Thứ Sáu, ngày 19 tháng 12 năm 2014

Nguyễn Phú Trọng khẳng định quyền kiểm soát quân đội.

Nhân dịp 70 năm kỷ niệm thành lập quân đội Việt Nam. Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng đã có môt bài viết đăng trên những trang báo lớn nhất tại Việt Nam.

http://vietnamnet.vn/vn/chinh-tri/212612/-khong-phan-chia-su-lanh-dao-quan-doi-cho-luc-luong-khac-ngoai-dang-.html

Nội dung bài viết nhấn mạnh khẳng định quân đội Việt Nam do Đảng CSVN lãnh đạo.

Đây là một nội dung không có gì mới, dư luận trước đây đã nhiều lần dấy lên ý kiến đòi hỏi phi chính trị hoá quân đội. Nhìn chung những ý kiến đó đều không có sức mạnh đáng kể khiến ĐCSVN phải quan tâm. Việc ghi vào hiến pháp quân đội thuộc sự lãnh đạo của Đảng dường như đã kết thúc cuộc tranh cãi này.

 Nhưng vào thời điểm đang yên bình không còn ý kiến nào như vậy, bỗng dưng Nguyễn Phú Trọng lớn tiếng để khẳng định điều này là vì sao.?

 Chúng ta hãy tìm hiểu vài ý trong bài viết của Nguyễn Phú Trọng.

- Không phân chia sự lãnh đạo quân đội cho lực lượng nào khác ngoài Đảng.


Bình thường, người đọc sẽ nghĩ '' lực lượng nào khác '' là các đảng phái đối lập, hay thế lực thù địch nào đó.  Nhưng ở Việt Nam thì làm gì có thế lực, đảng đối lập nào đủ tầm để tranh quyền lãnh đạo quân đội với ĐCSVN. Ở thời điểm bây giờ đó là điều chắc chắn.

 Chả có lực lượng nào cả, thế lực nào cả. Đây chỉ là một màn tranh giành quyền lực của cá nhân ông Trong với các lực lượng khác trong chế độ này. Thế lực khác mà ông Nguyễn Phú Trọng muốn nói ở đây là Chính Phủ, Nhà Nước, Quốc Hội. Chỉ có những lực lượng này mới đủ sức tranh giành quyền lãnh đạo quân đội với Nguyễn Phú Trọng. Và tất nhiên những người đứng đầu lực lượng này là những người mà ông Trọng e ngại phải chia quyền lãnh đạo quân đội.

Ông Trọng mở màn một cách cũ rích để kể lể quá trình xuyên suốt từ trước đến nay quân đội là do Đảng lãnh đạo. Đây là phép dùng thứ truyền thống để loại bỏ những đổi mới. Như thường lệ ông lấy vĩ nhân Hồ Chí Minh (một người từng có kinh nghiệm quân đội đến hàm thiếu tá khi phục vụ quân đội Trung Quốc dưới cái tên Hồ Quang) làm tấm bình phong, mượn lời của vị cựụ thiếu tá Trung Quốc sau này thành chủ tịch nước Việt Nam để khẳng định quân đội Việt Nam phải do đảng lãnh đạo.

Nói một cách khách quan ngoài lề, thì đương thời của ông Hồ Chí Minh làm chủ tịch nước Việt Nam, có nói nhiều câu quan trọng và nhiều câu không quan trọng. Câu nói của ông Hồ về sự lãnh đạo của Đảng chỉ là lời nói lúc đó. Lời nói này bản thân ông Hồ cũng không chú trọng trong thời điểm đó. Bằng chứng là dưới thời ông Hồ Chí Minh thì hiến pháp không có chuyện ghi quân đội phải do Đảng lãnh đạo. Ông Hồ nói nhiều câu quân đội phải gắn bó với nước, với dân ở mọi nơi. Những ý tứ này thực sự ông Hồ coi trọng bởi ông nhắc đi nhắc lại nhiều lần , trước công chúng, trong toàn quân...

 Câu nói của ông Hồ Chí Minh mà Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng nhắc lại là chỉ ông Hồ căn dặn ông Võ Nguyên Giáp. Chưa biết có thật hay không vì ít người chứng kiến, nhưng chuyện ông Hồ Chí Minh trước công chúng nhiều lần nhắc chuyện quân đôi là của nước, của dân thì quá nhiều người được biết đến.

Một câu nói trong hoàn cảnh như vậy, dù câu đó có thật đi chăng nữa cũng không thể chính danh bằng những câu ông Hồ phát biểu trước toàn dân. Và dù ông Hồ có nói trước toàn dân đi nữa thì quân đội Việt Nam không phải là của ông Hồ. Năm 1944 ông Hồ dù có lập ra đạo quân này, dưới sự tài trợ quân trang , vũ khí của TQ thì cũng không thể dùng đó để khẳng định tính hợp phát bất biến là quân đội của ông Hồ sở hữu, để ông Hồ Chí Minh chỉ thị thế nào sau này cũng phải nghe. Quân đội không phải là một công ty tư nhân. Quân đội là lực lượng thuộc về đất nước, nhân dân chứ không phải một công ty do ông chủ nào đó vay vốn thành lập và suốt đời phải nghe lời ông chủ đó.

 Ở đây Nguyễn Phú Trọng đã đánh tráo khái niệm, dùng hình tượng sở hữu quân đội như một cá nhân sở hữu công ty. Điều này là mạo phạm xuyên tạc lời ông HCM để phục vụ mục đích cho cá nhân mình bây giờ. Hiện nay ông Trọng đang giữ quyền chủ tịch quân uỷ Trung Ương, chức vụ cao nhất trong quân đội theo cách làm việc bây giờ.  Biện minh cho việc này ông Trọng nói trong bài phát biểu.

'' Từ năm 1975 đến nay, Đảng ta đã có ba lần đổi mới, bổ sung, hoàn thiện cơ chế lãnh đạo của Đảng đối với quân đội. Từ 1975 - 1982, quân đội vẫn thực hiện cơ chế lãnh đạo của Đảng như trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Ngày 15/12/1982, Bộ Chính trị (khoá V) ra Nghị quyết 07 "Về việc đổi mới, hoàn thiện cơ chế lãnh đạo của Đảng đối với Quân đội nhân dân Việt Nam, sự nghiệp quốc phòng và thực hiện chế độ một người chỉ huy trong quân đội ''


Đến đây thì thấy rõ mọi lý lẽ của Nguyễn Phú Trọng là nhằm bảo đàm quyền chỉ huy quân đội vào tay cá nhân mình, tức Chủ Tịch Quân Uỷ Trung Ương.

Trong toàn bài diễn văn của mình, ông Trọng nhắc nhiều lần đến từ Đảng và từ Nhà Nước. Chỉ duy nhất một lần ông nhắc đến từ Chính Phủ, hãy xem đoạn nhắc tới chính phủ của ông.

-Điều chỉnh chức năng, nhiệm vụ, quyền hạn của Chính phủ, Bộ Quốc phòng, các bộ và cơ quan ngang bộ, cơ quan thuộc chính phủ và địa phương cho phù hợp với yêu cầu quản lý nhà nước đối với quân đội.

Điều chỉnh chức năng, nhiệm vụ, quyền hạn của Chính Phủ là tăng quyền hay tước quyền của Chính Phủ. Để hiểu rõ câu này hãy xem bản tin chủ tịch nước cùng ngày hôm nay phong 4 hàm thượng tướng cho quân đội. Đặc biệt 2 trong số 4 tướng đó thuộc về Tổng cục chính trị. Một giám đốc học việc quốc phòng và một bên tham mưu. Nhìn vào chuyên môn 3 trong 4 tướng được phong thấy ngay việc Đảng gia tăng áp đặt sự lãnh đạo của mình nên quân đội.

http://vietnamnet.vn/vn/chinh-tri/212786/phong-ham-thuong-tuong-cho-4-si-quan-quan-doi.html

 Với bài viết này của Nguyễn Phú Trọng  và việc phong tướng cho 3 vị chuyên môn Đảng của chủ tịch nước cùng một ngày 19/12/2014 khi mà thủ tướng chính phủ Nguyễn Tấn Dũng đang công du bên nước ngoài. Đã cho thấy sự tranh giành bất chấp mọị thủ đoạn để đoạt lấy quyền lực trong nội bộ chế độ Việt Nam.

http://baodientu.chinhphu.vn/hoat-dong-cua-lanh-dao-dang-nha-nuoc/thu-tuong-nguyen-tan-dung-toi-bangkok-thai-lan/216288.vgp


Nhưng sự đáng lo ngại hơn cả là nếu như quân đội chịu sự lãnh đạo của Đảng thì công cuộc bảo vệ chủ quyền trước sự xâm lược của Trung Quốc sẽ thế nào, khi mà Đảng CSVN và bản thân ông Nguyễn Phú Trọng đều nhiều lần bày tỏ sự gắn kết với TQ, né tránh chuyện đụng chạm tới vấn đề lãnh thổ.

Trong bài viết của mình, ông Trọng đã nói Đảng xác đinh mục tiêu, lý tưởng chiến đấu cho quân đội.

Một quân đội mà lý tưởng hoà hoãn với ngoại xâm. Mục tiêu là chống  diễn biến hoà bình, bảo đảm chế độ, bảo vệ Đảng thì cá thể của mục tiêu ấy chỉ là người dân trong nước. Đó mới là điều đáng lo hơn chuyện các ông tranh giành quyền lực với nhau.

Điều khó hiểu là ông Nguyễn Phú Trọng đã cao tuổi, đây chắc chắn là nhiệm kỳ cuối cùng của ông. Vậy vì sao ông phải ráo riết thâu tóm quyền lực về vai trò TBT, một vai trò ông sẽ rời trong thời gian ngắn nữa.?

Câu trả lời không có gì là khó, kẻ kế nhiệm ông Nguyễn Phú Trọng đang thông qua ông Trọng để sau tiến hành những việc đó, đảm bảo cho mình khi kế nhiệm đã có sẵn mọị thứ quyền lực trong tay. Những bước đi chấn chỉnh về dư luân, thông tin từ cuối năm 2013 bằng chỉ thị 30 CT/TW và bài viết vừa trấn áp vừa thâu tóm quyền lực lãnh đạo sức mạnh quân đội hôm nay của ông Trong đều nhằm tới mục đích cho kẻ kế vị ông sau này.

Với một kẻ như thế ở tương lai thì khả năng độc tài sẽ nhiều hơn là minh chủ. Sau khi kiểm soát truyền thông, quân đội chắc hẳn sẽ cải cách đến kinh tế, cơ cấu hành chính. Nếu lãnh tụ cộng sản quốc tế đã tưng kêu gọi.

- Vô sản các nước hãy đoàn kết lại.

Thì thằng lưu manh , vô học , chuyên tào lao chém gió như người viết bài này cũng xin đưa một lời kêu gọi.

- Các đại gia, tư sản, quan chức ( kể cả cao cấp ) hãy trốn trước đi.

Cuối cùng thì đây cũng là chuyện tào lao, Đảng CSVN luôn quang minh chính đại, vì nước vì dân, các bạn đừng vì vài lời tếu táo trên mạng ảo này mà dao động. Hãy tin vào đường lối của Đảng ta, đừng tin Đảng địch.

Rất khôi hài trong tấm hình minh hoạ quân đội ở bài viết của ông Nguyễn Phú Trong. Nếu ai từng đi linh , từng luyện đội ngũ, nghi lễ sẽ thấy đoàn quân trong tấm ảnh này đang diễu hành đội ngũ đầy bát nháo, các khuôn mặt không đánh chếch đều nhau hoặc không nhìn thẳng đều về phía trước. Người nhìn thẳng, người nhìn nghiêng, người chân cao, người chân thấp, người đánh tay ngang ngực , người đánh tay ngang cổ. Một đội quân bát nháo đúng như hiện tình quân đội Việt Nam. Không kể những người đi hàng ngoài, vì nguyên tắc đội ngũ những người đi bên ngoài đều phải nhìn thẳng, chỉ nói những người đi bên trong.

Thứ Tư, ngày 17 tháng 12 năm 2014

Căng thẳng quan điểm đối ngoại dẫn đến bắt nhà văn.

Tháng 12 năm là đỉnh điểm phát biểu về đối ngoại của những chính khách hàng đầu Việt Nam. Bắt đầu từ khi hạ viện Hoa Kỳ bác bỏ đường lưỡi bò ở biển Đông. Ông Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng ngay lập tức phát biểu với các cử tri , ông nhấn mạnh việc bảo vệ chủ quyền phải gắn với giữ vững chế độ, đồng thời đưa ra hàm ý cảnh cáo những ai muốn lợi dụng việc mâu thuẫn chủ quyền giữa Việt Nam và Trung Quốc để kích động việc bài Trung Quốc.

Những lời phát biểu của ông Trọng rõ ràng mang hàm ý không mặn mà gì với nghị quyết của hạ viện Hoa Kỳ, trái lại ông cho đó là mối nguy hiểm đe doạ chế độ mà đảng do ông làm TBT lãnh đạo.

http://vietnamnet.vn/vn/chinh-tri/210571/-giu-doc-lap-chu-quyen--giu-cho-duoc-che-do-.html


Cử tri đã đặt thẳng vấn đề một cách gay gắt và thẳng thắn với ông Trọng.

'' Cử tri kiến nghị: TQ sau khi rút giàn khoan đã có nhiều động thái ngày càng khẳng định ý đồ, dã tâm đẩy nhanh tiến độ cướp vĩnh viễn Biển Đông, Hoàng Sa và Trường Sa. Đảng, QH và Chính phủ cần có giải pháp thực sự mang tính chiến lược đối với lãnh thổ, biển đảo, đồng thời kiên quyết xử lý trách nhiệm cá nhân, tổ chức làm sai quy định của Đảng, Nhà nước, ảnh hưởng an ninh, chủ quyền quốc gia.''

Trong phần nêu ra, các cử tri đã gọi thẳng hành vi của TQ là dã tâm, ý đồ đẩy nhanh tiến độ. Không những thế cử tri đã bứ xúc đòi hỏi xử lý những cá nhân, tổ chức làm ảnh hưởng đến chủ quyền lãnh thổ.

Ông Trọng trả lời,  đầu tiên ông đặt vấn đề này là do BCT, Trung Ương xử lý. Cách đặt vấn đề đầu tiên này khiến người hỏi bị ngợp vào ma trận của từ BCT, Trung Ương. Đưa BCT và Trung Ương ra làm bình phong vừa mang tính phòng thủ ngăn chặn các câu hỏi. Sau phần phòng thủ bằng tấm bình phong BCT, TW tiếp đến ông chuyển sang phần đe doạ. Giọng ông bắt đầu bộc lộ xếch mé đe nạt cử tri đang bức xúc.

- Hay nói cứng chỉ một vế thôi? Việc lợi dụng kích động biểu tình đập phá, hình ảnh VN còn tốt được không?

Sau khi phòng thủ bằng bình phong BCT, xếch mé đe nạt thị uy thấy tương đối đạt, ông chuyên sang giọng cảnh cáo.

-Lưu ý rằng các đối tượng xấu rất muốn kích động tình hình trong nước ta, đặc biệt là tư tưởng bài nước này, chống nước kia.

 Chúng ta thấy câu hỏi cử tri đặt ra là cần làm gì để ngăn TQ, cần xử lý những kẻ đã làm mất chủ quyền?  Cử tri nhận được câu trả lời của ông Trọng theo hướng khác, là làm gì, định làm loạn à, những kẻ bị xử lý là xấu kích động đặc biệt tình hình nước này bài nước kia.

Vậy là ông Trọng muốn xử lý những kẻ đặt câu hỏi chứ không phải là những đối tượng trong câu hỏi.

Thông qua câu trả lời cử tri, ông Trọng đưa lời đe doạ đến quần chúng nhân dân.


 Ở phía chính phủ, ông thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng rành mạch hơn. Trong tranh chấp chủ quyền ( mà ông Trọng gọi giảm đi là mẫu thuẫn hai nước ) giữa VN và TQ ông Dũng nói.

- Không thể có bạn kiểu nhà tôi là nhà anh.

Trước đó ông Dũng từng phát biểu.

Không đánh đổi chủ quyền lấy hữu nghị viển vông.


http://vietnamnet.vn/vn/chinh-tri/211651/-khong-the-co-ban-kieu-nha-toi-la-nha-anh-.html

http://vnexpress.net/tin-tuc/the-gioi/thu-tuong-khong-danh-doi-chu-quyen-lay-huu-nghi-vien-vong-2994075.html

Ông Trọng thì nhấn mạnh hoà bình hữu nghị, tình anh em bạn bè hai nước, ông cho rằng giữ chủ quyền thì cũng phải giữ được tình bạn bè, hữu nghị.

Còn ông Dũng thì phát ngôn ngược lại, ông cho rằng bạn bè, hữu nghị mà phải mất chủ quyền thì chỉ là thứ hoà bình, bạn bè viển vông.

Cho dù nói ĐCSVN là một khối thống nhất, thì cũng không thể bác bỏ được đằng sau những phát ngôn của Đảng và Chính Phủ đối nhau chan chát. Ông Nguyễn Phú Trọng là người nắm Đảng và tư tưởng, phát ngôn và hành động của ông về việc quan hệ với Trung Quốc ngang bằng việc giữ chủ quyền là nhất quán từ trước đến nay. Những lời phát biểu của ông Nguyễn Tấn Dũng khiến ông Trọng lo ngại sẽ dấy lên một tư tưởng bài Trung Quốc hoặc ít nhất là kích thích các cán bộ, đảng viên, quần chúng nhân dân lên án Trung Quốc nhiều hơn. Một lẽ dĩ nhiên là sự phản ứng của người dân, cán bộ Việt Nam với TQ càng cao bao nhiêu thì uy tín của ĐCSVN càng giảm bấy nhiêu vì mối quan hệ gắn bó của ĐCSVN với TQ.

Nếu ở vị thế duy trì quan hệ như hiện tại với TQ bây giờ, gặp phản ứng của cán bộ nhân dân như vậy đã là bất lợi cho ĐCSVN. Huống chi trong những năm tới ông Trọng còn muốn quan hệ sâu nặng thêm nữa với TQ. Một kế hoạch quan hệ như vậy đã được hoạch định và triển khai trong những năm tới đây.

Ngày 17/12/2014 phó ban tuyên giáo TW Bùi Thế Đức ( nên nhớ BTG của Đinh Thế Huynh với Nguyễn Phú Trọng là một ê kíp ) họp tại thành phố HCM  ( ngay sau đợt bắt hai bloger có uy tín là Hồng Lê Thọ và Nguyễn Quang Lập, những blog có quan điểm như những cử tri   đã đặt câu hỏi với ông Trong ). Tại thành phố vừa xảy ra cuộc bắt bớ này, đại diện của BTG TW Bùi Thế Đức đã hé lộ về kế hoạch tương lai quan hệ VN và TQ sẽ có những bước đổi mới đột phá gắn bó với nhau hơn. Ông Đức nói.

- Phó Trưởng Ban Tuyên giáo Trung ương Bùi Thế Đức đã yêu cầu, trong năm 2015 sẽ có nhiều vấn đề mang tính toàn cầu hóa và những quan hệ mở rộng hơn giữa đất nước chúng ta và các nước anh em, cũng như những vấn đề cần mở rộng trong tuyên truyền miệng, kể cả phòng chống những âm mưu trong “tự chuyển hóa” “tự diễn biến” của một số đối tượng trong cán bộ, đảng viên hiện nay… Tạp chí Báo cáo viên cần nâng cao hơn nữa các chủ đề, bài có tính chiến đầu cao, tính định hướng sắc sảo… nhằm không ngừng trở thành cầu nối tốt hơn giữa đội ngũ báo cáo viên cả nước và Đảng, Nhà nước ta....

http://www.tuyengiao.vn/Home/Nhipcautuyengiao/71466/Pho-Truong-ban-Tuyen-giao-TW-Bui-The-Duc-Tap-chi-Bao-cao-vien-can-tang-cuong-tinh-dinh-huong-thong-tin

Tất nhiên những nước anh em với Việt Nam bây giờ chỉ có mỗi TQ là phải cần mở chiến dich tuyên truyền như vậy, ông Đức không nói ra thì người ta tất phải hiểu nước anh em đó không phải là Cu Ba hay Bắc Hàn. Ý đồ của Bùi Thế Đức phù hợp với ý đồ và lời cảnh cáo của Nguyễn Phú Trọng, nói một cách khác là Bùi Thế Đức cụ thể hoá hơn lời nói của Nguyễn Phú Trọng thành một chiến dich. Chiến dịch đó là thanh trừng những ý kiến phê phán, phản đối việc quan hệ với Trung Quốc càng sâu sắc tới đâu thì chủ quyền biển đảo, lãnh thổ Việt Nam lại càng mất đến đó.

 Mâu thuẫn trong quan điểm đối ngoại, lo sợ những bloger uy tín, có lượng đọc lớn, có quan điểm phê phán quan hệ TQ sẽ làm dư luận nghiêng thêm về phía kia. Đồng thời muốn những năm tới còn gắn chặt sâu hơn nữa với TQ không bị ngăn cản, chỉ trích. Thì việc bắt giữ những bloger như Nguyễn Hữu Vinh, Hồng Lê Thọ, Nguyễn Quang Lập là điều tất nhiên.

Chiến dịch bắt bớ này có bài bản và chọn lựa. Một Nguyễn Hữu Vinh  đại diện cho dòng cán bộ, đảng viên, con nhà cách mạng. Một Hồng Lê Thọ, giáo sư, Việt Kiều, từng ủng hộ CSVN trong những năm trước 1975. Một nhà văn già yếu, bệnh tật nhưng uy tín được nhiều người mến mộ. Thông điệp mà Nguyễn Phú Trọng cùng bộ sậu thân Tầu đưa ra với dư luận là bất kể vị trí nào, giai cấp nào nếu chống Tầu, tức có ý '' bài nước nọ '' hoặc '' tự chuyển hoá, tự diễn biến '' của một số đối tượng đảng viên....đều sẽ bị xử lý nghiêm khắc.

 Khái quát lại là Nguyễn Phú Trọng cùng bộ sậu muốn gắn kết với Trung Quốc hơn, để ngăn chặn những ai ý đồ đó. Nguyễn Phú Trọng đã cảnh cáo và chỉ ra những loại người cần xử lý. Những người bị bắt vừa qua là những đối tượng nằm trong những lời kêu gọi xử lý của Nguyễn Phú Trọng và của Bùi Thế Đức.

 Việc bắt bớ này sẽ khiến những ai ủng hộ lời phát biểu của ông Nguyễn Tấn Dũng, hoặc bị lời ông Nguyễn Tấn Dũng kích thích mà phê phán , chỉ trích TQ sẽ phải đắn đo, dè chừng đến số phận của mình.

Trong ngày hôm qua 16/12/2014 cục trưởng bảo vệ an ninh chính trị nội bộ của Trung Quốc đã sang thăm và làm việc với ông Tô Lâm, thứ trưởng công an phụ trách an ninh Việt Nam. Hai bên đã trao đổi kinh nghiệm nghiệp vụ đấu tranh, trấn áp. Trước đó vài hôm, người viết bài này đã đặt suy luận rằng cơ quan an ninh bảo vệ chính trị nội bộ của Việt Nam là cơ quan tiến hành bắt giữ những blogger nêu trên dưới sự chỉ đạọ của Nguyễn Phú Trọng và Ban Tuyên Giáo trung ương.

Những phát ngôn, hành động của các cá nhân, tổ chức, cơ quan trên trong vài ngày qua đã  dường như cho thấy suy luận đấy không phải là vô căn cứ. 

Giá như là vô căn cứ thì lại là một chút an ủi. Vì như thế việc,  những người bị bắt không phải là làm sạch những lực cản để năm tới đây Việt Nam gắn sâu con đường làm nô lệ hoàn toàn cho Trung Quốc.

============================

Kết thúc thì vẫn như thường lệ, đây là những lời tào lao của một kẻ thiếu tư cách, các bạn đọc giải trí, đừng tin.

Thứ Ba, ngày 16 tháng 12 năm 2014

Tạm giữ và dư luận.

Dập tắt hy vọng, phản ứng của dư luận là một nghiệp vụ không thể thiếu của cơ quan an ninh trong những vụ án chính trị. Nghiệp vụ này thường được phối hợp chặt chẽ  bài bản giữa cơ quan an ninh và cơ quan truyền thông và tuyên truyền viên, dư luận viên.

 Khi bắt những nhân vật có tiếng tăm trong xã hội, lập tức dư luận sẽ ồn ào, phản ứng nhiều chiều khác nhau. Có thể là những phản ứng gay gắt, nặng nề. Phản ứng này không chỉ từ những người bênh vực người bị bắt mà còn có cả trong những người làm việc ở bộ máy chính quyền. Những người trong bộ máy chính quyền phản ứng không phải vì bênh vực người bị bắt, mà đôi khi họ phản ứng vì cho rằng làm thế là bất lợi cho chính quyền.

Trước khi tiến hành bắt, cơ quan an ninh, truyền thông phải làm những động tác như ta gọi là '' dọn đường dư luận''.

Dọn đường dư luận là những tố cáo, đơn từ về cá nhân người bị bắt hoặc những lời cảnh cáo của các dư luận viên trên trang mạng, có lúc là bài cảnh trên báo chí nhà nước. Có lúc dọn đường dư luận còn xâm nhập vào nội bộ những người đấu tranh để gây chia rẽ, cãi cọ, bất hoà nhằm làm giảm uy tín cá nhân trước khi bắt.

Những ngày đầu bắt người, thời hạn của cơ quan điều tra gia hạn tạm giữ không quá 9 ngày. Đây là thời điểm quan trọng, cơ quan ANĐT vừa phải đối phó với dư luận từ nhiều tầng lớp, vừa phải khai thác tối đa người bị bắt để lấy được cơ sở xin Viện Kiểm Sát chuyển thành lệnh tạm giam. Khi có lệnh tạm giam thời gian sẽ thư thả đối với họ hơn.

Mặc dù có thể nói là ANĐT sẵn sàng bất chấp để chuyển tạm giữ thành tạm giam, tuy nhiên họ vẫn nỗ lực để trong 9 ngày tạm giữ khai thác được chứng cứ nào đó cho mặt tố tụng được đúng quy trình. Ví dụ là lời khai nhận tội nào đó của bị can hoặc lời tố giác nào đó, bằng chứng, vật chứng nào đó.

Người bị bắt phải cần hiểu một điều cốt lõi, ở chế độ toàn trị như chế độ Việt Nam này, khi cơ quan ANĐT đã bắt khẩn cấp, khám xét là họ đã tung ra ngọn lao. Bất kể điều gì đi nữa không bao giờ họ nhận phần sai về mình. Cho dù họ bắt bạn 3 ngày hay 1 ngày đi nữa rồi cho về, họ cũng không bao giờ chấp nhận họ sai trái.

Bị can làm gì trong 9 ngày đầu tiên.?

Bị can nhận tội. Tiếp tục sẽ là tạm giữ.
Bị can không nhận gì hết. Tiếp tục bị tạm giữ.

Vì nhận tội là bị can đã tạo cơ sở cho ANĐT có đủ chứng cứ để tiếp tục vụ án, mọi đề nghị của họ được VKS phê chuẩn. Lời nhận tội sẽ chuyển đển cho các quan chức nào đó đã tỏ ý không bằng lòng về vụ bắt người. Lời nhận tội còn được ghi hình, tung ra dập tắt sự phản ứng của dư luận bên ngoài, các cơ quan tổ chức quốc tế.

Không nhận gì hết tức là đã khiến sự ngạo mạn, độc tài , hiếu thắng. Lúc này thì cơ quan ANDT bất chấp tất cả tiếp tục giam giữ, khởi tố, kết luận điều tra, đưa ra VKS đòi truy tố. Dưới nhãn mác an ninh quốc gia thì cơ quan bảo vệ chính trị nội bộ sẽ làm bất chấp quy trình tố tụng mà không ai can thiệp được. Nhưng cứ nhiều lần như vậy, cơ quan ANĐT sẽ bị mất uy tín trong nội bộ, trực tiếp là những người đứng đầu phụ trách cơ quan này. Những bản kết luận điều tra khiên cưỡng, gán ghép, đối tượng không nhận tội dù vẫn được toà án xét xử, nhưng sự không  thuyết phục của nó sẽ cho thấy năng lực của cơ quan ANĐT yếu kém. Đến khi phong danh hiệu, các đồng chí của họ sẽ lôi ra ì xèo. Bởi những kết luận điều tra, quy trình tố tụng của cơ quan ANĐT trong các vụ án gần đây không thuyết phục, cho nên những phần thưởng như AHLLVT rơi vào tay các bộ phận khác trong BCA.

Nhưng đó là việc sau này của ANĐT, trở lại với việc người bị tạm giữ làm gì trong 9 ngày. Nhận hay không nhận gì hết đều cho thấy kết cục như trên. Cái này phụ thuộc vào khả năng chịu đựng hay cách lựa chọn của người bị tạm giữ.

Hầu hết các bạn đấu tranh đều khôn ngoan và bản lĩnh cả, cho nên phần này tôi không trình bày. Hơn nữa ,nó là kỹ năng của mỗi cá nhân. Phương pháp của người này không phải là kim chỉ nam, sách giáo khoa cho người khác. Nhất là một kẻ lưu manh vô học thì mọi đối phó chỉ là thủ đoạn chứ không phải là đường lối đấu tranh  như của những người đàng hoàng , có học thức.

Người ta có thể phổ biến đường lối chứ không thể phổ biến thủ đoạn. 

Bây giờ trở lại với phần định hướng dư luân, dập tắt phản ứng dư luận của ANĐT và cơ quan tuyên truyền.

Đầu tiên khi gặp phản ứng mạnh của dư luận, họ sẽ tung những tin nhắn đến thân nhân rằng - cứ nhẹ nhàng sẽ có lợi cho  bị can, đừng làm ầm ĩ bọn thù địch lợi dụng chỉ bất lợi thêm cho bị can mà thôi. Lời tung ra này thường ở những nhân vật cảm tưởng có mối liên hệ với cơ quan ANĐT, hiểu biết bên trong. Đây là bọn dư luận viên cao cấp, trá hình phục vụ các vụ án chính trị có bắt bớ.

Chia cắt thân nhân người bị bắt với các tổ chức quốc tế, xã hội là việc làm đầu tiên. Vì lúc này chỉ có thân nhân người bị bắt mới đủ tư cách thuyết phục nhất để lên án, đòi hỏi, khiếu nại. Thường thì tâm lý của thân nhân người bị bắt hy vọng sự nhường nhịn của mình sẽ lấy được cảm tình của cơ quan ANĐT và họ sẽ châm chước cho người bị bắt. Đây là một quan niệm sai lầm, sự im lặng của thân nhân sẽ được ANĐT và cơ quan tuyền truyền tận dụng tối đa. Họ sẽ lập luận đến ngay cả người nhà cũng không dám kêu, cớ gì mấy tổ chức bên ngoài can dự kêu cứu. 

Tiếp đến khi chia cắt thân nhân người bị bắt với các tổ chức, làm nguội được bức xúc của thân nhân người bị bắt là đến phần gây hoài nghi. Ví dụ như tên A làm gì thì mới bị bắt, chứ viết blog, biểu tình như bao người khác có bị bắt đâu. Lúc này sẽ có những thông tin úp mở từ bọn dư luận viên cao cấp rò rỉ đến một số người hiếu kỳ. Qua những người hiếu kỳ này tin tức như dạng '' mật '' lan truyền , nội dung là tên A có liên hệ với Việt Tân, có nhận tiền của CIA, có bằng chứng này nọ rồi. Tên A cũng không tử tế gì đâu, hắn đã lợi dụng việc này, việc kia, lợi dụng mọi người vì mục đích cá nhân......

Các luận điệu được tung ra liên tiếp đến khi người bị bắt mãn hạn tù. Lúc đầu sẽ là chỉ tạm giữ 9 ngày, cứ chờ xem thế nào đã. Rồi đến tạm giam , hy vọng tạm giam 2 tháng là về...rồi tiếp tạm giam nữa, hy vọng xong là về. Rồi kết luận điều tra , đợi Viện Kiểm Sát huỷ bỏ biện pháp ngăn chặn cho về. Rồi không thấy lại hy vọng ra toà án treo, án treo không thấy, gặp án tù giam thì lại hy vọng phúc thẩm sẽ nhẹ, phúc thẩm không thấy nhẹ. Lại hy vọng trong thời giam giam giữ sẽ được giảm án.

Những kẻ tung luận điệu nắm vững tâm lý của dư luận, cho nên cứ như vậy, chúng hạ dần nhịp độ của sự hy vọng. Không để cho phản ứng, hy vọng bị dồn đến đỉnh điểm như nêu trên để tránh cao trào có thể dẫn đến những biến động.

Ví dụ như mọi người định cùng nhau lên tiếng, có vài người bị các luận điệu ảnh hưởng, sẽ đắn đo là thôi để sau thời giam tạm giữ xem sao đã. Rồi lại tiếp tới sau tạm giam xem sao, sau phiên xử xem sao đã, sau phúc thẩm xem sao đã....cứ thế sự bức xúc của đám đông luôn luôn bị một luận điệu nào đó xen vào khiến họ ngập ngừng, chờ đợi. Và sau mỗi lần chờ đợi, sự bức xúc, hy vọng cứ thế giảm dần đi.

 Chưa kể những luận điệu khai thác tâm lý khác, phần này kể ra bọn dư luận viên lại lợi dụng. Chỉ xin sơ lược vài điều cho các bạn tham khảo, vì có nhiều điều không thể nói công khai, nên bài viết có những chỗ chưa rõ. Mong các bạn thông cảm.

Dù sao thì vẫn như thường lệ, đây là bài viết tào lao của một kẻ vô học , cơ hội, thích nổi danh. Chỉ nên đọc với quan điểm giải trí không nên coi những tình tiết này là sự thật để tranh cãi.

Thứ Sáu, ngày 12 tháng 12 năm 2014

Bạn chọn bên nào.?

Trang website Nguyễn Tấn Dũng, một trang website chưa bao giờ được ông thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng công nhận, gần đây trang này có nhiều bài đe doạ những người phát động ký thỉnh nguyện thư gửi chính phủ, nhà nước đề nghị thả tự do cho nhà văn Nguyễn Quang Lập.


http://nguyentandung.org/hoi-chuong-canh-tinh-cho-nhung-ke-mang-tu-tuong-pha-hoai.html

http://nguyentandung.org/ke-noi-got-se-bi-phap-luat-trung-tri.html

http://nguyentandung.org/can-dap-tan-am-muu-den-toi-pha-hoai-dang-nha-nuoc-cua-cac-doi-tuong-chong-doi.html

Nội dung các bài viết này quy kết hành động kêu gọi ký thư đòi thả tự do cho nhà văn Nguyễn Quang Lập là '' âm mưu đen tối phá hoại đảng ( cộng sản VN ) và nhà nước ( do ĐCSVN điều khiển ) ''.

 Dưới đây là lời kêu gọi ký tên của những người khởi xướng việc mong muốn nhà nước Việt Nam thả tự do cho nhà văn Nguyễn Quang Lập.
===============================================================
Thưa quý vị, quí anh chị em quan tâm đến nhà văn Nguyễn Quang Lập tức blogger Quê Choa

Trước tình hình nhà văn NQL bị bắt giam vô lý trong tình trạng sức khoẻ rất kém, một số nhà văn và trí thức khởi xướng kiến nghị gửi các nhà lãnh đạo nhà nước,  với lời lẽ ôn hoà, có lý có tình, yêu cầu trả tự do hoặc chí ít thì để nhà văn được tại ngoại điều tra. Nếu các vị đồng ý ký tên xin gửi email xác nhận về địa chỉ: bolap2014@gmail.com

-       Xin ghi rõ họ tên/ bút danh, chức danh nghề nghiệp (nếu có), tỉnh thành cư trú (nếu ở VN), quốc gia (nếu ở nước ngoài).
-       Danh sách sẽ được chốt vào 12h trưa chủ nhật 14/12 để sáng thứ hai 15/12 gửi theo đường bưu điện tới các nhà lãnh đạo, sau đó công bố trên mạng và tiếp tục lấy chữ ký.
-       Danh sách những người khởi xướng, đứng đầu là nhà văn Nguyên Ngọc và những người khác xếp theo thứ tự vần chữ cái. Danh sách tiếp sau sẽ xếp theo thời gian nhận được email ký tên.
-       Lưu ý: để tránh trùng lắp, lộn xộn, xin không gửi trả lời (reply) cho người gửi thư này đến tay quí vị, mà nhất thiết gửi email về một địa chỉ duy nhất nhận thư ký tên:  bolap2014@gmail.com


Xin chân thành cảm ơn

Những người khởi xướng 


=================================================================


http://vanviet.info


Trong sự đe doạ điên cuồng, liên tiếp từ trang website Nguyễn Tấn Dũng. Bạn có nên chọn cách ký tên vào bản kiến nghị đòi thả nhà văn Nguyễn Quang Lập hay không.? Được biết có nhiều văn nghệ sĩ Việt Nam đã bất chấp lời đe doạ từ trang này , họ đã ký tên vào bản kiến nghị thông qua hòm thư nêu trên.

Tôi đảm bảo hòm thư trên là do những văn nghệ sĩ trong nước lập ra cùng với lời kêu gọi của họ.

Các bạn chọn bên nào thì tuỳ. Còn tôi thì chọn cách ký tên. Vì ký tên là việc ôn hoà nhất để biểu lộ quan điểm của mình mà còn không ký thì làm việc khác sao được.

Thứ Năm, ngày 11 tháng 12 năm 2014

Bắt sóng.

Bắt sóng hay ngóng ra đa là hai t ừ quen thuộc của nhà tù.

Nghe ngóng là phản xạ của người mới bị bắt và thân nhân bạn bè họ. Phản xạ rất tất nhiên của con người. Người mới bị bắt thường thăm dò cán bộ hỏi cung để biết mình sẽ bị xử lý thế nào. Thân nhân họ thì thăm dò để biết tình hình, liệu có cách nào gỡ gạc tội.

Cán bộ điều tra thường tung '' sóng '' tuỳ thuộc vào từng vụ án. Nhằm để moi tiền, moi tin, đánh lạc hướng để tội phạm chủ quan hoặc khủng bố tinh thần đối tượng. Tung '' sóng '' là một nghiệp vụ mà bất cứ cán bộ điều tra thụ lý vụ án nào đều rành. Tung '' sóng '' có thể còn là thằng A, thằng B đã khai ra mày. Đôi khi giả vờ úp mở chìa ra bằng chứng nào đó như vô tình....mục đích chính của phát '' sóng '' là nhằm gây hoang mang, mất bình tĩnh, sợ hãi của đối tượng dẫn đến đối tượng không tự chủ được. Từ đó cơ hội tấn công của cán bộ điều tra tăng thêm được sức mạnh.

Nếu bạn có thân nhân bị bắt, kiểu gì bạn cũng phải cố gắng hỏi người này, người kia, nhờ vả để biết thông tin về người thân của mình. Trừ những con nghiện phá gia chi tử mà gia đình quá chán ra, thì hầu hết ai cũng làm vậy.

Biết được tâm lý đó, nhiều kẻ đã đứng ra làm trung gian để truyền sóng từ cơ quan điều tra lại cho thân nhân, dàn xếp chạy án, giảm tội. Có kẻ thì lợi dụng ra vẻ mình là người quan trọng, biết nhiều để thiên hạ nể sợ.  Những người ngoài cuộc mang bản tính hiếu kỳ lại càng muốn biết phong phanh tin '' mật '' từ bên trong ra thế nào. Cho nên bọn '' truyền sóng'' lại càng được người ta chú ý, lân la kết thân.

Trong những vụ án an ninh , chính trị thì tôi có một lời khuyên rất chân thành với gia đình và bạn bè những người bị bắt. Đừng chạy đi, chạy lại hỏi chỗ này chỗ kia về tình trạng người bị bắt làm gì. Vì đó chính là điều mà cơ quan an ninh điều tra đang chờ đợi để đưa những thông điệp có lợi cho cơ quan điều tra. Khi người thân đã bị bắt rồi, hãy bình thản đón nhận và đi tìm tiếp xúc với các cơ quan ngoại giao, báo chí nước ngoài, làm đơn kiện đến các cơ quan hành pháp trong nước. Đừng nghe và đừng tin bất cứ một nguồn tin nào từ bên trong nói ra là nên thế này, nên thế kia. Cũng đừng hỏi những người khám xét nhà mình hay bắt người nhà mình đi câu gì về số phận người bị bắt.

Với những người bị bắt, cũng không nên sốt ruột thăm dò cán bộ hỏi cung hoặc muốn gặp ai làm gì. Cứ lặng lẽ chờ, ông hỏi cái gì tôi nói được thì nói, không nói được thì tìm cách chối. Đừng nhắn nhe cán bộ điều tra câu này câu kia về gia đình, hãy coi chuyện tù là tất nhiên. Nếu có bắt sóng thì lên bắt trước khi bị bắt để đề phòng , chẳng hạn như đóng blog, facebook, hạn chế quan hệ. Còn khi đã bị bắt rồi thì cách tốt nhất là xác định thái độ chấp nhận án tù, không cố gắng loay hoay nghe ngóng dăm ba điều từ cán bộ điều tra hé ra làm gì. Những thông tin có lợi cho bạn chắc chả bao giờ có từ những người tống bạn vào nhà giam.


 Nếu các bạn là người hiểu biết, đừng bao giờ nghe từ một nguồn tin nào khiến bạn e dè khi làm gì đó để trợ giúp cho người bị bắt. 

Khi chị Bùi Hằng bị bắt vài ba hôm, bên công an đã trả lời với sứ quán Hoa Kỳ vài hôm nữa sẽ thả chị. Đó là một '' sóng '' để kéo dài thời gian tạm giam, tranh thủ thời gian lấy cung, dựng nhân chứng, hiện trường kết tội chị. Đến khi đã hòm hòm thì một '' sóng '' nữa tung ra là Bùi Hằng đấu tranh gì đâu, mục đich chỉ đi gây sự với chính quyền, chống người thì hành công vụ. Người đấu tranh tử tế sẽ ôn hoà chứ không chửi bới như Bùi Hằng.  '' Sóng '' này nhằm tâm lý chuẩn bị khởi tố Bùi Hằng không bị phản ứng mạnh.

Cho nên, trong những vụ án chính trị, an ninh quốc gia cũng vậy thôi. Kẻ nào đưa ra thông tin  này nọ ,chính kẻ ấy là người trung gian của cơ quan an ninh. Chúng đang thực hiện kế hoạch chuyển '' sóng'' cho cơ quan an ninh điều tra, nhằm những mục địch đã nói trên.

Những trường hợp đưa tin cảnh báo, khuyên răn trước khi bắt người, hoặc trước khi xảy ra vụ viêc còn có thể có ý tốt. Nhưng khi đã xảy ra rồi, bắt bớ rồi, đàn áp, cưỡng chế rồi...tất cả những kẻ đưa tin ấy đều là loại tay sai, cò mồi, đó là điều chắc chắn.

Hy vọng vài lời giúp các bạn nào đang tò mò, đang nghe ngóng thông tin về người này, người kia bị bắt sẽ hiểu chút về  '' sóng '' và '' ra đa'' . Đừng háo hức hay thì thầm bàn đi, nhắc lại là vô tình tiếp tay cho một âm mưu nghiệp vụ của cơ quan an ninh.

Thứ Hai, ngày 08 tháng 12 năm 2014

Chỉ có những người chưa bị bắt.

Năm nọ đến một nước nọ chơi. Thật tình cờ, bà con ở đó bảo hôm nay có một cuộc hội thảo về tư do nhân quyền ở Việt Nam tại toà nhà kia. Một số nghị sĩ của hai đảng lớn nhất nước này và một nhóm luật sư ở Việt Nam sẽ thảo luận về vấn đề tư do ngôn luận, quyền tự do của con người trong xã hội Việt Nam.

 Đoàn luật sư Việt Nam có 3 người. Một chị có vẻ là sếp, ánh mắt sắc lạnh không nói gì chỉ ngồi quan sát. Còn anh luât sư và chị luật sư đang đàn nói tiếng Anh như gió.

Bà con hải ngoại thật tinh ý, vài người nhìn thấy vẻ khó khăn của mình khi nghe. Lập tức họ rỉ tai nhau, lúc sau có ngay một chị Việt Kiều giỏi tiếng Anh và tiếng sở tại đến ngồi cạnh mình để dịch cho mình nghe.

Anh luật sư nói VN có tự do, anh ví dụ trường hợp lấy ý kiến hiến pháp vừa rồi, nhà nước Việt Nam đã mang bản dự thảo đến tận vùng sâu vùng xa cho người dân tộc góp ý. Việc góp ý anh thấy diễn ra khắp mọi nơi, mọi người góp ý thoải mái.

Chị luật sư thì tránh va chạm hơn, chị chỉ nói là nhà nước đang có những cải cách pháp luật, ví dụ quốc hội đã thảo luận về việc ra luật biểu tình. Sắp tới sẽ bỏ đi một số hạn chế về đi lại, cư trú cho Việt Kiều.

Ông nghị sĩ thì nói, tôi thấy Việt Nam có người bị bắt, có người không bị bắt. Chứng tỏ là không phải ai tự do ngôn luận cũng bị bắt cả. 

Lúc ấy mình bắt gặp nụ cười mỉm đắc thắng của cái chị sếp hai vị luật sư kia.

Mình hỏi mấy đồng hương có thể phát biểu được không. Mọi người bảo cái này phải đăng ký trước. Mình bảo ai có thể vào mạng lấy ngay thông tin về tôi, in ra và đưa ban tổ chức, giới thiệu vài câu, có thể họ sẽ cho tôi nói.

Mọi người hối hả bảo nhau, hai cô cậu trẻ lập tức có mặt, nghe yêu cầu của mình lại lần nữa. Mười phút sau một đã có 5 tờ giấy có nội dung , hình ảnh liên quan đến mình. Xấp giấy được trình lên ban tổ chức, mình được gọi lên.

Khi người thông dịch đọc tên mình. Vị sếp của 3 luật sư kia có vẻ ngỡ ngàng, mình nghe loáng thoáng 3 người thì thầm gì đó về tên mình. Đúng là một cuộc chiến tình cờ, bất đắc dĩ. Nhưng dù có thể mình không đủ tài hoặc mình sợ bị liên luỵ, thì nụ cười đắc thắng của vi sếp luật sư kia đã khiến mình tức giận.Mà khi tức thì việc sợ hay đắn đo khả năng không làm được chả có nghĩa lý mẹ gì.

Thứ nhất mình nói về vụ dự thảo hiến pháp. 

Việc nhà nước Việt Nam in bản dự thảo và phát đi các nơi, cả vùng sâu vùng xa là có thật. Tuy nhiên thì chúng ta cũng biết, hiến pháp là văn bản luật cao nhất. Nó cần phải có một trình độ nhất định mới hiểu được. Ở những vùng sâu xa có nhiều dân tộc họ không có vốn từ vựng quốc ngữ Việt Nam nhiều, thậm chí họ còn không biết đọc. Hoặc họ không hiểu gì về hiến pháp, cứ hỏi từ hiến pháp là gì họ cũng chả hiểu.

Có những người trí thức trong xã hội Việt Nam, như luật sư, nhà văn, nhà báo, linh mục...thậm chí là cả những quan chức về hưu họ đã cùng nhau bàn bạc, thảo luận và thống nhất soạn ra hai bản góp ý hiến pháp. Một của các trí thức, cán bộ Việt Nam. Hai là của những linh mục, giám mục Việt Nam.

Nhưng nhà nước Việt Nam đã không để ý hay nhắc nhở gì đến hai bản này . Thậm chí một số người tham gia dự thảo còn bị sách nhiễu, đe doạ. Nếu các quý vị cần, tôi sẽ cung cấp số điện thoại , email của họ để các vị kiểm chứng. Cũng như tôi sẽ cung cấp hai bản dự thảo hiến pháp đó.

Vậy tại sao một bản hiến pháp, cần hội tụ những tinh hoa trí thức của nhân dân, lại không màng đến ý kiến của những giáo sư, tiến sĩ, giáo sĩ, văn nghệ sĩ mà lại cần tốn công đi tận vùng rừng núi xa xôi gặp những người dân tộc tiếng quốc ngữ còn không thạo để lấy ý kiến. ? Tôi nghĩ các vị đã là thượng nghị sĩ, đại diện cho nhân dân một nước phát triển cao, chắc không cần tôi giải thích thêm điều này.


Việc thứ hai về cải cách pháp luật, như ví dụ về cân nhắc ra luật biểu tình. Điều này cũng có, nhưng  cứ năm này qua năm khác. Họ mào đầu là có thể sẽ bàn. Sẽ bàn ở quốc hội thôi nhé, chưa phải là quyết. Nhưng rồi họ lại bảo để kỳ sau bàn. Đã khoảng tầm 4 năm nay, năm nào họ cũng thông tin là sẽ bàn rồi lại gác lại. Đến bây giờ vẫn chưa bàn. Luật thì chưa bàn, nhưng nghị định , một dạng văn bản dưới luật thì lại được thực thi chặt chẽ. Đó là nghị định nếu có tụ tập 5 người trở nên mà không xin phép chính quyền là vi phạm nghị định, từ nghị định này họ sẽ áp vào luật hình sự đó là tội tụ tập trái phép hoặc gây rối trật tự công cộng.

Những người biểu tình đã làm đơn xin chính quyền biểu tình, nội dung, số lượng người, khẩu ngữ, khẩu hiệu trình bày rõ trong đơn. Chính quyền sở tại trả lời rất đúng pháp luật. Việt Nam chưa có luật biểu tình, chúng tôi không có căn cứ để cấp giấy cho phép, vì thế tôi khuyên các anh không được biểu tình, nếu tiếp tục chúng tôi sẽ xử lý  theo nghị đinh và luật hình sự vì tội tụ tập đông người trái phép.

Hiện nay có rất nhiều người dân bị bắt vì biểu tình, bởi tội danh là gây rối trật tự, tụ tập đông người, xúi dục biểu tình. Cũng như vấn đề một, nếu các ông cần, tôi sẽ có tên tuổi, hồ sơ những người bị bắt vì tội danh này, cũng như nhân chứng và thân nhân của họ để các ông tham khảo.

Vấn đề thứ ba là việc tại sao có người bị bắt, có người không bị bắt ( quay sang ông nghị sĩ nói câu đó nói ). Tôi biết ông có những bản báo cáo từ Việt Nam về vấn đề này. Tôi không đọc nhưng cũng hiểu nội dung đại khái trình bày là những người bị bắt là có vấn đề, vi phạm luật hình sự, cấu kết với các tổ chức khủng bố để âm mưu phá hoaị chính quyền Việt Nam. Ngoài những đối tượng ấy ra, Việt Nam không ai bị bắt vì quyền tự do ngôn luận hay bất đồng chính kiến. Phải vậy không thưa ông.?

Phiên dịch nói xong, vị thượng nghị sĩ gật đầu cười xác nhân.

Mình hỏi tiếp.

- Ông nói có người bị bắt, có người chưa bị bắt. Vậy chắc ông đã nắm được tên tuổi của một số người bị bắt và một số người chưa bị bắt đúng không. Vì ông phải biết tên một số người nào đó, thì ông mới có cơ sở để nói rằng có người bị bắt và có người chưa bị bắt.?

Ông nghị sĩ gật đầu, lúc này ông không cười và căng thẳng nghe.

Mình tiếp tục, lúc này mình để ý khi mình bắt đầu nói, cả hội trường đều im lặng chú ý nghe , đến người phục vụ cũng đứng luôn tại chỗ không đi lại. Chỉ có mấy phóng viên họ di chuyển rất lặng lẽ.

Mình tiếp.

- Những người chưa bị bắt có nhiều loại, một loại nhà nước ví dụ ra một thông điệp nói cần một loại phí mới với mức tiền là 100 đồng, loại một này ngay lập tức sẽ phản đối là chỉ nên thu 80 đồng. Phản đối rất gay gắt, họ đưa ra những thống kê, tính toán là thu 80 đồng là hợp lý nhất. Báo chí sẽ đăng tải những cuộc tranh luận gay gắt giữa 100 đồng và 80 đồng. Nhìn vào sẽ thấy sự tự do tranh luận. Nhưng cuộc tranh luận này đã làm át đi những người chống đối việc ra loại phí mới này, bất kể nó là 5 hay 10 đồng. Và có thể những người bị át tiếng này sẽ bị bắt vì tội hình sự là phá hoại chính sách của nhà nước. Khi đó như báo cáo mà ông có, đó là nhà nước Việt Nam chỉ bắt những người vi phạm hình sự chống phá nhà nước chứ không bắt người góp ý, bất đồng chính sách.

 Chuyện nữa là chúng ta ở đây, đều thấy năm nay chính quyền Việt Nam bắt một số, năm sau họ bắt một số, năm này qua năm khác đều thế. Hãy hình dung về chuyện săn cá voi, tại sao cá voi vẫn còn, tại sao người ta săn chỗ này, bắt con này mà không bắt con kia. Nếu chúng ta hỏi thế thì chẳng cần ra luật cấm săn bắn cá voi. Vì rõ ràng có một số cá voi vẫn bơi đâu đó đấy thôi.  Rồi khi họ giết sạch cá voi chúng ta càng không nên cấm, vì còn đâu nữa để mà cấm. Chả ai người ta cấm săn khủng long, bởi chúng tuyệt chủng rồi.

Việc bắt bớ vẫn diễn ra, vẫn thêm những người bị bắt. Vậy chỉ là có những người đã bị bắt và những người chưa bị bắt tức là sắp bị bắt vì quyền tự do ngôn luận. Thực sự là tôi ngỡ ngàng trước câu hỏi của ngài, tôi nghĩ lẽ ra ngài phải hỏi rằng.

- Chừng nào Việt Nam không có người bị bắt. Như thế thì đúng hơn, chừng nào là một khoảng thời gian khó xác đinh, xin cứ tạm mặc đinh là trong một năm nào cụ thể Việt Nam không có các blogger , nhà báo, nhà văn bị bắt vì phát biểu hay bài viết của họ. Xin đừng hỏi tại sao Việt Nam có người bi bắt, có người không bị bắt. Mà hãy hỏi khi nào Việt Nam thôi bắt những người như thế.

Buổi thảo luận ngày hôm đó đã qua lâu, ông thượng nghị sĩ đó hôm nay hình như đã được làm phó thủ tướng, ông đồng nghiệp ở đảng khác hôm đó đã là bộ trưởng. Có lẽ mình sẽ soan lại hồ sơ những người bị bắt mới đây như Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh, Hồng Lê Thọ, Nguyễn Quang Lập đê xin gặp ông. Nhắc lại câu hỏi của ông và lời đề nghị thay đổi câu hỏi của mình năm ấy.

--------------------------

 Mình chỉ là thằng vô học, bụi đời. Tuy nhiên khác với các bài biết bình luận tào lao, chém gió. Bài viết trên là sự thật có nhiều kiều bào chứng kiến. Một con người tàn tật nhưng đầy nhân cách như Nguyễn Quang Lập mà phải bị bắt tù vì điều 258 thì sự đánh động lương tri đến một kẻ vô học, bụi đời, cơ hội, xaỏ trá như mình chả có gì là lạ cả. Bởi sự bất công và tàn nhẫn ấy nó quá lớn để những ai dù ở thân phận nào mà còn có chữ Người đều phải thấy cần làm gì đó ngăn cản.

Thứ Bảy, ngày 06 tháng 12 năm 2014

Ai trấn áp ai ?

Tiếp theo giáo sư Lê Hồng Thọ là đến nhà văn Nguyễn Quang Lập bị bắt vì điều 258.

Cả hai người đều có điểm tương đồng giống nhau, có địa vị, học thức, tuổi tác và tư cách đạo đức. Cả hai cùng lập blogger và cùng chung một hướng điểm tin. Nếu nói xa hơn chút về trước thì có nhà văn Phạm Viết Đào, Nguyễn Hữu Vinh đều có một số điểm giống nhau tương tự.

Họ đều là những trí thức khát khao thông tin, tự do ngôn luận trong xã hội. Hoạt động gần như độc lập, không tham gia đảng phái hay nhóm xã hội nào.

Chủ trương hoạt động của họ là cung cấp thông tin đa chiều đến bạn đọc, có chọn lọc chất lượng tin tức. Bởi thế họ đều có số lượng bạn đọc lớn. Thu hút được niềm tin của bạn đọc cũng như tạo được uy tín cho trang cá nhân của mình. Ngoài những bài viết, bài đăng có tính phản biện những vấn đề nội bộ xã hội Việt Nam. Họ đều giống nhau ở điếm thái độ phản kháng hành vi xâm lược của nhà cầm quyền Trung Quốc. Những người bị bắt này đa số bằng cách này hay phương pháp khác đều thể hiện sự phản đối nhà cầm quyền Trung Quốc.

Vậy chúng ta liệt kê lại những mâũ số chung của những người này.

- Chống TQ xâm lược
- Có địa vị, tư cách, học thức
- Có số lượng bạn đọc lớn
- Có uy tín trong các bài đăng.
- Cá nhân độc lập.
- Trang cá nhân có sự hấp dẫn như một tờ báo.

Nhìn những mẫu số chung này của họ, có thể khẳng định họ không phải là đối tượng của cơ quan an ninh như cục A67, A88. Hai cục chống tôị phạm có tổ chức. Thường thì các cơ quan an ninh phụ trách phần mình sẽ theo dõi, lập hồ sơ và chuyển cho cơ quan an ninh điều tra A92 tiến hành bắt giữ và khởi tố vụ án.

Ví dụ bạn là người liên quan đến đảng phái bên ngoài, A67 sẽ theo dõi lập hồ sơ, thu thập chứng cứ để chuyển cho A92 khởi tố. Hoặc bạn là người trong nhóm dân oan , giáo dân, phật tử thì A88 sẽ lập hồ sơ, thu thập chứng cứ rồi chuyển cho A92 bắt giữ và tiếp tục khai thác để truy tố.

Ngoài ra có A69 là cục trinh sát rải quân đi tìm kiếm các con mồi, sau đó phân loại đưa về cho các cục chuyện môn như A67, A88, A65, 63, 83, 87.....

A83 là cục an ninh chính trị nội bộ, A87 là cục an ninh thông tin , truyền thông. Khả năng những . Những cục trực thuộc tổng cục an ninh nội địa, viết tắt là tổng cục 2 BCA do tướng Hoàng Kông Tư là tổng cục trưởng.

Những người bị bắt trên chắc chắn xuất phát từ hai cục an ninh A83 và A87.

Phân tích tiếp thì những mẫu số chung của những người này, nhất là yếu tố chống Trung Quốc đứng đầu, thuộc dạng tức quan điểm chính trị mâu thuẫn với đường lối chính trị của đảng cộng sản Việt Nam. Có thể kết luận tiếp họ là đối tượng của A83, cục an ninh chính trị nội bộ.

Trong bộ Công An, các cục trưởng tuỳ thuộc vào chuyên môn của mình phối hợp với các bộ khác. Ví dụ về kinh tế thì phối hợp với bộ Tài Chính, Công Thương, Ngân Hàng Nhà Nước... về an ninh đối ngoại phối hợp với Bộ Ngoại Giao, về an ninh tôn giáo phối hợp với Ban tôn giáo chính phủ...nói chung thì trong Đảng có nhiều ban. Và những cục an ninh của BCA phải phối hợp với những ban hoặc bộ này. Thường thì là ban nào đó của Đảng nhiều hơn là bộ, ban cho ý kiến, bộ chỉ là phối hợp. Những ban của Đảng này có ý kiến chỉ đạo trong những vụ viêc.

Đảng CSVN thông qua những ban này để điều hành quyền lực của mình, hầu hết mọi việc nhà nước, chính phủ làm đều chịu sự kiểm soát  và theo dõi, chỉ đạo của những ban này. Người đứng đầu những ban này quyền lực có khi còn hơn cả bộ trưởng. Đây mới chính là bộ máy phát minh ra những tư tưởng, chính sách trọng yếu cai trị đất nước trong từng lãnh vực.

Những ban này thường giấu mặt, ít khi xuất hiện trên báo chí. Mục đích muốn tạo cho người dân thấy đất nước hoạt động theo một cơ cấu bình thường như các đất nước khác, các bộ trưởng thì hành nhiệm vụ dưới sự chỉ đạo của chính phủ.

Tương tự như thế, ở cấp hành chính địa phương có bí thư tỉnh uỷ bên cạnh chủ tịch tỉnh.

Mỗi một ban quan trọng thường do một uỷ viên Bộ Chính Trị phụ trách, hoặc ít nhất là uỷ viên trung ương có vị thế gần bằng uỷ viên BCT.

Cục A83 của BCA ngoài sự chỉ đạo chung của bộ trưởng CA ra, việc thường xuyên là nhận chỉ đạo của Ban Tuyên Giáo Trung Ương trong những vấn đề xử lý các tư tưởng như họ gọi là lệch lạc, đi trái với quan điểm của Đảng trong nội bộ nhân dân, nhằm bảo đảm xã hội đi đúng định hướng  lý luận Mác Lê Nin , tư tưởng HCM.

Đặc biệt là ban này vừa kiểm soát về báo chí lẫn tư tưởng chính trị. Cho nên dù là A83 hay A87 tiến hành thì cũng quy về một mối chỉ đạo là ban Tuyên Giáo Trung Ương do Uỷ Viên BCT Đinh Thế Huynh là trưởng ban.

 Những người bị bắt nêu trên là những người độc lập, có tư tưởng chính kiến, có ảnh hưởng trong xã hội. Việc làm của họ đụng chạm đến đường lối của Ban Tuyên Giáo Trung Ương. Có thể kết luận những cuộc bắt bớ vừa qua là chủ trương trấn áp về mặt tư tưởng bài Trung Quốc, dằn mặt những đảng viên cán bộ có tư tưởng phản đối Trung Quốc. Đây cũng là bước phối hợp để bài phát biểu của TBT Nguyễn Phú  vào ngày 6 tháng 12 năm 2014 với cử tri có thêm trọng lượng.


http://vietnamnet.vn/vn/chinh-tri/210571/-giu-doc-lap-chu-quyen--giu-cho-duoc-che-do-.html

"Tôi đã nhiều lần nói ta với TQ là láng giềng, phải ăn đời ở kiếp với nhau, xúc đất đổ đi được không? Ta giữ được độc lập chủ quyền, nhưng cũng phải giữ cho được chế độ, bảo đảm cho được Đảng lãnh đạo, môi trường hòa bình ổn định để xây dựng, phát triển đất nước, giữ cho được quan hệ hòa hiếu với các nước, trong đó có TQ", Tổng bí thư nói.
"Hay nói cứng chỉ một vế thôi? Việc lợi dụng kích động biểu tình đập phá, hình ảnh VN còn tốt được không? May mà ta đã xử lý kiên quyết. Phải rất bình tĩnh, tỉnh táo, khôn khéo, có hiệu quả, nóng mắt lên là nguy hiểm. Thực tế vừa rồi các nước cũng đánh giá cao cách xử lý của ta, mềm dẻo, khôn khéo, vẫn giữ được quan hệ, và còn phải lâu dài chứ không phải chỉ một trận là xong", ông Nguyễn Phú Trọng nhấn mạnh "yêu nước nhưng phải đúng mức".
Tổng bí thư cũng lưu ý rằng các đối tượng xấu rất muốn kích động tình hình trong nước ta, đặc biệt là tư tưởng bài nước này, chống nước kia.

----------------------------------

Mục đích của đơtj bắt giữ liên tiếp hai blogger như Lê Hồng Thọ và Nguyễn Quang Lập là nhằm trấn áp những tư tưởng chống đối TQ, đi ngược với đường lối của ĐCS. Bài phát biểu của TBT Nguyễn Phú Trọng đã cho thấy rõ sự việc đằng sau việc bắt hai blogger này.