Thứ Tư, ngày 11 tháng 6 năm 2014

Hai tuần đến Mỹ.

Đầu tiên là đăng ký xin làm visa trên mạng, cái này thì mình mù tịt về khoản khai báo, đành nhờ thằng Tú. Cũng tại thằng Tú mấy lần hỏi tại sao mình không đi Hoa Kỳ trong nhóm thuyết trình nhân quyền mấy lần vừa rồi. Mình giải thích là những người từ trong nước đi ra trực tiếp có giá trị hơn, còn mình ở đây cả năm rồi, hiện tình cũng không bám sát. Mình bảo nó là sẽ đi một mình, tự lo hết chi phí.

Đầu tiên mình kiếm một cái giấy mời mới , nhờ ông Nguyễn Khoa Thái Anh đứng mời. Giấy tờ để vào được Hoa Kỳ không đơn giản, chẳng phải cái giấy mời của ông Thái Anh là đủ. Nhưng nó là thủ tục đầu tiên. Mình chả hề mảy may nghĩ rằng mình sẽ bị bác đơn xin visa. Bởi trước đó mình có vài nghị sĩ đã gửi thư nhờ đại sứ quán Mỹ tại Đức giúp thủ tục cho mình xin visa. Tuy rằng những lá thư bảo lãnh của mấy nghị sĩ đó có ở thời gian trước, nhưng mình nghĩ có thể nó vẫn giá trị. Định đi từ trước lâu rồi, nhưng thấy vụ thuyết trình nhân quyền rồi đến vụ các bloger trong nước đang đến Mỹ, nên bụng bảo dạ thôi để lúc khác. Vì e sợ đến đó đúng dịp thì chồng chéo nhau.

 Cái nữa là vấn đề chị Hằng đã 4 tháng rồi mà cơ quan điều tra của công an Đồng Tháp vẫn đang tìm nhân chứng, một cái tội '' gây rối trật tự công cộng'' mà bắt giam 4 tháng vẫn còn tìm chứng cứ kết tội thì quá hoang đường. Đã là tội này thì đương nhiên hành động gây rối diễn ra nơi công cộng, nơi công cộng là nơi đông người, giữa bao người qua lại, hành động diễn ra rõ ràng mới là gây rối. Thế mà bọn Đồng Tháp đến giờ nó vẫn đi tìm nhân chứng. Vậy thì không hiểu khi bắt chị Hằng bọn nó dựa vào đâu.?

 Khi chị Hằng bị bắt mấy ngày, người của công an đã thông báo cho đại sứ quán Mỹ sẽ thả chị Hằng về. Nhưng hôm sau thấy trên FB Hồ Lan Hương nói đại ý chị Hằng chả phải đấu tranh gì, chỉ đi gây sự...mình giật mình. Nghĩ chuyện xấu cho chị Hằng sẽ đến, mình biết chuyện HLH nói ra câu ấy không phải là tự dưng vô tình bật ra, mà nó là sự mào đầu dư luận của ai đó để khởi tố chị Hằng. Bởi thế mình rất giận. Y rằng vài bữa sau chị Hằng bị công an Đồng Tháp khởi tố tội danh đó. Một số người dường như cũng biết trước chuyện này, nên khi chị Hằng bị khởi tố, họ né tránh nhẹ nhàng. Một mình Bùi Trung đi lại đến trại thăm hỏi mẹ.

Mình không trách gì những người này, tự do dân chủ mà, họ muốn bênh ai, muốn làm gì họ làm. Mình chỉ phân tích khía cạnh vì sao họ có thông tin ấy, ai đưa ra thông tin này, để đánh giá tình hình chị Hằng. Rút cục thì mình kết luận có một phe trong công an muốn thả chị Hằng, còn một phe khác thì muốn bắt giam chị. Đứng trên chỉ huy hai phe này là nhóm lãnh đạo nào.?

Vì lý do ấy, mình nghĩ đã đến lúc đi Mỹ xem giúp gì được chị.

Khi đến ngày phỏng vấn ở đại sứ quán, mình tiếng Anh không biết, tiếng Đức lõm bõm vài câu. Người ta hỏi gì cũng ú ớ, sau cùng thì chán quá họ chả hỏi nữa , họ gật đầu nói chúc mừng mình có visa, họ sẽ gửi đến nhà. Mình 5 lần đi làm visa, mình chả tin chuyện phỏng vấn, chả lẽ cái thằng đó nó hỏi mấy câu ngẩn ngơ là có thể cho hay không cho người ta, như thế cảm tính quá. Cái chuyện phỏng vấn chắc chỉ 10%, còn 90 % là khi đăng ký xin họ đã có thời gian để xem xét tìm hiểu hồ sơ thế nào. Mà có hỏi thì mình có biết tiếng quái đâu mà trả lời.

Hôm 21 họ gửi visa đến nhà, hôm 22 mình mua vé để ngày 23 đi. Lúc xin visa họ hỏi đi bao ngày, mình nói 15 ngày. Giở visa thấy hạn cả năm, thì ra hình như cứ ai xin visa vào Mỹ là được một năm luôn. Lúc đầu mình mua vé nhầm sang Nam Mỹ, sau các bạn FB nói mình kịp đổi vé, mất toi 15 e. Lệ phí làm visa hơn một trăm e, thằng Tú nộp hộ, nộp thế nào nhầm 2 lần. Lúc mình trả tiền nó bảo thôi em đỡ anh chi phí lên đường lo cho chị Hằng.

 Đến sân bay LAX làm thủ tục nhập cảnh, hóa ra phải khai báo trên một tờ giấy gì đó toàn tiếng Anh, mình lắc đầu không biết, thằng an ninh hải quan nó đóng cửa nó trực, dẫn mình đến một chỗ bảo người ta in tiếng Việt. Đến cái chỗ địa chỉ nơi đến thì mình không biết khai vào đâu, loay hoay mãi lại nhờ nó cho vào mạng để tìm cái thư của ông Thái Anh, có cái địa chỉ ghi xong mới thở phào, mà cái thằng an ninh nó cũng thở phào. Thế là vào đến nước Mỹ với thời hạn tạm trú lên đến 6 tháng. Bọn Mỹ thật lôm côm, mình không ngờ nhập cảnh vào Mỹ lại ngon ơ đến thế. Chả bù cho bọn Anh hay Đức nói đi bao ngày nó cho đúng từng đấy ngày.

 Mình đúng là có số quý nhân phù trợ, đến nơi gặp anh Tưởng Năng Tiến mời đi ăn, anh Tiến cho luôn 500 usd đỡ tiền vé, mình mua ngay một cái máy tính bàn phím tiếng Anh, hệ điều hành XP cho dễ dùng, cái Mác mình mua bàn phím tiếng Đức, hệ điều hành cũng chả quen. Nên mua máy tính khác, cái máy kia để đánh tiếng Đức khi cần vậy. Chưa hết khi đến báo Người Việt chơi, ban biên tập hỏi vé ai mua, bảo tự mua, thế là anh em ban biên tập Người Việt quyết định trả cho tiền vé. Heee, đời mình luôn may mắn như vậy.

 Rồi gặp nhiều người khác, họ cứ dúi tiền cho. Mình cầm tất, chả có gì phải ngại, đây là tấm lòng của bà con. Lúc mình đến Mỹ trong ví có bao tiền thì lúc ra còn chừng đó. Tiền được cho đã mua quà cho anh em ( sắp gửi về)  và gửi cho một số người. Mình làm được con máy tính và chuyến đi là lãi quá rồi, ăn cả không bền, đời giang hồ trước kia dạy mình kinh nghiệm này rồi.


Giờ chuyện chính là việc chị Hằng, mình nhờ Hồng Thuận của đảng Việt Tân cho tiếp xúc với ông dân biểu Lowenthal. Trước hơn cám ơn em Hồng Thuận xinh đẹp đã nhiệt tình giúp đỡ. Một số người khó chịu chuyện tại sao mình không nhờ ai có quan hệ mà lại nhờ Việt Tân. Xin trả lời là mình nhờ giúp cho chị Hằng, tiện ai thì nhờ đấy. Nói luôn là mình có thể còn gặp nhiều thượng nghị sĩ, dân biểu khác mà không phải nhờ đến Việt Tân. Nhưng chủ ý mỗi nơi mình nhờ một nhóm để cho đông đảo các nhóm, đảng cùng giúp sức lo cho chị Hằng.

Chuyện gặp ông Lowenthai khá tốt đẹp, ông hứa sẽ có hành động thiết thực với chuyện này, ông nằm trong ủy ban đối ngoại của Hạ Viện Hoa Kỳ. Một số vị  giáo sư, tiến sĩ như Nguyễn Ngọc Bích, Đoàn Viết Hoạt, Nguyễn Đình Thắng...( không phải VT nữa nhé ) đợt tới mình sẽ nhờ vận động giúp chị Hằng. Đây là những bậc cha anh rất quý mình bấy lâu nay, chắc chắn họ sẽ không từ chối mình.

Việc của chị Hằng thực ra không lớn, thế nhưng không hiểu vì sao một số phe phái muốn cố tình giam giữ chị để kết án. Trong thời điểm này thì việc thả chị Hằng ra có thiện cảm với các nước đang muốn bênh VN chống Tàu rất nhiều. Chị Hằng là một người dân phản ứng chuyện Tàu khựa xâm lược rất mạnh mẽ, một việc làm thả chị ấy ra bây giờ ý nghĩa quốc tế hơn hẳn mấy phát động biểu tình chống Tàu. Chẳng hiểu sao họ không làm, trái lại một số dư luận viên lại hả hê việc chị Hằng không được nhiều người đấu tranh lên tiếng bênh vực, họ chế nhạo con trai chị Hằng lẻ loi trong việc lên tiếng cho mẹ mình. Chắc chắn đây là những kẻ thuộc phe thân Trung Công, chúng đang muốn hố sâu ngăn cách của VN với các nước khác nặng nề thêm, để VN lún sâu vào ảnh hưởng của TQ. Như thế chúng mới có chỗ dựa vững chắc để có quyền lợi cá nhân, quyền lợi nhóm trên đất nước Việt Nam.

Công cuộc đòi tự do cho chị Bùi Thị Minh Hằng cũng như đấu tranh với bè lũ thân Trung Cộng còn nhiều ở phía trước. Xin cám ơn các bạn Việt Kiều tại Hoa Kỳ đã trợ giúp về vật chất cũng như phương tiện, quan hệ trong chuyến đi vừa rồi. Hy vọng trong tương lai gần sẽ gặp lại các bạn.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Lưu ý: Chỉ thành viên của blog này mới được đăng nhận xét.