Thứ Ba, 30 tháng 7, 2019

12 năm - Biểu tình chống Trung Cộng.

12 năm trước, Trung Cộng tuyên bố lập thành phố Tam Sa bao gồm Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam.

Trên mạng có lời kêu gọi biểu tình trước đại sứ quán Trung Cộng tại Hà Nội và lãnh sự quán Trung Quốc tại Sài Gòn. Thuở ấy là trang mạng yahoo 360 thì phải.

 Mình đến từ rất sớm, ngồi bên lề đường đối diện đại sứ quán Trung Cộng, có những người khác đến sớm nhưng họ không ngồi ngang nhiên đối diện một mình như vậy, họ đi lảng vảng xung quanh. Có mấy người giống hình sự ( hồi ấy mình không phân biệt được an ninh, hình sự là thế nào ).

 Đang ngồi bỗng có một cậu quen , trước làm quảng cáo ở công ty Anh Tâm với mình. Mình và cậu ấy là thợ, mình là thợ cả còn cậu ấy là thợ phụ. Cậu ấy sà xuống mình thân mật hỏi.

- Anh Hiếu đi đâu mà ngồi đây thế này.?

Mình đáp như chuyện chẳng có gì.

- À, tao đi biểu tình chống Trung Quốc xâm lược.

Cậu em ngạc nhiên, rồi cậu nói.

- Ôi ! anh đi làm gì cái này, thôi anh về đi, biểu tình không có đâu.

Mình nói.

- Ơ cái thằng này, biểu tình có mà, tao đợi không có tao về.

Cậu ấy giải thích một hồi, mình hỏi.

- Mày làm cái gì mà cứ ngăn tao thế ?

Cậu ấy nói nhỏ.

- Em là an ninh.

Đến lượt mình tròn mắt ngạc nhiên, mình bảo thế đéo nào mày lại làm an ninh. Cậu bảo bố cậu ấy xin cho cậu ấy vào an ninh.

Mình bảo thôi tao đến đây thì sẽ biểu tình, mày té ra chỗ khác cho anh em đỡ liên luỵ.

Cậu ấy té luôn, sau này mỗi lần gặp ở những lần biểu tình khác, cậu ấy nhìn chớp mắt cái như chào rồi té ra chỗ khác, để anh em cũ khỏi đụng nhau. Kể ra như thế cũng có chút tình xưa.

 Hôm ấy có người đàn ông mặc vét ghi ra hô hào biểu tình trước, mọi người tụ lại giơ cờ, biểu ngữ hét vang trời. Một lát người áo vét ấy bị hai người thường phục kèm xốc đi, mãi hai năm sau mình và người áo vét ấy mới biết nhau và thành bạn thân, đó là luật sư Lê Quốc Quân.

 Hôm đó mình về viết bài kể lại cuộc biểu tình, sáng sau ngủ dậy thấy bài lia lịa còm men , nhiều chưa từng thấy. Hoá ra bài viết của mình là bài viết đầu tiên và khá đầy đủ về cuộc biểu tình cũng đầu tiên chống Trung Cộng ở Hà Nội.

Lần biểu tình sau gặp hai bố con nhà nọ đi xe đạp, nhìn như người Hàn Quốc, họ vẫy cờ, hét to phản đối Trung Cộng rất khí thế.  Lần biểu tình sau biết đó là bố con nhà anh Xuân Bình, thằng bé chỉ biết tên gọi ở nhà là thằng Phim.

Hồi ấy biểu tình chỉ được tầm nửa tiếng, gần 1 tiếng là bị giải tán, công an cứ đi vào giữa xé lẻ ra rồi khuyên mọi người đi về, thế là tan. Không có bắt bớ, đánh đập hay nặng lời gì.

Nhưng đến lần thứ ba thì có bắt, có bạo lực hơn, có người bị ăn đòn.  Lần ba thì mình quen Na Sơn chụp ảnh, hồi đó trên mạng nó thuộc loại nổi đình đám, mình thì mới lon ton làm quen với mạng, và cả thằng Lê Tiến Đạt cũng nổi vì ban nhạc Gạt Tàn Đầy với bài Mèo Hoang tàn ác gì đó.

 Mình nhận được xấp đề can hình vuông, in hình ngôi sao vàng trên nền đỏ và dòng chữ Hoàng Sa, Trường Sa do Mai Kỳ đưa bảo mình làm gì thì làm. Mình đưa thằng Thành Mọt Sách để bảo nó đưa cho  Trang Hạ. Trang Hạ hồi ấy đang nổi vì những tác phẩm dịch, cô có buổi ra mắt sách và nói sẽ phát đề can luôn trong buổi đó, mấy lần trước cô cũng đi biểu tình trước sứ quán Trung Cộng với mình, đem theo cả đứa con gái đầu.

Mình có công việc ở Sài Gòn, thế là mang theo đề can đó vào, gặp ông Điếu Cày đưa luôn. Nếu các bạn để ý thì thấy hồi đó nhóm CLB nhà báo Tự Do có dán những đề can này trên mũ bảo hiểm khi đi biểu tình, ông Hải Điếu Cày, chị Tạ Phong Tần, Anh Ba Sài Gòn, Uyên Vũ ...đều dán cái đề can đó trên mũ bảo hiểm.

Cuộc biểu tình lần 3 bị dập tắt, Trang Hạ đang phát đề can thì an ninh tóm về đồn hỏi cung. Lúc sau thằng Thành Mọt Sách cũng bị bắt, mình ở SG nghe thấy điện thoại của nó gọi , nó cứ quát anh ở đâu, anh ở đâu. Mình trả lời thì nó quát to, chúng nó bắt bật loa đấy, mình nghe tiếng bốp bốp, đoán là thằng Thành bị an ninh bắt, họ đánh nó vì tội dám nói là bật loa.

 Thành Mọt Sách thư sinh, cận nặng, người lẻo khẻo như con gái, bình thường nhút nhát. Vậy mà lúc đó nó hét được cậu ấy, nghĩ mới thấy dũng khí của con người thì khó mà nhìn thấy ở bên ngoài.

Mình ở Sg về, bị gọi lên công an phường Hàng Buồm. Ở đó người ta hỏi mình làm gì mà an ninh trên thành phố tìm hỏi về lý lịch, mình bảo không làm gì cả. Thằng hộ tịch nó lôi bài viết trên blog mình ra nói.

- Đm ông rách việc quá ông Hiếu ạ, ông lại còn viết linh tinh gì trên mạng, ông biết cái gì mà viết, ông cũng biết viết cơ à, an ninh văn hoá người ta tìm ông, tôi phải nói đỡ cho ông đấy.

Mình bảo tao làm cái đéo gì sai mà sợ, đm cứ kệ con mẹ chúng nó tìm. Tao đéo sợ thì sao mày phải sợ.

Cái này nhiều bạn trí thức nghe không hiểu, tưởng bịa, nhưng công an hộ tịch ở khu phố của mình với dân phố thì bỗ bã như nhau, cũng ngồi tá lá, chắn cạ hàng ngày nên nói năng như vậy là tình cảm  chứ không phải cãi chửi nhau gì.

Thằng hộ tịch nó bảo.

- Ông nói thế đéo ai nghe được, ông là dân địa bàn tôi quản lý, tôi phải có trách nhiệm nhắc nhở ông. Thôi ông đừng có viết gì linh tinh, đm đang làm ăn ngon lành mà lại thần kinh đi biểu tình, biểu tiếc.

Mình về viết bài nhan đề.

Một tấc bản đồ, vạn tấc quê hương.

Bài viết bày tỏ nỗi niềm người dân như mình trước cảnh nhìn thấy đất nước bị xâm chiếm, trong bài đó mình có trích câu thơ trong một cuốn tiểu thuyết của Nga.

........

Năm ấy tôi thi vào cấp 3. Thời điểm ấy thi từ cấp 2 lên cấp 3 chỉ có 2 môn văn và toán. Đề thi môn văn năm ấy có mấy phần. Tôi nhớ nhất phần 3. 

Em hãy kể những câu văn, thơ khiến em thấy yêu quê hương, đất nước.

Tôi lấy bài thơ của một người Nga lưu vong trên đất Mỹ trong tác phẩm Nguyệt Thực, bài thơ đến giờ tôi vẫn nhớ dù đã hơn 20 năm trôi qua

- Tấm bản đồ Pê Téc Pua hoa lệ
Bất ngờ tôi gặp chốn tha phương
Trên mảnh giấy úa vàng cũ kỹ
Một tấc bản đồ, vạn tấc quê hương

Và lớp lớp bỗng hiện về ký ức
Chân sững sờ, mắt lệ rưng rưng
Rồi nỗi buồn bỗng trào lên thổn thức
Một tấc lòng, vạn tấc nhớ thương.

Tối qua, Hà Nội mưa phùn nhẹ, trời lạnh buốt. Dòng người hối hả chen chúc nhau trên đường Đại Cồ Việt. Bỗng dưng người con gái đội mũ bảo hiểm đi trước tôi phanh gấp làm tôi loạng choạng tay lái. Tôi nhìn lên, phía sau mũ cô có dán miếng đề can nhỏ màu đỏ chữ vàng. Ghi dòng chữ

- Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam

Bàng hoàng , ngỡ ngàng trong giây lát, cảm xúc mừng vui ngập tràn. Một đốm lửa nhỏ xíu thôi, nhưng cũng khiến tôi ấm lòng quên đi cái đói và lạnh, cái mệt mỏi sau một ngày vật lộn với manh áo, miếng cơm. Cứ chầm chậm đi đằng sau cô để chiêm ngưỡng hình ảnh về tinh thần dân tộc không bị quên lãng trong dòng đời xô bồ này. Mảnh đề can bé nhỏ thôi, nhưng cũng như người Nga lưu vong kia bắt gặp tấm bản đồ quê hương.Tôi bắt gặp một tinh thần dân tộc Việt Nam đang cháy bừng lên. Nếu nói sự xúc cảm về quầng lửa do mấy trăm con người trên đường Giảng Võ hôm 19-12 là dạt dào, ngây ngất. Thì sự xúc cảm của tối qua là lâng lâng, khoan khoái nhẹ nhàng nhưng sâu lắng. Đến ngã tư Đại Cồ Việt, đường Giả Phóng cô rẽ sang hướng khác. Tôi đi đường về nhà nghĩ mãi về tâm trạng của người trong bài thơ trên.

Thật tình cờ khi en try này được pos lên chưa đến 15 phút. Các bạn đọc đã liên hệ cho tôi nói chuyện với cô gái ở tấm hình trên. Khi hỏi lý do và em nghĩ gì khi dán tấm đề can ấy. Cô gái nói

- Chỗ em có nhiều người dán lắm, có chị còn dán cả lên mũ của cậu con trai. Em thấy dán cái này ý nghĩa lắm, cảm thấy tinh thần hừng hực như Segame. Cũng là cách thể hiện tinh thần yêu nước, em nghĩ nếu có miếng đề can này thì nhiều người cũng sẵn sàng dán ngay.

.....................

Mấy hônm sau thấy trên nhiều báo tràn ngập bài viết lấy câu thơ này, một người  trong những người  viết là ông Nguyễn Trung Dân, sau ông bị kỷ luật vì tội hay viết nhiều bài phản đối Trung Cộng xâm lược Hoàng Sa, Trường Sa của Việt Nam.

Bây giờ 12 năm đã qua, tôi trở thành kẻ lưu vong trời Tây. Suốt từ đó đến nay tôi tham gia hết những cuộc biểu tình chống Trung Cộng mà tôi có thể, dưới đủ màu cờ, cờ vàng của cộng đồng người Việt tị nạn ở Mỹ hay cộng đồng cờ đỏ lao động, du học ở Đức. Nhất là những cuộc biểu tình ở mùa hè đỏ lửa tại Hà Nội những năm 2011.

Từ đó đến nay, cuộc đời tôi có nhiều thay đổi, từ một gã thợ hàn đi chiếc xe gắn máy cà tàng đến một ông chủ vài tiệm ăn, dịch vụ ở nước Đức này, có vài ba chiếc ô tô.

Nhưng có một điều không bao giờ thay đổi, tôi luôn căm thù quân Trung Cộng bắn giết ngư dân, binh sĩ của đất nước Việt Nam , quê hương tôi . Dù rằng tôi đã không còn mang quốc tịch quê hương của mình nữa, tôi cũng như bao người cờ đỏ, cờ vàng đang sinh sống ở nước ngoài, chúng tôi giống nhau một chỗ tất cả đều căm hận quân Trung Cộng xâm lược quê hương.

Nực cười những kẻ khốn nạn mang dòng máu Việt dù 12 năm trôi qua, chúng vẫn một giọng rằng những người như tôi bị kích động, được trả tiền để đi biểu tình chống Trung Quốc, kích động biểu tình để mang mục đích nào khác đó.

Chúng cố quên những thứ ăn trong tiềm thức, trong huyết quản của người dân Việt. Đó là lòng căm thù quân xâm lược phương Bắc từ ngàn năm nay. Có những con vật mới sinh ra không cần học gì, nó đã biết tìm hướng đi, biết săn mồi, biết đâu là kẻ thù đó là những thứ mà tổ tiên chúng truyền lại cho cho chúng trong gien.

Chúng ta là những con người, lẽ nào cả ngàn năm phương Bắc, trong máu chúng ta, trong tim và óc chúng ta không có nổi những điều di truyền ấy , nếu nói không có mà do kẻ nào xúi dục, hoá ra chúng ta không bằng con vật.

 Tôi có thể là thằng ít học, nhưng không thể vì thế mà trong huyết quản tôi lại không có được những gì mà hàng bao thế hệ tổ tiên cha ông dân tộc này để lại. Phải có những thứ ấy trong huyết quản của mình, mới giải thích được vì sao môi trường sống thay đổi, vì sao vật chất thay đổi, từ thằng thợ hàn ít học đến một ông chủ vài ba tiệm, tôi vẫn luôn luôn nung nấu sự căm thù quân Trung Cộng đã cướp đất, biển, đảo và bắn giết dân, binh sĩ đất nước tôi hàng ngày.

12 năm trôi qua, một quãng thời gian khá lớn trong quỹ thời gian sống của một đời người. Bao nhiêu người đã vào tù vì chống Trung Cộng xâm lược Việt Nam, bao nhiêu người bị mất việc làm, bị đánh đập...bao nhiêu.

Cay đắng làm sao, quân Trung Cộng ngày càng lấn tới, chúng chiếm nhiều hơn những phần chủ quyền của đất nước Việt Nam !

Cả đất nước, cả dân tộc đều bất lực. Thực sự là bất lực, phải ru ngủ nhau bằng cuộc sống êm đềm, bằng cuộc sống phát triển và triệt hạ những tinh thần mạnh mẽ chống quân Trung Cộng xâm lược bằng vũ lực là nhà tù và đánh đập bằng thù đoạn vu khống lòng yêu nước.

Đảng CSVN tuyên truyền chúng ta dùng biện pháp này, cách thức kia để đấu tranh, linh hoạt và kiên quyết.

Nhưng kết quả là Trung Cộng ngày càng thôn tính được nhiều vùng biển nước ta hơn.


Thứ Sáu, 26 tháng 7, 2019

Làm cho khốc hại chẳng qua vì tiền.

Truyện Kiều có câu

Một ngày lạ thói sai nha
Làm cho khốc hại chẳng quan vì tiền.

Từ sự vu khống của một thằng bán tơ, bọn sai nha triều đình đã hành hạ gia đình Thuý Kiều đẩy họ vào cảnh tù đày tan nát.

Câu thơ  '' làm cho khốc hại chẳng qua vì tiền ''  trong tích ấy của Truyện Kiều trở thành một câu châm ngôn về sự khốn nạn của đồng tiền.

Ngày nay câu thơ hay còn gọi là câu châm ngôn ấy ứng vào với việc tờ báo Tuổi Trẻ đánh Asanzo, một doanh nghiệp Việt Nam.

Lý do mà báo Tuổi Trẻ đánh Asanzo như họ nói là công ty này nhập hàng Trung Quốc rồi dán mác hàng Việt Nam chất lượng cao để đánh lừa người tiêu dùng.

Vụ việc được đẩy lên cao trào, công an và hải quan vào cuộc nhất . Phải nói chưa bao giờ tờ báo Tuổi Trẻ lại kỳ công làm nhiều phóng sự để tấn công một doanh nghiệp như thế, liệu có phải động cơ vì người tiêu dùng mà như họ nói là họ phải dấn thân, phải chịu đựng đe doạ đến tính mạng để làm phóng sự điều tra về doanh nghiệp đã lừa dối người tiêu dùng Việt Nam hay không.?

Chúng ta nên nhớ rằng Tuổi Trẻ là một tờ báo lớn, có những lãnh đạo cao cấp đỡ đầu. Nếu Asanzo sai phạm, chỉ cần một bài phóng sự hoặc chỉ cần một lá đơn của báo Tuổi Trẻ gửi đến cơ quan chức năng. Bọn Asanzo sẽ đi đứt trong vòng vài ngày, không cần báo Tuổi Trẻ phải mất nhiều công, nhiều kỳ và còn chịu đựng sự đe doạ của xã hội đen nào đó.

Mãi hai tháng sau từ khi báo Tuổi Trẻ dấy lên chiến dịch đánh bọn Asanzo, một công ty có tên là Sa Huỳnh bị khởi tố vì tội nhập hàng nguyên kiện Trung Quốc rồi dán mác Asanzo. Công ty này họ thanh minh rằng do đối tác bên Trung Quốc gửi nhầm.

Như thế người ta sẽ liên tưởng rằng Asanzo nhập hàng nguyên kiện Trung Quốc rồi dán mác Việt Nam, vì bọn đối tác bên Trung Quốc '' gửi nhầm '' hàng cho Sa Huỳnh, nên chứng cứ là đấy. Cái này là sự '' liên tưởng ''. Còn về thực chất pháp lý thì không thể đó là chứng cứ khẳng định.

Hầu hết chiến dịch đánh Asanzo của báo Tuổi Trẻ đều thiếu chứng cứ, nhưng họ sử dụng một biện pháp thủ đoạn là khiến người đọc liên tưởng, qua đó để công ty Asanzo bị hoài nghi, bị mất thị phần. Như đã nói trên, vì nếu có chứng cứ thì với quan hệ với các lãnh đạo cao cấp, báo Tuổi Trẻ chỉ cần làm lá đơn là Asanzo tiêu tùng, chẳng phải mất công làm nhiều kỳ phóng sự, mất công dàn thủ đoạn để người đọc '' liên tưởng''.

Sao hàng trăm doanh nghiệp quan hệ làm ăn với Trung Quốc, báo Tuổi Trẻ lại cất công đập mỗi mình bọn Asanzo như thế.?

Vì tiền thôi.

Trước đây báo Tuổi Trẻ mời Asanzo quảng cáo trên báo họ, bên Asanzo nhận lời với số tiền khá lớn. Mọi việc đều êm ấm, cho đến một ngày một nhóm phóng viên báo Tuổi Trẻ thấy chỉ nhận tiền quảng cáo hình ảnh Asanzo trên báo thôi chưa bõ bèn gì. Họ bèn lập một chương trình  có tên là kế hoạch truyền thông thương hiệu Asanzo và điện thoại của Asanzo.

Nếu chương trình này của báo Tuổi Trẻ được Asanzo chấp nhận trả tiền, thì hẳn bây giờ các bạn độc giả phải ngất ngây con gà Tây vì sản phẩm Việt mà Asanzo làm ra. Chương trình này được báo Tuổi Trẻ hứa hẹn sẽ tổ chức chu đáo, viết hẳn nhiều phóng sự ca ngợi về Asanzo, từ nhân vật rồi bài học thành công kinh doanh, rồi niềm tự hào sản phẩm Việt.....

Chứ không phải một Asanzo như bây giờ báo Tuổi Trẻ miêu tả.

Khi các bạn đọc kỹ những gì mà báo Tuổi Trẻ viết mời chào Asanzo trước đây , bằng những lời lẽ rất thuyết phục khi đưa ra những thủ đoạn lăng xê.

Các bạn có lẽ phải rùng mình, khiếp sợ vì sự trắng trợn thay đổi của báo Tuổi Trẻ ngày nay. Các bạn sẽ thấy chẳng phải vì '' người tiêu dùng'' vì '' thương hiêu Việt '' vì lý do gì cao đẹp hết.

Tất cả là vì tiền, có tiền thì tốt đẹp mọi điều, người tiêu dùng an tâm mà mua, báo Tuổi Trẻ đã có phóng sự điều tra kiểm định, xác định chất lượng rồi.

Không có tiền thì mọi thứ đều tồi tệ, người tiêu dùng đừng mua, toàn hàng đểu.

Đến đây thì không phải chỉ câu thơ trong truyện Kiều, mà trước cả truyện Kiều cả ngàn năm, câu chuyện cái lưỡi của Esope

Câu chuyện cái lưỡi của Esope.


Esope là nhà ngụ ngôn Hy Lạp. Một hôm, chủ của Esope là Xanthus  ra lệnh cho Esope ra chợ mua món ăn nào  ngon nhất nhất để đãi khách. Esope chỉ mua toàn là lưỡi rồi làm nhìều món khác nhau  bằng cách cho nước  xốt khác nhau. Khi khách  sắp sửa ăn, ông nói:
- "Có gì quý hơn cái lưỡi không? Chính nó là sợi dây liên lạc với đời sống văn minh, là chìa khóa của Khoa học, là cơ quan của sự thật và  lẽ phải.
Ðể gây bối rối Esope, Xanthus bảo:
- "Vậy thì hãy mua cái gì tệ nhất!"
Hôm sau Esope lại  trở lại món cũ và nói rằng cái lưỡi là thứ xấu xa nhất trên đời.
- "Ðó là Mẹ của những sự tranh cãi, vú nuôi của những vụ kiện tụng, nguồn gốc của chia rẽ và chiến tranh.  Nếu cái lưỡi là cơ quan nói ra sự thật, thì nó cũng nói lên sự sai lầm và  tệ hơn, là sự vu khống.


Sau khi đọc câu chuyện về cái lưỡi ở trên , các bạn hãy đọc thật chậm những gì trong văn bản mà báo Tuổi Trẻ gửi đến khách hàng quen thuộc Asanzo trước đây.

Chắc hẳn các bạn phải ngỡ ngàng rồi ghê tởm cái gọi là truyền thông báo chí của Việt Nam.







Thứ Sáu, 5 tháng 7, 2019

Nói hay, làm dở - Thủ tướng Phúc ám chỉ ai?

Trong phiên họp trực tuyến chính phủ sáng ngày 6/7/2019. Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc có một lời phát biểu mà ngay lập tức, rất nhiều báo chí đã đưa lại.

Đó là ông Phúc nói '' tình trạng nói hay, làm dở, trách nhiệm thấp, cấp dưới kêu ca, người dân chờ đợi ''

Nghe thì như ông Phúc đang nói các cấp dưới của mình.

Điểm lại trong nhiệm kỳ nhân sự đảng 12, chỉ có 2 người nói những điều lớn lao nhất là chính ông Phúc với những phát ngôn về đầu tàu, thủ phủ. Người thứ hai là ông Nguyễn Phú Trọng với câu nói có một không hai , từ trước đến nay chưa người tiền nhiệm nào của ông dám nói, kể cả Hồ Chí Minh.

Câu nói của ông Trọng được ông Phúc nhắc lại một cách nhấn mạnh trong buổi họp chính phủ sáng nay.

-"Như Tổng bí thư nói, từ khi đổi mới, chưa khi nào chúng ta có cơ đồ như ngày hôm nay. Bạn bè quốc tế đánh giá cao vị thế, vai trò của Việt Nam"

Ai cũng biết câu nói này là câu nói bốc đồng, quá đà của Nguyễn Phú Trọng, nó là tiêu đề mà dân chúng mang ra chế giễu nhiều nhất từ khi câu nói xuất hiện.

Hẳn nhiên mang câu nói của TBTCTN Trọng lặp lại nhấn mạnh lần này, không phải TT Phúc muốn đề cao gì Trọng, mà Phúc mang ra chế giễu thì đúng hơn. Vì thế ngay sau đó TT Phúc đi vào nội dung cuộc họp là chống nói hay , làm dở.

Dở ở đây TT Phúc muốn đề cập là gì. Đó là công tác cán bộ, hay nói cách khác là công tác quy hoạch cán bộ trung ương 13 tới đây. Nguyên văn như sau.

'' "Các cấp, các ngành cần chấn chỉnh ngay tình trạng này, không để đến khi vi phạm phải xử lý dẫn đến mất cán bộ. Tình trạng nói hay làm dở, làm chậm cần chấm dứt, kể cả chuyển lòng vòng, cấp dưới kêu ca, người dân bức xúc vẫn còn", Thủ tướng nhắc nhở.

Chấn chỉnh cái gì mà để đến khi vi phạm phải xử lý làm mất cán bộ.?

Rõ ràng là chấn chính cái bản quy hoạch nhân sự trung ương 13, ông Phúc muốn nói chính ông Trọng là người đã quy hoạch nhân sự chủ chốt cho bộ chính trị, trung ương đảng ở đại hội 12 và hậu quả của nó là quá nhiều cán bộ lãnh đạo lứa 12 đã bị xử lý mất chức và tù tội  như Nguyễn Xuân Anh, Đinh La Thăng, Trương Minh Tuấn...khi đang đương nhiệm.

Ý ông Phúc muốn đề cập rằng việc quy hoạch của tổng bí thư, chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng chưa được tốt, cần phải xem xét, chấn chỉnh lại không lại có sai lầm mất cán bộ như đã xẩy ra.

Gần đây người ta thấy trong các buổi họp Bộ Chính Trị, ông Trần Quốc Vượng thường xuyên được ngồi bên cạnh ông Nguyễn Phú Trọng. Ông Vượng mới chỉ là thường trực ban bí thư, ông mới vào bộ chính trị ở nhiệm kỳ 12. Theo thông lệ thì ông không được ngồi cạnh tổng bí thư. Thường thì hai bên tổng bí thư sẽ là thủ tướng và chủ tịch nước, trường hợp ông Trọng kiêm hai chức thì thủ tướng và chủ tịch quốc hội sẽ ngồi hai bên. Sau đó đến những uỷ viên Bộ Chính Trị có thâm niên hơn các uỷ viên BCT còn lại.




Nhưng gần đây, nhất là sau trung ương 10, tất cả đều thấy ông Trần Quốc Vượng luôn mặc đồ phong cách giống ông Trọng và luôn ngồi kế bên ông Trọng với vẻ mặt tươi tắn.

Không còn nghi ngờ gì về người kế nhiệm của ông Trọng, đó chính là ông Trần Quốc Vượng.



Xét về tuổi tác ông Vượng hơn ông Phúc một tuổi, kém hơn năm trong bộ chính trị. Nếu ông Vượng là người kế nhiệm ông Nguyễn Phú Trọng, ông Vượng cần bộ chính trị đưa ra '' một  trường hợp đặc biệt ''  để áp dụng cho ông.

Điều này  có lẽ sẽ xảy ra, vì ông Trọng hiên nay là người có quyền quyết định lớn nhất tại bộ chính trị, nếu ý kiến ông Trọng đưa ra như vậy, chắc hẳn số phiếu đồng ý sẽ chiếm đến ít nhất là 2 phần 3.

Một điều mà các vị vua thời phong kiến thường làm khi chọn người kế vị, đó là khi người kế vị lên ngôi, những người trước kia có khả năng tranh chấp với người kế nhiệm sẽ phải về hưu hoặc tước bỏ quyền lực, tránh tình trạng để đó gây những mối hoạ tranh chấp hay cản phá người kế vị. Theo lẽ ấy thì những người còn lại sẽ phải về hưu, cũng như đại hội trước mình ông Trọng ở lại, những người ngang hàng lứa ấy đều phải về sạch.

 Sinh năm 1954, ông Nguyễn Xuân Phúc sẽ vào tuổi 67 trước thềm đại hội 13, ông hẳn nhiên không còn cơ hội ở lại , không thể nào có '' hai trường hợp đặc biệt ''  bởi thế chẳng còn gì là đặc biệt nữa.

Ông Phúc ngoài tài luồn lọt để leo lên, xây dựng hình ảnh bằng những con số kinh tế chẳng ai kiểm tra được, ông còn có được đội ngũ báo chí đồng hương gốc Quảng tung hô, lăng xê ông và những may mắn như trời phù hộ đó là những đối tượng ngăn đường ông nếu không bị ông dùng thủ đoạn hất đổ thì cũng bị trời hại chết. Nói về duy tâm thì chuyện cồn cát rồng xuất hiện hay hào quang xuất hiện ở Quảng Nam cũng có cơ sở đôi phần.

 Nếu như trời hại ông Trọng được trong cơn đột quỵ vừa rồi, ông Trọng không gượng được dậy để tổ chức nốt phần tổ chức nhân sự, quy hoạch nhân sự, giới thiệu người kế nhiệm...có lẽ ông Phúc đã đương nhiên bước lên bục cao nhất quyền lực chính trị Việt Nam và cho mình thành người '' đặc biệt '' ở nhiệm kỳ sau này. Bây giờ ông Trọng có đứt bóng thì người kế vị cũng đã an bài.

Về tai tiếng ông Trần Quốc Vượng hầu như không có hoặc được bịt kín kẽ, ông Phúc chỉ còn cơ hội trông cậy vào một cơn bệnh hiểm nghèo nào đó tiễn ông Vượng đi, như đã từng tiễn những người ngáng đường ông Phúc là Nguyễn Bá Thanh, Trần Đại Quang.

Nếu như vậy , dù là ông Phúc ám hại hay trời ám hại, thì xét theo thù đoạn hay xét theo lòng trời, ông Phúc xứng đáng là người nắm quyền lực cao nhất trong nền chính trị Việt Nam trong những năm tiếp theo tới đây.