Thứ Ba, ngày 07 tháng 5 năm 2013

Gặp lại quê hương ở Praha

Cuối cùng mình quyết định liều đi Praha, bao nhiêu anh em bên đó dặn dò, hẹn hò đưa đón mình cứ ầm ừ. Một sáng dậy tìm trên mạng thấy có chuyến đi Praha  vác balo đi luôn. Chỉ nhắn qua mail dòng thư cho anh bạn hãy xem thư. Đến được Praha thì điện thoại hết tiền với lý do rất hay. Là do anh bạn đọc thư xong gọi mình liền, thế là máy hết tiền không gọi , không nghe được luôn. Bọn tư bản thật dã man, mình nhận cuộc gọi bên kia đã trả tiền hóa ra bên nhận cũng bị trừ tiền. Đã thế trừ rồi là cắt chiều nghe.

Thế là bơ vơ giữa Praha. Đói hoa mắt, vào hàng bánh ngọt đưa tiền euro bị lắc, đưa tiền usd bị lắc. Đành đi lang thang gặp quầy đổi tiền của mấy thằng mũi lõ nhưng tóc đen. Nhìn bọn này đã thấy lưu manh, nên đổi tạm mấy chục đô lẻ. Y rằng sau mới biết nó chặt của mình một nửa tiền. Cầm tiền quay lại hàng bánh ngọt mua bánh ăn. Xong đi lang thang xem có gặp người Việt nào không. Tình cờ thấy một em , hỏi có phải người Việt không, e gật đầu. Nhờ em gọi điện cho anh bạn đến đón. Em gái thật tốt, em gọi điện báo, xong mời mình vào tiệm làm móng của em ngồi chờ. Sau đó có điện, em khóa cửa tiệm và dẫn mình đến chỗ anh bạn của mình.

Hai ông đón mình lo sốt vó khi không liên lạc được, ngồi tự an ủi nhau là thằng Gió bụi đời thế, kiểu gì nó cũng có cách liên hệ lại. Tất nhiên là mình không gặp họa ở đại sứ quán Tàu thì chẳng thể mà họa bên dòng sông Đa Nuýp được.

Bát phở đầu tiên ăn ở Châu Âu trong chợ SaPa cách Praha mươi phút đường, khá ngon vì xương ở đây sẵn, thịt bò mềm.  Ở đây có đủ mọi thứ, Việt Nam có gì ở đây có hết, bánh cuốn Thanh Trì , bún bò Huế...Được ăn thỏa thuê những món Việt Nam chính cống mang hương vị quê nhà thật đã đời.

Anh bạn mua cho cái sim Séc, vừa đăng số trên FB đã có mấy anh em gọi tơi tới. Có cậu em đến ngay tình nguyện làm taxi miễn phí, đi đâu ới cái vài phút là có mặt đưa đi. Tiện thể cắt tóc , gội đầu luôn. Hôm sau được mọi người chiêu đãi cho bữa tiệc thịt nước ngay tại chợ.










Rồi về nhà anh bạn ngủ, vừa đến nhà gặp ngay công an Tiệp chặn đường hỏi giấy tờ. Anh bạn than - Tao ở đây 30 năm chưa bao giờ bị hỏi giấy tờ, mày mang dớp bên kia sang đây mới có chuyện thế này.

Anh bạn nói làm mình ngao ngán. Lúc trước đi trên tàu ngồi cùng khoang một em Quảng Trị, hai anh em đang tâm sự chuyện quê nhà, bỗng nhiên police xộc vào hỏi giấy tờ. Em kia cũng ngạc nhiên thắc mắc là sao nó lại xộc vào khoang của mình.

Có lẽ số của mình là vậy, ở nước Đức mãi chả sao, sang đây hai ngày thì hai lần police đến hỏi giấy tờ.

Qua văn phòng báo Xa Xứ, gặp ông biên tập Trần Ngọc Tuấn. Gã nhà văn già gần 60 tuổi mà tính như trẻ con, nốc  bia say khướt cả ngày. Được cái viết truyện vẫn hay. Nhưng nói cũng nhức cả đầu, nửa đêm bên Việt Nam rồi mà gã trong cơn hứng chí gọi điện loạn lên tứ tung để tào lao chi khươn. Tuy vậy ở với gã cũng thoải mái là trà thuốc gã cũng nghiện như mình, nên cũng hợp nhau, nhất là tính chả có cái gì trên đời này là quan trọng, thích cái gì làm cái đó.





Cái gã nhà văn láo nháo này sinh ra trong một gia đình cách mạng truyền thống từ thời đánh Pháp, kết nạp vào hội nhà văn lúc mình còn cởi truồng. Không hiểu sao sang Tây ăn bơ sữa thừa của Tây thế nào mà đâm ra chả ưa gì chính đảng cầm quyền ở quê hương. Gã đi cùng mình ngoài chợ, giới thiệu mình ở Việt Nam sang, mọi người hỏi gã đã nhồi nhét tư tưởng chán chế độ cho mình chưa. Gã ấy bảo thằng này nó còn tha nhồi nhét tôi thì thôi.

Giờ mình ngồi viết, gã bên cạnh ngồi dựa lưng vào tường nốc gần hết chai Gion đen, hút xì gà Lahabanna và khóc nức nở như trẻ con vì thương cho đất nước lầm than, khóc thương chị em An Đỗ Nguyễn bị công an đánh gãy răng, khóc vì trẻ con Việt Nam không được đời sống như trẻ em bên này.

Đm , vạn nỗi buồn lại ập về lúc lang thang đất khách quê người. Đúng là tránh trời không khỏi nắng, nỗi đau về quê hương không buông tha cho những kẻ đang hưởng đời sống dư thừa vật chất nơi phồn hoa.

Đêm Praha này chắc không ngủ nổi. Một người con gái yếu đuối bị bạo quyền đánh gãy răng giữa thanh thiên bạch nhật, giữa một thành phố đông dân và giàu có nhất Việt Nam.

Ngoài cửa số, những  đôi trai gái Tiệp đang ríu rít đùa vui bên nhau, chốc họ lại âu yếm hôn nhau. Những thành phố ở châu Âu này tôi đã đi qua, đâu đâu cũng thấy cảnh thanh bình, trai gái hồn nhiên đi dạo chơi đầy hạnh phúc.





Còn quê hương tôi cách đây hơn mười nghìn cây số, những người con gái bệnh tật, gầy gò, nhỏ bé như Phạm Thanh Nghiên khó lòng ra khỏi nhà đi chữa bệnh, người em gái An Đỗ Nguyễn chắc đang đau đớn vì những chiếc răng bị đánh gãy  khiến tôi nghĩ đến cảnh Phantin bẻ răng bán lấy tiền nuôi con cách đây hơn 200 năm cũng chưa đau đớn và rùng rợn như đất nước tôi bây giờ.

Anh bạn nhà văn già hơn tôi gần hai mươi tuổi vẫn đang khóc.

Anh ta may hơn tôi là vẫn còn nhiều nước mắt.

http://www.nhaccuatui.com/bai-hat/giot-nuoc-mat-cho-que-huong-khanh-ly.cb_dRVph2F.html

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Lưu ý: Chỉ thành viên của blog này mới được đăng nhận xét.