Thứ Sáu, 17 tháng 8, 2018

Tranh ngôi vị nhiệm kỳ 13 phần 3.

Tháng 7 năm 2018 nhóm học viện Hồ Chí Minh gửi đến tổng bí thư Nguyễn Phú Trọngmột lá thư phản ánh về Nguyễn Xuân Phúc, đòi xem xét năng lực và tư cách đạo đức của đương kim thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc.

Học viện chính trị quốc gia Hồ Chí Minh là một tiền đồn quan trọng nhất trong hệ thống bảo vệ chế độ cộng sản Việt Nam bởi nắm chủ chốt tư tưởng và đường lối chủ đạo. Trong những yếu tố về lãnh đạo, yếu tố lý luận, tư tưởng là yếu tố then chốt nhất để chọn lãnh đạo đảng cộng sản.

Trước đây khi tấn công Nguyễn Tấn Dũng ở đại hội 12, Trương Tấn Sang đã dùng đến Trịnh Văn Lâu, thường gọi là Tư Cẩn nguyên bí thư tỉnh uỷ Vĩnh Long, thuộc nhóm cựu tù nhân. Tư Sang đã cho trợ thủ viết sẵn lá đơn rồi để Tư Cẩn ký tên, gửi đến trung ương đảng tố cáo Nguyễn Tấn Dũng tung tiền mua phiếu ở đại hội 12.

Đáng nói là trước đó ông Lâu có những lá đơn tố cáo nhiều người khác bằng những con số, cách trình bày mà một lão già gần 90 tuổi, không biết dùng máy tính khiến người ta chắc chắn biết rằng Tư Lâu không phải là người viết những lá đơn tố cáo đó.

Nhưng lá đơn tố cáo của Tư Lâu ngay lập tức bị bóc mẽ, nhiều tướng lĩnh và quan chức lên tiếng đòi xử Trịnh Văn Lâu về tội vu khống.

Thấy chiêu dùng Trịnh Văn Lâu của Tư Sang không hiệu quả, Nguyễn Phú Trọng dùng đến các thầy giáo của học viện chính trị quốc gia Hồ Chí Minh là Lưu Văn Sùng, Đỗ Thế Tùng và Nguyễn Đình Kháng. Ba giáo sư này đã không đi theo lối mòn mà Trương Tấn Sang dùng hay nhắm vào các vụ việc kinh tế, bằng chuyên môn của mình, 3 giáo sư đã cùng nhau viết lá đơn đi vào ý thức hệ sai lệch của Nguyễn Tấn Dũng. Đó là gả con gái cho Nguỵ quân và đặc biệt là ý đồ muốn phá hoại quan hệ Việt Trung bằng những phát biểu kích động nhân dân thù ghét Trung Quốc. Ba giáo sư này kết luận tình hữu nghị Việt Trung có lúc không tốt nhưng rút cục là anh em một nhà.

Đòn ý thức hệ có hiệu quả tức thì, dưới chế độ cộng sản chư hầu Trung Quốc như Việt Nam thì đụng đến thiên triều là điều huý kỵ. Những tội như điều hành kinh tế , chính sách gây thua lỗ có thể bao biện được. Nhưng tội xúc phạm đến thiên triều là tội không thể bao dung.

Chỉ một lá đơn vạch tội đơn giản , đúng huyệt của 3 giáo sư học viện Hồ Chí Minh đã chấm dứt sự nghiệp của Nguyễn Tấn Dũng.

 Sử dụng đến học viện HCM để tấn công là đòn nặng ký , lần này Nguyễn Phú Trọng dùng lại để nhắm vào Nguyễn Xuân Phúc sớm hơn,  từ đó có thể kết luận hạ Phúc khó hơn nhiều so vơi Dũng. Ngay bước đầu đã phải mang vũ khí hạng nặng ra phủ đầu.

Nhà giáo Nguyễn Cảnh Bình trong lá đơn của mình nhận xét thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc chỉ là kẻ bất tài, nói phét nhưng lại giỏi dùng con rể, vợ, anh em vợ, anh em mình cơ hội vơ vét trục lợi.

Nhưng lúc này thế lực của Nguyễn Xuân Phúc đã mạnh, đằng sau Phúc là những tập đoàn kinh tế khổng lồ với những cái tên khuynh đảo nền kinh tế Việt Nam như Đặng Văn Thành, Vũ Văn Tiền, Trần Bá Dương, Don Lam, Nguyễn Duy Hưng ( SSI ) Bùi Quanng Nhơn ( Novaland), Thân Đức Nam và Tân Hoàng Minh, Vietjet, SHB, Hồng Bến Thành..

Hãy để ý những cái tên nêu trên là những tên báo chí đều lảng tránh, Phúc dùng an ninh văn hoá kiểm soát chặt những tờ báo, phóng viên nào đụng đến những doanh nghiệp sân sau hay những dự án liên quan đến đế chế gia đình mình. Phúc có một đội ngũ riêng để phục vụ truyền thông cho mình, một mặt dùng an ninh văn hoá đe doạ các phóng viên, nhà báo khác nếu định đụng đến đế chế Phúc. Mặt khác người của Phúc tung tiền chiêu dụ các cây viết , đặc biêt có gốc Quảng Nam, Đà Nẵng để phục vụ mục đích chính trị, kinh doanh của đế chế mình.

 Trọng thích dùng lý luận , tư tưởng thì Phúc cũng chiều. Nhà báo Phan Đăng vốn là cây viết về thể thao, bỗng nhiên được đôn lên thay thế nhà báo nổi tiếng Lại Văn Sâm để dẫn dắt chương trình thu hút rất nhiều khán giả trên truyền hình. Khi đã được lăng xê và nổi tiếng, Phan Đăng bỗng có một bài viết đầy tính chính trị về vai trò của tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng.

Bài viết cực kỳ thủ đoạn và thâm độc, đầu tiên Phan Đăng nâng tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng thành sĩ phu ,  thành thánh nhân, người ta bị dẫn dắt theo tư tưởng rằng Phan Đăng đang quý mến và ủng hộ tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng. Nhưng đến đoạn cuối phải tinh ý lắm mới thấy mấu chốt của vấn đề bài viết lộ ra. Đó là đòi hỏi tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng phải tìm nhóm người thay thế vì tuổi tác của ông Trọng đã cao.

Bài viết của Phan Đăng có đoạn kết lược trích sau.

-------------------------

Nhưng chúng ta ngưỡng mộ Ngài bao nhiêu thì lại lo lắng bấy nhiêu khi nghĩ đến những câu hỏi: Điều gì xảy ra nếu Ngài không còn đủ thời gian, sức khoẻ để tiếp tục thực hiện những lý tưởng của một “sĩ phu Bắc Hà”? Điều gì sẽ xảy ra nếu người thay thế Ngài sau này lại là một mẫu lãnh đạo rất khác với Ngài? Thực ra xu thế chính trị hiện đại không còn quá nhấn mạnh đến vai trò của các cá nhân, bởi nếu như thế thì tính may – rủi là quá lớn. Nếu may mắn có một lãnh đạo tốt, bộ máy sẽ vận hành tốt. Nếu phải chịu đựng những lãnh đạo thủ đoạn, bộ máy sẽ hỏng hóc tức thời.
Xu thế chính trị hiện đại chuộng những cách thức tổ chức thể chế liêm chính và thông minh. Trong thể chế ấy, nơi mà các nhánh quyền lực được phân chia rõ ràng, nơi mà các cơ chế giám sát được vận hành thiết thực thì ngay cả người xấu vì một lí do nào đó mà có thể “luồn sâu, leo cao” thì cũng phải làm tốt, làm đúng phần việc của mình. Hoặc ít ra là không thể nào vừa làm vừa… đục ruỗng.
Nhưng đến bao giờ chúng ta có được một thể chế như thế? Ai có thể tạo ra một thể chế như thế? Có lẽ lịch sử chọn Ngài Nguyễn Phú Trọng để làm sạch lại một bộ máy đang bị biến chất. Nhưng lịch sử cần chọn thêm một người hoặc một nhóm người nữa để tiếp tục nguồn cảm hứng mà Ngài Trọng tạo ra, từ đó làm nảy sinh một cuộc cách mạng về thể chế, giúp dân tộc có điều kiện để cất cánh nay mai.
-------------------------------
Vấn đề chính Phan  Đăng đặt ra là sức khoẻ Nguyễn Phú Trọng, điều mà ai cũng thấy chỉ mình ông Trọng không muốn thấy. Việc tìm người thay thế là việc đòi hỏi phải làm ngay.
Vậy người thay thế Nguyễn Phú Trọng mà Phan Đăng muốn nhắc là ai.?
Rất khéo léo, Phan Đăng trói ngay vào tiêu chí tổ chức liêm chính và thông minh.
Tổ chức liêm chính và thông minh là tổ chức nào.?
Là chính phủ liêm chính và kiến tạo mà Nguyễn Xuân Phúc đang dương cao hô hào khoe mẽ chứ còn tổ chức nào vào đây.
Nhóm người nào có thể giúp dân tộc có điều kiện '' cất cánh '' hiện nay.
Vẫn lại là thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc. Xem lại những phát ngôn của Phúc ở khắp nơi trong hai năm qua như Phú Quốc phải cất cánh, Ninh Bình phải cất cánh, Phan Thiết sẽ cất cánh, Ninh Thuận sẽ cất cánh và khát vọng cất cánh của dân tộc trên báo đầu tư viết về buổi làm việc của Phúc với bộ giao thông vận tải có nhan đề Hiện Thực Hoá Khát Vọng Cất Cánh , hoặc báo Công Lý bài viết nhan đề Chính Phủ Kiến Tạo Đã Giúp Kinh Tế Việt Nam Cất Cánh, hay trực tuyến chính phủ Phúc tuyên bố xuất khẩu là con đường cất cánh của Việt Nam.

 Nếu tra từ liêm chính, kiến tạo, cất cánh sẽ thấy hàng loạt những từ gắn liền với thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc.

 Bài viết của Phan Đăng thực chất là nặng ký, thông điệp đòi hỏi Nguyễn Phú Trọng phải bàn giao quyền lực lại cho nhóm Nguyễn Xuân Phúc rất rõ ràng, một phát đại bác lớn của nhà báo trẻ Phan Đăng đập lại những nhà giáo già ở học viên Hồ Chí Minh. Chứng tỏ chơi bút chiến về lý luận với Phúc khó mà ăn thua. Nguyễn Xuân Phúc về mặt dùng truyền thông sành sỏi và lão luyện gấp nhiều lần tiền nhiệm của y là Nguyễn Tấn Dũng.

Lời của Phan Đăng y như lời mào đầu thay thế một triều đại mà khi xưa Phạm Cự Lượng đã đặt ra lúc quần thần nhà Đinh hoang mang tìm minh chủ, Lượng là người đã đứng ra giữa triều đề nghị Lê Hoàn lên làm vua thay thế triều đại  họ Đinh.

 Đáp lại lời Phan Đăng tức lời của nhóm Nguyễn Xuân Phúc, Trương Hoà Binh. Trọng đã cho Phạm Cảnh Bình ở học viên chính trị HCM phản pháo bằng lá đơn tố cáo bè lũ tham vọng quyền lực Nguyễn Xuân Phúc, Trương Hoà Bình, Nguyễn Văn Bình do Trương Tấn Sang đứng đằng sau. Trọng đã không ngần ngại lột toạc bộ mặt lợi ích nhóm, thao túng quyền lực của những kẻ đã từng liên minh với mình trước kia hạ bệ Nguyễn Tấn Dũng.

 Bấy lâu Trọng đều biết cả những lời ca ngợi, tô vẽ công cuộc chống tham nhũng của bọn bồi bút nhóm Phúc, Sang là nhằm mượn gió bẻ măng, mượn tay Trọng để thanh trừng đối thủ tiềm năng. Chúng định dùng Trọng như con chó săn, diệt hết thú song là vất bỏ. Trọng cũng mượn thế để cho chúng lao công khổ tứ tham gia chiến dịch chống tham nhũng, cải tổ bộ công an, quân đội của Trọng.

 Cuối cùng công lao của đám Phúc, Sang, Bình chỉ được thưởng bằng chức bí thư Đà Nẵng cho Trương Quang Nghĩa. Còn miếng đất mầu mỡ do chỗ trống Đinh La Thăng để lại vào tay Nguyễn Thiện Nhân một người trung dung. Các vị thế quan trọng trong bộ công an vào tay Lê Quý Vương, Bùi Văn Nam của Trong, các nơi bị đánh đấm như PVN cũng không vào tay người của nhóm Phúc.

Nhưng một nhà báo trẻ như Phan Đăng vuốt râu hùm, đòi Trọng phải về một cách công khai dư luận, khi vừa vào vị trí nổi bật trong dư luân như vậy. Nếu trong những ngày tới Phan Đăng không bị sao, điều đó có nghĩa trung ương đảng đã bắt đầu coi thường Nguyễn Phú Trọng. Ngày ra đi của ông ta đã đến rất gần.

Thứ Năm, 16 tháng 8, 2018

Tranh chấp ngôi vị nhiệm kỳ 13 - phần 2

Sự tranh chấp của chóp bu cộng sản bắt đầu sớm như vậy là điều đáng mừng cho nhân dân, bởi sự đoàn kết trong nội bộ của đảng không hề có như người dân bấy lâu lầm tưởng, nó đã bộc lô sự thối nát về nhân cách giữa đám lãnh đạo chóp bu. Chúng sẵn sàng trở mặt giết nhau không đắn đo, người ta còn thấy hình ảnh tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng và Đinh La Thăng ôm nhau vào cái ngày liên hoan đưa tiễn Đinh La Thăng đi nhận chức bí thư thành uỷ tp HCM, vậy mà chỉ một năm rưỡi sau người ta thấy Nguyễn Phú Trọng hả hê trước việc bắt Đinh La Thăng phải ngồi tù nốt phần đời còn lại.

Cũng như thông lệ trước đó, bồi bút của nhóm Trương Tấn Sang là Trương Huy San lại nã phát đạn mở đường vào Trần Đại Quang như đã từng nã vào Đinh La Thăng.

 Huy San chất vất về sức khoẻ của Trần Đại Quang, và đòi hỏi Quang phải từ chức vì sức khoẻ không đảm bảo.

Tiếp đến những chiêu trò thanh tra của Trương Hoà Bình, Nguyễn Xuân Phúc dồn dập nhằm vào những cấp dưới, tay chân của Trần Đại Quang , y hệt như kịch bản khi trước đã làm với Đinh La Thăng.

Cuộc tấn công vào Trần Đại Quang khá tốn công sức hơn nhiều với Đinh La Thăng. Phe của Trương Tấn Sang đã phải huy động toàn lực, cậy nhờ đến những túi tiền của các đại gia. Phúc phải thân chinh đi các tỉnh dưới chiêu bài hứa hẹn đầu tư để chiêu dụ các tỉnh đồng sức chống Quang. Trương Hoà Bình trên cương vị phó thủ tướng về pháp luật ra sức tìm mọi cách khép tội cho những tay chân của Quang. Các đại gia như Đặng Văn Thành, gia tộc Thân Đức Nam , đại gia ngành thép  kiêm chủ tịch Đà Nẵng Huỳnh Đức Thơ tung tiền khắp Nam Bắc để mua chuộc những cây bút phanh phui đám đệ tử Trần Đại Quang, đa phần đám bồi bút này đều xuất thân từ Quảng Nam, Đà Nẵng, Huế.

Về phần Trọng, đương nhiên Trọng không việc gì phải ngăn cản đám Trương Tấn Sang hạ bệ Trần Đại Quang, Trọng cũng sẵn sàng chiều theo như từng chiều đám này hạ Đinh La Thăng. Lý do cũng rất đời thường, Quang ở ngôi vi ngấp nghé thế chân cho Trọng.

Nói đến sự ngấp nghé thế chân, phải đảo qua về một nhân vật , đó là Đinh Thế Huynh.

Ông Huynh không phải bị triệt hạ hay âm mưu hạ bệ gì như thiên hạ lầm tưởng, ông Huynh bỗng nhiên mắc một căn bệnh đãng trí và lẫn thẩn. Huynh không phải là người nham hiểm, ông ta là người lý luận ba phải, cũng không thân hẳn phe phái nào. Ông Huynh là nhân vật dự bị cho tình huống tranh chấp gay cấn nội bộ, sẽ được đưa vào những vị trí như chủ tịch nước, tổng bí thư, chủ tịch quốc hội...còn không cứ để ông ta ngồi đó cũng chẳng hại ai, chẳng ảnh hưởng gì đến đường lối cộng sản kiên định của đảng. Chính vì thế khi lâm bệnh, ông bị mất chức thường trực ban bí thư, nhưng chẳng ai buồn đuổi ông ra khỏi danh sách bộ chính trị, dù ông vật vờ nghỉ dưỡng bao lâu, bởi suy cho cùng người ta tính cứ để ông đó cũng chẳng sao, bỏ đi lại phải đau đầu đấu đá đưa người khác vào khi còn bao nhiêu cái cần đấu đá gấp.

 Phe chủ mưu triệt hạ thượng tá Đinh Ngọc Hệ, tức Út Trọc, sếp công ty Thái Sơn chính là phe thủ tướng Phúc chứ không phải là Nguyễn Phú Trọng. Những nguồn tin ban đầu cho rằng Trọng là chủ tịch quân uỷ trung ương, nên việc phát động triệt Út Trọc là từ Trọng.

Hoàn toàn không phải vậy, thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc có một tay chân thân cận, một người có thể gọi là Lã Bất Vi của Phúc, đó là phó chủ nhiệm văn phòng quốc hội Thân Đức Nam, một đại gia, một tài phiệt lớn.  Nam có quan hệ họ hàng đằng vợ với Phạm Ngọc Hùng, tức Hùng Tút , tổng cục trưởng tình báo quân đội , gọi tắt là tổng cục 2.

Khỏi nói thì tổng cục 2 khuynh đảo được chính trường nội bộ cộng sản thế nào, bởi không ai lạ gì đến đại tướng Võ Nguyên Giáp cũng là nạn nhân của tổng cục này.

 Trần Đại Quang bất lợi hơn nhiều so với Đinh La Thăng, các đối thủ nhằm triêt Quang đều có những vị thế mạnh và nhiều mưu lược. Một kẻ dày dạn chính trường, đầy thủ đoạn như Trương Tấn Sang dẫn theo một đám đàn em toàn loại mưu sâu, kế hiểm như Nguyễn Xuân Phúc, Trương Hoà Bình, Trương Quang Nghĩa. Võ Trọng Việt và đám Hà Tĩnh ..cộng thêm sự e ngại tiếm ngôi của Nguyễn Phú Trọng.  Thêm nữa đúng lúc quan trọng nhất thì Quang lâm bệnh về đường hô hấp.

Thế và thời đều không chiều Trần Đại Quang, đến giờ Trần Đại Quang chưa gục ngã vì bệnh hay bị ép từ chức là một điều đáng kinh ngạc.

Ngay đến bộ công an, bộ trưởng Tô Lâm vì muốn lại trừ ảnh hưởng của Quang tại bộ này, cũng câú kết với Trọng và Phúc để thanh trừng tay chân của Quang trong bộ công an.

Nhưng Quang vẫn còn đó, ốm yếu và chịu đòn.

Sở dĩ Quang còn vậy, bởi đòn quyết định kết liều số phận Quang không nằm trong tay đám Trương Tấn Sang, Nguyễn Xuân Phúc, Trương Hoà Bình. Đòn đó nằm trong tay tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng.

Đến lúc này Trọng lại đi nước cờ bất ngờ nhưng đầy mưu lược. Trọng chỉ để bọn Sang, Phúc đánh Quang đến độ ấy. Nếu Quang về hưu, đám sói khao khát quyền lực như Phúc, Trương Hoà Bình do Trương Tấn Sang chỉ đạo liệu có để cho Trọng yên.

 Toan tính của Trọng không nhầm, đã đôi lần Nguyễn Xuân Phúc khơi lại chuyện thất thoát 4500 tỷ ở thành phố Hà Nội thời Trọng làm tổng bí thư. Mới gần đây các bài viết về thất thoát ấy lại được dẫn lại trên các trang mạng. Quan hệ của Trọng với đám Phúc không còn sự tin tưởng như xưa, nhưng những con sói khát quyền lực như Phúc, Bình Trương đã lớn mạnh và chúng không còn e ngại tổng bí thư nữa. Các đối thủ có thể làm chúng e ngại như Đinh La Thăng, Trần Đại Quang đã bị dẹp bỏ. Những đàn em của Trọng như Trần Quốc Vượng, Vương Đình Huệ, Tòng Thị Phóng lại quá đỗi hiền lành. Đám còn lại thì ngóng chờ cơ hội, bên nào mạnh thì theo, duy chỉ có Nguyễn Thiện Nhân  là đáng ngại bởi không mất lòng ai, nhưng trước sau Nguyễn Thiện Nhân cũng bị đám này sờ đến.

Cuộc chiến tranh đoạt quyền lực giữa Trọng và đám sói do Trương Tấn Sang bắt đầu, thật ngoạn mục và kỳ thú, nó không giống như cuộc tấn công vào Đinh La Thăng hay Trần Đại Quang về pháp lý, mà nó diễn ra bằng tư tưởng và đường lối. Cuộc chiến như vậy rất cần đến những tay bút tầm cỡ định hướng dư luận.

Bây giờ người ta mới hiểu rằng, những cây bút tung hô Nguyễn Phú Trọng lên mây xanh chống tham nhũng, không phải chúng tử tế gì, chúng được chỉ đạo dùng kế mượn dao giết người, chúng cũng không phải là người theo phe Nguyễn Phú Trọng. Chúng là những kẻ được Trương Tấn Sang nuôi dưỡng bấy lâu, chúng là những nhân sĩ , trí thức mà người ta trước kia lầm tưởng chúng là những người cấp tiến.

Ngày nào đó , sớm thôi, chúng sẽ trở mặt với Nguyễn Phú Trọng. Điển hình như Osin Huy Đức từng ca ngợi Nông Đức Mạnh bằng bài báo Từ Người Gánh Củi Trở Thành Tổng Bí Thư, rồi đến khi thấy cần lôi Mạnh vào cuộc chiến, chính Huy Đức lại vạch tội Mạnh đã từng bao che cho vợ bé thoát nợ và trúng thầu BOT để có tiền trả nợ.

Chắc khi cuộc chiến đến hồi gay cấn,  những bồi bút mà Sang nuôi sẽ hạ bệ Cậu Học Trò Nghèo Thành Tổng Bí Thư biến sang một tên tham nhũng hàng ngàn tỷ ở Hà Nội.

Cuộc chiến quyền lực giữa đám đầu đảng đã dân đến một nguy hiểm lớn cho nhân dân và đất nước, đó là Trung Cộng tranh thủ nội bộ Việt Nam đấu đá để gia tăng hoạt động củng cố chiếm lĩnh biển đảo của Việt Nam, gia tăng áp lực để giành những vị trí đắc địa trong nội địa Việt Nam dưới chiêu bài đặc khu kinh tế. Chúng kiểm soát nội lực của đất nước này một cách dễ dàng.

Nhưng cuộc chiến nội bộ tranh đoạt quyền lực  này nếu thua là thân bại, danh liệt , tù tội. Trong khi căng thẳng đấu mưu với các đồng chí của mình, nếu không được lòng Trung Cộng thì mất đi lợi thế lớn, việc thua cuộc là điều trông thấy.

Bởi thế chúng đều im lặng, lảng tránh những mưu đồ thôn tính đất nước ta.

Một số trong đám chúng còn nghĩ cách lấy lòng Trung Cộng để được sự ủng hộ cho chiếc ghế của mình.

Chẳng hạn ví dụ như Nguyễn Phú Trọng nói với quan chức.

- Nếu Trung Quốc đánh ta, liệu ta có ngồi đây họp được không.?

Một câu đầy thông điệp, nó cho thấy vì sao Trọng xiết chặt quan hệ với Trung Cộng, bất chấp ngoài biển khơi ngư dân bị bắn chế hàng ngày.

Chúng ta có thể hiểu thêm nghĩa câu ấy rằng.

- Nếu chống Trung Quốc, liệu Trọng có ngồi được chức Tổng bí thư không.?

Nếu bạn là người miền Bắc, bạn uống trà Việt Nam quanh năm, bạn không thể nào biết được trà Trung Quốc ngon hơn trà Việt Nam. Bạn hãy mang trà Trung Quốc như Ô Long, Long Tỉnh bỏ vào túi nylon mang đến cho những người nghiện trà miền Bắc, tôi bảo đảm tất cả trong số họ đều bảo không ngon hơn trà Việt Nam. Khẩu vị quen thuộc của họ chỉ giúp họ phân biệt trà Thái Nguyên hay trà Tuyên Quang, Hà Giang thứ nào ngon hơn. Hương vị trà Trung Quốc hoàn toàn khác biệt với trà Việt Nam , nên không thể so sánh được. Cũng như bạn quen ăn phở bạn có thể bình luận phở Lý Quốc Sư, phở Hàng Đồng, phở Lê Đại Hành...chỗ nào ngon hơn, bạn không thể ăn một món Nude, Spageti hay Súp Gu Lắc và khen ngon hơn phở Việt Nam được.

Có vô vàn kẻ vừa hút thuốc lào, vừa hút thuốc lá, những chẳng ai trong số đó nói rằng thuốc lá ngon hơn thuốc lào hoặc ngược lại.

Ông Trọng có thể so sánh Long Tỉnh ngon hơn Ô Long. Nhưng nếu ông so sánh trà Trung Quốc ngon hơn trà Việt Nam thì một ông không phải là kẻ sành trà Việt Nam, vì nếu sành đã không so sánh như vậy. Trà Trung Quốc, trà Châu Âu, trà Việt Nam đều có hương vị khác biệt nhau hoàn toàn, không thể nào so sánh được như ông Trọng nói.

Câu khen trà của ông với Tập Cận Bình, chỉ để biểu lộ sự sùng kính của ông với Trung Cộng mà thôi.

Dù không ưa gì đám Nguyễn Xuân Phúc , Trương Hoà Bình, đám sói đang điên cuồng thèm muốn quyền lực và thống trị đất nước, để những tay chân của chúng như vòi bạch tuộc thâu tóm nền kính tế Việt Nam, hút máu, hút mủ người dân. Nhưng vẫn phải nhìn nhận chúng ít ra còn đỡ bày tỏ sự nịnh bợ Trung Cộng như đám sĩ phu Bắc Hà Nguyễn Phú Trọng.

Tranh chấp ngôi vị ở đại hội 13 - phần 1

Cuộc chiến tranh giành những chiếc ghế quyền lực trong bộ chính trị đảng cộng sản Việt Nam khoá 13 diễn ra rất sớm, có thể nói là sớm nhất trong mọi nhiệm kỳ của đảng cộng sản trong vòng 70 năm qua.

Ngay khi kết thúc đại hội 12 và vài tháng sau khi quốc hội Việt Nam thông qua các chức vụ trong bộ máy chính phủ, cuộc chiến đã được bắt đầu. Các uỷ viên Bộ Chính Trị như Đinh La Thăng, Trần Đại Quang là hai đối tượng được đưa vào tầm tiêu diệt đầu tiên.

Vì sao lại là hai người này, quan sát thực sự thì đây là 2 nhân vật khá nổi bật trong hàng ngũ các uỷ viên BCT khoá 12, khác với số còn lại mờ nhạt về phong thái cũng như phong cách, uỷ viên Bộ Chính Trị Đinh La Thăng nổi lên như một hiện tượng đầy hưng phấn cho dư luận, bằng những phát ngôn và những hành động quyết liệt như tuyên bố doạ đuổi nhà thầu Trung Quốc, tuyên bố đầy tính thân thiện với Hoa Kỳ...Các lực lượng của phe bảo thủ nhét vào đầu dư luận rằng đó là những trò mị dân hay chiêu trò chính trị của Đinh La Thăng, tuy nhiên không vì thế mà dư luận ủng hộ Đinh La Thăng giảm đi.

Khi Đinh La Thăng đang gây hưng phấn dư luận, bất ngờ vào dịp lễ cách mạng tháng 8, năm 2016. Cựu chủ tịch nước Trương Tấn Sang có bài viết cần phải uốn nắn và chấn chỉnh những kẻ đi lạc hướng.

Kẻ lạc hướng ở đây không ai khác, chính là uỷ viên BCT Đinh La Thăng, kẻ mà có những phát ngôn cho thấy khó lòng kiểm soát tư tưởng con người này.

Tiếp đến những bài viết trên Facebook của nhà báo Trương Huy San, tức Osin liên tục chĩa mũi dùi vào Đinh La Thăng. Bên trong các cuộc họp bộ chính trị, phó thủ tướng Trương Hoà Bình cũng liên tục yêu cầu đưa những sai phạm của Đinh La Thăng ra bàn thảo.

Cả Trương Huy San lẫn Trương Hoà Bình đều là đệ tử của Trương Tấn Sang, điều này tất cả những người thạo chính trị Việt Nam đều hiểu rõ.

Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng là một người háo danh, ông ta bằng nhiều  thủ đoạn phối hơp đã ngồi lại chiếc ghế tổng bí thư. Trước đó ông đưa ra nghị quyết 244 quy định rất oái ăm là chỉ có ứng cử viên do bộ chính trị đưa ra mới được ứng cử khoá 12, những người do đại hội đưa ra phải làm đơn xin rút, nếu đại hội bỏ phiếu không cho đồng ý rút thì mới được phép ứng cử. Nhưng trước hết các ứng cử viên phải làm đơn xin rút khi đại hội chưa bắt đầu.

Theo lệ thì những ứng cử viên đến tuổi về hưu phải làm đơn xin rút, các lá đơn đều đưa đến tay tổng bí thư là người quản lý bộ chính trị.  Đến lúc này thì bất ngờ Nguyễn Phú Trọng ý kiến rằng, nếu tất cả đều về như thế này, ảnh hưởng đến sự kế thừa, ổn định của đảng. Cần phải có người ở lại để duy trì, tôi không thể yên tâm về khi mà các đồng chí mới ở bộ chính trị còn thiếu kinh nghiệm. Ông Trọng đặt ra '' một trường hợp đặc biệt ở lại Bộ Chính Trị '' và cho những đệ tử của mình tung hô ông vào chức vụ đó,  ông đặc biệt ở chỗ ông là người duy nhất trong đám uỷ viên bộ chính trị về hưu không làm đơn xin nghỉ !!!

Trọng nắm ghế tổng bí thư, khao khát của ông ta là thể hiện mình là một bậc minh quân, mà muốn làm minh quân phải có những hành động lớn như xử tội đại thần.

Đinh La Thăng ngẫu nhiên hội đủ yếu tố làm vật tế thần cho Trọng. Những phát ngôn đầy kích động tinh thần dân tộc bài Trung của Thăng bây giờ lại là những lý do lớn mà Nguyễn Phú Trọng muốn loại bỏ Thăng. Trọng là người điên cuồng với CNXH và sự sùng bái Trung Quốc, một nhà nước cộng sản lớn sẵn sàng giúp đỡ cho chế độ CSVN tồn tại ở Việt Nam.

Diệt Thăng tức Trọng được lòng Trung Cộng, được lòng cả đám Trương Tấn Sang, Trương Hoà Bình.

Trong các đời nguyên thủ về hưu, sau Đỗ Mười, Lê Đức Anh thì Trương Tấn Sang là kẻ hoạt động gây ảnh hưởng đến nội bộ cộng sản Việt Nam nhiều nhất, giấc mơ làm một thái thượng hoàng đầy quyền lực như Lê Đức Anh cháy bỏng trong con mắt lươn tí hí của Trương Tấn Sang. Sang liên tục gửi đơn thư, kiến nghị bay ra Hà Nội, đi khắp nơi để vận động tiêu diệt Đinh La Thăng.

Thăng nắm TP Hồ Chí Minh, nơi có tổng thu nhập nhiều nhất đất nước, một mình thành phố này nộp ngân sách cho nhà nước bằng 45 tỉnh thành khác, mỗi ngày thu ngân sách trung bình 1,5 nghìn tỉ đồng, chiếm 1/3 ngân sách cả nước.

Một kẻ đang được lòng dân bằng những phát ngôn mạnh bạo, phản đối Trung Công, mong muốn thân Mỹ như Đinh La Thăng sẽ đe doạ quyền lực của giới bảo thủ trong đảng CSVN thế nào. Xa hơn nữa, nếu khi Trọng về hưu thì Thăng tất sẽ làm một thế lực lớn gây cản trở cho các đệ tử của Trương Tấn Sang , như thế giấc mơ làm thái thượng hoàng của Trương Tấn Sang khó thành.

Điều bất lợi ập đến với Thăng, đệ tử của Đinh La Thăng là Trịnh Xuân Thanh bất ngờ bỏ trốn sang Đức khi bị thanh tra vụ thất thoát 3200 tỷ ở tổng công ty PVC. Khi Thanh bỏ trốn sang Đức, đã đưa lá đơn tự ra khỏi đảng vì lý do không tin vào sự công tâm của Nguyễn Phú Trọng.

Câu hỏi đặt ra rằng, nếu như Trịnh Xuân Thanh không bỏ trốn, liệu bị bắt thì vụ án Trịnh Xuân Thanh gây thất thoát 3200 tỷ ở PVC có liên luỵ đến Đinh La Thăng hay không.?

Không, chắc chắn là không.

Vụ thất thoát 3200 tỷ ở PVC chỉ là những điều hoang tưởng, không có thất thoát nào như vậy cả. Bằng chứng là khi bộ trưởng Tô Lâm đích thân chỉ huy chiến dịch bắt cóc Trịnh Xuân Thanh về đưa ra toà xử tội, không có phiên toà hay báo chí, hay ai đó nhắc đến thất thoát 3200 tỷ này cả. Những thiệt hại 3200 tỷ đấy được tính theo giá chứng khoán và giá đất đai ví dụ như giá chứng khoán khi trước là 10 đồng, giờ còn 5 đồng. Những đất đai mà PVC mua trước 10 đồng giờ còn 5 đồng ( tính theo giá tính của thanh tra tất khác xa giá trị thực ). Cách tính như vậy không thể nào đưa nổi một người quản lý ra toà vì những biến động do thị trường tác động.

Ngay cả thượng tướng Lê Quý Vương, người giao phụ trách vụ thất thoát 3200 tỷ cũng chần chừ không tìm thấy yếu tố để kết tội bắt giam Trịnh Xuân Thanh lúc ấy. Ông Vương trả lời báo chí rằng vụ việc này cần nhiều thời gian, phải đến hàng năm vì hồ sơ nhiêu, không thể tuỳ tiện khởi tố hay bắt giam, 9 đoàn thanh tra các cấp đều không đưa được tội Trịnh Xuân Thanh ra toà trong vụ thất thoát 3200 tỷ.

Như tất cả đều thấy, cuối cùng phiên toà để kết tội Đinh La Thăng dính đến Trịnh Xuân Thanh là việc tạm ứng tiền thi công sớm khi chưa ký hợp đồng, người ta tính rằng nếu số tiền này mang đi gửi lãi ngân hàng theo lãi suất kinh doanh thì sẽ được hưởng 110 tỷ đồng. Từ cơ sở này toà án tuyên bố Thanh và Thăng làm thiệt hại đất nước 110 tỷ. Điều đáng nói là vụ án này hồ sơ được hoàn tất một cách nhanh chóng khủng khiếp, chỉ vỏn vẹn hơn một tháng.

Không có thất thoát 3,2 nghìn  tỷ nào ở PVC, đó là những con số lừa đảo dư luận. Con số thất thoát thực liên quan đến Đinh La Thăng gấp 40 lần số đó, đó là 5 tỷ usd mà Đin La Thăng cầm sang Venuezeula đầu tư mất trắng. Đấy là con số tính ra tiền Việt bây giờ theo tỷ giá sẽ là gần 120 nghìn tỷ.

Đinh La Thăng ra toà vì sai phạm tạm ứng thi công điện Thái Bình gây mất 110 tỷ kiểu tính lãi vịt trời. Lý giải việc này Thăng nói vì muốn doanh nghiêp trong nước có việc làm, PVC không đủ lực thì Thăng cáng tiền cho làm, Thăng không muốn để nhà thầu Trung Quốc thi công.

Một phiên toà nữa Thăng bị kết tội làm mất 800 tỷ ở Ocebank. Vụ án liên quan đến Hà Văn Thắm, đến giờ Thắm vẫn kêu oan, bởi bỗng nhiên một ngày nào đó thủ tướng chính phủ tịch thu ngân hàng của Thắm với giá 0 đồng, rồi kết luận 800 tỷ mà Thăng đại diện cho PVC góp vốn vào đó mất theo. Lạ nhất ngay sau đó chính phủ bãi bỏ kiểu thu mua ngân hàng 0 đồng !!!

Chính phủ là ai, là Nguyễn Xuân Phúc, Trương Hoà Bình.

Cả hai vụ án xử Thăng nói đúng ra là oan cho Thăng, xử ép vô luật. Những tội của Thăng phải xử là làm mất 5 tỷ usd ở Venezuela lại không xử, vì liên quan đến các uỷ viên bộ chính trị khoá 10,11 là người ra lệnh. Những tội mà Thăng đáng xử là chi tiền hào phóng qua cái gọi là tài trợ, hợp đồng truyền thông cho báo chí. Riêng nữ nhà báo đình đám Lê Bình đã được Thăng cấp cho cả trăm tỷ, còn hàng trăm phóng viên, nhà báo, tổng biên tập khác cũng cầm hàng chục tỷ tiền mà Thăng rút từ Dầu Khí ra cấp để ca ngợi Thăng.

 Câu chuyện của Thăng đã rồi , nếu không phải những tội oan uổng kia, thì Đinh La Thăng cũng vướng vào những tội khác. Có điều là phiên xử Đinh La Thăng cũng giống như phiên xử những người bất đồng chính kiến, chả có toà án, pháp luật nào giá trị ở đó cả, chỉ là những lệnh từ những kẻ '' thắng cuộc ''.

Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng được nhận tiếng minh quân với dân chúng và được sự nhìn nhận trung thành của Trung Nam Hải, còn đám đệ tử của Trương Tấn Sang loại trừ được đối thủ nguy hiểm trước nhiệm kỳ 13, chúng bắt đầu tính tiếp đến đối thủ thứ hai là Trần Đại Quang.

Thứ Sáu, 10 tháng 8, 2018

Nguyễn Phú Trọng truyền kỳ 4.

Ở Quế Phú, Quế Sơn, Quảng Nam ngày nay người ta vẫn còn đồn đạị những lời e sợ về ba viên đá mồ côi ven đường. Đây là đoạn đường xảy ra rất nhiều tai nạn đặc biệt là cánh đàn ông , nhất là những người đàn ông đẹp trai. Người ta đồn rằng ở đó có hồn của một cô gái đã chết, hồn cô gái lấy những hòn đá chơ vơ góc đường ấy làm chỗ nương náu.

Vào những năm xa xưa Quế Phú có một gia đình có hai vợ chồng và 4 người con. Người cha tên là Nguyễn Hiền.  Hiền làm nghề nông vất vả quanh năm, đến khi cách mạng tháng 8 thành công, những thành phần bần cố nông được chọn làm gia cấp chủ chốt ở nông thôn, Hiền trở thành cán bộ cách mạng và được gửi ra Bắc học tập.

Chế độ cộng sản phân biệt về đẳng cấp hoạt động thời Nam Bắc phân tranh bằng câu

- Nhất trụ, nhì khu, tam tù, tứ kết.

Trụ là ở lại hoạt động tại địa phương mình, khu là vaò vùng chiến khu như dạng Củ Chi, Đồng Tháp Mười như Võ Văn Kiệt, Nguyễn Văn Linh. Tù là những loại như Trương Tấn Sang, còn kết tức là loại đi ra Bắc tập kết, loại bét dí vì được hưởng an lành, không phải hy sinh hòn tên mũi đạn, thường những kẻ ra Bắc đều lấy vợ thêm ngoài Bắc và có cuộc sống mới ổn định.

Kết là loại hạ đẳng nhất, nó như sự đào thoát tìm chỗ yên lành. Bởi thế suốt trong nhiều năm dài, những cán bộ cấp cao thường không được chọn từ hàng ngũ tập kết.

Nguyễn Hiền thuộc dạng tập kết, tài năng không có, ông ta sống mờ nhạt và không làm được trò trống gì.

Hiền có một người con út thường gọi là Bảy Nghẹo. Nghẹo sinh ra đầu  tròn như quả bóng, nghiêng lệch một bên như sắp rơi.  Khi nhìn thấy tướng mạo của Phúc, Hiền đã hỏi han vợ mình rất kỹ, sau một đêm chất vấn vợ, Hiền được vợ kể rằng trước khi đậu thai Bảy Nghẹo, bà nằm mơ thấy có một vị quan thái giám to béo, đi ẻo lả đi vào phòng đặt tay lên bụng dưới của bà xoa vài cái rồi vỗ vỗ nhẹ ra vẻ hài lòng và bỏ đi.

Hiền nghe chuyện bàng hoàng, không biết nên mừng hay lo,  thấy đứa bé tướng mạo dị thường lại thêm giấc mơ về vị quan thái giám. Hôm sau Hiền tìm ông thầy bói mù nổi tiếng trong vùng kể chuyện. Ông thầy bói nói rằng.

- Thằng bé nhà ông là dị nhân, lớn lên ắt làm quan lớn trong thiên hạ. Tướng và mệnh của nó được gọi là nước dưới khe, mềm mại và uyển chuyển không lộ mình , cứ nhẹ nhàng đi đến thành công. Nhưng nó khắc tinh nhiều người trong nhà ông, nếu sống gần nhau e rằng có người trong gia đình phải thiệt mạng.

Hiền nghe thế càng cả sợ, than thầm trong bụng.

- Nó là con mình mà cũng chẳng phải con mình.

 Than xong, Hiền giã từ thầy bói, ngay hôm sau xin tập kết đi ra Bắc. Bỏ lại vợ con, ra đến Bắc kiếm vợ lẽ sống cuộc đời khác, từ đó đến sau này không ai nhắc đến Hiền. Sử sách ghi lại lúc Bảy Nghẹo làm thủ tướng rằng Nguyễn Hiền cha của Nghẹo, đã đi tập kết năm 1954 khi Bảy Nghẹo mới vài ngày tuổi. Ngoài ra không nhắc thêm gì nữa.

Bảy Nghẹo thuở nhỏ không có gì đặc biêt, thậm chí còn ngu ngơ. Đến năm Nghẹo 10 tuổi có đi cùng 2 người nữa qua một đoạn đường, bị pháo kích của cộng sản bắn, hai người đi cùng chết nát thây, Nghẹo không hề hấn gì chỉ bị bụi đất phủ lên người. Ai cũng nói số Nghẹo cao, có người chết thay.

Chừng năm sau đó, Bảy Nghẹo chớm được một giáp, chị gái của Bảy Nghẹo yêu một anh du kích địa phương, lúc đi thăm người yêu bị đạn lạc chết ở chỗ mấy hòn đá thiêng bây giờ mà dân Quế Sơn hay đồn đại là linh thiêng.

Chồng đi ra Bắc vợ lẽ, bồ bịch, Con gái chết thảm ngoài đường,  bà mẹ của Bảy Nghẹo vì thế lo nghĩ , thương đau, uất hận mà lâm bệnh qua đời ngay năm tiếp theo.

Sau này sử sách ghi rằng bà mẹ Bảy Nghẹo bị đich tra tấn mà chết, thực ra có đôi lần cán bộ chiêu hồi của VNCH có qua nhà vận động, thuuyết phục bà mẹ Bảy Nghẹo gọi chồng con về với chính nghĩa quốc gia, chứ không hề có chuyện bắt bớ, tra tấn. Nhưng Nghẹo vì muốn có lý lịch đẫm máu thù hận với đế quốc, nguỵ quyền nhằm yếu tố hồng còn hơn chuyên của cộng sản tiến thân, nên mới bịa ra chị đi làm du kích hy sinh, mẹ bị địch tra khảo chết., cha đi tập kết theo đảng.

Đúng như lời ông thầy bói năm xưa phán, khi hai người thân trong gia đình của Bảy Nghẹo là mẹ và chị chết, Bảy Nghẹo đổi đời , được đưa ra ngoài Bắc học hành yên ấm cho đến khi Bắc Việt dánh thằng Nam Việt, Nghẹo về quê làm quan.

 Số Nghẹo có quý nhân phù trợ, những kẻ địch của Nghẹo không cần chiến mà tự nhiên bại.

Nói về vong hồn của chị gái Bảy Nghẹo tức Nguyễn Xuân Phúc ngụ ở mấy hòn đá Quế Phú, vẫn thường nhìn thấy ai giống người yêu mình là bắt đi luôn, bao nhiêu năm qua bắt rất nhiều người mà không thấy phải, khiến dân thường chết oan uổng không biết đến bao giờ. Dân tình đã nhiều lần muốn chuyển rời mấy hòn đá đó đi chỗ khác, nhưng không hiểu vì sao chỉ mấy hòn đá mà không có cơ quan nào đồng ý cho chuyển đi , bởi có lệnh ngầm từ trên xuống để nguyên mấy hòn đá đó lại.

Con của ông thầy bói mù năm xưa, được cha mình cho biết rằng. Phúc muốn làm to phải có người nhà chết thay cho y, hồn người chết còn chỗ nương dựa thì mênh quan trường của Phúc còn yên ổn, nếu chỗ đó mà bị phá vỡ, Phúc sẽ có hậu quả rất bi thảm.

Phúc có sẵn đặc tính của bọn thái giám, đi lại ưỡn ẹo, cười nói mắt liếc ngang ngửa, xu nịnh và hứa luôn miệng mọi điều với ai mà y cần họ giúp đỡ, gặp dịp là phản thầy, phản bạn. Nhưng bộ dạng và thái độ của Phúc lúc nào cũng khiến thiên hạ tưởng Phúc chân thành, dễ gần. Tuy học hành không đến nơi, bằng cấp giả, kiến thức giả. Phúc được bù có một tư duy hơn người về tiến thân, tụ tập được người theo mình, Phúc cũng là người kiên định , quyết đoán khi cần nhũn nhặn như con giun dế, lúc phải ra đòn dũng mãnh và quyết liệt như hổ vổ mồi,  nhát nào nhanh gọn khốc liệt nhát đấy.

Vào năm Nguyễn Phú Trọng muốn thôn tính chư hầu, lên ngôi bá chủ. Trọng thấy Phúc qua bề ngoài dễ bảo, hiền lành trong lòng ưng, muốn cất nhắc vào bộ chính trị.

 Trong ấp ủ mưu làm vương từ lâu, tham vọng danh tiếng được trọn vẹn mọi đường. Trọng đố kỵ với những ai tướng tá mạnh mẽ, oai hùng, phong độ hơn mình. Vì thế Trọng triệt hạ hết những kẻ nào trong Bộ chính trị mà tướng mạo , phong thái lẫm liệt hơn Trọng. Những kẻ được Trọng đưa vào trong bộ chính trị đều có tướng mạo thấp kép hơn Trọng, có hai kẻ Trọng không đưa mà nhờ cửa khác lọt vào BCT như Trần Đại Quang, Đinh La Thăng đều lần lượt bị Trọng hạ thủ hoặc phế bỏ võ công, bán thân bất toại.

 Nhân chuyện phong thuỷ , tử vi. Có lời đồn rằng khi Phúc đi sang Tầu triều kiến,  vua Tàu là Tập Cận Bình mới cho một thầy phong thuỷ, tử vi cao tay gặp Phúc xem vận mạng, thầy phong thuỷ nói rằng nếu Phúc muốn đi xa hơn nữa thì hãy về làm lễ, rước linh hồn chị gái mình ngụ ở mấy hòn đá quê nhà ra ngoài Bắc, đến làng Lại Đà, Đông Anh làm lễ gả cho ông Cả Đần làm vợ lẽ. Như thế vừa thoát được nạn bắt đàn ông ở chỗ đó, và khi chị Phúc làm vợ Cả Đẫn , tức bố của Cả Độn, ông của Trọng  thì Phúc ắt ở vai vế trên của Trọng nhiều. Như thế mới hút được long mạch nhà Trọng mà chuyển êm ấm về nhà Bảy Nghẹo.

 Bảy Nghẹo khi làm thủ tướng, cũng định thăm dò long mạch Hà Nội mấy lần để tính chuyện thầy Tàu dặn, nhưng quan lại đất Hà Nội cũng thuộc loại cứng đầu, vì thế Phúc còn đợi thăm dò, nắn gân dần sau.

Gã thầy Tàu mà Tập sai gặp Phúc, chính là cháu nội của gã thầy Tàu năm xưa đã tìm huyệt mộ cho ông Cả Đẫn, ông nội của tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng.

Thứ Năm, 19 tháng 7, 2018

Nguyễn Công Khế tranh chức chủ tịch liên đoàn bóng đá Việt Nam.

Nguyễn Công Khế cựu tổng biên tập báo Thanh Niên là việc ai cũng biết, nhưng Khế còn là chủ tịch tập đoàn truyền trông Thanh Niên, kiêm tổng giám đốc công ty này. Đây cũng là đơn vị chủ quản của báo Một Thế Giới.

Thật thô bỉ khi muốn tranh chấp chức chủ tịch LĐBD Việt Nam, Khế đã dùng chính tờ báo Một Thế Giới để định hướng dư luận ca ngợi Khế là ứng cử viên cho chức vụ chủ tịch Liên Đoàn Bóng Đá Việt Nam.


Trong bài báo dẫn lời của HLV Lê Thuỵ Hải rằng.

----------------------
''Trong khi đó, HLV Lê Thụy Hải cho rằng nên chọn nhất là ông Nguyễn Công Khế. Tờ Soha dẫn phân tích của HLV Lê Thụy Hải: "Trong số 4 vị ấy, về kinh tế có lẽ ông Nguyễn Công Khế khá nhất.
Ông ấy cũng từng nhiều năm đứng ra tổ chức giải U.19, U.21 quốc gia và quốc tế Báo Thanh Niên, từng làm Tổng biên tập Báo Thanh Niên, Phó chủ tịch VPF nên có kinh nghiệm tổ chức. Ông ấy cũng có nhiều công lao mà ít người nhắc tới, ví dụ việc góp sức bồi dưỡng những cầu thủ trẻ.
Còn ông Nghĩa hay ông Phượng chỉ chuyên ở một vài mảng nào đó thôi. Ông Trần Quốc Tuấn thì về khâu tổ chức tôi cũng không đánh giá cao".

---------------------------
Khẳng định luôn Khế là xứng đáng, những người khác bị đánh giá thấp. Một chiêu trò quá bẩn thỉu của Nguyễn Công Khế. Khi báo Thể Thao Văn Hoá hỏi Khế về khả năng xảy ra những tiêu cực trong tranh đua chức chủ tịch LĐBD, Khế nói rằng mình ghét sự tranh đua và thủ đoạn. Khế nói rất khoát y không chen lấn để vào được chức này. 
 Không chen lấn, nhưng Khế dùng thủ đoạn truyền thông như cho tờ Một Thế Giới ca ngợi mình xứng đáng với chức chỉ tịch còn các ứng cử viên khác không có khả năng.!!!
 Hãy ngược lại quá khứ để xem con người Nguyễn Công Khế qua lời kể của người trong cuộc.
---------------------------------------
'' Chỉ ít lâu sau khi được cất nhắc lên ghế Phó tổng biên tập, Khế bỗng “phát hiện” mình có tài lãnh đạo, quyết không cam chịu làm cái bóng cho Huỳnh Tấn Mẫm. Từng bước, từng bước một Khế tìm đủ mọi cách để triệt hạ uy tín Tổng biên tập Huỳnh Tấn Mẫm nhưng không thành công. Bằng bản lĩnh, khí chất của mình, Huỳnh Tấn Mẫm đã vượt qua tất cả.


Để đạt được mục đích, Khế đã giở mánh khóe cuối cùng và nhơ bẩn, ti tiện nhất để hạ gục bằng được Huỳnh Tấn Mẫm bằng yếu tố “gia đình”. Thủ đoạn của Khế cùng đồng bọn là vu vạ cho chị Nguyễn Lương Dung (vợ anh Huỳnh Tấn Mẫm) đã “giật hụi hơn cả trăm cây vàng” (!?) để chị dính vào vòng lao lý và lấy đó làm cái cớ để triệt uy tín Huỳnh Tấn Mẫm trong các cuộc họp giao ban cán bộ TW Đoàn phía nam. Nghe một số cán bộ TW Đoàn kể lại, thời điểm đó Khế đã rỉ tai, tạo dư luận khắp nơi nhằm bêu rếu Tổng biên tập Huỳnh Tấn Mẫm. Quá thất vọng trước tình đời đen bạc, Huỳnh Tấn Mẫm chỉ cười nhạt và lạnh lùng ra đi, bỏ lại Tuần tin Thanh niên mà anh đã tốn bao tâm huyết gầy dựng. Nhà báo Minh Diện nhớ lại: Buổi sáng hôm ấy, cuộc họp cuối cùng ở số nhà 27 - Cao Thắng, Quận 3, Tp. Hồ Chí Minh, Huỳnh Tấn Mẫm đứng dậy mỉm cười, nói: “Thôi các anh làm gì thì làm!” và ra khỏi phòng họp. Tôi nhớ mãi nụ cười buồn trên gương mặt rất lạnh, toát lên vẻ kiêu hãnh và khinh khi!. Thiếu sâu sát, quá nhẹ dạ cả tin vào những lời đường mật của Nguyễn Công Khế, ngày 1/11/1988, TW Đoàn đã vội vã ra quyết định số 88 TB/TWĐTN, chính thức kết thúc sự nghiệp báo chí của Huỳnh Tấn Mẫm và giao cho Nguyễn Công Khế “phụ trách toàn diện” mọi hoạt động của Tuần tin Thanh niên.

-----------------------------------------------------------
Cho đến nay người ta vẫn chưa hiểu vì sao tỷ phú Phạm Nhât Vượng phải thế chấp 13 triệu cổ phiếu của Vingroup cho Sacombank để bảo lãnh cho vợ chồng Khế bay 300 tỷ và tại sao vợ chồng khế có đến 75% cổ phần trong dự án khu du lịch sinh thái, nghĩ dưỡng cao cấp Vĩnh Hy rộng 30 héc ta ở bãi biển Ninh Thuận cùng với tiền đâu vợ con Khế có nhà bên Mỹ.?

Loại bỏ được Huỳnh Tấn Mẫm, Khế trọng dụng một số trí thức cùng thời với Mẫm, vì thế sau này những số trí thức ngậm miệng ăn tiền này biết ơn Khế và quên bẵng nỗi oan ức bị mất ghế của Huỳnh Tấn Mẫm. Đám trí thức, nhân sĩ này thậm chí còn biết ơn Khế đã trọng dụng họ và sẵn sàng làm bồi bút phục vụ cho những âm mưu chính trị của Khế trong nhiều năm sau.

Chiêu trò dùng ảnh hưởng dư luận đánh vào uy tín đối thủ để tranh chức được Khế lập lại nhiều lần trong cuộc đời làm điếm chính trị.

Khách sạn Mường Thanh là một pháo đài bất khả xâm phạm, nơi mà các quan chức của bộ máy chọn làm chỗ lưu trú công tác, gặp gỡ trao đổi làm ăn, thư giãn ăn chơi. Ông trùm Lê Thanh Thản  với tổ hợp 45 khách sạn lớn ở khắp các tỉnh thành và những sai phạm động trời ở các dự án , nhưng không hề bị đụng đến. 

 Vào ngày 23 tháng 5 năm 2018, thời điểm gay cấn để tranh chức chủ tịch LDBD Việt Nam, phó chủ tịch LD sáng giá nhất cho chức chủ tịch là Nguyễn Xuân Gụ bị bắt tạm giữ vì tội mua dâm tại khác sạn Mường Thanh, Bến Nghé, quận 1 thành phố HCM. Tờ báo Thanh Niên online đưa tin sớm nhất và chi tiết nhất vụ này, dường như họ có mặt cùng một lúc với đoàn kiểm tra hành chính liên ngành quận 1.

Mới trước đó khách sạn Mường Thanh ở Vinh còn trưng ra bài thơ của chính tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng viết tặng Mường Thanh khi Tổng bí thư nghỉ dưỡng ở đây. Thiên hạ đùa rằng chắc tổng bí thư được khoản đãi chơi gái ở Mường Thanh, chơi xong khoan khoái mà nổi hứng làm thơ. Cái này thiên hạ đùa, sự thật thì ông Trọng khoản gái mú không màng như các ông khác trong bộ chính trị. Nhưng vụ bắt giữ Nguyễn Xuân Gụ chơi gái ở Mường Thanh HCM ngay sau đó khiến người ta càng tưởng rằng Mường Thanh là nơi ăn chơi truỵ lạc của quan chức chóp bu cộng sản Việt Nam.

Ai có thể vuốt râu hùm của Lê Thanh Thản.?

Khế chứ còn ai, đại gia Đoàn Nguyên Đức phải đề cử Khế làm chủ tịch LD, đại gia Phạm Nhật Vượng phải thế chấp cổ phiếu cho vợ chồng Khê vay hàng trăm tỷ...như thế đại gia Lê Thanh Thản làm sao mà không nín nhịn để Khế xông vào khách sạn lớn nhất trong chuỗi hệ thống khách sạn Mường Thanh tóm gọn đối thủ.

Trong vô vàn các vụ bắt quan chức chơi gái, hầu hết đều không có kết quả, hay chăng kết quả là đánh gió, vào bàn công việc, đang đi đường bị chóng mặt... riêng có Gụ là thành tội mua dâm nhanh chóng và tự rút đơn ứng cử chức chủ tịch Liên Đoàn.

Những âm mưu của Khế bị một kẻ phản chủ là Hoàng Hải Vân, kẻ được Khế nuôi dưỡng và đào tạo từ thưở ban đầu ở báo Thanh Niên khui ra. Vân sau này muốn tự mình nổi trội, kiếm quan hệ kiếm tiền và cơ hội tiến thân. Hoàng Hải Vân đã đi đánh phá cho nhóm Huỳnh Đức Thơ để nhận tiền, mặt khác tích cực chỉ trích người dân biểu tình để lập công với đảng tiến thân và được đảng làm ngơ cho những bài đánh đấm. Khế thấy Vân ( tức Huỳnh Kim Sánh ) tăng tốc đánh đấm kiếm tiền vượt mặt, bèn chỉ đạo báo Một Thế Giới bỏ một bài viết của Vân để cảnh cáo. Ngay lập tức Vân phản pháo rằng ơn huệ là chuyện riêng, luật pháp là chuyện chung không thể chiều theo ý Khế . Vân nói vậy khác nào tố cáo ngầm Khế có riêng tư nên ngăn cản đăng bài của Vân.

Không dừng lại ở bài phản pháo , Vân còn đi kể với nhiều người về thủ đoạn của Khế tranh chức chủ tịch LĐBD Việt Nam ra sao.

Nhưng kẻ phản chủ như Hoàng Hải Vân, phản bội lại công ơn Khế nâng đỡ không đủ sức để làm cản Khế trong kế hoạch thâu tóm chức chủ tịch Liên Đoàn bóng đá Việt Nam. Nhờ những hình ảnh hồi còn mở thi hoa hậu, kiếm gái cho các quan chức, Khế đã có những tấm hình nhạy cảm của đương kim thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc.

Thủ tướng Phúc đã nhận lời cho Khế làm chủ tịch Liên Đoàn Bóng Đá Việt Nam, với điều kiện mở mang kinh tế qua việc phối hợp với Bộ Tài Chính làm cá độ bóng đá và cho con rể mình là Vũ Chí Hùng hùn phần lớn nắm giữ mảng này.

Nhờ sự can thiệp của Nguyễn Xuân Phúc, ông chủ tịch LĐBD Trần Quốc Tuấn tự rút lui, Nguyễn Xuân Gụ phó chủ tịch đã rút lui trước đó, giờ chỉ còn Khê và Cấn Văn Nghĩa giám đốc khu liên hiệp thể thao Mỹ Đình.

Giữa Khế và Nghĩa đua tài, Nghĩa vô danh, tuổi gì mà thắng.?

Dân Việt Nam có những đam mê như cờ bạc, bóng đá, rượu chè, gái mú. Ngay cả những cường quốc bóng đá nhiều lần vô địch thế giới, sự hâm mộ của người dân nơi ấy với bóng đá cũng không bằng  Việt Nam. Ở Việt Nam bóng đá được thổi thành tinh thần dân tộc, thành chính trị...có được chức Chủ tịch LĐBD cộng với kinh nghiệm truyền thông, Nguyễn Công Khế còn tính những nước cờ chính trị xa hơn nữa.

Nhưng trong lúc ấy, cờ bạc cá độ sẽ là nguồn thu lớn để Khế và Vũ Chí Hùng chia chác nhau.

Sẽ có nhiều nhân sĩ, trí thức được Khế trọng dụng khi Khế nắm giữ LĐBD Việt Nam. 

Hy vọng Khế tỉnh táo trước bài học phản chủ của Hoàng Hải Vân.


Thứ Tư, 18 tháng 7, 2018

Băng đảng có tên sứ quán.

Toà thượng thẩm Berlin ngày hôm qua xét xử tiếp tục vụ bị cáo Nguyễn Hải Long tham gia bắt cóc Trịnh Xuân Thanh tại Berlin. Giấy gọi của toà đã được gửi đến cho các quan chức đại sứ Việt Nam tại Berlin vì có liên quan đến vụ phạm tội này.  Các ông như dại sứ Đoàn Xuân Hưng, bí thư kiêm đại tá an ninh Lê Thanh Hải, bí thư kiêm sĩ quan an ninh Lê Đức Trung và tham tán Lê Thị Thu đều viện vào quyền miễn trừ ngoại giao không đến. Những người này được mời không phải là tư cách quan chức đại sứ có trách nhiệm , mà họ được gọi như những nghi can để làm rõ một số hành động mờ ám của họ trong vụ bắt cóc, ví dụ như thu xếp dọn đồ cho nhóm bắt cóc, đặt vé máy bay, dẫn đường cho xe bắt cóc và chứa chấp nhóm bắt cóc.

 Như thế đại sứ quán Việt Nam tại cộng hoà Liên Bang Đức đã lợi dụng quyền miễn trừ ngoại giao để khước từ ra vành móng ngựa vì những nghi vấn hỗ trợ cho nhóm bắt cóc.

Đại sứ quán Việt Nam ở nhiều nơi trên thế giới từng mang tiếng là buôn người, buôn lậu sừng tê giác, chuyển tiền lậu... xin điểm qua đây vài vụ.

Cụ thể, tháng 9/2008, chương trình điều tra 50/50 của kênh truyền hình SABC đã quay được cảnh bà Mộc Anh, cán bộ Đại sứ quán Việt Nam tại Nam Phi, trao sừng tê giác lậu cho một tay buôn có tiếng ở Nam Phi ngay trước cổng sứ quán. Đến tối 17/11/2008, những cảnh quay này đã được chiếu trên truyền hình.

Trước đó, năm 2006, ông Nguyễn Khánh Toàn (cán bộ Đại sứ quán Việt Nam tại Nam Phi) cũng đã bị phát hiện có hành vi buôn lậu sừng tê giác. Sự việc đã được cảnh sát nước này thông báo cho cơ quan công an Việt Nam. Phía của Nam Phi cho rằng cán bộ ngoại giao này trong thời gian làm nhiệm vụ tại Nam Phi đã có hành vi buôn lậu sừng tê giác về Việt Nam tiêu thụ.

Vào năm 2013 ông Nguyễn Thế Cường đại sứ Việt Nam tại Thổ Nhĩ Kỳ bị phát hiện mang 20 ngàn euro không khai báo tại sân bay Frankfurt, ông Cường khai tiền này do người ta góp làm từ thiện, nhưng ai góp và góp cho ai thì ông không đưa được bằng chứng, ông Cường bị phạt 3.500 euro và được tha xử lý hình sự vì lợi dụng được quyền ngoại giao.
Ngày 11 tháng 1 năm 2016 hải quan Việt Nam phát hiện một thùng conteine của một cán bộ ngoại giao Việt Nam ở Liên Hiệp Quốc, thùng hàng ghi là đồ đã qua sử dụng này có hàng trăm chại rượu đắt tiền chưa qua sử dụng.
Nhưng thô thiển nhất là vụ đại sứ quán Việt Nam ở Chile mới đây phơi hàng trăm vây cá mập trên nóc nhà, số vây này sẽ được chuyển về Việt Nam bán cho các quan chức cao cấp tẩm bổ với giá cao ngất trời.
 Buôn lậu rượu, tham gia bắt cóc, tống tiền người dân và buôn lậu sản phẩm từ động vật hoang dã là những việc mà các băng đảng Maphia đang làm.
 Ngày nay trên khắp thế giới, lợi dụng vào quyền miễn trừ của ngoại giao, các cán bộ ngoại giao tung hoành đi khắp nơi để làm những việc mà các băng đảng Maphia quốc tế đang làm.

Chúng ta thường nghe đảng CSVN tuyên truyền rằng với đường lối ngoại giao sáng suốt, đất nước ta ngày càng có vị thế trong con mắt bạn bè quốc tê. Phải chăng những hành vi bắt cóc, buôn lậu của các cán bộ ngoại giao ta ngày càng phát triển khiến cho bạn bè Maphia quốc tế phải nể trọng.?
 Thái độ ngoại giao của Việt Nam đối với Đức trong vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh như này, thêm với thái độ đối với ngoại trưởng Mỹ qua vụ bắt giữ công dân Mỹ Will Nguyễn đưa ra xét xử vì tội tham gia biểu tình cùng người dân Việt Nam phản đối dặc khu, việc kỷ niệm chiến thằng Khe Sanh, trưng bày tội ác Mỹ trên đường phố Hà Nội khi ngoai trưởng Mỹ đến Hà Nội.
 Cùng với thái độ trọng thị của tầng lớp lãnh đạo cao cấp nhất trong đảng CSVN từ tông bí thư đến thủ tướng, bộ trưởng tiếp đón uỷ viên bộ chính trị Trung Quốc Hoàng Khôn Minh.
Người bình thường cũng có thể đưa ra kết luận, tương lai Việt Nam có vị thế như thế nào, ở đâu trên thế giới.

Thứ Hai, 9 tháng 7, 2018

Chuyện ngoài lề phiên xử bắt cóc Trịnh Xuân Thanh.

Phiên toà xét xử vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh tại Berlin đang diễn ra với nhiều tình tiết ly kỳ. Toà án đã cho chiếu đoạn clip trung tướng Đường Minh Hưng móc túi ra xấp tiền dày cộp để thanh toán tiền khách sạn đến hàng ngàn euro.

Hầu như tất cả các quan chức của sứ quan Việt Nam tại Berlin đều dính đến vụ bắt cóc. Đại tá Lê Thanh Hải, sĩ quan an ninh cao cấp, người được cho rằng chỉ giữ vai trò làm cầu nối liên lạc chính thức giữa hai cơ quan công an hai nước, không có dính dáng gì đến vụ bắt cóc này.

Thế nhưng,  ông Hải được toà nhắc đến như một đồng phạm tích cực khi đi cùng chuyến xe chở Trịnh Xuân Thanh từ sứ quán Việt Nam tại Berlin sang tận Brno của Slovkiea.

Một đại gia người Việt ở Berlin, từng được công nhận tị nạn theo điều 16 của Đức trước kia, ngày nay anh ta có mối quan hệ thân tình với sứ quán Việt Nam. Những người khách thường xuyên anh ta chiêu đãi là sĩ quan an ninh, quân đội Việt Nam. Chính anh ta là người thường đi cùng với sĩ quan cao cấp Nguyễn Đức Thoa, người đã bị trục xuất về hồi năm ngoái vì dính dáng đến vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh. Một nhân viên của anh ta đang được toà gọi đến vì liên quan đến vụ bắt cóc, ngay lập tức nhân viên này đã có tiền để  thuê luật sư bào chữa. Số tiền để mời luật sư bào chữa cho một vụ án thế này không hề nhỏ. Không biết với mức lương khiêm tốn, N V Tiến , người được toà gọi lấy tiền đâu ra để trả là câu hỏi rất nhiều người đã đặt ra.

Vị đại gia từng lân la chụp ảnh với những nhà đấu tranh chính trị trước kia, quan hệ với nhóm Cánh Én, quan hệ với vài nhà đấu tranh lớn tuổi để có được bằng chứng tị nạn chính trị. Ngày nay trở thành một đại gia buôn bán cung cấp hàng hoá cho người Việt tại Đức.

Như đã nói trên, anh ta có quan hệ với các cán bộ an ninh , tình báo Việt Nam và có mối quan hệ với xã hội đen người Việt không chỉ ở Đức mà sang các nước khác như Séc, nơi mà ông trùm Đào Quốc Oai cai quản.

Anh ta là mối đe doạ lớn nhất cho những người Việt có tư tưởng muốn vạch trần sự thật trong vụ bắt giữ Trịnh Xuân Thanh. Vào năm ngoái tại một cuộc gặp gồm có các sĩ quan an ninh như Lê Thanh Hải, Đinh Anh Tuấn và một số đại gia cũng và một vài tay chân thân tín của sứ quán có sự tham gia của đại gia nói trên, cuộc họp bàn về cách xử lý truyền thông vụ TXT tại Đức.

 Sau cuộc họp này, nhà báo Lê Trung Khoa đã nhận được nhiều lời đe doạ và cả những lời mạt sát.

Đại tá sĩ quan an ninh cao cấp trong vai bí thư sứ quán Lê Thanh Hải là một người khá thâm trầm và kín kẽ, ông ta có khả năng xây dưng những mạng lưới thu thập thông tin trong công đồng, sử dụng nhuần nhuyễn các biện pháp mềm dẻo nhưng hiệu quả , những người mà Lê Thanh Hải sử dụng đều có tri thức và trình độ khai thác tin tức hoặc tung tin tức rất tốt trong cộng đồng người Việt tại Đức.

Thượng tá Đinh Anh Tuần  cũng là bí thư sứ quán, là người có khả năng quan hệ với những tay anh chị, xã hội đen trong cộng đồng người Việt ở Đức. Ông Tuấn cũng là người có quan hệ với Sơn Điền, một tay anh chi khét tiếng ở Đức từng có án tiền sự, người ta có thể thấy những bức ảnh chụp có Tuấn và Sơn Điền với đại sứ Đoàn Xuân Hưng.

Nhà báo Lê Trung Khoa trong gần một năm qua đã gặp rất nhiều khó khăn, cùng với đe doạ, mạt sát từ những tay anh chị hay tay đại gia kia, là những ý kiến có vẻ thân tình từ phía những quen biết khuyên anh từ bỏ việc đưa tin về vụ bắt cóc.

Tờ thoibao.de của Lê Trung Khoa phụ trách là tờ báo mà nhiều quan chức cấp cao của chế độ CSVN từng đến thăm  như Trương Minh Tuấn, Đinh Thế Huynh. Thoibao cũng từng có ký kết hợp tác trao đổi tin tức với báo Vietnamnet. Ngoài ra còn có những giấy khen của cơ quan tổ chức Việt Nam. Sở dĩ như vậy là do trước đây, trong bộ chính trị Việt Nam có những ý kiến muốn để người dân thể hiện lòng sục sôi trước việc chủ quyền biển đảo bị Trung Quốc xâm lược. Ở bên ngoài tờ thoibao là nơi đưa thông tin, hình ảnh tích cực nhất về những cuộc biểu tình của người Việt tại Đức phản đối Trung Cộng xâm lược, các cuộc biểu tình có lúc lên đến 5, 7 ngàn người.

Mới đây trả lời phỏng vấn của thoibao, ông Nguyễn Hữu Tráng tham tan thương mại Việt Nam tại Đức đã nói rằng giữa Việt Nam và Đức đã có thoả thuận từ tháng 12 năm 2017 để giải quyết vụ khủng hoảng ngoại giao này, bằng một ngôn ngữ vòng vo ông Tráng diễn giải rằng.

Về tổng thể mà nói tôi nghĩ rằng có nhiều việc rất là đáng tiếc xẩy ra và việc đó không nằm trong chủ trương, mong muốn của các nhà nước hay của bất kỳ ai cả .
Nó xẩy ra như thế là nó xẩy ra, và bây giờ tôi có thể nói với các anh các chị là Chính phủ hai nước từ cuối năm ngoái, từ cuối tháng 12 năm ngoái (2017) đã có thỏa thuận lộ trình để xử lý vấn đề này, để đưa quan hệ hai nước trở lại bình thường...

Câu trả lời của ông Tráng chứa đựng nhiều vấn đề về quan điểm cấp cao của Đảng CSVN cũng như cá nhân ông. Nó cho thấy sự lủng củng và bế tắc trong nội bộ cộng sản Việt Nam. Làm sao mà không ai ở Việt Nam muốn xảy ra vụ bắt cóc mà vụ bắt cóc lại xảy ra. Một câu trả lời ngớ ngẩn và ngu dốt của một người mang đến hàm đại sứ  Việt Nam, đại diện cho Việt Nam tại một cường quốc như Đức. Rõ ràng ít ra là có ông Nguyễn Phú Trọng nói sẽ bắt TXT bằng mọi giá, ông Nguyễn Phú Trọng hân hoan báo với cử tri về thắng lợi đưa được TXT về. Ông Tô Lâm là người đích thân chỉ huy cuộc bắt cóc, vậy là ít nhất có 2 uỷ viên bộ chính trị Việt Nam như ông Trọng và ông Tô Lâm có mong muốn bắt cóc TXT về. Sao lại là không ai muốn như ông Tráng nói.

Về cá nhân, hiện nay ông Đoàn Xuân Hưng là đại sứ chính thức, ông Tráng chỉ là tham tán mang hàng đại sứ. Nhưng khi trả lời ông Tráng nhấn mạnh hàm đại sứ của mình. Đó là cách mà ông Tráng muốn chơi cho ông Hưng mất mặt rằng không phải ở Đức này chỉ có mỗi ông Hưng là đại sứ và có quyền ăn nói. Ông Tráng là chồng bà Hoàng Anh, đại sứ tiền nhiệm trước ông Đoàn Xuân Hưng. Theo tin bên trong thì ông Tráng muốn kế nhiệm vợ mình, nhưng bị ông Hưng tranh được. Bởi thế tham tán Nguyễn Hữu Tráng rất hả hê khi thấy Đoàn Xuân Hưng bị dính vào vụ bắt cóc, tranh thủ phỏng vấn của thoibao ông Tráng thể hiện mình như hạ nhục vai trò đại sứ chính thức của Đoàn Xuân Hưng.

Chỉ cần nhìn thái độ và phát ngôn của ông Nguyễn Hữu Tráng, đã thấy sự bất nhất trong nội bộ đảng cộng sản Việt Nam về cách xử lý vụ Trịnh Xuân Thanh. Nó dẫn đến một kết luận rằng, đã có chủ trương muốn trao trả TXT về lại cho Đức để giữ quan hệ Việt Đức. Nhưng điều ấy không phải dễ dàng, thậm chí nó có thể không xảy ra vì có những quan điểm bảo thủ trong nội bộ cầm quyền của đảng CSVN.

 Có nhiều khả năng các ông Đoàn Xân Hưng, Lê Thanh Hải bị toàn án Berlin triệu tập ra toà để thẩm vấn. Có thông tin cho rằng trong trường hợp như vậy, sẽ có chỉ đạo hai ông này sử dụng quyền ngoại giao khước từ ra toà.

Dư luận Đức đang bức xúc vì chính phủ bà Merkel đã quá nhận nhượng để cho cho phía Việt Nam lợi dụng ngoại giao làm những điều phạm pháp, nêú như hai ông Hưng và Hải lợi dụng đặc quyền ngoai giao để khước từ lệnh triệu tập của toà vào lúc này, thật khó xử cho bà Merkel trước những chất vấn của người dân.