Thứ Hai, 29 tháng 9, 2014

Sinh viên, học sinh Hồng Kông vô ơn với Đảng, với Bác.

Người ta nói uống nước phải biết nhớ nguồn.

Nguồn ở HK là đất nước TH vĩ đại, và người mang nguồn nước công bằng, bác ái cho HK chính là Đảng CSTQ vĩ đại.

Từ một mảnh đất thuộc địa, người dân HK sống đau khổ, rên xiết dưới ách cai trị của thực dân Anh. Người dân HK không có được quyền tối thiểu như tự do báo chí, hội họp hay quyền bảy tỏ chính kiến. Nhờ công lao vĩ đại của ĐCSVN, đã giải phóng cho nhân dân HK được những tháng ngày đen tối trước kia.

HK dưới thời thực dân,  cảnh sát có thể bắt người dân bất cứ lúc nào về trụ sở tra khảo đến chết, sau đó tuyên bố là đột tử mà không hề phải e sợ dư luận hay toà án, bởi hệ thống cái trị của thực dân là bảo vệ cho những thành phần trong bộ máy của chúng trước tiên. Nạn cướp bóc diễn ra hàng ngày. Có người đi đường bị bốn tên cướp xông vào cướp tiền, giằng co xô đẩy tiền văng tung toé giữa đường, bọn cướp chạy mất. Nhưng những người dân bị lối sống suy đồi đạo đức do bọn thực dân tiêm nhiễm đã hôi tiền của người bị cướp.

Chưa hết, còn có những tai nạn xe chở hàng bị lật, người dân cũng xông vào hôi của. Cướp xộc tận vào trong nhà giật đồ đi ra giữa thanh thiên bạch nhật.

Đời sống nhân dân HK thật tăm tối, có đứa bé đi học vì đói quá ngã xuống cầu chết. Ở vùng nọ có hai mẹ con vì quá khổ cực, người mẹ đã ôm con vào rừng thắt cổ tự vẫn cả hai mẹ con. Có bà mẹ khác không có tiền đóng học phí cho con, nên đã tự vẫn để hy vọng lấy tiền phúng đóng học cho con mình. Đàn ông HK phải đi bán thận hàng đoàn lấy tiền trang trải cơm áo trước mắt, phụ nữ xếp hàng khoả thân cho bọn Đài Loan, Hàn Quốc săm soi.

 Trong khi đó lũ quan chức giàu không sao tính nổi, trang trại của chúng chim bay mỏi cánh, biệt thự xa hoa lộng lẫy. Chúng ăn uống bằng máu và nước mắt của người dân. Chúng làm đường thì đường nứt, làm cầu thì cầu đổ, chúng đóng tàu thì tàu thành sắt vụn, đường phố ngập lut mỗi khi mưa, người dân đi giữa thành phố mà bị chết đuối do nước cuốn đi.

 Nhưng nhờ có Đảng Cộng Sản tinh hoa của dân tộc, đã mang lại ánh sáng ấm no hạnh phúc cho nhân dân. Người HK ngày nay đã không còn phải chịu cảnh áp bức của bọn thực dân Anh nữa. Cuộc sống bình yên trở lại, khăps nơi nơi dân chúng yên ổn làm ăn, trên sân khấu ngày đêm diễn ra liên miên ca hát. Nhà nghỉ, sới bạc, ổ điếm được công khai để phục vụ người dân. Mọi trò chơi giải trí được mở rộng cho tất cả thanh thiếu niên tham gia. Người dân HK được xếp hạng hạnh phúc thứ nhì thế giới.

 Đáng ra những thành niên, sinh viên HK ngày hôm nay phải biết ơn ĐCS , biết ơn bác Mao vĩ đại. Nhờ có đảng, có bác mà chúng mới được học hành tử tế. Chẳng những không biết ơn, chúng lại ăn phải bả của bọn tư bản thôi nát kích động, những phần tử thế lực phản động lại đi ngược lại đạo lý '' uống nước nhớ nguồn ''. Chúng đã chà đạp nên xương máu mà các chiên sĩ , nhân dân TH đã đổ để giành độc lập, thống nhất đất nước.

 Đại đa số quần chúng nhân dân tiến bộ đều căm phẫn trước hành động của chúng, phát biểu cảm tưởng, một cựu chiến binh đã phải đau đớn thốt lên rằng.

- Không thể để bất cứ kẻ nào làm ảnh hưởng đến sự lãnh đạo của Đảng, Đảng là người đã được nhân dân ta tin tưởng lãnh đạo , đã cùng nhân dân ta chia sẻ những khó khăn gian khổ. Cần phải nghiêm trị thích đáng những kẻ hung hăng này.

Đó cũng là ý nguyện của quần chúng nhân dân, sớm muộn những phần tử phá hoại này sẽ bị nghiêm trị. Trả lại cuộc sống thanh bình cho người dân.  Toàn thể nhân dân TH và nhân HK nguyện đứng dưới là cờ của Đảng, của Bác để xây dựng đời sống mới mà bao quốc gia phải thèm muốn. Nơi không có cướp, hiếp, không có người dân bị mất đất đi khiếu kiện ròng rã màn trời, chiếu đất, không có người dân phải tự vẫn vì không đủ ăn. Không có trẻ con đi học đu dây hay chui túi nilon.....

Thứ Năm, 25 tháng 9, 2014

Chuyện phiếm viết báo.

Cái này ít ai biết, trước kia thỉnh thoảng mình cũng viết báo. Báo giấy hay tập san, tạp chí xuất bản đàng hoàng nhé. Mỗi tội là tác giả do biên tập tuỳ hứng đặt tên gì thì đặt.

Suýt nữa mình đi vào nghề báo thật. Có lần một bà chị là nhà văn thấy mình lông bông, mới bảo mày đi viết báo đi, kiếm tiền nuôi con. Chứ  vật vờ này phí. Để chị giới thiệu cho mày lên viết cho một nơi.

Theo giới thiệu chị ấy, đến toà soạn ở Lý Nam Đế, anh chủ bảo. Gì chứ chị... đã giới thiệu thì khỏi cần kiểm tra khả năng, anh có đề tài này em xem viết cho anh. Cứ làm hai tháng thì vào biên chế. Giờ có chương trình sân khấu, ca nhạc gì thì đến đó làm tin, cố gắng khai thác những chuyện sau hậu trường, xem bọn ca sĩ nó ăn, uống hay chơi bời gì cũng thì mình đều viết được hết. Mỗi lần có chương trình thì sẽ có giấy giới thiệu, giấy mời anh đưa cho đi.

 Mình về nhà, vắt tay lên trán, nghĩ cảnh luồn sau hậu trường chụp bọn nó thay quần áo cũng thích. Rồi cảnh bọn nó đi picnịch hay ở trong những khu sang trọng mình cũng được mò vào, thấy sướng lâng lâng. Nhưng nghĩ một hồi bụng bảo dạ, Hàn Tín ngày xưa luồn trôn vì đại nghĩa. Loại mình có làm được cái gì lớn đéo đâu mà đi rình bọn ca sĩ, diễn viên nó mặc quần lót gì. Làm thế không đáng tí nào, thà vật vờ còn hơn.

Không thấy mình đi làm báo chỗ kia, bà chị nhà văn hỏi, mình thật lòng tâm sự. Chị ấy nghe chuyện thế cười tươi, bảo thôi thế thì em viết truyện ngắn cuộc sống đi, chị lo xuất bản cho. Cứ viết để cho thiên hạ biết mình, sau có đấu tranh gì còn có cái tiếng, chúng nó muốn làm gì em cũng khó.

Bẵng đi chả có thời gian viết truyện ngắn gì, một hôm có ông anh làm phóng viên ảnh gọi đưa mình cái địa chỉ. Bảo đến chỗ ấy mà làm. Đó là nơi làm tập san chuyên đề cướp giết hiếp...dạo đó loại nửa báo, nửa sách này bán chạy cực. Mình đến nơi, nhận bài viết, đến khi gửi thì bảo không được, thứ nhất là dài, thứ hai là không thu hút bạn đọc. Họ bảo mình phải viết về tình tiết này, tình tiết kia, bỏ cái đoạn này đi không cần. Lại về nhà giở máy tính ra đọc lại bài mình viết, đêm lại vắt tay lên trán. Hiểu ra vấn đề là người ta cần giật gận, kích thích người đọc, tội ác phải đẫm máu. Mà mình viết thì lại thiên về  ý muốn để cho người nào muốn phạm tội đọc cũng nên dừng lại. Kiêủ viết như là bài văn chứ không phải bài báo. Cuối cùng thấy không hợp nên thôi.

 Đang lông bông, lại gặp một ông anh hừng hực đến bảo giờ anh làm phụ trách mảng chống tiêu cực, chú đi với anh. Ông anh bảo bọn sâu mọt hại dân phải giết, không thể để nó lộng hành. Anh có đủ phương tiên, thẻ, giấy công tác, xe, máy móc...chú đi làm phụ tá cho anh.

Ôi, đúng máu. Thế là đi ngay không lăn tăn. Ngay vụ đầu tiên đi điều tra dân oan mất đất. Nhà người ta nghèo xơ xác, ông anh hỏi chuyện, bảo mình ghi chép và chụp ảnh, mình hỏi thêm vài câu thì ông anh gạt đi. Bảo cứ thế đã, mình gặp thằng chủ tịch xã hỏi tội nó thêm. Ra cửa anh còn bảo dân mình khổ quá, nhìn nhà người ta xơ xác thế mà chúng nó còn cướp. Hôm sau anh đi gặp chủ tich xã một mình, anh bảo vì mình không có giấy tờ gì, vào nó hỏi không có mất hay. Mình ở nhà, còn anh ấy đi.

 Chục hôm nữa không thấy gì, mình hỏi thì anh bảo.

- Ai cũng là con người, mình làm gì cũng phải lấy đức em ạ. Thằng nào nó không biết điều mình đánh cho chết luôn, nhưng có người họ hối hận rồi, mình cũng nên để người ta sửa sai, không ép họ quá làm gì.

Mình định hỏi là thằng chủ tịch xã ấy nó '' biết điều '' thế nào , nó '' hối hận '' ra sao.? Nhưng nghĩ ai lại phụ tá báo chí lại đi phỏng vấn sếp. Nên mình lặng ngắt không nói, từ đó chia tay, gọi cũng bảo bận không gặp.

Lại gặp một ông anh làm báo, cũng mảng chống tiêu cực. Anh em hợp nhau, ông này bảo có vụ tới ông ấy đang làm một kỳ, mình cả ông ấy sẽ chiến tiếp các kỳ sau. Oánh bọn phá rừng, chặt gỗ lậu, tuồn cho bọn buôn lậu gỗ. Ông ấy cho xem bao nhiêu tài liệu, clip, hình ảnh bọn chặt gỗ lậu, rồi gỗ chở đến nhà quan nào. Vừa nói ông vừa rít thuốc lào xòng xọc, rồi nhảy lên con xe máy ghẻ phi đi với lời nói như đinh là tuần sau anh em mình lên rừng chiến đấu.

 Tuần sau gặp lại, thấy ngồi quán trà đá vỉa hè, hút thuốc lào, mặt mũi chán chường. Hỏi làm sao thì ông chửi.

- Đm mình già rồi mà dại, toàn đi làm mồi cho chúng nó. Bọn nó bảo mình đi làm, về được một kỳ, kỳ sau là nó thôi.

Mình ngớ người hỏi sao, ông ấy càng điên chửi to hơn.

- Thì đm nó, chú không hiểu à, nó có tiền nó dúi cho thằng sếp mình, thế là thằng sếp mình bảo thôi không đăng nữa. Đi làm vụ khác, đm rồi vụ khác cũng thế thôi. Anh đéo làm nữa, anh bảo làm đơn anh xin đi học. Toàn đi hầu dái chúng nó doạ người để chúng nó làm tiền, báo chí cái con c..

Tiếp đến là có cô bạn, thấy thương mình nên gọi đến bảo viết bài cho báo chỗ cô ấy làm, báo này trả tiền hơi cao. Đại khái là về thú ăn chơi này nọ. Có lần bài giao trước một tuần, đến sáng ngày lấy hỏi bài đâu, mình ngớ người ra vì quên, đành nói dối là đang sửa chính tả chiều gửi. Xong ba chân bốn cẳng phi xe đi hỏi nháo nhào mấy nơi, về cắm đầu viết đến cuối giờ chiều gửi. Bài ok ngon lành, làm phảt hơn triệu dễ như ăn bát phở. Làm cái này ngon lành, cứ có đề tài gì, bảo cái là mình đi tìm, đến nơi chỉ nhìn ngó loanh quanh, hỏi ất ơ vài ba câu, thế mà về thao thao bất tuyệt thành bài. Được thời gian thì cô ấy bỏ chỗ làm đó, nên mình cũng phải thôi.

 Em Trang Hạ lúc đó làm tờ Lửa Ấm, mình viết được một hai bài, có lần em ấy bảo mình đi phỏng vấn một nhà văn. Mình bảo đưa câu hỏi, em ấy ghi cho. Mình đến đưa cho nhà văn câu hỏi , bảo chị trả lời giúp em. Bà kia cặm cụi gọt giũa trả lời, khi mình đến lấy lại còn dúi mấy trăm bảo cho cháu ăn quà. Nhưng rồi tờ Lửa Ấm cũng teo.

 Thằng bạn làm chủ công ty quảng cáo, nhiều việc. Nó gọi đến bảo anh rảnh, đi trông thợ làm cái nhà kia giúp em. Mình đi trông thợ, nhưng cũng làm cùng như thơ. Cũng leo trèo, khoan, hàn, cưa xẻ. Đang làm thì thấy chủ bên kia họ gọi điện ai đó nhờ viết bài cho trang website của họ, thấy điện đi điện lại có vẻ khó khăn lắm. Mình mới ngứa mồm bảo chuyện này khó gì, để đấy tôi viết cho. Cậu chủ kia nhìn mình tưởng hâm, mình hỏi vài câu về ý tưởng muốn viết thế nào, cậu ấy nghe câu hỏi có vẻ chuyên môn, nên bớt nghi ngại, mới nói là nội dung đại khái thế này, thế kia. Mình bảo cho mình ngồi máy tính viết luôn được không, cậu ấy chần chừ rồi cũng gật đầu. Mình vừa hỏi, vừa viết, cậu ấy mỗi câu hỏi của mình lại có vẻ nhiệt tình trả lời hơn. Còn đi lấy số liệu mang ra cho mình xem để viết.

 Mình gõ bàn phím, chỉ có đúng đầu ngón tay là sạch bởi trước khi đụng vào có vớ cái giẻ lau tay, tóc trên đầu vẫn đầy bụi tường vì bãn nay đứng khoan bắt cái biển nội quy treo trong nhà. Chừng hơn một tiếng thì xong. Cậu chủ trẻ xem xong, có vẻ ưng. Cậu gọi ai đó bảo gửi bài để góp ý, hình như gọi mấy người. Còn mình lại ra làm tiếp với thợ.

Đến chiều thì cậu ấy cả một người đứng tuổi thấy bọn mình dọn đồ về, gọi mình ra quán cà phê cách đó mấy nhà. Người lớn tuổi bảo mình viết được lắm, có học đâu không. Sao viết được thế mà lại đi làm lam lũ thế này. Mình bảo không học đâu, còn đi làm thế này chỉ là hôm nay người ta thuê một hôm thôi. Mình thất nghiệp ở nhà, thỉnh thoảng mới có người gọi đi làm nội thất quảng cáo thế này. Người lớn tuổi nói họ nhờ bạn là nhà báo viết hộ cho bài giới thiệu công ty trên website, nhờ bao hôm mà thấy khó khăn vì bạn bận. Thôi thì đáng nhẽ nhờ người khác cũng tiền, mình làm họ gửi mình 2 triệu tiền công viết và 1 triệu cho anh em thợ uống nước.

 Lúc nhận tiền của người đứng tuổi, mình thấy ánh mắt ông ấy nhìn mình vẻ đau đáu. Mình cầm tiền vội vã đi ra thu xếp đồ với anh em về, mình sợ ai nhìn mình thương hại như vậy.  Đưa lại cho anh em một triệu bảo chủ họ thấy làm tốt họ thưởng. Bọn thợ bảo đúng là đi làm anh có khác, lần sau anh đi với bọn em đừng làm, anh cứ đứng chỉ thôi, để bọn em làm.

 Đấy là bài viết mình được trả nhiều tiền mặt nhất từ trước đến lúc đó, tiền tươi roi rói trao tay khi viết xong.

Thứ Bảy, 20 tháng 9, 2014

Tí Hớn đi học.

Tí Hớn đi học lớp 1, được hai tháng một chiều bố đón về. Cậu buồn rầu nói.

- Bố xin con sang lớp khác học được không.?

Bố hỏi sao, cậu bảo cô giáo không thích con bố ạ.

Bố bảo để bố xem thế nào. Bố biết Tí Hớn rất nghịch, nếu không nhất thì cũng nhì lớp. Bố cũng biết Tí Hớn dám làm, dám chịu. Nếu có bị đánh hay phạt vì nghịch thì cũng không vì thế mà nghĩ cô giáo không thích cậu. Chuyện cậu cảm giác cô giáo không thích mình là một câu chuyện mà bố cậu đáng phải suy nghĩ. Việc xin cậu sang lớp khác với lý do gần bạn A, bạn C nào đó không có gì khó. Nhưng nếu làm thế không phải cách mà bố cậu muốn. 

Hôm sau bố cậu đến lớp đón Tí Hớn, bố cầm một cuốn sách bìa màu vàng. Bố gặp cô giáo nói.

- Anh có viết cuốn sách tặng em.

Ba ngày sau, mẹ Tí Hớn hốt hoảng gọi điện.

- Anh có gặp cô giáo Tí Hớn làm gì không.?

- Anh chỉ tặng cuốn sách thôi.

- Cuốn sách nào?

- Sách anh viết.

- Trời ơi, sao anh liều thế, làm thế mà không nghĩ gì à.?

- Không, anh nghĩ đủ rồi mới làm.

Lúc về mẹ Tí Hớn kể, cô giáo khen Tí Hớn hết lời vì học giỏi, rồi hỏi han bố có làm gì không. Đại khái là cô rất vui và thân thiện một cách đặc biệt. Năm đấy hôm nào bố đón Tí Hớn, cô giáo cũng dành cho bố nụ cười rất thiện cảm. Tí Hớn học giỏi nhất nhì lớp. Bố cậu hỏi con học giỏi xếp thứ mấy, cậu trả lời hãnh diện - chắc là xếp thứ hai, sau một bạn gái, bạn ấy có mẹ là giáo viên trong trường. Bố cậu hỏi con nghịch xếp thứ mấy. Cậu thở dài - Chắc cũng thế thôi bố ạ.

Bố hỏi con nghịch sau ai. Cậu bảo sau bạn T. 

Bạn T có hoàn cảnh rất thương, bố mẹ bạn ấy bỏ nhau, bạn ấy ở với bà nội nuôi. Bà nội bạn T bán hàng lặt vặt nuôi cháu ăn học rất khó khăn.

Tí Hớn không bị bố mắng vì nghịch. Vì lúc bé bố cậu cũng như cậu, thậm chí học chả chăm bằng. Bố cậu nói.

- Con nghịch thì cô giáo sẽ phạt con, hoặc bố sẽ đánh con khi cô giáo nói. Chuyện đó không có gì cả, con làm sai con bị phạt. Nhưng còn chuyện này. Nếu con đang học, bạn bên cạnh nghịch làm con không học được, không làm được bài, không nghe được cô giáo giảng. Con ấy cứ phải cảnh giác xem bạn có làm gì con ấy không. Đấy, con nghĩ xem, chuyện mình nghịch mình bị phạt là một chuyện, nhưng chuyện mình phá hoại làm cho các bạn khác không học được mới là chuyện rất lớn. Các bạn rất tốt với con, các bạn đến lớp để học giỏi, bố mẹ các bạn đi làm vất vả, thấy con học giỏi thì cả nhà họ vui vẻ, hạnh phúc. Nếu con họ học kém, họ sẽ buồn, sẽ tức, gia đình họ sẽ có những tiếng quát tháo...

Tí Hớn trào nước mắt, cậu hứa sẽ không nghịch nữa để không làm các bạn bị bố mẹ mắng.


Một hôm bố nghe rầm trên gác, bố đi lên xem thấy mực tím văng khắp nhà. Tí Hớn mặt ngơ ngác, bố hỏi sao. Tí Hớn bảo không biết. Bố quan sát lọ mực trên bàn mọi khi ở sâu sát tường, giờ văng xuống đất. Bố hỏi Tí Hớn biết vì sao lọ mực rơi xuống đất không, Tí Hớn bảo con không biết, chắc tại con chuột.

Bố hỏi Tí Hớn là con có làm gì động mạnh không, Tí Hớn bảo không, con đang cúi xuống xem vở ở góc này. Bố hỏi Tí Hớn có nhìn thấy con chuột không. Tí Hớn nói không.

Bố Tí Hớn ngồi xuống cạnh con, Tí Hớn nét mặt sợ hãi, bố nói rất nhẹ nhàng.

- Con không làm gì động mạnh, con cũng không nhìn thấy con chuột. Như thế là con không doạ gì con chuột để nó phải sợ hãi chạy loạn lên. Vì con không làm gì động mạnh, con đang cúi xuống xem vở, con cũng chả nhìn thấy con chuột. Thế nên con chuột ấy nó không bị con doạ đánh mà nó sợ hãi chạy húc vào lọ mực, khiến lọ mực văng xuống đất. Phải không con.

Tí Hớn nghĩ một lúc rồi gật đầu.

Bố nói tiếp.

- Con nhìn thấy bố đuổi con chuột đánh nó mấy lần rồi nhỉ.? 

Tí gật đầu, vâng, mới hôm nọ bố đuổi một con vào nhà tắm rồi bố đóng cửa bố đánh nó chết.

Bố Tí Hớn gật đầu rất tươi, bố nói.

- Đúng đấy, con chuột nó bao giờ cũng chạy theo đường mà nó đã tính trước. Hôm đó trong nhà tắm bố đã chặn cái cửa sổ, nó chạy vào không ra thấy lối ra như mọi khi. Thế nên nó bị nhốt trong đó. Bố đóng cửa nhà tắm xong, rồi bố mới lấy gậy khua và hai bố con mình dập chân ầm ĩ doạ nó. Nó mới chạy ra vào nhà tắm nhỉ.?

Tí Hớn vâng, cậu ngờ ngợ, mọi lần câu chuyện nào bố kể cậu cũng chú ý lắng nghe và đề phòng. Vì cậu biết những cái kết của câu chuyện bố kể bao giờ cũng bất ngờ với cậu.

Bố cậu nói.

- Con thấy dù bố con mình doạ rất mạnh, nhưng con chuột từ góc tủ nó sẽ chạy ra theo những đường mà nó đã tính trước. Một là nó men theo tường vào nhà tắm, hai là nó chạy bò dọc chiều cao của cái tủ, rồi bò ngang thành tủ nó bám mép cửa nhà tắm xuống vào trong. Lúc nào nó cũng có vài phương án chạy mà nó thuộc sẵn trong đầu. Chưa bao giờ nó chạy ra giữa nhà, hay nó lao, rúc vào đâu. Sở dĩ người ta khó bắt được nó, vì khi nó thoáng thấy người nó đã chạy theo một con đường ngắn nhất, nhanh nhất và rất dễ chạy mà nó tính trước. Đúng là con vẫn thấy thế phải không.?

Tí Hớn lờ mờ hiểu ra, cậu lí nhí cúi đầu vâng ạ. Bố cậu nói tiếp.

- Vậy mà con chuột làm đổ lọ mực này, nó không bị ai doạ, không bị gì nguy hiểm. Tự nhiên nó chạy đến qua mặt cái chỗ người ta hay ngồi là bàn học. Rồi nó chả có gì hoảng sợ, nó lại lao đầu hất tung cái lọ mực. Lẽ ra dù có bị đe doạ nó cũng không chạy trên mặt bàn, dù sợ hãi đến mấy nó cũng không lao vào cái lọ mực, nó phải tránh những vật cản để không làm nó mất thời gian khi chạy trốn. Bố nghĩ không có con chuột nào như thế, vì bố chưa thấy con chuột nào hành động như thế bao giờ.

Bố cậu ngừng lại thở dài, ôm Tí Hớn.

- Con biết không, bố sẽ phải nghĩ nhiều, nghĩ tại sao cái lọ mực bỗng nhiên đổ, bố không tìm ra được lý do nó đổ văng xuống bàn. Con chuột thì không phải rồi. Vậy là vì sao, bố phải nghĩ ra để lần sau bố con biết cách giải quyết. Hôm nay lọ mực nó bỗng nhiên rơi chỗ này, mãi nó lại tự nhiên rơi chỗ khác. Lại còn những thứ không phải lọ mực, nó cũng có thể bỗng nhiên rơi.

Tí Hớn băn khoăn, cậu như muốn giải quyết cùng bố tìm ra cái lý do lọ mực rơi, cậu cứ ngập ngừng. 

Bố cậu nói tiếp.

- Bố nghĩ không ra lý do lọ mực bị đổ. Thế là bố buồn vì bố quá kém, không hiểu biết, không đủ thông minh để biết tại sao một việc đơn giản thế mà mình không biết lý do. Bố buồn nữa là nếu bố kém thông minh như thế, có nghĩa bố đã già, hoặc bố không thông minh nữa. Bố buồn lắm, nếu bố kém như vậy, thì bố làm sao làm việc nuôi con đến khi lớn được nữa. Bố thương con, bố lo cho con sau này không biết sẽ được chăm sóc nuôi nấng ăn học thế nào nếu như bố đã kém thông minh đi rồi. Buồn thật con à.

Tí Hớn ngọ nguậy bàn chân, cậu bồn chồn day dứt. Bố cậu nói.

- Nhưng bố biết con làm đổ lọ mực. Chỉ có điều bố không nhìn thấy, nên bố không quy tội cho con. Vì trong đầu con vẫn còn nghĩ khả năng cái lọ mực bị rơi mà không phải con làm là có. Trong đầu con nghĩ thế, nếu bố đánh con để bắt con nhận. Con sẽ nhận, nhưng con sẽ vẫn ấm ức vì con nghĩ là bố không trông thấy, trong khi lý do đổ lọ mực có thể là nguyên nhân khác không phải con làm. Con nghĩ lần này bố bắt con nhận thế cũng được vì đúng con làm. Nhưng con sẽ cứ phải nghĩ , vì sợ bị oan lần sau, những việc khác không phải con làm mà bố lại cứ quy tội là con làm, chỉ vì các lý do chứng cứ  khẳng định con làm có nhiều. 

Bố Tí Hớn đứng dậy lau nhà, mang lọ mực mới ra. Xong xuôi bố bảo Tí Hớn.

- Nếu con nhận con làm khi bố hỏi, bố sẽ đánh con mấy cái vì tội nghịch ngợm hậu đâu. Nhưng con không nhân, nên bố không đánh con. Bố sẽ rất buồn là con nói dối bố. Bố sẽ phải nghĩ nhiều, tại sao một đứa con mà người bố hết sức yêu thương, lại đi nói dối bố. Hay tai người bố ấy không tốt hoặc độc ác. Hoặc đứa con mình đã trở nên hư hỏng. Thôi con học đi, bố xuống nhà , bố phải nghĩ vì sao con nói dối vậy. Chỉ vì con sợ ăn mấy roi và bố mắng mà con nói dối người bố luôn yêu quý con mình, con đã làm một điều khiến còn ghê gớm hơn chuyện làm đổ lọ mực.

Bố xuống nhà, pha trà, ra cửa sổ hút thuốc trầm ngâm. Một lúc Tí Hớn đi xuống, khoanh tay trước bố khóc nức nở.

- Bố ơi, bố đừng nghĩ nữa, con làm đổ lọ mực đấy ạ.

Bố bảo Tí Hớn lên gác, bố lấy roi đét cho hai cái vào mông. Tí Hớn đau nhưng không kêu. Xong bố bảo con nhớ làm gì phải chắc chắn, bố đánh cho con nhớ lời bố dặn thế. Tí Hớn vâng ạ rồi ngồi học, một tay vẫn còn xoa vết đau, tay kia cầm bút làm bài.


 Khi hai bố con lên giường, Tí Hớn vòng tay ôm cổ, thơm vào má bố nói.

- Bố ơi ! Bố kể chuyện bố hồi bé với ông bà nội thế nào đi. 

Bố bắt đầu kể, Tí Hớn gối tay, ôm ngực bố nghe.


Tí Hớn luôn học giỏi nhất nhì lớp, năm nào cậu cũng được đi thi học sinh giỏi của trường. Chỉ đến cấp quận là thôi, cậu không vượt qua nổi vòng thi ấy . Vì cậu cũng chả đi học thêm, nhà cậu bố mẹ cũng không phải dân chuyên. Bố cậu cũng không muốn đầu tư tiền để cậu thành dân chuyên như các bạn khác. Bố chỉ muốn cậu học bình thường như bao nhiêu bạn khác, và tiếp thu tốt nhất trong hoàn cảnh đó là bố mừng. Mấy năm cậu học, bố mẹ không phải phong bì, biếu xén hay lấy lòng các cô giáo. Bản thân cậu chỉ học từ các cô dạy, và cậu học giỏi, như thế đã là món quà các cô rất thích. Cho dù cuộc sống ngày nay của các giáo viên ảnh hưởng vì đồng tiền, nhưng trong sâu thẳm mỗi giáo viên nào, đều muốn học trò của mà mình dạy dỗ học giỏi, học tốt một cách thực sự.

Cậu bé Tí Hớn đến lớp tự tin, cô giáo quý cậu. Không phải vì bố mẹ cậu làm to, hay biêú xén gì cô. Mà do chính bản thân sức học của cậu làm cô giáo quý.

 Có nhiều người bi quan không tin điều đó. Nhưng bố tin, vì bố trải qua bằng xương máu của mình. Khi xưa bố ở trong tù, nơi mà chỉ có đồng tiền, sự quỵ luỵ, ton hót là món quà mà quản giáo cần ở tù nhân. Bố đã nhận được trong mớ đen tối , nhớp nhúa ấy còn có một sự mong muốn nhân bản của con người. Đó là cũng có những người quản giáo muốn tù nhân của mình sau này trở thành người tốt, và nếu họ thấy người tù nhân nào có thể thành được người tốt, họ cũng dành ra sự đối xử một cách nhân ái mà họ có trong lòng.

 Bố có thể chưa là '' người tốt '' theo quan niệm của nhiều người. Nhưng bố tin, những người quản giáo năm xưa phụ trách bố, họ hài lòng về bố. Mặc dù suốt bao nhiêu năm tháng qua, cơ quan điều tra, nhà tù, toà án luôn luôn hiện diện từng ngày trong đời sống của bố. Nhưng đó là câu chuyện khác, vì trong câu chuyện đó còn có những người tù như bác Nguyễn Văn Hải, Trần Huỳnh Duy Thức, Nguyễn Hữu Vinh, Bùi Thị Minh Hằng....câu chuyện của những người tốt thật nhưng vẫn phải đi tù.

 Có thế phương pháp bố dạy con không đúng về khoa học. Nhưng về tình cảm, bố đã chắt từ trong cuộc sống của mình, từ trong những vết dao, nhát búa khiến lúc trở trời làm bố đau nhói. Hay từ những cơn sốt rét, viêm gan B, lao lực, làm cho làn da bố luôn tái sạm. Từ những trăn trở toan tính vật lộn trong đời. Và cũng từ những tấm lòng bao dung, nhân hậu mà người ta đã cưu mang , giúp đỡ bố như một người con, người em..... tất cả những gì bố dạy con được chắt ra trong đó.

Hôm nay con báo tin được đi thi học sinh giỏi ở trường và cô giáo khen con rất ngoan, bố mừng lắm. Nhưng bố sẽ mừng nữa là con sẽ báo tin bạn bè ở lớp rất quý mến con. Ở đây có em Lena rất nhớ con, em ấy khóc khi biết con về Việt Nam. Chỉ mấy ngày ngắn ngủi, con chơi với em như một người anh tốt khiến em nhớ con. Con hãy luôn đối xử với các bạn, các em và mọi người để sao họ nhớ mong con như vậy. Rất tiếc đã hơn một năm rồi bố không ở bên con để dạy con điều đó. Nhưng bố tin con sẽ cảm nhận được bố mong gì ở con.


Giờ phút chia tay con về lại quê hương.

Thứ Tư, 17 tháng 9, 2014

Đến đại sứ quán VN ở Berlin.

Chiều nay 2 giờ ra đại sứ quán VN tại Berlin để làm công chứng hộ chiếu. Đến lượt mình vào hỏi, cán bộ sứ quán trả lời rất nhiệt tình, hướng dẫn photo mặt này, mặt kia hộ chiếu đang thao thao giở hộ chiếu mình ra chỉ mặt này, mặt kia thì nhìn thấy tên mình. Ông ta biến sắc cầm hộ chiếu ngoắt người quay đi. Mình gằn giọng gọi lại bảo đưa hộ chiếu đây. Ông ấy bảo mình hỏi photo thì ông ấy đi photo cho mình.

 Mình bảo là tôi hỏi ông, ông chỉ tôi cách photo chứ không phải bảo ông làm hộ tội. Đưa hộ chiếu ngay đây. Máy photo có đặt ngoài này cho dân tự photo , sao phải nhờ ông mang đi đâu.

Ông ta lờ tít, cứ như bắt được trộm, cầm hộ chiếu chạy luôn vào trong, cái người tên là Hùng đang tiếp dân cạnh đó cũng bỏ vào trong. Làm mấy người dân đứng đó đợi chả biết thế nào, đứng lơ ngơ , sốt ruột vì cả dãy mấy ô tiếp dân không có ai. Mình không muốn bà con vì mình phiền hà chờ đợi, nên ngó vào trong gọi vọng Hùng ra, nói.

- Các ông cứ xem việc tôi,còn tôi sẽ ra ngoài hút thuốc chờ. Tôi ra để các ông làm việc với mấy người dân này, tôi không muốn vì tôi mà họ bị gián đoạn.

Hùng gật đầu như cảm ơn. Mình ra ngoài hút thuốc.

Hút xong điếu thuốc thì có người gọi vào, vào thấy có người đưa hộ chiếu và tờ giấy đề nghị công chứng. Mình bảo thôi không cần nữa, mình đi về. Cậu ta giữ mình lại, bảo mất công rồi, để đấy cậu làm cho lấy ngay, không có gì đâu. Thôi anh lười khai tờ khi thì để em điền cho. Thế là cậu ta tự điền tờ khai mẫu.

Mình hỏi lấy ngay không, cậu gật đầu hăng hái, bảo lấy ngay, anh chờ chút. Mà thôi anh vào bên trong chờ, không phải chờ phòng đợi đâu. Nói rồi cậu ta mở cửa cho mình vào bên trong, có một phòng, bảo mình đợi.

Trong lúc đợi thì cậu ta hỏi han đời sống của mình, học hành đến đâu, có cần giúp đỡ gì không. Ví dụ như hỗ trợ dạy tiếng, hỗ trợ việc cá nhân trong đời sống. Rồi hỏi công chứng gửi về nhà làm gì, có gì anh ta giúp đỡ thủ tục. Cái này mình chả muốn nói lúc đó, nhà mình anh em có vấn đề, thằng em trai mình vớ vẩn, mình tính gửi về làm giấy tờ cái nhà. Không nó nghĩ mình đi mất , nó lại tác yêu tác quái. Việc này tức thằng em thì làm, chứ nếu không làm cũng chả sao.

Mình bảo thôi, không giao tiếp phiền hà. Mấy ông bà người Việt ở đây không thích anh, họ gặp anh hôm đầu thì vui. Chứ hôm sau biết anh là ai, họ lạnh tanh. Cậu bảo tại mồm miệng mình ăn nói không quen tai nên thế.

Cậu ta hỏi mình chuyện mấy cuộc biểu tình của người Việt vừa qua ở đây thế nào. Mình bảo tốt, cứ biểu tình chống TQ xâm lược là cờ đỏ, cờ vàng mình đều thấy tốt hết, ủng hộ hết. Cậu ta cũng đồng tình, nói rằng thôi quan điểm cái nọ ,cái kia khác nhau, nhưng việc chủ quyền là việc chung thì cũng nên ghi nhận. Rồi hỏi mình chuyện buôn bán mấy thứ đồ cũ kiếm được không. Cái này mình cũng nói thật là toàn đồ kén khách mua, cho nên vui thôi chứ chả lời lãi mấy.

 Sau đó thì cậu ta đưa mình giấy công chứng, bảo thôi lệ phí thì anh em miễn , mà anh tiện làm mấy tờ luôn cho xong. Mình bảo chỉ cần 2 tờ là đủ rồi. Rồi chia tay vui vẻ, tiễn mình ra cửa dặn rằng anh cần gì giấy tờ liên quan cứ đến đây em giúp.

 Mình phải đi vội về  vì có cuộc gặp với ông nghị sĩ, phó ban nhân quyền của quốc hội Đức.

 Mình không kể với ông chuyện thế nào ở đại sứ quán. Vì nói đúng tình tiết, diễn tiến  thì họ giữ hộ chiếu của mình trong thời gian ngắn nói để photo giúp mình, sau đó thì họ photo và công chứng thật. Mấy câu hỏi về cuộc sống mình kiểu quan tâm xã giao trong lúc chờ đợi, cũng không có cớ mà kể cho ông nghị sĩ. Vì thời gian còn để nói về những người khác trong nước bị ra sao, họ mới cần đáng nói hơn.

 Ông nghị sĩ gặp mình theo chương trình hỏi thăm về tình hình đời sống của người viết văn, viết báo được nhận học bổng của chính phủ. Có gì khó khăn trong cuộc sống hàng ngày không, có viết báo thêm cho tờ nào để tăng thu nhập không.....và ông hỏi có cách gì giúp cho tự dọ báo chí ở Việt Nam được cải thiện không. Tình hình báo chí  '' lề phải'' và '' lề trái'' thế nào....






Chả biết mình ba hoa có tốt không, hai ông nghị cắm đầu nghe, hỏi han liên miên. Rồi còn hẹn là sẽ đưa mình ra quốc hội Đức thuyết trình. Cái này mình cân nhắc, vì cái phần thuyết trình nhân quyền, tự do, báo chí ở quốc hội các nước trước nay do các tổ chức xã hội dân sự, các trí thứ, nhà báo, nhà văn, các bloger thuyết trình. Mình dân lôm côm, đứng ra chả đủ tư cách. Nên mình chỉ bảo là chuyện đây thế thôi, chứ chuyện thuyết trình các cái lớn đó chắc để người khác họ có vị trí, tư cách và hiểu biết hơn tôi.

Thứ Hai, 15 tháng 9, 2014

Một chút vẩn vơ.

Hôm nay đi học về, đói và mệt lại còn ghé vào siêu thị tha đống cà rốt, khoai tây, su hào và thịt để chuẩn bị cho tuần này, gần 10 kg leo cầu thang đứt hơi. Lần học này thì không còn chút thời gian nào rảnh, bài tập về nhà nghe, nói và làm bài viết tầm 6 tiếng chưa xong. Cộng với  6 tiếng đi học nữa coi như đứt cả ngày.

Hôm nay lại không có bài tập về nhà, cô giáo quên hay thế nào. Đâm ra rảnh, mà rảnh thì hay nghĩ linh tinh.

Mình nghĩ thế này.

Đợt tới sẽ đầu tư thuê 10 cái xe khách 45 chỗ giường nằm ở khắp các tỉnh. Thuê trọn gói với các công ty du lịch. Nhu cầu là khách của tôi muốn đi thăm Long An, Đồng Tháp quê hương cách mang, điểm đi là toà án, trung tâm thành phố, sông Tiền Giang....trong vòng một ngày. Sau đó lại về nơi xuất phát.

Ký hợp đồng đàng hoàng, yêu cầu công ty du lich cần những gì sẽ đáp ứng, như tiền đặt cọc, chứng minh thư từng người đi, hợp đồng nhờ luật sư Hà Huy Sơn, Trần Vũ Hải...soạn chặt chẽ. Bên A là bên thuê dịch vụ sẽ đáp ứng tất cả nhu cầu bên B là công ty du lịch đòi hỏi. Đồng thời bên A cũng đưa ra nhu cầu rõ ràng của mình là phải được tham quan trung tâm tỉnh Đồng Tháp hay tỉnh mẹ gì đó...báo trước 15 ngày.  Yêu cầu là phải đi bằng được vào trung tâm tỉnh, ghé thăm nhà ai đó ở cạnh toà án, ghé thăm trung tâm thành phố, ghé thăm điểm X, Y , Z trong vòng một ngày. Sáng là chỗ nào, chiều là chỗ nào....

Đăt trước mỗi xe 5 triệu ( tạm thời 2 tháng rưỡi nữa mình chỉ có được từng đấy, khoảng 50 triệu VNĐ )

Nếu mà trót lọt chuyến du lịch cho 10 xe, chắc mỗi xe chi phí ăn uống trọn gói tầm 30 triệu ( bác nào khảo giá công tu du lịch hộ em ) là 300 triệu. 250 triệu còn lại chắc anh em xa gần sẽ không nỡ lòng nào để mình phải gánh hết. Mà cùng lắm không có ai thì gánh hết. Ngày xưa đánh bóng đá một đêm bay cả SH lẫn Dylan, Ma tít đéo sợ. Nói đến đây là thương con vợ của mình, đêm đấy mình mò vào giường thì thầm - anh thua sạch rồi, mai em đi xe ôm đi làm, để xe và giấy tờ lại anh bán trả nợ. Con vợ thở dài rồi sáng sau để chìa khoá, giấy tờ xe lại gọi xe ôm đi làm. Tối về không kêu một lời. Cứ bảo nó lắm điều, nhưng lúc cần thì nó cũng không nói câu nào cả. Mà nói chung thì mình nó còn không tiếc, tiếc quái gì tiền. Lần nào nghe tin chồng bị an ninh bắt, mặt cũng lạnh như băng, cứ như là nghe tin cũ rích hay biết từ lâu là sẽ thế.

Nhưng chuyện mình phải gánh hết 250 triệu là hoang đường. Anh em Mỹ, Úc, Ca Na Đa, Đức, Pháp, Na Uy... nhiều nhan nhản,.không đời nào để  mình gánh hết. Để mình gánh hết mỗi khi đọc gì mình viết như Đại Vệ Chí Dị hay Tào Lao Thế Sự hoặc Đi Tìm Thương Nhớ ,thì lương tâm dằn vặt khó mà ngủ nổi. Kiểu gì cũng móc tiền ra thôi.

 Thế nên cùng lắm chỉ bù thêm 50 triệu nữa là 100 triệu thì đủ sức mình. Đấy là đen, chứ mà trước khi vào cuộc khởi động truyền thông tốt có khi còn không mất 50 triệu ban đầu. Chuyện tiền nong tưởng lớn, khó khăn, chứ tính ra thấy cửa cũng sáng, khỏi cần lăn tăn nhiều. Bỏ sang bên.

Nhưng mà chuyện hoang đường nữa là làm gì mà 10 cái xe khách mỗi xe chở 45 người ung dung đi vào trung tâm tỉnh Đồng Tháp hay tỉnh nào đó tham quan nơi này nọ dễ dàng vào cái ngày mình dự tính.

Thế cho nên phải cần làm hợp đồng chặt chẽ với các công ty du lịch. Nếu như các ông bị công an hay bị gì đó mà chúng tôi không được tham quan ngày đấy, tại các điểm đấy thì mời các ông xuỳ tiền nộp phạt, đừng nói là chúng tôi thanh toán.  Bởi thế cái hợp đồng phải nhờ các luật sư và các bác có kinh nghiệm nghiên cứu soạn thảo chặt chẽ. Các ông bên du lịch cần gì đáp ứng thì nói trước để chúng tôi chuẩn bị đúng theo đề nghị hợp đồng.

10 cái xe ở các tỉnh, mỗi tỉnh 45 người. Cái này hơi khó chút, nhưng dân oan từ Bắc chí Nam chắc cũng đủ. Ai không muốn họ đi thì cứ giải quyết đơn từ của họ đi, ngày hôm đó cho đối thoại với chủ tịch tỉnh hay bí thư tỉnh uỷ công khai đi thì họ không đi nữa. Còn không thì họ tội gì không đi du lịch, tham quan gắn bó tình đoàn kết.

Tình huống xấu là vì nhà nước không muốn bà con nhân dân đi du lich, hôm đó sẽ chặn từng nhà. Toi mất 5 triệu ban đầu đặt cọc cho 10 xe. Bù lại thì khắp các địa phương  cả nước các loại công quyền vào cuộc nào thì an ninh, công an phường, mặt trận, hội phụ nữ, cự chiến binh, dân phòng, chặn ngày, chặn đêm. Hình ảnh các côn đồ thường phục hầm hè gây nên cho nhân dân thấy cuộc sống ở Vn quá bất ổn, người ta đi du lịch mà còn bị hăm doạ, trấn áp.....những hình ảnh đó sẽ tới tấp trên mạng cho thế giới thấy. Báo chí, dư luận viên vào cuộc để bào chữa, vu khống. ...

50 triệu mất toi, nhưng giá của nó xứng đáng.

Còn xe đi được được giữa đường bị giao thông chặn lại vì không đủ giấy tờ hay kiểm tra gì đó không hợp lệ thì cứ xin các bố công ty du lịch xuỳ tiền ra mà đền. Bọn anh không biết, chỉ biết giao hẹn với các chú thế rồi, đưa bọn anh đi đến nơi về đến chốn. ( cái này là trăm sự nhờ anh em tháo vát, tinh thông soạn hợp đồng ).

Đương nhiên là chặn xe 45 người giữa đường thì cũng phải 50 chú cảnh sát cùng quần chúng tự phát, quần chúng ý thức tiến bộ tầm 50 mạng nữa, không khéo có cả truyền hình. Trên xe có 45 người không cần phải nổi nóng, chỉ cần trong 45 người đấy có người ghi lại hình ảnh , clip ngắn cứ ấp lên mạng luôn là vui rồi. Sau đó nhì nhằng, không đi đến nơi cũng được, nhưng cứ nhẹ nhàng cùng nhà xe tức công ty du lịch làm rõ ngọn nguồn vì sao bị chặn. Nhiệm vụ coi như hoàn thành.

Các tình huống nữa thì anh em bổ sung phương án xử lý thêm, còn 75 ngày nữa vẫn kịp tính.

Giờ thì đến đoạn không đi đến nơi về đến chốn, 10 cái công ty du lịch kia tính sao.? Kéo nhau ra toà kiện cũng vui, hay là tính thế nào. ? nộp phạt cho các anh theo hợp đồng hay là thôi xin các anh cho em trả lại tiền đặt cọc, phí tổn em chịu. Mẹ bọn chúng mày làm ăn như cứt, bà con mãi được ngày đi thư giãn , du lịch . Cả năm mới có một ngày, dễ ngày nào cũng đi được đâu mà chúng mày làm hỏng việc thế.....Cái này mấy ông Lê Dũng Vô Va , Cường Bóng, Lã Dũng...đủ trình vặn vẹo. Mình không cần bày.

Cho dù thế nào, thì 10 cái công ty du lịch lớn, hay đưa đón khách nước ngoài, làm ăn quan hệ rộng, nhiều kênh thông tin kia cũng hiểu ra rằng đất nước này nó thế đéo nào, tự nhiên khách đi du lịch hợp đồng đàng hoàng mà lại bị chặn. Họ sẽ bị bài học xương máu thấm vào đầu, để nhận ra rằng đời không đơn giản tí nào, còn có những việc X,Y ...có những con người A, B, C đang trong hoàn cảnh ra sao. Từ 10 cái công tu du lịch ấy sẽ loan truyền miệng ra thiên hạ, thậm chí sau đó ông hướng dẫn viên nào cao hứng còn kể cho cả khách Tây nghe....

Bây giờ đói phải đi nấu cơm, từ giờ đến hôm đó, gặp hôm nào không có bài tập, ta lại nghĩ mưu khác. Biết đâu có mưu khác hay hơn.

Mấy chú báo chí như  tờ Nhân Dân đừng chửi anh như vụ anh bảo chị Dương Hà mang quan tài đến trại tù chờ anh Vũ, lúc anh tuyệt thực nhé. Lần này anh chỉ bày cách bà con đi du lịch như chuyện hàng ngày vẫn xảy ra thôi, không đụng chạm gì đến an ninh, trật tự xã hội cả.

Hơ hơ ! Tự dưng nghĩ chưa đâu vào đâu, mấy hôm nữa các công tu du lịch cả nước nhận thông báo là phải cảnh giác khi có đông người dân thuê xe nhiều chỗ đi du lịch thì vui.

Đm, chưa mất đồng nào mà đã loạn lên cả. Khắp cả nước có bao nhiêu công ty du lịch, mỗi công ty nhận cái thông báo như thế thì thử hỏi còn đéo gì là đời sống nữa. Cứ phải cảnh giác thế  ngay ngáy thế thì các bố công ty du lịch mệt mỏi phải biết.

Thứ Bảy, 13 tháng 9, 2014

Lý do của sự không biết.

Có lẽ nhìn bên ngoài thì đúng là từ '' làm việc''.  Cả hai đều mặc thường phục, họ ngồi đối diện nhau qua cái bàn gỗ trong trụ sở công an. Người hỏi cung có giấy bút , còn người bị hỏi hai tay đặt trên bàn. Ở giữa họ là khay trà mạn, cái gạt tàn và bao thuốc cùng hai cốc cà phê đá uống dở. Một chốc người này rót nước cho mình rồi rót luôn cho người kia.

Không có tiếng quát tháo, đập bàn như ta thường hình dung cảnh tra khảo. Chỉ có đôi lúc người hỏi cung ngiến răng ném con mắt đầy hăm doạ vào kẻ bị hỏi. Còn kẻ bị hỏi cũng có lúc quắc cái nhìn đầy căm thù vào phía đối diện. Nhưng giây đó qua rất nhanh, cả hai đều biết kiềm chế.

Đây là ngày làm việc thứ sáu họ làm việc liên tục, cứ đúng 8 giờ sáng hai người đàn ông xuất hiện tại cổng trụ sở công an, họ đi qua mặt trực ban chỉ gật đầu chào. Buổi trưa họ nghỉ giải lao ăn cơm cùng với những người công an ở đó. Sau khi ăn mỗi người ngả lưng trên cái ghế dài tại chỗ mình nằm nghe nhạc từ điện thoại. Đến chiều như mọi người khác, họ đứng dậy chào nhau và ra về, ai đi đường người đó. Người bị hỏi cung đi bộ lững thững về nơi ở tạm, anh ta hiểu có người khác sẽ đi theo mình để xem mình có ghé vào đâu hoặc thái độ gì. Có hôm anh ta dừng lại bên bàn cờ tướng vỉa hè, chỉ trỏ vài nước, xem một lúc rồi mới đi. 

 Không phải anh ta làm thế để tỏ vẻ mình là người '' trong sạch'' với những người đang hỏi cung, họ quá rõ về nhau. Sự thản nhiên của anh ta chỉ khiến cho những người hỏi cung hoài nghi anh ta là thành phần nguy hiểm hơn mà thôi. Anh ta cũng không muốn họ nghĩ anh ta như vậy, như thế chỉ khó khăn cho mình hơn. Nhưng lúc này anh ta cần làm như vậy, bởi nhà anh cách đây gần hai ngàn cây số, anh ta có đứa con nhỏ hàng ngày vẫn phải đón đưa đi học. Lúc này vợ anh phải nhờ ai đó đón con.

Những người đi theo không phải để quan sát anh ta sẽ gặp ai, họ hiểu anh ta đủ khôn để không làm thế. Vậy họ theo làm gì.?  Sợ anh ta bỏ trốn về ? Cũng không, anh ta bị giữ hết một số giấy tờ và đồ vật, chỉ còn vẹn vẻn trong túi 200 nghìn. Anh ta không phải tiêu đến 200 nghìn đấy vào việc ăn uống hay mua thuốc lá hoặc thuê phòng ngủ, vì công an đã lo cho anh ta đủ những nhu cầu đấy. Anh ta chẳng thể đi về mà bỏ lại giấy tờ tuỳ thân, đồ vật và 200 nghìn VNĐ không thể đi được quãng đường xa như thế.

Những người bám theo chủ ý quan sát anh ta có sốt ruột không, có bồn chồn hay bứt rứt muốn về nhà  hay không.? Chính vì thế, anh ta phải làm ra vẻ không có việc gì phải vội về, dù anh ta rất nhớ con. Anh ta biết thằng bé hàng ngày về nhà không thấy bố, sẽ rất buồn và lo lắng. Anh ta nhủ thầm - hãy cố gắng cùng với bố, con trai bé nhỏ.

Người hỏi cung càng không sốt ruột, anh ta ở thế thượng phong về không gian cũng như thời gian. Nhà anh ta ở đây, công việc anh ta hàng ngày làm vậy. Có mười năm nữa thì anh ta vẫn hàng ngày đặt ra những câu hỏi cho những kẻ ngồi trước mặt. Sau ngày làm việc, có thể anh ta gặp bạn bè nhậu lai rai, hoặc đến câu lạc bộ đàn ca tài tử luyện một vài bài vọng cổ, thu vào điện thoại. Lúc giờ nghỉ trưa anh ta mở và mời kẻ bị hỏi cung cùng nghe. Đôi lúc anh nhắc chuyện vợ con anh ở nhà cho kẻ bị hỏi cung nghe, như những người bạn tâm sự với nhau. Có thể anh ta  chỉ đơn giản kể cuộc sống gia đình bình thường , kể  theo kiểu tâm sự với người nào đó, những câu chuyện nho nhỏ trong mỗi gia đình. Về bà xã thích nấu món gì, về đứa con hay quấn bố thế nào.

Nhưng cũng có thế anh nhắc nhở kẻ đối diện phải dấy lên sự sốt ruột trở về với gia đình của hắn.

Kẻ bị hỏi cung không sốt ruột, anh ta hiểu một điều rất xương máu, nếu nôn nóng vài ngày thì có thể sẽ dẫn đến phải nôn nóng chờ đợi nhiều năm. Nếu không phải là mình thì cũng là người khác sẽ phải chịu cảnh đó. Nhiều người bị hỏi cung triền miên, đã mệt mỏi, ức chế hay suy sụp nhận hay khai ra ai đó cho tạm chấm dứt những buổi hỏi cung ròng rã không biết bao giờ mới dứt. Những cuộc hỏi cung như những giọt nước rỏ vào đầu một người bị bắt ngồi im. Từng câu hỏi như từng giọt nước rỏ tong tong xuống đỉnh đầu. Những câu hỏi có khi lặp đi lặp lại đến mười lần từ ngày này qua ngày khác. Thử hình dung xem, trong khi con nhỏ ở nhà chờ bố đón, thân xác bị giữ ở đây chỉ để trả lời những câu hỏi lặp lại một cũ rích. Muốn thoát khỏi câu hỏi cũ rích gây ức chế đó chỉ có một cách là trả lời bằng câu trả lời mới. Và như mạch nước được khơi, người hỏi cung sẽ khai thác khéo léo đến khi ra nguồn nước. Lúc đó sẽ là án tù nhiều năm cho kẻ bị hỏi cung hay đồng bọn. Khi đó sẽ tha hồ mà chờ đợi, nôn nóng trong trại giam.

Kẻ bị hỏi cung cúi đầu mỉm cười khi gặp lại câu hỏi cũ. Người hỏi cung cũng mỉm cười nói.

- Tôi thâý anh lãng mạn thật đấy, thỉnh thoảng anh lại mỉm cười như thú vị với gì đó trong hoàn cảnh này.

Kẻ bị hỏi cung trả lời câu hỏi với nội dung y như lần trước không sai một chữ, không thừa cũng chả thiếu. Xong anh ta lại mỉm cười. Anh ta đang nghĩ trong giáo án dạy hỏi cung của một cơ quan an ninh một nước Cộng Sản ở Đông Âu có dạy rằng. Với những câu hỏi lặp đi lặp lại, thì trước sau dẫn đến kẻ bị hỏi cung sẽ phát cáu, uất ức, gào hét hoặc khóc lóc , van xin...tóm lại những kẻ bị hỏi thế sẽ phải phát điên. Anh ta bật cười vì anh ta đang đặt vấn đề ngược lại, có bao giờ những kẻ đặt câu hỏi lặp đi lặp lại thế cũng phát điên không.? Nếu như người bị hỏi cung mất kiên nhẫn kiểm soát mình, thì cũng có lúc người hỏi cung cũng sẽ bị mất kiểm soát vì những câu hỏi lặp đi lặp lại như vậy lắm chứ.

 Cuối giờ, người hỏi cung xếp tập giấy lại nói.

- Thái độ anh làm việc rất tốt, chấp hành đúng giờ giấc, làm việc nghiêm túc. Nhưng tôi nói thật, cả tuần mà không có hiệu quả hay gì mới để chúng tôi xem xét dỡ bỏ biện pháp ngăn chặn, trả giấy tờ hay đồ đạc cho anh về. Giờ anh về nghỉ ngơi, mai là chủ nhật anh cứ ở chỗ ở đó nghỉ mà suy nghĩ, sang tuần chúng ta tiếp tục lại 8 giờ sáng ở đây.

Kẻ bị hỏi cung mân mê bao thuốc nói.

- Tôi hết thuốc lá rồi.

Người hỏi cung.

- Tí ra cửa tôi mua cho anh, cứ thế này thì anh không thấy mệt sao.?

Người bị hỏi cung nhìn thẳng vào mắt người hỏi cung như muốn bảo anh nói thêm nữa đi. Người hỏi cung hiểu ý thừa nhận.

- Và cũng mệt cả chúng tôi nữa.

 Người bị hỏi cung châm điếu thuốc, có vẻ anh ta chưa muốn về, anh rót nước uống rồi hỏi.

- Ông muốn tôi kể cho ông nghe một câu chuyện đời tôi không.?

Người hỏi cung sững người, rồi anh ta cười như bắt gặp sự thú vị, anh ta hồ hởi ngồi lại và hào hứng nói.

- Kể đi nào, anh em có gì tâm sự như đàn ông với nhau , có gì mà ngại.


Người bị hỏi cung bắt kể.

- Ngày trước tôi ở trong giới giang hồ, chúng tôi hay tụ ở một điểm, ở đó có bàn đèn thuốc phiện, có cờ bạc, có rượu, ở đó tiêu thụ luôn đồ gian và cho dân giang hồ vay lãi. Một hôm tôi đang ngồi cùng với hai người khác dưới nhà, hai người kia bàn chuyện sẽ '' đập hộp '' một kho vải. Chủ '' sới'' bỗng gọi tôi lên gác và hỏi.

- Mày có định tham gia cùng chúng nó không.?

Tôi lắc đầu, ông ta chửi.

- Đm mày không tham gia, thì mày nghe chuyện chúng nó làm gì. Lỡ chúng nó bị lộ thì nó nghi mày. Nhỡ mày bị bắt vì cái gì công an nó đánh mày, nó bắt mày khai để chuộc tội, mày biết chuyện mày khai ra à. Cái gì mình làm cùng thì hãy để ý, còn không thì đừng để ý đến chuyện người khác. Còn đã là chuyện mình thì phải chọn anh em sinh tử, phải cẩn thận chắc chắn từng chi tiết nhỏ. Nếu có thằng nó biết kế hoạch của mình mà nó không tham gia, cũng phải huỷ luôn. Vì có trót lọt thì chắc gì vài năm sau không bị khui ra.

Kẻ bị hỏi cung dừng lại kéo hơi thuốc, uống ngụm nước, rồi kể tiếp.

- Đó là câu chuyện thực tôi gặp, còn một câu chuyện nữa tôi thấy trong phim. Cuốn phim mở đầu là một người Maphia bị giết, đồng bọn anh ta mang anh ta đi chôn tại một nghĩa địa, họ muốn giấu không cho ai biết, nhưng cũng muốn đồng bọn mình được chôn cất tử tế, họ thuê người phu huyệt đào sẵn mộ. Khi chôn xong, tên cầm đầu hỏi người phu huyệt.

- Anh ở đây bao nhiêu năm.?
- Dạ thưa ông, hai mươi năm
- Anh có biết vùng đất kia '' gia đình '' nào quản lý không.?
- Thưa ông không ạ, tôi chỉ biết việc mình làm thôi.

Tên cầm đầu quay sang đồng bọn bảo.

- Đây là một người đàn ông chân chính, anh ta ở đây đã 20 năm, chỉ biết việc mình làm, ngoài ra anh ta không biết đến việc của ai khác.

Nói xong hắn quay lại vỗ vai như khen ngợi người phu huyệt.

- Anh có vợ con chứ.
- Tôi có vợ và hai con, tôi chỉ nghĩ đến họ.

Tên cầm đầu rút xấp tiền hài lòng trao cho phu huyệt kèm lời khuyên.

- Hãy luôn yêu thương họ như những gì anh đang làm bây giờ, hãy nhớ điều đó.

Kẻ hỏi cung ngừng lại, động tác rít thuốc và uống nước lặp lại như trước.  Đôi mắt người hỏi cung nheo lại như suy ngẫm xem đối tượng định diễn biến tiếp thế nào. Kẻ bị hỏi cung nói như trả lời ánh mắt của người hỏi cung.

- Ông bảo làm việc với tôi không hiệu quả, chỉ vì các ông nghĩ người như tôi có điều kiện biết nhiều tin tức hoạt động của người khác. Ở vế thứ nhất các ông nghĩ đúng. Quả thực tôi có điều kiện để biết người khác làm gì. Nhưng các ông nghĩ sai về cái thứ hai, đó là tôi không biết. Chính vì thế chúng ta sẽ còn cứ làm việc thế này. Các ông cố khai thác những điều các ông nghĩ tôi biết, mà thực ra tôi không hề biết. Bởi vì tôi không muốn biết, tôi có những bài học là có ngày phải ngồi đối diện để nghe các ông tra hỏi. Sức người có hạn, tinh thần, thể xác, gia đình đủ thứ, khó mà kìm chế. Thế nào cũng có lúc bật ra, nên tôi tính trước là không nên biết gì về người khác làm. Bài học tôi được dạy cách đây đã 20 năm rồi. Đó là lý do tôi không biết gì chứ không phải tôi ngoan cố hay bản lĩnh gì cả.

Người hỏi cung bật thốt.

- Được, chuyện hay. Thôi giờ về nghỉ đã, sang tuần làm tiếp.


Nhưng sang tuần họ không phải làm việc. Với 200 ngàn trong túi, kẻ bị hỏi cung quyết định bỏ lại giấy tờ, điện thoại. Hắn đến một cửa hàng bán băng đĩa, khi mua xong cái đĩa hắn hỏi tôi đi qua cửa sau về cho gần được không. Chủ quán gật đầu. Hắn đi ra cổng sau gọi xe ôm mất 10 ngàn ra đầu đường quốc lộ. Hắn nhảy luôn lên một chiếc xe khách đang ra Phan Thiết, sau đó hắn lên tàu giá rẻ ra Bắc chỉ 150 ngàn đưa cho người soát vé, 40 nghìn đủ ăn vớ vẩn ngày rưỡi trên tàu khi đến Vinh, nơi mà hắn có quá nhiều đồng bọn. Một tuần sau khi hắn làm lại sim điện thoại, người hỏi cung gọi trách.

- Sao ông không quân tử, đã nói thứ hai làm thì phải lên chứ, bỏ về không nói anh em một câu.?

Hắn trả lời.

- Tôi quân tử theo đúng lời ông, ông bảo làm việc hiệu quả ông trả giấy tờ và đồ. Tôi nghĩ như ở hiệu cầm đồ, ông là chủ hiệu, đồ của tôi ông  giữ, tôi có tiền thì tôi chuộc, không có tiền tôi không lấy đồ. Ông có thấy thằng chủ hiệu cầm đồ nào đi trách kẻ mang đồ đến cầm là không chịu chuộc không.?  Vả lại tôi đã kể cho ông nghe câu chuyện cuối cùng, đó là lời chia tay ông không thấy sao.?

Tiếng cười trong điện thoại.

- Thì tôi cũng hiểu, phải báo cáo sếp, thứ hai báo xong thì thứ ba cũng để ông về. Giữ đồ của ông lại mang tiếng an ninh cướp đồ.

Kẻ bị hỏi cung cười đáp.

- Ông khỏi lo, tôi sòng phẳng, không nói thế đâu. Đã nói sòng phẳng như cầm đồ, có tiền chuộc, không có tiền thôi. Ai lại đi nói các ông cướp, phải không ông chủ hiệu cầm đồ.?

---------------------------------

Dạo này block nhiều anh em đấu tranh, không phải huỷ kết bạn, mà là chặn hẳn không nhìn thấy nhau nữa. Đó không phải là có hiềm khích gì với anh em. Mà chẳng qua cũng không tham gia được cùng anh em, nên cũng không muốn thấy những việc anh em làm. Câu chuyện kể lại này thay cho lời xin lỗi.

Thứ Sáu, 12 tháng 9, 2014

Đại Vệ Chí Dị - Trăm Xanh đổ bệnh.

Nước Vệ, triều nhà Sản năm thứ 69.

Kể từ khi Báu Mã, bộ tướng của nhà Chúa tử vong. Quan thanh tra nhà Chúa là Bảo về hưu an dưỡng với số tài sản tích cóp trong đời làm quan cao như núi. Bảo xây phủ đệ nguy nga bề thế ở quê nhà, xa hoa , lộng lẫy. Người trong thiên hạ ai nhìn cũng phải hoa mắt.

Vương thấy chướng mắt, bèn sai Trăm Xanh chuẩn bị tập kích Bảo. Trăm Xanh sai quân tiên phong đi đánh trận mở đầu trước dò xét binh lực đối phương. Qua đó nắm điểm mạnh yếu để đánh trận chủ lực.

Bảo lặn lội quan trường nhà Sản nhiều năm, bao nhiêu mưu ma chước quỷ đều rành rẽ. Xưa nay Bảo chỉ đi thanh tra quan lại, đời nào dễ dàng để kẻ khác thanh tra mình. Khi quân tiên phong của Trăm Xanh đến trước phủ đệ đóng trại, trao chiến thư hẹn ngày nghênh chiến, hẹn trong vòng 30 ngày sẽ phá tan cổng phủ, bắt sống Bảo, đóng gông giải về kinh kỳ chịu tội.

Bảo cười nhạt, viết phong thư đưa lên đất Ngọc Viễn Đông, gọi hai người em kết nghĩa về trợ giúp.

Nhờ có hai người em kết nghĩa đánh giải vây từ bên ngoài, Bảo từ trong đánh ra. Quân tiên phong của Trăm Xanh bại trận,rút lui về trại, nằm mươi bữa không dám ra trận, kế sách chẳng có, buộc phải lui quân không kèn, khống trống.

Chúa thấy vậy hài lòng làm, mới ngỏ lời khen.

- Giá ai cũng thao lược như người, sá gì bọn Vương phủ làm càn.

Bảo hào hứng đáp.

- Bầy tôi có 3 kế sách, mới dùng 2 đã đẩy lùi kẻ địch, còn 1 kế sách nữa xem chúng quay lại sẽ thi triển nốt.

Bộ hạ nhà Chúa vây quanh hỏi 2 kế gì mà công hiệu vậy, Bảo nói.

- Kế thứ nhất là cắn móng tay cho thối, giả làm người lao động minh chứng gia sản. Kế thứ hai là mượn người đứng tên thác gia sản của họ. Gọi tắt là giả chết bắt quạ và ve sầu thoát xác.

Mọi người trầm trồ khen, rồi hỏi.

- Vậy kế thứ ba là gì.?

Bảo nhìn Chúa, thấy Chúa mỉm cười nhân từ, mới trả lời bọn thuộc hạ nhà Chúa.

- Kế thứ ba là, dưa gang đỏ đít thì cà đỏ trôn gọi tắt là Chúa chết thì Đế băng hà. Đến khi phải dùng kế thứ ba, thì bao nhiêu chuyện tham nhũng của quan lại nhà Sản này hưu quan nắm giữ bấy lâu sẽ tung hê ra hết cho thiên hạ thấy. Lòng vả cũng như lòng sung. Hồ sơ còn cả đống để nơi an toàn, chỉ cần bản quan mà bị vô ngục một ngày là nhà Sản này đại loạn. Không còn kẻ nào xứng mặt làm quan cai trị dân nữa. Tất cả những bộ mặt đạo đức trước nay đều rớt sạch, rặt một phường tham nhũng với nhau. Dồn nhau vào  đường cùng thì cùng chết cả.

Bảo dứt lời, cả phủ Chúa lặng ngắt như chùa hoang. Mãi sau có tiếng xì xầm - làm thế có nên không. Làm thế chết cả lũ. Có kẻ vặc - không làm thế chả lẽ cứ để chúng lấn mãi, thích thì chết cả là đúng rồi. Tiếng bàn tán bắt đầu rộ lên. Chúa đập bàn quát.

- Vớ vẩn, làm sao mà phải để đến nước ấy.

Tiếng huyên náo tắt lịm, ánh mặt đổ về Chúa. Ngài bây giờ nét mặt trang trọng nói.

- Người ta nói, giữ chùa thì được ăn oản. Nay dẫu có thế nào cũng phải giữ vững cơ nghiệp tiên đế, bảo tồn thái miếu nhà Sản. Vừa giữ được mình mà vừa giữ được nhà Sản là thượng sách. Tướng lĩnh Vương Phủ chỉ có Trăm Xanh là dám đương mặt ra trận, phàm bọn còn lại chỉ cơ hội núp sau. Nếu không còn Trăm Xanh, liệu tên vua già sắp chết kia chọn được ai làm đại tướng.

Chúa nói long, thấy Bảo nhấp nhổm, mới gọi ra hỏi muốn nói gì.

Bảo thưa.

- Trăm Xanh thông thạo mười tám ban võ nghệ, dũng khí hơn cả Trương Phi nhà Hán, lại được Vệ Kính Vương yêu mến trao binh phù huy động nhiều loại quân. Mỗi lần ra trận tiền quân, hậu quân bọc lót chặt chẽ. Năm nọ thần theo lệnh Chúa tấn công đất ấm tập của Xanh, đánh trận thanh tra điền địa ròng rã mấy tháng trời, không phá được thành Quảng. Đó là Xanh vừa có uy dũng lại vừa được Vệ Kính Vương và bọn đại thần nghị chính yểm trợ. Giờ quân bản bộ phủ ta lực không còn mạnh như xưa, đánh trận bây giờ e bất lợi.

Chúa ngó một lượt cười nhạt nói.

- Ngươi nói cũng đúng, thế thì không đánh trận với hắn nữa. Mọi việc cứ để trời phán xét.

Nói xong Chúa phất tay áo đi vào trong, bỏ mặc lũ bộ hạ nhìn nhau như muốn hỏi xem ai hiểu ý Chúa muốn nói gì.


Bẵng đi mấy tháng sau, đương lúc Trăm Xanh chuẩn bị lương thảo, rèn luyện quân sĩ, hoạch định kế sách thì bỗng nhiên bị đổ bệnh lạ. Xanh không dám chạy chữa đâu, phải giấu kính bệnh về quê tìm thầy thuốc tâm phúc bắt bệnh. Thầy thuốc bảo bênh này do nhiễm độc mà ra , thứ độc ấy phàm người không có thế lực nghiêng nước, lay thành không thể nào có được.

Xanh nghe xong, biết mình gặp nguy. Liền ngay trong đêm ấy gói gém đồ đạc xuống thuyền chạy sang xứ Cờ Hoa chữa bệnh, lúc đi gửi lại lá thư cho Vệ Kính Vương bày rõ ngọn nguồn, tình cảnh bệnh tật. Vệ Kính Vương muốn Xanh yên tâm trị bệnh, bèn nhắc con của Xanh lên làm phó trấn Quảng, mặt khác cung cấp vàng bạc cho Xanh chữa trị bên ngoài.

Trăm Xanh mắc bệnh hiểm nghèo, tính mạng chưa biết ra sao. Thiên hạ tạm thái bình.