Thấy yên tâm, mình bắt đầu mách nước cho ông Phúc, nhưng mình mách kiểu đểu. Ông Phúc đi cây xong rồi mình mới bảo.

- Đáng nhẽ ông phải tiến con này, để đuổi con kia. Chứ ông đi thế này, người ta bình xe đây chiếu, rồi quăng mã chiếu là ăn được pháo ông.

Ông Bộ dẫu có chậm thì cũng nghe được, thế là ông chỉ việc bình xe chiếu, rồi quăng mã chiếu ăn pháo ông Phúc. Ông Phúc mất cây mà vẫn gật gù.

- Ừ nhỉ, mình dại quá, lẽ ra phải tiến con xe đuổi mã nó trước thì không mất pháo.

Mình cứ để ông Phúc đi rồi , mới lại mách kiểu ông đi thế này dở quá, người ta mà thế này, thế kia ông thiệt. Ông Bộ cứ vậy làm theo, một lúc ông Phúc mất sạch cây, ông bừng tỉnh chửi.

- À, đm thằng này mách nước đểu cho mình, hoá ra là cho bên kia.

Ông quay ngoắt sang vớ chỗ mà ông nghĩ là hòn gạch, ông vớ mãi hẫng hụt trong lòng bàn tay viên sỏi nhỏ bằng ngón tay út. Mình giơ hòn gạch của ông ra bảo.

- Ông tìm cái này à, to thế ông ném xa sao được, ném hòn bé kia thôi.

Ông Phúc bật dậy gầm lên

- Đm hôm nay tao giết mày.

Ông chạy về nhà, anh Xuân bảo mình.

- Mày biến nhanh, cụ về vác dao đấy.

Mình té luôn, nấp ở hàng nước bà Chu , thấy ông Phúc cầm dao đi ngó nghiêng tìm mình, miệng chửi thề quyết băm nát xác mình. Tóc ông bạc phơ, người ông nhỏ nhắn, con dao bài ông cầm chỉ gang tay, lưỡi mỏng, đầu bằng. Dao ấy thì thái đậu phụ.

 Nhưng đúng lúc ấy mình bắt đầu thấy sợ. Sợ vì cái quả quyết, sẵn sàng chơi tới bến của ông. Cơn tức của ông do mình trêu chọc chỉ từ sáng đến chiều là tan. Nhưng nếu vài hôm sau ông chưa tan thì sao, mình nghĩ lạnh người. Vì mình chỉ đề phòng được một hôm chứ làm sao mà đề phòng đến mấy hôm. Nghĩ đến mấy hôm sau ông còn tức, ông vờ quên rồi thấy mình lơ là cho hòn gạch vào đầu mà lo thực sự đến run người.

 Mình tránh luôn ông đến vài tháng, lúc vào hè mọi chuyện đã lâu. Mình ngồi xem, nhưng chả nói gì nữa. Lúc hai ông đánh xong còn xếp cờ cho hai ông lại ván mới. Ông Phúc khen.

- Thằng này ngoan, mày đi học đã vào đoàn chưa con mà ngoan thế.?

Mình trả lời.

- Cháu vào đoàn có khi hư thêm, cháu ngoan là nhờ đoàn dao thôi ông ạ.

Ông Phúc hỏi đoàn dao là đoàn nào.?

Mình đáp.

- À cháu nói là đoàn dao thông vận tải ý mà, cháu sợ cái đoàn ấy, gặp nó thì đi xa lắm, gần thì Việt Đức, xa thì Văn Điển luôn ông ạ.

Ông Phúc cười vui vẻ, miệng chửi yêu.

- Mẹ cái thằng nói ngọng, đoàn giao lại nói là đoàn dao.