Thứ Năm, 23 tháng 7, 2020

Á hậu quý bà thế giới Nguyễn Thu Hương kiện ai? Phần 1.

Sau khi nhiều báo lá cải đưa tin á hậu quý bà thế giới Nguyễn Thu Hương đòi khởi kiện những ai ở Việt Nam chia sẻ stt của mình, thì đến lượt báo Thanh Niên đăng tin này.

Tại sao là báo Thanh Niên đưa tin mà các báo lớn khác không đưa

Tại vì trong những người chia sẻ stt ấy có David Dương, ông vua xử lý rác, Việt Kiều Mỹ, người đang làm ở bãi rác Đa Phước và người đang bị Long An đòi lấy lại dự án mà ông Dương đã bỏ ra 20 triệu usd để rà soát bom mìn.

Báo Thanh Niên và David Dương có nhiều duyên nợ với nhau. Đầu tiên khi Dương về nước đầu tư theo lời kêu gọi của chính phủ, tờ báo này lúc ấy đăng nhiều bài ca ngợi ông vua rác này. Nguyễn Công Khế là người thực hiện những lời ca ngợi ấy, đổi lại Dương giúp đỡ cho thân nhân của Khế được định cư ở Hoa Kỳ.  Con của Khế thời gian đầu sang Mỹ từng ở nhà của David Dương.

 Sau này khi gia đình Nguyễn Công Khế đã định cư ngon lành ở Hoa Kỳ. Tập đoàn bất động sản Berjaya Land Berhad do Nguyễn Hoài Nam làm tổng giám đốc muốn cướp lại hợp đồng xử lý rác của David Dương, đã thuê báo Thanh Niên viết nhiều bài quay ngược 180 độ tấn công David nhằm phục vụ cho tập đoàn gốc Hoa chiếm được hợp đồng xử lý rác với thành phố HCM.

Ân oán như thế, nên việc báo Thanh Niên hay Nguyễn Thu Hương muốn khởi kiện vụ thông tin Hương làm tú bà còn nhằm mục đích khác mang tính chất tranh cướp dự án của nhau. Cuộc đối đầu giữa nhóm tư bản Việt Mỹ là David Dương và nhóm tư bản Việt Trung là Nguyễn Hoài Nam ( chồng của Thu Hương ) sẽ đi đến đâu, đó sẽ là một diễn tiến cực kỳ sôi động phụ hoạ cho quan hệ Việt Nam với Hoa Kỳ và Trung Quốc đang diễn ra phức tạp trong những ngày gần đây.

Nguyễn Hoài Nam là ai?

Nam Pa Tê là cháu nội của Hoàng Minh Thắng, tên thật của Thắng là Nguyễn Tấn Vinh. Vịnh là nguyên bí thư Quảng Nam, nguyên bộ trưởng nội thương, thương mại. Khi Vịnh học xong sơ cấp yếu lược, Khưu Thúc Cự một cán bộ đảng CSVN cho Vịnh đi học 3 năm tiếng Trung Quốc và giới thiệu Vịnh vào đảng CSVN. Những năm đó Việt Nam đang nhận viên trợ rất nhiều của Trung Quốc, nên Vịnh được giữ nhiều chức vụ và thăng tiến rất nhanh, leo đến bí thư tỉnh Quảng Nam, bộ trưởng Bộ Thương Mại.

Hoa khôi Nguyễn Thu Hương tâm sự rằng khi lấy Nguyễn Hoài Nam chỉ vì Nam đẹp trai chứ Nam chẳng có gì.  Thật sự những lời Hương nói chỉ làm cảnh cho đẹp, đoạt giải á hậu thể thao, không dễ gì Hương trao thân làm vợ hai cho một thằng ất ơ không có tương lai, sự nghiệp gì.

 Hương làm vợ hai cho Nam Pa Tê, Nam có chân trong đường dây lợi ích nhóm của Thân Đức Nam với dự án sổ xố Vietlott. Dự án này đã được Bộ Tài Chính ký quyết định số 2933/QD-BTC cho thành lập công ty sổ xố điện toán Việt Nam. Đến tháng 7 năm 2016 khi Nguyễn Xuân Phúc nắm quyền thủ tướng,  Vietlott bắt đầu đi vào hoạt động và thu lợi nhuận cực kỳ khủng đến nay. Công ty sổ xố Berjaya sở hữu 51% Vietlott,  Hoa Kiều đã thâm nhập vào ngành cờ bạc của Việt Nam thông qua những kẻ như Nguyễn Hoài Nam, Nguyễn Xuân Phúc, Thân Đức Nam một cách dễ dàng như thế.

Hãy nhìn và thống kê xem tập đoàn gốc Hoa Berjaya đầu tư vào Việt Nam trên những ngành nghề gì, để hiểu lòng dạ của họ. Cờ bạc, bất động sản, truyền thông, người mẫu...

Chồng kinh doanh cờ bạc, vợ kinh doanh gái điếm trá hình loại cao cấp. Thật xứng đôi vừa lứa.

Các bạn đọc tin hoa hậu ngủ một lượt giá 30 nghìn usd và cho rằng tin ấy là bịa ư?

Phạm Công Danh đã từng nhờ Nguyễn Thu Hương gọi một cô gái  đến tầng 8 khách sạn Caravelle để nhảy một bản, mỗi lần như thế Danh sẵn sàng trả 10 ngàn Usd. Có lẽ Phạm Công Danh chết vì trò ngạo mạn này, vì cô gái đang được một uỷ viên BCT yêu mến. Người cấp tin này là con gái của một vị tướng quân đội còn oai hùng gấp tỷ lần Hoàng Minh Thắng, ông nội của Nam Pa tê.

Nếu Nguyễn Thu Hương khởi kiện đến nơi đến chốn, những điều bí mật, những nhân vật liên quan sẽ được lôi ra. 

Sẽ có một cuộc tương tàn giữa chúng với nhau.

Phần sau sẽ đi vào từng chi tiết một về cặp vợ chồng cờ bạc, đĩ điếm này.

Thứ Tư, 15 tháng 7, 2020

Bàn về phương án nhân sự chủ chốt đại hội 13, phần 2.

Nhân tài và trường hợp đặc biệt.

Trường hợp đặc biệt có thể là nhân tài đặc biệt xuất chúng hoặc là tình thế bắt buộc phải chọn một trường hợp đáp ứng.

Đại hội 12 ông Nguyễn Phú Trọng được nhất trí của bộ chính trị do ông đứng đầu, chọn ông là trường hợp đặc biệt được ở lại trong BCT tái cử làm tổng bí thư để duy trì sự ổn định và đào tạo người kế cận. Tiếp đó trong tình thế đặc biệt ông kiêm nhiệm luôn chức chủ tịch nước.

Lý giải việc ông Trọng tái cử, nhiều bài viết ca ngợi ông là sĩ phu, hiền tài, hồng phúc của dân tộc. Người bao nhiêu năm mới có được.

Chính những điều ca ngợi và cách đặt tình thế trên đã khiến cho việc nhân sự đợt tới này trở nên khó khăn khi những người quá tuổi trong BCT muốn ở lại. Nếu họ ở lại cũng như ông Trọng trước kia thì giải thích việc này thế nào?

Chẳng lẽ lại tình thế đặc biệt, nếu vậy thì đất nước này do đảng CSVN thời nay lãnh đạo chẳng ra đâu vào đâu, luôn ở tình thế đặc biệt. Như thế là bất ổn ngầm lớn lắm, sự bình yên kia chỉ là giả tạo thôi. Đổ vỡ, sụp đổ trực chờ hàng ngày, chỉ thay cái cột nhà cũ yếu già nua nào đó là sẽ sụp cả ngôi nhà ngay. Tình thế ngày càng đặc biệt hơn khi trước chỉ cần một ông ở lại, giờ thì phải đến 5, 7 ông bà ở lại để đối phó?

Chẳng lẽ các vị quá tuổi kia cũng là hiền tài, sĩ phu, hồng phúc của dân tộc, một trăm năm mới có một lần. Thế thì mạt phúc cái dân tộc luôn tự hào lắm tinh hoa này. Dân tộc mẹ gì mà cứ đến tuổi về hưu mới bộc lộ thành tinh hoa, thành sĩ phu, hồng phúc của dân tộc.

Nếu đến hai người quá tuổi ở lại thôi, thì hình ảnh của vị sĩ phu tóc bạc, nhân sĩ Bắc Hà Nguyễn Phú Trọng đang chói loà kia sẽ trở thành màn hài kịch tồi tệ. Bởi sự duy nhất không phải một nữa, sự duy nhất trở thành 3 trường hợp duy nhất.

Trước kia thông báo nói duy nhất một trường hợp ở lại. Nay sẽ nói thế nào, duy nhất có mấy trường hợp ở lại chăng?

Hơn nữa nếu để hơn một trường hợp duy nhất đặc biệt ở lại, mà có đến mấy uỷ viên Bộ chính trị. Thì dân tình người ta bảo các ông lãnh đạo cấp cao sửa điều lệ , sửa luật hay quá. Sửa mẹ gì mà toàn các ông được hưởng lợi từ đấy. Toàn tham quyền, cố vị, mưu toan lật lọng như thế thì tâm đức đâu ra để lãnh đạo đất nước.

 Sao các ông sửa điều lệ, quy định. Các ông không sửa cho lớp sau có lợi hơn,  ví dụ trường hợp đặc biệt từ trung ương lên thẳng nhân sự chủ chốt, vào tứ trụ không phải thông qua quy định bắt buộc là ở trong BCT một năm. Sửa thế có phải là đổi mới, chọn hiền tài, cải cách...dân tình ai cũng bàng hoàng trong cơn khâm phục vì sự táo bạo mang tính đột phá vì đất nước, dân tộc của các ông.

Tiểu ban nhân sự gồm ông Trọng , Phúc, bà Ngân, ông Vượng, ông Chính, ông Tú. Có đến 4 người quá tuổi đều chẳng ai muốn về, ai cũng muốn ở lại. Đề xuất cho những người khác quá tuổi không có tên trong tiểu ban nhân sự phải về như bà Phóng, ông Lịch, ông Nhân. Làm ăn kiểu mình đưa ra luật có lợi cho mình nhất, rồi bảo đó là lựa chọn quy trình khoa học.

Từ những điều trên, chỉ nên để mình ông Nguyễn Phú Trọng ở lại. Các ông bà quá tuổi về hết theo quy định, đảm bảo danh dự cho ông Trọng duy nhất là bậc sĩ phu, hiền tài.

Chức thủ tướng đưa thẳng người từ uỷ viên trung ương lên làm hoặc ông Vương Đình Huệ, đầy người là uỷ viên trung ương trình độ am hiểu kinh tế và ngoại giao hơn đứt ông Phúc. Chức thường trực ban bí thự để dự phòng thay thế ông Trọng khi ông bệnh chẳng khó gì, trong số uỷ viên trung ương đầy người cho ông Trọng chọn lựa.

Làm được như thế, ông Trọng giữ được hình ảnh là người duy nhất đặc biệt về mọi mặt.

Thứ Ba, 14 tháng 7, 2020

Bàn về các phương án nhân sự chủ chốt. Phần 1.

Phương án đầu tiên.

1 Nguyễn Xuân Phúc Tổng Bí Thư
2 Tô Lâm Chủ Tịch Nước
3 Trương Hoà Bình thủ tướng
4 Nguyễn Kim Ngân chủ tịch quốc hội
5 Phạm Minh Chính thường trực ban bí thư.

Theo lệ nhiều năm trở lại đây thì tổng bí thư phải từ nhóm tứ trụ đi lên, chẳng hạn như chủ tịch quốc hội, thủ tướng. Cứ như lệ này thì bà Ngân và ông Phúc là hai người là ứng cử viên hàng đầu cho chức tổng bí thư. Bà Ngân là phụ nữ, lại người miền Nam, chưa có tiền lệ người như bà làm tổng bí thư. Cho nên cửa ông Phúc là khá sáng giá. Ông lại vào BCT trước, có ảnh hưởng, có vây cánh hơn ông Trần Quốc Vượng. Để ông Vượng làm tbt mà giữ ông Phúc làm thủ tướng sẽ gây ra cảnh đảng bảo chính phủ không nghe.

Ông Tô Lâm đã có tiền nhiệm là Trần Đại Quang làm chủ tịch nước, ông chỉ vướng vấn đề bắt cóc Trịnh Xuân Thanh. Tuy nhiên nếu làm chủ tịch nước, ông sẽ trao trả Trịnh Xuân Thanh và đổ lỗi cho tướng Đường Minh Hưng. Nước Đức của bà Merkel cũng đã nhạt vụ Trịnh Xuân Thanh, nếu đưa TXT về Đức trong nhiệm kỳ bà này còn làm thủ tướng, việc sẽ giảm mức độ đi rất nhiều.

Ông Trương Hoà Bình là thủ tướng. Lệ thường thì phó thủ tướng thường trực sẽ lên làm thủ tướng. Kỳ đại hội 13 này nhân sự kế cận được sắp xếp rất oái ăm. Ở chức tổng bí thư thì cho ông Trần Quốc Vượng mới vào Bộ Chính Trị làm uỷ ban kiểm tra, rồi nhảy tót lên làm thường trực ban bí thư, cho đi chủ trì nhiều việc thay tổng bí thư để rèn luyện. Nhưng thử thách cho thấy ông Vượng chẳng có năng lực gì, uy tín cũng chẳng đạt được, mờ nhạt. Vì thế ông chỉ có 2 phiếu trong BCT là của ông và của ông Trọng giới thiệu. Kế cận thủ tướng là các phó thủ tướng thì những người am hiểu về kinh tế như Hoàng Trung Hải, Vương Đình Huệ đã sớm bị gạt bỏ để vị trí phó thủ tướng thường trực cho Trương Hoà Bình. Ông Đam thì giờ còn chưa vào được BCT, ông Phạm Bình Minh không rành về điều hành chính phủ, ông Trịnh Đình Dũng thì đang bị ép về hưu.

Bà Ngân ăn vạ được cái trò tín nhiệm cao, những người kia ở lại thì bà cũng ở lại. Chức chủ tịch quốc hội bà làm cả khoá rồi cũng chẳng đâu vào đâu, như bù nhìn. Nên các phe sẽ đồng ý cho bà ở lại không khó khăn gì.

Những nhân vật trên nếu yên vị ở vị trí đã nói, chẳng ai trong số còn lại tranh được với ông Phạm Minh Chính chức thường trực ban bí thư.

Phương án này dựa trên thực lực sức manh, bè phái, vây cánh mà các nhân sự trên đang có. 

Chủ Nhật, 12 tháng 7, 2020

Ai trả một lần mua dâm hết 30 nghìn usd?

Công an Việt Nam vừa phá đường dây gái gọi có giá từ 10 đến 30 ngàn USD một lượt. Đầu tiên thì nói về chuyện bán dâm của các cô gái là câu chuyện có từ ngàn năm trước người ta đã công khai mở lầu xanh kinh doanh việc bán dâm, đến bây giờ việc này vẫn công khai ở nhiều nước.

Ở Berlin việc bán dâm cũng công khai nếu như bạn đã đăng ký các thủ tục. Có một toà nhà 3 tầng cực rộng. Tầng dưới là xông hơi, tắm bể. Tầng thứ hai là quầy bar có các cô gái không mặc gì đi lại chào khách, tầng ba là phòng hành sự. Khách mất 80 euro vào cửa, cởi đồ cất vào tủ khoá riêng, tắm tráng và khoác cái khăn xuống phòng xông hơi, tắm bể. Sau đó lên tầng 2 gọi đồ uống nhâm nhi. Các cô gái đủ các màu da đi lại, họ chào hỏi bạn lịch sự và hỏi bạn có muốn giải trí không. Nếu bạn đồng ý giá sẽ là 120 euro 1 tiếng. Nếu bạn không, họ chúc bạn một ngày vui vẻ và mong bạn ngồi một lúc sẽ có cảm hứng hơn.

Có nhiều người đàn ông vào đây chỉ để  xông hơi, uống bia, ngắm gái và  ngủ một giấc. Những người ở tỉnh xa đến, cần một giấc ngủ ngắn chừng 5,6 tiếng đồng hồ. Họ tính tiền thuê khách sạn bằng tiền vào đây. Vậy là có người muốn vừa ngắm các em khoả thân đi lại vừa nhâm nhi bia, sau đó xuống tầng dưới cạnh hồ bơi có những chiếc ghế nằm, đánh một giấc. Những người này vào cửa thường kéo theo valy.

Ở Thái Lan thì khỏi nói, cả một khu có đầy những quầy bar, trong đó trên sân khấu cả chục cô gái Thái không mặc gì đi lại làm dáng. Khách ngồi uống ở các bàn, ưng cô nào chỉ tay vẫy, cô gái sẽ đến bên bàn và khẽ khàng xin phép được ngồi cùng bàn và xin được mời một thứ đồ uống. Mỗi thứ đồ uống các cô được %, các cô uống rất lịch sự, cùng lắm là 2 cốc bia chứ không uống lấy được. Nếu khách muốn công đoạn tiếp thì lên trên lầu. Giá một lượt hình như là khoảng 2 triệu Việt Nam đồng 1 lần thì phải.

Kể sơ sơ từ xưa đến nay ở vài nơi, để nói câu chuyện bán dâm chẳng có gì là ghê gớm trên thế giới để mà lên án những cô gái bán dâm ở Việt Nam. Và một khi đã là người bán thì khách hứng chí trả cao hay càng cao thì càng tốt, hoặc đòi khách giá cao cũng thế. Thuận mua vừa bán. Việc lên án các cô gái bán dâm giá cao cũng là điều không phải với thoả thuận tự nhiên giữa mua và bán.

Nhưng ở đất nước như Việt Nam mà khách trả 30 nghìn usd một lượt quan hệ tình dục với gái thì phải nói. Không thể lý sự rằng tôi có tiền, tôi trả bao nhiêu cũng được. Vấn đề là đồng tiền ấy bạn kiếm từ đâu ra ? Nếu nó trong sạch, không phạm pháp, bạn đã đóng thuế đầy đủ,  bạn trả 300 nghìn usd cũng được, quyền của bạn, không ai nói.

Nếu bạn trả cho một lần như thế hết 30 nghìn usd, bạn phải có đến hàng triệu, thậm chí là hàng chục triệu usd. Lý sự kiểu tôi chỉ có 30 nghìn usd tôi thích thử , thì chỉ có 1 vài thằng điên mới thử như thế,  nếu chỉ 1 vài thằng điên như vậy thì không hình thành hẳn đường dây phục vụ chúng làm gì. Vì chúng quá hiếm hoi.

Nếu là người làm ăn chân chính, có đến hàng chục triệu USD dưa thừa, đi chơi gái như thế thì sao?

Xin thưa người làm ăn chân chính có từng đấy tiền ở Việt Nam này, giỏi lắm con số cũng chỉ gấp đôi những thằng điên kia. Chưa kể những người làm ăn chân chính để có từng đấy tiền, họ phải qua bao nhiêu cạm bẫy , cám dỗ. Tinh thần của họ phải tu dưỡng đạt đến mức thượng thừa về nhân cách, họ không ném tiền như thế qua một lần quan hệ tình dục.

Vậy ai ở Việt Nam có tiền để một lần quan hệ tình dục với gái hết 30 nghìn USD ?

Việc mua bán mại dâm ở Việt Nam là phạm pháp, những người bán dâm bị phơi tên, bị xử lý hình sự, nhưng những kẻ mua dâm lại không bị nêu tên, không bị xử lý là sai về mặt pháp luật.

Đành rằng có những vụ việc vì hạnh phúc gia đình mà giữ gìn cho những kẻ mua dâm. Nhưng cũng phải xét đến nguyên nhân khiến người ta đi mua dâm. Ví dụ những người ở điều kiện , hoàn cảnh khó khăn không có bạn tình, hoặc bạn tình, vợ không đáp ứng đủ. Họ đi chỉ để thoả mãn nhu cầu sinh lý ở mức gía vài triệu VND trở xuống. Có thể dung tình không nêu tên họ.

Còn những kẻ đã trả giá đến hàng nghìn và vài chục nghìn usd là những kẻ rửng mỡ, thích chơi độc, những kẻ thừa tiền muốn chơi ngông. Nhu cầu của chúng không phải giải quyết sinh lý bình thường vì hoàn cảnh như những người đàn ông khác, nhu cầu của chúng còn vượt cao hơn thế một cách quá đáng. Đã đến lúc pháp luật cần sòng phẳng với những kẻ như thế này. Phải nêu tên chúng cùng với mức xử phạt để làm gương răn đe xã hội.

Tiếc thay pháp luật này những kẻ có tiền như thế sẽ dùng tiền để bịt miệng cơ quan cảnh sát điều tra. Hay nói cách khác là cơ quan điều tra sẽ thẳng thắn đề nghị giá tiền để tên tuổi những khách mua dâm này được giữ kín.

Tấm hình của tú ông đường dây mại dâm hàng chục nghìn usd dưới đây, là trả lời cho câu hỏi vì sao giới showbiz Việt Nam thường không quan tâm đến biển đảo, tham nhũng, hối lộ, nạn đói nghèo.


Thứ Sáu, 10 tháng 7, 2020

Ông Trọng còn quyền lực không?



Đây là câu hỏi mà rất nhiều người bận tâm lúc này, từ đại hội 12 đến giờ ông Trọng được tung hô như một vi vua đầy quyền lực, ông chỉ ai chết là người đó chết. Một mình ông thống nhất được hai ghế TBT và Chủ Tịch Nước, quyền uy của ông tưởng như là vô song.

Thế nhưng khi bước vào sắp xếp nhân sự cho đại hội 13, ông quá lúng túng và mất nhiều thời gian, ông phải phát biểu đay đi đay lại về việc phải chọn thành phần thế nào, nhân sự tiêu chuẩn thế nào....điều đó chứng tỏ ông vẫn chưa đủ mạnh để quyết định nhân sư chủ chốt của đại hội 13.

Ông Trọng có phe cánh, chân tay không?

Hầu như là không có, đây mới là điểm đáng ngạc nhiên, một người đầu quyền lực nhưng hầu như lại chẳng có chân tay thân tín gì. Có lẽ chỉ có Tòng Thị Phóng, Trần Quốc Vượng là đàn em thực sự của ông Trọng. Nhưng hai người này quá mờ nhạt và không thực sự có ảnh hưởng tới đám quan chức trong đảng.

Ông Trọng sở dĩ có quyền lực bởi ông đứng giữa những thế lực ngang sức đang đấu đá nhau, ông được Trung Quốc ủng hộ vì kiên trì đường lối CNXH. Ông cũng biết tận dụng những cuộc đấu đá để tìm kiếm cái ghế cho mình.

Những đối tượng bị đốt trong cái lò của ông, hầu hết là những đối tượng mà thù oán với phe khác chứ. Họ bị phe đối thủ mang ra đốt, ông chỉ là người đứng ra nhận công lao. Nếu không có bộ trưởng công an, thủ tướng, phó thủ tướng thường trực...liệu ông có đốt nổi được ai?

Chẳng hạn như Út Trọc thuộc phe Trần Đại Quang, Vũ Nhôm phe Nguyễn Bá Thanh sau về với Đại Quang. Tựu chung là nhóm Đại Quang này là có xung đột với Tô Lâm và Nguyễn Xuân Phúc. Tô Lâm tất mâu thuẫn với Đại Quang vì ảnh hưởng trong Bộ Công An, còn Nguyễn Xuân Phúc thì vốn dĩ thâm thù ảnh hưởng của Nguyễn Bá Thanh trước kia và Đại Quan sau này. Còn Trương Hoà Bình thì chẳng hận thù gì, nhưng diệt được phe nào tốt phe đấy.

Ông Trọng thì bỗng nhiên được hưởng cái tiếng là người đốt lò vĩ đại, dân chúng ca ngợi, tội gì không nhận.

Vì thế nên chú ý các đối tượng đốt lò không bao giờ là đối tượng sân sau liên quan đến Nguyễn Xuân Phúc, Trương Hoà Bình, Tô Lâm. Thân Đức Nam, Dương Thaco....là một ví dụ.

Trong những ngày gần đây, Trung Cộng đưa quân tập trận ở biển Đông. Những tin tức tình báo cho biết có thể Trung Cộng nhân dịp tập trận này đánh chiếm luôn một số đảo ở Trường Sa. Có thể Trung Cộng còn mục tiêu khác nữa là gây sức ép để  ĐCSVN phải để một TBT kỳ sau đảm bảo việc thần phục Trung Cộng tuyệt đối. Ông Trọng sức khoẻ bất thường, không còn là chỗ chắc chắn để đảm bảo đường lối thân Trung mà Trung Cộng mong muốn.

Ông Trọng vốn là kẻ háo danh, ông không muốn trong thời kỳ mình đang đứng đầu biển đảo bị mất. Bởi vậy ông đã cho người đi nhờ Mỹ đưa quân tới tập trận để ngăn cản âm mưu đe doạ của Trung Quốc.  Sẽ không lạ gì khi vài hôm nữa nhóm Tô Lâm, Nguyễn Xuân Phúc, Trương Hoà Bình sẽ đưa vài uỷ viên trung ương hay qua lại với Mỹ ra đòi xem xét kỷ luật vì những tội không đâu.

Một loạt các quan chức như Vũ Huy Hoàng, Hồ Kim Thoa, Trần Vĩnh Tuyến thuộc nhóm đàn em của Nguyễn Tấn Dũng và Lê Thanh Hải bị khởi tố nhưng chưa bắt giam. Những tội danh của các người này lẽ ra phải khởi tố từ mấy năm trước, nhưng họ đã bị treo lơ lửng để nã tiền và rồi rút cục đem ra khởi tố ngay trước thềm đại hội 13.  Đây là lời đe doạ cho những kẻ khác đã về hưu, nếu như không chấp thuận phương án nhân sự do Lâm, Phúc, Bình đưa ra, trái lại còn ủng hộ phương án của Nguyễn Phú Trọng đưa ra, sẽ nhận kết quả tồi tệ.

Lời đe doạ còn được gửi đến Nguyễn Phú Trọng khi điều tra và khởi tố Mường Thanh. Đòn đánh này ngầm thông báo với các đảng viên khác rằng Nguyễn Phú Trọng đã hết thời, ông Trọng không cứu được Mường Thanh, nơi mà ông từng đến nhiều lần và làm thơ đề tặng. Một tập đoàn mới hôm nào được TBT, CTN làm thơ đề tặng mà hôm nay bị khởi tố, thử hỏi xem uy tín của TBT là cái đinh gì?

Vương Đình Huệ, Trần Quốc Vượng...những nhân sự mà ông Trọng lưu tâm giờ đây hầu như buông xuôi. Huệ đã xa rời chức thủ tướng mà ông Trọng đã tính, còn Vượng ngày càng có vẻ khó chạm đến chức TBT mà ông Trọng nhắm sẵn cho.

Nếu ông Trọng không ở lại kỳ sau, ông sẽ chẳng còn gì, thời đại Nguyễn Phú Trọng tưởng là rực rỡ hơn bao giờ hết sẽ bị mổ xẻ chi li để dân chúng từ cảm giác tôn trọng thành coi thường.

Giờ có những phương án sau.

- Hầu hết lứa quá tuổi ở lại giữ nguyên vị trí cũ như Vượng, Phúc, Trọng,Trương Hoà Bình.
- Lứa quá tuổi về hết.
- Mình ông Trọng ở lại làm trường hợp đặc biệt.
- Ông Trọng về, còn hai trường hợp quá tuổi được ở lại như Vượng, Phúc.

Phần sau nếu rảnh, sẽ bàn đến từng phương án.

Thứ Tư, 8 tháng 7, 2020

Về một bài viết trên trang của giáo sư Trần Hữu Dũng.

Trên trang Viet-studies của giáo sư Trần Hữu Dũng, người đang sống tai Hoa Kỳ có một bài viết của tác giả Sao Băng gửi đến, nội dung bàn về chuyện nhân sự đại hội 13.

Trang mạng của giáo sư Trần Hữu Dũng từ lâu đã được nhiều tri thức trongvà ngoài nước tham khảo, đây là trang đưa thông tin có chọn lọc nghiêm túc. Vì thế không dễ gì một tác giả nặc danh cứ gửi bài viết đến là được đăng. Nhất là những bài đề cập đến những vấn đề lớn.

Bài viết ngay từ đầu đề cập đến nhân vật nổi bật đó là ông giáo sư chuyên ngành xây dựng đảng Nguyễn Phú Trọng đang trong cơn bạo bệnh nhưng vẫn tham quyền cố vị. Theo bài viết thì ông Trọng đang chờ các bên cắn nhau bất phân thắng bại và cuối cùng thì ông được ngồi lại.

Tác giả bài viết cũng miệt thị những người như Phạm Bình Minh, Võ Văn Thưởng, Nguyễn Văn Bình, Tô Lâm. Nhưng ngược lại hàm ý khen cặp Trương Hoà Bình và Nguyễn Hoà Bình.

Viện trưởng VKT Tối cao Lê Minh Trí và nhà thơ Trần Đăng Khoa bị ngầm cáo buộc là vụ lợi trong việc bênh vực Hồ Duy Hải. Đây là một cách đánh tráo khái niệm tinh vi, thực ra hai ông Trí và Khoa cũng như nhiều người khác đang vạch ra những sai trái trong xét xử, điều tra của vụ án này mà ông Nguyễn Hoà Bình chịu trách nhiệm chính. Họ lên tiếng vì một nền tư pháp sạch và công bằng chứ không phải tấn công cá nhân ông Nguyễn Hoà Bình hay bênh vực cho tử tù Hồ Duy Hải.

Nếu tất cả uỷ viên BCT đều là những kẻ tội đồ của đất nước, thì phải công nhận những kẻ như Phạm Bình Minh, Võ Văn Thưởng, Trần Quốc Vượng là những kẻ ít tội hơn so những uỷ viên BCT kia. Tại sao bài viết lại hằn học với những kẻ như Trần Quốc Vượng, Phạm Bình Minh, Võ Văn Thưởng mà không nhắc đến những kẻ đại ác khác, trái lại còn vẽ giấc mơ từ Hoà Bình của hai cặp tướng công an là mang lại an lành cho đất nước?

Một cuộc dọn đường dư luận cho cặp đôi Hoà Bình, đó là ý đồ của tác giả bài viết.

Theo như tác giả thì chỉ nên tin vào những tin tức mà sắp tới báo chí trong nước đưa ra, về những sai phạm hay thành tích của các ứng cử viên BCT. Chớ nên tin vào những '' lề trái ''. Thật nực cười khi bài viết của tác giả nói vậy lại được đưa lên trang lề trái như viet-studies.

Tinh ý thì thấy sự ngạo mạn trong bài viết, có lẽ phe cánh Hoà Bình đã nắm chắc được truyền thông lề phải làm vũ khí tới đây, cho nên bài viết dạo đầu để định hướng dân chúng hay tin vào những gì họ sắp đưa ra trên báo lề phải. Tác giả cho rằng việc thông tin đấu đá nhau đưa ra trên báo lề phải sẽ là đấu tranh chính nghĩa.

Nhìn gần đây báo chí ca ngợi thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc và làm ngơ không đề cập đến vụ án Hồ Duy Hải nghiêng về phía Hải như trước.  Có thể suy luận Nguyễn Xuân Phúc và cặp đôi Hoà Bình đang âm mưu dùng truyền thông '' lề phải '' để vũ khí chủ lực nhằm cướp đoạt những cái ghế quan trong trọng như Nguyễn Xuân Phúc làm TBT, Trương Hoà Bình làm thủ tướng, Nguyễn Hoà Bình làm phó thủ tướng.

Nếu bài viết này không được giáo sư Trần Hữu Dũng chọn đăng, nó chẳng là gì cả. Nhưng khi giáo sư Trần Hữu Dũng đã chọn đăng, bài viết là quan điểm, tiếng nói của một phe lớn trong BCT chứ không phải của một người nặc danh, thích bàn chuyện phiếm.

Thế nên không những dư luận cần chú ý, mà ngay cả những uỷ viên BCT hiện nay cũng phải nghiên cứu và tìm sách lược đối phó với những thủ đoạn tinh vi sẽ được tung ra trên truyền thông lề phải tới đây.


Nội dung bài viết.


Đoạt mạng trước thềm Đại hội 13
Sao Băng

Đột tử trên ghế Chủ tịch nước, Trần Đại Quang vẫn kịp có lời nguyền cuộc chiến đoạt ghế sẽ là cuộc chiến đoạt mạng. Lời nguyền này của Quang được chứng khi trong đêm đại tang, sét bủa vây trên bầu trời Hà Nội.
Đại hội 13 ngày càng giống ngưỡng cửa tử thần.
Không phải ngẫu nhiên mà Nguyễn Phú Trọng công cán Kiên Giang lại ngã bệnh đến mức giờ tay vẩy vẩy như cào cào gãy cánh. Vậy nhưng, cũng như Napoleon của nước Pháp thế kỷ 19 và Putin của nước Nga thế kỷ 21 “một khi ta đã có tột đỉnh quyền lực thì ta không thể từ bỏ, không thể cam tâm từ bỏ”
Họp Trung ương, ông ta chỉ có thể ngồi vì hai chân đã không thể đứng dù chỉ vài phút. Ngồi và dạy đời Trung ương, nào là “đừng tưởng thấy đỏ là chín”, nào là “đừng nhìn gà hóa cuốc”, nào là “có con mắt tinh đời”, nào là “đừng chỉ thấy cái mã bên ngoài nó che đậy cái mã sơ sài bên trong”
“Con mắt tinh đời” thế nào thì không biết, chỉ biết là lũ người dưới ông giờ đồng lòng, mồm thì bảo nhau một điều Tổng Bí thư, hai điều Tổng Bí thư và thượng tôn nguyên tắc “giữ gìn sức khỏe cho Tổng Bí thư”, tay chân thì cứ thế lẳng lặng chia nhau quyền lực, chia nhau thị phần. Tóm lại, chia để trị, còn ông lên chùa thành phỗng.
Nhưng thời kỳ chia đều để trị chỉ kéo dài đến Đại hội, trong bó đũa phải có cột cờ. Nếu Đại hội này Trần, Nguyễn phân tranh không bên nào thế thượng phong, tất cả sẽ đều đồng thanh tương ứng, nhất nhất đồng lòng mời phỗng ngồi thêm nhiệm kỳ nữa cho toại ý Đảng, đẹp lòng dân.
Trước khi toại ý Đảng, đẹp lòng dân thì cứ phải quyết tử với nhau đã.
Để được lòng tất cả các bên, Phạm Minh Chính, Trưởng ban Tổ chức Trung ương hô biến “lợi ích nhóm”, “phe cánh” thành một khái niệm mỹ miều là “quy tụ” và bê vào Nghị quyết 214 của Bộ Chính trị như một phẩm chất không thể không có của yếu nhân.
Thế là từ đó, đơn thư tố cáo về phe cánh, lợi ích nhóm bị vô hiệu hóa vì giờ làm gì còn những thứ xấu xa đó? Cuộc chơi trở nên sòng phẳng rõ rệt, anh nào mạnh thì anh đó “quy tụ”.
Quyết tử lần này cũng đặc sắc gấp bội các nhiệm kỳ trước.
Với tiêu chuẩn hàng đầu mà Nghị quyết 214 đưa ra là giữ nghiêm kỷ luật phát ngôn, đố đồng chí nào dám vi phạm mà xì tin ra cho “lề trái”. Thời gian qua, thông tin nhân sự toàn nhảm.
Giờ các đồng chí chiến đấu với nhau bằng lề phải, vừa đúng kỷ luật Đảng, vừa xứng mặt hảo hán.
Võ Văn Thưởng, kẻ bất mãn ngồi ghế Trưởng ban tuyên giáo trung ương, ngoài việc viết dăm bài chửi đổng những người đồng chí của mình là dân túy, thì ngày ngày ngồi uống nước nhạt “tọa sơn quan hổ đấu”.
Truyền thông trong nước được dẫn dắt bởi cái gọi là chống tiêu cực, để trở thành hoặc công cụ cho phe phái, hoặc làm tiền, hoặc cả hai.
Đến người chết rồi mà cũng còn bị dựng dậy để xung trận. Vụ án Hồ Duy Hải là một ví dụ điển hình.
Con trai của Lê Minh Trí, Viện trưởng Viện Kiểm sát nhân dân tối cao vừa tử nạn ở tuổi 29, chưa kịp lập gia đình. Không biết chết con có giúp Trí hiểu được nỗi đau về những cái chết oan ở Bưu điện Cầu Voi 12 năm trước, khi mà chính Trí đột nhiên phất cờ cứu kẻ tạm gọi là đương kim hung thủ.
Trí làm vậy không phải vì chính nghĩa hay lý tưởng cao đẹp gì, mà chỉ là cố lập công với họ Trần để không phải gia nhập câu lạc bộ sĩ quan sau khi kết thúc nhiệm kỳ này. Ghế chưa nhìn thấy đâu, chỉ thấy đời cha ăn mặn, đời con khát nước.
Hai cô gái ở bưu điện Cầu Voi chết thảm khi mới đôi mươi, họ cũng chưa lập gia đình, họ bị cứa cổ đến chết. Không một ai quan tâm đến việc họ đã chết oan, không một ai quan tâm đến việc hung thủ phải đền mạng, mà chỉ dựng họ dậy để hạ bệ lẫn nhau. Bất công như vậy đến Trời xanh cũng phải nhỏ lệ.
Không bàn Hồ Duy Hải có phải là hung thủ hay không, chỉ thấy vụ án này là sự lão luyện của các tay bạc già trên chính trường Việt.
Truyền thông trong nước vào cuộc rất hăng, cứ như các anh hùng thời loạn tả xung hữu đột, không phải để kêu oan cho hai cô gái, mà là kêu oan cho hung thủ. Giới văn nghệ sĩ thì vào cuộc vì vẫn mang ảo tưởng thế thiên hành đạo và có cả những kẻ đầy toan tính cơ hội trong đó.
Trần Đăng Khoa là một ví dụ. Sau khi được hứa hẹn cho chiếc ghế Chủ tịch Hội Nhà văn, Khoa lập tức trở thành game thủ quyết giải cứu hung thủ trong trò chơi đoạt ghế ở thượng tầng.
Còn các đồng chí đức cao vọng trọng của chúng ta nhân danh công lý, cũng như “phe nhóm” nhân danh “quy tụ”, để chiến đấu bất chấp việc “các thế lực thù địch” nhân đây là mồi ngon để chống phá Đảng ta.
Xem ra ta cũng coi Đảng ta là cái đinh gỉ một khi ta không có được ghế. Con mắt tinh đời là ở đây chứ ở đâu?
Họ Trần và liên quân miền Bắc hiện thúc thủ. Hoàng Trung Hải, xác sống biết đi năm lần bảy lượt xin nghỉ để có hai chữ bình an, nhưng vẫn bị đóng đinh tại trận vì còn Hải là còn 1 lá phiếu trong Bộ Chính trị bỏ cho Thái Bình quê ta. Giá treo cổ đã chờ sẵn khi chiếu bạc tàn canh. Đó đây bắt đầu râm ran tin khởi tố Hải.
Hai lá phiếu khác cho Thái Bình quê ta, một là Vương Đình Huệ, ứng viên Thủ tướng, đã bắn đi thế chỗ Hải làm Bí thư Hà Nội và không hẹn ngày trở lại. Hai là Nguyễn Văn Bình, soái Nga, sẽ ngồi ghế Trưởng ban Kinh tế bền lâu.
Phạm Bình Minh mải ngụp lặn trong các cuộc viễn chinh, lúc vãn hồi mới ngỡ ngàng “ơ các anh chia ghế mà không sắp ghế cho em?”. “Ừ, thì chú có công mang chuông, cho ghế Phó Chủ tịch thường trực Quốc hội an hưởng tuổi già nhé”
Lửng lơ giữa hai dòng nước, Tô Lâm, Bộ trưởng Công an phải mang bộ dạng sói đội lốt cừu nín nhịn  chờ thời. Án AVG vẫn treo lơ lửng trên đầu bởi hai tướng Bình thích thả thòng lọng lúc nào là thả.
Tướng Nguyễn Hòa Bình khi được Quốc hội bầu làm Chánh án năm 2016, nói đại ý, tôi và người tiền nhiệm là Chánh án Trương Hòa Bình đều mang tên Hòa Bình, chắc cũng là ý Trời cho tòa những năm tháng không đâm chém, không gươm đao, thiên hạ thái bình.
Mà cây muốn lặng, gió chẳng đừng. Chân dung quyền lực dựng lên bởi các tướng lĩnh ăn không được thì đạp đổ trong ngành công an đập thẳng vào Hòa Bình.
Công an không phải lực lượng bảo vệ chế độ mà là lực lượng ăn tiền cực lực của chế độ. Miếng ăn lại là miếng tồi tàn, mất ăn một miếng lộn gan lên đầu. Ngành này chống tham nhũng ở đâu là vì ở đó công an không thò được vào đó cái vòi bạch tuộc tham nhũng.
Bút thủ Nguyễn Như Phong, cây bút chủ lực của Chân dung quyền lực, ăn tiền của bên nào thì bên đó lụi, ăn tiền của Đinh La Thăng, Thăng vào tủ, ăn tiền của Trần Đại Quang, Quang đột tử. Phong vẫn sống, lải nhải bài ca ơn Đảng và lớn tiếng dạy đời.
“Các thế lực thù địch” hóa ra toàn là người trong Đảng, đúng như đúc kết của họ Trần, Thường trực Ban Bí thư Trần Quốc Vượng, ứng viên số 1 cho vương vị Tổng Bí thư, toàn là tự ta lật đổ ta.
Những kẻ mà truyền thông lề phải vu là chống phá chế độ, như Người Buôn Gió, xét ra ngoài tội tung tin “mua vui cũng được một vài trống canh”, thì vẫn đáng quý hơn gấp vạn lần các đồng chí ta. Gió còn giữ được ở trong lòng những điều tốt đẹp “thích uống trà mạn, yêu quê hương Việt Nam”
Vẫn còn đó lời nguyền của kẻ đột tử. Ghế có được có thể phải trả bằng sinh mạng. Không có cái chết nào đến nhanh hơn cái chết đến từ lưỡi dao của những người đồng chí.
Cứ khoác áo chính nghĩa mà chiến đấu với nhau đi.
Các nhà dân chủ thời kỳ này có lẽ nên tạm nghỉ, không cần phí sức, cứ yên chí.
Tổng Bí thư tương lai đã nói rồi, tự ta lật đổ ta.
Sao Băng
7/7/2020
Tác giả gửi cho viet-studies ngày 7-7-20

Thứ Tư, 1 tháng 7, 2020

Đom đóm - Giao Linh, Nguyễn Văn Đông.

Hình như bây giờ ở đồng bằng người ta chẳng còn thấy đom đóm nữa. Hồi bé về quê ngoại ở Quán Gánh, cách trung tâm Hồ Gươm của Hà Nội có mười mấy cây số, tôi thấy đom đóm bay có lúc cả chục con trong vườn nhà bà ngoại.

Tôi thích lắm, tôi nghe chuyện Trạng bắt đom đóm làm đèn học và cứ nhìn thấy đom đóm là tôi liên tưởng đến những nhà bác học thông thái.

Mẹ tôi bán dép rong ven Hồ Gươm, từ đoạn hàng Dầu cho đến đoạn bưu điện Bờ Hồ. Tôi đi đưa cơm cho mẹ, hay chạy sang bên ven hồ chơi. Chỗ có cây chín gốc, mà mãi sau này người ta gọi nó một cái tên quý phái là Lộc Vừng.

Ở cạnh cây chín gốc có một bãi đất phẳng, nhẵn thín. Ở đó có một ông mù ngồi hát xin tiền. Ông đánh đàn ghi ta và hát những bài nhạc vàng. Lạ thật, chẳng biết tầm năm 1981 dòng nhạc ấy có bị cấm hay không. Hoặc người ta kệ ông hát kiếm tiền. Ông mù hàng ngày ngồi đó dạo đàn, khi nào thấy có người thì ông hát.

 Ông hát bài Đêm Buồn Tỉnh Lẻ và bài Đom Đóm.

Đó là hai bài tôi nhớ nhất, bài Đêm Buồn Tỉnh Lẻ nhiều nhà có đài Akai vẫn bật, nên tôi nhớ được. Bài Đom Đóm thì nhớ bởi vì những con đom đóm vốn dĩ đã ấn tượng với tôi như kể trên.

Thế rồi chả mấy chốc đến lúc tôi đến tuổi đi lính,  cũng rơi vào một đêm ôm súng canh gác bờ ao. Tức gác cái ao vì sợ bọn trộm cá ở mấy làng ven đó. Ven bờ ao thấp thoáng bóng những đốm sáng lập lờ bay. Thật đúng như lời bài hát.

- Tiền đồn ven biên, anh vừa lên phiên đổi gác. Từng bầy đom đóm, như thắp sáng kỷ niệm hai chúng ta...

Tuy tiền đồn của tôi là ven ao, và bọn địch là những thằng trộm cá, khẩu CKC của tôi không có đạn mà chỉ lưỡi lê và tôi chẳng có kỷ niệm với em gái nào cả. Thế nhưng tôi thả hồn về tuổi thơ ở ngôi nhà tranh của bà ngoại, khiến phiên gác đi qua cũng nhanh.

Năm 2016 tức đã 35 năm kể từ khi đưa cơm cho mẹ, nghe chùa ông mù hát bài Đom Đóm bên Hồ Gươm, ở nước ngoài trong một đêm mưa lâm thâm như đêm nay,  tôi nghe bài Đom Đóm.

Bài hát do ca sĩ Giao Linh thể hiện.

Nhưng đoạn tiền đồn ven biên anh vừa lên phiên đổi gác đã được thay thế bằng'' một chiều tha hương, bên đường cô đơn dừng bước ''.

Nghe thấy hay, hợp với cảnh mình đang tha hương xứ người.  Bây giờ còn có tình xưa mà ngẫm nữa chứ. Hợp quá đi.

Nhưng mà ngẫm một lúc thấy nó gợn cấn thế nào. Hoàn cảnh chinh chiến một người trai phải lao vào trận chiến nó khác với một người tha phương rất nhiều chứ. Tha phương thì có tỉ loại tha phương, ham giàu sang, đi học hỏi kiến thức nghề nghiệp,ham cuộc sống mới mà đi, tóm lại đi để đổi đời mình.  Còn đi chiến trận ý nghĩa khác nhiều, chẳng người chiến sĩ nào hăng hái vác súng đi trận để cuộc đời cá nhân mình thay đổi cả.

Sự thay đổi chỉ một câu khiến bài hát trở thành lạc lõng và tầm thường.

Đi lính trận có tuỳ tiện mà bỏ về cưới người yêu được không? Không thể nào, thế nên đó mới là ước mơ làm lên cái hồn của bài hát.

Ông đi tha phương là đi đâu?   Nói như bây giờ là đi tỉnh xa, hoặc đi tây. Ông có về được không? có gì mà không về được, vài triệu tàu xe nếu ông ở trong nước hoặc dăm trăm, một nghìn usd tiềnvé máy bay nếu ông ở nước ngoài.

Đơn giản có thế. Không về được với người yêu mà phải viết thành bài hát thì nghe nó bi kịch hoá sự việc quá. Còn ông lưu vong tị nạn ư, thế thì ông đã có giấy tờ ngon lành hơn bao người khác, ông chỉ việc mời em người yêu sang chơi và đăng ký kết hôn là xong, đôi lứa bên nhau. Làm gì mà tâm trạng đến mức viết thành một bài hát. Nếu có tâm trạng thì phải là bài '' tôi đã lầm đưa em sang đây hay tôi đã lầm theo anh sang đây ''.

Tác giả bài Đom Đóm là một quân nhân, cố đại tá nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông. Sự thay đổi lời của bài hát khiến cho bài hát mất đi cái ý nghĩa của nội dung bài hát mà tác giả gửi gắm. Khiến người nghe nhầm từ tâm trạng của một người lính thời chiến trở thành tâm trạng của một ông tha phương cầu thực, mộng làm giàu, mộng đổi đời.

Nhiều người nói phải biết ơn ca sĩ , họ phải sửa lời để bài hát còn được sống.

Đây là thời của đủ loại công nghệ tin học, chẳng cần sân khấu thì những bài hát bất hủ vẫn được người ta tìm đến nghe qua đủ phương tiện. Các ca sĩ hát vì sự tồn tại của bản thân mình, chứ chẳng phải vì trân trọng gì tác giả. Nói trắng thế cho nhanh.

Ông hát rong mù, giữa thủ đô Hà Nội những năm đầu thập kỷ 80, sự kiểm duyệt văn hoá còn ghê sợ hơn, nhưng ông vẫn hát nguyên lời.

Các bạn là ca sĩ có danh, đừng vì chút tiền mà biến tấu lời bài hát, làm cho nội dung bài hát,  nỗi niềm của tác giả bị sai lệch đi đến độ tầm thường.

Có bạn thanh minh rằng Giao Linh hát bài đó, lúc đó nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông còn sống, như thế là được sự đồng tình của tác giả. Thế các bạn có nghĩ sau đó ít lâu, cô bé Quỳnh Như 14 tuổi hát trong chương trình Solo cùng Bolero trên đài Truyền Hình Vĩnh Long.

- chiều chiều ven biên, bên đường cô đơn dừng bước..

Cô bé xin phép tác giả khi nào, hay là cô thấy bà Giao Linh trước đó đã sửa được lời, thì cô cũng sửa theo ý mình muốn.

Cứ theo đà này, có ngày sẽ thành

- Họp bàn luận cương, anh thường suy tư, nghiền ngẫm. Nhìn bầy đom đóm, anh bỗng nhớ đến ngày làm đoàn viên.....Ngày xa xưa anh thường nghe đài nói, nếu không vào đoàn thì ơi em ơi vào đâu...