Thứ Hai, 29 tháng 11, 2021

người giống

Một ông nhất quyết không chịu tiêm, giờ ông đứng trước nguy cơ mất việc. Ông đi làm bằng xe đạp mà trời thì đã bắt đầu có tuyết. Ông tâm trạng chán chường vô cùng, tiêm thì không chịu mà không tiêm sống cũng khó. Ông tâm sự với mình. Tôi bế tắc quá, ông có nói cho tôi điều gì hy vọng ở tương lai không. Ông là người có nhiều sự tưởng tượng, ông cho tôi giả định nào đó để tôi được an ủi lúc này được không ? Mình thấy tội quá, nghĩ ông ấy không tiêm thì khó mà sống được. Mấy hôm vừa rồi đi lại mấy nơi, đến đâu người ta cũng bắt chìa mã chứng nhận tiêm ra mới cho đi hoặc cho vào. Đi tàu xe mà không có mã tiêm thì khỏi đi luôn. Mình nghĩ mãi rồi bảo. - Thôi ông cứ ở nhà ăn thất nghiệp, đồ dùng thì tôi đi mua hộ ông cũng được. Nhưng đừng rượu bia, thuốc lá gì. Tập thể thao trong nhà thường xuyên. Qua cái cữ này có khi anh em mình phát tài. Ông méo xệch. - Phát tài ở cái gì chứ, ông lúc nào cũng đùa được. Mình nói. - Phát tài thật, qua cái cữ này ông sẽ là người thuần khiết. Lúc ấy những phụ nữ hiếm muộn con, những người cần có con, họ sẽ cần giống tốt, giống sạch. Tôi xe dán hai bên sườn xe tôi dòng chữ Người Giống Thuần Khiết, tôi quảng cáo trên mạng, báo chí. Hàng ngày tôi chở ông đi đến các nơi để phối giống, mà mình làm theo phương pháp tự nhiên. Ngày bé tôi thấy có những người họ đi cái xe ba bét nhè, kéo theo cái xe cải tiến trên đó có con lợn to. Họ đi khắp nơi rao - lấy giống lợn đê. Chúng mình sẽ làm như vậy. Ông bây giờ mới 48, chỉ qua vài năm nữa thôi, anh em mình tha hồ hốt bạc. Ông kia ngoạc miệng ra cười. - Nhưng mà mình chỉ chọn em nào trẻ thôi nhé. - Ông chỉ nói thừa, trẻ thì mới bầu bí được chứ.

Thứ Ba, 2 tháng 11, 2021

Bàng quan xã hội.

Lo cho mình đã, chuyện xã hội thì hơi sức đâu mà quan tân. Đấy là lời của nhiều người khuyên tôi. Họ nói cũng có lý, mình còn lo công việc và gia đình. Làm sao mà để ý được chuyện xã hội, làm được gì đâu, chỉ mất thời gian mua thêm nhiều phiền toái. Xã hội bây giờ rất nhiều người sống như vậy. Ngoài việc kiếm tiền và quan tâm đến thú vui của họ, mọi việc khác đối với họ chẳng đáng bận tâm. Tôi ngồi nhiều cuộc nhậu, giữa những người mặc quần áo sang trọng và trên bàn là những món ăn ngon. Những câu chuyện của họ không hề khiến tôi đau đầu tí nào, bởi nó là những câu chuyện xoay quanh tình tiết của bộ phim, một ngôi sao ca nhạc có bồ mới, hãng quần áo hiệu nào đó sắp giảm giá... Họ chẳng hại ai cả, họ cũng không nhờ vả vay mượn gì ai. Những người trên bàn tiệc đó đều mang gương mặt viên mãn. Chuyện lũ lụt chết vài chục người ở miền Trung hay chuyện biển Đông là những câu chuyện đối với họ là những chuyện mất thời gian, chả giải quyết việc gì. Họ thực sự hạnh phúc. Người đa đoan, đa càm hay nghĩ sẽ khó hạnh phúc dù ngồi ở chỗ hạnh phúc đi chăng nữa. Tôi là kẻ như vậy, tôi đưa mắt nhìn quanh thấy người phụ nữ phục vụ đang quay người để che cơn nôn khan, tôi nghĩ cô ta chắc đang mang bầu. Rồi tôi lại nghĩ không biết đứa con trong bụng cô sau này lớn lên, có biết khi cô mang thai đã đứng chờ đến gần 12 giờ đêm để phục vụ bàn tiệc cho những người hạnh phúc kia không ? Người dự tiệc ấy chẳng có lỗi gì với mẹ con cô, đồng tiền mà họ thanh toán cho bữa tiệc có phần trả công để cô phục vụ và đứa con trong bụng cô. Nghĩ loanh quanh như vậy chẳng giải quyết vấn đề gì, chỉ có điều nó khiến tôi không muốn làm phiền gì cô. Lẽ ra tôi gọi lấy ít ớt, thêm tí chanh hay thêm tí mù tạt..nhưng đắn đo rồi nghĩ chẳng có cũng không sao. Đấy, rõ ràng đa nghĩ chẳng có lợi gì. Một chiều đầu thu năm 2000, tầm 2 giờ chiều tôi đi trên cái xe máy 82 qua đoạn Kép hay Mẹt gì đó. Bên cạnh con đường cái là những ngọn núi đồi đất. Tôi thấy một thằng bé chừng 8 tuổi, mặc quần đùi cầm mấy cuốn sách đi ven đường. Khi đi qua nó chừng vài trăm mét, tôi bỗng nghĩ. - Phía trước phải vài cây số mới đến nhà dân, thằng bé đi bộ vài cây thế xa quá. Tôi vòng xe lại dừng cạnh thằng bé nói. - Lên xe chú chở đi. Thằng bé sững người rồi nhảy tót lên yên sau. Tôi chở nó đi qua vùng dân cư thứ nhất, vài cây số nữa đến vùng dân cư thứ hai. Chẳng thấy nó nói gì, tôi sợ nó quên quay lại bảo. - Mày đến chỗ nào thì nhìn đường bảo nhé, không chú ý là chú đi qua mất. Thằng bé nói. - Cháu lên Lạng Sơn. Tôi giật mình định phanh lại, nhưng trấn tĩnh nhanh không phanh mà chỉ giảm ga. Từ chỗ tôi đón thằng bé lên đến Lạng Sơn dễ phải còn tầm đến 70 km. Nó đi đâu. Tôi vừa lái xe vừa hỏi. - Thế cháu đi đâu mà lên tận đấy? Thằng bé trả lời rất bình thường, thản nhiên. - Cháu lên mẹ cháu, mẹ cháu dạy học trên đó. Tôi giả bộ không có gì ngạc nhiên, chỉ như hai người bạn trò chuyện. Thằng bé kể nó ở với bố, bố nó lấy vợ khác. Hôm nay nó xin phép bố về thăm mẹ, bố nó đồng ý cho nó về thăm mẹ. Nó ra đường đi thì gặp tôi. Trong khi nghe nó kể, tôi hỏi lại những câu nhẹ nhàng, như chuyện trò bình thường, không tỏ thái độ gì cả. Tôi nói chú cháu mình cần nghỉ ăn uống chút. Chúng tôi dừng quán bên đường , nhặt vài cái bánh nếp ăn và uống Bò Húc. Nó ăn hai cái, tôi ăn một. Tôi trả tiền xong rồi hai chú cháu lên đường. Đến 6 giờ chiều chúng tôi đến Lạng Sơn, thằng bé vẫn nhớ nhà, nó chỉ đường tôi đi qua trung tâm mười mấy cây, leo lên một ngọn đồi, trên đó có một ngôi làng. Đến sân nhà, mẹ nó đang rửa rau, nhìn thấy tôi phi xe vào giữa sân, đằng sau là đứa con trai, mẹ nó hét toáng. - Ôi con à, con đi lên đây à? Mẹ nó nhào đến đỡ nó xuống, tôi hỏi con chị à. Người mẹ ôm con trong lòng gật đầu. Thằng bé nói. - Chú ấy chở con lên đây. Bà mẹ mời tôi vào nhà, hàng xóm quanh nhà toàn họ hàng, họ nghe tiếng người đi sang. Chẳng biết bên trong thằng bé nói gì với mẹ, khi tôi đang chờ chén nước đón khách của mấy người đàn ông. Bà mẹ chạy ra sụp lạy tôi trong nước mắt. - Tôi đội ơn chú, không có chú con tôi chết giữa đường cũng nên, chú ở lại cho gia đình mời chú bữa cơm tạ ơn. Tôi nói tôi phải về trung tâm, sáng mai tôi phải làm việc. Lúc đó bà mẹ vừa khóc vừa kể thằng con nhớ mẹ, nó bỏ nhà đi, may giữa đường gặp tôi cho đi nhờ và chở về nhà. Bây giờ mấy ông hàng xóm toàn là anh em , họ hàng với bà mẹ mới sững người và nghe câu chuyện. Họ nắm tay tôi nói. - Anh không đi được, anh phải ở đây dùng cơm với gia đình, chỗ ăn ngủ chúng tôi phải trách nhiệm lo cho anh. Anh mà đi chúng tôi chặn đường không để anh đi như thế. Thế là mọi người gọi nhau ý ới kéo sang làm cơm, thịt gà, bắt vịt, mua nọ kia. Trong lúc chờ cơm mọi người đưa tôi đến phòng nghỉ, chỉ chỗ tắm giặt. Tôi cất đồ, soạn quần áo đi tắm. Tắm xong ra xem chút sổ sách để ngày mai làm gì trước, lúc đó tôi là nhân viên của một nhà sách, tôi phải đến các cửa hàng sách ở Lạng Sơn để kiểm xem những sách nào đã bán được , bán bao nhiêu rồi để biết cấp thêm hàng cho họ và thu số tiền sách đã bán. Bữa cơm thịnh soạn đã được dọn ra, phải đến hai chục người, chia thành 4 mâm , trải chiếu giữa nhà. Tôi ngồi mâm giữa với các bậc cha chú trong họ nhà thằng bé. Họ cũng bảo tôi chỉ nhấp chút rượu lấy lệ vì tôi nói không biết uống. Lúc này nhiều người mới hỏi chuyện. Tôi kể lại việc gặp thằng bé giữa đường, đầu tiên tôi nghĩ nó đi bộ xa vài cây, nên quay lại đón nó. Sở dĩ tôi làm vậy vì tôi biết trước đó là một quãng đường hai bên là núi, đồi và rừng keo, không có nhà dân. Nhưng khi hỏi nó thì nó nói đi thăm mẹ, tôi hỏi thêm đã biết nó bỏ nhà bố để đi thăm mẹ. Trong đầu tôi đã tính, nếu tôi bắt nó phải chỉ nhà bố để tôi chở về, nó nhảy xuống xe mà chạy mất, sau đó nó lại đi bộ tiếp thì không biết hậu quả thế nào. Nếu tôi tìm đồn công an đưa nó vào đó, tôi sẽ mất một đêm ở đó nhỡ hết việc của tôi. Thôi thì tốt nhất là cho nó đi theo, không gặp được mẹ thì hôm sau tôi chở nó về nhà bố. Tôi quay sang hỏi thằng bé. - Lúc đấy không gặp chú, cháu đi không đến nơi mà đêm xuống sẽ ngủ đâu. Thằng bé nói. - Cháu ngủ vệ đường. Mẹ nó rú lên, ơi con ơi là con, phúc tổ cho nhà mình gặp chú con ơi. Họ nhà mẹ nó có ông bác, trạc hơn 50 tuổi, ông ta giới thiệu làm cán bộ gì đó, mọi người có vẻ rất nể trọng. Ông nghe câu chuyện rồi gật gù nói. - Chú xử lý như vậy là quá ổn. Nhưng tôi có điều cứ nghĩ, là sao chú có thể thấu hiểu mọi cách và xử lý được như thế. Người khác thì họ đi thì cứ đi, ai mà để ý được một thằng bé đang đi bộ ven đường. Chắc chắc có tâm linh gì xui khiến, nên chú đi qua rồi còn quay lại đón cháu. Lúc ấy tôi chưa đến 30, nên cũng không nói gì được nhiều. Chuyện có sao kể thế, ông ấy nói tâm linh tôi cũng ừ công nhận. Giá như bây giờ, lúc tôi đã bằng tuổi ông ta, tôi sẽ nói chẳng có tâm linh nào cả, do con người hết. Con người chỉ lo cho việc của mình, thì không thể nhận ra những điều bất thường, những cái khổ đau của người khác, những cái khó khăn của người khác. Còn nếu chú ý đến người khác, sẽ nhận ra những điều khó mà họ đang gặp, có thể giúp được họ hoặc ít ra cũng không làm gì cho họ khó thêm. Sáng hôm sau tôi chia tay gia đình họ trong sự quyến luyến biết ơn. Tôi chẳng bao giờ quay lại đấy để mà thấy lòng biết ơn của họ nữa. Khi tôi đã đi xa ngọn đồi ấy, trong lòng tôi chỉ có một sự lâng lâng. Đó là tôi nghĩ, ngày sau khi cậu bé kia lớn lên. Cậu sẽ có cảm nhận được những điều cậu nhìn thấy. Ví dụ chỉ đơn giản trong buổi nhậu nào đó khi tất cả say sưa, cậu nhận ra rằng người phụ nữ phục vụ đang quay mình giấu cơn nôn khan.

Thứ Ba, 26 tháng 10, 2021

Xét xử Trương Châu Hữu Danh và nhóm Báo Sạch.

Nhiều người chắc đã đôi lần thấy mình có viết '' chửi '' Trương Châu Hữu Danh. Tuy nhiên ít ai để ý là Danh không phản ứng gì, có người nói lại với Danh, Danh chỉ than nhẹ rằng '' ông ấy chửi mấy lần rồi ''. Nhưng nếu chú ý sẽ thấy nhiều hoạt động, bài viết của Danh mình ủng hộ, hẳn Danh cũng nhận ra điều này. Không chỉ Danh mà các thành viên nhóm Báo Sạch cũng nhận ra như vậy. Việc không ưa cá nhân là một chuyện, nhưng chuyện cá nhân ấy làm việc gì có đáng ủng hộ hay phê phán lại là chuyện khác. Một trong những hành động của Danh mình ủng hộ và khâm phục, đó là theo đuổi vụ án Hồ Duy Hải. Vụ án này Hồ Duy Hải có oan hay không thì mình không rõ. Nhưng chuyện trong vụ án này có nhiều tình tiết khuất tất, mờ ám là chuyện cần phải làm sáng tỏ. Để người chết hay người có tội, hoặc người vô tội tất cả được tâm phục, khẩu phục vì sự công minh của Pháp Lý. Chính vì thế nhiều lần mình đã chia sẻ thông tin nghi hoặc về vụ án này. Gia đình Hồ Duy Hải là một gia đình không khá giả gì, cho nên chuyện Danh trục lợi gì từ việc này hoàn toàn bị loại trừ. Hơn nữa trước phiên toà hôm nay, đã xác nhận Danh đã bỏ hơn mười ba để theo đuổi vụ án Hồ Duy Hải hay còn gọi là vụ án giết người ở Bưu Điện Cầu Voi. 13 năm theo đuổi để làm minh bạch tính pháp lý của một vụ án, viết 200 bài viết, cả trăm chuyến đi lại hiện trường để gặp gỡ nhân chứng, tìm hiểu sự việc trong khi đối tượng tình nghi có gia cảnh không khá giả gì ? 13 năm ấy quan trường thay đổi khó ai mà đoán được. Cho nên không những loại trừ việc vì tiền, mà còn loại trừ cả việc vì đấu đá chính trường ở đây. Vì diễn biến của chính trường Việt Nam trong gần 3 nhiệm kỳ qua, đến sát giờ còn khó ai đoán chắc. Chẳng ai bỏ 13 năm theo đuổi một vụ án để nhằm đánh một quan chức nào cả. Kỳ cựu làm bút điếm như Huy Đức, Công Khế cũng bất quá 5 năm là thôi. Năm nay Danh 39 tuổi, 13 năm trước Danh chỉ 26 tuổi. Ở cái tuổi đấy theo đuổi sự việc đến bây giờ, đó chỉ có là nhiệt huyết chạy theo tiếng gọi của chính nghĩa, của công lý mà thôi. Thử hỏi có nhà báo nào đủ tâm mà theo đuổi miệt mài từng ấy năm một vụ việc, một số phận của một con người. Vụ án mà vật chứng không tìm thấy, điều tra viên ra chợ mua cái giống như đối tượng miêu tả đưa vào làm tang vật !!! Đó là lời chính từ đương kim uỷ viên Bộ Chính Trị Nguyễn Hoà Bình từng là viện trưởng viện kiểm sát tối cao, chánh án tối cao nói ra. Đến ngày hôm nay, dù đứng trước toà với tư cách là tội phạm. Trương Châu Hữu Danh vẫn không những chẳng nhận mình sai trái trong vụ án Hồ Duy Hải, trái lại còn khảng khái nhận mình đã theo đuổi vụ này 13 năm, viết 200 bài viết để mong công lý được sáng tỏ. Trong cả quá trình nhiều năm viết mọi đề tài, có thể có đề tài đưa cái nhìn không đủ. Danh nhận sơ suất ở việc khác như chuyện ông bí thư tỉnh uỷ đứng cạnh hòm phiếu canh chừng. Nhưng Danh không hề nhận sai ở vụ án Hồ Duy Hải. Là người phản ánh nhiều nhất về khuất tất vụ án này, nếu Danh nhận sai, có lẽ anh ta được cái nền công lý thối nát này nương tay, sự nương tay không phải từ sự nhân nghĩa mà sự nương tay chính từ cái thối nát mà ra. Khi anh ta nhận sai như thế, vụ án Hồ Duy Hải chính thức đã chấm dứt những nghi hoặc. Phạm nhân Hồ Duy Hải chỉ còn đợi ngày ra pháp trường. Không vì cái lợi của mình mà để người khác mất hy vọng sống, cũng như không để niềm tin vào công lý của chính mình bị phai mờ. Trương Châu Hữu Danh đã khảng khái nói trước phiên toà. ''Bản thân bị cáo vẫn luôn luôn tin tưởng vào nền tư pháp nên mới phản biện vấn đề về vụ án Hồ Duy Hải. Bị cáo thấy có những vụ việc cần phải được làm sáng tỏa. Không chỉ bị cáo, trong vụ án này đến thời điểm này vẫn còn nhiều ý kiến trái chiều… Bị cáo không hề có tư tưởng viết bài về Hồ Duy Hải là để “đánh” vào nền tư pháp ”, Hữu Danh trả lời HĐXX. '' Trong hoàn cảnh bi đát nhất có lẽ ở cuộc đời Danh từ trước đến nay, anh ta vẫn nói những lời về vụ án Hồ Duy Hải với sự kiên định trước sau như một. Thật lạ lùng, toà án xoay sang chất vất tài liệu Mật của vụ án Hồ Duy Hải ở đâu mà Danh có. Một vụ án hình sự đơn thuần sao phải có tài liệu Mật, Mật tức là giấu kỹ, thế ai là người đã giấu những tài liệu ấy đi, ai ra quyết định đó là tài liệu cần phải giấu đi với cái mác là Tài Liệu Mật ? Một vụ án kết tội tử hình, tài liệu để bào chữa cho đối tượng không được công bố ? Nền pháp lý của đất nước nào mà mông muội và độc đoán vậy? Báo chí và dư luận được định hướng là Danh đã nhận tội, nhưng nhận tội về vụ việc nào, về hành vi nào thì chưa thấy nói. Báo chí và dư luận kết án nhóm Báo Sạch nhận tiền làm truyền thông cho doanh nghiệp, nhưng nhận thế có sai trái thế nào thì không thấy ai phân tích. Người làm luật sư, nhận tiền bào chữa cho kẻ phạm tội rành rành, ai chửi được luật sư nhận tiền của tội phạm. Phóng viên ca ngợi doanh nghiệp, doanh nghiệp trả tiền thù lao phóng viên, toà báo có gì sai. Truyền hình quảng cáo doanh nghiệp nhận tiền công là việc bình thường. Một công ty truyền thông nhận tiền doanh nghiệp để tư vấn phát triển hình ảnh doanh nghiệp đâu phải là tội. Thế nhưng truyền thông có sự nhập nhèm khi dẫn dắt dư luận rằng Danh và nhóm Báo Sạch đã nhận tội, đã nhận tiền...khiến dư luận không còn muốn phân tách rõ đâu là cái sai, cái đúng trong những việc mà nhóm Báo Sạch và Trương Châu Hữu Danh đã làm. Như kiểu khẳng định rằng kẻ này đã xấu thì việc gì của hắn cũng là xấu. Có lẽ mấu chốt của vụ việc này ở đây, khi dẫn dắt dư luận tin như vậy thì những khuất tất trong vụ án Hồ Duy Hải hay con đường thăng tiến bất minh của tiến sĩ chân vịt Bùi Văn Cường trở thành không có. Nếu cứ như kiểu chụp mũ như vậy, thì Nguyễn Ái Quốc đã từng là tội phạm, từng nhận tiền của Nga, Tàu, từng nhận sự đào tạo và chỉ đạo của Nga, Tàu để gây dựng phong trào chống đối chính quyền Trần Trọng Kim sẽ được hậu thế nhìn nhận ra sao? Chả lẽ cứ những gì mà chúng ta có bằng chứng hiển nhiên như vâỵ, chúng ta kết luận Nguyễn Ái Quốc là một kẻ bất lương hay sao? Nên nhớ tại toà, Danh chỉ ăn năn về việc tấn công một bí thư tỉnh uỷ. Sự ăn năn, ray rứt đó là của một người quân tử, thấy mình nhận xét sai vụ bí thư đứng cạnh hòm phiếu, Danh nhận mình sai. Còn những việc khác như vụ Hồ Duy Hải thì Danh vẫn bảo vệ quan điểm của mình trước đó. Đảng cộng sản và bộ máy tuyên truyền từng chỉ trích, kết tội người đấu tranh dân chủ là chỉ lấy một sự việc mà quy kết bản chất chế độ. Ở vụ việc này cơ quan tuyên truyền cuả đảng CSVN đang lấy một lời nhận lỗi từ vụ việc để nhằm quy kết nhà báo Trương Châu Hữu Danh trong mọi việc khác anh ta làm. Cuối cùng thì tôi vẫn nói tôi không ưa cái vẻ anh hùng nghĩa hiệp mà Danh thể hiện, nhưng tôi vẫn trọng những hành động anh hùng, nghĩa khí, vì công lý mà anh ta đã làm với nhiệt huyết của một nam nhi. Đặc biệt những việc làm miệt mài trong suốt hơn một thập kỷ để đòi làm rõ những mờ ám, khuất tất trong vụ án Hồ Duy Hải.

Thứ Bảy, 23 tháng 10, 2021

Bị facebook báo chết.

Một ngày đăng nhập vào Facebook, thấy thông báo tài khoản này đang ở trạng thái tưởng nhớ đặc biệt. Chuyển sang dùng nick Hà Linh Bùi ( Lấy từ địa danh Hà Nội và Berlin) thì được thông báo tưởng nhớ Bùi Thanh Hiếu, những người yêu quý Thanh Hiếu sẽ cảm thấy được an ủi và cùng nhớ lại tôn vinh cuộc đời của anh ấy. Thử đăng nhập lại Thanh Hiếu Bùi, Facebook báo người này đã chết. Cảm giác chán nản. Từ nhiều năm nay bị khoá Facebook nhiều lần, từ 3 ngày, một tuần, một tháng, một tháng...liên miên. Có lúc thông báo vi phạm nhiều nên Facebook đóng tài khoản vĩnh viễn. Đợt đóng ấy mấy tháng tự nhiên lại được mở lại. Đầu tiên bị khoá, cảm thấy hẫng hụt, sau nhiều lần cũng thành quen. Biết Facebook tuyển người Việt vào làm, rồi lại thoả hiệp với nhà nước VN để đặt ra những nội quy, để dư luân viên căn cứ vào đó báo cáo vi phạm. Cứ có báo cáo là Facebook khoá, rồi khiếu nại gì thì tính sau. Nhiều lý do khoá vô lý đến mức tấm ảnh mình chụp cây cỏ thôi, đưa lên Facebook cũng bị báo cáo vi phạm bản quyền. Hàng trăm cái lý do vô lý, như chia sẻ link của báo Việt Nam cũng bị báo cáo khoá tài khoản, lý do là việc báo đề cập là vi phạm. Dạo gần đây bị hạn chế tương tác, tức nhiều người tìm trang Thanh Hiếu Bùi thì Facebook không hiện ra trang của mình. Hoặc những người theo dõi sẽ không thấy bài của mình xuất hiện trên tường nhà họ. Thậm chí số lượng người theo dõi cũng bị ẩn đi, dù chỉ có hơn 220 nghìn người, chẳng là gì so với nhiều Facebook khác. Mới đây còn có trò thông báo là nội dung bài viết này không phù hợp với nhân quyền, pháp luật ở một số nơi, nên bị hạn chế. Tức là những bài viết đó không hiện được ở một số nước như Việt Nam. Còn nhiều cái kỳ lạ khác, ví dụ mình dùng laptop thì không viết được stt, không còm được do chữ nghĩa nhảy lung tung. Phải viết chỗ khác rồi cóp sang Facebook. Từng ấy cái cản trở, khiến mình chán Facebook lắm rồi. Nhưng mà Facebook cho phép báo cáo mình chết thì quá thể quá. Làm thế nhà mình hoang mang không biết chuyện gì. Tất nhiên không nghĩ mình chết, mà nghĩ như thế là lời đe doạ từ thế lực nào đó. Mình nghĩ Facebook do người ta lập ra, người ta có quyền thế này, thế nọ. Mặc cả với chế độ độc tài để được hoạt động trên đất nước do chế độ độc tài cai trị, chuyện đó cũng đành chấp nhận. Nhưng mà để lỗ hổng cho bọn nó báo người ta chết thì thực sự quá đáng vô cùng. Nghe Tuấn Vũ, Hương Lan thời hoàng kim hát, chắc nhiều năm sau nữa khó có cặp nào sánh bằng. https://www.youtube.com/watch?v=gbweaotVq3I

Thứ Hai, 18 tháng 10, 2021

Nước Pháp tháng 10 năm 2021.

Đã ba năm tôi mới quay lại nước Pháp. Ở Châu Âu việc đi từ nước này sang nước khác dễ như đi từ tỉnh này sang tỉnh khác ở Việt Nam. Nếu bạn ngồi ô tô không chú ý đường sá, có thể bạn đi sang nước khác đến vài chục cây số rồi mới nhận ra. Nhưng từ khi có cái gọi là Cúm Vũ Hán rồi Corona hay Covid..rồi thêm tên phụ Delta ....người châu Âu mới có cảm giác lại về biên giới các nước. Chưa có loại viruts nào mà trong thời gian ngắn tên của chúng được thay đổi nhiều như vậy, đến giờ không biết chính xác gọi chúng là gì nữa. Hành trình của tôi với hai doanh nhân đi từ Berlin đến Koln bắt đầu từ 2 giờ đêm bằng xe ô tô. Vào buổi đêm trên xa lộ nước Đức hàng đoàn xe tải, xe contene đi nườm nượp, thế mới biết nền kinh tế nước Đức mạnh ra sao. Vào những lúc dịch đóng cửa nhiều cửa hàng, những chiếc xe tải này được ưu tiên đi lại để vận chuyển hàng hoá thiết yếu đến các siêu thị, nơi được phép mở cửa để cung cấp thực phẩm, đồ dùng thiết yếu cho mọi người. Giờ nước Đức đã mở cửa, mọi thứ đã chở lại bình thường. Điều khác biệt là khi vào cây xăng, người ta phải đeo khẩu trang. Tuy nhiên nếu không đeo thì có nơi nhắc, có nơi người ta cũng không nói gì. Chúng tôi đến hội chợ thực phẩm quốc tế ở Koln vào lúc 8 giờ sáng. Thủ tục mua vé vào cửa phải trình thẻ tiêm vắc xin, giá vé đến 50 euro. Hội chợ năm nay vắng nhiều gian hàng của các nước ở xa, đa phần là những nước trong khối Eu. Xem xét các mặt hàng, chúng tôi chưa thống nhất được với nhau sẽ nhập mặt hàng gì về. Hai người kia một người muốn nhập sữa, người muốn nhập đùi lợn muối. Còn tôi thì muốn tìm những gia vị nấu những món Châu Âu, vì tôi nghĩ rằng trong tương lai, nhiều bà nội trợ trẻ ở Việt Nam sẽ thích thử nấu các món ăn châu Âu. Ngày càng có nhiều người đi du lịch ở châu Âu, trong khi du ngoạn, họ thương thức những món ăn hương vị bản xứ. Lúc trở về nhà, thế nào có lúc họ cũng nhớ hương vị món ăn mà họ đã nếm, sau đó họ sẽ muốn lần nữa được thưởng thức. Nhưng để làm chuyến du lịch khác đâu phải dễ. Có lẽ họ sẽ tự làm món đó tại nhà, nhưng gia vị hay nguyên liệu để làm thành món đó kiếm đâu ra. Ra nhà hàng ăn không phải là lựa chọn hay đối với những bà nội trợ tháo vát thường muốn chinh phục thử thách. Có gì vui hơn khi tự nấu món mới và đặt lên bàn cho ông chồng thưởng thức không gian châu Âu và tài năng của bà vợ. Nhưng thôi, đó là việc lâu dài. Việc tiếp là lấy ngắn nuôi dài. Rời khỏi hội chợ, tôi sang Pháp để săn mua đồ cũ như xe đạp, đồng hồ,tranh ảnh. Cao tốc nước Đức và Pháp khác nhau một điều rất rõ, đó là trên cao tốc của Đức không có trạm thu phí nào cả. Đường sá của Đức đẹp hơn, phẳng phiu hơn, biển báo cũng rõ ràng hơn. Những đường không phải cao tốc ở Pháp qua mỗi ngã tư họ làm cái bùng binh , trồng hoa rất đẹp. Ấn tượng nhất là kể cả qua những vùng quê người ta cũng trồng hoa ở những bungg binh hay đầu đường vào thành phố, thị trấn. Hoa được trồng, chăm sóc và thay thế liên tục. Ở Đức họ làm ngã tư và đèn giao thông, nhìn chán ngắt nhưng lại rất dễ cho người lái xe. Còn việc qua ngã tư có bung binh ở Pháp khá khó chịu vì việc chờ làn, chờ xe đôi khi không rõ ràng. Đến Strausbourg, một thành phố mà lịch sử đầy phức tạp. Đây là vùng đất mà Pháp và Đức tranh giành nhau rất nhiều năm, những tên đường phố, địa danh của nơi này vẫn còn mang đầy chất Đức. Đến khi sau thế chiến thứ hai, nó thuộc về Pháp. Thất bại trong thế chiến thứ hai đã khiến Đức mất nhiều vùng đất vào phe Đồng Minh và phe Cộng Sản. Dù vậy không thấy người Đức đặt nặng vấn đề chủ quyền với những vùng đất bị mất. Việc thành lập khối Schengen với việc đi lại không cần visa, nước Đức như một thủ lĩnh trong khối, như một anh cả thì chuyện chủ quyền với vùng đất kia cũng không nặng vấn đề là điều có thể giải thích. Tôi ghé nhà hoạ sĩ Kỳ Văn Cục, tên thật là Vũ Tuân. Anh Tuân sang Tiệp năm 1992, hiện anh sống với người vợ Ba Lan đã được gần 30 năm. Một người Việt Nam lấy một người vợ Ba Lan và sống ở Pháp 30 năm, đấy là ví dụ cho sự giao thoa giữa các dân tộc dễ dàng thế nào ở xứ sở tự do. Một minh chứng về sự giao thoa này là chị Tesera vợ anh Tuân ngày nay nấu bún, phở, miến, cháo ngon như một bà nội trợ Việt Nam. Hôm sau tôi lên đường đi Paris, giá như không vướng bận gì, tôi và anh Tuân có tâm sự ba đêm nữa cũng không hết chuyện. Đến Paris trời đã tối, tôi ngủ lại vợ chồng nhà người bạn. Sáng hôm sau họ đưa tôi đi vào phố. Đây mới là lúc tôi kinh ngạc. Các quán sá ở Paris đều mở, những quán cà phê ngồi tràn ở vỉa hè đầy ắp người, một phong cách đặc trưng của Paris. Mới năm ngoái thôi, nghe tin thành phố này bị phong toả, người ra người vào bị chặn và kiểm soát chặt chẽ vì dịch. Vậy mà lúc này tôi cảm giác dường như không có chuyện gì xảy ra. Paris vẫn sầm uất, nhộn nhịp như cách đây mấy năm tôi trước tôi đã đến. Nhưng đến chiều trên đường chờ xe buýt ra sân bay, nhìn vào cửa sổ những chiếc xe buýt chờ người đeo khẩu trang, một cảm giác lạnh người. Cảm giác dịch tồn tại và không tồn tại đan xen với nhau. Vừa thấy một đám người ngồi thảnh thơi san sát nhau bên quán cà phê rồi lại thấy một đám người đeo khẩu trang ngồi sát nhau trên xe buýt. Tôi không hiểu khẩu trang có thể ngăn chặn được dịch không, nếu như cả đám người trên xe buýt này là đám người vừa ngồi ở quán cà phê kia ra ? Có rất nhiều người đã tiêm vắc xin và được cấp sổ chứng nhận, nhưng tiêm rồi vẫn phải đeo khẩu trang, tiêm rồi vẫn có thể bị nhiễm. Người ta nói tiêm thì sẽ hạn chế lây nhiễm cho người khác, nhưng vẫn phải đeo khẩu trang. Có nhiều cái không hiểu. Nhưng chẳng sao, tôi không phải là Khuất Nguyên, thế nên tôi sẵn lòng đeo khẩu trang khi đến sân bay, bến tàu. Tôi cũng có sổ chứng nhận đã tiêm. Có mã miếc vạch đàng hoàng, mỗi lần đi đến đâu trình cuốn sổ màu vàng ấy ra cho người ta xem, thế là được. Còn tiêm thế nào, loại vắc xin nào không thành vấn đề. Pháp cũng như Ý, cũng phong toả chặt. Chính quyền dùng mọi cách để người dân phải tiêm vắc xin, chưa bao giờ có loại cúm nào mà nhiều vắc xin đến thế, có người tiêm đến ba mũi trong vòng một năm. Thôi thì mọi thứ được trở lại bình thường là mừng, dù di chuyển công cộng phải đeo khẩu trang, dù đôi khi vào một quán to người ta bắt trình giấy tiêm hoặc đến công sở. Chỉ là mất thêm chút thời gian, còn hơn là phong tỏa, tù túng, ngột ngạt lan tràn khắp nơi. Dường như ở Paris và các thành phố khác ở châu Âu, người ta đã chấp nhận việc sống chung với dịch, vẫn đeo khẩu trang vẫn tiến hành tiêm song song với cuộc sống diễn ra.

Thứ Tư, 6 tháng 10, 2021

Đánh công an vẫn được kính trọng từ nhân dân ?

Vào ngày 30 tháng 7 năm 2021, tại ngõ 127 Lạc Long Quân, ông Nguyễn Văn Huy sinh năm 1942, trú tại Xuân La, Tây Hồ đã bị cảnh sát Hoàng Văn Thọ công tác tại phường Nghĩa Đô, Cầu Giấy chặn lạị để đòi xử lý do việc ông Huy không đeo khẩu trang ( đáng chú ý là một số báo như VNN gọi ông Huy được chính quyền phường xác nhận là ông M ). Ông Huy đã lớn tiếng chửi cảnh sát Huy, nhưng viên cảnh sát trẻ này vẫn kiên định xử lý trường hợp vi phạm phòng chống dịch, tức phạt từ 1 đến 3 triệu đồng. Đỉnh điểm là ông Huy cầm mũ cối phang thẳng vào mặt cảnh sát Hoàng Văng Thọ, cú đánh khá mạnh khiến cảnh sát Huy loạng choạng, rơi mũ và chảy máu. Cảnh sát Huy phản ứng tức thì, dùng vũ lực bẻ tay ông Huy, người dân đến khống chế cùng đưa ông Huy về công an phường. Báo Công An và An Ninh gọi ông Huy là đối tượng, là người đàn ông, người có hành vi hung hãn chống người thi hành công vụ. Thông thường khi báo Công an hạch tội một đối tượng chống công an đang thi hành công vụ, thường sẽ được các báo khác tán đồng. Nhưng thật bất ngờ, chỉ một hôm sau khi xác định rõ được thân nhân ông Huy, tất cả cả báo đều đồng loạt kính cẩn gọi ông Huy là '' cụ ông ''. Nhiệt tình và năng nổ hơn, dù đang tâm của dịch bệnh, có tờ báo còn đến tận nhà ông Huy để viết bài về ông như báo Người Đưa Tin, bài báo cho biết ông Huy là bệnh binh thời chống Mỹ, là người hiền lành, khi trái gió trở trời bệnh mới tái phát hay cáu gắt. Tờ báo này đưa ra chứng nhận ông Huy là bệnh binh, nghỉ mất sức hưởng chế độn từ năm 1986 đến năm 1987 lúc ông 42 tuổi. 42 tuổi nghỉ mất sức, nhưng đến năm 78 tuổi, tức 36 năm sau. Ông Huy vẫn đủ dũng mãnh và độ chính xác để phang một đòn trời giáng vào viên cảnh sát trẻ đầy sung mãn, được huấn luyện võ thuật bài bản !!! Dư luận rộ lên nhiều chiều trái ngược, nhiều người gay gắt bức xúc đòi bỏ tù ông Huy, họ khẳng định luật pháp không phân biệt già trẻ, phạm tội phải bị xử lý thích đáng. Một chiều khác, người ta hân hoan khi thấy tay công an bị ăn đòn chảy máu. Nhưng từ khi phía người nhà ông lên tiếng rằng ông bệnh tâm thần, bỗng nhiên ông Huy được sự xót thương, đồng cảm. Những tờ báo cũng gọi ông kính cẩn hơn, từ ngữ cũng nhẹ nhàng hơn. Sau hồi lớn tiếng sẽ xử lý đúng pháp luật, thì báo công an cũng im bặt. Ông Huy bị xử phạt 2 triệu đồng vì tội không đeo khẩu trang. Thông tin mà báo công an nói đã chuyển hồ sơ lên công an quận Cầu Giấy để xem xét xử hình sự ông Huy vì tội chống người công thi hành công vụ cũng tắt ngấm. Ai cũng hiểu để được từng đấy tờ báo lờ đi, hoặc viết tốt về nhân thân ông Huy, đằng sau đó là một thế lực tác động. Bạn có tin ở thời này có tờ báo cất công cử phóng viên để bênh vực cho một người đánh công an không ? Bố bảo thằng phóng viên nào dám, trừ khi được sự đồng tình của công an. Ông Huy có bề ngoài giống với cử tri ruột của ông Trọng là cử tri thuộc quận Tây Hồ là ông Nguyễn Hồng Toán. Khi mạng xã hội đặt giả thiết vui là ông Huy và ông Toán là một thì hay. Ông Huy sẽ thoát tội. Ông Huy không phải là ông Toán, nhưng vẫn thoát tội như thường. Bởi thân nhân của ông có bàn tay điều khiển được truyền thông và cả công an để đánh chìm được vụ việc chống người thi hành công vụ. Trước việc ông Huy bị phạt 2 triệu, có người còn còm trên báo chí rằng đảng ta xử thật tình người, với người già cả nhẹ tay. Mặc dù mới hôm trước báo chí cho để những cái còm đòi bỏ tù ông Huy. Chúng ta hãy nhớ đến nhà văn Phạm Thành, ông bị bắt vì tội nói xấu chế độ , trong thời gian bị giam cầm, công an đưa ông đến bệnh viện tâm thần ở Thường Tín chữa trị. Thế nhưng dư luận nào, báo chí nào có lời thông cảm cho ông ? Chúng ta cũng nhớ đến nhà thơ Nguyễn Tường Thuỵ với gần 20 năm tham gia quân đội, chiến đấu với quân xâm lược. Thế nhưng tờ báo nào , bọn dư luận viên nào thông cảm khi ông bị công an bỏ tù 11 năm vì tội nói xấu chế độ ? Còn rất nhiều cựu chiến binh, nhiều người bị bệnh đang ngồi tù trong chế độ này vì tội nói lên sự thật. Không thấy báo chí nào cảm thông cho họ, trái lại chúng còn hùa với công an, chế độ để mạt sát, để vu khống tội cho họ. Một cô gái tát công an bị lĩnh án 9 tháng tù. Nhưng một ông lão thẳng tay phang mũ cứng vào mặt công an đổ máu thì chẳng hề hấn gì. Trong khi đó hàng loạt các vụ xử người vượt chốt, túm tóc dân phòng, đấm dân phòng được xử rất nhanh trong vòng chưa đầy một tháng, tất cả đều lĩnh án tù ngồi. Ông Nguyễn Văn Huy ngoại lệ trong trường hợp nào, hành vi cũa ông côn đồ hơn các đối tượng khác. Ông già thì người khác cũng già, ông đi bộ đội người ta cũng đi bộ đội. Ông bệnh binh người ta thậm chí còn là thương binh. Ông có dấu hiệu tâm thần thì người ta còn đang chữa trị ở bệnh viện tâm thần. Thử hỏi ông là ai, con cháu ông làm gì mà che khuất được cả dư luận lẫn pháp luật ? Cơ quan công an quận Cầu Giấy nên sớm có câu trả lời, căn cứ vào đâu mà vụ chống người thi hành công vụ, cố ý gây thương tích của đối tượng Nguyễn Văn Huy ( chữ đối tượng là báo CAND viết ) đến nay chưa thấy động tĩnh xử lý gì ? Già cả không là yếu tố để miễn truy cứu hình sự. Vì già cả như ông Nguyễn Phú Trọng, bệnh tình rành rành, người ta có miễn cho ông phải lao động đâu. Chỉ có cách giải thích tốt nhất và hợp lý nhất đối với ông Nguyễn Văn Huy là cách giải thích vào trường hợp ông Nguyễn Phú Trọng. Đó là '' trường hợp đặc biệt ''. Có trường hợp đặc biệt quá tuổi hai nhiệm kỳ, làm 3 kỳ tổng bí thư liên tiếp, có kỳ kiêm cả chủ tịch nước thì chuyện trường hợp đặc biệt quá tuổi phang vỡ mặt công an chỉ là chuyện nhỏ. Có gì mà không lấy lý do đó làm gương?

Thứ Sáu, 24 tháng 9, 2021

Của thừa kế.

Tôi ra quân vào tháng 10 năm 1992. Gần 21 tuổi, không có nghề nghiệp gì. Lúc ra quân tôi về quê bà ngoại bên Đình Bảng theo nghề mổ lợn của họ hàng bên ấy. Nhà tôi những năm 70 cũng khá giả. Trong nhà có sập gụ,tủ chè, đồng hồ Odo, xe máy cá vàng, xe đạp Peugioet, quạt trần và quạt bàn đều hiệu Marelli. Nhưng sang đến những năm 80 thì nhà tôi lụi bại vì bố tôi ốm triền miên đến tháng 12 năm 1992 thì bố tôi qua đời. Nhà tôi đông anh em trai, mỗi người một tính. Lúc bé ở nhà tôi là đứa hiền lành chăm chỉ nhất, tôi thổi cơm, quét nhà, rửa bát. Nhưng ở ngoài đường tôi là đứa khác hẳn, tôi có thể đánh nhau từ ngày này sang ngày khác với mọi đối thủ bằng trang lứa. Tôi trèo cây, đá bóng, nghịch ngợm bao giờ cũng trong tốp đầù của những đứa trẻ cùng phố. Tôi có một điều tâm niệm là không bao giờ mang đồ của nhà đi bán, đi cầm để bố mẹ phải tìm chuộc hay tiếc nuối. Mọi thứ đồ đạc giá trị một thời đã ra đi khỏi nhà tôi, chỉ có chiếc xe đạp Peugoet nam màu đen là còn lại. Thời điểm năm 1992 người ta chạy xe máy Nhật ầm ầm, xe đạp chẳng còn giá trị gì , chiếc xe Peugoet màu đen ấy bị bỏ xó. Bố tôi có mua một ngôi nhà ven sông, nhà trong phố chật quá, cái xe Peugoet oanh liệt đã hết thời chẳng còn giá trị gì ấy được mang ra ngoài bờ sông, để trong cái bếp bằng liếp tre. Nó còn chẳng được để trong ngôi nhà cấp 4. Một ngày tôi không thấy cái xe đâu, chắc nó đã bị trộm lấy. Cái xe lúc ấy giỏi lắm bằng hai trăm nghìn thời bây giờ, nghĩ chắc nó được thằng trộm bán cho dân xe thồ nào rồi. Bỗng nhiên thấy tiếc nhớ nó, dù sao nó là kỷ vật duy nhất của bố mà mình có. Cái xe đó bố mua cho anh trai tôi đi làm, kể ra nó đã ở nhà tôi một thời gian dài. Những cái gì nó đã ở với mình, mình dùng nó lâu ngày tự nhiên bỏ đi thấy nao lòng thế nào. Ngay bây giờ tôi còn mặc cái áo phông cũ màu xanh bộ đội mua từ 10 năm trước, nó rách và thủng lỗ chỗ tôi vẫn mặc nó dù ngồi xe Lexus Nh350 tay đeo Patek. Tuy nhiên có một điều tôi sau mới biết, càng theo năm tháng trôi đi, tôi nhớ về bố tôi nhiều hơn, nhớ những đồ đạc trong nhà nhiều hơn. Nỗi nhớ dần dần nó trở thành một sự ám ảnh. Tôi cố đi tìm chiếc xe như thế mà không gặp. Nỗi nhớ không chịu ngừng lại, nó tiến thêm hơn nữa thành sự dằn vặt. Tôi ngày càng trở nên cảm thấy có tội khi đã làm mất cái xe đạp đó. Đến giờ còn chút an ủi là ngôi nhà ở ngõ Phất Lộc vẫn còn. Nhà ai đông con, nhất là đông anh em trai thì rõ. Giữ lại được ngôi nhà của bố mẹ là một vấn đề lớn cho người muốn giữ nó. Nếu nó là ngôi nhà ở quê thì dễ, nhưng nhà mặt phố cổ Hà Nội thì không nói thì mọi người cũng hiểu là không hề dễ dàng gì. Có thể tôi không bao giờ quay về nhìn ngôi nhà của bố mẹ mình một lần nữa. Nhưng không sao, nó vẫn trong tâm khảm tôi hàng ngày. Tôi vẫn nhớ như in trong ngồi nhà đó những năm tháng khá giả của bố mẹ tôi có những gì. Tôi muốn săn tìm mua lại tất cả những thứ đó và để nó ở vị trí đúng của nó trước kia. Dù tôi ở đây, tôi biết trong ngôi nhà đó có những thứ như thế, trong lòng tôi cảm thấy ấm áp vô cùng. Cái gì đã giữ tôi lại trong những năm tháng thăng trầm, phiêu bạt trải mọi đắng cay ? Tôi nghĩ đó là sự đa cảm, sự nhớ nhung. Cứ khi nào tôi đứng bên bờ vực thẳm hay đứng trước nhiều lối rẽ cuộc đời, tôi nhớ đến mình đã có một gia đình êm ấm, có một người bố chăm chỉ làm ăn nuôi sống gia đình, có người mẹ hiền hậu luôn thương yêu tôi. Một đứa con của người bố, người mẹ như thế không thế hủt hoại mình, biến mình thành kẻ bỏ đi được. Cứ như người đào vàng của Jac Lơn Don, anh ta giấu thức ăn vì ám ảnh của cơn đói. Tôi đi săn những kỷ vật của bố mẹ, mỗi kỷ vật như một món ăn tinh thần, nuôi dưỡng tôi, nhắc nhớ tôi luôn phải sống thật tốt với mình và những người quen biết. Chiếc xe nam Peugoet đen này ở góc Tây Bắc của nước Pháp, người mua đã đi 400 cây số đến nơi để mua cái xe. Người bán nghe câu chuyện là người chính muốn mua chiếc xe này vì anh ta nhớ bố của mình, đã mang chiếc xe ra tận bến tàu chờ, trước đó anh ta lau chùi xe bóng nhoáng và trân trọng giao cho người mua hộ. Và bây giờ, trải qua hành trình vài ngàn cây số, chiếc xe đã ở bên tôi. Biết đâu được, một ngày nào đó, sáng mùa thu Hà Nội hiu hiu gió, tôi dắt chiếc xe đạp ra khỏi ngôi nhà ở ngõ Phất Lộc, đạp đến vườn hoa Chí Linh dạo quanh đó một vòng, tìm thằng bé nằm nào đưa cơm cho bà mẹ bán dép nhựa rong.