Thứ Sáu, 20 tháng 12, 2019

Đi về nấu cơm.

4 giờ chiều một ngày của tháng 12 tại Berlin. Trời đã tối xầm, với cái mũ đội trên đầu, tôi nói với hai ông chủ nhà hàng đang ngồi cùng bàn.

- Em phải về nấu cơm.

Hai ông anh nhìn vẻ tiếc nuối vì câu chuyện đang chuyên sâu, món ăn vừa gọi sắp được bưng ra. Một ông nói.

- Hay ngồi thêm nhấp nháp đến 5 giờ về, để tao bảo bếp làm cho mấy món, tí mày chỉ mang về nhà, không phải nấu gì.

Tôi vớ cái áo khoác trên mắc nói.

- Em đi chợ rồi, không nấu mai lại thừa , thôi có gì để lúc khác.

Hai ông chủ quán, hai gã giang hồ, hai tay chơi cờ bạc, rượu chè đủ thứ không cản tôi nữa. Họ để tôi đi về.

Tôi ra xe, lúc mở cửa thấy họ nhìn theo vẻ còn tiếc nuối câu chuyện đang dở.

Trước kia họ thường nài tôi ngồi lại bằng được, bây giờ thì không. Thời gian quen nhau đã đủ cho họ hiểu rằng, đối với tôi, việc chiều về nhà nấu cơm ăn cùng gia đình là một việc không thể không làm. Nếu cần thiết, sau bữa cơm tức tầm 9 giờ tối, họ điện thoại gọi tôi ra quán và câu chuyện tiếp tục đến trước 12 giờ đêm.

Ở Việt Nam tôi cũng duy trì nếp sống như vậy, chiều 4 giờ về đón con, đi chợ, nấu cơm. Nấu cho con mình những món ăn thích nhất vào hàng ngày. Nhiều người đàn ông chê bai tôi kém, không làm nổi việc lớn, vì cứ líu díu cơm nước nhà cửa là cái việc của đàn bà.

Tôi tâm sự với người chủ nhà hàng hay mời tôi ngồi lại.

- Anh ạ, em là dân giang hồ, cuộc sống đầy bất trắc, thế nên những buổi chiều tối, được nấu cơm cho con mình anh, trong ngôi nhà của mình, đó là những giây phút hạnh phúc nhất.

Những người đàn ông từng trải ấy lặng người trầm ngâm rồi gật đầu, từ đó không bao giờ họ nài tôi khi tôi muốn về nhà , kể cả khi câu chuyện chưa bàn bạc dứt.

Hơn 10 năm trước, tôi viết một truyện ngắn, nó được đăng trên báo. Hỡi những bạn nam nhi, nếu bạn đọc hết câu truyện này, bạn sẽ hiểu tại sao khi đến tầm giờ chiều, tôi phải tạm biệt các bạn với lý  do rất trời ơi, mà không phải lý do gì quan trọng, to tát.

- Đi về nấu cơm.

------------------------------------

Con ong, thằng bé và cơn mưa


Con ong lượn mấy hôm trong nhà. Tí Hớn dõi mắt theo con ong đang bay, mặt bợt ra vì sợ. Mỗi lần ong lượn sát xuống gần là Tí Hớn nháo nhào tìm chỗ nấp, Tí Hớn nhảy bổ vào lòng bà rồi nhào ra sau lưng bố, miệng lắp bắp:
 Ong đấy, sợ lắm, đốt đấy, sợ lắm.
 Ong lượn mấy hôm thì tìm được chỗ ưng ý làm tổ, ngay mép cửa sổ, nơi Tí Hớn hay đứng dòm xuống đường. Thì ra đó là một con ong mẹ đang làm tổ để đẻ. Ong rất chăm và nhanh. Mấy hôm đã được cái tổ xinh xinh bằng ngón tay cái người lớn. Cái tổ có 12 ngăn, trong mỗi ngăn có mẩu trắng bằng đầu que tăm, không biết có phải là trứng không. Hàng ngày buổi sớm ong bay đi, đến chiều lại bay về. Nhưng ong không bay đi cả buổi mất hút, mà nó bay đi một chốc lại tha cái gì về loay hoay bên tổ.
Tí Hớn nhìn ong có vẻ khiếp, nhưng mấy hôm không thấy ong làm gì mình. Tí Hớn mon men đến gần ngước mắt nhìn ong quát.
 - Ong, ong!
Con ong giật mình thì phải, nó rời cái tổ bay một vòng. Tí Hớn ba chân bốn cẳng bổ nhào tìm chỗ nấp, miệng la:
- Ong cắn, ong cắn rồi.
Mẹ Tí Hớn bảo bố Tí Hớn:
- Mình dứt cái tổ ong đi, có ngày nó đốt con đấy.
Bố Tí Hớn ậm ừ rồi lặng thinh. Mẹ Tí Hớn thấy mấy hôm cái tổ ong còn nguyên, gắt. Bố Tí Hớn nói:
- Ong nó đang nuôi con, dứt đi tội lắm.
- Để nó đốt con mình thì sao anh...
Bố Tí Hớn chẳng nói gì, ôm Tí Hớn vào lòng nói với con:
- Ong đấy, ong mẹ đang nuôi ong bé đấy Tí Hớn ạ.
Trời mưa, sấm sét ầm ĩ, bố Tí Hớn không thấy ong mẹ về. Bố mở toang cửa sổ nói để cho mát, bố nói thích hơi nước mưa phả vào nhà. Mọi người nghĩ bố lẩn thẩn. Bố ôm Tí Hớn ngồi trông mép cửa sổ. Mưa càng ngày càng ào ạt như thác đổ, sấm nổ rền khiến Tí Hớn rúc đầu vào ngực bố khép nép. Lát sau Tí Hớn ngủ ngon lành trong lòng bố.
 Bố Tí Hớn ngồi ôm con trong lòng, ngóng cửa sổ đợi ong mẹ về. Cơn mưa đã tạnh từ lâu. Bố gượng nhẹ tìm thế đứng dậy tay vẫn ôm con. Bố bế Tí Hớn sang phòng ngủ rồi quay lại, pha chè, châm thuốc hút. Ánh lửa lập loè soi thấp thoáng khuôn mặt đầy lo âu, trắc ẩn. Bố nhìn đăm đăm về mép cửa sổ, nhìn vào cái tổ ong có những con ong non như con sâu đang nằm thiêm thiếp ngủ. Nếu ong mẹ không về thì chúng ra sao, nghĩ đến đó bố Tí Hớn rùng mình.
 Bố Tí Hớn không phải là người lẩn thẩn mà tại vì bố đang nghĩ đến những cuộc đi, những con người đi mãi không về. Những con người có con nhỏ, có mẹ già, có vợ dại hay cả những con người chưa có gia đình, chưa một lần yêu. Bố thấy trong đêm mưa này, ngoài cửa sổ đằng kia là những ngọn đồi đất, trên ngọn đồi đó có những nấm mộ của những người sinh ra lớn lên dưới xuôi, họ lớn lên vào đời. Và giông tố cuộc đời đưa họ rời quê hương. Họ sống một cuộc đời cực khổ, tranh giành, đâm chém nhau vì một miếng thịt bằng hai ngón tay, một chỗ nằm gần cửa sổ, ốm đau, bệnh tật. Đủ thứ có ở đây đang dồn lại đưa con người ấy ra đi vĩnh viễn khỏi thế gian. Xác họ vùi trên đồi cằn trong chiếc quan tài bằng thứ gỗ tồi tệ, chẳng được bào cho nhẵn nhụi, cong vênh. Những ngọn đồi mãi nhấp nhô như nước mắt bà mẹ khóc con chảy trên đôi gò má nhăn nheo.
Sáng sau ong vẫn chưa về, bố tần ngần đứng nhìn tổ ong, Tí Hớn đã dậy đến bên bố. Nhìn theo bố một lúc, Tí Hớn hỏi bố:
 - Bố! Bố, ong đâu?
 Bố Tí Hớn đặt tay lên đầu con xoa nhẹ, bố nói với Tí Hớn mà như nói với mình:
 - Ong chưa về con ạ, ong mẹ không về thì ong con sẽ bị đói đấy, không được ti mẹ, ong con đói.
 Tí Hớn làm bộ khóc nhè, trễ miệng kêu:
- Ong con đói, ong con khóc è è!
 Đến chiều tối ong mẹ không về, bố Tí Hớn đã biết điều gì xảy ra. Cơn bão hôm qua đã giết chết ong mẹ. Chỉ có cái chết mới khiến ong mẹ không về được tổ với ong con. Bố Tí Hớn thôi không nhìn tổ ong nữa, bố ôm Tí Hớn vào lòng ru, tiếng ru của bố nghèn nghẹn như người đang ốm:
 - À ơi, con cò mày đi ăn đêm
Đậu phải cành mềm, lộn cổ xuống ao
Ông ơi! ông vớt tôi nao
Tôi có lòng nào, ông hãy xáo măng
Có xáo thì xáo nước trong
Đừng xáo nước đục đau lòng cò con...
Tí Hớn ngái ngủ, khi cơn ngủ sắp tới, Tí Hớn còn lải nhải theo bố câu cuối
- Au òng ò on, au òng ò on.
 Ngày 06.12.2007, 10:09 (GMT+7)

Thứ Sáu, 13 tháng 12, 2019

Vì sao dân Việt Nam thích đánh nhau?

Có nhiều lý do đưa ra, lý do nào cũng thuyết phục.

Với tôi một trong những nguyên nhân đó là do mất niềm tin vào pháp luật.

Một lần tôi đi xe máy trên đường Láng, đi tốc độ chậm, đúng phần đường bên mình. Bỗng bên hướng ngược chiều có chiếc xe lao sang lấn làn và tông vào xe tôi. May là khi xe chạm vào nhau bản năng tôi nhảy bật ra, nên chẳng hề sao. Cái cậu đâm vào xe tôi thì nằm dãy đành đạch.

Mọi người xúm xem, tôi gọi ai xe ôm giúp tôi đưa cậu ấy đi bệnh viện, tôi móc ví lấy tờ 100 nghìn bảo trả tiền trước. Có cậu xe ôm nhiệt tình chở ngay.

Vào viện bác sĩ để cậu ấy nằm, nói tôi đi đóng tiền khám chụp, này nọ. Tôi đi đóng rồi cầm hoá đơn về, họ bảo tôi đưa cậu ấy đi chụp. Chụp xong đưa kết quả, bác sĩ xem rồi lại bảo y tá viết hoá đơn để tôi đi đóng tiền giường, tiền thuốc và băng bó.

Mấy tiếng sau có công an giao thông vào viện lấy lời khai, họ đưa tôi cái giấy giữ xe, hẹn làm việc.

Hôm sau tôi đến công an giao thông đội 4 gì đó , hồi ấy thứ trưởng công an Nguyễn Duy Ngọc đang là trưởng phòng CSGT Hà Nội. Bọn cảnh sát giao thông làm việc và kết luận tôi đi đúng đường, có bằng lái xe, giấy tờ xe đầy đủ. Cậu kia đi sai làn đường, quá tốc độ, không có giấy phép lái xe.

Tôi bảo cho tôi lấy xe của tôi về đi lại, nó bị vỡ chắn bùn bằng nhựa, nhưng thôi không sao, tôi sẽ tự sửa.

Công an giao thông họ nói không được, tôi phải chờ cậu kia đến làm việc, hai bên thoả thuận đền bù và ai sai phải chịu phạt. Xong xuôi mới trả xe.

Tôi nhớ có lần tôi cho thằng em xã hội mượn xe, nó rẽ trái, tông phải một chú bộ đội, nhà chú ấy ở khu Mai Dịch, văn công quân đội.  Chú ấy bị thương, tôi đến nhà thăm chú, xin trả tiền viện phí, chú ấy lấy sấp hoá đơn viện phí ra bảo. Thôi chúng mày đáng tuổi con , chú chỉ bắt mày trả những cái hoá đơn ấy thôi, cho chúng mày nhớ mà đi cẩn thận, may cho mày tao bộ đội có được ưu tiên, không chúng mày chết tiền. Còn tiền nong khác chú không tính làm gì.  Đến hẹn chúng tôi ra đội giao thông số 1, đấy là năm 1998, hai bên đã bồi thường thoả thuận đền bù , làm giấy trước công an. Sau đó chú ấy về, còn tôi ở lại nộp phạt tội rẽ trái không chú ý gây tai nạn. Tôi nộp phạt xong, bảo cho em xin cái xe, anh thiếu tá công an giao thông nói.

- Mày cho anh năm chục, công tao làm hồ sơ giấy tờ vụ này.

Híc, tôi nản quá, tôi bồi thường, chịu phạt, nhận lỗi..anh ấy có giúp gì tôi đâu. Nhưng nghĩ đến tầm đấy rồi thì thôi bỏ nốt cho xong việc. Tôi đưa năm chục nghìn và lấy cái giấy trả xe, ra đến kho lại trả thêm tiền phạt lưu kho nữa.

Quay lại chuyện tôi là nạn nhân kia, tôi chờ một tuần rồi lên đội CSGT xin gặp anh thụ lý, trình bày tôi là công nhân treo lắp biển quảng cáo, tôi cần xe để đi làm, mong anh giúp tôi cho xe tôi về. Anh ấy bảo để anh ấy hẹn thằng kia lên giải quyết.

Ba hôm sau tôi đến, anh ấy bảo thằng kia không đến, nên không giải quyết được.

Tôi trình bày nỗi khổ vì không có xe đi làm, mà thực sự lúc đó tôi làm thợ quảng cáo rất cần xe vì đi treo biển khắp nơi. Tôi cam kết không đòi bồi thường gì và biếu anh công an ấy 200 nghìn để giúp tôi lấy xe ra. Anh ấy bảo tôi viết giấy cam kết, rồi xác nhận cho tôi ra kho bãi lấy xe ra, lại mất tiền lưu kho.

Thế là tôi bị hại rồi lại thành bị hại tiếp, tôi nghĩ giá như lúc đó kệ mẹ thằng kia, dựng xe lên mà đi cho rồi. Hoặc giá như nó không bị sao, thì múc cho nó mấy nhát rồi đi, chứ để ra công an thì dù đúng cũng khốn khổ hơn.

Chục năm sau tôi thành phản động, một hôm hàng xóm nhà tôi bị bọn xã hội đen đến tìm đứa con vì nợ nần gì chúng nó. Khi chúng nó quây quanh nhà, bà hàng xóm gọi điện thoại báo công an, khi bà ấy đang bấm điện thoại, tôi bảo bà nói là nhà thằng Hiếu đang tụ tập mấy người lạ, có cả khẩu hiệu và băng rôn, có cả người nước ngoài..phải nói thế công an đến mới nhanh, chứ nói sắp đánh nhau thì công an không đến đâu.

Nhà kia không nghe, gọi cho công an kêu cứu thảm thiết

- Ôi trời các anh ấy, ở đầu ngõ Phất Lộc , có bọn nó đến sắp giết nhà tôi. Các anh đến cứu giúp gia đình tôi với các anh ơi.

Nửa tiếng sau công an phường xuống, dù từ  trụ sở phường đi xe máy ra đó mất tầm 3 hay 4 phút. Nhà kia tru tréo rằng gọi từ bao lâu, để nó đánh rồi mới xuống. Anh công an phường bảo chưa đánh nhau, chưa phạm pháp thì đến sớm làm gì !!!

Mới rồi đây, thằng bạn tôi, tên Lê Sinh Tuấn nhà ở tập thể Thành Công, một sớm dắt con xe tay ga đi ra khỏi nhà, thấy cái xe Maybach chắn cửa, nó bảo lái xe đánh lui ra cho nó đi, thằng lái xe mở cửa ra, hai bên qua lại, thằng Maybach nó đánh cho Sinh Tuấn bạn tôi bét nhè. Hàng xóm xô lại nó thách đố, bảo nó là lái xe cho ông Tô Lâm.

Tất nhiên thì người hiểu biết sẽ nhận ra chẳng thằng lái xe cho ông Tô Lâm nào ngu đến mức gây chuyện ầm ĩ như thế. Nhưng dân tình thấy nó đi xe sang, thái độ ngang tàng thì ai cũng sợ là chuyện tất nhiên. Sinh Tuấn bạn tôi là là sinh viên mỹ thuật công nghiệp, trói gà không chặt, lúc nào cũng tỏ vẻ hiểu biết pháp luật vì mình là người có học, cư xử phải chuẩn mực. Bị ăn đòn cam chịu, rồi đúng trình tự ra công an phường làm đơn khiếu nại.

Công an phường bảo thằng kia xin lỗi, rồi hai thằng làm đơn hoà giải không được có biện pháp trả thù nhau.  Sinh Tuấn thì cắt con gà mặt còn tái nhợt, không dám giữ gà cho tôi cắt tiết, trả thù được gì ai. Chấp nhận ăn trận đòn và nghe lời xin lỗi trâng tráo của thằng hung đồ kia, về nhà cho vợ con chăm sóc vết thương. Thỉnh thoảng chát với tôi lại uất ức vì kiến thức pháp luật và đời không giống nhau. Cuối cùng chàng sinh viên con gia đình giàu cán bộ cơ bản ấy tin rằng thằng lái xe Maybach kia chắc có dây mơ, rễ má gì với công an cấp to, nên nó mới hung hăng tuyên bố vậy. Chỉ có tin như thế, chàng ta mới chấp nhận việc bất công ấy là việc công bằng, con cháu quan to thì có quyền lợi hơn và đúng hơn, có lý hơn.

Ở Tây người ta va chạm giao thông, trong trường hợp không ai bị sao, họ xuống chào hỏi nhau, nhìn xe, chụp ảnh và gọi cảnh sát. Trong lúc chờ họ hỏi thăm công việc, gia đình và tán gẫu. Cảnh sát đến rất nhanh, đo đạc, làm biên bản tại chỗ , bên nào sai bên ấy nhận ngay, cảnh sát viết giấy xác nhận và hai bên đi, sau này bảo hiểm hai bên làm việc với nhau.

Còn ở ta thì sao, nghĩ chuyện gọi cảnh sát đến giải quyết va chạm là người đúng cũng rùng mình ngao ngán. Nghĩ cảnh bị giữ xe, bị gọi lên gọi xuống năm lần bảy lượt, rồi lại đút lót trà thuốc..vv.

Nghĩ đến thế máu trào lên, múc mẹ nhau luôn cho hả cơn uất ức.

Cơn uất đấy ngoài cái uất vì thằng kia đụng xe vào mình, nó còn là cơn uất ức với cái luật pháp bất công. Uất vì không có đâu giải quyết đúng sai cho mình, mọi tội lỗi là do thằng kia đụng xe vào mình gây ra hết.

Tất nhiên đây chỉ là lý do một phần và chỉ trong khuôn khổ va chạm giao thông. Nó không là lý do để giải thích cho chuyện ngồi quán bar nhìn đểu nhau, rồi ra ngoài đâm chém nhau hoặc tỉ vụ đâm chém nhau trong những hoàn cảnh khác.

Nhưng nói thật, tôi đi nhiều nơi trên thế giới rồi, ít có nơi nào đụng một tí chuyện nhỏ là người ta sẵn sàng rút dao chém chết nhau như ở Việt Nam.

Nguyên nhân chính vì sao, tôi chịu.



Thứ Năm, 12 tháng 12, 2019

Tư Sang nham hiểm hay bất độc bất anh hùng?

Tư Sang nham hiểm là tên của một trang website do đối thủ của Trương Tấn Sang dựng lên, nhưng nếu đã là cuộc chiến thì người khách quan có thể gọi một cách khác thay thế như chẳng hạn là '' bất độc bất anh hùng ''

Tư Sang rời chính trường cùng lúc với Nguyễn Tấn Dũng, sau khi Sang huy động hết tay chân làm truyền thông vào cuộc, dùng đến những giáo sư trường đảng và cựu uỷ viên trung ương để tăng sức tấn công lên Nguyễn Tấn Dũng.

Vì sao giữa hai uỷ viên bộ chính trị gốc Miền Nam cùng được Võ Văn Kiệt nâng đỡ này lại thù hận nhau như vậy? Vì quan điểm, đường lối, chính sách chăng?

Không hề, tất cả chỉ là một người đàn bà. Đó là đại gia ngàn tỷ Đặng Thị Hoàng Yến.

Yến là bồ của Tư Sang, lúc Tư Sang đang thịnh, Sang cho Yến về Long An quê mình để ứng cử đại biểu quốc hội. Yến là kẻ tham lam, háo danh, thích quyền lực đã làm nhiều điều quá trớn bị Nguyễn Tấn Dũng trừng trị. Đặng Thị Hoàng Yến không phải chịu bi kịch như nhiều đại gia khác bây giờ táng gia bại sản, thân bại danh liệt, ngồi tù hàng chục năm. Yến chỉ bị phải sang Hoa Kỳ sinh sống, không được tung hoành ngạo nghễ trên chính trường, thị trường Việt Nam oai như xưa.

Trước kia Yến và Tư Sang hẹn hò thông qua sự sắp đặt của Nguyễn Công Khế, Khế có vô số cơ sở, bất động sản để đôi tình nhân thượng lưu , quý tộc này hẹn hò với nhau. Đòn trừng phạt tuy nương tay của Nguyễn Tấn Dũng với Yến, nhưng nó là mối hận ngàn đời của Sang.

Các cụ có câu '' hôn nhân, điền thổ, vạn cố chi thù ''

Tuy Yến không phải danh chính ngôn thuận là vợ Sang, nhưng thiên hạ ai cũng biết Yến là người vợ  lẽ mà Sang yêu thương nhất. Sang đã nhường tất cả những gì cho thiên hạ, chỉ muốn giữ được người đẹp mà mộng cũng không thành. Bởi thế hận thù đã nung nấu trong ông cựu chủ tịch nước công sản Việt Nam này với ông cựu thủ tướng cộng sản Việt Nam thành truyền kiếp.

Cả sự nghiệp làm chủ tịch nước của Tư Sang đến tận bây giờ chỉ nằm trong hai chữ '' báo thù ''

Sang dùng đám truyền thông là bọn trí thức mấy mùa mưa, bọn trước kia là sinh viên biểu tình chống VNCH, bọn này làm chủ lực để tấn công Nguyễn Tấn Dũng.  Đánh từ con gái Tấn Dũng đến con trai, đến bố rồi đến các quan chức trước kia làm việc dưới quyền của Tấn Dũng.

Thủ đoạn của Sang biến đổi khôn lường, ví dụ như đánh Đinh La Thăng. Sang lên tiếng chỉ trích Đinh La Thăng đi lệch đường CNXH, có thái độ thân Mỹ, coi thường xương máu của chiến sĩ Việt Nam đã bỏ ra để giải phóng miền Nam bằng bài viết trên báo Nhân Dân. Từ đó để mở đường đưa ra những vụ việc Thăng làm khi còn ở PVN.

Nhưng đến vụ Hoàng Trung Hải thì Tư Sang lại mở đường bằng luận điệu Hoàng Trung Hải là của Tàu Khựa cài vào, tiếp đến mới đưa những vụ do Hải làm với ở Gang Thép Thái Nguyên ra.

Không như những nguyên thủ về hưu, Tư Sang đi lại liên tục khắp nơi để tố cáo, để móc nối. Thấy đất Hà Tĩnh có triển vọng, Tư Sang về Hà Tĩnh nhận cội nguồn,  xây dựng lực lượng nòng cốt ở đây thành những nhân tố trong trung ương đảng.

Có làm có hưởng, sự lăn lộn của Tư Sang đã có thành quả, kết cục đại hội 12 có đến 16 uỷ viên trung ương đảng người Hà Tĩnh, khoá tới sẽ còn tăng thêm và thêm cả người trong bộ chính trị.  Ảnh hưởng của Nguyễn Phú Trọng sau đại hội 13, nếu Trọng về, chắc chắn Trọng không có chút quyền lực nào như Tư Sang.

Một thái thượng hoàng thực thụ mà tầm cỡ như Lê Đức Anh, Đỗ Mười cũng không thể sánh được đang dần dần lộ rõ.

 Sau Hoàng Trung Hải, việc của Tư Sang cần làm là giải quyết nốt những kẻ như Tô Lâm, Nguyễn Văn Bình và cả Võ Văn Thưởng ( Thưởng là kẻ trung dung có thái độ nhiều lần không hợp tác với Tư Sang để diệt các đối thủ của Sang).

Những tài liệu về AVG có dấu tuyệt mật của Tô Lâm ký, những dấu ấn của Nguyễn Văn Bình trong các hồ sơ về Trầm Bê, Phạm Công Danh...đều được Tư Sang tung ra dư luận nhằm dọn đường trước. Khi sự việc chín muồi, Sang sẽ để đồng hương Trần Cẩm Tú đưa ra uỷ ban kiểm tra trung ương đảng đề nghị bộ chính trị xem xét kỷ luật.

Tổng bí thư, chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng tất sẽ chọn cách gật đầu. Ông Trọng xử lý kỷ luật các đối tượng này , ông sẽ được tiếng , được dân chúng hoan hô, bởi dân chúng thì bất kể một quan chức nào bị đưa ra xử họ đều mừng, phe nào họ cũng mừng.

Ông Trọng được tiếng,  Tư Sang được miếng. Cả hai cùng có lợi.

Liên tục, bền bỉ để thực hiện âm mưu từng ấy năm, bỏ ra từng ấy công sức. Trương Tấn Sang đạt được ảnh hưởng , quyền lực để dần trở thành một Thái Thượng Hoàng, điều ấy hoàn toàn không có gì ngạc nhiên. Cuộc đời là những trận chiến đấu liên tục, những kẻ nào bền ý chí, sâu mưu rút cục chiến thắng. Và những kẻ chiến thắng sẽ là kẻ viết lịch sử, là những kẻ có chính nghĩa.

Cuộc chiến như vậy, không có cái kết tốt lành cho những kẻ muốn bình an, muốn làm người tử tế, muốn điền viên mặc kệ kẻ thù của mình tung hoành.

Thứ Sáu, 6 tháng 12, 2019

Ai được lợi khi có vụ đổ dầu vào nước sông Đà.

Ngày 8 tháng 10 năm 2019 các đối tượng Hoàng Văn Thám và Nguyễn Văn Đại được Lý Đình Vũ thuê chở dầu thải đến nguồn nước sông Đà đổ trộm. Việc đổ trộm này đã gây ảnh hưởng đến nguồn nước sinh hoạt của người dân thủ đô.

Hơn 10 mét khối dầu thải được Đại và Thám đổ xuống suối Trầm, con suối này chảy xuống hồ Đầm Bài, nơi mà nhà máy nước sông Đà lấy nước cung cấp cho Hà Nội. Ngày 9 tại khu vực này có mưa lớn, dầu từ khe Trầm chảy sang khu Đầm Bài.

Một chuyên gia hàng đầu về nước sạch người Việt Nam nhận định rằng. Đây là một vụ chủ mưu phá hoại, có tính toán rất kỹ của những người chuyên môn. Nếu không có cơn mưa kia, thì lượng dầu thải chảy vào nguồn nước sông Đà không đáng kể. Kẻ chủ mưu đổ đã tính toán vị trí, thời điểm đổ để  phát huy được tác hại và có thời gian rời khỏi địa điểm gây án.

Hà Nội phản ứng rất nhanh và nặng nề đối với nhà máy nước sông Đà, ông Nguyễn Đức Chung nói nhà máy nước sông Đà xây dựng ở tỉnh ngoài, là nhà máy không có hệ thống quan trắc. Ông Chung cho rằng nhà máy nước sông Đà xử dụng nước hồ Đầm Bài để giảm chi phí, bỏ được khâu xử lý bùn , giảm được giá thành sản xuất. Ông Chung cũng tuyên bố nước nhà máy này không bảo đảm cho người dân sinh hoạt.

Trước khi vụ đổ dầu xảy ra ít ngày, ông Chung dự lễ khánh thành nhà máy nước sông Đuống.

Ông Đỗ Văn Định giám đốc nhà máy phát biểu tại lễ khánh thành, trước sự có mặt của quan chức lãnh đạo Hà Nội rằng nếu thủ đô cần, nhà máy sẵn sàng cung cấp sản lượng nước nhiều hơn nữa.

Ông Đỗ Văn Định giám đốc nhà máy có quan hệ họ hàng với bà Đỗ Thị Kim Liên, chủ nhà máy. Cũng như ông Đỗ Tất Thắng người ruột thịt với bà Liên, ông Thắng bán ngay sau đó 34% cổ phần ở nhà máy nước này cho người Thái, thu về 2000 tỷ đồng.

Cái này hơi quái lạ ở chỗ là đến hơn 80% nguồn vốn của nhà máy nước sông Đuống là mượn của Viettinbank, tức là khoảng 4000 tỷ trong tổng số 5 nghìn tỷ. Anh em nhà bà Liên và một loạt 6 công ty khác góp được 1 nghìn tỷ, tức 20%.

Vậy sao ông Đỗ Tất Thắng em bà Liên lại bán được 34% cổ phần trong nhà máy nước này ?. Nếu tính đồng đều góp vốn 100 tỷ cho 7 đơn vị, ông Thắng chỉ bỏ ra có hơn 140 tỷ vnđ. Chia ra ông ấy nắm đến 4% nhà máy này là cùng.

Còn ông Thắng bỏ ra cả 1 nghìn tỷ, ông ấy cũng chỉ có được 20%. Còn bà Đỗ Liên và 6 cái công ty kia chả bỏ ra mẹ đồng nào cả.

Oái ăm ở chỗ ông Đỗ Tất Thắng em bà Liên lại có 34% cổ phần bán cho nước ngoài thu về 2000 tỷ.

Nếu 34% là 2000 tỷ, thì 66% còn lại sẽ hơn 4 nghìn tỷ, vừa đủ trả vốn và lãi ngân hàng.

Như thế nhóm lợi ích nhà Đỗ Liên bỏ ra 1 nghìn tỷ thu về 2 nghìn tỷ trong vòng một thời gian rất ngắn.



Quay lại việc ai là thủ phạm đổ dầu thải xuống nhà máy nước sông Đà đúng thời điểm mà nhà máy nước sông Đuống vừa khai trương.?

Thủ phạm mấy thằng bị bắt rồi, nhưng chẳng ai biết động cơ tại sao chúng đổ dầu ở đó, khiến cho nhà máy sông Đuống có đầy cơ hội và bán được ngày 34% cổ phần thu lãi cho nhóm lợi ích ở đây1000 tỷ đồng.

Hãy nhìn vào tài liệu này để thấy nghi vấn sau.

Nhà máy nước mặt sông Đuống có đối tác tư vấn là công ty cổ phần tư vấn Hà Minh, địa chỉ trên hợp đồng công ty Hà Minh này ở Liễu Giai. Nhưng thực tế địa chỉ này hầu như không thấy hoạt động nào khác, trong khi trụ sở chính của nó ở bên Gia Lâm. Đây là một công ty chuyên gia về xử lý chất thải, xử lý nguồn nước.




Liệu công ty Hà Minh có là tác giả của vụ đổ trộm dầu hay không, điều đó phụ thuộc vào cơ quan điều tra của bộ công an. Cái này rất khó vì cơ quan điều tra bộ công an khẳng định công ty Hà Minh là thủ phạm chính, thì các lãnh đạo anh em ruột thịt như Đỗ Liên, Đỗ Thắng, Đỗ Định ở nhà máy nước sông Đuống chỉ còn nước dắt tay nhau vào tù.

Nhưng vấn đề ở chỗ Vietinbank tại sao cho nhóm lợi ích nhà họ Đỗ này vay vốn dễ dàng như vậy? Đằng sau Viettinbank là ai ? Ai là người tác động cho nhà họ Đỗ vay tiền?

Nếu các bạn biết thêm rằng, Viettinbank có mối quan hệ mật thiết với bộ công an, có lẽ các bạn sẽ như tôi, chẳng hy vọng gì bộ công an điều tra rõ hơn về mục đích của ba kẻ đổ trộm dầu. Những hình ảnh thản nhiên như không của ba kẻ này khi bị bộ công an bắt, cho thấy chúng đã được thông báo hài lòng về số phận của chúng.

Qua vụ đổ trộm dầu mà kết quả điều tra mờ ám kia, hiệu quả nó mang lại là nhóm lợi ích nhà Đỗ Liên bán ngày được 34% cổ phần, thu hồi vốn và lãi 1000 tỷ đồng.



Thứ Năm, 5 tháng 12, 2019

Thánh địa trong mỗi con người.

Nhà tôi ở số 22 ngõ Phất Lộc, thằng An nhà số 28. Tôi và nó học cùng vỡ lòng, đến lớp 3 thì nó bị đúp. Ngày bé giữa tôi và nó là những trận ẩu đả liên miên, đến mức từ nhà ra ngõ nhìn thấy nhau là lao vào đấm đá nhau.

Lúc trước nó là đầu gấu, nó bắt nạt tôi nhịn, nhưng đến năm đi học thì tôi chẳng sợ gì nó nữa, bởi ở trường tôi phải chinh chiến với bao nhiêu thằng khác nữa. Cả tuổi thơ chúng tôi là kẻ thù của nhau. Rồi 18 tuổi tôi đi lính, lính về làm giang hồ, rồi đi tù...

Khi tôi quyết hoàn lương, cầm khoan, xách máy hàn đi làm thợ quảng cáo. Ngày nọ gặp ở quán nước đầu ngõ, thằng An nói nó mở cái nhà nghỉ ở Cầu Giấy, bảo tôi đến làm biển. Nhà nó ở ngõ Phất Lộc đã bán đi, nó ở đâu tôi cũng không biết.

Hôm đó tôi đến nhà nghỉ nó làm biển, có một mình tôi, nó phụ giúp cùng. Chúng tôi nói chuyện ấu thơ ở con ngõ, nhưng tuyệt không nói đến chuyện hai thằng từng đánh nhau toé máu mồm, mũi bao nhiêu trận.

Thằng An trầm ngâm nói.

- Ông ạ, bán nhà đi nơi khác là một sai lầm, mỗi lần về ngõ mình, nhà mình của người khác, thấy buồn lắm ông ạ.

Tôi nhớ năm tôi 17 tuổi, một sớm tôi đứng nhìn ra cửa ngắm mặt trời, bố tôi đứng bên cạnh, ông bảo.

- Bố nghĩ nên bán cái nhà này con à?

Tôi giật mình hỏi.

- Sao lại bán ạ?

Bố tôi buồn rầu nói.

- Bán để chia cho các con.

Tôi lắc đầu nói.

- Nhà của ông bà để cho bố, giờ chả đói khổ gì, bán đi mà chia, như thế con nghĩ không nên.

Bố tôi ứa nước mắt, ông nhìn tôi rồi quay về bàn uống nước, ông ngồi trầm ngâm.

Nhà tôi có 1 chị lớn, 5 anh em trai kế sau, tôi là thứ năm, dưới tôi là thằng út.

Thế rồi bố tôi cũng gắng mua miếng đất chỗ này, chỗ kia, cũng cho mỗi người một phần. Cái nhà Phất Lộc bố tôi nói cho tôi và thằng út và mẹ tôi nữa. Khi bố tôi mất đi, tôi chỉ nghe anh tôi, mẹ tôi, chị tôi nói lại rằng di chúc bố tôi để lại ghi như thế.

Tôi ra tù thì em trai tôi  đã có vợ con, ở cái nhà Phất Lộc ấy. Tôi một thân một mình, lại sống kiểu lang thang nay đây mai đó, làm chỗ nào ở chỗ đó, có lần còn đi thuê nhà xóm bụi bãi rác Thành Công để ở cho gần chỗ làm.

Lúc tôi lấy vợ, ở nhờ nhà vợ cho đến lúc tôi đi nước ngoài.

Em trai tôi nghiện ma tuý, nó đánh đuổi vợ con ra khỏi nhà, làm giấy tờ ly dị. Con em dâu đã ở ngôi nhà ấy gần 20 năm, phải khăn gói với 2 đứa con ra đi tìm thuê một căn hộ chung cư ba mẹ con sống với nhau.

Một người phụ nữ ở quê lấy chồng thành phố, gần 20 năm thì cả ngần ấy năm cay đắng với gã chồng nghiện, rồi đến ngày con gái sắp trưởng thành thì lếch thếch khăn gói kéo nhau đi, thêm thằng con trai mới 5 tuổi.

Tôi nghĩ đến đứa cháu gái mình từng chăm bẵm, giờ nó có người yêu, gia đình nhà người yêu nó thấy hoàn cảnh mẹ con nó như thế không biết có ngại gì không. Rồi còn thằng em nó nữa, cứ ở nhà thuê rồi mai sau lại đi thuê nhà nơi khác, học hành cũng bất ổn.

Nghĩ mãi rồi tôi bỏ hết tiền mua căn hộ giá rẻ cho người thu nhập thấp, chỉ 500 triệu để mẹ con nó có chỗ ở ổn định.

Em trai tôi nghiện , giờ nó ở trai cai nghiện, cuộc đời của nó loanh quanh ở trong trại cai nghiện này đến cai nghiện khác. Còn tôi thì hẳn là các bạn thấy rồi, một kẻ lưu vong, phản động không có ngày về quê hương.

Cái nhà Phất Lộc để đó. Nó nằm ở đầu ngõ Phất Lộc và đầu phố Lương Ngọc Quyến.

Chốc lại có người nói đến số phận cái nhà ấy với tôi, rồi phần của người này, phần của người kia, lộc của người nọ....

Nhiều bạn đọc của tôi, họ ở xa, có dịp về Hà Nội, họ đi qua cái ngõ Phất Lộc ấy, chụp cái nhà tôi gửi cho tôi, họ bảo cho tôi đỡ nhớ. Có lần tôi nhìn tấm ảnh, thấy trên gác nhà tôi có ánh đèn, tôi biết mẹ tôi đang ở đó, cái gác ấy là ban thờ nhà tôi, ở trên cùng là ban thờ Phật, ở dưới là thờ ông bà nội, thờ bố tôi, chắc ngày một, hôm rằm mẹ tôi đang thắp hương.

Tôi nhớ lại bài thơ tôi viết trong tù, đúng ngày sinh nhật thứ 23.

- 6 tháng rồi sao mẹ vẫn chưa quen
Những đêm trường cửa ngỏ chẳng cài then
Con không về, đêm dài hơn thế kỷ
Thằng nhà bên đặt trùng tên
Mẹ nó gọi, mẹ con giật mình hoảng hốt.
Hiếu con à, chốn đó sống sao con?

Kinh giải hạn,  mẹ tụng dài thêm nữa
Tiếng Di đà như lay cả rèm thưa
Tuần nhang hết, tuần nhang sau nối tiếp
Nhang khói nhạt nhoà
Tượng Phật vẫn trầm tư.

Thơi gian ơi
Hãy đi như giấc mơ
Cho thư con viết
Thôi hêt màu hung nhớ.

Rồi hôm nao hạn trời con qua hết
Mẹ xem kìa
Tượng Phật sáng hào quang.

Tôi gửi bài thơ về cho mẹ từ trong tù. Rồi mấy năm sau ra tù, không xin được đâu việc, tôi ngồi trên gian gác có ban thờ ấy, lục kinh Phật ra đọc, thấy lá thư có bài thơ tôi gửi mẹ nằm trong giữa cuốn kinh. Căn gác trong ngôi nhà này, có bao nhiêu ngày, bao nhiêu đêm mẹ tôi ngồi tụng kinh cầu Phật mong mỏi cho tôi được bình an, được thoát nạn. Bao nhiêu là bao nhiêu ngày ?

Thực sự từ khi 18 tuổi, tôi không còn nhà ở ngôi nhà ấy nhiều, tính ra trong 30 năm qua đến nay, tôi chỉ ở ngôi nhà đó vài năm.

Trước 3 hôm tôi đi Đức, tôi về căn nhà đó gặp mẹ tôi, tôi nói con đi nước ngoài mẹ à. Mẹ tôi hỏi

- Anh đi bao lâu.

Tôi nhìn ra cửa, tôi cảm giác như quay lại sớm năm nào, tôi đứng nhìn ra cửa và bố tôi nói chuyện số phân cái nhà. Tôi bảo mẹ.

- Con không biết, có lẽ con chẳng bao giờ về mẹ ạ.

Mẹ tôi thở dài não nề.

- Chẳng đói kém gì, sao lại đi như thế?

Tôi cố gìm nước mắt nói.

- Thôi con đi, ở đó còn bình yên, còn hơn ở đây mẹ cứ phải lo cho con.

Tôi chào mẹ ra khỏi cửa, tôi không nhìn lại, không như lần tôi ở trại b14 về nhà chào mẹ, lúc đi quay lại thấy mẹ tôi đứng nhìn theo. Lần này tôi đi không ngoảnh lại, sợ thấy cảnh mẹ  buồn. Thế là tôi cũng không nhìn ngôi nhà ấy lần cuối trước khi đi vào cuộc viễn du ngàn dặm không có ngày trở lại.

Bây giờ tôi đi như thế, em trai tôi đi như thế. Mẹ tôi còn vài năm nữa là 90 tuổi.

Ai cũng hiểu nói đến số phận cái nhà ấy, là nói đến chuyện gì.


Nếu bạn đã từng xem phim Tử Chiến Thành Jerusalem, có bạn nào còn nhớ đoạn hội thoại giữa người lính trẻ giữ thành và viên chỉ huy quân đội hùng hậu có đôi mắt u buồn. Khi người lính trẻ giữ thành hỏi vị tướng già bên kia tại sao phải tranh giành đổ máu để có được ngôi thành bằng đá vô tri.

- Nó chẳng là gì, nhưng nó là tất cả.

Khi bạn luôn  bằng những nỗ tận cùng của bạn để giữ một ngôi nhà cũ, một mảnh đất nhỏ.

Đó chính là thánh địa trong lòng bạn.

Có điều, muốn giữ được thánh địa của mình, ngày xưa người ta đổ máu, còn  ngày nay bạn phải vắt sức ra để kiếm tiền bỏ ra giữ nó.