Chủ Nhật, 25 tháng 6, 2017

Tôi bán đồ gia dụng.

Có lẽ các bạn sẽ ngạc nhiên khi tôi đang viết bình luận chính trị bỗng dưng quay sang quảng cáo và bán đồ gia dụng tầm thương như nồi, xoong, chảo và dao dùng bếp.

Hôm trước có mấy người bạn gặp tôi, mấy người hỏi vừa trêu vừa nhạo.

- Sao, dạo này đi buôn nồi, xoong, chảo à.?

Đồng, anh bạn thân của tôi làm nghề bán hoa cũng trong đám ấy nói.

- Chả biết được, ông ấy buôn thế để làm gì khó mà biết, chả hẳn là buôn như người khác đâu , ông buôn cái này để lấy lời cái khác, chẳng biết đường nào mà lần.

Đầu tiên tôi kể các bạn biết, tôi là thợ cơ khí, tôi làm biển quảng cáo, cửa sắt, thợ hàn..nghề ấy tôi tiếp xúc rất nhiều với sắt thép thường xuyên. Thứ nữa tôi là người hay nấu ăn, từ bé lúc 12 tuổi tôi đã nấu cơm cho cả nhà, đến tận sau này và bây giờ tôi vẫn hay vào bếp. Đồ trong bếp như xoong , chảo, nồi, dao tôi dùng cũng thường xuyên. Bởi thế tôi rất gần với sắt thép.

 Khi ở Đức, một hôm rửa xoong nồi, tôi nhận những sản phẩm bằng thép mà người Đức dùng làm chất liệu sản xuất đồ gia dụng như dao, nồi ...khác xa với những đồ mà tôi vẫn dùng ở Việt Nam. Điều bình thường ấy thì chả có gì lạ, nhưng có những điều vì nó quá bình thường đến mức ta chả thèm để ý, đến khi nào đó nhận ra mới thấy khác biết.

Có những chiếc nồi người Đức bán bảo hành 30 năm. Chúng nặng chịch, cầm chĩu tay, đế nồi có một lớp riêng dày cộp, những chiếc nồi này dùng cho đủ mọi loại bếp cả bếp từ, bếp điện, bếp ga. Chúng bằng inbox sáng loáng hay bằng hợp kim nhôm dày đến hơn nửa cm tráng lớp chống dính dày. Con dao thì như trong chuyện Kim Dung, chúng ta hay nghe tả về thanh kiếm rút ra hoặc va vào đâu có tiếng ngân vang, con dao của Đức cũng vậy. Đôi khi dao chạm vào đâu chú ý sẽ thấy tiếng thép ngân vang. Những hãng làm đồ gia dụng của Đức có hãng tuổi đời 200 năm như hãng Jolingen.

Và tôi nhân ra, quê hương tôi chẳng có sản phẩm luyện kim nào ra hồn cả. Cái luyện kim của nước ta trăm năm trước và bây giờ chỉ quanh cái nghề đúc đồng, mà chỉ đúc tượng, đồ thờ...chả có cái gì thiết thực trong cho đời sống gia đình hàng ngày. Nhưng con dao nổi tiếng của phố Sinh Từ cũng biến mất từ lâu trên thị trường, chẳng còn mấy ai nhớ đến chúng.

 Con dao của hãng Solingen Đức cũ có tuổi đời ít ra gần 100 năm mà tôi mua ngoài chợ đồ cũ, giá của nó là 20 euro, thép đen lại còn rỗ lỗ chỗ. Nhưng nó được tôi luyện thuần nhất từ lưỡi dao đến sống dao. Có nghĩa bạn cứ dùng và mài, đến tận khi con dao bản rộng 5 cm mòn đi mất 4, còn tí sống dao bạn vẫn dùng được.

100 năm trước như vậy, bây giờ thì khỏi nói về công nghệ luyện kim của người Đức

Ở những tỉnh lẻ của Đức, đôi khi có những cửa hàng phá sản hoặc có những cửa hàng họ tồn nhiều một mặt hàng nào đó, họ giảm giá. Trong khi ở nơi khác , thành phố khác măt hàng đó vẫn treo giá 299 euro thì bạn có thể mua ở chỗ này có 199 euro, còn nếu mua nhiều hoặc mua hết sạch bách cả chỗ đó còn được giảm hơn.

 Đầu tháng tôi gặp cô em , cô ấy than thở có chỗ bán nồi, dao giảm gia ghê quá mà không có tiền ôm. Tôi hỏi giá thế nào, cô cho tôi xem nhiều nơi bán 299 bộ nồi và 280 euro bộ dao và dẫn tôi đến cửa hàng cách Berlin hơn 100 cây số, để cho tôi nhìn tận mắt giá bán của chúng ở đó là 199.

 Tôi cũng vừa mua bộ dao và nồi giá gần 300 mỗi thứ, chẳng nói nhiều, tôi bảo cô em.

- Mua luôn vài bộ cho anh về làm quà.

Cô em vào hỏi quay ra nói

- Mua ba bộ được giảm 10% anh ạ. Mua ba bộ nhé.

Tôi bảo.

- Em hỏi họ xem, mua 30 bộ thì giảm bao nhiêu.?

Cô quay vào, lát sau quay ra nói.

- 30 bộ nó giảm cho 30 % anh ạ.

Tôi bảo.

- Vậy thì mua hơn 30 bộ thì sao.?

Cô em nói chuyện với người bán hàng, người bán hàng gọi người phụ trách cửa hàng, người phụ trách cửa hàng bảo chúng tôi đến kho để nói chuyện với sếp lớn ở đó.

Tôi trả tiền công cho cô em, mượn một nhà kho chứa cả đống xoong nồi, dao rựa ấy. Và bắt đầu rao bán trên Facebook của mình, trong vòng hai tuần tôi bán hết sạch. Số lời không nhiều, điểm ra được khoảng 25 triệu sau khi trừ đủ mọi thứ đi.

Bỏ ra một đống vốn, buôn xuyên quốc gia, nửa tháng mà lời 30 triệu không đáng là gì so với bên này. Những người đi làm móng tay lậu bên Tây Đức bình quân họ được 50 đến 80 triệu một tháng.

 Cái mà tôi muốn là có nhiều sản phẩm của nước Đức trên quê hương tôi, những sản phẩm chất lượng, tiêu biểu cho một nền văn minh, khoa học, nhân bản và tiến bộ.

Nhưng không phải lúc nào cũng có hàng giảm giá, khuyến mại như vậy. Phức tạp là có lúc thương hiệu Đức nhưng lại là hàng Trung Quốc sản xuất, tuy hàng Trung Quốc vào Đức chất lượng có khác nhiều vì theo tiêu chuẩn Đức. Nhưng dù sao hàng sản xuất ở Đức do người Đức vẫn tốt hơn, đằng nào cũng một công chuyển về Việt Nam bán, bán hàng Đức chứ bán hàng Đức Tàu làm gì. Mặc dù hàng sản xuất ở Đức giá cao hơn hàng làm từ Trung Quốc rất nhiều.

Ở Việt Nam có bán những sản phẩm như vậy, giá rất cao. Không phải họ bán đắt, cũng không phải tôi bán hàng giả. Là vì họ mua bình thường về bán cho các bạn, còn tôi thì mua đúng hôm giảm giá mà thôi và số lượng cũng chỉ có hạn, mặt hàng cũng chỉ có một hay hai loại trong một thời gian nhất định. Đừng đổ oan cho những siêu thị bán đồ gia dụng Đức ở Việt Nam bán giá quá cao, họ còn tiền thuê mặt bằng, nhân viên, nhà kho...hàng trăm thứ.

Vào giưã mùa hè này, sẽ có đợt giảm giá lớn ở Đức, có nơi họ chỉ giảm giá trong vòng vài tiếng đồng hồ, mà oái ăm giảm giá từ 8 giờ tối trở ra. Lúc đó có gì hợp lý, tôi sẽ lại làm trăm bộ gì đó.

Cuối cùng buôn thì phải nói đến chuyện có lời, đến nay tôi lời 25 triệu.

Có ai biết tin gì về hai ông bà già ở ngõ chùa Liên Phái hay dạp xe đi biểu tình chống Trung Quốc dạo trước không nhỉ, tôi muốn tặng cho ông bà ấy một bộ nồi. Cả cô Minh Thuý trong vụ anh Ba Sàm nữa, tôi cũng muốn tặng một bộ nồi của Đức.

Như thế hết mất một nửa số lời, còn  lời khoảng 2 bộ. Tất nhiên tôi sẽ tặng anh chị tôi, những người đang thay tôi chăm sóc mẹ già.

Khi nào có gì giảm giá ở đây, tôi sẽ ôm và báo các bạn biết.

Thứ Sáu, 23 tháng 6, 2017

Giàn khoan và thái độ Việt Nam.

Những tin tức về giàn khoan Trung Quốc kéo vào vùng biển Việt Nam được báo Thanh Niên đưa lên một chút rồi gỡ bỏ. Dù chỉ một chút như thế cũng đủ dư luận dậy sóng quan tâm về tình hình biển Đông. Cùng lúc đó việc tướng Phạm Trường Long của Trung Quốc sang thăm Việt Nam đột ngột bỏ về sau khi phát biểu vùng biển Đông thuộc về Trung Quốc.

Mọi luồng dư luận đều hướng về biển Đông, trong khi báo chí chính thức trong nước tỏ vẻ im lặng như bình thường. Thế nhưng, những luồn tin bên ngoài cho biết đã có những căng thẳng trong quan hệ Việt Trung, và ngoài khơi đã có va chạm giữa những tàu cảnh sát biển Việt Nam với các tàu hộ tống giàn khoan của Trung Quốc.

Một số nhà phân tích chính trị cho rằng, vì những quan hệ của Việt Nam vừa qua với Mỹ và Nhật đã khiến Trung Quốc nổi giận và muốn dạy cho Việt Nam một bài học ở ngoài biển Đông, bằng cách kéo giàn khoan tới gây hấn.

Những sự kiện trên xảy ra và những bình luận trên đã diễn ra không phải là lần đầu tiên.

Ngoài những bình luận và nhận định như vậy. Cũng nên nhìn những khía cạnh khác nữa.

Ví dụ, hãy đặt vấn đề, có khi nào vì nội bộ cộng sản Việt Nam lục đục mà giàn khoan Trung Quốc kéo vào hay không.? Lục đục ở đây là khi có những đòi hỏi trong trung ương đảng CSVN muốn thay đổi vị trí nào đó như tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng. Và Trung Cộng muốn giữ ông Trọng làm tổng bí thư CSVN, nên đã đưa giàn khoan đến biển Đông gây hấn để nội bộ CSVN phải gác lại việc đòi hỏi thay thế ông Trọng, quay sang lo lắng với việc đối phó với giàn khoan Trung Quốc.?

Điều này không phải là không có thể, trước đây giàn khoan Trung Cộng đã từng kéo vào biển Đông gây bão dư luận Việt Nam, cuối cùng thì giàn khoan cũng rút lui khi vị thế của Nguyễn Phú Trọng được củng cố chắc chắn.

Nguyễn Phú Trọng giữ thêm nhiệm kỳ tổng bí thư khi đã quá tuổi, với cam kết giữa chừng khi ổn định sẽ về hưu và nhường chức cho người khác. Thế nhưng ngay sau khi tái chức tổng bí thư, Trọng đã trâng tráo nói rằng việc mình ở lại là tín nhiệm của toàn đảng chứ không phải do thoả thuận nào cả. Tiếp đến Trọng mở cuộc thanh trừng dưới chiêu bài xây dưng đảng để loại trừ những người có thể mở miệng đòi Trọng phải thực hiện cam kết phải về hưu giữa nhiệm kỳ.Những người muốn Trọng giữ cam kết đã chiều lòng Nguyễn Phú Trọng, đồng ý cho Trọng cách chức uỷ viên Bộ Chính Trị của Đinh La Thăng , tạo cho Trọng được mát mặt trước khi về hưu.

Nhưng dường như họ đã nhầm về tính tham quyền cố vị của Nguyễn Phú Trọng và sự tráo trở biến hư thành thực của Trọng. Như chuyện ở lại do thoả thuận được Trọng trâng tráo nói với dư luận rằng ông ta ở lại do đảng tín nhiệm, hoặc chuyện hạ Đinh La Thăng để mát mặt là thành công của Trọng trong việc cải cách, chấn chỉnh đảng.

Cuộc họp trung ương giữa nhiệm kỳ 12 đã gần đến, những gì Trọng mong muốn làm trước khi về hưu đã được chiều như ý, không còn có lý do nào để nại ra lý do mình ở lại. Nguyễn Phú Trọng đã bày trò cho Trung Cộng gây sức ép ngoài biển Đông để giải nguy cho mình. Nếu như Nguyễn Phú Trọng thoát khỏi áp lực bị đòi về hưu, lúc đó giàn khoan Trung Cộng cũng sẽ rời khỏi vùng biển của Việt Nam. Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng sẽ được ca ngợi là người có đường lối, có hành động tài giỏi để cứu nguy cho chủ quyền Việt Nam.

 Khả năng giàn khoan Trung Cộng vào lãnh thổ Việt Nam, là một cách khéo léo mà Trung Cộng can thiệp vào nội bộ Việt Nam, đây không phải là chuyện quá khó hiểu nếu như hiểu chút về nội bộ cộng sản Việt Nam.

 Nếu như chỉ bằng những biện pháp ngoại giao đi đêm, kín kẽ của Việt Nam với Trung Cộng rút giàn khoan về, thì khả năng trên hoàn toàn là sự thật.

Còn không, trên cương vị tổng bí thư, thủ tướng các ông Nguyễn Phú Trọng , Nguyễn Xuân Phúc sẽ cất tiếng mạnh mẽ phản đối hành động của Trung Cộng, chứ không ìm lìm, khoái trá nhìn thiên hạ lo lắng trước hành động của Trung Cộng. Để rồi khi mọi người không có cách nào khả khi , vừa giữ đảng vừa giữ chủ quyền, lúc đó Phúc hay Trọng sẽ báo Trung Cộng hạ nhiệt.

Vinh quang lại thuộc về tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng, thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đã cứu nguy cho chủ quyền lãnh thổ quốc gia. Cùng với vinh quang đó là quyền lực.

Thực chất chủ quyền quốc gia có thật sự được cứu nguy hay không.?

 Không phải, chủ quyền, lãnh thổ vẫn mất vào tay Trung Cộng. Có điều mất từ từ hay mất ngay mà thôi vì chế độ cộng sản Việt Nam không thể  giữ được khi còn bám víu vào Trung Cộng để làm chỗ dựa tồn tại, chủ quyền sẽ mất ầm ĩ hay mất trong im lặng mà thôi.

Nhưng buồn thay trong việc mất như thế, những kẻ làm mất lãnh thổ dần dần trong im lặng lại là những người cứu tinh, là những anh hùng. Bởi vì người dân Việt Nam đến quan chức Việt Nam đều hiểu trước sau cũng mất, nếu mất trong im lặng hay từ từ thì đời họ, nhiệm kỳ họ không bị mang tiếng. Vì những tâm lý đó mà những kẻ lãnh đạo cộng sản Việt Nam nào mà im lặng để chủ quyền bị mất từ từ hay mất trong im lặng lại là cứu tinh.

 Không phải cứu tinh cho đất nước, mà cứu tinh cho những ý nghĩ nhu nhược và hèn nhát không muốn đối măt


Thứ Hai, 19 tháng 6, 2017

Cộng sản có đối thoại được không.?

Mới đây trưởng ban tuyên giáo trung ương, uỷ viên bộ chính trị trẻ nhất trong số các uỷ viên bộ chính trị của cộng sản VN là Võ Văn Thưởng đã phát biểu.

“Ban Tuyên giáo Trung ương đang chờ Ban Bí thư thông qua một văn bản hướng dẫn về việc "tổ chức trao đổi và đối thoại với những cá nhân có ý kiến và quan điểm khác với đường lối, chủ trương, quan điểm của Đảng và pháp luật của Nhà nước. Đây là vấn đề rất quan trọng. Chúng ta không sợ đối thoại, không sợ tranh luận, bởi vì sự phát triển của mỗi lý luận và của học thuyết cách mạng nào rồi cũng phải dựa trên sự cọ xát và tranh luận. Và cũng chính sự tranh luận đó tạo ra cơ sở để hình thành chân lý.

 Phát biểu như thế này từ một uỷ viên bộ chính trị, trưởn ban tuyên giáo gây xôn xao dư luận là việc đương nhiên. Phần lớn những người mà ông Thưởng liệt kê vào dạng cần đối thoại đã tỏ ý nghi ngờ  đằng sau phát biểu ấy là một âm mưu. Điều này cũng không có gì lạ, bởi trong quá trình hàng mấy chục năm cầm quyền, chuyện nói dối hoặc hứa rồi nuốt lời của lãnh đạo cộng sản xảy ra thường xuyên và cho đến tận bây giờ họ cũng đang như cũng vậy.
Các giả thiết đưa ra cho rằng đây là âm mưu lừa đảo, mị dân, khơi cho trăm hoa đua nở rồi tận diệt như bên Tàu. Cái này đúng, trước kia đúng và bây giờ vẫn đúng. Bằng chứng là chính lúc ông Thưởng đặt vấn đề như vậy, thì thực tế diễn ra ngay trong lúc ông nói là chính quyền gia tăng đàn áp những người bất đồng chính kiến bằng những thủ đoạn tàn bạo và nham hiểm mạnh tay hơn.
Hoặc có thể cộng sản Việt Nam dựng nên đối thoại nhằm mục đích biện minh và lấy uy tín cho mình, họ sẽ cho những người dễ dãi hoặc những chim mồi giả vờ tham gia đối thoại, sau đó công nhận đảng CSVN đang có hướng đi đúng, có thành quả này kia. Họ cũng nêu một chút gì đó để trách cứ chế độ cộng sản cho ra vẻ khách quan. Để rồi sau đó đảng CSVN tuyên truyền đã đối thoại thẳng thắn và được đa số ủng hô, tán thành chủ trương của họ. Còn một số khiếm khuyết do khách quan không đáng kể, nước nào cũng có sẽ khắc phục dần.
Nhưng tuy nhiên cũng nên thử đặt một cạnh nhìn khác, dù khả năng của nó chỉ chiếm một phần nhỏ nhoi hy vọng, đó là đặt vấn đề cho rằng ông Thưởng nói thật.
Vậy trong trường hợp nào thì ông Thưởng nói thật tâm.? 
Trường hợp trong nôi bộ đảng cộng sản có những nhóm thực lòng muốn đối thoại với dân, để mong thế hệ lãnh đạo tương lai của cộng sản với người dân có những điều dễ gần hơn, dễ nói chuyện hơn, không có những khoảng cách như nhân dân và lãnh đạo bây giờ. Điều này có thể xảy ra vì cộng sản luôn tính trước những tình huống xấu dự phòng.
Ông Võ Văn Thưởng là uỷ viên BCT trẻ nhất trong các uỷ viên Bộ chính trị bây giờ, có thể nói ông là đại diện cho thế hệ lãnh đạo của hai nhiêm kỳ sau này. Bản thân ông Thưởng là người không có điều tiếng gì xấu so với các lãnh đạo khác, bởi những vị trí của ông đã kinh qua không phải là những vị trí dễ bị dính vào vòng xoáy của tham nhũng, lợi ích nhóm. Xét thêm yếu tố này cùng với yếu tố trước thì câu chuyện khả năng cộng sản Việt Nam có thể mong muốn đối thoại là có thật, nhưng nó không phải là bây giờ, và hơn hết nó chỉ là một phương án dự phòng của chế độ cộng sản cho tương lai.
 Không phải phát biểu trên của ông Thưởng bị những nhà đấu tranh nghi ngờ và chỉ trích nặng lời, mà ngay cả những cán bộ của đảng lão thành, thủ cựu về hưu cũng như đang tại chức cũng khó chịu khi thấy ông Thưởng nói vây.. Với sự kiêu ngạo về quyền lực độc tài tuyệt đối của đảng CSVN có được nhiều năm qua, họ cảm thấy những phát ngôn của ông Thưởng là sự xuống nước của đảng, làm cho dân chúng không còn sợ đảng, mất đi sức mạnh của đảng , tức chính là mất đi  quyền lực của họ.
Nếu như phát biểu này của ônng Võ Văn Thưởng xuất phát từ miệng ông Đinh Thế Huynh, Nguyễn Phú Trọng...chắc hẳn đó là sự lừa đảo, vì bản chất của những người như ông Trọng, ông Huynh là những kẻ bảo thủ đang cố gắng gia tăng quyền lực của đảng, bất chấp sự phi dân chủ và tiến bộ. Nhưng nếu từ một uỷ viên BCT trẻ tuổi như ông Thưởng, người cũng ít thấy dư luận phê phán ở những cương vị ông trải qua. Thiết nghĩ việc đề phòng cộng sản Việt Nam nói dối phải đặt hàng đầu, nhưng cũng nên để một góc nhỏ để suy ngẫm về những phát ngôn này theo hướng tích cực. Khi cộng sản Việt Nam đã đưa ra những biện pháp thuộc dạng đề phòng cho tương lai như thế này, chúng ta cũng nên cân nhắc vấn đề, dù không tin tưởng nhưng không có nghĩ người bất đồng chính kiến bác bỏ hoàn toàn,  những người đấu tranh cũng nên đặt ra những tình huống dự phòng cho dù tỷ lệ hy vọng việc đó thành công là chỉ vài phần trăm.

 Những người trí thức đấu tranh ôn hoà từng bị tù đày về bất đồng chính kiến với chế độ như Lê Công Định, Nguyễn Tiến Trung , Lê Quốc Quân, Phạm Hồng Sơn và nhiều người khác ở trong nước có thể thống nhất với nhau để cử ra đại diện bất đồng chính kiến để đề nghị đối thoại với ông Võ Văn Thưởng xem thái độ và hành xử của vị uỷ viên Bộ Chính Trị, trưởng ban tuyên giáo này ra sao, đó cũng là một cách đấu tranh ôn hoà , dân chủ và tiến bộ. 
Nếu bị khước từ, hay bị những thủ đoạn cản trở thì đó cũng là cách lột mặt nạ gian dối của chế độ này cho quốc tế và nhân dân trong nước thấy rõ hơn.

Thứ Sáu, 16 tháng 6, 2017

Cứ kệ dân Đồng Tâm.

Cuối cùng vụ việc ở Đồng Tâm cũng đã bị nhà nước Việt Nam khởi tố, điều ấy lạ mà không lạ.

 Việc này nếu như không khởi tố thì dư luận chắc hẳn cũng không mấy nhớ đến nữa, mặc dù mới hôm nào nó còn là tâm điểm nóng của dư luận cả nước. Thế nên nói lạ mà không lạ là vậy. Trong chế độ này thiếu gì vụ việc được ém nhẹm và chìm xuồng. Như vụ bí thư Thanh Hoá có bồ nhí, em trai bí thư Yên Bái có biệt thự khổng lồ hay chủ tịch Huỳnh Đức Thơ ở Đà Nẵng xẻ Sơn Trà ra bán lấy tiền đút cho Nguyễn Xuân Phúc che chở.

Từ vụ đánh bài ăn vài chục nghìn trong công viên lần ra ông quan Bùi Tiến Dũng là con bạc hàng trăm ngàn đô rồi đến ông thứ trưởng bị mất chức theo vì thiếu trách nhiệm, hay vụ phát hiện xe sang treo biển xanh mà mò tới phó chủ tịch tỉnh Hậu Giang Trịnh Xuân Thanh. Hay từ một con ruồi sẽ dẫn đến vụ đại án 7 năm tù cho người dân.

Nhưng từ cái biệt thự khổng lồ của em bí thư, bồ bí thư hay cả một danh lam thắng cảnh như Sơn Trà có quan chức che đỡ lại trở thành con ruồi nhỏ. Hay thảm hoạ môi trường thế kỷ của Việt Nam là Formosa lại thành bình thường, nước biển đã sạch, quan chức tắm biển và ăn cá nói vậy, thế là êm thấm. Ai không tin, thắc mắc thành phản động.

Ở chế độ này gọi là có pháp luật cũng được, không có cũng được. Bởi vì quyền lực của đảng là độc tôn chứ không phải quyền lực của pháp luật. Trong khi đó đảng là những con người, những người lãnh đạo đảng là những người có quyền lực, họ điều khiển pháp luật theo ý họ. Hôm nay dư luận lên án việc này, mấy ông lãnh đạo đảng làm ngơ thì có mà báo chí giời, pháp luật giời cũng phải chịu. Vì khi pháp luật muốn sờ tới một đảng viên thì phải có cả một quy trình trước đó trong đảng đồng ý, pháp luật mới sờ đến. Một ông quan cỡ như chủ tịch Đà Nẵng, Bí thư Thanh Hoá, Yên Bái phải có trung ương , ban bí thư đồng ý may ra cơ quan pháp luật mới dám khởi tố điều tra. Nhưng trung ương, ban bí thư, uỷ ban kiểm tra trung ương đảng đâu phải tự dưng họp mà ra quyết định, lại phải có sự đồng ý của ông tổng bí thư, ông thường trực ban bí thư. Các ông này không chỉ đạo họp và đồng ý  thì bố bảo cơ quan pháp luật nào ở Việt Nam dám tự dưng khởi tố vụ án liên quan đến các ông bí thư, chủ tịch các tỉnh.

 Dân Đồng Tâm phản ứng việc cướp đất theo cách của họ, làm thật căng để trung ương chú ý tới.  Họ vẫn còn niềm tin vào lãnh đao cao cấp của đảng, chính phủ...cho nên họ kiên quyết và táo bạo như thế là bởi họ nghĩ việc to rầm trời sẽ đến tai những lãnh đạo cao cấp nhất trong đảng, rồi các lãnh đạo này tiếp nhận thông tin, sẽ bênh vực cho nhân dân. Vì đảng từ dân mà ra,  lãnh đạo đảng đều là người liêm chính, công minh, biết đúng sai sẽ vì dân mà xử lý.

 Mỗi lãnh đạo cao cấp của đảng mà họ tin tưởng ấy, lại là thủ lĩnh của một nhóm lợi ích lũng đoạn, cướp bóc tài nguyên, đất đai của nhân dân. Nếu vụ việc Đồng Tâm có mâu thuẫn trong ăn chia, các thế lực gang ngửa nhau, hoặc thế lực không được ăn mạnh hơn thì điều tốt sẽ đến với dân Đồng Tâm. Cái điều tốt ấy được báo chí lăng xê là lãnh đạo thương dân, vì dân, công minh khi chỉ đạo này nọ vì lợi ích của dân. Còn nếu thế lực cướp đất mạnh hơn thì vụ việc Đồng Tâm trở thành một vụ chống đối người thi hành công vụ, gây rối trật tự công cộng hay bất kể tội danh gì đó.

 Tóm lại thì đất đai là nguồn béo bở của các nhóm lợi ích do các đảng viên cao cấp cầm đầu, sự phẫn nộ của người dân bị mất đất đôi khi chỉ là con cờ mà các thủ lĩnh trong đảng mượn để triệt hạ nhau, khi mà ăn chia không được như ý hoặc muốn làm mất uy tín để hạ bệ nhau.

 Với thế trận một bên là người dân mất đất tin vào đảng, một bên kia là hai hay ba phe trong đảng nhăm nhe rình rập vừa muốn được lợi, vừa muốn giữ uy tín cho đảng, vừa muốn triệt hạ nhau...tốt nhất là cứ kệ bọn họ với nhau, không nên quan tâm đến làm gì. Cứ kệ cho dân Đồng Tâm thành những con cờ và mảnh đất Đồng Tâm thành bàn cờ để các thủ lĩnh của đảng mượn làm nơi triệt hạ nhau.

Những nhà đấu tranh dân chủ tham gia bênh vực người dân Đồng Tâm nên lưu ý, ở đấy khác với  Văn Giang, Dương Nội. Một khi những người dân đấu tranh vì mất đất mà còn có niềm tin là trong đảng có những lãnh đạo vì dân, thì chỉ cần một chút thuận lợi,  những người dân ấy sẽ quay ngoắt  nói những người đấu tranh dân chủ từng lên tiếng giúp họ là bọn phản động âm mưu kích động này nọ.

 Nếu phe của Nguyễn Đức Chung mạnh, những người dân Đồng Tâm sẽ chỉ bị xử lý nhẹ nhàng. Nhưng nếu phe bên kia mạnh hơn, chúng sẽ xử tù thật nặng những người dân Đồng Tâm để cho Nguyễn Đức Chung mất mặt vì đã đứng ra cam kết với dân.

 Việc đã như thế rồi, cứ kệ những người dân Đồng Tâm đi. Họ bị xử lý nhẹ mừng cho họ, còn họ bị xử lý nặng thì điều an ủi là chế độ này, các thủ lĩnh trong đảng đã mâu thuẫn quyêt

Thứ Hai, 12 tháng 6, 2017

Liêm chính và kiến tạo gì ?

Đã một năm Nguyễn Xuân Phúc làm thủ tướng, thành công duy nhất của Phúc được các bồi bút ca ngợi là cải cách hành chính, thủ tục với số lượng công việc khổng lồ trong vòng mấy tháng, trong khi đó đời thủ tướng trước là Nguyễn Tấn Dũng mất cả năm không làm được.

 Đây là điểm duy nhất các tay bồi bút xoáy vào để tâng bốc Phúc lên cao.

Có thật Phúc cải cách thủ tục hành chính không.?

Cái này là có, đúng như các tay bồi bút ca ngợi, Phúc nỗ lực cải cách thủ tục hành chính chỉ trong vòng vài tháng và còn đang nỗ lực để cải cách bỏ nhiều giấy phép, thủ tục hành chính khác nữa.

Nhưng chưa mấy ai đặt câu hỏi, Phúc cải cách thủ tục gì, đối tượng được lợi nhờ những cải cách này là ai.? Động cơ nào khiến chính phủ Phúc Nghẹo làm việc khẩn trương, nhanh chóng và tận tuỵ thế.?

 Những gì Phúc cải cách là chính sách thu hút đầu tư vốn trực tiếp của nước ngoài.

Bởi thế chúng ta không thấy doanh nghiệp nào trong nước ca ngợi rằng họ được lợi nhờ những chính sách cải cách của Phúc Nghẹo, bởi đối tượng được lợi trong chương trình cải cách này không phải là những doanh nghiệp trong nước, mà có khi trái lại họ là những nạn nhân.

Việt Nam nợ nước ngoài hàng trăm tỷ USD, theo con số thống kê của chính phủ là khoảng 110 tỷ USD. Khi làm thủ tướng, Phúc đã cho các bồi bút nhấn mạnh vào số nợ này là do đời thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng trước đó để lại.

Nhưng Phúc giấu biệt khoảng 250 tỷ USD vốn nhà nước có trong các doanh nghiệp.

Họp quốc hội ngày 9/6 /2017 đại biểu Nguyễn Bá Sơn, một đàn em của Phúc đã tố cáo nhiều thế lực ngăn cản , làm chậm tiến độ cổ phần hoá doanh nghiệp nhà nước. Tức có thế lực đã cản trở việc bán phần vốn của nhà nước trong doanh nghiệp. Nguyên nhân của việc cản trở này được cho là những thế lực đang nắm số vốn này lo sợ bị bán, họ sẽ không còn quyền lực gì.

Nói thế này để dễ hình dung, nhà nước Việt Nam có 250 tỷ USD trong các doanh nghiệp ở dạng cổ phần. Giờ Nguyễn Xuân Phúc muốn bán chỗ cổ phần này lấy tiền mặt. Cái thủ tục ông ta cải cách được các bồi bút ca ngợi đó, là những thủ tục giúp cho những nhà đầu tư nước ngoài dễ dàng, thuận tiện và nhanh chóng mua được số vốn của nhà nước VN ở các doanh nghiệp trong nước . Đặc biệt nhờ những cái cách của Phúc, ngay lập tức  các nhà đầu tư Trung Quốc đổ tiền ồ ạt vào Việt Nam.


 Rất nhiều chuyên gia kinh tế đã cảnh báo việc để Trung Quốc trở thành nhà đầu tư lớn như vậy sẽ nguy hiểm cho an ninh và kinh tế, chính trị Việt Nam. Như chuyên gia Phạm Chi Lan, Trương Đình Tuyển, viện trưởng kinh tế Trần Đình Thiên...đều bày nhiều lo ngại, trong đó có lo ngại các doanh nghiệp Trung Quốc đã qua mang tiếng với dòng chữ Madein China, giờ họ có thể mượn danh mác Madein Viet Nam để đánh lừa thế giới. Và những ảnh hưởng về môi trường độc hại mà các nhà đầu tư trung Quốc để lại trên đất Việt Nam.

Nếu những ý kiến về chính trị trái chiều được gắn mác phản động, thì những ý kiến của các chuyên gia kinh tế trên đã bbị Nguyễn Bá Sơn, đàn em của Phúc Nghẹo quy kết là tội cản trở chính sách kinh tế của đảng và chính phủ.


Chính phủ kiến tạo của Phúc Nghẹo là làm mọi cách làm sao nhanh nhất bán tống bán tháo vốn nhà nước trong các doanh nghiệp cho các nhà đầu tư Trung Quốc để lấy tiền mặt. Kiến tạo của Phúc là đe doạ, thanh tra bỏ tù các quan chức được giao quản lý số vốn này mà có ý cưỡng. Kiến tạo của Phúc Nghẹo là hứa bảo đảm tiền đầu tư của doanh nghiệp Trung Quốc qua ví dụ bảo vệ Foroma và trấn áp biểu tình ở Hà Tĩnh bằng nhiều thủ đoạn hèn hạ và tàn bạo , kể cả đánh đập, bỏ tù, vu khống giáo dân, linh mục. Kiến tạo là bỏ đi những quy định khắt khe về an ninh quốc phòng, an ninh kinh tế và môi trường, văn hoá để các nhà đầu tư Trung Quốc hài lòng bỏ tiền đầu tư.

 Không những vu khống người dân, các chức sắc tôn giáo. Chính phủ kiến tạo của Phúc Nghẹo còn vu khống cả những chuyên gia kinh tế uy tín, có tâm với đất nước giữa hội trường quốc hội, gọi họ là những kẻ cản trở chính sách. Một chính sách nói đúng ra là một chính sách bán nước với giá rẻ mạt cho kẻ thù truyền kiếp, nhưng được đảng CSVN che đậy gọi là thu hút đầu tư với Trung Quốc, một nước anh em hữu nghị nồng thắm, tin cậy.

 Bán phần vốn nhà nước trong các doanh nghiệp cho Trung Quốc với những cải cách ưu đãi, thuận tiện và nhanh chóng. Sau đó bảo vệ mọi giá cho các doanh nghiệp Trung Quốc dù có làm sai trái nghiêm trọng như gây chết người, gây thảm hoạ...Nguyễn Xuân Phúc và Nguyễn Phú Trọng chắc chắn sẽ làm những kẻ chóp bu lãnh đạo Trung Quốc hài lòng, và che chở về số phận chính trị, tạo dựng cho quyền lực tột cùng ở Việt Nam.

Như thế có được gọi là liêm chính hay không.?

 Chưa kể qua việc bán vốn nhà nước này cho các nhà đầu tư Trung Quốc, chuyện lại quả, chi phần trăm hậu hĩnh là chuyện đương nhiên mà các nhà đầu tư Trung Quốc vốn hay làm quen thuộc. Ngày nay những công ty tài chính của Trung Quốc có mặt ở nhiều nơi như Sing, Hồng Kông, Mã Lai..nếu cần những công ty này đứng ra mua phần vốn của nhà nước Việt Nam để tránh bị dư luận  dè chừng, nhưng đó chỉ là nếu cần thiết. Còn với quan hệ Viêt Trung được gắn bó như bây giờ, những đầu tư thẳng từ Trung Quốc vào Việt Nam được gọi là thành tựu, được khuếch chương nữa đằng khác.

Một chính phủ nỗ lực làm sao để bán được tài sản đất nước cho nước ngoài nhanh nhất, đàn áp những ai phản đối tàn bạo và thủ đoạn mà được gọi là một chính phủ kiến tạo.? Bán nước để tìm chỗ dựa quyền lực, cầu vinh và lại quả hoa hồng được gọi là liêm chính.?

Đất nước Việt Nam từ khi có đảng CSVN độc quyền lãnh đạo, mọi cái càng ngày càng ngược đời như vậy. Đó là chuyện mà đa phần mọi người Việt Nam đều cảm thấy bình thường.

Thứ Bảy, 10 tháng 6, 2017

Việt Nam hợp tác Trung Quốc ở Shangri La 2017.

Chế độ cộng sản Việt Nam hằng rêu rao rằng họ giữ chủ quyền bằng ngoại giao, tranh thủ sự ủng hộ của quốc tế, quảng bá hình ảnh chủ quyền đất nước...

Hội nghị thượng đỉnh an ninh châu Á còn có tên là Đối Thoại Shangri-La hoặc diễn đàn Shangri-La được tổ chức hàng năm. Nhiều nguyên thủ hay bộ trưởng các các cường quốc trong khu vực hay quốc tế như Mỹ, Pháp, Úc , Nhật đề đến dự như hội nghị lần này.

Nhưng phía Việt Nam chỉ cử một phái đoàn cấp thấp đến dự, lý do phía Việt Nam làm như vậy được  ông thiếu tướng Vũ Tiến Trọng của đoàn Việt Nam nói rằng do phía Trung Quốc cũng không cử phái đoàn cao cấp đến dự, và vì  theo quy định của hội nghị thì cấp bộ trưởng mới phát biểu, cho nên phía đoàn Việt Nam không phát biểu.


http://news.zing.vn/vi-sao-viet-nam-khong-phat-bieu-o-doi-thoai-shangri-la-2017-post751808.html

Có hơn 20 bộ trưởng quốc phòng các nước đến dự và phát biểu, kể cả các bộ trưởng của các cường quốc. Vậy mà Việt Nam tự tước bỏ cái mà họ vẫn rêu rao với dân chúng là chế độ cộng sản Việt Nam giữ chủ quyền bằng ngoại giao, tranh thủ quảng bá chủ quyền, tận dụng sự ủng hộ của quốc tế trong việc bảo vệ chủ quyền.

Biển Đông là một trong những khu vực nóng bỏng về an ninh tại châu Á do Trung Quốc dùng vũ lực chiếm đoạt nhiều quần đảo, lãnh hải của nước khác. Trong đó có Việt Nam là nước bị Trung Quốc dùng vũ lực chiếm đoạt nhiều đảo nhất. Trước kia, dù Trung Quốc chỉ cử phó tổng tham mưu trưởng đến Shangri- La thì thủ tướng hay bộ trưởng quốc phòng Việt Nam vẫn đến dự và phát biểu để nhấn mạnh đến thái độ của Trung Quốc tại Biển Đông. Năm ngoái Việt Nam chỉ đưa thứ trưởng quốc phòng đến dự, năm nay còn tệ hại hơn khi đưa cấp dưới thứ trưởng.

Chắc chắn Việt Nam và Trung Quốc đã có bàn bạc trước , hoặc Việt Nam đã được Trung Quốc chỉ đạo đưa cấp dưới thứ trưởng đến Shangri - La như phái đoàn Trung Quốc, để không phải phát biểu gì. Có nghĩa cả Việt Nam và Trung Quốc tỏ thái độ coi khinh Shangri - La cùng với sự có mặt của bộ trưởng quốc phòng Mỹ và các cường quốc khác.

Việc Trung Quốc tỏ thái độ như thế với Shangri-La là điều dễ hiểu, vì Trung Quốc là kẻ gây bất ổn ở Đông Nam Á,  đưa phái đoàn cấp cao đến dự phải nghe các nước khác lên án, bị quốc tế phê phán nên họ tìm cách hạn chế là đương nhiên. Nhưng Việt Nam là nước bị Trung Quốc xâm chiếm, cần phải đến để tố cáo hoặc lên án, tuy nhiên ngạc nhiên là Việt Nam lại không làm.

 Điều này cho thấy, rõ ràng những gì mà chế độ cộng sản Việt Nam nói với dân chúng về chuyện đang nỗ lực tận dụng mọi cơ hội ngoại giao, quan tâm của quốc tế để lấy sự ủng hộ trong việc tranh chấp chủ quyền với Trung Quốc bây giờ chỉ là lừa đảo. Rất dễ dàng nhận thấy sau khi đại hội đảng cộng sản VN khoá 12 đến nay, mặc dù Trung Quốc gia tăng xây dựng tốc độ những căn cứ trên những hòn đảo chiếm được của Việt Nam, nhưng quan hệ Việt - Trung trái lại càng gắn bó mật thiết, các lãnh đạo cao cấp của đảng CSVN đều qua thăm Trung Quốc để lấy lòng.

Ngày nay trong hàng ngũ lãnh đạo Việt Nam không còn những nhân tố có phát ngôn hay hành động phản ứng mạnh với Trung Quốc. Xu hướng dịu giọng và cầu cạnh, nhún nhường trước Trung Quốc gia tăng mạnh trong quan chức CSVN. Nói chính xác ra thì Việt Nam càng ngày càng lệ thuộc và ngả theo Trung Quốc, đến nay gần như đã hoàn toàn thành một dạng thuộc địa mới của Trung Quốc.

Nếu trước kia cộng sản Việt Nam còn dập dình nhòm ngó quan hệ với Phương Tây để làm đối trọng cân bằng, nay họ không cần phương Tây nữa. Vì thế những hành động đàn áp tôn giáo, tự do ngôn luận...của nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam ngày càng khốc liệt , bạo lực leo thang. Nhà cầm quyền đã sử dụng các hội đoàn tấn công uy hiếp các cơ sở tôn giáo, tấn công vũ lực vào các nhà giáo dân Công Gáo và các nhà thờ. đe doạ giết Linh Mục.

 Âm thầm từng bước, có chiến lược kỹ càng, nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam đang đưa đất nước vào tay Trung Cộng. Kẻ đắc lực nhất trong việc nay là Nguyễn Phú Trọng, trên cương vị quyền lực tối cao nhất của đảng CSVN, Nguyễn Phú Trọng lo ngại quan hệ với phương Tây sẽ bị diễn biến tư tưởng, dẫn đến suy yếu và tan rã chế độ cộng sản. Trong mối lo sợ đó, Nguyễn Phú Trọng đã theo con đường gắn chặt vào Trung Cộng để tìm kiếm sự che chở, bảo vệ chế độ.

 Nếu như Nguyễn Phú Trọng còn giữ chức tổng bí thư đảng CSVN ngày nào thì sự lệ thuộc hay còn gọi là sự bán rẻ đất nước cho Trung Cộng càng sâu thêm ngày ấy. Cần phải phế truất nhanh chóng Nguyễn Phú Trọng và tước luôn đặc quyền chỉ định người thay thế.

 Nhưng đáng buồn là chưa có thế lực nào ở Việt Nam đủ sức làm điều đó.

Thứ Ba, 6 tháng 6, 2017

Sacombank chiến trường khốc liệt.

Sacombank hiện nằm giữa muôn trùng tầm ngắm của các đại gia, đằng sau các đại gia là những thế lực chính trị cấp uỷ viên bộ chính trị.

Chính vì thế hàng năm trời câu hỏi ai làm chủ Sacombank vẫn là một câu hỏi lớn.

Trầm Bê bị nhà nước thu hồi quyền kiểm soát Sacombank, ra đi tay trắng và chờ quyết định số phận của mình có ra toà hay không. Nhà nước ở đây thực ra là Nguyễn Xuân Phúc.

Trầm Bê là kẻ Phúc ghét, điều đó đương nhiên, vì Trầm Bê thâu tóm Sacombank từ tay Đặng Văn Thành chỗ huynh đệ chí tình của Phúc.

Việc giết một doanh nhân lớn ở Việt Nam rất dễ mà cũng rất khó, khó nếu như doanh nhân ấy có uỷ viên Bộ chính trị đầy quyền lực đỡ đầu. Dễ là doanh nhân ấy không còn ai đỡ đầu.

Không có ai đỡ đầu thì giết thế nào.?

Ngân hàng bản chất nhận tiền về phải cho vay hoặc đầu tư vào đâu, ở Việt Nam lời nhất là bất động sản. Một dự án cướp đất công hay đất của dân với giá rẻ mạt vì đã cúng tiền cho các quan chức, sau đó xây thành nhà cửa, biệt thự bán là thu lời.

Ngân hàng cho các công ty , tập đoàn bất động sản có những dự án như thế vay tiền và đợi ngày thu lãi lẫn gốc. Cá biệt có những chủ tịch ngân hàng mở những công ty bất động sản để thực hiện dự án bất động sản. Trên cương vị chủ tịch ngân hàng, ông ta cho công ty bất động sản mà ông ta làm chủ vay tiền, thế chấp bằng chính những dự án mà công ty bất động sản đang có. Nếu suôn sẻ, có đỡ đầu, lo lót thì mọi dự án suôn sẻ và lời to.

 Nhưng chỉ cần vào vòng ngắm, lập tức những dự án bị thanh tra, mà khi đã thanh tra thì ngưng trệ đầu tiên cái đã, những vi phạm của những dự án này tất nhiên nhiều vô kể , khi muốn giết thì không thiếu gì cớ từ vật liệu, hoá đơn, vận chuyển, an toàn lao động....chưa kể còn xúi người viết đơn tố cáo, khiếu nại. Hoặc có thể kéo dài thời gian duyệt giấy phép của từng giai đoạn. Dự án ngưng trệ cả năm trời luôn, có khi còn bị khởi tố. Lúc đó mới thanh tra ngân hàng, hỏi ngân hàng việc cho những dự án kia vay là ẩu, trái quy định vì không chắn chắn, nay các dự án đấy bị đình chỉ thì tiền ngân hàng thu về ra sao.?

 Quy kết tội ngân hàng và đuổi cổ chủ tịch ngân hàng, cho người của chính phủ quản lý ngân hàng, vì đây là những ngân hàng cổ phần có số vốn nhà nước tham gia.

 Sau đó xử lý các dự án, tịch thu luôn các dự án này vì thuộc tài sản thế chấp ngân hàng. Khi tịch thu định giá sẽ không có phần hối lộ, bôi trơn kia, thế nên mức gia rất rẻ mạt.

 Vậy là tiêu đời một đại gia không có ai đỡ đầu, hoặc trong tầm ngắm của thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc và đồng bọn Đặng Văn Thành.

 Hiện nay Sacombank nằm trong tay chính phú, tức trong tay Phúc. Có rất nhiều đại gia muốn mua Sacombank, vì Sacombank có thế mạnh riêng và số dự án bị tịch thu bị định giá rất thấp.

Nhưng ai mon men muốn mua đều bị Phúc đe doạ thanh tra các dự án của họ. Cuối cùng chỉ có Đặng Văn Thành cánh hẩu của Phúc đứng mua. Tuy nhiên Thành mang quốc tịch Trung Quốc lại đứng làm chủ một ngân hàng lớn quan trọng đến nền kinh tế Việt Nam, ngân hàng có số vốn lớn của nhà nước làm dấy lên lo lắng của dư luận, nhất là những tuyên bố hùng hồn của Thành và những xác nhận quan hệ thân thiết với gia đình Nguyễn Xuân Phúc.

 Lúc này thấy dư luận bất lợi, Phúc và Thành đưa Minh Xoài Himlam xuất hiện vào cuộc chơi, sau lưng Minh Xoài là phe cánh quân đội, tình báo quân đội đã dẹp tất cả những đối thủ muốn mua Sacombank giúp Minh Xoài. Giờ chỉ còn giữa Minh Xoài và Thành Tầu là hai kẻ đủ sức thâu tóm Sacombank. Vợ Phúc có cổ phần chung trong tập đoàn của Thành Tầu, bà ta không muốn Sacombank lọt vào tay Minh Xoài nên đã bắt Phúc phải thu xếp để Sacombank vào tay Thành Thành Công của Thành Tầu, nơi mà Thu vợ Phúc có cổ phần.

 Phúc ngại dư luận không biết thu xếp thế nào cho vừa lòng vợ và Thành Tầu, lại còn bên phía quân đội của Minh Xoài. Cuối cùng đã đi đến giải pháp Minh Xoài bỏ 500 tỷ mua trái phiếu của công ty Sacomreal của nhà Thành với lãi suất thấp, một dạng chia phần cho nhà Thành khi Minh Xoài mua được Sacombank.

 Đệ tử của Minh Xoài là Hưởng sẽ ngồi lại ở Liên Việt để giải quyết với những tồn đọng 8 năm liền chưa thanh tra ở đây. Còn ông trùm Maphia quân đội Dương Công Minh về Sacombank để xây dựng một đế chế tài chính mới. Nếu thương vụ này thành công trót lọt, nó như là một hiệp định hợp tác của quân đội là Minh Xoài với cánh Phúc thủ tướng. Cả quân đội , tổng cục tình báo và Phúc đều là tay chân đắc lực của Nguyễn Phú Trọng, cho nên cuộc mua bán này ầm ĩ dư luận nhưng Nguyễn Phú Trọng không màng quan tâm.

 Điều an ủi với Trầm Bê, là nếu Minh Xoài Himlam nắm được Sacombank , những phần định giá tài dản, dự án mà Trầm Bê thế chấp, sẽ không đến nỗi cạn tàu ráo máng. Vì giữa Trầm Bê và Minh Xoài không có hận thù gì sâu sắc. Chứ nếu gia tộc Đặng Văn Thành nắm Sacombank thì những tài sản thế chấp của Trầm Bê ở đây sẽ bị đánh giá thấp một cách tàn bạo để trả thù.

 Mọi việc có vẻ an bài ở Sacombank, Mình Xoài chờ ngày tiếp quản. Tổng cục 2 đã thấy chiến thắng trong tay, họ thấy không cần thiết phải tung những tài liệu mật để đánh phá các nhóm khác. Mọi việc lạ trở lại bình thường. Vì thế trong vòng một tháng đổ lại đây, những tin tức tuyệt mật không còn thấy xuất hiện trên mạng xã hội như trước.

 Nếu như Minh Xoài không nắm được Sacombank, chắc chắn sẽ có một cuộc tranh chấp khốc liệt xảy ra giữa các đại gia và các bố già uỷ viên Bộ Chính Trị. Nhưng hình như cuối cùng thì cộng sản cũng thu xếp được, những kẻ yếu bị đánh đuổi, những kẻ mạnh còn lại thì bàn bạc chia chác phần với nhau.

 Sẽ có ngày nào đó những kẻ mạnh còn lại không còn gì để chia chác, chúng sẽ phải diệt nhau để khỏi phải chia phần. Ngày ấy đang  ngày càng đến gần hơn.

Thứ Hai, 5 tháng 6, 2017

Vũ Quang Thuận.

Lâu không viết về những người đấu tranh.

Lúc trước đã vài lần nói rằng không liên quan gì đến người đấu tranh nữa, ai muốn nghĩ sao thì nghĩ. Nghĩ xấu ư, càng tốt. Có xấu đến đâu thì truyền hình, báo chí và các trang dư luận viên nói láo hết cỡ rồi không thể bôi bác hơn, mình cũng còn chả thấy vấn đề gì.

Nhưng hôm nay, rảnh một ngày nghỉ lễ, bỗng muốn nói về ai đó.

Có nhiều người mình muốn viết lắm như Thuý Nga, Hồ Hải..và bao nhiêu người khác nữa. Viết làm sao cho xuể, có quá nhiều người cần phải nhắc nhở đến họ.

Mình lúc này muốn nhớ đến anh Vũ Quang Thuận, một hiện tượng bất chợt loé trên mạng xã hội và bây giờ thì rơi vào quên lãng vì bị chế độ cộng sản bắt giam. Có lẽ không phải người đời quên anh, mà như nói trên, có quá nhiều người bị bắt. Ai đó muốn nhắc nhở đến họ cũng không biết nhắc đến ai, nhắc đến cả một loạt tên thì bài viết mất đi sự tập trung. Nhắc đến một người thì độc giả thắc mắc sao không nhắc đến người khác. Nếu họ không thắc mắc thế họ sẽ còm một câu dạng như '' không biết anh A, chị B giờ ra sao '' hàm ý trách khéo là sao không viết về những người kia nữa.

Thế nên đôi khi thôi chả nhắc ai làm gì, để tránh cái so đo rồi thắc mắc kiểu oán tránh hoặc dè bỉu như thiên vị.

Anh Thuận không có gì liên quan đến mình, khi mình đi mấy năm rồi anh ấy bắt đầu xuất hiện nhiều trên Faceboock, nhất là đợt gần đây. Trước kia anh có hoạt động nhiều , nhưng không xuất hiện trên mạng thông tin nên mình không biết. Lúc biết đến anh, chưa được bao lâu thì anh bị bắt.

Khi anh vác thánh giá ra Lý Thái Tổ biểu tình, mình không phản đối, cũng không ủng hộ. Thật ra nếu là chỗ thân tình, mình sẽ bảo anh ấy không nên vác thánh giá ra chỗ ấy làm gì. Không dám bảo anh làm thế là sai, mà chỉ nghĩ vác thánh giá ra cùng đám tưởng niệm chiến sĩ hy sinh một cách đột ngột như vậy sẽ gây nhiều suy nghĩ khác nhau.

 Hàng ngày mình nghe anh ấy trực tiếp nói trên Facebook, chương trình Lấy lại Hoàng, Trường Sa bằng cách nào. Nghe đến mấy chục phần cũng chẳng thấy cách nào lấy lại, anh cứ nói cái tiêu đề như thế rồi khi nói lan man theo tuỳ hứng, có khi chỉ là chuyện tâm sự của anh ấy về cái gì đó, về ai đó.

 Nhưng rồi mình vẫn cứ nghe đều, nghe để thấy cách anh ấy diễn đạt tư duy của anh. Một cách tự tin , lưu loát và rất có hồn, mặc dù nội dung đối với mình chả có gì cả.

 Và hơn hết cả,  mình lắng nghe cái hồn của anh qua những buổi nói chuyện như thế.

Mình không cần thông tin, không cần quan điểm, nhận định của anh ấy để học hỏi. Không phải mình ngạo nghễ gì, mà thực sự anh ấy không thể là người thầy của mình về kiến thức đấu tranh khiến mình phải học hỏi.

 Nhưng cái hồn, cái thần thái của anh ấy trong cuộc đấu tranh mà anh theo đuổi, mới chính là cái mình muốn học. Từ cách ăn mặc nghiêm chỉnh, cách giới thiệu và cách nói say sưa, ánh mắt lúc đau buồn, lúc bốc lửa và đôi lúc hồn nhiên cười tán chuyện việc gì đó....mình thấy đó là sự hăng say , sự trong sáng , sự vô tư của một con người.

 Mình để ý anh có cái áo vét và áo sơ mi kẻ caro, cái cà vạt đỏ, anh cứ mặc thế nhiều lần khi lên hình hay những lần thấy anh đi cùng Lê Thăng Long, hai ông sơ mi, cà vạt chỉnh tề ngồi ăn cơm bình dân vỉa hè. Mình hiểu anh ấy không dư dả gì. Nhiều lần định gửi anh giúp một ít để chi tiêu, nhưng mình hiểu người như anh sẽ lại dùng tiền để vào việc đấu tranh hết. Anh sẽ chẳng tiêu cho bản thân anh.

Con người anh ấy mình nghĩ là vậy.

Đó là những cái mình cảm phục anh ấy, cảm phục từ đáy lòng. Cảm phục sự ước mơ hồn nhiên và cháy bỏng của anh ấy về cuộc đấu tranh anh theo đuổi sẽ thành công, chế độ cộng sản phải sụp đổ và để dân chủ lên ngôi trên đất nước Việt Nam.

Anh ấy theo đuổi cuộc đấu tranh đầy khát vọng, đầy trong sáng và tràn ngập những khát khao. Đôi khi sự hồn nhiên, tuỳ hứng , bốc đồng khiến anh có những lời nói, hành động làm mất lòng một số người, ví dụ như anh mặc áo quân đội Việt Nam làm nhiều người không thích.

 Gia đình anh Thuận hình như đều là cán bộ của đảng, làm cho nhà nước. Nên những thông tin về tình trạng giam cầm của anh không được phổ biến, không có những tổ chức vận động cho anh. Mình nghĩ anh Thuận cũng lường được những khó khăn đó, vì không phải đây là lần đầu anh đi tù vì lý do như vậy.

 Muốn gửi anh chút ít nhưng gia đình anh không nhận, viết bài này không có tác dụng gì với anh bây giờ. Nhưng sau này khi anh ra khỏi nhà tù của chế độ độc tài này, lúc nào đó anh đọc được, hẳn anh sẽ ấm lòng khi biết trong lúc anh tù đày, có người nhớ đến anh với sự trân trọng và cảm phục.

 Bỗng nhiên nhớ da diết tiếng nói ...

- Kính chào đồng bào Việt Nam ở trong nước và nước ngoài, tôi là Vũ Quang Thuận, biệt danh là Võ Phù Đổng xin thay mặt phong trào Chấn Hưng Nước Việt thực hiện chương trình này, bây giờ là ...giờ..ngày...tại Hà Nội...

Chủ Nhật, 4 tháng 6, 2017

Đôi điều về chuyến đi của thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc.

Đầu tiên là những hình ảnh đón tiếp quá tệ hại của Hoa Kỳ đối với Nguyễn Xuân Phúc,  không có những quan chức cao cấp, chỉ một vài nhân viên đến nỗi báo chí Việt Nam còn không biết tên và chức vụ của họ , buộc phải mô tả chung chung là nhân viên ngoại giao Hoa Kỳ.  Các phóng viên kỳ cựụ về việc bỡ đợ đi theo Phúc không thể nào chớp được tầm hình để nâng tầm hoành tráng cho vị thủ tướng của mình, tất cả các tấm hình đều được chụp lấy phạm vị hẹp để tránh những hình ảnh xuề xoà xung quanh lọt vào khung hình.





 Nhìn hình ảnh Trump đứng ở cửa Nhà Trắng đón Phúc,  người ta không hiểu ông Trump đón ông Phúc vào ở đâu, nếu như báo chí Việt Nam không ghi chú đó là nhà trắng. Tấm hình không nói nên điều ấy,  vì  trong khuôn hình chỉ mỗi một cánh cửa nhỏ và hai nguyên thủ quốc gia bắt tay nhau ở đó. Cái cửa mà Trump đón Phúc như một lối đi ra vườn. Nếu so hình ảnh mà Hoa Kỳ đón tiếp Nguyễn Tấn Dũng trước đó với việc đón Nguyễn Xuân Phúc ngày nay thì dường như thấy sự khác biệt khá rõ rệt.






 Việc đón tiếp lạnh nhạt và theo nghi lễ tối thiểu cho phải phép như thế đã thấy kết quả của cuộc gặp sẽ thế nào. Được ấn định trong vài chục phút hội đàm với tổng thống Trump, không có thời gian kéo dài thêm, sau màn chào hỏi và vài lời xã giao đến vài trao đổi, Trump là người ấn định cuộc chơi mặc dù báo chí Việt Nam chỉ thấy đưa tin rằng thủ tướng nói thế này, ý kiến nọ , đề nghị kia.

 Hoa Kỳ  đòi Việt Nam ủng hộ vấn đề phi hạt nhân ở bán đảo Triều Tiên, cải thiện thâm hụt thương mại của Hoà Kỳ với Việt Nam,  tiếp tục quân nhân Mỹ mất tích, tình trạng nhân quyền ở Việt Nam...và cuối cùng là việc Hoa Kỳ cần một trụ sở ngoại giao khang trang và rộng rãi hơn ở Hà Nội. Đổi lại Hoa Kỳ ủng hộ Việt Nam tổ chức thành công hội nghi Apec và hoà bình trên biển Đông.

Hoa Kỳ đãi tiệc cho Nguyễn Xuân Phúc ở trụ sở Bộ Ngoại Giao chứ không phải Nhà Trắng.

Đón tiếp sơ sài, đòi hỏi nhiều thứ ...đó là sự khác biệt trong quan hệ ngoại giao Hoa Kỳ và Việt Nam so với những năm trước đây. Điều này phản ánh đúng  bản chất thực tế trong quan hệ hai nước, cho thấy Việt Nam muốn nâng cao vị trí của mình trong con mắt quốc tế thì phải có nhiều nỗ lực để được quốc tế chú ý, những nỗ lực mang tính tích cực chứ không phải những nỗ lực của các nghệ sĩ Việt Nam trên sân khấu tạo những vụ bê bối để gây chú ý dư luận.

 Nếu là một người có liêm sỉ, hẳn thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc sẽ nhận mình cần phải làm những gì để lần sau đến Hoa Kỳ được đón tiếp trọng vọng hơn. Không phải chỉ là việc cơi nới một vài điều khoản trong chính sách cho nhà đầu tư nước ngoài là đủ, bởi những nhà đầu tư Hoa Kỳ còn nhiều thị trường khác trên thế giới này hấp dẫn với họ hơn. Vì thế, vấn đề nhân quyền ở Việt Nam nếu như được giải quyết tốt sẽ là cách nâng cao vị thế Việt Nam tốt hơn cả.

 Chuyến đi Hoa Kỳ lần này là bài học cho thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc, một chuyến đi có thể khẳng định là thất bại toàn diện về mọi mặt hay nói cách khác là sự xuống cấp thảm hại trong quan hệ Việt Nam với Hoa Kỳ.

 Hy vọng ông Phúc sẽ sáng mắt và có những cải cách để nâng vị trí của mình lên ở những chuyến đi sau tới các nước phương Tây khác. Những vụ việc đàn áp tôn giáo, nhân quyền bằng các sử dụng côn đồ, vũ lực ở khắp đất nước Việt Nam ngày càng gia tăng mức độ rộng hơn, nhiều hơn và tàn bạo hơn trong nhiệm kỳ ông làm thủ tướng, các vụ việc này đều được các tổ chức nhân quyền quốc tế báo cáo rõ ràng tới quốc hội ở những quốc gia tiến bộ, đặc biệt là thái độ của chính phủ Việt Nam thiếu thiện chí xử lý giải quyết ô nhiễm môi trường. Nhìn những gì mà Trump thể hiện từ khi ngồi ở Nhà Trắng đến nay, và thái độ đón tiếp thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc vừa qua có lẽ cộng sản Việt Nam khó mà trông đợi gì vào Hoa Kỳ khi Trump còn làm tổng thống. Tuy nhiên thì vẫn còn nhiều cường quốc tiến bộ văn minh khác đang trông chờ nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam tỏ ra văn minh và tôn trọng môi trường, tôn trọng quyền con người để nâng cao hợp tác quan hệ.

Muốn người ta coi trọng mình hay khinh thường mình là do mình. Sự đón tiếp  của những cường quốc tiến bộ mới là những thước đo xem vị trí của Việt Nam có cao trong quốc tế hay không, chứ sự đón tiếp của các quốc gia độc tài như Trung Quốc, Nga, Cuba dù hoành tráng đến mấy cũng không nâng tầm quốc tế cho Việt Nam lên, trái lại còn làm người ta kinh tởm hơn.

 Là người háo danh, sĩ diện và thích được tâng bốc,  Nguyễn Xuân Phúc sau chuyến đi Mỹ này chắc về chắc sẽ biết làm gì để đến châu Âu vào những lần tới đây.

Thứ Hai, 29 tháng 5, 2017

Càng ngày càng man rợ.

Tình hình nhân quyền Việt Nam từ đầu năm 2016 trở lại đây có vẻ càng ngày càng man rợ theo đúng nghĩa của từ này. Nếu thống kê số lượng những người bị bắt giữ vì bất đồng chính kiến thì đây là quãng thời gian có mật độ dày đặc nhiều vụ nhất so với những năm trước đây.

Nguyên nhân chính của vụ việc này là do sau đại hội 12 tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng nắm trọn quyền lực, là một người trung thành chủ nghĩa chuyên chế cộng sản, ông ta chọn đường lối thân với Trung Cộng và không màng đến những quan hệ với phương Tây.

 Thái độ không cần phương Tây sẽ làm cho chính phủ Việt Nam không phải chịu sức ép trước sự lên án về nhân quyền khi tiếp xúc với các nhà lãnh đạo Phương Tây, đặc biệt là Hoa Kỳ.

 Việc Hoa Kỳ bàn giao tàu tuần tra trên biển cho Việt Nam gần đây là từ những ký kết trước đó. Hầu như chính phủ mới của Nguyễn Xuân Phúc chưa có tiến triển gì trong quan hệ ngoại giao với Hoa Kỳ cho đến nay.

Thông thường trước những chuyến nguyên thủ sang Mỹ ở những năm trước, cộng sản Việt Nam sẽ thả một vài tù nhân bất đồng chính kiến theo đòi hỏi các Hoa Kỳ. Nhưng lần này thì không, trước khi Nguyễn Xuân Phúc đi sang Mỹ, một cuộc đàn áp bằng bạo lực diễn ra tại Nghệ An. Nhà cầm quyền cộng sản Việt nam đã đứng ra tổ chức cho một số tổ chức hội đoàn do đảng quản lý như hội cựu chiến binh, hội phụ nữ, hội nông dân..để tấn công vào nhà thờ bằng gạch đá và gậy gộc.

Cũng trong thời điểm này, nhà cầm quyền tuyên án 13 năm tù cho mỗi người bất đồng chính kiến là ông Trần Anh Kim và ông Lê Thanh Tùng.

Việc bắt bớ gia tăng, xét xử án nặng, dùng côn đồ và các hội đoàn tấn công các nhà bất đồng chính kiến liên tiếp cho thấy nhà cầm quyền cộng sản không mặn mà gì với phương Tây. Thậm chí cảm thấy những hành động côn đồ phi pháp kia chưa đủ sức mạnh. Đảng cộng sản Việt Nam còn cho chủ tịch quốc hội hăm doạ những luật sư bào chữa cho những người bất đồng chính kiến, nếu những luật sư này không tố giác thân chủ của mình, họ cũng sẽ bị kết tội hình sự. Một hành động nếu xét kỹ đó là câu trả lời cứng rắn với quốc hội Hoa Kỳ, nơi có những nghị sĩ hay lên án Việt Nam vi phạm nhân quyền.

 Chính phủ của Donal Trump đã từ chối hiệp định thương mại TPP, nếu Hoa Kỳ không tham gia hiệp định này chả còn ý nghĩa gì. Giấc mộng trông chờ vào TPP để tăng trưởng kinh tế, thu hút đầu tư của Việt Nam tan thành mây khói. Chuyến đi của Nguyễn Xuân Phúc  lần này chẳng hứa hẹn mang lại lợi ích kinh tế nào đáng cả, đấy là điều mà Phúc và đảng CSVN biết rõ.  Đảng CSVN cũng đã dự phòng cho việc tăng trưởng và trả nợ công bằng cách bán các doanh nghiệp vốn nhà nước, đẩy mạnh thu phí và tăng giá, vay thêm tiền từ chính phủ Trung Quốc, tạo điều kiện cho các nhà đầu tư Trung Quốc thuận lợi đổ tiền đầu tư...những biện pháp đồng bộ này sẽ giúp cho chế độ cộng sản Việt Nam còn tiền cầm cự.


 Vì thế nhà cầm quyền Việt Nam không cần lấy lòng Hoa Kỳ trước chuyến đi của Nguyễn Xuân Phúc, trái lại họ càng đầy mạnh những hành động thách đố Hoa Kỳ để đe doạ dân chúng rằng, chế độ cộng sản Việt Nam muốn trấn áp gì cũng được, không thế lực nào có thể can thiệp giúp cho những người bị áp bức.

 Trong nội bộ cộng sản Việt Nam có những nhóm muốn cải thiện quan hệ với Hoa Kỳ, nhưng bị nhóm cầm quyền như Nguyễn Phú Trọng ngăn chặn triệt để  dưới chiêu bài xây dựng đảng, ngăn chặn diễn biến, tự diễn biến, chệch hướng CNXH.  Trước kia quan hệ Việt Nam, Hoa Kỳ, Trung Cộng là quan hệ du dây. Có đôi lúc Việt Nam cho biểu tình phản đối Trung Cộng, có đôi lúc Việt Nam giảm bắt người và thả vài người. Nhưng những gì mà  đảng CSVN ngày nay đang thể hiện, có thể hiểu rằng từ nay chuyện đu dây sẽ không còn nữa.

Việt Nam ngả hẳn về Trung Cộng, vì thế việc bắt người, xử án nặng, dùng côn đồ.... gia tăng theo từng ngày.

Cuộc chỉnh đốn đảng, xử lý, kỷ luật các quan chức của Nguyễn Phú Trọng khiến cho sức mạnh tập quyền về đảng ngày càng nhiều hơn. Một điều rất trớ trêu mà ít người nhắc đến,  là Nguyễn Phú Trọng  tập trung quyền lực về tay đảng bao nhiêu, thì đàn áp dân chủ lại càng khốc liệt, thủ đoạn trắng trợn bấy nhiêu.

Thứ Hai, 22 tháng 5, 2017

Việt Nam có cần nhất thể hoá chưa.?

Tiến sĩ Nguyễn Sĩ Dũng người từng giữ chức phó chủ nhiệm văn phòng quốc hội mới đây đã có bài viết trên Facebook của mình, đề cập đến vấn đề nhất thể hoá chức tổng bí thư với một chức khác như chủ tịch nước.

https://www.facebook.com/nguyensidzung/posts/1243716619060561


Tiến sĩ Nguyễn Sĩ Dũng cũng đưa ra nhiều mô hình nhất thể, nhưng có vẻ xu hướng của ông cho nghiêng về việc người đứng đầu đảng với người đứng đầu nhà nước là một hơn. Nếu xét theo quan điểm nhất thể hoá thì điều này hợp lý với Việt Nam vì mô hình Trung Quốc đã như vậy.

Những ý kiến của ông Nguyễn Sĩ Dũng trên lý thuyết là vậy. Tuy nhiên Việt Nam có nhất thể hoá được hay không, nếu có bao giờ nhất thể hoá được, đó là chuyện đáng bàn.

 Việt Nam chịu nhiều tác động của Trung Quốc về vấn đề đường lối, vì chịu ảnh hưởng về đường lối dẫn đến phải bị chi phối về nhân sự. Tức phải chọn nhân sự phù hợp với đường lối. Ở vấn đề này, Trung Quốc là người dạy đường lối cho Việt Nam, đương nhiên là thầy. Ông thầy có quyền chọn người học trò để theo đuổi môn phái của mình là đặc tính của người Trung Quốc.

 Nếu Việt Nam muốn nhất thể hoá như Trung Quốc, điều chắc chắn người được chọn phải là người được Trung Quốc đồng ý nhưng cũng phải là người được trung ương đảng CSVN nhất trí.

Trong trường hợp bây giờ xảy ra nhất thể hoá, ai sẽ là người ấy.

Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng là một ứng cử, nhưng ông ta quá già. Nếu ông ta muốn mình là người nắm cả chức tổng bí thư lẫn chủ tịch nước, ông ta phải cần hạ bệ được chủ tịch nước đương nhiệm Trần Đại Quang. Nguyễn Phú Trọng không phải là không có tham vọng này, hạ các đối thủ chính trị trong nội bộ đảng là chuyên ngành của tiến sĩ xây dựng đảng Nguyễn Phú Trọng. Lường xa là điều cần thiết, bởi thế trước trung ương 5 những đòn tấn công của Nguyễn Phú Trọng và Nguyễn Xuân Phúc nhằm vào Trần Đại Quang tăng với mật độ dày dặc. Trọng sử dụng một phần lực lượng công an, quân đội mà mình nắm được tung những tài liệu tố cáo nhóm Trần Đại Quang. Nguyễn Xuân Phúc lợi dụng quyền thủ tướng để thanh tra, đình chỉ những cơ sở hậu cần của Trần Đại Quang. Cuộc tấn công này nếu chiến thắng, hạ được Trần Đại Quang thì dù nhiều tuổi cũng không là vấn đề gì với Nguyễn Phú Trọng. Ông Trọng có thể lươn lẹo và trơ tráo ngồi vào cái ghế nhất thể hoá đấy và xua lũ bồi bút ca tụng đó là ý nguyện của toàn đảng, toàn dân chọn ông ta. Khi đã đạt đến quyền lực ấy thì đổi trắng thành đen không có gì là khó cả. Về phía Trung Quốc thì chọn người học trò trung kiên với chủ nghĩa Mác Xít như Nguyễn Phú Trọng là điều chấp nhận được.

 Chủ tịch nước Trần Đại Quang là ứng cử viên thứ hai, ông Quang có thuận lợi đang giữ chức chủ tịch nước , trong khi ông Trọng đã quá già đang giữ chức tổng bí thư. Lý do sức khoẻ để đưa ông Trọng về hưu luôn hợp lý vào bất cứ lúc nào, nhưng có tạo được áp lực để thực hiện lý do đó không lại là trở ngại lớn nhất. Hơn nữa bênh cạnh ông Quang là thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đang hừng hực tham vọng không cần che đậy mong muốn được làm thống lĩnh chế độ. Trước trung ương 5 Phúc đi đến tỉnh nào cũng khẳng định sắp tới sẽ làm tổng bí thư, khiến nhiều địa phương tưởng thật chay về xin làm sân sau cho Phúc. Cũng bởi trước đại hội 12 cả năm trời Phúc khẳng định mình sẽ làm thủ tướng vì có Tư Sang, Cả Trọng đã đỡ đầu, kết quả đúng như lời Phúc, nên giờ Phúc nói sẽ làm tổng bí thư , nhiều người tin là không có gì khó hiểu. Phúc  đang hợp lực với Trọng tìm mọi cách để kỷ luật Trần Đại Quang vì những thiếu sót khi làm bộ trưởng bộ công an đã không làm rõ một số vụ án kinh tế. Trần Đại Quang còn gặp khó khăn ở phía quân đội, với sự ganh ghét và bì tị phía quân đội và một số uỷ viên Bộ Chính Trị vốn trước kia là xuất thân từ công an như Phạm Minh Chính, Tô Lâm.

Ứng cử viên thứ ba sáng giá nhất đó là Nguyễn Xuân Phúc, xin nói sự sáng giá ở đây không phải nói về tài năng, đức độ . Sự sáng giá ở đây là cơ hội tiếp cập vị trí và những thuận lợi của thời thế. Nguyễn Xuân Phúc là trò cưng của Nguyễn Phú Trọng, là người giảo hoạt miễn được lợi bất cần tư cách, Phúc có thể năn nỉ, nịnh nọt cả cấp dưới hay địa phương để được phiếu bầu. Chính vì sự nịnh bợ, hứa hẹn với cả cấp dưới này mà Phúc được nhiều tín nhiệm. Một chế độ khốn nạn thì sự tín nhiệm cũng mang nghĩa khốn nạn. Tâm lý được cấp trên nịnh bợ, coi trọng sẽ khiến bọn quan chức cấp thấp nghĩ rằng mình làm ơn cho cấp trên, ông ta càng lên cao càng phải chú ý đến mình. Đấy là sự tín nhiệm của của cơ chế cộng sản mà Phúc rất rành. Phúc có một thuận lợi nữa là những tâp đoàn sân sau của Phúc đều có yếu tố Trung Quốc, bản thân Phúc là người gây được thiện cảm với Trung Quốc khi có chuyến đi thăm sau vài tháng nhậm chức, việc này thể hiện thái độ sẵn sàng thần phục biết nghe lời. Từ khi Phúc làm thủ tướng đến nay đã không để xảy ra cuộc biểu tình nào ở Việt Nam phản đối Trung Quốc xâm lược, dẹp tan được dư luận bức xúc về biển đảo. Mới đây Phúc cùng với Trương Hoà Bình  chỉ đạo trấn áp Formosa ở hội nghị an ninh trật tự mà báo Nghệ An đã nêu. Trở ngại lớn nhất của Nguyễn Xuân Phúc thật bất ngờ lại chính là Nguyễn Phú Trọng. Có lẽ Phúc thừa biết đồng minh lớn nhất lại là kẻ đáng ngại nhất. Trọng là kẻ mưu kế sâu thẳm khó lường, Trọng dùng Phúc như dùng tay chân tin cẩn hay dùng như một tên nô tài xảo trá, đó là nghệ thuật của kẻ làm vua mà chỉ có Trọng mới hiểu.

 Cuộc chiến tay ba Trọng và Phúc liên thủ đánh Quang nếu chiến thắng thì Trọng là người được ngồi ghế nhất thể hoặc là Phúc. Nhưng nếu đánh giằng co cả ba đều sa lầy , mất uy tín vì đấu đá tranh giành. Một người mới sẽ lên để nắm chức nhất thể, Trọng đã phòng xa điều ấy khi đưa Huynh làm con bài dự trữ ở chiếc ghế thường trực ban bí thư. Cuộc chiến không ngã ngũ khiến tất cả phải rời vũ đài chính trị, tình thế ấy Trọng trên cương vị tổng bí thư sẽ đưa nguyện vọng cuối cùng của mình là để Huynh đảm nhận vị trí tối cao.

 Trên lý thuyết việc nhất thể hoá tạo nhiều thuận lợi vì người đứng đầu đảng cũng là người đứng đầu nhà nước, có tư cách tiếp xúc bang giao, ký kết những hiệp định, bàn bạc và thoả thuận có sự chủ động hơn. Nhưng nhìn bối cảnh nhân sự hiện nay như Việt Nam, để làm được điều đó quá khó khăn vì nội bộ cộng sản giờ chỉ là những phe cánh rình rập triệt hạ nhau, không có chuyện đồng tình thống nhất được việc chọn người nhất thể hoá, điều đó chỉ xảy ra khi một phe nào đó thắng áp đảo và áp đẳt được ý chí của mình.

Việt Nam cần nhất thể hoá, trong bối cảnh cần phát triển nâng cao quan hệ quốc tế để phát triền kinh tế việc này cần gấp hơn bao giờ hết. Nhưng chuyện những cái cần thiết mà không làm hoặc không làm được là vấn đề muôn thuở của chế độ cộng sản Việt Nam.

Thứ Bảy, 20 tháng 5, 2017

Chuyện về các con vua con chúa trong đảng cộng sản Việt Nam.

Con của các uỷ viên bộ chính trị khác gọi là thái tử.
Con của các uỷ viên trung ương được gọi là thế tử.


Tin đồn đại từ lề đường cho biết, người đẹp Lý Nhã Kỳ sắp sửa lên xe hoa về nhà chồng. Phu quân của cô đúng như tin đồn bấy lâu là Lê Trương Hiền Hoà, con trai của nguyên bí thư thành uỷ TP Hồ Chí Minh Lê Thanh Hải.



Chuyện cưới xin này có khi cả hai đều không muốn, thái tử Hiền Hoà muốn tìm một cô gái khác dịu dàng và ít ầm ĩ hơn Lý Nhã Kỳ. Còn Lý Nhã Kỳ thì muốn tìm anh tài nào thực thục làm chồng hơn là cậu ấm Lê Trương Hiền Hoà. Trước đây Hiền Hoà cặp với Nhã Kỳ để lợi dụng cô này kiếm tiền, nhưng Kỳ cũng thuộc loại cao thủ, cô ta giả vờ rất đáng tin để cuối cùng đứng tên gần hết tài sản mà Hiền Hoà nhờ có bố mà kiếm được.

 Vấn đề sẽ thế này, nếu không cưới nhau, Lê Trương Hiền Hoà rất khó lấy lại được tiền. Còn nếu Nhã Kỳ không lấy Hiền Hoà, cô ta phải trả lại hết tiền, đây là điều cô ta không muốn. Còn nếu đi lấy chồng khác mà không trả, đương nhiên gia tộc nhà Lê Thanh Hải sẽ phải đòi lại bằng biện pháp khốc liệt nhất có thể.

 Đây sẽ là đám cưới to nhất từ trước đến nay ở Việt Nam, những dự tính hoành tráng này đã làm Hùng phò mã ( con rể Nguyễn Xuân Phúc )  ganh ghét , vì xưa nay bị đám thái tử đảng cho Hùng phò mã là thằng nhà quê bám váy vợ, Hùng Phò Mã  bèn tâu với  mẹ vợ là Thu mẫu hậu ( vợ Nguyễn Xuân Phúc ) về khối tài sản gia tộc nhà Lê Thanh Hải.





 Trần Thị Nguyệt Thu hiện giờ là người đàn bà quyền lực nhất Việt Nam. Khi chồng bà là Nguyễn Xuân Phúc nhậm chức chưa lâu, bà gọi Nguyễn Duy Hưng SSI đến nhà bảo.

- Từ giờ chú được chọn làm trợ lý cho anh, mấy mối làm ăn kia chú tránh ra.

Nguyễn Duy Hưng hiểu ý, dạ vâng ngọt xớt, một trong mấy mối đó là Trương Mỹ Lan.



 Sau khi con rể yêu tấu về chuyện Lý Nhã Kỳ và Lê Trương Hiền Hoà đang rầm rộ dư luận, áo xống, kim cương, nhà cửa bạc tỷ trưng ra. Thu mẫu hậu thấy đến lúc phải ra tay với Trương Mỹ Lan, bèn nói Phúc Nghẹo thanh tra tập đoàn  Vạn Thịnh Phát của Trương Mỹ Lan.

 Trương Mỹ Lan là đối thủ cạnh tranh với Đặng Văn Thành tức thành Tầu, ở Việt Nam bây giờ có yếu tố Tầu là một trong những ưu điểm mạnh để làm ăn, chồng của Lan cũng là người Tàu. Vì thế thực lực hai bên rất cân bằng. Nhưng mới đây con trai của Trương Tấn Sang là Trương Tấn Sơn tức Sơn nhớt đã được Đặng Văn Thành mời về làm giám đốc phụ trách kinh doanh cho tập đoàn Thành Thành Công. Hiện nay nhờ mối quan hệ thân mật với Thu Mẫu Hậu, Đặng Văn Thành đã trở thành một tay buôn có thể đi vào lịch sử như Lã Bất Vi.



 Thu làm ăn sâu đậm với Thành, bên trong còn cảm mến dáng dấp phong độ, lịch lãm của Thành. So với Thành thì Phúc nghẹo như một thằng ba ngơ đứng bên một trang đại hán. Phúc nghẹo mộng làm thủ tướng, lúc trước nịnh nọt, bỡ đợ hết Tư Sang, Cả Trọng, Ba Dũng..tất tận mọi nơi để được lên. vì luôn bỡ đợ nên lúc ấy trong mắt thiên hạ Phúc nghẹo như một loại tiểu nhân. Thành Tầu cũng nhìn thấy hứa hẹn ở phu nhân thủ tướng tương lai, chuyện Thu và Thành có sâu nặng với nhau là chuyện đương sẽ đến. Như thế đối thủ của Thành cũng là của Thu, mà đối thủ của Thu thì anh Phúc nghẹo không thể không xử.





Vậy là sắp tới sẽ có đoàn thanh tra của chính phủ làm việc với Vạn Thịnh Phát. Việc này không nằm trong kế hoạch của tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng. Thật ra ông Trọng không biết mẹ gì về kinh tế cả,   hồ sơ bọn Phúc và Tư Sang đưa ra ai bảo tham nhũng đấy là ông Trọng cứ thế ra lệnh làm tới bến.

Chuyện kiểm tra Vạn Thịnh Phát lần này là do Phúc quyết định, quyết định này có do vợ và con rể Phúc muốn vậy.

 Chuyện này do phò mã, thái tử, mẫu hậu mà ra. Gia tộc họ Trương Mỹ Lan và Lê Thanh Hải vũng vẫy thao túng Sài Gòn suốt quãng thời gian dài, đã gây bao bức xúc cho người dân, giờ lại rước cô con dâu kệch cỡm chuyên khoe váy áo hàng tỷ đồng. Trong khi dân nghèo không có ăn, chết đói, chết rét có đủ cả. Nên chuyện về nguyên nhân phò mã Vũ Chí Hùng và mẫu hậu Trần Thị Nguyệt Thu xúi Phúc nghẹo tấn công là chuyện riêng, nhưng về mặt dư luận xã hội thì nên làm, không thể để    Lý Nhã Kỳ mãi kiêu căng, lố bịch như vậy.


 Bây giờ là đến chuyên thế tử, cấp thấp hơn.

Thế tử Đỗ Hoàng Anh Khoa, con của thứ trưởng bộ tai chính đang bị thế tử Hải con trai của bộ trưởng tài chính Đinh Tiên Dũng tung hồ sơ về chuyện chức tước. Đầu năm nay, Đỗ Hoàng Anh Khoa được bổ nhiệm trưởng phòng ở tổng cục hải quan theo quyết định số 86/TCHQ. Tuy chỉ là thứ trưởng nhưng ông Đỗ Hoàng Anh Tuấn lại giữ chức bí thư đảng uỷ Bộ Tài Chính nhiệm kỳ 2015 đến 2020.

 Chỗ này lại phải nói đến tài năng của Nguyễn Phú Trọng, thông thường bộ trưởng kiêm luôn bí thư đảng uỷ. Nhưng Trọng đề phòng Đinh Tiến Dũng ngả theo Trần Đại Quang, nên cài cho Đỗ Hoàng Anh Tuấn làm bí thư đảng uỷ Bộ Tài Chính để giám sát Đinh Tiến Dũng.

 Còn về chuyện Đỗ Hoàng Anh Khoa là con của Đỗ Hoàng Anh Tuấn là một tội làm ngứa mắt thế tử Hải con Đinh Tiến Dũng, nhưng thêm tội nữa là cản trở thế tử Hải trong vụ ô tô BMW mà Hải đang muốn nhân đó, dẹp một số cán bộ hải quan dính với công ty này.

 Bản thân Hải đang là sĩ quan công an, công tác tạị văn phòng bộ trưởng. Việc này tuy ở cấp thế tử, nhưng có thể sẽ dẫn đến nhưng xung đột ở cấp thượng tầng, nhất là con trai chủ tịch nước Trần Đại Quang lại làm việc ở Bộ Tài Chính.

 Nếu Trần Đại Quang, Đinh Tiến Dũng, Nguyễn Phú Trọng phải mất thời gian vào việc mấy cậu ấm này ở Bộ Tài Chính, thì ở trong Nam kế hoạch tấn công Vạn Thịnh Phát của chị Thu, anh Thành và anh Phúc Nghẹo sẽ trôi chảy hơn.




Cảnh báo.

 Bài viết này nằm trong mục chém gió cuối tuần, mua vui cho các độc giả, những tình tiết đều được bịa đặt ra để bôi xấu chế độ, bôi nhọ lãnh đạo. Cho nên các bạn nào nắm cổ phiêú của Vạn Thịnh Phát chớ nên dao động mà bán tháo, dẫn đến rối loạn thị trường, ảnh hưởng đến kinh tế đất nước.

Thứ Sáu, 19 tháng 5, 2017

Chính trường hay chiến trường.

Chính trường cộng sản Việt Nam đang bước vào một giai đoạn hỗn loạn nhất trong lịch sử đảng cộng sản, tình trạng năm phe bảy phái tranh giành triệt hạ nhau bắt đầu từ việc xây dựng đảng mà Nguyễn Phú Trọng học được từ Trung Cộng.

 Do Nguyễn Phú Trọng  cần phải có những quan chức bị mang ra kỷ luật để hoàn thiện chương trình của mình dẫn đến các quan chức và phe phái thay vì hợp lực để chống lại kế hoạch của Nguyễn Phú Trọng, thì các phe phái lại nghĩ rằng nên đưa người của phe khác ra mà mồi cho Nguyễn Phú Trọng để được một công đôi việc. Việc thứ nhất là thoả mãn yêu cầu của Nguyễn Phú Trọng có vật tế , việc thứ hai là làm suy yếu thế lực khác.

Không phải Nguyễn Phú Trọng không biết các thế lực chính trị khác muốn gì, thậm chí Trọng còn biết rõ đến mức để lợi dụng nó, thúc đẩy nó cho các phe phái đấu đá, tố cáo nhau khốc liệt hơn. Mục đích của Trọng làm vậy là gì, là để nuốt lời hứa việc về giữa nhiệm kỳ do tuổi tác quá cao. Việc các nhóm mâu thuẫn, đâm chém nhau sẽ không nhóm nào muốn người của nhóm khác làm tổng bí thư,  trong tình huống thế đương nhiên ai cũng muốn Trọng ở lại.

Và để được ở lại thì Trọng luôn thúc đẩy tìm mồi, để các con mồi tìm mọi cách đẩy con mồi khác ra cho Trọng xơi. Cuộc chơi cứ vòng xoay như vậy và Trọng vẫn nghiêm nhiên ngồi thị uy thiên hạ.

Phe Trương Hoà Bình, Trương Tấn Sang hầu hạ và phục vụ kế hoạch của Trọng là lùa con mồi Đinh La Thăng vào lưới. Mục đích là để hạ Thăng và cho người của mình vào làm bí thư thành phố Hồ Chí Minh.

Đinh Thế Huynh kẻ đồng hương với Đinh  La Thăng theo Trọng tấn công Thăng để lấy lòng , ngoài ra Đinh Thế Huynh còn muốn hạ Thăng vì Thăng thuộc cánh của phe khác. Trong tương lai người của phe ấy có thể cạnh tranh chức tổng bí thư với Huynh.

Nguyễn Xuân Phúc có quá nhiều sân sau ở thành phố HCM, việc thờ ơ để mặc Thăng bị hạ vì Phúc cũng trùng mục đích như Huynh, cũng muốn lấy lòng Trọng và cũng muốn phe khác yếu để không cạnh tranh tổng bí thư với mình. Ngoài ra nếu người của họ Trương nắm được thành phố Hồ Chí Minh tất sẽ san sẻ những mồi ngon ở thành phố này cho Phúc.

Từng ấy phe có lợi ích chung nếu Đinh La Thăng bị hạ, việc Đinh La Thăng bị hạ khó mà có thể tránh khỏi.

Thế nhưng một điều rất thú vị ở đây là nếu như Đinh La Thăng quyết chống cự như kiểu Trịnh Xuân Thanh  thì liệu Nguyễn Phú Trọng và cả đám kia có hạ nổi không.?

Chắc là không dám, vì căng quá đứt dây, có thể làm chế độ lung lay.

Nhưng nếu Thăng không bị hạ, liệu Trọng có để yên không. Chắc chắn không, nếu không được thoả mãn ông già này chả có gì để mất, điên cuồng với danh vọng, ông ta sẽ đập toán loạn đến cùng kể cả vỡ chế độ cũng làm.

 Đến đây một tình huống thoả thuận đã xảy ra, Đinh La Thăng bị cách chức về làm phó ban kinh tế nhưng vẫn còn là uỷ viên trung ương đảng, một kiểu thay người ra sân khi bị dính thẻ vàng. Người thay thế Thăng làm bí thư TPHCM là Nguyễn Thiện Nhân chứ không phải là người của phe Phúc, hay Trương. Hãy nên nhớ Đinh La Thăng đã viết lá đơn hơn 20 trang định làm nổ tung dư luận, thể hiện ý chí phản kháng, nhưng rồi bỗng nhiên Thăng im lặng và còn cất lời xin lỗi tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng để mang lại danh tiếng cho cá nhân Trọng.

 Nguyễn Phú Trọng đã thoả thuận với thế lực khác đồng ý cho Trọng hạ Thăng để được danh dự, đổi lại người của thế lực ấy được làm bí thư thành uỷ Hồ Chí Minh. Đây thực sự là nước cờ cao của Nguyễn Phú Trọng, một nước cờ cực độc đáo.

Thứ nhất Trọng biết bụng dạ của những kẻ hùa theo mình đánh Đinh La Thăng đều có mục đích muốn đưa người của họ vào thế chỗ Thăng. Nếu để cho đám này thoả mãn, chúng sẽ như con chó no mồi không còn hăng hai đi săn nữa, chúng sẽ bằng lòng vài năm với những mầu mỡ ở TPHCM để cũng cố sức mạnh. Khi chúng có sức mạnh rồi hẳn chúng sẽ chẳng còn coi Trọng ra gì. Để Nguyễn Thiện Nhân về đó, các nhóm như Nguyễn Xuân Phúc, Trương Hoà Bình vẫn còn phải tiếp tục tranh đoạt, tiếp tục tìm cách nịnh bợ Trọng trong những cuộc săn mồi khác.

Việc Nguyễn Thiện Nhân về làm bí thư TPHCM, muốn hạ được Đinh La Thăng phải mất một năm, muốn hạ một người như Nguyễn Thiện Nhân vốn không có tỳ vết chắc hẳn phải mất hơn 2 năm, mà hơn 2 năm nữa lại sắp hết nhiệm kỳ, đây sẽ là điều khó, vì thế chắc chắn Nguyễn Thiện Nhân sẽ không bị đụng đến vì không ai muốn mất công vào việc vô ích.

 Câu chuyện Đinh La Thăng đến đây tạm dừng, Nguyễn Thiện Nhân ổn ở TP HCM. Mặt trận này tạm thời yên tĩnh.

Bây giờ là cuộc chiến về một đối tượng khác mà Trọng và các phe khác lo ngại hơn, đó là chủ tịch nước Trần Đại Quang.

 Trần Đại Quang phải đối diện với nhiều kẻ thù hơn Đinh La Thăng, bởi tất cả các phe nói trên dù xung khắc với nhau nhưng đều sẵn sàng hùa theo Trọng để hạ Trần Đại Quang.  Gây áp lực phong toả và lôi được ra lỗi lầm của Quang sẽ làm cho Trọng ngồi yên hết nhiệm kỳ mà không sợ ai đòi ghế, còn các phe phái khác thì muốn một lão già háo danh , cuồng tín ngồi ghế tổng bí thư hơn là một con người sắc sảo, thâm trầm đáng sợ như Quang.

 Có thể thấy những mũi giáo của đồng đảng tứ phía nhăm nhe lao vào mình, Trần Đại Quang phải xuống nước với Trung Cộng qua chuyến đi thăm Trung Cộng sau một thời gian nhậm chức chủ tịch nước.

 Các doanh nghiệp đánh nhau tìm đến Nguyễn Xuân Phúc xin che chở, chính Phúc là người kích động các doanh nghiệp đánh lẫn nhau. Các uỷ viên trung ương đánh nhau tìm đến Nguyễn Phú Trọng để làm chỗ dựa, tất cả là do Trọng khuấy động. Các uỷ viên bộ chính trị, tứ trụ đánh nhau ắt phải tìm đến Trung Cộng làm chỗ dựa.

 Vậy đương nhiên Trung Cộng là người chơi cho nước đục, ngao cò tranh nhau, ngư ông thủ lợi.

 Chính trường Việt Nam phức tạp là vậy, trong vài t

Thứ Ba, 16 tháng 5, 2017

CHUYỆN CỦA CÁC NHÂN VẬT CÓ THẬT TRÊN ĐỜI.

Trích một đoạn trong truyện ngắn cuả nhà văn Võ Thị Xuân Hà.

Võ Thị Xuân Hà
CHUYỆN CỦA CÁC NHÂN VẬT CÓ THẬT TRÊN ĐỜI 
Truyện ngắn
Cúi đầu ngẩng đầu
Chân tướng thiết tha...
(Lời đề từ của truyện, là lời của anh Lương Tống Huỳnh - Thiện Minh Hoàng (Việt kiều Mỹ) đã gửi tặng Cầm Kỳ)
(Tiếp)
CHUYỆN VỀ NHỮNG CHÀNG TRAI MÊ SÁCH
CẢO THƠM LẦN GIỞ
Trong các cuộc đàm đạo hay trà dư về sách, tôi thường hay nhắc tới một chàng trai mà không hiểu giờ này chàng trai tài hoa ấy trôi dạt phương nào. Tôi nhắc vì tiếc cho làng sách khi thiếu khuyết một người tử vì đạo sách. Vào thập niên đầu thế kỉ hai mươi mốt, dọc các thành phố khắp đất nước, dân săn sách hay sách hiếm hầu như đều biết đến danh Nhà sách Cảo Thơm. Vào những nhà sách ấy ở Sài Gòn, Đà Nẵng, Huế (rồi sau tiến công ra Hà Nội), hầu như đều tìm thấy những cuốn sách về các nhân vật văn hóa Việt Nam. Những tác phẩm của Nguyễn Hiến Lê, thơ của Bùi Giáng, Phạm Thiên Thư... Những cuốn phê bình, khảo cứu, nghiên cứu, luận văn chương rất khó tìm đều có mặt ở chuỗi nhà sách này.
Cất công sưu tầm, in thành bộ từng tác giả, rồi cho phát hành ở tất cả các Nhà sách Cảo Thơm là ông chủ còn rất trẻ, lứa những chàng trai sinh ra sau năm 1975. Đó là Dũng.
Vợ chồng tôi từng bay vào Đà Nẵng để dự khai trương Nhà sách Cảo Thơm thứ bao nhiêu của Dũng. Những cô gái mặc áo dài đỏ tha thướt. Những chàng trai sơ mi trắng đóng quần âu lịch thiệp. Họ đón khách nhiệt thành. Họ nhìn ông chủ trẻ ngưỡng mộ. Chúng tôi cũng ngưỡng mộ Dũng quá.
Một hôm Dũng gọi từ Huế ra:
“Em định đưa sách của Cảo Thơm ra Hà Nội. Anh chị trông nom cho em nhé”
Tôi hỏi:
“Em định đặt nhà sách ở đâu?”
Dũng thản nhiên:
“Dạ, đường Bạch Đằng, chị”
Tôi la lên:
“Ôi trời ơi. Em có biết cái con đường Bạch Đằng ấy là khu vực nào không? Chị dám cá là ở đó không ai định dạng được cái nhà sách của em là thể loại gì”
Nhưng Dũng quyết rồi. Chẳng ngăn được. Từ Thái Hà chạy xe lên Bạch Đằng để trông coi bao quát sách cho Dũng nằm ngoài khả năng của vợ chồng tôi. Chưa nói đến việc sách của Cảo Thơm không phải sách thị trường. Không bắt mắt cái bìa. Không mê hồn trận những chiêu truyền thông khôn ngoan lợi hại. Không phải những tác giả thời thượng đang đắt sô trên thị trường sách. Không đủ thứ. Chỉ có mỗi một điều duy nhất, đó là: hầu như toàn bộ di sản hiếm hoi của một số các văn nhân trí sĩ mà sau này khi sách đã đi qua giai đoạn chạy đua trên thị trường những cái tên mới trẻ hậu hiện đại ăn khách, người ta mới ngoảnh lại đi tìm những cuốn sách vô giá kia.
Nhưng Cảo Thơm đã không đợi được ngày hoàng kim, đã sập tiệm, sập hàng loạt khắp từ Nam ra Bắc. Tôi ngồi cà phê với vợ chồng Dũng, ngắm cô vợ trẻ, tóc tém, gương mặt đen rám nắng khá cá tính, vừa bay từ Mỹ về thăm chồng, mà hình như cũng muốn hót chồng đi luôn. Cô không thể hiện sự lo lắng về tiếng tăm hào hoa của chồng, mặt lạnh băng. Tôi không biết đó là lần cuối cùng tôi còn nhìn thấy nụ cười của Dũng.
Sau đó một thời gian, với sự nằm im nguyên vẹn của những bộ sách quý ở đường Bạch Đằng, chúng được trao vào tay tôi, với lời nhắn:
“Em tặng chị tủ sách quý ngoài đó của em, đổi những cuốn sách của công ty Hà Thế mà Nhà sách Cảo Thơm đã nhập vào trong này chị nhé. Em hết tiền rồi. Sách quý đó chị. Chị không thiệt đâu”
Tôi có tủ sách quý. Nhưng không còn gặp Dũng hay liên lạc được với Dũng nữa.
Tiếc cho làng sách. Có lẽ Dũng đã tìm được phương trời khác, con đường khác, ít gian nan và ít mạo hiểm hơn.
LÀN GIÓ
Lại có một chàng trai mê sách khác mà trong câu chuyện này của mình tôi không thể không kể cho các bạn nghe.
Dạo mở quán cà phê ở Tô Hiến Thành, vợ chồng tôi tạo dựng một không gian cà phê sách khá hợp lí. Sách được cài lên tường, vào những cái khuôn ô nhỏ. Khi khách ngồi cà phê, có thể rút sách xuống đọc. Thi thoảng tôi tổ chức một cuộc ra mắt sách ấm cúng, đủ để truyền thông cho cuốn sách. Bằng cách nào đó, hoặc đến dự một cuộc ra mắt sách của bạn, mà Hiếu biết đến cái quán cà phê nhỏ của tôi, là quán cà phê sách duy nhất chính chủ một nữ văn sĩ trên đất Hà Nội. Hiếu thử sự tử tế kiên nhẫn của tôi với bạn đọc bằng một vài chiêu, sau đó tự bắt chuyện.
Những câu chuyện về sách của Hiếu khiến tôi ù cả tai, vì thực lòng bấy lâu rất ít biết đến những nhóm riêng biệt cộng đồng mê sách cũ ở Hà thành, dù sinh ra lớn lên lập nghiệp và ở lại luôn đất này, dù sách là niềm đam mê chung thân của tôi. Hiếu kể, nhà cậu sách để tràn ngập cả cầu thang, gác xép, tràn vào phòng ngủ khiến vợ ngạt thở không chịu nổi. Nhưng đam mê sách của Hiếu không dừng ở đó. Bất cứ nơi nào người ta trọng vọng sách đều có mặt một chàng trai vẻ ngoài giản dị như một người thợ. (Ờ mà một nhà văn như tôi cũng đâu có hoa lá cành gì, cũng là thợ). Nhưng ánh mắt và cái nụ cười giọng nói lại toát lên sự đa mang lịch lãm xen chút kiêu mạn của một kẻ suốt đời mộng chữ.
Biết vợ chồng tôi sửa nhà Thái Hà để đưa cả công ty về lại nhà, khỏi phải mất tiền thuê nhà, Hiếu mang cả đội quân đến lắp điện, trát vá cho anh chị. Mọi thứ xong xuôi, sách đã bày lên giá, cậu ta đến ngắm những giá sách một cách sung sướng.
Bỗng một hôm cậu la toáng lên:
“Ôi trời ơi, cuốn Ma của lão Mạc Tàu tay nào in vậy?”
Tôi hỏi:
“Gì thế?”
Mắt Hiếu vằn đỏ:
“Ca ngợi lính của họ hi sinh ở chiến trường biên giới à? Họ anh hùng thì ta là ai? Mà sao họ viết ra, lại còn được dịch sang ta vậy? Ai cấp phép xuất bản đây? Cả một lũ ngu...”
Giây phút ấy, tôi chỉ nhìn thấy một con người với tình yêu quê hương da diết. Sau đó là cả một chiến dịch của cộng đồng để giải quyết vụ này. Bìa sách phải làm lại. Cộng đồng đọc sách cũng đọc và thẩm lại theo cách bên này nhìn bên kia...
Tôi và Hiếu cùng chung những mái nhà thành phố, cùng gian khó, chạy vạy mưu sinh. Có lẽ cũng cùng hưởng chung những làn gió mát đi qua phố thị. Chung những vầng bụi mờ mịt khói xăng. Chung niềm kiêu hãnh.
Giờ Hiếu cũng đã đi khỏi thành phố.
Mỗi lần có gió về trên những cành cây còn xanh lá, tôi cứ thấy vấn vương, không rõ vấn vương điều gì. Hay là tôi tiếc cho thành phố đã không biết được những cơn gió lành đã từng sinh ra ở những ngõ ngách chật hẹp, và rồi đã bỏ ta mà đi rất xa...
Khi viết đến những dòng này, thì chị cũng vừa bán xong căn nhà thân thuộc của mình rồi Hiếu ạ. Căn nhà trong con ngõ nhỏ mà em từng có lần nói về sau ngõ này phải được đặt tên chị. Căn nhà chị đã viết ra bao nhiêu tác phẩm. Căn nhà, cũng như nhà em, ngập tràn thứ hoang phí nhất trên đời nhưng cũng quý nhất trên đời với chị em mình là sách.


Ghi chú 1: Bộ sách của nhà thơ Phạm Thiên Thư do Nhà sách CẢO THƠM xuất bản và phát hành.


Ghi chú 2: Giây phút Hiếu chọn sách ở Nhà sách Hà Thế (chính là kho sách ở Thái Hà vừa qua), và đã phát hiện ra cuốn Ma chiến hữu có vấn đề với dân tộc Việt.
Bình Yên, Mộc LimViet Van Tran

Thứ Hai, 15 tháng 5, 2017

Ai đỡ đầu cho Nguyễn Thị Nga hốt đất vàng ở Hà Nội.

Ngày 19 tháng 10 năm 2016, một ngày sau khi đưa bài báo đặt câu hỏi nữ đại gia Nguyễn Thị Nga lặng lẽ thâu tóm bao nhiêu tài sản nhà nước trên tờ báo do mình làm tổng biên tập, ông Võ Đăng Thiên tổng biên tập tờ báo điện tử Infonet và ông Phạm Thanh bị đình chỉ chức vụ. Quyết định do bộ trưởng Trương Minh Tuấn ký.

http://vietnamnet.vn/vn/cong-nghe/tin-cong-nghe/dinh-chi-tong-bien-tap-pho-tbt-bao-dien-tu-infonet-334906.html

Trong nội dung bài báo có đặt câu hỏi nghi vấn về những mờ ám của Nguyễn Thị Nga khi mua một loạt những tài sản của doanh nghiệp nhà nước một cách lặng lẽ không phải qua đấu giá công khai. Trong khi việc bán tài sản nhà nước công khai qua đấu giá đã thu về số tiền đúng với giá trị thực tại của tài sản, chẳng hạn như khách sạn Kim Liên  giá ban đầu là 122 tỷ, qua đấu giá thu về 1000 tỷ.
Khách sạn Thắng Lợi có tổng diện tích 4,5 ha, nằm ven hồ Tây , địa điểm đắc địa bậc nhất về ngành khách sạn ở Hà Nội được chuyển giao vào tay Nguyễn Thị Nga  và Nguyễn Thị Nga làm chủ tịch công ty cổ phần khách sạn Thắng Lợi. Khi dư luận xôn xao nghi vấn tại sao Nguyễn Thị Nga lại dễ dàng có hơn 30% cổ phần ở khách sạn Thắng Lợi, được lý giải rằng đó là qua góp vốn?

Góp vốn để có cổ phần hay mua cổ phần thì khác gì nhau.?  Mua cổ phần sẽ phải công khai bán trên thị trường, như thế giá cả sẽ do thị trường quyết định dễ dẫn đến trường hợp như khách sạn Kim Liên từ 122 tỷ thành 1000 tỷ. Còn góp vốn thì chỉ có hai bên thoả thuận với nhau. Ai đã dung túng và làm ngơ cho Nguyễn Thị Nga thực hiện giao dịch mờ ám này để thâu tóm khách sạn Thắng Lợi với giá rẻ mạt qua trò góp vốn.?

Và tại sao khi tờ Infonet đặt câu hỏi trên, thế lực nào đã xui bộ trưởng Trương Minh Tuấn cắt chức họ, để rồi từ đó đến nay không ai dám nhắc đến tên vị nữ đại gia đây quyền lực này.?



Một thương vụ nữa sẽ đem lại cho Nguyễn Thị Nga hàng ngàn tỷ, đó là khi Nga đang nắm giữ 11% cổ phần ở Intimex Việt Nam và là chủ tịch hội đồng quản trị, Nga đã lợi dụng vị trí của mình đển bán 34% cổ phần Intemex cho BRG Group.

BRG Group của ai, nó hoàn toàn của gia đình Nga và chính Nga làm chủ tịch.

Intimex Việt Nam làm ăn be bét, mỗi năm chỉ lãi được hơn trăm triệu trong khi sở hữu 2800 mét đất kim cương ở cạnh Hồ Gươm. Nếu không phải làm ăn gì,  chỉ cho thuê chỗ đất này thì tiền thu về một mét đất theo giá thị trường trung bình cũng 10 triệu một năm. Tức chỉ cần Intimex dưới sự lãnh đạo của Nguyễn Thị Nga cho thuê 15 mét đất trên tổng số 2800 mét đất cũng đủ thu về số lãi kia mà chẳng cần phải làm gì cả. Nhưng tại sao Nguyễn Thị Nga không tính đến chuyện cho thuê như vậy. ?

Đơn giản Intimex là công ty có nhiều cổ phần vốn nhà nước, trước tiên Nga bỏ tiền mua11% cổ phần để giành quyền làm chủ tịch, sau đó mới tìm cách bán cổ phần Intimex cho công ty của nhà Nga. Khi chiếm làm chủ được rồi, khi đó Nga mới tính chuyện làm ăn khác, chẳng hạn như dự định xây khách sạn hạng sang trên khu đất kim cương này.

 Đấy là lý do vì sao khi Công Ty Đầu Tư Kinh Doán Vốn Nhà Nước đưa  Intimex  ra bán gần 49% trên thị trường không ai mua, vì nếu mua intimex đang làm ăn lỗ như vậy thì chẳng ai muốn mua. Mua để chuyển đổi sang dự án khác làm khách sạn thì lại phải có quan hệ với thành phố Hà Nội, nếu không tiền đắp chiếu để đó chẳng ích gì.

Khi Nguyễn Thị Nga mua xong Intimex thì thành uỷ Hà Nội cho phép Nga được xây khách sạn tại khu đất kim cương ven hồ số 22 Lê Thái Tổ, quận Hoàn Kiếm. Phó chủ tịch Nguyễn Thế Hùng đã được sự chỉ đạo của thành uỷ Hà Nội để ban hành văn bản số 5584/VP-ĐT quy hoạch kiến trúc xây khách sạn ở 22-32 Lê Thái Tổ để tạo điều kiện cho khách sạn này được sớm xây dựng.

Với khách sạn Thắng Lợi khi thâu tóm vào tay, Nguyễn Thị Nga ký cho Hilton làm quản lý.

Có vô vàn những vụ Nguyễn Thị Nga thâu tóm tài sản nhà nước dễ dàng với giá rẻ mạt, sau đó dễ dàng được tạo điều kiện để chuyển đổi mục đích kinh doanh hay thay đổi quản lý kinh doanh.

Phải chăng có những thế lực đã chung cổ phần với Nguyễn Thị Nga? Thế lực này mặc kệ cho những cơ sở kinh doanh của nhà nước lỗ vốn trì trệ với cách hoạt động điều hành lỗi thời. Rồi để tay chân đứng ra mua lại cổ phần, sau đó chúng tao điều kiện ban hành những quy định để tay chân chúng dễ dàng chuyển hướng kinh doanh. Ví dụ như miếng đất nhà nước ở vị trí đẹp cứ để phí phạm vào việc trông xe, nhưng khi đã được chuyển giao vào tay chân sẽ được cấp phép làm khách sạn, trung tâm văn phòng.

 Nếu không có những tác động chính sách đằng sau trợ giúp như thế, liệu Nguyễn Thị Nga có trở thành được bà trùm bất động sản giàu có bậc nhất Việt Nam hay không.? Đương nhiên là không, một kẻ khác mua Intimex sẽ đứt ruột nhìn đồng vốn chết chìm trong khu đất vô giá trị nằm im lặng, nhưng vào tay Nga đất ấy mới thành kim cương thực sự giá trị.


 Việc mua rẻ một loạt chuỗi nhà hàng, khách sạn đắc địa ở Hà Nội của Nguyễn Thi Nga dễ dàng từ hơn chục năm qua, không thể nói không có bàn tay của thành uỷ Hà Nội, không thể không có những tác động cao từ những uỷ viên bộ chính trị liên quan đến Hà Nội.

 Những kẻ đứng đằng sau tiếp tay cho Nga mua rẻ mạt đất đai nhà nước, rồi ưu ái ban cho Nga những chính sách phát triển chính là cặp Nguyễn Phú Trọng, Phạm Quang Nghị. Sẽ không có gì lạ khi thấy công cuộc chống tham nhũng của Nguyễn Phú Trọng không bao giờ thấy nhắc đến người đàn bà giàu có bằng những hành động mờ ám cướp tài sản nhà nước này.

 Và càng không lạ hơn, một ngày nào đó trong danh sách cổ phần của tập đoàn BRG Goup của Nguyễn Thị Nga xuất hiện tên của con dâu hay con rể Nguyễn Phú Trọng.

Thứ Bảy, 13 tháng 5, 2017

Tình báo công an bị tung hồ sơ mật, bộ trưởng công an mất tăm.

Tung hồ sơ mật.


Có lẽ trong các đời bộ trưởng công an, Tô Lâm là người khó hiểu nhất. Trong các cuộc biến động chính trị gần đây Tô Lâm càng khó hiểu hơn nữa.

Mới hôm nào đoàn công tác của Vũ Huy Hoàng cùng thứ trưởng Tô Lâm và Trịnh Xuân Thanh còn vui vẻ đi cùng nhau đến Đức, gặp các kiều bào có tên tuổi ở Berlin gặp gỡ vui vẻ.




Trịnh Xuân Thanh ngồi giữa, người đứng là Nguyễn Xuân Hùng,người  chuyên tổ chức đón tiếp các đoàn Việt Nam đến Berlin..Anh trai của Hùng là Nguyễn Xuân Hiển từng tổng giám đốc Vietnam Airlines.



Nguyễn Xuân Hiển nâng cốc, Nguyễn Văn Hiền chủ chợ Đồng Xuân đứng sau lưng Vũ Huy Hoàng, Tô Lâm lúc đó là thứ trưởng đang quay mặt.

 Sau vụ đảng CSVN kỷ luật Trịnh Xuân Thanh, Vũ Huy Hoàng. Những Việt Kiều ở Berlin đều không muốn nhắc đến chuyện họ đã từng vinh dự được đón đoàn quan chức Bộ Công Thương nữa. Tâm lý lảng tránh những người thất thế không phải riêng mình những Việt Kiều này, mà có khi cũng là tâm lý của ông bộ trưởng công an Tô Lâm.  Vệc Tô Lâm im ắng trong thời gian sôi động thông tin về các nhân vật kia là điều dễ hiểu.

 Nhưng đến vụ việc gần đây, khi những thông tin về tổng cục tình báo bộ công an làm kinh tế bị tung ra ngoài dồn dập gây xôn xao dư luận. Bộ trưởng Tô Lâm vẫn lặng im là điều khó hiểu hơn nữa, không biết ông ta làm bộ trưởng công an làm gì.? Hay chính ông ta là tác giả của vụ tuồn tin tổng cục tình báo công an ra ngoài.

Mới đây trên mạng xã hội có bài viết lên án những tài liệu này là âm mưu của thế lực phản động.


http://trandaiquang.org/nganh-cong-an-don-dap-bi-tan-cong-cho-thay-dieu-gi.html

Bài báo nêu tên đối tượng Bùi Thanh Hiếu và trang website Dân Luận ra sức đăng tải những thông tin này nhằm chống phá an ninh quốc gia, gây chia rẽ nội bộ và làm suy yếu đất nước cho bọn ngoại xâm.

Trước tiên xin khẳng định mệnh đề 1 của bài báo là đúng, trang Dân Luận và trang Facebook Thanh Hieu Bui có đăng những tin này.

Mệnh đề thứ 2 cũng chính xác. Mục đích đưa những thông tin này ra là nhằm phá hoại an ninh quốc gia, gây chia rẽ nội bộ và làm suy yếu đất nước.

Nhưng có điều không đúng ở đây là mục đích làm đấy không phải là trang Dân Luận hay Bùi Thanh Hiếu, mục đích là của chính những người nằm trong bộ máy chính phủ, công an , quân đội, ban tổ chức trung ương, ban bảo vệ nội bộ chính trị, uỷ ban kiểm tra trung ương đảng..nếu không có người tuồn tài liệu ra thì chúng tôi không thể có mà công bố. Việc khi công bố hình ảnh, tư liệu này dẫn đến dư luận quần chúng phản ứng không tốt về ngành công an là nằm ngoài kiểm soát của chúng tôi. Thậm chí có khi chính những kẻ tuồn tài liệu cho chúng tôi đăng, lại là những kẻ kích động dư luận nói xấu ngành công an. Một kiểu tung qua tay người khác rồi hứng lấy.

 Đến nay tổng cục tình báo công an, tổng cục tình báo quân đội, ban bảo vệ chính trị nội bộ, ban kiểm tra trung ương ....đều không tìm ra được ai là kẻ tuồn những tài liệu về tổng cục tình báo bộ công an ra ngoài như vậy, quả là điều đáng sợ cho đất nước này.

Bộ trưởng Tô Lâm im lặng

Đáng sợ thứ nhất là hệ thống phòng thủ an ninh thông tin của đất nước này quá tồi tệ. Từng ấy bộ máy đồ sộ của chính quyền mà không tìm ra kẻ hở nào rò rỉ, đến nỗi phải đổ tội cho một vài kẻ ất ơ sống ở bên ngoài cho qua chuyện.

Điều đáng sợ thứ hai là những thông tin này tuồn ra do các thế lực chính trị nằm trong chế độ muốn tiêu diệt nhau, và họ đã mù quáng cay cú đến mức tung cả những tài liệu tối mật của nhau ra giữa bàn dân thiên hạ. Điều đó chứng tỏ sự hận thù, căm ghét nhau giữa nội bộ cộng sản còn lớn hơn cả quyền và lợi ích quốc gia. Với tâm lý như vậy, thì nếu cần hạ được đối thủ của mình, khi đã tung tài liệu mật thì cũng có gan  nâng cấp cuộc nội chiến, bắt tay với ngoại bang để diệt đối thù. Trong lịch sử đã có như trường hợp Lê Chiêu Thống cầu viện ngoại bang.

Vấn đề nghiêm trọng hơn là dường như tổng bí thư, thủ tướng, bộ trưởng công an, bộ trưởng quốc phòng...có vẻ làm ngơ khi những thông tin này đang làm xôn xao dư luận. Cái nghiêm trọng ở đây, là sự làm ngơ này được hiểu như  sự ủng hộ  khuyến khích cho các thông tin mật đánh phá tổng cục tình báo công an được phát tán rộng rãi. Có lẽ chính vì sự khuyến khích , cổ vũ ngầm này mà bộ trưởng công an Tô Lâm đã không có hành động gì trước việc phát tán thông tin mật trong những ngày qua.

Tuy nhiên cũng như trường hợp ông Tô Lâm im lặng ở vụ Trịnh Xuân Thanh, Vũ Huy Hoàng, Đinh La Thăng, ở vụ việc này ông im lặng không phải ông là chủ mưu, mà chỉ là bản tính ăn tìm đến, đánh nhau tìm đi, toạ sơn quan nhìn hổ đấu, ngao cò tranh nhau ngư ông được lợi.

Cũng không loại trừ chính ông Tô Lâm đã đóng góp trong cuộc tung ra những tài liệu mật của tổng cục tình báo công an.


Nguyên nhân chính.

Đằng sau câu chuyện tung tài liêụ mật về tổng cục tình báo của bộ công an xoay quanh nhân vật Phan Văn Anh Vũ là gì.?

- Chỉ là tiền và quyền, ngoài hai chữ đó ra không có gì khác.

Ai có thể là tác giả của màn tấn công này trong nội bộ cộng sản.?

- Kẻ nào được lợi tất nhiên kẻ đó làm.?

Vậy ai là kẻ được lợi, và được lợi thế nào.?

- Người lợi thứ nhất là tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng, ông ta chỉ muốn độc tôn hình ảnh cá nhân mình, bằng chứng là ông ta chỉ luôn chú ý người khác làm gì xấu để phơi bày ra thiên hạ, ông ta chưa từng khen ai bao giờ dù đó là thân cận, vì ông sợ họ sẽ trở thành đối thủ của ông nếu họ có uy tín. Chúng ta thấy Nguyễn Xuân Phúc, Trương Tấn Sang..khen tổng bí thư, chứ tổng bí thư chưa bao giờ khen họ cả. Tổng cục tình báo bộ công an là đơn vị gắn bó với chủ tịch nước Trần Đại Quang, nếu tổng cục này bị đánh phá tức Trần Đại Quang cũng bị đánh phá mất uy tín. Đây là cái ông Trọng thích và muốn thế.

Người lợi thứ hai là Tô Lâm, Lâm làm bộ trưởng công an nhưng trong bộ công an ảnh hưởng của Trần Đại Quang vẫn còn nhiều, nếu loạn xạ ngầu thì Lâm có cơ hội sắp xếp lại một thể những người thuộc cánh của mình, giành lại được thực lực trong bộ công an.

Người thứ ba là phe lợi ích nhóm trong quân đội muốn triệt hạ để thâu tóm những miếng mồi mà bộ công an đang có. Việc mở rộng làm ăn, cướp đất của quân đội thời gian gân đây đã không mấy thuận lợi vì công an không hỗ trợ, chẳng hạn như vụ Đồng Tâm và vụ đất đai Tân Sơn Nhất đang ầm ĩ. Quân đội còn đang tính chuyện mua ngân hàng nhưng thấy bên công an cũng muốn mua, vì thế những hồ sơ bị tung ra của tổng cục tình báo công an thường xoay quanh chuyện ngân hàng và đất đai.

 Người thứ tư, không xa lạ gì, đó là thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc. Kẻ chuyên tạo ra những mâu thuẫn lớn trong nội bộ để trục lợi. Phúc tạo mâu thuẫn bằng hai cách, cách 1 là địa phương hay bộ ngành nào không ăn cánh với Phúc, Phúc sẽ cho người kích động cho nội bộ mâu thuẫn, đấu đá, tố cáo nhau. Cách 2 là Phúc thu thập hồ sơ rồi lợi dụng tâm lý muốn làm minh quân của Nguyễn Phú Trọng, đưa hồ sơ cho Trọng và xúi Trọng xử địa phương hay bộ ngành đó.  Sở dĩ Phúc phải làm những trò tiểu nhân, gian xảo vì bản chất y đúng như vậy, bản chất hèn hạ lươn lẹo bị người ta khinh. Khi người ta khinh thì không có uy để lãnh đạo, bởi vậy Phúc phải cho họ  mâu thuẫn đánh nhau đến mức suy yếu, lo đấu đá phòng ngừa nhau thì không còn gan mà coi thường Phúc, thậm chí còn phải chạy đến cầu cạnh giúp sức, thế là Phúc tạo được uy của mình. Trần Đại Quang là đối thủ của Phúc trong cuộc đua vào chức tổng bí thư, một đối thủ như Quang bị mất uy tín sẽ là thắng lợi lớn của Phúc. Phúc đang kích động Nguyễn Phú Trọng tấn công Trần Đại Quang, để con đường tương lai của Phúc sẽ thênh thang không có đối thủ  khi Nguyễn Phú Trọng đã về.

Giải pháp nào cho chuyện này.

Nhìn những lý do nêu trên thì sẽ thấy không có giải pháp nào cho chuyện này, vì trong số những người có trách nhiệm và quyền hạn kia,  không ai sẽ đứng ra ngăn cản những thông tin mật kia tuồn ra, bởi họ đều là những người được lợi trong vụ việc này nên không dại gì giơ mặt ra để ngăn cản.

Giải pháp chỉ có một trong ba người là Nguyễn Phú Trọng, Nguyễn Xuân Phúc, Trần Đại Quang đột tử, thì tất cả sóng gió sẽ êm. Nếu Trọng chết thì một kẻ ươn hèn,  thượng đội hạ đạp lèo lá như Phúc Hói không còn chỗ dựa, y sẽ nhũn như giun luồn qua mọi chỗ ngóc ngách để tồn tại. Nếu Phúc Hói đột tử thì Nguyễn Phú Trọng không còn người kích động xúi giục, bẩm báo, ton hót và hỗ trợ .. Trọng như người thợ săn không có con chó đi đánh hơi xua mồi, ắt thôi bỏ thú đi săn.

Giải pháp hay nhất là Nguyễn Xuân Phúc hạ thủ được Trần Đại Quang như đã làm với Nguyễn Bá Thanh, người tranh chấp với y vào Bộ Chính Trị vì chung yếu tố miền Trung. Nếu lần này Phúc giở bài cũ hạ thủ được Trần Đại Quang, đối thủ của y trong cuộc tranh chức tổng bí thư.

Thì Nguyễn Xuân Phúc sẽ thống lĩnh đất nước với chức chủ tịch nước , tổng bí thư . Lúc ấy chức thủ tướng chỉ là quản gia, giúp việc. Phúc sẽ thống lĩnh, bởi nếu y hạ sát được Trần  Đại Quang , thì với bản chất không từ thủ đoạn nào, Phúc chẳng chịu để lão già Nguyễn Phú Trọng nghênh  ngang chễm trệ trên đầu y, phải luồn cuối nịnh bợ Trọng như từng nịnh Ba Dũng là việc bất đắc dĩ y phải làm.

Đây là giải pháp đẹp nhất cho dân tộc và đất nước Việt Nam, vì chừng nào một kẻ như Nguyễn Xuân Phúc không đạt đến quyền lực tối thượng, thì ngày ấy còn nhiều chuyện đấu đá, tranh giành làm đất nước suy yếu, ngoại bang thôn tính. Đằng nào cũng thế, cứ để Phúc Hói đạt được ước mơ của y, biết đâu khi đã đến ngôi vị thống trị, vợ con , anh em, thông gia, tay chân hùng hậu...y sẽ đổi tính kiến tạo một thể chế liêm chính, vì dân.