Thứ Tư, 26 tháng 5, 2021

30 năm sự nghiệp và mười mấy tỷ.

 Trả lời báo Thanh Niên, nghệ sĩ ưu tú Hoài Linh nói.

- Nếu lấy sự nghiệp 30 năm đánh đổi mười mấy tỷ, quý vị nghĩ có nên không?

Vừa hỏi nghệ sĩ ưu tú vừa cười nhạt đầy khinh bạc, như vừa đưa ra một lý lẽ làm cứng họng những ý kiến của dư luận.

Bỏ qua ví dụ về những nghệ sĩ  từng lừng lẫy một thời như Chánh Tín, Thương Tín và ca sĩ Siublack...những người khốn đốn vì nợ nần.

Tôi chưa dám liệt Hoài Linh vào dạng cờ bạc, nợ nần đến nỗi lừa gạt giật nóng mười mấy tỷ tiền từ thiện.

Nhưng câu trả lời thản nhiên đến mức nhâng nhâng đầy tự tin của Hoài Linh khiến tôi thấy con người của anh ta càng ghê tởm hơn.

Những người hâm mộ, bạn bè của Hoài Linh thường lý lẽ gia sản Hoài Linh rất lớn, không lẽ gì vì mười mấy tỷ mà làm bậy. Bản thân Hoài Linh cũng tự tin như thế, chỉ có khác cái là anh ta không mang gia sản của mình ra, mà khéo léo lấy 30 năm sự nghiệp.

Tại sao ít người không nhận được cái tởm lợm trong cách so sánh của anh ta. Bởi chúng ta bị ánh hào quang của danh vọng và tiền tài che khuất. 

Hãy đặt câu hỏi lại với Hoài Linh rằng.

- Nếu mười mấy tỷ nó không đáng giá là gì so với sự nghiệp của anh, thì mười mấy tỷ đấy có đáng giá với bao người dân khốn khổ vì thiên tai, mất nhà, mất mang, đói khổ và cơ cực trong những ngày tháng lũ lụt ấy không ?

Hẳn nhiên ai cũng biết là mười mấy tỷ ấy rất giá trị trong lúc đó với những người dân ấy, một nắm khi đói bằng một gói khi no. Trong cơn ngặt nghèo hoạn nạn ấy, một cánh tay đưa đến kịp thời nó giá trị không gì tính nổi. Chính bản thân Hoài Linh khi kêu gọi đã nhấn mạnh là cần lúc '' ngặt '' chứ không cần lúc  '' nghèo '' để hối thúc những người thiện tâm mau chóng đóng góp.

Nếu tính hỗ trợ cho mỗi gia đình một người nông dân nghèo bị mất sạch hoa mầu, trâu bò, tài sản, tư liệu sản xuất đó, mỗi gia đình 100 triệu, đảm bảo sự phục hồi của họ. Thì mười 14 tỷ kia sẽ cứu giúp kịp thời cho 140 gia đình. Mỗi gia đình trung bình có 4 người gồm 3 thế hệ, thì có 560 con người từ già đến trẻ trông mong số tiền ấy để qua cơn hoạn nạn.

Báo Thanh Niên đã ưu ái tìm cách gỡ khéo cho Hoài Linh. Nếu là một tờ báo khác, có lẽ người phỏng vấn sẽ vả thẳng vào mặt Hoài Linh một câu hỏi như đã nêu trên.

- 30 năm sự nghiệp của một thằng hề chuyên đóng vai giả gái và nhại giọng có đánh đổi được số phận của 540 con người từ già đến trẻ đang sống cơ cực vì gặp phải thiên tai không ? 

Đấy mới là câu hỏi của người có lương tri cần hỏi.

Thiên hạ người ta xót xa đồng bào, họ đóng tiền cho nghệ sĩ, để nghệ sĩ nhanh chóng đưa đồng tiền ấy đến nơi cần nhanh nhất.

Nghệ sĩ ung dung ngâm tiền từ mùa mưa cho đến hết mùa khô, rồi thản nhiên vặn vẹo bằng câu hỏi là mười mấy mấy tỉ của chúng mày đã là gì với sự nghiệp của ông mà thắc mắc.

Xin lỗi bà con, cho tôi văng tục với thằng hề Hoài Linh.

 Người ta đéo quan tâm sự nghiệp của mày đáng giá bao nhiêu để mày đánh đổi, cái người ta quan tâm là số phận của hàng bao gia đình đồng bào của họ được được giúp đỡ như thế nào khi người ta bị nạn. Đó mới là cái chính. Đừng giở cái giọng lèo lá, bất lương, đánh đố người ta dưới sự trợ giúp của đám báo chí lưu manh như báo Thanh Niên.




Thứ Hai, 24 tháng 5, 2021

Bầu cử tiết kiệm.

 99,16 cử tri Việt Nam đã đi bầu cử quốc hội khoá mới theo thông lệ 5 năm 1 lần.

Nếu như nhân sự của đảng mà người ta biết trước chính xác cả tháng trước khi bầu cử, việc viết về bầu cử Việt Nam sẽ là vô nghĩa và vô ích. Thế nên đợi bầu cử xong tôi mới viết.

5 năm sau nữa, con số cử tri đi bầu sẽ vẫn như thế này cũng vẫn như vài chục năm trước đây.

Việc này sẽ vẫn diễn ra như thế, có nói thế nào nó vẫn diễn ra như thế. Cho nên thay vì lên án quy chế bầu cử gian lận, lừa dảo, đảng cử , dân bầu, ai trúng cử đã được định sẵn ...thì thay vì góp ý có tính xây dựng, tốt nhất cho nhân dân, cho đất nước và cho đảng CSVN.

Góp ý chân thành tất nhiên không bị quy tội phá hoại bầu cử, góp ý mà có lợi cho đất nước thì xứng đáng còn được khen thưởng. Tôi bây giờ chỉ muốn được đảng và nhà nước khen thưởng như dạng Hồ Ngọc Thắng, Khai Phung bên Đức này, chứ không muốn bị bêu giễu là phản động này nọ nữa.

Tất cả chúng ta đều biết một sự thật hiển nhiên là cuộc bầu cử trong chế độ độc tài đều là bịp bợp, chúng ta biết rõ và biết lâu đến mức mà chúng ta cảm thấy việc đó là bình thường, là hiển nhiên. Nhưng về thủ tục thì chúng ta vẫn phải diễn trò với nhau.

Việc này rất tốn kém, thường thì bỏ tiền ra để lừa được người, đằng này người bị lừa họ chấp nhận là bị lừa. Vậy cớ gì chúng ta phải tốn kém làm mọi trò nhiêu khê như cờ quạt, hội hè, ca múa nhạc, báo chí tuyên truyền, công an tăng cường bảo vệ.

Nên chăng chúng ta vẫn làm trò cho có thủ tục, nhưng sao vẫn chặt chẽ, khoa học, đúng quy trình và mang tính tiến bộ áp dụng khoa học của thời đại công nghệ 4.0 mà đảng và nhà nước ta vẫn kêu gọi. 

Đó là đề nghị cục khoa học công nghệ quân đội, công an phối hợp với anh Nguyễn Tử Quảng cho ra đời một phần mềm bầu cử online. Ví dụ khi kê khai cử tri chỉ cần tổ trưởng dân phố bảo mỗi nhà làm một cái email phục vụ việc bầu cử, nhà nào chưa có thì hướng dẫn họ làm, nhà nào không biết làm, không có điện thoại, máy tính vào mạng như ở vùng sâu vùng xa thì cán bộ lập cho họ email, hôm bầu cử cán bộ đến nhà, mang theo máy tính hướng dẫn vài phút là cả nhà cử tri bầu xong. Còn sâu xa quá thì dùng phiếu bầu cũng được.

Những thông tin về ứng cử viên, liên quan đến bầu cử đều gửi qua email hết. Cử tri nào thích ba hoa chém gió như mấy lão già cuồng chế độ , cứ bảo con cháu in ra mà đọc hoặc đọc trên máy tính. Tránh cái kiểu gửi tin nhắn qua điện thoại làm bao nhiêu người tưởng có tin nhắn gì quan trọng.

Như này vẫn đảm bảo được con số người bỏ phiếu, thích 99,9 hay 99,1 đều dễ dàng. Đảm bảo được mục đích đề ra là có trò bầu cử, có cử trị, có ứng cử viên, có phiếu bầu...lại vừa khoa học , chặt chẽ nữa.

Chúng ta sẽ tiết kiệm được bao nhiêu thời gian, bao nhiêu tiền của, bao nhiêu công sức...mà vẫn đạt được hiệu  quả, đạt được trình tự thủ tục. Chẳng những thế còn làm người dân hài lòng vì quy trình văn minh, hiện đại, giản tiện.

Tên phản động Nguyễn Văn Đài, bạn thân của tôi, hắn ra sức kêu gọi tẩy chay bầu cử. Nhưng với lòng yêu đảng, yêu chế độ tôi không những không tán thành ý kiến của hắn. Trái lại tôi đồng ý là cần phải có bầu cử quốc hội như đất nước chúng ta đang có, chỉ có điều tôi muốn đóng góp ý kiến xây dựng cho công cuộc bầu cử của đảng và chế độ tốt đẹp hơn, được lòng dân hơn. Nên mong muốn lần sau chúng ta bầu cử bằng công nghệ internet vừa tiết kiệm, vừa hiêu quả lại vừa an toàn, không sợ dịch bệnh, không sợ khủng bố ( như lực lượng công an diễn tập ). Chỉ có một chút cẩn thận là về vấn đề tin học, an toàn mạng...cái này thì chẳng là gì so với trình độ của chúng ta.

Rất mong sự chú ý lắng nghe của các cấp lãnh đạo, ban ngành, đoàn thể trong chế độ CNXH ưu việt trên đất nước Việt Nam thân thương.

Thứ Ba, 18 tháng 5, 2021

Hậu Đại hội 13 - ngao cò giằng nhau, ngư ông đắc lợi.

 Từ lúc làm bí thư thành uỷ Hà Nội đến khi làm chủ tịch quốc hội. Nguyễn Phú Trọng thể hiện là một con người ôn hoà trong đảng, không có tham vọng quyền lực, một người thiên về sách vở và lý luận. Nhờ vậy qua được mắt mọi uỷ viên trung ương , giành được chiếc ghế tổng bí thư  khoá 11, khi mà Hồ Đức Việt ứng cử viên chức tổng bí thư đột ngột bị bệnh lạ và sau đó qua đời ít lâu. 

Lúc ban đầu trên ghế tổng bí thư khoá 11, Trọng không thể hiện gì nhiều ngoài việc ra ra cái gọi là nghị quyết trung ương 4 và 19 điều đảng viên không được làm, sau đó là nghị quyết 244 về việc bầu bán trong đại hội đảng khoá 12. Còn lại Trọng ngồi khích động cho cặp Tư Sang và Ba Dũng đấu đá nhau liên miên. Cuộc chiến căng thẳng đến hồi cao trào là tất cả những bên tham chiến đều phải về hưu, nhưng do hệ quả của cuộc chiến Ba Tư. Trọng ngồi lại để gìn giữ sự ổn định trong đảng thêm một nhiệm kỳ nữa, đồng thời  dự định trao lại quyền tổng bí thư giữa nhiêm kỳ cho người khác, đó là ứng cử viên Đinh Thế Huynh và Trần Đại Quang.

Thật bất ngờ, khi Trọng tạm ngồi khoá 12 thì các ứng cử viên kế tục Trọng đều bị bệnh lạ như ứng cử Hồ Đức Việt trước kia. Ông Huynh bị bệnh mất trí nhớ đột ngột, còn ông Quang chết vì bệnh gì thì đến các bác sĩ giỏi nhất của Nhật cũng không biết được nguyên nhân.

Đến khoá 13 thì thường trực ban bí thư Trần Quốc Vượng về hưu vì quá tuổi, không đủ uy tín để lấy được phiếu bầu ở lại cho chức tổng bí thư, bởi lúc Trọng không hề dứt khoát việc mình sẽ về nghỉ hưu. Nếu Trọng không dứt khoát về và vẫn mặc kệ cho người ta bỏ phiếu tín nhiệm những ứng cử viên bao gồm cả Trọng, đương nhiên sẽ không ai dám bỏ phiếu cho Vượng khi mà Trọng vẫn còn cầm súng chưa giao cho ai. Cũng may cho Trần Quốc Vượng rằng ông ta bị loại vì kém phiếu, vì biết đâu nếu phiếu chọn ông ta cao hơn Trọng, thì có lẽ Trần Quốc Vượng sẽ đi tiếp con đường mà các đối thủ của Trọng đã đi như Hồ Đức Việt, Đinh Thế Huynh, Trần Đại Quang.

Các đối thủ tự chết, tự bệnh lạ  và các đối thủ tiềm năng xâu vào cánh xé lẫn nhau là hai thứ đặc trưng nhất diễn ra dưới thời của Nguyễn Phú Trọng.

Không chết, không bệnh thì cũng cắn xé nhau tàn khốc. Kịch bản dường như có vẻ lại lặp lại ở khoá 13 này khi Trọng sắp cho Phúc cùng ở lại giữ ghế chủ tịch nước, để Phạm Minh Chính làm tổng bí thư, cho Vương Đình Huệ làm chủ tịch quốc hội. Chia ra ba nhánh quyền lực kiềm chế nhau, để rồi tất cả đều phải hướng về Trọng.

Trong tác phẩm của tiểu thuyết gia lừng danh thế chiến thứ hai, cuốn tiểu thuyết có tên Lối Thoát Cuối Cùng của văn hào Consantin Virgil Gheorhiu ( bản dịch từ tiếng Pháp của Hằng Hà Sa và Bích Tỵ nhà xuất bản Lá Bối -VNCH ) có miêu tả về một tên bí thư hèn nhát nhưng đầy thủ đoạn, hắn tạo ra những mâu thuẫn và đấu đá trong cấp dưới, trong nhân dân và mọi người tự phải tìm đến hắn trông cậy giải quyết, từ đó hắn kiểm soát được quyền lực trong tay.  Hắn phát biểu rằng muốn có quyền lực luôn phải tạo ra sự đố kỵ, ganh ghét, nghi ngờ và những đấu đá trong nội bộ.

Phải nói thêm ngoài thủ đoạn cá nhân, Trọng còn được sự hỗ trợ của đảng Dân Chủ Hoa Kỳ và đảng CS Trung Quốc. Lần đầu tiên tổng thống Hoa Kỳ Obama gửi lời mời và đón tiếp một tổng bí thư đảng cộng sản đang cầm quyền ở một nước độc tài một cách chính thức đối với Nguyễn Phú Trọng. Cũng lần đầu tiên đánh giá của Hoa Kỳ  ( đảng Dân Chủ ) về một tướng an ninh nước cộng sản độc tài là hiểu biết, đó là lời đánh giá về thứ trưởng công an Tô Lâm,  sau này Lâm thành bộ trưởng công an.

Trung Quốc và Hoa Kỳ dù có mâu thuẫn về tranh giành vai trò ảnh hưởng ở một số khu vực, nhưng dưới thời đảng Dân Chủ những mâu thẫn ấy còn được gắn cái gọi là đồng quan điểm từ chủ trương toàn cầu hoá. Sẽ không có chuyện Hoa Kỳ của Dân Chủ sẽ làm điều gì quá căng thẳng với Trung Quốc để dẫn đến việc phá vỡ kế hoạch toàn cầu hoá, một kế hoạch suýt nữa bị kẻ tay ngang như Trump làm đổ vỡ.

Đảng Dân Chủ Hoa Kỳ luôn dùng chiêu bài '' nhân quyền '' để làm áp lực với với chế độ Việt Nam,  họ bỏ ra vài triệu usd một năm để xúi bẩy những người Việt Nam yêu tự do, dân chủ gồng mình chiến đấu với thể chế độc tài cộng sản Việt Nam. Một số tổ chức , một số người Việt kinh doanh dân chủ đã lợi dụng điều này để trục lợi dưới chiêu bài cổ vũ, ủng hộ phong trào đấu tranh dân chủ ở Việt Nam, qua đó tạo ra những làn sóng, những phong trào để giải ngân số tiền mà đảng Dân Chủ Mỹ chi ra.

Chỉ có những con người trong sáng, dấn thân cho một Việt Nam dân chủ với ước mơ của mình, nhưng đã bị những kẻ cơ hội dẫn dắt, họ thường có kết cục bi hùng. Đây là một thực tế cay đắng đã diễn ra, nhưng nhiều người không muốn nhìn thẳng sự thật và một số kẻ kinh doanh '' dân chủ '' sẽ lấp liếm và la lối ai nói lên điều này là kẻ phá hoại phong trào đấu tranh dân chủ. Nhưng một lần nữa, khách quan các bạn đọc đánh giá, cái gọi là phong trào dân chủ nở rộ một thời ấy nay đã đi đến đâu?

Đảng cộng sản Việt Nam đứng đầu là Nguyễn Phú Trọng quá hiểu trò áp lực nhân quyền của đảng Dân Chủ Hoa Kỳ, cho nên họ cũng hoà nhịp chơi lúc thì bắt bớ hàng loạt, lúc lại cho một vài những kẻ được ra nước ngoài tị nạn, những kẻ mà họ biết khi sang đến Hoa Kỳ gần như 90% vô tác dụng. Nếu các bạn không tin, xin cứ theo dõi thực tế là như thế nào. Chắc hẳn những người này sẽ phản biện rằng họ phải mưu sinh, phải học tiếng, phải xây dựng lại cuộc sống. Đúng, đương nhiên là vậy, đó cũng chính là lý do mà đảng cộng sản Việt Nam yên lòng khi để họ đi. Chưa kể đến những lý do khác. Ví dụ như ý kiến của các nhà dân chủ, về trường hợp của tôi đi sang Đức là để lên án, đánh phá phong trào dân chủ qua những quan điểm tôi đang viết đây. Mọi cái đều có thể, đấu tranh để được định cư, đấu tranh để đội lốt phá hoại...tôi cũng không hề loại mình ra khỏi những nghi vấn.

 Nếu như Dân Chủ Hoa Kỳ thực sự quan tâm đến dân chủ, nhân quyền ở Việt Nam, thì số tiền mà họ chi ra ít nhất phải vài chục triệu usd một năm, sau đó tăng dần. Đáng tiếc là đảng Dân Chủ Hoa Kỳ chỉ mục đích dùng quyền con người ở Việt Nam, cộng với một số chính sách  kinh tế , viện trợ , quan hệ để áp lực đảng CSVN có thái độ giằng co với Trung Quốc. Rồi từ sự giằng co của Việt Nam với Trung Quốc, Hoa Kỳ lấy điều đó để mặc cả ảnh hưởng của mình với Trung Quốc tại khu vực Đông Nam Á, khu vực Triều Tiên, Nhật Bản, Nam Hàn hay những lợi ích kinh tế khác trong quan hệ song phương. 

Và đương nhiên một lần nữa phải nói lại, đảng Cộng Sản Việt Nam hiểu rõ điều ấy. Họ có hàng đống người chuyên tâm nghiên cứu , dự đoán những đối sách của Hoa Kỳ với họ. Một điều rất thực là cộng sản Việt Nam chưa bao giờ lo lắng về làn sóng dân chủ trong nước sẽ khiến chế độ này đổ vỡ, họ chỉ la  làng trên mặt báo, thổi phồng nguy cơ mà thôi. Nếu bạn nào có bạn bè, người thân làm việc tương đối khá trong chế độ Việt Nam, bạn cứ thử hỏi họ rằng họ có cảm thấy nguy cơ chế độ bị phong trào dân chủ lật đổ không ? Bạn có ngay câu trả lời.

Đừng có lên mạng nghe mấy thằng buôn dân chủ nó phét lác rằng CSVN đang run sợ , đang suy yếu, chúng ta đã gần chiến thắng. Cũng đừng nghe bọn báo công an, quân đội, tuyên giáo nó la lối rằng nguy cơ đổ vỡ chế độ, mầm mống biểu tình, bạo loạn từ phong trào dân chủ rất lớn...Cả hai bọn đều bịp bợm cả vì tính chất công việc của chúng mà thôi.

Thái độ và hành động của Phương Tây bây giờ, không có cơ hội thực sự nào cho phong trào dân chủ Việt Nam. Thái độ và hành động của họ bây giờ khác xa với những thái độ trước kia ở Đông Âu. Xin tạm thời gác hy vọng vì thời thế đã khác, đừng tham gia ba cái tổ chức dân chủ gì mà chỉ tội thiệt thân. Nếu mong muốn sự thay đổi ở tương lại, hãy chỉ trích khéo léo chế độ để bản thân an toàn, gây sự chán nản và căm phẫn tích tụ dần trong lòng dân chúng, nuôi sự chán ngán chế độ này âm ỉ, chờ cơ hội thế giới có gì xoay chuyển.

Cuối cùng cũng nên nhìn nhận sự thật rằng công cuộc toàn cầu hoá đang diễn ra và chế độ cộng sản Việt Nam tạm thời đang được vững mạnh nhờ cái công cuộc này. Việc bàn về các nhà dân chủ tạm thời gác lại ở đây để tiếp tục vấn đề về nội tình Cộng Sản Việt Nam đang ở kịch bản chia để trị mà Nguyễn Phú Trọng đang dùng.

Hẳn ai cũng thấy thái độ thân thiện của thủ tướng Phạm Minh Chính với Trung Quốc khi còn làm bí thư Quảng Ninh và ai cũng biết thái độ của chủ tịch nước Nguyễn Xuân Phúc vui mừng thế nào khi tiếp xúc với Hoa Kỳ. Chắc ai cũng thấy luôn Nguyễn Phú Trọng được Obama tiếp đón chân tình thế nào, cũng đương nhiên thấy Tập Cận Bình tin cậy thằng em Trọng ra sao.

Chúng ta nhìn tưởng rằng đây là chính sách nhân sự hợp lý, thoả đáng cho các mối quan hệ quốc tế. Nhưng đằng sau đó là sự nham hiểm của Nguyễn Phú Trọng, âm mưu muốn hai hổ gườm nhau, một mình y thủ lợi.  Phúc với một lô nhóm lợi ích, tập đoàn sân sau được hưởng lợi trước đây do vai trò thủ tướng của Phúc, giờ những nhóm sân sau này liệu còn được Chính ưu ái nữa không?

Không ưu ái, tất sẽ có mâu thuẫn giữa Phúc và Chính.

Ưu ái hoá ra Chính là thủ tướng bù nhìn, làm con rối cho Phúc giật dây.

Chủ tịch nước và thủ tướng gầm ghè nhau, kịch bản Ba Tư trước kia lại quay trở lại. Đất nước khó mà có cơ hội phát triển vì gằm ghè rình miếng cắn phá nhau. 

Chỉ có Trọng là đắc lợi mà thôi,  sự hám danh, hám quyền của y còn cao hơn cả quyền lợi đất nước.


Chủ Nhật, 9 tháng 5, 2021

Thu tiền trước.

 Thu tiền trước.

 Mình bán tranh, đồng hồ hay các món mang tính nghệ thuật thường hối thúc khách nào mua thì chuyển khoản trước đủ luôn. Điều này khiến một số khách hàng thân quen họ cảm thấy không vui, họ có thể nghĩ mình không tin tưởng họ, như mình sợ họ không trả tiền.

Hôm nay mình phải dãi bày chút.

Thứ nhất mình bán đồ này thuê cho cửa hàng, công ty. Nên khách mua gì cần xác định rõ ràng là đã mua và dã hoàn tất việc chuyển khoản. Để còn biết trả lời khách khác là đã bán rồi. Cửa hàng quy định món hàng chỉ được gọi là đã bán khi khách đã chuyển tiền.

Thứ hai là món đồ mang tính nghệ thuật thì vô cùng, người này thích kiểu cách này, nhưng người khác không thích. Có khi có người thích cùng phong cách , nhưng thấy người khác mua rồi lại không mua nữa, họ cũng không muốn mua bức tranh hay món đồ ấy nữa. Cảm giác mua món đồ nghệ thuật đã bị người khác xem rồi không mua, nó khiến người sau ít nhiều mất đi cảm giác hứng thú.

Đã có những người thân nói như đinh đóng cột họ lấy những món này, mình chốt với cửa hàng đã bán, bỏ tiền ra thanh toán. Nhưng đến hai ba hôm sau thì người mua nói vì lý do nào đó, không mua nữa.

10 bức tranh, mình chật vật mãi mới bán được 6 bức, giờ vẫn còn 4. 

Nói về tranh nó mới vô cùng làm sao, người thích màu gam tối, trừu tượng, thê lương, ảm đạm. Người thích tươi vui, người thích cuộc sống con người, người khác thích thiên nhiên thanh bình hoặc hùng vĩ.

Người xưa nói, bách nhân bách tính. Mỗi người có một tính cách riêng, và tính cách hay cảm nhận của họ chi phối việc họ chọn bức tranh nào.

Thế nên việc mình đòi chuyển tiền trước, ngoài việc thuận tiện cho mình với cửa hàng, nó còn là cách mình tôn trọng cá tính độc lập của mỗi cá nhân khách hàng. Anh hay chị hoặc các em thích kiểu cách này, nó mang cá tính của anh chị em, anh chị em trả tiền dứt khoát để khẳng định cá tính của mình, sở thích của mình.

Ví dụ bức gia đình vịt này, mình thấy ở cửa hàng có, mình mua dứt khoát luôn. Bởi nó có cảm giác làm mình nghĩ tới gia đình mình, treo nó ở nhà để hàng ngày nhìn thấy nó, nghĩ đến gia đình của mình như lời nhắc nhở. Với mình là thế, nhưng với các bạn khác thì thích ngựa, chó, gà ...vì họ cầm tinh những con vật đó.


Nhìn con vịt đang đứng, như con vịt bố đang canh gác cho cả gia đình nghỉ ngơi.  Sẵn sàng đương đầu mọi thứ để gia đình bình yên. Y như mình vậy.

Nhân tiện nói thêm, chuyến hàng giữa tháng tư gửi đi bị dính hàng của người khác gửi có thuốc lắc, hải họ giữ cả lô để phối hợp với công an xử lý, nên một số bạn mua vài lần, mua ngày 1 tháng 5 hàng đã về, mà hàng từ 10 tháng 4 chưa thấy đâu, xin thông cảm chờ thêm chút thời gian.

Thứ Năm, 6 tháng 5, 2021

Dân Đức bán đồ.

 Một người đàn bà đến chỗ công ty chúng tôi, bà khoảng 70 tuổi. Bà nói có ít đồ muốn bán đang để trong xe. Chúng tôi ra xem, thấy ngoài xe là cậu con trai của bà chừng 40 tuổi. Cậu hăng hái mở cốp xe khuân xuống một số đồng hồ để bàn và tranh.

Bà gìa nói.

- Những cái này là của bố tôi, ông rất quý chúng, mong các ngàì giữ cẩn thận.

Ông chủ của tôi cười nói với tôi.

- Bọn tao mua rồi bán chứ giữ cái gì.

Khi hai người bọn họ ra về, tôi và ông chủ có cuộc tranh luận nhỏ. Tôi nói muốn để lại những thứ này , khi đợt tới xây thêm căn phòng mới, chúng ta sẽ bày nó ở đó.

Ông chủ của tôi bảo cứ bán đi, rồi lại mua được cái khác, lúc nào xây xong văn phòng mới thì lại có cái khác, lo gì.

Tôi hỏi bán giá bao nhiêu, rồi mở ngăn kéo bàn của mình lấy tiền trả cho công ty.

Nhưng rồi có người khách quen đã mua rất nhiều hàng, họ thích những chiếc đồng hồ đó. Ông chủ lại nói tôi bán đi, tôi bị một bên là khách hàng lớn thân thiết, một bên ông chủ, một bên là văn phòng chật, chỗ mới chưa xây xong. Trong giây phút của nhiều chi phối, tôi bán những món đồ đó đi.

Làm cái nghề này thật khó xử, có những thứ mình không muốn bán. Nhưng làm nghề kinh doanh, mua vào rồi phải bán đi. Nếu cứ để lại thì chẳng mấy chốc hết vốn và không còn chỗ để. Chính vì thế tôi hối thúc xây thêm căn phòng mới rộng 120 mét vuông và trữ một số tiền, để gặp những món đồ mình không muốn bán thì có thể giữ lại. Tuy nhiên không phải mình có tiền, mình mua đúng với giá công ty bán ra, mình muốn giữ lại cũng khó xử cho mọi người.

Cùng lắm là mình chỉ nại cớ giữ lại để trưng bày, khi có cái khác giống thế thì bán đi.

Nước Đức vẫn trong vòng phong toả chống dịch. Nhiều người về hưu, lương hưu thấp, họ đi làm thêm việc tạp vụ. Cơn dịch đã khiến nhiều nhà hàng, khách sạn, cơ sở kinh doanh đóng cửa. Khiến nhiều người trong số có thu nhập kém ấy phải bán những món đồ mà họ cảm thấy có giá, nhưng không cần thiết cho  cuộc sống. Công ty chúng tôi có hai người lái xe đi mua hàng. Tôi không muốn đi cùng họ, tôi sợ nhìn thấy cảnh chủ nhà họ quyến luyến hay họ nói gì đó về kỷ niệm với những món hàng họ bán đi.

Vào giữa thập kỷ 80 của thế kỷ trước, nhà tôi đã bán đi rất nhiều đồ đạc. Đến cuối những năm 90, trở về nhà với hai bàn tay trắng và dấu ấn của một tuổi thanh niên đầy bão tố. Hàng đêm, tôi nhìn căn nhà của mình, nhớ về một thời nó đã đầy ắp những thứ quý giá của một thời, như đồng hồ Odo, xe đạp Pơ Gio, máy khâu Singer, quạt Mareli, giàn Akai, tivi Sanyo cửa lùa chân đứng, sập gụ, tủ chè và bộ bàn ghế gỗ gụ và tranh....

Tôi nhớ về con Lu, lúc nó bị bán đi, người ta thòng lọng vào cổ nó, nó tru lên nhìn tôi, nước mắt nó ứa ra. Thực sự đến giờ nghĩ đến con Lu, tôi vẫn chảy nước mắt, kể cả lúc đang viết những dòng này. Không phải chỉ vài lần, gần 40 năm rồi, từ khi nhà tôi bán nó đi cho người ta làm thịt, năm nào cũng có lúc tôi nhớ đến nó và chảy nước mắt.

Bởi thế tôi rất sợ lúc đến nhà người dân mua trực tiếp đồ, tôi sợ cảnh cò kè mặc cả ép giá món đồ kỷ niệm của họ, trong hoàn cảnh họ khó khăn phải bán đi với tâm trạng họ đầy day dứt. Trái lại tôi đầy khoá trí khi mặc cả với những người buôn thu gom đồ từ các nơi. Tất cả những lần tôi mua lại của những tay gom hàng sừng sỏ, tôi đều có lời. Nhưng hai lần tôi mua của người dân mang đến bán, cả hai lần đều lỗ nặng. Nguyên nhân tôi bị chi phối vì không muốn nhìn thấy cảnh luyến tiếc của người bán, tôi trả giá nhanh để chấm dứt cuộc mua bán.

Nhiều người Đức nghèo hơn chúng ta tưởng, tất nhiên có trợ cấp xã hội về nhà, bệnh tật và thực phẩm để không ai quá khổ. Nhưng nếu mua bao thuốc, chai bia hoặc muốn liên hoan một bữa ra trò nhân ngày sinh nhật hoặc ngày cưới, đó là xa xỉ với họ. Có một bà mang bán bộ ấm chén vì muốn có tiền mua đồ tặng đám cưới của con gái mình. Bộ ấm chén mà chồng bà đã mua tặng bà vào ngày sinh nhật đầu tiên khi họ cưới nhau. Ông chồng chở bà đến chỗ chúng tôi, hai vợ chồng đi tàu điện. Ông chồng đứng bên ngoài không vào, tôi cố nài ông vào uống cốc cà phê cho đỡ lạnh. Nhưng ông từ chối và đứng bên ngoài lúc trời rất lạnh và đang mưa. Tôi hiểu ông không muốn chứng kiến cảnh vợ mình bán món đồ ấy đi.

Bộ ấm chén màu xanh tím danh cho hai người, cái quai của lọ đựng đường đã bị gãy, họ dính keo gắn lại và một bức tranh nhỏ. Ông chủ không muốn mua, tôi nói mua cho họ đi. Ông chủ nói mua bán làm sao được. Tôi nói tôi sẽ bán vì giá trị tinh thần của bộ đồ đó, chứ không phải giá trị thực của bộ đồ đó.

Sáng nay dậy sớm từ 4 giờ nấu phở cho con, đợt rồi bận quá không nấu được. Tự nhiên cảm thấy cái nghề mua bán đồ này buồn nhiều hơn vui, cứ chuyên tâm bán đồ gia dụng, xoong nồi chả bao giờ gặp những chuyện đụng sâu tới những cái yếu đuối trong lòng mình.

Thứ Bảy, 1 tháng 5, 2021

Ông Hồ Biền.

 Ông Hồ Biền người Nghệ An, ông to cao, béo trắng hay đi cái xe đạp Phượng Hoàng. Nhà ông ở  phố Châu Long. Ông là bạn tù cùng với bố tôi. Ngày ấy bố tôi sản xuất bút máy gia công, nhà nước quy tội kinh doanh sản xuất phá hoại chính sách hợp tác xã, thế nên nhà tôi bị khám thu hết tài sản và máy móc sản xuất. 

Bố tôi đi tù đợt ấy cùng với nhiều ông làm các nghề sản xuất khác, ông làm lốp, ông thì làm ngói, ông thì làm dép nhựa...

Tôi không biết rõ ông ấy tội gì lúc ấy, chỉ biết sau khi ông và bố tôi đi tù về, ông hay đến nhà tôi để mời bố tôi mua nhung hươu, mật gấu, cao hổ cốt, sừng tê giác...những thứ đưa từ quê của ông, nơi sát biên giới Lào.

Tôi đến nhà ông mấy lần, ông có đứa con trai bằng tuổi tôi. Nhà ông sạch sẽ và rất quý phái, toàn đồ cổ và con trai ông chơi đàn piano. Vợ ông chỉ ở nhà lau dọn nhà và cơm nước.

Vào năm 1989 biên giới Trung Quốc và Việt Nam việc mua bán giữa hai bên sôi nổi. Có một người ở gần ngõ nhà tôi biết tiếng Trung, anh ấy thường làm phiên dịch cho những người Việt mua bán với người Trung Quốc và cũng tự buôn bán thêm. Tôi nghe thấy anh nói gấu là mặt hàng Trung Quốc rất ưa chuộng, tôi chợt nhớ ra nhà ông Hồ Biền có nuôi 4 con gấu con.

Tôi đạp xe đến nhà ông Hồ Biền hỏi gấu ông có bán không, lúc này ông không những có gấu trong nhà mà còn có cả rùa nữa. Thế mới biết ông Hồ Biền nhanh nhạy, ông đã có những thứ hàng rất sốt trong nhà từ bao giờ. Ông bảo tôi mày còn bé, ai mua thì dẫn họ đến đây, bác bán được sẽ bảo họ với bác mỗi người cho mày nửa chỉ vàng.

Tôi về gặp anh phiên dịch kia, nói có người có gấu. Anh mừng lắm, dắt con xe Simson xanh bảo tôi ngồi lên chỉ đường đi. Đến nơi giới thiệu xong, ông Hồ Biền nói trước tiên nếu mua bán được thì mỗi bên phải cho tôi nửa chỉ vàng, anh kia gật đầu, xem xét một hồi, mặc cả rồi không mua được. Chúng tôi đi về.

Bẵng đi một tuần sau, tôi đang ngồi chơi cờ ở vỉa hè bên gốc cây bàng ở đầu số lẻ phố Nguyễn Hữu Huân thì thằng con nhà ông Hồ Biền đi xe đạp dừng sát, nó bảo tôi lên xe, bố nó gọi đến nhà.

Đến nói thấy anh mua gấu ngồi ở đó, ông Hồ Biền bảo tôi và con trai ông ấy ngồi xuống bàn cùng. Rồi ông nghiêm nghị nói với anh kia.

- Chúng ta là người lớn, với trẻ con phải giữ lời, để dạy chúng nó sau này làm ăn buôn bán phải giữ lời. Lẽ ra hôm nay anh đến mà không có thằng bé này đi cùng ( ông chỉ vào tôi ) thì tôi không tiếp anh, không mua bán gì với anh cả. Tôi không cần bán được hàng mà bỏ qua người môi giới. Nhưng tôi hỏi anh thằng đưa anh đến đây đâu, anh bảo không tìm được, tôi phải sai con tôi đi tìm. Giờ thì chúng ta nói chuyện mua bán được rồi.

Anh kia ngượng ngập, nại lý do vì nọ kia, đi vội không tìm thấy tôi. Sau đó hai bên thống nhất giá và ngày lấy gấu vào tuần sau, ông Hồ Biền dặn tôi trưa ngày đó phải đến nhà ông.

Như ông nói, tôi được mỗi người đưa cho một cái nhẫn nửa chỉ, tôi có được một chỉ vàng. Tôi bán đi mua được cái áo Nato cũ và đôi dép gan gà mới ( dép tông Lào ).

Hơn 30 năm qua rồi, không biết con ông Hồ Biền có theo nghiệp buôn bán như ông không, tôi thì nghĩ không, vì nhìn thằng đó nó có vẻ chăm chú học hành.

Giờ con trai tôi cũng gần bằng tuổi tôi lúc đó, tôi nghĩ lại và ngẫm ra rằng, hôm đó ông Hồ Biền sai con đi tìm tôi và để hai thằng ngồi nghe chuyện mua bán, ông có ý muốn dạy con ông về chữ tín, chữ tâm trong làm ăn, buôn bán. Nếu mà thằng con ông không theo nghề của ông, cũng thật tiếc.

Thằng Tí Hớn chả có máu buôn bán gì, mặc dù nhiều lần tôi cho nó đi cùng để chứng kiến việc tôi làm ăn. Nhưng nó chả quan tâm, chắc nó sẽ học hành có bằng cấp, rồi đi làm văn phòng gì đó, cuộc sống bình bình.

Nghĩ cũng buồn vì con không có hứng nối nghiệp bố, nó đi đường riêng của nó.

Nhưng thôi thì đời nó, nó chọn. Làm ăn buôn bán cũng là nghề đầy căng thẳng và lắm truân chuyên.