Thứ Ba, 28 tháng 12, 2021

Đôi điều về tấm huân chương của Việt Á.

Việt Á được trao tặng huân chương lao động hạng 3 vào tháng 3 năm 2021 do chủ tịch nước lúc ấy là Nguyễn Phú Trọng ký. Căn cứ theo tiêu chuẩn thì do Việt Á có thành tích xuất sắc phát minh hoặc sản xuất ra kit tes covid 19. Nhưng sự thật là một hội đồng đã được lập ra vào ngày 20 tháng 1 năm 2021 để nghiên cứu chế tạo kit test này, hội đồng đã ẵm của nhà nước 20 tỷ để thực hiện nhiệm vụ được giao. Trước đó tạp chí khoa học quốc tế đã công bố công thức chế tạo kit test. Hội đồng đã rủ Việt Á vào nghiên cứu chung để ra thành phẩm, thực ra là dịch công thức có sẵn và chế tạo. Chỉ hai tháng sau, có được sản phẩm, hội đồng ăn trọn 20 tỷ, còn Việt Án được nhận huân chương thuận tiện cho việc bán kit test sau này ( việc Việt Á sản xuất 10 nghìn kit test thế nào trong căn phòng 10 m2 sơ sài chai lọ chưa được rõ ). Lẽ ra hội đồng phải được huân chương do dịch nhanh, copi nhanh. Nhưng nhường cho Việt Á để công ty này thuận lợi trong kinh doanh. Quy định khen thưởng huân chương theo Nghị định số 91/2017/NĐ-CP ngày 31 tháng 7 năm 2017 của Chính phủ do thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc có nêu. 3. Hồ sơ đề nghị tặng Huân chương các loại, mỗi loại 03 bộ (bản chính), gồm: a) Tờ trình của bộ, ban, ngành, tỉnh, đoàn thể trung ương; b) Báo cáo thành tích của các trường hợp đề nghị khen thưởng có xác nhận của cấp trình Thủ tướng Chính phủ; c) Biên bản họp xét khen thưởng của Hội đồng thi đua, khen thưởng bộ, ban, ngành, tỉnh, đoàn thể trung ương; d) Trường hợp cá nhân, tập thể được đề nghị khen thưởng đo có phát minh, sáng chế, sáng kiến phải có xác nhận của cơ quan quản lý có thẩm quyền. 4. Hồ sơ đề nghị khen thưởng cho người nước ngoài và người Việt Nam ở nước ngoài có 03 bộ (bản chính), gồm: Tờ trình của bộ, ban, ngành, tỉnh, đoàn thể trung ương; báo cáo thành tích cá nhân do cơ quan trình khen thưởng thực hiện và văn bản xác nhận của cơ quan có thẩm quyền về nghĩa vụ phải thực hiện đối với Nhà nước Việt Nam theo quy định của pháp luật (nếu có). 5. Hồ sơ Ban Thi đua - Khen thưởng Trung ương trình Thủ tướng Chính phủ gồm 02 bộ (bản chính), gồm có: Tờ trình của Ban Thi đua - Khen thưởng Trung ương (kèm theo danh sách) và hồ sơ có liên quan quy định tại khoản 3, khoản 4 Điều này. Đọc các điều trên, chúng ta thấy quy trình không hề đơn giản. Phải có tờ trình của bộ, tỉnh, ngành rồi báo cáo thành tích, biên bản họp chưa kể trường hợp Việt Á liệt vào mục D, là phải có xác nhận của cơ quan quản lý có thẩm quyền. Vây mà vọn vẹn có 2 tháng từ nghiên cứu đến phát minh ra sản phẩm, nhận huy chương !!! Theo báo chí thì Uỷ Ban NDTPHCM đề xuất căn cứ mục a của nghị định số 21 thì chủ tịch uỷ ban TPHCM lúc đó là Nguyễn Thành Phong. Trưởng ban phụ trách thi đua khen thưởng là Phạm Huy Giang ( bổ nhiệm từ tháng 6 năm 2020) Chủ tịch hội đồng thi đua khen thưởng lúc ấy là thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc. Như vậy quy trình đề xuất tặng huân chương cho Việt Á chắc chắn phải qua ít nhất những người sau 1/ Nguyễn Xuân Phúc 2/ Nguyễn Thành Phong 3/ Chu Ngọc Anh 4/ Phạm Huy Giang. 3 người Phong, Anh, Giang đều là cấp dưới của Nguyễn Xuân Phúc. Nếu có thêm thì có Vũ Đức Đam. Còn lại Nguyễn Công Khế, Phan Quốc Việt là các chú em đồng hương của Nguyễn Xuân Phúc. Lưu ý là việc tặng thưởng này diễn ra rất thần tốc, bởi chỉ chậm ít ngày sẽ có thay đổi nhân sự chủ chốt Hội đồng thi đua khen thưởng cũng như đang trình quốc hội luật thi đua khen thưởng mới.

Thứ Hai, 27 tháng 12, 2021

Vết nhơ cuối đời của Nguyễn Phú Trọng rửa ra sao ?

Vụ việc lợi dụng dịch bệnh để trục lợi khủng của công ty Việt Á bị công an khui ra gần đây đã gây xôn xao dư luận, người dân đều cảm thấy phẫn nộ vì sự táng tận lương tâm của những kẻ hành nghề kinh doanh y tế. Sự phẫn nộ và bức xúc đến cực điểm vì hai năm qua người dân đã phải sống khốn khổ đối phó với dịch bệnh, thế mà có kẻ lợi dụng báo chí, quyền lực để kiếm tiền trên dịch bệnh, trên nỗi sợ, trên sức khoẻ của người dân. Những vụ đại án mà ông Nguyễn Phú Trọng chỉ đạo xử những năm qua chỉ làm người dân hả dạ chút ít, vì những đồng tiền ở sai phạm do quyết định đầu tư, cổ phần hoá, không đấu thầu đối với nhân dân vẫn là những đồng tiền xa vời, nói trắng ra là không liền khúc ruột với họ. Nhưng bỏ tiền lương ra nửa triệu để test đúng là bỏ ruột, bỏ máu của chính mình ra. Làm sao mà không tức giận, làm sao mà không căm phẫn bọn vô lại kiếm tiền một cách ác độc như thế. Hàng vạn cảnh sát, quân đội, hàng chục nghìn y tá, bác sĩ...miệt mài trắng đêm chống dịch, nhiều người trực phòng dịch bao ngày không được về nhà, không được nghỉ ngơi. Hàng triệu người công nhân, thương nhân nhỏ lẻ và người dân, học sinh khốn đốn, lao đao. Tất cả đều mong ước dịch qua mau để cuộc sống trở lại bình thường. Thế mà có những kẻ kiếm tiền trên mong ước ấy một cách bài bản đến lạnh lùng. Vì nhân đạo quốc tế người ta công bố công khai công thức làm test, những kẻ cơ hội ở Việt Nam bàn kế hoạch. chúng dịch tài liệu ra và tự nhận chúng phát minh ra, còn được thế giới chú ý xin công thức, đặt hàng hỏi mua, tổ chức y tế thế giới công nhận. Không những chúng lấy 20 tỷ tiền dịch, chúng còn kiếm chác danh tiếng để tính chuyện sản xuất trục lợi. Thâm hiểm hơn là chúng còn đề xuất cho vị tổng bí thư, chủ tịch nước đầy uy tín Nguyễn Phú Trọng ký tặng huân chương lao động. Tuổi cao, nhiều việc, mọi sự phó thác cho trợ lý, cho cấp dưới. Nguyễn Phú Trọng đã phạm một sai lầm lớn tạo điều kiện lớn, làm bình phong cho bọn gian manh trục lợi khi ký tặng huân chương lao động cho Việt Á. Lú thật như nhân dân người ta đặt tên. Đến đây thì nhiều người sẽ giật mình nếu ngẫm lại. Nếu hôm nay ông ký thưởng sai cho người ta trục lợi, thì trước kia liệu ông có ký sai để xử phạt người khác không ? Những đại án của ông chỉ đạo xử liệu có vụ nào không đúng không? Những kẻ vì lợi ích mà đề xuất ông khen thưởng Việt Á, thì chúng cũng có thể vì lợi ích mà đề xuất ông thanh trừng những người đụng đến lợi ích của chúng ? Một màn trình diễn đầy ma quái như thế trận kiti kata, nếu như trong chiến lược kiti kata bóng đường chuyền như nào trước khi đến bàn thắng thì vụ Việt Á này cũng y hệt như thế. Bóng được đan lát chuyền qua nhiều cầu thủ, từ báo chí đến quân y, đến bộ KHCN...rồi đến chủ tịch nước, WHO...và cuối cùng là các CDC địa phương hoàn tất việc ghi bàn. Phải ở tầm cỡ chức quyền to lắm, phải có những bộ óc nhà nghề trong việc tổ chức sân sau mới làm được như thế. Lừa được cả tổng bí thư , chủ tịch nước, lừa được cả toàn dân. Không ai nghĩ ông Trọng vì tiền mà ký tặng huân chương, nhưng chắc hẳn ông phải tin tưởng những kẻ đề xuất lắm, giữa ông với chúng có nhiều quan hệ mật thiết lắm, ông mới đặt bút ký như vậy. Hẳn những kẻ đạo diễn và đề xuất ấy nắm chắc một điều , thời gian ngồi trên ngôi cao của ông không còn nhiều. Chúng lợi dụng sự tin tưởng của ông để hốt cú chót từ ảnh hưởng của ông. Mai kia ông về ông chịu tai tiếng cả, còn chúng lại đi tìm cơ hội khác. Chúng thật dã man với ông, ông đã xây dựng uy tín của mình lên chót vót, vậy mà chúng đang tâm vấy bẩn ông để kiếm tiền. Không phải bỗng nhiên mà nhiều lần nói đến Nguyễn Phú Trọng, tôi thường ví ông như Tề Hoàn Công. Tề Hoàn Công có tôi hiền như Quản Trọng, Bão Thúc Nha nhưng cũng có những gian thần phản chủ như bọn Thụ Điêu, Dịch Nha. Đáng tiếc là cuối đời Tề Hoàn Công lại có cái kết nhục nhã thảm hại do bọn Dịch Nha, Thụ Điêu tạo ra. Kẻ đề xuất cho ông Trọng ký thưởng Việt Á là ai ? Ai giữ 80% cổ phần trong công ty Việt Á Những kẻ trọng yếu mà Nguyễn Công Khế nhắc là ai ? Chỉ cần ông Trọng đứng ra lệnh cho Bộ Công An làm rõ những kẻ này, công bố với báo chí danh tính của chúng cho người dân biết. Dư luận sẽ tin và thương ông một cách kính trọng, như một người cha già có những lúc lầm lẫn, nhưng sẽ vì lợi ích của gia đình mà nhận sai lầm và sửa chữa triệt để. Nếu không làm thế, vết nhơ ông dính đến vụ ăn cả xương máu nhân dân không bao giờ phai nhạt được. Ông đốt được Đinh La Thăng vì Thăng phạm tội chỉ đạo sai, gây thiệt hại cho nhà nước. Nhưng không tìm được động cơ sai phạm do trục lợi cá nhân của Thăng. Lẽ nào ông không đốt được kẻ hại uy tín của ông, kẻ cố tình phạm tội để trục lợi cá nhân, hại dân hại nước. Kẻ đó đáng chết hơn Đinh La Thăng đến vạn lần. Chỉ là đồng đảng với chúng, hay chỉ là con cờ của chúng , hay chỉ là một hôn quân bạo chúa như Trụ Vương...ông mới không dám chỉ đạo vạch ra kẻ đề xuất, kẻ giữ 80% cổ phần Việt Á và những kẻ trọng yếu tiếp tay cho Việt như Nguyễn Công Khế đã tiết lộ. Phải chăng, thời của ông đã hết. Nên ông không tự rửa được vết nhơ của mình.

Thứ Bảy, 25 tháng 12, 2021

Kẻ buôn tranh

Ở Việt Nam thú chơi tranh đã có từ xa xưa, thời mà làng nghề tranh như Đông Hồ phát triển cực thịnh, đến nỗi có cả phường buôn tranh nằm giữa đất kinh kỳ, ngay cạnh Hồ Gươm cổ kính , đó là phố Hàng Trống. Vào những ngày Tết, các ông cụ già hay những người đứng đầu trong gia đình thường sắm tranh chơi Tết cùng với câu đối. Tuỳ ước mong gửi gắm mà người mua chọn tranh, chọn chữ cho mình. Tranh ấy như một lời chúc mừng năm mới thì đúng nghĩa hơn. Tranh thường màu sắc sặc sỡ, in trên giấy điệp từ những khuôn có sẵn. Thời Pháp thuộc, văn hoá châu Âu du nhập vào nước ta, hội hoạ hình thành từ trường mỹ thuật đông dương với những tên tuổi lừng lẫy sau này như Vân Trí, Vân , Lân, Cẩn rồi Phái, Nghiêm...tuy nhiên sau cách mạng thành công cùng với vụ việc nhân văn giai phẩm đã mang và thời kỳ chiến tranh, bao cấp lại giai đoạn trầm lắng kéo dài của hội hoạ cũng như số phận của những hoạ sĩ nổi tiếng và thú chơi tranh của người Việt. Một bức tranh vẽ ra hay treo trong phòng khách cũng có thể bị đánh giá là tiểu tư sản, chưa kể người ta còn bình luận nội dung bức tranh hàm ý gì đó về chính trị nữa. Thời kỳ này lành nhất để những người mê tranh trang trí cho nhà mình là những bức tranh sơn mài. Thời kỳ bao cấp là thời kỳ thịnh của tranh sơn mài,nhưng nó được tính là đồ thủ công mỹ nghệ lúc đó để xuất khẩu chứ không phải là tính sáng tác truyền tải tư tưởng của hội hoạ. Cũng lúc đó thì tranh cổ động, tuyên truyền là đất sống cho nhiều hoạ sĩ. Hình ảnh lãnh tụ, công nhân, nông dân, thiếu nhi quàng khăn đỏ có mặt khắp nơi công cộng của các tỉnh thành hay trên bưu thiếp, báo chí. Thú chơi tranh gần như biến mất trong tâm thức người Việt một thời gian dài đến hàng chục năm, bởi những khó khăn về kinh tế thời bao cấp cũng như những kiểm duyệt gắt gao về sáng tạo. Khi mở cửa, kinh tế có thay đổi và phát triển, người ta quan tâm đến xe gắn máy, đài đóm, ti vi, tủ lạnh. Lúc này họ tran trí nhà cửa bằng những bức tranh in trên giấy bóng, hoặc in trên giấy ảnh. Sau nữa khi người ta quan tâm tới xe ô tô, biệt thự và đồ hiệu như đồng hồ, túi xách. Người ta chơi tranh mạ vàng, mạ bạc, tranh điêu khắc gỗ. Có người muốn chơi tranh sơn dầu của đầu thế kỷ cũng khó có tiền, bởi những bức tranh của họa sĩ nổi tiếng thời đầu thế kỷ ấy đã chu du trời Tây hoặc nằm kín đáo trong nhà của những người đam mê. Tuy nhiên có cung ắt sẽ có cầu, những xưởng vẽ của các hoạ sĩ trẻ ra đời sẵn sàng đáp ứng nhu cầu chơi tranh ấy, những hoạ sĩ vẽ sao chép hoặc vẽ theo yêu cầu trên phố Nguyễn Thái Học đầy nhan nhản. Trong 4 tài năng của người đàn ông khi xưa dùng để tiêu khiển hoặc quảng giao hay tán gái là cầm, kỳ, thi, hoạ tôi có đến 3. Về thi tức thơ, văn thì khỏi nói, nhiều người đã đọc những gì tôi viết. Còn về cờ tướng, trung bình cứ gặp 100 người chơi cờ, tôi chỉ thua 5 người. Về âm nhạc tôi chỉ là người thích nghe. Kể như này không phải khoe khoang về bản thân mình, mà kể để dãi bày nhân duyên tôi thành kẻ bán tranh sau này. Bài viết này cũng chỉ để quảng cáo bán tranh, cho nên có những chỗ quá chút huênh hoang mong các bạn đọc thông cảm đừng khắt khe như đọc bài viết khác, bởi đã quảng cáo thì ai mà chả nói hay lên. Lúc nhỏ tôi rất thích vẽ, vẽ khá đẹp. Tôi thích nhất là vẽ phong cảnh, phố phường và làng quê. Nhưng chỉ vẽ bằng bút chì vì vẽ màu quá xa xỉ với hoàn cảnh gia đình. Hồi đi học, mỗi khi làm bích báo, sản phẩm của tôi đều được các bạn khen vì bài thơ và những hìhh vẽ, nhiều bạn gái mỗi lần phải nộp bích báo nhờ tôi làm hộ nữa. Quãng đời tiếp theo đó của tôi tất nhiên không có màn cầm, kỳ, thi, hoạ...nó là quãng đời của một kẻ xã hội đen, giang hồ với kết cục là nhà tù. Cuốn theo dòng đời thành một kẻ giang hồ, rồi cũng cuốn theo dòng đời tôi thành nhà văn được nước Đức mời nhận học bổng, rồi sinh sống làm ăn và trở thành người mang quốc tịch Đức. Rồi cũng cuốn theo dòng đời, bây giờ tôi thành một gã buôn tranh sơn dầu châu Âu. Nếu như ông Niuton ngồi dưới cây táo phát hiện ra định luật sức hút về trái đất thì cơ duyên đến với nghề buôn tranh của tôi lại bắt đầu từ cửa tiệm làm móng tay của người Việt trên mảnh đất của những hoạ sĩ thiên tài nhất thế giới. Tôi hay đi chợ đồ cũ để săn mua đồng hồ đeo tay, kính mắt, bật lửa. Mỗi lần đi ra cái chợ đồ cũ, tôi hay ghé tiệm làm móng tay của người bạn. Lúc đầu không để ý lắm, cho đến một hôm nhìn người khách rút mấy chục euro trả tiền sơn bộ móng tay. Tôi mới giật mình so với những bức tranh bán ở chợ đồ cũ. Chỉ hai lần sơn móng tay, tiền bằng một bức tranh cỡ khoảng 50x60 cm. Cô thợ sơn móng tay từ một vùng nông thôn Việt Nam vượt lậu vào Đức, cô chỉ cần học vài tháng là có thể thành một người thợ làm móng tay. Một sản phẩm cô làm trong một tiếng đồng hồ có giá bằng nửa bức tranh sơn dầu. Ôi, những bức tranh sơn dầu có bức cách đây cả trăm năm, vẽ bằng bao nhiêu tâm huyết, tốn bao nhiêu sơn dầu. Đòi hỏi kỹ thuật cũng như năng khiếu, đam mê và thời gian vẽ. Vậy mà tính ra chỉ bằng cô thợ móng tay làm 2 tiếng đồng hồ. Rồi tôi nhận ra, khi ở Việt Nam, tôi đến rất nhiều nhà chẳng thấy ai treo tranh gì cả. Hiếm lắm khi đến nhà ai treo một bức tranh phong cảnh màu nước, tôi ngẩn người ngắm và tự nhủ chủ nhà là một người có đẳng cấp văn hoá, có nội tâm chiều sâu. Tôi nghĩ mọi sự so sánh đều khập khiễng, giá trị mang lại cho người bỏ tiền ra cho thứ mình cần ở mỗi người là khác nhau. Nhưng một phụ nữ có bộ móng tay đẹp, mái tóc đẹp và đôi lông mi tha thướt ngồi trong quán cà phê, trong văn phòng làm việc hay trong phòng khác nhà mình mà đằng sau cô ấy, trên khoảng tường có một bức tranh sơn dầu của hoạ sĩ châu Âu vẽ phong cảnh hay tĩnh vật, chắc chắn sẽ tôn thêm vẻ đẹp của người phụ nữ ấy rất nhiều. Thế còn đàn ông thì sao. Có gì thâm trầm hơn, sâu lắng hơn sau những vật lộn với thương trường, với công việc. Người đàn ông với ly rượu, chén trà, điếu thuốc ngồi lơ đãng nhả khói ngắm những bức tranh trên tường. Vài triệu một bức tranh, chỉ là một miếng vải được bôi sơn, nhiều người có thể cho rằng không đáng mua. Tuy nhiên tôi vẫn quyết thành kẻ buôn tranh, bởi tin rằng thú chơi tranh ở Việt Nam sẽ có ngày lôi cuốn được nhièu người hơn. Tại sao nhiều thú chơi đã lôi cuốn được nhiều người, mà hội hoạ là một trong những văn hoá tinh tuý nhất của con người cùng với thi ca, âm nhạc lại chưa nở rộ. Chắc chắn là theo thời gian có lúc chơi tranh sẽ trở thành một thú chơi tao nhã, lịch thiệp và văn hoá. Để viết quảng cáo bán hàng, thế này cũng đã là dài lắm rồi. Bạn nào đọc xong mà có ý mua tranh, nhắn cho tôi nhé.

Thứ Sáu, 24 tháng 12, 2021

Tô lâm nổi giận ?

Bộ Công An bất ngờ tóm cổ Phan Quốc Việt và giám đốc CDC Hải Dương Phạm Duy Tiến đã thông đồng với nhau để nâng giá kit test. Ban đầu cả hai đối tượng đã nhận tội việc chuyển ngầm cho nhau 30 tỷ vnd. Chỉ chừng ấy thôi đã đủ tội đưa và nhận hối lộ. Câu chuyện còn đang tiếp diễn ở nhiều địa phương khác. Vụ bắt giữ thật bất ngờ, ai cũng nghĩ Bộ Công An chỉ vờn, đánh tiếng chứ không thực sự bắt Việt. Ngay đến khi Việt bị bắt rồi, nhiều cây bút phe phái vốn thạo tin cũng bất ngờ. Họ chưa tin rằng việc bắt Việt là thật, trong đầu họ chắc chỉ nghĩ là Việt bị hỏi han qua loa mà thôi. Vì sao họ nghĩ vậy ? vì họ biết đường dây đỡ đầu cho Việt quá lớn, vụ việc này liên quan đến tầm quá cao và nó quá nhạy cảm trong thời điểm này. Nó còn có nghĩa là các bên đang yên lành, ai có mối làm ăn người đấy, bỗng nhiên công an trở mặt làm thẳng tay, đẩy sự việc vào thế cực kỳ căng thẳng có thể gây xáo trộn nội bộ. Nôm na là họ không tin Bộ Công An dám thẳng tay với một việc có quá nhiều thế lực lớn dính vào. Thường những vụ lớn, sẽ có trao đổi, thăm dò, thoả thuận xem sẽ đem ai ra xử, xử tội gì, xử đến đâu. Công an, quân đội, tuyên giáo, ban kiểm tra trung ương, ban nội chính, toà án, viện...hầu như đều được biết mang máng trước. Có vụ còn họp trung ương, họp Bộ chính trị, ban bí thư để ra định hướng xử lý. Thế nên khi Việt bị bắt hiển nhiên rồi, vẫn có những cây bút bao che, bênh vực cho Việt. Họ lại ra rằng việc mua bán là theo giá cả thoả thuận, mua bán đàng hoàng, thời điểm ấy nhu cầu cần hàng rất cao...rồi nào là Việt là người tốt, người còn được tặng huân chương, người cống hiến nọ kia. Thậm chí trơ trẽn hơn có kẻ còn lập lờ nói việc lại quả hoa hồng là việc thường xuyên trong mua bán quốc tế. Hoa hồng mua bán quốc tế là chi cho người môi giới, chi công khai. Đâu phải chi cho quan chức ký quyết định mua và chi dưới gầm bàn? Thoả thuận gì mà bán 150 tỷ rồi lại quả đến 30 tỷ ? Thoả thuận thế rõ chỉ có thông đồng để cướp chứ thoả thuận mua bán gì? Người ta bất ngờ cũng một phần thấy nhà báo Nguyễn Công Khế, một ông trùm quyền lực trong giới truyền thông trước nay vẫn lăng xê cho Việt. Khế là một nhân vật bất khả xâm phạm, Khế có nhiều đàn em tên tuổi trong làng truyền thông, Khế có vòi bạch tuộc vươn mọi ngõ ngách lấy thông tin. Xưa nay Khế chỉ hại được người chứ không ai hại được Khế cả, bởi Khế thân thiết và nắm giữ nhiều bí mật của vài uỷ viên Bộ Chính Trị. Ai cũng tin khi Khế đã lên tiếng thì Việt phải là người của nhân vật trọng yếu nào, thế nên việc bắt Việt là không thể. Nếu có thì phải như lúc đầu đã nói, là phải thoả thuận, phải giàn xếp, mặc cả nhiều bên. Nhiều người thạo tin ngỡ ngàng hỏi nhau ? - Sao Tô Lâm làm thế nhỉ ? - Tô Lâm định chơi trò gì? - Tô Lâm tức cái gì vậy ? - Tô Lâm quyết chơi khô máu à ? Những kẻ thạo tin, những kẻ bồi bút phục vụ phe phái trước nay đã quen với việc khi bắt một vụ nào đó, thường sẽ có thông tin đi trước để mở đường, những sai phạm dần dần được tung ra...sau đó mới đến việc bắt giữ. Do được mớm tin trước, chúng làm nhiệm vụ mở đường, nhân tiện cáo mượn oai hùm chúng làm như mình là nhà báo dũng cảm, phanh phui tội lỗi quan chức và doanh nghiệp. Nhưng lần này là khác hẳn, do đó mới có những câu hỏi về động cơ làm vụ này của Tô Lâm hay Bộ Công An. Chúng không có phần trong cuộc chơi đầy bất ngờ này do Bộ Công An tung ra. Một đất nước đảo điên, khốn khổ vì dịch, bao nhiêu người phá sản, thất nghiệp. Vậy mà một bọn lưu manh đang tâm cấu kết nhau để trục lợi làm giàu trên bệnh dịch. Động cơ của Tô Lâm là gì, là gây sức ép đòi vào tứ trụ chăng ? Đó là việc đấu đá của ông ta, đồng chí của ông ta cũng dùng mọi thủ đoạn đấu đá nhau như vậy. Nhưng hôm nay ông ta làm được một việc nức lòng dân. Ở những vụ thanh trừng nhau trước đây lôi ra những dự án đất đai, những quyết định nọ kia..đối với nhân dân còn xa vời với quyền lợi của họ. Ít người dân nào đủ trình độ để nhận thức mình bị thiệt hại gì ở dự án đường cao tốc, dự án khu sinh thái, quyết định cổ phần công ty tập đoàn nhà nước....họ bất quá chỉ chửi bọn ăn tiền thuế nhân dân. Còn vụ này là xương, là máu trực tiếp của họ. Trực tiếp vào đồng tiền mồ hôi của họ, như những người công nhân bị trừ hơn nửa tháng lương để xét nghiệm bằng cái test được sản xuất trong căn phòng chục mét vuông. Cá nhân tôi thì ghét Tô Lâm suốt bao nhiêu năm nay, hở cái gì ra là chỉ trích. Thậm chí còn mang cả chó ra làm trò để chế nhạo ông ta. Còn trêu tức ông ta khi xin cho một an ninh trong vụ bắt bà Thoa được về nhà vì cậu này là con rể nhà hàng xóm. Không có cái gì mà nhục mạ được ông ta mà tôi làm được lại không làm. Ông ta còn bắt bao nhiêu người bất đồng chính kiến và kết án họ với mức án nặng nề mà các đời bộ trưởng công an trước không nặng tay như vậy. Tội ông ta có nhiều, việc bắt giữ Phan Quốc Việt và cố gắng phanh phui ra bọn hút máu dân lành này, dĩ nhiên không làm tôi thiện cảm với ông ta hoàn toàn được. Chưa kể hành động này của ông ta có thể còn nhằm đến những toan tính cá nhân để mưu đồ chức tước. Thế nhưng vẫn phải nhìn nhận, việc ông ta chỉ đạo bắt Phan Quốc Việt và những kẻ lợi dụng dịch bệnh làm giàu trên nỗi sợ, trên mồ hôi , xương máu của nhân dân là việc đáng ghi nhận và ủng hộ. Đã bắt đầu có những can thiệp, có những kẻ trong hàng ngũ công an ở thành phố này, tỉnh nọ manh nha bao che cho địa phương mình. Thậm chí có những kế hoạch để lật lại vụ việc này, hoặc ngăn chặn bộ công an không mở rộng, không điều tra sâu hơn. Hy vọng tới đây , Bộ Công An sẽ sớm bắt nhân vật quan trọng, mắt xích quan trọng để lần ra '' những người trọng yếu ''. Không cho chúng cơ hội đoàn kết, lật ngược lại hoặc chặn đứng cuộc điều tra đang được nhân dân nóng lòng theo dõi.

Chủ Nhật, 12 tháng 12, 2021

Xem bói.

20 năm trước tôi là công nhân làm bảng quảng cáo cho một công ty THHH. Xưởng chúng tôi ở một nơi, văn phòng công ty ở một nơi. Tôi làm việc ở dưới xưởng và là thợ như chục người khác, có một người trưởng nhóm hàng ngày phân việc cho chúng tôi làm, ngoài ra còn có người thợ cả chuyên phụ trách việc hàn sắt là nhóm phó. Việc tôi đủ thứ, lúc thì dán chữ, cắt tôn, đi lắp biển, chạy dây diện... Một hôm ông trưởng nhóm không hiểu sao bỗng nhiên thôi việc, khiến ông giám đốc phải cầm maket xuống và đưa ông phó nhóm nói phân việc mọi người làm. Ông giám đốc ngồi bệt trên thềm xưởng nhìn chúng tôi làm, có ghế nhưng chắc ông ta chán cái gì, nên ngồi như vậy. Ai cũng đoán ông ta đang khó chịu, nên làm rất tập trung. Tôi đang bọc lớp tôn đằng sau cái biển dài 4,6 m. Tôi xếp hai tấm tôn mỗi tấm dài 2,4 mét lên nhau, chỗ gối hai tấm là 20 cm. Thực ra về quy chuẩn chỉ cần gối hai tấm 5 cm là đủ để khoan bắt vít chặt với nhau. Ông giám đốc nhìn thấy tôi cứ thế mà nối tận 20 cm, gọi tôi lại bảo. - Này Hiếu, sao mày phí phạm thế, nối chỉ năm phân là đủ, mày lười không cắt đi mà cứ để thế làm à ? Mọi người nhìn tôi, ai cũng nghĩ tôi dở hơi, lẽ ra ông ấy ở đấy phải làm ăn nghiêm chỉnh, đằng này cứ như không có ai. Tôi nhìn thẳng vào mắt ông ta, nói rành rọt. - Đấy là anh cảm giác thừa thôi, chứ em cắt đi, còn lại 15 cm thì chỗ tôn ấy để dùng vào việc gì đâu, tự nhiên mất công cắt ra rồi lại mất công đem vất đi. Thời gian để còn làm việc khác. Nhưng đây là em nghĩ vậy, còn anh là sếp, anh nói sao em sẽ nghe vậy, lần sau em sẽ làm như anh bảo. Ông giám đốc ớ người, ông tức mặt hầm lên. Tôi không nói nữa, lặng lẽ làm tiếp. AI cũng nghĩ ông ta sẽ đuổi việc tôi, nhưng sau một lúc suy nghĩ chừng 5 phút, ông ta gọi tôi nói dịu dàng. - Hiếu, anh bảo này, thôi mày làm thợ, tuỳ cơ ứng biến mà làm, anh thực tế cũng không rành bằng mày. Lúc về ông nói người phụ trách xưởng là ông trưởng nhóm không làm nữa, từ nay anh Hiếu sẽ thay thế. Thế là tôi vọt lên làm quản xưởng. Nhưng cái việc quản xưởng không phải chỉ tổ chức công việc không, mà nó còn kiêm cả ngoại giao, quan hệ. Ví dụ khi cả chục công nhân đi tỉnh để lắp ráp, thi công thì còn phải lo chỗ ăn ở, lo việc quan hệ với các bên, thậm chí là với cả công an, đầu gấu hay hàng xóm bên cạnh của chỗ mình thi công. Lần đấy chúng tôi làm biển bảng, trang trí cho một cây xăng quân đội. Quản lý cây xăng là một cậu thượng uý, kế toán cũng là một cô thượng uý, còn mấy cậu lính nghĩa vụ thì làm nhân viên bán xăng. Nghe tôi nói cũng từng đi lính nghĩa vụ mấy năm, mấy anh em thân thiện với nhau luôn. Cậu thượng uý hô cô kế toán xuất tiền, mua đồ nhậu, bia bọt thết đãi chúng tôi rất xôm. Tôi ngăn thì cậu ấy bảo tiền này sẽ tính vào chi phí, cứ yên tâm không phải lăn tăn gì. Đến tối hôm ấy thì tôi và cậu thượng uý thân nhau lắm rồi, như anh em chiến hữu từ thuở nào. Tầm hơn 8 giờ tối, cậu thượng uý dắt chiếc xe máy ra sân gọi tôi. - Đi nào ông Hiếu ơi, mấy khi anh em đến, phải đi quanh đây cho biết các em gái ở đây chứ. Tôi nghĩ chắc cậu rủ đi karaoke hay gì, bèn từ chối. - Thôi ở nhà uống trà thôi ông, tôi có uống được rượu bia gì đâu mà ra đó. Cậu thượng uý cười. - Vớ vẩn, đi chơi chỗ gái nhà lành, sinh viên, chỗ có em tôi đang cưa. Tôi muốn giới thiệu có bạn ở Hà Nội về chơi. Đi xanh đỏ đâu mà ông lo. Tôi nghe thế liền nhảy sau xe, thì ra cậu ta đưa tôi đến chỗ ký túc xá của một trường cao đẳng. Vừa đến cửa một phòng, cậu ta hô lớn. - Nào các em ơi, hôm nay anh dẫn một thầy xem bói rất giỏi ở Hà Nội về. Tôi giật mình chửi thầm, đm cái ông này giới thiệu kiểu gì vậy. Trong khi mấy em tíu tít thay quần áo và gọi nhau, tôi ghé tai cậu ta nói. - Ông ơi, tôi biết bói toán gì đâu. Thượng uý cười rất bất cần đời. - Kệ mẹ cứ nói thế cho các em ấy ra đông, tính sau. Đến 7 hay 8 em vây quanh chúng tôi, ngồi uống nước hỏi thăm nọ kia, rồi mấy em nói chuyện tôi xem bói cho họ. Tôi từ chối nói ông bạn đùa thế, chứ tôi biết xem gì đâu. Các em càng nằn nì hơn, cuối cùng thì tôi cũng hỏi han tuổi tác một em. Sau tôi phán. - Số em bước đầu long đong về tình duyên, người yêu thì xa cách, lại hay ghen. Em ấy rú lên, ôi sao anh nói đúng thế. Tôi nói thêm là em ấy và người yêu nhiều lúc không hiểu được nhau, nhất là anh kia hay vô tâm, nhiều khi đến mức vô tình. Em ấy lặng ngắt người, thở dài. - Đúng thế anh à, anh giỏi thật đấy. Bạn trai em nhiều khi làm em tủi lắm. Tôi ba hoa về cuộc đời em ấy sau này sẽ thế nọ thế kia, đại khái là vất vả rồi sau cũng yên ấm, hạnh phúc. Em nhìn tôi như thánh sống. Đến em khác, tôi giả vờ cầm tay xem, hỏi ngày tháng năm sinh. Rồi phán. - Em là người rất có ý chí, mạnh mẽ. Làm cái gì cũng muốn làm bằng được, nhưng số em với người trong gia đình khắc nhau, nhiều thứ mình muốn làm mà toàn bị ngăn cản. Em thứ hai ấy giật thót, kêu ôi trời ơi sao anh nói như anh ở trong nhà em vậy. Tôi phán đáng lẽ em muốn học ở nơi khác, nhưng vì nọ kia nên em học ở đây. Số em toàn phải tự thân vận động, không được nhờ gì ai cả...sau này em phải trải qua làm nhiều chỗ mới thành công. Em xuýt xoa khâm phục, làm bao em khác nôn nóng đòi đến lượt. Đến em thứ ba, lại bài hỏi han tuổi tác , trầm ngâm suy tư tặc lưỡi rồi phán. - Em là người sống nội tâm, không muốn chia sẻ cho ai những gì trong lòng, như thế khiến em vất vả, vì tính tự trọng cao của mình. Toàn âm thầm chiụ thiệt thòi mà người bên cạnh không hiểu, còn nghĩ sai về mình. Em cũng có nhiều người theo đuổi ngỏ ý, nhưng sau này sẽ lấy phải người mình không yêu nhất, tuy nhiên lại là người tốt nhất... Em thứ ba cũng như hai em đầu, phục đến lau cả nước mắt. Các em khác tiếp tục đòi, nhưng tôi nói một ngày chỉ xem được 3 người thôi. Nếu hôm sau rảnh sẽ quay lại. Chúng tôi ra về, ra ngoài cậu thượng uý hỏi thì thào. - Ông biết xem bói thật à ? Tôi tức chửi. - Biết xem cái đéo gì, ông đưa tôi vào thế, tôi phải nói cho xong. Thượng uý. - Thế sao ông nói hay thế, các em tin sái cổ hết. Tôi giải thích. - Đàn bà con gái ai mà hiểu được họ nghĩ gì, thế nên trong lòng họ lúc nào cũng nghĩ người nọ người kia vô tâm. Thứ hai là họ luôn muốn mình là người sống nội tâm, có ý chí, có nghị lực. Còn tuổi như mấy em này thì em nào chả có mấy anh à ơi, rồi em nào chả xung khắc với ai đó trong nhà , đang tuổi vào đời thì đầy ắp mơ mộng, tất phải có mơ mộng không thành, thế là do người nọ người kia cản chứ không phải lỗi em ý. Em nào mà chả tự trọng rồi vì thế mà thiệt nọ, thiệt kia. Tôi cứ phán thế thôi, nhưng nếu mà đến em thứ tư thì hết vốn, lại lặp lại thì lộ bài. Còn chuyện tương lai sau này thì mình cứ nói đại nọ kia, mươi năm sau có còn gặp họ đâu mà kiểm chứng. Tay thượng uý gật gù nói. - Nói phét được như ông, cũng phải tài mới nói được, công nhận ông lắm tài.

Thứ Bảy, 11 tháng 12, 2021

Những lời khai của bị cáo, bị can.

Càng ngày ở Việt Nam, những lời khai báo ở toà, tại cơ quan điều tra, với ban kiểm tra trung ương hay với báo chí càng khôi hài. Vị dụ một hay vài quân nhân chết trong tình trạng bầm dập khắp người, bên quân đội bảo đó là treo cổ tự vẫn, tự ngã mà chết. Hoặc công an giơ chân , giơ tay cao va trúng mặt người dân. Quan chức xây biệt phủ xa hoa thì nói là do buôn chổi mà có tiền. Phiên toà mới đây ông Nguyễn Đức Chung, từng là thiếu tướng công an, giám đốc công an thành phố khai trước toà không biết công ty Ariktic là của con trai mình, nên để thành phố ký hợp đồng mua chế phẩm làm sạch nước. Là thiếu tướng công an xuất thân điều tra hình sự lên đến chủ tịch thành phố, uỷ viên trung ương đảng. Ông Chung hẳn phải biết rõ vợ con mình đang làm gì, quan hệ với ai. Đó là sự bảo vệ gia đình và bản thân mà quan chức nào cũng cần phải nắm rõ đầu tiên. Nói ông không biết là quá hoang đường. Vợ con mình còn không biết họ làm gì, vậy thì làm sao biết được dân chúng người ta làm gì, muốn gì để mà lãnh đạo? Ông Chung nói đã khôi hài, nhưng người tố cáo ông cũng chẳng hơn gì. Bị cáo Nguyễn Trường Giang khai không biết gì về cái công ty mình đứng tên làm giám đốc, không có cổ phần vốn liếng gì, bà vợ ông Chung đưa giấy tờ gì chỉ biết ký, tuy đứng tên 95% cổ phần công ty nhưng không mua bán, không trả tiền gì số cổ phần này. Trên thực tế thì có nhiều người đứng tên giám đốc mà không biết gì, chẳng hạn những vụ mua bán hoa đơn đỏ. Các đối tượng chuyên nghiệp tìm những gã nghiện ngập, HIV, Sida và tạo cho đứng tên làm giám đốc công ty, nhiều gã còn học chưa hết tiểu học. Những tay giám đốc này chỉ cần biết có tiên hút chích hàng ngày, cứ thấy hoá đơn đưa đến bảo ký là ký và cầm vài chục hay vài trăm nghìn đi thoả cơn nghiện ( đây đang nói vào thời điểm 2005/2007 mà tôi chứng kiến tận mắt việc này ) Nhưng bị cáo Nguyễn Trường Giang là tay buôn bán lọc lõi, cũng theo lời khai trước toà thì bị cáo Giang nói bản thân đã từng điều hành doanh nghiệp nhiều năm, chuyên cung cấp hàng hoá cho các siêu thị, trong đó có siêu thị Minh Hoa. Vì thế mà quen biết với bà Hoa vợ ông Chung. Một người đã từng điều hành riêng doanh nghiệp cung cấp hàng như thế nhiều năm, không thể bảo không biết gì, người ta đưa cái gì cũng ký, chỉ làm theo lệnh ông Chung và bà Hoa, chẳng được lợi lộc gì. Ông Giang không phải cấp dưới, buôn bán không được lợi lộc gì, vậy sao phải nghe lời ông Chung ? Năm 2010-2011 lúc xảy ra phiên xử những giáo dân Thái Hà ở Hà Đông, hôm đó hàng chục nghìn giáo dân khắp nơi đổ về dự phiên toà. Tôi cũng có mặt ở đó đưa tin, đang mải chụpn ảnh, bỗng nhiên ông Nguyễn Đức Chung đứng cạnh tôi bao giờ, ông nói. - Anh Hiếu nói bà con giải tán đi, đừng tụ tập gây mất trật tự. Tôi bỏ máy ảnh xuống, nhìn ông ta nói. - Anh nghĩ thế nào, tôi làm sao có tư cách gì bảo người ta về. Đó là cái thứ nhất. Cái thứ hai là tôi mà có tư cách, còn chẳng xui người ta tụ tập đông hơn thế này thì thôi, lại còn bảo họ về. Ông Chung ngớ người, có lẽ ông nhận thấy ông nói kiểu ra lệnh không đúng người. Ông nói vớt. - Thế anh đừng có kích động người ta đập phá gì. Nói xong ông hoà vào đám đông giáo dân mất dạng. Trước đó năm 2009 khi bị thẩm vấn ở A92, cục an ninh điều tra bộ công an. Có một người vẻ chỉ huy bước vào phỏng thẩm vấn, tôi nhớ ông ta người hơi còi. Ông ta thị uy nói. - Anh Hiếu biết điều thì hợp tác cho tốt. Tôi nhìn ông ta về ngạc nhiên và nói. - Tôi không hiểu ông là ai, tự nhiên xộc vào nơi cơ quan nhà nước đang làm việc nói kiểu như giang hồ ngoài đường. Hợp tác cái gì, ông dí súng vào đầu tôi nói không hợp tác bắn chết, thế mới gọi là thực tế, phải có áp lực có đe doạ người ta sợ mới hợp tác, chứ nói xơi xơi như vậy chả hiểu ông nghĩ gì. Kể lại như thế, để biết là không có chuyện ông Giang kia không hiểu biết gì, tự nhiên vợ chồng ông Chung bảo ký gì, bán gì, mua gì cho ai mà phải nhất nhất làm theo. Ông ta phải có được lợi ích. Còn không có lợi ích gì thì lợi ích chính là từ những lời khai man của ông trước toà. Quay lại vụ công ty con ông Chung mua chế phẩm bán lại cho công ty thoát nước, cứ gọi là theo sự chỉ đạo của ông Chung để ăn lời 36 tỷ trong vòng 3 năm. Chưa tính những chi phí kho bãi, giao dịch, nhân viên và vận chuyển. Mọi người bình thường nghĩ ông Chung này tham, cho vợ con vào vét không chừa thứ gì. Thế nhưng nếu là bạn, bạn có dại dột đưa vợ con ra mở công ty để kiếm chác có từng ấy và lộ liễu thế không? Trong khi còn nhiều cách khác kiếm bộn tiền hơn mà chẳng ai hay, an toàn và còn được khen ngợi. Ông Chung Con chỉ gật đầu đồng ý và không phản đối dự án bất động sản từ khu trung tâm Giảng Võ và khu đất bên kia sông Hồng của cùng một chủ đầu tư. Chắc hẳn ông nghiễm nhiên đút túi ít cũng phải gấp 10 lần số kia, rất êm ấm mà không ai hay. Chưa kể tiền cống nạp từ mọi nguồn ở dưới, một chủ tịch Hà Nội một năm cũng đút túi dăm chục tỷ là ít. Nếu đọc tin tức báo chí của nhà cầm quyền, không suy luận nhiều, tặc lưỡi bảo thôi chúng nó giết nhau càng mừng. Như thế còn ok, chứ bảo cảm thấy hân hoan, tin tưởng vào đảng và nhà nước đã quyết tâm chống tham nhũng, xử lý quan tham vì dân vì đất nước, không cần suy luận thế nào, cứ nghĩ đảng làm gì cũng vì dân vì nước, thì chỉ có bọn dư luận viên, bọn phe phái hoặc bọn ngu dốt mà thôi.

Thứ Hai, 29 tháng 11, 2021

người giống

Một ông nhất quyết không chịu tiêm, giờ ông đứng trước nguy cơ mất việc. Ông đi làm bằng xe đạp mà trời thì đã bắt đầu có tuyết. Ông tâm trạng chán chường vô cùng, tiêm thì không chịu mà không tiêm sống cũng khó. Ông tâm sự với mình. Tôi bế tắc quá, ông có nói cho tôi điều gì hy vọng ở tương lai không. Ông là người có nhiều sự tưởng tượng, ông cho tôi giả định nào đó để tôi được an ủi lúc này được không ? Mình thấy tội quá, nghĩ ông ấy không tiêm thì khó mà sống được. Mấy hôm vừa rồi đi lại mấy nơi, đến đâu người ta cũng bắt chìa mã chứng nhận tiêm ra mới cho đi hoặc cho vào. Đi tàu xe mà không có mã tiêm thì khỏi đi luôn. Mình nghĩ mãi rồi bảo. - Thôi ông cứ ở nhà ăn thất nghiệp, đồ dùng thì tôi đi mua hộ ông cũng được. Nhưng đừng rượu bia, thuốc lá gì. Tập thể thao trong nhà thường xuyên. Qua cái cữ này có khi anh em mình phát tài. Ông méo xệch. - Phát tài ở cái gì chứ, ông lúc nào cũng đùa được. Mình nói. - Phát tài thật, qua cái cữ này ông sẽ là người thuần khiết. Lúc ấy những phụ nữ hiếm muộn con, những người cần có con, họ sẽ cần giống tốt, giống sạch. Tôi xe dán hai bên sườn xe tôi dòng chữ Người Giống Thuần Khiết, tôi quảng cáo trên mạng, báo chí. Hàng ngày tôi chở ông đi đến các nơi để phối giống, mà mình làm theo phương pháp tự nhiên. Ngày bé tôi thấy có những người họ đi cái xe ba bét nhè, kéo theo cái xe cải tiến trên đó có con lợn to. Họ đi khắp nơi rao - lấy giống lợn đê. Chúng mình sẽ làm như vậy. Ông bây giờ mới 48, chỉ qua vài năm nữa thôi, anh em mình tha hồ hốt bạc. Ông kia ngoạc miệng ra cười. - Nhưng mà mình chỉ chọn em nào trẻ thôi nhé. - Ông chỉ nói thừa, trẻ thì mới bầu bí được chứ.

Thứ Ba, 2 tháng 11, 2021

Bàng quan xã hội.

Lo cho mình đã, chuyện xã hội thì hơi sức đâu mà quan tân. Đấy là lời của nhiều người khuyên tôi. Họ nói cũng có lý, mình còn lo công việc và gia đình. Làm sao mà để ý được chuyện xã hội, làm được gì đâu, chỉ mất thời gian mua thêm nhiều phiền toái. Xã hội bây giờ rất nhiều người sống như vậy. Ngoài việc kiếm tiền và quan tâm đến thú vui của họ, mọi việc khác đối với họ chẳng đáng bận tâm. Tôi ngồi nhiều cuộc nhậu, giữa những người mặc quần áo sang trọng và trên bàn là những món ăn ngon. Những câu chuyện của họ không hề khiến tôi đau đầu tí nào, bởi nó là những câu chuyện xoay quanh tình tiết của bộ phim, một ngôi sao ca nhạc có bồ mới, hãng quần áo hiệu nào đó sắp giảm giá... Họ chẳng hại ai cả, họ cũng không nhờ vả vay mượn gì ai. Những người trên bàn tiệc đó đều mang gương mặt viên mãn. Chuyện lũ lụt chết vài chục người ở miền Trung hay chuyện biển Đông là những câu chuyện đối với họ là những chuyện mất thời gian, chả giải quyết việc gì. Họ thực sự hạnh phúc. Người đa đoan, đa càm hay nghĩ sẽ khó hạnh phúc dù ngồi ở chỗ hạnh phúc đi chăng nữa. Tôi là kẻ như vậy, tôi đưa mắt nhìn quanh thấy người phụ nữ phục vụ đang quay người để che cơn nôn khan, tôi nghĩ cô ta chắc đang mang bầu. Rồi tôi lại nghĩ không biết đứa con trong bụng cô sau này lớn lên, có biết khi cô mang thai đã đứng chờ đến gần 12 giờ đêm để phục vụ bàn tiệc cho những người hạnh phúc kia không ? Người dự tiệc ấy chẳng có lỗi gì với mẹ con cô, đồng tiền mà họ thanh toán cho bữa tiệc có phần trả công để cô phục vụ và đứa con trong bụng cô. Nghĩ loanh quanh như vậy chẳng giải quyết vấn đề gì, chỉ có điều nó khiến tôi không muốn làm phiền gì cô. Lẽ ra tôi gọi lấy ít ớt, thêm tí chanh hay thêm tí mù tạt..nhưng đắn đo rồi nghĩ chẳng có cũng không sao. Đấy, rõ ràng đa nghĩ chẳng có lợi gì. Một chiều đầu thu năm 2000, tầm 2 giờ chiều tôi đi trên cái xe máy 82 qua đoạn Kép hay Mẹt gì đó. Bên cạnh con đường cái là những ngọn núi đồi đất. Tôi thấy một thằng bé chừng 8 tuổi, mặc quần đùi cầm mấy cuốn sách đi ven đường. Khi đi qua nó chừng vài trăm mét, tôi bỗng nghĩ. - Phía trước phải vài cây số mới đến nhà dân, thằng bé đi bộ vài cây thế xa quá. Tôi vòng xe lại dừng cạnh thằng bé nói. - Lên xe chú chở đi. Thằng bé sững người rồi nhảy tót lên yên sau. Tôi chở nó đi qua vùng dân cư thứ nhất, vài cây số nữa đến vùng dân cư thứ hai. Chẳng thấy nó nói gì, tôi sợ nó quên quay lại bảo. - Mày đến chỗ nào thì nhìn đường bảo nhé, không chú ý là chú đi qua mất. Thằng bé nói. - Cháu lên Lạng Sơn. Tôi giật mình định phanh lại, nhưng trấn tĩnh nhanh không phanh mà chỉ giảm ga. Từ chỗ tôi đón thằng bé lên đến Lạng Sơn dễ phải còn tầm đến 70 km. Nó đi đâu. Tôi vừa lái xe vừa hỏi. - Thế cháu đi đâu mà lên tận đấy? Thằng bé trả lời rất bình thường, thản nhiên. - Cháu lên mẹ cháu, mẹ cháu dạy học trên đó. Tôi giả bộ không có gì ngạc nhiên, chỉ như hai người bạn trò chuyện. Thằng bé kể nó ở với bố, bố nó lấy vợ khác. Hôm nay nó xin phép bố về thăm mẹ, bố nó đồng ý cho nó về thăm mẹ. Nó ra đường đi thì gặp tôi. Trong khi nghe nó kể, tôi hỏi lại những câu nhẹ nhàng, như chuyện trò bình thường, không tỏ thái độ gì cả. Tôi nói chú cháu mình cần nghỉ ăn uống chút. Chúng tôi dừng quán bên đường , nhặt vài cái bánh nếp ăn và uống Bò Húc. Nó ăn hai cái, tôi ăn một. Tôi trả tiền xong rồi hai chú cháu lên đường. Đến 6 giờ chiều chúng tôi đến Lạng Sơn, thằng bé vẫn nhớ nhà, nó chỉ đường tôi đi qua trung tâm mười mấy cây, leo lên một ngọn đồi, trên đó có một ngôi làng. Đến sân nhà, mẹ nó đang rửa rau, nhìn thấy tôi phi xe vào giữa sân, đằng sau là đứa con trai, mẹ nó hét toáng. - Ôi con à, con đi lên đây à? Mẹ nó nhào đến đỡ nó xuống, tôi hỏi con chị à. Người mẹ ôm con trong lòng gật đầu. Thằng bé nói. - Chú ấy chở con lên đây. Bà mẹ mời tôi vào nhà, hàng xóm quanh nhà toàn họ hàng, họ nghe tiếng người đi sang. Chẳng biết bên trong thằng bé nói gì với mẹ, khi tôi đang chờ chén nước đón khách của mấy người đàn ông. Bà mẹ chạy ra sụp lạy tôi trong nước mắt. - Tôi đội ơn chú, không có chú con tôi chết giữa đường cũng nên, chú ở lại cho gia đình mời chú bữa cơm tạ ơn. Tôi nói tôi phải về trung tâm, sáng mai tôi phải làm việc. Lúc đó bà mẹ vừa khóc vừa kể thằng con nhớ mẹ, nó bỏ nhà đi, may giữa đường gặp tôi cho đi nhờ và chở về nhà. Bây giờ mấy ông hàng xóm toàn là anh em , họ hàng với bà mẹ mới sững người và nghe câu chuyện. Họ nắm tay tôi nói. - Anh không đi được, anh phải ở đây dùng cơm với gia đình, chỗ ăn ngủ chúng tôi phải trách nhiệm lo cho anh. Anh mà đi chúng tôi chặn đường không để anh đi như thế. Thế là mọi người gọi nhau ý ới kéo sang làm cơm, thịt gà, bắt vịt, mua nọ kia. Trong lúc chờ cơm mọi người đưa tôi đến phòng nghỉ, chỉ chỗ tắm giặt. Tôi cất đồ, soạn quần áo đi tắm. Tắm xong ra xem chút sổ sách để ngày mai làm gì trước, lúc đó tôi là nhân viên của một nhà sách, tôi phải đến các cửa hàng sách ở Lạng Sơn để kiểm xem những sách nào đã bán được , bán bao nhiêu rồi để biết cấp thêm hàng cho họ và thu số tiền sách đã bán. Bữa cơm thịnh soạn đã được dọn ra, phải đến hai chục người, chia thành 4 mâm , trải chiếu giữa nhà. Tôi ngồi mâm giữa với các bậc cha chú trong họ nhà thằng bé. Họ cũng bảo tôi chỉ nhấp chút rượu lấy lệ vì tôi nói không biết uống. Lúc này nhiều người mới hỏi chuyện. Tôi kể lại việc gặp thằng bé giữa đường, đầu tiên tôi nghĩ nó đi bộ xa vài cây, nên quay lại đón nó. Sở dĩ tôi làm vậy vì tôi biết trước đó là một quãng đường hai bên là núi, đồi và rừng keo, không có nhà dân. Nhưng khi hỏi nó thì nó nói đi thăm mẹ, tôi hỏi thêm đã biết nó bỏ nhà bố để đi thăm mẹ. Trong đầu tôi đã tính, nếu tôi bắt nó phải chỉ nhà bố để tôi chở về, nó nhảy xuống xe mà chạy mất, sau đó nó lại đi bộ tiếp thì không biết hậu quả thế nào. Nếu tôi tìm đồn công an đưa nó vào đó, tôi sẽ mất một đêm ở đó nhỡ hết việc của tôi. Thôi thì tốt nhất là cho nó đi theo, không gặp được mẹ thì hôm sau tôi chở nó về nhà bố. Tôi quay sang hỏi thằng bé. - Lúc đấy không gặp chú, cháu đi không đến nơi mà đêm xuống sẽ ngủ đâu. Thằng bé nói. - Cháu ngủ vệ đường. Mẹ nó rú lên, ơi con ơi là con, phúc tổ cho nhà mình gặp chú con ơi. Họ nhà mẹ nó có ông bác, trạc hơn 50 tuổi, ông ta giới thiệu làm cán bộ gì đó, mọi người có vẻ rất nể trọng. Ông nghe câu chuyện rồi gật gù nói. - Chú xử lý như vậy là quá ổn. Nhưng tôi có điều cứ nghĩ, là sao chú có thể thấu hiểu mọi cách và xử lý được như thế. Người khác thì họ đi thì cứ đi, ai mà để ý được một thằng bé đang đi bộ ven đường. Chắc chắc có tâm linh gì xui khiến, nên chú đi qua rồi còn quay lại đón cháu. Lúc ấy tôi chưa đến 30, nên cũng không nói gì được nhiều. Chuyện có sao kể thế, ông ấy nói tâm linh tôi cũng ừ công nhận. Giá như bây giờ, lúc tôi đã bằng tuổi ông ta, tôi sẽ nói chẳng có tâm linh nào cả, do con người hết. Con người chỉ lo cho việc của mình, thì không thể nhận ra những điều bất thường, những cái khổ đau của người khác, những cái khó khăn của người khác. Còn nếu chú ý đến người khác, sẽ nhận ra những điều khó mà họ đang gặp, có thể giúp được họ hoặc ít ra cũng không làm gì cho họ khó thêm. Sáng hôm sau tôi chia tay gia đình họ trong sự quyến luyến biết ơn. Tôi chẳng bao giờ quay lại đấy để mà thấy lòng biết ơn của họ nữa. Khi tôi đã đi xa ngọn đồi ấy, trong lòng tôi chỉ có một sự lâng lâng. Đó là tôi nghĩ, ngày sau khi cậu bé kia lớn lên. Cậu sẽ có cảm nhận được những điều cậu nhìn thấy. Ví dụ chỉ đơn giản trong buổi nhậu nào đó khi tất cả say sưa, cậu nhận ra rằng người phụ nữ phục vụ đang quay mình giấu cơn nôn khan.

Thứ Ba, 26 tháng 10, 2021

Xét xử Trương Châu Hữu Danh và nhóm Báo Sạch.

Nhiều người chắc đã đôi lần thấy mình có viết '' chửi '' Trương Châu Hữu Danh. Tuy nhiên ít ai để ý là Danh không phản ứng gì, có người nói lại với Danh, Danh chỉ than nhẹ rằng '' ông ấy chửi mấy lần rồi ''. Nhưng nếu chú ý sẽ thấy nhiều hoạt động, bài viết của Danh mình ủng hộ, hẳn Danh cũng nhận ra điều này. Không chỉ Danh mà các thành viên nhóm Báo Sạch cũng nhận ra như vậy. Việc không ưa cá nhân là một chuyện, nhưng chuyện cá nhân ấy làm việc gì có đáng ủng hộ hay phê phán lại là chuyện khác. Một trong những hành động của Danh mình ủng hộ và khâm phục, đó là theo đuổi vụ án Hồ Duy Hải. Vụ án này Hồ Duy Hải có oan hay không thì mình không rõ. Nhưng chuyện trong vụ án này có nhiều tình tiết khuất tất, mờ ám là chuyện cần phải làm sáng tỏ. Để người chết hay người có tội, hoặc người vô tội tất cả được tâm phục, khẩu phục vì sự công minh của Pháp Lý. Chính vì thế nhiều lần mình đã chia sẻ thông tin nghi hoặc về vụ án này. Gia đình Hồ Duy Hải là một gia đình không khá giả gì, cho nên chuyện Danh trục lợi gì từ việc này hoàn toàn bị loại trừ. Hơn nữa trước phiên toà hôm nay, đã xác nhận Danh đã bỏ hơn mười ba để theo đuổi vụ án Hồ Duy Hải hay còn gọi là vụ án giết người ở Bưu Điện Cầu Voi. 13 năm theo đuổi để làm minh bạch tính pháp lý của một vụ án, viết 200 bài viết, cả trăm chuyến đi lại hiện trường để gặp gỡ nhân chứng, tìm hiểu sự việc trong khi đối tượng tình nghi có gia cảnh không khá giả gì ? 13 năm ấy quan trường thay đổi khó ai mà đoán được. Cho nên không những loại trừ việc vì tiền, mà còn loại trừ cả việc vì đấu đá chính trường ở đây. Vì diễn biến của chính trường Việt Nam trong gần 3 nhiệm kỳ qua, đến sát giờ còn khó ai đoán chắc. Chẳng ai bỏ 13 năm theo đuổi một vụ án để nhằm đánh một quan chức nào cả. Kỳ cựu làm bút điếm như Huy Đức, Công Khế cũng bất quá 5 năm là thôi. Năm nay Danh 39 tuổi, 13 năm trước Danh chỉ 26 tuổi. Ở cái tuổi đấy theo đuổi sự việc đến bây giờ, đó chỉ có là nhiệt huyết chạy theo tiếng gọi của chính nghĩa, của công lý mà thôi. Thử hỏi có nhà báo nào đủ tâm mà theo đuổi miệt mài từng ấy năm một vụ việc, một số phận của một con người. Vụ án mà vật chứng không tìm thấy, điều tra viên ra chợ mua cái giống như đối tượng miêu tả đưa vào làm tang vật !!! Đó là lời chính từ đương kim uỷ viên Bộ Chính Trị Nguyễn Hoà Bình từng là viện trưởng viện kiểm sát tối cao, chánh án tối cao nói ra. Đến ngày hôm nay, dù đứng trước toà với tư cách là tội phạm. Trương Châu Hữu Danh vẫn không những chẳng nhận mình sai trái trong vụ án Hồ Duy Hải, trái lại còn khảng khái nhận mình đã theo đuổi vụ này 13 năm, viết 200 bài viết để mong công lý được sáng tỏ. Trong cả quá trình nhiều năm viết mọi đề tài, có thể có đề tài đưa cái nhìn không đủ. Danh nhận sơ suất ở việc khác như chuyện ông bí thư tỉnh uỷ đứng cạnh hòm phiếu canh chừng. Nhưng Danh không hề nhận sai ở vụ án Hồ Duy Hải. Là người phản ánh nhiều nhất về khuất tất vụ án này, nếu Danh nhận sai, có lẽ anh ta được cái nền công lý thối nát này nương tay, sự nương tay không phải từ sự nhân nghĩa mà sự nương tay chính từ cái thối nát mà ra. Khi anh ta nhận sai như thế, vụ án Hồ Duy Hải chính thức đã chấm dứt những nghi hoặc. Phạm nhân Hồ Duy Hải chỉ còn đợi ngày ra pháp trường. Không vì cái lợi của mình mà để người khác mất hy vọng sống, cũng như không để niềm tin vào công lý của chính mình bị phai mờ. Trương Châu Hữu Danh đã khảng khái nói trước phiên toà. ''Bản thân bị cáo vẫn luôn luôn tin tưởng vào nền tư pháp nên mới phản biện vấn đề về vụ án Hồ Duy Hải. Bị cáo thấy có những vụ việc cần phải được làm sáng tỏa. Không chỉ bị cáo, trong vụ án này đến thời điểm này vẫn còn nhiều ý kiến trái chiều… Bị cáo không hề có tư tưởng viết bài về Hồ Duy Hải là để “đánh” vào nền tư pháp ”, Hữu Danh trả lời HĐXX. '' Trong hoàn cảnh bi đát nhất có lẽ ở cuộc đời Danh từ trước đến nay, anh ta vẫn nói những lời về vụ án Hồ Duy Hải với sự kiên định trước sau như một. Thật lạ lùng, toà án xoay sang chất vất tài liệu Mật của vụ án Hồ Duy Hải ở đâu mà Danh có. Một vụ án hình sự đơn thuần sao phải có tài liệu Mật, Mật tức là giấu kỹ, thế ai là người đã giấu những tài liệu ấy đi, ai ra quyết định đó là tài liệu cần phải giấu đi với cái mác là Tài Liệu Mật ? Một vụ án kết tội tử hình, tài liệu để bào chữa cho đối tượng không được công bố ? Nền pháp lý của đất nước nào mà mông muội và độc đoán vậy? Báo chí và dư luận được định hướng là Danh đã nhận tội, nhưng nhận tội về vụ việc nào, về hành vi nào thì chưa thấy nói. Báo chí và dư luận kết án nhóm Báo Sạch nhận tiền làm truyền thông cho doanh nghiệp, nhưng nhận thế có sai trái thế nào thì không thấy ai phân tích. Người làm luật sư, nhận tiền bào chữa cho kẻ phạm tội rành rành, ai chửi được luật sư nhận tiền của tội phạm. Phóng viên ca ngợi doanh nghiệp, doanh nghiệp trả tiền thù lao phóng viên, toà báo có gì sai. Truyền hình quảng cáo doanh nghiệp nhận tiền công là việc bình thường. Một công ty truyền thông nhận tiền doanh nghiệp để tư vấn phát triển hình ảnh doanh nghiệp đâu phải là tội. Thế nhưng truyền thông có sự nhập nhèm khi dẫn dắt dư luận rằng Danh và nhóm Báo Sạch đã nhận tội, đã nhận tiền...khiến dư luận không còn muốn phân tách rõ đâu là cái sai, cái đúng trong những việc mà nhóm Báo Sạch và Trương Châu Hữu Danh đã làm. Như kiểu khẳng định rằng kẻ này đã xấu thì việc gì của hắn cũng là xấu. Có lẽ mấu chốt của vụ việc này ở đây, khi dẫn dắt dư luận tin như vậy thì những khuất tất trong vụ án Hồ Duy Hải hay con đường thăng tiến bất minh của tiến sĩ chân vịt Bùi Văn Cường trở thành không có. Nếu cứ như kiểu chụp mũ như vậy, thì Nguyễn Ái Quốc đã từng là tội phạm, từng nhận tiền của Nga, Tàu, từng nhận sự đào tạo và chỉ đạo của Nga, Tàu để gây dựng phong trào chống đối chính quyền Trần Trọng Kim sẽ được hậu thế nhìn nhận ra sao? Chả lẽ cứ những gì mà chúng ta có bằng chứng hiển nhiên như vâỵ, chúng ta kết luận Nguyễn Ái Quốc là một kẻ bất lương hay sao? Nên nhớ tại toà, Danh chỉ ăn năn về việc tấn công một bí thư tỉnh uỷ. Sự ăn năn, ray rứt đó là của một người quân tử, thấy mình nhận xét sai vụ bí thư đứng cạnh hòm phiếu, Danh nhận mình sai. Còn những việc khác như vụ Hồ Duy Hải thì Danh vẫn bảo vệ quan điểm của mình trước đó. Đảng cộng sản và bộ máy tuyên truyền từng chỉ trích, kết tội người đấu tranh dân chủ là chỉ lấy một sự việc mà quy kết bản chất chế độ. Ở vụ việc này cơ quan tuyên truyền cuả đảng CSVN đang lấy một lời nhận lỗi từ vụ việc để nhằm quy kết nhà báo Trương Châu Hữu Danh trong mọi việc khác anh ta làm. Cuối cùng thì tôi vẫn nói tôi không ưa cái vẻ anh hùng nghĩa hiệp mà Danh thể hiện, nhưng tôi vẫn trọng những hành động anh hùng, nghĩa khí, vì công lý mà anh ta đã làm với nhiệt huyết của một nam nhi. Đặc biệt những việc làm miệt mài trong suốt hơn một thập kỷ để đòi làm rõ những mờ ám, khuất tất trong vụ án Hồ Duy Hải.

Thứ Bảy, 23 tháng 10, 2021

Bị facebook báo chết.

Một ngày đăng nhập vào Facebook, thấy thông báo tài khoản này đang ở trạng thái tưởng nhớ đặc biệt. Chuyển sang dùng nick Hà Linh Bùi ( Lấy từ địa danh Hà Nội và Berlin) thì được thông báo tưởng nhớ Bùi Thanh Hiếu, những người yêu quý Thanh Hiếu sẽ cảm thấy được an ủi và cùng nhớ lại tôn vinh cuộc đời của anh ấy. Thử đăng nhập lại Thanh Hiếu Bùi, Facebook báo người này đã chết. Cảm giác chán nản. Từ nhiều năm nay bị khoá Facebook nhiều lần, từ 3 ngày, một tuần, một tháng, một tháng...liên miên. Có lúc thông báo vi phạm nhiều nên Facebook đóng tài khoản vĩnh viễn. Đợt đóng ấy mấy tháng tự nhiên lại được mở lại. Đầu tiên bị khoá, cảm thấy hẫng hụt, sau nhiều lần cũng thành quen. Biết Facebook tuyển người Việt vào làm, rồi lại thoả hiệp với nhà nước VN để đặt ra những nội quy, để dư luân viên căn cứ vào đó báo cáo vi phạm. Cứ có báo cáo là Facebook khoá, rồi khiếu nại gì thì tính sau. Nhiều lý do khoá vô lý đến mức tấm ảnh mình chụp cây cỏ thôi, đưa lên Facebook cũng bị báo cáo vi phạm bản quyền. Hàng trăm cái lý do vô lý, như chia sẻ link của báo Việt Nam cũng bị báo cáo khoá tài khoản, lý do là việc báo đề cập là vi phạm. Dạo gần đây bị hạn chế tương tác, tức nhiều người tìm trang Thanh Hiếu Bùi thì Facebook không hiện ra trang của mình. Hoặc những người theo dõi sẽ không thấy bài của mình xuất hiện trên tường nhà họ. Thậm chí số lượng người theo dõi cũng bị ẩn đi, dù chỉ có hơn 220 nghìn người, chẳng là gì so với nhiều Facebook khác. Mới đây còn có trò thông báo là nội dung bài viết này không phù hợp với nhân quyền, pháp luật ở một số nơi, nên bị hạn chế. Tức là những bài viết đó không hiện được ở một số nước như Việt Nam. Còn nhiều cái kỳ lạ khác, ví dụ mình dùng laptop thì không viết được stt, không còm được do chữ nghĩa nhảy lung tung. Phải viết chỗ khác rồi cóp sang Facebook. Từng ấy cái cản trở, khiến mình chán Facebook lắm rồi. Nhưng mà Facebook cho phép báo cáo mình chết thì quá thể quá. Làm thế nhà mình hoang mang không biết chuyện gì. Tất nhiên không nghĩ mình chết, mà nghĩ như thế là lời đe doạ từ thế lực nào đó. Mình nghĩ Facebook do người ta lập ra, người ta có quyền thế này, thế nọ. Mặc cả với chế độ độc tài để được hoạt động trên đất nước do chế độ độc tài cai trị, chuyện đó cũng đành chấp nhận. Nhưng mà để lỗ hổng cho bọn nó báo người ta chết thì thực sự quá đáng vô cùng. Nghe Tuấn Vũ, Hương Lan thời hoàng kim hát, chắc nhiều năm sau nữa khó có cặp nào sánh bằng. https://www.youtube.com/watch?v=gbweaotVq3I

Thứ Hai, 18 tháng 10, 2021

Nước Pháp tháng 10 năm 2021.

Đã ba năm tôi mới quay lại nước Pháp. Ở Châu Âu việc đi từ nước này sang nước khác dễ như đi từ tỉnh này sang tỉnh khác ở Việt Nam. Nếu bạn ngồi ô tô không chú ý đường sá, có thể bạn đi sang nước khác đến vài chục cây số rồi mới nhận ra. Nhưng từ khi có cái gọi là Cúm Vũ Hán rồi Corona hay Covid..rồi thêm tên phụ Delta ....người châu Âu mới có cảm giác lại về biên giới các nước. Chưa có loại viruts nào mà trong thời gian ngắn tên của chúng được thay đổi nhiều như vậy, đến giờ không biết chính xác gọi chúng là gì nữa. Hành trình của tôi với hai doanh nhân đi từ Berlin đến Koln bắt đầu từ 2 giờ đêm bằng xe ô tô. Vào buổi đêm trên xa lộ nước Đức hàng đoàn xe tải, xe contene đi nườm nượp, thế mới biết nền kinh tế nước Đức mạnh ra sao. Vào những lúc dịch đóng cửa nhiều cửa hàng, những chiếc xe tải này được ưu tiên đi lại để vận chuyển hàng hoá thiết yếu đến các siêu thị, nơi được phép mở cửa để cung cấp thực phẩm, đồ dùng thiết yếu cho mọi người. Giờ nước Đức đã mở cửa, mọi thứ đã chở lại bình thường. Điều khác biệt là khi vào cây xăng, người ta phải đeo khẩu trang. Tuy nhiên nếu không đeo thì có nơi nhắc, có nơi người ta cũng không nói gì. Chúng tôi đến hội chợ thực phẩm quốc tế ở Koln vào lúc 8 giờ sáng. Thủ tục mua vé vào cửa phải trình thẻ tiêm vắc xin, giá vé đến 50 euro. Hội chợ năm nay vắng nhiều gian hàng của các nước ở xa, đa phần là những nước trong khối Eu. Xem xét các mặt hàng, chúng tôi chưa thống nhất được với nhau sẽ nhập mặt hàng gì về. Hai người kia một người muốn nhập sữa, người muốn nhập đùi lợn muối. Còn tôi thì muốn tìm những gia vị nấu những món Châu Âu, vì tôi nghĩ rằng trong tương lai, nhiều bà nội trợ trẻ ở Việt Nam sẽ thích thử nấu các món ăn châu Âu. Ngày càng có nhiều người đi du lịch ở châu Âu, trong khi du ngoạn, họ thương thức những món ăn hương vị bản xứ. Lúc trở về nhà, thế nào có lúc họ cũng nhớ hương vị món ăn mà họ đã nếm, sau đó họ sẽ muốn lần nữa được thưởng thức. Nhưng để làm chuyến du lịch khác đâu phải dễ. Có lẽ họ sẽ tự làm món đó tại nhà, nhưng gia vị hay nguyên liệu để làm thành món đó kiếm đâu ra. Ra nhà hàng ăn không phải là lựa chọn hay đối với những bà nội trợ tháo vát thường muốn chinh phục thử thách. Có gì vui hơn khi tự nấu món mới và đặt lên bàn cho ông chồng thưởng thức không gian châu Âu và tài năng của bà vợ. Nhưng thôi, đó là việc lâu dài. Việc tiếp là lấy ngắn nuôi dài. Rời khỏi hội chợ, tôi sang Pháp để săn mua đồ cũ như xe đạp, đồng hồ,tranh ảnh. Cao tốc nước Đức và Pháp khác nhau một điều rất rõ, đó là trên cao tốc của Đức không có trạm thu phí nào cả. Đường sá của Đức đẹp hơn, phẳng phiu hơn, biển báo cũng rõ ràng hơn. Những đường không phải cao tốc ở Pháp qua mỗi ngã tư họ làm cái bùng binh , trồng hoa rất đẹp. Ấn tượng nhất là kể cả qua những vùng quê người ta cũng trồng hoa ở những bungg binh hay đầu đường vào thành phố, thị trấn. Hoa được trồng, chăm sóc và thay thế liên tục. Ở Đức họ làm ngã tư và đèn giao thông, nhìn chán ngắt nhưng lại rất dễ cho người lái xe. Còn việc qua ngã tư có bung binh ở Pháp khá khó chịu vì việc chờ làn, chờ xe đôi khi không rõ ràng. Đến Strausbourg, một thành phố mà lịch sử đầy phức tạp. Đây là vùng đất mà Pháp và Đức tranh giành nhau rất nhiều năm, những tên đường phố, địa danh của nơi này vẫn còn mang đầy chất Đức. Đến khi sau thế chiến thứ hai, nó thuộc về Pháp. Thất bại trong thế chiến thứ hai đã khiến Đức mất nhiều vùng đất vào phe Đồng Minh và phe Cộng Sản. Dù vậy không thấy người Đức đặt nặng vấn đề chủ quyền với những vùng đất bị mất. Việc thành lập khối Schengen với việc đi lại không cần visa, nước Đức như một thủ lĩnh trong khối, như một anh cả thì chuyện chủ quyền với vùng đất kia cũng không nặng vấn đề là điều có thể giải thích. Tôi ghé nhà hoạ sĩ Kỳ Văn Cục, tên thật là Vũ Tuân. Anh Tuân sang Tiệp năm 1992, hiện anh sống với người vợ Ba Lan đã được gần 30 năm. Một người Việt Nam lấy một người vợ Ba Lan và sống ở Pháp 30 năm, đấy là ví dụ cho sự giao thoa giữa các dân tộc dễ dàng thế nào ở xứ sở tự do. Một minh chứng về sự giao thoa này là chị Tesera vợ anh Tuân ngày nay nấu bún, phở, miến, cháo ngon như một bà nội trợ Việt Nam. Hôm sau tôi lên đường đi Paris, giá như không vướng bận gì, tôi và anh Tuân có tâm sự ba đêm nữa cũng không hết chuyện. Đến Paris trời đã tối, tôi ngủ lại vợ chồng nhà người bạn. Sáng hôm sau họ đưa tôi đi vào phố. Đây mới là lúc tôi kinh ngạc. Các quán sá ở Paris đều mở, những quán cà phê ngồi tràn ở vỉa hè đầy ắp người, một phong cách đặc trưng của Paris. Mới năm ngoái thôi, nghe tin thành phố này bị phong toả, người ra người vào bị chặn và kiểm soát chặt chẽ vì dịch. Vậy mà lúc này tôi cảm giác dường như không có chuyện gì xảy ra. Paris vẫn sầm uất, nhộn nhịp như cách đây mấy năm tôi trước tôi đã đến. Nhưng đến chiều trên đường chờ xe buýt ra sân bay, nhìn vào cửa sổ những chiếc xe buýt chờ người đeo khẩu trang, một cảm giác lạnh người. Cảm giác dịch tồn tại và không tồn tại đan xen với nhau. Vừa thấy một đám người ngồi thảnh thơi san sát nhau bên quán cà phê rồi lại thấy một đám người đeo khẩu trang ngồi sát nhau trên xe buýt. Tôi không hiểu khẩu trang có thể ngăn chặn được dịch không, nếu như cả đám người trên xe buýt này là đám người vừa ngồi ở quán cà phê kia ra ? Có rất nhiều người đã tiêm vắc xin và được cấp sổ chứng nhận, nhưng tiêm rồi vẫn phải đeo khẩu trang, tiêm rồi vẫn có thể bị nhiễm. Người ta nói tiêm thì sẽ hạn chế lây nhiễm cho người khác, nhưng vẫn phải đeo khẩu trang. Có nhiều cái không hiểu. Nhưng chẳng sao, tôi không phải là Khuất Nguyên, thế nên tôi sẵn lòng đeo khẩu trang khi đến sân bay, bến tàu. Tôi cũng có sổ chứng nhận đã tiêm. Có mã miếc vạch đàng hoàng, mỗi lần đi đến đâu trình cuốn sổ màu vàng ấy ra cho người ta xem, thế là được. Còn tiêm thế nào, loại vắc xin nào không thành vấn đề. Pháp cũng như Ý, cũng phong toả chặt. Chính quyền dùng mọi cách để người dân phải tiêm vắc xin, chưa bao giờ có loại cúm nào mà nhiều vắc xin đến thế, có người tiêm đến ba mũi trong vòng một năm. Thôi thì mọi thứ được trở lại bình thường là mừng, dù di chuyển công cộng phải đeo khẩu trang, dù đôi khi vào một quán to người ta bắt trình giấy tiêm hoặc đến công sở. Chỉ là mất thêm chút thời gian, còn hơn là phong tỏa, tù túng, ngột ngạt lan tràn khắp nơi. Dường như ở Paris và các thành phố khác ở châu Âu, người ta đã chấp nhận việc sống chung với dịch, vẫn đeo khẩu trang vẫn tiến hành tiêm song song với cuộc sống diễn ra.

Thứ Tư, 6 tháng 10, 2021

Đánh công an vẫn được kính trọng từ nhân dân ?

Vào ngày 30 tháng 7 năm 2021, tại ngõ 127 Lạc Long Quân, ông Nguyễn Văn Huy sinh năm 1942, trú tại Xuân La, Tây Hồ đã bị cảnh sát Hoàng Văn Thọ công tác tại phường Nghĩa Đô, Cầu Giấy chặn lạị để đòi xử lý do việc ông Huy không đeo khẩu trang ( đáng chú ý là một số báo như VNN gọi ông Huy được chính quyền phường xác nhận là ông M ). Ông Huy đã lớn tiếng chửi cảnh sát Huy, nhưng viên cảnh sát trẻ này vẫn kiên định xử lý trường hợp vi phạm phòng chống dịch, tức phạt từ 1 đến 3 triệu đồng. Đỉnh điểm là ông Huy cầm mũ cối phang thẳng vào mặt cảnh sát Hoàng Văng Thọ, cú đánh khá mạnh khiến cảnh sát Huy loạng choạng, rơi mũ và chảy máu. Cảnh sát Huy phản ứng tức thì, dùng vũ lực bẻ tay ông Huy, người dân đến khống chế cùng đưa ông Huy về công an phường. Báo Công An và An Ninh gọi ông Huy là đối tượng, là người đàn ông, người có hành vi hung hãn chống người thi hành công vụ. Thông thường khi báo Công an hạch tội một đối tượng chống công an đang thi hành công vụ, thường sẽ được các báo khác tán đồng. Nhưng thật bất ngờ, chỉ một hôm sau khi xác định rõ được thân nhân ông Huy, tất cả cả báo đều đồng loạt kính cẩn gọi ông Huy là '' cụ ông ''. Nhiệt tình và năng nổ hơn, dù đang tâm của dịch bệnh, có tờ báo còn đến tận nhà ông Huy để viết bài về ông như báo Người Đưa Tin, bài báo cho biết ông Huy là bệnh binh thời chống Mỹ, là người hiền lành, khi trái gió trở trời bệnh mới tái phát hay cáu gắt. Tờ báo này đưa ra chứng nhận ông Huy là bệnh binh, nghỉ mất sức hưởng chế độn từ năm 1986 đến năm 1987 lúc ông 42 tuổi. 42 tuổi nghỉ mất sức, nhưng đến năm 78 tuổi, tức 36 năm sau. Ông Huy vẫn đủ dũng mãnh và độ chính xác để phang một đòn trời giáng vào viên cảnh sát trẻ đầy sung mãn, được huấn luyện võ thuật bài bản !!! Dư luận rộ lên nhiều chiều trái ngược, nhiều người gay gắt bức xúc đòi bỏ tù ông Huy, họ khẳng định luật pháp không phân biệt già trẻ, phạm tội phải bị xử lý thích đáng. Một chiều khác, người ta hân hoan khi thấy tay công an bị ăn đòn chảy máu. Nhưng từ khi phía người nhà ông lên tiếng rằng ông bệnh tâm thần, bỗng nhiên ông Huy được sự xót thương, đồng cảm. Những tờ báo cũng gọi ông kính cẩn hơn, từ ngữ cũng nhẹ nhàng hơn. Sau hồi lớn tiếng sẽ xử lý đúng pháp luật, thì báo công an cũng im bặt. Ông Huy bị xử phạt 2 triệu đồng vì tội không đeo khẩu trang. Thông tin mà báo công an nói đã chuyển hồ sơ lên công an quận Cầu Giấy để xem xét xử hình sự ông Huy vì tội chống người công thi hành công vụ cũng tắt ngấm. Ai cũng hiểu để được từng đấy tờ báo lờ đi, hoặc viết tốt về nhân thân ông Huy, đằng sau đó là một thế lực tác động. Bạn có tin ở thời này có tờ báo cất công cử phóng viên để bênh vực cho một người đánh công an không ? Bố bảo thằng phóng viên nào dám, trừ khi được sự đồng tình của công an. Ông Huy có bề ngoài giống với cử tri ruột của ông Trọng là cử tri thuộc quận Tây Hồ là ông Nguyễn Hồng Toán. Khi mạng xã hội đặt giả thiết vui là ông Huy và ông Toán là một thì hay. Ông Huy sẽ thoát tội. Ông Huy không phải là ông Toán, nhưng vẫn thoát tội như thường. Bởi thân nhân của ông có bàn tay điều khiển được truyền thông và cả công an để đánh chìm được vụ việc chống người thi hành công vụ. Trước việc ông Huy bị phạt 2 triệu, có người còn còm trên báo chí rằng đảng ta xử thật tình người, với người già cả nhẹ tay. Mặc dù mới hôm trước báo chí cho để những cái còm đòi bỏ tù ông Huy. Chúng ta hãy nhớ đến nhà văn Phạm Thành, ông bị bắt vì tội nói xấu chế độ , trong thời gian bị giam cầm, công an đưa ông đến bệnh viện tâm thần ở Thường Tín chữa trị. Thế nhưng dư luận nào, báo chí nào có lời thông cảm cho ông ? Chúng ta cũng nhớ đến nhà thơ Nguyễn Tường Thuỵ với gần 20 năm tham gia quân đội, chiến đấu với quân xâm lược. Thế nhưng tờ báo nào , bọn dư luận viên nào thông cảm khi ông bị công an bỏ tù 11 năm vì tội nói xấu chế độ ? Còn rất nhiều cựu chiến binh, nhiều người bị bệnh đang ngồi tù trong chế độ này vì tội nói lên sự thật. Không thấy báo chí nào cảm thông cho họ, trái lại chúng còn hùa với công an, chế độ để mạt sát, để vu khống tội cho họ. Một cô gái tát công an bị lĩnh án 9 tháng tù. Nhưng một ông lão thẳng tay phang mũ cứng vào mặt công an đổ máu thì chẳng hề hấn gì. Trong khi đó hàng loạt các vụ xử người vượt chốt, túm tóc dân phòng, đấm dân phòng được xử rất nhanh trong vòng chưa đầy một tháng, tất cả đều lĩnh án tù ngồi. Ông Nguyễn Văn Huy ngoại lệ trong trường hợp nào, hành vi cũa ông côn đồ hơn các đối tượng khác. Ông già thì người khác cũng già, ông đi bộ đội người ta cũng đi bộ đội. Ông bệnh binh người ta thậm chí còn là thương binh. Ông có dấu hiệu tâm thần thì người ta còn đang chữa trị ở bệnh viện tâm thần. Thử hỏi ông là ai, con cháu ông làm gì mà che khuất được cả dư luận lẫn pháp luật ? Cơ quan công an quận Cầu Giấy nên sớm có câu trả lời, căn cứ vào đâu mà vụ chống người thi hành công vụ, cố ý gây thương tích của đối tượng Nguyễn Văn Huy ( chữ đối tượng là báo CAND viết ) đến nay chưa thấy động tĩnh xử lý gì ? Già cả không là yếu tố để miễn truy cứu hình sự. Vì già cả như ông Nguyễn Phú Trọng, bệnh tình rành rành, người ta có miễn cho ông phải lao động đâu. Chỉ có cách giải thích tốt nhất và hợp lý nhất đối với ông Nguyễn Văn Huy là cách giải thích vào trường hợp ông Nguyễn Phú Trọng. Đó là '' trường hợp đặc biệt ''. Có trường hợp đặc biệt quá tuổi hai nhiệm kỳ, làm 3 kỳ tổng bí thư liên tiếp, có kỳ kiêm cả chủ tịch nước thì chuyện trường hợp đặc biệt quá tuổi phang vỡ mặt công an chỉ là chuyện nhỏ. Có gì mà không lấy lý do đó làm gương?

Thứ Sáu, 24 tháng 9, 2021

Của thừa kế.

Tôi ra quân vào tháng 10 năm 1992. Gần 21 tuổi, không có nghề nghiệp gì. Lúc ra quân tôi về quê bà ngoại bên Đình Bảng theo nghề mổ lợn của họ hàng bên ấy. Nhà tôi những năm 70 cũng khá giả. Trong nhà có sập gụ,tủ chè, đồng hồ Odo, xe máy cá vàng, xe đạp Peugioet, quạt trần và quạt bàn đều hiệu Marelli. Nhưng sang đến những năm 80 thì nhà tôi lụi bại vì bố tôi ốm triền miên đến tháng 12 năm 1992 thì bố tôi qua đời. Nhà tôi đông anh em trai, mỗi người một tính. Lúc bé ở nhà tôi là đứa hiền lành chăm chỉ nhất, tôi thổi cơm, quét nhà, rửa bát. Nhưng ở ngoài đường tôi là đứa khác hẳn, tôi có thể đánh nhau từ ngày này sang ngày khác với mọi đối thủ bằng trang lứa. Tôi trèo cây, đá bóng, nghịch ngợm bao giờ cũng trong tốp đầù của những đứa trẻ cùng phố. Tôi có một điều tâm niệm là không bao giờ mang đồ của nhà đi bán, đi cầm để bố mẹ phải tìm chuộc hay tiếc nuối. Mọi thứ đồ đạc giá trị một thời đã ra đi khỏi nhà tôi, chỉ có chiếc xe đạp Peugoet nam màu đen là còn lại. Thời điểm năm 1992 người ta chạy xe máy Nhật ầm ầm, xe đạp chẳng còn giá trị gì , chiếc xe Peugoet màu đen ấy bị bỏ xó. Bố tôi có mua một ngôi nhà ven sông, nhà trong phố chật quá, cái xe Peugoet oanh liệt đã hết thời chẳng còn giá trị gì ấy được mang ra ngoài bờ sông, để trong cái bếp bằng liếp tre. Nó còn chẳng được để trong ngôi nhà cấp 4. Một ngày tôi không thấy cái xe đâu, chắc nó đã bị trộm lấy. Cái xe lúc ấy giỏi lắm bằng hai trăm nghìn thời bây giờ, nghĩ chắc nó được thằng trộm bán cho dân xe thồ nào rồi. Bỗng nhiên thấy tiếc nhớ nó, dù sao nó là kỷ vật duy nhất của bố mà mình có. Cái xe đó bố mua cho anh trai tôi đi làm, kể ra nó đã ở nhà tôi một thời gian dài. Những cái gì nó đã ở với mình, mình dùng nó lâu ngày tự nhiên bỏ đi thấy nao lòng thế nào. Ngay bây giờ tôi còn mặc cái áo phông cũ màu xanh bộ đội mua từ 10 năm trước, nó rách và thủng lỗ chỗ tôi vẫn mặc nó dù ngồi xe Lexus Nh350 tay đeo Patek. Tuy nhiên có một điều tôi sau mới biết, càng theo năm tháng trôi đi, tôi nhớ về bố tôi nhiều hơn, nhớ những đồ đạc trong nhà nhiều hơn. Nỗi nhớ dần dần nó trở thành một sự ám ảnh. Tôi cố đi tìm chiếc xe như thế mà không gặp. Nỗi nhớ không chịu ngừng lại, nó tiến thêm hơn nữa thành sự dằn vặt. Tôi ngày càng trở nên cảm thấy có tội khi đã làm mất cái xe đạp đó. Đến giờ còn chút an ủi là ngôi nhà ở ngõ Phất Lộc vẫn còn. Nhà ai đông con, nhất là đông anh em trai thì rõ. Giữ lại được ngôi nhà của bố mẹ là một vấn đề lớn cho người muốn giữ nó. Nếu nó là ngôi nhà ở quê thì dễ, nhưng nhà mặt phố cổ Hà Nội thì không nói thì mọi người cũng hiểu là không hề dễ dàng gì. Có thể tôi không bao giờ quay về nhìn ngôi nhà của bố mẹ mình một lần nữa. Nhưng không sao, nó vẫn trong tâm khảm tôi hàng ngày. Tôi vẫn nhớ như in trong ngồi nhà đó những năm tháng khá giả của bố mẹ tôi có những gì. Tôi muốn săn tìm mua lại tất cả những thứ đó và để nó ở vị trí đúng của nó trước kia. Dù tôi ở đây, tôi biết trong ngôi nhà đó có những thứ như thế, trong lòng tôi cảm thấy ấm áp vô cùng. Cái gì đã giữ tôi lại trong những năm tháng thăng trầm, phiêu bạt trải mọi đắng cay ? Tôi nghĩ đó là sự đa cảm, sự nhớ nhung. Cứ khi nào tôi đứng bên bờ vực thẳm hay đứng trước nhiều lối rẽ cuộc đời, tôi nhớ đến mình đã có một gia đình êm ấm, có một người bố chăm chỉ làm ăn nuôi sống gia đình, có người mẹ hiền hậu luôn thương yêu tôi. Một đứa con của người bố, người mẹ như thế không thế hủt hoại mình, biến mình thành kẻ bỏ đi được. Cứ như người đào vàng của Jac Lơn Don, anh ta giấu thức ăn vì ám ảnh của cơn đói. Tôi đi săn những kỷ vật của bố mẹ, mỗi kỷ vật như một món ăn tinh thần, nuôi dưỡng tôi, nhắc nhớ tôi luôn phải sống thật tốt với mình và những người quen biết. Chiếc xe nam Peugoet đen này ở góc Tây Bắc của nước Pháp, người mua đã đi 400 cây số đến nơi để mua cái xe. Người bán nghe câu chuyện là người chính muốn mua chiếc xe này vì anh ta nhớ bố của mình, đã mang chiếc xe ra tận bến tàu chờ, trước đó anh ta lau chùi xe bóng nhoáng và trân trọng giao cho người mua hộ. Và bây giờ, trải qua hành trình vài ngàn cây số, chiếc xe đã ở bên tôi. Biết đâu được, một ngày nào đó, sáng mùa thu Hà Nội hiu hiu gió, tôi dắt chiếc xe đạp ra khỏi ngôi nhà ở ngõ Phất Lộc, đạp đến vườn hoa Chí Linh dạo quanh đó một vòng, tìm thằng bé nằm nào đưa cơm cho bà mẹ bán dép nhựa rong.

Thứ Tư, 1 tháng 9, 2021

Vài điều về Bùi Văn Thuận.

Hôm kia Phương Trần nhắn tin cho mình, nói có việc cần trao đổi. Đến 7 giờ tối mình ở chỗ làm về nhà, vừa vào bếp nấu cơm vừa gọi lại cho Phương Trần. Cô ấy hỏi mình vài việc về Bùi Văn Thuận. Phương nói trước khi bị bắt, Thuận đã có linh cảm và nhờ Phương Trần giải quyết những đơn hàng mật ong, nông sản mà Thuận đã nhận của khách hàng. Trong đó Thuận có băn khoăn là ngày trước mình có cho Thuận vay vài chục triệu, nhưng Thuận không hiểu lý do gì, mình đã chặn nick Thuận và không liên hệ lại gì. Phải chăng mình có điều gì không bằng lòng với Thuận. Thuận có nhờ Phương Trần hỏi và thay Thuận trả mình tiền. Thật buồn cho người anh em, lúc sắp bị bắt mà còn vương vấn chuyện với mình. Thực lòng mình đã cho rất nhiều người đấu tranh tiền, vài chục hay cả trăm triệu. Nhưng mình không muốn người ta hiểu rằng mình cho tiền hoặc cho vay ( vay thì gọi là thế thôi, chứ mình nghĩ là tặng họ lúc đấy rồi), mình sẽ bảo người ta phải làm gì đó theo ý mình, hoặc phải nương theo quan điểm, chính kiến của mình. Rất nhiều người mình cho tiền xong họ chửi mình, cái này mình không bao giờ nghĩ họ vô ơn hay bạc bẽo gì. Vì chuyện giúp đỡ và việc trái quan điểm là hai việc riêng. Không thể mang chuyện giúp tiền người ta để trói buộc quan điểm của họ, càng không nên giúp tiền để qua đó tác động họ theo ý của mình. Thực tế là chưa có ai nhận tiền mình giúp mà nói mình đòi họ phải làm này nọ hoặc mang ơn. Chỉ có những người mình giúp chửi mình thì hơi nhiều. Thậm chí có người đấu tranh chửi mình, nhưng con cái họ khó khăn, chúng nhờ mình giúp vài chục triệu mình cũng giúp luôn. Bọn trẻ nó hiểu rõ chuyện trái quan điểm, nhận định giữa mình và người kia là chuyện của người lớn với nhau, không làm mình bị ảnh hưởng tình cảm với chúng. Về Thuận, lúc ấy bị mất việc về quê, cần số vốn làm ăn. Hỏi mình đưa ngay, sau đó mình chặn Thuận. Lúc đó mình chặn cả Lân Thắng, Lã Dũng là hai thằng em thân thiết. Lý do mình nói là giờ mình ở bên ngoài, không muốn liên hệ trao đổi gì, sợ anh em bị liên luỵ. Tức là có những người mình chặn vì mình quý họ, không muốn họ dây dưa với mình mà chặn. Chứ không phải là cứ chặn là ghét nhau. Nay Thuận bị nhà cầm quyền bắt vì viết những bài thể hiện quan điểm bất đồng với nhà cầm quyền. Một số bạn trái quan điểm với Thuận vì Thuận ủng hộ Trump mà nói này nọ, rồi còn nói giọng kể là tôi cũng từng đóng góp, giúp đỡ từ thiện... Xin hỏi bạn ghét Trump ấy từ thiện, giúp đỡ cho ai. Giúp đỡ được bao nhiêu ? Rất nhiều kẻ dùng chiêu thức này, chúng bỏ một vài trăm usd hoặc vài triệu ủng hộ ai đó hoặc việc gì đó. Rồi sau chúng chửi bới những người khác quan điểm, đồng thời chúng trưng cái lý do là chúng cũng có tâm, có tấm lòng khi ủng hộ này nọ như lá bài che chắn cho chúng. Bọn DLV được dịp hùa theo ủng hộ chúng để đánh phá sự thông cảm của mọi người với người đã bị bắt. Đây là một thủ đoạn được sử dụng rất nhiều trong khoảng chục năm trở lại đây. Những gia đình có người bị bắt, đừng phải đau lòng trước những lời đả kích của loại người này. Vì đó là những lời của kẻ dã tâm, chứ không phải lời của người có lương tâm. Những người có lương tâm không bao giờ họ đem chuyện giúp đỡ ra để chứng minh động cơ trong sáng của mình khi đả kích người đấu tranh cả.

Thứ Bảy, 21 tháng 8, 2021

45 ngày kỷ luật.

Ông Phu cán bộ trực trại hỏi. - Thích chân nào ? Bên trái tôi là tường, tôi đưa chân trái tra vào chiếc cùm lập là. Loại cùm có thanh sắt dẹt bản rộng 5 cm, dầy 0,5 cm có suốt khoá xuyên qua tường ra bên ngoài. Người mở khoá cùm sẽ mở từ bên ngoài. Phòng xà lim chiêù 2,5 m, chiều 2m. Hai bên là bệ xi măng cho hai người bị cùm. Phía bên kia là cậu thanh niên bị thêm án giết người. Cậu đã bị cùm trước tôi 5 ngày. Khi ông Phu đi, tôi nói. - Lúc đấy anh đã can mày rồi, thế nào mày còn quay lại làm gì. Cậu thanh niên thốt đầy chua chát. - Đm thằng đó nó còn chửi, thôi cũng là cái số anh ạ. Cậu ta 19 tuổi, án đua xe máy chỉ 1 năm. Vào trại đánh chết phạm nhân khác. Phạm nhân bị đánh chết tên là Dũng, đi thi hành án 6 tháng vì tội cờ bạc. Tôi chỉ còn 3 tháng nữa hết án tù. Nếu không có gì, có thể tôi và cậu ta lẫn người bị đánh chết kia gặp nhau đâu đó ở ngoài xã hội. Còn bây giờ một người đã chết, một người chờ chuyển đi nơi khác để lĩnh án mới vì tội giết người. Giam chung với một người chờ lĩnh thêm án tội giết người, thật nặng nề. Thỉnh thoảng đang đêm cậu ta bật dậy chửi thề ai oán. Có lẽ cậu ta quá hối hận giây phút cầm cái chốt sắt khoá cửa phòng phang lên đầu kẻ kia. Người chết tên Dũng, anh ta chết trước ngày được tha một ngày. Hôm đó anh ta liên hoan mừng mai ra tù, anh ta uống rượu say. Lúc cậu 19 tuổi kia làm ở ban trật tự trại hỏi anh ta uống rượu phải không. Anh ta chửi bố mày uống thì làm sao, bú c trừ à. Tốp trật tự trại có 3 người, một người là đại ca và hai cậu trẻ 19 và 20 tuổi đều nóng mặt. Gã đại ca chửi. - Oánh chết mẹ mày luôn. Hai cậu trẻ xông vào đánh túi bụi, tay Dũng hô hoán ầm ĩ. Tôi nhảy vào đẩy cả ba người trật tự ra khỏi phòng. Tôi còn giằng cái chốt cửa thò tay ra ngoài chốt lại và bảo gã đại ca bấm khoá. Nhưng Dũng vẫn chửi, còn đe doạ sẽ chơi này chơi nọ. Tốp trật tự giật chốt mở tung cửa lao vào, lúc ấy tôi chỉ giữ gã đại ca, còn hai cậu trẻ kia tôi không còn tay để giữ. Chỉ vài cái chốt khoá và ổ khoá bổ xuống đầu gã tù say rượu là gã giẫy giật dưới đất. Tôi gọi mấy người cùng phòng đưa anh ta xuống trạm xá, cán bộ trạm xá khám rồi lắc đầu. Lúc đó 6 giờ chiều mùa hè, anh ta chỉ cách tự do 18 tiếng nữa. Người chết không phải là tay máu mặt gì, chính vì thế anh ta muốn kiếm ít chuyện gây số má để ra xã hội kể với đời. Như anh ta ở trong tù không sợ ai, chửi cả ban thi đua trật tự này nọ. Những kẻ dạn dày, tù án dài cân nhắc lúc nào cần phải chinh chiến, lúc nào không cần thiết thì không nên. Những nhiều người án tép riu, cứ muốn có gì đó để thể hiện. Tôi biết anh ta không phải say rượu mà chửi tốp trật tự, anh ta muốn có chút gì đó để tự hào rằng ở trong tù thế nọ, thế kia. Suốt mấy tháng ở trong đội tôi, anh ta rón rén như con cừu. Vài ngày trước khi anh ta về, thái độ bỗng nhiên khệnh khạng, chẳng coi ai ra gì, gọi xếp hàng điểm danh ở ngoài đồng trước khi nhập trại vài lần cứ tỉnh bơ như không nghe thấy. Tôi bị cùm 14 ngày , được một tuần thì chúng tôi được đổi bên và đổi chân cùm. Trong nhà kỷ luật cực kỳ nóng vì nhà bê tông chơ lơ giữa khu đất rộng, cửa sắt dầy kín mít chỉ có một ô nhỏ để cán bộ đi kiểm tra nhìn vào. Mỗi bữa chỉ được một nắm cơm bằng quả cam Vinh có rắc ít muối và chai nước lã. Sau 14 ngày bị cùm, tôi chuyển sang khu biệt giam. Một mình tôi một căn phòng rộng. Trước mặt là khoảng sân nhỏ bằng hai cái chiếu đôi, tường xung quanh khu biệt giam cao vút. Tôi ở trong đó thêm 30 ngày nữa, mỗi bữa có một bát cơm và một bát canh rau muống luộc. Bát canh chỉ có nước luộc và 5 hay 6 cọng rau. 14 ngày chỉ ăn nắm cơm trắng với muối và 30 ngày cơm với vài cọng rau. Đã thế còn bớt cơm lại để đêm cho chuột ăn, ngày vất ra sân cho chim ăn, để ngắm nhìn sự sống. Chim thì tôi không phân biệt được vì nhìn chúng giống nhau tuốt, không biết con nào con mới, con nào con cũ. Còn chuột thì có hai con, có thể là cặp vợ chồng. Lúc ăn cơm thỉnh thoảnh chúng còn chạm mõm vào nhau, như hôn nhau hay nói gì đó. Tôi hình dung con chuột đực là con ăn chậm, nó nhường con chuột cái ăn. Lúc đang ăn nó ngừng chạm mũi vào má con chuột cái nói. - Em ăn nhiều lấy sức còn lo cho con trong bụng nhé. Con chuột cái trả lời. - Em biết rồi, anh cũng phải ăn đi nhé. Chúng ăn xong rồi nhìn tôi, không biết chúng cám ơn hay chúng hỏi có còn gì không. Nhìn một lúc rồi hai con nối đuôi nhau chạy vào lỗ cống thoát nước ở trong khu vệ sinh. Tôi không nhường cơm cho bọn chim nữa, tôi dành phần cho hai con chuột. Ngày thứ 44 trong thời gian bị kỷ luật, chiều hôm đó tôi không ăn cơm, chỉ húp bát canh rau. Bát cơm tôi đổ ra nền cho đêm hai con chuột kia đến ăn. 10 giờ đêm như thường lệ, hai con chuột kéo đến, chúng nhìn đống cơm to gấp ba mọi khi, con đực nhảy một cái từ bên này sang bên kia dống cơm như vui mừng, nó ăn hối hả nhanh hơn mọi khi, vừa ăn vừa liếc nhìn tôi. 9 giờ sáng hôm sau, tôi được gọi ra phòng giám thị và nhận giấy ra tù. Nếu tôi không nói thêm, các bạn sẽ không hiểu tôi muốn nói gì khi khơi lại câu chuyện này. Câu chuyện này có hai điểm, điểm thứ nhất là cái chết đến rất bất ngờ, đôi khi chỉ là phút bốc đồng. Lẽ ra chỉ cần kiềm chế một chút, người ta có thể không phải vào cảnh tang thương như vậy. Thứ hai là chuyện nhiều ngày ăn uống chỉ có cơm với muối và vài cọng rau, nếu như biết tìm nguồn vui từ cái khác, chuyện thiếu thốn thời gian ngắn không có gì là ghê gớm. Nhưng cái này là với thể tạng của một thanh niên 25 tuổi. Với người già, trẻ con, phụ nữ mang thai, cho con bú thì không tính được, họ cần dinh dưỡng đủ. Lúc này dịch bệnh hoành hành, chắc các bạn đã hiểu tôi muốn chia sẻ điều gì.

Thứ Tư, 4 tháng 8, 2021

Tiền hậu bất nhất , nói nhưng không làm.

Từ khi ra nước ngoài, chưa bao giờ tôi đưa ra lời kêu gọi biểu tình nào, hoặc ủng hộ lời kêu gọi biểu tình nào trong nước. Đơn giản vì mình không tham gia được, thì kêu gọi hay ủng hộ lời kêu gọi làm cái gì.

Lúc tôi ở trong nước, thì nhiều bạn thấy rồi, các cuộc biểu tình mà tôi đề cập đến tôi sẽ đi hàng đầu.

Vụ xe ô tô của Vin, có người bảo tôi nên ý kiến, nhưng tôi có nhìn thấy cái xe đó tận mắt bao giờ đâu mà ý kiến gì.

Tôi bán hàng gia dụng, những cái gì tôi mua về nhà dùng thấy được thì tôi mới mua bán cho người khác. Còn không dùng thì tôi cũng không chê , chẳng khen.

Ngay như mới đây việc tôi mua máy làm oxy gửi cho mẹ mình lúc dịch chưa bùng phát ở Việt Nam, máy tôi thấy tốt. Nhiều người nhờ mua hộ, tôi phải nói rõ là máy này tôi mua cho mẹ tôi, dùng lúc bình thường chứ không phải để chống dịch. Nếu các bạn mua để chống dịch thì nên suy nghĩ, vì tôi không rõ nó dùng chữa trị cho người bị covid có hiệu qủa không.

Tôi không chê gì Vắc Xin do Tàu sản xuất, cũng không phản đối việc tiêm loại này. Vì tôi không tiêm nên không biết nó tốt hay xấu mà phản đối.

Nhưng các nhà báo, các nhân vật có ảnh hưởng ở Việt Nam thái độ thật lạ. Một đằng họ và gia đình tiêm một loại vắc xin của Đức, Mỹ...một đằng họ kêu gọi người dân nên tiêm Vắc Xin của Tàu !!!

Một trong những nhà báo ấy là Lê Kiên, phóng viên chuyên viết về chính trị xã hội. 20 năm trước tôi và cậu ấy từng gặp nhau, lúc ấy nhận xét của tôi thì cậu ta là người tốt, trong sáng và có những cái nhìn rất tích cực về cuộc sống. 20 năm sau khi người đồng hương của Lê Kiên là Phạm Minh Chính bước vào tứ trụ, cậu ta cũng trở thành nhân vật viết đình đám về chính trị. Tôi không ý kiến về những nhân vật chính khách mà cậu ta khen hoặc chê, đó là nghề nghiệp hay nói cách khác là sự phụng sự của cậu ta. 

Một kẻ tráo trở như Nguyễn Đức Hiển báo Pháp Luật thì chẳng nói làm gì, mặc dù năm 2007 ngồi với annh Hải Điếu Cày, anh Hải nói Đức Hiển tốt, chống Tàu mạnh lắm. Giờ Đức Hiển lại phò vắc xin Tàu, chuyện ấy chẳng có gì lạ, cái nghề bồi bút thì tuỳ thời mà múa bút phụ hoạ theo.

Nhưng với Lê Kiên, một chàng trai trẻ của 20 năm trước cùng ngồi bình thơ văn với tâm hồn trong sáng, lãng mạn mà nay làm một đằng, nói một lẻo trước sinh mạng của bao nhiều người thì thật đáng sợ cho nhân cách con người trong thể chế hiện tại ở Việt Nam. Vợ chồng Lê Kiên hay vợ chồng Lã Hiếu Nghĩa báo Thanh Niên, tiêm vắc xin của tư bản Đức, Mỹ nhưng lại cổ vũ người dân đi tiêm vắc xin Tàu thì không có đạo đức hay nghĩa khí của người quân tử chút nào, họ lại đi theo con đường mà bồi bút Nguyễn Đức Hiển đang đi. Có lẽ con đường cầm bút cách mạng thì không thể nào không tráo trở, lật lọng được. Nếu họ đã dùng loại này rồi, thì đừng nên khuyên người khác dùng loại khác, chẳng nói gì là tốt hơn.

 Ai đã từng đọc Điệp Vụ Hồ Thị Kim Thoa, chắc hẳn cảm nhận thấy tôi có mối quan hệ khá thân với cá nhân có thế lực ở Trung Quốc. Ngay bây giờ tôi còn đang ăn thùng lương khô do mối quan hệ đó gửi tặng. Thế nhưng, chuyện sinh mạng của người dân dù ở quốc gia nào cũng không thể vì quan hệ mà viết điều mình không biết, hoặc không dùng. Đừng nói là ở đất nước mình, nhân dân của mình.

Tôi không dèm pha gì loại Sinopharm của Trung Quốc, nhưng cũng không khuyến khích ai tiêm. Bởi tôi chẳng dùng nó, thì dù có quan hệ thân tình với ai đến đâu, tôi cũng không viết khuyên người ta dùng, bởi tôi chẳng dùng nó.

Nhưng những kẻ xưng là kẻ sĩ, là theo nghiệp cầm bút vì dân tộc, vì đất nước mà sử dụng một loại, nhưng lại cổ vũ người ta dùng loại khác. Loại như thế chắc chắn chỉ là loại bán nước cầu vinh bất cứ lúc nào có cơ hội.

Thứ Tư, 14 tháng 7, 2021

Covid 19 trải nghiệm và suy nghĩ.

Lúc có những tin tức từ Vũ Hán qua mạng xã hội và được biết viruts sẽ lây lan qua đường thở, đường chạm tay vào những vệt trên nắm cửa hay gì đó. Tôi chủ động mua sớm cả vài trăm cái khẩu trang loại xịn, nước xịt khuẩn lại xịn để dùng cho nhà và người quen.

Nhiều người lúc đó phản đối, cho rằng việc đeo khẩu trang là người bị bệnh mới cần đeo. Khoẻ thì việc gì phải đeo. Tôi cho rằng khoẻ đeo càng tốt chứ có sao. Một số người đeo khẩu trang ngoài đường lúc đó bị kỳ thị. Tôi mặc kệ, chẳng những thế còn mua thêm cả đống khẩu trang y tế và nước xịt khuẩn.

Thế rồi rất nhanh, người dân Đức lục tìm khẩu trang, có những trường hợp không mua được khẩu trang, người ta bịt mọi thứ có thể lên trên mặt. Lúc đó số khẩu trang của tôi thành quý giá, tôi đem cho những người quen, mang đến viện dưỡng lão. Người viện trưởng viện dưỡng lão muốn ngỏ ý với tôi rằng, thiết lập cuộc hẹn để viện tổ chức cảm ơn. Tôi lắc đầu nói, nước Đức đã giúp đỡ người Việt chúng tôi rất nhiều, tôi từ chối đưa số điện và danh tính. Tôi tặng cho viện 2 nghìn chiếc khẩu trang và 24 chai nước xịt khuẩn loại tốt.

Thời gian ngắn sau, nước Đức nhập khẩu trang từ TQ, số lượng đã tràn ngập thừa đủ để dùng.

Chính phủ ra lệnh giãn cách, đóng cửa trường học, quán xá...chỉ để lại trạm thuốc, cây xăng và dịch vụ mang đồ ăn đến nơi. Những người lao động nghỉ ở nhà được hưởng 75% tiền lương. Các cửa hàng được hỗ trợ tiền cho việc đóng cửa. Tiền lúc đó được giải ngân rất nhanh, chỉ cần khai báo một số giấy tờ là trong một tuần tiền đã được chuyển về tài khoản.

Người ta bảo không được tụ tập đông người, trên xe ô tô không được phép quá hai người, trừ trường hợp người trong gia đình....

Nhưng không ai bị nhiễm Covid mà bị cách ly kiểu dồn một chỗ cả. Người nhiễm bác sĩ xem thấy không nặng, họ nói về nhà đóng cửa lại, đừng có giao tiếp làm lây người khác. Nhiều người bị bệnh, tâm lý lo lắng, họ thấy bác sĩ nói thế, một số người bất mãn. Thật sự thì nhìn thông tin khắp nơi như Vũ Hán, Rome người xác người trong bao bọc la liệt, ai mà chẳng lo. 

Về khẩu trang, nước xịt khuẩn tôi đã chuẩn bị trước. Đương nhiên lương thực, thực phẩm không thể không trữ. Lúc Tí Hớn đi xét nghiệm bị Covid, gia đình tôi ở trong nhà không ra ngoài. Tí Hớn đã lớn, tuy nhiên tôi vẫn quàng vai ngồi sopha xem tivi với con mình. Tí Hớn ho húng hắng, đi i chảy, hơi sốt vài hôm rồi trở lại bình thường. Chúng tôi có gọi đồ ăn, người ta mang đến đặt ở cửa bấm chuông rồi đi. Chúng tôi tin bác sĩ có lý, nếu cứ nhiễm mà phải yêu cầu bác sĩ giữ lại chăm sóc hoặc có khu cách ly thì lấy đâu ra cho đủ chỗ, đủ người chăm. Chắc hẳn không phải ai bị nhiễm tính mạng đều nghiêm trọng cả, cho nên bác sĩ khám qua mới yêu cầu về nhà đóng cửa tự cách ly như vậy.

Chính phủ cho mở cửa trường học, quán xá nhưng với điều kiện phải giữ khoảng cách, một thời gian sau thống kê dịch bệnh tăng, chính phủ lại ra lệnh đóng cửa. Một thời gian sau lại cho mở và giữ cự ly, rồi đeo khâủ trang , quy định số người trên diện tích.....

Và bây giờ thì tất cả được mở lại, thậm chí còn nhiều nơi không đeo khẩu trang cũng chẳng sao.

Những điểm test có khắp mọi nơi, rất đơn giản. Chỉ cần khai tên, địa chỉ, năm sinh, số điện thoại là được test miễn phí, kết quả được chứng nhận trong tờ giấy hoặc gửi qua email sau 10 phút. Đầu tiên vào siêu thị hay vào đâu người ta còn kiểm tra giấy test, sau thì cũng bỏ chẳng còn ai kiểm tra nữa.

 Sau khi mọi thứ trở lại bình thường, tôi gặp lại những người quen, hầu hết đều nói rằng họ đã bị nhiễm và tự khỏi. Có hai người đi viện nằm thời gian ngắn, sau đó đã trở lại bình thường.

Không còn ai rón rén dùng giấy lót tay mở cửa chung cư hay bấm nút cầu thang máy. Chẳng còn ai phải giữ ý khi ngồi cạnh nhau. Chúng tôi ăn nhậu và xem bóng đá vai sát vai.

Covid đã biến mất rồi ư ? Nó biến mất thế nào ?

Tôi chịu, có lẽ nó vẫn còn. Nhưng vì sao người ta không hạn chế như trước ? Có lẽ do những con số thống kê tỷ lệ người nhiễm không còn cao nữa.

Thật kỳ diệu, hình như lúc bắt đầu có vắc xin để tiêm, thì người ta chẳng cần phải cách ly, giãn cách hay thực hiện biện pháp phòng dịch như trước nữa. Duy có vào nơi công cộng như siêu thị, công sở thì khẩu trang vẫn cần phải đeo.

Người ta quy định phải tiêm vắc xin,  sau đó được cấp giấy chứng nhận đã tiêm là cuốn sổ màu vàng, thì sẽ được đi lại mọi nơi. Nhiều người khoe với tôi tấm sổ vàng họ đã tiêm, lúc đó việc tiêm là người ưu tiên  mới đăng ký được. Thế nhưng chừng một tháng sau thì các điểm tiêm vắc xin cũng nhiều như điểm test, đến đăng ký tiêm cái là được tiêm ngay trong ngày hoặc hôm sau. Cũng như test, tiêm vắc xin ở Đức miễn phí và đón tiếp rất chu đáo, ân cần.

Công việc của tôi hay đi xa, tôi là nhân viên kinh doanh của một công ty.  Tuy nhiên thì đến giờ tôi vẫn chưa tiêm và chưa có sổ vàng hay còn gọi là hộ chiếu vắc xin, mặc dù tôi có  rất nhiều việc cần phải đi xa. Tôi đi sang nước khác bằng ô tô hay máy bay, trước khi đi có test ( mà kết quả tôi chưa test đã biết chắc chắn sẽ chẳng có gì ) nhưng chẳng ai hỏi xem tôi có chứng nhận kết quả thế nào.

Phải nói cơn dịch này có quá nhiều mâu thuẫn. Các dư luận viên Việt Nam đầu tiên chê bai các nước tân tiến như Đức, Mỹ, Pháp, Ý , Anh còn '' toang '' ...chỉ có Việt Nam chống dịch là thành công nhất. Nhưng đến giờ khi Việt Nam thưc hiện chính sách phòng dịch khắt khe nhất, thì dư luận viên lại nói nước ta nghèo, y tế không hiện đại như các nước kia, nên phải ngặt nghèo kiểm soát không thì '' toang''.

Mâu thuẫn không phải chỉ ở đám dư luận viên, mà ngay cả chính tôi người chủ động phòng ngừa mua sắm khẩu trang , chai xịt khuẩn từ rất sớm, rất đề cao nguy cơ của dịch. Vậy mà giờ tôi cảm thấy chưa cần thiết phải đi tiêm vắc xin. Tôi có hỏi nhiều người đã đi tiêm, họ nói chỉ ngơ ngơ, mệt mỏi hai hay ba hôm là hết, sức khoẻ sau đó trở lại bình thường. Đa phần trong số họ đều nói vì công việc đi lại, nên  tiêm để có sổ chứng nhận.

Tuy nhiên thì tôi vẫn mua máy thở tạo ô xy gửi về cho gia đình mình khi mà ở quê nhà dịch còn chưa có dấu hiệu bùng phát.

Người ta không thể vì bán được khẩu trang, xịt khuẩn hay máy trợ thở, vắc xin để mà tạo ra dịch. Thực tế thì lợi nhuận từ việc sản xuất những thứ đó không ăn nhằm gì so với những thiệt hại về phong toả, cô lập, ngăn sông cấm chợ, đình chỉ mọi  hoạt động đông người, đóng cửa nhà máy, trường học....nhà nước Việt Nam cũng không làm trò mượn dịch để lấy tiền của doanh nghiệp, tiền viện trợ  dùng chia nhau. Cái này nói ra nhiều bạn không bằng lòng, nhưng tôi nghĩ sao thì nói vậy. Giỏi lắm tiền các doanh nghiệp trong nước góp lại cho nhà nước phòng dịch không thể bằng số tiền thất thoát ở Vinashin, họ không thể vì số tiền đó mà gây hoảng loạn xã hội như hiện nay.

Thế nhưng kỳ lạ là trước khi chưa có vắc xin, mọi thứ thật kinh khủng, khi nó bắt đầu được tiêm, mọi thứ bỗng nhiên trở lại êm đềm. Mặc dù số lượng  người được tiêm tính theo đầu người chưa được là bao. Đến đây phải nói, rất nhiều quốc gia họ tiêm miễn phí, không phải tiêm lấy tiền để mà nói do để bán vắc xin mà tạo ra dịch trục lợi.

Hy vọng khi lượng vắc xin ở Việt Nam về đủ để tiêm cho dân, mặc dù việc tiêm không thể một vài chục ngày là toàn dân tiêm hết, nhưng việc hạn chế nghiêm ngặt sẽ được dỡ bỏ.

Tiêm vắc xin vào người có hại không ?  Tôi tin là không, chẳng chính phủ nào mà không kiểm tra nghiêm ngặt tác hại của nó cả, họ phải xác định chắc chắn rằng trước tiên nó không có hại cho cơ thể người, mới quyết định để toàn dân phải tiêm.

Thế giới đang toàn cầu hoá, một thế giới toàn cầu hoá tất nhiên phải có tầng lớp lãnh đạo.  Tầng lớp lãnh đạo nào cũng có phương pháp để duy trì mệnh lệnh của mình.

Tôi nghĩ chính phủ Việt Nam có những cân nhắc kỹ,  khi ra những quyết định phong toả thành phố HCM.

 

Thứ Ba, 6 tháng 7, 2021

Điệp vụ HT20 phần 10

 Cuộc giải cứu bất thành.

Dưới sự thu xếp của quan chức Boten Lào, các chiến sĩ cảnh sát Việt Nam được dẫn vào đặc khu TQ thuê 99 năm tại Lào. Các doanh nhân TQ đã thuê đất này để mở khu sòng bài, ăn chơi phục vụ người TQ. Chính phủ TQ trước đây đã áp lực với Lào để đóng cửa khu này, nhằm ngăn chặn người giàu TQ đến đây ăn chơi, cờ bạc thất thoát ngoại tệ. Nhưng thời gian sau các bên đã thoả thuận được lợi ích với nhau , giữa những nhà tài phiệt đầu tư khu này với chính phủ Lào và chính phủ TQ. Đặc khu được đầu tư lớn và mở lại rất quy mô.

Hai sĩ quan cảnh sát Việt Nam là Lệnh và Long vào đặc khu và đã gặp được hai đồng đội là Bùi Văn Tố và Lê Hải Anh vào trưa ngày hôm qua. Nhưng Long và Lệnh chỉ nói miệng với Tố và Hải Anh rằng họ là người của BCA đến để tổ chức việc đưa Tố và Hải Anh về Việt Nam.

Các chiến sĩ an ninh , cảnh sát nói chuyện với nhau và thống nhất sáng hôm sau, dưới sự có mặt của quan chức Boten, sẽ đưa người về.

Thế nhưng khi Long và Lệnh rời khỏi đặc khu, Bùi Văn Tố và Lê Hải Anh nảy sinh ra những hoài nghi. Thứ nhất Long và Lệnh chỉ nói miệng, họ không cùng đơn vị, không quen biết gì, không có lệnh trước nào của chỉ huy báo họ...làm sao Tố và Hải Anh có thể để số mệnh mình vào tay Long, Lệnh.

Cứ cho Long và Lệnh là cảnh sát Viêt Nam thật đi nữa, nhưng họ là người của phe phái nào khác trong nội bộ Việt Nam, muốn nhân dịp này làm gì đó phục vụ đấu đá nội bộ, thì liệu số phận họ sẽ ra sao ?

Từ sự phối hợp không đồng nhất, khiến Bùi Văn Tố và Lê Hải Anh nghi ngờ. Hơn nữa tại sao chỉ có hai người bọn họ về, còn 3 người còn lại ở đâu ?

Sau cả đêm suy nghĩ, cân nhắc. Khi trời còn chưa sáng, Lê Hải Anh và Bùi Văn Tố quyết định xin được trở về với ba người đồng chí đã sát cánh với mình hơn một năm qua từ Âu đến Á. Từ những ngày giá lạnh mùa đông tuýết trắng ở thành phố Paris, ngồi trong những chiếc xe ban đêm ngoài đường, gồng mình chịu lạnh...đến những ngày thoáng đãng biển xanh, cát trắng ở hòn đảo bên bờ Thái Bình Dương rồi đến hoang mạc Tân Cương, nơi mà xưa kia Tô Vũ chìm đắm hơn 20 năm chăn dê, chịu cực khổ để giữ khi tiết của người đi sứ.

 Khi mà phía Việt Nam mong trời sáng để nhận tin người về, một số đoàn đã chuẩn bi sang Lào đón. Thì lúc mặt trời còn khuất sau những dãy núi hùng vĩ của đất Tam Giác Vàng, Lê Hải Anh và Bùi Văn Tố đã rời Boten về Vân Nam để hội ngộ với ba đồng đội của mình.

 Trong lúc tôi viết những dòng này, phía cảnh sát Việt Nam vẫn còn để người ở Boten và đang cử đoàn người tiếp ứng, nhằm chứng minh cho Bùi Văn Tố và Lê Hải Anh thấy được việc đưa về là do đúng người của phe ta !!!!

Có lẽ họ vẫn nghĩ rằng Lê Hải Anh và Bùi Văn Tố còn ở khách sạn  trong đặc khu và chờ họ đón về. 

Một cách tốt hơn lẽ ra phải làm, là kệ cho Lê Hải Anh và Bùi Văn Tố làm nhân viên hướng dẫn ở khu sòng bài một thời gian, vài tháng chẳng hạn. Sau đó tìm cách tiếp cận, hoặc liên lạc, tạo được sự chắc chắn rồi hành động. Việc đưa hai sĩ quan cảnh sát lạ hoắc đột ngột đến gặp hai người kia rồi nói miệng mình là này nọ, bảo họ thu xếp đi theo về...khiến họ hoài nghi, né tránh là điều đương nhiên, nhất là khi ba đồng đội của họ còn chưa biết ở đâu.

Chọn cách khước từ và xin đi về hội ngộ cùng đồng đội, đó là cách xử lý tình lý vẹn toàn nhất mà Bùi Văn Tố và Lê Hải Anh đã lựa chọn.

Những người chiến sĩ an ninh trẻ khoẻ, đầy kiến thức, kỹ năng và lòng dũng cảm. Họ đã nhận nhiệm vụ từ cấp trên, từ giã con thơ, mẹ già, vợ dại dấn thân vào những nhiêm vụ khó khăn ở xứ người. Trong hoành cảnh éo le, họ vẫn giữ tình đoàn kết, nghĩ đến đồng đội. Họ cũng không hề van xin được về để làm mất thể diện quốc gia. Dù họ được đãi ngộ tốt về mọi mặt, thậm chí họ đã được đề nghị làm việc như nhân viên lễ tân, văn phòng của những khách sạn, sòng bài lớn và hưởng mức lương 1000 usd môt tháng.

Nhưng trong lòng họ vẫn mong ước được trở về quê nhà, dù trở về họ không còn chức vụ như xưa, họ bị chuyển làm cảnh sát phường cũng cam lòng.

 Đất nước này còn có những chiến sĩ quả cảm, trung thành. Nếu như có chỉ huy nhân hậu và hiểu biết đối nhân xử thế, đánh giá được đúng bản chất tình hình nữa....thì thật may mắn cho dân tộc Việt Nam.

Điệp vụ HT20 phần 9.

 Nhóm 5 người an ninh đang ở một khác sạn sang trong trên đảo Hải Nam, thì nhân viên ngoại giao của BNGVN tìm đến khách sạn đưa ảnh để hỏi có những người đó ở khách sạn không.  Phía Việt Nam muốn xác định rõ người và nơi ở của họ, để có chứng cứ gửi kèm công văn đến chính phủ TQ, hòng buộc chính phủ Trung Quốc phải áp lực đến nhà tài phiệt thả người.

 Nhưng phía khách sạn từ chối xác nhận, bởi nhà tài phiệt có phần hùn trong khách sạn. Nhân viên khách sạn không dại gì tiết lộ khách hàng đang ở chỗ họ.

Hai hôm sau, 5 người an ninh Việt Nam theo đường bộ, đường hàng không, chia lẻ đến Tân Cương.

Thời gian cứ qua đi, dường như không còn ai nhắc đến họ nữa,  cả người giữ lẫn người muốn đòi họ về.

 Đến ngày 29/5/2021 phía nhà tài phiệt muốn vài người trong số họ đi làm hướng dẫn viên ở khu ăn chơi tại Lào, đây là đặc khu mà Trung Quốc đã thuê của Lào ở mạn Tam Giác Vàng. Hai trong số 5 người là Lê Hải Anh và Bùi Văn Tố được đưa đến Boten của Lào.

Ngày 29 tháng 6,  đặc tình K theo dõi Facebook phát hiện tin tức hai người trên có mặt ở Lào và báo cáo cấp trên. Phía Viêt Nam khẩn trương xác minh lại thông tin và tổ chức ngay mọi biện pháp để đưa hai người về. Quan điểm là cứ đưa được ai về tốt người ấy, những người còn lại sẽ chờ có cơ hội để đưa về sau.

Ngày 2 tháng 7 hai sĩ quan của lực lượng cảnh sát ( không phải an ninh ) là Phạm Bá Lệnh và Trần Đại Long tiếp xúc với quan chức Boten chuyển thông điệp nhà nước Việt Nam muốn giúp đỡ đưa Lê Hải Anh và Bùi Văn Tố trở về Việt Nam.

Hôm nay 5 tháng 7 năm 2021. Lúc này là 9 giờ tối giờ Việt Nam. Phía Việt Nam khẳng định trong sáng ngày mai đưa Bùi Văn Tố và Lê Hải Anh về Việt Nam, phía Lào sẽ kiểm tra cửa khẩu biên giới chặt chẽ.

 Liệu phía Việt Nam có dành được thắng lợi 2/5 này không?

Câu trả lời sẽ rõ vào ngày mai.

Dưới đây là hình ảnh 2 sĩ quan của cục cảnh sát hình sự Phạm Bá Lệnh và sĩ quan cục cảnh sát truy nã tội phạm Trần Đại Long.

Phía Lào và Việt Nam có mối quan hệ khăng khít, bền chặt từ nhiều năm. Đây có thể sẽ làm một thuận lợi cho phía Việt Nam, cho những người tổ chức giải cứu các sĩ quan an ninh trong điệp vụ HT 20.

Tuy nhiên ở cương vị người quan sát việc này,  tôi có phân vân.

- Tại sao phía giữ người lại đưa Bùi Văn Tố và Lê Hải Anh về Boten, để Việt Nam có thể dễ dàng giải cứu ?

Thứ Hai, 5 tháng 7, 2021

Nam Bắc.

Nhân chuyện Bắc Nam kể chuyện mình. Khi kết thúc học bổng của thành phố Weimer, mình được chuyển sang học bổng của Pendeutschland dài hạn. Học bổng này dài hạn đến 4 năm, vừa mục đích cho mình có thời gian ngồi viết sách, vừa có thời gian làm quen với cuộc sống ở nước Đức.

Người ta sắp xếp khá chu đáo, tức họ tính kỹ cho mình có thời gian ở Đức hợp pháp và có thu nhập chính thức thời hạn dài, tạo cho mình tiêu chuẩn để nhập quốc tịch sau này. Không những thế họ còn sắp xếp chỗ ở tại Muenchen hoặc Nurnberg, bởi họ biết những người như mình ở Tây Đức nơi có nhiều người thuyền nhân miền Nam, mình sẽ được thuận lợi hơn vì có những người chung mâu thuẫn với chế độ CSVN.

Thế nhưng khi chuyển sang học bọc dài hạn kia, mình yêu cầu cho mình ở Berlin.

Vì người ta đã chuẩn bị nhà cho mình ở Tây Đức, họ không ngờ mình xin về Berlin, thủ phủ của người Việt yêu chế độ cộng sản Việt Nam, nơi mà có đến những hàng chục hội đoàn treo cờ đỏ, cờ búa liềm sinh hoạt nhộn nhịp, nơi có đại sứ quán Việt Nam với mạng lưới chân rết bao phủ khắp cộng đồng.

Người ta hỏi nếu mình sống ở Berlin, có gặp sự thù nghịch của những người miền Bắc đi theo diện lao động, học tập và vượt biên theo đường Nga không ?

Mình nói, ở Hà Nội tôi vẫn sống và viết như thế này.
 
Mình phải ở lại Weimar thêm vài tháng để bên học bổng họ tìm nhà cho mình ở Berlin. Thời gian đầu ở Berlin những người Việt đi từ miền Bắc rất e ngại mình, có nhiều người còn có vẻ thù nghịch. Sau thời gian dài, rồi hầu như đại đa số người Việt ra đi từ trên vỹ tuyến 17 ở Berlin mà mình gặp,  đều coi việc mình viết là quan điểm cá nhân, tự do của mỗi người, có thể họ không đồng tình, không ủng hộ. Nhưng họ vui vẻ không còn thái độ coi mình là phản động, là phá hoại đất nước gì nữa. Nhiều người coi mình như bạn bè, dù họ vừa đi dự một buổi kỷ niệm quốc khánh 2/9  do sứ quán tổ chức và  vỗ tay nghe những phát biểu của quan chức chế độ CSVN, sau đó ra về gặp mình ở quán xá, nghe mình chửi chế độ, họ coi chuyện đó là bình thường , chuyện đa nguyên ở đất nước đân chủ như Đức.

Nếu phải bắt buộc sống ở khu vực người thuyền nhân miền Nam, những người ra đi từ chế độ VNCH. Mình sẽ chọn một tỉnh lẻ để sống và giao du với số hạn chế những anh em miền Nam như Hân Trần bên Austin hay anh Hoàng bên Houston, những người thực sự coi mình là anh, là em. Mình sẽ hạn chế tối thiểu xuất hiện ở công động người Việt tị nạn cộng sản.  Bởi mình kinh nghiệm là khi mình cất giọng Bắc lên, lỡ say chuyện văng câu chửi thề đm...những người đó họ nghe sẽ khơi lại ký ức của họ về nỗi buồn ngày 30 tháng 4.
 
Mình theo dõi văn học, văn hoá người miền Nam, hình như trước ngày 30 tháng 4. Người miền Nam họ không có sự căm ghét người miền Bắc như bây giờ. Kể cả những tác phẩm viết về chiến tranh của nhà văn Phan Nhật Nam hay những nhạc phẩm thời chiến của Nguyễn Văn Đông, Trần Thiện Thanh...nhưng sau 30 tháng 4 thì mọi thứ đã khác, đương nhiên và tất nhiên sẽ khác.

Những em nhỏ từ Hải Dương vào tiếp viện cho Sài Gòn, họ quá trẻ để không đủ hiểu về lịch sử đất nước, họ chỉ nghe những tuyên truyền nhồi sọ hết năm này sang năm khác cái điệp khúc chiến thắng 30.4 thần thánh. Một vài phát ngôn của họ bột phát từ ý thức ấy, nó không phải của những người chủ trương việc đưa người vào Namh hỗ trợ chống dịch. Nhưng nó lại là phát ngôn đụng chạm đến nỗi đau của người khác, xuất phát từ sự nhồi sọ có chủ ý của chế độ CSVN.
 
Người ta nói lịch sử không nói đến chữ '' nếu ''
 
Tuy nhiên cuối bài, mình vẫn muốn dùng chữ '' nếu'' để nói tâm tình của mình. Nếu bây giờ miền Nam và miền Bắc được một lần nữa chia lại, giới tuyến và hai chế độ. Những người như mình buộc phải trở về. Mình sẽ chọn miền Bắc, nơi của những món ngô khoai độn cơm, nơi của những chiếc xe đạp kẽo kẹt trưa hè, nơi phải xếp hàng dài dằng dặc ở bách hoá 12 Bờ Hồ chỉ để mua nhúm bấc bếp dầu. 
 
Mình chửi chế độ CSVN, sang nước Đức mình vẫn thế. Mình ra đi vì ở nơi này được tự do phát ngôn, đời sống cũng sung túc hơn...nhưng nếu nước Đức này chỉ có những người  miền Nam tị nạn cộng sản mới có quyền ở, mình sẽ đi nước khác hoặc trở về Hà Nội.
 
Vây là cuối cùng trong lòng mình cũng có sự phân biệt vùng miền, nên mình chẳng trách những người Nam Kỳ đang chửi người Bắc Kỳ.