Thứ Tư, 28 tháng 11, 2018

Từ Phất Lộc đến Weimar- ngoại truyện.

Từ Phất Lộc đến Weimar là cuốn tự truyện tôi viết trong thời gian nhận học bổng của thành phố Weimar 6 tháng. Giấy mời của thị trưởng thành phố Weimar gửi đến địa chỉ nhà tôi 22 ngõ Phất Lộc, Phường Hàng Buồm, quận Hoàn Kiếm có đoạn.

- Chúng tôi đánh giá cao khả năng văn chương và báo chí của ông. Chúng tôi mời ông đến thành phố của chúng tôi 6 tháng để thăm và tạo điều kiện để ông có thể viết những gì ông muốn.

Khả năng văn chương và báo chí của tôi là gì, tôi cũng không biết. Thiên hạ cũng chẳng rõ, những gì tôi viết ra sự khen chê khác nhau. Những loại dư luận viên tôi không bàn đến, những người thân với tôi cũng không bàn đến. Bởi nhận xét của họ không thể khách quan.

Nhưng những người còn lại, những người phản biện, những nhà trí thức cấp tiếp thì đáng nói vì họ khách quan. Nhiều ngươi trong số họ nói tôi chả có tài năng gì, chẳng qua là nói dăm ba chuyện như kiểu đầu đường thu hút các loại độc giả như xe ôm, bán rau chứ chẳng có giá trị văn chương, báo chí hay khai dân trí gì cả. Người đưa ra nhận xét này còn khẳng định bản thân họ rằng họ đã từng viết bài cho BBC.

Những bài viết của tôi chưa bao giờ được đăng trên BBC, Voa, Rfa...hay những nơi trang trọng đại loại như thế. May lắm nó được người ta chia sẻ trên trang cá nhân của người thích đọc.

Xe ôm hay bán rau đọc thì chẳng lẽ xấu hổ không viết nữa chắc.? Viết chứ , viết cho xe ôm, bán rau và cả dân lưu manh đầu được xó chợ đọc có gì không đúng, bởi tôi xuất thân từ đó, tôi viết với giọng văn đơn giản của đường phố, tôi không thể có những kỹ thuật viết siêu hạng như những người chuyên nghiệp.

Người ta xây biệt thự phân lô, chung cư cao cấp thì cũng có người xây nhà cho người thu nhập thấp.

Viết cũng vậy thôi, có văn chương hàn lâm, có báo chí thượng tầng, vĩ mô thì cũng có ca dao, vè trong dân lao động.

Chả có gì xấu hổ cả, tôi học còn chưa hết nổi cấp 3. Nói đúng ra thì là hết cấp 2 thôi, mới vào cấp 3 được hai tháng tôi bị đuổi học rồi.

Nhiều người chê tôi vô học, tôi luôn nhận mình vô học để nhắc nhở thân phận của mình, giữ mình ở mức đúng con người mà mình đã xuất thân ra, không ảo tưởng về bản thân mình. Trong tự truyện của mình, phần mở đầu tôi viết về đám xóc đĩa trong ngõ tôi, tôi là một thằng chơi say sưa trong đám đó. Viết như thế để xác định cho bạn đọc rõ tôi là loại người gì.

Thế nhưng lằng nhằng tôi lại được nước Đức mời đến , rồi lại cấp cho học bổng khác dài hạn hơn. Vậy mới thành truyện để tôi viết.

Tôi đi sang Đức đã hơn 5 năm, ngày tôi đi không có gì đáng là chuyện gây chú ý cho dư luận. Tiễn tôi đi có 2 người bạn gái và 2 người bạn trai, 2 bạn trai là 2 thằng Lã Dũng, Nguyễn Lân Thắng. Không lén lút những cũng không có gì đáng gọi là sự kiện cả.

 Vì sao tôi được sang Đức, thiên hạ họ nói nhiều lắm, nói tôi là người an ninh phái sang đánh phá phong trào bên ngoài, người khác nói tôi là người của uỷ viên bộ chính trị này nọ đưa đi để mưu đồ thế lực riêng, người bảo tôi là loại hèn hạ bỏ trốn sang Đức để yên thân......

Đồn thế cũng được, cái được của nó là đồn vậy thì các tổ chức đấu tranh bên ngoài sẽ nghi kỵ tôi, né tránh tôi. Mà nếu các tổ chức né tránh tôi thì tôi cũng nhẹ người. Thật đấy, hơn 5 năm qua các bạn nhìn xem, có tổ chức nào dung nạp tôi là thành viên của họ đâu.?

Chuyện tôi nhận mình lưu manh, vô học, xã hội đen lần này không biết là lần thứ bao nhiêu, tôi cũng chẳng nhớ. Nhiều người còn phán chán đến nỗi bảo tôi cứ lải nhải chuyện đó làm gì.

Tôi viết vậy có nguyên nhân, nguyên nhân thứ nhất như tôi nói cũng nhiều lần, để khẳng định bản chất con người mình thấp kém hơn tất cả những người viết khác.

Ngoài ra hôm nay tôi viết vậy, để bày tỏ lòng tri ân đến nước Đức, chính phủ Đức và người dân Đức đã quảng đại đón một thằng lưu manh, vô học đến đất nước họ , cấp cho một khoản tiền dài hạn nhiều năm, để nó có cuộc sống đầy đủ, sung túc tha hồ viết lách và tha hồ làm ăn buôn bán dư tiền gửi về giúp ai nó thấy đáng giúp.

Tôi chẳng phải lá bài hay con cờ gì của ai, hay trong cuộc cờ , ván bài chính trị gì của ai. Một thằng lưu manh mạt hạng như tôi thì ai cần gì để làm con cờ , lá bài cơ chứ. Tôi rẻ mạt đến mức, khi thứ trưởng ngoại giao Đức đề nghị chính phủ Việt Nam gỡ bỏ lệnh cấm xuất cảnh của tôi, để tôi được đến Weimar. Chính phủ Việt Nam, bộ Công An Việt Nam nhanh chóng chấp nhận và hối thúc tôi đi cho nhanh.

 Những người Đức giúp tôi đi họ không yêu cầu tôi làm gì cả, hơn 5 năm qua họ không hề nhắc đến tôi, họ còn phải tập trung để giúp những người khác. Họ quên bẵng tôi đến mức tôi nghĩ, nếu tôi gặp họ và bày tỏ sự cảm ơn, có khi họ nghĩ tôi định nhờ vả gì họ.

Người Việt ta thường thấy, bỗng dưng ai tốt với mình, cho mình cái gì là họ có động cơ, có mục đích vì quyền lợi họ. Cái này tôi hiểu , vì chính tôi giúp đỡ rất nhiều người trong nước, bị những người khác họ nói đó là tiền tôi lấy từ nguồn này, nguồn nọ xấu xa chứ chả phải tôi tử tế gì.

Nước Đức đối xử với tôi hào phóng và nhân hậu, mặc dù đến đây tôi đã chứng kiến nhiều người Đức làm việc cật lực và cuộc sống rất tiết kiệm.

Tôi nhắc nhiều lần đến giá trị thấp kém của mình, để các bạn thấy người Đức họ bỏ ra công sức, tiền bạc và chế độ ưu đãi với tôi chẳng phải họ mưu cầu gì, toan tính gì.

Sẽ có người thắc mắc rằng, nếu không vì mục đích nào đó họ đón một thằng như tôi làm gì, nếu tử tế thì hãy đón những người khác có xuất thân tử tế hơn tôi, học hành hành hơn tôi đi.

Chuyện thế này, bạn hãy học đến cấp 2 và viết Bloge cho những người xe ôm, bán rau đọc như tôi đã viết đi đã.

Chuyện nữa là tôi ở lại Đức trong chương trình học bổng có tên '' dành cho những nhà văn lưu vong''. Đây là một chương trình mà nước Đức tri ân tới các nước khác đã cưu mang những nhà văn của họ dưới thời quốc xã Đức ( đảng lao động quốc xã dành quyền lãnh đạo) đã phải bỏ trốn.

Liệu tôi có thể nói rằng, tôi chỉ là con cờ cho nước Đức chuộc lại lỗi lầm của họ không.?

Không, tôi không phải là kẻ vạch vòi để không phải mang ơn như vậy.

Nước Đức có con tàu Cap Anamur đã vớt hơn 11 nghìn người Việt Nam vượt biển vào những thập kỷ 70-80 trước kia mang họ đến Đức nuôi dưỡng, học tiếng, học nghề ổn định đời sống. Vào những thập kỷ 90 hàng chục nghìn lao động phải về nước đã trốn lại sống rồi cũng được Đức cấp giấy tờ. Ngày nay có hàng trăm nghìn người Việt sinh sống trên đất Đức, hàng năm gửi về giúp đỡ đồng bào rất nhiều chương trình từ thiện...Nước Đức đã giúp hàng trăm ngàn người Việt vì tính nhân đạo như vậy, tôi chỉ là một trong hàng trăm ngàn người Việt được nước Đức cưu mang thôi, không phải con cờ hay lá bài gì cả hết.

 Đôi khi trong cuộc đời, vô tình chúng ta rơi vào một sự kiện lớn, điều đó không có nghĩa ta là nhân vật lớn, cần phải được đối xử đúng tầm của nhân vật lớn hay có một âm mưu lớn nào đó mà ta là mắt xích quan trọng làm nên lịch sử....ta phải để cho đời biết.

Đời tôi cũng từng như vậy, được nước Đức trân trọng mời sang. Rồi bỗng dưng Trịnh Xuân Thanh mò đến làm tôi có cơ hội gây náo loạn, thu hút thêm hàng trăm nghìn người theo dõi Facebok của mình, như một tâm điểm của dư luận trong quãng thời gian gần nửa năm. Nhưng đó chỉ là những sự tình cờ mà số phận đưa đến, rồi đến lúc nó sẽ qua đi. Như TXT rồi cũng im lặng kể cả không bị bắt cóc. Và rồi cũng tôi cũng như hàng trăm nghìn người Việt ở đây, chả ai nhớ tôi đến đây trong tư cách được nước Đức mời. Tôi làm người bình thường, một ông chủ tiệm Suhsi vừa làm công vừa làm chủ hay một tay buôn bán đồ gia dụng tầm thường như bao nhiêu người khác.

Đó chính là tôi một chủ tiệm Suhsi nhỏ và một tay buôn đồ gia dụng nhờ ơn nước Đức đã có cuộc sống ổn định, con cái học hành trong môi trường tốt, hít thở không khí trong lành không có khói của Formosa, không có bụi mịn từ nhà máy nhiệt điện .....


Thứ Ba, 27 tháng 11, 2018

Đội cờ đỏ và đội thi đua.

Nhà trường ở Việt Nam có đội sao đỏ để gìn giữ trật tự trong lớp hoặc trường. Đội sao đỏ sẽ nhắc nhở và ghi tên những bạn nào nghịch ngợm để báo cáo lại nhà trường và cô giáo.

Năm mình còn đi học tiểu học, thằng Vinh con nhà ông bà Chi Lai ở 50 Đào Duy Từ là sao đỏ. Vinh tên hiệu là A Tủa, anh nó hiệu A Páo. Hơn 20 năm trước giang hồ Hà Nội chẳng ai lạ gì tên tuổi của mấy anh em nhà này. Lúc còn đi học phổ thông tiểu học , anh em nhà A Páo, A Tủa đã là nỗi khiếp sợ của nhiều học sinh trong trường vì tính côn đồ, hung hăng.

Thằng Vinh học lớp 3 với mình, nó được làm lớp trưởng. Nó giữ trật tự bằng nắm đấm. Lúc đó chưa có lớp 12, chỉ có lớp 10 là hết. Năm sau lên lớp 4 thì chuyển hệ, bỗng nhiên thành lớp 5. Từ trường Thống Nhất ở phố Lương Ngọc Quyến cả hội chuyển sang lớp 5 trường Trần Nhật Duật thuộc cấp 1, trường Thống Nhất chuyển thành cấp 2 chỉ có lớp 6,7,8. Hồi ấy xong lớp 8 thi cấp 3 lên lớp 10, không có lớp 9.

Sang đến trường mới thằng Vinh A Tủa nó vẫn là sao đỏ của trường.

Thằng Vinh chính là thằng quậy phá nhiều nhất, đánh đập học sinh khác nhiều nhất, thế nhưng nó được làm sao đỏ giữ gìn trật tự từ trường này sang trường khác.

Vinh A Tủa cao to và đẹp trai, trắng trẻo. Sau này có tên tuổi trong xã hội đen Hà Nội vì những trận huyết chiến rất liều lĩnh, sẹo trên người nó từ đến chân tay vô số.

Vào tù nó cũng được trong nhóm trách nhiệm, trật tự.

Ở trong tù có một đội gọi là đội sao đỏ hay còn gọi là đội thi đua.

Đội thi đua có nhiệm vụ giúp cán bộ giữ gìn trật tự trong trại giam, đội trưởng thi đua thường là những tay anh chị cộm cán trong xã hội đen.

Trên danh nghĩa là vậy, nhưng đội thi đua có nhiệm vụ ngầm cho quản giáo là thu tiền của các đội khác. Các đội trong tù thường xuyên vi phạm nội quy, chẳng hạn như đun nấu trong buồng giam. Mỗi tối đến, đội nào cũng có các nhóm dùng nhựa và vải làm chất đốt để đun nước sôi pha trà. Lợi dụng đi lao động bên ngoài mang rượu vào phòng uống ban đêm, cờ bạc hoặc hút chích.

Nếu không nộp tiền cho đội thi đua để đội thi đua nộp tiền lại cho cán bộ trực trại, các đội sẽ thường xuyên bị kiểm tra và bị kỷ luật, những người trách nhiệm buồng hay đội trưởng sẽ dính án kỷ luật đi cùm, sẽ mất phần xét giảm án vào các dịp. Còn những trại viên thường lỡ có gì vi phạm, dù nhẹ như đi ngang qua khu không được phép sẽ bị đội thi đua, trật tự bắt giữ và đánh đập khốc liệt.

Hôm trước đọc tin thấy có cô giáo phạt một học sinh bằng cho cả lớp tát, tổng số cái tát mà em học sinh kia phải nhận đến hàng trăm cái, cái cuối cùng cô giáo tát như phát đạt kết liễu nhân đạo mà người ta làm khi thi hành án tử hình.

Bạn nghĩ gì về xã hội Việt Nam mà bạn đang sống.? Nơi mà có cờ đỏ, sao đỏ rồi có cả uỷ ban kiểm tra trung ương đảng nữa.?

Bạn sẽ nghĩ rằng đó chỉ là cá biệt, nước nào mà chả có chuyện, hãy nhìn những tấm gương tốt khác, nhìn vào cái tốt đẹp khác để đánh giá đúng vấn đề . Đánh giá đúng kiểu ấy để làm gì, để kết luận rằng ở đất nước bạn sống là nơi đang sống nhất nhì thế giới, để không ảnh hưởng đến uy tín của đảng lãnh đạo đất nước.

Tôi đồng ý với bạn.

Vì sao tôi đồng ý, vì tôi phản đối sẽ bị khoác tiếng phản động lợi dụng việc nhỏ nói xấu chế độ.

Tôi đồng ý, vì con tôi được tôi đưa sang Đức sống , nó có học ở Việt Nam đâu mà tôi phải bận tâm.  Có hay dở thế nào thì con các bạn gánh, các bạn khen thế là tốt thì tôi hưởng ứng cho khỏi mất lòng nhau. Tôi còn chả cần căng thẳng hơn thua về cách nhìn làm gì.

Tôi chỉ lăn tăn một chút, giá như cô giáo kia trực tiếp tát cháu học sinh như vậy, có lẽ tôi cũng không lăn tăn. Đời học sinh của tôi cũng vài lần bị thầy cô giáo đánh, nhưng thú thực chưa bao giờ tôi coi đó là bạo hành hay phản giáo dục.

Nhưng việc cô giáo huy động cả lớp đánh bạn mình, tôi thực sự hơi rợn người. Vấn đề nằm ở chỗ các cháu học sinh hiền lành dùng vũ lực với bạn mình dưới mệnh lệnh của cô giáo.

Nếu tôi là bố của các cháu đánh bạn kia, tôi sẽ uất lắm vì đứa con mình đi đánh bạn dưới lệnh của giáo viên. Tôi không hiểu tại sao các bố mẹ của học sinh lớp ấy không phản ứng gì. Việc đánh bạn như thế chính là đánh vào tâm hồn của những bé đánh bạn. Đừng nghĩ rằng chỉ đứa bé bị đánh kia là nạn nhân, với tôi chính cả lớp đó đã thành nạn nhân khi buộc phải nghe cô giáo.

Tại sao tôi nhắc lại đầu câu chuyện về thằng Vinh A Tủa bạn tôi, vì tôi nghĩ nếu nó không được các giáo viên cho làm cờ đỏ, có lẽ lớn lên nó sẽ khác đi nhiều.

 Cô Thuỷ của vụ việc này được nhà trường bênh vực rằng lớp của cô toàn thành phần cá biệt. Ôi ! nếu thật thế mà dùng biện pháp cho các em này tát em khác thì thật khủng khiếp. Các bậc bố mẹ là người hiền lành, chắc không hiểu vì sao tôi cho rằng thế là khủng khiếp đâu. Trừ khi các bạn trải qua nhà tù, xã hội đen các bạn mới nhận ra rằng cách giáo dục như thế chính là cách đào tạo cho bọn cá biệt trở thành anh chị giang hồ thứ thiệt sau này.

Thôi, tôi sẽ không nghiêm trọng hoá vấn đề, nền giáo dục ở Việt Nam là chưa bao giờ được ( tốt) như thế này ( lời ông tổng bí thư  kiêm chủ tịch nước mới đây), cứ thế đi...

Con trai tôi sang Đức được nửa năm, chớm 10 tuổi sáng dậy tự làm đồ ăn sáng và làm đồ ăn mang theo đến trường. Hầu như tất cả sự giáo dục với nó đều ở nhà trường, ý thức sống, quan điểm gì đó tuốt tuồn tuột đều hấp thụ ở nhà trường và bạn bè.  Ở Đức có một điểm rất quan trọng đó là điểm quan hệ  hài hoà, thân ái với bạn bè trong lớp được ghi trong bảng điểm, người Đức khuyến khích học sinh sống như vậy.  Với tôi thế là hạnh phúc, ít nhất những thứ mà dễ tác động nó trở thành một tay anh chị sau này đã bị giảm đi tối thiểu ngay từ trong nhà trường.

Thứ Tư, 14 tháng 11, 2018

Huỳnh Đức Thơ và Vipico.

Lâu rồi bận bịu cũng không có thời gian để ý thế sự, bỗng nhiên mấy hôm gần đây thấy nổi lên vụ Đà Nẵng xử phạt tước quyền mua đất của Vipico, đọc thấy lạ vì tự nhiên có thấy cả vị dân chủ lề trái đứng ra bảo vệ cho rằng chính quyền Đà Nẵng làm vậy là đúng.?

Lạ nên mới phải tìm hiểu xem.

Chính quyền Đà Nẵng là ai ? Nói thẳng ra Đà Nẵng bây giờ chỉ có Huỳnh Đức Thơ mà thôi, còn bí thư Trương Quang Nghĩa từng được nhà báo Huy San đánh giá là chính khách có tầm cỡ, nay Nghĩa chỉ là bù nhìn ở Đà Nẵng. Mọi việc ở Đà Nẵng đều do Huỳnh Đức Thơ quyết định.

Cả một chiến dịch chấn chỉnh cán bộ đảng của Nguyễn Phú Trọng rầm rộ như vậy nhưng Huỳnh Đức Thơ không hề rụng một cọng lông. Thế nào là vi phạm lối sống đảng viên, là vợ lẽ, con riêng lối sống xa hoa...cái này ở Đà Nẵng có Huỳnh Đức Thơ và Thân Đức Nam. Cả hai đều quan chức cấp cao đấy, đều vợ bé con riêng công khai trước bao con mắt thiên hạ đấy, những mà cũng không bị gì đấy.

Vợ bé Huỳnh Đức Thơ và đệ tử của Thơ là Lân Trắng cấu kết với nhau để khuynh đảo bất động sản của Đà Nẵng là điều người dân Đà Nẵng nào cũng biết.

Đấy là nguyên nhân mà Vipico bị xử.

Chuyện là thế này, bọn đàn em Huỳnh Đức Thơ đã nhắm sẵn làm thịt lô đất ở phường An Hải, quận Sơn Trà, Đà Nẵng. Quân xanh đã bày đặt xong, chỉ đến ngày đấu giá là tạo ra một cuộc đấu giá với nhau và quân mình là người chiến thắng.

Thế nhưng ông Vipico Hà Nội mò vào đấu giá cùng.

Kết quả Vipico thắng thầu.

Lô đất khởi điểm giá 413 tỷ, Vipico bỏ thầu 652 tỷ. Chênh gần 240 tỷ so với giá khởi điểm. Đấy mới là cái tội của Vipico. Vì nếu không có Vipico các bên quân xanh của Thơ sẽ vờn nhau rồi có kẻ trúng thầu chênh với giá khởi điểm chục tỷ là hoàn tất. Số dư vài trăm tỷ kia được chia chác cho nhau.

Nếu bọn Vipico tầm cỡ như các tập đoàn bất động sản như Thanh Thản, Vượng Vin, Viết Lam, Quyết còi, Tiền Còi, anh em nhà Thân Đức Nam....thì hẳn không có chuyện khốn đốn bởi tay Huỳnh Đức Thơ.

Nói lại vụ trúng thầu lô đất ở phường An Hải, bọn Vipico đã nộp 50% tiền trúng thầu và xin gia hạn để nộp 50% còn lại.

52 ngày sau, bọn Vipico nộp nốt 50% còn lại cộng thêm tiền phạt theo quy định về chậm nộp và ngồi chờ Huỳnh Đức Thơ giao đất.

6 tháng sau khi Vipico đã hoàn tất nộp tiền, uỷ ban thành phố Đà Nẵng huỷ kết quả đấu thầu và xử phạt Vipico vì tội chậm nộp tiền trúng thầu.

Cầm đủ tiền trong tay , om cả nửa năm trời rồi trả lại tiền và bắt phạt.

Việc chậm trả thầu đã có quy định rằng phải trả tiền trúng thầu trong vòng 3 tháng nếu không sẽ thu hồi, trong trường hợp bất khả kháng có đơn kiến nghị sẽ được gia hạn thêm 3 tháng nữa và phải chịu phạt.

Ngày đầu thầu là 27.6.
Ngày mà Vipico trả đủ tiền là 19.12. (Rơi vào trường hợp có đơn xin gia hạn sau khi đã trả trước 50%.)
Tức còn nửa tháng nữa mới hết hạn cuối cùng. Chưa kể ngày chính thức công nhận kết quả đấu giá là ngày 28 tháng 7.

Vì sao ví bọn Vipico không như các bọn khác, bởi vì thử nhìn một vụ chậm trả tiền thầu của FLC sẽ thấy rõ.

FLC trúng thầu khu đất Đại Mỗ 1 ở Hà Nội với giá 860 tỷ nhưng 3 tháng sau khi trúng thầu FLC chỉ nộp có 98 tỷ, hơn 10% so với ban đầu. Nào, ai làm gì được FLC ?

Lạ nhất việc như vậy, mà có kẻ trong hàng ngũ lề trái viết bài bênh vực Huỳnh Đức Thơ, vin vào lý do Vipico chậm 52 ngày nên bị huỷ kết quả thầu là đúng.

Sao Đà Nẵng không huỷ ngay lập tức trong vòng 3 tháng đầu tiên, lại nhận 50% rồi nhận đơn xin gia hạn của Vipico, rồi 52 ngày sau nhận tiền đợt 2, rồi 6 tháng sau ra quyết định huỷ thầu.?

Thế mới thấy thế lực của Thơ mạnh về truyền thông, từ Dương Hằng Nga, Hoàng Hải Vân giờ lại đến cả cánh Facebook lề trái cũng hùa theo Thơ.

Bảo sao nhà máy thép Dana Ý của Thơ làm chủ, gây bao khốn khổ cho người dân vì ô nhiễm, lợi nhuận vào túi Thơ, độc hại người dân chịu như vậy mà chẳng thấy nhà báo vì dân nào lên tiếng bênh vực dân.

Đường cao tốc Đà Nẵng- Quảng Ngãi  hết mấy chục nghìn tỷ, mới làm xong đã hỏng vá chằng chịt. Nếu nhà máy thép Dana Ý không được phần cung cấp thép cho những công trình cầu vượt, cống ở con đường này, chắc chắn việc con đường bị hỏng như vậy đã bị cày xới trên mạng xã hội như chiến dịch chống tham nhũng lớn rồi.

Nhà chính khách tầm cỡ Trương Quang Nghĩa chính là tác giả con đường cao tốc vừa làm đã hỏng này cùng với ông chủ tịch  Đà Nẵng kiêm ông chủ nhà máy thép Dana Y Huỳnh Đức Thơ. Chính nhờ Thơ vung tiền để tránh dư luận chất vất trách nhiệm cho cả hai trong vụ đường cao tốc, mà chính khách tầm cỡ Trương Quang Nghĩa đã chịu làm bù nhìn để Huỳnh Đức Thơ tung hoành, cướp đất, trấn lột doanh nghiệp,  kinh doanh độc quyền lũng đoạn đất Đà Nẵng.

Huỳnh Đức Thơ ngày nay có thể ra những quyết định hại chết bao nhiêu người vì lợi ích của phe nhóm y như trong vụ Vipico hay nhà máy thép như trên mà không cấp trên cao nào dám đụng đến, cứ như vậy chẳng mấy y sẽ là một lãnh chúa miền Trung.