Thứ Tư, 14 tháng 7, 2021

Covid 19 trải nghiệm và suy nghĩ.

Lúc có những tin tức từ Vũ Hán qua mạng xã hội và được biết viruts sẽ lây lan qua đường thở, đường chạm tay vào những vệt trên nắm cửa hay gì đó. Tôi chủ động mua sớm cả vài trăm cái khẩu trang loại xịn, nước xịt khuẩn lại xịn để dùng cho nhà và người quen.

Nhiều người lúc đó phản đối, cho rằng việc đeo khẩu trang là người bị bệnh mới cần đeo. Khoẻ thì việc gì phải đeo. Tôi cho rằng khoẻ đeo càng tốt chứ có sao. Một số người đeo khẩu trang ngoài đường lúc đó bị kỳ thị. Tôi mặc kệ, chẳng những thế còn mua thêm cả đống khẩu trang y tế và nước xịt khuẩn.

Thế rồi rất nhanh, người dân Đức lục tìm khẩu trang, có những trường hợp không mua được khẩu trang, người ta bịt mọi thứ có thể lên trên mặt. Lúc đó số khẩu trang của tôi thành quý giá, tôi đem cho những người quen, mang đến viện dưỡng lão. Người viện trưởng viện dưỡng lão muốn ngỏ ý với tôi rằng, thiết lập cuộc hẹn để viện tổ chức cảm ơn. Tôi lắc đầu nói, nước Đức đã giúp đỡ người Việt chúng tôi rất nhiều, tôi từ chối đưa số điện và danh tính. Tôi tặng cho viện 2 nghìn chiếc khẩu trang và 24 chai nước xịt khuẩn loại tốt.

Thời gian ngắn sau, nước Đức nhập khẩu trang từ TQ, số lượng đã tràn ngập thừa đủ để dùng.

Chính phủ ra lệnh giãn cách, đóng cửa trường học, quán xá...chỉ để lại trạm thuốc, cây xăng và dịch vụ mang đồ ăn đến nơi. Những người lao động nghỉ ở nhà được hưởng 75% tiền lương. Các cửa hàng được hỗ trợ tiền cho việc đóng cửa. Tiền lúc đó được giải ngân rất nhanh, chỉ cần khai báo một số giấy tờ là trong một tuần tiền đã được chuyển về tài khoản.

Người ta bảo không được tụ tập đông người, trên xe ô tô không được phép quá hai người, trừ trường hợp người trong gia đình....

Nhưng không ai bị nhiễm Covid mà bị cách ly kiểu dồn một chỗ cả. Người nhiễm bác sĩ xem thấy không nặng, họ nói về nhà đóng cửa lại, đừng có giao tiếp làm lây người khác. Nhiều người bị bệnh, tâm lý lo lắng, họ thấy bác sĩ nói thế, một số người bất mãn. Thật sự thì nhìn thông tin khắp nơi như Vũ Hán, Rome người xác người trong bao bọc la liệt, ai mà chẳng lo. 

Về khẩu trang, nước xịt khuẩn tôi đã chuẩn bị trước. Đương nhiên lương thực, thực phẩm không thể không trữ. Lúc Tí Hớn đi xét nghiệm bị Covid, gia đình tôi ở trong nhà không ra ngoài. Tí Hớn đã lớn, tuy nhiên tôi vẫn quàng vai ngồi sopha xem tivi với con mình. Tí Hớn ho húng hắng, đi i chảy, hơi sốt vài hôm rồi trở lại bình thường. Chúng tôi có gọi đồ ăn, người ta mang đến đặt ở cửa bấm chuông rồi đi. Chúng tôi tin bác sĩ có lý, nếu cứ nhiễm mà phải yêu cầu bác sĩ giữ lại chăm sóc hoặc có khu cách ly thì lấy đâu ra cho đủ chỗ, đủ người chăm. Chắc hẳn không phải ai bị nhiễm tính mạng đều nghiêm trọng cả, cho nên bác sĩ khám qua mới yêu cầu về nhà đóng cửa tự cách ly như vậy.

Chính phủ cho mở cửa trường học, quán xá nhưng với điều kiện phải giữ khoảng cách, một thời gian sau thống kê dịch bệnh tăng, chính phủ lại ra lệnh đóng cửa. Một thời gian sau lại cho mở và giữ cự ly, rồi đeo khâủ trang , quy định số người trên diện tích.....

Và bây giờ thì tất cả được mở lại, thậm chí còn nhiều nơi không đeo khẩu trang cũng chẳng sao.

Những điểm test có khắp mọi nơi, rất đơn giản. Chỉ cần khai tên, địa chỉ, năm sinh, số điện thoại là được test miễn phí, kết quả được chứng nhận trong tờ giấy hoặc gửi qua email sau 10 phút. Đầu tiên vào siêu thị hay vào đâu người ta còn kiểm tra giấy test, sau thì cũng bỏ chẳng còn ai kiểm tra nữa.

 Sau khi mọi thứ trở lại bình thường, tôi gặp lại những người quen, hầu hết đều nói rằng họ đã bị nhiễm và tự khỏi. Có hai người đi viện nằm thời gian ngắn, sau đó đã trở lại bình thường.

Không còn ai rón rén dùng giấy lót tay mở cửa chung cư hay bấm nút cầu thang máy. Chẳng còn ai phải giữ ý khi ngồi cạnh nhau. Chúng tôi ăn nhậu và xem bóng đá vai sát vai.

Covid đã biến mất rồi ư ? Nó biến mất thế nào ?

Tôi chịu, có lẽ nó vẫn còn. Nhưng vì sao người ta không hạn chế như trước ? Có lẽ do những con số thống kê tỷ lệ người nhiễm không còn cao nữa.

Thật kỳ diệu, hình như lúc bắt đầu có vắc xin để tiêm, thì người ta chẳng cần phải cách ly, giãn cách hay thực hiện biện pháp phòng dịch như trước nữa. Duy có vào nơi công cộng như siêu thị, công sở thì khẩu trang vẫn cần phải đeo.

Người ta quy định phải tiêm vắc xin,  sau đó được cấp giấy chứng nhận đã tiêm là cuốn sổ màu vàng, thì sẽ được đi lại mọi nơi. Nhiều người khoe với tôi tấm sổ vàng họ đã tiêm, lúc đó việc tiêm là người ưu tiên  mới đăng ký được. Thế nhưng chừng một tháng sau thì các điểm tiêm vắc xin cũng nhiều như điểm test, đến đăng ký tiêm cái là được tiêm ngay trong ngày hoặc hôm sau. Cũng như test, tiêm vắc xin ở Đức miễn phí và đón tiếp rất chu đáo, ân cần.

Công việc của tôi hay đi xa, tôi là nhân viên kinh doanh của một công ty.  Tuy nhiên thì đến giờ tôi vẫn chưa tiêm và chưa có sổ vàng hay còn gọi là hộ chiếu vắc xin, mặc dù tôi có  rất nhiều việc cần phải đi xa. Tôi đi sang nước khác bằng ô tô hay máy bay, trước khi đi có test ( mà kết quả tôi chưa test đã biết chắc chắn sẽ chẳng có gì ) nhưng chẳng ai hỏi xem tôi có chứng nhận kết quả thế nào.

Phải nói cơn dịch này có quá nhiều mâu thuẫn. Các dư luận viên Việt Nam đầu tiên chê bai các nước tân tiến như Đức, Mỹ, Pháp, Ý , Anh còn '' toang '' ...chỉ có Việt Nam chống dịch là thành công nhất. Nhưng đến giờ khi Việt Nam thưc hiện chính sách phòng dịch khắt khe nhất, thì dư luận viên lại nói nước ta nghèo, y tế không hiện đại như các nước kia, nên phải ngặt nghèo kiểm soát không thì '' toang''.

Mâu thuẫn không phải chỉ ở đám dư luận viên, mà ngay cả chính tôi người chủ động phòng ngừa mua sắm khẩu trang , chai xịt khuẩn từ rất sớm, rất đề cao nguy cơ của dịch. Vậy mà giờ tôi cảm thấy chưa cần thiết phải đi tiêm vắc xin. Tôi có hỏi nhiều người đã đi tiêm, họ nói chỉ ngơ ngơ, mệt mỏi hai hay ba hôm là hết, sức khoẻ sau đó trở lại bình thường. Đa phần trong số họ đều nói vì công việc đi lại, nên  tiêm để có sổ chứng nhận.

Tuy nhiên thì tôi vẫn mua máy thở tạo ô xy gửi về cho gia đình mình khi mà ở quê nhà dịch còn chưa có dấu hiệu bùng phát.

Người ta không thể vì bán được khẩu trang, xịt khuẩn hay máy trợ thở, vắc xin để mà tạo ra dịch. Thực tế thì lợi nhuận từ việc sản xuất những thứ đó không ăn nhằm gì so với những thiệt hại về phong toả, cô lập, ngăn sông cấm chợ, đình chỉ mọi  hoạt động đông người, đóng cửa nhà máy, trường học....nhà nước Việt Nam cũng không làm trò mượn dịch để lấy tiền của doanh nghiệp, tiền viện trợ  dùng chia nhau. Cái này nói ra nhiều bạn không bằng lòng, nhưng tôi nghĩ sao thì nói vậy. Giỏi lắm tiền các doanh nghiệp trong nước góp lại cho nhà nước phòng dịch không thể bằng số tiền thất thoát ở Vinashin, họ không thể vì số tiền đó mà gây hoảng loạn xã hội như hiện nay.

Thế nhưng kỳ lạ là trước khi chưa có vắc xin, mọi thứ thật kinh khủng, khi nó bắt đầu được tiêm, mọi thứ bỗng nhiên trở lại êm đềm. Mặc dù số lượng  người được tiêm tính theo đầu người chưa được là bao. Đến đây phải nói, rất nhiều quốc gia họ tiêm miễn phí, không phải tiêm lấy tiền để mà nói do để bán vắc xin mà tạo ra dịch trục lợi.

Hy vọng khi lượng vắc xin ở Việt Nam về đủ để tiêm cho dân, mặc dù việc tiêm không thể một vài chục ngày là toàn dân tiêm hết, nhưng việc hạn chế nghiêm ngặt sẽ được dỡ bỏ.

Tiêm vắc xin vào người có hại không ?  Tôi tin là không, chẳng chính phủ nào mà không kiểm tra nghiêm ngặt tác hại của nó cả, họ phải xác định chắc chắn rằng trước tiên nó không có hại cho cơ thể người, mới quyết định để toàn dân phải tiêm.

Thế giới đang toàn cầu hoá, một thế giới toàn cầu hoá tất nhiên phải có tầng lớp lãnh đạo.  Tầng lớp lãnh đạo nào cũng có phương pháp để duy trì mệnh lệnh của mình.

Tôi nghĩ chính phủ Việt Nam có những cân nhắc kỹ,  khi ra những quyết định phong toả thành phố HCM.

 

Thứ Ba, 6 tháng 7, 2021

Điệp vụ HT20 phần 10

 Cuộc giải cứu bất thành.

Dưới sự thu xếp của quan chức Boten Lào, các chiến sĩ cảnh sát Việt Nam được dẫn vào đặc khu TQ thuê 99 năm tại Lào. Các doanh nhân TQ đã thuê đất này để mở khu sòng bài, ăn chơi phục vụ người TQ. Chính phủ TQ trước đây đã áp lực với Lào để đóng cửa khu này, nhằm ngăn chặn người giàu TQ đến đây ăn chơi, cờ bạc thất thoát ngoại tệ. Nhưng thời gian sau các bên đã thoả thuận được lợi ích với nhau , giữa những nhà tài phiệt đầu tư khu này với chính phủ Lào và chính phủ TQ. Đặc khu được đầu tư lớn và mở lại rất quy mô.

Hai sĩ quan cảnh sát Việt Nam là Lệnh và Long vào đặc khu và đã gặp được hai đồng đội là Bùi Văn Tố và Lê Hải Anh vào trưa ngày hôm qua. Nhưng Long và Lệnh chỉ nói miệng với Tố và Hải Anh rằng họ là người của BCA đến để tổ chức việc đưa Tố và Hải Anh về Việt Nam.

Các chiến sĩ an ninh , cảnh sát nói chuyện với nhau và thống nhất sáng hôm sau, dưới sự có mặt của quan chức Boten, sẽ đưa người về.

Thế nhưng khi Long và Lệnh rời khỏi đặc khu, Bùi Văn Tố và Lê Hải Anh nảy sinh ra những hoài nghi. Thứ nhất Long và Lệnh chỉ nói miệng, họ không cùng đơn vị, không quen biết gì, không có lệnh trước nào của chỉ huy báo họ...làm sao Tố và Hải Anh có thể để số mệnh mình vào tay Long, Lệnh.

Cứ cho Long và Lệnh là cảnh sát Viêt Nam thật đi nữa, nhưng họ là người của phe phái nào khác trong nội bộ Việt Nam, muốn nhân dịp này làm gì đó phục vụ đấu đá nội bộ, thì liệu số phận họ sẽ ra sao ?

Từ sự phối hợp không đồng nhất, khiến Bùi Văn Tố và Lê Hải Anh nghi ngờ. Hơn nữa tại sao chỉ có hai người bọn họ về, còn 3 người còn lại ở đâu ?

Sau cả đêm suy nghĩ, cân nhắc. Khi trời còn chưa sáng, Lê Hải Anh và Bùi Văn Tố quyết định xin được trở về với ba người đồng chí đã sát cánh với mình hơn một năm qua từ Âu đến Á. Từ những ngày giá lạnh mùa đông tuýết trắng ở thành phố Paris, ngồi trong những chiếc xe ban đêm ngoài đường, gồng mình chịu lạnh...đến những ngày thoáng đãng biển xanh, cát trắng ở hòn đảo bên bờ Thái Bình Dương rồi đến hoang mạc Tân Cương, nơi mà xưa kia Tô Vũ chìm đắm hơn 20 năm chăn dê, chịu cực khổ để giữ khi tiết của người đi sứ.

 Khi mà phía Việt Nam mong trời sáng để nhận tin người về, một số đoàn đã chuẩn bi sang Lào đón. Thì lúc mặt trời còn khuất sau những dãy núi hùng vĩ của đất Tam Giác Vàng, Lê Hải Anh và Bùi Văn Tố đã rời Boten về Vân Nam để hội ngộ với ba đồng đội của mình.

 Trong lúc tôi viết những dòng này, phía cảnh sát Việt Nam vẫn còn để người ở Boten và đang cử đoàn người tiếp ứng, nhằm chứng minh cho Bùi Văn Tố và Lê Hải Anh thấy được việc đưa về là do đúng người của phe ta !!!!

Có lẽ họ vẫn nghĩ rằng Lê Hải Anh và Bùi Văn Tố còn ở khách sạn  trong đặc khu và chờ họ đón về. 

Một cách tốt hơn lẽ ra phải làm, là kệ cho Lê Hải Anh và Bùi Văn Tố làm nhân viên hướng dẫn ở khu sòng bài một thời gian, vài tháng chẳng hạn. Sau đó tìm cách tiếp cận, hoặc liên lạc, tạo được sự chắc chắn rồi hành động. Việc đưa hai sĩ quan cảnh sát lạ hoắc đột ngột đến gặp hai người kia rồi nói miệng mình là này nọ, bảo họ thu xếp đi theo về...khiến họ hoài nghi, né tránh là điều đương nhiên, nhất là khi ba đồng đội của họ còn chưa biết ở đâu.

Chọn cách khước từ và xin đi về hội ngộ cùng đồng đội, đó là cách xử lý tình lý vẹn toàn nhất mà Bùi Văn Tố và Lê Hải Anh đã lựa chọn.

Những người chiến sĩ an ninh trẻ khoẻ, đầy kiến thức, kỹ năng và lòng dũng cảm. Họ đã nhận nhiệm vụ từ cấp trên, từ giã con thơ, mẹ già, vợ dại dấn thân vào những nhiêm vụ khó khăn ở xứ người. Trong hoành cảnh éo le, họ vẫn giữ tình đoàn kết, nghĩ đến đồng đội. Họ cũng không hề van xin được về để làm mất thể diện quốc gia. Dù họ được đãi ngộ tốt về mọi mặt, thậm chí họ đã được đề nghị làm việc như nhân viên lễ tân, văn phòng của những khách sạn, sòng bài lớn và hưởng mức lương 1000 usd môt tháng.

Nhưng trong lòng họ vẫn mong ước được trở về quê nhà, dù trở về họ không còn chức vụ như xưa, họ bị chuyển làm cảnh sát phường cũng cam lòng.

 Đất nước này còn có những chiến sĩ quả cảm, trung thành. Nếu như có chỉ huy nhân hậu và hiểu biết đối nhân xử thế, đánh giá được đúng bản chất tình hình nữa....thì thật may mắn cho dân tộc Việt Nam.

Điệp vụ HT20 phần 9.

 Nhóm 5 người an ninh đang ở một khác sạn sang trong trên đảo Hải Nam, thì nhân viên ngoại giao của BNGVN tìm đến khách sạn đưa ảnh để hỏi có những người đó ở khách sạn không.  Phía Việt Nam muốn xác định rõ người và nơi ở của họ, để có chứng cứ gửi kèm công văn đến chính phủ TQ, hòng buộc chính phủ Trung Quốc phải áp lực đến nhà tài phiệt thả người.

 Nhưng phía khách sạn từ chối xác nhận, bởi nhà tài phiệt có phần hùn trong khách sạn. Nhân viên khách sạn không dại gì tiết lộ khách hàng đang ở chỗ họ.

Hai hôm sau, 5 người an ninh Việt Nam theo đường bộ, đường hàng không, chia lẻ đến Tân Cương.

Thời gian cứ qua đi, dường như không còn ai nhắc đến họ nữa,  cả người giữ lẫn người muốn đòi họ về.

 Đến ngày 29/5/2021 phía nhà tài phiệt muốn vài người trong số họ đi làm hướng dẫn viên ở khu ăn chơi tại Lào, đây là đặc khu mà Trung Quốc đã thuê của Lào ở mạn Tam Giác Vàng. Hai trong số 5 người là Lê Hải Anh và Bùi Văn Tố được đưa đến Boten của Lào.

Ngày 29 tháng 6,  đặc tình K theo dõi Facebook phát hiện tin tức hai người trên có mặt ở Lào và báo cáo cấp trên. Phía Viêt Nam khẩn trương xác minh lại thông tin và tổ chức ngay mọi biện pháp để đưa hai người về. Quan điểm là cứ đưa được ai về tốt người ấy, những người còn lại sẽ chờ có cơ hội để đưa về sau.

Ngày 2 tháng 7 hai sĩ quan của lực lượng cảnh sát ( không phải an ninh ) là Phạm Bá Lệnh và Trần Đại Long tiếp xúc với quan chức Boten chuyển thông điệp nhà nước Việt Nam muốn giúp đỡ đưa Lê Hải Anh và Bùi Văn Tố trở về Việt Nam.

Hôm nay 5 tháng 7 năm 2021. Lúc này là 9 giờ tối giờ Việt Nam. Phía Việt Nam khẳng định trong sáng ngày mai đưa Bùi Văn Tố và Lê Hải Anh về Việt Nam, phía Lào sẽ kiểm tra cửa khẩu biên giới chặt chẽ.

 Liệu phía Việt Nam có dành được thắng lợi 2/5 này không?

Câu trả lời sẽ rõ vào ngày mai.

Dưới đây là hình ảnh 2 sĩ quan của cục cảnh sát hình sự Phạm Bá Lệnh và sĩ quan cục cảnh sát truy nã tội phạm Trần Đại Long.

Phía Lào và Việt Nam có mối quan hệ khăng khít, bền chặt từ nhiều năm. Đây có thể sẽ làm một thuận lợi cho phía Việt Nam, cho những người tổ chức giải cứu các sĩ quan an ninh trong điệp vụ HT 20.

Tuy nhiên ở cương vị người quan sát việc này,  tôi có phân vân.

- Tại sao phía giữ người lại đưa Bùi Văn Tố và Lê Hải Anh về Boten, để Việt Nam có thể dễ dàng giải cứu ?

Thứ Hai, 5 tháng 7, 2021

Nam Bắc.

Nhân chuyện Bắc Nam kể chuyện mình. Khi kết thúc học bổng của thành phố Weimer, mình được chuyển sang học bổng của Pendeutschland dài hạn. Học bổng này dài hạn đến 4 năm, vừa mục đích cho mình có thời gian ngồi viết sách, vừa có thời gian làm quen với cuộc sống ở nước Đức.

Người ta sắp xếp khá chu đáo, tức họ tính kỹ cho mình có thời gian ở Đức hợp pháp và có thu nhập chính thức thời hạn dài, tạo cho mình tiêu chuẩn để nhập quốc tịch sau này. Không những thế họ còn sắp xếp chỗ ở tại Muenchen hoặc Nurnberg, bởi họ biết những người như mình ở Tây Đức nơi có nhiều người thuyền nhân miền Nam, mình sẽ được thuận lợi hơn vì có những người chung mâu thuẫn với chế độ CSVN.

Thế nhưng khi chuyển sang học bọc dài hạn kia, mình yêu cầu cho mình ở Berlin.

Vì người ta đã chuẩn bị nhà cho mình ở Tây Đức, họ không ngờ mình xin về Berlin, thủ phủ của người Việt yêu chế độ cộng sản Việt Nam, nơi mà có đến những hàng chục hội đoàn treo cờ đỏ, cờ búa liềm sinh hoạt nhộn nhịp, nơi có đại sứ quán Việt Nam với mạng lưới chân rết bao phủ khắp cộng đồng.

Người ta hỏi nếu mình sống ở Berlin, có gặp sự thù nghịch của những người miền Bắc đi theo diện lao động, học tập và vượt biên theo đường Nga không ?

Mình nói, ở Hà Nội tôi vẫn sống và viết như thế này.
 
Mình phải ở lại Weimar thêm vài tháng để bên học bổng họ tìm nhà cho mình ở Berlin. Thời gian đầu ở Berlin những người Việt đi từ miền Bắc rất e ngại mình, có nhiều người còn có vẻ thù nghịch. Sau thời gian dài, rồi hầu như đại đa số người Việt ra đi từ trên vỹ tuyến 17 ở Berlin mà mình gặp,  đều coi việc mình viết là quan điểm cá nhân, tự do của mỗi người, có thể họ không đồng tình, không ủng hộ. Nhưng họ vui vẻ không còn thái độ coi mình là phản động, là phá hoại đất nước gì nữa. Nhiều người coi mình như bạn bè, dù họ vừa đi dự một buổi kỷ niệm quốc khánh 2/9  do sứ quán tổ chức và  vỗ tay nghe những phát biểu của quan chức chế độ CSVN, sau đó ra về gặp mình ở quán xá, nghe mình chửi chế độ, họ coi chuyện đó là bình thường , chuyện đa nguyên ở đất nước đân chủ như Đức.

Nếu phải bắt buộc sống ở khu vực người thuyền nhân miền Nam, những người ra đi từ chế độ VNCH. Mình sẽ chọn một tỉnh lẻ để sống và giao du với số hạn chế những anh em miền Nam như Hân Trần bên Austin hay anh Hoàng bên Houston, những người thực sự coi mình là anh, là em. Mình sẽ hạn chế tối thiểu xuất hiện ở công động người Việt tị nạn cộng sản.  Bởi mình kinh nghiệm là khi mình cất giọng Bắc lên, lỡ say chuyện văng câu chửi thề đm...những người đó họ nghe sẽ khơi lại ký ức của họ về nỗi buồn ngày 30 tháng 4.
 
Mình theo dõi văn học, văn hoá người miền Nam, hình như trước ngày 30 tháng 4. Người miền Nam họ không có sự căm ghét người miền Bắc như bây giờ. Kể cả những tác phẩm viết về chiến tranh của nhà văn Phan Nhật Nam hay những nhạc phẩm thời chiến của Nguyễn Văn Đông, Trần Thiện Thanh...nhưng sau 30 tháng 4 thì mọi thứ đã khác, đương nhiên và tất nhiên sẽ khác.

Những em nhỏ từ Hải Dương vào tiếp viện cho Sài Gòn, họ quá trẻ để không đủ hiểu về lịch sử đất nước, họ chỉ nghe những tuyên truyền nhồi sọ hết năm này sang năm khác cái điệp khúc chiến thắng 30.4 thần thánh. Một vài phát ngôn của họ bột phát từ ý thức ấy, nó không phải của những người chủ trương việc đưa người vào Namh hỗ trợ chống dịch. Nhưng nó lại là phát ngôn đụng chạm đến nỗi đau của người khác, xuất phát từ sự nhồi sọ có chủ ý của chế độ CSVN.
 
Người ta nói lịch sử không nói đến chữ '' nếu ''
 
Tuy nhiên cuối bài, mình vẫn muốn dùng chữ '' nếu'' để nói tâm tình của mình. Nếu bây giờ miền Nam và miền Bắc được một lần nữa chia lại, giới tuyến và hai chế độ. Những người như mình buộc phải trở về. Mình sẽ chọn miền Bắc, nơi của những món ngô khoai độn cơm, nơi của những chiếc xe đạp kẽo kẹt trưa hè, nơi phải xếp hàng dài dằng dặc ở bách hoá 12 Bờ Hồ chỉ để mua nhúm bấc bếp dầu. 
 
Mình chửi chế độ CSVN, sang nước Đức mình vẫn thế. Mình ra đi vì ở nơi này được tự do phát ngôn, đời sống cũng sung túc hơn...nhưng nếu nước Đức này chỉ có những người  miền Nam tị nạn cộng sản mới có quyền ở, mình sẽ đi nước khác hoặc trở về Hà Nội.
 
Vây là cuối cùng trong lòng mình cũng có sự phân biệt vùng miền, nên mình chẳng trách những người Nam Kỳ đang chửi người Bắc Kỳ.

Thứ Năm, 1 tháng 7, 2021

Thằng Bờm và 5 đơn vị điều tra.

 Người ta hay gọi những người dại dột là thằng Bờm. 

Thở nhỏ đọc bài thơ thằng Bờm với Phú Ông, tôi thấy Bờm đúng là dại lắm. Đến khi lớn lên tôi mới hiểu thằng Bờm trong ca dao ấy qúa hiểu lẽ đời. Làm sao mà quạt mo lại đổi được ba bò, chín trâu ? Đến xâu cá mè còn không đổi được nữa là một bè gỗ lim. 

Thằng Bờm biết phú ông lừa đảo, nếu nó nhận cái quạt mo đổi lấy ba bò, chín trâu. Phú ông sẽ nuốt lời hứa và nếu có đem ra cho ai nghe , chẳng ai tin cái quạt mo đổi lấy ba bò, chín trâu cả.

Nên mãi đến hòn xôi thì Bờm ta mới ừ, hòn xôi có thể hiện diện ngay trên tay như cái quạt mo trên tay Bờm, trao cái nuốt ực vào bụng là xong. Trị giá tương đương mà ăn chắc ngay được. Chứ ba bò , chín trâu thì hoang đường quá.

Hôm nay báo chí đưa tin 5 đơn vị điều tra độc lập.

Trích báo Vietnamnet.vn

'' Kết quả giám định này khi nhận tử thi bố quân nhân Trần Đức Đô cũng ký nhận. Còn tất cả những tình tiết khác, nguyên nhân chúng ta phải chờ cơ quan điều tra, các cơ quan sẽ thực hiện theo đúng trình tự tố tụng, có sự phối hợp và kết luận rõ ràng".

Đề cập về các đơn vị đang vào cuộc điều tra, Đại tá Thìn cho biết có 5 đơn vị đang vào cuộc gồm: Phòng Điều tra hình sự Quân khu 1; Cục Điều tra hình sự (Bộ Quốc phòng); Cục Bảo vệ An ninh quân đội Bộ Quốc phòng; Viện Pháp y quân đội và Công an tỉnh Thái Nguyên ''

Nhiều người bày tỏ sự vui mừng, họ tin rằng sự thật sẽ được sáng tỏ, Trần Đức Đô bị đánh chết hay do tự vẫn. Công lý sẽ hiện hiển một cách công bằng.

Hỡi ôi !

Có bao nhiêu người đã quên bài học của thằng Bờm.

Một cái chết chỉ tìm nguyên nhân giữa bị đánh và treo cổ tự vẫn ?

Sao phải đến 5 đơn vị điều tra vào cuộc cơ chứ. Khác mẹ nào một cái quạt mo mà mang ba bò, chín trâu ra đổi. Đâu phải kỳ án gì mà phải từng ấy đơn vị vào cuộc ?

Nếu là chết tự vẫn hay bị đánh chết, mắt thường người ta cũng kết luận được ngay, một bác sĩ đa khoa cấp huyện cũng khẳng định được.

Vậy mà mang từng ấy lực lượng hùng hậu ra làm gì ? Trấn an dân ư ?

Có thể việc huy động từng ấy lực lượng trấn an được những người thiếu hiểu biết, hoặc nó giúp cho những kẻ định hướng dư luận có cơ sở để trấn áp những bức xúc của dư luận.

Chứ người hiểu biết, họ thấy đáng sợ cái chế độ này hơn. Người ta phải rợn người khiếp sợ không phải vì nền y khoa cơ bản của đất nước này quá kém cỏi, không phân biệt được chết do bị đánh hay do tự  vẫn. Mà người ta kinh sợ vì cách thức xua một lực lượng hùng hậu tinh nhuệ, chuyên môn ra để xử lý một việc đơn giản.

Chỉ 10 phút một bác sĩ đa khoa cấp huyện nhận định xong chết do tự vẫn hay bị đánh chết. Thế mà cả lực lượng hùng hậu, tinh nhuệ và chuyên môn cao vào cuộc, đến khi người chết đã chết rồi mà vẫn chưa ra kết quả tự vẫn hay bị đánh chết.

Chỉ có một đáp án với thắc mắc trên, đó là 5 đơn vị điều tra ấy được tung ra để tìm cách dựng lên một cách giải thích phù hợp với chỉ đạo của Bộ Quốc Phòng, Bộ Chính Trị, Ban Bí Thư...

Tức nếu cấp lãnh đạo cấp cao họp, họ căn cứ tình hình dư luận,  đánh giá mọi chiều hướng, tác động tốt xấu..họ đồng ý là vụ này Trần Đức Đô bị đánh chết. Lập tức 5 cái đoàn kia vẽ lên kịch bản hợp lý là Đô mâu thuẫn với đồng đội, rủ nhau vào rừng đánh nhau và bị đánh chết, đồng đội sợ tội la toáng lên là Đô tự tử. Trong lúc khẩn trương chữa trị, cán bộ chỉ huy đã theo lời lính mà nói lại với gia đình.

Nếu cấp lãnh đạo cao nhất cân nhắc mọi lợi hại và quyết định cho Đô tự vẫn, thì 5 đoàn kia sẽ dựng hiện trường giả, cùng nhau vẽ lên một kịch bản thật chặt, lường trước mọi câu hỏi của dư luận để có cách trả lời. Sẽ có nhân chứng kể rằng Đô thường có những động thái bất thường như khóc, buồn, hay nói thổ lộ gì đó về cái chết...rồi có sợi dây bị lấy từ đâu, có cách treo cổ trên cây keo như thế nào cho hợp lý.....

Các bạn nên nhớ, trưởng ban tuyên giáo của đảng bây giờ là một thượng tướng của tổng cục chính trị quân đội chuyển sang, phó trưởng ban cũng xuất thân là một tướng quân đội giờ còn là bộ trưởng bộ thông tin và truyền thông.

Đứng đầu quân uỷ trung ương, đơn vị đầu não của bộ quốc phòng là tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng.

Khi Phú Ông mang ba bò, chín trâu ra đổi cái quạt mo, thì Bờm không có hòn xôi nào hết. Chỉ có sự lừa đảo mà thôi.

Khi người ta đã mang cả 5 đơn vị hùng hậu ra tìm nguyên nhân cái chết của cháu Trần Đức Đô, thì gia đình cháu và người dân cả nước không có sự thật nào về cái chết của cháu hết, chỉ có sự gian trá để đánh lừa dư luận mà thôi.

Phải thế không, ông Phú Trọng ?


Thứ Bảy, 26 tháng 6, 2021

Chuyện phiếm với con trai 2.

 Tí Hớn đi chơi với bạn gái về, bạn gái kém Tí Hớn 1 tuổi. Bố hỏi chuyện thì biết cậu và bạn gái đi ăn bim bim và uống trà sữa. Hỏi ai trả tiền thì bạn gái trả. Hỏi tiền con đâu mà con không trả, Tí Hớn bảo không có tiền.

Bố hơi bực, bố bảo con phải luôn để sẵn 20 euro trong người khi đi đâu, để phòng có chuyện gì như con đói hoặc bố cần mua gì nhắn con mua. Hoặc con gặp bạn bè ăn uống gì có tiền trả. Tí Hớn nói tiền để trong balo đi học, quên không lấy ra.

Bố hỏi thế lúc bạn rủ đi, con không kiểm tra à. Tí Hớn bảo con không nghĩ ra, chỉ tưởng đi em rủ đi cùng mua cái thẻ Amazon, rồi em rủ vào uống trà sữa.

Tí Hớn ngáo ngơ nhất với tiền, nhiều lúc bố phải hỏi và kiểm tra có còn tiền không để bố bổ sung. 

Bố dặn lần sau con phải mời bạn ấy đi ăn gì và con trả tiền, Tí Hớn vâng dạ. 

Chẳng biết nó vâng dạ xong có nhớ không hay rồi cũng quên.

Tí Hớn hỏi.

- Bố ơi, sao lúc Tây Ban Nha đang đá với Slovekia bố bảo sắp thắng, mà họ thắng luôn 5 quả luôn hả bố. Bố biết à ?

Bố.

- Sao mà bố biết, bố thấy hội Tây Ban Nha tấn công ghê, mà Slovekia phòng thủ chặt chẽ, thủ môn bắt hay, tâm lý vững vàng. Rồi bố thấy tổ trọng tài máy tính, gọi trọng tài chính ra để mách đội Slovekia phạm lỗi, mà cái lỗi ấy vớ vẩn bỏ qua cũng được, vì nó không trong tình huống tấn công có cơ thành bàn, chỉ là bóng đưa đẩy ngoài khu trung tuyến.  

Tí Hớn.

- Gọi ra thế thì sao ạ?

Bố.

- Gọi ra thế để đánh tâm lý đội Slovekia, là đội mày cứ phòng thủ chặt đi, thế nào rồi cũng ăn quả phạt đền. Khiến cho hàng thủ Slovekia đang đầy hứng khởi bị cú đe doạ ngầm, tâm lý sẽ tự nhiên cứng lại, phản ứng không còn tốt nữa. 

Tí Hớn.

- Sao trọng tài máy tính phải làm thế hả bố.

Bố.

- Vì ban tổ chức nó bảo làm thế, đá bóng liên quan đến cá độ, liên quan đến quảng cáo. Hai thứ đó là cả núi tiền. Người ta tổ chức mà toàn đội yếu, đội của nước có nền kinh tế kém lọt vào thì ai xem, ai cá độ. Người ta có công bằng diễn ra, nhưng họ luôn bênh bên mạnh trong khuôn khổ họ làm được. Con cứ để ý mà xem, hồi xưa chưa có cái công nghệ VAR đó, khi một đội mạnh đá đội yếu, con có thấy bao giờ đội mạnh bị phạt đền oan chưa ? Hầu như là chẳng bao giờ có cả, hoặc rất hiếm khi bị oan.

Tí Hớn gật gù, đúng là thế.

Lúc này có người xen vào.

- Tại sao cứ nói chuyện đó với con nhỉ, biết được là có chuyện như thế à mà nói.

Tí Hớn cãi hộ bố.

- Người Việt mình ở đây còn đánh mấy chục nghìn cá độ, huống chi là bao nhiêu người trên thế giới, tiền cá độ nhiều như thế thì nhà cái họ phải làm cái nọ cái kia thôi.

Người kia lắc đầu. Bố Tí Hớn nói.

- Con có thấy trận Đức và Hung không, lúc bố bảo bọn Đức sao không thay người và thay đổi cách tấn công, thay vì cứ dạt cánh rồi đưa bóng bổng vào khu 16,5 m của Hung, thì cho người cầm bóng dẫn vào mà chuyền ngắn để kiếm phạt, kiếm cơ hội. Một lúc sau thì Đức thay người và đá như vậy.

Tí Hớn nói đầy khâm phục bố.

- Đúng là bố nói đúng, sau y như vậy. Ông huấn luyện viên Đức làm y như lời bố.

Bố hỏi.

- Con nghĩ xem, bố biết gì về bóng đá bằng một ông huấn luyện viên cả đời theo nghề ấy, ông ấy chỉ đạo bao nhiêu cầu thủ giỏi, qua bao nhiêu trận, ông ấy nổi tiếng và cả thế giới biết. Lẽ nào bố lại giỏi như ông ấy ! Chuyện đó là không thể có. Cái chính ở chỗ là lúc đó người ta mới cần thay chiến thuật để ghi bàn thôi. Một tỷ số hoà ở trận đó sẽ khiến cho dân cá độ thua sạch trắng. Kể cả dân bắt độ tỷ số cũng không ngờ hoà đến 2-2.

Tí Hớn hỏi.

- Thế vòng sau thì còn kiểu này không bố?

Bố.

- Sẽ ít đi, chẳng hạn Anh với Đức là hai đội mạnh như nhau, họ sẽ cho đá công bằng. Không phải trận nào người ta cũng tác động, vì như thế ai chơi. Cờ bạc và chính trị là hai trò có những nét giống nhau. Ở Việt Nam khi người ta bầu cử, họ cũng ra quy định trước cho có vẻ công bằng. Ví dụ họ bảo lần này chọn tiêu chí trong các ứng cử viển là những người có sức khoẻ bảo đảm phục vụ đất nước, mà sức khỏe thì người trẻ đương nhiên có hơn người già, thế là người già bị loại,  trừ một trường hợp duy nhất đặc biệt là ông Trọng. Đến khoá sau thì người ta bảo lần này chọn người có kinh nghiệm để lãnh đạo đất nước, mà người già nhất, làm lâu nhất đương nhiên có kinh nghệm, lại là ông Trọng. Đến khi vào vòng ứng cử rồi thì còn ông Trọng mà thôi. Lúc ấy nó thả cho bỏ phiếu công bằng, không tác động gian lận gì, thì ông Trọng vẫn được chọn.

Tí Hớn nói.

- Bố cứ lo thế, con không bao giờ chơi cá độ đâu.

Bố nói.

- Con nghĩ bố nói để con sợ không cá độ à, bố đẻ ra con, bố biết con sẽ không bao giờ chơi. Nhưng chuyện bố nói với con, không phải sợ con chơi cá độ mà bố nói. Mà bố muốn con hiểu cuộc đời này. Kinh Thánh có dạy, con phải khôn ngoan như con rắn và đơn sơ như con chim bồ câu. Con hiểu câu này không, tại sao Chúa lại dạy người ta khôn như một con rắn và ngây thơ như con chim bồ câu ? Đó là triết lý của cuộc sống con người. Khôn ở chỗ nào và ngây thơ ở đâu, trong trường hợp nào. Nếu con không sa ngã vào điều xấu vì bản chất con ngây thơ, trong sáng ...điều đó chưa đủ. Vì có ngày con sẽ bị cạm bẫy khiến con sa ngã. Con tránh điều xấu vì con hiểu về nó, về tính chất, quy luật của nó...như thế sự tránh khỏi nó mới là chắc chắn nhất và hơn hết là con hiểu nó để không bao giờ con là người chủ động làm điều xấu.

Còn sự ngây thơ, hãy để nó khi còn làm điều gì đó giúp ai. Con làm vì muốn làm điều tốt cho người ta, chỉ nghĩ đơn sơ vậy thôi. Không nghĩ họ sẽ tốt lại với mình, không buồn khi mình giúp họ, sau đó họ lại hại mình, vì đó là một vấn đề sau. Còn trước mắt mình giúp ai đơn giản vì sự đơn sơ nhân hậu trong lòng mình, đó là giúp người ta khi mình có thể.

Đấy là lý do mà tại sao hôm nay bố nói với con những chuyện về cá độ , về cờ bạc như vậy. Suốt cả tuổi thơ của con, bố chỉ kể cho con nghe chuyện cổ tích về ông Bụt  về bà Tiên, đó là bố muốn con là một con chim bồ câu đơn sơ. Giờ đến lúc bố nói và kể con nghe những chuyện như này.

Tí Hớn thấy bố kết thúc câu chuyện, nó nhìn bố nói.

- Con cám ơn bố.

Thứ Hai, 21 tháng 6, 2021

Trương Mỹ Lan, pháo đài bất khả chiến bại.

 Đầu năm 2014vụ án Dương Chí Dũng đã làm xôn xao dư luận khi Dũng khai tại toà đã cầm 1triệu usd của Trương Mỹ Lan bà chủ củaVạn Thịnh Phát để đưa cho tướng Phạm Quý Ngọ nhờ chuyển đổi công năng Cảng Sài Gòn.

Nếu cứ như bây giờ, chỉ cần lời khai như vậy đã khiến nhiều người phải vào tù, như Nguyễn Duy Linh con trai cựu thứ trưởng Nguyễn Văn Hưởng mới đây, thì lời khai của Dương Chí Dũng đầy đủ và có cơ sở hơn các lời khai kia nhiều. Có lẽ vì nó quá có cơ sở khiến tướng Ngọ mắc bệnh chết bất ngờ, và Trương Mỹ Lan ung dung thoát nạn. Chẳng những thế, gia tộc Trương Mỹ Lan còn đe doạ rút khỏi quốc tịch Việt Nam để giữ quốc tịch Trung Quốc.

Nếu gia tộc Trương Mỹ Lan không còn quốc tịch Việt Nam, với quốc tịch Trung Quốc và việc sở hữu hàng núi đất vàng, đất kim cương và nhiều cổ phần lớn tại Việt Nam sẽ thế nào? 

Câu hỏi quá nan giải với những người làm án Dương Chí Dũng, trước phiên xử của Dương Chí Dũng mấy ngày, người đứng đầu chuyên án này được Trung Quốc gọi sang làm việc. Uỷ viên bộ chính trị TQ Mạnh Kiến Trụ đã nhắc nhở Nguyễn Bá Thanh phải coi trọng sự hợp tác toàn diện giữa hai nước, tức không để vấn đề xảy ra với Trương Mỹ Lan.

Nguyễn Bá Thanh dường như đã bỏ ngoài tai, ông để cho Dương Chí Dũng khai ra Trương Mỹ Lan đã hối lộ 1 triệu usd cho tướng Ngọ, nhằm thâu tóm dự án Cảng Sài Gòn, một dự án có tính chiến lược về kinh tế, quân sự ở Tp HCM.

Nguyễn Xuân Phúc và Nguyễn Phú Trọng đã làm hài lòng Trung Quốc khi tiễn đưa cả Phạm Quý Ngọ lẫn Nguyễn Bá Thanh về nơi chín suối. Trong còn tử tế hơn khi để Ngọ tự vẫn và đưa con Ngọ tiếp tục trong ngành công an với chức phó giám đốc công an tỉnh Thái Bình. Còn con trai Bá Thanh không được như thế, vì bố ngang bướng không chịu thần phục thiên triều,  sau này bị Phúc tiễu trừ, làm đứt đoạn quan lộ dòng họ Nguyễn Bá đất Quảng.

Sau khi đại hội 12 kết thúc, Tứ trụ mới hình thành và quyền lực tập trung về tay Trọng và Phúc, gia tộc Trương Mỹ Lan lại làm đơn xin rút cái đơn xin thôi quốc tịch Việt Nam. 

Hoa Kiều ở Sài Gòn là một thế lực ngầm có ảnh hưởng rất lớn từ xưa, đến thời bao cấp đang trong chiến tranh Việt Trung chưa dứt, tướng Lê Đức Anh khi có  ý định bình thường hoá quan hệ với Trung Quốc, đã phải bay vào Sài Gòn gặp Hoa Kiều có ảnh hưởng ở đây để nhờ kết nối với Trung Quốc nói chuyện bình thường hoá. Chúng ta hãy hình dung cuộc xua người Hoa về nước của Lê Duẩn trước đó diễn ra rộng như thế nào, mà đến khi Duẩn chết, ảnh hưởng của Hoa Kiều Chợ Lớn khiến Lê Đức Anh tìm đến.

Ngày nay gia tộc Trương Mỹ Lan chính là đại diện của Hoa Kiều có ảnh hưởng lớn như vậy.

Trong nhiều thập kỷ từ 1994 đến 2016 uỷ ban Tp HCM đã ưu ái cấp cho Vạn Thịnh Phát vô số dự án, đây là thời kỳ mà Trương Tấn Sang làm chủ tịch uỷ ban NDTP, bí thư thành phố HCM. Thanh tra chính phủ đã từng chỉ ra những sai phạm của Tp HCM dưới thời Trương Tấn Sang cấp hàng núi bất động sản vàng cho tập đoàn Vạn Thịnh Phát của Trương Mỹ Lan.

--------------------------------------------------

'' +Những dự án cao ốc VTP của Tập đoàn Vạn Thịnh vi phạm luật đất đai cần thanh tra: 1/ Cao ốc VTP do Công ty CP Tập đoàn Vạn Thịnh Phát làm chủ đầu tư với tổng diện tích đất 1.954m2, tọa lạc tại địa chỉ 187A, 187H, 193, 203 Trần Hưng Đạo (quận 1, TP.HCM). Khu đất này có nguồn gốc là đất của nhà nước. Khu đất này trước đây là khách sạn Vạn Xuân, được Kiến trúc sư trưởng TP.HCM cấp phép xây dựng cho Liên hiệp Dịch vụ Sản xuất Thương mại, thuộc Tổng Công ty Thương mại Sài Gòn là tài sản công. TTCP đề nghị Bộ Tài chính kiểm tra, có biện pháp để xử lý theo pháp luật. Ngày 30/7/1994, UBND TP.HCM có quyết định chuyển giao tài sản cố định gồm khu nhà số 187A, 187H, 193, 203 Trần Hưng Đạo cho Công ty dịch vụ và Thương mại thành phố. Ngày 24/12/1999, UBND TP.HCM ban hành văn bản chỉ đạo, chấp thuận cho giải thể việc hợp tác kinh doanh giữa Công ty Dịch vụ và Thương mại TP.HCM (Công ty DVTMSG) và Tập đoàn Vạn Thịnh Phát, cho phép Công ty DVTMSG chuyển nhượng phần góp vốn trong khách sạn Vạn Xuân trị giá 587.332 USD cho Công ty Vạn Thịnh Phát. Đến 2006, UBND TP.HCM có quyết định số 480/QĐ-UBND, chấp thuận cho Vạn Thịnh Phát được thuê đất sản xuất kinh doanh tại địa chỉ trên, với diện tích là 1.985m2, mục đích cho thuê để làm khách sạn và văn phòng, thời hạn cho thuê đến hết năm 2020. Thanh tra Chính phủ kiểm tra đã phát hiện chi tiết UBND TP.HCM không tính doanh thu bãi đỗ xe theo quy định, điều này đã dẫn đến làm giảm giá trị tiền sử dụng đất phải nộp 1,191 tỷ đồng. Và việc TP.HCM áp dụng suất đầu tư không đúng đối với công trình hạ tầng kỹ thuật có quy mô nhỏ hơn 20ha, chính vì thế đã làm tăng chi phí đầu tư hạ tầng. Dự án đến thời điểm thanh tra, đã đầu tư xây dựng hoàn thành và đưa vào sử dụng làm trụ sở của công ty, văn phòng cho thuê VTP Office Building. 2/ khu tứ giác Nguyễn Huệ - Ngô Đức Kế - Hồ Tùng Mậu - Huỳnh Thúc Kháng -phường Bến Nghé, quận 1. Đây là một dự án có nguồn gốc đất do Nhà nước quản lý là hơn 2.815m2. Tư nhân sở hữu hơn 8.342m2. Theo Sở Kế hoạch Đầu tư, đến nay nhà đầu tư đã thoả thuận, đền bù cho các hộ dân với diện tích 7.931m2. Thông tin chi tiết như có 2.019m2 nhà đất đầu tư đã có giấy chứng nhận quyền sử dụng đất đứng tên Công ty cổ phần đầu tư Vạn Thịnh Phát, 5.912m2 đất nhà đầu tư đã kí biên bản thoả thuận với các hộ dân.

--------------------------------------------------

Chắc chắn các bạn đọc sẽ hoa mắt khi nhìn những con số chỉ diện tích đất vàng ở TP HCM mà Trương Tấn Sang đã chuyển cho Trương Mỹ Lan thâu tóm với giá rẻ mạt. Các bạn cũng hiểu vì sao Osin Huy Đức thọc mũi tứ phương, nhưng riêng về gia tộc Trương Mỹ Lan này hắn dường như không hề hay biết đến sự tồn tại của họ. Không chỉ Huy Đức mà còn nhiều Kols nữa ở đất SG vỗ ngực xưng hùng, nhưng động đến gia tộc Trương Mỹ Lan đều thái độ như Osin HuyĐức.

Khi Đinh La Thăng tiếp quản Sài Gòn, Thăng đã không cho thành phố tổ chức hội nghị ở khách sạn, nhà hàng , điểm tổ chức hội nghị của gia tộc Trương Mỹ Lan.  Ngay tức khắc đệ của Trương Tấn Sang được lệnh tấn công. Trương Hoà Bình khơi lại ra những sai phạm của Thăng tại cuộc họp Bộ Chính Trị. Trương Huy San ngay lập tức đưa nhiều loạt bài dẫn hướng dư luận nhằm hỗ trợ cho Trương Hoà Bình diệt gấp Đinh La Thăng.

Để giết được Đinh La Thăng, phải huy động tổng lực, tác động tổng lực. Phải cần đến số tiền khổng lồ. Trung tâm tài chính chi trả cho vụ diệt Đinh La Thăng là một ngân hàng nằm khuất trong khách sạn 6 sao, khách sạn Time Square của tập đoàn Vạn Thịnh Phát trên đường Đồng Khởi, Nguyễn Huệ trung tâm của trung tâm Sài Gòn.

Ngân hàng nào mà lại đi nằm khuất như vậy, để che mắt cho những kẻ đến khách sạn, đến hội nghị giao dịch mờ ám với ngân hàng dễ dàng.

Ngân hàng đó là ngân hàng China Bank.

Gây sự với TQ dự án đường sắt trên cao chưa đủ, trước đó chỉ đạo các dự án của PVN không muốn cho tập đoàn  TQ tham dự, ký kết nhiều dự án khai thác dầu với phương Tây trên biển...Đi đến đâu gây sự với TQ đến đó...động đến pháo đài, động đến hang ổ chiến lược của TQ tại miền đất bất khả xâm phạm của Hoa Kiều tại thánh địa lâu đời của họ tại Sài Gòn, Đinh La Thăng gục ngã.

Phúc và Trọng đều muốn giữ mình để ngồi tiếp, nên đã thoả hiệp với bọn họ Trương tiêu diệt Đinh La Thăng. Bây giờ còn ai tán tụng ngòi bút anh hùng của Trương Huy San khi đánh Đinh La Thăng hay không ?  Không bằng lúc đó, nhưng chắc vẫn còn nhiều, vì ảnh hưởng của China Bank sau lưng tập đoàn hùng mạnh Vạn Thịnh Phát còn lớn lắm ở Việt Nam.

Trương Mỹ Lan với Trương Tấn Sang, Đặng Văn Thành với Nguyễn Xuân Phúc...những liên minh ma quỷ tiền quyền như thế, đã thao túng chi phối nền kinh tế và chính trị, văn hoá của đất nước này dưới sự hỗ trợ mị dân của những tên bồi bút như Trương Huy San, chúng đã  thành công bịt mắt đánh lừa được dư luận.

Ngày nay vòi bạch tuộc của tập đoàn Trương Mỹ Lan đã ảnh hưởng sâu rộng đến trí thức, văn nghệ sĩ, báo chí và quan chức lãnh đạo cấp cao của Việt Nam. Cùng với sự bất lực của thế giới với một Trung Quốc đang đi lên.Vạn Thinh Phát của Trương Mỹ Lan càng trở thành một pháo đài vững chắc hơn bao giờ hết ở trung tâm kinh tế Việt Nam, không những kiên cố mà nó còn có những họng pháo bắn ra những đồng tiền lũng đoạn chính trị, kinh tế Việt Nam.




Chủ Nhật, 20 tháng 6, 2021

Chân dung tân phó chủ tịch Hà Nam Nguyễn Đức Vượng. Phần 1.

 Nhìn bảng liệt kê trình độ của tân phó chủ tịch Hà Nam Nguyễn Đức Vượng với khuôn mặt sáng sủa của ông, có lẽ ai cũng nghĩ trình độ của ông này là có thật.

Thạc sĩ quản lý kinh tế, đại học luật, đại học kinh tế và tốt nghiệp lý luận chính trị cao cấp. Đó là những gì trong sơ yếu lý lịch ứng cử đại biểu quốc hội của ông.

Ở tuổi đôi mươi, Nguyễn Đức Vượng học 1 năm ở trường sĩ quan pháo binh Sơn Tây, sau đó chuyển về làm nhân viên công ty lương thực. Như vậy có thể khẳng định luôn, những bằng cấp hoành tráng kia là Vượng có được ở thời kỳ sau này, chứ không phải học chính quy như các sinh viên. Tức Vượng học tại chức. Kiểu vừa học, vừa công tác.

Đây là ưu điểm nổi bật nhất của lãnh đạo ta, ưu điểm mà những sinh viên của chúng ta khó mà có được. Nhiều sinh viên được bố mẹ nuôi, không phải lo lắng gì về cơm áo, nhưng chật vật mới tốt nghiệp một trường đại học để có tấm bằng. Còn lãnh đạo ta ở tuổi sinh viên thì đi làm nhân viên quèn ở đâu đó, sau leo được dần lên có chức cao thì đi học cao hơn. Chức cao thì trách nhiệm nhiều, công việc nhiều, thời gian lo cho dân cho nước nhiều. Nhưng lãnh đạo ta vẫn có thời gian để học và dành được hết bằng này đến bằng khác.

Bước ngoặt đánh dấu sự nghiệp của Nguyễn Đức Vượng bắt đầu khi ông ta được làm địa chính ở Duy Tiên, quê nhà ông ta. Sau đó được làm trưởng phòng tài nguyên môi trường của huyện Duy Tiên vào thời điểm năm 2001 đến 2005.

Đến đây chúng ta quay sang nói đến một nhân vật khác có bước tiến thần kỳ cũng vào thời điểm này, đó là Nguyễn Minh Hoàn, sinh năm 1970 tại Duy Tiên. Đang là nhân viên của một công ty quèn, bỗng nhiên Hoàn nhảy lên làm phó tổng giám đốc cho công ty khoáng sản Hà Nam.

Hoàn là em trai ruột của Nguyễn Đức Vượng.

Thật tài tình, một khi lãnh đạo ta đã tài thì cả họ cũng tài theo, đặc biệt là tài năng trong họ hàng thường phát triển cùng lúc hoặc sau một chút khi lãnh đạo ta nhậm chức.

Anh trai làm quan chức quản lý khoáng sản, tài nguyên, môi trường ở huyện nhà. Ngay lâp tức em cũng lắc mình như Tôn Ngộ Không trở thành lãnh đạo công ty khai tháng khoảng sản. Đang là nhân viên kinh doanh công ty thực phẩm, Hoàn bỗng như Thánh Gióng vươn mình thành phó giám đốc tổng công ty cổ phần khoáng sản Hà Nam.

Thời kỳ Nguyễn Đức Vượng làm trưởng phòng tài nguyên môi trường ở Duy Tiên từ năm 2005 đến  phó chủ tịch huyện Duy Tiên, rồi chủ tịch huyện Duy Tiên đến năm 2015 xảy ra môt vụ đền bù đất vô tiền khoáng hậu, một cái giá rẻ mạt chưa từng có, khiến nhân dân bức xúc kéo đến trụ sở chính quyền gây náo loạn. Đó là vụ đền bù 5000 mét đất nông nghiệp với giá 2,2 triệu đồng. Tức chưa đến 500 đồng một mét vuông. Nông dân bị hại lúc đó là ông Lê Hồng Ngọc ở xã Tiên Tân huyện Duy Tiên.

Uỷ ban tỉnh Hà Nam lúc đó đã bao che cho chủ tịch Duy Tiên Nguyễn Đức Vượng, nhân chuyến làm việc của đoàn liên ngàng  gồm Bộ Công An, Thanh Tra chính phủ, Văn phòng trung ương đảng về Hà Nam năm 2010 để xem xét giải quyết đơn thư tố cáo trước thềm đại hội 11 năm 2010, chính quyền Hà Nam đã trả lời nhân dân khiếu nại rằng quyết định đền bù 500 đồng một mét đất đã được đoàn liên ngành thanh tra thấy đúng.

Việc bao che của uỷ ban tỉnh Hà Nam cho hành vi cướp đất nông dân, đã khiến cả gia đình ông Lê Hồng Ngọc điên loạn. Thử hỏi đất đai đanh canh tác mấy chục năm trời, bao nhiêu công sức tôn tạo, bao nhiêu hoa màu, ao, vườn...được đền bù 500 đồng môt mét vuông. Người dân nào mà không thành bị thần kinh, cởi truồng đến trụ sở công quyền phản đối ? 

Lão nông Lê Hồng Ngọc năm đó 80 tuổi. Trang trại của ông nằm sát đường quốc lộ 1A.

Âm mưu của Nguyễn Đức Vượng cướp trắng 5000 mét đất nông nghiệp mà ông Lê Hồng Ngọc sử dụng, tôn tạo từ năm 1982 đã manh nha ngay từ khi Vượng làm địa chính huyện. Trên cương vị địa chính và tài nguyên môi trường, Vượng đã gây cản trở, tác động để ông Ngọc không được ký hợp đồng thầu khoán theo luật đất đai sửa đổi năm 2003. Khiến ông Ngọc không thành người sử dụng hợp pháp, làm cơ sở để  Vượng cướp trắng đất của ông khi lên cương vị chủ tịch huyện.




Thứ Sáu, 18 tháng 6, 2021

Chuyện phiếm với con trai.

 Đến mùa bóng đá Euro năm nay, Tí Hớn hay ngồi xem và bình luận, nhận định cùng với bố. Hai bố con nhận xét trận đấu một lúc thì sang chuyện hè này Tí Hớn xin đi làm.

Ôi, mình nhìn lại mới thấy bên cạnh là một chàng trai, nó to lớn hơn mình.  Bao nhiêu năm xem bóng đá âm thầm, giờ đã có người xem cùng và bình luận cùng. Vừa xem cũng vừa là cơ hội để trò chuyện và tiêm nhiễm cho con. Khi đội Ý ra sân, có cầu thủ số 10 thấp tí. Bảo Tí Hớn con tra xem cầu thủ ấy lý lịch thế nào, chắc phải có gì đặc biệt mới được vào sân như thế.

Đấy là cách mình muốn dạy con, nếu có gì bất thường, phải kiểm tra, xem xét nguyên nhân.

Tí Hớn nói cầu thủ số 10 của Ý có những đường chuyền rất tốt, mình nói về tiền vệ trung tâm, tiền vệ thu hồi bóng, tiền vệ phân phối bóng, cầm bóng để đồng đội chạy chỗ triển khai...để Tí Hớn hình dung về một người quản lý, cầm chịch phải có những phẩm chất gì.... qua đó mình muốn cho Tí Hớn hình dung một người đàn ông trụ cột gia đình, phải có trách nhiệm và phải nỗ lực thế nào. Mình diễn giải và liên kết rất dễ hiểu cho con, nhưng hơi dài nên không viết hết được ra.

Hè năm nay Tí Hớn 16 tuổi, ở Đức người ta khuyến khích 16 tuổi nên xin đi làm ngắn ngày ở đâu đó. Những cửa hàng, công ty , siêu thị ...sẵn sàng đón nhận những thanh thiếu nữ như vậy vào làm, đồng tiền có thể ít nhưng đó là cách giáo dục.  Tí Hớn nói con muốn đi làm chỗ nào có được tiền, như thế tốt hơn là làm chỉ để chứng nhận là mình có đi.

Mình bảo con ra làm bồi bàn cho nhà bác Tuấn Su hay Thành Koch, ở đó khách Tây nhiều, họ cũng cần bồi biết tiếng. Tí Hớn nói con sẽ xin làm ở siêu thị, không còn chỗ thì làm chỗ ấy cũng được.

Nhanh thật, thế là thằng Tí Hớn đi theo bố biểu tình năm nào, giờ đã nghĩ chuyện đi làm kiếm tiền để tiêu. Mặc dù nó biết bố nó có thể cho nó một ngày số tiền gấp vài chục lần số tiền nó đi làm. Nhưng nó không hề quan tâm bố có bao tiền, nó đi học chỉ xin 3 đến 5 euro mua bánh, đó là số tiền nhà nước Đức cho nó một tháng khoảng 200 euro. Có lần đưa tiền bảo nó mua cái áo sơ mi đẹp giá đắt chút cũng được vì thỉnh thoảng con đi lễ hội hay sự kiện gì cần phải mặc áo sơ mi, một hay hai trăm euro không thành vấn đề. Nó đi mua cái áo 20 euro, về bảo con tính rồi, con đang lớn, mua áo này thôi mặc một hai năm bỏ không phí tiền bố ạ.

Hôm sau hai bố con xem trận Bỉ và Đan Mạch, khán giả ngồi kín sân mà chẳng khẩu trang gì hết, khác hẳn hôm trước Đức và Pháp đá với nhau trên khán đài người thưa thớt vì giãn cách. Hai bố con quay sang chuyện Vie Ruet hay còn gọi C.u.m T.Aou. Bố nói con cứ để ý, cứ bọn nào chủ trương toàn cầu hoá thì bọn nó tâng việc thành nghiêm trọng nhất. Bọn Faceb nó cũng vậy, nó kiểm duyệt thấy ai viết đến là nó tự động chèn link về vấn đề ấy, ai mà nghi hoặc là nó khoá  không cho người ta nói. Bọn chúng dường như lợi dụng chuyện VR để gò ép người ta phải theo chúng, một cách tập huấn cho mọi người phải nghe theo chúng. Cái VR này có thể là căn bệnh khiến người già hay ai có bệnh sẵn suy yếu khả năng chống cự, dẫn đến đến chết. Nhưng thực ra chúng ta chỉ nhìn những con số tử vong mà chúng thông báo thôi. Thực sự là chúng ta chưa tận mắt thấy ai mắc bệnh này mà chết cả, bác Hằng, bác Tuấn đi viện nằm thở ống rồi cũng về, con cũng bị rồi cũng chẳng sao. Có thể những tay trùm thế giới đang có âm mưu để lập trật tự thế giới theo hướng của chúng, và chúng lợi dụng VR để thực hiện âm mưu này. Khi mọi người đều tin và nghe theo chúng, hôm nay đi tiêm, hôm nay phải cách ly, phải đóng cửa cái này, phong toả cái nọ...tất cả cuộc sống của một thành phố, một nước ...nhất nhất phải theo chúng. Chúng tạo cho người ta thói quen thuần phục, để từ đó chúng thiết lập lại thế giới theo ý của chúng. Các cuộc chiến thế giới do các cường quốc tạo ra trước kia, đều mục đích khiến dân chúng phải thuần phục, cuộc chiến được khoác cái mác là giải phóng, là cách mạng...người ta chấp nhận kinh tế thiệt hại, nhân mạng thiệt hại để đạt được cái chủ nghĩa, cái tư tưởng của bọn cường quốc, bọn độc tài. Con đã nghe đến phe đồng minh, phe trục , phe cộng sản rồi đó. Nếu con chú ý thì con sẽ thấy chỉ một số nước lớn nghiêm trọng vấn đề này, đó là lý do mà sao trận Đức Pháp khán giả vắng còn Bỉ và Đan Mạch lại đông kín sân như vậy. Đó là Đức, Pháp cùng đồng chủ trương nhấn mạnh đến nghiêm trọng vấn đề. So với một cuộc thế chiến để thiết lập quyền lực thì cái trò gọi là đại d.i.ch này thiệt hại không là gì cả. Cho nên lý giải vì sao chúng chấp nhận để kinh tế thiệt hại như vậy.

Nếu thực sự VR này là nguy hiểm và VX có hạn, thì với cương vị một người lãnh đạo quốc gia, người ta phải dành cho các lứa tuổi từ 15 đến 35, vì đó là những trụ cột cần giữ để sinh mang của dân tộc, của quốc gia chứ không phải ưu tiên cho người trên 65 tuổi. Điều này chứng minh VR nó chỉ có hại cho một số người lớn tuổi hoặc có bệnh nền, khiến họ bị suy giảm khả năng chiến đấu của cơ thể với bệnh tật mà thôi.

Con cứ nhìn xem, những bọn hô hào VR nghiêm trọng nhất đều có bọn lãnh đạo có hơi hướng CS, từ Macron, Merkel và bọn Dân Chủ Hoa Kỳ và bọn tài phiệt lớn quốc tế.

Bố không khuyên con phản đối, nhưng bất kỳ một điều gì diễn ra, mình phải nhìn mọi khía cạnh khác, nhìn những thực tế khác và đặt ra câu hỏi tại sao ? Nếu con đặt ra những câu hỏi phản bác lại bố, ví dụ như tại sao con số người chết được công bố nhiều thế, hoặc tại sao người ta phải làm thế để kinh tế bị suy thoái, học hành, công việc bị đình trệ, đó cũng là những câu hỏi tốt.

Về những con số người chết thì con xem lịch sử sẽ thấy, nhiều khi nó mang mục đích tuyên truyền, dối trá và bịp bợm. Chẳng hạn khi hai bên đánh nhau, bên này tuyên bố giết 200 tên địch, trong khi thực chất bên kia tham chiến chỉ có 50 quân. Hoặc khi họ công bố một ngôi làng bị tấn công, số người chết chỉ vài chục thì họ sẵn sàng đưa lên đến cả vài trăm. Đặc biệt là ở Viêt Nam còn có trò chưa bị thiên tai đã thống kê bao ngôi nhà bị mất, bao nhiêu súc vật bị chết....Còn việc đình trệ, thiệt hại kinh tế thì như bố đã nói lúc nãy, so với một cuộc thế chiến thì cái trò này vẫn đỡ tốn hơn nhiều.

Tí Hớn nghe xong cũng gật gù, bảo đúng là con thấy cũng nhiều cái khó hiểu, chẳng hạn như đây này, trận này khán giả xem kín sân, chẳng thấy đề phòng gì cả.

Thứ Ba, 15 tháng 6, 2021

lăn tăn về cúm Tàu.

 

Có rất nhiều điểm mâu thuẫn quanh cái gọi là Vai Rit 18 ( viết chệch để khỏi bị báo cáo, động đến đề tài này mà hoài nghi, bọn FB nó khoá miệng ngay ).

Chỉ có mấy nước như Đức, Pháp... cho rằng việc này là nghiêm trọng. Nhìn khán giả trận bóng đá giữa Bồ và Hung so với khán giả trận Đức với Pháp thấy khác biệt hoàn toàn.
 
Nếu Vi Xin của chú Khách gây tác hại, thế dân chú Khách dùng loại gì mà giờ các chú Khách nhơn nhơn từ năm ngoái đến nay, và dường như Vai Rít chẳng hề có trên đất Khách ? Phải chăng các chú Khách dùng một loại, cung cấp cho Việt Nam một loại.
 
Việt Nam chống Vai Rit giỏi nhất, thế sao phải vội vàng , nôn nóng kêu gọi các nguồn Vi xin làm gì, hết quyên góp vận động rồi đến đi xin. Trong khi thế giới ngoài mấy nước lớn ra, còn cả trăm nước khác đâu thấy họ ầm ĩ chuyện Vi xin cả Vai Rít ?

Cư dân ven sông Hằng thoát khỏi nạn VR thế nào ? Sao đang chết hàng loạt như thế, bỗng dưng chẳng thấy gì nữa. Cách gì mà mầu nhiệm vậy ? 
 
Sao bọn FB với bọn toàn cầu hoá rất chú trọng nhấn mạnh chuyện VR một cách thái quá, ví dụ như ai nói ngược lại hoăc khác biệt là bọn FB đóng tài khoản người ta luôn ?

Các nguyên thủ G7 lúc lên truyền hình, lúc đăng ảnh chính thức trên truyền thông thì đeo khẩu trang, nhưng sau đó gặp gỡ tiệc tùng, trò chuyện thì chẳng cần gì cả.

Mà ngay chuyện tìm ra VX cũng lạ kỳ, mới cuối năm ngoái còn nói chưa tìm ra loại VX hiệu quả, cần thử nghiệm này nọ, rồi bất ngờ VX được tiêm ầm ầm, còn khuyến mại đủ kiểu cho người đến tiêm, kèm theo cái giấy chứng nhận để có thể đi lại dễ dàng.
 
Hôm nọ có việc phải đi sang nước khác, người lái xe tải ép mình phải đi test. Mình bảo là chẳng có ai chặn đường mà hỏi đâu, biên giới xe đi lại vùn vụt, kiểm tra giấy như thế thì tắc đến trăm cây số. Ông lái xe cứ bảo làm cho cẩn thận. Mình chiều lòng ra chỗ test, nhìn cái kiểu test thò que vào mũi ngoáy, rồi cho vào lọ nước gì đó thử phản ứng. Mình bảo thế này thì trăm người đều không bị cả trăm, vì thử kiểu này cái người ta cần là người dân tin vào sự huỷ diệt của VR là chính.

Y rằng mình thử không làm sao, mà thậm chí đến 8 lần trước đó không sao, bao nhiêu người test cùng lúc đó cũng không sao.
 
Đến lúc đi qua biên giới, xe đi thông một mạch chẳng có gì ngăn cả.
 
 Khó hiểu nhất là VN đi xin VX của TQ, thế nhưng báo chí đưa tin bắt các chú Khách vượt biên lậu, mang nguồn bệnh này nọ, nghe rât có vẻ kinh. Chả lẽ TQ không đủ VX tiêm cho dân mình, mầm bệnh vẫn còn trong dân rất cao, vậy mà đời sống của họ từ một năm nay các sinh hoạt đều như chưa có gì xảy ra. Đã thế còn cấp cho VN dùng nữa.
 
Nói gì thì nói, VR 19 là có, nhưng mà nó khủng khiếp như bọn toàn cầu hoá nó nói hay không thì có quá nhiều câu hỏi.

Thứ Tư, 9 tháng 6, 2021

Con Lu


Con Lu.

Ngày ấy mẹ cho tôi đi phiên chơ Mơ bằng tàu điện. Từ mấy hôm trước mẹ đã nói đợi phiên chợ Mơ để mua mấy cây về trồng cho mát. Ở cổng chợ đường vào bên chỗ bán cây cảnh. Tôi thấy một bà già ngồi ven cổng hai tay đang giữ một con chó nhỏ. Con chó bé tí lông tơ vàng óng, mắt nó đen lay láy. Mẹ nói - con thích con chó ấy không , mẹ mua về nuôi - Tôi gật đầu. Thế là tôi có con chó con ấy. Bố tôi đặt tên nó là Lu.

Mỗi khi trời chuẩn bị mưa, sấm chớp nhì nhằng. Con Lu không màng ăn, nó cứ nhìn trời mà tru hay rên ư ử. Bố tôi mắng Lu, tôi bao che cho nó.

- Nó nhớ nhà đấy bố ạ.

Con Lu lớn nhanh, tôi đi đâu nó hay đi theo. Sáng đi học tôi phải xích nó vào chân giường, mặc kệ nó giằng giật để đòi theo. Vì có lần tôi đã muộn họn vì nó, hôm ấy nó theo tôi đến tận cổng trường. Các bạn nói, tôi quay lại mới biết nó âm thầm đi theo mình từ bao giờ.

Rồi một hôm công an rất nhiều ập đến nhà tôi, họ khám xét và mang đi nhiều thứ, có cả bố tôi. Lúc đi bố quay người nói với mẹ.

- Mình cố gắng nuôi các con giúp anh.

Mẹ tôi rất cố gắng, nhưng nuôi 6 đứa con ở cái thời gạo châu, củi quế, tem phiếu. Mà gia đình tôi không ai làm nhà nước, chẳng có tiêu chuẩn gì. Gạo đong từng bữa. Có lúc đổ nước vào xong đun sẵn chờ gạo, mà gạo ở đâu thì lúc ấy còn chưa biết, ở đâu đó, ở mẹ mua về, đợi chị đi vay, hay anh được người ta trả công bằng gạo. 
 
Con Lu gầy đi vì thiếu ăn, tất nhiên sẽ là vậy. Vì chúng tôi cũng đủ ăn đâu. Một hôm mẹ tôi gọi người lái chó đến để bán nó. Tôi khóc như mưa, tôi thương nó lắm. Hôm Trung Thu tôi không có đồ chơi, thèm thuồng nhìn lũ bạn. Tôi về nhà chui vào xó lấy bút vẽ lên giấy những đèn ông sao, đèn kéo quân, mặt nạ, trống. Và cả hình bố đang dắt tôi đi Hàng Mã để mua đồ chơi. Tôi gấp những mảnh giấy đã vẽ ấy cất vào chỗ kín. Tôi tự nhủ khi tôi ngủ dậy , tất cả thứ tôi vẽ sẽ thành sự thật như truyện Cây Bút Thần của Mã Lương. Khi tỉnh giấc , tôi lao đến chỗ cất giấy giở ra, chẳng có gì cả, hình vẽ vẫn là hình vẽ. Nước mắt tôi chảy nhiều, tôi khóc không thành tiếng. Con Lu đến bên tôi, nó liếm nước mắt trên mặt tôi. Nó cũng buồn, tôi ôm nó vào lòng. Có người bạn chia sẻ cũng chóng nguôi ngoai.

Mẹ tôi dỗ dành.
 
- Thôi bán nó đi để nó hoá kiếp sang kiếp khác, chóng thành người con ạ. Và nhà mình có gì cho nó ăn đâu. Càng để nó càng gầy đi.Phải bán nó để mai đi thăm bố , mai mẹ cho con đi vào với bố nhé.

Con Lu nó trụ bốn chân rít từng cơn, mắt nó nhìn tôi cầu cứu khi người lái chó thòng cái thòng lọng vào cổ nó lôi đi.
 
 Tôi không dám nhìn nó nữa, chạy vội lên giường nằm , ôm mặt khóc.

Mấy hôm sau tôi đi lang thang tìm nó, tôi đi lếch thếch lên chợ Long Biên, ngày đó chợ mua bán chó họp gần cầu, trong những cái lồng sắt bao nhiêu chú chó nằm buồn bã, không thấy Lu đâu.

Tôi đi qua Ô Quan Chưởng thấy có hàng cầy tơ bảy món. Mùi chả thơm phức, trong nhà đám người ăn nhồm nhoàm. Ở trên cái móc có cái đầu chó nhe răng trắng nhởn.

Lúc nào nhớ Lu tôi lại đi tìm nó ở các lồng chó ở chợ.

Mấy năm sau bố tôi về, nhà tôi lại khấm khá. Bố cho tôi tường mua sách đọc thường xuyên. Tôi mua được cuốn Con Bim Trắng Tai Đen. Đọc xong vừa thương con Bim, vừa nhớ con Lu. Tôi khóc đến mức bố tôi mắng là thằng đồng cô lai gái. Tôi đưa sách cho bố nói - Bố xem đi có thương không ?. Bố đọc một mạch từ chiều đến tối. Quên cả cơm chiều. Đọc xong bố trả tôi nói- Các cụ nói, khuyển mã chi tình con ạ. Nghĩa là con chó và con ngựa là giống tình cảm trung thành với người nhất. Con khóc khi đọc truyện này là tốt. Đấy là xúc động, mà muốn là người tốt thì phải biết xúc động.

Lúc ấy tôi không biết xúc động là gì, sau này lớn tôi ít xúc động vì cuộc sống cần thực tế quá. Bởi thế tôi chưa thành người tốt như bố tôi hy vọng.



 

Thứ Sáu, 4 tháng 6, 2021

CVụ Hoài Linh, Võ Ngọc Yên, Phương Hằng và trách nhiệm quản lý xã hội.

 Nếu chúng ta ở một thể chế dân chủ, mọi việc đều có pháp luật lý. Nếu thế hẳn không có vụ um xùm về trò chữa bệnh giả mạo và làm từ thiện tuỳ hứng cũng như không có chuyện người ta lên mang bóc phốt nhau. Chỉ cần đưa đơn ra đến pháp luật là mọi việc đúng sai thế nào đều được giải quyết.

Đầu tiên là thần y Võ Ngọc Yên, bằng một thủ pháp chữa bệnh đơn giản như bóp bóp, nắn nắn, thật chí là vỗ vào hai bên mang tai. Chỉ trong mấy phút '' thần y ' đã chữa xong căn bệnh nan y của người liêt bao nhiêu năm.

Không có cơ quan y tế nào kiểm nghiệm,  người ta để mặc '' thần y'' tung hoành chữa bệnh khắp nơi, quảng bá rầm rộ. Thậm chí chính quyền đia phương còn cấp đất, còn tổ chức mời '' thần y'' về chữa bệnh trong vùng.

Nếu '' thần y'' Võ Ngọc Yên mà chữa được 1 phần 10 trong những người bệnh như ông ta được quảng cáo, danh tiếng của ông ta đương nhiên sẽ vang dội thế giới rồi. Y tế thế giới không mời được ông ta đi ra nước ngoài, thì cũng phải đến Việt Nam để tìm ông ta nghiên cứu.

Thế nhưng dù y tế thế giới không ngó ngàng gì đến ông ta bởi họ biết trò bịp bợp, thì ở Việt Nam , chế độ để mặc cho truyền thông và các tổ chức lăng xê ông ta lên tận mây xanh. Vì sao, vì họ ngu muội trong dân càng lớn thì chế độ càng vững vàng, vì các bệnh nhân đằng nào cũng bệnh, hú hoạ chữa khỏi được ai thì khỏi, không khỏi thì vẫn thế cũng chẳng sao. Nói cho cùng dăm ba cái bóp, bấm, day cũng chẳng chết được người.

Thế nên chế độ mặc kệ cho '' thần y '' tung hoành ngang dọc.

Còn từ thiện thì sao, nhân vật nổi tiếng từ thiện không ai cấm. Miễn sao nhân vật đó có tư tưởng hoặc hành động thể hiện ủng hộ chế độ cộng sản cai trị. Hoài Linh là một ví dụ, hắn không có lời nào chỉ trích những sai phạm của chế độ, trái lại thận phận là Việt Kiều trong cộng đồng cờ vàng hải ngoại, con của sĩ quan VNCH, việc hắn trở về sinh sống, hành nghề, dựng nhà cửa ở Việt Nam lại là việc giúp ích cho cộng sản được danh tiếng hơn ngàn vạn lần lời ca ngợi chế độ CSVN của hắn.

Bởi thế gã được tha hồ múa may khoa trương danh tiếng cá nhân, kể cả việc liên minh với '' thần y '' Võ Ngọc Yên để kiếm danh lợi.

Còn Phương Hằng thì sao, chị chàng này đột nhiên tố cáo '' thần y '' sau một thời gian cơm lành, canh ngọt. Hăng máu tố '' thần y'' chị tố luôn cả bọn nghệ sĩ như Hoài Linh, Đàm Vĩnh Hưng..vì đám này với '' thần y'' là chỗ thân thiết.

Đầu tiên chị tố Võ Ngọc Yên không sao, chế độ để cho chị tố và theo dõi diến biến xã hội. Đến khi chị tố bọn nghệ sĩ thì bắt đầu đụng chạm đến một giới quyền lực trong truyền thông, hầu hết đám nghệ sĩ này đều không bao giờ có lời chỉ trích gì chế độ. Chúng được chế độ coi như vật trưng bày, vật cảnh để người ta thấy các nghệ sĩ được tha hồ diễn, được tự do, được tung tăng. Chúng là thứ con yêu của chế độ. Chúng có quan hệ mật thiết với những quan chức cấp cao, những đại gia ngàn tỷ là sân sau của các quan chức. Chúng tạo thành một thứ quyền lực khổng lồ có thể định hướng được dư luận theo ý chúng muốn và chế độ CSVN muốn.

Nếu chúng ta biết Đàm Vĩnh Hưng từng anh em thân thiết với Thân Đức Nam, Hưng còn là đệ cưng của Hằng Hải Vương, một đại gia thuỷ sản giàu có và đầy quyền lực. Những chiếc tàu cá của Hằng Hải Vương là sân sau của các lực lực vũ trang, tình báo để buôn lậu kiếm kinh tài cho các quan chức cấp cao.

Khi Hằng Hải Vương ra mặt lớn tiếng đòi trừng trị Hằng Đại Nam,  Hằng Hải Vương đã được thế lực lớn trong đảng đứng đằng sau cam kết ủng hộ. Ngay lập tức gió xoay chiều, bộ TTT vào cuộc ép Hằng Đại Nam phải chấm dứt trực tiếp trên mạng xã hội, đồng thời mở đường cho Lê Thị Giàu kiện Hằng Đại Nam đòi một nghìn tỷ đồng. Tại sao trước đó bà Giàu không kiện ? Chuyện dễ hiểu là khi Hằng Hải Vương đã xin ý kiến của đám quan chức sân sau, phát pháo lệnh thì Giàu mới được chỉ thị khởi kiện Hằng Đại Nam.

Hằng Hải Vương chắc chắn đã chi một khoản lớn cho các quan chức để được chấp thuận phát lệnh tấn công Hằng Đại Nam, còn phía Hằng Đại Nam muốn yên thân chắc chắn cũng phải mất một khoản lớn để mua sự bình yên.

Đó là chiêu thức quản lý xã hội rất đặc trưng của chế độ này. Chỉ cần nhìn những mâu thuẫn hàng xóm trong một làng, một ngõ nhỏ. Chính quyền sở tại để mặc cho họ mạt sát, đe doạ nhau mức độ ngày càng lớn, những đơn thư tố cáo, khiếu nại họ om đấy không giải quyết. Họ chờ đợi mẫu thuẫn bùng phát thành hàng động như đập phá, đánh đấm...lúc đó mới đến xử lý giải quyết để kiếm chác.

















Thứ Tư, 26 tháng 5, 2021

30 năm sự nghiệp và mười mấy tỷ.

 Trả lời báo Thanh Niên, nghệ sĩ ưu tú Hoài Linh nói.

- Nếu lấy sự nghiệp 30 năm đánh đổi mười mấy tỷ, quý vị nghĩ có nên không?

Vừa hỏi nghệ sĩ ưu tú vừa cười nhạt đầy khinh bạc, như vừa đưa ra một lý lẽ làm cứng họng những ý kiến của dư luận.

Bỏ qua ví dụ về những nghệ sĩ  từng lừng lẫy một thời như Chánh Tín, Thương Tín và ca sĩ Siublack...những người khốn đốn vì nợ nần.

Tôi chưa dám liệt Hoài Linh vào dạng cờ bạc, nợ nần đến nỗi lừa gạt giật nóng mười mấy tỷ tiền từ thiện.

Nhưng câu trả lời thản nhiên đến mức nhâng nhâng đầy tự tin của Hoài Linh khiến tôi thấy con người của anh ta càng ghê tởm hơn.

Những người hâm mộ, bạn bè của Hoài Linh thường lý lẽ gia sản Hoài Linh rất lớn, không lẽ gì vì mười mấy tỷ mà làm bậy. Bản thân Hoài Linh cũng tự tin như thế, chỉ có khác cái là anh ta không mang gia sản của mình ra, mà khéo léo lấy 30 năm sự nghiệp.

Tại sao ít người không nhận được cái tởm lợm trong cách so sánh của anh ta. Bởi chúng ta bị ánh hào quang của danh vọng và tiền tài che khuất. 

Hãy đặt câu hỏi lại với Hoài Linh rằng.

- Nếu mười mấy tỷ nó không đáng giá là gì so với sự nghiệp của anh, thì mười mấy tỷ đấy có đáng giá với bao người dân khốn khổ vì thiên tai, mất nhà, mất mang, đói khổ và cơ cực trong những ngày tháng lũ lụt ấy không ?

Hẳn nhiên ai cũng biết là mười mấy tỷ ấy rất giá trị trong lúc đó với những người dân ấy, một nắm khi đói bằng một gói khi no. Trong cơn ngặt nghèo hoạn nạn ấy, một cánh tay đưa đến kịp thời nó giá trị không gì tính nổi. Chính bản thân Hoài Linh khi kêu gọi đã nhấn mạnh là cần lúc '' ngặt '' chứ không cần lúc  '' nghèo '' để hối thúc những người thiện tâm mau chóng đóng góp.

Nếu tính hỗ trợ cho mỗi gia đình một người nông dân nghèo bị mất sạch hoa mầu, trâu bò, tài sản, tư liệu sản xuất đó, mỗi gia đình 100 triệu, đảm bảo sự phục hồi của họ. Thì mười 14 tỷ kia sẽ cứu giúp kịp thời cho 140 gia đình. Mỗi gia đình trung bình có 4 người gồm 3 thế hệ, thì có 560 con người từ già đến trẻ trông mong số tiền ấy để qua cơn hoạn nạn.

Báo Thanh Niên đã ưu ái tìm cách gỡ khéo cho Hoài Linh. Nếu là một tờ báo khác, có lẽ người phỏng vấn sẽ vả thẳng vào mặt Hoài Linh một câu hỏi như đã nêu trên.

- 30 năm sự nghiệp của một thằng hề chuyên đóng vai giả gái và nhại giọng có đánh đổi được số phận của 540 con người từ già đến trẻ đang sống cơ cực vì gặp phải thiên tai không ? 

Đấy mới là câu hỏi của người có lương tri cần hỏi.

Thiên hạ người ta xót xa đồng bào, họ đóng tiền cho nghệ sĩ, để nghệ sĩ nhanh chóng đưa đồng tiền ấy đến nơi cần nhanh nhất.

Nghệ sĩ ung dung ngâm tiền từ mùa mưa cho đến hết mùa khô, rồi thản nhiên vặn vẹo bằng câu hỏi là mười mấy mấy tỉ của chúng mày đã là gì với sự nghiệp của ông mà thắc mắc.

Xin lỗi bà con, cho tôi văng tục với thằng hề Hoài Linh.

 Người ta đéo quan tâm sự nghiệp của mày đáng giá bao nhiêu để mày đánh đổi, cái người ta quan tâm là số phận của hàng bao gia đình đồng bào của họ được được giúp đỡ như thế nào khi người ta bị nạn. Đó mới là cái chính. Đừng giở cái giọng lèo lá, bất lương, đánh đố người ta dưới sự trợ giúp của đám báo chí lưu manh như báo Thanh Niên.




Thứ Hai, 24 tháng 5, 2021

Bầu cử tiết kiệm.

 99,16 cử tri Việt Nam đã đi bầu cử quốc hội khoá mới theo thông lệ 5 năm 1 lần.

Nếu như nhân sự của đảng mà người ta biết trước chính xác cả tháng trước khi bầu cử, việc viết về bầu cử Việt Nam sẽ là vô nghĩa và vô ích. Thế nên đợi bầu cử xong tôi mới viết.

5 năm sau nữa, con số cử tri đi bầu sẽ vẫn như thế này cũng vẫn như vài chục năm trước đây.

Việc này sẽ vẫn diễn ra như thế, có nói thế nào nó vẫn diễn ra như thế. Cho nên thay vì lên án quy chế bầu cử gian lận, lừa dảo, đảng cử , dân bầu, ai trúng cử đã được định sẵn ...thì thay vì góp ý có tính xây dựng, tốt nhất cho nhân dân, cho đất nước và cho đảng CSVN.

Góp ý chân thành tất nhiên không bị quy tội phá hoại bầu cử, góp ý mà có lợi cho đất nước thì xứng đáng còn được khen thưởng. Tôi bây giờ chỉ muốn được đảng và nhà nước khen thưởng như dạng Hồ Ngọc Thắng, Khai Phung bên Đức này, chứ không muốn bị bêu giễu là phản động này nọ nữa.

Tất cả chúng ta đều biết một sự thật hiển nhiên là cuộc bầu cử trong chế độ độc tài đều là bịp bợp, chúng ta biết rõ và biết lâu đến mức mà chúng ta cảm thấy việc đó là bình thường, là hiển nhiên. Nhưng về thủ tục thì chúng ta vẫn phải diễn trò với nhau.

Việc này rất tốn kém, thường thì bỏ tiền ra để lừa được người, đằng này người bị lừa họ chấp nhận là bị lừa. Vậy cớ gì chúng ta phải tốn kém làm mọi trò nhiêu khê như cờ quạt, hội hè, ca múa nhạc, báo chí tuyên truyền, công an tăng cường bảo vệ.

Nên chăng chúng ta vẫn làm trò cho có thủ tục, nhưng sao vẫn chặt chẽ, khoa học, đúng quy trình và mang tính tiến bộ áp dụng khoa học của thời đại công nghệ 4.0 mà đảng và nhà nước ta vẫn kêu gọi. 

Đó là đề nghị cục khoa học công nghệ quân đội, công an phối hợp với anh Nguyễn Tử Quảng cho ra đời một phần mềm bầu cử online. Ví dụ khi kê khai cử tri chỉ cần tổ trưởng dân phố bảo mỗi nhà làm một cái email phục vụ việc bầu cử, nhà nào chưa có thì hướng dẫn họ làm, nhà nào không biết làm, không có điện thoại, máy tính vào mạng như ở vùng sâu vùng xa thì cán bộ lập cho họ email, hôm bầu cử cán bộ đến nhà, mang theo máy tính hướng dẫn vài phút là cả nhà cử tri bầu xong. Còn sâu xa quá thì dùng phiếu bầu cũng được.

Những thông tin về ứng cử viên, liên quan đến bầu cử đều gửi qua email hết. Cử tri nào thích ba hoa chém gió như mấy lão già cuồng chế độ , cứ bảo con cháu in ra mà đọc hoặc đọc trên máy tính. Tránh cái kiểu gửi tin nhắn qua điện thoại làm bao nhiêu người tưởng có tin nhắn gì quan trọng.

Như này vẫn đảm bảo được con số người bỏ phiếu, thích 99,9 hay 99,1 đều dễ dàng. Đảm bảo được mục đích đề ra là có trò bầu cử, có cử trị, có ứng cử viên, có phiếu bầu...lại vừa khoa học , chặt chẽ nữa.

Chúng ta sẽ tiết kiệm được bao nhiêu thời gian, bao nhiêu tiền của, bao nhiêu công sức...mà vẫn đạt được hiệu  quả, đạt được trình tự thủ tục. Chẳng những thế còn làm người dân hài lòng vì quy trình văn minh, hiện đại, giản tiện.

Tên phản động Nguyễn Văn Đài, bạn thân của tôi, hắn ra sức kêu gọi tẩy chay bầu cử. Nhưng với lòng yêu đảng, yêu chế độ tôi không những không tán thành ý kiến của hắn. Trái lại tôi đồng ý là cần phải có bầu cử quốc hội như đất nước chúng ta đang có, chỉ có điều tôi muốn đóng góp ý kiến xây dựng cho công cuộc bầu cử của đảng và chế độ tốt đẹp hơn, được lòng dân hơn. Nên mong muốn lần sau chúng ta bầu cử bằng công nghệ internet vừa tiết kiệm, vừa hiêu quả lại vừa an toàn, không sợ dịch bệnh, không sợ khủng bố ( như lực lượng công an diễn tập ). Chỉ có một chút cẩn thận là về vấn đề tin học, an toàn mạng...cái này thì chẳng là gì so với trình độ của chúng ta.

Rất mong sự chú ý lắng nghe của các cấp lãnh đạo, ban ngành, đoàn thể trong chế độ CNXH ưu việt trên đất nước Việt Nam thân thương.

Thứ Ba, 18 tháng 5, 2021

Hậu Đại hội 13 - ngao cò giằng nhau, ngư ông đắc lợi.

 Từ lúc làm bí thư thành uỷ Hà Nội đến khi làm chủ tịch quốc hội. Nguyễn Phú Trọng thể hiện là một con người ôn hoà trong đảng, không có tham vọng quyền lực, một người thiên về sách vở và lý luận. Nhờ vậy qua được mắt mọi uỷ viên trung ương , giành được chiếc ghế tổng bí thư  khoá 11, khi mà Hồ Đức Việt ứng cử viên chức tổng bí thư đột ngột bị bệnh lạ và sau đó qua đời ít lâu. 

Lúc ban đầu trên ghế tổng bí thư khoá 11, Trọng không thể hiện gì nhiều ngoài việc ra ra cái gọi là nghị quyết trung ương 4 và 19 điều đảng viên không được làm, sau đó là nghị quyết 244 về việc bầu bán trong đại hội đảng khoá 12. Còn lại Trọng ngồi khích động cho cặp Tư Sang và Ba Dũng đấu đá nhau liên miên. Cuộc chiến căng thẳng đến hồi cao trào là tất cả những bên tham chiến đều phải về hưu, nhưng do hệ quả của cuộc chiến Ba Tư. Trọng ngồi lại để gìn giữ sự ổn định trong đảng thêm một nhiệm kỳ nữa, đồng thời  dự định trao lại quyền tổng bí thư giữa nhiêm kỳ cho người khác, đó là ứng cử viên Đinh Thế Huynh và Trần Đại Quang.

Thật bất ngờ, khi Trọng tạm ngồi khoá 12 thì các ứng cử viên kế tục Trọng đều bị bệnh lạ như ứng cử Hồ Đức Việt trước kia. Ông Huynh bị bệnh mất trí nhớ đột ngột, còn ông Quang chết vì bệnh gì thì đến các bác sĩ giỏi nhất của Nhật cũng không biết được nguyên nhân.

Đến khoá 13 thì thường trực ban bí thư Trần Quốc Vượng về hưu vì quá tuổi, không đủ uy tín để lấy được phiếu bầu ở lại cho chức tổng bí thư, bởi lúc Trọng không hề dứt khoát việc mình sẽ về nghỉ hưu. Nếu Trọng không dứt khoát về và vẫn mặc kệ cho người ta bỏ phiếu tín nhiệm những ứng cử viên bao gồm cả Trọng, đương nhiên sẽ không ai dám bỏ phiếu cho Vượng khi mà Trọng vẫn còn cầm súng chưa giao cho ai. Cũng may cho Trần Quốc Vượng rằng ông ta bị loại vì kém phiếu, vì biết đâu nếu phiếu chọn ông ta cao hơn Trọng, thì có lẽ Trần Quốc Vượng sẽ đi tiếp con đường mà các đối thủ của Trọng đã đi như Hồ Đức Việt, Đinh Thế Huynh, Trần Đại Quang.

Các đối thủ tự chết, tự bệnh lạ  và các đối thủ tiềm năng xâu vào cánh xé lẫn nhau là hai thứ đặc trưng nhất diễn ra dưới thời của Nguyễn Phú Trọng.

Không chết, không bệnh thì cũng cắn xé nhau tàn khốc. Kịch bản dường như có vẻ lại lặp lại ở khoá 13 này khi Trọng sắp cho Phúc cùng ở lại giữ ghế chủ tịch nước, để Phạm Minh Chính làm tổng bí thư, cho Vương Đình Huệ làm chủ tịch quốc hội. Chia ra ba nhánh quyền lực kiềm chế nhau, để rồi tất cả đều phải hướng về Trọng.

Trong tác phẩm của tiểu thuyết gia lừng danh thế chiến thứ hai, cuốn tiểu thuyết có tên Lối Thoát Cuối Cùng của văn hào Consantin Virgil Gheorhiu ( bản dịch từ tiếng Pháp của Hằng Hà Sa và Bích Tỵ nhà xuất bản Lá Bối -VNCH ) có miêu tả về một tên bí thư hèn nhát nhưng đầy thủ đoạn, hắn tạo ra những mâu thuẫn và đấu đá trong cấp dưới, trong nhân dân và mọi người tự phải tìm đến hắn trông cậy giải quyết, từ đó hắn kiểm soát được quyền lực trong tay.  Hắn phát biểu rằng muốn có quyền lực luôn phải tạo ra sự đố kỵ, ganh ghét, nghi ngờ và những đấu đá trong nội bộ.

Phải nói thêm ngoài thủ đoạn cá nhân, Trọng còn được sự hỗ trợ của đảng Dân Chủ Hoa Kỳ và đảng CS Trung Quốc. Lần đầu tiên tổng thống Hoa Kỳ Obama gửi lời mời và đón tiếp một tổng bí thư đảng cộng sản đang cầm quyền ở một nước độc tài một cách chính thức đối với Nguyễn Phú Trọng. Cũng lần đầu tiên đánh giá của Hoa Kỳ  ( đảng Dân Chủ ) về một tướng an ninh nước cộng sản độc tài là hiểu biết, đó là lời đánh giá về thứ trưởng công an Tô Lâm,  sau này Lâm thành bộ trưởng công an.

Trung Quốc và Hoa Kỳ dù có mâu thuẫn về tranh giành vai trò ảnh hưởng ở một số khu vực, nhưng dưới thời đảng Dân Chủ những mâu thẫn ấy còn được gắn cái gọi là đồng quan điểm từ chủ trương toàn cầu hoá. Sẽ không có chuyện Hoa Kỳ của Dân Chủ sẽ làm điều gì quá căng thẳng với Trung Quốc để dẫn đến việc phá vỡ kế hoạch toàn cầu hoá, một kế hoạch suýt nữa bị kẻ tay ngang như Trump làm đổ vỡ.

Đảng Dân Chủ Hoa Kỳ luôn dùng chiêu bài '' nhân quyền '' để làm áp lực với với chế độ Việt Nam,  họ bỏ ra vài triệu usd một năm để xúi bẩy những người Việt Nam yêu tự do, dân chủ gồng mình chiến đấu với thể chế độc tài cộng sản Việt Nam. Một số tổ chức , một số người Việt kinh doanh dân chủ đã lợi dụng điều này để trục lợi dưới chiêu bài cổ vũ, ủng hộ phong trào đấu tranh dân chủ ở Việt Nam, qua đó tạo ra những làn sóng, những phong trào để giải ngân số tiền mà đảng Dân Chủ Mỹ chi ra.

Chỉ có những con người trong sáng, dấn thân cho một Việt Nam dân chủ với ước mơ của mình, nhưng đã bị những kẻ cơ hội dẫn dắt, họ thường có kết cục bi hùng. Đây là một thực tế cay đắng đã diễn ra, nhưng nhiều người không muốn nhìn thẳng sự thật và một số kẻ kinh doanh '' dân chủ '' sẽ lấp liếm và la lối ai nói lên điều này là kẻ phá hoại phong trào đấu tranh dân chủ. Nhưng một lần nữa, khách quan các bạn đọc đánh giá, cái gọi là phong trào dân chủ nở rộ một thời ấy nay đã đi đến đâu?

Đảng cộng sản Việt Nam đứng đầu là Nguyễn Phú Trọng quá hiểu trò áp lực nhân quyền của đảng Dân Chủ Hoa Kỳ, cho nên họ cũng hoà nhịp chơi lúc thì bắt bớ hàng loạt, lúc lại cho một vài những kẻ được ra nước ngoài tị nạn, những kẻ mà họ biết khi sang đến Hoa Kỳ gần như 90% vô tác dụng. Nếu các bạn không tin, xin cứ theo dõi thực tế là như thế nào. Chắc hẳn những người này sẽ phản biện rằng họ phải mưu sinh, phải học tiếng, phải xây dựng lại cuộc sống. Đúng, đương nhiên là vậy, đó cũng chính là lý do mà đảng cộng sản Việt Nam yên lòng khi để họ đi. Chưa kể đến những lý do khác. Ví dụ như ý kiến của các nhà dân chủ, về trường hợp của tôi đi sang Đức là để lên án, đánh phá phong trào dân chủ qua những quan điểm tôi đang viết đây. Mọi cái đều có thể, đấu tranh để được định cư, đấu tranh để đội lốt phá hoại...tôi cũng không hề loại mình ra khỏi những nghi vấn.

 Nếu như Dân Chủ Hoa Kỳ thực sự quan tâm đến dân chủ, nhân quyền ở Việt Nam, thì số tiền mà họ chi ra ít nhất phải vài chục triệu usd một năm, sau đó tăng dần. Đáng tiếc là đảng Dân Chủ Hoa Kỳ chỉ mục đích dùng quyền con người ở Việt Nam, cộng với một số chính sách  kinh tế , viện trợ , quan hệ để áp lực đảng CSVN có thái độ giằng co với Trung Quốc. Rồi từ sự giằng co của Việt Nam với Trung Quốc, Hoa Kỳ lấy điều đó để mặc cả ảnh hưởng của mình với Trung Quốc tại khu vực Đông Nam Á, khu vực Triều Tiên, Nhật Bản, Nam Hàn hay những lợi ích kinh tế khác trong quan hệ song phương. 

Và đương nhiên một lần nữa phải nói lại, đảng Cộng Sản Việt Nam hiểu rõ điều ấy. Họ có hàng đống người chuyên tâm nghiên cứu , dự đoán những đối sách của Hoa Kỳ với họ. Một điều rất thực là cộng sản Việt Nam chưa bao giờ lo lắng về làn sóng dân chủ trong nước sẽ khiến chế độ này đổ vỡ, họ chỉ la  làng trên mặt báo, thổi phồng nguy cơ mà thôi. Nếu bạn nào có bạn bè, người thân làm việc tương đối khá trong chế độ Việt Nam, bạn cứ thử hỏi họ rằng họ có cảm thấy nguy cơ chế độ bị phong trào dân chủ lật đổ không ? Bạn có ngay câu trả lời.

Đừng có lên mạng nghe mấy thằng buôn dân chủ nó phét lác rằng CSVN đang run sợ , đang suy yếu, chúng ta đã gần chiến thắng. Cũng đừng nghe bọn báo công an, quân đội, tuyên giáo nó la lối rằng nguy cơ đổ vỡ chế độ, mầm mống biểu tình, bạo loạn từ phong trào dân chủ rất lớn...Cả hai bọn đều bịp bợm cả vì tính chất công việc của chúng mà thôi.

Thái độ và hành động của Phương Tây bây giờ, không có cơ hội thực sự nào cho phong trào dân chủ Việt Nam. Thái độ và hành động của họ bây giờ khác xa với những thái độ trước kia ở Đông Âu. Xin tạm thời gác hy vọng vì thời thế đã khác, đừng tham gia ba cái tổ chức dân chủ gì mà chỉ tội thiệt thân. Nếu mong muốn sự thay đổi ở tương lại, hãy chỉ trích khéo léo chế độ để bản thân an toàn, gây sự chán nản và căm phẫn tích tụ dần trong lòng dân chúng, nuôi sự chán ngán chế độ này âm ỉ, chờ cơ hội thế giới có gì xoay chuyển.

Cuối cùng cũng nên nhìn nhận sự thật rằng công cuộc toàn cầu hoá đang diễn ra và chế độ cộng sản Việt Nam tạm thời đang được vững mạnh nhờ cái công cuộc này. Việc bàn về các nhà dân chủ tạm thời gác lại ở đây để tiếp tục vấn đề về nội tình Cộng Sản Việt Nam đang ở kịch bản chia để trị mà Nguyễn Phú Trọng đang dùng.

Hẳn ai cũng thấy thái độ thân thiện của thủ tướng Phạm Minh Chính với Trung Quốc khi còn làm bí thư Quảng Ninh và ai cũng biết thái độ của chủ tịch nước Nguyễn Xuân Phúc vui mừng thế nào khi tiếp xúc với Hoa Kỳ. Chắc ai cũng thấy luôn Nguyễn Phú Trọng được Obama tiếp đón chân tình thế nào, cũng đương nhiên thấy Tập Cận Bình tin cậy thằng em Trọng ra sao.

Chúng ta nhìn tưởng rằng đây là chính sách nhân sự hợp lý, thoả đáng cho các mối quan hệ quốc tế. Nhưng đằng sau đó là sự nham hiểm của Nguyễn Phú Trọng, âm mưu muốn hai hổ gườm nhau, một mình y thủ lợi.  Phúc với một lô nhóm lợi ích, tập đoàn sân sau được hưởng lợi trước đây do vai trò thủ tướng của Phúc, giờ những nhóm sân sau này liệu còn được Chính ưu ái nữa không?

Không ưu ái, tất sẽ có mâu thuẫn giữa Phúc và Chính.

Ưu ái hoá ra Chính là thủ tướng bù nhìn, làm con rối cho Phúc giật dây.

Chủ tịch nước và thủ tướng gầm ghè nhau, kịch bản Ba Tư trước kia lại quay trở lại. Đất nước khó mà có cơ hội phát triển vì gằm ghè rình miếng cắn phá nhau. 

Chỉ có Trọng là đắc lợi mà thôi,  sự hám danh, hám quyền của y còn cao hơn cả quyền lợi đất nước.


Chủ Nhật, 9 tháng 5, 2021

Thu tiền trước.

 Thu tiền trước.

 Mình bán tranh, đồng hồ hay các món mang tính nghệ thuật thường hối thúc khách nào mua thì chuyển khoản trước đủ luôn. Điều này khiến một số khách hàng thân quen họ cảm thấy không vui, họ có thể nghĩ mình không tin tưởng họ, như mình sợ họ không trả tiền.

Hôm nay mình phải dãi bày chút.

Thứ nhất mình bán đồ này thuê cho cửa hàng, công ty. Nên khách mua gì cần xác định rõ ràng là đã mua và dã hoàn tất việc chuyển khoản. Để còn biết trả lời khách khác là đã bán rồi. Cửa hàng quy định món hàng chỉ được gọi là đã bán khi khách đã chuyển tiền.

Thứ hai là món đồ mang tính nghệ thuật thì vô cùng, người này thích kiểu cách này, nhưng người khác không thích. Có khi có người thích cùng phong cách , nhưng thấy người khác mua rồi lại không mua nữa, họ cũng không muốn mua bức tranh hay món đồ ấy nữa. Cảm giác mua món đồ nghệ thuật đã bị người khác xem rồi không mua, nó khiến người sau ít nhiều mất đi cảm giác hứng thú.

Đã có những người thân nói như đinh đóng cột họ lấy những món này, mình chốt với cửa hàng đã bán, bỏ tiền ra thanh toán. Nhưng đến hai ba hôm sau thì người mua nói vì lý do nào đó, không mua nữa.

10 bức tranh, mình chật vật mãi mới bán được 6 bức, giờ vẫn còn 4. 

Nói về tranh nó mới vô cùng làm sao, người thích màu gam tối, trừu tượng, thê lương, ảm đạm. Người thích tươi vui, người thích cuộc sống con người, người khác thích thiên nhiên thanh bình hoặc hùng vĩ.

Người xưa nói, bách nhân bách tính. Mỗi người có một tính cách riêng, và tính cách hay cảm nhận của họ chi phối việc họ chọn bức tranh nào.

Thế nên việc mình đòi chuyển tiền trước, ngoài việc thuận tiện cho mình với cửa hàng, nó còn là cách mình tôn trọng cá tính độc lập của mỗi cá nhân khách hàng. Anh hay chị hoặc các em thích kiểu cách này, nó mang cá tính của anh chị em, anh chị em trả tiền dứt khoát để khẳng định cá tính của mình, sở thích của mình.

Ví dụ bức gia đình vịt này, mình thấy ở cửa hàng có, mình mua dứt khoát luôn. Bởi nó có cảm giác làm mình nghĩ tới gia đình mình, treo nó ở nhà để hàng ngày nhìn thấy nó, nghĩ đến gia đình của mình như lời nhắc nhở. Với mình là thế, nhưng với các bạn khác thì thích ngựa, chó, gà ...vì họ cầm tinh những con vật đó.


Nhìn con vịt đang đứng, như con vịt bố đang canh gác cho cả gia đình nghỉ ngơi.  Sẵn sàng đương đầu mọi thứ để gia đình bình yên. Y như mình vậy.

Nhân tiện nói thêm, chuyến hàng giữa tháng tư gửi đi bị dính hàng của người khác gửi có thuốc lắc, hải họ giữ cả lô để phối hợp với công an xử lý, nên một số bạn mua vài lần, mua ngày 1 tháng 5 hàng đã về, mà hàng từ 10 tháng 4 chưa thấy đâu, xin thông cảm chờ thêm chút thời gian.

Thứ Năm, 6 tháng 5, 2021

Dân Đức bán đồ.

 Một người đàn bà đến chỗ công ty chúng tôi, bà khoảng 70 tuổi. Bà nói có ít đồ muốn bán đang để trong xe. Chúng tôi ra xem, thấy ngoài xe là cậu con trai của bà chừng 40 tuổi. Cậu hăng hái mở cốp xe khuân xuống một số đồng hồ để bàn và tranh.

Bà gìa nói.

- Những cái này là của bố tôi, ông rất quý chúng, mong các ngàì giữ cẩn thận.

Ông chủ của tôi cười nói với tôi.

- Bọn tao mua rồi bán chứ giữ cái gì.

Khi hai người bọn họ ra về, tôi và ông chủ có cuộc tranh luận nhỏ. Tôi nói muốn để lại những thứ này , khi đợt tới xây thêm căn phòng mới, chúng ta sẽ bày nó ở đó.

Ông chủ của tôi bảo cứ bán đi, rồi lại mua được cái khác, lúc nào xây xong văn phòng mới thì lại có cái khác, lo gì.

Tôi hỏi bán giá bao nhiêu, rồi mở ngăn kéo bàn của mình lấy tiền trả cho công ty.

Nhưng rồi có người khách quen đã mua rất nhiều hàng, họ thích những chiếc đồng hồ đó. Ông chủ lại nói tôi bán đi, tôi bị một bên là khách hàng lớn thân thiết, một bên ông chủ, một bên là văn phòng chật, chỗ mới chưa xây xong. Trong giây phút của nhiều chi phối, tôi bán những món đồ đó đi.

Làm cái nghề này thật khó xử, có những thứ mình không muốn bán. Nhưng làm nghề kinh doanh, mua vào rồi phải bán đi. Nếu cứ để lại thì chẳng mấy chốc hết vốn và không còn chỗ để. Chính vì thế tôi hối thúc xây thêm căn phòng mới rộng 120 mét vuông và trữ một số tiền, để gặp những món đồ mình không muốn bán thì có thể giữ lại. Tuy nhiên không phải mình có tiền, mình mua đúng với giá công ty bán ra, mình muốn giữ lại cũng khó xử cho mọi người.

Cùng lắm là mình chỉ nại cớ giữ lại để trưng bày, khi có cái khác giống thế thì bán đi.

Nước Đức vẫn trong vòng phong toả chống dịch. Nhiều người về hưu, lương hưu thấp, họ đi làm thêm việc tạp vụ. Cơn dịch đã khiến nhiều nhà hàng, khách sạn, cơ sở kinh doanh đóng cửa. Khiến nhiều người trong số có thu nhập kém ấy phải bán những món đồ mà họ cảm thấy có giá, nhưng không cần thiết cho  cuộc sống. Công ty chúng tôi có hai người lái xe đi mua hàng. Tôi không muốn đi cùng họ, tôi sợ nhìn thấy cảnh chủ nhà họ quyến luyến hay họ nói gì đó về kỷ niệm với những món hàng họ bán đi.

Vào giữa thập kỷ 80 của thế kỷ trước, nhà tôi đã bán đi rất nhiều đồ đạc. Đến cuối những năm 90, trở về nhà với hai bàn tay trắng và dấu ấn của một tuổi thanh niên đầy bão tố. Hàng đêm, tôi nhìn căn nhà của mình, nhớ về một thời nó đã đầy ắp những thứ quý giá của một thời, như đồng hồ Odo, xe đạp Pơ Gio, máy khâu Singer, quạt Mareli, giàn Akai, tivi Sanyo cửa lùa chân đứng, sập gụ, tủ chè và bộ bàn ghế gỗ gụ và tranh....

Tôi nhớ về con Lu, lúc nó bị bán đi, người ta thòng lọng vào cổ nó, nó tru lên nhìn tôi, nước mắt nó ứa ra. Thực sự đến giờ nghĩ đến con Lu, tôi vẫn chảy nước mắt, kể cả lúc đang viết những dòng này. Không phải chỉ vài lần, gần 40 năm rồi, từ khi nhà tôi bán nó đi cho người ta làm thịt, năm nào cũng có lúc tôi nhớ đến nó và chảy nước mắt.

Bởi thế tôi rất sợ lúc đến nhà người dân mua trực tiếp đồ, tôi sợ cảnh cò kè mặc cả ép giá món đồ kỷ niệm của họ, trong hoàn cảnh họ khó khăn phải bán đi với tâm trạng họ đầy day dứt. Trái lại tôi đầy khoá trí khi mặc cả với những người buôn thu gom đồ từ các nơi. Tất cả những lần tôi mua lại của những tay gom hàng sừng sỏ, tôi đều có lời. Nhưng hai lần tôi mua của người dân mang đến bán, cả hai lần đều lỗ nặng. Nguyên nhân tôi bị chi phối vì không muốn nhìn thấy cảnh luyến tiếc của người bán, tôi trả giá nhanh để chấm dứt cuộc mua bán.

Nhiều người Đức nghèo hơn chúng ta tưởng, tất nhiên có trợ cấp xã hội về nhà, bệnh tật và thực phẩm để không ai quá khổ. Nhưng nếu mua bao thuốc, chai bia hoặc muốn liên hoan một bữa ra trò nhân ngày sinh nhật hoặc ngày cưới, đó là xa xỉ với họ. Có một bà mang bán bộ ấm chén vì muốn có tiền mua đồ tặng đám cưới của con gái mình. Bộ ấm chén mà chồng bà đã mua tặng bà vào ngày sinh nhật đầu tiên khi họ cưới nhau. Ông chồng chở bà đến chỗ chúng tôi, hai vợ chồng đi tàu điện. Ông chồng đứng bên ngoài không vào, tôi cố nài ông vào uống cốc cà phê cho đỡ lạnh. Nhưng ông từ chối và đứng bên ngoài lúc trời rất lạnh và đang mưa. Tôi hiểu ông không muốn chứng kiến cảnh vợ mình bán món đồ ấy đi.

Bộ ấm chén màu xanh tím danh cho hai người, cái quai của lọ đựng đường đã bị gãy, họ dính keo gắn lại và một bức tranh nhỏ. Ông chủ không muốn mua, tôi nói mua cho họ đi. Ông chủ nói mua bán làm sao được. Tôi nói tôi sẽ bán vì giá trị tinh thần của bộ đồ đó, chứ không phải giá trị thực của bộ đồ đó.

Sáng nay dậy sớm từ 4 giờ nấu phở cho con, đợt rồi bận quá không nấu được. Tự nhiên cảm thấy cái nghề mua bán đồ này buồn nhiều hơn vui, cứ chuyên tâm bán đồ gia dụng, xoong nồi chả bao giờ gặp những chuyện đụng sâu tới những cái yếu đuối trong lòng mình.

Thứ Bảy, 1 tháng 5, 2021

Ông Hồ Biền.

 Ông Hồ Biền người Nghệ An, ông to cao, béo trắng hay đi cái xe đạp Phượng Hoàng. Nhà ông ở  phố Châu Long. Ông là bạn tù cùng với bố tôi. Ngày ấy bố tôi sản xuất bút máy gia công, nhà nước quy tội kinh doanh sản xuất phá hoại chính sách hợp tác xã, thế nên nhà tôi bị khám thu hết tài sản và máy móc sản xuất. 

Bố tôi đi tù đợt ấy cùng với nhiều ông làm các nghề sản xuất khác, ông làm lốp, ông thì làm ngói, ông thì làm dép nhựa...

Tôi không biết rõ ông ấy tội gì lúc ấy, chỉ biết sau khi ông và bố tôi đi tù về, ông hay đến nhà tôi để mời bố tôi mua nhung hươu, mật gấu, cao hổ cốt, sừng tê giác...những thứ đưa từ quê của ông, nơi sát biên giới Lào.

Tôi đến nhà ông mấy lần, ông có đứa con trai bằng tuổi tôi. Nhà ông sạch sẽ và rất quý phái, toàn đồ cổ và con trai ông chơi đàn piano. Vợ ông chỉ ở nhà lau dọn nhà và cơm nước.

Vào năm 1989 biên giới Trung Quốc và Việt Nam việc mua bán giữa hai bên sôi nổi. Có một người ở gần ngõ nhà tôi biết tiếng Trung, anh ấy thường làm phiên dịch cho những người Việt mua bán với người Trung Quốc và cũng tự buôn bán thêm. Tôi nghe thấy anh nói gấu là mặt hàng Trung Quốc rất ưa chuộng, tôi chợt nhớ ra nhà ông Hồ Biền có nuôi 4 con gấu con.

Tôi đạp xe đến nhà ông Hồ Biền hỏi gấu ông có bán không, lúc này ông không những có gấu trong nhà mà còn có cả rùa nữa. Thế mới biết ông Hồ Biền nhanh nhạy, ông đã có những thứ hàng rất sốt trong nhà từ bao giờ. Ông bảo tôi mày còn bé, ai mua thì dẫn họ đến đây, bác bán được sẽ bảo họ với bác mỗi người cho mày nửa chỉ vàng.

Tôi về gặp anh phiên dịch kia, nói có người có gấu. Anh mừng lắm, dắt con xe Simson xanh bảo tôi ngồi lên chỉ đường đi. Đến nơi giới thiệu xong, ông Hồ Biền nói trước tiên nếu mua bán được thì mỗi bên phải cho tôi nửa chỉ vàng, anh kia gật đầu, xem xét một hồi, mặc cả rồi không mua được. Chúng tôi đi về.

Bẵng đi một tuần sau, tôi đang ngồi chơi cờ ở vỉa hè bên gốc cây bàng ở đầu số lẻ phố Nguyễn Hữu Huân thì thằng con nhà ông Hồ Biền đi xe đạp dừng sát, nó bảo tôi lên xe, bố nó gọi đến nhà.

Đến nói thấy anh mua gấu ngồi ở đó, ông Hồ Biền bảo tôi và con trai ông ấy ngồi xuống bàn cùng. Rồi ông nghiêm nghị nói với anh kia.

- Chúng ta là người lớn, với trẻ con phải giữ lời, để dạy chúng nó sau này làm ăn buôn bán phải giữ lời. Lẽ ra hôm nay anh đến mà không có thằng bé này đi cùng ( ông chỉ vào tôi ) thì tôi không tiếp anh, không mua bán gì với anh cả. Tôi không cần bán được hàng mà bỏ qua người môi giới. Nhưng tôi hỏi anh thằng đưa anh đến đây đâu, anh bảo không tìm được, tôi phải sai con tôi đi tìm. Giờ thì chúng ta nói chuyện mua bán được rồi.

Anh kia ngượng ngập, nại lý do vì nọ kia, đi vội không tìm thấy tôi. Sau đó hai bên thống nhất giá và ngày lấy gấu vào tuần sau, ông Hồ Biền dặn tôi trưa ngày đó phải đến nhà ông.

Như ông nói, tôi được mỗi người đưa cho một cái nhẫn nửa chỉ, tôi có được một chỉ vàng. Tôi bán đi mua được cái áo Nato cũ và đôi dép gan gà mới ( dép tông Lào ).

Hơn 30 năm qua rồi, không biết con ông Hồ Biền có theo nghiệp buôn bán như ông không, tôi thì nghĩ không, vì nhìn thằng đó nó có vẻ chăm chú học hành.

Giờ con trai tôi cũng gần bằng tuổi tôi lúc đó, tôi nghĩ lại và ngẫm ra rằng, hôm đó ông Hồ Biền sai con đi tìm tôi và để hai thằng ngồi nghe chuyện mua bán, ông có ý muốn dạy con ông về chữ tín, chữ tâm trong làm ăn, buôn bán. Nếu mà thằng con ông không theo nghề của ông, cũng thật tiếc.

Thằng Tí Hớn chả có máu buôn bán gì, mặc dù nhiều lần tôi cho nó đi cùng để chứng kiến việc tôi làm ăn. Nhưng nó chả quan tâm, chắc nó sẽ học hành có bằng cấp, rồi đi làm văn phòng gì đó, cuộc sống bình bình.

Nghĩ cũng buồn vì con không có hứng nối nghiệp bố, nó đi đường riêng của nó.

Nhưng thôi thì đời nó, nó chọn. Làm ăn buôn bán cũng là nghề đầy căng thẳng và lắm truân chuyên.

Thứ Năm, 22 tháng 4, 2021

Ân oán Thích Minh Hiền và điệp vụ VH20.

 Đã 4 tháng kể từ ngày những người an ninh Việt Nam trong điệp vụ VH20 đặt chân đến Trung Quốc. Ngày về của họ đến giờ xa thăm thẳm. Có lần một trong số họ hỏi người phiên dịch, mức sống của chúng tôi như thế này nếu thanh toán chúng tôi không đủ tiền. Những người TQ trả lời cứ yên tâm, họ có thể sống như này 10 hay 20 năm nữa mà không phải trả tiền gì cả.

Đến giờ thực sự 5 người ấy đã vào quên lãng, cấp trên của họ, những người đã điều họ đi thực hiện nhiệm vụ VH20 không lần nào chính thức nhắc đến họ trong các buổi làm việc. Thậm chí gia đình của 5 người còn lại có tìm gặp lãnh đạo cũng không được.

Những người đang giữ 5 an ninh kia họ cũng không bận tâm, họ có thể nuôi hàng trăm người như thế từ năm nay qua năm khác mà chẳng ảnh hưởng gì cả. Trung Quốc cổ xưa có cái trò nhà giàu nuôi môn khách trong nhà như Mạnh Thường Quân, Bình Nguyên Quân, Tín Lăng Quân, Nguỵ Công Tử....nay gã tài phiệt có nuôi 5 người kia cũng không có gì.

Sự quên lãng đến cả từ hai phía.

Duy có một người không quên, đó là Trần Linh Phan. Anh ta là người duy nhất hành động với niềm tin rằng hành động của mình sẽ tác động đưa 5 người bạn của anh ta trở về. Anh ta cùng với người nhà của 5 người kia vào chùa Hương tìm Thích Minh Hiền để thuyết phục sư Hiền trả lại số đồng hồ cho tôi. 

Nhưng sư Hiền gọi an ninh Mỹ Đức đến bảo vệ, sư Hiền khăng khăng không có chuyện mua bán đồng hồ gì cả, sư lôi cả Phật ra thề. Phía an ninh Mỹ Đức hay an ninh Hà Nội hiểu câu chuyện phức tạp này, họ tham mưu cho sư Hiền tránh mặt là tốt nhất. Nghe lời tham mưu, sư Hiền không làm lễ ở chùa Hương hàng ngày như mọi khi. Người nhà của 5 an ninh không dám manh động phá cửa khu sư ở để tìm. Cứ giằng co như thế đến hơn hai tuần thì họ cũng đành phải về.

Nực cười có những kẻ khuyên tôi buông bỏ món nợ, không đòi sư Hiền nữa. Họ lấy giáo lý nhà Phật , luật nhân quả ra để thuyết phục tôi. Có kẻ còn nói sư có mệnh số quý, dù sư có sai cũng không nên xúc phạm, nếu không sẽ bị quả báo.

Có người khuyên tôi nên nói cho 5 người kia về, vì sự nhân văn, vì này nọ.

Quan hệ của tôi với nhà tài phiệt thế nào thì cơ quan an ninh Việt Nam rõ nhất, bởi thế đến giờ chưa có bài nào của dlv chửi tôi là tay sai của Tàu. Chúng tôi chưa bao giờ gặp nhau, chúng tôi luôn ở ranh giới giữa đối đầu và bạn.

Nếu tôi xin cho 5 người còn lại về, bên kia sẽ nghĩ tôi là tay chân của an ninh Việt Nam, tôi đã thoả thuận được cái gì đó mới xin cho 5 người kia về. 

Nếu tôi nói những người nhà của 5 người kia, đã đòi giúp tôi được công bằng từ Thích Minh Hiền, nên  tôi xin cho họ về. Cái đó nó hợp với đạo lý của giang hồ hơn. Tôi đã nại ra lý do Trần Linh Phan là hàng xóm xin cho Phan về, cái đó hợp tình, hợp nghĩa. Nhưng giờ tự dựng tôi xin nốt cho 5 người kia về, lý do xin là gì chứ? Là muốn lập công với an ninh Vn, muốn lấy lòng  à?

Tôi cũng không ép Thích Minh Hiền đứng ra nhận sai đã quỵt của tôi, mục đích tôi cũng không phải làm thế. Mục đích của tôi mong ông ta hợp tác để có cái cớ thả 5 người kia về. Tôi đưa ông ta gợi ý , chỉ cần ông ta đưa cho ai đó, người đó đưa số đồng hồ ấy cho Trần Linh Phan.  Phan mang đến nhà tôi, chỉ 3 đến 5 hôm sau những người kia sẽ trở về.  Gợi ý này đã được đặt ra khi phần 1 của câu chuyện này còn chưa viết ra. Tức nếu gợi ý được thực hiện thì 5 người kia về và tất cả các phần tôi đã viết sẽ không được viết ra.

Nhưng cơ quan an ninh cấp cao họ không muốn làm gì cả. Với họ việc phải thực hiện chuyện đòi đồng hồ cho tôi để 5 người kia về là việc không nên làm. Họ tin rằng bên kia giữ người mãi, chán rồi cũng phải thả. Kiểu như thách đố rằng xem chúng mày giữ người của tao được bao lâu.

50 nghìn usa giá trị của số đồng hồ không nhiều so với tôi, tôi cũng đã xác định không đòi được Thích Minh Hiền từ lâu, nó chỉ là một cọng lông chân so trong số tài sản của Thích Minh Hiền,  cái chìa khoá bao giờ cũng nhỏ, nhưng đưa nó ra lại là câu chuyện khác của mỗi người.

Sao cơ quan an ninh không tác động Thích Minh Hiền trao trả tôi số đồng hồ ấy để 5 người của họ về?  Tôi nghĩ mãi và nhận ra rằng, họ không quan tâm đến 5 người ấy. Họ không muốn như người đi chuộc con tin. 

Thích Minh Hiền đầu tháng 4 được ban tôn giáo TP Hà Nội mời toạ đàm trong một chương trình về Phật Giáo, Hiền cười nói và phát biêủ rất ung dung tự đắc.

Tôi hiểu chẳng còn hy vọng gì đòi được số đồng hồ mà Thích Minh Hiền quỵt, hắn có những thế lực rất lớn đứng đằng sau, hắn là người làm kinh tài cho họ. Số phận của 5 người linh an ninh kia chỉ là hạt cát so với những nguồn kinh phí hàng năm mà Thích Minh Hiền nạp về cho người đỡ đầu hắn. Người ta có thể trích một phần nhỏ số tiền ấy để trả lương cho 5 lính an ninh kia, coi như họ đang đi công tác dài hạn ở nước ngoài. Gia đình họ biết họ sống sung sướng ở nước ngoài, hàng tháng vẫn nhận lương và phụ phí, họ cũng không quá lo lắng lắm.

Tôi thất bại trong việc đòi nợ Thích Minh Hiền, thế cũng tốt, như vậy tôi không phải dính dáng gì đến câu chuyện này.

Giờ để hai bên họ thi gan với nhau, một bên là đố xem mày giữ được bao lâu và bên kia thực hiện việc giữ người đến bao giờ.

Dù sao cũng có cách giải quyết khác dành cho thân nhân 5 người lính an ninh kia, nếu thân nhân của 5 người kia muốn người nhà họ về, chỉ cần phối hợp nhau. Một người túm áo Thích Minh Hiền nhổ nước bọn vào mặt Thượng Toạ Thích Minh Hiền và chửi kèm một câu thằng sư lừa đảo, một người vô tình quay clip được cảnh ấy. Chỉ 3 hôm sau 5 người lính ấy sẽ trở về. Tội túm áo, nhổ nước bọt vài mặt sư, cùng lắm chỉ phạt vi cảnh. Tội thấy cảnh xô xát đưa lên mạng chẳng ai kết được vào khung gì.

Việc rất dễ làm.