Thứ Sáu, 12 tháng 10, 2018

Tháng 10 của tôi.

Tháng 10 là tháng đẹp nhất của Hà Nội, lúc đó có cốm và rươi và làn không khí mát dịu. Cái nắng của mùa hè cũng đã dịu đi, nó trở lên hanh vàng như bao thi sĩ đã kể thành thơ.

Vào tháng 10 mẹ tôi sẽ làm món cốm xào. Thứ cốm ngày ấy không bị nhuộm mày và cây lúa trồng chưa bị những loại phân bón thúc tăng trưởng. Hạt cốm mỏng dẹt cảm tưởng chỉ dầy hơn cái lá me, chúng có màu xanh pha chút vàng. Mẹ tôi mua cốm của các cô có đôi quang gánh ngồi ở phố Hàng Bè, chỗ giao cắt với phố Gia Ngư, thêm một chút dừa nạo ở giữa chợ Gia Ngư.

Món cốm xào làm đơn giản, chỉ cho nước vào cái chảo gang, rồi đổ đường vào hoà tan đặt lên bếp, nước đường sôi thì bỏ cốm vào đun đến khi cạn nước và cốm dẻo quánh thì đơm ra đĩa, rắc ít dừa nạo mỏng manh như sợi tăm lên trên.

Những đĩa cốm ấy được đặt lên ban thờ, còn tôi thì ngồi hì hục vét chỗ còn dính lại trong chảo, có khi là một chỗ cốm bén chảo hơi cháy xém. Đến hôm sau hoặc hôm sau nữa, những đĩa cốm trên ban thờ được hạ xuống để gia đình thụ lộc các cụ, cốm xào để hôm sau ăn mới ngon, nó dẻo quánh và ngọt, thơm. Cốm xào có thể để vài hôm, nhưng nếu có rắc dừa lên trên, dừa hay bị thiu sớm. Cho nên khi làm nhiều đĩa quá, chỉ rắc dừa những đĩa định ăn hôm sau. Còn những đĩa để hôm sau nữa chớ nên rắc dừa.

Tháng 10 còn có món rươi, những con rươi nhìn phát ghê, chúng như những con sâu mềm nhũn có nhiều chân, chúng xanh, vàng, đỏ, tím đủ kiểu. Màu chính của chúng là vàng thì phải. Vào mùa rươi những gánh hàng rượi đi dọc các con phố Hà Nội, người bán rươi vừa đi vừa rao

- Ai mua rươi ra mua.

Tiếng rao vọng vào mọi nhà, mẹ vẫn thản nhiên, phải đợi thêm dăm ngày nữa khi vào giữa vụ rươi, giá rươi rẻ mẹ mới mua. Rươi chỉ nổi lên khỏi vùng nước lợ  mạn Hải Dương trong một thời gian ngắn, chúng không để được lâu, mà ngày ấy chiếc tủ lạnh nhỏ tí có một ngăn để vừa hai ngăn đá, còn ngăn kia để rau, củ làm gì mà bảo quản được rươi như các tủ lạnh hiện đại bây giờ có cả ngăn đá rộng mênh mông.

Mẹ sẽ mua rươi, nhưng không phải lúc này. Tôi nghĩ đến món chả rươi thơm phức chấm nước mắm hạt tiêu, thêm vài cọng rau mùi mà ứa nước miếng cầu mong từng ngày qua nhanh để đến giữa vụ.

Món chả rươi phải có thìa là, rau mùi, thịt nạc vai băm nhỏ, trứng, rươi và vỏ quýt hôi. Quýt hôi là loại quýt vỏ  xanh pha vàng như vỏ quả chanh, phải là quýt ấy vỏ nó mới có mùi hăng, vỏ nó mỏng tang bám chắc vào múi quýt, không phải thứ quýt vỏ dầy bóc khẽ là rời ra khỏi múi.

Đầu tiên đánh trứng với thịt nạc vai băm cho tan đều, sau đó cho rươi đã rửa sạch vào đánh tiếp lên. Rươi lúc rửa phải nhẹ tay, khoắng khe khẽ không những con rươi sẽ tan thành bột hết. Cho rươi vào trứng thịt thêm ít vỏ quýt thái nhỏ li ti và thìa là. Cho mỡ vào chảo nóng già, đổ vào như tráng trứng, để lửa nhỏ cho chín thấu bên trong đã rồi hẵng bật to lửa để già mặt chả và ráo mỡ. Gắp miếng chả rươi lên đĩa, rắc ít rau mùi lên. Pha nước mắm Phú Quốc, hạt tiêu, vắt tí chanh và thêm tí ớt. Chấm miếng chả rươi vào nước mắm, đưa lên miệng rồi, ngắt thêm cọng rau mùi bỏ kèm vào miệng nhai. Miếng rươi bùi, ngậy, thơm tan trong miệng để lại sâu trong cuống họng đến miệng một hương vị tuyệt vời mãi không thôi.

Nhà tôi có đông anh chị em, chẳng biết bây giờ vào mùa rươi và mùa cốm. Có ai trong số chục con người cả dâu và rể nữa làm món rươi và chả cốm giúp mẹ tôi không.? Có lẽ mẹ tôi đã 84 tuổi rồi, bà không muốn ăn hoặc ăn chả bao nhiêu. Nhưng nêú tôi ở nhà, tôi sẽ làm những món mà hồi tôi còn bé mẹ tôi hay thích làm. Tôi sẽ mua đồ về, làm trước mặt mẹ, chắc chắn mẹ tôi vui lắm. Bà sẽ nhắc tôi một chút khi tôi đang làm, phải thêm cái này, phải thế kia...

Dạo này bà hay nhớ tôi, bà khóc.

Bà giờ ở một mình, trong một căn hộ bên Gia Lâm, căn hộ cũng khá ổn. Bà không ở lâu được với các anh chị tôi, chẳng biết vì sao nữa, chuyện cũng buồn. Tôi bảo mẹ nếu cần, mẹ cứ thuê người giúp việc, một người không được thì hai người. Mẹ tôi bảo bà vẫn tự nấu cơm được, làm được mọi thứ thuê giúp việc về để họ ngồi chơi sao. Tôi bảo mẹ cứ thuê về họ ngồi chơi cũng được, có người nói chuyện với mẹ cho vui. Hết bao tiền tôi trả. Nhưng mẹ tôi không nghe.

Mẹ tôi có 6 người con, cộng cả dâu rể thì mẹ có 12 người con.

Giờ thì mẹ tôi ở một mình.

Mấy tháng trước mẹ tôi nhờ người gọi điện cho tôi, mẹ muốn xin tiền tôi để đi vào trại dưỡng lão ở. Mẹ cứ nói trại dưỡng lão tư bây giờ họ làm tốt lắm, vào đó có người già cùng cảnh ngộ nói chuyện, ở đó  họ chăm sóc cẩn thận vì họ là tư nhân nên phải làm tốt mới có khách.

Tôi bảo mẹ tôi như thế mẹ về căn hộ hay nhà nào đó yên tĩnh ở, tôi sẽ mua nhà và thuê người chăm, có khác gì vào trại dưỡng lão đâu. Mẹ tôi thấy tôi không đồng ý việc vào trại, bà cũng không nhắc nữa.

Giờ mẹ tôi ở một mình như vậy đấy.

Bây giờ đang là mùa rươi và mùa cốm, tôi ở bên này không có cốm tươi, rươi lại càng không. Mẹ tôi ở một mình trong khu đô thị mới ở Việt Hưng. Mẹ chắc chả sang được bên chợ Hàng Bè mua rươi hay cốm để làm món cốm xào hay chả rươi được.






Thứ Năm, 11 tháng 10, 2018

Trường hợp đặc biệt tái cử tổng bí thư và tình huống hy hữu làm chủ tịch nước.?

Nguyễn Phú Trọng đã làm hai điều đặc biệt đối với một lãnh đạo cộng sản Việt Nam.

Điều thứ nhất ông ta tái nhiệm chức tổng bí thư khi tuổi đã ngoài 70. Trước đó Trọng đã sai Tô Huy Rứa sang Trung Quốc để nghiên cứu học tập cách xây dựng quyền lực tập trung vào tay mình. Rứa đi và mang về trình một cái nghị quyết gọi là 244 vào năm 2014.

Trợ lý của Trọng là phó chánh văn phòng trung ương đảng nói quyết định  244 là một nghị quyết dân chủ nhưng cũng chặt chẽ để tránh gây loạn xã hội.

Sự chặt chẽ của quyết định 244 là chỉ ứng cử viên nào do Bộ Chính Trị đề cử mới được quyền ứng cử, còn những ứng cử viên do trung ương đề cử phải làm đơn xin rút, ra đến đại hội nếu đại hội bỏ phiếu không đồng ý cho rút, thì mới được phép tiếp tục tham gia ứng cử, tức phải thêm lần bầu nữa.

Trong trên cương vị đứng đầu Bộ Chính Trị đã ban quyết định 244 và cũng trên cương vị bộ chính trị đã duy trì để bộ chính trị giới thiệu  một mình ông ta là người do bộ chính trị đề cử ra. Trước đó Bộ chính trị có đề cử thêm vài người, nhưng là người chủ trì Trọng đã không kết thúc ở đó. Ông ta kéo dài sang các buổi họp khác, đến khi chỉ còn mình ông ta là ứng cử viên, thì ngay lập tức ông ta kết thúc ý kiến của bộ chính trị. Cũng trong cái quãng thời gian kéo dài đó, Trọng cho người tung đơn từ, khiếu nại vào các đối thủ khác cấp tập.

Để lý giải việc Bộ Chính Trị giới thiệu ông ta tái cử, hay nói cách khác là tự ông ta giới thiệu mình là ứng cử viên duy nhất ra ứng cử TBT, Trọng đã nói rằng đây là '' trường hợp đặc biệt quá tuổi ở lại bộ chính trị để giữ tính ổn định, kế thừa ''.

Tô Huy Rứa có mụ vợ ăn tiền chạy chức khủng khiếp , tất cả quan chức trong Đảng không ai lạ gì mụ vợ Rứa. Trịnh Xuân Thanh từng hối lộ cho vợ Rứa rất nhiều tiền bạc và cả việc đưa đứa con gái của Rứa lên giữ chức phó tổng giám đốc một công ty lớn khi con gái Rứa mới ngoài 20. Nhờ có công lao mang về sách lược cai trị bên Tàu là quyết định 244, Tô Huy Rứa chẳng những được hạ cánh an toàn mà còn có quyền giới thiệu cho đồng hương của mình là Phạm Minh Chính tiếp nhận chức trưởng ban tổ chức trung ương đảng của Rứa để lại.

Để chuẩn bị bệ phóng cho Phạm Minh Chính, Trọng và Rứa đã thu xếp cho Chính làm bí thư tỉnh uỷ Quảng Ninh, vừa âm mưu việc nhất thể hoá ở địa phương thăm dò dư luận, vừa có điều kiện quan hệ    trao đổi  nội tình qua lại với Bắc Kinh thông qua vai diễn là bí thư tinh uỷ vùng biên giới hai nước. Trong vai bí thư tỉnh uỷ Quảng Ninh, Chính đã nhiều sang Trung Quốc cũng như đón những đoàn Trung Quốc sang hợp tác, trao đổi.

Và rồi kết thúc một âm mưu tinh vi để loại hết tất cả, chỉ có riêng mình ứng cử, Nguyễn Phú Trọng đã tái cử tổng bí thư cùng với Phạm Minh Chính ẵm trọn chức trưởng ban tổ chức trung ương.

Dã tâm tham vọng của Nguyễn Phú Trọng chưa dừng lại ở đó, ông ta còn muốn tiến tới xa hơn là nắm kiêm thêm chức chủ tịch nước để thống lĩnh quân đội, công an, ngoại giao và tư pháp. Ngay sau khi tái cử TBT, Trọng đặt vấn đề tuổi tác khai gian để chuẩn bị cho hàng loạtj việc tiếp theo hạ bệ Trần Đại Quang giữa nhiệm kỳ. Những uỷ viên Bộ Chính Trị có quan hệ thân thiết với Quang như Đinh Thế Huynh, Đinh La Thăng lần lượt bị gạt bỏ bằng những cách riêng, vây cánh của Quang trong bộ công an, quân đội cũng lần lượt bị thanh trừng và cuối cùng thì Trần Đạị Quang bất ngờ bị căn bệnh cực lạ dẫn đến cái chết bất ngờ khi mới  một vài hôm trước còn tiếp đoàn khách quốc tế.

Phạm Minh Chính đã kế thừa xuất sắc vai trò trưởng ban tổ chức trung ương mà Rứa để lại để phò giúp Trọng. Chính bê nguyên từ Trung Cộng về mô hình mà Tập Cận Bình đã áp dụng trong việc nhất thể hoá, loại các đối thủ cạnh tranh, đặt ra những tiêu chí chỉ có một ngừoi có đủ là Nguyễn Phú Trọng.

Nếu ở lần trước Trọng cho rằng việc y trúng tái cử TBT là trường hợp đặc biệt là ứng cử viên duy nhất , y hoàn toàn bị bất ngờ khi thấu 100% bầu cho y làm tổng bí thư một cách trơ tráo không hề biết ngượng.

Thì lần này y nói rằng đây là tình huống hy hữu, không phải sẽ thành nếp sau này. Kiểu như Trọng muốn nói trường hợp của y như trường hợp của Trường Chinh lúc Lê Duẩn đang thở ô xy. Nhưng trường hợp của Trường Chính đúng là tình huống chứ không phải là sự sắp đặt chủ mưu như Trọng đã làm ở phần dưới đây.

Nói như thế, có nghĩa Trọng muốn nhấn mạnh y là người duy nhất sau Hồ Chí Minh nắm 2 chức, đến đương thời mạnh của mình Lê Duẩn cũng không làm được điều đó. Ngoài Trọng và Hồ Chí Minh ra, sẽ không chắc sau này có trường hợp nhất thể hoá hai chức danh chủ tịch nước và tổng bí thư như thế.

Hãy xem quy định về chọn chủ tịch nước vừa được đưa ra ở trung ương đảng.

1- Trung thành với lợi ích của đảng, kiên định chủ nghĩa Mác Lê, tư tưởng Hồ Chí Minh.
2- Kiên quyết đấu tranh với suy thoái chính trị  và diễn biễn chuyển hoá.
3- Có trình độ lý luận chính trị cao cấp
4- Có uy tín cao và là hạt nhân đoàn kết trong trung ương, bộ chính trị và toàn đảng.
5- Phải kinh qua bí thư thành uỷ, tỉnh uỷ hoặc bạn bộ ngành.
5- Phải có trọn một nhiệm kỳ là uỷ viên bộ chính trị.

Hiện nay trong bộ chính trị CSVN có 17 người. Trong đó có 11 người là mới vào Bộ Chính Trị nhiệm kỳ này. Như vậy chỉ còn 6 ứng cử viên trong Bộ Chính Trị đủ tiêu chuẩn đã tham gia một nhiệm kỳ trong BCT.

1- Bà Tòng Thị Phóng uỷ viên BCT từ khoá 11 hiện đang bị ung thư giai đoạn 3. Lý do sức khoẻ - Loại.
2- Ông Đinh Thế Huynh uỷ viên BCT từ khoá 11 đang bị bệnh về thần kinh, ông đã nhiều lần xin trở lại làm việc nhưng trên cương vị đứng đầu Bộ Chính Trị, Nguyễn Phú Trọng đã không cho phép. Lý do sức khoẻ - Loại
3- Bà Nguyễn Thị Kim Ngân uỷ viên BCT từ khoá 11, hiện đang giữ chức chủ tịch quốc hội. Không thể nào nhất thể hoá chủ tịch quốc hội với chủ tịch nước được. - Loại
4- Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc cũng lý do như bà Ngân, không thể một người giữ chức thủ tướng lại kiêm chủ tịch nước - Loại.
5 và 6 là ông Nguyễn Phú Trọng và Nguyễn Thiện Nhân. Ông Nhân vì chức vụ đảm nhận của mình nên không có cơ hội chứng tỏ là hạt nhân trong đảng, kiên quyết chống suy thoái chính trị, trung thành lợi ích Mác Lê. Mấy điều này ông Trọng trên cương vị tổng bí thư độc quyền thể hiện từ trước đến nay.

Quy định này và quy đinhh 244 trước kia lòng vòng rồi cuối cùng cũng vẫn chỉ 1 mình ông Trọng. Một lần nữa ứng cử viên duy nhất  bất ngờ vì số phiếu bầu nhất chí 100%.

 Sự xảo trá và lươn lẹo để nắm trọn quyền lực của Nguyễn Phú Trọng ai cũng nhìn thấy rõ như ban ngày. Chính bản thân Trọng cũng hiểu rằng người dân đều trông thấy rõ dã tâm tham vọng quyền lực  của chính y. Vì thế y đã chuẩn bị cho những tên bồi bút siêu hạng núp trong đám nhân sĩ tiến bộ , nằm ngoài đảng để hỗ trợ cho y về mặt dư luận.

Những tên bồi bút thường lượn mập mờ giữa ranh giới dân chủ và chế độ cộng sản, thỉnh thoảng có những vụ việc chúng lấn chút sang phía những người đầu tranh dân chủ để người ta nghĩ chúng không phải là người của đảng. Chúng là nhà báo, là nhân sĩ , là nhà khoa học, là thầy giáo, nhà văn, nhà thơ hay có thể là một thằng chủ cái nhà hàng ăn khoác mác doanh nghiệp trong hàng ngũ dân chủ... Những tên bồi bút này được lệnh dọn đường, dẹp quang dư luận qua cái tung hô, hưởng ứng việc trung ương đảng chọn Nguyễn Phú Trọng làm TBT, chúng ca ngợi Trọng là người xứng đáng, là người liêm khiết, vì dân....

Và dư luận bị cuốn theo cái tung hô của đám mập mờ ấy, chỉ một sốt ít những người hiểu biết và mong muốn có chế độ dân chủ thắc mắc về điều cốt lõi của vấn đề  nàybầu cử rằng.

 - Đồng ý ngả theo những tên bồi bút, có nghĩa công nhận việc bầu cử, đề cử do trung ương đảng giới thiệu và quyết định, những tên bồi bút kia chúng đang dẫn người dân trở lại với thói suy nghĩ những quyết định của đảng là quyết định tối cao thuận với tự nhiên.

Qua những điều trên, có thể thấy chẳng có trường hợp đặc biệt, tình huống hy hữu nào  mà tự nhiên còn mỗi ông Nguyễn Phú Trọng là người duy nhất. Tất cả những điều ấy đều do ông sắp đặt những tiêu chí chỉ có mình ông có.

Bậc nhân kiệt, sĩ phu, trên được lòng trời, dưới được lòng dân là một kẻ như vậy đó.


Thứ Sáu, 5 tháng 10, 2018

Nguyễn Phú Trọng làm chủ tịch nước- phần 2

Bằng thủ đoạn quen thuộc như đã từng sử dụng ở trước thềm đại hội 12, những thủ đoạn đó là

- Tung đơn tố cáo.
- Cho dư luận viên cao cấp, nằm vùng mở đường dư luận và báo chí tiếp sức theo.
- Đặt ra những tiêu chí chỉ có mình đạt.

Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng đã nhanh gọn chiếm chiếc ghế mà Trần Đại Quang để lại.

Điều này cho thấy, Nguyễn Phú Trọng với ham vọng quyền và danh tột đỉnh không hề đắn đo dùng mọi thủ đoạn để đạt được mục đích, kể cả việc cho người tố cáo các đồng chí đàn em đang cung cúc tận tuỵ phục vụ Trọng như Nguyễn Xuân Phúc , Trần Quốc Vượng. Không có gì đảm bảo rằng những chiêu trò nham hiểm này lại được tung ra trước thềm đại hội 13 nếu như ông Trọng vẫn còn sức để ngồi tiếp.

Nhiều người cho rằng việc tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng đã tột đỉnh quyền lực vì nắm đảng, có thêm chức chủ tịch nước nữa cũng chẳng sao. Đỡ bớt đi một ghế hình thức.

Báo chí nói rằng đây là thời điểm chín muồi để tổng bí thư kiêm chủ tịch nước.

Chín muồi là sao.? Là cái chết bất ngờ của Trần Đại Quang đã cho ông Trọng cơ hội nhất thể hoá, bởi nếu để hết nhiệm kỳ và bầu bán lại thì việc đòi hỏi 2 chức cùng lúc là quá khó.

Chín muồi nữa là sao.? Đây mới là điều đáng suy xét.

Hiện nay Tập Cận Bình đang phải đối phó trước sự tấn công trên nhiều phương diện của Hoa Kỳ. Việc tổng thống Trump liên tục gia tăng những đòn đánh về kinh tế cũng như chính trị vào phía Trung Quốc đã gây tác động tâm lý chính trị đến cả những nước chư hầu của Trung Cộng. Nếu như đà tấn công của Trump ngày càng gia tăng và gây khủng hoảng cho Trung Cộng, điều đương nhiên những nước chư hầu sẽ ngả nghiêng, có những tư tưởng dao động tìm lối đi cho mình đi khác để phòng thân. Đó là điều mà Trung Cộng buộc phải tìm cách hạn chế hoặc ngăn chặn.

Việt Nam là một nước chư hầu lân bang quan trọng với Trung Quốc, nếu như chế độ cộng sản Việt Nam bên trong có những luồn dao động, ngả nghiêng dẫn đến xa rời ảnh hưởng của Trung Cộng vào thời điểm này, đó là một thất bại đau đớn cho Trung Cộng, không những uy tín và vị thế Trung Cộng bị giảm đi trên phương diện quốc tế mà tác động nguy hơn là có thể gây xáo trộn tâm lý lớn trong nội bộ Trung Cộng. Người dân Trung Quốc chắc hẳn sẽ dao động khi thấy Việt Nam rời bỏ thân phận chư hầu trong khi Trung Quốc điêu đứng với những đòn tấn công của Hoa Kỳ.

Hơn lúc nào hết, bây giờ Trung Cộng hay Tập Cận Bình cần những chư hầu trung thành bên cạnh để giữ vững niềm tin trong nội bộ.  Từ những mong muốn ấy, việc Nguyễn Phú Trọng một kẻ cuồng tín chủ nghĩa cộng sản và tôn thờ Trung Cộng một cách tuyệt đối nắm chiếc ghế chủ tịch nước, chiếc ghế quan trọng về đối ngoại,  sẽ làm yên tâm Trung Cộng hơn bao giờ hết.

Việc Nguyễn Phú Trọng nắm chiếc ghế chủ tịch nước chắc chắn đường lối ngoại giao của Việt Nam sẽ trở nên thù nghich với phương Tây và gắn chặt với Trung Công hơn. Cộng sản Việt Nam trước kia có mối quan hệ khá tốt với đảng Dân Chủ Mỹ , thời của những chính khác Dân Chủ như Obama, Clinton là thời kỳ Việt Mỹ khá mặn nồng. Nhưng đến thời của tổng thống Trump mọi việc ngày càng khác nhất là những phát biểu của Trump về CNCS tại phiên họp của LHQ gần đây. Trump đã quyết định không tham gia TPP , một hiệp định mà CSVN dã đặt nhiều hy vọng dưới thời các chính khách đảng Dân Chủ Mỹ cầm quyền.

Đối với Châu Âu , nước ảnh hưởng nhất là Đức ở Tây Âu đang khủng hoảng quan hệ với Việt Nam bởi  chính tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng đã chỉ đạo Bộ Công An Việt Nam thực hiện hành vi bắt cóc, khủng bố, xâm phạm chủ quyền của nước Đức. Nay trên cương vị chủ tịch nước Việt Nam, với bản chất ngoan cố bảo vệ danh dự, Nguyễn Phú Trọng không đời nào hạ mình với nước Đức. Mối quan hệ Việt Đức sẽ càng trở nên trầm trọng khi Nguyễn Phú Trọng nắm ghế chủ tịch nước là điều đương nhiên.

Ông Trọng từng vênh mặt nhận lời khen là sĩ phu, bậc nhân kiệt, con người vì nhân dân.

Ông cũng từng tuyên bố uỷ viên bộ chính tri tuyệt đối không được tham vọng quyền lực hay ông phê phán việc vừa làm bí thư, vừa làm chủ tịch là việc không thể kiểm soát nổi quyền lực.

Nay ông trở mặt như không để làm những điều mà ông từng chê bai, từng chỉ trích.

Một con người gian manh , tráo trở trắng trợn công khai như thế liệu có nhân cách và liêm sỉ không.?

Nếu không có, thì đất nước làm sao trông cậy được vào môt kẻ vô liêm sỉ , một kẻ làm quân vương mà trắng trợn nuốt lời chính mình nói ra, làm ngược lại mà là kẻ mà các nhân sĩ, trí thức Việt Nam ngày nay hy vọng hắn sẽ mang lại điều gì tốt đẹp cho dân tộc chăng.?

Có thể cái hy vọng nhỏ nhoi đó là, vì nhục quá nên Nguyễn Phú Trọng sẽ làm gì để rửa đi nỗi nhục đó.

Nhưng rửa bằng cách nào ? hay bằng cách làm những chiêu trò đánh lạc hướng dư luận thì hẵng chờ xem, niềm tin của đám trí thức, nhân sĩ trung thành với kiểu đường lối đúng, chỉ có con người làm sai.

Còn biển Đông đấy , con hàng trăm con người bị bắt tù oan ức vì cất tiếng nói phản biện, còn Formosa đang xả độc hàng ngày trên đất nước đấy....có rất nhiều cái thiết thực để Nguyễn Phú Trọng chứng minh là nhân sĩ, sĩ phu như đám trí thức khá giả trông đợi ông.

Nguyễn Phú Trọng làm chủ tịch nước - phần 1.

Ông Trọng làm chủ tịch nước là tin gây chấn động dư luận xã hội Việt Nam sau tin chủ tịch nước Trần Đại Quang chết vì một căn bệnh lạ.

Trước đây ông Trọng từng phát biểu đầy chế nhạo về chuyện bí thư kiêm chủ tịch, bằng một giọng kéo dài đầy khinh miệt, ông nói với báo chí.

- Bí thư mà kiêm cả chủ tịch thì to quá, ai kiểm soát được ông.?

Không ngờ chỉ thời gian ngắn sau, khi mà chủ tịch nước Trần Đại Quang vừa chết, ông Trọng đã soạn sẵn tiêu chí chọn chủ tịch nước để thay mặt bộ chính trị trình trung ương. Về lựa chọn trong Bộ Chính Trị khi họp, ông Trọng đã để cho Phạm Minh Chính đứng ra đề nghị ông Trọng làm chủ tịch nước, thường trực ban bí thư Trần Quốc Vượng tán thành. Số uỷ viên BCT đồng ý răm rắp , duy có một phiếu trong Bộ Chính Trị không bằng lòng, lá phiếu đó là của bậc nhân sĩ Nguyễn Phú Trọng.

Hiện nay trong bộ chính trị khuyết rất nhiều người, người thì chết đột tử như ông Trần Đại Quang vì bệnh lạ, người cũng bỗng nhiên bị bệnh thần kinh như ông Đinh Thế Huynh, người bị bỏ tù như ông Đinh La Thăng, người bị ung thư giai đoạn 3 như bà Tòng Thị Phóng, người phẫu thuật phổi như Võ Văn Thưởng, người khác nghe chừng đang bị bệnh gan.

Những người khác chưa trọn một nhiệm kỳ trong bộ chính trị nên không đủ tiêu chuẩn làm chủ tịch nước. Lược ra chỉ còn Nguyễn Phú Trọng và Nguyễn Xuân Phúc. Việc thủ tướng kiêm chủ tịch nước sẽ tréo nghoe hơn tổng bí thư đảng kiêm chủ tịch nước. Tiêu chí ông Trọng đặt ra cho việc chọn chủ tịch nước cũng như một con đường duy nhất đến chỗ ông.

Việc đặt luật lệ như này không phải bây giờ, trước đây ông Trọng đã sai Tô Huy Rứa sang Tàu học cách bầu cử kiểu quái đản trong nội bộ đảng, ông Rứa mang về chế thành nghị quyết 244, món đặc sản của Tầu khựa chính cống. Nghj quyết 244 loại toàn bộ những ứng cử viên khác, tiếp đến ông Trọng trên cương vị Bộ Chính Trị ra tiêu chí chọn '' một trường hợp quá tuổi ở lại để đảm bảo có 3 thế hệ '' tức chính ông Trọng.

Để chuẩn bị cho việc thâu tóm chức chủ tịch nước êm đẹp, ông Trọng đã sai người rào đón dư luận rằng việc ông làm chủ tịch nước là điều bình thường, nhưng thâm độc hơn trước đó ông cho người viết đơn tố cáo âm mưu chiếm ghế chủ tịch của người khác. Nhà giáo Phạm Cảnh Bình của học viện HCM dã tố cáo nhóm Nguyễn Xuân Phúc, Trương Hoà Bình, Nguyễn Văn Bình do Trương Tấn Sang đứng đằng sau đang âm mưu tranh đoạt quyền lực với nhóm Trần Quốc Vượng, Vương Đình Huệ. Nhưng thực ra lá đơn chủ yếu nhằm tố cáo băng nhóm lợi ích và tham vọng quyền lực của nhóm Nguyễn Xuân Phúc.

Nội dung lá đơn như sau.

Đảng Cộng sản Việt Nam
Hà Nội, ngày 20 tháng 7 năm 2018
Kính gửi: Ban Chấp hành Trung ương Đảng

Chúng tôi là một số giáo viên, nguyên giáo viên Trường Học viện Chính trị Quốc gia Hồ Chí Minh kiến nghị đồng chí Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng và tập thể Bộ Chính trị, Ban Chấp hành Trung ương xem xét lại đồng chí Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc về năng lực, trình độ và đặc biệt là phẩm chất chính trị, đạo đức, cụ thể là:
– Đồng chí Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc thường xuyên phát biểu những câu ngớ ngẩn, như: “Quảng Ninh là đầu tàu kinh tế của cả nước”, “Vĩnh Phúc sẽ vươn lên trở thành đầu tàu kinh tế của cả nước”, “Long An phải trở thành đầu tàu kinh tế của cả nước”, “Hải Phòng là đầu tàu quan trọng của cả nước”, “Bình Dương phải là đầu tàu phát triển kinh tế mạnh nhất của cả nước”, “Đà Nẵng phải là thành phố độc đáo nhất, vô nhị trên thế giới”, “Đà Nẵng phát triển như Singapore, Hồng Kông”… Dù với bất kỳ lý do gì thì một Thủ tướng Chính phủ phát biểu như trên đều thể hiện một trình độ rất kém hoặc chí ít cũng là rất thiếu trách nhiệm, bộ máy tham mưu (ngu dốt) viết gì thì Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đọc nguyên văn, không cần biết đúng, sai. Những phát ngôn của đồng chí Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc trở thành trò cười trong dân gian và trên mạng xã hội. Mỗi khi Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đi nước ngoài, tiếp khách quốc tế trông giống diễn viên hài hơn là chính sách, rất “lon ton”, không phù hợp với lễ tân ngoại giao, không thể hiện được bản lĩnh, trí tuệ của Việt Nam. Hiện nay trong xã hội đang có phong trào, mỗi khi chương trình thời sự đưa tin về Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc thì người dân tắt tivi.
– Đồng chí Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc có biểu hiện suy thoái về chính trị, tư tưởng và phẩm chất đạo đức. Đồng chí Thủ tướng phát biểu: “Chúng ta cần đảo chiều tư duy và hành động”, “Đi mãi trên đường cũ sẽ không phát triển được” và rất nhiều câu tương tự, được báo chí đăng công khai. Đất nước ta, nhân dân ta và Đảng ta chỉ có duy nhất một con đường là đi lên chủ nghĩa xã hội, tư duy và hành động đều tiến lên chủ nghĩa xã hội. Vậy Thủ tướng muốn đi theo con đường nào? Đảo chiều tư duy, hành động phải chăng là tư bản chủ nghĩa. Chính vì phát biểu của Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc mà số cơ hội chính trị, phản động đang tin rằng lãnh đạo cấp cao cũng đã thay đổi lập trường, tư tưởng, nhận thức rằng không thể tiến lên chủ nghĩa xã hội, cần thay đổi đi theo tư bản chủ nghĩa nên ráo riết hoạt động; cán bộ, đảng viên, nhất là anh em trí thức, cán bộ về hưu hoang mang, không biết thực hư thế nào.
Thủ tướng, phu nhân Thủ tướng, con Thủ tướng và gia đình Thủ tướng đã, đang can thiệp vào rất nhiều các dự án để tư lợi. Lãnh đạo Bộ, ngành, địa phương vào Học viện học than thở bị sức ép rất nhiều của Thủ tướng, phu nhân Thủ tướng, con rể Thủ tướng và anh em Thủ tướng trong việc phê duyệt dự án. Các dự án lớn, lợi nhuận lớn đều rơi vào tay các doanh nghiệp sân sau của Thủ tướng và gia đình. Các doanh nhân, doanh nghiệp điển hình đang làm kinh tài cho gia đình Thủ tướng là: Đặng Văn Thành, Thịnh – Trung Nam (đang làm dự án 10.000 tỷ đồng chống ngập ở TPHCM), Trần Bá Dương-Thaco, Hiển-ngân hàng SHB, Vũ Văn Tiền – ngân hàng An Bình, Nhơn-Novaland, Dũng – Tân Hoàng Minh, Hồng-Bến Thành, Thảo-Vietjet, Đon Lâm… Một trong những nguyên nhân quan trọng, vốn đầu tư công, đầu tư trái phiếu chính phủ chậm được giải ngân là các bộ, ngành, địa phương cứ phải tìm cách gò để cho các doanh nghiệp sân sau của Thủ tướng và gia đình trúng thầu.
Các đồng chí lãnh đạo Bộ, ngành, địa phương cũng nói là chưa bao giờ có một phu nhân Thủ tướng lại can thiệp sâu vào dự án như phu nhân Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc, dự án nào lớn thì đều điện thoại hoặc cho con rể đến nói là để cho phu nhân Thủ tướng.
Kinh nghiệm đời nhà Lý và một số triều đại phong kiến nước ta cho thấy, khi Hoàng hậu tham nhũng, nhận hối lộ, can thiệp vào triều chính (Linh chiếu hoàng thái hậu-vợ vua Lý Thần Tông, Chiêu linh hoàng thái hậu- vợ vua Lý Anh Tông, Chiêu thiên chí lý hoàng thái hậu – mẹ vua Lý Cao Tông, Đàm thái hậu- vợ vua Lý Cao Tông…) thì triều đình sụp đổ!

– Đồng chí Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc lãnh đạo, chỉ đạo, điều hành kinh tế-xã hội không có gì nổi bật, không chiến lược, sa đà vào vụ việc cụ thể, không thể hiện được dấu ấn của người đứng đầu, dấu ấn cá nhân. Hiện nay, Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc làm việc như lãnh đạo Ban Dân vận Trung ương, chủ yếu là phát động, khuấy động phong trào. Nền kinh tế của nước ta phụ thuộc vào nước ngoài. Doanh nghiệp FDI chiếm trên 70% xuất nhập khẩu và tăng trưởng GĐP, trong đó Samsung, Formosa đóng vai trò quan trọng.
Kinh tế trong nước chỉ đóng góp gần 30%. Trong khi Nghị quyết của Đảng đều ra mục tiêu là phải độc lập, tự chủ, rõ ràng chúng ta không làm được. Nếu có biến động về chính trị- quốc phòng – an ninh, các doanh nghiệp FDI rút vốn thì nền kinh tế Việt Nam nhiều khả năng bị sụp đổ, khi đó sẽ không tưởng tượng được đất nước sẽ như thế nào!
Mặt khác, Samsung, Formosa và các doanh nghiệp FDI đang phát huy hiệu quả đều được “trồng” từ nhiệm kỳ trước, nhiệm kỳ này chỉ là “hái quả”, không phải thành tích của Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc.
Doanh nghiệp nhà nước dù nắm những nguồn lực rất lớn của đất nước, nhưng vẫn đang vật lộn với nợ nần, đóng thuế ít nhất so với FDI và doanh nghiệp tư nhân. Các tập đoàn, tổng công ty như Vinashin, Vinalines … chưa tìm được con đường thoát lỗ. Doanh nghiệp tư nhân thì luôn bị chèn ép, gây khó khăn, không được đối xử bình đẳng, coi là ổ của tham nhũng, tiêu cực và không được đối xử đúng pháp luật. Chính phủ thích thì mua, thích thì bán, thích thì giao dự án, không thích thì đòi lại, lấy lại hành xử không đúng luật, nên doanh nghiệp tư nhân không có con đường để sống. Chỉ có số doanh nghiệp khéo léo, tiếp cận được Thủ tướng và gia đình thì mới phát triển tốt, còn lại đều “èo uột”, là “đứa trẻ” mãi không lớn.
Nợ xấu ngân hàng chỉ được khoanh lại, làm đẹp trên sổ sách mà không được giải quyết nên ngày càng trầm trọng, đe dọa đến an toàn của hệ thống ngân hàng. Việc mua 0 đồng 3 ngân hàng gây thất thoát hàng chục nghìn tỷ đồng ngân sách nhà nước đến nay vẫn chưa có cách giải quyết.
Nghị quyết của Đảng về giảm biên chế vẫn chỉ trên giấy. Chính phủ và Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc chỉ hô hào. Chi tiêu thường xuyên chiếm trên 70% ngân sách. Chi cho đầu tư phát triển chỉ chiếm chưa đến 30%, tỉ lệ giải ngân thấp. Trái phiếu chính phủ giải ngân cũng thấp, nhiều lần kho bạc nhà nước phải phát hành đảo nợ, gây lãng phí rất lớn. Ông Đinh La Thăng đầu tư thiệt hại 800 tỷ đồng bị phạt tù 30 năm, trong khi đó Thủ tướng Chính phủ gây thiệt hại hàng nghìn tỷ/năm do chậm giải ngân vốn đầu tư công, vốn trái phiếu chính phủ thì không vấn đề gì (?!)
Thủ tướng Chính phủ thì liên tục đi dự tổ chức xúc tiến đầu tư ở các địa phương với những con số đầu tư tự vẽ ra để làm đẹp dư luận, tự khen nhau, khi Thủ tướng đi rồi thì các lời hứa, bản cam kết cũng đi theo. Dư luận nói rằng Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đi để vận động, tranh thủ, ép các doanh nghiệp cam kết đầu tư để mua sự ủng hộ địa phương, cho nên Thủ tướng đi thì doanh nghiệp cũng đi theo, vì thực ra họ không có nhu cầu đầu tư ?!
Cho đến giờ, nửa nhiệm kỳ đã đi qua, Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc không để lại dấu ấn gì, không cho thấy hiệu quả gì của việc điều hành, lãnh đạo, chỉ đạo, vẫn chỉ là hưởng thành quả của các khóa trước gây dựng, chưa có công trình, dự án hoặc quyết sách nào làm chuyển biến kinh tế – xã hội của đất nước.
Chúng tôi đánh giá cao các Bộ trưởng, các tân Phó Thủ tướng của nhiệm kỳ này. Các đồng chí đó đều có năng lực, có tư duy đổi mới, năng động, nhưng rất khó cho các đồng chí đó, khi người đứng đầu – Thủ tướng Chính phủ lại yếu về năng lực, chỉ biết hô hào, làm phong trào, nhưng tham lam và suy thoái về phẩm chất chính trị, tư tưởng, đạo đức.
Đất nước ta, dân tộc ta, nhân dân ta chưa biết đến bao giờ mới cất cánh được!
Nhưng điều này, rất mong Bộ Chính trị, Ban Chấp hành Trung ương xem xét, vì Đảng, vì nhân dân!

Thứ Năm, 4 tháng 10, 2018

Vài nhà báo quen

Osin Huy Đức.

Tôi và Osin Huy Đức có trò chuyện với nhau qua Facebook nhiều lần, lúc đó tôi luôn coi anh như một người đàn anh đi trước, một người có tinh thần yêu nước phản kháng trước những hành vi xâm phạm chủ quyền Việt Nam của nhà cầm quyền Trung Quốc.

Độ ấy biểu tình TQ rộ lên, Huy Đức, Beo Hồng, Bọ Lập, Trung Quân, Huỳnh Ngọc Chênh...và nhiều tri thức khác xuống đường biểu tình phản đối hành vi khốn nạn của Trung Cộng. Tôi nể trọng tất cả họ, Huy Đức là một trong số ấy.

Nhưng Huy Đức và Beo Hồng chỉ đi có một vài lần, có thể là một lần xuống đường thôi thì phải. Thế cũng là đáng phục.

Tôi không đưa những bằng chứng về các cuộc trò chuyện, dù thế nào điều đó là những điều mà những người giang hồ biết tôn trọng luật chơi không được phép đưa ra, kể cả có thù  ghét nhau đến mấy hoặc có lợi cho mình đến mấy đi nữa, cũng không nên đưa ra công luận. Nhưng tôi chỉ kể rằng khi đại hội đang diễn ra, Huy Đức nói tôi sao lại đi bênh thằng Ba Dũng tham nhũng, mà không giúp ông Trọng, Phúc là những ngừoi sẽ đem lại điều tốt đẹp cho đất nước. Tôi trả lời ý rằng không biết thằng nào tốt đẹp cả, nhưng tính tôi thích vui, nên bên nào kém hơn tôi bênh cho xôm. Anh bênh bên kia thì em bênh bên này.

Huy Đức nói thôi thì tuỳ mày, miễn mày đừng chửi tao là được.

Tôi giữ lời, nhưng đến vụ Trịnh Xuân Thanh thì Huy Đức bỏ luật, tố tôi nhận tiền của TXT để viết bài.

Bỗng nhiên tôi nhận ra anh ta chẳng có thông tin gì cũng có thể kết luận bừa. Nếu là anh  em, chuyện nghiêm trọng như thế phải có bằng chứng, ít ra phải có ai đó thân thiết với TXT tiết lộ. Đằng này anh ta chỉ cần thấy có tấm hình TXT đã trốn thoát, cầm chứng minh thư của tôi là anh ta két luận tôi viết về TXT để lấy tiền.

Đợt đấy hàng đống dư luận viên đe doạ rằng khi bắt được TXT sẽ phanh phui ra động cơ của tôi viết cho TXT là vì tiền. Tiếc rằng bây giờ TXT bị tóm, chỉ cần lôi cổ TXT ra bắt thú nhận đã cho tôi tiền thế nào để tôi viết với chứng cứ đầy đủ thì tôi chả còn mặt mũi nào để lên trên mạng mà nói này nói nọ nữa.

Không ngờ Huy Đức cũng sẵn sàng vu khống như dư luận viên, để được lòng Nguyễn Phú Trọng, để thiên hạ nghĩ rằng việc tôi chửi ông Trọng là do TXT cho tôi tiền.

Tôi rút ra rằng, chả anh em gì với loại người như Huy San và cũng chẳng nên tin những gì anh ta kết luận từ ngay vụ việc của mình.

Những lần tôi gặp TXT, lúc nào cũng có  người đi cùng Thanh, ít nhất là một người. Những người đó giờ vẫn còn ở Đức đây. Làm gì có chuyện TXT cho tôi tiền mà viết, đó là một cuộc chơi lớn của tôi không phải ai cũng có được. Cứ thử hỏi Lê Trung Khoa cả năm vừa qua hầu như dùng mọi thời gian để lên án hành vi bắt cóc TXT, xem người nhà Thanh có ai gặp Khoa bao giờ để trả tiền trà nước không. Không hề có, Lê Trung Khoa làm điều ấy cũng niềm đam mê khi gặp một cuộc chơi lớn đúng sở thích.

Sau lần ấy, tôi bắt đầu nhìn lại con người của Huy Đức nhiều hơn, theo dõi những gì anh ta viết.

Cuối cùng thì tôi nhận định rằng, anh ta đúng là người của Bên Thắng Cuộc.

Trước đây khi sự cởi mở chớm có, anh ta nhanh chóng tập hợp ra mắt cuốn Bên Thắng Cuộc và viết bài về bức tường Berlin,  rồi khi xu hướng chống Tàu chớm mạnh trong Bộ Chính Trị, anh ta xuống đường, viết về tấm bia bị đục bỏ trên biên giới.

Anh ta trở thành nhà dân chủ hay trí thức tiến bộ đi đầu trong xu hướng cởi mở ấy.

Thế rồi xu hướng chống Tàu trong bộ chính trị sớm bị phe thân Tầu mạnh hơn lấn át. Rất nhanh chóng Huy Đức lại có bài chế giễu phong trào thoát Trung, Huy Đức miệt thị việc thoát Trung là mù quáng quá việc viết bài bênh Formosa xây đền miếu, anh ta nại rằng đó là quyền con người của lao động TQ, cần phải tôn trọng quyền của họ mới là văn minh. Một lũ bậu xậu khen anh ta có cái nhìn cao cả, trong khi đó hàng bao nhà chùa, nhà thờ bị phá trên đất Việt Nam anh ta không mang ra so sánh về quyền tự do tôn giáo. Và anh ta bỗng nhiên trở giọng nói rằng Hun Sen tỏ thái độ vô ơn với Việt Nam là ông ta nghĩ cho dân Cam của ông ta, việc quân đội Việt Nam đóng quân ở Cam là không đúng lắm . Thật kỳ lạ những luận điệu của Huy Đức đều là những luận điệu mà Trung Cộng muốn reo rắc ở Việt Nam, bảo sao nhà văn Phạm Thành cho rằng Huy Đức là tình báo của Hoa Nam. Tôi không nghĩ Huy Đức là tình báo Hoa Nam, anh ta là con người biết trước được xu thế và anh ta nhảy đón đầu để luôn luôn mình ở bên thắng cuộc, để tự mãn rằng mình luôn ở vị thế trên cao, nếu nay mai xu hướng thân Mỹ mạnh trong BCT anh ta sẽ có bài ca ngợi Mỹ.

Cũng như xu hướng mạnh trong bộ chính trị đánh Nguyễn Tấn Dũng, Huy Đức lại đi đầu và trở thành người hùng dũng cảm chống tham nhũng và lợi ích nhóm.

Huy Đức từng ca ngợi tổng bí thư Nông Đức Mạnh khi Mạnh vừa lên chức, mười mấy năm sau khi Mạnh về hưu không còn quyền lực, chính Huy Đức lại lôi chuyện vợ con Mạnh ra châm chọc. Huy Đức biện minh rằng lúc đó Mạnh khác, bây giờ Mạnh khác nên y lên tiếng.

Thực ra cái khác nhau là Mạnh đương quyền và Mạnh hết quyền đối với Huy Đức mà thôi. Huy Đức nào đâu tử tế gì, chính y và Tư Sang đã dính dáng đến quan hệ với Năm Cam. Rồi khi Năm Cam bị hạ, Huy Đức có bài viết về những tên công an ăn tiền bảo kê cho bọn tội phạm. Huy Đức từng chơi thân và tháp tùng Phạm Huy Phước của Tamexco, tiền bạc được Phước chu cấp đầy đủ phè phỡn gái đẹp, rươụ ngon. Ngày ấy một chiếc xe Drem trị giá mấy ngàn usd, Huy Đức đi nhậu mất xe, chỉ vài hôm sau Phước biết mua cho xe mới.

Vậy mà khi Phước bị bắt, chính Huy Đức lại là người viết những bài đánh Phước kinh hồn.

Anh ta có ghét Trần Đại Quang không.? Không hề, rõ ràng khi đại hội 12 anh ta có bài Bộ Tứ hàm ý khen ngợi cả 4 tứ trụ là gương mặt sáng gía sẽ vực lại đất nước. Anh ta cũng chẳng ghết gì Đinh La Thăng, khi Thăng tung hoành gang dọc chả thấy Huy Đức ý kiến gì, ngay cả lúc Đại Quang làm bộ trưởng công an anh ta cũng chẳng ý kiến gì.

Thế nhưng bắt sóng được âm mưu triệt hạ Quang và Thăng từ Trọng, Phúc. Huy Đức nhanh chóng  trở thành người dọn đường dư luận của bên thắng cuộc, y miệt thị Quang, Thăng cứ như bây giờ y mới biết hai con người này xấu xa, ghê tởm vậy.

Huy Đức là vậy, là một kẻ có được những thông tin bên trong từ tổng cục 2 và chỗ Trương Tấn Sang. Thực ra những cái tin như thế rất nhiều nhà báo khác họ đều biết, không riêng gì Huy Đức. Có điều họ không nói ra trên trang cá nhân vì những lý do riêng, với lại những tin đó trước sau rồi cũng công bố, chẳng có gì mà phải đưa lên trang mạng sớm.

Huy Đức không hề là một nhà báo chính trị giỏi, nhà báo chính trị giỏi phải là những nhà báo có tầm nhìn , có bình luận đánh giá trong tương lai sẽ thế nào. Huy Đức chỉ là kẻ đưa sớm những tin mà hắn có , những tin được lòng những kẻ đang mạnh.

Nhưng ở một đất nước bị bưng bít thông tin và đám dân máu mê cờ bạc, biết trước sau gì thông tin kết quả sổ xố sẽ thông báo trên ti vi. Thay vì ngồi nhà đợi chút nữa biết kết quả, họ lại nhao ra tận đầu đường để đón những người đi bán kết quả xổ số phi xe máy từ hội đồng về với bản phô tô rao kết quả đây.

Chưa kể một lũ tri thức hay dân chủ nửa mùa, vừa muốn tiếng là người tiến bộ và đấu tranh, cũng vừa muốn an toàn nên hùa theo Huy Đức học đòi. Để ra vẻ ta cũng là người phản biện, quan tâm vận mệnh đất nước, căm thù quan chức tham nhũng. Cũng giống như Huy Đức, đám đông này lựa chọn an toàn cho mình là nhăm nhăm theo dõi Huy Đức lên tiếng gì để hùa theo, vì chúng biết đó là chủ trương của phe mạnh trong đảng, cứ hùa theo được tiếng mà không lo bị trừng phạt.

Đất  nước mạt vì có những nhà báo, trí thức vặn vẹo ngòi bút của mình, hóng đón ý đồ của vua chúa để viết những bài đón đầu, đỡ bợ.

Chúng có vô vàn trong xã hội Việt Nam, Huy Đức là một ví dụ điển hình cho thói cơ hội đón đầu ấy.

Tuy nhiên sự trơ trẽn đến mức thái quá nịnh bợ và đón đầu những đường lối của Nguyễn Phú Trọng mà Huy Đức đang làm lại là điều khó hiểu, vì nếu chỉ muốn thể hiện mình ở bên thắng cuộc, có danh tiếng,  thiết nghĩ Huy Đức không phải thể hiện mình đê hèn như thế cho thiên hạ chửi.

Có khi chính anh ta đã bị cộng sản treo lửng lơ những cái tội như phỉ báng nguyên thủ, cựu nguyên thủ có thể bị bắt bất cứ lúc nào. Lối thoát của anh ta bây giờ là phải ra sức thể hiện sự  bỡ đợ các đường lối của đám Phúc , Trọng. Chừng nào còn bợ đỡ tốt thì còn dung dung , ngạo nghễ. Chừng nào không còn lợi, anh ta sẽ đương đầu với nhà tù.

Với kiểu cách sống cơ hội như thế, Huy Đức có thể trở thành anh hùng hay trở thành kẻ tiểu nhân trong mắt dư luận. Bi kịch nhất là không phải anh ta quyết định được mình trở thành anh hùng hay tiểu nhân, mà do những tên cộng sản lão làng đang cai trị quyết định.

Thứ Ba, 2 tháng 10, 2018

Vài nhà báo quen biết.

Hồ Thu Hồng - Chị Beo.

Tôi chưa gặp Hồ Thu Hồng, tức Beo Hồng bao giờ. Ở bài viết này tôi gọi Hồ Thu Hồng bằng chị vì hơn tuổi và vì một điều hơn nữa là chị ấy cũng có lúc từng ưu ái tôi.

Ngày ấy tôi mới tập toẹ viết blog, lối viết còn chả đâu vào đâu. Chị Beo đang là một tổng biên tập một tờ báo, tên tuổi của chị khá đình đám trong làng báo bây giờ. Thời ấy Beo miệt thị, xúc phạm nhiều người như Huy Đức, Bọ Lập thường xuyên..nhưng lạ một điều là các vị này đều im bặt. Lý do có thể họ không đôi co với phụ nữ, nhưng có thể lý do khác chẳng hạn như chị Beo nắm được những điều gì đó về họ.

Lâu rồi, dễ phải đến khoảng hơn 10 năm trước thì phải. Một lần chị Beo thống kê những sự kiện về làng viết lề trái trên blog của mình, chị đưa tên tôi vào cho là một việc đáng chú ý, chị nói rằng nếu tôi được đào tạo thành phóng viên, có lẽ tôi sẽ ăn đứt nhiều nhà báo nổi tiếng lúc bấy giờ.

Không phải chỉ nói suông khi nhận xét vậy, chị Beo thẳng thắn ngỏ lời nhận tôi về tờ báo của chị.

Lúc đó tôi rất khó khăn, ước mơ trở thành một nhà báo ai mà chẳng muốn đối với một người viết lăng nhăng như tôi. Từ một người chả học hành gì, bỗng dưng thành một nhà báo, có toà báo làm việc, có thẻ phóng viên, thích lắm chứ. Tôi sướng lâng lâng vì lời đề nghị ấy.

Nhưng rồi tôi gọi chị cảm ơn và nói không làm.

Lý do chị hay chế giễu những người bị chế độ cộng sản bắt tù như bọn anh Thức, Định hay Cù Huy Hà Vũ, Ba Sàm sau này.

Tính tôi lại thích bênh những người bị ngã ngựa, vì thế tôi bảo với chị rằng, chị em mình trái quan điểm trên lề trái, em về làm cho chị ở báo chị, rồi trên bolog lại phản bác chị thì còn ra gì.

Chị Beo nói thẳng thắn.

- Thì làm cứ làm, còn ngoài chửi nhau cứ chửi, mày cứ chửi tao cũng không sao. Việc nào ra việc ấy.

Tôi đuối lý, nhưng cũng không xin làm. Thực ra nếu làm như chị Beo nói, nó cũng thế nào ấy, làm sao ở trên mạng chỉ trích lại quan điểm của sếp mình, rồi đến chỗ làm lại răm rắp nghe lệnh theo công việc. Dù chị và tôi có sòng phẳng hay rạch ròi đến mấy cũng khó mà duy trì kiểu ấy.

Sau này đôi lần tôi chỉ trích chị Beo trên Facebook của mình, nhất là lần có ai gửi tôi ảnh chị Beo bê tô mỳ ở tiệm nhà chị ấy mở. Chị Beo lồng lộn bảo tôi đến rình mò chụp. Rồi ý chị nói có cần chụp cái L ..của chị thì chị cho chụp, đừng có rình mò.

Tôi không chụp, tôi đang ở Đức, làm sao có mặt lúc đó mà chụp ảnh về chị. Hơn nữa nếu tôi ở đó, tôi sẽ chào chị một cách tôn trọng, trong lòng tôi dù trái quan điểm với chị, đó là bất đồng quan điểm, chứ về con người tôi vẫn tôn trọng chị, trong cái lúc tôi chẳng là gì trên mạng xã hội, chị đã là người nhắc đến tôi. Ít nhiều sự nhắc nhở ấy như lời động viên tôi tin vào khả năng viết lách của mình, giúp tôi vững lòng hơn , không bị mặc cảm mình chả có khả năng viết lách.

Tôi quen với nhà văn Nhật Tuấn, chồng cũ của chị, bố của hai đứa con chị Beo đang nuôi. Chị Beo chửi vợ Cù Huy Hà Vũ về đời tư, tôi tức mình lôi chuyện đời tư của chị ra đập lại. Chị Beo nói tôi thử nhìn xem, chị ấy nuôi hai đứa con ra sao.

Tôi cũng đuối lý, đúng là chia tay với nhà văn Nhật Tuấn, về góc độ người mẹ , chị ấy chăm lo chu toàn cho 2 đứa con mình. Gạt mọi thứ sang bên, trên góc độ người mẹ thì chị ấy là người mẹ tuyệt vời hết lòng chăm lo cho con cái mình.

Chị Beo Hồng và Nguyễn Như Phong là một cặp ngày ấy chuyên đi vạch vòi những người đấu tranh dân chủ, vì thế tôi nhiều lúc viết bài đả kích lại họ. Đó là việc của hai chiến tuyền.

 Tuy nhiên đến giờ tôi vẫn có cái nể họ ở chỗ, họ theo phe nào thì theo chứ không trở cờ, phe của họ thất thế, người thì bỏ đi, người thì bỏ cuộc. Không ai trong số họ dùng sở trưởng viết lách của mình để bưng bô thế lực khác. Đấy là chút nhân cách con người còn lại trong họ.

Tôi chưa gặp chị Beo bao giờ, hy vọng lần nào đó sẽ đến Mỹ để xin lỗi chị về việc đưa tấm hình chị bưng mỳ cho khách , xin lỗi vì để chị hiểu nhầm rằng tôi miệt thị chị. Thực ra ở nước ngoài, gây dựng được một tiệm ăn là điều không dễ, đó là một công việc chân chính, rất đáng tự hào, nó không hạ thấp nhân cách con người. Cũng như tôi bây giờ là chủ một quầy Suhsi, có thể còn là chủ một vài tiệm gì khác nữa, cái đó đáng tự hào chứ, tôi vẫn đưa hình ảnh mình bê hàng, khuân vác, nằm ngủ trong kho hàng lên Facebook có ngại ngần gì đâu.

Chuyện về chị Beo chỉ có thế, bây giờ là chuyện của một nhà báo đang nổi có tên là Mai Quốc Ấn.

Mai Quốc Ấn.

Vẫn phải ngược dòng về mười mấy năm về trước, có lẽ là 15 năm, khi đó diễn đàn Trái Tin Việt Nam đang thịnh. Thế hệ 7x  là thế hệ tham gia vào TTVN nhiều nhất, gần như là chủ lực trong mọi diễn đàn. Nhiều người khi đó mới ra trường hoặc còn là sinh viên, sau này nhiều người trở thành phóng viên làm việc ở nhiều tờ báo lớn. Mai Quốc Ấn là một trong số đó.

Mai Quốc Ấn hồi thanh niên trẻ trâu ấy, luôn thể hiện mình như một lãng tử phong trần, túi thơ, bầu rượu ngao du giang hồ bầu bạn tứ phương. Chúng tôi quen nhau ở diễn đàn Thi Ca, ở đó còn có Trịnh Tuấn. Trịnh Tuấn là thư pháp gia, ngày trước báo chí nhắc đến ầm ĩ với bản thư pháp Kiều khổng lồ ở hồ Hoàn Kiếm. Thời ấy thư pháp đang thịnh, ngoài thư pháp ra, Trịnh Tuấn còn là cây bút rất ấn tượng khi viết về nhân tình, thế thái. Cũng như Mai Quốc Ấn, Trịnh Tuấn cũng mang phong cách lãng tử, bầu rượu, túi thơ ngao du toạ đàm với văn nhân, chí sĩ khắp nơi.

Một ngày tôi thấy trên báo có bài viết của Mai Quốc Ấn, bài viết có hàm ý chê cái phong trào thư pháp Việt Nam. Tôi ngạc nhiên lắm, nhưng nghĩ thôi đường nào đi đường ấy, bạn là bạn, nhưng quan điểm nhìn nhận thì tuỳ mỗi người.

Nhưng về tình cảm, tôi quý Trịnh Tuấn hơn, Tuấn là người mà tính cách có chút sĩ phu, anh ta có thể vì công việc nhún nhường đôi chút, chứ không chịu quỵ luỵ nịnh hót, hay không vì công việc mà đạp lên đầu bạn bè hay kể cả những người khác.

Đến thời điểm tôi đưa những bài viết về Trịnh Xuân Thanh, lúc cao trào bỗng nhiên Mai Quốc Ấn liên hệ với tôi qua Facebook hỏi tôi Thanh ở đâu.

Tôi trả lời không biết, tôi hơi chột dạ, lẽ ra đó là một câu hỏi tế nhị. Không nên mượn cớ là chỗ bạn bè mà hỏi câu như thế cho người quen mình khó trả lời.

Mai Quốc Ấn hỏi thêm rằng nếu có tấm hình TXT mới nhất thì cho anh ta xin.

Tôi lại chột dạ lần nữa, làm sao anh ta có thể yêu cầu như vậy. Nhưng rồi nghĩ anh ta là nhà báo, tôi là chỗ quen biết, anh ta muốn có tin nóng hay gì đó thì muốn vậy.

Tôi nói không có hình. Mai Quốc Ấn nói rất tự nhiên. Anh ta nói tôi nhắn TXT muốn ra đầu thú, anh ta sẽ có bảo đảm được đối xử tốt, được điều tra công bằng.

Lúc này thì tôi không chột dạ nữa, mà là giật mình hoảng sợ. Mai Quốc Ấn là gì mà anh ta khuyên tôi nói Trịnh Xuân Thanh  ra đầu thú và bảo đảm được đối xử tốt. !!!

Nhưng tôi có nhiều việc phải làm, tôi không cần phải suy nghĩ rằng Mai Quốc Ấn làm vậy là ý gì, do đâu. Tôi chặn Facebook của Mai Quốc Ấn lại cho hết phải nghĩ ngợi.

 Sau này đọc báo, tôi biết Mai Quốc Ấn đã sang tận Lào để vận động anh Đặng Văn Hiển về đầu thú.

Ô hay ! Hoá ra sứ mệnh của nhà báo còn là đi vận động những đối tượng mà công an truy nã bắt không được, đã trốn ra nước ngoài. Ngạc nhiên chưa, nhà báo Việt Nam bây giờ còn kiêm cả dân vận, thuyết phục những đối tượng truy nã giúp công an cơ đấy. Đành rằng việc này không phải sai trái gì , ai cũng có thể thuyết phục đối tượng truy nã ra đầu thú. Nhưng một nhà báo Việt Nam mà đi làm chuyện này, nó có vẻ khiến anh ta kham nhiều việc nặng nề quá. Đã viết báo mệt rồi lại còn làm việc thu phục nhân tâm đối tượng truy nã nữa.

Với nhiều người đã lạ, nhưng với tôi một người từng biết Mai Quốc Ấn từ xưa còn lạ hơn. Bởi trước đó anh ta trên danh nghĩa bạn bè, đã muốn tôi chuyển lời nhắn Trịnh Xuân Thanh ra đầu thú.

Mai Quốc Ấn  nếu là là lãng tử, anh ta bây giờ làm tôi cảm giác như những lãng tử đội mũ phớt, cưỡi ngựa đi khắp vùng sa mạc phía Nam nước Mỹ để săn những tên tội phạm lấy tiền thưởng.

Dù Đặng Văn Hiển có thoát án tử hình rồi nhận án chung thân, hay vẫn y án tử hình đó là việc của Hiển. Còn khi Hiển nghe theo lời Ấn trở về từ trong rừng của Lào, chắc chắn cơ quan công an đã thở phào nhẹ nhõm khi đối tượng gây án đã nằm trong rọ của họ. Thông điệp rằng những kẻ dùng bạo lực để chống lại bạo lực cướp đất sẽ không bao giờ thoát. Những dân đen bị cướp đất chớ nhìn Đặng Văn Hiển mà làm theo.

Chắc chắn cơ quan công an phải ghi nhận công lao của Mai Quốc Ấn.

Còn nhân dân họ sẽ cũng ghi nhận công lao Mai Quốc Ấn đã góp công lớn để pháp luật được thực thi ư.?

Tôi nghĩ đó là đám dân có tiền của, kiếm được nhờ chế độ này, chúng không muốn những manh động nhỏ xảy ra rồi lớn dần khiến bất ổn xã hội và chúng là người bị thiệt đầu tiên. Nên chúng giở giọng pháp luật phải cần được tôn trọng, đấu tranh kiểu gì thì cũng phải tôn trọng pháp luật mới văn minh, mới tiến bộ được...

Cho nên nếu nói chỉ nói một phần trong nhân dân ghi nhận công lao của Mai Quốc Ấn đã dỗ được Đặng Văn Hiển về đầu thú, góp phần răn đe những kẻ khác muốn manh động rằng, dù thế nào cũng khó mà thoát được sự trừng trị nếu như chống lại việc cướp đất bằng hành động giống như Hiển.

Nhà báo thứ ba được phóng viên Mai Quốc Ấn tôn thờ, đó là Trương Huy San, tức Osin, tức Huy Đức.

..còn tiếp...

Thứ Năm, 27 tháng 9, 2018

Thanh Hoá anh hùng.

Trong cơn hừng hực lửa đốt lò của tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng, những vụ việc từ nhỏ xíu như một thanh niên giữ chức vụ có tên mà không có lực ở ban chỉ đạo Tây Nam Bộ cũng trở thành điểm nóng của dư luận hay số cổ phần của bà thứ trưởng bộ công thương ở công ty Điện Quang cũng được báo chí đưa ra thành tiêu điểm để nâng giá trị cuộc chiến chống tham nhũng của ngài tổng bí thư đáng kính.

Đàn bà, trẻ con, người già về hưu...tuốt tuồn tuột đều được lôi ra ánh sáng dư luận để thoả mãn lòng căm thù trong dân chúng với bọn giặc nội xâm, tiếng khen râm ram khắp nơi về ngài tổng bí thư.

Thế nhưng ở những nơi khác như Thanh Hoá, Đà Nẵng, Yên Bái...có vô vàn những tên tham quan khủng khiếp, bách hại dân chúng, cướp đoạt tài sản quốc gia lại ung dung vỗ tay tán thưởng chiến công của ngài tổng bí thư.

Ai cũng biết chủ tich Đà Nẵng Huỳnh Đức Thơ sở hữu nhà máy thép Dana Ý, một nhà máy gây ô nhiễm trầm trọng quanh vùng, dân chúng phản đối đòi di rời nhà máy đều bị dập tắt,. Huỳnh Đức Thơ công khai vợ bé, con riêng vi phạm lối sống đảng viên. Các người thân của gia đình Thơ và cả gia đình vợ lẽ núp dưới bóng Thơ kinh doanh mọi ngành nghề như xây dựng, bất động sản, vật liệu xây dựng, điện, nước..






http://nguoibuongio1972.blogspot.com/2017/03/tiet-lo-ve-khoi-tai-san-khong-lo-cua-vo.html


Hay phó chủ nhiệm uỷ ban quốc hội Thân Đức Nam kẻ đã gây ra nhiều cái chết bởi sự tham lam lợi ích trong xây dựng như vụ cháy nhà chung cư ( công ty 577 con dâu Nam) vụ sập mố cầu đường thuỷ và nhiều vụ khác do công ty của Nam gây ra. Để bao gia đình mất mạng, trong đó có những gia đình cả vợ chồng nghèo, con cái đều chết thảm dưới lòng sông do sự vô trách nhiệm của đệ tử Nam (công ty 586 Võ Ngọc Châu đệ tử Nam)  còn ông quan to này ung dung trong căn biệt thự tậu riêng cho cô vợ bé hưởng cuộc sống xa hoa.



http://nguoibuongio1972.blogspot.com/2017/11/chan-ong-phat-hien-pho-chu-nhiem-vp.html

Những đứa bé con nhà nghèo như cháu Dương Thị Diễm Hằng phải chết thảm cùng bố mẹ nơi đường chợ, để cho những tên quan lại thời cộng sản xa hoa, hưởng lạc với vợ bé, con riêng trong những căn biệt thự lộng lẫy.

Vì sao trong cái lúc mà ngọn lửa chống tiêu cực, tham nhũng, lối sống sa đoạ của tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng hừng hực được dân tin tưởng, phấn khởi lại có những kẻ như Huỳnh Đức Thơ, Thân Đức Nam phở phơ nhạo đời như vậy, không một tờ báo, phóng viên nào nhắc đến chúng.?

Bởi cuộc chống tham nhũng đó chỉ là chiêu trò chính trị mị dân và thanh toán các đối thủ đơn lẻ.

Đà Nẵng có Huỳnh Đức Thơ tồn tại thì Hà Giang có Triệu Tài Vinh, Yên Bái có Phạm Thị Thanh Trà, Bắc Giang có Nguyễn Nhân Chiến.. những cái tên gây bao tai hoạ cho nhân dân và đất nước vẫn nhởn nhơ được vì sao.?

 Để tìm hiểu câu trả lời, chúng ta hãy đến với mảnh đất Thanh Hoá anh hùng.

Nếu như Đà Nẵng nơi Thơ và Nghĩa cai quản là vùng đất của nhóm Nguyễn Xuân Phúc, Trương Hoà Bình , Trương Tấn Sang thì Thanh Hoá lại là vùng đất của tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng và các đàn em như Phạm Minh Chính, Trần Quốc Vượng.

Vì thế Đà Nẵng có Thơ lộng hành không sao, đương nhiên Thanh Hoa có bí thư Trịnh Văn Chiến có bồ nhí và biệt thự cho bồ nhí cũng chả sao.

Thanh Hoá không những chỉ bí thư tỉnh như Trịnh Văn Chiến mà còn có bí thư thành phố Thanh Hoá  Nguyễn Văn Phi cũng là một con sâu mọt không kém gì Huỳnh Đức Thơ ở Đà Nẵng.

Phi cấp đất cho công ty Phù Đổng làm trung tâm thương mại với giá thu tiền một lần trong 50 năm là 3 triệu một mét vuông. Thử tính xem, đất trung tâm thành phố mà bỏ có 3 triệu sở hữu đến tận 50 năm trên một mét vuông, 100 mét vuông có 300 triệu, giấy tờ sở hữu được trao ngay lập tức.

Chả phải ngẫu nhiên mà Phi ngu đến thế, Phi có cổ phần trong cái công ty mà Phi cấp đất bằng quyền lực của mình, rồi Phi nhanh chóng bán số cổ phần của mình khi giấy chứng nhận cấp đất đã được Phi trao. Còn bao nhiêu vụ đấu giá đất công khác mà Phi chỉ đạo chỉ có một đơn vị tham gia đấu thầu, giá đầu thầu bằng giá sàn ban đầu công bố, có lần may mắn thì giá bỏ thầu hơn những 1 nghìn đồng một mét vuông, tức số chênh chưa nổi chén nước chè quán vỉa hè !!!

 Huỳnh Đức Thơ ở Đà Nẵng bị kỷ luật kiểu dán bùa lồn mèo thì Thanh Hoá cũng kỷ luật Ngô Văn Tuấn cắt chức phó chủ tịch phụ trách xây dựng  nhưng lại chuyển làm phó trưởng ban chỉ đạo xây dựng. Một cái ban mà phó ban quyền chả kém gì phó chủ tịch, đúng kiểu kỷ luật đánh bùn sang ao.

 Nhờ vào sự thoả hiệp hay còn gọi là cách '' nhìn nhau mà sống '' giữa Nguyễn Phú Trọng và Nguyễn Xuân Phúc, những con sâu mọt tham quan của hai phe này ung dung phè phỡn tồn tại và chuẩn bị tiến hơn cao nữa để tiếp bước các bậc đàn anh chúng.

Cũng như các bằng chứng đưa ra rõ ràng về Huỳnh Đức Thơ, Thân Đức Nam của phe Nguyễn Xuân Phúc. Khi nói đến Nguyễn Văn Phi của phe Nguyễn Phú Trọng, xin cấp cho các bạn đọc bằng chứng  rõ ràng. Để các bạn đọc thấy rằng công cuộc đốt lò của tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng chỉ là màn hài kịch chính trị, những nhân vật bị tiêu diệt nằm trong thoả thuận của hai phe Trọng, Phúc. Còn những tay chân của hai phe này lộng hành đến đâu, cũng không bao giờ được sờ tới.