Thứ Sáu, ngày 18 tháng 10 năm 2013

Khi cờ thế lập dưới thời cộng sản.

Dạo này mỗi khi đêm xuống, nỗi nhớ nhà dằn vặt. Càng ngồi máy tính lướt mạng đọc tin quê hương, càng thấy nhớ nhà, nhớ con trai nhỏ bé đến ứa nước mắt. Ước mơ được nằm ôm con, thơm lên đôi má núng nính. Thấy chân con gác lên người mình. Đầu con trai gối lên tay mình như khóa chặt không để bố đi.

Thằng bé có tư thế ngủ kỳ lạ, nỗi sợ bố đi mất hiện cả trong tư thế ngủ. Khi thức, mỗi lần Tí Hớn đang chơi hay làm gì, thấy bố mặc quần áo là bỏ đồ chơi hoặc sách vở  hốt hoảng hỏi bố đi đâu, bố đi bao giờ về. Bố nhớ về trước lúc con ngủ nhé, bố nhớ mai về để đón con bố nhé....

Nhiều khi tôi thấy mình tàn nhẫn với gia đình, bởi nhiều lần tôi bước chân ra khỏi nhà. Cho dù chẳng mang hành trang gì, độc bộ quần áo trên người. Nhưng ngày về hay giờ về không dám hẹn. Chẳng thể nào biết được , chỗ tôi đến là những nơi nhiều người khác họ không muốn đến. Mà chỗ như thế thì lành dữ ít nhiều.

Nhưng tôi vẫn dứt tay đứa con trai nhỏ bé đang bám vạt áo mình để đi. Chẳng phải vì chí tang bồng hay giang hồ con mẹ gì nữa, tôi qua cái tuổi đấy lâu rồi. Cũng chẳng phải vì cơm áo gạo tiền gì, tôi đủ tài năng và điều kiện để tạo một kinh tế khá ổn định cho mình nếu như tôi chú tâm. Tôi đi đến đó vì những điều mà tôi thấy phải đến. Thế thôi.

Lần này tôi đi rất xa, tôi đã không về như lời hẹn với con trai. Bố sẽ về trước sinh nhật con ngày..tháng 10.

Ở đây trời đã lạnh, rồi còn mưa tuyết, băng giá sắp đến nữa. Tôi phải học ngoại ngữ thêm thời gian dài, rồi không chừng tôi phải học cả kinh tế nữa ( chẳng biết học kinh tế làm gì nữa !). Những người muốn tôi học đều là những người rất già, hầu hết họ đều qua tuổi 70, ở họ cái chết đều đã cận kề đến nỗi được nhắc đến trong câu chuyện như điều tất nhiên nay mai. Tiền bạc, danh vọng với họ không còn ý nghĩa nữa. Nhưng cái mong muốn được nhìn thấy tôi học hành đến nơi đến chốn dường như cháy bỏng trong họ hàng ngày. Tôi, một thằng vô lại xuất thân từ một nơi xó xỉnh của ngóc ngách Hà Nội, chẳng họ hàng gì với họ, chẳng dây mơ rễ má gì với họ. Bỗng nhiên họ coi tôi còn hơn con ruột, em ruột.

Xin đừng nghĩ họ lợi dụng điều gì đó ở tôi. Họ chẳng còn hy vọng sống đến ngày tôi học xong, đừng nói họ mong tôi học xong làm gì cho họ. Đôi khi cuộc đời có những con người kỳ lạ như vậy, có lẽ khi nào tôi và các bạn ở tuổi gần đất xa trời như họ, chúng ta mới hiểu được vì lẽ gì họ làm vậy.

Tôi muốn bỏ về lắm, nhưng ít ra tôi cũng phải học xong ngoại ngữ để đáp lại tấm lòng của những người tôi mến trọng. Ít nhất phải là vậy.

Bây giờ tôi chỉ có hai mối bận tâm, đó là việc học và nỗi nhớ nhà.

Nỗi nhớ nhà, nhớ con thật khủng khiếp. Nó day dứt bất cứ lúc nào, khi nấu món ăn, khi nhìn áng mây, nhìn ngọn cây vàng lá, nhìn mái nhà ai hao hao giống nét quê nhà. Nỗi nhớ hiện về trong đêm lạnh khi quờ tay không thấy con trai mình nằm cạnh. Nỗi nhớ khiến kẻ bao lần tù ngục, bao nhiêu vết sẹo trên người phải lấy mép chăn lau nước mắt.

Những đêm như thế, tôi chọn suy nghĩ gì thật khốc liệt để quên đi. Nếu không ngẫm nghĩ về thế sự, thường tôi sẽ chọn những ván cờ thế để giải. Tập trung suy nghĩ giải một thế cờ, đòi hỏi tư duy liên tục, trí nhớ và trí tưởng tượng hình dung những biến động sau mỗi nước đi, thậm chí là đến 7 hay 10 nước đi. Có những ván cờ thế nước giải quyết thật hóc hiểm, có những nước giải thật ngộ nghĩnh. Tôi thích nhất những ván cờ mà cách giải thật khôi hài, kiểu như cù nhầy cù nhằng hay kiểu đột biến ở những tình huống bất ngờ. Từ những ván cờ giải xong, tôi lại nghĩ về những người soạn ra ván cờ. Dần dần tôi nhìn thế cờ đoán được cả tính nết của người soạn. Đêm nay đến ván cờ thứ 191 tôi suýt bật cười vì cái tên thế cờ.

Bài Ca Tổ Quốc.

Cái tên thật lạ, thường thì cờ thế người ta đặt tên hoa mỹ theo tiếng Hán. Ví dụ như Bát Tiên Quá Hải, Nhị Pháo Tranh Tiên,  Truy Trọng Tắc Đồ... đó là những thế cờ cổ xưa.

Thế cờ Bài Ca Tổ Quốc, riêng cái tên của nó khiến tôi suy nghĩ. Tôi đoán nó được soạn dưới thời cộng sản. Thưởng chỉ có cộng sản người ta mới chọn cái tên thế, để mừng ngày quốc khách, mừng Xuân, mừng Đảng. Tôi thử tìm tông tích thì đúng nó được soạn năm 1995 ở một nước cộng sản nắm quyền. Tôi phải bật cười suýt sặc vì thấy mình đoán bừa lại đúng.

Lúc này tôi mới nhìn rõ vào bàn cờ, thật nực cười, quân hai bên trùng trùng điệp điệp. Thường thì cờ thế soạn không nhiều quân. Và chỉ có quân nào hữu dụng mới có mặt trên bàn cờ. Người xưa soạn cờ không soạn những con cờ vô dụng. Thế mà ván cờ này đầy rẫy những quân mà những người biết chơi nhìn một lúc là hiểu, chẳng bao giờ dùng đến. Thế cờ Bài Ca Tổ Quốc dưới đây.




Thế cờ này chỉ có pháo, mã đưa đẩy nhau kéo dài mấy chục nước đi đến kết thúc. Nó không có nhiều nước đi đặc sắc. Nhưng cái đặc sắc là những nước lặp đi lặp lại bền bỉ, lâu dài mới giải quyết xong ván cờ. Cái nữa là có quá nhiều quân cờ vô dụng được bày ra không biết là để hoa mắt người chơi hay là thỏa lòng người soạn cờ, hoặc người soạn cờ có ẩn ý gì gửi gắm.

Tôi loại trừ khả năng người soạn bày ra nhiều quân cờ vô dụng để thỏa lòng tham là cứ có chỗ nào xếp được quân cứ xếp cho nhiều. Một thế cờ dằng dai quá 50 nước đi, chứng tỏ người soạn cờ có một nội lực trí tuệ rất sâu, người như thế không tham lam làm gì.

Tôi cũng loại trừ khả năng làm hoa mắt, bởi người biết chơi chút ít họ thấy ngay rằng quân cờ nào hữu dụng và quân cờ nào vô dụng. Người soạn chả làm thế để mong người giải rối trí bởi điều đơn giản ấy.

Vậy người soạn có ẩn ý gì gửi gắm từ ngay cái tên thế cờ cho đến cách bày la liệt những quân cờ vô dụng.? Làm mất thời giờ, làm rối rắm bàn cờ.

Biết đâu người soạn cố tình soạn những quân cờ vô dụng, trùng trùng điệp điệp tốn đất, tốn chỗ trên bàn cờ. Rồi đặt cái tên Bài Ca Tổ Quốc để  gửi thông điệp minh họa rằng cái thế tổ quốc dưới thời cộng sản là như thế đấy. Đầy những cái vô dụng chả dùng vào việc gì, nhưng nó vẫn chiếm chỗ, vẫn án ngữ, hiện hữu trên đời. Và muốn giải quyết được bàn cờ, phải bỏ qua chúng, đừng chú tâm vào chúng. Phải chọn những con cờ hữu ích, có những nước đi chính xác, phải bền bỉ tư duy để theo một cuộc giải quyết rất trường kỳ.

Chẳng biết tôi tư duy có đúng không, nhưng sự suy ngẫm ấy làm tôi vui và quên nỗi nhớ nhà. Nhìn lại thế cờ Bài Ca Tổ Quốc đầy rối rắm, phức tạp và đầy rẫy quân cờ vô dụng. Phải chăng thế cờ dưới thời cộng sản lập ra, nó là phải có tên như thế, phải có sự rối rắm như thế. Phải vậy , như thế mới là đặc sắc của cờ thế lập dưới thời cộng sản nhỉ.?

Bỗng nỗi nhớ nhà lại day dứt trở về.

9 nhận xét:

  1. Nỗi nhớ quê hương nỗi nhớ nhà
    Nỗi nhớ dâng trào như cơn gió
    Lồng lộng thổi đi bao u tối
    Để cho Tổ quốc mãi sáng ngời

    Trả lờiXóa
  2. Rất ngưỡng mộ Lái gió. E cũng đang xa nhà, nghĩ về gia đình, bạn bè và mơ ước chứ ko diễn đạt được như anh. Chắc rồi e cũng phải học thêm một món gì đấy để khuây khoả.

    Trả lờiXóa
  3. Trắng đi trước,sao không thọc xe hay dí chốt mà lại đưa đẩy pháo mã?

    Trả lờiXóa
  4. Bài viết rất hay,nhưng cách giải thế cờ thực khó hiểu

    Trả lờiXóa
  5. Chúc Gió là người chiến thắng trong giải thế cờ! Hiểu được thế cờ rồi, nhưng đấu thắng được đòi hỏi nỗ lực, kiên trì, đối phó được mưu mẹo của đối thủ, lại cố gắng không để những quân cờ vô dụng làm phân tâm... - rất khó đấy ! Tôi rất nể Gió vì tôi thấy có vị tướng rất vĩ đại - nhưng đã bỏ nhiều đồng đội để giữ gia đình. Gió khác vị tướng kia ở điều đấy !

    Trả lờiXóa
  6. Hay lắm chú Gió . Cái đám quân vô dụng trong bàn cờ là bọn " ăn hại đái nát " đang đầy dẫy trong các cơ quan nhà nước hiện nay đó .

    Trả lờiXóa
  7. Học ngoai ngữ, nếu là tiếng Anh, 1 trong những cách đơn giản, rẻ, vui, hiệu nghiệm, có thể ít người để ý, là Cartoon.

    Phim hoạt hình của Mỹ có chủ đích giáo dục trẻ nhỏ. Câu nói đơn giản, đúng văn phạm, phim hấp dẫn, đề cao tình người, lòng can đảm, Chính thắng Tà etc...

    Nên mở cartoon trong lúc mình còn mơ màng chưa tỉnh giấc buổi sáng. Mỗi ngày mình sẽ nghe được 1-2 câu. Theo thời gian, có lúc mình tưởng như mình đang nghe tiếng Việt.

    Khi nghe được khá với cartoon, mình nên chuyển qua nghe tin tức. Tin tức người ta dùng ngôn từ bình dân, thường ngày nhưng phải nói với vận tốc nhanh vì thời gian quảng cáo. Với vận tốc nhanh, giúp khả năng nghe của mình cũng tiến bộ nhiều hơn.

    Đại đa số người Việt khi học Anh Ngữ thường mắc lỗi cơ bản khi chú trọng học nói chứ ít chịu nghe. Nói tiếng Anh nhanh như bão nhưng ko ai hiểu :). Một vài năm thì mình có thể nói được thoải mái. Nhưng muốn nghe được thấu đáo (phim ảnh/âm nhạc) thì phải tốn rất nhiều năm chịu khó. Nếu đã lớn tuổi rồi, có những âm có thể mình sẽ mãi mãi ko nghe được nên ko làm mình enjoy phim ảnh hoặc âm nhạc.

    Khi nghe được âm nhạc, nếu nghe những danh ca rên rỉ những bản tình ca, chỉ sợ mình ko nghe lại được nhạc Việt :).

    Nếu 1 bé mới lọt lòng, được xem cartoon Mỹ nhiều hơn xem tv Việt, khi tuổi đi học (5 tuổi) thì chịu khó cho con em đi học thêm tiếng Anh ở những chỗ khá/giỏi. Khoảng 2 năm sau, bé sẽ nói được song ngữ.

    Nếu 90% trẻ thơ của VN coỏng tiếng Ăng Lê rành rọt trước 10 tuổi, khoảng 20 năm sau thì nhà Sản hết đất dụng võ.

    Trả lờiXóa
  8. Trắng là quân có chữ màu trắng nền đen, chứ không phải là nền trắng.

    Trả lờiXóa

Lưu ý: Chỉ thành viên của blog này mới được đăng nhận xét.