Thứ Sáu, 16 tháng 10, 2020

SGK cái cần cải cách không cải cách.

 Gần 10 năm trước, con trai tôi, Tí Hớn bắt đầu đi học lớp 1. Học được hơn một tuần, tối về cậu nhắc đến Bác Hồ. Tôi nói thôi con ngủ đi, đừng nhắc đến ông ấy.

Câu hờn dỗi, cậu bảo sao bố nói thế, bác Hồ là người tốt, nhờ có bác mà chúng ta có cuộc sống như ngày nay.

Tôi bảo cuộc sống của chúng ta là do chúng ta lao động mà có được, bố phải đi làm, phải hàn sắt rồi người ta trả công bố, bố có tiền đó mua áo và thức ăn cho con. Không có bác Hồ nào cho chúng ta cuộc sống cả.

Cậu hậm hực rồi đi ngủ, mới chỉ học một tuần, cậu đã coi một người nào đó đáng quý đáng trọng hơn bố cậu. Cậu còn nghĩ cuộc sống của cậu là do người ấy ban tặng.

30 năm trước đó , như con trai của mình, tôi cũng được sách vở, thầy cô giáo dạy rằng bác Hồ là người vĩ đại, bác đã mang cuộc sống cho mọi người. Tôi thầm phục bác Hồ lắm, tôi nghĩ không có bác mọi người sẽ lăn quay ra chết hết vì không có gì ăn, không có gì uống.

SGK của Bộ Giáo Dục  bây giờ hình ảnh Hồ Chí Minh vẫn tràn ngập, đáng lẽ phải bỏ bớt đi. Nhưng người ta vẫn rập khuân sáo rỗng như cả nửa thế kỷ trước. Như thế đâu phải là cải cách, cuộc sống của ngày hôm nay đã khác với những năm tháng xưa rất nhiều. Chưa nói về việc nhồi sọ trẻ em hình ảnh lãnh tụ, điều không có ở những nước văn minh, tiến bộ. Nói ra nhiều người chạm nọc nhảy dựng lên chụp lên đầu cái mũ xúc phạm người quá cố này nọ. Nhưng không nói thì mọi thứ vẫn giáo điều, thiếu thực tế cho trẻ em học hỏi.

Tôi chỉ nói về việc bác Hồ cho kẹo.

Vài chục năm trước mấy cái kẹo ngọt là thứ quý giá với trẻ con,  đời sống quá thiếu thốn nên đến cái kẹo là ước mơ của trẻ con. Người ta làm SGK đã sử dụng cái kẹo để làm mồi câu dẫn dụ trẻ con yêu mến ông Hồ.

Nhưng bây giờ thì sao ? Hỏi tất cả các bạn đang là cha mẹ các em nhỏ, hẳn các bạn đều hạn chế tối đa cho con mình ăn đồ ngọt. Hơn nữa, trẻ em bây giờ cũng chẳng thích kẹo như ngày trước nữa. Hình ảnh cái kẹo chả khơi dậy cho trẻ em điều gì, chúng chẳng coi đó là phần thưởng giá trị.

Chuyện bác Hồ cho kẹo em nào ngoan cần phải thay thế, tôi sợ rằng nếu bảo trẻ em con ngủ đi, con học đi rồi bố cho ăn kẹo. Chắc chắn chả có tác dụng gì, có khi trẻ em nghĩ trong đầu cần gì kẹo của bố.

Rồi câu chuyện bác Hồ cho kẹo trẻ em thật ngô nghê và hời hợt  với trẻ em bây giờ, do tính thiếu thực tiễn thời đại, nhưng nó lại chứa đựng một chi tiết càng làm cho lý do phải loại những bài học như thế ra khỏi SGK. Đó là một em bé nói với bác Hồ.

-  Một em bé giơ tay xin nói " Thưa Bác, ai ngoan thì được ăn kẹo, ai không ngoan thì không được ăn kẹo ''

Em bé ở trại Nhi Đồng, Nhi Đồng là bao nhiêu tuổi ?

Một em bé Nhi Đồng có phản ứng ngay tức khắc khi chủ tịch HCM vừa mở lời chia kẹo cho các cháu !

Bạn có thấy gì không.?

Tôi thấy sự đấu tố, sự trừng phạt, sự phân biệt đồng lứa của một đứa bé Nhi Đồng khi thấy có quà phân phát đại trà. Tôi nghĩ người ta bịa ra như thế, chứ những em bé Nhi Đồng ngây thơ và non nớt, làm sao mà có ý nghĩ phân biệt như vậy. Làm sao một đứa bé Nhi Đồng lại tỉnh táo đưa ra ý kiến lạnh lùng về việc phát kẹo phải như thế nào ?

Phải chăng bài học này dạy về cách thi đua khen thưởng, lựa chọn nhân sự của đảng  và cháu bé Nhi Đồng trong sách ngày đó bây giờ chính là tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng. Có thể lắm chứ, bị nhồi sọ phải phân biệt giai cấp, đánh giá đạo đức cách mạng từ bé, nên giờ Nguyễn Phú Trọng rập khuân những điều mình được nhồi nhét từ bé.

Lẽ ra ông Hồ phải có lời khuyên nhủ em bé Nhi Đồng ấy, chẳng hạn là hôm nay các cháu ăn kẹo của Bác, cháu nào chưa ngoan sẽ gắng ngoan nhé, rồi ông phát kẹo.

Đằng này ông chẳng nói gì, ông cứ thế phát kẹo tuốt cho tất cả.

Đến một bé tên là Tộ không nhận và thú nhận là hôm nay cháu chưa ngoan, nên cháu không nhận kẹo của bác. Bác Hồ bảo cháu biết nhận lỗi thế là ngoan. Cháu vẫn được nhận kẹo.

Một hành xử man rợ, vì sao tôi nói là man rợ.

Thứ nhất ông Hồ làm thế, đứa bé đầu tiên sẽ nghĩ gì, ý kiến của nó không hề được ông Hồ để ý. Nó sẽ tổn thương tâm lý không ? ( mà lạ là đứa bé này không có tên, chắc nó đại diện cho quần chúng). Đương nhiên nó sẽ bị chấn động tâm lý, khi ông Hồ cư xử như vậy mà không có lời nào giải thích cho nó. Ông quá coi thường nó.

Còn em bé Tộ, em ở trại Nhi Đồng, sách nói buổi sáng ông Hồ đến thăm. Vậy mà bé đã không ngoan rồi, vậy bé không ngoan từ lúc nào mà nói hôm nay cháu không ngoan.

Câu chuyện đọng lại thì hình ảnh ông Hồ là người phán xử,  ban phát cái gì cho ai là quyền của ông. Chả có một tí mẹ nào tính giáo dục thực tiễn ở đây cả, phân tích ra nó còn chứa đựng những điều tệ hại.

Tóm lại đây là câu chuyện bịp bợp, được tạo dựng một cách ngô nghê, dùng cái kẹo là của hiếm thời đó để dẫn dụ trẻ con. Tưởng là xây dựng được hình ảnh Hồ Chí Minh, nhưng lại để người ta nghĩ khác về ông Hồ là loại gian hùng.

Tôi dám chắc nếu ông Hồ tốt như người ta nói, khi nghe đứa bé Nhi Đồng kia ý kiến về việc chia kẹo, ông sẽ có lời khéo léo để đứa bé ấy và các đứa bé khác không nặng nề tâm lý chuyện chia kẹo. Chứ không thể có chuyện chúng mày cứ tố nhau thoải mái đi, sinh sát thế nào là do tao quyết.

Không hiểu anh Nhạ cải cách SGK kiểu gì mà để lại bài này, hay anh định xỏ lá cả Hồ Chí Minh lẫn Nguyễn Phú Trọng ?





Thứ Hai, 12 tháng 10, 2020

Còn yêu em mãi.

 Còn Yêu Em Mãi là nhạc phẩm của nhạc sĩ Nguyễn Trung Cang, nhạc phẩm chỉ được trình diễn sau khi người nhạc sĩ bạc mệnh này đã mất.

Đó là một nhạc phẩm được hoàn thành trong trại cải tạo hay chính xác hơn là nhà tù.

Những điều trên mãi sau này tôi mới biết, lần đầu tôi nghe bài hát này do một cô gái hát, lúc đó chúng tôi có hai người đàn ông và một  cô gái. Người đàn ông kia là một người từ phương xa trở về thăm nhà ở Hà Nội. Cô gái và anh có mối thâm giao từ lâu, họ là những người trí thức. Chuyện tính ra cũng đã xa đến mười mấy năm rồi.

 Đầu tiên cô gái hỏi tôi muốn nghe bài gì, tôi trả lời thích nghe bài Còn Nhớ Mùa Xuân của Ngô Thuỵ Miên. Cô gái hát, giọng hát hay đến nỗi tôi sững người, không ngờ khả năng ca hát của cô lại cao như vậy, từ chất giọng đến nhạc lý cô đều đạt khá cả.

Trời Sàigòn chiều hôm nay còn nhiều mây bay
Nhiều niềm đau thương bi hận tràn đầy
Gượng nụ cười giọt lệ trên môi
Nhìn đất nước tơi bời một thời em có hay

Những thành phố em sẽ đi qua
Đây Ba-Lê, đây Luân Đôn, đây Vienne
Nhưng có đâu bằng Sàigòn hôm qua
Nhưng có đâu bằng Sàigòn mai sau
Em có mơ ngày hát câu hồi hương 

Giờ đây, tôi ngồi ở phương xa để thấy từng câu chữ của trong lời bài hát xoáy trong gan ruột. Bài hát tôi thích nghe hôm xưa đó ứng vào đúng cảnh của tôi bây giờ.

 Bài hát thứ hai là bài cô gái thích, đó chính là bài Còn Yêu Em Mãi. Lúc đấy tôi không để ý lắm đến lời bài hát, nhưng mãi sau này, tức cách đây vài năm, tôi mới đọc và biết đó là tâm trạng của người nhạc sĩ ở trong tù cải tạo. Tôi lắng nghe kỹ lời ca hơn.

Có lẽ khi chọn bài hát thích đấy, cô gái đã biết hoành cảnh ra đời của bài hát.

Hôm trước đọc bức thư của Phạm Đoan Trang viết trước khi bị bắt, người ta khâm phục vì bản lĩnh biết trước số phận như thế sẽ đến với mình, nhưng cô vẫn kiên cường thực hiện công việc mà cô theo đuổi.

Tôi đọc bức thư cô gửi lại, bỗng nhiên tôi nhận ra rằng, Đoan Trang xác định ngày cô bị bắt từ rất lâu rồi. 

Cô chính là người con gái hát Còn Yêu Em Mãi mà tôi kể trên kia. Bài hát đúng vào hoàn cảnh của cô bây giờ.

Xin chọn một đoạn trong lời bài hát.

Này em hỡi, ta mơ ngày sẽ tới, khi tương phùng, em khóc cho niềm vui vì hạnh phúc.
Ngọt hay đắng, trong cuộc đời mưa nắng, ta luôn cười trong giấc mơ hạnh phúc xưa tuyệt vời.

 Nhiều người nói Đoan Trang là cái bẫy, là màn kịch. Đã mười năm rồi tôi cắt quan hệ với Đoan Trang, sau hồi năm 2009 khi chúng tôi bị bắt ở B14. Chúng tôi có những suy nghĩ khác nhau, Trang thì muốn xây dựng lý tưởng, muốn một con đường rõ ràng, tốt đẹp và phổ biến nó đến cho mọi người dân, tức khai dân trí, đánh thức lòng tự tôn của dân tộc...con đường mà cụ Phan trước kia đã làm, con đường ôn hoà, bất bạo động và văn minh.

Tôi thì muốn gây rối loạn nội bộ, muốn quan chức cộng sản thù hằn nhau, triệt hạ nhau và suy yếu đi rồi tan rã. Chúng tôi một người dựa trên những căn tính tốt đẹp của con người để triển khai, người khác thì dựa trên những căn tính xấu của con người để khai thác. Tất không thể chung đường.

Khi nói ra những điều này, sẽ có nhiều người phê phán. Có thể họ nói những mong muốn đó là ảo tưởng, là ngây thơ, phải thế này, phải thế kia mới đúng.

Có mong muốn và bền bỉ hàng ngày bắt tay thực hiện, suốt cả quá trình mười mấy năm. Thành công tuy không đong đếm đượ. Nhưng có mong muốn và thực hiện nó còn hơn là không.

Một người con gái, theo đuổi ước mơ của mình như thế, bỏ hết tuổi thanh xuân, hạnh phúc riêng tư để dấn thân cho hoài bão tốt đẹp của mình, hoài bão về một đất nước cường thịnh và dân chủ. Đó là điều đáng khâm phục và kính trọng.

Một số bạn chỉ trích Đoan Trang có lẽ chưa hiểu hết mọi vấn đề ngóc ngách, nếu bạn ở bên ngoài thì bạn không hiểu hết nội tình bên trong của chế độ, cách thức nó xử lý những người bất đồng chính kiến muôn mầu muôn vẻ như thế nào. Nếu bạn ở bên trong, bạn không hiểu hết cách hoạt động hay đường lối của những tổ chức đấu tranh bên ngoài. Nơi mà những tổ chức hoạt động với cách thức khác nhau. Chính vì không trải qua cảnh ở cả trong lẫn ngoài, nên các bạn dựa trên điểm nào đó để đánh giá Đoan Trang là cái bẫy, là cộng sản làm trò....điều đó là quá bất công cho Đoan Trang.

Đoan Trang là một người rất yêu nước. Cô không phải là người của cộng sản Việt Nam làm chim mồi, làm bẫy giăng như các bạn nghĩ. Xin bình tâm lại thời gian để nhận định, đừng vì một cá nhân nào làm bạn thất vọng mà mang sự cảnh giác ấy áp lên người lẽ ra phải khâm phục.

Thứ Năm, 1 tháng 10, 2020

Bài học về tình nguyện viên.


 Hôm qua học đến bài về người khuyết tật, mới biết ở Đức có đến 1/3 dân số họ tham gia tình nguyện giúp đỡ những người khuyết tật. Trung bình một tháng mỗi người bỏ ra 16 giờ đồng hồ để giúp đỡ những người khuyết tật, trại dưỡng lão. Họ trò chuyện với người lớn, chơi với trẻ em, dạy trẻ em vẽ, nấu ăn.

Những người tình nguyện làm việc không lương ở Đức đã bỏ ra 46 triệu giờ một năm, họ vẫn đang cần các tổ chức xã hội, tổ chức chính trị đồng hành và định hướng giúp các nhóm tình nguyện nhỏ. Ở Mainz nhiều sinh viên nghiên cứu về tình nguyên viên và họ nhận được chứng chỉ khi tham gia thực tế tối thiểu 50 giờ, còn ở Nuenberg người ta còn có trao tặng danh hiệu cho tình nguyện viên.

Khi các sinh viên đi làm, việc trong lý lịch của họ có dấu ấn đã từng làm tình nguyện viên giúp đỡ những người khuyết tật, người già, đấy sẽ là một yếu tố rất quan trọng để người ta đánh giá phẩm chất đạo đức, năng lực của họ.

Đến phần giáo viên hỏi về quê hương của bạn, người khuyết tật họ sống thế nào?

Câu hỏi thật khó trả lời, ở Việt Nam mình chỉ biết mỗi trường câm điếc Xã Đàn, hay những hội người mù dạy nghề tẩm quất, vót tăm. Còn đâu thì đầy đường là những người khuyết tật đi bán hàng rong. Thực sự thì ngay cái hội người mù ở Việt Nam cũng có vấn đề, muốn ăn ở học nghề cũng phải có tiền lo lót, ví dụ tiêu chuẩn mỗi địa phương chỉ được hai người học miễn phí, muốn đi học nghề phải chi ngầm cho xã, huyện.

Nói thì bảo nói xấu chế độ nước nhà, bỡ đợ phương Tây.

Thực tình thì tình nguyện viên của Đoàn đi làm phong trào quét đường , trồng cây xanh  hay này nọ toàn mục đích quảng cáo chính trị cho đảng. Còn chăm sóc người khuyết tật thì có mấy ai. Lạ hơn nữa là đầy người khoe nhau lên chùa làm công quả, quét chùa, dọn dẹp, trông xe, bán hàng...nhà chùa như một cơ sở kinh doanh, nhưng lại khối người sẵn sàng khoác cái áo nâu hay màu ghi đến xin làm công quả. Một ông sư trụ trì có đến hàng trăm đệ tử sẵn sàng phục dịch từ đi lại, ăn uống đến giấc ngủ. Ngay cả sở thích của ông sư về món đồ hàng hiệu cũng được người ta săn lùng mua hộ hay mua để tặng. Cả một lũ trí thức, phóng viên, nhà báo tự hào khoe nhau hôm nay vừa tháp tùng thầy đi chỗ này, chỗ kia.

Lúc ấy trả lời trước cả lớp là Việt Nam nghèo, người khuyết tật hầu như đều do gia đình chăm sóc hoặc tự chăm sóc bản thân. Xã hội có rất ít tổ chức chăm lo cho người khuyết tật, ở Việt Nam có nhiều người cũng có lòng muốn giúp đỡ những người khuyết tật, tuy nhiên vì ít có trung tâm cho người khuyết tật, nên những người giúp cũng khó có điều kiện để tiếp xúc. Một số họ thì đến nhà người khuyết tật chăm sóc tuỳ theo theo gian họ có, trường hợp này đa phần là như tình cảm bạn bè.

Nói đến đấy mình nghĩ luôn đến ông bạn Nguyễn Công Hùng, mình lôi mớ ảnh mình đi cùng cậu ấy, nói đây là người bạn tôi bị khuyết tật, lúc ở Việt Nam có thời gian rảnh, tôi hay chở con tôi đến chỗ cậu ấy chơi, hai bố con tôi trò chuyện và đưa cậu ấy đi chơi. Những lần như thế cậu ấy rất hạnh phúc. Cậu ấy mở một trung tâm dạy nghề cho người khuyết tật, có chỗ ăn, chỗ ở...tôi hàng tuần thường xuyên đến đó xem có việc gì hỗ trợ giúp cho họ. Chẳng hạn như lái xe đưa đi nơi này, nơi kia, đẩy xe lăn, bế bồng...trung bình một tháng tôi đến chỗ những người khuyết tật này 2 ngày, có lúc ngủ lại luôn ở đấy.

Hình ảnh thật, người thật, việc thật bằng vạn lời nói, khi mình đưa ảnh cho cả lớp xem. Mọi người đều nhìn mình bằng con mắt thán phục. Đang học bài như thế, có người thực như thế luôn, làm gì chả ấn tượng.

Tan giờ học, mình ra về, bước chân trên bậc cầu thang, chợt nhìn cái lối đi cho người xe lăn, chạnh lòng bỗng nhớ ở Việt Nam, chẳng biết giờ thế nào, chứ hồi mình còn ở nhà, chưa nhìn thấy toà nhà nào có lối đi như thế cho người khuyết tật ngồi xe lăn.

Chủ Nhật, 27 tháng 9, 2020

Nghe lời tổng bí thư, giảng viên đi tù.

 Tháng 7 năm 2020, thất vọng về việc giới thiệu Trần Quốc Vượng giữ chức chủ chốt ở nhiệm kỳ 13, tổng bí thư, chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng đành dùng kế gác lại vấn đề nhân sự chủ chốt, mở cuộc họp lần thứ 18 của ban chỉ đạo 110. Mục đích đốt lò toán loạn đề ép các uỷ viên BCT khác phải khuất phục đề xuất của mình về Trần Quốc Vượng.

Ông Trọng nói ai có khiếu nại, kiến nghị, tố cáo gì thì đưa ra để xem xét kịp thời, kiên quyết không để cán bộ không đủ tiêu chuẩn, suy thoái đạo đức, chính trị, lối sống.

Ông Trọng yêu cầu cơ quan chức năng kiên quyết, kịp thời điều tra những cán bộ có vấn đề nhân sự.

Thế nhưng dù ông là vua, nhưng những bản tấu trình, tố cáo, khiếu nại có đến tay ông hay không, hoặc đến thì ông có xử lý được không ? Nó lại là một câu chuyện khác, câu chuyện là ông còn thực quyền hay không, ông có được đám bậu xậu ở dưới tận trung hay không ? Hay ông chỉ là một kẻ được chúng tâng bốc lên để rồi chúng lợi dụng.

Có rất nhiều đơn tố cáo không được uỷ ban kiểm tra trung ương đảng, ban chỉ đạo 110 tiếp nhân. Dù chúng có được những cơ quan này tiếp nhận cũng chưa chắc được chuyển đến ông Trọng. Hoặc nó đến tay ông nhưng lại không phải đơn tố cáo địch thủ ông muốn hại, mà lại là đơn tố cáo đệ tử trung thành của ông.

Và hưởng ứng lời kêu gọi của tổng bí thứ, Phạm Đình Quý giảng viên ở trường đại học Tôn Đức Thắng đã tố cáo bí thư Đắk Lắk Bùi Văn Cường đạo văn làm luận án tiến sĩ năm 2018.

Bùi Văn Cường mới đầu là giảng viên của trường đại học Hàng Hải Việt Nam, nhưng chỉ thời gian rất ngắn làm giảng viên, Cường được điều phụ trách chuyên môn về công tác đảng như uỷ viên thường vụ, thường trực đảng uỷ, bí thư đoàn trường ...rồi đến bí thư thành đoàn, trưởng ban tổ chức trung ương đoàn TNCSHCM, bí thư đoàn TNCSHCM  và đến phó ban dân vận, chủ tịch tổng liên đoàn lao đông... rồi bí thư Đắk Lắk như bây giờ.

Với quá trình liên miên với công tác đoàn, đảng như vậy,  Bùi Văn Cường vẫn có thời gian để làm luận án tiến sĩ về đề tài hàng hải ?  Không, làm gì có thời gian và trình độ để làm luận án tiến sĩ.  Bùi Văn Cường đã đạo văn để lấy bằng tiến sĩ, làm căn cứ tiêu chuẩn để lọt vào trung ương đảng.

Một kẻ gian manh, xảo trá, đạo văn để được tiêu chuẩn cơ cấu lọt vào trung ương, có phải là kẻ mà ông Nguyễn Phú Trọng vẫn hay nói là kiên quyết , kịp thời xem xét đơn tố cáo để ngăn chặn những kẻ như thế lọt vào trung ương hay không?

Chính xác là kẻ đó, chính xác là Bùi Văn Cường, bí thư Đắk Lắk.

Đơn tố cáo Bùi Văn Cường đạo luận văn được trình bày khoa học, chí tiết kèm dẫn chứng cụ thể.

Và người ta giải quyết thế nào với lá đơn này, 3 ngày sau khi lá đơn gửi đi, công an đến bắt người viết đơn đi đâu biệt tăm, gia đình hỏi thì được công an Đắk Lắk nói miệng là tội Vu Khống và bôi nhọ danh dự người khác.

Một lá đơn trình bày bằng những chứng cứ khoa học, tố cáo cán bộ biến chất trôm cắp kiến thức của người khác. Nếu thanh tra, kiểm định những chứng cứ ấy cần phải có thời gian của những người có chuyên môn về khoa học. 

Nhưng chỉ ba ngày người tố cáo đã bị bắt giam, như vậy người ta không hề xem xét đơn ông Phạm Đình Quý có đúng không. Họ bắt luôn người tố cáo gần như ngay tức khắc.

Đấy là bi kịch của những kẻ tố cáo đúng người, đúng tội những không đúng chỗ.

Ông Trọng khuyến khích thế là âm mưu trăm hoa đua nở cùng mượn gió bẻ măng. Ví dụ là ông khuyến khích người ta tố cáo nhau, nếu đơn tố cáo nhằm phe khác thì ông lấy đó làm vũ khí, còn nếu đơn tố cáo người phe ông thì ông sớm biết để diệt trừ.

Bùi Văn Cường là người cất nhắc Trần Quốc Bình ( con Trần Quốc Vượng ) lên như diều trong thời ký Cường làm tổng liên đoàn. Cường như tay chân thân tín tâm phúc của Trần Quốc Vượng. Còn Trần Quốc Vượng là tay chân thủ túc của Nguyễn Phú Trọng thì chẳng còn ai hoài nghi.

Một kẻ gian trá, nịnh bợ, luồn lọt và tham vọng như Bùi Văn Cường đúng là hình mẫu của những đối tượng mà ông Trọng nhắc đến bấy lâu nay là cần phải kiên quyết loại bỏ không để lọt vào trung ương. Ông Trọng khuyến khích cán bộ, nhân dân phải tố cáo những đối tượng như thế.

Và cái gọi là kiên quyết, kịp thời trong vụ Bùi Văn Cường bị tố cáo là bắt nhanh chóng người tố cáo.

Hình ảnh Trần Quốc Vượng và Bùi Văn Cường.





Thứ Năm, 17 tháng 9, 2020

Phú Trọng hết thời ?

 Thời kỳ đỉnh cao quyền lực của Nguyễn Phú Trọng đã có những dấu hiệu đi xuống.  Những nguyên nhân khiến cho ông Trọng mới ở đỉnh cao rực rỡ từ mấy năm trước, nay thành cái bóng như sau.

1. Bệnh tình khiến ông không thể đi lại được, mặc dù cả hai vị trí trong tứ trụ, nhưng ông hoạ hoằn lắm mới đủ sức đi loanh quanh trong khu vực Hà Nội. Từ khi tiếp nhận CTN, ông chưa có một lần nào chủ trì một buổi lễ tầm quốc gia.

2. Tuổi tác ông quá cao so với điều lệ, ông đã lạm dụng quyền lực để vượt lên điều lệ, tự đặt chọn mình là người đặc biệt làm thêm nhiệm kỳ, nay tuổi cao, sức yếu , ông khó lấy thêm lý do nào để làm nhiệm kỳ nữa.

3.  Ông Trọng cầm ngọn cờ diệt tham nhũng để thể hiện lý do cho việc ở lại. Nhưng '' tham nhũng '' bị ông diệt là những tên '' vô chủ '' . Số '' tham nhũng '' đang tồn tại đều có chủ. Chủ của chúng là các đương kim uỷ viên BCT hay cựu uỷ viên BCT có ảnh hưởng. Nếu ông Trọng còn tiếp ghế, có lẽ chẳng có những vụ xử tham nhũng nào lớn xảy ra nữa. Nhưng nếu ông Trọng về, có thể cuộc chiến chống '' tham nhũng '' sẽ diễn ra gay gắt hơn, ví dụ như ông Phúc nắm quyền, ông sẽ diệt những sân sau của Nguyễn Thiện Nhân,  Trần Quốc Vượng.

4. Ông Trọng làm cản trở quan hệ ngoại giao bởi sự bảo thủ , trì trệ, kém năng động trong đối ngoại. Ngoài việc hô hào chống tham nhũng, đe doạ người này, lăng mạ người khác. Nhìn lại quá trình khoá vừa qua, ông Trọng không có dấu ấn gì trong phát triển kinh tế, đối ngoại.

Đáng chú ý là những vụ bắt bớ những quan chức cao cấp trước kia, mọi danh tiếng đều đổ về ông Trọng. Nhưng gần đây vụ bắt Nguyễn Đức Chung , không thấy báo chí đề cao sự chỉ đạo, quyết tâm từ ông Trọng nữa. 

Một sự hạ bệ hay bỏ quên Nguyễn Phú Trọng đang diễn ra trên truyền thông.

Nhìn vụ bắt Nguyễn Đức Chung, mới thấy được quyền lực sinh sát đã về tay thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc, khi Phúc được ủng hộ của Tô Lâm và phái Nghệ An, Hà Tĩnh, Long An. Phúc đã biết thời cơ để vất cái áo khoác nịnh bợ Cụ Trọng bấy lâu, để tự mình trở thành nhân vật số một của chính trường Việt Nam. Điều nay là tất nhiên, ở vị trí của mình, nếu Phúc không nằm vị trí số 1, để vào tay người khác là điều tối kỵ trong quan trường. 

Vụ bắt Nguyễn Đức Chung, Phúc và Bộ Công An đã chơi một cách táo bạo và quyết liệt, không cần phải chờ ý kiến chỉ đạo của Ban Chỉ Đạo 110, Ban Bí Thư, Bộ Chính Trị...vì phe Phúc biết nếu chờ những nơi này quyết định, khó lòng mà bắt được Nguyễn Đức Chung vì chứng cứ trình để bắt một uỷ viên trung ương hạt giống nắm giữ vị trí quan trọng phải thật thuyết phục.

Thế nên Phúc và Bộ Công An bắt lái xe, trợ lý của Chung rất bất ngờ. Những nhân vật này không thuộc diện quản lý của Bộ Chính Trị, Ban Bí Thư. Nên việc bắt giữ họ dễ dàng mà các cơ quan kia không thể nào can thiệp. Rồi bất ngờ tiếp theo là bắt Nguyễn Đức Chung, trên cơ sở những lời khai của những người kia. Mọi việc đã rồi, Ban Bí Thư, Bô Chính Trị, Ban chỉ đạo 110 không thể làm gì khác được, ngậm đắng mà đồng ý để cho Phúc và Bộ Công An vượt mặt mình. Nếu việc đã thế rồi, chấp nhận đồng tình coi việc bắt Chung Con là chủ trương của đảng còn giữ được thể diện, ăn ké theo chút tiếng tăm. Còn nếu phản đối ra mặt,  thì một là tan đảng, hai là phe Phúc và Bộ Công An có lý do làm cuộc thay đổi để nắm trọn quyền lực.

Việc Chu Ngọc Anh Bộ trưởng Khoa Học và Công Nghệ được phe Phúc giới thiệu làm chủ tịch Uỷ Ban TP Hà Nội với Bộ Chính Trị, Ban Bí Thư còn đang dùng dằng. Phe Phúc quyết đoán đưa Chu Ngọc Anh ra quốc hội miễn nhiệm chức bộ trưởng KHCN.

Phê chuẩn miễn nhiệm để Chu Ngọc Anh đi đâu, làm gì?

Chu Ngọc Anh sinh năm 1965, năm nay Anh 55 tuổi. Là uỷ viên ban chấp hành trung ương, từng là phó bí thư rồi chủ tịch Phú Thọ trước khi nắm bộ trưởng KHCN.

Chu Ngọc Anh quá thích hợp cho cái ghế chủ tịch Hà Nội mà Chung Con để lại, ứng cử nào đưa ra mà thuyết phục hơn Anh cho cái ghế CTHN, khi mà báo chí bắt đầu đánh tiếng Hà Nội cần phát triển bằng khoa học và công nghệ.

Bắt Chung Con không cần đến ý kiến của BCT, BBT tức không cần thông qua cơ quan cao nhất của Đảng. Đưa một người về nắm giữ chủ tịch thủ đô cũng không cần thông qua cơ quan cao nhất của đảng.  Phe Phúc chơi một trò rất độc là quyết đoán làm ngay, đưa việc vào sự đã rồi.

Phải đánh giá được tình thế, thực lực mới làm được điều đó.

Nhưng việc miễn nhiệm một người đang trong độ tuổi, không phải lý do kỷ luật thì phải có lý do gì khác như thuyên chuyển. Chẳng hạn như việc thuyên chuyển Vương Đình Huệ về làm bí thư Hà Nội, đến nửa năm sau mới miễn nhiệm chức phó thủ tướng. Còn quốc hội miễn nhiệm Chu Ngọc Anh thì phải biết ông này được sắp xếp đi đâu.?

Tuy nhiên quốc hội do bà Ngân giờ cũng theo cánh ông Phúc và Bộ Công An, việc đồng ý miễn nhiệm Chu Ngọc Anh có thể xảy ra. Để không bị mất mặt thì ngay bây giờ BCT, BBT tức ông Trọng và Vượng phải đồng ý cho Anh về HN. Nếu đợi quốc hội miễn nhiệm và thủ tướng sắp xếp cho Chu Ngọc Anh về HN thì BCT, BBT  chỉ là bù nhìn.

Trước ý kiến của chủ nhiệm văn phòng chính phủ đề xuất đợt tới quốc hội thêm mục miễn nhiệm cho Chu Ngọc Anh. Bà Tòng Thị Phóng, uỷ viên BCT,  đàn em ruột của Nguyễn Phú Trọng đã lên tiếng phản đối trò mèo này của phe Nguyễn Xuân Phúc. Bà Phóng ý kiến chỉ bàn việc bãi nhiệm của những đại biểu vi phạm, còn việc miễn nhiệm, bổ nhiệm phải bàn sau, không thể làm một lúc cả miễn nhiệm và bổ nhiệm cùng thời điểm, cái này còn phụ thuộc vào sự bố trí của trung ương ( tức BCT, BBT ).

Liệu ý kiến của bà Phóng có cản được mưu đồ đưa Chu Ngọc Anh làm CTHN của phe Nguyễn Xuân Phúc?

Rất khó, bởi phía quốc hội do bà Ngân làm chủ, đã sai Nguyễn Hạnh Phúc sắp xếp việc bãi nhiệm đại biểu đảo Sip Phạm Phú Quốc cùng với việc miễn nhiệm cho Chu Ngọc Anh vào ký họp quốc hội tới đây.

Ngày tàn của Nguyễn Phú Trọng đang đến, những địa phương, những cánh quân ở ngoài kinh thành đã không còn nghe lệnh của ông ta. Như một tên vua đang cảm thấy quyền lực kiểm soát đang dần thoát khỏi tay mình. Nhìn vào cuộc dâng hương HCM nhân quốc khánh mới đây, tháp tùng Nguyễn Phú Trọng không có nổi một đương kim uỷ viên BCT hay cựu uỷ viên BCT. Trong khi đó, cùng ngày, cùng lúc thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc dẫn một đoàn hùng hậu vào lăng dâng hương HCM có Nông Đức Mạnh, Trương Tấn Sang, Nguyễn Văn An, Nguyễn Sinh Hùng.

Trọng là người rất nhiều mưu trong việc tranh giành, kiểm soát quyền lực. Nhưng điểm yếu của ông ta là dùng những kẻ nhiều mưu như ông làm công cụ làm những việc đó !

Nếu không có ngón võ cuối cùng như sư phụ mèo dạy hổ là trèo lên cây, thì chỉ vài tháng nữa, ánh trăng rằm làng Lại Đà sẽ tắt lịm bởi hào quang xứ Quảng.

Thứ Hai, 14 tháng 9, 2020

Nỗi đau để lại.

 Vụ án Đồng Tâm tạo nên bao cảm xúc đau thương, căm phẫn từ cả hai bên. Chưa bao giờ có một vụ án mà cảm xúc của dân chúng phân làm hai thái cực như vậy. Đây là một điều bất hạnh của dân tộc, nó sẽ còn ám ảnh dân tộc Việt Nam trong nhiều thế hệ nữa, một bài học đau đớn, một khoảnh khắc đen tối, một vết thương sâu hoắm chém vào lòng dân tộc Việt này. Nó sẽ nhức nhối cả trăm năm nữa.

 Nếu bạn là một nhà văn, một nhà báo, một nhà lịch sử, văn hoá hay xã hội học. Ngày hôm nay bạn không thể hiện điều gì trước những gì xảy ra ở Đồng Tâm. Bạn sẽ chẳng là gì cả, con cháu bạn sau này khi xem lại vụ án Đồng Tâm, nó sẽ hỏi bạn có thể hiện gì khi đó ?

Con của bạn sẽ nói dối với cháu nội của bạn rằng - lúc đó ông nội, bà nội, ông ngoại...đang công tác, du lich, làm ăn ở đâu đó, không biết gì ?

Vì bạn mà con bạn nói dối cháu nội của bạn, để tránh cho bạn tiếng hèn nhát của kẻ sĩ thời cộng sản cai trị. Thế cũng nhục, nhưng nhục thế còn đỡ hơn nếu bạn là người viết không khách quan, viết để phục vụ cái sai trái của kẻ cầm quyền gây ra.

Tôi không phải là người viết chuyên nghiệp, trời cho tôi một đam mê là viết, có thể ngôn từ, cấu trúc, ý tứ của tôi thể hiện không được chuốt chải như người khác. Viết hôm nay,  chỉ đơn giản sau này cháu nội tôi có khi nào đó, tìm hiểu cội nguồn, gặp vụ án Đồng Tâm, cháu tôi thấy ông nội nó ngày đó đã thể hiện quan điểm gì.

Bài này tôi viết về những liệt sĩ, gia đình những liệt sĩ đã hy sinh ở Đồng Tâm ( đặt giả thiết họ chết thật).

Thiên hạ nghĩ gì về những hy sinh anh hùng, lịch sử đánh giá thế nào về những anh hùng lực lượng vũ trang. Đầu tiên là những anh hùng hy sinh bảo vệ tổ quốc, chống sự xâm lăng của kẻ thù từ nước khác đến. Sau nữa là những anh hùng dũng cảm trước những tên tội phạm nguy hiểm giết người, cướp của...rồi kế đến là những anh hùng hy sinh để cứu tính mạng đồng đội, người dân trong thiên tai, trong tai nạn.

Có thứ anh hùng nào trong đoàn quân mấy nghìn lính tinh nhuệ, trang bị tận răng, có kế hoạch bài bản xông vào một ngôi làng trên chính đất nước của mình, xả súng tấn công người dân, rồi 3 người lính bị dân hạ chết thảm thương, thành anh hùng không ?

Anh hùng lấy ít chọi nhiều, anh hùng trong khoảnh khắc gian nan vượt lên hoàn cảnh, một cách phi thường thế mới gọi là anh hùng.

Anh hùng mấy nghìn quân, trang bị, kế hoạch chiến đấu chuẩn bị kỹ từ những chỉ huy mang hàm giáo sư, tiến sĩ đi tấn công những người nông dân toàn ông già, phụ nữ rồi bất cẩn chết mà thành anh hùng. Như thế hỏi có thấy xứng đáng cái danh hiệu đó không?

29 người nông dân bao gồm cả ông già lẫn phụ nữ bị bắt bởi ít nhất 3 nghìn lính chiến chuyên nghiệp. Một chọi một trăm, bên súng tiểu liên, bên dạo gậy thô sơ. Nếu có thật trận giao tranh như thế, khách quan mà nói, những ai là anh hùng?

Những thân nhân của gia đình ba người sĩ quan chết ở Đồng Tâm kia, họ sẽ tự hào với nhân dân cái chết của thân nhân họ được bao nhiêu lâu ?

Người ta nói có vẻ xót xa nhưng pha lẫn tự hào, rằng người thân của họ hy sinh ở Lào Cai, Lạng Sơn năm 79, hy sinh ở biên giới Tây Nam...người nghe sẽ ngậm ngùi đồng cảm.

Nhưng nếu kể người thân của tôi hy sinh anh dũng ở Đồng Tâm, địa danh cách thủ đô Hà Nội vài chục cây số vào thời ổn định, hoà bình. Chắc chắn người nghe sẽ ớ người hỏi.

- Ơ, ông, anh, bác ấy hy sinh như thế nào? Đánh nhau với ai? Đánh thế nào mà được phong anh hùng?

Bạn sẽ trả lời là.

- Có một đám khủng bố, một đám nổi dậy, một đám định lật đổ chế độ..

Người ta sẽ hỏi đám đấy là ai, chúng như thế nào....chắc chắn sẽ là thế, vì danh xưng anh hùng và cụm từ khủng bố kích thích trí tò mò của người đời lắm, chả thế mà phim hành động Mỹ luôn được đón xem.

Bạn càng tô vẽ kẻ địch thêm bao nhiêu càng khiến người ta tò mò bấy nhiêu, rồi họ sẽ ngạc nhiên và đi tìm hiểu. Nếu họ hỏi những người xung quanh để biết thêm, tỉ lệ may mắn cho bạn chỉ có 10% là nhiều, đó là họ hỏi bọn tổ trưởng dân phố, bọn bí thư khu phố, bọn đoàn viên. Còn 90% họ gặp phải những người dân thường, những người ấy sẽ trả lời ráo hoảnh.

- Ôi giời, khủng bố, lật đổ mẹ gì đâu. Có mấy người nông dân bị chính quyền cướp đất để làm đất thương mại, giả danh nghĩa đất quốc phòng để cướp, dân người ta không chịu, đưa mấy nghìn quân vào trấn áp, thế là ngã xuống hố chết. Chuyện thực sự có thế thôi.

Thưa các bạn ở cả hai luồng dư luận trong vụ Đồng Tâm, có bạn nào chú ý đến nỗi đau của thân nhân những người sĩ quan đã chết tại Đồng Tâm không?

Nếu bạn chú ý đến, các bạn sẽ thấy chính họ cũng đau đớn, uất hận muôn vàn. Cái danh anh hùng được chủ tịch nước truy tặng cho thân nhân của họ, nó chính là dấu vết để người đời thắc mắc về cái chết của thân nhân họ nhiều hơn.

Thà không có cái danh hiệu ấy, chỉ đơn giản hy sinh trong lúc làm nhiệm vụ. Phong tặng liệt sĩ là xong.

Chứ phong anh hùng chuyện thành to lắm, chuyện ấy kéo dài cả mấy đời người ta còn nhắc đến.

Mà dân ta thích nghe chuyện anh hùng, có việc gì họ lại muốn nghe một cách hào hứng. Liệu thân nhân ba chiến sĩ chết ở Đồng Tâm kia họ có hào hùng được, khi kể về cái chết của thân nhân họ không?

Việc phong anh hùng của chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng theo đề xuất của bộ trưởng Tô Lâm, thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đầy vội vã là nhằm mục đích che dấu những sai phạm của những kẻ lãnh đạo cao cấp , những kẻ ngu dốt về chiến lược, chiến thuật, những kẻ độc tôn. Chúng lấy danh hiệu anh hùng để bịt miệng mọi thắc mắc về cuộc đàn áp đầy ngu xuẩn do chúng chỉ đạo.

Hành động phong anh hùng cho những sĩ quan bị chết ở Đồng Tâm của Bộ Chính Trị Việt Nam sẽ không làm giảm nỗi đau cho thân nhân những người sĩ quan bị chết. Trái lại nó là một thứ xiềng xích, một vết đau nhức nhối không bao giờ lành trong lòng thân nhân của người đã chết.

Rồi sau này những thân nhân người đã chết ấy, họ có lẽ chẳng mang cái danh hiệu anh hùng ấy ra làm gì, vì càng mang ra người ta càng hỏi, càng hỏi người ta càng thấy sự thật trớ trêu. Chưa kể cái chết khuất tất đến nỗi nhiều người còn nói là giả mạo. Người ta đàm tiếu, dị nghị, người ta bàn bạc, mổ xẻ đủ mọi góc độ.

Nỗi đau của thân nhân 3 sĩ quan chết ở Đồng Tâm không chỉ là nỗi đau mất đi vĩnh viễn người thân, nỗi đau như thế chỉ kéo dài chục năm, nhưng nỗi đau khắc khoải và dai dẳng nhất là nỗi đau về cái cách mà người thân họ đã mất đi thế nào.

Nó khắc khoải và kéo dài, bởi cách mà họ đã chết như thế nào, cái đó thuộc về lịch sử.


Thứ Sáu, 11 tháng 9, 2020

Đồng Tâm, tội ác của Nguyễn Phú Trọng.

 Nếu như Trần Đại Quang còn sống và giữ chức chủ tịch nước, có lẽ vụ thảm án Đồng Tâm chưa chắc đã xảy ra. Bởi huy động từng ấy quân lính và vũ khí trong thời điểm đất nước không có chiến tranh, chắc chắn phải có sự đồng ý của tổng tư lệnh các lực lượng vũ trang.

Năm 2012 tôi là người trực tiếp chứng kiến việc cưỡng chế đất ở Văn Giang, cũng hàng ngàn cảnh sát tập kết trong đêm. Nhưng đến sáng họ mới triển khai bảo vệ khu đất cần cưỡng chế, người dân Văn Giang ném bom xăng, gạch đá vào lực lượng cảnh sát cơ động. Bên cảnh sát cơ động dùng khiên đỡ và lựu đạn khói ném lại. Có hai nhà báo của VOV có mặt giữa xung đột để quay phim, họ bị cảnh sát địa phương ( không phải cảnh sát cơ động ) đánh đập ngay tại hiện trường.

Bữa đó cảnh sát cơ động chỉ đứng chặn đường ra khu đất từ ngoài làng, họ không tiến quân vào trong làng, dù họ có bị tấn công bằng gạch đá và bom xăng. Chắc chắn họ thực hiện đúng mệnh lệnh được phổ biến là ngăn người dân không cho họ ra khu đất cưỡng chế, cho nên dù bị tấn công, họ chỉ dừng lại ở ranh giới nhiệm vụ họ được giao.

Vụ Đồng Tâm như công an nói là lập chốt ngăn chặn người dân, bị tấn công nên họ truy đuổi đến tận nhà ông Kình và đột nhập vào dẫn đến chết 3 chiến sĩ.

Thử hỏi trong đêm tối, làm sao họ xác định được ai là người đã ném đá vào chốt chặn. Không có nói đến quá trình truy đuổi kẻ ném đá từ chốt chặn cách làng 3 km cả. Một quãng đường rất dài để truy đuổi bằng chân, hàng ngàn cảnh sát giăng vậy không đuổi được mấy ông già sao. Và khi truy đuổi ai thấy những người ném đá chạy vào nhà ông Kình mà phải đột nhập vào bắt.

Cứ đặt câu hỏi

1- có chuyện người dân Đồng Tâm nửa đêm ra khỏi làng, để ném đá vào chốt chặn cách làng 3 km không?

2- Có miêu tả quá trình truy đuổi quãng đường đó hay không?

3- Có bằng chứng những kẻ ném đá đó chạy vào nhà ông Kình hay không?

4- Ai là người ra lệnh truy đuổi.

5- Ai là người ra lệnh tấn công vào nhà ông Kình.

Đất nước này có hàng triệu lính vũ trang, có hàng chục triệu người đã tham gia lực lượng vũ trang chuyên nghiệp hay nghĩa vụ. Ai cũng hiểu một điều là khi tham gia tác chiến đều có phương án nêu rõ nhiệm vụ mà mình tham gia. Anh có nhiệm vụ lập chốt ngăn dân thì thế nào đi nữa anh phải ở cái chốt đấy đến khi có mệnh lệnh khác. Không thể đơn vị anh lập chốt, rồi có gì kích động, cả đơn vị rùng rùng chạy đuổi truy kích chỉ vì dân ném đá vào chốt của đơn vị anh. Rồi lại có chuyện bao vây, đột kích, tấn công nhà dân trong đêm nữa.

Một đám đông cuồng tín chế độ gào rằng những kẻ khủng bố như ông Kình phải bị tấn công như thế?

Xin hỏi trước đó đã có bằng chứng của công an, kết luận điều tra nào của công an gửi VKS là nhóm ông Kình là khủng bố chưa? Nếu có thì phương án bắt giữ có được lập ra không?

Hay là tấn công vào bị thương vong thì lấy đó ra làm bằng chứng nhóm ông Kình là khủng bố?

Những người dân Đồng Tâm kể lại, họ chỉ biết bất ngờ thấy quân cơ động súng, khiên đổ bộ vào làng, vây hết các đường đến nhà ông Kình, ai muốn đến đều bị chặn lại, cố đi thì bị đánh đập kể cả phụ nữ.

Cứ như những gì thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc và chủ tịch nước Trần Đại Quang phát biểu trước đó vào năm 2017, thì vụ Đồng Tâm không có gì phải đến mức độ điều quân hành xử như ngày 9 tháng 1năm 2020.

Trích.

 

  • Chiều ngày 26 tháng 4, tại TPHCM, Chủ tịch nước Trần Đại Quang trong dịp tiếp xúc cử tri quận 1, quận 3quận 4, cho biết: "Chúng tôi đang chỉ đạo thành phố Hà Nội rút kinh nghiệm toàn diện vụ việc xảy ra ở Đồng Tâm. Nhưng liên quan đến vụ việc này tôi cho rằng chúng ta phải nắm chắc tình hình, phải tìm hiểu rõ nguyên nhân vì sao có tình trạng đó. Từ đó có những biện pháp giải quyết có tình, có lý. Muốn vậy chúng ta phải lắng nghe ý kiến của nhân dân và chúng ta phải giải thích cho dân hiểu được những chủ trương, chính sách của Nhà nước để tạo được sự đồng thuận” [43]
  • Tiếp xúc cử tri quận Đồ Sơn (Hải Phòng) ngày 13 tháng 5, Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc nhận xét: "... Chính quyền khi thực thi nhiệm vụ phải làm đúng chính sách, pháp luật; làm việc có lý có tình, trên tinh thần thuyết phục dân, để dân hiểu chủ trương của Đảng, Nhà nước. Kinh nghiệm từ các vụ việc trong quá khứ như Quán Nam, Đồ Sơn tại Hải Phòng, và vụ việc vừa qua ở Đồng Tâm (huyện Mỹ Đức, Hà Nội) là do chính quyền không sát dân, giải quyết sai quy định pháp luật." [44]

Căn cứ vào những phát biểu trên có thể cho thấy mặc dù xảy ra vụ bắt giữ các CSCĐ, nhưng bộ chính trị  DCSVN chưa có ý định cứng rắn trấn áp người dân Đồng Tâm. Nhưng từ khi Trần Đại Quang chết đi, quyền lực tập trung hết về Nguyễn Phú Trọng, vụ thảm án Đồng Tâm đã xảy ra một cách đầy tính chuyên chế, độc tài. 

Trách nhiệm vụ Đồng Tâm, hay những người quyết định thảm án ở Đồng Tâm ở vị trí chủ chốt chắc chắn phải có hai cái tên là Nguyễn Phú Trọng và Tô Lâm.

Thủ tướng Xuân Phúc là kẻ cơ hội, mị dân, nịnh đảng. Gió chiều nào theo chiều ấy. Ông ta khó có thể trong nhóm cao cấp ra quyết định cứng rắn vào ngày 9 tháng 1 năm 2020, nhưng ông ta cũng sẽ không phải là người phản đối, thậm chí còn hùa theo.

Không thể nào nói Nguyễn Phú Trọng không biết, không liên can. Vụ Đồng Tâm gây bão dư luận, từ chủ tịch nước, thủ tướng , trưởng ban tuyên giáo đều bày tỏ ý kiến. Riêng ông Trọng thì không, một cái xe sang gắn biển công tận ở Hậu Giang ông đọc báo còn biết, lẽ nào vụ Đồng Tâm ông Trọng không biết gì?

Ông ta biết hết, thậm chí ông ta là người duyệt phương án tấn công Đồng Tâm trên cương vị tổng bí thư, chủ tịch quân uỷ trung ương, trên cương vị chủ tịch nước, tổng tư lệnh các lực lượng vũ trang.


Thứ Bảy, 5 tháng 9, 2020

Đại hội 13, bạc loạn.

 Sới xóc đĩa của dân giang hồ ngày trước, người cầm cái phải là một tay anh chị có uy, uy ở đây là uy tín về tiền bạc đảm bảo, về câu nói ra thế nào sẽ làm như vậy, uy nữa là độ máu mặt, có anh em đông. Thêm nữa là tay xóc phải cân tay ngay bát, lệnh bán chẵn , bán lẻ phải rõ ràng.

Sới chia làm 3 ngồi vòng quan bát đĩa thì đặt tiền chẵn bên phải, lẻ bên trái. Sới ngồi hai hàng thì chẵn bên trong, lẻ bên ngoài. Khi cái xóc xong đặt bát đĩa xuống, ai đặt đâu thì đặt, cái hô dứt tay là không ai xuống nữa. Sau đó nhà cái kiểm tiền đôi bên và quyết định bán chẵn hay bán lẻ hoặc cân. Sới bạc im phăng phắc, chỉ khi mở bát có tiếng ồ tiếc nuối.

Bạc loạn là tiếng chửi cãi nhau, cốp chát với nhau bên ngoài không xuống tiền mặt nhà cái, giằng co huyên náo. Bạc như thế thường là kẻ cầm cái không có uy tín hoặc canh bạc đã tàn, nhà cái không còn thiết tha gì nữa.

Đại hội 13 của đảng CSVN lần này theo lệ chỉ còn 2 lần họp trung ương nữa là tiến hành đại hội. Đến nay thì nhân sự chủ chốt vẫn chưa có hướng nào rõ rệt. Ông Trọng úp mở là trăng đến rằm trăng mới tròn.

Cứ như theo diễn tiến xảy ra thì bà Ngân, ông Trọng, ông Phúc, ông Vượng và thậm chí ông Nhân và Trương Hoà Bình cũng chưa có vẻ gì là giã từ chính trường, mặc dù họ đều quá tuổi.

Vấn đề là chẳng ai dám ý kiến nhắc nhở họ về và đưa ra người kế nhiệm. Bởi chính ông Trọng cũng mập mờ không rõ, dường như ông muốn ngồi thêm, và nếu như ông ngồi thêm kỳ nữa thì ông mở miệng nói những người trẻ hơn ông đến chục tuổi về là điều khó nói.

Giờ đặt trường hợp là tất cả trường hợp quá tuổi như Ngân, Phúc, Vượng, sáu Bình, Nhân...đều ở lại cùng với ông Trọng thì điều gì sẽ xảy ra?

Điều xảy ra là ông Trọng có thể chết bất thình lình giữa nhiệm kỳ, một cuộc xáo trộn tranh giành liệu có xảy ra không? Trường hợp ông không chết thì ông làm gì ở vai trò chủ tịch nước khi ông không thể đi đâu, không thể tiếp khách quốc tế, không thể tham dự những nghi lễ quốc gia? Về mặt đảng ông nằm trên giường bệnh chỉ đạo hay triệu kiến những bí thư tỉnh uỷ đến làm việc, như thế bọn thư ký của ông sẽ có rất nhiều quyền lực, bởi chúng đưa tin tức đến cho ông thế nào ông biết vậy, chúng cho ai vào gặp ông thì ông cũng biết vậy. Như thế rồi cũng tất loạn.

Vậy ông Trọng ở lại và cứ cho là ngồi được hết kỳ 13 rồi ông về hưu. Nhưng đến đây lại xaỷ ra trường hợp là các ông Phúc, bà Ngân cũng đòi ngồi thêm đến kỳ 14, lần này họ vin ông Trọng quá tuổi ngồi lại hai kỳ, vậy họ cũng muốn ngồi thêm kỳ 14 nữa thì sao, ai ngăn khi quyền lực trong tay họ.

Vả lại những hết nhiệm kỳ 13 sẽ quá tuổi như Tô Lâm, Nguyễn Văn Bình, Trương Thị Mai, Phạm Bình Minh họ cũng chỉ muốn ngồi thêm kỳ 14 với một lần quá tuổi thì sao?

Sẽ không có luật lệ gì hết, cứ ai có quyền lực sẽ đặt ra luật có lợi cho mình để ngồi tiếp giữ ghế, hưởng bổng lộc. Một đám lãnh đạo tham quyền, nại lý do này nọ để ngồi giữ ghế, chúng sẽ diệt hết những mầm mống nào trẻ hơn đang ở vị trí thay thế chúng, để thiên hạ thấy không có ai thay thế, chúng '' buộc vì tồn vong của đảng '' mà tiếp tục làm việc.

Nếu duy trì một trường hợp đặc biệt quá tuổi ở lại như nhiệm kỳ trước, chỉ một mà thôi thì chọn ai?

Lại ông Trọng, ông chết nửa chừng thì sao? Việc mình ông Trọng ở lại về lý thì dễ hơn, vì ông có thể sửa đổi điều luật như dạng Putin, Tập Cận Bình ngồi đến hết đời, nhưng vấn đề nằm ở sức khoẻ của ông bất thường.

Ông Trần Quốc Vượng ? Ông không phải là tứ trụ, không ảnh hưởng, không uy tín gì, ông ở lại thì liệu dã tâm như Nguyễn Xuân Phúc có chấp nhận không?

Duy nhất ông Phúc ở lại, thế bà Ngân, ông Nhân và nhiều ông khác nữa có nghe hay không?

Giả sử tất cả những người quá tuổi đều về, thì gặp phải vấn đề là những người kế cận họ là ai. Dễ nhìn thấy ngay ông Phúc và ông Trọng đều nham hiểm với vấn đề người kế cận. Nguyên tắc của đảng CSVN làngười lãnh đạo phải có thêm trách nhiệm đào tạo và giới thiệu người kế cận. Lợi dụng điều này, ông Trọng đã chơi bài dìm người kế cận để không ai bảo mình tham quyền vì không có người kế cận, ông Phúc cũng bắt chước học theo. Hãy phân tích người kế cận của từng ông.

Ông Trọng đưa ông Vượng một người quá tuổi và quá lu mờ so với ông để vào vị trí kế nhiệm. Một người quá tuổi và quá lu mờ  thay thế ông thì chả phải để ông làm có hơn không? Đấy là suy tính đầy mưu toan của Nguyễn Phú Trọng.

Với Nguyễn Xuân Phúc thì còn nham hiểm hơn, kế nhiệm Phúc là phó thủ tướng thường trực Trương Hoà Bình, một tay mặt sắt chưa từng kinh qua quản lý kinh tế, quản lý địa phương, đối ngoại. Vừa qúa tuổi vừa không kinh qua kinh nghiệm quản lý kinh tế, nếu Sáu Bình quá tuổi mà làm thủ tướng thì chẳng phải cứ để Phúc làm tốt hơn không? 

Trọng và Phúc giống nhau là những kế nhiệm có vẻ ưu thế nhất thì không bị bệnh lạ thì cũng bị kỷ luật. Như ông Huynh và ông Quang bệnh lạ ngay sau khi ở vị trí kế nhiệm không lâu. Hoặc như ông Hoàng Trung Hải bị kỷ luật, ông Vương Đình Huệ vệ thay bí thư, Phúc lập tức truất luôn Huệ khỏi phó thủ tướng, không còn đường quay lại. Cả hai đều để kế nhiệm mình là người không bằng họ như Trần Quốc Vượng và Trương Hoà Bình.

Vậy là trường hợp quá tuổi  về hết cũng gặp khó khăn với người kế nhiệm, ai sẽ thay thế tổng bí thư, ai sẽ thay thế thủ tướng ?

Chẳng có ai khả năng cả, chả lẽ đưa Vương Đình Huệ quay lại làm phó thủ tướng để chuẩn bị kế nhiệm thì quá khôi hài vì phải làm thủ tục từ quốc hội, chính phủ một lần nữa.

Ở lại hết cũng dở, một vị trí cũng dở, về hết cũng dở.

Không biết trung ương 13 khoá 12 sẽ đưa ra phướng án nào,  đến giờ nơi lo lắng nhất là ban tuyên giáo chưa có được hướng chính xác để định hướng dư luận về những nhân sự chủ chốt khoá tới.

Thứ Tư, 26 tháng 8, 2020

Tin rò rỉ về Chung Con từ nhà báo Võ Văn Tạo.

 Nhà báoVõ Văn Tạo sống tại Nha Trang vừa công bố những thông tin rất khủng khiếp về nội bộ đảng CSVN, theo ông Tạo thì đây là tin từ bên trong rò rỉ ra.

 Theo thông tin này thì cựu chủ tịch uỷ ban nhân dân thành phố Hà Nội Nguyễn Đức Chung không hề bị đầu độc như tin đồn, ông Chung hàng ngày vẫn đến trụ sở để viết bản tờ khai, cũng theo tin này thì thế lực nào đó đã thu giữ ở nhà lái xe ông Chung 3 triệu usd. Ngoài ra còn có sổ sách ghi đã đưa tiền cho 2 uỷ viên BCT, nguồn tin chỉ đích danh Nguyễn Xuân Phúc và Trương Hoà Bình đã bị lưu giữ bằng chứng chỉ đạo và nhận tiền.

Có rất nhiều điều đáng phải phân tích về nguồn tin này.

Thứ nhất những tin tức như vậy không thường xuất hiện ở một địa chỉ rõ ràng. Nếu nó được đưa ra từ nước ngoài thì mang tính chất khác. Nhưng nó được đưa ra từ một facebook có tên tuổi, địa chỉ rõ ràng trong nước. Ngay trong khi luật an ninh mạng thắt chặt, nhiều người đã bị xử phạt vì những tin vu vơ, lặt vặt. Trong bối cảnh ban chỉ đạo 35 về quản lý thông tin của bộ công an, ban tuyên giáo đang kiểm soát ngặt nghèo mọi thông tin, thì thông tin về nội bộ cao cấp của đảng CSVN được đưa ra như vậy là một cú sốc thực sự. Có thể dễ dàng thấy ở đại hội 13 lần này, những thông tin cung đình, hay những bài viết bình luận, phân tích về cung đình cộng sản thưa thớt hơn đại hội 12 rất nhiều. Những facebook từng nổi tiếng ầm ĩ đưa tin dạng này trước kia, nay cũng im bặt. Thế nên việc thông tin dạng này đưa ra thời điểm này có thể là bước ngoặt lớn của cuộc đấu đá cung đình cộng sản ở đại hội 13.

Thứ hai nguồn tin còn nói rằng mọi việc đang điều tra và dính đến thượng cấp. Như vậy có thể hiểu người đưa tin còn cung cấp tin cho Võ Văn Tạo và bản thân người đưa tin không hề lo sợ việc ông Tạo bị bắt và khai ra mình. Có thể anh ta ở trong một thế lực lớn, việc điều tra nguồn tin ở đâu ra nằm trong quyền hạn của phe cánh anh ta. Bởi thế anh ta tự tin một cách ngạo nghễ như vậy.

Cứ theo nguồn tin thì chúng phải được đưa ra từ bộ công an, bởi việc thu giữ 3 triệu usd và thông tin khác về việc điều tra đang diễn ra, không phải bộ công an thì không thể là ai khác. Nói cách khác là nếu không phải tin do bộ công an đưa ra, thì cơ quan an ninh đã gông cổ Võ Văn Tạo để điều tra ra ai là người cung cấp thông tin này.

 Giờ hãy đi sâu vào chi tiết của thông tin mà nhà báo Võ Văn Tạo đã đưa ra, ông Tạo là một Facebook đấu tranh dân chủ nổi tiếng ở Việt Nam. Bản thân là nhà báo, ông chắc hẳn có hiểu biết và nghiệp vụ khi đưa tin đến công chúng. Cho nên những thông tin này cần nhiều điều phải bàn.

1. Ai đang giữ 3 triệu usd này.?

Cơ quan an ninh, cơ quan cảnh sát điều tra chăng, việc thu giữ này đã được tiến hành đúng luật tố tụng hình sự không? Đã có giấy đồng ý của viện kiểm sát, đã có lệnh khởi tố vụ án hay chưa? Tại sao thông tin trên báo chí không nhắc đến số tiền này.

2. Việc đưa tên Nguyễn Xuân Phúc và Trương Hoà Bình nhận tiền của Nguyễn Đức Chung qua bằng chứng ghi chép sổ sách thu giữ tại nhà Chung Con sẽ được xử lý thế nào? 

3. Nguyễn Bá Thanh mang một cặp chật cứng bìa đỏ ra Hà Nội để hối lộ cho ai lúc ấy.?

4. Tại sao đã khám xét, thu giữ tài liệu hối lộ, số lượng lớn ngoại tệ mà vẫn để Nguyễn Đức Chung hàng ngày từ nhà đến uỷ ban như người làm việc bình thường ? Nếu đã khám xét, thu giữ bằng chứng, vật chứng, tang vật tức đã có lệnh khởi tố, khám xét. Vậy mà không thực hiện biện pháp ngăn chặn, lại để đi đi lại lại như vậy? Việc viết lời khai không thể tuỳ tiện để đương sự sáng đến nơi làm việc của mình viết, rồi tối lại về nhà.

Từ những câu hỏi trên, có thể hiểu những nguồn tin này được tung ra trên một địa chỉ rõ ràng, mục đích nhằm  đẩy thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc, Trương Hoà Bình vào thế khó. Nếu Nguyễn Đức Chung không bị kỷ luật, khởi tố, bắt giam thì rõ ràng hai ông này đã nhận tiền của Nguyễn Đức Chung.

Còn nếu hai ông này kiên quyết thực hiện việc bắt giữ, khởi tố Nguyễn Đức Chung thì sẽ mang tiếng là nhận tiền, bị thông tin tiết lộ ra ngoài, đành phải thí tốt để cứu danh dự của mình. Người ta sẽ đánh giá nếu hai ông trong sạch, thì đã không để thông tin nhận hối lộ bị tuồn ra ngoài, mới bắt giữ đối tượng. 

Như thế chỉ có cách tốt nhất cho ông Phúc và ông Bình, là hai ông chấp nhận phương án Nguyễn Đức Chung đột tử chết vì bệnh lý nào đó.

Tuy nhiên nếu vậy thì 3 triệu usd ai đang giữ đó sẽ xử lý thế nào theo pháp luật?

Chưa thể nhận xét được thông tin của Võ Văn Tạo đưa ra là bịa đặt, bởi như đã nói trong bối cảnh đảng CSVN tăng cường kiểm soát, trấn áp thông tin gay gắt như này. Không dại gì một Faecbook nổi tiếng, một nhà báo đang sống tại Việt Nam lại đưa tin như thế. Hơn nữa thông tin Nguyễn Đức Chung đang nằm viện và chịu sự giám sát của an ninh rất khó kiểm chứng, vì không ai dễ có điều kiện để chụp ảnh làm bằng chứng. Việc Nguyễn Đức Chung vẫn đi làm bình thường, ăn trưa ở căng tin, hàng ngày uỷ ban vẫn cho xe đưa đón rất dễ kiểm chứng và rất dễ chụp hình.

Cho nên dù đúng hay sai, thì thông tin này quả là đòn nặng ký giáng vào nội bộ đảng CSVN tại thời điểm chuẩn bị quan trọng nhất nhân sự cho đại hội 13.

Thứ Sáu, 14 tháng 8, 2020

Chợ Người Việt tại Berlin gặp khó khăn.

 Một uỷ viên hội đồng quận Lichtenberg là ông Honicke thuộc đảng Dân Chủ Xã Hội đang ra sức thuyết phục hội đồng quậnra những quyết định gây bất lợi cho hàng chục hộ kinh doanh, làm ăn tại chợ Đồng Xuân Berlin.

 Đảng Dân Chủ Xã Hội có nguồn gốc từ đảng Công Nhân Xã Hội Chủ Nghĩa, nôm na là đảng Cộng Sản. Ông Honicke cho rằng trung tâm thượng mại Đồng Xuân Berlin  được thành lập trên cơ sở giấy phép bán buôn, cho nên không thể để những tiệm ăn, cắt tóc, làm móng, massage dạy nghề hoạt động. Những ngành nghề này phải ra ngoài phố hành nghề. Lý do một phần có nhiều lá đơn từ những cơ sở ngành nghề như vậy ở ngoài phố họ gửi đơn khiếu nại vì những ngành nghề trên ở trong chợ thu giá quá rẻ.

Câu chuyện tranh cãi ở đây là bán buôn hay dịch vụ. 

 Phía chủ chợ ĐX cùng với hội đoàn người Việt đã tổ chức họp và trình bày ý kiến rằng tính chất của chợ người Việt còn là nơi gặp gỡ, giao lưu, tổ chức văn hoá...nếu chỉ để bán buôn sẽ mất đi tinh thần chợ người Việt.

Chủ chợ và các hộ dịch vụ với các nhà báo, nhà văn hoá Việt Nam tại Berlin có lẽ nên làm thêm một cuộc triển lãm giới thiệu văn hoá và đời sống chợ Việt Nam, đưa những thước phim về các phiên chợ làng, phiên chợ vùng cao, chợ truyền thống ở Việt Nam với những hình ảnh người dân đi chợ bán hàng, mua hàng rồi kéo nhau vào quán xá, cắt tóc, ăn uống, gặp gỡ. Mời những nhà báo, những quan chức quận Lichtenber đến dự và cử những người giỏi ra thuyết trình về đặc tính chợ người Việt, kèm theo gửi họ những bản thuyết trình được viết với sự chuẩn bị tốt, nhằm thuyết phục họ việc duy trì chợ đa dạng như vậy là điều nên làm.

Hiện nay các hộ dịch vụ ở chợ ĐXBL đang đối phó bằng việc gửi đơn khiếu nại, họ cho rằng họ được cấp giấy phép hành nghề. Tuy nhiên thì viên chức Honicke tuyên bố sẽ sàng lọc những ai được cấp giấy phép hành nghề tại địa điểm chợ Đồng Xuân để xét cho tiếp tục làm, còn những ai được cấp giấy phép hành nghề ở địa chỉ tư nhân thì mời ra khỏi chợ.

Cuộc chiến giữa ông uỷ viên quận thuộc đảng Cộng Sản và những người kinh doanh dịch vụ trong chợ Đồng Xuân chưa ngã ngũ. Những cơ sở dịch vụ vẫn đang hoạt động. Tuy nhiên thì một toà nhà mới xây là Halle 18 có một số cửa hàng dịch vụ đã bị cấm hoạt động. Các giao dịch chuyển nhượng cửa hàng , cơ sở kinh doanh dịch vụ gần như đóng băng. Các chủ cơ sở hoạt động cầm chừng, lúc này không ai dám đầu tư sửa sang, nâng cấp cơ sở của mình.

Thứ Tư, 12 tháng 8, 2020

Đảng CSVN bài trừ chủ nghĩa dân tuý.

 Ngày 8 tháng 8 năm 2020 báo Biên Phòng ra một bài viết có nhan đề

 - Chủ nghĩa dân tuý và lý thuyết mị dân.

 Đây là bài viết mới nhất về Chủ Nghĩa Dân Tuý ( CNDT) sau nhiều bài rất gay gắt trước đó. Những năm gần đây đảng CSVN coi CNDT là mối đe doạ lớn đến sự tồn vong của đảng. Đặc biệt là từ năm 2017 khi Nguyễn Xuân Thắng người Nghệ An được bổ sung vào Ban Bí Thư, giữ chức chủ tịch hội đồng lý luận trung ương thay thế cho ông Đinh Thế Huynh bị bệnh. Trước đó Thắng là giám đốc Học Viện HCM.

 Hội Đồng Lý Luận Trung Ương ĐCSVN nhận định biểu hiện của CNDT qua các bài viết như sau.

- Để hợp pháp hóa chính nó, các phong trào dân túy thường nói chuyện trực tiếp về ý muốn của số đông thông qua các cuộc họp đại chúng, trưng cầu dân ý hoặc các hình thức dân chủ trực tiếp mà không cần quan tâm đến việc phân chia quyền hạn, quyền lợi của thiểu số.

 https://www.bienphong.com.vn/chu-nghia-dan-tuy-va-ly-thuyet-mi-dan-post431892.html

- Một là, phải nhận diện và cảnh giác với những biểu hiện của chủ nghĩa dân túy trong đời sống chính trị Việt Nam. Có thể đánh giá, ở Việt Nam đã có những biểu hiện bước đầu của phát ngôn, lời nói, hành động mang tính dân túy. Ta dễ dàng nhận thấy những biểu hiện này qua các phát ngôn theo kiểu “nói cho sướng miệng”, không đúng chủ trương, đường lối, nguyên tắc của Đảng, bỏ qua những quy định pháp lý, thiếu tính khả thi, vượt quá hoặc không đúng thẩm quyền của một vài cá nhân được sự tung hô của những tờ báo non nớt về chính trị, của một vài “thủ lĩnh” trên mạng xã hội, thu hút được quan tâm của quần chúng vì “lạ khẩu vị”. Thực tế ấy đã được Nghị quyết Đại hội XII của Đảng chỉ rõ: “Đã xuất hiện những việc làm và phát ngôn vô nguyên tắc, trái với Cương lĩnh, đường lối, Điều lệ Đảng ở một số cán bộ, đảng viên”(10). Nó rất gần với những gì đã và đang xảy ra trên thế giới, ở chỗ những phát ngôn, lời nói và hành động mang tính dân túy đã nhất thời lấy được lòng dân vì những cá nhân này đã biết khai thác tâm lý chán ngán của người dân về hình ảnh mô phạm, nhàm chán của các chính trị gia chính thống, “sử dụng thứ ngôn ngữ mạnh mẽ, cực đoan nhưng dễ hiểu với đa số mọi người, hứa hẹn về quyền lợi cho số đông, thổi bùng ý niệm về sự xung đột lợi ích giữa các nhóm đa số và thiểu số…”(11). Ở một khía cạnh khác, những cá nhân, những con người hành xử theo hướng dân túy như đã nói ở trên cũng đã thu được những kết quả, trở thành “nhân vật của truyền thông”, thậm chí đã từng đạt đến vị trí cao trong nấc thang quyền lực. Công bằng mà nói họ cũng là những người có sức thu hút cá nhân, “hoạt ngôn”, tranh thủ được không ít người bằng kiểu hành xử “của người phúc ta” và biết cách “đầu tư” xây dựng các tờ báo, phóng viên “thân hữu”, các cây bút mạng có ảnh hưởng. Họ biết “chọn thời điểm để tỏa sáng, thường là những lúc người dân trong xã hội phải đối mặt với những khó khăn trở ngại trong cuộc sống do suy thoái kinh tế, bất ổn an ninh”(12).

 https://nhandan.com.vn/tin-tuc-su-kien/chu-nghia-dan-tuy-va-nhung-canh-bao-doi-voi-viet-nam-324216/

 Ba là, thông qua những tuyên bố gây sốc cộng với những hành vi và hình ảnh “mị dân”, lấy lòng đám đông trong giải quyết những vấn đề nóng bỏng, dễ gây bức xúc trong xã hội, chạm được những lợi ích trước mắt của một bộ phận nhân dân, lại có truyền thông hậu thuẫn và tung hô xuất hiện dày đặc trên các phương tiện thông tin đại chúng đều mang màu sắc dân túy.

 https://infonet.vietnamnet.vn/thoi-su/dau-tranh-voi-nhung-bieu-hien-cua-chu-nghia-dan-tuy-duoi-moi-mau-sac-198813.html

Điểm qua các bài báo sặc mùi thuốc súng đòi tiêu diệt CNDT, chúng ta thấy ĐCSVN nhận diện CNDT ở điểm là 

- Những cá nhân, quan chức có phát biểu táo bạo, mới lạ và được đông đảo dân chúng hưởng ứng.

Bây giờ hãy thử lục lại những chính khách nào của Việt Nam có những phát ngôn mà dân chúng cảm thấy sôi sục, phấn khích, hưởng ứng. Chắc chắn không phải Nguyễn Phú Trọng, Nguyễn Xuân Phúc...hai người này thường nói câu nào dân chúng chê bai, đả kích, mang ra làm những câu chuyện tiếu lâm như câu mặt trời toả sáng ở Việt Nam, chưa thời đại nào được như thế này của Nguyễn Phú Trọng. Còn ông Nguyễn Xuân Phúc thì ôi thôi, những phát ngôn về đầu tàu, thủ phủ của ông nhàm đến mức người ta chửi mãi rồi cũng chán.

Vậy trong hàng ngũ quan chức lãnh đạo của ĐCSVN có những ai phát biểu làm dân chúng hưởng ứng và đồng tình.?

Kết cục số phận họ rồi ra sao?

Bạn nào quan tâm, có thể tự mình tra cứu những trường hợp này.

Thứ Năm, 23 tháng 7, 2020

Á hậu quý bà thế giới Nguyễn Thu Hương kiện ai? Phần 1.

Sau khi nhiều báo lá cải đưa tin á hậu quý bà thế giới Nguyễn Thu Hương đòi khởi kiện những ai ở Việt Nam chia sẻ stt của mình, thì đến lượt báo Thanh Niên đăng tin này.

Tại sao là báo Thanh Niên đưa tin mà các báo lớn khác không đưa

Tại vì trong những người chia sẻ stt ấy có David Dương, ông vua xử lý rác, Việt Kiều Mỹ, người đang làm ở bãi rác Đa Phước và người đang bị Long An đòi lấy lại dự án mà ông Dương đã bỏ ra 20 triệu usd để rà soát bom mìn.

Báo Thanh Niên và David Dương có nhiều duyên nợ với nhau. Đầu tiên khi Dương về nước đầu tư theo lời kêu gọi của chính phủ, tờ báo này lúc ấy đăng nhiều bài ca ngợi ông vua rác này. Nguyễn Công Khế là người thực hiện những lời ca ngợi ấy, đổi lại Dương giúp đỡ cho thân nhân của Khế được định cư ở Hoa Kỳ.  Con của Khế thời gian đầu sang Mỹ từng ở nhà của David Dương.

 Sau này khi gia đình Nguyễn Công Khế đã định cư ngon lành ở Hoa Kỳ. Tập đoàn bất động sản Berjaya Land Berhad do Nguyễn Hoài Nam làm tổng giám đốc muốn cướp lại hợp đồng xử lý rác của David Dương, đã thuê báo Thanh Niên viết nhiều bài quay ngược 180 độ tấn công David nhằm phục vụ cho tập đoàn gốc Hoa chiếm được hợp đồng xử lý rác với thành phố HCM.

Ân oán như thế, nên việc báo Thanh Niên hay Nguyễn Thu Hương muốn khởi kiện vụ thông tin Hương làm tú bà còn nhằm mục đích khác mang tính chất tranh cướp dự án của nhau. Cuộc đối đầu giữa nhóm tư bản Việt Mỹ là David Dương và nhóm tư bản Việt Trung là Nguyễn Hoài Nam ( chồng của Thu Hương ) sẽ đi đến đâu, đó sẽ là một diễn tiến cực kỳ sôi động phụ hoạ cho quan hệ Việt Nam với Hoa Kỳ và Trung Quốc đang diễn ra phức tạp trong những ngày gần đây.

Nguyễn Hoài Nam là ai?

Nam Pa Tê là cháu nội của Hoàng Minh Thắng, tên thật của Thắng là Nguyễn Tấn Vinh. Vịnh là nguyên bí thư Quảng Nam, nguyên bộ trưởng nội thương, thương mại. Khi Vịnh học xong sơ cấp yếu lược, Khưu Thúc Cự một cán bộ đảng CSVN cho Vịnh đi học 3 năm tiếng Trung Quốc và giới thiệu Vịnh vào đảng CSVN. Những năm đó Việt Nam đang nhận viên trợ rất nhiều của Trung Quốc, nên Vịnh được giữ nhiều chức vụ và thăng tiến rất nhanh, leo đến bí thư tỉnh Quảng Nam, bộ trưởng Bộ Thương Mại.

Hoa khôi Nguyễn Thu Hương tâm sự rằng khi lấy Nguyễn Hoài Nam chỉ vì Nam đẹp trai chứ Nam chẳng có gì.  Thật sự những lời Hương nói chỉ làm cảnh cho đẹp, đoạt giải á hậu thể thao, không dễ gì Hương trao thân làm vợ hai cho một thằng ất ơ không có tương lai, sự nghiệp gì.

 Hương làm vợ hai cho Nam Pa Tê, Nam có chân trong đường dây lợi ích nhóm của Thân Đức Nam với dự án sổ xố Vietlott. Dự án này đã được Bộ Tài Chính ký quyết định số 2933/QD-BTC cho thành lập công ty sổ xố điện toán Việt Nam. Đến tháng 7 năm 2016 khi Nguyễn Xuân Phúc nắm quyền thủ tướng,  Vietlott bắt đầu đi vào hoạt động và thu lợi nhuận cực kỳ khủng đến nay. Công ty sổ xố Berjaya sở hữu 51% Vietlott,  Hoa Kiều đã thâm nhập vào ngành cờ bạc của Việt Nam thông qua những kẻ như Nguyễn Hoài Nam, Nguyễn Xuân Phúc, Thân Đức Nam một cách dễ dàng như thế.

Hãy nhìn và thống kê xem tập đoàn gốc Hoa Berjaya đầu tư vào Việt Nam trên những ngành nghề gì, để hiểu lòng dạ của họ. Cờ bạc, bất động sản, truyền thông, người mẫu...

Chồng kinh doanh cờ bạc, vợ kinh doanh gái điếm trá hình loại cao cấp. Thật xứng đôi vừa lứa.

Các bạn đọc tin hoa hậu ngủ một lượt giá 30 nghìn usd và cho rằng tin ấy là bịa ư?

Phạm Công Danh đã từng nhờ Nguyễn Thu Hương gọi một cô gái  đến tầng 8 khách sạn Caravelle để nhảy một bản, mỗi lần như thế Danh sẵn sàng trả 10 ngàn Usd. Có lẽ Phạm Công Danh chết vì trò ngạo mạn này, vì cô gái đang được một uỷ viên BCT yêu mến. Người cấp tin này là con gái của một vị tướng quân đội còn oai hùng gấp tỷ lần Hoàng Minh Thắng, ông nội của Nam Pa tê.

Nếu Nguyễn Thu Hương khởi kiện đến nơi đến chốn, những điều bí mật, những nhân vật liên quan sẽ được lôi ra. 

Sẽ có một cuộc tương tàn giữa chúng với nhau.

Phần sau sẽ đi vào từng chi tiết một về cặp vợ chồng cờ bạc, đĩ điếm này.

Thứ Tư, 15 tháng 7, 2020

Bàn về phương án nhân sự chủ chốt đại hội 13, phần 2.

Nhân tài và trường hợp đặc biệt.

Trường hợp đặc biệt có thể là nhân tài đặc biệt xuất chúng hoặc là tình thế bắt buộc phải chọn một trường hợp đáp ứng.

Đại hội 12 ông Nguyễn Phú Trọng được nhất trí của bộ chính trị do ông đứng đầu, chọn ông là trường hợp đặc biệt được ở lại trong BCT tái cử làm tổng bí thư để duy trì sự ổn định và đào tạo người kế cận. Tiếp đó trong tình thế đặc biệt ông kiêm nhiệm luôn chức chủ tịch nước.

Lý giải việc ông Trọng tái cử, nhiều bài viết ca ngợi ông là sĩ phu, hiền tài, hồng phúc của dân tộc. Người bao nhiêu năm mới có được.

Chính những điều ca ngợi và cách đặt tình thế trên đã khiến cho việc nhân sự đợt tới này trở nên khó khăn khi những người quá tuổi trong BCT muốn ở lại. Nếu họ ở lại cũng như ông Trọng trước kia thì giải thích việc này thế nào?

Chẳng lẽ lại tình thế đặc biệt, nếu vậy thì đất nước này do đảng CSVN thời nay lãnh đạo chẳng ra đâu vào đâu, luôn ở tình thế đặc biệt. Như thế là bất ổn ngầm lớn lắm, sự bình yên kia chỉ là giả tạo thôi. Đổ vỡ, sụp đổ trực chờ hàng ngày, chỉ thay cái cột nhà cũ yếu già nua nào đó là sẽ sụp cả ngôi nhà ngay. Tình thế ngày càng đặc biệt hơn khi trước chỉ cần một ông ở lại, giờ thì phải đến 5, 7 ông bà ở lại để đối phó?

Chẳng lẽ các vị quá tuổi kia cũng là hiền tài, sĩ phu, hồng phúc của dân tộc, một trăm năm mới có một lần. Thế thì mạt phúc cái dân tộc luôn tự hào lắm tinh hoa này. Dân tộc mẹ gì mà cứ đến tuổi về hưu mới bộc lộ thành tinh hoa, thành sĩ phu, hồng phúc của dân tộc.

Nếu đến hai người quá tuổi ở lại thôi, thì hình ảnh của vị sĩ phu tóc bạc, nhân sĩ Bắc Hà Nguyễn Phú Trọng đang chói loà kia sẽ trở thành màn hài kịch tồi tệ. Bởi sự duy nhất không phải một nữa, sự duy nhất trở thành 3 trường hợp duy nhất.

Trước kia thông báo nói duy nhất một trường hợp ở lại. Nay sẽ nói thế nào, duy nhất có mấy trường hợp ở lại chăng?

Hơn nữa nếu để hơn một trường hợp duy nhất đặc biệt ở lại, mà có đến mấy uỷ viên Bộ chính trị. Thì dân tình người ta bảo các ông lãnh đạo cấp cao sửa điều lệ , sửa luật hay quá. Sửa mẹ gì mà toàn các ông được hưởng lợi từ đấy. Toàn tham quyền, cố vị, mưu toan lật lọng như thế thì tâm đức đâu ra để lãnh đạo đất nước.

 Sao các ông sửa điều lệ, quy định. Các ông không sửa cho lớp sau có lợi hơn,  ví dụ trường hợp đặc biệt từ trung ương lên thẳng nhân sự chủ chốt, vào tứ trụ không phải thông qua quy định bắt buộc là ở trong BCT một năm. Sửa thế có phải là đổi mới, chọn hiền tài, cải cách...dân tình ai cũng bàng hoàng trong cơn khâm phục vì sự táo bạo mang tính đột phá vì đất nước, dân tộc của các ông.

Tiểu ban nhân sự gồm ông Trọng , Phúc, bà Ngân, ông Vượng, ông Chính, ông Tú. Có đến 4 người quá tuổi đều chẳng ai muốn về, ai cũng muốn ở lại. Đề xuất cho những người khác quá tuổi không có tên trong tiểu ban nhân sự phải về như bà Phóng, ông Lịch, ông Nhân. Làm ăn kiểu mình đưa ra luật có lợi cho mình nhất, rồi bảo đó là lựa chọn quy trình khoa học.

Từ những điều trên, chỉ nên để mình ông Nguyễn Phú Trọng ở lại. Các ông bà quá tuổi về hết theo quy định, đảm bảo danh dự cho ông Trọng duy nhất là bậc sĩ phu, hiền tài.

Chức thủ tướng đưa thẳng người từ uỷ viên trung ương lên làm hoặc ông Vương Đình Huệ, đầy người là uỷ viên trung ương trình độ am hiểu kinh tế và ngoại giao hơn đứt ông Phúc. Chức thường trực ban bí thự để dự phòng thay thế ông Trọng khi ông bệnh chẳng khó gì, trong số uỷ viên trung ương đầy người cho ông Trọng chọn lựa.

Làm được như thế, ông Trọng giữ được hình ảnh là người duy nhất đặc biệt về mọi mặt.

Thứ Ba, 14 tháng 7, 2020

Bàn về các phương án nhân sự chủ chốt. Phần 1.

Phương án đầu tiên.

1 Nguyễn Xuân Phúc Tổng Bí Thư
2 Tô Lâm Chủ Tịch Nước
3 Trương Hoà Bình thủ tướng
4 Nguyễn Kim Ngân chủ tịch quốc hội
5 Phạm Minh Chính thường trực ban bí thư.

Theo lệ nhiều năm trở lại đây thì tổng bí thư phải từ nhóm tứ trụ đi lên, chẳng hạn như chủ tịch quốc hội, thủ tướng. Cứ như lệ này thì bà Ngân và ông Phúc là hai người là ứng cử viên hàng đầu cho chức tổng bí thư. Bà Ngân là phụ nữ, lại người miền Nam, chưa có tiền lệ người như bà làm tổng bí thư. Cho nên cửa ông Phúc là khá sáng giá. Ông lại vào BCT trước, có ảnh hưởng, có vây cánh hơn ông Trần Quốc Vượng. Để ông Vượng làm tbt mà giữ ông Phúc làm thủ tướng sẽ gây ra cảnh đảng bảo chính phủ không nghe.

Ông Tô Lâm đã có tiền nhiệm là Trần Đại Quang làm chủ tịch nước, ông chỉ vướng vấn đề bắt cóc Trịnh Xuân Thanh. Tuy nhiên nếu làm chủ tịch nước, ông sẽ trao trả Trịnh Xuân Thanh và đổ lỗi cho tướng Đường Minh Hưng. Nước Đức của bà Merkel cũng đã nhạt vụ Trịnh Xuân Thanh, nếu đưa TXT về Đức trong nhiệm kỳ bà này còn làm thủ tướng, việc sẽ giảm mức độ đi rất nhiều.

Ông Trương Hoà Bình là thủ tướng. Lệ thường thì phó thủ tướng thường trực sẽ lên làm thủ tướng. Kỳ đại hội 13 này nhân sự kế cận được sắp xếp rất oái ăm. Ở chức tổng bí thư thì cho ông Trần Quốc Vượng mới vào Bộ Chính Trị làm uỷ ban kiểm tra, rồi nhảy tót lên làm thường trực ban bí thư, cho đi chủ trì nhiều việc thay tổng bí thư để rèn luyện. Nhưng thử thách cho thấy ông Vượng chẳng có năng lực gì, uy tín cũng chẳng đạt được, mờ nhạt. Vì thế ông chỉ có 2 phiếu trong BCT là của ông và của ông Trọng giới thiệu. Kế cận thủ tướng là các phó thủ tướng thì những người am hiểu về kinh tế như Hoàng Trung Hải, Vương Đình Huệ đã sớm bị gạt bỏ để vị trí phó thủ tướng thường trực cho Trương Hoà Bình. Ông Đam thì giờ còn chưa vào được BCT, ông Phạm Bình Minh không rành về điều hành chính phủ, ông Trịnh Đình Dũng thì đang bị ép về hưu.

Bà Ngân ăn vạ được cái trò tín nhiệm cao, những người kia ở lại thì bà cũng ở lại. Chức chủ tịch quốc hội bà làm cả khoá rồi cũng chẳng đâu vào đâu, như bù nhìn. Nên các phe sẽ đồng ý cho bà ở lại không khó khăn gì.

Những nhân vật trên nếu yên vị ở vị trí đã nói, chẳng ai trong số còn lại tranh được với ông Phạm Minh Chính chức thường trực ban bí thư.

Phương án này dựa trên thực lực sức manh, bè phái, vây cánh mà các nhân sự trên đang có. 

Chủ Nhật, 12 tháng 7, 2020

Ai trả một lần mua dâm hết 30 nghìn usd?

Công an Việt Nam vừa phá đường dây gái gọi có giá từ 10 đến 30 ngàn USD một lượt. Đầu tiên thì nói về chuyện bán dâm của các cô gái là câu chuyện có từ ngàn năm trước người ta đã công khai mở lầu xanh kinh doanh việc bán dâm, đến bây giờ việc này vẫn công khai ở nhiều nước.

Ở Berlin việc bán dâm cũng công khai nếu như bạn đã đăng ký các thủ tục. Có một toà nhà 3 tầng cực rộng. Tầng dưới là xông hơi, tắm bể. Tầng thứ hai là quầy bar có các cô gái không mặc gì đi lại chào khách, tầng ba là phòng hành sự. Khách mất 80 euro vào cửa, cởi đồ cất vào tủ khoá riêng, tắm tráng và khoác cái khăn xuống phòng xông hơi, tắm bể. Sau đó lên tầng 2 gọi đồ uống nhâm nhi. Các cô gái đủ các màu da đi lại, họ chào hỏi bạn lịch sự và hỏi bạn có muốn giải trí không. Nếu bạn đồng ý giá sẽ là 120 euro 1 tiếng. Nếu bạn không, họ chúc bạn một ngày vui vẻ và mong bạn ngồi một lúc sẽ có cảm hứng hơn.

Có nhiều người đàn ông vào đây chỉ để  xông hơi, uống bia, ngắm gái và  ngủ một giấc. Những người ở tỉnh xa đến, cần một giấc ngủ ngắn chừng 5,6 tiếng đồng hồ. Họ tính tiền thuê khách sạn bằng tiền vào đây. Vậy là có người muốn vừa ngắm các em khoả thân đi lại vừa nhâm nhi bia, sau đó xuống tầng dưới cạnh hồ bơi có những chiếc ghế nằm, đánh một giấc. Những người này vào cửa thường kéo theo valy.

Ở Thái Lan thì khỏi nói, cả một khu có đầy những quầy bar, trong đó trên sân khấu cả chục cô gái Thái không mặc gì đi lại làm dáng. Khách ngồi uống ở các bàn, ưng cô nào chỉ tay vẫy, cô gái sẽ đến bên bàn và khẽ khàng xin phép được ngồi cùng bàn và xin được mời một thứ đồ uống. Mỗi thứ đồ uống các cô được %, các cô uống rất lịch sự, cùng lắm là 2 cốc bia chứ không uống lấy được. Nếu khách muốn công đoạn tiếp thì lên trên lầu. Giá một lượt hình như là khoảng 2 triệu Việt Nam đồng 1 lần thì phải.

Kể sơ sơ từ xưa đến nay ở vài nơi, để nói câu chuyện bán dâm chẳng có gì là ghê gớm trên thế giới để mà lên án những cô gái bán dâm ở Việt Nam. Và một khi đã là người bán thì khách hứng chí trả cao hay càng cao thì càng tốt, hoặc đòi khách giá cao cũng thế. Thuận mua vừa bán. Việc lên án các cô gái bán dâm giá cao cũng là điều không phải với thoả thuận tự nhiên giữa mua và bán.

Nhưng ở đất nước như Việt Nam mà khách trả 30 nghìn usd một lượt quan hệ tình dục với gái thì phải nói. Không thể lý sự rằng tôi có tiền, tôi trả bao nhiêu cũng được. Vấn đề là đồng tiền ấy bạn kiếm từ đâu ra ? Nếu nó trong sạch, không phạm pháp, bạn đã đóng thuế đầy đủ,  bạn trả 300 nghìn usd cũng được, quyền của bạn, không ai nói.

Nếu bạn trả cho một lần như thế hết 30 nghìn usd, bạn phải có đến hàng triệu, thậm chí là hàng chục triệu usd. Lý sự kiểu tôi chỉ có 30 nghìn usd tôi thích thử , thì chỉ có 1 vài thằng điên mới thử như thế,  nếu chỉ 1 vài thằng điên như vậy thì không hình thành hẳn đường dây phục vụ chúng làm gì. Vì chúng quá hiếm hoi.

Nếu là người làm ăn chân chính, có đến hàng chục triệu USD dưa thừa, đi chơi gái như thế thì sao?

Xin thưa người làm ăn chân chính có từng đấy tiền ở Việt Nam này, giỏi lắm con số cũng chỉ gấp đôi những thằng điên kia. Chưa kể những người làm ăn chân chính để có từng đấy tiền, họ phải qua bao nhiêu cạm bẫy , cám dỗ. Tinh thần của họ phải tu dưỡng đạt đến mức thượng thừa về nhân cách, họ không ném tiền như thế qua một lần quan hệ tình dục.

Vậy ai ở Việt Nam có tiền để một lần quan hệ tình dục với gái hết 30 nghìn USD ?

Việc mua bán mại dâm ở Việt Nam là phạm pháp, những người bán dâm bị phơi tên, bị xử lý hình sự, nhưng những kẻ mua dâm lại không bị nêu tên, không bị xử lý là sai về mặt pháp luật.

Đành rằng có những vụ việc vì hạnh phúc gia đình mà giữ gìn cho những kẻ mua dâm. Nhưng cũng phải xét đến nguyên nhân khiến người ta đi mua dâm. Ví dụ những người ở điều kiện , hoàn cảnh khó khăn không có bạn tình, hoặc bạn tình, vợ không đáp ứng đủ. Họ đi chỉ để thoả mãn nhu cầu sinh lý ở mức gía vài triệu VND trở xuống. Có thể dung tình không nêu tên họ.

Còn những kẻ đã trả giá đến hàng nghìn và vài chục nghìn usd là những kẻ rửng mỡ, thích chơi độc, những kẻ thừa tiền muốn chơi ngông. Nhu cầu của chúng không phải giải quyết sinh lý bình thường vì hoàn cảnh như những người đàn ông khác, nhu cầu của chúng còn vượt cao hơn thế một cách quá đáng. Đã đến lúc pháp luật cần sòng phẳng với những kẻ như thế này. Phải nêu tên chúng cùng với mức xử phạt để làm gương răn đe xã hội.

Tiếc thay pháp luật này những kẻ có tiền như thế sẽ dùng tiền để bịt miệng cơ quan cảnh sát điều tra. Hay nói cách khác là cơ quan điều tra sẽ thẳng thắn đề nghị giá tiền để tên tuổi những khách mua dâm này được giữ kín.

Tấm hình của tú ông đường dây mại dâm hàng chục nghìn usd dưới đây, là trả lời cho câu hỏi vì sao giới showbiz Việt Nam thường không quan tâm đến biển đảo, tham nhũng, hối lộ, nạn đói nghèo.


Thứ Sáu, 10 tháng 7, 2020

Ông Trọng còn quyền lực không?



Đây là câu hỏi mà rất nhiều người bận tâm lúc này, từ đại hội 12 đến giờ ông Trọng được tung hô như một vi vua đầy quyền lực, ông chỉ ai chết là người đó chết. Một mình ông thống nhất được hai ghế TBT và Chủ Tịch Nước, quyền uy của ông tưởng như là vô song.

Thế nhưng khi bước vào sắp xếp nhân sự cho đại hội 13, ông quá lúng túng và mất nhiều thời gian, ông phải phát biểu đay đi đay lại về việc phải chọn thành phần thế nào, nhân sự tiêu chuẩn thế nào....điều đó chứng tỏ ông vẫn chưa đủ mạnh để quyết định nhân sư chủ chốt của đại hội 13.

Ông Trọng có phe cánh, chân tay không?

Hầu như là không có, đây mới là điểm đáng ngạc nhiên, một người đầu quyền lực nhưng hầu như lại chẳng có chân tay thân tín gì. Có lẽ chỉ có Tòng Thị Phóng, Trần Quốc Vượng là đàn em thực sự của ông Trọng. Nhưng hai người này quá mờ nhạt và không thực sự có ảnh hưởng tới đám quan chức trong đảng.

Ông Trọng sở dĩ có quyền lực bởi ông đứng giữa những thế lực ngang sức đang đấu đá nhau, ông được Trung Quốc ủng hộ vì kiên trì đường lối CNXH. Ông cũng biết tận dụng những cuộc đấu đá để tìm kiếm cái ghế cho mình.

Những đối tượng bị đốt trong cái lò của ông, hầu hết là những đối tượng mà thù oán với phe khác chứ. Họ bị phe đối thủ mang ra đốt, ông chỉ là người đứng ra nhận công lao. Nếu không có bộ trưởng công an, thủ tướng, phó thủ tướng thường trực...liệu ông có đốt nổi được ai?

Chẳng hạn như Út Trọc thuộc phe Trần Đại Quang, Vũ Nhôm phe Nguyễn Bá Thanh sau về với Đại Quang. Tựu chung là nhóm Đại Quang này là có xung đột với Tô Lâm và Nguyễn Xuân Phúc. Tô Lâm tất mâu thuẫn với Đại Quang vì ảnh hưởng trong Bộ Công An, còn Nguyễn Xuân Phúc thì vốn dĩ thâm thù ảnh hưởng của Nguyễn Bá Thanh trước kia và Đại Quan sau này. Còn Trương Hoà Bình thì chẳng hận thù gì, nhưng diệt được phe nào tốt phe đấy.

Ông Trọng thì bỗng nhiên được hưởng cái tiếng là người đốt lò vĩ đại, dân chúng ca ngợi, tội gì không nhận.

Vì thế nên chú ý các đối tượng đốt lò không bao giờ là đối tượng sân sau liên quan đến Nguyễn Xuân Phúc, Trương Hoà Bình, Tô Lâm. Thân Đức Nam, Dương Thaco....là một ví dụ.

Trong những ngày gần đây, Trung Cộng đưa quân tập trận ở biển Đông. Những tin tức tình báo cho biết có thể Trung Cộng nhân dịp tập trận này đánh chiếm luôn một số đảo ở Trường Sa. Có thể Trung Cộng còn mục tiêu khác nữa là gây sức ép để  ĐCSVN phải để một TBT kỳ sau đảm bảo việc thần phục Trung Cộng tuyệt đối. Ông Trọng sức khoẻ bất thường, không còn là chỗ chắc chắn để đảm bảo đường lối thân Trung mà Trung Cộng mong muốn.

Ông Trọng vốn là kẻ háo danh, ông không muốn trong thời kỳ mình đang đứng đầu biển đảo bị mất. Bởi vậy ông đã cho người đi nhờ Mỹ đưa quân tới tập trận để ngăn cản âm mưu đe doạ của Trung Quốc.  Sẽ không lạ gì khi vài hôm nữa nhóm Tô Lâm, Nguyễn Xuân Phúc, Trương Hoà Bình sẽ đưa vài uỷ viên trung ương hay qua lại với Mỹ ra đòi xem xét kỷ luật vì những tội không đâu.

Một loạt các quan chức như Vũ Huy Hoàng, Hồ Kim Thoa, Trần Vĩnh Tuyến thuộc nhóm đàn em của Nguyễn Tấn Dũng và Lê Thanh Hải bị khởi tố nhưng chưa bắt giam. Những tội danh của các người này lẽ ra phải khởi tố từ mấy năm trước, nhưng họ đã bị treo lơ lửng để nã tiền và rồi rút cục đem ra khởi tố ngay trước thềm đại hội 13.  Đây là lời đe doạ cho những kẻ khác đã về hưu, nếu như không chấp thuận phương án nhân sự do Lâm, Phúc, Bình đưa ra, trái lại còn ủng hộ phương án của Nguyễn Phú Trọng đưa ra, sẽ nhận kết quả tồi tệ.

Lời đe doạ còn được gửi đến Nguyễn Phú Trọng khi điều tra và khởi tố Mường Thanh. Đòn đánh này ngầm thông báo với các đảng viên khác rằng Nguyễn Phú Trọng đã hết thời, ông Trọng không cứu được Mường Thanh, nơi mà ông từng đến nhiều lần và làm thơ đề tặng. Một tập đoàn mới hôm nào được TBT, CTN làm thơ đề tặng mà hôm nay bị khởi tố, thử hỏi xem uy tín của TBT là cái đinh gì?

Vương Đình Huệ, Trần Quốc Vượng...những nhân sự mà ông Trọng lưu tâm giờ đây hầu như buông xuôi. Huệ đã xa rời chức thủ tướng mà ông Trọng đã tính, còn Vượng ngày càng có vẻ khó chạm đến chức TBT mà ông Trọng nhắm sẵn cho.

Nếu ông Trọng không ở lại kỳ sau, ông sẽ chẳng còn gì, thời đại Nguyễn Phú Trọng tưởng là rực rỡ hơn bao giờ hết sẽ bị mổ xẻ chi li để dân chúng từ cảm giác tôn trọng thành coi thường.

Giờ có những phương án sau.

- Hầu hết lứa quá tuổi ở lại giữ nguyên vị trí cũ như Vượng, Phúc, Trọng,Trương Hoà Bình.
- Lứa quá tuổi về hết.
- Mình ông Trọng ở lại làm trường hợp đặc biệt.
- Ông Trọng về, còn hai trường hợp quá tuổi được ở lại như Vượng, Phúc.

Phần sau nếu rảnh, sẽ bàn đến từng phương án.

Thứ Tư, 8 tháng 7, 2020

Về một bài viết trên trang của giáo sư Trần Hữu Dũng.

Trên trang Viet-studies của giáo sư Trần Hữu Dũng, người đang sống tai Hoa Kỳ có một bài viết của tác giả Sao Băng gửi đến, nội dung bàn về chuyện nhân sự đại hội 13.

Trang mạng của giáo sư Trần Hữu Dũng từ lâu đã được nhiều tri thức trongvà ngoài nước tham khảo, đây là trang đưa thông tin có chọn lọc nghiêm túc. Vì thế không dễ gì một tác giả nặc danh cứ gửi bài viết đến là được đăng. Nhất là những bài đề cập đến những vấn đề lớn.

Bài viết ngay từ đầu đề cập đến nhân vật nổi bật đó là ông giáo sư chuyên ngành xây dựng đảng Nguyễn Phú Trọng đang trong cơn bạo bệnh nhưng vẫn tham quyền cố vị. Theo bài viết thì ông Trọng đang chờ các bên cắn nhau bất phân thắng bại và cuối cùng thì ông được ngồi lại.

Tác giả bài viết cũng miệt thị những người như Phạm Bình Minh, Võ Văn Thưởng, Nguyễn Văn Bình, Tô Lâm. Nhưng ngược lại hàm ý khen cặp Trương Hoà Bình và Nguyễn Hoà Bình.

Viện trưởng VKT Tối cao Lê Minh Trí và nhà thơ Trần Đăng Khoa bị ngầm cáo buộc là vụ lợi trong việc bênh vực Hồ Duy Hải. Đây là một cách đánh tráo khái niệm tinh vi, thực ra hai ông Trí và Khoa cũng như nhiều người khác đang vạch ra những sai trái trong xét xử, điều tra của vụ án này mà ông Nguyễn Hoà Bình chịu trách nhiệm chính. Họ lên tiếng vì một nền tư pháp sạch và công bằng chứ không phải tấn công cá nhân ông Nguyễn Hoà Bình hay bênh vực cho tử tù Hồ Duy Hải.

Nếu tất cả uỷ viên BCT đều là những kẻ tội đồ của đất nước, thì phải công nhận những kẻ như Phạm Bình Minh, Võ Văn Thưởng, Trần Quốc Vượng là những kẻ ít tội hơn so những uỷ viên BCT kia. Tại sao bài viết lại hằn học với những kẻ như Trần Quốc Vượng, Phạm Bình Minh, Võ Văn Thưởng mà không nhắc đến những kẻ đại ác khác, trái lại còn vẽ giấc mơ từ Hoà Bình của hai cặp tướng công an là mang lại an lành cho đất nước?

Một cuộc dọn đường dư luận cho cặp đôi Hoà Bình, đó là ý đồ của tác giả bài viết.

Theo như tác giả thì chỉ nên tin vào những tin tức mà sắp tới báo chí trong nước đưa ra, về những sai phạm hay thành tích của các ứng cử viên BCT. Chớ nên tin vào những '' lề trái ''. Thật nực cười khi bài viết của tác giả nói vậy lại được đưa lên trang lề trái như viet-studies.

Tinh ý thì thấy sự ngạo mạn trong bài viết, có lẽ phe cánh Hoà Bình đã nắm chắc được truyền thông lề phải làm vũ khí tới đây, cho nên bài viết dạo đầu để định hướng dân chúng hay tin vào những gì họ sắp đưa ra trên báo lề phải. Tác giả cho rằng việc thông tin đấu đá nhau đưa ra trên báo lề phải sẽ là đấu tranh chính nghĩa.

Nhìn gần đây báo chí ca ngợi thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc và làm ngơ không đề cập đến vụ án Hồ Duy Hải nghiêng về phía Hải như trước.  Có thể suy luận Nguyễn Xuân Phúc và cặp đôi Hoà Bình đang âm mưu dùng truyền thông '' lề phải '' để vũ khí chủ lực nhằm cướp đoạt những cái ghế quan trong trọng như Nguyễn Xuân Phúc làm TBT, Trương Hoà Bình làm thủ tướng, Nguyễn Hoà Bình làm phó thủ tướng.

Nếu bài viết này không được giáo sư Trần Hữu Dũng chọn đăng, nó chẳng là gì cả. Nhưng khi giáo sư Trần Hữu Dũng đã chọn đăng, bài viết là quan điểm, tiếng nói của một phe lớn trong BCT chứ không phải của một người nặc danh, thích bàn chuyện phiếm.

Thế nên không những dư luận cần chú ý, mà ngay cả những uỷ viên BCT hiện nay cũng phải nghiên cứu và tìm sách lược đối phó với những thủ đoạn tinh vi sẽ được tung ra trên truyền thông lề phải tới đây.


Nội dung bài viết.


Đoạt mạng trước thềm Đại hội 13
Sao Băng

Đột tử trên ghế Chủ tịch nước, Trần Đại Quang vẫn kịp có lời nguyền cuộc chiến đoạt ghế sẽ là cuộc chiến đoạt mạng. Lời nguyền này của Quang được chứng khi trong đêm đại tang, sét bủa vây trên bầu trời Hà Nội.
Đại hội 13 ngày càng giống ngưỡng cửa tử thần.
Không phải ngẫu nhiên mà Nguyễn Phú Trọng công cán Kiên Giang lại ngã bệnh đến mức giờ tay vẩy vẩy như cào cào gãy cánh. Vậy nhưng, cũng như Napoleon của nước Pháp thế kỷ 19 và Putin của nước Nga thế kỷ 21 “một khi ta đã có tột đỉnh quyền lực thì ta không thể từ bỏ, không thể cam tâm từ bỏ”
Họp Trung ương, ông ta chỉ có thể ngồi vì hai chân đã không thể đứng dù chỉ vài phút. Ngồi và dạy đời Trung ương, nào là “đừng tưởng thấy đỏ là chín”, nào là “đừng nhìn gà hóa cuốc”, nào là “có con mắt tinh đời”, nào là “đừng chỉ thấy cái mã bên ngoài nó che đậy cái mã sơ sài bên trong”
“Con mắt tinh đời” thế nào thì không biết, chỉ biết là lũ người dưới ông giờ đồng lòng, mồm thì bảo nhau một điều Tổng Bí thư, hai điều Tổng Bí thư và thượng tôn nguyên tắc “giữ gìn sức khỏe cho Tổng Bí thư”, tay chân thì cứ thế lẳng lặng chia nhau quyền lực, chia nhau thị phần. Tóm lại, chia để trị, còn ông lên chùa thành phỗng.
Nhưng thời kỳ chia đều để trị chỉ kéo dài đến Đại hội, trong bó đũa phải có cột cờ. Nếu Đại hội này Trần, Nguyễn phân tranh không bên nào thế thượng phong, tất cả sẽ đều đồng thanh tương ứng, nhất nhất đồng lòng mời phỗng ngồi thêm nhiệm kỳ nữa cho toại ý Đảng, đẹp lòng dân.
Trước khi toại ý Đảng, đẹp lòng dân thì cứ phải quyết tử với nhau đã.
Để được lòng tất cả các bên, Phạm Minh Chính, Trưởng ban Tổ chức Trung ương hô biến “lợi ích nhóm”, “phe cánh” thành một khái niệm mỹ miều là “quy tụ” và bê vào Nghị quyết 214 của Bộ Chính trị như một phẩm chất không thể không có của yếu nhân.
Thế là từ đó, đơn thư tố cáo về phe cánh, lợi ích nhóm bị vô hiệu hóa vì giờ làm gì còn những thứ xấu xa đó? Cuộc chơi trở nên sòng phẳng rõ rệt, anh nào mạnh thì anh đó “quy tụ”.
Quyết tử lần này cũng đặc sắc gấp bội các nhiệm kỳ trước.
Với tiêu chuẩn hàng đầu mà Nghị quyết 214 đưa ra là giữ nghiêm kỷ luật phát ngôn, đố đồng chí nào dám vi phạm mà xì tin ra cho “lề trái”. Thời gian qua, thông tin nhân sự toàn nhảm.
Giờ các đồng chí chiến đấu với nhau bằng lề phải, vừa đúng kỷ luật Đảng, vừa xứng mặt hảo hán.
Võ Văn Thưởng, kẻ bất mãn ngồi ghế Trưởng ban tuyên giáo trung ương, ngoài việc viết dăm bài chửi đổng những người đồng chí của mình là dân túy, thì ngày ngày ngồi uống nước nhạt “tọa sơn quan hổ đấu”.
Truyền thông trong nước được dẫn dắt bởi cái gọi là chống tiêu cực, để trở thành hoặc công cụ cho phe phái, hoặc làm tiền, hoặc cả hai.
Đến người chết rồi mà cũng còn bị dựng dậy để xung trận. Vụ án Hồ Duy Hải là một ví dụ điển hình.
Con trai của Lê Minh Trí, Viện trưởng Viện Kiểm sát nhân dân tối cao vừa tử nạn ở tuổi 29, chưa kịp lập gia đình. Không biết chết con có giúp Trí hiểu được nỗi đau về những cái chết oan ở Bưu điện Cầu Voi 12 năm trước, khi mà chính Trí đột nhiên phất cờ cứu kẻ tạm gọi là đương kim hung thủ.
Trí làm vậy không phải vì chính nghĩa hay lý tưởng cao đẹp gì, mà chỉ là cố lập công với họ Trần để không phải gia nhập câu lạc bộ sĩ quan sau khi kết thúc nhiệm kỳ này. Ghế chưa nhìn thấy đâu, chỉ thấy đời cha ăn mặn, đời con khát nước.
Hai cô gái ở bưu điện Cầu Voi chết thảm khi mới đôi mươi, họ cũng chưa lập gia đình, họ bị cứa cổ đến chết. Không một ai quan tâm đến việc họ đã chết oan, không một ai quan tâm đến việc hung thủ phải đền mạng, mà chỉ dựng họ dậy để hạ bệ lẫn nhau. Bất công như vậy đến Trời xanh cũng phải nhỏ lệ.
Không bàn Hồ Duy Hải có phải là hung thủ hay không, chỉ thấy vụ án này là sự lão luyện của các tay bạc già trên chính trường Việt.
Truyền thông trong nước vào cuộc rất hăng, cứ như các anh hùng thời loạn tả xung hữu đột, không phải để kêu oan cho hai cô gái, mà là kêu oan cho hung thủ. Giới văn nghệ sĩ thì vào cuộc vì vẫn mang ảo tưởng thế thiên hành đạo và có cả những kẻ đầy toan tính cơ hội trong đó.
Trần Đăng Khoa là một ví dụ. Sau khi được hứa hẹn cho chiếc ghế Chủ tịch Hội Nhà văn, Khoa lập tức trở thành game thủ quyết giải cứu hung thủ trong trò chơi đoạt ghế ở thượng tầng.
Còn các đồng chí đức cao vọng trọng của chúng ta nhân danh công lý, cũng như “phe nhóm” nhân danh “quy tụ”, để chiến đấu bất chấp việc “các thế lực thù địch” nhân đây là mồi ngon để chống phá Đảng ta.
Xem ra ta cũng coi Đảng ta là cái đinh gỉ một khi ta không có được ghế. Con mắt tinh đời là ở đây chứ ở đâu?
Họ Trần và liên quân miền Bắc hiện thúc thủ. Hoàng Trung Hải, xác sống biết đi năm lần bảy lượt xin nghỉ để có hai chữ bình an, nhưng vẫn bị đóng đinh tại trận vì còn Hải là còn 1 lá phiếu trong Bộ Chính trị bỏ cho Thái Bình quê ta. Giá treo cổ đã chờ sẵn khi chiếu bạc tàn canh. Đó đây bắt đầu râm ran tin khởi tố Hải.
Hai lá phiếu khác cho Thái Bình quê ta, một là Vương Đình Huệ, ứng viên Thủ tướng, đã bắn đi thế chỗ Hải làm Bí thư Hà Nội và không hẹn ngày trở lại. Hai là Nguyễn Văn Bình, soái Nga, sẽ ngồi ghế Trưởng ban Kinh tế bền lâu.
Phạm Bình Minh mải ngụp lặn trong các cuộc viễn chinh, lúc vãn hồi mới ngỡ ngàng “ơ các anh chia ghế mà không sắp ghế cho em?”. “Ừ, thì chú có công mang chuông, cho ghế Phó Chủ tịch thường trực Quốc hội an hưởng tuổi già nhé”
Lửng lơ giữa hai dòng nước, Tô Lâm, Bộ trưởng Công an phải mang bộ dạng sói đội lốt cừu nín nhịn  chờ thời. Án AVG vẫn treo lơ lửng trên đầu bởi hai tướng Bình thích thả thòng lọng lúc nào là thả.
Tướng Nguyễn Hòa Bình khi được Quốc hội bầu làm Chánh án năm 2016, nói đại ý, tôi và người tiền nhiệm là Chánh án Trương Hòa Bình đều mang tên Hòa Bình, chắc cũng là ý Trời cho tòa những năm tháng không đâm chém, không gươm đao, thiên hạ thái bình.
Mà cây muốn lặng, gió chẳng đừng. Chân dung quyền lực dựng lên bởi các tướng lĩnh ăn không được thì đạp đổ trong ngành công an đập thẳng vào Hòa Bình.
Công an không phải lực lượng bảo vệ chế độ mà là lực lượng ăn tiền cực lực của chế độ. Miếng ăn lại là miếng tồi tàn, mất ăn một miếng lộn gan lên đầu. Ngành này chống tham nhũng ở đâu là vì ở đó công an không thò được vào đó cái vòi bạch tuộc tham nhũng.
Bút thủ Nguyễn Như Phong, cây bút chủ lực của Chân dung quyền lực, ăn tiền của bên nào thì bên đó lụi, ăn tiền của Đinh La Thăng, Thăng vào tủ, ăn tiền của Trần Đại Quang, Quang đột tử. Phong vẫn sống, lải nhải bài ca ơn Đảng và lớn tiếng dạy đời.
“Các thế lực thù địch” hóa ra toàn là người trong Đảng, đúng như đúc kết của họ Trần, Thường trực Ban Bí thư Trần Quốc Vượng, ứng viên số 1 cho vương vị Tổng Bí thư, toàn là tự ta lật đổ ta.
Những kẻ mà truyền thông lề phải vu là chống phá chế độ, như Người Buôn Gió, xét ra ngoài tội tung tin “mua vui cũng được một vài trống canh”, thì vẫn đáng quý hơn gấp vạn lần các đồng chí ta. Gió còn giữ được ở trong lòng những điều tốt đẹp “thích uống trà mạn, yêu quê hương Việt Nam”
Vẫn còn đó lời nguyền của kẻ đột tử. Ghế có được có thể phải trả bằng sinh mạng. Không có cái chết nào đến nhanh hơn cái chết đến từ lưỡi dao của những người đồng chí.
Cứ khoác áo chính nghĩa mà chiến đấu với nhau đi.
Các nhà dân chủ thời kỳ này có lẽ nên tạm nghỉ, không cần phí sức, cứ yên chí.
Tổng Bí thư tương lai đã nói rồi, tự ta lật đổ ta.
Sao Băng
7/7/2020
Tác giả gửi cho viet-studies ngày 7-7-20