Thứ Bảy, ngày 21 tháng 9 năm 2013

Nhà Văn Đông La kể công xin tiền Tô Huy Rứa




Tâm sự của Đông La

Ngay từ năm 1997, tôi đã viết bài phê bình ra tấm ra món đầu tiên trên Tạp chí Văn nghệ Quân đội “đánh” Đỗ Minh Tuấn, làm rung rinh cả giới sĩ phu Bắc Hà khụng khiệng, chiếu trên chiếu dưới, và được trao tặng thưởng năm đó. Tôi  đã đến Văn nghệ Quân đội ở Lý Nam Đế và được chào đón như thượng khách. Ông Anh Ngọc nói vừa ăn vừa đọc bài của tôi hay quá làm rơi cả đũa; ông Nam Hà ôm lấy tôi: “Đông La đây à”! v.v… Một đời viết có được những khoảnh khắc đó quả là thú vị! Tiếp theo đó tôi đã gởi bài sang tận Đức đăng trên Talawas phê phán Bùi Tín, gởi sang Ba Lan đăng trên Đàn chim Việt phê phán Dương Thu Hương; gởi sang Mỹ đăng trên Giao điểm “đánh” Trần Mạnh Hảo. Như vậy cái chương trình “dư luận viên” mà ông Trưởng ban Tuyên giáo Thành ủy Hà Nội tuyên bố đã đi sau tôi rất nhiều. Thậm chí, khi Trần Mạnh Hảo hung hăng chống phá, báo chí chính thống im lặng, tôi đã từng viết thư gởi thẳng cho ông Tô Huy Rứa:

Còn chuyện bạn Hòa Bình e ngại là những bài viết giá trị của tôi liệu có đến được những nơi cần đến không? Tôi nghĩ là có vì đã có một lần một người bạn dự cuộc họp về báo chí của Ban Tư tưởng VHTƯ đã gởi cho tôi biên bản cuộc họp, trong đó có nhắc đến bài viết “Cuộc đối thoại ông chẳng bà chuộc” của tôi về chuyến Dương Thu Hương đi Mỹ:
Cái chính là sau khi đọc tôi cũng như những  ý kiến có giá trị của mọi người, những người có trọng trách cần phải làm gì? Như nhiều vấn đề tôi viết trong những truyện ngắn cách đây gần 30 năm nhưng vẫn còn nguyên đó, vẫn đang được bàn thảo sôi nổi trên nghị trường.

Tôi là một nhà nghiên cứu trên nhiều lĩnh vực, đã có những công trình được áp dụng vào thực tế và đã và sẽ in nhiều sách, vì vậy tư duy của tôi luôn mang tính khoa học, luôn logic và thống nhất. Tôi cũng luôn đứng cao hơn hoàn cảnh bản thân mình để viết vì cái chung, vì điều tối thượng là sự ổn định và phát triển của đất nước. Chỉ thế thôi!
TPHCM 25-3-2013

ĐÔNG LA (DongLaSG)




Nhân Đông La kể chuyện gặp các tên tuổi  trong làng bồi bút ăn lương chế độ như Anh Ngọc, Nam Hà. Mình kể chuyện này.

Có lần mình ăn cháo lòng ở Nam Đồng, có hai ông già rất bình dân ngồi ăn bàn bên cứ ngắm mình. Lúc sau mình ăn xong trả tiền, chủ quán chỉ hai ông già nói các bác ấy trả tiền rồi.

Mình quay lại hỏi sao bác lại trả tiền cho cháu. Một ông cười hỏi. Cháu ở phường Hàng Buồm phải không.? Mình gật đầu vâng ạ. Ông già cười bảo. Thế thì bác phải trả cho mày nhiều nữa cũng chưa đủ, vì bác nợ mày, nợ gì bác chưa nói được. Giữ sức con nhé.


3 nhận xét:

  1. Thật hết biết cho đầu óc ngu muội của Đông La
    Tui vào mạng từ năm 2007 nhưng chưa bao giờ biết đến hắn, cũng chưa đọc dù chỉ một bài của hắn
    Rồi, mới đây, khi biết hắn làm dư luận viên, tui mới đọc vài ba bài... của thiên hạ viết về hắn
    Vậy mà xưng ta đây!

    Trả lờiXóa
  2. Nhận xét này đã bị tác giả xóa.

    Trả lờiXóa
  3. Talawas, Đàn chim Việt, Giao điểm đăng bài của dư luận viên được, báo Nhân Dân có dám đăng toàn văn Tuyên bố 258 không?

    Trả lờiXóa

Lưu ý: Chỉ thành viên của blog này mới được đăng nhận xét.