Thứ Năm, 31 tháng 12, 2020

Liệu Nguyễn Xuân Phúc có khả năng tái nhiệm?

 Đại hội 13 cũng giống như đại hội 12 là những lãnh đạo chủ chốt trong tứ trụ đều quá tuổi. Trước tình thế đó ông Trọng nều ra ý kiến trong hội nghị trung ương đảng 12 khoá 12, cần người quá tuổi trong nhóm tứ trụ cần ở lại để duy trì sự ổn định, kế tiếp. 

Đến ở hội nghị trung ương 13 khoá 12, có ba phương án được đưa ra là ;

 -Tổng bí thư , chủ tịch nước, thủ tướng đều ở lại.

- Tổng bí thư, chủ tịch nước ở lại

- Riêng tổng bí thư ở lại.

Từ giữa trung ương 12 và trung ương 13, đơn tố cáo Nguyễn Tấn Dũng được gửi tới tấp về Bộ Chính Trị từ những giáo sư của học viện HCM, Phan Diễn cựu uỷ viên BCT, Trịnh Văn Lâu cựu uỷ viên trung đảng. Tất cả những đơn thư này nhằm đến mục đích muốn trung ương đảng thực hiện phương án 2 là tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng và chủ tịch nước Trương Tấn Sang đều ở lại.  Trương Tấn Sang sử dụng trang mạng Quan Làm Báo, phối hợp với các cây viết khác như Trương Huy San, Hoàng Hải Vân, Lưu Trọng Văn...và một số cây viết hải ngoại tạo thành làn sóng tấn công Nguyễn Tấn Dũng.

Lúc này Trần Đại Quang cũng muốn vào tứ trụ, vì thế trang Chân Dung Quyền Lực ra đời và công bố nhiều hồ sơ về tài sản và những mối quan hệ lợi ích nhóm của nhiều lãnh đạo cao cấp, đặc biệt là Trương Tấn Sang và Nguyễn Xuân Phúc.

Tình thế rất căng thẳng, chưa có giải pháp nào phù hợp, nếu như trong lúc đó Nguyễn Tấn Dũng thể hiện quyết tâm ở lại bằng được. Có lẽ đảng CSVN đã vào thế tan thành mấy mảnh.

Thế nhưng Nguyễn Tấn Dũng lại chọn một cách an toàn cho cả mình và đảng, đó là ông ta đề nghị chỉ nên trọn phương án tổng bí thư ở lại và tất cả về  hết. Bộ Chính Trị quyết định ngay hôm đó, chỉ mình ông Trọng là trường hợp đặc biệt tái cử giữ chức tổng bí thư.

Đại hội 13 lần này cũng giống lần trước là các lãnh đạo chủ chốt đều quá tuổi, các uỷviên BCT đang độ tuổi không đủ phiếu để giới thiệu làm tổng bí thư. Trường hợp đặc biệt quá tuổi ở lại sẽ gần như chắc chắn là sẽ có, chỉ có điều khả năng ông Trọng ở lại là chuyện cực kỳ thấp.

Nếu vậy ai sẽ là người đặc biệt ở lại ở khoá 13 tới đây ?

Nếu phân tích thông thường thì không ai khác ngoài thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc, ông Phúc mới làm thủ tướng một nhiệm kỳ. Khi ông Quang chết và ông Trọng lâm bệnh không đi lại được, ông Phúc là người hoạt động năng nổ nhất trong bộ máy lãnh đạo. Bản thân ông Phúc có chân trong tiểu ban nhân sự đại hội đảng khoá 13. Ông có một bộ sậu lợi ích nhóm các đại gia ngàn tỷ dài dằng dặc sẵn sàng ủng hộ ông như Don Lam, Nguyễn Duy Hưng, Trần Bá Dương, Thân Đức Nam, Đặng Văn Thành....và lực lượng an ninh trong bộ công an. Điều đáng chú ý là cho đến giờ phút trước thềm đại hội 13 , ông Phúc không hề bị một cây viết nào có tên tuổi từ trong đến ngoài nước tấn công như Nguyễn Tấn Dũng trước kia.

Ông Trần Quốc Vượng là lựa chọn độc đoán của mình ông Trọng, ông đưa ông Vượng làm thường trực ban bí thư và nâng tầm cái ghế này lên hàng tứ trụ, thuận tiện đưa ông Vượng vào danh sách chủ chốt. Nhưng lựa chọn cho Trần Quốc Vượng của ông Trọng đã không thành công, lựa chọn ấy chỉ phần nào thành công ở chỗ nó được gọi là phương án, có nghĩa nó như nhiều phương án khác sẽ đem ra bàn ở trung ương 15.

Như lần trước đích danh chốt được trước thềm đại hội là '' một trường hợp duy nhất đặc biệt quá tuổi ở lại tái cử trong bộ chính trị ''. Lần này đảng CSVN không mạnh mồm nói '' trường hợp duy nhất ''. Thay vào đó họ dùng từ '' những trường hợp đặc biệt quá tuổi sẽ xem xét ''.

Từ '' một trường hợp '' đến '' những trường hợp '' và vẫn vẫn chưa quyết được ai, đó là thành công của thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc. Ông Phúc đã buộc ông Trọng phải nới rộng thêm mọi cửa ngõ, để ông Phúc có cơ hội ở lại khoá sau. Đồng thời ngay sau khi họp BCT mới đây, ông Phúc ký ngay quyết định '' tuyệt mật '' để ngăn chặn những thông tin có thể làm hại cho mình.

Cứ thử nghĩ xem, ông Phúc là thủ tướng, dính đến nhiều chính sách kinh tế, vợ con và anh em nhà ông lẫn nhà vợ ông đều lợi dụng ảnh hưởng của ông để trục lợi. Trong khi đó con ông Vượng chỉ dính đến án nhỏ được Bùi Văn Cường bí thư Daklak nâng đỡ. Ông Vượng từng là chủ nhiệm uỷ ban kiểm tra trung ương, nay là thường trực ban bí thư.  Bây giờ nếú có đơn tố cáo tung ra về hai ông, hẳn nhiên ai cũng biết đơn thư tố cáo, quyết định thanh tra về ông Phúc sẽ gấp ngàn lần ông Trần Quốc Vượng.

Nhìn lại quãng đường của ông Nguyễn Xuân Phúc đi đến chức thủ tướng, đó là một con đường có rất nhiều việc không tưởng, dường như mọi cản trở hay cạnh tranh với ông ta đều bị trời diệt hay người diệt . Cái đặc biệt là khi ông đến chức thủ tướng, lúc đến tuổi về hưu thì ngoảnh lại chẳng còn ai thay thế được ông. Khi ông đi lên những kẻ ngáng đường đều chết, khi ông phải về những kẻ muốn thế ông đều lãnh án kỷ luật.

Con đường như thế, không đơn giản là may mắn của một thằng niễng ngu đần, đọc cờ lờ mờ hay nói năng lung tung về đầu tầu, thủ phủ. Nó là con đường rất đặc biệt của người có thủ đoạn phi phường, của những bậc đế vương lập nghiệp. Chỉ có những kẻ đi qua những con đường như thế mới đủ khả năng làm thay đổi quốc gia. Làm sao những kẻ bình bình như Ngô Xuân Lịch, Trần Quốc Vượng chỉ nhờ vào sự yêu mến của ông Trọng, không phải kinh qua gian khó mà nghiễm nhiên hưởng ngôi báu, những kẻ như thế liệu có tầm để quyết đoán việc gì cho quốc gia.

Quê hương Quảng Nam của thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc gần đây nổi lên hai hiện tượng là cồn cát và hào quang. Không nói về mê tín, nhưng khi hai hiện tượng này xuất hiện, báo chí và người dân rất hưng phấn khi nghĩ nó liên quan đến vận khí của thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc. Điều này cho thấy ảnh hưởng của Nguyễn Xuân Phúc trong dân lớn hơn nhiều các lãnh đạo cao cấp khác, kể cả Nguyễn Phú Trọng.

Tôi xin đặt cửa 10 nghìn usd cho việc thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc sẽ được ở lại, dựa trên những phân tích của mình. Nếu tôi được, sẽ dùng số tiền thắng trao cho một trung tâm nuôi dạy trẻ mồ côi, đó là ân đức của thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc. Còn nếu tôi thua, xin chồng đủ tiền ngay tức khắc.

Bây giờ phân tích bình luận là phải đưa ra nhận định của mình và xuống tiền để khẳng định nhân định của mình, tránh cho chuyện không mất mát gì, cứ nói khơi khơi, thiên hạ người ta chửi cho là chém gió, là phá hoại, là xuyên tạc.



Thứ Bảy, 26 tháng 12, 2020

Ngấm đòn cúm Tàu.

 Tháng 2 nước Đức bắt đầu lo sợ với dịch cúm Tàu, trước đó người ta còn dửng dưng với nó, người ta còn cãi nhau nên đeo khẩu trang hay không. Phần đông người Đức nghĩ rằng chẳng cần gì đến khẩu trang. Thậm chí có người đeo khẩu trang đi trên tàu điện còn bị mắng mỏ, dè bỉu. Người ta cho rằng cứ để dịch cúm tràn lan, cơ thể con người tự đề kháng được, không việc gì phải hoảng sợ.

Đến tháng 3 thì khẩu trang trở thành mặt hàng khan hiếm và đắt đỏ, những con số người tử vong tại Ý đã khiến người Đức phải quay ngoắt thái độ và đề phòng nghiêm ngặt. Lệnh đóng cửa nhà hàng, trường học và hạn chế tập trung đông người được ban bố. Dịch bệnh bắt đầu thuyên giảm, được thời gian nhà hàng được phép mở lại và hạn chế số người, những ai vào nhà hàng đều phải lưu lại tên tuổi đề phòng có dịch sẽ bị nhắc nhở phải tự cách ly.

Các nhà hàng, siêu thị điện máy, thời trang được mở lại, nhưng nơi tụ tập đông người vẫn hạn chế.

Các cuộc biểu tình nổ ra đòi bãi bỏ những lệnh hạn chế. Chính phủ nới lỏng từ từ.

Nhưng bỗng nhiên cơn dịch cúm Tàu trở lại, số người nhiễm gia tăng và số người chết gia tăng rất lớn.

Tí Hớn mệt, sốt. Tôi chở con đi xét nghiệm, nó đã bị dính cúm Tàu. Lớp học của nó vừa mở lại trong hạn chế, từng nửa lớp học buổi này, nửa lớp học buổi kia. Một nửa lớp của Tí Hớn phải nghỉ học theo.

May tôi lại không bị sao, thế nhưng chúng tôi cũng đóng cửa không ra ngoài. Đồ ăn gọi chỗ quen, người ta mang đến treo ngoài cửa, bấm chuông rồi họ đi nhanh như phải tháo chạy. Chúng tôi mở cửa lấy đồ ăn khi lần nữa nhìn qua cái lỗ nhòm trên cửa không thấy ai bên ngoài.

Cơn dịch đã hoành hành gần một năm. Thực sự đến giờ thì chúng tôi bắt đầu ngầm đòn. 

Trước kia chưa có dịch, tôi kiếm đều đặn mỗi tháng 10 nghìn euro. 5 nghìn euro là lợi nhuận từ 2 cơ sở kinh doanh dịch vụ, 5 nghìn euro còn lại là từ việc buôn đồng hồ và hàng hoá gia dụng. Quanh đi, quanh lại một năm có gần 100 nghìn, lại mở được một tiệm gì đó.

Lúc đầu lệnh giới hạn nơi tập trung đông người, phiên chợ đồng hồ không họp theo hàng tháng nữa. Không có nguồn cung, tất chẳng có đầu ra. Không sao, tôi vẫn có cơ sở dịch vụ, dù lúc đóng lúc mở hay hạn chế thì cũng còn thu nhập. Hàng gia đụng vẫn bán đều đặn. Tôi vẫn ung dung đi làm từ thiện, bỏ tiền mua gạo, mỳ, mắm muối và chở đến tận nơi cho những người Việt không giấy tờ, không công việc.

Đến lúc dịch trỗi lại, lệnh chống dịch khắt khe, tất cả cơ sở dịch vụ đều đóng cửa. Tôi cảm thấy túi tiền của mình đã eo hẹp hơn. Một tiệm ăn chung vốn từ tháng 11 năm 2019, vừa thi công xong thì dịch đến,  nó lay lắt từ đó đến giờ và có lẽ nó sẽ chết đi, mang theo môt món tiền khá lớn. Nếu đà này, hai chỗ chung vốn nữa cũng sẽ cùng số phận.

Mấy năm miệt mài , xoay sở buôn bán làm ăn, tích cóp rồi chung vốn mở vài cái tiệm. Nghĩ sẽ cuối đời an nhàn, chỉ cần thu mỗi nơi một ít, không cần phải trông nom. Tháng cũng có dăm bảy nghìn euro sống thảnh thơi.

Cứ hy vọng dịch sẽ qua, sẽ qua nhanh thôi, cầm cự trả tiền này nọ chờ đợi mọi thứ trở lại bình thường. Giờ thì cầm chắc là mất hết hẳn.

Chỉ còn trông chờ vào buôn đồ gia dụng gửi về Việt Nam để làm nguồn thu trang trải cuộc sống gia đình và nuôi leo lét hy vọng cho mấy nơi kia.

Nhưng đến tháng 12 này thì một nhát đập nữa làm đứt nốt nguồn thu cuối cùng.

Đó là giá euro ở VN tăng như ngựa phi, nhoằng cái 28.500 đồng VN ăn 1 đồng Euro.

Vài tháng trước nó còn loanh quanh ở mức 25,5 đến 26,5 nghìn đồng VN ăn 1 euro. Đã thế tiền vận chuyển bỗng nhiên cũng tăng thêm 1 euro 1 kg.

Ví dụ một bộ nồi WMF mua vào 150 euro, gửi về mất 50 euro. Tính tỷ giá 26, 5 thì hết 5,3 triệu. Bán ra 5,8 triệu. Như bây giờ thì giá vốn của nó là 5,7 triệu. Bán 5,8 may ra trả tiền cầm cự cho đại lý ở nhà.

Làm sao có thể tăng giá bộ nồi lên 400 nghìn được, ở Việt Nam giờ cũng bao ngành nghề sa sút. Bao nhiêu người cũng bị mất việc làm. Lúc này giữ giá bán cũ còn ít người mua, nói chi là tăng giá thì bán được bao nhiêu.

Ác cái trước kia hoạt động bình thường, những nhà máy sản xuất ở Đức họ làm liên tục, ra mâũ mã mới liên tục. Họ còn có những đợt giảm giá sản phẩm để thu hút khách hàng. Giờ nhà máy ngừng hoạt động, sản phẩm còn lại họ bán cầm chừng, cũng chẳng thiết tha gì nữa mà khuyến mại với giảm giá.

Rồi 3 cái xe ô tô mua, tính mở văn phòng du lịch, phục vụ những người Việt Nam sang đây du lịch. Cái này thì chẳng kể thì ai cũng rõ là làm gì có khách. Văn phòng đầu tư xong vài tháng thì bỏ, xe mang đi cho mượn. Xe mua mới, bán đi thì mất giá, mà bán lúc này càng mất giá hơn.

Hôm nay thanh lý hết đồ gia dụng trong kho bên này, trả lại kho cho chủ thuê.

Chắc rồi tới đây bán 2 cái xe đi lấy tiền sống và nuôi thêm mấy tháng chỗ khác. Chờ đợi phép màu có thuốc tiêm đại trà. Nhưng nghe nói để tiêm thuốc phòng hết cho người Đức, cũng phải mất cả năm trời 

Bỗng nghĩ đến câu chuyện cổ tích ngày xưa.

- ông lão đánh cá trở về, thấy mụ vợ già nua ngồi bên cái máng lợn cũ kỹ sứt mẻ.

Thôi đêm nay lại nấu phở, nghĩ nhiều rồi vẫn thế.

Thứ Ba, 22 tháng 12, 2020

Phan Diễn- đến hẹn lại lên.

 Tháng 11 năm 2015, trước thềm đại hội đảng 12, Phan Diễn cựu bí thư Đà Nẵng, cựu trưởng ban kinh tế trung ương, cựu thường trực ban bí thư đã gửi một lá thư tố cáo thủ tướng lúc ấy là Nguyễn Tấn Dũng về các tội như có thông gia với ông Nguyễn Thái Bang. Theo như đơn tố cáo thì ông Bang là Việt Kiều Mỹ, nhân viên trong bộ máy chính phủ VNCH ( ông Diễn gọi trong thư là nguỵ ).

Mục đích tố cáo ông Dũng của Diễn là gì ?

Làm trong sạch nội bộ đảng ? Không phải, nếu thế ông ta phải tố cáo từ rất lâu rồi, không đợi đến cuối cùng nhiệm kỳ 11, đang bàn nhân sự cho đại hội 12 mới viết đơn tố cáo.

5 năm sau, vào tháng 12 năm 2019, cũng là giai đoạn xem xét nhân sự cho khoá 13, Phan Diễn lại xuất hiện trên báo và vẫn bàn đến chuyện nhân sự của khoá sau. Nhưng lần này thì có khác là ông Diễn đề nghị trung ương nên giữ lại Nguyễn Xuân Phúc làm thủ tướng.

Tất nhiên thì ai cũng hiểu, việc trả lời phỏng vấn của Phan Diễn với báo VNxpress là một cuộc sắp đặt có chủ ý từ lệnh của thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc. Bởi trong lúc bàn nhân sự cấp cao của đảng, tờ báo này bỗng nhiên đi phỏng vấn một ông cựu từ đời nào trong số muôn vàn các ông cựu về vấn đề nhân sự, đương nhiên không thể là chuyện vô tình. Nhất là lần này bộ chính trị khoá 12  có ban chỉ đạo 35, kiểm soát chặt chẽ mọi thông tin, phát ngôn ảnh hưởng đến đại hội 13.

--------------------------------------------

Là người từng tham gia nhiều khóa Trung ương, ông suy nghĩ như thế nào về quá trình chuẩn bị công tác nhân sự Đại hội XIII?

--------------------------------------------

Ngay câu hỏi đầu tiên, việc sắp đặt kẻ tung người hứng đã rất lộ liễu. Tại sao phải cần phải biết suy nghĩ của một ông cựu UVBCT về công tác nhân sự khoá này. Chẳng phải ông Trọng đã nói rất nhiều lần là công tác nhân sự khoá này làm rất chặt chẽ, bài bản và khoa học đó sao.? Hay chăng là ông Trọng nói không đúng, nên phải cần đến ông cưu Phan Diễn nói lên suy nghĩ của mình.

Đến câu hỏi thứ hai mới rõ hơn ý đồ của trò tung hứng giữa Phan Diễn và phóng viên.

-----------------------------------------------

- Ở trên ông nói hai tiêu chuẩn bản lĩnh chính trị và phẩm chất đạo đức lúc này rất cần thiết. Vì sao như vậy?

---------------------------------------------- 

Bản lĩnh chính trị và phầm chất đạo đức là hai thứ lúc nào mà đảng CSVN chẳng ra rả là cần, tại sao lại phải '' lúc này cần thiết '' ?  câu trả lời của Phan Diễn rất ăn khớp, ông Diễn cho rằng ở khoá 11 kinh tế Việt Nam đang ở thế lụi bại, nhưng đến khoá 12 đã khởi sắc.

''  Kinh tế đạt nhịp độ tăng trưởng cao hơn, cân đối vĩ mô được cải thiện, liên tục xuất siêu, dự trữ ngoại hối ngày càng tăng, bội chi ngân sách được kiềm chế, nợ công, nợ xấu giảm. Vừa khắc phục những nhân tố không lành mạnh của nền kinh tế, chúng ta vừa tạo tiền đề phát triển bền vững, tiếp cận, vươn lên để bắt nhịp được với những xu hướng tiến bộ mới của nền kinh tế thế giới.''

Không nói rõ, nhưng ai cũng hiểu ông Phan Diễn đang ca ngợi công lao kinh bang tế thế của người đồng hương Quảng Nam, tức ông Nguyễn Xuân Phúc.

Câu hỏi thứ ba.

-------------------------------------------------

Ban chấp hành Trung ương khóa mới được dự kiến ba độ tuổi (dưới 50; 50 đến 60 và từ 61 tuổi trở lên). Theo ông, cơ cấu 3 độ tuổi này ý nghĩa như thế nào trong công tác nhân sự ở Việt Nam?

--------------------------------------------------- 

Nhấn manh về phẩm chất, bản lĩnh, đạo đức rồi đến lúc quay sang độ tuổi.

Ông Phan Diễn trả lời.

''  Ngoài ra, do tiêu chuẩn quan trọng nhất của người lãnh đạo là khả năng, bản lĩnh xử lý những vấn đề tầm chiến lược, quan trọng của toàn Đảng, toàn quốc, nên những người cao tuổi đã được thử thách, rèn luyện, có kinh nghiệm công tác về nhiều mặt là vốn quý, nên có một tỷ lệ nhất định những người này trong hàng ngũ lãnh đạo, nhất là ở những vị trí cấp chiến lược, sẽ bảo đảm sự vững vàng của cơ quan lãnh đạo.''

Ông lặp lại hai lần từ '' những người '' cao tuổi.

Đảng viên có hàng triệu, uỷ viên trung ương chỉ hai trăm, uỷ viên BCT chỉ chưa đến 20 người. Ông Phan Diễn nói về hàng ngũ lãnh đạo ở cấo chiến lược, tức hàng ngũ UVBCT.

Tháng 5 năm 2020 ông Nguyễn Hồng Diên phó ban tuyên giáo trung ương cho biết độ tuổi từ 61đến 65 sẽ chiếm 10% trong trung ương.  Trong đó quy định không quá 65, trừ trường hợp đặc biệt được nhắc đến câu hỏi thứ 4.

------------------------------------------------

- Khi đề cập đến những người cao tuổi, ông muốn nói đến "trường hợp đặc biệt" trong công tác nhân sự?

 Trường hợp đặc biệt dành cho những người đã quá độ tuổi theo quy định, nhưng chưa tìm được người để thay thế tương xứng, hay tốt hơn. Đây phải là những nhân vật ưu tú, xuất sắc và còn đủ điều kiện để tiếp tục làm việc, đảm nhiệm những vị trí rất cần thiết mà Trung ương thấy nên đặc cách giới thiệu tái cử. Việc này Trung ương sẽ cân nhắc, quyết định nhân sự giới thiệu ra Đại hội. Tất nhiên, những trường hợp này không nhiều.

--------------------------------------------------

Trường hợp đặc biệt ở vị trí tổng bí thư, ai cũng thấy rõ là ông Trọng đã có người kế nhiệm tương xứng là ông Trần Quốc Vượng hoặc dự phòng là ông Ngô Xuân Lịch. Thế còn trường hợp nào chưa có người thay thế tốt hơn?

Đó là vị trí thủ tướng.

Các ông phó TT có chân trong uỷ viên BCT ,  có chuyên môn về quản lý kinh tế, kinh qua nhiều chức vụ, nhiều kinh nghiệm như Hoàng Trung Hải, Nguyễn Văn Bình đều đã bị kỷ luật vào giờ chót của khoá 12, ông Vương Đình Huệ bị đẩy đi làm bí thư Hà Nội và thủ tướng Phúc đề nghị quốc hội nhanh chóng phê duyệt cho ông Huệ rời chức phó thủ tướng.

Nếu nói về vị trí kế nhiệm thủ tướng đòi hỏi độ tuổi , am hiểu kinh tế, đã tham gia Bộ Chính Trị một khoá thì chẳng còn ai.

Trước đây nhiều lần tôi đã viết, rằng thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc cùng phe cánh của mình đang chơi một nước cờ rất cao, đặt trung ương vào thế không còn chọn lựa, để cuối cùng ông Phúc là trường hợp đặc biệt, vào tình thế bất khả kháng, không có ai thay thế nên ông Phúc làm tiếp. Kịch bản này không có gì lạ, ông Phúc học được từ chính ông Trọng. Đó là loại hết những người có khả năng thay thế mình, cuối cùng chỉ có mỗi mình không còn ai khác để trung ương chọn cả.

Lẽ ra ông Phúc nên để cho người khác mớm lời thì hay hơn là một người đồng hương của mình đã về hưu từ khoá nào. Nhưng chắc do không tìm được cựu uỷ viên BCT nào lên tiếng nói giúp mình, ông Phúc đành phải lôi một gương mặt cũ từ đời nào ra để mớm dư luận cho mình.

Bài phỏng vấn của báo VNXPRESS của cựu thường trực ban bí thư Phan Diễn, đồng hương với ông Phúc còn tiết lộ nhiều điều khác mà đảng CSVN đang bưng bít, nhờ có vụ vận động cho thủ tướng Phúc tái cử mà đã làm lộ ra.

Thứ nhất là tình hình biển Đông diễn biến nhanh và rất phức tạp.

Thứ hai công tác nhân sự khoá 12 ( ông Trọng là tổng bí thư từ khoá 11 ) do ông Trọng làm có rất nhiều sai sót.

Thứ ba là công tác nhân sự khoá 13 tới đây còn rối bời, không quyết định được, phải đợi đến trung ương 15 mới bàn  ( lịch sử đảng CS rất hiếm những lần một nhiệm kỳ phải họp đến 15 khoá, nay thời bình không có chiến tranh, chỉ vì nhân sự mà phải họp đến khoá 15 thì chắc chắn ông Trọng đã không làm tốt nhân sự, đến nỗi ông Phan Diễn phải góp ý )

Thứ tư là nhiệm kỳ khoá 11 do ông Trọng làm TBT, ông Sang làm CTN, ông Dũng làm TT đã khiến đất nước phải trên bờ vực khủng hoảng kinh tế xã hội ( sau nhờ có thủ tướng Phúc làm mới vực dậy, chứ ông Trọng lẽ ra còn mang tội vì ông làm TBT cả khoá 11 lẫn khoá 12 )

Có lẽ sự xuất hiện trở lại của ông Phan Diễn và tờ báo VNxpress cho đăng bài này, là sự phản kháng đầu tiên của ông Nguyễn Xuân Phúc. Nếu ban chỉ đạo 35 của BCT không chặt chẽ kiểm soát, sắp tới sẽ có nhiều luồng ý kiến chê trách việc làm nhân sự của ông Trọng nhiều hơn, cũng như đưa ra những đòi hỏi phải để người này, người kia ở lại trong trường hợp đặc biệt.

Nực cười là ông Trọng nói năm nay làm nghiêm, không có vận động, chạy chọt gì hết. Nhưng người ta vẫn công khai vận động nhau trên báo.

Đúng như dân gian nói - tin đéo gì cộng sản nói.


Thứ Sáu, 18 tháng 12, 2020

Chưa quyết định được tứ trụ - Thành công của Trương Tấn Sang ?

 Ngày làm việc thứ tư của hội nghị trung ương 14 khoá 12 của đảng CSVN có mục quan trọng.

 -  Ban Chấp hành Trung ương Đảng đã bỏ phiếu biểu quyết giới thiệu các đồng chí Bộ Chính trị, Ban Bí thư khoá XII tham gia Bộ Chính trị, Ban Bí thư khoá XIII và bỏ phiếu biểu quyết giới thiệu các đồng chí Uỷ viên Ban Chấp hành Trung ương khoá XII tham gia Bộ Chính trị, Ban Bí thư khoá XIII.

Nhưng đến ngày 18, bế mạc hội nghị, ông Nguyễn Phú Trọng tuyên bố.

- Phát biểu bế mạc Hội nghị Trung ương 14 sáng 18/12, Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng đã nhấn mạnh số ý kiến có tính chất khái quát những kết quả chủ yếu đạt được của Hội nghị và làm rõ thêm một số vấn đề.

Ban Chấp hành Trung ương giao cho Bộ Chính trị và Tiểu ban Nhân sự tiếp tục xem xét, bổ sung, hoàn thiện các phương án nhân sự theo đúng phương hướng công tác nhân sự Ban Chấp hành Trung ương khoá XIII và quy trình công tác nhân sự đã đề ra để báo cáo Ban Chấp hành Trung ương xem xét, quyết định tại Hội nghị Trung ương 15 sắp tới.

 Đã bỏ phiếu biểu quyết phương án giới thiệu rồi, nhưng vẫn phải xem xét, bổ sung đợi hội nghị 15 sẽ xem xét tiếp. Mặc dù ông Trọng nói.

- "Hội nghị của chúng ta đã thành công rất tốt đẹp; hầu hết các nội dung công việc quan trọng chuẩn bị Đại hội XIII của Đảng cơ bản đã được hoàn thành theo đúng mục tiêu, yêu cầu và kế hoạch đề ra".

Tuy nhiên ai cũng hiểu rằng, mặc dù phần lớn cơ bản đã được thống nhất, nhưng một số cái quan trọng nhất lại không được thống nhất. Đó là cơ cấu trong bộ chính trị, chính vậy phải để lại đến hội nghị sau.

 https://nld.com.vn/thoi-su/thang-1-2021-dai-hoi-dai-bieu-toan-quoc-lan-thu-xiii-20190107231049843.htm

Dự kiến đại hội đảng tiến hành vào tháng 1 năm 2021, như vậy thời gian chỉ còn có 30 ngày nữa là đại hội đảng khai mạc, đến giờ vẫn chưa chốt xong nhân sự và phải đẻ ra thêm một trung ương nữa để bàn. Là tổng bí thư, kiêm trưởng tiểu ban nhân sự, rõ ràng ông Trọng đã không có uy tín, không làm tròn trách nhiệm sắp xếp nhân sự chủ chốt nhiệm kỳ sau, cho nên phải kéo dài thêm kỳ họp trung ương nữa.

Hãy thử nhìn vào 2 phương án sau.

 Phương án 1: TBT Ngô Xuân Lịch ,TT Trương Hòa Bình ,  CTNTô Lâm,  CTQH Trương Thị Mai 

 Phương án 2: TBT Trần Quốc Vượng, TT Trương Hòa Bình , CTN Nguyễn Xuân Phúc, CTQH Trương Thị Mai.

Ở ví trí tổng bí thư thì ông Lịch hay ông Vượng đều như nhau, cả hai đều có những đức tính tương đồng về chuyên môn đảng, ông Lịch là chủ nhiệm chính trị, ông Vượng là thường trực ban bí thư. Cả hai ông đều không dính dáng đến tai tiếng về tham nhũng. 

Ở vị trí chủ tịch quốc hội, theo cơ cấu có nữ trong tứ trụ, người miền Nam, bà Trương Thị Mai chiếm vị trí số 1, bà Mai cũng không tai tiếng gì, dể nghe, dễ bảo, thích hợp với việc ngồi đó làm vì.

Như vậy việc gay gắt nhất là ở vị trí chủ tịch nước giữa ông Phúc và ông Tô Lâm. Nhưng ông Phúc đã quá tuổi, ông Tô Lâm có tiền lệ khoá trước bộ trưởng Trần Đại Quang làm chủ tịch nước. Cho nên cơ của ông Tô Lâm sẽ lớn hơn.

Ở vị trí thủ tướng, hiện giờ theo tiền lệ thì đúng ông Trương Hoà Bình đương là phó thủ tướng thường trực. Các phó thủ tướng khác am hiểu về kinh tế,  có chân trong uỷ viên BCT như Hoàng Trung Hải , Nguyễn Văn Bình đã bị ông Trương Hoà Bình loại bỏ.

Đến đây mới thấy tài năng sắp đặt người của Trương Tấn Sang thực sự đẳng cấp.

Ở khoá 12, Trương Tấn Sang đã lùi một bước, chủ động xin về không tranh ở lại với ông Trọng, để các đối thủ khác nhưng Nguyễn Tấn Dũng cũng buộc phải làm đơn xin rút theo, tạo cho ông Trọng dùng quy chế 244 thành công.

Đổi lại Tư Sang chỉ cần để mỗi Trương Hoà Bình làm phó thủ tướng, được vào Bộ Chính Trị. Đồng thời cài cấy rất nhiều đồng hương Hà Tĩnh vào trung ương.

Phía Nguyễn Tấn Dũng cũng bằng lòng khi thấy những cấp dưới trực tiếp của mình như Đinh La Thăng, Hoàng Trung Hải, Nguyễn Văn Bình, Nguyễn Thiện Nhân được vào Bộ chính trị. Chưa kể Trần Đại Quang, Đinh Thế Huynh là chỗ cũng nể nang nhau.

Ông Nguyễn Xuân Phúc là cấp dưới trực tiếp của Nguyễn Tấn Dũng, ông Phúc phản ông Dũng để giành cái ghế thủ tướng khoá 12, nhưng ông Phúc chỉ phản lúc đầu, đến khi chắc ghế thủ tướng, ông ít nhiều cũng nghĩ tình xưa, không làm gì hại đến sếp cũ của mình.

Tuy nhiên Nguyễn Tấn Dũng không ngờ được những diệu kế mà Trương Tấn Sang đã bày ra, Sang kích động cho Trọng mở cuộc đốt lò, đánh vào lòng tham danh vọng là người đốt lò vĩ đại của Nguyễn Phú Trọng, khoét sâu đố kỵ của Trọng rằng thực lực của Dũng quá lớn mạnh trong BCT.  Bày cho Trọng lập ban chỉ đạo phòng chống tham nhũng, tuyển những kẻ có tham vọng đi lên cao như Phạm Minh Chính, Tô Lâm, Phan Đình Trạc, Trương Hoà Bình...vào trong ban này.

Sau đó tiến hành cuộc thanh trừng những đàn em của Nguyễn Tấn Dũng trong Bộ Chính Trị.

Một đằng Tư Sang đích thân cầm đơn đi khiếu nại, một đằng cho tay chân báo chí cổ động truyền thông, mặt khác tâng bốc Trọng, mặt còn lại để Trương Hoà Bình xuống tay giải quyết.

Trải qua nhiều nỗ lực, cuối cùng thì kết quả đã thấy rõ. Các đàn em của Ba Dũng trong Bộ Chính Trị bị loại hết. 

Và thật kỳ diệu, chức vụ thủ tướng lại còn mỗi Trương Hoà Bình là có cơ hội. Về độ tuổi quy định là 65 sẽ được giới thiệu tái cử. Trương Hoà Bình sinh tháng 4 năm 1955. Nếu đến tháng 1 năm 2016 thì vẫn chưa sang tuổi 66, tức là 65 tuổi 9 tháng, vẫn được gọi là 65 tuổi. Lại đương chức phó thủ tướng thường trực. Các phó khác đã bị loại rồi, chả lẽ vừa đẩy Huệ đi lại lôi Huệ về ? Trong khi đó dưới trung ương, uỷ viên Hà Tĩnh chiếm rất đông, họ là lực lượng hậu thuẫn ủng hộ Trương Hoà Bình trong hội nghị trung ương.

Vì vị trí tổng bí thư và chủ tịch quốc hội là những người khá hiền lành như bà Mai, ông Lịch, ông Vương, vị trí chủ tịch nước không nhiều thực lực có rơi vào tay Tô Lâm hay Xuân Phúc chăng nữa, thì chỉ cần nắm vị trí thủ tướng đầy quyền lực và màu mỡ thôi.

Trương Tấn Sang thực sự là Thái Thượng Hoàng mà Trương Hoà Bình là con rối để Sang điều khiển, bởi lực lượng Hà Tĩnh quê gốc của Sang chịu ân huệ và ảnh hưởng của Tư Sang rất nhiều.

Người ta có thể thấy được ngay nét hân hoan của những đại gia, nhóm lợi ích sân sau của Trương Tấn Sang khi mà đại hội 13 chưa diễn ra.

Thời đại của Nguyễn Phú Trọng sẽ đi vào dĩ vãng , nói thực thì những gì ông Trọng có được ngày hôm nay từ cái ghế ông ngồi đến uy tín đốt lò đều từ Trương Tấn Sang làm nên cả. Ông Trọng được hưởng những thứ đấy đến giờ cũng đã đủ. 

Cái gì của Caesar hãy trả lại cho Caesar.

 Cái gì mà Trương Tấn Sang đã dày công sắp đặt, hãy trả lại thành quả cho ông ta.

Trương Hoà Bình làm thủ tướng, ông ta chẳng có tình cảm hay liên hệ gì với Nguyễn Tấn Dũng. Ở người khác họ chỉ mưu mô khi tranh đoạt quyền, khi đoạt được rồi có khi họ chẳng màng tới việc xử những đối thủ trước kia. Nhưng với Tư Sang và Trương Hoà Bình có lẽ sẽ không chỉ tranh quyền lực thôi là đủ. Bởi mối thù của Tư Sang đối với Ba Dũng mới chính là động cơ để Tư Sang nỗ lực đưa đệ tử Trương Hoà Bình lên nắm quyền sinh sát ở nhiệm kỳ 13.

Thời đại của Nguyễn Phú Trọng đã sắp chấm dứt, người ta có thể thấy ngay trước mắt, một thời đại mới mang dấu ấn của Thái Thượng Hoàng Trương Tấn Sang.

Các nhà đầu tư, chờ gì nữa, hãy đến gặp Nguyễn Công Khế, Nguyễn Cao Trí, Đặng Thành Tâm ....ngay từ bây giờ để thiết lập quan hệ.





Thứ Hai, 14 tháng 12, 2020

Một số ứng cử viên vào Bộ Chính Trị khoá 13.

 Dựa theo suy luận cá nhân, thì những người có tên trong danh sách dưới đây đang là ứng cử viên vào Bộ Chính Trị đảng CSBN khoá 13.

Tốp 1.

1- Trần Cẩm Tú, người Hà Tĩnh, chủ nhiệm uỷ ban kiểm tra trung ương

2- Phan Đình Trạc, người Nghệ An, trưởng ban nội chính trung ương.

3- Nguyễn Văn Nên, người Tây Ninh, bí thư thành uỷ TP HCM.

4- Nguyễn Hoà Bình, người Quảng Ngãi, chánh án toà án tối cao.

5- Vũ Đức Đam, người Hải Dương, phó thủ tướng.

6- Lương Cường, người Phú Thọ, chủ nhiệm TCCT quân đội, thứ trưởng bộ quốc phòng.

7- Trần Thanh Mẫn, người Hậu Giang, chủ tịch mặt trận tổ quốc Việt 



Tốp 2.  Đây sẽ là những cái tên mới lạ, tất nhiện trong số này nhiều người đưa ra chỉ để làm quân xanh, nhưng có khi sự tranh chấp gay gắt, quân xanh lại được chọn lựa.

 

1- Đinh Tiến Dũng, người Ninh Bình, bộ trưởng bộ tài chính.

2- Lê Minh Khái, người Bạc Liêu, tổng thanh tra chính phủ.

3- Lê Minh Hưng, người Hà Tĩnh,  chánh văn phòng trung ương đảng.

4- Đào Ngọc Dung, người Hà Nam, bộ trưởng bộ LĐ TBXH.

5- Trần Tuấn Anh, người Quảng Ngãi, bộ trưởng bộ Công Thương.

6- Bùi Văn Cường, người Hải Dương, bí thư Đắk Lắk

7- Võ Thị Anh Xuân, An Giang, bí thư An Giang 

8- Lê Thị Nga, người Hà Tĩnh, chủ nhiệm uỷ ban tư pháp quốc hội.

9- Nguyễn Trọng Nghĩa, người Tiền Giang, phó chủ nhiệm TCCT.

10- Lê Thành Long, người Kiên Giang, bộ trưởng bộ tư pháp.

11- Bùi Thanh Sơn, người Hà Nội, thứ trưởng thường trực Bộ NGoại Giao.

12- Bùi Thị MInh Hoài, người Hà `Nam, phó chủ nhiệm uỷ ban kiểm tra trung ương.

13-Nguyen Tân Cương, người Hà Nam, thứ trưởng bộ quốc phòng.

14- Lê Hồng Quang, người Kiên Giang, phó chánh án toà án tối cao.

15- Nguyễn Xuân Thắng, người Nghệ An, giám đốc học viện HCM.

Ai sẽ là tổng bí thư ĐCSVN khoá 13.

 Đến tận ngày 20 tháng 11 năm 2020, trước hội nghị trung ương cuối cùng của khoá 12 chỉ hơn 20 ngày,  bộ chính trị ĐCSVN có phương án nhân sự chủ chốt để giới thiệu ra đại hội thứ 13 bầu chọn.

Nói là đưa ra để đại hội 13 bầu chọn, nhưng thực chất cuộc bầu chọn đã được BCT khoá 12 chọn lựa và thống nhất xong. Việc bầu chọn của các đại biểu tham dự đại hội 13 chỉ là thủ tục. Bởi thường những vị trí giới thiệu chủ chốt chỉ có một người ra ứng cử.

Thế nên để đoán được ai có tên trong danh sách tứ trụ đại hội 13 chỉ cần nhìn xem ai có thế lực ở trong BCT, trung ương khoá 12 này, sẽ có thể biết kết quả khoá sau.

Bộ Chính Trị khoá 12 hiện nay có những ai là có thực lực?

Các ông Đinh Thế Huynh, Trần Đại Quang, Đinh La Thăng đã ra khỏi cuộc chơi. Tiếp đến các ông Nguyễn Văn Bình, Hoàng Trung Hải cũng nhận án kỷ luật. Ông Nguyễn Thiện Nhân rời khỏi chức bí thư TPHCM, đồng nghĩa ông đã hết quyền lực.

Bà Trương Thị Mai, Tòng Thị Phóng và Võ Văn Thưởng, Phạm Bình Minh thuộc nhóm có cũng như không.

Nhóm quyền lực thực sự trong BCT có Nguyễn Phú Trọng, Nguyễn Xuân Phúc, Trương Hoà Bình, Phạm Minh Chính, Tô Lâm . Không nhắc đến ông Ngô Xuân Lịch và Trần Quốc Vượng, bởi hai ông này với ông Trọng là một, ý ông Trọng ra sao thì hai ông này theo vậy. Còn bà Nguyễn Thị Kim Ngân chỉ hơn người là bà đang ngồi một trong 4 ghế tứ trụ, xét về mặt vây cánh bà không có bằng những ông khác, để ý kiến có trong lượng. Việc bà ngồi ghế tứ trụ hiện nay do Nguyễn Phú Trọng muốn có nữ giới để cho khác với những nhiệm kỳ trước kia, có cái gọi là đổi mới.

Trong nhóm 5 người quyền lực nhất có đến 4 người ở trong Ban Chỉ Đạo Phòng Chống Tham Nhũng là các ông Trọng, Bình, Chính, Tô Lâm

Cũng trong nhóm 5 người quyền lực nhất này có 3 ông gốc công an là Trương Hoà Bình, Phạm Minh Chính và Tô Lâm. Hai ông Phúc và Trọng không xuất thân từ công an, nhưng có chân trong đảng uỷ công an trung ương.

Có thế thấy ngay công an chiếm ưu thế về  quyền lực trong đảng CSVN hiện nay. Chưa kể hai ông công an chắc suất vào BCT khoá tới là ông Nguyễn Văn Nên và ông Phan Đình Trạc và có thể là cả ông Nguyễn Hoà Bình nữa.

Tính đi tính lại thì ông Trọng vẫn là người quyền lực nhất, ông kiêm nhiều chức vụ nắm quyền lực. Ông tất sẽ chọn lựa người làm tổng bí thư không phải là người xuất thân từ công an, bởi nếu vậy các ông công an còn lại sẽ không phục, họ sẽ ấm ức tại sao không phải là họ mà lại là ông kia.

Suy ra chỉ còn có ông Nguyễn Xuân Phúc và ông Trần Quốc Vượng đủ ứng cử vào ví trí Tổng Bí Thư, trong đó ông Vượng là chỗ thân tín của ông Trọng. Ông Trọng sẽ đưa ra phương án ông Vượng là TBT, còn nếu BCT không đồng ý, thì ông Trọng giới thiệu ông Ngô Xuân Lịch. Nên nhớ quyền giới thiệu thuộc về tổng bí thư khoá trước là chủ yếu, Các giới thiệu của người khác chỉ có hiệu quả khi phần lớn các uỷ viên BCT khác đồng tình.

Nếu ông Trọng giới thiệu như vậy, các ông công an quyền lực trong BCT kia sẽ chọn ông Vượng hơn là một ông Lịch ở bên quân đội.

Ông Vượng qua mấy lần lấy phiếu, uy tín đều thấp. Ông Trọng đã cho diệt luôn những người uy tín cao khác để răn đe, đồng thời ông bảo đừng thấy đỏ tưởng là chín, chọn người phải chọn lúc họ làm rồi mới biết họ làm hay mới là chọn. Như vậy đã thấy quyết tâm ông Trọng đưa ông Vượng lên bằng được, và nếu đã thế thì chẳng còn gì nữa, nếu không có đột biến như đảo chính thì chắc chắn ông Vượng sẽ giữ chức tổng bí thư.

Ngay bây giờ có thể khằng định chắc chắn ông Trần Quốc Vượng sẽ là tổng bí thư khoá 13.

Các chức vụ khác sẽ phân tích tiếp sau.


Thứ Sáu, 11 tháng 12, 2020

mai đi thi.

Mai mình sẽ đi thi B1 tiếng Đức, mình khẳng định luôn là mình trượt. Cô giáo bảo mình phải nỗ lực và tự tin. Thực sự mình đọc và viết rất ok, nhưng phần nghe và nói thì mình lại rất dở. Trong khi thi B1 quan trọng nhất là phần nghe và nói.

Mình an ủi ngược cô giáo không phải lo cho mình, mình trượt mình sẽ học tiếp. Bởi không học thì mình suốt ngày bị bạn bè gọi đi nhậụ nhet, tụ tập, trà lá. Đi học thế một buổi mất có 10 euro cho 2 giờ đồng hồ, coi như giải trí, quen nghe , quen nói còn hữu ích hơn là ngồi gân cổ cãi nhau với mấy ông trong bàn nhâụ, hết tối này sang tối khác. Từ trưa cho đến tối mịt luôn.

Hàng ngày vào buổi trưa ông Tuấn Xu chủ nhà hàng Eastmoon sẽ gọi mình ra ăn cơm, uống trà. Lúc tầm 2 giờ mình định về thì thế nào ông Kỳ chủ hãng vịt quay cũng vừa đến, ông ấy sẽ hỏi.

- Ơ, sao về làm gì, ngồi thêm tí đã, hỏi cái này một tí.

Mình ngồi lại, nhấp nháp đến 5 giờ chiều thì về nhà nấu cơm. Lúc tầm 8 giờ tối, không ông Tuấn Xu thì ông Kỳ Vịt hoặc ông Thành Koch sẽ gọi ới ời ra có chuyện bàn. Ác nhất các ông ấy sẽ gài là có ông này ở xa đến, hôm nay có ông nọ ngồi đây, muốn nói chuyện này, chuyện kia.

Ngày nào cũng như ngày nào sự việc cũng diễn ra như thế. Ông Tuấn và ông Thành là chủ nhà hàng, còn ông Kỳ thì từ 2 giờ chiều trở đi là rảnh, gì chứ thời gian để ngồi nhậu lai ra của các ông ấy là vô biên luôn.

Mà không chỉ có ông này, ông kia. Các ông ấy còn gọi toàn em xinh đẹp, độc thân đến ngồi cùng. Các ông ấy réo có em A, em B đang ngồi đây , các em hỏi anh Hiếu đâu, mày mà không ra các ông em ấy lại nghĩ coi thường nhau.

Mình không phải đi làm, vì mình có cửa hàng sushi mình chung với anh bạn, không chỉ thế,  mình còn chung vốn mấy cái tiệm khác nhau nữa. Mỗi tháng mình thu nhập chính thức vài nghìn có đóng thuế, còn các loại buôn bán đồ gia dụng, đồng hồ thì chưa kể. Dạo này dịch, thu nhập của mình giảm rất lớn, còn thua lỗ mấy cái tiệm mới mở. Nhưng cũng chẳng sao, bởi bên này chỉ cần tháng thu nhập 3 nghìn là sống dư dả.

 Người ta vừa đi học, vừa đi làm, họ cần thi đỗ để có bằng cho việc gia hạn giấy tờ, làm giấy cư trú. Mình thì khỏi cần, trường hợp mình không có bằng, không có thu nhập thì nhà nước họ nuôi, không bị thúc bách như những trường hợp khác vào Đức.

Mai mình thi sẽ trượt, mình sẽ học lại, đóng tiền để học, chẳng sao cả. Kỳ này không đậu thì kỳ sau lại đi thi. Mấy người khác mỗi lần học và đóng tiền thi,  họ rất vất vả. Đi làm bồi, làm bếp đã mệt, tối về lại phải đi học thêm, với họ tiền học và thi mất một phần lớn trong thu nhập hàng tháng. Vây tại sao mình có thời gian, tiền gì chứ tiền để nộp học phí thì có gấp 3 lần thế này với mình chả là gì cả. Tính ra nếu một giờ có mất 20 euro đi nữa thì cũng còn rẻ chán so với đi giải trí cái khác. Những người khác khó khăn thế  họ còn đi học, tất nhiên vì họ có động lực thúc bách hơn mình. Nhưng tại sao mình không coi mỗi buổi học đó là một buổi giải trí, buổi vui chơi, như đánh cờ, chơi bài. Mỗi khi thành thạo một bài tập, cảm giác hứng thú như trước kia ngồi chơi game Chinh Đồ.

Thứ hai đến thứ sáu đi học, thứ bảy đi săn mua đồ gia dụng giảm giá, chủ nhật ngồi nhà uống trà, viết bài ký sự lan man về cuộc đời. Thế thôi, trượt thì học lại lo gì.

Số phận Chung Con sẽ ra sao?

 Anh Chung Con bị đánh vụ sông Tô Lịch, nguyên nhân bắt đầu từ lúc anh hạn chế không cho xây những siêu cao ốc của những tập đoàn lớn, những tập đoàn này toàn có ăn chia với nhiều uỷ viên Bộ Chính Trị.

Nếu chú ý thì những Kols đánh anh Chung đều có chung điểm là không bao giờ chửi tập đoàn nọ và anh Phúc nghẹo thủ tướng.

Vụ sông Tô Lịch nhằm vào con trai anh, như thế rõ mục đích từ đầu là đánh anh Chung Con sẽ bắt đầu từ người thân trong gia đình anh, điểm yếu nhất của anh Chung Con.  Sai lầm của anh Chung Con là cho thằng con mở công ty cung cấp hàng cho chính cơ quan anh làm chủ. Có lẽ do anh muốn con mình có việc gì làm để không hư hỏng, không làm quan thì làm con buôn. Anh nghĩ con cái của thủ tướng Dũng, thủ tướng Phúc cũng làm ăn, buôn bán chẳng sao thì con mình cũng chẳng sao. Cái này không nói đến chị Hoa vợ  anh, vì chị ấy làm siêu thị từ lúc anh còn chưa là trưởng phòng cảnh sát hình sự.

Vụ đánh sông Tô Lịch không ăn thua, vì chứng cứ chỉ là nói trên miệng, chứ trên pháp luật thì không có căn cứ truy tố. Bởi việc mua bán độc quyền hoá chất này nó cũng như nhiều mặt hàng khác. Ví dụ hãng nước ngoài họ cung cấp độc quyền cho một đại lý ở Việt Nam mặt hàng của họ. Nếu người ở Việt Nam muốn làm hợp đồng mua thì đến đại lý độc quyền ở khu vực đó giao dịch. Bạn có sang Đức làm hợp đồng mua hàng giá cao đến mấy, hãng họ thấy trên hợp đồng địa chỉ bạn ở Việt Nam, họ sẽ không bán mà giới thiệu đại lý của họ ở Việt Nam để bạn giao dịch. Nên nói chuyện là vụ mua hoá chất này không qua đấu thầu là chuyện tào lao. Vì muốn đấu thầu thì phải có nhiều đại lý của hãng hoá chất đó có ở Việt Nam thì mới đấu thầu được. Có một đại lý độc quyền mặt hàng đó thì lấy gì ra mà đấu thầu. Cũng như hiến pháp quy định duy nhất đảng CSVN được quyền hoạt động và lãnh đạo đất nước, lấy cái gì ra mà lựa chọn, bầu cử người của đảng khác lên làm chủ tịch nước, thủ tướng, chủ tịch quốc hội ?

Nhưng thua keo này, ta bày keo khác, bởi đây là cuộc chiến thanh trừng, nên không tìm được tội này thì tìm tội khác. Bên tấn công anh Chung Con xoay sang vụ Nhật Cường. Liên minh tấn công anh Chung Con là Tô Lâm, Ngọc công tử với Nguyễn Xuân Phúc, Trương Hoà Bình, Trần Cẩm Tú.

Tuy nhiên thì Nhật Cường Bùi Quang Huy đã nhanh chân té được, khiến hướng tấn công này của Liên Minh quyền lực nhất trong BCT hiện nay, đã lâm vào thế bế tắc. Khi biết chắc chắn Bùi Quang Huy đang ở đâu, chuyện bắt về không thể thoả thuận được, ít nhất là đến năm 2021 cũng không bắt được về. Các anh Tô Lâm, Duy Ngọc đã bày trận '' chiếm đoạt tài liệu mật '' nhốt được anh Chung Con vào trận ngay gần kề đại hội 13, lúc này ai cũng lo thân mình, nên Liên Minh tha hồ động thủ, chẳng hạn như thủ tướng Phúc ký lệnh đình chỉ công tác, anh Tô Lâm tiến tới cho bắt khẩn cấp luôn.

Tất nhiên anh Chung có người cấp cao trong BCT liên quan,  cho nên khi anh vừa bị bắt, thay vì việc cứu gỡ tội cho anh sẽ khó khăn và không khéo bi sa lầy, anh Phạm Minh Chính vốn từng là thứ trưởng công an, nay là trưởng ban tổ chức trung ương, uỷ viên BCT đã cho người đầu độc anh Chung Con, mục đích là cho mọị chuyện kết thúc đến đấy, đổ luôn tiếng ác cho Tô Lâm.

Phe Tô Lâm chuyển anh Chung Con đến nơi chăm sóc đặc biệt, cứu được tính mạng của Chung Con và đưa ra toà xử kín nhanh chóng để hoàn tất chiến công trong vụ án gọi là '' chiếm đoạt tài liệu mật ''.

Anh Chung Con nhận mức án 5 năm tù, mục tiêu loại anh ra khỏi chính trường của phe Liên Minh thành công. 

Nhưng thế đã xong chưa ?

Vụ Nhật Cường đến nay bế tắc vì không bắt được Bùi Quang Huy, vợ anh Chung theo kết luận điều tra mới chỉ là người có liên quan đến vụ án, chưa định được tội trạng thế nào. Cho nên chưa thể xử được anh Chung Con ở vụ Nhật Cường cho đến khi nào bắt được Bùi Quang Huy, mặc dù vụ án này được bên Liên Minh đưa vào diện theo dõi của ban chỉ đạo 110. Nhưng có lẽ đây là vụ án duy nhất thuộc diện chỉ đạo của ban 110 bế tắc. 

Nếu vụ án Nhật Cường bế tắc, đem vụ chiếm đoạt tài liệu thế vào, giải quyết được vấn đề hạ Chung Con và cho dư luận cảm giác đã xử được quan chức tham nhũng.  Nhưng những người hiểu biết thì họ sẽ còn hỏi,  thế vụ tham nhũng đâu, ban chỉ đạo 110 đứng đầu là tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng đã không đủ năng lực chỉ đạo vụ án này, đã bỏ dở nửa chừng, như vậy uy tín của ban 110 để đâu.

Đây mới là câu hỏi dẫn đến sự nguỵ hiểm tính mạng của Chung Con. Vì để không mất uy tín của ban 110, để Nguyễn Phú Trọng mát mặt. Bên Liên Minh sẽ thoả thuận với bên ông Trọng, đồng ý kết liễu số phận Chung Con trong thời gian tới vì bệnh ung thư. Một cái chết rất hợp lý.

 Bùi Quang Huy không bắt được về, cách duy nhất xếp hồ sơ vụ án Nhật Cường trót đã rùm beng dư luận là anh Chung Con chết dần vì căn bênh ung thư, một căn bệnh mà dẫn đến cái chết là điều quá hợp lý.

Thứ Hai, 7 tháng 12, 2020

Ông Trọng dùng quân đội vào kế hoach nhân sự khoá 13 ?

 Sáng 28/9, tại Hà Nội, Đại hội đại biểu Đảng bộ Quân đội lần thứ XI, nhiệm kỳ 2020 - 2025 tiến hành phiên khai mạc. Tổng Bí thư, Chủ tịch nước, Bí thư Quân ủy Trung ương Nguyễn Phú Trọng dự và phát biểu chỉ đạo Đại hội. 

 Ngày 30-11, tại Hà Nội, Quân ủy trung ương tổ chức Hội nghị thông qua dự thảo Nghị quyết lãnh đạo nhiệm vụ quân sự quốc phòng và công tác xây dựng Đảng bộ quân đội năm 2021, báo cáo tổng kết thực hiện nhiệm vụ quân sự quốc phòng năm 2020, phương hướng nhiệm vụ năm 2021 và xem xét thông qua một số nội dung theo chương trình làm việc của Quân ủy trung ương.Tổng bí thư, Chủ tịch nước, Bí thư Quân ủy trung ương Nguyễn Phú Trọng chủ trì hội nghị. 

 Ngày 7- 12-2020 Hội nghị quân chính  toàn quân. Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng, Bí thư Quân ủy Trung ương đến dự và chỉ đạo hội nghị.

---------------------------------------

Đáng chú ý hội nghị quân chính toàn quân cuối năm 2109 ông Trọng không dự mà  ông Nguyễn Xuân Phúc và các ông Võ Văn Thưởng, Nguyễn Văn Nên, Phan Đình Trac, bà Trương Thị Mai. Đến hội nghị quân chính toàn quân 6 tháng đầu năm 2020 ông Trọng cũng không dự, vẫn ông Phúc đến dự cùng với các ông khác.

Nhưng đến hội nghị quân chính cuối năm 2020, ông Trọng đến dự và chỉ dẫn theo bà phó chủ tịch nước Đặng Ngọc Thinh. Đặc biệt lần này ông Trọng nhấn mạnh ý ;

https://vietnamnet.vn/vn/thoi-su/chinh-tri/tuyet-doi-khong-chu-quan-thoa-man-khong-de-xay-ra-bi-dong-bat-ngo-695463.html.

 Các thế lực thù địch sẽ còn đẩy mạnh các hoạt động "diễn biến hoà bình", thúc đẩy "tự diễn biến", "tự chuyển hoá”, tăng cường chống phá Đảng, Nhà nước, Quân đội.

Bảo đảm cho Quân đội luôn là lực lượng chính trị, lực lượng chiến đấu tuyệt đối trung thành, là chỗ dựa vững chắc, tin cậy của Đảng, Nhà nước và nhân dân, sẵn sàng nhận và hoàn thành tốt nhiệm vụ trong mọi tình huống.

Tiếp tục đấu tranh với các quan điểm sai trái, thù địch hòng chống phá Đảng, Nhà nước, chế độ, Quân đội ta. Đấu tranh chống các biểu hiện cơ hội, chủ nghĩa cá nhân, giảm sút niềm tin, mơ hồ, mất cảnh giác, không để suy thoái, "tự diễn biến", "tự chuyển hóa" trong nội bộ.

 Phối hợp chặt chẽ giữa Quân đội với Công an và các lực lượng chức năng khác, chủ động đấu tranh làm thất bại mọi âm mưu, hành động chống phá của các thế lực thù địch. Phòng, chống vi phạm, tội phạm, giữ vững an ninh chính trị, trật tự an toàn xã hội trong phạm vi cả nước.

............................................

Trong phát biểu của ông Trọng, có thể hiểu thế lực thù địch mà ông nhắc đến chính là những phe phái trong hàng ngũ nội bộ đảng. Ai cũng hiểu, tầm này thực lực của các tổ chức hải ngoại chống phá chế độ CSVN chỉ như con muỗi đốt vòi voi. Các tổ chức hải ngoại còn đang bận ngóng trong Biden của đảng dân chủ cầm quyền, để có nguồn tiền hỗ trợ hoạt động nên chẳng còn hơi sức mà quan tâm chống phá đảng CSVN, hơn nữa nếu có được tiền thì sức phá hoại của họ cũng chẳng hiệu quả là bao.

Chủ ý của ông Trọng là giám sát chặt quân đội, sử dụng quân đội ủng hộ những kế hoạch nhân sự của ông trong khoá tới. Những kẻ nào trong BCT không ủng hộ, sẽ bị quy rằng tự chuyển hoá, tự diẽn biến, mơ hồ, mất cảnh giác và suy thoái...dẫn đến kết luận đó là những kẻ chống phá đảng.

Việc ông Trọng chỉ dẫn theo bà Thịnh dự hội nghị quân chính toàn quân, phát biểu sắt máu như vậy, là thông điệp ông gửi đến các đồng chí của mình trong BCT rằng, nếu không theo ý ông, ông sẽ dùng quân đội để thanh trừng những kẻ trái ý.

Dùng quân đội như vậy, đã là lá bài cuối cùng của vị giáo sư chuyên ngành xây dựng đảng này chưa ?

Hẳn chưa phải là lá bài cuối cùng, ông Trọng còn nhiều thủ đoạn nữa để đạt được những sắp xếp mà ông muốn.


 

Thứ Hai, 30 tháng 11, 2020

Những tối quê.

Tôi có bà cô họ tôi người Đình Bảng lấy chồng bên Đồng Kỵ, khi tôi đi bộ đội về, bố tôi bảo sang ở nhà cô học nghề khảm trai.

Đấy là ý của anh tôi, anh tôi đi về đó, thấy làng nghề khảm trai,  chạm trổ ở làng đó phát triển. Muốn tôi về đó học nghề, rồi trở về Hà Nội mở cửa hàng đồ gỗ khảm trai, bèn nói cho bố tôi. Quân xử thần tử thần bất tử bất trung, phụ xử tử vong tử bất vong bất hiếu. Tôi không cãi nửa lời, khăn gói về nhà bà cô họ mà tôi chưa gặp lần nào trước đó, cô tên là cô Hồng.

Cô tôi có 4 đứa con, một ông chồng suốt ngày nát rượu, chú ấy chỉ cần uống hai chén là say, chửi bới, múa võ cà khịa mọi người đi trước cửa nhà.  Cô buổi sáng bán hàng bún ngan, mỗi sáng tôi tôi được ăn bán bút có 3 sợi măng và ba mẩu thịt bằng đầu đũa. Bữa trưa chỉ cơm chan với nước dùng bán hàng, hình như bố tôi có gửi tiền ăn cho cô, nhưng tôi không dám hỏi. Lúc ấy ở quê ăn uống kham khổ, nhà lại toang hoác, mùa đông tôi nằm cạnh thằng em con cô tên là thằng Dũng. Nó năm ấy chỉ mười ba hay mười bốn, cơ bắp cuồn cuộn vì suốt ngày đục chạm gỗ, sáng đi học, trưa về cơm xong là vớ búa đục làm những hoa văn thêm tiền cho bố mẹ. Chị nó là cái Dung, chẳng nhớ cái Dung nó làm gì trên những miếng gỗ, nó khảm hay tỉa gì đó thực sự tôi chẳng còn nhớ. Những thứ đó các con cô tôi nhận của người ta về nhà làm thuê, tiền công còi cọc nhưng vẫn chăm chỉ làm.

Cô tôi dẫn tôi sang nhà hàng xóm xin học nghề, ở quê con cái các nhà rất chăm, đi học về là đứa nào đứa nấy vớ đồ làm việc, nhà hàng xóm khá giả nhưng con cái ai cũng chăm chỉ làm việc như thế. Nhà ấy có đứa con gái tên là Nền, nó nhìn tôi lóng ngóng với cái cưa nhỏ cưa vỏ trai nói đùa.

- Nhìn cái mặt này, ở Hà Nội là tướng cướp cũng nên. Thế mới bị về đây học nghề. Chứ ngoài ấy thiếu gì việc ra tiền, ở Hà Nội người ta ngồi chơi cũng ra tiền.

Nền năm ấy 16, thường ở làng đấy con gái đến tuổi 18 là cưới chồng. Lúc 16 là nhiều chàng trai hàng tối kéo đến nhà chơi, có mấy đứa bạn gái của Nền cũng đến. Tôi chơi với anh cái Nền là thằng Công, nó 20 tuổi đã lấy vợ , 22 tuổi đã có con. Tôi năm ấy chưa đầy 21, đã thành lứa trên so với đám bạn trai của cái Nền.

Một lần đám bạn Nền ngồi nói chuyện về nuôi chó, tôi thế nào lại tham gia, tôi kể về con chó tôi nuôi có tên là con Lu, nó bị ốm, rồi nhà tôi bán nó đi, tôi đi học về cứ đi lên chợ chó Long Biên tìm nó, tôi vừa vừa âm thầm lau nước mắt, nhất là khi qua hàng thịt chó, nhìn những con chó thui vàng treo trên móc, răng nó nhe ra trắng nhởn. Ký ức về con chó Lu mãnh liệt đến mức tận năm 2005, tôi đi qua chợ Long Biên còn làm thơ về nó và nước mắt vẫn chảy.

 Lu ơi, hôm nay tao đi xe bốn bánh

Ngang chân cầu Long Biên

Tiền dắt đầy trong túi.

Nhưng...

Chợ chó bây giờ phiêu dạt

Mày đi đâu ngần ấy đoạn trường.

Sở dĩ mở đầu tôi nhắc xe bốn bánh, không phải vì khoe có ô tô, mà lúc xưa tôi mặc quần đùi, đi chân đất, chỉ ước có ông Bụt nào cho tôi tiền, tôi tìm được con Lu và chuộc nó về. Thực sự lúc sau đi ô to qua chợ Long Biên năm 2005 ấy,  mà đổi con Lu sống lấy cái xe tôi đang đi, tôi cũng không phải nghĩ thêm một phút. Nỗi buồn mất cái xe cùng lắm chỉ nửa tháng, nhưng nỗi đau buồn mất con Lu còn ám ảnh tôi đến tận bây giờ, mỗi khi đi trên đường phố Châu Âu nhìn những con chó được chăm sóc, nâng niu như trẻ nhỏ. Lòng tôi quặn thắt.

Câu chuyện về con chó Lu tối hôm đấy không biết tôi đã kể thế nào, nhưng khi tôi dứt câu chuyện, những chàng trai, cô gái trẻ tuổi đang độ trăng tròn đều im phăng phắc và rớm lệ.

Lúc bạn trung niên, gặp quá nhiều sự bội bạc, phản trắc của đời. Bạn sẽ không nghĩ tôi dở hơi vì con chó năm nào đâu. Cái con chó đã liếm nước mắt trên má tôi, lúc tôi chui vào gầm cầu thang khóc vì bị đánh mắng oan. 

Sau câu chuyện về con chó, từ hôm sau mọi người nhìn tôi bằng con mắt thân thiện hơn, tôi không phải là kẻ bất trị bị gia đình đày về quê, mọi người gần gũi, họ đi chơi sang làng khác cũng rủ tôi đi. 

Đang yên bình thì tôi đánh nhau với bọn trai xóm khác, một mình tôi đánh nhau bốn thằng ở làng khác. Cô tôi sợ quá, đạp xe ra Hà Nội mách bố tôi. Ở quên yên bình, chỉ to tiếng với nhau thôi đã thành chuyện, đằng này mình tôi sang làng khác vác đòn gánh đánh nhau với cả một bọn bên ấy, cô tôi sợ sẽ còn đánh nhau tiếp. 

Bố tôi điều tôi về Đình Bảng, quê của bà Nội tôi. Ở đó còn em bà Nội tôi là ông Tài làm nghề mổ lợn. Bố tôi muốn tôi học nghề mổ lợn, lấy vợ ở đó, bố tôi sẽ mua nhà cho tôi.

Nhà ông Tài khá giả ở quê, nên cuộc sống không kham khổ như bên nhà cô Hồng. Con ông Tài là chú Tâm cũng vừa đi bộ đội về, chú ngang tuổi tôi. Sáng sớm chúng tôi lôi lợn ra chọc tiết, làm lông, xả thịt cho bà và cô mang ra chợ bán. Trưa chúng tôi đi rong khắp các làng lân cận mua lợn bổ sung, trong chuồng lợn nhà lúc nào cũng có dăm con nuôi dự phòng, gặp hôm không mua được thì còn có lợn bán.

Buổi tối cơm xong, bạn của ông tôi lục tục kéo đến nhà uống nước, chơi cờ tướng. Lúc tôi chơi với bạn ông Tài, nếu tôi yếu thế thì ông ủng hộ cho làng ông cái kiểu.

- Ôi cờ Hà Nội vịt lắm, làm sao ăn được cờ Đình Bảng cháu ơi. Hỏng, hỏng, phí công ông nuôi mày, có ván cờ mà không thắng được cờ nhà quê, thì mày còn làm được gì hả cháu. Mày rồi lại mài dao, chọc tiết lợn thôi chứ làm được gì cho đời. Bố mày cho mày về quê ở là phải. Chứ Hà Nội toàn người khôn mới ở được thôi cháu ạ.

Nhưng lúc tôi thắng thế, ông tôi lại nói.

- Ôi dào, người ta có ăn có học, nhìn mặt mũi nó khôn thế kia, thằng này sau nó phải làm lớn, quan lớn ý, chứ không phải quan làng xã như các ông đâu. Làm sao mà các ông đánh lại được nó, nó là kiện tướng cờ đấy, các ông không biết à ? Nó nể các ông bạn tôi, nó thả cho mấy nước thôi.

 Quay sang tôi ông bảo.

 -Thôi thằng Hiếu, mày nhẹ nhẹ thôi để các ông đỡ xấu hổ, chứ bạc cả đầu thua thằng trẻ ranh, mai mặt mũi nào mà để làng xóm người ta nhìn nữa. Các ông ý mà sao là mày mang tội đấy cháu ạ.

Có ông đang chơi, vào thế sắp thua không đỡ nổi. Vất đám quân cờ lên bàn xoảng một cái, rồi gắt.

- Chỉ tại ông nói nhiều mà tôi đi nhầm, thôi không bao giờ chơi ở nhà này nữa.

Nói xong ông xỏ dép đi về, nhưng tối mai lại sang chầu rìa, đợi ai thua bật ra là nhảy vào chơi.

Có tối chơi cờ, có tối chú tôi rủ tôi đi tán gái. Chú tôi bảo nếu tao cả mày mà vào nhà nó ( ý nhà con gái ) mà cứ xưng chú cháu thì không hay,  cứ mày tao thôi, tao bảo mày là bạn cùng đơn vị về nhà tao chơi. Có lần tôi cả chú tôi đến nhà một em, trong nhà đã có mấy thằng ngồi. Chú tôi gọi em ấy ra cổng hỏi.

- Hội nào trong nhà em thế ?

Em gái nói.

- À, mấy ông anh họ nhà em.

Chú tôi định đạp xe về, tôi ngồi sau giữ lại, hỏi em kia.

- Anh họ bên nội hay bên ngoại hả em?

Em ấy hơi chững người, vì thấy tôi người lạ mà hỏi cũng lạ , rồi nói.

- Anh họ bên nội anh à.

Tôi thản nhiên nói.

- Em vào bảo họ là xin phép họ hôm khác lại chơi, hôm nay có mấy anh họ bên ngoại đến chơi, đang ngoài cửa.

Em ấy bỗng cười rúc rích, rồi chạy vào nói gì, đám kia về chào chúng tôi. Hai chú cháu tôi vào tán hươu vượn đủ thứ, em ấy cứ nhìn tôi nhiều và hỏi nhiều chuyện, lúc về còn bảo chú tôi mai tôi còn ở thì lại sang nhà em ấy chơi.

Nhưng hôm sau thì bố tôi mất, tôi khăn gói về Hà Nội, giã từ nghề đồ tể và ý định lấy vợ ở quê, vì bố tôi mất thì chẳng ai mua nhà ở quê cho tôi ở nữa.


Bà ngoại tôi người làng Phụng Công, Thường Tín. Từ Hồ Gươm về đến nhà bà chỉ mười lăm câý số. Lúc bà ngoại tôi mất, cậu tôi từ Hà Nội về đó ở hương khói, tôi cũng hay về thứ bảy, chủ nhật khi bà vừa mất cho nhà có hơi người. Dần thì cậu tôi không thích ra Hà Nội nữa, ông cũng đã về hưu nên ở luôn quê, tôi về nhiều cũng thành thói quen, tuần nào không về là thấy nhớ. Đó là quãng từ năm 2007 đến 2013. 

Cũng như ở Đình Bảng, tối đến những người lớn lục tục kéo sang nhà cậu tôi uống nước. 

Đầu tiên là một ông già chừng 70 tuổi, ông ấy vào sân nhà hắng giọng.

- Ông Bách có nhà không đấy ?

Đèn nhà sáng, cửa nhà mở, cậu Bách tôi không có nhà thì đi đâu. Thế nhưng lần nào ông cũng đắng hắng từ xa như vậy, còn cậu tôi thì hôm nào cũng đáp.

-Dạ có, mời ông vào nhà xơi nước.

Ông già sẽ ngồi ghế, ông nhấp chén nước, rồi tự kể hôm nay ông làm cỏ lúa, hay ông sửa cái chuống trâu, ông đắp cái bờ ao nó bị thủng thoát nước...rồi sau đó là chuyện con nhà nọ, nhà bà kia thế nào, làm gì, vừa mua cái gì. Khi ông kể đoạn đầu thì cũng là lúc các ông khác lục tục kéo đến, họ uống nước chuyện một hồi thì chuyển sang đánh chẵn hay tá lả cò con vài nghìn, suông 4 nghìn dịch 2 nghìn nếu là đánh chẵn, còn tá lả thì 2,4,6 ù 10 nghìn. Đến tầm 11 hay 12 giờ thì tan. Được thua chỉ vài lít xăng, nhưng có người thua cứ chẳng chịu về , ngồi hút thuốc lào liên tục nhả khói lên trần để ngẫm nghĩ tại sao ván đó mình đánh cây kia cho nhà dưới ù mất.

Trời Âu đã sang đông, 4 giờ trời đã tối, ở đây buổi tối dài dằng dặc. Nhà ai nhà ấy đóng kín cửa, ngoài đường vắng lặng, lại vào lúc dịch hoành hành nên chẳng hàng quán gì mở. Nhiệt độ có lúc tối chỉ 2 độ C. Cứ ngồi miên man với ấm trà và ký ức, bỗng giật mình cảm tưởng có ai hắng giọng phòng ngoài.

- Ông Hiếu có nhà không đấy?

Thứ Năm, 26 tháng 11, 2020

Thời của Tư Sang đang đến ?

 Phải nói rằng trong những cựu uỷ viên BCT thì Trương Tấn Sang là người hoạt động năng nổ, tích cực nhất. Tư Sang đi lại nhiều nơi, được đón tiếp và phát biểu y như vẫn còn đương chức.

Hầu hết giới đấu tranh dân chủ, những cây bút phản biện có ảnh hưởng trong và ngoài nước...ít có ai dám chỉ trích về  Tư Sang cũng như những đàn em, sân sau của Tư Sang. Không những thế, một số còn nhắc đến Tư Sang với vẻ kính trọng như Lưu Trọng Văn.

Osin Huy Đức từng mạt sát Nguyễn Tấn Dũng đi lại tốn kém tiền thuế dân, Osin liệt kê ra rằng một cựu uỷ viên BCT đi lại như thế phải có thư ký, vệ sĩ tháp tùng, tiền ăn ở đi lại cho cả đoàn như vậy đều lấy tiền thuế hay tiền doanh nghiệp ra cả, tiền nào cũng vẫn là tiền dân. Nhưng đối với Trương Tấn Sang, tần suất đi lại kinh khủng, không chỉ khắp mọi miền đất nước, mà khi về hưu rồi Tư Sang còn du ngoạn sang Pháp, sang Lào... Osin Huy Đức không một lời nào nhắc đến.

Thế mạnh của Tư Sang nằm ở chỗ có trong tay Trần Cẩm Tú trưởng ban kiểm tra trung ương đảng, có Trương Hoà Bình phó thủ tướng nắm tư pháp tức trực tiếp chỉ đạo luôn thanh tra chính phủ, có Nguyễn Thanh Bình phó ban tổ chức trung ương, có Võ Trọng Việt chủ nhiệm uỷ ban quốc phòng và an ninh Quốc Hội. Chỉ cần Tư Sang cầm hồ sơ gửi đi tố cáo bất kỳ ai, lệnh cho đám bồi bút cất tiếng trên mạng xã hội và báo chí, ngay lập tức các đàn em Tư Sang khởi động đưa đối tượng lên Ban 110, Bộ chính trị. Lúc ấy Bộ Chính Trị không muốn xử nặng thì cũng phải xử nhẹ, chẳng thế nào làm ngơ được.

Truyền thông, Tư Pháp, Thanh Tra, Kiểm Tra, An ninh và một đống những cựu uỷ viên trung ương sẵn sàng nghe lệnh Tư Sang viết đơn tố cáo bất kỳ ai , cùng đội ngũ tài lực hùng hậu tiền bạc như Đặng Hoàng Yến, Nguyễn Cao Trí....hậu thuẫn tài chính choTư Sang, ngoài ra còn kể đến Tô Lâm bị Tư Sang khống chế do vụ AVG.

 Tư Sang tung hoành còn quyền lực hơn cả chủ tịch nước đương nhiệm.

Một tay Tư Sang đưa con đỡ đầu Đặng Quốc Khánh sinh năm 1976 từ Hà Tĩnh lên Hà Giang làm bí thư tỉnh uỷ. Không những thế, Tư Sang còn che đỡ cho tất cả quan chức Hà Tĩnh khỏi bị kỷ luật gì, chỉ duy nhất có Võ Kim Cự gây tội chính tày trời ở Formosa chỉ bị xoá những chức trước kia đã giữ và về hưu an toàn. 

Nước cờ mà Tư Sang đang tính ở đại hội đảng 13 là đưa được Trương Hoà Bình trụ lại vào tứ trụ, Nguyễn Phú Trọng về hưu. Chỉ cần thế thôi, thế lực của Tư Sang sẽ át hết bất cứ những ai trong bộ chính trị dù Trần Quốc Vượng có là tổng bí thư hay Nguyễn Xuân Phúc là gì đi nữa, thì quyền lực của bố già Tư Sang là tuyệt đối trong chính trường Việt Nam 5 năm tới.

Thực sự thì cuộc tranh giành suất tứ trụ của kỳ này khốc liệt hơn những kỳ trước rất nhiều, nhưng bởi Tư Sang nắm vững truyền thông, nên không ai nhắc đến những mưu đồ mà y đang toan tính.  Những kẻ có khả năng tranh chấp với Trương Hoà Bình đều bị dập một cách dứt khoát. Từ Hoàng Trung Hải, Nguyễn Văn Bình đến Vũ Đức Đam và cả đàn em của ông Trọng là Vương Đình Huệ, tức tất cả các phó thủ tướng khác đều bị ngăn chặn, vô hiệu hoá bước tiến thân. Duy nhất có cửa hẹp còn lại với Vương Đình Huệ.

Nói về quan hệ quốc tế thì Tư Sang có quan hệ tốt với Trung Quốc thông qua những đại tư bản gốc Hoa Kiều ở Sài Gòn, với Hoa Kỳ cũng không kém,  Tư Sang có được mối quan hệ hữu hảo với những thượng nghị sĩ thuộc đảng Dân Chủ Mỹ.

Việc đi lại năng nổ gần đây của Trương Tấn Sang, như một thông điệp gửi đi các châu quận rằng, thời của Nguyễn Phú Trọng đã cần phải chấm dứt, đất nước cần phải có minh chủ đủ uy lực điều khiển bên trong và đủ uy tín bang giao với bên ngoài. Một minh chủ phủ rèm hoạch định đất nước, không cần phải chính danh ngồi trên ngai vàng.

Nếu Tư Sang thành công trong những toan tính của y ở đại hội 13, thì điều gì xảy ra ?

Cuộc chém giết, cướp địa bàn, thị phần sẽ tiếp tục được thực hiện dưới chiêu bài chống tham nhũng.

 Đừng quên Tư Sang từng là thầy của Năm Cam, hãy nhớ lại Năm Cam đã thâu tóm địa bàn Sài Gòn như thế nào trong thời kỳ Tư Sang nắm quyền ở Sài Gòn.

 Nhiều doanh nghiệp sẽ bị phá sản, xoá sổ, nhiều quan chức và các chủ doanh nghiệp vào tù và cũng nhiều những doanh nghiệp mới thay thế để vơ vét tài nguyên, xương máu của nhân dân. Cái này đối với dân chúng là tin vui vì họ được hả hê chứng kiến cảnh chém giết giữa bọn quan chức và bọn lợi ích nhóm với nhau.

Cũng vui cho đất nước là thoát được phải chịu những ám ảnh nặng nề bởi những tư tưởng bảo thủ, giáo điều của Nguyễn Phú Trọng. Thời này là thời nào mà còn lải nhải học tập tư tưởng, đạo đức Hồ Chí Minh, rồi những điều đảng viên không được làm. Dám chắc khi  Nguyễn Phú Trọng về vườn, Tư Sang làm Thái Thượng Hoàng,  thiên hạ sẽ không còn ai nhắc đến sĩ phu Bắc Hà, đến Người Anh Cả , đến Cụ Trọng nữa...trái lại họ còn phỉ nhổ vào tư cách của Nguyễn Phú Trọng như trường hợp thánh Ba miền Trung Nguyễn Bá Thanh. Phần lớn những kẻ khen ngợi Trọng trước đây đều là quân của Tư Sang, việc cần lúc ấy mượn tay Trọng diệt các đối thủ, Tư Sang cho quân khen Trọng lên chín tầng mây. Giờ nhìn xem, đến lúc tranh quyền, hỏi xem những kẻ khen Nguyễn Phú Trọng trước kia giờ đâu hết rồi ?

Tư Sang là kẻ nham hiểm và thủ đoạn, nhưng phải nói rằng ông ta có ý chí, có nghị lực và quyết tâm để thực hiện những toan tính của mình không mệt mỏi trong suốt 5 năm qua.

Làm chính trị kẻ nào không thủ đoạn nham hiểm ?

Bởi thế, nên nếu những mưu đồ nhân sự của Tư Sang thành công ở đại hội 13, nói riêng nó xứng đáng với những gì mà Tư Sang đã lăn lộn bỏ ra bấy lâu nay. Còn nói chung, có thể sẽ là tốt cho đất nước khi loại bỏ được vật cản, sức ỳ là Nguyễn Phú Trọng.

Hãy thử nghĩ mà xem, trường hợp Nguyễn Phú Trọng ngồi thêm nhiệm kỳ nữa, với giọng điều ề à khênh khạng đưa những câu hỏi ngô nghê kiểu thế có được không, làm thế có nên không, phải giải quyết thế nào, phải sắp xếp làm sao...cứ như bọn uỷ viên BCT, uỷ viên trung ương là một lũ trẻ con học mẫu giáo, thái độ như thế thì còn sinh khí gì cho đất nước. Chưa kể mộng của Tư Sang không thành, y sẽ tận lực dùng những thế mạnh của mình để phá nát tan nát tất cả.

Chi bằng, cứ để Tư Sang thành công, thế có phải hơn không. Đằng nào thì thằng cộng sản nào nắm quyền thì số phận dân chúng và chủ quyền biển đảo cũng vẫn thế.

Thứ Năm, 12 tháng 11, 2020

Đảng viên ĐCSVN nên bầu ai vào bộ chính trị.

 Phải nói luôn rằng, những nhân vật lãnh đạo cao cấp của đảng CSVN được bầu chọn không liên quan gì đến lợi ích của dân tộc hay đất nước. Mặc dù đảng CSVN ra rả rằng, việc bầu chọn, lựa chọn, làm nhân sự là chọn ra những người ưu tú vì dân, vì nước nhưng thực chất không ai tin có chuyện đó.

 Cuộc bầu chọn lãnh đạo trong đảng CSVN có yếu tố bắt buộc như sau.

- Người được chọn sẽ giữ sự cai trị của đảng CSVN.

Tất cả mọi yếu tố khác đều để phụng sự yếu tố bắt buộc này. Dù có tốt đẹp như phát triển kinh tế, đời sống, môi trường, trong sạch, tận tâm đều chỉ duy nhất phụng vụ sự cai trị của đảng. Nếu như thực hiện những việc tốt đẹp này mà đụng đến sự tồn vong của đảng CSVN, tức khắc sẽ bị hạn chế.

Những đại biểu đi dự đại hội, những uỷ viên trung ương đảng, uỷ viên BCT đều biết rõ trong lòng rằng nhân sự đảng là vấn đề mang lợi ích lại cho bản thân họ. Không ai vào đảng CSVN để mưu đồ hạnh phúc cho dân tộc, đất nước ở giai đoạn hiện nay. Tất cả đều mưu đồ sự nghiệp, danh vọng , quyền lực và tiền bạc cho gia đình mình. Một số ít tử tế nhất trong đám này vào đảng với suy nghĩ , thôi thì vào đảng có cơ hội thăng tiến, làm được nhiều việc có ích hơn cho xã hội và cho bản thân mình. Số này theo năm tháng thời gian sẽ chán ngán với mục tiêu có ích cho xã hội và tập trung vào có ích cho bản thân mình.

Bởi thế việc bầu ai vào BCT, tái cử trong BCT là lợi ích của những đảng viên đảng CS. Cho nên việc chọn ai này là được bàn dựa trên lợi ích của đảng viên ĐCSVN chứ không phải cho người dân.

Vậy đảng viên ĐCSVN nên bâù ai để có lợi cho mình ?

Người thứ nhất nên bầu là ông Tô Lâm. Ông này thực sự là một người tài, trong bối cảnh rối ren của các phe phái đấu đá nhau, ông dẹp loạn được bộ công an, bao che cho công an trong mọi vụ làm chết người dân trong đồn, trong trại giam. Thời của ông Tô Lâm đã gần như tiêu diệt hoặc làm tan rã mọi tổ chức chống đối, đưa hàng loạt các nhân vật bất đồng chính kiến với đảng vào tù với mức án dài hàng chục năm. Ông thực hiện nhiều vụ bắt cóc các quan chức trốn chạy để lấy lại sự khủng khiếp của chế độ. Về yếu tố duy trì sự tồn vong của đảng, ông Tô Lâm là người có ưu thế nhất. Ông này nên bâù làm chủ tịch nước.

Người thứ hai là ông Trần Quốc Vượng, ông này trung thành với đảng và lại rất ngáo ngơ, ông ta sẽ để mặc các nhóm lợi ích tung hoành, các bạn đảng viên có thể yên tâm đục khoét dưới thời ông này làm tổng bí thư.

Người thứ ba là ông Nguyễn Văn Bình hoặc ông Vương Đình Huệ nên bâù làm thủ tướng, nhưng ông Huệ bị chốt chặt ở ghế bí thư Hà Nội và đang có nghi vấn có con riêng với ca sĩ Hương Tràm, tin đồn này chưa được xác minh, nhưng nếu nó có thật cộng với việc ông đã chốt ở ghế bí thư Hà Nội, cái ghế thủ tướng với ông khá xa. Còn ông Nguyễn Văn Bình mới đây bị lôi ra kỷ luật vì tội từ đời nào, con đường đến với cái ghế thủ tướng của ông trở lên mịt mờ. Người đáng làm thủ tướng khoá tới chỉ có ông Nguyễn Văn Nên là đáng làm hơn cả, vì ông từng làm chủ nhiệm văn phòng chính phủ, chủ nhiệm văn phòng trung ương đảng. Tức ông làm đệ cho ông Dũng rồi sau làm đệ cho ông Trọng một cách bình yên, chứng tỏ phẩm chất của ông khá hài hoà, trung dung. Nhưng ông Nên giờ còn chưa vào BCT, chưa làm phó thủ tương, cho nên không thể làm thủ tương được. Chức vụ này khá phức tạp, nay chỉ còn hai ông quá tuổi là ông Phúc và Trương Hoà Bình. Nếu phải chọn thì hãy chon ông Phúc, vì gia đình nhà ông Phúc đã ăn rất bẫm rồi, sân sau của ông Phúc cũng tràn ngập khắp nước. Nếu để ông Trương Hoà Bình làm thủ tướng, sẽ có một đàn sân sau, họ hàng, phe phái theo sau kiếm chác như đàn tằm, điều này sẽ khiến các đảng viên ĐCSVN phải nhường bớt phần ăn cho bọn đói khát hơn. Chốt lại là để bọn béo mập thừa chất ở lại hơn là thay thế bằng bọn khác. Vì lẽ đó nên chọn ông Phúc tiếp tục làm thủ tướng nhiệm kỳ 2.

Người thứ tư ở vị trí chủ tich quốc hội thì bà Ngân hay bà Mai cũng không ảnh hưởng gì đến quyền lợi của các đảng viên đảng CS. Vì không ảnh hưởng gì, nên chọn bà Mai, vì bà này không tai tiếng xấu nhiều như bà Ngân. Chọn bà này giữ hình ảnh chút cho đảng cũng là cái lợi.

Đây là góp ý của cá nhân mình với trung ương đảng CSVN khóa 12, với các đại biểu đảng CSVN ở đại hội 13. Trên tinh thần vì lợi ích của đảng viên đảng CSVN.

Thứ Bảy, 7 tháng 11, 2020

Dân chủ Việt sau thời hậu ông Trump.

 Ông Binden đã thắng cử, không cần phải bàn ông thắng thế nào và đối thủ ông thua ra sao. Những người làm cá độ họ đã tính tất cả những yếu tố mọi mặt trong đó để đưa ra tỷ lệ cá độ từ trước.

Ông Trump có một nhiệm kỳ rất khó khăn, bởi khách quan mang lại và cũng bởi chính ông tạo ra. Nếu ông không xoá bỏ những gì Obama đã làm, không có những chính sách khác biệt quá lớn trong nhiều vấn đề đối nội và đối ngoại. Không đưa ra những quyết định khiến nhiều quốc gia phải lo thon thót, không phát ngôn quá mạnh. Tức ông cứ bình bình, cười tươi, nhã nhặn với mọi quốc gia, làm hài lòng họ. Có lẽ ông không bị chửi bới suốt từng ấy năm ông làm và một nhiệm kỳ nữa chẳng có gì quá khó với ông.

Thế giới dưới thời của Obama, Tập Cận Bình, Merkel đã hình thành một mối quan hệ hài hoà, hợp tác làm ăn và hạn chế đối đầu tối đa. Nếu đảng DC thời Obama chủ trương hạn chế Trung Quốc bằng biện pháp mềm, dạng như đối thoại hơn đối đầu, hoặc có đối đầu trong những giới hạn tránh gây căng thẳng đột ngột, thì bà Merkel cũng không dại gì mà chọn cách khác biệt để giơ đầu hứng chiụ phong ba. Châu Âu ngày nay tràn ngập những hàng hoá xuất xứ từ TQ, những nhà máy của người Đức đã được đặt rất nhiều tại TQ, cái mà người ta gọi là chuỗi cung ứng toàn cầu.

Về phía Việt Nam.

Đảng DC Mỹ hào phóng cung cấp tiền cho các tổ chức hoạt động xã hội dân sự ở Việt Nam. Dưới thời Obama các tổ chức XHDS mọc lên như nấm, các dự án được trình ra để nhận tiền tài trợ từ các quỹ do chính sách của đảng DC Mỹ bơm tiền. Hẳn chúng ta ai cũng thấy một thời nhan nhản những cái tên như mạng lưới bloger Việt Nam do Vũ Đông Hà đứng sau, Voice của Trịnh Hội và Con đường Việt Nam của Nguyễn Công Huân và những tổ chức khác của đảng Việt Tân.....

Phải ghi nhận là nhờ có dòng tiền này và sự hậu thuẫn của các nghị sĩ đảng Dân Chủ, phong trào đấu tranh dân chủ ở Việt Nam đã có những lúc nở rộ. Những nhà hoạt động được chuyên nghiệp  hơn khi họ nhận những khoản trợ cấp hàng tháng tối thiểu là vài trăm usd.

Tuy nhiên nếu quan sát kỹ, sẽ thấy một điều là nguồn tiền này không đổ về những tổ chức có thái độ chống đối Trung Cộng, nó chỉ đổ về những tổ chức có hoạt động đường lối thiên về xây dựng xã hội dân sự, về quyền con người trong đó bao gồm tự do báo chí, ngôn luận xuất bản.

Chính sách này của đảng Dân Chủ có thể nhằm đến mục đích lâu dài, xây dựng nền tảng nhận thức để tiến tới thay đổi thể chế Việt Nam trong hoà bình. Đây là lý do mà nhiều người trí thức đã chửi những ai hâm mộ Trump là ngu, là cuồng, là thiếu hiểu biết. 

Chính sách trên của đảng Dân Chủ được người đấu tranh ở Việt Nam hài lòng và cả cơ quan an ninh Việt Nam đều thấy có thể chấp nhận được. Nói gì thì nói, tuy có bắt bớ, đàn áp nhưng dưới thời Obama tiếng nói đòi hỏi quyền con người ở Việt Nam được cải thiện rất nhiều. Về phía cơ quan an ninh Việt Nam, những hành động mềm từ từ khiến họ cảm thấy dễ đối phó hơn là những cơn cuồng nộ kiểu phong trào biểu tình chống Tàu, chống Tập Cận Bình. Bởi những cơn cuồng nộ chống Tàu sẽ dẫn đến những diễn biến khó kiểm soát trong nội tại cũng như trong quan hệ Việt Trung.

Dần dần thì những nhà đấu tranh ở Việt Nam chăm chú đòi quyền con người hơn là chủ quyền biển đảo. Tránh trực tiếp đối đầu với TQ là xu hướng gần như cả thế giới đang làm.

Việc chống TQ ra mặt của ông Trump được nhận định là phá vỡ quan hệ toàn cầu, phục hồi chủ nghĩa dân tuý và cuối cùng là khích động chủ nghĩa phát xít. Người ta từng bước nâng quan điểm về hành động của ông. Họ e sợ ông sẽ quá đà gây ra những xung đột gay gắt với TQ dẫn đến cuộc chiến tranh xáo trộn toàn cầu.

Trung Cộng với dã tâm trỗi dậy từ từ, thế giới muốn gặm nhấm họ bằng ảnh hưởng dân quyền, dân chủ thì họ cũng gặm nhấm thế giới bằng kinh tế, quân sự từng bước.

Mỹ của Obama, châu Ấu của Merkel và Tập Cận Bình đều đang chơi ván bài từ từ, mỗi lần thả cửa ít một, ai cũng nghĩ mình sẽ ăn được đối phương dần dần . Không ai trong số họ chấp nhận một con bạc nôn nóng như Trump, muốn tố luôn một ván cho rõ thắng thua.

Quay lại những nhà đấu tranh dân chủ ở Việt Nam, họ cũng muốn thay đổi từ từ như vậy. Họ thường là những người đang có vị trí tốt về danh và lợi. Đường lối ôn hoà, khai dân trí của họ được nhiều giới trung lưu ủng hộ, mặt khác lại có tiền của đảng Dân Chủ Mỹ bơm hàng quý. Họ có sai hay không, tôi không chắc họ sai, bởi ván cờ đang diễn ra và kết quả của nó không phải là vài năm sẽ thấy, có thể họ đúng trên quan điểm của họ. Một Việt Nam được khai sáng dân trí và thay đổi dần dần trong vài chục năm nữa, nó đâu hẳn là một quan điểm sai lầm.

Nhưng có một điều cần nói, đó là trên con đường khai dân trí, nhận tiền từ các quỹ nước ngoài ( cái này không có gì sai cả, cần phải có lực để chuyên môn hơn) một số người đã từ người chuyên nghiệp trở thành thợ đấu tranh. Khi nguồn tiền bị cắt đứt bởi chính sách của Trump, các tổ chức trên gần như chấm dứt các hoạt động luôn. Họ không đặt bài toán nếu không có tiền tài trợ, họ sẽ hoạt động thế nào?

 Trái lại họ chửi rủa kẻ đã cắt đứt nguồn tài trợ là ông Trump. Thậm chí trong số họ, nhiều kẻ nhận tiền tài trợ những miệng vẫn dạy dỗ thiên hạ là đấu tranh phải trông vào lực của mình, đừng hy vọng gì bên ngoài giúp đỡ. Tuy nhiên cũng công nhận có một số nỗ lực thực hiện chí hướng khai dân trí của mình, nhưng hãy nhìn tính thực tế, hiệu quả của họ có được bao nhiêu người dân biết đến? Những bài viết triết lý, sách vở, lý luận lấy ra từ những tư tưởng hàn lâm của thế giới, thực chất tô vẽ cho bản thân họ là nhà trí thức đấu tranh, hơn là tính hiệu quả phổ biến khai dân trí cho người dân. Nói ra điều này, họ sẽ cao ngạo nói là cách mạng, là chính trị chỉ có nhóm người tinh hoa có sức thay đổi mới hiểu được. Lớp bình dân chỉ là công cụ, họ không cần phải hiểu.

Vậy là họ khai dân trí cho những người đã có trí thức !!!

Ông Biden nếu thắng cử, nguồn tiền tài trợ từ Mỹ sẽ đổ về cho các nhà hoạt động Việt Nam. Một mùa đấu tranh quyền con người, khai dân trí sắp trở lại rộn rã trên cánh đồng 90 triệu dân Việt. Các thủ lĩnh phong trào sẽ vội vã làm dự án để xin tài trợ, sẽ chẳng còn ai theo đuổi chửi ông Trump nữa.

Bây giờ canh bạc lại về như cũ, làm gì tiếp cho Việt Nam mới là điều quan trọng.

Thứ Năm, 5 tháng 11, 2020

Trận chiến cuối cùng của Trương Tấn Sang.

Đến giờ phải khẳng định phương án nhân sự chủ chốt của trung ương đảng CSVN chưa được thống nhất. Ông Nguyễn Phú Trọng trên cương vị tổng bí thư, trưởng tiểu ban nhân sự đại hội đảng là người chịu trách nhiệm lớn nhất về vấn đề này. 

Nhưng điều rất đặc biệt là những nhân vật có khả năng ứng cử vào những vị trí quan trọng lần lượt theo cách này hay cách khác đã ra đi.

Ở  vị trí kế nhiệm tổng bí thư, ông Đinh Thế Huynh đột ngột bị căn bệnh kỳ lạ mất trí nhớ, ông trở thành người thần kinh, hàng ngày lảm nhảm chuyện không đâu, có khi còn quên cả tên người quen cũ.

Kế đến là ông Trần Đại Quang, ông mắc một căn bệnh cũng kỳ lạ mà các bác sĩ hàng đầu ở Việt Nam xác nhận chưa gặp bao giờ. Trước khi chết một năm, ông Quang bị tước bỏ hết quyền lực và bị giám sát, theo dõi chặt chẽ.

Người cuối cùng ở ví trí kế nhiệm tổng bí thư là ông Trần Quốc Vượng, ông hầu như không có cơ hội gì để chứng tỏ mình, ông rất nhạt nhoà so với ứng cử viên chức tổng bí thư. Vị trí tổng bí thư phải theo thông lệ phải đi lên từ các chức thủ tướng, chủ tịch quốc hội, chủ tịch nước và thường trực ban bí thư. 

Nếu tính theo cách này, thì người kế nhiệm chức tổng bí thư chỉ có ông Phúc là khả dĩ hơn cả khi đem thi đấu với ông Vượng. Với mạng lưới sân sau, đàn em của mình trong trung ương. Một cuộc thăm dò uy tín ở vị trí giữa Phúc và Vượng, chắc chắn Phúc sẽ thắng áp đảo.

Vị trí tổng bí thư bây giờ chỉ có 3 người là ông Trọng, Phúc, Vượng.

Ông Trọng quá già và bệnh tật, ông khó có thể vin vào lý do nào nữa để ngồi lại.

Ông Vượng không có uy tín, hay nói thẳng hơn là ông không có nhiều vây cánh, đàn em. 

 Ứng cử viên vị trí thủ tướng cũng y hệt như các trường hợp ứng cử tổng bí thư. Đầu tiên thì Hoàng Trung Hải phó thủ tướng , uỷ viên bộ chính trị đưa về là bí thư Hà Nội,  trên danh nghĩa là cho đi địa phương để lấy tiêu chuẩn kinh qua lãnh đạo địa phương. Giữa chừng nhiệm kỳ, ông Hải bị lôi ra tội làm thua lỗ ở Gang Thép Thái Nguyên, bị kỷ luật và phế truất chức vụ, ngồi im một chỗ. Thay thế ông Hải là phó thủ tướng Vương Đình Huệ, cũng là uỷ viên BCT. Ông Huệ mới ngồi đã được chốt luôn ghế bí thư đến hết khoá sau. Cả hai người đều kinh quan quản lý về kinh tế, độ tuổi, kinh nghiệm đều đáp ứng vị trí thủ tướng.

Hai ứng cử viên Hải và Huệ đã bị đầy xa ghế thủ tướng, đương nhiên người còn lại, không cần thông tin mật gì, ai chú ý theo dõi cũng có thể nhận định, trước sau  người ấy cũng bị đầy xa khỏi ghế thủ tướng. Đó là trường hợp cưụ thống đốc ngân hàng, trưởng ban kinh tế trung ương, uỷ viên bộ chính trị Nguyễn Văn Bình. 

Nguyễn Văn Bình đã bị tấn công dồn dập suốt từ nhiệm kỳ trước đến nửa nhiệm kỳ sau, nhưng đều bình an vô sự bởi trước đó còn hai người là Huệ, Hải. Bình còn xa chức thủ tướng, nhưng nay phe Tư Sang đã đẩy được cả hai người kia đi, lẽ nào để Bình Ruồi bất chiến tự nhiên thành, ngồi hưởng thành quả mà nó phải thuộc về Trương Hoà Bình, phó thủ tướng thường trực hoặc đương kim thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc mới làm một nhiệm kỳ.

Đòn tấn công lần này của Tư Sang thật quyết liệt mang tính sống còn, cũng dể hiểu vì chỉ còn hai tháng là mọi việc phải chốt được thua. Nếu Trương Hoà Bình, Nguyễn Xuân Phúc về vườn, một mình Trần Cầm Tú ở lại cùng đám Hà Tĩnh chưa đủ sức khuynh loát chính trường Việt Nam.

Liệu bộ chính trị do ông Trọng chủ trì có khước từ bàn đến vấn đề kỷ luật Nguyễn Văn Bình không ?

Rất khó , vì thời gian không kịp, kỷ luật thế nào, họp BCT, họp trung ương đảng...ban hành kỷ luật sát ngày đại hội.

Không làm cũng dở, vì bọn Tư Sang đã tung thông tin lên mặt báo, thẳng thắn nói UBKTTW đề nghị. Ông Trọng không làm gì thì uy tín đốt lò của ông để ở đâu ?

Nếu nói hoãn đến nhiệm kỳ sau, tất nhiên Nguyễn Văn Bình không được ứng cử ghế thủ tướng, và bọn Tư Sang chỉ cần có thế. Nhiệm kỳ sau quan quân trong tay chúng, việc diệt Bình Ruồi lúc nào được lúc ấy.

Cuộc chiến tàn khốc này khiến cho những kẻ khác phải run sợ, phó thủ tướng Vũ Đức Đam sau nhiều lần bị dằn mặt, Đam nại lý do xem tử vi bao làm to nữa thì bị hạn, xin không ứng cử vào BCT. Còn bà Trương Thị Mai, ứng cử viên chủ tịch quốc hội bày tỏ ý muốn được xin về nghỉ hưu. Đây là hai người khá hiền lành, không điều tiếng gì, họ chọn cách an thân khi thấy cuộc tương tàn khốc liệt giữa các phe phái trong nội bộ cấp cao của đảng CSVN.

Ông Trọng cần ra một đòn quyết đoán, đó là chỉ giữ lại trường hợp quá tuổi duy nhất là ông Vượng làm tổng bí thư, y như nhiệm kỳ trước. Còn ai quá tuổi phải về hết. Sau đó mới bàn tiếp đến ai làm gì ở các vị trí chủ tịch nước, thủ tương, chủ tịch quốc hội. Cắt đứt tham vọng của Trương Tấn Sang đưa Trương Hoà Bình lên cao. Không còn tham vọng này, diệt ai cũng chẳng mang lại gì, mọi chuyện mới tạm yên để đi vào đại hội thứ 13.

Thứ Sáu, 16 tháng 10, 2020

SGK cái cần cải cách không cải cách.

 Gần 10 năm trước, con trai tôi, Tí Hớn bắt đầu đi học lớp 1. Học được hơn một tuần, tối về cậu nhắc đến Bác Hồ. Tôi nói thôi con ngủ đi, đừng nhắc đến ông ấy.

Câu hờn dỗi, cậu bảo sao bố nói thế, bác Hồ là người tốt, nhờ có bác mà chúng ta có cuộc sống như ngày nay.

Tôi bảo cuộc sống của chúng ta là do chúng ta lao động mà có được, bố phải đi làm, phải hàn sắt rồi người ta trả công bố, bố có tiền đó mua áo và thức ăn cho con. Không có bác Hồ nào cho chúng ta cuộc sống cả.

Cậu hậm hực rồi đi ngủ, mới chỉ học một tuần, cậu đã coi một người nào đó đáng quý đáng trọng hơn bố cậu. Cậu còn nghĩ cuộc sống của cậu là do người ấy ban tặng.

30 năm trước đó , như con trai của mình, tôi cũng được sách vở, thầy cô giáo dạy rằng bác Hồ là người vĩ đại, bác đã mang cuộc sống cho mọi người. Tôi thầm phục bác Hồ lắm, tôi nghĩ không có bác mọi người sẽ lăn quay ra chết hết vì không có gì ăn, không có gì uống.

SGK của Bộ Giáo Dục  bây giờ hình ảnh Hồ Chí Minh vẫn tràn ngập, đáng lẽ phải bỏ bớt đi. Nhưng người ta vẫn rập khuân sáo rỗng như cả nửa thế kỷ trước. Như thế đâu phải là cải cách, cuộc sống của ngày hôm nay đã khác với những năm tháng xưa rất nhiều. Chưa nói về việc nhồi sọ trẻ em hình ảnh lãnh tụ, điều không có ở những nước văn minh, tiến bộ. Nói ra nhiều người chạm nọc nhảy dựng lên chụp lên đầu cái mũ xúc phạm người quá cố này nọ. Nhưng không nói thì mọi thứ vẫn giáo điều, thiếu thực tế cho trẻ em học hỏi.

Tôi chỉ nói về việc bác Hồ cho kẹo.

Vài chục năm trước mấy cái kẹo ngọt là thứ quý giá với trẻ con,  đời sống quá thiếu thốn nên đến cái kẹo là ước mơ của trẻ con. Người ta làm SGK đã sử dụng cái kẹo để làm mồi câu dẫn dụ trẻ con yêu mến ông Hồ.

Nhưng bây giờ thì sao ? Hỏi tất cả các bạn đang là cha mẹ các em nhỏ, hẳn các bạn đều hạn chế tối đa cho con mình ăn đồ ngọt. Hơn nữa, trẻ em bây giờ cũng chẳng thích kẹo như ngày trước nữa. Hình ảnh cái kẹo chả khơi dậy cho trẻ em điều gì, chúng chẳng coi đó là phần thưởng giá trị.

Chuyện bác Hồ cho kẹo em nào ngoan cần phải thay thế, tôi sợ rằng nếu bảo trẻ em con ngủ đi, con học đi rồi bố cho ăn kẹo. Chắc chắn chả có tác dụng gì, có khi trẻ em nghĩ trong đầu cần gì kẹo của bố.

Rồi câu chuyện bác Hồ cho kẹo trẻ em thật ngô nghê và hời hợt  với trẻ em bây giờ, do tính thiếu thực tiễn thời đại, nhưng nó lại chứa đựng một chi tiết càng làm cho lý do phải loại những bài học như thế ra khỏi SGK. Đó là một em bé nói với bác Hồ.

-  Một em bé giơ tay xin nói " Thưa Bác, ai ngoan thì được ăn kẹo, ai không ngoan thì không được ăn kẹo ''

Em bé ở trại Nhi Đồng, Nhi Đồng là bao nhiêu tuổi ?

Một em bé Nhi Đồng có phản ứng ngay tức khắc khi chủ tịch HCM vừa mở lời chia kẹo cho các cháu !

Bạn có thấy gì không.?

Tôi thấy sự đấu tố, sự trừng phạt, sự phân biệt đồng lứa của một đứa bé Nhi Đồng khi thấy có quà phân phát đại trà. Tôi nghĩ người ta bịa ra như thế, chứ những em bé Nhi Đồng ngây thơ và non nớt, làm sao mà có ý nghĩ phân biệt như vậy. Làm sao một đứa bé Nhi Đồng lại tỉnh táo đưa ra ý kiến lạnh lùng về việc phát kẹo phải như thế nào ?

Phải chăng bài học này dạy về cách thi đua khen thưởng, lựa chọn nhân sự của đảng  và cháu bé Nhi Đồng trong sách ngày đó bây giờ chính là tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng. Có thể lắm chứ, bị nhồi sọ phải phân biệt giai cấp, đánh giá đạo đức cách mạng từ bé, nên giờ Nguyễn Phú Trọng rập khuân những điều mình được nhồi nhét từ bé.

Lẽ ra ông Hồ phải có lời khuyên nhủ em bé Nhi Đồng ấy, chẳng hạn là hôm nay các cháu ăn kẹo của Bác, cháu nào chưa ngoan sẽ gắng ngoan nhé, rồi ông phát kẹo.

Đằng này ông chẳng nói gì, ông cứ thế phát kẹo tuốt cho tất cả.

Đến một bé tên là Tộ không nhận và thú nhận là hôm nay cháu chưa ngoan, nên cháu không nhận kẹo của bác. Bác Hồ bảo cháu biết nhận lỗi thế là ngoan. Cháu vẫn được nhận kẹo.

Một hành xử man rợ, vì sao tôi nói là man rợ.

Thứ nhất ông Hồ làm thế, đứa bé đầu tiên sẽ nghĩ gì, ý kiến của nó không hề được ông Hồ để ý. Nó sẽ tổn thương tâm lý không ? ( mà lạ là đứa bé này không có tên, chắc nó đại diện cho quần chúng). Đương nhiên nó sẽ bị chấn động tâm lý, khi ông Hồ cư xử như vậy mà không có lời nào giải thích cho nó. Ông quá coi thường nó.

Còn em bé Tộ, em ở trại Nhi Đồng, sách nói buổi sáng ông Hồ đến thăm. Vậy mà bé đã không ngoan rồi, vậy bé không ngoan từ lúc nào mà nói hôm nay cháu không ngoan.

Câu chuyện đọng lại thì hình ảnh ông Hồ là người phán xử,  ban phát cái gì cho ai là quyền của ông. Chả có một tí mẹ nào tính giáo dục thực tiễn ở đây cả, phân tích ra nó còn chứa đựng những điều tệ hại.

Tóm lại đây là câu chuyện bịp bợp, được tạo dựng một cách ngô nghê, dùng cái kẹo là của hiếm thời đó để dẫn dụ trẻ con. Tưởng là xây dựng được hình ảnh Hồ Chí Minh, nhưng lại để người ta nghĩ khác về ông Hồ là loại gian hùng.

Tôi dám chắc nếu ông Hồ tốt như người ta nói, khi nghe đứa bé Nhi Đồng kia ý kiến về việc chia kẹo, ông sẽ có lời khéo léo để đứa bé ấy và các đứa bé khác không nặng nề tâm lý chuyện chia kẹo. Chứ không thể có chuyện chúng mày cứ tố nhau thoải mái đi, sinh sát thế nào là do tao quyết.

Không hiểu anh Nhạ cải cách SGK kiểu gì mà để lại bài này, hay anh định xỏ lá cả Hồ Chí Minh lẫn Nguyễn Phú Trọng ?





Thứ Hai, 12 tháng 10, 2020

Còn yêu em mãi.

 Còn Yêu Em Mãi là nhạc phẩm của nhạc sĩ Nguyễn Trung Cang, nhạc phẩm chỉ được trình diễn sau khi người nhạc sĩ bạc mệnh này đã mất.

Đó là một nhạc phẩm được hoàn thành trong trại cải tạo hay chính xác hơn là nhà tù.

Những điều trên mãi sau này tôi mới biết, lần đầu tôi nghe bài hát này do một cô gái hát, lúc đó chúng tôi có hai người đàn ông và một  cô gái. Người đàn ông kia là một người từ phương xa trở về thăm nhà ở Hà Nội. Cô gái và anh có mối thâm giao từ lâu, họ là những người trí thức. Chuyện tính ra cũng đã xa đến mười mấy năm rồi.

 Đầu tiên cô gái hỏi tôi muốn nghe bài gì, tôi trả lời thích nghe bài Còn Nhớ Mùa Xuân của Ngô Thuỵ Miên. Cô gái hát, giọng hát hay đến nỗi tôi sững người, không ngờ khả năng ca hát của cô lại cao như vậy, từ chất giọng đến nhạc lý cô đều đạt khá cả.

Trời Sàigòn chiều hôm nay còn nhiều mây bay
Nhiều niềm đau thương bi hận tràn đầy
Gượng nụ cười giọt lệ trên môi
Nhìn đất nước tơi bời một thời em có hay

Những thành phố em sẽ đi qua
Đây Ba-Lê, đây Luân Đôn, đây Vienne
Nhưng có đâu bằng Sàigòn hôm qua
Nhưng có đâu bằng Sàigòn mai sau
Em có mơ ngày hát câu hồi hương 

Giờ đây, tôi ngồi ở phương xa để thấy từng câu chữ của trong lời bài hát xoáy trong gan ruột. Bài hát tôi thích nghe hôm xưa đó ứng vào đúng cảnh của tôi bây giờ.

 Bài hát thứ hai là bài cô gái thích, đó chính là bài Còn Yêu Em Mãi. Lúc đấy tôi không để ý lắm đến lời bài hát, nhưng mãi sau này, tức cách đây vài năm, tôi mới đọc và biết đó là tâm trạng của người nhạc sĩ ở trong tù cải tạo. Tôi lắng nghe kỹ lời ca hơn.

Có lẽ khi chọn bài hát thích đấy, cô gái đã biết hoành cảnh ra đời của bài hát.

Hôm trước đọc bức thư của Phạm Đoan Trang viết trước khi bị bắt, người ta khâm phục vì bản lĩnh biết trước số phận như thế sẽ đến với mình, nhưng cô vẫn kiên cường thực hiện công việc mà cô theo đuổi.

Tôi đọc bức thư cô gửi lại, bỗng nhiên tôi nhận ra rằng, Đoan Trang xác định ngày cô bị bắt từ rất lâu rồi. 

Cô chính là người con gái hát Còn Yêu Em Mãi mà tôi kể trên kia. Bài hát đúng vào hoàn cảnh của cô bây giờ.

Xin chọn một đoạn trong lời bài hát.

Này em hỡi, ta mơ ngày sẽ tới, khi tương phùng, em khóc cho niềm vui vì hạnh phúc.
Ngọt hay đắng, trong cuộc đời mưa nắng, ta luôn cười trong giấc mơ hạnh phúc xưa tuyệt vời.

 Nhiều người nói Đoan Trang là cái bẫy, là màn kịch. Đã mười năm rồi tôi cắt quan hệ với Đoan Trang, sau hồi năm 2009 khi chúng tôi bị bắt ở B14. Chúng tôi có những suy nghĩ khác nhau, Trang thì muốn xây dựng lý tưởng, muốn một con đường rõ ràng, tốt đẹp và phổ biến nó đến cho mọi người dân, tức khai dân trí, đánh thức lòng tự tôn của dân tộc...con đường mà cụ Phan trước kia đã làm, con đường ôn hoà, bất bạo động và văn minh.

Tôi thì muốn gây rối loạn nội bộ, muốn quan chức cộng sản thù hằn nhau, triệt hạ nhau và suy yếu đi rồi tan rã. Chúng tôi một người dựa trên những căn tính tốt đẹp của con người để triển khai, người khác thì dựa trên những căn tính xấu của con người để khai thác. Tất không thể chung đường.

Khi nói ra những điều này, sẽ có nhiều người phê phán. Có thể họ nói những mong muốn đó là ảo tưởng, là ngây thơ, phải thế này, phải thế kia mới đúng.

Có mong muốn và bền bỉ hàng ngày bắt tay thực hiện, suốt cả quá trình mười mấy năm. Thành công tuy không đong đếm đượ. Nhưng có mong muốn và thực hiện nó còn hơn là không.

Một người con gái, theo đuổi ước mơ của mình như thế, bỏ hết tuổi thanh xuân, hạnh phúc riêng tư để dấn thân cho hoài bão tốt đẹp của mình, hoài bão về một đất nước cường thịnh và dân chủ. Đó là điều đáng khâm phục và kính trọng.

Một số bạn chỉ trích Đoan Trang có lẽ chưa hiểu hết mọi vấn đề ngóc ngách, nếu bạn ở bên ngoài thì bạn không hiểu hết nội tình bên trong của chế độ, cách thức nó xử lý những người bất đồng chính kiến muôn mầu muôn vẻ như thế nào. Nếu bạn ở bên trong, bạn không hiểu hết cách hoạt động hay đường lối của những tổ chức đấu tranh bên ngoài. Nơi mà những tổ chức hoạt động với cách thức khác nhau. Chính vì không trải qua cảnh ở cả trong lẫn ngoài, nên các bạn dựa trên điểm nào đó để đánh giá Đoan Trang là cái bẫy, là cộng sản làm trò....điều đó là quá bất công cho Đoan Trang.

Đoan Trang là một người rất yêu nước. Cô không phải là người của cộng sản Việt Nam làm chim mồi, làm bẫy giăng như các bạn nghĩ. Xin bình tâm lại thời gian để nhận định, đừng vì một cá nhân nào làm bạn thất vọng mà mang sự cảnh giác ấy áp lên người lẽ ra phải khâm phục.

Thứ Năm, 1 tháng 10, 2020

Bài học về tình nguyện viên.


 Hôm qua học đến bài về người khuyết tật, mới biết ở Đức có đến 1/3 dân số họ tham gia tình nguyện giúp đỡ những người khuyết tật. Trung bình một tháng mỗi người bỏ ra 16 giờ đồng hồ để giúp đỡ những người khuyết tật, trại dưỡng lão. Họ trò chuyện với người lớn, chơi với trẻ em, dạy trẻ em vẽ, nấu ăn.

Những người tình nguyện làm việc không lương ở Đức đã bỏ ra 46 triệu giờ một năm, họ vẫn đang cần các tổ chức xã hội, tổ chức chính trị đồng hành và định hướng giúp các nhóm tình nguyện nhỏ. Ở Mainz nhiều sinh viên nghiên cứu về tình nguyên viên và họ nhận được chứng chỉ khi tham gia thực tế tối thiểu 50 giờ, còn ở Nuenberg người ta còn có trao tặng danh hiệu cho tình nguyện viên.

Khi các sinh viên đi làm, việc trong lý lịch của họ có dấu ấn đã từng làm tình nguyện viên giúp đỡ những người khuyết tật, người già, đấy sẽ là một yếu tố rất quan trọng để người ta đánh giá phẩm chất đạo đức, năng lực của họ.

Đến phần giáo viên hỏi về quê hương của bạn, người khuyết tật họ sống thế nào?

Câu hỏi thật khó trả lời, ở Việt Nam mình chỉ biết mỗi trường câm điếc Xã Đàn, hay những hội người mù dạy nghề tẩm quất, vót tăm. Còn đâu thì đầy đường là những người khuyết tật đi bán hàng rong. Thực sự thì ngay cái hội người mù ở Việt Nam cũng có vấn đề, muốn ăn ở học nghề cũng phải có tiền lo lót, ví dụ tiêu chuẩn mỗi địa phương chỉ được hai người học miễn phí, muốn đi học nghề phải chi ngầm cho xã, huyện.

Nói thì bảo nói xấu chế độ nước nhà, bỡ đợ phương Tây.

Thực tình thì tình nguyện viên của Đoàn đi làm phong trào quét đường , trồng cây xanh  hay này nọ toàn mục đích quảng cáo chính trị cho đảng. Còn chăm sóc người khuyết tật thì có mấy ai. Lạ hơn nữa là đầy người khoe nhau lên chùa làm công quả, quét chùa, dọn dẹp, trông xe, bán hàng...nhà chùa như một cơ sở kinh doanh, nhưng lại khối người sẵn sàng khoác cái áo nâu hay màu ghi đến xin làm công quả. Một ông sư trụ trì có đến hàng trăm đệ tử sẵn sàng phục dịch từ đi lại, ăn uống đến giấc ngủ. Ngay cả sở thích của ông sư về món đồ hàng hiệu cũng được người ta săn lùng mua hộ hay mua để tặng. Cả một lũ trí thức, phóng viên, nhà báo tự hào khoe nhau hôm nay vừa tháp tùng thầy đi chỗ này, chỗ kia.

Lúc ấy trả lời trước cả lớp là Việt Nam nghèo, người khuyết tật hầu như đều do gia đình chăm sóc hoặc tự chăm sóc bản thân. Xã hội có rất ít tổ chức chăm lo cho người khuyết tật, ở Việt Nam có nhiều người cũng có lòng muốn giúp đỡ những người khuyết tật, tuy nhiên vì ít có trung tâm cho người khuyết tật, nên những người giúp cũng khó có điều kiện để tiếp xúc. Một số họ thì đến nhà người khuyết tật chăm sóc tuỳ theo theo gian họ có, trường hợp này đa phần là như tình cảm bạn bè.

Nói đến đấy mình nghĩ luôn đến ông bạn Nguyễn Công Hùng, mình lôi mớ ảnh mình đi cùng cậu ấy, nói đây là người bạn tôi bị khuyết tật, lúc ở Việt Nam có thời gian rảnh, tôi hay chở con tôi đến chỗ cậu ấy chơi, hai bố con tôi trò chuyện và đưa cậu ấy đi chơi. Những lần như thế cậu ấy rất hạnh phúc. Cậu ấy mở một trung tâm dạy nghề cho người khuyết tật, có chỗ ăn, chỗ ở...tôi hàng tuần thường xuyên đến đó xem có việc gì hỗ trợ giúp cho họ. Chẳng hạn như lái xe đưa đi nơi này, nơi kia, đẩy xe lăn, bế bồng...trung bình một tháng tôi đến chỗ những người khuyết tật này 2 ngày, có lúc ngủ lại luôn ở đấy.

Hình ảnh thật, người thật, việc thật bằng vạn lời nói, khi mình đưa ảnh cho cả lớp xem. Mọi người đều nhìn mình bằng con mắt thán phục. Đang học bài như thế, có người thực như thế luôn, làm gì chả ấn tượng.

Tan giờ học, mình ra về, bước chân trên bậc cầu thang, chợt nhìn cái lối đi cho người xe lăn, chạnh lòng bỗng nhớ ở Việt Nam, chẳng biết giờ thế nào, chứ hồi mình còn ở nhà, chưa nhìn thấy toà nhà nào có lối đi như thế cho người khuyết tật ngồi xe lăn.

Chủ Nhật, 27 tháng 9, 2020

Nghe lời tổng bí thư, giảng viên đi tù.

 Tháng 7 năm 2020, thất vọng về việc giới thiệu Trần Quốc Vượng giữ chức chủ chốt ở nhiệm kỳ 13, tổng bí thư, chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng đành dùng kế gác lại vấn đề nhân sự chủ chốt, mở cuộc họp lần thứ 18 của ban chỉ đạo 110. Mục đích đốt lò toán loạn đề ép các uỷ viên BCT khác phải khuất phục đề xuất của mình về Trần Quốc Vượng.

Ông Trọng nói ai có khiếu nại, kiến nghị, tố cáo gì thì đưa ra để xem xét kịp thời, kiên quyết không để cán bộ không đủ tiêu chuẩn, suy thoái đạo đức, chính trị, lối sống.

Ông Trọng yêu cầu cơ quan chức năng kiên quyết, kịp thời điều tra những cán bộ có vấn đề nhân sự.

Thế nhưng dù ông là vua, nhưng những bản tấu trình, tố cáo, khiếu nại có đến tay ông hay không, hoặc đến thì ông có xử lý được không ? Nó lại là một câu chuyện khác, câu chuyện là ông còn thực quyền hay không, ông có được đám bậu xậu ở dưới tận trung hay không ? Hay ông chỉ là một kẻ được chúng tâng bốc lên để rồi chúng lợi dụng.

Có rất nhiều đơn tố cáo không được uỷ ban kiểm tra trung ương đảng, ban chỉ đạo 110 tiếp nhân. Dù chúng có được những cơ quan này tiếp nhận cũng chưa chắc được chuyển đến ông Trọng. Hoặc nó đến tay ông nhưng lại không phải đơn tố cáo địch thủ ông muốn hại, mà lại là đơn tố cáo đệ tử trung thành của ông.

Và hưởng ứng lời kêu gọi của tổng bí thứ, Phạm Đình Quý giảng viên ở trường đại học Tôn Đức Thắng đã tố cáo bí thư Đắk Lắk Bùi Văn Cường đạo văn làm luận án tiến sĩ năm 2018.

Bùi Văn Cường mới đầu là giảng viên của trường đại học Hàng Hải Việt Nam, nhưng chỉ thời gian rất ngắn làm giảng viên, Cường được điều phụ trách chuyên môn về công tác đảng như uỷ viên thường vụ, thường trực đảng uỷ, bí thư đoàn trường ...rồi đến bí thư thành đoàn, trưởng ban tổ chức trung ương đoàn TNCSHCM, bí thư đoàn TNCSHCM  và đến phó ban dân vận, chủ tịch tổng liên đoàn lao đông... rồi bí thư Đắk Lắk như bây giờ.

Với quá trình liên miên với công tác đoàn, đảng như vậy,  Bùi Văn Cường vẫn có thời gian để làm luận án tiến sĩ về đề tài hàng hải ?  Không, làm gì có thời gian và trình độ để làm luận án tiến sĩ.  Bùi Văn Cường đã đạo văn để lấy bằng tiến sĩ, làm căn cứ tiêu chuẩn để lọt vào trung ương đảng.

Một kẻ gian manh, xảo trá, đạo văn để được tiêu chuẩn cơ cấu lọt vào trung ương, có phải là kẻ mà ông Nguyễn Phú Trọng vẫn hay nói là kiên quyết , kịp thời xem xét đơn tố cáo để ngăn chặn những kẻ như thế lọt vào trung ương hay không?

Chính xác là kẻ đó, chính xác là Bùi Văn Cường, bí thư Đắk Lắk.

Đơn tố cáo Bùi Văn Cường đạo luận văn được trình bày khoa học, chí tiết kèm dẫn chứng cụ thể.

Và người ta giải quyết thế nào với lá đơn này, 3 ngày sau khi lá đơn gửi đi, công an đến bắt người viết đơn đi đâu biệt tăm, gia đình hỏi thì được công an Đắk Lắk nói miệng là tội Vu Khống và bôi nhọ danh dự người khác.

Một lá đơn trình bày bằng những chứng cứ khoa học, tố cáo cán bộ biến chất trôm cắp kiến thức của người khác. Nếu thanh tra, kiểm định những chứng cứ ấy cần phải có thời gian của những người có chuyên môn về khoa học. 

Nhưng chỉ ba ngày người tố cáo đã bị bắt giam, như vậy người ta không hề xem xét đơn ông Phạm Đình Quý có đúng không. Họ bắt luôn người tố cáo gần như ngay tức khắc.

Đấy là bi kịch của những kẻ tố cáo đúng người, đúng tội những không đúng chỗ.

Ông Trọng khuyến khích thế là âm mưu trăm hoa đua nở cùng mượn gió bẻ măng. Ví dụ là ông khuyến khích người ta tố cáo nhau, nếu đơn tố cáo nhằm phe khác thì ông lấy đó làm vũ khí, còn nếu đơn tố cáo người phe ông thì ông sớm biết để diệt trừ.

Bùi Văn Cường là người cất nhắc Trần Quốc Bình ( con Trần Quốc Vượng ) lên như diều trong thời ký Cường làm tổng liên đoàn. Cường như tay chân thân tín tâm phúc của Trần Quốc Vượng. Còn Trần Quốc Vượng là tay chân thủ túc của Nguyễn Phú Trọng thì chẳng còn ai hoài nghi.

Một kẻ gian trá, nịnh bợ, luồn lọt và tham vọng như Bùi Văn Cường đúng là hình mẫu của những đối tượng mà ông Trọng nhắc đến bấy lâu nay là cần phải kiên quyết loại bỏ không để lọt vào trung ương. Ông Trọng khuyến khích cán bộ, nhân dân phải tố cáo những đối tượng như thế.

Và cái gọi là kiên quyết, kịp thời trong vụ Bùi Văn Cường bị tố cáo là bắt nhanh chóng người tố cáo.

Hình ảnh Trần Quốc Vượng và Bùi Văn Cường.