Thứ Ba, ngày 06 tháng 8 năm 2013

Thương người em nhỏ, bây giờ ở đâu.

Phải chăng cô là nạn nhân của sự ngăn cản thông tin. Khi chưa có nghị định 72 mới ra vừa xong của CP, cách đây vài năm. Cô giáo Nguyễn Thị Bích Hạnh trên bục giảng, đã gợi ý học sinh của mình chịu khó lên mạng để tìm kiếm thông tin bổ sung cho môn học. Lập tức từ phía tuyên giáo của chính quyền nổi lên một cơn thịnh nộ. Báo Dân Trí lên án hành động này và quy kết cho đó là 

 "đã vi phạm nghiêm trọng trong việc xuyên tạc đạo đức nhà giáo; sử dụng bục giảng làm nơi tuyên truyền những nội dung trái với quan điểm của chính sách Nhà nước; xuyên tạc đường lối của Đảng, chủ trương pháp luật của Nhà nước, vi phạm quan điểm nội dung giáo dục trong việc cập nhập khai thác, truyền bá trang web phản động, phản giáo dục".


Cô giáo Bích Hạnh bị đuổi việc, lâu dần không ai nhắc đến cô nữa.


Một chiều nắng năm 2010, tôi đến Yên Thành của đất Nghệ An, đi theo Lê Quốc Quân về quê hắn dự đám giỗ bố hắn. Quân dẫn tôi đi thăm làng quê hắn, đến một góc làng có một ngôi nhà lúp xúp thì hắn dừng lại ngó vào, qua hàng rào tre mục lưa thưa, tôi thấy một mảnh vườn phía trước trồng rau cải bắp và vài loại nữa. Quân nói.

- Ông biết cô giáo Bích Hạnh không.?

- À tôi có nghe, cô ấy ở Quảng Nam à.?

Quân lắc đầu.

- Không , nhà cô ấy ở đây, cô ấy dạy học trong Quảng Nam, nhưng vì bảo học sinh tìm kiếm thông tin trên mạng, bị bọn nó đuổi dạy, giờ về nhà rồi, xin việc chẳng nơi nào nhận.

Quân đẩy cái cổng tre, chúng tôi vào nhà. Ngôi nhà thấp lè tè, nền đất, trong nhà có bộ bàn ghế cũ để giữa nhà đã long tróc. Ở góc nhà có một bộ máy tính bàn sản xuất từ đời nào, một giá sách nhỏ. Tò mò tôi lại gần ngó vài thứ giấy tờ trên bàn, đó là những tờ giấy của ai đó đang soạn về một chương trình giáo dục.

Nhà chẳng có ai, ở quê người ta thường để cổng như vậy, hơn nữa thì ngôi nhà này có gì mà để trộm bõ công vào lấy. Chúng tôi ngồi ở ghế giữa nhà một lúc, thì cô giáo Bích Hạnh đi từ ngoài cổng qua sân, tay cầm thúng, tay cầm liềm. Quân cất tiếng chào, cô giáo chào chúng tôi, cất đồ vào bếp và quay lên nhà rót nước mời chúng tôi uống. Hỏi thăm công việc, cô cho biết chưa xin được nơi nào, chẳng đâu người ta nhận, giờ về nhà làm ruộng vườn cùng mẹ.

Tôi nhìn thân hình gầy gò, mảnh mai của cô, hình dung người con gái chịu khổ quyết chí học hành đến lúc có bằng thạc sĩ , vừa chớm ước mơ đứng trên bục giảng vài bữa thì bị tai họa giáng xuống. Mọi ước mơ, mọi công sức học hành giờ tan tành. Trở về nhà mẹ bên miếng ruộng, mảnh vườn tần tảo sống qua ngày.

 Thế rồi dòng đời trôi, tôi cũng không gặp cô nhiều, thỉnh thoảng lại đi cùng Quân về quê. Chuyện trò hàng xóm, tiện nhắc đến cô thì biết cô vẫn ở nhà làm vườn, ruộng, viết sách gì đó.

Nghệ An xảy ra vụ án chống chính quyền của mười mấy thanh niên xứ Nghệ. Theo dõi tin tức về những người bị bắt, hoàn cảnh từng gia đình, từng con người. Họ ở khắp nơi trên tỉnh Nghệ An, có người ở tít tận cuối tỉnh giáp Lào, người giáp Thanh Hóa. Từ đầu này Nghệ an đến đầy kia hàng trăm cây số. Trên cái xe máy cà tàng tôi đến từng nhà người bị bắt, nghe chuyện gia đình họ. Người con đứa lên ba, đứa trong nôi. Người sắp cưới vợ, người đang nuôi mẹ già, người đang học hành dang dở...tìm hiểu hoàn cảnh khó khăn của gia đình họ, để bạn bè và những người quan tâm giúp đỡ là một phần nhỏ tôi thấy sức mình có thể làm được trong lúc họ bị tù đày.

 Thế nhưng, giờ tôi thấy mình đã bỏ sót một gia đình. Đó là gia đình cô giáo Bích Hạnh, thật sự chuyện này tôi cũng mới biết không lâu. Hóa ra trong vụ ấy, có người bỏ trốn được, anh ta đã bị phát lệnh truy nã của cơ an an ninh điều tra bộ công an.





Thái Văn Tự, người đã bỏ trốn, nhờ có sự bỏ trốn của anh mà cơ quan an ninh điều tra đã bế tắc không khai thác được thêm thông tin về những người khác nữa. Bây giờ thì chẳng ai biết Thái Văn Tự ở đâu.

 Tự là chồng của cô giáo Bích Hạnh. Họ cưới nhau lúc nào tôi cũng không biết, dù tôi có gặp Tự trước đó vài lần.  Là một kỹ sư ngành tàu biển, đang có công việc và đồng lương tốt, Thái Văn Tự bỏ việc để theo đuổi con đường mà Tự và những người bạn cùng quê hương đã chọn. Mong cho đất nước có tự do, dân chủ và bác ái.

Giờ thì Thái Văn Tự bặt tăm chim trời cá nước. Những người bạn anh vào tù được người đời nhắc đến, Thái Văn Tự ẩn dật nơi nào không ai rõ, kể cả vợ con anh ta.

Cô giáo Bích Hạnh mang thai và sinh đứa con trai khi chồng cô đang trốn lệnh truy nã, giờ bên mảnh vườn, ruộng xơ xác nắng lửa miền Trung ấy, cái căn nhà lụp xụp thấp tè cũ kỹ ấy phải cưu mang thêm một sinh linh nhỏ bé nữa.

Đằng sau những người đấu tranh, là những mảnh đời,  những số phận của mẹ già, vợ dại, con thơ cùng gánh chịu những gian khó với họ.

Thế nhưng đất nước chưa bao giờ dứt những người đấu tranh. Những lớp người này vào tù ngục, lại có lớp khác đứng lên tiếp tục đòi hỏi tự do, công bằng , chủ quyền cho đất nước, cho dân tộc. Sẵn sàng đối diện với thể chế khắc nghiệt luôn đưa họ vào nhà tù hay khắc chế bằng mọi phương thức.

 Cảm ơn những người phụ nữ gày gò, sớm hôm bên mảnh ruộng vườn, tần tảo nuôi con. Không một lời ca thán, dãi bày như cô giáo Bích Hạnh. Từng ấy năm qua, một mẹ một con sống nhờ mảnh vườn, ruông , cô giáo Bích Hạnh âm thầm vượt bao khó khăn mà chưa bao giờ cô muốn kể cùng ai. 




Chẳng biết bao giờ cô và cháu nhỏ gặp lại người chồng, để sống yên bình như bao gia đình khác. Con đường phía trước của cô thật mịt mờ, nhưng cô giáo Nguyễn Thị Bích Hạnh ấy vẫn tràn đầy nghị lực sống,vẫn kiên cường đối diện vật lộn với miếng cơm , manh áo hàng ngày như bao thân nhân của những người tranh đấu khác.

Cô vẫn gầy guộc như cánh hạc, giữa cuộc đời giông tố và khắc nghiệt này. Mong cho mẹ con cô vượt qua được mọi gian khó....những  gian khó mà chưa ai biết được ngày nào sẽ qua.

3 nhận xét:

  1. Cám ơn, bác Nguoibuongio đưa tin.

    Tôi thích độc talawas của Phạm Thị Hoài (Berlin- CHLB Đức).
    Chuyện về cô Bích Hạnh, tôi cũng theo dõi và nay biết số phận của một người phụ nữ, trung thực và dũng cảm.

    Trả lờiXóa
  2. Có 1 hình ảnh bên trời Tây để cô giáo Bích Hạnh và những người cùng cảnh cảm thấy đỡ lẻ loi, ko thất vọng/buồn tủi (nếu có) cho những gì mình đã tranh đấu, hy sinh etc...

    Khi đứng trên tột đỉnh của danh vọng, thành công vẻ vang đến độ ko 1 người nào trên quả địa cầu này có khả năng đánh bại ông trên sàn đấu quyền anh (boxing). Tay đấm huyền thoại Muhammad Ali với 2 bàn tay trắng, ko 1 tấc sắt trong tay, đã thách đấu và đo găng với 1 Thể Chế Uncle Sam.

    Ông nói: "Tổ Tiên của tôi bị họ bắt đưa qua đây để hãm hiếp, đày đọa làm nô lệ. Nhưng tôi sinh ra là người tự do." Master Ali tiếp: "Là người tự do, họ ko có quyền để bắt tôi đi đánh nhau ở một đất nước (VN) mà tôi chưa từng biết và hận thù."

    Kết quả, ông đã bị trù dập, bị tước tất cả những chức vô địch ông đã đạt được, bị chế tài, bị rút giấy phép ko cho đo găng vĩnh viễn. Master Ali bị trắng tay. Ông phải sống nhờ sự giúp đỡ của người thân, bạn bè etc..., kể cả những đối thủ kỳ cựu của ông. Tay đấm hạng nặng tên tuổi lẫy lững 1 thời, Joe Frasier đã từng cho Master Ali tiền để sống.

    Trái ngược với đỉnh cao, khi ở tận cùng của vực thẳm, Master Ali vẫn cười và nói: "I have not lost anything. I still have peace in my heart and in my soul." Tôi chẳng mất gì. Tôi vẫn còn phần Hồn và Xác.

    Thời điểm đó, Master Ali cũng ko thể nào ngờ được rằng sự tranh đấu của ông, những lời ông nói đã là những ngọn lửa làm ấm lòng người trai trẻ đang ấp ủ giấc mộng lấp sông phá núi nhưng đang đếm kiến trong nhà tù ở 1 miền xa xôi hẻo lãnh.

    Master Nelson Mandela trong xà lim, qua radio, đã từng theo dõi ko bỏ xót từng chi tiết của những trận đấu khi Muhammad Ali thượng đài.

    Hình ảnh của Muhammad Ali dễ cho ta thấy rằng sự tranh đấu nào, sự cố gắng nào, sự hy sinh nào cũng đều có cái giá của nó. Và tất cả đều có sự đền bù (reward) 1 cách thỏa đáng, every single penny (feeling).

    Cô giáo Bích Hạnh cũng ko là 1 ngoại lệ của sự đền bù đó.

    Trả lờiXóa
  3. Cảm ơn bài viết này của tác giả. Tôi có sự đồng cảm đặc biệt với nhân vật cô Bích Hạnh, và muốn liện lạc với cô. Mong tác giả có thê giúp tôi biết được địa chỉ, số phone, hay email của cô Bích Hạnh.
    Xin liên lac với tôi ở email: hmcanberra@gmail.com
    Xin cảm ơn.

    HM

    Trả lờiXóa

Lưu ý: Chỉ thành viên của blog này mới được đăng nhận xét.