Thứ Hai, 28 tháng 10, 2013

Thư viết cho con trai 2005 ( nhân sinh nhật con Tí Hớn 29-10)

Chúc mừng sinh nhật con trai Tí Hớn của bố, hôm nay ở đây cũng trở gió mưa lạnh giống y như 8 năm trước ngày con sinh. Đây là sinh nhật đầu tiên của con không có bố bên cạnh. Bố chả nhớ sinh nhật mẹ con, thậm chí cả sinh nhật của bố đi nữa bố cũng còn quên.

Chỉ có một ngày mà bố nhớ nhất là ngày con trai bố chào đời ngày 29 tháng 10 năm 2005.

Bố đọc lại bài viết ngày con ra đời, bố nhớ con rất nhiều, chắc giờ con đang ngủ nhỉ.



Thư viết cho con trai.


Con thân yêu của bố,

Con ở nhà ăn nhiều và ngủ ngoan chứ. Bố còn đang làm công trình dưới Hải Phòng. Mấy hôm nay mưa rất nhiều khiến công việc của bố bị đình chỉ, tối nay trời vẫn mưa khiến bố nhớ con đến cồn cào. Bố nhớ cái miệng cười tủm tỉm khi con tí mẹ no, nhớ ngẩn ngơ cả người con trai ạ!

Con trai của bố, con sinh ra khi bố đã 34 tuổi. Trong cái thời đại Hồ Chí Minh mà dọc đường vào thành phố có tấm băng rôn:

- Vẻ vang thay thời đại Hồ Chí Minh Vậy là con của bố được may mắn sinh ra trong một thời đại vẻ vang, mọi biên bản, đơn từ đều có dòng chữ đầy ắp hy vọng:

- Độc lập – Tự Do- Hạnh phúc
Rồi người ta còn tung hô dài dài câu – Xã hội công bằng, dân chủ văn minh

Lịch sử nước ta có nhiều thời đại. Sau này con sẽ được học về thời đại Hùng Vương, thời Đinh, Lê, Lý, Trần, Lê… Nhưng những thời đại ấy, bố cũng chỉ học được từ sách giáo khoa như con sau này thôi. Vậy bố sẽ kể dần cho con nghe về thời đại mà con đã sinh ra, cũng là thời đại mà bố chứng kiến, sống và làm việc theo hiến pháp thời đại đó. Một thời đại mà nhà nước ta bảo rằng hào hùng, vinh quang và vẻ vang hơm mọi thời đại khác.

Đất nước ta hiện nay có rất nhiều người tốt việc tốt. Học sinh thì học giỏi, cán bộ, công chức cần cù liêm khiết, lãnh đạo sáng suốt…

Hôm mẹ con trở dạ, bố đưa mẹ vào viện Nhi Trung Ương. Cô bác sĩ đeo kính cận chăm sóc mẹ con rất tận tình. Cô ấy là người quen của bạn mẹ con. Bố và mẹ đã gặp cô ấy từ trước để nhờ săn sóc và khám sức khoẻ, theo dõi cho cả hai mẹ con. Bởi vậy cô ấy đã không phải rào đón, thân thiện như người nhà bảo với bố rằng.

 Vợ anh tử cung hẹp, khéo phải mổ đấy anh ạ.

Bố không nghĩ gì nhiều. Làm sao mà bố dám tính toán với đứa con trai của bố sắp chào đời tốn bao nhiêu. Bố chỉ hỏi

- Em cần bao nhiêu? Cô ấy bảo:

- Bác sĩ mổ 5 trăm, y tá 200, tiền bệnh viện 500, hộ lý 100.

Bố không nhớ rõ, chỉ nghe cô ấy tổng kết là triệu rưởi. Tiền cược viện phí một triệu thì bệnh viện đã thu ngay từ lúc vào cổng. Cái bác thu tiền ấy thấy bố cuống quýt còn quát:

- Cứ nộp tiền xong đã, đẻ ngay đâu mà lo!

Bố không biết lúc ấy bố quên tiền thì con trai bố có phải sinh ra ở gốc sấu phố Tràng Thi không. Nhưng nhờ ơn Đảng và Bác Hồ, dạo này ai đến viện cũng chuẩn bị tiền nộp trước cả. Bố cũng cầm theo mấy tháng lương cho nên một triệu để lấy tờ giấy đưa hai mẹ con cho cô bạn bác sĩ kia đưa vào trong cũng là chuyện nhỏ.
Bố đưa cho cô bác sĩ ấy hai triệu với lời dặn:

- Em cứ liệu mà lo, thiếu bao nhiêu bảo anh đưa thêm.

Cô ấy rút điện thoại gọi ngay bác sĩ Hưng là người phụ trách phòng mổ. Lúc này thì mẹ con đang ở trong phòng đỡ đẻ, bấy giờ là 6 giờ chiều ngày 28/10/2005. Bác sĩ Hưng đến rút điện thoại gọi bác sĩ Hà trực phòng đỡ đẻ xin được phép mổ cho mẹ con. Nhưng bác sĩ Hà không đồng ý. Nguyên nhân là thế này:
Thường mỗi ca đỡ đẻ, cái luật bất thành văn là trường hợp sinh ở phòng đỡ đẻ, ca đỡ được bồi dưỡng 700. Nếu ca nào khó thì mới chuyển qua phòng mổ. Tiền bồi dưỡng đương nhiên là phòng mổ nhận.
Bố cũng thấy cái khó trong việc này, nên bố đề nghị gặp bác sĩ Hà để xin mổ cho mẹ con theo yêu cầu. Nhưng bác sĩ Hà nhất quyết không gặp, không cho bố cơ hội dúi cái phong bì bẩy lít. Hoá ra bác sĩ Hà tử tế, bác ấy cho rằng mẹ khoẻ, con khoẻ cứ đẻ thường cũng được. Có nghĩa bác ấy quân tử, muốn nhận tiền thì cũng mó tay vào việc chứ nhất quyết chả chịu ăn không?

Đến 3 giờ sáng thì mẹ con vỡ ối, mẹ con quằn quại, nhăn nhó nhìn bố cầu cứu. Bên ngoài bác sĩ Hưng thúc bố nói chuyện với bác sĩ Hà. Nhưng bố thiếu nước quỳ xuống van xin, hai tay cung kính dâng tiền mà bác sĩ Hà kiên quyết không đồng ý. Bác ấy cứ khăng khăng là để đẻ thường.

Đến 6 giờ sáng hết ca của bác sĩ Hưng, thì bác sĩ Hà đồng ý cho mổ. Con trai của bố 3,2 kg, đủ tháng. Siêu âm hàng kỳ đều khoẻ mạnh. Lúc sinh ra người tím ngắt, thở không nổi. Bác sĩ điều trị Trách nói rằng con có thể bị bệnh tim.Cứ thấy bóng dáng áo blu là bố muốn quỳ lạy vì sợ hãi, bố dúi tiền cho bất cứ ai để van xin.
Bố dựa vào tường khóc, bố nhìn con nằm trong lồng kính thở ô-xy mà bố đứng không nổi. Bố chỉ muốn moi tim mình ra cho con trai bố mạnh khoẻ. Bố ngã quỵ xuống sàn bệnh viện ôm mặt khóc từng cơn. Mọi người đỡ bố dậy, khuyên bố bình tĩnh. Bố lấy hết hơi sức run rẩy lấy điện thoại gọi cho bác Hưng, bác Oanh và các ông bà hai bên nội ngoại cầu cứu.

Lúc sau, cũng nhanh mọi người kéo đến vì đều ở quanh đó. Bác Hưng đỡ bố dậy bảo:

- Thôi mày đừng khóc, tao sẽ làm hết sức mình. Nhưng có gì thì mày cũng phải chấp nhận số phận.
Bác Oanh gọi điện nhờ người sang Khoa Nhi Thuỵ Điển để phòng tình huống chuyển con sang đấy chạy chữa.
Bà Thoa gọi bà Lan là bác sĩ khoa Nhi. Bà Lan dẫn bố vào gặp mọi người trực ca phòng sơ sinh. Nói rằng bố là em họ, mọi người cố giúp đỡ cho cháu. Còn nhiều người nữa đến phòng sơ sinh nhận con là họ hàng. Các bác sĩ trực bảo:

- Em bé này có người nhà khắp bệnh viện!

Họ bảo bố cứ yên tâm, sẽ chụp phim và gửi mẫu xét nghiệm con sang khoa nhi Thuỵ Điển. Sau đó sẽ hội chẩn.
Bố như kẻ mất hồn, bố chạy về chỗ mẹ con nằm. Hai người sản phụ một giường nằm. Những sản phụ vừa qua ca mổ đang oằn mình vì đau đớn, chỉ nghiêng một chút là rơi xuống đất. Bố ngồi xuống tựa cái ngực vào giường làm thành đỡ cho mẹ con khỏi lăn. Bà bác sĩ khoa sản phụ đi qua. Bố hỏi:

- Cô ơi, sao cái giường góc kia còn trống, không cho vợ cháu nằm?

Bà ấy bảo:

- Chỗ ấy có người đặt rồi!

Bố đẩy mẹ con nằm sâu vào trong đuổi theo bà ấy dúi vào túi áo blu rộng hai trăm:

- Cô cho vợ cháu nằm, lúc nào người ta đến cô trả cũng đuợc. Cháu phải chạy đi xem con cháu thế nào, cô ngó giúp vợ cháu một lát.

Bà ấy vẫy tay gọi hai y tá mang xe đến để chuyển mẹ con sang giường trống, lại còn ân cần cúi xuống hỏi gì mẹ con. Bố mới chạy sang khoa sơ sinh bám cửa ngoài nhìn con đang nằm trong lồng kính, dây rợ lằng nhằng với máy móc. Bố lại khóc.

Bố khóc một lát rồi tự nhủ, bố phải gắng hết sức không thể bỏ qua bất cứ điều gì để lo cho con. Bố chạy tìm cô bác sĩ người quen của mẹ. Bố đưa cô ấy một triệu, bảo rằng cứ mỗi ca trực 24 tiếng. Đầu mỗi ca em hãy vào đưa 500. Tuy đã nhờ rồi nhưng em cứ phải đưa họ tiền.

Bố tìm người phụ trách việc xét nghiệm, cô ấy bảo chiều có xe sang Nhi cô ấy đi luôn. Bố đưa cô ấy ba trăm, van xin cô ấy đi tắc xi luôn bây giờ. May cô ấy tử tế cũng nhận lời đi ngay.

Mẹ con gọi điện. Bố chạy về bên mẹ, cố lau hết nước mắt để mẹ con không biết. Mẹ hỏi con mình thế nào. Bố bảo bình thường. Anh phải chạy ra đây một tí, bố chạy vội ra ngoài trước khi nước mắt trằn ra. Bố không thể để cho mẹ con biết trong lúc mẹ con còn đang yếu.

Chiều về có kết quả, con không có bệnh tim gì hết. Chỉ vì mẹ con vỡ ối mấy tiếng mà họ không cho mổ. Cho nên con bị ngạt và viêm phổi.

Con nằm trong lồng kính năm ngày. Hàng ngày bố cầm bình sữa vắt từ vú mẹ ủ trong lòng chạy sang phòng sơ sinh. Mấy hôm ấy trời rất lạnh. Sữa mẹ ra ít, được chút nào bố mang luôn đi chút đó. Cứ thấy bóng dáng áo blu là bố muốn quỳ lạy vì sợ hãi, bố dúi tiền cho bất cứ ai để van xin. Mà bố van xin có thành lời đâu, nghẹn hết, đến từ thứ ba là bố khóc. Mọi người ở đấy đều nhẵn mặt bố cả mấy ca trực.

Trời đổ mưa, bố luôn thủ trong người bình sữa và những cái phong bì chạy đi, chạy lại giữa phòng sản phụ và sơ sinh.

Cuối cùng nhờ ơn Đảng, bác Hồ và tổ tiên phù hộ. Con của bố đã khoẻ mạnh. Hôm bố mang sữa sang, bác sĩ bảo:

- Anh không phải mang, cháu khoẻ rồi, chúng tôi cho về với mẹ bây giờ!

Bố mừng lắm, nỗi mừng lớn hơn bất cứ nỗi mừng nào mà bố trải qua hơn ba mươi năm mà bố đã sống. Bố chạy về báo tin cho mẹ, bố kể lại câu chuyện, bố vừa kể vừa lau nước mắt vì sung sướng.

Xong bố chạy sang để đón con. Một cô y tá đang đẩy cái xe, cô ấy bế con lên định băng qua làn mưa sang bên mẹ. Bố thấy con khóc, bố đập nhẹ vào con nói:

- Nín đi con, bố đây này!

Thế mà con cũng nín ngay, cô y tá hỏi:

- Con anh số bao nhiêu?

Bố đọc số. Cô ấy nhìn trời mưa ngại ngần rồi nói:

- Mưa này vào lấy cái xe nôi cho cháu đi vậy.

Bố lôi ví ra, còn lại tờ một trăm. Bố đút vào túi cô ấy. Con được nằm trong cái xe nôi kính phủ sang bên mẹ. Cô y tá nhìn hồ sơ nói:

- Mẹ phường Hàng Mã, bố phường Hàng Buồm à? Gần nhau nhỉ? Em đưa cái số điện thoại này, nếu có cần người tắm cho cháu thì gọi em nhé.

Con thân yêu, con sinh ra ở một thời đại thật là vẻ vang. Thời đại mang tên vị lãnh tụ kính yêu. Hình ảnh vị lãnh tụ này xuất hiện nhiều nhất, hay gặp nhất trên những đồng tiền chúng ta vẫn hay sử dụng hàng ngày.

Sau này bố sẽ con sử dụng nhiều hình ảnh vị lãnh tụ kính yêu này để xin con đi học mẫu giáo. Khi con có mặt lần đầu tiên trên cuộc đời đã gắn liền với vị lãnh tụ anh minh này, khi con bắt đầu đến trường mầm non, tuổi thơ vị lãnh tụ lại cần có mặt. Sau này con đi làm, học nghề hay bất cứ cái gì đó. Con hãy nên nhớ công lao của lãnh tụ Hồ Chí Minh đã mang lại cho nhân dân ta, một thời đại ấm no, hạnh phúc.

Hãy luôn cầm bên mình những tấm hình vị lãnh tụ cao cả đó bất kể lúc nào, sẽ giúp con rất nhiều trên cuộc đời. Đây là lời dạy đầu tiên của bố. Cái mà bố đúc kết ở cuộc đời. Để con ghi nhớ lời dạy đầu tiên này. Bố đặt tên con là Bùi Minh Huấn…


xét xử Đinh Nhật Uy - thấy gì qua tang vật thu được.?

Ngày mai tòa án Long An sẽ xét xử FB Đinh Nhật Uy, đây là Facebook đầu tiên ở Việt Nam bị kết tội dùng FB để xâm hại đến quyền lợi tổ chức.

Tổ chức ở đây là một công ty viễn thông ở Việt Nam.

Tuy nhiên cáo trạng và vật chứng mà VKS Long An đưa ra có nhiều thứ không nằm trong vật chứng vụ án với công ty viễn thông này.

Trong số cái gọi là tang vật vụ án có những thứ đáng phải suy nghĩ.

- 01 cuốn sách '' Chết bởi Trung Quốc
- 06 áo thun Hoàng Sa Trường Sa của Việt Nam
-02 áo thun có dòng chữ xóa đường lưỡi bò bảo vệ tổ quốc.

Số tang vật liên quan đến Trung Quốc này chiếm 1/3 số tang vật vụ án.

Số tang vật còn lại là máy tính, điện thoại, sách bên thắng cuộc, giấy đòi tha Phương Uyên, sổ ghi chép đơn khiếu nại. Các tang vật này yếu tố riêng rẽ và chỉ chiếm 1/9 tổng số tang vật vụ án.


Vậy với tang vật có yếu tố chống Trung Quốc chiếm số lượng lớn trong bản cáo trạng. Tòa án Long An hay ý chí của Nhà nước CHXHCN Việt Nam muốn đưa thông điệp gì trong vụ án này.

Xin điểm qua một số tin tức gần đây.

Trung Quốc mấy tháng trước đây gia tăng bắt bớ nhiều blogger, nhà báo. Cũng như gia tăng thiết chế kiểm soát internet bằng nghị định, sắc luật. Trung Quốc tháng trước cũng phát trên kênh truyền hình trung ương lời thú tội của một blogger có tên là Charle Xue, cùng với lời nhận tội là lời tỉnh ngộ khẳng định dùng internet để nói xấu chính quyền là sai lầm. Blogger Xue còn khẳng định những hạn chế internet của chính phủ Trung Quốc là hoàn toàn cần thiết và đúng đắn.

Giới quan sát quốc tế đã thấy rằng chính quyền Trung Quốc không cải cách tự do ngôn luận như họ từng hy vọng ở những dấu hiệu trước đó. Giờ họ thất vọng khi nhận ra , chính quyền mới của Tập Cận Bình đã xử lý khắc nghiệt với tự do ngôn luận như thời của Mao ít. Với những bài bản quen thuộc như bắt bớ, trấn áp, đưa lên truyền hình để đọc lời thú tội, ca ngợi chính sách áp chế tự do ngôn luận của chính phủ.

Trung Quốc đã hoàn thiện việc khởi công xây dựng viện Khổng Tử ở Việt Nam trong chuyến đi mới hồi tháng 10 năm nay đến Hà Nội của thủ tướng TQ Lý Khắc Cường. Trước đây không lâu, sau những cuộc biểu tình chống TQ xâm lược của thanh niên Việt Nam đã bị chính quyền Việt Nam dập tắt tinh vi và dã man. Trung Quốc đã ráo riết thúc bách Việt Nam triển khai một chương trình có mục tiêu giáo dục thanh niên hai nước hiểu tốt đẹp về quan hệ hai nước.

Ngày 15 /10/2013 hai ban đối ngoại và báo chí VN, TQ đã có những ký kết và ra tuyên bố chung về việc hợp tác cải thiện hình ảnh quan hệ hai nước.

Có thể mọi suy luận đều là khiên cưỡng. Nhưng thực sự nhìn những gì người TQ đang làm tại nước họ và đề nghị Việt Nam hợp tác trên những vấn đề giáo dục nhân dân, thanh niên Việt Nam phải hiểu một hình ảnh tốt đẹp về Trung Quốc. Thì chuyện Việt Nam trừng phạt các blogger đã từng nhiều lần hăng hái biểu thị tinh thần chống Trung Quốc không có gì là khó hiểu.

Tuy bề ngoài, để giữ tiếng, chính quyền Việt Nam xử những bloggre này vì tội khác nhau. Nhưng thông điệp ngầm gửi tới Trung Quốc là họ đã thực hiện cam kết, cũng như cảnh cáo ngầm đến những blogger chống Trung Quốc ở Việt Nam.

Tình trạng giao cấu với trẻ em vị thành niên ở Việt Nam không phải là ít. Những trường hợp bị truy tố thường do gia đình nạn nhân phát hiện và gửi đơn tới cơ quan công an. Nhưng với trường hợp của Nguyễn Văn Dũng, tức FB aduku  lại do cơ quan công an theo dõi và phát hiện, bắt giữ. Thường thì công an Việt Nam chỉ bắt những vụ này theo đơn khiếu nại, đây là một trong những vụ án mà công an dày công theo dõi để phát hiện. Sự tập trung cho một vụ án thế này, cho thấy công an Việt Nam luôn theo sát những người biểu tình chống Trung Quốc để phát hiện bắt họ với một tội danh nào khác mà họ vi phạm.

Một Facebock khác là Trương Văn Tam, tức FB Trương Ba Không bị bắt giữ khẩn cấp trong một vụ án dân sự mà số tiền là 30 triệu đồng. Trong vụ án này do hai bên có nợ nần tiền nhau, cách thức thanh toán trả nợ chưa thống nhất. Cơ quan công an ngay lập tức đã khởi tố và bắt giữ Trương Văn Tam một cách mau lẹ, hăng hái quá mức cần thiết so với hàng nghìn vụ nợ nần dân sự với số tiền lên đến hàng chục nghìn tỷ bị bỏ xó hồ sơ.

Ngẫu nhiên Việt Nam có những hành động bắt bớ blogger trùng với Trung Quốc về quyền tự do ngôn luận, ngẫu nhiên những blogger Việt Nam bị bắt đều là những người hăng hái biểu tình chống TQ, đúng lúc ngẫu nhiên Việt Nam đang phải gia tăng thực hiện cam kết với Trung Quốc về giáo dục thanh niên Việt Nam yêu mến Trung Quốc.

Và cũng ngẫu nhiên, viện kiểm sát Long An đưa ra một lượng lớn chứng cứ thu giữ của Đinh Nhật Uy có liên quan đến việc phản đối Trung Quốc, mặc dù những vật chứng này chẳng liên quan đến tội danh cũng như chủ thể bị xâm phạm.?

Với hàng loạt cái ngẫu nhiên trùng lặp thời điểm ấy. Liệu có thể cho rằng chủ thể bị xâm phạm ở vụ án Đinh Nhật Uy không phải là công ty viễn thông Vietteo, FPT mà là nước Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa chăng.?

Mức án của Đinh Nhật Uy sẽ nói lên thái độ của chính quyền Việt Nam. Nếu thực sự Uy xâm hại đến công ty nào đó thì mức án sẽ rất nhẹ, bởi việc phàn nàn, chỉ trích dù thiếu cơ sở của khách hàng vốn dĩ có thể gây thiệt uy tín cho công ty. Nhưng trước nay tiền lệ xử vụ như thế là không có.

Khả năng mức án nhẹ nữa cho Uy là chính quyền Việt Nam làm lấy lệ, để cho người Trung Quốc thấy phía Việt Nam đã có biện pháp giáo dục thanh niên ý thức quan hệ hai nước.

Nhưng nếu với một mức án nặng cho Đinh Nhật Uy, nếu từ 18 tháng tù giam trở nên. Rõ ràng chúng ta có thể liên kết các sự kiện quan hệ hai nước, vật chứng, thời điểm để kết luận về mối quan hệ Việt Nam với Trung Quốc đã đi đến giai đoạn nào.



Thứ Sáu, 25 tháng 10, 2013

Thầy dùi trẻ con qua cái gọi là '' ký sự ủng hộ Việt Nam ứng cử ...''

Sau khi một nhóm blogge Việt Nam khởi xướng phong trào phản đối điều luật 258 của BLHSVN vì những lập luận buộc tội mơ hồ có thể bị nhà cầm quyền sử dụng bừa bãi tống giam các cây viết tự do, dựa theo nghị định 72 của CP VN.

Chúng ta đều thấy rõ nghị định 72 của CPVN đều nhận được phản ứng không bằng lòng từ các nước tiến bộ trên thế giới. Và chúng ta cũng thấy rõ hầu hết các đối tượng của điều luật 258 này đều là những nhà báo, nhà văn và blogge.

Hiển nhiên những yếu tố  trên có thể đưa đến nhận định điều luật 258 và nghị định 72 liên quan đến quyền tự do ngôn luận của công dân.

Người ta nói '' không có lửa làm sao có khói '' hay '' con giun xéo lắm phải quằn ''.

Hành động của nhóm blogge liên kết gửi thư đến các nước, các tổ chức mà Việt Nam có quan hệ hoặc cam kết bảo đảm quyền tự do con người, là một hành động phản ứng tự vệ. Điều đó không có gì khó hiểu hoặc sai trái.

Cũng như hành động phản đối lại nhóm 258 này của một nữ sinh trẻ khi cô kêu gọi lập một nhóm để phản bác ý kiến của nhóm 258. Thiết nghĩ cũng là quyền tự do ngôn luận của cô và các bạn.

Nhóm phản bác 258 của nữ sinh Hoàng Thị Nhật Lệ thành lập, hiện nay đang kêu gọi các công dân mạng Việt Nam ký tên phản bác lại nhóm 258.

http://danluan.org/tin-tuc/20131024/hoang-thi-nhat-le-ky-su-ngay-dau-tien-keu-goi-ky-ten-ung-ho-viet-nam-ung-cu-hoi


Chúng ta đọc trong cách trình bày của Hoàng Thị Nhật Lệ, không khó khăn gì khi phát hiện bài viết có cấu trúc của một nhà tuyên huấn có kinh nghiệm. Đương nhiên tại một nước ngăn cấm quyền tự do lập hội, thì một hội nhóm nào hoạt động không có hơi hướng chính trị thì có thể không sao, nhưng nếu hoạt động có hơi hướng chính trị thì chính quyền không thể bỏ qua. Nhóm phản bác 258 của Hoàng Thị Nhật Lệ đích thực có kẻ đứng sau thầy dùi và soạn bài vở cho nhóm này hoạt động.

Hãy xem một đoạn trong cái gọi là ký sự ký tên ủng hộ Việt Nam ứng cử...

Một bạn trẻ khác cũng lên tiếng: Nguyễn Huy Quang: “Tôi ủng hộ Việt Nam tham gia Hội Đồng Nhân Quyền Liên Hợp Quốc. Việt Nam là một nước dân chủ, quyền nhân dân chính đáng luôn được Đảng và nhà nước đáp ứng đầy đủ. vì vậy tôi ủng hộ Việt Nam là thành viên của Hội Đồng Nhân Quyền.

 Ở đây bạn trẻ Nguyễn Huy Quang đã khẳng định rằng, quyền của nhân dân luôn được Đảng đáp ứng đầy đủ. Đảng ở đây ai cũng hiểu là ĐCSVN, đảng lãnh đạo duy nhất ở Việt Nam.

Vậy chúng ta cần làm rõ khái niệm tại sao quyền chính đáng của nhân dân lại phải do ĐCSVN đáp ứng.? Tại sao nhân dân một nước độc lập, tư do lại phải cần đến một đảng phái đáp ứng cho quyền lợi chính đáng của mình.? Đảng này có quyền gì, có địa vị gì mà có thể đáp ứng ( ban phát ) quyền lợi chính đáng cho người dân.? Tại sao chữ Đảng được viết hoa mà chữ nhà nước lại viết thường.?....

Theo ý này, buộc phải hoài nghi Việt Nam có phải nhà nước pháp trị hay không.? Có sự dân chủ hay không khi mà một ĐCS duy nhất lãnh đạo là lực lượng có quyền đồng ý cho người dân có quyền dân chủ. ?

Một đoạn khác nói.


Cô nữ sinh lớp 12 đến từ thành phố Hồ Chí Minh – Võ Thị Ngọc Huỳnh dường như muốn gửi tới các “nhà dân chủ” made in VietNam đôi dòng nhắn nhủ: “Tôi ủng hộ Việt Nam ứng cử vào hội đồng Nhân Quyền Liên Hợp Quốc. Mong rằng từ việc này những kẻ mạo danh người Việt Nam đòi nhân quyền để gây áp lực xuyên tạc vu khống lên nhà nước sẽ xem lại hành vi của mình đồng thời chứng tỏ cho thế giới biết rằng nước tôi là 1 nước có chủ quyền,có nhân quyền chứ không như những điều họ đã biết thông qua một nhóm người.

Chuyện bạn Huỳnh ủng hộ VN vào HĐNQLHQ là quyền tự do của bạn, nhưng bạn trẻ này kết luận rằng '' những kẻ mạo danh người Việt Nam...'' để chỉ nhóm 258 thì thật quá hồ đồ. Nhóm 258 ký tên danh sách còn đó, tên tuổi địa chỉ đều là những công dân Việt Nam hoặc người Việt Nam mang quốc tịch khác

. Phải chăng nhà nước VN đã tước đoạt quyền công dân của những người này, hiện nay họ mang quốc tích nước khác, và họ không được phép nhận mình là người Việt Nam nữa. Cho nên bạn trẻ Ngọc Huỳnh mới lớn tiếng khẳng định những người ký tuyên ngôn 258 là những kẻ ''mạo danh người Việt Nam''. Nếu chiểu theo điều 258 thì rõ ràng nữ sinh Võ Thị Ngọc Huyền đã lợi dụng quyền tự do ngôn luận, phỉ báng xâm hại đến nhân phẩm của người khác. Khi kết luận những người Việt thực sự là mạo danh người Việt.


Trong phần kết luận của cái gọi là '' FB Hoàng Thị Nhật Lệ ký sự...'' này có mong muốn những ý kiến trên sẽ xây dựng Việt Nam giàu mạnh hơn.

Không biết những kẻ thầy dùi trẻ con đứng sau '' ký sự '' này trình độ đến đâu, khi 2 phần 3 ý kiến đưa ra là bộc lộ rõ sự thống trị quyền lực của ĐCS, đến quyền lợi chính đáng của người dân cũng phải do ĐCS đáp ứng mới có được ( cứ ví dụ như là có ) hoặc hồ đồ vu cáo những người trong nhóm 258 là '' mạo danh người Việt Nam''. Một '' ký sự'' đầy sơ hở như thế này, đúng là chỉ dụ được trẻ con.

Đại Vệ Chí Dị

Nước Vệ triều nhà Sản năm thứ 68.

Mùa thu năm ấy khai quốc công thần đại lão tướng quân họ Vũ lìa đời. Nhà Sản tổ chức quốc tang, nhưng ngắt mất phần bắn thần công tiễn biệt.

Dân chúng đổ xô nhau đi đưa tang đại tướng quân. Hàng nghìn người nhỏ lệ.

Bấy giờ có cái cây gần nhà đại tướng, bỗng nhiên lá vàng úa. Ở hồ Lục Thủy giữa kinh thành, có con rùa già sống mấy trăm năm cũng ngoi đầu lên mặt nước.

Ai cũng cho đấy là điềm trời thương xót tướng quân.

Lại nói bấy giờ cũng trong lúc quốc tang đại tướng, kho đạn quân nhu ở trấn Tây Bắc phát nổ long trởi, lở đất, chết mấy chục mạng người.Ngay đó bão lớn gây lũ lụt khắp miền Trung quê hương đại tướng, cảnh tang thương chết chóc chồng lên nhau. Đau đớn không biết bao nhiêu mà kể.

Tiếng khóc mất người thân vang từ miền núi đến miền biển. Khiến đất trời trở lạnh đột ngột.

Tháng Nhâm Tuất, năm Quý Tỵ, năm Vệ Kinh Vương thứ ba.

Thầy thuốc họ Nguyễn mở phòng mạch lậu đồ sộ giữa kinh thành. Một hôm lỡ làm chết bệnh nhân, nửa đêm mang xác ra sông vất đi.

Quan coi việc chữa tàu biển thủ mấy trăm ngàn lượng vàng mua nhà cho vợ lẽ.

Người dân tộc thiểu số kéo về kinh thành kêu oan, dầm mưa dãi nắng ở vườn hoa kinh thành.

Nước Vệ lâm vào cảnh bi thảm. Đạo đức bá tính băng hoại, dân chúng lầm than, quan lại nhũng nhiễu, thóc cao gạo kém, thất nghiệp, đổ nợ lan tràn.

Trước cảnh đó, Vệ Kính Vương mới cho người sang phủ chúa, mời Bạo tể tướng cùng thiết triều bàn chuyện quốc gia đại sự.

Gặp Bạo, Vương nói.

- Nay tình trạng đất nước ta có nhiều điều không hay, tể tướng có cách gì chăng.?

Bạo đáp.

- Vua, chúa không đồng lòng. Việc lớn khó mà giải quyết được.

Vương biết tể tướng hàm ý trách chuyện Vương phủ mấy năm nay có ý không bằng lòng với phủ Chúa. Tỏ vẻ khoan hòa, nhã nhặn, Vương nói.

- Con đường đi lên xã nghĩa của nhà Sản, tất phải có những mâu thuẫn nội tại. Đó là chuyện không lớn, khi xưa tiên vương nói khi gặp chuyện bất hòa phải lấy chữ đoàn kết làm đầu, giữ đoàn kết như giữ con ngươi trong mắt mình. Nay đất nước khó khăn, tể tướng là người anh minh lỗi lạc, lại đương là rường trụ quốc gia. Chớ nên vì chuyện nhỏ mà làm hỏng đại sự.

Bạo thấy Vương có ý hòa hoãn, cũng tạm gác qua hiềm khích. Kéo ghế ngồi ngang hàng nói.

- Vậy thì nay mỗi người lo phận của mình cho tốt. Bên Vương lo chuyện trấn an dân tình, vỗ về để lòng người không oán thán. Khiến cho lòng dân còn tin vào triều đình, tránh chuyện bất tín mà sinh ra trễ nải làm ăn, thất thu ngân sách triều đình.  Tránh dùng tuyên truyền thiếu nhất quán vạch vòi những chuyện chính sách kinh tế, chẳng những không giải quyết việc gì, gây xáo trộn niềm tin thêm.

Vương gật đầu.

- Chuyện ấy Vương phủ sẽ cho làm ngay, còn lại chuyện lo cho đất nước qua cơn khó khăn kinh tế này , trăm sự nhờ tay phủ Chúa.

Bạo aphán.

- Đàm Cận làm quan bao năm, một lòng tận tụy, trên bảo sao làm vậy. Triều đình không có ý kiến. Nhưng Phạm Gia làm thượng thư bộ lễ, thân sinh trước kia coi bộ này có nhiều điều khiến Tề mất lòng, đưa lên phó tể tướng sợ người Tề không ưng. Cái này để triều đình cân nhắc.

Bạo đứng dậy cáo từ.

Vương ngồi án thư, lôi bản dự thảo hiến pháp ra xem lại, sửa vội mấy chữ, chỉnh dấu chấm phẩy. Rồi soạn công văn gửi bộ Học. Chỉ dụ bộ Học phải ca ngợi rằng bản dự thảo này là thể hiện cho ý chí hào hùng của nhân dân ra dưới thời kỳ mới, đồng thời phải nhấn mạnh con đường đi lên thiên đường xã nghĩa vẫn còn dài toàn dân , toàn quân phải phấn đấu chịu đựng gian khổ nhiều hơn nữa.

Lại nói về Bạo tể tướng, khi về phủ lập tức soạn công văn chỉ đạo tăng giá, tăng phí và tăng khai tháng khoáng sản.

Mưu sĩ có người thắc mắc chuyện tăng phí, giá e sẽ khiến dân tình thêm khó khăn mà oán hận.

Bạo nói.

- Như thế bọn phủ Vương mới chuyên tâm vào việc đối phó dư luận. Không nhòm ngó việc nhà Chúa được. Hơn nữa chúng ta theo dõi phản ứng dân chúng đến đâu, sẽ điều chỉnh. Cái này để đánh lạc hướng tất các dư luận, để chúng ta tập trung cấp tốc gia tăng khai thác sản lượng tài nguyên, lo tìm cách mượn tiền bên ngoài. Đó mới là cách lớn để giải quyết vấn đề.

Lời bàn.

Nhà Sản phước lớn, lúc nào cũng có nhân tài trị nước. Đừng tưởng việc nói cho dân nghe là việc dễ, cũng đừng tưởng việc tăng giá, thuế và đào tài nguyên muốn là được. Nói sao cho dân tin, làm sao cho dân không biết. Đó mới là nghệ thuật cai trị độc đáo của nhà Sản.

Bởi thế nhà Sản mới tồn tại đến nay gần 70 năm.

Thứ Bảy, 19 tháng 10, 2013

Loạn bàn thế sự 4

Trong 18 tập đoàn kinh tế nhà nước, quá nửa đang rơi vào tình trạng bi đát. Thậm chí là quá bi đát đến mức ngắc ngoải , thoi thóp chờ chết.

Chỉ có vài ba ngành nghề, tập đoàn là còn sức sống. Như tập đoàn Bảo Việt, tập đoàn Petrovietnam, Petrolimex...

Ngân sách các tập đoàn hàng năm nộp cho nhà nước theo số liệu những năm gần đây thường khoảng xấp xỉ 200 ngàn tỷ đồng.

http://www.vinacomin.vn/vi/news/Tin-trong-nuoc/18-tap-doan-tong-cong-ty-nha-nuoc-nop-ngan-sach-tren-200-ngan-ty-dong-1302.html

Riêng Petrovietnam nộp năm 2012 là hơn 183 ngàn tỷ đồng, 6 tháng đầu năm 2003 Petrovietnam vượt mười mấy phần trăm nộp ngân sách.

http://www.vinacomin.vn/vi/news/Tin-trong-nuoc/Tap-doan-Dau-khi-Viet-Nam-nop-ngan-sach-nha-nuoc-vuot-tren-11-9-ngan-ty-dong-5542.html

http://petrotimes.vn/news/vn/petrovietnam/nam-2012-petrovietnam-nop-ngan-sach-1863-nghin-ti-dong.html

Trong khi đó một tập đoàn lớn về khai thác khoáng sản là TKV nộp ngân sách hơn 500 tỷ đồng. ( cùng là về khai thác tài nguyên ) chỉ so được với sổ lẻ sau dấu phẩy của Petrovietnam.

Petrolimex nộp ngân sách khoảng 30 nghìn tỷ đồng một năm.

Xem trên danh sách các tập đoàn nộp ngân sách, mới thấy Petrovietnam đứng đầu với vị thế khủng khiếp, gần như một mình chiếm gần hết số tiền nộp ngân sách chung của tất cả các tập đoàn.

Tất nhiên ai nắm tập đoàn này người ấy sẽ có vị thế lãnh đạo,có quyền lực nhất trong đất nước.

Các đoàn thanh tra của ĐCS do ông Trọng thành lập, hay hai ban nội chính, kinh tế tưởng như hai lưỡi kiếm của ông Trọng đến nay vẫn chưa sờ được đến cái lông chân của Petrovietnam.

Trong một bối cảnh cuồng loạn về diễn tập chống khủng bố ở Việt Nam diễn ra liên tiếp gần đây. Lực lượng cảnh sát dưới quyền của tướng Trần Đại Quang  đã có một cuộc tập trận mà kịch bản là những trụ sở cơ quan lớn, tiếp đó ông Quang đề nghị mua máy bay, tàu thủy để trang bị cho cảnh sát.

http://vnexpress.net/tin-tuc/phap-luat/de-xuat-trang-bi-may-bay-tau-thuy-cho-canh-sat-co-dong-2863995.html


Ngay lập tức, lần đầu tiên ở Việt Nam một tập đoàn cũng tự tổ chức phòng vệ chống khủng bố quy mô không kém gì các lực lượng vũ trang. Đó là tập đoàn Petrovietnam. Chương trình diễn tập theo chỉ thị 25/2007/ của thủ tướng chỉnh phủ và và công văn hướng dẫn của tổng cục an ninh 1.( tổng cục an ninh 1 trước kia do tướng Nguyễn Văn Hưởng nắm, người sau này thành cố vấn an ninh cho thủ tướng )

http://www.pvn.vn/?portal=news&page=detail&category_id=95&id=5462

Hành động tập trận của Petrovietnam mang nhiều thông điệp, trong nhiều thông điệp ấy có thể là một thông điệp hài hước đến lực lượng cảnh sát rằng - Không cần phải mua máy bay, tàu thủy cho các ông đâu. Khủng bố nhằm vào chúng tôi thì chúng tôi tự lo được rồi.

Hoặc cứng rắn hơn rằng, nếu bọn khủng bố nào có máy bay, tàu biển tấn công chúng tôi. Chúng tôi đã có phương án tự vệ hoàn hảo.

Petrovietnam là một pháo đài hoàn hảo về kinh tế lẫn quân sự ( tự bảo vệ được với khủng bố có xuất xứ từ trong nước ). Về mặt chính trị, trong số nhân viên cán bộ làm việc ở Petrovietnam, con cái những tướng lĩnh quân đội, quan chức chính phủ chiếm nhan nhản. Điều đó có nghĩa về mặt chính trị Petrovietnam hoàn toàn đủ mạnh để gây áp lực đối với bất cứ chính sách nào phương hại đến mình.

Cuộc chiến năng lượng sẽ quyết định quyền lực thế giới ở tương lai tới đây. Trong khuôn khổ Việt Nam thì cán cân quyền lực chính trị phụ thuộc vào những nguồn lợi kinh tế lớn. Một trong những nguồn lợi lớn nhất ấy là Petrovietnam. Không những bây giờ mà ở tương lai tới Petrovietnam còn mang lại những nguồn lợi còn lớn hơn hiện tại.

Thủ tướng Nguyễn Tân Dũng trong những chuyến đi gần đây liên tục nhấn mạnh tầm quan trọng về việc gìn giữ hòa bình ở Biển Đông. Đồng thời ông Nguyễn Tấn Dũng cũng chú trọng mời gọi những tập đoàn dầu khí phương Tây kết hợp khai thác dầu khí với Việt Nam.

Sẽ chẳng có chiến tranh bảo vệ chủ quyền gì của Việt Nam ngoài biển đảo. Chắc chắn chuyện chủ quyền sẽ được gác lại dưới cái gọi là vì hòa bình ổn định, tạm gác những mâu thuẫn không giải quyết được bây giờ, hợp tác khai thác. Đôi bên cùng có lợi.

Để đảm bảo nguồn thu từ Petrovietnam được ổn định và còn thu hơn nữa trong thời gian tới về ngân sách quốc gia. Lá bài sẽ chia ra cho ba bên, Việt Nam, Trung Quốc, Phương Tây ở phía nam Biển Đông. Còn phía Bắc nơi có vịnh Hạ Long và đảo Hải Nam thì mọi cái đã được an bài với những hiệp định song phương giữa Việt Nam và Trung Quốc.

Có lẽ cuộc gặp với thủ tướng Khắc Cường của Trung Quốc, với gương mặt tươi rói và ngạo nghễ khác thường của thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng. Chắc ông Dũng đã sắp hoàn thành xong ván bài với Trung Quốc, Phương Tây về nam Biển Đông.

Trung Quốc bất chiến tự nhiên thành, mặc nhiên họ có mặt ở biển Đông. Về dầu khí chưa là nhu cầu cấp bách vì mới đây Trung Quốc đã đạt được thỏa thuận hợp đồng khai thác lớn dầu khí với Nga ở vùng Xiberi. Vấn đề của họ là có mặt ở nam biển Đông bây giờ, như một con sói gửi chân. Giờ là lúc triển khai trên mặt trận tư tưởng văn hóa vào đầu người Việt bằng chủ thuyết đạo Khổng. Thiên tử là con trời, các chư hầu phải giữ lễ phục mệnh. trong vòng 20 năm đổ lại khi thời cơ chín muồi sẽ tính dứt khoát chuyện biển Đông.

Phương Tây nếu có hợp đồng khai thác, mua bán. Còn gì tốt hơn, họ là những người làm ăn mà.

Việt Nam giữ được hòa bình bây giờ ở biển Đông, né được vấn đề nóng bỏng về chủ quyền biển đảo, khai thác tăng nguồn thu. Gọi mỹ miều là ổn định tình hình, phát triển kinh tế...còn gì mà chả thành công hơn.

Phải nói '' khoác lác '' một tí rằng, nhờ có mười mấy cuộc biểu tình chống Tàu ở Hà Nội diễn ra liên tiếp và cả ở trong Nam. Đã khiến người Trung Quốc thấy rằng giờ chưa phải lúc lộ rõ bộ mặt ở biển Đông, cần phải cho nhân dân Việt Nam thấm nhuần đạo lý Trung Quốc là anh, Việt Nam là em. Em phải nghe anh ( không phải bỗng dưng một hòa thượng như Thích Chân Quang được phép đi ba hoa tự do như vậy, cũng như đại tá Trần Đăng Thanh diễn thuyết về ơn huệ sâu nặng của Trung Quốc đối với Việt Nam ), cần phải cho nhân dân Việt Nam thấm sâu đạo lý Khổng Tử về  đạo nghĩa chư hầu, thiên tử, bầy tôi. Triệt tiêu hay giảm dần tinh thần dân tộc Việt Nam đang đối kháng mạnh với Trung Quốc. Rồi mới tiến tới bước khác.

 Vai trò của ông TBT ĐCS Việt Nam sẽ làm nhiệm vụ dẫn dắt nhân dân Việt Nam đi vào quỹ đạo này. Đương nhiên người Trung Quốc thích ở tương lai người kế nhiệm Nguyễn Phú Trọng sẽ là người tiếp tục làm tốt vai trò lịch sử văn hóa này.

Trong tình hình kinh tế xã hội theo chiều hướng này, có thể thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng bằng cách nào đó sẽ đảm nhiệm thêm một nhiệm kỳ nữa. Hoặc một thủ tướng mới mà ông có thể điều khiển chặt chẽ được.

Nếu vậy Việt Nam chả có thay đổi gì đột biến. Đúng là nhìn hướng đi thế này thì có lẽ là vậy.

Nhưng đâu đó, dù thực lực yếu ớt, dù không được thế lực cường quốc nào đỡ đầu. Sự đòi hòi dân chủ, những phong trào đòi hỏi dân chủ, tự do vẫn không ngừng nghỉ. Dù vô số những nhà đấu tranh hoạt động bị bắt cầm tù. Hàng loạt những phong trào đòi hỏi tự do, dân chủ được thành lập.

Biết đâu việc Ủy Viên Bộ Chính Trị như Nguyễn Thiện Nhân về nắm Mặt Trận lại là con dao hai lưỡi. Có thể là để Đảng nắm vững hơn mặt trận, để phòng bị trước những đòi hỏi đa đảng, tổ chức xã hội dân sự.

Hay có khi lúc nào đó, thế chuyển động. Lại là để tạo cơ hội cho việc đa đảng ra tranh quyền. Khả năng này thấp vì điều 4 hiến pháp chưa được loại bỏ. Tuy nhiên cứ hy vọng vậy thôi.

Thứ Sáu, 18 tháng 10, 2013

Khi cờ thế lập dưới thời cộng sản.

Dạo này mỗi khi đêm xuống, nỗi nhớ nhà dằn vặt. Càng ngồi máy tính lướt mạng đọc tin quê hương, càng thấy nhớ nhà, nhớ con trai nhỏ bé đến ứa nước mắt. Ước mơ được nằm ôm con, thơm lên đôi má núng nính. Thấy chân con gác lên người mình. Đầu con trai gối lên tay mình như khóa chặt không để bố đi.

Thằng bé có tư thế ngủ kỳ lạ, nỗi sợ bố đi mất hiện cả trong tư thế ngủ. Khi thức, mỗi lần Tí Hớn đang chơi hay làm gì, thấy bố mặc quần áo là bỏ đồ chơi hoặc sách vở  hốt hoảng hỏi bố đi đâu, bố đi bao giờ về. Bố nhớ về trước lúc con ngủ nhé, bố nhớ mai về để đón con bố nhé....

Nhiều khi tôi thấy mình tàn nhẫn với gia đình, bởi nhiều lần tôi bước chân ra khỏi nhà. Cho dù chẳng mang hành trang gì, độc bộ quần áo trên người. Nhưng ngày về hay giờ về không dám hẹn. Chẳng thể nào biết được , chỗ tôi đến là những nơi nhiều người khác họ không muốn đến. Mà chỗ như thế thì lành dữ ít nhiều.

Nhưng tôi vẫn dứt tay đứa con trai nhỏ bé đang bám vạt áo mình để đi. Chẳng phải vì chí tang bồng hay giang hồ con mẹ gì nữa, tôi qua cái tuổi đấy lâu rồi. Cũng chẳng phải vì cơm áo gạo tiền gì, tôi đủ tài năng và điều kiện để tạo một kinh tế khá ổn định cho mình nếu như tôi chú tâm. Tôi đi đến đó vì những điều mà tôi thấy phải đến. Thế thôi.

Lần này tôi đi rất xa, tôi đã không về như lời hẹn với con trai. Bố sẽ về trước sinh nhật con ngày..tháng 10.

Ở đây trời đã lạnh, rồi còn mưa tuyết, băng giá sắp đến nữa. Tôi phải học ngoại ngữ thêm thời gian dài, rồi không chừng tôi phải học cả kinh tế nữa ( chẳng biết học kinh tế làm gì nữa !). Những người muốn tôi học đều là những người rất già, hầu hết họ đều qua tuổi 70, ở họ cái chết đều đã cận kề đến nỗi được nhắc đến trong câu chuyện như điều tất nhiên nay mai. Tiền bạc, danh vọng với họ không còn ý nghĩa nữa. Nhưng cái mong muốn được nhìn thấy tôi học hành đến nơi đến chốn dường như cháy bỏng trong họ hàng ngày. Tôi, một thằng vô lại xuất thân từ một nơi xó xỉnh của ngóc ngách Hà Nội, chẳng họ hàng gì với họ, chẳng dây mơ rễ má gì với họ. Bỗng nhiên họ coi tôi còn hơn con ruột, em ruột.

Xin đừng nghĩ họ lợi dụng điều gì đó ở tôi. Họ chẳng còn hy vọng sống đến ngày tôi học xong, đừng nói họ mong tôi học xong làm gì cho họ. Đôi khi cuộc đời có những con người kỳ lạ như vậy, có lẽ khi nào tôi và các bạn ở tuổi gần đất xa trời như họ, chúng ta mới hiểu được vì lẽ gì họ làm vậy.

Tôi muốn bỏ về lắm, nhưng ít ra tôi cũng phải học xong ngoại ngữ để đáp lại tấm lòng của những người tôi mến trọng. Ít nhất phải là vậy.

Bây giờ tôi chỉ có hai mối bận tâm, đó là việc học và nỗi nhớ nhà.

Nỗi nhớ nhà, nhớ con thật khủng khiếp. Nó day dứt bất cứ lúc nào, khi nấu món ăn, khi nhìn áng mây, nhìn ngọn cây vàng lá, nhìn mái nhà ai hao hao giống nét quê nhà. Nỗi nhớ hiện về trong đêm lạnh khi quờ tay không thấy con trai mình nằm cạnh. Nỗi nhớ khiến kẻ bao lần tù ngục, bao nhiêu vết sẹo trên người phải lấy mép chăn lau nước mắt.

Những đêm như thế, tôi chọn suy nghĩ gì thật khốc liệt để quên đi. Nếu không ngẫm nghĩ về thế sự, thường tôi sẽ chọn những ván cờ thế để giải. Tập trung suy nghĩ giải một thế cờ, đòi hỏi tư duy liên tục, trí nhớ và trí tưởng tượng hình dung những biến động sau mỗi nước đi, thậm chí là đến 7 hay 10 nước đi. Có những ván cờ thế nước giải quyết thật hóc hiểm, có những nước giải thật ngộ nghĩnh. Tôi thích nhất những ván cờ mà cách giải thật khôi hài, kiểu như cù nhầy cù nhằng hay kiểu đột biến ở những tình huống bất ngờ. Từ những ván cờ giải xong, tôi lại nghĩ về những người soạn ra ván cờ. Dần dần tôi nhìn thế cờ đoán được cả tính nết của người soạn. Đêm nay đến ván cờ thứ 191 tôi suýt bật cười vì cái tên thế cờ.

Bài Ca Tổ Quốc.

Cái tên thật lạ, thường thì cờ thế người ta đặt tên hoa mỹ theo tiếng Hán. Ví dụ như Bát Tiên Quá Hải, Nhị Pháo Tranh Tiên,  Truy Trọng Tắc Đồ... đó là những thế cờ cổ xưa.

Thế cờ Bài Ca Tổ Quốc, riêng cái tên của nó khiến tôi suy nghĩ. Tôi đoán nó được soạn dưới thời cộng sản. Thưởng chỉ có cộng sản người ta mới chọn cái tên thế, để mừng ngày quốc khách, mừng Xuân, mừng Đảng. Tôi thử tìm tông tích thì đúng nó được soạn năm 1995 ở một nước cộng sản nắm quyền. Tôi phải bật cười suýt sặc vì thấy mình đoán bừa lại đúng.

Lúc này tôi mới nhìn rõ vào bàn cờ, thật nực cười, quân hai bên trùng trùng điệp điệp. Thường thì cờ thế soạn không nhiều quân. Và chỉ có quân nào hữu dụng mới có mặt trên bàn cờ. Người xưa soạn cờ không soạn những con cờ vô dụng. Thế mà ván cờ này đầy rẫy những quân mà những người biết chơi nhìn một lúc là hiểu, chẳng bao giờ dùng đến. Thế cờ Bài Ca Tổ Quốc dưới đây.




Thế cờ này chỉ có pháo, mã đưa đẩy nhau kéo dài mấy chục nước đi đến kết thúc. Nó không có nhiều nước đi đặc sắc. Nhưng cái đặc sắc là những nước lặp đi lặp lại bền bỉ, lâu dài mới giải quyết xong ván cờ. Cái nữa là có quá nhiều quân cờ vô dụng được bày ra không biết là để hoa mắt người chơi hay là thỏa lòng người soạn cờ, hoặc người soạn cờ có ẩn ý gì gửi gắm.

Tôi loại trừ khả năng người soạn bày ra nhiều quân cờ vô dụng để thỏa lòng tham là cứ có chỗ nào xếp được quân cứ xếp cho nhiều. Một thế cờ dằng dai quá 50 nước đi, chứng tỏ người soạn cờ có một nội lực trí tuệ rất sâu, người như thế không tham lam làm gì.

Tôi cũng loại trừ khả năng làm hoa mắt, bởi người biết chơi chút ít họ thấy ngay rằng quân cờ nào hữu dụng và quân cờ nào vô dụng. Người soạn chả làm thế để mong người giải rối trí bởi điều đơn giản ấy.

Vậy người soạn có ẩn ý gì gửi gắm từ ngay cái tên thế cờ cho đến cách bày la liệt những quân cờ vô dụng.? Làm mất thời giờ, làm rối rắm bàn cờ.

Biết đâu người soạn cố tình soạn những quân cờ vô dụng, trùng trùng điệp điệp tốn đất, tốn chỗ trên bàn cờ. Rồi đặt cái tên Bài Ca Tổ Quốc để  gửi thông điệp minh họa rằng cái thế tổ quốc dưới thời cộng sản là như thế đấy. Đầy những cái vô dụng chả dùng vào việc gì, nhưng nó vẫn chiếm chỗ, vẫn án ngữ, hiện hữu trên đời. Và muốn giải quyết được bàn cờ, phải bỏ qua chúng, đừng chú tâm vào chúng. Phải chọn những con cờ hữu ích, có những nước đi chính xác, phải bền bỉ tư duy để theo một cuộc giải quyết rất trường kỳ.

Chẳng biết tôi tư duy có đúng không, nhưng sự suy ngẫm ấy làm tôi vui và quên nỗi nhớ nhà. Nhìn lại thế cờ Bài Ca Tổ Quốc đầy rối rắm, phức tạp và đầy rẫy quân cờ vô dụng. Phải chăng thế cờ dưới thời cộng sản lập ra, nó là phải có tên như thế, phải có sự rối rắm như thế. Phải vậy , như thế mới là đặc sắc của cờ thế lập dưới thời cộng sản nhỉ.?

Bỗng nỗi nhớ nhà lại day dứt trở về.

Nói trong im lặng - phần 2

Ông B chỉ chợt nghĩ thế thôi, nhưng ông tin ở mình, một cán bộ văn hóa quân đội có thâm niên, một đảng viên, cựu chiến binh, người từng cầm súng xông pha trận mạc. Đời ông làm gì cũng công tâm, không vụ lợi. Chính quyền họ phải biết mà coi trọng lời ông chứ. Bởi nghĩ thế sáng hôm sau ông dậy sớm hơn thường lệ, mặc bộ quân phục nhưng không đeo quân hàm, quân hiệu. Chỉ có cái mũ lưỡi trai mềm là ông gắn ngôi sao quốc huy mà thôi. Ông còn cẩn thận sao chép những clip ông quay phỏng vấn bà Nguyễn, với những tấm ảnh chụp đơn từ, tài liệu của vụ việc bà ấy vào usb để mang đi làm việc.

Lúc ra cửa, vướng xe nhà hàng xóm, nỗi bực mình lại trỗi dậy. Ông định quát cho nhà nọ một trận, nhưng sợ đôi co mất thì giờ lỡ hẹn. Ông nuốt giận nhấc xe nhà nó lấy lối mà đi .

Thành trao đổi mấy việc với cán bộ công an quận.

- Vâng, anh cứ  giới thiệu chung chung thế, việc thì  anh cứ hỏi như đã nói chuyện, có gì tôi sẽ hỏi thêm. Chắc đối tượng sắp đến rồi, trinh sát báo là B đã đi khỏi nhà, đang trên tuyến đường đến đây. Giờ chúng ta chuẩn bị là vừa, anh để cho tôi được ghi âm cuộc làm việc nầy nhé.

Ông B đến nơi, ông tìm mãi mới thấy chỗ gửi xe trong sân đằng sau của công an quận. Mới đầu họ bảo ông mang ra vườn hoa. Ông cự lại là tôi là khách được mời đến làm việc, tôi xin gì các anh đâu mà bảo tôi phải mang đi ra tận vườn hoa. Họ mới chịu chỉ chỗ đằng sau để ông để xe. Người nhận giấy đợi ông gửi xe xong rồi dẫn ông lên gác, vào một căn phòng trong đó đã có ba người ngồi sẵn.  Một người mặc sắc phục và hai người mặc quần áo dân sự. Người mặc sắc phục đeo quân hàm thiếu tá đứng dậy giơ tay bắt tay ông và giới thiệu.

- Chào bác, giới thiệu với bác đây là hai cán bộ cùng phụ trách việc đơn từ của bà Nguyễn, anh đây là cán bộ hành chính thành phố, còn anh này ( chỉ vào Thành ) là cán bộ công an trên thành phố. Mời bác ngồi ạ, bác uống trà hay cà phê ạ. Trà thì bọn em có đây, cà phê bác uống thì để em gọi người mang.

 Thành tranh thủ quan sát ông B. Gương mặt ông ta  có những nét khắc khổ, người như thế này là bảo thủ, khó thuyết phục lắm đây. Ông B nhận uống trà, những người trong phòng uống trà tỏ vẻ thân thiện nhưng thực ra đang thăm dò nhau. Sau chén trà, người mặc sắc phục giở giấy tờ ra rồi nói.

- Thế này bác B ạ, chúng tôi nhận được phản ánh về việc bà Nguyễn qua blog của bác. Bác cũng biết đấy, nhiệm vụ chúng tôi là tiếp nhận mọi đơn thư, khiếu nại. Vì đơn bà Nguyễn, bác đưa trên mạng không có chữ ký , văn bản. Nên hôm nay chúng tôi sao ra đây, bác xác nhận hộ chúng tôi là bà Nguyễn có đơn thư nội dung như thế. Để chúng tôi chuyển cho bộ phận có thẩm quyền bên ủy ban người ta giải quyết. Thực sự cái này là dân sự, bên đó họ giải quyết chứ chúng tôi không có thẩm quyền giải quyết nội dung đơn. Bên này là công an mà bác, chỉ giúp dân hướng dẫn khiếu nại đến đúng nơi, đúng chỗ. Giúp cho dân khỏi mất thời gian.

Người sắc phục ngừng nói, Thành chen vào luôn, đưa tờ đơn in sẵn của bà Nguyễn ra nói.

- Đây bác xem đúng nội dung không ạ, gớm, bác làm chặt chẽ như luật sư. Chắc bác hiểu luật lắm, đơn từ, chứng từ kèm theo chả thiếu thứ gì. Không biết bên ủy ban người ta làm việc kiểu gì, mà cứ để bà con đi đưa đơn kêu khắp nơi. Giải quyết thế nào thì phải nhận đơn rồi trả lời người ta chứ. Thì thôi, coi như chúng tôi làm nhiệm vụ là một kênh chuyển đơn, cũng như bác. Cho tiện thì bác xác nhận dùm, chúng tôi làm biên bản nhận đơn rồi chuyển cho bên ủy ban. Họ trả lời thì tôi trả lời lại cho bác sau đúng một tuần. Vậy bác nhé. Thế là bà Nguyễn đòi bồi thường cái chỗ 300 mét đất vườn phải không bác.?

Ông B bị cuốn theo ngay chuyện đơn từ của bà Nguyễn, ông vội bác.

- 300 mét đất vườn đâu, phải tính cả lối đi đến 40 mét lối đi vào vườn nữa chứ. Cái lối đi đấy cũng là đất của người ta mà.

Thành giả bộ xem lại, rồi à ừ hỏi vẻ ngây ngô .

- Ừ, ở đây còn 40 mét lối đi, sao bác không bảo bà ấy tính luôn vào thành 340 mét.?

Ông B đã thực sự vào đòn dẫn dắt của Thành đến lúc này thì ông nghĩ chắc chắn họ hỏi ông về việc đơn từ của bà Nguyễn để giải quyết cho bà, ông đã thấy blog hay lời nói của mình có chút ít hiệu lực với chính quyền, ít ra là thế, không như bà Nguyễn ôm đơn chạy rông bao nhiêu cửa . Ông vừa pha chút tự hào vừa chút tỏ vẻ coi thường mấy anh công an không nắm rõ vấn đề. Ông nói.

- 300 mét kia là đất vườn, nói rõ để còn bồi thường cây trái, còn tiền đất không là 340 mét anh hiểu chưa. Phải bồi thường cây trái trên 300 mét đó, và tiền đất 340 mét. Rất rõ ràng.

Ba người chính quyền à, ừ ra vẻ hiểu thấy rồi, đúng là thế. Thành gật gù.

- Ừ đúng rồi, phải tách bạch thế này chứ. Đây rồi, đoạn 40 mét ở dưới.

Thành quay sang bảo người mặc dân sự ngồi cạnh.

- Đấy ông ghi là hôm nay cơ quan công an quận.. tiếp nhận đơn của ông B ủy quyền thay cho bà Nguyễn đưa đơn.

Nói đến đó Thành quay lại hỏi ông B.

- Là ủy quyền đưa đơn thôi bác nhé, không phải là ủy quyền giải quyết dân sự về việc đền bù phải không ạ.?


Ông B hài lòng trả lời

- Vâng, tôi chỉ đưa đơn giúp bà ấy thôi, còn việc đền bù thì nói chuyện với bà ấy , chứ tôi không dính vào việc tiền nong của bà ấy làm gì.

Thành gật đầu vâng dạ, rồi quay sang đọc cho người kia ghi.

- Nội dung thế này nhé, biên bản tiếp nhận đơn thư khiếu nại của công dân ngày ..tháng..năm tại cơ quan công an quận X. Chúng tôi gồm ông..chức vụ ...tiếp nhận đơn khiếu nại của bà Nguyễn. Vụ việc như sau.


Thành hắng giọng đọc tiếp

- Qua công tác rà soát đơn thư khiếu nại tồn đọng theo nghị định ..TTCP ngày...của thủ tướng chính phủ. Công an quận phát hiện trên bolg có tên ..

Thành hỏi ông B.

- Tên gì bác nhỉ.?

Ông B

- Tiếng Quê Hương.

Thành đọc tiếp cho đồng nghiệp ghi.

- Blog Tiếng Quê Hương.

Bất chợt Thành lại hỏi ông B.

- A Tiếng Quê Hương viết liền không dấu hay viết như thường hả bác.?

Ông B.

- Viết liền không dấu.

Thành hỏi.

- Thế là facebook hay là multiply hay blogspot hay gì hả bác.?

ông B

- blogsot.

 Thành hỏi đồng nghiệp. Viết đúng thế chưa, đồng nghiệp gật đầu, Thành đọc tiếp.

- trên tiengquehuong.blogspot.com của ông Nguyễn Văn B là chủ trang có đưa thông tin về đơn kiện đất đai của bà Nguyễn..sinh năm..trú tại xã...tỉnh...Chúng tôi tiếp in ra từ trang tiengquehuong này đơn của bà Nguyễn gồm 03 trang. Kèm theo 04 trang chứng từ, một tấm ảnh khu đất nhà bà Nguyễn...ông Nguyễn Văn B chủ trang mạng tiengquehuong.blogspot.com xác định những tài liệu này là in ra từ trang của ông, đầy đủ . Không có thiếu sót và thêm bớt gì. Ông Nguyễn Văn B có đề nghị cơ quan có thẩm quyền xem xét đơn từ và sớm trả lời theo luật định....biên bản kết thúc hồi ...ngày..tháng năm.

Thành xem lại biên bản rồi đưa cho ông B nói.

- Bác xem rồi ký xác nhận giúp chúng tôi, chúng tôi làm phiếu tiếp nhận đơn của bác đàng hoàng đúng theo thủ tục. Việc nó chỉ có thế thôi mà bác. Bác ký luôn vào lề đơn của bà Nguyễn nhé, bác có ý kiến gì thêm thì ghi chú phần dưới với tên là người ủy quyền đưa đơn cũng được.

Ông B hài lòng rõ, ông đọc lại một chút cho có vẻ quan trọng, rồi ông ký vào biên bản, đơn từ.

Cán bộ quận giở tờ biên lai hai liên ra ghi việc tiếp nhận đơn. Khi ghi cán bộ hỏi ông B số điện dùng bao nhiêu để có gì bên kia trả lời sẽ liên hệ với ông ngay. Ông B đọc số điện và cầm tờ tiếp nhận đơn khiếu nại. Công việc kết thúc, mọi người đứng dậy hồ hởi bắt tay nhau. Ông B cảm thấy họ thật dễ mến. Dù sao trong bộ máy công quyền còn những con người có tâm huyết với dân, tận tụy với công việc như thế này. Ông cảm thấy mình đã làm những việc có ích giúp người cô thế như bà Nguyễn. Chắc thấy tờ biên nhận này bà Nguyễn sẽ mừng lắm.

Ông lấy xe ra về, trong lòng khoan khoái niềm vui. Ông không biết rằng những tờ đơn ấy sẽ chẳng bao giờ đến ủy ban nào cả,  nó sẽ nằm trong két hồ sơ dưới dạng một tập hồ sơ riêng có tên ông ở một cơ quan an ninh bí ẩn trong hàng hà vô số những cơ quan an ninh bảo vệ chính trị, bảo vệ Đảng trên khắp đất nước này.. ít người dân thường nào hay kể cả cán bộ nhà nước biết đến những cơ quan bí ẩn đó.

Những người ở lại trong căn phòng cũng đang vui ra mặt, họ cười hồ hởi, khen công việc diễn ra thuận lợi, có kết quả. Thành cầm hết hồ sơ cho vào cặp, cám ơn cán bộ công quận rồi về cơ quan cùng đồng nghiệp. Sếp thấy mặt Thành tươi tỉnh hỏi.

- Việc thế nào.?

Thành vui vẻ đáp.

- Được anh ạ, đối tượng xác nhận là chủ trang tiengquehuong rồi. Mấy hôm nữa em sẽ tiếp tục làm việc. Có biên bản ký nhận đây rồi ạ. Băng ghi âm tí em sao ra usb sau ạ.

----còn nữa-------



Thứ Tư, 16 tháng 10, 2013

Như thế là bán nước.

Từ lâu chúng ta vẫn nghe đài báo tuyên truyền của nhà nước Việt Nam lên án những người hoạt động đấu tranh cho dân chủ, tự do, nhân quyền là những kẻ bán nước, tay sai cho ngoại bang để ngửa tay nhận đồng tiền từ các thế lực thù địch bên ngoài.

Cụm từ '' bán nước '' được sử dụng nhiều trong ngôn ngữ dân gian, bằng một cách nào đó cụm từ này ăn sâu vào đầu những người dân thành ý thức, thói quen. Đến nỗi khi có vụ án chính trị nào họ đọc được hay nghe được từ đài báo nhà nước lên án, là họ buông ngay câu kết luận

- bọn bán nước.


Chưa có một nhà nghiên cứu nào tìm hiểu một cách khoa học về vấn đề này. Ví dụ như hành động bán nước diễn ra thế nào, như thế nào là bán, bán cái gì, bán ai mua, bán để làm gì, được bao nhiêu....Chỉ có những tờ báo của Đ và NN khẳng định khái niệm bán nước này một cách rất chủ quan là qua hành vi rất sơ sài của đối tượng có nhận tiền bên ngoài,có hành động đả phá, chỉ trích, gây rối... thế là cấu thành hành vi bán nước.

Giờ chúng ta thử xác định nghĩa bán theo cách thông thường.

Bán, tức là hành động xảy ra khi có một vật cần trao đổi với người khác để đổi lấy thứ khác. Vật này có thể hữu hình hoặc có thể vô hình ( như văn hóa, tư tưởng , nghệ thuật )

Vật bán ở đây là nước, hiểu nôm na là quốc gia. Trong quốc gia bao gồm nhiều thứ tạo nên như con người ( bao gồm sức người, con người, tư tưởng, văn hóa, lịch sử ...)  hay tài nguyên, chủ quyền lãnh thổ....

Nếu xác định như vậy thì bất kỳ chính phủ nào cũng có hành động bán nước, thông qua những hiệp định lý kết trao đổi về khai tháng khoảng sản, trao đổi văn hóa, cung cấp nguồn lao động. Ở trường hợp này không thể gọi là bán nước nếu như sự trao đổi, mua bán này mang lại lợi ích hài hòa cho cả hai bên. Nó đơn giản chỉ là hợp đồng kinh tế đôi bên cần đến nhau, anh có cái A thừa mà cần cái B, tôi có cái B thừa mà lại cần cái A. Sự trao đổi, mua bán này ....

Nhưng vì lợi ích cá nhân, anh mua cái A mà đất nước không cần , trả bằng cái C mà đất nước rất thiếu ( C ở đây chẳng hạn là ngoại tệ  lấy từ ngân khố, ngân sách quốc gia, tiền thuế, tiền bán tài nguyên, bán ....) để trục lợi cho mình. Hoặc trao đổi bằng những hiệp định gây thiệt hại cho đất nước nhiều hơn, đối tác anh ký được hưởng lợi nhiều hơn, nhưng anh được hưởng ân huệ nào đó từ đối tác để đảm bảo về quyền lực, vị trí...

Những hành động đó rõ ràng là bán nước.

Tuy nhiên có nhiều cách bán nước ở cấp độ khác nhỏ hơn ở trong giới kinh doanh, ví dụ như vì lợi ích mua đồ độc hại, kém chất lượng về bán cho người dân trong nước. Bắt tay với tư thương nước ngoài khống chế thị trường mua ép giá vật nuôi trồng của người nông dân...

Ở đây tạm bàn đến hai loại người có khả năng bán nước mà dư luận hay nhắc đến nhất. Loại thứ nhất là thành phần '' phản động '' cung cấp tin tức công khai rộng rãi về tình trạng đất nước,để '' bên ngoài '' có thông tin chèn ép những nhà chính trị khi ký kết hợp đồng kinh tế, ngoại giao, chính trị. Chẳng hạn như tin về ngược đãi công nhân, bảo hộ lao động, môi trường lao động kém, tình trạng nhân quyền bị chà đạp...những tin tức như vậy  được loại  '' phản động ''  này đưa phổ biến công khai trên các trang mạng ngoài luồng. Gây bất lợi về hình ảnh Việt Nam trước con mắt quốc tế, làm những nhà chính khách của VN phải gặp khó khăn khi trả lời, giải thích. Nhà Nước Việt Nam coi những kẻ như vậy là '' bán nước '' và thực hiện những cuộc tuyên truyền sâu rộng để nhân dân lên án chúng, đồng thời ráo riết truy bắt xét xử tù giam nghiêm khắc với những thành phần này.

Đặc điểm chung của loại bán nước thứ nhất này là không nằm trong bộ máy chính quyền, hình thức '' bán nước '' không gây hại trực tiếp đến đất nước mà gián tiếp. Vì tác động của thông tin chúng cung cấp có đến được người dùng hay không, người dùng có sử dụng để trục lợi với VN hay không .? Là những điều chúng không thể xác định được. Bởi thế kết quả mục đích đạt được của chúng là khá mơ hồ, nằm ngoài hy vọng của chúng khi thực hiện hành vi '' bán nước ''.  Người thụ hưởng thông tin mà chúng cung cấp để làm việc với chính phủ VN lại không phải là người trả tiền cho chúng. Mà do đa số những Việt Kiều hải ngoại muốn thế giới thấy rõ đời sống, quyền con người ở Việt Nam đang ở mức độ nào, những Việt Kiều này đã hỗ trợ tiền bạc cho chúng, vì tính chất vòng vo giữa lợi ích trực tiếp như vậy, nên tiền chúng nhận được không nhiều, thườn chỉ vài trăm usd một tháng.

Từ đặc điểm người bán, người dùng, người trả tiền, vật bán như trên. Chúng ta thấy khái niệm '' bán nước '' quy chụp cho bọn này là khá mơ hồ, thiếu chứng cứ thuyết phục về mặt thực tiễn.

Loại thứ hai là loai nằm trong bộ máy nhà nước, có quyền, có tư cách đại diện trong lãnh vực chúng công tác. Ví dụ chúng được bổ nhiệm chịu trách nhiệm quản lý tài nguyên, khoáng sản, chủ quyền lãnh thổ, quản lý văn hóa, tư tưởng.

Chúng ta lấy trường hợp của Dương Trí Dũng giám đốc Vinalines đã dùng 9 triệu usd để mua một ụ nổi của '' bên ngoài '' mà giá trị thực chỉ được 5 triệu usd là quá mong đợi với kẻ bán.

9 triệu usd này là tiền của đất nước, của nhân dân, tiền bán tài nguyên, tiền thu thế nông lâm sản, tiền máu thịt và mồ hồi của người lao động Việt Nam, tiền từ những cánh rừng bị đốn, tiền từ khoáng sản dưới đất bị moi lên, từ những cánh đồng bờ xôi ruộng mật gắn bó bao đời với người nông dân bỗng chốc bị san phẳng làm khu ăn chơi , giải trí của các nhà đầu tư nước ngoài.

 Quan chức nhà nước, Đảng viên ĐCS VN Dương Chí Dũng trên vị trí đảm nhiệm đã dùng số tiền này để đổi lấy một thứ giá trị thực thấp hơn đến 4 triệu usd, với mục đích hưởng chênh lệch từ số 4 triệu usd này , mua nhà cao cấp cho vợ bé, con riêng.

Hành động thông qua một thương vụ mua bán với nước ngoài, để mua một thứ vô dụng ( ụ nổi nay đã thành đống sắt han rỉ ), bằng đồng tiền từ nguồn lực đất nước nói trên,  khiến '' bên ngoài '' cũng có lợi và cá nhân mình cũng có lợi. Ngoài nghĩa tham ô thông thường mà chúng ta hay gọi ra, hành động ấy phải được gọi đích danh là hành động bán nước.

Hành vi của Dương Chí Dũng như thế là bán nước.

Có bao nhiêu kẻ bán nước  như Dương Chí Dũng chưa tìm ra.?

Đất nước nghèo đi, nợ nần nhiều hơn, tài nguyên cạn kiệt hơn. Chứng tỏ những kẻ bán nước như Dương Chí Dũng không phải là ít. Và đương nhiên số tiền mà những kẻ như Dũng thu về từ những hợp đồng bán nước như thế không chỉ là 4 triệu USD mà thôi.

Dư luận cứ mải mê vào những kẻ  '' bán nước '' loại một nhận về vài trăm usd  để đay nghiến hành vi '' bán nước'' của chúng, cho dù thiệt hại về việc '' bán nước '' của chúng chưa ai đong đếm được.

Nhưng nhiều triệu usd của loại bán nước thứ hai như Dương Chí Dũng thu về, dường như chỉ được gọi là tham ô. Đến lúc này đáng ra người dân gọi tên rõ rằng, hành động của Dương Chí Dũng

Như thế là bán nước.

Thứ Ba, 15 tháng 10, 2013

Xứ sở của những chiếc xe đạp.

Không những nổi tiếng về cối xay gió, giày gỗ, hoa tuy luýp. Xứ sở Hà Lan còn nổi tiếng vì lượng người đi xe đạp. Có lẽ lượng người đi xe đạp ở đây sánh ngang với Việt Nam ở những năm đầu thập kỷ 80.




Đủ các lứa tuổi dùng xe đạp.





Xe màu xanh dành cho khách du lịch thuê.




Người ta để xe bất kỳ chỗ nào có thể để, trên cầu, hè đường. Nhưng đặc biệt Hà Lan xây những gara để khách gửi xe đạp.













Dù chân dài, xinh xắn nhưng các cô gái Hà Lan không cần xế hộp để thể hiện đẳng cấp tô điểm.





Nhà có xế hộp, ca no, nhưng xe đạp không thể thiếu.





Một chàng trai rất đặc trưng nét Hà Lan.




Người Hà Lan đạp xe đi làm, đến công sở rất nhiều.





Những chiếc xe đạp rất chắc chắn, và cả cái khóa cũng chắc chắn nữa. Giá của một cái khóa xích thế này khoảng 1,4 triệu VNĐ.




Ở đâu cũng có ăn cắp, nhưng không phải ở đâu cũng có thể đạp xe đi lại dễ dàng mà không bị các phương tiện lớn hơn chèn, cướp đường, lấn lướt. Không phải ở đâu cũng có đường riêng cho xe đạp để khuyến khích người dân đi xe đạp cho khỏe mạnh và trong sạch môi trường.




Nói trong im lặng.

Thành đến cơ quan lúc 8 giờ kém 15 phút, việc đầu là pha ấm trà, lau lại bàn làm việc. Cái bàn sạch sẽ nhưng Thành vẫn lau vào những sáng đến cơ quan, đó là thói quen từ mười năm nay khi Thành có bàn làm việc. Mười năm trước Thành chỉ là tập sự ở căn phòng này. Khi tốt nghiệp xong khoa Chống phản động tại trường đại học an ninh được phân công về đây công tác. Hơn 5 năm làm tập sự, kinh nghiệm tích lũy dần theo năm tháng. Giờ Thành đã có phòng làm việc riêng với chức đội trưởng, chỉ huy một đội có hơn hai mươi người.

  Thành mở tủ lấy tập hồ sơ đối tượng B mà bên sở văn hóa truyền thông đưa sang. B là đối tượng Thành quản lý hồ sơ hai năm nay. Hắn là một cựu chiến binh, nhà thơ từng được giải văn nghệ của tỉnh.  Ở tuổi ngoài 60 hắn lập blog và dở chứng viết những bài viết công kích chế độ.  Đội tuyên truyền viên trên intenet của sở vă hóa truyền thông  phát hiện được những bài viết của hắn,họ đã tập hợp lại  các bài viết của  B và phân tích kỹ giọng văn của hắn có những giọng điệu tuyên truyền nói xấu chế độ. Hồ sơ của B được chuyển đến cơ quan của Thành.

Việc ngăn ngừa các đối tượng như thế này là của cơ quan Thành, một cơ quan  chỉ ít người biết đến, nó là Phòng bảo vệ tư tưởng chính trị nội bộ thuộc khối 5  Bộ Công An. Hơn mười năm trước intenet chưa nhiều ở Việt Nam, các đối tượng dạng như B chỉ viết bài trên giấy và  gửi truyền tay xem  trong xã hội, hoặc cùng lắm kiếm được hiệu phô tô để tán phán. Những hiệu photo đều được quản lý nhắc nhở thường xuyên. Cơ quan an ninh đã phối hợp với địa phương để có những buổi giáo dục riêng cho các chủ hàng photo những kinh nghiệm phát giác các tài liệu liên quan đến an ninh quốc gia. Một bản viết tay là chứng cứ rõ ràng để đấu tranh với loại tội phạm này. Lúc mới vào nghề, Thành đã phải túc trực ở hàng intenet quen của đối tượng. Khi hắn đến đưa bài thơ của hắn để photo hai mươi bản, Thành đã bật ám hiệu để đồng đội ập vào khi đối tượng vừa cầm tập photo bài thơ còn nóng hơi máy photo.

Ngày ấy công việc của Thành thật đơn giản hơn bây giờ rất nhiều. Vụ đó Thành đã ghi được thành tích chỉ với việc phục sẵn ở một vị trí, chờ đối tượng đến mang theo cả tang chứng.

Thế nhưng intenet bùng nổ, các đối tượng ngày nay không cần phải đi đâu để dấm dúi tán phát. Bọn chúng chỉ cần ngồi nhà sử dụng máy tính để soạn ra những tài liệu, bài viết nguy hại cho chế độ, rồi tung lên intener, tốc độ lan truyền không thể kiếm soát được như hồi trước đây. Ngăn chặn sự lan tỏa không thể bằng những biện pháp như trước kia chặn ở hiệu photo. Các biện pháp đặt tường lửa cũng chỉ hạn chế được phần nào để giới hạn mức độ tuyên truyền của các đối tượng. Cuối cùng vẫn chỉ có cách thông dụng từ bao năm nay, đó là yếu tố con người, nơi phát xuất những mầm mống xấu.

Thành xem tập hồ sơ bao gồm những bài viết của đối tượng B mà bên sở thông tin truyền thông chuyển sang. Tập giấy dầy đến 40 trang, giọng điệu của B càng những ngày gần đây càng gay gắt, thậm chí đã chỉ trích đến cả tên của thủ tướng chính phủ. Gấp tập hồ sơ của B lại, Thành nhấc điện thoại gọi cấp dưới, nghe trong điện thoại bên kia có tiếng chíu chít, Thành quát.

- Mày đang làm gì.? Chơi điện tử à, sáng ngày ra mày không có việc gì sao.?

Đầu dây bên kia đáp.

- Dạ, thưa sếp, sếp chỉ đạo việc gì ạ.?

Thành quát.

- Sang đây ngay có việc.

Cậu lính trẻ tóc cắt mode Hàn Quốc vào phòng. Thành bảo.

- Mày xem blog của thằng B, lấy những bài nào trước kia , nội dung không có gì gay gắt, in hết ra cho tao xem. Những bài từ năm 2010 về trước nhé, in tất rồi mang lên đây. Gọi thằng Dũng vào đây cho tao.
 Dũng gầy lò mò vào, Thành nói.

- Mày xuống địa bàn nhà thằng B. Xin cái xác minh lý lịch gia đình nhà nó, xem vợ nó làm đâu, con nó học đâu. Bảo cán bộ địa bàn cung cấp đầy đủ càng nhiều thông tin về gia đình nó càng tốt, đi ngay bây giờ đi.

 Dũng gầy gãi tai.

- Có lấy giấy giới thiệu không anh.?  Bọn phường giờ nó toàn đi làm ăn, bảo chúng nó làm việc một lúc là đứa nào đứa nấy nhấp nhổm chỉ chực đi, trả lời qua loa lắm.

 Thành gắt.

- Mày không dọa được bọn địa bàn, thì làm ăn được đéo gì, lúc đi vắng không có ai đóng dấu thì sao. ? Xuống mà phủ đầu quy cả trách nhiệm bọn nó luôn, quản lý địa bàn để đối tượng lên mạng chửi bới, nói xấu chế độ mà không biết. Chỉ đi kiếm chác mấy cái hàng quán là giỏi.

Nói thế, nhưng Thành  vẫn mở ngăn kéo lấy tập giấy giới thiệu đã đóng dấu sẵn của trưởng phòng, Thành điền tên Dũng vào rồi đẩy cho Dũng nhận.

Dũng đi rồi, Thành rót chén nước trà nhấp, châm điếu thuốc. Thành bỗng nhớ ra sáng chưa dặn vợ hỏi mượn tiền ông bác để xây nhà. Miếng đất cơ quan cấp cho Thành được hai năm nay, giờ công việc của Thành cũng đã ổn định. Không phải đi xa nhiều như trước, Thành muốn xây cho xong, có chỗ đàng hoàng còn tiếp khách khứa. Căn nhà Thành ở do bố mẹ cho, mặt tiền bên ngoài vợ Thành bán hàng tạp phẩm. Gần Tết phải trữ hàng bán, hàng hóa chất đống cả vào bên trong chả có chỗ mà đi, đừng nói là sinh hoạt hay tiếp khách.
Thành lấy ra trước điện thoại khác trong túi, chiếc điện thoại dành riêng gọi cho vợ. Vợ Thành cũng có một chiếc điện thoại riêng chỉ hai vợ chồng liên lạc với nhau. Những người làm công tác an ninh bảo vệ chế độ như Thành luôn bị theo dõi điện thoại, đó là công tác phòng ngừa bảo mật tin tức nội bộ. Thành đi ra sân gọi cho vợ.

- Em à, hỏi được tiền bác chưa.?

- Bác ấy bảo khoảng hai tháng nữa có anh à, hình như cửa hàng nhà bác ấy dạo này bọn nó hay đến kiểm tra tạm trú, mấy đứa nhân viên chẳng dám ở, nên cũng chật vật.

 Thành bảo.

- Em bảo bác ấy lo tiền sớm cho mình mượn, chuyện kia của bác để anh lo.

 Ông bác Thành đứng tên mở cửa hàng Karaoke, cho con trai trông nom. Thỉnh thoảng cơ quan có liên hoan hay sếp cần giải trí thư giãn, Thành vẫn đưa đến đó. Không biết là bọn dưới đấy nó kiểm tra tạm trú làm gì, hay lại có người cạnh tranh muốn mượn tay bọn cảnh sát địa bàn để gây khó khăn cho ông ấy. Thành đi qua phòng máy tính của cấp dưới, thấy thằng Long đang ngồi xem mạng. Thành bảo.

- Long, sang bên đây anh nhờ.

Long dạ rõ  to rồi chạy theo. Vào phòng, Thành nói.

- Mày xuống quận X, cầm giấy giới thiệu, bảo họ cấp cho danh sách những khách sạn trên địa bàn phương Y , hỏi luôn cả chi tiết khách sạn nào, có bao nhiêu phòng, địa chỉ, người đứng kinh doanh. Nói với họ là những khách sạn nào mà có người ở phường Y đỡ  đầu, thì đánh dấu để cơ quan an ninh còn cân nhắc khi rà soát ra phương án.

 Thành ngó đồng hồ, đã hơn 9 giờ, chắc sếp trưởng đã đến. Hôm qua các sếp trưởng phòng họp với ban giám đốc cả đêm nhận định  về  tình hình an ninh  cho vụ xét xử ổ nhóm phản động tại miền Trung tới đây. Còn cách phòng sếp trưởng vài bước, Thành dừng lại ngắm nhìn trang phục, rồi mới gõ cửa phòng. Tiếng sếp vọng ra.

- Mời vào.

Thành đẩy cửa vào, sếp trưởng phòng đang ngồi đọc hồ sơ, ông ngước mắt nhìn Thành qua cặp kính trắng gọng vàng hiệu Amor đắt tiền, sếp trưởng hỏi.

- Vụ của thằng P thế nào, đã tiếp cận nó chưa.?

Thành khép cửa, cúi đầu đáp.

- Dạ thưa anh, em đã  cho người theo dõi chặt rồi ạ. Mấy hôm nữa xác định tâm lý đối tượng sẽ gửi giấy triệu tập. Hôm qua lúc anh họp với ban giám đốc, bên sở văn hóa chuyển sang hồ sơ của thằng B. Sáng nay em đã cho triển khai sáng nay nắm thông tin về nó.

Sếp gật đầu, Thành kéo ghế ngồi, xếp lại cái giá bút trên bàn sếp cho ngay ngắn, rồi nói.

- Sếp ạ, em có tí việc riêng muốn báo sếp.?

Sếp Thành đặt tập tờ giấy  xem giở xuống, ông tháo kính lấy khăn mùi xoa lau. Trán hơi nhăn lại , ông nghĩ, lại có việc gì đây. Cái nghề của ông không những quan tâm đến công việc mà còn phải quan tâm đến tất cả suy nghĩ của cán bộ, chiến sĩ cấp dưới. Chỉ thiếu tập trung của cấp dưới một phút thôi, có thể ảnh hưởng trầm trọng đến công việc chung, mà công việc chung cũng chính là sự nghiệp của ông. Năm vừa rồi ông đã học xong khóa học bồi dưỡng chính trị cao cấp ở trường Đảng, nếu công việc không vấn đề gì để bị khiển trách, chỉ cần cuối năm làm luận văn tiến sĩ về đề tài Chống tội phạm có tổ chức trong an ninh quốc gia thời kỳ mới là ông có thể cầm chắc chức phó giám đốc công an tỉnh ở nhiệm kỳ năm sau. Đã hơn 30 năm theo nghề công an, ông hiểu thành công của mình có được là nhờ tổ chức. Nhờ cấp trên chỉ đạo sáng suốt, nhờ cấp dưới tận tâm, tận lực. Người chiến sĩ an ninh đấu tranh với những tội phạm đang đêm ngày âm mưu chống phá chế độ bằng mọi hình thức xảo quyệt đã là công việc cực kỳ khó khăn , đòi hỏi phải dồn hết tâm trí. Cho nên đời sống gia đình của họ phải được đảm bảo tốt về mọi mặt, cũng như tương lai phía trước của cá nhân họ phải có những hứa hẹn chắc chắn thực sự. Một người chiến sĩ an ninh có nền tảng gia đình cơ bản vững chắc bao giờ cũng đáng tin cậy hơn. Ông chưa trả lời Thành vội, ông vẫn nhìn Thành và nghĩ.  Ông làm thế bởi muốn cho cấp dưới hiểu, khi đề đạt gì riêng tư với cấp trên là phải cân nhắc kỹ. Ông có nhiều cách tạo cái uy cho mình, đây cũng là một cách. Nếu ông hồ hởi  hỏi hạn rồi  quyết định nhận lờ, tự nhiên cái uy của ông sẽ mất dần đi. Thấy Thành có vẻ bối rối, ông cảm thấy không khí ông tạo ra đã đủ, ông ôn tồn hỏi.

- Nào, việc gì thế. Cứ nói đi xem nào.

Thành trình bày vội vã, à cái nhà hàng của ông bác Thành, nhà hàng gì ông cũng chả nhớ tên. Ông có đến hai lần cùng với đồng nghiệp ở tỉnh bạn đến chơi. Cũng là vì công việc, ngoài những trách nhiệm phải thực thi theo chuyên án, cũng còn những mối quan hệ tình cảm của công việc, nhờ qua nhờ lại nhau. Việc này cũng không có gì khó, ông  hứa hôm nào sẽ xuống quận X để làm việc về vấn đề an ninh tạm trú của người ngoài. Thành có thể nhân đó là giải quyết việc riêng gia đình.

Thành đi rồi, ông xem tiếp tập hồ sơ, rồi tự mình soạn đánh một công văn đề nghị công ty truyền thông TPN phối hợp tạo điều kiện để cơ quan an ninh tác nghiệp theo dõi điện thoại của ba đối tượng trong hồ sơ. Xong ông cầm tờ công văn lên phòng phó giám đốc xin chữ ký và con dấu.

Cậu lính trẻ mang tập giấy vào phòng, đặt lên bàn Thành báo cáo.

- Thưa sếp, có đây rồi.

Thành giở lướt qua tập giấy, hài lòng, bảo cấp dưới.

- Mày tiếp tục theo dõi blog của nó, xem nó quan hệ với những đứa nào.

Cậu lính trẻ vâng dạ quay ra, Thành bắt đầu xem kỹ những bài viết của đối tượng B từ những năm trước. Chọn ra những bài ưng ý, Thành xem kỹ lại lần nữa rồi đánh dấu bằng bút xanh bên ngoài lề. Đó là những bài viết không có gì nghiêm trọng, đối tượng B kể về hành trình của một người dân oan mất đất do giải phóng mặt bằng làm khu công nghiệp liên hợp. Trong bài viết có hình ảnh, chứng cứ khá rõ ràng, đối tượng B chỉ ghi lại và đưa lên blog của hắn. Thành gọi điện thoại cho cấp dưới Tiến.

Tiến là đội phó, kém thành 5 tuổi, bố Tiến là cán bộ an ninh cao cấp của bộ. Tuy chỉ tốt nghiệp loại xoàng xoàng vì có ông bố lo, nhưng Tiến khá sắc sảo trong việc trấn áp các đội tượng. Bố Tiến vẫn thường gọi điện hỏi thăm Thành về cậu con trai, ông nhờ Thành kèm cặp, dạy bảo Tiến như em ruột. Ông nói Thành đừng ngại quát mắng, tính thằng này cứ phải nói rát nó mới nghe. Chứ mà ề à cả nể là nó chẳng tiếp thu gì đâu, có gì cứ gọi thằng cho ông để ông dạy nó. Thành hiểu đằng sau những lời gửi gắm thân thiết ruột rà ấy là hàm ý ông bố muốn Thành phải nâng đỡ , bao che cho con ông,  con ông có gì sai trái thì nói với ông chứ đừng báo cáo lên trên hay đưa vào biên bản.

Tiến đi vào, dáng cao to lấp cả khuôn cửa, gien của người dân tộc có khác, nét mặt Tiến thô vụng. Bố Tiến là người dân tộc Tày. Nhiều năm trước bộ công an có chính sách tuyển những người dân tộc vào việc đấu tranh với phản động trong nước. Đặc tính của người dân tộc là ít suy nghĩ và trung thành, chỉ cần có cơm ăn áo mặc đầy đủ là họ theo cách mạng, theo đảng đến cùng, đối với họ kẻ thù muôn kiếp sẽ là kẻ thù, không có chuyện thỏa hiệp hay nhân nhượng. Một số chiến sĩ an ninh người dân tộc có tư chất tốt được cho đi học thêm kiến thức để đảm nhận vị trí quan trọng hơn, bố Tiến là một trong những người như vậy.

Tiến ngồi xuống ghế, đặt lên bàn cái iphone4s đời mới nhất, hai tay đặt trên bàn, cổ tay Tiến đeo sợi lắc xích vàng chóe, mỗi mắt xích phải đến nửa chỉ vàng. Tiến tự rót nước uống xong mới hỏi.

- Ông anh có việc gì dạy bảo thằng em ạ.?

Thành đưa mẩu giấy ghi tên họ, địa chỉ người dân oan trong bài viết của B cho Tiến nói.

- Mày xác minh trường hợp này, sau đó gọi nó lên công an xã bảo là làm việc về đơn từ khiếu nại, làm như là giải quyết đơn cho nó. Bảo với nó là vì bên trên thấy thông tin về vụ việc nó từ thằng B. Bảo nó trình bày việc gặp thằng B thế nào, ở đâu, ngày nào, nói gì...vừa hỏi việc đó vừa xem vào việc đất đai của nó để cho nó nghĩ là mình đang giải quyết việc của nó chứ không phải việc khác.

Cầm mẩu giấy, Tiến chửi thề.

- À đm, lại cái con mụ này, nó ở vườn hoa bao năm nay mà. Nó có về nhà đâu anh. Để em hốt nó vào trại phục hồi nhân phẩm vì tội lang thang không có nơi cư trú. Rồi em đến đó hỏi sau. Vào đó giam cho mấy bữa mà xin xỏ rối rít về với chồng con, hết cả kiện. Bọn này nó đi nằm ăn vạ ở vườn hoa được tiền nên nó nằm mãi. Bị bắt vào trại không kiếm được gì là hết vở ngay.

Thành gắt.

- Tao bảo mày hỏi nó về việc gặp thằng B thế nào, chứ có bảo mày đi giải quyết dân oan ngoài vườn hoa đâu, mày muốn thì tao cho mày sang đội dân oan bên phòng trật tự xã hội nhé. Sang đó làm đội trưởng luôn.

Thành ngừng lại  rót nước nhấp ngụm lườm Tiến rồi nói tiếp.

- Mẹ, làm ở an ninh mà ông cứ như đi đuổi chợ ấy. Thôi đi làm đi. Lấy nhanh trong chiều nay nhé.

Tiến cười khì khì, cầm tờ giấy đứng dậy, chợt nhớ ra gì, Tiến rút ví lấy ra mấy tờ hóa đơn
.
- Sếp, sếp ký em hóa đơn tiền xăng, em hết tiền rồi.

Thành nhìn mấy tờ hóa đơn xăng, Thành gắt.

- Chưa đầy tháng mà 200 lít, tối mày đi đua xe à mà tốn thế.?
Tiến cười khì khì.

- Giờ người ta gọi là đi '' bão '' đi ''xõa '' ai gọi là đua xe nữa, sếp gọi thế mất quan điểm. Bố em nghe thấy mắng chết, sếp cứ bảo là em đi '' bão'' đi '' xõa ''  để ông già em nghe nghĩ là đi làm nhiệm vụ gì đó nhé, ông ấy không hiểu mấy từ mới này đâu.

Thành ký xác nhận hóa đơn rồi đưa lại cho Tiến nhận.

Phòng hành chính kế toán chỉ còn mỗi Thu, cô đang ngồi cộng lại khoản trà thuốc, mua vật dụng văn phòng. Tiến rón rén lại gần nhẹ nhàng ngồi cạnh nói.

- Tối mình đi bar em nhé, có quán mới đấy, thằng bạn anh có cổ phần ở đó. Hôm nay nó phiên nó trông. 8 giờ anh qua đón nhé.

 Thu lắc cái mái tóc nhuộm hoe nâu.

- Không, anh đi một mình, đi với anh về muộn lắm. Còn bao nhiêu việc đây này.

Tiến xòe cái hóa đơn xăng đưa Thu.
- Em giải quyết cho anh việc này trước, anh phải cần kinh phí đi bây giờ.

Thu nhận tờ hóa đơn xăng, kêu toáng.

- Sao lại 200 lít, bà Hồng không duyệt đâu.

Tiến đập bàn, làm bộ giận dữ trêu Thu.

- Cho con mụ già ấy về vườn luôn, em lên thay. Già ngu biết cái gì, người ta đi 1 lít xăng là cứ đi 1 lít xăng đâu. Chạy 1 lít xăng phải nửa lít bia kèm, hay 300mlm cà phê. Ai cứ chạy mãi mãi như thế. Bảo mụ ấy thử đổ 100 lít xem chạy mãi hay có lúc phải dừng lại cà phê cà pháo.

Thu bĩu môi.

- Lắm chuyện, thì bảo bà ấy là đây cộng cả tiền nước nôi rồi là bà ấy nghe, gì mà tinh tướng, cậy bố làm trên kia chứ gì. ?

Tiến nói.

- Bà ấy làm bao năm thừa hiểu ấy chứ, nhưng cứ muốn hoạch họe thế hiện thế. Anh lạ cái gì cái kiểu ta đây có quyền hành. Người ta đi bạc mặt ngoài đường đã khổ, ở trong phòng lạnh thế này chả thương thì thôi, cứ làm khó nhau.

Loanh quanh ở phường đối tượng B đến cả tiếng mới gặp được cán bộ khu phố, Dũng gầy mãi cũng lấy được thông tin về B. Vợ B làm giáo viên tiểu học, con gái B đang học đại học Giao Thông Vận Tải, đứa con trai còn đi học tiểu học, loại này bé chưa cần phải hỏi trường ở đâu. Chỉ cần chỗ con mẹ và đứa con gái là được. B về hưu, đi họp chi bộ phát biểu nhiều lần khác quan điểm của Đảng. Chi bộ đã nhắc nhở nhiều lần, B cũng không đi họp nữa. Dũng gầy còn biết thêm nhà B đang có mâu thuẫn với nhà hàng xóm vì lối đi. Nhà hàng xóm hay để xe máy ngoài cửa, ngõ hẹp, nhà B bên trong đi lại vướng, thành ra hai bên hay lời qua tiếng lại. B đã có mấy lần gửi đơn lên phường để khiếu nại. Dũng gầy xin photo tờ đơn để lấy bút tích của B , cảm thấy đã đủ liền chào cán bộ khu vực về lại cơ quan. Trước khi về Dũng gầy nói với cán bộ khu vực.

- Tên B này là đối tượng mà phòng chúng tôi đang làm việc, sau này có gì đề nghị anh theo dõi sâu sát hơn. Anh nên tận dụng mẫu thuẫn giữa hàng xóm của B, để đặt họ làm cơ sở theo dõi những ai ra vào nhà tên B, có được hình ảnh về những đối tượng quan hệ với B nữa thì rất có lợi cho công việc. Về cái đơn khiếu nại chuyện lối đi, tôi nghĩ phường ta nên tổ chức cuộc họp dân phố khu B ở để bàn về việc này. Chọn người mình vào nêu ý kiến là hàng xóm nên nhường nhịn nhau, đừng mâu thuẫn chuyện nhỏ nhặt đơn từ mất hết tình nghĩa. Làm thế cho B hiểu và hàng xóm hiểu rằng không ai bênh những kẻ phản động như nó. Cho nó bị cô lập, bà con hàng xóm thấy nó không được chính quyền quan tâm, họ khinh thường gia đình hắn. Tự hắn phải rút ra bài học cho mình biết phải thế nào.

Cán bộ khu vực ngần ngừ, Dũng gầy hiểu ý nói tiếp.

- Anh cứ làm những việc đó trước,  vài bữa nữa chúng tôi sẽ có buổi làm việc chính thức với quận, có mặt cả phường. Lúc đó anh báo cáo đã có những biện pháp với tên B chẳng phải tốt cho anh hơn sao.?
 Cán bộ khu vực nét mặt giãn ra, vui vẻ bắt tay Dũng gầy.

- Anh yên tâm, tôi sẽ làm ngay.


Long trình danh sách những khách sạn ở trong phường Y cho Thành. Đã đến giờ nghỉ trưa, Thành cất cái danh sách mà Long đưa vào cặp rồi về nhà ăn cơm. Nhà Thành cách cơ quan không xa, chỉ chừng 3 cây số. Hôm nào có việc Thành mới ăn cơm ở bếp cơ quan, còn thường về nhà ăn với vợ con. Vợ chồng Thành có hai con, một gái 14 tuổi và một trai 10 tuổi.  Thằng bé ăn trưa luôn tại trường, có con chị thì ăn trưa ở nhà. Trừ vợ Thành ra, con cái và ngay cả họ hàng bên vợ hay bên nhà Thành chỉ biết Thành làm công an tỉnh. Trong nhà Thành treo tấm bằng khen chiến sĩ giỏi năm 1997 của phòng cảnh sá tquản lý hành chính xã hội của tỉnh. Ai trong đơn vị Thành cũng có tấm bằng khen như thế, thường của những phòng ban chung chung, để cho khách khứa hay họ hàng trong gia đình khỏi hỏi rõ về công việc cụ thể là gì. Với mức lương cộng với phụ phí công tác các khoản hơn 10 triệu một tháng của Thành và thu nhập từ hàng bán tạp hóa của vợ. Gia đình Thành sống cũng tạm dư dả trong thời buổi mà thiên hạ phải đầu tắt, mặt tối cày cuốc từ sáng tới khuya. Đám bạn Thành có đứa làm kinh doanh đất đai, buôn bán cũng khá giả có biệt thự, xe hơi. Nhưng có khối đứa còn lo ăn từng bữa. Đứa giàu có cũng chẳng biết thế nào. Giàu bây giờ thật đấy có khi đùng cái lại nợ cả đống chốn chui chốn lủi, đứa nghèo thì chả biết bao giờ mới ngóc đầu lên. Kinh tế nhà Thành cứ đều đều chậm mà chắc, ổn định, không phải lo lắng bấp bênh. Đồng lương cứ tuần tự theo năm tháng mà nâng dần lên. Mọi tiêu chuẩn nghỉ phép hay lễ tết chính sách nhà nước cũng ưu đãi, khám chữa bệnh cho gia đình không phải mất tiền thuốc men. Riêng cái khoản đó là đỡ lo hơn bao nhiêu người khác rồi.

Mối bận tâm của Thành là năm nay xây xong cái nhà trên miếng đất cơ quan phân. Xây xong gia đình chuyển về đó ở, chỗ này cho vợ kinh doanh mở rộng thêm hàng hóa, thuê thêm một người họ hàng nào ở quê bán hàng  phụ giúp cho vợ.  Quay đi quay lại con lớn vào đại học là thằng bé ngấp nghé cấp ba. Đời người bao thứ phải lo.Thành chặc lưỡi nghĩ - Một xã hội đang yên bình, mọi người đều làm việc tốt, có thu nhập  lũy tiến, mọi cái đều bình thường và có sự phát triển ổn định. Tại sao lắm kẻ cứ ngày đêm muốn phá phách, thay đổi cái sự bình yên này cơ chứ. Người bình thường thì cứ lo làm ăn, tích lũy. Chỉ có bọn phản động, bọn thù địch với đảng với chế độ của ta mới âm mưu lật đổ chế độ. Chúng muốn dựa hơi vào những bọn tư bản bên ngoài để mưu đồ chính trị. Chỉ có tham vọng như vậy mới khiến chúng không hề từ bỏ âm mưu đen tối.

Thành nhìn bữa cơm vợ dọn ra, thấy chỉ có hai cái bát bèn hỏi.

- Sao con không về ăn hả em.?

Vợ Thành nói.

- Hôm nay nó sinh hoạt Đoàn dã ngoại buổi trưa, sáng em cho tiền nó ăn luôn bên ngoài rồi anh à. Con bé nhà mình được nhà trường khen có trách nhiệm trong tập thể lớp lắm. Em nghĩ sau này mình hướng cho nó học hành chính công anh ạ.

Thành ậm ừ, đầu Thành vẫn đang nghĩ đến B. Ngăn chặn một kẻ đã hơn 60 tuổi đầu là điều khó, vì tư duy đã định hình. Không phải như những thanh niên máu nóng bị kích động hùa theo ở những trường hợp dễ bị kích động. Phòng của Thành chuyên về trấn áp tinh thần, ngăn chặn đối tượng,  tìm biện pháp giáo dục cảm hóa đối tượng. Nếu đối tượng đi quá mà các biện pháp nghiệp vụ không thể vô hiệu hóa được, lúc đó hồ sơ của hắn sẽ được chuyển sang cho cơ quan an ninh điều tra để khởi tố. Nói một cách khác là vị trí của Thành là ở tuyến đầu trong mặt trận bảo vệ tư tưởng chính trị. Nếu thuyết phục hay ngăn ngừa được đối tượng từ bỏ những phát ngôn, ý kiến sai lạc đó là thành công, là hiệu quả công việc của những người như Thành. Mỗi lần phải chuyển hồ sơ của đối tượng nào đó sang cho bên an ninh điều tra khởi tố, Thành không vui chút nào. Cho dù Thành đã củng cố hồ sơ chặt chẽ, đầy đủ bằng chứng để cơ quan điều tra dễ kết tội đối tượng, nhưng Thành vẫn thấy áy náy như mình đã không làm tròn nhiệm vụ. Thành mường tượng con đường nào đã đưa B đến những bài viết đả phá chế độ như ngày hôm nay. Một cựu chiến binh, vợ con đàng hoàng, lương hưu, phụ cấp khá . Lẽ ra B phải thanh thản sinh hoạt CLB hưu trí, hay nuôi trồng thứ gì , làm thơ , viết những bài tích cực đóng góp cho xã hội. Tại sao người như B lại đi vào con đường này, hắn có khúc mắc gì với cán bộ địa phương không.? Nhiều trường hợp chỉ vì không bằng lòng với một quyết định nào đó của địa phương mà nhiều cán bộ, đảng viên, cựu chiến binh đã bất mãn và có thái độ quy kết cả bộ máy chính quyền không ra gì. Đơn từ, khiếu kiện chưa giải quyết được ngay theo ý lại sinh ra bức xúc, rồi những phần tử thù địch nhân đó kích động, xúi dục thêm vào. Khiến cho người ta dần dần càng chống phá đảng và nhà nước một cách vô ý thức.  Các thầy giáo ở trường T31 là những cán bộ an ninh cao cấp nhiều kinh nghiệm đã phải thường xuyên đúc kết và phân loại những đối tượng phá hoại an ninh thời kỳ mới, để giảng dạy kịp thời cho các cán bộ an ninh . Bài học đã chỉ ra rằng do sự chuyển biến về xã hội mau lẹ, nhiều khi chính sách địa phương đưa ra không phù hợp với thực tế, khiến bộ phận quần chúng nhỏ trong nhân dân. Vốn dĩ thiếu niềm tin vào chế độ lại cộng với sự chủ quan, yếu kém nắm bắt thực tế của cán bộ địa phương, sinh ra sự bất mãn. Đảng ta nhận thấy rõ điểm bất cập này, và luôn cố gắng đưa ra những giải pháp, chính sách kịp thời. Nhưng làm gì cũng phải có thời gian, đâu phải ngày một ngày hai. Thế nên trách nhiệm của cán bộ an ninh trong thời kỳ này cần phải chủ động, linh hoạt phân loại đối tượng để có biện pháp thỏa đáng. Chưa lúc nào người lính trên mặt trận an ninh phải cam go như bây giờ, nhất là lúc kẻ địch có lợi thế là phương tiện truyền thông trên internet giúp sức.

Vợ Thành xới cơm , đặt bát cơm trước mặt chồng nói.

- Anh ăn đi, lại nghĩ gì thế, suốt ngày nghĩ gì thôi. Em tính rồi, mình chỉ cần mượn thêm bác 300 triệu là đủ xây nhà. Mình hứa đầu  năm sau nữa trả được không anh, chỉ cần qua hai cái Tết là mình có tàm tạm rồi. Anh lo được bao nhiêu thì lo, còn cứ để em lo nốt cho.

Thành và cơm nói.

- ừ, cứ thế. À.! mà mấy hôm nữa anh nhờ sếp đi cùng xuống phường bác ấy, em nhớ chuẩn bị anh ít quà cám ơn sếp nhé. Ông hứa sẽ xuống dưới đó rồi.
 Vợ Thành đặt bát xuống bàn, chống tay lên cằm nhìn chồng hỏi.

- Thì việc lo quà, mình bảo bác chứ anh.

Thành lắc đầu.

- Không , mình không lặt vặt thế. Mình sẽ lo cả, em cứ nghe anh. Với bác ấy tính sau, để bác ấy dính vào không có lợi.

2 giờ chiều Thành mới đến cơ quan, cái máy điều hòa chạy è è mãi không làm bớt được hơi nóng cuối tháng 8. Máy cũ rích nhiều khi tiếng kêu của máy khiến Thành không tập trung làm việc được. Dũng gầy đã có bản báo cáo trên bàn, thằng này được việc nhất.Chắc tranh thủ buổi trưa về nó đã làm báo cáo. Thành đọc qua lại vài lượt rồi nhấc máy gọi Dũng gầy sang.

Thành cười hỏi.

- Nắng nôi đi vất vả nhỉ. ? Làm tốt đấy, mai xuống chỗ trường vợ thằng B hỏi trường nó về nhân thân vợ nó, quá trình công tác, tư tưởng. Rồi nói thế nào để hiệu trưởng ở đó bắn tin lại cho vợ nó biết là có cơ quan an ninh đến hỏi rồi đấy, nói hiệu trưởng bảo vợ nó về nói nó làm gì thì làm đừng ảnh hưởng vợ con.
Dũng gầy lắc đầu.

- Vợ nó sắp về hưu rồi còn đâu, năm mấy tuổi rồi còn gì. Qua trường con gái nó thì cũng không có lý do lúc này. Thằng này cứ quay nó về việc kiện cái lối đi cho nó chóng mặt ra anh ạ.
 Thành gõ gõ cái bút ngẫm nghĩ rồi nói.

- Việc đó để sau đã. Mình phải gặp nó trước làm việc về chuyện blog của nó. Gọi anh thằng Tiến xem nó về chưa, về rồi thì lên đây báo cáo. Mẹ cái thằng đấy không nhắc là lại la cà.

Tiến vào giở giấy tờ ra nói .

- Xong rồi đây anh, cái con mụ này được thằng C nó dẫn đến nhà thằng B, nhờ thằng B viết bài. Mụ đấy khai là gặp tại nhà thằng B, đưa đơn từ, kể chuyện. Thằng B có quay clip phỏng vấn mụ ấy. Mụ bảo tại chính quyền không giải quyết nên gặp ai là mụ ấy nhờ.

Thành nhận tờ khai của Tiến đưa, đọc xong cất vào kẹp hồ sơ B.  Khen Tiến.

- Tốt, được rồi, cứ về phòng có gì anh gọi sau. Giờ anh tổng hợp viết báo cáo gửi sếp xin ý kiến vụ này.
 Tiến đi rồi, Thành tắt máy lạnh, mở cửa sổ hút thuốc. Việc của lão B này cũng chưa có gì đến mức độ ghê gớm, mới chỉ là những dấu hiệu bắt đầu sa đà vào chuyện chỉ trích chính quyền. Gia đình vợ con cơ bản có nghề nghiệp , học hành. Nhưng dấu hiệu mà thằng C dẫn người đến nhà B nhờ viết đơn lại là dấu hiệu cho thấy manh nha có sự liên lạc, cấu kết giữa các đối tượng phức tạp với nhau. C là đối tượng mà bên phòng chống phản động trong nước quản lý, hắn đã từng bị 2 năm tù vì tội kích động gây rối. Thông tin nội bộ cho biết C có những quan hệ với các tổ chức phản động bên ngoài. Giờ lại phải thêm việc nữa là xác minh mối quan hệ giữa C và B mật thiết đến đâu. Lại phải làm công văn xin hồ sơ của C bên phòng chống phản động, rồi lại làm công văn xin phòng trinh sát ngoại tuyến cấp người giám sát việc quan hệ của B. Thôi cái việc giám sát cũng chưa cần, thế đã. Thành vất mẩu thuốc vào gạt tàn. Ôm tập hồ sơ sang phòng sếp.

Thành giở tập hồ sơ ra đưa sếp, miệng nói.

- Báo cáo sếp, đã cho người nắm bắt thông tin về B. Trước tiên em định lựa một số bài viết của hắn có cơ sở pháp lý, để triệu tập hắn đến làm việc. Bước đầu để hắn xác định blog của hắn. Vì vậy em sẽ không nhắc đến những bài viết gay gắt chỉ trích chính quyền của hắn ngay. Đây là những bài của hắn em lựa ra để gọi hắn làm việc. Những bài viết này thì hắn có đủ lý để biện minh, như thế hắn sẽ xác nhận là chủ của blog ....buổi sau nữa khi hắn xác nhận rồi thì làm việc đến các bài khác.

Sếp của Thành gật đầu, ông xem lướt qua mấy tờ hồ sơ Thành đưa rồi hỏi.

- Gọi nó lên chỗ mình hay là định gọi làm việc với nó ở đâu.?

Thành đáp.

- Em định gọi nó lên công an quận, coi như là quận tiếp nhận ý kiến nhân dân. Cho nó đỡ nghi.

Sếp Thành gật đầu, ông lấy tờ giới thiệu đã đóng dấu sẵn, ký tên đưa cho Thành.

B nhận giấy triệu tập của công an quận từ tối hôm trước, trong giấy thông báo người ta muốn ông đến làm việc vì những phản ánh nội dung khiếu nại của bà Nguyễn..người đàn bà bị lấy mất đất và đền bù với giá rẻ mạt không đúng với pháp luật. Vườn nhà bà là đất thổ cư, đời ông bà cụ kỵ đã sử dụng. Đến cái cây mít rành rành ai cũng biết thân nó một người ôm mới hết, nó phải có hàng chục năm. Thế mà người ta bảo đất của bà lấn chiếm vì không có sổ đỏ. Đợt nhà nước chủ trương cấp sổ đỏ. Bà đã mấy lần làm đơn, nhưng vì không có lót tay cho ủy ban xã, người ta cứ chần chừ xem xét. Đến mấy năm không xong, giờ đến lúc có chủ trương giải tỏa làm đường thì bên giải tỏa mặt bằng họ bảo vườn nhà bà không có sổ đỏ. Là đất lấn chiếm sử dụng không hợp pháp, chỉ đến bù theo giá hoa mầu. Theo những gì ông mường tượng thì ông hiểu rằng chắc có sự thông đồng giữa ủy ban xã và ủy ban giải phóng mặt bằng. Bọn họ đền bù cho bà theo giá rẻ mạt của đất hoa mầu lấn chiếm, nhưng chắc sẽ làm hồ sơ đất thổ trạch để lấy tiền đền bù cao hơn. Rõ ràng cả cái khoảnh dọc theo đất nhà bà Nguyễn ấy có từ  trăm năm định cư, canh tác, có cả nhà ngói cũ năm gian. Có phải đất bãi bồi bờ sông đâu mà vô chủ.

 Trong lòng B, người cựu chiến binh trải qua mấy chiến trường từ Nam ra Bắc dấy lên niềm vui nhỏ. Ông thấy mình vẫn còn có gì đó để giúp cho đời, cho những mảnh đời bất hạnh bị oan khuất. Từ ngày thôi công tác nhận giấy về hưu, ông mới có thời gian nhìn quanh mình và nhận thấy cuộc sống còn nhiều chỗ không được tốt. Thậm chí là rất xấu đằng khác. Môi trường công tác cũ của ông gói gọn 8 giờ đến cơ quan, tối về đọc báo, xem ti vi rồi đi ngủ. Ở cơ quan và trên báo , đài ông xem hàng ngày chỉ thấy cuộc sống diễn ra tốt đẹp, thảng có chỗ này bị bão lụt, chỗ kia tắc đường là cái đáng phàn nàn một chút. Bão lụt thì đúng là thiên tai, nhưng mức độ phòng chống của ta vẫn còn chủ quan lắm, nên để thiệt hại không đáng chút nào. Cái chuyện tắc đường thì đường sá có thế, người ở tứ xứ cứ kéo về nườm nượp bảo sao không tắc. Nhưng từ khi về hưu ông mới nhận ra trong cuộc sống hàng ngày còn có nhiều dông bão khác. Đấy ngày trước ông đi từ sớm, đâu có biết cái chuyện nhà hàng xóm ban ngày chiếm hết lối đi làm chỗ để xe. Cứ vô trách nhiệm, ích kỷ lấn chỗ đi chung như thế, nhỡ có hỏa hoạn hay cấp cứu gì thì sao kịp. Lối đi là lối đi chung, có phải riêng của nhà họ đâu. Bà con xung quanh góp ý, ông đã đứng đơn gửi ủy ban. Những mãi năm lần bảy lượt chả ai giải quyết. Bà con bảo bây giờ cán bộ nhà nước làm gì ra tiền họ làm, chứ đi dẹp xe cho nhân dân lấy lối đi có ra tiền đâu mà họ dẹp.  Mấy lần ông lên phường nạp đơn, thấy cán bộ phường làm thủ tục gì mà có thu phí họ làm nhanh lắm, cứ cộp cái dấu công chứng vào tờ giấy là cớ mươi ngàn, mà cộp lia lịa người xếp hàng cả dãy. Tiền đưa cái nào cộp cái đó, cứ phải nộp tiền trước cơ.

Chả lẽ ông phải kẹp tiền vào cái đơn khiếu nại về lối đi đó phường mới giải quyết cho ông.

- Mẹ cái xã hội toàn khốn nạn. Chế độ khốn nạn.!

Tiếng chửi  quen thuộc của ông bán xổ số vỉa hè lại dội vào đầu ông. Ông bán sổ xố ấy là bạn thưở nhỏ với ông ở cái phố này. Ông đi bộ đội, còn ông ấy làm công nhân cho nhà máy cơ khí. Ông tuổi quân đội quy đổi nên về hưu sớm, còn ông ấy là về mất sức một cục tiền bồi thường không có lương hưu, thế là cùng sớm như nhau. Nhà máy ông ấy sau này làm ăn ế ẩm, nhượng đất lại cho tư nhân. Công nhân chưa đến tuổi về hưu thì về mất sức, tiền chế độ vài chục triệu gửi ngân hàng, mỗi năm lạm phát trượt giá lại ngót đi một phần trông thấy. Ông rút tiền mua sổ xố hàng ngày, được nửa năm thì hết sạch tiền. Nhưng nhờ kinh nghiệm mua sổ xố ông lại có nghề bán vé số. Có lần ông B đã hỏi ông bán sổ xố sao cứ chửi chế độ khốn nạn. Ông sổ xố nói.

- Tôi chửi là chửi cái chế độ về mất sức, mả cha nhà nó. Mình theo nó gần hết đời, đáng ra phải được lương hưu, trượt giá thì còn được bù như ông. Đằng này nó đuổi mẹ bọn tôi về để bán nhà máy cho bọn tư bản xây khu thương mại. Chúng tôi cầm mấy chục triệu bạc làm cái gì, tiền cứ mất giá hàng ngày,  chả đủ mua vé số nửa năm để mà hy vọng. Chế độ khốn nạn. Chế độ lừa đảo, ăn cướp.

 Ông B khuyên bạn.

- Ấy, bác cứ nóng. Cái đó chỉ là nhất thời, chuyện lạm phát nó có nhiều nguyên nhân, kể cả từ tình hình quốc tế đưa lại. Chứ ai nghĩ chuyện nhỏ để đền bù tiền mà làm mất giá thế đâu. Chính sách chỉ là quyết định trong lúc nào đó để giải quyết tình huống đôi khi phát sinh. Đâu mà bác cứ chửi chế độ và xã hội khốn nạn.

Ông sổ xố gào to hơn.

- Tôi chửi cả xã hội khốn nạn đấy. Mẹ chúng nó, người ta già mắt mũi kém, đã phải ra đầu đường bán vé số, mỗi tờ được mấy phần %. Phơi nắng, phơi mưa mà mấy thằng trẻ ranh nó lừa đưa tờ 200 nghìn tiền giả mua vé số của tôi. Thế có phải xã hội khốn nạn không, lừa cả người bán vé số đầu đường. Đạo đức mất hết rồi ông ạ, lại được cái bọn công an nhiều như quân Nguyên. Cái gì cũng tài, thế mà tiền giả đầy ra đấy không tìm ra để nó lừa cả người dân. Tôi hỏi ông, ông in tiền giả khó hơn hay truyền đơn khó hơn. Thế mà ông thử in truyền đơn xem, chỉ mấy phút sau là nó bắt ngay. Tôi có ông bạn đó, ngày xưa viết linh tinh chửi xỏ chúng nó, vừa mang ra hàng photo nó phục bắt được ngay. Mẹ nó tài thế, nhưng mà cái máy in tiền giả nó còn tinh vi hơn cả vé số nữa mà lại chẳng phát hiện được. Xã hội khốn nạn.

Thấy khó mà ngăn được cơn giận của ông bạn, ông B hỏi mua cho bạn vài tờ sổ xố. Giờ ông thấy lời ông bán sổ xố có cái cũng phải nghĩ. Như cái chuyện tiền giả và truyền đơn. Rõ ràng bà Nguyễn bao năm nay vác đơn đi kiện, rải tứ tung khắp nơi từ trung ương đến xã, khắp các ban ngành mà chả ai xem xét cho. Nay nhờ mình viết đưa lên mạng mấy hôm mà có người chính quyền mời làm việc ngay, kể cũng lạ.

Ông B chỉ chợt nghĩ thế thôi, nhưng ông tin ở mình, một cán bộ văn hóa quân đội có thâm niên, một đảng viên, cựu chiến binh, người từng cầm súng xông pha trận mạc. Đời ông làm gì cũng công tâm, không vụ lợi. Chính quyền họ phải biết mà coi trọng lời ông chứ. Bởi nghĩ thế sáng hôm sau ông dậy sớm hơn thường lệ, mặc bộ quân phục nhưng không đeo quân hàm, quân hiệu. Chỉ có cái mũ lưỡi trai mềm là ông gắn ngôi sao quốc huy mà thôi. Ông còn cẩn thận sao chép những clip ông quay phỏng vấn bà Nguyễn, với những tấm ảnh chụp đơn từ, tài liệu của vụ việc bà ấy vào usb để mang đi làm việc.

Lúc ra cửa, vướng xe nhà hàng xóm, nỗi bực mình lại trỗi dậy. Ông định quát cho nhà nọ một trận, nhưng sợ đôi co mất thì giờ lỡ hẹn. Ông nuốt giận nhấc xe nhà nó lấy lối mà đi .



---còn nữa----