Thứ Sáu, ngày 12 tháng 9 năm 2014

Đại Vệ Chí Dị - Trăm Xanh đổ bệnh.

Nước Vệ, triều nhà Sản năm thứ 69.

Kể từ khi Báu Mã, bộ tướng của nhà Chúa tử vong. Quan thanh tra nhà Chúa là Bảo về hưu an dưỡng với số tài sản tích cóp trong đời làm quan cao như núi. Bảo xây phủ đệ nguy nga bề thế ở quê nhà, xa hoa , lộng lẫy. Người trong thiên hạ ai nhìn cũng phải hoa mắt.

Vương thấy chướng mắt, bèn sai Trăm Xanh chuẩn bị tập kích Bảo. Trăm Xanh sai quân tiên phong đi đánh trận mở đầu trước dò xét binh lực đối phương. Qua đó nắm điểm mạnh yếu để đánh trận chủ lực.

Bảo lặn lội quan trường nhà Sản nhiều năm, bao nhiêu mưu ma chước quỷ đều rành rẽ. Xưa nay Bảo chỉ đi thanh tra quan lại, đời nào dễ dàng để kẻ khác thanh tra mình. Khi quân tiên phong của Trăm Xanh đến trước phủ đệ đóng trại, trao chiến thư hẹn ngày nghênh chiến, hẹn trong vòng 30 ngày sẽ phá tan cổng phủ, bắt sống Bảo, đóng gông giải về kinh kỳ chịu tội.

Bảo cười nhạt, viết phong thư đưa lên đất Ngọc Viễn Đông, gọi hai người em kết nghĩa về trợ giúp.

Nhờ có hai người em kết nghĩa đánh giải vây từ bên ngoài, Bảo từ trong đánh ra. Quân tiên phong của Trăm Xanh bại trận,rút lui về trại, nằm mươi bữa không dám ra trận, kế sách chẳng có, buộc phải lui quân không kèn, khống trống.

Chúa thấy vậy hài lòng làm, mới ngỏ lời khen.

- Giá ai cũng thao lược như người, sá gì bọn Vương phủ làm càn.

Bảo hào hứng đáp.

- Bầy tôi có 3 kế sách, mới dùng 2 đã đẩy lùi kẻ địch, còn 1 kế sách nữa xem chúng quay lại sẽ thi triển nốt.

Bộ hạ nhà Chúa vây quanh hỏi 2 kế gì mà công hiệu vậy, Bảo nói.

- Kế thứ nhất là cắn móng tay cho thối, giả làm người lao động minh chứng gia sản. Kế thứ hai là mượn người đứng tên thác gia sản của họ. Gọi tắt là giả chết bắt quạ và ve sầu thoát xác.

Mọi người trầm trồ khen, rồi hỏi.

- Vậy kế thứ ba là gì.?

Bảo nhìn Chúa, thấy Chúa mỉm cười nhân từ, mới trả lời bọn thuộc hạ nhà Chúa.

- Kế thứ ba là, dưa gang đỏ đít thì cà đỏ trôn gọi tắt là Chúa chết thì Đế băng hà. Đến khi phải dùng kế thứ ba, thì bao nhiêu chuyện tham nhũng của quan lại nhà Sản này hưu quan nắm giữ bấy lâu sẽ tung hê ra hết cho thiên hạ thấy. Lòng vả cũng như lòng sung. Hồ sơ còn cả đống để nơi an toàn, chỉ cần bản quan mà bị vô ngục một ngày là nhà Sản này đại loạn. Không còn kẻ nào xứng mặt làm quan cai trị dân nữa. Tất cả những bộ mặt đạo đức trước nay đều rớt sạch, rặt một phường tham nhũng với nhau. Dồn nhau vào  đường cùng thì cùng chết cả.

Bảo dứt lời, cả phủ Chúa lặng ngắt như chùa hoang. Mãi sau có tiếng xì xầm - làm thế có nên không. Làm thế chết cả lũ. Có kẻ vặc - không làm thế chả lẽ cứ để chúng lấn mãi, thích thì chết cả là đúng rồi. Tiếng bàn tán bắt đầu rộ lên. Chúa đập bàn quát.

- Vớ vẩn, làm sao mà phải để đến nước ấy.

Tiếng huyên náo tắt lịm, ánh mặt đổ về Chúa. Ngài bây giờ nét mặt trang trọng nói.

- Người ta nói, giữ chùa thì được ăn oản. Nay dẫu có thế nào cũng phải giữ vững cơ nghiệp tiên đế, bảo tồn thái miếu nhà Sản. Vừa giữ được mình mà vừa giữ được nhà Sản là thượng sách. Tướng lĩnh Vương Phủ chỉ có Trăm Xanh là dám đương mặt ra trận, phàm bọn còn lại chỉ cơ hội núp sau. Nếu không còn Trăm Xanh, liệu tên vua già sắp chết kia chọn được ai làm đại tướng.

Chúa nói long, thấy Bảo nhấp nhổm, mới gọi ra hỏi muốn nói gì.

Bảo thưa.

- Trăm Xanh thông thạo mười tám ban võ nghệ, dũng khí hơn cả Trương Phi nhà Hán, lại được Vệ Kính Vương yêu mến trao binh phù huy động nhiều loại quân. Mỗi lần ra trận tiền quân, hậu quân bọc lót chặt chẽ. Năm nọ thần theo lệnh Chúa tấn công đất ấm tập của Xanh, đánh trận thanh tra điền địa ròng rã mấy tháng trời, không phá được thành Quảng. Đó là Xanh vừa có uy dũng lại vừa được Vệ Kính Vương và bọn đại thần nghị chính yểm trợ. Giờ quân bản bộ phủ ta lực không còn mạnh như xưa, đánh trận bây giờ e bất lợi.

Chúa ngó một lượt cười nhạt nói.

- Ngươi nói cũng đúng, thế thì không đánh trận với hắn nữa. Mọi việc cứ để trời phán xét.

Nói xong Chúa phất tay áo đi vào trong, bỏ mặc lũ bộ hạ nhìn nhau như muốn hỏi xem ai hiểu ý Chúa muốn nói gì.


Bẵng đi mấy tháng sau, đương lúc Trăm Xanh chuẩn bị lương thảo, rèn luyện quân sĩ, hoạch định kế sách thì bỗng nhiên bị đổ bệnh lạ. Xanh không dám chạy chữa đâu, phải giấu kính bệnh về quê tìm thầy thuốc tâm phúc bắt bệnh. Thầy thuốc bảo bênh này do nhiễm độc mà ra , thứ độc ấy phàm người không có thế lực nghiêng nước, lay thành không thể nào có được.

Xanh nghe xong, biết mình gặp nguy. Liền ngay trong đêm ấy gói gém đồ đạc xuống thuyền chạy sang xứ Cờ Hoa chữa bệnh, lúc đi gửi lại lá thư cho Vệ Kính Vương bày rõ ngọn nguồn, tình cảnh bệnh tật. Vệ Kính Vương muốn Xanh yên tâm trị bệnh, bèn nhắc con của Xanh lên làm phó trấn Quảng, mặt khác cung cấp vàng bạc cho Xanh chữa trị bên ngoài.

Trăm Xanh mắc bệnh hiểm nghèo, tính mạng chưa biết ra sao. Thiên hạ tạm thái bình.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Lưu ý: Chỉ thành viên của blog này mới được đăng nhận xét.