Thứ Hai, 21 tháng 6, 2021

Trương Mỹ Lan, pháo đài bất khả chiến bại.

 Đầu năm 2014vụ án Dương Chí Dũng đã làm xôn xao dư luận khi Dũng khai tại toà đã cầm 1triệu usd của Trương Mỹ Lan bà chủ củaVạn Thịnh Phát để đưa cho tướng Phạm Quý Ngọ nhờ chuyển đổi công năng Cảng Sài Gòn.

Nếu cứ như bây giờ, chỉ cần lời khai như vậy đã khiến nhiều người phải vào tù, như Nguyễn Duy Linh con trai cựu thứ trưởng Nguyễn Văn Hưởng mới đây, thì lời khai của Dương Chí Dũng đầy đủ và có cơ sở hơn các lời khai kia nhiều. Có lẽ vì nó quá có cơ sở khiến tướng Ngọ mắc bệnh chết bất ngờ, và Trương Mỹ Lan ung dung thoát nạn. Chẳng những thế, gia tộc Trương Mỹ Lan còn đe doạ rút khỏi quốc tịch Việt Nam để giữ quốc tịch Trung Quốc.

Nếu gia tộc Trương Mỹ Lan không còn quốc tịch Việt Nam, với quốc tịch Trung Quốc và việc sở hữu hàng núi đất vàng, đất kim cương và nhiều cổ phần lớn tại Việt Nam sẽ thế nào? 

Câu hỏi quá nan giải với những người làm án Dương Chí Dũng, trước phiên xử của Dương Chí Dũng mấy ngày, người đứng đầu chuyên án này được Trung Quốc gọi sang làm việc. Uỷ viên bộ chính trị TQ Mạnh Kiến Trụ đã nhắc nhở Nguyễn Bá Thanh phải coi trọng sự hợp tác toàn diện giữa hai nước, tức không để vấn đề xảy ra với Trương Mỹ Lan.

Nguyễn Bá Thanh dường như đã bỏ ngoài tai, ông để cho Dương Chí Dũng khai ra Trương Mỹ Lan đã hối lộ 1 triệu usd cho tướng Ngọ, nhằm thâu tóm dự án Cảng Sài Gòn, một dự án có tính chiến lược về kinh tế, quân sự ở Tp HCM.

Nguyễn Xuân Phúc và Nguyễn Phú Trọng đã làm hài lòng Trung Quốc khi tiễn đưa cả Phạm Quý Ngọ lẫn Nguyễn Bá Thanh về nơi chín suối. Trong còn tử tế hơn khi để Ngọ tự vẫn và đưa con Ngọ tiếp tục trong ngành công an với chức phó giám đốc công an tỉnh Thái Bình. Còn con trai Bá Thanh không được như thế, vì bố ngang bướng không chịu thần phục thiên triều,  sau này bị Phúc tiễu trừ, làm đứt đoạn quan lộ dòng họ Nguyễn Bá đất Quảng.

Sau khi đại hội 12 kết thúc, Tứ trụ mới hình thành và quyền lực tập trung về tay Trọng và Phúc, gia tộc Trương Mỹ Lan lại làm đơn xin rút cái đơn xin thôi quốc tịch Việt Nam. 

Hoa Kiều ở Sài Gòn là một thế lực ngầm có ảnh hưởng rất lớn từ xưa, đến thời bao cấp đang trong chiến tranh Việt Trung chưa dứt, tướng Lê Đức Anh khi có  ý định bình thường hoá quan hệ với Trung Quốc, đã phải bay vào Sài Gòn gặp Hoa Kiều có ảnh hưởng ở đây để nhờ kết nối với Trung Quốc nói chuyện bình thường hoá. Chúng ta hãy hình dung cuộc xua người Hoa về nước của Lê Duẩn trước đó diễn ra rộng như thế nào, mà đến khi Duẩn chết, ảnh hưởng của Hoa Kiều Chợ Lớn khiến Lê Đức Anh tìm đến.

Ngày nay gia tộc Trương Mỹ Lan chính là đại diện của Hoa Kiều có ảnh hưởng lớn như vậy.

Trong nhiều thập kỷ từ 1994 đến 2016 uỷ ban Tp HCM đã ưu ái cấp cho Vạn Thịnh Phát vô số dự án, đây là thời kỳ mà Trương Tấn Sang làm chủ tịch uỷ ban NDTP, bí thư thành phố HCM. Thanh tra chính phủ đã từng chỉ ra những sai phạm của Tp HCM dưới thời Trương Tấn Sang cấp hàng núi bất động sản vàng cho tập đoàn Vạn Thịnh Phát của Trương Mỹ Lan.

--------------------------------------------------

'' +Những dự án cao ốc VTP của Tập đoàn Vạn Thịnh vi phạm luật đất đai cần thanh tra: 1/ Cao ốc VTP do Công ty CP Tập đoàn Vạn Thịnh Phát làm chủ đầu tư với tổng diện tích đất 1.954m2, tọa lạc tại địa chỉ 187A, 187H, 193, 203 Trần Hưng Đạo (quận 1, TP.HCM). Khu đất này có nguồn gốc là đất của nhà nước. Khu đất này trước đây là khách sạn Vạn Xuân, được Kiến trúc sư trưởng TP.HCM cấp phép xây dựng cho Liên hiệp Dịch vụ Sản xuất Thương mại, thuộc Tổng Công ty Thương mại Sài Gòn là tài sản công. TTCP đề nghị Bộ Tài chính kiểm tra, có biện pháp để xử lý theo pháp luật. Ngày 30/7/1994, UBND TP.HCM có quyết định chuyển giao tài sản cố định gồm khu nhà số 187A, 187H, 193, 203 Trần Hưng Đạo cho Công ty dịch vụ và Thương mại thành phố. Ngày 24/12/1999, UBND TP.HCM ban hành văn bản chỉ đạo, chấp thuận cho giải thể việc hợp tác kinh doanh giữa Công ty Dịch vụ và Thương mại TP.HCM (Công ty DVTMSG) và Tập đoàn Vạn Thịnh Phát, cho phép Công ty DVTMSG chuyển nhượng phần góp vốn trong khách sạn Vạn Xuân trị giá 587.332 USD cho Công ty Vạn Thịnh Phát. Đến 2006, UBND TP.HCM có quyết định số 480/QĐ-UBND, chấp thuận cho Vạn Thịnh Phát được thuê đất sản xuất kinh doanh tại địa chỉ trên, với diện tích là 1.985m2, mục đích cho thuê để làm khách sạn và văn phòng, thời hạn cho thuê đến hết năm 2020. Thanh tra Chính phủ kiểm tra đã phát hiện chi tiết UBND TP.HCM không tính doanh thu bãi đỗ xe theo quy định, điều này đã dẫn đến làm giảm giá trị tiền sử dụng đất phải nộp 1,191 tỷ đồng. Và việc TP.HCM áp dụng suất đầu tư không đúng đối với công trình hạ tầng kỹ thuật có quy mô nhỏ hơn 20ha, chính vì thế đã làm tăng chi phí đầu tư hạ tầng. Dự án đến thời điểm thanh tra, đã đầu tư xây dựng hoàn thành và đưa vào sử dụng làm trụ sở của công ty, văn phòng cho thuê VTP Office Building. 2/ khu tứ giác Nguyễn Huệ - Ngô Đức Kế - Hồ Tùng Mậu - Huỳnh Thúc Kháng -phường Bến Nghé, quận 1. Đây là một dự án có nguồn gốc đất do Nhà nước quản lý là hơn 2.815m2. Tư nhân sở hữu hơn 8.342m2. Theo Sở Kế hoạch Đầu tư, đến nay nhà đầu tư đã thoả thuận, đền bù cho các hộ dân với diện tích 7.931m2. Thông tin chi tiết như có 2.019m2 nhà đất đầu tư đã có giấy chứng nhận quyền sử dụng đất đứng tên Công ty cổ phần đầu tư Vạn Thịnh Phát, 5.912m2 đất nhà đầu tư đã kí biên bản thoả thuận với các hộ dân.

--------------------------------------------------

Chắc chắn các bạn đọc sẽ hoa mắt khi nhìn những con số chỉ diện tích đất vàng ở TP HCM mà Trương Tấn Sang đã chuyển cho Trương Mỹ Lan thâu tóm với giá rẻ mạt. Các bạn cũng hiểu vì sao Osin Huy Đức thọc mũi tứ phương, nhưng riêng về gia tộc Trương Mỹ Lan này hắn dường như không hề hay biết đến sự tồn tại của họ. Không chỉ Huy Đức mà còn nhiều Kols nữa ở đất SG vỗ ngực xưng hùng, nhưng động đến gia tộc Trương Mỹ Lan đều thái độ như Osin HuyĐức.

Khi Đinh La Thăng tiếp quản Sài Gòn, Thăng đã không cho thành phố tổ chức hội nghị ở khách sạn, nhà hàng , điểm tổ chức hội nghị của gia tộc Trương Mỹ Lan.  Ngay tức khắc đệ của Trương Tấn Sang được lệnh tấn công. Trương Hoà Bình khơi lại ra những sai phạm của Thăng tại cuộc họp Bộ Chính Trị. Trương Huy San ngay lập tức đưa nhiều loạt bài dẫn hướng dư luận nhằm hỗ trợ cho Trương Hoà Bình diệt gấp Đinh La Thăng.

Để giết được Đinh La Thăng, phải huy động tổng lực, tác động tổng lực. Phải cần đến số tiền khổng lồ. Trung tâm tài chính chi trả cho vụ diệt Đinh La Thăng là một ngân hàng nằm khuất trong khách sạn 6 sao, khách sạn Time Square của tập đoàn Vạn Thịnh Phát trên đường Đồng Khởi, Nguyễn Huệ trung tâm của trung tâm Sài Gòn.

Ngân hàng nào mà lại đi nằm khuất như vậy, để che mắt cho những kẻ đến khách sạn, đến hội nghị giao dịch mờ ám với ngân hàng dễ dàng.

Ngân hàng đó là ngân hàng China Bank.

Gây sự với TQ dự án đường sắt trên cao chưa đủ, trước đó chỉ đạo các dự án của PVN không muốn cho tập đoàn  TQ tham dự, ký kết nhiều dự án khai thác dầu với phương Tây trên biển...Đi đến đâu gây sự với TQ đến đó...động đến pháo đài, động đến hang ổ chiến lược của TQ tại miền đất bất khả xâm phạm của Hoa Kiều tại thánh địa lâu đời của họ tại Sài Gòn, Đinh La Thăng gục ngã.

Phúc và Trọng đều muốn giữ mình để ngồi tiếp, nên đã thoả hiệp với bọn họ Trương tiêu diệt Đinh La Thăng. Bây giờ còn ai tán tụng ngòi bút anh hùng của Trương Huy San khi đánh Đinh La Thăng hay không ?  Không bằng lúc đó, nhưng chắc vẫn còn nhiều, vì ảnh hưởng của China Bank sau lưng tập đoàn hùng mạnh Vạn Thịnh Phát còn lớn lắm ở Việt Nam.

Trương Mỹ Lan với Trương Tấn Sang, Đặng Văn Thành với Nguyễn Xuân Phúc...những liên minh ma quỷ tiền quyền như thế, đã thao túng chi phối nền kinh tế và chính trị, văn hoá của đất nước này dưới sự hỗ trợ mị dân của những tên bồi bút như Trương Huy San, chúng đã  thành công bịt mắt đánh lừa được dư luận.

Ngày nay vòi bạch tuộc của tập đoàn Trương Mỹ Lan đã ảnh hưởng sâu rộng đến trí thức, văn nghệ sĩ, báo chí và quan chức lãnh đạo cấp cao của Việt Nam. Cùng với sự bất lực của thế giới với một Trung Quốc đang đi lên.Vạn Thinh Phát của Trương Mỹ Lan càng trở thành một pháo đài vững chắc hơn bao giờ hết ở trung tâm kinh tế Việt Nam, không những kiên cố mà nó còn có những họng pháo bắn ra những đồng tiền lũng đoạn chính trị, kinh tế Việt Nam.




Chủ Nhật, 20 tháng 6, 2021

Chân dung tân phó chủ tịch Hà Nam Nguyễn Đức Vượng. Phần 1.

 Nhìn bảng liệt kê trình độ của tân phó chủ tịch Hà Nam Nguyễn Đức Vượng với khuôn mặt sáng sủa của ông, có lẽ ai cũng nghĩ trình độ của ông này là có thật.

Thạc sĩ quản lý kinh tế, đại học luật, đại học kinh tế và tốt nghiệp lý luận chính trị cao cấp. Đó là những gì trong sơ yếu lý lịch ứng cử đại biểu quốc hội của ông.

Ở tuổi đôi mươi, Nguyễn Đức Vượng học 1 năm ở trường sĩ quan pháo binh Sơn Tây, sau đó chuyển về làm nhân viên công ty lương thực. Như vậy có thể khẳng định luôn, những bằng cấp hoành tráng kia là Vượng có được ở thời kỳ sau này, chứ không phải học chính quy như các sinh viên. Tức Vượng học tại chức. Kiểu vừa học, vừa công tác.

Đây là ưu điểm nổi bật nhất của lãnh đạo ta, ưu điểm mà những sinh viên của chúng ta khó mà có được. Nhiều sinh viên được bố mẹ nuôi, không phải lo lắng gì về cơm áo, nhưng chật vật mới tốt nghiệp một trường đại học để có tấm bằng. Còn lãnh đạo ta ở tuổi sinh viên thì đi làm nhân viên quèn ở đâu đó, sau leo được dần lên có chức cao thì đi học cao hơn. Chức cao thì trách nhiệm nhiều, công việc nhiều, thời gian lo cho dân cho nước nhiều. Nhưng lãnh đạo ta vẫn có thời gian để học và dành được hết bằng này đến bằng khác.

Bước ngoặt đánh dấu sự nghiệp của Nguyễn Đức Vượng bắt đầu khi ông ta được làm địa chính ở Duy Tiên, quê nhà ông ta. Sau đó được làm trưởng phòng tài nguyên môi trường của huyện Duy Tiên vào thời điểm năm 2001 đến 2005.

Đến đây chúng ta quay sang nói đến một nhân vật khác có bước tiến thần kỳ cũng vào thời điểm này, đó là Nguyễn Minh Hoàn, sinh năm 1970 tại Duy Tiên. Đang là nhân viên của một công ty quèn, bỗng nhiên Hoàn nhảy lên làm phó tổng giám đốc cho công ty khoáng sản Hà Nam.

Hoàn là em trai ruột của Nguyễn Đức Vượng.

Thật tài tình, một khi lãnh đạo ta đã tài thì cả họ cũng tài theo, đặc biệt là tài năng trong họ hàng thường phát triển cùng lúc hoặc sau một chút khi lãnh đạo ta nhậm chức.

Anh trai làm quan chức quản lý khoáng sản, tài nguyên, môi trường ở huyện nhà. Ngay lâp tức em cũng lắc mình như Tôn Ngộ Không trở thành lãnh đạo công ty khai tháng khoảng sản. Đang là nhân viên kinh doanh công ty thực phẩm, Hoàn bỗng như Thánh Gióng vươn mình thành phó giám đốc tổng công ty cổ phần khoáng sản Hà Nam.

Thời kỳ Nguyễn Đức Vượng làm trưởng phòng tài nguyên môi trường ở Duy Tiên từ năm 2005 đến  phó chủ tịch huyện Duy Tiên, rồi chủ tịch huyện Duy Tiên đến năm 2015 xảy ra môt vụ đền bù đất vô tiền khoáng hậu, một cái giá rẻ mạt chưa từng có, khiến nhân dân bức xúc kéo đến trụ sở chính quyền gây náo loạn. Đó là vụ đền bù 5000 mét đất nông nghiệp với giá 2,2 triệu đồng. Tức chưa đến 500 đồng một mét vuông. Nông dân bị hại lúc đó là ông Lê Hồng Ngọc ở xã Tiên Tân huyện Duy Tiên.

Uỷ ban tỉnh Hà Nam lúc đó đã bao che cho chủ tịch Duy Tiên Nguyễn Đức Vượng, nhân chuyến làm việc của đoàn liên ngàng  gồm Bộ Công An, Thanh Tra chính phủ, Văn phòng trung ương đảng về Hà Nam năm 2010 để xem xét giải quyết đơn thư tố cáo trước thềm đại hội 11 năm 2010, chính quyền Hà Nam đã trả lời nhân dân khiếu nại rằng quyết định đền bù 500 đồng một mét đất đã được đoàn liên ngành thanh tra thấy đúng.

Việc bao che của uỷ ban tỉnh Hà Nam cho hành vi cướp đất nông dân, đã khiến cả gia đình ông Lê Hồng Ngọc điên loạn. Thử hỏi đất đai đanh canh tác mấy chục năm trời, bao nhiêu công sức tôn tạo, bao nhiêu hoa màu, ao, vườn...được đền bù 500 đồng môt mét vuông. Người dân nào mà không thành bị thần kinh, cởi truồng đến trụ sở công quyền phản đối ? 

Lão nông Lê Hồng Ngọc năm đó 80 tuổi. Trang trại của ông nằm sát đường quốc lộ 1A.

Âm mưu của Nguyễn Đức Vượng cướp trắng 5000 mét đất nông nghiệp mà ông Lê Hồng Ngọc sử dụng, tôn tạo từ năm 1982 đã manh nha ngay từ khi Vượng làm địa chính huyện. Trên cương vị địa chính và tài nguyên môi trường, Vượng đã gây cản trở, tác động để ông Ngọc không được ký hợp đồng thầu khoán theo luật đất đai sửa đổi năm 2003. Khiến ông Ngọc không thành người sử dụng hợp pháp, làm cơ sở để  Vượng cướp trắng đất của ông khi lên cương vị chủ tịch huyện.




Thứ Sáu, 18 tháng 6, 2021

Chuyện phiếm với con trai.

 Đến mùa bóng đá Euro năm nay, Tí Hớn hay ngồi xem và bình luận, nhận định cùng với bố. Hai bố con nhận xét trận đấu một lúc thì sang chuyện hè này Tí Hớn xin đi làm.

Ôi, mình nhìn lại mới thấy bên cạnh là một chàng trai, nó to lớn hơn mình.  Bao nhiêu năm xem bóng đá âm thầm, giờ đã có người xem cùng và bình luận cùng. Vừa xem cũng vừa là cơ hội để trò chuyện và tiêm nhiễm cho con. Khi đội Ý ra sân, có cầu thủ số 10 thấp tí. Bảo Tí Hớn con tra xem cầu thủ ấy lý lịch thế nào, chắc phải có gì đặc biệt mới được vào sân như thế.

Đấy là cách mình muốn dạy con, nếu có gì bất thường, phải kiểm tra, xem xét nguyên nhân.

Tí Hớn nói cầu thủ số 10 của Ý có những đường chuyền rất tốt, mình nói về tiền vệ trung tâm, tiền vệ thu hồi bóng, tiền vệ phân phối bóng, cầm bóng để đồng đội chạy chỗ triển khai...để Tí Hớn hình dung về một người quản lý, cầm chịch phải có những phẩm chất gì.... qua đó mình muốn cho Tí Hớn hình dung một người đàn ông trụ cột gia đình, phải có trách nhiệm và phải nỗ lực thế nào. Mình diễn giải và liên kết rất dễ hiểu cho con, nhưng hơi dài nên không viết hết được ra.

Hè năm nay Tí Hớn 16 tuổi, ở Đức người ta khuyến khích 16 tuổi nên xin đi làm ngắn ngày ở đâu đó. Những cửa hàng, công ty , siêu thị ...sẵn sàng đón nhận những thanh thiếu nữ như vậy vào làm, đồng tiền có thể ít nhưng đó là cách giáo dục.  Tí Hớn nói con muốn đi làm chỗ nào có được tiền, như thế tốt hơn là làm chỉ để chứng nhận là mình có đi.

Mình bảo con ra làm bồi bàn cho nhà bác Tuấn Su hay Thành Koch, ở đó khách Tây nhiều, họ cũng cần bồi biết tiếng. Tí Hớn nói con sẽ xin làm ở siêu thị, không còn chỗ thì làm chỗ ấy cũng được.

Nhanh thật, thế là thằng Tí Hớn đi theo bố biểu tình năm nào, giờ đã nghĩ chuyện đi làm kiếm tiền để tiêu. Mặc dù nó biết bố nó có thể cho nó một ngày số tiền gấp vài chục lần số tiền nó đi làm. Nhưng nó không hề quan tâm bố có bao tiền, nó đi học chỉ xin 3 đến 5 euro mua bánh, đó là số tiền nhà nước Đức cho nó một tháng khoảng 200 euro. Có lần đưa tiền bảo nó mua cái áo sơ mi đẹp giá đắt chút cũng được vì thỉnh thoảng con đi lễ hội hay sự kiện gì cần phải mặc áo sơ mi, một hay hai trăm euro không thành vấn đề. Nó đi mua cái áo 20 euro, về bảo con tính rồi, con đang lớn, mua áo này thôi mặc một hai năm bỏ không phí tiền bố ạ.

Hôm sau hai bố con xem trận Bỉ và Đan Mạch, khán giả ngồi kín sân mà chẳng khẩu trang gì hết, khác hẳn hôm trước Đức và Pháp đá với nhau trên khán đài người thưa thớt vì giãn cách. Hai bố con quay sang chuyện Vie Ruet hay còn gọi C.u.m T.Aou. Bố nói con cứ để ý, cứ bọn nào chủ trương toàn cầu hoá thì bọn nó tâng việc thành nghiêm trọng nhất. Bọn Faceb nó cũng vậy, nó kiểm duyệt thấy ai viết đến là nó tự động chèn link về vấn đề ấy, ai mà nghi hoặc là nó khoá  không cho người ta nói. Bọn chúng dường như lợi dụng chuyện VR để gò ép người ta phải theo chúng, một cách tập huấn cho mọi người phải nghe theo chúng. Cái VR này có thể là căn bệnh khiến người già hay ai có bệnh sẵn suy yếu khả năng chống cự, dẫn đến đến chết. Nhưng thực ra chúng ta chỉ nhìn những con số tử vong mà chúng thông báo thôi. Thực sự là chúng ta chưa tận mắt thấy ai mắc bệnh này mà chết cả, bác Hằng, bác Tuấn đi viện nằm thở ống rồi cũng về, con cũng bị rồi cũng chẳng sao. Có thể những tay trùm thế giới đang có âm mưu để lập trật tự thế giới theo hướng của chúng, và chúng lợi dụng VR để thực hiện âm mưu này. Khi mọi người đều tin và nghe theo chúng, hôm nay đi tiêm, hôm nay phải cách ly, phải đóng cửa cái này, phong toả cái nọ...tất cả cuộc sống của một thành phố, một nước ...nhất nhất phải theo chúng. Chúng tạo cho người ta thói quen thuần phục, để từ đó chúng thiết lập lại thế giới theo ý của chúng. Các cuộc chiến thế giới do các cường quốc tạo ra trước kia, đều mục đích khiến dân chúng phải thuần phục, cuộc chiến được khoác cái mác là giải phóng, là cách mạng...người ta chấp nhận kinh tế thiệt hại, nhân mạng thiệt hại để đạt được cái chủ nghĩa, cái tư tưởng của bọn cường quốc, bọn độc tài. Con đã nghe đến phe đồng minh, phe trục , phe cộng sản rồi đó. Nếu con chú ý thì con sẽ thấy chỉ một số nước lớn nghiêm trọng vấn đề này, đó là lý do mà sao trận Đức Pháp khán giả vắng còn Bỉ và Đan Mạch lại đông kín sân như vậy. Đó là Đức, Pháp cùng đồng chủ trương nhấn mạnh đến nghiêm trọng vấn đề. So với một cuộc thế chiến để thiết lập quyền lực thì cái trò gọi là đại d.i.ch này thiệt hại không là gì cả. Cho nên lý giải vì sao chúng chấp nhận để kinh tế thiệt hại như vậy.

Nếu thực sự VR này là nguy hiểm và VX có hạn, thì với cương vị một người lãnh đạo quốc gia, người ta phải dành cho các lứa tuổi từ 15 đến 35, vì đó là những trụ cột cần giữ để sinh mang của dân tộc, của quốc gia chứ không phải ưu tiên cho người trên 65 tuổi. Điều này chứng minh VR nó chỉ có hại cho một số người lớn tuổi hoặc có bệnh nền, khiến họ bị suy giảm khả năng chiến đấu của cơ thể với bệnh tật mà thôi.

Con cứ nhìn xem, những bọn hô hào VR nghiêm trọng nhất đều có bọn lãnh đạo có hơi hướng CS, từ Macron, Merkel và bọn Dân Chủ Hoa Kỳ và bọn tài phiệt lớn quốc tế.

Bố không khuyên con phản đối, nhưng bất kỳ một điều gì diễn ra, mình phải nhìn mọi khía cạnh khác, nhìn những thực tế khác và đặt ra câu hỏi tại sao ? Nếu con đặt ra những câu hỏi phản bác lại bố, ví dụ như tại sao con số người chết được công bố nhiều thế, hoặc tại sao người ta phải làm thế để kinh tế bị suy thoái, học hành, công việc bị đình trệ, đó cũng là những câu hỏi tốt.

Về những con số người chết thì con xem lịch sử sẽ thấy, nhiều khi nó mang mục đích tuyên truyền, dối trá và bịp bợm. Chẳng hạn khi hai bên đánh nhau, bên này tuyên bố giết 200 tên địch, trong khi thực chất bên kia tham chiến chỉ có 50 quân. Hoặc khi họ công bố một ngôi làng bị tấn công, số người chết chỉ vài chục thì họ sẵn sàng đưa lên đến cả vài trăm. Đặc biệt là ở Viêt Nam còn có trò chưa bị thiên tai đã thống kê bao ngôi nhà bị mất, bao nhiêu súc vật bị chết....Còn việc đình trệ, thiệt hại kinh tế thì như bố đã nói lúc nãy, so với một cuộc thế chiến thì cái trò này vẫn đỡ tốn hơn nhiều.

Tí Hớn nghe xong cũng gật gù, bảo đúng là con thấy cũng nhiều cái khó hiểu, chẳng hạn như đây này, trận này khán giả xem kín sân, chẳng thấy đề phòng gì cả.

Thứ Ba, 15 tháng 6, 2021

lăn tăn về cúm Tàu.

 

Có rất nhiều điểm mâu thuẫn quanh cái gọi là Vai Rit 18 ( viết chệch để khỏi bị báo cáo, động đến đề tài này mà hoài nghi, bọn FB nó khoá miệng ngay ).

Chỉ có mấy nước như Đức, Pháp... cho rằng việc này là nghiêm trọng. Nhìn khán giả trận bóng đá giữa Bồ và Hung so với khán giả trận Đức với Pháp thấy khác biệt hoàn toàn.
 
Nếu Vi Xin của chú Khách gây tác hại, thế dân chú Khách dùng loại gì mà giờ các chú Khách nhơn nhơn từ năm ngoái đến nay, và dường như Vai Rít chẳng hề có trên đất Khách ? Phải chăng các chú Khách dùng một loại, cung cấp cho Việt Nam một loại.
 
Việt Nam chống Vai Rit giỏi nhất, thế sao phải vội vàng , nôn nóng kêu gọi các nguồn Vi xin làm gì, hết quyên góp vận động rồi đến đi xin. Trong khi thế giới ngoài mấy nước lớn ra, còn cả trăm nước khác đâu thấy họ ầm ĩ chuyện Vi xin cả Vai Rít ?

Cư dân ven sông Hằng thoát khỏi nạn VR thế nào ? Sao đang chết hàng loạt như thế, bỗng dưng chẳng thấy gì nữa. Cách gì mà mầu nhiệm vậy ? 
 
Sao bọn FB với bọn toàn cầu hoá rất chú trọng nhấn mạnh chuyện VR một cách thái quá, ví dụ như ai nói ngược lại hoăc khác biệt là bọn FB đóng tài khoản người ta luôn ?

Các nguyên thủ G7 lúc lên truyền hình, lúc đăng ảnh chính thức trên truyền thông thì đeo khẩu trang, nhưng sau đó gặp gỡ tiệc tùng, trò chuyện thì chẳng cần gì cả.

Mà ngay chuyện tìm ra VX cũng lạ kỳ, mới cuối năm ngoái còn nói chưa tìm ra loại VX hiệu quả, cần thử nghiệm này nọ, rồi bất ngờ VX được tiêm ầm ầm, còn khuyến mại đủ kiểu cho người đến tiêm, kèm theo cái giấy chứng nhận để có thể đi lại dễ dàng.
 
Hôm nọ có việc phải đi sang nước khác, người lái xe tải ép mình phải đi test. Mình bảo là chẳng có ai chặn đường mà hỏi đâu, biên giới xe đi lại vùn vụt, kiểm tra giấy như thế thì tắc đến trăm cây số. Ông lái xe cứ bảo làm cho cẩn thận. Mình chiều lòng ra chỗ test, nhìn cái kiểu test thò que vào mũi ngoáy, rồi cho vào lọ nước gì đó thử phản ứng. Mình bảo thế này thì trăm người đều không bị cả trăm, vì thử kiểu này cái người ta cần là người dân tin vào sự huỷ diệt của VR là chính.

Y rằng mình thử không làm sao, mà thậm chí đến 8 lần trước đó không sao, bao nhiêu người test cùng lúc đó cũng không sao.
 
Đến lúc đi qua biên giới, xe đi thông một mạch chẳng có gì ngăn cả.
 
 Khó hiểu nhất là VN đi xin VX của TQ, thế nhưng báo chí đưa tin bắt các chú Khách vượt biên lậu, mang nguồn bệnh này nọ, nghe rât có vẻ kinh. Chả lẽ TQ không đủ VX tiêm cho dân mình, mầm bệnh vẫn còn trong dân rất cao, vậy mà đời sống của họ từ một năm nay các sinh hoạt đều như chưa có gì xảy ra. Đã thế còn cấp cho VN dùng nữa.
 
Nói gì thì nói, VR 19 là có, nhưng mà nó khủng khiếp như bọn toàn cầu hoá nó nói hay không thì có quá nhiều câu hỏi.

Thứ Tư, 9 tháng 6, 2021

Con Lu


Con Lu.

Ngày ấy mẹ cho tôi đi phiên chơ Mơ bằng tàu điện. Từ mấy hôm trước mẹ đã nói đợi phiên chợ Mơ để mua mấy cây về trồng cho mát. Ở cổng chợ đường vào bên chỗ bán cây cảnh. Tôi thấy một bà già ngồi ven cổng hai tay đang giữ một con chó nhỏ. Con chó bé tí lông tơ vàng óng, mắt nó đen lay láy. Mẹ nói - con thích con chó ấy không , mẹ mua về nuôi - Tôi gật đầu. Thế là tôi có con chó con ấy. Bố tôi đặt tên nó là Lu.

Mỗi khi trời chuẩn bị mưa, sấm chớp nhì nhằng. Con Lu không màng ăn, nó cứ nhìn trời mà tru hay rên ư ử. Bố tôi mắng Lu, tôi bao che cho nó.

- Nó nhớ nhà đấy bố ạ.

Con Lu lớn nhanh, tôi đi đâu nó hay đi theo. Sáng đi học tôi phải xích nó vào chân giường, mặc kệ nó giằng giật để đòi theo. Vì có lần tôi đã muộn họn vì nó, hôm ấy nó theo tôi đến tận cổng trường. Các bạn nói, tôi quay lại mới biết nó âm thầm đi theo mình từ bao giờ.

Rồi một hôm công an rất nhiều ập đến nhà tôi, họ khám xét và mang đi nhiều thứ, có cả bố tôi. Lúc đi bố quay người nói với mẹ.

- Mình cố gắng nuôi các con giúp anh.

Mẹ tôi rất cố gắng, nhưng nuôi 6 đứa con ở cái thời gạo châu, củi quế, tem phiếu. Mà gia đình tôi không ai làm nhà nước, chẳng có tiêu chuẩn gì. Gạo đong từng bữa. Có lúc đổ nước vào xong đun sẵn chờ gạo, mà gạo ở đâu thì lúc ấy còn chưa biết, ở đâu đó, ở mẹ mua về, đợi chị đi vay, hay anh được người ta trả công bằng gạo. 
 
Con Lu gầy đi vì thiếu ăn, tất nhiên sẽ là vậy. Vì chúng tôi cũng đủ ăn đâu. Một hôm mẹ tôi gọi người lái chó đến để bán nó. Tôi khóc như mưa, tôi thương nó lắm. Hôm Trung Thu tôi không có đồ chơi, thèm thuồng nhìn lũ bạn. Tôi về nhà chui vào xó lấy bút vẽ lên giấy những đèn ông sao, đèn kéo quân, mặt nạ, trống. Và cả hình bố đang dắt tôi đi Hàng Mã để mua đồ chơi. Tôi gấp những mảnh giấy đã vẽ ấy cất vào chỗ kín. Tôi tự nhủ khi tôi ngủ dậy , tất cả thứ tôi vẽ sẽ thành sự thật như truyện Cây Bút Thần của Mã Lương. Khi tỉnh giấc , tôi lao đến chỗ cất giấy giở ra, chẳng có gì cả, hình vẽ vẫn là hình vẽ. Nước mắt tôi chảy nhiều, tôi khóc không thành tiếng. Con Lu đến bên tôi, nó liếm nước mắt trên mặt tôi. Nó cũng buồn, tôi ôm nó vào lòng. Có người bạn chia sẻ cũng chóng nguôi ngoai.

Mẹ tôi dỗ dành.
 
- Thôi bán nó đi để nó hoá kiếp sang kiếp khác, chóng thành người con ạ. Và nhà mình có gì cho nó ăn đâu. Càng để nó càng gầy đi.Phải bán nó để mai đi thăm bố , mai mẹ cho con đi vào với bố nhé.

Con Lu nó trụ bốn chân rít từng cơn, mắt nó nhìn tôi cầu cứu khi người lái chó thòng cái thòng lọng vào cổ nó lôi đi.
 
 Tôi không dám nhìn nó nữa, chạy vội lên giường nằm , ôm mặt khóc.

Mấy hôm sau tôi đi lang thang tìm nó, tôi đi lếch thếch lên chợ Long Biên, ngày đó chợ mua bán chó họp gần cầu, trong những cái lồng sắt bao nhiêu chú chó nằm buồn bã, không thấy Lu đâu.

Tôi đi qua Ô Quan Chưởng thấy có hàng cầy tơ bảy món. Mùi chả thơm phức, trong nhà đám người ăn nhồm nhoàm. Ở trên cái móc có cái đầu chó nhe răng trắng nhởn.

Lúc nào nhớ Lu tôi lại đi tìm nó ở các lồng chó ở chợ.

Mấy năm sau bố tôi về, nhà tôi lại khấm khá. Bố cho tôi tường mua sách đọc thường xuyên. Tôi mua được cuốn Con Bim Trắng Tai Đen. Đọc xong vừa thương con Bim, vừa nhớ con Lu. Tôi khóc đến mức bố tôi mắng là thằng đồng cô lai gái. Tôi đưa sách cho bố nói - Bố xem đi có thương không ?. Bố đọc một mạch từ chiều đến tối. Quên cả cơm chiều. Đọc xong bố trả tôi nói- Các cụ nói, khuyển mã chi tình con ạ. Nghĩa là con chó và con ngựa là giống tình cảm trung thành với người nhất. Con khóc khi đọc truyện này là tốt. Đấy là xúc động, mà muốn là người tốt thì phải biết xúc động.

Lúc ấy tôi không biết xúc động là gì, sau này lớn tôi ít xúc động vì cuộc sống cần thực tế quá. Bởi thế tôi chưa thành người tốt như bố tôi hy vọng.



 

Thứ Sáu, 4 tháng 6, 2021

CVụ Hoài Linh, Võ Ngọc Yên, Phương Hằng và trách nhiệm quản lý xã hội.

 Nếu chúng ta ở một thể chế dân chủ, mọi việc đều có pháp luật lý. Nếu thế hẳn không có vụ um xùm về trò chữa bệnh giả mạo và làm từ thiện tuỳ hứng cũng như không có chuyện người ta lên mang bóc phốt nhau. Chỉ cần đưa đơn ra đến pháp luật là mọi việc đúng sai thế nào đều được giải quyết.

Đầu tiên là thần y Võ Ngọc Yên, bằng một thủ pháp chữa bệnh đơn giản như bóp bóp, nắn nắn, thật chí là vỗ vào hai bên mang tai. Chỉ trong mấy phút '' thần y ' đã chữa xong căn bệnh nan y của người liêt bao nhiêu năm.

Không có cơ quan y tế nào kiểm nghiệm,  người ta để mặc '' thần y'' tung hoành chữa bệnh khắp nơi, quảng bá rầm rộ. Thậm chí chính quyền đia phương còn cấp đất, còn tổ chức mời '' thần y'' về chữa bệnh trong vùng.

Nếu '' thần y'' Võ Ngọc Yên mà chữa được 1 phần 10 trong những người bệnh như ông ta được quảng cáo, danh tiếng của ông ta đương nhiên sẽ vang dội thế giới rồi. Y tế thế giới không mời được ông ta đi ra nước ngoài, thì cũng phải đến Việt Nam để tìm ông ta nghiên cứu.

Thế nhưng dù y tế thế giới không ngó ngàng gì đến ông ta bởi họ biết trò bịp bợp, thì ở Việt Nam , chế độ để mặc cho truyền thông và các tổ chức lăng xê ông ta lên tận mây xanh. Vì sao, vì họ ngu muội trong dân càng lớn thì chế độ càng vững vàng, vì các bệnh nhân đằng nào cũng bệnh, hú hoạ chữa khỏi được ai thì khỏi, không khỏi thì vẫn thế cũng chẳng sao. Nói cho cùng dăm ba cái bóp, bấm, day cũng chẳng chết được người.

Thế nên chế độ mặc kệ cho '' thần y '' tung hoành ngang dọc.

Còn từ thiện thì sao, nhân vật nổi tiếng từ thiện không ai cấm. Miễn sao nhân vật đó có tư tưởng hoặc hành động thể hiện ủng hộ chế độ cộng sản cai trị. Hoài Linh là một ví dụ, hắn không có lời nào chỉ trích những sai phạm của chế độ, trái lại thận phận là Việt Kiều trong cộng đồng cờ vàng hải ngoại, con của sĩ quan VNCH, việc hắn trở về sinh sống, hành nghề, dựng nhà cửa ở Việt Nam lại là việc giúp ích cho cộng sản được danh tiếng hơn ngàn vạn lần lời ca ngợi chế độ CSVN của hắn.

Bởi thế gã được tha hồ múa may khoa trương danh tiếng cá nhân, kể cả việc liên minh với '' thần y '' Võ Ngọc Yên để kiếm danh lợi.

Còn Phương Hằng thì sao, chị chàng này đột nhiên tố cáo '' thần y '' sau một thời gian cơm lành, canh ngọt. Hăng máu tố '' thần y'' chị tố luôn cả bọn nghệ sĩ như Hoài Linh, Đàm Vĩnh Hưng..vì đám này với '' thần y'' là chỗ thân thiết.

Đầu tiên chị tố Võ Ngọc Yên không sao, chế độ để cho chị tố và theo dõi diến biến xã hội. Đến khi chị tố bọn nghệ sĩ thì bắt đầu đụng chạm đến một giới quyền lực trong truyền thông, hầu hết đám nghệ sĩ này đều không bao giờ có lời chỉ trích gì chế độ. Chúng được chế độ coi như vật trưng bày, vật cảnh để người ta thấy các nghệ sĩ được tha hồ diễn, được tự do, được tung tăng. Chúng là thứ con yêu của chế độ. Chúng có quan hệ mật thiết với những quan chức cấp cao, những đại gia ngàn tỷ là sân sau của các quan chức. Chúng tạo thành một thứ quyền lực khổng lồ có thể định hướng được dư luận theo ý chúng muốn và chế độ CSVN muốn.

Nếu chúng ta biết Đàm Vĩnh Hưng từng anh em thân thiết với Thân Đức Nam, Hưng còn là đệ cưng của Hằng Hải Vương, một đại gia thuỷ sản giàu có và đầy quyền lực. Những chiếc tàu cá của Hằng Hải Vương là sân sau của các lực lực vũ trang, tình báo để buôn lậu kiếm kinh tài cho các quan chức cấp cao.

Khi Hằng Hải Vương ra mặt lớn tiếng đòi trừng trị Hằng Đại Nam,  Hằng Hải Vương đã được thế lực lớn trong đảng đứng đằng sau cam kết ủng hộ. Ngay lập tức gió xoay chiều, bộ TTT vào cuộc ép Hằng Đại Nam phải chấm dứt trực tiếp trên mạng xã hội, đồng thời mở đường cho Lê Thị Giàu kiện Hằng Đại Nam đòi một nghìn tỷ đồng. Tại sao trước đó bà Giàu không kiện ? Chuyện dễ hiểu là khi Hằng Hải Vương đã xin ý kiến của đám quan chức sân sau, phát pháo lệnh thì Giàu mới được chỉ thị khởi kiện Hằng Đại Nam.

Hằng Hải Vương chắc chắn đã chi một khoản lớn cho các quan chức để được chấp thuận phát lệnh tấn công Hằng Đại Nam, còn phía Hằng Đại Nam muốn yên thân chắc chắn cũng phải mất một khoản lớn để mua sự bình yên.

Đó là chiêu thức quản lý xã hội rất đặc trưng của chế độ này. Chỉ cần nhìn những mâu thuẫn hàng xóm trong một làng, một ngõ nhỏ. Chính quyền sở tại để mặc cho họ mạt sát, đe doạ nhau mức độ ngày càng lớn, những đơn thư tố cáo, khiếu nại họ om đấy không giải quyết. Họ chờ đợi mẫu thuẫn bùng phát thành hàng động như đập phá, đánh đấm...lúc đó mới đến xử lý giải quyết để kiếm chác.

















Thứ Tư, 26 tháng 5, 2021

30 năm sự nghiệp và mười mấy tỷ.

 Trả lời báo Thanh Niên, nghệ sĩ ưu tú Hoài Linh nói.

- Nếu lấy sự nghiệp 30 năm đánh đổi mười mấy tỷ, quý vị nghĩ có nên không?

Vừa hỏi nghệ sĩ ưu tú vừa cười nhạt đầy khinh bạc, như vừa đưa ra một lý lẽ làm cứng họng những ý kiến của dư luận.

Bỏ qua ví dụ về những nghệ sĩ  từng lừng lẫy một thời như Chánh Tín, Thương Tín và ca sĩ Siublack...những người khốn đốn vì nợ nần.

Tôi chưa dám liệt Hoài Linh vào dạng cờ bạc, nợ nần đến nỗi lừa gạt giật nóng mười mấy tỷ tiền từ thiện.

Nhưng câu trả lời thản nhiên đến mức nhâng nhâng đầy tự tin của Hoài Linh khiến tôi thấy con người của anh ta càng ghê tởm hơn.

Những người hâm mộ, bạn bè của Hoài Linh thường lý lẽ gia sản Hoài Linh rất lớn, không lẽ gì vì mười mấy tỷ mà làm bậy. Bản thân Hoài Linh cũng tự tin như thế, chỉ có khác cái là anh ta không mang gia sản của mình ra, mà khéo léo lấy 30 năm sự nghiệp.

Tại sao ít người không nhận được cái tởm lợm trong cách so sánh của anh ta. Bởi chúng ta bị ánh hào quang của danh vọng và tiền tài che khuất. 

Hãy đặt câu hỏi lại với Hoài Linh rằng.

- Nếu mười mấy tỷ nó không đáng giá là gì so với sự nghiệp của anh, thì mười mấy tỷ đấy có đáng giá với bao người dân khốn khổ vì thiên tai, mất nhà, mất mang, đói khổ và cơ cực trong những ngày tháng lũ lụt ấy không ?

Hẳn nhiên ai cũng biết là mười mấy tỷ ấy rất giá trị trong lúc đó với những người dân ấy, một nắm khi đói bằng một gói khi no. Trong cơn ngặt nghèo hoạn nạn ấy, một cánh tay đưa đến kịp thời nó giá trị không gì tính nổi. Chính bản thân Hoài Linh khi kêu gọi đã nhấn mạnh là cần lúc '' ngặt '' chứ không cần lúc  '' nghèo '' để hối thúc những người thiện tâm mau chóng đóng góp.

Nếu tính hỗ trợ cho mỗi gia đình một người nông dân nghèo bị mất sạch hoa mầu, trâu bò, tài sản, tư liệu sản xuất đó, mỗi gia đình 100 triệu, đảm bảo sự phục hồi của họ. Thì mười 14 tỷ kia sẽ cứu giúp kịp thời cho 140 gia đình. Mỗi gia đình trung bình có 4 người gồm 3 thế hệ, thì có 560 con người từ già đến trẻ trông mong số tiền ấy để qua cơn hoạn nạn.

Báo Thanh Niên đã ưu ái tìm cách gỡ khéo cho Hoài Linh. Nếu là một tờ báo khác, có lẽ người phỏng vấn sẽ vả thẳng vào mặt Hoài Linh một câu hỏi như đã nêu trên.

- 30 năm sự nghiệp của một thằng hề chuyên đóng vai giả gái và nhại giọng có đánh đổi được số phận của 540 con người từ già đến trẻ đang sống cơ cực vì gặp phải thiên tai không ? 

Đấy mới là câu hỏi của người có lương tri cần hỏi.

Thiên hạ người ta xót xa đồng bào, họ đóng tiền cho nghệ sĩ, để nghệ sĩ nhanh chóng đưa đồng tiền ấy đến nơi cần nhanh nhất.

Nghệ sĩ ung dung ngâm tiền từ mùa mưa cho đến hết mùa khô, rồi thản nhiên vặn vẹo bằng câu hỏi là mười mấy mấy tỉ của chúng mày đã là gì với sự nghiệp của ông mà thắc mắc.

Xin lỗi bà con, cho tôi văng tục với thằng hề Hoài Linh.

 Người ta đéo quan tâm sự nghiệp của mày đáng giá bao nhiêu để mày đánh đổi, cái người ta quan tâm là số phận của hàng bao gia đình đồng bào của họ được được giúp đỡ như thế nào khi người ta bị nạn. Đó mới là cái chính. Đừng giở cái giọng lèo lá, bất lương, đánh đố người ta dưới sự trợ giúp của đám báo chí lưu manh như báo Thanh Niên.