Thứ Bảy, 17 tháng 4, 2021

Bán tranh theo kích thước.

 Trước đây mình có viết về chuyện đi mua đồ cũ, chuyện là mình hay đi ra chợ đồ cũ mua kính đeo mắt thời xưa. Loại kính sản xuất tầm năm 1940 đến 1960, chúng được bọc lớp vàng dày. Loại kính Amor, Solec, Marwitz, Mezler, American Op...

Một lần mình thấy có người bán 27 cái kính, gọng nhựa, gọng sắt, gọng mạ vàng. Mình không hề cầm cái nào xem cả, mình hỏi người ta tất cả chỗ này bán bao nhiêu.

Người bán ra giá 270 đồng cho tất cả. Mình khua tay trả giá 250 đồng.

Người bán đồng ý tắp lự. Mình trả tiền lấy 27 cái kính và ra về, lúc qua cái ghế công viên, mình ngồi lọc ra 3 cái kính cất vào túi, còn 24 cái còn lại mình gói bọc lại rồi cho vào thùng rác bên cạnh ghế ngồi.

Ba cái kính ấy sau mình bán được 1 nghìn euro.

Nếu như lúc ấy mình chọn ba cái kính ấy và trả giá, có thể mình chỉ mua chúng cùng lắm là 100 euro cho ba cái, tại sao mình phải mua đến 250 cho 27 cái để rồi vất đi 24 cái ?

Là vì mình không muốn cho người bán biết cái nào mình cần , nếu không lần sau cứ cái đó họ tăng giá hoặc giữ lại.

Hôm qua có người còm vào stt mình bán tranh, giọng giễu cợt là họ sống 70 năm giờ mới thấy kiểu bán tranh theo kích thước, họ mỉa mai thẩm mỹ của người bán tranh lẫn người mua. Mình chặn họ luôn tức thì. Để họ không có cơ hội đọc bài viết này, bởi họ không xứng đáng để đọc.

Về văn thơ, âm nhạc hay cờ tướng mình đã có nhiều bài viết. Nhưng về hội hoạ mình chưa hề viết gì.

 Từ bé mình rất ham vẽ và vẽ rất đẹp, mình từng ước mơ làm hoạ sĩ, muốn đi học vẽ ở cung thiếu nhi. Hàng ngày mình theo mẹ đi bán dép rong quanh khu vực Trần Nguyên Hãn, Lê Lai, Lê Thạch và khu vực bên hông Uỷ ban thành phố HN, mình nhìn những bạn bằng trang cắp giá vẽ đi học, mình rất khát khao được học như các bạn. Nhưng lúc ấy những gia đình cho con đi học vẽ thường thuộc giới trí thức trung lưu. Còn mình thuộc dạng nhà nghèo, sống vỉa hè bán rong nên không có điều kiện học.  Khi các bạn bằng lứa học vẽ trong cung thiếu nhi, bên ngoài cái hàng rào sắt, trên vỉa hè mình ngồi trông gánh dép cho mẹ ăn cơm, mình lấy mẩu gạch đỏ vẽ trên nền vỉa hè. Vẽ cây cối, nhà cửa, người đi đường....

Bây giờ dòng đời đưa đẩy mình thành con buôn, nhưng các bạn có bao giờ hỏi, tại sao mình không bán những thứ khác như rượu, xì gà, nước hoa, mỹ phẩm, đồ thời trang....?

Thực sự mình chỉ bán những gì gắn với những kỷ niệm của mình, gắn với ước mơ không thành, gắn với những gì khuất sâu trong lòng từ thuở nhỏ.

Cái oái ăm ở chỗ mình giờ là con buôn, nhưng khách hàng thường là những độc giả đọc bài viết của mình. Nên quan hệ mua bán của mình với khách hàng không như các giao dịch thông thường khác.

Mình bán tranh theo kích thước, cũng như mình mua kính cả lô.

Mình bán hàng thuê ăn phần trăm, mình thể hiện với người chủ hàng mình không hề biết gì về nghệ thuật cả, mình chỉ biết tính kích thước, chất liệu và công sức người ta làm ra bức tranh và ra giá bán thôi. Người ta mà thấy mình am hiểu, thấy mình sành sỏi tức khắc họ sẽ lên giá tranh của họ. Như thế những độc giả mua hàng của mình sẽ thiệt.

Thế nên mình đưa tranh lên bán theo kích thước. Người mua phụ thuộc vào sở thích , hiểu biết mua bức nào cảm thấy ưng thì mua. Chẳng có gì thú vị hơn khi bạn mua được một món nghệ thuật chỉ bằng cái giá tính công sức, chất liệu sản xuất ra nó theo đơn vị đo đạc thông thường. Khách hàng mua như người đi chợ đồ cũ bên này, tình cờ mua được món đồ mình yêu thích với cái gía của chợ đồ cũ.

Các bạn hãy thử nhờ một người nào ở Đức đọc bài viết này xem, họ sẽ không đọc được, vì mình từ khi bán tranh đã chặn không cho ai ở Đức đọc bài viết của mình. Mục đích để ông bán tranh không biết mình cố tình bán những tác phẩm nghệ thuật theo cái giá đo lường như trên.

Thực sự lúc đầu thoả thuận cách thức bán, ông ấy đã nói về nghệ thuật, về năm tháng, độ tuổi của những bức tranh. Nhưng mình gạt phắt, mình nói ở Việt Nam người ta chả biết gì về nghệ thuật đâu, người ta mua treo trang trí nhà thôi,  cứ tính theo những món hàng gia dụng em vẫn bán cho nó gọn, so với giá mặt bằng tranh sơn dầu ở xưởng vẽ Việt Nam người ta vẫn nhật đặt. Ở Việt Nam người ta thích cái gì, họ chụp tấm hình, mang đến xưởng vẽ tranh yêu cầu vẽ chất liệu gì, thế là họ có bức tranh như ý họ. Còn đây toàn tranh lôm côm tự mấy thằng hoạ sĩ say rượu vẽ theo ý nó, khó bán lắm.

Có nhiều khi người ta làm vì những giá trị khác cho bản thân người ta. Thời gian mình đi chợ, nấu ăn mình có thể kiếm ra tiền nhiều hơn tiền đi ăn nhà hàng. Thế nhưng mình vẫn giữ quy tắc xơ cứng là 4 giờ 30 đi về nhà, nấu nướng cho con mình ăn.

Các bạn có thể đọc bài viết Đi Về Nhà Nấu Cơm ở link dưới đây.

https://www.facebook.com/nguoibuongio621972/posts/551079438805211

Chủ Nhật, 11 tháng 4, 2021

Phan Ngọc Thọ xua quân tát vào mặt Nguyễn Phú Trọng hay thực sự là lòng dân ?

 Sự kiện ông Phan Ngọc Thọ chủ tịch Thừa Thiên Huế bị Ban Bí Thư gửi ý kiến ban thường vụ tỉnh uỷ Thừa Thiên Huế, không đồng ý ông này tiếp tục tham gia ứng cử đại biểu hội đồng nhân dân tỉnh, đang là một sự kiện gây chú ý trong tuần qua.

Nếu như đây là trường hợp về hưu đúng tuổi ( quá quy định 1,5 tháng ) bình thường, chắc hẳn báo chí không đưa tin nhiều, ban bí thư cũng không phải ý kiến chỉ đạo ông Thọ không được tham gia khoá mới.

Theo như cách ông Thọ trả lời báo chí, là dân tình rất mong muốn ông làm tiếp, nhưng chỉ đạo của ban bí thư ông phải chấp hành. Ông mong muốn các đồng chí sau sẽ phát huy tốt.

Trong lúc bấp bênh chờ quyết định của Ban Bí Thư, chủ tịch tỉnh Phan Ngọc Thọ đã mời một nhóm nhân sĩ, trí thức yêu nước, cấp tiến, rất có tâm huyết đến đàm đạo.  Ngay sau khi có quyết định BBT không cho ông tham gia tiếp. Những bài viết ca ngợi ông Thọ xuất hiện trên mạng xã hội rất nhiều. Người ta còn lập ra trang Facebook  có tên Những Người Yêu Mến Phan Ngọc Thọ được nhà báo Nguyễn Đăng Hậu kêu gọi mọi người tham gia và kêu gọi 10 người khác tham gia, hoặc trang Ủng Hộ Chủ Tịch Phan Ngọc Thọ.

Báo Pháp Luật còn có bài viết mà sự ấm ức với quyết định của Ban Bí Thư được thể hiện ngay trên tiêu đề bài báo.

https://baophapluat.vn/nhip-song-hom-nay/vi-sao-vi-chu-tich-ubnd-tinh-duoc-long-dan-lai-khong-duoc-tai-cu-579332.html

Theo như bài viết của báo Pháp Luật, ông Thọ đã lọt qua 2 vòng hiệp thương và nhận số ủng hộ rất cao. Nhưng chưa đến vòng 3 thì bị chỉ đạo từ trên xuống, ông phải về hưu vì quá hơn một tháng tuổi. Đây cũng hiểu là ông Thọ đã không tự ý rút từ đầu, đến khi có lệnh của Ban Bí Thư ông mới buộc phải rút. Tức nếu cứ để theo lòng dân, hoặc lòng cấp dưới của ông ở Thừa Thiên Huế, thì ông ăn chắc tái cử thêm nhiệm kỳ chủ tịch nữa.

Nhà văn, nhà báo Lưu Trọng Văn viết trên facebook bài viết Vị Chủ Tịch Được Dân Yêu. Trong đó có những hình ảnh xúc động khi chủ tịch Thọ gặp người lao công, chị giáo viên, những người dân nghèo lao động....những hình ảnh đầy cảm xúc chỉ có chủ tịch Hồ Chí Minh trước kia và chủ tịch Nguyễn Phú Trọng vừa đây mới có.

Những bài viết, những ý kiến của người dân, những bài báo...khắp nơi người ta ca ngợi Phan Ngọc Thọ và buồn, ấm ức với cái quyết định trái lòng dân của Ban Bí Thư trung ương đảng. Những bài viết khiến người ta so sánh tại sao tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng 77 tuổi vẫn ngồi với lý do được dân yêu mến, mà ông Phan Ngọc Thọ còn được dân yêu mến nhiều hơn lại phải về hưu khi mới 58 tuổi. 

Càng nhiều bài viết như thế, càng nhiều ý kiến quý mến ông Thọ như thế. Càng cho thấy cái đất nước này quy trình nhân sự của đảng thật khốn nạn. Một người chủ tịch được dân yêu mến, làm được bao điều cho tỉnh của mình, tấm chân tình của ông Thọ khiến cho bao nhiêu nhân sĩ, trí thức yêu nước phải rung động cất lên lời. Vậy mà cái cơ chế khốn nạn của đảng, đã tàn nhẫn loại một người cán bộ yêu nước, thương dân ấy ra khỏi bộ máy vì quá hơn tháng tuổi, trong khi bất chấp mọi quy định, điều lệ để cho một kẻ già nua, ốm yếu như Nguyễn Phú Trọng tiếp tục ở ngôi vị cao nhất.

Có lẽ những người hâm mộ, ủng hộ Phan Ngọc Thọ cần khẩn trương sáng tác bài hát.

- Anh ơi, xin anh đừng về.

May ra Ban Bí Thư sẽ nghe vui tai mà cho ông.



Thọ ở lại, như trường hợp ông Nguyễn Phú Trọng.

Nếu tôn trọng ý kiến, nguyện vọng của người dân Huế đã thể hiện trên các trang Facebook mới lập kia và những bài viết của nhân sĩ, trí thức yêu nước. Ban Bí Thư khoá 13 nên có hành động dũng cảm nhận sai lầm, rút lại quyết định và đồng ý cho ông Thọ được tái cử.

Còn không có lý do gì khác, chẳng hạn ông Thọ vướng vụ việc gì, chỉ đúng việc ông Thọ chỉ quá một tháng tuổi, mà can thiệp thô bạo xuống tỉnh để ông Thọ phải về hưu trong sự đau buồn vô hạn của người dân , nhân sĩ thể hiện vừa qua. 

Đó là cái tát vào mặc kẻ tham quyền, cố vi Nguyễn Phú Trọng và vạch trần sự thối nát của cái gọi là quy trình nhân sự đảng.

Thứ Năm, 8 tháng 4, 2021

Thời trăm hoa đua nở đã tàn.

 Từ quãng năm 2010 đến năm 2016 là quãng thời gian sôi nổi nhất của xã hội dân sự, biểu tình chống Trung Quốc, các cây bút lề trái, những tổ chức, mạng lưới mọc nhan nhản và hoạt động tưng bừng. Sau năm 2016 những cuộc bắt bớ , đàn áp diễn ra trên diện rộng. Phong trào đấu tranh dân chủ vô số người bị bắt và lĩnh những mức án tù khắc nghiệt gấp nhiều lần trước kia, có người bị kết án đến 20 năm như Lê Đình Lượng người Nghệ An.

Trong khi các cây bút dân chủ, lề trái bị đàn áp đến tàn lụi. Là sự trỗi dậy của những nhà báo, phóng viên hùa theo cái gọi là đốt lò của Nguyễn Phú Trọng. Hừng hực những stt của các nhà báo, phóng viên này trên facebook kêu gọi đưa củi này, củi kia vào lò. Các quan chức và các doanh nghiệp suốt nhiệm kỳ 12 sống trong nỗi lo sợ khủng khiếp khi nhìn thấy những nhà báo, phóng viên mà người ta gọi là Kols này.

Các quan chức, doanh nghiệp trong thời củi lò đều hiểu rằng sau đám Klos kia là những quan chức cấp cao ở phe khác tuồn thông tin. Họ lo sợ, người thì tìm cách gặp quan chức đứng sau. Người thì gặp Klos thương lượng.

Nếu để ý, người ta sẽ thấy hầu hết các Klos đều ở phía Nam, mục tiêu tấn công của họ là những gì liên quan đến Nguyễn Tấn Dũng, Trần Đại Quang, Đinh La Thăng, Lê Thanh Hải... nếu các bạn biết thêm thông tin bên trong nội bộ thì sẽ biết cựu chủ tịch nước Trương Tấn Sang gửi đơn tố cáo đến ban bí thư, bộ chính trị và các cựu uỷ viên BCT, TW có nội dung như những gì các Klos đang đưa trên mạng. Bên trong phó thủ tướng thường trực Trương Hoà Bình liên tục yêu cầu bộ chính trị, ban bí thư, ban chỉ đạo 110 tiếp nhận xử lý những vụ việc mà đám Kols với Trương Tấn Sang nêu ra.

Vợ Trương Tấn Sang và chị gái Trương Hoà Bình có lập một quỹ từ thiện có tên là quỹ Hoà Bình. Các quan chức , doanh nghiệp muốn yên thân cứ chuyển tiền ủng hộ quỹ này. Sự thu chi của quỹ này ra sao không bao giờ được công bố. Truyền hình TPHCM  liên tục đưa tin và quảng bá cho quỹ  Hoà Bình, mỗi khi quỹ này tổ chức sự kiện rất nhiều uỷ viên trung ương đảng , uỷ viên bộ chính trị được mời đến lăng xê cho quỹ. Nhìn những tên tuổi đóng góp cho quỹ như Bùi Thành Nhơn, Nguyễn Thị Như Loan, David Dương, Võ Quốc Thắng, Trương Mỹ Lan, Thảo Viejet HDbank, Ba Huân...thì hiểu số tiền khủng thế nào. Đặc biệt là ai đóng bao nhiêu không được công bố, quỹ chi vào việc gì cũng không được công bố.

Phải nói cha đẻ ra phong trào Kols của nhiệm kỳ 12 là cặp Long An Trương Hoà Bình và Trương Tấn Sang, những tài liệu tuyệt mật đều từ tay Trương Hoà Bình sao lại gửi qua các đệ tử trung thành đến các Kols để thành những bài viết uy lực.

Thời mưa gió của các Kols bắt đầu suy tàn khi vào năm cuối nhiệm kỳ 12. Những loại cáo già như Osin, Lưu Trọng Văn, Hoàng Hải Vân, Nguyễn Công Khế biết trước được sự suy tàn đó, họ ít viết hơn những bài viết mang đầy thông tin mật, công kích quan chức nọ kia. Thậm chí khôn ngoan hơn họ còn viết bài bào chữa, lấy lòng, hay đánh lạc hướng dư luận như vụ Đồng Tâm. Kiểu như các ông cấp cao như Trọng, Phúc..không bằng lòng vụ việc ấy, nhưng vì ông nọ đã làm abc, nên họ đành để sự không bằng lòng ấy trong bụng.

 Chỉ có lứa Kols trẻ tuổi mới nổi đang hừng hực khi thế là đuổi theo canh bạc sắp tàn mà không biết. Đang được sự tôn trọng của dư luận, là nỗi khiếp sợ của bao doanh nghiệp, quan chức. Chỉ cưỡi ô tô lượn khắp nơi,  về viết bài trên Facebook, không phải làm gì mà tiền bạc xênh xang. Những người hùng của thời đại mang thanh gươm chống tham nhũng, hỗ trợ công cuộc làm trong sạch đảng, phò trợ ngọn cờ của tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng đi chính chiến khắp nơi.

Phó thủ tướng Trương Hoà Bình lẽ ra phải từ nhiệm cùng với đợt quốc hội miễn nhiệm một loạt quan chức chính phủ vừa qua. Nhưng do những tài liệu mà Trương Hoà Bình cung cấp cho nhóm Quách Duy, Hữu Danh, Võ Văn Phúc...còn nằm ở cơ quan điều tra. Trương Hoà Bình đã ăn vạ ngồi lại đến khi hết nhiệm kỳ của quốc hội này , chờ đến quốc hội mới lúc đó sẽ về. Trong thời gian ngồi lại này, Trương Hoà Bình can thiệp để cơ quan điều tra phải loại bỏ ra khỏi vụ án những tài liệu tối mật ấy. Bắt cơ quan giám định phải xác nhận đó không phải là tài liệu quan trọng và đưa vụ án Quách Duy ra xét xử, trước khi Bình rời khỏi ghế phó thủ tướng coi tư pháp. Mục đích kết thúc vụ việc này với kết luận toà án rằng không liên quan gì đến ông ta.

 












Thứ Bảy, 3 tháng 4, 2021

Từ thiện hay ăn cướp.

Quỹ Hoa Hòa Bình (tiền thân là Quỹ Hòa Bình Mỹ Lai) của bà Trương Ngọc Thủy (tên thường gọi là Tâm, chị thứ Năm của Phó Thủ tướng Trương Hòa Bình - Sáu Đạt), Chủ tịch danh dự là bà Mai Thị Hạnh thường xuyên vận động mời gọi các Doanh nghiệp tham gia tài trợ đóng góp cho quỹ các khoản tiền lớn. 

 Nhà tài trợ chính:

 -Võ Quốc Thắng - Đồng Tâm -Huỳnh Văn Thòn - Bảo vệ Thực vật An Giang -Bùi Mạnh Hưng - CitiLand -Hùng Thảo - VietJet HDBANK -David Dương rác Đa Phước -Trương Mỹ Lan - Vạn Thịnh Phát -Cao Thị Ngọc Dung PNJ -Trứng gà Ba Huân -Trần Thế Ngọc - Nguyễn Thị Hoa Lệ - Du lịch Hòa Bình - Nguyễn Thị Như Loan - Quốc Cường Gia Lai ngoài ra còn rất nhiều đại gia chưa kể ra như đại gia Novaland  BùiThành Nhơn.

  Chỉ có năm đầu tiên là có công bố số tiền tài trợ, nhưng không thông báo chi tiêu thế nào, đến những năm gần đây 2021 hoàn toàn không có hạch toán báo cáo số tiền thu được, chỉ rỉ tai nhau là đại gia này bỏ 5 tỷ, đại gia kia 10 tỷ, ít ít cũng vài tỷ, còn các khoản chi tiêu thì hoàn toàn không ai được biết tiền quỹ đã được chi như thế nào?

Liệu có sự không minh bạch trong thu chi tài chính của Quỹ Hoa Hòa Bình?

 Đơn cử như chi phí tổ chức CT Xuân là hy vọng 2021, chi phí cho mỗi vị khách mời từ Hà Nội: vé máy bay, khách sạn 5 sao và chi phí quà tặng không hề công khai, không ai được biết. Đáp lại yêu cầu của các mạnh thường quân về việc công khai các khoản tài trợ đóng góp cũng như các khoản chi tiêu là 1 sự im lặng khó hiểu đến từ Ban tổ chức Quỹ Hoa Hòa Bình. Từ lâu phe nhóm Tư Sang, Sáu Đạt đã lợi dụng việc từ thiện để trấn lột các doanh nghiệp. Nếu nhưkêu gọi đóng tiền không được, lập tức Tư Sang cho đệ tử đưa tin về các doanh nghiệp lên báo, sau đó Trương Hoà Bình sẽ báo cáo chính phủ, ban chỉ đạo 110, ban bí thư ..đề nghị đưa doanh nghiệp đó vào lò của ông Trọng. Một sự phối hợp nhuần nhuyễn trong ngoài với nhau

Novaland có nhiều sai phạm, điển hình vụ hiếp dâm của thiếu gia Novaland là Bùi Cao Nhật Quân. Cùng với việc làm ăn liên quan đến Tổng cục 5  Bộ Công AN. Cánh Tư Sang, Trương Hoà Bình đã tung những tin tức , hình ảnh lên mạng xã hội. Để thoát thân , Bùi Thành Nhơn đã chi hàng núi tiền cho cánh họ Trương này mong yên thân.

Cần chấm dứt ngay cái kiểu vợ con các uỷ viên BCT trông coi về mặt tư pháp đi làm từ thiện kiểu này,  sự tham nhũng này rất tinh vi và thủ đoạn.  Hình thức lợi dụng tôn giáo, từ thiện để mua bán quan chức, chạy chọt dự án hay chạy án rất phổ biến trong nhiệm kỳ 12, nhưng không được đánh giá nghiêm túc vì người ta e sợ tính nhạy cảm của nó. 

Tại sao các tổ chức từ thiện khác bị giám sát chặt chẽ, trong khi tổ chức từ thiện do vợ ông Trương Hoà Bình, Trương Tấn Sang đứng ra làm, thu hàng trăm tỷ lại không ai dám thắc mắc. Nếu cứ thông lệ này, thì đây sẽ hình thành vùng cấm tiêu cực mà không ban ngành nào của chế độ này dám đụng đến, vì chính những kẻ đi chống tiêu cực, tham nhũng có kinh nghiệm đẻ ra hình thái này kiếm chác cho mình.



Thứ Bảy, 27 tháng 3, 2021

Cả Lò vào quốc hội

 Lẽ ra mình không quan tâm gì đến bầu cử quốc hội. Nhưng vụ bắt những người tự ứng cử gần đây khiến mình để ý hơn. Hai người tự ứng cử bị bắt mới đây là ông Trần Quốc Khanh ở Ninh Bình và ông Lê Trọng Hùng ở Hà Nội. Cáo buộc của cơ quan an ninh với hai người này là làm, phát tán những tài liệu, vật phẩm chống nhà nước CHXHCN Việt Nam.

Vật phẩm mà những người này tàng trữ là cuốn hiến pháp hiện hành của chính nhà nước CHXHCN Việt Nam. Những cái gọi là tài liệu, phát ngôn của họ chính là những ý kiến, quan điểm của họ đưa ra nhằm thu hút cử tri, giới thiệu quan điểm của mình. Đây là việc bình thường của thế giới tiến bộ, khi ai đó muốn ra ứng cử đại diện cho nhân dân, họ phải trình bày lập trường, quan điểm của mình để thuyết phục cử tri bỏ phiếu cho họ. Muốn thế họ thường đưa ra những quan điểm mới, những lập trường khác biệt so với những thứ cũ.

Bắt những người tham gia ứng cử đại diện cho nhân dân, với lý do họ đưa ra những quan điểm, đường hướng phát triển đất nước không giống những người lãnh đạo, vu cáo họ chống phá nhà nước, đấy là người ta gọi là đàn áp trắng trợn những người khác biệt về quan điểm.

Những kỳ bầu cử trước những người tự ứng cử còn được ra tổ dân phố để hiệp thương giới thiệu, dù họ bị loại ngay từ vòng đầu vì hiệp thương do người của đảng đứng ra tổ chức. Tuy đó là gian lận nhưng nó còn tử tế hơn  hiện nay, cách thức gạt bỏ người ứng cử còn qua tổ dân phố chứ không bắt bớ thẳng tay như bây giờ.

Lý do đảng CSVN bắt người tự ứng cử trắng trợn bất chấp điều tiếng như vậy, do tình hình chính trị thế giới biến động, phương Tây phải lo đối phó với dịch bệnh và sự phân hoá nội tại, sức mạnh và ảnh hưởng của nước độc tài Trung Quốc ngày càng gia tăng. Trong bối cảnh quốc tế như vậy, cơ hội quan tâm đến dân chủ Việt Nam khó mà được nhiều. Ngoài ra việc Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng tái cử tổng bí thư lần ba, những cái gọi là trường hợp đặc biệt của đảng đã phá vỡ mọi quy tắc luật lệ tiêu chuẩn bầu cử, ứng cử. Một khi đã trắng trợn vi pham quy chế ứng cử, bầu cử để được lợi cho mình, thì việc trắng trơn hại người khác được áp dụng là điều không có gì lạ.

Một tổ dân phố số 6 của một phường Quan Thánh có đến 9 người được giới thiệu ứng cử đại biểu quốc hội, trong đó có 7 uỷ viên BCT. 100% dân chúng ở tổ dân phố này đều nhất trí biểu quyết tín nhiệm bằng hình thức giơ tay.

Thật khôi hài là cử tri của tổ 6 này nhận xét là 9 vị ứng cử kia đều tham gia họp tổ dân phố đầy đủ và nghe ý kiến của nhân dân.

Thử hình dung xem, một cuộc họp tổ dân phố có đến 7 uỷ viên BCT, một uỷ viên trung ương đảng, một uỷ viên thường trực quốc hội diễn ra như thế nào ? Nội dung cuộc họp tổ dân phố ấy bàn đến những vấn đề gì? Mỗi một uỷ viên ít nhất kèm theo một thư ký, một bảo vệ nữa. Họp tổ dân phố như vậy khác nào họp Bộ Chính Trị.

Thế này khác nào cả xóm làm đại biểu quốc hội. 

Chuyện cả xóm vào quốc hội có, thì chuyện cả lò vào quốc hội cũng sẽ có.

Trong báo cáo ứng cử đại biểu quốc hội khoá 15 có hai trường hợp đáng chú ý, đó là  Lò Việt Phương và Lò Thị Việt Hà. Đây là hai anh em ruột ở Sơn La, họ con ông Lò Văn Long và con bà Tòng Thị Phóng.

21 tuổi ông Lò Việt Phương đã được biên chế nhà nước, trở thành công chức, cán bộ từ năm 1994. Từ  cuối tháng 12 năm 2018 đến tháng 10 năm 2020 ông Phương được thăng chức đến 4 lần. Tức trong vòng 22 tháng, chia ra khoảng 5 tháng ông Phương được thăng chức một lần. Đến nay ông là vụ trưởng vụ dân nguyện của quốc hội. Sở dĩ vì quy định phải vụ trưởng mới được tiêu chuẩn ứng cử đại biểu quốc hội, thế nên hai đưa con của bà Phóng được phóng lên chức như tên lửa. Chính đích thân bà Phóng đã can thiệp điều chuyển những người khác đi để còn mình thế vào cho kịp mùa  gặt ghế quốc hội. 

Lò Thị Việt Hà được dự tính làm phó chủ nhiệm uỷ ban giáo dục thanh thiếu niên và nhi đồng của Quốc Hội, tương đương hàm thứ trưởng. Lò Việt Phương dự đính làm phó ban dân nguyện trung ương tương đương hàm tổng cục trưởng. Như vậy những trình tự sẽ bị bỏ qua những bước uỷ viên chuyên trách, uỷ viên thường trực... một cái đạp vào cái gọi là quy trình nhân sự 5 bước, chặt chẽ, khoa học và dân chủ của đảng đang rêu rao.

Ngoài hai anh em Lò Việt Phương và Lò Thị Việt Hà là con đẻ của bà Tòng Thị Phóng ra, còn có hai trợ lý của bà Phóng là Cao Mạnh Linh, Nguyễn Thị Mai Thoa cũng đươc giới thiệu vào ứng cử đại biểu quốc hội và sẽ chiếm giữ những chức vụ chủ chốt trong quốc hội khoá tới đây.

Vậy ngoài chuyện cả xóm vào quốc hội, cả lò vào quốc hội là đến chuyện cả ổ vào quốc hội.

Thấy chuyện bắt bớ người tự ứng cử, vu cáo họ tội nọ kia. Nên phác thảo vài thông tin cho bà con nhân dân hiểu thêm về cái gọi là bầu cử người đại diện nhân dân. Chứ thực lòng chán lắm rồi, không muốn nói gì đến cái trò này.








Thứ Sáu, 26 tháng 3, 2021

Chai nước một triệu đồng.

 Tôi lấy vợ và đi ở rể nhà vợ, ở khu tập thể quân đội Bắc Nghĩa Tân.

Tí Hớn đi học lớp 1 trường Nghĩa Đô, chiều về khi bố nấu cơm, Tí Hớn xuống sân chơi với bạn bè cùng lứa trong khu tập thể.

Một hôm tôi nghe tiếng trẻ con chí choé dưới sân, có cả tiếng Tí Hớn. Tôi vội xuống xem thế nào. Đó là cuộc tranh cãi, bắt đền của 4 đứa trẻ con với nhau. Một bên là 2 anh em, thằng 9 tuổi, thằng 7 tuổi. Một bên là thằng bạn học cùng Tí Hớn.

Nguyên nhân là bạn thằng Tí Hớn làm mất một cái chai của hai anh em nhà kia. Cái chai để ở yên sau xe đạp của Tí Hớn, bọn trẻ lấy xe Tí Hớn thay nhau đạp vòng quanh. Đến lượt thằng bạn Tí Hớn đạp thì rơi mất cái chai nước.

Tôi khuyên hai cháu bé nhà kia, bạn lỡ làm mất rồi thì thôi, bắt đền nhau làm gì. Nhưng thằng 9 tuổi không nghe, nó bảo làm mất phải đền. Tôi bảo chai nước thế nào, cháu dẫn chú ra hàng bách hoá đầu khu nhà chú mua cho.

Thằng bé 9 tuổi nhất định không nghe, nó bảo phải giống y như chai đó. Tôi hỏi Tí Hớn chai đó thế nào, Tí Hớn bảo là cái chai nhựa, có cái nắp có chỗ để ngậm mồm uống nước. Tôi nói hai anh em nhà kia, tôi sẽ chở Tí Hớn và thằng anh đi ra siêu thị mua chai y như thế. Hai thằng còn lại thì đi về nhà đi.

Thằng anh nhà kia không nghe, nó  kiên quyết bảo phải mang về cho nó cái chai như thế. Tí Hớn bảo được, bố chở con đi mua, con nhớ cái chai đó. Thằng anh nhà kia quát Tí Hớn.

- Mày biết cái gì mà bảo giống, chai đó mẹ tao mua ở nước ngoài, trong đó có thuốc cho bố tao, mày tưởng dễ mua à, chai đó 1 triệu đấy, nó còn thuốc cho bố tao bên trong nữa.

Tôi bảo nếu có thuốc bên trong,  để chú vào nhà cháu hỏi bố mẹ cháu, đúng loại gì chú sẽ đền.

Thằng bé 9 tuổi nói không cho tôi vào nhà nó, nó bảo liên quan gì đến chú, thằng kia phải đền. Nó nói chỉ tay vào thằng cùng lớp Tí Hớn.

Lúc ấy bố thằng bé đấy cũng đến,  hỏi tôi có chuyện gì. Tôi kể lại đầu đuôi câu chuyện và những phương án tôi đưa ra. Bố thằng bạn Tí Hớn nói.

- Ông cứ để tôi xử lý

 Rồi mặt đầy nghiêm trọng nói.

- Chết thật, mất chai thuốc quý thế thì mua đâu bây giờ, lại còn thuốc nước ngoài nữa. Thôi bây giờ thế này, chú chỉ có mấy trăm nghìn đây, chú không biết mua ở đâu, cháu cầm về bảo mẹ cháu mua thuốc cho bố, rồi thiếu bao nhiêu chú trả sau. Bây giờ tối rồi, còn về ăn cơm, cãi nhau ở đây cũng chẳng được gì.

Anh ta móc ví vét ra được 550 nghìn đưa cho thằng bé 9 tuổi.

Tôi ớ người, định lên tiếng ngăn, anh ta chặn tôi lại nói.

- Ông cứ để tôi đền cho cháu, đừng nói gì cả, trẻ con bị mất đồ thế, nó tội lắm, về bố mẹ nó đánh đập khổ thân các cháu, chúng nó chơi với con mình, cũng như con mình cả ông à. Kệ tôi đi, tôi vẫn đọc blog của ông mà.

Anh ta nói rồi vỗ vai, nhìn tôi đầy ẩn ý. Như kiểu bảo có chuyện phải xử lý như thế.

Tôi đành lặng yên, thằng bé 9 tuổi kia cầm 550 nghìn đút túi. Nó còn hậm hực bảo.

- Mai chú phải trả cháu nốt đấy.

Người bố kia rối rít gật đầu lia lịa.

- Được, mai ra đây chú trả. Mà nhớ đợi tối nhé, không ai nhìn thấy, chú không muốn ai biết con chú làm mất chai thuốc quý của bố cháu.

Thằng bé 9 tuổi mặt tươi hơn.

- Được, chú cả cháu ra sau bức tường kia nhé.

Chuyện giải quyết xong, tất cả đi về. Tí Hớn đi trên cầu thang về nhà, nói vẻ ấm ức.

- Cái chai đấy ở chỉ mấy chục nghìn,  bảo ra siêu thị mua đền, nó lại bắt người ta đền 1 triệu.

Tôi nói.

- Thôi lần sau con đừng chơi với anh em nhà nó.

Tuần sau tôi ăn sáng đầu khu, gặp bố thằng bạn Tí Hớn. Chào hỏi nhau, tôi hỏi ông có trả tiền nốt cho thằng bé kia không đấy. Ông bạn nói đầy hứng khởi.

- Trả chứ ông,  thứ nhất mình là người lớn, mình nói phải giữ lời với trẻ con. Thứ hai mình không trả, nó đánh con mình thì sao?

Tôi ngạc nhiên nói.

- Nhưng mình có thể vào nói chuyện với bố mẹ nó cho rõ, rồi bao nhiêu đền cũng được mà.

Ông bố kia nhấm nháy.

- Ăn đi ông, tí ra cà phê nói chuyện.

Ăn xong ông bố kia trả tiền, lúc ra quán cà phê chọn bàn bên ngoài xa nhất. Anh ta nói.

- Xã hội này hỏng con mẹ nó rồi ông ạ, hỏng từ thằng trẻ con đến thằng chủ tịch nước. Đm cái thằng ranh con đấy, nó thích hỏng tôi cho nó hỏng luôn. Tôi mất một triệu đấy, để giúp đỡ nó thành lưu manh luôn.Những gì tôi cần phải nói với nó thì ông đã nói rồi, tôi nói làm gì. Nứt mắt ra đã biết cò quay. Còn tôi cũng xác định đéo thể cho con tôi ở đất này. Cuối năm nay tôi đưa vợ con sang Sing sống cho lành ông ạ. Tôi đọc ông viết, biết ông có lòng muốn thay đổi xã hội này. Nhưng sức ông được là bao, thôi lo cho mình đi ông ạ. Thật sự quý ông rất chân tình tôi nói vậy. 

Chúng tôi chuyện linh tinh thêm một lúc thì rời đi, anh ta chặn tôi móc ví và gọi chủ quán trả tiền.

Chiều hôm ấy đón con về đến sân khu tập thể, tôi cố nhìn quanh xem có thấy anh em nhà thằng bé kia không. Nó đang đứng chống tay góc sân chơi, chỉ đạo mấy thằng bé hơn chơi gì đấy, nét mặt nó đầy kiêu ngạo và hách dịch.

Bẵng đi một năm sau, tôi tình cờ nhớ ông bạn ấy. Hỏi Tí Hớn bạn kia còn đi học với con không. Tí Hớn bảo nhà bạn ấy đi nước ngoài rồi bố ạ.

Thứ Tư, 24 tháng 3, 2021

Nốt trầm của số phận.

 Tháng 10 năm 1997, tôi trở về nhà sau quãng thời gian dài trong trại cải tạo. Ngôi nhà chỉ còn mẹ tôi đang sống, nhà tôi đầu ngõ giữa nên mẹ tôi sống bằng nghề bán nước chè. 

Hơn 20 năm trước gia đình tôi thuộc diện khá giả của ngõ. Trong nhà tôi có tivi Sanyo, xe đạp Pơ Giô, đồng hồ Odo, sập gụ, tủ chè và cả xe máy Cá Xanh. Nhưng tất cả đã là dĩ vãng, trong nhà tôi chẳng còn gì đáng giá, đến cái xe đạp cũng không có mà đi.

Tôi bán nước chè phụ giúp mẹ. Thực ra tôi bán là chính, hàng ngày tôi ngồi rót chè và đưa thuốc cho khách. Thuốc lá chẳng lãi là mấy, ăn nhau khoản trà đá và nhân trần.  Anh chị em nhà tôi mỗi người ở một nơi, chỉ còn tôi và mẹ sống bằng quán nước chè. 

Thu nhập eo hẹp, mỗi sáng tôi chỉ ăn gói xôi, tôi thèm ăn phở lắm. Nhưng một bát phở bằng hơn chục cốc trà đá. Vào dịp có bóng đá, người ta thức đêm nhiều, tôi cố bán thêm đến tận 2 đêm cho những người chờ đến giờ bóng đá, sáng hôm sau mẹ tôi cho tôi thêm tiền ăn sáng, mẹ bảo.

- con ra mà ăn bát phở.

Tuy bán quán nước chè, sẵn thuốc lá. Tôi chỉ hút thuốc lào, chỉ sau bữa ăn tôi mới hút một điêú thuốc Vina. Lúc ấý nhấp mỗi hơi thuốc là mỗi lần cảm như đang hưởng thụ cao.

Xã hội thời ấy đã nhiều người giàu, nhiều người đi xe Dream hàng chục vé, họ ăn nhậu, uống bia và cười nói sang sảng. Mỗi lần họ ngồi quán tôi, nói những chuyện làm lớn. Khi họ đứng dậy rời đi, tôi vuốt những tờ 1 nghìn, 1 nghìn thật phẳng phiu và để ngăn nắp trong cái ngăn kéo bàn bán nước.

Nhờ mới ở tù ra, nên nhu cầu của tôi rất tối thiểu. Quần áo tôi mặc thừa của anh tôi, cơm chỉ cần ít quả trứng tráng là đủ, hai mẹ con tôi bữa cơm chỉ nửa mớ rau muống luộc và 3 quả trứng gà hay 2 quả trứng vịt tráng là ngon lành. Hoặc miếng thịt ba chỉ nhỏ luộc lấy nước nấu rau cải, còn thịt thái mỏng chấm nước mắm đã tươm rồi.

Tôi không dám nói với mẹ, rằng tôi sống ở trong tù còn sướng hơn. Ở trong tù tôi là đội trưởng, cơm ăn có cả thịt gà, thuốc lá lúc nào cũng sẵn một bao. Ở trong tù nhiều người nể sợ tôi. Nhưng về nhà bán nước chè với mẹ, người ta vào quán hất hàm quát cho cốc nhân trần, tôi cun cút rót nước, bỏ đá và đưa họ nói.

- Anh ơi , nước của anh đây ạ.

Chiến hữu cũ của tôi, đàn em, bạn bè ở trong tù về. Họ tạt qua nhà tôi, nói làm chuyện này kia. Tôi lắc đầu thoái thác, vài lần như thế họ tỏ vẻ thất vọng về tôi mà bỏ đi không quay lại nữa.

Cách vài ngày tôi mua tờ báo mua bán, ở đó có mục tuyển việc làm. Rất khó cho tôi, trình độ bằng cấp không có gì, xe máy không có, kinh nghiệm không. Mà toàn phải qua trung tâm môi giới việc làm, tôi mượn xe đạp  mang hồ sơ lý lịch chỉ có điểm sáng nhất là từng hoàn thành nghĩa vụ quân sự và vóc dáng khoẻ mạnh của tuổi 26. Tôi chỉ phù hợp với việc làm bảo vệ, lao động phổ thông...nhưng những nơi nhân việc làm người ta nghĩ con trai phố cổ Hà Nội chả ai làm việc ấy. Họ chọn người ngoài tỉnh chăm chỉ, dễ bảo. Chẳng tội gì mướn trai thành thị vừa lười vừa láo, có khi còn trộm cắp.

Những ngày sáng mượn xe đạp hàng xóm đi xin việc, dắt tờ báo mua bán đã khoanh những mục phù hợp với mình, đạp đi rồi lại đạp về. Mẹ hỏi được việc gì không con, tôi lắc đầu. Mẹ bảo thôi cứ từ từ bán hàng phụ cho mẹ cũng được.

Rồi bỗng nhiên tôi có việc, việc rất lạ, đó là đi trông người.

Số là hồi choai choai tôi chơi với nhà anh em thằng Tùng ở 56 Bà Triệu, cả ba anh em nhà đó sàn sàn chênh nhau một hai năm. Thằng Bê là thằng út được chiều quá thành ra cờ bạc và nghiện ngập. Năm 1987 nhà ấy cũng nghèo, làm nghề sơn khung xe đạp, cả ba anh em tuổi choai choai đều phải thằng giũa khung, thằng đánh giấy ráp, thằng sơn. Rồi thời nhà mặt phố có giá, nhà họ mở hiệu sách Hoa Niên, bắt mối với nhà xuất bản in sách và lịch cuốn treo tường, tiền đổ về ùn ùn trở thành giàu có nhất nhì cái đoạn Bà Triệu từ Lý Thường Kiệt đến Trần Hưng Đạo.

Tuy nhiên bà mẹ lại khổ vì thằng Bê út, ngày bà quản lý cửa hàng đếm tiền và nghe điện thoại đã mệt. Đêm bà thuê người chở đi tìm con. Một đêm bà gõ cửa nhà tôi hỏi có thấy thằng Bê qua đây không. Tôi nói không, bà cứ đứng cửa nhà tôi như người mất hồn, có lẽ bà ấy tuyệt vọng không biết tìm con ở đâu. Tôi chờ bà đi để đóng cửa ngủ tiếp, bà bỗng bảo.

- Bác không sống nổi, bác mệt mỏi quá rồi. Hay cháu giúp bác đi tìm nó. Thằng này nó cũng mệt rồi, mai nó còn phải làm ( bà chỉ sang cậu nhân viên của bà )

Bà không để tôi trả lời, bà dúi cho tôi mấy chục nghìn, rồi bà bảo người đi cùng đưa cái xe Dream cho tôi. Còn bà và cậu nhân viên ấy đi taxi về.

Mấy chục nghìn tôi có bán hàng cả ngày tính cả vốn lẫn lãi còn không được.Tôi vào nhà lấy áo, lên xe và đi tìm thằng bạn thưở thiếu thời. Tôi chẳng tìm  gì cả, tôi ra ga Trần Quý Cáp làm một bát phở gà rồi ngồi ở quán nước. Nửa tiếng sau có cái xe ôm chở một khách đỗ lại, khách ấy chính là thằng Bê. Nó trả tiền xe, tay xoa mũi liên tục. Tôi gọi nó, nó quay lại nhìn tôi ngạc nhiên, sau nó nhìn thấy cái xe nhà nó tôi đi, hỏi mẹ tôi bảo ông đi tìm tôi à.

Tôi gật đầu, nó chả nói gì leo lên xe để tôi chở về nhà.

Thằng Bê là một thằng ngỗ ngược, nhà nó lại giàu, nó đánh chém nhau với ai, mẹ nó lại lo công an cho nó về, nó cũng từng đi tù và nhờ có tiền trong tù nó cũng sướng. Chẳng ai có thể bảo được nó. Mẹ nó có đi cùng ai gặp gọi nó cũng chẳng về, nó còn quát lại ầm ĩ, không người nào dám cản. Nó cậy tiền, cậy thế không nghe ai. Tuy nhiên trong sâu thẳm nó rất tình nghĩa. Năm tôi và nó 15 tuổi, nhà nghèo và bế tắc, hai thằng bỏ đi bụi đời, lên tận Móng Cái xin làm đàn em của người ta để kiếm miếng ăn. Tiếng lóng giang hồ gọi bọn tôi là bọn '' chíp ''. Sau một tuần ở đó thì nó khóc vì nhớ nhà, nó van xin tôi đi về, nó nhớ mẹ nó. Chúng tôi ra đường bắt xe về, tiền chỉ có một ít trả tiền xe, khi xe vào quán ăn ở Tiên Yên, hai thằng ở ngoài bụng đói meo, nó đi nhặt mẩu thuốc lá người ta vất đi, đưa cho tôi bảo hút cho đỡ đói, tỉnh người chút ông ạ.

Mẹ nó thấy không mất thời gian nhiều, chỉ có hai tiếng tôi đã trở nó về nhà. Thái độ nó về nhà cũng ngoan. Lúc tôi trả xe nhà nó, đi ra đường gọi xe ôm về. Nó nhìn tôi đầy luyến tiếc, nói ông không ở luôn đây được à.

Mấy hôm sau mẹ nó đến tìm tôi, bà nói tôi giúp bà về nhà bà trông nó, chơi với nó. Tháng bà trả công tôi như người đi làm. Tôi bảo làm gì có nghề nào như thế, bà bảo cháu với nó chơi với nhau từ bé, cháu làm thế là giúp nó. Thằng này nó chẳng nghe ai, bác cũng thuê người đi canh nó, nhưng nó đánh cả người ta, ai cũng sợ. Có cháu là bảo nó về là nó về thôi. Bác biết nó không bỏ được nghiện, nhưng nếu nó chơi xong mà về nhà, lỡ có sao còn lo được. Chứ nó đi lang thang biệt tích, sốc thuốc thì mất xác nơi nào chẳng biết nữa.

Tôi khăn gói đến nhà nó ở, thằng Bê là thằng nghiện lạ lùng nhất mà tôi gặp. Nó có thể cả tuần không dùng thuốc, nhưng bất chợt lại dùng vài hôm. Nó rất tử tế với tôi, chẳng bao giờ nó để tôi vào thế khó xử. Trước kia nó giận dữ gì, nó đập phá đồ đạc, chửi bới loạn nhà. Nhưng có tôi thường nó không làm thế, cùng lắm nó vùng vằng rồi bỏ lên gác chơi điện tử hoặc xem phim.

Có đêm nó nói, ông ơi tôi ở nhà cuồng quá, ra ngoài loanh quanh lại thèm thuốc. Ông lấy xe chở tôi đi thật xa , chỗ thật lạ tôi không quen ai mua thuốc hộ, hết cơn thèm chúng mình lại về. Đêm ấy tôi chở nó đi mãi đến Ninh Bình rồi quay về.  

Được hai năm như thế , Bê cũng thuần tính hơn. Mẹ nó cũng không cần tôi nữa, tôi biết ý xin về.

Tôi lại bán nước chè phụ cho mẹ, rồi xin được đi làm phụ việc ở một xưởng làm biển quảng cáo. Tôi mua được con xe máy Tàu để hàng ngày đi làm.

Sau này quãng đời tôi còn nhiều khúc thăng trầm nữa. Ngay kể cả bây giờ.

Nhưng nếu ai hỏi lúc nào trong đời tôi, tôi cảm thấy tự hào về mình nhất. Tôi thành thật nói, đó là quãng đời tôi bán nước chè phụ giúp cho mẹ tôi. Từ chối tất cả những tiếng gọi của giang hồ, nhặt từng đồng rau cháo cùng mẹ sống qua ngày, đợi tìm công việc lao động chân tay chân chính. Nếu như lúc ấy tôi không kìm sự hiếu thắng, sự tự ái của tuổi hai mấy đầy sục sôi đua tranh với đời. Tôi đi theo tiếng gọi của những người bạn tù, bạn xã hội đen. 

Có lẽ đời tôi nay đã khác, mẹ tôi không thể tự hào vì tôi như bây giờ.

À mà phải nhắc kẻo các bạn bị cuốn theo câu chuyện tôi kể, thực ra câu chuyện này tôi muốn giải thích vì sao tôi cứ hay nấu phở và vì sao tôi thích bán đồng hồ cũ,  xe đạp cũ, cũng như tôi treo dòng slogan Thích Uống Trà Mạn.