Thứ Tư, 1 tháng 9, 2021

Vài điều về Bùi Văn Thuận.

Hôm kia Phương Trần nhắn tin cho mình, nói có việc cần trao đổi. Đến 7 giờ tối mình ở chỗ làm về nhà, vừa vào bếp nấu cơm vừa gọi lại cho Phương Trần. Cô ấy hỏi mình vài việc về Bùi Văn Thuận. Phương nói trước khi bị bắt, Thuận đã có linh cảm và nhờ Phương Trần giải quyết những đơn hàng mật ong, nông sản mà Thuận đã nhận của khách hàng. Trong đó Thuận có băn khoăn là ngày trước mình có cho Thuận vay vài chục triệu, nhưng Thuận không hiểu lý do gì, mình đã chặn nick Thuận và không liên hệ lại gì. Phải chăng mình có điều gì không bằng lòng với Thuận. Thuận có nhờ Phương Trần hỏi và thay Thuận trả mình tiền. Thật buồn cho người anh em, lúc sắp bị bắt mà còn vương vấn chuyện với mình. Thực lòng mình đã cho rất nhiều người đấu tranh tiền, vài chục hay cả trăm triệu. Nhưng mình không muốn người ta hiểu rằng mình cho tiền hoặc cho vay ( vay thì gọi là thế thôi, chứ mình nghĩ là tặng họ lúc đấy rồi), mình sẽ bảo người ta phải làm gì đó theo ý mình, hoặc phải nương theo quan điểm, chính kiến của mình. Rất nhiều người mình cho tiền xong họ chửi mình, cái này mình không bao giờ nghĩ họ vô ơn hay bạc bẽo gì. Vì chuyện giúp đỡ và việc trái quan điểm là hai việc riêng. Không thể mang chuyện giúp tiền người ta để trói buộc quan điểm của họ, càng không nên giúp tiền để qua đó tác động họ theo ý của mình. Thực tế là chưa có ai nhận tiền mình giúp mà nói mình đòi họ phải làm này nọ hoặc mang ơn. Chỉ có những người mình giúp chửi mình thì hơi nhiều. Thậm chí có người đấu tranh chửi mình, nhưng con cái họ khó khăn, chúng nhờ mình giúp vài chục triệu mình cũng giúp luôn. Bọn trẻ nó hiểu rõ chuyện trái quan điểm, nhận định giữa mình và người kia là chuyện của người lớn với nhau, không làm mình bị ảnh hưởng tình cảm với chúng. Về Thuận, lúc ấy bị mất việc về quê, cần số vốn làm ăn. Hỏi mình đưa ngay, sau đó mình chặn Thuận. Lúc đó mình chặn cả Lân Thắng, Lã Dũng là hai thằng em thân thiết. Lý do mình nói là giờ mình ở bên ngoài, không muốn liên hệ trao đổi gì, sợ anh em bị liên luỵ. Tức là có những người mình chặn vì mình quý họ, không muốn họ dây dưa với mình mà chặn. Chứ không phải là cứ chặn là ghét nhau. Nay Thuận bị nhà cầm quyền bắt vì viết những bài thể hiện quan điểm bất đồng với nhà cầm quyền. Một số bạn trái quan điểm với Thuận vì Thuận ủng hộ Trump mà nói này nọ, rồi còn nói giọng kể là tôi cũng từng đóng góp, giúp đỡ từ thiện... Xin hỏi bạn ghét Trump ấy từ thiện, giúp đỡ cho ai. Giúp đỡ được bao nhiêu ? Rất nhiều kẻ dùng chiêu thức này, chúng bỏ một vài trăm usd hoặc vài triệu ủng hộ ai đó hoặc việc gì đó. Rồi sau chúng chửi bới những người khác quan điểm, đồng thời chúng trưng cái lý do là chúng cũng có tâm, có tấm lòng khi ủng hộ này nọ như lá bài che chắn cho chúng. Bọn DLV được dịp hùa theo ủng hộ chúng để đánh phá sự thông cảm của mọi người với người đã bị bắt. Đây là một thủ đoạn được sử dụng rất nhiều trong khoảng chục năm trở lại đây. Những gia đình có người bị bắt, đừng phải đau lòng trước những lời đả kích của loại người này. Vì đó là những lời của kẻ dã tâm, chứ không phải lời của người có lương tâm. Những người có lương tâm không bao giờ họ đem chuyện giúp đỡ ra để chứng minh động cơ trong sáng của mình khi đả kích người đấu tranh cả.

Thứ Bảy, 21 tháng 8, 2021

45 ngày kỷ luật.

Ông Phu cán bộ trực trại hỏi. - Thích chân nào ? Bên trái tôi là tường, tôi đưa chân trái tra vào chiếc cùm lập là. Loại cùm có thanh sắt dẹt bản rộng 5 cm, dầy 0,5 cm có suốt khoá xuyên qua tường ra bên ngoài. Người mở khoá cùm sẽ mở từ bên ngoài. Phòng xà lim chiêù 2,5 m, chiều 2m. Hai bên là bệ xi măng cho hai người bị cùm. Phía bên kia là cậu thanh niên bị thêm án giết người. Cậu đã bị cùm trước tôi 5 ngày. Khi ông Phu đi, tôi nói. - Lúc đấy anh đã can mày rồi, thế nào mày còn quay lại làm gì. Cậu thanh niên thốt đầy chua chát. - Đm thằng đó nó còn chửi, thôi cũng là cái số anh ạ. Cậu ta 19 tuổi, án đua xe máy chỉ 1 năm. Vào trại đánh chết phạm nhân khác. Phạm nhân bị đánh chết tên là Dũng, đi thi hành án 6 tháng vì tội cờ bạc. Tôi chỉ còn 3 tháng nữa hết án tù. Nếu không có gì, có thể tôi và cậu ta lẫn người bị đánh chết kia gặp nhau đâu đó ở ngoài xã hội. Còn bây giờ một người đã chết, một người chờ chuyển đi nơi khác để lĩnh án mới vì tội giết người. Giam chung với một người chờ lĩnh thêm án tội giết người, thật nặng nề. Thỉnh thoảng đang đêm cậu ta bật dậy chửi thề ai oán. Có lẽ cậu ta quá hối hận giây phút cầm cái chốt sắt khoá cửa phòng phang lên đầu kẻ kia. Người chết tên Dũng, anh ta chết trước ngày được tha một ngày. Hôm đó anh ta liên hoan mừng mai ra tù, anh ta uống rượu say. Lúc cậu 19 tuổi kia làm ở ban trật tự trại hỏi anh ta uống rượu phải không. Anh ta chửi bố mày uống thì làm sao, bú c trừ à. Tốp trật tự trại có 3 người, một người là đại ca và hai cậu trẻ 19 và 20 tuổi đều nóng mặt. Gã đại ca chửi. - Oánh chết mẹ mày luôn. Hai cậu trẻ xông vào đánh túi bụi, tay Dũng hô hoán ầm ĩ. Tôi nhảy vào đẩy cả ba người trật tự ra khỏi phòng. Tôi còn giằng cái chốt cửa thò tay ra ngoài chốt lại và bảo gã đại ca bấm khoá. Nhưng Dũng vẫn chửi, còn đe doạ sẽ chơi này chơi nọ. Tốp trật tự giật chốt mở tung cửa lao vào, lúc ấy tôi chỉ giữ gã đại ca, còn hai cậu trẻ kia tôi không còn tay để giữ. Chỉ vài cái chốt khoá và ổ khoá bổ xuống đầu gã tù say rượu là gã giẫy giật dưới đất. Tôi gọi mấy người cùng phòng đưa anh ta xuống trạm xá, cán bộ trạm xá khám rồi lắc đầu. Lúc đó 6 giờ chiều mùa hè, anh ta chỉ cách tự do 18 tiếng nữa. Người chết không phải là tay máu mặt gì, chính vì thế anh ta muốn kiếm ít chuyện gây số má để ra xã hội kể với đời. Như anh ta ở trong tù không sợ ai, chửi cả ban thi đua trật tự này nọ. Những kẻ dạn dày, tù án dài cân nhắc lúc nào cần phải chinh chiến, lúc nào không cần thiết thì không nên. Những nhiều người án tép riu, cứ muốn có gì đó để thể hiện. Tôi biết anh ta không phải say rượu mà chửi tốp trật tự, anh ta muốn có chút gì đó để tự hào rằng ở trong tù thế nọ, thế kia. Suốt mấy tháng ở trong đội tôi, anh ta rón rén như con cừu. Vài ngày trước khi anh ta về, thái độ bỗng nhiên khệnh khạng, chẳng coi ai ra gì, gọi xếp hàng điểm danh ở ngoài đồng trước khi nhập trại vài lần cứ tỉnh bơ như không nghe thấy. Tôi bị cùm 14 ngày , được một tuần thì chúng tôi được đổi bên và đổi chân cùm. Trong nhà kỷ luật cực kỳ nóng vì nhà bê tông chơ lơ giữa khu đất rộng, cửa sắt dầy kín mít chỉ có một ô nhỏ để cán bộ đi kiểm tra nhìn vào. Mỗi bữa chỉ được một nắm cơm bằng quả cam Vinh có rắc ít muối và chai nước lã. Sau 14 ngày bị cùm, tôi chuyển sang khu biệt giam. Một mình tôi một căn phòng rộng. Trước mặt là khoảng sân nhỏ bằng hai cái chiếu đôi, tường xung quanh khu biệt giam cao vút. Tôi ở trong đó thêm 30 ngày nữa, mỗi bữa có một bát cơm và một bát canh rau muống luộc. Bát canh chỉ có nước luộc và 5 hay 6 cọng rau. 14 ngày chỉ ăn nắm cơm trắng với muối và 30 ngày cơm với vài cọng rau. Đã thế còn bớt cơm lại để đêm cho chuột ăn, ngày vất ra sân cho chim ăn, để ngắm nhìn sự sống. Chim thì tôi không phân biệt được vì nhìn chúng giống nhau tuốt, không biết con nào con mới, con nào con cũ. Còn chuột thì có hai con, có thể là cặp vợ chồng. Lúc ăn cơm thỉnh thoảnh chúng còn chạm mõm vào nhau, như hôn nhau hay nói gì đó. Tôi hình dung con chuột đực là con ăn chậm, nó nhường con chuột cái ăn. Lúc đang ăn nó ngừng chạm mũi vào má con chuột cái nói. - Em ăn nhiều lấy sức còn lo cho con trong bụng nhé. Con chuột cái trả lời. - Em biết rồi, anh cũng phải ăn đi nhé. Chúng ăn xong rồi nhìn tôi, không biết chúng cám ơn hay chúng hỏi có còn gì không. Nhìn một lúc rồi hai con nối đuôi nhau chạy vào lỗ cống thoát nước ở trong khu vệ sinh. Tôi không nhường cơm cho bọn chim nữa, tôi dành phần cho hai con chuột. Ngày thứ 44 trong thời gian bị kỷ luật, chiều hôm đó tôi không ăn cơm, chỉ húp bát canh rau. Bát cơm tôi đổ ra nền cho đêm hai con chuột kia đến ăn. 10 giờ đêm như thường lệ, hai con chuột kéo đến, chúng nhìn đống cơm to gấp ba mọi khi, con đực nhảy một cái từ bên này sang bên kia dống cơm như vui mừng, nó ăn hối hả nhanh hơn mọi khi, vừa ăn vừa liếc nhìn tôi. 9 giờ sáng hôm sau, tôi được gọi ra phòng giám thị và nhận giấy ra tù. Nếu tôi không nói thêm, các bạn sẽ không hiểu tôi muốn nói gì khi khơi lại câu chuyện này. Câu chuyện này có hai điểm, điểm thứ nhất là cái chết đến rất bất ngờ, đôi khi chỉ là phút bốc đồng. Lẽ ra chỉ cần kiềm chế một chút, người ta có thể không phải vào cảnh tang thương như vậy. Thứ hai là chuyện nhiều ngày ăn uống chỉ có cơm với muối và vài cọng rau, nếu như biết tìm nguồn vui từ cái khác, chuyện thiếu thốn thời gian ngắn không có gì là ghê gớm. Nhưng cái này là với thể tạng của một thanh niên 25 tuổi. Với người già, trẻ con, phụ nữ mang thai, cho con bú thì không tính được, họ cần dinh dưỡng đủ. Lúc này dịch bệnh hoành hành, chắc các bạn đã hiểu tôi muốn chia sẻ điều gì.

Thứ Tư, 4 tháng 8, 2021

Tiền hậu bất nhất , nói nhưng không làm.

Từ khi ra nước ngoài, chưa bao giờ tôi đưa ra lời kêu gọi biểu tình nào, hoặc ủng hộ lời kêu gọi biểu tình nào trong nước. Đơn giản vì mình không tham gia được, thì kêu gọi hay ủng hộ lời kêu gọi làm cái gì.

Lúc tôi ở trong nước, thì nhiều bạn thấy rồi, các cuộc biểu tình mà tôi đề cập đến tôi sẽ đi hàng đầu.

Vụ xe ô tô của Vin, có người bảo tôi nên ý kiến, nhưng tôi có nhìn thấy cái xe đó tận mắt bao giờ đâu mà ý kiến gì.

Tôi bán hàng gia dụng, những cái gì tôi mua về nhà dùng thấy được thì tôi mới mua bán cho người khác. Còn không dùng thì tôi cũng không chê , chẳng khen.

Ngay như mới đây việc tôi mua máy làm oxy gửi cho mẹ mình lúc dịch chưa bùng phát ở Việt Nam, máy tôi thấy tốt. Nhiều người nhờ mua hộ, tôi phải nói rõ là máy này tôi mua cho mẹ tôi, dùng lúc bình thường chứ không phải để chống dịch. Nếu các bạn mua để chống dịch thì nên suy nghĩ, vì tôi không rõ nó dùng chữa trị cho người bị covid có hiệu qủa không.

Tôi không chê gì Vắc Xin do Tàu sản xuất, cũng không phản đối việc tiêm loại này. Vì tôi không tiêm nên không biết nó tốt hay xấu mà phản đối.

Nhưng các nhà báo, các nhân vật có ảnh hưởng ở Việt Nam thái độ thật lạ. Một đằng họ và gia đình tiêm một loại vắc xin của Đức, Mỹ...một đằng họ kêu gọi người dân nên tiêm Vắc Xin của Tàu !!!

Một trong những nhà báo ấy là Lê Kiên, phóng viên chuyên viết về chính trị xã hội. 20 năm trước tôi và cậu ấy từng gặp nhau, lúc ấy nhận xét của tôi thì cậu ta là người tốt, trong sáng và có những cái nhìn rất tích cực về cuộc sống. 20 năm sau khi người đồng hương của Lê Kiên là Phạm Minh Chính bước vào tứ trụ, cậu ta cũng trở thành nhân vật viết đình đám về chính trị. Tôi không ý kiến về những nhân vật chính khách mà cậu ta khen hoặc chê, đó là nghề nghiệp hay nói cách khác là sự phụng sự của cậu ta. 

Một kẻ tráo trở như Nguyễn Đức Hiển báo Pháp Luật thì chẳng nói làm gì, mặc dù năm 2007 ngồi với annh Hải Điếu Cày, anh Hải nói Đức Hiển tốt, chống Tàu mạnh lắm. Giờ Đức Hiển lại phò vắc xin Tàu, chuyện ấy chẳng có gì lạ, cái nghề bồi bút thì tuỳ thời mà múa bút phụ hoạ theo.

Nhưng với Lê Kiên, một chàng trai trẻ của 20 năm trước cùng ngồi bình thơ văn với tâm hồn trong sáng, lãng mạn mà nay làm một đằng, nói một lẻo trước sinh mạng của bao nhiều người thì thật đáng sợ cho nhân cách con người trong thể chế hiện tại ở Việt Nam. Vợ chồng Lê Kiên hay vợ chồng Lã Hiếu Nghĩa báo Thanh Niên, tiêm vắc xin của tư bản Đức, Mỹ nhưng lại cổ vũ người dân đi tiêm vắc xin Tàu thì không có đạo đức hay nghĩa khí của người quân tử chút nào, họ lại đi theo con đường mà bồi bút Nguyễn Đức Hiển đang đi. Có lẽ con đường cầm bút cách mạng thì không thể nào không tráo trở, lật lọng được. Nếu họ đã dùng loại này rồi, thì đừng nên khuyên người khác dùng loại khác, chẳng nói gì là tốt hơn.

 Ai đã từng đọc Điệp Vụ Hồ Thị Kim Thoa, chắc hẳn cảm nhận thấy tôi có mối quan hệ khá thân với cá nhân có thế lực ở Trung Quốc. Ngay bây giờ tôi còn đang ăn thùng lương khô do mối quan hệ đó gửi tặng. Thế nhưng, chuyện sinh mạng của người dân dù ở quốc gia nào cũng không thể vì quan hệ mà viết điều mình không biết, hoặc không dùng. Đừng nói là ở đất nước mình, nhân dân của mình.

Tôi không dèm pha gì loại Sinopharm của Trung Quốc, nhưng cũng không khuyến khích ai tiêm. Bởi tôi chẳng dùng nó, thì dù có quan hệ thân tình với ai đến đâu, tôi cũng không viết khuyên người ta dùng, bởi tôi chẳng dùng nó.

Nhưng những kẻ xưng là kẻ sĩ, là theo nghiệp cầm bút vì dân tộc, vì đất nước mà sử dụng một loại, nhưng lại cổ vũ người ta dùng loại khác. Loại như thế chắc chắn chỉ là loại bán nước cầu vinh bất cứ lúc nào có cơ hội.

Thứ Tư, 14 tháng 7, 2021

Covid 19 trải nghiệm và suy nghĩ.

Lúc có những tin tức từ Vũ Hán qua mạng xã hội và được biết viruts sẽ lây lan qua đường thở, đường chạm tay vào những vệt trên nắm cửa hay gì đó. Tôi chủ động mua sớm cả vài trăm cái khẩu trang loại xịn, nước xịt khuẩn lại xịn để dùng cho nhà và người quen.

Nhiều người lúc đó phản đối, cho rằng việc đeo khẩu trang là người bị bệnh mới cần đeo. Khoẻ thì việc gì phải đeo. Tôi cho rằng khoẻ đeo càng tốt chứ có sao. Một số người đeo khẩu trang ngoài đường lúc đó bị kỳ thị. Tôi mặc kệ, chẳng những thế còn mua thêm cả đống khẩu trang y tế và nước xịt khuẩn.

Thế rồi rất nhanh, người dân Đức lục tìm khẩu trang, có những trường hợp không mua được khẩu trang, người ta bịt mọi thứ có thể lên trên mặt. Lúc đó số khẩu trang của tôi thành quý giá, tôi đem cho những người quen, mang đến viện dưỡng lão. Người viện trưởng viện dưỡng lão muốn ngỏ ý với tôi rằng, thiết lập cuộc hẹn để viện tổ chức cảm ơn. Tôi lắc đầu nói, nước Đức đã giúp đỡ người Việt chúng tôi rất nhiều, tôi từ chối đưa số điện và danh tính. Tôi tặng cho viện 2 nghìn chiếc khẩu trang và 24 chai nước xịt khuẩn loại tốt.

Thời gian ngắn sau, nước Đức nhập khẩu trang từ TQ, số lượng đã tràn ngập thừa đủ để dùng.

Chính phủ ra lệnh giãn cách, đóng cửa trường học, quán xá...chỉ để lại trạm thuốc, cây xăng và dịch vụ mang đồ ăn đến nơi. Những người lao động nghỉ ở nhà được hưởng 75% tiền lương. Các cửa hàng được hỗ trợ tiền cho việc đóng cửa. Tiền lúc đó được giải ngân rất nhanh, chỉ cần khai báo một số giấy tờ là trong một tuần tiền đã được chuyển về tài khoản.

Người ta bảo không được tụ tập đông người, trên xe ô tô không được phép quá hai người, trừ trường hợp người trong gia đình....

Nhưng không ai bị nhiễm Covid mà bị cách ly kiểu dồn một chỗ cả. Người nhiễm bác sĩ xem thấy không nặng, họ nói về nhà đóng cửa lại, đừng có giao tiếp làm lây người khác. Nhiều người bị bệnh, tâm lý lo lắng, họ thấy bác sĩ nói thế, một số người bất mãn. Thật sự thì nhìn thông tin khắp nơi như Vũ Hán, Rome người xác người trong bao bọc la liệt, ai mà chẳng lo. 

Về khẩu trang, nước xịt khuẩn tôi đã chuẩn bị trước. Đương nhiên lương thực, thực phẩm không thể không trữ. Lúc Tí Hớn đi xét nghiệm bị Covid, gia đình tôi ở trong nhà không ra ngoài. Tí Hớn đã lớn, tuy nhiên tôi vẫn quàng vai ngồi sopha xem tivi với con mình. Tí Hớn ho húng hắng, đi i chảy, hơi sốt vài hôm rồi trở lại bình thường. Chúng tôi có gọi đồ ăn, người ta mang đến đặt ở cửa bấm chuông rồi đi. Chúng tôi tin bác sĩ có lý, nếu cứ nhiễm mà phải yêu cầu bác sĩ giữ lại chăm sóc hoặc có khu cách ly thì lấy đâu ra cho đủ chỗ, đủ người chăm. Chắc hẳn không phải ai bị nhiễm tính mạng đều nghiêm trọng cả, cho nên bác sĩ khám qua mới yêu cầu về nhà đóng cửa tự cách ly như vậy.

Chính phủ cho mở cửa trường học, quán xá nhưng với điều kiện phải giữ khoảng cách, một thời gian sau thống kê dịch bệnh tăng, chính phủ lại ra lệnh đóng cửa. Một thời gian sau lại cho mở và giữ cự ly, rồi đeo khâủ trang , quy định số người trên diện tích.....

Và bây giờ thì tất cả được mở lại, thậm chí còn nhiều nơi không đeo khẩu trang cũng chẳng sao.

Những điểm test có khắp mọi nơi, rất đơn giản. Chỉ cần khai tên, địa chỉ, năm sinh, số điện thoại là được test miễn phí, kết quả được chứng nhận trong tờ giấy hoặc gửi qua email sau 10 phút. Đầu tiên vào siêu thị hay vào đâu người ta còn kiểm tra giấy test, sau thì cũng bỏ chẳng còn ai kiểm tra nữa.

 Sau khi mọi thứ trở lại bình thường, tôi gặp lại những người quen, hầu hết đều nói rằng họ đã bị nhiễm và tự khỏi. Có hai người đi viện nằm thời gian ngắn, sau đó đã trở lại bình thường.

Không còn ai rón rén dùng giấy lót tay mở cửa chung cư hay bấm nút cầu thang máy. Chẳng còn ai phải giữ ý khi ngồi cạnh nhau. Chúng tôi ăn nhậu và xem bóng đá vai sát vai.

Covid đã biến mất rồi ư ? Nó biến mất thế nào ?

Tôi chịu, có lẽ nó vẫn còn. Nhưng vì sao người ta không hạn chế như trước ? Có lẽ do những con số thống kê tỷ lệ người nhiễm không còn cao nữa.

Thật kỳ diệu, hình như lúc bắt đầu có vắc xin để tiêm, thì người ta chẳng cần phải cách ly, giãn cách hay thực hiện biện pháp phòng dịch như trước nữa. Duy có vào nơi công cộng như siêu thị, công sở thì khẩu trang vẫn cần phải đeo.

Người ta quy định phải tiêm vắc xin,  sau đó được cấp giấy chứng nhận đã tiêm là cuốn sổ màu vàng, thì sẽ được đi lại mọi nơi. Nhiều người khoe với tôi tấm sổ vàng họ đã tiêm, lúc đó việc tiêm là người ưu tiên  mới đăng ký được. Thế nhưng chừng một tháng sau thì các điểm tiêm vắc xin cũng nhiều như điểm test, đến đăng ký tiêm cái là được tiêm ngay trong ngày hoặc hôm sau. Cũng như test, tiêm vắc xin ở Đức miễn phí và đón tiếp rất chu đáo, ân cần.

Công việc của tôi hay đi xa, tôi là nhân viên kinh doanh của một công ty.  Tuy nhiên thì đến giờ tôi vẫn chưa tiêm và chưa có sổ vàng hay còn gọi là hộ chiếu vắc xin, mặc dù tôi có  rất nhiều việc cần phải đi xa. Tôi đi sang nước khác bằng ô tô hay máy bay, trước khi đi có test ( mà kết quả tôi chưa test đã biết chắc chắn sẽ chẳng có gì ) nhưng chẳng ai hỏi xem tôi có chứng nhận kết quả thế nào.

Phải nói cơn dịch này có quá nhiều mâu thuẫn. Các dư luận viên Việt Nam đầu tiên chê bai các nước tân tiến như Đức, Mỹ, Pháp, Ý , Anh còn '' toang '' ...chỉ có Việt Nam chống dịch là thành công nhất. Nhưng đến giờ khi Việt Nam thưc hiện chính sách phòng dịch khắt khe nhất, thì dư luận viên lại nói nước ta nghèo, y tế không hiện đại như các nước kia, nên phải ngặt nghèo kiểm soát không thì '' toang''.

Mâu thuẫn không phải chỉ ở đám dư luận viên, mà ngay cả chính tôi người chủ động phòng ngừa mua sắm khẩu trang , chai xịt khuẩn từ rất sớm, rất đề cao nguy cơ của dịch. Vậy mà giờ tôi cảm thấy chưa cần thiết phải đi tiêm vắc xin. Tôi có hỏi nhiều người đã đi tiêm, họ nói chỉ ngơ ngơ, mệt mỏi hai hay ba hôm là hết, sức khoẻ sau đó trở lại bình thường. Đa phần trong số họ đều nói vì công việc đi lại, nên  tiêm để có sổ chứng nhận.

Tuy nhiên thì tôi vẫn mua máy thở tạo ô xy gửi về cho gia đình mình khi mà ở quê nhà dịch còn chưa có dấu hiệu bùng phát.

Người ta không thể vì bán được khẩu trang, xịt khuẩn hay máy trợ thở, vắc xin để mà tạo ra dịch. Thực tế thì lợi nhuận từ việc sản xuất những thứ đó không ăn nhằm gì so với những thiệt hại về phong toả, cô lập, ngăn sông cấm chợ, đình chỉ mọi  hoạt động đông người, đóng cửa nhà máy, trường học....nhà nước Việt Nam cũng không làm trò mượn dịch để lấy tiền của doanh nghiệp, tiền viện trợ  dùng chia nhau. Cái này nói ra nhiều bạn không bằng lòng, nhưng tôi nghĩ sao thì nói vậy. Giỏi lắm tiền các doanh nghiệp trong nước góp lại cho nhà nước phòng dịch không thể bằng số tiền thất thoát ở Vinashin, họ không thể vì số tiền đó mà gây hoảng loạn xã hội như hiện nay.

Thế nhưng kỳ lạ là trước khi chưa có vắc xin, mọi thứ thật kinh khủng, khi nó bắt đầu được tiêm, mọi thứ bỗng nhiên trở lại êm đềm. Mặc dù số lượng  người được tiêm tính theo đầu người chưa được là bao. Đến đây phải nói, rất nhiều quốc gia họ tiêm miễn phí, không phải tiêm lấy tiền để mà nói do để bán vắc xin mà tạo ra dịch trục lợi.

Hy vọng khi lượng vắc xin ở Việt Nam về đủ để tiêm cho dân, mặc dù việc tiêm không thể một vài chục ngày là toàn dân tiêm hết, nhưng việc hạn chế nghiêm ngặt sẽ được dỡ bỏ.

Tiêm vắc xin vào người có hại không ?  Tôi tin là không, chẳng chính phủ nào mà không kiểm tra nghiêm ngặt tác hại của nó cả, họ phải xác định chắc chắn rằng trước tiên nó không có hại cho cơ thể người, mới quyết định để toàn dân phải tiêm.

Thế giới đang toàn cầu hoá, một thế giới toàn cầu hoá tất nhiên phải có tầng lớp lãnh đạo.  Tầng lớp lãnh đạo nào cũng có phương pháp để duy trì mệnh lệnh của mình.

Tôi nghĩ chính phủ Việt Nam có những cân nhắc kỹ,  khi ra những quyết định phong toả thành phố HCM.

 

Thứ Ba, 6 tháng 7, 2021

Điệp vụ HT20 phần 10

 Cuộc giải cứu bất thành.

Dưới sự thu xếp của quan chức Boten Lào, các chiến sĩ cảnh sát Việt Nam được dẫn vào đặc khu TQ thuê 99 năm tại Lào. Các doanh nhân TQ đã thuê đất này để mở khu sòng bài, ăn chơi phục vụ người TQ. Chính phủ TQ trước đây đã áp lực với Lào để đóng cửa khu này, nhằm ngăn chặn người giàu TQ đến đây ăn chơi, cờ bạc thất thoát ngoại tệ. Nhưng thời gian sau các bên đã thoả thuận được lợi ích với nhau , giữa những nhà tài phiệt đầu tư khu này với chính phủ Lào và chính phủ TQ. Đặc khu được đầu tư lớn và mở lại rất quy mô.

Hai sĩ quan cảnh sát Việt Nam là Lệnh và Long vào đặc khu và đã gặp được hai đồng đội là Bùi Văn Tố và Lê Hải Anh vào trưa ngày hôm qua. Nhưng Long và Lệnh chỉ nói miệng với Tố và Hải Anh rằng họ là người của BCA đến để tổ chức việc đưa Tố và Hải Anh về Việt Nam.

Các chiến sĩ an ninh , cảnh sát nói chuyện với nhau và thống nhất sáng hôm sau, dưới sự có mặt của quan chức Boten, sẽ đưa người về.

Thế nhưng khi Long và Lệnh rời khỏi đặc khu, Bùi Văn Tố và Lê Hải Anh nảy sinh ra những hoài nghi. Thứ nhất Long và Lệnh chỉ nói miệng, họ không cùng đơn vị, không quen biết gì, không có lệnh trước nào của chỉ huy báo họ...làm sao Tố và Hải Anh có thể để số mệnh mình vào tay Long, Lệnh.

Cứ cho Long và Lệnh là cảnh sát Viêt Nam thật đi nữa, nhưng họ là người của phe phái nào khác trong nội bộ Việt Nam, muốn nhân dịp này làm gì đó phục vụ đấu đá nội bộ, thì liệu số phận họ sẽ ra sao ?

Từ sự phối hợp không đồng nhất, khiến Bùi Văn Tố và Lê Hải Anh nghi ngờ. Hơn nữa tại sao chỉ có hai người bọn họ về, còn 3 người còn lại ở đâu ?

Sau cả đêm suy nghĩ, cân nhắc. Khi trời còn chưa sáng, Lê Hải Anh và Bùi Văn Tố quyết định xin được trở về với ba người đồng chí đã sát cánh với mình hơn một năm qua từ Âu đến Á. Từ những ngày giá lạnh mùa đông tuýết trắng ở thành phố Paris, ngồi trong những chiếc xe ban đêm ngoài đường, gồng mình chịu lạnh...đến những ngày thoáng đãng biển xanh, cát trắng ở hòn đảo bên bờ Thái Bình Dương rồi đến hoang mạc Tân Cương, nơi mà xưa kia Tô Vũ chìm đắm hơn 20 năm chăn dê, chịu cực khổ để giữ khi tiết của người đi sứ.

 Khi mà phía Việt Nam mong trời sáng để nhận tin người về, một số đoàn đã chuẩn bi sang Lào đón. Thì lúc mặt trời còn khuất sau những dãy núi hùng vĩ của đất Tam Giác Vàng, Lê Hải Anh và Bùi Văn Tố đã rời Boten về Vân Nam để hội ngộ với ba đồng đội của mình.

 Trong lúc tôi viết những dòng này, phía cảnh sát Việt Nam vẫn còn để người ở Boten và đang cử đoàn người tiếp ứng, nhằm chứng minh cho Bùi Văn Tố và Lê Hải Anh thấy được việc đưa về là do đúng người của phe ta !!!!

Có lẽ họ vẫn nghĩ rằng Lê Hải Anh và Bùi Văn Tố còn ở khách sạn  trong đặc khu và chờ họ đón về. 

Một cách tốt hơn lẽ ra phải làm, là kệ cho Lê Hải Anh và Bùi Văn Tố làm nhân viên hướng dẫn ở khu sòng bài một thời gian, vài tháng chẳng hạn. Sau đó tìm cách tiếp cận, hoặc liên lạc, tạo được sự chắc chắn rồi hành động. Việc đưa hai sĩ quan cảnh sát lạ hoắc đột ngột đến gặp hai người kia rồi nói miệng mình là này nọ, bảo họ thu xếp đi theo về...khiến họ hoài nghi, né tránh là điều đương nhiên, nhất là khi ba đồng đội của họ còn chưa biết ở đâu.

Chọn cách khước từ và xin đi về hội ngộ cùng đồng đội, đó là cách xử lý tình lý vẹn toàn nhất mà Bùi Văn Tố và Lê Hải Anh đã lựa chọn.

Những người chiến sĩ an ninh trẻ khoẻ, đầy kiến thức, kỹ năng và lòng dũng cảm. Họ đã nhận nhiệm vụ từ cấp trên, từ giã con thơ, mẹ già, vợ dại dấn thân vào những nhiêm vụ khó khăn ở xứ người. Trong hoành cảnh éo le, họ vẫn giữ tình đoàn kết, nghĩ đến đồng đội. Họ cũng không hề van xin được về để làm mất thể diện quốc gia. Dù họ được đãi ngộ tốt về mọi mặt, thậm chí họ đã được đề nghị làm việc như nhân viên lễ tân, văn phòng của những khách sạn, sòng bài lớn và hưởng mức lương 1000 usd môt tháng.

Nhưng trong lòng họ vẫn mong ước được trở về quê nhà, dù trở về họ không còn chức vụ như xưa, họ bị chuyển làm cảnh sát phường cũng cam lòng.

 Đất nước này còn có những chiến sĩ quả cảm, trung thành. Nếu như có chỉ huy nhân hậu và hiểu biết đối nhân xử thế, đánh giá được đúng bản chất tình hình nữa....thì thật may mắn cho dân tộc Việt Nam.

Điệp vụ HT20 phần 9.

 Nhóm 5 người an ninh đang ở một khác sạn sang trong trên đảo Hải Nam, thì nhân viên ngoại giao của BNGVN tìm đến khách sạn đưa ảnh để hỏi có những người đó ở khách sạn không.  Phía Việt Nam muốn xác định rõ người và nơi ở của họ, để có chứng cứ gửi kèm công văn đến chính phủ TQ, hòng buộc chính phủ Trung Quốc phải áp lực đến nhà tài phiệt thả người.

 Nhưng phía khách sạn từ chối xác nhận, bởi nhà tài phiệt có phần hùn trong khách sạn. Nhân viên khách sạn không dại gì tiết lộ khách hàng đang ở chỗ họ.

Hai hôm sau, 5 người an ninh Việt Nam theo đường bộ, đường hàng không, chia lẻ đến Tân Cương.

Thời gian cứ qua đi, dường như không còn ai nhắc đến họ nữa,  cả người giữ lẫn người muốn đòi họ về.

 Đến ngày 29/5/2021 phía nhà tài phiệt muốn vài người trong số họ đi làm hướng dẫn viên ở khu ăn chơi tại Lào, đây là đặc khu mà Trung Quốc đã thuê của Lào ở mạn Tam Giác Vàng. Hai trong số 5 người là Lê Hải Anh và Bùi Văn Tố được đưa đến Boten của Lào.

Ngày 29 tháng 6,  đặc tình K theo dõi Facebook phát hiện tin tức hai người trên có mặt ở Lào và báo cáo cấp trên. Phía Viêt Nam khẩn trương xác minh lại thông tin và tổ chức ngay mọi biện pháp để đưa hai người về. Quan điểm là cứ đưa được ai về tốt người ấy, những người còn lại sẽ chờ có cơ hội để đưa về sau.

Ngày 2 tháng 7 hai sĩ quan của lực lượng cảnh sát ( không phải an ninh ) là Phạm Bá Lệnh và Trần Đại Long tiếp xúc với quan chức Boten chuyển thông điệp nhà nước Việt Nam muốn giúp đỡ đưa Lê Hải Anh và Bùi Văn Tố trở về Việt Nam.

Hôm nay 5 tháng 7 năm 2021. Lúc này là 9 giờ tối giờ Việt Nam. Phía Việt Nam khẳng định trong sáng ngày mai đưa Bùi Văn Tố và Lê Hải Anh về Việt Nam, phía Lào sẽ kiểm tra cửa khẩu biên giới chặt chẽ.

 Liệu phía Việt Nam có dành được thắng lợi 2/5 này không?

Câu trả lời sẽ rõ vào ngày mai.

Dưới đây là hình ảnh 2 sĩ quan của cục cảnh sát hình sự Phạm Bá Lệnh và sĩ quan cục cảnh sát truy nã tội phạm Trần Đại Long.

Phía Lào và Việt Nam có mối quan hệ khăng khít, bền chặt từ nhiều năm. Đây có thể sẽ làm một thuận lợi cho phía Việt Nam, cho những người tổ chức giải cứu các sĩ quan an ninh trong điệp vụ HT 20.

Tuy nhiên ở cương vị người quan sát việc này,  tôi có phân vân.

- Tại sao phía giữ người lại đưa Bùi Văn Tố và Lê Hải Anh về Boten, để Việt Nam có thể dễ dàng giải cứu ?

Thứ Hai, 5 tháng 7, 2021

Nam Bắc.

Nhân chuyện Bắc Nam kể chuyện mình. Khi kết thúc học bổng của thành phố Weimer, mình được chuyển sang học bổng của Pendeutschland dài hạn. Học bổng này dài hạn đến 4 năm, vừa mục đích cho mình có thời gian ngồi viết sách, vừa có thời gian làm quen với cuộc sống ở nước Đức.

Người ta sắp xếp khá chu đáo, tức họ tính kỹ cho mình có thời gian ở Đức hợp pháp và có thu nhập chính thức thời hạn dài, tạo cho mình tiêu chuẩn để nhập quốc tịch sau này. Không những thế họ còn sắp xếp chỗ ở tại Muenchen hoặc Nurnberg, bởi họ biết những người như mình ở Tây Đức nơi có nhiều người thuyền nhân miền Nam, mình sẽ được thuận lợi hơn vì có những người chung mâu thuẫn với chế độ CSVN.

Thế nhưng khi chuyển sang học bọc dài hạn kia, mình yêu cầu cho mình ở Berlin.

Vì người ta đã chuẩn bị nhà cho mình ở Tây Đức, họ không ngờ mình xin về Berlin, thủ phủ của người Việt yêu chế độ cộng sản Việt Nam, nơi mà có đến những hàng chục hội đoàn treo cờ đỏ, cờ búa liềm sinh hoạt nhộn nhịp, nơi có đại sứ quán Việt Nam với mạng lưới chân rết bao phủ khắp cộng đồng.

Người ta hỏi nếu mình sống ở Berlin, có gặp sự thù nghịch của những người miền Bắc đi theo diện lao động, học tập và vượt biên theo đường Nga không ?

Mình nói, ở Hà Nội tôi vẫn sống và viết như thế này.
 
Mình phải ở lại Weimar thêm vài tháng để bên học bổng họ tìm nhà cho mình ở Berlin. Thời gian đầu ở Berlin những người Việt đi từ miền Bắc rất e ngại mình, có nhiều người còn có vẻ thù nghịch. Sau thời gian dài, rồi hầu như đại đa số người Việt ra đi từ trên vỹ tuyến 17 ở Berlin mà mình gặp,  đều coi việc mình viết là quan điểm cá nhân, tự do của mỗi người, có thể họ không đồng tình, không ủng hộ. Nhưng họ vui vẻ không còn thái độ coi mình là phản động, là phá hoại đất nước gì nữa. Nhiều người coi mình như bạn bè, dù họ vừa đi dự một buổi kỷ niệm quốc khánh 2/9  do sứ quán tổ chức và  vỗ tay nghe những phát biểu của quan chức chế độ CSVN, sau đó ra về gặp mình ở quán xá, nghe mình chửi chế độ, họ coi chuyện đó là bình thường , chuyện đa nguyên ở đất nước đân chủ như Đức.

Nếu phải bắt buộc sống ở khu vực người thuyền nhân miền Nam, những người ra đi từ chế độ VNCH. Mình sẽ chọn một tỉnh lẻ để sống và giao du với số hạn chế những anh em miền Nam như Hân Trần bên Austin hay anh Hoàng bên Houston, những người thực sự coi mình là anh, là em. Mình sẽ hạn chế tối thiểu xuất hiện ở công động người Việt tị nạn cộng sản.  Bởi mình kinh nghiệm là khi mình cất giọng Bắc lên, lỡ say chuyện văng câu chửi thề đm...những người đó họ nghe sẽ khơi lại ký ức của họ về nỗi buồn ngày 30 tháng 4.
 
Mình theo dõi văn học, văn hoá người miền Nam, hình như trước ngày 30 tháng 4. Người miền Nam họ không có sự căm ghét người miền Bắc như bây giờ. Kể cả những tác phẩm viết về chiến tranh của nhà văn Phan Nhật Nam hay những nhạc phẩm thời chiến của Nguyễn Văn Đông, Trần Thiện Thanh...nhưng sau 30 tháng 4 thì mọi thứ đã khác, đương nhiên và tất nhiên sẽ khác.

Những em nhỏ từ Hải Dương vào tiếp viện cho Sài Gòn, họ quá trẻ để không đủ hiểu về lịch sử đất nước, họ chỉ nghe những tuyên truyền nhồi sọ hết năm này sang năm khác cái điệp khúc chiến thắng 30.4 thần thánh. Một vài phát ngôn của họ bột phát từ ý thức ấy, nó không phải của những người chủ trương việc đưa người vào Namh hỗ trợ chống dịch. Nhưng nó lại là phát ngôn đụng chạm đến nỗi đau của người khác, xuất phát từ sự nhồi sọ có chủ ý của chế độ CSVN.
 
Người ta nói lịch sử không nói đến chữ '' nếu ''
 
Tuy nhiên cuối bài, mình vẫn muốn dùng chữ '' nếu'' để nói tâm tình của mình. Nếu bây giờ miền Nam và miền Bắc được một lần nữa chia lại, giới tuyến và hai chế độ. Những người như mình buộc phải trở về. Mình sẽ chọn miền Bắc, nơi của những món ngô khoai độn cơm, nơi của những chiếc xe đạp kẽo kẹt trưa hè, nơi phải xếp hàng dài dằng dặc ở bách hoá 12 Bờ Hồ chỉ để mua nhúm bấc bếp dầu. 
 
Mình chửi chế độ CSVN, sang nước Đức mình vẫn thế. Mình ra đi vì ở nơi này được tự do phát ngôn, đời sống cũng sung túc hơn...nhưng nếu nước Đức này chỉ có những người  miền Nam tị nạn cộng sản mới có quyền ở, mình sẽ đi nước khác hoặc trở về Hà Nội.
 
Vây là cuối cùng trong lòng mình cũng có sự phân biệt vùng miền, nên mình chẳng trách những người Nam Kỳ đang chửi người Bắc Kỳ.