Thứ Ba, ngày 30 tháng 8 năm 2016

Phản hồi của đội ngũ dư luận viên về vụ cán bộ Yên Bái giết nhau.




Bài viết trên trang trelang.

Bệnh hoạn đến thế là cùng.


Không ngoa khi dân gian có câu, "Chớ nghe cave kể chuyện, chớ nghe con nghiện trình bày". Câu này đúng tuyệt đối với Bùi Thanh Hiếu (Người Buôn Gió). Một gã du thủ du thực, nghiện lòi kèn, nổi danh với tiền án trộm cướp, cưỡng đoạt tài sản, gia nhập làng dân chủ cuội với thuyết âm mưu phủ kín não bộ, giờ lại trở thành cây viết "chính trị" điên cuồng chống phá Việt Nam ở trời Tây.

Mới đây, sau vụ 2 lãnh đạo ở Yên Bái bị bắn chết, và nghi can là Đỗ Cường Minh cũng đã ra đi bởi phát đạn xuyên từ má này sang tai kia, Bùi Thanh Hiếu lại tưởng tượng ra một vụ thanh trừng trong nội bộ đảng CSVN với bài viết "Ai là người được lợi nếu Đỗ Cường Minh chết nhanh?".

http://nguoibuongio1972.blogspot.com/2016/08/ai-la-nguoi-co-loi-neu-o-cuong-minh.html

Mở đầu bài viết, cũng như đám báo chí kền kền trong nước, Hiếu mô tả nghi can Minh chết vì phát đạn "xuyên từ sau gáy trổ ra đằng trước". Chỉ riêng chi tiết này đã chứng tỏ lũ ngu học và Hiếu chỉ là loại bắc chõ nghe hơi.

Trở lại vẫn đề, Hiếu viết "Giả sử đây là một vụ do mâu thuẫn ăn chia, phân quyền, chia chức dẫn đến Đỗ Cường Minh xách súng bắn chết hai đồng chí cấp trên của mình. Bắn chết hai đại ca rồi Đỗ Cường Minh thả súng giơ tay đầu hàng. Một cuộc điều tra sẽ được mở, Đỗ Cường Minh sẽ khai ra những uẩn ức của mình, một phiên toà được xử. Tất cả những gì bê bối trong hậu trường quan chức cộng sản Việt Nam được phơi bày trước bàn dân thiên hạ. Dư âm của vụ hạ sát giữa các đồng chí lãnh đạo cấp cao sẽ còn ngân dài đến cả hàng năm trời. Uy tín của Đảng sẽ như miếng rẻ rách trong con mắt quần chúng nhân dân".

Kẻ tâm thần này cho rằng, Đỗ Cường Minh đã bị giết và giết nhanh bởi sự chỉ đạo của tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng. Chính ông Trọng đã chỉ đạo thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc nhanh chóng có mặt tại Yên Bái để kết liễu nhanh Đỗ Cường Minh nhằm tránh tiếng xấu cho Đảng, nhằm “bịt đầu mối”…

Nói thêm, về chi tiết vụ án, việc các kền kền mô tả trên mặt báo và mạng xã hội là không thống nhất, thậm chí là mâu thuẫn. Những câu hỏi ai bị bắn 3 phát, ai bị bắn 4 phát, bắn vào vị trí nào đã bị các báo mô tả khác biệt. Và viên đạn cuối cùng dành cho chính hung thủ cũng bị mô tả sai lệch so với thực tế, thiếu khoa học, không đếm xỉa gì đến các quy luật sinh học, khoa học đường đi của viên đạn, các dấu vết đầu vào, đầu ra và thuốc súng còn dính trên má (trong trường hợp bắn ở cự ly gần). Điều này chứng tỏ thất bại ghê gớm trong việc đào tạo, lựa chọn và sử dụng phóng viên và cũng là cơ hội để Hiếu nghiện bám vào vật vã coi đó là bằng chứng.

Nói thẳng ra, bằng suy luận logic và các chứng cứ, dấu vết để lại hiện trường và trên thân thể các nạn nhân, ai cũng biết hung thủ thực sự là ai, tuy nhiên về mặt pháp lý thì cần phải làm đầy đủ các thủ tục theo trình tự, quy định của pháp luật mới có thể công bố. 

Ấy vậy mà một con nghiện hiện đang tận trời Tây lại có thể kết luận đó là một vụ thanh trừng nội bộ, và kẻ ra lệnh là người đứng đầu đảng CSVN, người cố tình làm cho Đỗ Cường Minh chết nhanh" lại là một ông Thủ tướng chính phủ?

Thật. Bệnh hoạn đế thế là cùng. 

Ai đó đã đúng khi so sánh Hiếu nghiện với kẻ đập đá tâm thần zân chủ Lê Anh Hùng

Cứ đà này, có lẽ một ngày không xa, người dân Đức sẽ được chứng kiến một kẻ teo não, nhặt lá đá ống bơ, thẩn thơ ngoài đường.

Thứ Hai, ngày 29 tháng 8 năm 2016

Trọng Lú có lú hay không.?

Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng hiện nay được dân gian thường gọi là Trọng Lú. Đây là một cái tên xuất hiện từ hồi Nguyễn Phú Trọng làm bí thư thành uỷ Hà Nội, ngày ấy dân gian lưu truyền câu ca dao về bộ tứ lãnh đạo của Hà Nội.

Giàu như Phú
Lú như Trọng
Lật lọng như Nghiên
Tiêu tiền như Triệu.

Khi Trọng làm tổng bí thư đảng CSVN nhiệm kỳ 2011-2016, đàn em của Trọng đã biến báo câu ca dao trên thành sự khen ngợi Nguyễn Phú Trọng qua một bài báo đăng trên tờ Đại Biểu Nhân Dân, tức tờ báo của quốc hội. Sự khen ngợi nhất mạnh ỡ chỗ trong những cái tính xấu kia, thì tính Lú hàm ý sự khen ngợi trong sạch.

http://www.bbc.com/vietnamese/vietnam/2013/07/130731_hieu_sao_ve_ten_tbt

Câu ca dao đã ăn sâu vào trong nhân dân, đến mức không thể xoá bỏ được nó, mà chỉ còn cách tận dụng nó theo hướng có lợi. Từ đó về sau trên báo chí lề  trái cũng có những cây bút triển khai theo hướng này khen ngợi Trọng Lú là người trong sạch, liêm khiết. Những cây bút lề trái ca ngợi Trọng, đều ít nhiều có tên tuổi như Lê Diễn Đức, Trương Huy San, Cù Huy Hà Vũ và mới đây là nhà thơ, dịch giả Thái Bá Tân. Nhìn vào bộ tứ này, ta có thể thấy gần tương đối đủ các thành phần của lề trái. Chẳng hạn như Lê Diễn Đức khoác nhãn chống Cộng hải ngoại, Trương Huy San đại diện cho trí thức cấp tiến, Cù Huy Hà Vũ đại diện cho bất đồng quan điểm trong hàng ngũ nội bộ và Thái Bá Tân đại diện cho văn nghệ sĩ bất mãn. Một sự tình cờ hay sắp xếp chưa khẳng định, nhưng nó đủ sức để khiến dư luận nghiêng ngả về phía thành kiến Trọng là người liêm khiết.

 Nhìn những luồng dư luận ấy với một cách cân nhắc thận trọng, có thể nhận ra một kịch bản cực kỳ xuất sắc để biến cái xấu thành điểm tốt. Từ một kẻ mang danh là lú lẫn , ngáo ngơ trở thành một người liêm khiết, trong sạch. Nghệ thuật dẫn dắt dư luận vốn đã có thành kiến xấu như thế , phải là một nghệ thuật đỉnh cao hoặc một phương pháp cực kỳ tinh vi trong ngành nghề dẫn dắt dư luận.

Kịch bản này chính là kịch bản đã gây cảm xúc với nhiều người. Rất nhiều người  biến đến câu chuyện từ con vịt xấu xí biến thành thiên nga đã gây ra bao nhiêu cảm xúc của thiện hạ. Tạo ra một luồng dư luận đầy khâm phục và thiện cảm với nhân vật trong chuyện. Kịch bản tạo ra cho Trọng ở đây cũng nhằm ý đồ tạo ra luồng dư luận như thế, nhưng ở một đẳng cấp tinh vi đầy khoa học tâm lý chứ không phải đơn giản như câu chuyện dân gian.

 Luồng dư luận ấy đã khiến nhiều người hoài nghi, liệu Trọng Lú có lú hay không.?

Nhất là khi Nguyễn Phú Trọng đã thành công loại bỏ tất cả các đối thủ trong đại hội 12, chỉ còn duy nhất Trọng với tuổi ngoài 70 còn lại trong BCT và giữ chức vụ cao nhất. Khoảng cách tuổi tác xa cách với những uỷ viên BCT còn lại lẽ ra là điểm hạn chế, nhưng một lần nữa lại được biến đổi thành điểm ưu thế của Trọng trong lớp lãnh đạo khoá mới. Trọng lú thành cây cao bóng cả, một đàn anh, một lãnh tụ.

 Nhìn những âm mưu diễn ra tinh vi và xảo quyệt đánh lừa được dư luận dân gian và cả luồng tư duy trẻ hoá lãnh đạo như thế, khó ai còn dám nghĩ rằng Nguyễn Phú Trọng là lú lẫn,  ngu muội.

 Nhưng có một điều, những gì lưu tryền trong dân gian ít khi sai. Kinh nghiệm và cảm nhận của người dân từ ngàn xưa thường đúc kết trong những câu ca dao, ngay vào lúc thời kỳ khoa học chưa tiến bộ để chứng minh những đúc kết đó, các câu ca dao vẫn được tồn tại từ đời này sang đời khác.

 Không phải ngẫu nhiên gì mà dân gian gọi Nguyễn Phú Trọng là Trọng lú như vậy.

Nhìn lại con đường tiến thân của Nguyễn Phú Trọng, sự nghiệp của Trọng bắt đầu khởi sắc sau mối quan hệ Việt Trung được hàn gắn tại hội nghị Thành Đô. Sau sự sụp đổ của CNXH ở Đông Âu, lãnh đạo cộng sản VN khi ấy đang vào lúc hoang mang. Đã có những luồng ý kiến cần thay đổi dân chủ từ những uỷ viên cấp cao như Trần Xuấn Bách, Trần Độ. Các thành phần bảo thủ như Nguyễn Văn Linh, Đỗ Mười đã nhanh chóng tìm được nơi bấu víu ngay cạnh mình, đó là những kẻ thù truyền kiếp của dân tộc Việt Nam dưới cái tên ngày nay được gọi là Trung Cộng. Đây là sự lựa chọn chính xác không những đúng với thời điểm đó mà còn đúng cả với sau này của CSVN.  Vì chỉ có những kẻ thù truyền kiếp với dân tộc Việt Nam mới mong cho Việt Nam được cai trị dưới chế độ cộng sản.

Bởi đó là một chế độ kìm hãm sự phát triển của bất cứ dân tộc nào khi nó có được sự cai trị.

Nguyễn Phú Trọng ở thời điểm đó đã tỏ ra là một con người đắc lực trong việc hô hào, kêu gọi duy trì CNCS ở Việt Nam. Trong liên tục ra những bài viết khẳng định chủ nghĩa CS là tối tư, chỉ trích những luận điểm nhìn lại về chủ nghĩa này. Rất nhanh chóng Trọng được cân nhắc lên chức tổng biên tập Tạp chí cộng sản và được vào trung ương ĐCSVN, làm hạt giống để giữ vững CNCS tồn tại ở Việt Nam. Đi lên bằng những bài viết giáo điều về chủ nghĩa CSVN vào thời điểm đó, Trọng rất được lòng những kẻ như Linh và Mười. Những kẻ đang rất cần dư luận trong Đảng ủng hộ đường lối làm tay sai cho Trung Cộng, nhờ thế Trọng được bọn Linh, Mười đưa vào danh sách những hạt giống đỏ kế tục sự nghiệp CNXH ở Việt Nam cho đàn anh Trung Cộng.

 Nguyễn Phú Trọng vốn dĩ là một tên sinh viên khoa văn trường đại học tổng hợp vào năm 1963, năm mà quan hệ Việt Trung thân thiết đến nỗi  khi bàn bạc quan hệ với Việt Nam, thủ tướng Chu Ân Lai bày tỏ thằng thắng  đại ý Trung Quốc là nước lớn, bị Nga, Nhật bao vây không có đường ra, mong các bạn Việt Nam sẽ là con đường để Trung Quốc thông qua đó tiến ra Đông Nam Á.

 Ảnh hưởng học tập về CNXH và Trung Cộng đã tác động tới Trọng ngay từ khi mới vào đời, và thời thế sau biến cố Đông Âu dẫn đến hội nghị Thành Đô đã khiến sở học mà thiên hạ gọi là lú của Trọng phát huy tác dụng thành Nguyễn Phú Trọng như ngày nay. Dễ thấy quá trình xuyên suốt trong tư tưởng của Trọng bây giờ mang đậm tính chất ấy, qua việc hô hào giữ CNXH và  bắt tay để Trung Cộng ngày một phô trương thanh thế ở Đông Nam Á.

 Nhưng Nguyễn Phú Trọng chỉ là một tên ngu muội, lú lẫn như thiên hạ nói. Những diễn giải dẫn ra trên để cho thấy Trọng chỉ là tên mọt sách gặp thời được Trung Cộng nâng đỡ và trợ giúp làm TBT đảng CSVN. Thường những người tài, khi ăn nói trực tiếp ở đám đông, các phát ngôn của họ thường rất ấn tượng và thuyết phục.  Thế nhưng chúng ta để ý khi Trọng nói năng hoặc làm gì ngay tại một thời điểm cần không có sự chuẩn bị, Trọng thường nói những lời rất mờ nhạt, sáo rỗng và lú lẫn.  Trái lại khi có sự chuẩn bị, lời lẽ của Trọng rất đanh thép, rất mạnh mẽ và đầy uy lực.

Sự trái ngược này là do những gì Trọng nói , Trọng làm có được sự chuẩn bị là cố vấn của Trung Quốc sẽ rất ấn tượng, điển hình là các vụ chấn chỉnh đảng, vụ trung ương 4 khoá 11, vụ ra nghị quyết 244 để mình Trọng độc tôn và các vụ bắt sâu ầm ĩ như mới đây. Tất cả những gì khiến chúng ta nghĩ lầm Trọng là người sắc sảo, thâm trầm đều là những việc mà Trung Cộng bày mưu cho Trọng làm. Thế nên nhiều khi chúng ta ngỡ ngàng băn khoăn khi Trọng nói những câu ngu ngơ ở đâu đó, chúng ta thắc mắc tại sao con người đầy uy lực và kiến thức sắc sảo có thể độc tôn thâu tóm quyền lực như Trọng mà lại phát biểu hồ đồ, lú lẫn như vậy.

Gạt bỏ những gì Trọng lú được Trung Cộng chỉ bảo làm, con người Trọng lú hoàn toàn ngu mội như dân gian đã gọi. Như đã nói, dân gian đã đúc kết thành ca dao, thành ngữ khó có thể mà sai.

Thứ Năm, ngày 25 tháng 8 năm 2016

Việt Nam đang làm mình làm mẩy.

Sau chuyến viếng thăm Hoa Kỳ của tổng thống Obama đến Hà Nội. Quan hệ Hà Nội và Oasinton trở lên lạnh nhạt so với những năm trước đó.

Những thành phần nhân sự lãnh đạo mới đón tiếp Obama đều lạ hoắc với ông, duy chỉ có Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng là người quen cũ. Nhưng ông Trọng lại là một phần tử bảo thủ và thân Trung Cộng nhất trong hàng ngũ lãnh đạo Việt Nam. Trước chuyến đi sang thăm Hoa Kỳ của mình và trước chuyến đi của Obama đến Việt Nam, Nguyễn Phú Trọng đều có những cuộc gặp mặt và hội đàm với Chủ tịch Trung Cộng Tập Cận Bình để xin ý kiến chỉ đạo.

Hà Nội đã gấp rút thay đổi thành phần lãnh đạo trước khi Obama sang, cuộc bỏ phiếu của quốc hội khoá 13 cuối nhiệm kỳ đã đưa những thành phần lãnh đạo mới lên thay thế lứa trước đó. Dường như Hà Nội muốn nói với Obama rằng đây là những con người mới và phải có cuộc chơi mới.

Nhưng không có lời nào từ phía Obama mời lãnh đạo Việt Nam sang thăm Hoa Kỳ. Thông thường ở những chuyến nguyên thủ nước này đến nước khác, thường để lại lời mời nguyên thủ nước khác đó thăm lại nước mình. Ở đây thì không có chuyện đó.

 Hiệp định TPP một chủ trương của Hoa Kỳ nhằm cô lập kinh tế Trung Quốc được ông Obama chú trọng quan tâm.  Sự thành công của hiệp định này gắn liền với lớp lãnh đạo chính phủ cũ của thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng. Ngày 4 tháng 2, bộ trưởng công thương Vũ Huy Hoàng đã đại diện cho Việt Nam ký hiệp định này tại New Zealand. Trái với những sốt sắng trước đó, Hà Nội tỏ thái độ lạnh nhạt ngay sau khi ký. Hiệp định TPP được dự tính trình quôc hội vào tháng 5, rồi lùi đến tháng 7 và cuối cùng thì lùi đến cuối năm 2016.

 Ông Vũ Huy Hoàng người thay mặt Việt Nam ký hiệp định trên lập tức bị đối phó với án kỷ luật do con trai mình được bổ nhiệm làm phó tổng giám đốc công ty bia rượu Sabeco. Báo giới làm ầm ĩ và xoáy sâu vào việc bổ nhiệm này khiến hình ảnh của Vũ Huy Hoàng như một tên tội phạm. Trong khi đó những con cái, anh em của các quan chức khác còn được bổ nhiệm giữ chức vụ quan trọng  và cấo cap hơn rất nhiều,  thì không bị nói đến.

Lý do Hà Nội làm mình làm mẩy với TPP là muốn cho Hoa Kỳ thấy, thành phần lãnh đạo Việt Nam hiện nay  không thiết tha gì với cuộc chơi mà Hoa Kỳ đặt ra. Những kẻ thiết tha với hiệp định này đều là những kẻ xấu và tai tiếng trong nước, đã bị đại hội đảng 12 loại ra khỏi hàng ngũ lãnh đạo.

Nhưng đằng sau đó còn có thể  là âm mưu kéo dài, để mặc cả ngầm cho những nhà đầu tư Trung Cộng có thời gian đội lốt công ty đa quốc gia nào đó nhảy vào Việt Nam cắm chân sẵn xong xuôi mới cho quốc hội phê duyệt TPP.

Một cuộc làm mình mầy với TPP đạt mấy mục đích , hờn dỗi với Hoa Kỳ, chiều lòng Trung Cộng và hạ bệ được công lao của những  đối thủ đã theo đuổi dựng lên.

 Nếu nói có 3 vấn đề quan trọng mà Hoa Kỳ muốn Việt Nam thể hiện đó là cải cách kinh tế, cải thiện nhân quyền, thay đổi thái độ với an ninh biển Đông thì phần về kinh tế Việt Nam đã thể hiện thái độ qua cách để quốc hội trì hoãn phê duyệt TPP. Thêm nữa việc dự định lập siêu uỷ ban kinh tế do trung ương nắm quyền sinh sát,  là đi ngược lại với những ý kiến của cố vấn ngân hàng quốc tế.

Do nợ nần nhiều không trang trải nổi, Việt Nam đã phải chấp nhận để cho ngân hàng quốc tế cử một ban đến giám sát việc sử dụng vốn vay dưới cái tên là những cố vấn kinh tế. Ý đồ Việt Nam muốn hất những người do chủ nợ phái đến giám sát sang một bên để tha hồ thao túng và làm ăn theo kiểu maphia, không minh bạch dễ phần chia chác và chuyển một phần tiền của nhà nước sang nuôi bộ máy Đảng. Điều mà các cố vấn WB không thể nào chấp nhận. Các đại diện của WB đều phản đối việc lập siêu uỷ ban này vì cho rằng như thế là Đảng can thiệp vào việc kinh doanh thuần tuý một cách trắng trợn.

 Không mặn nồng thậm trí là lợn cợn trong thương mại, kinh tế với Hoa Kỳ. Ở vấn đề thứ hai thái độ trên biển Đông, nhất là đối với Trung Quốc không hề có thay đổi. Trái lại Việt Nam còn dấn sâu hơn khi thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc gặp mặt Tập Cận Bình ở Nội Mông cam kết thái độ tôn trọng quyền lợi mà Trung Quốc nói đến ở biển Đông. Còn tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng thì mập mờ với câu '' giữ nước phải giữ từ xa ''. Có nghĩa Nguyễn Phú Trọng bác bỏ những gì mà Hoa Kỳ mong muốn Việt Nam thể hiện bây giờ  trong vấn đề biển Đông, bằng thái độ rất xảo trá, đánh lận con đen.  Dư luận thực sự đã thất vọng về thái độ Việt Nam sau vụ kiện của Phi Luật Tân.

Kinh tế đã vậy, ứng xử trên biển Đông đã vậy. Điều mong muốn của Hoa Kỳ đối với Việt Nam về cải thiện nhân quyền thì sao.?

 Hàng loạt các vụ cấm xuất cảnh vì những lý do mơ hồ đối với những nhà hoạt động dân sự. Thậm chí đi ra khỏi nhà cũng không được nữa. Nhiều nhà hoạt động dân sự bị chặn ngay tại nhà khi các cơ quan nhân quyền quốc tế, đại diện chính phủ các nước muốn gặp gỡ trao đổi. Liên tiếp các vụ tấn công bạo lực của nhà cầm quyền vào những người hoạt đân nhân quyền, môi trường ở Việt Nam. Một chuỗi liên tiếp những hành động vô pháp luật diễn ra công khai triền miên và có chiều hướng ngày càng gia tăng hơn. Đấy là trên khía cạnh vô pháp luật.

Còn trên khía cạnh có pháp luật thì sao. Hãy nhìn bản án dành cho các bloger như Nguyễn Hữu Vinh, Nguyễn Thị Minh Thuý, Nguyễn Hữu Quốc Duy, Nguyễn Hữu Thiên An và các vụ bắt giữ luật sư Nguyễn Văn Đài, dân oan Cấn Thị Thêu sẽ thấy mức độ tàn bạo của chế độ cộng sản Việt Nam đối với những người thể hiện quan điểm bằng tiếng nói ôn hoà. Cho đến nay thời hạn xét xử phúc thẩm đối với nhà báo tự do Nguyễn Hữu Vinh và Minh Thuý đã quá thời hiệu nhưng chế độ cộng sản vẫn làm ngơ, để thể hiện sự bất chấp luật pháp của mình với những người đòi hỏi nhân quyền.

 Hoa Kỳ đã làm ngơ với thái độ đểu cáng thiếu thiện chí của Việt Nam, ít nhất sự làm ngơ này cũng kéo dài đến cuối năm sau. Khi vị tổng thống mới của Hoa Kỳ thiết lập nội các mới xong. Hoa Kỳ lúc này cần quan tâm đến những vấn đề lớn hơn là những tên cộng sản Việt Nam tráo trở và tham lam, xảo quyệt. Giờ thì vấn đề Việt Nam không quan trọng với Hoa Kỳ như Hà Nội nghĩ.

 Những kẻ chóp bu ở Hà Nội sẽ làm gì trong tình huống dở khóc, dở cười này. Khi mà sự túng quẫn đang hối thúc hàng ngày và những cơ hội mới đầy mầu mỡ chưa đến. Khi mà sự làm mình, làm mẩy không đạt được những điều mà chúng vòi vĩnh.

Xin thưa, chúng giết nhau.

Chúng giết nhau bằng những vụ thanh tra, kiểm tra, truy tố ...và cả bằng súng như đã xảy ra tại Yên Bái.

 Và đến khi không có lối thoát nào nữa, chúng sẽ dâng tất cả những gì của đất nước và dân tộc Việt Nam cho Trung Cộng để kéo dài tồn tại của chúng thêm thời gian nữa. Trong những thứ chúng dâng đó không phải chỉ mỗi đất đai, biển đảo. Mà còn có cả môi trường, an toàn thực phẩm, văn hoá, tinh thần. Một dân tộc chà đạp lên nhau để sống không từ một thủ đoạn nào. Một dân tộc Việt Nam bạc nhược và đầy âm mưu hại nhau như thế còn là món quà lớn gấp vạn lần mọi thứ mà cộng sản Việt Nam đ

Thứ Ba, ngày 23 tháng 8 năm 2016

Ai là người có lợi nếu Đỗ Cường Minh chết nhanh.?

Theo như báo chí nói Đỗ Cường Minh chết vì phát đạn xuyên qua sau gáy trổ ra đằng trước. Một lúc sau báo đưa tin Đỗ Cường Minh tự sát.

 Hãy khoan nói đến nguyên nhân vụ việc, giờ chúng ta chỉ nói Đỗ Cường Minh chết  nhanh và chôn nhanh có lợi cho ai.?

Giả sử đây là một vụ do mâu thuẫn ăn chia, phân quyền, chia chức dẫn đến Đỗ Cường Minh xách súng bắn chết hai đồng chí cấp trên của mình. Bắn chết hai đại ca rồi Đỗ Cường Minh thả súng giơ tay đầu hàng. Một cuộc điều tra sẽ được mở, Đỗ Cường Minh sẽ khai ra những uẩn ức của mình, một phiên toà được xử. Tất cả những gì bê bối trong hậu trường quan chức cộng sản Việt Nam được phơi bày trước bàn dân thiên hạ. Dư âm của vụ hạ sát giữa các đồng chí lãnh đạo cấp cao sẽ còn ngân dài đến cả hàng năm trời. Uy tín của Đảng sẽ như miếng rẻ rách trong con mắt quần chúng nhân dân.

 Nguyễn Phú Trọng sau khi giở mọi thủ đoạn và tiểu xảo học từ quan thầy Trung Cộng đã đoạt được quyền lực tuyệt đối là TBT khoá 12. Để che đậy thủ đoạn của mình, Trọng đã ca ngợi hội nghị thành công %, một lớp lãnh đạo mới đoàn kết, kết quả đại hội là tinh thần gắn bó, đoàn kết ABC.

Mọi thứ phải tốt đẹp trong nội bộ như vậy thì mới chứng tỏ kết quả bầu cho Nguyễn Phú Trọng là xứng đáng. Nếu bầu mà trong nội bộ rối ren, không thống nhất thì kết quả bầu ấy chả có nghĩa gì. Bởi thế Trọng vờ phải hân hoan thông báo %  đại biểu đại hội khoá 12 đã bầu ông ta làm TBT.

Bây giờ thì pằng, pằng... tiếng súng vang lên ở Yên Bái. Nói tượng trưng là vậy chứ chưa ai nghe thấy tiếng súng ở trong uỷ ban tỉnh, một nơi đông người, bảo vệ nghiêm ngặt và đầy râỹ camera.

Chết cả ba, câu chuyện bùng lên rồi sẽ chìm xuống. Một vụ án do thần kinh có vấn đề. Uy tín của đảng Trọng bị sứt mẻ tí chút. Nhưng như nói trên, nếu Đỗ Cường Minh còn sống và kết quả điều tra không phải Minh bị tâm thần, mà do những mâu thuẫn ăn chia với nhau. Đảng của Trọng sẽ khốn đốn thế nào.

 Thế nên nhìn ra, Đỗ Cường Minh chết nhanh lại còn có lợi cho Đảng của Trọng.

Chúng ta nên nhớ, Đỗ Cường Minh vẫn còn sống sau khi đưa vào bệnh viện. Ngay trong sáng hôm đó Nguyễn Xuân Phúc được lệnh của Trọng đã có mặt tại Yên Bái rất nhanh. Sau khi Phúc thăm Minh về thì bác sĩ tuyên bố Minh không thế cứu nổi, giao xác ngay cho người nhà chiều hôm ấy để lo hậu sự.

Bác sĩ bệnh viên đa khoa Yên Bái cho biết, hai lãnh đạo cao cấp Tuấn và Cường đã chết trước khi vào bệnh viện. Chỉ còn Minh đang thoi thóp. Chắc hẳn Trọng và bè đảng của mình trong BCT nhận tin ấy,  đã quyết đoán ngay rằng Minh phải chết ngay lập tức. Những cái đầu trong bộ chính trị như Quang, Tô Lâm, Huynh , Chính đều đủ kinh nghiệm và độ lạnh để nhận thức việc Minh cần chết sớm sẽ có lợi cho Đảng thế nào. Bởi ba trong số họ từ ngành công an mà lên. Hai tên còn lại là Trọng, Huynh từ ngành tuyên giáo , báo chí mà ra.

 Trong vụ này Phúc Hói một lần nữa cho thấy chỉ là một tên đầu sai,  chứa bã đậu trong óc nhưng thích háo danh được ngoi lên nhờ lòng cung cúc bảo gì nghe nấy. Phúc trên cương vị thủ tướng đã có mặt ngay tại Yên Bái để chỉ đạo việc chấm dứt mạng sống của Minh. Chỉ có cương vị như Phúc lúc đó xuất hiện ra lệnh mới khiến được bác sĩ bệnh viên đa khoa Yên Bái chấm dứt cứu chữa cho Minh và trả xác cho gia đình nhanh chóng.

Hàng lô câu hỏi như hiện trường bắn, tư thế bắn, đường đạn đi thế nào tất cả sẽ được tái tạo dàn dựng sau này, nếu như cần thiết.

Vì sao nói Phúc Hói nhận lệnh của Trọng.?

 Bởi Phúc đến Yên Bái và chỉ thị cho phó bí thư Yên Bái Dương Văn Thống lên làm bí thư thay thế ngay trong ngày xảy ra án mạng. Bổ nhiệm ngay bí thư tỉnh không phải làm quyền hạn của thủ tướng, nó phải có sự đồng ý của Tổng Bí Thư và Trưởng Ban Tổ Chức Trung Ương. Ở trong việc bổ nhiệm này, Phúc chắc hẳn đã được Trọng chỉ đạo trước khi đi lên Yên Bái.  Và nếu thế thì việc chấm dứt nhanh mạng sống của Đỗ Cường Minh để dẹp yên nhanh chóng dư luận, không để hậu quả tai tiếng kéo dài cũng được Trọng tính đến khi giao phó cho Phúc đi.

 Bài viết này chỉ luận việc Đỗ Cường Minh chết, chết nhanh, chôn nhanh là có lợi cho ai.


Công an Yên Bái xác định ông Minh tự sát ở phòng ông Tuấn.

Công an Yên Bái xác định ông Minh đã bắn ông Cường trước, vì ông Minh tự sát ở phòng ông Tuấn.

http://news.zing.vn/ban-bi-thu-yen-bai-xong-ong-minh-con-chao-hoi-can-bo-khac-post674776.html

Nhưng một bài báo khác dẫn lời ông Chiêu giám đốc công an tỉnh Yên Bái thì trong mỗi phòng của ông Tuấn và Cường có 4 vỏ đạn.

Tại hiện trường, ở mỗi phòng xảy ra án mạng có 4 vỏ viên đạn. Phòng làm việc của ông Cường cách phòng ông Ngô Ngọc Tuấn hơn 150m, cửa đóng kín. 

http://us.24h.com.vn/tin-tuc-trong-ngay/vi-sao-do-cuong-minh-mang-duoc-sung-vao-tinh-uy-yen-bai-c46a812637.html

Báo Vnxperss đưa lời ông giám đốc bệnh viện.

'' Ông Vàng Ả Sàng, Giám đốc Bệnh viện Đa khoa Yên Bái, cho biết Bí thư Tỉnh ủy Phạm Duy Cường và Chủ tịch HĐND Ngô Ngọc Tuấn đều bị bắn 3 phát vào bụng và ngực, tử vong trước khi nhập viện.''

 Phải chăng ông Minh đã bắt trượt hay bắn cảnh cáo phát đầu tiên ở phòng ông Cường, vậy viên đạn đó găm đi đâu.? Tất cả là 8 vỏ đạn, ông Cường và ông Tuấn lĩnh 3 phát, ông Minh lĩnh một phát. Còn một phát găm ở đâu, vì sao lại trượt ở khoảng cách rất gần trong phòng làm việc. ?

 Ông Minh không phải quân nhân , không phải kiểm lâm nòi. Thế nhưng ông lanh lùng toan tính như một tay cao bồi thực thụ. Từ lúc bắn ông Cường xong đi thản nhiên chào hỏi mọi người đến 150 mét, rồi sang phòng ông Tuấn bắn ba phát vào người ông Tuấn. Sau đó cẩn thận kê súng vào gáy mình, một cách lựa không phải là dễ dàng để kết liễu đời mình.

 Rất khó để một con người chưa giết ai bao giờ, nhất là dùng súng có thể hành động như thế.

Sở dĩ có thêm phần nghi vấn sau phần Đỗ Cường Minh chết nhanh, chôn nhanh có lợi cho ai. Là vì đảng của Trọng muốn Minh chết nhanh để dẹp yên dư luận, không gây tiếng xấu cho đảng. Nên càng phải bàn thêm các nghi vấn ở vụ này, để Nguyễn Phú Trọng hiểu rằng việc dẹp dư luận không hề dễ dàng tí nào. Bạn nào có nghi vấn gì thêm hãy đưa ra để dư luận bàn. Đó cũng là một cách đòi minh bạch sự thật mà đảng cộng sản Việt Nam rất e ngại.

Thứ Hai, ngày 22 tháng 8 năm 2016

Vì an ninh trật tự hay vì tiền.?

Trong khi dùng mọi nỗ lực để dẹp được các cuộc biểu tình cá chết của người dân, guồng máy cai trị của Việt Nam bất ngờ đối phó sự bùng nổ đòi môi trường sạch và làm rõ vấn đề cá chết ở bốn tỉnh miền Trung của các giáo dân ở đây.

Giáo phận Vinh nằm trải dài trên ba tỉnh Nghệ An, Hà Tĩnh, Quảng Bình. Thuộc những nơi chịu ảnh hưởng nặng nề nhất về thảm hoạ xả độc do công ty Formosa gây ra. Giám mục Nguyễn Thái Hợp quản giáo phận Vinh ngoài danh phận là Đức Cha quản giáo phận coi sóc niềm tin Thiên Chúa, ngài còn là một trí thức và một công dân có trách nhiệm. Ngài hiểu rõ sự tác hại của việc xả độc ảnh hưởng  nghiêm trọng đến đời sống và tinh thần người dân trên giáo phận mình coi sóc. Một trí thức như ngài chắc không quá xa lạ với thông tin về căn bệnh ung thư hoành hành ở Việt Nam, khiến một năm có đến hàng trăm ngàn người mắc phải, dẫn đến mỗi ngày có hơn 200 người chết vì căn bệnh này.

 Báo chí đã thống kê về 10 ngôi làng có tỷ lệ ung thư cao nhất do ô nhiễm nguồn nước.

http://www.doisongphapluat.com/xa-hoi/cong-bo-10-lang-ung-thu-co-nguon-nuoc-o-nhiem-nang-nhat-o-viet-nam-a81945.html

Ở góc độ là một người trí thức hiểu biết, một công dân có trách nhiệm và một chức sắc tôn giáo có địa vị, Đức Cha Nguyễn Thái Hợp không thể nào làm ngơ trước những thảm hoạ có thể ngăn chặn do con người gây ra. Việc kêu gọi chung tay gìn giữ môi trường của Đức Cha Nguyễn Thái Hợp là việc làm đúng tình, đúng lý và đúng với lương tâm, trách nhiệm ở vị trí ngài đang đứng.

 Thế nhưng, nhà cầm quyền Việt Nam không ý thức được điều đó theo nghĩa tích cực. Trái lại họ dùng những thủ đoạn bỉ ổi để vu khống Đức Cha Nguyễn Thái Hợp là phá hoại an ninh trật tự, thực hiện trái đường lối chủ trương của toà thánh và tinh thần của người Công Giáo. Theo kiểu vừa ăn cướp vừa là làng, nhà cầm quyền Việt Nam vu cáo cho Đức Cha Nguyễn Thái Hợp là nguyên nhân khiến cho quan hệ giữa giáo phận Vinh và nhà cầm quyền căng thẳng.  Tất cả nguyên nhân ấy đều từ những lời kêu gọi gìn giữ môi trường của ngài.

Phải chăng theo như nhà cầm quyền, thì Đức Cha phải làm ngơ trước thảm hoạ môi trường miền Trung hoặc hùa theo nhà cầm quyền Việt Nam trấn an dư luận mới là việc làm đúng. Phải chăng nhà cầm quyền muốn Đức Cha Nguyễn Thái Hợp tiếp tay để con số người chết và nhiễm bệnh ung thư do nguồn nước bj nhiễm độc tiếp tục gia tăng mới là người yêu nước, yêu chế độ.?

Không hẳn là vậy, ở đây mỗi bên có một mục đích khác nhau. Ở phía Đức Cha Nguyễn Thái Hợp thì ngài không muốn người dân đời sống khó khăn và nhiễm bệnh ung thư. Còn phía nhà cầm quyền thì không muốn bị mất đi nguồn tiền thu lợi được. Mấu chốt của sự bất hoà này khác nhau ở chỗ một bên thì chỉ nghĩ đến tính mạng con người, bên kia thì chỉ nghĩ đến tiền thu lợi được.

 Và tình thế thì có vẻ không thể khoan nhượng, chưa bao giờ tính mạng con người Việt Nam lại bị rẻ rúng bởi sự tha hoá, thiếu trách nhiệm từ phía quan chức, khiến cho việc xả độc gây hại môi trường tràn làn khắp nơi. Nhiều người khá giả đã bỏ nước để di cư đến những đất nước khác, một số đang toan tính. Còn những người dân nghèo thì đang chịu trận bão độc môi trường hàng ngày.

 Nhưng cũng chưa bao giờ nhà cầm quyền lại thiếu tiền, khát tiền như bây giờ. Vụ thảm sát giữa những quan chức cộng sản với nhau tại Yên Bái vừa qua cho thấy việc thèm khát tiền của các quan chức cấp cao trong bộ máy chế độ đã lên đến đỉnh điểm. Chi tiết một trong ba người có con đang học ở Thuỵ Sĩ càng củng cố thêm việc di rời con cái ra nước ngoài của tầng lớp cán bộ giàu có. Nguồn tiền trong vụ thảm sát này có được từ việc phá hoại môi trường mà có, đó là việc chặt rừng lấy gỗ quý bán thu lợi nhuận. Các tình tiết trên càng minh hoạ rõ hơn việc quan chức chế độ phá hoại mội trường để lấy tiền cho con cái di cư sang nước khác và tậu biệt thự ở nơi khác.

 Việc dễ dàng cầm tiền đền bù 500 triệu usd của thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc sau cuộc mặc cả ngầm giữa chính phủ và Formosa cũng cho thấy chế độ này đang thiếu tiền và không còn nghĩ đến nguyên tắc hay luât lệ nào nữa, môi trường trong đầu các quan chức bây giờ là một cái mỏ đào ra tiền. Cách thứ nhất là khai thác tận thu để bán hoặc dung túng cho việc kinh doanh, sản xuất hây tác hại môi trường. Rồi từ cảnh hoang tàn môi trường bị tàn phá, đi nhận tiền để bảo vệ môi trường.

Phá cho nát để trục lợi rồi xin tiền  giả đò làm bảo vệ là một trò hữu hiệu mà chế độ làm tiền bấy lâu nay. Từ những di sản văn hoá, giáo dục, y tế, quyền con người đến môi trường. Không có cái gì mà nhà cầm quyền cộng sản không tàn phá trục lợi rồi ngửa tay xin  tiền bảo tồn, giữ gìn, cải thiện.

 Đơn cử hàng năm nhà cầm quyền Việt Nam tiếp nhận rất nhiều tiền từ các nước tư bản giúp đỡ để cải thiện môi trường. Các nước như Na Uy, Nhật, Úc, Đức, Đan Mạch và nhiều tổ chức quốc tế rót hàng núi tiền cho nhà cầm quyền Việt Nam để họ ngừng phá hoại môi trường. Nước Đức viện trợ cho Việt Nam hàng trăm triệu Euro, một phần ba trong số đó, tức khoảng hơn 100 Euro để bảo vệ môi trường.

http://vov.vn/kinh-te/duc-vien-tro-cho-viet-nam-gan-300-trieu-euro-194497.vov

Mới đây vào cuối năm 2015, Đức tiếp tục khẳng định viện trợ cho Việt Nam tiền để thực hiện chính sách môi trường và sử dụng tài nguyên thiên nhiên trong giai đoạn 2015 đến 2017.

Ngân hàng thế giới, Nhật..cũng chi những số tiền khổng lồ hàng triệu usd để cho Việt Nam cải tạo môi trường biển.

http://www.worldbank.org/vi/results/2015/07/27/improve-environmental-sanitation-in-coastal-cities-in-vietnam

 Thế nhưng đáp lại những đồng tiền đó, nhà cầm quyền Việt Nam đã dung túng cho Formosa xả độc gây ô nhiễm cho 4 tỉnh miền Trung, thảm hoạ làm chấn động dư luận.

 Nhìn cho kỹ các khoản tiền viên trợ trên, để cho thấy việc nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam sợ những biểu tình cá chết trở thành bạo loạn, mất an ninh trật tự chỉ là cái cớ đàn áp để dư luận không lên án. Thực ra,  nhà cầm quyền Việt Nam với lực lượng quân đội, công an hùng hậu và trang bị kiến thức nhồi nhét vào đầu người lính về hận thù, thì chuyện giải quyết nhanh gọn bất cứ đám đông dân chúng nào biểu tình đều dễ dàng trong thời điểm hiện nay. Nhưng vấn đề ở đây mà chế độ cần phải làm trước tiên là phải vu cáo, dựng lên câu chuyện những cuộc biểu tình đó là nhằm mục đích chính trị, mục đích phá hoại an ninh, chế độ trước. Sau khi vu cáo được mới ra tay hành động.  Bởi hành động sớm sẽ mang tiếng đàn áp đòi hỏi về môi trường. Nếu ra tay như vậy các nguồn tiền viện trợ môi trường sẽ bị ách lại.

 Nguyên nhân nhà cầm quyền chưa đàn áp các cuộc tuần hành, phản đối của người giáo dân miền Trung là như vậy, không phải vì chế độ sợ người Công Giáo có sự đoàn kết hay gì cả. Nguyên nhân họ sợ là chưa vu khống được, mà vội vàng đàn áp thì dễ bị mất đi tiền viện trợ của nước ngoài trong vấn đề môi trường. Những người dân hay những tổ chức xã hội mới manh nha thành lập có thể dễ dàng vu khống được trong thời gian ngắn. Nhưng một tôn giáo có hàng ngàn đời nay, ảnh hưởng khắp thế giới thì không thể dễ dàng vu khống là được.  Điều này lý giải vì sao biểu tình của người dân ở các thành phố Hà Nội, Sài Gòn dễ dàng bị đàn áp. Còn các cuộc biểu tình, tuần hành phản đối phá hoại môi trường ở giáo phận Vinh chưa bị nhà cầm quyền dùng bạo lực đàn áp.

 Vì đồng tiền mà nhà cầm quyền Việt Nam đang ra sức vu khống và xuyên tạc những mong muốn thiện lương của người giáo dân Vinh nói chung và Đức Cha Nguyễn Thái Hợp nói riêng. Không thể dùng bạo lực để trấn áp dứt điểm vì những nguyên nhân nêu trên. Nhà cầm quyền đang dùng mọi thủ đoạn để bôi xấu và chia rẽ người giáo dân với dân tộc, chia rẽ giáo phận Vinh với các giáo phận khác. Tấn công bôi nhọ Đức Cha Nguyễn Thái Hợp khiến giáo dân Vinh và Đức Cha trở nên cô lập, giảm tinh thần và từ bỏ cuộc đấu tranh vì quyền sống của con người.

 Người dân Việt Nam và toàn thể những người Công Giáo Việt Nam cần nhận thức rõ được đằng sau những tuyên truyền, vu cáo Đức Cha Nguyễn Thái Hợp là mục đích gì của chế độ cộng sản Việt Nam ?. Tất cả những vu cáo ấy đều là mục đích vì đồng tiền kiếm được từ việc trục lợi ở môi trường, không hề có chuyện lo ngại an ninh trật tự cho đất nước ở đây. Nếu tiếp tay ủng hộ những vu khống này, chính là đã tiếp tay cho nhà cầm quyền phá hoại môi trường. Và cái giá phải trả chính là bản thân các bạn và người thân trong gia đình bạn.

 Hãy ủng hộ giáo dân giáo phận Vinh và Đức Cha Nguyễn Thái Hợp, chung sức cùng nhau bảo vệ môi trường, chính là bảo vệ mạng sống của cả dân tộc. Các bạn chính là những người cho dù thế nào vẫn còn phải trụ lại trên mảnh đất Việt Nam này, hãy tha thiết và trách nhiệm với mảnh đất ấy như những người dân bốn tỉnh miền Trung. Đừng trông mong vào những lời hão huyền của quan chức chế độ này. Hãy nhìn những cuộc di cư mới đến Mỹ, Úc, Canada, châu Âu để thấy họ đã di rời con cháu họ đến nơi an toàn và bản thân họ đã âm thầm làm thẻ xanh, quốc tịch ở nước khác chờ đến ngày thôi kiếm chác là an nhàn hưởng thụ.

 Những điều đó dều dễ dàng kiểm chứng, tại sao chúng ta còn mông muội.

Việt Kiều Mỹ giẫy chết.

Gần đây thấy nhiều bài báo kêu ca cuộc sống của người Việt tại Hoa Kỳ rất khổ. Tình cờ đầu tháng 8 mình có việc lại đến Hoa Kỳ. Đây là lần thứ ba.

 Lần này mình xuống phi trường LAX, mang theo mối lo lại bị đình lại mấy tiếng như lần trước xuống phi trường Houston. Nhưng không, lần này khác với lần đầu mình xuống LAX, đã có những máy tự động để người ta làm thủ tục nhập cảnh, máy đến mấy chục cái và khai báo rất nhanh. Cái máy tự chụp ảnh và dấu vân tay sau đó tòi ra tờ giấy bằng một phần ba trang A4 trong đó có ảnh mình.

 Qua cửa hải quan đưa cái vé và hộ chiếu, ông sĩ quan hỏi đúng câu anh vào Mỹ bao ngày. Mình trả lời 20 ngày. Lần này vốn tiếng Anh của mình khá hơn chút đỉnh. Ông ta đóng dấu cho mình ở đến tận tháng 2 năm 2017. Mặc dù visa vào Mỹ của mình đến tháng 10 năm 2016 là hết hạn. Tất cả chỉ mất một phút , đưa hộ chiếu cho mình ông ta còn chúc một kỳ nghỉ tốt đẹp.

 Tiếp tới là một cửa nữa, người sĩ quan Mỹ hỏi có mang đồ ăn không. Mình lắc đầu không, ông ta cho mình đi qua. Cửa này chỉ mất 30 giây.

 Nhưng số mình khổ, nhanh cái này lai vất vả cái kia. Vì mình đi chuyến bay từ Anh đến của hãng hàng không Mỹ, thế nên mình ra cửa 6, không phải cửa quốc tế đến. Mình chờ hai tiếng không thấy ai đón, bèn đến gần một quầy thông tin trợ giúp nói bằng tiếng Đức với cô trực quầy, bạn có giúp tôi được không, tôi muốn gọi điện thoại cho bạn mình.

Tiếng Đức có nhiều từ giống tiếng anh, như từ điện thoại, bạn, giúp đỡ...cô trực quầy cũng hiểu gật đầu và bấm giúp mình số.

 Cuối cùng mình gặp được người đón, cố nhân Nguyễn Văn Hải, tức anh Điếu Cày.

Anh Hải đi cùng bạn Hương đến đón mình, hỏi nhau mới biết cả hai chờ mình đã mấy tiếng. Anh Hải cứ ra vào ngóng tìm, còn bạn Hương tranh thủ bắt Pokemon ở sân bay được cả đống.

 Trên chiếc xe Lếch Sù 7 chỗ đời mới đã có bánh mỳ bạn Hương dự phòng cho mình lỡ có đói. Vợ chồng bạn Hương có một nhà hàng ăn, mới đầu tư hết 400 ngàn đô la. Nhà hàng toạ lạc ở một khu phố cổ rất đẹp cách Bolsa chừng một tiếng đi xe. Bạn ấy vừa mua miếng đất có lời lớn, nên hai vợ chồng định chuyển cho mình cái cửa hàng đó luôn để họ tính chuyện nghỉ hưu non.


 Một anh bạn khác bay từ Austin đến Bolsa đã chờ mình ở khách sạn, anh thuê khách sạn và thuê xe để đưa đón mình đi đâu mình muốn trong thời gian mình ở Cali. Anh ấy có rất nhiều trang trại rộng bát ngát ở Austin. Có trang trại anh cho thuê đất, có trang trại anh thuê người Mễ chăn nuôi gà chọi, đúng món mình thích. Anh bạn khuyên nhủ mình hãy đến đây nuôi gà chọi và trồng rau, đúng những gì mình mơ ước chắc anh đọc trên Facebook của mình. Anh là một chủ thầu xây dựng giờ chuyển sang làm đồn điền, trang trại. Anh hứa sẽ đầu tư tất cả cho mình, để mình ổn định được cuộc sống ở Hoa Kỳ với nghề trồng rau và nuôi gà cùng với việc viết sách.

Nói chung là mình chỉ cần vác cái thân không đến Hoa Kỳ, thích có nhà hàng thì có sẵn một nhà hàng đẹp để mình làm ông chủ, thích chăn nuôi thì có hẳn một trang trại mình chăn nuôi làm chủ nông trại.

 Có lẽ một số bạn nghĩ rằng họ hứa hão hay trục lợi gì đó, nhưng mình với kinh nghiệm mấy chục năm bôn ba trong giang hồ. Mình biết đó là những lời hứa thật lòng, không chút vụ lợi. Những con người ấy chỉ muốn giúp mình có cuộc sống tốt ở đây và làm bạn bè với họ mà thôi.


Nhưng ở lại Mỹ cũng lằng nhằng, nhiều thủ tục và mình thì không nghĩ đến. Mình chỉ đến đây có việc ít ngày. Nên mình dự định sẽ đến Houston ở nhà anh Hoàng kỹ sư, nhà anh dạng biệt thự ở một khu có hồ, công viên đẹp và thơ mộng gấp tỷ lần cái khu Ciputra hay Ecopak, đi vào khu đó có barie  gác cổng. Trong nhà anh có đủ loại súng, súng trận và đạn trận nhé, rất nhiều loại dùng vào việc đi săn nai, lợn rừng. Anh Hoàng vừa tậu được một khu rừng và đang cất nhà trong rừng để làm nhà nghỉ và đi săn. Ngoài ra anh còn có vô số cần câu, đồ câu cá để đi ra biển câu. Ở trong kho nhà anh có mấy cái tủ đá đựng đồ ăn, có cái đến 1 ngàn lít dung tích. Trong đó đựng cơ man nào là tôm, cá, thịt lợn rừng, nai hoẵng mà anh đi săn hay đi câu có được.

 Anh Hoàng đưa mình và anh Hải điếu cày đến nhà bà cô anh chơi, một biệt thự nằm trên 6 mẫu đất, có sân ten nít và hồ và cả trang trại nuôi dê, gà, vịt. Chung quanh biệt thự là cỏ cây được săn sóc kỹ lưỡng, có con công nhởn nhơ đi lại nữa. Ngoài hồ có cầu gỗ và nhà bát giác để ngồi chơi. Biệt thự rộng đến nỗi chủ nhà đã phải bỏ ra 3 ngàn usd thuê máy bay lượn trên cao chụp ảnh toàn cảnh ngôi nhà. Ông bà chủ là dân thuyền nhân di cư năm 75, sang đến Mỹ đi học lại, ông làm kỹ sư công chánh, khi về hưu được hưởng 95% lương chính. Còn bà là quan chức của địa phương nay đã về hưu. Ông chủ hơn 80 tuổi mà vóc dáng chắc nịch , ông bảo nhờ chăm sóc cỏ cây quanh nhà hàng ngày ông mới được khoẻ như thế.

 Cuối cùng là bác sĩ nha khoa Lâm Quang Thắng, anh ấy làm răng cho mình và anh Hải xong còn cảm ơn và xin chụp ảnh cùng. Sau đó anh cho mượn căn nhà nghỉ ven biển cực kỳ thơ mông, trong nhà đầy đủ tiện nghi. Anh Hoàng bảo nhà nghỉ này rẻ, chỉ vài trăm ngàn một cái chứ mấy. Ôi chao vài trăm ngàn usd là 6 hay 7 tỷ VND mà anh nói tỉnh không.

 Mình chỉ gặp duy nhất một người Việt khắc khổ, ông ta đứng ở ngã tư đường để lau kính cho xe ô tô chạy qua. Đấy là người Việt nghèo khổ nhất mình thấy.

 Mình cũng nhìn thấy lão Ngô Kỷ ngồi cà phê thân thiết với thằng Luân hay gì đó của Tivi phố Bolsa. Hoá ra cả cái đài tivi phố Bolsa mà cộng sản Việt Nam ca ngợi ấy chỉ nhõn một thằng đó mà thôi, nó tự vác máy đi quay, phỏng vấn và đưa lên youtube và xưng là đài. Lão Ngô Kỷ đi cái xe sơn màu cờ vàng VNCH, luôn miệng lên gân đấu tranh cho lá cờ vàng, thế quái nào ngồi như đồng bọn với thằng Tivi phố Bolsa.

Lại nói về đài và báo, ở Bolsa hay ở Beo Le ( viết tiếng Anh thế nào mình không nhớ ) toà soạn nào cũng tương đối hoành tráng và đông nhân viên. Công việc của họ mình thấy còn nhàn hơn mình viết blog cả Facebook mà người nào cũng có nhà, có xe và không có gì toát lên vẻ lo toan về cơm áo, gạo tiền. Bây giờ chị Hà Giang là sếp của tờ Sài Gòn Nhỏ, tờ này trước kia dính vụ kiện với tờ Người Việt vì bảo tờ Người Việt là Việt Cộng. Toà xử phạt mấy triệu usd, không có tiền phải gán toà báo cho Người Việt. Chị Hà Giang sang đó làm sếp sòng, vẫn lấy tên là báo Sài Gòn Nhỏ. Ông Uyên Vũ thành viên của CLB nhà báo tự do tị nạn cùng với vợ con cũng làm việc ở đây, trông ông Vũ không còn vẻ ốm yếu như ngày xưa gặp. Ông khoẻ mạnh, rắn rỏi, dường như nước Mỹ đã đánh tan căn bệnh mãn tĩnh của ông. Một số nhân viên của của tờ Sài Gòn Báo vẫn làm việc tại đây mặc dù toà báo đã thay đổi chủ nhân.

Hoành tráng nhất là cơ ngơi của SBTN và trung tâm ca nhạc Asia, nó là cả một toà nhà rộng đến nỗi đi vào đó như đi vào một mê cung, còn có cả phòng tưởng niệm của nhạc sĩ Anh Bằng và Việt Dzũng nữa. Nếu tờ người Việt trụ sở hoàh tráng nhất về làng báo chí, thì SBTN lớn nhất về truyền hình, hàng đống màn hình, thiết bị hoa cả mắt không biết cái nào ra cái nào nữa giăng khắp nơi. Nhạc sĩ Trúc Hồ vừa đi chuyến tổ chức đại nhạc hội giúp đỡ thương phế binh thành công về. Anh hỏi - Gió có cần gì không, anh quảng cáo việc bán sách cho. Mình lắc đầu vì chỉ mang có hơn trăm cuốn và phần lớn số đó là chuyển bưu điện đến Houston, không có chương trình gì ở Nam Cali này cả. Đến chỉ xin anh ít đĩa DVD Asian về nghe, anh Trúc Hồ dẫn xuống phòng đĩa bảo lấy bao nhiêu cái thì lấy.

 Ở Houston các anh em đã sắp đầy đủ cho mình phòng giới thiệu sách. Có nhiều hội đoàn và nhiều người muốn giúp làm hoành tráng có cả ca sĩ, dàn nhạc và khán phòng. Nhưng vì số sách mang đi chẳng đáng bao nhiêu, nên mình chỉ muốn làm ở phòng nhỏ vài chục người. Anh Hà bác sĩ cho mượn phòng còn nói , nếu không bán hết còn bao nhiêu anh mua tất.

Cái đài Việt Tivi ở Houston mà mình cộng tác viết bình luận, ông chủ còn khá trẻ, hơn mình một hai tuổi gì đó. Anh ta kinh doanh nhiều ngành nghề và có nhiều bất động sản cho thuê. Mặc dù anh ta là chủ nhưng không bao giờ anh nặng lời với nhân viên, anh đối xử với họ như những người bạn. Không có chuyện nhân viên hay người làm phải nịnh nọt sếp ở đây cả. Việc ai người đó làm, đến tháng thì cô kế toán trả lương. Anh ta vào phòng làm việc của ai trao đổi gì,  nhân viên cứ ngồi ghế của mình mà trả lời, còn anh ta đứng vì trong phòng không có ghế cho anh ta. Chẳng ai nghĩ chuyện nhường ghế hay rót nước cho anh ta cả. Người ta nói với anh như thể anh ta là nhân viên phòng khác có việc gì chạy sang hỏi. Nếu không giới thiệu, chắc hẳn người ở Việt Nam sang nghĩ anh ta là nhân viên quèn chạy giấy tờ gì đó đi lại trong đài.

 Chuyện đi Mỹ kể rông dài về người này, người kia như vậy, là để quay lại cái dòng ban đầu mình viết. Chả hiểu người ta nói Việt Kiều Mỹ khổ thế nào, chứ mình thấy ở Mỹ cứ VK nào có giấy tờ hợp pháp, có công việc dù chỉ làm móng tay , cắt cỏ, bê phở, cắt tóc cũng có nhà , có xe đàng hoàng. Trong khi đó những nghề như vậy ở Việt Nam thì chỉ đủ ăn đã là may.

 Mấy cái bài báo nói VK Mỹ khổ, phải nhìn theo quan điểm vị trí của ai khi đọc. Mấy ông bà làm văn phòng tham nhũng thời gian, tiền của nhân dân đất nước nhìn người VK lao động ở Mỹ thì chê VK Mỹ khổ. Nhưng thử hỏi những người làm công nhân ở VN, trong các khu công nghiệp hay ngoài đồng ruộng họ nhìn người cắt cỏ, bê phở ở Mỹ có nhà cửa thênh thang, xe điều hoà số tự động láng cóng thì mới chuẩn được.

 Nhưng mà mấy ông bà tham nhũng ấy chỉ nói miệng vậy thôi. Chứ tiền của tham nhũng được họ mua nhà , gửi con đi Mỹ, làm thẻ xanh cho mình hết cả hoặc đang làm hay đang tính làm. Họ cứ kêu vậy cho dân tình khỏi so sánh. Như tất cả đi trên con thuyền mục nát sắp chìm nghỉm, một số thủ sẵn phao, đồ ăn và dây để nhảy sang chiếc thuyền khác tốt lành hơn. Trong thời gian kiếm chác đồ ấy, phải gần cổ kêu thuyền này mới tốt, thuyền kia mục nát lắm. Kêu thế để bọn dân đen, phu thuyền nó tưởng thật nó còn chèo và tát nước do bao nhiêu lỗ thủng tràn vào. Không lừa thế, bọn dân đen phu thuyền nó bỏ tay chèo, gầu múc thì chìm mẹ nó thuyền chết cả, trong khi vẫn chưa tích đủ đồ để sang thuyền khác.

 Chuyện chi có thế thôi, một người vào Mỹ để sống có giấy tờ bây giờ mất từ 500 ngàn usd trở lên. Như thế mà còn bao người Việt muốn vào, biển treo tiếng Việt tư vấn định cư nhan nhản khắp vùng người Việt ở. Việt Kiều Mỹ khổ thì sao phải mất từng ấy tiền để làm Việt Kiều Mỹ.

Chủ Nhật, ngày 21 tháng 8 năm 2016

Thông tin trái chiều vụ nổ súng Yên Bái.

Ngày 18 tháng 8 năm 2016 tại văn phòng tỉnh uỷ tỉnh Yên Bái, chi cục trưởng kiểm lâm Đỗ Cường Minh đã dùng súng ngắn k59 của Nga bắn chết bí thư tỉnh uỷ Phạm Duy Cường và chủ tỉnh hội đồng nhân dân kiêm trưởng ban tổ chức tỉnh uỷ Ngô Ngọc Tuấn.

 Lúc ban đầu tin cho biết hai người bị bắn tại hội trường, nhưng sau đó tin cải chính hai ông Cường và Tuấn bị bắn chết tại phòng làm việc. Sự việc được cho là diễn ra lúc 7 giờ 45 phút trước cuộc họp của hội đồng nhân dân tỉnh Yên Bái họp bàn về điều động nhân sự.

Trong vụ họp báo buổi chiều cùng ngày, ông thiếu tướng , giám đốc công an tỉnh Yên Bái ông Đặng Trần Chiêu  tuyên bố vì hung thủ đã chết, nên không khởi tố vụ án.

http://thethaovanhoa.vn/xa-hoi/chu-tich-tinh-yen-bai-noi-ve-dong-co-vu-no-sung-n20160818164235675.htm


Nhưng chỉ một lúc sau, nhận chỉ thị từ Bộ Chính Trị, ông Đặng Trần Chiêu lại tuyên bố sẽ khởi tố vụ án, lý do ông đưa ra đây là vụ việc phức tạp, còn có nhiều liên quan.


http://vietnamnet.vn/vn/phap-luat/ho-so-vu-an/322022/khoi-to-vu-ban-chet-bi-thu-chu-tich-hdnd-yen-bai.html

 Hầu hết các báo lúc đầu đều đưa tin hai ông Cường và Tuấn bị bắn trọng thương, bệnh viện nỗ lực cứu chữa. Một tấm hình cho biết ngay khi nghe tin xảy ra vụ việc, thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đã lên Yên Bái để thăm bệnh tình hai nạn nhân.

http://thethaovanhoa.vn/xa-hoi/thu-tuong-nguyen-xuan-phuc-tham-cac-nan-nhan-vu-no-sung-yen-bai-n20160818142747778.htm



Ông Vàng A Sảng giám đốc bệnh viện đa khoa Yên Bái cho  báo Vnexpress biết hai ông Cường và Tuấn mỗi ông bị bắn ba phát vào ngực và bụng, tử vong trước khi nhập viện.

 Vậy khi thủ tướng Phúc đến thăm hai ông Cường và Tuấn, là thăm xác chết.?  Bài trên báo Thể Thao Văn Hoá còn nói rõ ông Phúc đến bệnh viên thăm và chỉ đạo các bác sĩ nỗ lực cứu chữa hết mình.

 Các báo đều thống nhất đưa tin ông Minh bắn 8 phát súng chia đều cho hai ông Cường , Tuấn mỗi ông 4 viên. Vậy như lời ông Sảng nói, còn 2 viên đạn đã bắn đi đâu.?

http://vnexpress.net/tin-tuc/phap-luat/bi-thu-va-chu-tich-hdnd-tinh-yen-bai-bi-ban-chet-nghi-pham-tu-sat-3454458.html



Thông tin đáng chú ý nhất là đông cơ của việc giết hai quan chức đầu tỉnh này của Đỗ Cường Minh lại được VTV tức truyền hình nhà nước VN nói rằng ông Minh bị thần kinh. Nhưng tại sao một người thần kinh lại lặng lẽ đi vào từng phòng những người cấp trên trực tiếp, có quyền quyết định về chức vụ của mình để lặng lẽ bắn hạ từng người một.  Trước phiên họp sẽ công bố quyết định thuyên chuyển nhân sự và cắt giảm nhân sự.

Tại sao ông Minh không bắn ai khác mà lại chỉ bắn đúng hai người sắp thông báo quyết định nhân sự có liên quan đến ông ta như vậy.?

Một chi tiết nữa được các báo đưa lên rồi hạ xuống, đó là việc ông Minh bị một phát đạn bắn đằng sau gáy xuyên ra đằng trước, bài báo Tiền Phong chỉ mô tả đường đi viên đạn . Chi tiết này sau đó được diễn giải  bằng việc ông Minh tự sát bắn vào đầu mình. Từ đằng sau gáy, một tư thế bắn tự sát thật khó tin.



 Ông Đỗ Cường Minh ngay hồi đầu năm 2016 có trả lời phỏng vấn truyền hình Yên Bái về tình trạng bảo vệ rừng, ông nói lưu loát, không cần nhìn bất kỳ giấy tờ, văn bản nào. Bố vợ ông Minh từng là bí thư tỉnh Yên Bái, vợ ông cũng là một quan chức cấp cao trong tỉnh. Bà phó bí thư tỉnh Yên Bái Phạm Thị Thanh Trà thông tin cho dư luận biết rằng ông Minh là người hiền lành, hoà đồng, luôn hoàn thành tố nhiệm vụ, được tín nhiệm giới thiệu tiếp tục giữ chức vụ hiện nay.

 Nhưng nếu ông Minh không bất đồng về việc chuyển nhân sự, thì tại sao ông phải bắn hai người có quyền thuyên chyển trước buổi họp ra quyết định như vậy.?

 Rõ ràng mâu thuẫn của ông Minh với ông Cường Bí Thư và ông Tuấn tổ chức là tại việc thuyên chuyển, cắt giảm nhân sự theo nghị quyết 39 của tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng. Nguyên nhân chính của sự việc nằm ở đây. Nghị quyết 39 dưới chiêu bài tinh giảm biên chế, nhưng thực ra là sát nhập một số cơ quan vào với nhau, qua đó để tăng cường sự quản lý của Đảng. Nói nôm na, đây là chiêu trò để tăng quyền lực vào tay Đảng , tức các bí thư và cao nhất là tổng bí thư. Một thủ đoạn khéo léo để thâu tóm quyền lực êm ái của Nguyễn Phú Trọng. Khi thực thị nghị quyết này, những nhân sự nào kháng cự lại sự tập quyền của đảng sẽ bị thanh trừng dưới mỹ từ là tinh giảm biên chế.

 Vụ thảm sát cán bộ cấp cao Yên Bái đã giáng một đòn rất nặng vào toan tính duy trì chế độ Đảng uỷ  tập quyền mà cụ thể là quyền lực vào tay bí thư của Nguyễn Phú Trọng. Là người có bằng giáo sư xây dựng Đảng và đang tiến hành công cuộc xây dựng Đảng. Nguyễn Phú Trọng hẳn nhiên phải là người chiụ trách nhiệm nhiều nhất trong vụ việc này. Bởi tính giáo điều, không nhìn nhận thực tế là cán bộ đảng viên các cấp coi nhau như kẻ thù, như chính bản thân ông ta coi đối thủ chính trị từng là đồng chí của mình như kẻ thù. Nhìn lại những cái chết của Phạm Quý Ngọ, Nguyễn Bá Thanh trước kia  và của Phạm Duy Cường, Ngô Ngọc Tuấn ngày hôm nay đều có nguyên nhân là từ những quyết định xây dựng Đảng CSVN của tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng mà ra.

 Đằng sau sát thủ Đỗ Cường Minh, còn một sát thủ nữa là Nguyễn Phú Trọng. Một khi mâu thuẫn về nhân sự căng thẳng đến mức các quan chức đầu tỉnh hạ sát nhau như vậy, ai cũng có thể thấy rằng chính trường Việt Nam trong tương lai tới đây sẽ còn nhiều điều khó lường hơn nữa.