Thứ Hai, 25 tháng 1, 2021

Vì sao Phạm Minh Chính làm thủ tướng ?

 Thủ tướng khoá 12 Nguyễn Xuân Phúc được phiếu tín nhiệm cao nhất, ông hoàn toàn tiếp tục thêm một nhiệm kỳ thủ tướng nữa nếu như ông trong những trường hợp đặc biệt ở lại.

Nhưng thật lạ, ông được sắp chân chủ tịch nước và thay thế ông làm thủ tướng là trưởng ban tổ chức trung ương, nguyên trung tướng công an Phạm Minh Chính.

Giải thích về việc ông Chính làm thủ tướng khoá 13, nhiều người cho rằng giải pháp này cũng tốt vì ông Chính có uy và quyết đoán, ông từng học ở nước ngoài và có thành tích khi phát triển kinh tế tỉnh Quảng Ninh thời ông làm bí thư.

Theo chủ quan nhận định của tôi, thì việc sắp xếp thủ tướng lần này còn liên quan đến một số chuyện khác.

Thứ nhất là cuộc bầu cử tổng thống ở Hoa Kỳ. Nếu ông Trump tái cử, việc ông Phúc làm thủ tướng tiếp tục sẽ dễ xảy ra hơn. Thời kỳ ông Trump làm tổng thống nhìn chung có những chính sách khá lợi cho Việt Nam từ chủ quyền đến kinh tế ( ngoại trừ vấn đề dần chủ ). Ông Phúc có thái độ rất nồng nàn khi tiếp xúc với ông Trump, có thể ông Trump không nhớ rõ mặt ông Phúc thế nào. Nhưng khi có công việc với Việt Nam, cấp dưới ông Trump trình rằng thủ tướng Việt Nam đã từng thái độ thế nào khi tiếp xúc với ông Trump, ít nhiều đó là một điểm khiến ông Trump thiện cảm với chính phủ Việt Nam hơn.

Ông Trump thất cử và chính quyền Mỹ rơi vào tay đảng Dân Chủ. Khỏi nói ai cũng thấy 8 năm nước Mỹ dưới thời Obama lép vế Trung Quốc thế nào. Nhiều người còn  cho rằng Obama và đảng Dân Chủ đã đi đêm, đã thoả hiệp ngầm với Trung Quốc, để mặc Trung Quốc thao túng và phát huy ảnh hưởng một phần lớn khu vực trên thế giới. Không biết ông Biden có khác ông Obama không, nhưng từ đảng Dân Chủ và được Obama hậu thuẫn, khó có thể nói ông Biden sẽ khác biệt với những gì Obama đã làm với Trung Quốc.

Nếu Biden tiếp tục đường lối của Obama, để mặc cho Trung Quốc ngự trị khu vực. Việc đảng CSVN đưa Phạm Minh Chính lên làm thủ tướng ( hoặc TQ đề nghị ) là một giải pháp phù hợp. Ông Chính thời làm bí thư Quảng Ninh có nhiều quyết định, thái độ được lòng Trung Quốc. Ông còn nói khi sang Trung Quốc là như được về nhà.

Ở Việt Nam thân Mỹ bị gọi là bán nước, thân Tầu cũng bị gọi là bán nước. 

Một lần nữa vẫn theo nhận định chủ quan của tôi, việc ông Chính thân Tầu lần này cần phải bước qua khái niệm bán nước để nhìn nhận sự việc theo chiều hướng khác.

Nếu một nước Mỹ do đảng Dân Chủ nắm, bị  Trung Quốc khống chế, phải đi đêm với Trung Quốc như thời Obama ?

Thì liệu Việt Nam đưa người thân Mỹ làm thủ tướng thì có ích gì ?

Chả ích lợi mẹ gì. Thà tự mình làm điếm không qua bọn ma cô, tú bà chăn dắt còn hơn, ít ra không bị bớt giá. Ít ra khách làng chơi nó không phải thoả thuận qua bọn ma cô, tú bà.

Đó chính là  lý do mà đảng CSVN chần chừ chúc mừng Biden muộn hơn nhiều nước khác, cũng như đảng CSVN sắp xếp nhân sự đến giờ chót và đột ngột đưa Phạm Mình Chính, một người được Trung Quốc có thiện cảm lên làm thủ tướng khi thấy cuộc bầu cử tổng thống Mỹ đã có kết quả.

Những thành tích phát triển kinh tế ở Quảng Ninh do ông Chính quan hệ với Trung Quốc mà có, chắc sẽ là tinh thần được áp dụng phổ biến cả nước trong những năm tới đây. Trong xu hướng toàn cầu hoá mà Đức, Pháp, Mỹ... đều theo đuổi,  Trung Quốc có phần được lợi nhất. Cứ đà quốc tế theo quan hệ chiến lược vậy, chả mấy chốc Trung Quốc sẽ là bá chủ ngầm thực sự của thế giới và bá chủ công khai của khu vực. Việt Nam dựa hơi Dân Chủ Mỹ mà đối đầu Trung Quốc là chơi một canh bạc quá nguy hiểm, có thể bị bán đứng bất cứ lúc nào.

Chẳng thà làm chư hầu cho Trung Quốc, phục vụ cường quốc công nghiệp này bằng cách tạo những điểm ăn chơi, du lịch, nghỉ dưỡng, bến cảng làm dịch vụ xuất nhập hàng hoá, nguyên liệu cho Trung Quốc,  làm nông phu tập trung sản xuất nông nghiệp rau củ quả cung cấp phục vụ cho Trung Quốc.

Chỉ có hai cái khó là chủ quyền biển đảo và hợp đồng mua bán, đầu tư phải được tuân thủ nghiêm chỉnh hai bên cùng có lợi. Cái thứ nhất thực sự là khó, không biết giải pháp thế nào. Còn cái thứ hai về việc cung cấp dịch vụ, mua bán hàng hoá thì chắc ông Phạm Minh Chính sẽ làm được.

Lựa thời thế mà sống thôi, thời ông Trump cầm quyền, biển đảo Việt Nam ít nhiều đỡ nguy ngập hơn,  tuy dịch bệnh nhưng Việt Nam vẫn hớt váng được từ chiến tranh kinh tế Mỹ Trung. Kim ngạch xuất khẩu Mỹ vẫn tăng vùn vụt, viện trợ cũng tăng,  mặc dù ông Trump đe doạ xử Việt Nam vì thâm hụt thương mại, về lũng đoạn tỷ giá...nhưng ông ấy chẳng làm gì trừng phạt cả.

Đừng chửi khoá 13 Việt Nam thân Trung Quốc, bởi như đã nói, đảng Dân Chủ Mỹ cầm quyền cũng thân với Trung Quốc bên trong, giả bộ chống đối bên ngoài. Việt Nam  chọn bộ sậu thân Trung Quốc cũng là phù hợp với tình hình quốc tế.

 

Thứ Sáu, 22 tháng 1, 2021

Nguyễn Phú Trọng còn ngồi đến bao giờ ?

 Từ người đặc biệt của khoá 12 rồi đến người đặc biệt của đặc biệt ở khoá 13, Nguyễn Phú Trọng tự ghi mình vào danh sách tái cử chức tổng bí thư đảng CSVN liên tiếp 3 khoá. 

Đứng đầu bộ chính trị, là trưởng ban quy hoạch chiến lược cán bộ, trưởng tiểu ban nhân sự 13. Ông Trọng thản nhiên xếp ghế cho mình trong bữa họp cuối cùng của trung ương đảng khoá 13, hội nghị trung ương 15 do chính ông chủ trì có hơn một ngày.

Không cho phép ai được bàn tán, ông xướng tên mình đứng đầu  rồi kết thúc hội nghị.

Sinh năm 1944, đến năm 2021 ông Trọng 77 tuổi. Ông không thể một mình đi trọn 5 bậc thang lên bục cao của phòng họp lớn của trung tâm hội nghị quốc gia, nơi sẽ diễn ra đại hội đảng CSVN vào mấy ngày tới đây.

Không có thước phim nào gần đây cho thấy ông có thể tự đi một mình trong quãng đường 5m. Đoạn clip mới nhất hôm qua về ông trong buổi phong quân hàm thượng tướng cho Nguyễn Tân Cương và Võ Minh Lương, chỉ thấy ông đứng im một chỗ, bàn tay trao giấy phong quân hàm run rẩy. Chỉ có trong buổi nhận quốc thư của đại sứ Iran, Phi Luật Tân ông có chiếu cảnh ông đi 4 bước nhưng run rẩy vịn bàn.

Điều lệ đảng quy định không ai được làm tổng bí thư liên tiếp 3 nhiệm kỳ, ông cho đàn em phát biểu vì ông là đặc biệt nên có thể bỏ qua điều lệ đảng.

Điều lệ đảng là luật của đảng, đảng lãnh đạo đất nước, kêu gọi người dân chấp hành luật pháp. Nhưng người đứng đầu đảng còn thản nhiên đạp lên luật của đảng.

Góp sức lớn nhất để cho Nguyễn Phú Trọng đạp lên điều lệ đảng chính là Nguyễn Tấn Dũng và Trương Tấn Sang.

Vào năm 2016 ông Nguyễn Tấn Dũng được phiếu tín nhiệm cao nhất trong trung ương và quốc hội, ông Trương Tấn Sang cũng gần như vậy. Cả hai ông đều khoẻ mạnh, hai ông đều làm đơn xin rút theo độ tuổi quy định. Cái này đáng khen cho hai ông đã chấp hành đúng điều lệ đảng, việc đại hội có đề cử hai ông ở lại không tính sau, trước mắt làm đúng quy trình.

Thế nhưng cả hai ông lại làm một điều mà các ông biết rõ là trái với quy định độ tuổi, đó là cả hai ông Dũng và Sang đều ký vào giấy do ông Trọng đưa ra, đó là giấy giới thiệu ông Trọng tái cử khoá 12 chức danh tổng bí thư với lý do trường hợp đặc biệt.

Được đà 5 năm sau đến đại hội 13, ông Trọng thể hiện cho đám đàn em lứa sau của ông Dũng và ông Sang biết rằng.

- Với các đàn anh lớp trước của chúng mày, tao còn là đặc biệt thì với bọn hậu sinh như bọn mày, tao phải là đặc biệt của đặc biệt hay là siêu đặc biệt.

Trung ương những tưởng bỏ phiếu tín nhiệm cho ai cao nhất sẽ là người duy nhất đặc biệt ở lại, ông Nguyễn Xuân Phúc được tín nhiệm cao nhất, con số 95%. Ông Trọng thua xa chỉ được 82%. Thế là ông Trọng đặt luôn ra 2 trường hợp đặc biệt. Một cho người được tín nhiệm cao nhất và một cho ông.

Nếu như ông được tín nhiệm cao nhất, có lẽ báo chí đã tung hộ ông ngất trời, nào là được tín nhiệm cao như thế chứng tỏ lòng người rất đặt niềm tin cao vào ông. Nhưng do ông được thấp quá, mà cố tình ở lại ngồi chiếm ghế, báo hại bọn bồi bút phải lấy dẫn chứng bên trời Tây, từ cổ kim để nói rằng 77 tuổi vẫn làm lãnh đạo được.

Báo chí bưng bô lừa bịp người đọc, người ta hơn 70 tuổi ra tranh cử làm lãnh đạo, khác với làm lãnh đạo cao nhất liên tiếp từ khoá này sang khoá khác. Lãnh đạo liên tiếp như thế chỉ có ở nước độc tài, so với kiểu lãnh đạo hai nhiệm kỳ ở nước dân chủ sao được.

Người ta hơn 70 tuổi mới ra làm thừa tướng như Khương Tử Nha, cái tài lúc đó thiên hạ mới thấy vì trước kia ông ta ở ẩn khiến người ta không thấy.

Thế còn ông Trọng có tài như Khương Tử Nha không ?

Ông có hơn 20 năm thâm niên làm uỷ viên Bộ Chính Trị, nếu hẳn ông có tài thì tài năng của ông đã bộc lộ  rực rỡ từ trước kia rồi, sao đến 77 tuổi bỗng nhiên tài năng nở rộ như vĩ nhân, lão thần đồng vậy?

Nhà văn Nguyễn Văn Thọ khen Nguyễn Phú Trọng trên VOV như sau.

- Là một nhà văn tuổi già sức yếu, không còn tham vọng cống hiến gì hơn nữa cho nhân dân, Tổ quốc, tôi chỉ còn có thể phát biểu, hết sức ủng hộ Đảng, Bộ Chính trị mà đứng đầu là Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng với những hành động cụ thể, mang hiệu ứng xã hội rất lớn.

  Thật không có gì mỉa mai hơn lời khen ngợi này,  Nguyễn Văn Thọ kém Nguyễn Phú Trọng đến 4 tuổi mà xưng là già yếu, thế ai là người khoẻ ?

Nguyễn Văn Thọ không còn tham vọng cống hiến thì ai là kẻ còn tham vọng?

Nguyễn Văn Thọ có 3 vợ, vợ thứ ba trẻ hơn Thọ  đến vài chục tuổi,  cách đây vài năm còn sinh cho Thọ một thằng bé trai. 

Sinh lý cường tráng đến vậy mà Thọ nói mình tuổi già sức yếu và ủng hộ Nguyễn Phú Trọng, kẻ già hơn,  bệnh tật hơn Thọ nhiều lần.

Vậy mà Nguyễn Phú Trọng tin đó là lòng dân, tin đó là lời nói thật, đó là tâm nguyện của nhân dân cả nước để ông ta tiếp tục tham vọng ngồi lại ghế tổng bí thư khi đã 77 tuổi.

Cùng dân học văn như Thọ, Trọng không hiểu được cái thâm ý của Thọ rằng, tao trẻ hơn mày, vẫn còn giường chiếu được mà còn không tham vọng cống hiến gì, mày nên về nhường cho người khác cống hiến thì hơn.

Ý của Thọ thâm, tưởng rằng Trọng có lòng tự trọng. Nhưng Trọng cao đòn hơn, biến lời khen đểu ấy thành khen thực. 

https://vov.vn/blog/ung-ho-cuoc-chien-chong-tham-nhung-do-tong-bi-thu-lanh-dao-654329.vov

Lời khen của Thọ được Nguyễn Thế Kỷ cho đăng trên VOV vào năm 2017, giai đoạn mà người ta đồn ông Trọng sẽ về giữa nhiệm kỳ 12 giao chức lại cho người kế cận.

Chẳng lẽ 4 triệu đảng viên đảng CSVN trải qua từng ấy năm mà không tìm ra được người tài để thay thế một lão già sắp 80 tuổi, cái đảng cs này đến hồi mạt rồi sao ?

Thứ Tư, 20 tháng 1, 2021

Ai sẽ là bộ trưởng quốc phòng Việt Nam nhiệm kỳ 2021-2026

 Hiện nay có hai người là Phan Văn Giang tổng tham mưu trưởng và Lương Cường chủ nhiệm chính trị là hai ứng cử viên hàng đầu cho chức bộ trưởng quốc phòng Việt Nam.

Cả hai đều tham gia chiến tranh biên giới phía Bắc. 

Sau đó Lương Cường đi theo nhánh chính trị quân đội ,  Phan Văn Giang đi theo nhánh quân sự quân đội. Người làm chính uỷ, người làm tư lệnh.

Cùng trong năm 2016 người được làm chủ nhiệm tổng cục chính trị, người làm tổng tham mưu trưởng quân đội Việt Nam.

Lương Cường đã được phong đại tướng, còn Phan Văn Giang là thượng tướng. Cái này không có gì lạ, vì vấn đề niên hạn, ông Cường sinh năm 1957 nhập ngũ năm 1975. Còn ông Giang sinh muộn hơn 3 năm, nhập ngũ năm 1978. Vấn đề cấp bậc không phải là ưu thế để xét duyệt chức bộ trưởng quốc phòng.

Vậy ai có khả năng trở thành bộ trưởng quốc phòng?

Về chức bộ trưởng quốc phòng thì nói thật là ở Việt Nam ít có chuyện chạy chọt, đấu đá để giữ chức này, như các ghế bộ trưởng khác. Chức này giao cho ai là phụ thuộc vào các đánh giá tình hình quan hệ quốc tế trong tương lai, từ đánh giá đó đưa ra đường lối cho quân đội, từ đường lối quân đội tìm người có tố chất phù hợp trong đội ngũ thứ trưởng đang có đủ yêu cầu.

Văn kiện đại hội đảng khoá 13 của đảng CSVN xác định một điểm mới là xây dựng quân đội cần một số quân chủng, binh chủng tiến thẳng lên hiện đại ( tức không phải chỉ từng bước hiện đại như trước kia).

Về chủ trương hiện đại hoá gấp một số binh chủng, quân chủng thì ông Phan Văn Giang có ưu thế hơn, ông tốt nghiệp trường tăng thiết giáp với số điểm cao nhất khoá ông học thời đó. Trước khi làm thứ trưởng, ông Giang là tư lệnh quân khu 1, đơn vị đóng quân ở các tỉnh Cao Bằng, Lạng Sơn, Bắc Kạn, Thái Nguyên, Bắc Ninh. 

Gần đây Việt Nam có nhiều bài báo nhấn mạnh việc hiện đại hoá quân đội, trong một bài báo tháng 11 năm 2020 trên báo Quân Đội Nhân Dân có tiêu đề.

- Hiện đại hoá quân đội mang tính chiến lược.

Bài báo cho biết dự thảo báo cáo chính trị của trung ương 12 báo cáo đại hội 13 có nhận định 

- Tình hình biển Đông tiềm ẩn nguy cơ khó lường, cuộc đấu tranh bảo vệ chủ quyền biển đảo sẽ còn cam go và phức tạp....dẫn đến phải nhanh chóng hiện đại hoá quân đội.

Từ những yêu cầu trong tương lai, có lẽ ông Phan Văn Giang có nhiều ưu thế được chọn làm bộ trưởng quốc phòng hơn ông Lương Cường.

Với trình độ chính trị, ông Cường chuyển sang ban bí thư trung ương đảng khoá 13 phù hợp hơn.

Về đánh giá diễn biến quốc tế, chẳng hạn việc đảng Dân Chủ thắng lợi, dưới sự cầm quyền của ông Biden, Trung Quốc sẽ lộng hành ở biển Đông hơn so với thời ông Trump, khiến cho Việt Nam phải cảnh giác đề phòng. Khách quan mà nói, đảng CSVN dù sao vẫn có sự dè chừng, cảnh giác người anh em láng giềng phương Bắc và đưa vấn đề này vào dự thảo báo cáo chính trị đại hội khoá 13.

Nếu ông Phan Văn Giang, một người đã trực tiếp chiến đấu ở biên giới phía Bắc và tư lệnh quân khu trấn giữ một vùng biên giới phía Bắc, một người có học hành thực tế với vũ khí hạng nặng, ông ta được chọn làm bộ trưởng quốc phòng. Đó cũng có thể gọi là một chút ưu điểm của đảng CSVN trong việc chọn nhân sự lần này ở vị trí bộ trưởng quốc phòng.


Thứ Hai, 18 tháng 1, 2021

Nhân sự chủ chốt khoá 13 có gì đáng bàn.

 Trung ương 15 của đảng CSVN khoá 12 kết thúc chóng vánh phiên họp có 1 ngày rưỡi. Buổi sáng đầu tiên là khai mạc, giới thiệu thành tích, chào hỏi. Đến chiều thông báo nhân sự chủ chốt. Sáng hôm sau bế mạc.

Tất nhiên trước đấysự thăm dò, vận động, công tác tư tưởng đã được gửi đi và nhận ý kiến phản hồi. Thấy hòm hòm thì đảng mới họp và đưa ra thông báo chính thức trước trung ương mà thôi.

Theo sự rò rỉ thì nhân sự chủ chốt được đưa ra như sau.

1 Nguyễn Phú Trọng tổng bí thư

2 Nguyễn Xuân Phúc chủ tịch nước

3 Phạm Minh Chính thủ tướng

4 Vương Đình Huệ chủ tịch quốc hội.

Bàn về từng trường hợp thì trường hợp ông Trọng sinh năm 1944, ở tuổi 77 ông tiếp tục làm tổng bí thư thêm một khoá 5 năm nữa. Thực sự thì ngay khi ông Trọng làm thêm khoá trước, đã có ý kiến nhận định rằng ông sẽ không chịu về bởi quyền lực là thứ con người ta không dễ gì từ bỏ khi mà không có ai đủ sức bắt họ phải bỏ.

Ông Trọng nắm hết mọi cơ quan, tổ chức làm nhân sự. Thường bản chất người Việt thì khi người cao tuổi, đứng đầu đưa ý kiến hỏi ai dứng đầu tiếp. Vì khách sáo ai cũng nói thôi bác cứ làm tiếp, mọi thứ đang tốt mà.  Vì sợ hãi bị trù dập, họ cũng bảo thôi bác làm tiếp đi, mọi người ai cũng tín nhiệm bác. Vì nịnh bợ để mong được sắp ghế cho mình, ai cũng bảo ngoài bác ra chả ai làm được bây giờ, bác là trường hợp đặc biệt ngàn năm có một.

Ông Trọng biết bọn cấp dưới sẽ nói thế vì những lý do dối trá như thế, nhưng ông sẽ trơ mặt ra coi những lời đó là thật lòng. Thế là ông bảo thôi thì vì đại cục, vì sự tồn vong của đảng, vì tình thế như vậy tôi phải ngồi lại. Đấy là do mọi người chứ tôi không tham quyền cố vị đâu nhé.

Trường hợp thứ 3 là anh Phạm Minh Chính ( bỏ qua anh Phúc để viết sau ).

Anh Chính từ tướng công an lên làm thủ tướng. Dư luận dị nghị sao không để anh Huệ làm vì thủ tướng cần am hiểu về kinh tế.

Đấy là nói vậy, chứ thể chế này chức thủ tướng đâu cần am hiểu về kinh tế, cứ nhìn khối chức vụ  khác thì thấy, bạn Võ Văn Thưởng có thể làm được trưởng ban tuyên giáo, anh Hùng Viettel có thể làm bộ trưởng bộ thông tin truyền thông. Làm sếp ở Việt Nam không cần chuyên môn, chỉ cần trung thành với đảng và đủ uy để cấp dưới sợ ( cái này diễn giải là nhân sự có uy tín, tập hợp được sự đoàn kết ).  Nói thật là bất cứ thằng trợ lý thủ tướng nào của anh Phúc bây giờ cũng đều giỏi hơn anh ấy. Và nói luôn có khi chúng còn giỏi hơn anh Vương Đình Huệ về độ am hiểu kinh tế Việt Nam. Anh Chính từng là đại sứ ở nước ngoài , từng là thứ trưởng bộ công an, rồi trưởng ban tổ chức trung ương. Nếu anh làm thủ tướng chắc chắn uy thế của anh rất mạnh, các quyết định của anh đưa ra sẽ được triển khai ít gặp sự chống đối ngầm.

Trường hợp thứ 4 là anh Vương Đình Huệ, anh Huệ được dự định vào chức chủ tịch quốc hội. Từ bí thư Hà Nội lên chủ tịch quốc hội là con đường mà tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng đã trải qua. Trong trường hợp ông Trọng chết đột ngột, anh Huệ có lẽ là người thay thế. Vì vậy anh được xếp vào chức vụ này.

Nói chung anh Chính và anh Huệ đều có thể đổi chỗ cho nhau. Nhưng anh Huệ sở dĩ làm chủ tịch quốc hội là dự phòng cho trường hợp ông Trọng mất, từ quốc hội sang làm tổng bí thư sẽ thuận tiện hơn, vì chức chủ tịch quốc hội bỏ dở giữa chừng để người khác thay thế dễ hơn là chức thủ tướng giữa chừng thay người. Quốc hội thì đến kỳ điều khiển phiên họp, bàn giao dễ hơn chức thủ tướng điều hành hàng ngày. Nếu cho anh Chính làm chủ tịch quốc hội, lỡ ông Trọng chết, anh Chính làm tổng bí thư mà xuất thân từ công an cũng không vừa mắt thiên hạ cho lắm.

Ngay từ bây giờ có thể khẳng định nếu khoá 14 tới vào năm 2026 nếu Trọng và Phúc ra về, thì trường hợp đặc biệt làm tổng bí thư, chủ tịch nước sẽ là hai anh Huệ và Chính. Hai anh đều học ở nước ngoài, xuất thân gia đình không phải con ông cháu cha. So với tiêu chuẩn còn trong độ tuổi và đã là uỷ viên BCT một nhiệm kỳ, chưa vướng kỷ luật,  thì hai anh có nhiều ưu thế hơn những người khác.

Trường hợp thứ 2 là anh Nguyễn Xuân Phúc làm chủ tịch nước.

Cái này mới đáng bàn, cho nên phải để đến cuối bài. Chức chủ tịch nước tưởng là to nhưng chỉ là hữu danh vô thực. Cái mà có quyền là tiếng nói trong trung ương vì có quyền điều khiển phiên họp trung ương theo ngày. Quân đội do công an năm, công an do thủ tướng nắm. Chủ tịch nước coi ngoại giao, nghi lễ. Bạn nào muốn tìm hiểu sâu thì đọc Chế Định Chủ Tịch Nước theo hiếp pháp ( sửa đổi năm 2001) thì rõ, còn lười đọc thì chỉ cần so sánh phó chủ tịch nước thường trực  với phó thủ tướng thường trực là biết ngay quyền lực của hai cái ghế này.

Phiếu thăm dò anh Phúc được 95% phiếu tín nhiệm, cao hơn ông Trọng rất nhiều. Anh Phúc có nhiều sân sau thế lực gắn bó.

  Nếu anh Phúc trước khi lấy phiếu tín nhiệm, xin rút về hưu vì lý do dính bê bối con riêng nào đó, có khi lại là nước cờ cao. Nhưng anh muốn ở lại để làm thủ tướng hay tổng bí thư, không được hai chức đấy lại là dở. Trường hợp các sân sau của anh bị tấn công như anh Trần Đại Quang, anh Phúc khó có gì chống đỡ. Anh Quang từ bộ công an lên, anh có bộ sậu tướng lĩnh ở bộ công an mà quân của anh còn chết như ngả rạ. Anh Phúc bị tấn công thì lấy gì ra đỡ. Nếu là chủ tịch quốc hội anh còn gạt không bàn việc này, chưa chấp nhận việc kia.

Không có gì che đỡ, lại uy tín cao hơn cả tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng, quá trình làm thủ tướng không thể nào không có những sai sót vì bản chất chức vụ này liên quan đến nhiều dự án, chính sách kinh tế.

E rằng anh Phúc như tướng lĩnh ngày xưa, uy tín và danh tiếng cao hơn cả vua, được gọi về kinh thành giữ chức to hơn nhưng không có quyền, một dạng tước binh quyền rồi chờ dịp hạ thấp uy tín sau đó kết liễu một nhát.

Không phải vô cớ mà trước trung ương 15 có một hai ngày, đồng loạt các báo chí nhắc đến vụ chạy chức 27 tỷ có liên quan đến con rể anh Phúc là Vũ Chí Hùng. Viện kiểm sát hoàn tất cáo trạng, chờ toà sơ thẩm xét xử. Toà sơ thẩm có yêu cầu trả hồ sơ mở rộng điều tra, làm rõ thêm lời khai mới. Rồi đến toà phúc thẩm nữa. 

Lần trước ông Trọng huênh hoang mình được 100% tín nhiệm, lần này ông được 82% cũng chẳng sao, nếu như không có người khác được tín nhiệm hơn ông rất nhiều. Hai anh Chính, Huệ còn độ tuổi thì không nói làm gì. Nhưng trường hợp đặc biệt ở lại có hai người là ông và anh Phúc, anh Phúc lại hơn ông rất nhiều tín nhiệm. Như thế người ta sẽ đặt câu hỏi Nguyễn Phú Trọng là tên tham quyền quá thể, lần trước hắn đặt ra một trường hợp duy nhất đặc biệt để hắn ngồi lại. Lần này hắn không được tín nhiệm nữa thì hắn đặt thêm hai trường hợp, để hắn được là trường hợp thứ hai.

Rõ ràng nếu chỉ chọn một trường hợp duy nhất như tiền lệ, thì Nguyễn Phú Trọng phải về để chỗ cho Nguyễn Xuân Phúc. Nhưng ông ta đã lại thêm thành hai trường hợp đặc biệt, rồi bất chấp điều lệ đảng để ngồi lại ghế tổng bí thư ba nhiệm kỳ liên tiếp.

Không hạ được Nguyễn Xuân Phúc, tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng sẽ còn nhục mặt với đời vì sự tham lam quá độ. Nếu hạ được, ông ta sẽ giải toả được nỗi nhục này.

Anh Huệ, Chính không có liên quan gì đến những sân sau của anh Phúc. Đợt tới mà anh Trạc Nghệ An được ngồi ghế bộ trưởng công an, một người cũng không dính dáng gì tới sân sau của anh Phúc.

Anh Phúc bị cô lập hoàn toàn.  Thế của anh Phúc như người ta nói là không có một tấc sắt trong tay. Nguy hiểm không thể không tính đến.

Hy vọng từ giờ đến đại hội, anh Phúc sẽ sát cánh với anh Trương Hoà Bình để lật lại được tình thế. Việc anh Trương Hoà Bình và cánh miền Nam trắng tay ra về đang gây phẫn uất trong lòng phe cánh miền Nam  mà Trương Tấn Sang đang là thủ lĩnh. Chỉ cần một chỉ dấu hiệu triệu của các anh thông qua ngòi bút Trương Huy San, quần hùng Nam Bộ và Trung Bộ sẽ sẵn sàng quật khởi trong đại hội 13 này. Như đại hội 12 trước còn gay cấn đến giữa chừng đại hội. Một ý kiến công khai chỉ nên một trường hợp đặc biệt ở lại, chọn trong số người có tín nhiệm cao nhất. Chỉ thế thôi và những lời tán đồng ắt sẽ rộ lên. Mầm chiến thắng của các anh rất lớn, chỉ cần can đảm khơi dậy mà thôi.

Thứ Bảy, 16 tháng 1, 2021

Tư Sang vỡ mộng Thái Thượng Hoàng.

 Ngày 12 tháng 12 BBC Việt Ngữ đăng một bài viết về nhân sự chủ chốt của bộ chính trị Việt Nam, bài báo không có tên tác giả. Có thể hiểu đây là bài viết của Ban biên tập BBC.

Trong bài viết này, BBC khẳng định một cách đặc biệt phó thủ tướng Trương Hoà Bình vẫn còn trong độ tuổi tái cử.

Đoạn BBC viết.

Về độ tuổi, những người sau đây trong Bộ Chính trị vẫn còn trong độ tuổi tái cử:

  • Trương Hòa Bình, Phó Thủ tướng Thường trực Chính phủ, 1955. Trường hợp ông Trương Hòa Bình khá đặc biệt, vì ông sinh ngày 13 tháng Tư năm 1955. Do đó nếu Đại hội Đảng tổ chức trước thời điểm tháng Tư 2021, ông vẫn được xem là 65 tuổi.
  • Phạm Minh Chính, Trưởng Ban Tổ chức Trung ương Đảng, 1958
  • Vương Đình Huệ, Bí thư Thành ủy Thành phố Hà Nội (từ 2/2020), 1957
  • Đại tướng Tô Lâm, Bộ trưởng Bộ Công an, 1957
  • Trương Thị Mai, Trưởng ban dân vận, 1958
  • Phạm Bình Minh, Phó Thủ tướng Chính phủ, 1959
  • Võ Văn Thưởng, Trưởng Ban Tuyên giáo Trung ương, 1970

Không hiểu BBC căn cứ theo cách tính nào mà khẳng định Trương Hoà Bình, quê Long An vẫn còn trong độ tuổi tái cử theo quy định, việc BBC khẳng định như vậy phải chăng là mở đường để Trương Hoà Bình được tái cử vào trung ương ĐCSVN khoá 13. Môt tờ báo có truyền thống đưa tin và bình luận về chính trị Việt Nam rất nhiều thập kỷ nay, khó có thể đưa ra một nhận xét không có cơ sở hoặc sai sót một cách ngáo ngơ như vậy.

 https://www.bbc.com/vietnamese/vietnam-55289128

2 ngày sau, báo Thanh Niên có bài trả lời chi tiết rõ ràng, trong đó phó thủ tướng Trương Hoà Bình nằm trong danh sách những người quá tuổi tái cử vào trung ương ĐCSCN khoá 13.

 https://thanhnien.vn/thoi-su/uy-vien-nao-cua-bo-chinh-tri-ban-bi-thu-du-tuoi-tai-cu-khoa-xiii-1316966.html

8 Ủy viên Bộ Chính trị còn lại đều quá độ tuổi tái cử theo quy định.
 
Cụ thể, Tổng bí thư, Chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng (sinh năm 1944, 77 tuổi); Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc (sinh năm 1954, 67 tuổi); Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Thị Kim Ngân (sinh năm 1954, 67 tuổi); Bộ trưởng Bộ Quốc phòng Ngô Xuân Lịch (sinh năm 1954, 67 tuổi); Bí thư Thành ủy TP.HCM nhiệm kỳ 2016 - 2021 Nguyễn Thiện Nhân (sinh năm 1953, 68 tuổi); Phó chủ tịch thường trực Quốc hội Tòng Thị Phóng (sinh năm 1954, 67 tuổi); Thường trực Ban Bí thư Trần Quốc Vượng (sinh năm 1953, 68 tuổi); Phó thủ tướng Trương Hòa Bình (sinh ngày 13.4.1955, trên 65 tuổi).
 
Ngày 15 tháng 1, trả lời báo chí, ông Vũ Trọng Kim khẳng định trường hợp đặc biệt ở lại bộ chính trị nên chỉ có từ 1 đến 2 người, bởi quá 2 người sẽ chẳng còn là đặc biệt. Ông Kim nói rằng trường hợp đặc biệt thường là người giữ nguyên vị trí mà họ đang giữ, ông lấy ví dụ điển hình là tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng.
 
Như vậy có thể khẳng định chắc chắn 1 trong 2 trường hợp quá tuổi ở lại là tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng.

Vào ngày 22 tháng 12 năm 2020, cựu uỷ viên Bộ Chính Trị Phan Diễn mất tích bao lâu, bỗng nhiên xuất hiện trước thềm đại hội đảng 13, ông Diễn người Quảng Nam, ông trả lời các báo nhấn manh đến thành quả kinh tế Việt Nam đạt được trong khoá 12. Ai cũng hiểu ý ông Phan Diễn muốn nhắc đến công lao của thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc.

Lướt qua những trang báo Việt Nam, chỉ có nổi bật những ý kiến của những cựu, nguyên ca ngợi tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng và thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc. Đã có sự kiểm soát chặt chẽ thông tin trên báo chí ở đại hội lần này, không như những lần trước báo chí có nhiều bài khen người này, chê người kia. Lần này chỉ có 2 ông Phúc và Trọng được khen. Cũng không có đơn thư tố cáo được tung lên mạng xã hội như kỳ đại hội trước.
 
Đến giờ có thể khẳng định chắc chắn rằng trường hợp đặc biệt ở đại hội 13 sẽ là ông Trọng và Phúc, đại hội sẽ bị kiểm soát chặt chẽ bởi quy chế mới do ông Trọng ban ra, không có cơ hội để các đoàn bàn bạc với nhau để đưa ra ý kiến nhân sự khác.

Và các uỷ viên Bô Chính Trị quá tuổi như Tòng Thị Phóng, Ngô Xuân Lịch, Nguyễn Thị Kim Ngân, Nguyễn Thiện Nhân, Trương Hoà Bình, Trần Quốc Vượng...phải giã từ chính trường.

Cách tính của BBC đúng hay của báo Thanh Niên đúng, nếu BBC tính đúng thì cơ hội vào tứ trụ của phó thủ tướng Trương Hoà Bình đã bị tước đoạt mất một cách trắng trợn. Ông Trương Hoà Bình đương phó thủ tướng thường trực, nếu còn tuổi thật, chức thủ tướng khó mà thoát khỏi tay ông. Là đồng hương của ông Trương Tấn Sang, ông Sang đã miệt mài bươn chải khắp các địa phương để vận động phiếu bầu cho ông Trương Hoà Bình vào tứ trụ.
 
Nhưng ông Phạm Minh Chính, một tướng công an như ông Trương Hoà Bình đã tính sổ ông Bình trên 65 tuổi. Ông Chính là trưởng ban tổ chức trung ương, việc lý lịch, tiêu chuẩn tất nhiên trong tay ông tính toán khó có thể sai được. Ông Chính cũng đang nhằm một suất vào tứ trụ, đặc biệt là chức thủ tướng, ông cạnh trạnh với Trương Hoà Bình đương nhiên không thể tính du di tuổi cho đối thủ của mình được. Nên khả năng cách tính tuổi của báo Thanh Niên chuẩn xác hơn BBC.
 
Công lao của Trương Tấn Sang vận động bấy lâu cho Trương Hoà Bình phút chót tan thành mấy khói, dưới chiêu bài từ thiện, suốt mấy năm qua Trương Tấn Sang xuất hiện nhiều buổi lễ từ thiện ở khắp nơi để vận động cho đệ tử của mình. Mộng thái thượng hoàng bất thành, Trương Tấn Sang chán nản đến mức buổi từ thiện chất độc màu da cam, bộ đội Trường Sơn tổ chức ngày 10 tháng 1 năm 2021 tại quận 1 thành phố HCM. Chương trình này do vợ chồng Tư Sang đạo diễn bấy lâu, hút rất nhiều tiền của doanh nghiệp, đến lần này chẳng buồn thông báo những doanh nghiệp nào đóng góp bao nhiêu. Có lẽ các doanh nghiệp đã đánh hơi thấy sự thất thế của cặp Long An này nên không còn mặn mà đóng góp. Chợ chiều của cánh Long An thê thảm qua thái độ chỉ cắm đầu xem điện thoại của tổng giám đốc đài truyền hình Việt Nam Nguyễn Thế Kỷ trong buổi từ thiện.
 
Sĩ phu Bắc Hà, quái kiệt Quảng Nam và dị nhân Thanh Hoá đã lường trước không để cho Trương Tấn Sang dùng bọn tay chân trên mạng xã hội, lợi dụng những cựu, nguyên về hưu để phá hoại đại hội khi mưu đồ không thành. Lệnh tuyệt mật được ban ra, kể cả những đơn thư tố cáo về nhân sự đại hội đảng cũng được liệt vào tuyệt mật. Những bọn mà Tư Sang vẫn dùng như Trịnh Văn Lâu, Trương Huy San, Việt Thắng, Mạnh Quân, Phan Trí Đỉnh... trước kia ở đại hội 12 tung hoành mưa gió dư luận, giờ im như thóc. Quá u uất Huy San chỉ thốt được lời than ai oán về việc tứ trụ lần này không có người miền Nam, nhưng chỉ thế thôi Huy San cũng gây nên sự bất mãn của đông đảo dư luận về một cách làm nhân sự không công bằng. Phút cuối, Huy San bôi lên mặt đảng CSVN một vết nhơ nhuốc và để câu hỏi chia rẽ vùng miền nhức nhối trong lòng dư luận.

Huy San là một chiến sĩ đấu tranh dân chủ cấp tiến, anh ta có quan hệ với nhiều thượng nghị sĩ đảng Dân Chủ Mỹ, cũng như có quan hệ và uy tín trong giới trí thức cấp tiến trong và ngoài nước, anh ta ủng hộ những đường lối dối ngoại của đảng Dân Chủ Mỹ như không căng thẳng với Trung Quốc và Việt Nam không nên cứng đầu với Trung Quốc mà thiệt thân.
 
Sau đại hội 13 của đảng CSVN,với sự thắng thế của đảng Dân Chủ Mỹ ở thượng viện và hạ viện, chắc chắn Huy San được sự hậu thuẫn che chở từ phía Mỹ, anh ta sẽ trở lại với những bài viết và thông tin ấn tượng hơn, gây tác động với xã hội hơn. Và khi ấy nếu lòng trung thành của anh ta còn với Trương Tấn Sang, sẽ là điều khó chịu với tứ trụ mới, nhưng nếu anh ta ngả theo '' bên thắng cuộc '' thì thật là một kênh định hướng dư luận tốt. 
 
Thời tung hoành của Trương Tấn Sang đã qua rồi, chắc sau đại hội ông ta không còn đi lại khắp nơi trấn lột tiền doanh nghiệp dưới mác từ thiện để vận động cho ai nữa.

Anh Ba đã tự sớm lui mình vào quá khứ , anh Tư bây giờ  cũng buộc phải lui.
 
Thiên hạ chính thức khoá tới thu về một mối, đó là sĩ phu Bắc Hà,  tiến sĩ chuyên ngành xây dựng đảng, một lãnh tụ cộng sản tài ba tập trung quyền lực về  tay mình một cách khoa học hơn hẳn Hồ Chí Minh, Lê Duẩn trước kia.

Thiên hạ về một mối như này, chẳng còn gì để chọc ngoáy nữa, thật buồn. Ước gì anh Tư Sang phản đòn trở lại, biết là chuyên hoang đường, nhưng có anh ấy thì thế sự mới rộn ràng phe cánh hơn.

Thứ Ba, 12 tháng 1, 2021

Hai con thú.

 Con mèo màu trắng vàng,  màu vàng phủ toàn phần lưng đến đầu mặt, bụng nó màu trắng lên đến cằm. Hôm mẹ tôi mang nó về, nó bé tí. Cổ nó buộc sợi dây thừng nhỏ. Mẹ tôi cột nó vào cái chân giường, bà lấy lấy một đoạn dây đo đuôi nó rồi cắt đi một đoạn bằng đúng cái đuôi rồi bảo tôi mang ra đường vất. Mẹ bảo làm thế để nó không ỉa trong nhà.

Con mèo nhỏ kêu ngheo ngheo, mẹ tôi bảo nó chê nhà mình nghèo đấy con ạ.

Đó vào quãng năm 1980, mẹ tôi giao nhiệm vụ cho nó ăn. Con mèo đó nhà tôi cho ăn bằng mớ cá liu riu nhỏ cho nước và muối vào đun, cạn nước thì lấy cá cho dằm cơm cho nó ăn. Bố tôi nói phải nhớ cho muối, người ta bảo có ăn nhạt mới biết thương mèo. Mèo nó không ăn nhạt con ạ.

Tôi kho cá rồi dằm cơm cho nó ăn hàng ngày. Mùa hè nóng nực, thỉnh thoảng nồi cá của nó có những con dòi phải đổ đi. Tôi rút kinh nghiệm mua ít cá thôi, chỉ đủ cho nó ăn trong vòng 3 ngày rồi mua mớ cá khác.

Con mèo ít kêu hơn, nó ỉa luôn chỗ bị buộc cổ. Hàng ngày tôi phải dọn phân nó, chua loét. Được một tuần tôi thả nó ra. Nó chui vào trong gầm giường, khi gọi nó ra ăn, tôi thấy hai đốm mắt nó xanh lét trong bóng tối gầm giường. Tôi gõ cái bát kêu meo meo, nó từ từ rón rén bò ra ăn.

Dần dần nó bắt đầu đi ra khỏi gầm giường, đi xa thêm lên phòng khách, xuống bếp. Tôi không hiểu sao nó biết được giới hạn của nhà tôi với nhà hàng xóm, chắc nó thấy tôi đi đến đâu thì nó biết nhà tôi đến đó. Về sau mỗi lần tôi chuẩn bị cho nó ăn, là nó đến chân tôi dụi đầu nịnh nọt. Lúc rảnh tôi thường vật nó ra bắt rận cho nó, bắt đến nỗi tìm được một con rận là mừng rỡ. Cảm giác đi săn , bộ lông nó là khu rừng, còn bọn rận là những con thú.

Ghét nhất là mùa đông, nó cứ trèo lên trên bụng tôi ngủ. Đẩy nó ra nó đừng nhìn tôi, rồi khi tôi nằm nó lại leo lên. Tôi tức quá hất mạnh nó xuống đất, nó đứng nhìn tôi trách móc rồi nhảy lên giường, lủi thủi xuống nằm cạnh chân tôi.

Khi nó trưởng thành, nó là siêu sát thủ bắt chuột. Nó tha chuột vào gầm giường, hình như đúng là có chuyện bọn mèo đầu tháng ăn đầu, cuối tháng ăn đuôi thì phải. Vì mỗi khi thấy múi thối khắm, tôi đốt lửa chui vào gậm giường tìm, y rằng thấy xác đầu chuột hay đuôi chuột. Mỗi lần như thế phải dọn dẹp, thật khổ sở. Nó bắt đầu hay đi cả đêm, bố tôi bảo nó đi tìm mèo cái. Một hôm bạn bố tôi đến nhà, bố tôi giữ con mèo để ông kia cầm dao thiến. Nó kêu đau đớn, khi khâu xong bố tôi buông nó ra. Nó chạy và nhảy tót lên mái nhà, đứng kêu gào một hồi.

Ông bạn bố tôi chắc là tay thiến nghiệp dư, con mèo nhà tôi thời gian sau đó nó vẫn đi đêm thường xuyên. Ngày ấy không có bọn trộm mèo ăn thịt như bây giờ, dù thời ấy rất đói kém. Mèo đi vài ngày về nhà là chuyện bình thường. 

Có lần tôi và anh tôi chơi trò vật nhau, nó đứng bên cạnh mở to mắt gào rất khủng khiếp, tôi và anh tôi nhìn nhau và bảo nhau, hay nó nó can. Chúng tôi thử vật nhau tiếp, nó gào to không ăn thua, nó chạy lên gác chỗ bố tôi nằm gào rất to. Bố tôi tỉnh dậy nó chạy ra cầu thang nhìn bố tôi, rồi chõ miệng xuống nhà gào tiếp. Bố tôi xuống quát anh em tôi buông nhau ra. Tôi mới kể là thấy nó như thế, thử vật nhau xem nó làm gì, không ngờ nó đi mách bố tôi.

Từ đấy tôi coi nó như một đứa em, tôi chăm chút nó, vuốt ve và nói chuyện với nó hàng ngày. Nó đi đâu một ngày không về tôi thấy lo lắng. Đến quãng năm 1984 thì nhà người quen ở Mã Mây có đám cưới, ăn hỏi và cưới xin liền một tuần. Độ ấy người ta bắc rạp ra đường, làm cỗ bàn tại nhà. Nhà họ có con cho Béc Giê to lắm, họ gửi nhà tôi nuôi họ. Con mèo nhà tôi đến thăm dò con chó, nó nhìn con chó to lớn mấy chục kg bằng con mắt như người lớn nhìn trẻ con, rồi khinh khỉnh nhảy lên giường nằm. Con chó cũng lành, nó chỉ lặng im ăn và nằm nhìn mọi người. Rồi hai hôm nó xác định tôi là người thân, nó hay liếm tay tôi, tôi quyết định thả nó không xích nữa. Buổi sáng tôi gọi nó ra đường cho nó ỉa đái, nó chạy loanh quanh bên tôi. Được một tuần nó trở về nhà cũ, sáng sớm hôm sau tôi thấy nó đứng cửa nhà tôi. Khi tôi đi học nó lẽo đẽo theo sau, hôm ấy tôi phải dẫn nó về nhà và muộn học.

Con chó kia dường như nó thiếu thốn tình cảm ở nhà nó,  cứ sểnh ra là nó chạy sang nhà tôi ở. Mặc dù nó ở nhà nó ăn ngon hơn vì nhà đó bán thịt bò, có thịt vụn cho nó ăn. Nhiều hôm nó đến nhà tôi, tôi lấy cơm tưới tí mỡ nước nó cũng ăn ngon lành. Nhưng rồi nó bị người ta dắt trộm, chắc sáng đó nó sang nhà tôi, khi chưa mở cửa, nó đứng ngoài đợi và bọn trộm đã dắt nó đi.

Bố tôi lại nói - khuyển mã chi tình. Con chó và con ngựa nó sống nặng tình trung thuỷ với con người lắm, con chó này nó vì yêu quý con mà nó bị nạn.

Tôi buồn lắm, mỗi lần ôm con mèo, tôi sợ ngày nào đó nó cũng bị ai bắt mất.

Đến năm 1988, con mèo nó bỗng nhiên không ăn, gầy rộc, lông nó xơ xác, nó kêu thảm thương nhiều ngày rồi chết. Tôi khóc ròng mang nó đi chôn.

Nhiều năm sau này tôi vẫn thấy phảng phất bóng dáng con chó, con mèo mà mình đã chăm ở đâu đó trong nhà.

Đêm qua tôi mơ thấy chúng nói chuyện với nhau. Con mèo hỏi con chó.

- Ông dạo này ở đâu?

Con chó.

- Tôi ở nhà chủ mới, thích lắm ông ạ, được ăn ngon và nhà sạch sẽ. Thế còn ông ?

Con mèo.

- Tôi bỏ nhà anh Hiếu đi mấy năm nay, ở chỗ cửa hàng cơm, ngày nào cũng được ăn ngon ông ạ.

Lúc ấy trong mơ tôi cảm thấy mừng, thế là chúng đã có chỗ tốt đẹp rồi. Tôi định bế con mèo lên và lại gần ôm con chó, thì chúng nói chuyện tiếp.

- Ôi dào, cái anh Hiếu ấy chẳng qua không có trò chơi gì thì lấy chúng ta làm bạn cho vui, chứ tử tế gì đâu.

- Tôi cũng nghĩ như ông, dù tôi chỉ ở đó nhà đó có một tuần. Cái anh Hiếu ấy sau này đi tù ông biết không, bản chất lưu manh thì trước sau cũng bộc lộ thôi. May là độ ấy tôi nhận ra sớm.

Tôi khựng lại không đến gần chúng, cổ tôi ứ nghẹn, tôi tỉnh giấc.

Một giấc mơ, tôi dậy vào phòng bếp châm thuốc hút. Ngoài cửa sổ tuyết đang rơi.


Thứ Hai, 11 tháng 1, 2021

Phe cánh miền Nam - điểu tận cung tàng.

 Một viễn cảnh không có người gốc Nam Bộ có chân trong tứ trụ là điều có thể xảy ra. Thậm chí là ngay cả chức phó thủ tướng hay chức thường trực ban bí thư, tức hai chức đứng sau tứ trụ cũng không có chỗ cho người miền Nam, tiếp nữa chức trưởng ban tổ chức trung ương,  chủ nhiệm kiểm tra trung ương cũng không có chỗ cho người miền Nam.

8 ghế quan trọng và quyền lực theo thứ tự bộ máy lãnh đạo đảng CSVN.

Người xưa có câu.

Điểu Tận Cung Tàng.

Được chim bẻ ná hay là thỏ khôn chết, chó săn bi thịt, chim hết rồi cung tên bị vất đi. Nghĩa câu này ứng đúng vào cánh miền Nam, đặc biệt là ông Trương Tấn Sang và ông Nguyễn Tấn Dũng.

Nhiệm kỳ 11 là nhiệm kỳ mâu thuẫn gay gắt giữa ông Sang và ông Dũng người Nam Bộ. Ngao cò giằng nhau cuối cùng ngư ông đất Lại Đà ven sông Đuống là người đắc lợi.

Sau khi dùng Trương Tấn Sang đi tố cáo phe Ba Dũng, dùng Trương Hoà Bình làm chủ công, phối hợp với quân miền Bắc và bình định xong đám lâu la của Ba Dũng. Đến ngày lẽ ra phải ban thưởng công lao, Nguyễn Phú Trọng muốn ngồi lại và gạt nốt những kẻ miền Nam.

Nhìn xem những nhân vật miền Nam còn lại sẽ được giữ ghế gì ?

Trần Thanh Mẫn có vào bộ chính trị thì cũng giữ cái ghế vô thưởng vô phạt là chủ tịch mặt trận tổ quốc.

Nguyễn Văn Nên có khá hơn là bí thư TPHCM, ông Nên làm thư lại cho ông Trọng cả khoá vừa rồi.

Võ Văn Thưởng làm cái loa cho bộ chính trị như dạng loa phường, cài chương trình rồi cứ thế mà phát đi,  sao cho không sai chính tả.

Trương Thị Mai, bà này có ngồi tiếp làm trưởng ban dân vận hay phó chủ tịch thường trực quốc hội thì cũng như dạng bà Tòng Thị Phóng, ngồi mãi ở BCT chiếm ghế chứ chả ảnh hưởng gì.

Người thất vọng nhất lúc này chắc chắn là cặp Trương Ba, tức Trương Tấn Sang, Trương Hoà Bình và Trương Huy San.

Trương Huy San đau đớn thốt lên hộ quan thầy, ca thán về cánh miền Nam không có trong tứ trụ. Ý muốn nói Trương Hoà Bình bị gạt ra rìa.  Một tí rơi rớt về nguồn gốc Hà Tĩnh cũng chỉ được mỗi Trần Cẩm Tú, nhưng khi đã vào BCT rồi thì chắc cái tình đồng hương tám đời nào đó với Tư Sang cũng chắc gì được mặn mà.

Hơn ai hết, chắc hẳn nhóm Trương 3 muốn Nguyễn Phú Trọng về khoá này. Để cho còn trống khoảng ghế nào đó trong 3 cái ghế thủ tướng, chủ tịch nước, chủ tịch quốc hội cho Trương Hoà Bình. Ông Trọng mà về, Trương Hoà Bình lọt vào tứ trụ, thế lực Trương 3 còn có cửa tung hoành. Lúc ấy cái bóng quyền lực của ông Trọng không còn phủ kín như trước, tha hồ cho Trương Ba lũng đoạn chính trường.

Nhưng đời nào ông Trọng dại thế, chả lẽ bao năm đốt lò lại làm cỗ cho ông Sang tung hoành ?

Quyền đang ở trong tay, ông Trọng đã tiễn hết quân Ba Dũng về, lẽ nào không tiễn nốt quân Tư Sang. Để lại chúng làm kiêu binh như thời vua Lê, chúa Trịnh có mà loạn.

Không thể trách ông Trọng tham quyền. Ai ở địa vị ông cũng sẽ làm thế. Trung ương cứ thử đồng ý cho ông Vượng làm tổng bí thư, ông Huệ làm thủ tướng, ông Phạm Minh Chính làm chủ tịch nước, ông Tô Lâm làm chủ tịch quốc hội xem, ông Trọng về ngay chứ chẳng ham hố gì, người ta sĩ phu Bắc Hà ít nhiều cũng biết thế nào là liêm sỉ.

Nhưng nếu không được thế, mà ông Trọng về. Để quyền lực cho Tư Sang giật dây chính trường dưới dạng Thái Thượng Hoàng như Đỗ Mười, Lê Đức Anh trước kia, thì thà ông Trọng muối mặt mà ngồi lại còn hơn.

Đừng trách thợ săn thịt chó, đốt cung tên. Lẽ đời là vậy các anh Trương Ba à.