Thứ Tư, ngày 03 tháng 12 năm 2014

Không quen thì sống.

Giúp ông ta có hai người lính nghĩa vụ, bọn tù chúng tôi gọi là '' choang ''.

Tù đội lẻ ở trại tôi thường là nhà nghèo. Mỗi khi có đợt lính mới, quản giáo phải mất tiền cho ban nhân lực để chọn được tù khoẻ. Những tù nhân mới xếp hàng cho ban nhân lực ngắm nghía rồi phân đi từng đội nào mà quản giáo đã đặt hàng. Những tên tù mới sẽ không hiểu vì sao cán bộ ngắm nghía cả thân thể mình với cái nhìn khó hiểu như vậy. Nếu người cán bộ nhân lực cầm cái que bảo tù há miệng để vạch mồm ra xem răng, sẽ không khác gì cảnh buôn nô lệ của La Mã cổ đại.

Những tên tù khoẻ sẽ đi làm những việc nặng nhọc như ở đội gạch, đội than.

Nếu chúng có tiền thì tuỳ khung loại giá, giá trung bình về đội vệ sinh, đội rau, đội bếp. Giá cao hơn thì làm đội thi đua. Những đội này đều ở trong trại. Mức lao động bình thường không nặng nhọc, bởi trại cần vài đội như vậy để khi có đoàn kiểm tra đến sẽ trưng ra cho xem.

Một lần bà Nguyễn Thị Bình phó chủ tịch nước đến thăm trại, cán bộ dẫn bà vào thăm đội tôi  Hôm ấy đội tôi đi làm, còn mấy thằng ở nhà nghỉ ốm. Có anh Lâm Liên Xô, Lợi Đại Bàng và anh Tuấn Hồng Kông cùng với tôi. Tôi bị một cái nhọt to ở bắp chân, còn 3 anh kia chả làm sao cả. Các anh ấy không muốn đi làm, ở buồng chơi vì sắp về, muốn cho da trắng trẻo chút. Đội tôi là đội trồng rau, công việc không nặng. Trừ mùa cấy, gặt ra thì tù nào cũng muốn đi làm. Nhiều khi cán bộ trừng phạt bằng cách bắt tù không đi làm mà ở trong trai. Đi làm thì ra ngoài được gặp dân, mua bán hay cà phê, rượu bia, đánh lô đề thậm chí là chơi gái đầy hơi xã hội. Chứ bị đi ở buồng thì đầy vẻ giam cầm.

Cái đội rau này như bọn tù gọi , tên nó là '' con ông cháu cha, con bà hàng phở ''. 

Anh Lâm LX to béo như người Nga, trước anh cũng đi lao động bên Nga về, dính vụ buôn lậu nên tù. Anh Lợi Đại bàng là con một của ông đại tá tình báo quân đội. Còn anh Tuấn HK là Việt Kiều từ HK dính tội đưa người trốn đi nước ngoài. Sơ thế thôi để các bạn biết tù ở đội rau này thành phần thế nào, chưa kể con giáo sư , con thiếu tướng công an hôm nay đi làm không có trong buồng. Tù ở đội rau đa phần chạy tiền thẳng từ ban giám thị hoặc có quan hệ từ trên cao nên quản giáo cũng phải e ngại.

Bà Bình vào thăm phòng tù chúng tôi, thấy đồ đạc, chăn màn sạch sẽ. Đm toàn con nhà giàu mà. Bà khen.

- Ôi, đẹp nhỉ, ở như phòng sinh viên ấy.

Tí thì tôi sặc cười, tôi định bảo đây đúng là trường đại học cuộc đời nên phòng này là phòng sinh viên ưu tú. Nhưng có 4 cán bộ trại cả giám thị đi cùng nên tôi im.

Bà Nguyễn Thị Bình nhìn chúng tôi, nhìn ngắm anh Lâm Liên Xô béo tốt, anh Tuấn HK trắng trẻo, thằng Lợi thì béo quay, còn tôi thì cơ bắp rắn rỏi vì lao động nhiều. Bà khen.

- Các cậu béo đẹp quá nhỉ, trại nuôi tốt đấy chứ.

Cả bọn đồng thanh vâng dạ. 

Tôi nghĩ giá bà đi đến cái buồng cuối trại, nơi đội '' lá vàng rơi '' thì bà sẽ biết trai nuôi tốt đến đâu. Đội '' lá vàng rơi '' là đội của những tù nhân gần như sắp chết từ đội lẻ chuyển về, lao động nặng nhọc, gia đình không thăm nom, ốm đau, bệnh tật . Thằng nào thằng đấy người như thần chết, gầy trơ xương, nói phều phào, đi đứng run rẩy. Hàng ngày bọn đấy được mở cửa, chúng đi quanh trại ngửa tay xin đồ ăn, xin các thứ. Hôm nay chúng bị nhốt chặt và im lặng. Cán bộ trại không đưa bà Bình đến đây thăm, đáng tiếc thật.

 Đấy, đại khái đội tù của tôi toàn thằng nhà khá giả. Tôi là loại nghèo nhất trong đám bạn tù cùng đội. Anh tôi lo cho tôi về được đội này là cố gắng hết sức. Hình như mất đến 4 triệu, thời điểm năm 1995.

Chưa có đội tù nào phức tạp như đội tù tôi, bởi như đã nói, thằng nào cũng có nhà quen ông nọ, ông kia.

Thế nào ông quản giáo một ngày đẹp trời cất nhắc tôi từ lao động '' nhân dân '' lên làm đội trưởng. Một việc hy hữu chưa có tiền lệ. Hàng ngày tôi phải phân công công việc, nhắc nhở vệ sinh, trật tự. Bọn này nó chả sợ gì tôi cả, bởi thân thế đứa nào cũng oách cả. Chúng chỉ ngại tôi chơi trò bẩn là cho chúng ở buồng, không cho đi làm. Như thế chúng hết đường mua rượu, thuốc phiện giá rẻ của dân. Phải mua giá cắt cổ của bọn '' thi đua ''. Lại còn không được ăn đồ tươi ngon như bún , phở, cháo lòng.

Hàng sáng chúng ra đồng làm việc, phân việc xong, chúng nhận phần việc, chưa cần làm vội. Chúng có một cái chiếu gài sẵn ở bụi chuối, chúng trải chiếu ra là dân mò đến. Chúng kêu lòng lợn , tiết canh, rượu và khề khà lai rai ăn sáng. Ăn xong 9 giờ chúng cầm cuốc đi làm cỏ, việc ít và nhẹ nên chúng hoàn thành công việc đúng giờ là được. Quản giáo có nhìn thấy chúng nhậu nhẹt thì cũng chỉ mắng một câu là chúng mày ăn uống nhanh nhanh còn làm. Ông ấy còn thế thì tôi nói được cái gì. Nói chung ông ghét bọn nó, ông bảo đm cái bọn này chỉ cậy tiền và cậy quen biết, tình cảm đéo gì cái bọn này, về nó quên mình ngay ý mà. Nhưng chúng nó thì toàn cấp trên ông gửi gắm theo lời nhắn thằng cháu tôi, em tôi. Nên ông không dám mạnh tay, không thì cấp trên ông lại hỏi. 

Ban giám thị cũng chọn ông là quản giáo hiền lành nhất quản đội này là vì thế.

Một hôm trời mưa nghỉ làm, bọn chúng đánh bài ăn tiền trong buồng rồi đánh nhau. Tôi can không được, điên cho mỗi thằng vài quả đấm. Thằng Lân nhà Tạ Hiền con thiếu ta Thọ công an. Lẽ ra tôi phải triệt thằng này vì bố nó làm hộ tịch khu phố tôi những năm 60 đã hại gia đình tôi. Nhưng thôi đời nào làm đời đó chịu, nó cũng rất biết điều nên tôi không tính sổ chuyện bố nó hành hạ gia đình nhà tôi.  Mà thằng Lân cũng nghiện oặt ra rồi, cũng là đời quả báo bố nó nên tôi cũng thấy an ủi.

 Thằng kia là thằng Dũng nhà bán phở gà ở Tôn Đức Thắng tiền nhiều. Đm, đúng là con ông cháu cha, con bà hàng phở. Lẽ ra tôi phải lập biên bản, rồi gửi quản giáo hay trực trại, ban giáo dục để người ta sẽ vặt tiền bố mẹ chúng nó...nhưng chả hiểu sao lúc đó tôi không kìm được. Tôi đấm thằng Lân một cái, bóp cổ thằng Dũng đấm tiếp một cái. Hai thằng im luôn.

Thằng Dũng hôm sau báo ông ban nhân lực là chú nó. Chú gì cơ chứ, chú tiền. Ông nhân lực quê Hà Nam, họ hàng gì đâu. Nhưng có tiền là còn hơn chú cháu ruột. Thế là ông không cần qua quản giáo, trực trại, giáo dục gì hết. Tự ông dẫn tôi đi cùm trong xà lim. Đấy là ông đảm bảo uy tín làm ăn của ông. Cháu ông nhận đỡ đầu mà thằng ất ơ không vai vế như tôi đánh thì ông phải làm căng để người ta còn đưa tiền để nhận làm cháu ông chứ.

 Đời trong cái rủi có cái may, tôi đi cùm một tuần trở về đội. Lẽ ra phải ở kiên giam nhưng ông quản giáo xin tôi về đội. Ông bảo thôi mày làm đội phó sản xuất, chỉ đạo công việc. Chuyên trật tự mày nóng tính, đội này nó toàn con ông cháu cha, không làm được đâu. Tao còn chiu nữa là mày. Nói gì thì nói, tôi là người am hiểu nhất về các công việc đội rau, đến nỗi có lần trời nắng chang chang tôi hô đội ngừng tay đi tháo nước ruộng và đắp bờ. Ông quản giáo hỏi tôi sao, tôi bảo trời sắp mưa to. Ông ấy chửi tôi điên và đe doạ không mưa giết tôi. Hai tiếng sau mưa như thác nước.

Thằng Lợi Đại Bàng được làm đội trưởng, nó nghiện oặt, ngày nào cũng chích dăm ba mũi. Chích xong lè nhè đi chửi tùm lum, chửi đời, chửi thiên hạ chửi tù, chửi cả cán bộ trại. Nó cũng chả quan tâm đến chuyện gì ngoài việc làm sao đủ thuốc chích, hàng ngày nó lân la xem thằng nào sắp chích là mò đến để ké, bọn kia nể đội trưởng phải chia phần cho nó.

Đội tôi nhận thêm tù mới, đó là anh Tuấn ở chợ Giời. Anh Tuấn trắng trẻo , béo tốt can tội đánh bạc. Tiền nhiều anh rửng mỡ đi đánh bài lá, bị kết án sáu tháng. Lẽ ra nhà anh chạy cho anh thừa sức án treo hay phạt hành chính. Nhưng vì nhà anh quen ông trưởng ban giám thị, nên nghĩ cho anh đi tù, vào đó gửi gắm giáo dục cho anh thành người tốt hơn. 6 tháng thì anh tạm giam hết 3 tháng, về đến đội là chỉ hơn 3 tháng nữa anh về. Quen trưởng ban giám thị to nhất trại, nên anh chả sợ gì. Công việc anh làm lợt phợt, cứ gần chiều là anh gọi rượu với đồ nhắm ăn nhậu đến giờ kẻng báo về trại. Tù án dài phải giữ gìn chăm chút để được giảm án, đằng này anh án ngắn lại quen ông to nhất nên chả có gì giữ gìn. Lúc nào anh cũng ồn ào, huyên náo từ lúc làm cho đến lúc về buồng giam. Gặp ai anh cũng vờ nói chuyện này nọ để khoe mình là người nhà ruột thịt của trưởng ban giám thị, đại tá L.

Một ngày mùa hè, anh Tuấn còn ngày mai nữa là hết hạn giam. Anh làm trận rượu liên hoan tưng bừng ngoài đồng, về đến trại hơi rượu nồng nặc. Bọn tù '' thi đua '' mở cổng thấy vậy hỏi.

- Thằng này uốn rượu à.?

Anh Tuấn hiên ngang.

- Uống thì làm sao.?

Bọn '' thi đua '' chửi.

- à đm mày uống rươuj còn thách à

Anh Tuấn chửi.

- Đm mày làm được gì.? Đến ông L tao cũng nói thẳng là tao uống đấy nữa là bọn mày , chưa đến tuổi nhé.

Hai thằng thi đua chỉ đáng tuổi con anh Tuấn, một thằng là con ông gì cũng tên tuổi trong giang hồ nhà ở chỗ gần Công Viên khu Vân Hồ thì phải, tên là Khánh và thằng bạn nó nữa nổi cơn điên. Nó đang tiện thằng cầm ổ khoá và một thằng cầm cái suốt khoá. Cái ổ khoá của buồng tù to bằng nắm tay, còn cái suốt khoá là thanh sắt phi 20 dài đến 45 cm. Mỗi thằng nó nện cho anh Tuấn vài cái. Tôi thấy vậy nhảy vào can, lẽ ra thằng Lợi phải can nhưng nó cuối giờ nó phê thuốc, nói còn chả ra hơi thì can cái gì.

Tôi đẩy hai thằng thi đua ra ngoài, tôi còn giật cái suốt khoá tròng vào cửa, bảo thằng Khánh khoá cửa lại để sang buồng khác khoá đi. Tưởng thế là xong, tôi vào đi tắm. Nào ngờ nghe tiếng anh Tuấn chửi vọng ra hai thằng kia, anh bảo anh sẽ cho chúng mày biết tay, biết anh là thế nào. Tiếng mở cửa loảng xoảng, tôi chạy nên thì thấy thằng ổ khoá, thằng suốt khoá vụt anh tới tấp. Anh Tuấn hô

- Ơi ban L ơi, ban L ơi.

Trong lúc nguy cấp anh gọi tên ông trưởng ban giám thị, người quyền sinh sát nhất trong trại mà cán bộ cũng phải sợ. Ai ngờ hai thằng trẻ tuổi mới 18, 19 nghe càng điên , chúng càng điên cuồng nện mạnh, câu hô của anh Tuấn như kích thích chúng điên hơn. Này thì L này, này thì ban L này. Mỗi câu thế là một cái nện như trời giáng.

Tôi đẩy hai thằng ra, giưã tôi và ban thi đua có mối quan hệ rất đặc biệt, nên hai thằng trẻ nó thấy cũng đủ và tôi ngăn nên dừng. Chúng đánh cũng hả dạ vì anh Tuấn đã hết kêu, như tù gọi là '' nằm bệt '' tức hết sức kháng cự. Bọn chúng bỏ đi.

Anh Tuấn nằm thở đau đớn, anh rên.

- Ơi ban L ơi , chúng nó đánh cháu đau quá ban ơi.

Ban L ở phòng phủ đầu rồng, cách chỗ anh Tuấn nằm nửa cây số và 3 lần tường dầy 30 cm. Bức tương cao nhất là 6 m, chưa kể ban L ngồi cái phòng trong phủ đến chỗ ban còn hai lần tường nữa.

Tôi bảo thằng Lợi, thôi mày cho ông ấy xuống trạm xá đi, nhỡ khi gẫy xương rồi. Thằng Lợi mở mắt he hé lè nhè, đm đợi ban L đưa nó đi, tao mở mắt còn đéo xong, đưa cái gì.

Tôi thấy cửa cũng chưa khoá nên bảo mấy thằng cùng đội khiêng anh Tuấn xuống trạm xá.

Khi bọn khiêng quay về, tôi hỏi chúng anh Tuấn Trắng thế nào. Chúng bảo không biết, sắp hôn mê, thấy lảm nhảm kêu ban L suốt.

 Sáng hôm sau, lệnh Ban giám thị cấm đội tôi xuất trại. Trực trại gọi tên thằng Lợi, tôi và thằng trực buồng ra ngoài. Tôi hiểu anh Tuấn đã đi rồi, đi đúng cái ngày anh ấy hết án.

Khổ thân hai thằng bé thi đua, vào cảnh thế chúng khó mà nhịn , nếu nhịn thì chả còn mặt mũi nào làm trong đội '' thi đua' . Chúng quá trẻ để hiểu ngón nghề đánh đập phải cần đánh vào đâu. Mỗi thằng sau này lĩnh thêm án gần 20 năm, lúc đó án chúng cũng chỉ mấy tháng nữa là về.

Thằng Lợi cũng chả bị sao, lẽ ra nó phải bị ít nhất là liên đới vì là trách nhiệm đội trưởng để tù uống rượu mà không ngăn cản, không báo cáo, không can ngăn . Nhưng bố nó là đại tá tình báo quân đội, ông ấy chỉ muốn nó đi tù một thời gian để sáng mắt ra. Chứ đời nào ông chịu để nó liên luỵ vụ án giết người.

 Tôi lại may, chả có quyền gì, đã thế tôi còn can ngăn hết khả năng và đưa đi cấp cứu. Nếu tôi còn là đội trưởng mà không thân thế gì , chắc ban L sẽ trút tội lên đầu tôi không biết thế nào.

Khi người ta hỏi cung tôi mấy lần, họ đều bỏ những lời kêu cứu lúc gào toáng hay lúc rên rỉ của anh Tuấn khi bị đánh

- Ới Ban L ơi, cứu cháu với, ban L ơi chúng nó đánh cháu.

Giá mà anh Tuấn không quen ban L, không được nhận là cháu '' ruột  thừa '' có lẽ anh sẽ không khiêu khích bọn thi đua trắng trợn đến thế. Uống rượu thì nói câu mai anh về rồi, hôm nay anh liên hoan với anh em. Chả bọn nào nó nỡ làm gì cả.

Nhưng anh quen ban L, người uy quyền nhất trại, việc gì anh phải nhẹ nhàng với bọn nó.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Lưu ý: Chỉ thành viên của blog này mới được đăng nhận xét.