Thứ Tư, 24 tháng 6, 2020

Một gia đình, một ngôi làng.

Giữa một thời mà Việt Nam tự hào là nước yêu hoà bình, gìn giữ hoà bình, giải quyết xung đột chủ quyền bằng phương pháp đối thoại hoà bình...mà trong một dêm hàng ngàn cảnh sát chính quy được huy động súng ống, đạn dược tấn công một ngôi làng quê.

4 người chết vì đạn bắn, dao đâm, lửa đốt và gần 30 người nông dân già trẻ, trai gái bị bắt vì tội '' giết người ''.

Sự việc để lại bàng hoàng trong lòng người dân Việt Nam, nhiều lời cảm thán nén trong lòng như.

-Ta đang sống thời nào đây?

Hàng ngàn đứa trẻ tuổi đôi mươi được nhà nước huy động lên mạng xã hội chửi rủa những người dân làng kia, họ được nhồi nhét tư tưởng thành những kẻ khát máu, sùng sục căm hơn. Chúng buông đủ mọi lời lẽ man rợ và thô tục như đm thằng già Kình phải treo xác mày lên, giết cả họ nhà mày, băm thây bọn dân làng này...

Không những chúng căm dân làng ấy, chúng căm hận cả nhưng ai cất tiếng nói đòi làm rõ ngọn nguồn.

Chứng kiến một cuộc tấn công đầy mùi súng đạn chiến tranh và chết chóc ở ngôi làng kia đã là một vết thương lớn trong lòng ngườicó lương tri, hậu quả vết thương này sẽ còn lâu lắm mới nguôi ngoai. Nhưng đau xót hơn là những việc như thế không có gì bảo đảm sẽ không còn xảy ra. Đọc những gì mà đám thanh niên đang ở trong công an, quân đội tung lên mang xã hội. Chúng ta thấy rằng với tính chất khát máu được nhồi sọ như vậy vào những người lính trẻ trong lực lượng vũ trang, những cuộc đàn áp  đẫm tang thương như thế trong đất nước này sẽ còn tái diễn.

Một thanh niên khát máu trong lực lượng vũ trang, đoàn viên như thế ít nhất là có 2 người thân là bố mẹ. Nếu tính ông bà, anh em ruột thì bình quân một thanh niên ấy có đến 4 người thân tất cả. Đấylại là một nỗi xót xa nữa, những người như thế thấy con em mình thái độ khát máu như vậy, không can ngăn hoặc không biết, hoặc còn ủng hộ chúng suy nghĩ như vậy.

Nghĩ xem tương lai đất nước này sẽ là gì ? là những khối người , những giai cấp đang nung nấu trong lòng sự thù hận lẫn nhau. Xã hội Việt Nam ngày nay đang phân hoá sâu sắc giữa người giàu và người nghèo,  giữa những ngừoi hưởng đặc quyền, đặc lợi và những người bị đối xử bất công. Từ những phân hoá ấy được hỗ trợ thêm bằng lòng thù hận sẽ dẫn đến những hành động độc ác từ cái lớn như pháp luật ở phiên toà,  thái độ của quốc hội đến những cái nhỏ nhất như mớ rau , con cá tẩm hoá chất. Có nghĩa làm gì được lợi cho mình, chết người khác cũng mặc mẹ nó.

Kẻ quan chức, dân biểu nghĩ như vậy. Kẻ bán rau, thịt cũng nghĩ như vậy.

Từ đâu mà một gia đình nông dân bình thường, thuần chất như gia đình bà Cấn Thị Thêu trở thành người phản kháng lại nhà nước?

Nói chính xác họ phản kháng lại những chính sách, quyết định bất công của nhà nước. Từ những chính sách, quyết định bất công ấy đã khiến họ phải bất đắc dĩ trở thành người phản kháng.

Hãy nhìn cuộc sống của họ xem, họ làm nông, trồng cây lấy trái bán,. Họ chăm chỉ sớm khuy bên chậu cua đồng ngoài chợ. Họ tần tảo, lam lũ như bản tính nông dân của cha ông họ hàng ngàn năm trước. Họ quây quần vợ chồng, con cháu  ấm êm trong một mái nhà.

Những người nông dân thuần chất như thế không thể hứng lên mà thành phản động chống nhà nước. Chỉ có nhà nước dồn ép họ thành người phải phản đối lại chính sách nhà nước bằng thứ vũ khí đơn sơ nhất mà ai cũng mang trên người, đó là lời nói.

Hôm nay xem clip Trịnh Bá Phương nói trong lúc công an dùng kiềm cộng lực phá cửa nhà Phương. Phương bình thản nói khúc chiết, không cao giọng, không hận thù, hình ảnh đứa bé con Phương mới sinh được vài ngày nằm trong nhà. Ngoài kia là một lũ người đang sừng sực khí thế đàn áp phá cửa.

Tôi ứa nước mắt,  tôi đau đớn trước thái độ bình thản của Trịnh Bá Phương lắm. Một người nông dân, một người cha, một người đàn ông hàng ngày ngồi chợ bốc cua cân bán, nào phải anh hùng gì đâu, được tôi luyện rèn giũa như quân đội , công an đâu. Cái khí chất ấy không phải khí chất của một anh hùng, một tráng sĩ. Đó là phản ứng của một con người hiền lành, chất phác đã tuyệt vọng về  đạo lý, pháp luật ở xã hội này.

Cái đó mới gây xót xa, càng ngẫm càng xót xa cho phận người địa vị nhỏ nhoi trong xã hội.

Tuyêt vọng về đạo lý khi thấy hàng triệu người dân khác thờ ơ, bàng quan trước những bất công. Tuyệt vọng về pháp luật khi chứng kiến sự công bằng bị chà đạp trắng trợn.

Thủ đoạn bắt cả gia đình một lúc thật dã man, đòn khủng bố này sẽ đánh vào tình ruột thịt. Ai cũng muốn nhận tội về mình để mẹ, anh trai, em trai của mình về.  Với tâm lý ấy, thành ra ai cũng là người nhận tội nhiều nhất.  Người ta sẽ dùng thủ đoạn, mày nhận đi tao sẽ để anh mày, em mày, mẹ mày, con mày về  chẳng hạn.

Ai mà đủ tỉnh táo để khước từ lời đề nghị như thế?

Một ngôi làng tang tóc, một gia đình tang thương. Một xã hội hận thù nhau từ thượng tầng đến hạ tầng. Từ những đồng chí trong uỷ viên bộ chính trị hận thù nhau đến xương tuỷ, ngày đêm bày mưu tính kế để diệt cả dòng họ nhau. Đến những người dân đen bán rau, bán cá cũng dùng hoá chất hại người một cách thản nhiên như lẽ sống ở đời này là phải thế.

Khi tôi viết những dòng chữ này, con trai tôi vào hỏi, bố làm việc à, bố có thấy Picachu của con đâu không?  Tôi chỉ chỗ Picachu, con trai tôi ôm con thú bông Picachu thơm rồi nói con cảm ơn bố.

Một thiếu niên 15 tuổi, cao bằng bố, đi tìm Picachu ngủ nói lên điều gì.

Là xã hội, cuộc sống mà nó đang ở đó không phải xã hội mà 10 năm trước nó sống.

10 năm trước lúc nó 5 tuổi. Nhìn thái độ của mẹ nó khi nghe điện thoại, nó hỏi mẹ nó.

- Mẹ ơi, bố lại bị người ta bắt rồi à.?

Con của Trịnh Bá Tư, Trịnh Bá Phương giờ chắc đang ngủ say......

Thứ Hai, 22 tháng 6, 2020

Cuộc sống trở lại bình thường.

Tuy số người nhiễm dịch ở Đức vẫn ở mức độ đáng quan tâm, nhưng nhiều cơ sở đã hoạt động trở lại như trườngmẫu giáo, một số trường học và một số công sở. Nhiều cửa hàng đã mở lại tuy vẫn bị cách ly hạn chế. Ở lối vào tiệm ăn, có một nhân viên đứng đưa tờ giấy để bạn điền tên, số điện thoại. Họ ghi cho bạn số bàn trên mẩu giấy. Bàn nọ cách bàn kia 1,5 m.

 Đến 1 tháng 7 tôi phải trở lại đi học và đi làm bình thường. Trước kia là giai đoạn học, giờ là giai đoạn vừa học vừa làm, hết năm nay là phải đi làm hoàn toàn.

Từ lúc dịch đến giờ, tôi bị cuốn vào một câu chuyện thực sự ngỡ ngàng, đến nỗi, nếu tôi kể ra nó phải thành một tập sách và ai đọc nó đều nghĩ đó là câu chuyện hoang đường, giả tưởng mà tôi tự nghĩ ra. Trừ những những quan chức cao cấp của đảng CSVN là người trong cuộc.

Bởi thế tôi nấu ăn liên miên và đưa những hình ảnh nấu ăn liên tục trên FB của mình để cố gắng chặn lòng mình lại, không viết ra.

Khi viết ra phải viết sự thật, hay ít ra viết cái mà mình quan sát và nhận định đó là sự thật. Tiếp nữa là tính xem điều viết ra ấy có lợi cho ai? Có lợi cho nhân dân, đất nước này không? Hay viết ra chỉ để chứng tỏ mình là người có nhiều tin mật, tin nội bộ để câu người theo dõi, like.

Hơn nữa sự thật không phải lúc nào cũng dễ nuốt trôi cả. Trước lúc viết những dòng này, tôi đọc lại bài thơ Khăn Hồng của Cố thi sĩ Nguyễn Bính. Nhất là khổ thơ thứ tư.

Em cứ yêu đi, thật thuỷ chung
Yêu đi rồi chị tặng khăn hồng
Vui nhỉ bao giờ về ăn cưới
Chắc chẳng như khi chị lấy chồng.

Đã nhiều năm tôi khắc khoải nghĩ về bài thơ này, tại sao người chị đã đi qua, có kinh nghiệm, biết được điều phía trước mà không cản em mình, đã thế còn khuyên cứ yêu hết lòng đi.

Có lẽ người chị nghĩ em mình đang yêu, có cản cũng không được, biết đâu người em có chút may mắn hơn chị.

Thực sự tôi thích đọc những tin tức công khai trên báo chí, rồi phân tích, bình luận. Như thế cảm thấy hứng thú hơn là từ trong nội bộ đưa ra những tin nào đó. Đăng tải những tin tức nội bộ do được cấp, dần dần sẽ mất thói quen và cảm giác đọc và phân tích bình luận. Như biết trước kết quả của trận đấu, sẽ chẳng còn hứng thú gì nữa.

Mà nội bộ cộng sản VN đâu đơn giản, hôm nay giữa phe này với phe kia là thù, mai chúng nó lại thoả thuận nhau là bạn. Rồi có phe đang là thầy trò, bạn bè bỗng nhiên đến gần đại hội chúng trở mặt là thù.

Rồi mình cứ chọn đưa tin bênh phe yếu cho chúng choảng nhau, lỡ một ngày phe yếu đó thắng, thế thì mình làm gì, đứng về bên thắng cuộc huênh hoang ? Vậy mình theo cộng sản à?

Không đứng theo, lại chạy đi trợ giúp phe yếu khác choảng phe kia?

Vậy là mình thành tráo trở, vừa mới hôm nào khen nức nở người này vì dân vì nước bà con cần ủng hộ, sau lại moi móc chửi nó khốn nạn hại dân, cần phải loại bỏ, thế có phải lừa người đọc không?

Suốt cả mùa dịch tôi nghĩ liên miên về vấn đề này. Giờ cuộc sống sắp trở lại bình thường. Tôi quyết định sẽ hạn chế không đưa những tin nội bộ nhận được nữa. Thay vào đó nếu rảnh, tôi bình luận những tin tức mà báo chí, truyền hình đã đưa.

Bình luận và nhận định theo cảm giác của mình, có thể sai, nhưng nó hấp dẫn hơn là nhận tin tức từ bên trong. Nói thật chả tài giỏi gì khi đưa tin nội bộ ra cả. Người ta cấp tin cho bạn, bạn đưa lên, có làm gì đâu. Tài giỏi nỗi gì cơ chứ. Vậy mà thiên hạ cứ khen mới lạ.

Lẽ ra phải khen một bài bình luận, nhận định nào đó. Dù chưa đến ngày để  có đáp án biết đúng sai, nhưng cách lập luận, đưa dẫn chứng thuyết phục thu hút người đọc. Cái ấy mới đáng khen, nó khuyến khích người viết tư duy sâu hơn, tìm kiếm thông tin công khai để làm dẫn chứng một cách chuyên nghiệp hơn. Nó cũng khuyến khích người dân quan tâm, bàn luận đến thế sự nhiều hơn.

Người ta đưa tin nội bộ cho bạn, vì bạn là người của họ, vì bạn được họ trả tiền, vì họ biết bạn ghét phe kia, vì bạn muốn nổi tiếng.... Nhưng lý do thế nào thì cũng chung quy lại là họ phải cảm thấy họ an toàn. Thế nên họ phải có cách gì khống chế bạn, hoặc bạn là người họ tin tưởng về chữ tín.

Để bị khống chế thì còn gì là bản thân mình nữa. Đang là người tự do muốn nói gì, bình gì cũng được, nay thành tay chân cho người ta.

Nhưng là người giữ chữ tín cũng khổ. Càng đưa tin mật từ nhiều nguồn thì càng phải giữ chữ tín với nhiều người. Bạn bè thân thiết có những lúc tò mò họ hỏi về điều gì ấy, lại phải trình bày với họ trí trá cho qua chuyện. Gặp chỗ thân tình quá, lại phải khéo nói với họ đỡ mất lòng, là việc như thế không thể nói ra, dù bạn với mình là chỗ sinh tử. Chẳng hạn ở bên này có ông Lê Trung Khoa, ông Nguyễn Văn Đài đều là chỗ cực tin tưởng, nhưng nhiều khi các ông hỏi tin này thế nào, nguồn đâu cấp, việc ấy thế nào? ...mà cũng phải trả lời với các ông ấy là tôi không thể nói. Như thế các ông cũng chạnh lòng nghĩ mình không tin các ông ấy.

Chưa kể đi đến đâu, thiên hạ cũng hoài nghi không biết người của phe nào, có khi là người của tổng cục này, tổng cục nọ.

Từ mai bạn nào hóng tin mật, tin nội bộ, tin nóng thì thôi không phải theo dõi facebook của tôi nữa. Tôi từ giờ trở đi chỉ viết bình luận và viết tản văn thôi. Trở lại với cuộc sống bình thường.

Thứ Sáu, 19 tháng 6, 2020

Quốc hội bàn chuyện chế tài cắt điện, nước.

Nhân chuyện quốc hội bàn cắt điện nước, nói chuyện của mình hồi trước.

Nhà mình làm cái mái tôn chống dột, tất cả các nhà xung quanh cũng đã làm, vì nóc nhà tập thể cũ bị ngấm nước mưa là dột xuống nhà. Mới đưa tôn và khung sắt lên thì một anh cán bộ phường đến quát.

- Ai cho phép làm mái này?

Mình ra thủ thỉ nói.

- Nhà tôi dột quá, anh vào nhà xem thử thì thấy, mọi người đều đã làm, anh chiếu cố cho tôi làm, nhà có con nhỏ, đêm mưa dột ướt hết cả chỗ nằm. Anh vào nhà uống chén nước tôi trình bày với anh.

Mình nói mắt như ra hiệu vào mình đưa phong bì, như mọi nhà thôi, chẳng muốn khác người.

Anh cán bộ quát.

- Không có chuyện trò gì hết, cắt điện, cắt nước nhà này.

Mình trở mặt luôn.

- Đm thằng nào cắt điện, đứng ra tao xem mặt.

Anh cán bộ đỏ mặt, lắp bắp.

- Anh biết tôi là ai không, sao anh dám chửi.

Mình.

- Mày là ai?

Anh cán bộ đanh giọng.

- Tôi là cán bộ thanh tra xây dựng của phường.

Mình đã đâm lao, trót phải trét.

-Tao còn chửi cả thằng Thảo chủ tịch thành phố chứ mày đã là cái gì.

Anh cán bộ luống cuống vì thái độ của mình, anh lắp bắp bảo quân anh ấy gọi công an phường đến xử lý.
 
 Chỉ mươi phút sau, 4 anh công an phường phi ập đến, vừa đậu xe các anh ấy quát.

- Chuyện gì, làm sao, ai làm gì?

Anh cán bộ phường chưa kịp trả lời, thì dân đứng xem họ nói.

- Nhà thằng Hiếu lợp mái tôn, phường đến không cho, đang cãi nhau.

Mấy anh công an sững người giây lát, một anh hỏi dân.

- Thế có xô xát gì không?
 
Dân đứng xem.
 
- Không có đâu, thằng Hiếu nó trình bày, phường quát, nó cãi lại, không xô xát gì.

Mấy anh anh công an vẫy tay nhau ra hiệu rút, khi đi còn nói lại với dân.

- Mấy ông thanh tra phường rách việc, không xô xát thì gọi công an làm gì.
 
Mấy anh cán bộ kêu là thanh tra xây dựng phường, đứng nhìn nhau chả hiểu chuyện gì, công an rút các anh đứng đó cũng trơ, bèn nói nhau.

- Mai còn làm tiếp lập biên bản xử lý. Hôm nay đã nhắc nhở lần đầu.

Sáng sau mình bị gọi lên gặp chủ tịch phường, vừa vào phường anh chủ tịch quát.

- Mày làm cái gì mà ầm hôm qua? Mày vô pháp nó vừa thôi chứ, sống phải có tình làng, nghĩa xóm. Không phải thích là mày làm gì mày làm.

Mình ngồi trình bày rất lâm ly, là nhà em dột, em làm thì thằng kia đến, em có nhẹ nhàng bảo nó vào xem nhà, để em đưa nó phong bì. Nhưng nó cứ đứng cửa quát tháo cho mọi người nghe, nó bảo cắt điện, cắt nước. Em xin nó mà nó vẫn căng, em mới chửi nó là mày giỏi cắt điện tao xem. Đấy anh xem, em cũng biết trên dưới, nói năng tình cảm, anh không tin gọi nó ra đây hỏi mà xem. Nếu em cư xử to tiếng từ đâù anh hãy trách em.

Anh chủ tịch phường ngồi xuống ghế, giọng anh cũng xuống theo.
 
-Mày phải hiểu, đéo ai nó dám cầm phong bì của mày. Nó quát thế thì mày cứ nghe, dừng lại cho nó thể diện, rồi vài hôm lên đây trình bày bọn anh cho làm. Nhà dột nát, con nhỏ thì phường biết cả, thông cảm cho làm thôi. Nhưng nó đến thì nó phải làm như thế để người ta không dị nghị. Có gì còn các anh ngồi đây để mày lên trình bày, sao mà to tiếng với nhau dưới đấy. Cái gì đúng tình, đúng lý thì chính quyền và dân nói chuyện rồi làm. Thế có phải êm đẹp, tình nghĩa. Nhìn nhau còn được câu chào.
 
Mình gật đầu hối lỗi.
 
- Vâng em nóng tính, tại nó quát cắt điện nước mà nhà em con nhỏ, em mới tức chả kịp nghĩ.
 
Anh chủ tịch.
 
- Nó nói thế, chứ nó sao mà đủ quyền cắt điện nước nhà mày.
 
Mình rút phong bì ra hỏi.
 
- Thế nó đâu để em đưa nó phong bì?

Anh chủ tịch.

- Thôi nó tránh mày rồi, mà không ai nhận phong bì của mày đâu, mày ra kia đóng quỹ ủng hộ người nghèo, mai này họp tao còn nói đỡ, rồi về mà làm cho gọn gàng, đừng để rơi vãi đất cát ra. 
 
 Mình về làm mái tôn như mọi nhà chung quanh đã làm trước đó. Chẳng ai nói gì cả.

Thứ Sáu, 12 tháng 6, 2020

Cách một cây cầu.

Nhà tôi ở ngõ Phất Lộc,  cách con sông Hồng không xa, hồi bé tôi thường đi bộ ra sông bơi. Bên kia sông là đất Gia Lâm với những địa danh như Ngọc Thuỵ, Bồ Đề...chỉ cách nhà tôi một cây cầu.

Vài chục năm trước , thuở đất Gia Lâm bắt đầu nhập nhoạng giữa làng với thành phố, một số nơi người ta còn chưa đổi tên làng thành phường như sau này. Người ta vẫn còn giữ đất trồng rau và lối sống của một làng xã đồng bằng Bắc Bộ.

Năm 1993 tôi có người yêu ở làng Thượng Cát, đến năm 1997 tôi đi tù về, cô ấy đã có người yêu khác. Tôi gặp lại một lần,  hai người ngồi quán cà phê, cô ấy hỏi đúng câu tôi về bao giờ, rồi cứ cúi đầu lặng thinh.  Một lúc lâu im lặng, tôi nói từ tốn rằng tôi biết cô ấy có người khác, đấy là con của một nhà hàng rắn nổi tiếng ở Gia Lâm. Tôi về chỉ gặp chào thôi, còn chuyện cô ấy với người kia, tôi mong cô hạnh phúc.

Tôi không gặp lại cô, thỉnh thoảng tôi vẫn sang bên kia sông chơi với những người bạn cũ, trong đó có anh bạn có cô em rất quý tôi, cô ấy giới thiệu tôi với đám bạn của cô. Cô không biết quá khứ của tôi thế nào, nhà cô làm nghề bán phở. Một hôm tôi ngồi với anh cô ở quán, thì thằng Sâm và thằng Tấn vào quán, thấy tôi chúng ồ lên chào, thăm hỏi tíu tít.

Thằng Sâm và Tấn ở cùng buồng 6-8 với tôi ở Hoả Lò, cô em kia vừa bán hàng vừa nhìn tôi đầy ngạc nhiên pha lẫn vẻ sợ hãi. Rồi sau đó cô dò hỏi thằng Sâm thêm về tôi, thằng đấy lại được dịp huênh hoang kể lể. Tất nhiên tôi chẳng là gì ghê trong tù, nhưng thằng Sâm nó muốn hoành tráng về những gì nó trải qua trong tù, nó biến tấu tôi là một đại ca trong đấy. 

Người bình thường nghe đến tù là sợ hãi, đằng này chứng kiến tận mắt thằng hàng xóm bất trị không biết sợ ai, ra tù vào tội mà thấy tôi thái độ nể phục như thế, tôi là đại ca trong đấy. 

Câu chuyện lan ra, tất cả những bạn của cô đều biết tôi là một kẻ giang hồ vừa ra tù, lại là kẻ có số má trong tù nữa. Rồi có lần cả đám đang ngồi quán phở, ông Hưng Bái cầm bến Cầu Chui phi xe trước cửa hỏi thăm nhà ai, nhìn thấy tôi ngồi trong đó , ông vồn vã hỏi về bao giờ thế,  chiều qua nhà anh chơi nhé. Thế là rõ mười mươi tôi là thằng lưu manh, giang hồ chẳng dấu được.

Cô gái bán phở tên Hương, đám bạn cô ấy là những cô gái hiền lành, hầu hết họ học xong cấp 3 rồi đi làm ở khu công nghiệp Sài Đồng. Ở vùng quê sắp đang chuyển mình sang thành phố như thế, những cô gái đi làm khu công nghiệp là niềm tự hào của mọi nhà, đi làm khu công nghiệp như vậy là tiếp xúc với nền văn minh, có sinh nhật, có hội hè, có những giao lưu như trong những bộ phim Hàn đang chiếu trên truyền hình. Buổi tối khi cơm nước xong, các chàng trai cô gái ngồi quây quần ở nhà nào đó, họ nói chuyện ở công ty, nói chuyện lương thưởng,  việc làm. Những câu chuyện của họ rất yêu đời, thánh thiện. Tôi rất thèm được hoà mình trong họ, nghe những câu chuyện trong sáng như thế. Tôi muốn tránh xa những bạn bè của trước kia để dần dần tìm một  cuộc sống mới.

 Thân phận bị bại lộ,  các bạn ấy nhìn tôi với kiểu e dè hơn,  thế nhưng họ vẫn quý tôi, mọi người bảo nhau là biết thế với nhau, đừng nói với các bậc cha mẹ, anh chị họ, để tôi đến nhà họ chơi được tự nhiên hơn. Mấy cậu con trai được tiếng ngoan và hiền lành, như anh Đàm ở Ngọc Thuỵ, anh làm nhân viên ở một khách sạn 5 sao bên Hà Nội, ở làng đó mọi người đều coi anh là người trẻ tuổi, mẫu mực, có nghề nghiệp ổn định, có chí thú chăm chỉ. Anh Đàm chơi thân với tôi, nhờ đó tôi có tấm bình phong để qua lại mọi nhà bạn khác. Cô Lan người yêu anh ở cách nhà anh không xa, cũng như anh Đàm, họ bảo vệ cho tôi rất khéo, ví dụ như có người lớn hỏi tôi làm gì, học gì là Đàm và Lan đều đỡ lời chuyển sang hướng khác, họ không muốn tôi phải bối rối trả lời, hoặc không muốn tôi phải nói dối các người lớn.

Các cô khác quý tôi, nhưng chẳng ai dám nghĩ chuyện là người yêu tôi cả, tôi cũng biết phận mình, chỉ giữ mức độ bạn bè để qua lại chơi với nhau. Đó là quãng thời gian khá đẹp của tôi.

Thế rồi một hôm, có nhà người bạn xây xong căn nhà mới, mọi người đến ăn tân gia, tôi có uống chút rượu. Thấy mâm trên các cụ ăn xong ngồi uống trà, mang thơ ra bình. Tôi hứng chí ngồi dưới chêm vào một câu, các cụ ồ à hỏi tôi biết về thơ sao. Cái Lan nó kéo áo tôi mắng thầm.

- Say rồi à, biết gì mà nói chen vào các cụ, chết đấy.

Nhưng các cụ cũng say và đang hứng, các cụ gọi bằng được tôi lên ngồi, rót trà rồi luận về thơ.

Thế là tôi chém gió, mặc kệ lũ bạn lườm nguýt ngăn chặn sợ tôi nói gì bị trách. Tôi thao thao diễn giải về đủ các thể loại thất ngôn bát cú, thất ngôn tứ tuyệt, ngũ ngôn tứ tuyệt, lục bát, sử thi, trường ca rồi đọc cả kèm dẫn chứng từ Đỗ Phủ, Lý Bạch đến Nguyễn Du, Tố Hữu sang đến thơ mới của Thế Lữ, Đoàn Phú Tứ, Hàn Mặc Tử...với những người chuyên thơ thì trình tôi dạng lớp 3. Nhưng ở làng ấý, tôi ngồi trong đám hậu sinh, con cháu mà luận kèm dẫn chứng đến vậy thì tất là đáng nể với các cụ. Các cụ hăng lên, tưởng tôi là nhà trí thức có trình độ, liền đem thơ các cụ làm ra cho tôi nhận xét. Đang đà tôi phán câu này hay câu kia chưa được vần, câu này thay chữ này sẽ thoát ý và bay hơn.

Các cụ trọng vọng tôi lắm, nhiều cụ nghĩ tôi phải là cán bộ văn hoá của thành phố hay của bộ. Họ cứ hỏi tôi công tác đâu, ngành nào, mong tôi đến nhà họ chơi.

Đến đoạn ấy thì bọn bạn tôi phải gỡ bí, bằng cách kéo tôi ra về.

Giữa đường chúng bạn cứ mắng tôi là láo nháo, là tôi biết cái gì mà nói phét tài thế, khiến các cụ tin ghê thế, mai kia các cụ biết ra thì sao, dại mặt.

Đúng là dở thật, cứ mỗi lần tôi sang nhà bạn nào, là ông của bạn ấy lại vời tôi lên nhà giữa, sai con cháu pha trà và đàm luận văn chương, thi ca với tôi. Đã thế con sai con cháu sang nhà nọ, kia mời cụ này, cụ khác sang uống trà cùng nói chuyện vì có anh Hiếu sang chơi.

Bọn bạn tôi như ngồi trên đống lửa, chúng ngồi ngoài hiên hay nhà dưới mà cứ thấp thỏm, lo lắng sợ các cụ biết tôi là người thế nào. Càng ngày chúng càng hoảng khi thấy tôi hết chuyện thơ văn lại sang cả lịch sử ta, tàu, tây rồi tình hình quốc tế. Mỗi lần như thế, chúng nhấp nhổm không yên, cứ tìm cớ đảo lên nhà xem có gì để còn đỡ cho tôi.

 Một ngày chủ nhật, tôi vừa đến làng thì thấy mấy tay du thủ, du thực cũng đang vào làng. Chúng thấy tôi lại chào hỏi thăm nhau, rồi rủ tôi đến nhà một tay vừa mới ra trại cũng ở trong làng. Tôi cáo bận, hẹn lúc khác rồi quay xe về lại bên kia sông.

 Từ ấy tôi không qua làng đó nữa, thỉnh thoảng đám bạn đi qua Hà Nội ghé nhà tôi chơi, tôi kể chuyện vì sao tôi không qua làng nữa. Các bạn của tôi cúi mặt buồn, có bạn gái còn rơm rớm nước mắt. Mấy năm sau, họ đều lấy vợ, lấy chồng. Chúng tôi không gặp nhau nữa.

Có rất nhiều cây cầu tôi đã đi qua, cầu đi qua thung lũng, qua sông, qua eo biển.

Cũng có nhiều cây cầu vô hình tôi đã đi qua mà không trở lại được, đó là cây cầu thân phận.

Thứ Ba, 9 tháng 6, 2020

chuyện thường ngày của hai bố con.

Chuyện vặt thường ngày của hai bố con.

Thỉnh thoảng mình và Tí Hớn nói những chuyện linh tinh. Chiều nay ăn cơm xong, mình hỏi con.

- Nếu con đi qua một ngôi làng ở đây, con thấy một con chó bị xe ô tô chẹt chết. Con nghĩ gì?

Tí Hớn.

-Thì con nghĩ là một con chó bị xe ô tô chẹt chết.

Mình hỏi.

- Rồi con nghĩ gì nữa?

Tí Hớn.

- Con nghĩ  người ta đem chôn.

Mình nói.

- Con hãy nghĩ khác một chút, ví dụ đó là con chó nhỏ. Vậy là nhà chủ nó đã không cẩn thận, để nó chạy qua đường, khi mà nhà họ ở ven đường, họ phải ý thức là có xe ô tô qua lại, phải ngăn rào con chó con đấy lại, vì chó con nó rất hiếu động, nghịch ngợm và bất cẩn.  Ở Đức này nuôi một con chó cái, rồi cho nó đẻ, chăm sóc mẹ con nó. Thường như thế là những người cẩn thận, thậm chí họ phải học khoá nuôi chó đẻ, nên khó có chuyện một con chó nhỏ bị ô tô chẹt chết vì nó được chăm nom chu đáo.

Tí Hớn.

- Là một con chó lớn thì sao ạ?

Mình nói.

- Là một con chó lớn, có nghĩa nó đã sống lâu ở làng đó, nó đủ biết chỗ nào nguy hiểm. Tức nó sẽ có kinh nghiệm khi chạy qua đường. Người Đức cẩn thận, xe ô tô đi qua làng đều có biển báo giảm tốc độ, những người lái xe qua làng đều cẩn thận.  Nếu là một con chó lớn bị xe chẹt chết ở khu vực mà nó rất quen thuộc, chỉ có thể là người lái xe đi quá tốc độ và không chú ý quan sát. Người lái xe có thể đang say rượu hoặc phấn khích. Tất nhiên có thể lỗi do con chó chạy đột ngột, nhưng để chẹt chết một con chó thì cú đâm phải rất mạnh, tức là người lái phải đi rất nhanh.

Tí Hớn.

- À vâng nhỉ, thế mà con chỉ nghĩ đem chôn, không nghĩ nhiều chuyện như bố. Nhưng nghĩ thế để làm gì ạ?

Mình.

- Nghĩ thế để nếu con uống rượu, trước khi uống con hãy nhớ lên xe không tỉnh táo, không tập trung được thì đừng lái. Nếu không, con có thể làm chết một con chó khi đi qua ngôi làng nào đó. Hoặc con nhớ phải cẩn thận khi đi qua một ngôi làng, có thể có một con chó hoặc mèo nó đột ngột băng qua đường. Nghĩ thế có tốt không con?

Tí Hớn.

- Tất nhiên có tốt bố ạ.

Mình.

Luôn nghĩ về điều gì đó là tốt, kể cả những điều rất bình thường mình gặp, rèn luyện đầu óc mình suy nghĩ. Con chơi game suốt như thế, con bị cuốn theo. Lúc nào con dừng lại, nghĩ về cái game đấy, sao người ta tạo ra nó thế nào, vì sao họ lại làm game này, họ dành cho những ai chơi , họ được lợi gì...có rất nhiều cái con cần nghĩ về cái game con đang chơi. Vì con thích chơi nó, con phải tìm hiểu mọi thứ về nó. Nếu con chỉ cứ thế mà chơi, bố nghĩ không tốt bằng con vẫn chơi, nhưng con suy nghĩ thêm về nó, chẳng hạn nó được tạo ra thế nào, vì sao nó cuốn hút được người ta ham chơi, những người chơi game ấy họ là những người thế nào?  Trong lúc con chơi con thấy có gì con không thích, con muốn bổ sung thêm cái gì.

Nghĩ cũng là một cách giải trí đấy con ạ, như bố từng ngồi trong một căn phòng hẹp, không có đồ đạc gì cả. Bố có cách giải trí bằng suy nghĩ, đặt câu hỏi và tìm câu trả lời. Ví dụ bố nghĩ tại sao cái phòng ấy nó sơn màu xám, màu tối. Rồi bố nghĩ ra là người ta cố tình sơn thế, để cho người ngồi trong đó cảm thấy buồn chán,  ủ ê, mệt mỏi. Người ta không thấy mạnh mẽ được. Người trong đó chỉ nghĩ tới nỗi buồn chán và sự thất bại, cảm thấy mỗi ngày mở mắt ra là nặng nề hơn, ngột ngạt và khó thở hơn. Khi mình nghĩ ra được thế, mình sẽ thấy vui vì mình khám phá ra được vì sao họ sơn thế, mình sẽ không thấy những điều mà người ta muốn mình rơi vào tâm lý như thế.

Tí Hớn gật gù.

- Con biết rồi, đó là nhà tù. Giờ con mới hiểu sao nhà ở người ta không sơn màu xám hay màu tối. Mọi khi con chả bao giờ nghĩ xem nhà ở lại toàn sơn màu sáng cả.

Mình nói.

- Thấy chưa, nếu con cứ nghĩ, thì con chỉ cần nhìn mọi thứ xung quanh con, con sẽ thấy khối cái rất hay.

Thứ Năm, 4 tháng 6, 2020

Chủ quyền và lợi ích đất nước.



Ngày mai thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc sẽ thể hiện bản lĩnh của người lãnh đạo đất nước, chịu trách nhiệm về danh dự và lợi ích của đất nước.

Nam Côn Sơn, một cái tên quá quen thuộc sẽ được xướng lên trong niềm tự hào hay tủi nhục.

Rosneft của Nga có ký hợp đồng với Petro Việt Nam, khai thác thăm dò dầu khí ở lô 06.1 Nam Côn Sơn. Hãng này trước kia phía Trung Quốc định mua cổ phần, nhưng do trục trặc gì đó mà số cổ phần ấy bán cho Quatar. Ngay sau đó, Rosneft có nhiều chính sách thay đổi phù hợp với nhà đầu tư quốc tế. Đến đây phải nói thêm về thủ đoạn nham hiểm của Trung Cộng, chúng mua cổ phần trong  những tập đoàn quốc tế, rồi dùng ảnh hưởng đó để chi phối hoạt động của những tập đoàn này, đặc biệt trong vấn đề chính trị, an ninh với các quốc gia mà tập đoàn này đầu tư. Ngày nay các tập đoàn quốc tế đầu tư ở Việt Nam có cổ phần, vốn của Trung Quốc rất nhiều. Thay vì hiện diện trực tiếp như trước kia, Trung Cộng núp bóng những tập đoàn quốc tế này để chi phối. Đặc biệt là những tập đoàn của các nước Đông Nam Á như Sing, Thái, Hồng Kông ...

Trung Quốc đã gửi công hàm tới chính phủ Nga phản đối việc Rosneft tham gia hợp tác với Petro Viet Nam, điện Kremlin hồi đáp công hàm này

- Theo chúng tôi được biết thì Rosneft có thông cáo họ hoàn toàn làm đúng theo giấy phép được cấp.
 
Như vậy phía Nga đã trả lời dứt khoát trước áp lực của Trung Cộng, ý Nga là hãng Rosneft của Nga làm ăn với Việt Nam, theo đúng giấy phép Việt Nam cấp, các ông có gì đi hỏi Việt Nam, chính phủ chúng tôi không can thiệp vào việc chủ quyền có đúng của ông hay không.
 
Ngày 15 tháng 4 năm 2020 Rosneft Việt Nam đã gửi công văn đề nghị phía Việt Nam hợp tác để họ tiếp tục triển khai công việc như hợp đồng đã ký. Một số vấn đề liên quan đến bộ quốc phòng, chẳng hạn như việc di chuyển chuyên gia, kỹ sư, công nhân đến giàn khoan Noble Clyde Boudreaux lô 06.1 Nam Côn Sơn.
 
Nhưng phía bộ quốc phòng Việt Nam thoái thác, lý do là mọi hoạt động khai thác dầu phải chờ xin ý kiến của thủ tướng CHXHCNVN.
 
Ngày mai ông Nguyễn Xuân Phúc sẽ trả lời thế nào về việc này?

Ông Phúc trì hoãn, thoái thác hay ông thực thi đúng trách nhiệm của người lãnh đạo đất nước bằng việc đồng ý cho Rosneft tiếp tục hoạt động như trong hợp đồng đã ký với Petro Việt Nam ?

Chủ trương trước kia của Việt Nam giữ chủ quyền bằng cách ký hợp đồng khai thác với nhiều hãng dầu quốc tế, một cách cắm cột mốc chủ quyền trên biển bằng những giàn khoan. Nhưng đến khoá 12 thì chủ trương này bị BCT Việt Nam coi là cố ý gây căng thẳng quan hệ ngoại giao Việt Trung, sứt mẻ tình hữu nghị. Các nhà lãnh đạo CSVN khoá 12 đã cho ngừng mỏ Cá Rồng Đỏ đã ký với hãng Repsol của Tây Ban Nha và chấp nhận bị kiện cáo bồi thường cho hãng này, mong mỏi được Trung Cộng bớt giận. Thậm chí Bộ Chính Trị Việt Nam khoá 12 còn trừng phạt những lãnh đạo trước kia đã chủ trương thực hiện việc cắm mốc chủ quyền trên biển để lấy lòng Trung Cộng. 

Hôm nay Việt Nam sẽ quyết định tiếp tục giữ hợp đồng với tập đoàn Rosneft hay thoái thác, trì hoãn hoặc tìm cách huỷ bỏ để lấy lòng Trung Cộng?

Liệu Việt Nam một lần nữa nhượng bộ chịu tiền bồi thường cho Rosneft, huỷ hợp đồng này?

Như vậy không những mất tiền đền bù, mà còn mất đi chính nghĩa khẳng định chủ quyền trong đường 9 đoạn của Trung Cộng. Không ai còn tin Việt Nam có chủ quyền ở những khu vực mà Việt Nam đã khẳng định. 
 
Nếu cương quyết để hợp đồng lô 06.1 này tiếp tục thực hiện, sẽ có một cuộc căng thẳng trên biển như trước đây, điều mà các uỷ viên BCT khoá 12 bây giờ đa phần đều không muốn, vì ảnh hưởng đến lợi ích của cá nhân họ.
 
Giữa lợi ích của đất nước và lợi ích của những chiếc ghế quyền lực trong Bộ Chính Trị như thế, có thể lãnh đạo CSVN khoá 12 này sẽ chọn giải pháp nhượng bộ Trung Cộng bằng cách trì hoãn hoặc xa hơn là huỷ bỏ và đền bù cho Rosneft, mặt khác đẩy mạnh tuyên truyền để người dân VN chấp nhận việc rời bỏ lô 06.1 là việc làm khôn ngoan, tránh xung đột, bảo đảm hoà bình, hữu nghị và ổn định chính trị, nhằm che sự nhục nhã khi tự mình tiếp tay cho việc Trung Cộng khẳng định chủ quyền của họ trên lãnh thổ của mình.

Có lẽ vì thế, Việt Nam đẩy mạnh dư luận tập trung vào biểu tình ở Mỹ.
 

Thứ Ba, 2 tháng 6, 2020

Chống Trump và ủng hộ Trump.

Chống Trump và ủng hộ Trump.

Thực sự mình không quan tâm lắm đến chính trường nước Mỹ, suốt hai nhiệm kỳ Obama làm tổng thống, mình cũng không yêu hay ghét gì ông ta. Còn cảm thấy thú vị ở chỗ một người da đen đã phấn đấu trở thành một chínht trị gia.

Mình không quan tâm đến việc Obama quan hệ với Trung Cộng, hay Trump sau này có thái độ cứng rắn với Trung Cộng.

Rồi mình một ngày nhận thấy Trump bị rất nhiều người Việt chửi, không như Obama ngày trước. Số lượng người chửi Trump ngày càng nhiều hơn, mình quan sát thấy những người chống Trump xuất hiện trước, sau đó lác đác có người ủng hộ Trump, rồi số người ủng hộ Trump dần đông lên. Đây chỉ nói về những người Việt bao gồm dân chủ, dư luận viên, bất đồng chính kiến.

Thế là chia thành hai phe,  phe chống Trump có rất nhiều bạn bè của mình, phe ủng hộ Trump thì số người quen ít hơn.

Ông Hoàng bạn thân của mình ở Houston chửi Trump sớm nhất, chửi từ lúc Trump mới ra tranh cử. Ông chửi Trump vì ghét thái độ, tức kiểu nhìn ngứa mắt, ông bảo Trump là thằng lấc cấc, ba trợn. Mấy hôm ở nhà ông ý, mỗi lần xem tivi thấy Trump là ông ấy chửi. Hôm gặp ông Nhất Nguyên, ông ấy bảo sao thằng Hoàng nó chống Trump kinh thế, nó theo đảng dân chủ à? Mình bảo ông ấy ghét Trump là do ông ấy ngứa mắt thôi, không phải vì quan điểm chính trị ông ấy đâu.

Hai phe chống Trump và ủng hộ Trump choảng nhau ác liệt, mình cũng chả bận tâm.

Nhưng rồi một hôm, mình nổi hứng tò mò, mình đi tìm hiểu những người chống Trump và ủng hộ Trump là những người thế nào.

Hoá ra mình nhầm, không phải ai chống Trump cũng như ông Hoàng kia.

Mình xem những cái còm chửi Trum có những ai like, theo dõi từng stt của họ, rất nhiều người và rất nhiều thơi gian xem. Mình phát hiện ra có đến 80% các facebook ấy không hề nói đến sự thối nát của cộng sản Việt Nam, toàn thấy ăn chơi, hoa lá. Trong 80% ấy có đến một nửa ở Việt Nam,  họ còn nhiều stt khen ngợi chế độ CS Việt Nam. 20% số chống Trump thì có 18% là người đấu tranh, bất đồng chính kiến họ theo phe Dân Chủ. Chỉ có 2% số người là như ông Hoàng.

Số người còm like ủng hộ Trump, đến 80% là họ chống CS quyết liệt, có một nửa trong số đó khá cực đoan. Tức chống Cộng đến cùng, bất kể trời đất gì đi nữa, điển hình là như ông Nhất Nguyên. 20% ủng hộ Trump nhưng lại 5%  ủng hộ CSVN. 15% còn lại không thấy chửi bới gì CSVN, thậm chí có vài phần % còn chửi cả những người đấu tranh dân chủ ở Việt Nam.

Rồi trên con số thống kê ấy, mình xem xét như một tay chơi cá độ bóng đá, xem xét mọi khía cạnh của hai đội.

Mình rút cho mình một kết luận, phải sàng lọc bạn bè, không phải ai chửi Trump cũng vô tư như ông Hoàng.