Thứ Sáu, 18 tháng 6, 2021

Chuyện phiếm với con trai.

 Đến mùa bóng đá Euro năm nay, Tí Hớn hay ngồi xem và bình luận, nhận định cùng với bố. Hai bố con nhận xét trận đấu một lúc thì sang chuyện hè này Tí Hớn xin đi làm.

Ôi, mình nhìn lại mới thấy bên cạnh là một chàng trai, nó to lớn hơn mình.  Bao nhiêu năm xem bóng đá âm thầm, giờ đã có người xem cùng và bình luận cùng. Vừa xem cũng vừa là cơ hội để trò chuyện và tiêm nhiễm cho con. Khi đội Ý ra sân, có cầu thủ số 10 thấp tí. Bảo Tí Hớn con tra xem cầu thủ ấy lý lịch thế nào, chắc phải có gì đặc biệt mới được vào sân như thế.

Đấy là cách mình muốn dạy con, nếu có gì bất thường, phải kiểm tra, xem xét nguyên nhân.

Tí Hớn nói cầu thủ số 10 của Ý có những đường chuyền rất tốt, mình nói về tiền vệ trung tâm, tiền vệ thu hồi bóng, tiền vệ phân phối bóng, cầm bóng để đồng đội chạy chỗ triển khai...để Tí Hớn hình dung về một người quản lý, cầm chịch phải có những phẩm chất gì.... qua đó mình muốn cho Tí Hớn hình dung một người đàn ông trụ cột gia đình, phải có trách nhiệm và phải nỗ lực thế nào. Mình diễn giải và liên kết rất dễ hiểu cho con, nhưng hơi dài nên không viết hết được ra.

Hè năm nay Tí Hớn 16 tuổi, ở Đức người ta khuyến khích 16 tuổi nên xin đi làm ngắn ngày ở đâu đó. Những cửa hàng, công ty , siêu thị ...sẵn sàng đón nhận những thanh thiếu nữ như vậy vào làm, đồng tiền có thể ít nhưng đó là cách giáo dục.  Tí Hớn nói con muốn đi làm chỗ nào có được tiền, như thế tốt hơn là làm chỉ để chứng nhận là mình có đi.

Mình bảo con ra làm bồi bàn cho nhà bác Tuấn Su hay Thành Koch, ở đó khách Tây nhiều, họ cũng cần bồi biết tiếng. Tí Hớn nói con sẽ xin làm ở siêu thị, không còn chỗ thì làm chỗ ấy cũng được.

Nhanh thật, thế là thằng Tí Hớn đi theo bố biểu tình năm nào, giờ đã nghĩ chuyện đi làm kiếm tiền để tiêu. Mặc dù nó biết bố nó có thể cho nó một ngày số tiền gấp vài chục lần số tiền nó đi làm. Nhưng nó không hề quan tâm bố có bao tiền, nó đi học chỉ xin 3 đến 5 euro mua bánh, đó là số tiền nhà nước Đức cho nó một tháng khoảng 200 euro. Có lần đưa tiền bảo nó mua cái áo sơ mi đẹp giá đắt chút cũng được vì thỉnh thoảng con đi lễ hội hay sự kiện gì cần phải mặc áo sơ mi, một hay hai trăm euro không thành vấn đề. Nó đi mua cái áo 20 euro, về bảo con tính rồi, con đang lớn, mua áo này thôi mặc một hai năm bỏ không phí tiền bố ạ.

Hôm sau hai bố con xem trận Bỉ và Đan Mạch, khán giả ngồi kín sân mà chẳng khẩu trang gì hết, khác hẳn hôm trước Đức và Pháp đá với nhau trên khán đài người thưa thớt vì giãn cách. Hai bố con quay sang chuyện Vie Ruet hay còn gọi C.u.m T.Aou. Bố nói con cứ để ý, cứ bọn nào chủ trương toàn cầu hoá thì bọn nó tâng việc thành nghiêm trọng nhất. Bọn Faceb nó cũng vậy, nó kiểm duyệt thấy ai viết đến là nó tự động chèn link về vấn đề ấy, ai mà nghi hoặc là nó khoá  không cho người ta nói. Bọn chúng dường như lợi dụng chuyện VR để gò ép người ta phải theo chúng, một cách tập huấn cho mọi người phải nghe theo chúng. Cái VR này có thể là căn bệnh khiến người già hay ai có bệnh sẵn suy yếu khả năng chống cự, dẫn đến đến chết. Nhưng thực ra chúng ta chỉ nhìn những con số tử vong mà chúng thông báo thôi. Thực sự là chúng ta chưa tận mắt thấy ai mắc bệnh này mà chết cả, bác Hằng, bác Tuấn đi viện nằm thở ống rồi cũng về, con cũng bị rồi cũng chẳng sao. Có thể những tay trùm thế giới đang có âm mưu để lập trật tự thế giới theo hướng của chúng, và chúng lợi dụng VR để thực hiện âm mưu này. Khi mọi người đều tin và nghe theo chúng, hôm nay đi tiêm, hôm nay phải cách ly, phải đóng cửa cái này, phong toả cái nọ...tất cả cuộc sống của một thành phố, một nước ...nhất nhất phải theo chúng. Chúng tạo cho người ta thói quen thuần phục, để từ đó chúng thiết lập lại thế giới theo ý của chúng. Các cuộc chiến thế giới do các cường quốc tạo ra trước kia, đều mục đích khiến dân chúng phải thuần phục, cuộc chiến được khoác cái mác là giải phóng, là cách mạng...người ta chấp nhận kinh tế thiệt hại, nhân mạng thiệt hại để đạt được cái chủ nghĩa, cái tư tưởng của bọn cường quốc, bọn độc tài. Con đã nghe đến phe đồng minh, phe trục , phe cộng sản rồi đó. Nếu con chú ý thì con sẽ thấy chỉ một số nước lớn nghiêm trọng vấn đề này, đó là lý do mà sao trận Đức Pháp khán giả vắng còn Bỉ và Đan Mạch lại đông kín sân như vậy. Đó là Đức, Pháp cùng đồng chủ trương nhấn mạnh đến nghiêm trọng vấn đề. So với một cuộc thế chiến để thiết lập quyền lực thì cái trò gọi là đại d.i.ch này thiệt hại không là gì cả. Cho nên lý giải vì sao chúng chấp nhận để kinh tế thiệt hại như vậy.

Nếu thực sự VR này là nguy hiểm và VX có hạn, thì với cương vị một người lãnh đạo quốc gia, người ta phải dành cho các lứa tuổi từ 15 đến 35, vì đó là những trụ cột cần giữ để sinh mang của dân tộc, của quốc gia chứ không phải ưu tiên cho người trên 65 tuổi. Điều này chứng minh VR nó chỉ có hại cho một số người lớn tuổi hoặc có bệnh nền, khiến họ bị suy giảm khả năng chiến đấu của cơ thể với bệnh tật mà thôi.

Con cứ nhìn xem, những bọn hô hào VR nghiêm trọng nhất đều có bọn lãnh đạo có hơi hướng CS, từ Macron, Merkel và bọn Dân Chủ Hoa Kỳ và bọn tài phiệt lớn quốc tế.

Bố không khuyên con phản đối, nhưng bất kỳ một điều gì diễn ra, mình phải nhìn mọi khía cạnh khác, nhìn những thực tế khác và đặt ra câu hỏi tại sao ? Nếu con đặt ra những câu hỏi phản bác lại bố, ví dụ như tại sao con số người chết được công bố nhiều thế, hoặc tại sao người ta phải làm thế để kinh tế bị suy thoái, học hành, công việc bị đình trệ, đó cũng là những câu hỏi tốt.

Về những con số người chết thì con xem lịch sử sẽ thấy, nhiều khi nó mang mục đích tuyên truyền, dối trá và bịp bợm. Chẳng hạn khi hai bên đánh nhau, bên này tuyên bố giết 200 tên địch, trong khi thực chất bên kia tham chiến chỉ có 50 quân. Hoặc khi họ công bố một ngôi làng bị tấn công, số người chết chỉ vài chục thì họ sẵn sàng đưa lên đến cả vài trăm. Đặc biệt là ở Viêt Nam còn có trò chưa bị thiên tai đã thống kê bao ngôi nhà bị mất, bao nhiêu súc vật bị chết....Còn việc đình trệ, thiệt hại kinh tế thì như bố đã nói lúc nãy, so với một cuộc thế chiến thì cái trò này vẫn đỡ tốn hơn nhiều.

Tí Hớn nghe xong cũng gật gù, bảo đúng là con thấy cũng nhiều cái khó hiểu, chẳng hạn như đây này, trận này khán giả xem kín sân, chẳng thấy đề phòng gì cả.

Thứ Ba, 15 tháng 6, 2021

lăn tăn về cúm Tàu.

 

Có rất nhiều điểm mâu thuẫn quanh cái gọi là Vai Rit 18 ( viết chệch để khỏi bị báo cáo, động đến đề tài này mà hoài nghi, bọn FB nó khoá miệng ngay ).

Chỉ có mấy nước như Đức, Pháp... cho rằng việc này là nghiêm trọng. Nhìn khán giả trận bóng đá giữa Bồ và Hung so với khán giả trận Đức với Pháp thấy khác biệt hoàn toàn.
 
Nếu Vi Xin của chú Khách gây tác hại, thế dân chú Khách dùng loại gì mà giờ các chú Khách nhơn nhơn từ năm ngoái đến nay, và dường như Vai Rít chẳng hề có trên đất Khách ? Phải chăng các chú Khách dùng một loại, cung cấp cho Việt Nam một loại.
 
Việt Nam chống Vai Rit giỏi nhất, thế sao phải vội vàng , nôn nóng kêu gọi các nguồn Vi xin làm gì, hết quyên góp vận động rồi đến đi xin. Trong khi thế giới ngoài mấy nước lớn ra, còn cả trăm nước khác đâu thấy họ ầm ĩ chuyện Vi xin cả Vai Rít ?

Cư dân ven sông Hằng thoát khỏi nạn VR thế nào ? Sao đang chết hàng loạt như thế, bỗng dưng chẳng thấy gì nữa. Cách gì mà mầu nhiệm vậy ? 
 
Sao bọn FB với bọn toàn cầu hoá rất chú trọng nhấn mạnh chuyện VR một cách thái quá, ví dụ như ai nói ngược lại hoăc khác biệt là bọn FB đóng tài khoản người ta luôn ?

Các nguyên thủ G7 lúc lên truyền hình, lúc đăng ảnh chính thức trên truyền thông thì đeo khẩu trang, nhưng sau đó gặp gỡ tiệc tùng, trò chuyện thì chẳng cần gì cả.

Mà ngay chuyện tìm ra VX cũng lạ kỳ, mới cuối năm ngoái còn nói chưa tìm ra loại VX hiệu quả, cần thử nghiệm này nọ, rồi bất ngờ VX được tiêm ầm ầm, còn khuyến mại đủ kiểu cho người đến tiêm, kèm theo cái giấy chứng nhận để có thể đi lại dễ dàng.
 
Hôm nọ có việc phải đi sang nước khác, người lái xe tải ép mình phải đi test. Mình bảo là chẳng có ai chặn đường mà hỏi đâu, biên giới xe đi lại vùn vụt, kiểm tra giấy như thế thì tắc đến trăm cây số. Ông lái xe cứ bảo làm cho cẩn thận. Mình chiều lòng ra chỗ test, nhìn cái kiểu test thò que vào mũi ngoáy, rồi cho vào lọ nước gì đó thử phản ứng. Mình bảo thế này thì trăm người đều không bị cả trăm, vì thử kiểu này cái người ta cần là người dân tin vào sự huỷ diệt của VR là chính.

Y rằng mình thử không làm sao, mà thậm chí đến 8 lần trước đó không sao, bao nhiêu người test cùng lúc đó cũng không sao.
 
Đến lúc đi qua biên giới, xe đi thông một mạch chẳng có gì ngăn cả.
 
 Khó hiểu nhất là VN đi xin VX của TQ, thế nhưng báo chí đưa tin bắt các chú Khách vượt biên lậu, mang nguồn bệnh này nọ, nghe rât có vẻ kinh. Chả lẽ TQ không đủ VX tiêm cho dân mình, mầm bệnh vẫn còn trong dân rất cao, vậy mà đời sống của họ từ một năm nay các sinh hoạt đều như chưa có gì xảy ra. Đã thế còn cấp cho VN dùng nữa.
 
Nói gì thì nói, VR 19 là có, nhưng mà nó khủng khiếp như bọn toàn cầu hoá nó nói hay không thì có quá nhiều câu hỏi.

Thứ Tư, 9 tháng 6, 2021

Con Lu


Con Lu.

Ngày ấy mẹ cho tôi đi phiên chơ Mơ bằng tàu điện. Từ mấy hôm trước mẹ đã nói đợi phiên chợ Mơ để mua mấy cây về trồng cho mát. Ở cổng chợ đường vào bên chỗ bán cây cảnh. Tôi thấy một bà già ngồi ven cổng hai tay đang giữ một con chó nhỏ. Con chó bé tí lông tơ vàng óng, mắt nó đen lay láy. Mẹ nói - con thích con chó ấy không , mẹ mua về nuôi - Tôi gật đầu. Thế là tôi có con chó con ấy. Bố tôi đặt tên nó là Lu.

Mỗi khi trời chuẩn bị mưa, sấm chớp nhì nhằng. Con Lu không màng ăn, nó cứ nhìn trời mà tru hay rên ư ử. Bố tôi mắng Lu, tôi bao che cho nó.

- Nó nhớ nhà đấy bố ạ.

Con Lu lớn nhanh, tôi đi đâu nó hay đi theo. Sáng đi học tôi phải xích nó vào chân giường, mặc kệ nó giằng giật để đòi theo. Vì có lần tôi đã muộn họn vì nó, hôm ấy nó theo tôi đến tận cổng trường. Các bạn nói, tôi quay lại mới biết nó âm thầm đi theo mình từ bao giờ.

Rồi một hôm công an rất nhiều ập đến nhà tôi, họ khám xét và mang đi nhiều thứ, có cả bố tôi. Lúc đi bố quay người nói với mẹ.

- Mình cố gắng nuôi các con giúp anh.

Mẹ tôi rất cố gắng, nhưng nuôi 6 đứa con ở cái thời gạo châu, củi quế, tem phiếu. Mà gia đình tôi không ai làm nhà nước, chẳng có tiêu chuẩn gì. Gạo đong từng bữa. Có lúc đổ nước vào xong đun sẵn chờ gạo, mà gạo ở đâu thì lúc ấy còn chưa biết, ở đâu đó, ở mẹ mua về, đợi chị đi vay, hay anh được người ta trả công bằng gạo. 
 
Con Lu gầy đi vì thiếu ăn, tất nhiên sẽ là vậy. Vì chúng tôi cũng đủ ăn đâu. Một hôm mẹ tôi gọi người lái chó đến để bán nó. Tôi khóc như mưa, tôi thương nó lắm. Hôm Trung Thu tôi không có đồ chơi, thèm thuồng nhìn lũ bạn. Tôi về nhà chui vào xó lấy bút vẽ lên giấy những đèn ông sao, đèn kéo quân, mặt nạ, trống. Và cả hình bố đang dắt tôi đi Hàng Mã để mua đồ chơi. Tôi gấp những mảnh giấy đã vẽ ấy cất vào chỗ kín. Tôi tự nhủ khi tôi ngủ dậy , tất cả thứ tôi vẽ sẽ thành sự thật như truyện Cây Bút Thần của Mã Lương. Khi tỉnh giấc , tôi lao đến chỗ cất giấy giở ra, chẳng có gì cả, hình vẽ vẫn là hình vẽ. Nước mắt tôi chảy nhiều, tôi khóc không thành tiếng. Con Lu đến bên tôi, nó liếm nước mắt trên mặt tôi. Nó cũng buồn, tôi ôm nó vào lòng. Có người bạn chia sẻ cũng chóng nguôi ngoai.

Mẹ tôi dỗ dành.
 
- Thôi bán nó đi để nó hoá kiếp sang kiếp khác, chóng thành người con ạ. Và nhà mình có gì cho nó ăn đâu. Càng để nó càng gầy đi.Phải bán nó để mai đi thăm bố , mai mẹ cho con đi vào với bố nhé.

Con Lu nó trụ bốn chân rít từng cơn, mắt nó nhìn tôi cầu cứu khi người lái chó thòng cái thòng lọng vào cổ nó lôi đi.
 
 Tôi không dám nhìn nó nữa, chạy vội lên giường nằm , ôm mặt khóc.

Mấy hôm sau tôi đi lang thang tìm nó, tôi đi lếch thếch lên chợ Long Biên, ngày đó chợ mua bán chó họp gần cầu, trong những cái lồng sắt bao nhiêu chú chó nằm buồn bã, không thấy Lu đâu.

Tôi đi qua Ô Quan Chưởng thấy có hàng cầy tơ bảy món. Mùi chả thơm phức, trong nhà đám người ăn nhồm nhoàm. Ở trên cái móc có cái đầu chó nhe răng trắng nhởn.

Lúc nào nhớ Lu tôi lại đi tìm nó ở các lồng chó ở chợ.

Mấy năm sau bố tôi về, nhà tôi lại khấm khá. Bố cho tôi tường mua sách đọc thường xuyên. Tôi mua được cuốn Con Bim Trắng Tai Đen. Đọc xong vừa thương con Bim, vừa nhớ con Lu. Tôi khóc đến mức bố tôi mắng là thằng đồng cô lai gái. Tôi đưa sách cho bố nói - Bố xem đi có thương không ?. Bố đọc một mạch từ chiều đến tối. Quên cả cơm chiều. Đọc xong bố trả tôi nói- Các cụ nói, khuyển mã chi tình con ạ. Nghĩa là con chó và con ngựa là giống tình cảm trung thành với người nhất. Con khóc khi đọc truyện này là tốt. Đấy là xúc động, mà muốn là người tốt thì phải biết xúc động.

Lúc ấy tôi không biết xúc động là gì, sau này lớn tôi ít xúc động vì cuộc sống cần thực tế quá. Bởi thế tôi chưa thành người tốt như bố tôi hy vọng.



 

Thứ Sáu, 4 tháng 6, 2021

CVụ Hoài Linh, Võ Ngọc Yên, Phương Hằng và trách nhiệm quản lý xã hội.

 Nếu chúng ta ở một thể chế dân chủ, mọi việc đều có pháp luật lý. Nếu thế hẳn không có vụ um xùm về trò chữa bệnh giả mạo và làm từ thiện tuỳ hứng cũng như không có chuyện người ta lên mang bóc phốt nhau. Chỉ cần đưa đơn ra đến pháp luật là mọi việc đúng sai thế nào đều được giải quyết.

Đầu tiên là thần y Võ Ngọc Yên, bằng một thủ pháp chữa bệnh đơn giản như bóp bóp, nắn nắn, thật chí là vỗ vào hai bên mang tai. Chỉ trong mấy phút '' thần y ' đã chữa xong căn bệnh nan y của người liêt bao nhiêu năm.

Không có cơ quan y tế nào kiểm nghiệm,  người ta để mặc '' thần y'' tung hoành chữa bệnh khắp nơi, quảng bá rầm rộ. Thậm chí chính quyền đia phương còn cấp đất, còn tổ chức mời '' thần y'' về chữa bệnh trong vùng.

Nếu '' thần y'' Võ Ngọc Yên mà chữa được 1 phần 10 trong những người bệnh như ông ta được quảng cáo, danh tiếng của ông ta đương nhiên sẽ vang dội thế giới rồi. Y tế thế giới không mời được ông ta đi ra nước ngoài, thì cũng phải đến Việt Nam để tìm ông ta nghiên cứu.

Thế nhưng dù y tế thế giới không ngó ngàng gì đến ông ta bởi họ biết trò bịp bợp, thì ở Việt Nam , chế độ để mặc cho truyền thông và các tổ chức lăng xê ông ta lên tận mây xanh. Vì sao, vì họ ngu muội trong dân càng lớn thì chế độ càng vững vàng, vì các bệnh nhân đằng nào cũng bệnh, hú hoạ chữa khỏi được ai thì khỏi, không khỏi thì vẫn thế cũng chẳng sao. Nói cho cùng dăm ba cái bóp, bấm, day cũng chẳng chết được người.

Thế nên chế độ mặc kệ cho '' thần y '' tung hoành ngang dọc.

Còn từ thiện thì sao, nhân vật nổi tiếng từ thiện không ai cấm. Miễn sao nhân vật đó có tư tưởng hoặc hành động thể hiện ủng hộ chế độ cộng sản cai trị. Hoài Linh là một ví dụ, hắn không có lời nào chỉ trích những sai phạm của chế độ, trái lại thận phận là Việt Kiều trong cộng đồng cờ vàng hải ngoại, con của sĩ quan VNCH, việc hắn trở về sinh sống, hành nghề, dựng nhà cửa ở Việt Nam lại là việc giúp ích cho cộng sản được danh tiếng hơn ngàn vạn lần lời ca ngợi chế độ CSVN của hắn.

Bởi thế gã được tha hồ múa may khoa trương danh tiếng cá nhân, kể cả việc liên minh với '' thần y '' Võ Ngọc Yên để kiếm danh lợi.

Còn Phương Hằng thì sao, chị chàng này đột nhiên tố cáo '' thần y '' sau một thời gian cơm lành, canh ngọt. Hăng máu tố '' thần y'' chị tố luôn cả bọn nghệ sĩ như Hoài Linh, Đàm Vĩnh Hưng..vì đám này với '' thần y'' là chỗ thân thiết.

Đầu tiên chị tố Võ Ngọc Yên không sao, chế độ để cho chị tố và theo dõi diến biến xã hội. Đến khi chị tố bọn nghệ sĩ thì bắt đầu đụng chạm đến một giới quyền lực trong truyền thông, hầu hết đám nghệ sĩ này đều không bao giờ có lời chỉ trích gì chế độ. Chúng được chế độ coi như vật trưng bày, vật cảnh để người ta thấy các nghệ sĩ được tha hồ diễn, được tự do, được tung tăng. Chúng là thứ con yêu của chế độ. Chúng có quan hệ mật thiết với những quan chức cấp cao, những đại gia ngàn tỷ là sân sau của các quan chức. Chúng tạo thành một thứ quyền lực khổng lồ có thể định hướng được dư luận theo ý chúng muốn và chế độ CSVN muốn.

Nếu chúng ta biết Đàm Vĩnh Hưng từng anh em thân thiết với Thân Đức Nam, Hưng còn là đệ cưng của Hằng Hải Vương, một đại gia thuỷ sản giàu có và đầy quyền lực. Những chiếc tàu cá của Hằng Hải Vương là sân sau của các lực lực vũ trang, tình báo để buôn lậu kiếm kinh tài cho các quan chức cấp cao.

Khi Hằng Hải Vương ra mặt lớn tiếng đòi trừng trị Hằng Đại Nam,  Hằng Hải Vương đã được thế lực lớn trong đảng đứng đằng sau cam kết ủng hộ. Ngay lập tức gió xoay chiều, bộ TTT vào cuộc ép Hằng Đại Nam phải chấm dứt trực tiếp trên mạng xã hội, đồng thời mở đường cho Lê Thị Giàu kiện Hằng Đại Nam đòi một nghìn tỷ đồng. Tại sao trước đó bà Giàu không kiện ? Chuyện dễ hiểu là khi Hằng Hải Vương đã xin ý kiến của đám quan chức sân sau, phát pháo lệnh thì Giàu mới được chỉ thị khởi kiện Hằng Đại Nam.

Hằng Hải Vương chắc chắn đã chi một khoản lớn cho các quan chức để được chấp thuận phát lệnh tấn công Hằng Đại Nam, còn phía Hằng Đại Nam muốn yên thân chắc chắn cũng phải mất một khoản lớn để mua sự bình yên.

Đó là chiêu thức quản lý xã hội rất đặc trưng của chế độ này. Chỉ cần nhìn những mâu thuẫn hàng xóm trong một làng, một ngõ nhỏ. Chính quyền sở tại để mặc cho họ mạt sát, đe doạ nhau mức độ ngày càng lớn, những đơn thư tố cáo, khiếu nại họ om đấy không giải quyết. Họ chờ đợi mẫu thuẫn bùng phát thành hàng động như đập phá, đánh đấm...lúc đó mới đến xử lý giải quyết để kiếm chác.

















Thứ Tư, 26 tháng 5, 2021

30 năm sự nghiệp và mười mấy tỷ.

 Trả lời báo Thanh Niên, nghệ sĩ ưu tú Hoài Linh nói.

- Nếu lấy sự nghiệp 30 năm đánh đổi mười mấy tỷ, quý vị nghĩ có nên không?

Vừa hỏi nghệ sĩ ưu tú vừa cười nhạt đầy khinh bạc, như vừa đưa ra một lý lẽ làm cứng họng những ý kiến của dư luận.

Bỏ qua ví dụ về những nghệ sĩ  từng lừng lẫy một thời như Chánh Tín, Thương Tín và ca sĩ Siublack...những người khốn đốn vì nợ nần.

Tôi chưa dám liệt Hoài Linh vào dạng cờ bạc, nợ nần đến nỗi lừa gạt giật nóng mười mấy tỷ tiền từ thiện.

Nhưng câu trả lời thản nhiên đến mức nhâng nhâng đầy tự tin của Hoài Linh khiến tôi thấy con người của anh ta càng ghê tởm hơn.

Những người hâm mộ, bạn bè của Hoài Linh thường lý lẽ gia sản Hoài Linh rất lớn, không lẽ gì vì mười mấy tỷ mà làm bậy. Bản thân Hoài Linh cũng tự tin như thế, chỉ có khác cái là anh ta không mang gia sản của mình ra, mà khéo léo lấy 30 năm sự nghiệp.

Tại sao ít người không nhận được cái tởm lợm trong cách so sánh của anh ta. Bởi chúng ta bị ánh hào quang của danh vọng và tiền tài che khuất. 

Hãy đặt câu hỏi lại với Hoài Linh rằng.

- Nếu mười mấy tỷ nó không đáng giá là gì so với sự nghiệp của anh, thì mười mấy tỷ đấy có đáng giá với bao người dân khốn khổ vì thiên tai, mất nhà, mất mang, đói khổ và cơ cực trong những ngày tháng lũ lụt ấy không ?

Hẳn nhiên ai cũng biết là mười mấy tỷ ấy rất giá trị trong lúc đó với những người dân ấy, một nắm khi đói bằng một gói khi no. Trong cơn ngặt nghèo hoạn nạn ấy, một cánh tay đưa đến kịp thời nó giá trị không gì tính nổi. Chính bản thân Hoài Linh khi kêu gọi đã nhấn mạnh là cần lúc '' ngặt '' chứ không cần lúc  '' nghèo '' để hối thúc những người thiện tâm mau chóng đóng góp.

Nếu tính hỗ trợ cho mỗi gia đình một người nông dân nghèo bị mất sạch hoa mầu, trâu bò, tài sản, tư liệu sản xuất đó, mỗi gia đình 100 triệu, đảm bảo sự phục hồi của họ. Thì mười 14 tỷ kia sẽ cứu giúp kịp thời cho 140 gia đình. Mỗi gia đình trung bình có 4 người gồm 3 thế hệ, thì có 560 con người từ già đến trẻ trông mong số tiền ấy để qua cơn hoạn nạn.

Báo Thanh Niên đã ưu ái tìm cách gỡ khéo cho Hoài Linh. Nếu là một tờ báo khác, có lẽ người phỏng vấn sẽ vả thẳng vào mặt Hoài Linh một câu hỏi như đã nêu trên.

- 30 năm sự nghiệp của một thằng hề chuyên đóng vai giả gái và nhại giọng có đánh đổi được số phận của 540 con người từ già đến trẻ đang sống cơ cực vì gặp phải thiên tai không ? 

Đấy mới là câu hỏi của người có lương tri cần hỏi.

Thiên hạ người ta xót xa đồng bào, họ đóng tiền cho nghệ sĩ, để nghệ sĩ nhanh chóng đưa đồng tiền ấy đến nơi cần nhanh nhất.

Nghệ sĩ ung dung ngâm tiền từ mùa mưa cho đến hết mùa khô, rồi thản nhiên vặn vẹo bằng câu hỏi là mười mấy mấy tỉ của chúng mày đã là gì với sự nghiệp của ông mà thắc mắc.

Xin lỗi bà con, cho tôi văng tục với thằng hề Hoài Linh.

 Người ta đéo quan tâm sự nghiệp của mày đáng giá bao nhiêu để mày đánh đổi, cái người ta quan tâm là số phận của hàng bao gia đình đồng bào của họ được được giúp đỡ như thế nào khi người ta bị nạn. Đó mới là cái chính. Đừng giở cái giọng lèo lá, bất lương, đánh đố người ta dưới sự trợ giúp của đám báo chí lưu manh như báo Thanh Niên.




Thứ Hai, 24 tháng 5, 2021

Bầu cử tiết kiệm.

 99,16 cử tri Việt Nam đã đi bầu cử quốc hội khoá mới theo thông lệ 5 năm 1 lần.

Nếu như nhân sự của đảng mà người ta biết trước chính xác cả tháng trước khi bầu cử, việc viết về bầu cử Việt Nam sẽ là vô nghĩa và vô ích. Thế nên đợi bầu cử xong tôi mới viết.

5 năm sau nữa, con số cử tri đi bầu sẽ vẫn như thế này cũng vẫn như vài chục năm trước đây.

Việc này sẽ vẫn diễn ra như thế, có nói thế nào nó vẫn diễn ra như thế. Cho nên thay vì lên án quy chế bầu cử gian lận, lừa dảo, đảng cử , dân bầu, ai trúng cử đã được định sẵn ...thì thay vì góp ý có tính xây dựng, tốt nhất cho nhân dân, cho đất nước và cho đảng CSVN.

Góp ý chân thành tất nhiên không bị quy tội phá hoại bầu cử, góp ý mà có lợi cho đất nước thì xứng đáng còn được khen thưởng. Tôi bây giờ chỉ muốn được đảng và nhà nước khen thưởng như dạng Hồ Ngọc Thắng, Khai Phung bên Đức này, chứ không muốn bị bêu giễu là phản động này nọ nữa.

Tất cả chúng ta đều biết một sự thật hiển nhiên là cuộc bầu cử trong chế độ độc tài đều là bịp bợp, chúng ta biết rõ và biết lâu đến mức mà chúng ta cảm thấy việc đó là bình thường, là hiển nhiên. Nhưng về thủ tục thì chúng ta vẫn phải diễn trò với nhau.

Việc này rất tốn kém, thường thì bỏ tiền ra để lừa được người, đằng này người bị lừa họ chấp nhận là bị lừa. Vậy cớ gì chúng ta phải tốn kém làm mọi trò nhiêu khê như cờ quạt, hội hè, ca múa nhạc, báo chí tuyên truyền, công an tăng cường bảo vệ.

Nên chăng chúng ta vẫn làm trò cho có thủ tục, nhưng sao vẫn chặt chẽ, khoa học, đúng quy trình và mang tính tiến bộ áp dụng khoa học của thời đại công nghệ 4.0 mà đảng và nhà nước ta vẫn kêu gọi. 

Đó là đề nghị cục khoa học công nghệ quân đội, công an phối hợp với anh Nguyễn Tử Quảng cho ra đời một phần mềm bầu cử online. Ví dụ khi kê khai cử tri chỉ cần tổ trưởng dân phố bảo mỗi nhà làm một cái email phục vụ việc bầu cử, nhà nào chưa có thì hướng dẫn họ làm, nhà nào không biết làm, không có điện thoại, máy tính vào mạng như ở vùng sâu vùng xa thì cán bộ lập cho họ email, hôm bầu cử cán bộ đến nhà, mang theo máy tính hướng dẫn vài phút là cả nhà cử tri bầu xong. Còn sâu xa quá thì dùng phiếu bầu cũng được.

Những thông tin về ứng cử viên, liên quan đến bầu cử đều gửi qua email hết. Cử tri nào thích ba hoa chém gió như mấy lão già cuồng chế độ , cứ bảo con cháu in ra mà đọc hoặc đọc trên máy tính. Tránh cái kiểu gửi tin nhắn qua điện thoại làm bao nhiêu người tưởng có tin nhắn gì quan trọng.

Như này vẫn đảm bảo được con số người bỏ phiếu, thích 99,9 hay 99,1 đều dễ dàng. Đảm bảo được mục đích đề ra là có trò bầu cử, có cử trị, có ứng cử viên, có phiếu bầu...lại vừa khoa học , chặt chẽ nữa.

Chúng ta sẽ tiết kiệm được bao nhiêu thời gian, bao nhiêu tiền của, bao nhiêu công sức...mà vẫn đạt được hiệu  quả, đạt được trình tự thủ tục. Chẳng những thế còn làm người dân hài lòng vì quy trình văn minh, hiện đại, giản tiện.

Tên phản động Nguyễn Văn Đài, bạn thân của tôi, hắn ra sức kêu gọi tẩy chay bầu cử. Nhưng với lòng yêu đảng, yêu chế độ tôi không những không tán thành ý kiến của hắn. Trái lại tôi đồng ý là cần phải có bầu cử quốc hội như đất nước chúng ta đang có, chỉ có điều tôi muốn đóng góp ý kiến xây dựng cho công cuộc bầu cử của đảng và chế độ tốt đẹp hơn, được lòng dân hơn. Nên mong muốn lần sau chúng ta bầu cử bằng công nghệ internet vừa tiết kiệm, vừa hiêu quả lại vừa an toàn, không sợ dịch bệnh, không sợ khủng bố ( như lực lượng công an diễn tập ). Chỉ có một chút cẩn thận là về vấn đề tin học, an toàn mạng...cái này thì chẳng là gì so với trình độ của chúng ta.

Rất mong sự chú ý lắng nghe của các cấp lãnh đạo, ban ngành, đoàn thể trong chế độ CNXH ưu việt trên đất nước Việt Nam thân thương.

Thứ Ba, 18 tháng 5, 2021

Hậu Đại hội 13 - ngao cò giằng nhau, ngư ông đắc lợi.

 Từ lúc làm bí thư thành uỷ Hà Nội đến khi làm chủ tịch quốc hội. Nguyễn Phú Trọng thể hiện là một con người ôn hoà trong đảng, không có tham vọng quyền lực, một người thiên về sách vở và lý luận. Nhờ vậy qua được mắt mọi uỷ viên trung ương , giành được chiếc ghế tổng bí thư  khoá 11, khi mà Hồ Đức Việt ứng cử viên chức tổng bí thư đột ngột bị bệnh lạ và sau đó qua đời ít lâu. 

Lúc ban đầu trên ghế tổng bí thư khoá 11, Trọng không thể hiện gì nhiều ngoài việc ra ra cái gọi là nghị quyết trung ương 4 và 19 điều đảng viên không được làm, sau đó là nghị quyết 244 về việc bầu bán trong đại hội đảng khoá 12. Còn lại Trọng ngồi khích động cho cặp Tư Sang và Ba Dũng đấu đá nhau liên miên. Cuộc chiến căng thẳng đến hồi cao trào là tất cả những bên tham chiến đều phải về hưu, nhưng do hệ quả của cuộc chiến Ba Tư. Trọng ngồi lại để gìn giữ sự ổn định trong đảng thêm một nhiệm kỳ nữa, đồng thời  dự định trao lại quyền tổng bí thư giữa nhiêm kỳ cho người khác, đó là ứng cử viên Đinh Thế Huynh và Trần Đại Quang.

Thật bất ngờ, khi Trọng tạm ngồi khoá 12 thì các ứng cử viên kế tục Trọng đều bị bệnh lạ như ứng cử Hồ Đức Việt trước kia. Ông Huynh bị bệnh mất trí nhớ đột ngột, còn ông Quang chết vì bệnh gì thì đến các bác sĩ giỏi nhất của Nhật cũng không biết được nguyên nhân.

Đến khoá 13 thì thường trực ban bí thư Trần Quốc Vượng về hưu vì quá tuổi, không đủ uy tín để lấy được phiếu bầu ở lại cho chức tổng bí thư, bởi lúc Trọng không hề dứt khoát việc mình sẽ về nghỉ hưu. Nếu Trọng không dứt khoát về và vẫn mặc kệ cho người ta bỏ phiếu tín nhiệm những ứng cử viên bao gồm cả Trọng, đương nhiên sẽ không ai dám bỏ phiếu cho Vượng khi mà Trọng vẫn còn cầm súng chưa giao cho ai. Cũng may cho Trần Quốc Vượng rằng ông ta bị loại vì kém phiếu, vì biết đâu nếu phiếu chọn ông ta cao hơn Trọng, thì có lẽ Trần Quốc Vượng sẽ đi tiếp con đường mà các đối thủ của Trọng đã đi như Hồ Đức Việt, Đinh Thế Huynh, Trần Đại Quang.

Các đối thủ tự chết, tự bệnh lạ  và các đối thủ tiềm năng xâu vào cánh xé lẫn nhau là hai thứ đặc trưng nhất diễn ra dưới thời của Nguyễn Phú Trọng.

Không chết, không bệnh thì cũng cắn xé nhau tàn khốc. Kịch bản dường như có vẻ lại lặp lại ở khoá 13 này khi Trọng sắp cho Phúc cùng ở lại giữ ghế chủ tịch nước, để Phạm Minh Chính làm tổng bí thư, cho Vương Đình Huệ làm chủ tịch quốc hội. Chia ra ba nhánh quyền lực kiềm chế nhau, để rồi tất cả đều phải hướng về Trọng.

Trong tác phẩm của tiểu thuyết gia lừng danh thế chiến thứ hai, cuốn tiểu thuyết có tên Lối Thoát Cuối Cùng của văn hào Consantin Virgil Gheorhiu ( bản dịch từ tiếng Pháp của Hằng Hà Sa và Bích Tỵ nhà xuất bản Lá Bối -VNCH ) có miêu tả về một tên bí thư hèn nhát nhưng đầy thủ đoạn, hắn tạo ra những mâu thuẫn và đấu đá trong cấp dưới, trong nhân dân và mọi người tự phải tìm đến hắn trông cậy giải quyết, từ đó hắn kiểm soát được quyền lực trong tay.  Hắn phát biểu rằng muốn có quyền lực luôn phải tạo ra sự đố kỵ, ganh ghét, nghi ngờ và những đấu đá trong nội bộ.

Phải nói thêm ngoài thủ đoạn cá nhân, Trọng còn được sự hỗ trợ của đảng Dân Chủ Hoa Kỳ và đảng CS Trung Quốc. Lần đầu tiên tổng thống Hoa Kỳ Obama gửi lời mời và đón tiếp một tổng bí thư đảng cộng sản đang cầm quyền ở một nước độc tài một cách chính thức đối với Nguyễn Phú Trọng. Cũng lần đầu tiên đánh giá của Hoa Kỳ  ( đảng Dân Chủ ) về một tướng an ninh nước cộng sản độc tài là hiểu biết, đó là lời đánh giá về thứ trưởng công an Tô Lâm,  sau này Lâm thành bộ trưởng công an.

Trung Quốc và Hoa Kỳ dù có mâu thuẫn về tranh giành vai trò ảnh hưởng ở một số khu vực, nhưng dưới thời đảng Dân Chủ những mâu thẫn ấy còn được gắn cái gọi là đồng quan điểm từ chủ trương toàn cầu hoá. Sẽ không có chuyện Hoa Kỳ của Dân Chủ sẽ làm điều gì quá căng thẳng với Trung Quốc để dẫn đến việc phá vỡ kế hoạch toàn cầu hoá, một kế hoạch suýt nữa bị kẻ tay ngang như Trump làm đổ vỡ.

Đảng Dân Chủ Hoa Kỳ luôn dùng chiêu bài '' nhân quyền '' để làm áp lực với với chế độ Việt Nam,  họ bỏ ra vài triệu usd một năm để xúi bẩy những người Việt Nam yêu tự do, dân chủ gồng mình chiến đấu với thể chế độc tài cộng sản Việt Nam. Một số tổ chức , một số người Việt kinh doanh dân chủ đã lợi dụng điều này để trục lợi dưới chiêu bài cổ vũ, ủng hộ phong trào đấu tranh dân chủ ở Việt Nam, qua đó tạo ra những làn sóng, những phong trào để giải ngân số tiền mà đảng Dân Chủ Mỹ chi ra.

Chỉ có những con người trong sáng, dấn thân cho một Việt Nam dân chủ với ước mơ của mình, nhưng đã bị những kẻ cơ hội dẫn dắt, họ thường có kết cục bi hùng. Đây là một thực tế cay đắng đã diễn ra, nhưng nhiều người không muốn nhìn thẳng sự thật và một số kẻ kinh doanh '' dân chủ '' sẽ lấp liếm và la lối ai nói lên điều này là kẻ phá hoại phong trào đấu tranh dân chủ. Nhưng một lần nữa, khách quan các bạn đọc đánh giá, cái gọi là phong trào dân chủ nở rộ một thời ấy nay đã đi đến đâu?

Đảng cộng sản Việt Nam đứng đầu là Nguyễn Phú Trọng quá hiểu trò áp lực nhân quyền của đảng Dân Chủ Hoa Kỳ, cho nên họ cũng hoà nhịp chơi lúc thì bắt bớ hàng loạt, lúc lại cho một vài những kẻ được ra nước ngoài tị nạn, những kẻ mà họ biết khi sang đến Hoa Kỳ gần như 90% vô tác dụng. Nếu các bạn không tin, xin cứ theo dõi thực tế là như thế nào. Chắc hẳn những người này sẽ phản biện rằng họ phải mưu sinh, phải học tiếng, phải xây dựng lại cuộc sống. Đúng, đương nhiên là vậy, đó cũng chính là lý do mà đảng cộng sản Việt Nam yên lòng khi để họ đi. Chưa kể đến những lý do khác. Ví dụ như ý kiến của các nhà dân chủ, về trường hợp của tôi đi sang Đức là để lên án, đánh phá phong trào dân chủ qua những quan điểm tôi đang viết đây. Mọi cái đều có thể, đấu tranh để được định cư, đấu tranh để đội lốt phá hoại...tôi cũng không hề loại mình ra khỏi những nghi vấn.

 Nếu như Dân Chủ Hoa Kỳ thực sự quan tâm đến dân chủ, nhân quyền ở Việt Nam, thì số tiền mà họ chi ra ít nhất phải vài chục triệu usd một năm, sau đó tăng dần. Đáng tiếc là đảng Dân Chủ Hoa Kỳ chỉ mục đích dùng quyền con người ở Việt Nam, cộng với một số chính sách  kinh tế , viện trợ , quan hệ để áp lực đảng CSVN có thái độ giằng co với Trung Quốc. Rồi từ sự giằng co của Việt Nam với Trung Quốc, Hoa Kỳ lấy điều đó để mặc cả ảnh hưởng của mình với Trung Quốc tại khu vực Đông Nam Á, khu vực Triều Tiên, Nhật Bản, Nam Hàn hay những lợi ích kinh tế khác trong quan hệ song phương. 

Và đương nhiên một lần nữa phải nói lại, đảng Cộng Sản Việt Nam hiểu rõ điều ấy. Họ có hàng đống người chuyên tâm nghiên cứu , dự đoán những đối sách của Hoa Kỳ với họ. Một điều rất thực là cộng sản Việt Nam chưa bao giờ lo lắng về làn sóng dân chủ trong nước sẽ khiến chế độ này đổ vỡ, họ chỉ la  làng trên mặt báo, thổi phồng nguy cơ mà thôi. Nếu bạn nào có bạn bè, người thân làm việc tương đối khá trong chế độ Việt Nam, bạn cứ thử hỏi họ rằng họ có cảm thấy nguy cơ chế độ bị phong trào dân chủ lật đổ không ? Bạn có ngay câu trả lời.

Đừng có lên mạng nghe mấy thằng buôn dân chủ nó phét lác rằng CSVN đang run sợ , đang suy yếu, chúng ta đã gần chiến thắng. Cũng đừng nghe bọn báo công an, quân đội, tuyên giáo nó la lối rằng nguy cơ đổ vỡ chế độ, mầm mống biểu tình, bạo loạn từ phong trào dân chủ rất lớn...Cả hai bọn đều bịp bợm cả vì tính chất công việc của chúng mà thôi.

Thái độ và hành động của Phương Tây bây giờ, không có cơ hội thực sự nào cho phong trào dân chủ Việt Nam. Thái độ và hành động của họ bây giờ khác xa với những thái độ trước kia ở Đông Âu. Xin tạm thời gác hy vọng vì thời thế đã khác, đừng tham gia ba cái tổ chức dân chủ gì mà chỉ tội thiệt thân. Nếu mong muốn sự thay đổi ở tương lại, hãy chỉ trích khéo léo chế độ để bản thân an toàn, gây sự chán nản và căm phẫn tích tụ dần trong lòng dân chúng, nuôi sự chán ngán chế độ này âm ỉ, chờ cơ hội thế giới có gì xoay chuyển.

Cuối cùng cũng nên nhìn nhận sự thật rằng công cuộc toàn cầu hoá đang diễn ra và chế độ cộng sản Việt Nam tạm thời đang được vững mạnh nhờ cái công cuộc này. Việc bàn về các nhà dân chủ tạm thời gác lại ở đây để tiếp tục vấn đề về nội tình Cộng Sản Việt Nam đang ở kịch bản chia để trị mà Nguyễn Phú Trọng đang dùng.

Hẳn ai cũng thấy thái độ thân thiện của thủ tướng Phạm Minh Chính với Trung Quốc khi còn làm bí thư Quảng Ninh và ai cũng biết thái độ của chủ tịch nước Nguyễn Xuân Phúc vui mừng thế nào khi tiếp xúc với Hoa Kỳ. Chắc ai cũng thấy luôn Nguyễn Phú Trọng được Obama tiếp đón chân tình thế nào, cũng đương nhiên thấy Tập Cận Bình tin cậy thằng em Trọng ra sao.

Chúng ta nhìn tưởng rằng đây là chính sách nhân sự hợp lý, thoả đáng cho các mối quan hệ quốc tế. Nhưng đằng sau đó là sự nham hiểm của Nguyễn Phú Trọng, âm mưu muốn hai hổ gườm nhau, một mình y thủ lợi.  Phúc với một lô nhóm lợi ích, tập đoàn sân sau được hưởng lợi trước đây do vai trò thủ tướng của Phúc, giờ những nhóm sân sau này liệu còn được Chính ưu ái nữa không?

Không ưu ái, tất sẽ có mâu thuẫn giữa Phúc và Chính.

Ưu ái hoá ra Chính là thủ tướng bù nhìn, làm con rối cho Phúc giật dây.

Chủ tịch nước và thủ tướng gầm ghè nhau, kịch bản Ba Tư trước kia lại quay trở lại. Đất nước khó mà có cơ hội phát triển vì gằm ghè rình miếng cắn phá nhau. 

Chỉ có Trọng là đắc lợi mà thôi,  sự hám danh, hám quyền của y còn cao hơn cả quyền lợi đất nước.