Chủ Nhật, 25 tháng 6, 2017

Tôi bán đồ gia dụng.

Có lẽ các bạn sẽ ngạc nhiên khi tôi đang viết bình luận chính trị bỗng dưng quay sang quảng cáo và bán đồ gia dụng tầm thương như nồi, xoong, chảo và dao dùng bếp.

Hôm trước có mấy người bạn gặp tôi, mấy người hỏi vừa trêu vừa nhạo.

- Sao, dạo này đi buôn nồi, xoong, chảo à.?

Đồng, anh bạn thân của tôi làm nghề bán hoa cũng trong đám ấy nói.

- Chả biết được, ông ấy buôn thế để làm gì khó mà biết, chả hẳn là buôn như người khác đâu , ông buôn cái này để lấy lời cái khác, chẳng biết đường nào mà lần.

Đầu tiên tôi kể các bạn biết, tôi là thợ cơ khí, tôi làm biển quảng cáo, cửa sắt, thợ hàn..nghề ấy tôi tiếp xúc rất nhiều với sắt thép thường xuyên. Thứ nữa tôi là người hay nấu ăn, từ bé lúc 12 tuổi tôi đã nấu cơm cho cả nhà, đến tận sau này và bây giờ tôi vẫn hay vào bếp. Đồ trong bếp như xoong , chảo, nồi, dao tôi dùng cũng thường xuyên. Bởi thế tôi rất gần với sắt thép.

 Khi ở Đức, một hôm rửa xoong nồi, tôi nhận những sản phẩm bằng thép mà người Đức dùng làm chất liệu sản xuất đồ gia dụng như dao, nồi ...khác xa với những đồ mà tôi vẫn dùng ở Việt Nam. Điều bình thường ấy thì chả có gì lạ, nhưng có những điều vì nó quá bình thường đến mức ta chả thèm để ý, đến khi nào đó nhận ra mới thấy khác biết.

Có những chiếc nồi người Đức bán bảo hành 30 năm. Chúng nặng chịch, cầm chĩu tay, đế nồi có một lớp riêng dày cộp, những chiếc nồi này dùng cho đủ mọi loại bếp cả bếp từ, bếp điện, bếp ga. Chúng bằng inbox sáng loáng hay bằng hợp kim nhôm dày đến hơn nửa cm tráng lớp chống dính dày. Con dao thì như trong chuyện Kim Dung, chúng ta hay nghe tả về thanh kiếm rút ra hoặc va vào đâu có tiếng ngân vang, con dao của Đức cũng vậy. Đôi khi dao chạm vào đâu chú ý sẽ thấy tiếng thép ngân vang. Những hãng làm đồ gia dụng của Đức có hãng tuổi đời 200 năm như hãng Jolingen.

Và tôi nhân ra, quê hương tôi chẳng có sản phẩm luyện kim nào ra hồn cả. Cái luyện kim của nước ta trăm năm trước và bây giờ chỉ quanh cái nghề đúc đồng, mà chỉ đúc tượng, đồ thờ...chả có cái gì thiết thực trong cho đời sống gia đình hàng ngày. Nhưng con dao nổi tiếng của phố Sinh Từ cũng biến mất từ lâu trên thị trường, chẳng còn mấy ai nhớ đến chúng.

 Con dao của hãng Solingen Đức cũ có tuổi đời ít ra gần 100 năm mà tôi mua ngoài chợ đồ cũ, giá của nó là 20 euro, thép đen lại còn rỗ lỗ chỗ. Nhưng nó được tôi luyện thuần nhất từ lưỡi dao đến sống dao. Có nghĩa bạn cứ dùng và mài, đến tận khi con dao bản rộng 5 cm mòn đi mất 4, còn tí sống dao bạn vẫn dùng được.

100 năm trước như vậy, bây giờ thì khỏi nói về công nghệ luyện kim của người Đức

Ở những tỉnh lẻ của Đức, đôi khi có những cửa hàng phá sản hoặc có những cửa hàng họ tồn nhiều một mặt hàng nào đó, họ giảm giá. Trong khi ở nơi khác , thành phố khác măt hàng đó vẫn treo giá 299 euro thì bạn có thể mua ở chỗ này có 199 euro, còn nếu mua nhiều hoặc mua hết sạch bách cả chỗ đó còn được giảm hơn.

 Đầu tháng tôi gặp cô em , cô ấy than thở có chỗ bán nồi, dao giảm gia ghê quá mà không có tiền ôm. Tôi hỏi giá thế nào, cô cho tôi xem nhiều nơi bán 299 bộ nồi và 280 euro bộ dao và dẫn tôi đến cửa hàng cách Berlin hơn 100 cây số, để cho tôi nhìn tận mắt giá bán của chúng ở đó là 199.

 Tôi cũng vừa mua bộ dao và nồi giá gần 300 mỗi thứ, chẳng nói nhiều, tôi bảo cô em.

- Mua luôn vài bộ cho anh về làm quà.

Cô em vào hỏi quay ra nói

- Mua ba bộ được giảm 10% anh ạ. Mua ba bộ nhé.

Tôi bảo.

- Em hỏi họ xem, mua 30 bộ thì giảm bao nhiêu.?

Cô quay vào, lát sau quay ra nói.

- 30 bộ nó giảm cho 30 % anh ạ.

Tôi bảo.

- Vậy thì mua hơn 30 bộ thì sao.?

Cô em nói chuyện với người bán hàng, người bán hàng gọi người phụ trách cửa hàng, người phụ trách cửa hàng bảo chúng tôi đến kho để nói chuyện với sếp lớn ở đó.

Tôi trả tiền công cho cô em, mượn một nhà kho chứa cả đống xoong nồi, dao rựa ấy. Và bắt đầu rao bán trên Facebook của mình, trong vòng hai tuần tôi bán hết sạch. Số lời không nhiều, điểm ra được khoảng 25 triệu sau khi trừ đủ mọi thứ đi.

Bỏ ra một đống vốn, buôn xuyên quốc gia, nửa tháng mà lời 30 triệu không đáng là gì so với bên này. Những người đi làm móng tay lậu bên Tây Đức bình quân họ được 50 đến 80 triệu một tháng.

 Cái mà tôi muốn là có nhiều sản phẩm của nước Đức trên quê hương tôi, những sản phẩm chất lượng, tiêu biểu cho một nền văn minh, khoa học, nhân bản và tiến bộ.

Nhưng không phải lúc nào cũng có hàng giảm giá, khuyến mại như vậy. Phức tạp là có lúc thương hiệu Đức nhưng lại là hàng Trung Quốc sản xuất, tuy hàng Trung Quốc vào Đức chất lượng có khác nhiều vì theo tiêu chuẩn Đức. Nhưng dù sao hàng sản xuất ở Đức do người Đức vẫn tốt hơn, đằng nào cũng một công chuyển về Việt Nam bán, bán hàng Đức chứ bán hàng Đức Tàu làm gì. Mặc dù hàng sản xuất ở Đức giá cao hơn hàng làm từ Trung Quốc rất nhiều.

Ở Việt Nam có bán những sản phẩm như vậy, giá rất cao. Không phải họ bán đắt, cũng không phải tôi bán hàng giả. Là vì họ mua bình thường về bán cho các bạn, còn tôi thì mua đúng hôm giảm giá mà thôi và số lượng cũng chỉ có hạn, mặt hàng cũng chỉ có một hay hai loại trong một thời gian nhất định. Đừng đổ oan cho những siêu thị bán đồ gia dụng Đức ở Việt Nam bán giá quá cao, họ còn tiền thuê mặt bằng, nhân viên, nhà kho...hàng trăm thứ.

Vào giưã mùa hè này, sẽ có đợt giảm giá lớn ở Đức, có nơi họ chỉ giảm giá trong vòng vài tiếng đồng hồ, mà oái ăm giảm giá từ 8 giờ tối trở ra. Lúc đó có gì hợp lý, tôi sẽ lại làm trăm bộ gì đó.

Cuối cùng buôn thì phải nói đến chuyện có lời, đến nay tôi lời 25 triệu.

Có ai biết tin gì về hai ông bà già ở ngõ chùa Liên Phái hay dạp xe đi biểu tình chống Trung Quốc dạo trước không nhỉ, tôi muốn tặng cho ông bà ấy một bộ nồi. Cả cô Minh Thuý trong vụ anh Ba Sàm nữa, tôi cũng muốn tặng một bộ nồi của Đức.

Như thế hết mất một nửa số lời, còn  lời khoảng 2 bộ. Tất nhiên tôi sẽ tặng anh chị tôi, những người đang thay tôi chăm sóc mẹ già.

Khi nào có gì giảm giá ở đây, tôi sẽ ôm và báo các bạn biết.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Lưu ý: Chỉ thành viên của blog này mới được đăng nhận xét.