Thứ Hai, 18 tháng 9, 2017

Ai sẽ làm chủ tịch PVN ?


PVN là mảnh đất mầu mỡ nhất mà uỷ viên bộ chính trị nào cũng muốn người của mình nắm phần trong đó. Những năm trước PVN nộp về ngân sách hàng trăm ngàn tỉ, có lúc chiếm đến 1/4 ngân sách quốc gia.

Chính vì thế việc Nguyễn Phú Trọng tấn công vào Đinh La Thăng và tập đoàn dầu khí được sự ủng hộ một số phe phái trong bộ chính trị. Một kiểu mượn gió bẻ măng hay cháy nhà vào hôi của. Đến nay chưa bầu được chủ tịch, kể từ khi Nguyễn Xuân Sơn bị bắt.


Các cán bộ và nhân viên của PVN đều mong muốn phó tổng giám đốc tập đoàn Dầu Khí, anh hùng lao động  Nguyễn Hùng Dũng làm chủ tịch tập đoàn.  Vào tháng 4 năm 2017 Bộ Công Thương đã nhất trí với đề xuất của tập thể cán bộ PVN đề nghị thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc bổ nhiệm Nguyễn Hùng Dũng, còn gọi là Dũng Râu là chủ tịch tập đoàn dầu khí Việt Nam.

 Đến tháng 8 Nguyễn Xuân Phúc cùng các phó thủ tướng Vương Đinh Huệ, Trịnh Đình Dũng và quan chức các bộ công an, quốc phòng, ngoại giao, ngân hàng....làm việc với PVN quan vấn đề sản xuất nhưng Phúc không nhắc gì tới việc ký quyết định chấp thuận cho Nguyễn Hùng Dũng là chủ tịch như nguyện vọng của tập thể PVN.

Nguyên nhân Phúc muốn đưa đệ tử của mình là Bùi Vạn Thuận, người xứ Quảng, kẻ đã theo hầu Phúc và chung đụng những cuộc ăn chơi , gái mú sát cánh bên nhau. Thuận một thời từng là tình nhân kín đáo của Giáng Mi, hoa hậu đền Hùng. Đây mới thấy sự táng tận lương tâm của quan chức cộng sản với tiền nhân, chúng mở hội đền Hùng thi tuyển gái đẹp để làm nhân tình, làm bồ nhí cho những tên có quyền lực và tiền bạc.


Giáng Mi đầu tiên làm vợ kín của Đỗ Anh Dũng , ông chủ Tân Hoàng Minh, kẻ bán hãng xe taxi V20 vài trăm chiếc cũ rích rồi nhờ quan hệ chiếm được hàng đống khu đất vàng ở Hà Nội như hơn 8 ngàn mét ở Tây Hồ, ngã tư Hàng Bài- Hai Bà Trưng vv và những khu đất tương tự thế ở Sài Gòn như cao ốc 23 Hàn Thuyên , miếng đât 3000 mét ở đường Lê Duẩn. Giáng Mi sinh trộm với Dũng Tân Hoàng Minh sau đó làm người tình của Thuận, giờ Giáng Mi đang là bồ nhí của Eric tay cò mồi kiếm hoa hồng cho Nguyễn Xuân Phúc ở các hợp đồng lớn.

Bùi Vạn Thuận và Nguyễn Hùng Dũng đều là những tay chơi có ngàn tỷ. Dũng được thế mạnh đông đảo cán bộ nhân viên PVN ủng hộ và những uỷ viên trung ương gốc Thanh Hoá. Bùi Vạn Thuận về tuổi đời, uy tín kém hơn nhưng bù lại Thuận có Nguyễn Xuân Phúc đương kim thủ tướng đỡ đầu.

Chính vì thề Phúc đã thẳng tay gạt đề nghị của Bộ công thương và PVN đề nghị Dũng làm chủ tịch sang một bên, ngõ hầu muốn tự PVN và Bộ Công Thương phải đề nghị Bùi Vạn Thuận làm chủ tịch PVN Phúc mới ký, còn không cứ để chiếc ghế PVN đó trống.



Một tập đoàn chủ lực kinh tế đất nước, ảnh hưởng cực lớn đến ngoại giao với các nước lớn...nhưng nửa năm trời không có người đứng đầu. Chỉ vì đương kim thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc không đưa được đệ tử mình lên thì ông ta không ký cho ai lên cả. Lợi ích của đất nước chả là cái gì với lợi ích của ông thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc.

 Trong cuộc họp chính phủ với PVN hồi tháng 8, Phúc đã phô trương dẫn một bộ sậu hùng hậu đến PVN để ngầm tuyên bố sẽ đè bẹp những ai trái ý mình, đè bẹp những ai có ý định muốn đề nghị Nguyễn Hùng Dũng làm chủ tịch PVN. Sở dĩ Phúc phải dằn mặt như vậy,  bởi Phúc  đã viết thư tay gửi các nơi đề nghị cho đệ tử của mình là Bùi Vạn Thuận làm chủ tịch PVN, nhưng con số đồng ý cho Thuận là 23 trên 300 phiếu. Số phiếu còn lại đều thuộc về Nguyễn Hùng Dũng. Căm tức Phúc đã gạt bỏ đề nghị Nguyễn Hùng Dũng làm chủ tịch của PVN và hăm doạ sẽ đưa hồ sơ các cá nhân của PVN cho Nguyễn Phú Trọng và Trương Hoà Bình, Trần Quốc Vượng xử lý.

 Nguyễn Hùng Dũng người Thanh Hoá, tiền nhiều, mưu cũng nhiều. Tuổi đời, thành tích, kinh nghiệm đều hơn hẳn Bùi Vạn Thuận. Đằng sau Dũng râu còn có cánh Thanh Hoá vốn thân với tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng.

 Bùi Vạn Thuận từng dính vụ án với Phạm Công Danh khi làm chủ tịch PVI, nhưng nhờ Nguyễn Xuân Phúc can thiệp nên toà án Hà Nội đã bỏ Thuận sang một bên với lý do không đủ căn cứ làm thất thoát hàng trăm tỷ cho Phạm Công Danh.

Bùi Vạn Thuận cũng thoát tội khỏi những vụ đầu tư làm thất thoát, không thu hồi nợ, mỗi vụ hàng trăm tỳ như công ty đầu tư cổ phiếu OTC, công ty cổ phần đầu tư và vận tải DK Vinashin, công ty cổ phần tài chính Sông Đà, công ty cổ phần chứng khoán vừa và nhỏ ( SME), công ty cổ phần tư vấn Anh..không có khả năng thu hồi nợ.  Nguyễn Xuân Phúc đã đưa Thuận rời khỏi PVI lên làm phó chủ tịch tập đoàn PVN, để lại đống bê bối nợ nần của PVI lại đằng sau lưng.

Đã thoát tội được lên chức lại còn dự định lên chức nữa, Bùi Vạn Thuận đã phá nát PVI tức phá nát tiền bạc của đất nước, không bị kỷ luật, không bị tù tội lại được cất nhắc cao hơn. Phía bên kia Nguyễn Hùng Dũng với thành tích ở PTSC được phong an hùng lao động ai cũng thấy rõ lại không được cất nhắc mặc dù hơn Thuận về mọi mặt.

 Nhìn vào Bùi Vạn Thuận mới thấy công cuộc làm trong sạch PVN của Nguyễn Phú Trọng chỉ là trò đánh bóng tên tuổi bản thân mình. Trọng đang dùng Nguyễn Xuân Sơn, Đinh La Thăng vào canh bạc khác đầy thâm hiểm của Trọng. Trong canh bạc đó thì ai là chủ tịch của PVN không phải là điều Trọng quan tâm. Nhưng với Phúc Nghẹo thì sự rối loạn ở đã tạo ra những chiếc ghế trống cho vây cánh của Phúc.

 Chắc chắn phe cánh đỡ đầu cho Nguyễn Hùng Dũng không dể để yên cho Phúc lộng hành đưa người của Phúc vào chức chủ tịch PVN, nhất là Bùi Vạn Thuận kém xa Nguyễn Hùng Dũng về mọi mặt và bằng chứng phiếu tín nhiệm của Thuận  chỉ đạt con số chưa nổi 7 %.

Thông qua việc đến nay PVN vẫn trống chức chủ tịch, người ta dễ nhận thấy những phe phái trong hàng ngũ lãnh đạo cộng sản của nhiệm kỳ khoá 12 còn đang trong cuộc tương tàn củng cố thế lực. Nếu thế đương nhiên còn nhiều vụ đấu đá, nhiều kẻ bị xét xử và những kẻ lãnh đạo các bộ ngành còn phải dè chừng cảnh giác, phải soi mói tìm chỗ hở của đối phương. Việc chung của nước non chẳng còn kẻ nào dám làm vì sợ đồng bọn đâm lén sau lưng. Một điều nếu cứ tranh giành, xâu xé như thế này thì Nguyễn Phú Trọng là người được lợi nhất, vì trong bối cảnh như thế phe phái nào cũng muốn được sự ủng hộ của Trọng.

 Tất cả điều quan tâm của lãnh đạo Việt Nam nhiệm kỳ khoá 12 đến giờ trọng tâm vẫn chỉ là làm sao củng cố được quyền lực, từ tổng bí thư đến thủ tướng hay các bộ trưởng đều ngày đêm lo toan việc ấy, dù đã đến nửa nhiệm kỳ vẫn chưa củng cố xong quyền lực,  đã phải đối phó cuộc chay đua vào nhiệm kỳ kế tiếp.

 Bi kịch không chỉ ở chỗ bọn cầm quyền không chăm lo cho đất nước mà ngày ngày lo lắng tranh đoạt quyền lực, bi kịch còn ở chỗ những người dân Việt Nam đang bị những tên bồi bút lừa mị rằng lãnh đạo của đảng đang ngày đêm lo lắng cho đất nước, cho nhân dân.

Thứ Sáu, 15 tháng 9, 2017

Ngôi trường từ thiện ở Lũng Luông

Vào tháng 9, mùa khai giảng mới , hình ảnh một ngôi trường ở một tỉnh miền núi héo hút bỗng nhiên nổi bật trên mạng xã hội.

Mái ngôi trường sơn nhiều màu sắc bắt mắt, đầu tiên mọi người hầu hết đều khen ngôi trường đẹp. Báo chí đưa tin ngôi trường do giáo sư Ngô Bảo Châu và cựu phó tổng giám đốc đài truyền hình Việt Nam Trần Đăng Tuấn khởi xướng và có sự đóng góp của những nhà hảo tâm.

http://kenh14.vn/can-canh-ngoi-truong-doc-dao-va-dep-nhu-mot-doa-hoa-danh-cho-tre-em-lung-luong-20160908210043284.chn

Nội dung bài báo chỉ đề cập đến Ngô Bảo Châu và Trần Đăng  Tuấn, nhất là chương trình Cơm Có Thịt , một chương trình dành cho trẻ em nghèo vùng cao cải thiện bữa ăn mà anh Tuấn khởi xướng. Một ngôi trường xây bằng tiền từ thiện, nói chính xác ra lâu lắm rồi mới có những người bỏ tiền để xây trường từ thiện . Còn nếu nói xây trường cho học sinh nghèo miền núi thì không chắc đây có phải lần đầu tiên hay không, nhưng ít ra ngoài ngôi trường này người ta hiếm nghe thấy ngôi trường nào khác ở vùng cao được hoàn toàn xây bằng lòng hảo tâm như thế.

Việc ngôi trường được xây khiến nhiều người cảm động và thích thú trên các trang mạng xã hội.



 Nhưng hình như điều này khiến một số người không thích, họ cho rằng số tiền xây dựng ngôi trường 6 tỷ đó là của Nguyễn Thanh Phương, con gái của cựu thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng.

 Một người nói rằng đây là số tiền cướp được của dân, không việc gì phải vui mừng cả, không thể để một đứa cướp của dân , của đất nước bỏ ra chút tiền mà ca ngợi chúng.

Người khác nói rằng ngôi trường này phá vỡ cảnh quan chung quanh, người khác nói ở đó có mấy chục đứa trẻ việc gì phải xây trường.

 Một câu chuyện đẹp bỗng nhiên gợn lên những điều không đẹp, chủ nghĩa soi mói bắt đầu dấy lên và người ta quy cả những điều xấu cho những người đáng kính như giáo sư Ngô Bảo Châu.

  Trong câu chuyện cổ tích về Thủ Huồn , một kẻ cho vay nặng lãi đã dốc tài sản ra làm từ thiện để chuộc lỗi lầm của mình. Người xưa để lại chúng ta câu chuyện đó để mục đích gì, đương nhiên không phải để xúi dục những kẻ cứ cho vay nặng lãi rồi làm từ thiện là hết tội. Ông bà tổ tiên của chúng ta không để lại câu chuyện để reo rắc cái ý xấu trong đầu chúng ta như thế. Ông bà tổ tiên chúng ta để lại câu chuyện để thấy lòng vị tha, tình hướng thiện luôn luôn được trân trọng trong cuộc đời.

Trong bài báo trên không một chữ nào nhắc đến tên Nguyễn Thanh Phượng nhà tài trợ. Chỉ khi ai đó bới móc ra người bỏ tiền là Nguyễn Thanh Phương mới thành câu chuyện um xùm. Ở Việt Nam có nhiều anh đại gia đeo chiếc đồng hồ từ 10 đến 20 tỷ và hơn thế nữa, họ chẳng bao giờ tự nguyện quan tâm đến từ thiện, hoặc có quan tâm thi thoảng khi có vị quan chức quyền thế nào  họ cần quan hệ hô hào giúp đỡ ở đâu đó họ mới tham gia. Có những quý bà diện chiếc váy vài tỷ hay kim cương, túi xách cũng bạc tỷ. Chẳng thấy ai soi mói họ tiền ở đâu ra, có phải tiền cướp được không, có phải tiền ăn cắp của nhân dân đất nước không.?

Nhưng 6 tỷ xây trường của Nguyễn Thanh Phượng bỏ ra lại là chuyện người ta quan tâm, mặc dù như đã nói trong bài báo người ta viết đã không để dòng chữ nào nhắc đến cô ta. Một số người phải vặn vẹo để chứng minh rằng số tiền của mà Nguyễn Thanh Phượng bỏ ra không phải tiền sạch, mục đích của cô ta bỏ ra cũng không phải là trong sạch mà do muốn được nhân dân ( hay có thể là những người như họ đại diện nhân dân ) tha tội.

Thật khổ cho các cháu học sinh miền núi, có được ngôi trường đẹp thay cho vách đất, mái lá dột nát thì lại bị mặc cảm ngôi trường đó xây bằng tiền bẩn và động cơ này nọ.

Nhưng để khẳng định ngôi trường đó có phải là tiền bẩn không thì chả thấy ai đưa ra chứng cứ, chỉ những lời nói đồn như thật. Có người nói tiền đó từ Ecopak, từ Núi Pháo, Sacombank, AVG


4 dự án Ecopak, Núi Pháo, Sacombank, AVG đều không dính gì tới Nguyễn Thanh Phượng.

70% cổ phần Núi Pháo của Massan , tức Nguyễn Đăng Quang , Hồ Hùng Anh Tecombank nắm giữa, 30 % còn lại do một người tên Thắng ở Thái Nguyên nắm giữ. Giờ cả hai nhân vật này còn lù lù ở đó, nếu Núi Pháo có vấn đề liên quan tiêu cực đến Nguyễn Thanh Phượng chắc hẳn với quyền lực như bây giờ, Nguyễn Phú Trọng đã không bỏ qua, lò đang nóng củi tươi cũng còn đốt, huống chi là của con Nguyễn Tấn Dũng. Nhưng vì  thanh tra mỏ này mới đây không dính tới Nguyễn Thanh Phượng mà nó là của Quang và Hồ Hùng Anh, nên những gì um xùm về mỏ Núi Pháo không ai nhắc tới nữa.

Vụ Ecopak của  đến công ty cổ phần phát triển đầu tư đô thị Việt Hưng làm chủ, nhưng Nguyễn Thanh Phượng có là đối tác chiến lược của công ty cổ phần phát triển bất động sản Việt Hưng. Hai cái tên nghe qua tưởng là một , nhưng là hai công ty khác hoàn toàn. Công ty đối tác của Nguyễn Thanh Phượng không liên quan gì đến Ecopak. Đến giờ ai nhắc Nguyễn Thanh Phượng liên quan đến Ecopak thường chỉ là những kẻ ở xa hay nghe bóng gió từ hồi nào và cứ nghĩ như thế là thật.



 Vụ Sacombank trước kia đồn Nguyễn Thanh Phượng bắt tay với Trầm Bê lũng đoạn. Vụ án Sacombank được tổng bí thư Trọng, thủ tướng Phúc, phó thủ tướng Trương Hoà Bình, uỷ ban kiểm tra trung ương Trần Quốc Vượng...toàn những nhân vật hau háu  tìm lỗi của Nguyễn Tấn Dũng hàng ngày,  đã chỉ đạo mọi ban ngành  thanh tra, điều tra mọi ngõ ngách. Nhưng đến giờ bắt Trầm Bê chưa thấy gì dính tới Nguyễn Thanh Phượng. Những đối tượng trước kia tung tin Nguyễn Thanh Phượng cấu kết với Trầm Bê lũng đoạn giờ không thấy nhắc đến chuyện Nguyễn Thanh Phượng, nghi vấn đồn đại  chỉ rộ lên trước đại hội 12 nhằm mục đích chính trị đấu đá tranh ghế không hơn, không kém.

Vụ AVG công ty của Nguyễn Thanh Phượng có nhận tư vấn cho Mobifone thực hiện cổ phần hoá với tiền công là 2,7 tỷ đồng. Mobifone trước đó đã mời nhiều hãng tư vấn nước ngoài khác nhưng giá quá cao. Hợp đồng tư vấn cổ phân hoá này Mobiffone không dùng đến, vài năm sau đó Mobifone mua AVG, câu chuyện mua AVF không liên quan gì đến Nguyễn Thanh Phượng tư vấn cổ phần hoá Mobifone trước đó. Nhưng người ta vẫn thích gắn hai câu chuyện này với nhau.

Ngôi trường ở Lũng Luông  không phải là chương trình duy nhất mà Nguyễn Thanh Phượng tài trợ từ quỹ Phượng Hoàng, vợ chồng Thanh Phương và Bảo Hoàng ( Việt Kiều Mỹ ) đã tài trợ cho rất nhiều chương trình từ thiện cho học sinh nghèo hay phẫu thuật cho trẻ sứt môi. Họ thường ít khi được báo chí nhắc đến hoặc có thể họ không cần thiết dư luận phải biết đến họ. Trong 10 năm qua quỹ Phẫu Thuật Nụ Cười đã nhận trực tiếp từ vợ chồng Phượng Hoàng đã tài trợ toàn bộ tiền phẫu thuật toàn bộ cho hơn 1000 nghìn trẻ nghèo bị sứt môi. Quỹ này hoạt động từ năm 1990 là một tổ chức từ thiện ở Hoa Kỳ, hoạt động tại Việt Nam, con số trẻ em được phẩu thuật từ tài trợ của quỹ đến nay là 35.000.

 Những số tiền Nguyễn Thanh Phượng kiếm được người ta biết đến là trong các lãnh vực tài chính ngân hàng, môi giới chứng khoán, tư vấn đầu tư.  Vào năm 2007 khi Nguyễn Tấn Dũng làm thủ tướng, nhờ ảnh hưởng của bố mình, Nguyễn Thanh Phượng đã có những lợi thế về nguồn khách hàng là các doanh nghiệp lớn tìm đến, đây là thời kỳ bùng nổ chứng khoán và những cơn sốt vàng của nó. Những yếu tố tương tự như những cơn sốt đất đã làm bao nhiêu kẻ môi giới, đầu tư trong thời gian ngắn đổi đời làm đại gia. Huống chi con gái của thủ tướng thì số tiền kiếm được trong những cơn sốt này tất nhiên phải rất nhiều. Ngoài ra Nguyễn Thanh Phượng còn được hậu thuẫn rất sớm từ nguồn tài chính của nhà chồng

Vào thời kỳ đầu Nguyễn Phú Trọng làm tổng bí thư tức khoảng những năm 2011 đến 2013, Nguyễn Thanh Phượng đã thực hiện những đợt rút lui khỏi các công ty chứng khoán, công ty quản lý quỹ đầu tư chứng khoán... các thương vụ hợp đồng tư vấn môi giới, tiền công tư vấn, môi giới hoặc những vụ chuyển nhượng cổ phiếu, cổ phần đều có dấu tích rõ ràng để kiểm tra xem có gì sai trái với pháp luật.

Và trong khi công cuộc chống tham nhũng, rầm rộ mà toàn đảng của Nguyễn Phú Trọng dốc toàn lực ra chưa tìm ra được việc kiếm tiền trái pháp luật của vợ chồng Nguyễn Thanh Phượng. Hãy để yên cho những đứa trẻ nghèo miền núi, miền sâu xa có được mái trường , có được những cuộc phẫu thuật mang lại nụ cười trên gương mặt các em.

Thứ Ba, 12 tháng 9, 2017

Đánh nhóm lợi ích làm trong sạch ngân hàng.?

Đầu tháng 8 hãng tin BBC có bài phỏng vấn một số người đang sống ở Việt Nam được gọi là '' chuyên gia kinh tế '' và chuyên gia luật ở Việt Nam về vụ bắt giữ Trầm Bê cựu chủ tich Saconbank.

 Những nhân vật mà BBC lựa chọn này đều có quan điểm ủng hộ việc bắt Trầm Bê, một trong hai người được BBC nhắc đến là luật sư Phạm Hoài Nam của công ty luật Bến Nghé tên giao dịch là công ty luật Nam Hà. BBC lấy ý kiến của người này viết trên mạng xã hội bình luận về vụ bắt Trầm Bê đầy miêt thị rằng.

- Làm sếp ngân hàng phải có bằng luật hay kinh tế, không có hai lá bài hộ mệnh đó thì đừng có dại nhảy vào.

Một người khác được BBC phỏng vấn là Nguyễn Việt Khoa ở Tp Hồ Chí Minh thì ca ngợi việc bắt Trầm Bê là quyết tâm của tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng làm trong sạch ngân hàng , đánh lợi phe lợi ích nhóm mang lại lợi ích cho nền kinh tế Việt Nam.

Trước đó 2 tháng uỷ viên trung ương đảng, tổng giám đốc đài tiếng nói Việt Nam Nguyễn Thế Kỷ gặp gỡ và làm việc với BBC . Nguyễn Thế Kỷ là tay chân ruột của Trọng về mảng truyền thông.

http://vov.vn/xa-hoi/dau-an-vov/tong-giam-doc-vov-tham-bbc-world-service-tai-london-640202.vov

Bài phỏng vấn của BBC với những nhân vật ít tên tuổi trên,  lấy bình luận trên mạng xã hội của một nhân vật để minh hoạ việc bắt Trầm Bê của Nguyễn Phú Trọng là đúng đắn và được dư luận ủng hộ đã phần nào thể hiện được chủ ý của Ban Việt Ngữ đài này.

Trầm Bê có cướp ngân hàng của Đặng Văn Thành không.?

Không phải Trầm Bê cướp Sacmbank của Đặng Văn Thành như thiên hạ thêu dệt. Đặng Văn Thành đánh hơi thấy những năm cuối của nhiệm kỳ Bộ Chính Trị đảng CSVN có nhiều biến động khó lường, Thành đã tinh chuyện tạm thời lánh để cho chiến hữu của mình ở bộ chính trị là Nguyễn Xuân Phúc được rảnh rang thi đấu mà không bị liên luỵ.Trầm Bê nhảy vào mua lại của Đặng Văn Thành với giá 7000 tỷ, số tiền thậm chí còn cao hơn nếu Thành bán cho người khác.

Đặng Văn Thành chuyển lậu số tiền bán Sacombank sang Cam Pu Chia và từ đó đầu tư sang Mỹ, làm thẻ xanh cho cả nhà tại Mỹ và mua tặng Nguyễn Xuân Phúc hai căn biệt thư đứng tên con gái mình. Mặt khác Thành ra bộ rên rỉ như nạn nhân bị một thế lực lớn xúi Trầm Bê ăn cướp, màn rên rỉ này phục vụ cho mục đích chính trị cho đại hội 12. Bởi thế khi đại hội 12 kết thúc, Nguyễn Xuân Phúc làm thủ tướng hôm trước, thì hôm sau nhà họ Đặng hùng hồn tuyên bố với báo chí.

- Thời thế đã khác xưa. Gia tộc tôi đã trở lại.

Tuyên bố của họ Đặng nếu ngẫm ra, nó là cái đạp vào mặt những kẻ nịnh bợ Nguyễn Phú Trọng rằng cái việc mà  Trọng đang làm trong sạch nền kinh tế rằng, đó chỉ là những trò đánh cướp của phe mới nắm quyền cho sân sau của mình.

Nhưng Đặng Văn Thành không lấy lại được Sacombank, số tiền bán được Sacombank trước kia đã đầu tư sang Mỹ. Lúc Thành đang chật vật tìm tiền để mua Sacombank thì ông lớn thực sự rình rập bấy lâu là Dương Công Minh, tức Minh Xoài hay Minh Himlam mới ra tay hớt Sacombank.

Đến đây phải hỏi cái anh luật sư mà BBC phỏng vấn nói rằng sếp ngân hàng  như Trầm Bê cần phải có bằng cấp, rằng Minh Xoài hay Thành Tầu có bằng cấp gì.?


Đánh Trầm Bê là cả sân sau của Phúc và của Trọng, khi đánh hai bên liên minh , liên kết. Đánh được rồi chia phần thì cánh Trọng là Minh Xoài ôm cả, chỉ nhả ra chút ít. Liên minh trở thành bên ngoài bằng mặt nhưng bên trong căm thù nhau.

Một điều cần nói là đến giờ báo chí chỉ công bố những món nợ của Trầm Bê, nhưng không thấy công bố giá trị số tài sản Trầm Bê thế chấp là gì.? Bà phó thống đốc ngân hàng nhà nước Việt Nam Nguyễn Việt Hồng trả lời báo chí rằng số dư nợ của Trầm Bê đang được cơ quan pháp luật làm rõ. Còn Minh Xoài tức Dương Công Minh nói với báo chí rằng những khoản nợ của Trầm Bê đều có tài sản thế chấp tương đương.

 Trầm Bê có thể thành một Tăng Minh Phụng thứ hai, một Tăng Minh Phụng đã khóc ròng uất ức trước khi ra pháp trường với câu hỏi

- Tại sao một mét đất của tôi chỉ định giá bằng một cây cà rem.

Sau khi Phụng bị giết chết bằng pháp luật, những bất động sản của Phụng bỗng nhiên tăng giá đến hàng trăm lần, có nơi cả ngàn lần. Bây giờ người ta bắt Trầm Bê để ông ta không có cơ hội chứng minh, thanh minh gì về tài sản thế chấp. Những kẻ triệt hạ Trầm Bê tha hồ định giá tài sản thế chấp của Trầm Bê với giá nào cũng được, tức cho  Trầm Bê sống là sống, cho chết là chết. Cũng như ngân hàng của Hà Văn Thắm định giá không đồng, nhưng chỉ vài tháng sau lãi cả ngàn tỷ.

 Ai cũng hiểu giá thành của một mét vuông bất động sản ở Việt Nam khi hoàn thiện phải cộng đến 50% những phí ma, lót tay, hối lộ...những thứ này không thể giải trình . Nếu cứ cho thanh tra vào cuộc tính giá thành thực tế rồi áp giá nhà nước thì hạnh phúc cho dân biết mấy, nhưng đảng ta chỉ làm thế với những doanh nghiệp mà đảng muốn giết.


Những nhóm lợi ích mới của Nguyễn Phú Trọng như Minh Xoài, của Nguyễn Xuân Phúc như Thành Tầu, Tièn Còi đang ra tăng lũng đoạn kinh tế đất nước. Thượng tướng, thứ trưởng bộ công an Lê Quý Vương đã thú nhận

- Bây giờ đang xử lý nhóm lợi ích cũ trước kia.

Phát biểu của Lê Quý Vương cho thấy rõ hơn về bản chất cuộc đả hổ , diệt tham nhũng, làm trong sạch ngân hàng của các tay lãnh đạo cấp cao chỉ là màn thâu tóm các nguồn lợi béo bở của nhóm lợi ích mới bây giờ. Trong tương lai khi thanh toán hết các đối thủ chung, giữa các phe phái sẽ xảy ra mẫu thuẫn.  Đặng Văn Thành với tham vọng khống chế nền tài chính Việt Nam, làm bố già của ngành tài chính ngân hàng chắc sẽ không để yên cho Minh Xoài tung hoành lớn mạnh thành đối thủ trong tương lai.

 Nếu như họ Đặng thâu tóm được nền kinh tế tài chính huyết mạch của Việt Nam trong tay, một gia tộc từng tuyên bố thời thế đã khác, gia đình tôi đã trở lại đầy đanh thép, mang đầy màu sắc doạ dẫm như thế, liệu sau cuộc làm trong sạch ngân hàng của Nguyễn Phú Trọng  nền tài chính Việt Nam có khá hơn không.? 

Thứ Sáu, 8 tháng 9, 2017

Người nghèo không ảnh hưởng hay chính phủ bán nước , hại dân.

Ông Nguyễn Đức Kiên, phó chủ nhiệm uỷ ban kinh tế quốc hội phát biểu về trạm thu phí BOT rằng người nghèo không bị ảnh hưởng, vì những người nghèo đi xe máy thì không bị thu phí, chỉ có những xe ô tô, những công ty vận tải mới là đối tượng thu phí của BOT.

Trước đó bà thứ trưởng bộ tài chính Vũ Thị Mai khẳng định với báo giới việc tăng thuế giá trị gia tăng từ 10 lên 12% cũng không ảnh hưởng tới người nghèo. Bởi những mặt hàng chịu thuế không nằm trong những nhóm mặt hàng người nghèo hay tiêu thụ.

Nhiều nhà chuyên môn đã lên tiếng phản đối, với quan điểm rằng tác động qua lại sẽ khiến giá cả tiêu dùng tăng và người nghèo tất phải chịu. Ví dụ như trạm thu phí, thuế VAT tăng thì giá vận chuyển tăng, những mặt hàng vì thế tăng theo và người nghèo phải gánh chịu.

Câu chuyện về BOT và VAT chưa ngã ngũ, bộ tài chính và bộ công thương quyết định nâng giá xăng thêm 600 đồng một lít. Cũng với nguyên nhân do áp lực của mặt bằng xăng dầu thế giới lên cao.

Nực cười khi chính phủ Việt Nam tăng giá xăng dầu do áp lực giá dầu thô thế giới lên cao, Bộ Công Thường và Bộ Tài Chính lờ đi khi giá dầu thế giới giảm 1 usd 1 thùng dầu, tập đoàn dầu khí Việt Nam giảm doanh thu 5400 tỷ đồng. Các năm trước kia nguồn thu từ tập đoàn dầu khí Việt Nam tức PVN chiếm 20% tổng thu ngân sách quốc gia. Xung đột ở Trung Đông gần đây khiến nguồn thu ngân sách từ PVN giảm xuống hơn 10%.

http://news.zing.vn/gia-dau-giam-1-usd-doanh-thu-pvn-giam-5-4-nghin-ty-dong-post615542.html

Bây giờ giá dầu thế giới tăng, PVN có tăng thêm doanh thu không, chính phủ có tăng thêm ngân sách không ? Rõ ràng là có tăng thêm ngân sách rất nhiều, lúc gía dầu thô giảm kêu gào bị thiệt hại những con số khổng lồ. Vậy đến lúc giá dầu thô thế giới tăng tất nhiên phải được lại những con số khổng lồ chứ, sao chẳng thấy nói gì.?


http://soha.vn/doanh-thu-loi-nhuan-ong-lon-dau-khi-tang-vot-20170713115752173rf20170713115752173.htm

Có nói đấy, nhưng chỉ nói giá dầu thô thế giới tăng,  phải tăng giá xăng dầu bán trong nước lên cho kịp.

 Như thế cái chính phủ cộng sản này, cái gì lợi  giấu biệt, cái gì thiệt hại gào toáng lên và bắt dân chúng gánh chịu ngay tức khắc. Thế giới có cái gì giảm thu của nhân dân thì chế độ cộng sản bịt kín, nhưng cái gì mà thế giới thu của dân nước họ cao, ngay lập tức dân Việt Nam cũng chịu y chang.

 Các chỉ số cho thấy giá dầu thế giới tăng dao động hồi cuối tháng 8 trung bình chưa đến 1%. Giá dầu ngọt tăng 0,66 %, dầu thô Brent tăng 2,2% sau đó còn có lúc giảm.

Thế nhưng chính phủ Việt Nam tăng giá xăng dầu thêm 600 đồng một lít so với giá cũ, tức tăng khoảng 3%. Một sự té nước theo mưa , mượn gió bẻ măng để bóc lột dân chúng.

Chính phủ đã lợi dụng giá dầu thế giới tăng để tăng theo và ăn ra 400 đồng một lít xăng dầu, bình quân một ngày Việt Nam tiêu thụ gần 40 triệu lít xăng dầu. Cứ thế nhân lên mỗi ngày chính phủ kiến tạo, liêm chính và thương dân của Nguyễn Xuân Phúc hốt trộm của dân  16 tỷ Việt Nam đồng.

Đấy là chưa kể giá xăng đã phải cõng trước đó 4 loại thuế, 3 loại phí chiếm đến 50% giá thành.

http://cafef.vn/gia-xang-nang-ganh-thue-phi-tang-va-se-con-tang-nua-20160905071936418.chn

Chính phủ kiến tạo một cách dã man, mặc dù thuế và phí cho một lít xăng vào túi chính phủ đến 50%, nhưng cơ hội đến thêm vài phần trăm cũng không bỏ qua. Dân chúng đã gánh chịu 50% thì thêm 2 % cũng sẽ chịu được, nhưng việc tăng giá như thế này cho thấy sự lợi dụng vơ vét của chính phủ cộng sản rất tận cùng, chúng không hề bỏ qua cơ hội để bóc lột từng đồng nhỏ trong dân chúng.

Việc tăng thuế giá trị gia tăng VAT được chính phủ tuyên truyền là không động đến y tế,  như khám chữa bệnh, phòng bệnh...thật hài hước vì viện phí đã tăng cả chục phần trăm từ mấy tháng trước khi có quyết định tăng VAT.

 Chính phủ kiến tạo đang cải cách hành chính  giúp doanh nghiệp thuận lợi, nhưng thực chất chỉ là giúp các doanh nghiệp nước ngoài thuận lợi đầu tư vào Việt Nam,  bỏ qua những khâu như môi trường, an toàn lao động, quyền lợi người lao động...tăng tốc bán phần vốn nhà nước trong doanh nghiệp cho các nhà đầu tư nước ngoài thu tiền để trang trải là một hình thức ăn cắp tiền của nhân dân và đất nước. Tại sao chính phủ cộng sản có thể tự do bán những doanh nghiệp vốn nhà nước cho nước ngoài một cách tự do không bị kiểm soát, tiền bán dùng vào việc gì cũng không bị kiểm soát.? Những doanh nghiệp vốn nhà nước này là một dạng tài sản của đất nước, của nhân dân. Nay chính phủ kiến tạo bán vội vàng, cơi nới mọi điều kiện cho ngoại bang mua. Bán tài sản như thế có gọi được là bán nước không.?

Tăng thuế phí kiểu mượn gió bẻ măng, bóc lột người dân cùng kiệt có phải là hại dân không.?

 Để che đậy việc bán gấp những doanh nghiệp vốn nhà nước và tăng phí , thuế. Nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam đã tạo ra những sự kiện để đánh lạc hướng dư luận như chiêu trò dùng dư luận viên, côn đồ đi gây sự với những tổ chức dân sự hay tấn công vào những cơ sở tôn giáo bằng vũ lực.  Bắt bớ liên miên những người bất đồng chính kiến. Để thêm phần thoả mãn sự phẫn nộ của dân chúng, nhà cầm quyền cộng sản đưa ra những màn đấu đá quyền lực, thanh trừng phe nhóm dưới chiêu bài xây dựng đảng, chống diễn biến suy thoái.

 Những người dân ở trong một mê hồn trận của chế độ cộng sản, họ chưa kịp phản ứng và tìm hiểu bản thân họ thiệt hại gì ở việc tăng giá độc quyền của chính phủ đã phải tiếp nhận những thông tin giật gân hay những tin tức khác đáng lo ngại cận kề hơn. Cuối cùng là họ mệt mỏi và trở nên mất khả năng phân tích tình hình, họ thụ đông chán chường sống theo cách đến đâu thì đến, đối phó được ngày nào thì đối phó. Họ không còn bản năng phản kháng trước những điều bất công, bất hợp lý hàng ngày. Không có khả năng phản kháng những bất hợp lý của chế độ, họ thụ động chịu đựng hay dẫn đến tâm lý sẵn sàng tấn công nhau, hại nhau để giải toả bức xúc. Lâu dần thành một thói quen, tính cách ích kỷ, đố kỵ và ác độc của cả một dân tộc.

Từ những việc tăng giá dẫn đến phải những lời lừa dối để che đến những thủ đoạn tinh vi hơn như trên, nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam không những bên ngoài bán nước, bên trong bóc lột dân chúng mà còn huỷ hoại tính cách  tốt đẹp của cả một dân tộc, đẩy cả dân tộc vào những tư duy thụ động, ích kỷ và độc ác.

Điều tệ hại này không có dấu hiệu ngừng, thật khôi hài đảng CSVN ra những nghị quyết để làm trong sạch đảng, tu dưỡng đảng viên chưa thấy kết quả nào, ví dụ như 1, 1 triệu đảng viên cán bộ chỉ có 3 kê khai tài sản thiếu trung thực. Trong khi đó cả xã hội, mọi tầng lớp nhân dân đều đã diễn biến, đã suy thoái từ góc đường, xó chợ đến cao ốc văn phòng. Những vụ án băng hoại đạo đức ngày càng gia tăng về số lượng cũng như độ man rợ.

Chế độ này đang hại nhân dân Việt Nam về vật chất cũng như tinh thần.

Nhưng chẳng ai muốn nhắc nhiều về điều đó, nguyên nhân đã nói ở trên.

Thứ Hai, 4 tháng 9, 2017

Xung quanh chiếc xe bắt cóc Trịnh Xuân Thanh.

Ngày 31 tháng 8 cảnh sát Đức gọi điện cho anh Bùi Quang Hiếu, chủ chiếc xe ô tô đã được những kẻ bắt cóc dùng trong vụ Trịnh Xuân Thanh.

 Anh Bùi Quang Hiếu là chủ doanh nghiệp dịch vụ cho thuê xe, tổ chức sự kiện. Chiếc xe của anh cho một người đồng hương tên là Nguyễn Hải Long thuê. Vào dịp thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đến Đức, Nguyễn Hải Long đã thuê trước xe này và theo lộ trình ghi lại thì chiếc xe đã sử dụng ở Berlin trong quãng thời gian Nguyễn Xuân Phúc công cán ở đây.

Hiện nay Nguyễn Hải Long đang bị cảnh sát Đức băt giam và khởi tố về tội làm gián điệp và bắt cóc người. Phía chính phủ Việt Nam không lên tiếng gì về vụ bắt giữ này.

Ngày 1 tháng 9 năm 2017, anh Bùi Quang Hiếu chủ xe đã cùng ba người bạn từ Praha đến Berlin để nhận lại chiếc xe từ cảnh sát Đức. Đáng chú ý khi trao trả chiếc xe, những ghi chú, đánh dấu và băng niêm phong còn nguyên. 

Anh Bùi Quang Hiếu cho biết, trước xe bị giữ từ ngày 28 tháng 7.

Ngày 30 tháng 7 nhà báo Huy Đức đưa tin trên Facebook mình về việc Trịnh Xuân Thanh đã trở về gây xôn xao dư luận, tiếp đến bộ trưởng công an Tô Lâm nói không hay biết gì về vụ này. Đến ngày 2 tháng 8 thì các báo đưa tin Trịnh Xuân Thanh về đầu thú.

Báo chí Đức đưa tin và chính phủ Đức đưa ra lời cáo buộc phía Việt Nam bắt cóc và đề nghị đưa Trịnh Xuân Thanh trở lại Đức nguyên trạng.

Những dư luận viên của cộng sản Việt Nam cho rằng cảnh sát Đức quá kém cỏi, không biết gì, đến khi báo chí Việt Nam đưa tin thì nước Đức mới biết và phản ứng.

Nhưng căn cứ vào ngày cảnh sát Đức tìm đến chiếc xe, cho thấy họ đã điều tra vụ việc từ rất sớm trước khi dư luận Việt Nam phong phanh tin Trịnh Xuân Thanh bị bắt về Việt Nam. 

Trên trước xe mà cảnh sát Đức trao trả lại cho chủ xe Bùi Quang Hiếu còn có những vệt máu lớn mà cảnh sát đánh dấu, cũng như những vết cào cấu trên đệm xe đều được đánh dấu.  Đây là chiếc xe mà hàng ghế sau có thể quay lại đối diện nhau, rất thích hợp cho việc khống chế bắt giữa. Tính cả người lái chiếc xe có 67ghế ngồi, một ghế lái và cạnh lại và hai ghế hàng thứ hai, ba ghế hàng thứ ba. Vị trí Trịnh Xuân Thanh ngồi ở giữa hàng ghế thứ ba. Hai bên là hai mật vụ, trước mặt là hai mặt vụ. Tức có 4 người khống chế Trịnh Xuân Thanh trên xe. Người ngồi ở ghế cạnh lái xe chắc chắn phải là một người Việt sống ở Đức, thông thạo tiếng Đức để đưa đường chỉ lối.

Như vậy còn có thêm một chiếc xe nữa để đưa Đỗ Minh Phương lên đó. Đỗ Minh Phương là bạn gái Trịnh Xuân Thanh làm việc ở Bộ Công Thương. Trước đây công ty mà Thanh quản lý trực thuộc bộ này.

Chiếc xe bắt giữ Trịnh Xuân Thanh theo thiết bị theo dõi lộ trình cho biết đã đậu ở khu vực khách sạn mà Đỗ Minh Phương trú vài ngày. Ngoài những dấu vết trên xe do vật lộn và một hộp thuốc mê dạng tẩm vào khăn ấp lên mặt cảnh sát Đức còn có những nhân chứng chứng kiến xô đẩy, gào hét của vụ bắt cóc, đặc biệt giờ họ có thêm một tòng phạm là Nguyễn Hải Long. 

 Cảnh sát Đức đã tế nhị để lại những vết đánh dấu trên chiếc xe khi trao trả, một thông điệp đến những kẻ bắt cóc.

Việc này dẫn đến câu hỏi hoài nghi, tại sao những kẻ bắt cóc lại sơ hở khi để lại dấu vết như vậy. Chúng cố tình để lộ hay chúng quá sơ hở.?

 Những kẻ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh chỉ tập trung vào duy nhất một nhiệm vụ, bắt bằng được Trịnh Xuân Thanh và đưa về Việt Nam bằng mọi giá như chỉ đạo của tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng. Việc để lại dấu vết không quan trọng bằng việc đưa được Trịnh Xuân Thanh về nước. Theo dõi những trao đổi của Thanh với Phương qua internet, chúng biết được ngày hẹn gặp và đã thuê xe trước đó để thực nghiệm địa hình. Khi yêu cầu của Nguyễn Xuân Phúc đề nghị chính thức khi gặp chính phủ Đức không thành, lệnh bắt cóc được ban ra để trả đũa nước Đức đã từ chối yêu cầu của Phúc. Những mật vụ đi theo Nguyễn Xuân Phúc đã được nhận lệnh thực hiện phương án hai, tức tổ chức bắt cóc ngay lập tức Trịnh Xuân Thanh. Tức việc bắt cóc này là phương án dự phòng sẽ thực hiện nay khi phương án đề nghị của Nguyễn Xuân Phúc bị bác bỏ.

Vì chỉ cần đạt được mục tiêu bắt cóc Trịnh Xuân Thanh đưa về, những kẻ thực hiện vụ bắt cóc khi xong việc, đã giao lại xe cho Nguyễn Hải Long mà không thèm để ý đến dấu vết trên xe để xoá, thậm chí chúng không ngần ngại đưa thẳng xe chở Trịnh Xuân Thanh vào đại sứ quán Việt Nam tại Berlin để làm thực hiện một số việc hỗ trợ đưa Thanh về. Những kẻ tham gia bắt cóc đã ở một khách sạn  Sylte Hof tại đường Kurfürstenstraße.

  Cảnh sát Đức đã có hình ảnh rõ về những đối tượng tham gia vụ bắt cóc này từ các camera của khách sạn, các nhân viên khách sạn cho biết trong số ba kẻ bắt cóc trú tại khách sạn chỉ có một người nói được chút ít tiếng Anh.

 Những hành động trong vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh cho thấy phía Việt Nam không thèm đếm xỉa gì đến phía Đức. Sự coi thường này cũng như sự coi thường của phía Việt Nam với các nước phương Tây trong nhiều vụ việc khác. Là một nước nhỏ lại theo chế độ cộng sản, bản chất luôn đối nghich với các nước phương Tây vì hệ thống chính trị, lệnh lại thực hiện từ tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng người đứng đầu đảng CSVN, vốn dĩ không ưa gì phương Tây, nên những người tổ chức bắt cóc thấy không cần thiết phải quan tâm phía Đức sẽ phản ứng gì. Nếu sự vụ mà đụng chạm đến Trung Quốc thì mọi việc sẽ đắn đo từng câu chữ hay cử chỉ vì e ngại mất lòng, nhưng với phương Tây thì đảng CSVN không nhất thiết phải quá chú trọng giữ gìn quan hệ.

Thái độ sau vụ bắt cóc cho thấy Việt Nam bất cần , họ làm ngơ trước những đòi hỏi của Đức cũng như những cáo buộc bắt cóc. Không những thế họ còn cho dư luận viên tung ra những bài viết kích động thù hận nước Đức, miệt thị nước Đức trên mạng xã hội và điển hình là tờ báo Văn Nghệ Thành Phố Hồ Chí Minh.

Phía Đức đang kiên trì điều tra và củng cố thêm chứng cứ của vụ bắt cóc cũng như kiên nhẫn chờ đợi chính phủ Việt Nam có câu trả lời chính thức xác nhận hành vi phạm pháp của mình trên đất Đức. Chính phủ CSVN đã từng coi thường và bất cần những vụ va chạm về pháp lý như vậy, để rồi sau đó trả giá đắt như vụ kiện của Việt Kiều Hà Lan Trịnh Vĩnh Bình hay doanh nhân người Ý kiện hãng hàng không Việt Nam. Nguyên nhân cũng tại tư duy nhiệm kỳ, hậu quả  nặng nề từ những coi thường pháp lý quốc tế không đến ngay. Chính vì thế những lãnh đạo CSVN họ làm ngơ có gì những người kế nhiệm sau sẽ xử lý.  Ở đôj tuổi 73 và quãng thời gian ngắn còn lại trong nhiệm kỳ thứ hai là Tổng Bí Thư đảng CSVN, Nguyễn Phú Trọng không việc gì phải xuống nước để mất danh dự. Ngược lại y sẽ kiên quyết giữ và đưa Trịnh Xuân Thanh ra xét xử để thể hiện quyền uy của mình. Việc trao trả Trịnh Xuân Thanh bây giờ rất mạo hiểm đối với uy tín của Nguyễn Phú Trọng và Nguyễn Xuân Phúc, hai kẻ chủ mưu trong vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh.

 Nước Đức có hàng trăm ngàn người Việt sinh sống cũng như nhiều tài sản , chương trình giáo dục , y tế, môi trường, văn hoá của Việt Nam gắn bó tại đây. Sự lặng thinh làm ngơ của chính phủ Việt Nam trước cáo buộc của Đức sẽ tiềm ẩn mối thiệt hại lớn khó lường sau này đối với nhân dân và đất nước Việt Nam. Những nhà lãnh đạo cộng sản Việt Nam nếu thực sự vì đất nước cần phải có những trả lời rõ ràng mang tính hợp tác với ý kiến của chính phủ Đức. Không thể vì uy tín cá nhân, quyền lực của mình mà đánh đổi lấy những hậu quả khôn lường nhân dân và đất nước phải gánh chịu. Quan hệ ngoại giao Việt Đức do nhiều người Việt Nam, nhiều lãnh đạo Việt Nam phải mất nhiều năm xây đắp mới có được như ngày nay. Nó là một tài sản vô giá, những con người như Nguyễn Phú Trọng, Nguyễn Xuân Phúc chỉ nhất thời dùng thủ đoạn mà chiếm quyền lãnh đạo đất nước trong quãng thời gian có hạn.

Những kẻ như Trọng, Phúc không có quyền được đánh đổi những tài sản vô giá như quan hệ ngoại giao với Đức bằng những hành động ngu xuẩn để đổi lấy uy tín cho cá nhân mình.Nhân dân Việt nam cần  lên án và  đòi hỏi những kẻ cầm quyền,  phải chấm dứt thói kiêu ngao, háo danh, bệnh thành tích của lãnh đạo cộng sản Việt Nam. Không thể cứ mỗi lần một lãnh đạo lên lại sẵn sàng gây thiệt hại cho đất nước chỉ cần giữ được quyền lực của mình. Không thực hiện những công trình vô bổ, lãng phí thì cũng thực hiện những chính sách bóc ngắn cắn dài lấy thành tích là căn bệnh trầm kha mà hầu hết lãnh tụ cộng sản nào ở Việt Nam cũng đều mắc phải, chính căn bênh này đã huỷ hoại đất nước và con người Việt Nam, ngăn chặn sự phát triền của dân tộc. 

Tất cả chỉ vì những kẻ cầm quyền bên ngoài nói là công bộc của dân, nhưng thực chất cả chúng và nhân dân đều tin chắc chúng là ông chủ của dân. Trên cơ sở tư duy ấý,  chúng thả sức đem tài sản, tính mạng nhân dân ra dổi chác với cho những mục tiêu cá nhân của chúng mà còn được tung hô, ca ngợi.

Khi phát hiện ra chiếc xe sang biển xanh ở Hậu Giang, Nguyễn Phú Trọng lần ra vụ 3200 tỷ tức khoảng  140 triệu usd bị thất thoát. Nhưng khi người Đức phát hiện ra chiếc xe bắt cóc chủ cái xe siêu sang kia, Việt Nam sẽ mất bao nhiêu triệu usd sẽ là điều đáng phải n

Thứ Sáu, 1 tháng 9, 2017

Bản sắc Nguyễn Phú Trọng

Khi đại hội đảng CSVN 12 kết thúc, việc Nguyễn Phú Trọng đã 72 tuổi được ở lại tiếp tục làm tổng bí thư . Lý giải cho sự vô lý này , Nguyễn Phú Trọng giải thích đó là chính sách của đảng nhằm đạt mục tiêu ba lứa tuổi tiếp nối trong đảng nhưng sau này thì ông ta khi chắc ghế tổng bí thư lại giải thích đó là sự tin tưởng của các đảng viên.

 Nguyễn Phú Trọng đã  tập trung thời gian và công sức của mình vào việc làm sao kéo dài được quyền lực, trong khi các đối thủ của ông ta bận bịu giải quyết nhiều việc, thì Trọng rảnh ranh ngồi vẽ kế hoạch , vạch chương trình để mình thâu tóm được quyền lực. Không phải lo lắng về cơm áo , gạo tiền cho nhân dân, chẳng phải đối mặt với hàng muôn vàn vấn nạn và bức xúc của xã hội như người khác. Trọng tha hồ có thời gian tính mưu kế gây chia rẽ, nghị kỵ , đấu đá giữa các thế lực cạnh tranh nhau rơi vào cảnh đôi bên sứt mẻ và còn lại Trọng ở giữa hưởng lợi.

Dưới  sự chỉ đạo của Nguyễn Phú Trọng, trưởng ban tổ chức trung ương Tô Huy Rứa lúc đó đã nghiên cứu và đưa ra quyết định 244 vào tháng 6 năm 214. Quyết định này có mục chỉ những người trong Bộ Chính Trị giới thiệụ  ra trung ương mới được chấp nhận, những người do trung ương giới thiệu thì phải tự xin rút lui không ra ứng cử ở đại hội.

Đến đại hội 12 Nguyễn Phú Trọng trên cương vị đứng đầu Bộ Chính Trị đã tự giới thiệu mình là người duy nhất ở lại ra ứng cử mặc dù quá tuồi. Nhờ cái công soạn ra quyết định 244 và đưa ra trung ương, giúp cho Trọng ở lại làm tổng bí thư mà Tô Huy Rứa thoát tội sau này. Vào giữa năm 2016 Nguyễn Phú Trọng mở chiến dịch tiêu diệt Đinh La Thăng, một uỷ viên BCT đã làm Trọng khó chịu. Để mở màn chiến dịch này Trọng nhằm vào Trịnh Xuân Thanh, con của một người hàng xóm cũng là con của một đồng chí cao cấp trong đảng đã về hưu.

Trịnh Xuân Thanh được lên chức nhờ sự che đỡ của Tô Huy Rứa. Thanh đã chiều chuộng, chăm sóc Tô Linh Hương con gái của Rứa và thường xuyên đến nhà Rứa để cung phụng cho và Nhung vợ Rứa những món quà hay những xấp tiền khủng. Sự mua chuộc, săn đón của Trịnh Xuân Thanh với vợ con nhà Tô Huy Rứa đã thành tin đồn Tô Linh Hương là tình nhân của Thanh là vậy.

Việc truy xét kỷ luật Trịnh Xuân Thanh trong vấn đề luân chuyển dừng lại ở cấp phó của Rứa, một kẻ cũng đã về hưu, kỷ luật lấy lệ. Còn Rứa không hề hấn gì. Dân chúng không hiểu chuyện , nhưng những cán bộ trong đảng đều ngao ngán kiểu đánh tiêu cực của Nguyễn Phú Trọng thiếu khách quan. Gặp người mình ghét thì làm triệt để, xúi báo chí tung hô, ca ngợi. Gặp phải kẻ tay chân của mình thì nín bặt như tố chuyện luân chuyển của Trịnh Xuân Thanh hay cơ cấu Thanh làm  nguồn thứ trưởng  lẽ ra phải đến Rứa thì lại ngừng. Cũng như chuyện bí thư Thanh Hoá có bồ riêng, xe sang, biệt thự gây bão dư luận Trọng cũng giả điếc, hay vụ Yên Bái quan chức đầu tỉnh chiếm đoạt đất công khiến dân chúng bức xúc Trọng cũng làm ngơ.

Bởi những nhân vật tai tiếng đó là sân sau của Trọng, hơn nữa Trọng đang bận để ra mưu nhằm tiếp tục củng cố vị trí tổng bí thư không chỉ đến hết nhiệm kỳ mà còn đến cả nhiệm kỳ nữa. Trọng ban hành quyết định 89 , 90 liên tiếp đưa ra những mục tiêu làm tổng bí thư mà chỉ có Trọng đạt được, trong đó nhấn mạnh phần có lý luận chính trị của chủ nghĩa Mác Lê. Đáng chú ý quyết định này được đưa ra khi Trọng đã phế truất nhanh chóng Đinh Thế Huynh, người duy nhất trong Bộ Chính Trị  là đối thủ về mặt lý luận chủ nghĩa Mác Lê với Trọng. Quyết định 89. 90 cũng đưa ra chớp nhoáng khi chủ tịch Trần Đại Quang bị u phổi lành tính. Căn bệnh của Quang không nguy hiểm , nhưng cuộc phẫu thuật và điều trị cần phải có thời gian.

Phải nói Trọng rất biết tận dụng cơ hội người khác đổ bệnh để khẳng định vị trí của mình, trắng trợn vô nhân tính trong thời điểm cần thiết là những đặc tính tiêu biểu của Trọng mà những uỷ viên bộ chính trị khoá 11 và khoá 12 không ai bằng được Trọng. Ẩn mình quan sát, bày trận và tận dụng lúc người khác có chuyện để ra tay, không có tình nghĩa, không sợ dư luận bởi Trọng biết khi chiến thắng thì những mưu mô của Trọng không ai dám vạch ra, trái lại chỉ có những lời ca tụng như Trọng đã dùng quyết định 244 trước kia thành công.

 Con người đầy tham vọng quyền lực và danh tiếng như Nguyễn Phú Trọng phải làm mọi thủ đoạn để được nắm quyền là tất nhiên, thậm chí y sẽ nắm quyền đến lúc chết. Nếu như Nguyễn Phú Trọng phải về hưu bây giờ, chắc chắn Trọng sẽ ngã bệnh chết vì bị khủng hoảng tinh thần. Trọng khó có được cái bản lĩnh như Nguyễn Minh Triết khi giã từ chính trường về làm dân thường vui thú điền viên. Trọng là mẫu người mà người ta đã dựng thành phim hài , trong đó nhân vật chính là quan chức về hưu không thể quen được cảnh đang bao người tung hô, nịnh bợ bất chợt về hưu quanh quẩn xó nhà không ai ngó đến. Con người như Trọng nếu phải về giữa nhiệm kỳ, y chỉ có khủng hoảng tâm lý dẫn đến cái chết. Hiện nay Trọng sức khoẻ đã khá yếu , một bữa cơm Trọng ăn hơn 2 tiếng đồng hồ, vấn đề vệ sinh đại tiểu tiện của Trọng cũng mất cả tiếng đồng hồ. Chỉ nhờ vào ánh hào quang quyền lực làm động cơ thúc đẩy cho Trọng sống, nếu như ánh hào quang đó tắt  tính mạng Trọng đi theo cũng là điều dễ hiểu.

 Đây là thời khắc đáng sợ cho vận mệnh đất nước Việt Nam, một con người tham quyền cố vị dùng mọi thủ đoạn như Trọng đang nắm quyền đất nước, tất ở dưới sẽ sinh ra vô số bọn ninh bợ, tấu điêu, lừa dối hiện trạng đất nước. Trọng cứ ngỡ mình là một minh quân trong mắt dân chúng và đời sống dân chúng ngoài kia đang sung túc, hạnh phúc. Vây quanh Trọng là một lũ nịnh thần và những báo cáo tốt đẹp qua những con số láo toét về kinh tế, chỉ số đời sống , thành tích  mà Trọng không hề hiêur rõ chỉ biết nghe thấy sướng tai. Cùng với những tố cáo người này, người kia để Trọng xử lý. Đứng đầu lũ nịnh thần là Nguyễn Xuân Phúc, một kẻ gian xảo và nịnh bợ hiện ra rõ ra mặt và những lời nói.

Trong lịch sử Việt Nam đã có  nhiều trường hợp vua quan như bọn Trọng, Phúc ngày nay. Mỗi lần như thế dân chúng lại điêu linh, cướp bóc, lừa đảo, băng hoại đạo đức diễn ra tràn lan trong cuộc sống người dân. Thuế cao, phí nặng, bệnh tật hoành hoành là những thứ song hành đổ lên đầu dân đen. Thử nhìn tổng thể xã hội bây giờ và soi chiếu vào cảnh vua tôi của Trọng, Phúc có khác gì thời xã hội phong kiến thối nát, suy tàn không.?

 Một điều nghiệt ngã của lịch sử là những tên vua bạo chúa chỉ có bị giết chết mới chấm dứt được nỗi khổ trong nhân dân. Nhưng thực tế số bị nổi dậy, giết chết ít hơn số bạo chúa sống đến chết già. Một dân tộc hay một đất nước may mắn thì những tên bạo chúa bị giết chết, còn những đất nước kém may mắn những tên bạo chúa sống đến lúc chúng quá già không sống được. Đất nước Việt Nam đang rơi vào cảnh thứ hai.

Nguyễn Phú Trọng ban hành quyết định 89, 90 như môt tuyên bố, chỉ có y làm tổng bí thư đến khi nào y chết mới thôi.

Đây mới là sự dân chủ tiêu biểu của chế độ cộng sản nói chung và sự dân chủ đầy bản sắc Nguyễn Phú Trọng nói riêng.