Thứ Năm, ngày 19 tháng 3 năm 2015

Can ngăn, bắt giúp.

Có lẽ bây giờ ít khi bạn gặp được cảnh đàn gà nhởn nhơ kiếm ăn trên phố cổ. Trước đây thời bao cấp khó khăn, nhiều nhà trong phố cổ tăng gia nuôi gà vịt, lợn trong nhà.  Thỉnh thoảng lỡ tay gà xổng bay lên mái nhà, nhảy ra ngoài đường, chủ gà đuổi bắt rất chật vật.

Nhiều người hùa theo bắt giúp gà xổng, tôi cũng nằm trong đám bắt giúp ấy.

Mỗi tội cứ khi nào gần tóm được nó, tôi lại lỡ tay hất cho nó bay xa thêm, tôi còn chủ ý lùa gà chạy vào hàng quán để bắt. Lúc đó thật vui, gà nhảy tứ tung trong quán phở làm đổ lọ tương ớt, chai dấm, đạp vào bát phở khách đang ăn. Hoặc tôi lùa nó chạy vào nhà ai, bắt thì chả bắt tôi cứ cố tình khua cho nó bay toán loạn trong nhà người ta, đổ cái này, vỡ cái kia. Cảnh hoảng loạn thật thú vị. Sau một hồi chán chê xua gà chạy loạn phố, loạn nhà tôi mới tóm được con gà, hể hả trao cho chủ gà nhận lời cảm ơn.

Có lúc gà bị sổng, chủ gà thấy nó ra ngoài đường hiền lành, nhẩn nha kiếm ăn. Họ cũng chả bắt, cứ để nó đấy thỉnh thoảng ngó xem nó có đi xa không, nếu nó sổng chỉ quanh quẩn ở gần nhà thì họ yên tâm, thậm chí họ cũng nghĩ thôi nếu nó kiếm ăn mà không bỏ đi thì cũng kệ nó cho nó quen dần, thế cũng tốt. Gặp lúc ấy tôi cứ la làng là gà sổng, tôi lao vào đuổi bắt cho nó chạy toán loạn khắp ngõ phố. Cố tạo ra sự hoảng hốt, đổ vỡ để giải trí. Rồi có khi gặp phải gà người ta thả rông tôi cũng quy là gà sổng, chủ gà đang thả gà ra đường cho nó kiếm ăn, tôi cũng quy loại gà đấy thành gà sổng để đuổi bắt.

Rồi người lớn nhận ra cái ý đểu sau việc bắt giúp gà của tôi, chủ gà chặn tôi lại không chi bắt giúp. Gà chạy vào nhà nào, chủ nhà chặn ngay cửa không cho tôi vào bắt giúp.

Hàng xóm cãi nhau, bạn học cãi nhau. Tôi đứng ra can, chỉ vài lời can đi can lại của tôi đám cãi nhau thành đánh nhau. Ví dụ thằng này gân cổ thanh minh nó ức vì thằng kia chửi nó là - thằng cụ nhà mày- Tôi khuyên nó  rằng  - cụ mày chết rồi, có nghe thấy đâu, cả thằng này nó cũng không biết cụ mày bao nhiêu tuổi nên nó gọi bằng thằng, không chấp làm gì. Thôi nhịn đi. Mà nó gọi cụ mày bằng thằng cũng là ý tốt, nó muốn nói cụ mày trẻ.

Mấy lần tôi can như thế, người lớn bắt gặp. Họ véo tai mắng lần sau mà có đám cãi nhau nào tôi mà ra can thì họ xách cổ về cho bố tôi trị tội. Cái tội can đểu khích cho người ta đánh nhau.

Tôi vẫn cứ bắt gà và can đanh nhau. Người ta xách cổ tôi lôi xềnh xệch về mách bố tôi. Tôi cãi cự với bố và người xách cổ tôi là tại vì con gà xổng, tại vì người ta cãi nhau. Tôi có làm gà sổng hay làm người ta cãi nhau đâu. Gà sổng thì tôi đi bắt giúp, cãi nhau thì tôi can. Chú xách cổ tôi là chú Nhâm, nhà chú ở số 5 Lương Ngọc Quyến làm nghề bán bánh phở, giờ chú vẫn ở đó làm nghề đó. Ai không tin cứ qua đó hỏi chú ấy hồi bé tôi oái ăm thế nào. Chú Nhâm kể diễn biến cho bố tôi nghe, chú bảo bắt gà hộ, can đánh nhau hộ là tốt. Nhưng cái thằng này, chú chỉ tôi, nó chỉ lợi dụng để xua gà chạy toán loạn đổ vỡ các thứ thêm, nó can chỉ khích người ta đánh nhau thêm.

Bố tôi cảm ơn chú vì đã mách, oánh cho tôi một trận lằn hết mông.

Tôi hiểu bài học đầu tiên về luật, cái quan trọng là hành vi. Không phải cứ mượn cớ ý tốt là làm gì cũng được. Động cơ tốt xấu chưa có thể xác định. Nhưng hành vi có gây hại hay không mới là yếu tố chính. Trước tiên người ta thấy hành vi có hại phải ngăn chặn đã sau đó mới đến việc tìm động cơ để xử lý sau. Như chú Nhâm xử lý tôi vậy,  mọi người dồn con gà vào góc tường ở sân để bắt thì tôi cố ý lùa nó vào trong nhà nơi có đồ đạc ngồn ngang hay hàng quán để gây toán loạn thêm. Việc chú xách cổ tôi về cho bố tôi trị là việc người lớn có trách nhiệm phải làm trong trường hợp như vậy.

Tôi chả oan gì, âm mưu nghich ngợm bị phát hiện thì đành chiu, chứ kêu oan hay trách người phát hiện làm cái gì cơ chứ.


Bây giờ thì nói chuyện ngày nay, vụ tưởng niệm Gạc Ma ở tượng đài Lý Thái Tổ giữa người tưởng niệm và đám DLV cờ đỏ cùng với phát ngôn của ông giám đốc CATP Hà Nội Nguyễn Đức Chung.

Bên DLV cờ đỏ sau lời phát biểu của ông Chung, đồng loạt kêu gào bị oan, biện minh nào là đám tưởng niệm kia toàn người xấu, nào là mình vì giữ gìn trật tự an ninh, tự phát tâm phát sức để ngăn cản. Nào là báo chí vu oan cho DLV, nào là có thế lực này kia cố tình thực hiện diễn biến hoà bình. Anh DLV Nguyễn Quang Minh còn lấy ý của ông Đinh Thế Huynh ra để biện giải sự việc thành ghê gớm hơn. Tất cả DLV đều xoáy sâu vào thân nhân và mục đích, động cơ người tưởng niệm để chứng minh rằng họ làm việc ngăn cản ấy là đúng đắn, vì đại nghĩa. Thậm chí DLV còn ngầm lên án ông Chung, lên án báo chí phê phán hành vi của họ có nghĩa là bao che cho bọn ''rận chủ '' ( từ DLV '' dùng, như thế là tiếp tay, cổ vũ cho diễn biến hoà bình.

Chuyện ngày nay làm tôi bật cười khi nhớ đến mình ngày xưa khi đuổi gà giúp dân.

Vấn đề ở đây rất đơn giản, các DLV cố tình biến nó thành mục đích chính trị, an ninh. Chuyện đó sẽ xác minh và xem xét như lời ông Chung nói, còn việc phải chấm dứt hành vi ngăn cản, xô đẩy, chửi bới là điều cần phải chấn chỉnh ngay là chính xác.

Giờ cứ gọi cho việc người tưởng niệm = con gà.
Hành vi tưởng niệm là phản động = con gà bị sổng
Đám DLV động cơ vì dân, vì nước = Người bắt gà
Hành động ngăn cản tưởng niêm = bắt giúp con gà
Ông Chung là người có trách nhiệm thi hành luật pháp = ông Nhâm bán bánh phở.

Chúng ta sẽ thấy ngay vấn đề rất đơn giản, và ông Chung đã xử lý chính xác, hợp tình, hợp lý. Con gà bị sổng, trước mắt nó chưa làm đổ vỡ gì, phải tính bắt nó làm sao để không đổ vỡ các thứ, tuỳ thuộc con gà thái độ nó có manh động chạy nhao nhác hay không, hoặc nó sổng ra nó tha thẩn kiếm ăn thì để trời tối mắt nó quáng, lúc đó bắt nó về chuồng dễ dàng.

Đám người tưởng niệm cũng vậy, họ cũng như con gà, hành động của họ mang hoa, hương đến thắp các liệt sĩ. Dù họ có là phản động đi chăng nữa, mục đích gì đi chăng nữa thì hành vi thắp hương các liệt sĩ Việt Nam hy sinh là một hành vi ôn hoà, một hành vi tự nhiên cuả tình cảm con người. Không vi phạm pháp luật.

Đó là chưa kể chắc gì đã phải là gà sổng, mà nó thuộc trường hợp chủ gà rèn luyện cho gà thả tự do kiếm ăn. Cũng như các cơ quan chức năng thấy hành vi tưởng niệm là tốt, không vi phạm. Họ để cho các đối tượng mà DLV gọi là '' phản động '' ấy tự nhiên thực hiện hành vi tưởng niêm, nhằm cảm hoá nhóm '' phản động '' ấy vào việc tốt đẹp, như những chủ gà thấy gà sổng mà nó thẩn thơ kiếm mồi ăn không có gì đáng lo, họ tiện rèn luôn thói quen tốt ấy cho gà.

Cho nên không thể cứ thấy gà ngoài phố là kêu gà sổng để bắt. Cũng không thể đã là gà sổng thì cứ phải bắt , đổ vỡ gì không cần biết.

Hành vi của đám DLV là nhìn thấy gà là kêu gà sổng, bất chấp là sổng thật hay người ta thả rông cho nó ăn, rèn nó vào nền nếp có lợi và có nếp. Tự cho mình quyền được bắt giúp và lợi dụng cái từ bắt giúp ấy để gây hỗn loạn thêm.

Khác gì trò trẻ con của tôi khi xưa, đến ông Nhâm bán bánh phở còn đọc vị được. Huống chi là ông giám đốc công an TP Hà Nội lẽ nào không đọc ra vị mấy thằng DLV nghênh ngang kêu rằng vì đảng, vì dân chống phản động.

Xét về mặt luật pháp, mọi căn cứ diễn ra trên hành vi thực tế. Hành vi của bọn '' phản động '' là thắp hương , dâng hoa trước tượng đài Lý Thái Tổ. Hành vi của DLV là ngăn cản, phá hoại việc làm đó.  Ông Nguyễn Đức Chung là người thực thi pháp luật, ông trước tiên có hành động dẹp hành vi ngăn cản trái phép của đám DLV. Một việc làm đúng trách nhiệm của người thực thi pháp luật khi thấy sự việc, hành vi của các bên diễn ra trước mắt mình. Đấy là việc của người công tâm pháp luật trong một việc cụ thể như thế. Khi nào người tưởng niệm biến cuộc tưởng niệm thành biêủ tình chống phá chế độ, ông Chung có đủ quân để dẹp ngay tức khắc, đâu cần bọn DLV ra tay giúp.

 Biết đâu trong vụ tưởng niệm ấy ông Chung đã giăng quân chờ đợi đám tưởng niệm này có hành vi phạm pháp để ra tay xử lý, làm rõ bộ mặt của bọn phản động trá hình, núp bóng tưởng niệm. Nếu vậy thì đúng là bọn DLV đã phá kế hoạch của ông Chung. Cuộc tưởng niệm diễn ra êm đềm, ông Chung được tiếng là tôn trọng quyền yêu nước của bất kỳ thành phần xã hội nào, không ngăn cản, cấm đoán. Cuộc tưởng niệm biến thành vi phạm pháp luật, ông Chung đủ chứng cứ hốt cả mớ, ông có công triệt phá ổ nhóm phản động.

Nếu hôm nay ông đồng tình với DLV phá hành vi tưởng niệm ôn hoà. Vậy ngày mai những người tưởng niệm tổ chức hôn nhân, may chay, giỗ tết, ông cũng đồng tình cho DLV phá hoại những sinh hoạt bình thường của những người này vì lý do họ là '' phản động '' chăng.? Nếu đồng tình như thế thì cũng chả bao giờ ông Chung có đủ chứng cứ bắt bọn '' phản động ''. Bởi bọn này mới tụ tập, chưa kịp làm gì phạm pháp đã bị DLV kéo đến ầm ầm làm tung hê hết mọi thứ. Và nếu như thế thì mọi sự cứ kéo dài, ngày này, ngày nọ tiếp nhau thành nhiễu loạn xã hội.

Việc của ông Nguyễn Đức Chung làm, xét theo mặt pháp luật và mặt an ninh bảo vệ chế độ là có lợi cho Đảng CS và Nhà Nước CHXHCN. Nhưng bọn DLV không hiểu điều đó, chúng cho rằng ông Chung đang diễn biến. Chúng lên tiếng, gửi đơn thư để ép ông phải nhận sai lầm phát ngôn của mình. Thậm chí chúng dùng các thế lực khác như  đối tượng tuyên huấn của quân đội, đoàn thanh niên, ban tuyên giáo trung ương như Đinh Thế Huynh  làm bình phong để âm mưu hợp thức hoá hành vi của chúng. Đối chọi lại những phát ngôn của ông về chúng.

Hiện nay chúng đã tuyên bố  như một đội quân được thành lập riêng, có sắc áo riêng, có kênh phát thanh riêng, có quan hệ độc lập với các phần tử nước ngoài. Chưa kể chúng tự nhận mình là những người dân bình thường, lao động những lại có nguồn tiền đi lại, in áo, làm các ấn phẩm, clip...để tuyên truyền cho chúng. Trên cái đà phát triển ngông cuồng và ngạo mạn, bất chấp pháp luật của bọn DLV này đang ngày một nâng cấp độ, nếu ông Nguyễn Đức Chung là người '' diễn biến '', ông nên đứng ra nhận chúng là người của chính quyền Hà Nội, để chúng có cơ hội phát triển hơn nữa thành đám Hồng Vệ Binh một thời đã gây xáo trộn, khủng hoảng chính trường Trung Quốc. Như thế mới có đột biến để thay đổi thế chế cộng sản độc tài hiện nay.

Là người chán ghét thể chế cộng sản, tôi mong ông Nguyễn Đức Chung sẽ phát biểu lại với báo chí là mình có sơ suất khi phát biểu về đám DLV, ông sẽ đính chính đám DLV này là một tổ chức của Đoàn thành niên, đảng uỷ TP Hà Nội....

Chỉ như thế mới khiến đám ngông cuồng này trở nên ngông cuồng hơn. Cơ hội để thay đổi thể chế này trông mong vào những thành phần như bọn DLV này rất nhiều, chúng càng lớn mạnh thì cơ hội ấy cũng càng lớn theo bấy nhiêu.


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Lưu ý: Chỉ thành viên của blog này mới được đăng nhận xét.