Thứ Sáu, 31 tháng 1, 2014

Sự việc đã xảy ra.

Tết năm 1982, mình cả thằng An nhà Bính bị bắt vào đồn Hàng Buồm vì tội chơi pháo ném. Hai thằng dùng pháo ném tương nhau như đánh trận. Pháo ném là loại pháo bên trong có ít sỏi và thuốc pháo, bọc giấy bên ngoài. Ném cái chạm vào chỗ nào cứng , các viên sỏi chạm vào nhau làm thuốc pháo cháy gây nổ.

Nghe thế nhưng pháo ném không nguy hiểm, vì lượng thuốc pháo ít. Những cái loại pháo ném này nếu trúng tường  thì cả khoảng tường ấy ám luôn vết khói. Hồi đó Tết người ta hay quét vôi lại nhà để đón năm mới. Hai thằng mải trốn, nấp ném nhau. Tương chi chít vết khói trên tường nhà người ta. Bị họ bắt đưa lên đồn.

Đồn nhốt hai thằng lại từ trưa cho đến chiều, người nhà lên xin không cho về. Hai thằng ngồi ở cái ghế phòng trực ban bên ngoài

Tết thì lắm chuyện, chuyện cờ bạc và chuyện đánh nhau thường hay xảy ra nhất.

Đầu tiên có người hớt hải chạy lên đồn báo là chỗ họ sắp có đánh nhau. Bọn nào đó đang vác dao kéo đến chỗ họ ở tìm nhà ai đó để đánh. Người đến đồn báo mặt xám ngoét vì sợ hãi, lắp ba lắp bắp, ríu lưỡi lại. Trực ban quát.

- Đã đánh nhau đâu mà cuống thế, bao giờ đánh nhau hẵng báo, sự việc chưa xảy ra làm sao chúng tôi đến được.

Người báo năn nỉ, bị trực ban quát.

- Đã bảo là đi về đi, rồi chúng tôi cho người xuống, tết thế này đâu có nhiều người ngay được.

Người báo sợ hãi, luống cuống ra về. Trực ban lẩm bẩm.

- Tết nhất rượu chè cho lắm vào rồi đánh nhau, cho chết bớt đi.

Trực ban cúi xuống đọc báo Xuân. Có người đến báo mất xe đạp. Trực ban báo họ viết tờ khai,mất ở đâu, lúc nào, xe thế nào...xong bảo họ về. Nếu tìm thấy sẽ gọi. Người kia khóc lóc , mếu máo nói mong các anh tìm giúp, xe em đi mượn của người ta, giờ không biết lấy gì ra mà đền. Trực ban đẩy ra cửa nói.

- Thì khai báo đây rồi, còn phải để chúng tôi đi tìm chứ. Cứ về đi có gì sẽ gọi. Có cái xe mà không biết giữ.


Người mất xe đi, trực ban cắm đầu đọc tiếp báo Xuân. Chừng hai tiếng yên ắng trôi qua, trong quãng thời gian ấy chỉ có một cảnh sát đi từ trên gác qua phòng trực ban ra ngoài. Hai thằng gọi khẽ chú ơi cho cháu về, trực ban quắc mắt.

- Không được, cho chúng mày về để chúng mày phá nhà người ta à. Ở yên đấy.

Một người đạp xe đến, dựng vội vã trước cửa đồn, ông ta vào nói gấp trong hơi thở.

- Đằng Nội Miếu có đám bạc to lắm, nhiều đứa đang chơi, đánh nhiều tiền lắm.

Trực ban bật dậy, hỏi sốt sắng. 

- Chỗ nào, bên trong ngõ hay đầu ngõ.

- Ở ngay đầu ngõ, chỗ tổ phục vụ bán nước sôi, chúng nó chơi ở đấy.

Trực bạn gật đầu, nhanh nhẹn chạy lên vào trong hô.

- Anh em dậy thôi, khẩn trương, khẩn trương có vụ đánh bạc to.

Từ bên phía trong đồn và trên gác, lục tục đến 6 người công an đi ra, họ vội vã mặc quần áo, hối hả thúc nhau lấy xe, lấy còng. Một người chỉ huy hỏi vắn tắt địa điểm rồi phân công chia hai ngả từ Lương Ngọc Quyến xộc đến và ngả từ Hàng Giầy xộc đến. Còn ông thì sẽ vòng qua Hàng Đào bịt cái lối từ Nội Miếu thông sang. Thấy thiếu người, ông chỉ huy chỉ trực ban nói.

- cả mày cũng đi luôn, đi một tí , cần đéo gì trực.

Cả hội công an hăm hở kéo nhau đi, ra cửa trực ban quay đầu nói với hai thằng.

- Bọn ranh con ngồi đấy trông nhà cho chú, tí chú về thì chú cho chúng mày về, hồ sơ chúng mày tao ghi rồi, trốn tao về nhà bắt lên. Ở đó ngoan trông cho chú, ai hỏi bảo tí chú quay lại.

Công an đi hết, hai thằng nhảy bổ vào góc phòng trực ban, có mấy thứ đồ của quán nước nào bị thu, có lọ chè lam, kẹo lạc mà hai thằng tăm tia thèm rỏ dãi suốt. Bốc cho mồm nhai ngấu nghiến, bột ở lọ kéo dính đầy mép. Ăn được một lúc thấy lao xao, công an đang đưa đám bạc về nhốt hết vào trong. Cho từng người ra hỏi cung.

Hai người đầu tiên thì một người bảo đứng xem, một người thì bảo tết nhất đánh có một tí lấy vui, không có ý định cờ bạc. Công an khám người thu tiền, lập biên bản bắt ký , xong bảo hai người lên gác làm kiểm điểm, tường trình. Đến người thư ba có hàm râu mép, mặt mũi khôn ngoan, chú ấy bảo chả đánh bạc. Đang đứng chờ vợ con cạnh đám bạc thì bị bắt. Công an khám người chú ấy , móc ở túi quần chú ấy ra phải đến gần hai mươi đồng( cũng khá to hồi đó )Công an hỏi.

- Chờ vợ con mà tiền gì đây.

Chú kia lắc đầu thản nhiên.

- Này nhé, tiền của ông sao ông lại bảo tôi, tôi làm gì có đồng nào.

Công an sững người lại mấy chục giây, sau đó đút tiền vào ngăn bàn nói.

- Ừ không có tiền, đứng chờ vợ con à, thôi về đón vợ con đi không họ lo. Lần sau đứng tránh đám bạc ra nhớ.

Chú kia cảm ơn, rồi tỉnh bơ ra khỏi đồn. Nhìn chú ấy buồn cười quá, nên hai thằng bật cười, công an quát.

- Oắt con, cười gì, có đi về ngay không hay muốn nhốt trong kia cho muỗi đốt.

Hai thằng líu ríu chào chú, ba chân bốn cẳng chạy tót về nhà luôn.

Thứ Năm, 30 tháng 1, 2014

TPP- Đạt thỏa thuận với chính phủ Mỹ chưa hẳn là đã xong.


Sau những kết quả không ưng ý với WB, IFM ở chuyến hồi mua thu năm 2013. Việc chính phủ Hoa Kỳ sốt sắng  khi sớm thỏa thuận cho Việt Nam gia nhập TPP đã một điều an ủi Việt Nam ít nhiều.

Không vay được thêm tiền, không hoãn được nợ. Những hành động có tính cấp thiết để thu tiền từ trong nước là các đơn vị kinh doanh độc quyền tăng giá như dịch vụ viễn thông, xăng, điện. Cùng với việc đốc thúc thu ngân sách từ các tỉnh, thành...tăng thêm các khoản phí , truy thu nợ thuế ...được đồng loạt thi hành.

Việt Nam có một cái Tết khá ảm đảm so với nhiều năm trước đó.

Việc cổ phần hóa trước mắt những doanh nghiệp nhà nước không sinh lời là một giải pháp vừa cắt lỗ, vừa thu về được tiền ngay cho ngân sách, vừa đáp ứng được tiêu chuẩn vào TPP.

Trong khó khăn hiện tại, Việt Nam vẫn còn hy vọng phía trước là gia nhập được TPP. Một số ngành nghề khi vào TPP sẽ đem lại một sức sống mới cho nền kinh tế quốc nội.  Cho nên mặc dù khó khăn hiện tại chất chồng, Việt Nam vẫn dồn sức để phục vụ mục đích gia nhập TPP

Nói nôm na là nền kinh tế Việt Nam như một người đang bơi trên biển đã gần mất sức, TPP là một cái phao cần đến để bám vào dưỡng sức nuôi hy vọng. Cuộc thương thảo với bà bộ trưởng thương mại Hoa Kỳ, phòng thương mại Hoa Kỳ và chính phủ Obama về TPP diễn ra khá nhanh chóng và thuận lợi.

Thuận lợi đến quá bất ngờ, đến mức mặc dù các thượng nghĩ sĩ Hoa Kỳ gây sức ép đòi hỏi  gay gắt chính phủ Mỹ về nhân quyền tại Việt Nam cũng không cản trở nổi tiến trình đàm phán của Việt Nam với Hoa Kỳ.

 Việt Nam đạt được thỏa thuận với chính phủ Mỹ về TPP mà không phải nhượng bộ trong nhân quyền (như thả tù nhân bất đồng chính kiến nào đó)  khiến Việt Nam lại càng tự tin hơn trước các thế lực vẫn dùng nhân quyền để chỉ trích Việt Nam. Đã thế việc lọt vào chiếc ghế Hội Đồng nhân quyền LHQ ngay sau đó khiến các nhà tuyên huấn ở Việt Nam sung sướng bật thốt lên - Việt Nam một năm được mùa về nhân quyền.

Người ta nói - được mùa cau, đau mùa lúa.

Mấy nhà tuyên huấn chỉ nói miệng ăn tiền, đâu cần biết đến những vấn đề khác như đời sống nhân dân lao động đang ngày càng sa sút. Người lao động thưởng Tết bằng gạch, nước rửa bát, nước chấm...có nơi không thưởng Tết, có nơi thậm chí lương còn không có chả nói chi là thưởng.

Nhân quyền mà Việt Nam đạt được có mài ra mà ăn được không.?

Mài được, mài qua những hiệp định kinh tế được nới lỏng, khi nhân quyền được cải thiện.

Trở lại với câu chuyện về các thượng nghĩ sĩ đã bẽ mặt với Việt Nam, không áp đặt được chính phủ Obama đưa nhân quyền vào thương thảo với Việt Nam trong vấn đề TPP. Và niềm đắc thắng của Việt Nam khi qua mặt được các nghị sĩ lắm điều, hay soi mói , không thiện cảm với chính quyền Việt Nam bấy lâu.

Hôm nay các thượng nghị sĩ bất ngờ đe dọa bác bỏ thương thảo giữa chính phủ Obama về TPP. Không lấy vấn đề nhân quyền, các thượng nghị sĩ lấy quyền lợi của người lao động Hoa Kỳ làm tâm điểm để bác bỏ những gì chính phủ Obama đã thương thảo với Việt Nam về TPP.

Những bác bỏ này sẽ dựa trên một điều luật mà các thượng nghĩ sĩ Mỹ có quyền làm được.

Ông Reid lãnh đạo thượng viện Hoa Kỳ và ông Larry Cohen đứng đầu truyền thông công nhân Hoa Kỳ cùng bày tỏ ý định kiên quyết bác bỏ hiệp định thương mại Thái Bình Dương mà Hoa Kỳ bàn thảo với Việt Nam. Phần đông các thượng nghĩ sĩ Hoa Kỳ có quan điểm giống ông Reid.

Và nguy cơ sẽ có một cuộc bỏ phiếu ở quốc hội Hoa Kỳ về chấp nhận hay bác bỏ nội dung bàn thảo của chính phủ Hoa Kỳ với Việt Nam trong vấn đề TPP.

Nhẽ ra chính phủ Việt Nam nên dĩ hòa với các nghị sĩ Hoa Kỳ. Chứ không phải thái độ đắc thắng trước yêu cầu về nhân quyền của các thượng nghị sĩ Hoa Kỳ không được xem xét.

Nếu không vào được TPP, phải hoãn lại thêm thời gian nữa. Chả có hiệp định kinh tế để mài ra mà ăn. Chiếc phao phía Tây lại xa càng xa thêm, với sức lực như bây giờ, khó mà nói điều gì.

Chắc bơi sang cái phao phía Bắc cho gần hơn. Số phận của dân tộc Việt Nam đôi khi lại bị những kẻ tuyên huấn, bảo vệ tư tưởng  vì thành tích của mình mà cản trở lối thoát ra của đất nước. Không phải chỉ ở lần này mà đã từng xảy ra rất nhiều lần trước đây.




Thứ Tư, 29 tháng 1, 2014

rao bán ít đồ lặt vặt.

Dạo này không viết lấy tiền như các bạn dư luận viên nói. Cho nên đành chăm chỉ đi bán hàng thuê kiếm ít tiền hút hít vậy. Riêng các bác bạn bè trên Facebook sẽ lấy giá cực hữu nghị luôn. Hàng hóa bàn giao tại Hà Nội đến tận nhà.




Áo khoác lính Mỹ cũ, dùng để đi phượt thì cực hợp lý.






Một số bật lửa Dupont cũ mạ vàng.











Kính cổ mạ vàng.






Bút máy ngòi vàng.






Đồng hồ Liên Xô mạ vàng.

Thứ Ba, 28 tháng 1, 2014

Berlin chuyện vặt cuối năm

 Berlin đông người Việt đủ các thành phần. Chưa đâu ở Châu Âu này người Việt đông và lắm thành phần như ở Berlin.

Vì Berlin có Đông, có Tây, có cộng sản có tư bản chia nhau một thời. Nên khi gộp mới có nhiều dạng như thế.

Đông nhất vẫn là dân Hà Tĩnh, Nghệ An, Quảng Bình. Gặp 10 người Việt thì có đến 6 người là dân các xứ này.

Một lần mua thuốc lá của một cô bé người Quảng Bình, trời mưa hay nắng hay lạnh cô vẫn bám trụ co ro ở giữa cái bùng binh. Thuốc lá để trong bụi cây. Cô bán thuốc lá Malboro chỉ rẻ bằng nửa ngoài tiệm. Thuốc của cô có cái hay là hút cựcgắt, hút vào hoa mày, chóng mặt nôn khan tức thì, ngày chỉ hút được 4 điếu, mỗi điếu chỉ hút được một nửa là vất đi. Đợt ở gần đó mua thuốc của cô tí nữa thì bỏ được thuốc lá. Lâu rồi không thấy cô bán hàng, thay vào đó là một cậu người Bắc Trung Bộ. Một hôm đi tàu điện ngầm gặp cô, hỏi thăm thì cô cho biết tiền thuế cao quá không chịu nổi.

Giật mình, nghĩ cô bán thuốc lá lậu thì còn tiền thuế nào?. Hay là bọn cảnh sát Đức nó ăn tiền bảo kê như ở Việt Nam. Nghe giải thích mới biết là tiền thuế nộp cho các đầu gấu người Việt. Có những băng người Việt trấn giữ từng vùng, ai bán thuốc lá phải nộp thuế bảo kê như cô gái này giá hơn một nghìn euro một tháng. Tưởng chuyện đó là thời xa xưa hóa ra bây giờ vẫn có, các nhóm tranh nhau vùng bảo kê vẫn vác dao, súng hỗn chiến với nhau như thường.

 Hôm đi vào chợ Đồng Xuân, đến quầy điện thoại để nạp thẻ. Mấy cậu thanh niên chỉ hơn hai mươi tuổi ở cửa hàng xăm trổ từ cổ tay đến gáy còn leo cả sát mang tai vừa phục vụ khách vừa nói chuyện với nhau.

- Đm hôm trước kéo qua Ba Lan chơi một trận, bọn bên đó khiếp luôn. Chúng nó bảo bọn em nể các anh thật. Thanh toán tiền rượu hết hơn nghìn oi.

À ! Cứ tưởng các cậu sang đấy chém nhau, nghe giật mình. Hóa ra các cậu sang đó ăn chơi. Thì ra thanh niên Việt ở Đức cả thanh niên Việt trong nước thì ở đâu cũng là thanh niên Việt.. Lúc nghe những chuyện như thế  này, cảm thấy quê hương thật gần gũi thân thương.

Có nhiều người Việt bán hàng nhỏ lẻ rất chăm chỉ và cần mẫn, cũng có nhiều người buôn bán to rất giàu có. Một số ít người Việt đi làm công sở, nhà máy là những người hiền lành, có trí thức, thạo tiếng Đức. Số này thì khác hẳn từ cách ăn nói, cư xử. Họ sống nghiêm túc như người Đức, thậm chí là họ còn nghiêm túc hơn trong việc chấp hành mọi luật lệ, quy tắc ở đây.

Những chuyện trên thì ai cũng biết, chả có gì lạ. Hồi mình ở nhà cũng được nghe thấy.

Nhưng mà có chuyện này thì thấy lạ. Đó là chuyện màu cờ.

Ở bên Mỹ hay Úc ..đại loại là xứ tư bản thì những người cờ vàng ba sọc đỏ là đặc trưng cho người Việt. Cũng như Đông Âu ở bên Tiệp, Ba Lan...thì người cờ đỏ sao vàng là chủ yếu.

Ngày thành lập quân đội VNCH  ở các nước tư bản, những bác lính già thuộc quân lực VNCH mặc lại áo áo lính, nghiêm trang chào lá cờ vàng ba sọc đỏ trong lễ kỷ niệm. Một số bác lòng còn hừng hực khí thế sát Cộng, trả súng cho tao, phục quốc... cái này thì cộng sản trong nước tuyên truyền là thế lực thù địch, đem lòng thù hận ngày đêm chống phá hòa bình của nhân dân ta. Luận điệu ấy nghe mãi nên không lạ.

Nhưng tưởng chỉ là các bác VNCH như thế thôi. Ai ngờ ở Berlin này, các bác cờ đỏ sao vàng cũng thế. Các bác ấy cũng kỷ niệm ngày thành lập quân đội nhân dân VN ngày 22-12. Cũng diện quân phục, đeo quân hàm, rồi cũng tưởng nhớ chiến sĩ hy sinh, rồi cũng nghiêm trang chào cờ, đọc diễn văn, làm thơ ca tùm lum. Rồi rượu vào , sẵn gái đó. Nhiều bác cũng lớn tiếng đòi chết vì tổ quốc, vì các bác năm xưa chưa chết được cho tổ quốc ( nhiều bác đóng quân ở Hà Nội nhưng kể chuyện chinh chiến dọc Trường Sơn như thật, bố ai ở đây biết bác ấy nói điêu). Tinh thần hừng hực, sắt máu của các bác cờ đỏ sao vàng cũng không hề kém ai. Cũng đòi ăn thua đủ với những kẻ thù định phá hủy thành quả thống nhất đất nước mà các bác ấy đã đổ xương máu. Các bác quắc mắt ở giữa hội trường như muốn tìm kẻ thù để sống chết với chúng một phen nữa.

 Cộng sản trong nước tuyên truyền các bác là Việt Kiều yêu nước một lòng hướng về quê hương. Thỉnh thoảng cho một bác dẻo khua môi, múa mép lên báo chí, truyền hình làm đại diện cho Việt Kiều.

Kẻ thù mà các bác ấy đang tìm cũng chẳng đâu xa, góc đằng Tây của Berlin cách chỗ các bác nửa giờ đi tàu điện, đến ngày thành lập VNCH hay ngày 30 -4 họ tụ tập đầy ra đó. Thế nhưng dường như là việc nói là nói của các bác, rượu vào miễn phí,  nói to trước mắt dại diện của đại sứ đến dự, đại diện chứng giám cho lòng thành đủ để qua lại xin xỏ giấy tờ là thôi.  Trong đám cờ đỏ có bác ngập ngừng nói chuyện hòa giải, bị một bác có tí dây dưa với quân đội trừng mắt quát nói láo, không có hòa giải gì cả, ông nói nữa tôi cấm ông nhập cảnh ( tuy bác ấy chả có chức vụ gì, bán hàng ăn, nhưng thân với đại sứ nên chắc bác cho mình có quyền đó ). Cái này thì bên các bác cờ vàng cũng thế thôi, ai nói chữ hòa giải có khi là to chuyện luôn.

Berlin thật là vui. Chính vì thế khi được chọn ở Muechen, Nurberg, Berlin mình chọn Berlin. Vì ở đây còn nguyên nét văn hóa hai miền Nam Bắc và tinh thần cách mạng, dân tộc y như cách đây 40 năm.

Từ mảnh đất Việt Nam, các bác thua cuộc phải leo lên thuyền xuống biển sang đây đã đành. Sau đó thì các bác thắng cuộc cũng cho vợ lấy Tây, đi xuất khẩu lao động tìm cách ở lại, làm giấy tờ giả để được ở lại đây. Nhưng tinh thần cách mạng, tinh thần dân tộc của bên bác nào bác ấy vẫn nguyên như cũ.

May là các bác không học tinh thần kiên quyết của các nhóm bảo kê bán thuốc lá lậu nhỉ.?

Thứ Bảy, 25 tháng 1, 2014

Mọi việc đã có Đảng và Nhà nước lo.

http://vietnamnet.vn/vn/chinh-tri/159177/se-co-phan-hoa-500-dnnn-trong-2-nam.html

Trong hai năm tới Việt Nam sẽ thúc đẩy cổ phần hóa doanh nghiệp nhà nước. Nhiều năm qua sự yếu kém của doanh nghiệp nhà nước đã bộc lộ rõ qua những khoản nợ khổng lồ. Mặc dù chúng được ưu đãi rất nhiều. Với tình trạng điều hành, quản lý mà lỗ mãi như thế thì bán là chuyện tất nhiên. Những doanh nghiệp công ty này do nhà nước sở hữu, giờ được phép bán đến 60% cổ phần, tức là quyền kiểm soát không thuộc về nhà nước Việt Nam nữa. Vì sao phải 60%, vì nếu dưới 50% cổ phần được bán ra thì sở hữu lớn nhất vẫn là của những người đã từng làm doanh nghiệp thua lỗ được quyền điều hành doanh nghiệp.

Làm ăn lỗ thì phải bán, chuyện thường.

Nhưng đặc thù là một nước XHCN do Đảng lãnh đạo, mọi doanh nghiệp nhà nước đóng vai trò chủ đạo là thành nếp từ xưa đến nay. Mới đây ĐCSVN còn lập ra ban kinh tế Trung Ương để nắm kinh tế đất nước. Nay lại bán các doanh nghiệp đi. Vậy Đảng hay ban kinh tế của Đảng sẽ còn gì để quản lý kinh tế khi mà bán hết các doanh nghiệp nhà nước sở hữu .?

Chắc ban kinh tế trung ương lập ra để giải quyết việc cổ phần hóa doanh nghiệp. ? Chứ không phải là quản lý như trước đây.

Có thể, vì sau khi tuyên bố ban kinh tế trung ương nắm quyền kiểm soát kinh tế đất nước thì sau đó là quyết định  phải gấp rút cổ phần hóa doanh nghiệp để giải quyết tình trạng thua lỗ và để đủ tiêu chuẩn cho Việt Nam tham gia TPP.

Nếu vậy ĐCSVN đã xác định thời gian tới đây sẽ buông dần quản lý kinh tế đất nước qua những doanh nghiệp mình sở hữu. Một khi đã bán cho người nước ngoài, tham gia TPP. Đảng không thể còn ra những chính sách kính tế theo ý mình, mà phải còn cân nhắc đến các yếu tố bên ngoài. Thế còn gì là CNXH nữa nhỉ, phải chăng đây mới là điểm mà ông TBT Trọng nói - còn trăm năm nữa chưa biết đến CNXH hay không.?

Một khi đã lập ra ban kinh tế trung ương để chủ trương việc bán cổ phần doanh nghiệp nhà nước sở hữu cho nước ngoài và tư nhân, thì mặc nhiên ai cũng thấy con đường CNXH chuyên chính , kinh tế chủ đạo đất nước do giai cấp vô sản nắm giữ đã trở thành mờ nhạt.

Vấn đề là ai sẽ là người mua cổ phần các doanh nghiệp này. Người Trung Quốc hay người Mỹ.? Hay đồng chí X, Y nào đó đánh giá rẻ mạt một doanh nghiệp, để người nhà đồng chí  lập công ty vay tiền ngân hàng mua lại doanh nghiệp đó. ( có khí nói tiền vay ngân hàng nhưng ngân hàng lại chính do người nhà các đồng chí nắm cổ phần)

Hãy hình dung, người Trung Quốc mua doanh nghiệp và người của đồng chí X, Y nào đó mua doanh nghiệp nhà nước. Các doanh  nghiệp cổ phần đổi tên mới, phải cơ cấu, cải tổ, lợi nhuận thu về để đóng thuế chẳng hy vọng là bao. Chưa kể được miễn thuế khi đổi tên, đổi chức năng làm mới từ đầu. Chưa kể là có cổ phần của đồng chí X, Y nào nên khoản thuế má được châm chước.

Số tiền bán được các doanh nghiệp này sẽ dùng vào mục đích gì.? Tất nhiên là mục đích quốc gia như trả nợ nước ngoài , trả lương hưu cho cán bộ lão thành, trả lương bổng cho các chiến sĩ lực lượng vũ trang. Ít nhất vài năm nữa quỹ lương hưu sẽ không vỡ, các chiến sĩ lực lượng vũ trang không phải lo lắng về cuộc sống.

Cám ơn chính sách của Đảng và quyết định cổ phần hóa doanh nghiệp nhà nước. Không bán thì để còn lỗ mà không hợp điều kiện mới khi sắp vào TPP. Bán đi cắt lỗ lại có tiền trang trải việc khác. Nhờ thế tình hình chính trị xã hội của Việt Nam còn ổn định được vài năm nữa.

Sau vài năm đấy, các ông chủ người Trung Quốc ( hoặc Mỹ ) cùng với các ông chủ là con cháu đồng chí X, Y sẽ lo lắng gánh vác nền kinh tế đất nước qua các doanh nghiệp họ nắm giữ,  cùng với dàn thiên tài lãnh đạo trẻ mới nổi gần đây là Vũ Đức Đam, Phạm Bình Minh, Đinh La Thăng, Nguyễn Văn Bình. Những giai cấp mới và trẻ trung năng động này sẽ đưa Việt Nam sánh vai với các cường quốc năm châu như ước nguyện của chủ tịch HCM vĩ đại.

Nhân dân ta phải cám ơn những nhà lãnh đạo CSVN đã lo lắng. Đúng như họ vẫn nói - mọi việc đã có Đảng và nhà nước lo- Quả thật cái từ băng rôn ở vòng hoa của một đám ma mà còn để ý lo được, thì có gì mà Đảng ta không bao quát hết được.

Thứ Tư, 22 tháng 1, 2014

Báo của ta hay báo của địch.?

Người dân Việt Nam nào cũng biết Biển Đông là của Việt Nam. Kể cả mọt đứa bé 6 tuổi mới đi học lớp 1. Và ai cũng biết quân đội Trung Quốc đang âm mưu thôn tính biển Đông. Với tham vọng khống chế vùng biển về mặt quân sự và lòng tham vô đáy về tài nguyên ở vùng biển này. Trong tình hình hiện nay, sự ráo riết thôn tính biển Đông của Trung Quốc ngày càng gia tăng. Vì chúng đánh hơi thấy sự bất ổn ở Cam Pu Chia,chúng cơ hội  kích động nhân dân Căm Pu Chia hận thù với nhân dân Việt Nam. Mặt khác qua quan hệ  hợp tác toàn diện, chúng làm suy yếu nền kinh tế của Việt Nam. Gây cho nội bộ lục đục.

Thêm lý do nữa là các cường quốc trên thế giới còn nhiều mối bận tâm. Chúng nhử phía Hoa Đông để hút chú ý quốc tê vào đó. Rồi chúng quay ngoắt sang biển Đông vốn là mục tiêu của chúng từ xưa đến nay.  Với những hoạt động cản trở những giàn khoan của các hãng dầu khí nước ngoài. Song song chúng đã thiết kế được giàn khoan thăm dò ở vùng nước sâu. Hơn lúc nào hơn chúng cần thôn tính biển Đông để đẩy giàn khoan thăm dò nước sâu của chúng ra biển Đông. Khi đó chúng nghiễm nhiên đã chiếm được biển Đông

Với trị giá cả trăm triệu đô la để thăm dò một mũi khoan. Chưa biết có dầu hay không. Lại bị đe dọa bởi những chiếc tàu chiến hung hãn của Trung Quốc. Các nhà đầu tư nước ngoài buộc phải rút lui vì sự rủi ro trong đầu tư quá cao. Sự rút lui của các nhà đầu tư càng làm cho Trung Quốc hứng khởi, chúng tuyên truyền là các nhà đầu tư nhận thức vùng biển này không của Việt Nam lên đã rút lui.

Chúng hút Hoa Kỳ vào vùng biển tranh chấp với Nhật. Chúng bán dầu khí cho Nga giá rẻ hợp đồng nhiều năm. Chúng kích động biên giới phía Bắc của Ấn Độ. Các hoạt động của chúng đều nhằm mua chuộc hay chia tách sự quan tâm của các cường quốc vào biển Đông , để chúng dễ bề độc chiếm.

Hành động thôn tính của Trung Quốc xâm hại trực tiếp đến tính mạng và tài sản người dân Việt Nam, quốc gia Việt Nam liên tiếp xẩy ra và có gây nhiều hậu quả có bằng chứng rõ ràng. Nhân dân Việt Nam đã thể hiện nhiều cuộc biểu tình phản đối hành động ngang ngược của quân đội Trung Quốc. Những cuộc biểu tình này xét về tình, lý đều rất đáng hoan nghênh. Nói về tình , đây là lòng yêu nước và sự đau xót với đồng bào, chiến sĩ mình bì bắn giết bởi quân xâm lược. Nói về lý thì hành động này hoàn toàn phù hợp với tuyên bố của chính quyền Việt Nam hiện nay. Chính quyền Việt Nam đã tuyên bố chủ trương là dùng tuyên truyền cho người dân ý thức nắm vững chủ quyền. Đưa thông điệp đến quốc tế để tìm kiếm sự ủng hộ của cộng đồng quốc tế.

Nhưng chính quyền một mặt kêu gọi tuyên truyền biển đảo. Một mặt lại đàn áp những người biểu tình với cái tội danh khoác cho họ là '' gây rối trật tự công cộng ''. Nham hiểm hơn nữa một số kẻ khoác dưới cái nhãn là ý kiến cá nhân lại được đăng bài trên những tờ báo lớn với nội dung xấu. Những kẻ này tự suy diễn hiểm độc rằng những người biểu tình là thế lực thù địch muốn phá hoại sự bình yên của nhân dân ta. Luận điệu mang tính suy diễn này qua lại trên những tờ báo khiến người đọc hiểu thành những lời khẳng định.

 Nếu không có sự đồng ý đăng của những tờ báo này, thử hỏi những kẻ nham hiểm kia có viết bài không hay viết có được đăng không.?

Trước dã tâm của Trung Quốc muốn thôn tính biển Đông, mà ai cũng có thể đọc thấy. Lẽ ra phải cùng nhân dân đề cao tinh thần bất khuất, kiên quyết chống ngoại xâm..Thì nhà nước Việt Nam lại dùng đến những thanh niên khỏe mạnh đeo băng đỏ đánh và bắt người biểu tình. Nhà nước Việt Nam nại lý do rằng đấu tranh trên mặt trận ngoại giao, tuyền truyền mới là quan trọng.

Chúng ta hãy xem tờ báo này, những hình ảnh và lời bình của một tờ báo Việt Nam về quân đội Trung Quốc. Tờ báo này hồn nhiên ca ngợi sức mạnh của quân đội TQ đang tập trận phòng thủ ở biển Đông. Thậm chí minh họa rằng  quân đội Trung Quốc đang bắn tên lửa vào đối phương.  Vậy đối phương của quân đội Trung Quốc là ai? Biển Đông có của Trung Quốc hay không mà Trung Quốc tập trận dưới cái tên là phòng thủ.? Báo chí tuyên truyền kiểu này hóa ra khẳng định biển Đông là của TQ, và chính TQ đang phải lo lắng phòng thủ vì sợ đối phương nào đó giành mất biển, đảo. !!!!

Tự dưng phải nghĩ, hay khi tuyên truyền kiểu báo này. Người dân đều ý thức biển Đông là của TQ. Thì chắc chắn sẽ không có biểu tình chống TQ nữa. Nếu thế thì cũng lý giải vì sao nhà nước VN áp chế các cuộc biểu tình với lý do là dùng tuyên truyền báo chí bình yên hơn.

http://kienthuc.net.vn/quan-doi/chien-ham-trung-quoc-phong-hoa-tien-tren-bien-dong-303225.html?p=2









Thứ Ba, 21 tháng 1, 2014

Hòn đá to và hòn đá nhỏ

Năm 1942 tại Cao Bằng, chủ tịch Hồ Chí Minh vĩ đại sáng lập ra nhà nước hiện nay đã làm một bài thơ nổi tiếng. Hồ Chí Minh được một số tin đồn chính thức là danh nhân văn hóa thế giới, cũng như có nhiều tác phẩm thi ca được đưa vào giảng dạy tại nhà trường. Thiên tài thi ca của Hồ Chí Minh không có gì phải bàn cãi, vì chất thi ca của Hồ Chí Minh đặc biệt hơn tất cả các thi sĩ khác là nội dung những bài thơ của Hồ Chí Minh mang đậm tính triết lý, dạy bảo người đời.

Bài thơ về Hòn Đá  của chủ tịch HCM là một trong những bài thơ trác tuyệt nhất từ xưa đến nay. Đằng sau những từ ngữ tưởng là đợn giản ấy, ẩn chứa một bí kíp võ lâm để đoạt được thiên hạ. Đó chính là sự Đoàn Kết.

Chẳng thế khi lâm chung, phút cuối chủ tịch HCM còn dặn các đồng đảng của mình ( đồng đảng là các đồng chí cùng trong một đảng ) phải giữ sự đoàn kết như giữ con ngươi trong mắt mình.

Hơn một nửa thế kỷ trôi qua, tư tưởng vĩ đại của chủ tịch HCM trong bài Hòn Đá được các hậu duệ đồng đảng duy trì kiên định. TBT Nguyễn Phú Trọng đã khẳng định trong vấn đề xử lý cán bộ kỷ luật. Ông Trọng nói kỷ luật là phải xem xét kỹ, kỷ luật để tiến bộ hơn, chứ không kỷ luật để hạ nhau. Ông thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng thì nói - mấy năm làm thủ tướng ông chưa xử lý ai...

Trở lại bài thơ Hòn Đá , nội dung nói việc đánh Tây, đánh Pháp khó khăn như một hòn đá nặng. Một người làm không nhấc được, nhiều người xúm lại chung tay thì nhấc được hòn đá. Từ một ví dụ đơn giản về Hòn Đá, chủ tịch Hồ Chí Minh đã khiến người ta hiểu ngay cốt lõi công cuộc đánh giặc ngoại xâm.

Hòn Đá của HCM đã đi vào lịc sử chống ngoại xâm như một biểu tượng.

Một ngày đầu năm 2014, cách bài thơ Hòn Đá của Hồ Chí Minh hơn nửa thế kỷ. Các học trò của HCM một lần nữa lại đưa hình tượng hòn đá đi vào lịch sử chống ngoại xâm của dân tộc. Nhưng bằng một cách khoa học hơn. Có lẽ thời HCM ngồi hang Pắc Pó chưa có dụng cụ cắt đá cầm tay chạy điện như bây giờ. Ngày hôm nay với khoa học tân tiến, học trò của HCM đã chứng minh một điều cũng rất vĩ đại không kém phần triết lý là

- Cắt nhỏ hòn đá ra sẽ nhấc lên dễ hơn.



Đảng viên Kiên, phó công an phường Tràng Tiền đang chứng minh rằng hòn đá to đến đâu với khoa học tân tiến, máy móc hiện đại. Chỉ cần cắt nhỏ ra là ai cũng bê được như hình dưới.



Triết lý mới này phản ánh đúng tính thời cuộc ngay hôm nay. Khi mà quân xâm lược Trung Quốc ngày đêm hoành hành ngoài biển khơi. Thì trong nước, Đảng lấy tình hữu nghị 16 chữ vàng ra đối phó. Chính phủ mua tàu ngầm lo đối phó. Còn người dân thì người thì biểu tình phản đối TQ, người thì chống phá biểu tình.

Hòn đá này được cắt nhỏ vởi môt đảng viên có chức vụ, nơi cắt diễn ra tại chân tượng đài tiền nhân Lý Thái Tổ, giữa trung tâm thủ đô Hà Nội.

Phải chăng ngày hôm nay, xẻ nhỏ lòng đoàn kết yêu nước ra là giữ được đất nước.?

Chủ Nhật, 19 tháng 1, 2014

Muechen - Đức tổ chức tưởng niệm 40 năm hải chiến Hoàng Sa.

Ngày 18 tháng 1 năm 2014. Cộng đồng Việt Kiều ở Muechen đã tổ chức một chương trình ca nhạc tưởng niệm 40 năm hải chiến Hoàng Sa. Những đóng góp của kiều bào trong chương trình ca nhạc này sẽ được gửi đến gia đình hai bạn trẻ Nguyễn Phương Uyên và Đinh Nguyên Kha.

Chương trình ca nhạc tưởng niệm diễn ra vào lúc 16 giờ 30. Cũng trưa và chiều hôm đó tại Muechen đã diễn ra một cuộc biểu tình phản đối hành vi xâm lược biển đảo Việt Nam của Trung Quốc. Vì khái niệm bắn giết, cướp đảo, xây dựng cơ sở hành chính, khai thác tài nguyên của Trung Quốc được phía chính quyền Việt Nam diễn giải là '' tranh chấp chủ quyền '' hoặc '' hiểu lầm giữa hai bên '' chứ không phải là xâm lược. Cho nên phía lãnh sự quán Việt Nam không có người tham dự những cuộc biểu tình như thế này.


Một chiếc áo NoU giữa đoàn người biểu tình ở Muechen.

Hy vọng sau này nếu có những cuộc biểu tình mà nội dung đại loại là - đề nghị Trung Quốc không hiểu lầm về biển đảo Việt Nam- chắc sẽ có lãnh sự quán của Việt Nam đứng ra tổ chức hay tham dự cùng kiều bào.


Trước cửa lãnh sự quán Trung Quốc tại Hamburg cùng ngày cũng có một cuộc biểu tình do kiều bào ở đây tổ chức. Điều đặc biệt , phải nói là rất đặc biệt là cuộc biểu tình này có nhiều màu cờ. Cờ Đức, cờ VNCH và cờ CHXHCNVN.


Quay trở lại với cuộc tưởng niệm 40 năm Hoàng Sa tại Muechen. Chị Thục Quyên, một nhà hoạt động nhân quyền từ nhiều năm nay nhận xét.

- Mọi khi tổ chức như thế này cũng có ý kiến bất đồng, nhưng lần này tụi trẻ làm, mọi người đều vui vẻ vì bọn trẻ có ý thức và tinh thần. Ai cũng mừng cả.


Chương trình tưởng niệm được tổ chức trang trọng trong một khán phòng lớn, sân khấu được trang bị hiện đại về âm thanh, ánh sáng đã nói lên sự chu đáo và tấm huyết của những bạn trẻ tổ chức. Tấm hình lớn trên sân khấu mở đầu là một đoạn phim tư liệu về trận hải chiến Hoàng Sa. Hàng trăm người có mặt bùi ngùi xúc cảm, cả hội trường đã đứng nghiêm trang tưởng niệm những chiến sĩ hải quân Việt Nam ngã xuống vì biển đảo quê hương dấu yêu.

Nam ca sĩ nghiệp dư Vĩnh Điệp thể hiện bài hát Một Ngày Việt Nam bằng một giọng hát truyền cảm như từ chính trái tim anh cất lên. Với chất giọng trầm ấm và lối diễn đầy biểu cảm, lời báì hát  được đưa vào sâu thẳm trái tim người nghe. Là người từng nghe nhiều ca sĩ chuyên nghiệp hát nhạc phẩm này. Thú thực lần đầu tôi ấn tượng về chất giọng và tâm huyết của người hát hòa quyện với nhau như ca sĩ Vĩnh Điệp trình bày.



Đôi bạn trẻ nằm trong ban tổ chức dẫn chương trình nam mc Sĩ Sáng và  nữ mc Lê Phú



Bên ngoài hành lang diễn ra một hàng cắt tóc và dẫy hàng ăn phục vụ khách hàng để lấy tiền đóng góp cho chương trình.




Một số hình ảnh thêm về chương trình.


















Được ban tổ chức cho nói vài lời cảm nghĩ.


Được tặng một bó hoa hồng rất đẹp.


Một bác già từng là cử nhân văn chương của văn khoa Sài Gòn, tập kết ra Bắc. Sau năm 1975 quay trở lại miền Nam. Quyết định của bác khi thấy tình hình miền nam sau '' giải phóng '' là  bác '' dinh tê'' lần nữa luôn. Nhưng không phải ra miền Bắc nữa ,mà bác tìm đường để sang đây định cư. Lắng nghe bác tâm sự.