Thứ Sáu, ngày 26 tháng 4 năm 2013

Ngõ nhỏ


Mùa đông năm 1990

Ngõ nhỏ nằm dọc theo hướng Bắc Nam, bởi thế cơn gió lạnh Đông Bắc thổi xuyên suốt dọc theo con ngõ, là hẻm nhỏ nên nó lại càng hút gió. Lạnh tế tái, người ta ít khi ra ngoài nếu không có việc gì quan trọng.
Nhưng có một đám người không nề hà cái lạnh khắc nghiệt của mùa đông, thậm chí cả lúc mưa phùn. Đó là đám chơi xóc đĩa ăn tiền do Phú Mắm cầm cái. Phú Mắm ngồi xổm ở giữa ngõ, sau lưng là cac nhà số 8, số 10, số 12. Vị trí ngồi ở giữa có thể thấy cảnh sát tới ở hai đầu, còn các số nhà kia là chạy vào trong là những ngóc ngách phức tạp như mê cung. Chúng được tạo ra theo nhu cầu hay ý thích chơt tới. Mỗi số nhà đó có đến cả chục hộ dân sống, mỗi hộ dân sống có nhu cầu xây dưng cơi nới, cải tạo lặt vặt  từ năm nay qua năm khác. Khiến mỗi số nhà trở thành quanh co phức tạp, có những lối đi tưởng cụt rồi nhưng đi tiếp mới biết thông ra đâu đó.

Địa hình ấy lý tưởng cho việc tháo chạy khi công an đến.Những con bạc vỉa hè, lề đường chỉ thoáng thấy bóng công an ở đầu ngõ là có thể tút vào trong các số nhà kia biến mất tăm.

Phú Mắm vô nghê nghiệp mặc dù đã hơn 40 tuổi,người quắt queo như con cá mắm gầy guộc, người chỉ thấy gân xanh chằng chịt, mỗi khi hắn trợn mắt gào các con bạc khác trật tự. Mắt hăng long song sọc, răng nghiến rít lại, các mạch máu trên cổ nổi gân như sắp vỡ tung ra. Phú Mắm thời niên thiếu đã bị nhà nước cưỡng bức ở trường giáo dưỡng dành cho trẻ em hư. Nói qua  về cái trường này nhằm mục đích giáo dục trẻ em hư, nhưng đa số trẻ em ra trường về sau này toàn trở thành lưu manh chuyên nghiệp hay giang hồ khét tiếng. Phú Mắm cũng vậy, từ một đứa trẻ của một gia đình nghèo đông con, từ bé Phú Mắm đi mót gạo mậu dịch kiếm ăn nhiều hơn là đi học. Phú Mắm được chính quyền cho đi học ở trường giáo dưỡng tận xa tít tận trong những dãy núi đá vôi Ninh Bình. Khi ra trường trở về Phú Mắm sau này lãnh them vài lần tù nữa. Hiện nay lúc năm 2013 này Phú Mắm vẫn đang ở trong tù vì buôn bán heroin.

Cầm cái xóc đĩa, canh bạc nào của Phú Mắm cũng lộn xộn, cãi cọ ầm ĩ. Bởi chính hắn cũng hay láu táu, liến thoắng, sốt sắng quá mức. Khiến đám con bạc chơi bị cuốn theo vào sự lộn xộn, cãi nhau chí chóe. Có khi nhiều người đi qua ngó vào đánh vài tiếng bạc không phải vì ham mê ăn thua mà vì thích thú cái lộn xộn, bát nháo của hội xóc đĩa.

Hắn cũng là kẻ như vậy, chả máu ăn thua,nhưng cờ bạc vỉa hè cò con thật tuy nhiên không khí thật sôi động , nhốn nháo làm hắn thích thú. Phú Mắm ghét hắn lắm, chửi hắn là thằng phá bạc. Hắn thả tiền xuống đặt cửa rồi bỗng chộp nhanh rút về, miệng hô công an. Thế là cả đám khác xô nhau cướp tiền, cướp nhầm của nhau, đạp lên nhau chạy. Đến lúc không thấy công an quay ra chửi nhau, đòi nhau vì nhầm tiền loạn ầm ĩ từ đầu ngõ đến cuối ngõ, canh bạc vì thế bị gián đoạn. Có lúc người ta nản không chơi nữa, mặc kệ Phú Mắm xóc bát đĩa miệng gào mời mọc sang sảng.
-       Nào chẵn bên phải, lẻ bên trái, mau mau xuống tiền. Các cụ bảo rồi ‘’ con ơi nhớ lấy câu này, một đêm đánh bạc bằng ba đêm làm’’ . Đôi bên cái cân, lẻ cũng thừa mà chẵn cũng thừa, ai can đảm mó tay vào đít bát nào…
Phú Mắm mời chao tha thiết, nhưng vài người đã bỏ về, vài người đứng nhìn. Chả ai xuông tiền, Phú Mắm tự mở bát ra nhìn kết quả rồi la.
-       Đây này ngửa tư về sấp đôi cái sau ra thâm ba, bạc cặp lệch ai tinh thì bắt được cầu, bạc này không đánh thì bạc nào mới đánh.
Mọi người còn vừa cãi nhau đang ức, chả ai xuống tiền, nét mặt họ chả còn vẻ muốn chơi nữa. Hắn cười ngặt nghẽo, Phú Mắm thấy thế gào lên chửi

-       Đm cái thằng ôn này.
Rồi Phú vùng dậy nghiến răng kèn kèn lao vào hắn, nhưng hắn tính trước phản ứng ấy rồi, nên hụp cái xuống cho Phú Mắm hụt ngã lăn quay, thế là hắn chạy mất hút.

Hôm sau canh bạc lại mở, Phú Mắm đang hăng hái tay xóc cái, miệng hô hào.
-       Chẵn bên phải, lẻ bên trái, ai đánh đâu đánh xuống.
Bất chợt hắn thò đầu giữa đám hỏi rất ngẩn ngơ.

-       Thế đổi là chẵn bên trái, lẻ bên phải có đươc không.?

Phú Mắm ngẩng lên thấy hắn, quắc mắt chửi.

-       Đm mày, bố lạy mày.
Hắn hỏi.
-       Lạy mấy cái , chẵn hay lẻ.?
Phú Mắm điên tiết chịu không nổi, đứng bật dậy. Hắn lại co giò chạy, Phú Mắm cầm bát xóc đĩa ném theo, rơi xuống đất vỡ tan. Thế là mất đồ nghề, canh bạc lại tan....

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Lưu ý: Chỉ thành viên của blog này mới được đăng nhận xét.