Thứ Ba, ngày 11 tháng 6 năm 2013

Ngày thứ 16.

Vậy là tiến sĩ luật Cù Huy Hà Vũ đã tuyệt thực sáng ngày thứ 16.

Với tôi thì tuyệt thực không có trong đầu, những ngày trong trại giam tôi đều ăn sạch những gì người ta cấp cho mình. Hôm nọ anh trai tôi bị đánh ở trại Lộc Hà, tôi nghe người ta kể lại anh trai tôi phẫn uất đòi tự thiêu. Lúc đó tôi đang bôn ba lòng vòng không có điều kiện vào mạng để bày tỏ ý kiến mình.

Nếu anh trai tôi tự thiêu, tôi sẽ rất buồn, rất đau đớn và cả gia đình tôi cũng vậy. Tôi sẽ gục ngã khi biết anh mình tự thiêu để phản đối sự dã man cường quyền. Bọn chúng sẽ nói rằng anh tôi thần kinh, anh tôi đã vài lần muốn tự tử....cái chết oan ức đó sẽ lại càng oan ức chồng chất cho người thân và bạn bè. 

Những người ít học hành, ít địa vị xã hội như anh em tôi chớ nên tự thiêu làm gì, uổng công. Cái chết lãng nhách đó sẽ bị quên đi rất nhanh bởi những hỏa mù của những tuyên truyền viên dư luận viên.

Nhưng nếu anh tôi uất quá mà muốn chết, có nhiều cái để chọn, chả gì phải tự thiêu cho chúng nó cười. Nếu anh tôi chết kiểu tự thiêu ra đi một mình như thế, thì chả cần bọn dư luận viên. Chính tôi sẽ nói anh tôi dở hơi, thần kinh. Tôi sẽ từ không nhận là đó là anh trai mình.

Tôi may mắn được gặp gỡ và  lĩnh hội tính ôn hòa nhiều ở các vị Hòa Thượng, Giám Mục,Linh Mục, Thiền Sư của các tôn giáo .... nhưng nếu mà phải chết thì chắc tôi không tuyệt thực hay tự thiêu. Ở trường hợp buộc phải chọn đến cái chết,tôi thích trạng Quỳnh hơn với câu nói dân dã Trạng chết Chúa cũng băng hà hơn tất cả những lời triết lý, nhân văn  mà bản thân tôi có khi nói ra cũng rất chi là hay.

Nếu trắc nghiệm bây giờ với hai trường hợp. Người thanh niên đi xe máy tự thiêu ở Đà Nẵng tên là gì.? Người nông dân Tiên Lãng đáng nói nhất đến tên gì.? Chắc chắn đa số các bạn ở đây không cần tra tìm kiếm cũng bật ra cái tên Đoàn Văn Vươn tức thời. Còn chủ định viết và đặt câu hỏi, nhưng tôi cũng chả nhớ người thanh niên đi xe máy đó tên gì.

Những người ở địa vị không được biết nhiều trong xã hội chớ nên tự thiêu, tự vẫn, tự tử để phản đối chế độ làm gì. Chết một mình phí lắm.! Rồi kẻ thù cười mỉa mai trên đám tang của mình thì cái chết lại càng phí hơn.

Trường hợp tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ thì lại khác, anh sinh trong một dòng họ, một gia đình danh giá. Anh không thể chọn cái chết như một người lính Hồi Giáo. Vì như vậy lại càng bất lợi hơn cho danh tiếng của anh.

Trại giam đã cho một tên cán bộ quèn, nếu tôi đoán không nhầm thì là một tên cán bộ một vài buồng giam hay một khu nhỏ trong trại giam. Tên cán bộ này nhận nhiệm vụ khiêu khích tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ để gây cho anh phải bất ổn định về tâm lý. Chứng tỏ đã có một sự toan tính nghiên cứu về tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ rất kỹ và trò khiêu khích bằng những thủ đoạn hèn mọn là mũi công phá mà những kẻ muốn tấn công anh đã chọn.  Những người trọng danh dự , khảng khái thường phải  đối mặt với những tên tiểu nhân với những trò tiểu nhân như vậy. Tương tự những người dân tôn giáo hay người biểu tình yêu nước bỗng dưng không thấy công an đâu, thay vào đó là một đám '' quần chúng bức xúc '' lăng mạ, chửi bới và đánh đập họ.

Cho dù tiến sĩ Vũ đã gửi đơn khiếu nại đến các cấp, nhưng tên cán bộ quèn đó vẫn hàng ngày nhơn nhơn đến khiêu khích anh. Không nói chúng ta cũng hiểu đằng sau tên lính quèn này là một âm mưu được chỉ đạo từ cỡ nào mới khiến hắn ngạo mạn như vậy.

Chắc chắn khi tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ hết sức và rơi vào hôn mê. Chúng mới đưa anh đi cấp cứu và dùng các biện pháp hồi sức, truyền đạm, truyền chất này nọ. Có khi nhân tiện chúng truyền loại thuốc gì đó luôn. Đấy mới là điều đáng lo. Và có khi đó mới là mục đích chính của sự khiêu khích khiến anh Vũ tuyệt thực.

Việc chị Dương Hà l ỷ vào ngày sinh nhật của mình để ép chồng ăn một thìa cháo. Đến mức anh Vũ phải mím môi tràn nước mắt nói.

- Em giết anh.

Chỉ thế thôi, người trải qua, người sâu sắc biết hùng tâm tráng trí của Cù Huy Hà Vũ thế nào. Xin đừng đem nước mắt hay gì đó khiến anh gục ngã. Giờ là lúc mũi lao đã lao đi. Những lời tốt đẹp, những lời nhân đạo gì gì đó, lúc này không còn là lúc mang ra rao giảng hay khuyên nhau nữa.

Việc của chị Hà muốn cứu anh Vũ ngay bây giờ, là hãy lên phương án sẵn sàng đón nhận nếu chồng mình chết vì tuyệt thực, tang lễ sẽ tổ chức thế nào, đưa đi đâu, kéo dài  trong bao nhiêu ngày. Phải cứng rắn chơi sát ván với chồng mình như vậy mới cứu được chồng mình. Nếu cần hay đội khăn tang, lập bàn thờ, cầm bài vị chồng đứng trước cổng cùng với xe tang , quan tài để chờ đợi nhận xác chồng ở trại giam đưa ra.

Còn cứ loanh quanh van xin, lạy lục để được vào thăm chồng, để được động viên an ủi chồng ăn vài miếng thì xét theo góc độ phụ nữ, người vợ là điều đúng đắn. Nhưng xét theo tầm cỡ của Cù Huy Hà Vũ thì không thể nào như vậy.

Có thể một số người sẽ bảo tôi quá khích, hoặc dã tâm đẩy người khác vào chỗ chết. Đôi khi trong đấu tranh vẫn có  những người cơ hội như vậy, để họ được tiếng với dư luận họ là người ôn hòa, nhân ái, là người đấu tranh biết giữ gìn này nọ.

Nhưng tôi tin rằng chị Hà hiểu tấm lòng của tôi với anh Vũ. Thế là đủ.

Việc của chị cần làm là mặc áo tang, mang hoa và quan tài cùng xe tang chờ cổng trại đón anh về. Nếu cần thì cứ đưa cả khẩu hiệu  xe đón linh cữu tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ đang bị...sắp chết...

1 nhận xét:

  1. Đồng với ý kiến chú gió Phải như vậy thì mới mong lay động lương tri của những kẻ vô cảm

    Trả lờiXóa

Lưu ý: Chỉ thành viên của blog này mới được đăng nhận xét.