Thứ Hai, ngày 27 tháng 7 năm 2015

Sự vắng mặt cần thiết.

Rút cục thì thông tin về ông Phùng Quang Thanh vẫn mơ hồ như một tháng trước đây.

Không ai dám chắc là ông đã chết hay còn sống. Tuy nhiên một điều rõ ràng, nếu theo như báo chí đưa tin về  tình trạng sức khoẻ của ông, thì sự nghiệp của ông Phùng Quang Thanh đã chấm dứt. Ông sẽ không đủ điều kiện sức khoẻ để ứng cử đảm nhiệm vị trí lãnh đạo cao cấp trong Bộ Chính Trị vào đại hội 12 tới đây.

Câu hỏi là, nếu con đường quan lộ của ông Thanh đã chấm dứt, tại sao ĐCSVN cần gì phải úp mở về thông tin số phận của ông. ?

Có ý kiến cho rằng Đảng CSVN sợ dư luận, nên phải che đậy như vụ ông Nguyễn Bá Thanh.

Có những ý kiến cũng cho rằng ĐCVN chưa phân chia xong miếng bánh mà Phùng Quang Thanh để lại, nên chưa thể công bố.

Ít nhiều thì hai ý kiến trên đều có cơ sở.

Nhưng hãy xét đến một khía cạnh khác.

Đó là sự mờ mịt thông tin về tính mệnh Phùng Quang Thanh của ĐCSVN là nhằm đối phó với Trung Quốc.

Ông Phùng đi chữa bệnh tại Pháp hồi tháng 6, đầu tháng 7 TBT ĐCSVN Nguyễn Phú Trọng có công du đến Hoa Kỳ, tại Hoa Kỳ trong cuộc gặp tổng thống Obama. ĐCSVV đã có những bước đi nâng tầm quan hệ Hoa Kỳ - Việt Nam, đặc biệt trong hai lĩnh vực là kinh tế và quân sự. Trong hai lĩnh vực này ngay lập tức đã được cụ thể một cách nhanh chóng bằng hàng trăm triệu usd .

Đó như một lời cam kết vững chắc về việc thực hiện các điều khoản khác trong tương lai trong quan hệ Việt Nam - Hoa Kỳ.

Đặc biệt sự quan hệ hợp tác quân sự với Hoa Kỳ được nhấn mạnh trong khu vực biển Đông. Điều tất nhiên sẽ làm Trung Quốc nổi giận.

Nhìn lại mối quan hệ Việt Trung cho thấy sự gắn bó được tạo nên bởi thế lực chính là Đảng và Quân đội.  Nhưng giờ sau chuyến đi của ông Trọng đến Mỹ, cho thấy ĐCSVN ít nhiều đã có thay đổi quan điểm trong việc bang giao với Hoa Kỳ, cũng như nhìn lại quan hệ Việt - Trung cảnh giác hơn.

Thế còn quân đội VN thì sao?  Hãy xem ông Phùng nói gì khi dẫn phái đoàn quân sự cấp cao sang Trung Quốc hồi năm ngoái.

''Đáp lại, người đứng đầu ngành quốc phòng của Hà Nội nói đảng cộng sản và quân đội Việt Nam coi trọng bang giao với Bắc Kinh.
Báo chí Trung Quốc dẫn phát biểu của ông Phùng Quang Thanh tại cuộc họp nói rằng Việt Nam kỳ vọng quân đội đôi bên sẽ trở thành cột trụ chính duy trì tình hữu nghị song phương.''
http://www.voatiengviet.com/content/quan-doi-viet-trung-nhat-tri-giai-quyet-thoa-dang-tranh-chap-hang-hai/2486997.html
Không đặt vấn đề ông Phùng là một người thân cận với Trung Quốc hoặc ông ghét bỏ Hoa Kỳ. 
Nhưng những lời nói, cam kết của ông Phùng với Trung Quốc sẽ là khó khăn cho quân đội nhân dân Việt Nam trong giai đoạn này khi nhận sự hỗ trợ về tài chính, huấn luyện, phương tiện từ quân đội Hoa Kỳ.
Hãy xem một phát biểu nữa của ông Phùng với Thường Vạn Toàn bộ trưởng quốc phòng Trung Quốc mới đây.
http://vietnamnet.vn/vn/chinh-tri/237355/cai-bat-tay-chat-cua-bo-truong-quoc-phong-viet-trung.html
''Bộ trưởng Phùng Quang Thanh nhấn mạnh đây là việc cụ thể hóa, thực hiện thỏa thuận, sự chỉ đạo của lãnh đạo cấp cao giữa hai Đảng, hai nhà nước - tăng cường tiếp xúc cấp cao giữa Bộ Quốc phòng hai nước, tăng cường hợp tác hữu nghị biên giới giữa lực lượng bảo vệ biên giới, thể hiện tinh thần đoàn kết, tin cậy chính trị, thể hiện hợp tác ngày càng thiết thực và đi vào chiều sâu của quân đội hai nước ''
Cụm từ '' tin cậy chính trị '' là một cụm từ nhẽ ra không có ở một người đứng vị trí bộ trưởng quốc phòng. Đó là lời của Ban đối ngoại trung ương hoặc của bộ ngoại giao.
Nếu đã tin cậy quân đội Trung Quốc tại sao quân đội Việt Nam còn đi nhận giúp đỡ của quân đội Hoa Kỳ.?
Hãy cứ cho ông Thanh là ngọn núi lửa phủ đầy tuyết, là một vị tướng tài giỏi giữ hoà bình mà không cần thiết phải có chiến tranh như một số người ca ngợi. Ông Thanh nói và làm thế là do thống nhất chỉ đạo từ toàn Đảng CSVN.
Nhưng thực tế thì lúc này quân đội Việt Nam đang nhận giúp đỡ từ quân đội Hoa Kỳ. Nên việc vắng mặt ông Thanh lúc này là cần thiết.
Nếu ông khoẻ mạnh, ông phải đứng ra để thúc đẩy tiến triển đang bị gián đoạn hợp tác giữa hai quân đội hai nước. 
Nếu ông chết, thì ĐCSVN phải đưa ngay người khác lên thay. Người đó sẽ phải làm gì với những lời ông Thanh đã nói với Trung Quốc.?
Cách hay nhất là ông đang điều trị bệnh, nhưng vẫn làm việc. Mà khi ông đang điều trị,  thì ông chưa thể đôn đốc việc '' tin cây chính trị '' của quân đội Việt Nam với Trung Quốc. Nhưng ông cũng chưa chết để người khác phải thay, ông vẫn điều hành được những việc nào đó qua điện thoại. Riêng việc hợp tác với Trung Quốc thì chờ ông khoẻ hẳn, việc này phải đích thân ông đứng ra, không thể điều hành qua điện thoại được.
Ngày 15/7 phía Trung Quốc sốt ruột vì những động thái Việt Nam gia tăng gắn bó quân sự với Hoa Kỳ. Nên đã điều phó thủ tướng Trương Cao Lệ ( con rể của kẻ từng chủ trương dùng quân sự đánh Việt Nam là Đặng Tiểu Bình ) sang hối thúc Việt Nam tiếp tục bày tỏ '' tin cậy chính trị ''.
Câu trả lời của Việt Nam được thể hiện qua những thông tin về ông Thanh những ngày qua. Người phụ trách việc đó đang điều trị, sức khoẻ tiến triển, ông định đi nơi này , nhưng lại đột xuất bận, chưa biết khi nào ông ấy sẽ thực hiện. Xin cứ thư thả chờ đợi dăm bữa nữa.

Chủ Nhật, ngày 26 tháng 7 năm 2015

Tưởng nhớ thương binh liệt sĩ ở Berlin.

Mình nhận được giấy mời của ban liên lạc cựu quân nhân tại Berlin mời đến dự lễ cầu siêu tưởng nhớ các thương binh, liệt sĩ.

Hơi ngạc nhiên, sau thì nhớ ra trước kia mình cũng đi lính gần 3 năm. Người đưa giấy giải thích đây là cựu quân nhân, khác với cựu chiến binh. Cựu quân nhân thì mở rộng hơn lên mình cũng có tên trong danh sách cựu quân nhân.

 Mình chần chừ, bảo không muốn đi. Nhìn thấy các cuộc trước kia tưởng nhớ, tưởng niệm gì của hội Cựu Chiến Binh Berlin - Brandenburg cứ khơi lại đánh Mỹ, đánh Nguỵ phiền hà lắm. Mỹ thì giờ TBT bảo gác bỏ quá khứ, còn Nguỵ cũng là người Việt mình cả. Đành rằng người lính thì làm theo lệnh, bên nào cũng thế. Nhưng có những cuộc chiến xong rồi thì thôi, nhất là cuộc chiến mà người bên kia cùng đất nước, dân tộc mà nhắc đi nhắc lại đau lòng. 

Người đưa giấy giải thích, đây là ban liên lạc hội cựu quân nhân khác với hội cựu chiến binh Berlin - Brandenburg kia. Tinh thần chỉ cùng với nhà chùa tưởng niệm cho các liệt sĩ hy sinh vì tổ quốc, làm lễ cầu siêu, trong đó có 75 chiến sĩ Việt Nam Cộng Hoà hy sinh vì bảo vệ tổ quốc cũng được xếp danh sách những liệt sĩ hy sinh vì tổ quốc như 64 chiến sĩ CHXHVN hy sinh tại Gạc Ma.

Ô thế thì đi, ủng hộ sự tiến bộ nhân văn này.

Nhưng suýt nữa mình lại không đi, vì ông Nguyễn Quang A hôm trước gọi điện bảo ông sang dự hội thảo của nhóm ông Nguyễn Ngọc Giao. Thứ bảy xong, chủ nhật muốn gặp mình xem  tư bản giẫy chết nó nuôi có mạnh khoẻ hơn tí nào không.

Gặp ông Quang A, kể tí em định đi dự lễ cầu siêu ngày cho các liệt sĩ, ở đây người ta tổ chức, có cả bài vị của mấy chục ông lính VNCH hy sinh ở Hoàng Sa và các ông lính hy sinh ở Gạc Ma. Anh có tiện thì đi cùng em thắp cho họ nén nhang.

Ông Quang A bật lên.

- Ồ, nhóm nào mà tưởng niệm cả hai bên thế.?

Bà Hà vợ ông Nguyễn Hữu Vinh ( tức Vinh Ba Sàm ) nghe thế đế vào.

- Nhóm nào mặc, nếu mà tưởng niệm như thế mình nên đi. Cứ ai làm điều tốt thấy được thì mình ủng hộ.

 Đến nơi mới thấy, hoá ra mấy cái ông tổ chức chính là các ông tổ chức biểu tình chống Trung Quốc vừa qua. Cái cuộc biểu tình có điểm  thú vị đặc biệt khác bao nhiêu cuộc trước đó là ở chỗ,  chính giữa khán đài treo lá cờ Mỹ to tướng. Lúc đấy mình nghi hoặc không biết sao cái ban tổ chức này treo cờ Mỹ trên khán đài liều thế, hai tháng sau nhìn chuyến đi của Nguyễn Phú Trọng đến Hoa Kỳ. Mới giật mình nghĩ cái hội này chả đơn giản tí nào.

 Nhưng thôi họ thế nào thì cũng mặc họ, cứ nhìn hành động biểu tình chống TQ,  xu hướng tiến bộ không coi Phương Tây là thù địch, ghi nhớ cả những chiến sĩ VNCH đã hy sinh là ok. Còn động cơ , mục đích đằng sau thì biết thế nào mà suy luận cho mệt óc.

 Thế là cựu quân nhân Bùi Thanh Hiếu tức tên '' phản động '' Người Buôn Gió tháp tùng Tiến sĩ Nguyễn Quang A và cựu sĩ quan công an Lê Thị Minh Hà cùng vài trí thức '' tiến bộ '' đến dự lễ cầu siêu các liệt sĩ Việt Nam.




Hội trường



Ban thờ có bài vị các liệt sĩ và mâm cơm cúng chay do các Phật Tử của Tổ Đường Vinh Nghiêm dâng.







Bài vị 75 chiến sĩ VNCH hy sinh ở Hoàng Sa và 64 chiến sĩ XHCNVN hy sinh tại Gạc Ma.


















Tiến sĩ Nguyễn Quang A thắp nến trước ban thờ có linh vị của các chiến sĩ VNCH đã hy sinh bảo vệ chủ quyền tổ quốc.








 Ban tổ chức rất vui khi thấy tiến sĩ Nguyễn Quang A đến dự lễ cầu siêu.

Cuộc tưởng nhớ diễn ra nghiêm trang, thành kính. Lễ cầu siêu do các nhà sư của tổ đường Vĩnh Nghiêm hành lễ.

Lần đầu tiên chứng kiến các liệt sĩ Việt Nam mang hai màu cờ cùng chung một buổi cầu siêu. Ý nghĩa thật nhân văn.

Sẽ có những người VNCH không thích cuộc tưởng niệm, cầu siêu như thế này.
Nhưng ở Berlin thì chắc chắn những người Việt Nam Cờ đỏ không thích còn nhiều hơn.

Cho dù lý do các vị không thích là đúng, là chính nghĩa. 

 Nhưng mình thì không quan tâm, với mình bất cứ ai hy sinh vì tổ quốc trước ngoại xâm đều đáng được tri ân dù mang màu cờ nào. Cũng như bất cứ ai đứng ra tổ  chức với tinh thần như vậy, mình đều ủng hộ và sẵn sàng tham dự.

Thứ Bảy, ngày 25 tháng 7 năm 2015

Sự nhục mạ uy danh đại tướng.

Sau nhiều lần đồn đoán của dư luận và cải chính thông tin từ báo chí về tính mạng của đại tướng Phùng Quang Thanh. Ngày 25/7.2015 báo chí Việt Nam đưa tin đại tướng Phùng Quang Thanh về nước.

 Nhưng không hề có tấm ảnh hay vài giây clip ngắn ngủi nào để chứng minh được đó là đại tướng Phùng Quang Thanh thật sự. Tất cả tấm hình chỉ là chiếc xe , duy nhất một tấm hinh chụp từ xa nói một người mặc vét xám là ông Thanh. Tuy nhiên tấm hình mờ đến nỗi không ai dám khẳng định là ông Thanh. Chưa kể những chi tiết như mái tóc chải ngược bên thông thường hay tư thế chân đứng rất khó hiểu.

Bây giờ xét theo luồng dư luận ông Phùng Quang Thanh còn sống và khoẻ mạnh.

Nếu vậy tại sao không đưa ra bằng chứng rõ ràng cho luồng  dư luận khỏi nghi ngờ, bán tán ông đã chết ?

Người ta bảo không việc gì phải giải thích với những ai nghi ngờ thiếu thiện chí.?

Chẳng phải từ khi tin ông Thanh chết ở bên Pháp đến giờ, bao lần tướng lĩnh như tướng Thước, tướng Tuấn và các chuyên gia y tế cao cấp như ông Khải phải lên báo giải thích đó sao.? Thậm chí là đến Bộ Ngoại Giao cũng phải lên tiếng đính chính đó sao.?

Ông Thanh còn sống và khoẻ manh, tin vẫn cứ đồn ông chết. Một người bình thường thôi, như bà Châm ở Hải Dương tin đồn bà ấy chết, lập tức có clip đưa ra bà vẫn sống và đang nói. Ai trong trường hợp bị đồn như thế họ cũng sẽ tìm cách chứng minh đưa ra những bằng chứng xác thực không thể chối cãi. Trừ những trường hợp trốn nợ thì họ có thể ỡm ờ.

Ông Thanh còn sống, dư luận đồn ông chết. Ông mang thân là một đại tướng, bộ trưởng quốc phòng, uỷ viên BCT. Cái uy danh của ông rất lớn, bởi lớn thế mới thu hút được tin đồn.

Thế nhưng báo chí có vẻ không thiện chí trong việc làm sáng tỏ cho ông, kiểu đưa tin như tôi gọi nói với thư ký, hoặc tấm hình cái xe càng khiến dư luận rối mù, xôn xao bàn tán hơn. 

Chả lẽ mang uy danh đại tướng ra để làm trò vờn thông tin. Úp mở để dư luận đồn đoán sai, rồi mới trưng bằng cớ thật ra là ông còn sống đây. Các thế lực thù địch, đài báo, bọn lâu nhâu bloger, facebook chỉ là đồn sai trái, không căn cứ, đừng tin vào chúng. Hãy tin vào báo chí cách mạng.

Làm thế không đáng chút nào, uy danh của một đại tướng không thể đem ra làm trò nghi binh để chiến thắng trong một trận chiến truyền thông lãng nhách như vậy. Lấy uy danh đại tướng ra để vờn như vậy là nhục mạ uy danh ấy. Không coi con người ấy, vị trí ấy ra gì. Mới sử dụng vào mục đích thấp hèn để đánh lừa, gài bẫy dư luận.

 Các tờ báo '' chính thống '' như Quân đội nhân dân, công an nhân dân, nhân dân, trang chính phủ họ đứng ngoài cuộc. Tờ báo quân đội nhân dân không hề đăng một tin nào về ông Thanh suốt trong những ngày dư luận đồn đại.

Những tờ báo hạng hai như Vietnamnet, dantri, thanhnien...thì tới tấp đưa những tin mơ hồ, thiếu chứng cứ liên tục. Đưa như thể câu lượng đọc chứ không phải là muốn bảo vệ uy tín của ông Phùng Quang Thanh.

Nếu ông Phùng Quang Thanh còn sống, còn đường đường là đại tướng bộ trưởng quốc phòng, còn là uỷ viên BCT...liệu ông có chấp nhận mình là một con bài để báo chí cách mạng dùng lập lờ nhằm đánh một cú đau vào những đồn đoán hay không.?

Giả sử ông chấp nhận làm vật nghi binh, chỉ để làm cái trò lật mặt dư luận trong lần này thôi, chả đáng tí nào. Đại tướng mà đồng loã để làm trò như vậy còn gì là đại tướng. Không ai đi đùa với tin đồn mình chết, kể cả người bình thường, vì họ còn bố mẹ , anh em, họ hàng nữa.  Anh chấp nhận đùa thế với dư luận, nhưng thân nhân của anh họ có chấp nhận hay không.?

Giờ thì thử xác định ông Thanh còn sống và khoẻ mạnh. Chắc hẳn sau cú làm bẽ bàng dư luận. Người ta còn thấy thương hại cho ông vì đã mang danh đại tướng ra để làm trò ú tim.

Các tờ báo đưa tin ông Thanh còn sống, đi làm việc chỗ này , chỗ kia mà không đưa ra bằng chứng xác thực đánh tan nghi ngờ của dư luận, chính là những tờ báo đang mang uy tín, danh giá của một lãnh đạo cao cấp ra làm trò dền dứ , câu nhử dư luận. 

Như thế là đang xúc phạm, sỉ nhục và lăng mạ một đại tướng.

Thứ Sáu, ngày 24 tháng 7 năm 2015

Nghề trông trẻ ở Berlin.

Trên nhiều diễn đàn rao vặt, tìm việc ở Berlin của người Việt đa phần là nghề bồi, bếp, làm móng, chuyển hàng, trông trẻ, tư vấn giấy tờ...

Nhưng đặc biệt hiếm nhất là nghề trông trẻ, nghề này nhu cầu cực lớn. Trăm phần trăm có ai đăng tin muốn trông trẻ là ngay lập tức có người hỏi han tới tấp. Nếu mà phụ nữ người miền Bắc nhận trông trẻ nữa thì càng đông khách. Lý do phụ nữ miền Bắc trông trẻ nhiều người muốn vì bố mẹ muốn con mình nói tiếng dễ nghe hơn tiếng miền Trung. Đơn giản là vậy chứ không phải kỳ thị gì.

 Trông hai đứa trẻ cả ngày, tiền công có thể đến từ 700 đến 800 euro một tháng. Đây là tiền trao tay, không phải thuế má gì cả. 

Mùa hè đến nhu cầu lại càng đông. Hoá ra chả phải người Việt mà người Đức cũng cần người trông trẻ. Nhà trường có một lớp dành cho trẻ nghỉ hè. Nhưng muốn học lớp đó thì phải chứng minh mẹ, bố đều đi làm họ mới nhận.

 Tí Hớn nghỉ hè ở nhà với bố, ngay hôm nghỉ hè đầu tiên có hai thằng bạn gõ cửa rủ xuống sân chơi. Lúc đầu chúng chơi dưới sân, khát nước chạy về nhà uống. Vài hôm sau thì chúng vừa chơi bên ngoài, vừa chơi trong nhà. Hôm đầu chỉ chơi tí buổi chiều. Giờ thì cứ sáng chúng lần lượt bấm chuông vào nhà đến 7 giờ tối mới về.

 Thế là phải lo ăn uống, hậu cần cho bọn liên quân này. Gọi là liên quân vì chúng da trắng, da vàng, da đen, da ngăm ngăm trung Á đủ cả. Mỗi thằng một khẩu vị khác nhau, thằng bánh mỳ, thằng mỳ tôm, thằng không ăn thịt lợn, thằng không ăn cơm.

Hôm nay có thằng Việt Nam sinh ở đây, học lớp 1 đang nghỉ hè lên lớp 2. may là tiếng Việt nó biết khá,tuy rằng nói phải căng tai mới hiểu. Thằng này là quân số ký gửi một hai hôm vì bố mẹ bận đột xuất.  Ông ranh bảo ăn mỳ tôm. Nấu cho ông bát mỳ tôm với chừng một lạng thịt bò. Ông ngồi khua hết thịt ăn, xong hỏi tôm đâu, trong gói mỳ có tôm mà. Ông cứ léo nhéo chất vất tôm của ông ấy đâu sao không có. Cuối cùng phải bóc một gói mỳ tôm khác ra để cho ông ấy biết là tôm chỉ in ở bên ngoài, bên trong không có.

Ông ấy nhìn nghĩ một lúc rồi bảo.

- Việt Nam bảo có tôm mà lại không có tôm.




Ông da đen thì chả ăn gì ngoài socola và kẹo, hôm qua rán cá tẩm bột, loại hộp có sẵn ép ông ấy mãi mới ăn được 5 miếng. Ông da trắng thì khảnh ăn nhất, chỉ ngồi xem tivi suốt.
 Phải gọt hoa quả cho các ông ăn, rồi phải đi siêu thị xem mua cho các món hợp khẩu vị các ông. Thậm chí nước uống các ông cũng khác nhau, ông nước táo, ông sữa, ông thì nước khoáng có ga.
 Được cái các ông chơi không nhảy nhót, la hét ầm ĩ. Hết điện tử thì sắp lego hoặc xem tivi, đọc sách.
Thỉnh thoảng các ông cãi nhau, ông tây mách mình, mình nghe chả hiểu. Bảo ông con dịch thì ông con dịch đểu để che tội. Phải bảo thằng kia nói từng từ một, mình mới nghe ra ông con mình láo nháo. Đúng vẫn là trẻ con Việt Nam, tuy con mình thật đấy , dạy rất kỹ về tư cách nhưng vẫn láu cá.  Lại phải dạy một thôi một hồi mới xong. Nguyên do là hôm đi học, ba ông đá bóng thế nào, môt ông sút ra ngoài vườn nhà người ta. Nhà đấy thì họ bỏ hoang, không trèo vào lấy được. Cô giáo bắt ba ông đền bóng, ông Tây trắng chấp nhận mang bóng nhà đến đền, cô giáo bảo hai bạn còn lại phải có chút quà cho ông Tây trắng kia. Ông Tí Hớn về kêu mình không đá mình không phải đền, mình không làm thì mình không chịu. Ông định lờ luôn.

 Mình biết chuyện, phải giải thích ba người chơi là một đội, như đội bóng, cùng thua cùng thắng vui buồn chia sẻ. Không thể trách thủ môn để lọt lưới mình không chịu trách nhiệm hoặc chỉ kể công cầu thủ ghi bàn thôi. Khuyên bảo hết tình, hết lý ông Tí Hớn mới chấp nhận chia sẻ trách nhiệm. Lúc hỏi ông định chia sẻ thế nào, ông con bảo mua kem tặng bạn. Mình hỏi cái kem ở trường giá 50 xen, quả bóng giá 5 euro. Con giỏi toán, con chia sẻ kiểu ấy là kiểu gì , làm cho qua chuyện à. ? Thế là không thật lòng trách nhiệm, cũng không tốt với bạn bè. Nếu mà bố cũng tính như con thì bố không bao giờ có bạn. Mà con thấy đấy, bố rất nhiều bạn, họ giúp đỡ mình rất nhiều như bác C , bác D , bác L..chú H, chú T..đấy
 Sau thì ông Tí Hớn mang 2 euro đi mua hộp bánh tăng bạn, bạn Tây rất vui.




Thế là mình có nghề thực tập trông trẻ miễn phí, một ngày bét nhất có hai ông, ngày đông đến bốn ông. Nhà lúc nào cũng đầy ắp tiếng cười đùa của bọn trẻ. Vất vả chút nhưng vui. Bố mẹ bọn trẻ cũng biết chúng đến nhà mình chơi, khi nào cần gì họ gõ cửa gọi con về hoặc dặn dò gì.

Bây giờ phải dẫn chúng ra siêu thị, tuỳ ông nào nhu cầu gì thì chọn.

Nói với các mẹ nhé, riêng anh Gió chỉ không biết đẻ và cho bú thôi. Chứ trông và chăm trẻ con anh làm được tuốt, mà làm tốt đằng khác nhé. Đừng tưởng anh chỉ giỏi chém gió, chỉ trích chế độ không thôi đâu.

Thứ Năm, ngày 23 tháng 7 năm 2015

Giở mặt vì tiền.

Ngân hàng thế giới World Bank vừa công bố con số bất ngờ của nợ công Việt Nam: 110 tỉ USD, tức tương đương với 2,35 triệu tỷ đồng, vượt xa số liệu 1,5 triệu tỷ đồng mà Bộ Tài chính từng đưa ra đầu năm 2014. Nếu tính vui, chia số nợ này trên đầu của 90,7 triệu dân của Việt Nam, thì mỗi công dân đang gánh khoảng trên 1.200 USD nợ công, tương đương hơn nửa năm thu nhập trung bình đầu người. 

Con số nợ cộng trên bao gồm nợ của Chính phủ, nợ được Chính phủ bảo lãnh và nợ của chính quyền địa phương. Nếu xét về tỷ lệ tương đối so với GDP (186,2 tỷ USD), thì nợ công theo tính toán của ngân hàng thế giới WB đã tăng từ 54,5% GDP 2013 lên mức 59,6% năm 2014. Mặc dù Bộ tài chính đã có phản hồi xoa dịu quần chúng rằng mức nợ công vẫn nằm trong phạm vi an toàn dưới 65%, song chi phí trả nợ gia tăng và thâm hụt chi tiêu ngân sách đang làm tình hình tài khóa rơi vào thế bị động và mất cân đối nghiêm trọng. 

Nợ công của Việt Nam có thể vẫn ở mức cho phép, song khả năng sử dụng đồng vốn vay vào phát triển kinh tế có sinh lời hay không, và thời gian sinh lời là bao lâu mới là điều đáng nói.  Đáng sợ nhất là với sự quản lý chồng chéo trong cách chỉ đạo kinh tế vì bộ máy cồng kềnh giữa Đảng và chính phủ. Ví dụ như chính phủ có bộ kế hoạch đầu tư thì bên Đảng cũng có ban kinh tế trung ương. Chưa kể đến trình độ yếu kém của nhân sự và sự đấu đá hại nhau, tham nhũng, quan liêu....

Nhiều tập đoàn nhà nước đã làm bay hơi số tiền vay về không thể nào lấy lại như Vinashin, những công trình bất ngờ đòi phải tăng tiền đầu tư gấp 70% so với dự toán ban đầu như đường sắt trên cao tại Hà Nội , hoặc la liệt trên khắp đất nước những công trình đang xây bỏ dở, không biết bao giờ mới hoàn thành.

Tất cả những điều này nói lên sự đe doạ khả năng trả nợ trong tương lai. 

Việt Nam đang phát hành trái phiếu chính phủ 1 tỷ usd. Số tiền bán trái phiếu này chắc để nhằm mục đích đáo nợ hoặc trả lãi những khoản gấp gáp. Nếu ở lần trái phiếu phát hành trước lãi suất là 4,8 % một năm, thì lần sau đã lên tới 6,75% , lần kế đây đã đến mức 7,9 % một năm. 

Vay lãi cao lần sau để đập trả chỗ vay lần trước cho thấy Việt Nam đang lâm vào thảm cảnh.

 Trong tương lai tới đây các nguồn thu của chính phủ Việt Nam sẽ càng hạn chế bởi lộ trình giảm thuế cho các doanh nghiệp và giảm thuế nhập khẩu theo các thoả thuận quốc tế. Các nguồn tài nguyên cạn kiện, cùng với bội chi ngân sách. Hàng trăm doanh nghiệp nhà nước đã được xoá nợ thuế trước kia, nhưng mới đây con số của bộ tài chính nêu rõ đến 600 doanh nghiệp nhà nước nợ thuế, đứng đầu là tổng công ty Sông Đà Thăng Long nợ 375 tỷ đồng.

 Đẩy nhanh cổ phần hoá có nghĩa là bán tài sản, quyền kiểm soát tài sản doanh nghiệp nhà nước cho tư nhân và nhà đầu tư nước ngoài thu tiền về để trả nợ vay nước ngoài và nuôi bộ máy hành chính công .  Đó là cách sau cùng để có tiền khi đã bán sạch tài nguyên, cho thuê sạch hết đất đai, xuất khẩu lao động. Nhưng việc bán cổ phần cũng không hề dễ dàng, những người mua họ cần một chính sách kinh tế bền vững , một nền chính trị có tư cách đảm bảo cho đồng vốn họ đầu tư. Việc như vậy không dễ gì làm ngay được trong một vài năm bởi quan điểm chính trị của ĐCSVN.

 Trung Quốc không nằm trong những nước cho Việt Nam vay ODA. Trung Quốc cũng không nằm trong tốp 10 những nước đầu tư trưc tiếp vào Việt Nam ( FDI ). Tổng số tiền TQ đầu tư trực tiếpvào Việt Nam trong 20 năm qua chỉ chiếm 4 % so với 92 nước đầu tư vào Việt Nam. Năm 2010 chỉ có 364 triệu usd, chiếm 1 % tổng số FDI ở Việt Nam.

 Nhưng bằng cách cho vay tín dụng xuất khẩu, hoặc mô hình cho vay nhưng đòi kiểm soát dự án, đòi hỏi lựa chọn nhà thầu thi công Trung Quốc, thậm chí còn sửa thiết kế để phù hợp với trình độ và thiết bị nhà thầu Trung Quốc. Tệ đến mức những thiết bị này bàn giao mà chất lượng sản phẩm không hề theo quy chuẩn quốc tế nào, có khi chỉ ngẫu hứng in tại nơi bàn giao, nhưng áp lực của TQ khiến việc nghiệm thu được trôi chảy. 

Việt Nam thành một nơi để Trung Quốc đổ đi những thiết bị lạc hậu và giải quyết công việc cho người lao động Trung Quốc. Đặc biệt là những dự án huỷ hoại môi trường như nhiệt điện, thuỷ điện, khai thác quặng được Trung Quốc tập trung chú trọng tiếp cập các chủ dự án đia phương đề nghị cho vay và kiểm soát dự án rất nhiều.

Không trông đợi vào người bạn tốt 14 chữ vàng, mặc dù người bạn ấy muốn quan hệ tốt đẹp, muốn thể chế cộng sản Việt Nam đứng vững, nhưng lại không muốn chi tiền một cách đường hoàng, đẹp đẽ để tạo cho Việt Nam có nền kinh tế mạnh. 

Có thể vì nhiều nguyên nhân, nền kinh tế TQ gặp khó khăn và TQ không muốn Việt Nam phát triển mạnh.

Không có tiền thì không giữ được chế độ, hết tiền, nợ be bét, trước mắt cần tiền sống, sau này cần tiền trả nợ. Chẳng còn lối thoát nào khác, chế độ cộng sản Việt Nam tính đường quay sang chơi với Hoa Kỳ để mong hỗ trợ tài chính và được tham gia hiệp định TPP tiếp sức cho nền kinh tế què quặt bởi những tập đoàn doanh nghiệp nhà nước gây ra.

Chẳng phải sự quay ngoắt với TQ là do nhận thức tiến bộ nào thúc đẩy đảng CSVN. Việc giở mặt quay ngoắt sang chơi với Hoa Kỳ, tất cả là do thiếu tiền mà thôi. Việt Nam không cần đến TQ nữa, khi mà Hoa Kỳ và phương Tây đưa ra điều kiện nhẹ nhàng là thay đổi nhân quyền, kinh tế thị trường mà khỏi phải xoá bỏ vai trò lãnh đạo của ĐCSVN. Trước những yêu cầu như thế, với thói gian manh, láu cá, CSVN tin rằng họ có thể trì hoãn hoặc tạo những thứ giả tạo để đối phó qua ngày.

Hy vọng với ngạn ngữ Việt Nam có câu '' gần mực thì đen, gần đèn thì rạng ''.  Hợp tác với Hoa Kỳ về lâu dài sẽ thúc đẩy Việt Nam có sự thay đổi, tiến bộ thực sự từ nhân thức.



Nỗi niềm xuất nhập cảnh.

Lần thứ nhất mình đến Mã Lai, xin visa của sứ quán tại đó để đi Châu Âu

Thời gian xin mất 2 ngày, hôm nay xin thì ngày kia được visa. Lúc làm thủ tục lấy vé,  bỗng nhiên hai thằng cảnh sát Mã Lai lại gần đòi xem hộ chiếu mình. Nó dẫn mình đứng tránh quầy thủ tục và ngắm visa mãi. Nó hỏi sao mày đi xa thế mà hành lý của mày không có.

May là ông bạn dịch vẫn còn. Mình bảo tôi sang đó có người đón, không cần mang gì cả.

Thằng cảnh sát nhìn mình từ đầu đến chân, nó bảo xem hành lý của mình. Thật thảm hại, hành lý của mình đúng một cái nilong trong đó có đúng bộ quần áo hè và vài tờ giấy Cảnh sát Mã Lai hỏi tại sao bên đó mùa đông, mày mặc thế này và chỉ mang thế này.

Mình bảo  nói rồi, có người đón, họ sẽ mang đủ cho tôi.

Hai thằng xem hành lý, lắc đầu nhìn nhau vẻ nghi ngờ, một thằng moi ra cái kính lúp gắn lên mắt soi visa. Soi đến toét mắt, nó phải gỡ kính ra chớp chớp mắt, xoa mắt rồi soi lại. Lúc sau nó hỏi tại sao mày không xin visa ở nước mày, lại sang đây xin.

Mình bảo tao sang chơi nhà anh bạn này, chỉ anh bạn dịch, tự nhiên nổi hứng muốn đi châu Âu vì có bạn bên đó bảo lãnh mời.  Nên xin luôn ở đây. Thằng cảnh sát Mã lại hỏi tại sao mày xin có hai ngày được visa. Mình bảo cái này mày hỏi đại sứ nước cấp visa, chứ tao làm sao biết.

 Bọn nó gọi điện đi đi hỏi đâu đó, lúc sau có điện thoại lại, chắc bên kia trả lời.Thấy nét mặt chúng nó giãn ra hết căng thẳng.  Nhưng nó không cho mình đi, nó cứ bắt đứng đấy cùng nó.

Đến sát giờ, có một cô tiếp viên đi đến, nó nói gì đó. Anh bạn dịch bảo nó kêu mình đi theo cô ấy. Mình đi theo cô tiếp viên kia , được ưu tiên đi qua chỗ soát hành lý trước, đến thẳng chỗ lên máy bay. Lại gặp hai thằng cảnh sát đó, nó cười rất tươi với mình.

Khi đến Hà Lan, máy báy đỗ người ta đưa cái cầu thang ống ra cửa máy bay. Đang đi trên cái ống đấy gặp cảnh sát Hà Lan đeo tiểu liên, súng ngắn dắt hông , to như hộ pháp. Cứ thằng nào tóc đen nó lùa hết lại một góc xem hộ chiếu, đến khi nhìn thấy hô chiếu mình thằng cảnh sát hô to - Viet Nam.

 Lập tức các thằng khác chạy đến ào ào, quây mình riêng ra một góc riêng. Chúng nó xem visa, rồi mang visa đi đâu. Mấy thằng còn lại thì canh giữ mình không rời mắt một giây. Lúc sau thằng mang hộ chiếu của mình lại, chúng nó dẫn mình vào một cái phòng, hỏi mình gì đó nhưng vô ích vì mình chả biết mẹ tí tiếng Anh nào. Mình đưa nó mẩu giấy chỉ có câu anh bạn viết sẵn, tôi không biết tiếng Anh, làm ơn dẫn tôi đến chuyến bay XZ...Một lúc mình lấy mấy tờ giấy mời cho nó xem, bọn nó đọc xong ồ à gật gật rồi mang giấy đi. Lúc quay lại mang cà fe và bánh cho mình bảo ăn đi. Mình ăn và uống xong nó giơ tay mời ra hiệu đi theo nó, dẫn ra chỗ đóng dấu nhập cảnh rồi đưa ra cửa chờ chuyến bay của mình.

 Lần thứ hai nhập cảnh ở Thuỵ Sĩ, đi cùng bà Võ Thị Hảo. Đến lượt mình lại bị chặn, bà Hảo đi qua rồi mình gọi. Bọn nó cũng cho bà ấy quay lại dịch. Bà Hảo nói tiếng Anh cũng tàm tạm, giải thích một hồi nó cũng đóng dấu cho mình đi qua. Bà Hảo nói nó nghi em nhập lậu, giấy tờ giả nên nó phải kiểm tra. Trong chuyến đi ấy, mình sang Pháp rồi về Đức. Chưa kịp ra cửa đi, ở đây cùng EU nên không phải nhập cảnh, thế mà có hai thằng cảnh sát Đức nó chặn xem visa, thấy hộ chiếu Việt Nam nó cho mình luôn vào một cái phòng. Một thằng ngồi canh, một thằng cầm visa đi đâu đó, đến hơn nửa tiếng quay về nó cho mình đi. Báo hại cho chị Phạm Thị Hoài đứng chờ đón bên ngoài lo lắng tưởng mình mất tích.

Lần thứ ba nhập cảnh ở Đức trên chuyến bay có nhiều người Việt Nam. Mấy người Việt đến ô nhập cảnh bị gạt lại chờ, mình thì đưa visa đưa luôn cả giấy mời nên qua dễ. Đang ung dung hào hứng đi vì qua nhanh chóng hơn mấy lần, lấy hành lý xong kéo đi thì lại bị một em cảnh sát chặn đường đưa vào một cái phòng để khám đồ lại. Trong phòng có mấy cảnh sát nữa, thấy họ nói gì có loáng thoáng Viet Nam, Viet Nam. Em cảnh sát xỏ găng bắt đầu khám hành lý. Còn cậu cảnh sát thì có cái gậy điện tử rà quanh người. Họ xem giấy mời và gọi điện theo số trên tờ giấy. Xong họ dẫn mình ra tận chỗ người đón bên ngoài. Lúc bị khám ở trong cái phòng có cửa kính, trong lúc chờ mình nhìn lối đi vẫn chưa thấy mấy người Việt đi cùng mình chưa đi qua, chắc họ cũng chưa qua ô nhập cảnh.

Lần thứ tư mình đi Mỹ, bay từ Hà Lan. Sao mà mình ghét bọn Hà Lan thế. Chờ mãi đến ô xuất cảnh, nó nhìn hộ chiếu Viet Nam, nó quay sang thằng đứng bên cạnh quầy giơ hộ chiếu kêu Vietnam. Thằng đứng bên cạnh lập tức nhào lại, cầm hộ chiếu dẫn mình ngược ra, bao người nhìn mình như tội phạm. Đcm bọn chó này, thế là hai lần nó cư xử mình như tội phạm.

Lại được vào phòng riêng cách ly ngồi, may là nó cho hút thuốc, vừa ngồi nó vừa soi mói nhìn thái độ của mình. Soi một lúc nó ra hiệu mình ngồi chờ, còn nó cầm hộ chiếu mình đi. Nửa tiếng sau nó quay lại dẫn mình đi đến một chỗ riêng để cho dấu xuất cảnh đi Mỹ.

Hoá ra bọn Mỹ lại tử tế nhất. mình không biết tiếng, nó đưa tờ giấy mình chả biết khai gì. Thằng nhập cảnh nó đóng quầy nó lại, dẫn mình ra một chỗ trợ giúp, ở đó người ta in cho mình một bản khai tiếng Việt. Xong nó đi đâu dẫn về một ông người Việt làm quét dọn sân bay, ông này già đến gần 70 tuổi người di tản thuyền nhân. Ông già hướng dẫn mình khai xong thì đưa mình ra một quầy riêng, thằng cảnh sát đó hỏi mình ở Mỹ bao lâu. Mình bảo 15 ngày ( tất nhiên là ông già dịch cho ). Nó đóng nhát cho ở 6 tháng , kịch khung du lịch luôn.

Lúc ở lối từ quầy nhập cảnh đi ra, gặp hai thằng cảnh sát Mỹ đứng, nghĩ nó sẽ lại gọi kiểm tra này nọ, không ngờ nó cười tươi, giơ tay như chào đón khách quý, nó chỉ lối mình ra bên ngoài rất tận tình.

Lạ nhất từ Mỹ về Châu Âu lại không qua cửa xuất hay nhập cảnh nào. Cứ như là đi trong châu Âu với nhau vậy.

Còn đi từ Tiệp, Ba Lan bằng tàu hay ô tô thì lần nào cũng bị Đức kiểm tra kỹ giấy tờ. Nhất là hộ chiếu xanh xanh mầu xanh ngát Việt nam thì nó còn dùng máy móc kiểm tra chưa đủ, phải gọi điện hỏi tận đâu chán chê. Soi xét hành lý mang theo đủ thứ rồi mới ok chào với lời cảm ơn.

Ghét nhất vẫn thằng Hà Lan, có lần đi tàu sang Hà Lan. Đang nhiên có hai thằng thường phục ngồi cạnh, thì thầm như là bạn, nó hé lòng bàn tay cho mình nhìn thấy cái thẻ cảnh sát. Mình hiểu ý đưa nó visa, rồi tự đứng dậy lấy hành lý mở ra cho nó xem. Nó xem visa rồi lắc đầu ra hiệu không xem hành lý, chào cái bỏ đi.

 Sau này mới biết hoá ra Hà Lan là điểm trung chuyển người sang Anh trồng cỏ. Từ đấy thôi ghét bọn Hà Lan, chung quy cũng tại bộ dạng của mình, đi sang Pháp hay đi đâu gặp bọn bán lẻ ma tuý nó đứng, nhìn thấy mình còn nháy mắt, giơ tay chào thì trách đéo gì bọn cảnh sát.

Từ đấy mình rút ra, chắc tại bộ dạng mình lưu manh, chứ chả phải vì cái hộ chiếu Việt Nam của mình. Nghĩ thế tự dưng lại thấy tự hào cầm hộ chiếu của dân tộc anh hùng, đánh thắng bao nhiêu cường quốc mạnh trên thế giới.

Chủ Nhật, ngày 19 tháng 7 năm 2015

Cảnh giác an ninh VN '' mượn gió bẻ măng ''

Tình hình biên giới Tây Nam và khu vực Tây Nguyên đang diễn ra phức tạp hàng ngày.

Những người đấu tranh cho sự tiến bộ, dân chủ, tự do ở Việt Nam cần phải cảnh giác và cẩn thận.

Nhiều người sẽ hỏi vì sao, việc biên giới Tây Nam và khu vực Tây Nguyên là tranh chấp biên giới giữa hai nước, liên quan gì đến người đấu tranh dân chủ mà họ phải cẩn thận. ?

Cảnh giác bởi sự mượn gió bẻ măng của cơ quan ninh Việt Nam.

Từ lâu nay, cơ quan an ninh Việt Nam luôn tận dụng những xung đột, biến động trên thế giới để gia tăng đàn áp trong nước. Trước mỗi đợt trấn áp, an ninh Việt Nam thường tung ra dư luận rằng các diễn biến quốc tế tác động đến tình hình trong nước hoặc các tổ chức phản động trong nước lợi dụng tình hình quốc tế thay đổi để gia tăng hoạt động chống phá. Chỉ cần lý do như thế, cơ quan an ninh tha hồ bắt bớ lập công trạng mà không phải e ngại những phản ứng từ các phía.

Một biến cố bất ổn ở sát biên giới Việt Nam như Tây Nam Bộ sẽ là một lá bài vững chắc để cơ quan an ninh tha hồ lập công.

Không phải ngẫu nhiên ngày 14/7/2015 một cuộc hội thảo có tên

'' Tăng cường phối hợp giữa Lực lượng CAND và QĐND trong thực hiện nhiệm vụ đảm bảo an ninh, trật tự và quốc phòng”

 được tổ chức tại Bộ Công An, đích thân đại tướng bộ trưởng công an Trần Đại Quang chủ trì.

Cuộc hội thảo diễn ra giữa hai lực lượng bảo vệ Đảng này vào đúng lúc biên giới Tây Nam Bộ đang có những xung đột gay gắt.   Trong lời nói đầu, Bộ trưởng công an Trần Đại Quang đã phác lược lại những thành tích trong quá khứ hợp tác của hai lực lượng. Ông Quang nhấn mạnh đến việc chống thù trong, chống phản cách mạng, chống thế lực thù địch bên trong, đập tân âm mưu gấy rối bạo loạn ở thủ đô.

Tuy rằng cuộc hội thảo này do Bộ Công An tổ chức là nhằm đoạt lại quyền kiểm soát an ninh nội địa vốn dĩ đã bị quân đội lấn sân từ nhiều năm nay, đồng thời đối phó với tình hình an ninh biên giới Tây Nam Bộ, Tây Nguyên. Nhưng cũng dễ dàng thấy Bộ Công An cũng muốn nhân dịp sự kiện này để chuẩn bị lý lẽ ra quân cho một cuộc trấn áp mới theo kiểu '' mượn gió bẻ măng'', trấn áp những người đấu tranh trong nước để lập thành tích.

 Điều này càng được chứng minh khi trung tướng Đường Minh Hưng, phó tổng cục trưởng tổng cục an ninh 1 có bài tham luận tại hội thảo. Đường Minh Hưng là nhân vật giữ mình khá kín kẽ, ít người biết được. Nhưng y là một chuyên gia trấn áp dân chủ thuộc loại hàng đầu ở Việt Nam.

 Trung tướng Đường Minh Hưng trước là đại tá, cục trưởng cục an ninh VI, còn gọi là cục an ninh bảo vệ chính trị nội bộ, gọi tắt là A67. Đây là một viên chỉ huy an ninh lão luyện, nhiều mánh khoé, thủ đoạn trong việc cài cắm người phá hoại các tổ chức đấu tranh. Sự thâm độc nhất của Đường Minh Hưng không chỉ cài người để lấy tin tức, mà còn cài người để '' nuôi án ''. Tức là để cho một nhóm người đấu tranh nào đó phát triển lớn đến mức độ cần thiết rồi bắt trọn để lập thành tích.

Nhờ công lao quy kết những thanh niên giáo phận Vinh vốn dĩ hiền hoà bỗng thành những phần tử khủng bố, thành viên đảng Việt Tân vào hồi năm 2011. Khiến những thanh niên này bị kết mức án nặng nề, có nhiều người chịu án tù đến mười mấy năm trong một phiên xử đầu năm 2012.

Ngay sau đó  Đường Minh Hưng được phong Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân, thăng chức thiếu tướng cũng vào năm 2012. Chỉ  một hai năm sau Đường Minh Hưng đã được thăng hàm trung tướng và chức phó tổng cục trưởng an ninh nội địa.


Đường Minh Hưng có học hàm Phó Giáo Sư, học vị Tiến Sĩ về đề tài an ninh bảo vệ chính trị. Với những người khác có thể là học gạo, quay cóp, chép luận án. Nhưng riêng với Đường Minh Hưng đầy kinh nghiệm trấn áp có thể viết thành giáo trình cho trường đại học an ninh,  và bản chất say máu lập công, cùng với tuyền thống học thức gia đình, thì những học hàm, học vị ông Hưng có được là điều đương nhiên. Nhất là đề tài luận án thuộc về chuyên môn của ông ta trên nhiều năm công tác.

Điều đó càng khiến ông ta nguy hiểm.

 Một con người có học thức cùng với sự nham hiểm, khát chiến công, không từ thủ đoạn nào vốn kín tiếng, kín hình như Đường Minh Hưng đã xuất hiện công khai tại một hội thảo an ninh quan trọng lớn nhất từ trước đến nay. Trong bối cảnh biên giới Tây Nam và quan hệ Mỹ Việt có nhiều biến động.

Không thể không cảnh giác trước sự đói mồi của cơ quan an ninh.

Chỉ cần biết sơ lược về thủ đoạn trấn áp những người đấu tranh của cơ quan an ninh Việt Nam từ trước đến nay mỗi khi có diễn biến gì xảy ra trong quan hệ đối ngoại, diễn biến thời sự quốc tế .....

Thì những lo âu rằng cơ quan an ninh Việt Nam, sẽ mượn cớ bạo loạn biên giới, để  cần phải tăng cường kiểm soát an ninh nội địa, qua đó bắt bớ tổ chức nào đó rồi quy kết có liên quan đến các thế lực phản động bên ngoài. Lo âu đó không phải không có cơ sở.

 Bản tham luận của ông Đường Minh Hưng vạch ra những cách thức mới, những chiêu bài mới trong việc trấn áp những người đấu tranh dân chủ, nhân quyền, tôn giáo....những cách thức này ra đời để kịp ứng biến tình hình phức tạp ở biên giới cũng như để đối phó với những cam kết nhân quyền với Hoa Kỷ mới đây.