Thứ Hai, 29 tháng 4, 2013

ngõ,,,1

Sau 8 giờ sáng, những ai đi làm, đi buôn bán đã đi. Nhưng ở ngõ này thì vẫn còn nhiều người ngồi hàng nước, hoặc đang làm lặt vặt trong nhà, trước cửa.. Hôm nay có chút nắng, nắng chiếu chếch vào ngõ tạo thành vệt loang lổ bởi những ngôi nhà cao thấp tạo ra. Trời ấm hơn chút, Phú Mắm từ nhà đi ra ngõ, tay cầm bát đĩa xóc kêu leng keng, vừa đi dọc ngõ vừa rao.

- Nào bà con  anh chị em, các cháu chưa có công ăn việc làm ra đây nào.

Liên tục mấy tháng nay, ngày nào không mưa là Phú Mắm vác bát đĩa đi rao gọi tụ tập cờ bạc như vậy. Đến đầu ngõ , Phú ngồi xổm xuống cách hàng nước mấy mét đặt bát đĩa xuống đất, móc tiền ra đếm đi đếm lại, thỉnh thoảng còn vuốt lại vài tờ tiền chưa phẳng, rồi hắn đập tiền vào lòng bàn tay bên kia nói to.

- Mỡ đây nhé, vào mà húp.

Lác đác có người đứng quanh, Phú Mắm bày bốn quân xóc đĩa tròn ngửa mặt trắng , miệng liến thoắng.

- Ngày trắng đêm đen, bạc có nếp có tẻ, ai đánh đâu xuống tiền, không có làm cái gì kiếm tiền nhanh bằng đánh bạc, chỉ cần thính tai, thích mắt, nắm được cầu. Người già chứ bạc không già.


Có người đặt tiền bên chẵn, có người đặt tiền bên lẻ, Phú Mắm kiểm tiền hai bên rồi phán.

- Tiếng châm hương, đôi bên cái cân, làng xuống dứt tay chưa để cái mở bát nào.

Bát mở ra sấp đôi, có tiếng xuýt xoa của người bên ngoài đứng xem ra vẻ tiếc là mình đoán đúng mà không đánh. Phú Mắm gắt.

- Đm đứng đấy mà tiếc.

Mắm môi, mắm lợi , gân cổ dùng hết sức xóc bát đĩa. Cái dáng cầm cái của Phú Mắm cũng nói lên cuộc đời vất vả của hắn, người khác xóc cái khoan thai, cầm cái cũng chững chạc, hô tiếng nào dứt khoát tiếng đó. Đằng này Phú |Mắm luôn nôn nóng, hấp tấp như sợ ai tranh mất phần làm cái. Bạc thì cò con, khấu cửa 2 nghìn, tiếng nào kết lắm đến 50 nghìn. Phú Mắm ghét nhất bọn trẻ con chơi , vì bọn trẻ con 12 , 13 tuổi chỉ có vài nghìn, nó cứ đánh 2 nghìn một, được khoảng một hai chục nghìn là chúng cười hềnh hệch té mất. Lỡ chúng thua chỉ thua có vài nghìn. Nhưng cờ bạc thì không thể bắt nó chơi tiếp được. Thỉnh thoảng có người khách qua ngõ, họ xuống tiền nhiều, lúc đó là bạc rộ nhất, nhiều con bạc lởn vởn loanh quanh ngõ thấy bạc có người lạ chơi cũng xúm vào chơi. Bạc xanh chín, không bê bíp, nhưng nhà cái hơn các con bạc cái quyền là có thể chọn cửa cho mình.

Phú Mắm nghiện cờ bạc ? Nói đúng thì học hành không có, lao động thì lười, buôn bán không có mối, vốn đã đành , nhưng có cũng chả buôn được. Trừ khi buôn thuốc phiện, mà y rằng sau này Phú Mắm buôn thuốc phiện thật. Nghề chính mà Phú Mắm được học ở trường giáo dưỡng không phải do thầy cô giáo ở đó mà do các đàn anh là ngón móc túi, cắt bom, đập hộp và cờ bạc mà thôi.

Công lao lớn nhất của Phú Mắm mà cả ngõ ghi nhận là dạy trẻ em biết đánh xóc đĩa,  từ biết đánh bạc thì mới nghĩ ra các trò xoay sở tiền đánh bạc như ăn cắp vặt hoa quả trên chợ, đi rình bê nồi , xoong, chậu nhôm của nhà người ta bán đồng nát lấy tiền...

Hắn len vào ngồi giữa các con bạc, chính diện với Phú Mắm, mặt đăm chiêu như tính xem đặt đâu. Phú Mắm chột dạ gườm gườm để ý vì thái độ khác mọi ngày của hắn. Mấy tiếng bạc trôi qua, hắn đặt cửa có lúc được, lúc thua nhưng không hề nói gì, bộ dạng nghiêm chỉnh khác mọi ngày khiến Phú Mắm càng thấp thỏm. Bạc bắt đầu rộ hơn, nhiều người chơi hơn, tiền xuống hai bên tới tấp. Hắn đứng dậy ghé tai người bên cạnh ra vẻ bí mật thì thầm.

- Cái sắp cân hồ.

Xới bạc nhốn nhao ngay, mọi người rút tiền về, không ai đánh nữa vì sợ cắt hồ. Cờ bạc ngoài đường thu tiền hồ không như trong xới nhà thu tiền đầu người. Bạc ngoài đường thằng cầm cái nó thấy hai bên đầy tiền ngang ngang nhau là nó mở bát miệng hô.

- Được về thua ở lại.

Và nhà cái thu tiền bên thua, không trả lại cho bên được, lý do là cắt hồ tiền bát đĩa. Cái bát , đĩa Hải Dương giỏi lắm chỉ hai ngàn cả bộ, nhưng tiền hồ thu một bên mặt có lúc lên tới cả trăm ngàn. Chả con bạc lại muốn mình đặt cửa mà thắng cũng chả được lấy tiền, mới thi nhau rút tiền về và không dám đặt tiếp vì sợ cắt hồ. Bạc lại bị gián đoạn, dù Phú Mắm hứa hẹn thề thốt là không cắt hồ nhưng chả ai dám tin, vì ai cũng biết lúc bạc mà rộ , hai bên xuống tiền nhiều thì thế nào cái như Phú Mắm cũng cắt hồ. Khổ cho Phú Mắm, nguồn lợi tức của việc đầu trò cờ bạc cầm cái là đợi lúc bạc to thế này cắt quả hồ là xông xênh, nào ngờ chuẩn bị thu hồ thì chả thu được thì thôi, bạc lại tan. Phú Mắm tiếc ngẩn ngơ rồi máu sôi sùng sục, Phú Mắm chạy về nhà. Hắn đoán Phú Mắm lần này cáu thực sự, chắc chạy về lấy dao chứ không chửi bới ném bát đĩa như mọi khi. Mọi người bảo hắn tránh đi.

Nhưng hắn không tránh,không chạy mất hút như mọi lần. Phú Mắm vác dao mới lao ra khỏi cửa đã gào toáng vang cả ngõ.

- Đm  thằng con nhà X, hôm nay bố giết mày, bố giết mày.

Hắn đứng giữa ngõ bình thản đợi, cơ mặt không biến đổi, lúc Phú Mắm còn cách chục mét hắn quài tay sau lưng rút ra một lưỡi lê lá lúa, phần chuôi lưỡi lê chỗ bắt vào đầu súng được chế hai mảnh gỗ ốm cầm rất gọn tay. Lưỡi lê sáng lóng lánh trong ánh nắng hanh vàng của mùa đông nằm bất động trong tay hắn chờ đợi con dao phay của Phú Mắm đang hoa loang loáng lao đến.

Cách 5 mét thấy lưỡi lê của hắn Phú Mắm dừng lại lườm lườm, dao chém một nhát khó chết hơn lưỡi lê xuyên một nhát, điều đơn giản mà thanh niên của đường phố nào cũng hiểu. Lưỡi lê là vũ khí của những trận thù tận xương tủy mới dùng.

Phú Mắm hỏi.

- Đm tại sao mày toàn phá tao hả.?

Hắn trả lời.

- Vì cách đây 8 năm, mày chửi mẹ tao,lúc đó tao còn bé, giờ tao tính sổ với mày.

Hắn lao vào Phú Mắm, nhưng nhiều người giữ hắn lại. Phú Mắm bị mấy người lôi về nhà, Phú Mắm nét mặt không còn cáu nữa, Phú nhìn hắn như nhìn quái vật và không nghĩ là lý do từ câu chuyện đâu đâu. Ở ngõ này Phú Mắm chửi đầy người, sao mà nghĩ được đến ngày có chuyện vậy.

Tám năm trước, lúc hắn 12 tuổi. Anh trai hắn lấy cái áo mút xơ lin của mẹ bán cho nhà Phú Mắm lấy tiền đánh bạc, mẹ hắn hỏi Phú Mắm thì Phú Mắm chửi tới tấp, mẹ hắn nhịn nhục quay về. Khi ấy hắn mặc quần đùi, cởi trần đang cầm con quay chứng kiến. Hắn thầm hẹn sẽ có ngày hắn trả món thù này.





Chủ Nhật, 28 tháng 4, 2013

Đại Vệ Chí Dị

Nước Vệ triều nhà Sản năm thứ 68.

Chính sự rối ren, quanh lại trong triều chia phe phái tranh giành quyền lực dữ dội. 

Nước Vệ thường tự hào có truyền thống triều đình gắn bó, đoàn kết, ấy vậy mà bỗng dưng xảy cơ sự ấy vì đâu.?

Xưa nay Vệ đoàn kết, bởi Vệ làm chư hầu cho nước lớn, không là Bạch cũng là Tề. Khi quan lại nước Vệ có mâu thuẫn. Sứ thần nước lớn như Bachj, Tề chỉ cần đứng ra dàn xếp là mọi việc ổn thỏa, quan lại Vệ có thể không nghe Vệ Vương chứ không thể trái mệnh của sứ thần thiên tử.

Hơn hai mươi năm nay khi Bạch suy yếu. Vệ quay ra thần phục Tề, dâng đất đai làm lễ chư hầu. Từ đó Vệ ổn định chính sự, khi có khó khăn chỉ cần dâng sớ báo Tề, mọi việc đều êm đẹp. Quan lại trong triều Vệ đua nhau tìm sản vật, tài nguyên dâng Tề làm quà tiến thân. Quan đầu tỉnh chỉ cần phát hiện tài nguyên, gọi người Tề đến khai thác là yên tâm kê cao gối mà ngủ, đến năm đến tháng là tuần tự lên chức. Chính sự nước Vệ vì thế mà yên bình, bốn cõi phẳng lặng.

Bấy giờ Tề Vương mới lên ngôi tên là Tạp Cặn.

Tạp Cặn thấy Vệ tài nguyên đã cạn kiệt, đất đai biên giới đã chia xong phần lợi về Tề. Nước Vệ người đông, của khó dần. Tạp Cặn mới lạnh nhạt không muốn nhận Vệ làm chư hầu nữa. 

Nhất là chuyện biển Đông đã an bài trong tay, giờ Vệ có trở tay cũng không kịp. Bao năm qua làm thân chư hầu, để được nương dựa thiên triều. Vệ đã bỏ ngỏ biển Đông cho Tề tung hoành. Giờ cũng chả cần giữ ý, Tạp Cặn thân chinh ra thăm biển, úy lạo quân sĩ, khẳng định chủ quyền biển Đông.

Nhà Sản thấy Tề Vương làm vậy, mà không hề đả động chi đến chuyện có đi, có lại. Lệ thường mỗi khi Tề hoạt động ngoài biển Đông, lại gọi nhà Sản cho người sang Tề để nhận lộc thưởng từ thiên tử, được phủ dụ hãy cầm ít lộc về chia cho các quan, chuyện biển Đông chưa có gì nghiêm trọng. Có sao hãy để bàn sau. Nhà Sản lấy lời phủ dụ ấy mà an ủi nhau yên tâm không phải lo nhiều về biển đảo.

 Đến nay bỗng dưng Tề Vương làm vậy mà chẳng có lời an ủi nào.

Nhà Sản họp bàn, tính xem Tề có ý gì. Trong lúc đang phân tích thì có kẻ than.

- Hỡi ôi, Tề đã bỏ Vệ rồi.!

Kẻ ấy trần tình rằng, lúc thấy nước Phạn đổi chính sự, không theo Tề làm chư hầu phên dậu nữa, cái cách chính sự mới. Tề hối tiếc đã muộn mới nghĩ rẳng Phạn là nước dân chúng thuần hậu, còn phản thiên triều. Huống chi bọn dân Vệ bao dời nay cứng đầu, cứng cổ. Bởi thế Tề quyết bỏ Vệ trước với châm ngôn " ta thà phụ người chứ không để người phụ ta ".

Triều đình than dài, đổ lỗi cho nhau. Có kẻ bảo rằng sở dĩ Tề mất lòng tin, vì tại nước Vệ có bọn nho sĩ chuyên tụ tập ở kinh thành phản đối Tề kéo dài mấy năm. Vì không trị đám ấy , nên Tề mới không tin nước Vệ trung thành nữa.

Kẻ khác bác rằng ; tại không kiếm được tài nguyên cho Tề nữa mới vậy, chứ đám người đó bao lâu nay đe nẹt, bắt giữ, khủng bố, bỏ tù ... còn dám phản đối nữa đâu.

Các quan đổ lỗi cho nhau mãi không nghĩ ra cách nào lấy lòng Tề. Ra về trong bụng các quan đều hiểu rằng Tề không nhận Vệ làm chư hầu, thì nước Vệ có vua cũng như không. Ngày sau chính sự ắt rối ren, bởi thế quan lại bậc trung ra sức vơ vét tích của phòng thân, bán tống tháo đất đai, biêt thự để tậu vàng. Đặt thêm nhiều thứ lệ để thu bạc trong thiên hạ, tăng giá những mặt hàng độc quyền. Quan đại thần lớn thì tính đến tiếm đoạt ngôi vua, loại trừ những đối thủ đáng gờm. Đủ các mưu kế tung ra, từ thanh tra , kiểm kê, tin đồn để triệt hạ nhau bằng mọi thủ đoạn.

 Nước Vệ rối ren suy ra cũng vì do Tề không nhận làm chư hầu nữa.

Trước kia có ý kiến trong triều nói rằng : để bọn nhân sĩ, trí thức tụ tập phản đối thiên triều, thế nào cũng ảnh hưởng quan hệ, làm mất ổn định chính trị.

Giờ nghe cũng có lý. Há chả phải bọn đấy mà khiến cho Tề thiên tử thấy không tin tưởng nhà Sản nước Vệ sao.? Tội chẳng do quan quản lý tài nguyên, tội chả phải quan trông coi biển đảo.

Mà do cái đám biểu tình phản đối Tề gây ra cả. Bây giờ có đem xử bọn ấy để lấy lòng Tề cũng đã muộn.

 Tề đã ngoảnh mặt đi, chính sự nước Vệ không có ai cầm cương chỉ hướng, chả biết về đâu, lúc rối bời mới nghĩ chuyện đào sâu chủ nghĩa lý luận để tìm đường đi. 

Ác thay !  Xưa nay tiền nhân  có soạn sách nào dạy làm chư hầu  đâu để mà nghiên cứu. Toàn là tự từng thời điểm thích hợp vừa làm chư hầu vừa nghiên cứu bổ sung lý luận. Giờ mà soạn xong lý luận Chư Hầu Xã Hội Thuyết thì đến bao giờ mới xong.

Chi bằng quay ra vơ vét, mà đã vơ vét thì tất tranh dành, mưu hại nhau. Lẽ đời thường là vậy, chả cần tiền nhân nào chỉ ra trong sách cả.

Phận nước chư hầu bị bỏ rơi, cũng như phận đầy tớ bị chủ bỏ rơi. Đổ lỗi cho nhau chán thì quay ra đánh lộn nhau.

Đầy tớ đánh nhau thì gia súc đói khổ, bọn quan lại đánh nhau thì dân chúng lầm than. Nước phải mạt thì mới hưng được.

Giờ Vệ mới là lúc đang mạt.

Thứ Sáu, 26 tháng 4, 2013

Ngõ nhỏ


Mùa đông năm 1990

Ngõ nhỏ nằm dọc theo hướng Bắc Nam, bởi thế cơn gió lạnh Đông Bắc thổi xuyên suốt dọc theo con ngõ, là hẻm nhỏ nên nó lại càng hút gió. Lạnh tế tái, người ta ít khi ra ngoài nếu không có việc gì quan trọng.
Nhưng có một đám người không nề hà cái lạnh khắc nghiệt của mùa đông, thậm chí cả lúc mưa phùn. Đó là đám chơi xóc đĩa ăn tiền do Phú Mắm cầm cái. Phú Mắm ngồi xổm ở giữa ngõ, sau lưng là cac nhà số 8, số 10, số 12. Vị trí ngồi ở giữa có thể thấy cảnh sát tới ở hai đầu, còn các số nhà kia là chạy vào trong là những ngóc ngách phức tạp như mê cung. Chúng được tạo ra theo nhu cầu hay ý thích chơt tới. Mỗi số nhà đó có đến cả chục hộ dân sống, mỗi hộ dân sống có nhu cầu xây dưng cơi nới, cải tạo lặt vặt  từ năm nay qua năm khác. Khiến mỗi số nhà trở thành quanh co phức tạp, có những lối đi tưởng cụt rồi nhưng đi tiếp mới biết thông ra đâu đó.

Địa hình ấy lý tưởng cho việc tháo chạy khi công an đến.Những con bạc vỉa hè, lề đường chỉ thoáng thấy bóng công an ở đầu ngõ là có thể tút vào trong các số nhà kia biến mất tăm.

Phú Mắm vô nghê nghiệp mặc dù đã hơn 40 tuổi,người quắt queo như con cá mắm gầy guộc, người chỉ thấy gân xanh chằng chịt, mỗi khi hắn trợn mắt gào các con bạc khác trật tự. Mắt hăng long song sọc, răng nghiến rít lại, các mạch máu trên cổ nổi gân như sắp vỡ tung ra. Phú Mắm thời niên thiếu đã bị nhà nước cưỡng bức ở trường giáo dưỡng dành cho trẻ em hư. Nói qua  về cái trường này nhằm mục đích giáo dục trẻ em hư, nhưng đa số trẻ em ra trường về sau này toàn trở thành lưu manh chuyên nghiệp hay giang hồ khét tiếng. Phú Mắm cũng vậy, từ một đứa trẻ của một gia đình nghèo đông con, từ bé Phú Mắm đi mót gạo mậu dịch kiếm ăn nhiều hơn là đi học. Phú Mắm được chính quyền cho đi học ở trường giáo dưỡng tận xa tít tận trong những dãy núi đá vôi Ninh Bình. Khi ra trường trở về Phú Mắm sau này lãnh them vài lần tù nữa. Hiện nay lúc năm 2013 này Phú Mắm vẫn đang ở trong tù vì buôn bán heroin.

Cầm cái xóc đĩa, canh bạc nào của Phú Mắm cũng lộn xộn, cãi cọ ầm ĩ. Bởi chính hắn cũng hay láu táu, liến thoắng, sốt sắng quá mức. Khiến đám con bạc chơi bị cuốn theo vào sự lộn xộn, cãi nhau chí chóe. Có khi nhiều người đi qua ngó vào đánh vài tiếng bạc không phải vì ham mê ăn thua mà vì thích thú cái lộn xộn, bát nháo của hội xóc đĩa.

Hắn cũng là kẻ như vậy, chả máu ăn thua,nhưng cờ bạc vỉa hè cò con thật tuy nhiên không khí thật sôi động , nhốn nháo làm hắn thích thú. Phú Mắm ghét hắn lắm, chửi hắn là thằng phá bạc. Hắn thả tiền xuống đặt cửa rồi bỗng chộp nhanh rút về, miệng hô công an. Thế là cả đám khác xô nhau cướp tiền, cướp nhầm của nhau, đạp lên nhau chạy. Đến lúc không thấy công an quay ra chửi nhau, đòi nhau vì nhầm tiền loạn ầm ĩ từ đầu ngõ đến cuối ngõ, canh bạc vì thế bị gián đoạn. Có lúc người ta nản không chơi nữa, mặc kệ Phú Mắm xóc bát đĩa miệng gào mời mọc sang sảng.
-       Nào chẵn bên phải, lẻ bên trái, mau mau xuống tiền. Các cụ bảo rồi ‘’ con ơi nhớ lấy câu này, một đêm đánh bạc bằng ba đêm làm’’ . Đôi bên cái cân, lẻ cũng thừa mà chẵn cũng thừa, ai can đảm mó tay vào đít bát nào…
Phú Mắm mời chao tha thiết, nhưng vài người đã bỏ về, vài người đứng nhìn. Chả ai xuông tiền, Phú Mắm tự mở bát ra nhìn kết quả rồi la.
-       Đây này ngửa tư về sấp đôi cái sau ra thâm ba, bạc cặp lệch ai tinh thì bắt được cầu, bạc này không đánh thì bạc nào mới đánh.
Mọi người còn vừa cãi nhau đang ức, chả ai xuống tiền, nét mặt họ chả còn vẻ muốn chơi nữa. Hắn cười ngặt nghẽo, Phú Mắm thấy thế gào lên chửi

-       Đm cái thằng ôn này.
Rồi Phú vùng dậy nghiến răng kèn kèn lao vào hắn, nhưng hắn tính trước phản ứng ấy rồi, nên hụp cái xuống cho Phú Mắm hụt ngã lăn quay, thế là hắn chạy mất hút.

Hôm sau canh bạc lại mở, Phú Mắm đang hăng hái tay xóc cái, miệng hô hào.
-       Chẵn bên phải, lẻ bên trái, ai đánh đâu đánh xuống.
Bất chợt hắn thò đầu giữa đám hỏi rất ngẩn ngơ.

-       Thế đổi là chẵn bên trái, lẻ bên phải có đươc không.?

Phú Mắm ngẩng lên thấy hắn, quắc mắt chửi.

-       Đm mày, bố lạy mày.
Hắn hỏi.
-       Lạy mấy cái , chẵn hay lẻ.?
Phú Mắm điên tiết chịu không nổi, đứng bật dậy. Hắn lại co giò chạy, Phú Mắm cầm bát xóc đĩa ném theo, rơi xuống đất vỡ tan. Thế là mất đồ nghề, canh bạc lại tan....

Thanh bình ở Weimar

Weimar là một thành phố nhỏ thuộc Đông Đức cũ, nhưng có đến hai trường đại học và hàng triệu du khách đến đây mỗi năm. Đi trên đường phố ở Weimar người ta hầu như chỉ bắt gặp du khách và sinh viên.

Nhìn những hoạt động trên đường phố ở Weimar khiến người ta cảm giác, ở nơi đây chỉ có niềm vui, sự thanh thản tâm hồn, không có lo âu, toan tính. Như thể đây là trung tâm của sự nghỉ ngơi, của yên bình ngự trị.











Thị trưởng Weimar đi bộ từ tòa thị chính về nhà ăn trưa như bao nhiêu người dân bình thường khác.



Thứ Tư, 24 tháng 4, 2013

Từ Văn Giang nhớ đến Đồng Chiêm




Hôm nay hai nhà báo của đài tiếng nói Việt Nam VOV bị công an Hưng Yên đánh ở Văn Giang một năm về trước đã được cơ quan công an chính thức xin lỗi và bồi thường một khoản tiền khá lớn. Lớn đến mức các anh không dám cầm hết mà tự nguyện bớt lại quả một chút cho bên bồi thường. Cách '' lại quả '' này ta có thể gọi là '' chơi đẹp'' hay xử đẹp.



Đầu tiên ông chánh văn phòng UBND tỉnh Hưng Yên lớn tiếng cho rằng không có chuyện đánh đập nhà báo, ông khẳng định các thế lực thù địch ngụy tạo ra clip các nhà báo bị đánh ở Văn Giang, nhằm bôi nhọ chế độ. Lời phát biểu của ông đã được một số kẻ hưởng ứng. Trên diễn đàn, các trang mạng một số kẻ này còn cao hứng '' phát hiện'' điểm này, điểm kia ngụy tạo trong clip. Thậm chí có kẻ còn chắc chắn nói rằng đây là một cái bẫy khi một người đứng ra khiêu khích để công an tấn công, trong khi người khác đặt máy quay sẵn.

Có lẽ những người thực hiện đoạn clip không trông chờ gì lời xin lỗi của ông chánh văn phòng tỉnh Hưng Yên, không trông mong gì vào bản quyền hay tác quyền gì của đoạn clip. Việc bồi thường cho hai nhà báo bị đánh, ít nhiều cũng nói nên một điều là clip đánh hai nhà báo đó là sự thực, không phải là ngụy tạo.


Nhìn kết quả có hậu cho hai nhà báo cơ chế VOV, chợt xót xa nghĩ tới thân phận của những nhà báo tự do mà họ chính là những người đưa lên thông tin sự thật, không hề bị cắt xén xuyên tạc như nhà báo cơ chế. Nguyễn Ngọc Năm khi bị đánh, môi sừng vều còn cố gượng đưa tin bịp bợp là Văn Giang cưỡng chế thành công êm ấm, trong khi chính Năm tận mắt ở hiện trường nhìn khói đạn mù trời, quân lính như hùng binh tiến về thành Troa, chính Năm và đồng nghiệp Hán Phi Long ăn trận đòn nhừ tử của liên quân chính quyền là công an và bảo vệ Ecopak.

Cách đây vài năm, tại giáo xứ Đồng Chiêm huyện Mỹ Đức xảy ra một cuộc cưỡng chế, từ lúc trời còn đêm tối hàng ngàn cảnh sát tiến về giáo xứ hẻo lánh, thưa người này để thực hiện cưỡng chế  một cây thánh giá. Phóng viên tư do người Công Giáo JB Nguyễn Hữu Vinh đến hiện trường, khi xe của anh đi vào lập tức một đống đất đổ chặn lối ra. Nguyễn Hữu Vinh quay lại tìm hiểu sự việc, lập tức anh bị một đám người có cả sắc phục cảnh sát, dân phòng và thường phục đánh đập túi bụi, cướp máy ảnh.



Đánh Nguyễn Hữu Vinh xong, đám người ấy thậm chí không màng chuyện bỏ đi, họ còn đứng nhìn xem ai đưa nạn nhân đi cứu chữa. Khi hai người bạn đến vực anh dậy đưa về nhà thờ sơ cứu, còn nhìn thấy những kẻ thủ ác nhởn nhơ, hỉ hả đứng nhìn theo.


Một tuần sau tư gia phóng viên tự do Nguyễn Hữu Vinh bị những người lạ mặt theo dõi, anh nhận giấy triệu tập lên công an nhiều ngày để hỏi về việc có liên quan ở Đồng Chiêm.

Bằng các biện pháp nghiệp vụ, công an xác minh nhanh chóng Jb Nguyễn Hữu Vinh không bị đánh, không bị cướp máy ảnh, mọi việc chỉ là lời đồn.!!! Với những câu hỏi như - anh là giáo dân Làng Tám, anh đến đây làm gì, mang theo máy ảnh làm gì..? Có ai làm chứng không.?? có hình ảnh, clip nào không..? Với những câu hỏi thẩm vấn của công an thường dành cho thủ phạm, thì nạn nhân chỉ biết trông vào trời cao.

Mà trời ở nước Việt cao xa lắm, khó mà nghe hết sự đời dưới trần gian.

Số phận của nhà báo tự do và nhà báo trong cơ chế khác nhau là vậy, có lẽ vì tưởng nhầm Hán Phi Long, Nguyễn Ngọc Năm là nhà báo tự do cho nên '' liên quân'' mới đánh cho nhừ tử, vì nếu thế sự điều tra sẽ đi đến kết luận '' không có đánh người ở Văn Giang, clip là thế lực phản động ngụy tạo''.

Hán Phi Long và Nguyễn Ngọc Năm trong trường hợp này khó mà làm khác được, đòi được chút công bằng, thế là may mắn hơn đồng nghiệp '' lề trái '' của các anh. Vụ bồi thường này chắc chắn không thành nếu không có sự đồng ý của cấp trên VOV cũng như cấp trên của công an tỉnh Hưng Yên. Là những người trong '' biên chế'' khó mà làm theo ý mình kể cả bên đánh lẫn bị đánh. Dẫu sao các anh VOV cũng đã được ưu ái hơn người.

Nhưng sự bồi thường này không nói nên điều gì tốt đẹp, chỉ là cách giải quyết để quan hệ nội bộ chính quyền được tốt đẹp hơn. Còn với nhân dân càng khiến họ cảm thấy bất công, khi những trường hợp như JB Nguyễn Hữu Vinh, Nguyễn Chí Đức không được làm sáng tỏ trong công bằng. Nó chỉ cho dư luận thấy rõ cách đối xử không hề theo luật pháp bất vị thân, mà chỉ theo lệ ngầm quy ước giữa những người trong chính quyền với nhau.

Từ Văn Giang đến Đồng Chiêm, có lẽ hiến pháp , luật pháp nên quy định chia ra hai hạng người để ban hành luật cho đầy đủ, bảo đảm quyền lợi của giai cấp lãnh đạo và giai cấp bị lãnh đạo. Như thế cho dư luận hết đường thắc mắc, đào sâu nghiên cứu chủ nghĩa xã hội là đấy chứ hội đồng lý luận trung ương còn phải tìm đâu. ?

Ghi chú - Những tấm hình trong bài viết này cho dù có lấy ở nhiều trang mạng điện tử khác nhau, nhưng người viết bài này sử dụng và khẳng định không cần phải xin ý kiến, bản quyền. Bởi người chụp nó là nhân dân và để mục đích phục vụ nhân dân.

niềm vui




 Một cô gái dừng xe để ngắm cô dâu, chú rể đang chụp ảnh ở trung tâm Bremen

Thứ Ba, 23 tháng 4, 2013

Blog mới đây

Hôm nay bắt đầu sử dụng blog này, viết vài dòng xem nó hoạt động không.