Thứ Năm, 19 tháng 7, 2018

Nguyễn Công Khế tranh chức chủ tịch liên đoàn bóng đá Việt Nam.

Nguyễn Công Khế cựu tổng biên tập báo Thanh Niên là việc ai cũng biết, nhưng Khế còn là chủ tịch tập đoàn truyền trông Thanh Niên, kiêm tổng giám đốc công ty này. Đây cũng là đơn vị chủ quản của báo Một Thế Giới.

Thật thô bỉ khi muốn tranh chấp chức chủ tịch LĐBD Việt Nam, Khế đã dùng chính tờ báo Một Thế Giới để định hướng dư luận ca ngợi Khế là ứng cử viên cho chức vụ chủ tịch Liên Đoàn Bóng Đá Việt Nam.


Trong bài báo dẫn lời của HLV Lê Thuỵ Hải rằng.

----------------------
''Trong khi đó, HLV Lê Thụy Hải cho rằng nên chọn nhất là ông Nguyễn Công Khế. Tờ Soha dẫn phân tích của HLV Lê Thụy Hải: "Trong số 4 vị ấy, về kinh tế có lẽ ông Nguyễn Công Khế khá nhất.
Ông ấy cũng từng nhiều năm đứng ra tổ chức giải U.19, U.21 quốc gia và quốc tế Báo Thanh Niên, từng làm Tổng biên tập Báo Thanh Niên, Phó chủ tịch VPF nên có kinh nghiệm tổ chức. Ông ấy cũng có nhiều công lao mà ít người nhắc tới, ví dụ việc góp sức bồi dưỡng những cầu thủ trẻ.
Còn ông Nghĩa hay ông Phượng chỉ chuyên ở một vài mảng nào đó thôi. Ông Trần Quốc Tuấn thì về khâu tổ chức tôi cũng không đánh giá cao".

---------------------------
Khẳng định luôn Khế là xứng đáng, những người khác bị đánh giá thấp. Một chiêu trò quá bẩn thỉu của Nguyễn Công Khế. Khi báo Thể Thao Văn Hoá hỏi Khế về khả năng xảy ra những tiêu cực trong tranh đua chức chủ tịch LĐBD, Khế nói rằng mình ghét sự tranh đua và thủ đoạn. Khế nói rất khoát y không chen lấn để vào được chức này. 
 Không chen lấn, nhưng Khế dùng thủ đoạn truyền thông như cho tờ Một Thế Giới ca ngợi mình xứng đáng với chức chỉ tịch còn các ứng cử viên khác không có khả năng.!!!
 Hãy ngược lại quá khứ để xem con người Nguyễn Công Khế qua lời kể của người trong cuộc.
---------------------------------------
'' Chỉ ít lâu sau khi được cất nhắc lên ghế Phó tổng biên tập, Khế bỗng “phát hiện” mình có tài lãnh đạo, quyết không cam chịu làm cái bóng cho Huỳnh Tấn Mẫm. Từng bước, từng bước một Khế tìm đủ mọi cách để triệt hạ uy tín Tổng biên tập Huỳnh Tấn Mẫm nhưng không thành công. Bằng bản lĩnh, khí chất của mình, Huỳnh Tấn Mẫm đã vượt qua tất cả.


Để đạt được mục đích, Khế đã giở mánh khóe cuối cùng và nhơ bẩn, ti tiện nhất để hạ gục bằng được Huỳnh Tấn Mẫm bằng yếu tố “gia đình”. Thủ đoạn của Khế cùng đồng bọn là vu vạ cho chị Nguyễn Lương Dung (vợ anh Huỳnh Tấn Mẫm) đã “giật hụi hơn cả trăm cây vàng” (!?) để chị dính vào vòng lao lý và lấy đó làm cái cớ để triệt uy tín Huỳnh Tấn Mẫm trong các cuộc họp giao ban cán bộ TW Đoàn phía nam. Nghe một số cán bộ TW Đoàn kể lại, thời điểm đó Khế đã rỉ tai, tạo dư luận khắp nơi nhằm bêu rếu Tổng biên tập Huỳnh Tấn Mẫm. Quá thất vọng trước tình đời đen bạc, Huỳnh Tấn Mẫm chỉ cười nhạt và lạnh lùng ra đi, bỏ lại Tuần tin Thanh niên mà anh đã tốn bao tâm huyết gầy dựng. Nhà báo Minh Diện nhớ lại: Buổi sáng hôm ấy, cuộc họp cuối cùng ở số nhà 27 - Cao Thắng, Quận 3, Tp. Hồ Chí Minh, Huỳnh Tấn Mẫm đứng dậy mỉm cười, nói: “Thôi các anh làm gì thì làm!” và ra khỏi phòng họp. Tôi nhớ mãi nụ cười buồn trên gương mặt rất lạnh, toát lên vẻ kiêu hãnh và khinh khi!. Thiếu sâu sát, quá nhẹ dạ cả tin vào những lời đường mật của Nguyễn Công Khế, ngày 1/11/1988, TW Đoàn đã vội vã ra quyết định số 88 TB/TWĐTN, chính thức kết thúc sự nghiệp báo chí của Huỳnh Tấn Mẫm và giao cho Nguyễn Công Khế “phụ trách toàn diện” mọi hoạt động của Tuần tin Thanh niên.

-----------------------------------------------------------
Cho đến nay người ta vẫn chưa hiểu vì sao tỷ phú Phạm Nhât Vượng phải thế chấp 13 triệu cổ phiếu của Vingroup cho Sacombank để bảo lãnh cho vợ chồng Khế bay 300 tỷ và tại sao vợ chồng khế có đến 75% cổ phần trong dự án khu du lịch sinh thái, nghĩ dưỡng cao cấp Vĩnh Hy rộng 30 héc ta ở bãi biển Ninh Thuận cùng với tiền đâu vợ con Khế có nhà bên Mỹ.?

Loại bỏ được Huỳnh Tấn Mẫm, Khế trọng dụng một số trí thức cùng thời với Mẫm, vì thế sau này những số trí thức ngậm miệng ăn tiền này biết ơn Khế và quên bẵng nỗi oan ức bị mất ghế của Huỳnh Tấn Mẫm. Đám trí thức, nhân sĩ này thậm chí còn biết ơn Khế đã trọng dụng họ và sẵn sàng làm bồi bút phục vụ cho những âm mưu chính trị của Khế trong nhiều năm sau.

Chiêu trò dùng ảnh hưởng dư luận đánh vào uy tín đối thủ để tranh chức được Khế lập lại nhiều lần trong cuộc đời làm điếm chính trị.

Khách sạn Mường Thanh là một pháo đài bất khả xâm phạm, nơi mà các quan chức của bộ máy chọn làm chỗ lưu trú công tác, gặp gỡ trao đổi làm ăn, thư giãn ăn chơi. Ông trùm Lê Thanh Thản  với tổ hợp 45 khách sạn lớn ở khắp các tỉnh thành và những sai phạm động trời ở các dự án , nhưng không hề bị đụng đến. 

 Vào ngày 23 tháng 5 năm 2018, thời điểm gay cấn để tranh chức chủ tịch LDBD Việt Nam, phó chủ tịch LD sáng giá nhất cho chức chủ tịch là Nguyễn Xuân Gụ bị bắt tạm giữ vì tội mua dâm tại khác sạn Mường Thanh, Bến Nghé, quận 1 thành phố HCM. Tờ báo Thanh Niên online đưa tin sớm nhất và chi tiết nhất vụ này, dường như họ có mặt cùng một lúc với đoàn kiểm tra hành chính liên ngành quận 1.

Mới trước đó khách sạn Mường Thanh ở Vinh còn trưng ra bài thơ của chính tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng viết tặng Mường Thanh khi Tổng bí thư nghỉ dưỡng ở đây. Thiên hạ đùa rằng chắc tổng bí thư được khoản đãi chơi gái ở Mường Thanh, chơi xong khoan khoái mà nổi hứng làm thơ. Cái này thiên hạ đùa, sự thật thì ông Trọng khoản gái mú không màng như các ông khác trong bộ chính trị. Nhưng vụ bắt giữ Nguyễn Xuân Gụ chơi gái ở Mường Thanh HCM ngay sau đó khiến người ta càng tưởng rằng Mường Thanh là nơi ăn chơi truỵ lạc của quan chức chóp bu cộng sản Việt Nam.

Ai có thể vuốt râu hùm của Lê Thanh Thản.?

Khế chứ còn ai, đại gia Đoàn Nguyên Đức phải đề cử Khế làm chủ tịch LD, đại gia Phạm Nhật Vượng phải thế chấp cổ phiếu cho vợ chồng Khê vay hàng trăm tỷ...như thế đại gia Lê Thanh Thản làm sao mà không nín nhịn để Khế xông vào khách sạn lớn nhất trong chuỗi hệ thống khách sạn Mường Thanh tóm gọn đối thủ.

Trong vô vàn các vụ bắt quan chức chơi gái, hầu hết đều không có kết quả, hay chăng kết quả là đánh gió, vào bàn công việc, đang đi đường bị chóng mặt... riêng có Gụ là thành tội mua dâm nhanh chóng và tự rút đơn ứng cử chức chủ tịch Liên Đoàn.

Những âm mưu của Khế bị một kẻ phản chủ là Hoàng Hải Vân, kẻ được Khế nuôi dưỡng và đào tạo từ thưở ban đầu ở báo Thanh Niên khui ra. Vân sau này muốn tự mình nổi trội, kiếm quan hệ kiếm tiền và cơ hội tiến thân. Hoàng Hải Vân đã đi đánh phá cho nhóm Huỳnh Đức Thơ để nhận tiền, mặt khác tích cực chỉ trích người dân biểu tình để lập công với đảng tiến thân và được đảng làm ngơ cho những bài đánh đấm. Khế thấy Vân ( tức Huỳnh Kim Sánh ) tăng tốc đánh đấm kiếm tiền vượt mặt, bèn chỉ đạo báo Một Thế Giới bỏ một bài viết của Vân để cảnh cáo. Ngay lập tức Vân phản pháo rằng ơn huệ là chuyện riêng, luật pháp là chuyện chung không thể chiều theo ý Khế . Vân nói vậy khác nào tố cáo ngầm Khế có riêng tư nên ngăn cản đăng bài của Vân.

Không dừng lại ở bài phản pháo , Vân còn đi kể với nhiều người về thủ đoạn của Khế tranh chức chủ tịch LĐBD Việt Nam ra sao.

Nhưng kẻ phản chủ như Hoàng Hải Vân, phản bội lại công ơn Khế nâng đỡ không đủ sức để làm cản Khế trong kế hoạch thâu tóm chức chủ tịch Liên Đoàn bóng đá Việt Nam. Nhờ những hình ảnh hồi còn mở thi hoa hậu, kiếm gái cho các quan chức, Khế đã có những tấm hình nhạy cảm của đương kim thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc.

Thủ tướng Phúc đã nhận lời cho Khế làm chủ tịch Liên Đoàn Bóng Đá Việt Nam, với điều kiện mở mang kinh tế qua việc phối hợp với Bộ Tài Chính làm cá độ bóng đá và cho con rể mình là Vũ Chí Hùng hùn phần lớn nắm giữ mảng này.

Nhờ sự can thiệp của Nguyễn Xuân Phúc, ông chủ tịch LĐBD Trần Quốc Tuấn tự rút lui, Nguyễn Xuân Gụ phó chủ tịch đã rút lui trước đó, giờ chỉ còn Khê và Cấn Văn Nghĩa giám đốc khu liên hiệp thể thao Mỹ Đình.

Giữa Khế và Nghĩa đua tài, Nghĩa vô danh, tuổi gì mà thắng.?

Dân Việt Nam có những đam mê như cờ bạc, bóng đá, rượu chè, gái mú. Ngay cả những cường quốc bóng đá nhiều lần vô địch thế giới, sự hâm mộ của người dân nơi ấy với bóng đá cũng không bằng  Việt Nam. Ở Việt Nam bóng đá được thổi thành tinh thần dân tộc, thành chính trị...có được chức Chủ tịch LĐBD cộng với kinh nghiệm truyền thông, Nguyễn Công Khế còn tính những nước cờ chính trị xa hơn nữa.

Nhưng trong lúc ấy, cờ bạc cá độ sẽ là nguồn thu lớn để Khế và Vũ Chí Hùng chia chác nhau.

Sẽ có nhiều nhân sĩ, trí thức được Khế trọng dụng khi Khế nắm giữ LĐBD Việt Nam. 

Hy vọng Khế tỉnh táo trước bài học phản chủ của Hoàng Hải Vân.


Thứ Tư, 18 tháng 7, 2018

Băng đảng có tên sứ quán.

Toà thượng thẩm Berlin ngày hôm qua xét xử tiếp tục vụ bị cáo Nguyễn Hải Long tham gia bắt cóc Trịnh Xuân Thanh tại Berlin. Giấy gọi của toà đã được gửi đến cho các quan chức đại sứ Việt Nam tại Berlin vì có liên quan đến vụ phạm tội này.  Các ông như dại sứ Đoàn Xuân Hưng, bí thư kiêm đại tá an ninh Lê Thanh Hải, bí thư kiêm sĩ quan an ninh Lê Đức Trung và tham tán Lê Thị Thu đều viện vào quyền miễn trừ ngoại giao không đến. Những người này được mời không phải là tư cách quan chức đại sứ có trách nhiệm , mà họ được gọi như những nghi can để làm rõ một số hành động mờ ám của họ trong vụ bắt cóc, ví dụ như thu xếp dọn đồ cho nhóm bắt cóc, đặt vé máy bay, dẫn đường cho xe bắt cóc và chứa chấp nhóm bắt cóc.

 Như thế đại sứ quán Việt Nam tại cộng hoà Liên Bang Đức đã lợi dụng quyền miễn trừ ngoại giao để khước từ ra vành móng ngựa vì những nghi vấn hỗ trợ cho nhóm bắt cóc.

Đại sứ quán Việt Nam ở nhiều nơi trên thế giới từng mang tiếng là buôn người, buôn lậu sừng tê giác, chuyển tiền lậu... xin điểm qua đây vài vụ.

Cụ thể, tháng 9/2008, chương trình điều tra 50/50 của kênh truyền hình SABC đã quay được cảnh bà Mộc Anh, cán bộ Đại sứ quán Việt Nam tại Nam Phi, trao sừng tê giác lậu cho một tay buôn có tiếng ở Nam Phi ngay trước cổng sứ quán. Đến tối 17/11/2008, những cảnh quay này đã được chiếu trên truyền hình.

Trước đó, năm 2006, ông Nguyễn Khánh Toàn (cán bộ Đại sứ quán Việt Nam tại Nam Phi) cũng đã bị phát hiện có hành vi buôn lậu sừng tê giác. Sự việc đã được cảnh sát nước này thông báo cho cơ quan công an Việt Nam. Phía của Nam Phi cho rằng cán bộ ngoại giao này trong thời gian làm nhiệm vụ tại Nam Phi đã có hành vi buôn lậu sừng tê giác về Việt Nam tiêu thụ.

Vào năm 2013 ông Nguyễn Thế Cường đại sứ Việt Nam tại Thổ Nhĩ Kỳ bị phát hiện mang 20 ngàn euro không khai báo tại sân bay Frankfurt, ông Cường khai tiền này do người ta góp làm từ thiện, nhưng ai góp và góp cho ai thì ông không đưa được bằng chứng, ông Cường bị phạt 3.500 euro và được tha xử lý hình sự vì lợi dụng được quyền ngoại giao.
Ngày 11 tháng 1 năm 2016 hải quan Việt Nam phát hiện một thùng conteine của một cán bộ ngoại giao Việt Nam ở Liên Hiệp Quốc, thùng hàng ghi là đồ đã qua sử dụng này có hàng trăm chại rượu đắt tiền chưa qua sử dụng.
Nhưng thô thiển nhất là vụ đại sứ quán Việt Nam ở Chile mới đây phơi hàng trăm vây cá mập trên nóc nhà, số vây này sẽ được chuyển về Việt Nam bán cho các quan chức cao cấp tẩm bổ với giá cao ngất trời.
 Buôn lậu rượu, tham gia bắt cóc, tống tiền người dân và buôn lậu sản phẩm từ động vật hoang dã là những việc mà các băng đảng Maphia đang làm.
 Ngày nay trên khắp thế giới, lợi dụng vào quyền miễn trừ của ngoại giao, các cán bộ ngoại giao tung hoành đi khắp nơi để làm những việc mà các băng đảng Maphia quốc tế đang làm.

Chúng ta thường nghe đảng CSVN tuyên truyền rằng với đường lối ngoại giao sáng suốt, đất nước ta ngày càng có vị thế trong con mắt bạn bè quốc tê. Phải chăng những hành vi bắt cóc, buôn lậu của các cán bộ ngoại giao ta ngày càng phát triển khiến cho bạn bè Maphia quốc tế phải nể trọng.?
 Thái độ ngoại giao của Việt Nam đối với Đức trong vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh như này, thêm với thái độ đối với ngoại trưởng Mỹ qua vụ bắt giữ công dân Mỹ Will Nguyễn đưa ra xét xử vì tội tham gia biểu tình cùng người dân Việt Nam phản đối dặc khu, việc kỷ niệm chiến thằng Khe Sanh, trưng bày tội ác Mỹ trên đường phố Hà Nội khi ngoai trưởng Mỹ đến Hà Nội.
 Cùng với thái độ trọng thị của tầng lớp lãnh đạo cao cấp nhất trong đảng CSVN từ tông bí thư đến thủ tướng, bộ trưởng tiếp đón uỷ viên bộ chính trị Trung Quốc Hoàng Khôn Minh.
Người bình thường cũng có thể đưa ra kết luận, tương lai Việt Nam có vị thế như thế nào, ở đâu trên thế giới.

Thứ Hai, 9 tháng 7, 2018

Chuyện ngoài lề phiên xử bắt cóc Trịnh Xuân Thanh.

Phiên toà xét xử vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh tại Berlin đang diễn ra với nhiều tình tiết ly kỳ. Toà án đã cho chiếu đoạn clip trung tướng Đường Minh Hưng móc túi ra xấp tiền dày cộp để thanh toán tiền khách sạn đến hàng ngàn euro.

Hầu như tất cả các quan chức của sứ quan Việt Nam tại Berlin đều dính đến vụ bắt cóc. Đại tá Lê Thanh Hải, sĩ quan an ninh cao cấp, người được cho rằng chỉ giữ vai trò làm cầu nối liên lạc chính thức giữa hai cơ quan công an hai nước, không có dính dáng gì đến vụ bắt cóc này.

Thế nhưng,  ông Hải được toà nhắc đến như một đồng phạm tích cực khi đi cùng chuyến xe chở Trịnh Xuân Thanh từ sứ quán Việt Nam tại Berlin sang tận Brno của Slovkiea.

Một đại gia người Việt ở Berlin, từng được công nhận tị nạn theo điều 16 của Đức trước kia, ngày nay anh ta có mối quan hệ thân tình với sứ quán Việt Nam. Những người khách thường xuyên anh ta chiêu đãi là sĩ quan an ninh, quân đội Việt Nam. Chính anh ta là người thường đi cùng với sĩ quan cao cấp Nguyễn Đức Thoa, người đã bị trục xuất về hồi năm ngoái vì dính dáng đến vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh. Một nhân viên của anh ta đang được toà gọi đến vì liên quan đến vụ bắt cóc, ngay lập tức nhân viên này đã có tiền để  thuê luật sư bào chữa. Số tiền để mời luật sư bào chữa cho một vụ án thế này không hề nhỏ. Không biết với mức lương khiêm tốn, N V Tiến , người được toà gọi lấy tiền đâu ra để trả là câu hỏi rất nhiều người đã đặt ra.

Vị đại gia từng lân la chụp ảnh với những nhà đấu tranh chính trị trước kia, quan hệ với nhóm Cánh Én, quan hệ với vài nhà đấu tranh lớn tuổi để có được bằng chứng tị nạn chính trị. Ngày nay trở thành một đại gia buôn bán cung cấp hàng hoá cho người Việt tại Đức.

Như đã nói trên, anh ta có quan hệ với các cán bộ an ninh , tình báo Việt Nam và có mối quan hệ với xã hội đen người Việt không chỉ ở Đức mà sang các nước khác như Séc, nơi mà ông trùm Đào Quốc Oai cai quản.

Anh ta là mối đe doạ lớn nhất cho những người Việt có tư tưởng muốn vạch trần sự thật trong vụ bắt giữ Trịnh Xuân Thanh. Vào năm ngoái tại một cuộc gặp gồm có các sĩ quan an ninh như Lê Thanh Hải, Đinh Anh Tuấn và một số đại gia cũng và một vài tay chân thân tín của sứ quán có sự tham gia của đại gia nói trên, cuộc họp bàn về cách xử lý truyền thông vụ TXT tại Đức.

 Sau cuộc họp này, nhà báo Lê Trung Khoa đã nhận được nhiều lời đe doạ và cả những lời mạt sát.

Đại tá sĩ quan an ninh cao cấp trong vai bí thư sứ quán Lê Thanh Hải là một người khá thâm trầm và kín kẽ, ông ta có khả năng xây dưng những mạng lưới thu thập thông tin trong công đồng, sử dụng nhuần nhuyễn các biện pháp mềm dẻo nhưng hiệu quả , những người mà Lê Thanh Hải sử dụng đều có tri thức và trình độ khai thác tin tức hoặc tung tin tức rất tốt trong cộng đồng người Việt tại Đức.

Thượng tá Đinh Anh Tuần  cũng là bí thư sứ quán, là người có khả năng quan hệ với những tay anh chị, xã hội đen trong cộng đồng người Việt ở Đức. Ông Tuấn cũng là người có quan hệ với Sơn Điền, một tay anh chi khét tiếng ở Đức từng có án tiền sự, người ta có thể thấy những bức ảnh chụp có Tuấn và Sơn Điền với đại sứ Đoàn Xuân Hưng.

Nhà báo Lê Trung Khoa trong gần một năm qua đã gặp rất nhiều khó khăn, cùng với đe doạ, mạt sát từ những tay anh chị hay tay đại gia kia, là những ý kiến có vẻ thân tình từ phía những quen biết khuyên anh từ bỏ việc đưa tin về vụ bắt cóc.

Tờ thoibao.de của Lê Trung Khoa phụ trách là tờ báo mà nhiều quan chức cấp cao của chế độ CSVN từng đến thăm  như Trương Minh Tuấn, Đinh Thế Huynh. Thoibao cũng từng có ký kết hợp tác trao đổi tin tức với báo Vietnamnet. Ngoài ra còn có những giấy khen của cơ quan tổ chức Việt Nam. Sở dĩ như vậy là do trước đây, trong bộ chính trị Việt Nam có những ý kiến muốn để người dân thể hiện lòng sục sôi trước việc chủ quyền biển đảo bị Trung Quốc xâm lược. Ở bên ngoài tờ thoibao là nơi đưa thông tin, hình ảnh tích cực nhất về những cuộc biểu tình của người Việt tại Đức phản đối Trung Cộng xâm lược, các cuộc biểu tình có lúc lên đến 5, 7 ngàn người.

Mới đây trả lời phỏng vấn của thoibao, ông Nguyễn Hữu Tráng tham tan thương mại Việt Nam tại Đức đã nói rằng giữa Việt Nam và Đức đã có thoả thuận từ tháng 12 năm 2017 để giải quyết vụ khủng hoảng ngoại giao này, bằng một ngôn ngữ vòng vo ông Tráng diễn giải rằng.

Về tổng thể mà nói tôi nghĩ rằng có nhiều việc rất là đáng tiếc xẩy ra và việc đó không nằm trong chủ trương, mong muốn của các nhà nước hay của bất kỳ ai cả .
Nó xẩy ra như thế là nó xẩy ra, và bây giờ tôi có thể nói với các anh các chị là Chính phủ hai nước từ cuối năm ngoái, từ cuối tháng 12 năm ngoái (2017) đã có thỏa thuận lộ trình để xử lý vấn đề này, để đưa quan hệ hai nước trở lại bình thường...

Câu trả lời của ông Tráng chứa đựng nhiều vấn đề về quan điểm cấp cao của Đảng CSVN cũng như cá nhân ông. Nó cho thấy sự lủng củng và bế tắc trong nội bộ cộng sản Việt Nam. Làm sao mà không ai ở Việt Nam muốn xảy ra vụ bắt cóc mà vụ bắt cóc lại xảy ra. Một câu trả lời ngớ ngẩn và ngu dốt của một người mang đến hàm đại sứ  Việt Nam, đại diện cho Việt Nam tại một cường quốc như Đức. Rõ ràng ít ra là có ông Nguyễn Phú Trọng nói sẽ bắt TXT bằng mọi giá, ông Nguyễn Phú Trọng hân hoan báo với cử tri về thắng lợi đưa được TXT về. Ông Tô Lâm là người đích thân chỉ huy cuộc bắt cóc, vậy là ít nhất có 2 uỷ viên bộ chính trị Việt Nam như ông Trọng và ông Tô Lâm có mong muốn bắt cóc TXT về. Sao lại là không ai muốn như ông Tráng nói.

Về cá nhân, hiện nay ông Đoàn Xuân Hưng là đại sứ chính thức, ông Tráng chỉ là tham tán mang hàng đại sứ. Nhưng khi trả lời ông Tráng nhấn mạnh hàm đại sứ của mình. Đó là cách mà ông Tráng muốn chơi cho ông Hưng mất mặt rằng không phải ở Đức này chỉ có mỗi ông Hưng là đại sứ và có quyền ăn nói. Ông Tráng là chồng bà Hoàng Anh, đại sứ tiền nhiệm trước ông Đoàn Xuân Hưng. Theo tin bên trong thì ông Tráng muốn kế nhiệm vợ mình, nhưng bị ông Hưng tranh được. Bởi thế tham tán Nguyễn Hữu Tráng rất hả hê khi thấy Đoàn Xuân Hưng bị dính vào vụ bắt cóc, tranh thủ phỏng vấn của thoibao ông Tráng thể hiện mình như hạ nhục vai trò đại sứ chính thức của Đoàn Xuân Hưng.

Chỉ cần nhìn thái độ và phát ngôn của ông Nguyễn Hữu Tráng, đã thấy sự bất nhất trong nội bộ đảng cộng sản Việt Nam về cách xử lý vụ Trịnh Xuân Thanh. Nó dẫn đến một kết luận rằng, đã có chủ trương muốn trao trả TXT về lại cho Đức để giữ quan hệ Việt Đức. Nhưng điều ấy không phải dễ dàng, thậm chí nó có thể không xảy ra vì có những quan điểm bảo thủ trong nội bộ cầm quyền của đảng CSVN.

 Có nhiều khả năng các ông Đoàn Xân Hưng, Lê Thanh Hải bị toàn án Berlin triệu tập ra toà để thẩm vấn. Có thông tin cho rằng trong trường hợp như vậy, sẽ có chỉ đạo hai ông này sử dụng quyền ngoại giao khước từ ra toà.

Dư luận Đức đang bức xúc vì chính phủ bà Merkel đã quá nhận nhượng để cho cho phía Việt Nam lợi dụng ngoại giao làm những điều phạm pháp, nêú như hai ông Hưng và Hải lợi dụng đặc quyền ngoai giao để khước từ lệnh triệu tập của toà vào lúc này, thật khó xử cho bà Merkel trước những chất vấn của người dân.

Thứ Tư, 4 tháng 7, 2018

Đôi điều quanh việc xét xử vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh.

Ngày 19 tháng 6 vừa qua, cảnh sát hình sự bang Berlin có gọi mình lên làm việc. Lý do là có ai đó báo với họ rằng việc mình không tham dự phiên toà xét xử là do mình lo sợ bị an ninh Việt Nam trả thù, cũng như mình không dám viết về vụ xét xử.

Mình trình bày không phải là mình lo sợ, mà vì trình tiếng Đức của mình không đủ nghe những ngôn ngữ dùng trong phiên toà, việc đưa thông tin lại đã có nhà báo Lê Trung Khoa của trang thoibao.de đưa lại đầy đủ và chi tiết.

Cảnh sát Đức họ nói vì có báo cáo , họ kiểm tra thì thấy có người của an ninh Việt Nam đến dự toà, thái độ lầm lì và ánh mắt hằn học của an ninh Việt Nam ở phiên toà khiến nhiều người Việt e ngại không dám đến dự. Cộng với việc mình không đến, không viết và báo cáo của một người mà họ khá tin cậy, nên họ mới gọi mình đến để hỏi cho ra nhẽ.

Họ cũng nói về vụ Trịnh Xuân Thanh, gần đây nhà nước Việt Nam đã có động thái tích cực để mong muốn bình thường hoá lại quan hệ. Họ hy vọng rằng không lâu nữa mọi việc xoay quanh vụ Trịnh Xuân Thanh sẽ được chấm dứt tốt đẹp.

Trong thời gian qua không rõ Việt Nam đã có những hành động thiện chí gì để khôi phục lại quan hệ với Đức, nhưng từ phía Đức họ cũng không gia tăng sức ep về ngoại giao với Việt Nam thêm chút nào. Ngoài những gì họ đã công bố biện pháp trừng phạt trước đó, đến nay họ không đưa thêm biện pháp nào khác.

Chẳng hạn như ông Đại sứ Đoàn Xuân Hưng và ông bí thư thứ nhất Lê Thanh Hải ( vốn là một sĩ quan ninh cấp cao)  tuy có dính dáng đến vụ bắt cóc, như việc ông Hải đi xe ngoại giao sang tận Brno cùng với nhóm bắt cóc TXT và điện thoại ông Hải liên lạc mọi nơi vào ngày xảy ra bắt cóc và sau đó.

Ông Lê Thanh Hải là một sĩ quan an ninh tình báo có nhiều kinh nghiệm, trong vòng chưa đầy 2 năm nhậm chức tại Berlin, ông đã xây dựng được một mạng lưới cộng tác viên thu thập tin tức trong cộng đồng người Việt rất hiệu quả. Những cộng tác viên của ông Hải đều là những người có giao thiệp rộng trong cộng đồng, những người này có lợi thế hoặc kỹ năng tìm hiểu và khai thác thông tin khá tốt.

Tờ thoibao.de đưa tin từ phiên toà như sau.

Ngày 25/7/2017 đã có hai xe ô tô chạy từ Berlin tới Brno. Đây là một xe bus nhỏ hiệu VW T5 của Đại sứ quán Việt Nam ở Berlin và một xe VW màu sẫm thuộc sở hữu cá nhân của sĩ quan liên lạc công an Hải.L.T, hai xe ô tô cùng chạy từ Berlin đi Brno. Điều này được xác định qua đánh giá các dữ liệu từ nhiều vị trí kiểm soát trên đường xa lộ Đức và Séc.

=======================================

. Đây là chuyến hành trình đã chở Trịnh Xuân Thanh từ sứ quán Việt Nam tại Đức rời khỏi nước Đức. Tất nhiên để an toàn không bị chặn hỏi dọc đường, không có gì tốt hơn là dùng xe ngoại giao và vai trò quan chức ngoại giao, một phương pháp cổ điển đến nay vẫn hiệu quả vì những đặc quyền về ngoại giao. Ông Hải là người từng học an ninh tại cộng hoà dân chủ Đức cũ, nên ông là lựa chọn tốt nhất cho việc áp giải TXT từ Berlin thủ đô nước Đức sang Slovakia, trên vai trò quan chức ngoại giao cùng với hiểu biết về an ninh do được đào tạo từ chính nước Đức, không có ai có thể thay thế tốt hơn ông Hải để đảm nhiệm vận chuyển món hàng TXT trên quãng đường như vậy.

Là đồng phạm và có những bằng chứng cho thấy ông Lê Thanh Hải, bí thư sứ quán Việt Nam tại Berlin, sĩ quan tình báo cấp cao trực tiếp tham gia vào những giai đoạn quan trọng trong vụ bắt cóc TXT, thế nhưng về phía ngoại giao nhà nước Đức không đưa ra yêu cầu gì với ông Lê Thanh Hải cũng như ông Đoàn Xuân Hưng.

Điều này cho thấy phía Việt Nam đã có những động thái tốt để khắc phục sự việc, không phải vô cớ mà tờ báo của thành phố Frankfurt bỗng nhiên đưa tin khả năng Trịnh Xuân Thanh sẽ được gửi lại về Đức trong thời gian tới đây. Cùng với việc quan chức cao cấp là ông Nguyễn Đức Chung, thị trưởng thành phố Hà Nội có chuyến công du sang Đức vừa qua gặp gỡ thị trưởng thành phố Frankfurt. Ông Chung là quan chức cao cấp nhất của Việt Nam có gặp gỡ và làm việc chính thức với quan chức Đức kể từ khi xảy ra vụ bắt cóc TXT. Tuy việc giao tiếp giữa hai thành phố nằm ở phạm vi khác với Bộ Ngoại Giao, nhưng trong tình cảnh như vậy, đây có thể là một kênh giao tiếp tế nhị để  tháo gỡ vụ khủng hoảng ngoại giao giữa hai nước.

Việc chủ trương bắt cóc Trịnh Xuân Thanh đưa về bắt nguồn từ ý muốn của tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng, ông Trọng tuyên bố trước dân chúng rằng TXT không thoát được đâu, bằng cách nào cũng phải đưa về xử tội.

Ông Trọng đã làm đúng những gì ông tuyên bố, Trịnh Xuân Thanh quả là không thoát đã phải ra toà nghe xử tội trạng.

Thế nhưng ông Trọng không nói đến việc TXT có phải chịu tội hay không.  Ông chỉ nói không thoát được và phải bị xử tội, hai mệnh đề này đều đã được thực hiện đúng như ông Trọng nói.

Nếu xảy ra trường hợp phải trả TXT về lại cho Đức, ông tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng không có gì mất mặt hay nhục nhã như người ta nghĩ. Bởi ông không hề nói đến việc Trịnh Xuân Thanh phải chịu tội, phải thi hành án trọn vẹn.

Ông Trọng và ông TXT là đồng hương, họ hàng của hai ông ở hai làng cạnh nhau. Việc bắt rồi thả không phải là chuyện lạ, trong chính trị trước đây đã xảy ra nhiều chuyện bắt bằng mọi giá sau đó lại thả dễ dàng. Chẳng hạn như Khổng Minh bắt Mạch Hoạch đến 7 lần bắt 7 lần thả thành một giai thoại ly kỳ để đời ca ngợi tài trí của Khổng Minh.

Xét về lý và về tình, việc ông tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng quyết định trả TXT về nước không có gì ngạc nhiên với tình cảnh như này. Thiên hạ được xem một màn đầy gay cấn, thoả mãn được tính hiếu kỳ. Ông Trọng giữ được lời nói.

Còn ông TXT chỉ đổi hai năm tù ngắn ngủi để được một cuộc sống tự do bên trời Âu, hàng ngày đi đánh golf, uống bia và hẹn hò với gái đẹp. Chỉ với 2 năm tù mà có được cuộc sống như thế, dám chắc đến hàng chục triệu người Việt Nam sẵn sàng đánh đổi đi tù oan cũng chơi để có được cuộc sống ở xứ giãy chết như TXT.

Chỉ đáng tiếc cho những diễn viên phụ trong vở kịch này như Nguyễn Hải Long, Đào Quốc Oai đang có cuộc sống ổn định, làm ăn phát triển , vợ con sinh sống bên này, bỗng dưng phải chia lìa. Sẽ gọi là đáng tiếc nếu như họ chỉ là cộng tác viên, trong trường hợp họ là những chiến sĩ an ninh nămf vùng thì đó là nhiệm vụ, không có điều gì đáng tiếc, thậm chí là môt chiến công để sau này mỗi chiều ngồi ở hàng bia, họ có thể nhắc nhở tự hào như cha ông họ ngày trước đã từng đánh Mỹ.

Thứ Bảy, 9 tháng 6, 2018

Đơn xin ra khỏi đảng cs của Trịnh Xuân Thanh- gõ lại cho bsf con dễ đọc.

CỘNG HOÀ XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM
         ĐỘC LẬP - TỰ DO - HẠNH PHÚC
                   ______________________

           Kính gửi :
                  _  Đồng chí Chủ nhiệm Uỷ bạn Kiểm tra Trung ương.
                  _  Các đồng chí Lãnh đạo và Cán bộ Đoàn kiểm tra UBKTTW.

          Thực hiện chỉ đạo của Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng tại Công văn số 1200 - CV/ VPTW ngày 09/06/2016 của Văn phòng Trung ương Đảng, Đoàn kiểm tra của Uỷ ban Kiểm tra Trung ương đã làm việc với Tôi và Tỉnh ủy Hậu Giang và ra Thông báo kết luận số 89- TB/UBKTTW quyết định xem xét quy trình kỷ luật tôi.

          Ngày 01/08/2016 - 02/08/2016 Đoàn kiểm tra đã làm việc với Tập thể Tỉnh ủy Hậu Giang và cá nhân tôi. Trong hai ngày đã phân tích kỹ lưỡng các vấn đề liên quan đến cá nhân tôi và đã bỏ phiếu trong tập thể với 28/48 phiếu không đề nghị hình thức kỷ luật tôi . Tuy vậy , sau đó đồng chia Tổng bí thư tiếp tục chỉ đạo Bộ công an và làm rõ tại Tổng công ty Cổ phần Xây lắp Dầu khó Việt Nam (PVC), Tập đoàn Dầu khí Việt Nam (PVN).
 
          Như các đồng chia đã biết, quá trình kiểm điển đã làm rõ những nội dung liên quan đến trách nhiệm của tôi và tôi thấy rằng Đoàn kiểm tra đã có những kết luận không khách quan, áp đặt , vị phạm các quy định của Đảng, không dân chủ công khai , đặc biệt là đồng chí Tổng bí thư đã chỉ đạo hai lần, tạo áp lực cho hệ thống báo chí , truyền thông đưa tin sai sự thật. Khi chưa làm rõ đã tự tạo dư luận là tôi làm thua lỗ tại PVC , luân chuyển công tác sau và tại tôi. Mặc dù các đồng chí trong Đoàn kiểm tra đã nhiều lần làm việc với tập thể Tỉnh ủy Hậu Giang và vào ngày 01-02/08/2016 đã thảo luận kỹ càng, chi tiết. Tất cả đều thấy tôi không đến mức phải chịu hình thức kỷ luật ( 28/48 phiếu không đồng ý có hình thức kỷ luật ). Tôi xin làm rõ tại sao báo cáo của Đoàn kiểm tra có phần quy kết trách nhiệm của tôi là không đúng, mang tính áp đặt và chịu áp lực của đồng chí chỉ đạo :

         1/ Về thua lỗ tại PVC, như các đồng chia đã biết trong báo cáo gửi đồng chí Bộ trưởng Bộ công an và các đồng chí Uỷ viên Bộ chính trị, Bạn bí thư tôi đã báo cáo như sau:
        Về việc này năm 2014-2015 đã có báo cáo của cá nhân tôi, PVC , Tập đoàn Dầu khí Việt Nam (PVN) và Bộ công thương gửi Thủ tướng Chính phủ bao gồm : Báo cáo số 05/BC-XLDK ngày 28/05/2014; số 18-/DKVN-HĐTV ngày 06/08/2014; số 1215/DKVN-HĐTV ngày 15/09/2014; số 643/ BTC-TCNL ngày 27/01/2015; số 4858/BTC-TCNL ngày 18/05/2015( đặc biệt báo cáo số 50/BTC-TCNL là Báo cáo của Bộ Công theo yêu cầu của Thủ tướng Chính phủ trước khi phê chuẩn bầu tôi vào chức vụ Phó Chủ tịch tỉnh Hậu Giang). Các báo cáo này là kết quả của các đợt kiểm tra theo Thủ tướng Chính phủ chỉ đạo và đều kết luận : Thua lỗ của PVC do nguyên nhân khách quan cũng như cá nhân tôi nhưng chưa đến mức phải chịu hình thức kỷ luật , đây là hoạt động kinh doanh thuần tuý. Tại buổi làm việc ngày 01-02/08/2016 của Uỷ bạn kiểm tra Trung ương, tập thể Tỉnh ủy Hậu Giang cũng thấy rằng việc này là đúng như vậy và bỏ phiếu kín 28/48 phiếu không đồng ý có hình thức kỷ luật cá nhân tôi. Như vậy Bạn kiểm tra vẫn đề nghị hình thức kỷ luật tôi là cố ý, gây oan sai cho Đảng viên và chịu áp lực của chỉ đạo thiếu tính khách quan và không đúng sự thật .

          2/ Về việc luân chuyển tôi vào làm Phó Chủ tịch tỉnh Hậu Giang . Đúng ra việc này tôi không có ý kiến vì công tác tổ chức cán bộ là của Đảng và của Tổ chức các cấp , cá nhân tôi không tự quyết định được, nhưng kết luận của Uỷ ban Kiểm tra Trung ương có nêu: “ Biết bản thân không đủ điều kiện, tiêu chuẩn theo quy định nhưng vẫn có ý kiến đề nghị cơ quan chức năng làm quy trình tiếp nhận, bổ nhiệm các chức danh Phó chánh văn phòng, Vụ trưởng quy hoạch chức danh Thứ trưởng Bộ Công thương, được tỉnh Hậu Giang giới thiệu Phó chủ tịch tỉnh Hậu Giang. Tỉnh Uỷ viên, tham gia ứng cử đại biểu Quốc Hội thứ XIV là thiếu trung thực, thiếu trách nhiệm, không tự giác”. Như tôi đã báo cáo các đồng chí, cá nhân tôi không có quyền bổ nhiệm mình vào bất cứ vị trí nào và không thể nói tôi không tự giác ....
            Tôi được biết qua đợt kiểm tra vừa rồi của Uỷ ban kiểm tra Trung ương, Các chức vụ như Phó Cánh văn phòng, Vụ trưởng tại Bộ Công thương phải do Ban cán sự Đảng Bộ Công thương thông qua và quyết định . Quy hoạch Thứ trưởng Bộ Công thương phải do Ban Tổ chức Trung Ương và Uỷ bạn kiểm tra xem xét và quyết định. Việc luân chuyển làm Phó Chủ tịch tỉnh Hậu Giang, tỉnh ủy viên phải được sự đồng ý của Bạn Bí thuê về số lượng và Ban Tổ chức Trung ương, Thủ tướng Chính phủ. Do vậy, việc Tôi vào làm Phó Chủ tịch tỉnh Hậu Giang và Tỉnh ủy viên là đúng và Tổng bí thư là người quyết định , sau đó, Bạn tổ chức trung ương và Thủ Tướng Chính phủ phê chuẩn. Do vậy không thể nói cá nhân tôi vì phạm được vì tôi không có quyền bổ nhiệm và luân chuyển chính mình.
         
              Việc tham gia bầu vào Đại biểu Quốc Hội tại tỉnh Hậu Giang, Tôi được nhân dân Hậu Giang tín nhiệm bầu với số phiếu cao và các đồng chí tự cho mình quyền quyết định ngược lại với nhân

Thứ Tư, 6 tháng 6, 2018

Phản biện của Lê Nam Trà với quyết định Thanh Tra Chính Phut

BÁO CÁO VỀ VIỆC THANH TRA CHÍNH PHỦ ĐÃ ĐƯA RA NHIỀU Ý KIẾN ÁP ĐẶT CHỦ QUAN KHÔNG HỢP LÝ

          Trong quá trình Thanh Tra Chính Phủ thực hiện Thanh tra việc MobiFone mua AVG , ý kiến của các cơ quan như Văn phòng Chính phủ , các Bộ Thông tin và Truyền thông, Bộ Tài chính , Kiểm toán Nhà nước ..... về cơ bản đều ủng hộ, khẳng định vụ việc mua - bán được thực hiện đúng luật , đúng quy trình . Các cơ quan này ít nhiều đều phản ứng với ý kiến của Thanh tra Chính phủ . Tuy nhiên các ý kiến này đều chưa được Thanh tra Chính phủ tiếp thu.
          
Hơn thế nữa, Thanh tra Chính phủ còn đưa ra ý kiến áp đặt , chủ quan và căn cứ pháp lý. Dưới đây là một số trích dẫn chứng minh dự thảo kết luận Thanh tra có nhiều nội dung không đúng .
       
         1 / Thanh tra Chính phủ cho rằng thủ tục trình tự phê duyệt dự án phải theo Luật số 67 ( Luật Đầu Tư ) do Thủ tướng Chính phủ quyết định chủ trương.
           
Cụ thể , tại Dự thảo Kết luận Thanh tra Chính phủ nêu : “ Trong việc tham mưu trình Thủ tướng Chính phủ đầu tư, việc phê duyệt quyết định đầu tư của Bộ Thông tin và Truyền Thông ,Văn phòng Chính phủ , Bộ Thông tin và Truyền thông , Bộ Kế hoạch và Đầu tư, Bộ Tài chính đã không thực hiện theo quy định tại Khoản 1, Khoản 5, Khoản 6 Điều 34 Luật Đầu tư số 67/2014/QH13 về hồ sơ, trình tự, thủ tục trình Thủ tướng Chính phủ xem xét, quyết định ; chưa được Thủ tướng Chính phủ quyết định chủ trương đầu tư theo quy định tại Khoản 2 Điều 31 Luật Đầu tư những Dự án đã được Bộ Thông tin và Truyền thông phê duyệt và MobiFone đã tổ chức thực hiện. Trách nhiệm thuộc về Văn phòng Chính phủ , Bộ Thông tin và Truyền thông, Bộ Kế hoạch và Đầu tư Bộ Tài chính”.

          Theo ý kiến các Bộ gồm Bộ KHĐT, Bộ Tài Chính , Bộ Thông tin và Truyền thông và VPCP thì các thủ tục trình tự phê duyệt Dự án đã thực hiện đúng , cụ thể :

      A ) BỘ TÀI CHÍNH : ngày 18/12/2015 đã có Công văn số 1095BTC- TCDN trả lời Bộ Thông tin và Truyền thông , trong đó đã dẫn chiếu quy định tại Khoản 4 ,Điều 28 Luật số 69 và dẫn chiếu ý kiến của Thủ tướng Chính phủ tại Công văn số 2678/VPCP - ĐMDN ngày 14/12/2015 của Văn phòng Chính phủ và “ đề nghị Bộ Thông tin và Truyền thông phê duyệt Dự án “ theo thẩm quyền.

         Bộ Tài chính , tại Báo cáo kết quả giám định các nội dung chuyên môn liên quan đến việc MobiFone mua cổ phần AVG gửi Thanh tra Chính phủ , cũng đã tái khẳng định : “ MobiFone là Công ty TNHH MTV do Nhà nước nắm giữ 100% vốn điều lệ. Do đó , việc đầu tư ra ngoài doanh nghiệp của MobiFone theo hình thức mua cổ phần được thực hiện theo quy định tại Luật số 69/2014/QH13 về quản lý sử dụng vốn nhà nước đầu tư vào Sản xuất Kinh doanh tại Doanh Nghiệp “và “ Theo đó , MobiFone thực hiện đài tư vốn ra ngoài doanh nghiệp bằng hình thức mua cổ phần của AVG là phù hợp với quy định nêu trên “

      B )... BỘ KẾ HOẠCH VÀ ĐẦU TƯ : tại Công văn số 32/ BKHĐT- PC ngày 27/01/2015 trả lời Bộ Thông tin và Truyền thông và khẳng định “ Việc Bộ Thông tin và Truyền thông ( cơ quan đại diện chủ sở hữu MobiFone ) bạn hành Quyết định Phê duyệt Dự án là phù hợp với thẩm quyền quy định tại Khoản 4 Điều 28 Luật Quản lý , sử dụng vốn nhà nước đầu tư vào sản xuất kinh doanh tại Doanh nghiệp ( Luật số 69)

            Bộ Kế hoạch và Đầu tư cũng tại Công văn trả lời Thanh tra Chính phủ trong quá trình thực hiện Thanh tra , cũng tái khẳng định việc MobiFone thực hiện dự án là đúng luật , đúng quy trình mà không cần phải xin Thủ tướng Chính phủ quyết định phê duyệt chủ trương đầu tư nữa.

 C )... VĂN PHÒNG CHÍNH PHỦ : tại Công văn 27/06/2017 trả lời Thanh tra Chính phủ đã khẳng định “ Văn phòng Chính phủ thấy việc trình Thủ tướng Chính phủ phê duyệt chủ trương đầu tư dự án cần thực hiện theo trình tự , thủ tục theo quy định pháp luật. Đề nghị Thủ tướng Chính phủ chấp thuận chủ trương cho MobiFone mua cổ phần của Công ty AVG và giao Bộ Thông tin và Truyền thông thực hiện dự án mua cổ phần AVG theo quy định của pháp luật “

Đ )... BỘ THÔNG TIN TRUYỀN THÔNG : 
Trong Công văn số 34/BTTTT/ QLDN ngày 09/02/2017 gửi Thanh tra Chính phủ , Bộ Thông tin và Truyền thông cũng khẳng định KHÔNG XIN THỦ TƯỚNG CHÍNH PHỦ QUYẾT ĐỊNH CHỦ TRƯƠNG ĐẦU TƯ, vì mua cổ phần doanh nghiệp khác được thực hiện theo Luật số 69 và không phải hỏi lên Thủ tướng Chính phủ . Do tính chất quan trọng của vụ việc . Bộ chỉ vận dụng Khoản 2 ,Điều 31 Luật 67 để XIN THỦ TƯỚNG CHÍNH PHỦ CHẤP THUẬN CHỦ TRƯƠNG .
 Việc MobiFone mua 95% cổ phần AVG là hoạt động đầu tư ra ngoài doanh nghiệp được quy định tai Điểm b khoản 2 điều 28 Luật 69.
Đây là hoạt động đầu tư được thực hiện theo “ hình thức góp vốn, mua cổ phần ,phần góp vốn của tổ chức kinh tế theo Khoản 5 Điều 3 Luật 67” không phải theo “ hình thức thực hiện dự án đầu tư theo Khoản 2 Điều 3 Luật 67. Hoạt động đầu tư theo hình thức góp vốn , mua cổ phần theo cả Luật 67 và Luật 69 đều không yêu cầu phải thực hiện thủ tục quyết định chủ trương đầu tư.

         Tuy nhiên các ý kiến nêu trên của các Bộ , Nghành chuyên môn đã được khẳng định nhiều lần nhưng đã không được

Chủ Nhật, 3 tháng 6, 2018

Vũ Nhôm và Bảy Phúc

Vũ Nhôm không phải là người quên tình nghĩa cũ với Phúc, khi Phúc ra ngoài trung ương. Anh trai Phúc ở Đà Nẵng là Nguyễn Quốc Dũng  giữ chức viện trưởng viện kiểm sát Đà Nẵng dã gạ bán căn nhà 84 Trần Quốc Toản - Đà Nẵng với cái giá khủng khiếp là 20 tỷ tđồng, trong khi giá trị thực ngôi nhà chỉ có giá vài tỷ.

Nguyễn Quốc Dũng sau khi về hưu mở công ty xây dựng và kinh doanh vật liệu xây dựng, là đại lý độc quyền của xi măng Quảng Ninh tại Đà Nẵng. Công ty xi măng này có mối quan hệ mật thiết với Thân Đức Nam. Dưới cái bóng của Nguyễn Xuân Phúc, việc làm ăn của Dũng thuận lợi nhanh chóng, những công trình xây dựng nào muốn biêú xén thủ tướng cứ tìm đến Châu mua vật liệu trả tiền tuỳ tâm, trả thừa bao nhiêu chắc chắn thủ tướng sẽ biết.

Hồ sơ mua bán nhà chắc nhiều cơ quan trong bộ công an có biết rõ. Đây có phải là hối lộ không ? Hay đây là tư nhân thuận tình mua bán với nhau.?

Một doanh nhân bị lên án mua đất công giá rẻ, nhưng việc doanh nhân ấy mua đất tư của quan chức gấp bao lần việc này cũng cần phải làm rõ cho sòng phẳng.

Doanh nhân Võ Ngọc Châu.

Vào năm 2006 công ty xây dưng 586 do Võ Ngọc Châu tiến hành thi công đóng hai cọc bê tông trên sông Bình Thuỷ, nhưng dự án này bị huỷ bỏ. Công ty 586 phải có trách nhiệm gỡ bỏ hai cột bê tông này. Nhưng họ đã lờ đi mặc kệ hai cột bê tông đứng chơ lơ cùng năm tháng, mưa gió.

Đến ngày 15.5.2011 tức 6 năm sau, một tai nạn thảm thương đã xảy ra. Anh Dương Đắc Thắng ngụ tại xã Măng Thít, Vĩnh Long điều khiển the vận tại qua khu vực này. Bất ngờ một trụ bê tông đổ xuống the, khiến vợ anh là Phạm Thị Bích Hạnh  chết ngay tại chỗ, ghe bị đắm khiến con gái anh 10 tuổi tên Dương Thị Diễm Hằng chết đuối hôm sau mới tìm thấy xác.

Cơ quan công an quận Bình Thuỷ đã khởi tố vụ án, nhưng sau đó lại huỷ quyết định khởi tố.

Tháng 10 năm 2013, sau hai năm xảy ra án mạng đau thương, bộ công an nhận đơn kêu cứu của người nhà nạn nhân , đã đề nghị công an Cần Thơ xem lại vụ việc.

Nhưng cho đến nay, việc này chưa thấy dấu hiệu gì dù tính ra đã 7 năm từ khi xảy ra tai nạn thảm khốc và đã 5 năm khi bộ công an đã có văn bản khẳng định vụ án đủ dấu hiệu để khởi tố, đề nghị công an Cần Thơ phải làm đến nơi đến chốn.

Ở thời đại bây giờ những kẻ dính đến án mạng thoát tội, dường như lại là có tấm bùa hộ mệnh để làm ăn , được tin tưởng vì có ô dù lớn. Làm ẩu khiến gia đình người dân chết tang thương như thế, bộ công an đề nghị như thế mà chẳng rụng cộng lông chân nào. Thế mới đáng tin cậy.

Võ Ngọc Châu bây giờ là chủ dự án Đa Phước, Châu đã mua hoặc nói khác là cướp lại dự án  của Phan Văn Anh Vũ với giá rẻ mạt mà chẳng tờ báo nào đụng đến. Trái lại dự án ở trong tay Vũ Nhôm bị báo chí đánh tơi bời, về tay Võ Ngọc Châu lại là dự án đã được hoàn thiện hồ sơ nhanh chóng, đầy đủ thủ tục và hứa hẹn mang lại sự phát triển của thành phố Đà Nẵng.

Võ Ngọc Châu là ai mà chẳng những thoát tội cố ý thiếu trách nhiệm ( 6 năm không dỡ cột bê tông, để hư hỏng) dẫn đến hậu quả nghiêm trọng gây chết người.

Võ Ngọc Châu là đệ tử của thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc.

Vào mùa thu năm 2013 thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đi Mỹ gặp WB, kết quả bi đát là không bay được tiền. Khi trở về Nguyễn Tấn Dũng không còn ảnh hưởng như trước nữa, trung ương ĐCS đã tính chuyện đưa Nguyễn Xuân Phúc lên thay thế. Ảnh hưởng của Phúc là một thủ tướng tương lai, nên việc ngăn cản để Võ Ngọc Châu thoát tội không có gì là khó khăn.

 Các ông Trần Đại Quang, Tô Lâm hiện nay còn trong bộ chính trị. Các ông cần phải có trách nhiệm  duy trì văn bản mà bộ công an đã gửi tới công an Cần Thơ vào năm 2013 đề nghị khởi tố Võ Đức Châu, năm mà các ông là bộ trưởng, thứ trưởng bộ công an.

 Nhưng có lẽ cả Trần Đại Quang lẫn Tô Lâm đều hèn nhát không dám thực thi công lý cho người chết oan, bởi cả hai đều biết quyền lực của Nguyễn Xuân Phúc bây giờ là tột đỉnh. Ngay đến cả tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng còn bị Phúc dằn mặt khi cho thanh tra chính phủ thanh tra lại việc giá đất ở Hà Nội từ mười mấy năm trước, năm mà tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng còn làm bí thư thành uỷ Hà Nội, việc thanh tra của Phúc khơi ra con số thiệt hại 4 ngàn tỷ ở Hà Nội do thành uỷ Hà Nội áp giá dưới thực tế 8 lần.

Những cuộc thanh trừng núp dưới bóng công lý của những tên lãnh đạo cộng sản, thường không bị sự phản kháng của nạn nhân. Tất cả nạn nhân đều chấp nhận, con cái của những nạn nhân sau này cũng chấp nhận.

 Nhưng quy luật chẳng có gì bảo đảm sự chịu đựng hèn nhát ấy sẽ kéo dài. Không sớm thì muộn, chắc rồi cũng có những sự báo thù không phải bằng quyền lực, bằng pháp luật hay thế lực chính trị.

Đôi khi sự báo thù chỉ đơn giản như anh Viết Thái Bình.

Thứ Bảy, 2 tháng 6, 2018

Vũ Nhôm và Bảy Phúc phần 2.

Trước đây khi đề cập đến chuyện Vũ Nhôm và Phúc có quan hệ từ hồi Phúc làm giám đốc sở tỉnh Quảng Nam, từng dẫn Vũ Nhôm đi lấy những hợp đồng xây dựng. Một số người cho rằng đó là tin bịa đặt để nói xấu thủ tướng, họ đưa lý do lúc đó Vũ Nhôm còn tí tuổi quan hệ gì với Phúc.

Những người nói như vậy thường thì bị chặn, đó là cách giải thích nhanh nhất cho những kẻ dù giải thích thế nào chúng cũng không tin. Vì nhiệm vụ của chúng là lung lạc khiến người khác không tin.



Chắc các bạn khi nhìn tấm hình này sẽ thấy đây là hình ảnh của Vũ Nhôm và Bảy Phúc từ nhiều năm về trước.

Và đây là hình ảnh năm 2016 Vũ Nhôm đứng giữa Nguyễn Xuân Phúc và Trương Quang Nghĩa, ở hàng đầu quay mặt là Thân Đức Nam. Lúc ý đồ của Phúc và Trương Quang Nghĩa, Thân Đức Nam muốn dành quyền kiểm soát Đà Nẵng đã bắt đầu manh nha, Vũ Nhôm vẫn không nghĩ mình sẽ là nạn nhân  đầu tiên của những người quen cũ.





Vũ Nhôm còn xa lắm mới xứng 1 phần 10 những gì thiên hạ đồn là maphia, là tay buôn chính trị.  Đấy chỉ là những lời đồn đại để gây áp lực dư luận của phe tấn công. Một trò truyền thống đã có từ cải cánh ruộng đất, một người khá giả ngày nào đó trở thành địa chủ gian ác. Nào là Vũ doạ  người này, người kia...

 Người có dăm bảy loại người, người dân hiền lành bị doanh nghiệp cướp đất, người tố cáo doanh nghiệp lũng đoạn, kẻ mượn danh nhà báo đánh chém thuê, quan chức cấu kết tranh giành nhau...ti tỉ loại người bị doạ trong cái xã hội này.

Nhưng một người dân lành bị cướp đất và những tên bè phái đi đánh đấm khác xa nhau về chữ Người.

Chúng ta hãy nhìn nữ nhà báo Hằng Nga được suy tôn là nữ nhi anh hùng khi can đảm đánh Vũ Nhôm,

Với Huỳnh Đức Thơ kẻ muốn tiêu diệt Vũ Nhôm.


Với Đỗ Thi báo Giao Thông Vận Tải, đệ tử của Trương Quang Nghĩa khi Nghĩa làm bộ GTVT và cấp dự án làm đường ở Đà Nẵng cho Huỳnh Đức Thơ.

Các bạn nhìn kỹ gương mặt này, từ đôi mắt với cái cằm, không cần biết đến tướng số, bạn cũng đã thấy sự lưu manh, đàng điếm và xảo trá trên gương mặt. Đà Nẵng có bao dân oan bị mất đất, cô ta có bao giờ động bút đến không, có người tự thiêu trước của uỷ ban cô ta biết không.?

 Việc cô ta bị đe doạ vì làm tay chân cho nhóm Thơ, Nghĩa đánh Vũ Nhôm. Khác hẳn với việc một người dân thường tố cáo sai trái của doanh nghiệp. Dư luận bị khích động dẫn đến lầm lẫn suy tôn một kẻ cơ hội thành nữ nhi anh hùng.

Nữ nhi anh hùng ấy chỉ có mỗi loạt bài đánh Vũ Nhôm là chấm hết, trước kia Đà Nẵng bao vụ dân oan, bây giờ cũng bao vụ dân oan, nữ nhi anh hùng biết mất tăm.

 Có bao giờ bạn thử tìm hiểu xem ở Đà Nẵng, dự án nào Vũ Nhôm dính đến mà khiến người dân tan cửa nát nhà, bị cưỡng chế đất oan uổng, bị đe doạ, bị đầy đoạ phải đi khiếu kiện khắp nơi không. Bạn có thấy hàng xóm, hay người dân thường từng biết đến Vũ Nhôm nói hắn là một tên Maphia độc ác như báo chí của nhóm Phúc, Thơ, Nghĩa..Cocobay nói không.? Hay toàn những tên bồi bút nhận tiền của Cocobay và lệnh từ Phúc để dựng hình ảnh Vũ Nhôm như một hung thần ở Đà Nẵng.?

 Vũ Nhôm có khênh khạng và nghênh ngang, sự giàu có nhanh chóng, quan hệ với những cán bộ cấp cao, được vào ngành công an mang hàm tá để làm bình phong kiếm tiền cho tổng cục 5. Một thanh niên làm nghề nhôm kính trở thành một đại gia có thẻ ngành công an và quan hệ như thế, tính sĩ diện thích thể hiện khó mà tránh khỏi. Nhưng biến Vũ Nhôm thành một trùm Maphia lại là một nghệ thuật của một dàn truyền thông có kinh nghiệm đánh đấm thuê.

Những việc Vũ Nhôm làm là mua nhà công vụ giá rẻ và bán đi kiếm lời.

Giá rẻ là giá nhà nước quy định bằng văn bản, cái quy định chết tiệt này thường xuyên đem ra áp dụng để đền bù cho nông dân, cái mức giá bao giờ cũng thấp hơn thị trường thực nhiều lần.

Tại sao những kẻ vạch tội Vũ Nhôm mua nhà công giá theo quy định nhà nước, rẻ hơn thị trường nhiều lần như thế. Chúng không một lần đặt vấn đề tại sao người nông dân cũng bị trưng thu, ép bán nhà cửa, ruộng vườn theo cái giá rẻ mạt nhà nước quy định.?

Hẳn nhiên chúng không đứng về công lý, chúng không đứng về người dân.

Khi hàng trăm doanh nghiệp hay đại gia cấu kết với quan chức, ép hàng triệu người dân bán đất mà cha ông họ ở bao đời cho doanh nghiệp với giá nhà nước quy định, thì chúng không có một lời. Thậm chí chúng còn viết bài khen doanh nghiệp, quan chức đã phát triển kinh tế thành phố này nọ rất hoành tráng.

Nhưng khi nhà công vụ bị bán rẻ như thế cho Vũ Nhôm, chúng giả bộ đau đớn xót xa cho nhà nước, chúng nói tài sản đó là của nhân dân bị tước đoạt.

Nhân dân mẹ nào ăn được phần từ những cái nhà công vụ, đến đất của mình còn bi cướp thì nói gì trông chờ ở nhà công vụ dành cho các quan.?

Vũ Nhôm mua rẻ nhà công vụ và chuyện bán giá cao ngất ngưởng công ty hơn giá thị trường như Phạm Nhật Vũ bán AVG cho Mobifone khác gì nhau về bản chất.

Chẳng khác nhau gì, chỉ khác vài trăm tỷ và vài ngàn tỷ. Bản chất thì vẫn thế.

Hay Thân Đức Nam bán dự án Thanh Hà cho Thản Mường Thanh với giá 1500 tỷ. Mua xong vài hôm Thản Mường Thanh định giá dự án Thanh Hà là 3500 tỷ và được các ngân hàng chấp nhận.

Khi nhắc tới Vũ Nhôm mua rẻ đất công vụ, những tên nhà báo đàng điếm đã không nhắc tới những người nông dân bị ép buộc, cưỡng chế với giá rẻ mạt. Chúng cũng không nhắc tới hàng chục doanh nghiệp đã mua bán tài sản công gây thiệt hại cho nhà nước như Thân Đức Nam.

Chúng là anh hùng ư, là người hiền lành đứng lên nói ra sự thật ư.?

Không, chúng là những kẻ đâm chém thuê lành nghề nhất trong thời đại này.

Phần 3 sẽ là đơn tố cáo của Phan Văn Anh Vũ gửi đến Bộ Chính Trị.

Vũ Nhôm và Bảy Phúc - phần 1

Vũ Nhôm sinh ra trong một gia đình đông anh em, nhà nghèo. Vũ phải bỏ học giữa chừng cấp 3 để đi làm nghề khung nhôm kính. Với vẻ mặt thư sinh, hiền lành và lễ phép Vũ Nhôm nhận được nhiều việc. Ngày ấy chưa tách tỉnh như bây giờ, vẫn là tỉnh Quảng Nam, Đà Nẵng, Vũ Nhôm làm quen được với giám đốc sở kế hoạch đầu tư  Quảng Nam, Đà Nẵng Nguyễn Xuân Phúc. Tức đương kim thủ tướng bây giờ.

Ngày ấy, vâng vẫn là ngày ấy cả hai còn ngồi trên chiếc xe gắn máy của Phúc đi khắp nơi có công trình xây dựng để Vũ nhận việc và chia phần cho Phúc. Trước đây thông tin này bị nhiều kẻ bác bỏ cho rằng năm ấy Vũ mới 20 làm sao có thể quen Phúc, nhưng sự thực là sự thực.

Thế rồi Quảng Nam Đà Nẵng tách tỉnh, Phúc về Quảng Nam làm phó chủ tịch tỉnh kiêm trưởng ban các khu công nghiệp ở đây.

Còn Đà Nẵng trở thành thành phố trực thuộc trung ương, vị chủ tịch mới là Nguyễn Bá Thanh.

Vũ Nhôm ở lại hành nghề ở Đà Nẵng, sẵn từng có bước đệm quan hệ với quan chức tỉnh như Nguyễn Xuân Phúc, Vũ Nhôm có đà để tân chủ tịch thành phố Đà Nẵng Nguyễn Bá Thanh biết tới. Trong chiến lược phát triển Đà Nẵng của Nguyễn Bá Thanh, các công trình xây dựng mọc lên khắp nơi là cơ hội cho Vũ Nhôm nắm bắt và phát triển.

Báo Thanh Niên kể tội Nguyễn Bá Thanh đã để cho công ty 79 của Phan Văn Anh Vũ phát triển thần kỳ trong quãng từ năm 2003 đến năm 2014.

Có bao nhiêu công ty phát triển thần kỳ như vậy ở Việt Nam.? Có hàng trăm. Như Minh Xoài từ kẻ bán xoài trở thành đại gia, như Tiền Còi xây dựng lẻ thành đại gia, như Hoa Lâm , Trịnh Văn Quyết., Thản Mường Thanh hay Thân Đức Nam....nếu kể tên tuổi gia thì Nova79 của Vũ Nhôm còn ít người biết tên hơn là biết đến FLC, Himlam, Cienco...

Báo Thanh Niên do Nguyễn Công Khế đứng đằng sau, Khế người Quảng Nam cùng với Phúc. Đám đàn em của Khê đều lấy từ Quảng Nam như Huỳnh Văn Sánh tức Hoàng Hải Vân ( sánh là anh em họ với Huỳnh Đức Thơ ). Khế là người nhận chỉ đạo của Phúc để đi dẹp các đối tượng mà Phúc khó bảo. Về bộ sậu của Khế sẽ được viết trong bài viết khác chi tiết hơn. Ở đây chỉ nói đến việc Khế dùng báo Thanh Niên và các tờ vệ tinh, các nhân vật vệ tinh như Hoàng Hải Vân, Dương Thị Hằng Nga, Nguyễn Tường Minh và một loạt các phóng viên có gốc miền Trung để tấn công Vũ Nhôm là theo chỉ đạo của Nguyễn Xuân Phúc.

Như Dương Hằng Nga được tôn sùng như một nhà báo dũng cảm và đối tượng Phan Văn Anh Vũ là trùm Maphia. Nếu đọc kỹ những bài báo của Hằng Nga trên báo Giao Thông Vận Tải ( bí thư Đà Nẵng hiện nay Trương Quang Nghĩa từng làm bộ trưởng GTVT) và bài Hằng Nga tâm sự về nỗi khổ bị đe doạ này nọ. Người ta sẽ thấy trình độ của bài viết phóng sự với bài kể lể của hai con người khác hẳn nhau. Sự kể lể rối rắm và gượng gạo về nỗi khổ của mình không hề mạch lạc như bài phóng sự. Hơn nữa Hằng Nga trước đó vô danh chẳng ai biết đến tài cán gì, sau vụ Vũ Nhôm cũng chẳng thấy có gì nổi bật. Nga chỉ là con cờ của bọn Khê, Huỳnh Đức Thơ, Hoàng Hải Vân viết bài cho đứng tên đăng mà thôi, nữ nhi anh hùng thì giờ đã ầm ĩ các vụ khác rồi.


Vì sao Vũ Nhôm lại bị báo chí đánh ( tức Nguyễn Công Khế chủ mưu) , như đã nói trên là vì đương kim thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc hạ lệnh. Vì sao Phúc bỗng nhiên muốn diệt một thằng ranh con trước kia với mình như thầy trò.?

Tất cả cũng do dòng đời xô đẩy, từ cái việc tách tỉnh kia. Mỗi người đi một nơi, Vũ Nhôm ở Đà Nẵng phải cầu cạnh Nguyễn Bá Thanh. Còn Phúc về Quảng Nam cũng phải cầu cạnh Thân Đức Nam nhờ tiến cử ra ngoài , rồi ra đến ngoài cũng phải cầu cạnh Nguyễn Văn Chi , Nguyễn Tấn Dũng, Nguyễn Phú Trọng, Trương Tấn Sang để lắt léo gạt bỏ được Nguyễn Bá Thanh, trở thành người miền Trung duy nhất xứng đáng cho một trong 4 chức tứ trụ.

Con đường chia hai ngả, ai đi cũng phải nỗ lực hết mình. Chẳng còn thời giờ mà nghĩ đến thời xa xưa.

Thế rồi Phúc làm thủ tướng, Đà Nẵng có bí thư mới là Nguyễn Xuân Anh.

Vũ Nhôm lại chạy đến quanh văn phòng của Nguyễn Xuân Anh như trước kia từng đến văn phòng Nguyễn Bá Thanh, cuộc đời doanh nghiệp là vậy cứ mỗi lần quan chức thay đổi lại một lần lon ton đến thiết lập quan hệ. Tất nhiên một doanh nhân không thể nước đến chân mới nhảy, Vũ có quan hệ với Xuân Anh từ khi Xuân Anh là  phó chủ tịch thành phố Đà Nẵng vào quãng năm 2011.

Nguyễn Bá Thanh ngày trước đã coi Phúc như một thằng hề, Nguyễn Xuân Anh sau này cũng chẳng coi Phúc ra gì.  Nếu Nguyễn Bá Thanh trước kia coi thường Phúc vì bản linh ngang tàng như Thanh thì không thể ưa thằng nịnh nọt, luồn cúi thì sau này Nguyễn Xuân Anh cũng chả thể kính trọng Phúc khi từng chứng kiến Phúc vẫy đuỗi nịnh bợ cha mình là ông Nguyễn Văn Chi.

Đại gia tìm quan chức đứng đầu địa phương xin bảo trợ, quan chức đầu tình cũng tìm uỷ viên bộ chính trị bảo trợ. Vì coi khinh Phúc, Nguyễn Xuân Anh tìm đến chủ tịch nước Trần Đại Quang làm thầy đỡ. Quang trước kia làm trưởng ban chỉ đạo Tây Nguyên, trụ sở ở Đà Nẵng nên quan hệ có sẵn với gia đình nhà Nguyễn Văn Chi là điều đương nhiên.

 Vũ Nhôm theo dòng nước cuốn đó mà không theo người quen cũ của mình là đương kim thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc.

Người ta dựng câu chuyện mẹ Vũ Nhôm và vợ Trần Đại Quang là chị em để thêm phần ly kỳ thu hút dư luận. Sự thực không có chuyện này. Thế nhưng tin đồn vẫn cứ được thêu dệt như thật làm khối người không có thông tin và thích nghe những điều lạ tin sái cổ.

Lúc Quang làm bộ trưởng công an đã có những mối quan hệ với Đà Nẵng như nói trên, lúc này tổng cục tình báo công an nhận thấy họ thiệt thòi hơn tổng cục tình báo quân đội. Nếu như tổng cục tình báo quân đội thiết lập quan hệ với các đại gia đi lấy đất các nơi làm dự án, kiếm bôn bạc thì tổng cục tình báo công an tức tổng cục 5 lại chả có màu gì. Vì thế tranh thủ mối quan hệ của bộ trưởng công an Trần Đại Quang với Đà Nẵng, tổng cục 5 cũng tìm công ty bình phong để kiếm thêm tiền cho mình. Việc này làm tổng cục tình báo quân đội khó chịu.

Vũ Nhôm bị kẹt dưới hai mối thù ngịch, một là của Nguyễn Xuân Phúc với Trần Đại Quang vì tranh giành ảnh hưởng miền Trung ( hãy xem bài năm 2016 có tên Miền Trung sôi động để thấy vấn đề này đã được thấy trước ) và mối thù thứ hai là giữa tổng cục 2 và tổng cục 5.

Mối thù thứ ba là giữa cách đại gia ngàn tỷ với nhau. Trong đó có những đại gia có quan hệ mật thiết với những thế lực chính trị lớn tại Việt Nam như Cocobay, chính Cocobay đã bỏ tiền thuê các thế lực truyền thông khác phụ hoạ với nhóm Khế để tạo thêm sức mạnh đánh Vũ Nhôm.

Tổng cục trưởng tổng cục 2 tình báo quân đội, đạị tá Phạm Ngọc Hùng vốn có họ hàng với đằng vợ nhà Thân Đức Nam.

Thân Đức Nam với Nguyễn Xuân Phúc như một cặp đôi không thể tách rời, đến giờ Nam đã quá tuổi để giữ chức phó chủ nhiệm văn phòng quốc hội, nhưng Nam vẫn còn ngồi đó làm chân trong cho Phúc, ép quốc hội duyệt những điều mà Nguyễn Xuân Phúc muốn. Thân Đức Nam gây thiệt hại cho đất nước hàng ngàn tỷ trong vụ Thanh Hà, đến nay nhà nước vẫn không thu được 1500 tỷ của Cienco, công an đã định khởi tố nhưng Nguyễn Xuân Phúc đã thay ngay người đứng đầu đơn vị công an có ý muốn khởi tố vụ Nam gây thiệt hại.


 Chính Phạm Ngọc Hùng đã dùng kỹ thuật tình báo, đánh cắp tài liệu về Vũ Nhôm, cung cấp thông tin cho Nguyễn Công Khế, Nguyễn Tường Minh , Hoàng Hải Vân tung lên mạng. Nhà báo Nguyễn Tường Minh đã sử dụng những trang web để đưa thông tin về Vũ Nhôm, Bùi Cao Quốc Quân lên mạng, vụ này nhà Bùi Cao Quốc Quân phải thương lượng cho Tường Minh ( đệ tử Nguyễn Công Khế ) hàng chục tỷ với danh nghĩa phụ trách truyền thông. Vì thế mà vụ Bùi Cao Quốc Quân um xùm cũng với Vũ Nhôm I'm bặt, chỉ riêng Vũ Nhôm tiếp tục bị nhóm Khế tấn công.

Phạm Ngọc Hùng còn cấp tin ngày về của Trịnh Xuân Thanh từ Đức cho Trương Huy San, nhằm cho bộ công an không có thời gian che đậy, sắp xếp vụ bắt cóc.

Hùng cũng tung ra bản báo cáo với bộ chính trị lên trên mạng để gây áp lực cho Phúc dề nghị bắt Vũ Nhôm. Trong bản báo cáo này có một chi tiết nhầm lẫn đó là việc Hùng nói Trương Huy San là chủ trang Ba Sàm. Thực ra đây là một sự nhầm lẫn chủ ý, tức ngầm thông báo Huy San là người của mình, chứ không thể có chuyện tổng cục tình báo báo cáo sai lầm tệ hại như vậy, hơn nữa nó còn mục đích khi tung lên mạng gây dư luận có lợi rồi, còn đề phòng nếu có gì kêu rằng tin giả.

Như Huy Đức tung tin bắt Bắc Hà, những kẻ tin bán tháo khoán chứng khoán vào tay những con cá mập chờ sẵn đàn cá chạy bão. Cuối cùng tin không thật thì có sao đâu, đàn cá phần lớn đã chui vào bụng cá mập.


--------

 Phần 2 sẽ có những văn bản, hình ảnh. Do tình hình Facebook liên tục bị đóng. Các bạn có thể theo dõi ở trang Fanpage Người Buôn Gió hoặc trang Blog ngươibuongio1972 nếu như trường hơp trang Facebook thanhhieubui bị khoá.

Thứ Ba, 22 tháng 5, 2018

Đức truy nã quốc tế tướng Đường Minh Hưng !

Tờ nhật báo Taz.de đưa tin nhà nước cộng hoà liên bang Đức đã ra lệnh truy nã quốc tế đối với trung tướng công an Việt Nam, ông Đường Minh Hưng.

Ông Hưng từng giữ chức cục trưởng cục a67 của bộ công an Việt Nam. Đây là một đơn vị chuyên trấn áp những người bất đồng chính kiến và những người đấu tranh dân chủ. Khi bị truy nã ông Hưng đang ở cấp cao hơn là phó tổng cục an ninh, hàm trung tướng.

Ông Hưng còn là thành viên quan trọng trong uỷ ban chống khủng bố của Việt Nam, trên cương vị này ông phải làm việc, tiếp xúc nhiều với các cơ quan cảnh sát các nước cũng như quốc tế, ông phải phối hợp với cảnh sát các nước và quốc tế ví dụ như bắt một đối tượng truy nã quốc tế nào đó.

Nhà nước CHLB Đức truy nã ông Hưng vì tội tổ chức bắt cóc người trên nước Đức, một hành động được liệt vào những hoạt động của bọn khủng bố.

Cho dù các dư luận viên hay những người cuồng đảng cộng sản hoặc căm ghét tham nhũng có nêu ra lý do vì nước Đức chứa chấp Trịnh Xuân Thanh, mới dẫn đến việc bắt cóc để biện minh cho hành động bắt cóc thì cũng không thể nào đảo ngược lại vấn đề. Nước Đức xử vụ bắt cóc, xử vụ ăn trộm là xử về hành vi chứ không phải là mục đích.

Nếu nói về mục đích để biện minh như những kẻ ngu dốt và cuồng đảng kia, tức lấy mục đích để bao biện hành động phạm pháp. Người Đức có thể  cũng suy diễn hành động bắt cóc ấy, không chỉ mục đích đưa TXT về xử tội ở Việt Nam để lấy niềm tin như đảng CSVN nói, mà hành động bắt cóc ấy là âm mưu quốc tế do khối cộng sản vạch ra, đứng đầu là Nga , Trung đã điều khiển Việt Nam thực hiện vụ bắt cóc, nhằm đánh vào uy tín khội liên minh Châu Âu, qua nước cầm đầu là CHLB Đức. Bằng chứng là máy bay Nga, Trung đã chở Trịnh Xuân Thanh và Đỗ Minh Phương về lại Việt Nam.

Thế nên,việc lấy mục đích biện minh chỉ là trò giải toả tâm lý , nó không có giá trị gì về pháp lý.

 Việc truy nã này sẽ là một vấn đề rất mới và phức tạp đối với nhà nước cộng sản Việt Nam.

Ông Đường Minh Hưng là một sĩ quan công an, việc bắt cóc  TXT là nhiệm vụ ông được đảng và chính phủ Việt Nam giao , ông không thể tự ý hoạt động được. Vì vậy việc truy nã ông của người Đức là theo cách người Đức nghĩ, tức cứ ai làm ra tội thì người ấy chịu. Còn nếu đúng ra thì người Đức phải truy nã cả cấp trên ông Đường Minh Hưng tức chủ tịch nước, thủ tướng, bộ trưởng công an và cả ông tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng.

Nhiều người nghĩ ông Trọng là TBT thì không có trách nhiệm, nghĩ vậy là sai. Nước Đức quan hệ ngoại giao với Việt Nam là họ công nhận thể chế CSVN, trong thể chế ấy hiến pháp ghi đảng CSVN là giai cấp duy nhất lãnh đạo đất nước. Vì thế chiếu theo hiến pháp Việt Nam thì người Đức có thể truy nã cả ông tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng.

 Nếu phía Đức nhìn theo quan điểm, ai làm người đó chịu thì may mắn cho nhà nước Việt Nam, vì cấp cao hơn như tổng bí thư, chủ tịch nước, thủ tướng không bị liên đới trách nhiệm. Tức chỉ mình ông Hưng thôi chứ không phải cả tổ chức nhà nước CSVN là một băng nhóm phạm tội khủng bố, cần truy nã quốc tế.

Việt Nam có cả trăm tướng lĩnh công an, là một người lính phải có trách nhiệm thực hiện nhiệm vụ trên giao, giờ bộ chính trị Việt Nam có giao cho tướng Đường Minh Hưng trách nhiệm cao cả là chịu hình phạt như về vườn, mất chức, kỷ luật chắc ông Hưng cũng phải làm. Vì lý tưởng cao cả hy sinh cho danh dự của chế độ mà ông đã thề phục vụ trung thành suốt đời.

Nhưng ở đây có một việc rất khó cho Bộ Chính Trị CSVN , nếu đưa ông Hưng ra bàn giao cho Đức theo hiệp ước dẫn độ tội phạm khủng bố quốc tế, thì khác nào CSVN nhận mình là một tổ chức khủng bố. Việt Nam không thể chấp nhận yêu cầu truy nã của Đức, cũng như sống chết họ cũng không thể nào công nhận việc bắt cóc. Lối thoát duy nhất của họ là giữ rịt TXT và lu loa TXT tự thú trở về.

 Trong trường hợp đấy thì Đức chỉ còn cách đưa lệnh truy nã 12 tướng tá của bộ công an Việt Nam vào danh sách truy nã quốc tế. Như vậy Việt Nam là một nhà nước đang chứa chấp và bao che cho 12 đối tượng đã thực hiện hành động khủng bố ở một quốc gia có quan hệ ngoại giao với Việt Nam. Thậm chí còn lợi dụng những đặc quyền về ngoại giao để thực hiện hành vi khủng bố, như dùng visa ngoại giao , dùng sứ quán làm nơi giam giữ người bị bắt cóc và phục vụ hậu cần cho nhóm bắt cóc.

 Quan hệ ngoại giao Việt Đức sẽ thế nào khi mỗi lần tiếp xúc, người Đức lại nhớ đến Việt Nam đã lợi dụng quan hệ ngoại giao để đưa hàng chục kẻ khủng bố vào đất nước họ thực hiện hành vi phạm tội, sau đó bao che và thậm chí còn khen thưởng cho những kẻ khủng bố ấy như đã lập chiến công.  Những kẻ phạm tội ấy sống nhơn nhơn và hàng ngày vẫn ở vị trí là công chức, cán bộ trong biên chế nhà nước Việt Nam, rồi thăng chức, hàm đều đều.?

Cách êm nhất không phải Việt Nam nhận tội và giao lại cho Đức kẻ bị bắt cóc lẫn kẻ bị bắt cóc. Cũng không phải là Đức nhịn, bỏ qua không nói gì, coi như công nhân Việt Nam làm thế là đúng.

Cách tốt nhất là Việt Nam giữ nguyên quan điểm không bắt cóc, không trả người. Phía Đức tiếp tục xét xử và đi đến quyết định cắt quan hệ ngoại giao với Việt Nam.

Hai nước cắt quan hệ ngoại giao, đó là cách tốt nhất cho cả hai bên trong trường hợp này. Vì một bên không thể nhận tội, một bên cũng không thể tha tội nếu bên kia không nhận.

Vậyy  tốt cho cả hai bên hơn là đi cùng nhau từng bước để đến chỗ cuối cùng

- Cắt quan hệ ngoại giao.

 Trịnh Xuân Thanh bị Việt Nam bắt cóc đưa về xét xử trong một vụ án mà TXT bị cáo buộc tham nhũng vài trăm ngàn USD xử án tù chung thân.

Việt Nam bắt cóc TXT trở về tốn tiền hối lộ để thuê cả một chuyên cơ của Slovakia dưới mác mượn, tốn hàng chục triệu USD và một lô cán bộ ngoại giao bị trục xuất, một lô tướng lính công an bị truy nã quốc tế, và cả những công dân yêu nước như Nguyễn Hải Long phải chịu tù đày xứ người,  công dân yêu nước Đào Quốc Oai đang phục vụ đất nước hiệu quả tại Séc cũng đành bỏ vợ con, cơ nghiệp trốn tránh về quê hương, không còn hy vọng trở lại Châu Âu.

Bỗng nhiên nhớ lại lời ông TBT Nguyễn Phú Trọng đại khái ném chuột không để vỡ bình, làm gì cũng nên cân nhắc thiệt hại, không để thế lực thù địch lợi dụng phá hoại, làm ảnh hưởng đại cục.

 Dư luận Việt Nam đang được định hướng rằng, chả có gì nghiêm trọng, nước Đức làm căng thế chỉ để làm bộ thôi, cho vài hiệp định kinh tế là im ngay. Nếu có một nhà báo nào người Đức , được cung cấp những thông tin  rằng người Việt Nam đang nghĩ thế,  và làm một bài báo về suy nghĩ của người Việt Nam về nhà nước Đức chỉ là loại làm trò trong vụ TXT, để  gây sức ép kiếm vài hợp đồng kinh tế với Việt Nam.

Một bài báo như thế, sẽ chặn đứng tất cả những hợp đồng kinh tế nào tới đây mà thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đưa ra với chính phủ Đức. Không những thế mà còn nhiều hiệp ước khác cũng bị ngưng lại.

 Này các bạn căm thù cộng sản, các bạn thuyền nhân bỏ nước ra đi, cơ hội của các bạn đấy. Đừng bị những luận điệu ma mị như làm thế chỉ có dân thiệt, cộng sản nó không thiệt gì đâu. mà bỏ qua cơ hội. Nếu các bạn không chung tay, góp sức ra một bài báo như thế. Sau này lỡ Việt Nam làm ăn gì với Đức, bọn DLV nó chửi các bạn ngu, không hiểu rằng bọn tư bản chỉ cần lợi nhuận đưa ra làm ăn là nó bỏ qua hết nhân quyền này nọ.

Thứ Hai, 21 tháng 5, 2018

Giải pháp nào cho vụ Trịnh Xuân Thanh ?

Bạn tôi , anh JB Nguyễn Hữu Vinh nói.

- Cộng sản cái gì nó không nói đến, là cái nó sợ nhất. Còn những cái nó cho nói đến, nó đếch sợ đâu.

Quả đúng như vậy, có nhiều người khi dư luận dấy lên quan tâm, chế độ cộng sản nếu không bịt được thì ngay lập tức sẽ có những trò lố nào đó để dư luận tập trung vào dó. Chẳng hạn chúng bỗng nhiên cấm vài bài hát nhạc vàng, thế là thiên hạ lao xao thành làn sóng phản đối. Thực ta việc cấm vài bài đó hay cho bài đó hát chả chết ai, nhưng vì vô lý đến nỗi dân chúng ngạc nhiên và phản đối ầm ĩ. Như thế quên béng chuyện khác.

Vụ toà thượng thẩm Berlin là vụ cực kỳ nghiêm trọng với chính phủ Việt Nam, nhưng không thấy chính phủ Việt Nam hay báo chí Việt Nam nhắc đến, giới đấu tranh dân chủ ở Việt Nam cũng không mấy quan tâm trên các trang Facebook của họ. Trương Huy San, cây bút có tác động định hướng dư luận khá lớn , trước kia thường nhắc đến Trịnh Xuân Thanh, tin cuối cùng của anh ta về Trịnh Xuân Thanh là báo Thanh đã về. '' Đã về '' là từ Huy San dùng, không nói là bắt cóc.

Trang thoibao.de của nhà báo Lê Trung Khoa có cơ sở tại Berlin là trang duy nhất thường cập nhật những tin tức nóng hổi xoay quanh vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh, trang này đã bị tin tặc đánh sập hồi tuần trước. Cơ quan an ninh Đức đã ngay lập tức thu thập thông tin, hồ sơ về vụ đánh phá trang báo điện tử này.

Hàng trăm ngàn người Việt đang sinh sống ở Đức sẽ phải đối mặt với những khó khăn do vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh gây ra. Những người đã ổn định trước kia dễ dàng mời bạn bè của mình sang thăm, giờ vấn đề này đã trở nên khó khăn khi xin visa, hoặc thời hạn visa không còn dài như trước.  Thứ ba tuần trước 200 cảnh sát Berlin đã lùng sục những khu người Việt ở để truy cứu việc làm giấy tờ kết hôn, nhận con giả.

Kết hôn và nhận con giả là cách thức phổ biến để người Việt nhập lậu có giấy tờ hợp pháp ở lại Đức. Những thanh niên Việt Nam ở các làng quê nghèo, không có đất canh tác và không có việc làm, họ phải tìm đến phương xa mong cuộc sống khá hơn. Họ đã phải cầm cố nhà cửa, vay nợ để đến được nước Đức với giá dao động từ 10 đến 20 ngàn USD. Đó là cái giá để đến nước Đức trong tình trạng bất hợp pháp, một cô gái muốn ở lại ổn đinh, cô ta phải có bầu với ai đó, rồi thuê một ai đó có giấy tờ Đức ổn định nhận làm cha đứa bé, giá phải trả để cho ông bố kia nhận là khoảng 10 đến 15 ngàn USD. Vậy với một cô gái phải mất tầm 30 ngàn USD để có giấy tờ ở lại, với điều kiện bắt buộc kèm theo là cô phải có một đứa con sinh ra ở Đức.

Với một chàng trai Việt không có giấy tờ, nếu muốn nhận là bố của một đứa trẻ để có giấy tờ ăn theo nhờ chính sách nhân đạo của người Đức, anh ta phải bỏ 20 đến 30 nghìn usd.

Nếu kết hôn, con số có tầm 30 đến 50 nghìn, tuỳ từng đối tượng và đường dây dịch vụ.

Sau vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh, các quan hệ làm ăn Việt Đức bị ảnh hưởng nghiêm trọng, những ký kết mới sẽ không có, chỉ có những ký kết cũ được thực hiện hoặc những vấn đề nhân đạo được thực hiện. Trước đây người Đức họ làm ngơ trước các dịch vụ ngầm làm giấy tờ hôn nhân, nhân con. Nhưng nay đã có việc bắt người Việt làm dịch vụ này, một vài người đã bị bắt và một số người khác đang bị điều tra. Việc nhận con, kết hôn của người Việt ở Đức sẽ bị đình trệ và có thể không tiếp tục được, đó là mối lo của rất nhiều thanh niên Việt Nam tại Đức. Giấc mơ thay đổi cuộc sống của họ đang bị đe doạ phá huỷ nghiêm trọng.

 Chính phủ Việt Nam né tránh nhắc chuyện Trịnh Xuân Thanh khi đối thoại với Đức, thay vào đó thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc giở trò mua bán, đổi chác đó là gợi ý sẽ tạo thuận lợi cho những nhà đầu tư Đức vào Việt Nam làm ăn. Một cách mà Phúc đã thành công khi mặc cả với Sing khi đưa Phan Văn Anh Vũ trở về, đổi lại Phúc ký ngay đồng ý cho Sing đầu tư Casino ở Huế.

Nhưng nước Đức thể chế của nó không vận hành không như Sing. Ở Sing là chủ nghĩa tư bản độc tài, còn Đức là chủ nghĩa tư bản tự do. Có vô khối các áp lực đè nên chính phủ Đức, và chính phủ Đức không thể dùng chủ quyền để mặc cả với hiệp ước kinh tế của nước nhỏ nhoi như Việt Nam. Chính phủ Việt Nam có thể đánh đổi chủ quyền lấy ngoại giao và kinh tế với Trung Quốc, họ nghĩ Đức cũng sẽ đánh đổi việc Việt Nam xâm phạm chủ quyền an ninh quốc gia Đức lấy việc cho Đức đầu tư vài thứ tại Việt Nam.

Những gì diễn ra ở toàn án Đức ngày càng nghiêm trọng hơn với Việt Nam, chuyện chính thức một trung tướng công an tình báo Việt Nam sẽ bị truy nã quốc tế vì tội tổ chức khủng bố ở Đức là điều đang đến. Không dừng lại ở vị trung tướng này, có thể ngay cả bộ trưởng công an Tô Lâm cũng có thể bị người Đức và Slovakia cùng ra lệnh truy nã quốc tế. Nếu trường hợp này xảy ra, nó thực sự là  điều quá đặc biệt, việc truy nã quốc tế tướng lĩnh của một đất nước như vậy, chỉ có ở những trường hợp tướng lĩnh của chế độ phát xít khi xưa.

Có lẽ phía Việt Nam sẽ chấp nhận cho người Đức muốn làm gì thì làm, sau khi đề nghị đổi chác không thành công. Những dư luận viên đóng vai nhà dân chủ xuê xoa dư luận rằng, không quan hệ thì Đức thiệt, Việt Nam làm ăn với nước khác, khối nước mong muốn làm ăn với Việt Nam.

Ừ thì không làm ăn thì làm với nước khác, nhưng số phận hàng trăm ngàn người Việt sinh sống tại Đức thì sao.? Việc các tướng lĩnh bộ công an bị truy nã quốc tế thì sao.?  Ảnh hưởng của việc đó sẽ dai dẳng hàng năm trời, bất an hàng năm trời.

 Chính phủ Việt Nam cần phải đối mặt giải quyết vấn đề này, việc nghĩ rằng cứ lần khất để lâu cứt trâu hoá bùn là sai lầm nghiêm trọng do đánh giá không đúng về bản chất người Đức, những tên cố vấn về nước Đức cho chính phủ Việt Nam đã lờ đi không nhắc những ví dụ tiêu biểu. Chẳng hạn như bạn bị gửi một vé phạt đậu xe, bạn không đóng hoặc quên đi, hoặc nghĩ bạn về lại Việt Nam sẽ chằng sao. Nhưng nhiều năm sau bạn xin visa vào Đức, cái vé phạt đó sẽ tòi ra và bạn là người cố ý lẫn tránh việc thực hiện pháp luật Đức, lúc đó thì mệt lắm.

 Một trong những giải pháp đối phó với việc này là thả cho Trịnh Xuân Thanh về nhà chữa bệnh, sau khi lấy đầy đủ lời cam kết không bỏ trốn, khẳng định việc mình tự thú.

Trịnh Xuân Thanh đã trốn khỏi Việt Nam, khi được thả về nhà chữa bệnh tạm thời, không bị ai canh giữ, theo dõi. Anh ta chắc phải hiểu rằng nên sớm tìm đường chuồn sang Thái mà gặp đại sứ , lãnh sự quán Đức ở đó xin giúp đỡ. Hiển nhiên luật sư của anh ta sẽ bay sang Thái cùng với sứ quan Đức tại đó đưa anh ta đến Đức.

 Tại Đức Trịnh Xuân Thanh sẽ không nhớ gì về vụ bắt cóc, anh ta hoàn toàn từ chối khai với lý do bị tiêm thuốc không nhớ hay lúc đó say rượu bị đẩy lên xe và không nhớ gì nữa. Anh ta phải khai vậy vì còn gia đình ở Việt Nam. Loại người như anh ta chắn chắn sẽ làm như vây, anh ta không phải loaị người hy sinh vì cái đúng mà đứng ra làm nhân chứng khai rõ việc bẳt cóc thế nào. Được ở lại Đức không phải lĩnh án tù chung thân tại Việt Nam, gia đình ở Việt Nam không bị đe doạ. Được cả đôi đường với cái giá không tố cáo chính phủ VN bắt cóc, đương nhiên người như Trịnh Xuân Thanh không dại gì mà không làm vậy.

Lúc TXT đã ở Đức khi ở nhà tù ra, Việt Nam tiếp tục yêu cầu Đức dẫn độ phạm nhân bỏ trốn khỏi nhà tù, lợi dụng chính sách nhân đạo của nhà nước Việt Nam.

Nước Đức chắc cũng không biết nói thế nào cho đẹp mặt quốc tế, giải pháp cuối cùng là phiên xử bắt cóc diễn ra cho có lệ, vì người bị bắt cóc đã nhơn nhơn sống ở Đức rồi, anh ta cũng chả khẳng định gì mình bị bắt cóc cả.

Điều này khả năng dễ xẩy ra nhất. Thực ra Việt Nam tiếp tục giam giữ Trịnh Xuân Thanh chẳng còn ích lợi gì, so với những thiệt hại mang lại quá lớn hơn. Nếu tính về giá trị mang lại uy tín cho ông tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng, thì việc giam giữ Thanh tiếp tục chưa hẳn đã mang lại thêm uy tín cho cá nhân ông, mà nó mang cho ông ta nỗi oán trách của nhiều người.

Những ngừoi mong muốn cho TXT tiếp tục bị giam giữ là những người đang mong muốn chế độ cộng sản Việt Nam bị ảnh hưởng nặng nề ở vụ này, vì càng giữ càng gây hậu quả.

Một trong những người đó là tên phản động Bùi Thanh Hiếu, tức Người Buôn Gió. Nếu ông Nguyễn Phú Trọng tiếp tục giam giữ TXT thì có một điều rất bi hài xảy ra, là ông và tên phản động Bùi Thanh Hiếu đang trùng quan điểm với nhau.

Chủ Nhật, 20 tháng 5, 2018

Nợ 1000 euro.

Vào năm 1977 bố mình sữa chữa kính bút ở đường Nam Bộ, nay là dường Lê Duẩn. Chỗ bố mình ngồi đối diện với ngõ Vũ Hữu Lợi. Bố có cái xe đạp nam, thùng đồ nghề bằng gỗ to bằng cái vali cỡ to bây giờ buộc ở yên sau, mình ngồi trên cái thùng đồ đó mỗi khi bố chạy công an.

Trước đấy bố mình sản xuất bút máy gia công, bị quy là sản xuất trái phép , nhà nước cho công an đến tịch thu hết máy móc và cho bố mình vào tù. Khi ra tù, chẳng còn gì để làm ăn, bố mình làm nghề sữa chữa bút máy rong ngoài vỉa hè. Lúc ấy mẹ mình bán dẹp nhựa rong ngoài bờ Hồ ( tên của hồ Hoàn Kiếm, hồ Gươm )

Nhà cô mình ở ngõ Vũ Hữu Lợi, vợ chồng cô làm nghề chụp ảnh ngoài công viên Thống Nhất ( sau đổi thành công viên Lê Nin). Có lúc mình ngồi cạnh xem bố sửa chữa kính , bút. Có lúc mình chơi ở nhà cô.

Bố ngồi sửa chữa rong một thời gian ngắn thì thôi, bố chuyển sang cung cấp phụ kiện cho những người sửa chữa khác. Nhưng bố để mình ở lại nhà cô, cô chú mình không có con , vì thế bố để mình lại đó với cô chú. Ngày ấy ngõ Vũ Hữu Lợi ban ngày vắng đến nỗi không một bóng người, có những cây bàng to cao, mình hay nhặt bàng rơi ở đó ăn. Ở với cô được ăn ngon hơn ở nhà, nhưng mà nhớ mẹ , nhớ lắm. Cô chú lại nghiêm khắc, dạy từng li, từng tí. Mình ăn cơm vớ phải hạn sạn nhè ra, cô bảo phải nhằn hạt sạn ra cửa miệng rồi lấy đũa hứng và đặt nhẹ nhàng xuống mâm. Rồi người lớn nói phải dạ , vâng. Muốn nói gì phải thưa gửi.

Hàng ngày cô chú mình ra công viên chụp ảnh, có em trai của chú ở nhà làm những việc vặt và học tráng phim. Chú ấy hình như lúc đó chưa đầy 20 tuổi thì phải.

Một hôm mình chơi ở cái cầu trượt đặt giữa ngõ, mình đã nói là hồi đó ngõ ấy vắng lắm, vắng đến độ người ta đặt cái cầu trượt cho trẻ con chơi giữa ngõ. Đang chơi mình nhớ mẹ, mình quyết định đi về nhà.

Năm đó mình 5 tuổi, mình nhớ khá rõ. Đầu tiên mình đi ra phố Yết Kiêu, rẽ sang hồ Thuyền Quang, dọc phố Quang Trung rồi đến nhà thờ lớn rẽ ra báo Nhân Dân, rẽ tiếp Bảo Khánh ra hồ Gươm, ra chỗ bán nộm rồi vào hàng Thùng, ra hàng Bè, đi hết hàng Bè là về đến ngõ Phất Lộc. Mình có bị mắc chút ở chỗ nhà thờ lớn, vì theo mình nghĩ đến đó phải thấy hồ Gươm luôn, nhưng không có, mình hỏi thăm một cô, cô ấy chỉ cho mình ra lối Bảo Khánh. Lúc gặp Hồ Gươm thì không lo, vì mẹ mình bán dép rong quanh hồ nên mình nhớ đường về.

Lúc về đến gần nhà, thấy trước cửa có nhiều người đứng ầm ĩ, mình len vào nghe xem chuyện gì , thấy cô mình đang khóc, vừa khóc vừa nói gì đó, rồi tiếng mấy ông hàng xóm xôn xao. Nghe một tí mới biết là mọi người đang hối hả bảo đi tìm mình, người thì nói phải đi đăng báo tìm trẻ lạc. Mình mới ngẩng đầu lên nói.

- Ơ , cháu đây cơ mà.

Mọi người rú lên, cô nhìn mình với vẻ ngạc nhiên đến độ quên cả mừng.

Vào nhà mọi người bắt mình kể đi về thế nào, mình kể đi thế nào, nghĩ thế nào làm ai cũng lắc đầu. Cuối cùng cô và bố mình đồng ý với mình là mình thôi không ở nhà cô nữa. Chắc cô và bố sợ mình lại bỏ về lỡ gặp chuyện gì trên đường.

Khi Tí Hớn tầm 5 tuổi, cô cứ thấy bố con mình là nhớ chuyện cũ, cô chửi.

- Tiên sư thằng bố mày, nó bằng tuổi mày làm cho bà hết hồn, bà tưởng muốn chết khi không thấy nó.

Năm 2004 mình đến hỏi mượn cô tiền để làm ăn. Cô bảo không có tiền, nhưng cô có 7 chỉ vàng mình lấy đi. Mình bảo cần tiền mặt vì đang thi công cho cái cửa hàng làm nội thất, không cần vàng. Cô bảo đằng nào cũng phải cần lâu, cứ bán đi mà làm vốn đỡ cho yên tâm làm ăn.

7 chỉ vàng giờ là bao nhiên tiền , mình không biết, chắc nó khoảng tầm 1000 euro.

Mấy năm sau cô nhắc món nợ, chỉ là nhắc thôi chứ không đòi gì cả. Đến năm 2009 mình bị bắt vụ in và phát tán áo Hoàng Sa - Trường Sa là của Việt Nam, cô và chú ngã ngửa ra khi biết mình là Người Buôn Gió. Hoá ra chú suốt ngày ngồi với mấy ông bạn nói chuyện, cũng nhắc đến Đại Vệ Chí Dị. Khi ở tù ra, mình đến cô chú đón tiếp mình vồn vã, như thằng cháu là một anh hùng, vì chú mình rất uất chuyện bọn Tàu xâm lược biển đảo.

Mà chả ai đi đòi nợ thằng cháu anh hùng cả, từ đó chẳng bao giờ cô nhắc đến món nợ ấy. Đã 14 năm rồi, dường như cô chú đã cho mình 7 chỉ vàng đó vào cái ngày mình ra khỏi trại giam B14 vì tội in áo. Không những thế, gặp ai trong họ hàng cô chú đều khen mình, nói mình làm thế là đúng. Do đó nhà mình chẳng ai phê phán mình như trước đó nữa, mọi người nhìn mình với quan điểm khác.

Người Đức cấp cho mình học bổng 5 năm, mỗi tháng được 1800 euro tiền mặt để tiêu. Nhà cửa và bảo hiểm họ đã lo. Chỉ ngồi ăn và viết và đi học không mất tiền thì tiêu sao hết ngần ấy. Mỗi tháng mình dư ra đến 1 nghìn. 5 năm là 60 nghìn euro. Sau này mình mới hiểu, người Đức họ cấp cho học bổng như thế, để mình có thời gian viết và làm quen với nước Đức .Khi kết thúc học bổng mình đã có số tiền làm vốn và ít tiếng Đức để sống dễ dàng.

60 nghìn ấy nay đã thành công ty Nguoi Buon Gio Sushi.

Nếu mình phải trả món nợ 100.000 euro ngay một lúc, mình bán công ty và trả dễ dàng, việc trả nợ ấy chẳng ảnh hưởng gì đến cuộc sống của mình. Vì mức tiêu của mình luôn khiêm tốn so với mức mình kiếm được.

Nhưng mình không dám hỏi cô mình về món nợ 1000 euro ấy, thực sự là mình không dám nhắc đến chuyện trả cô. Cô là người duy nhất mình sợ từ bé đến giờ, không phải vì cô cho nợ tiền, mà sợ từ khi cô bắt khi ăn phải thế nào, gặp người lớn phải thế nào.

 Mình luôn phải gắng sống vững vàng, đó là cách trả nợ cô chú tốt nhất. Một cuộc trả nợ đầy gian nan và dai dẳng,  lúc nào nản lòng, mình lại nhớ mình phải phải trả nợ cô chú mình, món nợ ấy 1 nghìn euro của 14 nắm trước đấy giờ không còn tính bằng tiền, mà nó tính bằng ý thức sống của mình hàng ngày.

 Có những món nợ không bao giờ mình trả cho người đã cho mình vay, chỉ có thể trả cho đời mà thôi, người cho vay họ không cần mình trả.

Đó là những món nợ mang hạnh phúc cho những người mang nó.

Phải may mắn lắm,  mới có được những món nợ như thế trong đời.

Thứ Hai, 14 tháng 5, 2018

Cướp ơi.! Xin đừng giết hiệp sĩ.

Một vụ trộm xảy ra, người suýt bị mất trộm là một phóng viên, một người quay phim ..đại loại anh ta làm cho báo chí, truyền hình. Đồ vật mà anh ta bị mất là chiếc xe SH.

Xe SH là chiếc xe khá nhiều tiền so với mức lương của một bộ trưởng, nhưng ở Việt Nam người ta không sống bằng đồng lương, người ta sống bằng nhiều nghề khác nhau như ăn cướp, trộm cắp. Quan chức, công chức ăn cướp , ăn trộm kiểu của họ. Còn trộm cướp thì theo kiểu nguyên thuỷ của trộm cướp.

Nếu vấn đề chỉ có anh phóng viên và băng trộm, mọi thứ sẽ đơn giản hơn. Anh phóng viên nếu mất chiếc xe trị giá lớn so với một người dân thường ấy, anh ta sẽ gọi bạn bè đến quán bar và gọi hai chai rượu ngoại ăn mừng với lý do của đi thay người.

Anh ta nghĩ, cái xe không bằng cái mạng của anh ta. Cái này hoàn toàn đúng với anh ta và với tất cả chúng ta.

Mấy hôm trước có một chị lãnh đạo một đơn vị cơ sở của đảng uỷ Hải Phòng, chị lái xe tông vào hai sinh viên và phán

- Mạng người không quan trọng bằng xe tôi.

Nếu nói theo quan điểm của các anh, các chị trên thì hiệp sĩ là những người không coi mạng mình bằng cái xe, mà chẳng phải xe của mình, xe của người khác.

Nếu họ coi mạng mình bằng cái xe của người khác, thì trong vụ việc vừa qua, họ đã cản được bọn trộm cướp lấy xe, chiếc xe còn nguyên. Chẳng việc gì phải đuổi theo.

Nhưng họ đuổi theo và bị bọn trộm cắp lâm đường cùng quay lại đâm chết 2 và làm thương 3 người bên họ.

Dư luận dấy lên tranh luận nhiều vấn đề, ai nói cũng đúng, cũng có lý cả. Người bảo phải để công an làm, người khác cãi lại bắt cướp là hành vi nghĩa hiệp của anh Ba Nam Bộ, từ thời trẻ trâu đã nghe tiền bối truyền thụ bí kíp Lục Vân Tiên , nên đã nhập tâm trong lòng. Lý do nghĩa hiệp này rất bố láo, thế nhưng khối người Nam Bộ lại thấy được tự hào. Vì sao bố láo, vì bí kip Lục Vân Tiên được truyền thụ từ trước đó bao đời, thời VNCH cướp cũng nhiều, du đãng nhiều làm gì thấy băng hiệp sĩ nào săn bắt cướp đâu. Chả lẽ thời VNCH các anh Ba Nam Bộ không có khí chất Lục Vân Tiên, đến thời CNXH bây giờ mới có à.?

Tất nhiên chẳng phải, vì thời ấyVNCH là tư bản, tư bản nó giáo dục việc đó là của cảnh sát.

Nhưng mà thôi, tranh luận việc này cũng như thiên hạ đang tranh luận, phải làm thế này, làm thế không được, phải làm thế kia, thế kia cũng không đúng...ông lãnh đạo cao cấp của đảng bảo phải trang bị áo giáp, người dân bảo phải trang bị súng, phải tăng cường cảnh sát...cãi nhau như mổ bò song song với lòng xót thương các hiệp sĩ đã tử nạn hay đã hy sinh, cái này cũng tranh cãi nốt.

Tình hình có vẻ chả đi đến đâu, tức cái chuyện làm giảm mức độ thương vong cho các hiệp sĩ không đi đến đâu.

Chinh sách , tinh thần, luật pháp bùng nhùng chưa biết cách nào khắc phục tình trạng hiệp sĩ bị trộm đâm chết.

Nếu bùng nhùng giữa các biện pháp như vậy, tại sao không nghĩ đến biện pháp xin bọn trộm cướp đừng giết các hiệp sĩ.

Giữa cái xã hôị loạn lạc về niêm tin, quái thai về tinh thần như vậy, xin bọn cướp đừng giết người truy đuổi chúng cũng chẳng có gì phải ngạc nhiên cả.

Cướp ơi ! Đừng giết hiệp sĩ nhé !

Cướp ạ, xã hội này cướp nhiều lắm, cướp đất, cướp quyền con người, cướp bằng chính sách , bằng luật, bằng quân đội .

Nói cướp đây là cướp vi mô, không phải cướp vĩ mô. Cướp vi mô nếu chạy được thì chạy, không chạy được thì quỳ xuống giơ tay chịu trói, để tránh bị ăn đòn hội đồng của đám dân thích đánh hôi , thì cướp nhè đồn công an xông vào, có gì sau này kêu tự thú.

Số mình đen, không chạy được thì hạn chế tối thiểu thiệt hai. Đừng gây thêm tôi ác, như thế sẽ bị xử nặng hơn, cần phải xác định điều này trước khi đi ăn cướp , ăn trộm những bạn cướp ạ.

Tội trộm cướp chỉ vài năm tù, nhưng tội giết người như thế, lãnh án tử hình dễ lắm.

Mong cướp vi mô nghĩ kỹ trước khi đi ăn cướp, bản lĩnh nằm ở chỗ toan tính được chứ không phải là liều lĩnh làm không suy nghĩ.

 Trong khi xã hội còn tranh luận tìm nguyên nhân và giải pháp để cướp khỏi đâm chết hiệp sĩ, mình ở phương xa xin gửi vài lời xin cướp đừng manh động đâm chết người truy đuổi, thôi thì chưa có cách nào, mình có lời xin cướp như vậy.