Thứ Hai, 29 tháng 1, 2018

Bi hài xét xử Trịnh Xuân Thanh.

Trong phiên xử thứ nhất với mình, Trịnh Xuân Thanh lãnh mức án chung thân. Mặc dù Trịnh Xuân Thanh phản bác những lời khai bất nhất của các bị cáo khác đối với mình, nhưng toàn án vẫn kết tội dựa trên những lời khai đó.

Theo điều 72 của luật tố tụng hình sự nhà nước cộng sản Việt Nam ghi rằng.


1. Bị can, bị cáo trình bày về những tình tiết của vụ án. 
2. Lời nhận tội của bị can, bị cáo chỉ có thể được coi là chứng cứ, nếu phù hợp với các chứng cứ khác của vụ án. 
Không được dùng lời nhận tội của bị can, bị cáo làm chứng cứ duy nhất để kết tội.”

Căn cứ quy định trên, lời nhận tội của bị can, bị cáo chỉ có thể được coi là chứng cứ, nếu phù hợp với các chứng cứ khác của vụ án. Và không được dùng lời nhận tội của bị cán, bị cáo làm chứng cứ duy nhất để kết tội nhằm bảo đảm tính khách quan của lời khai bị can, bị cáo và bảo đảm quyền bào chữa của họ.

Như vậy lời khai của các bị cáo khác không thể là chứng cứ để kết tội Trịnh Xuân Thanh, nếu như không có các chứng cứ khác phù hợp. Trong vụ án thứ nhất đối với Trịnh Xuân Thanh , không những chẳng có vật chứng nào mà ngay cả Trịnh Xuân Thanh cũng không nhận tội. Hàng loạt các yêu cầu về chứng cứ được TXT nêu ra, như gặp gỡ nhau vào giờ nào, điện thoại vào giờ nào...đều không được cơ quan điều tra chứng minh. Không những thế, toà còn nhắc giám định viên, công tố viên không cần phải trả lời luật sư bào chữa cho bị cáo hoặc bị cáo.

Ở vụ án thứ nhất, toà án đã chỉ dùng lời khai, lời nhận tội của các bị cáo khác để kết tội Trịnh Xuân Thanh, điều này trái với luật quy định.

 Ở vụ án thứ nhất Nguyễn Anh Minh và đồng bọn chủ động rút tiền chia nhau. Cơ quan an ninh đã mặc cả cho các tội phạm này nếu khai Trịnh Xuân Thanh chỉ đạo và nhận tiền thì sẽ được giảm án, không phải đối mặt với mức án tử hình. Vì vậy họ cùng nhau khai TXT đã chỉ đạo và nhận tiền, lời khai nhiều chỗ bất nhất , khi bị vặn họ nói rằng vì lâu rồi họ không nhớ rõ.

 Đến phiên toà thứ hai đối với TXT thì sự lố bịch càng thậm tệ hơn, đến nỗi phiên toà phải tuyên bố nghỉ bất thình lình để sắp đặt lại.

Nguyên nhân là bị cáo Thắng khác khai rằng đã đưa cho TXT 14 tỷ đồng Việt Nam tiền rút ra từ ngân hàng, số tiền này mệnh giá khác nhau theo chứng từ rút ra từ ngân hàng. Theo tính toán thì số tiền phải nặng đến 80 kg, như thế không thể bỏ vào thùng các tông mà bê được đến văn phòng của Thanh như lời khai ban đầu. Bị cáo khác ấp úng và trả lời là hôm đó cho vào valy kéo, vì tinh thần hoảng loạn nên lúc trước khai nhầm là cho vào thùng các tông.

 Luật sư đã yêu cầu các bị cáo khai về việc đưa tiền cho TXT phải được cách ly, để đảm bảp bị cáo này không nghe bị cáo kia khai việc đưa tiền thế nào. Nhưng toà án không đồng ý và để nguyên cho bị cáo này khai, bị cáo kia nghe để lúc sau được hỏi thì khai cho khớp. Các luật sư yêu cầu người khai phải chỉ rõ loại va ly nào, và bị cáo Thắng kéo và bê tiền thế nào. Bị cáo Thắng chợt nhớ ra là  không phải Thắng là người trực tiếp đưa tiền cho Thanh, mà Thắng giao va ly tiền cho lái xe của mình để lái xe của mình giao cho lái xe của Thanh. Các luật sư yêu cầu thực nghiệm xếp tiền vào trong va ly vì theo các luật sư với kích thước của đống tiền ấy thì rất khó xếp vào valy để kéo. Chưa kể lại có đoạn valy tiền đó được đưa lên máy bay, mà máy bay thì chỉ được phép đưa lên hành lý 7 kg và bỏ vừa chỗ cất hành lý trong khoang hành khách.

Công tố viên bị chất vấn, đuối lý xin hội ý với toà. Toà lập tức tuyên bố ngừng vụ xét xử để xem lại một số thứ, né tránh việc thực nghiệm mà các luật sư yêu cầu.

Sự bi hài lên đến đỉnh điểm khi chính Trịnh Xuân Thanh cất lời bày tỏ về chủ trương chống tham nhũng của đảng CSVN ngay giữa phiên toà, Thanh tuyên bố ủng hộ chủ trương chống tham nhũng của Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng, nhưng anh ta cho rằng những gì đang thực hiện là méo mó, không đúng sự thật và để oan sai.
 Nếu xét theo góc độ khoa học của pháp luật thì với những lời khai, chứng cứ để kết tội TXT tham nhũng là không có cơ sở,  các lời khai bất nhất của các bị cáo khác cho thấy cáo trạng đối với TXT hoàn toàn là sắp đặt vội vàng của cơ quan điều tra, do sức ép của tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng đòi đưa phiên xử ra sớm, nên cơ quan điều tra không thể sắp đặt chặt chẽ các chi tiết ăn khớp giữa các lời khai, không kịp nguỵ tạo vật chứng, đến nỗi toà ê chề phải tuyên bố tạm dừng vài hôm để cơ quan điều tra dàn dựng lại hậu trường.

 Nhưng xét theo tâm lý, tình cảm của đám đông bị kích động với quan điểm cứ quan chức nào có tiền là tham nhũng và tư duy quyền lực của cá nhân tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng ghét ai, muốn bắt và giết ai là người đó có tội. Thì việc toà xử TXT một chiều, không cần đến lý lẽ, bằng chứng là điều được dư luận chấp nhận và tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng ủng hộ. Vì thế tính chính xác, cẩn trọng và công bằng của pháp luật không có trong những phiên toà như thế này.

 Cũng vì những mục đích như thế nên việc bắt cóc TXT từ nước Đức đưa về, gây nên thảm hoạ về ngoại giao và uy tín của Việt Nam trên phương diện quốc tế không những chẳng bị dân chúng phàn nàn, trái lại còn nhiều người hồ hởi cho rằng bắt như thế là chiến công lớn của mật vụ Việt Nam. Trạng thái tình cảm như thế cũng sẽ diễn ra trong những phiên toà thế này, nếu toà càng xử bất chấp pháp luật cứ kết án bị cáo càng cao càng được dư luận ủng hộ, tán đồng bấy nhiêu. Thậm chí nếu lôi được cả vợ con, bố mẹ của bị cáo vô can mà ra toà buộc tội được thì dư luận càng thích thú và hứng khởi.

 Người ta lý giải rằng - Không nên thương xót bọn quan chức cộng sản tham nhũng.

Ở đây có hai dạng, một dạng không thương xót quan chức cộng sản. Quan điểm của những người này nhất quán và rõ ràng hơn 40 năm nay, trước sau như một nên không có gì phải bàn về quan điểm của họ.

Một dạng là không thương xót quan chức tham nhũng.  Dạng thứ hai này là dạng sùng bái quyền lực của phe nào mạnh trong đảng, bởi thế nên họ ủng hộ việc xét xử bất cứ cá nhân quan chức nào mà phe mạnh trong đảng đưa ra. Cho dù nhân tố đưa ra trước kia thuộc phe mạnh và chính họ đã từng cổ vũ, nay yếu thế thành nạn nhân thì họ quay ngược lại ra sức hò hét trợ giúp cho phe mạnh khác tiêu diệt. Họ cổ vũ cho quyền lực chứ không hề cổ vũ cho việc công bằng, nghiêm minh của pháp luật. Bởi nếu họ ủng hộ pháp luật công bằng thì chính họ lại đang chống lại họ. Dạng thứ hai này chính là dạng của tư tưởng coi nghị quyết của đảng chính là pháp luật. Đây là dạng đang chiếm phần đông trong xã hội Việt Nam, những kẻ chóp bu trong lãnh đạo cộng sản nỗ lực lợi dụng truyền thông tác động qua những kẻ này, để tạo quyền lực.

Vụ xử TXT đã hài hước bởi những sắp đặt vội vàng , trơ trẽn của chế độ. Nhưng sau những cái hài hước đó là một nỗi đau lớn cho đất nước. Đó là bi kịch của một đất nước mà đa số người dân , quan chức tán đồng và ủng hộ việc không cần sự công bằng, khách quan trong các phiên toà. Có nghĩa người dân của chế độ CNXH chẳng những không có những tư duy văn minh, trái lại họ còn ủng hộ một chế độ còn độc đoán hơn chế độ CNXH , đó là chủ nghĩa phong kiến vua chúa kết hợp với chủ nghĩa xã hội.

Thứ Sáu, 26 tháng 1, 2018

Thân Đức Nam liệu có về hưu.?

Thiếu tướng Trương Giang Long phó tổng cục trưởng tổng cục chính trị, người có bằng giáo sư, tiến sĩ đã được bộ trưởng công an cho nghỉ việc chờ ngày về hưu. Từ khi nghỉ việc đến khi chờ về hưu ông Trương Giang Long phải đợi mất 1 năm.

 Theo điều luật mới soạn về tổ chức, thì các tướng công an có bằng tiền sĩ, giáo sư được kéo dài thời hạn về hưu lên đến 10 năm.

Ông Trương Giang Long là một trong nhiều người bị cho về hưu khi chưa đến hạn hoặc đến đúng độ tuổi. Ông Long là người nổi tiếng với bài nói chuyện đề cao cảnh giác trước âm mưu của Trung Cộng thâm nhập vào đội ngũ lãnh đạo đảng cộng sản Việt Nam.

 Trong khi đó một kẻ không xứng đáng như Thân Đức Nam, phó chủ nhiệm văn phòng quốc hội không rõ có về hưu vào cuối tháng 1 năm 2018 này không.

 Thân Đức Nam sinh ngày 5 tháng 1 năm 1958, là một tay buôn đồ quần áo cũ từ Thái Lan về Việt Nam, giai đoạn này Nam đã tích luỹ được một số vốn liếng và nhảy sang lĩnh vực bất động sản. Sau đó Nam làm sếp của Cienco5 do Phạm Tuân đỡ đầu. Trong thời kỳ nhá nhem, lộn xộn của các dự án bất động sản, Nam đã phất lên nhanh chóng. Từ Cienco 5 Nam đẻ ra nhiều công ty con do anh em ruột của mình quản lý như Thân Hoá, Thân An, Thân Lâm...Có tiền kiếm được tập đoàn nhà họ Thân đã lôi Nguyễn Xuân Phúc từ Đà Nẵng ra trung ương và đưa lên ghế chủ nhiệm văn phòng chính phủ để rồi Phúc có cơ hội tiếp xúc với Trọng, Sang ngoi lên làm thủ tướng.

 Sau khi để lại món nợ 1400 tỷ của Cienco5 với nhà nước, Thân Đức Nam ẵm gọn hàng ngàn tỷ chênh lệch giá ở các dự án xây dựng leo lên cái ghế phó chủ nhiệm văn phòng quốc hội hiện nay. Vụ án mà công an điều tra về những sai phạm hàng ngàn tỷ của Thân Đức Nam được thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc chỉ đạo gác lại với lý do công an cần phục vụ những trọng án kinh tế khác mà tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng đang muốn giải quyết nhanh.

Một số tướng lĩnh công an muốn thúc đẩy việc điều tra sai phạm của Thân Đức Nam vì không muốn để sự vụ kéo dài, những hồ sơ, tư liệu bị tẩu tán khó cho việc điều tra. Phúc và Nam đã gọi Phạm Ngọc Hùng, tổng cục trưởng tổng cục tình báo quân đội, tên thường gọi là Hùng Tút đến để bàn cách đối phó. Hùng Tút dùng tổng cục 2 thu thập thông tin về các tướng lĩnh bộ công an và tung ra cho Phúc có cớ xử lý. Vì thế những sai phạm hàng ngàn tỷ của Thân Đức Nam không ai dám nhắc tới nữa.

 Như nhà báo Osin Huy Đức từng vạch mặt tổng bí thư Nông Đức Mạnh xin dự án BOT cho vợ bé, thu lời hàng ngàn tỷ. Đấy chỉ là một dự án, còn Thân Hoá anh em của Thân Đức Nam là chủ của nhiều dự án BOT khác thì số tiền thu về phải khủng khiếp đến đâu. Như dự án quốc lộ 1 đoạn từ Duy Xuyên của Quảng Nam đến Phú Ninh hoàn thành năm 2015, đoạn Hoà Cầm Hoà Phước, đoạn Tứ Câu- Vĩnh Điện...nhưng trạm BOT khác do người khác làm chủ bị gây khó dễ, nhưng những đoạn do anh em nhà Thân Đức Nam làm thì tuyệt nhiên không bao giờ thấy ai dám đụng đến.

Thân Đức Nam là loại quan chức đảng viên tiêu biểu cho những tiêu chuẩn tham ô, lợi ích nhóm, hủ hoá, biến chất và cơ hội chạy chức chạy quyền. Vậy mà được đảng cho làm đại diện nhân dân, làm đại biểu quốc hội và leo đến chức phó chủ nhiệm văn phòng quốc hội.

Trên có Nguyễn Xuân Phúc làm thủ tướng, dưới có Phạm Ngọc Hùng nắm tình báo quân đội, lại làm  quan chức cấp cao trong quốc hội. Thân Đức Nam mặc sức vơ vét và ăn chơi sa đoạ, trác táng. Y mua sắm nhiều nhà riêng khắp mọi miền đất nước để làm chỗ ăn chơi. Cùng với Nguyễn Xuân Phúc, cặp đôi này chuyên săn những mỹ nữ mọi miền đất nước để phục vụ thú chơi sa đoạ.  Ngoài căn nhà tại 11B đường Điện Biên Phủ (Hà Nội) thì Thân Đức Nam đang sống sa hoa tại dinh thự nguy nga 800m số 78 Hoàng Văn Thụ, trung tâm Đà Nẵng. Đặc biệt, Thân Đức Nam còn sở hữu Khu du lịch nghỉ dưỡng Fusion Maia Đà Nẵng khổng lồ, Khu Fusion Café Hội An sở hữu chuỗi Bar, café và nhà hàng, do vợ là Đặng Thị Thu Thủy sinh năm 1959 và con trai sinh năm 1979 là Thân Đức Tiết làm Chủ tịch HĐQT đồng sở hữu. Con thứ 2 là Thân Thị Mỹ Sương sinh năm 1981 được Thân Đức Nam nhét vào Cụm Cảng hàng không Miền Trung. Con thứ 3 là Thân Đức Nghiêm Huân sinh năm 1983 đang làm cậu ấm tại Công ty Cổ phần Đầu tư Năm Bảy Bảy (NBB) Đà Nẵng, đơn vị thành viên của Cienco 5. Con thứ 4 là Thân Thị Thục Quyên sinh năm 1987 đang làm cô chủ nhỏ tại Khách sạn Sanova, Tp.Hồ Chí Minh tọa lạc ngay sát chợ Bến Thành, trung tâm mua bán sầm uất Quận 1, TP. HCM, do vợ của Thân Đức Nam là bà Đặng Thu Thủy sở hữu.




Không hiểu sao việc Thân Đức Nam có vợ bé, con riêng sống sờ sờ công khai ở Sài Gòn mà chẳng ban ngành của đảng nào sờ đến, trong khi ông tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng gào toáng lên về chấn chỉnh đảng viên, xử lý mọi dấu hiệu tha hoá.


Đến khi những tấm hình chứng minh rõ ràng về việc tha hoá của Thân Đức Nam với bạn của con gái mình bị đưa lên mạng xã hội. Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đã bày kế cho Nam đưa vợ bé sang Mỹ làm một đám cưới giả với một Việt Kiều Mỹ tại Houston.


Ngay sau đám cưới giả này, vợ bé của Thân Đức Nam đã quay về Sài Gòn trong căn biệt thự mà Thân Đức Nam đã mua rộng 1000 mét vuông ở 307/32 Nguyễn Văn Trỗi, quận Tân Bình, Tp Hồ Chí Minh. Vào những ngày cuối tuần, Nam về đây sống với vợ bé bằng tuổi con gái mình, đưa vợ bé và con riêng đi ăn chơi, mua sắm ngang nhiên trước bàn dân thiên hạ.

Bởi thế lực của Thân Đức Nam quá lớn, các tờ báo đều bị gia đình y mua chuộc và đe doạ, nên không báo chí nào dám nhắc đến. Phần nữa báo chí đều biết Nam là tay chân của thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc như người nhà, nên chẳng dám đụng đến.




 Một con người sa đoạ và đầy những hành vi sai phạm, làm thiệt hại cho đất nước hàng ngàn tỷ bởi tập đoàn gia đình họ Thân. Thế nhưng y vẫn nghênh ngang thách thức dư luận, đặc biệt là trong cái gọi là chiến dịch chống đẩng viên quan chức tha hoá, tham nhũng của Nguyễn Phú Trọng đang phát động rầm rộ, điều này khiến người ta phải đặt câu hỏi. 

Phải chăng chiến dịch chống tiêu cực, thoái hoá của Nguyễn Phú Trọng chỉ là một cái cớ để phe Phúc, Trọng tiêu diệt những người khác phe phái với mình. Còn những kẻ thuộc về cánh của mình thì dù có sai phạm ghê gớm đến đâu đều được bỏ qua.

 Việc lại để Thân Đức Nam lại là một cách bao che cho Thân Đức Nam, khiến cho cơ quan điều tra e ngại vai trò đại biểu quốc hội của Thân Đức Nam mà không dám đụng đến. Việc kéo dài thời gian để bảo vệ Nam này còn có mục đích nhắm xem những ai có ý định muốn nêu ra sai phạm của Nam, sẽ xử lý người đó. Một trò gian xảo mà thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc thường sử dụng, như vụ bảo vệ chủ tịch Đà Nẵng Huỳnh Đức Thơ.

Qua vụ việc Thân Đức Nam, dư luận thấy rõ đảng cộng sản Việt Nam đang diệt trừ nhóm lợi ích này, để hình thành nhóm lợi ích khác mà thôi. Mọi hô hào về chống tham nhũng, tiêu cực chỉ là trò mỵ dân. Nếu đảng CSVN đúng nghiêm minh trong chiến dịch chống tha hoá, tiêu cực thì cần phải loại ngay Thân Đức Nam ra khỏi đảng và quốc hội vì lối sống sa đoạ, tiếp đến để Thân Đức Nam phải ra pháp luật vì những sai phạm hàng ngàn try mà y đã gây thiệt hại cho đất nước.

Thứ Hai, 22 tháng 1, 2018

Đấu tranh dân chủ năm 2018.

Năm 2018 sẽ là năm đánh dấu sự suy giảm của truyền thông tự do tại Việt Nam. Những người đấu tranh cho quyền tự do ngôn luận, quyền con người ở Việt Nam ngày càng vắng bóng trên không gian mạng. Những bài viết hay tin tức có chất lượng phản biện lại chính sách và đường lối của ĐCSVN ngày càng ít đi và suy giảm về độ mạnh mẽ.

Một số Facebook nhanh nhạy chuyển hướng sang ủng hộ cuộc đấu tranh chống tham nhũng của đảng, bằng cách nhằm vào những đối tượng bị đảng xử lý để công kích. Cách này an toàn vì nó hỗ trợ dư luận cho phe đứng ra thanh trừng, nhưng vẫn được tiếng là công kích quan tham nhũng trong chế độ cộng sản.

Ví dụ trong trường hợp phản đối việc thu phí BOT, lúc đầu họ thấy việc này được Nguyễn Xuân Phúc bật đèn xanh, nên họ tham gia công kích việc thu phí BOT rất hăng hái. Nhưng khi Nguyễn Xuân Phúc thoả hiệp với đám thái tử đảng sở hữu BOT và ra quyết định bảo vệ an toàn cho các trạm BOT, cũng như kiên quyết xử lý việc phản đối trạm thu phí BOT. Những Facebook kia lập tức ngừng nhắc đến việc thu phí BOT và chuyển sang bàn đến các việc khác.

Một phần trong đám này là dư luận viên cấp cao trá hình là người đấu tranh dân chủ để định hướng dư luận. Phần còn lại là những người nương sóng qua sông, cố tồn tại qua thời kỳ thanh trừng khủng bố dã man của chế độ.

 Những năm trước đây truyền thông lề trái nở rộ, những trang tin tức như Basam, Chú Tễu, Bọ Lập, Xuân Việt Nam, Thanh Niên Công Giáo, Cầu Nhật Tân, Quan Làm Báo, Chân Dung Quyền Lực....nhiều vô kể, cung cấp cho người đọc những nguồn thông tin đồ sộ trái chiều với luồng thông tin của báo chí đảng. Nhưng mọi sự thay đổi từ sau khi đại hội đảng 12 kết thúc và bầu ra một lứa mới, trong đó có tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng tiếp tục ở lại, Nguyễn Phú Trọng là người từng được báo chí quốc tế gọi là kẻ thù của tự do ngôn luận.

Có 4 kẻ hăng hái trấn áp tự do ngôn luận nhất ở Việt Nam hiện nay, đầu tiên tất nhiên là Nguyễn Phú Trọng kẻ đưa ra ý đồ. Ba kẻ còn lại là Nguyễn Xuân Phúc, Trương Minh Tuấn và Tô Lâm, chúng là những những kẻ thực hiện ý đồ của tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng. Bộ trưởng Tô Lâm từ lúc làm bộ trưởng công an đến giờ, việc duy nhất ông ta làm là cố soạn ra luật An Ninh Mạng một cách nhanh nhất để đưa ra quốc hội, làm căn cứ trấn áp tự do ngôn luận. Bộ trưởng Trương Minh Tuấn thì nỗ lực làm việc với Facebook, Google để ép buộc các nhà cung cấp này phải theo yêu cầu kiểm soát thông tin mà Việt Nam đưa ra. Còn thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc thành lập Bộ tư lệnh tác chiến không gian mạng. Nhưng ít ai biết rằng chính Nguyễn Xuân Phúc là người chỉ đạo miệng xuống cho cơ quan an ninh điều tra xử lý từng Facebook, có nhiều trường hợp bị bắt do thủ tướng yêu cầu đích danh với A92.

 Chưa bao giờ lực lượng đấu tranh trên truyền thông cộng sản lại tung ra nhiều như hiện nay. Ngoài cục an ninh mạng của Bộ Công An còn có Bộ Tư lệnh tác chiến không gian mạng của quân đội, chưa kể đội 47 có 10 ngàn người và đội tuyên truyền viên của ban tuyên giáo, thành uỷ các tỉnh thành. Riêng ở Hà Nội ban tuyên giáo thành uỷ đã từng công bố họ có hơn 900 dư luận viên và đội ngũ báo chí, thành lập 19 trang website chửi bới những người đấu tranh dân chủ , biểu tình chống Trung Quốc như các trang Tre Làng, Loa Phường, Thăng Long, Việt Nam Ngày về...và 400 tài khoản Facebook tham gia bút chiến bảo vệ lợi ích của đảng CSVN. Nếu như theo lời ông trưởng ban tuyên giáo thì Hà Nội có ngần ấy dư luận viên, thì ban tuyên giáo của các tỉnh khác chỉ cần bằng 1 phần 3 Hà Nội, nhân với 63 tỉnh thành thì con số đến 20 ngàn  người.

Từng ấy nhân lực đổ ra thì việc áp đảo được truyền thông tự do là điều dễ dàng, chưa kể những tay trong trà trộn vào người đấu tranh để kẻ tung, người hứng dẫn dắt và định hướng làn sóng lề trái theo ý mà ban tuyên giáo muốn. Những cây viết bình luận trong nước trong giới đấu tranh khó lòng mà tạo cho dư luận chú ý vào những chính sách phản động của đảng CSVN, bởi với từng ấy nhân lực tung ra, đảng CSVN dễ dàng kéo sự tập trung của dư luận sang hướng khác. Như chẳng hạn bây giờ Việt Nam ra tăng tốc độ thần phục Trung Quốc ngày một nhanh hơn mà những phản đối của truyền thông lề trái rất khiêm tốn, nếu trước kia một động thái nhỏ với Trung Quốc đều bị dư luận soi xét tạo thành làn sóng lên án mạnh mẽ, thì bây giờ những hợp tác lớn đến mấy với Trung Quốc đều dễ dàng vượt mặt dư luận, bởi dư luận bị cuốn theo những việc khác mà đảng đưa ra.

Bị áp đảo về số lượng, những người làm truyền thông tự do còn bị đối mặt với những bắt bớ, đánh đập. Gần 40 người làm truyền thông tự do bị bắt từ khi đại hội 12 kết thúc đến nay, dã man nhất là trong đó có những phụ nữ đơn thân, nuôi con nhỏ bị kết với mức án khủng khiếp 9 đến 10 năm tù giam. Nhưng khó khăn như vậy chưa phải là hết, các Facebook đấu tranh dân chủ còn gặp phải vấn đề bị đọi ngũ dư luận viên báo cáo xuyên tạc Facebook, khiến cho tài khoản của họ bị khoá liên miên, thậm chí là mất tích. Cuối cùng là vấn đề đời sống , công việc khó khăn. Cùng với những tranh cãi, chỉ trích giữa những người đấu tranh với nhau....truyền thông lề trái trên các mạng xã hội dần dần mất đi sức mạnh tập trung họ có trước đây. Thay vào đó là sự tản mạn, tuỳ theo mỗi cá nhân hứng thú với vấn đề nào, họ đề cập đến vấn đề đó.

Giới đấu tranh dân chủ Việt Nam từ những năm trước đấu tranh trên những mặt trận như biểu tình đường phố, khai dân trí trên mạng và vận động quốc tế. Đến nay thì cả ba mặt trận này khí thế đều sút giảm, nguyên nhân không chỉ là do giới đấu tranh yếu đi , cộng sản bắt bớ, đàn áp tăng cường hơn. Nguyên nhân còn do quan điểm đối nội, đối ngoại trong đảng CSVN có thay đổi, những kẻ độc tài với xu hướng chạy theo những nước độc tài như Nga, Trung trong đảng CSVN áp đảo nhiều hơn, tất dẫn đến chính sách đàn áp khốc liệt hơn.

Trước tình hình cộng sản VN tung ra lực lượng lớn để áp đảo mặt trận truyền thông, cùng với việc bắt bớ đàn áp mạnh. Những nhà đấu tranh dân chủ Việt Nam nên chấp nhận nhìn thẳng vào sự thật để có đối sách hợp lý, chẳng hạn là trong năm 2018 nên tập trung việc kêu gọi giúp đỡ tài chính, vận động quốc tế cho những bạn bè đang bị cầm tù thì thiết thực hơn. Những việc như tổ chức biểu tình, hội họp, viết bài chỉ trích đảng CSVN lúc này không những chẳng hiệu quả vì bị phân tán, vì dư luận viên quá đông, hàng ngũ nội bộ bị trà trộn định hướng....mà còn làm mồi cho lũ cộng sản Việt Nam đang khát máu.

 Trong lịch sử của cộng sản Việt Nam, cũng rất nhiều lần họ phải rút chạy, nằm im hoặc thay đổi như trường hợp cướp trộm được chính quyền tháng 8 năm 45 ở Hà Nội, thì một năm sau phải chạy biến lên rừng trú ẩn tính kế kháng chiến trường kỳ, hay lúc lập chính phủ tháng 11 năm 1945  phải giả vờ giải tán đảng cộng sản để đánh lừa dân chúng.

 Đấu tranh chính trị việc tiến lùi tuỳ theo diễn biến tình hình là điều không có gì lạ, lúc không thể đấu tranh trực tiếp, có thể chọn nhiều cách đấu tranh tuyên truyền gián tiếp hoặc tạm thời tìm hiểu, nghiên cứu kiến thức, suy niệm về những kinh nghiệm trải qua, đánh giá và tổng kết để có hữu ích cho thời gian sau này.

Thứ Sáu, 19 tháng 1, 2018

Cháu xin lỗi bác tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng.

Trong suốt quá trình bị tra hỏi và đứng trước phiên toà, Trịnh Xuân Thanh đều kiên quyết không chịu nhận mình có nhận tiền từ Nguyễn Anh Minh là cấp phó của Thanh.

Nguyễn Anh Minh từ khi là sinh viên, được bố đẻ của Minh là trưởng phòng kỹ thuật  làm cùng với Trịnh Xuân Thanh ở tổng công ty sông Hồng. Bố Minh nhận Trịnh Xuân Thanh là con cả trong gia đình mình và nhờ Thanh nâng đỡ Nguyễn Anh Minh. Thanh nhận Minh vào làm việc ở xí nghiệp sửa chữa nhà của tổng công ty sông Hồng, rồi cho làm phó giám đốc xí nghiệp này.

Khi Trịnh Xuân Thanh chuyển về dầu khí, bố của Nguyễn Anh Minh lại tìm gặp Thanh để xin cho Minh được đi theo. Trịnh Xuân Thanh cho Minh làm giám đốc PVC Hà Nội rồi từng bước nhấc Minh lên làm phó tổng giám đốc PVC.

Có chức tước, Minh mở rộng quan hệ và nhận tướng Lê Quý Vương là chú, Minh cung phụng biếu xén tiền bạc rất nhiều lần cho tướng Lê Quý Vương. Khi vụ án Trịnh Xuân Thanh bế tắc vì không có chứng cứ phạm tội tham ô như mong muốn của tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng, tướng Lê Quý Vương muốn tránh tội đã từng qua lại với PVC, nên đã lập công bằng cách dụ dỗ Nguyễn Anh Minh cùng hợp tác dàn dừng tố cáo đã đưa tiền cho Trịnh Xuân Thanh. Nguyễn Anh Minh đồng tình vì chính Minh và Hoà rút tiền chia nhau, nay được đánh đổi nêú khai lôi cả Thanh vào sẽ được thoát tội tử hình, bởi thế Minh nhận lời hợp tác để dựng chuyện Thanh chỉ đạo.

 Tất cả những gì chống lại Thanh đều chỉ từ những lời khai bất nhất giữa các bị cáo Lương Xuân Hoà và Nguyễn Anh Minh, đây là lời khai được dàn dựng nên bộc lộ rất nhiều sự vô lý, chẳng hạn như Nguyễn Anh Minh kể một tối đến nhà Thanh ăn cơm, Thanh mở tủ lấy bọc tiền ra, Minh hỏi tiền gì, Thanh nói tiền của Lương Đức Hoà đưa.

Cách mớm lời khai cho Nguyễn Anh Minh của Bộ Công An thật khôi hài, có ai thấy khách đến nhà , tự nhiên mở tủ lấy túi tiền ra làm gì? Để khoe với khách chăng ?,rồi để khách phải hỏi là tiền tiền ở đâu ra, chủ nhà trả lời tiền của thằng này, thằng kia đưa?

Theo dõi diễn biến phiên toà, nếu đúng có tội tham nhũng thì càng đáng buồn cười hơn, vì hoá ra tội phạm tham nhũng không tinh vi và thủ đoạn gì như đảng tuyên truyền. Nếu như bọn tham nhũng ngô nghê đến như vậy thì không đáng phải toàn đảng, toàn dân dốc toàn lực chống tham nhũng làm gì cho mệt. Hành vi của bọn tham nhũng này quá đơn giản, một thằng sếp bảo thằng cấp dưới mày lo tao mấy tỷ tiêu Tết, thằng cấp dưới đi về chỉ đạo thằng cấp dưới hơn rút từ tài khoản của công ty ra mấy tỷ,  rồi đưa cho lái xe của mình, lái xe của mình đưa cho lái xe của cấp trên, rồi mình đến nhà cấp trên thấy cấp trên lấy tiền trong tủ ra khoe là tiền của bọn mày đưa tao đấy.

Nếu xét xử tham nhũng để lấy lại niềm tin trong nhân dân, vì sự nghiêm minh của pháp luật mà dùng đến những biện pháp vu khống, bịa chuyện và xử áp đặt một chiều với thiên kiến định tội như thế. Liệu có thể hiện được sự quyết tâm của pháp luật hay chỉ thể hiện sự cay cú xuất phát từ tư tưởng duy ý chí, độc tài của lãnh đạo cộng sản khi thanh trừng những kẻ khác phe phái với mình ?

Cả một đám đông dân chúng tán thưởng vụ xét xử bất công này như nhiều vụ xử bất công khác, vụ xử nào đảng cũng kiếm ra được đám công chúng hoan nghênh. Ví dụ những vụ xử những nhà bất đồng chính kiến, toà án và viện kiểm sát cùng nhau kết tội bị cáo, bất chấp những lý lẽ chính xác mà bị cáo đưa ra bác bỏ lời buộc tội của mình, phiên xử được kiểm soát thông tin chặt chẽ, những tranh luận của bị cáo rất xác đáng thì không được đưa tin, những gì bất lợi cho bị cáo được chỉ đạo cho báo chí tha hồ khai thác. Cuối cùng là một đám đông dư luận viên và những kẻ có lợi ích gắn bó với đảng cộng sản tha hồ tung ra những luận điệu dân chúng hồ hởi, đồng tình, tán thành với bản án nghiêm khắc trừng trị những kẻ phá hoại đất nước. Bọn tán thưởng này không cần biết đến luật pháp được áp dụng đúng hay sai thế nào, trình tự tố tụng và tranh luận toà diễn ra thế nào, chúng chỉ cần biết kẻ xâm phạm lợi ích của chúng bị kết án, thế là pháp luật nghiêm minh.

Trong vụ xét xử Trịnh Xuân Thanh cũng thế, một đám đông hồ hởi hưởng ứng, không thèm biết pháp luật được thi hành thế nào. Chỉ cần biết có quan chức tham nhũng bị xét xử là vui mừng. Tâm trạng của những người vui mừng cũng xuất phát từ nhiều động cơ khác nhau, người thì quá chán ghét bọn quan chức cộng sản nên cứ thấy ai trong đám đó bị tù là mừng, mà thậm chí chả cần phải xử tù, nếu trong đám đó chẳng may bị cướp đâm chết họ cũng mừng.  Người thì thuộc phe nhóm cầm quyền, cần phải vận động dư luận ủng hộ quyền lực của phe mình theo, nên ra sức cổ vũ.

 Với đám đông dân chúng nhìn pháp luật bằng quan điểm cảm tính như vậy, việc dùng truyền thông dẫn dắt dư luận đương nhiên được sử dụng vì có đất để phát huy hiệu quả. Các phiên toà đã được hình thành trên hai yếu tố đó là sự duy ý chí của lãnh đạo đảng và tác động cảm tính của dư luận. Khi có được hai yếu tố này thì không cần đến bằng chứng, tranh luận, khoa học gì nữa hết.

Những lời nói của Trịnh Xuân Thanh suốt phiên toà không thấy có hình ảnh, âm thanh nào. Đến khi Trịnh Xuân Thanh xin lỗi Nguyễn Phú Trọng, các báo đồng loạt đưa những clip rõ ràng. Dư luận cho rằng đó là lời nhận tội của Trịnh Xuân Thanh.

 Nhưng nếu nhìn theo cái nhìn về tính chất phiên toà được diễn biến theo những yếu tố như sự chỉ đạo của lãnh tụ đảng cộng sản và cảm tính của đám đông, những lời xin lỗi như thế là tất yếu phù hợp, vì nó chứng minh cho nhận định phiên toà không có pháp luật mà chỉ có những yếu tố trên.

 Không có toà án , không có nhà nước, không có luật pháp. Chỉ có bác tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng, đảng trưởng đảng cộng sản là trên hết tất thảy mọi thứ. Tại một phiên toà của nhà nước pháp quyền mà bị cáo xin lỗi một ông đảng trưởng như vậy, lẽ ra phải là nỗi đau và nhục của một đất nước mà mọi giá trị về pháp luật đều thua một ông đảng trưởng một đảng. Thế nhưng lại hân hoan đưa những lời xin lỗi của bị cáo như thế lên báo chí, truyền thông như một thắng lợi?

 Không có lời nói nào phỉ nhổ vào pháp luật hơn lời xin lỗi của Trịnh Xuân Thanh gửi đến bác tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng đến như vậy. Nhưng cũng không có lời nào khẳng định quyền lực của Nguyễn Phú Trọng hơn được lời xin lỗi của Trịnh Xuân Thanh như vậy.

Lời xin lỗi đó xác nhận một điều pháp luật của một đất nước là vô nghĩa, chỉ có tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng của đảng CSVN mới là ý nghĩa hơn cả.


Thứ Năm, 18 tháng 1, 2018

Việt Nam: Lại một đợt đàn áp các blogger và nhà hoạt động nhân quyền.



https://www.hrw.org/vi/news/2018/01/18/313870 

Thông cáo phát hành ngay
Việt Nam: Lại một đợt đàn áp các blogger và nhà hoạt động nhân quyềnHoa Kỳ rút khỏi TPP khiến số người bị bắt giữ tăng đột ngột
(New York, ngày 18 tháng Giêng năm 2018) – Hôm nay, Tổ chức Theo dõi Nhân quyền đề cập trong bản Phúc trình Toàn Cầu 2018 của mình, Việt Nam đã gia tăng đáng kể việc đàn áp các nhà hoạt động dân chủ và nhân quyền trong năm 2017. Bất chấp thực tế đó, hầu hết các nhà tài trợ cho Việt Nam vẫn tiếp tục coi trọng thương mại hơn nhân quyền.
Trong bản Phúc trình Toàn cầu dài 643 trang, xuất bản thường niên lần thứ 28, Tổ chức Theo dõi Nhân quyền đánh giá tình hình thực thi nhân quyền ở hơn 90 quốc gia. Trong bài đề dẫn, Giám đốc Điều hành Kenneth Roth viết rằng thái độ của nhiều nhà lãnh đạo chính trị sẵn lòng đứng ra bảo vệ các nguyên tắc nhân quyền cho thấy việc hạn chế các âm mưu độc tài mang hình thức dân túy là hoàn toàn khả thi. Khi kết hợp với khối quần chúng đã thức tỉnh và các nhân tố hoạt động đa phương hữu hiệu, các nhà lãnh đạo đó đã thể hiện một thực tế là có thể kiềm chế được sự trỗi dậy của các chính phủ chống nhân quyền.
Sau khi Hoa Kỳ rút khỏi thỏa ước thương mại Hiệp định Đối tác Xuyên Thái Bình Dương (TPP), chính quyền Việt Nam ra tay khởi động lại chiến dịch đàn áp nhằm vào những người hoạt động nhân quyền, bắt giữ hàng chục blogger và nhà hoạt động, và kết án nhiều người với mức án tù nặng nề. Các quyền tự do cơ bản như tự do ngôn luận, tự do nhóm họp, tự do lập hội, tự do đi lại và tự do tôn giáo tiếp tục bị đè nén nghiêm trọng ở Việt Nam, với một nhà nước độc đảng. Côn đồ được nhà nước bảo trợ thường tấn công những người bất đồng chính kiến, trong khi tình trạng công an bạo hành, trong đó có cả những trường hợp tử vong trong khi bị giam giữ, vẫn còn là một vấn nạn nghiêm trọng.
“Trong thời kỳ đàm phán TPP, chính quyền Việt Nam biết rằng nếu bắt giữ các nhà hoạt động thì sẽ gây hình ảnh tồi tệ,” ông Brad Adams, Giám đốc Ban Á Châu của Tổ chức Theo dõi Nhân quyền phát biểu. “Nhưng họ đã lột bỏ tấm mặt nạ này sau khi chính quyền Trump rút khỏi TPP, và bắt đầu xét xử và áp các mức án tù nặng nề đối với những người dân lên tiếng kêu gọi dân chủ và chấm dứt chế độ cai trị độc đảng một cách ôn hòa.”
Năm 2017, có ít nhất 24 người bị kết án vì viết bài và vận động cho dân chủ, nhân quyền. Trong số những người bị kết án nói trên có blogger Nguyễn Ngọc Như Quỳnh (bút danh Mẹ Nấm), bị kết án mười năm tù; Trần Thị Nga, chín năm tù; Phan Kim Khánh, sáu năm tù; và Nguyễn Văn Hóa, bị kết án bảy năm tù.
Trong 14 tháng qua, công an đã bắt ít nhất 28 người với các tội danh về “an ninh quốc gia” có phạm vi áp dụng lỏng lẻo, được sử dụng để trừng phạt những tiếng nói phê phán và hoạt động ôn hòa, trong đó có các cựu tù nhân chính trị Nguyễn Bắc TruyểnTrương Minh ĐứcNguyễn Văn TúcNguyễn Trung Tôn và Phạm Văn Trội. Blogger Phạm Văn Đài và cộng sự Lê Thu Hà vẫn đang bị công an tạm giam từ tháng Mười hai năm 2015 mà chưa đưa ra xét xử. Ban đầu, họ bị cáo buộc tội tuyên truyền chống nhà nước. Tháng Bảy năm 2017, cáo trạng lại đổi sang tội lật đổ.
Đảng Cộng sản Việt Nam chủ trì một nhà nước độc đảng, hạn chế nặng nề các quyền tự do cơ bản và trừng phạt những người bất đồng chính kiến. Hiện nay, có ít nhất 119 ngườiđang phải thi hành các mức án tù nặng nề vì thể hiện quan điểm phê phán chính quyền, tham gia các cuộc biểu tình ôn hòa, gia nhập các nhóm tôn giáo không được chính quyền phê chuẩn, hoặc tham gia các tổ chức dân sự hoặc chính trị bị đảng cầm quyền cho là nguy cơ đối với quyền lực độc tôn của mình.
Chính quyền Việt Nam cấm tất cả các đảng chính trị, công đoàn lao động hay các tổ chức nhân quyền độc lập. Các nhóm tôn giáo chỉ được hoạt động dưới sự giám sát của chính quyền. Công an sử dụng nhiều biện pháp để đàn áp các nhóm tôn giáo hoạt động ngoài các tổ chức tôn giáo chính thức, có đăng ký với chính quyền và do chính quyền kiểm soát, như theo dõi thường xuyên, đe dọa, sách nhiễu, ép buộc từ bỏ tín ngưỡng, đưa ra kiểm điểm ở chỗ đông người và đôi khi dùng vũ lực quá mức.
Các blogger và các nhà hoạt động nhân quyền liên tục phải đối mặt với nguy cơ bị công an sách nhiễu, theo dõi gắt gao, thẩm vấn đe nẹt cũng như gây sức ép với người sử dụng lao động, cơ quan chủ quản, chủ nhà và gia đình. Công an thường quản chế tại gia trái pháp luật hoặc câu lưu tạm thời để cản trở họ không tham gia được các cuộc biểu tình bảo vệ môi trườnghội luận nhân quyềngặp gỡ các nhà ngoại giao nước ngoài hay dự các phiên tòa xử các bạn hoạt động của họ. Chính quyền cũng ngăn cấm các blogger và nhà hoạt động đi ra nước ngoài, đôi khi đưa ra các lý do về an ninh quốc gia rất mơ hồ. Tháng Sáu, chính quyền tước quốc tịch Việt Nam của cựu tù nhân chính trị Phạm Minh Hoàng và trục xuất ông sang Pháp.
Nạn hành hung cơ thể các blogger và các nhà vận động nhân quyền xảy ra thường xuyên. Nhiều nạn nhân cho biết họ bị những người lạ mặt mặc thường phục đánh đập ngay trước mặt cảnh sát mặc sắc phục mà họ không làm gì để can thiệp. Các nhà vận động nhân quyền Việt Nam cũng thường bị công an thẩm vấn với tính chất đe nẹt trong thời gian kéo dài, hay bị tạm giam dài ngày mà không được tiếp cận nguồn hỗ trợ pháp lý hay gia đình thăm gặp.
“Các blogger và các nhà hoạt động nhân quyền Việt Nam thường xuyên phải chịu rủi ro bị mất tự do cá nhân, sự an toàn của bản thân và thậm chí cả mạng sống để thúc đẩy nhân quyền và các quyền chính trị, dân sự cơ bản,” ông Adams nói. “Các đối tác thương mại và nhà tài trợ quốc tế của Việt Nam cần cương quyết đưa yêu cầu cải thiện nhân quyền trở thành một phần hữu cơ của mọi giao dịch và dự án tài trợ đối với Việt Nam.”
Muốn đọc chương riêng về Việt Nam trong Phúc trình Toàn cầu 2018 của Tổ chức Theo dõi Nhân quyền, vui lòng truy cập:
https://www.hrw.org/vi/world-report/2018/country-chapters/313835
Muốn đọc thêm tin, bài của Tổ chức Theo dõi Nhân quyền về Việt Nam, vui lòng truy cập:
https://www.hrw.org/vi/asia/vietnam
Muốn đọc thêm thông tin về tù nhân chính trị Việt Nam, vui lòng truy cập:
https://www.hrw.org/vi/video-photos/interactive/2017/11/02/free-vietnams-political-prisoners
Muốn có thêm thông tin, xin liên hệ:
Ở San Francisco, Brad Adams (tiếng Anh): +1-347-463-3531 (di động); hay email: adamsb@hrw.org. Twitter: @BradMAdamsỞ Washington, DC, John Sifton (tiếng Anh): +1-646-479-2499 (di động); hay email: siftonj@hrw.org. Twitter: @johnsifton
Ở Bangkok, Phil Robertson (tiếng Anh, tiếng Thái): +66-85-060-8406 (di động), hay email: robertp@hrw.org. Twitter @Reaproy

Ai được lợi trong vụ bắt Vũ Nhôm.

Độc giả gửi đến bài viết liên quan đến vụ Vũ Nhôm.

===========================================

Tác giả - Châu Công Thịnh.



Những ngày vừa qua, báo chí, mạng xã hội liên tục đưa tin về việc bắt giữ Vũ Nhôm. Tất cả như lên đồng, thi nhau “chém, giết”, thay quan tòa kết tội Vũ Nhôm mà không có một ai bình tĩnh nhìn lại, vậy ai được lợi trong vụ việc này ?
Có phải Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng?


Trước hết xin thưa Đà Nẵng là thành phố trực thuộc Trung ương, nhưng quy mô kinh tế chỉ tương đương Khánh Hòa, không bằng một quận của Sài Gòn, Hà Nội. Loại con buôn mua đi bán lại tầm hơn chục cái nhà như Vũ Nhôm chỉ là loại “cá con” nếu so với hằng hà sa số đại gia bất động sản trong Sài Gòn hoặc ngoài Hà Nội như Trương Mỹ Lan (Vạn Thịnh Phát), Dương Công Minh (Him Lam), Lê Thanh Thản (Mường Thanh), Đào Hồng Tuyển (Tuần Châu), Phạm Nhật Vượng (Vingroup), Lê Viết Lam (Sun Group), Đỗ Anh Tuấn (Sunshine Group), Bùi Thành Nhơn (Novaland), Tư Hường (Hoàn Cầu), Lương Trí Thìn (Đất Xanh), Đỗ Anh Dũng (Tân Hoàng Minh), Đặng Văn Thành, Đặng Hồng Anh (Sacomreal), Nguyễn Hữu Đường (Hòa Bình Group), Nguyễn Trọng Thông (Hà Đô), Đào Ngọc Thanh (Vihajico, Ecopark), Đoàn Văn Bình (CEO Group), Nguyễn Đình Trung (Hưng Thịnh Corp), Vũ Tiến Đức (MIK Group), vợ chồng Trần Anh Tuấn - Nguyễn Thị Nguyệt Hường (TNR Holdings Việt Nam) và gần đây là Trịnh Văn Quyết (FLC)... Nói không ngoa, chủ thầu kinh doanh rác thải ở Sài Gòn còn nhiều tiền hơn Vũ Nhôm nhiều. Hà Nội và Sài Gòn đầy loại như Vũ Nhôm.


Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng, một người có vị trí cao nhất trong hệ thống chính trị, quyền lực nhất ở Việt Nam, từng là Bí thư thành ủy Hà Nội chắc chắn biết rõ rằng, sau lưng Chủ tịch Hà Nội Nguyễn Đức Chung, Chủ tịch TP.HCM Nguyễn Thành Phong là những ai và chắc chắn biết rõ những người đó giàu hơn Vũ Nhôm hàng trăm lần. Nhưng tại sao Tổng Bí thư lại chỉ bắt “cá con” Vũ Nhôm mà bỏ qua cho những con “cá mập” kia? Đơn giản là đã “giết” Nguyễn Xuân Anh thì phải bắt Vũ Nhôm và ngược lại, điều tra Vũ Nhôm để “giết” Nguyễn Xuân Anh. Suy cho cùng thì Nguyễn Xuân Anh chỉ mới tập tành làm chính trị, đáng tuổi con của ông Nguyễn Phú Trọng. Việc ông Tổng Bí thư thẳng tay trị Nguyễn Xuân Anh, không cho cơ hội khắc phục, sửa sai chẳng qua là trả thù ông Năm Chi, vì không kỷ luật ông Ba Dũng.


Không những thế, Nguyễn Xuân Anh, Vũ Nhôm là bạn thân, là hai “đệ tử ruột” của ông Nguyễn Bá Thanh. Khi còn sống, Nguyễn Bá Thanh là “đệ tử” của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng. Mỗi khi bầu bán, lấy phiếu tín nhiệm, Nguyễn Bá Thanh đều xông pha, cần mẫn vận động các lá phiếu ở miền Trung ủng hộ ông Nguyễn Phú Trọng. Có thể nói, Nguyễn Bá Thanh là tai mắt của Tổng Bí thư ở miền Trung, sống hết lòng với ông Tổng. Ngược lại, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng cũng rất ủng hộ Nguyễn Bá Thanh, tìm mọi cách đưa Nguyễn Bá Thanh vào Bộ Chính trị, làm Trưởng ban Nội chính để xử lý ông Ba Dũng, nhưng không được do có sự phá hoại ngầm của ông Bảy Phúc- Đương kim Thủ tướng.


Việc “giết” con (Xuân Anh), bắt bạn thân con (Vũ Nhôm) để trả thù cha (Năm Chi); bắt, kỷ luật hai người thân thiết nhất của “đàn em, đệ tử” mình (Nguyễn Bá Thanh), người đã luôn ủng hộ mình trong mọi hoàn cảnh, nhất là khi họ đã mất liệu có phải là bậc chính nhân quân tử ?. Sự bao dung, độ lượng, thậm chí bao dung với chính kẻ đã từng kẻ thù của bậc minh quân ở đâu?. Bài học lịch sử vẫn còn đó. Cha ông ta đã cấp lương thực, ngựa tốt cho kẻ thù phương Bắc khi chúng thua trận để có thể về nước. Trần Hưng Đạo được nhân dân phong thánh không chỉ vì đánh thắng quân Nguyên Mông mà còn là gạt bỏ thù riêng vì việc nước. Sau này, thậm chí trong Đảng trước 1939, có người gây rất nhiều khó khăn cho Nguyễn Ái Quốc trong thời gian hoạt động ở nước ngoài, nhưng khi trở thành lãnh tụ, không bao giờ ông ấy nói gì về việc đó, tất cả vì đoàn kết để mưu việc lớn. Xét về mặt này ông Trọng không quân tử bằng một tên giang hồ!


- Có phải là Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc?


Xin thưa là chính xác, ông Nguyễn Xuân Phúc là người được cả “tiếng” lẫn “miếng”, được cả “chì” lẫn “chài”. Vì sao?


Việc chỉ đạo bắt Vũ Nhôm, khiến ông Nguyễn Xuân Phúc được ngay cái “danh”. Các nhà báo đang ăn lộc của đương kim Thủ tướng ra sức ca ngợi ông Nguyễn Xuân Phúc là một chính khách kiên quyết đấu tranh chống tham nhũng, nói không với tham nhũng. Đặc biệt, bắt Vũ Nhôm, ông Nguyễn Xuân Phúc tỏ rõ lòng trung thành với ông Nguyễn Phú Trọng, lấy được lòng Tổng Bí thư.


Chưa bao giờ chức vụ “Tổng Bí thư” lại gần với ông Nguyễn Xuân Phúc như lúc này. Rõ ràng trong cuộc đua giành sự ủng hộ của ông Nguyễn Phú Trọng thì đương kim Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đã đi trước Chủ nhiệm kiểm tra Trần Quốc Vượng một bước. Bây giờ có thể gọi ông Bảy Phúc bằng Quyền Tổng Bí thư Nguyễn Xuân Phúc được rồi.


Một mặt ông Nguyễn Xuân Phúc chỉ đạo bắt bằng được Vũ Nhôm để “lập công”, mặt khác giao đệ tử đến gặp và ép Vũ Nhôm bán dự án The Sunrise Bay với giá chỉ bằng 1/3 giá trị thực. Thậm chí họ còn nói thẳng với Vũ nhôm là họ cũng chỉ được 1/3, còn 1/3 là của anh Bảy Phúc, đổi lại Vũ Nhôm sẽ không bị khởi tố. Tất nhiên, Vũ Nhôm đã ngậm đắng nuốt cay phải bán, với hy vọng sẽ thoát khỏi bị khởi tố.


Dư luận nhân dân Đà Nẵng thừa biết việc mua bán dự án này, đã chất vấn ông Huỳnh Đức Thơ (Chủ tịch Đà Nẵng) thì ông Thơ trả lời tỉnh bơ “việc mua bán dự án này là bình thường”, trong khi Vũ nhôm bỏ bao nhiêu vốn liếng để mua dự án này của nhà đầu tư nước ngoài thì lại rêu rao là tham nhũng?! Vì mua của tư bản nước ngoài thì không thể ép giá, mua rẻ được.


Ngoài ra, đường dây chạy từ Vũ nhôm qua Thân Đức Nam đến ông Nguyễn Xuân Phúc không phải là ít, hàng chục triệu đô la, bởi giống như sức khỏe, để được sự tự do thì giá nào con người ta cũng phải mua.


Đặc biệt, ông Nguyễn Xuân Phúc chỉ đạo bắt Vũ nhôm còn vì một nguyên nhân nữa là để rửa hận với Nguyễn Bá Thanh. Vì ông Nguyễn Xuân Phúc và Nguyễn Bá Thanh đều có xuất phát điểm tương đối giống nhau, nhưng Nguyễn Bá Thanh làm được nhiều việc hơn, được người dân Quảng Nam Đà Nẵng và nhân dân cả nước yêu mến hơn. Chính vì vậy, ông Nguyễn Xuân Phúc luôn luôn đố kỵ, ghen ghét Nguyễn Bá Thanh và luôn tìm cách chống lại. Ông Nguyễn Xuân Phúc muốn xóa bỏ thần tượng Nguyễn Bá Thanh trong lòng người dân Đà Nẵng và cả nước bằng việc bắt “đệ tử” của Nguyễn Bá Thanh, vì ai ở Đà Nẵng mà chẳng biết Vũ nhôm là “đệ tử” Nguyễn Bá Thanh.


Việc bắt Vũ nhôm cũng để trả hận, vì Vũ nhôm đã chọn Nguyễn Bá Thanh làm thầy mà không chọn ông, mặc dù thời gian đầu cả ông Nguyễn Xuân Phúc và Nguyễn Bá Thanh đều cưu mang, giúp đỡ Vũ Nhôm.


Vũ nhôm khi mới lập nghiệp rất gắn bó với gia đình ông Thủ tướng. Anh trai của ông Bảy Phúc là ông Nguyễn Quốc Dũng, một cán bộ lão thành được người dân Đà Nẵng kính trọng cũng từng cưu mang Vũ nhôm rất nhiều (hỏi 10 người cán bộ, đảng viên Đà Nẵng thì chắc chắn 10 người đều yêu quý ông Quốc Dũng, còn với ông Bảy Phúc thì chắc là con số 0). Vì vậy, ông Nguyễn Xuân Phúc cũng không dám bịt tai làm bừa, vẫn cho người thân trong gia đình đến thăm Vũ nhôm để động viên, nói rằng ông Bảy Phúc vẫn không quên tình cảm, ơn nghĩa của Vũ nhôm, ông Bảy Phúc phải làm vì do Tổng Bí thư ép phải làm. Chính người nhà ông Nguyễn Xuân Phúc đã khuyên Vũ nhôm trốn ra nước ngoài, lánh đi một thời gian, hết nhiệm kỳ ông Bảy Phúc lên làm Tổng Bí thư thì quay về.


Vũ nhôm suy cho cùng cũng chỉ là một doanh nghiệp tư nhân, vi phạm pháp luật thì phải xử lý. Nhưng việc Tổng Bí thư đối xử với ông Năm Chi, Xuân Anh và linh hồn Nguyễn Bá Thanh thì người dân Quảng Nam Đà Nẵng không thể “tiêu hóa” được. Người dân Quảng Nam Đà Nẵng đã bị khuân mặt có vẻ hiền từ và mái đầu bạc đánh lừa, để bây giờ mất mát quá lớn.


Ông Bảy Phúc-Đương kim Thủ tướng có thể khóa sau sẽ làm Tổng Bí thư, nhưng rồi cũng phải nghỉ. Liệu ông có dám về quê hương Quảng Nam Đà Nẵng nghỉ hưu không, khi mà bọn nịnh thần, cơ hội đã bỏ đi hết, chỉ còn lại người dân nơi đây?.


Đừng lấy mấy lời phát biểu của mấy vị nghỉ hưu ở câu lạc bộ Thái Phiên ra để biện minh, bởi mấy trò “đạo diễn” của ông Trương Quang Nghĩa và Huỳnh Đức Thơ chỉ lừa dối được những người không có thông tin, chứ quan chức ở Quảng Nam Đà Nẵng ai chẳng hiểu rõ. Bởi Vũ nhôm có phải từ trên trời rơi xuống đâu mà bây giờ mới hỏi như không hề hay biết. Vũ nhôm sinh ra, lớn lên ở Đà Nẵng. Vũ Nhôm đã lập nghiệp làm ăn biết bao dự án lớn bé ở đây chẳng lẽ các ông không biết mà còn vờ hỏi Vũ nhôm là ai? Lãnh đạo người Quảng Nam, Đà Nẵng, trong đó có bí thư Trương Quang Nghĩa, Chủ tịch Huỳnh Đức Thơ ai chẳng biết Vũ Nhôm.


Còn Bí thư Trương Quang Nghĩa, mời ông đi làm đi, nói ít thôi. Cả nhiệm kỳ ông làm Bí thư tỉnh ủy Sơn La, Sơn La nghèo vẫn hoàn nghèo. Hai năm làm Bộ trưởng Bộ giao thông vận tải không làm nổi được một con đường nào ra hồn. Mong rằng với thời gian còn lại, ông làm được 1/10 Nguyễn Bá Thanh thôi là người dân Đà Nẵng sẽ mừng và ghi nhận công lao ông lắm rồi.




Để kết thúc bài viết, chỉ có thể khẳng định rằng, Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng, Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc hay Chủ nhiệm kiểm tra Trần Quốc Vượng ai được nhiều, được ít thì thật khó nói, nhưng chắc chắn nhân dân Quảng Nam Đà Nẵng bị thua thiệt nhất, mất mát nhất./.

Thứ Hai, 15 tháng 1, 2018

Đàm Thanh Thế ,họ hàng Nguyễn Xuân Phúc.

Ngoài dàn trợ lý gồm Nguyễn Duy Hưng (được Nguyễn Xuân Phúc đưa lên làm Phó Chủ nhiệm VPCP) Bùi Huy Hùng và Cao Xuân Thành, Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc còn có 3 thư ký là Đàm Thanh Thế, Cấn Đình Tài và Nguyễn Hoàng Anh. 

Trong cái dàn “chợ ný” đó, thì ông Đàm Thanh Thế là người có họ hàng với Nguyễn Xuân Phúc (anh em đằng mẹ Nguyễn Xuân Phúc) và chính ông Nguyễn Xuân Phúc đã nhiều lần gây sức ép với ngành công an, tác động để Đàm Thanh Thế được bổ nhiệm làm Trưởng Công an quận Hai Bà Trưng, mặc dù không có trình độ gì nổi bật. Thậm chí nếu để Đàm Thanh Thế ngồi riêng một phòng, không có cán bộ văn phòng hay giúp việc, thì không tự làm nổi một báo cáo tổng hợp, chứ đừng nói lãnh đạo công an cả một quận.

Cuối năm 2013, Đàm Thanh Thế từ Trưởng Công an quận xin ra khỏi ngành công an để chuyển sang làm Vụ trưởng trong Văn phòng Chính phủ, thư ký riêng cho ông Nguyễn Xuân Phúc (lúc đó là Phó Thủ tướng, Trưởng Ban Chỉ đạo 389).

Sau khi ông Nguyễn Xuân Phúc lên Thủ tướng, chức Trưởng Ban Chỉ đạo 389 được chuyển cho ông Phó Thủ tướng Trương Hòa Bình. Đây là cơ quan trung ương quyền lực, chỉ đạo các hoạt động chống buôn lậu, gian lận thương mại, hàng giả của Chính phủ.

Ngày 23/6/2016, ông Mai Tiến Dũng (Chủ nhiệm Văn phòng Chính phủ) ký quyết định 559/QĐ-VPCP biệt phái Đàm Thanh Thế sang Văn phòng Ban chỉ đạo 389 Quốc gia. Ngay sau đó, ngày 8/7/2016, ông Đinh Tiến Dũng (Bộ trưởng Bộ Tài chính, Phó trưởng Ban Thường trực Ban Chỉ đạo 389) đã trao quyết định 09/QĐ-BCĐ389 tiếp nhận và bổ nhiệm chức vụ Chánh Văn phòng Thường trực BCĐ 389 cho Đàm Thanh Thế thay ông Nguyễn Văn Cẩn, Tổng cục trưởng Tổng cục Hải quan thôi kiêm nhiệm.

Có thể nói, đây là một vị trí trung gian rất “màu mỡ”, có quyền lực rất lớn, là đầu mối phối hợp giữa các bộ, ngành, lực lượng chức năng (công an, biên phòng, cảnh sát biển, thị trường, thuế), ban hành cơ chế chính sách về công tác chống buôn lậu, gian lận thương mại hàng giả. Thậm chí nó còn có quyền yêu cầu các cơ quan, đơn vị chức năng, địa phương cung cấp thông tin, tài liệu báo cáo về hoạt động lĩnh vực này, đề xuất thành lập các đoàn kiểm tra để chặt chém kiếm trác. 

Sau khi ông Đàm Thanh Thế lên làm Chánh Văn phòng, ông đã có “công lao, đóng góp” rất lớn, khiến cho  công tác quản lý lĩnh vực này của Chính phủ thêm chồng chéo rối rắm. Hậu quả là hàng triệu lít xăng A92 kém chất lượng bị tung ra thị trường, số vụ việc vi phạm càng ngày càng tăng. Tình hình buôn lậu, gian lận thương mại và hàng giả diễn ra càng ngày càng phức tạp cả về quy mô, tính chất và phạm vi. 

Ai cũng có thể thấy, các hoạt động tội phạm buôn lậu, vận chuyển trái phép chất ma túy, sản phẩm động vật hoang dã và các loại hàng hóa có giá trị kinh tế cao diễn ra công khai tại các cửa khẩu cảng hàng không, sân bây quốc tế,...

Còn trong nội địa, tình trạng còn bi đát hơn, tình trạng buôn lậu thuốc lá, xăng dầu, gian lận thương mại trong hoạt động xuất nhập khẩu, hàng giả, hàng kém chất lượng, hàng không rõ nguồn gốc, xuất xứ bày bán công khai trên thị trường, niêm yết giá bán hàng loạn xạ, sản xuất, kinh doanh hàng hóa hết hạn sử dụng, sử dụng trái phép các loại hóa chất, phụ gia thực phẩm, sử dụng chất cấm trong chế biến, bảo quản và chăn nuôi… diễn biến phức tạp, ảnh hưởng nghiêm trọng đến sức khỏe của người dân.

Đặc biệt, nhiều cán bộ chuyên môn đã tha hóa biến chất, “bảo kê”, tiếp tay cho hoạt động buôn lậu và hàng giả xảy ra trong thời gian qua. Và tất nhiên không ngoại trừ ông Đàm Thanh Thế.

Nói về nguyên nhân tình trạng này, ông Đàm Thanh Thế đổ lỗi do địa hình biên giới dài, phức tạp, cơ chế chính sách chưa đồng bộ, sự phối hợp các cơ quan chức năng thiếu chặt chẽ, rồi điều kiện phương tiện làm việc chưa đáp ứng yêu cầu. Thậm chí ông ta còn đổ luôn cho vai trò lãnh đạo, chỉ đạo, điều hành ở địa phương. Vậy vai trò của Văn phòng Ban chỉ đạo 389 ở đâu?
 
Sau khi làm tan nát thị thường, vơ vét được nhiều tiền bạc từ các đầu lậu, đầu tháng 10/2017, ông Đàm Thanh Thế lại được Bộ Công an ra quyết định nhận lại vào ngành công an (do ai tác động, gây sức ép thì bạn đọc tự hiểu) và đồng thời có quyết định vẫn biệt phái làm Chánh văn phòng Ban chỉ đạo 389, khiến cho hàng loạt các cán bộ V11 thắc mắc, bức xúc. Bản chất ông Đàm Thanh Thế vẫn làm Chánh văn phòng Ban chỉ đạo 389, nhưng cái khác là tư cách chuyển từ “Văn phòng chính phủ biệt phái” sang tư cách “Bộ Công an biệt phái”.

Hàng loạt câu hỏi được đặt ra mà không ai dám ho he lên tiếng. Việc nhận lại ông Đàm Thanh Thế có đúng không? Bộ Công an đã hết người hay sao mà nhận lại một người đã xin ra khỏi ngành? Bộ Công an đã có 1 Phó cục trưởng “biệt phái” làm Phó văn phòng Ban chỉ đạo 389 rồi, sao cần thêm ông Đàm Thanh Thế làm gì nữa? Việc chuyển “biệt phái có cần thiết không, hay có động cơ gì khác, phải chăng là động tác “bật tường” nghìn tỷ để lên chức, lên tướng?

Lúc trà dư tửu hậu, ông Đàm Thanh Thế còn huênh hoang nói với mọi người là quay về Bộ Công an để lên tướng, sau đó sẽ rút về làm Chánh văn phòng Bộ Công an, vì ông Lương Tam Quang (Chánh văn phòng) sẽ bị  điều sang đơn vị khác. Đây có lẽ là mục đích thực sự của ông Đàm Thanh Thế?  Thậm chí, Tổng cục chính trị đang đề xuất phong tướng cho Đàm Thanh Thế. Như vậy, mọi việc đang đúng theo lộ trình của ông Thế vạch ra?.

Có thể khẳng định việc này vi phạm nghiêm trọng Quy định số 98 của Bộ Chính trị về luân chuyển cán bộ lãnh đạo và quản lý, gây mất đoàn kết, kéo bè cánh. Là đặc trưng của kiểu bổ nhiệm cán bộ mà người dân thường nói “quan hệ, tiền tệ, hậu duệ, cuối cùng mới là trí tuệ”?

Nếu Đàm Thanh Thế không chuyển ngành kiểu “bật tường” thì giờ chắc chắn cũng không tồn tại nổi chức Trưởng công an quận. Vì trình độ ông Thế không thể so với Trưởng quận Hoàn Kiếm, Đống Đa, Tây Hồ, Cầu Giấy và các Trưởng phòng gạo cội được. Phải chăng chỉ vì Đàm Thanh Thế là hậu duệ của Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc nên mới được “cơ cấu” như thế?

Việc nhận lại ngành, biệt phái, phong tướng cho tiến sĩ giấy Đàm Thanh Thế đã khiến các cán bộ, chiến sỹ Văn phòng Bộ Công an đều rất bức xúc, bất mãn. Biết bao cán bộ, chiến sỹ làm việc mẫu cán, cống hiến cả đời, họ lại không được xem xét cất nhắc, trong khi một ông đã xin ra khỏi ngành, bất tài đưa về với chiêu bài “điều động, luân chuyển, tráng men” ngang nhiên chiếm xuất, chỉ vì là bà con với Thủ tướng.

Hà Nội, ngày 15 tháng 12 năm 2017
Cán bộ, chiến sỹ V11 - Bộ Công an