Thứ Bảy, 14 tháng 5, 2022

Nước cờ hư ảo của Vinfast?

Vinfast có những bước tiến vào thị trường Âu Mỹ, hẳn ai cũng nhìn thấy mục đích lồ lộ của họ là tiếp cập thị trường để bán xe ô tô mà họ sản xuất. Trước mục đích lồ lộ của VF rất nhiều người cho rằng họ đang đi nước cờ sai lầm, tiến thẳng vào thị trường có những hãng ô tô lâu đời và danh giá nhất thế giới đang ngự trị. Châu chấu đá xe, họ sẽ thất bại như trước đây khi sản xuất ô tô chạy xăng dầu. Làm sao VF đọ được với BMW; Mẹc, Open....? Rất nhiều nghi vấn từ phía dư luận. Đến nay chưa thấy ý kiến nào của chuyên gia kinh tế đánh giá về nước cờ mạọ hiểm mà phần thua thấý rõ của VF. Đánh giá là thua thì ai cũng thâý rồi, còn khả năng thành công của nó ở châu Âu, Mỹ thì khó có chuyên gia kinh tế nào dám khẳng định. Xe điện của họ đấu làm sao nổi với Tesla ? Chẳng có cửa nào cho VF cả, thế nhưng họ vẫn từng bước thành lập những công ty con, những văn phòng đại diện ở những nơi có mặt những hãng ô tô danh tiếng trên thế giới. Họ rửa tiền và chuyển tiền ra nước ngoài ? Chính trường VN có nhiều phức tạp, những thông tin mật thường được tuồn ra ngoài. Nếu VF rửa tiền hay chuyển tiền thì phải có vài uỷ viên BCT chống lưng đằng sau. Thường những việc như vậy sẽ bị rò rỉ, các uỷ viên BCT khác sẽ tuồn thông tin ra ngoài để dư luận biết. Và thông tin sẽ được những Kols hay những nhân vật truyền thông ảnh hưởng đưa ra một cách mập mờ. Ở thời kỳ đấu đá, giành nhau từng bước một. Khó có thể một việc lớn như vậy do một nhóm uỷ viên BCT đứng đằng sau mà các đối thủ của họ bỏ qua. Chuyện rửa tiền, chuyển tiền để chạy thoát thân qua việc đầu tư sản xuất mở nhà máy ở Đức của VF đến nay chưa có cơ sở gì. Ngay cả chuyện mở nhà máy mới chỉ là lời nói bên lề của một lãnh đạo VF, bà Lê Thị Thu Thuỷ. Bà Thuỷ nói VG thăm dò địa điểm mở nhà máy sản xuất ở nơi này, nơi kia, điểm nọ. Nhưng thực tế thì đến nay chưa thấy dấu hiệu nào VF sẽ mở nhà máy sản xuất ở Mỹ, Đức cả. Thay vào đó họ mở những văn phòng để giới thiệu một hãng sản xuất ô tô điện có tên là Vinfast mà nhà máy sản xuất đang hoạt động ở Việt Nam. Với cá nhân tôi, thì chuyện VF mở nhà máy ở Đức là chuyện khó có thể xảy ra, ở Mỹ cũng vậy. Trao đổi với một người Việt học kinh tế ở Đức và sinh sống kinh doanh khá thành công, người ta nói. - Giờ người tiêu dùng ở châu Âu họ không nặng về thương hiệu rồi, cái gì rẻ và tốt là họ mua. Như Samsung mới đầu vào Đức ai để ý đâu, bọn điện thoại Hoa Vi cũng vậy. Thế mà giờ người ta dùng tràn ngập. Có thể Vinfast họ nhằm đến phân khúc giá rẻ và tốt cho những người thu nhập trung bình ở châu Âu thì sao. Tôi cũng không tin, thực sự tôi nghĩ VF không đủ lực để theo đuổi cuộc chơi mà Samsung và Hoa Vi đã làm. Nhưng dù sao lời của người ta nói cũng có một phần lý giải cho việc VF đang làm ở châu Âu. Thực tế có nhiều thứ mà ban đầu không ai nghĩ nó sẽ tồn tại, nhưng cuối cùng nó phát triển thành công thành thương hiệu lớn. Có hàng hà vô số những công ty khởi nghiệp với những ý tưởng sản xuất kinh doanh táo bạo đến ảo tưởng đã chết sặc, tuy nhiên cũng có số ít trong đó thành công. Vượng Vin là một tỷ phú, ông ta giàu nhờ có những cái nhìn nhận ra vấn đề. Ví dụ như ông ta buôn quần áo, mở nhà hàng rồi tiến đến là mở nhà máy sản xuất đồ ăn ở nước ngoài. Thu bộn tiền ông ta rời khỏi Ucraina trước khi đất nước này chuyển sang thể chế chính trị mới. Tiếp đến ông ta quay về VN và đầu tư bất động sản để nhanh chóng trở thành tỷ phú. Người ta nói ông ta giỏi vì ông ta là maphia, là có mối quan hệ với chính trị gia. Nhưng dù là maphia hay chính trị gia thì vẫn cần đến tầm nhìn kinh doanh cái gì ra lời. Ví dụ maphia có thể dùng quan hệ chính trị để mở nhà máy sản xuất đồ ăn. Nhưng mà đồ ăn bán ra thị trường có chấp nhận tiêu thụ hay không thì quyền lực đen không thể can thiệp được. Quyền lực ấy triệt đối thủ, tạo điều kiện nhưng không thể bắt người tiêu dùng phải mua mỳ ăn liền thay cho bánh mỳ được. Ông ta đầu tư bất động sản, xây dựng nhà cửa, khu nọ kia ở Việt Nam thuận lợi nhờ quan hệ với chính trị gia. Nhưng nếu người dân không có nhu cầu mua nhà cửa, đầu tư bất động sản thì việc đầu tư của ông ta cũng chết sặc. Cho nên dù ông ta là gì đi nữa, cũng phải công nhận ông ta nhìn ra vấn đề là nhu cầu thị trường cần gì để đầu tư vào lĩnh vực đó, trong qúa trình đầu tư có sử dụng những thủ đoạn kinh doanh nọ kia đó là chuyện ai nói gì tôi không phản bác. Việc VF đầu tư sản xuất xe điện cũng cần nhìn theo hướng này, đó là Vượng Vin đánh hơi thấy điều gì đó ở thị trường châu Âu. Ông ta có những quan hệ với chính trị gia và cảm thấy việc đầu tư sản xuất ô tô vào châu Âu có cửa. Ông ta nhìn thấy người dân châu Âu giờ đây đã thay đổi quan niệm khi lựa chọn hàng hoá thương hiệu, chỉ cần hàng tốt giá rẻ ở đâu sản xuất cũng được. Ông ta hy vọng thương hiệu VF sẽ trở thành như Samsung và Hoa Vy. Như thế việc VF tiến quân vào những nơi có những hãng ô tô danh giá là họ cũng có những hy vọng sống của họ, không phải họ điên rồ gì để ném cả núi tiền vào chỗ chết như bao người vẫn đang nhận xét. Tuy nhiên với tôi thì hai cửa hy vọng của VF kia vẫn mong manh. Hẳn họ còn con bài, đường lùi nào đó mà những người đang nhận xét kia chưa nói đến. Hôm rồi tôi mua mớ đồng hồ cũ, chúng khá tốt, bọc vàng, máy automatic, chạy êm ru. Tra tìm tên tuổi của chúng thì chúng thường là những công ty gia đình, công ty nhỏ. Họ sản xuất đồng hồ khá tốt nhưng rồi họ biến mất. Họ chẳng biến vì lỗ, họ thường biến mất do những hãng đồng hồ khác mua lại cả thương hiệu lẫn nhà máy của nó. Ví dụ như đồng hồ Odo mua lại của một hãng có biểu tượng con đại bàng có tên Carrez, rồi đầu tiên Odo thêm tên mình vào và vẫn để biểu tượng con đại bàng, sau nữa thì họ bỏ con đại bàng và tên Carrez để thay thế bằng chữ Odo. Hoặc như hãng xe đạp Helium được mua lại và đổi tên thành Peugoet nổi tiếng như bây giờ. Có hàng trăm loại đồng hồ đeo tay sản xuất cách đây cả trăm năm bị mua lại bởi những hiệu đồng hồ danh tiếng. Những hãng này họ bán thương hiệu, nhà máy của mình đi không phải vì họ làm ăn lỗ vốn. Họ thâý sản xuất tiếp thì cần lực , cần vốn, cần công sức. Bán luôn và ngay họ thu lại được món tiền đáng kể so với công sức họ bỏ ra. Chính vì mấy hôm trước nghiên cứu các hãng đồng hồ được hãng khác mua lại kia, tôi nghĩ biết đâu VF đang chơi một trò là đánh tiếng bản thân mình để các hãng ô tô danh tiếng mua lại. Vì thế họ ra mắt, giới thiệu, mở văn phòng...những việc để người ta chú ý đến. Như đồng hồ, các hãng lớn muốn mở rộng cơ sở sản xuất, thay vì tìm địa điểm, xây dựng nhà maý, đào tạo công nhân, xin giấy phép nọ kia họ mua đứt luôn một xưởng đồng hồ nào đang có sẵn. VF mở nhà máy sản xuất ô tô ở Vn dường như là còn để đón chờ điều đó, đó là cái kế sách nếu như họ không tiến được như Hoa Vi, Samsung họ vẫn còn đường binh khác. Nếu được một hãng danh tiếng mua lại, với họ đó cũng là một chiến thắng.

Kiểm chứng để bỏ cuộc.

Tôi trở về Berlin sau chuyến đi một nửa vòng nước Pháp. Có những lúc phải đi để tận mắt đánh giá tình hình công việc của mình. Chẳng hạn như nhà hàng ở Stutgart tôi ngấp nghé đầu tư mấy năm nay, khi đã đến lúc người ta chốt giá với mình. Tiền nong rủ rê người hùn vốn cũng đã có, tôi đi chuyến xem lại lần cuối và quyết định không mua, dù theo đuổi việc mua nhà hàng cũng tốn mấy năm. Công sức đi lại, thăm dò, thương thuyết mấy năm không phải là ít, rồi đến khi thuyết phục người chung vốn cũng không dễ dàng gì. Nhưng bước cuối cùng thì đành bỏ. Lý do là mấy năm trước khi tôi muốn mua thì ở đó chưa có quán Việt, giờ tôi xem lại đã có hai tiệm nhỏ rồi, họ bán Sushi và cơm rang, mỳ xào. Nếu người lạc quan, họ nghĩ rằng mình bán Retstauran. Mấy người kia bán đồ ăn nhanh, chẳng ảnh hưởng gì tới mình. Tuy nhiên khi tôi dự tính lấy tiệm kia, tôi tính buổi trưa bán đồ ăn nhanh phục vụ những người làm văn phòng, công ty quanh đó. Còn đến tối hay thứ bảy , chủ nhật mới tập trung bán các món nấu kỳ công cho khách họ ăn kiểu hưởng thụ. Như vậy buổi trưa tôi phải cạnh tranh với hai tiệm kia. Trong khi họ đã làm trước và có khách rồi, giờ mình có làm thì làm món ăn nhanh gì để cạnh tranh với họ ? Tự dưng mất nguồn khách buổi trưa, tôi nghĩ nên dừng lại dù rất tiếc công theo đuổi. Thường những người lâm vào cảnh khó khăn nợ nần đều do họ lạc quan quá mức khi đánh giá công việc làm ăn. Trong công việc có những cái thuận lợi, có những cái khó khăn. Người ta chỉ nhìn những cái thuận lợi để làm động lực, vay mượn, rủ chung đầu tư....đến khi không thành thì âm vốn thành nợ nần. Những việc mà đánh giá khả năng thành công đến 80% đi nữa, tôi cũng xác định số tiền bỏ ra đầu tư nếu như có thua lỗ không làm mình thành kẻ nợ nần, không ảnh hưởng đến cuộc sống hàng ngày. Tuổi này rồi mà còn nợ nần thực sự mệt mỏi lắm. Còn chuyến đi Pháp nhằm xem lại tình hình thu gom mua hàng. Trước giờ tôi có người làm đại lý thu gom mua hàng đồ cổ như đồng hồ, xe đạp, tranh, tượng ...họ đi quanh các vùng mua gom về. Tháng hay nửa tháng tuỳ theo lượng hàng mua được xe tải sẽ chở về. Xe tải vận chuyển nông sản từ Ba Lan hay Ucaraina sang Pháp, khi về họ đi xe không, kết hợp chở hàng mình từ Pháp về Đức họ lấy giá một chiều lại còn giảm nên giá rất dễ chịu. Các xe vận tải thường của Ba Lan. Từ dạo chiến tranh, xăng dầu tăng cao, hàng hoá chở đi không có nên cũng không có xe không về. Khiến gía thành chở hàng từ Pháp về Đức thôi tăng cao đến gấp đôi so với trước. Khó khăn nữa là người đi thu gom do giá xăng dầu tăng cao, chi phí đội vào đồ mua khiến thu nhập giảm vì mình không tăng giá bán lên được. Hơn nữa đồ cổ, cũ ngày càng ít đi, người mua nhiều, khiến người bán tăng giá. Đồ đẹp, dễ bán ngày càng ít đi. Đánh giá tình hình thì vẫn lời chút ít, nhưng nếu tính đến cái xe mua mấy chục nghìn, chạy cả năm nay hao mòn, hỏng hóc thì thành lỗ vốn. Phải đi tận nơi, tự mình đi gom hàng cùng mới thấy những hạn chế. Ví dụ cái xe đạp Peugoet này mua được, cái đồng hồ kia mua được nhưng chúng lại cách xa nhau đến cả vài trăm cây số. Như thế thành ra mua được nhưng tiền công và hao mòn xe quá tội. Thế nên phải quyết định bỏ công cuộc thu gom. Chuyển sang người thu gom chỉ đợi có phiên chợ đò cũ quanh vùng mua được cái gì thì mua. Còn lại nghiên cứu chuyển hướng làm về mảng đồ ăn uống, thuốc men của Pháp để họ có thu nhập bù lại việc không đi mua gom đồ cổ. Từ bỏ ý định hay từ bỏ công việc đang làm không hề dễ dàng gì, bỏ công sức đi cả ngàn cây số để quyết định chấm dứt việc đang làm. Kiên trì, lạc quan theo đuổi là bản lĩnh. Nhưng từ bỏ khi thấy không còn khả năng, cũng là điều cần thiết.

Thứ Năm, 5 tháng 5, 2022

Đằng sau những thanh củi.

Khi có tin những quan chức, đại gia bị bắt hoặc truy tố. Đại đa số dân chúng đều phấn khởi, bởi tâm lý chung của dân chúng đều trên lý luận. - Chẳng có đại gia, quan chức nào tử tế hoặc oan uổng cả. Một đời quan trường của một quan chức Việt Nam không thể nào không có lần phạm sai lầm, chủ ý hay vô ý đều có cả. Ngay cả tổng bt bây giờ mà lôi vụ áp giá ở Ciputra ra cũng đủ cho ông lãnh án bét nhất 10 năm tù vì tội làm thất thoát hàng ngàn tỷ. Cuộc đời kinh doanh của các đại gia cũng vậy, không ai là không hối lộ, lót tay, vận động hoặc không trốn thuế cả. Thế nên quan niệm của dân chúng chẳng có gì sai. Trong chiến tranh có những chuyện ngược đời, ví dụ có đơn vị đóng quân bị bắn tỉa, tay bắn tỉa lúc bắn vào cái ca nhôm, lúc bắn vào cái khăn mặt. Đơn vị kia vài ngày lại tổ chức một đám tang lính chết vì bị bắn tỉa. Mặc dù chẳng ai chết vì bắn tỉa cả. Nguyên nhân họ phát hiện ra tay bắn tỉa kia không phải bắn trượt mà cố tình bắn trượt. Họ hiểu ý và chiều lòng kẻ bắn tỉa làm như hắn đã bắn trúng. Vì sao, người chỉ huy giải thích nếu chúng tôi không làm thế, hoặc săn lùng tên bắn tỉa. Kẻ địch sẽ gửi tên bắn tỉa khác và chắc gì tên này sẽ không bắn trúng. Trong bộ phim Bạch Tuộc, khi thanh tra đến nơi thì tên trùm Maphia đã bị giết rồi. Ông ta không mừng vui mà thở dài. ´- Như vậy Xixin đã có thủ lĩnh mới. Tên trùm ông ta theo đuổi nhiều năm, biết rõ việc của hắn làm, hạn chế hoạt động của hắn. Nhưng với một tên trùm mới thì sẽ khó khăn hơn. Khi chính tay ông ta bắt hay triệt hạ tên trùm cũ, sự chủ động thuộc về ông ta, nhưng để chúng thanh toán nhau thì sự chủ động nằm trong tay của bọn Maphia. Nếu các bạn chơi cờ tướng, bạn chủ động thế trận và bắt cây, ăn xe, pháo..của đối phương đó là ưu thế. Nhưng nếu đối phương chủ động đưa quân cho bạn ăn, nếu bạn chén thì phần thua đã thuộc về bạn. Một thể chế dân chủ, công bằng, minh bạch họ đưa cả thủ tướng, bộ trưởng vào tù khác với một thể chế độc tài, phe nhóm đưa quan chức, doanh nhân vào tù. Gần đây bộ Y tế là bộ có nhiều vấn đề bị điều tra nhất, các thứ trưởng người bị kỷ luật, người bị đi tù. Bộ trưởng cũng không ổn định, bà Kim Tiến không trúng uỷ viên trung ương mà vẫn được giữ ghế bộ trưởng, sau đến anh Vũ Đức Đam chả chuyên gì y tế cũng được điều nắm quyền bộ trưởng, rồi một ông giáo sư, tiến sĩ ngành y đi làm phó ban tuyên giáo quay về làm bộ trưởng giờ đang ngấp nghé án kỷ luật. Sao mà bộ Y tế nát như vậy? Bởi đơn giản là thuốc men, vật liệu y tế, dịch vụ y tế là ngành nghề kiếm bẫm nhất ở Việt Nam. Kẻ nào nắm được bộ này, kẻ đó nắm được nguồn tiền dồi dào bất tận không bao giờ dứt, không bao giờ giảm, vì dân đen Việt Nam không có cửa gì để mà tránh cửa này cả. Người ta tính giá dịch vụ, chữa trị, thuốc men hết bao nhiêu thì chỉ biết móc túi ra mà chả từng ấy. Những ông trùm tranh nhau đưa người của mình vào nắm bộ Y Tế, cho nên mới xảy ra điều tra, bắt bớ để dành địa bàn. Có thể những ông trùm sau sẽ ăn ít hơn các ông trùm trước, có thể họ ăn nhiều hơn, tuỳ thuộc tình thế. Họ có thể ăn ít hơn để chứng minh việc họ thanh trừng bộ y tế là vì việc chung. Họ có thể ăn nhiều hơn nếu như muốn làm cú cuối cùng, hoặc dồn tiền để chạy phiếu, mua chuộc nhau. Nếu các bạn chú ý thì hầu hết những vụ y tế đều liên quan đến quân đội. Từ lâu quân đội đã có những đường dây, chân rết, sân sau để nhập khẩu độc quyền phân phối thuốc men, thiết bị y tế. Chừa một số thị phần khác cho những phe phái khác. Vụ Việt Á hay AIC đều có bóng dáng rất rõ của quân đội, hiện nay công an đang điều tra một số đường dây cung cấp thuốc men cũng liên quan đến quân đội dây phần. Một PVG mới ngồi ghế bộ trưởng quốc phòng chưa đầy 2 năm không thể là đối thủ của cáo già an ninh TL đang nắm bộ CA ở năm thứ bảy. Nếu tới đây một giám đốc trung tâm y tế tỉnh lẻ như Hưng Yên như ông Tuyên rồi leo qua những chức trưởng ban tuyên giáo, trưởng ban tổ chức tỉnh rồi chủ tịch tỉnh và thành bộ trưởng Y Tế thì chúng ta sẽ không thấy gì bất ngờ cả. Người như ông Tuyên , có người nhận xét, thằng ấy chỉ đáng làm giám đốc sở tỉnh lẻ là hết, tuổi gì mà leo đến bộ trưởng nếu như không do cài cắm leo nhanh như thế. Hãy trở lại với lá tâm thư của bà Nhàn mà thiên hạ đang giễu cợt. Những người trong cuộc có lẽ hiểu thấu hơn lá tâm thư ấy. Bà Nhàn giàu có nhờ quan hệ với lãnh đạo, điều đó là đương nhiên. Chẳng ai có thể nói bà ấy giỏi giang và làm giàu một cách trong sạch cả. Khi bà bị bộ công an đột ngột ra lệnh bắt, người ta chỉ nghĩ đến cái tội của bà ấy và cho rằng những kể lể của bà ấy trong tâm thư là nước mắt cá sấu. Nhìn chậm một chút thì bà Nhàn khá giỏi, bà giỏi ở chỗ bỏ tiền bạc, công sức vào đầu tư quan hệ quốc tế. Bà có quan hệ với nhiều quan chức chính phủ các nước, kiếm được nhiều thứ cho đất nước Việt Nam. Ví dụ bà kiếm được con lợn về, sân sau của bà ấy sẽ dành phần thịt con lợn đó, những gì ngon nhất bà và phe phái của bà hưởng. Điều này thực ra cũng có cái lý của bà, chả lẽ bà đầu tư quan hệ, mang mối về mà lại để cho sân sau của phe phái khác hưởng hay sao? Nhưng chính do bà không chia lại thị phần cho phe phái khác, nghĩ mình có công thiết kế ra mối làm ăn thì mình hưởng. Cho nên phe khác người ta không thể để bà tung hoành dễ dàng như thế mãi được. Họ không ăn được thì họ đạp đổ. Đạp xong cướp được thị phần hay không cướp được tính sau. Tôi không nghĩ việc bắt bà Nhàn hay Trịnh Xuân Thanh là khôn ngoan. Như ví dụ về bắn tỉa, maphia, cờ tướng tôi nêu từ đầu. Bắt được TXT tạo nên vẻ đáng sợ cho những người khác, nhưng một TXT tầm thường phó chủ tịch tỉnh mà là quan hệ ngoai giao Đức Việt trở nên trầm trọng, đến 5 năm rồi mà không có cuộc nói chuyện, gặp gỡ gì tầm nguyên thủ cả. Truy bắt Nhàn AIC thì ai lấp vào chỗ trống làm người đàm phán, người vận động hành lang với các chính phủ mà bà Nhàn đang có quan hệ tốt? Bắt Đinh La Thăng với tội làm sai nọ kia, tội đó so với những gì mà Thăng hô hào tạo ra một nguồn động lực khích lệ nhiều người? Những người căm ghét chế độ CS và những người tay sai cho phe phái của CS sẽ phấn khích khi thấy những thanh củi bị đưa vào lò. Họ có những lý do khác nhau để mừng rỡ. Như người dân thấy một tên Maphia bị giết thì vui, như bọn Maphia thấy đối thủ bị giết thì vui. Vui thì vui, nhưng chính trị, cờ tướng, chiến tranh, mahia nó có những điều tưởng như vui đấy mà chung cuộc chẳng vui tí nào.

Thứ Năm, 28 tháng 4, 2022

chứng khoán và những vụ bắt bớ.

Đảng CSVN vào đầu năm 2022 mở cuộc thanh trừng lớn vào quan chức và đại gia, phải nói số lượng những kẻ oai phong một thời này bị bắt nhiều hơn trước rất nhiều. Đến nỗi báo chí bội thực đề tài đưa tin. Ví dụ như trước kia chỉ một vụ Trầm Bê, Bầu Kiên, Trịnh Xuân Thanh là đề tài nóng hổi để báo giới khai thác ròng rã cả năm trời. Nay bắt nhiều quá đến nỗi họ chị kịp đưa tin chứ không có bài bình luận câu khách như trước. Trước kia thì từ cái ngà voi, cái xe Lexus, cái đồng hồ cũng đủ làm đề tài giật gân để câu kéo khách. Bí thư tỉnh, trung tướng quân đội, thứ trưởng y tế ...bị bắt nhiều nhan nhản. Đầu tiên những kẻ bị thanh trừng thuộc về phe của những ông trùm đã về hưu hoặc thất thế hoặc bị chết đột tử, thuộc hạ của những ông trùm như Ba Dũng, Lê Thanh Hải, Đinh La Thăng, Trần Đại Quang.Những ông trùm này là đối thủ của các ông trùm đang nắm quyền. Bắt mãi rồi cũng hết, những ông trùm đang nắm quyền quay sang thịt những thuộc hạ, sân sau của những ông trùm không thuộc dạng đối thủ với họ trước kia, số bị thịt này không nhiều. Bởi các sân sau nếu thấy ông trùm trung dung của mình về hưu họ sẽ tìm ông trùm mới để nộp tô.Chẳng hạn như Đỗ Liên nhà máy nước sông Đuống hoặc Khoa Khàn Kengnam. Nhìn chung thì những sân sau của các ông trùm như Phúc, Trọng, Tô Lâm vẫn bình yên. Đặc biệt những sân sau của ông trùm Phúc Nghẹo là đông nhất và còn khá nguyên vẹn, Phúc được thừa hưởng đám sân sau của Tư Sang để lại và rất khéo thu nạp thêm các nhóm sân sau khác về dưới tay mình. Nhờ tiền bạc và ảnh hưởng của đám này, nên dù đại hội 13 đã đến tuổi về hưu nhưng Phúc tạo được áp lực để trở thành trường hợp đặc biệt như Trọng và ở lại BCT. Những sân sau của Phúc mặc dù tội không hề kém gì những kẻ bị thanh trừng những vẫn phát triển ầm ầm như Trung Nam Group của anh em nhà Tâm Thịnh, Nguyễn Cao Trí Capela Holdings, Nguyễn Duy Hưng SSI, Trần Bá Dương Thaco, Tiền Còi Thái Bình và Đặng Văn Thành TTC hay Thân Đức Nam, Minh Xoài Himlam.... Sân sau của Trọng ít hơn như Nga BRG người giàu nhất trong số các phụ nữ Việt Nam hay Thản Mường Thanh. Nhưng thực lực đám sân sau này cũng không hề thua kém đám sân sau của Phúc. Việc thay thế bộ trưởng quốc phòng mới khiến bên quân đội hơi yếu thế. Điều này khiến Tô Lâm với hai nhiệm kỳ nắm công an và ước mơ cũng trở thành trường hợp đặc biệt ở nhiệm kỳ sau đã gia tăng những vụ bắt bớ để áp lực lên hai ông trùm kia đòi vị trí của mình vào năm 2026. Tuy nhiên lần này thì động đến thị trường chứng khoán khiến nhiều người đầu tư bị mất tiền. Đến lúc này, những người chơi chứng khoán mới thấm bài học về sự dân chủ. Khi mà các mã chứng khoán mà thực chất là những sân sau của những ông trùm có quyền lực thì được trợ giúp những chính sách ưu đãi, chẳng hạn như Đặng Văn Thành được Phúc lấy tiền ngân sách cho vay cả tỷ usd, cấp đất hào phóng để làm điện mặt trời. Sau đó Thành bán lại cho nước ngoài dự án thu bộn tiền. Hoặc trường hợp Trần Bắc Hà bị Phúc ép chết, dự án của Bắc Hà Golden Hills lọt vào tay sân sau của Phúc là Trung Nam Group. Dự án này khởi đầu tiền bôi trơn, giải phóng mặt bằng đủ thứ tiền ngầm vào giá thành thì quyết toán không nêu ra. Trung Nam sau hốt lại không bị những khoản tiền ấy, nghiễm nhiên phân lô mà bán hốt tiền lời hàng chục ngàn tỷ bù lỗ vào các dự án khác mà Trung Nam đang ngắc ngoải. Còn những trường hợp không ăn cánh bị thịt , hoặc sân sau của ông trùm khác chưa kịp mạnh bị thịt. Như thế việc theo dõi khả năng phát triển của mã chứng khoán nào không phải theo dõi báo cáo tài chính của tập đoàn đó, mà phải theo dõi quan hệ của tập đoàn đó, ai đỡ đầu, ai là ông trùm, ông trùm đó có thực lực bảo kê hay không. Nghĩa là chơi chứng khoán như chơi chính trị, tập đoàn này của anh Phúc, anh Phúc đang mạnh thì mua mã chứng khoán tập đoàn ấy, hay của anh Trọng, anh Tô. Chứ mua của sân sau anh Huệ hay Chính mà các anh chưa cứng thì mất tiền là chuyện thường. Tóm lại nên để người nhà các anh nắm quyền sinh sát đầu tư chứng khoán với nhau. Vì họ biết ai sắp bị bắt, ai chỉ là dung doạ để mã chứng khoán sụt họ mua vào, ai sắp được ưu đãi cấp đất, vay tiền để đầu tư. Có chăng thì mấy anh chị có quan hệ với người nhà các anh trên. Còn dân trung lưu ngồi nghe hóng hớt mà đầu tư thì giờ hết cái thời lướt sóng đấy rồi, cứ đổ tiền vào đâu nhiều có khi làm mồi cho người ta xơi.

Thứ Hai, 18 tháng 4, 2022

Từ ngón tay đau nghĩ về tương lai xã hội dân chủ.

Chiều qua mình vào viện, nguyên nhân là ngón tay mình bị sưng tấy cả đêm không ngủ được. Lúc vào mình phải đăng ký, nhưng chờ phải 2 tiếng mới đến lượt đăng ký khai là bị làm sao. Rồi họ phân mình đến một khu vực khámn khác, lại chờ khoảng 4 tiếng mới được khám. Ông bác sĩ bảo mình bị lâu rồi, có thể ảnh hưởng khớp xương, cần phải mổ ngón tay không sẽ lan cả bàn tay. Ông viết giấy cho mình đi chụp x quang, lại chờ 1 tiếng đến lượt. Lúc này đã 10 giờ tối, đói ơi là đói, có cái cây bán bánh tự động, mình mua tạm cái bánh ăn. Rồi lại chờ tiếp, chờ tầm 4 tiếng nữa là 2 giờ đêm. Hỏi người trực thì họ nói vì quá nhiều tai nạn đưa vào cấp cứu nên không có người xử lý vụ mình. Mình ngủ một giấc chừng hơn tiếng trên cái ghế chờ, xung quanh còn mấy người nữa đang ôm đầu, ôm bụng vẻ đau đớn. Có một thằng bé khoảng 7 tuổi, nó bị ngã mồm sưng vù, áo nó vương đầy máu. Nó ngồi bên cạnh mẹ nó, mặt nó vẫn nhởn nhơ nên mình cảm thấy ngón tay sưng tấy của mình chẳng là gì cả. Đến 6 giờ sáng thì họ đưa mình đơn thuốc, bảo mua uống, có gì thứ ba quay lại nếu cần mổ sẽ mổ, bây giờ không có bác sĩ tiểu phẫu. 18 tiếng vạ vật trong bệnh viện chỉ có mỗi cái ngón tay sưng tấy, cuối cùng được uống giảm đau và một đơn thuốc. Mình lúc chờ uất lắm, nghĩ chả lẽ về lấy con dao cạo râu bẻ cạnh sắc ra, tự rạch lấy cho cho. Oái ăm là nó bị tay phải, tay trái mình không thuận. Chứ cái khối nhỏ mưng mủ này thì chỉ cần nhát rạch rồi nước khử trùng, rắc kháng sinh lên là xong. Hệ thống y tế và giáo dục với nhà ở tại nước Đức này là những thứ đang quá tải. Ở Việt Nam thì xử lý ngón tay này chắc chỉ 1 tiếng là xong tất, cứ nói cho tôi khám chữa dịch vụ là rất nhanh, cộng thêm cứ đến khâu nào đưa vài trăm, bất quá hết hai hay ba triệu là êm thấm nhanh chóng. Còn ở đây đi viện phải hẹn, có khi hẹn xong thì hết bệnh khỏi cần đến nữa. Hàng tháng tiền bảo hiểm y tế được trừ vào lương một cách rất khoát. Mình đi làm mấy năm nay, lương 2500 eu thì trừ mất đến 1000 tiền bảo hiểm các kiểu. Tính ra mấy năm mới vào viện khám chữa một lần toàn bệnh lặt vặt, phí tổn chắc chỉ vài trăm euro. Việc đóng bảo hiểm này chỉ có ích cho người già và người bệnh nan y là có lợi nhất, vì chi phí tốn kém bảo hiểm phải lo. Nhiều khi nghĩ bậy hay là bọn ngành y nó đẻ ra covid để cho người bệnh nặng hay người già đi sớm khỏi tốn kém cũng nên. Tuy nhiên thì phải nói y tế của Đức về mặt cấp cứu rất tốt, trên nóc bệnh viện có máy bay trực thăng, đội ngũ xe cấp cứu hiện đại và rất nhiều. Có trường hợp tai nạn gì được xử lý nhanh nhất có thể. Những bệnh nan y tốn kém rất nhiều nhưng đều được phục vụ tận tình vì bảo hiểm trả hết. Đến đây mình cảm thấy một chuyện khác, đó là xã hội tư bản và xã hội độc tàì trên thế giới đang như thế nào? Mình cảm giác xã hội độc tài đang lớn mạnh lên và xã hội dân chủ đang có chiều hướng suy thoái đi trên mọi mặt. Một trong những điều làm xã hội dân chủ yếu đi lại chính là điều đã làm nó hình thành và phát triển thành cường quốc kinh tế văn minh, đó là sự dân chủ và thượng tôn pháp luật và tính nhân văn của nó. Sự đánh thuế cao vào người thu nhập cao và trợ cấp an sinh xã hội cho người ăn trợ cấp là một ví dụ điển hình. Càng ngày càng nhiều người họ không muốn đi làm và chỉ tranh thủ cơ hội ăn thất nghiệp hay ăn trợ cấp của sở xã hội. Số lượng người nhập cư vì chiến tranh tràn vào Đức đến hàng triệu người, hầu hết họ đều không đi làm, ăn xã hội và buôn bán, làm thêm bên ngoài. Những người đi làm cảm thấy bất công vì tiền lương của họ bị nhà nước trừ để bao dung cho những người ăn xã hội, họ làm việc thiếu nhiệt tình đi, quan liêu hơn, hờ hững hơn. Sự tự do ngôn luận và tự do biểu đạt của xã hội dân chủ đang bị các thế lực độc tài lợi dụng để tấn công làmn phân hoá xã hội. Chẳng hạn trong cuộc chiến mà Nga tạo ra ở Ucraina, có một số luồng ý kiến cho rằng Đức không nên giúp đỡ Ucraina và việc Nga tấn công Ucraina là có chính nghĩa của Nga. Luồng ý kiến này được thể hiện trên báo chí, hoặc các cuộc biểu tình. Một số khác thì vì lo sợ chiến tranh lan rộng nên họ cho rằng thôi để Nga làm gì thì làm, miễn mình được yên ổn là được. Những ý kiến này sẽ cản trở việc giúp đỡ Ucraina và tất nhiên nó sẽ làm cho độc tài Nga rộng cẳng hơn. Vào những năm 1975 việc lợi dụng tự do để phân hoá chế độ VNCH cũng đã được áp dụng như vậy. Việc tự do, bình đẳng bị xã hội độc tài lợi dụng, chúng ta cứ nhìn trường hợp Hồ Ngọc Thắng, một người Việt đi học thời còn XHCH đông Âu sau đó ở lại rồi được làm trong công sở Đức. Anh ta thường xuyên viết bài ca ngợi ủng hộ chế độ độc tài ở VN và chê trách nước Đức. Với một thái độ vậy, liệu việc anh ta có tiến tới có những hành động khác ngoài lời nói, bài viết để làm phương hại đến nước Đức và mang lợi cho chế độ độc tài khác hay không ? Đó là câu hỏi không ai dám trả lời chắc chắn là không cả. Chế độ độc tài như Nga, Trung Quốc, Việt Nam thực sự đã cấy rất nhiều người Việt mang quốc tịch Đức vào các công sở, nhà máy, tập đoàn của Đức để đánh cắp thông tin, để tác động chính sách, đường lối có lợi cho mình. Điển hình là trường hợp Facebook sinh ra và phát triển trên xã hội dân sự nhưng rồi dần dần có những thay đổi chính sách tinh vi để chiều lòng thể chế độc tài, sự thay đổi của họ núp dưới hình thức là vi phạm bản quyền, một điều được bảo đảm ở xã hội dân chủ. Facebook đặt ra một loạt những điều luật phù hợp với sự văn minh, pháp luật của xã hội dân chủ. Thế nhưng chủ đích của nó là tạo kẽ hở cho chế độ độc tài tận dụng để báo cáo tiêu diệt những người đối kháng về tư tưởng, dập tắt tự do ngôn luận của những người viết trên Facebook. Thâm độc hơn nữa là chế độ độc tài như VN cho người của họ ứng tuyển vào làm việc trong Facebook. Là công ty tư nhân, lại lấy cớ về bình đẳng, không kỳ thị Facebook nhận những kẻ này vào làm việc. Facebook có lợi là những kẻ này làm việc tận tuỵ, không yêu sách về chế độ làm việc, tiền lương. Còn chế độ độc tài đã cấy được những kẻ nằm bên trong những trận địa truyền thông mà chúng lo sợ nhất. Những kẻ đi làm tay sai hai mang kia chúng được hưởng 2 lần lương, một lần của facebook và một của chế độ độc tài chi trả. Việc chi trả của chế độ độc tài có thể bằng tiền hay bằng những thứ khác như quyền lợi của chúng hay gia đình chúng ở Việt Nam. Facebook chỉ là ví dụ trong nhiều trường hợp tương tự ở tập đoàn, ở bộ máy công quyền hay cả những tổ chức phi chính phủ. Rõ ràng có cuộc tấn công âm thầm từ lâu vào thể chế, xã hội dân chủ của thế lực độc tài trên thế giới, đang diễn ra từ khoảng 20 năm trở lại đây. Đó là lợi dụng chính sự dân chủ, công bằng, văn minh và nhân bản của thế chế dân chủ để làm hại thể chế đó, qua việc cài cắm nhân lực. Song song với việc này là những việc phân hoá chính trị xã hội dân sự bằng cách cung cấp tiền nuôi những đảng phái, tổ chức làm nhiệm vụ gây loạn xã hội, ảnh hưởng đến bầu cử, lợi dụng cả truyền thông dân chủ để tiếp tay tác động vào tâm lý bầu cử của dân chúng tư bản. Ngoài ra chúng còn đưa ra những hợp đồng thương mại để các chính khách lãnh đạo có được những thống kê lợi ích trước mắt làm điểm tốt trong mắt dân chúng. Một lãnh đạo mang lại hợp đồng kinh tế và hoà bình đương nhiên sẽ có ưu thế hơn, nhất là được báo chí truyền thông tung hô theo. Dưới thời của Merkel hàng loạt những hợp đồng giữa các tập đoàn lớn của Đức ký kết với Trung Quốc, chuyển đổi cơ sở sản xuất hoặc nguồn cung nguyên liệu từ Trung Quốc. Nhập khí đốt của Nga. Tìm được nguồn nguyên liệu rẻ, nhân công rẻ, chuyển được cơ sở sản xuất sang nước khác đảm bảo môi trường cho nước mình, mang lại về cho Đức nguồn khí đốt rẻ. Những cái bánh ngon mà Merkel mang lại có hương vị cảm nhận được ngay tức thì, nhưng cái giá phải trả chắc chắn sẽ đến khi bà rời khỏi chính trường. Chế độ độc tài đang tấn công vào thể chế dân chủ bằng nhiều phương thức, đó là một cuộc chiến tổng hợp của nhiều chiêu thức. Hẳn chúng có kế hoạch lâu dài và đến thời điểm để chúng mở cuộc tấn công bằng thái độ công khai. Để chuẩn bị cho chiến dịch lâu dài này, chúng cần những kẻ độc tài có thời gian nắm quyền lãnh đạo dài để thực hiện chiến dịch. Hãy nhìn Putin, Tập, Nguyễn Phú Trọng để hiểu vì sao trước kia thể chế Nga, Trung, Việt đều có những quy định về nhiệm kỳ, nhưng gần đây bỗng nhiên quốc hội hay trung ương đảng các nước này bất chấp tất sửa luật, sửa điều lệ đảng để cho những kẻ trên tiếp tục giữ vai trò lãnh đạo. Việc nắm quyền lãnh đạo không giới hạn nhiệm kỳ khiến cho theo đuổi mục đích thuận lợi hơn. Nếu so sánh bây giờ thì thể chế và xã hội dân chủ vẫn đang vượt trội so với xã hội và thể chế độc tài. Nhưng nếu nhìn xa hơn, chúng ta đang thấy xã hội dân chủ đang trên đà đi xuống. Ví dụ như đang ở bậc thang thứ 10 và đi xuống bậc thang thứ 9 rồi 8. Còn các thể chế độc tài đang ở bậc thang thứ 3 và leo lên bậc 4. So sánh hiện tại thì bậc 8 và 4 rõ ràng vẫn còn những chênh lệch nhau rất lớn. Nhưng điều quan trọng là một bên đang có dấu hiệu đi xuống và một bên đang đi lên. Và cứ theo đà này khi hai bên tương đương nhau hoặc khi xã hôị độc tài lớn mạnh hơn, chiến tranh thế giới lần thứ ba hay những cuộc đảo chính còn gọi là cách mạng sẽ xảy ra ở chính những nước phương Tây, những đảng phái theo đuổi mô hình nhà nước độc tài, CNXH trá hình sẽ được dựng lên.

Thứ Năm, 14 tháng 4, 2022

Vì sao có một số kẻ ủng hộ Putin xâm lược Ucraina.

Lập luận của những kẻ ủng hộ cuộc xâm lược của Putin đều có những điểm như sau. - Do Nato muốn mở rộng về phía Đông, bao vây nước Nga. Putin đánh Ucraina là để bảo vệ nước Nga. Với lập luận này thì sẽ có câu hỏi liệu khi đánh Ucraina xong, Nga có đánh cả Nato để bảo vệ mình không? Vì những quy kết Nato đứng đằng sau âm mưu dùng Ucraina để hại Nga, Nga đánh Ucraina xong thì cớ gì mà không đánh nốt Nato để giải trừ kẻ đầu sỏ âm mưu hại mình? Nato có dùng quân đội tiến vào Ucaraina, Belarus để ngăn chặn những nước này trở thành mối hiểm hoạ cho mình không ? Không. Nato nếu muốn mở rộng liên minh của mình bằng hoà bình và quyền tự do lựa của nhân dân đất nước đó, để làm điều đó thì Nato phải giúp đỡ cho đất nước muốn tham gia Nato trở thành một thể chế dân chủ, thông qua những viện trợ bằng kinh tế hay những chính sách mềm. Lợi ích đến với toàn dân đất nước đó khiến người dân bầu chọn đảng phái, lãnh đạo có xu hướng dân chủ như phương Tây. Còn Nga muốn mở rộng bằng vũ lực và xây dựng chế độ độc tài quân sự tại đất nước đó. Nga chỉ cần dùng súng đạn và chỉ cần dựng một số lãnh đạo được Nga bảo đảm lợi ích cho cá nhân nhóm này, dựng chúng nên thành những kẻ độc tài như ở Belarus. Đến đây thì chúng ta thấy câu trả lời cho việc tại sao một số kẻ ở Việt Nam ủng hộ Nga xâm lược trở nên rõ ràng hơn. Đó là vì lãnh đạo Việt Nam cũng chính là nhóm lãnh đạo độc tài được Trung Quốc bảo đảm lợi ích để cai trị đất nước và trung thành với lợi ích của Trung Quốc. Vì thế lãnh đạo Việt Nam và những tay chân có gắn bó lợi ích với chúng đương nhiên phải bảo vệ và bênh vực cho việc Nga xâm lược Ucraina, thậm chí xa hơn nếu Nga đánh phương Tây chúng cũng ủng hộ. Bởi chúng không muốn cho việc phát triển các nước dân chủ được mở rộng, như thế sẽ kết liễu số phận độc tài của chúng là ngày không xa. Chính vì lợi ích cầm quyền mà nhà nước Việt Nam phớt lờ những nguyên tắc cơ bản về chiến tranh xâm lược. Hành động bênh vực cho Putin, một kẻ xâm lược cũng chính là hành động mà nhà cầm quyền Việt Nam phản bội lại lịch sử của tổ tiên nước Việt. Trong lịch sử hình thành đất nước, Việt Nam chịu nhiều cuộc xâm lược của của Trung Quốc. Nhà cầm quyền Việt Nam hiện nay chỉ vì lợi ích cầm quyền của mình đã ủng hộ bọn xâm lược, phá đi giá trị truyền thống của cha ông. Đặc biệt là xoá đi những trang sử hào hùng chống giặc phương Bắc, đưa người dân vào tư tưởng coi việc chống phương Bắc là sai lầm và cách chọn làm một thể chế độc tài chư hầu láng giềng của Trung Quốc là phương sách đúng đắn. Thậm chí chúng còn muốn lấy việc Putin đánh Ucraina để minh hoạ cho việc chúng không chọn thân phương Tây mà thân Trung Quốc là ngoại giao khôn khéo, vì thân phương Tây sẽ bị Trung Quốc đánh như Nga đánh Ucaraina. Từ những căn cứ trên, cho thấy việc một số kẻ bênh Putin thực chất là chúng đang bảo vệ chính bản thân chúng mà thôi. Không có gì phải ngạc nhiên cả.

Thứ Tư, 6 tháng 4, 2022

Quét lá, quét sân.

Năm tôi 5 tuổi, cô tôi đón về nhà cô ở. Nhà cô ở ngõ Vũ Hữu Lợi đầu đâm ra đường Nam Bộ. Tôi ở nhà cô mấy hôm nhớ mẹ quá, một buổi trưa tôi tìm đường về nhà. Từ ngõ Vũ Hữu Lợi về đến ngõ Phất Lộc khá xa nhưng tôi vẫn về được. Tôi có trí nhớ đường khá tốt. Khi tôi về gần nhà thấy trước cửa nhà xôn xao, mọi người đang vây quanh cô tôi, cô tôi vừa khóc vừa kể không thấy tôi đâu. Mọi người đang rối loạn thì tôi chen qua chân vào giữa ngẩng mặt bảo cô. - Cô ơi cháu đây mà. Cô tôi nhìn xuống kinh ngạc, cô rú lên rồi ôm lấy tôi. Bố tôi bảo thôi để tôi ở nhà, chứ cho nó ở nhà cô rồi nó lại bỏ về. Nhiều năm sau cô tôi vẫn nhắc chuyện ấy, đến khi thằng Tí Hớn lên 5 tuổi, cô nhìn nó còn chửi. - Mẹ sư cái thằng bố mày lúc bằng mày làm bà hết hồn, tưởng vỡ tim. Nhà cậu tôi ở phố Nguyễn Cao, hồi xưa chỗ ấy nhiều cây cối như làng. Năm tôi 6 tuổi một tối mãi không thâý mẹ về, tôi nghĩ mẹ đến nhà cậu tôi. Tôi đi bộ tìm đến nhà cậu, tôi đến nhà thấy cậu đang lúi húi dọn đống đồ nghề thợ mộc, hỏi có mẹ cháu ở đây không. Cậu tôi trả lời theo phản xạ là không có, tôi quay đi. Tôi đến vườn hoa Yersin thì cậu tôi đuổi kịp, cậu ngồi xuống ôm tôi chặt, nói để cậu lấy xe đạp chở về. Bây giờ tôi vẫn nhớ đến cái ôm của cô tôi và cậu tôi. Có lẽ tôi là đứa cháu trong dòng họ nội ngoại mang lại nhiều cảm xúc nhất cho các cô, cậu. Có cảm giác thương, giận và cả tự hào nữa. Lúc tuổi choai choai mới lớn, nhiều khi bị bố mắng tôi thường đến nhà cậu ở. Câụ tôi làm nghề thợ mộc , mợ bán miến ngan. Tôi ở giúp mợ việc nọ, việc kia và đi đón thằng em con cậu. Vợ chồng cậu tôi bỏ nghề mộc và miến ngan, bán nước chè và ghi số đề. Thời gian sau thì vợ chồng cậu tôi ôm luôn chứ không chuyển cho chủ nào nữa. Tiền vào nhà cậu tôi nhiều lắm, nhưng lúc ấy tôi đi bộ đội về rồi làm giang hồ, rồi đi tù luôn nên không đến nhà cậu mấy. Chỉ biết thằng lớn nhà cậu có xe Đream 2, nhà cậu có mấy xe máy. Cậu chạy cho thằng lớn vào cảnh sát nghĩa vụ, nó thế nào được phân đi xuống trại tù canh gác. Một sáng chủ nhật, tôi rong trâu đi ăn cỏ thì gặp nó từ trên chòi canh trèo xuống, hai anh em nhìn nhau ngỡ ngàng. Ở trong tù mà chủ nhật ra ngoài dắt trâu đi ăn, người ngoài không hiểu chứ người bên trong biết để làm được việc đó phải có quan hệ, có điều kiện nọ kia mới làm được. Người ta phải mất tiền hay phải có quan hệ gì sẵn với cán bộ. Tôi thì không, ông quản giáo rất quý tôi, đó là điều mà tôi không sao hiểu nổi. Ông quản giáo cũng bị mang tiếng chắc được tiền nhà tôi nên mới nâng đỡ tôi vậy. Thực sự ông ăn tiền của rất nhiều gia đình tù nhân, ông đánh bạc suốt ngày, ông trở mặt vặt tiền của các tù nhân nhanh như bàn tay. Nhưng từ chăn trâu đưa tôi lên làm đội phó, rồi đội trưởng ông không hề cầm đồng nào của gia đinh tôi, ông còn nói mấy năm tôi ở với ông, ông không biết mặt nhà tôi và chẳng được của nhà tôi điếu thuốc nào. Một lần mưa trắng cánh đồng, tôi đứng nhìn trời thì ông đến bên cạnh, nói vào khoảng không. - Đm tao nói với Hiếu thế này, bọn tù nó lưu manh thì tao sống với chúng cũng thế thôi. Với mày tao đối xử khác, mày là người hiểu biết chắc mày rõ. Tôi cúi đầu lí nhí nói lời cảm ơn. Dạo ấy nhà tôi không có ai đi thăm tôi cả, chỉ gửi tôi tháng 300 nghìn để sống. Một bát phở khi ấy là 5 nghìn. Tôi sống khá chật vật trong tù với số tiền ít ỏi ấy. Tôi biết anh chị tôi làm ăn cũng khó khăn, đổ bể. Có chút ấy là may lắm rồi. Sau này mẹ tôi nói cậu Bách có cho người ta vay lãi 10 triệu, mỗi tháng lãi 200 nghìn, lấy tiền đó đỡ cho tôi sống trong tù. Trước hôm tôi đi sang Đức một hôm, tôi về quê thăm cậu. Cậu tôi khi già về quê sống ở nhà bà ngoại tôi trước kia. Tôi dẫn Tí Hớn đi ven mương hái rau muống dại về nấu canh, vặt lá xương xông và lá lốt quanh vườn làm món chả cuốn lá. Lúc ngồi ăn cơm, tôi nói với cậu ngày kia tôi sẽ đi sang Đức và không biết bao giờ sẽ về nữa. Cậu tôi thở dài buông câu. - Thôi đi là tốt, thế còn con mày. Tôi nói sẽ đưa đi sau khi tôi sang đó thời gian. Cậu tôi ngước nhìn cái cây giàng giàng là như lá me nhưng to hơn chút nói. - Có thằng nó trả cái cây triệu rưởi, tao định bán đi để khỏi quét lá, nó rụng rác lắm. Tim tôi nhói buốt, cậu không thiếu tiền bán cây. Nhưng mấy năm gần đó tôi hay về thăm cậu ngày thứ bảy, chủ nhật và quét sân, quét lá. Tôi nói cậu đừng bán, khi tôi sang kia kiếm được tiền, tôi sẽ thuê osin chăm sóc cậu và người ta sẽ quét lá, quét sân. Cậu bảo. - Tao thuê osin lúc nào chả được. Triệu bạc một tháng thì nó hầu cơm ngày 3 bữa. Cậu tôi biết tôi yêu những cái cây trong vườn của bà ngoại lắm, cái cây giàng giàng ấy không phải cây ăn quả, nó như cây dại mọc ở sân bên hông. Rồi chẳng ai để ý mươi năm nó thành cây lớn toả bóng mát xuống cả sân trước, chim chóc kéo về hót liu lo mồi sáng. Thích nhất lúc tầm 2, 3 giờ chiều mắc võng dưới thân cây rớp mát, hưởng gió thoang thoảng từ cánh đồng mang mùi lúa non mơn man trên mặt. Tôi đi sang Đức được vài năm, cuộc sống mới ổn định có đồng dư đồng dả, tôi thỉnh thoảng gửi về cho câu chút ít để cậu ấm lòng. Cậu tôi nói qua điện thoại giờ ốm, ở một mình muốn nấu nồi cơm cũng gượng dậy khó khăn. Tôi bảo cậu thuê người làm đi, ở quê thiếu gì người nhàn, họ ngày hai bữa nấu cơm mang sang cho cậu, bao nhiêu tôi trả hết. Tôi gửi cậu luôn 50 triệu để cậu thuê người. Nói cậu khi nào hết cháu gửi tiếp. Cậu tôi nói như khóc. Tao thà chẳng có tiền còn hơn, có tiền tao khổ lắm, sống không bằng chết. Tôi không biết nói sao, thương cậu vô vàn. Cuộc sống còn có những điều chua xót không thể nói được. Sử dụng đến tiền càng khiến chua xót , cay đắng hơn. Tôi không thể làm người quét lá trong sân nhà bà ngoại mỗi tuần. Mộng hồ hải sẵn trong mình từ lúc lên 5, lên 6, khi ấy tôi đã có trong mình máu của kẻ giang hồ phiêu bạt muốn đi khắp nơi. Bà ngoại tôi có 3 người con, mẹ tôi là cả, kế đến dì tôi rồi cậu tôi. Năm ngoái dì tôi mất, dì tôi cũng khổ, dì đi bán bánh xốp rong. Thứ bánh xốp có lớp bánh rồi lớp sữa đường. Thỉnh thoảng dì tôi mang cho chúng tôi những mẩu vụn vỡ ra, chính những mẩu vun ấy lại chứa nhiều đường sữa nhất. Chúng là nguồn chất dinh dưỡng quý bổ sung chất cho chúng tôi trong những ngày tháng bao cấp đói khổ. Trước gần tháng anh trai tôi mất, giờ đến cậu tôi. Tôi đi mong cuộc sống quê người có điều kiện để tôi làm gì đó cho cuộc đời tôi ấm hơn, dư dả giúp cho đời ấm hơn. Như rảnh tôi viết bài tản văn về quá khứ, hay bài về chính trị phản ánh xã hội, làm ăn có chút thì giúp đỡ người này, người kia. Như bố tôi dặn sống trong đời giúp được gì ai được cứ giúp, mình chết đi cũng chẳng mang được gì. Nhưng anh tôi, cậu tôi, dì tôi lần lượt mất đi. Khiến tôi nhớ buổi chiều mẹ tôi ngồi ngóng cửa, tôi ra khỏi nhà tù lần thứ nhất, mẹ tôi khen. - Đẹp trai như đi Tây về. 12 năm sau tôi ra khỏi nhà tù lần thứ hai, mẹ tôi ngồi trước cửa, nhìn thấy tôi mà chẳng thấy tôi, tôi gọi mẹ tôi mới giật mình thốt. - Con, con về đấy à. Tôi đi lần này để mẹ tôi không còn phải ngóng tôi từ nhà tù về, đi để giúp được gì cho đời như bố tôi dặn dò. Nỗi đau nào cũng khứa vào tâm can con người cả như thơ của Trần Trung Đạo. Mẹ vẫn ngồi đan một nỗi buồn Bên đời gió tạt với mưa tuôn Con đi góp lá ngàn phương lại Đốt lửa cho đời tan khói sương. Và ở đâu thì dông bão cuộc đời cũng vậy, ở đâu cũng gió tạt mưa tuôn. Gần mười năm trôi qua, những chiếc lá tôi gom, những đốm lửa tôi đốt chẳng thấm tháp gì. Có lẽ tôi chỉ nên làm người quét lá, quét sân ở nhà bà ngoại.