Thứ Ba, 17 tháng 4, 2018

Dư luận viên ký sự - phần 1

Cuối năm 2013, lần đầu tiên Dư Luận Viên xuất hiện ở hồ Gươm. Một người đàn ông khoảng 60 tuổi, vóc dáng thấp tè, miệng mỏng, mắt láo liên xông vào giữa đoàn biểu tình la hét , chửi bới những người tham gia biểu tình chống Trung Quốc. Lực lượng an ninh đứng nhìn lặng thinh, dường như họ đã được báo trước sự xuất hiện của nhân vật này.

Người đàn ông đó sau này được biết là Trần Nhật Quang, quê quán Hà Tĩnh, thường trú tại Mễ Trì. Quang biết khá tiếng Trung Quốc, bởi bố y từng học ở trường Thiếu sinh quân bên Trung Quốc. Có lẽ vì lý do bố mình từng học và sống bên Trung Quốc, dư luận viên Trần Nhật Quang đặc biệt cay cú với những cuộc tưởng niệm các chiến sĩ Việt Nam hy sinh vì đạn Trung Quốc. Cũng có thể đây là lý do Trần Nhật Quang tức Quang lùn được lựa chọn làm dư luận viên xung kích tuyến đầu.

Ai là cha đẻ dư luận viên, tổ chức nào đứng đằng sau hỗ trợ thành lập.?

Tất nhiên là đảng cộng sản Việt Nam là tổ chức đẻ ra bọn dư luận viên quái thai này, người khởi xướng nghĩ ra trò dư luận viên này chính là đương kim tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng. Những kẻ chấp hành chủ trương đẻ ra dư luận viên có Ngô Xuân Lịch, Nguyễn Thanh Sơn, Trương Tấn Sang...và nhiều kẻ khác.

Nghị quyết trung ương 7 khoá 11 vào quãng tháng 6 năm 2013, Nguyễn Phú Trọng ban hành một cái gọi là '' tăng cường sự lãnh đạo của đảng đối với công tác dân vận trong tình hình mới'' tức nghị quyết 25.

Trong nghị quyết có những đoạn sau.

-------------------------------------------------------

'' ...thúc đẩy các hoạt động đối ngoại nhân dân và công tác vận động người Việt Nam ở nước ngoài. ..''  

''Chú trọng việc định hướng và quản lý các phương tiện thông tin đại chúng, nhất là các mạng xã hội; phát huy sức mạnh của dư luận xã hội lành mạnh hỗ trợ cho các biện pháp quản lý của Nhà nước và các biện pháp tuyên truyền, giáo dục, vận động của Mặt trận và các đoàn thể nhân dân. Chủ động đấu tranh với các luận điệu xuyên tạc, kích động của các thế lực thù địch chống phá khối đại đoàn kết dân tộc, chia rẽ giữa Đảng, Nhà nước với nhân dân.  ''

''  Phát hiện, bồi dưỡng kỹ năng vận động nhân dân cho những người có uy tín trong cộng đồng dân cư, tạo điều kiện để họ tham gia tuyên truyền đường lối, chủ trương của Đảng, chính sách, pháp luật của Nhà nước, tạo sự lan tỏa, sức sống của công tác dân vận trong tình hình mới.''

''Chú trọng việc định hướng và quản lý các phương tiện thông tin đại chúng, nhất là các mạng xã hội; phát huy sức mạnh của dư luận xã hội lành mạnh hỗ trợ cho các biện pháp quản lý của Nhà nước và các biện pháp tuyên truyền, giáo dục, vận động của Mặt trận và các đoàn thể nhân dân. Chủ động đấu tranh với các luận điệu xuyên tạc, kích động của các thế lực thù địch chống phá khối đại đoàn kết dân tộc, chia rẽ giữa Đảng, Nhà nước với nhân dân. ''

Nghị quyết 25 mà Nguyễn Phú Trọng ban hành, được cục tuyên huấn của quân đội, báo quân đội nhân dân, tạp chí quốc phòng toàn dân tổ chức triển khai đầu tiên. Đó là cục tuyên huấn bộ quốc phòng đẻ ra  lứa dư luận viên Trần Nhật Quang và nhanh chóng sinh sôi thành đội '' cờ đỏ ''. Sở dĩ tổng cục chính trị quân đội tham gia nhiệt tình, vì nó trực thuộc quân uỷ trung ương nơi Trọng là chủ tịch.

 Trọng chỉ đạo tổng cục chính trị phải làm đầu tiên, làm sao để dẹp được khi thế sục sôi phản đối Trung Quốc trong nhân dân bằng mọi cách. Chủ nhiệm chính trị Ngô Xuân Lịch triển khai đắc lực ý đồ thôn tính dư luận bằng đội ngũ dư luận viên của Nguyễn Phú Trọng. Ý đồ của Trọng không nói, ai cũng biết nó được học theo cách mà Mao Trạch Đông đã làm trước kia trong cách mạng văn hoá và đội ngũ Hồng Vệ Binh ( cờ đỏ ).

Lúc này Huy Đức, một người Hà Tĩnh cùng quê với Trương Tấn Sang và theo Sang từ lâu, tung ra luận điệu thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng kích động biểu tình chống Trung Quốc để che đậy những sai phạm của mình.

Ở phía dưới bọn dư luận viên điên cuồng vu khống những người biểu tình chống Trung Cộng là do ăn tiền của Việt Tân xúi dục, muốn âm mưu lật đổ chế độ thông qua hình thức phát động biểu tình.

Sang đến các năm sau 2014, 2015..các cuộc biểu tình chống Trung Quốc hay tưởng niệm các liệt sĩ giảm dần đi. Nguyên nhân an ninh hỗ trợ cho dư luận viên phá, mặt khác đàn áp dữ dội hơn và tất nhiên một điều tai hại là nhiều người nhụt chí vì thấy hoang mang nghi ngờ chính nghĩa của cuộc biểu tình chống TQ. Phải nói những đòn đánh của dư luận viên các cấp phối hợp bài bản và đạt hiệu quả. Trong đoàn biểu tình hàng ngàn người ngày ấy, có rất nhiều người đơn giản nghĩ rằng mình biểu tình vì yêu nước, đất nước ta cần có những cuộc biểu tình như vậy để giúp nhà nước tăng thêm sức mạnh khi đối thoại với Trung Quốc cũng như khi đặt vấn đề  chủ quyền ra quốc tế. Với tâm lý như vậy, tất nhiên họ sẽ nản lòng khi nghe thấy luận điệu, trên là thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng lợi dụng biểu tình để mưu đồ né tránh sai phạm, dưới thì người biểu tình do Việt Tân xúi dục.

Đừng coi thường truyền thông của cộng sản, hãy xem lại đoạn trích thứ 2 trong bài viết này ở nghị quyết 25 của Nguyễn Phú Trọng.

------------------------------------------------------------

'Chú trọng việc định hướng và quản lý các phương tiện thông tin đại chúng, nhất là các mạng xã hội..

Để thấy rằng, đảng CSVN rất chú trọng dùng thủ đoạn sử dụng mạng xã hội để định hướng vấn đề theo ý đồ của họ. Từ điều này chúng ta sẽ quy chiếu thấy rằng, bắt đầu từ năm 2013 nhiều Facebook, Blog có tiếng nói thường lập lờ đưa ra những ý kiến rất có lợi cho những chủ trương của phe Nguyễn Phú Trọng.

Cũng trong thời điểm Nguyễn Phú Trọng phát động phong trào cờ đỏ, chủ tịch nước Trương Tấn Sang cùng với thứ trưởng Nguyễn Thanh Sơn tiến hành mặt tăng cường chiếm dư luận hải ngoại. Bộ đôi này tuỳ theo chức vụ, ve vãn Việt Kiều, cựu chiến binh VNCH, các nhà báo, trí thức ở hải ngoại để phục vụ nghị quyết 25 của Nguyễn Phú Trọng  định hướng dư luân. Sang và Sơn đã lấy việc chung  kêu gọi tình yêu quê hương, tinh thần xây dựng đất nước,  nhưng còn mưu đồ tìm kiếm tiếng nói phục vụ cho việc riêng là hậu thuẫn dư luận ủng hộ mưu đồ chính trị cho phe cánh mình. Một số nhà báo, trí thức ở hải ngoại này đã ủng hộ phe Sang , Trọng trong cuộc chiến quyền lực ở đại hội 12. Tiếp theo là những chủ trương của Nguyễn Phú Trọng sau này. 

Anh Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh thành lập trang Ba Sàm có lượng đọc rất đông, đến tháng 9 năm 2013 nhận thấy có những cá nhân đang tham gia hỗ trợ quản trị trang Ba Sàm đang sống ở nước ngoài có vấn đề liên quan đến nhóm Sang, Trọng khiến tin tức đưa lên không được khách quan. Anh Ba Sàm đã lặng lẽ khởi động hai trang riêng đó là Chép Sử Việt và Dân Quyền để duy trì tiếng nói chung lập của mình. Trên trang Chép Sử Việt có bài viết về âm mưu muốn làm tổng bí thư của Trương Tấn Sang qua chiêu trò nhận gốc Hà Tĩnh, bởi nếu người miền Nam , Tư Sang khó đủ điều kiện làm tổng bí thư. Trước thềm gay gắt đấu đá nhau của đại hội 12, Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh đã bị bắt giam.

Chúng ta nên nhớ cáo trạng xét xử anh Ba Sàm và Minh Thuý dựa vào hai trang Chép Sử Việt và trang Dân Quyền. Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh đã trả giá cho sự trung lập của mình như vậy. Mọi thứ khác chỉ là đòn nghi binh mà thôi, chẳng hạn như tin đồn Nguyễn Tấn Dũng đích thân chỉ đạo bắt anh Ba Sàm bởi những bài viết chỉ trích Dũng. Nhưng kết cục đại hội 12 Nguyễn Tấn Dũng thất thế rã rời và phe Trọng, Sang toàn thắng, anh Ba Sàm không được nương tay.

Điều nữa là khi anh Nguyễn Hữu Vinh bị bắt, trang Ba Sàm có những bài được chọn lọc đưa lên , nội dụng của những bài viết này rất khéo léo bênh vực Nguyễn Phú Trọng và đả kích Nguyễn Tấn Dũng, cùng với những bài dễ gây ra chia rẽ nội bộ những người đấu tranh dân chủ như phê phán luật sư Võ An Đôn đã không nhận gì trước các câu hỏi của an ninh là hèn nhát. Những điều hoàn toàn trái với quan điểm của người thành lập nó là anh Ba Sàm.  Đến khi Nguyễn Thị Minh Thuý, người thân cận của anh Ba Sàm sắp hết án tù, bỗng nhiên trang này giở quẻ đóng cửa vì lý do thiếu nhân lực, thiếu tiền. Trước khi đóng cửa còn viết lá đơn xin tiền tài trợ của lãnh sự quán Mỹ tại Việt Nam để bồi thêm đòn kết liễu vào danh dự cho trang này trước khi đóng nắp quan tài.

Người đầu tiên chịu trận bởi nghị quyết 25 của Nguyễn Phú Trọng chính là anh Ba Sàm, Nguyễn Hữu Vinh.  Nếu anh vờ không biết và để cho những tay chân của Trọng, Sang thao túng trang Ba Sàm, anh không tinh ý khởi động trang Dân Quyền và Chép Sử Việt, có lẽ anh chẳng làm sao.

 Người làm tin, đưa tin thường được tin tức của nhiều phe cung cấp. Có những người vì hám tin mà thành tay chân thân tín của một phe cấp tin. Có những người vì sự khách quan, vì sự đa chiều muốn đưa đến cho bạn đọc. Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh là người thuộc dạng thứ hai, một dạng quá hiếm hoi trong những người nhận được nguồn tin từ nội bộ. Khi anh nhận tin từ các phe, tất nhiên phe mạnh nhất sẽ chẳng hài lòng với kiểu khách quan của anh.

Tôi cũng là người nhân được nhiều tin từ các phe , nhưng tôi thích đưa những tin về những kẻ yếu hơn.

 Vì sao ư.?

Vì chỉ cần một lần láo nháo sung rơi đúng miệng như vụ Trịnh Xuân Thanh , tôi đã góp phần làm cho cộng sản Việt Nam khốn đốn như mất quan hệ đối tác chiến lược với nước Đức. Đến bây giờ mối quan hệ này vẫn còn căng thẳng.

.................................................................................

Đón đọc phần 2.

Hội dư luận viên cờ đỏ  và các cán bộ cục tuyên huấn thuộc tổng cục chính trị quân đội

Phần 3.

Đạm Phong Nguyễn Thanh Tú và những cá nhân hải ngoại chống Việt Tân có liên quan gì đến hội cờ đỏ hay nghị quyết 25 của Nguyễn Phú Trọng.


  

Chủ Nhật, 15 tháng 4, 2018

thuế nhà 700 triệu và ông trùm Phạm Nhật Vượng.

Báo chí Việt Nam thường miệt thị chính trường của Hoa Kỳ bị chi phối bởi những tay tư bản, các chính sách của chính phủ Hoa Kỳ đều có những tác động từ những nhà tài phiệt.

 Chỉ có dạng chính phủ như cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam mới thực sự do dân, không bị chi phối bởi những nhà tài phiệt.

 Thế những nhà tài phiệt lớn ở Việt Nam có ảnh hưởng gì, là những con tép chăng.?

Báo chí đưa tin rầm rộ về việc xem xét đánh thuế nhà ở có giá trị 700 triệu trở lên, tờ báo nào cũng đề cập đến như khích động cho dư luận xôn xao. Chính phủ Việt Nam có duyệt phương án thu thuế nhà ở như bên Mỹ không ? Chắc chắn sẽ thu, không biết thu lúc nào mà thôi. Riêng về những khoản thu thuế của dân thì chính phủ Việt Nam rất nhiệt tình học hỏi những nước tư bản, duy chỉ có an sinh xã hội thì họ không học theo mà thôi.

 Hơn một năm trước Vingroup tiến hành xây một dự án khổng lồ trên khắp những tỉnh thành lớn trong cả nước, dự án có đến 300.000 căn hộ với giá 700 triệu đồng.

 300.000 nhân với 700.000.000 đồng thì con số sẽ là 210.000. 000. 000. 000 VND.

Đọc là bao nhiêu ? Chịu mất thời gian lắm, chỉ biết rất nhiều nhiều tiền.

Dự án của Vingroup ầm ĩ hơn 1 năm nay rồi im ắng, chắc hẳn sau vụ ầm ĩ về đánh thuế giá nhà từ 700 triệu trở lên. Nhiều nhà đầu tư sẽ dồn đổ tiền vào dự án 300 nghìn căn hộ của Vingroup, cổ phiếu, cổ phần của Vingroup sẽ lên ầm ầm.

Tuy người ta còn cãi nhau 700 triệu ấy là tiền xây căn nhà không cộng tiền gía đất hoặc chiết khấu, phương pháp tính ..lằng nhằng thế nào đi nữa. Nhưng chắc hẳn nếu đầu tư, cứ đầu tư căn hộ 700 triệu của Vimgroup cho lành. Thậm chí có thể là chính phủ , quốc hội mả mẹ gì đó của cái đảng cộng sản chó chết này vì ăn chia không đều, chưa duyệt thuế thu nhập nhà. Nhưng dân sợ lắm, tin đồn ở lề đường còn sợ, huống chi tin báo chí đang bàn ầm ầm thế kia.

Kiểu gì Vingrpup cũng hốt mớ tiền trong tay, còn triển khai làm thế nào, sau này sang nhượng cho ai tính sau.

Bạn có tin rằng Vingroup không tác động đến chính sách soạn thuế kia của bộ tài chính không.?

Không tin, vì không có bằng cớ, đấy là sự tình cờ.?

Ừ thì tình cờ, các nhà tư bản của Việt Nam không tác động vào chính sách của chính phủ, chỉ tình cờ họ được hưởng lợi thôi. Chỉ có những người dân đen là chưa bao giờ tình cờ hưởng lợi từ chính sách của chính phủ cả, đời thế mới hay.

Bạn có biết vì sao việc thu thuế nhà sôi động trên những tờ báo mà nếu bạn chú ý, đó là những tờ báo mà bộ trưởng truyền thông Trương Minh Tuấn nắm trong tay không.?

Bạn có nghĩ rằng, sau vụ mua bán AVG phía anh em nhà Phạm Nhật Vượng phải nôn lại gần 9000 tỷ cho Mobifone cộng thêm tiền lãi, tiền bù nọ kia nữa. Số tiền đến nay chưa trả hết.

 Vậy ầm ĩ về chuyện dự thảo thu thuế căn hộ trên 700 triệu càng ầm ĩ bao nhiêu, thì Vingroup càng có cơ hội đón dòng dầù tư với dự án 300 nghìn căn hộ giá 700 triệu bấy nhiêu. Và có thể chính bộ trưởng truyền thông Trương Minh Tuấn đang tâng bóng cho Phạm Nhật Vượng ghi bàn, gỡ lại số tiền đã bỏ ra trả lại vụ AVG.

Nhưng có thể chỉ là một sự may mắn tình cờ với nhà tài phiệt Phạm Nhật Vượng.

Trước đây 1 tháng 1 cổ phiếu của Vingroup có giá 97.600 đồng. Hôm nay giá 128.000 ngàn đồng.

Vingroup có 2 cổ đông lớn là Phạm Nhật Vượng chiếm hơn 22 % và  CTCP đầu tư VN  chiếm hơn 33%.

Nhưng Vượng lại đang sở hữu  93% CTCP tập đoàn đầu tư Việt Nam. Tính ra Vượng đang sở hữu hàng tỷ cổ phiếu Vingroup. Mỗi cổ phiếu tăng đến 30 ngàn chỉ trong vòng một tháng qua, khi có tin đồn về thu thuế nhà. Nếu chỉ tính 1 tỷ cổ phiếu Vượng nắm giữ tăng giá 30 ngàn đồng. Vượng đã có ngay 30 ngàn tỷ trong vòng một tháng từ 13 tháng 3 đến 13 tháng 4 năm 2018.

Nực cười một thắng lợi kinh doanh to lớn đến như vậy, không báo chí nào nhắc đến con số này.

Vượng tất nhiên không ăn một mình, Vượng trong hai năm qua đến nhà Nguyễn Phú Trọng không dưới bốn lần, đến nhà Nguyễn Xuân Phúc, Trương Hoà Bình còn nhiều hơn thế, nếu ông Trần Quốc Vượng bỏ công tìm xem tại sao con cháu của các ông Phúc, Hoà Bình. Ông Vượng sẽ phải đặt câu hỏi  tiền đâu  mà chúng ở những biệt thự của Vingorup khi tuổi đời để chăn nuôi lợn và làm chổi đót của chúng chưa được bao năm. Lưu ý ông Vượng cần phối hợp với cơ quan tình báo để xác minh tại sao thống kế thị trường kim cương quốc tế vừa qua, Việt Nam nhập đột biến số lượng kim cương lớn mà giá trị mỗi viên hàng triệu USD. Ai mua chúng về, mua để làm gì.? Có chăng thời kiếm củi, đốt lò như này chỉ có kim cương hối lộ lò mới không đốt được.

 Phạm Nhật Vượng tất nhiên vô can trong vụ mua bán AVG, cả em trai Vượng cũng vậy. Chúng mày mua thì tao bán, đời ai chả thích bán giá cao. Giờ chúng mày cắn nhau phiền đến tao, nể tình tao trả lại tiền, thêm cả tiền đấm mõm từ tổng bí thư đến phó thủ tướng cho hết phiền anh em nhà tao. Còn việc chúng mày cố tính bới nhau ra để  giết thì chuyện chúng mày, anh em tao vô can.

 Tuy nhiên quả đáp lễ của Trương Minh Tuấn khích động dư luận nóng sốt về vụ thu thế nhà trên 700 triệu vừa qua, giúp Vượng gặt hái được mấy chục ngàn tỷ. Vượng sẽ không nỡ nào nhìn Trương Minh Tuấn chết thảm dưới tay Nguyễn Xuân Phúc.

Có lẽ vì thế, danh sách những người mà Phúc Nghẹo đưa công an chỉ đạo phải khởi tố, bắt giữ  khỏi cần tranh cãi, lý lẽ về vụ mua bán AVG đến giờ vẫn còn lửng lơ. Quả thực không có gì khó hiểu khi Trương Minh Tuấn đưa một bản phản đối kết luận thanh tra chính phủ là tuỳ tiện, thiếu hiểu biết, kém chuyên môn và còn đe doạ đưa ra thường vụ quốc hội.

Mà chuyên môn của Phúc Nghẹo làm gì có mà yếu, chỉ quen thói dùng quyền lực áp đặt con mồi lẻ loi, cô thế. Động vào Tuấn có lực mạnh đỡ đằng sau, không khéo Phúc Nghẹo lòi ruột vì tội ngu.
 Một số các nhà dân chủ, các nhà bình luận hý hửng tưởng rằng  vụ đòi lại tiền 8900 tỷ từ tay anh em nhà Vượng về lại ngân sách nhà nước, là một thắng lợi lớn cho ngân sách nước nhà, là niềm tin của nhân dân vào đảng và chính phủ.

Những kẻ ngậm tiền đã phải oẹ ra.

Sự thực thì kẻ ngậm tiền chẳng phải oẹ ra, chỉ có kẻ vòi tiền mới được ngâm thêm.

Còn tiền bù ở đâu ra ư, ở cổ phiếu Vingroup tăng đó, 30 ngàn tỷ trong vòng 1 tháng đó.

Thôi thà để mẹ nó cứ mua bán AVG thế cho rồi, bày ra chuyện thu hồi diễn kịch làm chi.


Thứ Tư, 11 tháng 4, 2018

Khoan dung cho người bất đồng chính kiến - Ls Nguyễn Văn Đài.

Ngày ấy Nguyễn Văn Đài mới ra tù được ba hôm, Đài gọi điện cho tôi nói.

- Tôi là Nguyễn Văn Đài, tôi xin số điện của anh từ mấy anh em, tôi muốn gặp anh nói chuyện được không.?

Tôi gật đầu tắp lự, cũng như Lê Thị Công Nhân , cô mới ra tù vài hôm đã ngỏ ý muốn gặp tôi để nói chuyện.

Không phải tôi là người tài giỏi gì, chẳng qua thời gian ấy tôi la cà nhiều, tham gia nhiều vụ. Đài và Nhân muốn gặp tôi để nghe khái quát tình hình các vụ đấu tranh đang diễn ra.

Theo địa chỉ Đài ghi, tôi đến căn hộ của Đài ở khu Bách Khoa, Hà Nội. Nhà Đài chả có đồ đạc gì, tuềnh toàng , sơ sài, chỉ có ảnh Chúa trên tường là màu sắc nhất.  Đài hỏi tôi về tình hình xã hội, tôi biết gì nói nấy. Lúc ra cửa vợ Đài nói với tôi.

- Anh ấy đi lâu, giờ mới về, em lo lắm.

Tôi hiểu vợ Đài muốn nói gì, thực sự tôi không là gì với Đài cả. Anh có quá trình đấu tranh lớn và có tầm cỡ hơn tôi rất nhiều. Mãi đến một lần khác, tôi gặp Đài ở bệnh viên Nhi, anh và vợ anh đi khám bệnh chưa có còn. Chỉ chào hỏi nhau, vợ anh đã tranh thủ nhắc lại nỗi lo của mình.

 Tôi giữ ý, không gặp Đài và cũng không trao đổi gì.

 Bẵng đi đến giữa năm 2012, Đài gọi tôi và Lân Thắng đến nhờ một việc. Tôi và Lân Thắng lo vụ ấy chu toàn, gọn ghẽ và hiệu quả.  Làm xong tôi cũng không gặp lại Đài, đấy là lần thứ ba tôi gặp Đài.

Đối với tôi, Đài là người có tâm và chí khí. Phải người như thế mới gặp hai lần ngắn ngủi, không đâu mà khi anh ta nói cần làm việc nọ, tôi và Lân Thắng chẳng đắn đo lên đường ngay hôm sau. Nói  là việc chung, nhưng nếu người khác bảo, chắc tôi còn phải nghĩ, chung thì chung chứ chẳng ai đủ ra lệnh cho tôi làm cả. Tôi làm vì việc chung và cả vì sự cảm kích của tôi với những gì anh đã cống hiến cho công cuộc đấu tranh dân chủ ở Việt Nam,  và hơn hết là sự tôn trong anh, bởi nếu không tôn trọng anh, chúng tôi không dễ gật đầu nhận cái việc nguy hiểm vào lúc đó.

 Đài sống đạm bạc, giản dị như một vị chân tu. Anh sống bằng lý tưởng anh theo đuổi chứ không phải thứ vật chất tầm thường. Vì thế anh được nhiều tổ chức đấu tranh bên ngoài kính trọng về nhân cách của anh.

Hôm vừa rồi ở phiên toà, Đài có nhắc toà nên khoan dung với người đấu tranh đòi tự do dân chủ, tôi nghĩ không phải Đài sợ gì mà nói vậy. Tôi nghĩ anh muốn nói với những người xét xử anh rằng, nếu họ làm ác chắc tương lai con cháu họ phải chịu nhân quả. Câu nói của anh đầy hàm ý, nghe có vẻ như lời mềm yếu cầu khẩn, nhưng thực ra nó là lời cảnh báo.

- Khoan dung cho người bất đồng chính kiến, là khoan dung cho mình ngày mai.

Chúng ta đọc cả câu, để thấy được sự so sánh ngầm mà Đài muốn nói.

- Ác độc với người bất đồng chính kiến, là ác độc cho mình ngày mai.

Tôi nghĩ đó là lời đanh thép ngầm bên trong câu nói cuối cùng của luật sư Nguyễn Văn Đài. Phải hiểu cả nghĩa bóng, nghĩa ngược lại và hoàn cảnh câu nói, chúng ta mới thấy được rõ ý nào mà Đài muốn nói. Trước cảnh bao anh em cùng đứng đó trước toà, nói câu như vậy để không ảnh hưởng đến anh em bị kết án nặng nề, nhưng vẫn ngầm tỏ khí phách. Con người từng chịu nhiều tù tội như Đài, có nhân trí như anh mới nói được.

 Không nên đánh giá tuỳ tiện câu nói của một con người can trường, từng trải và sẵn sàng chấp nhận gian khó , hy sinh như luật sư Nguyễn Văn Đài là mềm, là xin xỏ. Nếu như nhìn vào quá trình tranh đấu bao nhiêu năm qua của anh, chúng ta thấy rõ lời nói của anh là hàm ý ngược lại rất rõ ràng.

Gia đình tướng Phan Văn Vĩnh đòi tiền trợ lý Tổng Bí thư 10 triệu USD chạy chức, chạy tội

Hiện nay trên mạng đang lan truyền chóng mặt bức thư được cho là của gia đình tướng Phan Văn Vĩnh gửi Hồ Mẫu Ngoạt trợ lý Tổng Bí thư và Lê trung Hưng (Hưng tano) để đòi tiền chạy chức (làm trợ lý Bộ trưởng Công an), chạy tội (liên quan đường dây đánh bạc trên mạng của công Ty CNC) tổng cộng 10 triệu USD (khoảng 270 tỷ VND). Dưới đây là nguyên văn bức thư chứa đựng nhiều thông tin nội bộ thật khủng khiếp và khả tín.

Kính gửi anh Hồ Mẫu Ngoạt và anh Lê Trung Hưng

Anh Phan Văn Vĩnh đã bị tạm giam hai ngày rồi! Hai ngày trong phòng giam lạnh lẽo miền trung du Bắc Bộ. Rồi đây, anh ấy sẽ bị đưa ra tòa xét xử, với tuổi 64 và mang trong mình nhiều trọng bệnh, không biết anh Vĩnh có còn ngày trở về gặp vợ, con và gia đình nữa không! Tôi trách anh Vĩnh một, nhưng trách hai anh Hồ Mẫu Ngoạt, Lê Trung Hưng (mọi người thường gọi anh là Hưng ta no) cả trăm lần. 

Anh Vĩnh cả đời sống chết với nghề, có rất nhiều chiến công, được phong anh hùng, chỉ vì tin tưởng anh Hồ Mẫu Ngoạt, anh Lê Trung Hưng, tin vào sự ủng hộ, che chắn của Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng, có làm sai thì cũng không sao, mà giờ đây hậu quả là anh ấy đang phải nằm trong trại tạm giam. 

Hai anh Hồ Mẫu Ngoạt, Lê Trung Hưng đã tham mưu cho Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng quyết định cho anh Vĩnh làm Tổng cục trưởng khi Đảng ủy Công an Trung ương đã thông báo cho anh Vĩnh nghỉ hưu. Khi đó anh Vĩnh rất vui, vì thấy Đảng ủy Công an Trung ương không đề xuất, không báo cáo, nhưng Tổng Bí thư vẫn quyết định cho anh ấy làm Tổng cục trưởng thêm 1 năm. Điều đó, cho thấy anh ấy đã được sự ủng hộ tuyệt đối của Tổng Bí thư, được anh Hồ Mẫu Ngoạt, anh Lê Trung Hưng yêu quý, tin tưởng. 

Tất nhiên các anh cũng không phải giúp đỡ không, gia đình em cũng đã chuyển cho anh Ngoạt 7 triệu USD để cảm ơn và nhờ chuyển cảm ơn Tổng Bí thư; chuyển cho anh Lê Trung Hưng 3 triệu USD, gọi là công tư vấn cho Tổng Bí thư.

Sau khi hết một năm kéo dài, hai anh Hồ Mẫu Ngoạt, Lê Trung Hưng đã hứa là sẽ bố trí cho anh Vĩnh làm trợ lý cho anh Tô Lâm, Bộ trưởng. Khi thấy có văn bản anh Tô Lâm đồng ý, đề xuất Ban Bí thư cho anh Vĩnh làm trợ lý, anh Vĩnh đã rất mừng, chúng em đã chuyển cho anh Ngoạt 2 triệu USD, anh Hưng 1 triệu USD. Nhưng cuối cùng việc không thành, anh Ngoạt, anh Hưng nói Tổng Bí thư đã đồng ý, rất muốn anh Vĩnh làm trợ lý Bộ trưởng, làm tai mắt của Tổng Bí thư ở Bộ, nhưng do nhiều lực cản nên không quyết định được, mong anh Vĩnh thông cảm. Dù việc không được, nhưng các anh cũng không trả lại tiền!

Sau khi xảy sự việc ở công ty CNC, anh Vĩnh đã gặp anh Ngoạt, anh Hưng và được các anh hứa là sẽ thu xếp ổn thỏa. Gia đình chúng em đã phải thu xếp cho anh Ngoạt 5 triệu, anh Hưng 2 triệu để các anh thu xếp chuyện anh Vĩnh. Anh Ngoạt, anh Hưng đều nói đã báo cáo Tổng Bí thư và nói Tổng Bí thư đồng ý không xử lý anh Vĩnh. Anh Vĩnh và gia đình chúng em đã rất tin tưởng và Tổng Bí thư và hai anh, sẽ không bị làm sao. Anh Vĩnh nói Tổng Bí thư là người ân tình, sẽ nhớ công của anh ấy đã giúp Tổng Bí thư trong suốt thời kỳ anh ấy làm Tổng cục trưởng Tổng cục Cảnh sát.

Giờ đây, anh Vĩnh đã bị bắt; Tổng Bí thư không còn nhớ gì anh ấy; hai anh Hồ Mẫu Ngoạt, Lê Trung Hưng cũng bặt âm tín. Anh Vĩnh đã như vậy, chúng em cũng chẳng có cách nào để cứu anh ấy nữa. Chỉ mong anh Hồ Mẫu Ngoạt, anh Lê Trung Hưng trả lại tiền để gia đình có điều kiện chăm sóc anh ấy khi anh ấy ở trong tù. Xin anh Ngoạt gửi lại 7 triệu USD, anh Hưng gửi lại 3 triệu USD (vụ trợ lý và vụ CNC).

Anh Vĩnh tin vào cái ô của Tổng bí thư và của hai anh nên mới làm sai. Anh ấy mất hết rồi, mong các anh thông cảm và gửi lại tiền. Các anh trả tiền thì coi như là không nợ nần gì nhau nữa.

Chào hai anh

Phương Loan

Chủ Nhật, 8 tháng 4, 2018

Nghĩ gì về bản án nặng nề dành cho những nhà đấu tranh trong hai năm gần đây.?

Đầu tiên tôi phải nói, nghĩ ở đây là cá nhân tôi, không phải sự suy nghĩ của đa số đám đông.

Rất buồn, phải thú nhận là vậy. Không thể tự ru mình bằng kiểu Võ Thị Thắm như cộng sản sống được bao lâu mà xử nặng vậy, cũng không thể lên gân rằng mọi người sẽ làm thế này, thế kia để đấu tranh cho những người bị bắt. Để rồi năm tháng cứ qua đi, mọi việc vẫn như vậy.

Mọi người nói ông A vì đấu tranh đơn lẻ nên nó bắt, vì nó thấy bắt không ai lên tiếng, nó ở đây là chế độ cộng sản. Người khác nói các ông B bị bắt vì hoạt động có tổ chức, nếu đơn lẻ chắc chả sao. Rồi có người nói bà H vì đấu tranh thô lỗ, không ôn hoà nên bị bắt. Nhưng rồi chính cái người đấu tranh ôn hoà, lịch sự chỉ ấy cũng bị bắt nốt, án còn rất nặng nữa đằng khác.

Tổng kết lại thì chế độ cộng sản bắt tuốt ôn hoà hay không ôn hoà, tổ chức hay không tổ chức, phụ nữ nuôi con hay trai trẻ chưa vợ, ông già sắp chết....chúng đều bắt tất tần tật.

Đấu tranh xác định khăn gói vào tù, cái này nhiều người nói, tôi cũng công nhận, chả có cách nào khác cả. Đấu tranh chỉ không nguy hiểm khi anh là người đấu tranh giả dạng, anh phục vụ cho phe mạnh để nhắm vào phe yếu trong nội bộ đảng. Tuy nhiên ngày nào đó thế thời thay đổi, thế lực cộng sản khác nắm quyền, anh chưa chắc đã an toàn.

Thế nên anh và chị là người đấu tranh cho tự do, nhân quyền của Việt Nam, chuyện vào tù là chuyện đã xác định. Nhưng ở đây có điều đáng phải bàn là.

- Liệu những việc anh làm có hiệu quả gì không, nó có xứng đáng cho những năm tháng tù đầy của anh không?

Hiệu quả ở đây không phải cho cá nhân anh chị, bởi là người dấn thân, anh chị không màng đến lợi ích cho bản thân mình. Các anh chị đấu tranh cho một lý tưởng muôn đời cao cả, đó là dân tộc và đất nước, đó là tự do và dân chủ, quyền con người, chủ quyền tổ quốc. Thế nên càng phải cần thấy nếu mình đi tù, có đạt được điều gì không.?

Sẽ có người nói đấu tranh cho lý tưởng thì không cần phải so đo, làm cho thoả tâm mình. Công nhận là vậy, nhưng dù sao đạt được điều gì rõ ràng cũng hơn phải không.? Tôi nói không có ý chê ai hy sinh mù quáng cả, thực sự có lần trong một cuộc gặp đông người, có người hỏi tôi rằng.

- Các anh chị đấu tranh thế này, liệu có biết ngày thành công không.?

Tôi trả lời.

- Tôi không phải là người đấu tranh, tôi không thể trả lời đại diện cho những người đấu tranh mà anh đề cập. Nhưng tôi nghĩ rằng những người đấu tranh họ không phải những nhà buôn, những nhà buôn như tôi hay như những nhà buôn khác  hôm nay bỏ tiền ra đầu tư, họ xác định cuối năm thu về hơn số đó. Câu hỏi của anh như câu hỏi của các cổ đông dành cho một doanh nghiệp đang kêu gọi vốn, là doanh nghiệp họ có kế hoạch, có dự định, có phương án khả thi thành công thuyết phục anh bằng những con số doanh thu, mốc thời gian. Những người đấu tranh kia họ đang làm vì trái tim, trái tim họ thôi thúc họ đấu tranh với những sai trái, bất công. Họ không toan tính thành công hay không , vì nếu họ toan tính thế họ đã là nhà buôn. Không thể đem câu hỏi của một người kinh doanh để dành cho một người đấu tranh.

Vâng, tôi đã từng trả lời khi nghĩ về những nhà đấu tranh như thế, đó là tôi nghĩ tâm thế của họ. Còn ở tâm thế của tôi, một con buôn thực dụng, tôi nghĩ nếu như tôi làm như họ, tôi đấu tranh vì lý tưởng như họ, tôi xác định phải gây được điều gì đó cho bõ những năm tháng tù của mình bị chúng đày đoạ.

Có người hỏi tôi, nếu ra đường bị chúng giả dạng côn đồ đánh thì sao.?

Tôi trả lời.

- Tôi sẽ xiên lại chết ít nhất một thằng.

Người đó hỏi, chết thế uổng, mạng mình sao đánh đổi mạng nó?

Tôi bảo.

- À đó là mạng anh, chứ mạng tôi chả là cái đéo gì, tôi là thằng vô học, chả có địa vị gì trong xã hội. Chúng nó học an ninh, cảnh sát mấy năm, tương lai, tiền đồ nhiều. Mạng nó quý hơn mạng mình chứ. Nó không quý mạng nó thì thôi, chính nó mới phải nghĩ điều đó chứ không phải tôi.

 An ninh hỏi tôi trong một lần hỏi cung.

- Anh cho biết nhận xét của anh về đấu tranh bất bạo động.?
- Tôi không biết gì về cái đó.
- Anh vào mạng suốt ngày, sao không biết.?
- Ông biết tôi vào mạng xem cái đó suốt ngày à, tôi vào xem tỷ số bóng đá, kết quả sổ xố còn không đủ thời gian.
- Thật sự anh không biết gì về đấu tranh bất bạo động.?
- Không luôn, nghe cái tên đã không muốn biết.
- Vì sao anh nghe tên không muốn biết.?
- Vì đấu tranh đéo gì mà bất bạo động, ví dụ thằng nào hại tôi, chả lẽ tôi ngồi trước cửa nhà nó giơ cái biển phản đối à, rồi đi qua nó nhổ vào mặt, mình phải chịu để thể hiện sự ôn hoà. Nó hại nhà mình, bỏ tù oan uổng  nó được thăng chức, mình thì ngồi phản đối, để nó tuyên truyền dân là mình bị thần kinh. Đm tôi là tôi rình nhà nó ăn cơm, cho một phát ầm một cái, thế là nhanh gọn. Đời đằng đéo nào chả chết. Ông cứ hỏi ông quản giáo cũ của tôi hồi xưa thì biết.

Người an ninh phải bỏ câu hỏi ấy, anh ta không ghi vào biên bản. Anh ta hỏi câu khác.

- Anh làm những việc này, đi tù thì vợ con anh ra sao.?

Tôi trả lời.

- Đầy người bố chết, bố đi tù họ vẫn sống đó thôi. Vấn đề tôi nghĩ không phải vợ con mình ra sao, mà tôi nghĩ những thằng bắt bỏ tù tôi sẽ ra sao. Tôi tù về, đầu tiên tôi sẽ viết cuốn sách trong đó tôi miêu tả chi tiết tên tuổi những thằng bất nhân bỏ tù người ta oan uổng, chúng giam tôi được 5 năm, nhưng tôi giam cho chúng trong cuốn sách của tôi đời đời, con cháu chúng, họ hàng chúng sẽ đọc được điều đó. Tôi sẽ kể ví dụ như ông chẳng hạn. Sau đó thì tôi tính đến phương án không biết gì về đấu tranh bất bạo động.

Người an ninh sửng cồ.

- Phương án gì, sách truyện gì, đm cái loại ông vớ vẩn toàn nghĩ cái xỏ lá , ba que. Người ta làm công chức phải thực hiện nhiệm vụ, xã hội nào chả thế.

Rút cục biên bản hỏi cung tôi chả có gì, nhiều điều tôi trả lời về động cơ, lý tưởng như thế anh ta không ghi.

Liệu tôi có dám làm như điều tôi nói không, cái này thì chả chắc. Nhưng có một điều biên bản hỏi cung không rõ được động cơ, mục đích thì khó mà quy kết tội. Trả lời kiểu vô học thế này, ít ra cũng có được hiệu quả là hồ sơ chả đâu vào đâu, tuy rằng chế độ cộng sản muốn bắt thì chả cần hồ sơ hay chứng cứ gì. Tuy nhiên ít ra cũng không để chúng có cơ hội tuyên truyền.

Tóm lại điều tôi muốn chia sẻ cảm nghĩ của mình, là người đấu tranh cần cân nhắc hiệu quả giữa những hy sinh của mình và hiệu quả mang lại. Nếu thấy không xứng thì không cần thiết phải câu nệ, như tôi chả cần thiết phải chứng mình với cơ quan an ninh hay dư luận rằng tôi có lý tưởng, có mục đích cao đẹp. Giá như sự chứng minh ấy thuyết phục được an ninh , được nhiều người dân thức tỉnh, tôi có thể trả lời bằng những lời lẽ đanh thép và hùng hồn.

Đừng chờ cơm khi chưa có gạo, đừng chờ gạo khi chưa có tiền mua.

Xã hội còn đang băng hoại, đạo đức xuống cấp, tranh nhau vì tiền. Sự hy sinh của những người đấu tranh qua những bản án tù, qua những lời lý tưởng cao đẹp chẳng mong đánh động được bao nhiêu đâu, sự thực là vậy. Nếu như chờ một xã hội như thế thức tỉnh bằng sự hy sinh của những người đấu tranh, chả khác gì chờ cơm khi không có gạo.

Lý tưởng gì vào lúc xã hội thế này, lý tưởng của các cụ Phan à, có mà Phan Xích ( xiềng) Long, hiến chương 77 à, có mà hiến chương 79 ( điều luật hình sự ).

Đừng có tụ họp rồi đưa ra những lý tưởng, những hoạch định tốt đẹp, cao thượng làm gì vào lúc này.

Hãy chia nhau ra, đi từng ngõ ngách, tìm những thông tin khiến cho đám dân chúng nháo nhào lo lợi ích bản thân kia, thấy được rằng con đường tranh thủ cho cá nhân họ chẳng đi đến đâu, có dẫm lên nhau chạy trước, kiếm được của nả tích cóp thì phía trước chỉ là sa mạc mênh mông, chỉ là cái bóng đêm đang chờ.

Bọn kiếm được tiền ra nước ngoài, chỉ chiếm mấy phần trăm dân số thôi. Bọn trung lưu chiếm mấy chục phần trăm đi chẳng nổi, ở không xong mới là vấn đề. Phải tích cực đưa những tin cho chúng thấy, dù chúng kiếm được tiền, xây được căn nhà đủ tiện nghi, có bảo vệ, có lọc không khí. Nhưng con cái chúng ra đường không tránh được cảnh hít không khí ô nhiễm, không tránh khỏi xe ô tô đâm vì giao thông hỗn loạn, bị đâm chết vì câu nói bâng quơ. Chúng và gia đình chúng sẽ chết yểu như những người dân, có điều trong cái quan tài đẹp hơn vì chúng có tiền mua mà thôi.

Song song với điều đó, cần phải khoét sâu vào mâu thuẫn nội bộ chúng, sự đấu đá quyền lực để tranh giành ăn chia vật chất. Đừng có ca ngợi đó là chống tham nhũng, trong sạch chính quyền để dân chúng hy vọng. Điều đó là không có thật, cộng sản đã vì dân chúng đã giải tán hoặc không bắt bỏ tù những người đòi tự do, dân chủ.

Phải cho dân chúng thấy đến sự tuyệt vọng bằng những tin tức trong đời sống hàng ngày như giá cả tăng , con giết cha , thầy cô giáo đánh học sinh, học sinh đánh thầy cô giáo hay bác sĩ , công an, viên chức thoái hoá thế nào. Cứ nêu ra những hiện tượng có thật, đừng quy kết đó là lỗi của cộng sản, để cho dân chúng họ đọc và tự quy kết sẽ tốt hơn.

Khi nào dân chúng thấy rõ sự bế tắc và tuyệt vọng tràn ngâp chung quanh đời sống hàng ngày, khi những tranh đua , toán tính để vượt hơn người khác rút cục chỉ chậm đến bờ vực thẳm hơn, lúc ấy tự họ sẽ có nhu cầu muốn thay đổi. Cùng với điều đó là sự đấu đá, tranh giành trong nội bộ cộng sản đến mức trầm trọng hơn, những kẻ yếu thế cần tìm lối thoát, nhưng kẻ chưa yếu thế cũng muốn tương lai như kẻ đang yếu thế.

Chỉ khi ấy, khi sự bế tắc và tuyệt vọng đến tận cùng. Lúc đó những lý thuyết hay tư tưởng cao đẹp mới được chú ý. Hãy tận dụng truyền thông hữu hiệu và an toàn cho mình, đừng phung phí nó vào việc phổ biến những lý tưởng cao cả vào lúc này. Hãy tạo ra nhu cầu đói khát, trước khi quảng cáo nồi cơm dẻo thơm.

-------------------------------------------------------------------------------

Cuối cùng thì tôi vẫn nói rằng, đây chỉ là suy nghĩ cá nhân, suy nghĩ thiển cận của người ít học như tôi. Bày tỏ những điều mình nghĩ trong những giới hạn của một kẻ thiếu kiến thức về triết học và các học thuyết xã hội. Những suy nghĩ này không phản đối hay bác bỏ những tư tưởng cao cả mà những nhà đấu tranh hiện nay đang xây dựng và theo đuổi, phổ cập cho dân chúng.

Xin mạn phép dành một vài dòng cuối cùng cho quảng cáo thương mại.

Bán sách Từ Phất Lộc đến Weimar có ký tặng, giá bán 50 usd. Tất cả số tiền bán được sẽ dành tặng cho những người đấu tranh cho tự do, dân chủ đang bị cầm tù. Tất cả có nghĩa là nguyên vẹn 50 usd đó, không trừ tiền in, bản quyền, nhuận bút hay tiền gửi gì sất.

Thứ Sáu, 30 tháng 3, 2018

Tổng Trọng đi Tây.

Những ngày tháng 3 năm 2018, tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng bỗng nhiên có một chuyến đi xuất ngoại đến Pháp và Cuba, nói là bỗng nhiên vì chuyến đi này chỉ mang tính chất hình thức trang trí cho uy tín của Nguyễn Phú Trọng, hoàn toàn không mang lại gì lợi ích thực sự cho đất nước như những chuyến đi của các lãnh đạo cao cấp Việt Nam trước kia.

Pháp đang có một ví thế kém hơn chính họ trước đây, nền kinh tế của Pháp ngày càng suy sụt do sự già nua, không hy vọng có khoản viện trợ hay một cơ hội nào cho doanh nghiệp Việt Nam ở Pháp. Trái lại trong sự khó khăn đang mang, nước Pháp còn hy vọng bán được chút gì cho Việt Nam, một thuộc địa cũ của mình.  Ở Pháp đảng CS vẫn còn hoạt động, đó cũng là lý do mà Nguyễn Phú Trọng muốn đến đây để kiếm chút danh giá cho bản thân mình.

Báo chí cộng sản VN được chỉ thị phải tích cực đưa tin chuyến đi của Nguyễn Phú Trọng với mức độ cao nhất, để tôn thêm danh giá cho chuyến đi này, phái đoàn tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng đã bỏ tiền ra  mua hẳn một trang quảng cáo của tờ báo Le Monde để đăng bài viết về chuyến đi. Tiếp theo là chuyến đi của Nguyễn Phú Trọng đến Cuba, một đất nước mà vị thế của nó đã gần như bị lãng quên trên bản đồ thế giới bởi sự nghèo nàn và lạc hậu.

Một chuyến đi đến Âu và Mỹ của tổng bí thư. Đó là mục đích chính của chuyến đi nhằm lấy tiếng tăm cho Nguyễn Phú Trọng.

Câu hỏi mà dư luận quan tâm là tổng Trọng đi Âu, Mỹ lấy oai như thế để làm gì.? Ông ra cần củng cố hình ảnh để tiếp tục ở lại vị trí tổng bí thư hay ông ta đang thực hiện một chuyến đi dối già.?

Nguyễn Phú Trọng là một kẻ trơ tráo và trắng trợn, ông ta có thể hứa rồi lờ đi. Hoặc ông ta có thể xoay ngược những cam kết. Ví dụ như việc ở lại thêm nhiệm kỳ quá tuổi với lý do cần người có tuổi ở lại duy trì sự ổn định của đảng, nhưng khi ở lại làm tổng bí thư, ông ta sung sướng tự nghĩ  mình trúng phiếu 100% mà quên khuấy nhờ những cam kết ở các hội nghị trung ương trước đó, chỉ còn mỗi mình ông ta ứng cử. Sự hoang tưởng của ông ta càng về sau càng đến cực độ khi tưởng mình là một minh quân liêm khiết , thẳng tay chống tham nhũng mà quên bẵng chính ông ta từng ăn hàng ngàn tỷ trong thời làm bí thư thành uỷ Hà Nội.

Có lẽ đây là chuyến đi dối già của Nguyễn Phú Trọng, ông ta đã đạt được mục đích của mình là kỷ luật được nhiều cán bộ lãnh đạo , đến tận cấp uỷ viên bộ chính trị, tạo được dấu ấn của mình với dư luận. Nhưng cuộc thanh trừng tạo danh tiếng cho mình của Nguyễn Phú Trọng đã đi quá xa, dẫn đến có khả năng gây bất ổn trong nội bộ đảng. Để giảm làn sóng lo ngại trong nội bộ, hoặc cũng có thể để giả vờ xuống nước bằng cách muốn về hưu, Nguyễn Phú Trọng đã bày ra chuyến đi này để trấn an các đồng chí của mình ông ta đã muốn nghỉ ngơi.

Nếu tiếp tục cầm cương, Nguyễn Phú Trọng phải tiếp tục con đường xây dựng đảng, chống tham nhũng mà ông ta phát động, nhưng con đường ấy giờ đã dường như cạn những vật tế thần. Nếu muốn khai thác, tìm kiếm thêm những quan chức tế thần, Nguyễn Phú Trọng sẽ đụng đến những tay chân của phe phái khác đang lên. Dư luận ngày càng nghi ngờ động cơ chống tham nhũng của Trọng khi có lãnh đạo này bị xử lý, trong khi các lãnh đạo khác tội trạng rành rành , phơi bày rõ rệt hơn rất nhiều mà không bị làm sao. Giờ muốn thoát ra chiến dịch của mình phát động , tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng chỉ còn nước về hưu lúc này là danh tiếng vẹn toàn. Trường hợp Nguyễn Phú Trọng chuẩn bị cho mình về hưu xảy ra, đó là điều đáng buồn vì những tên tham quan lớn và những doanh nghiệp maphia lớn của phe Nguyễn Xuân Phúc, Trương Hoà Bình và Ban Bí Thư không bị đụng đến ,  như vụ Lê Thanh Thản và Thân Đức Nam, vụ Mobifone, vụ Huỳnh Đức Thơ, vụ Thanh Hoá, Yên Bái...đều có dấú hiệu bao che rất rõ ràng.

Tuy nhiên thì Nguyễn Phú Trọng còn việc nữa phải làm, đó là xây dựng và bồi dưỡng người kế nhiệm. Trọng đang tập trung vun đắp cho đệ tử của mình là Trần Quốc Vượng có được vị thế dẫn đầu trong vị thế người kế nhiệm chức tổng bí thư. Nhưng mặt khác Trọng cũng làm lơ để cho Nguyễn Xuân Phúc gia tăng cạnh tranh vịt rí này. Âm mưu của Trọng khá nham hiểm, trường hợp Trọng và Phúc tranh nhau gay gắt, khiến trung ương khó xử, lúc đó Trọng sẽ nại cớ ở lại thêm để ổn định. Trường hợp thứ hai nếu không ở lại được, người kế nhiệm phải là Trần Quốc Vượng đệ tử của Trọng.

Cả hai cá nhân Phúc và Trọng đều không có gì với Trung Cộng, việc xin ý kiến Trung Cộng cho hai người này là tổng bí thư CSVN tương lai hẳn không có vấn đề . Bởi thế việc còn lại là sự ủng hộ Phúc hay Vượng trong trung ương mới là vấn đề quyết định.

Đảng CSVN đang đứng trước nhiều chuyện lớn như phát triển kinh tế, giữ gìn chủ quyền biển đảo, quan hệ quốc tế. môi trường và đời sống nông dân, công nhân...tất cả những điều này Nguyễn Phú Trọng đều không đủ chuyên môn hoặc bản lĩnh để giải quyết. Thực tế trong mấy năm qua, Nguyễn Phú Trọng thường né tránh những vấn đề quan trọng này, chỉ bám lấy mục tiêu xây dựng đảng, thanh trừng phe phái là việc chính.

Trung ương cộng sản đã đến lúc cần một người mới có sức lực và dám nhận trách nhiệm giải quyết những việc trọng yếu trên. Nhưng ngoài yếu tố về đất nước, còn có những yếu tố khác để được chọn làm tổng bí thư, đó là sự cân bằng lợi ích của các phe phái đang mạnh.  Thời gian qua Nguyễn Xuân Phúc ngày càng nắm được nhiều quyền lực, đôi lúc Phúc đã thể hiện vai trò thủ lĩnh của mình khi trừng phạt các tay chân của các uỷ viên bộ chính trị khác mà không cần thông qua Ban Bí Thư hay Bộ Chính Trị. Vụ việc Mobifone là một vụ việc tiêu biểu cho quyền lực của Nguyễn Xuân Phúc, mặc dù Ban Bí Thư đã thoả thuận lấy lại được tiền từ vụ mua bán AVG, nhưng dường như Nguyễn Xuân Phúc còn muốn khơi to nên để thể hiện sức mạnh của mình trong trung ương. Nếu như Phúc đưa được những cán bộ dính dáng đến Mobifone vào tù, hẳn nhiều lá phiếu sẽ nghiêng về Nguyễn Xuân Phúc trong  cương vị tổng bí thư.

 Sau chuyến đi Âu Mỹ của Nguyễn Phú Trọng, chính trường cộng sản Việt Nam đang chờ đón những cơn sóng ngầm tranh giành quyền lực, tranh giành chiếc ghế tổng bí thư.

 Trung Cộng sẽ nhân cơ hội này để đưa ra những điều kiện đồng ý chấp nhận ứng cử viên nào đó. Trong những ngày qua Trung Cộng gia tăng sự lấn lướt trắng trợn tại biể Đông, các uỷ viên bộ chính trị đang nhằm cái ghế tổng bí thư đều nín thinh, bởi họ hiểu nếu có hành động gì phản kháng tức họ tự loại mình ra khỏi chiếc ghế tổng bí thư.

Theo quy định phải có một nhiệm kỳ trong bộ chính trị mới được đề cử vị trí tổng bí thư, hiện nay Trần Quốc Vượng vẫn chưa làm được trọm một nhiệm kỳ, nếu Trọng thật lòng muốn Vượng lên, chỉ cần cáo bệnh vài ngày để Vượng chủ trì thay mặt điều khiển họp bộ chính trị. Sau đó Trọng trở lại làm việc tiếp, tập dượt vài lần như thế thế, đưa Vượng vào chiếc ghế đã ngồi rồi thì không ai có thể gạt được Vượng. Nhưng dường như Trọng cũng chưa quyết hẳn, ông ta vẫn muốn làm thêm , cho đến giờ phút này mgoaì mặt Trọng muốn về để tỏ vẻ ta đây là người tự trọng, không ham hố quyền lực nhưng trong sâu thẳm những mưu toan, Trọng vẫn bày ra những rắc rối cho những kẻ đi sau, ngõ hầu kéo dài thời gian nắm quyền của mình tiếp tục.

Bây giờ thì kẻ mà đe doạ chiếc ghế tổng bí thư của Trọng là Nguyễn Xuân Phúc, một kẻ đã từng hết lòng vâng dạ, phỉnh nịnh Trọng bấy lâu nay. Khi một kẻ nịnh bợ đã bộc lộ dã tâm phản trắc muốn cướp ngôi, hẳn là hắn đã tự tin về sức mạnh có trong tay. Đó sẽ là điều khiến cho cuộc chạy đua chức tổng bí thư tới đây có nhiều màn gay cấn. Hãy chờ xem.


Thứ Ba, 27 tháng 3, 2018

Rối loạn vụ Mobifone.


Từ một chiếc xe sang biển xanh ở một tỉnh lẻ mà báo chí đưa tin, tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng đã đọc được tin và chỉ đạo báo chí làm rõ, từ đó phan phui ra vụ luân chuyển cán bộ và thất thoát 3200 tỷ ở PVC, cuối cùng của vụ việc ầm ĩ này là đối tượng chính Trịnh Xuân Thanh bị bắt cóc từ Đức về và kết án chung thân do nhận hối lôj vài tỷ và làm thiệt hại 112 tỷ.

Lúc đầu phát hiện xe biển xanh, tổng bí thư vào cuộc quyết liệt khiến cho dân chúng có người nghĩ rằng đảng CSVN kiên quyết chống tham nhũng, từ cho tiết nhỏ như vậy mà tổng bí thư cũng làm đến nơi đến chốn.

Nhưng rồi nhiều tin tức khác về các quan chức khác còn động trời hơn như vậy, tổng bí thư đều làm ngơ. Chẳng hạn như các toà biệt thự của các quan đầu tỉnh khi dư luận phát hiện, tất cả chủ sở hữu của nó đều nói rằng họ lao động chăn nuôi , làm chổi..mà có được biệt thự xa hoa như vậy. Hầu hết những quan chức bị phát hiện có tài sản khổng lồ, có vợ bé, bồ bịch có sai phạm hàng ngàn tỷ mà không bị đảng CSVN sờ đến đó, họ đều là những người của phe tổng bí thư, thủ tướng.

Những người bị xử lý thuộc phe của chủ tịch nước Trần Đại Quang và cựu uỷ viên bộ chính trị Đinh La Thăng.

Cuộc chiến chống tham nhũng của phe Trọng, Phúc dần dần bị dư luận nghi ngờ là thanh trừng phe phái, tranh giành quyền lực chứ không hề thật sự chống tham nhũng như người ta tưởng.  Phe Trong, PHúc đã dùng rất nhiều các tay bút, các trí thức trà trộn trong đám đông dư luận để định hướng tốt dư luận về việc mình làm, tuy nhiên thực tế phản ánh ngược lại điều đó ngày càng nhiều và rõ rệt hơn.

Điển hình là những tay chân của Nguyễn Xuân Phúc  như Huỳnh Đức Thơ, Thân Đức Nam là những nhân vật gây nhiều tội ác, làm thiệt hại bao nhiêu tài sản nhà nước nhưng không bao giờ tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng sờ đến, hoặc dám sờ đến. Lúc đầu Trọng coi Phúc là chỗ tay chân, nên tay chân của Phúc cũng như tay chân của Trọng. Thời gian sau Phúc khôn khéo củng cố thế lực của mình, thu thập chứng cứ sai phạm của Nguyễn Phú Trọng....dần dần Phúc tạo thành một thế lực riêng không thua kém gì Nguyễn Phú Trọng. Tuy bên ngoài cả Trọng và Phúc đều có vẻ hoà hợp với nhau, nhưng mối tiềm ẩn sẽ có sự xung đột giữa hai trùm cộng sản này trước sau cũng sẽ xẩy ra.

 Cuối năm 2017 phía đảng do Nguyễn Phú Trọng cầm đầu đã tung ra một đoàn kiểm tra do Nguyễn Văn Nên chánh văn phòng trung ương đảng cầm đầu, nhiệm vụ thanh tra các hoạt đông của các ban đảng trong chính phủ. Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đã đáp trả vỗ mặt vào đoàn thanh tra này khi nói cuối năm, chính phủ bận rộn lo điều hành đất nước, kiểm tra thanh tra thế này không có thời gian tiếp. Sau đó Phúc cho thanh tra chính phủ lật ngược lại vụ tham nhũng hàng ngàn tỷ ở Ciputra do Trọng chủ mưu trước kia. Sau cú ra đòn này của Phúc, lập tức đoàn thanh tra của Nguyễn Văn Nên gần như không dám hoạt động và cho đến bây giờ đã sắp sang tháng 4, không thấy nhắc gì đến hoạt động của đoàn thanh tra do Nên dẫn đầu.

Mới đây vụ việc Mobifone được xới lại để giải quyết dứt điểm sau nhiều năm ầm ĩ, Ban Bí Thư do Nguyễn Phú Trọng cầm đầu đã cầm bánh lái vụ việc và đưa tới một giải pháp là huỷ cuộc mua bán AVG, anh em nhà Phạm Nhật Vượng hoàn tiền trả lại cho Mobifone với số tiền hơn số tiền đã nhận được khi bán.

Giải pháp có vẻ được chấp nhận, tiền được trả lại nhiều hơn. Nhà nước không bị mất tiền.  Ban Bí Thư do Nguyễn Phú Trọng đã xử lý vụ việc Mobifone khá ổn về mặt chính trị, đó là lấy lại tiền và không gây ảnh hưởng xáo trộn.

Nhưng thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc và phó thủ tướng Trương Hoà Bình không muốn vụ việc êm như vậy,  Phúc và Trương Bình cũng như Nguyễn Phú Trọng đều đã nhận rất nhiều kim cương và bất động sản của anh em nhà Phạm Nhật Vượng để gạt anh em nhà Vượng Vũ ra khỏi yếu tố hình sự trong vụ án này, một tay bồi bút định hướng dư luận của đảng ngay lập tức đã định hướng dư luận rằng cuộc chiến chống tham nhũng của đảng không nhằm vào các đại gia, điều đó cho thấy ý chí thống nhất giữa Phúc và Trọng là không đụng đến anh em nhà Vượng, Vũ. Thực ra thì không có đại gia lấy ai hối lộ và móc ngoặc với quan chức, một bàn tay vỗ sao lên tiếng. Nhưng đây là lúc dư luận đang bị định hướng bởi những tên bồi bút do đảng dựng lên,  những tên này tuỳ theo từng vụ việc chúng định hướng dư luận, chính ngày hôm nào hắn còn kêu gọi xử lý doanh nhiệp này, đại gia kia thì hôm nay lại mở lòng từ bi rằng chống tham nhũng không đụng đến doạn nghiệp. Lập luận của những tên bồi bút như vây có thể thấy thái độ bất nhất của chóp bu đảng cộng sản, chúng chống tham nhũng tuỳ theo tình hình phe phái hay thoả hiệp. Khi cần chúng nói đánh chuột không để vỡ bình, đối tượng chống tham nhũng không phải là doanh nhân. Khi không cần chúng nói chống tham nhũng không trừ ai cả, lò đang cháy củi tươi hay củi khô đều phải cháy hết.

 Trong vụ việc Mobifone có sự bất đồng giữa Ban Bí thư và Chính phủ, với ban bí thư thì mọi việc thế là ổn. Nhưng vói chính phủ , tức Nguyễn Xuân Phúc chưa hài lòng lắm, Phúc muốn nhân đà vụ việc này bốc đi vài nhân sự để thay thế người của mình vào. Hai năm gần đây Phúc là người nỗ lực giúp Trọng đốt lò, thanh trừng các quan chức để Phúc âm thầm đưa người của mình vào thay thế. Vì thế Phúc đã chỉ đạo thanh tra chính phủ kết tội bằng được một số quan chức dính dáng đến vụ Mobifone như Trương Minh Tuấn, Lê Nam Trà...và chuyển sang cho cơ quan điều tra, nơi mà một số tướng công an đã là người của Nguyễn Xuân Phúc đang năm quyền lực.

Cả Trương Minh Tuấn và Lê Nam Trà đều không phục kết luận của thanh tra chính phủ, họ đưa ra những điều luật và quy định chứng minh không có sai phạm trong việc mua bán AVG. Nhưng Phúc đang tính nước cờ rằng Ban Bí Thư đã bỏ qua cho anh em nhà Vượng Vũ thì họ phải nhả Tuấn, Trà cho Phúc làm thịt , Ban Bí Thư không thể muối mặt cứu cả anh em nhà Vượng Vũ lẫn các quan chức trong vụ Mobifone cùng lúc được.

Đúng lúc này một tình hướng bất ngờ xảy ra, đó là vụ cháy nhà mới đây ở TPHCM chết 13 người. Một Facebook có tên Vu Kan Keo thông tin cho biết.

---------------------------------------

.
Công ty 577, chủ sở hữu lò thiêu người Carina Plaza (13 người chết do khói ngạt và té lầu) được khai sinh trên cơ sở chuyển đổi mô hình và kế thừa hoạt động sản xuất kinh doanh của Chi nhánh Cienco 5 tại Bình Thuận, theo nghị quyết số 1584/NQ-HĐQT của HĐQT Tổng Công ty Xây dựng công trình giao thông 5 (Cienco 5) ban hành ngày 26/5/2005.

Dưới cây gậy phù thủy thần thánh của Phó Chủ nhiệm Văn phòng Quốc hội nước CHXHCNVN Thân Đức Nam, 577 dù non trẻ đã ngay lập tức trở thành một thế lực đáng nể trong ngành xây dựng hạ tầng. 577 không chỉ thâu tóm đất vàng trên địa bàn Tp.HCM và khắp các đô thị lớn trên toàn quốc, mà còn tham gia BOT Cầu Rạch Miễu, khai khoáng, thủy điện,....

Thân Đức Nam nổi tiếng với hỗn danh "Thời Đồ Bành" xuất thân từ một gã bán ve chai (có báo nói bán cà-rem dạo), sau khi mua được 1 ghế tại công ty con của Cienco-5 đã từng bước thâu tóm toàn bộ công ty nhà nước này, đưa toàn bộ gia tộc nắm giữ các vị trí chủ chốt tại các công ty con. Chỉ bằng vài động tác gọi là "chủ trương khoán lợi nhuận 2%" các công trình vốn nhà nước không qua đấu thầu, một động tác chuyển nhượng dự án trá hình, Cienco-5 đã trở thành cái phễu trung gian rót vốn nhà nước vào các công ty con do gia tộc họ Thân nắm giữ.

Phi vụ đình đám của Thân Đức Nam theo điều tra của PV báo điện tử VTC News năm 2016 cho thấy, tại thời điểm 12/2007, Cienco 5 đã góp 24,5 tỷ đồng vào Cienco 5 Land, tương ứng chiếm 49% vốn điều lệ. Đến 2009, khi Cienco 5 Land tăng vốn lên gấp đôi, tức 100 tỷ đồng, Cienco 5 không những không đầu tư tăng vốn mà còn bán bớt 19,5 tỷ đồng, dẫn tới phần vốn nhà nước tại Cienco 5 Land bị giảm xuống chỉ còn chiếm 5% tổng vốn điều lệ, mất quyền kiểm soát, 95% vốn của các cổ đông khác góp vào làm tăng vốn điều lệ của Cienco 5 Land không ai khác, mà chính là các công ty gia tộc họ Thân. Kết thúc phi vụ, Cienco 5 Land quyết định bán 95% cổ phần cho Công ty Cổ phần Tập đoàn Mường Thanh của "đại gia điếu cày" Lê Thanh Thản với số tiền khoảng 1.500 tỷ đồng để "mua bình phong che chắn" từ gia tộc họ Thân. Phi vụ 'làm thịt' vốn nhà nước từ Cienco-5 hoàn tất, nhà nước nghiễm nhiên chỉ còn sở hữu 5% vốn tại Cienco 5 Land.

Liệu sau vụ "lò hóa thân hoàn vũ Carina Plaza" gây thiệt mạng 13 nhân mạng, Thân Đức Nam có trở thành củi trong cái lò tôn của Tổng Lú khi mà giới thạo tin từng nói "Thân Đức Nam - Thời Tổng 5" bây giờ mới đúng là tới thời khi phe Quảng Nam với hậu thuẫn tài chính của "Thời Đồ Bành" đang thắng thế trên chính trường.
--------------------------------------------------

 Không biết Ban Bí Thư có tận dụng vụ thảm hoạ chết hàng chục mạng người này để đưa Thân Đức Nam, một tay chân của Nguyễn Xuân Phúc ra xử lý, cắt bớt vây cánh của một con người nham hiểm , xảo trá như Nguyễn Xuân Phúc. Hay Ban Bí Thư đứng nhìn, chịu trận cho Phúc tung hoành

 Nếu Thân Đức Nam an toàn qua vụ hoả hoạn chết 13 người này, thật nhục nhã cho Nguyễn Phú Trọng khi đọc báo về xe sang biển xanh đã chỉ đạo ra vụ Trịnh Xuân Thanh, còn vụ chết từng ấy người thì Nguyễn Phú Trọng lại làm ngơ cho kẻ tội đồ như Thân Đức Nam.

 Trong lúc bị Phúc tấn công như thế này, bộ trưởng Trương Minh Tuấn nên sử dụng truyền thông, khai thác triệt để vụ chết 13 người này để gây áp lực. Buộc Phúc phải nhượng bộ thu hồi kết luận thanh tra vụ Mobifone để cứu chiến hữu thân cận Thân Đức Nam. Chỉ có cách đó Tua 

Thứ Bảy, 24 tháng 3, 2018

Vụ Mobifone sẽ ra sao.?

Ngày 9 tháng 3 năm 2018 Ban bí thư trung ương đảng CSVN họp dưới sự chủ trì của tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng về vụ mua bán giữa Mobifone và AVG. Trước đó 1 ngày, Ban Bí Thư đã chỉ đạo chính phủ phải có kết luận thanh tra về vụ việc này với tinh thần làm rõ vụ việc và thu hồi tài sản cho nhà nước.

AVG là một hãng truyền hình tư nhân do ông Phạm Nhật Vũ làm chủ, ông Vũ là em trai của tỉ phú đô la Phạm Nhât Vượng. AVG đã được bán cho Mobifone với giá 8.900 tỷ Việt nam đồng tương đương gần 400 triệu usd vào hồi tháng 1 năm 2016.

Vụ mua bán này lập tức gây chấn động dư luận và ngay tức khắc dư luận đồn đại có liên quan đến Nguyễn Thanh Phượng, con gái của Nguyên Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng.  Sự đồn đại kéo dài càng khiến cho vụ mua bán Mobifone thêm phần hấp dẫn dư luận, nhiều bài viết dài kỳ của một nhân vật tên là Nguyễn Văn Tung đã được đưa lên mạng xã hội về vấn đề này. Trong bài viết của mình Nguyễn Văn Tung đưa ra tình huống Mobifone sẽ cổ phần hoá, công ty tư vấn của Nguyễn Thanh Phượng có tên viết tắt là VCSC được trúng thầu tư vấn cổ phần hoá Mobifone. Từ tình huống giả thiết mà Nguyễn Văn Tung đưa ra, tin đồn tam sao thất bản thành VCSC là công ty tư vấn vụ mua bán AVG sau này, cho đến tận bây giờ dư luận vẫn còn bị cuốn theo giả thiết của một số nhà bình luận cho rằng vụ Mobifone mục đích nhằm đến Nguyễn Thanh Phượng.

Sự thật thì công ty tư vấn, định giá cho Mobifoene mua AVG có tên viết tắt là VCBS. Trong kết luận thanh tra chính phủ ngày 13 tháng 3 năm 2018 vừa qua, có đoạn chỉ dạo Hội đồng thành viên, tổng giám đốc, phó tổng giám đốc Mobifone thu hồi, tức đòi lại tiền tư vấn  của 2 công ty tư bấn là VCBS và AMAX với số tiền là 1, 5 tỷ đồng.

Điều này cho thấy công ty tư vấn không bị quy kết xử lý gì về mặt hình sự, và số tiền họ được nhận trong vụ mua bán 8.900 tỷ này là quá nhỏ bé, không đáng là bao. Nhưng tin đồn của dư luận về vụ Mobifone có liên quan đến Nguyễn Thanh Phượng đã làm dư luận nổi sóng liên tục mấy năm. Bỗng nhiên thành sức ép phải tìm cách giải quyết.

Cuối cùng Ban Bí Thư và Nguyễn Phú Trọng quyết định ra tay kết thúc vụ việc gây ầm ĩ dư luận bấy lâi này,  hãy nên nhớ trong chỉ thị của Ban Bí Thư không hề có từ đại án, vụ án mà họ gọi đây là vụ việc quan tâm dư luận. Nguyễn Phú Trọng khi đã xem xét kỹ không có đối thủ nào thuộc diện ông ta cần tiêu diệt nằm trong vụ mua bán Mobifone, bởi thế Trọng đã chỉ đạo Ban Bí Thư chỉ cần gây áp lực thu hồi tiền về  và chấm dứt những ầm ĩ xung quanh sao có lợi cho uy tín của ông ta và đám đệ tử ở Ban Bí Thư. Anh em nhà Vượng Vũ trong hai năm này liên tục tìm đến Nguyễn Phú Trọng và đám đệ tử của Trọng để cầu cạnh sự bình an cho mình.

Nhưng Nguyễn Xuân Phúc không dễ dàng gì đứng ngoài vụ việc ầm ĩ về tiền và tiếng này. Ban Bí Thư  cùng với Mobifone và anh em nhà Phạm Nhật Vượng , Phạm Nhật Vũ lợi dụng Phúc đi Úc để thoả thuận giàn xếp vụ việc mua bán AVG khá ổn thoả bằng cách anh em Vượng, Vũ trả lại tiền với lý do vụ mua bán chưa hoàn tất, đồng thời bồi thường thêm khoản thiệt hại lãi suất. Việc huỷ hợp đồng này đã được tham vấn qua luật sư, có sự chứng kiến của luật sư và đã nhanh chóng hoàn tất.

 Phúc phải thể hiện với dư luận vai trò thủ tướng không phải bù nhìn của mình như dư luận nghĩ, nhất là trong thời điểm này cuộc chay đua ở nhiệm kỳ kế tiếp đã vào cuộc, Phúc không thể để mình lép vế. Phúc cũng nhân thể vụ việc này để ép chết vài kẻ nằm trong Mobifone và bộ thông tin truyền thông cho cả Ban Bí Thư lẫn Trọng, Phúc được mát mặt thể hiện.

 Vụ việc Mobifone không có chứng cứ nào dẫn đến Nguyễn Thanh Phượng như Trương Tấn Sang từng nghĩ, chính Sang là người khởi động nhắm vào Mobifone vì nghĩ Nguyễn Thanh Phượng có dính líu tới Mobifone. Sự phát động nhằm vào Mobifoene của Tư Sang tạo cơ hội cho đám Nguyễn Phú Trọng, Nguyễn Xuân Phúc và Trương Hoà Bình trong 2 năm qua đã gặt hái bao nhiêu tiền bạc của anh em nhà Phạm Nhật Vượng, đến bây giờ có thể nói anh em nhà Vượng Vũ đã được tách ra khỏi vụ việc.

Nhóm Trong, Phúc và Trương Hoà Bình sẽ thống nhất với nhau để lôi vài quan chức trong Mobifone và Bộ thông tin truyền thông ra kỷ luật để được lòng dư luận, đồng thời cũng che mắt được dư luận việc trong 2 năm qua, nhóm này đã nhận bao nhiêu tiền bạc của anh em nhà Vượng, Vũ. Môt điều đáng chú ý là cùng với việc đốt lò của tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng, số lượng kim cương loại lớn giá trị hàng triệu usd được nhập về Việt Nam đột ngột tăng. Những viên kim cương này được thay thế cho tiền , vàng, usd trong việc hối lộ. Chúng dễ cất giấu và dễ bán khi cần.

 Các quan chức cộng sản loại trung bây giờ một cổ hai tròng, một tròng bên Đảng do Nguyễn Phú Trọng, Trần Quốc Vượng không có ăn là dùng uỷ ban kiểm tra trung ương làm thịt. Một tròng là bên chính phủ do cặp Nguyễn Xuân Phúc, Trương Hoà Bình dùng thanh tra chính phủ để làm thịt.

Vụ Mobifone là một vụ đẹp nhất mà hai nhóm đảng và chính phủ gặt hái được, về danh nghĩa họ đã thu được số tiền mua AVG về lại cho nhà nước, sẽ kỷ luật vài cán bộ để lấy niềm tin dư luận và họ đã được hàng chục triệu usd tiền hối lộ của anh em nhà Vượng, Vũ bỏ ra mua tấm vé yên thân.

Tới đây những kẻ bồi bút sẽ hân hoan ca ngợi đảng và chính phủ nghiêm minh khi đưa một số quan chức như Lê Nam Trà, Nguyễn Bắc Son, Trương Minh Tuấn...ra kỷ luật, thu tiền về cho nhà nước. Chẳng mấy ai biết đằng sau đó là một âm mưu thanh trừng nhưng nhầm đối tượng, được chuyển thành một vụ tống tiền anh em nhà Vượng, Vũ thu về túi cá nhân uỷ viên bộ chính trị hàng triệu usd. Để dọn đường tâm lý dư luận và tăng thêm về huyền bí hấp dẫn, những bồi bút của Trọng, Phúc, Vượng, Trương Hoà Bình bắt đầu dạm gọi tên những vật tế thần trong vụ Mobifone.

 Nếu một trong những kẻ đó là đương kim bộ trưởng Trương Minh Tuấn thì hẳn là một điều đáng mừng cho giới yêu tự do, ngôn luận. Trong hai năm làm bộ trưởng bộ thông tin truyền thông, Trương Minh Tuấn đã hăm doạ và trừng phạt , tước thẻ nhiều nhà báo. Cũng như y đã ráo riết bắt ép các công ty như google, Facebook phải thực hiện những yêu cầu đàn áp tự do ngôn luận. Không có sự công bằng của pháp luât nào trong các vụ việc này, nó cũng như các vụ đại án khác, chỉ đạo của các ông trùm trong bộ chính trị chính là pháp luật.

Không cần trình tự khoa học của pháp lý, không cần đúng luật pháp. Những ông trùm trong đảng cộng sản muốn lôi kẻ nào ra trị tội thì kẻ ấy có tôi. Những kẻ có tội khác được dư luận phanh phui lại nhởn nhơ cười vào mặt dư luận như bí thư Thanh Hoá, Yên Bái..chủ tịch Đà Nẵng, trong khi những quan chức đầu tỉnh héo hút nào đó bị mang ra kỷ luật vì những tội chỉ bằng móng tay so với các quan chức khác. Cuộc cướp bóc lẫn nhau giữa những người cộng sản đang diễn ra khốc liệt hơn bao giờ hết, những kẻ chưa bị đụng tới hãy tìm cách thoát thân cho mình không chỉ bằng việc hối lộ, thần phục các lãnh đạo cấp cao, mà tốt nhất là hãy tìm cho mình những quốc gia nào đáng sống để dự phòng, đó là cách tốt nhât đối với những con sâu mọt yếu thế trước những con sâu mọt bự.


 Mọi chuyện chưa biết sẽ ra sao , khi bộ trưởng Trương Minh Tuấn đã có một văn bản mấy chục trang với tiêu đề Những Sai Phạm Của Thanh Tra Chính Phủ, trong văn bản này bộ trưởng Tuấn chỉ rõ thanh tra chính phủ yếu kém, vận dụng luật tuỳ tiện, thiếu kiến thức về chuyên môn, hành xử cưỡng ép...và cuối cùng bộ thông tin truyền thông đe doạ sẽ đưa những sai trái của thanh tra chính phủ ra thường vụ quốc hội để khiếu nại.

Hiện nay Nguyễn Xuân Phúc dang dùng công an để thực hiện kế hoạch mọi sự đã rồi, đó là kiếm cớ bắt giam một số đối tượng trong vụ Mobifone, một hành động thường thấy ở nhóm Nguyễn Xuân Phúc và Trương Hoa Bình, đó là bắt giam và kết tội, không cho đối tượng co hội thanh minh hay vận động nhờ ai trong bộ chính trị can thiệp.

Khó hiểu nhất lúc này là tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng, người đã chỉ đạo Ban Bi Thư làm rõ vụ Mobifone.

Phúc và Trọng đang có những toan tính riêng của mình, bởi thế vụ Mobifone sẽ rất khó lường.



Thứ Năm, 22 tháng 3, 2018

Minh Xoài thoát nạn.?

Đại gia Dương Công Minh, hay còn gọi là Minh Xoài, Minh Himlam đã thoát được Liiên Việt Bank một cách ngoạn mục sau khi mua lại được Sacombank , hớt trên tay của Đặng Văn Thành.

Lúc Sacombank được bộ chính trị quyết dịnh đưa ra bán, có rất nhiều dại gia ân oán với nhau muốn mua Sacombank trong đó có Thành Tàu và Minh Xoài. Một số ý kiến trong bộ chính trị lúc ấy cho rằng để Minh Xoài mua thì êm ả dư luận hơn Thành Tàu, vì thế Thành Tầu ngậm đắng nuốt cay nhìn cơ ngơi cũ một lần nữa vào tay người khác. Đổi lại Minh Xoài mua một công ty con của tập đoàn Thành Thành Công với giá 500 tỷ, như một hình thức an ủi.


 Minh Xoài ôm trọn được Sacombank, nhưng y vấp phải một mối lo lớn là đất đai của y tại sân bay Tân Sơn Nhất bỗng nhiên bị khuấy động, ai là kẻ khuấy động dư luận bức xúc về vấn đề này.?

Khó mà tin được, kẻ đứng đằng sau vụ khuấy động chuyện sân gôn là chính là thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc, một bậc thầy về đòn đâm trộm người khác. Lý do Phúc nhằm đến Minh Xoài vẫn là chuyện phe phái, Minh Xoài không thuộc về phe Phúc,  loại được Minh Xoài lúc này thì không ai ngoài Đặng Văn Thành mua được Sacombank.

Minh Xoài lại một lần nữa chơi trò  tìm cách ném thanh củi khác vào lò tôn của Nguyễn Phú Trong thế mạng cho mình. đó là đem hồ sơ vụ đánh bạc của C50 và nhóm Thảo, Nghị ra tố lên tổng bí thư.

Thực ra cánh tổng cục 2 cũng dây rất nhiều với với nhóm cờ bạc công nghệ cao, không chỉ mình c50 mà thôi. Chính vì thế mà Minh Xoài có hồ sơ để dâng lên Trọng, Minh Xoài là chỗ đồng hương với Nguyễn Thế Thảo, làm ngân hàng, những nguồn tiền cờ bạc được chuyển thế nào Minh Xoài và tổng cục 2 đều nắm rõ.  Ít ai biết rằng tổng cục 2 và Minh Xoài có một loạt các công ty kinh doanh về tin học và máy tính do Nguyễn Đình Thắng cầm đầu. Thắng là phó chủ tịch hội tin học Việt Nam , phó chủ tịch Hiệp hội doanh nghiệp phần mền và nội dung số, chủ tịch hội đồng quản trị đại học công nghiệp Vinh và là chủ tịch , thành viên hội đồng quản trị của mười 17 công ty khác nhau. Không phải ngẫu nhiên mà Hồng Cơ ký được hợp đồng với các hãng lớn  làm đại lý như IBM, HP, , ACER, MICROSOF, ORACLE.....

 Nhưng bất ngờ hơn cả, Nguyễn Đình Thắng còn là phó chủ tịch hội đồng quản trị của Ngân hàng thương mại cổ phần Liên Việt gọi tắt là LPB. Thắng là người thiết kế tài khoản Nostro cho Minh Xoài ở nước ngoài, điều bí mật là chủ tịch hội đồng quản trị  có thể uỷ quyền cho ai đó dùng tài khoản này ở nước ngoài để chuyển tiền đi các nơi. Ví dụ như Minh Xoài có thể uỷ quyền cho Thảo, Ngị, Phùng Quang Thanh, Phạm Văn Trà, tổng cục 2 chuyển tiền ngược lại Việt Nam đầu tư mua gì đó, hoặc mua gì đó ở nước ngoài.

Thắng đồng hương với Phạm Quang Nghị, Thắng còn là chủ tịch hội doanh nghiệp Thanh Hoá. Minh Xoài là đồng hương với Nguyễn Thế Thảo. Nhóm Nghị, Thảo tham gia đường dây cờ bạc với c50, cũng cần có ngân hàng giúp đỡ trong việc chuyển tiền. Trên cơ sở đó liên minh được thành lập với nhau. Nhưng Thảo, Nghị và Vĩnh Chột, Nguyễn Thanh Hoá không ngờ có ngày Minh Xoài bán đứng cả c50 cho Trọng, Phúc như vậy.

 Bán nhóm cờ bạc công nghệ cao cho Trong làm củi. Liệu Minh Xoài có được sự thương tình của tổng bí thư mà thoát khỏi móng vuốt của Nguyễn Xuân Phúc và Đặng Văn Thành không.?

Các hợp đồng đầu tư, mua sắm thiết bị tin học của Hồng Cơ có dính đến việc rửa tiền, chuyển tiền cho tổng cục 2, hoặc vai trò của Nguyễn Đinh Thắng , Minh Xoài trong dự án 20 nghìn tỷ trồng cây Macca , dòng tiền được chảy qua lại thế nào, việc Minh Xoài mua đất ở sân bay Tân Sơn Nhất và nhiều nơi khác do quân đội bán, có giá trị thấp hơn thị trường rất nhiều có phải là dấu hiệu cấu kết giữa doanh nhân và cán bô để chiếm đoạn của công hay không. Chuyện Minh Xoài mua lại công ty Lobico giá cao hơn thực tế cả chục lần có phải là cách hối lộ khéo cho đám tướng linh bộ quốc phòng hay không.?

Những câu hỏi đó sẽ được thủ tướng liêm chính và kiến tạo Nguyễn Xuân Phúc giải đáp thoả đáng, làm dịu bức xúc dư luận về một doanh nhân Maphia quân đội như Minh Xoài cướp đất công rửa tiền, hối lộ, chèn ép người khác như làm tan vỡ dự án trồng Macca của Việt Kiều Úc, khiến ông này khóc nức nở vì mất trắng cả chục triệu USD khi đầu tư trồng ở Việt Nam.

 Vấn đề khó của thủ tướng liêm chính Nguyễn Xuân Phúc là có bàn bạc được với Phạm Ngọc Hùng, tức Hùng Tút, tổng cục tình báo quân đội , để Hùng chấp nhận tránh sang một bên cho Phúc đưa Minh Xoài ra mời tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng cho vào lò tôn hay không.?

 Nếu Hùng Tút đồng ý và bán đứng Minh Xoài, cuộc đời và sự nghiệp của doanh nhân lừng lẫy Dương Công Minh sẽ có những năm tháng còn lại trong chốn lao tù. Minh Xoài chỉ còn cách dâng tài sản cho Phúc qua việc nhượng lại cho chân tay Phúc như Đặng Văn Thành.

Minh Xoài tồn tại hay không tồn tại ,hoặc có thế nào đi nữa, thì Phạm Ngọc Hùng, tức Hùng Tút vẫn là kẻ ấm nhất, những số tiền trong tài khoản  USD của ông cục trưởng tình báo quân đội này lại nhảy vọt lên nhiều con số không.

 Bây giờ Minh Xoài còn dùng đến biện pháp hữu hiệu là môt đằng đưa hồ sơ cho Trọng, Phúc thịt người khác, một đằng bơm thông tin ra ngoài cho bọn bồi bút tay chân mình hỗ trợ và ca ngợi Trọng, Phúc để bọn Trọng, Phúc càng hăng hái theo đuổi vụ việc ấy mà gác lại vụ Minh Xoài.

 Những tên bồi bút của Minh Xoài hay ngồi trong quán cà phê ở Dinh Độc Lập đang đứng trước cơ hội kiếm chác lớn hơn bao giờ hết. Chúng nhăm nhe khoét sâu vào mọi vụ việc, trừ những vụ dính đến cái tên Minh Himlam. Nhưng nếu ngày nào đó, Minh Xoài bị thất thế, chính những tên bồi bút ấy sẽ thành những nhà báo tiên phong đánh tham nhũng, đánh Minh Xoài đầu tiên cũng nên.

Hiện nay phó tướng của Minh Xoài là Hưởng Úc ( có quốc tich Úc và Minh Xoài cũng đã có quốc tịch nước ngoài ), Hưởng Úc nhận thấy nhiều nguy hiểm và đổ vỡ đang muốn rời bỏ khỏi nhóm lợi ích này để chuồn đi Úc chữa bệnh. Nếu Hưởng từ giã, Nguyễn Đình Thắng đã được dự tính thay thế, Thắng còn là nhân vật liên quan đến nhiều vụ chuyển rửa tiền phi pháp của các đại gia và uỷ viên bộ chính trị.

 Nguyễn Thị Nga ở Hà Nội, Vũ Văn Tiền ở Thái Bình, Đặng Văn Thành phía Nam, Trịnh Văn Chiến ở Thanh Hoá , Nguyễn Thanh Thản ở Nghệ An là những đai gia đại diện cho các thế lực chính trị trong đảng đang nhăm nhe chờ đợi ngày tàn của Minh Xoài đất Bắc Ninh.

 Hy vọng Minh Xoài còn nhiều hồ sơ về các nhân vật khác để tung ra cứu mình từng giai đoạn, như nàng Sê Hê Rát kể chuyện từng đêm cho vị vua khát máu nghe. 

Thứ Bảy, 17 tháng 3, 2018

Củi khô và củi tươi hãy đoàn kết lại.

Nguyễn Phú Trọng đang biến các đồng chí của mình thành những vật tế thần cho ngai vàng của Trọng. Ai cũng hiểu một điều, tham nhũng không bao giờ chấm dứt trong thể chế cộng sản. Hơn ai hết, với chuyên ngành xây dựng đảng ông giáo sư Nguyễn Phú Trọng hiểu rõ điều này.

Nhưng mỗi tổng bí thư  muốn trở thành chói lọi phải có đường lối, sách lược, tư tưởng nào đó mới xứng đáng là người cầm lái của đảng. Đường lối đúng hay sai không cần biết, vì cả bộ máy của đảng có vô khối kẻ không biết và những kẻ biết đường lối đó là sai cũng sẽ chẳng ý kiến gì. Bởi thế việc cần đường lối, kế hoạch của một tổng bí thư miễn sao là có, không cần nó đúng hay sai.

Tổng bí thư ầm ĩ nhất là Lê Duẩn với kế hoạch 5 năm  trong thập kỷ 80 với cụm từ thời kỳ quá độ, tiếp đến với Nguyễn Văn Linh với kế hoạch đổi mới nói và làm. Các tổng bí thư Đỗ Mười, Lê Khả Phiêu rực rỡ với thời kỳ giải quyết quan hệ Việt Nam, Trung Quốc trở thành ấm nồng.

Ông tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng với chuyên ngành xây dựng đảng, ông ta không hề có khái niệm nào về kinh tế mặc dù ông ta có học ở Nga,  ông ta cũng không hiểu biết gì về ngoại giao và quan hệ quốc tế, chính vì thế ông ta đã làm điều ngu xuẩn là ra lệnh bắt cóc Trịnh Xuân Thanh tại Đức, ông ta khen trà Trung Quốc ngon hơn trà Việt Nam, một sự nịnh bợ thái quá và lộ liễu làm mất thể diện dân tộc không nên có ở một vị trí như ông ta đang giữ.

Tuy nhiên Trọng bằng chuyên môn của mình đã phát kiến ra việc chống tham nhũng dưới chiêu bài xây dựng đảng, nói một cách nôm na là kiếm việc cho mình làm. Với cách này Trọng có thể ngồi đến muôn thuở vì chẳng bao giờ hết việc, chẳng bao giờ hết tham nhũng, lợi ích nhóm trong cái thể chế quái thai này. Vì thế các đồng chí của Trọng lần lượt ra vành móng ngựa để tô điểm cho cái ngai vàng Trọng đang xây dựng cho mình.

Trở thành vật tế cho quyền lực Nguyễn Phú Trọng đã là một cái đau, bị chính những tên đồng chí cùng tham nhũng với mình nhưng không bị xử, chúng đứng ngoài nhởn nhơ lại càng thêm đau đớn.

Nhưng đau hơn cả với những kẻ bị mang ra xử, tù tội đã đành, ê chề cũng đành. Có cái còn đau đớn hơn là nỗi nhục để lại cho gia đình, vợ con, hàng xóm. Chiến lược đánh tham nhũng của Nguyễn Phú Trọng có một điểm cực kỳ dã man, đó là dùng truyền thông vùi dập , nhục mạ, soi mói vào những kẻ bị đưa ra xét xử. Báo chí và dư luận được bật đèn xanh, mớm tin hay những câu chuyện ngoài lề để tô vẽ những kẻ bị xét xử là những kẻ tệ hại, ăn chơi sa đoạ, thủ đoạn tinh vi, mưu sâu kế hiểm vô cùng. Từ chuyện vợ con, cha mẹ, anh em đều được lôi ra tuốt tuột, giỗ bố, tang mẹ, cưới con không cái gì là không khai thác với góc độ mỉa mai để dư luận căm ghét, khinh bỉ những kẻ bị đem ra xét xử. Ngay cả người đồng chí anh cả Nguyễn Phú Trọng miệt thị gọi họ là củi tươi, củi khô. Những quan chức hàng ngày ngạo nghễ, xênh sang trong mắt mọi người, bỗng nhiên trở thành cành củi một thứ vô tri, vô giác.

 Hãy nhìn tấm gương Đinh La Thăng, một kẻ từng dược phong như một vị tướng với cái tên Tư Lệnh Ngành, oai phong và lẫm liệt, phong cách nói và làm đầy ngang tàng khí phách. Hình ảnh Nguyễn Phú Trọng và Đinh La Thăng ôm nhau bước đi trong buổi Trọng tiễn Đinh La Thăng đi làm bí thư thành uỷ TP Hồ Chí Minh thân tình như vậy, ai ngờ có ngày Đinh La Thăng khóc lóc van xin tổng bí thư tha tội. Mặc dù Thăng trước đó luôn một điều , hai điều kính cẩn dạ vâng với Trọng, mặc dù Đinh La Thăng nhẫn nhịn cúi đầu trước những đòn đánh của Trọng ngày này qua ngày khác, đến khi đuổi khỏi chức tức bí thư, khỏi bộ chính trị ngồi chơi xơi nước, Trọng vẫn lôi ra làm vật tế ngai vàng. Những hình ảnh oai phong xông pha công việc bây giờ bị biến thành âm mưu đánh bóng bản thân, những tâm huyết muốn ngành nghề của mình tự lực phát triển bị gán mác lợi ích nhóm. Không có nhà biệt thự, tài sản ngân hàng để đánh phá thì lấy miếng ăn, miếng uống ra để hạ nhục là ăn chơi   hoang tàn , nốc rượu Tây liên tục. Bố chết vì sốc cảnh con trai ra tù, sợ thiên hạ chê mình quá đáng, Trọng cho dư luận viên tuyên truyền đó là quả báo, thiên hạ hả hê trước cảnh bố Thăng chết và coi như đó là sự trừng phạt đích đáng bồi thêm cho một tên quan tham, hại dân, hại nước.

 Tất cả những thanh củi tươi, củi khô khi thành củi của Nguyễn Phú Trọng đều trở thành những kẻ ghê tởm và đáng chết, đáng nguyền rủa trong mắt dư luận như thế.

 Hỡi những thanh củi tươi và những thành củi khô, và những thứ sắp thành củi hay thành củi lúc nào không biết. Hãy nghĩ đến số phận của người thân mình, khi mình đã thành củi. Các bạn sa cơ, thua trận bị kẻ thù bắt, chúng không bao giờ sỉ nhục gia đình bạn. Có những người miền Nam đi tập kết ra Bắc lấy vợ khác không biết ngày về, chế độ VNCH không nhục mạ vợ con bạn, bằng chứng như chủ tịch Đà Nẵng Huỳnh Đức Thơ, bố đi tập kết, mẹ ở nhà lấy sĩ quan VNCH, người sĩ quan VNCH ấy đã nuôi nấng chăm sóc Thơ như con đẻ. Nhưng đừng mơ gia đình bạn yên lành khi bạn sa vào tay các đồng chí từng nâng cốc, sát cánh với mình. Các đồng chí của bạn sẽ lôi cha bạn ra như trường hợp Đinh La Thăng, Trịnh Xuân Thanh. Lôi con của bạn với cái gọi nhạo báng là '' thần đồng chính trị''. Bạn không cho con bạn theo nghiệp, chúng gọi bạn không có truyền thống cách mạng. Bạn cho con bạn theo bạn, nếu bạn không ổn, chúng sẽ xỉ nhục con bạn là bám vào bố mẹ, loại dựa dẫm bất tài mặc dù con của bạn có học hành tử tế , bằng cấp hẳn hoi chứ không phải loại bằng mà chúng mua hay như chính bạn mua ở cái trường đại học quốc tế vô danh nào đó.

 Liệu con bạn có sống nổi với những lời đàm tiếu , miệt thị như thế không.? Các bạn hãy nhìn tấm gương của viên si quan công an trong vụ Đường Sơn Quán bị nhà báo Huy Đức miệt thị, đến mức cô con gái trẻ tuổi không chịu đựng nổi phải tự vẫn. Quả báo nào ở cái chế độ thối tha này mà áp vào gia đình bạn, nếu quả báo là có thật thì những kẻ lãnh đạo gây đầy những tội ác diệt chủng không thể phởn phơ sống để cả trăm tuổi, không thể sung mãn đến 70 tuổi mà vẫn có bồ nhí, vợ lẽ bằng tuổi cháu mình.

 Các  bạn đã làm sai, đã tham nhũng, đã ăn hối lộ nhưng các đồng chí khác đang đứng nhìn bạn bị xử, như chính những kẻ xử các bạn chúng cũng đã và đang và sẽ tiếp tục tham nhũng khi chúng đang xử các bạn tội tham nhũng. Cuộc đời như canh bạc, bạn có thể từ đỉnh cao bước vào nhà tù ăn cơm với cá khô như uỷ viên Bộ Chính Trị Đinh La Thăng, nằm trên sàn đất và uống nước từ vòi nước trong bể xi măng. Thân thể bạn bị tù đày, khổ đau thể xác tinh thần chỉ những bạn tù và quản giáo chứng kiến. Điều đó đau làm sao bằng con các bạn đến trường, đến lớp với ánh mắt khinh bỉ, những lời giễu cợt cay đắng vào chúng. Chúng sẽ bị tù đày giữa những bạn bè và hàng xóm của chúng hàng ngày với những cái nhìn, thái độ khinh miệt và những lời dèm pha xát muối vào tuổi hoa niên của chúng.

 Không phải chỉ những các quan chức, mà ngay cả các đại gia hãy đoàn kết lại với nhau. đừng để những kẻ từng nhận hối lộ của bạn ngày nào đó trở thành những kẻ đạo mạo trong mắt công chúng để phán xét bạn. Sự thối nát của chế độ này nằm ở trong thể chế chứ không phải trong con người bạn, bởi thế đừng nên chấp nhận cam chịu trở thành vật tế thần cho những kẻ thối nát hơn bạn, để tôn vinh cho chúng.

Và hơn hết, đừng khiến con bạn phải đau đớn, tự vẫn như con gái viên sĩ quan công an bị Huy Đức xỉ nhục bằng những luận điệu mà ngày hôm nay y và rất nhiều tên bồi bút khác đang làm.

 Hỡi những thanh củi khô hay tươi hay sắp thành củi, hãy đoàn kết lại.

Thứ Hai, 12 tháng 3, 2018

Đày viễn xứ- tội ác của những tên phát xít.

Sau đại hội đảng khoá 12, đảng CSVN bắt tay ngay vào một chiến dịch trấn áp khổng lồ với những người đấu tranh cho quyền con người và quyền tự do ngôn luận, tự do tôn giáo. Trong vòng một năm từ 2016 đến 2017 con số những nhà đấu tranh , hoạt động bị bắt giữ lên tới hơn 30 người. Đặc biệt lần đàn áp này còn có những phụ nữ đang nuôi con nhỏ, họ bị những phiên toà một chiều không cho tranh luận kết những mức án tù khủng khiếp 9 đến 10 năm như trường hợp của Thuý Nga và Như Quỳnh.

 Điều rất lạ là ở những năm trước giới đấu tranh dân chủ thường nêu tên  tuổi của những kẻ chủ mưu trấn áp phong trào dân chủ, thì ở lần này mặc dù con số bị bắt quá khủng khiếp. Nhưng hầu hết không ai nói ra đích danh kẻ nào là tác giả. Những kẻ chủ mưu tội ác được đứng trong bóng tối, vì thế chúng không có gì phải e ngại. Những vị trí trước kia mỗi khi có đàn áp bị lôi ra cáo buộc trách nhiệm như thủ tướng, bộ trưởng công an thì ngày nay, chẳng thấy lời nào kết tội cho những kẻ đương nhiệm này. Nhiều nhà dân chủ còn bày tỏ thủ tướng đương nhiệm là người hiền lành, giản dị và dễ gần và cả tổng bí thư cũng vậy.

Nếu tổng bí thư, thủ tướng hiền lành. Chủ tịch nước và bộ trưởng công an không có thực quyền. Vậy kẻ nào là tác giả của những vụ bắt bớ tràn làn trong hai năm vừa qua ?


Thủ tướng, tổng bí thư đọc báo đều, đọc tin trên mạng cũng đều. Từ chiếc xe biển xanh  ở tỉnh lẻ đến quán cà phê nhỏ ở một thành phố kia , có chuyện lên báo, lên mạng xã hội tổng bí thư, thủ tướng đều biết cả. Duy có hàng chục người hoạt động vì quyền con người bị bắt là các vị ấy không biết. Mặc dù mạng xã hội và các hãng truyền thông quốc tế liên tiếp đưa những hình ảnh đau thương của những đứa trẻ nhỏ do mẹ chúng bị bắt tù như Thuý Nga, Như Quỳnh. Nhưng chẳng vị lãnh đạo nào biết đến, làn sóng trấn áp với mức độ dã man và tinh vi càng lớn hơn.

 Sau án tù 9, 10 năm dành cho hai phụ nữ đang nuôi con nhỏ này. Chưa thoả mãn sự tàn bạo mang tính trả thù đê tiện , chế độ cộng sản còn đi tiếp bước bức hại nữa là chuyển những người phụ nữ này đi giam giữ ở những nơi cách xa nhà của họ.

 Như trường hợp Thuý Nga nhà ở miền Bắc bị chuyển vào trại tù ở miền Nam. Còn với trường hợp Như Quỳnh nhà ở miền Nam thì chuyển ra trại tù phía Bắc.

Chuyển  phạm nhân như vậy khiến cho gia đình đi thăm gặp, tiếp tế thực phẩm gặp nhiều khó khăn. Những người tù nếu chỉ trông chờ vào lương thực của trại tù phát sẽ không đủ dinh dưỡng để chống lại những mầm bệnh có trong trại tù, có vô số những căn bệnh tiềm ẩn trong trại tù , chỉ cần sức đề kháng yếu , cơ thể suy nhược sẽ bị chúng tấn công vào cơ thể biến thành bệnh nan y.

 Đây là cách mà trước đây chế độ cộng sản VN từng làm để thủ tiêu một cách tinh vi những tù nhân chính trị  khi đưa họ ra những núi rừng sâu thẳm phía Bắc, không hợp với khí hậu, lao động khổ sai, điều kiện sinh hoạt mất vệ sinh,  ăn uống thiếu thốn là nguyên nhân khiến nhiều tù nhân phải bỏ mạng.  Ông Kiều Duy Vĩnh một tù nhân trong thời gian này kể đội tù ông có hơn 70 người, số người chết trong tù vừa tròn 70.

Ngày nay với điều kiện đi lại và thăm gặp đối với những trại xa được cải thiện, nhưng nó vẫn là những khó khăn với những người tù và thân nhân họ, đặc biệt là những người phụ nữ có mức án tù dài. Đây thực sự là một ý đồ thâm độc, được triển khai có bài bản từ cấp cao nhất trong Bộ chính trị chứ không phải là một ý đồ từ trong bộ công an.

Những tù nhân hình sự dù án chung thân, phạm tội nhiều lần cũng không bị chuyển đi xa nhà như vậy, chỉ duy nhất tù chính trị là bị áp dụng biện pháp này.

Ai là tác giả của những vụ bắt bớ và hành hạ đê tiện với những người hoạt động nhân quyền như vậy.?

Trên thế giới có 2 lãnh tụ độc tài  nổi tiếng trong chuyện dùng nhà tù, trại tập trung và các thủ đoạn áp dụng trong nhà tù  để  bảo vệ chế độ đó là Hitler và Stalin. Cả hai đều có tuổi thơ nghèo khó, đều có những cảm hứng về nghệ thuật như thơ ca và hoạ. Cả hai đều đi lên và chiếm được quyền lực bằng những thủ đoạn lẻo mép. Đồng thời cả hai đều nắm vững lực lượng công an trong tay mình.

 Việt Nam hiện nay kẻ có những tương đồng với hai tên diệt chủng kia, không ai khác ngoài  chính  dương kim tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng, người mà năm 2016 đã nhảy vào đảng uỷ Bộ Công An kiểm soát bộ này, để rồi từ đó những vụ bắt bớ, trấn áp những người bất đồng chính kiến, những người đòi hỏi quyền tự do tôn giáo, ngôn luận ngày càng dã man hơn.

Là người cuồng tín chủ nghĩa cộng sản độc tài và chuyên ngành xây dựng chế độ độc tài, với những kiến thức mà Trọng thu nạp thời thanh niên là thời kỳ của sự cuồng tín, sùng bái cộng sản cao nhất. Trọng ít nhiều bị tổn thương khi thấy lúc uy tín của chế độ cộng sản bị suy giảm và ảnh hưởng của những người đối kháng chế độ cộng sản dâng cao. Với bản chất đê hèn và một tâm hồn què quặt mà người ta thường thấy ở những tên độc tài khát máu, Nguyễn Phú Trọng đã khuyến khích bộ công an phải dùng những thủ đoạn thâm độc và xảo trá để trả thù những người đấu tranh, đồng thời y cũng đẻ ra những tổ chức cờ đỏ như hồng vệ binh để cỗ vũ cho sự cuồng tín cộng sản. Tuy nhiên Nguyễn Phú Trọng khéo léo hơn là y biết giữ sao cho dư luận không đổ được trách nhiệm những vụ trấn áp lên đầu y, bằng cách dùng tay chân cài trong hàng ngũ những nhà đấu tranh để đánh lạc hướng dư luận vào những vụ việc khác .

 Trước sau gì những tội ác của Nguyễn Phú Trọng dù được che giấu tinh vi đến đâu , cũng sẽ có ngày bị chính những đồng chí của y tố cáo. Làng Lại Đà nơi sinh ra Nguyễn Phú Trọng không những chẳng được  vinh quang gì, mà khi rở thành mảnh đất ô nhục khi sinh ra một tên tội phạm sát nhân đang tâm bách hại đàn bà, con gái vì trái với lý tưởng cộng sản mà y tôn thờ.

 Nếu còn chút lương tri, Nguyễn Phú Trọng nên có ngay chỉ thị cho bộ công an chấm dứt hành vi đê hèn trả thù những phụ nữ như Thuý Nga, Như Quỳnh ngay lập tức.