Thứ Sáu, 24 tháng 9, 2021

Của thừa kế.

Tôi ra quân vào tháng 10 năm 1992. Gần 21 tuổi, không có nghề nghiệp gì. Lúc ra quân tôi về quê bà ngoại bên Đình Bảng theo nghề mổ lợn của họ hàng bên ấy. Nhà tôi những năm 70 cũng khá giả. Trong nhà có sập gụ,tủ chè, đồng hồ Odo, xe máy cá vàng, xe đạp Peugioet, quạt trần và quạt bàn đều hiệu Marelli. Nhưng sang đến những năm 80 thì nhà tôi lụi bại vì bố tôi ốm triền miên đến tháng 12 năm 1992 thì bố tôi qua đời. Nhà tôi đông anh em trai, mỗi người một tính. Lúc bé ở nhà tôi là đứa hiền lành chăm chỉ nhất, tôi thổi cơm, quét nhà, rửa bát. Nhưng ở ngoài đường tôi là đứa khác hẳn, tôi có thể đánh nhau từ ngày này sang ngày khác với mọi đối thủ bằng trang lứa. Tôi trèo cây, đá bóng, nghịch ngợm bao giờ cũng trong tốp đầù của những đứa trẻ cùng phố. Tôi có một điều tâm niệm là không bao giờ mang đồ của nhà đi bán, đi cầm để bố mẹ phải tìm chuộc hay tiếc nuối. Mọi thứ đồ đạc giá trị một thời đã ra đi khỏi nhà tôi, chỉ có chiếc xe đạp Peugoet nam màu đen là còn lại. Thời điểm năm 1992 người ta chạy xe máy Nhật ầm ầm, xe đạp chẳng còn giá trị gì , chiếc xe Peugoet màu đen ấy bị bỏ xó. Bố tôi có mua một ngôi nhà ven sông, nhà trong phố chật quá, cái xe Peugoet oanh liệt đã hết thời chẳng còn giá trị gì ấy được mang ra ngoài bờ sông, để trong cái bếp bằng liếp tre. Nó còn chẳng được để trong ngôi nhà cấp 4. Một ngày tôi không thấy cái xe đâu, chắc nó đã bị trộm lấy. Cái xe lúc ấy giỏi lắm bằng hai trăm nghìn thời bây giờ, nghĩ chắc nó được thằng trộm bán cho dân xe thồ nào rồi. Bỗng nhiên thấy tiếc nhớ nó, dù sao nó là kỷ vật duy nhất của bố mà mình có. Cái xe đó bố mua cho anh trai tôi đi làm, kể ra nó đã ở nhà tôi một thời gian dài. Những cái gì nó đã ở với mình, mình dùng nó lâu ngày tự nhiên bỏ đi thấy nao lòng thế nào. Ngay bây giờ tôi còn mặc cái áo phông cũ màu xanh bộ đội mua từ 10 năm trước, nó rách và thủng lỗ chỗ tôi vẫn mặc nó dù ngồi xe Lexus Nh350 tay đeo Patek. Tuy nhiên có một điều tôi sau mới biết, càng theo năm tháng trôi đi, tôi nhớ về bố tôi nhiều hơn, nhớ những đồ đạc trong nhà nhiều hơn. Nỗi nhớ dần dần nó trở thành một sự ám ảnh. Tôi cố đi tìm chiếc xe như thế mà không gặp. Nỗi nhớ không chịu ngừng lại, nó tiến thêm hơn nữa thành sự dằn vặt. Tôi ngày càng trở nên cảm thấy có tội khi đã làm mất cái xe đạp đó. Đến giờ còn chút an ủi là ngôi nhà ở ngõ Phất Lộc vẫn còn. Nhà ai đông con, nhất là đông anh em trai thì rõ. Giữ lại được ngôi nhà của bố mẹ là một vấn đề lớn cho người muốn giữ nó. Nếu nó là ngôi nhà ở quê thì dễ, nhưng nhà mặt phố cổ Hà Nội thì không nói thì mọi người cũng hiểu là không hề dễ dàng gì. Có thể tôi không bao giờ quay về nhìn ngôi nhà của bố mẹ mình một lần nữa. Nhưng không sao, nó vẫn trong tâm khảm tôi hàng ngày. Tôi vẫn nhớ như in trong ngồi nhà đó những năm tháng khá giả của bố mẹ tôi có những gì. Tôi muốn săn tìm mua lại tất cả những thứ đó và để nó ở vị trí đúng của nó trước kia. Dù tôi ở đây, tôi biết trong ngôi nhà đó có những thứ như thế, trong lòng tôi cảm thấy ấm áp vô cùng. Cái gì đã giữ tôi lại trong những năm tháng thăng trầm, phiêu bạt trải mọi đắng cay ? Tôi nghĩ đó là sự đa cảm, sự nhớ nhung. Cứ khi nào tôi đứng bên bờ vực thẳm hay đứng trước nhiều lối rẽ cuộc đời, tôi nhớ đến mình đã có một gia đình êm ấm, có một người bố chăm chỉ làm ăn nuôi sống gia đình, có người mẹ hiền hậu luôn thương yêu tôi. Một đứa con của người bố, người mẹ như thế không thế hủt hoại mình, biến mình thành kẻ bỏ đi được. Cứ như người đào vàng của Jac Lơn Don, anh ta giấu thức ăn vì ám ảnh của cơn đói. Tôi đi săn những kỷ vật của bố mẹ, mỗi kỷ vật như một món ăn tinh thần, nuôi dưỡng tôi, nhắc nhớ tôi luôn phải sống thật tốt với mình và những người quen biết. Chiếc xe nam Peugoet đen này ở góc Tây Bắc của nước Pháp, người mua đã đi 400 cây số đến nơi để mua cái xe. Người bán nghe câu chuyện là người chính muốn mua chiếc xe này vì anh ta nhớ bố của mình, đã mang chiếc xe ra tận bến tàu chờ, trước đó anh ta lau chùi xe bóng nhoáng và trân trọng giao cho người mua hộ. Và bây giờ, trải qua hành trình vài ngàn cây số, chiếc xe đã ở bên tôi. Biết đâu được, một ngày nào đó, sáng mùa thu Hà Nội hiu hiu gió, tôi dắt chiếc xe đạp ra khỏi ngôi nhà ở ngõ Phất Lộc, đạp đến vườn hoa Chí Linh dạo quanh đó một vòng, tìm thằng bé nằm nào đưa cơm cho bà mẹ bán dép nhựa rong.

Thứ Tư, 1 tháng 9, 2021

Vài điều về Bùi Văn Thuận.

Hôm kia Phương Trần nhắn tin cho mình, nói có việc cần trao đổi. Đến 7 giờ tối mình ở chỗ làm về nhà, vừa vào bếp nấu cơm vừa gọi lại cho Phương Trần. Cô ấy hỏi mình vài việc về Bùi Văn Thuận. Phương nói trước khi bị bắt, Thuận đã có linh cảm và nhờ Phương Trần giải quyết những đơn hàng mật ong, nông sản mà Thuận đã nhận của khách hàng. Trong đó Thuận có băn khoăn là ngày trước mình có cho Thuận vay vài chục triệu, nhưng Thuận không hiểu lý do gì, mình đã chặn nick Thuận và không liên hệ lại gì. Phải chăng mình có điều gì không bằng lòng với Thuận. Thuận có nhờ Phương Trần hỏi và thay Thuận trả mình tiền. Thật buồn cho người anh em, lúc sắp bị bắt mà còn vương vấn chuyện với mình. Thực lòng mình đã cho rất nhiều người đấu tranh tiền, vài chục hay cả trăm triệu. Nhưng mình không muốn người ta hiểu rằng mình cho tiền hoặc cho vay ( vay thì gọi là thế thôi, chứ mình nghĩ là tặng họ lúc đấy rồi), mình sẽ bảo người ta phải làm gì đó theo ý mình, hoặc phải nương theo quan điểm, chính kiến của mình. Rất nhiều người mình cho tiền xong họ chửi mình, cái này mình không bao giờ nghĩ họ vô ơn hay bạc bẽo gì. Vì chuyện giúp đỡ và việc trái quan điểm là hai việc riêng. Không thể mang chuyện giúp tiền người ta để trói buộc quan điểm của họ, càng không nên giúp tiền để qua đó tác động họ theo ý của mình. Thực tế là chưa có ai nhận tiền mình giúp mà nói mình đòi họ phải làm này nọ hoặc mang ơn. Chỉ có những người mình giúp chửi mình thì hơi nhiều. Thậm chí có người đấu tranh chửi mình, nhưng con cái họ khó khăn, chúng nhờ mình giúp vài chục triệu mình cũng giúp luôn. Bọn trẻ nó hiểu rõ chuyện trái quan điểm, nhận định giữa mình và người kia là chuyện của người lớn với nhau, không làm mình bị ảnh hưởng tình cảm với chúng. Về Thuận, lúc ấy bị mất việc về quê, cần số vốn làm ăn. Hỏi mình đưa ngay, sau đó mình chặn Thuận. Lúc đó mình chặn cả Lân Thắng, Lã Dũng là hai thằng em thân thiết. Lý do mình nói là giờ mình ở bên ngoài, không muốn liên hệ trao đổi gì, sợ anh em bị liên luỵ. Tức là có những người mình chặn vì mình quý họ, không muốn họ dây dưa với mình mà chặn. Chứ không phải là cứ chặn là ghét nhau. Nay Thuận bị nhà cầm quyền bắt vì viết những bài thể hiện quan điểm bất đồng với nhà cầm quyền. Một số bạn trái quan điểm với Thuận vì Thuận ủng hộ Trump mà nói này nọ, rồi còn nói giọng kể là tôi cũng từng đóng góp, giúp đỡ từ thiện... Xin hỏi bạn ghét Trump ấy từ thiện, giúp đỡ cho ai. Giúp đỡ được bao nhiêu ? Rất nhiều kẻ dùng chiêu thức này, chúng bỏ một vài trăm usd hoặc vài triệu ủng hộ ai đó hoặc việc gì đó. Rồi sau chúng chửi bới những người khác quan điểm, đồng thời chúng trưng cái lý do là chúng cũng có tâm, có tấm lòng khi ủng hộ này nọ như lá bài che chắn cho chúng. Bọn DLV được dịp hùa theo ủng hộ chúng để đánh phá sự thông cảm của mọi người với người đã bị bắt. Đây là một thủ đoạn được sử dụng rất nhiều trong khoảng chục năm trở lại đây. Những gia đình có người bị bắt, đừng phải đau lòng trước những lời đả kích của loại người này. Vì đó là những lời của kẻ dã tâm, chứ không phải lời của người có lương tâm. Những người có lương tâm không bao giờ họ đem chuyện giúp đỡ ra để chứng minh động cơ trong sáng của mình khi đả kích người đấu tranh cả.