Thứ Năm, 3 tháng 1, 2019

Thứ trưởng Bùi Văn Nam và một góc về lựa chọn nhân sự của đảng.

Thứ trưởng công an Bùi Văn Nam được kiêm giữ chức thủ trưởng cơ quan điều tra an ninh vào ngày 10 tháng 8 năm 2018. Trước đó vài ngày, Nguyễn Xuân Phúc ký lệnh giải thể tổng cục an ninh. Như vậy Bùi Văn Nam gần như là người đứng đầu cơ quan an ninh Việt Nam. Tướng Nguyễn Chí Thành người giữ chức tổng ccụ trưởng an ninh chờ ngày về hưu.

 Phó của Bùi Văn Nam là thiếu tướng Lý Anh Dũng. Dũng được cất nhắc từ sau đại hội đảng 12.

Bùi Văn Nam cũng tương tự như vậy, ở đại hội 12 Nam không được đại hội bầu vào trung ương đảng vì quá tuổi, lẽ ra Nam phải về hưu, nhưng khi đại hội đã bầu xong ban chấp hành trung ương và bầu ra bộ chính trị, tổng bí quá tuổi tái nhiệm trong trường hợp đặc biệt Nguyễn Phú Trọng đã chỉ định bổ sung thêm một số uỷ viên trung ương trong đó có Bùi Văn Nam và Uông Chu Lưu, Đỗ Bá Tỵ và Huỳnh Phong Tranh nhưng Tranh không được xét.

Trong 4 trường hợp này, lẽ ra ông Đỗ Bá Tỵ là suất được bầu vào bộ chính trị để kiêm chức bộ trưởng quốc phòng, việc ông trở thành được vớt vào uỷ viên trung ương là tương đương với việc phế truất. Ông Huỳnh Phong Tranh bị buộc phải nghỉ sau đại hội 12. Việc hai người này được vào trung ương như một biện pháp mặc cả để Bùi Văn Nam và Uông Chu Lưu cùng vào.

Kể từ khi vào thì Bùi Văn Nam, Uông Chu Lưu đều được vây cánh nâng đỡ để có thực lực, còn Tỵ và Tranh đưa vào vòng cô lập và tiến tới loại bỏ ngay trong nhiệm kỳ. như Huỳnh Phong Tranh.

Uông Chu Lưu người Hà Tĩnh trong số 16 người Hà Tĩnh lọt vào trung ương khoá 12, các uỷ viên trung ương Hà Tĩnh giữ những chức vụ quan trọng là Trần Cẩm Tú, Nguyễn Thanh Bình, Uông Chu Lưu, Trần Hồng Hà, Võ Trọng Việt, Lê Minh Hưng...đây là lý do mà tại sao vụ thảm hoạ Formosa tại Hà Tĩnh  được bịt bằng mọi giá, bởi hầu hết những uỷ viên trung ương Hà Tĩnh đều được hậu thuẫn vào trung ương bởi sự đồng loã để Formosa chiếm giữ vị trí chiến lược của Việt Nam.

Uông Chu Lưu cũng là người lớn tiếng đòi triển khai các dự án đặc khu ở Việt Nam, đặc biệt là dự án Vân Đồn là điểm chiến lược.

Trở lại với Bùi Văn Nam, ông ta không phải gốc Hà Tĩnh nhưng lại được một người gốc Hà Tĩnh là Trương Tấn Sang dựng lên đẩy vào trung ương, cũng phải nhắc trước đó quãng thời gian của Nam là làm thư ký kiêm trợ lý cho bộ trưởng công an Lê Minh Hương, Hương là người Hà Tĩnh, bố của thống đốc ngân hàng Lê Minh Hưng bây giờ, thời gian phục vụ cho ông Hương là bàn đẩy để Trương Tấn Sang đưa Nam vào trung ương đảng.

Nam sinh năm 1955, đến nay đã 64 tuổi , việc bổ nhiệm Nam vào chức thủ trưởng cơ quan an ninh điều tra, một chức vụ gần như quản lý ngành an ninh Việt Nam ở độ tuổi này là một dấu hỏi lớn về việc sắp xếp nhân sự của bộ chính trị, liệu có khách quan và công bằng hay không khi nhiều người trẻ hơn Nam đã phải về hưu khi vừa tròn 60 tuổi, hoặc không được bổ nhiệm thêm vì quãng tuổi 58 với lý do độ tuổi không đảm bảo đủ nhiệm kỳ.?

Hay đây lại là một trường hợp do hoàn cảnh như trường hợp tổng bí thư kiêm chủ tịch nước.?

Bộ công an đang được ca ngợi rằng tinh giảm biên chế, cắt giảm cơ cấu, nhiều tướng lĩnh chưa đến tuổi hưu đã nạp đơn xin nghỉ hưu sớm để ủng hộ việc sắp xếp tinh giảm bộ máy, vậy trường hợp của Bùi Văn Nam có phải vết sạn trong ngành này không, không những một lần trước quá tuổi được bộ chính trị bổ sung vào trung ương, lại đến lần này như vậy.

 Trong quãng thời gian Bùi Văn Nam rời khỏi bộ công an để làm bí thư tỉnh uỷ Ninh Bình, đó là quãng thời gian phong trào phản kháng sự xâm lược của Trung Cộng phát triển mạnh nhất, đến năm 2013 Nam trở lại bộ công an làm thứ trưởng, lúc này xuất hiện bọn dư luận viên phá rối phong trào chống Trung Cộng và những đợt trấn áp triệt tiêu dứt điểm phong trào chống Trung Cộng.

Cùng với sự gia tăng kiểm soát quyền lực ở ngành an ninh của Bùi Văn Nam, cũng là thời kỳ mà những nhà đấu tranh dân chủ, bất đồng chính kiến bị bắt bớ nhiều nhất trong vòng 20 năm qua, có những năm con số lên tới vài chục người, không chỉ số lượng bắt bớ gia tăng mà cả mức án cũng tăng theo tỷ lệ từ 3 đến 4 lần.

Hôm nay hội nghị công an toàn quốc có sự tham gia của chủ tịch nước kiêm tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng cũng là trưởng ban nhân sự đại hội 13, Phạm Minh Chính trưởng ban tổ chức trung ương đảng. Bùi Văn Nam 64 tuổi trên chức danh mới được bổ nhiệm đã đọc những lời sắt máu bảo vệ đảng và kiên quyết trừng trị làn sóng tự do dân chủ ở Việt Nam, đặc biệt nhấn mạnh những đối tượng lợi dụng tự do dân chủ phá hoại bang giao quốc tế của Việt Nam ( cần hiểu đó là quan hệ với Trung Cộng).

 Điểm lại những nhân tố Hà Tĩnh trong trung ương đảng đều có những yếu tố mang lợi cho Trung Cộng như đẩy mạnh các hoạt động nhằm ý đồ Việt Nam lệ thuộc vào Trung Cộng mọi mặt từ kinh tế đến văn hoá  và biên giới như Võ Trọng Việt, Uông Chu Lưu, Lê Minh Hưng, Trần Hồng Hà...và hành động Nguyễn Thanh Bình, Trần Cẩm Tú loại bỏ , thanh trừng kỷ luật những quan chức có thái độ chống Trung Quốc..cùng với một người không Hà Tĩnh nhưng do phe Hà Tĩnh dựng lên như Bùi Văn Nam đang trấn áp phong trào thoát Trung từ phía người dân.

Chúng ta nên đặt câu hỏi phải chăng Nguyễn Phú Trọng đã thực hiện lệnh của Trung Cộng để đưa những nhân tố thần phục Trung Cộng vào trung ương, hoặc ngược lại những nhân tố Trung Cộng đưa vào trung ương đã khống chế, bao vây để điều khiển Nguyễn Phú Trọng phải thực hiện ý đồ của phe phái mình.

 Cho dù thế nào đi nữa, thì sự lớn mạnh của phe Hà Tĩnh thân Trung Cộng cũng là sự huỷ hoại chủ quyền, dân chủ của  đất nước Việt Nam.

Thứ Năm, 27 tháng 12, 2018

Công cuộc chống tham nhũng của đảng và truyền thông xã hội.

Đảng CSVN phát động chống tham nhũng khởi xướng từ Nguyễn Phú Trọng. Công cuộc này đã đưa nhiều đại gia và quan chức phải vào nhà tù và tịch biên tài sản.

Cuộc chiến được các báo chí cách mạng , những nhà báo gọi là cấp tiến, những nhà đấu tranh tiếp tay truyền tải thông tin hàng ngày, hàng giờ trên mạng xã hội. Khiến dân chúng náo nức chờ đợi và hả hê khi nhìn thấy những quan chức, đại gia lần lượt vào tù.

Truyền thông của những người đấu tranh chống chế độ CSVN độc tài, chủ quyền của đất nước bị nhạt nhoà bởi ánh hào quang rực rỡ của trò chống tham nhũng xuất phát từ Nguyễn Phú Trọng.

Rất nhiều nhà báo được gọi là cấp tiến, những nhà dân chủ cấp tiến vỗ tay tán thưởng công cuộc chống tham nhũng, thậm chí họ còn ca ngợi những kẻ độc tài như Nguyễn Phú Trọng là người minh quân, vì dân, vì nước.

Vậy phải chăng chế độ cộng sản là tốt đẹp, chỉ có con người quan chức trong chế độ đó có vài người sai.?

Bộ máy tuyên truyền của đảng CSVN đang định hướng cho người dân nghĩ như vậy. Nhà báo Huy Đức là người đi đầu trong việc ngầm định hướng cho người dân, đặc biệt giai cấp trí thức, trung lưu nghĩ rằng chế độ cộng sản VN không sai, chỉ có vài cá nhân quan chức sai phạm, và đảng đang xử lý những cá nhân đó.

Ngoài Huy Đức ra có vô vàn nhà báo đều định hướng dư luận theo hướng như vậy. Bọn nhà báo này thực hiện định hướng tuyên truyền cứu vớt uy tín của chế độ, mặt khác chúng lợi dụng công cuộc thực chất là thanh trừng này để trục lợi cho cá nhân, một dạng tống tiền theo kiểu mượn gió bẻ măng. Đơn cử như trường hợp vợ chồng nhà Hoàng Hải Vân - Thu Uyên một mặt chúng lên án những đại gia, quan chức cộng sản bị thanh trừng, như những nhà báo dũng cảm vạch vòi tiêu cực. Nhưng mặt khác nếu có gì nguy hại đến chế độ như người dân biểu tình, lập tức chúng đăng đàn dùng truyền thông vùi dập họ, dựa trên chính cái uy tín mà chúng có từ việc đánh quan chức. Song song như thế chúng vẫn tạo dựng được khối tài sản khổng lồ mà người giỏi kinh doanh cũng phải mơ ước.

Dư luận đang bị nhầm lẫn giữa những người muốn thay đổi chế độ và những kẻ muốn cứu vãn chế độ và những kẻ trục lợi.

Những người muốn thay đổi chế độ bằng truyền thông hầu hết đang lãnh những mức án tù dài đằng đẵng với điều 258 hoặc đang bị cô lập, trấn áp.

Nhiều người đấu tranh dân chủ bế tắc trong việc khai thác truyền thông tấn công chế độ cộng sản, đành phải chọn lựa việc lợi dụng công cuộc chống tham nhũng đả kích một số quan chức cộng sản ngã ngựa, qua đó chứng tỏ mình vẫn đang tham gia công cuộc tranh đấu.

Chế độ cộng sản VN cũng nhìn nhận thấy cần phải có những vật tế thần để giải quyết được nhiều vấn đề tồn vong của chế độ.

Khi mà nguồn tài nguyên cạn kiệt, dòng tiền vay của nước ngoài bị hạn chế. Việc lôi nhau ra thịt để lấy phần là đương nhiên, nhưng khéo léo hơn nó được che đậy dưới chiêu chống tham nhũng.

Chỉ có bọn cơ hội hoặc định hướng cho đảng CSVN mới tung hô cuộc chống tham nhũng nhằm mục đích bảo vệ chế độ. Hoặc những kẻ muốn thể hiện mình là người phản biện, vạch cái sai này nọ của quan chức nhưng vẫn theo mạch định hướng để được an toàn và vẫn được tiếng dũng cảm.

Lẽ ra phải lợi dụng công cuộc thanh trừng của Cộng Sản để vạch cho người dân thấy rõ bản chất của chế độ, thấy những kẻ tham nhũng bị xử chỉ là sản phẩm do cơ chế của chế độ cộng sản sản sinh ra, thấy rằng những tên tham nhũng kia biến đi là để cho những tên tham nhũng khác tinh vi hơn xuất hiện.

Thì một số người lại ca ngợi cuộc tham nhũng và đường lối của đảng CSVN để lừa mị dân chúng tin vào chế độ , phải chăng họ vẫn còn ảo tưởng rằng chỉ cần loại bỏ những người kẻ tham nhũng kia, đất nước này sẽ đổi mới và tương lai sẽ sáng lạn hơn. Chế độ cộng sản VN đã từng có thời hầu hết tất cả các quan chức đều liêm khiết, có những tướng tá, cán bộ cấp cao sống thanh bạch....nhưng sự liêm khiết và thanh bạch trong quãng thời kỳ ấy lại là thời kỳ khát máu với những cái như cải cách ruộng đất, nhân văn giai phẩm và lệnh tập trung cải tạo và cải tạo tư sản.

Đất nước cần một thể chế minh bạch, chứ không cần những tên vua độc tài và đám quần thần tung hô ông ta là minh quân khi đem vài tên tham nhũng ra xử.

Thứ Ba, 25 tháng 12, 2018

Chuyện tiền bạc của người đấu tranh.

Câu chuyện này chỉ dính dáng đến tiền và thân phận của những người đấu tranh cho một Việt Nam tươi sáng hơn.

Từ lâu chuyện tiền bạc, hỗ trợ, giúp đỡ và vận động quyên góp cho tù nhân lương tâm đã có nhiều điều ầm ĩ, các dư luận viên của cộng sản thường khoét vào bằng các luận điệu như đấu tranh để được nhận tiền, đứng ra quyên góp để bớt xét tiền...và chúng đưa ra kết luận rằng muốn đấu tranh thì tự mình phải lo được kinh tế cho mình.

Một số những người đấu tranh hoặc dư luận viên giả danh đấu tranh đã khoét sâu vào điểm này để làm hạn chế đi sức mạnh của phong trào đấu tranh.

Cộng sản Việt Nam hình thành và tồn tại nhờ được giúp đỡ vật chất từ nước ngoài. Ngay cả Hồ Chí Minh khi hoạt động bên Trung Quốc cũng viết thư xin tiền cộng sản quốc tế hàng ngàn USD, thời điểm đó vài trăm USD là cả một gia tài lớn, nhưng Hồ Chí Minh dễ dàng móc túi đưa cho đồng chí mình mỗi người vài trăm.

* xem bài Nguyễn Ái Quốc hơi bị nhiều tiền.

Chính vì thế cộng sản VN ngày nay rất sợ những người đấu tranh trong nước được sự hỗ trợ vật chất từ bên ngoài. Chúng trà trộn đưa ra luận diệu đánh vào lòng tự ái của người đấu tranh như kiểu muốn đấu tranh phải tự lo đủ kinh tế cho mình. Như một điều kiện ràng buộc để khiến cho những người đấu tranh bị lệ thuộc và giảm đi khả năng hoạt động của họ.

Cộng sản cài người vào hàng ngũ đấu tranh, những kẻ này một mặt được chúng cho tự do chút ít để phê phán chúng, nhưng mặt khác sâu xa hơn là chúng có vỏ bọc để tuyên truyền những luận điệu làm giảm sức hoặc phân tán sức mạnh của những người đấu tranh. Chẳng hạn những kẻ này tìm những va chạm mâu thuẫn của người đấu tranh để châm chọc khiến mâu thuẫn căng lên, dưới cái vỏ bọc là góp ý. Chúng chú ý chọn những người đấu tranh nóng tính, cực đoạn để kích động thêm căng thẳng trong những mâu thuẫn người đấu tranh với nhau. Điểm dễ nhận là chúng luôn có mặt trong những vụ cãi nhau để xúc xiểm.

Ví dụ với người nhận tiền chúng dè bỉu đấu tranh không lo được thân mình phải đi xin tiền.

Với những người kêu gọi quyên góp, có chút nhầm lẫn gì, chúng đổ cho người ta ăn bớt hoặc lý do tại vì ông không bỏ tiền ra mà đi dùng của người khác nên bị thế.

Với người bỏ tiền ra chúng bảo họ là chim mồi hoặc vì động cơ cá nhân.

Bất cứ cuộc cách mạng nào, phong trào nào đều cần phải có tiền. Đó là một điều không thể bác bỏ, từ thay đổi của Đông Âu đến Mùa Xuân , Cách mạng Cam....đều không thể thiếu yếu tố có nguồn tài chính giúp đỡ. Những kẻ sử dụng luận điệu cho rằng những người đấu tranh phải tự thân mình là những kẻ tay trong của cộng sản đang tuyên truyền phá hoại công cuộc đấu tranh. Thử hỏi muốn người dân đều hiểu biết sự thật, cần có những người đi làm tuyên truyền, những người xông pha làm thông tin, làm sách, nghiên cứu tư liệu để phổ biến cho nhân dân. Những người như thế cần phải có nguồn kinh phí để họ thực hiện công việc của mình. Chưa kể đến khi họ bị bắt giữ, cần phải có sự hỗ trợ vật chất để động viên họ trong tù.

Trong công cuộc tiếp nhận, giúp đỡ và ủng hộ của những người đấu tranh Việt Nam hiện nay đang vào đoạn sơ khai, vì thế đôi khi có những lỗi nhỏ như nhầm lẫn đã bị chúng đẩy lên thành bớt xén để hạ thấp uy tín. Nhưng có khi chính cộng sản cài người vào cả ba hạng, tức hạng tiếp nhận, hạng trung gian kêu gọi và hạng chi tiền ủng hộ.

Hạng tiếp nhận thì kêu gào khắp nơi xin tiền, rồi thể hiện nhân cách kém để người ta nản.

Hạng trung gian bớt xét và ăn chơi để người dân thấy uy tín không ra gì.

Hạng ủng hộ chút ít rồi lên tiếng đả kích đích danh những người khác , với lý do tôi là người có tâm, tôi từng đóng góp , tôi cần minh bạch này nọ.

Chúng ta trở lại với những người đấu tranh, họ bị cô lập về kinh tế, trong xã hội Việt Nam nếu họ muốn được một cuộc sống tốt thì họ phải làm việc cật lực, nếu họ phải làm thế, họ không có thời gian để nghĩ cho việc khác, đừng nghĩ là có thời gian nghiên cứu cách khai dân trí. Đừng nghĩ họ có thể đi đến những vùng nóng để đưa tin tức thật sự đến với truyền thông.

Cứ thử hình dung cách đây trăm năm, Hồ Chí Minh kê khai chung chung là chi cho đồng chí này 200 usd, đồng chí kia 230 usd. Chẳng rõ đồng chí nào, chẳng rõ các đồng chí của HCM đi đâu giờ ngày nào, làm gì...trong lá thư của mình gửi quốc tế cộng sản, Hồ Chí Minh nhấn mạnh về phương tiện tiền bạc eo hẹp này nọ...nên nhớ 200 usd ngày đó cần phải nhắc lại là cả một gia tài.

Những kẻ lên án người đấu tranh nhận tiền, chúng chẳng bao giờ chỉ trích HCM nhận tiền ngoại bạng cả. Thế nhưng lạ thay chúng lại ra vẻ là người đấu tranh để lên án  những người đấu tranh khác. Thà rằng chúng đưa ra ví dụ vì HCM nhận tiền ngoại bang mà đất nước ngày nay thành nô lệ cho Nga , Tàu nên chúng không muốn người đấu tranh nhận tiền nước ngoài, điều đó lại đi một nhẽ. Nhưng không, chúng không hề nhắc đến chuyện đó.

Việc phong trào đấu tranh cần có được sự ủng hộ vật chất từ các nguồn là điều cốt lõi. Có điều trong tương lai cần có những thay đổi mang tính chuyên nghiệp hơn. Để thu hút được sự tài trợ của các cường quốc, đúng với sự trông giỏ bỏ thóc. Các tổ chức, đảng phái bên ngoài cần phải có sự thống nhất. Chẳng hạn như thành lập một liên minh đấu tranh cho dân chủ , tự do ở Việt Nam. Mỗi đảng phải, tổ chức đưa người của mình vào liên minh tuỳ theo ảnh hưởng của tổ chức mình. Ví dụ tổ chức nhỏ ít ảnh hưởng thì đưa người tham gia liên minh ít hơn tổ chức, đảng phái lớn. Một dạng công bằng như các đảng phái đưa người chiếm ghế trong quốc hội.

Sự đoàn kết của những người đấu tranh phải bắt đầu từ hải ngoại, nơi có điều kiện dễ hơn trong nước. Nếu ở bên ngoài không đoàn kết được, còn đánh phá nhau thì đừng nói tại sao phong trào trong nước không đoàn kết. Sự đoàn kết bên ngoài tất nhiên cũng có khó khăn vì cộng sản cài người phá hoại, nhưng dù sao khó khăn cũng không bằng ở trong nước.

Liên minh như thế sẽ chính danh đại diện cho lực lượng đấu tranh tự do Việt Nam tiếp nhận nguồn tài chính của các tổ chức quốc tế. Phân bổ tài chính cho mục đích chung đã bàn thảo thống nhất trong liên minh, biểu quyết theo dân chủ.

Hiện nay có những tổ chức sau tạm tính là khá lớn ở hải ngoại.

1- Voice
2- Việt Tân
3- Tập hợp dân chủ đa nguyên
4- Cộng đồng Thiên Chúa Giáo
5- Hội anh em dân chủ
6- Mạng lưới Bloger

Ngoài ra có rất nhiều tổ chức khác, nhưng để cần thiết thành lập một liên minh không thể thiếu 1 trong 6 tổ chức trên.

Cùng với quan điểm khốn nạn là người đấu tranh không nên nhận tài trợ là quan điểm cuộc đấu tranh phải do người dân trong nước tự đứng lên. Đây là hai quan điểm khốn nạn và thâm độc nhất, nhằm tước bỏ sức mạnh hỗ trợ quan trọng lớn nhất cho người đấu tranh trong nước.

Bây giờ là thế kỷ 21 và chế độ cộng sản cai trị, không phải thời phong kiến để mà trông đợi những cuộc khởi nghĩa tự lực như Phan Bá Vành,  khởi nghĩa Lam Sơn, khởi nghĩa Tây Sơn, khởi nghĩa Đề Thám .....

 Có thể ý tưởng thành lập liên minh như thế là bất khả khi do những mâu thuẫn của các tổ chức, đảng phái đấu tranh bên ngoài. Nhưng ít ra đã đến lúc cần phải có những ý tưởng lớn ảo tưởng như vậy để có những ý tưởng lớn thực tế hơn.

Trong lúc như thế, những người hảo tâm có điều kiện vật chất, có lòng yêu quê hương xin hãy tiếp lửa cho những người đấu tranh trong nước để nuôi ngọn lửa đấu tranh chờ cơ hội.  Những người đấu tranh trong nước đã hy sinh nhiều thứ, không nên ngại ngùng vì những điều xàm bậy của lũ người đểu cáng, xin cứ tiếp nhận sự ủng hộ của người bên ngoài và toàn tâm thực hiện ý chí của mình.


Thứ Hai, 17 tháng 12, 2018

Những đối thủ của Phan Văn Anh Vũ.

Đại gia trẻ tuổi Phan Văn Anh Vũ đang đứng trước vành móng ngựa với những tội danh mới, trước đó Vũ lĩnh bản án 9 năm tù vì lộ bí mật quốc gia. Trong một phiên toà xử kín người ta không biết rõ những bí mật quốc gia đó là gì.

Theo một bản tường trình 4 trang mà Vũ gửi Bộ Chính Trị thì đó là những tài liệu về việc chuyển nhượng đất đai có dính đến thiếu gia Bùi Cao Nhật Quân lưu trong máy tính cá nhân.

Nhưng trước đó một bản kê khai tài sản của chủ tịch Đà Nẵng Huỳnh Đức Thơ được tung trên mạng sau đó ban kiểm tra trung ương xác định đó là tài liệu thuộc bí mật quốc gia bị lọt ra ngoài. Bản kê khai tài sản cho thấy Thơ sở hữu nhiều đất đai và doanh nghiệp, trong đó có doanh nghiệp thép Dana Ý. Một nhà máy thép đã gây ô nhiễm nhiều năm, người dân quanh vùng nhiều lần biểu tình phản đối để đòi chuyển nhà máy thép đi nơi khác, nhưng thông qua  quyền lực chủ tịch thành phố, Huỳnh Đức Thơ đã dùng ngân sách nhà nước để di rời dân chúng đi chỗ khác bất chấp sự không đồng tình của họ.

Thơ là người từng bị Vũ chỉ mặt chửi, doạ dẫm. Hành động này của Vũ được các bồi bút của Thơ chế tác thành hành động của trùm xã hội đen đe doạ quan chức nhà nước. Sau đó là những tác phẩm đầy màu sắc của phim Bố Già, Vũ đe đoạ nhà báo, quan chức...

Phan Văn Anh Vũ được biến thành một trùm xã hội đen ngông cuồng, hung hãn.

Có ai hỏi những người dân đen ở Đà Nẵng, rằng họ có thấy Vũ đe doạ họ bao giờ không. Rằng Vũ đã bao giờ lợi dụng thẻ công an, quyền mang súng để đe nẹt người dân nào không.?

Chắc chắn là không, trừ những người dân được dựng lên làm nhân chứng.

Với người dân Đà Nẵng thì Phan Văn Anh Vũ không đến nỗi nào như báo chí miêu tả. Đối với đối thủ của mình là quan chức như Thân Đức Nam, Huỳnh Đức Thơ, Võ Ngọc Châu và các bồi bút của đám này, Vũ đã tỏ thái độ quá mức, đó là điểm yếu của Vũ.

Đích thân Nguyễn Xuân Phúc đã chỉ đạo cơ quan điều tra bộ công an khép tội Vũ bằng được. Phúc không chỉ đạo việc ai đưa những tài liệu đó lên mạng xã hội, mà chỉ nhấn mạnh việc xử lý người quản lý tài liệu đó. Người đưa tài liệu lên mạng là Phạm Ngọc Hùng, tức Hùng Tút tổng cục tình báo quân đội, Hùng đã dùng nghiệp vụ ăn cắp thông tin của Vũ và tung lên mạng xã hội.

 Giữa Vũ và Phúc có mối quan hệ khá phức tạp. Trước kia khi Vũ còn trẻ, Phúc còn làm ở Đà Nẵng trên cương vị giám đốc sở cả hai đã từng quan hệ làm ăn với nhau. Trước đây khi đưa thông tin này, nhiều người cho rằng vô lý vì thời đó Vũ còn quá trẻ, nhưng một tấm hình chụp chung giữa Vũ và vợ chồng Phúc thời đó được đưa ra đã chứng minh được rõ quan hệ từ rất lâu của họ.

Nói như Osin Huy Đức rằng Vũ bị Trần Đại Quang, Nguyễn Bá Thanh sử dụng từ chiếc xe DD ăn cắp là cắt xén và xảo trá, đổ lỗi cho người chết. Osin Huy Đức đã làm ngơ tấm hình chứng minh quan hệ Vũ và Phúc từ rất sớm, trước Bá Thanh và Đại Quang rất nhiều để đánh lạc hướng dư luận, bao che cho Nguyễn Xuân Phúc.



Nhờ quan hệ của bố vợ mình, Vũ từ một cơ sở làm nhôm kính đã tiếp cận với giám đốc sở Nguyễn Xuân Phúc. Hẳn nhiều người Đà Nẵng còn nhớ cặp đôi này từng ngồi chung một chiếc xe gắn máy đi đến những công trình của thành phố, đó là thời kỳ mật thiết, Phúc kiếm công trình cho Vũ Nhôm thi công chia chác với nhau. Từ đó Vũ có thêm mối quan hệ với Nguyễn Bá Thanh chứ không phải từ chiếc xe DD ăn cắp nào mà Đại Quang, Bá Thanh dùng Vũ cả.

Phúc được Thân Đức Nam đưa ra ngoài Bắc để tính chuyện lớn, lúc này Thân Đức Nam như Lã Bất Vi toan chuyện buôn vua, ngày nay mưu sự thành, đế chế gia tộc họ Thân trải dài khắp đất nước trong mọi ngành nghề. Thân Đức Nam tha hồ hưởng thụ cuộc sống của Thái Thượng Hoàng bên những người mẫu nổi tiếng và các ca sĩ lừng danh, khi cơ quan cảnh sát điều tra bộ công an chớm vào cuộc xử lý vụ dự án Thanh Hà của Nam, Phúc đã thay đổi người phụ trách điều tra và vụ việc tắt ngấm, Nam thoát thân nhẹ nhàng khi bán dự án cho Nguyễn Thanh Thản.

Quay lại chuyện Phúc ra Bắc, Vũ nhôm ở lại theo hầu Nguyễn Bá Thanh. Sau này theo hầu Trần Đại Quang. Số phận đen đủi cả hai đều chết đột tử một cách đầy bí ẩn rất giống nhau.

Đã thế trong thời gian theo hầu hai vị trên, Vũ gây thù với Võ Ngọc Châu, tức Châu Râu đệ tử của Thân Đức Nam.

Võ Ngọc Châu là ai?

Trước kia Châu là giám đốc công ty xây dựng 586.

Xin nhớ rằng những công ty xây dựng bắt đầu bằng những số như 586, 577, 5xxx đều từ Cienco 5 mà Thân Đức Nam là ông chủ.

Hãy đọc đoạn trích trên báo này.

'' Năm 2005, Cty 586 khởi công gói thầu xây dựng cầu Bình Thuỷ ở phường Bình Thuỷ (quận Bình Thủy, TP Cần Thơ). Sau đó vị trí làm cầu chuyển sang nơi khác nhưng Cty không nhổ cọc bê tông dài khoảng 10 mét đóng giữa sông. Tối 15/5/2011, anh Dương Đắc Thắng ở Vĩnh Long chạy ghe chở gạch qua khu vực này, va vào cọc bê tông, bị cọc đổ đè chết vợ 39 tuổi và con gái 10 tuổi.''
 Chỉ một lời của Thân Đức Nam với Nguyễn Xuân Phúc, ngay lập tức việc khởi tố bị đình chỉ và chìm vào quên lãng.
Thật thương cho vợ chồng anh Thắng và đứa con nhỏ đã chết oan uổng bởi sự coi thường tính mạng con người  của Châu. 
Vũ nhận được dự án khu đô thị Đa Phước, Châu đến xin chia phần , Vũ không cho. Châu nói rằng y lấy phần cho Thân Đức Nam tức phần của Nguyễn Xuân Phúc. Vũ lại càng từ chối.
Ngày 1 tháng 1 năm 2017 tại Bình Dương, Phúc gọi Thân Đức Nam, Võ Ngọc Châu đến bàn về xử lý Vũ. Nam đề nghị để cho Phạm Ngọc Hùng tổng cục trưởng tổng cục 2 tình báo quân đội là chỗ bà con bên vợ mình đứng ra gài bẫy Vũ vì tội tiết lộ thông tin. Đó là lý do vì sao phiên toà xử kín và chỉ xử người quản lý thông tin là Phan Văn Anh Vũ mà không làm rõ ai đã lấy thông tin đó rồi đưa lên mạng xã hội.
Bình Dương và Hà Tĩnh chính là hai nơi đã gây khốn khó cho Nguyễn Tấn Dũng. Một lời phát biểu của Nguyễn Tấn Dũng cứng rắn với Trung Quốc ngay lập tức đã xảy ra biểu tình đập phá của công nhân hai nơi này. Sau đó những kẻ xúi dục công nhân biểu tình đã phát biểu tại trung ương rằng vì những lời phát biểu của Dũng khiến xử việc như vậy. Sự nghiệp của Dũng bị lung lay vì đa số uỷ viên trung ương không ai muốn một thủ tướng như Dũng có thái độ như vậy với Trung Công, sẽ gây đến những bất ổn quan hệ Việt Trung.
Bình Dương cũng là nơi mà Osin Huy Đức viết bài ca ngợi tỉnh này thu hồi đất của chị ruột Nguyễn Tấn Dũng. Cũng chính Huy Đức viết những lời miệt thị về phát ngôn của Nguyễn Tấn Dũng, khi Dũng nói '' không đổi chủ quyền lấy quan hệ viển vông''. Huy Đức cho rằng Dũng phát biểu thế là thiển cận, mị dân, không thức thời, không đánh giá tầm quan trọng quan hệ Việt Trung. 
http://congly.vn/thoi-su/chu-tich-nuoc-truong-tan-sang-tham-cong-nhan-xa-que-o-binh-duong-18462.html
Đứng sau cuộc biểu tình đốt phá ở Bình Dương và Hà Tĩnh là Trương Tấn Sang. 
Sang cũng là người lôi kéo được Phúc về mình để phản lại Nguyễn Tấn Dũng, vì thế đất Bình Dương cũng là đất mà Phúc.
Sau cuộc bàn bạc ở Bình Dương, Thân Đức Nam đã điều Phạm Ngọc Hùng dùng các biện pháp nghiệp vụ để đánh cắp tài liệu của Phan Văn Anh Vũ tung lên mạng, đánh trước tiên vào điểm này để Vũ bị vào tù , sau đó mới đến các tội kinh tế khác. Nếu đánh Vũ từ các tội kinh tế ngay từ ban đầu sẽ không được sự ủng hộ của ban kiểm tra trung ương, bởi nó nhì nhằng liên quan đến nhiều người, thậm chí số công sản mà Vũ mua lại của Đà Nẵng chỉ chiếm một phần trong phần lớn công sản Đà Nẵng đã bán.
Thân Đức Nam quá nhiều người biết, nhưng nhiều người lại quên rằng vụ cháy chung cư ở Sài Gòn Carina Plaza là công ty 577 là chủ đầu tư, công ty này có cổ phần lớn của Nguyễn Thị Cát Tiên, Tiên hiện ở chung nhà với Thân Đức Nghiêm Huân, con trai thứ ba của Nam, Huân là phó tổng Ciceno 5 công ty mẹ của 577.
Võ Đức Châu làm một gia đình chết vì y tiếc tiền nhổ cọc mà trách nhiệm y phải nhổ.
Thân Đức Nam để cho con trai mình xây dựng ẩu, làm chết cháy hàng chục người.
Huỳnh Đức Thơ dựng nhà máy thép làm dân chúng quanh vùng nhiễm bệnh, khiếu kiện bao nhiêu năm.
Tất cả bọn chúng đều không hề bị trách nhiệm pháp luật đến cái móng tay chúng. Bởi chúng là vây cánh của thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc.
Nếu bạn tin những lời tô vẽ Phan Văn Anh Vũ là một trùm xã hội đen, bạn sẽ nghĩ thế nào khi biết những đối thủ của Phan Văn Anh Vũ là những tên giết hàng bao nhiêu người một cách thản nhiên như trên ?
Hay chăng là những kẻ xấu đã bị những kẻ xấu xa, dính máu người dân hơn gấp bội lần đưa vào ngục.?
Tôi không có ý định gỡ tội cho Phan Văn Anh Vũ, tôi chỉ muốn nếu Phan Văn Anh Vũ chịu tội, thì những kẻ gây tội ác nhuốm máu người dân, đục khoét đất đai của đất nước hơn Vũ rât nhiều cũng phải chịu tội. Hoặc ít ra cũng để dân chúng thấy rằng vụ bỏ tù Phan Văn Anh Vũ và những bài báo thêu dệt về Phan Văn Anh Vũ chỉ là những chiêu trò của nhóm lợi ích còn dã man hơn Vũ thực hiện mà thôi.
Trong chế độ cộng sản, những kẻ độc ác và thâm hiểm hơn sẽ chiến thắng đồng bọn của chúng. Không bao giờ có chuyện những người cộng sản tử tế, chân chính chiến thắng đồng bọn của mình cả. Thế nên đừng tin những gì những tên cộng sản '' thắng cuộc ''  thêu dệt.
Hãy nhìn những mức án tù và số người bất đồng chính kiến, đấu tranh cho môi trường, quyền con người hai năm trở lại đây sẽ rõ.




Thứ Năm, 6 tháng 12, 2018

Giáo viên đánh học sinh, lỗi tại chế độ.

Càng ngày càng nhiều xảy ra nhiều vụ bạo lực ở học đường như giáo viên đánh học sinh, học sinh đánh giáo viên, học sinh đánh học sinh.

Báo chí chỉ nêu ra hiện tượng, còn bản chất của sự việc, nguyên nhân thì không.

Các dư luận viên của đảng cho rằng đó chỉ là những trường hợp cá biệt trong ngành giáo dục Việt Nam, họ lấy dẫn chứng những vụ xả súng bên Mỹ hay đâu đó trong trường học để dập tắt những ý kiến phản đối ngành giáo dục.

Hàng bao bao năm qua người dân sống trong sự nguỵ biện về tuyên truyền như vậy. Bộ máy tuyên truyền của đảng cộng sản luôn đưa ra những điều xấu xảy ra ở nơi khác mỗi khi ở Việt Nam có chuyện tương tự.

Người dân quen và chấp nhận luận điệu ấy, chẳng mấy ai hỏi vặn nếu đảng lãnh đạo để những điều xấu xảy ra ở các nước cũng đều xảy ra ở Việt Nam thì đảng tài tình ở chỗ nào. Trong khi những cái tốt của nước người ta mình không bằng được thì đổ tại cho hoàn cảnh kinh tế , dân trí chưa phát triển.

Ở Việt Nam không có tự do sở hữu súng như Mỹ, không có cửa hàng bán súng và đạn như bán thuốc lá như bên Mỹ, ở Mỹ bạn đưa thẻ căn cước cho người bán súng, họ kiểm tra trên hệ thống thấy bạn không có gì với pháp luật, bạn thích mua bao nhiêu súng đạn tuỳ túi tiền của bạn. Nếu Việt Nam như thế, chắc hẳn chuyện xả súng khắp nơi còn nhiều hơn Mỹ vài chục lần, mặc dù dân số ít hơn vài lần.

Con trai tôi từng học cấp 1 ở Việt Nam. Tôi từng hỏi con mình học giỏi thứ mấy ở lớp, nó trả lời khoảng thứ hai. Tôi hỏi nó nghịch thứ mấy, nó tần ngần rồi ầm ừ rằng cũng khoảng như thế, tức nó nghịch cũng xếp hàng thứ hai.

Vài lần tôi đang đi công việc, điện thoại cô giáo nó gọi tôi đến trường để làm việc về những hậu quả nó gây ra vì nghịch ngợm. Nhiều lần nó kể bị cô giáo vụt thước kẻ vào tay, vào đít...tôi chưa bao giờ nghĩ rằng cô giáo làm thế là sai hoặc như vậy là vũ lực.

Bởi có lần cô giáo nhờ tôi chụp ảnh cả lớp, tôi mới chứng kiến sự hỗn loạn khủng khiếp của đám học sinh lớp con mình. 56 đứa học sinh thành một đám đông hỗn loạn, đứa hò hét, đứa cãi vã, đứa leo trèo, đứa trêu bạn, cả đám con gái chúng cũng gân cổ chí choé gì nhau. Cô giáo hét , gõ bàn mà chẳng ăn thua gì, cô phải đến từng dãy bàn thiết lập trật tự, đến bàn cuối thì dãy bàn đầu lại lộn xộn. Đi đến hai lần thì chúng mới yên để tôi chụp ảnh cả lớp.

Lúc chụp ảnh về, tôi bỗng nghĩ đến đội tù mà tôi từng làm đội trưởng, cũng khoảng 60 phạm nhân. Tôi bật cười vì ý nghĩ của mình rằng chắc chỉ có kiểu kỷ luật như trong tù mới khống chế được đám đông này, nhưng sau đó tôi lại nhận ra rằng như thế chả ích gì, kiểu trấn áp bạo lực của chế độ độc tài, vì bằng chứng cả 60 phạm nhân trong đội tù những năm ấy đều tái tù, tức ra tù lại vi phạm pháp luật tiếp tục và lại vào tù. Duy chỉ có tôi là khác, không phải khác vì không tái tù, mà tái tù từ tội hình sự sang tội xâm phạm an ninh quốc gia, tội tuyên truyền chống phá nhà nước CHXHCN Việt Nam.

Nhưng ý nghĩ thoáng qua đó cũng làm tôi giật mình, nếu ví dụ tôi là giáo viên của 56 học sinh như thế, liệu tôi có bình tĩnh được không trước cảnh hỗn loạn của dám học sinh. Chúng mách đủ thứ tội của nhau, xét xử việc tranh cãi của chúng thấu tình đạt lý thì chẳng còn thời gian mà dạy chúng học. Một giáo viên chủ nhiệm cấp 1 thực sự áp lực, soạn bài, chấm bài, giảng dạy làm sao đạt thành tích, học sinh giỏi đạt chỉ tiêu, kỷ luật nền nếp....và còn lo cuộc sống hàng ngày nữa, vẫn phải quà cáp hiệu trưởng, phòng giáo dục.

Mất hàng trăm triệu để được hợp đồng dạy một trường trong nội đô, lương tháng vài triệu mà vẫn phải biếu xén lo lót cấp trên, vẫn phải đạt thành tích. Trong khi những bài giảng về đạo đức phải dập khuân mẫu theo lợi ích tuyên truyền của đảng chỉ định.

Như thế chuyện giáo viên đánh học sinh một phần lớp do áp lực công việc đổ dồn xuống họ, không hẳn họ mang cái ác trong người như báo chí miêu tả.

 Con tôi giờ không học ở Việt Nam, tôi cũng không có người thân nào làm giáo viên, tôi chẳng có động cơ gì bênh vực những giáo viên dùng vũ lực với học sinh. Nhưng tôi nghĩ rằng nếu đất nước này bớt đi nhiều những đài tượng niệm ngàn tỷ, những cuộc lễ hội mang tính tuyền truyền ngàn tỷ và bộ máy vũ trang khổng lồ chỉ để bảo vệ đảng ( chủ quyền bị mất, xã hội đầy cướp giết ) và bọn tham quan xây biệt thự nguy nga, ăn chơi những thứ xa xỉ trong khi doanh nghiệp nhà nước lỗ vốn hàng ngàn tỷ một năm...dành những thứ tiền đó cho ngành giáo dục. Thực tế luôn là xây thêm trường học, thiết bị giảng dậy, bàn ghế để cho mỗi lớp chỉ tầm 25 học sinh. Có thêm nhiều chỗ làm cho giáo viên họ không phải bon chen tìm việc, số học sinh vừa đủ cho họ quản lý và giáo dục , ắt hẳn chất lượng sẽ được tăng hơn nhiều.

Con tôi học bên Đức này đã được 4 năm, lớp học nào đông cũng chỉ đến 28 người, khoảng chừng đó đủ sức cho một giáo viên quản lý giảng dạy học sinh.

Cái này do chế độ, ai bảo tôi nói xấu chế độ tôi xin nhận. Nhiều kẻ đánh đồng chế độ là quê hương, tổ quốc, dân tộc để cho tôi là kẻ phản bội tôi cũng không sao với tôi. Nhưng tôi chỉ muốn nói rằng nếu chế độ này thực sự tử tế, họ chỉ cần xây thêm trường lớp để giảm tải số học sinh cho giáo viên, thêm chỗ dạy cho giáo viên với số lượng 25 em thì chắc chắn sẽ có thay đổi nhiều.

Số tiền các doanh nghiệp bỏ ra bôi trơn rất lớn, số tiền đó chuyển thành kim cương, biệt thự, hàng hiệu xa xỉ và các tài khoản ngân hàng nước ngoài , bất động sản nước ngoài của quan chức. Chuyện doanh nghiệp bôi trơn như vậy không thể nào là không xảy ra, giờ chỉ căn cứ doanh nghiệp nào xây được một trường học thì sẽ có điểm ưu tiên hơn doanh nghiệp khác chắc hẳn  cũng không ai dị nghị nhiều. Nhất là trường do doanh nghiệp đó đích thân là chủ đầu tư xây dựng thì chất lượng càng xứng với đồng tiền , không bị thất thoát hay kém chất lượng.

Mỗi ông quan ăn bớt đi một chút thì sẽ có tiền giải quyết vấn đề. Ví dụ ông thủ tướng, tổng bí thư, ban bí thư, ban tổ chức trung ương, chủ nhiệm ban kiểm tra trung ương, bộ công an, kiểm sát... thấy tiền mua chức thêm nhiệm kỳ của ông chủ tịch, bí thư tỉnh kém đi, nhưng bù lại tỉnh đó có thêm nhiều trường học thì nên lấy làm vui lòng vì biết rằng một phần số tiền đã được xây thành trường học cho thế hệ con em Việt Nam được tốt hơn.

Còn không thế, những thằng như tôi sẽ đổ tội cho chế độ này đã để xẩy ra những chuyện bạo lực trong học đường, chúng tôi thành '' phản động '' hay thành gì cũng được.

Thứ Tư, 28 tháng 11, 2018

Từ Phất Lộc đến Weimar- ngoại truyện.

Từ Phất Lộc đến Weimar là cuốn tự truyện tôi viết trong thời gian nhận học bổng của thành phố Weimar 6 tháng. Giấy mời của thị trưởng thành phố Weimar gửi đến địa chỉ nhà tôi 22 ngõ Phất Lộc, Phường Hàng Buồm, quận Hoàn Kiếm có đoạn.

- Chúng tôi đánh giá cao khả năng văn chương và báo chí của ông. Chúng tôi mời ông đến thành phố của chúng tôi 6 tháng để thăm và tạo điều kiện để ông có thể viết những gì ông muốn.

Khả năng văn chương và báo chí của tôi là gì, tôi cũng không biết. Thiên hạ cũng chẳng rõ, những gì tôi viết ra sự khen chê khác nhau. Những loại dư luận viên tôi không bàn đến, những người thân với tôi cũng không bàn đến. Bởi nhận xét của họ không thể khách quan.

Nhưng những người còn lại, những người phản biện, những nhà trí thức cấp tiếp thì đáng nói vì họ khách quan. Nhiều ngươi trong số họ nói tôi chả có tài năng gì, chẳng qua là nói dăm ba chuyện như kiểu đầu đường thu hút các loại độc giả như xe ôm, bán rau chứ chẳng có giá trị văn chương, báo chí hay khai dân trí gì cả. Người đưa ra nhận xét này còn khẳng định bản thân họ rằng họ đã từng viết bài cho BBC.

Những bài viết của tôi chưa bao giờ được đăng trên BBC, Voa, Rfa...hay những nơi trang trọng đại loại như thế. May lắm nó được người ta chia sẻ trên trang cá nhân của người thích đọc.

Xe ôm hay bán rau đọc thì chẳng lẽ xấu hổ không viết nữa chắc.? Viết chứ , viết cho xe ôm, bán rau và cả dân lưu manh đầu được xó chợ đọc có gì không đúng, bởi tôi xuất thân từ đó, tôi viết với giọng văn đơn giản của đường phố, tôi không thể có những kỹ thuật viết siêu hạng như những người chuyên nghiệp.

Người ta xây biệt thự phân lô, chung cư cao cấp thì cũng có người xây nhà cho người thu nhập thấp.

Viết cũng vậy thôi, có văn chương hàn lâm, có báo chí thượng tầng, vĩ mô thì cũng có ca dao, vè trong dân lao động.

Chả có gì xấu hổ cả, tôi học còn chưa hết nổi cấp 3. Nói đúng ra thì là hết cấp 2 thôi, mới vào cấp 3 được hai tháng tôi bị đuổi học rồi.

Nhiều người chê tôi vô học, tôi luôn nhận mình vô học để nhắc nhở thân phận của mình, giữ mình ở mức đúng con người mà mình đã xuất thân ra, không ảo tưởng về bản thân mình. Trong tự truyện của mình, phần mở đầu tôi viết về đám xóc đĩa trong ngõ tôi, tôi là một thằng chơi say sưa trong đám đó. Viết như thế để xác định cho bạn đọc rõ tôi là loại người gì.

Thế nhưng lằng nhằng tôi lại được nước Đức mời đến , rồi lại cấp cho học bổng khác dài hạn hơn. Vậy mới thành truyện để tôi viết.

Tôi đi sang Đức đã hơn 5 năm, ngày tôi đi không có gì đáng là chuyện gây chú ý cho dư luận. Tiễn tôi đi có 2 người bạn gái và 2 người bạn trai, 2 bạn trai là 2 thằng Lã Dũng, Nguyễn Lân Thắng. Không lén lút những cũng không có gì đáng gọi là sự kiện cả.

 Vì sao tôi được sang Đức, thiên hạ họ nói nhiều lắm, nói tôi là người an ninh phái sang đánh phá phong trào bên ngoài, người khác nói tôi là người của uỷ viên bộ chính trị này nọ đưa đi để mưu đồ thế lực riêng, người bảo tôi là loại hèn hạ bỏ trốn sang Đức để yên thân......

Đồn thế cũng được, cái được của nó là đồn vậy thì các tổ chức đấu tranh bên ngoài sẽ nghi kỵ tôi, né tránh tôi. Mà nếu các tổ chức né tránh tôi thì tôi cũng nhẹ người. Thật đấy, hơn 5 năm qua các bạn nhìn xem, có tổ chức nào dung nạp tôi là thành viên của họ đâu.?

Chuyện tôi nhận mình lưu manh, vô học, xã hội đen lần này không biết là lần thứ bao nhiêu, tôi cũng chẳng nhớ. Nhiều người còn phán chán đến nỗi bảo tôi cứ lải nhải chuyện đó làm gì.

Tôi viết vậy có nguyên nhân, nguyên nhân thứ nhất như tôi nói cũng nhiều lần, để khẳng định bản chất con người mình thấp kém hơn tất cả những người viết khác.

Ngoài ra hôm nay tôi viết vậy, để bày tỏ lòng tri ân đến nước Đức, chính phủ Đức và người dân Đức đã quảng đại đón một thằng lưu manh, vô học đến đất nước họ , cấp cho một khoản tiền dài hạn nhiều năm, để nó có cuộc sống đầy đủ, sung túc tha hồ viết lách và tha hồ làm ăn buôn bán dư tiền gửi về giúp ai nó thấy đáng giúp.

Tôi chẳng phải lá bài hay con cờ gì của ai, hay trong cuộc cờ , ván bài chính trị gì của ai. Một thằng lưu manh mạt hạng như tôi thì ai cần gì để làm con cờ , lá bài cơ chứ. Tôi rẻ mạt đến mức, khi thứ trưởng ngoại giao Đức đề nghị chính phủ Việt Nam gỡ bỏ lệnh cấm xuất cảnh của tôi, để tôi được đến Weimar. Chính phủ Việt Nam, bộ Công An Việt Nam nhanh chóng chấp nhận và hối thúc tôi đi cho nhanh.

 Những người Đức giúp tôi đi họ không yêu cầu tôi làm gì cả, hơn 5 năm qua họ không hề nhắc đến tôi, họ còn phải tập trung để giúp những người khác. Họ quên bẵng tôi đến mức tôi nghĩ, nếu tôi gặp họ và bày tỏ sự cảm ơn, có khi họ nghĩ tôi định nhờ vả gì họ.

Người Việt ta thường thấy, bỗng dưng ai tốt với mình, cho mình cái gì là họ có động cơ, có mục đích vì quyền lợi họ. Cái này tôi hiểu , vì chính tôi giúp đỡ rất nhiều người trong nước, bị những người khác họ nói đó là tiền tôi lấy từ nguồn này, nguồn nọ xấu xa chứ chả phải tôi tử tế gì.

Nước Đức đối xử với tôi hào phóng và nhân hậu, mặc dù đến đây tôi đã chứng kiến nhiều người Đức làm việc cật lực và cuộc sống rất tiết kiệm.

Tôi nhắc nhiều lần đến giá trị thấp kém của mình, để các bạn thấy người Đức họ bỏ ra công sức, tiền bạc và chế độ ưu đãi với tôi chẳng phải họ mưu cầu gì, toan tính gì.

Sẽ có người thắc mắc rằng, nếu không vì mục đích nào đó họ đón một thằng như tôi làm gì, nếu tử tế thì hãy đón những người khác có xuất thân tử tế hơn tôi, học hành hành hơn tôi đi.

Chuyện thế này, bạn hãy học đến cấp 2 và viết Bloge cho những người xe ôm, bán rau đọc như tôi đã viết đi đã.

Chuyện nữa là tôi ở lại Đức trong chương trình học bổng có tên '' dành cho những nhà văn lưu vong''. Đây là một chương trình mà nước Đức tri ân tới các nước khác đã cưu mang những nhà văn của họ dưới thời quốc xã Đức ( đảng lao động quốc xã dành quyền lãnh đạo) đã phải bỏ trốn.

Liệu tôi có thể nói rằng, tôi chỉ là con cờ cho nước Đức chuộc lại lỗi lầm của họ không.?

Không, tôi không phải là kẻ vạch vòi để không phải mang ơn như vậy.

Nước Đức có con tàu Cap Anamur đã vớt hơn 11 nghìn người Việt Nam vượt biển vào những thập kỷ 70-80 trước kia mang họ đến Đức nuôi dưỡng, học tiếng, học nghề ổn định đời sống. Vào những thập kỷ 90 hàng chục nghìn lao động phải về nước đã trốn lại sống rồi cũng được Đức cấp giấy tờ. Ngày nay có hàng trăm nghìn người Việt sinh sống trên đất Đức, hàng năm gửi về giúp đỡ đồng bào rất nhiều chương trình từ thiện...Nước Đức đã giúp hàng trăm ngàn người Việt vì tính nhân đạo như vậy, tôi chỉ là một trong hàng trăm ngàn người Việt được nước Đức cưu mang thôi, không phải con cờ hay lá bài gì cả hết.

 Đôi khi trong cuộc đời, vô tình chúng ta rơi vào một sự kiện lớn, điều đó không có nghĩa ta là nhân vật lớn, cần phải được đối xử đúng tầm của nhân vật lớn hay có một âm mưu lớn nào đó mà ta là mắt xích quan trọng làm nên lịch sử....ta phải để cho đời biết.

Đời tôi cũng từng như vậy, được nước Đức trân trọng mời sang. Rồi bỗng dưng Trịnh Xuân Thanh mò đến làm tôi có cơ hội gây náo loạn, thu hút thêm hàng trăm nghìn người theo dõi Facebok của mình, như một tâm điểm của dư luận trong quãng thời gian gần nửa năm. Nhưng đó chỉ là những sự tình cờ mà số phận đưa đến, rồi đến lúc nó sẽ qua đi. Như TXT rồi cũng im lặng kể cả không bị bắt cóc. Và rồi cũng tôi cũng như hàng trăm nghìn người Việt ở đây, chả ai nhớ tôi đến đây trong tư cách được nước Đức mời. Tôi làm người bình thường, một ông chủ tiệm Suhsi vừa làm công vừa làm chủ hay một tay buôn bán đồ gia dụng tầm thường như bao nhiêu người khác.

Đó chính là tôi một chủ tiệm Suhsi nhỏ và một tay buôn đồ gia dụng nhờ ơn nước Đức đã có cuộc sống ổn định, con cái học hành trong môi trường tốt, hít thở không khí trong lành không có khói của Formosa, không có bụi mịn từ nhà máy nhiệt điện .....


Thứ Ba, 27 tháng 11, 2018

Đội cờ đỏ và đội thi đua.

Nhà trường ở Việt Nam có đội sao đỏ để gìn giữ trật tự trong lớp hoặc trường. Đội sao đỏ sẽ nhắc nhở và ghi tên những bạn nào nghịch ngợm để báo cáo lại nhà trường và cô giáo.

Năm mình còn đi học tiểu học, thằng Vinh con nhà ông bà Chi Lai ở 50 Đào Duy Từ là sao đỏ. Vinh tên hiệu là A Tủa, anh nó hiệu A Páo. Hơn 20 năm trước giang hồ Hà Nội chẳng ai lạ gì tên tuổi của mấy anh em nhà này. Lúc còn đi học phổ thông tiểu học , anh em nhà A Páo, A Tủa đã là nỗi khiếp sợ của nhiều học sinh trong trường vì tính côn đồ, hung hăng.

Thằng Vinh học lớp 3 với mình, nó được làm lớp trưởng. Nó giữ trật tự bằng nắm đấm. Lúc đó chưa có lớp 12, chỉ có lớp 10 là hết. Năm sau lên lớp 4 thì chuyển hệ, bỗng nhiên thành lớp 5. Từ trường Thống Nhất ở phố Lương Ngọc Quyến cả hội chuyển sang lớp 5 trường Trần Nhật Duật thuộc cấp 1, trường Thống Nhất chuyển thành cấp 2 chỉ có lớp 6,7,8. Hồi ấy xong lớp 8 thi cấp 3 lên lớp 10, không có lớp 9.

Sang đến trường mới thằng Vinh A Tủa nó vẫn là sao đỏ của trường.

Thằng Vinh chính là thằng quậy phá nhiều nhất, đánh đập học sinh khác nhiều nhất, thế nhưng nó được làm sao đỏ giữ gìn trật tự từ trường này sang trường khác.

Vinh A Tủa cao to và đẹp trai, trắng trẻo. Sau này có tên tuổi trong xã hội đen Hà Nội vì những trận huyết chiến rất liều lĩnh, sẹo trên người nó từ đến chân tay vô số.

Vào tù nó cũng được trong nhóm trách nhiệm, trật tự.

Ở trong tù có một đội gọi là đội sao đỏ hay còn gọi là đội thi đua.

Đội thi đua có nhiệm vụ giúp cán bộ giữ gìn trật tự trong trại giam, đội trưởng thi đua thường là những tay anh chị cộm cán trong xã hội đen.

Trên danh nghĩa là vậy, nhưng đội thi đua có nhiệm vụ ngầm cho quản giáo là thu tiền của các đội khác. Các đội trong tù thường xuyên vi phạm nội quy, chẳng hạn như đun nấu trong buồng giam. Mỗi tối đến, đội nào cũng có các nhóm dùng nhựa và vải làm chất đốt để đun nước sôi pha trà. Lợi dụng đi lao động bên ngoài mang rượu vào phòng uống ban đêm, cờ bạc hoặc hút chích.

Nếu không nộp tiền cho đội thi đua để đội thi đua nộp tiền lại cho cán bộ trực trại, các đội sẽ thường xuyên bị kiểm tra và bị kỷ luật, những người trách nhiệm buồng hay đội trưởng sẽ dính án kỷ luật đi cùm, sẽ mất phần xét giảm án vào các dịp. Còn những trại viên thường lỡ có gì vi phạm, dù nhẹ như đi ngang qua khu không được phép sẽ bị đội thi đua, trật tự bắt giữ và đánh đập khốc liệt.

Hôm trước đọc tin thấy có cô giáo phạt một học sinh bằng cho cả lớp tát, tổng số cái tát mà em học sinh kia phải nhận đến hàng trăm cái, cái cuối cùng cô giáo tát như phát đạt kết liễu nhân đạo mà người ta làm khi thi hành án tử hình.

Bạn nghĩ gì về xã hội Việt Nam mà bạn đang sống.? Nơi mà có cờ đỏ, sao đỏ rồi có cả uỷ ban kiểm tra trung ương đảng nữa.?

Bạn sẽ nghĩ rằng đó chỉ là cá biệt, nước nào mà chả có chuyện, hãy nhìn những tấm gương tốt khác, nhìn vào cái tốt đẹp khác để đánh giá đúng vấn đề . Đánh giá đúng kiểu ấy để làm gì, để kết luận rằng ở đất nước bạn sống là nơi đang sống nhất nhì thế giới, để không ảnh hưởng đến uy tín của đảng lãnh đạo đất nước.

Tôi đồng ý với bạn.

Vì sao tôi đồng ý, vì tôi phản đối sẽ bị khoác tiếng phản động lợi dụng việc nhỏ nói xấu chế độ.

Tôi đồng ý, vì con tôi được tôi đưa sang Đức sống , nó có học ở Việt Nam đâu mà tôi phải bận tâm.  Có hay dở thế nào thì con các bạn gánh, các bạn khen thế là tốt thì tôi hưởng ứng cho khỏi mất lòng nhau. Tôi còn chả cần căng thẳng hơn thua về cách nhìn làm gì.

Tôi chỉ lăn tăn một chút, giá như cô giáo kia trực tiếp tát cháu học sinh như vậy, có lẽ tôi cũng không lăn tăn. Đời học sinh của tôi cũng vài lần bị thầy cô giáo đánh, nhưng thú thực chưa bao giờ tôi coi đó là bạo hành hay phản giáo dục.

Nhưng việc cô giáo huy động cả lớp đánh bạn mình, tôi thực sự hơi rợn người. Vấn đề nằm ở chỗ các cháu học sinh hiền lành dùng vũ lực với bạn mình dưới mệnh lệnh của cô giáo.

Nếu tôi là bố của các cháu đánh bạn kia, tôi sẽ uất lắm vì đứa con mình đi đánh bạn dưới lệnh của giáo viên. Tôi không hiểu tại sao các bố mẹ của học sinh lớp ấy không phản ứng gì. Việc đánh bạn như thế chính là đánh vào tâm hồn của những bé đánh bạn. Đừng nghĩ rằng chỉ đứa bé bị đánh kia là nạn nhân, với tôi chính cả lớp đó đã thành nạn nhân khi buộc phải nghe cô giáo.

Tại sao tôi nhắc lại đầu câu chuyện về thằng Vinh A Tủa bạn tôi, vì tôi nghĩ nếu nó không được các giáo viên cho làm cờ đỏ, có lẽ lớn lên nó sẽ khác đi nhiều.

 Cô Thuỷ của vụ việc này được nhà trường bênh vực rằng lớp của cô toàn thành phần cá biệt. Ôi ! nếu thật thế mà dùng biện pháp cho các em này tát em khác thì thật khủng khiếp. Các bậc bố mẹ là người hiền lành, chắc không hiểu vì sao tôi cho rằng thế là khủng khiếp đâu. Trừ khi các bạn trải qua nhà tù, xã hội đen các bạn mới nhận ra rằng cách giáo dục như thế chính là cách đào tạo cho bọn cá biệt trở thành anh chị giang hồ thứ thiệt sau này.

Thôi, tôi sẽ không nghiêm trọng hoá vấn đề, nền giáo dục ở Việt Nam là chưa bao giờ được ( tốt) như thế này ( lời ông tổng bí thư  kiêm chủ tịch nước mới đây), cứ thế đi...

Con trai tôi sang Đức được nửa năm, chớm 10 tuổi sáng dậy tự làm đồ ăn sáng và làm đồ ăn mang theo đến trường. Hầu như tất cả sự giáo dục với nó đều ở nhà trường, ý thức sống, quan điểm gì đó tuốt tuồn tuột đều hấp thụ ở nhà trường và bạn bè.  Ở Đức có một điểm rất quan trọng đó là điểm quan hệ  hài hoà, thân ái với bạn bè trong lớp được ghi trong bảng điểm, người Đức khuyến khích học sinh sống như vậy.  Với tôi thế là hạnh phúc, ít nhất những thứ mà dễ tác động nó trở thành một tay anh chị sau này đã bị giảm đi tối thiểu ngay từ trong nhà trường.