Thứ Sáu, ngày 15 tháng 11 năm 2013

Tạm biệt Weimar (Weiamr)

Khi tôi đến đây, những hàng cây khô đang nhú mầm non xanh. Giờ thì những hàng cây ở thành phố này đang trút là để thành những hàng cây khô trụi. Mùa đông đã đến, sáng sớm nhìn qua cửa sổ, sương đêm đã đóng thành băng.

Hôm qua ở buổi chia tay, người phụ trách của văn phòng tổng thị trưởng hỏi.

- Khi anh đến đây, anh có một mình. Bây giờ  tôi thấy có nhiều người hơn.


Đi cùng tôi đến tòa thị chính Weimar là những người Việt lớn tuổi ở quanh thành phố này, những người Việt đã coi tôi như em trai, con trai trong thời gian tôi ở đây. Buổi gặp này tôi muốn ngỏ lời cám ơn đến thành phố Weimar đã cấp cho tôi học bổng. Nhưng những người Việt đi cùng tôi đến tòa thị chính, cũng muốn ngỏ lời cám ơn thành phố Weimar đã cấp học bổng cho tôi trong thời gian qua.

Đó là điều khiến những người cấp học bổng cho tôi ngạc nhiên. Chắc họ chưa bao giờ gặp cảnh những người đồng hương với người được họ cấp học bổng, cũng đến để cám ơn thành phố.

Lần này tiếp chúng tôi là ông tổng thị trưởng thành phố Weimar. Tôi nói với ông rằng, khi tôi đi cơ quan an ninh Việt Nam thuộc phòng chống phản động A67 có hỏi tôi là nguyên nhân nào mà thành phố Weimar biết tôi để mời đi. Mong khi nào ông có dịp ghé Việt Nam gặp họ, xin giải thích vì sao.?

Ông tổng thị trưởng cười hiền lành, ông từng là luật sư, thẩm phán của tòa đại hình Berlin . Chắc ông sẽ trả lời được với cơ quan an ninh Việt Nam nếu ông có dịp gặp. Tên ông là Stefan Wolf. Ông nói ông sẽ có câu trả lời.





Giắc, người nghệ sĩ già có nụ cười đôn hậu, người đã chăm lo cho tôi trong thời gian qua chỉ mỉm cười suốt buổi trò chuyện. Người nghệ sĩ đã từng khốn khó dười thời Stasi ấy, giờ đây chỉ chuyên tâm vào hai việc. Thứ nhất là sáng tác, thứ hai là giúp đỡ  được phần nào cho những người nghệ sĩ khác trên thế giới này đang gặp khó khăn như ông ngày xưa. Sắp tới ông Giắc sẽ lại chăm lo cho một nhà thơ người Iran.




Một tác phẩm điêu khắc của ông Giắc được đặt trước nhà thi hào Goethe, nơi mà hầu hết kỳ du khách nào đến Weimar đều ghé thăm.


Chúng tôi tạm biệt tòa thị chính Weimar và ông Giắc, ông tổng thị trưởng trao tôi món quà là cuốn sách về thành phố và một đĩa cd nhạc của một nhạc sĩ nổi tiếng của thành phố. Họ chúng tôi gặp nhiều may mắn trong thời gian tới ở Berlin.

Vào một quán ăn người Việt ở trung tâm Weiamr để chia tay, khi thanh toán mọi người ai cũng muốn mình chi tiền. Bà chủ quán sắc sảo thường ngày bỗng nói giọng rất tình cảm.

- Thôi, thế này nhé, coi như là quà của chị khi chia tay chú. Chú đi chắc không biết nay đây mai đó thế nào, thỉnh thoảng nhớ đến chị nhé.

Thế là xong cuộc chia tay rất ngắn gọn. Để đi đến Weimar này, tôi làm mất khá nhiều thời gian và công sức của bao nhiêu người. Vậy mà khi đi, chỉ đơn giản chừng này thôi.

11 nhận xét:

  1. Viết sai tên thành phố đã cưu mang mình, thậm chí ngay trong tựa đề của bài viết!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Có cần phải chi li từng chút không cha nội,người ta là dân tập sự mà.Đã hơn nửa đời người mới tìm đến kỹ thuật mới thì sai sót là hiển nhiên không tránh khỏi.Là đàn ông thì nên quảng đại thưa cố.

      Xóa
    2. Thông cảm đi. Tui làm kỹ sư ở Mỹ 20 năm mà viết tên thành phố mình từng ở cả năm có khi còn sai. Chỉ co tên người là phải cố gắng viết cho đúng (hãi nhất là tên gốc Ấn độ - dài cã cây số), còn tên thành phố cưu mang mình thì who care?
      Bài viết cũng chỉ sai tên vài chổ thôi. Ai hơi đâu đi săm soi chi cho mệt.

      Xóa
    3. Vậy thì viết mầng sao mới đúng hả bác?

      Xóa
    4. Khó quá vậy cha nội, "lổi cậu ĐÁNH MÁY" cả, đồng ý chưa?
      Mệt thầy quá.

      Xóa
  2. Chỉ viết nhầm đầu đề một chút thôi,còn trong bài viết đều đúng mà.Hiếu sử lại một chút là ổn thôi

    Trả lờiXóa
  3. Làm một tam đoạn luận chơi:
    1/ Có nhiều người nổi tiếng viết sai chính tả.(và cả văn phạm nữa nha)
    2/ Người Buôn Gió viết sai chính tả.
    3/ Người Buôn Gió là người nổi tiếng( hihihhahah!)

    Một số người hay viết sai chính tả:

    1. Jane Austen
    2. George Washington
    3. Winston Churchill
    4. Agatha Christie
    5. Andrew Jackson
    6. Albert Einstein
    7. Ernest Hemingway
    8. F. Scott Fitzgerald
    9. Olivia Clemens
    10. William Butler Yeats
    11. Dan Quayle

    11 Historical Figures Who Were Really Bad At Spelling

    http://mentalfloss.com/article/51224/11-historical-figures-who-were-really-bad-spelling

    Có vài thày cô của tôi trên đại học, viết trên bảng, thỉnh thoảng lại nhe răng cười hỏi học trò: "Chữ này viết ra sao hả?"

    Trả lờiXóa
  4. Dạo trước có một em hoa hậu viết sai chinh tả trên Facebook bị ném đá te tua mà không thấy ai bênh.

    Trả lờiXóa
  5. Khó quá vậy cha nội, "lổi cậu ĐÁNH MÁY" cả, đồng ý chưa?
    Mệt thầy quá.

    Trả lờiXóa
  6. Cảm ơn anh Gió đã sửa lỗi chính tả. Bài anh viết hay, tôi thích đọc. Vì thích nên không muốn những lỗi nhỏ làm hại cái hay.

    Trả lờiXóa

Lưu ý: Chỉ thành viên của blog này mới được đăng nhận xét.