Thứ Sáu, 20 tháng 12, 2019

Đi về nấu cơm.

4 giờ chiều một ngày của tháng 12 tại Berlin. Trời đã tối xầm, với cái mũ đội trên đầu, tôi nói với hai ông chủ nhà hàng đang ngồi cùng bàn.

- Em phải về nấu cơm.

Hai ông anh nhìn vẻ tiếc nuối vì câu chuyện đang chuyên sâu, món ăn vừa gọi sắp được bưng ra. Một ông nói.

- Hay ngồi thêm nhấp nháp đến 5 giờ về, để tao bảo bếp làm cho mấy món, tí mày chỉ mang về nhà, không phải nấu gì.

Tôi vớ cái áo khoác trên mắc nói.

- Em đi chợ rồi, không nấu mai lại thừa , thôi có gì để lúc khác.

Hai ông chủ quán, hai gã giang hồ, hai tay chơi cờ bạc, rượu chè đủ thứ không cản tôi nữa. Họ để tôi đi về.

Tôi ra xe, lúc mở cửa thấy họ nhìn theo vẻ còn tiếc nuối câu chuyện đang dở.

Trước kia họ thường nài tôi ngồi lại bằng được, bây giờ thì không. Thời gian quen nhau đã đủ cho họ hiểu rằng, đối với tôi, việc chiều về nhà nấu cơm ăn cùng gia đình là một việc không thể không làm. Nếu cần thiết, sau bữa cơm tức tầm 9 giờ tối, họ điện thoại gọi tôi ra quán và câu chuyện tiếp tục đến trước 12 giờ đêm.

Ở Việt Nam tôi cũng duy trì nếp sống như vậy, chiều 4 giờ về đón con, đi chợ, nấu cơm. Nấu cho con mình những món ăn thích nhất vào hàng ngày. Nhiều người đàn ông chê bai tôi kém, không làm nổi việc lớn, vì cứ líu díu cơm nước nhà cửa là cái việc của đàn bà.

Tôi tâm sự với người chủ nhà hàng hay mời tôi ngồi lại.

- Anh ạ, em là dân giang hồ, cuộc sống đầy bất trắc, thế nên những buổi chiều tối, được nấu cơm cho con mình anh, trong ngôi nhà của mình, đó là những giây phút hạnh phúc nhất.

Những người đàn ông từng trải ấy lặng người trầm ngâm rồi gật đầu, từ đó không bao giờ họ nài tôi khi tôi muốn về nhà , kể cả khi câu chuyện chưa bàn bạc dứt.

Hơn 10 năm trước, tôi viết một truyện ngắn, nó được đăng trên báo. Hỡi những bạn nam nhi, nếu bạn đọc hết câu truyện này, bạn sẽ hiểu tại sao khi đến tầm giờ chiều, tôi phải tạm biệt các bạn với lý  do rất trời ơi, mà không phải lý do gì quan trọng, to tát.

- Đi về nấu cơm.

------------------------------------

Con ong, thằng bé và cơn mưa


Con ong lượn mấy hôm trong nhà. Tí Hớn dõi mắt theo con ong đang bay, mặt bợt ra vì sợ. Mỗi lần ong lượn sát xuống gần là Tí Hớn nháo nhào tìm chỗ nấp, Tí Hớn nhảy bổ vào lòng bà rồi nhào ra sau lưng bố, miệng lắp bắp:
 Ong đấy, sợ lắm, đốt đấy, sợ lắm.
 Ong lượn mấy hôm thì tìm được chỗ ưng ý làm tổ, ngay mép cửa sổ, nơi Tí Hớn hay đứng dòm xuống đường. Thì ra đó là một con ong mẹ đang làm tổ để đẻ. Ong rất chăm và nhanh. Mấy hôm đã được cái tổ xinh xinh bằng ngón tay cái người lớn. Cái tổ có 12 ngăn, trong mỗi ngăn có mẩu trắng bằng đầu que tăm, không biết có phải là trứng không. Hàng ngày buổi sớm ong bay đi, đến chiều lại bay về. Nhưng ong không bay đi cả buổi mất hút, mà nó bay đi một chốc lại tha cái gì về loay hoay bên tổ.
Tí Hớn nhìn ong có vẻ khiếp, nhưng mấy hôm không thấy ong làm gì mình. Tí Hớn mon men đến gần ngước mắt nhìn ong quát.
 - Ong, ong!
Con ong giật mình thì phải, nó rời cái tổ bay một vòng. Tí Hớn ba chân bốn cẳng bổ nhào tìm chỗ nấp, miệng la:
- Ong cắn, ong cắn rồi.
Mẹ Tí Hớn bảo bố Tí Hớn:
- Mình dứt cái tổ ong đi, có ngày nó đốt con đấy.
Bố Tí Hớn ậm ừ rồi lặng thinh. Mẹ Tí Hớn thấy mấy hôm cái tổ ong còn nguyên, gắt. Bố Tí Hớn nói:
- Ong nó đang nuôi con, dứt đi tội lắm.
- Để nó đốt con mình thì sao anh...
Bố Tí Hớn chẳng nói gì, ôm Tí Hớn vào lòng nói với con:
- Ong đấy, ong mẹ đang nuôi ong bé đấy Tí Hớn ạ.
Trời mưa, sấm sét ầm ĩ, bố Tí Hớn không thấy ong mẹ về. Bố mở toang cửa sổ nói để cho mát, bố nói thích hơi nước mưa phả vào nhà. Mọi người nghĩ bố lẩn thẩn. Bố ôm Tí Hớn ngồi trông mép cửa sổ. Mưa càng ngày càng ào ạt như thác đổ, sấm nổ rền khiến Tí Hớn rúc đầu vào ngực bố khép nép. Lát sau Tí Hớn ngủ ngon lành trong lòng bố.
 Bố Tí Hớn ngồi ôm con trong lòng, ngóng cửa sổ đợi ong mẹ về. Cơn mưa đã tạnh từ lâu. Bố gượng nhẹ tìm thế đứng dậy tay vẫn ôm con. Bố bế Tí Hớn sang phòng ngủ rồi quay lại, pha chè, châm thuốc hút. Ánh lửa lập loè soi thấp thoáng khuôn mặt đầy lo âu, trắc ẩn. Bố nhìn đăm đăm về mép cửa sổ, nhìn vào cái tổ ong có những con ong non như con sâu đang nằm thiêm thiếp ngủ. Nếu ong mẹ không về thì chúng ra sao, nghĩ đến đó bố Tí Hớn rùng mình.
 Bố Tí Hớn không phải là người lẩn thẩn mà tại vì bố đang nghĩ đến những cuộc đi, những con người đi mãi không về. Những con người có con nhỏ, có mẹ già, có vợ dại hay cả những con người chưa có gia đình, chưa một lần yêu. Bố thấy trong đêm mưa này, ngoài cửa sổ đằng kia là những ngọn đồi đất, trên ngọn đồi đó có những nấm mộ của những người sinh ra lớn lên dưới xuôi, họ lớn lên vào đời. Và giông tố cuộc đời đưa họ rời quê hương. Họ sống một cuộc đời cực khổ, tranh giành, đâm chém nhau vì một miếng thịt bằng hai ngón tay, một chỗ nằm gần cửa sổ, ốm đau, bệnh tật. Đủ thứ có ở đây đang dồn lại đưa con người ấy ra đi vĩnh viễn khỏi thế gian. Xác họ vùi trên đồi cằn trong chiếc quan tài bằng thứ gỗ tồi tệ, chẳng được bào cho nhẵn nhụi, cong vênh. Những ngọn đồi mãi nhấp nhô như nước mắt bà mẹ khóc con chảy trên đôi gò má nhăn nheo.
Sáng sau ong vẫn chưa về, bố tần ngần đứng nhìn tổ ong, Tí Hớn đã dậy đến bên bố. Nhìn theo bố một lúc, Tí Hớn hỏi bố:
 - Bố! Bố, ong đâu?
 Bố Tí Hớn đặt tay lên đầu con xoa nhẹ, bố nói với Tí Hớn mà như nói với mình:
 - Ong chưa về con ạ, ong mẹ không về thì ong con sẽ bị đói đấy, không được ti mẹ, ong con đói.
 Tí Hớn làm bộ khóc nhè, trễ miệng kêu:
- Ong con đói, ong con khóc è è!
 Đến chiều tối ong mẹ không về, bố Tí Hớn đã biết điều gì xảy ra. Cơn bão hôm qua đã giết chết ong mẹ. Chỉ có cái chết mới khiến ong mẹ không về được tổ với ong con. Bố Tí Hớn thôi không nhìn tổ ong nữa, bố ôm Tí Hớn vào lòng ru, tiếng ru của bố nghèn nghẹn như người đang ốm:
 - À ơi, con cò mày đi ăn đêm
Đậu phải cành mềm, lộn cổ xuống ao
Ông ơi! ông vớt tôi nao
Tôi có lòng nào, ông hãy xáo măng
Có xáo thì xáo nước trong
Đừng xáo nước đục đau lòng cò con...
Tí Hớn ngái ngủ, khi cơn ngủ sắp tới, Tí Hớn còn lải nhải theo bố câu cuối
- Au òng ò on, au òng ò on.
 Ngày 06.12.2007, 10:09 (GMT+7)

Thứ Sáu, 13 tháng 12, 2019

Vì sao dân Việt Nam thích đánh nhau?

Có nhiều lý do đưa ra, lý do nào cũng thuyết phục.

Với tôi một trong những nguyên nhân đó là do mất niềm tin vào pháp luật.

Một lần tôi đi xe máy trên đường Láng, đi tốc độ chậm, đúng phần đường bên mình. Bỗng bên hướng ngược chiều có chiếc xe lao sang lấn làn và tông vào xe tôi. May là khi xe chạm vào nhau bản năng tôi nhảy bật ra, nên chẳng hề sao. Cái cậu đâm vào xe tôi thì nằm dãy đành đạch.

Mọi người xúm xem, tôi gọi ai xe ôm giúp tôi đưa cậu ấy đi bệnh viện, tôi móc ví lấy tờ 100 nghìn bảo trả tiền trước. Có cậu xe ôm nhiệt tình chở ngay.

Vào viện bác sĩ để cậu ấy nằm, nói tôi đi đóng tiền khám chụp, này nọ. Tôi đi đóng rồi cầm hoá đơn về, họ bảo tôi đưa cậu ấy đi chụp. Chụp xong đưa kết quả, bác sĩ xem rồi lại bảo y tá viết hoá đơn để tôi đi đóng tiền giường, tiền thuốc và băng bó.

Mấy tiếng sau có công an giao thông vào viện lấy lời khai, họ đưa tôi cái giấy giữ xe, hẹn làm việc.

Hôm sau tôi đến công an giao thông đội 4 gì đó , hồi ấy thứ trưởng công an Nguyễn Duy Ngọc đang là trưởng phòng CSGT Hà Nội. Bọn cảnh sát giao thông làm việc và kết luận tôi đi đúng đường, có bằng lái xe, giấy tờ xe đầy đủ. Cậu kia đi sai làn đường, quá tốc độ, không có giấy phép lái xe.

Tôi bảo cho tôi lấy xe của tôi về đi lại, nó bị vỡ chắn bùn bằng nhựa, nhưng thôi không sao, tôi sẽ tự sửa.

Công an giao thông họ nói không được, tôi phải chờ cậu kia đến làm việc, hai bên thoả thuận đền bù và ai sai phải chịu phạt. Xong xuôi mới trả xe.

Tôi nhớ có lần tôi cho thằng em xã hội mượn xe, nó rẽ trái, tông phải một chú bộ đội, nhà chú ấy ở khu Mai Dịch, văn công quân đội.  Chú ấy bị thương, tôi đến nhà thăm chú, xin trả tiền viện phí, chú ấy lấy sấp hoá đơn viện phí ra bảo. Thôi chúng mày đáng tuổi con , chú chỉ bắt mày trả những cái hoá đơn ấy thôi, cho chúng mày nhớ mà đi cẩn thận, may cho mày tao bộ đội có được ưu tiên, không chúng mày chết tiền. Còn tiền nong khác chú không tính làm gì.  Đến hẹn chúng tôi ra đội giao thông số 1, đấy là năm 1998, hai bên đã bồi thường thoả thuận đền bù , làm giấy trước công an. Sau đó chú ấy về, còn tôi ở lại nộp phạt tội rẽ trái không chú ý gây tai nạn. Tôi nộp phạt xong, bảo cho em xin cái xe, anh thiếu tá công an giao thông nói.

- Mày cho anh năm chục, công tao làm hồ sơ giấy tờ vụ này.

Híc, tôi nản quá, tôi bồi thường, chịu phạt, nhận lỗi..anh ấy có giúp gì tôi đâu. Nhưng nghĩ đến tầm đấy rồi thì thôi bỏ nốt cho xong việc. Tôi đưa năm chục nghìn và lấy cái giấy trả xe, ra đến kho lại trả thêm tiền phạt lưu kho nữa.

Quay lại chuyện tôi là nạn nhân kia, tôi chờ một tuần rồi lên đội CSGT xin gặp anh thụ lý, trình bày tôi là công nhân treo lắp biển quảng cáo, tôi cần xe để đi làm, mong anh giúp tôi cho xe tôi về. Anh ấy bảo để anh ấy hẹn thằng kia lên giải quyết.

Ba hôm sau tôi đến, anh ấy bảo thằng kia không đến, nên không giải quyết được.

Tôi trình bày nỗi khổ vì không có xe đi làm, mà thực sự lúc đó tôi làm thợ quảng cáo rất cần xe vì đi treo biển khắp nơi. Tôi cam kết không đòi bồi thường gì và biếu anh công an ấy 200 nghìn để giúp tôi lấy xe ra. Anh ấy bảo tôi viết giấy cam kết, rồi xác nhận cho tôi ra kho bãi lấy xe ra, lại mất tiền lưu kho.

Thế là tôi bị hại rồi lại thành bị hại tiếp, tôi nghĩ giá như lúc đó kệ mẹ thằng kia, dựng xe lên mà đi cho rồi. Hoặc giá như nó không bị sao, thì múc cho nó mấy nhát rồi đi, chứ để ra công an thì dù đúng cũng khốn khổ hơn.

Chục năm sau tôi thành phản động, một hôm hàng xóm nhà tôi bị bọn xã hội đen đến tìm đứa con vì nợ nần gì chúng nó. Khi chúng nó quây quanh nhà, bà hàng xóm gọi điện thoại báo công an, khi bà ấy đang bấm điện thoại, tôi bảo bà nói là nhà thằng Hiếu đang tụ tập mấy người lạ, có cả khẩu hiệu và băng rôn, có cả người nước ngoài..phải nói thế công an đến mới nhanh, chứ nói sắp đánh nhau thì công an không đến đâu.

Nhà kia không nghe, gọi cho công an kêu cứu thảm thiết

- Ôi trời các anh ấy, ở đầu ngõ Phất Lộc , có bọn nó đến sắp giết nhà tôi. Các anh đến cứu giúp gia đình tôi với các anh ơi.

Nửa tiếng sau công an phường xuống, dù từ  trụ sở phường đi xe máy ra đó mất tầm 3 hay 4 phút. Nhà kia tru tréo rằng gọi từ bao lâu, để nó đánh rồi mới xuống. Anh công an phường bảo chưa đánh nhau, chưa phạm pháp thì đến sớm làm gì !!!

Mới rồi đây, thằng bạn tôi, tên Lê Sinh Tuấn nhà ở tập thể Thành Công, một sớm dắt con xe tay ga đi ra khỏi nhà, thấy cái xe Maybach chắn cửa, nó bảo lái xe đánh lui ra cho nó đi, thằng lái xe mở cửa ra, hai bên qua lại, thằng Maybach nó đánh cho Sinh Tuấn bạn tôi bét nhè. Hàng xóm xô lại nó thách đố, bảo nó là lái xe cho ông Tô Lâm.

Tất nhiên thì người hiểu biết sẽ nhận ra chẳng thằng lái xe cho ông Tô Lâm nào ngu đến mức gây chuyện ầm ĩ như thế. Nhưng dân tình thấy nó đi xe sang, thái độ ngang tàng thì ai cũng sợ là chuyện tất nhiên. Sinh Tuấn bạn tôi là là sinh viên mỹ thuật công nghiệp, trói gà không chặt, lúc nào cũng tỏ vẻ hiểu biết pháp luật vì mình là người có học, cư xử phải chuẩn mực. Bị ăn đòn cam chịu, rồi đúng trình tự ra công an phường làm đơn khiếu nại.

Công an phường bảo thằng kia xin lỗi, rồi hai thằng làm đơn hoà giải không được có biện pháp trả thù nhau.  Sinh Tuấn thì cắt con gà mặt còn tái nhợt, không dám giữ gà cho tôi cắt tiết, trả thù được gì ai. Chấp nhận ăn trận đòn và nghe lời xin lỗi trâng tráo của thằng hung đồ kia, về nhà cho vợ con chăm sóc vết thương. Thỉnh thoảng chát với tôi lại uất ức vì kiến thức pháp luật và đời không giống nhau. Cuối cùng chàng sinh viên con gia đình giàu cán bộ cơ bản ấy tin rằng thằng lái xe Maybach kia chắc có dây mơ, rễ má gì với công an cấp to, nên nó mới hung hăng tuyên bố vậy. Chỉ có tin như thế, chàng ta mới chấp nhận việc bất công ấy là việc công bằng, con cháu quan to thì có quyền lợi hơn và đúng hơn, có lý hơn.

Ở Tây người ta va chạm giao thông, trong trường hợp không ai bị sao, họ xuống chào hỏi nhau, nhìn xe, chụp ảnh và gọi cảnh sát. Trong lúc chờ họ hỏi thăm công việc, gia đình và tán gẫu. Cảnh sát đến rất nhanh, đo đạc, làm biên bản tại chỗ , bên nào sai bên ấy nhận ngay, cảnh sát viết giấy xác nhận và hai bên đi, sau này bảo hiểm hai bên làm việc với nhau.

Còn ở ta thì sao, nghĩ chuyện gọi cảnh sát đến giải quyết va chạm là người đúng cũng rùng mình ngao ngán. Nghĩ cảnh bị giữ xe, bị gọi lên gọi xuống năm lần bảy lượt, rồi lại đút lót trà thuốc..vv.

Nghĩ đến thế máu trào lên, múc mẹ nhau luôn cho hả cơn uất ức.

Cơn uất đấy ngoài cái uất vì thằng kia đụng xe vào mình, nó còn là cơn uất ức với cái luật pháp bất công. Uất vì không có đâu giải quyết đúng sai cho mình, mọi tội lỗi là do thằng kia đụng xe vào mình gây ra hết.

Tất nhiên đây chỉ là lý do một phần và chỉ trong khuôn khổ va chạm giao thông. Nó không là lý do để giải thích cho chuyện ngồi quán bar nhìn đểu nhau, rồi ra ngoài đâm chém nhau hoặc tỉ vụ đâm chém nhau trong những hoàn cảnh khác.

Nhưng nói thật, tôi đi nhiều nơi trên thế giới rồi, ít có nơi nào đụng một tí chuyện nhỏ là người ta sẵn sàng rút dao chém chết nhau như ở Việt Nam.

Nguyên nhân chính vì sao, tôi chịu.



Thứ Năm, 12 tháng 12, 2019

Tư Sang nham hiểm hay bất độc bất anh hùng?

Tư Sang nham hiểm là tên của một trang website do đối thủ của Trương Tấn Sang dựng lên, nhưng nếu đã là cuộc chiến thì người khách quan có thể gọi một cách khác thay thế như chẳng hạn là '' bất độc bất anh hùng ''

Tư Sang rời chính trường cùng lúc với Nguyễn Tấn Dũng, sau khi Sang huy động hết tay chân làm truyền thông vào cuộc, dùng đến những giáo sư trường đảng và cựu uỷ viên trung ương để tăng sức tấn công lên Nguyễn Tấn Dũng.

Vì sao giữa hai uỷ viên bộ chính trị gốc Miền Nam cùng được Võ Văn Kiệt nâng đỡ này lại thù hận nhau như vậy? Vì quan điểm, đường lối, chính sách chăng?

Không hề, tất cả chỉ là một người đàn bà. Đó là đại gia ngàn tỷ Đặng Thị Hoàng Yến.

Yến là bồ của Tư Sang, lúc Tư Sang đang thịnh, Sang cho Yến về Long An quê mình để ứng cử đại biểu quốc hội. Yến là kẻ tham lam, háo danh, thích quyền lực đã làm nhiều điều quá trớn bị Nguyễn Tấn Dũng trừng trị. Đặng Thị Hoàng Yến không phải chịu bi kịch như nhiều đại gia khác bây giờ táng gia bại sản, thân bại danh liệt, ngồi tù hàng chục năm. Yến chỉ bị phải sang Hoa Kỳ sinh sống, không được tung hoành ngạo nghễ trên chính trường, thị trường Việt Nam oai như xưa.

Trước kia Yến và Tư Sang hẹn hò thông qua sự sắp đặt của Nguyễn Công Khế, Khế có vô số cơ sở, bất động sản để đôi tình nhân thượng lưu , quý tộc này hẹn hò với nhau. Đòn trừng phạt tuy nương tay của Nguyễn Tấn Dũng với Yến, nhưng nó là mối hận ngàn đời của Sang.

Các cụ có câu '' hôn nhân, điền thổ, vạn cố chi thù ''

Tuy Yến không phải danh chính ngôn thuận là vợ Sang, nhưng thiên hạ ai cũng biết Yến là người vợ  lẽ mà Sang yêu thương nhất. Sang đã nhường tất cả những gì cho thiên hạ, chỉ muốn giữ được người đẹp mà mộng cũng không thành. Bởi thế hận thù đã nung nấu trong ông cựu chủ tịch nước công sản Việt Nam này với ông cựu thủ tướng cộng sản Việt Nam thành truyền kiếp.

Cả sự nghiệp làm chủ tịch nước của Tư Sang đến tận bây giờ chỉ nằm trong hai chữ '' báo thù ''

Sang dùng đám truyền thông là bọn trí thức mấy mùa mưa, bọn trước kia là sinh viên biểu tình chống VNCH, bọn này làm chủ lực để tấn công Nguyễn Tấn Dũng.  Đánh từ con gái Tấn Dũng đến con trai, đến bố rồi đến các quan chức trước kia làm việc dưới quyền của Tấn Dũng.

Thủ đoạn của Sang biến đổi khôn lường, ví dụ như đánh Đinh La Thăng. Sang lên tiếng chỉ trích Đinh La Thăng đi lệch đường CNXH, có thái độ thân Mỹ, coi thường xương máu của chiến sĩ Việt Nam đã bỏ ra để giải phóng miền Nam bằng bài viết trên báo Nhân Dân. Từ đó để mở đường đưa ra những vụ việc Thăng làm khi còn ở PVN.

Nhưng đến vụ Hoàng Trung Hải thì Tư Sang lại mở đường bằng luận điệu Hoàng Trung Hải là của Tàu Khựa cài vào, tiếp đến mới đưa những vụ do Hải làm với ở Gang Thép Thái Nguyên ra.

Không như những nguyên thủ về hưu, Tư Sang đi lại liên tục khắp nơi để tố cáo, để móc nối. Thấy đất Hà Tĩnh có triển vọng, Tư Sang về Hà Tĩnh nhận cội nguồn,  xây dựng lực lượng nòng cốt ở đây thành những nhân tố trong trung ương đảng.

Có làm có hưởng, sự lăn lộn của Tư Sang đã có thành quả, kết cục đại hội 12 có đến 16 uỷ viên trung ương đảng người Hà Tĩnh, khoá tới sẽ còn tăng thêm và thêm cả người trong bộ chính trị.  Ảnh hưởng của Nguyễn Phú Trọng sau đại hội 13, nếu Trọng về, chắc chắn Trọng không có chút quyền lực nào như Tư Sang.

Một thái thượng hoàng thực thụ mà tầm cỡ như Lê Đức Anh, Đỗ Mười cũng không thể sánh được đang dần dần lộ rõ.

 Sau Hoàng Trung Hải, việc của Tư Sang cần làm là giải quyết nốt những kẻ như Tô Lâm, Nguyễn Văn Bình và cả Võ Văn Thưởng ( Thưởng là kẻ trung dung có thái độ nhiều lần không hợp tác với Tư Sang để diệt các đối thủ của Sang).

Những tài liệu về AVG có dấu tuyệt mật của Tô Lâm ký, những dấu ấn của Nguyễn Văn Bình trong các hồ sơ về Trầm Bê, Phạm Công Danh...đều được Tư Sang tung ra dư luận nhằm dọn đường trước. Khi sự việc chín muồi, Sang sẽ để đồng hương Trần Cẩm Tú đưa ra uỷ ban kiểm tra trung ương đảng đề nghị bộ chính trị xem xét kỷ luật.

Tổng bí thư, chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng tất sẽ chọn cách gật đầu. Ông Trọng xử lý kỷ luật các đối tượng này , ông sẽ được tiếng , được dân chúng hoan hô, bởi dân chúng thì bất kể một quan chức nào bị đưa ra xử họ đều mừng, phe nào họ cũng mừng.

Ông Trọng được tiếng,  Tư Sang được miếng. Cả hai cùng có lợi.

Liên tục, bền bỉ để thực hiện âm mưu từng ấy năm, bỏ ra từng ấy công sức. Trương Tấn Sang đạt được ảnh hưởng , quyền lực để dần trở thành một Thái Thượng Hoàng, điều ấy hoàn toàn không có gì ngạc nhiên. Cuộc đời là những trận chiến đấu liên tục, những kẻ nào bền ý chí, sâu mưu rút cục chiến thắng. Và những kẻ chiến thắng sẽ là kẻ viết lịch sử, là những kẻ có chính nghĩa.

Cuộc chiến như vậy, không có cái kết tốt lành cho những kẻ muốn bình an, muốn làm người tử tế, muốn điền viên mặc kệ kẻ thù của mình tung hoành.

Thứ Sáu, 6 tháng 12, 2019

Ai được lợi khi có vụ đổ dầu vào nước sông Đà.

Ngày 8 tháng 10 năm 2019 các đối tượng Hoàng Văn Thám và Nguyễn Văn Đại được Lý Đình Vũ thuê chở dầu thải đến nguồn nước sông Đà đổ trộm. Việc đổ trộm này đã gây ảnh hưởng đến nguồn nước sinh hoạt của người dân thủ đô.

Hơn 10 mét khối dầu thải được Đại và Thám đổ xuống suối Trầm, con suối này chảy xuống hồ Đầm Bài, nơi mà nhà máy nước sông Đà lấy nước cung cấp cho Hà Nội. Ngày 9 tại khu vực này có mưa lớn, dầu từ khe Trầm chảy sang khu Đầm Bài.

Một chuyên gia hàng đầu về nước sạch người Việt Nam nhận định rằng. Đây là một vụ chủ mưu phá hoại, có tính toán rất kỹ của những người chuyên môn. Nếu không có cơn mưa kia, thì lượng dầu thải chảy vào nguồn nước sông Đà không đáng kể. Kẻ chủ mưu đổ đã tính toán vị trí, thời điểm đổ để  phát huy được tác hại và có thời gian rời khỏi địa điểm gây án.

Hà Nội phản ứng rất nhanh và nặng nề đối với nhà máy nước sông Đà, ông Nguyễn Đức Chung nói nhà máy nước sông Đà xây dựng ở tỉnh ngoài, là nhà máy không có hệ thống quan trắc. Ông Chung cho rằng nhà máy nước sông Đà xử dụng nước hồ Đầm Bài để giảm chi phí, bỏ được khâu xử lý bùn , giảm được giá thành sản xuất. Ông Chung cũng tuyên bố nước nhà máy này không bảo đảm cho người dân sinh hoạt.

Trước khi vụ đổ dầu xảy ra ít ngày, ông Chung dự lễ khánh thành nhà máy nước sông Đuống.

Ông Đỗ Văn Định giám đốc nhà máy phát biểu tại lễ khánh thành, trước sự có mặt của quan chức lãnh đạo Hà Nội rằng nếu thủ đô cần, nhà máy sẵn sàng cung cấp sản lượng nước nhiều hơn nữa.

Ông Đỗ Văn Định giám đốc nhà máy có quan hệ họ hàng với bà Đỗ Thị Kim Liên, chủ nhà máy. Cũng như ông Đỗ Tất Thắng người ruột thịt với bà Liên, ông Thắng bán ngay sau đó 34% cổ phần ở nhà máy nước này cho người Thái, thu về 2000 tỷ đồng.

Cái này hơi quái lạ ở chỗ là đến hơn 80% nguồn vốn của nhà máy nước sông Đuống là mượn của Viettinbank, tức là khoảng 4000 tỷ trong tổng số 5 nghìn tỷ. Anh em nhà bà Liên và một loạt 6 công ty khác góp được 1 nghìn tỷ, tức 20%.

Vậy sao ông Đỗ Tất Thắng em bà Liên lại bán được 34% cổ phần trong nhà máy nước này ?. Nếu tính đồng đều góp vốn 100 tỷ cho 7 đơn vị, ông Thắng chỉ bỏ ra có hơn 140 tỷ vnđ. Chia ra ông ấy nắm đến 4% nhà máy này là cùng.

Còn ông Thắng bỏ ra cả 1 nghìn tỷ, ông ấy cũng chỉ có được 20%. Còn bà Đỗ Liên và 6 cái công ty kia chả bỏ ra mẹ đồng nào cả.

Oái ăm ở chỗ ông Đỗ Tất Thắng em bà Liên lại có 34% cổ phần bán cho nước ngoài thu về 2000 tỷ.

Nếu 34% là 2000 tỷ, thì 66% còn lại sẽ hơn 4 nghìn tỷ, vừa đủ trả vốn và lãi ngân hàng.

Như thế nhóm lợi ích nhà Đỗ Liên bỏ ra 1 nghìn tỷ thu về 2 nghìn tỷ trong vòng một thời gian rất ngắn.



Quay lại việc ai là thủ phạm đổ dầu thải xuống nhà máy nước sông Đà đúng thời điểm mà nhà máy nước sông Đuống vừa khai trương.?

Thủ phạm mấy thằng bị bắt rồi, nhưng chẳng ai biết động cơ tại sao chúng đổ dầu ở đó, khiến cho nhà máy sông Đuống có đầy cơ hội và bán được ngày 34% cổ phần thu lãi cho nhóm lợi ích ở đây1000 tỷ đồng.

Hãy nhìn vào tài liệu này để thấy nghi vấn sau.

Nhà máy nước mặt sông Đuống có đối tác tư vấn là công ty cổ phần tư vấn Hà Minh, địa chỉ trên hợp đồng công ty Hà Minh này ở Liễu Giai. Nhưng thực tế địa chỉ này hầu như không thấy hoạt động nào khác, trong khi trụ sở chính của nó ở bên Gia Lâm. Đây là một công ty chuyên gia về xử lý chất thải, xử lý nguồn nước.




Liệu công ty Hà Minh có là tác giả của vụ đổ trộm dầu hay không, điều đó phụ thuộc vào cơ quan điều tra của bộ công an. Cái này rất khó vì cơ quan điều tra bộ công an khẳng định công ty Hà Minh là thủ phạm chính, thì các lãnh đạo anh em ruột thịt như Đỗ Liên, Đỗ Thắng, Đỗ Định ở nhà máy nước sông Đuống chỉ còn nước dắt tay nhau vào tù.

Nhưng vấn đề ở chỗ Vietinbank tại sao cho nhóm lợi ích nhà họ Đỗ này vay vốn dễ dàng như vậy? Đằng sau Viettinbank là ai ? Ai là người tác động cho nhà họ Đỗ vay tiền?

Nếu các bạn biết thêm rằng, Viettinbank có mối quan hệ mật thiết với bộ công an, có lẽ các bạn sẽ như tôi, chẳng hy vọng gì bộ công an điều tra rõ hơn về mục đích của ba kẻ đổ trộm dầu. Những hình ảnh thản nhiên như không của ba kẻ này khi bị bộ công an bắt, cho thấy chúng đã được thông báo hài lòng về số phận của chúng.

Qua vụ đổ trộm dầu mà kết quả điều tra mờ ám kia, hiệu quả nó mang lại là nhóm lợi ích nhà Đỗ Liên bán ngày được 34% cổ phần, thu hồi vốn và lãi 1000 tỷ đồng.



Thứ Năm, 5 tháng 12, 2019

Thánh địa trong mỗi con người.

Nhà tôi ở số 22 ngõ Phất Lộc, thằng An nhà số 28. Tôi và nó học cùng vỡ lòng, đến lớp 3 thì nó bị đúp. Ngày bé giữa tôi và nó là những trận ẩu đả liên miên, đến mức từ nhà ra ngõ nhìn thấy nhau là lao vào đấm đá nhau.

Lúc trước nó là đầu gấu, nó bắt nạt tôi nhịn, nhưng đến năm đi học thì tôi chẳng sợ gì nó nữa, bởi ở trường tôi phải chinh chiến với bao nhiêu thằng khác nữa. Cả tuổi thơ chúng tôi là kẻ thù của nhau. Rồi 18 tuổi tôi đi lính, lính về làm giang hồ, rồi đi tù...

Khi tôi quyết hoàn lương, cầm khoan, xách máy hàn đi làm thợ quảng cáo. Ngày nọ gặp ở quán nước đầu ngõ, thằng An nói nó mở cái nhà nghỉ ở Cầu Giấy, bảo tôi đến làm biển. Nhà nó ở ngõ Phất Lộc đã bán đi, nó ở đâu tôi cũng không biết.

Hôm đó tôi đến nhà nghỉ nó làm biển, có một mình tôi, nó phụ giúp cùng. Chúng tôi nói chuyện ấu thơ ở con ngõ, nhưng tuyệt không nói đến chuyện hai thằng từng đánh nhau toé máu mồm, mũi bao nhiêu trận.

Thằng An trầm ngâm nói.

- Ông ạ, bán nhà đi nơi khác là một sai lầm, mỗi lần về ngõ mình, nhà mình của người khác, thấy buồn lắm ông ạ.

Tôi nhớ năm tôi 17 tuổi, một sớm tôi đứng nhìn ra cửa ngắm mặt trời, bố tôi đứng bên cạnh, ông bảo.

- Bố nghĩ nên bán cái nhà này con à?

Tôi giật mình hỏi.

- Sao lại bán ạ?

Bố tôi buồn rầu nói.

- Bán để chia cho các con.

Tôi lắc đầu nói.

- Nhà của ông bà để cho bố, giờ chả đói khổ gì, bán đi mà chia, như thế con nghĩ không nên.

Bố tôi ứa nước mắt, ông nhìn tôi rồi quay về bàn uống nước, ông ngồi trầm ngâm.

Nhà tôi có 1 chị lớn, 5 anh em trai kế sau, tôi là thứ năm, dưới tôi là thằng út.

Thế rồi bố tôi cũng gắng mua miếng đất chỗ này, chỗ kia, cũng cho mỗi người một phần. Cái nhà Phất Lộc bố tôi nói cho tôi và thằng út và mẹ tôi nữa. Khi bố tôi mất đi, tôi chỉ nghe anh tôi, mẹ tôi, chị tôi nói lại rằng di chúc bố tôi để lại ghi như thế.

Tôi ra tù thì em trai tôi  đã có vợ con, ở cái nhà Phất Lộc ấy. Tôi một thân một mình, lại sống kiểu lang thang nay đây mai đó, làm chỗ nào ở chỗ đó, có lần còn đi thuê nhà xóm bụi bãi rác Thành Công để ở cho gần chỗ làm.

Lúc tôi lấy vợ, ở nhờ nhà vợ cho đến lúc tôi đi nước ngoài.

Em trai tôi nghiện ma tuý, nó đánh đuổi vợ con ra khỏi nhà, làm giấy tờ ly dị. Con em dâu đã ở ngôi nhà ấy gần 20 năm, phải khăn gói với 2 đứa con ra đi tìm thuê một căn hộ chung cư ba mẹ con sống với nhau.

Một người phụ nữ ở quê lấy chồng thành phố, gần 20 năm thì cả ngần ấy năm cay đắng với gã chồng nghiện, rồi đến ngày con gái sắp trưởng thành thì lếch thếch khăn gói kéo nhau đi, thêm thằng con trai mới 5 tuổi.

Tôi nghĩ đến đứa cháu gái mình từng chăm bẵm, giờ nó có người yêu, gia đình nhà người yêu nó thấy hoàn cảnh mẹ con nó như thế không biết có ngại gì không. Rồi còn thằng em nó nữa, cứ ở nhà thuê rồi mai sau lại đi thuê nhà nơi khác, học hành cũng bất ổn.

Nghĩ mãi rồi tôi bỏ hết tiền mua căn hộ giá rẻ cho người thu nhập thấp, chỉ 500 triệu để mẹ con nó có chỗ ở ổn định.

Em trai tôi nghiện , giờ nó ở trai cai nghiện, cuộc đời của nó loanh quanh ở trong trại cai nghiện này đến cai nghiện khác. Còn tôi thì hẳn là các bạn thấy rồi, một kẻ lưu vong, phản động không có ngày về quê hương.

Cái nhà Phất Lộc để đó. Nó nằm ở đầu ngõ Phất Lộc và đầu phố Lương Ngọc Quyến.

Chốc lại có người nói đến số phận cái nhà ấy với tôi, rồi phần của người này, phần của người kia, lộc của người nọ....

Nhiều bạn đọc của tôi, họ ở xa, có dịp về Hà Nội, họ đi qua cái ngõ Phất Lộc ấy, chụp cái nhà tôi gửi cho tôi, họ bảo cho tôi đỡ nhớ. Có lần tôi nhìn tấm ảnh, thấy trên gác nhà tôi có ánh đèn, tôi biết mẹ tôi đang ở đó, cái gác ấy là ban thờ nhà tôi, ở trên cùng là ban thờ Phật, ở dưới là thờ ông bà nội, thờ bố tôi, chắc ngày một, hôm rằm mẹ tôi đang thắp hương.

Tôi nhớ lại bài thơ tôi viết trong tù, đúng ngày sinh nhật thứ 23.

- 6 tháng rồi sao mẹ vẫn chưa quen
Những đêm trường cửa ngỏ chẳng cài then
Con không về, đêm dài hơn thế kỷ
Thằng nhà bên đặt trùng tên
Mẹ nó gọi, mẹ con giật mình hoảng hốt.
Hiếu con à, chốn đó sống sao con?

Kinh giải hạn,  mẹ tụng dài thêm nữa
Tiếng Di đà như lay cả rèm thưa
Tuần nhang hết, tuần nhang sau nối tiếp
Nhang khói nhạt nhoà
Tượng Phật vẫn trầm tư.

Thơi gian ơi
Hãy đi như giấc mơ
Cho thư con viết
Thôi hêt màu hung nhớ.

Rồi hôm nao hạn trời con qua hết
Mẹ xem kìa
Tượng Phật sáng hào quang.

Tôi gửi bài thơ về cho mẹ từ trong tù. Rồi mấy năm sau ra tù, không xin được đâu việc, tôi ngồi trên gian gác có ban thờ ấy, lục kinh Phật ra đọc, thấy lá thư có bài thơ tôi gửi mẹ nằm trong giữa cuốn kinh. Căn gác trong ngôi nhà này, có bao nhiêu ngày, bao nhiêu đêm mẹ tôi ngồi tụng kinh cầu Phật mong mỏi cho tôi được bình an, được thoát nạn. Bao nhiêu là bao nhiêu ngày ?

Thực sự từ khi 18 tuổi, tôi không còn nhà ở ngôi nhà ấy nhiều, tính ra trong 30 năm qua đến nay, tôi chỉ ở ngôi nhà đó vài năm.

Trước 3 hôm tôi đi Đức, tôi về căn nhà đó gặp mẹ tôi, tôi nói con đi nước ngoài mẹ à. Mẹ tôi hỏi

- Anh đi bao lâu.

Tôi nhìn ra cửa, tôi cảm giác như quay lại sớm năm nào, tôi đứng nhìn ra cửa và bố tôi nói chuyện số phân cái nhà. Tôi bảo mẹ.

- Con không biết, có lẽ con chẳng bao giờ về mẹ ạ.

Mẹ tôi thở dài não nề.

- Chẳng đói kém gì, sao lại đi như thế?

Tôi cố gìm nước mắt nói.

- Thôi con đi, ở đó còn bình yên, còn hơn ở đây mẹ cứ phải lo cho con.

Tôi chào mẹ ra khỏi cửa, tôi không nhìn lại, không như lần tôi ở trại b14 về nhà chào mẹ, lúc đi quay lại thấy mẹ tôi đứng nhìn theo. Lần này tôi đi không ngoảnh lại, sợ thấy cảnh mẹ  buồn. Thế là tôi cũng không nhìn ngôi nhà ấy lần cuối trước khi đi vào cuộc viễn du ngàn dặm không có ngày trở lại.

Bây giờ tôi đi như thế, em trai tôi đi như thế. Mẹ tôi còn vài năm nữa là 90 tuổi.

Ai cũng hiểu nói đến số phận cái nhà ấy, là nói đến chuyện gì.


Nếu bạn đã từng xem phim Tử Chiến Thành Jerusalem, có bạn nào còn nhớ đoạn hội thoại giữa người lính trẻ giữ thành và viên chỉ huy quân đội hùng hậu có đôi mắt u buồn. Khi người lính trẻ giữ thành hỏi vị tướng già bên kia tại sao phải tranh giành đổ máu để có được ngôi thành bằng đá vô tri.

- Nó chẳng là gì, nhưng nó là tất cả.

Khi bạn luôn  bằng những nỗ tận cùng của bạn để giữ một ngôi nhà cũ, một mảnh đất nhỏ.

Đó chính là thánh địa trong lòng bạn.

Có điều, muốn giữ được thánh địa của mình, ngày xưa người ta đổ máu, còn  ngày nay bạn phải vắt sức ra để kiếm tiền bỏ ra giữ nó.




Thứ Sáu, 29 tháng 11, 2019

Thích Minh Hiền ngoại truyện.

Thích Minh Hiền có quá nhiều huyền thoại, tuỳ theo tâm lý từng gia đoạn của xã hội mà Minh Hiền cho đám đàn em tung ra những huyền thoại về mình. Ví dụ như thời người ta hay nói về nghệ sĩ, Minh Hiền sẽ là sinh viên trường Mỹ Thuật. Khi thời mà người ta nói nhiều về luật pháp, Minh Hiền là sinh viên của trường Luật.

Thời người ta hay nói về bi kịch, Minh Hiền soạn cho mình thành một nhân vật nội tâm đầy đau thương như các nhân vật trong văn chương, báo chí đang thịnh hành nhắc đến lúc đó. Y trở thành một chàng sinh viên, vì đau buồn trước cái chết của người yêu, y thấy cõi nhân sinh chỉ là cõi tạm y xuống tóc vào chùa đi tu.

Cái đám đệ tử của y thẫn thờ trước những huyền thoại của thầy mình. Đám đán bà con gái trung thành vây quanh phục sự y vì cảm kích tấm chân tình của y với mối tình mà y thêu dệt. Một nhà sư vì người yêu chết, quyết giữ nghĩa tình, trọn đời dâng cho đạo. Mấy chị em nạ dòng nhìn thầy bằng  phục lăn lóc.

Đám tri thức, nghệ sĩ thì nghe thấy thầy học luật, học mỹ thuật cũng nghiêng mình kính nể.

Đám con buôn, thương gia thì lại được nghe thầy võ công cao cường , trừ quỷ, diệt ma..thầy là tay phong thuỷ bậc nhất cõi Nam. Cao thủ Mật Tông đứng đầu thiên hạ, luyện được ra cả Mạn Đà La.

Đám lưu manh giang hồ thì thực tế hơn cả, chúng biết thầy có ô dù, có quan hệ ăn chia nguồn lợi khổng lồ với quan chức chính quyền cấp cao. Dựa vào thầy chúng sẽ kiếm được những ô dù che chở cho việc làm phạm pháp của chúng.

Bấy giờ có thằng Buôn Gió ở Đức Quốc, không biết có hận thù gì với thầy, nó đưa tin thầy là tay chơi hàng hiệu bậc nhất cõi Nam, mua những chiếc đồng hồ trị giá hàng trăm nghìn usd, kính mắt chục nghìn usd, bật lửa dăm nghìn usd một cái...mà chẳng có bằng chứng nào. Khiến cho uy tín đại đức Thích Minh Hiền bị suy giảm đôi phần, tác động đến cả thân nhân đệ tử của thầy.

 Ở một nhà đệ tử của thầy, vợ chồng nhà đó có nói chuyện như sau.

Người vợ.

- Anh ơi, sao thầy Hiền nhiều đệ tử là những người có tên tuổi trong xã hội, là nhà văn, nhà báo, nghệ sĩ, doanh nhân, cán bộ công chức mà để cho thằng Buôn Gió nó nói xấu thầy, không ai đứng ra bảo đảm rằng thầy Hiền không như thế, mà cứ để nó nói khơi khơi.

Người chồng.

- Ôi thiên hạ nó đàm tiếu vu khống thầy, hơi đâu mà mình đem danh phận mình ra cãi nhau với nó. Chấp gì loại lưu mạnh hạ đẳng như nó.

Người vợ.

- Nhưng mà nó cứ vu khống thế, nhiều người không biết, cứ hoài nghi. Người ta thấy anh cứ đi theo thầy Hiền đây đó, chả làm ăn gì. Họ bảo thằng này việc nhà không lo, cha mẹ không chăm, đi phục dịch cho một tay chơi hàng hiệu triệu usd như thế, không biết có gì với nhau không.?

Người chồng.

- Thầy anh thế nào anh biết, anh thề độc rằng nếu thấy anh mà dùng bật lửa, đồng hồ, kính mắt hàng trăm  usd như thằng Buôn Gió nói, thì cả lò nhà anh chết hộc máu, anh thề độc luôn. Anh đi với thầy bao năm,  thầy dùng đồ xịn hay không anh biết chứ. Chuyện này nhất định thầy Minh Hiền không bao giờ làm cả. Anh từng hỏi thầy, thầy bảo lẽ nào con theo sát ta từng ấy năm, con lại đi tin vào một thằng ất ơ ở đâu nói xấu ta. Đấy, em tin anh, tin thầy anh hay tin thằng mất dạy ở đâu. Làm sao mà có người tu hành trụ trì chùa lớn, giảng dạy Phật Pháp cho các nhà sư trẻ lại là kẻ dùng những đồ dắt tiền giá trị hàng trăm ngàn usd, trong khi bao nhiêu mảnh đời khốn khổ, thiếu ăn, không có tiền đi học mà phải tự tử chết trên đất nước này. Tâm địa mà như thế khác nào loại lòng lang dạ thú, miêng Nam Mô mà bụng chứa cả bồ dao găm. Thầy mà như thế, anh đạp vào mặt thầy chứ sao mà kính trọng được.

Người vợ bảo.

- Em tin anh mà, anh không phải thề độc như vậy đâu. Nó mà nói đúng thì nó đã có bằng chứng rồi, làm gì có chuyện thầy đi xe Audi Q5 trong xe gắn cả tên thầy, rồi lại biển số 80A 1188. Riêng cái chuyện có thể dễ dàng thấy trước mắt thế thôi, mà nó còn đặt điều thì ai tin được. Em biết thầy chỉ có cái xe tàng tàng đi che nắng che mưa thôi.


Ở một quán cà phê khác, có hai người đàn ông nói chuyện với nhau. Một người là đệ tử của đại đức Thích Minh Hiền, một người khác là bạn. Người bạn hỏi.

- Này ông, thế đéo nào thằng Buôn Gió nó bảo ông Thích Minh Hiền có hai hộ chiếu, có cuốn hộ chiếu mang tên Thích Minh Hiền, sinh tại Hà Nội. Luật pháp nào mà lại cấp hộ chiếu như thế, xưa nay tôi chỉ nghe Vũ Nhôm nó có hai hộ chiếu, chứ sư mà cũng có hộ chiếu mang pháp danh, thay đổi cả nơi sinh thì còn mẹ gì là luật pháp nữa, trừ sư gián điệp. Như thế này những người tu hành ở tôn giáo khác họ nghĩ gì, rồi những nước mà ông Minh Hiền đến người ta nghĩ gì nếu họ biết ông ấy mang hộ chiếu tên giả, nơi sinh cũng giả. Ông ấy tên Sơn,  sinh ở Nam Định cơ mà.

Đệ Minh Hiền đáp.

- Ông lại nghe đồn, toàn tin vu khống về thầy. Nhà nước nào lại đi cấp hộ chiếu kiểu ấy cho sư, hộ chiếu là còn liên quan đến quốc tế, cấp hộ chiếu giả như thế thì mai này nước khác nó biết, nó hạn chế cấp visa cho người mang hộ chiếu Việt Nam, thế thì bao nhiêu người bị khổ oan à.?

Người bạn nói.

- Vũ Nhôm có 2 hộ chiếu đấy, nó là cánh của ông Trần Việt Tân. Biết đâu thầy ông cũng cùng cánh đấy thì sao, tôi biết thầy ông thân với một đệ tử của Trần Việt Tân ở bên Đức, tay này chuyên nhập những thiết bị công nghệ phục vụ ngành tình báo. Tôi đã thấy Minh Hiền và tay ấy cặp kè ở bên Thuỵ Sĩ, đến hãng đồng hồ Patek, đến nơi cội nguồn của Monte Blanc. Tôi nghĩ thầy ông không khéo hàm thiếu tướng an ninh rồi mới lên, kiểu phụ trách về kinh tài cho an ninh.

Đệ tử Minh Hiền.

- Không, thầy tôi không có thế, sao mà thầy tôi lại có hai hộ chiếu mang tên khác nhau, rồi lại quan hệ đi cùng tay nào là tay chân của Trần Việt Tân được. Người tu hành đâu thể đi lại, giao du hoặc dùng giấy tờ giả như thế. Ông nói thế là xúc phạm người tu hành đấy.


Những câu chuyện từ trong nhà đến quán xá như thế đồn sang tận Berlin.

Thằng Buôn Gió buộc lòng giữ lời hứa, cứ ba  bài thì đưa ra một chứng cứ. Các bạn nhìn kỹ tấm hộ chiếu mang tên Thích Minh Hiền này, nếu các bạn là người yêu công bằng, hãy gửi đến ông chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng, người có trách nhiệm phụ trách tối cao về quốc tịch, ngoại giao ..liên quan đến hộ chiếu để chất vấn rằng tại sao lại có tấm hộ chiếu thế này.

Sinh viên trường luật dùng hộ chiếu thế này !!!


Thứ Hai, 25 tháng 11, 2019

Thích Minh Hiền - Oan hay không?

Trả lời báo chí về việc Chùa Hương gửi 20 tỷ đồng tiền lẻ vào ngân hàng,  trụ trì Thích Minh Hiền nói rằng mình bị oan, đó là tiền của người dân mang gửi chứ không phải của chùa.

Đại Đức Minh Hiền nói.

-Thông tin này chỉ chính xác một nửa. Bởi đó là tiền của toàn bộ ba tháng lễ hội được người dân khu vực Hương Sơn nộp về các ngân hàng, chứ không phải là tiền riêng của nhà chùa như báo chí hiểu lầm. 

Không có cơ quan điều tra nào đi xác minh Minh Hiền nói đúng hay sai, sự việc được bỏ qua bởi Thích Minh Hiền có những quan hệ tầm bộ chính trị, thành uỷ Hà Nội là cơ quan đỡ đầu cho Chùa Hương, nơi có nguồn thu lớn đến hàng trăm tỷ mỗi năm.


Hãy nghĩ xem số tiền lẻ trị giá 20 tỷ mà mệnh giá từ 500 đến 1000 đồng kia là của ai? Nó chứa trong 1.200 bao tải, phải chở bao nhiêu xe ô tô đến ngân hàng ?

Dân nào có số tiền lẻ đó?

Chúng ta hãy hình dung về nguồn gốc số tiền lẻ này.

Đầu tiên nó nằm ở ngoài chùa, trên những sạp hàng của người dân. Những người đi lễ đến mua tiền lẻ, ví dụ bỏ 120 nghìn thì lấy được 100 nghìn tiền lẻ. Tiền lẻ ấy được sắp trên mâm lễ, được díu vào những khe trên bàn thờ, chân tượng Phật. 

Sau đó nhà chùa cho người đi thu gom lại, mang về một căn nhà rộng gọi là nhà tiền, ở đây các loại chúng sinh làm công đức hì hục phân loại, sắp xếp thành từng bó. Số tiền ấy lại được quay ra đến các cửa hàng bên ngoài với giá sang ngang 100 nghìn ăn 100 nghìn.

Như thế để mọi người sẽ hiểu, số tiền 20 tỷ tiền lẻ kia nó đã được quay vòng nhiều lần, đến khi tan mùa lễ hộị thì nó được gửi vào ngân hàng để đợi đến mùa sau. Mỗi lần quay vòng như thế nhà chùa ăn trọn 20 tỷ. Nói đơn giản như ta có một cái bát, người ta cúng cho ta, ta bán ra ngoài cho người khác mua , họ lại mạng vào cúng cho ta, rồi ta lại bán cái bát ấy ra ngoài, người khác lại mua mang vào cúng cho ta.

Kẻ mang số tiền lẻ đi gửi ngân hàng tất nhiên là mang tên cá nhân để giao dịch với ngân hàng.

Thích Minh Hiền tên thật là Sơn, thường lấy hiệu là Sơn Nam, sinh ngày 2/6/1960 tại Nam Định.

Hiền thuở thanh niên có ước mơ thi vào đại học mỹ thuật không thành, nhưng một sự tuyển chọn khiến Hiến trở mình thành nhà sư ở tại chùa Hương. Năm 2002 đại đức trụ trì Thích Viên Thành tạ thế, Hiền được cơ quan an ninh tôn giáo tiến cử làm ngừoi cai quản chùa Hương cho đến nay, khi Hiền mới ngoài 40 tuổi. Người quen của Hiền từng nhận ra cách đây gần 40 năm, Minh Hiền là lính cảnh vệ của binh đoàn 11. Nhưng vẽ lên lai lịch của mình, Hiền chỉ kể loáng thoáng mập mờ y là sinh viên đại học mỹ thuật bỏ đi tu.

17 năm làm trụ trù chùa Hương, Thích Minh Hiền đã tạo dựng một khối tài sản khổng lồ đến mức không thể đong đếm được, thiên hạ truyền nhau về sự giàu có và thế lực của Hiền qua câu.


Nhất Quyết, nhì Nghiêm, tam Hiền, tứ Nhã.

Thích Minh Hiền có thú chơi những đồ hiệu đắt tiền, đam mê một cách điên cuồng, cách đây 15 năm Minh Hiền đã dùng điện thoại Vertu, đồng hồ Rolex, bật lửa Dupont, bút máy Monblance. máy ảnh Leica M..không phải là một cái, mỗi thứ như thế Hiền chơi cả bộ sưu tập luôn. Tức hàng trăm cái đồng hồ, bật lửa, bút, kính, máy ảnh chứ không phải là một cái một thứ.

Nhưng người ta chỉ được Hiền đem ra cho xem, thế nên nếu ai nói đến việc chi tiêu xa xỉ như ông Hoàng của mình, Thích Minh Hiền nói rằng hắn bị oan.

Hiền quan hệ nhiều với báo chí và dân giang hồ, mỗi lần Hiền đi đâu thường có đám đầu trâu, mặt ngựa như Vân Tóp, Ngọc Xa Lộ  dẫn đàn em đi cùng. Hiền gọi bọn đó là Thập Bát Kim Cang Hộ Về, kèm theo là bọn nhà báo, nghệ sĩ nhiếp ảnh. Hiền như một ông vua, quan văn võ hai hàng đủ cả.

Nhưng rồi thì cái kim trong bọc lâu ngày cũng phải lòi ra.

Một ngày cuối tháng 3 năm 2017, tại đường cao tốc A6, cảnh sát Đức chặn một chiếc xe hơi sang trọng khám xét. Rồi theo trình tự là một phiên toà và chế tài xử lý.

Những gì cảnh sát Đức tìm thấy, đó chính là những tài liệu quá kinh hoàng về một tay chơi xa xỉ bậc nhất Việt Nam, đóng mác một nhà sư.

Liệu đó có phải là Thích Minh Hiền không.?

Hãy chờ để xác nhận tài liệu. Trong khi chờ không lâu, chúng ta có thể cứ đàm đạo về tin đồn Minh Hiền là tay ăn chơi xa xỉ, tiêu hàng triệu usd vào những đồ dùng đắt tiền.

Cứ đồn như thế , để đám đệ tử giang hồ, phóng viên nhà báo, cán bộ an ninh vào chiến dịch lấp liếm, nói rằng tin bịa đặt. Khi nào chúng thành công bảo vệ được Thích Minh Hiền, chúng lừa được dư luận rằng tin đồn về Thích Minh Hiền là bị đặt, Thích Minh Hiền bị oan.

Lúc đấy hẵng hay.





Trung Nam còn định làm gì ?

Trung Nam Group là một tập đoàn thành lập từ năm 2004, đến năm 2008 tập đoàn này đã có những dự án hàng ngàn tỷ như dự án đô thị văn hoá Đà Lạt trị giá 150 triệu usd, dự án Golden Hills trị giá 1,8 tỷ USD, dự án tháp đôi cao nhất miền Trung trị giá 180 triệu usd.

Những dự án mà Trung Nam lấy được là do sự bảo trợ của phe cánh miền Trung đang lớn mạnh lúc ấy, đặc biệt là cặp Phúc và Nguyễn Bá Thanh. Trung Nam có quan hệ tốt với hai người này và ai trong số họ cũng muốn đưa một tập đoàn miền Trung trở thành lớn mạnh cùng với Novaland của Bùi Thành Nhơn.

Qua 6 năm nhận dự án tháp đôi, Trung Nam bán cổ phần dự án này cho người khác, họ đút tiền và hết trách nhiệm với những gì cam kết với khách hành lúc ban đầu và để lại cho khách hàng một bãi đất hoang với một nhà thầu khác. Đến nay bãi đất dự tính xây toà tháp 48 tầng này là một bãi đậu xe.

Về dự án Golden Hills 1,8 tỷ usd mà Trung Nam được Đà Nẵng cấp cho 350 héc ta dự kiến khởi công năm 2011 rút cục chỉ là bãi đất trống với một phần nhỏ làm được phần thô hạ tầng.  Năm 2017 Trung Nam nợ tiền thuế đất đến 300 tỷ, không có tiền trả. Bỗng nhiên một ngày họ trả sạch số tiền thuế nợ đất này, nguyên nhân là họ đã được công ty Thịnh Phát Hà Nội bơm 1500 tỷ để hợp tác làm dự án. Đến nay Thịnh Phát Hà Nội quỳ rạp trước cửa Trung Nam xin tiến hành dự án, nhưng họ chỉ nhận được sự thờ ơ. Cay đắng nhưng biết làm gì, kêu ai khi mà đỡ cho Trung Nam là đương kim thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc.

Lúc đầu thành lập, Trung Nam chuyên về thuỷ điện với sự đồng loã của bà Thu vợ ông Nguyễn Xuân Phúc và em bà Thu là ông Trần Công Tấn, họ thuận lợi xây dựng nhiều nhà máy thuỷ điện, một số bán sang tay khi hoàn thành, thu bộn tiền. Sau đó họ mới nhảy vào bất động sản.

Đế giữa năm 2016, khi thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc nhậm chức chính thức tại quốc hội ít ngày. Trung Nam đã nhận được hợp đồng chống ngập tại thành phố HCM trị giá 10 ngàn tỷ. Thủ tướng cam áp dụng cơ chế đặc thù để thành phố HCM thanh toán cho Trung Nam bằng quỹ đất. Đây là dự án được chính phủ hỗ trợ cấp vốn, hưởng lãi suất 2% một năm, ân hạn 3 năm không phải trả lãi.

Dự án này chỉ định đùng thép của các nước G7, nhưng Trung Nam điềm nhiên nhập thép Trung Quốc về làm để giảm giá thành. Thành phố HCM lúc ấy dưới quyền bí thư Đinh La Thăng đã thấy sai phạm không thể chấp nhận, đã chọn nhà tư vấn giám sát khác để giám sát Trung Nam thi công. Dự án bị đình trệ nhiều lý do, nhưng các ông trùm sau lưng Trung Nam quy kết rằng Đinh La Thăng chủ mưu cản trở. Số phận Đinh La Thăng trớ trêu thay lại chuốc thêm kẻ thù, khiến những lá phiếu quyết định kỷ luật Thăng có nhiều thêm trong bộ chính trị.

Năm 2018 kiểm toán nhà nước gửi cho bộ sậu lãnh đạo mới ở thành phố Hồ Chí Minh do bí thư Nguyễn Thiện Nhân cầm đầu, nội dung chỉ ra nhiều sai phạm của Trung Nam trong dự án chống ngập như tự ý thay đổi thiết kế, sử dụng vật liệu không đúng , áp dụng sai đơn giá và việc thành phố HCM thanh toán khi mà Trung Nam chưa làm xong như giao kết.

Khi ông Nguyễn Phú Trọng thay thế ông Trần Đại Quang trong vai chủ tịch nước, nội dung kiểm toán này chẳng còn được ai để ý nữa.

Những nhân viên của công ty giám sát ( công ty mà Đinh La Thăng chọn trước đó giám sát dự án) bị xã hôi đen đe doạ giết chết, lãnh đạo Trung Nam cũng đe doạ lãnh đạo công ty giám sát Meinhardt.  Ngay đó lãnh đạo thành phố HCM đã mượn việc công ty Meinhardt còn nợ thuế để thu hồi giấy phép hoạt động của công ty giám sát này.

Ngày 17tháng 7 năm 2019, thành phố HCM bị một cơn mưa và cả thành phố trở thành hỗn loạn giao thônhg vì nước ngập dâng nhiều nơi, nước còn vượt quá chiều cao của bánh xe tải.

10 ngàn tỷ chống ngập của tp HCM do Trung Nam đảm nhận kết cục như vậy.

Trung Nam là maphia mới có cách làm ăn kiểu trắng trợn, không đủ năng lực nhưng nhờ những thế lực chính trị đỡ đầu đi cướp các dự án béo bở, được ưu đãi vốn, được ưu đãi đất...và những ai chống nó đều bị bỏ tù , bị chết, bị tước giấy phép. Còn những khách hàng của Trung Nam thì ngậm đắng cầu xin Trung Nam thương tình.

Thế nhưng từng ấy những thứ Trung Nam làm báo hại cho người khác chưa đủ. Tới đây Trung Nam tiếp tục đứng ra nhận thầu xây cao tốc Bắc Nam.

Thưa tổng bí thư, chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng. Tại sao những kẻ tàn phá như Trung Nam lại được nhiều ưu đãi đến vậy, trong khi doanh nghiệp khác sai phạm bằng nhỏ hơn trăm lần Trung Nam lại được  đốt lò nhanh chóng.

Liệu có sự sắp đặt, thoả thuận gì giữa các phe phái lợi ích trong bộ chính trị đằng sau công ty Trung Nam? Liệu phải chăng ông Nguyễn Phú Trọng không thể đảm đương vai trò chủ tịch nước, vì thế những công việc về nhà nước đã bị bỏ mặc, chẳng hạn như sai phạm của Trung Nam đã được kiểm toán nhà nước vạch ra, giờ không ai làm tiếp.

Xin ông hãy để cho người dân tin rằng, ông là người đủ năng lực đảm nhận chức vụ chủ tịch nước, chứ không phải '' trường hợp bất đắc dĩ một người làm hai việc ''

Thứ Năm, 21 tháng 11, 2019

Vì sao bắt Phạm Chí Dũng ?

Thực sự thì tôi cũng không biết chắc chắn vì sao, đành phải đặt câu hỏi này làm tiêu đề để bình luận cùng các bạn.

Câu trả lời có thể rất dễ dàng, vì đảng CSVN là chế độ độc tài, cho nên những cây bút phản biện vạch ra những điều xấu xa của đảng CSVN tất nhiên sẽ bị bắt.

Câu trả lời có thể rất khó, chẳng hạn như hỏi vì sao lại bắt ở thời điểm này thì chẳng biết trả lời sao cho đúng.

Dư luận đưa ra nhiều câu trả lời, ví dụ như

1/ bắt để đánh lạc hướng câu chuyện ở Hương Cảng.
2/ bắt vì chuyến thăm của bộ trưởng quốc phòng Hoa Kỳ, muốn lấy lòng Trung Cộng, gây sức ép với Mỹ.
3/ bắt vì sắp tới Việt Nam phải cho thành lập công đoàn độc lập.
4/ Ông Dũng thuộc phe nào đó, bị thanh trừng.
5/ bắt để ngăn chặn bình luận gây ảnh hưởng đến đại hội 13.

Theo tôi thì điều 1 là đánh lạc hướng chuyện ở Hương Cảng là không đúng lắm, vì việc bắt này chỉ dấy lên một vài ngày, nhiều người quan tâm đến Hương Cảng họ không nằm trong số quan tâm tới việc ông Dũng bị bắt.

Điều thứ 4 cũng không phải, vài năm gần đây cách bình luận của ông Phạm Chí Dũng có vẻ trung dung, không nghiêng theo phe nào cả.

Điều thứ 3 cũng không chắc chắn cho lắm, vì việc công đoàn độc lập ra đời còn lâu, đảng CSVN cũng đã kiểm soát được các tổ chức công đoàn độc lập khi cho người của mình đứng ra thành lập. Nhưng ít nhiều nó có khả năng hơn 2 điều trên.

Điều thứ 2 và thứ 5, theo tôi có lý hơn.

Ngay trong khi bộ trưởng quốc phòng Mỹ tới Việt Nam, đảng CSVN cho bắt nhà báo Phạm Chí Dũng, một nhà báo độc lập và sáng lập và kiêm chủ tịch hội nhà báo độc lập Việt Nam. Việc bắt bớ này vừa thể hiện với Mỹ rằng nếu có giúp Việt Nam về quân sự, đừng đòi hỏi Việt Nam ở vấn đề nhân quyền. Cũng là câu trả lời với Trung Cộng rằng Việt Nam có quan hệ với Mỹ, nhưng bản chất cộng sản theo mô hình Trung Cộng sẽ không thay đổi. Những điểm này phù hợp với câu trả lời thứ 2 đã đặt ra.

Năm 2014 có 3 người Việt Nam được vinh danh '' Anh hùng thông tin '' của tổ chức phóng viên không biên giới, những người đó là Phạm Chí Dũng, Trương Duy Nhất và linh mục Anton Lê Ngọc Thanh.

Trong 3 người trên thì có 2 người có khả năng bình luận, phân tích thông tin và tìm kiếm thông tin đúng nghĩa chuyên nghiệp là Trương Duy Nhất và Phạm Chí Dũng.

Linh mục Lê Ngọc Thanh có lẽ được vinh danh vì những hoạt động đóng góp xây dựng trang web Dòng Chúa Cứu Thế với đội ngũ cộng tác viên đa dạng.

Anh Nhất và anh Dũng đều từng làm việc trong bộ máy nhà nước Việt Nam, họ là những cây bút bình luận nội chính trong tốp hàng đầu những người viết bình luận chính trị Việt Nam về mật độ bài viết, hầu như tất cả những gì họ viết đều liên quan đến nội tình chính trị Việt Nam, đến các quan chức lãnh đạo cao cấp của đảng CSVN.

Trong những tài liệu của đảng CSVN chuẩn bị cho đại hội đảng lần thứ 13, có mục nêu rõ cần ngăn chặn những thông tin bất lợi cho đại hội đảng, những thông tin về nội bộ, thông tin về các quan chức lãnh đạo đảng CSVN.

Thời gian vài năm đổ lại đây, Phạm Chí Dũng là người trong nước viết bình luận chính trị Việt Nam siêng năng nhất và khách quan nhất ( khách quan ở đây là anh không thuộc phe phái nào, anh viết theo nhận định của anh, nhận định ấy có đúng hay sai là là vấn đề khác ).

Bài viết gần đây nhất , anh Dũng đánh giá khả năng Nguyễn Phú Trọng phải rời ngôi vị, để cho thế lực khác vươn lên. Có lẽ đây là bài viết khiến anh bị bắt. Bởi động đến sự ra đi của Nguyễn Phú Trọng là điều cấm kỵ khi mà quyền lực của Nguyễn Phú Trọng đang nắm cả trong tay.  Lấy ví dụ như Osin Huy Đức từng đòi làm rõ sức khoẻ của Đinh Thế Huynh, Trần Đại Quang và đi xa hơn Osin Huy Đức còn lớn tiếng dựa theo định chế này nọ để đòi Trần Đại Quang phải từ chức. Nhưng đến khi Nguyễn Phú Trọng biệt tăm cả tháng vì đột quỵ, Osin Huy Đức không hề dám nhắc đến một lời, thậm chí khi dư luận sôi nổi bàn về sức khoẻ Nguyễn Phú Trọng, Osin Huy Đức ỡm ờ buông  câu trên Facebool là '' chuyện đâu có gì ầm ĩ ''.

Trước khi chạy trốn sang Thái Lan,  Trương Duy Nhất đã nhận thấy có những dấu hiệu nguy hiểm cho mình, đó là sau khi anh viết bài về Con Khỉ đầu đàn có trong tay chất độc giết người, bài viết được Nguyễn Xuân Phúc nêu ra là ám chỉ tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng và chỉ đạo bắt Nhất.

Đảng CSVN do Nguyễn Phú Trọng lãnh đạo không muốn người dân bàn đến tình hình nội bộ nhân sự của đảng, như đã nói trên ông Trọng còn ra văn bản quy định bộ công an phải ngăn chặn những thông tin xấu về đại hội đảng 13.

Nhà báo Phạm Chí Dũng không những đề cập đến nội tình nhân sự đảng nhiệm kỳ 13, mà anh còn đề cập đến chính vai trò của ông Nguyễn Phú Trọng với một nhận định không sáng sủa về tương lai tới của ông ta.

 Theo tôi nhận định thì lý do bắt nhà báo độc lập Phạm Chí Dũng nằm ở điều 2 và điều 5, ở điều 2 là thích hợp với điều kiện trước mắt là  thể hiện quan điểm với chuyến thăm của bộ trưởng quốc phòng Hoa Kỳ, ở điều 5 là những gì chuẩn bị cho đại hội 12 ở năm sau.

Những nhà bình luận chính trị ở Việt Nam khác họ khôn ngoan hơn, họ có thể bình luận về nhân sự, về nội bộ đảng nhưng theo chiều hướng nghiêng về bênh vực phe mạnh trong đảng, phe có khả năng chiến thắng trong đại hội sau. Về khoản này không ai qua được Osin Huy Đức, chúng ta nhớ lại Huy Đức đã từng khen Nguyễn Xuân Phúc là một nhà kỹ trị, kiến tạo hoặc Nguyễn Phú Trọng là người liêm chính, công tâm trước khi đại hội 12 diễn ra ít ngày, cứ như Huy Đức thần tượng họ từ lâu lắm rồi, nhưng thực ra những năm trước đó thì anh ta không hề mấy khi nhắc đến họ, thậm chí trước đó vài năm anh ta còn phán nếu không nhờ Nông Đức Mạnh thì Nguyễn Phú Trọng chỉ là một lão già ( ý nói vô hại, vô tích sự ).

 Sẽ chẳng lạ gì, khi có thể năm sau, Osin Huy Đức lại ca ngợi Vương Đình Huệ, Trần Quốc Vượng, Nguyễn Văn Bình  như  những nhà cải cách, kỹ trị, kiến tạo, liêm chính, gần dân như anh ta đã từng ca ngợi những kẻ thắng cuộc trước kia.

Thứ Ba, 19 tháng 11, 2019

Nguyễn Văn Bình chân mệnh thiên tử ?

Nguyễn Văn Bình, còn gọi là Bình Ruồi. một trong những cái tên được nhắc đến nhiều nhất trong những cái tên ở chiến dịch đốt lò thuở ban đầu của Nguyễn Phú Trọng.

 Những tưởng Bình Ruồi sẽ chết cùng với Đinh La Thăng, khi mà Osin Huy Đức tố cáo công khai Bình Ruồi là trùm maphia kinh tế, lũng đoạn nền tài chính Việt Nam. Dư luận cả nước ngóng cổ chờ đợi ngày uỷ ban kiểm tra trung ương đảng gọi tên Nguyễn Văn Bình.

Hồi ấy người ta nhắc đến những hành vi lũng đoạn tài chính tày trời, khuynh đảo nền kinh tế Việt Nam của Bình Ruồi, chẳng hạn như vụ âm mưu với một số đồng bọn, gom 16 nghìn tỷ mua vàng và ngoại tệ. Sau đó Bình Ruồi vờ bóng gió nói chuyện đổi tiền,  để tin tức lọt ra ngoài. Khiến bàn dân thiên hạ đổ xô mua vàng và ngoại tệ, rút cục nhóm Bình Ruồi kiếm một mớ bẫm.

Cơ quan công an lần ra kẻ tung tin đồn tên là Nguyễn Xuân H. nguyên cán bộ kho quỹ Ngân Hàng Nhà Nước Việt Nam.

Việc bắt Nguyễn Xuân H kết thúc tin tức về đồi tiền, gía USD lên tới 23 ngàn VND vào thời điểm đó giảm nhiệt trở lại, nhưng nhóm Bình Ruồi đã hoàn tất thương vụ lãi hàng ngàn tỷ trong thời gian chóng vánh trên.

Rồi đến vụ Trầm Bê cho Phạm Công Danh mượn tiền, khi cơ quan công an đưa vấn đề này ra, ngân hàng nhà nước Việt Nam giám định không gây thiệt hại gì cho Sacombank, nơi mà ngân hàng nhà nước Việt Nam có 51% cổ phần. Rút cục Phạm Công Danh bán tài sản không đủ trả nợ, thiệt hại về Sacombank là 1800 tỷ đồng. Trầm Bê đi tù, Phạm Công Danh đi tù. Nhưng ai sẽ chịu trách nhiệm về 1800 tỷ bị mất đi của Sacombank, nơi mà nhà nước có cổ phần?

Ai chịu trách nhiệm tái cấp vốn 5000 tỷ cho Trầm Bê và 7000 tỷ cho Phạm Công Danh, để rồi số tiền này chẳng biết bao giờ thi hồi được?

Không ai chiụ trách nhiệm cả, dư luận nhắc đến vai trò của Bình Ruồ là kẻ chịu trách nhiệm, nhưng rồi mọi sự cũng lãng quên như vụ đổi tiền.

Người ta đồn Bình Ruồi có quan hệ với bên quân đội, với những tay maphia Đông Âu. Thực sự thì Bình Ruồi có anh trai lấy con gái ông Lê Quang Đạo. Ông Lê Quang Đạo lại có con trai là tướng quân đội. Còn việc Bình Ruồi học tại Liên Xô, thời cùng với các đại gia ngàn tỷ Đông Âu bây giờ cũng học.

Nhưng với quan hệ ấy, liệu có khiến Bình Ruồi đứng vững trước cơn đốt lò rực lửa của Nguyễn Phú Trọng không?

Không, chắc thế lực từng ấy chưa đủ cho Bình Ruồi trụ được khi mà được xướng tên cùng với nhiều nhân vật  cộm cán, những nhân vật mà sau này đều bị xử lý bởi lò tôn của con trai người hàn xoong nồi đất Lại Đà, xứ Đông Anh.

Bình Ruồi phải có gì kinh khủng hơn thế nhiều, đến nỗi phe cánh Trương Tấn Sang, Nguyễn Xuân Phúc muốn trả hận vụ Bình Ruồi giúp Trầm Bê lấy ngân hàng của đàn em họ là Đặng Văn Thành cũng không trả hận nổi.

Ngày 15 đến 19 tháng 4 năm 2018 Nguyễn Văn Bình được Trung Quốc mời sang thăm, trong chuyến thăm này Bình làm việc với Vương Kỳ Sơn, người quyền lực thứ hai đứng sau Tập Cận Bình, người giữ chức phó chủ tịch nước Trung Hoa.

Bỗng nhiên sau chuyến đi này,  dư luận không còn dấy những tin đòi hỏi xét xử tội trạng Nguyễn Văn Bình. Con qua đen Osin Huy Đức trước đó nhiều lần đòi xử tội Nguyễn Văn Bình bỗng nhiên nín thinh không hề nhắc đến Bình Ruồi từ đó đến nay.

Trái lại Osin Huy Đức đòi phải thay thế ngay chủ tịch nước Trần Đại Quang vì ốm yếu.

Tờ Caly Today new vaò thời điểm đó có đặt câu hỏi rằng, phải chăng Trung Quốc đang nhắm cho Bình Ruồi vào chức chủ tịch nước?

Nhưng rồi khi Trần Đại Quang chết đột ngột sau chuyến Bình Ruồi thăm Trung Quốc ít lâu, ông Nguyễn Phú Trọng kiêm nhiệm chức chủ tịch nước. Câu chuyện Bình Ruồi thay thế Đại Quang làm chủ tịch nước không mấy ai để ý.

Tuy nhiên thì sự thật sau đó trở đi, không còn ai nhắc chuyện đòi xử Bình Ruồi.

Cho đến tháng 9 năm 2019, khi cuộc chiến tranh giành quyền lực trong nội bộ đảng CSVN nổ ra, khi mà sức khoẻ của Nguyễn Phú Trọng đang tệ hại thấy rõ. Một người có tên Hoàng Việt đưa bài viết nhắc đến Bình Ruồi trong vai trò ứng cử viên chức chủ tịch nước. Một nhóm thế lực nào đó đang muốn đưa Nguyễn Văn Bình lên chức chủ tịch nước, có vẻ không có gì cản nổi bước đi của Nguyễn Văn Bình, khi chính Bình Ruồi từ sau chuyến đi Trung Quốc về được Nguyễn Phú Trọng rất tin cậy, quý mến.

 Phải chăng Nguyễn Văn Bình có chân mệnh của đấng thiên tử, vì thế mọi vận hạn, nguy nan cận kề tự nhiên tan biến, thay thế vào đó là những vận may quá lớn. Chỉ có thiên tử mới có được phúc trời biến hoạ thành phúc như vậy.

Mai này nếu Bình Ruồi trong vai chủ tịch nước, những hồ sơ về việc Bình Ruồi lấy tiền nhà nước hàng ngàn tỷ cấp cho Phạm Công Danh, Trầm Bê vẫn còn đây.

Trớ trêu làm sao, chân mệnh thiên tử của nước Việt ơi !

Nào giờ thì ai tin vào lò tôn ông Trọng nữa không?



Thứ Sáu, 15 tháng 11, 2019

Thế giới trong mắt thiếu niên.

Hôm qua Tí Hớn về muộn, bố hỏi tại sao. Tí Hớn đáp.

- Hôm nay lớp con có bán bánh để lấy tiền từ thiện cho trẻ em châu Phi, con vì quên không mang bánh nên con phải làm phục vụ, về sau cùng. Bán được hơn 200 euro bố ạ, số tiền đó không nhiều. Thế những người giàu họ mà có cả tỷ euro , họ cho từ thiện một triệu thì tốt bố nhỉ, chẳng biết họ có cho không. Chúng con bán bánh này được 200 thì chẳng là gì cả.

Bố nói.

- 200 của các con tuy  không là gì cả, nhưng nhà trường đang giáo dục các con biết quan tâm đến thế giới, ở các nơi còn có những trẻ em thiếu ăn, để các con biết tiết kiệm, biết thương người. Những người giàu ở châu Âu, Mỹ họ cũng được dạy như con từ bé, thế nên khi họ giàu họ sẽ bớt phần nào đó cho từ thiện thôi, hầu như ai giàu cũng làm thế, vì họ được dạy như con từ bé mà.

Tí Hớn.

- Nhưng mà có những số tiền từ thiện lớn chả biết sẽ thế nào, có những nước người ta lấy ra để làm những cái chả ích gì, như xây bảo tàng, xây cái nhà văn hoá gì đó. Như thế là không đúng bố ạ, đang không có thức ăn thì lấy tiền đó mua thức ăn , còn xây cái này, cái nọ nữa.

Bố.

- Đúng là có những nước độc tài họ làm thế, họ lợi dụng việc dân đói ăn, xin tiền rồi làm những việc để cho họ được tiếng tốt.


Tí Hớn.

- À bố ơi, ở Hồng Kông cảnh sát bắn người sinh viên bố ạ, sao mà ác thế, bắn luôn người ta giữa đường dù họ chẳng làm gì hại ai, họ chỉ đang đi thôi.

Bố.

- Con xem ở đâu tin đấy?

Tí Hớn lấy điện thoại, cậu mở clip cảnh sát HK bắn người, cậu bảo ở lớp con các bạn đều xem, ai cũng tức giận bố ạ, sao bọn cảnh sát HK ác thế?

Bố.

- Đấy là cảnh sát của bọn Trung Quốc, bọn cộng sản độc tài, nó thấy ai khác ý nó, là nó đánh đập, bắn giết người ta như thế đấy con ạ.

Tí Hớn.

- Thế Đài Loan cũng là Trung Quốc sao không thế hả bố?

Bố.

- Đài Loan là người Trung Quốc, nhưng họ không theo chế độ cộng sản như Trung Quốc, họ là chế độ khác hẳn con ạ.

Tí Hớn.

- Thế ước gì ở Trung Quốc họ sẽ giống như ở Đài Loan, như thế người ta nói gì không bị cảnh sát bắn như ở HK bố nhỉ?

Tí Hớn năm nay 14 tuổi. Hầu như cậu đi học về, ăn rồi học bài và chơi game rồi ngủ, cậu hiếm khi nói chuyện với bố, cậu cũng không có thời gian biết bố làm gì. Những gì cậu nói là do cậu tiếp thu ở  trường với các bạn bè. Cậu đã thành một thằng Tây Ngố khi nói tiếng Anh ngang bằng tiếng Việt, tiếng Đức thì như tiếng mẹ đẻ luôn. Cậu không còn khôn ranh như hồi ở Việt Nam, cậu đi ngủ còn ôm thú bông, thơm hôn chíu chít rồi áp má ngủ. Cậu cũng không bao giờ để ý đến vật chất, mỗi sáng cậu chỉ xin đồng 2 Euro đi học, nếu bố không có tiền lẻ, đưa cậu tờ 5 euro cậu sẽ lắc đầu và đi học không cần tiền tiêu vặt hôm đó.


Hôm kia cậu nói chuyện về HK cùng các bạn ở lớp cũng là lúc báo chí Đức nói về HK.


Chủ Nhật, 3 tháng 11, 2019

Tử tế thì hãy giảm giá cho nhân dân.

Nhà máy nước sông Đà bán nước cho nhân dân Hà Nội với mức giá hơn 5 nghìn đồng, năm nay với mức giá này họ báo lãi hàng trăm tỷ.

Nhà máy nước sông Đà ở huyện Kỳ Sơn, Hoà Bình.

Nhà máy nước sông Đuống ở Gia Lâm, Hà Nội.

Trong việc xây dựng nhà máy nước, chi phí cho đường ống dẫn nước chiếm phí đầu tư rất cao. Chỉ cần nhìn hai điểm đặt nhà máy trên sẽ thấy chi phí của nhà máy nước sông Đà đắt hơn nhà máy nước sông Đuống bội phần.

Thế nhưng với mức giá 5 nghìn đồng một mét khối, nhà máy nước sông Đà vẫn lãi to.

Vậy tại sao chính quyền Hà Nội lại cho tăng giá nước lên hơn 10 nghìn đồng một khối. Ai sẽ là kẻ hưởng lợi và ai sẽ là người phải chịu thiệt.

Đường ống nhà máy nước sông Đà bị vỡ 23 lần. Đường ống nhà máy nước sông Đuống bị vỡ chỉ có một lần, nhưng một lần ấy là sau khi nó mới khai trương. Đường ống nước sông Đà chiều dài gấp cả chục lần sông Đuống, ai cũng hiểu là đường ống càng dài thì tỷ lệ vỡ càng cao. Cho nên nói về chuyện vỡ đường ống thì chưa biết ai sẽ hơn ai , vì nhà máy nước sông Đuống cự ly ngắn hơn và vừa mới khai trương.

Bây giờ nói đến chuyện người đàn bà tử tế Đỗ Liên, chủ nhà máy nước sông Đuống, nhà máy đầu tư giá 5000 tỷ trong đó đến 80%  vay ngân hàng. Một nhà máy mà chủ đầu tư gần như tay không bắt giặc khi chẳng phải bỏ ra đồng vốn nào.

Sao gọi là không bỏ ra đồng vốn nào khi đã bay 80%, ít ra còn 20% vốn phải bỏ chứ?

Câu hỏi này rất dễ trả lời, vì gian trá đội giá thi công. Chỉ cần nhìn bảng kê khai số lượng cọc tre để dùng kè bảo vệ đường ống thôi, con số cọc tre đấy đã bằng số tre của cả nước cộng lại cũng không đủ. Giờ nhà máy nước sông Đuống cứ kê khai hạng mục thi công, giá thành thì sự thật sẽ rõ mười mươi.

Việc nhà máy nước sông Đuống bán 34% cổ phần cho người Thái thu về 2000 tỷ là một thương vụ hời, nhưng nước sạch dùng cho thủ đô như vậy nó còn yếu tố ảnh hưởng đến an ninh quốc phòng, đó là tính mạnc con người, tính mạng của nhân dân, binh lính trong thành phố.

Nói đến đây chúng ta nhớ lại vụ AVG, chỉ là truyền thông thôi mà ông Tô Lâm bộ trưởng công an bây giờ đã kiến nghị, không nên để nước ngoài mua cổ phần, vì như thế không kiểm soát được nội dung, sợ dân chúng bị đầu độc tinh thần.

Vậy chả lẽ lo sợ nước ngoài đầu độc tinh thần hơn là lo sợ họ đầu độc thể xác hay sao?

Người Thái là những người làm ăn ít khi bị điều tiếng, sao họ có thể dễ dàng mua 34% cổ phần của một nhà máy nước xây dựng với giá thành khai vống lên như vậy ? Có thật đây là người Thái mua để kinh doanh, hay là một thế lực Hoa Kiều đội lốt người Thái để mua cổ phần nhà máy này nhằm mục đích khác thâm độc hơn.?

Cái này chưa rõ, nhưng việc mua dễ dàng, không cân nhắc như vậy thường không phải bản chất của người Thái, nó chỉ có ở những người Trung Quốc láng giềng. Chỉ có họ mới có những tác động đến quan chức, chính trường Việt Nam để ra những chính sách có lợi cho doanh nghiệp của họ. Hoặc họ mua với sự tài trợ ngầm của nhà nước Trung Quốc để nhằm mục đích nào đó nham hiểm hơn.  Tuy nhiên thì vấn đề này chỉ là suy luận, giả thiết, nên cứ để từ từ bàn sau.

Việc tăng giá nước lên gấp đôi đúng lúc nhà máy nước sông Đuống vận hành, bắt đầu bán nước dùng cho nhân dân và nhà máy nước sông Đà bị tê liệt vì sự cố đổ dầu. Ai cũng thấy sự tăng giá này của chính quyền Hà Nội tưởng như tất cả các nhà máy nước được lợi, nhưng thực chất chỉ duy có nhà máy nước sông Đuống được hưởng lợi nhiều nhất.

Nhà máy nước sông Đuống vì đường ống dẫn ngắn, chi phí giảm khá nhiều so với nhà máy sông Đà, lúc khai trương bán hàng được tăng giá bán gấp đôi. Khỏi nói thì ai cũng thấy nhà máy nước sông Đuống được hưởng lợi nhiều thế nào từ chính sách tăng giá của chính quyền Hà Nội.

Ngay từ khi khởi công, nhà máy nước sông Đuống đã được sự quan tâm của chính quyền Hà Nội, sau khi khánh thành cấp sản phẩm lại được chính quyền Hà Nội cho tăng giá bán lên gấp đôi.

Thế này là bán nước hại dân theo đúng nghĩa đen.

Lẽ ra một người thường hay khoe mẽ là người tử tế, hay làm việc thiện như Đỗ Liên phải nhận thức được những gì tử tế trong đời mà hành xử. Như thấy trường hợp nhà máy sông Đà bị sự cố, hãy bán nước cho dân với giá nhà máy này đang bán, chứ không phải nhanh chóng chiếm thị phần rồi thu về gấp đôi tiền nhờ chính sách của những quan chức cấu kết ăn chia với mình.

Thiết nghĩ nếu chính quyền Hà Nội vì dân và Đỗ Liên là người tử tế, họ hãy cân đối giá nước giảm trở lại với mức hơn 5 nghìn một khối như nhà máy nước sông Đà đã báo lãi hàng trăm tỷ một năm với mức gía đó.

Đó là câu trả lời thiết thực nhất cho thấy sự trung thực và tử tế .

Nhờ chính sách nhộn nhạo của phe cánh chính trị Việt Nam, Đỗ Liên đã lập bảo hiểm AAA và nhanh chóng bán cho nước ngoài thu về hàng chục triệu USD rồi kéo cả gia đình té ra nước ngoài. Phải chẳng sự trở lại lần này của Đỗ Liên vẫn là một kịch bản cũ, lợi dụng sự nhốn nháo và lợi ích của phe nhóm, cấu kết với quan chức hủ bại để lập ra nhà máy nước , hưởng những chính sách ưu đãi khiến giá trị nhà máy tăng lên, sau đó lại bán sang tay kiếm món lời khủng ?

Kiếm lời hàng nghìn tỷ từ việc cấu kết với quan chức, móc túi người dân, rồi chi ra vài chục tỷ cho những bọn nhà báo kền kền làm '' từ thiện '' hót vang lời ca ngợi đức độ, điều ấy chỉ lừa được người dân đen thiếu hiểu biết.

Nếu tử tế thì hãy đừng cấu kết với quan chức để móc túi người dân.

Thứ Sáu, 1 tháng 11, 2019

Maphia bán nước hại dân.

Gần đây trên chương trình truyền hình xuất hiện một phụ nữ sang trọng, đài các tham dự trong chương trình Shark tank ( thương vụ bạc tỷ ). Người phụ nữ đó tên là Đỗ Thị Kim Liên.

Từ một giáo viên bà Liên nhảy sang hoạt động bảo hiểm, năm 2005 bà sáng lập bảo hiểm AAA và chỉ vài năm sau đó bà bán hãng bảo hiểm này cho tập đoàn Úc thu về hàng triệu usd vào năm 2013. Bà Liên còn là chủ nhiều hạ tầng cơ sở như cảng biển hoặc các dự án BOT. Sau khi bán bảo hiểm AAA vào thời điểm lò tôn của Nguyễn Phú Trọng bắt đầu khởi lửa, bà đầu tư vào một nhà hàng cực lớn ở trung tâm Berlin, Rathausstrasse 23.

Việc đầu tư vào nhà hàng với số vốn hàng triệu Euro này đủ tiêu chuẩn cho cả gia đình nhà bà được cấp giấy phép định cư tại Đức. Một thời gian sau đó bà nhượng bớt cổ phần ở quán này cho thương hiệu quán Ngon.

Vào thời gian nóng rẫy của lò tôn ông Trọng, vợ chồng bà nằm im ở Đức. Gần đây, đặc biệt sau sự kiện tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng lâm bệnh , bà Liên hoạt động trở lại rất công khai, không thầm kín như những năm trước, bà xuất hiện liên tục trên truyền hình rất nổi bật trong vai trò nhà đầu tư cho những thương vụ bạc tỷ.

Nhưng nổi bật nhất là việc báo chí đưa tin bà là chủ nhà máy nước mặt nước Sông Đuống với vốn đầu tư đến 5000 tỷ đồng, trong đó vay ngân hàng đến 80% là 3998 tỷ đồng.  Hiện nay nhà máy này đã bán bớt 34% cho người Thái với giá 2000 tỷ đồng. Tính sơ sơ đã lãi 300 tỷ đồng ngay lập tức khi nhà máy mới vừa hoàn thành qua việc bán cổ phần. Chưa kể thực chất giá trị xây dựng nhà máy này có bị đội giá, khai khống vốn đầu tư hay không?

Theo báo Vietnamnet đưa tin, thì nhà máy nước Sông Đà mỗi năm thu lãi ròng hàng trăm tỷ, lãi suất trên 50%. Đó là giá nước của nhà máy sông Đà chỉ hơn nửa giá nước của nhà máy sông Đuống.

Nhà máy nước sông Đà với mức giá hơn 5 nghìn một khối, lãi ròng hơn nửa. Đang làm ăn ngon lành, bỗng nhiên bị xảy ra sự cố phá hoại đổ dầu thải vào nguồn nước, dường như những kẻ chủ mưu đổ trộm đã nghiên cứu kỹ phòng vệ của nhà máy nước sông Đà, cho nên phương án đổ trộm dầu thải được tính toán tinh vi, các điểm đổ rải rác nhiều nơi. Nơi tưởng như là công khai, nơi đổ kín đáo. Đầu tiên nhà máy nước sông Đà nghĩ đơn giản rằng đây chỉ là vụ đổ trộm dầu thải, thế nên khi phát hiện chỉ khoanh khu vực đổ để xử lý. Nhưng khi xử lý rồi vẫn bị, tìm hiểu thêm mới vỡ lẽ ra kẻ đổ trộm còn đổ ở nhiều khu vực khác nhưng cùng mẫu số chung là cùng loại dầu và cùng đổ về nguồn nước của nhà máy sông Đà.

Điều lạ lùng là khi nhà máy nước sông Đà bị sự cố phá hoại, trùng hợp với thời điểm nhà máy nước sông Đuống khánh thành giai đoạn 1 và bắt đầu bán nước ra thị trường. Sự gấp vội của nhà máy nước sông Đuống khánh thành mặc dù còn chưa được giấy phép nghiệm thu khiến người ta hoảng sợ.

Người ta hoảng sợ vì tại sao một doanh nghiệp bị phá hoại, và doanh nghiệp canh tranh với nó bỗng nhiên được ưu đãi, bỏ qua những thủ tục để bán sản phẩm ra thị trường. Thậm chí địa bàn cấp nước của sông Đà bị bắt buộc phải thu hẹp lại, để nhà máy nước sông Đuống chiếm thị phần. Lạ lùng hơn là như có sự chuẩn bị từ trước, đường ống của nhà máy nước sông Đuống đã đến những nơi này trước, như một sự sắp đặt chỉ cần có sự cố xảy ra với sông Đà, là sông Đuống cấp nước được cho nơi ấy ngay.

Đến nay việc đổ dầu phá hoại nguồn nước sông Đà đi đến chỗ bế tắc, người ta không điều tra ra được động cơ của Nguyễn Đình Vũ khi đổ dầu xuống nguồn nước Sông Đà. Vũ chủ động liên hệ xin xử lý dầu thải cho nhà máy Gốm Sứ Thanh Hà, thuê xe tải chở dầu, xe con đi áp tải ( sao mà phải áp tải ?) chạy lòng vòng xa hơn điểm đổ hàng trăm km. Sau khi đổ thì tất cả bọn trốn luôn, không thèm quay lại nhà máy Gốm Sứ Thanh Hà nhận tiền công.

Nguyễn Đình Vũ không hề có chức năng xử lý chất thải.

Nhu cầu dùng nước của Hà Nội là 1, 1 triệu mét khối một ngày đêm. Các nhà máy nước hiện nay có thể cung cấp cho Hà Nội 1,3 triệu mét khối một ngày đêm.

 Nhìn vào con số ấy, nếu nhà máy nước sống Đuống không nhờ những phép mầu ngẫu nhiên như sông Đà bị phá hoại, chính quyền Hà Nội tăng giá nước khi sông Đà chiếm thị phần của sông Đuống, chưa nghiệm thu đã được bán hàng.....thì có lẽ nhà máy nước sông Đuống của chị Đỗ Liên chẳng thuận buồn xuôi gió, bán được ngay 34 % thu về 2000 tỷ. Tiếp đến là thu lãi ròng qua việc vừa được bán giá cao, vừa được mở rộng thị phần.

Ai là người tạo phép mầu ngẫu nhiên ấy cho Đỗ Liên.

Trời và Phật ư?

Nói thế cho trẻ con nghe, thời nay chỉ có những quan chức cấp cao có lợi ích chung với Đỗ Thị Kim Liên mới tạo ra được những phép mầu cho doanh nghiệp mà thôi.

Bao giờ thì những quan chức cấu kết với doanh nghiệp, kinh doanh theo kiểu Maphia như trên sẽ được lôi ra ánh sáng ? Chúng là ai, chúng ở đâu, giữ chức vụ gì.

Các câu hỏi đặt ra sẽ dần dần được trả lời, sẽ sớm thôi.

Thứ Hai, 28 tháng 10, 2019

Người di tản buồn.

Bạn ơi ! đó là người di tản buồn.
Ngày ra đi, lặng câm trong đớn đau

Người Di Tản Buồn là nhạc phẩm hầu hết những ai vượt biển dạng thuyền nhân đều biết đến. Mấy chục năm kể từ khi sáng tác bản nhạc ấy, ngày nay nhạc sĩ Nam Lộc vẫn đau đáu với những người di tản, bây giờ gọi là những người tị nạn. Ông đang tham gia trong chương trình giúp đỡ những người tị nạn ở Thái Lan đến được Canada.

Bây giờ quy chế tị nạn chính trị không dễ dàng như xưa, muốn đưa được một người Việt Nam tị nạn từ Thái Lan sang đến Canada phải mất tiền. Chính phủ Canada yêu cầu mỗi người tị nạn phải có tiền đóng thế, có vài người có thu nhập đứng ra bảo lãnh. Như thế chính phủ Canada không phải cáng đáng gì về kinh tế cho người tị nạn, họ mới đồng ý nhận người.

Trò đời làm gì tốt mà dính đến việc quyên tiền thế nào cũng bị người ta dèm pha.

Ai thì tôi không rõ, nhưng với những gì tôi biết về người nhạc sĩ già ấy, tôi cam chắc ông là người tốt, ông làm hoàn toàn vì bản tính thương người, thương tha nhân trong tâm tính con người ông.

Hôm vừa rồi có người hỏi tại sao chương trình giúp đỡ người tị nạn của Voice lại bị chỉ trích về vấn đề tiền bạc và tư cách người được giúp đỡ từ phía Nguyễn Thanh Tú.

Luật sư Trịnh Hội trả lời, tôi thấy sốt ruột bèn đi thẳng lên trên, bảo anh đưa micro cho tôi nói.

Tôi nói rằng chương trình tị nạn này của Voice chả phải là điều mà chế độ CSVN quan tâm, các ông có giúp đỡ,  thế, chứ giúp đỡ nhiều hơn nữa thì cộng sản nó cũng mặc kệ các ông, 100 ông tị nạn ở Thái nếu để ở nhà thì cả 100 ông chống phá chế độ hàng ngày, nhưng nếu đi được ra nước ngoài định cư thì 100 ông ấy chả còn nổi 3 ông, vì ra ngoài phải lo cuộc sống ở môi trường mới sẽ khiến họ mất hết thời gian hoặc vì lý do nào nữa họ chẳng nhiệt tình chống phá chế độ Việt Nam nữa. Vấn đề ở chỗ Voice của các ông đỡ đầu cho một số tổ chức dân sự ở Việt Nam, một vài tổ chức này hoạt động khá tốt, được nhiều người tin tưởng, những cá nhân trong nhóm đó đều là những người có tâm huyết và trình độ, chính vì thế họ mới đánh phá ông. Họ đây là cộng sản VN, họ tận dụng những tư thù cá nhân giữa những người ở hải ngoại để khích động, thậm chí là còn trực tiếp bắt tay với những người chống các ông. Họ đánh chương trình tị nạn để qua đó đánh luôn hình ảnh những tổ chức dân sự đang hoạt động khá tốt kia, khiến các cá nhân và tổ chức đó bị ảnh hưởng uy tín theo.


Lúc tan cuộc, có người nói tôi sao bấy lâu không nói ra những lời ấy. Tôi bảo.

- Nói thật thì giờ việc ai người ấy làm, tôi không thích bàn chuyện của bất kỳ cá nhân , tổ chức nào nữa.  Tiện hôm nay có mặt ở đây thì nói, chứ tôi lâu rồi cũng không thiết tham dự chương trình, sự kiện gì cả. Tôi chả hơi đâu quan tâm nữa, giờ tôi có khen ai đó, thì chính những người trong cái tổ chức đó bảo rằng do tôi cần này nọ, muốn danh này nọ, muốn được này nọ nên khen họ để qua đó mưu đồ cái gì đó cho mình. Chưa kể là những người không thích cái tổ chức ấy nữa.


Đấy là nói về câu chuyện của những người tị nạn cộng sản.  Bây giờ nói về những người vượt biên vì kinh tế, những người chết trong vụ xe lạnh ở Anh vừa qua. Những người mà trong số họ tỉ lệ yêu đảng CSVN chiếm rất cao, trái ngược với nhóm người tị nạn trong chương trình của Voice.

Thiên hạ mấy ngày nay đưa mọi ý kiến, phía thì bảo người đi đáng thương, phía thì bảo người đi không đáng thương gì cả. Lạ ở chỗ thì lần này trong cả hai phe yêu cộng và ghét cộng đều tồn tại hai ý kiến đó.

Hôm qua có anh bạn bên Mỹ sang, mời anh ấy ra quán ăn, gặp em Yến.

Em Yến hỏi.

- Anh ơi, thế đéo nào khổ thế mà cứ đi anh nhỉ, em đéo hiểu sao nữa.

Trời , ai hỏi chứ em Yến mà còn hỏi câu đấy thì hết nói. Em ấy thuộc dạng tinh thông, am hiểu về cuộc sống người nhập cư bất hợp pháp ở đây trong tốp những người hiểu biết nhất. Em ấy phiên dịch trong trại tị nạn, cô giáo dạy tiếng Đức, em ấy uống rượu và hút thuốc lá , chửi bậy hơn đàn ông. Một người có học , làm việc ở môi trường như thế, phong cách sống bụi như thế, hơn ai hết em ấy hiểu rõ mặt trắng đen của vấn đề này. Vậy mà em ấy còn thốt lên câu hỏi đó.

Thực ra câu hỏi của em ấy nó là sự chán ngán , xót xa cho thân phận người chứ chẳng phải là em ấy hỏi vì không biết gì.

Thế vì sao họ phải ra đi, vì nghèo, vì không có việc ...cái này chỉ đúng một phần,  một phần trong số họ cũng không nghèo, có người đặt sổ đỏ vay mượn để đi, có người nhà họ có đủ tiền để trả luôn cho chuyến đi.

Tại sao họ sang đây khổ sở thế, vạ vật làm thuê chui lủi, đồng lương chẳng đáng bao nhiêu, thu nhập làm trồng cỏ thuê được 100 triệu đến 150 triệu một tháng nếu suôn sẻ, nếu bị cướp, bị lừa , bị bắt  mất trắng mà chuyện thế xảy ra thường xuyên. Thu nhập phụ bếp, làm móng tay tầm 30 đến 40 triệu trừ tiền nhà , tiền ăn uống mất cũng đến 2/3. Còn lại chả được bao nhiêu để gửi về.

Nhưng đó chỉ là khoảng 5 năm đầu tiên. Mục đích của cuộc ra đi nằm ở tầm 5 năm sau này. Có người thì nhanh hơn chỉ 2 hay 3 năm đã lo được giấy tờ.

Sau tầm vài năm, người ta bắt đầu sinh con, nhận bố , nhận này kia để có được giấy tờ ở lại. Cuộc sống của họ rẽ sang trang khác, tất cả mục đích của những người đi giàu hay nghèo nằm ở chính chỗ này.

Ở Việt Nam bạn có 1 tỷ, bạn không bỏ ra mạo hiểm đi nước ngoài như họ, bạn sẽ làm gì với 1 tỷ tiền vốn đấy?

Liệu với 1 tỷ tiền vốn ấy bạn bỏ ra, sau 5 năm làm ăn ở quê nhà, bạn có bảo đảm được tương lai của bạn và con bạn không? Bạn sẽ không phải lo lắng về bệnh tật, học hành cho gia đình mình. Bạn không phải chạy chọt, hối lộ suốt cả quãng đường trưởng thành của con bạn không.?

Ở nước ngoài, như ở Đức này chẳng hạn. Khi bạn đã có giấy tờ, bạn được nhà nước nuôi nấng đầy đủ , nhà cửa, giáo dục, y tế. Trong thời gian ấy bạn đi làm lậu thêm kiếm tiền, thế là bạn ăn trắng gọn số tiền lương làm lậu 30 đến 40 triệu ấy. Chỉ cần 2 năm là bạn có tiền tỷ. Điều đáng nói hơn là tương lai của bạn và con cái bạn đã ổn định. Bạn không phải lo chạy trường, xin việc cho con, bạn không phải lo ốm đau bệnh tật tiền đâu ra chữa trị. Nếu vợ chồng bạn sinh đứa con thứ ba, bán cho người khác nhận bố với giá 40 đến 50 nghìn Euro, gia đình bạn có món tiền lớn để bù vào những chi phí đã bỏ ra ban đầu.

Vậy sau 5 năm bạn đã trả hết khoản đầu tư ban đầu, đổi lại bạn có một tương lai ổn định, điều mà bố mẹ các bạn ở quê nhà mong đợi.

Vì thế các bậc cha mẹ ở quê nhà mong cho con đi, lo cho con mình đi lậu ra nước ngoài khi con mới mười chín, đôi mươi. Họ vay mượn hay cầm cố hoặc khá giả bỏ tiền ra cho con đi vì thế. Vì chỉ một lần như thế thôi, suốt đời họ sau này không phải lo cho con mình, chẳng những thế những đứa con kia khi ổn định sẽ lo cho họ phần đời còn lại. Con họ trở về thăm gia đình trong vai Việt Kiều khá giả, nhà nước trân trọng họ. Họ là đảng viên, cựu chiến binh giờ có thêm con cái là Việt Kiều nữa, vị thế của họ vững vàng trong mắt hàng xóm. Yêu đảng hay ghét đảng CSVN chả có liên quan gì trong suy nghĩ của họ, cho dù họ là dư luận viên yêu đảng hay ông nông dân mù tịt về chính trị thì họ vẫn gắng lo cho con họ đi.

Thế nên nhìn nhận về vấn đề này, không phải chỉ nhìn về cuộc sống nông thôn nghèo, không có việc, hoặc yêu ghét gì chế độ, bởi nhìn thế thì đủ các chiều chứng minh ngược lại, chỉ tổ cãi nhau.

Mục đích chính là ở chỗ tương lai vài năm sau khi đi lâụ đến nước ngoài và tương lai của việc ở nông thôn cầm 1 tỷ đọc sách làm giàu thê nào của mấy thằng nói phét kiểu như Lê Thẩm Dương.


Thứ Sáu, 25 tháng 10, 2019

39 người chết trong container ở Anh.

Anh phát hiện 39 người châu Á chết trong xe container, nhiều báo Việt Ngữ đưa tin đó là người Trung Quốc. Đặc biệt là báo Tuổi Trẻ, trích đoạn.

'' Đại sứ quán Trung Quốc tại London ngày 24-10 cho biết họ rất đau lòng khi biết thông tin từ phía cảnh sát Anh, rằng 39 người thiệt mạng trên xe container là người Trung Quốc. "Chúng tôi cảm thấy nặng lòng khi đọc thông tin về cái chết của 39 người tại Essex, Anh. Chúng tôi đang giữ liên lạc sát sao cùng cảnh sát Anh để làm rõ và xác nhận các thông tin liên quan", ĐSQ Trung Quốc tại London nói ''


Sự thực thì trong 39 người đó bao nhiêu là TQ bao nhiêu là người châu Á nước khác chưa rõ. Chiếc xe tải đầu kéo đi từ Bungaria đến Bỉ, tại một bãi tập kết người vượt biên giới, chiếc xe đầu kéo nhận một conteiner đông lạnh kéo sang Anh.

Đây là bãi tập kết mà những người tổ chức thường dùng để đưa người sang Anh. Số người Việt chết là bao nhiêu đến nay chưa rõ, nhưng với tin tức thu nhập được có một số người Việt ở các tỉnh Bắc Trung Bộ đã thiệt mạng trong chuyến đi định mệnh này.

Những thanh niên ở các tỉnh miền Trung Bắc Bộ, không có đất đai canh tác, không có công việc làm. Họ cầm cố nhà cửa , vườn tược với ngân hàng để đi du lịch sang Nga. Từ Nga họ vượt đường bộ băng rừng hoặc cũng trốn trong xe tải vào châu Âu. Một số dừng chân ở Đức mưu sinh. Một số khác tìm đến Vương Quốc Anh, nơi mảnh đất mầu mỡ hơn, công việc thu nhập nhiều hơn và việc làm giấy tờ ở lại cũng dễ dàng hơn. Vì ở Vương Quốc Anh việc xin tị nạn chính trị rất dễ dàng, một số kẻ đã lợi dụng việc này để lập ra những tổ chức chống CSVN, nhưng thực chất là để chứng nhận cho những người tham gia có bằng chứng để xin tị nạn chính trị. Những người trên sau khi được tị nạn chính trị họ quên phắt ngay chuyện quan tâm đến chính trị Việt Nam, lo kiếm tiền gửi về nhà trả nợ.

Nói thêm cho khách quan, những kẻ tổ chức đưa người sang Anh không phải là những kẻ buôn người như báo chí miêu tả, họ thực sự là những kẻ đưa người đúng nghĩa đen để lấy tiền công. Nhiều người đi sang đến Anh bị cảnh sát bắt, thường khai man tuổi dưới vị thành niên và nạn nhân của việc buôn người, qua đó được hưởng những đối xử tốt hơn từ phía chính quyền sở tại.

Thường khi di chuyển vượt biên từ Nga sang Đức, những giấy tờ tuỳ thân và điện thoại đều không được mang theo . Nên khi bị bắt rất khó xác định người ở quốc gia nào. Nước Đức có ký kết trao trả người nhập cảnh trái phép với Việt Nam. Nhưng phải được sự đồng ý của Việt Nam cho mỗi trường hợp. Ở trường hợp nào phía an ninh Việt Nam nói rằng không xác định được đối tượng quê quán rõ ràng ở đâu, họ sẽ không nhận về.

Như vậy, Việt Nam chắc sẽ tìm cách phủ nhận trong số 39 người chết kia có người Việt Nam.